The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-26 09:22:35

Updated Van Nhan Luc PDF

Updated Van Nhan Luc PDF

Văn Nhân Lục Page 199Xuân về trên quê emCây cành tươi thắm nét Xuân Vườn nhà ấm cúng, tình quân biên phòngEm luôn nhung nhớ trong lòngAnh vui giữ nước, chử tòng em mang.Nơi nhà đang đón Xuân sangQuê hương vẫn đợi anh mang tin vềVườn sau bụi chuối sum sêNhư tình của mẹ nơi quê tảo tần.Đất nhà tạo dựng của chaRuộng vườn tươi đẹp, mẹ ta tưới trồngAnh đi chinh chiến một lòngDẹp tan quân giặc canh phòng giang san.Làng quê đón Tết bên đàngTrẻ thơ chạy nhảy ca vang sân nhàTuổi xanh vô tội, đa đoanEm tôi phải khổ, oán than ngập lời.Anh ơi Hoa Cúc nở rồiMẹ đang đón Tết, một nồi bánh chưngTình em theo gót anh hùngVì dân, vang bóng ngày Xuân chưa về.Lê Nguyễn Nga


Page 200 Vietnamese Authors and Literary Collection\"CƠN GIÓ BỤI\"Saigon, Ngày 1 Tháng 5 Năm 1975.Một không khí nặng nề với sự hốt hoảng quanh vùng Saigon Chợ lớn và Gia định. Trên gương mặt của mọi người, từ già đến trẻ, ai cũng đều ngơ ngác, sợ hãi và gần như là đang chờ đợi một hung tin, một đoàn quân hung bạo sắp đến. Vài chiếc xe thiết giáp nằm trên vài con đường, với những xác của chiến sĩ VNCH vẫn còn nằm tại đây. Các anh đã chết để bảo vệ quê hương với những viên đạn cuối cùng. Can đảm thay người chiến sĩ Cộng Hoà! Những người chiến sĩ còn lại đa số cởi bỏ quân phục, bỏ súng và đang ngồi chờ đợi những gì sẽ đến với số phận mình. Tôi đang ngồi trong nhà. Đóng cửa, khóc cho số phận tôi và số phận của đất nước Việt Nam. Tôi thầm nghĩ, thôi cuộc đời đã chấm dứt rồi!Sau hơn một tuần lễ. Chính quyền mới ra lệnh các nhân viên công sở và công nhân hãng xưởng, trở lại làm việc. Chúng tôi đến trình diện tại nhiệm sở. Chúng tôi không dám mặc đồng phục của Hàng Không Việt Nam. Ai cũng tìm lấy chiếc quần đen và chiếc áo chemise trắng mặc vào.Vô đến nhiệm sở với những người bạn, những gương mặt sợ sệt, nói chuyện để hỏi nhau, ai còn ở lại, ai đã ra đi. Chúng tôi bị đi học tập tại chỗ. Tôi rất sợ, vi gia đình tôi, có một anh trai là thiếu tá, và một anh rể là thiếu tá không quân. Cả hai anh đều là phi công và đã ra đi. Bài giảng đầu tiên, người ủy viên Cộng Sản đã nói. Mở đầu anh ta chỉ trích “ngụy quân, ngụy quyền” mà đặc biệt nói mạnh về tội của “mấy tên giặc lái” (phi công). Ngày hôm sau chạy về bên nhà mẹ tôi. Căn nhà đã bỏ trống, tôi thu dọn tất cả quần áo sĩ quan, quần áo khaki của anh tôi. Tôi phải chờ đêm đến, đem tất cả đồ đạc của anh tôi ra gốc cây, rồi bỏ nơi đó. Anh Lê Trọng Nguyễn, làm chức vụ cao trong Hãng Xưởng Lọc Dầu Mekong của Nguyễn Ngọc Linh. , Anh bị coi như là một tư chức cao cấp, phải đi cải tạo chung với “ngụy quyền”. Anh LTN còn phải nhận thêm một tội nữa là tội của một nhạc sĩ đã làm ra nhiều bài nhạc uỷ mị, sau nầy gọi là “nhạc vàng”. Anh LTN cũng đi học cải tạo thêm một tuần chung với anh chị em văn nghệ sĩ thời đó. Nhưng được học tại Saigòn. Sáng đi học cả ngày, tối đi về nhà.Những chuyến baỵ Air VN đã ngưng hoạt động trên 3 tháng. Nhân viên ngồi chờ lệnh, chờ người thủ trưởng của chính quyền mới đến để tiếp thu. Vào khoảng tháng 7 năm 1975, đường bay được mở lại với Hồng Thập Tự Quốc Tế, (International Red Cross). Một phản lực cơ 707 rất lớn. Lá cờ của Thụy sĩ ngang nhiên được tô đậm trên thân chiếc phi cơ.Đối với người dân VN nói chung, và chúng tôi nói riêng, đoàn đại diện Red Cross là hiện thân của “Tình Người”. Họ là hình bóng của Thiên Thần trong khoảng thời gian nầy. Họ đến để rước các người có quốc tịch Pháp về nước và Ấn Kiều đưa trả về Ấn Độ. Nhìn họ rước nhiều người ra đi. Chúng tôi cùng khóc, khóc cho thân phận mình còn ở lại.Đời công chức, sống bằng lương hàng tháng, từ vài tháng nay chúng tôi đã sống bằng “tự mình lo” có nghĩa là kiếm được gì thì sống như vậy. Bộ đội và người miền Bắc đã vào và bắt đầu đi tim kiếm để mua đồ đạc, cái gì cũng mua. Việc đầu tiên chúng tôi phải lo bán là bán chiếc xe hơi vì không có xăng để chạy. Bán xong chiếc xe hơi Simca, đủ tiền để chúng tôi đi mua 2 chiếc xe


Văn Nhân Lục Page 201đạp. Ôi! Thời sung sướng nay con đâu! Suốt ngày những bài hát Việt cộng oang oang ngoài cửa nhà:“Mùa xuân nầy về trên quê taKhắp đất trời đẹp tươi như hoa …”Thật là mỉa mai. Tôi bịt lỗ tai và bước ra hiên để đóng cửa lại. Giọt mưa còn đọng trên mái nhà rớt xuống mặt tôi hay giọt nước mắt của tôi! Đồng hồ, rađio của gia đình ngày xưa không xài, đã bỏ vào garage. Bây giờ đem ra bán với giá rất cao. Nhờ vậy mà sống được qua những ngày đầu của cuộc đổi đời nầy. Đặc biệt các phụ nữ miền Bắc đi tìm kiếm mua quần áo của các phụ nữ miền nam, và miền nam thì cái gì cũng đem ra bán để đổi lấy gạo cơm cho gia đình.Cũng là may, ngày xưa cứ mỗi tháng lãnh lương đi may áo mới, nên bây giờ có được một số áo dài, từ từ đem ra bán. Tôi đem áo dài hoa đủ màu, đem ra “chợ trời” bán để kiếm tiền mua sữa ( sữa ngoại quốc rất mắc) cho 2 đứa con 3 tuổi và 2 tuổi.Từ 5 tháng trước, các sĩ quan đã được lệnh đi trình diện cải tạo với lời tuyên truyền là phải đem theo lương thực trong mười ngày. Nhưng đã mười tháng rồi chưa được về. Các người vợ, người mẹ mới rõ hơn về sự nói láo của cả một chế độ CS, từ trên xuống dưới. Vài tháng kế đó, nhiều gia đình bị “đánh tư sản” và bị đuổi đi ra ngoài làm ruộng gọi là đi “kinh tế mới”. Lần đầu tiên đổi tiền. Mọi người chỉ đổi được 200 tiền VC, còn bao nhiêu thì đưa nhờ người khác đổi, hoặc là hủy bỏ!Sự thật đau lòng. Hình ảnh của một đoàn người đi “tiếp thu” măc quần áo xốc xếch giống như những người ở rừng sâu về! Vào đến văn phòng, ngồi co hai chân lên, chúng ta gọi là ngồi “chồm hổm”. Nói chuyện bằng những danh từ rất tự cao tự đại, nói khoác, như là biết tất cả sự việc. Nhưng thật ra là đầu óc trống rỗng. Than ôi! tôi nghĩ trong bụng: đây là những lớp người tiêu biểu cho chế độ mới, đây là những người cầm vận mệnh của lớp tuổi thanh niên Việt Nam!Tương lai của thế hệ trẻ sẽ đi về đâu?Tôi được Hàng Không VN chỉ thị huấn luyện cho một vài người đến làm việc. Trong lúc làm, một chị cán bộ kêu tôi đến xem chị đang làm list Tài Chánh, chị ta nói chị đang làm danh sách “chè, que”. Tôi ngẩn người, sau một lúc tôi mới biết là làm list cho các cheques (checks) của chế độ cũ để lại. Nhưng rồi sau sáu tháng lưu nhiệm, tôi đã được “cám ơn”, về nhà nghỉ việc. Tôi đã hoàn toàn thất nghiệp. Tôi tự hỏi những cơn giông bão miền Trung, rồi đến những con mưa ngập đường Sàigòn, có não lòng bằng cơn mưa trong lòng tôi chăng ? Tôi phải tự sống còn nên chuyển qua việc buôn bán, qua đường giây chuyển ngân, và mua thuốc tây bằng cách gửi quà về VN, đem về bán sỉ tại chợ Tân Định. Thời gian nầy, tôi nhờ chị Hồng, tức là bà bác sĩ Kim Thanh Xuân, một người bạn làm chung Air VN, đã đến sinh sống tại Pháp 2 năm nay. Chị Hồng gửi thuốc tây cho tôi bán để kiếm lời và sống qua ngày. Tôi tạm sống qua ngày. Mỗi tuần tôi dành thì giờ đến tâm tình với nhóm bạn tôi: An phạm và Bùi T Lang, Minh Thăng, để tâm sự và rồi tìm cách kiếm sống cho gia đình và cho chính mình.Khi tôi ra ngoài chợ, hay xem Tivi, thấy được những tiếng Việt Nam mới rất kỳ quái, xuất hiện trên “thị trường văn chương mới”. Tại các nơi buôn bán, tôi thấy có khách người miền Bắc tìm kiếm mua rađio cũ, anh ta nói muốn mua một “cái đài”. Các người trong chợ lúc đầu không hiểu là anh muốn mua một cái ra-đio nhưng sau nầy họ đều hiểu và buôn bán qua lại vui vẻ. Ban ngày


Page 202 Vietnamese Authors and Literary Collectionthì lo kiếm sống. Tối về, niềm vui duy nhất là nghe đài BBC và VOA để biết tin tức ngoại quốc. Đôi khi đang xem tivi bị trục trặc, phải ngưng, chúng tôi được báo tin là “sự cố kỹ thuật”. Vào làm việc với người thủ trưởng, ông ta muốn nói làm nhanh lên thì lại nói là “khẩn trương”. Một bữa tiệc đãi các người khách với các món ăn ngon, trong những nhà hàng sang trọng, các thủ trưởng nói là bữa tiệc thật “hoành tráng”. Một số cán bộ, bộ đội đã bắt đầu thích uống cà phê trong tiệm. Vào trong quán gọi ngay một ly cà phê “cái nồi ngồi trên cái cốc” ( cafe fin). Cá nhân tôi đã không còn tiền để có thể ăn sáng mỗi ngày như xưa, nên vào cửa hàng quốc doanh. Tôi thấy ở đây bán phở với 2, 3 giá khác nhau. Giá rẻ nhất, đó là “phở không người lái” tức là phở với nước súp không có thịt. Danh từ thô thiển đã được phát xuất từ tầng lớp “cách mạng” từ lâu rồi. Có thể từ trong thôn quê miền Bắc những danh từ quá khác biệt và không thể tưởng tượng được. Xã hội, nền văn minh của Bắc và Nam khác nhau xa quá. Những người “cách mạng” nầy không dùng ngôn ngữ trong sách vở văn chương Việt Nam. Đặc biệt hơn nữa, là những cử chỉ khi nói chuyện thì quá ư là không lễ phép chút nào. Một chế độ mà từng lớp người nòng cốt phải là “chuyên chính vô sản” và có thể là không được đi học nên đã sanh ra những danh từ mới nầy. Một ông thủ trưởng chức vụ là bác sĩ đã đến tiếp thu một bịnh viện, nhưng mỗi tuần ông bác sĩ phải đi học “bổ túc văn Hóa” vì ông ta chưa học hết lớp 6. Là những chứng nhân của cuộc “đổi đời”, chúng tôi chứng kiến những câu chuyện nầy, chúng tôi rùng mình. Nguy hiểm thay, những người nầy sẽ là những người sẽ “giáo dục” đàn con của chúng ta. Nghe thật là đau đớn. Thật là cười ra nước mắt, khi nghĩ đến các con mình phải tiếp nhận sự dạy dỗ của những người đại diện cho “đỉnh cao trí tuệ” nầy.Năm 1976, tôi lại sanh được một con gái, đặt tên là Minh Thư. Chồng tôi đưa tôi đến sanh tại dưỡng đường Saint Paul như mấy lần trước. Nhưng hôm nay đến, dưỡng đường Saint Paul chỉ còn là bốn bức tường và những chiếc giường. Những máy móc tối tân đã bị tháo gỡ đem về miền Bắc. Nằm trên giường sanh, tôi lo sợ thiếu thuốc, phải nhờ người nhà từ ngoại quốc gửi về. Sau cuộc đổi tiền, vật giá vẫn leo thang đã làm người đân càng nghèo hơn trước nhiều. Chợ trời là nơi buôn bán để kiếm ăn qua ngày. Trộm cắp và lường gạt nhiều hơn trước. Ông chồng tôi ngày nào cũng dạy 3 đứa học trò đến học nhạc, xong là xách xe đạp đi tìm các bạn: Mai Thảo, Phạm Đình Chương, nhà văn Hoàng Hải Thủy ở các quán nhậu đã hẹn hò. Sau nầy tôi mới biết, không phải chỉ nhậu không thôi, mà các nhóm nầy họp để tìm đường đi, không phải ra đi “tìm đường cứu nước” như ông HCM, mà ý muốn là tìm đường vượt biên.Những năm 79- 80 chồng tôi và tôi vẫn có dịp gặp gỡ các bạn nghệ sĩ. Thỉnh thoảng gặp nhau nơi một villa sang trọng trên đường Yên Đỗ. Đó là tư gia của cha mẹ người bạn tên NXN. Anh NXN, một sinh viên tốt nghiệp từ Pháp về. Chúng tôi thỉnh thoảng họp mặt với các văn nghệ sĩ Thái Thanh, Phạm Đình Chương, Mai Thảo và hai anh bạn nữa. Có một đêm đang vui, chị Thái Thanh hát nhạc xưa. Các ông đang say mê đàn hát, tôi sợ quá phải chạy ra đóng chặt cửa lại, nếu không thì sẽ bị đem về bót. Anh LTN không bao giờ nghĩ đến chuyện ra đi một mình vì anh nặng tình vợ con. Cuối cùng nhà văn Mai Thảo đã đi được sang Mỹ, kế đến là nhạc sĩ Phạm Đình Chương cũng ra đi êm xuôi.Bạn bè còn lại là anh Hoàng Hải Thủy và Nguyễn Duy Liễu, chủ bút Saigon Post. Chúng tôi có dịp đến chơi nhà anh chị HHT, một nơi rất ấm cúng của đôi uyên ương tuyệt vời. Và sau đó ít lâu, anh HHT đã bị bắt và đi tù lâu dài. Việc này làm Anh Lê Trọng Nguyễn rất lo sợ. Thường là vậy, bạn bè cũng sẽ bị lây. Anh HHT bị tù và đem đi nhốt cách biệt ở một nơi xa. Anh LTN trở thành kẻ cô đơn thêm nữa nên tính tình càng xuống dốc. Đã có một lần tôi có ý định bỏ lại tất cả,


Văn Nhân Lục Page 203ôm ba đứa con ra đi, để anh lại với Mẹ già và một người cháu. Anh LTN kinh hoàng, bớt đi ra ngoài đường để uống rượu. Nhiều người bị bắt quá, anh sống trong lo sợ phập phòng. Anh bắt đầu làm đàn guitar mandoline để bán.Tôi sống trong nỗi khổ nhưng cố gắng tìm nguồn an ủi là đến chơi gần gũi với các bạn. Tôi tìm được niềm vui nơi các bạn HangKhongVietNam: An Phạm, có chồng là anh Hiệp đi cải tạo lâu dài. BTlang, Minh Thăng và vài bạn nữa. Gặp gỡ nhau cùng với anh Nguyễn Duy Liễu. Nhân dịp nầy anh Liễu đã làm bài thơ “Let’s Come Closer”, và anh LTN đã phổ nhạc thật hay. Anh Liễu là thầy dạy Anh Văn cho các con của An Phạm. Cuộc đời đau khổ bên nhau, niềm vui chưa được lâu dài thì một người bạn thân yêu của chúng tôi, Minh Thăng cùng hai con đã chết, và hai con của An Phạm đã mất trên đường đi vượt biên tìm tự do. Ôi! Cái giá của tự do, người Việt Nam đã phải trả quá đắt!Năm 1981 tôi nhận được tin gia đình từ USA, với giấy bảo lãnh của ODP (Orderly Departure Program) duới sự bảo lãnh của mẹ tôi. Tôi đã có giấy nhập cảnh và đang chờ xuất cảnh. Chạy giấy xuất cảnh là một chuyện rất gian nan. Một nhân vật cao cấp tôi được quen, vì tôi làm bên Hàng Không và ông làm bên Bộ Nội Vụ ông là người rất tên tuổi, ông Năm Thạch. Kế đến là ông Đại tá Mai ( đại tá vc làm trong phi trường ). Mấy ông nầy đã gặp tôi và bằng lòng giúp tôi. Tôi nhận được giấy xuất cảnh, vào tháng 10 năm 1982. (Khi chúng tôi đi phỏng vấn anh LTN cố gắng đưa vào 2 tờ giấy chứng nhận anh đã làm cho MACV- 1965-68). Chúng tôi được xuất cảnh, và được lên danh sách chuyến bay, sẽ ra đi trong 3 tuần tới. Nhưng thật là trở ngại, tôi đang mang bầu và sắp sanh, phải tự chạy đến văn phòng HKVN, bây giờ toàn người mới, tôi xin đình hõan chuyến bay nầy.Đầu tháng 12, 1982, tôi sanh được một cháu trai, đặt tên Lê Trọng Phúc. Ngày đầy tháng của cháu Phúc, bạn bè nhiều người đã trốn thoát, chỉ còn anh Hoàng Hải Thủy đến cho một hộp sữa ngoại quốc, món quà nầy, lúc đó thật đầy tình thương và rất quý giá.Tôi đã dời được chuyến bay, ra đi vào 3 tháng sau, ngày 11 tháng 3, 1983. Một sáng thật đẹp trời, chúng tôi đã đến phi trường Tân Sơn Nhất làm đủ thủ tục xuất ngoại. Họ khám xét tỉ mỉ quá làm anh LTN cũng khiếp vía, xanh mặt tưởng bị bắt ở lại. Tiếng khóc của trẻ thơ cũng làm chúng tôi thêm bối rối. Sau cùng chúng tôi đã ra khỏi vòng đai kiểm soát của Công An. Cả gia đình đã bước lên phi cơ. Các người tiếp viên đến giúp buộc giây an toàn cho các con nhỏ.Tiếng nổ của phản lực. Kế đến là tiếng báo tin của tíếp viên là phi cơ sắp sửa cất cánh. Không khí hơi khó thở. Một giờ sau, tiếp viên hàng không nói là phi cơ sắp đáp xuống phi trường. Tiếng bánh phi cơ chạm vào đất, ngay lúc đố chúng tôi biết là đã hoàn toàn đến Bangkok.Anh Lê Trọng Nguyễn, bình tĩnh hơn, uống một ngụm nước, cười và nói: “Yên rồi, đã ra khỏi Việt Nam rồi”. Niềm vui pha lẫn niềm cay đắng của một gia đình phải bỏ xứ ra đi, chỉ mong được hai chữ tự do cho hiện tại, và xây đắp tương lai cho những đứa con của mình.Lê Nguyễn NgaMarch 30, 2019


Page 204 Vietnamese Authors and Literary Collection Lê Phi ÔVăn sĩ, thi sĩTiểu sửVăn thi sĩ Lê phi Ô tốt nghiệp khóa 15 Trường Võ-khoa Thủ-Đức, quê quán Phú-TrinhPhan-Thiết, cựu học sinh trường công lập Phan-bội-Châu, Phan-Thiết từ năm 1955.- Anh đã được thăng cấp Thiếu-tá ngày 01 tháng 04 năm 1975 khi đang còn ở Bình-Tuy, nhưng tình hình chiến sự nên Quyết Định thăng cấp từ Bộ TTM chậm trể, cũng có nơi khônggởi đến được (tin từ Trưởng phòng Tổng Quản-trị Tiểu-khu/BT cho biết khi Anh đã di tản vềđến Vũng-Tàu ngày 25 tháng 04/1975).Bạn Anh, một Sĩ- quan làm việc tại Phòng TQT/Bộ TTM cũng cho biết thêm, lúc đó mọi phương tiện vận chuyển đều phải ưu tiên cho chiến trường.- Vào những ngày chót, Anh cùng Tiểu-đoàn của Anh với 3 Tiểu-đoàn bạn và hai Đại-đội Trinh-sát, đã không rút lui khi một Sư-đoàn chính qui của quân cộng-sản Bắc Việt (thuộcQuân-đoàn 5) được tăng cường 24 Tanks T54 và một Trung-đoàn Pháo tiến vào Thị-xã La-Gi, trong đó có Bộ Chỉ-huy Tiểu-khu Bình-Tuy, so với tương quan lực lượng có thể nói là “Châu Chấu đá Xe”. Nhưng những người lính Địa Phương Quân Tiểu-khu Bình-Tuy đã đánhmột trận để đời vào đêm 23 tháng 04 năm 1975, để rồi gãy súng tan hàng…- Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Văn Bút Quốc TếTác phẩm đã phát hành:• Hồi ký Chiến Trường TIẾNG GỌI VIỆT NAM


Văn Nhân Lục Page 205Chuyện Hai Người LínhĐơn vị tôi nhận được lịnh hoán chuyển vùng hoạt động với đơn vị bạn, mấy ngày liên tiếp lo tu sửa hệ thống phòng thủ. Hôm nay rảnh rỗi, tôi và Trường rủ nhau vào Câu-lạc-bộ uống cà phê.Một anh lính ngồi gần bên nói: “Thưa hai ông thầy! (lính trẻ thường gọi cấp chỉ huy như thế) em thấy cách đây vài trăm thước trên đường xuống chợ có một quán cà phê, cô chủ quán…đẹp ơi là đẹp!”Anh ta vừa dứt lời là Trường vội hỏi ngay:“Ê, Long! Đẹp bằng bồ của Thiếu-úy Phi…không mậy?!”Long cười cười không nói. Tánh thằng Trường là như thế, hễ nghe tới gái là mắt nó sáng lên…có lẽ tôi cũng giống nó ở điểm nầy.Tôi và Trường ở cùng xóm, thân nhau khi hai đứa còn con nít. Năm Đệ ngũ, trong lớp có cô bạn tên Sương cả hai đứa tôi cùng mê…nhưng khi thấy thằng Trường “đắm đuối” quá nên tôi tự động rút lui “nhường” cho bạn. Tình yêu học trò thật ngớ ngẩn, hai đứa gặp nhau chẳng biết nói gì ngoài các chuyện vớ vẩn như hỏi nhau mượn sách vở, mấy ngày nghỉ ở nhà làm gì v.v… và v.v…, chỉ bấy nhiêu chuyện mà mỗi lần gặp nhau nói chuyện hằng giờ cũng không hết. Có hôm thằng Trường trả cuốn vở cho Sương, hai đứa lỡ chạm tay nhau…mặt thằng Trường cứ nghệch ra còn Sương thì cúi mặt xuống bàn suốt cả buổi học.Nhà tôi và Trường cách nhà Sương một con sông…nước chỉ sâu tới ngực. Người dân qua lại bằng đò, đến 08:00 giờ tối đò hết đưa, muốn qua sông chỉ có cách lội xuống nước. Thằng Trường thường rủ tôi qua thăm Sương, ban đêm trời tối om, tôi đang ngần ngừ không biết phải qua sông bằng cách nào cho quần áo khỏi ướt.Thằng Trường lôi tôi vào một bụi rậm cả hai cởi hết quần áo và, hai con nhộng bắt đầu lội sông. Qua bên kia sông, hai đứa lại mặc quần áo vào và tiếp tục đi đến nhà Sương.Chiến cuộc lan tràn đến tận làng quê của chúng tôi, gia đình Sương dọn lên Saigon, Trường và tôi hai đứa cũng theo gia đình mỗi đứa một nơi…rồi một hôm chúng tôi gặp lại nhau cùng một đơn vị. Sương thì Trường không biết giờ nầy ở đâu, cuộc tình học trò…rồi xa…rồi quên!Sáng sớm còn đang ngủ thì Trường đã dựng đầu tôi dậy: “Ê, Phi…dậy uống cà phê mậy!” tôi càu nhàu nhưng cũng nhảy xuống khỏi võng. Hai đứa tà tà đi xuống quán người “đẹp”, quán lá thật xinh xắn nằm sâu trong vườn cau, trên vách treo vài giỏ lan rừng. Cả hai đứa chọn cái bàn kê tận trong góc, ở đây rất gần quầy tính tiền của cô hàng cà phê. Cô hàng nghe tiếng động vén màn bước ra, cả hai chúng tôi cùng choáng váng…một thân hình eo thon trong chiếc áo bà ba bằng lụa tím, gương mặt thanh tú dễ thương, mái tóc dài buông xõa…làm dáng nàng có vẻ liêu trai!“Thưa…hai ông dùng gì?”Nghe chữ “dùng” tôi ngạc nhiên, à…thì ra cô nàng ở tỉnh thành nào dọn về đây chứ không phải dân địa phương, giọng nói nhỏ nhẹ thật dễ thương!“Cô cho xin hai ly cà phê đá.”


Page 206 Vietnamese Authors and Literary CollectionHai đứa tôi nhìn quanh một vòng trong quán, mắt tôi chạm vào hàng chữ viết cạnh bàn chúng tôi ngồi:Phận em bưng nước, rửa ly kính xin quý khách…đừng ghi sổ vàng! – Quán nghèo.Có lẽ quán nầy có người ăn chịu rồi quỵt luôn nên cô hàng mới viết như vậy. Tôi ghi thêm phía dưới:Mai vàng nở khắp thôn trangQuán không bán thiếu tôi càng buồn…hơn! – Lính nghèo.Ngồi một lát tôi để ý thấy thằng Trường cứ thỉnh thoảng liếc nhìn cô hàng, anh chàng nầy có vẻ“chịu đèn” rồi. Bỗng nhiên thằng Trường khe khẽ hát:“Gặp em trong quán nhỏ”“Bên kia mưa sông dài…”“Tóc em vương màu mắt”“Khi Xuân về sớm mai.”“Tôi ngồi đan khói thuốc”“Mưa….. *Giọng nó hay quá…lời nhạc như một bài thơ! Cô hàng cũng bị giọng hát thằng Trường lôi cuốn, tiếng hát tiếp tục đều đều: ……………..“Đời mình đâu dám hẹn”“Mơ lại phút…tương phùng!”“Giọng Thiếu-úy hay quá! Trâm chưa bao giờ nghe ai hát hay như vậy!”À, thì ra cô hàng tên Trâm (Tôi và thằng Trường cùng la thầm như thế). Rồi từ đó, thằng Trường thường rủ tôi xuống quán uống café…đôi khi nó đi một mình, mấy lúc gần đây nó đi một mình thường xuyên hơn. Tôi thương nó như anh em ruột, nó chỉ có mẹ già và cô em nhỏ, nó thường tâm sự với tôi: “Mẹ tao muốn tao có vợ sớm để có cháu cho bả ẵm…không có tao bả nhìn thấy cháu nội cũng như thấy tao”. Một hôm thằng Trường lôi tôi ra chỗ vắng, mặt có vẻ nghiêm trọng, nó nói: “Lâu nay tao dấu mầy…vì khi nào chắc ăn…tao mới nói”, ngập ngừng một lát nó tiếp: “Tao và Trâm yêu nhau…cách đây một tháng tao có hỏi ý kiến Trâm và tao đã viết thư cho má tao, bảmừng rỡ…vô cùng ! Sau cuộc hành quân nầy, tao xin phép vài ngày về rước má tao xuống nhà Trâm dạm hỏi…có thể, chúng tao sẽ cưới nhau vào đầu Xuân năm tới”. Tôi ôm chặt hai vai bạn mình chia sẻ niềm hạnh phúc đang dâng trào trong nó.—o0o—Đơn vị tôi hành quân bước sang ngày thứ ba thì chạm nặng…địch quân cấp Tiểu-đoàn đang vây chặt chúng tôi vào giữa, thiệt hại của ta mỗi lúc một tăng. Chúng tôi cố thủ trên một ngọn đồi…qua hôm sau được 2 Tiểu-đoàn bạn cứu viện, địch bị đánh bật trở ra, bỏ chạy quên mang theo xác của đồng bọn. Đại đội của tôi thiệt hại trung bình…trong đó có hai sĩ-quan bị thương nặng, tôi lo lắng cho Trường, linh tính như báo cho tôi tin chẳng lành. Tôi gọi máy liên tục và cuối cùng được biết sĩ-quan bị nặng nhất đó là Trường.Một dáng người nằm im lìm như xác chết, mặt tái nhợt, máu nơi ngực vẫn còn rỉ ra. Tôi hoảng hốt nhào lại quì xuống bên cạnh…Khi biết chắc đó là Trường tôi hét lớn, xô ngã người y-tá qua một


Văn Nhân Lục Page 207bên và gọi tên Trường rối rít. Một tay bịt chặt vết thương, một tay làm hô hấp nhân tạo, hai hàng nước mắt nhạt nhòa…tôi thảng thốt gọi tên Trường khan cả cổ họng. Bỗng nhiên Trường khẽ cựa mình mắt từ từ mở, tôi mừng rỡ bật lên tiếng cười trong vỡ oà nước mắt. Môi Trường mấp máy…tôi cúi xuống kê tai sát vào miệng Trường nhưng cũng không nghe được tiếng nói, tay Trường sờ soạng nơi ngực đầy máu và dừng lại nơi tấm thẻ bài…miệng nó mấp máy gọi tên người yêu nhẹ như gió thoảng. Tôi hiểu ý, đưa tay gỡ nhẹ bớt một tấm thẻ bài dính máu bỏ vào túi áo giáp của mình, Trường mỉm cười rồi thở hắt ra. Đôi mắt mờ lệ…tôi đứng thẳng người đưa tay chào vĩnh biệt người bạn của mình!“…Có lẽ tao và Trâm sẽ cưới nhau vào đầu Xuân năm tới…”Mùa xuân sẽ mãi mãi không đến với mầy và Trâm…Trường ơi!——o0o——Về đến hậu cứ, tôi ngủ vùi cho đến hôm sau, thay quân phục chỉnh tề, nhìn lại trong gương lần chót…tôi bước ra khỏi cổng đồn đi về hướng quán café của Trâm. Trên đường đi tôi suy nghĩ miên man…không biết phải nói với Trâm như thế nào, phải khởi đầu ra sao?! cổ họng tôi nghèn nghẹn…tội nghiệp cho Trâm quá…Trâm ơi !!!Khi nghe tiếng Trâm tôi giật mình mới hay mình đã tới quán tự lúc nào: “Anh Phi…, anh về hồi nào vậy? Còn anh Trường đâu?” Tôi bối rối…lí nhí trong cổ họng: “Tr..ư..ờng có chút việc sẽ…tới sau”, Trâm hơi biến sắc: “Nghe mấy chị vợ lính nói…đơn vị anh đụng nặng lắm…phải không ?”“Ờ, đụng nặng, à không, không…nặng lắm”. Tôi bước vội vào quán tới chỗ tôi và Trường thường hay ngồi, “Trâm cho xin hai ly café đá”, nghe hai ly café mặt Trâm tươi tỉnh trở lại, mắt cứ nhìn ra ngõ như trông chờ Trường. Nhìn chiếc ghế chỗ Trường bỏ trống lòng tôi buồn vô hạn, tiếng Trâm làm tôi chợt tỉnh:“Anh Phi, anh làm sao vậy, trông anh hình như…bịnh?” và Trâm đưa tay ngăn tay tôi lại: “Anh đừng khuấy nữa…ly cà phê chưa bỏ đường”. Trâm xoay người đi vào trong, vừa đi vừa nói: “Để Trâm vào trong lấy thuốc cảm cho anh”.Đến bây giờ tôi mới biết được rằng…tôi không thể nào báo tin Trường chết cho Trâm, tôi không đủ can đảm làm việc đó, không thể nào báo cái tin khủng khiếp đó, nó tàn nhẫn quá…tôi không thể nhẫn tâm giết chết cả niềm tin và hy vọng của một người con gái đáng thương như Trâm. Người tôi như run lên: “Trường ơi, mày tha thứ cho tao…tao không thể làm nổi ước nguyện của mày lúc lâm chung,…tha thứ cho tao…!!!”. Toàn thân tôi run rẩy, nghe tiếng bước chân của Trâm đi lên tôi vờ cúi xuống cột lại giây giày để Trâm không nhìn thấy cặp mắt đỏ hoe của tôi như chực khóc.


Page 208 Vietnamese Authors and Literary Collection“Thuốc cảm đây, anh uống đi!”Tiếng Trâm nhỏ nhẹ…nghe như tiếng hát của Trường:………………….“Đời mình đâu dám hẹn”“Mơ lại phút…tương phùng!”Tiếng hát mượt mà của Trường như lớn dần…lớn dần, cuối cùng như một khối thuốc nổ nặng ký nổ tung trong đầu tôi…tan tác…bi thương! Tôi đứng bật dậy và như người chạy trốn…lảo đảo bước ra khỏi quán vóc dáng xiêu vẹo, bỏ lại sau lưng người con gái mắt tròn xoe…ngơ ngác trông theo!!!-Viết để tặng bạn tôi, cố Trung-Úy Lê-đức-Trường.-Tặng những “Góa Phụ” chưa một lần lên xe hoa! Lê Phi Ô*Nhạc: “Gặp em trong quán nhỏ” của Phạm-Mạnh-Cương.”QUÊ HƯƠNG và EMAnh ở xứ người em ở đâuXa nhau ngàn dặm chắc em sầuXuân còn khoe sắc vườn hoa thắmHay bụi thời gian đã úa màu.Anh thả hồn theo ngọn gíó bayMơ về quê mẹ cuối chân mâyÉp loài hoa đỏ vào trang sáchLà giữ tình ta trọn kiếp này.Anh ở xa nhưng vẫn rất gầnBên em phượng đỏ rụng đầy sânTa trường phất phơ tà áo trắngÔi đẹp làm sao những bước chân.Anh sẽ về khi nước yên vuiVườn xuân thánh thót tiếng chim cườiGiọt sương trên lá là em đóEm của anh và em…suốt đời.Lê Phi Ô


Văn Nhân Lục Page 209THAO THỨC...Dẫu muôn trùng anh vẫn nhớ về emNhớ Hải Vân đèo xõa tóc buông rèmBờ vai nghiêng sóng vỗ hờn vong quốcBiển nhuộm màu tang sau cuộc chiến tàn.Anh vẫn yêu em.Yêu Ngũ Hành SơnYêu Động Huyền Không, Yêu Hòn Non NướcÔng cha ta bốn ngàn năm dựng nướcCó còn không xứ nhân kiệt địa linh.Bên nay đại dương anh sống một mìnhThuốc lá - Cà phê luận bàn thế sựThương quá là thương Thu Bồn quê mẹCửa Đại mênh mông anh đón em về.Bốn mươi lăm năm đất nước hôn mêCơn đồng thiếp khiến sông Hàn nhỏ máuTừ….xa em, anh tháng ngày nương náuVẫn nhớ về làn gió mát Hội An.Không bao giờ anh hóa đá Vọng ThêBởi trái tim anh vẫn còn thao thứcĐêm qua đêm...anh mơ về đất nướcNgày qua ngày...rêu phủ kín sơn khê.Cám ơn em yêu sông núi cận kềSao anh thấy ngập tràn cơn bão lửaBiển. Đảo. Núi. Rừng. Đất đai màu mỡBản Giốc. Nam Quan lạ dấu chân người.Chắc em nhớ…sông phải cần có biểnAnh có em…vũ trụ của riêng mìnhDù giông bão thuyền xông pha cặp bếnHạnh phúc cuối đời chờ giọt mưa xuân.Xin lỗi em yêu. Xin lỗi Hải VânXin lỗi Thu Bồn. Xin lỗi Hội AnXa ngàn dặm không quên Hòn Non NướcAnh sẽ về xây dựng lại quê hương.Lê Phi Ô


Page 210 Vietnamese Authors and Literary CollectionLê Thị NhịVăn sĩ, thi sĩ, chủ nhiệmTiểu sử: Văn Thi sĩ Lê Thị Nhị tên thật và cũng là bút hiệuSinh năm 1943 tại Bắc NinhLớn lên ở Hà NộiVào Sàigon năm 1954Tới Hoa Kỳ năm 1981Hiện sống tại Mc Lean,Virginia, Hoa Kỳ cùng các con, các cháuTrong nhóm sáng lập và Cố vấn hội Văn Hóa Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn (1990-2000)Trong nhóm sáng lập Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật Vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn/ Nhà Việt Nam từ năm 2000Trong nhóm chủ trương tủ sách Tiếng Quê Hương tại Virginia từ năm 2000Chủ nhiệm nguyệt san Kỷ Nguyên Mới, xuất bản tại Virginia từ năm 2000Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại từ năm 2007Tổng thư ký Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại nhiệm kỳ 2021-2023Tác phẩm đã xuất bản:• Ngày Về (Tập truyện, Virginia-1995)• Mùa Đông Hò Hẹn (Tập truyện,Virginia-1999)• Sóng Thời Gian (Tập truyện,Virginia-2002)• Đôi Mắt Hoàng Hôn (Tập truyện,Virginia-2009)• Quê Hương Và Kỷ Niệm (Tuyển Tập Thơ Văn: Phượng Kiều, Vương Đức Lệ,Lê Thị Ý, Lê Thị Nhị, Virginia-2009)


Văn Nhân Lục Page 211 CALLING MY BELOVED Le Thi NhiSeized by panic, I uttered the name of my beloved and awoke. In the darkness of the air-raid shelter, my mother grasped my hand tightly. I burst into tears.“I just dreamed of Nguyen committing suicide by shooting himself in the temple when the VC (Vietnamese communists) flooded into the Army Corps headquarters.All my family members kept silent. My mother squeezed my hand more tightly. I could hearher breath distinctly. The booming sounds of the guns had become more of a rattle since we had rushed into the shelter. Small crackles of gunfire seemed to echo from far away.“Why not tune in the radio to get the news?” I asked anxiously.“The radio is always on, my daughter, but naturally we don’t hear anything.”“Have you gotten any news from Dad, Mummy?” I asked again.“Dad had telephoned. He said that he is in the Army Corps with Nguyen.”My heart nearly broke into pieces as I was thinking of the two dearest men of my life now struggling in despair against the cruel enemies.My head hardened when the mute radio suddenly broadcast a strange introductory music followed by an appeal of President Duong Van Minh.“Our policy is conciliation and agreement among our people. I believe in conciliation between Vietnamese to avoid the futile waste of Vietnamese blood. For that reason, I ask my fellow soldiers of the Republic of Vietnam to cease fire and stay where you are. We also ask the Revolutionary Provisional Republic of South Vietnam combatants to cease fire because we are waiting for the Revolutionary Provisional Republic of South Vietnam Government to discuss the transfer of power in good order so as to avoid the useless shedding of blood.”My ears buzzed. I was shivering and I burst into tears. From this hateful radio resounded another voice: “Commanders of Army Corps and all forces including inter-arms, regional forces, supplementary forces, self-defense forces! I, Brigadier General Nguyen Huu Hanh, Assistant General Chief-of-staff, representative of Major General Vinh Loc, Chief-of-staff now absent, ask you all, commanders and soldiers of all ranks, to follow faithfully the orders of the President of the Republic of Vietnam on the cease-fire. All commanders must be ready to get in touch with the commanders of the Army of the Provisional Government of South Vietnam, to achieve the cease-fire without bloodshed.”I heard nothing more. I let go of my mother’s hand, and in a hurry got out of the shelter and said to her: “I must go and fetch Dad and Nguyen.”I flew toward the street without turning around. The cries of my mother did not slow me down. “Oh, Nguyen! I must go and fetch you. Let me die with you, don’t leave me alone.” From the depths of my heart, that sentence resounded far and wide. I evoked the name of my beloved amid the rattle of the gunfire: “Oh, Nguyen, Oh Nguyen! Wait for me.”The April sun day was like a hot flame. From time to time, the gunshots appeared as flashes. Traces of light dimmed, and then died out. The tanks moved noisily. From all directions, groups of VC soldiers, guns in hand, were running with heavy steps. Splashes of freshly red flood could


Page 212 Vietnamese Authors and Literary Collectionbe seen near the dead bodies, and entrails had spilled out, as did parts of the brain. Houses were in ruins, walls were riddled of bullet holes. Rows of trees quivered with fear and stood silent as a grave. The wind seemed terrified, and tried to hide. The air was suffocating.Exhausted and out of breath from running, I reached the Army Corps gate at last. Two Soviet tanks blocked the entrance. Behind the iron porch and the barbed wire, several groups of VC soldiers were rushing in all directions, guns at the ready. I did not see any Nationalist soldiers and I thought that perhaps they were withdrawing into the building, where Nguyen’s office was located.I crossed between two tanks, seeking my way through a small door, which was on the left. Inside the office, where there were usually sentries, I saw two VC soldiers, very young yet cruel in appearance. As they caught sight of me, they rushed out and stopped me. One soldier with a raucous Northern voice shouted: “You girl, want to die, eh. Why did you come here? Get away then.” Another voice, more pitiless, said: “Let me send her to hell. Maybe she’s a quisling spy for the Americans.” I cried and implored them to let me enter. “I know you will kill us all, but please let me come in so we can die together, let me die with the men over there.” The soldier with the raucous voice said: “The Revolution is lenient. We only kill those who have committed a crime against the people.” The other VC, in a pitiless voice, said: “You musty comrade! She is related to the men in there, so she also is guilty. Put a bullet in her head and finish her.” His companion jerked up his chin and said: “Let her go in. You comrade, don’t be guilty of killing one more person.” The cruel VC soldier burst out laughing. He pointed his gun at me. “My guilt is as high as a mountain. What the hell difference will it be if I kill one more life?” I shut my eyes. Nguyen’s image shooting himself in the temple in my dream, swiftly reappeared in my mind. I became calm and waited for death. Suddenly I heard a convulsive laugh. “Just intimidating you a little. Today with the successful Revolution, I will allow you to enter and to die together with your companion.” The VC soldiers in the courtyard looked at me and let me enter the room at the rear of the building. The room was next to Nguyen’s office. The room was used as a place where Nguyen relaxed when he was busy and couldn’t go home. I pushed the door slightly open. All of the men close to Nguyen were present in the room, but my father was not there. Nguyen was seated, quiet, and sad, in a lush green armchair. He appeared haggard and tired. His eyes were bloodshot. His face had a hard expression. When he saw me, he stood up and told everybody: “Friends, please get out of the room and remember what I have recommended to you.”When the last person had gone out, I ran up to Nguyen and embraced him tightly. I hardly heard his heart beating. He clasped me, choked with emotion.


Văn Nhân Lục Page 213“Dad is transferring power to the VC in the next room.”I was stunned. I asked with a trembling voice:“We cannot save the situation, can we?”His lips tightened and he shook his head.“Yesterday the staff officers and I discussed a plan in which we determined to fight on and to defendthis area. But now it’s too late, my dear.” “I didn’t see Colonel Lam.” I said. “He took the operation order and ran away.” “I heard that many generals and superior officers had already fled. The soldiers were as snakes without a head. They threw away their guns and surrendered. Some men committed suicide.” Nguyen sighed in silence. He led me and set me down on the sofa. He looked at me, serene in his expression and spoke calmly. “In this state of mind, let’s forget about life and death and quietly have a talk.” I looked at him and understood how he felt. Tears burst out. I pressed my face to his shirt and dried my tears.“Do you remember the first time we met?” he asked.“Yes, that day when I was in the club waiting for dad, you came in. You wanted a glass of lemonade. Mr. Minh, the cook, was busy. He asked me to make you a lemonade and bring it to you.”“I took the drink and paid no attention to you.”“I was full of resentment because you had practically ignored me.”“The drink you gave me was like a sweetened porridge.” He smiled. I rubbed my head against his chest. “I was so absorbed in looking at you that I inadvertently continued to pour in the sugar.” He put his mouth close to my ear and whispered. “Now I crave for a glass of lemonade juice. Go inside and make me a glass.” I rose, leaving his warm chest. Nguyen raised my chin. We had a long, passionate, sweet kiss. It tasted a little salty to my lips. I felt something hot in the corner of my eyes. I went to the kitchen, and made a drink with a lot of sugar and lemon juice and added some ice cubes, which I took from the aluminum tray of the Sanyo refrigerator. I was about to return when a loud boom came from the adjacent room. I dropped the glass out my hand and broke it into pieces. Debris of the broken glass scattered on the floor and covered the floor’s red enamel tiles. I rushed out. Nguyen’s head bent down on the back of the chair. His face was covered with blood. His eyes were glowering. I shut his eyelids, kissed him on his eyes, his cheek, his nose, and lips. I quickly grabbed the revolver, which had rolled onto the floor. I raised it to my temple and pressed the trigger. He had not left any bullets for me. I regret that I had not told him that I wanted to die with him as it was my plan on the way to meet him. When the people rushed in, I had fainted like a piece of silk. Before I lost consciousness and my body dropped near the bloody corpse of my beloved, I remembered catching the sight of the Army flag with the motto “Fatherland and Honor” which was on the wall behind his desk.


Page 214 Vietnamese Authors and Literary Collection When I woke up and looked around, I knew where I was and what had happened. The small iron bed with a loose spring net, making my body thinner below the soft green striped military blanket. The smoothed down-lined cotton pillow with two sparrows, which I had embroidered for Nguyen, was still soaked with my tears. I bit my lips. I recalled his farewell kiss, a kiss which was salty on the lips and which caused my eyes to sting. I heard a loud voice, and my father pushed in the door. “Could you attend Nguyen’s shrouding ceremony?” he asked. I threw away my blanket, jumped to the ground, and went with my father to the next room. Nguyen’s dead body was laid neatly on a bench. The blood on his face and his body had been washed out. There was a bandage on the temple. His cheeks and lips had turned a dark blue color. He lay motionless, untroubled, wearing a uniform with many medals on the breast pocket. His bureau was transformed in an altar with two flickering candles. The incense-smoke spread dimly before his picture, which had been taken when he was in uniform and was standing near a Jeep at the military camp.I whispered to my father in a suffocated voice: “I will go prepare lemonade for Nguyen and I will come back immediately.” “Fortunately, old Mr. Ba gave us a coffin and a tray of fruit to put on the altar.” My father looked at me with compassion. “Why did old Mr. Ba have a coffin at hand, Dad?” I asked. “Old people here usually buy their coffin in advance. Sometimes, they had their graves built up too.” My father explained. “Will the VC allow us to bury him decently?” I asked again. “Yes. It’s because old Mr. Ba has a son of high rank, who has defected to in the North. He intervened for us.” My father didn’t say anything more. I silently mixed the drink and came back, putting it on the altar. When everything was ready, a Buddhist monk began the prayers. His voice was low, monotonous, and distant. The sounds of the small copper bell and wooden tocsin seemed to bring me to a remote and quiet world where there was no conflict between ideological causes, a world where human beings have the right to live in conformity with the periodic motion of the universe, not to be killed by other men. When the psalms were over, two soldiers bowed and brought Nguyen’s corpse to the coffin. My father handed me some of Nguyen’s clothes and other things of daily use. “Have those things packed in the coffin for Nguyen.”My tears flowed. I arranged the things one by one around him. Naturally there were the comb and the pillow with a couple of embroidered brown sparrows I had made for him as a gift. Finally, I covered him with the yellow and three-red stripes National flag.My tears had dried by the time the coffin was covered. I stood in silence, looking at the flickering candles and, the ethereal incense-smoke spiraling upwards, and fixed my eyes on Nguyen’s lively eyes in the picture.


Văn Nhân Lục Page 215I recalled the time I was with Nguyen on the gray Jeep, jolting along the red soil road full of potholes, driving along the green bamboo belt, and the ripening rice-field in a windy evening or a sweltering summer afternoon.I remembered the times I sat at his side fishing at the bank of a rivulet. Each time a fish bit, we pulled it out of water, then freed it from the hook and threw it back into the water. Nguyen often gazed at fish swimming about after they had been released. He said:“How beautiful they are! Yet we always try to catch them, hoping to fry and cook them. Men are savage, aren’t they?”I think that Nguyen had great compassion. He loved all kinds of animals; he took loving care of every plant and form of vegetation; but he had been forced to take command in many violent battles, which resulted in the deaths of many human beings, the ruin of many houses, the devastation of many forests. As a commanding officer, Nguyen enjoyed many privileges; he could have givenpromotions to others in exchange for money. It was a common practice in our society. But Nguyen lived a very simple life. He owned nothing but a Canon camera, a disk player, a bookshelf, and a Chinese chess set. Once he asked me, laughing.“If I die in battle, those are the legacies I leave to you. Are you sad?”Shaking my head, I looked at him for a long time, and told him that he had given me an extremely valuable heritage. It gave me a sense of serenity that in the darkness of night there is a spot of light. It gave me a sense of calmness that in this troubled world there is still a generous sentiment.The soldiers’ Jeep escorted the vehicle with Nguyen’s coffin and the Jeep that transported some of Nguyen’s relatives. The funeral cortege headed to old Mr. Ba’s house. The old man had reserved for Nguyen a portion of land in his backyard as his eternal resting place. When Nguyen’s coffin was lowered into the grave, everyone who was present stood silent with great sadness. I threw a twig of tuberose flowers and a handful of soil on top of the coffin. Through my tears, I saw the twig of flowers land across the bowl of rice with the smashed boiled egg, which showed part of the yellow yolk. Four soldiers with their shovels gently pushed the mound of soil onto the grave. The soil covered the whole coffin, and buried my soul along with it.The sun disappeared. The night dropped its veil very quickly. A gust of wind made me shiver. I held my father’s hand tightly and dragged my feet on the narrow pathway under the dense foliage. I turned my head and tried to look at Nguyen’s tomb for the last time. Then I shut my eyes and secretly called to my beloved: “Oh, Nguyen! Oh, Nguyen! Wait for me.”Le Thi Nhi


Page 216 Vietnamese Authors and Literary CollectionÝ XưaSáng xưa trời đã vào đôngGiấc xưa ai đã hoài mong mộng vàngLối xưa nơi cửa địa đàngThề xưa nay đã bẽ bàng chia haiĐường xưa in dấu gót hàiTrăng xưa đổ xuống, bóng dài lối điMộng xưa e ấp bờ miÂm xưa thoang thoảng sầu tê gió chiềuNgón xưa thon nhỏ yêu kiềuLối xưa thủ thỉ bao điều mến thươngGót xưa tỏa ngát trầm hươngDấu xưa ghi một lần thương lỡ làngHồn xưa khóc chuyến đò ngangLòng xưa rung nhẹ ngỡ ngàng quạnh hiuThơ xưa tình cũ chắt chiuNgười xưa thấp thoáng nâng niu phím đàn.Lê Thị Nhị


Văn Nhân Lục Page 217Chùa Cầu BâyVề thăm quê ở Bắc NinhVề thăm làng cũ mái đình cong congVề thăm sóng lúa đòng đòngTả tơi trước gió long đong thân gầyVề thăm ngôi chùa Cầu BâyCòn đâu ao cá bên cây ngô đồng?Còn đâu thơm ngát khóm hồng?Còn đâu hàng sói ai trồng năm xưa?Còn đâu chiếc võng đong đưa?Sư Già nằm đó những trưa mùa hèVườn sau thiếu vắng bụi treCây cau rậm lá bóng che giàn trầuLáng giềng xưa cũ nay đâu?Cô đơn một bóng cây cau cao gầyHương nhài thoang thoảng đâu đâyChích chòe nhẩy múa trên cây vải thiềuLung linh vạt nắng ban chiềuVi vu gió thổi cánh diều vút bayChùa trong, xin bạch cùng ThầyCon là đệ tử chùa này năm naoTừ ngày còn có cái aoTừ ngày còn có hàng rào bụi treỞ đây trọn một mùa hèNơi đây con nhớ muối mè cà tươngSớm hôm lên chốn Phật ĐườngChú Kỳ, chú Cúc dâng hương cúi đầuChắp tay con cũng nguyện cầuQuan Âm Bồ Tát nhiệm mầu chứng minhXin Ngài phù độ chúng sinhMai cho con oản xinh xinh vàng vàngChuông chùa thong thả ngân vangMặt trời đã lặn, chiều sang êm đềmCùng Thầy bước lên chùa trênTrước bàn thờ Phật tay mềm rung rungCuối ngày hồn bỗng rưng rưngCuối ngày lòng bỗng vô vùng thiết thaNày đây là chốn quê chaNày kia quê mẹ, nhà nhà tả tơiXa xa vẳng tiếng à ơi!Ru con yên ngủ, quên đời khổ đau.Lê Thị Nhị


Page 218 Vietnamese Authors and Literary CollectionLê Thị ÝThi sĩTiểu sử: Thi sĩ Lê Thị Ý tên thật và cũng là bút hiệu• Quê quán: Bắc Ninh• Sinh năm 1939 tại Hà Nội• Vào Sài Gòn năm 1954• Đến Hoa Kỳ năm 1980• Hiện cư ngụ tại Virginia• Hội viên Văn Bút Việt Nam từ năm 1970• Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại từ năm 2004• Thủ quỹ Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại nhiệm kỳ 2021-2023Tác phẩm đã xuất bản: 1. Thơ Ý- Saigon 19672. Cuộc Tình Và Chân Dung Tôi - Thơ, Saigon 19723.Quê Hương và Người Tình- Thơ, Maryland 19924. Vùng Trời Dấu Yêu- Thơ, Maryland 20005.Tuyển tập thơ văn: Quê Hương Và Kỷ Niệm 2009, in chung với chị Phượng Kiều, anh Vương Đức Lệ và em Lê Thị Nhị


Văn Nhân Lục Page 219Thơ Lê Thị ÝVết Đau HằnAnh đã trong thơ tự thủa nào!Em không hay biết cứ chiêm baoTìm nhau như lúc còn binh biến,Cho đến một hôm rách chiến bào.Xưa chẳng quan tâm cấp bậc gì!Mai vàng, mai trắng có là chi?Em yêu đôi mắt can trường ấyDậy sóng nương theo bóng Quốc kỳ.Nhớ đêm nhảy cuối, vũ trường xưa.Khắng khít ôm nhau, chân giỡn đùaGiày lính không thay mà dẻo bước,Nhạc vàng réo rắt nhớ ra chưa?Rồi em ở lại để anh điVạn nẻo mù khơi mất lối về.Áo trắng học trò, tang anh đóĐôi bờ lệ nhỏ, ướt viền mi.Em sững nhìn đời tuổi vụt qua,Mất anh, thôi thế buổi Hồng HoaMai sau gặp lại, đừng chê nhéBốn mấy năm rồi ta cách xa.Lê Thị Ý


Page 220 Vietnamese Authors and Literary CollectionCố NhânChúng mình đũa lệch một đôiNgày em trong trắng tuổi đời học sinh, Anh theo nhịp bước quân hànhGiầy sô, áo lính, rừng xanh diệt thù.Gặp nhau chiều ấy cuối thu,Pleiku gió núi mịt mù bụi bay.Yêu thương tay nắm bàn tay,Tình sâu như vết cắt đầy trong tim.Thế rồi anh bỏ lại emTheo con chim sắt, quay tìm dấu xưa.Mộng vàng và tiếng võng đưaCủa thời thơ ấu em vừa vụt tan.Lần theo tì vết thời gianVẽ, bôi lên mặt muôn ngàn nhớ thương.Ngày ta quay lại tình trường,Anh còn trẻ lắm, em đương về già.Bao nhiêu năm cách chia xaĐêm âm phủ gọi nhau là cố nhân.Lê Thị Ý


Văn Nhân Lục Page 221Lại Tháng TưTôi nhớ mãi mùa Thu Hà Nội cũMầu trời xanh, mùi cốm mộc làng VòngDáng dịu dàng và đòn gánh cong congNgười con gái uốn mình theo đòn gánhXe điện leng keng suốt đường Quan ThánhBước nhẹ chiều vàng, thơ mộng Cổ NgưĐịnh mệnh buồn tháng bảy năm tưMười lăm tuổi tôi rời xa phương BắcTrời Saigon vẫn trăng sao vằng vặcNhư ngày nào quê mẹ đón Trung ThuĐà lạt sương mù, đất đỏ PleikuNuôi tôi lớn trong tình thương của lính.Súng đạn, mìn bom đưa tôi vô địnhChưa cưới mà cô phụ quấn khăn tangNhà tôi trong con phố nhỏ hoa vàngDăm đứa bạn thơ văn tình lận đận.Rồi lại tháng Tư, ba mươi Quốc hậnVirginia cây đổ, bao chiều quaXe ngập ngừng như không muốn vượt xaNhư Quốc Cộng lằn gianh không tẩy xóaTa ở bên đây nghe lời thóa mạEm lặng lẽ buồn, bên đó thiếu ănLăng kính nào nhìn hai đứa băn khoănKhông bước tới nên đời xa vạn dặm.Lê Thị Ý


Page 222 Vietnamese Authors and Literary CollectionTình TựChiều vàng đặt bút làm thơKhông mong trang báo bất ngờ lên khuônĐể tâm tư giấu trong hồnCó ngày vượt thoát cõi buồn thế nhân.Tha phương mất tuổi thanh xuânDấu xưa là bóng người thân nhạt mờTa không hề có ý chờNhưng hôm nay nhận bài thơ cuối đời.Anh đi, đi thật sự rồiTa trong khoảnh khắc nói cười vu vơCó nhau trong tuổi dại khờCó nhau dấu ấn ngày xưa vuông trònTrăm năm vuốt mặt không cònTóc sương phủ trắng vai thon phũ phàngSóng chưa cập bến đã tanĐêm mênh mông lại trăng vàng xa xưaDù quen sáng nắng chiều mưaChiến tranh tin xấu bất ngờ đến nhanhBão đưa xác rữa loanh quanhĐường ra biên giới bỗng thành nghĩa trang.Áo rừng mặc ngược huênh hoang!Cú đưa khăn trắng áo tang về thành.Hoài công tìm bóng cây xanhSaigon xưa đã mất anh thật rồi!Bây giờ như áng mây trôiGivral, Pagode nhớ thời yên vuiEden Nguyễn Huệ đông ngườiTrong tay nồng ấm quãng đời thanh tân.Đường Lê Văn Duyệt bao lầnĐón nhau vụng dại sau tuần cấm binhXe lam vòng ấm chúng mìnhThế hôi chấp nhận cuộc tình thế thôiBây giờ đất khách mình tôiMênh mông tôi với vùng trời mênh môngThì thôi, không vẫn hoàn khôngTừ vô cực, có còn không đường về?Vai oằn một gánh tình quêVô thường, vẫn tắm bến mê cuộc đời.Lê Thị Ý


Văn Nhân Lục Page 223Lê Mộng HoàngNhà vănNhà văn Lê Mộng Hoàng tên thật là Lê Tống Mộng HoaTrước năm 1975:Dạy học tại các trường trung học công lập Trần Quý Cáp (Quảng Nam)và Trung Thu ( Sài Gòn)sau khi tốt nghiệp thủ khoa Đại Học Văn khoa Đà Lạt(Cử Nhân Giáo Khoa văn Chương1966) Sau năm 1975: - Dạy tại trường Tiểu học công lập Glenn Carlyn Arlington,VA (1986) và tình nguyện dạy tiếng Việt cho trẻ em Mỹ gốcViệt từ năm 1976 đến 2006 tại trường Việt Ngữ Hoa Thịnh Đốn của hội Giáo Dục Trẻ Em Việt Namvùng Hoa Thịnh Đốn, và giữ chưc vụ Hiệu Trưởng, tình nguyện dạy tiếng Việt ở Trường Việt Ngữ ST Michael, Falls Church, VA(2014-2015) và trường Việt Ngữ Thăng Long (2016- đến nay)- Làm Chuyên viên Thảo Chương Điện Toán (Programer Analyst) cho sở Thuế Vụ Trung Ương(IRS) Chính Phủ Liên Bang tại Washington DC- sau khi tốt nghiệp đại học(1987)- Bà đã hưu trí năm 2007 và rất yêu thích làm các công tác xã hội, văn hóa, từ thiện tại địaphương.- Viết về Hạnh Phúc Gia Đình dưới bút hiệu LÊ MỘNG HOÀNG, cộng tác với các báo SÀIGÒN TIMES (CA) Kỷ Nguyên Mới (VA) Mạch Sống. - Phó Trưởng Ban của Uỷ Ban Yểm Trợ Phòng Đọc Sách Tiếng Việt Thư Viện Thomas Jefferson, VA chuyên lo việc xin sách tiêng Việt của các văn thi hữu mới xuất bản.- Sáng Lập và làm Chủ Tịch Hội Thân Hữu Quảng Đà Miền Đông Bắc Hoa Kỳ 2 nhiệm kỳ(1999-2003)- Thành viên ban Quản Trị Hội TH Quảng Đà (2004- nay)- Thành viên ban Cố vấn Hội Phật Giáo Mỹ Châu.- Thành viên của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Miền Đông Bắc Hoa Kỳ.- Sáng lập và làm Chủ Tịch Charity Group of Virginia-Affection Inc. (Nhóm Từ Thiện Tình Thương –VA) hội Thiện Nguyện Bất Vụ Lợi ( 501-C3) giúp đỡ các người già neo đơn, các Thương Phế binh VNCH, các trẻ em khuyết tật, cấp học bổng cho các sinh viên học sinh nghèo tại Việt Nam (2005- nay), trợ giúp các nạn nhân thiên tai, bão lụt tại Việt Nam, Phi Luật Tân, Nhật, Mỹ, và bịnh Ebola tại Phi Châu( Sierra)Tác phẩm xuất bản:1. Chìa Khóa Mở Cửa Hạnh Phúc Gia Đình”(1996) và2. Nhớ Mẹ Âm Thầm (2017)


Page 224 Vietnamese Authors and Literary CollectionBio of Le Tong Mong Hoa (Lê Mộng Hoàng)Before 1975, she was a teacher at the public high schools Tran Quy Cap Quang Namand Trung Thu in Saigon, after graduating as valedictorian at Dalat University in 1966 with a Bachelor’s degree in literature.After 1975, she was a teacher at Glen Carlyn Elementary School in Arlington, Va. (1986).From 1976 to 2006, she volunteered to teach Vietnamese-American children with the Vietnamese Youth Educational Association (VYEA), with the Vietnamese Language school ST Michael, Falls Church, VA (2014-2015) and the Vietnamese Language school Thăng Long (2017-2018).She also served as the principal of the VYEA Vietnamese summer school for the Washington, D.C. area. From 1987 to 2007, after graduating from an American college, she was a programmer analyst for the Internal Revenue Service, Federal Government in Washington, D.C. She retired in 2007 and began passionately working on charitable and social activities in the metropolitan area. Under the pen name Le Mong Hoang, she writes about family happiness for the Saigon Times in California, Ky Nguyên Moi and Mach Song magazines in Virginia.In 1996, her book “Chìa Khóa Mở Cửa Hạnh Phúc Gia Đình (The Key to Family Happiness) was published. In 2017, her 2nd book “Nhớ Mẹ Âm Thầm” (Quietly Remembering My Mother) was published.She serves as the vice president of the “Committee to support the Vietnamese Reading Room at the Thomas Jefferson Library” in Fairfax, Virginia, which collects new Vietnamese language books for second and third-generation readers.Additionally, she is a member of the Vietnamese Writers Abroad Pen Association of the Northeast United States, a member of the board of directors of Boat People SOS Inc. (2007-2009), founder, the president (1999-2003), and member of the board of directors (2004-present) of the Quang Da Mutual Assistance Association (1999-2003).She is the founder and the president of the Charity Group of VA Affection, a non-profit 501(c)(3) organization. CGOVAA provides scholarships, vocational training, and other humanitarian aid to the poor, orphaned, disabled, and elderly of Vietnam. The organization also enhances Vietnamese-American culture through community activities. CGOVAA’s motto is “Caring and Sharing with Affection.”In recent years, CGOVAA has provided immediate response to natural disasters all over the world, including the Pacific tsunami, Hurricane Sandy, tornados in Oklahoma, tornado Haiyan in the Philippines, and several storms in Vietnam.


Văn Nhân Lục Page 225Nói Với Con Ngày Lễ Thành Hôn Của ConLÊ MỘNG HOÀNGNgày 7 tháng 8 năm 2005 vừa qua là ngày vui sướng nhất đời của tôi, ngày con trai út của tôi cưới vợ Cháu Sâm và cô bạn tốt của nó đã cử hành hôn lễ theo nghi thức cổ truyền Việt Nam, mặc dù Rachel là người Mỹ, sau đây xin chia xẻ với các chị em đôi lời tâm tình, dặn dò của Mẹ Sâm và của Ba Rachel. Thương mến gởi các cặp vợ chồng có Tình Yêu không biên giới.Kính thưa Má, bà Ngoại của Sâm, bà Nội của Rachel, quí vị trưởng thượng và tất cả bà con, bằng hữu, anh chị em, các con, các cháu thân thương.Tôi còn nhớ cách đây 25 năm, ngày Sâm mới chào đời, chỉ là một hài nhi nhỏ xíu, cân nặng 6 pounds, 13 OZ, vì mẹ sinh con sớm hơn ngày bác sĩ dự trù một tuần lễ. Mẹ lại lớn tuổi (40 tuoi) mới sinh con, nên lo sợ con sẽ ốm yếu không lớn nỗi như các trẻ con bình thường khác.Hôm nay như bà con và các bạn đã nhìn thấy Sâm là một chàng trai cao ráo, mặt mày sáng sũa, vài bạn đồng nghiệp của tôi đã khen Sâm đẹp trai, thông minh, nghiêm trang, và đặc biệt là cháu có trái tim biết lo cho người khác, biết thương người nghèo khổ, thích làm công tác thiện nguyện, coi trọng đời sống tâm linh hơn vẽ hào nhoáng bên ngoài. Sâm lại nói giỏi, nói hay nên cháu đã thắng giải “Lilie Moot Court Competition” năm 2005 của trường Luật Đại học UVA và sẽ hành nghề Luật sư tháng 9 tới tại Washington DC.Tất cảcác diều tốt lành nầy Trời Phật ban thưởng cho gia đình chúng tôi đã đưa đến những hoa thơm trái ngọt ngày hôm nay: Đó là sự kết hợp tuyệt dịu với cô bạn tốt và dễ thương quen từ 5 năm qua của Sâm.-Rachel Alberico. Sở dĩ tôi hơi dài dòng như thế để cố gắng bộc lộniềm vui vô bờ bến, nỗi sung sướng khó diễn tả của một bà mẹ luôn thương yêu con cho đến giờ phút cuối cùng của đời mình và biết ơn Trời Phật cùng tất cả bà con bằng hữu thân thương đã giúp đỡ cho gia đình chúng tôi sửa soạn, tổ chức hôn lễ của hai cháu Rachel và Sâm hôm nay, ngày 7 tháng 8 năm 2005.Ngày hôm qua Thứ Bảy ngày 6 tháng 8 một lễ cưới theo nghi thức Mỹ đã được cử hành trang trọng tại nhà nguyện của trường đại học UVA và khách sạn Omni. Xin chân thành cám ơn anh chị sui gia Ralph và Jane Alberico cùng bà con họ nhà gái đã tổ chức lễ cưới và tiệc cưới rất chu đáo, vui vẽ và thân tình.Sau đây tôi xin phép được có đôi lời với Sâm và RachelRachel thương mến,Mẹ mong sẽ được làm người bạn lớn tuổi của con, biết chia xẻ với con những mẫu chuyện vui buồn qua Email hơn là làm một bà mẹ chồng xa cách, lạnh lùng. Lần đầu tiên gặp con ởlễ mãn khóa trường UVA của Sâm năm 2002 mẹ đã có nhiều cảm tình với con. Càng biết thêm về con, giao tiếp với con mẹ lại càng mến con hơn. Hai chúng ta có nhiều điểm tương đồng:Ba của mẹ là một nhà giáo, ba của con cũng là một nhà giáo- cho dù ông ấy là khoa trưởng của một trường đại học lớn.Mẹ đã từng làm cô giáo trong gần 40 năm qua và rất yêu thích nghề dạy học, con sẽ làm cô giáo vào tháng tới và mẹ thấy con cũng yêu nghề giáo.Mẹ thích làm việc thiện nguyện, con cũng vậy. Con đã hăng say làm thiện nguyện cho tờbáo Cavaliers của trường UVA mà luôn vui vẽ, không than van mặc dù phải làm nhiều giờmỗi ngày trong suốt một năm dài 2002. Chính nơi đây con đã quen với Sâm, lúc ấy Sâm là Chủ bút của tờ Cavaliers Daily. Về nhà Sâm đã khoe với mẹ về “Cô bạn thông minh, dễthương, hiền từ của nó”.


Page 226 Vietnamese Authors and Literary CollectionMẹ và con mặc áo quần cùng một size với nhau.Con sốt sắng đóng góp cho quỹ từ thiện “Tình Thương” của mẹ để gởi quà giúp trẻem mồ côi những người già cô đơn ở Quảng Nam, Đà Nẳng, Huế nhân dịp Tết Việt Nam, điều nầy khiến mẹ rất vui mừng, vì đây là dấu hiệu của một trái tim Nhân Từ, bác ái, biết nghĩ đến người khác.Mẹ luôn thương yêu Sâm và cố gắng làm nó vui, con trong 5 năm qua đã đem ánh sáng và niềm vui cho Sâm và con cũng yêu nó nhiều.Con và Sâm đã là hai người bạn tốt, hòa thuận, thương yêu nhau trong 5 năm qua, bác cầu mong TÌNH BẠN dài lâu, bền vững nầy cọng thêm TÌNH YÊU CHÂN THẬT ĐẦU ĐỜI của hai con sẽ là nền tảng vững chãi quí giá để xây dựng TỔ ẤM HẠNH PHÚC của Sâm và con. Xin cám ơn anh chị Ralph và Jane đã tặng cho Sâm và gia đình họ Lê chúng tôi một món quà vô giá: một thiếu nữ thông minh, dịu dàng, xinh đẹp với trái tim Từ ái, vịtha: Rachel Alberico. Mẹ xin giang rộng đôi tay đón thêm một người con gái nữa vào gia đình của mẹ. Cầu mong cho Sâm và Rachel mãi mãi giữ được TÌNH BẠN thuỷ chung, luôn kính nể nhau và yêu thương, tin tưởng nhau.” Ít cải vã, hôn nhiều, cười nhiều” thì cuộc sống vợ chồng sẽ được hạnh phúc bền lâu.Sau cùng xin chân thành cảm tạ các bà con, bằng hữu từ các nơi xa xôi- Canada, California, Texas, North Carolina, Philadelphia, Pennsylvania- không quản đường xa về đây để cùng chia xẻ niềm hân hoan to lớn của gia đình chúng tôi vào ngày Thành Hôn của hai cháu Sâm và Rachel.


Văn Nhân Lục Page 227The Unspeakable Happiness of a Mother Who Loves Her Son to the Last Minute of Her Life.(Some expressions from a Mother on her son’s wedding ceremony August 7, 2005)Le Mong HoangDear my mother, Sam’s grandma, Rachel’s grandma Lucy AlbericoDear all my senior relatives and all my dear relatives and friends, my brother and sisters, nieces and nephews.I remember 25 years ago when Sam was born, he was a small boy who only weighed 6 pounds, 13 ounces. He was prematurely born, one week earlier than my due date.I was 40 years old when I gave birth to Sam, so I worried that Sam could not grow up healthily as other normal babies.Today as you all see, Sam is a tall young man. Some of my colleagues say that Sam is a handsome, intelligent, serious man, and especially he has a good heart.He cares about others, and likes to do volunteer work. Sam also is more concerned about his spiritual life than his appearance.Sam speaks so eloquently that he has won the Lilie Moot Court Competition at the UVA Law School and he will become a good lawyer next month.All those blessed things that Buddha has given to our family that bring to the wonderful union between Sam and his loving and good friend since the year 2000, Rachel Alberico.I might talk too much about Sam to express my over joy, my unspeakable happiness of a mother who loves her son to the last minute of her life and who is very grateful to all the relatives and friends who have helped her to prepare for the wedding of Sam and Rachel, today, August, 7, 2005.Yesterday, Saturday, August 6, a solemn and emotional wedding ceremony in American custom took place at the UVA chapel, followed by an elegant, luxurious reception at Omni Hotel.Many thanks to Ralph and Jane Alberico and to all Rachel’s relatives who have helped to set up that great, joyous reception.Afterward, please allow me to have some words with Rachel and Sam.My dear Rachel,I am a lot older than your mother. I hope that I can share with you some jokes or some interesting emotional stories through E-mail, not be a distant mother-in-law.The first time I met you at Sam’s graduation at UVA year 2002, I already had a good impression about you.Now after three years knowing you I told your mother, “The more I know Rachel, the more I like her. We both have something in common.”


Page 228 Vietnamese Authors and Literary Collection(1) My father was a high school teacher. Your father is also an educator, although he’s a dean at a big university.(2) I was a teacher and love teaching for almost 40 years. You will be a teacher next month and you love teaching also(3) I always like to do volunteer works. You are also eager to volunteer.You worked for the Cavaliers newspaper in the year 2000. You had to work long hours all the year round, and you never complained about anything.At this Cavaliers office, you met Sam as editor of the Cavalier Daily.Sam told me about you as a “very smart and nice friend” that he knew at the Cavaliers’ office.(4) You and I wear the same size of clothes.(5) You have promptly and joyfully contributed to my charity group, “AFFECTION” to send gifts to poor orphans in Vietnam and to help lonely, poor elderly persons in Hoi An, Quang Nam, Da Nang, Hue on the Lunar New Year every year.Your act of charity makes me very happy because it is the signal of a charitable heart that cares about others.(6) I love Sam very much and always try to make him happy. The last 5 years you have brought sunshine to Sam’s life and you love him too.You and Sam have been good friends, who love each other very much and get along very well for 5 years.I hope this everlasting friendship and your true love for the first time in your lives will be the solid ground to build a happy loving nest for Sam and you.I would sincerely thank Ralph and Jane Alberico who have given to Sam and the Le family a very precious gift: an intelligent, affectionate, pretty young lady with a caring generous heart – Rachel Alberico.Today, we open widely our hands to welcome with great pleasure the second daughter to our happy family. Hope that Sam and Rachel always keep their everlasting friendship, respect, love and trust each other.“Less fight, more kisses, more laughs” then your familial happiness will last for ever.Everyone of our family finds Rachel a joy to be around.Last but not least we deeply appreciate the presence of relatives and brothers and sisters from far away like Toronto; Ottawa, Canada; San Jose, CA; Iowa; Dallas; Garland, Texas; Raleigh, North Carolina; Florida; New York; Philadelphia, Pennsylvania; who have spent many hours traveling to be here to share with us the happiest day of our family: the wedding day of our son and his best friend, Rachel.Please accept our heartfelt thanks.


Văn Nhân Lục Page 229Lời Dặn Dò của Ba Cô Dâu: Ông Ralph Alberico**Trước tiên tôi xin cám ơn bà con, bằng hữu, rất nhiều người lặn lội từ xa vềđây chung vui trong ngày đặc biệt nầy. Chúng tôi rất vui mừng về sự hiện diện của quí vị. Hôm nay chúng ta đã “nối vòng tay lớn” trong tình cảm thân thương. Khi tôi nghĩ đến sự kết hợp giữa Sam và Rachel và cuộc hội ngộ kỳ thú của mọi người tại đây đêm nay, cùng nghĩ đến những miền đất xa xôi mà quí vị đã chịu khó di chuyển về đây, tôi lại liên tưởng đến những người đã đến vùng đất nầy trước chúng ta. Tổtiên chúng ta đã băng rừng, lội suối, vượt hàng vạn dặm để đặt chân đến nước Mỹnầy. Nếu không có sự phấn đấu, chịu cực, chiụ khổ và sự hy sinh của ông bà, tổ tiên thì chúng ta không thể họp mặt đêm nay để chúc mừng TÌNH YÊU THĂNG HOA,KẾT QUẢ của Rachel và Sam.và của hai gia đình Alberico và Lê. Chúng ta mang ơn ông bà, tổ tiên, và chúng tôi muốn vinh danh các bậc tiền bối ấy, cùng ghi nhận sựchứng kiến của cha ông chúng ta đêm nay.Cho dù họ đến từ Việt Nam, Ý Đại Lợi hay Ái Nhĩ Lan hay Germany họ đều có cùng một ước nguyện – đem lại cho con cháu một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi nghĩ rằng Sam và Rachelđã gắn bó với nhau bằng Tình Yêu và hai cháu có biết bao điều hứa hẹn và ước mơ thì cuộc hôn nhân nầy là một “cuốn kinh ước sống động” về kinh nghiệm thông thường mà tất cả chúng ta đều trải qua. Sam và Rachel là nhịp cầu NỐI LIỀN HAI THẾ HỆ, thế hệ đi trước chúng ta và thế hệ mai sau, chưa sinh ra. Sam, ba hân hoan đón con vào gia đình của ba. Từ nay con và Rachel sẽ khắng khít bên nhau, ba cũng xin đón mừng gia đình con vào gia đình của ba. Sau đây tôi xin phép có vài lời với hai con tôi: Sam và Rachel.Hai con thân ái, cả hai đứa con đều là người đặc biệt. Ba biết rằng TÌNH YÊU mà hai con đã chia xẻ cho nhau, lòng TỪ ÁI các con san sẻ cho người khác, TRÍ THÔNG MINH CÙNG NIỀM TIN TƯỞNG mạnh mẽ của hai con đã chiếu sáng cuộc sống chung đôi của hai con và làm cho mọi người hiện diện hôm nay đều hân hoan, vui cười. Sam, ba tin rằng con sẽ thương yêu và kính nể con gái thông minh và xinh đẹp của ba. Rachel, ba tin chắc con cũng sẽ yêu mến và kính trọng Sam. Trong lúccác con trở nên một phần tử của gia đình chúng ta thì các con cũng bắt đầu gia đình nhỏ của riêng hai con. Ba mong đợi một ngày kia cuộc hôn nhân nầy sẽ đơm hoa kết quả với con cháu đầy đàn. Một ngày nào đó ba sẽ nhìn vào đôi mắt trong sáng, ngây thơ của các cháu ngoại của ba và sẽ thấy loé lên tia sáng thương yêu truyền lại từ các vị tổ tiên đi trước và tia nắng hy vọng của thế hệ hậu sinh khả uý sau nầy.


Page 230 Vietnamese Authors and Literary Collection1- Ba cầu chúc cho hai con giữ mãi *TÌNH YÊU chân thật. Nói cho cùng thì chẳng phải những tài sản vật chất mà chúng ta tạo dựng trên thế gian nầy là quan trọng mà chỉ có sự kết hợp giữa người và người và TÌNH YÊU chúng ta dành cho nhau là đáng kể mà thôi.2- Ba cũng chúc cho hai con được*sự HÒA THUẬN trong gia đình. Hạnh thuận thảo để chấp nhận các tính tình khác biệt của nhau và để hiểu nhau như một mắc lưới trong mạng lưới kết nối lớn của gia đình.3- Ba cầu mong cho hai con luôn duy trì *niềm AN LẠC, niềm vui được có nhau, được cùng nhau chia xẻ mọi kinh nghiệm trong đời sống và chu du khắp thế giới như một tổ ấm gia đình mới.4- Ba cũng ước mong hai con tiếp tục học hỏi trong suốt khoảng thời gian dài của cuộc sống, học hỏi để tìm hiểu lẫn nhau, tìm hiểu về người bạn đời của mình và vềthế giới quanh ta. Tình yêu, sự hòa thuận, niềm vui và tính ham học là những điều không ngừng tăng trưởng khi chúng ta thực hành. Nguồn năng lượng của 4 yếu tốnầy không bao giờ khô cạn. Ba biết chắc rằng Tình yêu, sự hòa thuận, niềm vui và tính ham học sẽ chẳng bao giờ tàn lụn trong tâm hồn của hai con. Mong rằng sau nầy khi hai con trưởng thành với tuổi đời thì Tình Yêu sẽ chín mùi, sự hòa thuận sẽngự trị trong tổ ấm của hai con, mong các con vui hoài và tiếp tục tìm tòi học hỏi.Sau cùng xin quí vị cùng với vợ tôi Jane, tôi và anh chị Huyền Mộng Hoa chúc mừng cho Sam va Rachel được trọn đời HẠNH PHÚC.** Ông Ralph Alberico hiện là Khoa Trưởng khoa Thư Viện và Kỹ Thuật giáo dục (Dean of Library and Educational Technology) tại trường Đại Học James Madison quận Harrisonburg, tiểu bang Virginia.


Văn Nhân Lục Page 231Advice from the Father of the Bride: Mr. Ralph Alberico**First of all, I would like to thank all of the family and friends, many of whom traveled great distances, to join us on this special occasion. We are blessed by your presence. Now we are all connected with one another in a very special way. As I think of the connections between Rachel and Sam and between those of us who are here today and the great distances that people traveled to be here it brings to mind all of those who came before us. Our ancestors traveled great distances to come to this country. Without their struggle and suffering and sacrifice we would not be here in this place at this time to celebrate the love that joins Rachel and Sam and our two families. We owe them a debt of gratitude and I would like to honor them and acknowledge their presence with us, and in us today. Whether they came from Vietnam, Italy, Ireland or Germany they were all motivated by the same wish – a better life for their children. I think that Sam and Rachel, bonded in love and so full of promise and possibility, are a living testament to the common experience that all of us share. And Sam and Rachel are one link in a chain that connects us to those who came before and that will connect us to those who are yet to be born. Sam, I welcome you to our family. As you and Rachel are now connected to one another, our families are also connected, so I also welcome your family to our family.Now I want to offer a special blessing to Sam and Rachel. You are both special people. I know that the love you share with one another, your compassion for others, your intelligence and your commitment to truth will enrich both of your lives and that the two of you will enrich the lives of all of us here today. And I think that both of you, especially together as you now are, will make the world a better place. Sam, I am sure that you will love and honor my bright and beautiful daughter. And Rachel, I am sure that you will love and honor Sam. While you are part of our families, now you have also become your own family. I look forward to the day when this marriage is blessed with children. One day I hope to look at those children and to see in their eyes a light that shines on those who came before and a light that also illuminates a brighter future.


Page 232 Vietnamese Authors and Literary CollectionI wish you love. In the end it is not the things of the world that are the most important. It is the connections between us and the love that we share. I also wish you peace – the peace to accept your differences and to understand one another as individual people who are also each part of a much larger web of connections. I wish you joy, the joy of being together, the joy of new experiences and the joy of journeying through the world as a new family. And I hope that you will continue learning throughout your lives – learning from one another, learning about one another and learning about the world around you. Love, peace, joy and learning are among the few things that increase as they are consumed. The supply of each of those things is inexhaustible. I know that love, peace, joy and learning will never be used up for the two of you. As you grow older together, may your love grow deeper, may peace prevail in your lives, may you experience joy and may you always continue learning. In conclusion, please join Jane and I and Hoa and Huyen is wishing our children, Rachel and Sam great happiness for the rest of their lives.8/7/2005Lê Mộng Hoàng(Lê Tống Mộng Hoàng)


Văn Nhân Lục Page 233 Luân TâmThi sĩThi sĩ LuânTâm tên thật là Phan Văn Tám-Sanh trưởng tại Bến Tre, 1944 -Học sinh trường Trung Học Công Lập Bến Tre, Trung Học Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho-Tốt Nghiệp Đại Học Văn Khoa Sài Gòn với Văn Bằng Cử Nhân Chuyên Khoa Nhân Văn-Tốt Nghiệp Cao Học Khóa 3 Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam Cộng Hòa-Đã dạy Việt Văn Trung Học, Cựu Công Chức Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa, trước 1975-Bị tù Cộng Sản, sau năm 1975-Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO cùng với vợ và 3 con từ cuối năm 1994-Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Vùng Đông Bắc Hoa KỳTác Phẩm:-Thơ đăng trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh (cùng nhiều thi hữu đồng môn khác), do Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xuất bản, California,USA, năm 2005; trong Tập San Hành Chánh Miền Đông (Hội CSV/QGHC Miền Đông Hoa Kỳ); trong các Đặc San, Tuyển Tập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.-Đã xuất bản: Thi Tập HƯƠNG ÁO, Minh Thư xuất bản, Maryland,USA, năm 2007-Sẽ xuất bản:Thi Tập NGƠ NGẨN DẤU BUỒN; Thi Tập Trong Vết Bụi Mờ; Thi Tập Hôn Bóng Thiên Thu V.V...


Page 234 Vietnamese Authors and Literary CollectionGIÁNG TUYẾTKhi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... Lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bểlênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt...LuânTâmCây ngủ hay cây đã chết rồiĐường buồn hoa lá bỏ cuộc chơiCánh chim lẻ bạn tan thành tuyếtLạnh đau chăn chiếu đau đất trờiCo ro trong bụi rậm hang sâuCon trùn con kiến đợi kiếp sauRễ non cành mục sầu răng cứngĐói lạnh không chừa chỗ chôn nhauTừng mảnh hồn đau từng dấu chânNhạt nhòa tượng đá nhớ xa gầnBuồn qua sông suối mây ôm núiOng bướm tan thành bóng thiêu thânGọi trăng gọi gió gọi sao nàoTrời quên xuống thấp biển lên caoHay là mưa nắng buồn đi vắngĐể gót xuân hồng lạnh trước sauSắc hương ngày cũ đi về đâuChẳng lẽ nghìn đời phải mất nhauTrần gian không đủ khăn tang trắngBuồn đến buồn đi tưởng chiêm baoMôi cũ mắt xưa cũng xanh rêuTim đau hóa đá hết đường yêuHai bàn tay nhớ nơi hò hẹnLòng đâu còn lửa gọi mưa chiềuPhong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ đườngTan theo khói lửa mất quê hươngĐi về tuyết nhuộm đường lưu lạcNhuộm trắng áo sầu gót tang thươngNắng nghiêng vành nón đã phai nhòaBếp lửa thần tiên đã quá xaCủ khoai trái bắp còn hơi ấmTay mẹ cho con dệt mơ hoaMẹ đi đâu rồi ba đi đâuKhông còn chuồng lợn không chuồng trâuKhông mùi rơm mới không nhang khóiLạnh bốn phương trời lạnh thiên thuMD. Đêm 25/11/05(Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới) LuânTâm(Trong Thi Tập”Hương Áo”, MinhThư xuất bản, USA.2007, trang.48-49)


Văn Nhân Lục Page 235VE SẦU XÁC NHỆNCó những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẫn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên đểnhững chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh. Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dởnhững mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người. Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quí bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ bước cùng đường. Lẽ nào tất cả rồi cũng đành... Chỉcòn như một vết bụi mờ trôi nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi,một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lãng đãng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa...”(LuânTâm)Trôi sông ru nhớ cõi buồnTrôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loiTrôi ta ru nhớ không ngườiTrôi người ru nhớ không cười trôi taTrôi mây ru nhớ quê nhàLỡ quên dòng nhạc tình ca không lờiNgừng trong hạt nước bốc hơiNghe ta muối mặn nghe người lệ cayTa vẫn tỉnh người chưa sayRủ nhau sờ soạng tìm mai SàigònPhép mầu sương núi rêu nonTiếng chim bạc má mỏi mòn ăn nănNgười đi để lại bóng trăngCho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơnTa đi để lại tiếng đờnKhông dây không phím buồn hơn tình buồnLá đau hồn ruộng phách vườnTa đau không thịt không xương không hồnTrăng còn soi bóng cô đơnĐờn còn không tiếng lên cơn chống trờiLá còn theo nước nổi trôiVe sầu xác nhện rã rời gió mưa...MD 05/22/06LuânTâm (Trích trong Tập Thơ \"HƯƠNG ÁO\". MinhThư xuất bản, MD/USA.2007, tr.73-74)


Page 236 Vietnamese Authors and Literary CollectionĐỨT RUỘT“Giả đò mua khế bán chanhGiả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn”(1)Em là con gái miệt vườnChèo ghe tát nước ủ tương vò chèTrắng da cũng chẳng dám khoeTóc dài ru gió trưa hè võng mâyThương anh chết đói đêm ngàyNấu cơm rửa chén mẹ rầy cũng thươngMà không dám nói đoạn trườngAnh khờ không biết nắng sương lục bìnhDuyên lôi nợ kéo đòi tìnhEm như cơm nguội lặng thinh đỡ lòngCách nhau có một cánh đồngSớm cày trưa cấy tối trông mưa lànhChiêm bao con sông xanh xanhNước lên tắm nước xuống giành rửa chânGió lay trái mít rễ bầnNắng trêu yếm đỏ đường xuân khóc thầmEm như kén anh như tằmSao không chui rúc nghìn năm ăn tìnhCon trai mà chẳng dám nhìnNgu ngơ bò đực non rình mưa rơiEm như con cóc đội trờiChờ cho sao rụng đớp mồi nhón chânGió mưa giông bão tủi thânBuồn đêm mở cửa phù vân đợi chờ“Thò tay em ngắt ngọn ngòThương anh đứt ruột giả đò ngó lơ!”… (2)LuânTâm(1)+(2):Ca DaoDEEP SORROW“Pretending to buy star fruit and sell limeEven becoming a debt collector, in my pretense to visit you” (1)I am, still a country girlRowing boat, irrigating water, fermenting bean and making sweet dumplingsDare I not expose of my soft white skinOnly the gentle wind caress my long hair as Ilie on the hammock made of cloudThinking of you starving day and nightWhile cooking and cleaningeven with mother’s scoldingI never utter words of sorrowNaïve as you, some floating weed, never know sunshine nor dew dropDestiny acting as debt, seeking loveI am a bowl of old rice, will satisfy your hungerSeparated us, but a green fieldPlowing in early morning, planting in the afternoon, then hoping for rain at nightI Dream of a greenish riverBathing in the high tide, racing to wash our feet at low tideThe wind stroking the jackfruit, pulling the root of the cork treeThe sun teases my red camisole as the road quietly sheds its spring tearI am like a hive, and you its silkWhy not become one to devour love for a thousand yearA boy who dare not lookJust like a young calf lying in wait for the rainAs I am just like a toad against the universeWaiting for a fallen star- then tip toeing and snapping my prey-The howling storm envelopes me in self-pityThe door, ajar, waiting sadly as the night fallsReaching out, I pick a sprig of corianderLoving you with all my heart, but I must pretend to look away (2)LuânTâm(1)+(2): ProverbTranslation by Thuy Ai Nguyen


Văn Nhân Lục Page 237CẢM ƠN ĐẤT KHÁCH QUÊ NGƯỜICảm ơn đất khách quê ngườiBao dung no ấm cho lời tự doTình người tình đất thăng hoaCông bằng nhân đạo nuôi già dưỡng nonCảm ơn đất khách cò conHoa trôi bèo giạt không mòn hóa côngCá kèo mạt lộ thành rồngChiêu hiền đãi sĩ rêu rong nên ngườiCảm ơn đất khách yên vuiĐa nguyên văn hóa rạng ngời văn minhTài hoa yểu điệu xiêu đìnhNâng niu chiều chuộng ru tình tha hươngCảm ơn đất khách văn chươngCho hoa quốc ngữ thiên hương em hồngTươi xuân hạ mát thu đôngĐất lành chim đậu ruộng đồng lên ngôiCảm ơn đất hứa tuyệt vời…MD.10/09/2011LuânTâm


Page 238 Vietnamese Authors and Literary CollectionLý Bửu LộcThi sĩLý Bửu Lộc: Tên thật cũng là bút hiệuSinh ngày 10 tháng 07, 1954 tại Bạc Liêu, Việt Nam.Hiện đang định cư tại Boston, Massachusetts Cựu Học Sinh Trường Trung Học Công Lập Bạc LiêuCựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Bộ Binh Thủ Đức Khoá 9/72Cựu Căn Bản Sĩ Quan Pháo Binh (Khoá 9/72 Dục Mỹ)Cựu Thiếu Uý Tiền Sát / Tiểu Đoàn 11 Pháo Binh/ Sư Đoàn 1.Tham dự nhiều chiến trận vùng Tây Nam & Vùng Đông Nam Huế.Tù binh bị giam ở các trại tù: Sơn La- Nghĩa Lộ- Yên Bái.(Tù binh từ tháng 12, 1974 đến tháng 02, 1977)Vượt biên tháng 08, 1981, được chiến hạm Southern Cross, Hải quân Mỹ vớt trên hải phận Philippine & đã ở trại tạm cư Singapore, Indonesia (Galang 2).Định Cư Mỹ từ năm 1982Tốt Nghiệp Kỹ Sư Điện 1992(Wentworth Institute Technology).Làm việc cho hãng: Extech - Flir từ 1987-2020.Thích thơ văn, thể thao bóng đá, bóng bàn.Yêu đời, yêu người,Yêu quê hương, yêu đời lính, yêu gia đình và bạn bè.Thích viết: truyện ngắn, thơ văn cho đặc san trường, đặc san quân trường, đặc san, nguyệt san trong giáo xứ đạo, trong phong trào Cursillo ngành Việt Nam của California và của miền Đông Bắc Hoa Kỳ với bút hiệu phêrô Lý Bửu Lộc, Lý Bửu Lộc.Hiện là hội viên của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại trực thuộc Miền Đông Nam Hoa Kỳ từ năm 2018- đến nay.


Văn Nhân Lục Page 239TÌNH NGƯỜI LÍNH TRẺGiặc biến nắng-hè thành lửa-đỏ!Tôi vào quân-đội giữ quê-hương.Bút nghiêng xếp lại thay đời lính,Trả lại thành-đô, đổi: chiến trường.Huế!... đón chân tôi trong mưa bụi,Áo \"sô\" thương lính!...ấm lòng người.\"Nam-Hòa\" thôn đó mang tình nặng,Đò nhỏ sang sông rộn tiếng cười.\"Bastogne\" ngày ấy:...ngăn chân giặc!\"Suối-máu\" chiều nao...cuộn xác thù.Đường nắng, gió-lào: \"547\",\"Lương- Điền\" sương phủ mỗi chiều hôm.\"Chúc-Mao\" em đến thăm đời lính,Tình thắm hậu phương gửi chiến trường.\"Đá-Bạc\" chiều hôm nghe sóng vỗ!\"Đỉnh-Truồi\" muôn thuở mãi mù sương.Chén rượu đón xuân trên đỉnh núi,Ấm lòng chiến sĩ giữ quê-hương!LÝ BỬU LỘC(Mùa Hè Đỏ Lửa 72)


Page 240 Vietnamese Authors and Literary CollectionXƯA & NAY!Xưa ... tay bồng súng thật vững vàng,Nay,... tay bế cháu cũng hiên ngang.Cuốn theo hai chữ thời gian,Trăm năm cuộc sống rõ ràng định phân. * *. *Xưa ... danh lợi phù vân chưa tỏ,Nẽo công danh là ngõ mơ vào.Tước quyền là giấc chiêm bao,Giàu sang, danh phận quyết sao có phần.Qua mấy ải, mấy sông lận đận,Bao gian truân, bao bận sống còn.Biết là \" hạt bụi\" cỏn con,Cuộc đời tạm gửi:... mỏng dòn, phù vân.Đường danh lợi triền miên đeo đuổi,Nẻo công danh là chuỗi giật dành.Xưa ... thì tóc hãy còn xanh,Nay,... thì sương tuyết đã dành điểm tô.Nay ... danh lợi phù vân đã tỏ,Nẻo công danh quên ngõ lui vào.Cuộc đời: một giấc chiêm bao,Tóc xanh sáng đó, bạc đầu chiều nay. * *. *\"Thang mây\" một thuở vụt bay,Quê hương kín nẻo từ ngày vượt biên.Đời chiều không vướng bạc tiền,Đón con, đưa cháu... đấy niềm an vui.LÝ BỬU LỘC


Văn Nhân Lục Page 241TÂM TÌNH NGƯỜI ĐẾN MUỘNAnh là người làm vườn nho từ buổi sáng,Tôi cũng làm vườn nhưng đến muộn chiều nay.Chúa trả công cho anh và tôi cũng chỉ một ngày,Đừng so sánh tị hiềm, mất đi hạnh phúc.Anh là người làm vườn nho từ buổi sáng,Tuy nhọc nhằn nhưng diễm phúc cạnh Cha.Tuy nhọc nhằn nhưng nơi đó chính la nhà,Là hạnh phúc trong vòng tay Cha mở rộng.Còn phần tôi, người làm vườn nho đến trễ,Được trả công như người đến tự sớm mai.Rõ ràng đời tôi đã được đặc ân Ngài,Vì Ngài hiểu nỗi khổ sầu người đến trễ.Anh sáng sớm đã trong cảnh vườn tươi mát,Được ngắm nhìn bao cây trái đẹp xinh tươi.Được chở che trong tình nhân ái của Người,Được yêu mến, dạy răn nghìn điều cao quý.Tôi lúc ấy giữa chợ đời... trong lối bí,Chưa tìm ra được chân lý sống ở đời.Trên nẻo về nghe như lạc lõng chơi vơi,Như thiếu vắng sự bình yên trong cuộc sống.Đời lúc ấy: trên dầu sôi, trên lửa bỏng,Dễ đốt thiêu hạnh phúc của gia đình.Dễ làm mờ đi ánh sáng của tâm linh,Dễ bán rẻ linh hồn này cho quỷ dữ.Đường ngã rẽ không phân nẻo lành, lối dữ,Không ai dắt dìu khi đường ấy gai chông.Còn phần anh thì đã có Chúa ẵm bồng,Nấn tay Chúa là anh an bình mọi sự.Sung sướng, hạnh phúc đã bên anh thật sự,Khi xác trần vừa mở mắt khóc chào đời.Đã được nhận vào vườn nho đẹp thắm tươi,Hưởng bóng mát của tình yêu Kitô hữu.Tôi chúc mừng anh đã vào từ sáng sớm,Tôi chúc mừng người đến trễ giống như tôi.Bây giờ chúng ta như anh em cả rồi,Hãy tô điểm vườn nho ngày thêm màu mỡ. LÝ BỬU LỘC


Page 242 Vietnamese Authors and Literary CollectionXA QUÊ BẠC LIÊU!Bạn hỡi có về ngang Bạc Liêu,Chuyển dùm lời nói: \"NHỚ THƯƠNG NHIỀU!\" * *. *Quê tôi... bể cả ôm làng nhỏ,Sông nước phù sa chở sớm chiều.Thôn nhỏ bốn mùa xanh lúa mạ,Thương rừng, nhớ bể,.. kẻ đi xa.Nhớ Đước thẳng băng như đũa cắm,Cá tôm \"kẹo nước\" mỗi đêm rằm.Nhớ muối mặn nồng tình dân tộc,Nhãn thơm, ngọt lịm ủ tình thâm.Nhớ ngày mưa, nắng nuôi vườn ruộng,Nhớ mảnh trăng thanh rọi nẻo đường.Nhớ sóng biển đêm ru giấc ngủ,Nhớ \"diều\" trổi nhạc mỗi chiều thu.Nơi đây!... tôi lớn theo ngày tháng,Cơm gạo\"Nàng Hương\"nở nức nồi.Cá rô kho tộ, canh cơm mẻ,Bóng kèo kho lạt mật thắm môi.Nhớ gió biển khơi mang hơi muối,Ướp tình dân tộc mãi không phôi. * *. *Bạc Liêu...nắng bụi, mưa sình,Mà sao nơi ấy nặng tình QUÊ- HƯƠNG!LÝ BỬU LỘC


Văn Nhân Lục Page 243 Mặc KháchThi sĩTiểu sử:• Tên thật: Trương Lâu• Sinh năm 1951 tại Bình Thuận_Nam Việt Nam• Tốt nghiệp Tú tài I và Tú tài II Ban B Toán Học_ NhaTrang• Cựu Sinh viên Trường Đại Học Luật Khoa Cần Thơ_Nam VN• Vào KQVN_1971 được tuyển sang Mỹ học bay fixedwing aircrafts• Tại Mỹ, US AirForce, Tôi được Lệnh tuyển sang Không Phi Hành với điều kiện:học vị và 1 bài test.• Đến Keesler Air Force Base thụ huấn.• Tốt nghiệp_Comm Major Off at Keesler Air Force (Mỹ)(1971-1973)• Cựu Sĩ Quan Không Quân_Quân Lực VN Cộng Hòa (1970-1975)• Định cư Mỹ (1993)Diện Tỵ nạn HO_7 năm Tù,3 năm quản chế)• Sinh hoạt với các Diễn Đàn, online : Phi Dũng (KhôngQuân), Dân Tộc, NSLe Dinh.ca, Đại HọcVKSG, VT Lạc Việt ,Tinh NS, ThảoLuận 9, Luật Pháp và ĐờiSống, Thơ Văn, xuất bản cùng các Văn Thi sĩ với Thi Đàn HoaTiên, Văn Thơ Lạc Việthàng năm…• Là Nhà Thơ Kiêm Nhiếp Ảnh Gia,Tranh Thơ, Đàn Guitar• Cựu Tổng Thư Ký Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại/vùng Nam Hoa Kỳ• Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Văn Bút Quốc Tế từnăm 2015• 9 bài Thơ phổ nhạc và ca sĩ hát và tự làm trên 50 Youtube• Ra mắt 2 Thi tập và 1 CD Tình Thơ tại Trại Hè VBVNHN năm 2016 tại Houston


Page 244 Vietnamese Authors and Literary CollectionBIOGRAPHY Author TRUONG LÂU / Pen Name: MẶC KHÁCH• Born 1951 in Bình Thuận, South Vietnam- Father passed away when he was 10years old. He graduated from high school with B Mathematics Honors Part I and II, atNha Trang South Viet Nam• Went on to study Law at the University of Can Tho, South Vietnam but later wasdrafted by the South Vietnamese Government.VN Air force• He graduated as Comms Major Off at Keesler Air Force Base MS (1971-1973). Hereturned to Vietnam in 1973 to Can Tho Air Force base.• A former Air Force Officer of QLVNCH (1970 - 1975)• Prisoner of war from (1975 - 1982)• Later released and under surveillance for 3 years• He immigrated to USA with his family in 1993 as a refugee / HO.• Member of Vietnamese Abroad PEN since 2015• Self-established Poet &Art Photographer, Designer, Guitar.Tác phẩm:1. TÌNH THƠ __ MỘT MẢNH ĐỜI (2010)2. HỒN THƠ_ĐẤT KHÁCH (2015)3. Tuyển tập THƠ TÌNH & GIỮA ĐỜI HƯ THỰC xuất bản lần thứ 3(2020)• 1 CD với 20 bài Tình Thơ với 2 Nghệ sĩ Diễn NgâmTHỜI GIANThấp thoáng trong gương tóc điểm sươngPhù sinh hư ảo lẽ vô thườngMưa rơi rả rích sầu xa xứGió lạnh buồn hiu nhớ cố hươngCứ tưởng sẽ về ôm đất MẹNào ngờ còn mãi kiếp lưu vongRồi mai cách trở đời hoang vắngXuân đến mà chi tan nát lòng!MẶC KHÁCH


Văn Nhân Lục Page 245 CÁNH CHIM ĐƠNChút nắng tàn dần tan trên bến vắngRừng âm u trầm mặc niú thời gianCánh chim đơn hờ hững chiều muộn màngĐời vẫn đẹp có điều chi hối tiếc!Tình vừa đủ cho xanh màu mắt biếcMái tóc huyền óng ả cũng tàn phaiNhớ làm chi tuổi trẻ tóc bay bayBước ngạo nghễ xem thường đời gian tráNhớ biết bao những chiều lồng lộng gióChí anh hùng hào khí trái tim sayTrong mắt nhìn hồ dễ chỉ ta đâyTập vở nhỏ-Giảng đường lòng ngạo mạnTa ước muốn sẽ đổi thay con tạoNén đau thương, xúc động những mảnh đờiMuốn san bằng tạo hạnh phúc khắp nơiNào hay biết giòng đời nhiều hiểm ác !Lòng thất vọng bao cuộc vui nhàm chánCảnh phô bày giả tạo khói sương bayNhững hẹn hò tuyệt dịệu hương đắm sayTrong khoảnh khắc vỡ tan thành hư ảoTa cười thầm lũ chim kia khờ khạoChỉ làm phiền ton hót chuyện trần gianChúng líu lo ca tụng bọn phụ phàngCuồngvọng mê lầm sao không tỉnh thức!Đây lối cũ quạnh hiu buồn chất ngấtTrời đầy sương lạnh lẽo bước lưu vongĐêm bàng hoàng lạ lẫm lối hư khôngThuyền ai đó âm thầm trên bến vắng … MẶC KHÁCH


Page 246 Vietnamese Authors and Literary CollectionẢO GIÁCKhông có Em ai thắp hồn ảo giácLạ lẫm nhìn thể phách đang rã tanĐây dương trần hay địa ngục thế gianPhố im vắng đổi thay màu ma quáiAnh trở về, hỏi nhân tình thế tháiPhố thay màu đỏ cả những dấu chânTừng bước đi nín thở hoa úa tànTa lẫn lộn đường xưa không mặc cảAnh trở về nhìn em như xa lạEm quên rồi một thuở đã thân quenMùi mực thơm tập vở dưới ánh đènAi vùi chôn linh hồn nay vô thức?Anh trở về tìm em trong ký ứcGiấu đau thương xoa dịu mảnh hồn sầuBước tha hương lặng lẽ cách xa nhauĐâu hương sắc một thời ta thương nhớAnh trở về lạc loài lòng bỡ ngỡNhững cánh hoa tàn úa cả dung nhanNét Thu xưa còn vọng tiếng thời gianDòng sông Lũy âm thầm bên cỏ dạiTa bước đi thở dài lòng kinh hãiMột nửa hồn sao bỗng thấy lạc loàiNơi quê hương chẳng còn chút dấu hàiVẫn nhớ mãi những ngày còn thơ dại! MẶC KHÁCH


Văn Nhân Lục Page 247 CÁT BỤIKinh cầu chuông vọng khói hương bayTỉnh giấc mê lầm thôi đắm sayBể khổ kiếp người bao nghiệp chướngCõi trần tục lụy lắm chua cayTừ bi hỷ xả lòng thanh thảnCửa Phật Tâm Như hết trả vayRồi cũng ngộ ra đời giả tạmTrở về cát bụi trắng đôi tay!MẶC KHÁCHPHIÊU BỒNGRũ áo phong sương nhẹ gánh sầuDừng chân xứ lạ gió sang ThuMây bay hờ hững trời im vắngMan mác thuyền trôi khói mịt mùChiều xuống hoàng hôn trong tĩnh lặngĐêm về thao thức kiếp phù duTháng năm còn lại tìm quên lãngCảnh sắc bình yên chẳng hận thù!MẶC KHÁCH


Page 248 Vietnamese Authors and Literary CollectionBÀI TÌNH THƠ DANG DỞGiải lụa trắng phiêu bồng hương da thịtChạm vào hồn ngây ngất nỗi đam mêBước lãng du quên mất lối đi vềThời gian đọng ngỡ lòng nay đã tắtCó chút gì xa xăm trong màu mắtLà niềm vui hay mắt lệ đắng cayLà hạnh phúc hay xót xa vơi đầyLời của đêm có cần chi giao ướcCó một thời, NAM Việt Nam mất nướcGiặc Bắc tràn, khói lửa khắp Quê hươngEm ra đi theo tiếng gọi trùng dươngBởi vận nước chịu chung niềm cay đắngRồi những đêm trong rừng sâu hoang vắngTưởng đời mình vùi lấp bởi đòn thùBao nhiêu năm đọa đày chốn âm uTất cả đó đã vùi trong vô thứcQua bao đổi thay giữa đời hư thựcChỉ còn Quê hương lưu mãi trong lòngSài gòn ơi, thôi đành kiếp lưu vongĐêm sắp tàn lòng vẫn còn trăn trởAnh gửi em bài Tình Thơ Dang DởNhớ từng con phố, nhớ Sài gòn xưaVới những ân tình lúc đón khi đưa..Bao nhiêu yêu thương nay thành cổ tích!MẶC KHÁCH


Click to View FlipBook Version