The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-26 09:22:35

Updated Van Nhan Luc PDF

Updated Van Nhan Luc PDF

Văn Nhân Lục Page 399 Hope desert of water ocean of sun, crushing thirst hope thrusts dreams forward Lloyd DuongFor Ever and For AlwaysMy Darling, I was mystifiedMystified truly I wasby the secret invite portrayed on your lipsthe unspoken gifts concealed in your eyesthe triumph of love prevailed from your thoughtI am still mystified, truly, my Darling for ever and for alwaysMy Darling, I was amazedAmazed truly I wasby the innocence perfecting your mind the genuine kindness revealed in your charmthe calmness graced by your presenceI am still amazed, truly, my Darlingfor ever and for alwaysMy Darling, I was dazzledDazzled truly I wasby the romance flown from your soft voice the unique choice of your elegant fragrance the magnificence of your gentle touchI am still dazzled, truly, my Darling for ever and for alwaysMy Darling, I do rememberRemember truly I do the great moments we often had the arch challenges that we’d overcome the wisdom of love, care and sharing I do remember, truly, my Darling for ever and for alwaysLloyd Duong


Page 400 Vietnamese Authors and Literary Collection Võ Ngọc HoaVăn sĩI-Nhà văn VÕ NGỌC HOA - Bút hiệu Kim Ngôn*Sinh năm 1942 tại Vĩnh Trinh – Long Xuyên, Việt NamTuổi thơ: đi lánh nạn tại Cambochia – Nam Vang, xứ Chùa Tháp Phnom Penh – Học Trường Nhà Dòng L’école des soeurs de la Providence 1948-1954.* Học vấn:1954-1962 – Long Xuyên Vietnam: Trường Nữ Tiểu học – Trường Trung Học Công Lập Thoại Ngọc Hầu Ban A1962-1975 – Saigon: Theo học các trường: Văn Hóa Quân Đội – Gia Long – Đại Học Văn Khoa về Sinh Ngữ và Cổ ngữ.* Nghề nghiệp:1962 – 1964 – Dạy học tại Trường tư thục Phụng Sự Long Xuyên – Lớp Mẫu giáo Pháp với Soeur Alfred Marie.Lớp Đệ Thất và Đệ Lục – Pháp văn và Công dân giáo dụcTrường nhà Dòng Nữ tu Mến Thánh Giá – Sóc Trăng – Các lớp Đệ Ngũ – Pháp văn và Vạn Vật học.1964 – 1975 – Saigon: Thư ký: Nha Kiến thiết – Hãng Thầu RMK-BRJ – Phụ tá Hành Chánh: MACV I STDAT.II- Sinh hoạt và Sáng tác tại Hải Ngoại:Định cư tại Hoa kỳ từ năm 1978 Theo học và làm việc Đại học CSULB (Cal. State Long Beach,) IVC Irvine, OCC, Costa Mesa * Sinh hoạt trong dòng chính Hoa Kỳ, Ngọc Hoa có cơ hội phục vụ và bảo vệ quyền Phụnữ Việt Nam. * Tác phẩm đăng trên các Báo Mẹ Việt Nam, Phụ Nữ Người Việt Quốc Gia, VN US Today… * Gia nhập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại từ năm 2014. Thủ Quỹ trong Ban Đại Diện VBVNHN vùng Tây Nam Hoa Kỳ hai nhiệm kỳ 2017-2020 và 2020-2023.III - Sinh hoạt Xã Hội: Võ Ngọc Hoa luôn luôn giữ vai trò thay mặt cho đồng bào tị nạn chánh trị, cha mẹ mất con, vợ mất chồng, cô nhi quả phụ đã quá đau thương trên đường trốn chạy CS từhơn 40 năm qua. Chị em Đồng Hương không được có cơ hội nói lên sự đàn áp dã man của chínhquyền CS trên quê hương đất tổ Việt Nam…


Văn Nhân Lục Page 401THƯ EM NGÀY NẮNG HẠVõ Ngọc HoaChị Hai thương kính của em,Sau những ngày về phép trở lại đơn vị trễ quá, suýt bị phạt.Được Mừng Tết với gia đình năm nay em rất hạnh phúc, tuy em có buồn nghĩ mình vẫn còn vết thương chưa lành sau những ngày hành quân hai tháng trước.Cuối tuần qua, các bạn đồng đội Thiết giáp của em họp nhau tại Câu lạc bộ uống cà phê, kể chuyện về mùa Hè sau những cuộc hành quân kham khổ vừa qua và miền Nha Trang cát trắng thơ mộng với các em gái hậu phương yêu Lính chiến... Trong khi em đang miên man nghĩ đến các em, nhứt là Út Trung, nay cao lớn hơn và có nét giống Bác Hai và anh Năm, Tám Ân rất giống Ông Nội, Chín Trọng được Ba cưng nhứt (giống Ba từ tướng tá đến gương mặt). Còn em ai cũng bảo em giống Bà Nội. Chị em chúng ta mười người mà chỉ có một mình em nhập ngũ và đi xa nhà không đủ điều kiện vào Chủng Viện dòng Triều Long Xuyên. Em như \"Chim xa bầy, còn thương cây nhớ cội \"lắm lắm!\"À... em có chọn được người yêu (người em yêu...hay người yêu em.?.?...) chưa dám nói. Về thăm Mẹ và anh chị em mình nữa, em sẽ kể tiếp sau cuộc hành quân trong tuần này tại Pleiku…Đến lượt em kể chuyện, các bạn nhắc em kể chuyện về phép ăn Tết ở quê hương Miền Tây Long xuyên, em kể lại chuyện ghé Saigon thăm chị và xin phép chị để dắt Cháu Phượng theo để tránh bị xét hỏi vì có con còn nhỏ. Em đang cảm thấy vết thương đang còn đau nên khi các bạn thấy mặt em nhăn nhó không cười liền ghẹo hỏi:- Thế! Cô bạn gái mày có biết chuyện này chưa? Em chỉ cười......Và sau mấy ngày cuối tuần, bạn em tặng mấy tấm hình chụp chung trong buổi họp hôm đó, chỉ có 1 hình này riêng mỗi một mình, em để dành gửi về cho Mẹ, chị và các anh em mình làm kỷ niệm.Con gởi về Mẹ Kính yêu!Nhăn mặt, nhíu mày xót thương cho Quê Mẹ! Mỉm cười tươi sáng thấy giặc Cộng tiêu tan.Nguyễn Hồng Sang* Kỷ niệm cuối cùng đó của em, tôi giữ cho mẹ và các em mãi đến ngày nay.Sau trận chiến Mùa Hè Đỏ lửa năm 1972. Mẹ tôi được báo tin: Em tôi đã mất tích khi đi hành quân bị trúng mìn VC gài trong rừng Pleiku.


Page 402 Vietnamese Authors and Literary CollectionMãi đến ngày Saigon, Miền Nam Việt Nam bị cưỡng chiếm bởi Cộng Sản sau 30 tháng Tư, năm 1975.Hôm nay, sau hơn 45 năm bị thống nhất, chúng tôi họp mặt nhau đây trong tình trạng Thế giới đang bị chiến tranh Sinh Học COVID-19 để thực hiện buổi lễ đặc biệt tại Tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ (VNWM)


Văn Nhân Lục Page 403Tuỳ Bút MƯA THU XỨ LẠVõ Ngọc HoaSau buổi lễ Đặc biệt Ngày 05 tháng 7 năm 2020.Khi tôi về nhà vẫn còn bị chi phối với cảnh tượng khó quên của ngày 27 tháng Tư năm 2003, và dành rất nhiều thì giờ tìm lại các kỷ vật và hình ảnh cũ. Tôi hiểu ra tại sao hôm nay có nhiều người không cầm được nước mắt khi đứng trước quang cảnh mọi người* cùng nhau xếp hàng chào Quốc Kỳ, hát Quốc ca, mừng Ngày Quốc khánh Hoa Kỳ, đọc kinh, cầu nguyện tưởng niệm Chiến sĩ trận vong, tự do phát biểu ý kiến trong tinh thần của buổi lễ. Được tự do hát ca Nhạc Quốc Khánh Hoa Kỳ, Nhạc Lính đấu tranh, Người Yêu của lính, Em gái hậu phương... Chiến Sĩ vô danh...*(Cựu chiến binh Hoa Kỳ, VN, Quân nhân, Cựu quân nhân, Thân hào, Nhân sĩ, Hậu duệ Thế hệ trẻ con cháu của Đồng bào tị nạn CS... Chiến sĩ Vô danh v.v...)Trong đó còn có những Chiến sĩ \"không quân trang \"con cháu dòng giống Lạc Hồng, Trưng Nữ Vương\" phất cờ nương tử thay quyền Tướng Quân, chống giặc ngoại xâm giữ yên bờ cõi từ Ngàn xưa trên thế giới.Những hình ảnh đứng cạnh bên nhau khi kéo tấm khăn phủ bức tượng của hai Chiến Sĩ Việt Mỹ trong ngày Lễ Khánh Thành Tượng Đài tại VNWM.Vừa thấy được hai khuôn mặt, chúng tôi nghe tiếng thốt lên ngạc nhiên, khe khẽ của những người cha, mẹ mất con, vợ mất chồng, con mất cha...: “sao hình tượng đó giống con, chồng cha, anh, em, bạn ... của mình quá!”Riêng tôi, Mẹ tôi nước mắt tuôn rơi! nghẹn lời với tôi bên cạnh đang dìu Mẹ. Con coi kìa! Mặt tượng lính VN giống thằng Sang lắm. Lúc đó tôi cũng nhìn lên và nhận xét đôi mắt có vẻ như đang nhìn thấy Mẹ con tôi vậy... tôi cũng khóc theo.Mọi người dường như cảm thương cho nhau trong niềm đau mất mát người thân thương.Nỗi đau xót cho Quê Mẹ. Mất miền Bắc vào cuộc cách mạng Mùa Thu 1954 và miền Nam bị cưỡng chiếm bởi CS vào mùa Hè 1975. Lòng tôi cảm thấy nổi đau buồn khôn tả.Vào tháng 7, năm 1978 được đi định cư tị nạn CS tại xứ Hoa kỳ.Trong ký ức của một người thiếu phụ ngồi ôm con khóc, khi ngoài song cửa mưa lất phất bay, sau mấy tháng lạc lõng nơi đất lạ xa quê nghìn trùng, tôi vẫn giữ niềm tin nhân loại sẽ thoát ách CS vô thần... Chúng tôi hợp lại với nhau cầu nguyện nơi đây cùng với niềm hy vọng sẽ được Hòa Bình trong ơn Thiên Chúa. Mấy tuần vừa qua, tôi tìm lại được nhiều hình ảnh và thư từ trong hộp thư gia đình, và hồ sơ lưu trữ về Sinh hoạt Cộng đồng rất cần phổ biến. Chị sẽ viết bài, viết truyện kể cho con cháu về sau còn biết cội nguồn, để được tự hào là người Việt Nam có Văn Hóa, Văn hiến ngàn năm của con cháu Lạc Hồng. Chúng ta yêu chuộng hòa bình, hiếu hòa, hiếu nghĩa, hiếu thảo...Nhân dịp lễ tháng 7 (July 4th) 2020 viết về tử sĩ Nguyễn Hồng Sang, trước để tưởng niệm Chiến sĩ Vô danh trong chiến tranh VN.Ngọc Hoa sẽ viết chứ không e ngại bỏ qua, để đền ơn đáp nghĩa các bậc Tiền bối, ông bà, cô bác, cha mẹ có công dạy từ tấm bé, phải đi tị nạn vì Thế chiến II 1939-1945 không được đến trường...Và hứa sẽ viết bài, thơ, hay truyện ngắn... nhiều hơn.*****************Hy vọng các em cháu cùng viết hay làm thơ góp bài nhiều hơn để có cơ hội trau dồi Việt Ngữ nơi xứ người.Võ Ngọc Hoa


Page 404 Vietnamese Authors and Literary CollectionVũ HốiThư họa sĩ, thi sĩ, nhiếp ảnh giaVũ Hối - Bút hiệu Hồng Khôi-Là họa sĩ và nhà thư họa nổi tiếng của Việt Nam và Quốc Tế.- Sinh ngày 22 tháng 11 năm 1932 tại làng Dương Đàn, quận Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam- Tốt nghiệp kỹ sư ngành họa và trang trí ở Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định.- Giáo sư hội họa tại Trường Trung Học Thủ Đô- Hậu Giang- Du học Hoa Kỳ tại các tiểu bang South Carolina và Georgia vào năm 1960- Có tên trong tự điển Văn Học thời Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 và Bách Khoa Tự Điển Larousse.-Được mời vẽ chân dung tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy-Được mời vẽ chân dung Đại tướng Creighton W. Abrams, Tổng Tư Lệnh Quân Đội Hoa Kỳ ở Việt Nam- Giải Khôi Nguyên Hội Họa Quốc Tế năm 1963 tại Hoa Kỳ- Có tên trong Văn Học Tự Điển thời Việt Nam Cộng Hòa- Sáng lập trường phái Luân Vũ Họa (Paintings In Motion) và Thư Họa (Handwriting Painting)- Được ghi danh trong Tuyển Tập L’art de l’ecriture, Paris 1993- Nghệ sĩ Á Châu duy nhất được vinh danh về Sáng Tạo Nghệ Thuật cho thế giới, tại Atlanta - Hoa Kỳ ngày 5-11-1994- Được tổng thống Tiệp Khắc Vaclav Havel tiếp kiến và nhận tranh “The Dream of Peace” tại dinh tổng thống Praha ngày 5-9-1995- Có tên trong “Vẻ Vang Dân Việt II” (The Pride of The Vietnamese Edition II) trong Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, ấn hành tại Anh Quốc năm 1998 (Dictionary of International Biography 1998 – Cambridge – England)-Tên tuổi Vũ Hối được ghi trong “5000 Persionalities of The World”, do American Biographical Institute ấn hành năm 2000- Có tên trong “Tự Điển Một Phần Tư Thế Kỷ Việt Nam Hải Ngoại” do Hội Văn Hóa Pháp-Việt (France-Vietnam Culture), ấn hành năm 2003 - Nhà Thư Họa Việt Nam duy nhất được ghi tên trong “Tuyển Tập Thư Họa Bậc Thầy Đông Phương”, ấn hành tại Tokyo, Nhật Bản năm 2006


Văn Nhân Lục Page 405Tác Phẩm đã phát hành:- Mùa Giao Cảm (Thơ) 1958- Vần Thơ Màu Trắng (Thơ) – La Poésie de Couleur Blanche, được phiên dịch ra Anh và Pháp ngữ năm 1959 tại Sài Gòn- Những Dấu Chân Đi (Truyện Ngắn), xuất bản năm 1960- Hợp Tấu Thi Tuyển cùng 26 nhà văn hiện đại – Nhân Loại xuất bản năm 1969- Chiêm Bao Trở Giấc (Thơ), xuất bản năm 1997- Nghìn Thương Đất Mẹ (Thơ và Thư Họa), năm 1999- CD Vũ Hối và Thơ Nhạc Trong Tranh do Nhật Trường Production thực hiện năm 2000- CD Thơ Chiêm Bao Trở Giấc do nghệ sĩ Bích Ty- Hà Phương phát hành-Thư Họa Trích Kiều, xuất bản năm 2003-Thơ Vũ Hối (CD ngâm thơ)-Tuyển Tập Mây Ngàn (Thơ – Thư Họa Vũ Hối), ấn hành tại Norway năm 2004- Nghệ Thuật Thư Họa, năm 2007


Page 406 Vietnamese Authors and Literary Collection Cha Mãi Mãi Trong ConMỗi lần nghe gió vi vuTưởng như vẳng tiếng lời ru Mẹ hiềnMỗi lần nắng gội ngoài hiênTưởng như ấm lại cả miền đơn côiTưởng Cha, nhớ Mẹ xa xôi…Tình đời bạc trắng như vôi mái đầuThương Cha bao độ bể dâuTình nhà, nợ nước, đêm thâu mỏi mòn…Tình Cha vọng mãi trong conThuỷ chung vẹn chữ sắt son với đờiThương Cha dầu dãi mưa trờiChang chang nắng hạ chờ nơi cổng trườngĐời cha chan chứa tình thươngMong con nối nghiệp văn chương nếp nhàNgàn năm văn hiến nước taNăm châu nể phục, con là Việt NamĐời Cha lắm nỗi gian nanĐoạn trường vạn nỗi, đếm ngàn thương đauNhớ Cha lòng bỗng nao nao…Đêm đêm ướt gối, lệ trào, Cha ơi!Bây giờ cách vạn trùng khơiCha ơi! Đâu nữa, nhớ Người, chiêm bao!Ơn Cha vời vợi trời caoPhương này con đã nghẹn ngào Cha ơi!Vũ Hối


Văn Nhân Lục Page 407Bông Bí TrắngHương quê bát ngát tình quê mẹNhìn bông bí trắng, nhớ vườn xưa!Văn thơ trăn trở, sầu ly kháchThương mẹ hiền, dầu dãi nắng mưaMái tóc bạc phơ màu bông bíMẹ tảo tần, rẫy sắn vồng khoaiChiều chiều đợi con, ngoài đầu ngõĐêm đêm thao thức tiếng thở dài!Mai con sẽ về trong nắng mớiMẹ hiền ơi! Khỏi phải chờ trôngMẹ Việt Nam nghìn đêm trăn trởHai vai gánh nặng, nợ núi sông!Nhìn bông bí trắng, nhòa mắt lệBạc trắng như vôi tóc Mẹ hiềnMòn mỏi đợi con, hiên vườn cũTrọn đời, tình Mẹ mãi không quên!Mẹ ơi! Mấy mùa bông bí nởLà đã mấy mùa, con tái tê!Chẳng tròn giấc ngủ, nghìn đêm nhớTình con thắm thiết mãi hương quê!Vũ Hối


Page 408 Vietnamese Authors and Literary CollectionVũ Thùy NhânVăn sĩ, thi sĩVũ Thùy Nhân (VTN) còn có tên là MADELEINE VŨ • Là cựu Nữ Tu Dòng St. Paul de Chartres.• Đã theo học tại các Trường: Trung học Nguyễn Bá Tòng Saigon, Trường Trung họcJeanne D’Arc Huế, Trường Trung Học Thánh Tâm (Đà Nẵng). Học Triết Học và ThầnHọc tại Tập Viện STELLA MARIS (SAO BIỂN) Đà Nẵng.• Trước năm 1975 Dạy Trung Học tại các Trường: Thánh Tâm (Đà Nẵng), Thánh Phao Lô(Pleiku), Thánh Têrêxa (Kontum).• Năm 1975 Soeur Madeleine Emmanuel (VTN) bị thương trầm trọng trên đường di tảnkhỏi KonTum. Trường của các Soeurs bị Nhà Nước đóng cửa, không làm lao động nặngđược, Soeur Madeleine phải hoàn tục. Năm 1976 Soeur Madeleine Emmanuel (VTN) được Đức Cha (Sách) Điạ phận Đà Nẵng thay mặt Tòa Thánh tha lời khấn Trọn Đời ( Nhà Dòng St.Paul De Chartres trực thuộc Tòa Thánh ). Khi ấy Gia Đình Bố Mẹ (Bố Mẹ VTN có 13 người con ) và hầu hết các em của VTN đã định cư ở USA. Trong những thập niên đầu tại Mỹ, các em của VTN gồm 4 người là:- Vũ Tiến Dũng, Vũ Thùy Hạnh, Vũ Minh Ngọc ,Vũ Tuấn Đức đã thành lập ban TỨ CA THÙY DƯƠNG rất nổi tiếng… Hiện nay Vũ Tuấn Đức và người em út của VTN là Nhạc Sĩ Vũ Anh Tuấn là những Nhạc Sĩ sáng tác và hòa âm cho nhiều Trung Tâm Âm Nhạc tại California.Vũ Thùy Nhân có một con trai duy nhất, tên là UY VŨ, hiện là Hiệu Trưởng 2 trường dạy Nhạc SPOTLIGHT (www.spotlightschool.com) một tọa lạc trên đường Brookhurst thuộc T.P Garden Grove và một ở T.P Irvine. Trường dạy về hầu hết các bộ môn trong lãnh vực Âm nhạc. Trường cũng đồng thời là một võ đường dạy Võ Việt Nam mà một trong các võ sư là Uy Vũ.*Năm 1976 Soeur Madeleine Emmanuel (VTN) được Đức Cha (Sách Địa phận Đà Nẵngthay mặt Toà Thánh tha lời khấn Trọn Đời (Nhà Dòng St. Paul De Chartres trực thuộc ToàThánh)* 1977: Dạy học tại trường Trung Học Quang Minh, Quận 10 Saigon bị cho nghỉ việc, sauđó dạy đàn Dương Cầm tại tư gia.Tháng 12 năm 1990: Đến Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ gia đình.Năm 1998: Tốt nghiệp bằng cử nhân Pháp Văn tại trường Đại Học Fullerton (CSUF).Năm 2002 phu quân là Đảng Viên ĐVCM qua đời.VTN tham gia ĐVCM và được Chủ TịchHà Thúc Ký mời giữ chức VỤ TRƯỞNG TỔNG VỤ PHỤ NỮ.Hiện nay là TỔNG ỦY VIÊN VĂN H ÓA GIÁO DỤC do ông Nguyễn Đức Cung quyền ChủTịch ĐVCMĐ bổ nhiệm. * Năm 2014: Được trung tâm Kim Lợi chấm đậu Hoa Hậu: Mrs.VIỆT NAM GLOBAL.* VTN đã từng làm việc cho Hội Cộng Đồng Người Việt tại Orange County. Nhật BáoNgười Việt. Thư ký “ĐẠI HỘI TRUYỀN THÔNG VIỆT NAM HẢI NGOẠI”


Văn Nhân Lục Page 409* Chủ Biên Nhật báo Việt Nam-US Today. * Trưởng Ban Báo Chí và dạy Giáo Lý cho các cặp tân hôn khác Tôn Giáo tại Cộng Đồng ĐứcMẹ Mông Triệu (Nhà thờ ST. Boniface) Anaheim TâyNam Hoa Kỳ. * Hội Trưởng Hội Dòng Ba Đa Minh. (Cũng tại Cộng Đồng này) * Hội Viên VBVNHN từ năm 2002 * Thành viên trong Ban Chấp Hành VBVNHN năm 2011-2017 * Chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại VBVNHN/VTNHK nhiệm kỳ 2017-2020* Hiện là cố vấn của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại VBVNHN nhiệm kỳ 2021-2023 Tác phẩm:* Đã xuất bản hai tập thơ Âm Vang Cuộc Sống 1và 2.* Đăng nhiều tác phẩm trên các báo: Người Việt, Quê Mẹ,Tình Mẹ, Hồn Việt, Trách Nhiệm, PhụNữ, Diễn Đàn Người Việt, Tạp Chí Cách Mạng Hoa Lư, Tạp Chí của Cộng Đồng Người ViệtOC, Nhật Báo Việt Nam Mới (Houston), Đặc san Thiên Hựu-Jeanne d’Arc, Văn Hữu, và TuyểnTập Văn Học (Gồm 9 cuốn do BCH VBVNHN nhiệm kỳ 2011-2017 phát hành).Sắp xuất bản tập Thơ: * Âm Vang Cuộc Sống 3 * Muôn Hoa Đua Nở * Thế Giới Loài Vật ************************************************ TÔI MUỐN Ở ĐÂYMỗi ngày tôi sẽ làm một bài thơ,Và tôi muốn làm trăm vạn bài thơ.Để nói lên vạn... triệu ước mơ...Của cuộc đời tôi đang... “Get...line.”Chờ xuống... mồ...Ai cũng chết, và rồi tôi cũng chết.Cái chết rất gần, vì thất thập...Cổ lai hi...Ủa, sao tôi như mới sống, mà đã sắp ... đi.Về chốn nào, Thiên đàng hay Địa ngục?!Tôi chẳng muốn Thiên đàng, cũng chẳng cần Địa ngục,Chỉ muốn ở đây.Muốn ở mãi Dương gian.Thất thập cổ lai hi,Hay bát... cửu thập ... tuổi đời.Trái tim vẫn đập, Thì tâm hồn vẫn thế,


Page 410 Vietnamese Authors and Literary Collection Vẫn say sưa, vẫn cuống cuồng...Trước muôn muôn ngàn vẻ,Và trái tim sẽ mãi mãi mở toang, Cho triệu triệu tình yêu ...Tràn vào như thác lũ...Yêu nhân loại vui tươi, hạnh phúc...Ngập sắc mầu...Yêu nhân loại chìm đắm trong chiến tranh,đói khát...Yêu nhân loại luôn gờm nhau...Luôn dọa nạt...Yêu triệu ức người đang tan nát hồn đau,Vì bệnh tâm thần, vì đớn đau thân xác,Yêu bao cảnh nhà tan, cửa nátYêu những cảnh núi rừng bát ngát...Yêu thiên nhiên bí ẩn...Yêu ánh sao rơi...Yêu muôn cảnh trên cõi đời trần thế...Yêu tâm hồn cao cả của muôn muôn bà mẹVà tấm lòng cao cao diệu vợi của kẻ làm cha.Tình anh em ruột thịt, gần gũi thiết thaTình gia đình đầm ấm, thuận hòaTình phu thê gắn bó, đâm hoa kết trái.Ôi tôi muốn ở mãi dương gian...Để yêu tất cả...Sự nhiệm mầu của việc...Truyền giống sinh con,Của hết mọi loài trong cõi dương gian,Thật huyền bí, thật diệu kỳ...Thật cao siêu khôn ví,Ôi con người, ôi thiên nhiên...Ôi muôn loài mà Tạo Hóa dựng nên, Cả các vật vô tri như đất đá...Tôi say sưa và đam mê tất cả,Cả những vật dụng... mọi thứ do người tạo ra,Đều đẹp đẽ, đều chan hòa rực sáng...Và tôi... tôi không muốn Thiên đàng,Và tôi cũng không thèm Hỏa ngục,Tôi chỉ muốn...Ở-ĐÂY-TRÊN-CÕI-DƯƠNG-GIANVũ Thuỳ NhânTháng 12, 2012


Văn Nhân Lục Page 411XIN TRI ÂNĐể tưởng niệm hương hồn hai em trai:*Cố Đại Úy Phêrô Vũ Văn Hưởng*Cố Thiếu Úy Phanxicô Vũ Duy ThọVà những ai vì vận nước bỏ mình.Hôm nay nghe lại cuốn băng chị với em hát ngày nào, chị nhớ ngày ấy em đã nói với chị: “Chị em mình hát nháp thôi đấy chị Uyên nhé, hôm nào thu chính thức thì phải nhờ ban nhạc nào hay họ đàn cho chị em mình hát nghe chị Uyên.” Chị đã cười đồng ý với em, thế là em cầm cây guitar vừa đàn vừa hát. Vì chưa chuẩn bị kỹ nên chị chỉ nhận phần giới thiệu thôi, thế nhưng khi cao hứng chị đã lại hát xen vào với em. Chị hát chẳng đúng nhịp và em chỉ nhìn chị cười hiền lành. Hôm nay tất cả đã lùi vào dĩ vãng quá xa và Hưởng ơi chẳng bao giờ chị em mình còn có dịp ca trong cuốn băng nháp này nữa. Bây giờ qua cuốn băng nháp này, em đàn em ca bên tai chị. Chị nghe với trái tim thổn thức, với nước mắt nhạt nhòa. Tiếng đàn em đấy, giọng ca em đấy, còn em thì đâu, người em hiền lành thật thà của chị?! Em đã hát những bài do chính em sáng tác. Những bài hát đã được cô đọng bằng những rung động, những khổ đau, những u uất, những ước vọng thầm kín nhất của trái tim em, một trái tim rất dễ rung động, rất dễ bùng nổ. Nay thì trái tim nóng hổi ấy, trái tim đầy tính nghệ sĩ ấy của em đã vĩnh viễn ngừng đập, đã tan hòa vào cái mênh mang của vũ trụ muôn thuở hồng hoang. Hưởng ơi, nay thì chị chỉ còn thấy em, thấy em phảng phất trong hơi gió, trong dòng nước sông êm trôi, trong đại dương nổi sóng, trong những bấp bênh, những rủi ro, những bất hạnh, những cay đắng cũng như những tình yêu nhẹ nhàng thoang thoảng.Và chị thấy em trong tất cả những gì đã làm nên cuộc sống của em, của chị, và của thế nhân mà em đã thể hiện trong những nhạc phẩm của em. Phải, chị đã cảm nhận được hương hồn em, con người em, trái tim em trong những chuỗi hòa âm dang dở, dang dở như cuộc sống ngắn ngủi của em. Dòng nhạc đang độ sung sức nhất thì đã bị cái chết tiện đứt, chặt phăng. Cái chết làm tắc nghẽn dòng nhạc, cùng với cái tuổi đời đang độ chín mùi của em, Hưởng ạ. Ngày được tin em không còn nữa chị đã làm bài thơ này để khóc em. Em tôi gục ngã rồi. Chốn biển Đông mù khơi. Ngã gục trong tức tưởi. Ngã gục trong chơi vơi. Trong u uất nghẹn lời. Trong đớn đau tàn hơi. Biển cướp em đi rồi. Cướp của em nụ cười.


Page 412 Vietnamese Authors and Literary Collection Nụ cười hy vọng mới. Nụ cười sẽ chói ngời. Nụ cười sẽ nở tươi. Nụ cười xua tăm tối. Nụ cười xóa lầm lỗi. Trong đất nước đen tối. Không cho em làm người. Nhưng, biển cướp em rồi. Còn đâu hy vọng mới. Còn đâu nụ cười tươi. Còn đâu xuân ngập lối. Trên miền đất tự do, Mà em tháng ngày mơ. Mà em hằng đợi chờ. Ra đi mặc gian khó. Ra đi buồm căng gió. Mặc biển gầm sóng vỗ. Mặc kệ bao gian khổ. Mặc gông cùm đợi đó. Em quyết tìm tự do. Nhưng có ai nào ngờ. Biển mênh mông vô bờ. Bão táp đến bất ngờ.Thổi tan bao ước mơ.Thổi tan bao đợi chờ.Thổi tan cuộc gặp gỡ.Gặp cha mẹ em thơ.


Văn Nhân Lục Page 413 Gặp con trai bé nhỏ. Bên kia trời mong nhớ. Mà em luôn hằng mơ. Mà em tính từng giờ. Mong thuận buồm xuôi gió. Để cạn lòng bầy tỏ. Niềm tha thiết với cha. Để hôn mắt mẹ già. Vì sung sướng lệ nhòa. Con đã về từ xa. Nhưng biển xanh với trời. Với sóng gầm muôn lối. Làm em lạc mất rồi. Em ơi, hỡi em ơi. Chị nói sao nên lời. Em ngậm cười chín suối. Chị đau thương lệ rơi.Hưởng ơi, em đã không còn nữa, nhưng vẳng đâu đây trong cái nhịp đập của thiên nhiên, của cái kiếp người nhiều hệ lụy, chị vẫn cảm thấy em, thấy nhịp đập của trái tim em. Vậy em hãy cứ đàn lên, hát lên Hưởng nhé, mặc dầu chỉ là tiếng đàn giọng hát trong cuốn băng nháp của em thôi. Cuốn băng nháp mà chị đã trân trọng gìn giữ nó như biểu tượng cho phần mộ của em. Phần mộ đã vĩnh viễn chìm sâu trong lòng biển cả. Nào chị nhường cho em hát.Uyên mở máy để tiếp tục nghe cuốn băng “nháp”của nàng và Hưởng. Giọng Uyên vanglên: “Con đường còn đọng sương đêm, loài sâu còn ngủ kỹ. Chị đã ở đây bên em cho thương nhớngập hồn. Giọt nước mắt cho em,có đem hơi thở lại cho em tôi không hỡi em yêu dấu!” Trời chưa tan sương đêm, Cỏ rậm ướt chân mềm Dưới lòng đất ngủ yên, Có hay chăng chị đến?! Thương em tràn trong tim. Muốn ghì ôm mộ em, Cho vơi niềm thương mến.


Page 414 Vietnamese Authors and Literary Collection Cho tan bao uất nghẹn. Cho cảnh sắc bừng lên. Cho chị, chị nhìn em. Ngắm nụ cười em tôi. Ngắm nụ cười dịu êm. Em ơi, hãy vui lên. Em ơi hãy ngủ yên, trong tim và trong đất, Của người em mến thương.Uyên đưa tay tắt máy, giọng ca trầm ấm đầy nước mắt của Hưởng như còn đang xoáy sâu vào tâm hồn Nàng. Dĩ vãng ùa đến, những đợt sóng đau thương cứ lớp lớp cuốn lấy Nàng.Hưởng đã hát bài hát “Thăm mộ em” mà Uyên đã viết dịp nàng đi thăm mộ thiếu úy Vũ Duy Thọ, em trai của cả Uyên và Hưởng. Hưởng đã phổ nhạc bài thơ đó và Hưởng đã hát...nhưng có ngờ đâu chỉ chưa đầy một năm sau, Hưởng lại theo Thọ ra đi....ra đi không bao giờ trở lại.Uyên đã vất vả biết bao, trèo non lội suối để được “Thăm mộ em”người thiếu uý trẻtuổi đã chết vì lao lực, vì đói khát vì muỗi mòng của nước độc rừng thiêng.Thọ em nàng đã chếtsau vài tháng “Cải tạo”, người thanh niên đầy nhựa sống, đầy nghị lực ấy đã vĩnh viễn nằmxuống giữa tuổi ngoài hai mươi. Cậu của Uyên đã thổn thức khóc cháu qua những vần thơ sau: Ai đã sinh ra cháu. Ai đã ẵm, ai bồng. Ai nhường cơm sẻ áo. Và ai đợi, ai mong. Đến khi cháu lớn khôn. Ai dạy cháu căm hờn. Ai cướp công nuôi dưỡng. Dâng cháu cho đạn bom. Đến khi tàn cuộc chiến. Thì đã muộn màng rồi. Một thân trai cường tráng. Đành gục xuống im hơi. Ôi xót xa mù quáng. Lòng dạ những con người. Mang hận thù ác độc. Giết chết đời cháu tôi.


Văn Nhân Lục Page 415Kết thúc cuộc chiến “Huynh đệ tương tàn”, cuộc chiến tàn khốc và vô lý đã diễn ra trên đất nước quê hương Uyên cùng với sự mất mát không thể đền bù của bao gia đình Việt Nam. Uyên và gia đình đã mất hai người con, hai người em cho cuộc chiến này. Nỗi đau dai dẳng, đằng đằng ... vết thương luôn ứ máu ấy ... chỉ có người máu đỏ da vàng, những người Việt Nam như nàng mới cảm được sự nhức nhối của nó. Ôi, lạy Chúa, Chúa tạo dựng nên con người mới kỳ diệu làm sao, niềm vui nỗi buồn của tạo vật mới mênh mông, bát ngát dường nào. Chỉ có Chúa, vâng chỉ có Đấng tạo hóa mới thỏa mãn được niềm vui, mới lấp đầy được nỗi đau của con người. Uyên đã tìm lại được cân bằng cho tâm hồn, đã tìm lại được nụ cười sau nỗi đau xé ruột xé gan đó cũng vì nàng đã tin vào Chúa. Chúa gọi các em nàng về … cuộc sống của mỗi người, định mệnh của mỗi cá nhân đều nằm trong chương trình của Thiên Chúa. Nàng chỉ là tạo vật nhỏ bé, cái nhìn của nàng chỉ là phiến diện. Chúa là cha nhân từ ngài tổ chức vũ trụ này, hướng dẫn định mệnh con người theo tình yêu vô bờ bến của Ngài. Uyên nhìn lên Đấng đã bị treo trên thập giá, đã đổ đến giọt máu cuối cùng cho nhân loại. Nàng lẩm nhẩm hát bài “Magnificat”. “Linh hồn con ngợi khen Chúa.” “Vâng, tất cả những biến cố đều ẩn chứa mầu nhiệm.” Uyên là một Ki-tô hữu, đức tin dạy nàng là “Thế gian này chỉ là quê tạm.” Hai em trai nàng Hưởng, Thọ đã qua rồi những khổ đau, những thử thách, họ đang hưởng hạnh phúc vĩnh hằng là chiêm ngưỡng đấng Chân Thiện Mỹ trên chốn cao vời. Nơi quê hương thật, nơi mà một ngày nào đó nàng cũng sẽ tới... và rồi chị em nàng lại cùng hát những bài hát không nhuốm nước mắt đau thương mà là những khúc ca hoan lạc.Tiếng “gù, gù” của mấy con chim cu ngoài vườn kéo Uyên về với hiện tại. Nàng cẩn thận cất cuốn băng mà nàng và Hưởng đã hát “nháp” chờ ngày có đủ tiền mua một cuốn băng cassette mới để hát “thật”. Vào thời điểm đó năm 1984 mỗi cuốn băng cassette giá những hai, ba ngàn bạc, chị em nàng làm gì có tiền để mua. Uyên thì bị nhà nước xã hội cho nghỉ việc, Hưởng em nàng thì mới ở “vùng kinh tế mới” trốn về Sài Gòn. Uyên còn nhớ, hôm ấy hai chị em đi chợ, nàng đãi em một tô cháo “lòng”. Tô cháo giá bốn trăm, Hưởng đã múc ăn được vài thìa, Uyên đếm lại tiền thì vỏn vẹn có ba trăm, nàng nói cho bà hàng bán cháo. Bà ta không ngần ngại lấy thìa múc lại một ít cháo từ bát cháo em nàng đang ăn. Nhìn ánh mắt tiếc rẻ của em nàng, Uyên đã cúi xuống vờ lượm một vật gì đó để lau vội một giọt nước mắt. Đói, khát, thèm thuồng... là hậu quả của những năm dài “Học tập” trong những trại “Cải tạo” của Cộng Sản. Ôi, những người cha, những người em, sự vĩnh viễn ra đi cũng như sự chịu đựng của quý vị để được sống còn... sau những năm dài “Học tập cải tạo” mới đáng cho Uyên kính phục và ngưỡng mộ biết bao.Đấy, mấy con chim cu lại gù gù nữa rồi. Uyên mở cửa bước ra vườn sau, thảm cỏ xanh mướt còn đọng sương, những đóa hồng đỏ, vàng, tím, đua nhau khoe sắc, giàn xu xu nặng trĩu những trái non xanh mơn mởn. Mấy chú chim cu, cả mấy chị sáo đen, rồi ba bốn nàng quạ nữa chứ... đang bình thản dạo chơi trong vườn. Chúng chẳng e gì sự có mặt của Uyên. Cái đất nước này mới lạ lùng làm sao, cả đến loài chim cũng cứ bình thản làm những gì chúng muốn. Đất nước này đúng là nơi “Chảy sữa và mật ong” như miền đất Canaan mà ông Abraham đã dẫn dân Chúa tìm đến, sau khi ra khỏi xứ Ai Cập. Lạy Chúa, chúng con là những kẻ may mắn được Chúa dẫn đến miền đất này. Chỉ cần chịu khó một chút thì chúng con có tất cả, nhà cửa đẹp đẽ, xe hơi chạy vù vù. Cảnh vật lạ lùng, tuyệt mỹ...bao quanh chúng con khắp nơi. Trường học đầy đủ tiện nghi cho con cái chúng con thênh thang...tiến.


Page 416 Vietnamese Authors and Literary CollectionUyên cất cao giọng hát bài “Xin Tri Ân” mà ca đoàn xứ đạo của nàng thường hát... “Xin tri ân, con cám ơn Ngài, yêu thương con không bờ không bến, như hôm nay, mai ngày cũng thế. Chúa chính là Thiên Chúa của tình thương...” Tiếng hát bất ngờ vang lên đánh động mấy chú chim. Chúng bay ùa lên đậu trên bờ rào... hấp háy nhìn nàng. “Tại sao chim không biết cười nhỉ?!” Uyên mỉm cười thầm nghĩ, nàng đưa tay vẫy vẫy chúng. “Hello, have a good day.”VŨ THÙY NHÂN ĐẠI UÝ VŨ VĂN HƯỞNG THIẾU ÚY VŨ DUY THỌ SĨ QUAN VÕ BỊ ĐÀ LẠT KHÓA 29CẢI TÁNG HÀI CỐT CỐ THIẾU ÚY VDT. NGƯỜI MẶC ÁO BÀ BA ĐENLÀ VŨ THÙY NHÂN, NGƯỜI CẦM THÁNH GIÁ LÀ ĐẠI ÚY VŨ VĂN HƯỞNG,NGƯỜI ĐỘI MŨ ĐANG KHÓC LÀ VŨ HUY HÙNG, KHÓC ANH.


Văn Nhân Lục Page 417Giáo sư Vũ Tiến PhúcDr. Vũ Tiến Phúc was formerly an official in the Executive Committee of PEN Vietnam from 1969 to 1975. He received first prize in Vietnam’s 1970 National Literary Awards and various other literary prizes.He has published 13 books and held chief Editor position in Literary Division of Son-Quang Publishers and Military Political Division of Khoi-Hanh Publishers.He has contributed extensively to many newspapers such as Nhân-Xã, Xây-Dựng, Tự-Do, ĐốiThoại, Quyền-Dân, Cấp-Tiến, Chính-Luận, etc., and periodic publications such as Bách-Khoa, Minh-Đức, Chiến-Hữu, Chính-Huấn, Lê-Lợi, Quốc-Phòng, etc.He is recognized in “Nhân Vật Việt-Nam 1973” and “Who’s Who In Vietnam 1974.”Tiến sĩ Vũ Tiến Phúc nguyên là Ủy viên Ủy viên Ban Thường Vụ Văn Bút Việt Nam (1969-1975). Ông tốt nghiệp Cử nhân Triết học, Báo Chí Học, Thư Viện Học, và Đông Y Cổ Truyền, và từng là Giáo sư thỉnh giảng Chính Trị Học tại Quân Trường và Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh Chính Trị, Giáo sư Tâm Lý Học Trường Nữ Xã Hội Quân Đội QLVNCH, PhụTá Giám Đốc Học Viện Nhân Xã Sài-Gòn, Quản Thủ Thư Viện Nha T.U.C.G. Ông nguyên làChủ Tịch Hội Đồng Thanh Niên Sài-Gòn và Chủ Tịch Hội Cựu Trại Sinh Di Cư 1954, Sài-Gòn (1969-1975).Ông nhận giải Danh Dự Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc về bộ môn biên khảo chính trị năm 1970 với tác phẩm “Kiến quốc cơ bản luận” do Ban Giám Khảo gồm Tổng Trưởng Ngoại Giao Vương Văn Bắc, Viện Trưởng Viện ĐH Sài Gòn Nguyễn Thế Anh, Giáo sư HV Quốc Gia Hành Chánh Nguyễn Ngọc Huy trao tặng.Ông còn nhận được các giải Khảo Luận Quân Sự của Cục Tâm Lý Chiến QLVNCH (1968) vàgiải Thi Thơ Xuân Mậu Thân của Đài Phát Thanh Quốc Gia cùng Bằng Danh Dự về Hoạt Động Thanh Niên VNCH (1971).Về văn học trước năm 1975, Gs. Vũ Tiến Phúc viết văn, viết báo, xuất thân từ Biên Tập Viên phòng Bình luận Nha Vô Tuyến Truyền Thanh VNCH, và đã xuất bản 13 tác phẩm Biên khảo vềVăn Học Nghệ Thuật và Chính Trị. Ông từng là Chủ Biên “Tủ Sách Quân Chính” của Nhà xuất bản Khởi-Hành và “Tủ Sách Văn Học” của Nhà xuất bản Sơn-Quang. Ông nguyên là Thư Ký Tòa Soạn Tuần Báo Nho Y Lý Số (Sàigòn 1971), Thư Ký Tòa Soạn Bán Nguyệt san Tinh-Thần, Nha T.U.C.G. (1971-1974); Ký Giả các nhật báo Nhân-Xã, Xây-Dựng, Tự-Do, Đối-Thoại, Quyền-Dân, Cấp-Tiến, Chính-Luận, v.v., và các tạp chí Bách-Khoa, Minh-Đức, Chiến-Hữu, Chính-Huấn, Lê-Lợi, Quốc-Phòng, v.v. Tên ông được đưa vào sách “Nhân Vật Việt-Nam 1973” và sách “Who’s Who In Vietnam 1974.”


Page 418 Vietnamese Authors and Literary CollectionGiáo sư Vũ Tiến Phúc.. bạn tri âm hơn hai thập niênTôi có một người bạn tri âm giao hữu hơn hai thập niên qua ở Montreal, Canada, đólà Giáo sư Vũ Tiến Phúc. Chúng tôi quen nhau qua viết lách với sự kính trọng lẫn nhau về quan niệm hành xử trong xã hội. Vào năm 1995 Gs. VT Phúc ghé thăm tôi ở Toronto sau nhiều lần trao đổi qua điện thoại, và từ đó mỗi dịp ghé Montreal tôi luôn cố gắng viếng thăm giáo sư để trao đổi học hỏi thêm.Gs. Vũ Tiến Phúc và tôi thích bàn về tinh hoa văn hóa, triết lý Đông Tây, nhân vật xã hội. Ông bạn tri âm của tôi là nhân vật bác văn cường chí học rộng nhớ dai cho nên thường là người trả lời với nhiều chi tiết đặc sắc về các câu hỏi của tôi mà tôi lại là kẻ hậu sinh thích tìm hiểu cho nên các câu chuyện về sự thật của lịch sử hầu nhưchiếm trọn thời gian gặp gỡ.Năm nay (2016) đã 83 tuổi nhưng Gs. VT Phúc trông khỏe mạnh và vô cùng tinh tếvới một trí nhớ đặc biệt hiếm có. Sinh hoạt trên văn trường Việt Nam một thời gian dài cho nên Gs. VT Phúc quen biết nhiều nhân vật thành danh từ Gs. Hoàng Xuân Việt, nhà thơ Lam Giang Nguyễn Quang Trứ, nhà báo Trần Việt Sơn đến Linh Mục Gs. Thanh Lãng, Gs. Phạm Việt Tuyền, v.v. Một trong những nhân vật đặc biệt tôi nghe kể là Ông Vua Sách Khai Trí, một người luôn luôn tươi cười.Ông Khai Trí Nguyễn Hùng Trương đã xuất bản tác phẩm “Ái Tình Hôn Nhân và Hạnh Phúc” của Gs. VT Phúc với giá nhuận bút cao $100000 đồng, và từ đó họquen nhau. Ông Khai Trí vẫn gởi thiệp chúc Tết đều đặn cho Gs. VT Phúc cho đến trước khi mãn phần (thiệp cuối ký ngày 24-12-2004). Vào năm 2003 ông Khai Tríđã nhờ Gs. VT Phúc điều tra ấn bản Tự Điển Lời Hay Ý Đẹp in bán ở Hoa Kỳ màkhông xin phép bản quyền.


Văn Nhân Lục Page 419Gs. Vũ Tiến Phúc ít nói về cá nhân của ông nhưng dần dần tôi tìm hiểu thì thấy là nếu so sánh với thành đạt của Gs. VT Phúc trên đường đời thì sự nghiệp của tôi cho đến hôm nay chả có gì đáng kể. Gs. Vũ Tiến Phúc nhận giải Danh Dự Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc về bộ môn biên khảo chính trị năm 1970 với tác phẩm “Kiến quốc cơ bản luận”do Ban Giám Khảo gồm Tổng Trưởng Ngoại Giao Vương Văn Bắc, Viện Trưởng Viện ĐH Sài Gòn Nguyễn Thế Anh, Giáo sư HV Quốc Gia Hành Chánh Nguyễn Ngọc Huytrao tặng; vào năm đó Ban Giám Khảo danh tiếng này thẩm xét 2 lãnh vực nghiên cứu và giải thứ hai Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc về biên khảo lịch sử được trao tặng cho Gs. Tạ Chí Đại Trường.Gs. Vũ Tiến Phúc còn nhận được các giải Khảo Luận Quân Sự của Cục Tâm Lý Chiến QLVNCH (1968) và giải Thi Thơ Xuân Mậu Thân của Đài Phát Thanh Quốc Gia cùngBằng Danh Dự về Hoạt Động Thanh Niên VNCH (1971). Ông tốt nghiệp Cử nhân Triết học, Báo Chí Học, Thư Viện Học, và Đông Y Cổ Truyền, và từng là Giáo sư thỉnh giảng Chính Trị Học tại Quân Trường và Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh ChínhTrị, Giáo sư Tâm Lý Học Trường Nữ Xã Hội Quân Đội QLVNCH, Phụ Tá Giám Đốc Học Viện Nhân Xã Sài-Gòn, Quản Thủ Thư Viện Nha T.U.C.G. Ông nguyên là ChủTịch Hội Đồng Thanh Niên Sài-Gòn và Chủ Tịch Hội Cựu Trại Sinh Di Cư 1954, SàiGòn (1969-1975).Về văn học trước năm 1975, Gs. Vũ Tiến Phúc viết văn, viết báo, xuất thân từ Biên Tập Viên phòng Bình luận Nha Vô Tuyến Truyền Thanh VNCH, và đã xuất bản 13 tác phẩm Biên khảo về Văn Học Nghệ Thuật và Chính Trị. Ông từng là Chủ Biên “Tủ Sách Quân Chính” của Nhà xuất bản Khởi-Hành và “Tủ Sách Văn Học” của Nhà xuất bản SơnQuang. Ông nguyên là Thư Ký Tòa Soạn Tuần Báo Nho Y Lý Số (Sàigòn 1971), Thư Ký Tòa Soạn Bán Nguyệt san Tinh-Thần, Nha T.U.C.G. (1971-1974); Ký Giả các nhật báo Nhân-Xã, Xây-Dựng, Tự-Do, Đối-Thoại, Quyền-Dân, Cấp-Tiến, Chính-Luận, v.v., và các tạp chí Bách-Khoa, Minh-Đức, Chiến-Hữu, Chính-Huấn, Lê-Lợi, Quốc-Phòng, v.v. Tên ông được đưa vào sách “Nhân Vật Việt-Nam 1973” và sách “Who’s Who In Vietnam 1974.”Đó là chỉ nói về cá nhân của Gs. Vũ Tiến Phúc. Về mặt thê tử, con cháu của Gs. Vũ Tiến Phúc rất thành đạt về phương diện học vấn như luật sư, bác sĩ, dược sĩ, giám đốc, v.v. Đặc biệt là gia đình con gái xây dựng và làm chủ nhà hàng Nhật sang trọng Tomo nổi tiếng ở Montreal. Chính Gs. VT Phúc đã nhìn đất và chấm hướng khi cơ sở nhà hàng được hoạch định trước khi gia đình đầu tư nhiều triệu cho công trình xây cất. Liễu Anh và tôi có dịp được trọng đãi bởi gia chủ ở đây cho nên có thể xác nhận là không khí nhàhàng Tomo thật thanh lịch với thức ăn Nhật rất ngon và cách phục vụ từ ly tách đến phong thái đúng kiểu cách đặc sắc của xứ Hoa Anh Đào, một quốc gia tôi thỉnh thoảng ghé qua trong các chuyến công tác Á châu.


Page 420 Vietnamese Authors and Literary CollectionThật sự thì trước năm 2016 tôi hoàn toàn không biết Gs. Vũ Tiến Phúc từng là hội viên Văn Bút Việt Nam (hội viên thứ 100), chứ nói chi đến vai trò Ủy viên Ban Thường Vụ Văn Bút Việt Nam từ 1969 cho đến 30-4-1975. Lý do rất đơn giản làchúng tôi thích bàn về tinh hoa văn hóa, triết lý Đông Tây, nhân vật xã hội hơn là nội tình Việt Nam. Mỗi lần gặp nhau là tôi được biết thêm giai thoại về một hay hai nhân vật thành danh của Việt Nam Cộng Hòa I và II từ Gs. Hoàng Xuân Việt đến Ông Vua Sách Khai Trí Nguyễn Hùng Trương ở Sài Gòn - những người mà Gs. VT Phúc quen biết từ thuở xa xưa và còn giữ liên lạc cho đến lúc họ chia tay cõi đời.Hôm 6-11-2016 tôi và Gs. VT Phúc cùng ăn trưa tại một nhà hàng Pháp cạnh nhà thờnổi tiếng hiển linh Saint Joseph's Oratory ở Montreal. Qua mấy giờ trao đổi Gs. VT Phúc giúp tôi biết nhiều giai thoại về Văn Bút trước 1975 khá lý thú, và khi về tư gia ông đã trao cho tôi một số bài viết trong đó có bài chứa đựng sử liệu là “Quảng đời đi qua với Trung Tâm Văn Bút Việt Nam.” Mãi đến gần đây có cơ hội nghiền ngẫm cho nên tôi nảy ý hạ bút giới thiệu sơ về ông bạn tri âm lâu đời của tôi, Gs. Vũ Tiến Phúc.Ba văn nhân thân và ảnh hưởng Gs. VT Phúc nhiều nhất trên văn trường là Gs. Hoàng Xuân Việt, nhà thơ Lam Giang Nguyễn Quang Trứ và nhà báo Trần Việt Sơn. Chính Gs. Hoàng Xuân Việt giới thiệu Gs. VT Phúc vào Văn Bút Việt Nam.Vào ngày 18-3-1968 Gs. VT Phúc chính thức nhận thẻ hội viên Văn Bút Việt Nam. Qua năm sau Gs. Vũ Tiến Phúc được Chủ tịch VBVN Lm. Thanh Lãng và Tổng Thư Ký Gs. Phạm Việt Tuyền tiến cử vào Ban Thường Vụ Văn Bút Việt Nam vàtrở thành ủy viên BTV VBVN cho đến 30-4-1975.Gs. Vũ Tiến Phúc không những tham gia tích cực vào các sinh hoạt của Văn Bút Việt Nam mà còn đóng vai trò diễn giả cho Văn Bút Việt Nam tromg một buổi nói chuyện văn chương được tổ chức vào chủ nhật 2-2-1969 tại trường Quốc Gia Âm Nhạc tọa lạc tại số 112 đường Nguyễn Du, Sài Gòn.


Văn Nhân Lục Page 421Thiệp mời của Trung Tâm Văn Bút Việt Namvề buổi nói chuyện văn chương của Gs. Vũ Tiến Phúc vào chủ nhật 2-2-1969Một chi tiết đặc biệt nghe kể phải chạnh lòng là, trong những ngày cuối đời của cốLm. Thanh Lãng, Chủ tịch Văn Bút Việt Nam, trước sau ông vẫn xưng hô với hội viên VBVN bằng danh từ “Văn hữu” thân thiết mặc dầu tuổi tác và chức phận cách nhau rất xa. Cố Chủ tịch Lm. Thanh Lãng trên giường bệnh đã nắm tay Gs. Vũ Tiến Phúc tỏ lời “cám ơn Văn hữu” viếng thăm.“Chúng ta Văn Hữu.” Tôi kỳ vọng quý hội viên Văn Bút mãi mãi đối xử với nhau trong thịnh tình văn hữu thân thiết như cố Chủ tịch VBVN Lm. Thanh Lãng và cựu Ủy viên BTV Gs. Vũ Tiến Phúc. Trong thịnh tình văn hữu thân thiết chúng ta có thểthưởng lãm thơ văn, chia sẻ chuyện gia đình, chuyện bằng hữu, trình bày nỗi ưu tư sâu xa về đất nước và dân tộc bên kia bờ Thái Bình Dương, và góp phần xây dựng Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại lớn mạnh trở thành tổ chức văn hóa cấp quốc tế của văn thi sĩ yêu chuộng tự do và đóng góp phát huy văn hóa Việt Nam.Vịnh Thanh Dương Thành LợiDương Dragon Ranch10-12-2016


Page 422 Vietnamese Authors and Literary Collection Vũ Tuyết Yên Dược sĩ Nhà vănTiểu sử: Dược sĩ Nhà văn Vũ Tuyết Yên, R. Ph.* Sinh quán tại làng Cao Cương, huyện Tiên Lữ,tỉnh Hưng Yên (cách Hà Nội 65 cây số), Bắc Việt Nam* Cựu Nữ sinh Trung Học Trưng Vương* Tốt nghiệp Dược Sĩ Quốc gia tại Sài Gòn Việt Nam năm 1965* Đến Arkansas, Hoa Kỳ vào đầu tháng 5 năm 1975 sau đó đi Canada tháng 5 năm 1975 và hành nghề Dược Sĩ tại Canada 12 năm và hiện đang hành nghề Dược Sĩ tại Hoa Kỳ từnăm 1990* Nguyên Hội trưởng Hội Cựu Nữ Sinh Trưng Vương nhiệm kỳ 1994-1996* Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Văn Bút Tây Nam Hoa Kỳ* Là một trong những người sáng lập Y TẾ Nguyệt San.* Viết bài trong Y TẾ Nguyệt San từ năm 1992 tới nay (18 năm)Tác Phẩm Xuất Bản - Y Khoa Ngày Nay (2012)


Văn Nhân Lục Page 423Nhớ Về Anh - Người Chồng Yêu Quý Của EmThế là chúng mình đã sống bên nhau được năm mươi lăm năṃ (55) rồi anh nhỉ. Mấy tháng nay anh đã rời bỏ em, các con, các cháu và hai chắt ra đi chẳng về làm tim em luôn luôn thổn thức tưởng như không phải anh đã theo Tổ Tiên đi về cõi VĨNH HẰNG. Hai chúng mình là một cặp luôn luôn sống bên nhau không rời xa. Lập gia đình ít lâu, anh phải vào Trường Quân Y đi theo Quân đội đổi đi tận tỉnh Bạc Liêu. Khi ấy em đang mang thai con gái đầu lòng. Em đến Bạc Liêu sống cùng anh cho đến khi gần sanh con thì em về Sài Gòn để Mợ em săn sóc cho đến khi sanh.Nhớ năm 2000 chúng mình sang nước Pháp để dự Đại Hội Nha Y Dược tại thành phố PARIS thủ đô của nước Pháp, cũng là trung tâm hành chính của vùng Île-de-France. Nằm ở phía Bắc nước Pháp, khu vực trung tâm của Âu Châu, Paris được xây dựng hai bên bờ sông Seine với tâm là đảo Île de la Cité. Sau Đại Hội đi thêm mấy nước ở Âu Châu như đến thăm nhà thờ La Mã ở Thủ Đô ROME thuộc nước Ý, thăm nước THỤY SĨ. **********JAPANAnh nhớ không hồi anh làm chủ tịch Hội Dược Sĩ Việt Mỹ Nam California.Năm 2007 Hội DƯỢC SĨ VIỆT MỸ NAM CALIFORNIA đã tổ chức chuyến du hành NHẬT BẢN từ ngày 6 tháng 4 năm 2007 đến ngày 15 tháng 4 năm 2007.Đoàn du hành khoảng 400 người đa số là gia đình các anh chị NHA Y DƯỢC. Em mời gia đình hai em của em đi cùng cho vui nhưng chỉ có mình cô út Thắng Từ đi được thôi.


Page 424 Vietnamese Authors and Literary Collection


Văn Nhân Lục Page 425SOUTH KOREAAnh đã làm CHỦ TỊCH VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI hai nhiệm kỳ liên tiếp từ 2011 đến 2017. Chúng mình đã đi dự ĐẠI HỘI VĂN BÚT QUỐC TẾ HẢI NGOẠI hai lần.Lần đầu tại NAM HÀN 2012Đại Hội Văn Bút Quốc Tế thứ 78 (ĐHVBQT) năm 2012 tại thành phố Gyeongi Korea.


Page 426 Vietnamese Authors and Literary Collection**********Lần thứ hai tại ICELAND năm 2015.**********ORANGE COUNTYĐại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại lần thứ X tổ chức ngày 05 tháng 10 năm 2012 tại Orange County California gồm có: Nhà văn Chủ Tịch VBVNHN Dược sĩ Vũ Văn Tùng, Nhà văn Luật sư Dương Thành Lợi, Nhà văn Đinh Mộng Lân, Văn thi sĩ Vũ Thùy Nhân, Nhà văn Nguyễn Thế Giác, Nhà văn Phạm Nguyên Lương, Nhà văn Trần Đức Hân, Nhà văn Dược sĩ Vũ Tuyết Yên, Nhà văn Nguyễn Thị Mắt Nâu, Văn thi sĩ Đình Duy Phương, và Văn thi sĩ Trang Ngọc Kim Lang.Năm nay ngày 5 tháng 9 năm 2021 Thi, con gái lớn của chúng ta, mời em, gia đình Vương-Nhi, Đại và Mark bạn Thi đến nhà dùng cơm tối. Còn gia đình Nhật-Brian ở South Carolina không đến được. Lâu nay vì COVID-19 các con không cho em đi đâu cả. Thi, Vương-Nhi lo chuyện mua sắm cho em, đưa em đi bác sĩ và nhiều khi nấu thức ăn mang đến cho em nữa. Không biết bao giờ tình trạng dịch COVID-19 chấm dứt. Loại virus này biến thể từ loại này đến loại kháckhác, từ Delta bây giờ lại MU anh ạ.ANH YÊU, kể từ khi thành lập gia thất đến giờ hai mình đi đâu cũng có nhau, luôn luôn chia sẻ ngọt bùi cùng nhau. Giờ đây ngàn trùng xa cách. Hàng ngày em nhớ anh vô cùng. Người vợ yêu quý của anh,VŨ LÊ TUYẾT YÊNViết tại Dallas TexasTháng 9 Năm 2021


Văn Nhân Lục Page 427Vũ Văn TùngNhà Văn Tiểu sử: Sinh quán tại Tỉnh Hưng Yên, Bắc Việt di cư vào Nam năm 1954. Học sinh Chu Văn An, Hồ Ngọc Cẩn. Sinh Viên Đại Học Khoa Học Sài Gòn Tốt Nghiệp Dược Sĩ 1965 tại Đại Học Dược Khoa Sài Gòn. Dược sĩ tại Bệnh Viện Trung Ương Huế. Nhập ngũ Khóa 7 năm 1966 tại Trường Võ Bị Sĩ Quan Thủ Đức. Dược Sĩ Trung Úy tại Sư Đoàn 21 Bộ Binh. Thuyên chuyển về Trường Quân Y QLVNCH để huấn luyện và đào tạo khóa sinh sĩ quan Trợ Y, Nha, và Dược. Tổng Thư Ký Tập San Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (1968-1972). Thăng cấp Dược Sĩ Đại Úy. Biệt phái về làm việc tại Bộ Y TẾ Việt Nam Cộng Hòa, Rời Việt Nam ngày 29-4-1975 và đến Hoa Kỳ, sau đó đi Canada. Năm 1987 trở lại Hoa KỳTừ 1965 cho đến 2021 hành nghề Dược Sĩ tại ba quốc gia: Việt Nam, Canada và Hoa Kỳ Viết văn và Làm báo. Giảng Nghiệm Viên tại Đại Học Dược Khoa Saigon về Hóa Học Phân Tích từ 1964-1975. Giảng Nghiệm Thực Tập tại Trường Dược Tá, trong Viện Pasteur Saigon. THAM VỤ BÁO CHÍ, Bộ Y TẾ Việt Nam Cộng Hòa từ 1968 đến 1974 (Tổng Trưởng Y Tế: BS Trần Minh Tùng).* Tại Hải Ngoại:Chủ Nhiệm Nguyệt San SINH HOẠT (1987-1988), Thông tin, Nghị luận phát hành trên toàn nước MỹChủ Nhiệm Điều Hành Tập San DƯỢC KHOA do Hội Dược Sĩ Việt Nam Tại Hoa Kỳ phát hành (1989-1991)Chủ Nhiệm Y TẾ Nguyệt San, Y Nha Dược và Văn Học Nghệ Thuật, Từ 1992-2013 phát hành khắp Thế giớiChủ Tịch Công Ty YTE Distributors, Inc. USA. Ấn loát và Phát hành Sách Báo 1993…Chủ tịch HỘI DƯỢC SĨ VIỆT MỸ NAM CALIFORNIA (VAPAISC)Hội Viên Văn Bút Trung Tâm Văn Bút Nam California từ 2002Đệ nhất Phó Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Nam California, Nhiệm Kỳ VH Thái Anh Duy 2004-2006Đệ nhất Phó Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Nam California, Nhiệm Kỳ VH Trần Thy Vân 2007-2010Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Nam California, 2011. Ðắc cử Chủ Tịch VBVNHN tháng 12 năm 2011Chủ Tịch VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI (VBVNHN) Nhiệm kỳ: 2011-2014 & 2015-2017Tác phẩm đã ấn hành:1. HOA ĐỒNG NỘI, Tập truyện (2001)2. THUNG LŨNG HOÀNG HÔN, Tập truyện (2003)3. VƯỜN ĐỊA ĐÀNG, Tập truyện (2007)4. KHU PHỐ VÀ NGƯỜI TÌNH, tập truyện5. NHƯ GIẢI LỤA ĐÀO TẨM HƯƠNG, truyện dài.


Page 428 Vietnamese Authors and Literary CollectionHOA ĐỒNG NỘI Vũ TùngVănTôi hơi khom người lại và khuỳnh đôi tay để kéo đôi vạt áo len đan gần nhau hơn như cố gắng tránh những cơn gió heo may đang lồng lộn thổi về. Vòm trời như xà thấp xuống. Con đê ngạo nghễ vượt lên cao. Hàng nhãn già cô quạnh bám vào bờ đê tìm sự sống. Những cơn gió tham lam luồn qua xóm làng, lách vào những khóm tre vàng úa để phũ phàng đè nặng trên mặt cánh đồng bạt ngàn xa thẳm. Tôi phóng tầm mắt ra xa để nhìn cái bao la vũ trụ quanh mình. Một ngày của mùa đông tháng giá đang về. Chú Hãng khoác chiếc áo tơi đã ngả sang màu xám. Chiếc áo tơi cũ để lộ những sợi dây giằng cột không còn hữu hiệu giữ lớp lá vào thứ tự hàng nếp. Trên thửa ruộng mênh mang giữa trời và nước. Mỗi lần chú khuỳnh tay để kéo chiếc cầy cho ngay ngắn hay tránh húc sâu xuống mặt đất đã lộ chiếc khuỷu tay xuyên qua lớp lá áo tơi cũ. Con trâu đang rẽ nước bước đi không một chút khó khăn. Người và vật biểu tượng một sức mạnh vô bờ. Đôi chân khoa nước tung tóe như mở đường cho đôi bước sắp đến. Những bầy cò trắng đang bay lượn chăm chỉ đuổi mồi trên làn sóng bạc, chúng ganh đua tranh cướp miếng mồi. Chốc chốc, trâu lại ngụp đầu trong sóng nước và để rồi ngẩng lên cao rũ những hạt mưa nước đọng trên đầu trên tai. Đôi tay chú Hãng không ngừng nghỉ. Tay trái cầm thừng, tay phải cầm cầy nhanh như cắt chú chuyển thừng sang tay phải để nhổ những chiếc vè làm lằn mức luống cầy đang ẩn hiện trong nước đục. Sợi thừng được xỏ qua khoen sắt đang đóng trên vai trâu thả lỏng khi con vật thuần thục theo hướng đi. Thỉnh thoảng, chú phải cuốn thừng đôi ba vòng trên tay để ghì trâu lại mỗi khi con vật muốn vượt ra ngoài vòng cương tỏa.Chú Hãng ngước mặt nhìn trời đã đứng bóng. Chú bỏ thõng sợi thừng và thốt nhẹ tiếng “họ”. Con trâu chậm rãi dừng lại nhưng nó còn cố tham lam ngoái cổ đớp một ngọn đòng đòng lúa trái mùa đong đưa trước gió. Khi trâu đứng hẳn, chú cuốn sợi thừng trên tay cầy. Xoa đôi tay vào nhau tìm hơi ấm, chú lầm bầm: “Gió quá! Cứ cái mửng này mạ sẽ bị gió đè gãy hết.”Chú bỏ cầy và trâu giữa đồng, lặng lẽ tiến về phía bụi sậy đang vật vờ trước gió. Chú với chiếc điếu cày được cẩn thận đặt trong bụi. Chú nhắc chiếc điếu và vỗ mạnh vào miệng điếu cố đẩy những tro tàn của thuốc đang đọng trên ống điếu. Chú vén áo tơi và tìm chiếc hộp sắt đựng thuốc lào cất trong áo cánh. Chú viên thuốc và nhét vào ống điếu, đoạn chuyển chiếc điếu cày qua tay trái và với tay tìm chiếc mồi rơm đang nghi ngút âm ỉ cháy. Chú bẻ một cọng sậy và bới đốm lửa hồng vào ống điếu. Chú nín thở hít một hơi dài và nhẹ nhàng nuốt vào trong bụng. Chú khoan khoái cảm thấy những cảm giác cay xè xè đang chạy đuổi trên cơ thể lạnh cóng vì đôi chân chìm sâu trong nước lạnh và những cơn gió heo may tới tấp thổi trên mặt nước tạo thành một lớp sóng bạc trắng xóa trên cánh đồng rộng.Dăm bẩy phút sau, Chú quay lại chỗ trâu và thừng. Chú tiếp tục công việc. Thời gian qua mau. Khi mặt trời xế bóng, chú Hãng hất bổng sợi thừng đập vào lưng trâu để lùa con vật khỏi hướng đi. Người và trâu hướng về phía bờ ruộng. Như linh cảm được nghỉ ngơi, trâu ta khoa nước bắn tung tóe để vội vã hướng vào bờ. Nhìn bờ cao vời vợi nhưng như một thói quen nó nhấn mạnh đôi chân sau để lấy đà. Chỉ trong nháy mắt thân hình to lớn của trâu như thấp xuống. Thế rồi con vật nhún mình tung đôi chân lên bãi vệ đường. Chú Hãng băng người theo. Những tia nước từ trên mình trâu lã chã thành vòi chạy xuống làm loãng lớp cỏ nằm trên đất như ngập lụt và chìm trong vũng nước. Con trâu thè chiếc lưỡi dài đỏ liếm mạnh những con đỉa đen mọng đang bám bên mình và dưới bụng. Những con đỉa rơi lộp độp xuống mặt đất uốn mình giãy giụa, ứa máu nhuộm đỏ mặt đất.


Văn Nhân Lục Page 429Chú Hãng với tay lấy chiếc que thụt sâu trong ống thuốc vôi đánh đỉa đeo bên bạngsườn. Chú khêu một chút thuốc để bôi vào những con đỉa đang no đầy bám trên mình trâu tại bên hông và háng mặc dù trâu cố gắng ngoái đầu lại phía sau hay dậm chân nhưng những con mồi vẫn bám chặt trên mình. Cái thái độ hậm hực của con vật khiến chú hiểu ý trâu nên chú Hãng vội vã khoa nhanh chiếc que vôi đánh đỉa bôi lên những con đỉa còn lại để phụ giúp trừ khử những con ký sinh trùng ngoan cố đang cố bấu víu và tìm máu huyết. Trâu đứng yên lặng, tỏ biểu thái độ vừa lòng như được người đang săn sóc cho mình, miệng chậm rãi không màng đến những giọt dớt dãi chảy dài khi những mớ cỏ vừa ực ra khỏi miệng. Trâu đang làm công việc nhai lại. Xong việc, chú Hãng quấn sợi thừng vòng trên sừng trâu, chú vỗ nhẹ trên mình trâu để báo hiệu cho con vật được tự do trên lề đường. Thả trâu xong chú máng tay trên bạng sườn để hướng về phía xa. Chú đang mong mỏi thím Hãng về chợ. Đôi mắt chú rạng mở khi thấy hình bóng một người đàn bà từ phía xa đang quẩy gánh hàng đu đưa tiến về chú. Thím Hãng đội khăn vuông đen. Chiếc áo cánh trắng nổi bật vào khung cảnh đồng quê. Thím Hãng là cô hàng cau làng tôi. Bất chợt, thím dừng lại khi nghe tiếng súng nổ từ xa vọng về. Thím rảo bước nhanh về phía chú. Thím đặt gánh cau đã vơi cùng chồng hướng về tiếng súng nổ từ xa. Chú Hãng bất giác thở dài:“Giặc đã đến nơi. Mùa màng chẳng biết ra sao.”Thím Hãng nhìn chồng:“Có người có ta bố nó ơi! Hơi đâu mà lo! Thôi về kẻo muộn đấy con nó chờ!”Chú giục thím:“Mẹ mày về trước đi, tôi còn rửa cầy và trông trâu cho nó gặm đôi chút cỏ! Tội nghiệp kéo cày cả ngày.”Chú âu yếm nhìn vợ.Thím xốc gánh và rảo bước nhanh.Sau khi rửa cầy kỹ càng và tựa chúng bên ngôi mộ xây trên bãi. Chú vẩn vơ suy nghĩ trong khi lang thang trên bãi nhìn con trâu mải miết gặm cỏ. Những cơn gió từ xa tiếp tục thổi về. Đôi chân chú phơi bày trước gió. Trên mình vỏn vẹn có chiếc áo cánh vá dầy và chiếc khố mong manh. Chú hơi rùng mình vì cơn gió. Chú nghĩ đã đến lúc cần về. Chú vội vã lồng đòn vào cầy và đặt trên vai, miệng lầm bầm giục trâu đi về nhà. Tháng ngày qua đi, thế rồi chú Hãng vắng bóng trên những cánh đồng rộng. Con trâu của Cụ Bá trong làng được cột vào góc nhãn vì người canh điền là chú Hãng nghỉ làm. Sự vắng mặt của chú Hãng sau việc xuất hiện của vài người lạ mặt thường thấy vào những lúc nhá nhem tối. Thím Hãng ru con trên võng vào những buổi chiều, tiếng ru não nùng lẫn trong tiếng kẽo kẹt của võng đưa. Cuộc sống phẳng lặng trong làng như mưng mọng trong cơn đau mỗi khi tiếng súng nghe một gần hơn. Mọi người nhìn thấy chú Hãng xuất hiện vào một buổi tối với chiếc cặp da bò trên tay và kêu gọi các kỳ hào trong làng ra đình họp gấp. Kể từ đó ít ai gặp chú, nếu có chăng chú chỉ xuất hiện vào lúc mặt trời gần lặn. Chú như một chiếc bóng. Các chức sắc trong làng chỉ còn là những hư ảo. Người dân bàng hoàng khi họ nhìn thấy những chiếc xe vận tải tới tấp trên mặt đê hay những chiếc xe jeep chồm nhảy trên những đoạn đường mấp mô đầy hầm hố. Cái phẳng lặng của khung cảnh miền quê được mệnh danh là hậu phương như những bọt biển trước cơn sóng cao chợt biến chợt hiện.Tôi nhìn thấy những người dân quê gồng gánh và dắt díu bầy trẻ nheo nhóc chạy thành hàng đoàn hàng lũ, họ quay cuồng trong cơn lốc khi ngẩng đầu nhìn lên bên phải mình ngập lửa, bên trái mình cũng ngập lửa và đằng trước là ruộng đồng mênh mông. Tôi mường tượng như đang thấy một bầy kiến vỡ tổ chúng túa ra mặt đất đen đặc những con kiến càng hung dữ đang cong mình chổng vòi lên cao như kiếm tìm thủ phạm đã phá vỡ cái yên ấm của chúng, chúng lồng lộn quay cuồng như con thú dữ nhưng cuối cùng hiền dịu như bầy nai tơ cam chịu thân


Page 430 Vietnamese Authors and Literary Collectionphận trở về với thực tại, bấu víu với nhau, quàng bế hay tha kéo những kẻ xấu số. Thân phận con người lúc đó chẳng khác gì một con chim trong cơn bão tố. Lắng chịu, cam phận cố xòe đôi cánh để lấy cân bằng hay chống trả với cơn lốc đang hằn học vật lộn không gian. Cái cố gắng đó là để làm sao khỏi bị vùi dập trong cơn gió lũ.** *Hắn đeo một khẩu thompson chúc đầu xuống đất nhìn dân làng được lùa vào trong khoảng sân trống trong một ngôi nhà mới xây. Đám người trong làng ngồi xổm, cúi mặt, có người mân mê tà áo hoặc khoanh tay ôm đầu gối. Họ ngại ngùng nhìn lên. Thím Hãng với chiếc áo cánh trắng nổi bật trong những người lam lũ, quần đen áo vải đã bạc màu.Hắn giơ tay sửa lại khẩu súng trên vai và gỡ chiếc nón sắt khỏi đầu để lộ một mái tóc hớt cao nhưng đượm một màu vàng hươm. Hắn là lính lê dương. Hắn đảo con mắt trong đám người đang tụ trên sân. Đôi mắt bất chợt dừng lại khi nhìn thấy một chiếc áo cánh trắng trong khung cảnh nâu đen. Hắn lách vào đám đông và hướng về chỗ thím Hãng. Hắn hất đầu ra hiệu. Thím Hãng không nhúc nhích. Hắn giơ bàn tay túm cánh tay thím. Hắn lôi kéo thím đi. Một hình bóng cao vời vợi đang xốc kéo con mồi chống cự tuyệt vọng khuất vào phía trong căn nhà. Ánh nắng tàn lụi của một ngày đông tháng giá đang heo hắt xuyên qua những ngọn tre đứng lặn như tờ chờ gió lay động. Bầy chó trong xóm buông những tiếng sủa lác đác thưa dần . Chúng không còn hung hăng căm thù những con người lạ mặt đã xâm phạm vào lãnh phần của người dưỡng sinh ra chúng. Người dân quê chất phác cam phận chỉ còn biết vùng vẫy như những con mồi đã sa vào bẫy. Những ánh mắt những mím môi hận thù đã ngấm vào tận đáy lòng chẳng có gì đền bù và xoa dịu được, nó cứ chồng chất mỗi lúc một cao chờ đợi một cơ hội để được bày tỏ thái độ. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống khi nhìn thấy những người thân yêu, những đứa trẻ thơ ngây lần lượt nằm xuống một cách vô ý thức. Những con người xa lạ đến đây như những thiên tai, thảm họa đè xuống những tâm hồn thơ ngây chất phác, thật thà. Họ chẳng đem cho người dân quê một niềm an ủi, một sự cưu mang, một vỗ về một hy vọng tươi sáng ngày mai. Họ đã hiện hình những con quỉ ham muốn vô bờ. Họ không nhận chân ra họ chỉ là những con người tầm thường. Họ không biết con đường của họ đang đi, đang tiến tới đầy cạm bẫy và đầy chông gai. Họ chỉ là những kẻ bán tâm hồn và thể xác như bèo như bọt.Người lính từ phía trong bước ra. Hắn xốc lại quần áo và khoác khẩu súng trên vai. Hắn vươn người để lấy đà nhích khẩu súng lại phía sau. Khi khẩu súng đã được nằm ngang bằng phẳng hắn tỳ khuỷu tay lên cây súng và nhẹ nhàng đặt ngón tay trỏ nơi nòng súng. Hắn là viên chỉ huy. Ngước nhìn những đồng đội khác đang rảo bước quanh sân. Hắn làm dấu để hỏi đồng đội. Tất cả diễn biến tốt. Hắn ngoắc tay báo hiệu. Tất cả đoàn quân biến dần sau hàng dậu cao bỏ mặc sự ngơ ngác của đám người chất phác trên sân. Họ vẫn ngoan ngoãn yên lặng không dám rờibỏ khoảng sân hẹp. Bóng dáng thím Hãng thấp thoáng sau khung cửa rồi biến mất. Người dân quê làng tôi từ ngày đó không bao giờ thấy bóng dáng của cô hàng cau thường nhật. Một người đàn bà duyên dáng mặn mà với làn da hơi ngăm ngăm đen mỗi khi hé nụ cười để lộ những hàm răng đều đặn trắng bóng với đôi má lúm đồng tiền sâu trũng. ** *Tôi đã lẫn vào đám đông để tìm cái nhộn nhịp và hấp dẫn của Paris. Tôi rất thích đi Metro, đây cũng là dịp để thưởng ngoạn và chiêm ngưỡng đủ các thành phần từ những trẻ thơ


Văn Nhân Lục Page 431ngây đến người đứng tuổi. Mỗi lần đi dọc con đường hầm để vào xe Metro dưới mặt đất đã đem cho tôi một sảng khoái là lạ. Bởi cái không khí đang lùa quấn vào người trong cơn bực bội vì những cơn nắng gay gắt trên hè phố.Trên xe điện ngầm đã vắng vẻ hơn. Những chuyến xe tới lui cũng thưa thớt hơn không như vào những buổi sáng và buổi chiều tan sở. Tôi thỏa thích không chút vướng mắc nào khi để tầm mắt tự do theo dõi những hoàn cảnh chung quanh mình. Đã từ nhiều năm tôi ít được chứng kiến một con người an nhàn thanh thản trên xe điện bỏ mặc những tiếng động quanh mình và chăm chú vào những hàng chữ trên trang giấy của cuốn sách đang mở rộng trước mặt. Một hình dáng của anh chàng Parisien chính gốc, với mớ tóc thời trang khom mình và chăm chú theo dõi không mảy may khúc mắc, vội vàng. Hắn có vẻ an nhàn không hấp tấp trừ những lúc hoảng hốt rời khỏi con tàu như tranh cướp thời gian vì đôi cánh cửa sắt nặng nề khép lại.Cũng dưới đường hầm Paris, trên những trạm Metro người qua lại còn được chứng kiến những hình ảnh minh họa vội vã trên vách đá biểu hiện cho cả một nền văn minh và lịch sử của Pháp quốc. Những lâu đài Chenonceau được mệnh danh là lâu đài Nữ Vương nằm trên bờ sông Seine ẩn hiện trên làn nước bàng bạc, những thềm cỏ xanh tươi và những mảnh vườn xen xếp bên nhau thật kỳ diệu và nhịp nhàng. Nếu nhìn kỹ hơn, chỉ còn thấy những nét vẽ thô kệch, nhưng nếu lần giở những trang sách lịch sử cho ta thấy nơi đây đã được xây vào những năm 1513 và chỉ hoàn thành vào năm 1521 do kiến trúc sư Thomas Bohier dưới thời vua Charles VIII, Louis VII và Francois.Tôi ngây ngất ngắm nhìn di tích này và quên mất hình ảnh của một thiếu nữ yêu kiều đang vịn tay vào chiếc thành Metro thật bình thản. Một tay kia nàng xách một túi nhỏ với sợi dây dài gần sát đất. Cánh tay buông thõng theo thân hình khiến làn da hơi mọng đỏ để hiện rõ những lớp gân xanh trên sống tay. Nàng có một thân hình tuyệt đẹp, cái dáng dấp hơi dong dỏng cao và với chiếc jupe dài càng biểu lộ những nét đều đặn thật thiên nhiên, không một mảy may nhântạo. Với cái nhìn thật lơ đãng. Trong lúc này đây, Metro vắng người tôi không cảm thấy mùi hơi nồng nặc như đôi lần tôi đã gặp phải trong lúc đông người vào giờ tan sở làm. Người thiếu nữ vẫn ngước nhìn lên cao, nhưng tròng mắt không quên xoay lại phía tôi như quan sát và bao dung. Tôi thấy làn môi mỏng hơi di động như se sẽ sát vào nhau. Hẳn đây là một nụ cười để đền đáp người khách lạ đang chiêm ngưỡng mình.Thế rồi, chiếc xe điện giảm vận tốc và cánh cửa xịch mở, người thiếu nữ đã vội bước xuống thềm đá. Tôi nhìn thấy đôi chân dài đang xoải rộng trên mặt đất khiến chiếc jupe mầu beige nhạt như được thể bay trên gió lộng, như quyện lấy đôi chân đang nhún nhảy do đôi giày nhọn cao.Cánh cửa xe điện từ tốn đóng lại thật êm ả sau hồi còi khô khan. Đôi mắt tôi vẫn dính liền với cái hình bóng xa lạ đó đang khuất dần vào những bức tường cao. Tôi muốn nhìn xem đây là trạm Metro nào. Hàng chữ Nation chạy ngược về phía sau. Tôi lẩm bẩm trong đầu trạm Nation cửa thứ ba, nàng đã xuống đây vào buổi trưa. Trong tôi đang hiện lên thật nhiều nghi vấn! Có lẽ nàng làm ca sớm nên trở về nhà buổi trưa. Cũng có thể người thiếu nữ yêu kiều đó đã từ nhà đến đây để bắt đầu một ngày làm việc và nàng làm ca chiều. Nếu vậy tại sao mình không đợi nàng ở đây sau giờ làm. Ý nghĩ muốn được thấy lại hình ảnh của người thiếu nữ đó đã khiến tôi quyết định tiêu phí nửa ngày để chờ đợi. Tôi không vội vã khi nhìn lại đồng hồ và quyết định rời bỏ hầm xe Metro để chui lên mặt đất.Vừa nhô đầu ra khỏi mặt đất là phải đương đầu với cái nóng cháy và những tia nắng như thiêu như đốt, những lớp mồ hôi ướt át lại thi nhau tuôn ra như suối vậy. Tôi hướng về phía sông Seine tìm luồng gió mát. Nhìn những sóng nước chảy cuồn cuộn nhưng sao trời vẫn không có gió. Ước gì mình được thả xuống dòng nước kia nhỉ. Nhưng chao ôi nhìn những bờ tường đácẩn ghép bên bờ sông mà ngán. Tôi ngó trước ngó sau, tìm khung cảnh bên ngoài, xa xa bên hè


Page 432 Vietnamese Authors and Literary Collectionphố có vài khách bộ hành vội vã cúi mặt lầm lũi đi. Tôi vội cởi hai hàng khuy áo hòng mong tìm cơn gió mát.Tôi thất vọng nhưng ngước nhìn lên bất chợt đôi mắt bắt được tiệm bán trái cây và thực phẩm. Niềm an ủi cưu mang hiện rõ nơi tôi. Tôi vội vã băng qua con lộ để tìm một sảng khoái mới. Tôi đã đạt được ý nguyện khi tiến dần đến dãy tủ bán đồ giải khát để tìm kiếm một hộp coke. Mùi vị đậm đà quen thuộc đã trở lại với tôi. Tôi tợp một hớp coke để đè nén cái khát khô cháy. Khi tôi chui khỏi hầm xe để lên mặt đất là trạm Bastille, tôi thả bộ dọc theo đại lộ Henry để từ giã dòng sông Seine đục bẩn để vào Faubourg St Antoine và đến khi ngẩng nhìn lên bên phải là trạm Nation. Tôi đã du hành theo đúng hình tam giác để sau những giây phút nóng bức lại trở lại khởi điểm ban đầu.Mặt trời xuống thấp hơn nữa, xuyên qua hàng cây thưa báo hiệu một ngày sắp tàn. Những ánh nắng khe khắt không còn đỏ lửa nhưng hiền dịu hơn, êm ả hơn hòa lẫn với những tiếng còi giận dữ của một vài chiếc xe khó tính đang gầm gừ tranh giành vùng đất trên mặt lộ.Tôi bước vào tiệm Printemps. Khung cảnh hoang rộng nhưng thiếu máy điều hòa nhiệt độ. Mùi son phấn che lấp mùi mồ hôi khô đọng. Có lẽ khứu giác tôi đã thiên vị một phần nào. Tôi từ bỏ khu Perfume dành cho quý ông để bước lên tầng lầu thứ bẩy đầy đặc sản phẩm cho nam giới. Tất cả đã không quyến rũ và lôi cuốn tôi được bao nhiêu vì những hình ảnh trang sức quen thuộc.Trong khoảnh khắc tôi quyết định giữ nguyên ý định ở lại trên tầng lầu thứ bẩy nhưng tiến về phố Printemps de la Mode để coi Fashion Shows. Tôi khoan thai ném mình vào hàng ghế bày thứ tự như chờ mong khách đến. Trong căn phòng rộng, bao phủ kín không dành một khung trời nào cho ánh sáng mặt trời cả. Ánh đèn trình diễn sáng tỏa bắt đầu xuất hiện. Khách nhà hàng cũng đua nhau túa vào phòng trình diễn! Những tiếng ghế va chạm khô cứng vang động không gian.Tôi ngả người ra phía sau như để thân thể có dịp duỗi co bù vào những giờ phút đi bộ xa dài. Như một phản xạ đến với tôi khi hình bóng một cô trình diễn trẻ đang khoan thai bước đi trên bục gỗ. Tôi đã nhận ra nàng. Con người từ giây phút trên Metro, tôi chỉ cho là qua một giấc mơ huyền ảo để rồi tất cả sẽ trở lại nguyên vị trí cũ như những cơn sóng biển ào ạt, dồn dập, cao to nhưng sau đó sẽ phẳng lặng, êm đềm. Tôi rướn mình để lấy lại vị trí thăng bằng khi đôi chân nhỏ thon dài thăm thẳm đang kiểu cách bước đi. Nàng không quên ném một cái nhìn trìu mến về phía tôi khi đôi mắt buông nhẹ vài ánh chớp. Đôi môi mọng đỏ hé nở một nụ cười. Thân hình kiều diễm ấy, nụ cười mời mọc hòa trộn với tiếng nhạc và những âm thanh đều đặn nhịp nhàng, khung cảnh bàng bạc đã ru tôi vào ngày hội huyền hoặc giữa làn môi, khóe mắt. Tôi đặt đầu mệt mỏi trên thành ghế tựa chỉ vỏn vẹn với mục đích tìm một chút thoải mái, song song với đôi chân duỗi dài thật thẳng để lắng nghe những co giãn đang thong thả chạy dọc trên thân mình. Tôi hơi khép lại đôi mi thật vội vã, nhẹ nhàng. Và từ đấy đã ru hồn tôi vào mộng, vào mơ vào người con gái có những đường nét tuyệt vời. Những khoái cảm nhất vẫn là những giây phút quên mình với hiện tại buông thả để chìm vào thiếp lịm, tự do thả hồn vào một thế giới những mơ, những tưởng chỉ dành riêng cho mình. Chung quanh tôi những thác người cuộn cuộn chẩy về, ham muốn, vội vã. Bóng dáng của nàng đã chớp nhoáng xuất hiện trong đám người ấy và dịu dàng khép lại đôi vòng tay, thật tự nhiên trong cái ngỡ ngàng. Tôi mường tượng như được lắng nghe tiếng thì thầm đâu đây:“Anh thấy không! Noel đã về rồi đấy.”“Và như em thiên thần chắp cánh bay cao!” Tôi tiếp lời bằng những ánh mắt bàng hoàng trong khung cảnh đỏ rực hoa mầu và ánh đèn. Thấp thoáng đâu đây vương miện gai bện, chiếc chuông nghiêng ngả, đu đưa để níu kéo mọi người với hiện tại.


Văn Nhân Lục Page 433Tôi rung cảm với cơn gió lạnh bất chợt từ xa thổi về và nàng vội khép gần lại phía tôi. Tôi muốn phủ vòng tay thân hình kiều diễm và xa lạ đó. Tôi nhè nhẹ quậy mình, một mùi hương thơm là lạ quấn quyện lấy tôi. Tôi ngỏ ý với nàng:“Chúng mình ra ngoài phố ngắm đèn em nhé.”Nàng cười hờ hững, không từ chối nhưng kiêu kỳ trong hơi thở nhè nhẹ. “Lạnh chết anh ơi! Hẳn là tuyết đang rơi đấy anh nhỉ? Em sẽ chìu anh tất cả nhé! Để anh thấy Paris mùa giáng sinh trong ánh đèn và ánh mắt của ngày hội hoa đăng!” Thế rồi nàng hôn nhẹ lên môi tôi và kéo tôi đứng dậy. Tôi như bay bổng trong tà áo rực đỏ bập bùng trong mờ ảo. Tiếng nàng như tan trong gió:“Anh thích mùa đông tuyết bay, gió lạnh để...?”Tôi nói vội như cướp lời:“Để đón hưởng làn hơi nồng ấm ngào ngạt từ đôi môi hồng đỏ của em trong những phút ngưng nghỉ ngoài trời!”“Á à, em không cho đâu nhé! Đừng cho em là ích kỷ,”Dứt lời, nàng xô nhẹ tôi như vờ trách:“Vậy để ngắm nhìn em tung nhảy óng ả dưới làn tuyết rơi!”“Sao anh không nói để thở không khí trong lành cho mình cường tráng hơn thêm, cho đôi cánh vung bay không biết mỏi ở vùng trời chỉ có trăng và sao!”“Hạn hẹp vậy thôi ư!”Tôi ngược ngạo trong bước đi để rồi phút chốc như hờ hững bước vấp bậc cao. Hẫng một cái, tôi chao đảo con người để rồi bừng tỉnh, đem mình về thực tại vì những tiếng xô động hàng ghế của người ngồi kế cận. Tôi vẫn đang ở căn phòng trình diễn thời trang!Tôi luyến tiếc giấc mơ ngắn ngủi.Như giận hờn với ngoại cảnh và tiếng động. Nhưng đền bù vào đó tôi đang thấy nàng trước mặt. Tôi chuyển mình và chớp đôi mi để tìm thực hư. Một cảm giác nhọc nhằn chạy dài trên cơ thể, đè nặng khắp nơi chốn. Cứ mỗi lần như vậy đã trở thành một thói quen sau những giây phút thiếp lịm và tôi cam chịu đón nhận. Tôi cong ưỡn người để tìm lại những phút ban đầu. Tôi hoàn toàn thức tỉnh.Ánh đèn tô điểm khiến mặt nàng rõ hơn. Nàng có khoé mắt sắc như búp lá non, mọng mềm. Đôi mày được tô điểm đậm đà hơi bị che phủ bởi những chiếc mũ lông đen thật thời trang kiểu cách. Chiếc mũ đen không thương tiếc đè nặng suối tóc đang như muốn vươn dậy, nuột nà xuôi theo bờ vai và được uốn cong như ngàn triệu móc câu sải duỗi. Khuôn mặt trái xoan như ngắn tròn vì chiếc mũ đen ngự trị. Chiếc mũi dọc dừa thon nhỏ như đường nét vẽ tuyệt vời. Nụ cười khép lại để đôi môi đỏ chụp gắn thành một vệt dài rộng và nhọn mỏng.Nàng mặc một chiếc áo len cổ cao, che khuất một phần chiếc cổ dài rộng nuột nà trắng ngần. Chiếc áo đỏ chóe chỉ chiếm vỏn vẹn một phần ba cơ thể. Nó cụt ngắn hơn nhưng vẫn chưa bằng chiếc jupe đen chỉ chừng gang tấc bó ép đôi chân…Tất cả đã được tính toán để biểu lộ cặp chân dài được phủ che bởi làn vải đen mỏng ẩn hiện dưới lớp da trắng ngần. Tôi đang ngắm nhìn một hoạt cảnh \"Défiliés de Mode\" của những kiểu cách cận đại. Đôi tay nàng như bấu víu nhau thật hờ hững, bao bọc bởi đôi bao tay đen đậm. Tôi mường tượng những ngón tay thon nhỏ như búp măng non mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng trước đây. Chúng tự do khoan thai chỉ như chạm đụng vào nhau theo nhịp nhàng và cung điệu quen thuộc gắn bó với những tiếng nhạc bay bổng luồn chạy đâu đây.


Page 434 Vietnamese Authors and Literary CollectionChiếc áo len đỏ được bao che bởi một mảnh vải choàng cùng màu đỏ nhưng pha trộn đôi chút màu hoa hường đậm kéo dài tới đầu gối. Những nếp gấp nhăn như cố tình để thùng xuống phía dưới. Bước đi chừng mực như đã được đo đặt từ trước. Đôi bàn chân như được tạo thành một góc vuông vắn, thật hờ hững vô tình.Sự xuất hiện của nàng chỉ trong khoảnh khắc để rồi như bay lượn khuất vào phía trong khung cảnh hẹp. Những khuôn mặt khác thay thế tới tấp, nhịp nhàng không cho người dự kiến được ngơi nghỉ. Họ đã uyển chuyển, trộn vào ánh đèn và âm thanh của người giới thiệu.Tôi từ giã căn phòng ngập khán giả không đợi buổi trình diễn chấm hết, tôi hướng về phía quầy hàng tiếp khách và ngỏ ý muốn mua một món đồ: “Prêt à Porter”.Người tiếp viên vô tình đã không nắm được ý của tôi. “Thưa ông, chắc ông lầm những thứ dành cho quý ông chỉ có trình bày và bán ở tầng thứ ba hoặc là tầng trệt.”Câu trả lời và khuyến cáo khiến tôi hơi phật ý mặc dù cô chiêu đãi viên rất nhã nhặn luôn luôn điểm nụ cười và ngay ngắn nhìn vào tôi trong khi chờ đợi lời phúc đáp. Chà! tiếng Tây của mình chắc ăn đong đây nên khiến cô nàng đoán vội để chìu ý khách hàng. Tôi chuyển ý định bằng ngôn ngữ Anh Văn. Tôi trình bày thong thả hơn. Cô nàng đã bắt được ý tôi, nên mỉm cười duyên dáng:“Ấy là vậy thưa ông. Ông muốn thứ Ready to wear phải không ạ? Chẳng thiếu gì! Chúng tôi có đủ trang phục vừa ý ông.”Nàng nhí nhảnh nhíu đôi mày như nhắc nhở: “Ông muốn lựa kiểu gì màu gì cho bà nhà đây?”Tôi nhìn cô tiếp viên kỹ hơn nữa. Cô ta vẫn chưa đoán định được những gì đang cuộn chảy trong đầu người đối diện, người khách hàng lơ đễnh là tôi, đang trực diện với cô muốn tìm ngõ ngách để móc nối với buổi trình diễn thời trang đang được chứng kiến. Tôi đi thẳng vào vấn đề:“Tôi vừa dự buổi trình diễn thời trang xong...”Nàng không chờ tôi nói hết nhưng đã vội vã xen vào câu nói.“À tôi hiểu, xin mời ông theo tôi.”Vừa dứt câu nói cô đã thoăn thoắt bước đi để tiến đến chiếc quầy cao. Chỉ trong một thoáng hình bóng cô ta đã mất dạng vào phía trong cao vời vợi. Tôi nép mình vào những lớp quần áo thời trang ngập đầy như đua tranh để dành nhau chỗ đứng. Một mùi nồng nồng, ngai ngái của những hương vị hẳn là do các sợi tơ nhân tạo tiết ra như muốn ngăn chận hơi thở. Những ánh đèn soi dọi từ trên cao chỉ chụp phủ một khoảng không gian bé nhỏ để lộ phô bày những nét đậm nhạt thật cầu kỳ cố làm lộ liễu những gì người trình diễn mong mỏi.Tôi đang ở đây, nơi này, và tôi đã quên là mình đang có cái diễm phúc ở tại nơi mà người người vẫn ca tụng: le plus Parisien des grands magasins. Tôi mung lung trong ý nghĩ: “Cái ước muốn cao sang nhất hay tầm thường nhất của một người khách không cần biết đang cất đặt ở vị trí nào!” Những người qua lại ngước nhìn tôi như cố né tránh soi mói, thật vội vã như những ánh đèn pha điên đảo trong đêm không phân định rõ mục tiêu. Tôi cảm thấy như thiếu vắng một hành động hòng mong che khuất cái cô quạnh của mình. Tôi ném tầm mắt vào những bộ đồ khoác mặc trên giá. Tôi vồn vã với khung cảnh bằng vài cử động lật giở những tà áo, đôi tay thật vô định. Cô bán hàng xuất hiện. Cô ta vén lại làn tóc đang xòe thấp che khuất đôi vai trong khi nhẹ nhàng đặt để cuốn sách dày trên bàn. Tôi vỡ lẽ khi nhìn cuốn Catalogue màu nâu đậm, cao to. Trong khoảnh khắc cô ta ngước mắt nhìn tôi và buông thõng câu nói:“Đây! Thưa ông!”


Văn Nhân Lục Page 435Tôi nhìn cô ta mỉm cười, xoay nhẹ cuốn mẫu kiểu về phía mình và buông nhẹ một tiếng thở dài. Tôi muốn nói một câu cảm ơn với cô ta để đền bù vào việc phục dịch này thay vì một hành động khước từ, những gì cô ta đang chờ mong.“Cô thật dễ thương! Hẳn tất cả thời trang nằm gọn trong này đấy nhỉ?” Tôi đặt câu hỏi.“À há, gần như vậy!” Cô đáp.“Có nghĩa là còn những kiểu khác ngoài trong này ra?”Cô ta mở rộng đôi mắt ngước nhìn tôi hơi ngạc nhiên, đôi tay đưa về phía trước hơi cong lại để ngửa bàn tay trắng ngần như bày tỏ lời nói qua nụ cười không thành tiếng.“Xin mời ông hãy thử ném nhìn qua những gì hiện có trong đây. Thưa ông! Từng đấy chưa đủ với ông sao?”“Không phải vậy đâu. Tôi muốn nói những kiểu cách vừa được trình diễn mấy phút trước đây!”Cô ta thốt lên:“À, tôi hiểu ông muốn gì. Này nhé! Nếu muốn, ông vẫn có thể hỏi hay đặt những gì nếu ông thích ngay trong lúc trình diễn mà!”“Ố Ồ, ra vậy ư! Tiếc quá. Tôi sợ làm phiền những người khác hay cũng có thể cả người mẫu nữa! Và bây giờ tôi phải làm sao? Thưa cô?”Tôi đặt câu hỏi trong khi nhìn cô ta như bày tỏ một nỗi thất vọng nhỏ đang vờn chạy trong tôi.Trầm ngâm trong giây lát, cô để nhẹ một ngón tay lên môi, chỉ một giây qua đi cô ta gấp lại quyển mẫu kiểu như tìm kiếm một lời giải đáp tức tốc hòng mong làm vừa lòng người khách hàng.“Hẳn giờ này buổi trình diễn đã xong rồi! Tôi sẽ mang ông tới phòng họa kiểu để tìm những gì ông muốn được không!”“Cô thật dễ thương. Xin cảm ơn trước nhé!”Tôi ngoan ngoãn theo cô bán hàng. Dọc con đường đi, những hình ảnh mông lung như chập chờn ẩn hiện. Điều suy nghĩ bộp chộp trước đây của tôi đã không còn chính xác mấy. Trên hè phố, trong Metro tôi luôn luôn thấy có một thân hình vừa phải không quá to bự tôi thường gặp ở quê hương mà đôi khi vẫn mang nặng một mặc cảm lạc loài.Tôi leo lên những bậc thang thấp không tay vịn để vào căn phòng đang ngập những âm thanh chuyện trò huyên náo với khung cảnh hỗn tạp của bầy thiếu nữ như bầy thiên nga bơi trong vực nước phẳng lặng. Bỗng nhiên tôi nhận ra nàng, người thiếu nữ tôi đã thấy trong Metro. Tôi đã chứng kiến những bước đi yểu điệu và vội vã khi rời chiếc xe điện ngầm để rồi khuất vào những lối đi hẹp, bức tường cao vào một buổi trưa vắng người. Tôi cũng chứng kiến con người đã mang một chiếc áo đỏ cao cổ với những bước đi vuông vắn như đặt để trên mặt sàn, đôi tay chụm lại trong khi ném cho tôi những nụ cười và ánh mắt. Tôi tiến lại gần nàng qua những lời chúc tụng thường lệ và xã giao. Nàng niềm nở đáp lại nhưng không rời khóe mắt nhìn tôi. Tôi tự giới thiệu là khách ở phương xa đến đây để dự Hội Nghị Quốc Tế tại Paris. Nàng mở rộng đôi mắt như thán phục, dễ dãi. Tôi hỏi tên nàng: “Julie Bisset”. Nàng đáp gọn ngắn và hỏi lại: “Còn ông quý danh chi?”Sau câu hỏi nàng nhìn tôi như chờ đợi. Đôi tay se sẽ đan vào nhau. Tôi nhìn những ngón tay như búp non, trắng ngà điểm tô bằng những sơn phết đỏ choé ở lớp mỏng, chăm sóc và kỹ càng. Tôi không trả lời câu hỏi nhưng để đền bù vào đó tôi mời nàng đi ăn tối nay, trong giây phút nàng không từ chối. Nhưng hỏi lúc này là mấy giờ rồi.“Sáu giờ ba mươi phút! Thế Julie làm việc đến mấy giờ nhỉ?”


Page 436 Vietnamese Authors and Literary CollectionTôi hỏi lại: “Bảy giờ đúng! Đi đâu chơi hay ra phía ngoài ngắm đồ rồi trở lại đón Julie vào bảy giờ, được chứ!?”Nàng nói trống không. Cuộc đối thoại chỉ vỏn vẹn có mấy phút đồng hồ nhưng chẳng hề lôi cuốn những con mắt của mọi người. Tôi giơ tay vẫy chào và hẹn sẽ trở lại. “Hẹn chút nữa nhé!”Nàng đáp lại bằng nụ cười và một cái vẫy nhẹ của hai ngón tay nhỏ, thật điệu, thật tây với tất cả dễ dàng và không che dấu ngượng ngập.Tôi không rời bỏ khu siêu thị này nhưng dùng thời gian chờ đợi để lang thang tại khu Cafe Flo và vùng La Terrasse. Khung cảnh đầm ấm với những hàng kính đủ màu sắc để lược ánh sáng mặt trời đã đem lại một vòm trời kỳ lạ như trong một nửa hình cầu lớn chụp phủ không gian hẹp. Vài hàng cây như tự uốn cong lại để nhận đón ánh sáng mặt trời.Rải rác đâu đây những khung cảnh được trang điểm bằng những chiếc ly uống vang úp chụp ngược biểu lộ một sự trình bày ngang ngược, phô bày những cái bất thường cho mọi người chiêm ngưỡng một nền văn minh đảo lộn theo khuôn thước và quy ước đặt để từ xưa đến nay.Khi tôi trở lại điểm hẹn thì nhà hàng đã vắng khách, mọi người đang thu dẹp những công việc của một ngày chấm dứt. Những cô bán hàng đang vội vã đặt để lại những món đồ mất thứ tự. Những tấm màn che ánh nắng đã được kéo xuống, có những tiếng giục giã tíu tít lẫn lộn với những người có trách vụ chùi lau đã bắt đầu công việc thường nhật của họ.Tôi giữ yên đôi bàn tay trong túi quần, mắt lơ đãng luồn lỏi vào phía trong để kiếm hình bóng Julie. Như một vì sao suất hiện, nàng nhoẻn miệng cười và giơ một ngón tay lên cao miệng nói vọng về phía tôi.“Anh chờ một phút nhé! Chỉ một phút thôi!”Tôi se sẽ gật đầu bày tỏ một thái độ chờ đợi để yên lòng nàng. Khung cảnh lúc này hoang vắng, ánh đèn mờ ảo không đủ phơi bày những vệt sáng loang rộng buổi ban ngày.Chỉ mấy phút sau, Julie đã hiện ra sau khung cửa hẹp, cô gái ấy đã biểu tượng nguyên vẹn buổi trưa, lúc tôi nhìn đắm đuối theo hình ảnh trên Metro. Khuôn mặt dưới ánh đèn mờ ảo rõ hơn qua lớp trang điểm kỹ càng. Tôi cố tìm kiếm một lời lẽ thật chải chuốt để đền bù vào những ban phát mà Julie đã dành lại cho tôi. Tôi đổi ý định và nhẹ đặt bàn tay trên vai nàng thật bấu víu nhưng hờ hững. Nàng để yên như vậy và chậm bước đi lại vừa đủ để ngang hàng với tôi. Tất cả những thái độ nho nhỏ và chìu chuộng đã chứng tỏ nàng không khước từ những ước muốn đòi hỏi. Thật dịu dàng nhưng yểu điệu:“Anh muốn đưa em đi đâu bây giờ?”“Anh là một người khách lạ, đáng ra phải chính anh đặt câu hỏi đó với Julie mới phải chứ!”Nàng cười khúc khích nhưng chân thành: “Chỉ thoáng một cái là đã biết anh là người phương xa rồi. Sao mà trộn lẫn được. Ngay từ lúc thấy anh trên Metro đấy nhé! Chỉ một cái nhìn như sâu xoáy và một bộ điệu chẳng giống ai đã đủ làm em xiêu lòng rồi đấy! Chẳng phải nghề nghiệp đã buộc em thích tìm kiếm những gì không liên lạc với bình thường họa may để hòng mong em chú ý chăng!” Nàng khẽ đưa tay lên chặn hơi thở sau giây phút triền miên trong sự bày tỏ ý nghĩ.“Em mặc bộ trình diễn thật đẹp”. Tôi nói với nàng.“Vậy hả anh?” Nàng đáp và tiếp lời.“Mặc bộ đồ nóng quá vào lúc này. Đó là kiểu dành cho mùa thu! Bức muốn chết! Trông thấy mà ngán, nhưng thật tuyệt vời khi mặc chúng để đợi chờ những lá vàng bay trong ấm nóng!”


Văn Nhân Lục Page 437Nàng sẽ đẩy tôi vào chiếc thang máy thênh thang, vắng bóng người. Tôi vịn vào bờ thành và nàng ép lại phía tôi. Những làn tóc rối như bay lượn, chờn vờn đem lại một mùi hương quyện đọng.“Nếu không có em chắc anh sẽ ngủ ở đây mất, vì chẳng tìm được đường”.Nàng cười riễu cợt lẫn vào giọng nói như chim hót. “Dễ xì à! Chúng mình đang ở Printemps de la Mode nhé! Nằm ngang trên đường Haussmann và ở đây anh có thể thấy Metro ngay mặt lộ. Hoặc nếu anh bị lạc vào khu Printemps de la Maison et de la Beauté ư, càng dễ hơn nữa ngay góc đường Auber anh cũng có thể lấy Metro Havre-eaumartin Rer Auber được. Từ đây anh có thể định hướng muốn đi đâu cũng được nhé!”“Chắc chỉ dễ với em thôi. Anh xin chào thua, cứ mỗi khi nhìn vào tấm bản đồ như màngnhện vậy. Paris sao mà đẹp thế. Đẹp từ trong ra ngoài. Đẹp tất cả!” Nàng nhún vai và nhỏ nhẹ:“Anh nói vậy nghĩa là sao? Gớm các ông, sao mà khéo nịnh vậy!”“Anh muốn nói em đẹp như một bức tranh. Một bức tranh huyền hoặc hoang dại!”Mặt trời đã khuất hẳn sau dãy nhà cao. Bầu không khí nóng bỏng vẫn còn âm ỉ. Julie vung nhẹ đôi tay để chiếc ví cheo leo vào phía thân hình và nàng xoè đôi tay để bới gọn mái tóc lại đằng sau. Tôi chậm bước lại để nhìn nàng rõ hơn. Cái không khí oi ả của Paris vào ngày tháng hạ đã khiến cho làn da nàng ửng hồng hơn nữa. Ngày tháng hạ đã đem lại cho tôi niềm vui tuyệt vời. Nàng thấy tôi chậm bước ngắm nhìn, như một phản ứng tự nhiên của phái nữ, sẽ từ tốn cúi mặt xuống đường để nhường cho tôi tự do chiêm ngưỡng. Từ cử động đến hình thù. Nàng đầy đủ vẹn toàn.“Chúng mình sẽ đến khu Montparnasse nhé! Em muốn vậy không? Và sẽ ăn ở tiệm Le Ciel de Paris!” Tôi hỏi.“Anh biểu chẳng biết Paris là gì cả. Thế mà lại biết cả tiệm ăn. Sao anh chẳng thêm vào là sau khi ăn xong chúng mình sẽ đi coi shows Milliardaire để rồi uống Champagne tại Tour Montparnasse cho đầy đủ hơn không?”Nàng biểu lộ câu nói bằng một nụ cười ngạo mạn, đôi môi như trệ thấp hơn và rung nhẹ đôi vai trong đắc ý cợt đùa.“Montparnasse ai mà chẳng biết! Anh nghe nó từ hồi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường kia em à!” Tôi chống chế lời nói của mình và tiếp lời:“Và nếu em cho phép, chúng mình sẽ đi xem shows Milliardaire tại Champs Elyssés!”“ Rồi sau đó!” Nàng hững hờ buông câu hỏi.“ Đi bất cứ nơi nào em muốn!” Tôi đáp.“Anh đúng là một người khách lạ! Em thích vậy!”Trên con lộ, hè phố Paris đông đặc những người. Tôi thấy hàng hàng lớp lớp người thanh thản du hành. Từng cặp chúi đầu vào chuyện trò. Đôi chân như keo kết vào mặt đường. Những Kios báo chí mọc chơi vơi trên con lộ. Kẹp mắc những hình ảnh màu sắc đang tả tơi bay trước gió. Tôi mường tượng lại hình ảnh xa xưa trên đường Võ Di Nguy Sài Gòn hay Đại Lộ Nguyễn Huệ. Một vài trẻ em chạy đuổi nô đùa. Paris một buổi chiều tà trong những ngày tháng hạ còn mãi trong tôi khi rong ruổi vui chơi giữa cái nhộn nhịp vô tận quấn quýt bên mình. Chúng tôi chạy vội xuống hầm Metro khi lắng nghe tiếng động của xe điện ngầm mỗi lúc một gần hơn. Có những tiếng gọi nhau bạt ngàn của lớp người ngược chiều đang trộn quấn vào tiếng đàn và tiếng hát của người hát dạo. Tất cả luồn chạy trong bầu không khí nhớp nhúa. Một hoạt cảnh thật địa phương hơi xa lạ với tôi. Tôi ngỡ ngàng khi thoáng chợt thấy hình ảnh của một người đàn ông, mặt mũi không tệ lắm đang tựa lưng vào tường thành Metro ngoan ngoãn lơ đãng nhìn mọi người qua lại. Hắn đeo một chiếc đàn trước ngực. Ngón tay cái đặt trên phím đàn và những ngón còn lại nhè nhẹ phẩy trên những sợi dây để đem vào không gian nhộn nhịp một vài


Page 438 Vietnamese Authors and Literary Collectiontiếng nhạc khô cao hòng mong lôi cuốn mọi người. Dưới chân hắn là một hàng chữ viết vội vàng không chăm sóc: Musicien, sans travail, pour manger SVP J’ai fain. Bên cạnh là một con chó mượt mà đen nháy ngoan hiền nằm gác mõm trên đôi chân. Đôi tay ve vẩy như đuổi côn trùng đang bay lượn tìm nguồn sống. Trong khoảnh khắc, tôi quên mình với hiện tại. Tôi cảm thấy một thôi thúc từ trong cánh tay và một làn hơi thở nhè nhẹ trên vai đã đem mình về thực tế. Julie đã tì cằm vào vai tôi hồi nào không hay và đôi tay mềm mại đang bám níu vào tôi. Hơi khua động. Nàng ngoan ngoãn thì thầm nói nhỏ: “Kìa anh, đi chứ! Không lỡ tàu bây giờ!”Tôi vòng tay quanh nàng và hôn nhẹ trên đôi môi thắm đỏ. Nàng yên lặng đón chờ. Cả hai chúng tôi vội vã chạy như bay về phía Metro đang đông đặc người chen lấn khi hai cánh cửa nặng nề hé mở.Metro buổi chiều đông đặc như nêm cối. Nàng đứng tựa vào chiếc cột sắt. Hai khuôn mặt chỉ cách nhau gang tấc. Nàng cười rộng miệng để lộ hàm răng trắng ngần. Một hơi hướm ngây ngây quấn quyện lấy tôi. Tôi đặt đôi tay lên vai nàng. Chiếc xe điện ngầm từ từ chuyển bánh sau một hồi còi dài khô rít. Những thân hình trong khoảng đứng hẹp bắt đầu đu đưa theo mức độ nhanh dần của tốc độ. Sức ly tâm đã đem tôi gần lại Julie hơn nữa. Mùi da thịt nàng như bao chặt quanh tôi. Nàng đồng lõa với vận tốc để thân thể đè sát tôi thêm hơn. Trong cái không gian đặc người ấy, Julie như quên hẳn sự hiện hữu của mọi người. Nàng từ tốn và kiểu cách tìm kiếm đôi môi hờ hững của tôi. Nàng đắm đuối mê man truyền cảm khi vòng tay tôi từ từ xích lại gần hơn.Tôi linh cảm như một vật nhọn đang đi vào lưng mình. Một thoáng chợt đến với tôi hẳn là Metro đông người nên bị chen lấn đây.Nhưng không đấy là ngón tay của hai người bạn của tôi đã đến đây cùng khoảng thời gian với tôi để tham dự Đại Hội. Họ đã tế nhị báo sự hiện diện của mình bằng cách dí ngón tay trên người tôi.Ý nghĩ của tôi bị đứt đoạn khi chiếc xe điện ngầm thét lên hồi còi lớn báo hiệu thoát khỏi đường hầm lên mặt đất tại trạm Bastille. Ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa kính cho tôi nhận diện rõ hơn những người đồng hành. Một cảm giác xa lạ, lạc loài như chen lấn quanh đây. Tôi đang trong khung cảnh này, hiện diện này với tất cả ao ước quá khứ và hẳn cũng là những hòng mong của nhiều kẻ cùng lứa tuổi tôi đang đắm mình trong vực thẳm, trong cái ngày mai không trong sáng hơn hiện tại. Tôi suy nghĩ, mong mỏi gì khi nhìn những người quanh tôi đang khép mình trên hàng ghế hẹp, hiền từ, chịu đựng sau những ngày dài mệt mỏi để trở về nơi trú chân tìm một thoải mái tạm bợ.Chiếc Metro từ từ chậm lại để hiện rõ chữ Chatelet đang chạy ngược về phía sau. Julie khoan thai lấy lại tư thế, nàng vươn tay như để kéo chiếc áo cho ngay ngắn hơn. Tôi hiểu đã đến lúc phải giã từ chiếc xe điện ngầm để sang tàu.Tôi chào lại với hai người bạn và bỏ đi.Julie kéo tôi đi như chạy. Có lẽ cuộc sống thường nhật của nàng đã quen như vậy.Tôi sánh vai cùng nàng để lấn chen giành lối đi qua nhiều trạm đổi tàu. Tôi đã đi qua St. Michel để rồi chui lên mặt đất tại Odeon. Trời Paris về đêm. Ánh sáng tràn ngập mọi nơi.Chiếc thang máy đã đem chúng tôi lên tầng lầu thứ 56 của tiệm ăn Le Ciel de Paris. Chúng tôi đứng trên tháp Montparnasse cao vời vợi. Tôi để Julie chọn một chiếc bàn nhỏ dành cho hai người. Chúng tôi ngồi sát hàng kính cao. Từ đó tôi có thể thấy tất cả Paris về đêm.Tôi đặt tay trên bàn phủ lớp khăn màu vàng nhạt. Khung cảnh kiêu kỳ, quý phái sang trọng. Tôi nhìn những hạt nước lăn tăn sủi bọt và những vệt dài chạy dọc chiếc ly cao. Julie tựa lưng vào chiếc ghế thấp, đôi tay nàng ngoan ngoãn đặt lên đùi. Mớ tóc hung vàng óng ả phủ ngập đôi vai. Ngọn nến bập bùng đốt cháy trong chiếc ly thấp.


Văn Nhân Lục Page 439Tôi ném tầm mắt ra phía ngoài trời đen đặc. Những đốm sáng như bắn đỏ không gian. Tháp Eiffel bừng cháy từ mặt đất lên cao. Cái không gian đen đặc như ghen hờn với ánh điện. Từng nấc, từng bậc đan bện điểm tô đen trắng lẫn vàng như soi móc lớp sóng đậm đều của dòng sông Seine phía dưới. Bàng bạc nhấp nhô. Khu Terrasse Montparnasse ngập người. Những ánh nước phun cao ngập ngừng lẫn với ánh sáng bạt ngàn.Tôi nhìn Julie như một bức tranh vẽ trong bóng đêm. Đôi môi tuyệt vời như mời mọc. Nàng từ tốn nâng ly đưa lên môi tợp nhẹ một hớp rồi kiểu cách đặt xuống. Julie se sẽ lắc đầu như lùa mái tóc nằm gọn về một phía và buông thả chiếc tay trên khung bàn hẹp trùm phủ khăn vàng.Tôi bất chợt buông câu hỏi về cuộc nói chuyện với mấy người bạn.“Trong Métro khi nãy, anh thấy em lắng nghe mọi người nói chuyện. Một thói quen của phái nữ là mỗi khi dự kiến những cuộc đàm thoại lẩm cẩm của phái nam. Hẳn là em không vừa lòng đấy nhỉ!”Nàng cười hóm hỉnh:“Em hiểu các anh nói gì! Dĩ nhiên không phải là trăm phần trăm rồi!”Nàng vẫn cười. Tôi sững lại trong giây lát, cau mày trong bóng đêm:“Nghĩa là em hiểu tiếng Việt!”“À há! Anh ngạc nhiên lắm sao?”Nàng co đôi tay ôm chiếc cằm nhọn, đôi tay chụm lại nâng cao đôi má hồng thật thơ ngây và dâng hiến. Nàng nhè nhẹ bấm môi để tránh cười thành tiếng.“Em đến Việt Nam? Học tiếng Việt?” Tôi hỏi.“Không đâu anh!” Nàng vẫn che giấu và tiếp.“Anh thử đoán đi! Một người như anh có gì dấu được qua cái nhìn sâu xoáy, thăm thẳm vào lòng người!”Tôi nhún vai lắc đầu. Julie chống đôi tay trên bàn nhìn thẳng về phía tôi và ngập ngừng:“Mẹ em là người Việt!”Tôi muốn bày tỏ một cảm nghĩ bằng tiếng reo mừng nhỏ nhưng vội vã dập tắt ngay ý định khi nhìn thấy Julie đưa tay vuốt làn tóc và hơi cúi mặt xuống để che giấu một nét buồn thoáng hiện trên khuôn mặt xinh tươi. Tôi nắm tay Julie và nàng để yên như vậy. Tôi không dám đi xa hơn nữa để biết thêm về người thiếu nữ hai dòng máu này, đang diện kiến với tôi!Tôi muốn ngưng nghỉ nơi đây trong lúc này. Bất chợt Julie cất tiếng:“Em nghe các anh nói về Việt Nam. Về quê hương của mẹ em. Làm sao em có thể lơ đễnh được!”“Em sinh trưởng ở Việt Nam? Miền Nam hay Miền Bắc?”Nàng thong thả buông thõng câu nói thật ngắn:“Không!”“Em muốn nói gì?” Tôi hỏi“Em không biết Việt Nam ở đâu cả!”Nàng nhún vai trả lời và tiếp: “Tất cả những câu chuyện anh sẽ nghe sau đây do chính mẹ em kể lại cho em!”Nàng di động ly rượu trên bàn như làm cử động để che giấu những cảm động:“Mẹ em là người sinh trưởng ở miền Bắc. Ngôi làng có những lũy tre xanh, dưới chân đê. Có những ngôi nhà tranh, nhà ngói đỏ nhấp nhô bên hàng nhãn cao. Cây đa đứng xòe như chiếc lọng xanh nơi đầu đình. Những hàng xoan ngập hoa tím. Những vũng trâu đầm để lại dấu tích ngày tháng hạ. Mẹ em đã gặp ba em ở đây. Mẹ em đã từ bỏ gánh hàng cau và quên đi những phiên chợ chật người vào những ngày cuối năm cũng như những cái nhộn nhịp quen thuộc của xóm làng để theo ba em đi hành quân khắp liên khu III cho đến khi ông bị thương và đưa về


Page 440 Vietnamese Authors and Literary CollectionPháp. Mỗi lần ngồi bên bà, bà vuốt mái tóc em và nói quê hương của bà đẹp lắm, ngập những cánh đồng xanh, những vũng đất bồi với con sông nước đỏ phù sa. Em đòi mẹ đưa ba và em về nơi bà kể. Bà nhìn em rồi khóc!”Từ tầng lầu thứ 56 của nhà hàng Le Ciel de Paris, tôi nhìn xuống thành phố Paris dưới chân đang ngập ánh sáng về đêm. Tôi úp tay trên mặt mường tượng từ con đê cao nhìn xuống lối dốc chạy dài nhẵn thín những vết chân người không đủ để ngăn lớp cỏ dại luồn sâu trong lòng đất để đâm chồi lên cao. Tôi ngắm nhìn Julie hai tay chắp vào nhau. Tôi bao bọc đôi tay đó bằng tay tôi. Hơi ấm truyền cảm từ tôi qua nàng. Nàng nhìn tôi qua ánh mắt chớp mau.** *Ánh nắng ban mai xuyên qua khe màn hở dọi vào căn phòng thành một vệt dài, tôi nằm yên để cố gắng đuổi theo những ý nghĩ tuyệt vời vờn quanh tôi, gắng không gây động tĩnh và phiền hà Julie mà tôi vẫn đinh ninh ở bên cạnh tôi. Tôi thất vọng khi nhìn quanh mình. Julie đã không còn đó. Tôi vùng dậy tìm kiếm khắp phòng. Khung cảnh hoang lạnh của một buổi sáng im như tờ. Julie đã bỏ đi không biết vào lúc nào. Nàng không để lại một chứng tích gì, dù là một lời nhắn ngắn gọn cho tôi.Tôi nhìn quanh, tôi thấy chiếc điện thoại đứng chơ vơ. Tôi chộp vội chiếc máy và đưa ống nghe lên tai trong bàng hoàng. Tất cả cố níu lấy một hy vọng mong manh. Tìm kiếm giọng nói của nàng. Bên kia đầu dây, một giọng nói rất lịch sự cho biết Julie đã chính thức nghỉ việc từ hôm qua và không trở lại nữa. Tôi ném mình trên nệm cao cố gắng tìm lại lời thủ thỉ: “Em đẹp như thiên thần và anh là kẻ diễm phúc đêm nay.” khi em bảo: “Je t’aime! Khi xa Paris anh còn nhớ Julie không?”Vũ Văn Tùng


Văn Nhân Lục Page 441Xuân TiênThi sĩThi sĩ Xuân Tiên tên thật Xuân Tiên NguyễnBút hiệu Xuân TiênHậu duệ của SĐ 18, qua Mỹ diện H.OĐịnh cư tại tiểu bang Virginia.Tài năng: Ca hát, làm thơThường hát giúp vui trong các tổ chức Cộng Đồng Vùng Hoa Thịnh Đốn.Tham gia cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân, đoạt giải Hoa Hậu Phu Nhân Toàn Cầu tại Arizona ngày 18 tháng 2 năm 2020.Thơ phổ biến trên FacebookLà hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.Tham gia Tuyển Tập Văn Bút Miền Đông 2021


Page 442 Vietnamese Authors and Literary Collection LIỄU RỦ CANH THÂULạnh vắng phòng loan liễu rủ sầuGiọt buồn cô quạnh gửi về đâuTrăng đêm lơ lững treo nhành trúcThao thức canh thâu mắt thấm mầu.Sương rơi còn đọng trên cành láTrăng đã qua rồi khuất bóng xaVương vấn điệu buồn nghìn điệp khúcChuyện tình dang dở mãi trôi qua.Xuân TiênTHUYỀN VÀ BẾNĐời sóng vỗ thuyền trôi ngược gióLỡ tay chèo giữa ngõ ra khơiLạc phương trời chơi vơi giông tốMuôn thuở vương mang giấc mộng đời.Giữa canh tàn bóng trăng dần khuyếtDa diết chờ mong, phận rối bờiBến đợi chiều đông chờ khởi sắcBạc đầu xanh thuyền lạc dòng khơi.Xuân Tiên


Văn Nhân Lục Page 443NHỐT KHỜNhốt gửi trái tim trao chàng hôm ấySao chàng chẳng lấy để Nhốt buồn hiuĐêm xuống cô liêu khung trời lạnh giáÔm ấp trong lòng hình bóng người yêu.Nhốt mãi tương tư thấy chàng hôn NhốtKhi tỉnh giấc nồng Nhốt khóc vì yêuGửi gió bao nhiêu những lời muốn nóiNhốt đã yêu rồi chàng có xiêu xiêu. Xuân Tiên Gọi Thầm Tên AiGọi thầm trong mộng tên aiĐêm sầu đưa lối lạc hoài trong mơTình si còn mãi đợi chờBóng người thấp thoáng từng giờ đâu đâyKhuya buồn ngồi ngắm hình hàiCho vơi nỗi nhớ tình ai trong lòngLỡ rồi dệt mộng đêm đôngTình ơi sao mãi còn trong mộng hoài.Xuân Tiên


Page 444 Vietnamese Authors and Literary Collection Thầm KínThôi nhé chôn vùi vào giấc mộngCon tim khép kín tiếng tơ lòngGiã từ cơn mê nào lay độngGiữ mãi tình ru mãi đợi mong.Một giấc chiêm bao thấp thoáng trôngNghe hồn chết lặng giữa đêm ĐôngSầu trong đôi mắt còn vương đọngMột bóng hình ai thật ấm nồng.Xuân Tiên


Văn Nhân Lục Page 445 TÌNH BƠ VƠ Một nửa hồn tôi lạc mất đâu? Con tim rỉ máu ngàn năm sầu Ai gieo mảnh vỡ tình tê tái Mong đợi chờ người mãi kiếp sau. Tình chỉ là thơ vẫn ngóng chờ Tuyết đông phủ kín liễu đào tơ Nghìn thu vạn kiếp nào ai biết Lỡ dệt mộng rồi tình bơ vơ. Xuân Tiên


Page 446 Vietnamese Authors and Literary CollectionHình Lưu Niệm các sinh hoạt đáng nhớ của VBVNHN Hoa Thịnh Đốn: Đại Hội VBVNHN Kỳ XII (16-17.10.2021) Ban Chấp Hành và các đại biểu của các vùng Văn BútHoa Thịnh Đốn: Đại Hội VBVNHN Kỳ XII (16- 17.10.2021) Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2018-2020, Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2021-2023 & trưởng ban tổ chức Đại Hội Chủ tịch VB VĐBHK Hồng ThuỷHoa Thịnh Đốn: Đại Hội VBVNHN Kỳ XII (16-17.10.2021) Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2021-2023 PCT Đăng Nguyên, Thủ quỹ Lê Thị Ý, Tổng Thư Ký Lê ThịNhị, PCT Erlinda Thuỳ Linh & C.T Cung Thị LanHoa Thịnh Đốn: Đại Hội VBVNHN Kỳ XII (16-17.10.2021) Ban Chấp Hành VBVNHN nhiệm kỳ 2018-2020 và Ban Chấp Hành VBVNHN nhiệm kỳ 2021-2023Hoa Thịnh Đốn: Hậu Đại Hội VBVNHN Kỳ XII(17.10.2021) Văn thi hữu và thân hữu VBVNHN liên hoan sau Đại HộiHoa Thịnh Đốn: Đại Hội VBVNHN Kỳ XII (16-17.10.2021) Văn hữu Thanh Hương, Chủ tịch Cung ThịLan và Dịch giả Diệm Trân Kratzke chụp hình kỷ niệm Văn hữu thi sĩ Trần Công Lão Mã Sơn 99 tuổi.


Văn Nhân Lục Page 447 Pune, Ấn Độ (25-29.9.2018) Chủ tịch VBQT Jennifer Clement, Chủ tịch VBVNHN Vịnh Thanh Dương Thành LợiPune, Ấn Độ (25-29.9.2018): Phái đoàn VBVNHNPCT Lê Hữu Liệu, Chủ tịch Dương Thành Lợi và TTK Thanh Sơn tại Đại Hội Đồng Văn Bút Quốc TếPune, Ấn Độ (25-29.9.2018) TTK Thanh Sơn,PCT Lê Hữu Liệu,CT UB.Văn Nghệ Sĩ Bị Cầm Tù VBQT Salil Tripathi, CT Dương Thành LợiPune, Ấn Độ (25-29.9.2018): Chủ tịch Dương Thành Lợi trình bày về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trước Ủy Ban Văn Nghệ Sĩ bị Cầm Tù của Văn Bút Quốc TếDe La Salle University, Manila: Đại Hội Đồng VBQT kỳ 85(October 1, 2019): Fernand de Varennes (UN Special Rapporteur on Minority Issues), Lloyd Duong (Vietnamese Writers Abroad PEN), Maria Karina Bolasco (Philippine PEN), Bernice Chauly (PEN Malaysia), Ilaria Maria Sala (PEN Hong Kong)Manila Phi Luật Tân Đại Hội Đồng VBQT kỳ85(October1, 2019) BCH VBVNHN nhiệm kỳ 2018-2020TTK Thanh Sơn, Chủ tịch Vinh Thanh Dương Thành Lợi, PCT Lê Hữu Liệu & Thủ Quỹ Tuyết Nga


Page 448 Vietnamese Authors and Literary CollectionHOA THỊNH ĐỐN (27.03.2021) Đêm thắp nến cầu nguyện cho các nhà văn, nhà báo bị cầm tù tại Việt NamHOA THỊNH ĐỐN (27.03.2021) Đêm thắp nến cầu nguyện cho các nhà văn, nhà báo bị cầm tù tại Việt NamHOA THỊNH ĐỐN (27.03.2021) Đêm thắp nến cầu nguyện cho các nhà văn, nhà báo bị cầm tù tại Việt NamCalifornia (10.09.2021) Chủ tịch Cung Thị Lan họp mặt Quý văn thi hữu Văn Bút Vùng Tây Nam Hoa Kỳ.Orlando, Florida (19-20.09.2021) Văn Bút Tao Đàn Hội Ngộ Tâm Giao và Kỷ Niệm 200 năm ngày giỗ của đại thi hào Nguyễn DuOrlando, Florida (19-20.09.2021) Văn Bút Tao Đàn Hội Ngộ Tâm Giao và Kỷ Niệm 200 năm ngày giỗ của đại thi hào Nguyễn Du


Click to View FlipBook Version