Văn Nhân LụcVietnamese Authors and Literary CollectionBan Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (2021-2023) xuất bản năm 2022Executive Board 2021-2023 published in 2022Thiết kế bìa: Phạm Thanh MinhTrình bày: Cung Thị LanBook cover designer: Minh PhamLayout: Cung Thị Lan*Ấn bản đầu tiên tại Hoa KỳFirst edition in the United States
VĂN NHÂN LỤCVietnamese Authors andLiterary Collection2022Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vietnamese Abroad PEN Centre
Page 2 Vietnamese Authors and Literary Collection
Văn Nhân Lục Page 3Phi lộMột cánh hoa tuyệt đẹp tự có giá trị toàn mỹ riêng tư và vẫn đẹp giữa đồng trống hoang dã không cần lời ngợi khen; khen ngợi hay không khen ngợi thì hoa vẫn đẹp. Tuy vậy, nếu hoa đẹp lại được chăm sóc cẩn thận bởi sự cảm nhận hoàn mỹ thì hoa đã đẹp có thể đẹp hơn nữa và chắc chắn là bảo bọc hương sắc lâu dài hơn lúc hoa bị lạc lõng giữa đồng trống hoang dã phải đối chọi với vô vàn thử thách thiên nhiên từ gió bão tuyết băng đến hạn hán đất cày trên sỏi đá như những cụm hoa chợt nở trong khoảnh khắc rồi tàn lụi theo sự tan rã của hơi sương sa mạc khô cằn nhất thế giới Atacama tại Nam Mỹ. Theo thiển ý của Thùy Linh, cái đẹp thanh thoát cũng cần nên được chiêm ngưỡng và đặc biệt là nên được ngợi khen.Tương tự như những cánh hoa đẹp, các sáng tác cá nhân hay tài năng nghệ thuật cũng cần được thưởng lãm và hiển dương do đó Văn Nhân Lục trân trọng giới thiệu quý hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại và các sáng tác tiêu biểu để quý độc giả có thể thưởng lãm tiếng lòng của từng văn thi nhân. Văn Nhân Lục là thành quả tích văn tụ thi trong tiến trình khá dài với minh ý cống hiến quý độc giả bốn phương tác phẩm phản ảnh góc cạnh đặc biệt từ ý tưởng thanh nhã, phong cách thư thái, nụ cười thông cảm, áng văn hài hòa, vần thơ sâu sắc dẫn dắt chân tình của văn thi nhân trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.Trong vai trò Trưởng Khối Văn Nhân Lục, Thùy Linh xin tri ân sự cống hiến giá trị của quý văn thi hữu sau đây:Chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Cung Thị Lan Tổng thư ký Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Lê Thị NhịDịch giả Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Diệm Trân Kratzke Văn thi sĩ VB Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ Lê Thị Kim Oanh (Úc Châu) Và chủ tịch các vùng Văn Bút đã kêu gọi hội viên đóng góp tác phẩm.Thơ văn là tâm chi thanh, là tiếng lòng vang vọng từ đáy vực sâu thăm thẳm của tâm tư cá nhân, do đó Văn Nhân Lục kỳ vọng đưa độc giả nhẹ nhàng rẽ bước vào vườn thơ văn tràn đầy muôn cánh hoa rực rỡ.Thư bất tận ngôn, ngôn bất tận ý. Thùy Linh chân thành cảm ơn sự quan tâm của quý văn thi hữu và quý độc giả. Nếu có gì sơ sót trong Văn Nhân Lục thì Thùy Linh kính mong quý vị độ lượng và bao dung bỏ qua.Erlinda Thùy LinhPhó Chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải NgoạiTrưởng Khối Văn Nhân Lục
Page 4 Vietnamese Authors and Literary CollectionThơ NgỏKính thưa quý Văn thi hữu Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại,Là hội viên của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, chúng ta luôn yêu chuộng các quyền tựdo dân chủ và mong muốn bảo tồn văn hóa tốt đẹp của Việt Nam. Chúng ta đã đồng hành cùng Văn Bút Quốc Tế để bảo vệ quyền diễn đạt tư tưởng của người cầm bút vàvận động tự do cho các nhà văn, nhà báo bị cầm tù tại Việt Nam và trong các quốc gia thiếu dân chủ trên thế giới.Từ cuối năm 2019, tình trạng Đại Dịch ảnh hưởng khá lớn đối với đời sống của chúng ta,nhưng hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại không ngừng tổ chức và tham gia các sinh hoạt Văn Bút giá trị như: Đêm Thắp Nến vận động tự do cho các nhà văn, nhà báo (Phạm Đoan Trang, Phạm Chí Dũng…), Kỷ Niệm Lễ Trưng Nữ Vương, Kỷ Niệm MộtTrăm Năm Giỗ Nữ Sĩ Sương Nguyệt Anh(nữ chủ báo đầu tiên của Việt Nam), v.v…Chúng ta cũng đã phát hành nhiều đặc san, giai phẩm và ấn phẩm điện tử phong phú. Ngoài ra, trang wesite VietPEN của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại cũng đã lôi cuốn rất nhiều độc giả trên toàn thế giới thường xuyên vào thưởng thức. Không dừng lại với những thành tựu đã và đang có, quý văn thi hữu đã hưởng ứng lời kêu gọi của Ban Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại nhiệm kỳ 2021-2023 và hết lòng tham gia Văn Nhân Lục. Văn Nhân Lục là ấn phẩm Song Ngữ Anh Việt đầu tiên trong lịch sử Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, là niềm tự hào của Ban Chấp Hành 2021-2023 và là chứng tích thành công của tất cả văn thi hữu chúng ta trong niềm vui sáng tác và phát triển văn chương Việt Nam nơi xứ người. Tôi tin rằng: Mai sau, khi lật lại từng trang trong Văn Nhân Lục, chúng ta sẽ cảm thấy rất hãnh diện và vui sướng vì chúng ta đã từng đóng góp vào việc làm có ích và đầy ý nghĩa.Xin chân thành cảm ơn sự tận tâm của quý văn thi hữu và kính chúc quý văn thi hữu luôn dồi dào sức khỏe, an vui và vạn sự như ý.Quý mến,Cung Thị LanChủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Văn Nhân Lục Page 5Open Letter Dear members of Vietnamese Abroad PEN Centre,As members of Vietnamese Abroad PEN Centre, we always respect the fundamental freedom and strive to preserve the Vietnamese culture. We have been collaborating with Pen International to protect the right of expressions and campaigning for freedom of thewriters and journalists who are imprisoned, not only in Vietnam, but also in other countries where democracy is lacking across the globe.Since the end of 2019, the Pandemic has greatly affected our lives, but members of Vietnamese Abroad PEN continued to organize many meaningful activities such as: aCandle Vigil campaigning for freedom for writers and journalists such as Pham Doan Trang and, Pham Chi Dung, the Commemoration of the Two Sisters Trưng’s Day, the100th Anniversary of Vietnam's first female newspaper publisher/writer Suong Nguyet Anh, etc. We also published a wide variety of Special Themes, E-books and Flipbooks. In addition, the VietPEN website of Vietnamese Abroad PEN has attracted lots of readers around the world.Furthermore, members of the Vietnamese Abroad PEN Centre have responded to the call of the Executive Committee of Vietnamese Abroad PEN Centre serving the 2021-2023 term, and contributed their works for the Vietnamese Authors and Literary Collection.Vietnamese Authors and Literary Collection is the first bilingual English Vietnamese publication in the history of Vietnamese Abroad PEN Centre, which is the pride of the 2021-2023 Executive Board and the successful testimony of all our members in the joy of composing works for Vietnamese literature.I believe that in the future, when we turn each page of Vietnamese Authors and Literary Collection, we will feel very proud and happy because we have contributed to useful and meaningful works.I would like to thank you for your dedication and wish you always to have good health, happiness and everything as you wish.Warm Regards,Cung Thị Lan President of Vietnamese Abroad PEN Centre
Page 6 Vietnamese Authors and Literary CollectionVIETNAMESE ABROAD PEN CENTREAn international organization of writers, poets, artists, musicians and literary composers,who pledge to promote the Voices of Conscience and the Echoes of Compassion of Vietnamese across the globe.Founders: Trần Tam Tiệp, Minh Đức Hoài Trinh, Nguyên Sa Trần Bích LanPresident 1978-79: Minh Đức Hoài Trinh Attended PEN International 44th Congress to receive Resolution admitting PEN Vietnam as official memberPresident 1980-1983: Nguyễn Văn HảoPresident 1984-88: Trần Thanh Hiệp PEN Vietnam expanded internationally1988: First PEN Vietnam Congress (Washington, DC)President 1989-90: Nguyễn Ngọc NgạnPresident 1991-92: Trang Châu Lê Văn ChâuPresident 1993-95: Viên Linh Nguyễn NamPresident 2001-02: Minh Đức Hoài TrinhPresident 2003-05: Phạm Quang TrìnhPresident 2009-11: Nguyễn Đăng TuấnPresident 2011-17: Vũ Văn TùngPresident 2018-20: Vịnh Thanh Dương Thành LợiPresident 2021-23: Cung Thị LanBrief HistoryThe Vietnamese Abroad PEN Centre traces its origin to Vietnam PEN Club - a former member Centre of PEN International - established in Saigon, Vietnam in 1957 but ceased to exist on April 30, 1975.President 1957-61 + 1962-68: Đỗ Đức Thu Novelist (1909 - 1979)President 1961-62: Nhất Linh Nguyễn Tường Tam Novelist (1906 - 1963)
Văn Nhân Lục Page 7President 1969-72: Vũ Hoàng Chương Poet, Educator (1916 - 1976) “Nhóm Bút Việt” (Vietnamese PEN Group) became “Văn Bút Việt Nam” (Vietnam PEN Club)President 1973-75: Thanh Lãng Đinh Xuân Nguyên Writer, Educator (1924-1978)Former President Vũ Hoàng Chương, Vietnam’s crowned Thi Bá (Baron in Poetry), was detained by Hanoi in April 1976 and was only released due to illness in September 1976. He passed away 5 days later on September 6, 1976.On November 23, 2019 the Vietnamese Abroad PEN Centre organized the first-ever official celebratory program in English, French and Vietnamese in Toronto, Canada, to commemorate and honor Vũ Hoàng Chương.Vietnamese Abroad PEN Centre (abbr., PEN Vietnam) was established and officially introduced on June 25, 1978 in Paris, France, principally through the tremendous efforts of Trần Tam Tiệp, a highly-respected Editor who tirelessly supported writers and artists persecuted by Hanoi, and Minh Đức Hoài Trinh, a reporter, and Nguyên Sa Trần Bích Lan, an accomplished poet.The Vietnamese Abroad PEN Centre - a member of PEN International since 1979 - aims to advance solidarity among members, to promote Vietnamese literature and to voice deep concern about human rights violations, especially the oppressive campaigns against voices of conscience in Vietnam.On March 31, 2018 the Vietnamese Abroad PEN Centre celebrated the 40th Anniversary of its establishment with an official event that was attended by 500 members and patrons in Washington. D.C.The year 2018 also commenced Kỷ Nguyên Thanh Lịch (Era of Literary and International Advancement), a comprehensive intiative by the Executive Board to establish PEN Vietnam as a global literary organization to truly reflect its historic role.
Page 8 Vietnamese Authors and Literary CollectionVĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITổ chức Việt Nam Cộng Hòa duy nhất hiện hữu hoạt động là tổ chức của nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, chủ bút và ký giả, v.v., yêu chuộng tự do dân chủ, phát huy nét đẹp cao quý của nền văn hóa Việt Nam, hiển dương tiếng nói của lương tâm và tiếng lòng vang vọng của người Việt khắp thế giới.Thành lập: Trần Tam Tiệp, Minh Đức Hoài Trinh, Nguyên Sa Trần Bích LanChủ tịch 1978-1979: Minh Đức Hoài Trinh Chủ tịch 1980-1983: Nguyễn Văn HảoChủ tịch 1984-1988: Trần Thanh Hiệp1988: Đại Hội VBVNHN I (Washington, D.C.)Chủ tịch 1989-1990: Nguyễn Ngọc NgạnChủ tịch 1991-1992: Trang Châu Lê Văn ChâuChủ tịch 1993-1995: Viên Linh Nguyễn NamChủ tịch 2001-2002: Minh Đức Hoài TrinhChủ tịch 2003-2005: Phạm Quang TrìnhChủ tịch 2008-2010: Nguyễn Đăng TuấnChủ tịch 2011-2017: Vũ Văn Tùng Chủ tịch 2018-2020: Vịnh Thanh Dương Thành LợiChủ tịch 2021-2023: Cung Thị Lan
Văn Nhân Lục Page 9 Cao Minh Nguyệt Thi sĩ . Tiểu sử:Tên thật: Cao Minh NguyệtSinh ngày 19 tháng Giêng, 1933 tại Bến TreHọc ở các trường tiểu học Hương Điểm, Bến Tre; các trường trung học Việt Nam Học Đường ở Tân Định, Việt Nam và trường trung học Sainte Marie De Neuilly ở ngoại ô Paris.Đạt Tú tài 1, 2 và hai năm y khoa ở Đại Học Y Khoa Paris, Pháp; ra trường Đại Học Dược Khoa Sài Gòn khóa 62.Hành nghề dược ở Chợ Lớn cho đến khi sang Mỹ năm 1968.Lập gia đình ở Washington DC- Có hai con gái và ba cháu ngoại.Hiện, Minh Nguyệt và ông xã đã dọn về Las Vegas, Nevada từ năm 2006, kểtừ các con theo người lạ, bỏ tổ chim trống vắng.Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Hoa Kỳ thuộc Vùng Văn Bút Đông Bắc Hoa KỳTác Phẩm:Đăng thơ và truyện ngắn đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong Sài Gòn, Đất Việt ở Denver, báo Đẹp ở Texas, Y Học Thường Thức, báo Trẻ ở Virginia- Maryland- DC, và nhiều bài đăng trên báo Âu Du ở Montpellier, France.
Page 10 Vietnamese Authors and Literary Collection NHỮNG MẢNH TƠ LÒNGĐắn đo tơ lòng mởNgại chữ học lai raiLàm sao để tỏ bàyNhững ân tình láng laiÂn phụ mẫu sinh thànhTình buổi đầu thanh thanhTình đoạn giữa không thànhQuay đi còn dư ảnhĐể một đời nhớ quanhBạn ở khắp nẻo đườngĐủ sắc tộc màu daTôi đều yêu đều quýThương quá những ngày quaNhững ghế trường trống vắngNhững địa chỉ đổi dờiTrời vẫn mưa vẫn nắngNgười xưa có còn chăng?Hỏi ai có như mìnhDù trôi nổi tha phươngVẫn say mê nhân thếVới vạn nghìn sắc hương?Sắc hương tô điểm cho đờiCho tim run nhịp, cho người biết mơThiên thai ơi hãy đợi chờ.Cao Minh Nguyệt
Văn Nhân Lục Page 11 . Trăng Viễn Phương Trăng đã về đây trăng viễn phương Đón thu xa bạn dạ hoài thương Người xưa biết có còn tri kỷ Hay đã năm dài nhạt nhớ thương Sông xưa còn đó con đò nhỏ Vườn cũ hoa hời hợt gió sương Nếu biết tình ai không vĩnh viễn Thà đừng quen trước để buồn vương Quê ngoại dặm trường sa nước mắt Xứ người đơn lạnh kẻ tha phương Tháng Tám sao trăng buồn quá nhỉ Hay là trăng khóc khách trùng dươngCao Minh Nguyệt
Page 12 Vietnamese Authors and Literary Collection CHUYỆN LÒNGChuyện lòng năm ngoái năm xưaĐêm qua trong mộng như chưa đổi dờiDây tơ ai buộc, ai mờiĐầm LONG MÔN * đính ước một thời đã xaQuê ta ngày ấy hiền hòaTình ta thuở ấy mặn mà dễ thươngĐời như giấc mộng thiên đườngTa đâu nhớ được hoa hường lắm gaiTương lai anh gắng miệt màiEm tương tư đợi chờ ngày phượng loanThói đời hay hợp rồi tanTình ta cũng thế, dở dang nửa đàngLệ tuôn lã chã hai hàngAnh đau, em khổ, hai đàng rẽ chiaSáu mươi năm sống chia lìaĐêm nay ngồi khóc đầm đìa nhớ anhChẳng nên duyên lúc còn xanhNhưng em vẫn giữ hình anh trọn đờiNếu anh còn sống phương trời,Xin anh ấp ủ khoảng đời có nhau.Cao Minh NguyệtGửi Nguyễn Minh Hoàng: “Anh ơi anh ở phương nào? Có hay em vẫn lệ trào nhớ anh?”
Văn Nhân Lục Page 13 THƯƠNG QUÁ THƯƠNG Thương quý, thương nhiều, thương quá thươngNhững lời êm dịu ngát thơm hươngNhững vần thơ ngọt ngào ưu áiVà tấm chân tình bạn bốn phươngTôi cúi đầu tạ ơn đất trờiTạ tình sông núi, bể xa khơiTạ ơn chiến sĩ ngàn thu đãVị quốc vong thân, tiếng để đờiVẫn biết triệu người đang khổ đauNhìn trăng tôi hỏi bởi vì sao?Nhưng trăng không trả lời tôi đượcĐành khấn lành cho họ kiếp sauCòn tôi, tôi chẳng ra gì cảSao được nhiều hạnh phúc hôm nay?Tình bạn cho tôi nguồn lực sốngDòng đời suôn sẻ lại thêm mayCám ơn bạn lắm bạn hiền ơiĐã cho tôi đọc chuyện tếu cườiĐã cùng chia sẻ niềm tâm sựCho tôi vẫn được tuổi chiều vuiMến chúc bạn hiền vạn phúc ơnCháu con khỏe mạnh suốt năm trònBốn mùa hoa cúc, hoa sen nởPhu phụ nghĩa tình vẹn sắt son.Cao Minh NguyệtThương gửi chị em CÔ GÁI VIỆT, MINH CHÂU TRỜI ĐÔNG và VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI VÙNG ĐÔNG BẮC HOA KỲ
Page 14 Vietnamese Authors and Literary CollectionCAO MỴ NHÂNThi sĩTiểu sử: Còn bé ở Sa Pa (Chapa) Bắc ViệtDi cư vô Nam năm 1954Học Nữ Trung Học Trưng Vương SaigonHọc Nữ Cán Sự Xã Hội Caritas SaigonGia nhập Quân Lực VIỆT NAM CỘNG HÒAĐi tù Tập Trung Cải Tạo và Nông trường từ 1975-1980Đi Mỹ theo diện HO tị nạnĐịnh cư ở Los Angeles từ cuối 1991 tới nayTham gia Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại: Hội viên chính thức của VBVNHN trực thuộc các trung tâm sau:Trung tâm VB Tây Nam Hoa Kỳ 1994 - 1996Trung tâm VB Tây Nam Hoa Kỳ (Nam Cali) 1996 - 1998Trung tâm VB Tây Bắc Hoa Kỳ 1998 - 2008Trung tâm VB Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ: Từ 15-11-2020 tới nayTác Phẩm đã phát hành:1- Truyện Cổ Tích nhi đồng -1954 Truyện ngắn2 - Hoa Sao 1959 Thơ3- Ga xép 1959 Thơ4- Thơ Mỵ 1 - 1961 Thơ5- Chốn Bụi Hồng 1994 Truyện ngắn6 - Thơ Mỵ 2 1997 Thơ7- Áo Mầu Xanh 1999 Thơ8- Đưa Người Tình Đi Tu 2001 Thơ9 - Lãng Đãng Vào Thu 2001 Thơ10- Sau Cuộc Chiến 2003 Thơ11- Quán Thơ Tháng Ngày còn lại 2009 Thơ12- Nhịp Tim Thơ 2016 Thơ13- Tình Muộn 2018 Thơ14- Thơ Xướng Hoạ 2020 Thơ15 - Chim Bay Mỏi Cánh 2021 Thơ
Văn Nhân Lục Page 15 CHỦ NHẬTAnh hỏi một câu nghe rất lạ\"Thăm em, Chủ Nhật, có nên không?\"Đường đi chắc hẳn chưa xa quáThì chớ hồ nghi khách má hồngTuần trước, tại em cho lỡ hẹnTuần này anh giữ vẻ phân vânTuỳ anh, muốn đến hay không đếnHay muốn từ đây thành cố nhânCũng được, bởi vì em đã nói\"Nếu không thích nữa, sẽ chia xa\"Có chi ràng buộc mà anh ngạiChủ nhật này, em lại vắng nhà...CAO MỴ NHÂNGƯƠNG LƯỢC THÁNG TƯ Anh vừa thấy tóc em rối bù gió cátHay vì lời anh hát giữa tang thương Đừng hét nữa, hãy nhìn ra bát ngátRồi quay vào thực tại, ngó quê hươngNếu cứ mãi thét gào trong tuyệt vọngCó hơn gì một tráng sĩ Kinh KhaE phải có những đầu rơi bi thốngBước em về hoa nở đất tha maEm xa xứ, hay đang trong tù ngụcHãy về xem thiên hạ tự lưu đầyBao thiếu nữ vẫn dịu dàng than khócCho hồn thơ bát ngát tỉnh cơn sayTháng tư buồn, lược gương xưa còn lạiSoi mình rồi, trang điểm dùm “người dân”Chải chuốt thêm chân lý, xua ngang tráiMới vinh quang, không sai sót, lỡ lầm...Bốn mươi mấy năm, trên đường tị nạnLàm được gì, xin hãy nói anh ngheBốn mươi mấy năm, đấu tranh vô hạnHãy điểm trang “hoài bão” đón nhau về... CAO MỴ NHÂN
Page 16 Vietnamese Authors and Literary Collection CỜ VÀNGLá cờ vừa kéo lên caoTrời bao la đã đón chào cờ thiêngSắc cờ chan chứa hoàng kimMầu vàng dân tộc vươn lên vô cùngCờ chưa sợ hãi bão bùngGió chưa xé rách cờ trong tâm hồnCờ vàng trên khắp non sôngCờ ơi tình nghĩa mênh mông quê nhàCờ bay khắp nẻo đường xaTừ đi mang cả sơn hà theo nhauSao chưa trở lại tuyến đầuLấp đau thương đã hằn sâu hận thùCờ vàng trải rộng thiên thuNắng mưa rực rỡ Tự Do Cộng HoàMùa về khai hội hoàng hoaMuôn năm danh nghĩa Quốc Gia vẹn toàn... CAO MỴ NHÂN TRÁI TIM MẦU TÍM Này người, có biết gì khôngTrái tim ta rớt trong vòng trăng saoTa nhìn thấu tới đời sauAi xô mau trái tim sầu ta rơiGiữa mênh mông đẹp tuyệt vờiTình ta dâng trọn cho người thiên thuTa về dang dở đường tuÁo mây thấp thoáng mịt mù hóa sinhKiếp này tim cũng phiêu linhNhư ta mê mải viễn trình trăm nămNgười khuyên ta tránh lỡ lầmNhưng sao phóng bút âm thầm vẽ... timNgười tô tim sắc tím simKhiến ta quay quắt nhận chìm tuổi thơChao ôi tím cả mộng mơGiấu trong chăn gối tóc tơ buồn phiền... CAO MỴ NHÂN
Văn Nhân Lục Page 17CHIM BAY VỘI VÃ Cao Mỵ NhânCòn 10 phút nữa mới 8:00 pm, trời vẫn sáng, mình vẫn thích cái không gian như vầy, mùa sắp vào hạ, nhưng sao mình vẫn lạnh, vẫn 3,4 cái áo len, thun nỉ...vẫn không rời đôi vớ.Anh chưa hề hỏi thăm mình nóng mùa hạ, lạnh mùa đông ...bao giờ.Còn mình, mình vẫn nghe rất rõ tiếng chim én rời tổ bay đi, chúng chỉ ở lại đây có đúng 3 tháng mùa xuân.Mình vừa khép cửa sổ lớn trong phòng, ngó về phương nam, trời bắt đầu tối, ánh sáng nhá nhem, hay giờ gà lên chuồng như ở quê xưa thường nói thế.Một năm xa cách ...Rồi sẽ 10 năm, và bao nhiêu năm sau chả biết, sẽ hết trăm năm.Anh là nhân vật tiểu thuyết của mình, nên có đứng sát bên mình, vẫn là xa cách.Anh thân kính ơi, tại sao chỉ với một bàn tay thôi, là chúng ta mở được cửa thiên đường hạnh phúc.Ố ô, lâu nay mình vẫn cảm nhận được điều hạnh phúc dù ở xa anh, mà vẫn tưởng anh đang ở cạnh mới tuyệt vời chi lạ.Hôm qua mình gặp lại một nhà văn cũ, ông ta hỏi thăm một cách chân tình rằng: mình có vừa ý cuộc sống đương thời không?Mình hỏi lại để làm gì? Ông nói vì thấy các nhà văn, các nhà thơ hay trả lời phỏng vấn, quý vị được hỏi thường chuẩn bị sẵn câu trà lời có lợi cho cuộc đời và sự nghiệp họ .Nhưng mình có là nhân vật được hỏi đâu, nên chả cần phải giữ gìn, mình nói với ông nhà văn nêu trên cũng rất chân tình:“Ông ạ, tôi thích cuộc sống này quá, chỉ sợ thời gian không kéo dài thêm cho tôi được sống mãi ... như vầy thôi.”Ông nhà văn trố mắt nhìn tôi:“Ôi, lần đầu tiên tôi gặp một người, mà là nữ giới nữa, bằng lòng với số phận của mình.”Chu choa, thì tôi có lúc tự hỏi là trên đường đời tôi đã đi qua, lên cao, xuống thấp đã từng, chắc tôi cũng đã so sánh phần nào số phận mình, để kết luận: tôi đang thực sự “Yêu Quí” thời gian này.Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo .Câu hỏi được đặt ra như vầy:“Chị cho biết thời gian nào chị sung sướng nhất, và thời gian nào chị ...khổ sở nhất.”Khi đặt câu hỏi này, là người ta dư biết câu trả lời:Nó sẽ là sự miệt thị chế độ CSVN, lòng hoài cảm chế độ cũ, VNCH.Để sau đó tuỳ cách ứng xử, nếu trong tù cải tạo thì theo luật rừng, mà ngoài xã hội thì theo luật ...rú chẳng hạn.Tuy nhiên tôi đã nói thật với lòng mình, là cứ lấy cái mốc thời gian 1975 cho dễ hiểu.Thì trước 30-4-1975, cuộc sống tôi dư thừa vật chất, chan hoà phương tiện. Nhưng tinh thần tôi, đúng ra là tâm tư tình cảm tôi rất không như ý, vì ông xã tôi quá hào hoa phong nhã, nên tình chồng vợ có hao hụt ít nhiều.Sau 30 -4 -1975, cuộc sống vật chất hoàn toàn phá sản. Nhưng tinh thần tôi, vẫn tâm tư tình cảm thôi nhé, thư giãn ít nhiều, vì ông xã tôi trực tiếp chấm dứt tình trạng phong lưu, hào phóng, cuộc sống gia đình yên ổn phần nào.Theo như nhận xét của chị, thì ngoài xã hội đang khó khăn, vất vả hay sao?Tôi nghĩ đó không phải đặt ra câu hỏi, vì ai trong xã hội đương thời (CSVN) đều biết cuộc sống trước mặt.
Page 18 Vietnamese Authors and Literary CollectionThế rồi thì tôi dù muốn dù không, bị cuốn vào cái xã hội mà chủ trương của nó là tôn sùng vật chất. Như lý luận học thuyết duy vật, mà biện chứng, lý giải thì hẳn là điều không khốn khó, khổ cực, sẽ không phải phương châm đấu tranh của họ.Tới lúc tôi thèm nhìn một cánh diều trên đồng cỏ cháy nơi nông trường Tây Nam, buổi trưa ngồi giữa nắng chờ nghe tiếng chim bay vội vã lên núi Bà Đen, lòng trống trải buồn vô hạn.Ông xã tôi đã trên đường vượt biển, để lại cho tôi nỗi mông mênh chán nản.Câu chuyện sướng khổ vẫn được nối tiếp theo những trang nhật ký, mà tôi nghĩ rằng nếu có bị bạo quyền phát giác, trong nhật ký cũng chẳng có gì động chạm tới xã hội của họ. Bởi vì điều quan trọng nhất đối với tôi, vẫn là tâm tư, tình cảm bỗng như bị bỏ quên, như mất mát, mình không có một hình ảnh, một lời nguyền đúng nghĩa trong tâm tưởng.Tôi có lại cuộc sống trước 30-4-1975, giống một bức tranh có đường nét cũ, nhưng mầu sắc mới, khi tôi đến được Hoa Kỳ.Tất nhiên thời gian chồng chất thêm, tuổi tác cũng bắt kịp chuỗi ngày vội vã, thực dụng, tưởng như không thoát ra được cái khuôn sáo xã hội mới mẻ, bởi vì còn nơi nào khác nữa để tái định cư vui vẻ, tươi đẹp hơn xứ Mỹ này chớ.Nghĩa là muốn gì có nấy, thích chi thì làm, nhưng phải trong điều kiện không chạm tới quyền lợi của ai.Do đó, tôi lại đi tiếp con đường của tôi.Nhìn lại hành trình, có vẻ ngắn bớt, hành trang thì bỏ đi nhiều, nên tôi cảm thấy nhẹnhõm, tha hồ tung tẩy như thủa mới vào đời.Có một điều ít ai để ý, là hình như mình biến thành vai phụ trong chính những công việc của mình. Đôi khi mình không tự quyết định công việc mình sẽ làm, mà cứ phải hỏi thăm hay nhờ vả người thân hoặc bạn bè giúp đỡ.Tức là đang ở trạng thái không đứng vững, hay không chắc chắn đúng, thế nên cuộc sống cũng bớt đi phần nào vui vẻ lạc quan kiểu ngày xưa.Như vậy lại tự hỏi là: Thế có thể làm được gì khác hơn hoàn cảnh hiện tại?Ở thời điểm tôi bây giờ, tôi thẳng thắn trả lời: “Chẳng làm được gì cả đâu, hãy giữ gìn sức khoẻ để không bị đau ốm, làm phiền con cháu thôi”.Nhà văn xưa mới tái ngộ cười: Bà nói đúng, ngay đến thế hệ sau chúng ta cả chục năm, chúng đã sớm có tư tưởng về hưu rồi.Thế nên tôi mới nói ở trên là tôi đang thích cuộc sống này, chưa hoàn hảo lắm, nhưng thực sự thoải mái, thảnh thơi...Với tôi, còn có thì giờ mơ mộng nữa chứ... CAO MỴ NHÂN
Văn Nhân Lục Page 19Chúc AnhThi sĩ Chúc Anh tên thật Phạm Thị Kim AnhBút hiệu: Chúc Anh, Kim AnhNăm sinh: 1956 tại Sàigòn - Việt Nam- Cựu học sinh trường Các Soeurs Dòng Saint Paul - Thiên Phước - Tân Định - Việt Nam- Cựu sinh viên Đại học Luật khoa - Sàigòn, niên khóa 1974.- Có thơ đăng trong \"Cụm Hoa Tình Yêu\" của Hội Thơ Tài Tử Việt Nam- Có thơ đăng trong \"Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại\" - Tây Nam California- Có thơ đăng trong Tuyển Tập Văn Chương Phụ Nữ - 2013 - Đông Phương Foundation- Có thơ phổ nhạc bởi các Nhạc sĩ: Minh Sơn, Nhược Thu, Nguyễn Tuấn, Nguyễn Hữu Tân, Lã Mộng Thường, Anh Việt Thanh, Mai Phạm, Mai Đằng...- Có thơ trên Youtubes - PPS Bùi Phương- Có thơ đăng trên vài diễn đàn điện tử - Cư ngụ tại Los Angeles - California – USAThi phẩm đã xuất bản chung:- \"Hương Gây Mùi Nhớ\" - thơ Hoàng Xuân Việt - Kim Anh Miller
Page 20 Vietnamese Authors and Literary Collection GIỌT LỆ ĂN NĂNTâu lạy Chúa vì sao đời bể khổ?Cõi lòng con tràn ngập nỗi cô đơnTrong tim con chất chứa vạn tủi hờnCùng vô số sợi buồn giăng tâm tríKhông điểm trang để tình Ngài ngự trịKhông lắng nghe lời âu yếm, yêu thươngKhông thiết tha tìm bóng Chúa thiên đườngKhông ghi nhớ giáo điều Ngài truyền dạyCon lớn lên trong khó nghèo đâu thấy:Tia nắng hồng soi chiếu gót chân son,Ánh trăng thanh sưởi ấm mảnh tâm hồn,Vầng mây trắng giữa khung trời tuổi ngọcCon sinh ra, lớn dần trong tang tócTrong hoang tàn của cuộc chiến vô tâmĐường con đi đầy gian khổ, sóng gầmThân trĩu nặng vết thương đời rướm máuBỗng chợt nghe tiếng chuông chiều vọng thấuTừ giáo đường, thổn thức trái tim chaHằng xót thương – hằng chờ đợi – thứ thaMong nhân loại trở về đường công chínhTrong tiềm thức, thoảng vang cung Thánh vịnhTrọn hồn buồn, lòng thống hối – ăn nănNguyện xin Cha thứ tha những lỗi lầmThanh tẩy con bằng “Máu đào” cực trọng.Chúc Anh
Văn Nhân Lục Page 21 Tình Cha Như Núi CaoNgày Lễ Cha năm nayTheo mây ngàn bay bayThương gửi cha giòng nhớNhớ thương phủ tháng ngàyThuở ấy cha ra điTháng 5 úa sầu bi2002! biệt!Genève cha sinh thì!Gần đây con bệnh nhiềuCửa nhà vắng quạnh hiuCon…xuất huyết bao tửXanh xao, hết diễm kiềuVào khẩn cấp nhà thươngBa ngày dài náu nươngBác sĩ tận tâm chữaCon nhớ cha đêm trườngTrên giường bệnh, cha ơi!Tim gan rối tơi bờiCon sợ…sợ thần chếtĐưa con về chầu trờiCon biết cha kề bênTrợ phù, xin Ơn TrênCho con mau khỏi bệnhCông cha sao đáp đềnRời nhà thương, sướng vuiCả nhà rộn tiếng cườiNgũ tạng cùng lục phủSắc hồng, dáng nét tươiTình cha như núi caoNhư trùng dương dạt dàoNhư biển trời diệu vợiNhư suối nước ngọt ngàoƠn dưỡng dục sinh thànhNguyện mong con an lànhTrọn đời xin ghi tạcLệ yêu nhớ quyện quanh.Tình Cha Như Núi CaoChúc Anh
Page 22 Vietnamese Authors and Literary Collection Hương TìnhCon mơ ước kết vần thơ thương nhớGởi nỗi niềm lòng yêu kính mẹ chaƠn sinh thành! ôi cao quí bao laTình cha mẹ như Thái Sơn, Đông HảiTâm hồn Người là biển trời nhân áiVần thơ con diễn sao thấu nỗi lòngNỗi vui mừng khắc khoải đợi chờ trôngTừ khi con trong cung lòng, trứng nướcThuở ấu thơ mẹ cha nâng từng bướcKhông bao giờ con đói khát, bơ vơKhông khi nào Người lạnh nhạt, thờ ơLuôn kề cạnh lúc con đau than khócCha mẹ chăm từng đường tơ, kẽ tócCho con tràn đầy âu yếm-ấm êmBiết bao lần Người thao thức thâu đêmChờ con ngủ say, yên lòng an giấcRồi những ngày trở trời đông gió bấcMẹ cảm mưa lâm bệnh ốm xanh xaoVẫn dịu dàng thầm lặng chịu đớn đauĐể cha, con đỡ muộn phiền lo lắngDòng đời trôi bao gian truân cay đắngCha can trường vượt sóng gió vì conLòng hy sinh dẫu sức lực dần mònNhận đau khổ điểm tô nguồn vui sốngLòng con như ngọn triều vang xao độngNhư hương xưa bên ánh lửa nồng nànNhư trùng dương dào dạt rộng mênh mangDâng cha mẹ trọn tình yêu hiếu kính.Chúc Anh
Văn Nhân Lục Page 23 Kính Dâng Mẹ HiềnCon vừa đọc những vần thơ về mẹMà muôn người diễn đạt nỗi tâm tưThơ nói lên triệu triệu đức nhân từVề lòng mẹ với tình yêu vô bếnMột tình yêu bao la như trời biểnTrái tim con hằng ghi nhớ công ơnDưỡng nuôi con dẫu ngàn khổ, cô đơnKhông bao giờ mẹ than dù vất vảCon vẫn nhớ những giọt mồ hôi lã chãNhững tháng ngày mẹ cơ cực, hy sinhMẹ đắp xây niềm hạnh phúc bên mìnhLà chu toàn lo chồng, con yên ấmCon vẫn nhớ căn nhà xưa đằm thắmCon vui mừng được diễm phúc làm conDù lỗi lầm mẹ không nỡ đánh đònMẹ âu yếm, tiếng dịu êm khuyên bảoTrái tim người mẹ là kỳ công tuyệt hảoMà Thượng Đế thưởng ban cho nhân trầnĐể loài người không thiếu thốn, cô thânVì có mẹ hiền chăm lo từng chútNay mẹ về cõi tiên hưởng vinh phúcCon một mình côi cút chốn dương gianBiết bao lần con gặp nỗi nguy nanCon qua khỏi do mẹ hiền phù trợHoàng hôn phủ, ngọn sóng lòng nhung nhớMẹ hiền ơi con yêu mẹ vô cùngXin dâng mẹ tình hiếu kính, thủy chungĐời không mẹ tất cả là bóng tốiNơi tầng cao mẹ có nghe con gọi?Mẹ có nhìn con héo úa, lệ tuônCon khắc sâu tình mẹ như suối nguồnNhư vầng trăng tròn cho con nương náuÔi tình mẹ! làm sao con hiểu thấuCả cuộc đời mẹ tận tụy, hy sinhMẹ đảm đang gánh vác trọn cuộc tìnhTình gia đình, tình yêu thương nhân loạiGiúp đỡ tha nhân mẹ không ngần ngạiVòng tay ân cần rộng mở phát banMẹ dạy con thương những kẻ lầm thanCùng những trẻ em mồ côi, khuyết tậtMẹ dạy con hãy sống đời chân thậtGiữ lòng vui, năng tu luyện thân mìnhGiữ linh hồn trong sạch, rèn trung trinhĐể xứng đáng là con Trời, con PhậtTình mẹ hiền là tình cao quý nhấtNgòi bút con không thể diễn trọn điềuVề khối tình của người mẹ kính yêuTình Mẫu Tử là tình yêu bất diệt !Con hạnh phúc trong tình yêu tha thiếtMuôn muôn đời con yêu mẹ vô biên.Chúc AnhGeneva May 2015
Page 24 Vietnamese Authors and Literary Collection Cù Hòa Phong Văn sĩ, thi sĩTiểu sử: Sinh tại Hoà Phong, Bình Định. Thời VNCH tùng sự trong Ngành Viễn Thông đến 1975. Năm 1991 cùng gia đình sang định cư tại Houston, Texas, USA.* Nguyên Hội trưởng Hội Ái Hữu Quang Trung Houston & Phụ Cận, 2 nhiệm kỳ từ 2002 đến 2006.* Chủ trương Giai Phẩm Quang Trung và Web Site Quang Trung Bình Định Qui Nhơn (2000-2006)* Tổng Thư Ký Uỷ Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Tự Do Thành Phố Houston & Phụ Cận.* Tổng Thư Ký Hội Cựu Chủng Sinh Làng Sông Qui Nhơn Hải Ngoại 2 nhiệm kỳ 2008-2016.* Chủ Bút Văn Đàn Đồng Tâm.* Thầy thuốc Đông y.* Hội Viên sưu tầm (Collector) Tiền, Stamps Thư Quốc Tế* Thành Viên Tủ Sách Văn nghệ Sài Gòn Nghĩa Thư.* Đương kim Chủ Tịch Văn Bút Vùng Nam Hoa Kỳ trực thuộc Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại & Văn Bút Quốc Tế (PEN International)Sáng tác và Tác phẩm đã phát hành: *Trước 1975: bài và thơ có đăng trên các báo Sóng Thần, Chính Luận, Diều hâu…*Từ 1991 đến nay: Thơ, biên khảo và bài có đăng trên các báo Thế Giới Văn, Doanh Nhân, Quang Trung, Cường Để & Nữ Trung Học Qui Nhơn, Liên Trường, Tây Sơn, Bình Định Bắc California, Tin Văn, Trầm Hương, Cảnh Lực, Luật Pháp và Đời Sống, Sóng Thần Washington DC…*Tham gia cùng 50 Tác Giả Hải Ngoại trong Tuyển Tập Thơ Văn Hoa Vàng,*Tham gia cùng 27 tác Giả trong Tuyển Tập Thơ Văn*Tham gia trong Tuyển Tập thơ ba mươi tác giả của Thi Đàn Hương Thời Gian.*Đăng bài thường xuyên trên các Website và Diễn Đàn Tao Ngộ, Thơ Văn, Huyết Hoa, CCS/LS/QN, Văn Đàn Đồng Tâm, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại…* Tác Phẩm đã phát hành gồm: Tuyển Tập Thơ – Văn Quê Hương Trong Tâm Thức, Kinh Dịch Y học & Đời Sống, Những Thú Vui Miền Quê, Các Loài Ma Quỉ trên Trái Đất, và Thơ, Văn Bóng Giai Nhân.
Văn Nhân Lục Page 25NGUỒN GỐC ĐÔNG Y DƯỢCNhững sách viết về Đông Y, truyền từ Trung Nguyên sang Việt Nam bằng Hán Văn, những sách ấy do tiền nhân chúng ta soạn ra bằng Hán Văn. Bởi vậy từ xưa tới nay người Việt Nam muốn hành nghề Đông Y đều phải có một trình độ Hán Văn khá cao.Khoảng hơn một trăm năm qua các nước Âu - Mỹ đã làm cảnh sắc nước Việt ta thay đổi, số người thông Pháp Văn và Anh Văn càng tăng nhanh, thì số người thông Hán Văn càng giảm nhiều. Người Việt ta không muốn mất Đông Y, nhưng nếu mai một người thông Hán Văn không còn thì lấy ai kế thừa cho ngành Đông Y tồn tại?Vậy để ngành Đông Y được tồn tại mãi mãi, một số Nho Y đã dày công biên dịch và xuất bản một số sách Đông Y Dược sang Việt Ngữ.Và cũng để cho ngành Đông Y được phổ quát rộng rãi, nhất là người Việt chúng ta ở Hải ngoại.Chúng tôi xin được phép biên khảo khái quát về nguồn gốc của Đông Y, Đông Y Dược và Y Học Việt Nam hầu quí vị.A- NGUỒN GỐC CỦA ĐÔNG Y DƯỢC I- Phát khởi tại Trung Nguyên:1- Ở Tây Phương hay gọi là Tây Y phái Hippocrate chủ trương Y Học theo nguyên tắc khí hóa từ năm 460 trước Thiên Chúa Giáng Sinh (hay gọi là trước Tây Lịch).2- Ở Đông Phương, khoa Y Học Đông Y đã được, Vua Hoàng Đế khởi xướng từ 2704 năm trước TL. Do đó khoa Y Học theo nguyên tắc khí hoá luận, được kể là khoa Y Học của Đông Phương, gọi tắc là Đông Y.Hoàng Đế (hay Huỳnh Đế) là Vua nước Trung Nguyên, nước có lịch sử xưa nhất ở Đông Phương, Văn Hoá của nước nầy thấm nhuần các dân tộc trên những xứ kế cận, Khoa Đông Y nhờ đó có dịp châm rễ, nẩy mầm, càng ngày càng sâu rộng khắp nơi.Các nước có Văn Hiến huy hoàng ở Á Đông như Việt Nam, Nhật Bản, Thái Lan, Cam Bốt v.v…đã không tránh khỏi sự nhuầm thấm phần nào Văn Hoá Trung nguyên, nên cũng chịu ảnh hưởng khá nhiều khoa Y Học khí hoá ấy. Tuy vậy tuỳ bẩm chất dân tộc và khí hậu địa phương của mỗi nước mà khoa Đông Y ở mỗi nơi có tính cách khác nhau.Trong Nội Kinh, Thiên Dị Pháp Phương Nghi Luận, Kỳ Bá có nói: a-) Đông Phương là một khu vực mà khí của trời phát sinh, nên nơi đó sản xuất cá và muối, gần biển người sinh nơi đó hay ăn cá và ưa vị mặn ở đã quen, ăn đã ngon, ăn cá nhiều, khiến người có chứng nhiệt trung, vị mặn thắng được huyết, nên người ở đó phần nhiều sắc đen mà thớ thịt thưa dần, thường mắc phải bệnh ung thũng.Về phép trị nên dùng Biêm Thạch, cho nên Biêm Thạch sản xuất ở Đông Phương”.
Page 26 Vietnamese Authors and Literary Collectionb-) Tây Phương là một khu vực sẵn loài Kim Ngọc, Sa Thạch cũng tụ họp nơi đó, khí của trời đất chủ về thâu dẫn; Người sanh ở đó thường ở nơi cao, có nhiều gió, khí hậu lạnh lẽo và cứng rắn. Dân thường mặc áo lông, ăn những vị đậm béo, nên tạng người béo chắc và nhiều mỡ. Do đó tà khí không thể phạm được vào thân thể, tật bệnh chỉ từ bên trong phát ra. Về phép điều trị nên dùng độc dược là thứ mà tây phương sản xuất nhiều.c-) Bắc phương là một khu vực bế tàng của trời đất, đất ở đó phần nhiều cao như gò núi. Gió rét cắt da, nước đọng thành băng. Người sanh nơi đó thường tụ họp quây quần và uống sữa. Do đó tạng hàn sinh ra chứng mãn. Phép chữa nên dùng Ngải (Ngải Cứu) mà đốt, cho nên Ngải dùng để đốt, bệnh sinh nhiều ở phương Bắc.d-) Nam phương là một khu vực trưởng dưỡng của trời đất, dưỡng khí rất thịnh ở nơi đó, đất thấp và khí hậu ẩm ướt, thường tạo nhiều mù móc. Người sinh nơi đó thường ăn vị chua và các thứ ướp tạng và các thứ thịt mịn đặc và hiện các sắc đỏ, phần nhiều mắc bệnh loan tế về phép trị nên dùng vị châm. Nên cứu châm cũng sản xuất tại phương nam.e-) Trung Ương đất bằng phẳng và ẩm thấp, là một khu vực trời đất sinh ra muôn vật đông nhiều. Người sinh nơi đó ăn uống nhiều thứ mà không bị vất vả lắm, nên thường hay mắc bệnh NUY (Nuy là bệnh liệt, không cử động được), QUYẾT (Quyết là khí ngược kéo lên, chân tay lạnh ngắt), HÀN, NHIỆT. Về phép chữa nên dùng đạo dẫn, án kiểu. Nên phương pháp Đạo Dẫn, Án Kiểu sinh ra (chế ra) ở Trung Ương.Do đó nên thánh nhân tùy theo các địa phương, các khí hậu mà sử dụng các phương pháp trị liệu được thích nghi, vì thế nên phép trị liệu có khác mà bệnh đều khỏi.Theo đó chúng ta thấy nhiều nước ở Đông Phương có một nền Đông Y riêng, mặc dù đều theo nguyên tắc KHÍ HOÁ LUẬN.Nước Việt Nam ta cũng không ngoại lệ; Ban đầu theo đúng khoa Đông Y Trung Nguyên lần lần biến chuyển theo thổ nghi, địa phương nên dân tộc biến chuyển đến khi có một nền Đông Y Việt Nam như ngày nay.1- VUA THẦN NÔNG NẾM THUỐC:Vua Viêm Đế đời Thần Nông (3219 trước TL) thấy dân ốm đau, chưa biết thuốc thang, Vua mới thử mùi cây cỏ, xét xem tính nó lạnh ấm, vừa nóng thế nào, theo sách THUẬT DI KÝ nói: “Vua có vạc nếm thuốc”, sách Sưu Thần Ký nói “Vua dùng roi đánh trăm loài cỏ đề xét” chia làm Quân Thần Tá Sứ rồi biến hoá nó đi một cách thần dị, bèn làm thuốc chữa bệnh cho dân.Sách chép thuốc nầy người ta đề chữ KINH nơi sau, thành tên Thần Nông Bổn Thảo Kinh, để kính quí tác phẩm của đấng thánh trọn bộ có 3 quyển Thượng Trung Hạ gồm, 360 vị thuốc (theo số ngày của một năm Âm Lịch ngày xưa).
Văn Nhân Lục Page 27Bản ngày xưa không còn lưu lại, những bản ngày nay là do người sau gom góp mà thành; Người bệnh không uống thuốc Ông thầy chưa đủ 3 đời (tam thế y)theo họ Trịnh trong sách Lễ Ký, còn họ Khổng không hướng dẫn câu ấy, theo cựu thuyết lại cho rằng chữ tam thế (3 đời) của câu này là chỉ vào:Thứ nhất Hoàng Đế châm cứuThứ nhì Thần Nông Bổn thảo KinhThứ ba Tố Nữ Mạch Quyết.Thần Nông Bổn Thảo Kinh trong sách Châu Lễ nói có 7 quyển, tới đời Lương niên hiệu, thất lạc lại nói có 3 quyển Thần Nông và 4 quyển của Hoàng Đế, mỗi sách nói mỗi khác. Đào Hoằng Cảnh nói rằng: “Trước đời Hiên Viên Hoàng Đế chưa có chữ nghĩa, như vậy về dược tính chỉ có truyền miệng người và nhớ trong trí người. Mãi tới sau Đồng Lôi mới khắc vào thẻ tre, nên chỉ có truyền ra đời cũng giống như sách Tố Vấn,Phàm ở đời, sách cần phải có căn bản, chứ không thể tin theo vu vơ. Xem sách Hán Chí, trong các phần nói về Nông Binh, Ngũ Hành, Thần Tiên Chư Gia, đều có nhắc tới sách Thần Nông, thì quả xưa sách ấy đã có (theo sách Đông Y Học).Thật vậy, rất nhiều sách nói về Thần Nông Bổn Thảo Kinh hay Thần NôngThực Dược như sau:2- HOÀNG ĐẾ: Hoàng Đế (hay Huỳnh Đế) là một vị Vua sau các Vua Bàn Cổ, Thiên Hoàng, Địa Hoàng, Nhơn Hoàng, Phục Hy và Thần Nông, kế trị vì thiên hạ, trước Thiên Chúa giáng sinh 2704 năm, đó là triều đại của Vua Hoàng Đế, người ở ngôi 110 năm sau truyền cho Vua Đường Nghiêu. Vua Hoàng Đế thuộc giòng Hữu Hùng tên Công Tôn, con vua Thiếu Diễn, người bày ra áo mão, định luật Can Chi (Can là 12 con giáp Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn,Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất Hợi,và 10 chi Giáp, Ất, Bính Định, Mậu, Kỷ Canh, Tân Nhâm Quí), lập phép chữa bệnh. Người đóng đô tại Hiên Diên nên chi cũng có hiệu là Hiên Diên.Vua Hoàng Đế sinh ra mặt mày sáng sủa, khôn ngoan, khỏang 5, 6 tháng tuổi khi biết lật đã biết nói, khoảng 14, 15 tuổi trông đã đàng hoàng, lại thật thà và siêng năng; tương truyền rằng khi Nhà Vua đúc xong nhiều cái đảnh (cái đỉnh) thì bay lên trời, Triều thần chỉ chôn áo mão của người tại Triều Sơn; Mộ Hoàng Đế đến nay còn dấu tích (Trích trong sách Tố vấn đoạn đầu Thiên Thượng Cổ, Thiên Chơn Luận).Vua Hoàng Đế dáng người như rồng, mắt sáng, có tài đức Thánh trí, nêntriều thần và dân chúng gọi là người nhà Trời; Vì chẳng thế ngồi một chỗ mà lập nên đạo, Ngài chọn ngày Giáp Tý, tháng Giêng năm đầu, niên hiệu Địa Hoàng, đi lên danh sơn để tìm thần tiên.Người lập ra phép xem xét thân thể con người (Thể Chẩn), Nhà Vua cho triệu tập các công thần tài giỏi như Lôi Công, Kỳ Bá, Bá Cao, Thiếu Du đến đóng góp ý kiến. Nhà Vua luận xét đủ các kinh mạch, xoay trở, hạch hỏi, tích luỹ làm ra sách dạy đời.
Page 28 Vietnamese Authors and Literary CollectionNhà Vua có chế ra 9 thứ kim, làm ra cách chữa bệnh bên ngoài như Lục Dâm (Phong, Hàn, Thử, Thấp, Táo Hỏa) bị thương tật… và cách điều trị bên trong về Lục Phủ (Đại Trường, Tiểu Trường, Vị, Đởm, Tam Tiêu và Bàng Quang) Ngũ Tạng (Tâm, Can, Tỳ , Phế và Thận) tất cả có 18 cuốn.Vua Hoàng Đế nói rằng người sống phải nhờ có 2 khí ÂM và DƯƠNG(Phụ Âm, Bảo Dương) ăn thì nghe mùi, mà nhìn thì hiện màu (thực Vị, bị Sắc), lạnh, nóng áp ở bên ngoài, giận vui tung ở bên trong, nên từ Vua tới dân đều phải chết non, chết bậy, ngu, khờ, hung dữ. Bởi vậy người mới tột trên, tận dưới, xét 5 khí lập 5 vận, thông suốt tánh mạng, ghi chép Âm Dương, ngài hỏi Kỳ Bá, Lôi Công xem Minh Đường (các nét trên gương mặt người ta), xét hơi thở, cùng với mạch nhảy (Trầm, Trì, Phù Sát), hay Vọng, Văn, Vấn, Thiết.Nên sau nầy các ông Vu Bành, Đồng Quân định ra thuốc men cho từng thứ bệnh tật, bốc thuốc cho từng người, từng loại bệnh đó là giúp người được sống trọn tuổi trời (Trích sách Ngoại Kỳ).Sau Vua Thần Nông đến 2,000 năm có hai Danh Y đó là Hoa Đà và Trương Trọng Cảnh:3- HOA ĐÀ MỔ XẺ CHỮA BỆNH: Ảnh hoạ ông Hoa Đà do ông Lê Hữu Trác vẽHoa Đà sinh quán tại Bái Quốc thuộc đời Đông Hán (120 – 225 trước Tây Lịch) hiệu là Nguyên Hóa. Ông thông suốt ngũ Kinh, tính điềm đạm, không thích làm quan tìm hiểu về môn phương thuật, ở đây ông được dị nhân (không rõ danh tánh) truyền dạy, cộng với sự nhẫn nại dày công nghiên cứu nên trở thành một người thầy thuốc Thánh Y. Tính phương mạch, giỏi về đạo dẫn, Ông tự luyện cho mình trong những lúc thấy mệt mỏi Ông hay nhảy múa theo từng loài muông thú, cho đến khi đổ mồ hôi ra là khỏi, có nhiều khi không cần đến thuốc nữa. Bởi thế Ông thọ hơn 100 tuổi mà dung nhan vẫn như trai tráng, người thời bấy giờ gọi Ông là Ông Tiên.
Văn Nhân Lục Page 29Còn chữa bệnh cho người thì thang thuốc bất quá vài ba vị như thiếu DƯƠNG thì bổ dương, thiếu ÂM thì bổ âm…, vì trong lòng đã thông suốt phân lượng, thuốc ra không bao giờ ông cân đi cân lại, thường dặn bệnh nhân hễ nấu chín, đến khi vừa miệng là uống ngay, và kiêng cữ một vài điều ông dặn dò là khỏi.Về phép Châm Cứu và Mổ Xẻ là sở trường của Ông, nếu bệnh đáng Cứu hay Châm thì chỉ một vài huyệt khoảng 7 hay 8 lần hơ lửa là lành, hoặc là Châm cũng một vài cây kim (dựa theo Kinh Dịch Âm Dương) khi rút kim ra là khỏi hẳn.Ở ông có một điều đặc biệt là nếu bệnh không Cứu, không Châm được thì cần thiết phải mổ xẻ mới khỏi bệnh, thì ông cho uống thứ thuốc mà chính ông chế ra gọi là MA PHẤT TÁN, chốc lát thì tê mê, không còn có cảm giác nữa ông mới mổ cắt bỏ gốc bệnh đi, nếu là bệnh trong ruột thì ông xẻ ruột ra rửa sạch sẽ rồi khâu lại thoa vào đấy một thứ thuốc Thần Cao sau đó bệnh nhân thấy ngứa ngứa chứ không đau và phải đợi 1 tháng mới thực bình phục.4- TRƯƠNG TRỌNG CẢNH: Phương Pháp Thương Hàn Luận Ảnh hoạ Ông Trương Trọng Cảnh do Ông Lê Hữu Trác vẽ.Ông Trương Trọng Cảnh, sinh 196 (trước Tây Lịch) tại huyện Nam Dương đời Vua Linh Đế thời nhà Hán, tên huý là Trương Cơ, làm quan đến chức Thái Thú ở đất Trường Sa, ngoài tài làm thuốc ông còn giỏi về chính trị, tư chất ngay thẳng, đạo đức, nên được dân chúng thương mến và kính trọng.Thời thơ ấu ông trông sáng sủa, đĩnh đạc, học thông tất cả các sách, giỏi về Nho lẫn Y học, nên gọi Ông là Nho Y. Lớn lên ông hay tìm tòi, học hỏi về học thuật, Ông còn là học trò của Cụ Trương Bá Tổ, nhưng thời gian sau Ông Trương vuợt xa Ông thầy mình.Ông từ quan ở Trường Sa về Kinh Thành làm thuốc rất nổi tiếng, người đương thời tôn ông là Danh Y Đệ Nhất.Từ đầu năm Kiến An lui về sau trên dưới hơn 20 năm mà gia tộc của ông chết mất hai phần ba, hầu hết là chết vì bệnh THƯƠNG HÀN, nên Ông chuyên tâm nghiên cứu viết ra sách Thương Hàn Luận và cuốn thứ hai là Kim Quỉ yếu Lược.
Page 30 Vietnamese Authors and Literary Collection*Trong cuốn THƯƠNG HÀN LUẬN ông cũng dựa vào thuyết Âm –Dương gồm có 6 thiên:1- Thái Dương Thiên, 2- Dương Minh Thiên, 3- Thiếu Dương Thiên, 4-Thái Âm Thiên, 5- Thiếu Âm Thiên, 6- Khuyết Âm Thiên. Tất cả gồm có 397 phép, 113 trương (mục) cộng lại là 10 cuốn.Thường thì các nhà Y học tham khảo sách này để chữa các bệnh ngoại cảm.**Trong cuốn KIM QUỈ YẾU LƯỢC: còn có tên khác là Kim Quỉ Ngọc Hàm Kinh, quyển nầy phần đầu luận về bệnh Thương hàn, phần giữa về các bệnh lặt vặt, phần cuối kể các bệnh về bệnh đàn bà. Sách nầy do Ông Vương Châu theo các sách trên mà chép lại, rồi truyền ra đại chúng, các nhà Nho Y theo đó mà điều trị cho bệnh nhân đương thời, truyền tải rộng rãi nhất là Danh Y Hoa Đà và Ông đã đặt tên là Chân Hoạt Nhân Thơ.Người đời tôn ông Trương Trọng Cảnh là Tổ Sư chế tác ra các bài thuốc.Y Tổ Việt nam là Cụ Lê Hữu Trác biệt hiệu là Hải Thượng Lãn Ông tôn sùng Ông Trương Trọng Cảnh, ông tưởng tượng dung mạo mà vẽ hình Tổ Sư Trương Trọng Cảnh và Danh Sư Hoa Đà để thờ làm Tiên Sư.II- SƠ LƯỢC LỊCH SỬ NGÀNH Y HỌC TẠI VIỆT NAM: Như chúng ta đã biết Dân Tộc Việt Nam cũng như bao dân tộc khác không ngoại lệ vì nơi nào có con người là nơi ấy có bệnh tật phát sinh, mắc phải bệnh thì phải tìm cách chữa trị và cũng chính từ đó mà Y Khoa sinh ra, từ thuở xa xưa, có thầy Thôi Vĩ từ đời Thục An Dương Vương (257-207 trước Tây Lịch TCGS) dùng phép đốt (cứu) trị bệnh bướu cổ cho Ưng Huyền, Nhâm Hưu và nhiều người khác nữa.Chuyện ông Đổng Phụng từ Tàu sang Việt Nam, trong thơì gian 1,000 năm Tàu đô hộ 3 lần (từ năm 111 trước Thiên Chúa Giáng Sinh đến năm 939 sau TC) cho ông Sĩ Nhiếp uống thuốc viên năm 316, âu đó cũng là một chứng cứ, cho nên Khoa Y Dược Học trên đất nước ta do đó mà có Nam Y và Trung Y hay thường gọi là thuốc Nam và thuốc Bắc.Đến đời nhà Lý (133-137) vua có bệnh lạ, nhờ đạo sĩ Nguyễn Chí Thành (Minh Không) dùng phép thôi miên, nấu thuốc cho Vua tắm mà chữa khỏi bệnh.Sau dến đời nhà Trần (1341-1369) có ngự y Trần Canh, rất tài giỏi, chữa bệnh vừa bằng thuốc, vừa bằng phép châm cừu, lúc còn nhỏ nhà Vua tắm bị chết đuối nhờ có Trần Canh cấp tốc châm cứu mà sống lại, khi nhà Vua lớn bị chứng bệnh dương ny (liệt dương) cũng chính ông Trần Canh chữa khỏi, mà có được ba hoàng tử nối dõi tông đường.Trong khoảng thời gian ấy nền Y Học Trung Hoa và Việt Nam đang dành thế lực nhau trên chính đất nước Việt Nam, nên dân chúng khó mà phân biệt được Khoa Y Học nào là của mình, khoa nào là của Tàu, vì trên lý thuyết hai bên không khác nhau mấy. Dân chúng chỉ thấy Tàu chữa bằng thuốc Tàu (thuốc Bắc) từ Tàu đem qua là Trung Y, và thầy thuốc Việt Nam chữa bằng thuốc lấy từ trong nước (thuốc Nam) là Khoa Nam Y.
Văn Nhân Lục Page 31Đến năm 1401-1407 Vua Hồ Hán Thương mới cho khai mở thêm Y Viện trong cung và Y Ty ở ngoài dân chúng, có cử quan Ngự Y điều trị cho nhà Vua và quan Điều Hộ trị bệnh trong dân chúng, từ đấy nền Y Học mới vươnmình cùng với việc truyền dạy và soạn ra các sách y dược mới thịnh hành. Nhưng chưa được bao lâu thì nhà Minh xâm lăng, lần nầy quân Tàu dùng chánh sách thật ác nghiệt, chỉ muốn xoá sổ nước Việt và cả Văn Hoá Việt, chúng muốn đồng hoá người Việt RA NGƯỜI Tàu, bọn Trương Phụ thu nhặt tất cả cái gì là quốc hồn, quốc túy của nước ta, đốt bỏ hoặc thu nhặt đem về Tàu, sửa lại cho lai Tàu, rồi chúng mở các trường dạy văn hóa Tàu có cả trường dạy thuốc Tàu.Có nhiều bộ sách hiếm quí thời bấy giờ chúng không đốt bỏ mà mang về Tàu như bộ Cúc Đường Di Cảo của Trần Nguyên Đào, bộ Dược Thảo Tân Biên của Nguyễn Chi Tân, có cả hai bộ Y Thơ kiệt tác rất có giá trị đã được truyền tụng trong dân chúng và nhiều sách y học khác chúng đều đốt bỏ.Cho đến đời Lê Thái Tổ (1428) thì sách Y Học của Việt Nam được soạn in lại, năm sau ông Phan Phu Tiên biên bản thảo các loại thực vật toát yếu giải thích rõ ràng các vị thuốc, các thức ăn hoặc uống của Tàu hay của Việt Nam, đến đời Vua Lê Thánh Tông, việc chữa bệnh cho dân là hàng thứ yếu, cần phải lo lắng và lập ra nhiều viện Tế Sinh khi có dịch lệ thì sai quan đem thuốc đến chữa.Đời Vua Lê Hy Tông các quan Đào Công Chánh, Phạm Đình Liệu và Phạm Thế Vinh kết hợp với các quan khác soạn ra bộ sách Bảo Sinh Diên Thọ Toát Yếu Ảnh Hoạ Ông Tuệ TĩnhĐời Vua Lê Dụ Tông (1717-1728) ông Tuệ Tĩnh dâng lên Chúa Trịnh bộ sách Hồng Nghĩa Giác Tư Y Sư, Chúa Trịnh dạy các quan Ngự Y xem xét rồi cho in ra và truyền bá rộng khắp trong dân chúng. Cũng trong đời Vua Lê Dụ Tông khoảng năm 1721 quan ngự Y là Trần Hải An cũng soạn thành bộ sách Y Truyền Chí yếu.
Page 32 Vietnamese Authors and Literary Collection Đời Vua Lê Thuần Tông (1732) ông Nguyễn Triều Triều quan ngự Y soạn ra bộ Thực Vật Hiệp Lực… HẢI THƯỢNG LÃN ÔNG- Ảnh vẽ của CM Khánh 1990Khoa Y Dược Học Việt Nam đến năm 1772 phát triển vượt bậc qua bộ sách Hải Thượng Y Tôn Tâm Lĩnh của Lê Hữu Trác tự là Hải Thượng Lãn Ông, bộ sách nầy có 63 quyển nhưng lạc mất 8 quyển viết về loại bệnh Bá Bệnh Cơ Yếu Tập, nên chỉ còn có 55 quyển. ngoài ra cũng trong thời gian nầy Lê Quý Đôn có ra Bộ Vân Đài Loại Ngữ (1774) có nhiều phần liên quan đến Y Học Việt Nam, vì trong bộ sách nầy có giải thích rất nhiều về vị thuốc Nhân sâm ở Nghệ An (vùng Bố Chính) và ở Thanh Hóa (vùng Sầm Sơn) và đến năm 1777 quyển Thai Tiền Điều Dưỡng Phương Pháp của Ông Nguyễn Thế Lịch ra đời.Nói tóm lại, con người ngày nay đang sống trong thời kỳ hiện đại, thời kỳ tin học vượt bậc, và những sách viết về Đông Y và Tây Y thì rất là nhiều và phong phú, tuy nhiên cũng không ra khỏi thuyết Âm Dương (Kinh Dịch) trong điều trị bệnh.Cù Hòa Phong
Văn Nhân Lục Page 33HỘI NGỘHè về cánh nhạn tỏa muôn phươngLúa chín vàng ong đượm sắc hườngChim én chia xa vùng cỏ biếcVe sầu hội ngộ chốn yêu thươngCành hoa phượng thắm đùa trong nắngTà áo màu pha rộn phố phườngGặp gỡ cùng nhau trên đất mẹChan hòa đêm mộng viếng quê hươngCù Hòa PhongDÒNG SÔNG TRĂN TRỞTrời đất chuyển vần hẳn sắp mưaBao mùa nắng hạn cát sông thừaCá nằm đáy vực phơi lưng bẩnRong tấp bờ rêu đuổi nắng vừaGió thổi cỏ cây vùi lan bóngMây che nước bạt đẩy lưa thưaDòng sông từ thuở ngàn năm ấyTrải biết bao lần gió với mưa!Cù Hòa Phong
Page 34 Vietnamese Authors and Literary CollectionCung Thi LanAuthor, poetBiography: - Originally from Nha Trang, Viet Nam.- Teacher, Girl Scout leader and social worker.- Currently resides in Maryland and works for DHS/ ESA/ Child Care Services- Graduated Bachelor of Child Education (B.A Early Childhood Education) Fall 2004 at University of the District of Columbia (UDC)- Master's degree in Special Education (Master in Special Education) Summer 2010 at George Mason University (GMU)Tiểu sử: - Nguyên quán tại Nha Trang, Việt Nam - Là giáo viên, trưởng Hướng Đạo và cán sự xã hội- Tốt nghiệp cử nhân Giáo Dục trẻ (B.A Early Childhood Education) Fall 2004 tạiUniversity of the District of Columbia (UDC)- Tốt nghiệp thạc sĩ Giáo Dục Trẻ Khuyết Tật (Master in Special Education) Summer 2010 tại George Mason University (GMU)- Hiện làm việc cho Ban phục vụ giáo dưỡng trẻ em thuộc bộ Xã Hội và cư ngụ tại vùng Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ.Published books -Tác phẩm đã phát hành: Truyện dài Nha Trang Dấu Chân Kỷ Niệm (2004) Truyện dài Hai Chị Em (2005) Tiểu thuyết Tình Trên Đỉnh Sầu (2006) Tuyển tập Khoảng Cách Của Biệt Ly (2009) Unforgettable Kindness (2011) Không Phải Chỉ Là Truyện Con Cọp (2012) Two Sisters (2014) Tiểu thuyết Mãi Mãi Chia Xa (2014) Khi Ngỡ Mình Là Thượng Đế (2019)
Văn Nhân Lục Page 35THE WILD PURPLE FLOWERSCung Thị LanChi sat on the steps of the big villa, dreaming about the flowers in front of her. Her eyes were fixated on the dirt road and zoomed onto the spot where she usually stopped to listen to the piano music from the white villa. The piano music fascinated Chi and lured her to notice the design of the garden. It stirred her curiosity to find out who owned the house. Her friends, who lived in Bai Duong fishing village, told her that the white villa was the residence of the most famous celebrity couple of La San hill. Before the catastrophe of 1975, the husband was a professor at Duyen Hai Community College and his wife was a music professor at a High School in Nha Trang city. After 1975, the couple stopped teaching. They became reclusive. Nobody saw them appear outside of their villa. They kept their distance from neighbors. Her friends also told her that this couple did not communicate with their neighbors because the large distance between the villas isolated each house while the height of these villas created big gaps amongst the small houses, in which resided the fishermen families of Bai Duong. Her friends made her think that they, the poor children of the fishing village, could never walk into the special garden of this mysterious academic couple. It seemed miraculous, however, that she was now sitting in front of their house where she could enjoy the Western design of the garden. Six months ago, when she and her friends, Tu, Cuong, Le, and Chut, were wandering to collect snails along the beach from Bai Duong beach to Hon Chong, a tall 18-year-old young man stopped them and asked for directions to La San hill. Tu, Cuong Le, who were all boys, gave this young man a weird look while Chut, a girl, giggled. Her friends’ rudeness disturbed her. She knew they were mocking the young man because they didn’t believe that he did not know the way from Bai Duong beach to La San hill. They assumed that this young man was asking for directions for no other reason than to talk to Chi. Chi has an affinity for old-fashioned clothes and a well-shaped figure with a lovely face. Strangers talked to her just to make friends. Just thinking about her friends’ assumption, she became upset. She wanted to do the opposite of what they thought even though she might upset them. She carefully told him the directions to La San hill, to Bai Duong beach, to Hon Chong and even to the road to the coconut booth on the rocky slope of Hon Chong, where her mother was working for Ms. Ba.After that, this young man would often go up to the booth on Hon Chong to find her. His name was Khoi Nguyen, the only son of a couple who lived in a white mansion with purple flowers called Angelonia on La San hill. Before April 1975, Khoi Nguyen lived in Saigon with his paternal uncle to attend Petrus Ky High School. After April 30, 1975, when Khoi Nguyen's uncle's family followed a mass evacuation escaping the country, he had to return to Nha Trang with his parents. He said that when he was a child, he went to a French school in Nha Trang but
Page 36 Vietnamese Authors and Literary Collectionhe moved to Saigon to study in the famous high school there. Although he studied in the French school as a little boy, he loved to read both Vietnamese and French books, enjoyed both Vietnamese and French food and played French, American and Vietnamese music. Living in Saigon was the most interesting and meaningful time in his life because he had friends who loved music. He and they were not professional musicians but they often gathered to play popular and contemporary music. The music made both players and listeners think the earth was a paradise of love, desire and wonder. That time was also interesting to him because he had a very beautiful girlfriend named Minh Tuyet. He had to overcome many charming and talented boys to win her affection. She was a very beautiful girl who had been educated in French school since she was little. However, Minh Tuyet was gone. With her family, she left Saigon before the Northern communist troops attacked the capital of South Vietnam. Since Minh Tuyet left thecountry, he no longer had any pleasure in this world. His soul became empty and he felt very lonely. The loneliness led him to wander on the hills of La San, along the coast of Bai Duong to the high rock formations of Hon Chong. Sometimes, he would wander the whole day without thinking of the way home.Through the words that Khoi Nguyen confided, Chi gradually learned his biography by heart, his background, and his emotions. This made her wonder why Khoi Nguyen chose her to be like his diary. Any time she looked at his clean high collar and his straightened shirt that was tucked into his long pants, she would look back at her old outfit and feel embarrassed. She thought his stories were like the beautiful words written on a shabby notebook with rough paperboard, yellowed pages illustrating some awkward patterns. She did not understand why Khoi Nguyen chose her to talk about day in and day out about his life without getting bored. She assumed that he was too lonely to have considered her as a fulcrum, whom he had just met, to seek sympathy, or to forget the sadness that was carved in his heart. Whenever he met her, she was embarrassed. She was uncomfortable about her clothes and, therefore, she was often silent and refrained from talking about herself. Later on, she became more open. She told him that her name was Chi, which means “Older Sister”. She also told him that she had two younger siblings. Her younger sister was named Em, which means “Little Sister” and her youngest brother was named Ti. Their full names were Nguyen Thi Chi, Nguyen Thi Em and Nguyen Van Ti. Raised in the fishing village, she and her friends never had middle names or the beautiful names like other friends from middle-class families. She was so lucky that she had a special name, Chi. When her parent made a birth certificate for her, the officials forgot the period symbol “nặng”(.) therefore, instead of having the regular name Chi, she got a special name Chi. She did not attend a French schools but she was a good student at Van Hoa High School in Nha Trang. She did not know how to play a musical instrument, but she knew how to enjoy great music. She confided to him that she loved the piano music from the villa of Khoi Nguyen and liked to see the purple flowers near by the fence that her friends often called Purple Flowers. Khoi Nguyen said Purple Flowers were wild flowers that covered La San hill, therefore nobody wanted to plant them in their garden. His mother planted them in the garden because they were
Văn Nhân Lục Page 37officially named Angelonia (Ngọc Hân), her own name. He also told Chi the piano sounds that Chi often listened to from his villa was played by his mother during her leisure time. He then promised to take her to his villa so that she could have access to what she loved. With this promise, he brought her to his villa.Khoi Nguyen came out from the house with his guitar. He sat down next to Chi and played one song after another. Suddenly, he stopped playing the guitar and asked Chi:“Do you like listening to my music?”“Yes, I do!”“But you do not seem to pay much attention!”“Uh…That's true! It’s because I am watching those purple flowers.”“Do you like to receive the flowers?”Chi shook her head:“Yes, but… no! Actually I don't know. No one has ever given flowers to me!”“So you haven’t had a boyfriend yet?”“Yes, but no one gave flowers to me!”Her cheeks turned red. She was about to add:“This fishing village has no one who could think of giving flowers like the boys from the French schools!” She stopped just in time and listened attentively to the melodious piano sounds coming from inside the house. The melody from the piano made her forget all Khoi Nguyen's questions. She felt her body was lighted in a thin white silk dress. Then her body was raised and guided gently down the steps as if she had been walking gracefully on the gravel patch to the lines of purple flowers. In a jubilant state, she was swirling around to the beat of the music while spinning her white dress high and higher. The skirt spun many times and its white bodice fluttered like silk, skimming over the purple flowers. Purple petals followed the thin white silk flap, fluttering in the breeze, fluttering the butterflies nearby. Both flowers and butterflies intertwined, flying everywhere as if they were spinning in a soothing music. She spread her arms to the petals which were flying like confetti; people would throw to greet couples on the day of their wedding. The colors of the flowers made her think that she was a lovely princess, fluttering in the dreamy wonderland. She laughed delightedly while dancing in the middle of the flower garden. Suddenly, the sound of the piano stopped and the sound of the lid closing softly made her wake up. She reviewed what she had dreamed, then realized the girl in a white dress was the image of Minh Tuyet, Khoi Nguyen's girlfriend, not her. Minh Tuyet was a girl whom she had
Page 38 Vietnamese Authors and Literary Collectionnever met but her image was engraved into her thoughts right after Khoi Nguyen confided his love story. She turned to look at Khoi Nguyen and smiled. Khoi Nguyen looked at her with surprise and for some reasons; he smiled at her in a witty way. He was about to ask her something, but before he could, he had to stand up to receive two pieces of cake from his mother. Ms. Ngoc Han asked him to invite her to eat the cupcakes. They were made by his mother’s own hands. She was touched when she received the cake from Khoi Nguyen and started to eat slowly. They both ate silently with each person pursuing their own thoughts. Chi was thinking of the beautiful manner of Khoi Nguyen’s mother. Her heart was touched by a gentle woman. She thought she loved Ms. Ngoc Han as well as the music from her piano, even though she did not know what kind of music Ms. Ngoc Han had been playing.The afternoon breeze brought the moisture of the salty sea water, making Chi remember her friends’ habits. On the moonlit evenings, her friends would often invite her to bring tea and cookies to the high rocks of Hon Chong while watching the moon. At times like that, they usually had cheap biscuits and cheap cookies with brown sugar and no vanilla like the cake she was enjoying now. She wondered if she would allow her young sister and her young brother to join her in this villa to enjoy what she had, but then she was sure that they would not accept. She knew they wouldn’t want to feel awkward as she was feeling now.After satisfying her curiosity and desire by visiting Khoi Nguyen's house, Chi did not think about coming back to his home. She was aware that when she stood on the dirt road in front of Khoi Nguyen's villa watching the blooming flowers and listening to the sound of his mother's piano, she was more interested than when she was sitting in his house. The longer she sat in a luxurious and expensive house, the more she felt her poverty and inferiority of her family. How could her mother be equal to Khoi Nguyen's mother? From this thought, she was certain that she would never return to that house for a second time and never let go of her shabby home in the fishing village. In order to distance herself from him, Chi told her mother that she wanted to go back to school. She wanted to continue in the eleventh grade, the class she left unfinished in the previous school year. Instead of going to work at the booth, she stayed at home to cook rice, carry water, and take care of her younger sister and brother. Her mother agreed with her suggestion because business at the coconut booth was very slow anyway. After two weeks of not going to the booth, nor even passing the villa with purple flowers, Chi felt comfortable and peaceful with the regular life that she had been familiar with since childhood. However, with each passing day, sadness piled up inside her heart. The sadness was not from an absence of Khoi Nguyen, but because she had no friends to hang around with like before. Her friends in her neighborhood shut her off. Chut moved out of the village with her family and relatives in Ma Vong Nha Trang to sell snacks on the train. This news was shared by Chi’s neighbors. Chut did not say goodbye to her. As for Tu, Cuong and Le, they left the village to follow the boats escaping the country. They silently piggy-backed on the boats that left the
Văn Nhân Lục Page 39fishing village without saying a word to her. She felt hurt because she never experienced her friends’ lack of communication. They would never hide anything from her. She didn't know why they changed, but when she reviewed what happened in the previous days, she found out the answer. She remembered during the time she was close to Khoi Nguyen, her friends had gradually ostracized her. They no longer wanted to be around her when they found out that he was from a different social class. They no longer wanted to go to her house or go to the coconut booth to invite her to go fishing or catching crabs. It happened since Khoi Nguyen often came to the booth to be friends with her. During that time and probably the time when they knew the boats were planning to cross the sea, they had to keep it a secret until they could piggy-backed with those boats! Of course, they couldn't trust her when they found out she was being friendly to a stranger. The more she recalled, the angrier she became. She was upset with her friends and she was upset with herself as well. After a while she comforted herself by imagining the bright future of her friends in other countries. She felt happy when she imagined her friends had opportunities to help their families to escape from poverty. She then felt sad about her family’s unfortunate fate. How could she help her family escape from selling the coconuts in the booth while her father's death by storm when he was fishing with his fish man friends was still an obsession in her mind? Suppose her friends told her the date and time the boats were about to leave, she could not follow them. She could not swim well. If she had to swim far to the point where the boat waited, she would be exhausted immediately, and she would sink under the sea, making her mother as miserable as the time when she lost her father! Her friends probably knew her swimming inability, another reason they did not tell her.Thinking about all of the negative stuff, the sadness increased in Chi’s mind. She became very quiet and depressed. One day, when Ms. Ba and her mother asked her to look after the booth because they had some important things to do, she agreed.After the Fall of Sai Gon, there were few tourists visiting Hon Chong, Nha Trang. Most people focused on earning a living or just surviving, rather than traveling. Only two local clients came to the coconut booth and then left, making Chi felt extremely bored and lonely. Looking at the neatly placed bottles of soft drinks on the shelves, the cups were tucked neatly in trays, spoons and straws in the containers, the lemons lined up, the white sugar jars filled and the machetes lying next to the fresh coconuts, she thought she could serve more than a dozen visitors at the same time quickly. No clients appeared. Chi wished she had friends to come so she could make free lemonade for them.She thought of Khoi Nguyen. If Khoi Nguyen came to her coconut booth like in the previous days, his conversations would make her happier. With this thought, she glanced at the wooden table at the farthest corner, where she and Khoi Nguyen used to sit and talk. There was a bouquet of purple flowers lying on the table. Chi could not believe her eyes. She stood up, walked towards the table, picked the bouquet up, and looked around in shock. The bouquet full of small purple flowers was still fresh, indicating that had just on the table for an
Page 40 Vietnamese Authors and Literary Collectionhour or less. She wanted to call someone's name to make sure there was no one else but her. However, when she looked around carefully, no one was around the booth. She turned back and looked down. There was no one on the stacked rocks near or far. Even so, she was not reassured. Afraid of being noticed holding the bouquet from the table, she hurriedly put the bouquet back to its place and went back to the counter to sit still. She asked thousands of questions in her mind but could not find a single answer.After a while, Ms. Ba returned to the booth. She told her to go home because her mother needed her. Saying goodbye to Ms. Ba, Chi walked home. On the way home, Chi was constantly thinking of a bouquet of purple flowers and Khoi Nguyen. She then noticed that Khoi Nguyen was going in the opposite direction. She stopped and asked, “Where are you going?” “I'm looking for you!” “How could you find me? You don't know where to find me?” She asked while still walking. Khoi Nguyen smiled when following her. He said, “Everything’s under my nose, I just need to ask and find out! Moreover, how many houses are there in Bai Duong fishing village! A very few! Just ask and it will be! ” “Have you found my house yet?” “I didn’t think you would agree so I went back!”Chi was silent and unresponsive. She bowed her head. For a moment she said in a husky voice: “I am so sad these days that I do not want to contact anyone!” “Why?” “All my friends have escaped the country! They knew where the people organized the border crossing, so they whispered to each other for a piggy back!”Khoi Nguyen was excited: “Were they successful?” “Yes, they were! They are so lucky!” “So you should be happy for them!” “Yes, I'm glad but ...” “But you feel abandoned, right? That’s exactly how I felt when everyone left Saigon!”Chi nodded: “Right! I feel abandoned! Truly abandoned! ” She shed tears and said, \"My friends, Tu, Cuong and Le always said they love me most in the world but now three of them left me without saying a word!” “Did they leave on the same boat?” “No! They were on two different boats! Two different evacuations that they kept secret! They are very bad! They told me they love me but they left without me! There are no words for this!” Khoi Nguyen stopped walking, held Chi's hands, shook them hard, and said:
Văn Nhân Lục Page 41 “Don't think about them! Go back to Hon Chong with me. We’ll go back to the sea! You and I will swim away. Then I'll drown you down for a few sips of seawater to fade away your sadness! We need to wash away all the sadness! Go back to Hon Chong and swim with me, Chi!”Chi shook her head, removed his hands, and said: “No, I cannot! I must go home! Ms. Ba said my mother needs me!” “Then let me come to your home another day!” “OK! When you have time, go to my fishing village and ask where Ms. Be’s house is. Everyone will show you where I live! Now I have to go!” After those words, Chi walked as fast as she could, without turning back to see if Khoi Nguyen went back to La San hill or still stood watching her. Just arriving home, Chi stopped in the doorway because of the guitar sound coming from inside. Surprisingly, she stepped quickly inside. In the corner of the house, on her bed, her young sister and young brother were sitting close to a short-haired girl who was holding a guitar. The girl paused her smooth white fingers on the strings and smiled at her: “Sister Chi! Do you recognize me?”She hesitantly walked up to the girl, and then shouted: “Oh my God! Is this you Mai Thu? You are so big, so beautiful! I wouldn’t recognize you if I met you on the street!”Mai Thu shrugged and smiled: “When I met you in Sai Gon, I was only six years old. It's been over ten years!” After saying that, the girl placed the guitar on the bed and walked over to her beside her shoulder. “Now I am nearly as tall as you!”Chi nodded and concurred: “Right! I'm just a few years older than you but always thought you were a little girl who never grew up! Maybe you’re the same age as Em, so when I look at Em who is so thin and skinny, I don't think you've become a young lady like this.”Em smiled: “Thankfully I’m skinny so tonight your mother's bed can accommodate one more person, sister!”Her mother came up from the kitchen and said, “That’s right! Tonight Chi sleep with Em and me, and the bed is for Mai Thu. Ti can spread mats on the floor and sleep on it like he usually does!” Chi was surprised and sad. She faintly thought about the changing lives of her family in the coming days, asked: “Does that mean that Mom had to go pick Mai Thu to our house this afternoon? But why did Mai Thu come to Nha Trang alone, not to go with Aunt Khang? What’s up?\"Her mother answered with a serious face: “Uncle Khang is busy working and cannot go to Nha Trang, so he sends Mai Thu to our home for a while before Mai Thu goes away. For the time being, I only knew that Mai Thu came
Page 42 Vietnamese Authors and Literary Collectionto my house to spend the summer vacation. If people in the neighborhood asked anything, you should just answer like that! Do not say anything more things let people suspect her get involved in the plan of escaping by boat! From now on, you will sleep with me and your baby sister Em. Your bed is for Mai Thu now!” Chi was silent but sad. The rickety bed that she owned since Ti wanted to sleep on the floor had now belonged to another person who lived totally different way from hers. She wondered why Uncle Khang let Mai Thu live in her house and did not understand why Mai Thuagreed to stay in a house with as many difficulties as hers.Before April 1975, Uncle Khang's family never came to her house. Uncle Khang was a famous businessman in Saigon. His house was fully furnished with a model bathroom, servants, and children with tutors to learn many subjects including music. Now under the corrugated toleroofed house, Mai Thu will rely on the water buckets that she carries from the public water well far away from her home, have to use wood for cooking and must help her mother to earn a living every day. She recalled Uncle Khang’s house, Mai Thu’s bedroom, and the feeling of being afraid to sit in their dining room and living room. Her father reminded her to not upset her uncle and his wife. Since her father died, her mother rarely contacted her father's relatives. Her mother did not contact Uncle Khang because she was afraid of being suspected of borrowing money or asking for help. Chi did not mind communicating with rich or poor people, far or closerelatives, but she was wondering how uncle Khang contacted her mother and why he allowed Mai Thu to live in her house. She guessed Mai Thu was staying in her house temporarily to wait for the boats that are going to cross the sea but she did not show what she thought to keep her mother from worrying. She silently obeyed everything her mother told her to do. Em and Ti care freely followed Mai Thu. They asked her to play the guitar and sing for them. In their free time, they invited each other to the sea for swimming and sunbathing.Since Mai Thu was in the house, Chi’s mother did not send Chi to the coconut booth. Her mother, on the other hand, bought more food than before and sometimes gave her money after cooking rice, washing clothes, cleaning house or carrying water. Chi guessed that uncle Khang provided money to her mother to take care of Mai Thu. Therefore, her mother had more money than before. In a cheerful mood, Chi felt her life was much happier than before.Khoi Nguyen often went to the fishing village to look for Chi. He often confided in her about his future plans. He decided to enroll in 12th grade in Nha Trang so that after he graduated from high school, he would go back to Saigon to take the University entrance exams. She told him that she would apply for 11th grade and would also get a high school diploma before pursuing something practical, maybe as a nurse. In the following days, Khoi Nguyen was still coming to Chi’s house but the conversations between Khoi Nguyen and Chi diminished. He often talked to Mai Thu, sang songs with Mai Thu and went to the beach with Mai Thu because he and Chi had nothing to say. In addition, Chi did not know anything about singing and could not swim as far with him as Mai
Văn Nhân Lục Page 43Thu. Each time she looked at them, she thought of Minh Tuyet and imagined Mai Thu in Minh Tuyet's image. Mai Thu may be better than Minh Tuyet because she has a perfect beauty.Once when going back to the beach, Mai Thu told Chi stood in front of the bathroom to watch for when she needed to take a fresh water bath, Chi accidentally looked through the gap of the bamboo grove and was stunned by the beautiful body of Mai Thu. The plump white chest, the slender back that flowed from the small waist down to Mai Thu's well-rounded bottom haunted her incessantly. Chi thought of her and her younger sister's body and shook her head. Neither she nor her sister could have such a beautiful body. How could children who lived in such difficult conditions have the same physique as children who lived in a family full of material wealth and spirituality? Then she thought of the wild purple flowers on the hillside of La San and flowers in the sky named Ngoc Han in Khoi Nguyen's villa. Apparently she preferred to look at the well-cared flowers in the villa than the wild and shaky wild flowers. Was she not the image of the wellcared Angelonia Ngoc Han in the beautiful villa but the image of one of wild purple flowers on the hillside of La San? And because of that, people just gave her a quick glimpse than a prolong admiration? Despite such reasons, Chi was surprised when Khoi Nguyen confessed to her that he loved Mai Thu. The purple flower bouquet on the wooden table, the hand shaking and the urge to invite her to the sea for alleviating her sorrow suddenly appeared in Chi’s mind. They made her confused and bewildered. She console herself that those actions were natural for boys who grew up influenced by the Western culture at French schools; therefore, she pretended to casually tease him that he should call her “Big Sister” because Mai Thu was her younger sister cousin. Since then, Chi avoided him when Khoi Nguyen came to the house. She wanted to give him the opportunity to get close to Mai Thu. Mai Thu fitted very well with Khoi Nguyen, so she responded to his love right after his confession. They were often together like love birds. When looking at them together, Chi understood that Khoi Nguyen had found what he had lost after he left Saigon. She just did not know if Mai Thu confessed to Khoi Nguyen that she was waiting for her day to cross the sea and whether Khoi Nguyen's love was enough to keep her from thinking about leaving him just like Minh Tuyet.She just knew well that she was deepened with sorrow. The image of a spinning white silk skirt with petals of purple flowers fluttering and falling everywhere was in her every thought. She remembered that from when she was little until she was grow up, she had never been in a dress or a skirt, neither a white dress.Cung Thị Lan
Page 44 Vietnamese Authors and Literary Collection Đăng Nguyên Thi sĩ Thi sĩ Đăng Nguyên tên thật là Nguyễn Đáng• Bút hiệu: Lam Kiều, Đăng Nguyên• Sinh năm 1944 tại Thừa Thiên Huế. Tốt nghiệp khóa 22 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.Cấp bậc cuối cùng: Đại Úy. Phục vụ tại Sư Đoàn 18 và Sư Đoàn 5 Bộ Binh Quân Lực VNCH.• Cựu Tù Cải Tạo qua các trại Long Giao, trại 12, trại 9, trại 7 (Hoàng Liên Sơn), trại Nam Hà, trại Z30A Xuân Lộc.• Qua Mỹ diện HO 8. Định cư tại các Tiểu Bang North Carolina, Maryland.• Hội viên chính thức Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại(VBVNHN) từnăm 1988 thuộc Trung Tâm Văn Bút Miền Đông nay là Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, đã được bầu vào các chức vụ Tổng Thư Ký, Phó Chủ Tịch, Chủ Tịch.• Chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ từnăm 2014-2018• Phó chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (VBVNHN) nhiệm kỳ2021-2023• Thơ văn đăng trên các tạp chí Cỏ Thơm, Kỷ Nguyên Mới, Tuyển Tập Cụm Hoa Tình Yêu,Văn Bút Miền Đông… Tác phẩm đã phát hành:• Dòng Sông Đen (Bút hiệu Lam Kiều) giải thưởng thơ Trường Quốc Học Huế (1962).• Đã Khô Dòng Lệ, thơ, Cỏ Thơm Xuất Bản (2004)• Dòng Mực Tha Hương, thơ (2015)
Văn Nhân Lục Page 45ĐỐT NÉN HƯƠNG LÒNG(Tưởng Niệm Cố Thiếu Tướng Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Lê Nguyên Vỹ)Chiều ấy Lai Khê u uất lắmĐất trời cây cỏ ngập màu tangKhi người nằm xuống, người nằm xuốngTa đã mất rồi! Mất Việt Nam.Sáng Ba Mươi giặc tràn Phú LợiQuân ta về trấn thủ Bình DươngTa vẫn nghe lời Người trong máyLòng trung tổ quốc vẫn vang vang.Tiếng súng mười giờ đau vận nướcMáu anh hùng mãi mãi còn loangCờ Lai Khê ngậm ngùi trong gióMưa Bến Cát rào rạt bàng hoàng.Đường Mười Ba giặc về ta vẫn đánhĐoàn chiến xa mở đường máu không hàngĐồi Ba Mốt Sư Đoàn bị bức tửĐêm Ba Mươi vang vọng những hồn oan.Bao nhiêu năm cờ tang chưa xảSống lưu đầy lòng đau nhục mang mangTrời tháng Tư vẫn nghẹn ngào trong nắngHỡi hồn người!Còn vang tiếng Việt Nam.(Đăng Nguyên – Biệt Đội Quân Báo SĐ5)
Page 46 Vietnamese Authors and Literary CollectionCHIỀU NHỚ XUÂN LỘC(Tặng quý chiến hữu Sư Đoàn 19)Tôi nhớ Miền Đông nhớ nắng hiềnNhững chiều Xuân Lộc thật bình yênCon đường đất đỏ bên bờ suốiBụi đỏ bay đầy vương áo em.Sầu riêng, măng cụt vườn xanh lắmCây trái miền Đông ngọt vị tìnhNgười lính Sư Đoàn say chiến trậnMang theo hình ảnh nụ cười xinh.Đầu Xuân, Xuân Lộc mờ trong khóiTuyến thép vang lừng cuộc chiến chinhĐất đỏ pha thêm màu máu đỏNghìn năm lịch sử mãi ghi tên.Cách biệt người em từ dạo đó.Chứa Chan còn mãi chứa chan tìnhSầu riêng hương vị pha mùi nhớSuối Cát, Dầu Giây với Bảo BìnhChiều nay nhớ quá! Ơi Xuân Lộc!Long Khánh vẫn tròn vẹn tiết trinh.Hải ngoại chờ Xuân mai hé nụSư Đoàn Mười Tám đã hồi sinh.Đăng Nguyên (Biệt Đội Quân Báo Sư Đoàn 18)
Văn Nhân Lục Page 47. Bến KhôngNgười về huyên náo đời taTưởng chừng như thể xót xa đợi chờNghe âm vang vọng hững hờDung nhan còn lại sợi tơ duyên đầu.Dặm ngàn bước mỏi canh thâuTay lần tràng hạt tâm cầu Tâm KinhGiữa đời quên chuyện nhục vinhTình yêu qua mất bồng bềnh bến không. Đăng Nguyên Texas 2017
Page 48 Vietnamese Authors and Literary Collection MÙA MƯA NHỚ HUẾMùa mưa này sao nhớ khôn nguôi!Từng hạt rơi, từng giọt khóc đờiXứ Huế dầm mưa, mưa chẳng dứtCon sông buồn chảy xiết về xuôi.Mùa mưa nào ướt áo em tôiThấm cả bờ vai, tóc rối bờiDìu bước nhau đi, chiều Vỹ DạAnh làm thơ, mưa Huế rơi rơi...Giờ còn không? nỗi nhớ gì nhauEm ở bên kia tóc nhuốm màuAnh ở bên này mưa rả ríchMùa Thu về lạnh buốt canh thâu.Từng cơn mưa rào, trận mưa mauTừ mái hiên đêm nhỏ giọt sầuThơ chẳng bao giờ em được đọcMà sao vẫn nhớ mùa mưa đầu. Đăng Nguyên Maryland, 9- 2006