Văn Nhân Lục Page 99VIỆT NAM TANG THƯƠNG!Tôi lớn lên trong khúc quanh Lịch Sử1975...Nước mất...Nhà tan30 Tháng Tư...đau xót...ngỡ ngàngMiền Nam mất vào tay bọn Cộng sảnMẹ tôi đã theo giòng người hoảng loạnBỏ lại tôi...tim thổn thức héo honMẹ phải đi...mai... nuôi trẻ sống cònTôi ở lại với Ngoại già sức mọn...Chữ”giải phóng” chẳng ai mừng chào đónNghèo xác xơ mà giải phóng giàu sang?Như đàn bò từ rừng rú đồng hoangVào thành phố muôn sắc màu chói rạngMiền Nam hỡi...Hòn Ngọc đang tỏa sáng!Một Miền Nam ngẩng mặt khắp Năm ChâuMột Miền Nam trù phú trắng gạo nâuNiềm kiêu hãnh...Miền Nam tôi yêu dấu!Mẹ Cha khóc tay bế bồng con, cháuBỏ sau lưng mảnh đất cả đời thươngSống lênh đênh trên biển cả dặm trườngĐi không biết đâu là phương... là hướng?Bởi không muốn ở chung loài khỉ vượnVượt Trường sơn mang theo máu tanh hôiCướp đất lành cho ma quỷ sinh sôi“Đừng tin nhé những gì Cộng sản nói”Cơm không đủ...trộn khoai, ngô đỡ đóiMiền Nam tôi...thành nghèo xác nghèo xơCha đi tù”cải tạo”...Mẹ bơ vơChồng khổ ải...Vợ ôm con sầu nhớ!“Thiên đường”đó...bọn tham tàn đã mở“Địa ngục trần gian” đày đọa Miền Nam“Hãy nhìn đi...tội ác Cộng sản làm”Câu nói đó đã đi vào tâm khảmNgày xưa ấy...còn đây màu ảm đạmGiòng lệ rơi...tôi khóc hận Tháng Tư...Giận bạo tàn đẩy Tuổi trẻ thói hưDìm Đạo đức suy đồi trong đối xửTâm miệng ác tạo ngàn lần nghiệp dữCác Bạn Trẻ ơi...có thấy?có hay?Đất nước mình từng giờ phút lung layGiặc Tầu cộng đang lăm le chiếm lấyTừng tấc đất thấm lời ru thưở ấy...Một Hoàng Sa cũng là đất Ông ChaMột Trường Sa cũng giọt máu ruột ràTa phải giữ...không tiếc gì mạng sốngBọn Cộng sản lũ họ hàng Chiêu ThốngCắt Đất ta hai tay ngửa tặng khôngChia ruộng Nhà...dân ở lỗ ăn lôngTuổi trẻ hỡi!Nước Việt Nam đang mất...Erlinda Thuỳ Linh05/01/2020 3:30PM
Page 100 Vietnamese Author and Literary CollectionToday is my sister’s birthdayOn this day many years ago, we celebrated her leaving the cradle and turning oneMy one-year-old sister was very cute...Day-by-day and month-by-month you grew up to be so beautiful the stars could not compare and the moon became jealous of youThe very nice, very honest, very admirable youYour soul was as pure as the white lotus flower...But God gave you such a short destinyHe took you with him to heavenYou fly among the starsNow an angel, you have joined your many peers,Leaving me here on earth all aloneI wonder… when we are reborn, will we get the chance to be sisters again?God, look down to seeMy face is full of tears because I miss her so!I miss you so much, my sister!You paid all your dues—you left early because you owed nothing leftToday is October 22ndWhen I pray, I see your gentle, lovely smile through the smoke of the incenseThe temple bell resounds throughout the roomI bow my head to Buddha… my heart flutters restlessly… I am sad...Thuỳ Nhung, my little sister…??10/22/2017 4:21AMErlinda Thuỳ Linh
Văn Nhân Lục Page 101 Hẹn...?♥�? Bạn khẽ hỏi... khi đời hoàng hôn xuốngTa trở về nơi thương nhất trần gian?Bỏ lang thang nửa đời khuất dặm ngànGửi nhung nhớ nặng cánh gầy chim biểnQuê xưa đó...cả khung trời lưu luyếnBên đời ta mãi đắm đuối thiết thaSóng tỏ tình...bờ rung nhẹ lời caGiọt nắng sáng mơn man từng bọt trắngThân viễn xứ...lệ rơi thầm mặn đắngTrở về ư? Mảnh đất cả đời thươngMang hình hài trả lại thưở lược gương?Hay chi chít dấu chân chim tơi tả?Ta vẫn ước...con đường làng êm ảNụ cười hiền chân thật...Vũng Tàu xưaGió đu đưa Trăng lơi lả ngọn dừaThương nhau bởi nét mặn mà sóng vỗThôi ta hẹn...xin một lần bến đỗBạn còn đây vẫn mãnh liệt vòng tayVẫn nồng nàn nắng gió Vũng Tàu sayThì đợi nhé...nụ hôn màu mận thắm..! Erlinda Thuỳ Linh 12/12/2017 3:56 AM ENDEARING TRANQUILITY Sunrise's so serene immersed in crystal raysshining through clouds with warmest touchand brushing glorious light in the glow of roses.Stopped then asked Sunrays, \"Your feeling? Angel.\" \"My heart and soul longing for my love,” Fairy smiled.“He’s thousands of miles away across this planet.\" Chanted Clouds quickly, \"Let’s bring your feelingto the adoring man of your radiant dreamand beam your legend throughout the cosmos.\" Soared by heartbeats the myth marvelously became reality… A gorgeous fairy of heaven and a gentleman of earth fell in love. On top of the bridge of treepies… illuminated by the tranquil sun and adorned by endearing cloudstheir bodies and souls found each otherand merged into one causing waves of passionate rhythmsfueling the opulent fire of everlasting love. Erlinda Thùy Linh 11/28/2021 11:07 AM
Page 102 Vietnamese Authors and Literary Collection Hà Anh Phương Văn sĩ, thi sĩHà Anh Phương tên thật là Nguyễn Duy Hạp sinh ngày10-8-1930 tại Tân Mỹ, Kim Sơn, Ninh Bình (Bắc Việt). Con ông Nguyễn Duy Đàm và bà Phạm Thị Mai. Cháu nội của cụ Bá KỳPhát Diệm, Kim Sơn, Ninh Bình, và cháu ngoại của cụ Tú Khới vùng duyên hải Kim Sơn.Hồi nhỏ học trường Phát Diệm.Khi lớn học trường Dũng Lạc, Hà Nội. Có bằng Tú tài đậu ưu. Có vợ 4 con.* Năm 1954, bị động viên Khóa V Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức tại Sài Gòn. Ra trường năm 1955, với cấp bậc Thiếu úy. Năm 1970, được thăng cấp Thiếu tá và giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn Yểm Trợ Tổng Quát Truyền Tin ở Củ Chi, Sài Gòn Việt Nam.* Năm 1975, đi tù Cộng sản 7 năm. Được thả về, đi vượt biên tới đảo Galang (Indonesia) năm 1985. Đến Mỹ ngày 17-9-1986. Năm 1991, đoàn tụ với vợ con và sống tại Santa Ana, CA.Trong thời gian ở Galang, đã tham gia Ban Đại Diện Người Việt và phụ trách Chương trình Văn hóa văn nghệ vào cuối tuần.Tới Mỹ, đã nghiên cứu viết quyển “Hướng về văn hoá dân tộc Việt” và “Từ ngục tù Cộng Sản đến xây dựng tương lai”, đã được nguyệt san Xây Dựng ở Texas đăng toàn bộ vào năm 1987, 1988 . Sau đó, viết quyển “Bí quyết trường sinh khỏe mạnh”, quyển “ Kế hoạch phát triển Đường hướng Tuổi trẻ Việt Nam Hải Ngoại”, rồi đến quyển “Tìm hiểu Phát Huy Giá Trị Trống Đồng cổ Việt Nam”, tiếp theo là quyển “Tìm hiểu Tinh Hoa văn hóa dân tộc Việt.”Hiện nay, những quyển sách này đang đóng góp vào việc phát triển đường hướng Tuổi trẻ Việt Nam Hải Ngoại, để phát huy những giá trị truyền thống văn hóa dân tộc Việt, đem lại hạnh phúc thành công, tạo sức mạnh tương lai cho Tuổi trẻ. Nhằm thăng tiến Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại vững mạnh, và đưa đất nước Việt Nam sớm được Tự Do Dân Chủ giầu mạnh, dân hạnh phúc ấm no.Ngoài ra, đã tham gia các Hội đoàn dưới đây để cùng nhau sinh hoạt phát triển đường hướng nêu trên: Hội Ái Hữu Binh Chủng Truyền Tin. Hội Ái hữu khóa 5 SQTB Vì Dân Hội truyền thống Phát Diệm. Hội các thánh tử đạo Việt Nam (Night Columbus)Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (Vietnamese Abroad Pen Centre)Phó Chủ tịch Nội vụ VBVNHN / Vùng Tây Nam Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2014-2017
Văn Nhân Lục Page 103 Hoài Niệm Tôi nhớ một ngày đã xa xôiTrên rừng thông vắng suối bên đồiVai kề đôi bóng chân em bướcNhớ đến làm tôi thấy bồi hồiNgày ấy tôi về thăm cố hươngTrên đường qua thác lúc hoàng hônTình cờ tôi gặp người thôn nữDuyên dáng làm tôi đã vấn vươngTừ đó tôi tìm cách gặp nàngTỏ tình khôn khéo biết hân hoanĐể tình cảm nàng luôn chan chứaĐến lúc tình yêu thắm mộng vàngNgờ đâu nơi đó giặc lan trànGieo sầu chia cách khắp Giang SanChia lìa mối Tình Đầu dang dởĐể người xa cách chết tâm canThế rồi Tôi sống những ngày quaTình sầu thương nhớ biết bao laChờ tin người đó từng giây phútVẫn mãi mong chờ Tình thiết tha.Kỷ niệm những ngày trên thác Yali.Kontum năm 1958.Hà Anh Phương
Page 104 Vietnamese Authors and Literary Collection Hãy Sống Vui Cuộc Đời Để Được Vui Khỏe Yên LànhThiên nhiên và Bản thiện: Theo Định luật vạn vật nhất thể biến sinh, hay Hòa hợp Thiên nhiên Dịch biến, trong Kinh Dịch mà tổ tiên ta đã ghi lại trên trống đồng Ngọc Lũ Việt Nam, thì mọi vật trên thế gian này đều được sinh ra theo vạn vật biến sinh, hoặc do Thiên nhiên Dịch biến, và có tiêu chuẩn đời sống bình thường riêng biệt. Như con người, có tiêu chuẩn đời sống bình thường là 100 tuổi theo Sinh lão bệnh tử, tức theo chu kỳ Sinh TrụHủy Diệt. Kể cả trái đất và mặt trời cũng theo chu kỳ bị Hủy diệt, chỉ khác thời gian mà thôi.Đến khi chết rồi, thân xác sẽ trở về cát bụi, thần khí (linh hồn) sẽ đi vào không gian. Và mọi vật sẽ tiến hóa theo định luật vạn vật biến sinh.Tiêu chuẩn là như thế. Tuy nhiên, thực tế có người chết trẻ, có người chết trung niên, có người chết già. Rồi, có người chết thanh thản yên lành, có người chết đau đớn, khổ sở. Tại sao vậy?Vì phần lớn con người đã:* phá hủy môi trường gây ô nhiễm và thay đổi khí hậu.* dùng hóa chất độc hại cho đồ ăn uống và trồng tỉa, * lối sống không được tốt lành, ăn uống quá độ, không biết gìn giữ sức khỏe v.v.Nên con người đã sinh ra nhiều bệnh hoạn đau khổ, như sinh ra nghẹt tim, tai biến mạch máu não, ung thư v.v… đã chết đau khổ sớm hơn.Rồi con người khi mới sinh có tính Bản thiện là tình người, tình yêu thương. Nhưng khi lớn lên, con người bị ảnh hưởng xã hội, đã sinh ra nhiều các tính xấu như ghen ghét, hận thù, ích kỷ. Do đó, đã không sống bình thường theo Bản thiện, để hậu quả đã gây ra biết bao đau khổ, chết sớm.Con người mới được xuất hiện cách nay khoảng 200 ngàn năm TCN. Trước thời gian đó, mọi vật trên thế gian này đều sống bình thường theo tiêu chuẩn do vạn vật biến sinh hoặc Thiên nhiên Dịch biến.Nhưng khi con người văn minh, vì ích lợi đời sống tiến bộ đã phá bỏ tiêu chuẩn không sống hòa hợp với Thiên nhiên và Bản thiện. Nên đã chết sớm và đau khổ. Vậy, con người muốn được sống lâu, chết yên lành. Hãy sống theo Thiên nhiên và Bản thiện.Nhưng, Thiên nhiên đã bị ô nhiễm, và Bản thiện đã bị làm hư.Tuy nhiên, trong trường hợp này, con người có thể cố gắng giải quyết cuộc sống:Về ô nhiễm: Tập thể dục thở bụng thường xuyên có thêm nhiều dưỡng khí theo khi công Đạo BaTâm Pháp của Hà Anh Phương. Và đến các công viên hoặc ra biển đi bộ mỗi ngày nửa giờ để hít thở không khí tốt hơn.Về ăn uống: Cố gắng theo sự hướng dẫn của các bác sĩ và các chuyên gia để ăn uống tiết độ giảm bớt các chất hại, không tốt cho sức khỏe.Về đạo đức: Nên theo một đạo giáo và cố gắng sống tốt lành, sẽ bớt các tật xấu ít bệnh đểđược khỏe mạnh yên lành.Như thế, con người sẽ được sống lâu hơn và chết yên lành.Để sống vui cuộc đời theo tiêu chuẩn đời sống bình thường của vạn vật.Hà Anh Phương
Văn Nhân Lục Page 105
Page 106 Vietnamese Authors and Literary CollectionTiểu sử: Hạo Nhiên Trần Thế NgữSinh Ngày 20-9-1941 tại quận Trực Ninh tỉnh Nam Định Bắc Việt.Cựu học sinh trung học Chu Văn An 1956-1963 theo học đại học Văn Khoa ban triết học Đông phương và Tây phương Phó chủ tịch sinh viên Sài Gòn 1964-1966Giáo sư VIỆT VĂN từ 1965-1968.Sĩ quan Trừ Bị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 1968- 1975.Tại Hoa Kỳ sáng lập viên các hội đoàn:* Hội Việt Nam Tương Trợ Culver City 1976.* Trung Tâm Sinh Hoạt Người Việt Quốc Gia Santa Ana 1977-Los Angeles * 1979 tham gia tuyệt thực tranh đấu cho Tự do nhân quần Việt Nam…* Việt Sĩ Đạo Hiệp Hội* Nghệ Thuật Đông Phương 1980* Hội Thân Hữu Việt Mỹ S.Bay 1981* Tinh Việt Văn Đoàn 1983* Công tác báo chí: Thức Tỉnh…* Các trung tâm Việt Ngữ Nam California USA…* Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Tổng thư ký Ban Đại Điện Vùng Tây Nam Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2017-2020
Văn Nhân Lục Page 107SỨ MẠNG VĂN BÚT HẢI NGOẠIChúng ta người Việt Nam TỊ NẠN LƯU VONG nhưng hãnh diện mang dòng máu Việt cha Rồng mẹ Tiên TRÍ DŨNG NHÂN TỪ cùng chung quan điểm lập trường như sau:Tại hải ngoại có TỰ DO NGÔN LUẬN nên việc cầm bút phần nào bị lạm dụng thay vì phục vụ NHÂN SINH mục đích CHÂN THIỆN MỸ!Do vậy hải ngoại phải là môi trường phương tiện tạo dựng thế hệ nhà văn mới khởi phát từ nền tảng dân tộc hầu chu toàn trách nhiệm làm VĂN HOÁ đích thực!1. Người Việt thầm lặng nhưng quyết tâm không im lặng thụ động trước tội ác BUÔN DÂN BÁN NƯỚC của Bạo Quyền Cộng Nô Việt Nam!Ngược lại chúng ta có bổn phận trách nhiệm tích cực tranh đấu cho TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN của dân tộc Việt Nam!2. \"Văn dĩ tải đạo \" làm văn hoá là chuyên chở phát huy ĐẠO LÝ-nhất là truyền bá đạo học Việt Nam, để xây dựng CỘNG ĐỒNG VIỆT HẢI NGOẠI lành mạnh tiến bộ mới mong góp phần yểm trợ hữu hiệu HƯNG PHỤC QUÊ HƯƠNG trở về đất hứa Việt Nam TỰ DO DÂN CHỦ PHÚ CƯỜNG !4. Văn hoá Việt còn mang sứ mạng tối thượng bằng cách tích cực giác ngộ lãnhđạo tư tưởng nhân loại, tranh đấu tích cực cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM và TOÀN CẦU!5. Phá bỏ mọi cơ chế độc tài tay sai ngụy trang Chủ Thuyết bằng cách tấn công hủy diệt mọi tà thuyết phi nhân để khôi phục phát huy hệ tư tưởng: NHÂN BẢN DÂN TỘC KHAI PHÓNG hầu chuẩn bị ứng dụng tân giải pháp HƯNG QUỐC VIỆT!6. Chúng ta chủ trương tích cực đào tạo thế hệ mới theo đúng sứ mạng VĂN HOÁcon người mới Công Chính Liêm Sỉ Tiến Bộ!Dấn thân mang lại niềm tin mới cho người Việt vốn đã bị hao mòn rã nát sau 60 năm bị lừa bịp Tà nghĩa Cộng Sản -Tư bản và bè lũ Tay Sai ngoại lai vong bản tôi đòi!@Thắp sáng lửa TÂM lên đường bất chấp tờ ngại cam go!(Lý Nhất Quán -Hạo Nhiên T.T.Ngữ sao lục 1985)
Page 108 Vietnamese Authors and Literary CollectionTRẬN TOÀN THẮNG ĐẦU TIÊN 1968 Yếu Tố Nào? BẤT NGỜ!(Hạo Nhiên T. T. Ng)***Sau trận chiến Mậu Thân 1968 Cộng Sản Việt Nam đã xâm nhập 44 tỉnh miền Nam Việt Nam từ Bến Hải tới Cà Mau. Và toàn bộ lực lượng quân đội cộng sản Bắc Việt từ chủ lực miền cho đến bọn địa phương và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã bị thảm bại và bị quét sạch ra khỏi 44 tỉnh Miền Nam cho đến trễ nhất là mùng 10 tết. Đặc biệt chỉ có một hai tỉnh như ở Thừa Thiên Huế lực lượng cộng sản Bắc Việt đã chiếm từ sáng mùng hai Tết cho tới ngày 27 Tết tháng giêng 1968 và kết quả lực lượng Cộng Sản bị thương vong và đặc biệt các lực lượng dẫn đường cho Cộng Sản với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã hầu như bị tiêu diệt trên 100.000 tên. Riêng ở Huế bọn Cộng Sản Bắc Việt và bọn nằm vùng đã bắt chôn sống quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa trên 6000 người. Và từ đó Cộng Sản luôn luôn bào chữa và đổ tội cho lực lượng Hoa Kỳ và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đã vì bỏ bom mà chết trên 6000 người dân Thừa Thiên Huế điều đó là chính Cộng Sản đã chạy tội tàn sát dân lành và những người quân nhân về phép không hề có vũ khí. Và cũng khoảng thời gian mùng ba Tết Mậu Thân tôi là một sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức khóa 2/68 sau khi mãn khóa đã được về phép tại Sài Gòn. Chính mắt tôi đã chứng kiến 7 hoặc 8 tên Cộng Sản vẫn còn chiếm cứ lầu thứ ba của rạp Hào Huê đường Đồng Khánh Chợ Lớn và đã bị máy bay của quân lực Việt Nam Cộng Hòa oanh tạc bắn xuống và toàn bộ chúng nó tử trận!Sau một tuần lễ nghỉ phép tôi đã phải trình diện đơn vị là Liên Đội Địa Phương Quân Gia Định! (vì tôi tình nguyện gia nhập, trình diện trung tá Mạch Văn Trường quận trưởng quận Thủ Đức). Trên đường đi trình diện đơn vị của tôi được trấn đóng ấp Diều Gà quận Thủ Đức sát với thủ đô Sài Gòn (gần cầu Bình Triệu - Đức Mẹ Fatima). Và tôi được gặp ông bạn là cựu học sinh cùng lớp trường trung học Chu Văn An Sài Gòn, ông bạn đã tình nguyện nhập ngũ mặc dầu mới học xong lớp 12. Anh gia nhập binh chủng Biệt Động Quân và cũng tạm thời trong ngày hôm đó lực lượng không phải đi hành quân xa và tạm trấn đóng ở quận Thủ Đức. Khi trình diện đơn vị Liên Đoàn Địa Phương Quân quận Thủ Đức, tôi đã gặp và dưới quyền của một bị Trung Uý nguyên là sĩ quan Bảo An Đoàn được hợp thức hóa qua binh chủng Địa Phương Quân. Riêng đơn vị của tôi chính đóng quận Thủ Đức trong hơn hai tháng đầu thì toàn là đi hành quân trong khu vực quận không phải đi xa và ban đêm thì đơn vị tôi là trung đội trưởng được đóng ngay ở lò đường của ấp Diều Gà quận Thủ Đức thuộc tiểu khu Gia Định!
Văn Nhân Lục Page 109Vì là sĩ quan mới ra trường nhận đơn vị tác chiến nên không hề có kinh nghiệm chiến đấu và kẻ thù là lực lượng vô hình ban ngày thì chúng núp trong hầm hố ban đêm mới chui ra xâm nhập xã ấp! Đặc biệt dưới quyền tôi là ông Trung Đội Phó là một ông Thượng Sĩ tên là Phẫu rất tự kiêu chủ quan khinh địch! Ông vỗ ngực tự nhận đã kinh nghiệm hai mươi năm chiến trường! Đặc biệt khi bàn giao, tôi trở thành Trung Đội Trưởng thì ông Thượng Sĩ trở thành Trung Đội Phó của tôi, và ông hàng đêm chiều chiều ông đi mang theo một người lính cận vệ, mỗi người chỉ có một cây súng, ông ngủ đêm ở cuối ấp nhà dân. Tôi một mình cô đơn và bắt buộc phải lo lắng vì chưa hề có kinh nghiệm chiến trường. Thường lệ tôi chỉ có một tiểu đội khoảng 10 người cùng với tôi ngủ trong lò đường ban đêm và dĩ nhiên chỉ có một trạm canh gác mà thôi!Sau 25-26 đêm ngủ lò đường với một vọng gác đột nhiên đêm thứ hai mươi lăm buổi chiều tôi đích thân dẫn quân đi lục soát trước khi trở về vị trí nằm kích đêm! Tôi cũng xin nói thêm chi tiết là ông đại đội trưởng của tôi là Trung Uý nhưng ông luôn luôn chỉ định Trung Đội khoảng 20 người chiến sĩ, ít nhất nằm 3 địa điểm một đêm cách nhau khoảng cây số trong phạm vi quận Thủ Đức. Do vậy cái đêm định mệnh “một sống hai chết!” cho đơn vị tôi và cá nhân tôi đã đích thân dẫn 18 anh em dưới quyền lục soát toàn bộ trong ấp và cuối cùng khoảng 7 giờ tối, hoàng hôn đột nhiên tôi được một ông hạ sĩ gốc Miên đã nói với tôi rằng: “Chuẩn Uý ơi tôi thấy có bóng đèn về phía bên tay trái mà giờ phút này dân đã về nhà hết rồi tại sao vẫn còn những nhấp nhô giống như 3 hay 4 con trâu lô nhô để về nhà!” Tôi đặc biệt có một cái linh cảm lạ lùng và tôi nói với chiến hữu truyền tin của tôi liên lạc với Đại Bàng tức là ông Đại Đội Trưởng để hỏi xem rằng đêm nay trong vùng tôi trách nhiệm có đơn vị bạn hoặc đơn vị Mỹ nào nằm gần đây không? Nhưng tôi đã được câu trả lời làm tôi dựng tóc gáy rằng đêm nay không có đơn vị bạn, không có cả đơn vị Mỹ. Do vậy tôi lấy một cái quyết định sinh tử là cả trung đội không đi kích ba địa điểm lẻ tẻ như mọi đêm mà tập trung lại nằm tại ba cái gò mả gần lò đường mà tôi hay ngủ đêm. Cũng cần nói ngay rằng đây là ba cái gò mả gần nhau bằng đá tổ ong rất kiên cố. Tôi ra lệnh cho anh em mỗi một tiểu đội chiếm một gò mả và riêng tôi với truyền tin, một tiểu đội chỉ huy sẽ nằm gò mả lớn nhất ở chính giữa. Và dĩ nhiên chúng tôi phải gài mìn Claymore và ba vọng gác để sẵn sàng tác chiến, nếu trong bất cứ giờ phút nào có kẻ thù xuất hiện! Điều quyết định của tôi đã không hề sai và chính xác đến mức tôi không thể tưởng tượng được. Đêm đó một đêm không trăng sao trời âm u tối khoảng sau 12 đêm đột nhiên ông hạ sĩ người Miên dưới quyền tôi đã đánh thức tôi dậy và nói nhỏ với tôi để tôi nhìn thấy hàng dừa trước mặt và con rạch đột nhiên xuất hiện khoảng không dưới 30 người quần áođen! Đặc biệt người đứng giữa lại đưa tay trái chỉ về hướng trước mặt phía lò đường và tay mặt cũng lại ra hiệu tiến về hướng Lò Đường bên mặt! Như vậy tôi đã biết đêm nay chắc chắn bị tấn công gọi là “hai mặt giáp công”. Tôi đã nói nhỏ với ông hạ sĩ người Miên rằng: “hãy đánh thức anh em nhỏm dậy và chuẩn bị bấm mìn Claymore và tất cả mười mấy cây súng tác xạ về phía kẻ thù trước mặt chúng tôi, khoảng cách 30 feet cho đến 50 feet không hơn.
Page 110 Vietnamese Authors and Literary CollectionVà quý vị biết cái gì xảy ra không? Mìn Claymore nổ ầm ầm ba quả và các chiến sĩ bồng súng đồng loạt bắn về phía địch quân trước mặt. Trong giây phút đó chúng tôi chỉ nghe tiếng nước bắn tung tóe lên mặt chúng tôi và có những bóng người té xuống nước giống như mấy chục cây chuối bị chặt cùng lúc. Và chỉ 15 phút sau thì chúng tôi nghe cách xa khoảng 200 feet, nghe tiếng hồ “xung phong”.Thực tế ra đó là tiếng hô “chém vè bỏ chạy”. Tôi nói với chiến hữu truyền tin phải cầu cứu với đại bàng Đại Đội Trưởng và yêu cầu xin dùm pháo binh yểm trợ, nhưng đáng tiếc thay! Câu trả lời của ông đơn vị Trưởng là “tên chuẩn úy này nó nằm ngủ mơ làm gì có kẻ thù và chỉ cho yểmtrợ bằng hoả châu chiếu sáng để quan sát chiến trường và nhắc thêm nếu yểm trợ một tràng pháo thì phải có ít nhất một hai cây súng hoặc là một hai xác đich quân Việt Cộng”!Tội nghiệp thay, sau gần một tiếng đồng hồ im ắng chúng tôi nằm yên chờ sáng để rồi khoảng 7 giờ sáng ba bốn chiến hữu của trung đội, lội xuống con rạch trước mặt và mang lên hai ba súng AK 50, AK47, hai súng B40, B41 thêm vài túi đựng cộng thêm bốn xác Việt Cộng quần đen cởi trần! Tôi báo cáo với thượng cấp cho người đến tận nơi lấy chiến lợi phẩm về!Sau ba tháng sau, ông hạ sĩ già và hai anh binh sĩ đều được tưởng thưởng huy chương ANH DŨNG BỘI TINH, còn tôi thì không được gì cả!? Đó là bài học và chiến thắng đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp TRỪ BỊ của tôi! Và chỉ bốn tháng sau đơn vị có lệnh thuyên chuyển tăng phái cho đơn vị Tiểu khu Hậu Nghĩa gần Tây Ninh, sát Thủ đô Saigon!Hạo Nhiên TTNg
Văn Nhân Lục Page 111MẸ TÔI -NGƯỜI MẸ VIỆT NAMHạo Nhiên TTNgTrích trong tuyển tập Mẹ Tôi -Việt Herald May 6-2011 Tân Mão. Và đặc biệt là cũng tuyển đăng trong tác phẩm “Việt Nam Quê Hương Đoạ Đày” Tinh Việt Văn Đoàn sẽ xuất bản gần đây 2024-2025.LittleSaigon Việt Hải NgoạiKhông hiểu tại sao mỗi khi nghĩ đến Mẹ lòng tôi lại mang mang nhiều nỗi niềm dâng lên nhẹnhàng từ những nhạc điệu của những bài ca tiêu biểu cho mẹ Việt Nam xưa và nay: Lòng Mẹ , Bà Mẹ Quê…theo cảm nhận rất chủ quan của tôi …Khi đọc báo Việt Herald Daily News năm thứ 2, số 393 thứ bẩy 31-7-2010 về cuộc thi viết chủđề “Mẹ Tôi” tôi càng cảm thấy nao nao trong tâm hồn! Tôi đã thiếu nhiều cảm nhận tình Mẹ trao ban âm thầm mà phận làm con chưa tỏ lòng cảm tạ tình Mẹ?!Ngồi suy tư về Mẹ ngoài cảnh ngộ riêng, Mẹ tôi cùng chung thân phận các bà Mẹ Việt Nam thếhệ sống trải qua bao thời Việt Nam mùa ly loạn!Thật trân trọng hân hoan tôi phải viết bài tham dự dù trúng tuyển hay không, vì đây cũng là cách tạ ơn Mẹ. Nhất là Mẹ Việt Nam của tôi sống trải qua nhiều thời đại từ chiến tranh Việt Pháp 1945 -1954 di cư vào Nam chiến tranh Quốc Cộng1954-1975 Việt Nam War !?Sau ngày 30-4-1975 ở lại Việt Nam cho tới 1981 vượt biển cùng chồng 65 ,Mẹ chồng 85 ,hai Con gái, và một cháu gái khoảng 7 tuổi. Sống trại Tỵ nạn Nam Dương-Thái Lan một năm rồi sang Hoa Kỳ đoàn tụ năm 1982 cho đến nay 2010 …Thuở ấy 1954 tôi được vào Nam lại cắp sách đến trường tiểu học Chợ Quán Saigon.Rằm tháng 8 Tết Trung Thu được Tổng Thống phủ cho vào dinh Độc Lập ăn bánh rước đèn ca hát, vào Hè lại được tuyển đi dự trại Hè Đà Lạt (mỗi trường tiểu học được 3 học sinh xuất sắc -tôi -Mộc -Ngẫu)Trên chuyến xe lửa tốc hành Đà Lạt-1955 anh trưởng đoàn vừa chơi đờn guitar vừa ca hát nhiều bài hát mà trong đó có bài về tình Mẹ “…Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày, mẹ tôi đau buồn nặng chĩu đôi vai, không than không phiền dù lâm hoạn nạn. Cầu mong con mình sớm thành người dân, chiều chiều bên túp lều tranh Mẹ tôi đứng đợi đàn con …”…”Chiều nay nấm hương tưởng niệm trước mồ .Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa! Côngơn sinh thành ngày nao đền trả, Mẹ ơi con nguyền giữ lời mẹ khuyên …”Tôi nghe ca mà đôi dòng lệ tuôn, dùtừ ngày ấy cho đến nay Mẹ tôi vẫn còn sống khỏe bên tôi.Vâng tôi có Phước còn Mẹ mà không sống động đầy đủ về tình Mẹ đó ư ?!Cách đây vài bữa tôi nghe tiếng Mẹhiền gọi điện thoại nhẹ nhàng hỏi:-Sao có nhận ra ai không?!-Vâng con nhận ra tiếng Mẹ, Mẹ có khỏe không?-Còn khỏe, mấy tấm bánh gai Mẹ làm cho con mang về, con ăn có ngon không?
Page 112 Vietnamese Authors and Literary CollectionNăm 2010 – Đặc biệt là Mẹ tôi đã ngoài 92 tuổi rồi mà vẫn còn săn sóc bố tôi như nhắc ăn kiêng khem nhắc uống thuốc bệnh thuốc bổ …Tôi còn chở Mẹ đi chợ Tầu Los Angeles California USA để bốc thuốc Bắc cho bố tôi và con cháu nữa !(Mẹ mất 10-10-2018 đại thượng thọ 102 tuổi, sinh 1916-mất 2018)Nghĩa là sức khỏe Mẹ có kém so với vài năm trước nhưng vẫn tỉnh táo chưa nhuốm bệnh tuổi già : cao máu cao mỡ tim mạch…Ông bố tôi sức khỏe kém hơn dù tinh thần còn tỉnh táo!?Riêng bài ca Bà Mẹ Quê tôi nghe rất giống đời sống và tình nghĩa mẹ khi còn sống miền quê Bắc Việt thời ngày quốc gia đêm Việt Minh tức Cộng Sản Việt Nam trá hình!Quê tôi thuở thiếu thời từ 1940-1954 chỉ có 27 tháng có đồn quân Pháp lính Lê Dương và lính quốc gia trấn đóng kiểm soát mà thôi ! Việt Minh Cộng Sản khống chế gọi là vùng Giải Phóng .Vài lời ca bài hát Bà Mẹ Quê “…Bà bà mẹ quê gà gáy trên đầu ngọn tre .Bà mẹ quê chợ sớm đi chưa thấy về, chờ nụ cười son và chờ đồng quà ngon…Mẹ quê vất vả trăm chiều, nuôi đàn nuôi một đàn con chắt chiu. Bà mẹquê mưa nắng không nề hà chi…!!!?”Thế chiến thứ hai bùng nổ Quân Nhật tấn chiếm Đông Dương, lực lượng đồng minh đã bỏ bom vùng tỉnh Nam Định Hải Phòng Hà nội đánh quân Nhật do vậy Nhật bắt dân Việt bỏ trồng lúa trồng cây gai để làm bao cát và thu gom lúa để đốt chạy xe lửa chuyển quân !Đồng thời phe đồng minh cũng ngăn chặn phong tỏa lúa gạo chuyển từ trong Nam ra Bắc …Đó là lý do dân ta bị nạn đói năm Ất Dậu 1945 chết khoảng 2 triệu người rất kinh hoàng khủng khiếp!?!!Xác người Việt chết đầy khắp đường phố tỉnh thành Nam Định Hà Nội Hải Phòng Hòn Gai Cẩm Phả đến nỗi xe chở rác phải chở xác người đi chôn tập thể!?Vì loạn lạc , đợt đầu tiên gia đình bố mẹ tôi phải dời cư từ Nam Định Hòn gai về nơi quê nội tôi thuộc xã Lác Môn Phường tổng Ninh Cường huyện Trực Ninh tỉnh Nam Định năm 1942 . Lúc đó tôi là thằng bé 21 tháng. Năm 1945 mới về miền quê Mẹ tôi quận Nghĩa Hưng tỉnh Bùi Chu ! Về nơi quê ngoại nhưng vì ra thành phố Nam Định lập nghiệp nên không có đất ruộng !Bố tôi là y tá Tây y cho nên hành nghề y tá chữa bệnh cho suốt những làng xã chung quanh làm kế sinh nhai - cả năm sáu làng xã không hề có y tá và không hề có trường học dù tiểu học mẫu giáo. Cùng dời cư từ thành thị về quê ngoại có vợ chồng cậu tôi là Vũ Đ Tú chưa có con , không nhà cửa ruộng vườn đành trú ngụ nhờ bác tôi là Vũ Đ Giảng anh thứ hai mẹ tôi vùng Lạc Đạo xứquận Nghĩa Hưng – Bùi Chu lập lớp học tiểu học và mượn phòng nhà thờ họ xã An Ninh nữa làm lớp học …Mẹ tôi phải hành nghề đi buôn thiếu vốn đi vay mượn tần tảo đảm đang đi chợ Ninh vùng trên cách nhà khoảng 10 cây số , năm giờ sáng quẩy gánh lên đường mua hàng , khi về tới nhà thì xẩm tối gà vào chuồng . Năm tôi lên mười đã được Mẹ mua cho cuốn sổ tay hồn thơ của thằng bé xổ ra thật tự nhiên:
Văn Nhân Lục Page 113“Sổ tay mua ở chợ NinhKhi nào cần đến một mình giở raBiên biên chép chép gọi làCác khoa cần thiết để mà nhớ lâu”Bà nội tôi rất đẹp gái trắng trẻo cao thon goá phụ một con! Mẹ tôi về làm dâu phải chịu nhiều nỗi buồn đau không người chia sẻ trừ bố tôi Tây học ga lăng thông cảm cho Mẹ tôi người vợ trẻ bịMẹ chồng khắt khe! Nhưng Mẹ tôi yêu chồng thương con nên nhường nhịn rất ít khi dám cãi lại mẹ chồng dù bị hàm oan!?Được cái Mẹ đi chợ về thế nào cũng có đồng quà tấm bánh cho bà nên tình thế gay gắt cũng vượt qua .Đi chợ phiên về Mẹ lại sửa soạn để sáng mai gà vừa gáy sáng quang gánh lên đường đi chợlàng Lạc Đạo hướng Nam để bỏ mối và bán lẻ kiếm chút lời cho gia đình .Vì chợ quê không có hàng tạp hoá thành thị !? Thế là bất kể mưa gió mẹ phải đi bộ theo đường làng hai bên cánh đồng lúa bát ngát khoảng ba bốn cây số gánh nặng hoặc đội thúng mỏi cổ oằn vai “…Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn! Mẹ tôi đau buồn nặng chĩu đôi vai. Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại, cầu mong con mình sớm thành người dân …”Tôi và các em chờ mẹ chợ về khi hoàng hôn xuống Trời thắm mây vương “Mong như mong Mẹvề chợ”Bà nội tôi lại lo việc bếp núc cơ m nước cho đàn cháu tăng dần lên 4 là hai trai hai gái. Mẹ tôi chỉ ở nhà lo việc nội trợ khi ngày mưa gió bão to!Quê tôi đặc biệt có bão tố theo mùa từ hai ba tháng, mưa bão rung chuyển tông mái nhà tốc mái tôn kêu răng rắc kinh hoàng đến nỗi sắp đến mùa mưa bão bố tôi đã phải đóng cọc bốn hướng cột giây thừng vào xà nhà cột nhà để nhà khỏi đổ xiêu vẹo!? Đặc biệt ngoài Thiên tai ra lại còn bị nạn nhân tai nữa chứ!?Phận đàn ông như bố tôi lại có thể bị chết chóc tù đày, phận đàn bà như Mẹ tôi bà nội tôi lại có cái khổ khốn nạn khác đàn ông!? Hàng năm thế nào cũng có vài cuộc hành quân qua làng gọi là Tây Đi Càn! Đàn bà bị bọn lính Tây Đen Maroc gạch mặt dở trò săn lùng bắt hãm hiếp ngày tại nhà có khi trước mặt chồng con bị chúng trói cột vào chân giường, cột nhà!?Quân Pháp từ lòng dũng cảm cho đến chiến đấu đều thấp kém và man rợ tồi tệ!? Ngay lúc đó tôi bị lầm lạc coi Phong trào Việt Mình có Chánh nghĩa và Hồ Cáo là ái quốc thật!? Nên tôi đã gia nhập ban Văn Nghệ Kháng chiến Việt Minh 1950-1951!?Tôi còn dùng giấy bìa cứng và nhọ nồi tự ý hoạ hình bác Hô huyền để ngày mai đến lớp đưa hình lên để chào cờ Đỏ và vừa vẽ họa xong vội vàng đưa khoe bố nào ngờ bố đã giúp tôi sáng mắt bằng cách nói nhỏ vào tai “Con hãy vấtđi vì nó là ma quỷ …” từ đó tôi không còn ở trong ban Văn Nghệ Kháng Chiến nữa!(1950)Từ 1940-1945-1950 đa số dân không biết rõ bản chất gian ác lừa bịp của Mặt Trận Việt Minh chỉtưởng rằng chúng đánh Pháp cứu dân nước! Cho đến khoảng 1950-1954 đa số mới biết bản chất lừa bịp tàn ác của Việt Minh Cộng Sản khi chúng giở trò đấu tố gọi là Cải Cách Ruộng Đất 1952. Cho đến hồi gần đây 1985 chính bọn Cộng Sản công bố mình xác rằng Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất hai kỳ 1952-1956 đã tàn sát trên 182.000 người dân vô tội bất kể già trẻ đàn ông đàn bà và tịch thu Nhà Đất tài sản theo tỷ lệ làng xã từ 2 đến 4% dù chỉ có một hai mẫu tư điền, dù có ủng hộ góp công của cho mặt trận kháng chiến Việt Minh Cộng Sản hay không!?
Page 114 Vietnamese Authors and Literary CollectionChúng còn khủng bố dân chúng bằng cách chiều tối bắt người thủ tiêu đâm chết hoặc cột thả trôi sông vu cáo tội Việt gian phản động!? Xã An Ninh có ông chủ tịch xã Thủ Dực chiều tối chúng sai hai tên du kích đến tận nhà mời ông đi họp rồi thủ tiêu chặt đầu chôn ngay sau vườn nhà là một thí dụ điển hình…!Muốn biết rõ cách sống động bản chất dã man tàn ác rừng rú của Việt Minh Cộng Sản không gì bằng coi phim Chúng Tôi Muốn Sống!Còn quân Pháp hành quân đi càn quét miền quê Bắc Việt luôn cướp bóc bắt gà vịt bồ câu chặt đầu bỏ vào ba lô tôi là người chứng kiến ! Khi chúng đuổi bắt hụt đàn bà liền châm lửa đốt nhà hoặc bắn chết trâu bò cho bõ tức! Có một lần quân Pháp đi càn mà bố mẹ và gia đình không chạy kịp tôi đang đứng ở sân nhà thì đột nhiên khoảng mười mấy tên lính Tây Đen rạch mặt Maroc tràn vào và có tiếng của bà Mịch hàng xóm đứng bên bờ rào gào lên “Nhà ông bà Ký có bị mất gà vịt không!?” Mẹ tôi không hé miệng câm nín hoàn Toàn! Thế mà mười mấy tên lính Tây đen vội vàng bỏ chạy ra cổng mất!?Một lần khác khi nghe tiếng súng nổ đại bác bắn vào đầu làng,Mẹ, bà nội bố tôi vội vã khăn gói quả mướp quang gánh đội thúng vội vã lên đường chạy loạn xuôi làng dưới để tị nạn !? Mẹ tôi và bà nội tôi không ai bảo ai vội lấy đất sình ngoài sân vườn hay nhọ nồi bôi lên mặt đề phòng khi Lính Tây bắt thấy xấu dơ bẩn hy vọng chúng buông tha không hãm hiếp chăng !?Khoảng năm 1950 vì không di tản kịp bố tôi bị Pháp bắt đem lên giam tù tại trại giam Nhà Máy Chai Nam Định 1950-1951 mới được một cha xứ ở Nam Định bảo lãnh thảvề !?Mặc dù bố tôi học hết tiểu học và tốt nghiệp y tá chương trình Pháp .Nhưng khi Pháp hành quân tràn qua làng xã An Ninh quận Nghĩa Hưng bố tôi đã nói chuyện bằng tiếng Tây mà quân Pháp vẫn bắt giải giao về giam tù không biết ngày được tha nữa!?Những lần Tây đi càn gia đình tôi cũng như dân làng vội vã lên đường tản cư xuống làng dưới xa khoảng 4-5 cây số vừa đi vừa chạy! Bố tôi phải tay xách nách mang lãi cõng em gái tôi mới 3 tuổi mẹ tôi đội thúng đầy đồ gia dụng nồi niêu xong chảo! Bà nội tôi mang chăn mà và ít gạo rang lương khô. Đến giữa làng dưới tạm dừng chân nghỉ ngơi vào hỏi nhà dân xin tạm trú ngụvài ngày dù ở ngoài hiên hay chuồng trâu bò cũng được! Gần tối mịt mới có một nhà cho độ nhật nhà nay sát gần đường làng và ở tạm chuồng trâu chỉ có mái rạ che mưa nắng!Mẹ tôi đi đến vài ba nhà xin lá chuối khô và rơm để nằm cho ấm êm, còn tôi đi nhổ cỏ khô ven đường củi khô cọng chà để mẹ lo đun bếp nấu cơm nước. Mẹ tôi còn đi và nhà xóm làng mua khoai sắn ăn thêm. Ngày đêm vẫn còn nghe tiếng đại bác pháo kích vào làng mà gia đình vừa chạy thoát. Tôi lợi dụng cơ hội nhào xuống sông tung tăng bơi lội tắm mát. Mẹ tôi âu lo ra mặt không biết chừng nào Tây rút khỏi làng để trở về lại hồi cư!? Được vài ngày tuỳ thời Tây rút khỏi làng đại gia đình tôi lại lôi thôi lếch thếch trở về …Bố tôi theo học trên thành phố ngành y tế nên thành độc quyền môn chữa bệnh bằng Tây Y dân quanh vùng vài ba ngàn gia đình phải mời tìm chữa bệnh mà những bệnh Đông Y chào thua không trị được!Mẹ tôi đúng gốc thôn nữ thành bà mẹ quê tần tảo bán buôn trong vùng ba bốn xã làng. Mẹ tôi cũng như đa số phụ nữ chữ Tây không biết , chữ Nho phận gái không được ăn học ,chữ quốc ngữ chữa được phổ thông đến miền quê nên mẹ tôi mù chữ đúng nghĩa!?Nhưng đặc biệt khi buôn bán lại biết cộng trừ nhân chia lời lỗ như hầu hết các bà mẹ quê thời ấy 1954…
Văn Nhân Lục Page 115Khi tôi trên hăm mấy mẹ tôi mới kể chuyện xưa, lúc mẹ về làm vợ bố mẹ không bao giờ dám Âu yếm bố và bố cũng vậy trước mặt bà nội và con cái! Ngày Cả khi còn ở thành phố Hà nội , bố rủmẹ đi dạo mát hồ Hồ Gươm hay đi coi hát bóng cũng phải lén lút dấu bà nội vì biết sẽ khó chịu!Lúc mẹ mang thai con đầu lòng là gái, mẹ ngậm đắng nuốt cay bị coi thường vì chưa có con trai nối dõi tông đường!Mãi sau mới sinh tôi là con trai bà nội mới tỏ ra vui lòng mẹ mới đỡ bị mỉa mai “Cây độc không trái, gái độc không con …!”Theo lời mẹ kể: Lúc vào tháng 3ĐÓI năm Ất Dậu 1945 …!Bà nội tôi goá phụ một con trai duy nhất là bố tôi được bà coi trọng như mạng sống đời mình cho nên dù mẹ tôi bụng mang dạ chửa chú em tôi vẫn bị giới hạn ngày một bữa một bát cơm với rau. Phần ăn của bố tôi và tôi tạm đủ! Ôi cũng tình mẹ con mà bà tôi đối với bố tôi là con trai mình lại quý hoá thế mà vợ con trai mình mẹ tôi bị coi như nàng hầu không công ?!Tình mẫu tử của bà nội tôi với bố tôi là tình người Mẹ hy sinh sống chết cho con ai dám nghĩ rằng mẹ chồng khắc nghiệt nàng dâu là không có tình mẫu tử!?Mẹ tôi đôn hậu là mẹ hiền dâu thảo và dĩ nhiên đảm đang nết na dịu dàng thuỷ chung nhan sắc tầm thường lại không khéo nói như phần đông mẹ quê Việt Nam.Tôi yêu quý Mẹ và đa tạ tấm lòng hy sinh yêu thương chồng con của mẹ và kính phục tình nghĩa cao đẹp của bà mẹ Việt Nam giống như Mẹ tôi vậy! Tôi e sợ rằng một ngày nào đó mẹ mình giã từ trần gian này mà tôi chưa báo đền cảm tạ nghĩa sinh thành dưỡng dục của Mẹ?!Mẹ ơi! Những ngày Mẹ còn sống bên con là những ngày con còn vẹn toàn ơn phước …Ngày nào đó số phận con người hạn hẹp sẽ mang tâm sự như Thi hào Vũ Hoàng Chương nhỏ đôi dòng lệtiễn biệt mẹ bằng câu “Mẹ về lòng Đất con lòng Mẹ …Mẹ hiền yêu quý của con ơi. !?”THÔI MẸ ƠI!Con mong níu kéo thời gian lại,Để mẹ cùng con sống tuổi vàng …Cầu Trời khấn nguyện cho hiền mẫuSống khoẻ an vui trọn tuổi đờiBão tố triều dâng đừng đến nhéCho tình nghĩa mẹ mãi trong tôiNgày ngày trân quý tình yêu MẹThắm đượm tràn dâng ngập cả hồn…Hạo Nhiên TTNgLittleSaigon Việt Hải Ngoại6 May 2011 Tân Mão
Page 116 Vietnamese Authors and Literary CollectionHoàng PhượngThi sĩTiểu sử Hoàng PhượngTên thật: Hoàng Ngọc Phượng Quê quán: Chợ LớnLập gia đình đổi tên Vicki Hoàng TuCha Hoàng Ngọc Căn (Hà Đông )Mẹ Nguyễn Thị Truyện (Mỹ Tho)Tới Mỹ: Tháng 7 năm 1978Hoàng Phượng có khiếu về luận văn từ thuở học trung học.Yêu văn thơ lúc còn cắp sách đến trường nhưng cha mẹ không muốn con gái trở Thành thi sĩ vì sợ Hoàng Phượng trở thành người lãng mạn.Thời gian theo chồng rời quê hương chỉ lo làm ăn,Hiện tại cho đến lúc tuổi về chiều Hoàng Phượng dành thời gian cho niềm vui củamình qua việc sáng tác thơ văn để ghi lại những kỷ niệm còn lại trong cuộc đời.Tác phẩm đã xuất bản:Tuyển tập thơ:- Bên Suối Trăng Mơ năm 2017- Tâm Khúc Cho Đời năm 2022CD Thơ Hoàng Phượng được phổ nhạc:1. Mong manh lụa đào2. Chuyện tình Paris3. Ký ức tuyệt vời4. Lau khô dòng lệ5. Duyên tình rồng tiên6. Rực rỡ bình minh7. Phương Nam nắng ấm8. CD Người Chồng Tuyệt Vời9. Lovely Way
Văn Nhân Lục Page 117Lau Khô Dòng LệGiọt nước mắt khóc cho đời viễn xứNhững phận người lưu lạc bỏ quê hươngGiọt nước mắt khóc cho đời lữ thứSống bốn ba trôi giạt kiếp tha hươngGiọt nước mắt khóc phận người trôi nổiNgoảnh lại thôi đầu xanh đã bạc màuBài thơ buồn như một lời trăn trốiGiọt lệ nầy ta gửi lại ngàn sau!Hãy ngồi lại, nhắc chi đời dâu bểNhững thăng trầm, những tan tác, phân lyĐến với em và lau khô dòng lệNhững đoạn đời gian khổ đã qua điNhững sầu hận sẽ không còn quanh quẩnNhững đớn đau không còn động trong taNhững phiền muộn đắng cay thời lận đậnĐã trôi vào dĩ vãng mịt mù xaÔi! thế giới biết về đâu mai nữaHãy yêu em như tự thuở ban đầuTình nếu lạnh, xin thắp dùm ngọn lửaTrọn đường tình ta bước tiếp cùng nhau.Hoàng Phượng
Page 118 Vietnamese Authors and Literary Collection Nhớ về Hà NộiHà Nội muôn đời trong trái timHồ Gươm mặt nước vẫn êm đềmTháp Rùa cổ kính uy nghi mãiThương nhớ vô vàn sông núi thiêngPhất phơ cành liễu rũ bên hồLòng khách tha hương vẫn đợi chờNhư em còn đợi người yêu dấuMặc tháng năm dài, mặc gió mưa!Hà Nội trong lòng em thiết thaChùa Hương kỷ niệm vẫn chưa nhoàCòn hương hoa sữa bay trong gióHàng Bạc, Hàng Buồm chân bước quaVăn miếu còn kia vẫn đợi ngườiCổ Loa Thành hận cũ chưa vơiĐứng mãi uy nghi chùa Trấn QuốcDạo bước Hồ Tây cảnh tuyệt vờiQua cầu Long Biên thương sông HồngVề Hoàng Thành biểu tượng Thăng LongLý, Trần, Lê, Nguyễn bao triều đạiCòn nét son vàng vương tướng khôngHà Nội tuy xa mà vẫn gầnCho lòng viễn khách mãi bâng khuângNhớ phố Tây và tô bún MộcĐợi ngày cho máu lại hồi tâm.Hoàng Phượng Thứ bẩy 3/14/2020
Văn Nhân Lục Page 119 Miền Trung Thương Nhớ Miền Trung sỏi đá khô cằnAnh hùng, hào kiệt xuất thân nơi nầyNgự Bình, núi vẩn còn đâyGiòng Hương Giang nước chảy hoài, Huế ơi!Ai về có nhớ quê tôiCâu hò Mái Đẩy ngọt lời sắt sonTrường Tiền mấy nhịp chon vonPhượng soi bóng lá, tóc còn gió bayMột lần ghé lại nơi đâyNhớ Sen Đại Nội, nhớ ai dịu dàngNón bài Thơ, ngón tay ngoanDáng thơ e ấp, tiếng đàn thuyền trăngAi về Ga Hội, Kim LăngHỏi thăm Bến Ngự còn chăng bóng người?Chim bay biển Bắc xa rồiTìm nhau suốt kiếp, lỗi lời hẹn xưaÀ ơi! Câu hát gió đưaVân Lâu vẫn đợi, người chưa thấy về.Hoàng Phượng(14/2/2020 Valentine’s Day) Singapore
Page 120 Vietnamese Authors and Literary Collection Phương Nam nắng ấmQuê làng bát ngát hương cauTrải dài xanh biếc một màu mạ nonThuyền về câu hát véo vonMái chèo khua nước, sóng dồn lao xaoSông dài cá biệt tâm haoChờ nhau ai biết kiếp nào trùng hoan?Ai về bến Lức – Long AnMỹ Tho trái ngọt, Tiền Giang Hữu tìnhAi về Mỹ Thuận, Trà VinhVĩnh long tha thiết, bình minh mặn nồngCần Thơ gạo trắng nước trongGiáp vòng lục tỉnh, phải lòng người thương (*)Về Cà Mau cuối ngã đườngSóc Trăng, ngã bảy quê hương ngọt ngàoBạc Liêu sông nước dạt dàoGái quê giặt áo bên cầu xinh xinhVườn cây, ruộng lúa mông mênhLong Xuyên, Châu Đốc đừng quên tìm vềHà Tiên, Rạch Giá hẹn thềPhương Nam nắng ấm, tình quê đậm ĐàSài Gòn, hòn Ngọc của taVăn minh rực rởm, chan hoà nhân sinhAnh đi lục tỉnh giáp vòng (ca dao *)Đến đây trời khiến đem lòng thương em.Hoàng Phượng (Ngày 2/14/2020 Valentine’s Day) Singapore
Văn Nhân Lục Page 121Hoàng Quân Ngọc ThúyVăn sĩVăn sĩ Hoàng Quân tên thật Hoàng Thị Ngọc Thúy Gia đình người Huế. Đã sống ở Quảng Ngãi, Đà Nẵng, Sài Gòn. Từ năm 1982 định cư ở Đức Quốc. Sống ở Heilbronn, Duisburg, Munich, Berlin, Wolfhagen, Bad-Nauheim... Sinh viên khoa Anh Văn, Đại Học Sư Phạm, Sài Gòn đến 1981. Tốt nghiệp đại học Johann Wolfgang Goethe Universität, Frankfurt am Main, ban Quản Trị Kinh Doanh. Làm việc trong lãnh vực tài chánh từ năm 1995 đến nay. Cộng tác với các báo: Văn Nghệ Trẻ/Măng Non, Viên Giác (Đức Quốc); Viết & Đọc(Na- Uy); Tin Văn (Pháp); Làng Văn (Gia-Nã-Đại); Thế Kỷ 21, Phụ Nữ Diễn Đàn, Ngôn Ngữ, Văn Hữu... (Hoa-Kỳ), và các trang mạng văn học: Diễn Đàn Thế Kỷ, T.Vấn & Bạn Hữu, Sáng Tạo, Saigonocean, Cái Đình,Việt Báo…Hội viên Văn Bút Lưu Vong trực thuộc Văn Bút Quốc Tế, Exil-P.E.N. (Zentrum der Schriftstellerinnen und Schriftsteller im Exil deutschsprachiger Länder), hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, và là thành viên nhóm Cô Gái Việt. Tác phẩm xuất bản:• Bông Hoa Trên Phím (truyện ngắn, 2015, nxb Thanh Hóa, Việt Nam), tái bản dưới dạng ebook, tủ sách TV&BH (2017)• Nhớ Tiếng À Ơi (truyện ngắn, 2016, nxb Nhân Ảnh, Hoa Kỳ), tái bản dưới dạng ebook, tủ sách TV&BH (2018)• Đứng Ngẩn Trông Vời (truyện ngắn 2018, nxb Nhân Ảnh, Hoa Kỳ), tái bản dưới dạng ebook, tủ sách TV&BH (2020)• Long Lanh Màu Trời (truyện ngắn 2020, nxb Nhân Ảnh, Hoa Kỳ)• Sợi Vắn, Sợi Dài (truyện ngắn 2021, nxb Nhân Ảnh, Hoa Kỳ)Góp bài trong:“44 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại 1975-2019” do Nguyễn Vy Khanh, Luân Hoán, Khánh Trường thực hiện, Hoa Kỳ.“Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2020, 2021”, Viên Giác Tùng Thư, Đức quốc.“Tuyển Tập Cô Gái Việt 2020, 2021” Hoa Kỳ
Page 122 Vietnamese Authors and Literary CollectionMón quà cho conLúc chị sanh con đầu lòng, cha mẹ chị còn ở Việt Nam. Mấy anh chị em của chị sống tứ tán khắp nơi trên nước Đức. Đứa bé là cháu nội, ngoại đầu tiên. Bởi thế, hai họ xúm lại nâng niu cháu. Các dì, các cậu, vài tuần đáp xe lửa về thăm cháu. Bên nội ở gần xịt, chạy xe 10 phút là đến. Chị luôn nghĩ, trẻ con sẽ có tuổi thơ đẹp hơn, nếu may mắn được lớn lên có ông bà nội ngoại. Ông bà ngoại chưa được gần để nựng nịu cháu, thì hiện tại, chị tận dụng cơ hội để cháu được gần gia đình nội. Cuối tuần, anh chị đưa con qua gia đình nội chơi. Cô Năm đã đến tuổi cập kê, nhưng còn độc thân vui tính, ở chung nhà với bà nội. Thông thường, thứ Sáu, rời hãng làm việc, cô Năm rong ruổi đó đây đến Chủ Nhật mới về nhà. Vậy mà, từ ngày có đứa cháu, cô lơ là với những màn tụtập bạn bè vào cuối tuần. Sáng thứ Bảy, cô Năm gọi điện thoại, giục giã: -Anh chị mau đem cháu qua cho bà nội thăm.Đứa nhỏ đến, ngồi trong lòng bà nội một chút, cô Năm giành ẵm cháu. Cô lăng xăng, cho thằng bé uống nước, đưa nó miếng bánh quy, cù vào người thằng bé, hai cô cháu cười rặt rặt. Thấy cô mến cháu, chị vui lắm. Lần nọ, bác hàng xóm ghé thăm, bác tấm tắc: -Hai cô cháu giỡn với nhau dễ thương quá. Mẹ chồng chị đáp ngay: -Dạ, phải chị. Thằng Tí mê cô nó hơn mẹ nó nữa. Chị bỗng giật thót. Chị mong, bác hàng xóm không vì vậy, mà trách chị là mẹ quạ mổ. Chiều về, cho con ăn uống, tắm rửa con xong, chị thầm so sánh phản ứng, biểu hiện của đứa con khi chơi với con, xem nó có mê mẹ bằng mê cô nó không. Hồi giờ, chị cứ tin, nó mê mẹ nhất đời. Nhưng biết đâu, chị quá chủ quan. Nó bi bô mỗi một chữ “mẹ” từ mấy tháng nay, mà chưa nói thêm chữmới, mặc dầu chị chỉ vào anh và tập nó nói “ba”. Đã nhiều lần, nó “bất hợp tác” với anh. Chị gởi anh trông chừng nó để chị chuẩn bị cơm chiều. Chỉ một lát, nó lèo nhèo. Anh lấy núm vú ny-lông nhét vào miệng thằng bé. Nó nhả ra, bắt đầu lên giọng khóc. Anh lấy con gấu mở nhạc, món đồchơi nó rất thích. Thằng bé lăn ra trên thảm, đổi giọng, gào to hơn tiếng nhạc thánh thót. Thấy không xong, anh bế con vào nhà bếp. Vừa thấy chị, nó nín khóc, bập bẹ: “mẹ, mẹ”. Anh khuân cái ghế cho trẻ con vào bếp, đặt nó vào ghế. Thế là nó ngồi êm thắm, chơi với trái banh. Anh mắng yêu con: -Nhớ nghen, mày chê ông già mày ha. Anh phân bua: -Anh muốn phụ giúp em một tay chứ. Mà thằng Tí cứ bu em hoài, anh đành chịu. Chị vui vẻ: -Chắc là nó biết ý, để cho ba nó yên, coi trận đá banh chung kết. Cuối tuần, như thường lệ, vợ chồng con chị qua nhà nội. Anh thả hai mẹ con xuống trước nhà, chạy tìm chỗ đậu xe. Hai mẹ con vừa đến cửa, cô Năm rộn ràng, nắm tay thằng bé, âu yếm cởi giày, cởi áo cho cháu, kể với chị: -Em chờ thằng Tí từ sáng giờ. Em đi tìm cả buổi chiều hôm qua mới được cái áo ưng ý cho nó. Cô trỏ hộp bánh quy trên bàn, quay qua thằng bé:
Văn Nhân Lục Page 123-Bà nội cho con đó. Lại ạ bà nội đi. Thằng nhóc lẫm đẫm những bước vụng về đến bà nội, “ạ, ạ” mấy tiếng thật to. Cô Năm kéo Tí vào lòng, hôn lên má Tí một cái thật kêu, dỗ Tí đứng yên để cô mặc áo mới cho Tí. Mẹ chồng chịnhìn chị:-Coi kìa! Cô Năm nó lo cho thằng Tí gọn bân. Má nói cho con nghe. Bây giờ con Năm còn ởkhông. Để thằng Tí đây, cô Năm nó nuôi. Con rảnh tay, muốn mấy đứa con, đẻ luôn một dọc rồi nghỉ. Chị giật phắt người, tưởng như một cơn đau làm chị thắt cả ruột. Chị nuốt cơn nghẹn, lí nhí:-Dạ, Tí còn nhỏ quá má. Mẹ chồng cười dễ dãi:-Ui, nó lớn bộn. Thôi nôi rồi, chớ nhỏ nhít gì nữa. Chị thều thào: -Dạ, tụi con chờ cho Tí lớn chút nữa rồi mới tính má ạ. Mẹ chồng giảng giải:-Đẻ cách nhau lâu, nuôi đã cực, mà anh em lại không thân thiết nhau. Với lại, giờ con Năm chưa lấy chồng, nó rảnh. Chớ vài ba năm nữa, Năm có gia đình riêng của nó, có muốn giúp cũng không được. Nhìn cô Năm cài nút áo, xoay thằng bé qua lại ngắm nghía, chị chỉ muốn chạy đến ôm con và nói thật to rằng: “Tí là con của mẹ. Tí chỉ ở với mẹ thôi.” Nhưng chị vẫn ngồi yên, đầu nóng bừng, nghe tiếng được, tiếng mất, giọng mẹ chồng xếp đặt chương trình cho “hai cô cháu nó”.-Ban ngày má coi nó. Nuôi thằng Tí dễ không à. Chiều cô Năm nó về, tắm rửa cho nó. Phòng cô Năm rộng thinh thang, dư chỗ cho giường của thằng Tí. Vừa lúc ấy, anh lên tới nơi. Mẹ chồng nói với anh:-Má muốn tính chuyện như vầy với hai vợ chồng con. Để thằng Tí cho Năm nó nuôi...Tai chị lùng bùng. Chị không nghe rõ những điều mẹ chồng đang bàn bạc với anh. Dường như tiếng của anh: -Dạ, để vợ chồng con bàn lại rồi báo cho má và Năm biết. Cơn giận ngùn ngụt trong chị. Tại sao anh không từ chối ngay. Chiều về nhà, thấy vẻ mặt lạnh tanh của chị, anh biết, chị không vui. Anh phân trần: -Má đề nghị vậy, anh nói, để bàn với em là đúng rồi. Chị quắc mắt nhìn anh: -Có gì để bàn đâu. Con mình, sao mình không nuôi, mà phải đi nhờ người khác! Anh bênh vực:-Đó là ý tốt của má với Năm thôi. Giúp cho tụi mình đỡ cực.
Page 124 Vietnamese Authors and Literary CollectionChị gào lên: -Nó là con của em. Không ai được bắt nó cả.Anh dịu giọng: -Em không đồng ý thì thôi. Anh thưa lại với má. Có gì đâu mà em ầm ầm như vậy.Có Tí, chị lơ là với anh. Anh nghĩ, chuyện bình thường. Rất nhiều phụ nữ, khi có con, họ dành trọn tâm trí cho con. Anh không vui, nhưng hy vọng, dần dà mọi việc sẽ ổn. Thế mà, trái lại, từkhi nghe lời đề nghị của bà nội Tí, chị gần như cự tuyệt anh. Chị bảo anh ra phòng khách, vì trong phòng ngủ, Tí khóc đêm, sẽ làm anh mệt. Anh bảo: “Chả sao. Nghe con khóc cũng thú vịchứ”. Ông nhạc sĩ nổi tiếng đã chẳng hớn hở khoe đêm về nghe con khóc vui triền miên* sao. Anh nhất định không “di cư”. Chị ngủ chập chờn. Vừa chợp mắt, chợt nhận ra cánh tay anh choàng ngang, chị hất mạnh cánh tay anh, hốt hoảng ngồi dậy: “Không! Không! Em không, em không... ”. Chị lo lắng lắm, nếu Tí có em, thì Tí sẽ ở với cô Năm. Cuối tuần sau, chị viện cớ, Tí đang mọc răng, hơi ấm đầu, phải để Tí ở nhà nghỉ ngơi. Những tuần không còn tìm ra lý do thoái thác, chị miễn cưỡng đưa con qua nội. Cô Năm thường có sẵn quà cho Tí. Khi thì hộp bánh, lúc món đồ chơi. Cả buổi ở nhà chồng, chị bồn chồn, nơm nớp lo âu, không biết lúc nào mẹ chồng sẽnhắc lại đề nghị của bà. Chị không biết, anh đã nói chuyện rõ ràng với mẹ chưa. Bà nội ngồi xếp hình với cháu, bà rủ rê: -Tí, tối nay con ngủ lại nhà nội nghen. Mai cô Năm chở đi mua đồ chơi. Thằng bé chưa hiểu, nhìn bà nội cười cười. Sợ mẹ chồng nghĩ là nó thích. Chị vội vàng lên tiếng: -Dạ, thôi, má. Tí vẫn còn khóc đêm. Giường của Tí đặt sát giường của chị, chị gỡ ba chấn song của giường con, thành cái cửa cho Tí bò qua giường mẹ. Ban đầu, đọc trong các sách báo hướng dẫn nuôi trẻ, chị tập cho Tí ngủ riêng. Hễ Tí bò ra giường lớn, chị bế con đặt lại giường nhỏ. Nhưng giờ chị nghĩ, mình đang trong cuộc chạy đua tình cảm với cô Năm của Tí. Phải làm sao, mà đừng bao giờ Tí có ý nghĩ mê cô Năm hơn mẹ. Cho nên, dần dà, Tí chỉ ngủ trong giường của mình ban ngày. Ban đêm, Tí nghiễm nhiên đóng đô hẳn luôn bên giường mẹ. Mãi đến khi Tí gần ba tuổi, cô Năm lấy chồng, đi xa, chị mới yên tâm. Không lâu sau, gia đình chị được đoàn tụ. Cha mẹ chị ở cùng tỉnh của chị. Chị trở lại trường, tiếp tục đời sinh viên. Mỗi tuần, hai ngày chị chạy vội lên trường lấy bài vở. Ngày nào chị đi học, cha mẹ chị giúp đưa đón và trông coi Tí. Tí rất thích, được ông bà ngoại đến đón, cho đi xe buýt, đi chợ, được ông bà cưng chiều. Chiều tối, anh chị đến đón Tí về nhà. Có lần, vì kẹt xe, anh chị về rất trễ. Khi anh chị đến, Tí đang nằm thiu thiu ngủ ở xa-lông. Chị lo lắng, tưởng Tí bệnh. Mẹ chị kể: -Cả ngày Tí chơi với ông bà ngoại vui lắm. Mà tới chiều tối, nó buồn buồn hỏi miết, bao giờ mẹvề. Con nít thì chỉ có mẹ thôi, không ai thay thế được. Khi Tí vào vườn trẻ, Tí mới nghe đến ông già nô-en, ở Đức là ông Nikolaus. Tí nhờ mẹ viết thư hỏi ông Nikolaus cho Tí xin một đứa em bằng tuổi Tí, anh em chơi với nhau cho vui. Tí dặn mẹphải viết cả tiếng Việt và tiếng Đức. Tí cẩn thận đem đôi giày mùa đông để trước cửa nhà. Nghe Tí nói vậy, chị thấy ngồ ngộ, dễ thương. Chị định ghẹo con, giày của con nhỏ quá, sao vừa chỗcho em bé. Thoáng nghĩ vậy thôi, chứ chị sẽ không nhắc gì đến lời yêu cầu của Tí. Chị tính, tìm cho Tí món đồ chơi Tí thật thích. Như thế, Tí sẽ quên ngay ước mơ có em của Tí. Biết Tí mê xe, chị mua cho con chiếc xe chữa lửa. Buổi sáng ngày Nikolaus, Tí rộn ràng chạy ra chỗ để giày. Tí
Văn Nhân Lục Page 125sung sướng ôm hộp quà to. Tí nằm dài trên thảm, say mê ngắm xe chữa lửa chạy vòng vòng, chớp đèn, kêu ò e, ò e. Tí thủ thỉ: -Mẹ ơi, nếu con có em, hai đứa cùng chơi xe, thì vui thêm mẹ há. Chị áy náy, thấy mình quả hồ đồ, khi nghĩ lời mong ước của thằng bé chỉ là lời con trẻ. Đến khi biết viết, Tí vẫn tiếp tục gởi nguyện vọng đến ông Nikolaus xin em. Tí ghiền đá banh. Tí cân nhắc, xin ông Nikolaus cho Tí 10 em trai, để cùng nhau lập đội banh. Ông Nikolaus đặt bên đôi giày của Tí khăn quàng, mũ len với huy hiệu của đội bóng đá FC Bayern. Nhưng ông không nói gì đến 10 em trai. Tí ngẫm nghĩ, mình xin như vậy nhiều quá. Thôi, có các bạn lập đội được rồi. Năm sau, Tí muốn tạo mọi sự dễ dàng cho ông Nikolaus, Tí chỉ xin một đứa em, Bruder (em trai) hay Schwester (em gái) cũng được. Miễn có đứa em cho oai như mấy đứa khác. Vậy mà, nguyện vọng của Tí vẫn không được đáp ứng. Chị len lén quan sát Tí hí hoáy viết thư cho ông Nikolaus mà thương con quá đỗi. Chị tìm những món quà thật hấp dẫn, mong Tí nguội bớt ao ước có em.Đến khi Tí biết những món quà Tí nhận vào ngày Nikolaus không phải từ ông già râu trắng mặc áo đỏ, mà là từ mẹ của Tí, chờ Tí ngủ, rón rén ra đặt quà cạnh giày. Tí thôi, không xin quà của ông Nikolaus vào mùa Giáng Sinh. Nhưng đâu đó, chị vẫn bắt gặp nơi con niềm mong ước có em. Tí rất thân với những đứa con của các dì, các cậu. Có lúc, chị đùa với con: -Con Bé, con Xíu cũng là em con mà. Tí trả lời rành mạch: -Mẹ ơi, tụi nó là em. Nhưng là Cousine chớ không phải là Schwester của con.Tí ham đọc sách. Mỗi chiều thứ Sáu, tan sở sớm, chị dắt Tí ra tiệm sách. Chị cho Tí hai tiếng đồng hồ say sưa bên mấy kệ sách, đọc thử cuốn này, cuốn kia, chọn lựa một cuốn ưng ý để mẹtặng cho Tí. Tí mượn thư viện những loại sách trinh thám cho thiếu nhi của Thomas Brezina, hoặc R. L. Stine. Mặc dầu đang đọc dở dang cuốn tiểu thuyết ưa thích, chị vẫn cất cuốn sách của mình sang một bên, dành thì giờ đọc cuốn sách Tí giới thiệu. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau bàn về những cuốn sách đã đọc chung. Tí ngồi bệt trên sàn nhà, chơi cờ Pokemon. Tí phải đóng vai của hai phe. Ngồi trình cờ cho phe này xong, Tí lại đổi phía, lựa thẻ để trình cờ bên kia. Nhìn con, chị vừa thương, vừa xót. Chị bảo Tí hướng dẫn chị cách chơi cờ Pokemon. Chị sẽ là đối thủ. Có đối thủ để chơi, cho dù đối thủ dở tệ, vẫn vui hơn chơi một mình. Buổi tối, chị thường xem chung với Tí chương trình cho thiếu nhi. Chị luôn cố gắng đọc được những mơ ước của Tí. Trong thời gian chị tìm giải pháp đáp ứng nguyện vọng có em của Tí, chị tìm mọi cách để làm “thằng bạn” thân cho đứa con, để nó tạm quên sự cô đơn của con một. Chị không thể cắt nghĩa cho con hiểu. Thời gian anh chị đi học, vợ chồng còn nghèo rớt mồng tơi. Anh ra trường trước, gặp lúc kinh tế xuống dốc, gởi trăm lá đơn xin việc, cả năm trời không nhận được một thư mời đi phỏng vấn, nói chi đến có việc. Chị ra trường sau, có ngay chỗ làm, trởthành trụ cột kiếm cơm cho cả nhà. Năm đầu tiên, liên tục những workshop, seminar, training..., làm sao chị có thể xin nghỉ để sanh con. Chị dự tính, đi làm vài năm, cho công việc ổn định. Gia đình chị ở München, một trong những thành phố đắt đỏ nhất của nước Đức. Căn nhà gia đình chịmướn ở khu phố khang trang. Tí đến trường chỉ cần đạp xe 10 phút. Tiền nhà nuốt gần phân nửa tiền lương của chị. Bây giờ, nếu chị ở nhà sanh con, làm sao trang trải hết chi phí cho tổ ấm. Hẹn lần, hẹn lữa, chị vào tuổi 40. Chị ấp úng hỏi bác sĩ sản khoa, chị còn bao nhiêu năm nữa đủkhả năng cho con một đứa em. Bác sĩ khuyên, dẫu y khoa tiến bộ, nhưng trễ quá sẽ không tốt. Chị vốn khéo tay, hay làm. Sếp mến, đồng nghiệp thương. Công việc của chị trong hãng vững
Page 126 Vietnamese Authors and Literary Collectionvàng. Theo luật lệ của Đức, chị có thể nghỉ hai năm sanh con, hãng có bổn phận giữ chỗ cho chị. Giờ đây, phía chị, điều kiện xem ra thuận lợi. Nhưng phần anh, đoạn đường anh đang đi còn lắm gập ghềnh. Sau thời gian không xin được việc làm ở Đức, anh xoay qua tìm cơ hội ở Việt Nam. Một cơ hội rất mong manh. Nhưng anh muốn thử. Chị rất lo lắng. Biết bao tấn bi kịch về chuyện làm ăn ở Việt Nam. Tiếng nói của chị yếu ớt quá. Gia đình anh trách chị, đã không hỗ trợ anh, lại còn lo hão, làm anh thêm bận lòng. Ở Việt Nam, họ hàng anh đang làm ăn phát đạt. Anh chỉ cần vào làm chung là xong. Anh đi đi, về vềmấy bận. Chị đành bịt tai, che mắt, để không nghe, không thấy những nguy cơ làm đổ vỡ gia đình nhỏ của anh chị. Chị tìm lý do đơn giản, cắt nghĩa cho Tí hiểu sự vắng mặt nhiều ngày của ba Tí. Anh báo tin, hãng của anh ở Việt Nam gặp nhiều khó khăn. Chị mừng lắm, nhưng không dám tỏlộ. Cuối cùng, anh chấm dứt công việc bên Việt Nam. Châu về hợp phố. Chị thở phào. Kinh tếcủa nước Đức phục hồi. Hy vọng anh sẽ tìm được việc làm gần nhà. Nhưng cuộc sống không hanh thông như chị mong ước. Anh vẫn còn những bận rộn riêng của anh. Khoảng cách địa lý không còn. Nhưng giữa anh chị, trong lòng, lại xa cách lắm. Chị luôn canh cánh điều ước ngày xưa đứa con xin ông già Nikolaus. Mỗi khi chị đến phòng mạch, vị bác sĩ tốt bụng hỏi han, nhắc nhở chị chú ý đến đồng hồ sinh học của phụ nữ, nếu còn muốn có con. Nghe tin một chị bạn, vẫn được mẹ tròn con vuông, khi tuổi xấp xỉ 50. Lòng chịsáng lên hy vọng. Chắc chị vẫn còn kịp. Tí đang năm cuối Trung Học. Hai mẹ con không còn chơi cờ chung như khi Tí còn nhỏ. Thay vào đó, hai mẹ con vừa xem talk show, vừa chuyện vãn nhiều đề tài. Chị cố ra vẻ tự nhiên: -Hồi xưa, còn nhỏ, con hay mơ ước ông Nikolaus tặng cho con đứa em. Bây giờ, con còn ước như vậy nữa không?Tí quay qua chị: -Có em thì vui. Nhưng bây giờ thì thôi. Trễ rồi mẹ. Chị nhìn Tí: -Con có buồn mẹ không?Tí cười, trấn an mẹ: -Không đâu. Mẹ đừng lo. Tí ôm vai mẹ: -Chỉ cần ba mẹ immer zusammen, luôn luôn gần nhau là con vui lắm mẹ. Chị ôm chầm lấy con. Tí giờ đây cao lớn hơn mẹ nhiều, đã ra dáng thanh niên. Nhưng Tí vẫn là đứa con bé bỏng trong vòng tay của chị. Đứa con ước ao một món quà thuở nhỏ, mà mãi đến giờ, và sẽ không bao giờ, chị có thể tặng cho con. Lòng chị dâng lên niềm thương yêu con vô bờ. Chịnghe tiếng mình thầm hứa với con:-Ba mẹ luôn luôn gần nhau để con vui mãi, nhé con yêu. Hoàng Quân Ngọc Thúy - Tháng Ba 2021* Trích lời ca trong nhạc phẩm Ngày Hạnh Phúc của nhạc sĩ Lam Phương
Văn Nhân Lục Page 127 HỒNG THỦYVăn thi sĩHồng Thuỷ viết văn từ năm 1958, bút hiệu Mộng Huyền (Viết cho trang Học Sinh, Phụ Nữ - Báo Ngôn Luận. Mục Mỗi Ngày Một Truyện Ngắn của báo Tiếng Chuông).Trong Văn Đoàn Trẻ Việt do Nhà văn Phạm Cao Củng phụ trách (1958-1960)Ngừng viết khi lập gia đình năm 1960 (lúc 19 tuổi)Viết lại tại Hoa Kỳ năm 1986Phụ trách mục Cánh Nhạn Miền Đông, Nguyệt San Phụ Nữ Việt Cali 10 năm (1991-2001Đã Xuất bản:1. Những Cánh Hoa Dại Mầu Vàng 2010, tái bản 20172. Hoa Tương Tư 2017, tái bản 2018Góp mặt trong các tập truyện: - Truyện ngắn Báo Phụ Nữ Việt (Cali) 1994 - Tuyển tập Phụ Nữ Việt 2006, 2008 - Hương Đời Kỳ Diệu 2007 - Du Tử Lê Tác Giả và Tác Phẩm - Tuyển tập Thơ Cỏ Thơm 2000 - Tuyển tập Văn Chương Phụ Nữ 2013 - Hồi Tưởng Dấu Yêu 2015 - Nguyễn Ngọc Bích Tấm Lòng Cho Quê Hương, 2016 - Tuyển Tập Văn Thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ 2019 - Tuyển Tập Cô Gái Việt 2016, 2017, 2018, 2019, 2020Chủ biên Đặc San Trưng Vương vùng Hoa Thịnh ĐốnChủ biên Đặc San và Tuyển Tập Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ (VBVĐBHK)Phụ Trách Diễn Đàn VBVĐBHKChủ bút nguyệt san Kỷ Nguyên Mới và phụ trách mục Chị Em Tâm Tình.Trong Ban Biên Tập Tam cá nguyệt san Cỏ Thơm.Thành Viên Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng Hoa Thịnh Đốn và Nhà Việt NamThành viên các diễn đàn: Cô Gái Việt, Minh Châu Trời Đông, Thi Văn Ngàn Thông, Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian, Văn Thơ Lạc Việt.Phó Chủ Tịch Nội Vụ Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vùng Đông Bắc Hoa Kỳ (2014-2018)Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vùng Đông Bắc Hoa Kỳ (2018-2023)Cố Vấn Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (2021-2023)
Page 128 Vietnamese Authors and Literary CollectionTHIÊN ĐÀNGCả tuần lễ nay, bà Hằng có cái thú ngồi ở bàn trong bếp nhìn ra cửa sổ mỗi buổi trưa để chờngười đưa thư. Tuần nào bà cũng có ít nhất một lá thư của họ hàng con cháu gửi đến. Bà có nhiều họ hàng lắm. Chồng bà có chín anh em. Bà có năm anh em, tất cả 14 gia đình thân thiết. Mười bốn gia đình sinh sôi nẩy nở, biết bao nhiêu là con cháu. Bà mới được con gái bảo lãnh từViệt Nam sang được mấy tháng vào dịp TẾT, họ hàng ai cũng mừng rỡ ưu ái. Thư gửi chúc mừng, thăm hỏi, đến tới tấp cứ như bươm bướm. Xe bưu điện vừa ngừng trước thùng thư, bà đã vội chạy ra. Người đưa thư thật dễ thương, thấy bà, ông ta không bỏ thư vào thùng mà bước ra khỏi xe, đưa cho bà cả xấp thư. Bà nói hai chữ Thank you một cách ngượng ngập.Bà cố tập nói tiếng Mỹ cho quen, nhưng vẫn cứ sợ nói sai giọng người ta không hiểu. Trong hai cái thư của bà, có một cái từ Việt Nam. Bà bóc cái thư ở Việt Nam ra trước. Bà mỉm cười khi đọc câu mở đầu của người em họ “Mừng chị đã đến được thiên đàng...” Bà Hằng chợt thở dài, Khi ở Việt Nam bà cũng tưởng xứ Mỹ là thiên đàng, đời sống bên này thần tiên lắm. Nào ngờcác con bà quá vất vả. Chúng đi làm cả ngày, sáng sớm ra đi, chiều tối mới về. Suốt ngày bà thui thủi một mình .Hàng xóm toàn là người Mỹ, họ đóng cửa im ỉm cả ngày, có thấy ma nào xuất hiện trước cửa đâu. Ở Việt Nam hàng xóm mở cửa, chạy qua chạy lại vui vẻ với nhau. Ngồi không cũng chán, bà muốn dọn dẹp cho đỡ buồn, nhưng nhà cửa con bà gọn gàng quá, chỗ nào cũng sạch như lau như li. Bà muốn ra làm vườn, nhưng chẳng có miếng đất nào trống dù nhỏ đểbà có thể trồng mấy cây rau thơm như bà mơ ước. Trước nhà là một vườn hoa trồng có hàng có lối, cắt xén cẩn thận. Phần đất còn lại là những thảm cỏ xanh mướt. Bà muốn tưới cây cũng chẳng được, vì có máy tưới tự động theo giờ nhất định. Quần áo cũng có máy giặt, bát đĩa cũng rửa bằng máy. Cơm nước thì các món bà nấu các cháu bà ăn không quen. Món thịt đông bà nấu ngon vậy, cậu cháu ngoại 15 tuổi ăn thử rồi kêu ầm lên là ngoại nấu món gì lành lạnh,lạt lạt, ăn ghê quá. Giò heo nấu măng và canh bóng nấu dò sống bị chê là thịt heo nhiều mỡ ăn không tốt, lại thêm mùi măng nấu, ông con rể nhăn mũi chê làm nhà hôi quá. Mấy món quốc hồn, quốc túy ngày Tết của bà không ai hưởng ứng hết, ngoại trừ cô con gái sợ mẹ buồn ăn một chút cho có lệ. Ngược lại, mấy món ăn chúng làm hôm lễ Tạ Ơn, chỉ nhìn thôi bà cũng thấy ớn rồi. Con gà tây to tổ bố, thịt ăn khô quá. Đùi honey bake ham bà ăn thấy ngòn ngọt, lờ lợ. Cục thịt bò thật bựchúng gọi là roast beef, cắt ra còn đỏ thấy mà sợ. Đúng là “mỗi ông thần một vị”. Thức ăn của bà chúng chê, thức ăn của chúng bà nuốt không vô.Ngày Tết bà muốn lập bàn thờ cúng tổ tiên trong nhà, con gái cản khéo, viện cớ mùi nhang làm cháu ngoại của bà bị suyễn, khó thở. Mấy tháng nay bà cảm thấy mình thừa thãi trong gia đình yên ấm của cô con gái. Bà biết con cháu cũng thương bà, nhưng sự có mặt của bà không cần thiết. Bà thấy mình quá lạc lõng trong đời sống của chúng.Hôm mới đặt chân lên đất Mỹ, con, cháu, ra đón bà ở phi trường. Nhìn thằng cháu ngoại mặc cái quần rách ở hai bên đầu gối, bà sững sờ thắc mắc, sao con mình gửi hình về ở cái nhà to tướng,
Văn Nhân Lục Page 129chứ có nghèo đói gì đâu mà con nó ăn mặc rách rưới thế này. Bà ghé tai con gái nói nhỏ: “Sao con để thằng cháu mẹ ăn mặc thảm não quá vậy?” Con gái bà phá lên cười “Mẹ ơi cái quần nó mặc đắt lắm đấy, mốt đó mẹ” Bà Hằng ngơ ngẩn: Con nói sao, cái quần rách nát thế kia mà đắt hả, mốt gì mà khổ quá vậy?Con gái ôm vai bà “Mẹ sẽ còn ngạc nhiên nhiều nữa, ở đây nhiều cái lạ lắm, không giống bên nhà đâu”.Đứng ở chỗ lấy hành lý, bà thấy một đứa con gái tóc tai lởm chởm, có cái khoen tòng teng ởcuối lông mày. Bà ghé tai con gái hỏi nhỏ” đeo hoa tai ở lông mày cũng là mốt phải không con?”Con gái bà cười:” Dạ, nhưng may mắn các cháu bà sợ đau nên chưa theo mốt này”.Ngồi ăn bữa cơm đoàn tụ đầu tiên bà cứ thắc mắc, sao các cháu bà ngồi xuống bàn ăn chả thấy mời mọc gì cả. Người lớn chưa kịp cầm đũa chúng đã ăn rào rào.Ăn xong, mấy đứa cháu ôm bà thật nhanh rồi biến vào buồng chúng đóng cửa kín mít.Mỗi ngày, buổi sáng khi bà thức dậy, Vợ chồng con gái đã đi làm, trẻ con đi học, căn nhà im vắng lạ thường. Ngồi buồn không biết làm gì, bà mở tờ báo Washington Post cậu con rể đọc trong lúc uống cà phê buổi sáng, còn để lại trên bàn. Nguyên một trang báo đầy những tấm ảnh nhỏ như trong thẻ căn cước. Bà nhìn lướt qua từng khuôn mặt.Phần lớn là những người còn trẻ, khoảng ngoài 20 tuổi. Bà giật mình thấy có hai cậu Việt Nam. Đọc những hàng chữ dưới tấm hình, dù chỉ hiểu lõm bõm, bà cũng đoán được những người này đã chết trận ở Iraq. Bà chép miệng thở dài, thầm nghĩ:”bỏ nước sang đây, dung thân ở một đại cường quốc là yên chí lớn rồi. Ai ngờ có lúc con cháu mình cũng chết vì chiến tranh”.Dở trang báo tiếp theo, hình ảnh một người đàn ông Mỹ cụt cả hai chân đang chơi đùa với đứa con trai nhỏ. Bà đọc thật chậm những hàng chữ dưới tấm ảnh. Họ kể chuyện về chú bé 4 tuổi, khi được hỏi chú muốn xin ông già Noel món quà gi. Chú trả lời chú muốn xin đôi chân cho bố của chú. Nhìn khuôn mặt ngây thơ, nụ cười hồn nhiên của chú bé, bỗng dưng bà thấy nghẹn ngào, nước mắt ứa ra làm nhòa đi nụ cười trên khuôn mặt của người chiến binh cụt chân đang chơi với đứa con tội nghiệp của ông. Bà chợt nhớ đến câu đầu tiên trong lá thư của người em họ “mừng chị đã đến được thiên đàng.” Bà xót xa nghĩ thầm: “nào ai biết được, thiên đàng cũng đầy rẫy những khổ đau.” HỒNG THỦYGiáng sinh 2016
Page 130 Vietnamese Authors and Literary CollectionNGƯỜI KHÁCH CHIỀU GIÁNG SINH Sáng nay tôi cùng ông xã ra phi trường đi Cali ăn cưới người cháu, luôn tiện dự buổi họp mặt mừng sinh nhật 75 tuổi của nhóm cựu nữ sinh Trưng Vương niên khóa 54-61 do Xinh, cô bạn ở Houston về Cali tổ chức.Đến phi trường, sau khi qua các thủ tục kiểm soát. Tôi đang kéo hành lý đi tìm cổng D1 thì nghe tiếng gọi thật lớn ‘’Tweety’’, nickname Mỹ của tôi ở beauty shop.Các nhân viên trong tiệm và khách hàng quen thuộc vẫn gọi tôi là con chim Tweety suốt 40 năm tôi hành nghề làm tóc trên đất Mỹ. Tôi giật mình quay lại, một người đàn ông mặt mũi hơi méo mó vì đầy sẹo do bị phỏng nặng, từ một tiệm cà phê trong phi trường chạy ra, mừng rỡ ôm chầm lấy tôi. Tôi nhớ ông là một khách hàng của tôi vì khuôn mặt đặc biệt, nhưng bất ngờ quá nên tôi chưa nhớ ra tên.-Bà còn nhớ tôi không? Steve John. Bà cắt tóc cho tôi ngày Christmas Eve cách đây lâu rồi đó.-Tôi nhớ chứ, lúc này ông thế nào? -Tôi có vợ rồi và có 1 đứa con. Nói rồi ông quay nhìn vào tiệm cà phê, vẫy tay gọi vợ và con ra giới thiệu với tôi. Vợ ông trông thật tươi tắn dịu dàng, và chú bé con thì quá đẹp trai.Tôi trầm trồ-Con trai ông đẹp quá!Ông cười rạng rỡ-Nó rất giống tôi lúc chưa bị tai nạn.Bà vợ âu yếm xoa đầu con trai và nhìn chồng với nụ cười thật tươi-Nó cũng sweet giống như Steve vậy. Nhìn họ tôi cảm nhận được ngay một gia đình rất hạnh phúc-Mẹ ông lúc này ra sao?Giọng ông ngậm ngùi-Mẹ tôi chết hơn 1 năm rồi. Nói chuyện một lúc, tôi hỏi xin số phone và địa chỉ của ông rồi phải cáo từ vì sợ trễ giờ máy bay.Tôi còn nhớ khoảng 6 năm về trước, chiều Christmas Eve, tiệm tôi làm rất đông khách. Ai cũng mệt nhoài, chỉ mong xong việc để còn về. Làm xong người khách chót, tôi nói với cô receptionist: Tôi mệt quá, về còn phải lo nấu ăn thật lẹ rồi đi nhà thờ. Sau lễ các con cháu sẽ về nhà tôi ăn mừng lễ Giáng Sinh và mở quà.Khi tôi sửa soạn ra về thì một người khách mặt mũi méo mó đầy sẹo với mớ tóc dài cẩu thả, nhìn là biết lâu ngày không được chăm sóc. Ông có bề ngoài làm người ta nhìn là cảm thấy sợ.Ông ta bước vào tiệm, nói với cô receptionist là ông cần cắt tóc.
Văn Nhân Lục Page 131Cô ta trả lời:-Mọi người đang rất bận và sắp tới giờ đóng cửa nên không thể nhận thêm khách.Mặt ông khách trông thật buồn, ông nhìn cô receptionist với đôi mắt cầu khẩn-Cô không thể nào nhận thêm tôi được sao? Tôi đã đi mấy tiệm trong mall đều bị từ chối vì không hẹn trước. Tôi rất cần cắt tóc để về ăn Giáng Sinh với mẹ tôi. Tôi không muốn mẹ tôi nhìn thấy tôi mệt mỏi và xấu xí thế này.Tôi mủi lòng nói với cô receptionist-Tôi sẽ ở lại cắt tóc cho ông ta. Cô receptionist nhìn tôi hai mắt mở to ngạc nhiên, cô nhắc tôi coi chừng trễ giờ đi nhà thờ. Tôi cười trả lời cô tôi biết là sẽ bị trễ rồi, nhưng tôi tin Chúa sẽ hài lòng và tha tội cho tôi.Trong khi tôi cắt tóc, ông tâm sự: Ông là lính cứu hỏa tình nguyện, trong một đám cháy vì cố gắng cứu một cụ già ngồi xe lăn nên ông đã bị phỏng nặng.Sau khi được cắt tóc, ông nói bằng một giọng thật xúc động: ông rất may mắn khi được tôi nhận lời cắt tóc cho ông, ông gọi tôi là cái kéo thần, đã biến ông thành một người mới trông khỏe mạnh và khá hơn rất nhiều.Tôi trả lời ông-Tôi mới là người may mắn vì đã được cắt tóc cho một thiên thần.Ông nhìn tôi xúc động- Có lẽ bà là người độc nhất gọi tôi là thiên thần. Tôi nghĩ với cái bề ngoài ghê sợ thế này, mọi người thấy tôi như một ác quỉ, cho nên không ai chịu cắt tóc cho tôi cả.Sau lễ Giáng Sinh, ông ghé lại Beauty Shop tặng tôi hình thiên thần nhỏ xíu bằng bạc mạ vàng có gắn cái ghim để cài vào ve áo. Ông nói của mẹ ông gửi tặng tôi và bà gửi lời cám ơn tôi đã cắt tóc cho con trai bà.Tôi ngạc nhiên và cảm động đến lặng cả người. Ông chào từ giã tôi và nói ông sẽ về Texas sống gần mẹ.Hôm nay không ngờ được gặp lại ông, tôi mừng quá. Nhất là thấy ông có một gia đình hạnh phúc.Tự nhiên tôi nẩy ra ý nghĩ, tôi sẽ dành cho con trai ông một ngạc nhiên thích thú. Gần lễ Giáng Sinh, tôi sẽ mua một món quà thật đẹp gửi tặng chú bé với tấm thiệp viết những hàng chữ sau đây: “Tặng chú bé đẹp trai, đã may mắn có ông bố là một thiên thần mà tôi vẫn hằng ngưỡng mộ”.Hồng Thủy
Page 132 Vietnamese Authors and Literary CollectionLỜI ƯỚC ĐẦU NĂMNgày đầu nămvừa chúc tết nhau xongem bỗng nhìn anh âu yếm hỏiNếu chúng mình có quyển sách ƯỚC,anh sẽ ước gì, anh yêu dấu của em?Anh cúi đầu suy nghĩ:\"để anh xem\"Rồi nhìn sâu vào mắt em, anh khẽ nóiAnh không ước được trở thành triệu phúCũng không mơ làm bá chủ thế gianAnh chỉ mong em mãi mãi hiền ngoanvà ước quê hương mình sẽ hoàn toàn đổi mới.Để thực hiện những điều anh vẫn hằng mong đợilà đưa em về lại VIỆT NAMChúng ta sẽ đi từ Ải NAM QUAN đến Mũi CÀ MAUNgắm tất cả những danh lam thắng cảnhMình sẽ sống ở một thành phố thật dễ thươngĐÀ LẠT mờ sương,có hoa Mimosa mà em vẫn thường nhắc nhởMỗi buổi chiều,anh sẽ đưa em đi dạo Hồ THAN THỞHay ngồi bên nhau ngắm Thác CAM LYLâu lâu cuối tuần mình sẽ rủ nhau điXuống miền biển NHA TRANG đầy nắng ấmĐôi ta sẽ nằm gối đầu trên cátDưới những hàng dừa xanh đầy bóng mátNghe những bài hát, câu hò, chan hòa tình tự quê hươngTay trong tay, mình sẽ đi dạo dưới những rặng thùy dươngEm sẽ thấy cuộc đời Ôi! sao mà dễ thương quá đỗiĐể bù lại bao năm trời trôi nổiSống tha hương nơi xứ lạ quê người.Hồng Thủy
Văn Nhân Lục Page 133CÁM ƠN ANH Có người hỏi em sao hay mơ mộng quá?Sao lúc nào cũng như đóa hoa tươi?Có người hỏi em sao luôn mỉm miệng cười?và mắt như sao trời trong những ngày thật đẹp?Biết trả lời sao trên trang thơ hạn hẹp?Vì tình yêu anh cho em là vũ trụ bao laLà trăng thanh, là gió mát, là nắng ấm chan hòaLà những lời dịu dàng khi em vừa thức giấcLà những lời ân cần sau một ngày mệt nhọcLà tất cả nồng nàn trong tiếng gọi\" MÌNH ƠI\"Xin cảm ơn anh đã đến trong đờiĐể cho em biết tình yêu tuyệt vờiHồng Thủy(Bài thơ này đã được Nhạc Sĩ NGUYỄN ÁNH 9 phổ nhạc)
Page 134 Vietnamese Authors and Literary Collection HUỲNH KIM SƠ LƯỢC-TIỂU SỬ NHÀ VĂN HUỲNH KIMBa mẹ sanh Huỳnh Kim ngày 10 tháng 10 năm 1939, tại làng Kiến An, quận Chợ Mới,tỉnh Long Xuyên, Nam Phần Việt Nam. Năm 1962, vừa học xong lớp Đệ Nhị, thì cha chết, conđường học vấn dở dang, mặc dầu Huỳnh Kim là một đứa con duy nhứt trong gia đình trungnông, cũng phải rời khỏi ghế học trò, nạp đơn ứng tuyển khóa MỘT đào tạo cán bộ lãnh đạodành đặc biệt cho ngành Thông Tin quốc gia, thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Từ năm 1962 đến cuối nền Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, ngày 30 tháng 4năm 1975, không có khóa thứ HAI nào thi tuyển tương tự; mà hầu hết các tỉnh lập hồ sơ chọncán bộ, đề nghị trình về Bộ ra Quyết Định hợp thức hóa mà thôi. Khi Ông Hoàng Đức Nhã làm Bộ Trưởng Dân Vận và Chiêu Hồi (Bộ Thông Tin và Chiêu Hồi), cũng chỉ xin Quốc Gia HànhChánh biệt phái phục vụ ngành Dân Vận và Chiêu Hồi, chứ không có mở khóa thi tuyển cán bộlãnh đạo nào như khóa MỘT năm 1962. Tháng 2 năm 1963, Huỳnh Kim được biệt phái Sở An Ninh và Thanh Tra Lãnh Thổ, của Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Lễ, trong khi chờ đợi Bộ QuốcPhòng đào tạo sĩ quan Bảo An phụ trách ngành An Ninh và Thanh Tra Lãnh Thổ, Huỳnh Kimđược gởi đi học khái quát Nguyên Tắc Hành Chánh và Tình Báo, đậu Thủ Khoa toàn bộ 20 môntình báo. Thông thường, bất cứ khóa sinh nào đậu Thủ Khoa, cũng chỉ đậu cao hơn khóa sinh kếtiếp, chứ ít có ai đậu toàn bộ của ngành. Theo chỉ thị của Sở An Ninh và Thanh Tra, Trung Ương, Huỳnh Kim thanh tra một Ông quận trưởng tham nhũng 846 ngàn đồng, có bằng chứnggiấy trắng, mực đen, không thể chối cãi được với thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Nhưng vì bèphái Đảng Cần Lao, nên Ông quận Trưởng tham nhũng được đổi đi chỗ khác, vì đã mất lòng dânchúng trong vùng, nhưng cũng phải hoàn ngân đầy đủ số tiền theo hồ sơ Huỳnh Kim thanh tra.Vì Huỳnh Kim là học sinh mới rời khỏi ghế học trò, não bộ còn trong trắng, tư tưởng tròn nhưtrái bi, cứ nghĩ ai cũng vì nước, vì dân, chứ đâu có biết phe đảng, độc tài là gì? Chỉ biết thi hànhtheo lịnh Thượng Cấp, nên phải đụng chạm với tỉnh trưởng, quận trưởng Đảng Cần Lao. mà aicũng biết thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, quận trưởng, tỉnh trưởng phải làĐảng của Cần Lao, bằng không phải Đảng Cần Lao thì khó được làm quận trưởng và tỉnhtrưởng. Từ đó, Huỳnh Kim xin trở về ngành Thông Tin, đến năm 1969, đang phục vụ tại Bộ Dân
Văn Nhân Lục Page 135Vận và Chiêu Hồi, tại đường Phan Đình Phùng, do Ông Hoàng Đức Nhã làm Bộ Trưởng, có tinmẹ đau nặng, phải tự xin đổi về tỉnh Kiến Phong, làm Trưởng Chi Dân Vận và Chiêu Hồi quậnHồng Ngự, kiêm thuyết trình viên Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức tỉnh Kiến Phong, do ÔngNguyễn Ngọc An làm Giám Đốc. Năm 1974, tại xã Long Khánh quận Hồng Ngự, mỗi ngày cóhằng ngàn người biểu tình, lập giàn hỏa, tự thiêu, mổ bụng chống chánh quyền Lý do: Cảnh Sátđột nhập nơi thờ tự Phật Giáo Hòa Hảo xã Long Thuận, khám xét bất hợp pháp.Tình trạng kéodài hơn 3 tháng ròng rã, giữa chánh quyền và Ban đấu tranh, mà không một vị dân cử, trí thứcnào giải quyết được. Huỳnh Kim đang thuyết trình tại Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức, tỉnhKiến Phong, không biết ai mách với Trung Tá Trần Văn Vinh, quận trưởng Hồng Ngự, Trung TáTrần Văn Vinh điện trình với Đại Tá Nguyễn Văn Minh, tỉnh trưởng Kiến Phong, “Chỉ CóHuỳnh Kim mới giải quyết được việc Phật Giáo Hòa Hảo biểu tình, lập giàn hỏa tự thiêu, mổbụng mới được.\" (Lời của Đại Tá NguyễnVăn Minh). Đại Tá Nguyễn Văn Minh tỉnh trưởngKiến Phong, điện thoại xuống Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức, hỏi Ông Giám Đốc NguyễnNgọc An, có Huỳnh Kim ở đó không? Ông Nguyễn Ngọc An trả lời: Dạ thưa có, đang thuyếttrình.Đại Tá Nguyễn Văn Minh nói: Cho ai thế, bảo lên trình diện tôi gắp. Thời đó, Ty Sở nàonghe Đại Tá tỉnh trưởng kêu trình diện, lại là trình diện gắp, là chỉ lo thu xếp hành trang phải lênđường. Vì phải bị hoàn trả về Bộ và hồ sơ phạm lỗi do Tỉnh Trưởng gởi MẬT theo đường BưuĐiện, cho Bộ Trưởng theo dõi hành vi tác phong nhân viên cán bộ ! Huỳnh Kim lên lầu TòaHành Chánh tỉnh Kiến Phong lúc 11 giờ trưa, trình diện Đại Tá. Đại Tá hỏi: Hay gì ở Hồng Ngựkhông? Huỳnh Kim trả lời: Dạ thưa không Đại Tá, vì bận công tác tại Trung Tâm Tu NghiệpCông Chức, không có về Hồng Ngự, nên không hay biết gì thưa Đại Tá. Mặc dầu nhà HuỳnhKim ở Hồng Ngự và nhiệm sở chánh phục vụ cũng ở Hồng Ngự, việc gì quan trọng xảy ra màkhông biết. Đại Tá Nguyễn Văn Minh nói: Mỗi ngày hằng ngàn người tập hợp tại chợ LongKhánh, biểu tình, lập giàn hỏa, tự thiêu, mổ bụng chống chánh quyền, phải về giải quyết gắp,không thôi, Tổng Thống hay là chết hết. (Có nghĩa là sẽ bị đày, đổi đi nơi khác và mất chức).Huỳnh Kim nói: Thưa Đại Tá, việc rất quan trọng, sao Đại Tá không cậy Hội Đồng Tỉnh, DânBiểu hoặc Thượng Nghị viện coi, chứ tầm tay Huỳnh Kim thấp kém quá làm sao giải quyết đượcthưa Đại Tá. Đại Tá Nguyễn Văn Minh nói: Đủ hết rồi, ai đến lấy tiền rồi đi về không, không ailàm gì được, ông quận nói chỉ có Huỳnh Kim mới giải quyết được mà thôi. Huỳnh Kim nói:Thưa Đại Tá, tư cách là nhân viên, Đại Tá chỉ huy lãnh thổ, ra lịnh thì nhân viên phải chấp hành,nhưng không dám hứa trước kết quả thưa Đại Tá. Đại Tá Nguyễn Văn Minh nói: Được rồi, cốgắng về giải quyết gắp đi, có cần gì không? (Ý Đại Tá hỏi muốn làm tiền như quý Ông DânBiểu, Thượng Nghị Viện và Hội Đồng Tỉnh không?). Huỳnh Kim trả lời: Dạ thưa không, HuỳnhKim có xe riêng Đại Tá. Trình Đại Tá ra về đến Hồng Ngự Huỳnh Kim đi đò qua chợ xã LongKhánh, là địa điểm đấu tranh, Huỳnh Kim gặp Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo tỉnh Kiến Phong vàBan Đấu Tranh, Huỳnh Kim giải quyết chỉ hơn hai tiếng đồng hồ là mọi việc đều được kết quảtốt đẹp cho cả hai bên, Chánh Quyền và Phật Giáo Hòa Hảo, tránh được sự đổ máu. Trung TáTrần Văn Vinh, quận trưởng Hồng Ngự giúp cho 4 chiếc Harbor, một chiếc chở Phái Đoàn PhậtGiáo Hòa Hảo và Huỳnh Kim, một chiếc chở Cảnh Sát Quốc Gia, một chiếc chở An Ninh QuânĐội, một chiếc chở Quân Cảnh theo hộ tống Phái Đoàn Phật Giáo Hòa Hảo, về trình Tổ Đình, cóÔng Út Huỳnh Văn Quốc Bào Đệ Cố Đức Ông và Cô Năm Biên em của Đức Huỳnh Giáo Chủ,biết được sự việc giải quyết được hòa thuận tốt đẹp, tránh được đổ máu ai cũng mừng. Sự việctuy quan trọng, nhưng biết tâm lý, thì giải quyết rất dễ như Huỳnh Kim đã làm được kết quả tốtđẹp chỉ hơn 2 tiếng đồng hồ, mà Hội Đồng Tỉnh, Dân Biểu, Thượng Nghị Viện toàn là nhữngthành phần ai cũng nghĩ là tai mắt trí thức, lại suốt ba tháng trời ròng rã mà tất cả không ai giảiquyết được; nên các nhà trí thức tỉnh Kiến Phong ai cũng lấy làm ngạc nhiên. Đến Ngày 30 tháng
Page 136 Vietnamese Authors and Literary Collection4 năm 1975, Huỳnh Kim đang thuyết trình tại Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức tỉnh KiếnPhong, nghe Đài Phát Thanh Sài Gòn, Đại Tướng Dương Văn Minh, tân tổng Thống Việt NamCộng Hòa, tuyên bố đầu hàng Cộng sản vô điều kiện, Huỳnh Kim trình với Ông Giám ĐốcNguyễn Ngọc An, Huỳnh kim bỏ chạy qua phối hợp với Mặt Trận Tây An Cổ Tự, Bảo An PhậtGiáo Hòa Hảo, do Ông Nguyễn Văn Dành Chỉ Huy Trưởng Mặt Trận Tây An Cổ Tự. Mặt TrậnTây An Cổ Tự của Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo, tư cách là của dân, trong thời điểm lịch sử ViệtNam Cộng Hòa sang trang, ngày 30 tháng 4 năm 1975, các tướng lãnh và các cấp lãnh đạo ViệtNam Cộng Hòa đều đầu hàng Cộng sản hoặc bỏ chạy hết. Cộng sản cấm cờ giải phóng khắp nẻođường miền Nam Việt Nam, nhưng gần ba tháng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, mà chủ lựcquân và xe tăng Cộng sản chỉ dàn quân ở cái Tàu Hạ, Sa Đéc, chứ chưa dám tiên chiếm MặtTrận Tây An Cổ Tự Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo. (Bản tin Đài BBC) Khi Thiếu Tướng NguyễnKhoa Nam Tử Tiết, Ông Hai Tập, tức Trần Văn Bảy, Tổng Đoàn Trưởng Bảo An, Phật GiáoHòa Hảo, phá khám chạy về đến Tây An Cổ Tự, Hội Bộ Chỉ Huy Mặt Trận Tây An Cổ Tự, lúc12 giờ khuya. Ông Hai Tập nói: Vì Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, thiếu sáng suốt, Mỹ đã chobiết sẽ cúp viện trợ, Việt Nam Hóa Chiến Tranh , để cho Cộng sản Hà Nội tiến chiếm miền Nam,Việt Nam Cộng Hòa, mà Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, lại rút quân miền Trung, coi như TổngThống Nguyễn Văn Thiệu mở cửa cho Cộng sản Hà Nội xua quân tràn ngập, tiến chiếm ViệtNam Cộng Hòa, không có một sự ngăn cản nào ở nơi ranh giới giữa Việt Nam Cộng Hòa vàCộng sản Hà Nội, thì ai trở tay cho kịp? Nước đã đến chân, quốc gia lâm nguy, mà Tổng ThốngNguyễn Văn Thiệu, lại tước vũ khí do Mỹ giúp cho Bảo Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo, chốngCộng sản, khi Mỹ chánh thức cúp viện trợ và rút quân hồi hương, TT Nguyễn Văn Thiệu lại giảitán Bảo An và bắt Tổng Đoàn Trưởng Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo, cho Thiếu Tướng nguyễnKhoa Nam, nhốt tại Cần Thơ, chỉ có hai tháng trước khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chánhthức đọc diễn văn từ chức vào ban đêm, đi lánh nạn nước ngoài; chẳng khác nào Tổng ThốngNguyễn Văn Thiệu, tiếp tay Cộng sản dẹp chướng ngại của Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo, Hà Nộimới chiếm miền Nam Việt Nam Cộng Hòa rất dễ dàng và mau lẹ ngày 30 tháng 4 năm 1975! VìTổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chủ trương đối với Bảo An Phật Giáo Hòa Hảo như vậy, BảoAn Phật Giáo Hòa Hảo không có thời gian trù liệu vũ khí, đạn dược, thuốc men và lương thựcnuôi quân chiến đấu trường kỳ với chủ lực quân Cộng sản Hà Nội, nên Bộ Chỉ Huy Mặt TrậnTây An Cổ Tự phải tuyên bố giải tán, anh em Bảo An tự do tan hàng lúc 1 giờ khuya. -Khi Cộngsản có lịnh tập trung Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa phải trình diện đi tù cải tạo, HuỳnhKim gởi mẹ già lại cho vợ và chị, Huỳnh Kim trốn trình diện tù cải tạo của Cộng sản, đổi vùng,đổi tên, đổi họ từ Hồng Ngự, Chợ Mới qua Long Xuyên, đến Hà Tiên, nơi mà từ khi mẹ sanh rađến ngày 30 tháng 4 năm 1975, không một lần nào bước chân đến Hà Tiên, nơi lạ cảnh lạ quê,không có một người thân, lại hết tiền xài. Tối ngủ theo mấy người ở Kiên Lương, Vàm Rầy, HònĐất, chạy xe đạp chở hàng lên tỉnh Cam Bốt (Cần Giọt) bán cho dân Miên, về tới Hà Tiên trờitối, sợ ăn cướp không dám về nhà, từng đoàn năm mười người xúm nhau ngủ dưới gốc cây, bênvệ đường chợ Hà Tiên. Huỳnh Kim dành dụm một số tiền, mua được một chiếc xe đạp cũ, còndư được 12 đồng, mua được 12 nải chuối lá xiêm, chạy theo những người Việt gốc Miên chở lênLộc Sơn, giáp ranh Thạch Động Hà Tiên, bán cho dân Miên, một nải một đồng tiền Miên, về HàTiên đổi một đồng tiền Miên được hai đồng tiền Việt. Người ta có tiền nhiều chở nhiều, chạynặng, mỗi ngày họ chở chạy đi một chuyến, Huỳnh Kim tiền ít chở nhẹ, Huỳnh Kim cố gắngchạy một ngày hai chuyến, ngày nào bán mau hết thì chạy ba chuyến. Từ hai bàn tay trắng màHuỳnh Kim tạo dựng lên một lò nấu rượu mỗi ngày một ngàn lít rượu 45 độ, vừa biết chất pharượu cho không bị chua, lại bán gối đầu, người dân Miên nghèo không vốn cũng đến làm ănđược với Huỳnh Kim, nên bạn hàng (mối) đến mua rượu của Huỳnh Kim, mà một ngàn lít mỗi
Văn Nhân Lục Page 137ngày lại không đủ phân phối bán cho bạn hàng. Bán gối đầu là mua rượu chuyến sau mới trả tiềnchuyến trước, nên tất cả các chỗ buôn bán của người Miên đều tìm đến mua rượu của HuỳnhKim về bán, như quận Com bong Trách, giáp ranh Hà Tiên, Com bong Xom, Com bong Xa Bư,Nam Vang và Bắc Tâm Bon. Người Miên đều tìm đến mua rượu của Huỳnh Kim, dân nghèo mỗingày gánh hai thùng rượu, một thùng 30 lít, bán theo Sóc cũng sống được hằng ngày trong hoàncảnh nghèo. Coi như Huỳnh Kim độc quyền bán rượu xứ Campuchia. Khi làm ăn được nhiềutiền, Huỳnh Kim viết một cái thơ tay, đi xuống Kiên Lương để tìm gặp những người ở KiếnPhong, Long Xuyên, Cần Thơ, thường chỏ mía, bắp, khoai, cà tím,... vô Kiên Lương bán; HuỳnhKim hỏi: Anh chở một chuyến mía từ Long Xuyên vô Kiên Lương, bán lời được bao nhiêu?Người bán mía nói: Bán một chuyến một tuần lễ mới hết, nhưng chỉ được vài trăm đồng thôi($200) nhưng phải làm mới có tiền mua gạo cho con ăn, vì từ khi Hà Nội giải phóng Việt NamCộng Hòa, miền Nam ai cũng nghèo đói! Nghe nói như vậy, Huỳnh Kim trả trước bốn trămđồng, nhờ cầm cái thơ về đi đến chơ Phong Mỹ, Kiến Phong, đưa cho vợ Huỳnh Kim. Nội dungtrong thơ có hẹn ngày vợ dẫn các con đi tàu đò đến Kiên Lương. Đúng ngày hẹn, vợ dẫn các conđi tàu đò đến Kiên Lương, Huỳnh Kim đón rước đi về nhà giao cho một cái lò nấu rượu, có hainhân công, mỗi ngàyHuỳnh Kim đã ủ rượu xong, tối hai nhân công chỉ lo nấu rượu, sáng hainhân công khuân ra chơ cho me con bán lấy tiền. Huỳnh Kim lấy 16 lượng vàng, mua một chiếcghe cào tôm, máy 11 X 16 (mười một, mười sáu) hiệu Yanmar một lốc đầu xanh, mướn tài công,ngư phủ đi cào. Huỳnh Kim đi theo vừa giữ ghe vừa tập lái, trời êm Huỳnh Kim lái cho ngư phủvà tài công ngủ, trời động thì tài công lái, đúng giờ kêu thức dậy kéo cào bắt tôm cá đi về. Cứ tậplái như vậy suốt ba năm, nghe ai nói từ xứ Hà Tiên đến đất Miên, tài công nào lái giỏi nhứt,Huỳnh Kim đều mướn đi cào thử. Huỳnh Kim thử hết tài công, thấy không tài công nào giỏi hơnHuỳnh Kim; Huỳnh Kim cho vợ biết chuẩn bị, gia đình đi vượt biển, không rước khách. Mộtmình Huỳnh Kim vừa coi máy, vừa coi lái, vượt biển đến Vịnh Thái Lan, bị môt trận bão kinhhồn, nhưng cố gắng vượt qua, nên thời gian chỉ hai ngày ba đêm từ khi khởi hành đến bờ TháiLan lúc 4 giờ chiều, thì hồi 9 giờ sáng cùng ngày Phái Đoàn Mỹ đi Mã Lai, bốn tháng sau PháiĐoàn Mỹ trở lại Thái Lan, Cao Ủy Tỵ Nạn, kêu gia đình Huỳnh Kim lên, phỏng vấn cho đi địnhcư tại Hoa Kỳ đầu năm 1987, hiện gia đình vợ chồng với tám đứa con đang cư ngụ ở miền NamCalifornia, 8 đứa con cũng đã ra trường Đại Học.Tác giả Huỳnh Kim
Page 138 Vietnamese Authors and Literary Collection SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG1990 làm Cố Vấn Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị của Thiếu Tá Nguyễn Xuân Tùng 1992,Nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Chủ Tịch VNVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, mời Huỳnh Kim tham giavào VBVNHN năm 19922011 làm Cố Vấn Cộng Đồng Người Việt miền Nam California của Kỹ sư Trần Ngọc Thăng, làm Chủ Tịch 2 nhiệm kỳ, liên tiếp của Bà Nguyễn Minhh Nguyệt 2 nhiệm kỳ, và củaĐại Tá Lê Khắc Lý một nhiệm kỳ, tong thời gian 1994-1998, kèm thêm Chánh Thư Ký Báo Thời Đại Mới của Thiếu Tá Phạm Đức Hảo. Liên tiếp đến năm 1999 giữ nhiệm vụ Chủ Tịch Ủy Ban Cố Vấn Hội Đền Hùng của luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa. 1994- 2021, Cố Vấn Hội Ái Hữu LongXuyên miền Nam California alifornia1997-2021, Cố Vấn Văn Bút Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, trong khoảng thời gian đó đến năm 2011- Làm Cố Vấn VBVNHN do Dược Sĩ Vũ Văn Tùng làm Chủ Tịch, luôn hai nhiệm kỳ.2006, Lê Phước Sang và những người xưng Đại Diện Phật Giáo Hòa Hảo hải ngoại đua nhau vềViệt nam theo hoặc thân Cộng sản, Hội Đồng Niên Lão Phật Giáo Hòa Hảo, mới tổ chức phiênhội, bầu Huỳnh Kim làm Hội Trưởng Phật Giáo Hòa Hảo Trung Ương và Điều Hành Phật GiáoHòa Hảo Truyền Thống Việt Nam. Vì lý do đó, Huỳnh Kim mới được làm Hội Trưởng PhậtGiáo Hòa Hảo Trung Ương chánh danh và lập trường chánh nghĩa.bất di bất dịch, chứ khôngphải như những phe phái Phật Giáo Hòa Hảo khác vì ham danh háo lợi giành giựt với nhau. Từđó, Huỳnh Kim làm Phúc Trình gởi Email đến Tổng Thống George W, Bush, Chánh Phủ HoaKỳ và Ủy Ban Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, may mắn được các Ngài lưu tâm, canthiệp liền, nên Phật Giáo Hòa Hảo Việt Nam đến năm 2021, nhà cầm quyền Cộng sản VN khôngcòn đàn áp Phật Giáo Hòa Hảo nữa, mà hiện nay các tôn giáo khác tại Việt Nam đang còn bị đàn áp, làm khó khăn.VIẾT VỀ ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ Nhìn vào lịch sử tôn giáo ngàn xưa, chưa thấy chỗ nào nói vị Giáo Chủ có tự tay viết lại giáolý siêu mầu, theo thể “Thi Phú Văn Nho”, có ẩn ý tiên tri thời cuộc bản xứ và thời sự thế giớitrùng trùng, điệp điệp, như Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo, đã tự tay viết lại quyểnSấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ, để làm điểm cứ cho chúng dân ngàn sau, người không nói vầy,người không nói khác, như Đạo Phật Giáo, chỉ Đản Sanh Đức Phật Thích Ca, phái nầy nói vầy,phái kia nói khác, các phái không nhất thiết về Đản Sanh Đức Phật Thích Ca, thì chúng dân phảihiểu như thế nào?-Nói về hai chữ “Tiên Tri”, theo Tự Điển Việt Nam có nghĩa là “Biết Trước”, mà biết trước ởđây là thường hiểu là các đấng thiêng liêng, vì các đấng thiêng liêng mới biết tri thiên niên tiền,tri thiên niên hậu, mà người phàm tục không bao giờ một ai biết được như thế.-Một số người mê tín, dị đoan thường lợi dụng hai chữ “Tiên tri” ca ngợi tà thần như nhữngông thầy bói, Thầy bàn quẻ xin xâm, Thầy coi tướng số, đoán bổn mạng, Thầy Pháp, Thầy lên
Văn Nhân Lục Page 139đồng múa bóng, Thầy duổi ma, bắt quỉ, Thầy ếm bà thủy...là tà thần, nói mò, khi trúng, khi trật,không hiểu xa được, không đúng hoàn toàn như đấng thiêng liêng giáng thế.-Căn cứ vào lịch sử của Đạo Phật Thích Ca, từ thế kỷ thứ BẢY Đạo Phật Thích Ca bắt đầusuy đồi, đến cuối thế kỷ thứ 19, suy đồi tuột dốc tận cùng, coi như Đạo Phật Thích Ca bị bópnghẹt, Đạo Khổng, Đạo Lão coi như bị bế tắc, trong Đạo Phật Thích Ca từ Thiền Sư đến 33 đờiTổ, cũng không ai ngăn chặn được ngọn thủy triều suy sụp của Đạo Phật Thích Ca. Người ta chỉcầu mong có đấng huyền năng xuất thế, dạy lại đạo nghĩa làm người.-Đứng trước hoàn cảnh tuyệt vọng đó, Đức Huỳnh Giáo Chủ từ 15 tuổi đến 19 tuổi, đau ốmliên miên, không một Ông Thầy Thuốc Đông Y hoặc bác sĩ Tây Y nào trị được căn bịnh củaNgài, trong hoàn cảnh xã hội Việt Nam, bịnh dịch chết người lan tràn khắp nơi, nhà cầm quyênthực dân Pháp không có thuốc trị, tự nhiên Đức Huỳnh Giáo Chủ hết bịnh, không cần đọc bất cứsách nào của các tôn giáo khác. Vì sách của các tôn giáo khác không một vị Giáo Chủ nào có tựtay viết lại, chỉ là người sau chép lại theo thể văn suông, ít khi hoặc không có đem ra diễn ngâmđược, như thể “Thi Phú Văn Nho” có ẩn ý tiên tri thời cuộc bản xứ và thời sự thế giới, như quyển“Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ” của Đức Huỳnh Giáo Chủ, Đạo Phật Giáo Hòa Hảo. Nếu cócũng chỉ thể thơ của người phàm tục, không có ẩn ý tiên tri thời cuộc bản xứ và thời sự thế giới.-Đức Huynh Giáo Chủ dùng phép mầu trị bịnh bằng nước lạnh, bông hoa, mà bịnh nào cũnghết, Đức Huỳnh Giáo Chủ chỉ dùng siêu hình thực nghiệm, tự biết được chân lý của Đức PhậtThích Ca khi đang thuyết, mà Ngài tự thuyết giảng thao thao bất tuyệt, không cần giấy nháp,đứng ra khai sáng lại Đạo Phật Thích Ca, tại làng Hòa Hảo, mới có Đạo Hiệu là “Phật Giáo HòaHảo”, đúng như lời của Đức Phật Thích Ca đã nói trước với Ngài Ananda và chúng Tỳ Kheomấy ngàn năm xưa, ngày nay không sai vậy. Ngoài những lần thuyết giảng với chúng dân, ĐứcHuỳnh Giáo Chủ còn tự tay viết lại giáo lý siêu mầu, theo thể “Thi Phú Văn Nho” có ẩn ý tiên trithời cuộc Việt Nam và thời sự thế giới, trùng trùng, điệp điệp, trong quyển Sấm Giảng Thi VănToàn Bộ, hiện còn giữ được nguyên gốc, để làm điểm cứ. Bởi đó, Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộcủa Đức Huỳnh Giáo Chủ thường được đem ra diễn ngâm, ngấm vào não bộ người nghe, dầungười đó không phải là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo. Phàm nếu đọc giáo thuyết chỉ một tôn giáocủa mình, không chịu nghiên cứu và không biết đối chiếu với giáo thuyết của các tôn giáo khác,dầu có đọc qua không biết bao nhiêu triệu ngàn lần, rách không biết bao nhiêu triệu quyển kinhcủa các tôn giáo, cũng không biết vị Giáo Chủ nào nói cái gì và nói về ai? Xin điển hình một vàiviệc Đức Huỳnh Giáo Chủ tiên tri trong muôn ngàn việc khác, như Đức Huỳnh Giáo Chủ tiên trithế chiến thứ HAI khi bùng nổ và khi chấm dứt không sai sau đây: ... “Mèo kêu bá tánh lao xao,Đến chừng rồng rắn máu đào chỉn ghê. Con ngựa lại đá con dê, Khắp trong trần hạ nhiều bề gianlao. Khỉ kia cũng bị xáo xào, Canh khuya gà gáy máu đào mới ngưng”...Xin tạm lý giải theo khoa học biện chứng như sau: “... Mèo kêu bá tánh lao xao”...Mèo lànăm 1939, thế chiến thứ hai bùng nổ, khi Anh và Pháp tuyên chiến với Đức ngày 3 tháng 9 năm1939.-Ngày 28 tháng 9 năm 1939, Nga và Đức ký Hiệp Ước chia đôi nước Ba Lan. ... Đến chừngrống rắn máu đào chỉn ghê... Rồng là năm 1940, ngày 10 tháng 6, Ý tuyên chiến với Pháp vàAnh. Ngày 18 tháng 6 năm 1940, De Gaulla kêu gọi toàn dân Pháp kháng chiến.
Page 140 Vietnamese Authors and Literary Collection-Ngày 27 tháng 9 năm 1940, Lỗ bị Hung và Bảo gây chiến. Rắn là năm 1941, Ngày 7 tháng12 năm 1941 là năm Rắn, Hoa Kỳ và Tàu nhảy vào cuộc chiến chống Trục,Đức, Ý và Nhựt. Dođó, chiến tranh thứ HAI là một cuộc chiến lớn nhứt từ xưa nay, tại 4 Châu : Châu Âu, Châu Á,Châu Úc và Châu Phi, chiến tranh giết nhau, người ta chết vô số kể; đó là Rồng Rắn máu đàochỉn ghê!-Con ngựa lại đá con dê... Năm Ngựa là năm 1942, con Dê là năm 1943, khi con ngựa nó đáthường dùng chân sau, ý chỉ cuối năm con ngựa 1942, sẽ bước qua năm Dê 1943, khắp trong trần hạ nhiều bề gian lao, là chiến tranh nghèo đói, dân tình đồ khổ, ly tán, giết nhau chết người thảmthiết! ... Khỉ kia cũng bị xáo xào “...-Khỉ là năm 1944, xáo xào là chiến tranh giết qua, giết lại khủng khiếp, ví như người ta đangxào nồi thịt, trộn lên, trộn xuống vậy. ...-Canh khuya gà gáy máu đào mới ngưng ... Canh khuya là canh gần cuối một đêm, Gà lànăm 1945, ý cho biết cuối năm Dậu 1945, chiến tranh thứ HAI mới chấm dứt, vì hai quả bomnguyên tử của Mỹ thả xuống nước Nhựt, chết người vô số kể, làm cho Nhựt Hoàng phải tuyênbố đầu hàng vô điều kiện, Từ đó, chiến tranh thứ HAI mới chấm dứt thật sự. Như đã trình bàytình hình chiến tranh thứ HAI khi bùng nổ và khi đã chấm dứt, như Đức Huỳnh Giáo Chủ PhậtGiáo Hòa Hảo, tự tay viết trong quyển Sấm Giảng Thi Văn Tòa Bộ, chúng ta thấy từ đó đến năm2021, loài người trên thế gian nầy và khoa học chưa có một ai xuất hiện biết trước một cuộcchiến tranh sắp đến như Đức Huỳnh Giáo Chủ đã biết chiến tranh thứ HAI bao giờ?...ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ TIÊN TRI: KHÍ HẬU HÂM NÓNG TOÀN CẦUĐức Huỳnh Giáo Chủ tự tay viết lại trong quyển Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ Ngài chobiết: Trời dông gió sái mùa sái tiết, Nắng cùng mưa cũng khác xưa rồi. Và: “Ngọn thủy triều tráiđất sụt sôi, bầu trái đất một phen luân chuyển.”-Đức Huỳnh Giáo Chủ “Tiên Tri Thời Tiết Hâm Nóng Toàn Cầu” từ ngày 20 tháng 9năm Kỷ Mão 1939, đến năm 2006 các khoa học Hoa Kỳ mới khám phá ra “Sự nguy hiểm khíhậu hâm nóng toàn cầu, từ đó các nhà khoa học thế giới mới biết khí hậu hâm nóng toàn cầu làdo “Sự phế thải của các quốc gia kỹ nghệ”, báo động tình trạng khí hậu hâm nóng toàn cầu trởthành mối lo ngại lớn trong loài người.-Ngày 21 tháng 11 năm 2011 Diễn Đàn bàn về khí hậu đã tổ chức tại Dhata Thủ ĐôBangladesh có sự tham dự của 30 quốc gia. Tổng Thơ Ký Liên Hiệp Quốc ông Ban KiMoon tạidiễn đàn Dhata Bangladesh, ông cho rằng nếu con người sẵn sàng đối phó trước những hiệntượng được cảnh báo như thế có thể tránh được những nổi khốn khó tồi tệ hơn trong tương lai, vềsự nguy hiểm khí hậu hâm nóng toàn cầu.-Ngày 21 tháng 01 năm 2013, nhằm ngày 10 tháng chạp năm Nhâm Thìn trong bài diễnvăn nhận chức đắc cử Tổng Thống Hoa Kỳ, nhiệm kỳ hai, Tổng Thống Obama cho biết tráchnhiệm và sự nguy hiểm về khí hậu biến đổi toàn cầu như sau: “Chúng ta sẽ đối phó với nguy cơbiến đổi khí hậu, vì chúng ta biết rằng nếu không làm như thế thì chúng ta sẽ phản bội con cháuchúng ta và thế hệ tương lai.
Văn Nhân Lục Page 141-Khoảng tháng 5 năm 2016, Tổ chức Y Tế thế giới (WHO) cho biết khí hậu Ô Nhiễmhâm nóng toàn cầu làm chết 3 triệu người mỗi năm, vì ô nhiễm không khí tại các nước nghèogồm Ấn Độ và Iran.-Ngày 14 tháng 7 năm 2017, Ngân hàng phát triển Châu Á -ADB ra phúc trình với cảnhbáo, nếu tiếp tục hoạt động như lâu nay thì tình trạng biến đổi khí hậu sẽ có tác động “thảm họa”đối với Châu Á; xóa bỏ nhiều thành tựu tăng trưởng kinh tế đáng kể giúp chống nghèo đói tại lụcđịa nầy. Theo phúc trình được đưa ra thì của thế kỷ 21 này, nhiệt độ nhiều vùng của Châu Á cóthể tăng đến mức 8 oC cao hơn so với thời kỳ tiền công nghiệp trong khi nhiệt độ trung bình toàncầu chỉ tăng chừng phân nửa con số đó mà thôi. Theo ADB việc tiếp tục lệ thuộc vào nhiênliệuhóa thạch thì lục địa Châu Á với số dân đông nhất thế giới như hiện nay sẽ đối diện vớinhững đợt nắng nóng kéo dài, nước biển dâng dạng thức mưa thay đổi dẫn đến.- Chỉ đơn cử về Chiến Tranh Thứ Hai và Khí Hậu Hâm Nóng Toàn Cầu, mà Đức Huỳnh Giáo Chủ tự tay viết quyển “Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ”, Tiên Tri muôn ngàn chuyện khác như: 1/- Khi Cộng sản Hà Nội chiếm được Việt Nam Cộng Hòa, Cộng sản Hà Nội gặp khó khăn về việc đấu tố Địa Chủ, 2/- Tiên Tri Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa bị tù cải tạo, 3/- Khi Ngô Đình Diệm làm vị Nguyên Thủ quốc gia còn biết bao nhiêu việc khác nữa, vì quy định Văn Nhân Lục số trang cho VH có hạn, nên không kể thêm được.Nhà văn Huỳnh Kim
Page 142 Vietnamese Authors and Literary CollectionHuỳnh Nguyệt NgânThi sĩTiểu sử: Tên thật Huỳnh Nguyệt Ngân. Bút hiệu Bông Điên Điển*Sinh năm 1946. Cựu học sinh Trung Học Mạc Đĩnh Chi Phú Lâm, Saigon/ Việt Nam.*Quê quán: Tỉnh Rạch Giá ( Kiên Giang ) Quận Giồng Riềng / Việt Nam.*Thành viên: Bút Nhóm Gọi Đàn, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Văn Bút Vùng Tây Nam Hoa Kỳ.Tác Phẩm: Thơ và Truyện đăng trong Tuần Báo Sức Sống năm 1996*Góp mặt trong Cụm Hoa Tình Yêu lần thứ XIV/ 2012 do Hội Thơ Tài Tử Việt Nam xuất bản cho đến năm 2018.*Đã tham dự Đại Hội Thi Ca Quốc Tế lưỡng niên kỳ VIII tại Dallas, Texas ngày14-15 -16 tháng 9 năm 2012.*Đại Hội lưỡng niên kỳ XVI tại California Garden Grove ngài 16-17-18 tháng 9/ 2016.* Hiện là Phó Chủ tịch ngoại vụ trong Ban Đại Diện Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, nhiệm kỳ 2020-2023.*Nơi cư ngụ:Thành phố Santa Ana, Nam California, Hoa Kỳ.*Địa chỉ Email: [email protected]
Vietnamese Authors and Literary Collection Page 143 CÁNH CHIM HẢI ÂU Bông Điên Điển (Thương gởi đến các chiến sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa)Tôi chợt thức bình minh cùng ló dạngMây ngừng trôi, từng phiến nhạt mỏng manhTrời vào Thu, những vạt nắng vàng hanhLá trên cành như còn đang say ngủNghe Quê Hương niềm đau đang ấp ủNghe nhung nhớ, buồn vây phủ còn đâyNơi chôn nhau, cắt rún bị xới càyBao chiến sĩ vương tù đày không ánĐếm thời gian bằng trăng lên, ánh sángHằng bao năm mang phải kiếp sống hờNgày trở về, tôi lạc lõng bơ vơMái ấm đó! Giờ đây“sao vàng”phủCòn đâu nữa! Những tên đường xưa cũNhững phố phường ủ rũ lịm hồn tôiNgười thân yêu nay cũng đã xa rồiChỉ còn lại trái tim côi rữa mục.Tôi bất lực trước Quê hương thổn thứcTrước máu đào rên siết phải lặng cămVẫn thương nhớ Đà Lạt thưở xa xămMàu áo trắng Quân trường! Đầy tâm huyếtLòng dâng lên bao nỗi buồn da diếtMây giăng sầu tiễn biệt một người điLá Thu rơi chào vẫy buổi phân kỳNghe nước mắt dâng mi thân chiến bạiTạm giã biệt những gì tôi ưu áiPhải đành cam mượn tạm“cánh Hải Âu”Mang thương đau trải khắp nửa vòng cầuĐau còn đó với tích thương“Quốc hận”Có những lúc tôi cùng mây vơ vẩnBâng khuâng buồn theo kỷ niệm còn vươngKhúc đàn xưa tan vỡ những cung thươngChỉ còn lại chút hương thừa tro bụi.Bông Điên Điển
Page 144 Vietnamese Authors and Literary CollectionTuổi Mười SáuMười sáu tuổi! Tuổi vẫn còn khờ khạoTuổi trăng tròn đã khoác áo vu quyHành trang Mẹ mang theo với chuyến điLà tiết hạnh của thời kỳ con gáiTuổi mười sáu! Tuổi vẫn còn ngây dạiĐược đến vườn hạnh phúc hái trăm hoa?Hay gió cuốn, thuyền về bến xót xa?Duyên phận ấy do can qua đưa đẩyChân Mẹ lỡ sa theo chiếc cầu gẫyNên buồn đau đầy dẫy mảnh hình hàiBên gối chiếc ôm dòng lệ đêm dàiThương nhớ hoài đất Giồng Riềng mộc mạcMẹ chờ mong đàn lòng mở cung nhạcCon đò xưa theo nước bạc quay vềVòng tay nhỏ, Mẹ ôm cả hồn quêTròn hiếu đạo, nghĩa phu thê, bổn phậnGiờ thì Mẹ không còn gì vướng bậnThả gánh đời hằn trĩu nặng đôi vaiBên chồng con gắn bó quãng đường dàiVui hạnh phúc “của lạc loài” còn lạiMẹ đã theo cánh hạc đi xa mãiBao người thân khắc khoải những nhớ thươngẤp ủ tim con hình bóng huyên đườngNgười hiền mẫu miên trường con yêu kính California, Santa Ana tháng 03/2012(Mẹ ơi! Con viết về cuộc đời của Mẹ)Bông Điên Điển
Vietnamese Authors and Literary Collection Page 145 Không Còn Vương Cỏ Rối(Viết theo chuyện một người)Cà phê đắng rơi rơi, rơi từng giọtRơi vào lòng trong khối ngọc lưu lyNhư từng bước, từng bước, bước em điTim anh bỗng không còn vương cỏ rốiTrả lại anh vườn lòng tan bóng tốiCửa mảnh hồn mở rộng kể từ khiAnh không còn ngây dại mối tình siRượu ấm nồng chung vui đời nghệ sĩLời ca nầy gởi về người tri bỉTiếng đàn lòng anh gởi đến tri âmLàn khói thuốc bay theo gió lặng câmCùng âm thầm theo anh đi hồ hảiTình anh yêu! Không chỉ tình trai gáiYêu hòa bình, yêu mãi mãi Quê hươngNgười thương ơi! Cùng anh chung hướng đườngKhối yêu đó miên trường ta hạnh phúc. California, tháng 04 / 2012Bông Điên Điển
Page 146 Vietnamese Authors and Literary Collection Lá Thu Cùng nhau lá hẹn trở màuPhải chăng Thu đến tiễn chào hè điNắng thu cũng đợi chu kỳVàng nâu đỏ tím hề chi gió đùa…Nơi xứ lạnh trời vào Thu đẹp lắmNhững hàng cây đầm ấm đứng bên nhauLá trên cành háo hức đổi muôn màuTừng cơn gió lao xao ngàn lá biếcMới hôm qua màu mạ non từng chiếcMà hôm nay đã tạm biệt chia tayÁo vàng kia, màu nắng đã lên ngaiVừa rực rỡ, rồi phôi phai lịm chếtHãy lặng nhìn mùa Thu đang thêu dệtMong chút gì dù ly biệt cùng aiLúc chuyển mình là màu lá đổi thayVàng cam đó trả vay theo ngấn lệNếu đã biết tình cho đi chẳng kểChẳng tính toan và cũng chẳng nệ hàChợt mai kia tình rủ áo bay xaCó còn lại tình thiết tha gìn giữKìa tim tím nàng Gia Long thục nữMàu sơ khai từ lúc sáng lập trườngMàu ngại ngùng e ấp chốn yêu đươngMàu tan vỡ, trong tình thương ký ức.Qua màu đỏ! đầu kiên cường nghị lựcMàu biểu dương sức mạnh những hùng anhDù quyết tâm xây đắp chí đạt thànhCũng lưu luyến bên cành bông, giòng suốiRồi lá úa cho thời gian hờn tủiMới vừa đây còn giận dỗi buồn vuiMới vừa đây còn má đỏ hồng môiChưa nồng thắm rồi đơn côi nối tiếpMàu nâu kia là thu phai một kiếpXót đời Thu là điệp khúc u buồnXót tình Thu là nhung nhớ tình thươngTình chưa chết phải chăng luôn vương vấn? Mùa thu đi hay mùa thu đang ẩn?Vẫn là thu quanh quẩn với thời gianAi ra đi là đã hết buộc ràngNhư chiếc lá chẳng còn mang nỗi nhớBông Điên Điển Thu Virginia 1999
Văn Nhân Lục Page 147Khánh Giao Phùng Văn HạnhVăn Thi sĩ Bác sĩ – Author, Poet, DoctorBác sĩ Phùng Văn Hạnh Bút hiệu: Khánh GiaoSinh năm 1931 tại làng Túy La, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, Việt Nam.Tú Tài Pháp bán phần (Huế 1953), Tú Tài Pháp ban Toán toàn phần (Lycée Yersin, Dalat 1954)Tốt nghiệp Đại Học Y Khoa Sài Gòn (1961)Trưng tập vào Quân Y QLVNCH năm 1961 trong vai trò Y sĩ trưởng Trung Đoàn 41 Dak To.Anh dũng bội tinh năm 1962. Đại uý Y sĩ Sư Đoàn 9 Bộ Binh Qui Nhơn, Sa Đéc, Vĩnh Bình 1962 Đại đội cứu thương Đà Nẵng.1963 Thiếu tá y sĩ giải phẫu Tổng Y Viện Duy Tân Đà Nẵng1964 Trung tá Bác sĩ biệt phái ngoại ngạch tại Trung Tâm Toàn Khoa Đà Nẵng, Trưởng khối Giải Phẫu chỉnh Hình (1964-1975)Được thưởng 3 Y tế bội tinh trong 12 năm phục vụ tại TTYTTK Đà Nẵng.Vì chỉ trích các sai lầm trong chế độ XHCN nên bị bắt đi tù cải tạo (1976-88)Xuất trại 1988, vượt biên cùng năm. Định cư tại Montréal, Canada vào tháng 5-1989.Tham gia tích cực hoạt động Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia: Chủ tịch CĐNVQG Montréal (2002-2005) & Chủ tịch Chủ Tịch Đoàn các CĐNVQG toàn Canada (2002-2005)Cố vấn Đặc Nhiệm Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (2019-2020)Tác phẩm đã phát hành:• Tuyển tập Truyện ngắn và Thơ • Thơ tuyển Tình Yêu Hiện Sinh Một Kiếp NgườiDr. Phùng Văn HạnhAuthor and Poet with pen name “Khánh Giao”Graduated from Sài Gòn Medical University in 1961Drafted into the South Vietnamese Army as Officer Surgeon for Dak To Battalion 41Received Star of Courage in 1962. Captain Surgeon for SVAF Division 9 in Qui NhonHonorably assigned to civilian position as Chief Surgeon at Da Nang Medical Center (1964- 1975)Imprisoned by Hanoi until 1978. Upon release escaped Vietnam by boat and resettled in Canada in May 1989President, Vietnamese Community in Montreal, Quebec (2002-2005)Chair, Council of Presidents, Vietnamese Canadian Federation (2002-2005)Special Advisor, Vietnamese Abroad PEN Centre (2019-2020)Publications: Collection of Poems and Short StoriesA Life Time (love in existentialism)
Page 148 Vietnamese Authors and Literary CollectionNhật ký một bạn tù!Khánh Giao - Bác sĩ Phùng Văn Hạnh -Tôi quen biết cả hai vợ chồng anh Nam. Gia đình chị Nam là nạn nhân của cuộc chiến tranh “huynh đệ tương tàn”. Cha chị, anh Khoa, là bạn học của tôi ở trường tiểu học xã. Lúc tôi làm việc ở Bệnh viện Đà-Nẵng, thì anh là xã trưởng xã Giao Hòa, gần quê tôi. Cha anh bị liệt vào hàng phú nông, đã bị du kích VC ở xã chôn sống, thời chống Pháp, chỉ vì ông chỉ trích biện pháp “tiêu thổ kháng chiến” trong đám giỗ gia đình ông. Người chỉ huy vụ thủ tiêu ông, là cháu kêu ông bằng bác, tên Cội. Cái “giỏi” của Cộng sản, là có thể khơi dậy ở người cháu lòng căm thù, để giết bác ruột. Khoa, lúc ấy, cũng là du kích, chứng kiến cái chết thê thảm của cha, mà không làm gì được. Sau đó, anh lẻn ra vùng Quốc Gia, và thề trả thù cho cha. Anh đã dẫn lính Bảo An, trong đêm tối phục kích tiểu đội du kích VC ở xã, và giết chết Cội. Thời Đệ nhị Cộng Hòa, xã Giao Hòa nằm trong vùng tranh chấp. Ban ngày, Khoa cùng Địa Phương Quân về đóng trong làng, ban đêm rút về quận. Con của Cội, lúc ấy, là “chủ tịch xã” (VC) ban đêm thường hay lẻn về đe dọa dân chúng, và thâu lúa gạo của dân.Tết Mậu Thân, 1968, con của Cội cùng “bộ đội” miền Bắc đột nhập quận, bắt được Khoa. Chúng dẫn Khoa về làng Giao Hòa, họp dân chúng lại, mở “tòa án nhân dân” xử Khoa, chúng hành hạ Khoa rất tàn nhẫn trước khi giết chết. Chị Khoa, vận đồ tang, về làng xin xác chồng đem về chôn tại quận. Bọn Cộng sản đã không cho, lại giết chết luôn chị Khoa, chỉ vì quá uất hận, chị đã thốt lên những lời mỉa mai trong khi khóc lóc trước mộ chồng.Hai vợ chồng Khoa chỉ có một cháu gái tên Thu, lúc ấy mới 10 tuổi. Thu bơ vơ được ông Quận trưởng Đại Lộc, Quảng Nam, nhận về nuôi cho đi học. Nam cùng quê với tôi. Cha chết sớm, vì ăn phải nấm độc, trong nạn đói thời “kháng chiến chống Pháp”. Mẹ Nam ở vậy nuôi con. Khi đồng quê mất an ninh, bà ra Đà-Nẵng giúp việc trong nhà cho tôi. Nam đậu Tú tài, vào học trường Nông Lâm Súc. Ra trường, thì bị động viên vào trường Võ Bị Thủ Đức. Nam được chọn đi học khóa Tâm Lý Chiến, rồi về phục vị tại sư đoàn 1. Ông quận trưởng, cha nuôi Thu nay là Đại tá Trung đoàn trưởng, cấp trên của Nam. Thấy Nam chăm chỉ, hiền lành, ông đã cố ý tạo cơ hội cho Nam và Thu gần nhau, hiểu nhau. Đám cưới hai người do tôi tổ chức vào cuối năm 1974. Hai vợ chồng ông Đại tá không có con, lại có căn nhà lớn ở Đà-Nẵng, nên đôi tân hôn sống chung với ông bà.Cuối năm 1978, Sĩ quan trại tù Kỳ Sơn chuyển lên trại “cải tạo” Tiên Lãnh. Trước đó mấy ngày, tù chính trị và phần lớn các đội lưu động chuyển đi “trại thôn Năm”, để chỗ cho “trại viên” mới. Một chiều ảm đạm, các trại viên cũ đều bị nhốt lại trong phòng, cửa sổ đóng kín. Nghe tiếng máy nhiều xe cam nhông đổ lại trước cổng trại. Tôi lúc ấy làm y tế trại, được lệnh ra nhận thuốc Tây mà các vị Sĩ quan mang theo, để nhập vào tủ thuốc ký gửi. Các “cán bộ” trại đang ráo riết lục soát “trại viên” mới. Từng đống áo quần treillis, giày da đi trận, xắc đeo lưng bị tịch thu. Đồng hồ, bút máy, nhẫn đeo tay, tiền giấy phải đem ký gửi. Mỗi người nhận lại hai bộ đồ vải màu xám với một ít đồ dùng cá nhân. Công an đã đánh phủ đầu bằng cách lột sạch di tích tù binh, và nhắc nhở một kỷ nguyên thường phạm khắc nghiệt bắt đầu. Tôi gặp lại Nam, nhìn nhau mà không dám nói một lời. Vài tháng sau, Nam được ra làm chăn nuôi, nhờ có bằng kỹ sư Nông lâm súc. Lúc đầu chỉ ra chăn nuôi ban ngày. Ban đêm phải trở về ngủ chung trong phòng giam. Nam vốn ít nói và hiền lành, lại cứu được nhiều gia súc trong một nạn dịch, nên được “quản giáo” chăn nuôi dần dần tín nhiệm, đưa ra ở hẳn trong trại chăn nuôi. Thường ngày Nam dẫn một đàn bò độ