The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-26 09:22:35

Updated Van Nhan Luc PDF

Updated Van Nhan Luc PDF

Văn Nhân Lục Page 49 Đặng Toản Thi sĩ Tiểu sử:Sinh năm 1960 tại Nha TrangQuê quán Quảng Nam -Đà NẵngĐã lập gia đình có hai con, một trai, một gái đã trưởng thànhĐịnh cư tại Mỹ năm 2003Hiện tại làm thợ đứng máy cắt ống sắt thép Laser CNC, nghề này đã làm gần 15 nămCư ngụ tại Houston-Texas-Hoa KỳYêu thơ, làm thơ nghiệp dưHội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Văn Bút Nam Hoa KỳTác Phẩm đã phát hành:1. Thơ 6/8 Đặng Toản (Thư Ấn Quán phát hành 2020)2. Lục Bát Đặng Toản ( Hiên Thư Các phát hành 2021)


Page 50 Vietnamese Authors and CollectionGõTrăng từng gõ vào đêm những ngón rằmBuổi xế chiều hôm quaAnh đã nghe tiếng gõCủa hoàng hôn vào nắngGã trộm đêm đã không hề gõ cửa lẻn vào ngôi đền thờ ngàyĂn cắp cuốn kinh Bí tích ánh sángVà sáng nayÁnh nắng lại gõ vào khung cửaTừng lớp đêm bong raTiếng khóc gõ vào nụ cườiThay cho một hồi chuông sám hốigõ vào thời công phu khuya nhưngư lão gõ vào mặt hồ sớm mai một nhát chèoAnh gõ vào chùm ký ức mùa thuBằng những câu thơ ngày hạTrận đại dịch đang gõ vào nhân loạiTừng nhát kinh hồn chí tửHoa Kỳ, Brazil, Ấn Độ đang dẫn đầuNhững nhát búa của thần chết đang liên tục gõAi oánBắt chước cách của câu kinh gõ vào lá chắn của phiền não thiên thuAnh tập gõ vào trán mìnhNhững câu hỏi và rất nhiều câu hỏiAnh không thể tự trả lời cho anhNgày nào thế giới qua khỏi cơn đại dịch?Một cách bất ngờ thơ đã gõ vào anhMột ánh nhìn rất lạĐược bào chế bằng tia cực tím, đánh cắp từ vũ trụBám vào những hạt bụi trên chiếc láCủa cụm hoàng lan trước sân


Văn Nhân Lục Page 51Ánh nhìn gõ tha thiết đến nỗiKhiến con tim rắc rối chết nhát của anhĐã chìm hơn một nửaVào chiếc hồ thời gian cuối thế kỷ trướcVừa gõ từng nhịp chậm chạp hồi sinhKhi anh đang ngồi gõ lên bàn phímTừng nhịp tim đang gõ phập phồng Anh không chắc mình tồn tại qua cơn đại dịchNhưng anh biết bây giờ anh đang còn thởKhông cần máyAnh đang tập tành đánh bạc với nụ cườiĐôi lúc thua toCúi đầu gõ cửa cuộc đời Chuộc bằng nước mắtTừng giọt nước mắt luân phiên nhauGõ xuống mặt bàn phím Lệ lau nhòa dấu chân những nụ cườiĐã từng gõ nhịp trên những con đườngĐi đến tương laiHouston 17/5/2021Đặng Toản


Page 52 Vietnamese Authors and Literary CollectionKỷ niệm buồnTặng hai bạn Nguyên và Khánh (*)Chợt nhớ về nơi xóm nhỏLung linh mấy ngọn đèn khuyaEm vẫn hiền như cọng cỏLòng như hạt nắng ngoài kiaNgoại cười rung môi trầu mómNgõ gầy bé chạy loanh quanhChợt nhớ lời cô hàng xóm:“Em không…nặng lòng đâu anh!”Ừ thì …em không nặng lòngCây khế sau vườn cũng chátỪ thì em không nặng lòngCon trăng rằm thu đã nhạt Ừ thì em không nặng lòngMẹ sinh anh …nhiều phước đứcỪ thì …em không nặng lòngTim anh còn rung trong ngựcỪ thì em không nặng lòngAnh đâu còn chi để nóiỪ thì em không nặng lòngAnh đi…ngàn khơi vẫy gọi.Từ đó mà ta đi mãiBao năm phố cũ quên vềThèm tiếng rao hàng xa ngáiCủa người bán dạo chân quê Từ đó mà ta đi mãiBao năm không ngoái lại nhìnNgõ cũ còn ai bịn rịn ?Trông hoài xa vắng thư tinỪ thì em không nặng lòngTa đâu còn gì để mấtỪ thì em không nặng lòngAnh tin lời em chân thật Từ đó mà ta đi mãiPhố phường biệt dấu chân xưaLòng vẫn thương người ở lạiXóm nghèo, ngày nắng đêm mưaỪ thì em không nặng lòngTa còn nợ nhau… trái cấmỪ thì em không nặng lòngTrên môi lời thương anh ngậmChợt nhớ về con đường nhỏSuối chiều lao dốc trăm nămThuyền chọn sông làm sinh lộSao trôi về chỗ em nằm?Chợt thấy từ sâu huyệt mộNắng vàng thương giọt sương khuyaTôi chép đôi hàng kinh khổCho lứa đôi nào chia lìa … Houston 10 – 2017 Đặng Toản(*) chú thích: Nguyên và Khánh là đôi bạn thân trong một khu xóm nghèo ở Việt Nam. Sau 1975 ít lâu Nguyên quyết định vượt biên vì đời sống bế tắc. Khi chuẩn bị gần xong Nguyên tìm gặp Khánh (họ đã thương nhau nhưng không dám nói) Khi nghe Nguyên nói sắp đi rất xa Khánh đã linh cảm chuyện chẳng lành nhưng nàng vẫn bình tĩnh nói câu chúc Nguyên đi bình an và cô“không nặng lòng” với Nguyên đâu. Nguyên nghe câu này rất buồn và ra đi rất lâu mới quay về, khi về thăm lại xóm cũ ghé thăm nhà bạn gái thì hay tin cô bạn (Khánh) đã qua đời sau khi anh đi ít lâu vì bạo bệnh không tiền chữa chạy. Người nhà đưa anh tập nhật ký của Khánh anh mới biết là bạn gái rất thương anh,khóc ròng, ở Mỹ mỗi lần về thăm Việt Nam, Nguyên đều tới thăm mộ của bạn và đến nay trên 50 tuổi anh cũng chưa có gia đình. Toản người làm bài thơ sau khi nghe Nguyên tâm sự trong lúc cùng đứng xếp hàng hơn 3 giờ đồng hồ xin trợ cấp của cộng đồng Việt Nam Houston và vùng phụ cận đối với đồng hương sau bão lụt Harvey và làm bài thơ này để tặng bạn Nguyên, Nguyên xúc động đến rơi nước mắt và rất thích bài này.


Văn Nhân Lục Page 53Những điều chợt nhận raCó một gam màu tươi hơn nắng mớiLà mắt em khi bước cạnh bên ngườiCó một thiên đường làm anh chới vớiLà nụ cười em ngày nhan sắc lên ngôiAnh gói chiều trong một mùa thuSao em khóc, làm phai màu ngọn gióAnh năn nỉ biết bao lần rồi đóMà triền mưa, lệ vẫn ngập chân ngàyAnh gói chiều trong một câu thơKhi trăng bỗng dần phai màu cổ tíchKhi ngày rụng dần theo bao tờ lịchAnh đếm từng chiều để trang trải mùa thuEm thử áo, xôn xao màu mắt biếcGỡ mùa thu trên tóc rối ngang màyNgày xuân đã băng qua vùng hối tiếcThuở hạ từng ngây dại lúc chia tayAnh gói tình thư trong một lá chiềuRồi lặng lẽ gửi vào dòng tin nhắnAnh rót ngây thơ tàn theo bóng nắngMà ngỡ em còn đâu đó quanh đây…Em đâu biết ngực tình cao hơn núiThở cùng trăng từng nhịp ngất ngây đồiAnh đâu biết mắt tình sâu hơn biểnSông mang màu áo lụa ngẩn ngơ trôi …Đặng Toản


Page 54 Vietnamese Authors and CollectionXếp màu cho tuổiAnh chất màu lên đêmĐể trang hoàng bộ nhớKhi ngã lưng nằm đếmNhìn đỉnh trần màu thơAnh nói cùng hư hao. Sẽ ghim màu thành chuỗi, Ký ức thầm lao xao…Hãy thêm màu vào tuổiHuynh gán màu cho muội, Màu xanh non dậy thì. Tuổi dỗi hờn vàng chuối.Tuổi dại khờ màu chi?Tuổi u hoài tím nhạt. Tuổi buồn nhiều tím than. Tuổi chiều yêu tím Huế.Tuổi hồn nhiên màu hồngTuổi xanh cũng màu hồng. Tuổi hồng thường xanh biếc. Tuổi già màu tóc bạc.Tuổi hẹn hò màu chanh.Chanh có vàng có xanh, biết màu chi mà nói. Tuổi đợi chờ màu khói.Tuổi mộng mơ màu mâyTuổi thợ cày màu đất. Tuổi thiền môn nâu sòng.Tuổi chiến chinh đỏ rực.Tuổi ngậm ngùi màu cam.Anh xếp màu đơn sơ, vào tuổi nào rắc rối, rồi xếp màu hôn phối, Vào tuổi đời cô đơnAnh xếp màu thiệt thà, bên tuổi đời lừa lọcAnh xếp màu dè sẻn, vào tuổi đời phí hoang….Anh xếp màu khôn ngoan, vào tuổi đời vụng dạiAnh xếp màu mặc khải, vào tuổi đời trầm tưAnh xếp màu hao hư, vào tuổi đời phung pháCòn nhiều màu chưa xếp, còn nhiều tuổi chưa qua


Văn Nhân Lục Page 55Tuổi dịch ôn màu xám, tuổi đi chùa màu lam…Tuổi tráo trở màu chàm, tuổi màu đen vĩnh biệt…Tuổi học trò bảy sắcGắn quạt bàn anh quayThành màu ngây ngất trắngNhư mộng sớm mơi này.Houston 20/3/2020 Đặng Toản


Page 56 Vietnamese Authors and CollectionTrưa xa quê, nghe nhạc vàngVòm cây nghiêng một lời chimTrôi theo dòng nhớ đi tìm điệu ruVọng quê, ký ức đèn cùMộng đoàn viên cũng xa mù đại dươngNhạc vàng hay lệ kim cương?Rơi trên mảng nhớ đau dường vô biênQuê hương, tao loạn triền miênNhạc vàng dòng chảy bên triền bơ vơEm ngày tóc xõa ngây thơĐạn AK rít bên bờ rạch thưa...Nhạc vàng, phone mở nghe trưaSô pha thay chiếc võng đưa hiên nhàCon trâu xanh với nương càBóng ai gánh nước trăng tà mênh mangChít giùm em mảnh khăn tangThắp giùm anh nến đôi hàng lệ tuônNở giùm môi, triệu đóa buồnPhơi giùm mây một áng cuồn cuộn xanhChảy giùm sông, giấc miên hànhKhóc giùm quê tháng năm đành đoạn xaThương giùm ngày cũ phôi phaLạnh cùng quê mới tuyết sa trắng đồngNgày tang chế phủ non sôngLiệm cùng quê, một đóa hồng...nhạc chôn!Houston 29/9/2020Đặng Toản


Văn Nhân Lục Page 57Đào Hiếu ThảoNhà văn, nhà báo, nhà truyền thôngTiểu sử: Nhà văn/nhà báo Đào Hiếu Thảo chào đời tại Saigon năm 1947Học tú tài 2, Trung học Jean Jacques Rousseau, Saigon năm 1965Thủ khoa Ban Báo Chí, Viện Đại Học Vạn Hạnh Saigon 1974Xướng ngôn viên tin tức, thời sự, Hệ Thống Phát Thanh,Truyền Hình Quốc Gia thuộc BộDân Vận & Chiêu Hồi. Gia nhập Không Quân Việt Nam Cộng Hòa năm Mậu Thân 1968Thụ huấn tại trung tâm huấn luyện Quang Trung, trường Bộ Binh Thủ Đức, trung tâm huấn luyện Không Quân Nha Trang, quân trường Lackland Air Force Base, Texas và Defense Information School Fort Benjamin Harrison, Indiana, Hoa KỳPhục vụ tại Bộ Tư Lệnh Không Quân/Tân Sơn Nhất năm 1970, là phóng viên chiến trường, sĩ quan thông tin báo chí, Trưởng Ban Biên Tập, Phát Thanh, Truyền Hình, Trưởng Khối Cổ Động Tuyên Truyền, Chánh Văn Phòng Tham Mưu Trưởng Không Quân. Cấp bậc sau cùng là Đại Úy Sau tháng 4 năm 1975 bị giam cầm 6 năm trong 7 trại tù cộng sản ở hai miền Nam BắcĐịnh cư tại vương quốc Bỉ năm 1982, làm phụ bếp, thợ in rồi công chức tại viện đại học Bruxelles/ULBNăm 1997 phóng viên Đài Á Châu Tự Do/RFA tại Washington DCNghỉ hưu năm 2013. Vẫn tiếp tục công việc truyền thông, phát thanh, truyền hình, viết báo phục vụ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia.Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Vùng Đông Bắc Hoa KỳTác phẩm phát hành:• Hồi ký Duyên và Nghiệp - Tập I (2020)• Hồi ký Duyên và Nghiệp - Tập II (2022)


Page 58 Vietnamese Authors and Literary CollectionTruyền Thông: Duyên hay Nghiệp Đào Hiếu Thảo/Đỗ HiếuXong cái tú tài 2 ban Pháp Văn năm 1965, tự thấy mình không đủ sức thi tuyển vào các đại học như Y, Dược, Nha, hoặc Trung tâm Kỹ thuật Phú Thọ với các ngành kỹ sư công chánh, công nghệ, hàng hải, hoá học, đại học sư phạm, quốc gia hành chánh, nông lâm súc, vả lại vì mê văn chương, triết học và ngoại ngữ, nên chỉ còn đường duy nhất là ghi tên vào đại học Văn khoa Saigon.Chọn ban nhiệm ý Pháp Văn, với ý tưởng sau này làm thầy giáo dạy ngoại ngữ ở trung học đệnhất, đệ nhị cấp, các trường công, bán công hay tư. Những môn học được giảng dạy gồm Pháp văn là chính, kế đó là Anh văn, triết Đông và Tây (thay cho Sử Địa) và Việt văn.Năm đầu tôi lên đại học, niên khoá 1965-1966, sao thấy thoải mái, tự do chi lạ, muốn đến trườngthì đến, không đi học cũng không sao, còn giờ thì nhận kèm tiếng Pháp nhiều nơi, thù lao khá, ngoài phụ với mẹ lo cho các em còn rủng rỉnh quà bánh. Nhớ lại khuôn phép gò bó, không khí căng thẳng, kỷ luật thép, khi ở trường Jean Jacques Rousseau, mỗi khi phạm lỗi lầm, bị mấy ông thầy có máu “thực dân Tây” khẻ tay, bắt úp mặt vào góc tường, có ông còn bắt phạt phải đến trường vào ngày nghỉ, làm thêm bài tập. Lúc viết luận văn, nếu dùng chữ lập đi lập lại nhiều lần, trong cùng một đoạn thì thầy đánh bằng thước kẻ, có lẽ nhờ vậy mà mãi về sau này, tôi luôn nhớbiện pháp mạnh đó mỗi khi viết bài, điều này cũng giúp tôi thường được chấm hạng nhất, khi nộp bài thi luận văn hàng tháng và mỗi tam cá nguyệt.Niên khoá đó cũng là năm học ngắn ngủi nhất trong cuộc đời sinh viên của tôi, vỏn vẹn có bốn tháng, ảnh hưởng bởi phong trào đấu tranh của các sinh viên, học sinh xuống đường, biểu tình rầm rộ chống chế độ “quân phiệt, độc tài” do Đại tướng Nguyễn Khánh lãnh đạo, người chủtrương “Cuộc Chỉnh Lý” ngày 30 tháng giêng năm 1964 và “ Hiến Chương Vũng Tàu”, hầu củng cố quyền lực của phe nhóm. Trường Văn khoa Saigon là cơ sở cũ của Thành Cộng Hoà, tọa lạc ở đầu đường Thống Nhất, đối diện với Dinh Thủ tướng và là nơi lực lượng an ninh đóng quân, có nhiệm vụ bảo vệ Dinh Độc Lập nên thường xuyên bị phong toả bằng dây thép gai, được canh phòng cẩn mật, mọi cuộc tập họp đều bị ngăn cản, khi cần thì bị giải tán bằng hơi cay, dùi cui.


Văn Nhân Lục Page 59Năm học thất bại, một phần vì hoàn cảnh chính trị bất ổn của đất nước với bao cuộc bãi thị, đình công, biểu tình, chống thi cử, cộng với sự xao lãng chuyện học hành của cá nhân, thiếu cố gắng, không tập trung, kém chuyên cần, nên tôi phải đi tìm việc làm chắc chắn, hơn là cứ bay nhảy đi kèm trẻ học, không tương lai nhất định. Cuối năm 1966, Cục Vô Tuyến Truyền Thanh Việt Nam, đài phát thanh Saigon tuyển nam, nữxướng ngôn viên tin tức thời sự, nói giọng miền Nam, trình độ học vấn tú tài 2 trở lên. Thông báo tuyển dụng nhân viên được phổ biến qua các chương trình phát thanh hàng ngày suốt 24 giờ, cũng như trên một số nhật báo thời đó. Tôi nộp đơn xin dự thi.Ngày thi tuyển, khi đến trước đài phát thanh ở số 4 đường Phan Đình Phùng, quận Nhất, Saigon, tôi do dự, phân vân, không biết mình có nên vào trình diện? Tần ngần, suy nghĩ mãi, đến phút chót, mới lấy hết can đảm bước vào.Tổng số thí sinh ghi tên dự thi lên tới gần 100, bài thi gồm luận văn với đề tài “vì sao bạn muốn làm xướng ngôn viên?”, tôi được giao cho đọc nhiều bản văn, thể loại khác nhau như: bình luận thời cuộc, tin tức, phóng sự, đọc truyện. Trong một số bài được giao có nhiều chữ Anh, Pháp vànhững con số thật dài.Thi xong, rời đài phát thanh, không hy vọng gì sẽ quay trở lại nơi ấy. Kết quả kỳ thi tuyển nam, nữ xướng ngôn viên tin tức thời sự, phục vụ tại đài phát thanh trung ương Saigon được phổ biến trong các buổi phát thanh và đăng tải trên vài nhật báo vùng thủ đô.Còn nhớ ba thí sinh trúng tuyển gồm có: Trần Lê Phúc, Đặng Thị Ánh Nguyệt và Đào Hiếu Thảo, được yêu cầu trình diện để hoàn tất thủ tục hành chánh và nhận việc trong thời hạn sớm nhất. Thế mà, tính đến nay đã 53 năm trong nghề xướng ngôn viên phát thanh và truyền hình, từ trong nước ra đến hải ngoại, kể cả khi ở tù cộng sản trên đất Bắc, cũng có lúc ban giám thị giao cho việc đọc báo (Nhân Dân) đến bạn tù trong các buổi họp kiểm thảo hàng đêm để tuyên truyền những tin tức về xã hội bên ngoài.Làm xướng ngôn viên là một công việc khá thích hợp đối với tôi vì gần với văn chương, chữnghĩa, lại gần trường Văn khoa Saigon, chỉ 5 phút chạy xe Solex, qua lại sở làm và trường học. Anh Phúc bỏ nghề ít lâu sau, vì được tuyển vào Nha Hàng Không Dân sự, Ánh Nguyệt (RFI) và tôi vẫn phục vụ ngành truyền thông cho đến lúc nghỉ hưu (RFA).Ngày đến trình diện nhận việc, gặp nhạc sĩ Lê Dinh, ông xếp trực tiếp đầu đời của tôi, Chủ sựPhòng Sản Xuất thuộc Sở Chương trình do nhà thơ Thái Thuỷ phụ trách. Tổng Giám đốc Cục Vô Tuyến Truyền Thanh Việt Nam là Trung tá Không Quân Vũ Đức Vinh, tốt nghiệp cùng khoá 1 trường sĩ quan Nam Định với Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Phụ tá của Trung tá Vinh là Đại uý Vũ Đức Minh, cùng khoá 4 sĩ quan trừ bị Thủ Đức với Trung tướng Ngô Quang Trưởng.


Page 60 Vietnamese Authors and Literary CollectionSau năm 1975, ông Minh, cấp bậc Thiếu Tá, bị giam cầm ngoài Bắc với anh em chúng tôi, nay ông sinh sống tại California, viết sử sách tài liệu qua bút hiệu Minh Võ.Công việc hàng ngày của tôi là đến trình diện sở làm đúng 8 giờ sáng, ngồi chờ được phân công, trong khi đó có thể mang sách học và bài vở ra làm. Các chương trình tôi đọc đều được ghi âm trước như chương trình Hương Quê, Gia Đình, Hải Ngoại, giới thiệu nhạc, đọc truyện Cổ Học Tinh hoa, Gia Đình Bác Tám, Nhật Ký truyền thanh...Hòa âm viên là người chịu trách nhiệm thu băng nhựa, với kích thước bằng một đĩa bàn, đường kính trên 25cm, đọc hư đoạn nào, được cho nghe lại và đọc tiếp. Mỗi lần vấp váp, cần thu lại cho hoàn chỉnh là mỗi lần khó nhọc, nên phải cố gắng dò trước cho thông suốt, tránh làm phiền đồng nghiệp, làm việc cam go suốt ngày, nếu cứ sai hoài, dễ đâm ra khó chịu, gắt gỏng.Làm việc một thời gian nơi Phòng Sản Xuất, mỗi khi có dịp nghe lại tiếng nói, giọng đọc của chính mình qua radio, tôi không nhận ra tiếng của tôi, thấy ngượng ngùng, thiếu tự nhiên, không trung thực, nên tự hỏi không biết mình chọn đúng nghề chưa, hay đài phát thanh trung ương Saigon chấm thi, tuyển dụng nhân viên không chính xác, giọng nói này có xứng đáng để “duy trì tiếng nói quốc gia qua làn sóng phát thanh?” như bản tuyên dương công trạng mà Thủ tướng Trần Văn Hương ân thưởng cho một số nhân viên hữu công, xuất xắc, sau trận tổng công kích của cộng quân vào những ngày đầu xuân Mậu Thân 1968, trong đó có xướng ngôn viên Đào Hiếu Thảo.Khi bắt đầu cảm thấy nhàm chán với công việc thu âm đều đặn mỗi ngày, không có gì hấp dẫn, hứng thú, hay mới lạ, tôi lại toan tính bay nhảy, thay đổi công việc. Bỗng dưng, một dịp may hiếm có lại chờ đón tôi, Phòng Điều Hợp do nhạc sĩ Hoài An phụ trách đang cần xướng ngôn viên đọc live, phần sở này có các xướng ngôn viên bậc đàn anh, đàn chị như Đại uý Văn Thiệt, người chuyên đọc nhật lệnh của Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, anh Trần Nam, anh Văn Hưng, anh Hồng Phúc, chị Mai Liên, Minh Tần, Minh Diệu, Cúc Hoa, Song Hạnh, Nghi Xuân, Ngọc Nga... Tôi xin thử việc và được nhận đọc tin tức thời sự livetức là không cần phải ghi âm trước nữa.Mỗi đầu giờ, suốt 24 tiếng trong ngày, 7 ngày một tuần, đều có bản tin từ 7 đến 10 phút, đặc biệt lúc 7 giờ sáng, một giờ trưa, 7 giờ chiều, 10 giờ tối, có phần tin quốc nội và quốc tế, tình hình chiến sự, bản tin thường kéo dài trên 30 phút . Đến 11 giờ đêm có phần tổng kết tin tức thời sựtrong ngày, từ 25 đến 35 phút. Tất cả các bản tin trong suốt 24 giờ đồng hồ đều do anh chị em xướng ngôn viên đọc live, ngay cả lúc giữa đêm khuya.Chiến cuộc ngày một leo thang, quân lực Hoa Kỳ và đồng minh Úc, Tân Tây Lan, Phi Luật Tân, Đại Hàn, Thái Lan trực tiếp tham chiến tại Việt Nam. Đài Loan cũng gởi các cố vấn bên cạnh những đại đơn vị, quân binh chủng Việt Nam, có lúc quân số tổng cộng lên tới trên 5 trăm ngàn người, để đương đầu với đối phương miền Bắc đã gia tăng các cuộc pháo kích, đắp mô, gài mìn,


Văn Nhân Lục Page 61sử dụng võ khí hiện đại do Nga-Tàu cung cấp và mở những đợt tấn kích khắp các vùng chiến thuật của Việt Nam Cộng Hoà, từ Cà Mau ra đến Bến Hải.Năm 1968, Tết Mậu Thân, quân đội chính quy Miền Bắc phối hợp với quân “giải phóng Miền Nam”, du kích, đặc công, đồng loạt tấn công bất ngờ, giữa lúc quân dân Miền Nam, tin tưởng vào lệnh hưu chiến, ngừng bắn để vui xuân đón Tết, thiếu cảnh giác, lơ là chuyện phòng thủ.Thủ đô Saigon cùng với tất cả các vùng chiến thuật, tiểu khu, chi khu bị bộ đội Bắc Việt tràn ngập, họ bắt bớ, bắn giết thường dân vô tội, mấy ngàn người dân bị chôn sống, bị thảm sát ở CốĐô Huế. Ngay trên đường phố trung tâm Saigon, các quận nội thành đều bị bộ đội và du kích cộng sản xâm nhập, nhiều thường dân bị bắn chết trên khắp nẻo đường.Đài phát thanh Saigon là một trong những mục tiêu chiến lược hàng đầu mà cộng quân lấn chiếm, nửa đêm họ giả dạng lính quân cảnh giết nhân viên an ninh, với ý định buộc chuyên viên kỹ thuật cho phát băng ghi âm chúc Tết “đồng bào ruột thịt Miền Nam” của Hồ Chí Minh, đồng thời cũng là mật lệnh tổng tấn công toàn lãnh thổ VNCH. Vì không thông suốt kỹ thuật phát thanh, đối phương không ngờ rằng chiếm được Đài phát thanh Saigon họ cũng không thể phát những nội dung đã chuẩn bị sẵn, mà phải cần đến trung tâm phát tuyến Quán Tre, đặt trong nội vi trung tâm nhập ngũ Quang Trung, thường xuyên có hàng chục ngàn khoá sinh thụ huấn. Vì thế chuyện Việt Cộng muốn phát băng lời ông Hồ hoàn toàn thất bại.Trận tổng công kích đợt ấy bị quân dân Miền Nam bẻ gẫy tan tành, thế phản công như “chẻ tre”, chính quyền Saigon ổn định nhanh chóng tình hình, san bằng hoang tàn, đổ vỡ và tái thiết một đất nước tự do, dân chủ.Nhớ lại những ngày cả nước bị rơi vào cảnh loạn lạc, máu đổ, thịt rơi, trong lúc đang mừng đón Tết Mậu Thân, ngồi nhà nghe thông báo trên Đài phát thanh Saigon, cần gấp các xướng ngôn viên tin tức thời sự, tôi đến trình diện phần sở, nhận ngay công tác, tình nguyện ở lại đó, sống nhờ cơm nước do các anh lính Dù, lính Biệt Động chia sẻ.Chung quanh cơ sở đài, những bức tường, mái ngói, cột nhà đổ sụp, nằm ngổn ngang, chắn hết lối đi, mùi khét của những căn nhà cháy dở, hoà cùng với thuốc súng còn phảng phất đâu đây. Bên ngoài nhiều xác chết của các anh lính Dù, của thường dân xấu số, còn nằm đó, chưa được di chuyển.Phòng vi âm được đơn vị Công binh dựng tạm bằng những mền len màu áo trận (cứt ngựa), ghếngồi được đóng bằng các thanh gỗ palette. Nhờ một số lớn nhân viên tình nguyện, khẩn cấp trởlại nhiệm sở, nên chương trình phát thanh được nhanh chóng tái lập, quan trọng và cần thiết nhất là các bản tin cập nhật, những mục nhắn tin, chương trình nhạc quân hành, lời kêu gọi của các cấp lãnh đạo quốc gia, những đoàn thể chính trị, tôn giáo, xã hội... Gia đình biết tôi còn sống và vẫn làm việc, nhờ nghe các bản tin đều đặn mỗi giờ.


Page 62 Vietnamese Authors and Literary CollectionNgồi đọc tin suốt mấy chục phút trong lều căng bằng mền, mặc quần đùi, xoay trần cả ngày, mồhôi nhễ nhại, vẫn cảm thấy mình còn may mắn hơn bao nhiêu anh chiến sĩ khác phải trực tiếp đương đầu với địch quân và hàng hàng lớp lớp đồng bào vô tội khác gục ngã trước họng súng oan nghiệt của bộ đội Miền Bắc, vì tham vọng điên cuồng của lãnh đạo Bắc Bộ Phủ. Tình cờ bước vào nghề truyền thông và sau biến cố Tết Mậu Thân 1968, song song với công việc ở đài phát thanh, tôi được tuyển đọc cả tin tức, thời sự tại đài truyền hình Saigon, thì thấy mình gắn bó, yêu nghề hơn, cần học hỏi, tăng tiến thêm với hy vọng được phục vụ lâu dài và hữu hiệu sau này. Thế mới biết trong cuộc sống, suốt một kiếp người, gần như mọi việc đều có sự an bài, sắp đặt từ trước mà mình không thể đoán biết, tiên liệu hay định đoạt được. Ông “Sếp (Chef) đầu đời” tại đài phát thanh Saigon là Nhạc sĩ Lê Dinh, ông “ Sếp (Chef) cuối đời” Nhà Binh của tôi là Chuẩn tướng Võ Dinh, Tham Mưu Trưởng Không Quân VNCH, một sựtrùng hợp ngẫu nhiên hay có sự sắp đặt nhiệm mầu nào? Đào Hiếu Thảo/Th2


Văn Nhân Lục Page 63 Diễm Châu (Cát Ðơn Sa) Văn sĩ, thi sĩ, họa sĩ, ca sĩ Diễm Châu (Cát Ðơn Sa) tên thật là Nguyễn Thanh Hương - Gốc Ðơn Sa, Quảng Bình. - Thưở niên thiếu hát ca đoàn nhà thờ chính toà Đà Nẵng & trong trường.- Viết văn năm 17 tuổi báo Phụ Nữ Mới, Phụ Nữ Ngày Mai - Việt Nam.- Những bút hiệu khác của Diễm Châu (Cát Ðơn Sa) là: TNQG, Bình Minh, Hoàng Anh & Nguyễn Hoàng Hôn.- 1975 định cư USA, Diễm Châu đã ca hát, viết văn, đi show lưu diễn khắp nơi. Đãthực hiện 15 CD & Cassette Tình Ca Quê Hương, Thơ Nhạc Giao Duyên. - Nguyên chủ nhiệm các báo Phụ Nữ Mới, Nàng, Phụ Nữ Thời Nay Hải Ngoại... - 1995 kết hôn với hoạ sĩ, điêu khắc gia ViVi Võ Hùng Kiệt. - Từ 1996 đã xuất bản 4 tập truyện dài, 2 tập truyện ngắn, Vườn Thơ Hội Ngộ với 31 thi sĩ tại San Diego 1997, Thi tập 'Vườn Thơ Hải Ngoại' với 119 tác giả 2001, tuyển tập Văn Thơ ‘Nối Lại Nghìn Xưa' với 86 tác giả 2003.- 2004, khởi nghiệp vẽ theo năng khiếu tự nhiên. Thường triển lãm chung với phu quân, chủ đề: “Sắc Màu Họa Sĩ Việt Nam”, đã triển lãm lần thứ 17 - 2017 tại USA.- Có trên 500 truyện ngắn, & vài trăm tranh vẽ. - 2009 chính quyền Quận Cam đã trao bằng tuyên dương lần tổ chức \"Sắc Màu Họa Sĩ VN # 9\" thành công, qui tụ đông đảo hoạ sĩ & khách thưởng lãm nhất hải ngoại (39 họa sĩ) trong nhiều năm qua. - 2021 đang cộng tác với báo VietAmerican, Tam Cá Nguyệt Cỏ Thơm & các báo chícũng như các trang Web khác trên toàn thế giới. - Email: [email protected] FB: Diễm Châu Nguyễn (Cát Đơn Sa)


Page 64 Vietnamese Authors and Literary CollectionGiận Mà Thương!Hồng đứng sau bức rèm nhìn bà Tú cắm đầu đi miết ra ngoài ngõ. Căn nhà hơn hai triệu đô của Oanh, em gái bà ta mua mấy năm nay ở khu sang trọng đất đai rộng rãi nầy, từ nhà ra cổng cũng xa. Hồng đã đến ở đây trước hai năm, nên Oanh không hề biết có người Việt kế bên nhà mình!Mỗi khi có việc ra ngoài, Hồng thường ăn diện như tài tử, khiến Oanh cứ ngỡ là minh tinh Hồng Kông! Hồng cũng chỉ toàn là nói tiếng Mỹ. Có lần Oanh đứng gần sân đậu xe phía trước, thấy Hồng lái xe ra định làm quen, nhưng Hồng gật đầu chào lịch sự và phóng xe đi, khiến Oanh lỡ cơ hội. Hồng nhìn theo bóng dáng bà Tú, không quen đi bộ nên bà phải đứng lại thở dốc vài lần cho đỡ mệt mới tiếp tục lần ra đường cái, tới trạm xe bus cũng phải cả hai cây số chứ không gần! Lúc nãy Hồng đã nghe hai chị em họ cãi nhau! Oanh cứ tưởng nơi đây không ai hiểu tiếng Việt nên tha hồ ăn hiếp, xài xể chị! Những câu đanh đá khiến Hồng mũi lòng!- Bà cà chớn vừa thôi... tui có nhờ bà trồng cái gì đâu mà bà phá, đào xới đất lên tùm lum hư hết vườn! Làm tui phải mất công nhổ lên, đắp cỏ lại!Bà chị chống chế:- Trời ơi, sao lại nhổ đi? toàn là cây chị phải tốn tiền mua! chị đã trồng chúng trong chậu hai năm nay... mấy cây Mẳng Cầu hồi nhỏ em rất thích ăn, cứ để chúng sau vườn, khi nào ra trái là tốt mà không phải chăm sóc nhiều, ở ngoài chợ bán rất mắc!- Ai mượn! Trồng tầm bậy tầm bạ làm bẩn sân lại tốn nước! Khi nào bà muốn đụng vào vườn nhà tui thì phải xin phép, không phải muốn gì thì làm!Bà chị lên giọng giận dỗi: - Làm cái gì mà la dữ vậy! Tui chỉ trồng cây cho cô ăn trái thôi chứ có phá đâu mà chửi hoài! Còn mấy cây hoa trồng ở đây nữa, tự nhiên lại chết hết!- Bà tự động mua về trồng, nó sống chết sao tui biết! Tui còn không có giờ canh chừng bà làm tầm bậy nữa kìa, giờ đâu mà canh hoa... chỉ tổ phá hoại là giỏi!Bà Tú bực tức bỏ vào nhà, lát sau Hồng thấy bà trở ra, tay xách cái ba lô cắm cúi đi, Oanh nhìn theo với nụ cười khó hiểu! \"Kệ, bả giận thì đi, nhưng lúc cần việc gì, gọi là bà đến ngay\"!Bà Tú không biết những chậu hoa của bà tại sao chết, nhưng Hồng thì biết rõ, vì từng bắt gặp Oanh mang nước sôi dội vào những chậu hoa đó mấy lần... sống sao nổi! Bàn làm việc của Hồng nhìn sang sân nhà Oanh, thì việc gì xảy ra cũng dễ lọt vào tầm mắt của cô. Hồng không biết tại sao Oanh lại ích kỷ với chị như thế! Bà trồng hoa thì nhà đẹp hơn chứ sao lại hủy bỏ nó thật tội nghiệp! Đúng là không hiểu nổi! \"Phải chi nhà mình có 1 bà chị hay mẹ lo lắng như thế thì thật hạnh phúc\". Hồng chỉ ao ước thế chứ không dám ra mặt tiếp xúc với bà Tú, vì không muốn gặp phiền toái từ cô em đanh đá!


Văn Nhân Lục Page 65Khi thấy Oanh đã vào nhà, Hồng cũng vội phóng xe ra cổng! Lần nầy thì Hồng không kịp chưng diện gì cả! nhưng cô có cái mũ lưỡi trai và cặp mắt kiếng to bản chắc bà Tú không nhận ra! Phải nghĩ cách đi theo bà tới nhà để làm quen... Hồng không muốn mất dấu bà Tú! Nếu bà giận không trở lại đây thì làm sao cô có thể ngồi trong cửa sổ để ngắm bà lúi húi quét tước, trồng cây bên kia! Chỉ vì Bà Tú có khuôn mặt và vóc dáng hơi giống mẹ Hồng, người mẹ cô yêu mến đã mất!Hồng đậu xe xa xa nhìn theo bà Tú. Nói cho đúng thì bà Tú cũng chưa bao giờ đi xe Bus, nhưng lúc nầy thì bà cũng phải đi vì cơn tức ùa về, bà không thể ở lại trong nhà để chịu trận như những lần khác, lúc nào bà cũng là người thua cuộc! Trong đầu bà, tiếng của Oanh vẫn còn vang vọng:- Bà làm như hay lắm! hồi đó bà bỏ tui đi theo thằng cha kia, có lo cho tui đâu!Bà Tú cố giải thích, đây không phải là lần đầu hai chị em gây gỗ to tiếng với nhau:- Khi xưa chị với hai đứa bây đi ra không có một đồng xu dính túi vì người đó không lo cho gia đình, tiền bạc thiếu thốn! nhưng sau đó em xin vào nội trú học chứ chị đâu có bỏ em! bây giờ em cũng sung sướng rồi...- Sung sướng là nhờ tui, có dính dáng gì bà đâu mà kể công! Con nhỏ nầy thật là bạc bẽo! bà thay cha mẹ già ở Việt Nam lo cho hai đứa là con của Dì Út em mẹ ăn học là tốt rồi, bởi vì Dì dượng Út bị tai nạn mất đi để lại hai đứa con nhỏ. Bà Tú thay Dì chăm sóc cho chúng, rồi ba chị em cùng vượt biên! Thời gian đầu gặp nhiều khó khăn tưởng bó tay nên con Oanh nó cho là bà không có trách nhiệm! Số bà Tú long đong đường tình duyên nên vẫn \"ế\" chồng! Khi bà chia tay với người tình trong giai đoạn đầu cũng khổ khiến Oanh bực tức, không hài lòng! Sự oán giận ngày càng lớn hơn. Oanh có lối sống văn minh và suy nghĩ như mộtngười xa lạ, nói câu nào cũng lạnh lùng khó chịu dành cho bà chị tội nghiệp của mình! Nghĩ cho cùng thì chuyện em út không biết thương anh chị thời đại nầy thiếu gì! đâu phải một mình bà chịu! Bạn của bà Tú còn bị chính con cái bất hiếu mà nào dám nói ra! nhiều người lại còn giả vờ che giấu nói tốt cho chúng nữa! với lối suy nghĩ \"Dù sao thì cũng là ruột thịt của mình\"! Vâng, các cụ cứ ôm nỗi khổ trong lòng. Nhiều khi nghe người ta khoe con cháu hiếu thảo, đứa thì đưa cha mẹ đi du lịch Âu Châu, đứa mua cho mẹ một căn nhà, người thì mua xe mới... chẳng biết việc đó có thật hay không, mà làm cho người nghe bức rức tâm hồn! Con mà còn vậy thì chị em ăn nhập gì!Còn cả 20 phút nữa xe mới đến, bà Tú ôn lại chuyện giữa bà và cô em họ bà yêu thương hết lòng... Oanh lấy chồng Mỹ, một người chuyên lo về đấu thầu xây dựng rất giàu có. Oanh là cô gái nhiều nghị lực, xinh đẹp, thành công trong đường học vấn, bà Tú hãnh diện và vui mừng trong ngày hôn lễ của em, dù bà chỉ được coi như là một khách mời trong buổi tiệc!Ngôi nhà của vợ chồng Oanh rất lớn, sáu phòng ngủ dù gia đình Oanh chỉ có hai đứa con gái hồi nhỏ cũng do một tay bà Tú chăm sóc! Người chồng thì hay đi công tác xa, một năm chỉ có mặt ở nhà hai, ba tháng... nhưng Oanh không bao giờ nghĩ là mình sẽ cho chị ở chung khi hai con đã tự lo được. Bà Tú sạch sẽ nhưng tướng quê mùa, không sang. Mỗi lần nói chuyện hay gây cho cô cảm giác khó chịu, bực tức! chưa kể việc hiện nay bà ta đang sống ‘cặp kè’ với một người đàn ông trong căn Studio nhỏ, thật là kỳ cục!


Page 66 Vietnamese Authors and Literary CollectionBà Tú cũng biết bên Mỹ sau khi con cái thành gia thất, thì đám trẻ hầu như ai cũng muốn ra riêng, có đứa còn bay xa để làm việc! Bà Tú không hề muốn ở chung với em gái từ khi 2 đứa cháu, con của Oanh khôn lớn... những lúc Oanh nhờ bà đến giúp thì bà rất vui vì được gặp em vàcháu, dù bà biết sẽ rất nặng nề tinh thần những khi đụng mặt, vì nó không biết thương chị! Làm sao bà chịu nỗi những lời độc đoán, chì chiết từ miệng nó phun ra!Hồi trước em bà đâu có thế! Nhưng từ khi sinh đứa con thứ hai, Oanh bị mất máu khá nhiều và phải chuyền máu 80%, có phải thay đổi tính khí vì nguyên do đó không! Dù gì đi nữa thì bà Tú vẫn tin tưởng nơi Ông Trời, ngày nào cũng cầu nguyện cho hai chị em nó, và thằng Út cũng sắp ra trường. Bà nhớ có lần nó về thăm, tỏ ý thích cái vòng vàng bà đang đeo ở tay, mục đích là tặng bạn gái mà bà lại tưởng nó muốn đeo! Hơi ngạc nhiên, dù vậy bà Tú vui vẻ lột ngay chiếc vòng để tặng... đó là tình thương của người chị, các em muốn gì được nấy.Nhưng từ ngày ấy cho đến nay cũng gần cả năm không thấy nó liên lạc! Con Oanh bảo nó có bạn gái và dự định sau khi ra trường sẽ kết hôn, bà Tú nghe xong ngạc nhiên nhưng mừng, vậy là khỏi lo nó một thân một mình nữa. Thôi kệ, miễn nó có người thương là an tâm rồi!Từ đó bà Tú âm thầm chờ đợi ngày em Út báo tin làm đám cưới, được gặp chúng nó là bà vui.Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi qua không nghe động tĩnh gì! Ngày lễ Tạ Ơn hai đứa em đều có công việc riêng, đứa thì lo học cho xong, đứa thì cùng gia đình đi Âu Châu. Bà Tú ăn tiệc trong căn nhà nhỏ 1 mình, vì ông bạn của bà cũng về với con cái ổng!Người bạn 'chắp nối' với bà là ông John Bi, có ba đứa con đã lớn và ông bị vợ bỏ mấy năm nay! Không đứa con nào chịu cho ông ở chung, trừ khi những ngày lễ Tết, nhà ai đãi tiệc sẽ mời cha về để họp mặt ăn uống. Chúng không cần biết đến ông làm gì và ra sao! Bà Tú cũng chấp nhận điều đó, vì phía bà cũng không muốn giới thiệu ông cho các em biết! Bà Tú quen ông Bi ở những buổi sinh hoạt cộng đồng. Ông có tính hiền lành cũng như cùng tâm trạng với bà.Những khi người ta chia phần quà cho các khách cao niên mang về, ông hay đợi đến phút chót mới lấy, ai có thiếu thì ông nhường phần mình cho người ta. Trong lúc đó thì bà lại hay giúp ban ẩm thực không quản ngại việc gì, nhất là rửa chén bát nồi niêu ít ai muốn đụng đến! Họ quen biết và chịu tính nết nhau, nên sau đó ông bà chia phòng ở chung như hai người bạn tri kỷ, muốn chia sẻ những tiện ích trong đời sống, bởi họ không ngủ chung giường! Thôi thì cứ nương tựa nhau mà sống cho qua ngày! Dù ai có phê bình kiểm thảo gì cũng mặc kệ! Thân già mộtmình tối lửa tắt đèn nơi quê người lo sợ lắm, vì có chuyện gì biết kêu vào đâu! Bà Tú nghĩ đơn giản như vậy, nhưng Oanh thì khác. Theo suy nghĩ của cô, thì bà chị sống cặp với đàn ông kiểu đó là đem tiếng xấu, bôi bác hai đứa em thành danh của bà! Việc nầy khiến Oanh càng bực và ghét bà chị 'mất nết' hơn! Đây chính là sự thiếu ý thức của con người!Buổi tối một ngày cuối tuần đầu năm mới, bà Tú lẻn đi thăm em gái vì nghe phong phanh là chúng nó tổ chức họp mặt mừng sinh nhật thằng Út ở nhà Oanh.Thằng Út cũng đã lấy vợ và tổ chức đám cưới tại Las Vegas. Theo Oanh thì cậu ta mời ít, chẳng biết là có cha mẹ đàng gái tham dự hay không! Bà muốn đến để nhìn tận mặt em dâu thôi.


Văn Nhân Lục Page 67Bà Tú len lén luồn qua cánh cổng lớn bên ngoài, đi men theo hàng cây để vào gần phía trong nhà. Lúc nầy trời đã tối và tiệc tổ chức ở phía sau. Tiệc cũng trùng ngày Lễ Tình Yêu Valentine nên có nhiều bong bóng hình trái tim...Một vài người đến trễ nhìn thấy bà thập thò bên hông vườn, họ vào nhà nói lại với Oanh. Bạn bè đứng gần đó cũng tò mò theo cô đi ra ngoài để xem chuyện gì! Bà Tú hơi ngượng ngùng khi thấy ánh đèn pin chiếu vào mặt mình! Bà lúng túng khi một số người trẻ ăn mặc lộng lẫy đang nhìn bà chăm chú, cùng với ánh mắt giận dữ của Oanh.- Bà kia... Ai cho bà tới đây!- Tôi… tôi...Bà chưa biết nói sao cho phải thì bỗng có một bàn tay kéo bà về phía sau, với tiếng nói êm đềm:- Bác ơi, nhà cháu bên kia! Xin lỗi các bạn, bác ấy đi lộn nhà! Oanh ngẩn người nhìn cô gái hàng xóm. Sao cô ấy lại biết bà chị già? Lại nói tiếng Việt Nam?Hồng chào Oanh rồi đưa bà Tú về nhà mình, mời bà một ly nước, ăn bánh Đậu Xanh.- Bữa đó cháu đưa số phôn mà sao bác không gọi! Từ nay bác cứ đến đây chơi, nói với Oanh rằng bạn giới thiệu bác đến dạy nấu món ăn Việt Nam cho cháu. Bác đừng lo... mà bác trông giống mẹ cháu lắm cơ...Hồng đưa bà Tú lại chỗ bàn thờ để bà tin mà yên tâm.Quả thật đúng như lời Hồng nói, bà và mẹ Hồng có nét giống nhau. Hồng kể rằng mẹ con cô khi xưa ở đợ cho một nhà giàu, khi vượt biên họ cho đi theo. Qua đây vì ít học nên Hồng chỉ học tiếng Anh, nào ngờ được một ông chủ hãng vải để ý yêu mến khi đi thăm lớp học. Cô đổi đời từ đó... Bà Tú nhìn cô gái xinh đẹp rất lễ phép khi nói chuyện mà thấy thương, người ta ít học mà như vậy, chẳng như em mình học hành bằng cấp cả bồ mà cách cư xử thì... nhắc đến thêm buồn! Bà cảm thấy ấm áp trong lòng. Bà sẽ coi cô gái nầy như một người thân, sẽ chỉ vẽ cho cô ấy tất cả những điều hay về bếp núc, quan trọng nhất là lời thương yêu mà bà không thể thốt ra với người mình muốn!Cha mẹ, anh chị em con cháu, vợ chồng có cuộc sống không thuận thảo, khắc nhau... cuối cùng đổ cho tại tướng số tử vi để nhẹ lòng! Bà Tú cũng không ngoại lệ! nhưng bà đã có cái kết vui vẻ là gặp được Hồng, một cô gái nhân hậu tử tế, coi bà như người thân. Chẳng những thế, cô còn mời bà đến ở chung và nếu muốn có bác Bi, cô cũng bằng lòng. Nhưng thôi, bà Tú chỉ muốn ở đây để có cơ hội nhìn qua nhà em, thấy chúng ra vô hàng ngày là bà vui rồi! chứ bà và ông Bi lâu lâu gặp cũng đâu có sao. Mỗi con người có một số phận Bà Tú tin vào điều đó. Bà cám ơn Trời Phật và cầu xin ơn trên cho gia đình Hồng cùng các em mình luôn được đời sống tốt đẹp, suông sẽ mai sau.Diễm Châu - Cát Đơn Sa


Page 68 Vietnamese Authors and Literary Collection Lễ Chùa Mẫu tửCảnh Đẹp Sau Nhà Nhìn lên cảnh sắc chập chùngCỏ xanh trải nắng, ngập ngừng trên khôngBuông lơi mái tóc phiêu bồngPhất phơ trước gió lụa hồng nhẹ layMây vắt vẻo bủa vây đỉnh núiNước hồ thu gợn xủi long lanhVi vu đông giá trên cànhNhẹ nhàng liễu rũ tơ mành động layXuân qua hạ đến từng ngàyVài đôi hạc trắng xoãi bày luyến thươngCâu ca vọng khúc vô thườngĐường dài cất bước đoạn trường viễn du…Cát Đơn Sa (Diễm Châu)


Văn Nhân Lục Page 69 Diệm Trân Kratzke Văn thi sĩ, dịch giảTiểu sử:Sinh trưởng tại Sài Gòn.Tiểu học Sư Phạm Thực Hành.Trung học Trưng Vương.Định cư ở Hoa Kỳ từ 1975 sau khi ở trại tị nạn Fort Chaffee, Arkansas.Ngoài Arkansas, đã sống ở các tiểu bang Illinois, Washington, và Virginia.Cựu sinh viên Prairie State College (Illinois), Northern Illinois University, University of Illinois, và George Mason University (Virginia).Tốt nghiệp cử nhân sinh vật học, cao học thống kê, cao học giáo dục.Cựu giáo viên toán Woodson Adult High School và diễn viên cho Fairfax County Improv Troupe.Cựu công chức ngành thống kê cho Bộ Lao Động và Bộ An Ninh Nội Địa Hoa Kỳ.Biography:Born in Saigon, Vietnam.Attended Sư Phạm Thực Hành Elementary School.Attended Trưng Vương High School.Settled in USA since 1975 after staying at a refugee camp in Fort Chaffee, Arkansas.Besides Arkansas, has lived in Illinois, Washington, and Virginia.Attended Prairie State College (Illinois), Northern Illinois University, University of Illinois, and George Mason University (Virginia).Earned bachelor’s degree in Biology and master’s degrees in Statistics and Secondary Education.Taught math at Woodson Adult High School and performed for Fairfax County Improv Troupe.Worked as a statistician for the Department of Labor and the Department of Homeland Security.Đã Xuất Bản/Has published:Unforgettable Kindness (translation of Những Tấm Lòng Nhân Ái, Cung Thị Lan), 2011Two Sisters (translation of Hai Chị Em, Cung Thị Lan), 2014Has collaborated with Cỏ Thơm và Việt Nam Văn Bút Hải Ngoại miền Đông Bắc Hoa Kỳ.Blog: http://rockingchaircorner.blogspot.com/Email: [email protected]


Page 70 Vietnamese Authors and Literary CollectionNhững Bài Thơ cho Hai Cháu NgoạiDiệm Trân Hai cháu ngoại của tôi sinh ra cách nhau gần ba năm. Tôi may mắn được chứng kiến cả hai ngày ra đời của hai cháu. Tôi phải đi xa mới được ở gần các cháu trong một thời gian ngắn sau khi đẻ. Bố của các cháu nói cháu đầu là “a little dragon” vì cháu sinh năm Nhâm Thìn. Thay vì dịch qua tiếng Việt là con rồng nhỏ, bố của cháu dịch là nhỏ con rồng. Tôi thấy cũng hay hay nên đặt tên hiệu cháu là “Nhỏ Con Rồng.” Khi tôi đi thăm cháu xong, về nhà tôi thấy chậu hoa loa kèn của tôi mới nở hoa đỏ thật đẹp. Tôi nói hoa nở để mừng tôi có cháu ngoại đầu tiên. Ngoại chưa về đến ngõMà đã nhớ cháu rồiNgoại yêu cháu từ lâuThuở còn nằm bụng mẹÔi cặp mắt long lanhXanh biếc như hồ mơĐôi môi màu đỏ thắmThơm mùi sữa còn nonĐêm nay ngủ ngon nhéNgày mai ta đoàn tụCả một ngày thần tiênCả một trời hân hoanĐêm trong giấc mơ màngNgây thơ miệng cháu cườiHạnh phúc trùm vũ trụTa ngỡ đâu bồn laiNgày ngoại về cháu tiễnRa đến tận phi trườngNay nhớ cháu ngày đêmTình thương yêu dạt dàoNgoại mừng hoa đã nởTrong chậu sứ trên bànHoa loa kèn đỏ thắmTươi đẹp vươn mừng caoTình ngoại gửi cháu yêuNhư sợi lụa vàng tơDệt thành thơ huyền diệuThêu tên Nhỏ Con Rồng


Văn Nhân Lục Page 71Năm cháu Nhỏ Con Rồng lên một tuổi rưỡi thì bố mẹ cháu đưa cháu đi Disney World vì bố cháu có tham dự một hội nghị ở đó. Tôi đi theo. Từ năm đó mỗi năm tôi lại đi Disney World với các cháu một lần. Ngoại không màng trời nắng gắt gayDisney tháng bảy đi chơi cùng con cháuNgoại không màng phải đợi chờ lâuKhi cảnh thần tiên sẽ là phần thưởng Ngoại không màng những buổi thức khuya Khi nhạc vang và trời đất bỗng sáng ngời bông pháoNgoại không màng bỏ buổi điểm tâmKhi bữa ăn chiều như linh đình dạ tiệcNgoại không màng đi nhanh như gióKhi biết sẽ thưởng thức thêm cuộc vuiNgoại không màng một giấc ngủ trưaKhi ở ngoài trời sẽ phải tắm mồ hôiNgoại không màng dậy sớm ban maiKhi ngái ngủ nhưng trong lòng háo hức đi chơiNgoại không màng ngồi tuốt hàng trênCoi biểu diễn The Lion King Đại HộiKhi cháu được lên sân khấu giúp vuiĐi một vòng tròn lắc chuỗi hạt thật oaiNgoại không màng đi thêm lần nữaKhi It’s a Small World cháu mê manNgoại không màng ngồi cùng với cháu Khi bà cháu mình thật nhiều thú vuiNào dự bị đi chơi xa trong hư tưởng của tương laiHay bắn đạn trong khi quay vòng vòng chong chóngNgoại không màng ôm cháu trong lòngĐể cháu biết ngoại vẫn kế bênKhi sấm đánh sét gào làm cháu sợHay Barnstormer Roller Coaster làm cháu khócNgoại không màng xin nghỉ vài hômTuy bận rộn nhưng cháu vẫn là nhấtNếu tương lai cháu hỏi Ngoại ơi Ngoại có nhớ ngày nào…Thì Ngoại trả lời những ngày tháng bảy Ngoại chẳng hề quênKhi Nhỏ Con Rồng hơn hai tuổi rưỡi thì mẹ cháu sinh cháu gái. Đẻ xong bố mẹ cũng chưa đặt tên, nên báo cho mọi người là TBA (to be announced), nhưng tôi tinh nghịch nói TBA là The Beautiful Angel. Nên tôi đặt tên hiệu cháu là Thiên Thần Tuyệt Đẹp.Hơn một tuần Ngoại hằng mong đợiPhút giây thần tiên mà sẽ không là quá sớmNỗi mừng vui rộn ràng cơn gió thoảngKhi tin con sắp đến được loan raBao nhiêu xúc cảm bồi hồi


Page 72 Vietnamese Authors and Literary CollectionKhi tiếng khóc lọt lòng chợt vang taiHạnh phúc tràn trề trong vũ trụKhi con mở đôi mắt to xinh nhìn NgoạiCon ghi dấu một chương sách mớiVới tình yêu dệt vào những chuyện thật hayCon là Thiên Thần Tuyệt Đẹp Gửi Ngoại niềm vui bằng nhiều phép diệu kỳCon tô điểm cuộc đờiVới rực rỡ muôn màu và ánh sáng lung linhCon yêu dấu muôn vànTrong cuộc hành trình con lớn khônNiềm yêu thương của Ngoại sẽ ấp ủ con luônQua khắp chặng đường bất kể chông gaiMột năm vào lúc Noél các cháu về thăm tôi thì Thiên Thần Tuyệt Đẹp bị bịnh. Tuy cháu lúc đó còn sợ người lạ và vì ít gặp tôi nên vẫn muốn bám lấy bố mẹ, cháu để tôi ôm cháu ru cháu ngủ. I hold your bodyWarm to the touchMy Beautiful AngelWrapped in a Christmas blanketYou let me hold youAnd snuggle tightYou lay your head on my shoulderI rock you to sleepWith a lullabyYour breathing is laboredI hope you’re touched by calm colorsIn sweet dreamsWhen you wakeI’ll feed you ice creamOf your favorite flavorWithout asking if you haveFinished your dinnerIt doesn’t matterThough you’re not wellWe’ll have a swell timeTo be rememberedLâu lâu tôi làm thơ tỏ tình yêu thương của tôi cho các cháu. How do I love you Let me count the way


Văn Nhân Lục Page 73One when you’re happyTwo when you have a pumpkinThree when you’re scaredFour when you’re on the floorFive when you crySix when you smileSeven when you’re in orangeEight when you playNine when you’re a-swinging Ten when I hold you in my armsOh my goodnessThis will take me all nightAnd all of the next dayAnd all of the next monthAnd the month after thatUntil your birthdayAnd I will not yet be doneDo you realizeIt will take me a very long timeSo let me just sayI love you till all the numbers run outTôi thương hai cháu tôi và tôi cũng thương thế hệ của chúng. Thế hệ của chúng sẽ cưu mang thếhệ của chúng ta sau này. Tôi cầu mong tất cả các trẻ em trên thế giới cũng có một đời sống hạnh phúc với nhiều tình thương yêu như hai cháu tôiMay your joy be pure and simpleAnd your steps be light and gayMay someone knit you a hatAnd send tender kisses your way May you be carried by strong armsAnd childhood swings let you go highMay your friends be there for youIn good times and when you cryMay you waken from your sleepInto a world full of wonders to findMay you be touched by the magic of God’s creationAnd the lights shine in your heartAll year long


Page 74 Vietnamese Authors and Literary Collection ĐÌNH DUY PHƯƠNG Văn sĩ, thi sĩ I- Tiểu Sử:* Văn Thi Sĩ ĐÌNH DUY PHƯƠNGTên Khai sanh: Phạm Quắc Vân LoanSinh năm 1946 tại Saigon VietNam.Thân phụ là Ông Phạm Vân Đình (Soạn giả Vạn-Lý ).Thân mẫu là Bà Nguyễn Thị Lan Phương (Tiểu thuyết gia nữ sĩ Lan Phương).Học trường Lê Văn Minh Thánh Gẫm nhà Thờ Huyện Sĩ . Vương Gia Cần. Lê Quý Đôn- Việt Nam.*Năm 1994 định cư ở Mỹ diện HO,với chồng và các con.Học trường Lincoln và Rancho Santiago College -USA


Văn Nhân Lục Page 75II- Các Tác Phẩm:III- Sinh Hoạt Văn Hoá tại Hoa Kỳ:* 2004 - Tập Thơ ĐÌNH DUY PHƯƠNG.* 2017 - Tập Thơ HY VỌNG* 2017- Truyện dài GIỮ ĐƯỢC THỜI GIAN.* 2021- Tuyển Tập CA NGỢI TÌNH YÊU (Ebook và Sách ).Chung với các tác giả VBVNHN/Tây Nam và Thân Hữu.* 2018 - Đặc San NƯỚC VIỆT THÂN YÊU - XUÂN MẬU TUẤT.* 2020 - Đặc San XUÂN CANH TÝ.* 2020 - Giai phẩm điện tử Ebook số 1 NẮNG HẠ MƯA THU.* 2021 - Giai phẩm điện tử XUÂN TÂN SỬU Ebook 2 HƯƠNG XUÂN NGỌT NGÀO.* 2022 - Đặc San XUÂN NHÂM DẦN BỐN MÙA YÊU THƯƠNG.* Từ 1995 đến 2020, 25 năm viết cho Tạp Chí Tiếng Việt & Thế Giới Phụ Nữ, phát hành mỗi tháng tại California.* 1996 - Hội viên Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại [Vietnamese International Poetry Society].- Trong các Tuyển Tập Cụm Hoa Tình Yêu số 7,8,9,10,12,14,15, Tam ngữ do Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại xuất bản.* 2007 - Hội Viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (VBVNHN)[Vietnamese Abroad Pen Center (VAPC)].- Trong Đặc San Văn Hữu số 14 Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.-Trong các Đặc San Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại số 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10 và Giai Phẩm Xuân Ất Dậu Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại năm 2017.- Trong POEMS BY SELECTED VIETNAMESE và VIETNAMESE CHOICE POEMS Dịch giả nhà thơ Thanh-Thanh LXN.* Phó Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, hai nhiệm kỳ: 2014-2017 và 2017-2020.* Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, nhiệm kỳ 2020- 2023.


Page 76 Vietnamese Authors and Literary CollectionTrong hình là nữ Văn Sĩ Lan Phương (là Mẫu thân của Đình Duy Phương ), diễn giả buổi diễn thuyết ở trường Quốc Gia Âm Nhạc đường Nguyễn Du Saigon Việt Nam (Năm 1958)MẸ TÔINgòi bút nuôi con đẫm giọt sầuMẹ tôi mang nặng kiếp tằm dâuSớm hôm nuôi dưỡng đàn con dạiĐêm giở từng trang bạc mái đầuCơm nước một tay lo vẹn vẻVăn chương thêu dệt mộng mày râuBề ngoài ai cũng khen nhàn hạCó biết trong tâm mẹ biển sầu .Đình Duy PhươngSaigon 1965


Văn Nhân Lục Page 77KHUNG TRỜI NIÊN THIẾUMây giăng giăng sáng, mây bàng bạcNắng rọi qua hiên, nắng vắt ngangVai nhỏ em quàng tia nắng ấmTóc dài những sợi nắng mơn manEm khoan thai bước ngoài sân cỏNét đẹp vô tư tuổi học tròĐôi má mịn màng như bánh bộtMôi hồng mọng thắm chẳng âu loNhìn em tôi thấy khung trời rộngNhớ lại ngày xưa có tuổi hồngThích dạo xem hoa tìm búp láBập bồng nhẹ gót bước thong dongNhư con chim nhỏ còn bên mẹChim chíp trên cành đợi vuốt veSống với gia đình thân phụ mẫuCận kề gối mẹ ấp bao che.Nắng mai nhảy nhót chóp vòm câyEm cứ rong chơi hết một ngàyChiêm ngưỡng thời tôi còn thiếu nữMơ Tiên nhấc bổng hồn thơ bayCùng mây chắp cánh vui trong gióBóng lá cây cau bụi chuối noThấp thoáng mẹ hiền bên bếp lửaMùi hương cơm chín khói thơm tho.Đình Duy Phương


Page 78 Vietnamese Authors and Literary CollectionVÙNG BỐN QUÊ XƯAĐất Việt quê tôi đậm nghĩa tìnhHai mùa mưa nắng gió thanh bìnhSông Tiền sông Hậu, Trời cho đủCây trái xum xuê, lúa tốt sinhDân làm có ruộng với trâu càyChẳng ngại mồ hôi đổ tháng ngàyLúa gặt tới mùa vui biết mấyCâu hò điệu hát thiệt là hay.Từ Sài-Gòn tới Mũi Cà-MauVùng Bốn thênh thang đất mỡ màuVới những anh hùng yêu Tổ QuốcMột đời sống chết giữ nương dâu.Hồi đó có lần về Rạch GiáBà con chơn chất kéo vô nhàMời ăn ba hột cơm vui quáBún cá, xôi xiêm, ngon xuýt xoa.Tình người lưu luyến mãi tình quêHải ngoại thi ca nhớ não nềAi mất, ai còn, ai khóc hậnBốn Vùng chiến thuật đợi ai vềChiều Ca-Li gió lùa rờn rợnLộng tiếng thổi gào vọng nước nonNhư thở than hoà điệu Quốc hờnNhớ vùng Bốn nhớ cả giang sơn!Đình Duy Phương


Văn Nhân Lục Page 79KHÍ PHÁCHGió về lồng lộng Quốc Ca vangThăm thẳm âm u tiếng gọi đoànTướng sĩ anh linh dàn mặt trậnBinh hùng thần tốc đánh quân gianHồn thiêng Tiên Tổ giận kêu gào:Quật hết tay sai nhuộm máu đàoRước giặc vô nhà, dâng lãnh thổCoi thường “Cảnh Giác Họa Từ Tàu“Nếu biết nghe lời “Ta” * để lạiThì không xảy đến “Chí Nguy” này“Họa Trung Hoa từ lâu đời” ấy“Chúng gặm Sơn Hà Hải Đảo” đây !**Nhắn đàn con cháu của cha ôngTàn bạo vô luân sẽ diệt vongKẻ ác,gian tà số phải tậnVì Giang Sơn Xã Tắc chung lòng.Hãy hết sức mình giữ Đất NướcTrùng trùng khí phách đương đầu trước“Thước sông tấc đất” không nhường đượcQuân Đội Việt Nam phải quật cường!Di chúc của vua đã viết rằng: ***“CÁC NGƯƠI PHẢI NHỚ LỜI TA DẶNKHÔNG ĐỂ MẤT MỘT TẤC ĐẤT CỦA TIỀN NHÂN ĐỂ LẠIHÃY ĐỀ PHÒNG QUÂN ĐẠI HÁN TRUNG HOA!LỜI NHẮN NHỦ CŨNG LÀ LỜI DI CHÚCCHO MUÔN ĐỜI CON CHÁU NƯỚC NAM TA “(VUA TRẦN NHÂN TÔNG)“NẾU CÁC NGƯƠI ĐEM MỘT THƯỚC SÔNG, MỘT TẤC ĐẤTCỦA THÁI TỔ LÀM MỒI CHO GIẶC THÌ PHẢI TỘI TRU DI “(VUA LÊ THÁNH TÔNG)


Page 80 Vietnamese Authors and Literary CollectionNgười xưa Khí Phách vẫn còn đâyDân tộc Việt Nam tiết nghĩa đầyKiện tướng binh hùng tràn dũng khíQuyết tâm đánh đuổi hết quân bây!Đình Duy PhươngChú thích:*Chữ “Ta” là lời xưng danh của Vua Trần Nhân Tông .** Chữ in lớn là lời trong Di Chúc của Vua Trần Nhân Tông (1258-1307)***Lời trong Di Chúc của Vua Lê Thánh Tông (1442-1497)Những dấu mở ngoặc kép và đóng ngoặc kép “”trích trong Bản DI CHÚC CỦA TIỀN NHÂN.


Văn Nhân Lục Page 81HAI BÀ TRƯNGThuở xưa hai nữ anh hùngNgười xem liễu yếu sánh cùng nam nhiHai Bà Trưng Trắc Trưng Nhị *Thù nhà nợ nước khắc ghi trả đềnQuân Tàu chiếm đất ngông nghênhTô Định đày đọa dân hiền Việt NamLà quan thái thú gian thamKhiến dân tủi nhục lầm than tận cùngChồng Bà, Thi Sách anh hùngRa quân chống lại, cả vùng bị vâyGiặc đông chặn bắt, thiêu thây **Chị Em Trưng Trắc lập ngay quân đoànGiương Cờ Tướng Soái hiên ngangXông ra mặt trận đánh tan quân thùTô Định thua chạy tối mùHai Bà khởi nghĩa ba Thu trị vì ***Làm Vua dựng nước uy nghiSau quân Mã Viện lại lì xâm lăngCả vạn quân Hán hung hăngĐường thuỷ, đường bộ giặc tràn nước NamQuân ta sĩ khí quyết tâmSao bằng Mã Viện mưu thâm tham tànCẩm-Khê thua trận đành camHai Bà thế bức, chung tim một lòngGieo mình tự vẫn, chớ khôngđể vào tay giặc, đừng hòng hãm thân !Dòng Hát Giang có khí thần Thắp hương khói toả bâng khuâng tình người.Nhớ ơn, hậu thế noi gươngChí cao nghĩa lớn xây đường tương laiNước Nam không thiếu anh tàiNghìn năm chống giặc miệt mài trung kiên.Đình Duy Phương


Page 82 Vietnamese Authors and Literary CollectionChú thích:***Hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị là hai chị em, chiêu lập anh hùng khởi binh đánh giặc. Tô Định là quan thái thú Trung Hoa sang đô hộ nước Nam ta, hắn rất tàn ác, bắt dân làm nô dịch lên rừng xuống biển tìm vật quý triều cống, chịu đói khổ vô cùng. Thi Sách chiêu mộ dân lập binh chống lại . Tô Định bắt giết tướng quân Thi Sách, chồng bà Trưng Trắc.Nợ nước thù nhà. Vào năm bốn mươi, hai Bà Trưng xuất quân xưng Vương khởi nghĩa ở Mê Linh đánh đuổi quân thù. Quân Tàu thua tan tác tháo lui và Tô Định phải cạo râu cắt tóc, giả dạng thường dân, trốn chạy về Tàu.Nước nhà yên bình. Dân chúng no ấm được giảm thuế hai năm. Quân Hán gian vẫn lén đánh phá.Hai Bà kiên trì giữ nước giữ nhà, chính trực đối diện đánh giặc. Nhưng sau phải thua MãViện là tướng Tàu đa mưu xảo quyệt phục kích, hai Bà thua trận ở Cam Khê .Thế bức, hai Bà gieo mình xuống dòng Hát Giang tự vận năm 43 sau Công nguyên. Trưng Nữ Vương làm Vua ba năm.Nơi Hát Giang dân chúng tin có hồn thiêng sông núi, khí thế quật cường của hai Bà Trưng rất mạnh.Danh tiết của hai Bà ngàn năm người đời ca tụng.


Văn Nhân Lục Page 83Doãn Quốc SỹNhà vănTiểu sử:Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh ngày 3 tháng 2 năm Quý Hợi tức ngày 17 tháng 2 năm 1923 dương lịch. (Năm 2021 là 98 tuổi) Ông là con trưởng của gia đình văn nghệ sĩ. Cha ông là Doãn Hưu, một nhà nho và người em trai của ông là nhạc sĩ, Doãn Nho. Năm 1946, ông lập gia đình với con gái nhà thơ trào phúng Tú Mỡ (Hồ Trọng Hiếu) là bà Hồ Thị Thảo. Năm 1954, ông cùng gia đình di cư vào Nam.Ông dạy học tại các trường trung học công lập như Nguyễn Khuyến (Nam Định, 1951-1952), Chu Văn An (Hà Nội, 1952-1953), Trần Lục (Sài Gòn, 1953-1960). Làm hiệu trưởng trường Trung học Công lập Hà Tiên (1960-1961), giáo sư trường Trung học Hồ Ngọc Cẩn (1961-1962), giáo sư trường Đại học Sư Phạm Sài Gòn, Đại học Văn Khoa Sài Gòn năm 1962 đến giữa thập niên 1960. Ông du học tại Hoa Kỳ về ngành giáo dục và rồi trở về nước tiếp tục công việc giảng dạy cho đến năm 1975.Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Khu Rừng Lau, một trường thiên tiểu thuyết gồm có: Ba Sinh Hương Lửa (1962), Người Đàn Bà Bên Kia Vĩ Tuyến (1964), Tình Yêu Thánh Hóa (1965), Những Ngả Sông (1966)...Theo Lê Văn, đặc phái viên Việt Ngữ của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, trong một cuộc phỏng vấn ông, có dẫn chuyện rằng \"Ba Sinh Hương Lửa người ta thường ví như những tác phẩm lớn của Nga như Chiến Tranh và Hòa Bình\" trong đó nội dung mô tả lại những cảm xúc đớn đau của một thế hệ thanh niên mới lớn tham gia vào công cuộc kháng chiến chống Pháp nhưng sau đó phát giác ra mình đã bị lợi dụng như công cụ đấu tranh


Page 84 Vietnamese Authors and Literary Collectiongiai cấp của những người cộng sản và \"có lẽ chính vì thế mà anh đã bị cộng sản bỏ tù khi họ chiếm miền Nam.Văn Hữu Doãn Quốc Sĩ là Hội Viên Văn Bút Việt Nam (VNCH) năm 1958 liên tục đến năm 1975. Sau khi sang định cư tại Houston Texas Hoa Kỳ 1995 và tiếp tục tham gia là Hội Viên Danh Dự của Văn Bút VNHN, Vùng Nam Hoa Kỳ.Sau năm 1975, ông bị chính quyền Việt Nam giam cầm nhiều lần vì tội \"viết văn chống phá cách mạng\", tổng cộng là 14 năm. Ông có tên trong danh sách những tên \"biệt kích văn hóa\", bị bắt trong chiến dịch khởi động ngày 3 tháng 4 năm 1976, một năm sau ngày chiến tranh Việt Nam kết thúc, cùng hàng trăm nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ, nhân sĩ miền Nam bị xếp hạng \"phản động\": Trần Dạ Từ, Đằng Giao, Nhã Ca, Nguyễn Mạnh Côn, Nguyễn Hữu Hiệu, Hoàng Anh Tuấn, Thân Trọng Kỳ, Hoàng Vĩnh Lộc, Trịnh Viết Thành, họa sĩ Chóe, Như Phong Lê Văn Tiến, linh mục Trần Hữu Thanh, linh mục Đinh Bình Định, thượng tọa Thích Huyền Quang… Ông được phép di cư sang Hoa Kỳ vào năm 1995. Ông sống cùng trưởng nam là Doãn Quốc Thái tại Houston, Texas từ khi sang định cư tại Hoa Kỳ và hiện nay sang Nam California cùng thứ nam là Họa Sĩ Doãn Quốc Vinh.Ông là tác giả của khoảng 25 cuốn sách. Chuyện ngụ ngôn của ông có tựa đề Con cá mắc cạn đã được dịch ra tiếng Anh (The Stranded Fish) và có trong sách Việt Nam: bạn đồng hành văn chương của một du khách (Vietnam: A traveler's literary companion) do John Balaban và Nguyễn Quí Ðức biên soạn.Văn Hữu Doãn Quốc Sĩ là Cố Vấn và sáng lập viên của Văn Đàn Đồng Tâm 2006 và Văn Thi Hữu Cù Hòa Phong làm Chủ Bút từ năm 2011 cho đến khi Văn Đàn Đồng Tâm đóng cửa.Tác phẩm đã phát hành:• Sợ Lửa (1956)• U Hoài (1957)• Gánh Xiếc (1958)• Gìn Vàng Giữ Ngọc• Dòng Sông Ðịnh Mệnh (1959)• Hồ Thuỳ Dương (1960)• Trái Cây Ðau Khổ (1963)• Người Đàn Bà Bên Kia Vĩ Tuyến (1964),• Người Việt Ðáng Yêu (1965)• Cánh Tay Nối Dài (1966)• Ðốt Biên Giới (1966)• Sầu Mây (1970)• Vào Thiền (1970)• Khu Rừng Lau• Người Vái Tứ Phương• Dấu Chân Cát Xóa• Mình Lại Soi Mình


Văn Nhân Lục Page 85Con Cá Mắc CạnNgày xưa có một người lính thú:Ngang lưng thì thắt bao vàng,Đầu đội nón dấu vai mang súng dài.Một tay thì cấp hỏa mai,Một tay cắp giáo quan sai xuống thuyền.Thùng thùng trống đánh ngũ liên,Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưaĐi ngược dòng sông vài ngày rồi lên bộ lẽo đẽo vượt suối, rồi lại xuống thuyền ngược dòng sông, rồi lại lên bộ, cứ như thế ròng rã một tháng trường mới tới nơi đồn trú. Đó là miền biên giới có thác chảy ào ào suốt ngày đêm, có núi chập chùng cao ngất chắn mất đường về. Dọc theo ngọn nguồn con sông chảy xiết là những khu rừng già âm u nhiều rắn độc, nhiều thú dữ.Đau đớn thay cho người lính thú. Anh phải ở đây ba năm, ba năm dài những lo âu, thương nhớ. Bất trắc có thể xảy đến hàng ngày khiến anh bỏ thây nơi rừng núi hùng vĩ nhưng hiểm độc này. Anh mà ngã xuống chỉ một chiếc lá nhỏ cũng đủ phủ thây anh vì thân anh sẽ rữa nát trước chiếc lá để rồi mất tích vào đám bùn đen ẩm thấp dưới rừng. Đêm đến anh ngủ, những hình ảnh khủng khiếp đó ùa đến cùng tiếng thác nước để uy hiếp linh hồn anh. Ba năm... ba năm dài... Ba năm trấn thủ lưu đồn, Ngày thì canh điếm, tối dồn việc quan! Chém tre đẵn gỗ trên ngàn. Hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai. Miệng ăn măng trúc măng mai, Những giang cùng nứa lấy ai bạn cùng? Nước trong xanh con cá vẫy vùng...Phải, một hôm kia anh vào rừng chém tre đẵn gỗ, anh lạc đến khoảng tròn rộng và sâu những đá là đá, lớn có từng tảng, nhỏ thành từng hòn, nhỏ nữa là cát sỏi. Nước ở đây thật là trong và có một con cá. Thoáng thấy anh, con cá vùng vẫy như muốn tìm nơi ẩn trốn. Người lính thú nào có biết điều đó, anh ao ước được tự do như con cá kia và buột lời ngâm:\"Nước trong xanh con cá vẫy vùng...\"Kỳ lạ thay, con cá đó biết nói. Nó hỏi anh:


Page 86 Vietnamese Authors and Literary Collection- Anh cho là tôi sung sướng lắm sao?Người lính thú đáp:- Sung sướng lắm chứ! Cảnh thì tĩnh, nước thì trong, một mình anh thảnh thơi, vùng vẫy.Con cá làm như cất tiếng cười mai mỉa rồi giải thích:- Đây trước là con suối. Một hôm mưa nguồn lớn, đá trên núi xô lăn xuống ngổn ngang, con suối đổi dòng, để lại một khúc chết ở đây. Thoạt tiên nước đục, tôi còn khuây khỏa đôi chút vì mình có thể bơi lội tung tăng mà vẫn no mồi, chẳng phải để ý đến ai, và cũng chẳng ai biết có mình mà để ý. Tai hại thay nước lắng dần... Qua đi một tuần trăng, nước trong suốt như gương, tôi thấy mình trơ trẽn quá. Anh ơi, rủi bị tù trong một vũng nước đã là một điều đáng buồn, lại bị tù lộ liễu trong một vũng nước trong suốt như gương này thật là vừa buồn vừa nhục.- Nước trong vắt không có mồi, anh có đói không?- Tôi có thể ăn rêu bám ở những hòn đá quanh đây.Người lính thú lấy cơm nắm giơ lên và nói:- Tôi bửa cơm ra rồi ném xuống một ít cho anh nhé.Giọng cá bình thản một cách buồn rầu:- Cám ơn anh. Giá nước đục anh làm như vậy thì hay, nhưng nước trong như thế này anh ném xuống để thấy tôi bơi lên đớp lấy, chao ôi còn cảnh nào tủi hổ cho bằng!Người lính thú ngẫm nghĩ, sực nhớ điều gì, anh nói:- Thế tôi mang anh sang dòng sông gần đây vậy nhé!Cá đáp:- Cám ơn anh, nhưng cảnh tôi phải lên nằm trên lòng bàn tay anh để rồi anh mang ra sông thả xuống còn đáng sỉ nhục gấp ngàn gấp vạn lần cảnh bị tù thế này. Tôi tuy bị tù ở đây nhưng vẫn nghe thao thức tiếng sông qua mạch đất. Sẽ có ngày mưa nguồn làm tràn bờ giếng này, làm rềnh khúc sông kia, lúc đó tôi sẽ nương theo triền nước mà tìm ra sông. Như thế mới đẹp! Như thế mới đẹp!Có tiếng mõ thu quân. Người lính thú chào cá, bịn rịn ra về. Từ đấy mỗi khi chém tre, đẵn gỗ, hoặc đi kiếm măng trúc, măng mai qua đấy anh cũng giữ ý chẳng muốn đến bên bờ suối chết để khỏi gây xao động cho con cá bị tù. Thảng hoặc gặp cơn mưa nguồn khá lớn, anh chạy vội tới đó ném vội xuống khối nước đục ngầu một ít cơm rời, rồi ra về trong lòng không vui, vì anh vẫn thắc mắc chẳng hiểu cá có còn ở dưới đó để nhận những hột cơm của người tri kỷ, hay đã trườn mình tìm ra sông rồi.Doãn Quốc Sỹ


Văn Nhân Lục Page 87Dương Việt-ChỉnhThi SĩTiểu sử: Tên thật là Dương Việt-Chỉnh Tốt nghiệp cử nhân Computer Science 1987, University of Maryland, College Park, Maryland.Hiện đang làm việc với chức vụ Information Technology Cybersecurity Specialist.Làm thơ và viết văn cho Đặc San của trường thời trung học và đại học.Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ.


Page 88 Vietnamese Authors and Literary CollectionĐêm Thu Nhơ ́ChịLâu rồi chị rời xa xứNửa vòng trái đất phương tâyQuê nhà mình em thương nhớRưng rưng nước mắt đong đầyCó con chim khuyên hót nhỏNghiêng đầu nhìn lá vàng bayNhư đang lắng nghe trong gióĐàn chim đâu đó gọi bầyEm chờ mỗi mùa thu sangThả hồn theo nắng chiều tanMong ai về thăm gõ cửaCho vơi nỗi nhớ ngút ngànThời gian sao chẳng muốn trôiĐêm dài dài mãi không thôiKhông gian bốn bề lặng lẽRiêng em thao thức với đờiGiọt nước mắt đầy lại rơiNghe lòng buồn khóc đơn côiVội ghi những dòng tâm sựEm đây nhớ chị lắm rồiDương Việt-Chỉnh - 2021


Văn Nhân Lục Page 89Nghe Có Tình Thơ Để Gởi Cho ĐờiNghe mưa xuân đến gọi nàng thơNghe nắng đang rơi nhắc hạ về Nghe lá thu vàng thầm mơ mộngNghe gió đông chờ tuyết nở hoaCó thơ đời thú vị biết baoCó lúc rộn ràng như sóng reoCó khi hoang vắng rừng lá đổCó lần hò hẹn với trăng saoTình thơ cảm xúc gối lên nhauTình yêu ghi lại mối tình đầuTình cho non nước vô bờ bếnTình mẹ cha dành quá đậm sâuThơ như hạt sương rơi trong timThơ trong đôi mắt cuả tâm hồnThơ vườn ánh sáng muôn tinh túThơ cả thiên đường khắp thế gianĐể thơ làm trọn giấc mơ vuiĐể mộng chiều xuân thắm có đôiĐể trăng rằm ghé thăm duyên mớiĐể gió đêm đùa chút lả lơiGởi mẹ trùng dương thơ hoài hươngGởi bao nỗi nhớ đến mây ngànGởi chuyến tàu thăm người ở lạiGởi về hoa tím mỗi hoàng hônCho níu thơ như kẻ si tìnhCho nguồn cảm hứng trải mênh môngCho hồn bay bổng theo sáng tácCho túi đầy thơ mỗi hành trìnhĐời gom ngôn ngữ dệt thành thơĐời làm thơ nở nhụy thơm hoaĐời là cảm xúc luôn chín đỏĐời rải lên đời đẹp ý thơDương Việt-Chỉnh - 2021


Page 90 Vietnamese Authors and Literary Collectionngòi bút có Tâm Nghe tiếng gọi non sông buồn khôn tảNhớ tiền nhân đã bảo vệ quê hươngAnh hùng xưa khí phách quá kiên cườngVới lịch sử mấy nghìn năm giữ nướcQua bao kinh nghiệm thăng trầm đời trướcÔng cha ta ngạo nghễ đánh quân thùBờ cõi Tiên Rồng không thể đổi thayGiang sơn đó người Việt Nam làm chủCha chiến đấu trên chiến trường dũng cảmAnh xông pha vì chính nghĩa quật cườngMẹ hy sinh bằng tất cả tình thươngEm cứu nước dùng văn chương ngòi bútKhi văn học có tình yêu tổ quốcSẽ hoá thành một vũ khí đấu tranhTrong tuyến đầu đuổi giặc chống xâm lăngNhiều ngòi bút đã trở thành bất tửVăn hiến ngàn năm trường tồn muôn thuởNước Việt rạng ngời sáng rỡ năm châuHuế, Sài Gòn, Hà Nội siết tay nhauTrung, Nam, Bắc vẽ lên màu hạnh phúcKhi văn học có tình thương dân tộcSẽ đấu tranh cho quyền sống con ngườiCho tự do ngôn luận khắp mọi nơiCho luật pháp công bằng khi xét xửCho văn hóa bản quyền người sở hữuCho tự do dân chủ mỗi công dânCho khỏi giam cầm tù tội bất côngCho bỏ phiếu chọn bầu người lãnh đạoVăn học xưa nay ví như gươm giáoMở rộng đường đi giải cứu dân oanNhư tiếng loa vang dội khắp bốn phươngĐòi thả tù nhân lương tâm chính trịVăn học nâng cao tinh thần, đạo lýÝ thức nhân quyền, phụng sự quốc giaĐất nước bây giờ hiểm họa gần xaNgòi bút có tâm mới là chân chínhDương Việt-Chỉnh - 2021


Văn Nhân Lục Page 91Nỗi Lòng Kình Ngư Đã bao năm xa đại dương rồi nhỉSao ta còn trong hồ nước người xâyGiận loài người hay giận chính mình đâyKhông đủ sức cứu nguy đàn con cháuMắt vẫn sáng lòng ta còn nung nấuCòn tràn đầy nhiệt huyết với nước nonMong thấy bầu trời nắng của biển xanhTa cố gắng vươn mình bơi không nghỉLý tưởng tự do ước mơ chưa phỉTa không cam lòng kiếp sống lưu vongHằng ngày ở đây nhìn đám người xemTa muốn thét lên đập hồ tan vỡCon cháu ta đang lạc loài mọi ngảLo đứa lầm đường ở chốn tự doThương kẻ trong hồ nước cuả người nuôiTim rỉ máu từng đêm ta uất nghẹnSống ở đây không có ngày nắng sớmKhông trăng tròn và nước thủy triều dângÔi còn đâu những ngày tháng bình yênBiển mặn sóng reo mây ngàn nắng tỏaHai tiếng thời gian kéo dài nỗi nhớDai dẳng u hoài khắc khoải chờ mongNgày trở về tắm giọt nước quê hươngVùng vẫy dọc ngang một lần cho thỏaNhớ các kình ngư đương đầu giông tốTa ngậm ngùi khi biết đã ra điVòng đời mấy ai qua khỏi được đâuLòng cay đắng dâng trào lên khóe mắtNgọn lửa đấu tranh kình ngư chưa tắtNợ tang bồng vội lấp dưới mộ sâuBiển mỗi ngày đầy dẫy lưới bủa vâyTa nơm nớp sợ có ngày mất nướcTa phải sống để giữ tròn thề ướcHẹn ngày về dù còn chút tàn hơiSau cơn mưa trời cũng sẽ sáng thôiBiển cả ơi xin hãy chờ ta nhéDương Việt-Chỉnh - 2020


Page 92 Vietnamese Authors and Literary Collection Dương Vũ Văn sĩ, thi sĩDương Vũ còn có bút danh Vương VũHội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Đông Bắc Hoa Kỳ Ông Dy lấy bà Lê NhuầnĐẻ hết chín lần được tám dân quânCả Hòe, Đào Vũ, Dương XuânTuyết, Lý, Anh Vũ đến lần Hiến LêHoàng Chương không phải tên quêTên nhà thơ lớn ông mê một thờiDương Xuân sau lấy Lâm HuêĐẻ ra một gái tên là EllieĐời Dương cũng khá ly kỳNhưng trước sau gì cũng chỉ vậy thôi Dương Vũ


Văn Nhân Lục Page 93AN AMUSING ACCIDENT: The Young, The Old, and The OddThere were seven of us and our four motorcycles alone on a deserted campus, one summer morning long ago. According to an old Vietnamese superstition, seven is an unluckynumber. It is synonymous with “thất” (sounds like “thate”) which means “mất” (sounds like “mate”) in Vietnamese and means “to lose” in English. Certainly, it seldom is good luck if you would lose something. However, among the seven blasé young boys at the end of their teens and their four motorcycles (50cc size), “thất” or “mất” or “to lose” meant nothing. It was a slow day, no money, no girls around, and by the end of the morning, we had bored each other to death until someone began comparing bikes. The fact that our four bikes were of different makes, the topic escalated into a debate that ended with a challenge of a bikes race. Duong, the most popular, possessed no bike but his comments had always carried heavy weight. Vu, the least popular one, always striving for his fifteen-minutes of fame, owned the best-looking one –— he adored it. The exuberant testosterone pushed Vu to make one more mistake in life: opening his mouth while the hormones were high, “Duong, would you like to test out my bike?” In seconds, Duong snatched the key out of his hand. Ignoring Vu’s weakprotest, Duong insisted on riding alone in order to have an unbiased evaluation. Aunty Nam was walking along Tu Do Street and would cross Nguyen Trai soon to buy some eggs for her daughter, Hue. This was the first time she had set foot in Saigon; actually, this was the first time she had ever set foot outside her village, one of the poorest in Vietnam. Despite being an illiterate and poor peon, she knew all about Saigon since she was a teenager because everyone in her village had talked about it, though few had been there. It would still be her dream if Hue had not married a Saigonese six months earlier. Last week, Hue invited Aunty Nam to Saigon to soakup its life. Upon hearing the news, all villagers came to advise her. All but one bit of advice struck (stuck in) her memory because it addressed her fear directly: “Don’t worry. All automobiles will yield to you. If they hit any pedestrian they will go to jail —–pedestrian is king there. You’ll be safe.” Duc had been driving a taxi for more than thirty years; the more he drove, the more careful he became. At sixty, he had seen so many accidents, mostly because people were not patient enough. He boasted to his customers, “With me you never have to worry. To avoid anaccident, all you need is patience of which I have more than enough.” That day after a noon nap, Duc felt great and fresh; he was leisurely drove toward the intersection of Nguyen Trai and Le Loi looking for customers. Duong lead the pack enjoying Vu’s bike. Vu did not exaggerate; his bike was a prize. It was smooth, stable and powerful. Duong ignored Vu’s cries for mercy on his darling. It had been a while since Duong rode a bike, particularly on one like this. Oh! What a feeling! He weaved in and out in front of the pack; a popular guy like him always had to make some impression. Thirty seconds before entering the intersection from Le Loi Street, to the left, Duong saw the taxi on Nguyen Trai slowly coming in. Judging at their speeds, Duong was so confident that at his current speed he could pull out another clever stunt. He planned to pass the intersection within inches of the taxi’s rear bumper. Aunty Nam started to cross Nguyen Trai Street; the sight of a taxi coming scared her. She froze for a second, but after repeating the mantra a few times: “The taxi will yield to me. The taxi will yield to me. The taxi will yield to me. The pedestrian is king here,” then ended with, “A Di Da Phat” (same as “Amen” only it takes longer to say), she regained her confidence and took off.


Page 94 Vietnamese Authors and Literary Collection Twenty seconds before Duong got there, to his right, he saw the old woman reach about a third of the way across the street; the taxi was completely in the intersection. Adding the lady to the equation and recalculating all speeds, Duong didn’t see any trouble. He kept his speed. His adrenalin shot up dangerously. Duc always took pride in his judgment. With a quick glimpse, he knew the old woman was not sure about how to cross the street. He bet —– she would momentarily stop somewhere on the street when seeing his car approached, then would hastily move on again —– and it happened exactly as he had thought. He felt like a genius, and rewarded the lady by completely stopping his car, waiting for her to cross the street comfortably. Though young and wild, Duong had nothing against a human’s good will like the taxi driver’s gesture toward the lady, except he stopped his taxi suddenly right in the middle of the intersection. His plan for a perfect stunt became a plan for a perfect accident (or perfect storm).The front wheel of the bike caught in the gap of the rear bumper and the back frame of the taxi, an old ‘Beetle’ Volkswagen. The front wheel stopped dead; forward momentum of the rear wheel lifted the bike and Duong off the ground throwing him into the air, while his hands still held the handlebars tight.The order of the events, to him, seemed to be: 1. He saw the taxi’s break-lights on. 2. He sat on the middle of Nguyen Trai Street, but on the other side of the intersection. 3. His butt hurt like hell. 4. His ego was shattered into pieces. Despite the pain in the rear (literally) and legs, Duong pushed himself off from the ground, stood up, and stumbled toward the sidewalk. He did all that with a straight face as though it were not a big deal while secretly glancing to his friends and surrounding witnesses for signs of rejection. He was surprised, disbelieving what he saw.People froze on the streets. His gang rushed to him including Vu despite that his bike still tangled with the taxi’s rear bumper —- all undoubtedly concerned. At first Duong thought the whole world had changed or kindness had become trendy. Their expressions were about to melt his heart and make him regret; then he noticed something else. The gazing people on the street seemed to express an admiration; the smiling faces of his friends clearly reflected a proud achievement. Duong held on to his emotions until he could understand the root cause which promptly presented itself. “He is the best ‘Kung-fu’ guy ever!” shouted a man across the street. “What a guy! He flew like bird!” Another woman exclaimed.Before his friends arrived at his side, Duong had some idea about the accident: he had somehow defied the death by flying or somersaulting in the air and landing on his butt. Feelings of shame, remorse, and guilt which had not been solidly formed readily turned into relief then happiness, pride and ended as extreme arrogance; he resented that he was not able to land on his feet instead. After hurriedly disengaging the bike from his taxi, Duc quietly drove away from the scene while everyone was still busy with Duong. Though not witnessing the show, Duc was sure others had worshipped one more false hero. When Aunty Nam returned home, she became famous for her stories recounting Duc and Duong’s escapades that eventually grew into fairytales like “Superman” to the villager kids.Of course Duong knew he was damn lucky that day for not landing on his head or on any other part of his body. “You totally cashed out your good luck too early,” a fortuneteller told Duong; “what’s left is a lot of bad luck,” he foretold. Many moons later, Duong, at one of darkest time of his life, banked on the lottery in the US. He either avoided or played doubles on days that hadnumber seven in them. Neither way brought him prizes.Duong Vu


Văn Nhân Lục Page 95TÌNH ANH TRONG MÙA HẠThu chưa tới nhưng anh mong thu tớiNắng hạ làm héo úa mắt môi em 0000Em có thấy mùa thu đang trở lạiTrên cây phong lá đã ngã sắc vàngTừng ngọn gió dịu dàng xua mùa hạVà trên không mây từng cụm lang thangEm có nghe giữa giao mùa thu hạTiếng thì thầm tha thiết của tim anhNhờ chiếc lá nhẹ rơi trên cánh áo/áo cánhNhờ gió thu nhè nhẹ đến tai emNhờ mây cao xếp ảnh những trái timTất cả để em quên đi mùa hạEm có cảm thấy lòng hơi rung độngVới tình yêu anh trộn lẫn vào thuVới lá vàng bay chở mộng chu duVới gió đến đùa tóc em rối cảVới mây trắng đang ngắm nhìn thiên hạEm có thấy tình anh…trong mùa hạ?Vương Vũ


Page 96 Vietnamese Authors and Literary CollectionNhớ Chiều xuống ngoài khung cửaMây xám đứng lưng trờiGíó yên lòng bình lặngNhớ giây phút xa xôiTrong con hẻm tuổi thơThằng bé con chạy nhảyTưởng đời chì thế thôiGói trong đôi chân đấtBầu trời dần rộng mởKhông gian in dấu giầyTừng bước xa kỷ niệmTham vọng mắt môi đầyNgày qua rồi ngày quaTối tăm mặt mũi bậnTrăm mối chỉ một thânQuên mất trời trong xanhCảm xúc xây từng ngàyQua từng lần thành bạiLúc say sưa ngây ngấtLúc chất ngất đau thươngDù mất còn thành bạiTâm vẫn như ngựa chạyĐua với thời gian bayLòng bất an…bất anCó lúc ngồi nhớ lạiThằng bé con năm xưaLòng bỗng nghe dìu dịuTheo bước chân nghịch mưaDương Vũ


Văn Nhân Lục Page 97 Erlinda Thuỳ Linh Thi sĩ, ca sĩTiểu sử thi sĩ Erlinda Thuỳ LinhTên khai sinh: ERLINDA LE TOMBOC (Thân sinh là Ông Vicente A Tomboc và Thân mẫu là Bà Lê thịHuỳnh Mai).Đi học từ mẫu giáo cho tới lớp 12 dùng tên Lê thị Thuỳ Linh cho tiện. - Sinh quán tại Thành phố biển Vũng Tàu, Việt Nam. - Định cư ở Mỹ đoàn tụ gia đình theo diện ODP năm 1992 ( làm Mẹ của 3 Con gái ngoan hiền) - Học sinh trường Moorpark College với AS Degree of Accounting. - Năm 1997 làm việc cho đến nay USPS (Bưu điện) trong vai trò Distribution Lead Clerk. - Hiện là Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali với tên gọi ERLINDA DƯƠNG. - Thích ca hát nên thành Ca sĩ với cái tên ERLINDA LE. - Bắt đầu làm thơ từ năm 2015 cho đến nay đã có hơn 300 bài. - Phó Chủ Tịch Ngoại vụ Hội Văn Bút Việt Nam Hải ngoại vùng Tây Nam Hoa kỳ bút danh Erlinda Thuỳ Linh. - Phó Chủ Tịch Hội Văn bút Việt Nam Hải ngoại. Tác phẩm phát hành: - Sách Thơ 1&2 Hơi thở Tình Yêu 2020 - Yêu nước Việt Nam?Biography of poet Erlinda Thuỳ LinhName on Birth certificate: ERLINDA LE TOMBOC (daughter of Vicente A Tomboc and Lê thị Huỳnh Mai).- During her K-12 education, she went by the name Lê thị Thuỳ Linh. - She was born in Vũng Tàu, Việt Nam. - Under the Orderly Departure Program (ODP), she came to the US in 1992 where she got married and had three children.- Graduated from Moorpark College with an AS Degree of Accounting. - From 1997 to the present, she works for USPS as a Distribution Lead Clerk. - The President of the Vietnamese Community of Southern California under the name ERLINDA DUONG. - A Singer that goes by the name ERLINDA LE. - Started writing poetry in 2015. Currently, she has written over 300 poems. - The Vice President of the Southwest American division of the Vietnamese Abroad Pen Centre- The Vice President of the Vietnamese Abroad Pen CentrePublished Books: - Collection of Poems 1&2 Breath of Love 2020 - Patriotic Vietnam?


Page 98 Vietnamese Author and Literary CollectionMother’s EleganceSunlight peers through clouds and wondersA long time has passed since my aged Mother was seen.Has she been tired of teasing sunrayswhich keep waiting for her, days after days?Sunlight treasures Mother’s fragranceas well as her displeasure of late sunrisewith beams longing for her warm touch.Sunlight dreams Mother would embrace it forever.Forget me not, Sunlight ever wishes.Little-known but Mother has gone so far awayand conveyed is her caring lovereminding Sunlight to forever warm Life.Heart drops, Sunlight reminisces of times pastof Mother’s footsteps under bright beamsof her elegant grace captivating the sky.Sunlight shines …... shines through the rain with voice drowned in tears.Erlinda Thùy Linh


Click to View FlipBook Version