The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-26 09:22:35

Updated Van Nhan Luc PDF

Updated Van Nhan Luc PDF

Văn Nhân Lục Page 299 TRONG KHÁM CHÍ HÒA Thấm thoắt vào đây tháng đã tròn,Lông hồng gieo xuống nhẹ như non.Một manh chiếu nát, thân tơi tả,Nửa bát cơm hôi, xác mỏi mòn.Ngày đến bữa ăn thường nhớ vợ,Đêm về giấc ngủ lại thương con.Dẫu bao nước chảy qua cầu nữa,Hồ dễ gì phai được tấc son! VŨ HOÀNG CHƯƠNG (1976) Bài thơ họa của Nguyễn Hoàng Linh:NHỚ BẠN TÙ NĂM XƯA Mười tù chính trị kết vuông trònBảy mét vuông nằm tủi nước nonĐánh đập thân trai không mệt mỏiTù đày chí lớn chẳng hao mònRa tay chống phỉ đường dài lắmBỏ mạng tiêu đời chuyện cỏn conMấy chục năm trôi đành tản lạcHỏi còn mấy kẻ giữ lòng son Nguyễn Hoàng Linh USA Thu 2020


Page 300 Vietnamese Authors and Literary CollectionNguyễn Phan Ngọc AnThi sĩ• Tên thật Nguyễn Phan Ngọc An – bút hiệu Uyên Thi từ 1965 đăng các báo Phụ Nữ Diễn Đàn – Phụ Nữ Ngày Mai trước 1975• góp mặt thường xuyên trên các diễn đàn – chủ trương thực hiện tuyển tập in chung –Hoa Vàng – Nam Phong 1-2• Trong danh sách: Nhà văn nhà thơ 1975 -2000 (G/S Nguyễn Đình Tuyến)Tác giả Việt Nam (Lê Bảo Hoàng )• Thi ca Việt Nam hải ngoại (Võ Đức Trung )• Quê Nam một cõi (Hồ Trường An )• Thư mục văn bút VNHN• Cư ngụ miền Bắc CaliforniaEmail: [email protected] Blog:www.trangthongocan.blogspot.comwww.trangtruyenngocan.blogspot.comCác tác phẩm đã phát hành:• Tiếng thơ là những đường tơ của lòng (thơ 1997)• Rừng thu xưa vẫn nhớ (văn 1998)• Từ miền biển sóng (thơ 2000)• Ngàn năm mây trắng (thơ 2002)• Ru thầm tiếng gọi Việt Nam (thơ 2013)• Lửa màu xanh (văn 2013)• Những đóa hoa tim (thơ 2017)


Văn Nhân Lục Page 301Ngọc An is one of the well – known Vietnamese poet in Northern California.She is a chief editor who creates, performs, organizes, and publishes the selected poems for herself and for her literary friends far and wide. She participates in various literary activities in the major cities of the United State and Europe.She is of versatile talent, but her forte is Poetry…In Ngọc An’s poems, besides the specific innermost feelings of the author, her readers can discover the familiar images of the Fatherland left on the other side of the Pacific Ocean, share with the poetess the burning dreams of beloved Vietnam uprising soon into Freedom, as well as sympathize with the women writer with the gratitude to the sheltering nations and the active role of the refugees in their second Native Country…Ngọc An’s verse is copious and concise in contents, at the same time clever and skillful at rhyming. That is her advantage and the main factor in her success… THE HUMANE HEARTSFrom a far-away hardship-ridden country,A war-ravaged native land sunk in welter,My people, trying to survive troubled times,Swallowed resentment to flee and seek shelter.How many cities there are on the globe,My Vietnamese compatriots are in most present;Even on the snow-covered high mountain areas,We, as refugees, willingly accepted, pleasant.Twenty seven years adrift in this new country,Many have luckily succeeded getting homes to own,Creating positions and fame worthy of being Viet,Though some with their old state into perils thrown.Twenty seven years, so much favor and felicity!The US, Germany, France, Canada, Australia, so onHave so far helped our folks in their lives withPhysical and intellectual comforts to build upon.As for me... ten years in this foreign landI have witnessed freedoms, press, human rights,Civilization, modernization everywhereAs hard working, hard studying lead to heights.Thank you for all of your humane heartsWith my genuine rhymes of inmost laudation.We Vietnamese communities pledge devotionTo lifetime service to every resettlement nation... THANH-THANH- English Translator Bài thơ Những Tấm Lòng Nhân ái của Nguyễn Phan Ngọc An


Page 302 Vietnamese Authors and Literary CollectionSẼ CÓ MỘT NGÀYSẽ có một ngày ta trở lạiNúi sông hùng vĩ mượt màu xanhDòng thác reo vui mừng khách lạMuôn hoa đua nở rộ trên cànhSẽ có một ngày tay xiết tayMừng mừng, tủi tủi rượu thơ sayTàn đêm thức trắng niềm tâm sựThân phận ly hương những tháng ngày!Sẽ có một ngày ta với taÐồi cao vang dậy khúc hoan caChim muông cầm thú cùng vui hótChào đón mùa xuân đẹp thái hòa…Sẽ có một ngày bao chiến binhTrở về đất Mẹ giữa bình minhThuyền xưa bến cũ giang tay đợiLệ đá rưng rưng khóc chuyện tình!Chuyện tình của những kẻ ly hươngQuên mất mùa xuân chốn dặm trườngBỏ ngỏ tim hồng nơi xứ lạnhNhìn nhau bỡ ngỡ tóc pha sươngSẽ có một ngày con của MẹTìm về dòng máu chảy trong timThiết tha nguồn cội bao ngăn cáchDựng lại non sông…kiến thái bình…Nguyễn phan ngọc an


Văn Nhân Lục Page 303RU THẦM TIẾNG GỌI VIỆT NAMNhớ câu mẹ ru, nhớ thời thơ dạiNhớ tiếng bom rền vọng lại từ xaNhớ lũy tre xanh, đồi cao nắng trảiNhớ chiến tranh dài…bão dậy can qua!Quê hương mãi là nỗi buồn viễn xứLà lời ru thầm tiếng gọi Việt NamNghìn trùng xa đau lòng thân lữ thứMơ khúc tương phùng mái ấm chiều lamTa về thăm lại dòng sông cũBên lối mòn xưa ngập nắng vàngĐâu biết trên đường xuôi ngược ấyCó người năm cũ mãi lang thang…Người ôm bất hạnh từ xa đóTa vẫn cô đơn giữa xứ ngườiGặp lại mà nghe lòng nuối tiếcCuối đời mơ ước một chân trờiTình yêu sống lại trong tiềm thứcDẫu mắt phôi pha tóc bạc màuNhưng trái tim vẫn còn nhịp đậpChuyện mình sẽ đẹp tựa trăng saoNhớ quê hương nhớ người yêuChất trong tâm khảm bao điều vấn vươngRu thầm tiếng gọi yêu thươngViệt Nam mãi mãi quê hương tuyệt vời …nguyễn phan ngọc an


Page 304 Vietnamese Authors and Literary CollectionTÂM SỰ NGƯỜI LƯU VONG Một dịp tình cờ quen biết nhauNhìn qua ánh mắt đượm thương sầuBao năm lầm lũi đời sương gióÐất khách lưu vong thoáng nghẹn ngào!Anh kể tôi nghe chuyện chiến chinhThời trai súng trận với điêu linhCó ai biết được phần may rủiMột phút sa cơ vướng tội tìnhMười năm quân báo, ôi kiêu hãnhSắt thép nung sôi một tấm lòngÁo trận bao phen loang máu giặcGiữ từng tấc đất của non sôngHoa gấm còn đâu, hy vọng đâuNgày tàn chiến cuộc, lụy thương sầuTiền Giang, Mãnh Hổ đòn thù độcMộc Hóa, Vườn Ðào thân xác đau!Hào khí ngang trời, dẫu thác điHiểm nguy sinh mạng có hề chiLưỡi lam, chúng cắt gân tay tráiMáu đỏ tuôn dòng, hận khắc ghiMười năm trong chiếc áo tù binhTên tuổi vùi chôn với ngục hìnhLịch sử sang trang lâm quốc nạnKẻ còn, người mất giữa lênh đênhTrở lại quê xưa, một buổi chiềuNgỡ ngàng nhìn cảnh vật cô liêuNgôi nhà năm cũ, đâu còn nữaMái ấm rã rời… lạnh hắt hiu…Rồi cũng một ngày giữa phố trưaQuê người anh nhớ chuyện xa xưaLệ rơi thấm ướt bờ môi mặnThương kiếp lưu vong… kiếp sống thừa…nguyễn phan ngọc an - 2021


Văn Nhân Lục Page 305 NGUYỄN VĂN GIỎI Nhà văn, Luật SưNhà văn, Luật Sư Nguyễn Văn Giỏi- Bút Danh Võ Linh ĐôngSinh quán: Sinh năm 1940 tại Bélem,Thủ Đức Gia Định – Việt Nam.– 1947-1952: Tiểu Học Việt Pháp L’ecole de MacFernando Chi Lăng Gia Định– 1954-1961: Trung Học Chu Văn An Saigon VN.– Tốt nghiệp Luật Khoa Saigon. Hành nghề Luật Sư Toà Thượng Thẩm Saigon từ năm 1972.– Giáo Sư Trung Học Long Thành, Biên Hoà và các trường TH tư thục Saigon.– Phục vụ Chương trình Phượng Hoàng/ Phoenix cùng với đoàn quân sự Cố Vấn HoaKỳ tại Saigon miền Đông Nam Phần Việt Nam.– 1976: Vượt biên. Định cư tại Hoa Kỳ, tiếp tục học các trường đại học Hoa Kỳ Nam CA.– 1977-2003: Văn phòng Luật Pháp, di trú, kế toán, khai thuế… Long Beach CA.– 1997-1999: Trưởng Ban Tổ Chức Diễn Hành đầu tiên tại Đại lộ Bolsa, Westminster, California. Cờ vàng VN tung bay rợp trời tại Little Saigon từ năm 1997 đến nay.– 1996-2003: Công trình Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Với vai trò Đồngsáng lập với Thị Trưởng Frank Fry, Phó Chủ Tịch.– Được viết và phổ biến về lược sử Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster, California với truyền thông báo chí tại Hoa Kỳ và các nơi có Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản trên thế giới…– Trong Ban Đại Diện VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2017-2020.– Trong Ban Cố Vấn VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2020-2023.


Page 306 Vietnamese Authors and Literary CollectionBiography of Mr. Joey Gioi Nguyenaka Vo,Van Gioi (after naturalized); DOB 04/03/1940 at Saigon, South Viet Nam1966- 1968 Bien Hoa High school teacher and many other high schools in Saigon.1968- 1971 served US Advisory team at the III Tactical Zone (S.VN) as a “Phoenix” Specialist (Intelligence agent) Graduated Saigon Law University and practiced law as an attorney since 1972.Oct, 1976 Arrived USA as a boat people / political refugee.1977 started studying US laws and working with the VN Communities by: traveled many cities, states in USA to report the VN Communists are depredating the S. Vietnamese people in Saigon right after April 30, 1975.+ helped the VN refugees newly came to the USA to accommodate to the new way of living.1991-1992 Organized two Tet ( lunar new year ) festivals in the City of Long Beach, CA.1997-1998-1999 Organized 3 first Tet Parades in Bolsa Ave., Westminster, CA. 92683 also known as Little Saigon Capital.1997 – to present: Started working the VN War Memorial (VNWM) project with Westminster Mayor Frank Fry and the VN Community of Southern California to build the monument with the people donations all over the world since 1997 up to the Dedication Day 4-27-2003.As a co-founder/public relation and an attorney (ret.). I am completing/ improving the History of the VNWM for the concerned people, tourists (approx. 1 million/yr.) and also for the next generations.Summary of Vietnam War Memorial (The Work of building and constructing the Vietnam War Memorial at the City of Westminster, C.A, USA) (by Joey G. Nguyen, VN War Memorial, Co-founder, Vice President/ Public Relation of VNWM Executive Committee)Dear American Fellows - There had been 116,516 US Military men who sacrificed in the 1st World War (1914-1918) on the Europe battlefields. - In the II World War (1940-1945), 405,399 US Soldiers lost their life in the Europe and Asia. - There was 36,516 US fighters sacrificed in the Korean War (1950-1953) - In the Vietnam War (1965*1975), on the US side, there had been 58,209 soldiers lost their life for the freedom of the world and South Vietnam. On the South Vietnam side, there had been over 300,000 soldiers had been killed on the battlefields.


Văn Nhân Lục Page 307Throughout the history until today, every hour and every minute and even tomorrow, there have been and still will be the brave citizens of the United States going to serve, are shedding blood, even sacrificed their lives around the world, the most specific today is in Iraq and Afghanistan.In Washington DC, the capital of the United States, there are many monuments of remembrance and gratitude for American citizens who have fought for human freedom.Particularly in the City of Westminster, Southern California, where there is the spiritual capital of the Vietnamese refugees is Little Saigon; there is also a monument to commemorate the soldiers of the Republic of Vietnam and the US allies who have lost their lives for freedom and democracy in the war between nationalist and communists in the South of Vietnam. The Vietnamese and American communities are very proud to have jointly built the Vietnam War Memorial to pay tribute and commemorate more than 300,000 South Vietnamese soldiers and for more than 58,000 American soldiers who lost their lives in the war to protect the world's the free outpost against the communism’s the threat of invasion.The Vietnam War Memorial in Westminster City of California was inaugurated at 11 AM on April 27, 2003, after 7 years of hard work of many volunteers, including so much effort and financial donations. This is the first Vietnam War Memorial of this kind in the United States, specially, this monument with the National Flag of the Republic of Vietnam for the first time in the world, after 1975, flying in the free sky of the United States.In 1996, Mr. Frank E. Fry, the innovator and chairman of the Viet My War Memorial Building Committee in Westminster, California, and the Mayor of the City of Westminster at that time as well as an US Veteran who fought in World War II in Europe, said that \" based on the aspirations of the people and voters in the region \", he proposed the initiative to build a warrior monument to commemorate the Vietnamese and American warriors who fought and sacrificed in the Vietnam War\". The proposal of Mr. Frank Fry was approved by all Westminster City Council members.In the first phase, Mr. Frank E. Fry invited a number of public figures to join the Advisory Board, including some senior generals such as Lieutenant General Lam Quang Thi and Lieutenant General Eugene Hudson. All of them started the process to select a sculptor. After reviewing the projects, the project of monument of the sculptor Tuan Q. Nguyen was chosen. The next phase, supposedly tough and most important, was the funding matter to build monument. Yet, the actively contribution by fellow refugees in Southern California and all over the United States and the world, the fund-raising work was successful above the expected level.The casting job of the statue began in 1998 and was completed in 2002, with a threemeter-long, one-to-one Vietnamese-American bronze soldier’s statues standing on the one-and-half meter-tall marble platform. The statue of the American soldier in a resting position meant that he had completed his duties, displayed with a helmet and gun in his hands, while the Republic of Vietnam soldier respectively still stands in a stern position, his gun is hung on his shoulder, with his helmet is still on his head, which meant as he continues to fight for Vietnam. The monument was officially named Vietnam War Memorial in Westminster.


Page 308 Vietnamese Authors and Literary CollectionThe cost of building monument as well as decorating and landscaping the surrounding area had reached more than one million dollars, was contributed by the people, most of which come from the Vietnamese-American community in Southern California. This was the first symbol in the world of the cooperation and support that Americans have for Vietnamese refugees since South Vietnam lost to communism in 1975.It can be said that the Vietnam War Memorial is a great symbol of the American Democracy and Freedom tradition before the entire world.Maintaining and protecting the Vietnamese American Warrior Monument could never be outdated. That means that we have leaves a great heritage for our children and grandchildren with a lesson about the price of freedom and democracy that has been paid by the previous generations, with blood shedding and even with their own lives.Speaking for the Vietnamese Community in Southern California in particular and all over the world in general, every family and every generation has an altar to worship their ancestors, grandparents and parents following Asian traditions to remember and thank our predecessor’s merits.This Vietnam War Memorial, in my heart, is an altar of the Vietnamese community to commemorate the merits of the millions of militants in the Republic of Vietnam who held guns to fight and sacrifice to protect freedom and independence of South Vietnam before the invasion of the North Vietnamese Communists. The Vietnam War Memorial is also a relic, a symbol that expresses gratitude to American friends who have given up their warm and peaceful lives in their homeland to go to South Vietnam to fight for the freedom and peace of South Vietnamese people and even sacrificed in honor of following the generous and noble tradition of the American spirit.For the first time in the world, there is a such Vietnam War Memorial in Westminster is to remember the South Vietnamese Army and American allies. Since then, the monument has become an inspiration to build many monumental versions across the United States with the same meaning and purpose as the original one.Every year, especially on major holidays such as the Independence Day of July Fourth or Tet Lunar New Year, thousands of thousands of Vietnamese refugees in all four directions travel to visit Little Saigon, all of them never miss the opportunity to stop by the monument to light an incense burner, read a prayer for the spirits of the Vietnamese American martyrs who quickly escaped or to support a Vietnamese country free themselves of the Communist dictatorship, to build a free and democratic and prosperity Vietnam.I would like to thank the late Frank Fry, who was the Mayor once of Westminster, who was the first person to envision the idea to build the monument and to have worked hard for the monument to come a reality today. I would also like to thank the Vietnamese and American benefactors who contributed money, effort and time to shape and honor the monument allowing it to stand up there for over 15 years and continued patronage for it to remain forever.This is not a mass of senseless sand and steel but this is the soul of heroes and brothers who sacrificed for democracy and freedom for South Vietnam, a traditional symbol of fighting nobly for freedom in the history of the United States since the Declaration of Independence was the first 13 states to publish nearly 250 years further of the establishment of the first new democratic liberal nation in the world, the first President of the world is Mr. George Washington as well.


Văn Nhân Lục Page 309For the above reasons, we sincerely urge the two Vietnamese and American communities to overcome their difficulties to cooperate in solidarity and to maintain the sacred fire before the monument that will burn eternal and two Vietnamese and US flags keep on flying forever, for the two Vietnamese American soldiers stood still fighting to protect and preserve the ideals of freedom and democracy around the world. It is our gratitudethat we are fortunate to survive and enjoy the free life on this second homeland and give this monument the next generation as a lesson and example to appreciate and give back. From the bottom of the hearts of the people of South Vietnam and of the soldiers of the Republic of Vietnam, we would like to thank the United States, and thank the City of Westminster, a peaceful and prosperous country that has welcomed and helped us build one new life and with us build a great and profound gratitude symbol. That is the Vietnamese American Warrior Monument.Thank You for reading this confidant. by Joey Gioi Nguyen/VoLược Sử Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ(Công trình Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Thành Phố Westminster, Orange County, California, USA)Tác giả: Nguyễn Văn Giỏi, Đồng Sáng Lập, Phó Chủ Tịch, Ban Giao Tế Ủy Ban Xây Dựng Tượng ĐàiKính thưa Quí Đồng Hương Tỵ Nạn Việt Nam tại California, Hoa Kỳ và toàn thế giới,Đệ I Thế Chiến (1914-1918) 116,516 người Mỹ đã hy sinh tại Âu Châu. Đệ II Thế Chiến 1940-1945) 405,399 người Mỹ đã tử trận tại Âu Châu và Á Châu Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) 36,516 lính Mỹ đã bỏ mình . Chiến Tranh Việt Nam (1965-1975) 58,209 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh cho lý tưởng Tự Do, cho thế giới và Miền Nam Việt Nam.


Page 310 Vietnamese Authors and Literary CollectionTrong suốt chiều dài lịch sử cho đến tận ngày nay, từng giờ từng phút và cả mai sau, đã, đang và vẫn sẽ có những người con ưu tú của nước Mỹ ra đi phục vụ, đã đổ máu, thậm chí hy sinh mạng sống tại các vùng đất trên thế giới, cụ thể nhất hiện nay là tại Iraq và Afghanistan.Tại Washington DC, thủ đô của Hoa Kỳ, đã có nhiều tượng đài tưởng niệm và tri ân các chiến sĩ Mỹ đã chiến đấu cho tự do của nhân loại.Riêng tại Thành Phố Westminster, miền Nam California, thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn Cộng sản là Little Saigon, cũng có một Tượng Đài để tưởng niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ đầu tiên trên thế giới tri ơn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và Đồng Minh đã bỏ mình vì tự do dân chủ trong cuộc chiến quốc cộng tại Miền Nam Việt Nam. Cộng Đồng Việt Nam và người Mỹ bản xứ rất hãnh diện vì đã chung sức xây dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, nhằm tri ân và tưởng niệm hơn 300,000 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và hơn 58,000 quân nhân Mỹ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh bảo vệ tiền đồn tự do của thế giới trước hiểm họa xâm lăng của chủ nghĩa Cộng sản. Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Thành Phố Westminster, California, khánh thành vào ngày 27 tháng 4 năm 2003, sau 7 năm dài vất vả làm việc của biết bao thiện nguyện viên, biết bao công sức và tài chánh quyên góp, vì đây là Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ đầu tiên tại Hoa Kỳ, cũng là Tượng Đài Có Quốc Kỳ của Việt Nam Cộng Hòa lần đầu tiên trên thế giới, sau năm 1975, tung bay trên bầu trời tự do nước Mỹ.Vào năm 1996, người có sáng kiến và đồng thời cũng là Chủ Tịch ủy ban xây dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại thành phố Westminster, thuộc tiểu bang California là ông Frank E. Fry, đương kim Thị Trưởng Thành Phố Westminster và cũng là một Cựu Quân Nhân Hoa Kỳ từng tham chiến trong đệ nhị thế chiến tại Âu Châu. Ông cho biết là dựa theo nguyện vọng của dân chúng và cử tri trong vùng, ông đã đề ra sáng kiến xây dựng một tượng đài chiến sĩ để tưởng nhớ những người lính chiến Việt Mỹ và đồng minh bỏ mình trong cuộc chiến Việt Nam. Đề nghị của ông Frank Fry được toàn thể nghị viên Hội Đồng Thành Phố Westminster chấp thuận.Trong giai đoạn đầu, ông Frank E. Fry mời một số người để hội ý gọi là Ban Cố Vấn, trong đó có một số cựu tướng lãnh cao cấp như Trung Tưởng Lâm Quang Thi và Trung Tướng Eugene Hudson về việc tuyển một điêu khắc gia. Sau khi duyệt xét các đồ án dựtranh, đồ án Tượng Đài của điêu khắc gia Tuấn Nguyễn được chọn. Công việc kế tiếp, được cho là gay go và quan trọng nhất, là vấn đề gây quỹ để xây dựng tượng đài. Nhưng được đồng hương tỵ nạn California, khắp nước Mỹ và thế giới đã tích cực đóng góp côngsức gây quỹ thành công mỹ mãn.Công tác đúc tượng khởi sự năm 1998 cho đến năm 2003 thì hoàn tất với bức tượng đồng hai chiến sĩ Việt Mỹ, vai kề vai cao khoảng 3 mètres, đứng trên bệ đài đá cẩm thạch cao 1,50 mètre. Tượng người lính Mỹ trong tư thế nghỉ tức là đã hoàn thành nhiệm vụ, mũ sắt và súng cầm trong tay, trong khi người lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn đứng trong thế nghiêm, vai đeo súng, đầu đội mũ sắt, tức là vẫn còn tiếp tục chiến đấu. Tượng đài được chính thức đặt tên là Vietnam War Memorial in Westminster.Chi phí xây dựng tượng đài cũng như trang trí khu vực chung quanh đã lên đến hơn 1,200.000 US Dollars, do dân chúng đóng góp mà phần lớn đến từ cộng đồng người Mỹ


Văn Nhân Lục Page 311gốc Việt phần lớn ở California. Đây là biểu tượng đầu tiên trên thế giới về sự hợp tác và sự cưu mang mà người Mỹ dành cho người Việt tị nạn kể từ khi miền Nam Việt Nam mất vào tay Cộng sản năm 1975.Có thể nói rằng: Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ là biểu tượng cao cả cho truyền thống TựDo Dân Chủ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ trên thế giới. Duy trì và bảo vệ Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ không bao giờ mai một có nghĩa chúng ta đã để lại cho con cháu mai sau một bài học về cái giá của tự do và dân chủ đã được các thế hệ đi trước đã phải trả bằng máu xương và chính mạng sống mình. Riêng với Cộng Đồng Việt Nam tại California toàn thế giới, mỗi gia đình và mỗi dòng họ, đều có bàn thờ thờ cúng tổ tiên, ông bà, cha mẹ theo truyền thống Á Đông để ghi nhớcông ơn các bậc tiền nhân.Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ này, theo chúng tôi, là một bàn thờ của Cộng Đồng Việt Nam cúng vái tưởng nhớ công ơn của cả triệu quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa đã cầm súng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ cho nền độc lập tự do của Miền Nam Việt Nam trước họa xâm lăng của Cộng Sản Bắc Việt. Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ cũng là một di tích, một biểu tượng nói lên lòng biết ơn những người bạn Mỹ đã bỏ cuộc sống ấm no và bình an tại quê nhà để sang miền Nam Việt Nam chiến đấu bảo vệ tự do, dân chủvà hòa bình cho người Việt Nam và đã hy sinh theo truyền thống hào hiệp và cao cả của tinh thần nước Mỹ. Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại thành phố Westminster là tượng đài tưởng nhớ các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng minh Hoa Kỳ đầu tiên trên thế giới. Từ đó, Tượng Đài đã trở thành nguồn cảm hứng xây dựng nhiều phiên bản Tượng Đài trên toàn nước Mỹ với nghĩa và mục đích thống nhất như một.Hàng năm, nhất là vào các ngày lễ lớn như Lễ Độc Lập Hoa Kỳ July 04th. hoặc Tết Nguyên Đán, hàng ngàn hàng vạn đồng hương Việt tỵ nạn khắp bốn phương đổ về Little Saigon du lịch, đều không quên ghé thăm Tượng Đài để thắp một nén nhang, đọc một lời cầu nguyện cho các vong linh anh hùng tử sĩ Việt Mỹ được siêu thoát và phò hộ cho một nước Việt Nam mau thoát ách độc tài Cộng Sản, xây dựng một nước Việt Nam tự do dân chủ và phú cường. Chúng tôi xin được cám ơn ông Frank Fry, cố Thị Trưởng, Nghị viên Thành PhốWestminster, là người đầu tiên có ý tưởng xây Tượng Đài và đã vận động hết mình cho Tượng Đài thành hình như ngày nay. Chúng tôi cũng xin cảm ơn những ân nhân Việt Mỹ đã hy sinh tiền bạc, công sức và thời giờ để thành hình duy trì Tượng Đài trong suốt gần hai chục năm nay và sẽ tồn tại mãi mãi.Đây không phải là một khối đất cát, sắt thép vô tri mà đây là linh hồn những anh hùng, anh thư đã hy sinh vì nền tự do dân chủ cho miền Nam Việt Nam, là biểu tượng truyền thống chiến đấu vì tự do dân chủ trong lịch sử Hiệp Chủng Quốc kể từ bản Tuyên Ngôn Độc Lập được 13 tiểu bang đầu tiên công bố cách đây gần 250 năm thành lập một tân quốc gia tự do dân chủ đầu tiên trên thế giới ra đời mà vị Tổng Thống đầu tiên là Ngài George Washington. Vì những lý do trên, chúng tôi thành tâm kêu gọi hai cộng đồng Việt Mỹ hãy vượt qua những khó khăn hiện nay để hợp tác đoàn kết để duy trì ngọn lửa thiêng trước tượng đài sẽ còn cháy mãi mãi, cho hai lá cờ Việt Mỹ tung bay ngàn đời và hai người lính Mỹ Việt vẫn còn hiên ngang đứng đó chiến đấu bảo vệ và giữ gìn lý tưởng tự do dân chủ trên toàn thế giới. Đó là lòng tri ân của chúng ta những người may mắn sống sót và được hưởng


Page 312 Vietnamese Authors and Literary Collectioncuộc sống tự do ấm no trên đất tạm dung này và Tượng Đài này như là một biểu tượng tri ân những chiến sĩ Tự Do.Từ trong đáy lòng của người dân miền Nam Việt Nam và người lính Việt Nam Cộng Hòa, chúng tôi xin cảm ơn nước Mỹ, cảm ơn Thành Phố Westminster, một đất nước thanh bình thịnh vượng đã đón tiếp cứu mang chúng tôi xây dựng một cuộc sống mới và cùng chúng tôi gầy dựng nên một biểu tượng tri ân vĩ đại và sâu xa.Đó là Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Westminster, CA.Nguyễn Văn Giỏi (Joey G.Nguyen AKA Joey G. Vo).


Văn Nhân Lục Page 313 Phạm Phan LangThi sĩ Tiểu sử: - Sinh quán tại Nha Trang- Cựu học sinh trường trung học Nữ Trung Học và Võ Tánh Nha Trang, Việt Nam. Đậu Tú Tài II năm 1969.- Rời Việt Nam trong đêm 29 tháng 4 năm 1975 trên chiến hạm do phu quân làm Hạm Trưởng với ba con thơ và Bố Mẹ chồng già yếu. - Tốt nghiệp Cử Nhân năm 1980 ngành Dinh Dưỡng, Đại Học Maryland.- Gia nhập Lục Quân Hoa Kỳ năm 1980 với cấp bậc Thiếu Úy. - Tốt nghiệp Chương Trình Nội Trú Về Dinh Dưỡng của Lục Quân Hoa Kỳ năm 1981.- Tốt nghiệp Thạc sĩ Điều Hành &Lãnh Đạo, Đại Học Webster năm 1985.- Phu quân mất trong khi cố gắng cứu bốn đứa trẻ suýt bị chết đuối trong buổi tắm biển ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, 1985. - Phục vụ trong ngành Quân Y, Lục Quân Hoa Kỳ 22 năm (1980-2002).- Nhận được sự vụ lệnh sẽ được thăng lên cấp bậc Đại Tá trước khi về hưu năm 2002.- Là Nữ Trung Tá Việt Nam đầu tiên trong Quân Lực Hoa Kỳ.- Cộng tác thơ, nhạc, nhiếp ảnh… với các websites: Art2All.net, Huongduongtxd, Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam – Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận, Biển Khơi…- Có hơn 125 bài thơ được phổ nhạc bởi 7 nhạc sĩ.- Hội viên của Văn Bút Miền Đông Hoa Kỳ, Minh Châu Trời Đông, Cô Gái Việt, Văn Thơ Lạc Việt, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.Tác phẩm đã xuất bản:Trang thơ nhạc PhamPhanLang – Art2All.nethttp://www.art2all.net/tho/phamphanlang/trang_phamphanlang.htm Website Vườn thơ nhạc PhạmPhanLanghttps://trangthonhacphamphanlang.blogspot.com/ Thơ phổ nhạc PhamPhanLanghttps://www.youtube.com/watch?v=ofZdUSEmETI&list=PL-PjETWb5itz6PbCDfGIQtu0Y0f1IAMG&index=1


Page 314 Vietnamese Authors and Literary CollectionPhạm Phan LangPoetBiography:- Was born in Nha Trang, Viet Nam.- Left Viet Nam on the night of April 29, 1975 on the warship whose Captain was my husband together with my three young children and elderly parents-in-law.- Former Vo Tanh High School student in Nha Trang, Vietnam. National High School Graduate in 1969.- Bachelor of Nutrition Dietetics of University of Maryland in 1980.- Joined the U.S Army as Second Lieutenant in 1980.- Successfully completed the U.S Army Dietetics Internship Program in 1981.- Master of Art in Management & Leadership of Webster University in 1985.- Husband died in an accident when trying to rescue four drowning children on the sea during the beach outing on Labor Day, 1985.- Served in the U.S Army for 22 years (1980-2002).- Was Colonel-selected before retirement in 2002.- First Vietnamese Female Lieutenant Colonel in the U.S. Armed Forces.- Currently resides in Hawaii.


Văn Nhân Lục Page 315Tháng Tư Bỏ Lại Quê HươngHôm nay ngày Quốc HânNgày bốn mươi lăm năm xa xứNgày bỏ lại quê hươngNgày ra đi tìm đườngTự do ở phương trời vô địnhĐêm tối trời năm ấyHỏa châu rực sáng súng rền vangTheo đoàn người bỏ chạyBế con thơ lệ đẫmMẹ hiền ơi ở lại con điChốn viễn xứ lòng đauNhớ quê thương Mẹ miên man sầuÔi lòng đau đứt đoạnNhìn cây tưởng tre nhàNhìn mây tưởng như là Mẹ yêuMơ mai về cố quậnNhìn dáng Mẹ thấp thoáng vườn trầuĂn bát canh Mẹ nấuMơ vẫn chỉ là mơBốn lăm năm đợi chờ mòn mỏiCờ vàng ba sọc đỏÔm vào lờng tim đau lệ nhỏÔi quê hương dấu yêuBao giờ được trở lạiNằm trong lòng mảnh đất tự dophamphanlang30/04/2020Trăng vỡChiều về trên sông vắngTím vời vợi một trờiVỗ mạn thuyền rất khẽChiều đợi đêm à ơiĐêm đến trong tĩnh lặngThuyền chở mấy khoang trăngMái chèo khua động nướcTình buồn lạnh chiếu chănAi khuấy cho trăng vỡLòng đắm giữa dòng sâuĐêm về sông nước lạnhTrăng chở hồn đi đâuphamphanlang8/7/2016Bên SôngHoa súng trắng Ngóng giọt sương Chờ nắng sớm Phía bên sông Tôi không đợi Cũng chẳng trông Lòng vô tịch Ngọn triều dângNgười như mâyBay lờ lững Trôi bồng bềnh Tôi nhẹ tênhHoa tinh khôi Ngày vô lượng Phép nhiệm màu Hồn thôi đau…phamphanlang 2/7/2016


Page 316 Vietnamese Authors and Literary CollectionMắt Nhắm Nghỉ NgơiNhư một vết thươngKhông bao giờ lànhTháng ngày mong đợiNhìn quanh tìm quanhNhư loài chim biểnKhông bến không bờBay vào hải đảoLạc loài bơ vơNhư một nỗi nhớHồn chơi vơi buồnLệ tuôn khóe mắtXa vọng tiếng chuôngNhư cây liễu rũCúi đầu trong mưaMong sao mưa tạnhNgười sắp về chưa?Như chiếc lá rơiChao nghiêng xuống đờiNằm bên cạnh mộMắt nhắm nghỉ ngơi... phamphanlang17-11-2019 Vá Khâu Nỗi Buồn Người đi đêm ấy trăng mờRừng khuya buốt lạnh thẫn thờ lá rơiLá rơi phủ kín chân đồiCó người con gái đôi môi nhạt màuĐèn chong thổn thức đêm thâuNằm nghe gió gọi biết đâu tìm ngườiLàm sao nhặt gió ngàn khơiLàm sao gió thổi đến nơi người nằmNgười nằm trong chốn xa xămRừng im im vắng trăng thăm thẳm sầuNgười nằm trong huyệt mộ sâuTa vun lá rụng vá khâu nỗi buồnphamphanlang7/5/2019̣Khuê OánTừ chàng cách biệt phân lyEm về ôm mối sầu bi não nùngĐêm đêm ôm chiếc gối chungNgửi mùi hương cũ, lòng nhung nhớ sầuAnh ơi, giờ ở nơi đâu?Mau về lau những giọt đau tím lòngĐèn chong em vẫn đợi mongBóng anh bỗng hiện như trong cõi nàoAnh về dáng dấp hư hao... phamphanlang 10/1/2013


Văn Nhân Lục Page 317Nhớ Mẹ hiềnTết năm đó con về quê thăm MẹMẹ nghẹn ngào ôm con mãi vào lòngĐón mừng con Mẹ mặc chiếc áo bôngCon biếu Mẹ từ khi chưa mất nướcMẹ dẫn con thăm quanh nhà sau trướcNày bụi tre kia gốc chuối sau vườnMẹ gầy gò chân run rẩy thật thươngCon quay mặt che nhanh đôi dòng lệĐêm hôm ấy con ngủ chung giường MẹNhư ngày xưa lúc con chửa lấy chồng ̣Mẹ ầu ơ tiếng hát chẳng còn trongRu con ngủ tay lần trong áo MẹTừ đến nay sáu năm hơn có lẻCon biết đâu là lần cuối trong đờiMẹ đi rồi con thương nhớ không vơiXin lạy Mẹ, Mẹ ngủ yên Mẹ nhéphamphanlang12/5/2013Cha giàNgọn liễu buồn ủ rũ Rặng tre làng kẽo kẹt đong đưa Cha bạc đầu tựa cửaBàn tay đầy xước đau Cha đếm sẹo hằn sâu tháng ngày Mái tranh nghèo xiêu vẹo Ba gian nhà cột kèo hư haoCha nằm nghe mối mọtNgày bước đi chầm chậmHàng cau già cúi đầu lặng câm Bếp tro tàn leo lét Cha đói lòng vùi vội củ khoai Đêm đông trời buốt rét Tiếng cú rúc sau hè Cha giật mình ngỡ tiếng bom xaMưa chợt tuôn xối xảBuồng cha nằm lã chã giọt mưa Nhớ những ngày binh lửaPhiêu bạt khắp sông hồNay khóc hận cơ đồ nát tan...phamphanlang 27/5/2019


Page 318 Vietnamese Authors and Literary CollectionTÓM TẮT TIỂU SỬTác giả PHƯƠNG HOATên thật: Linda Hoa NguyenCư ngụ: Alameda, California, Hoa Kỳ. Đã nghỉ hưu.Tốt nghiệp:* Brandman - Chapman University, California.* San Joaquin Delta College, California.* Institute of Children’s Literature, Connecticut.Giải thưởng Văn Học:* Giải Việt Bút Trùng Quang – Văn Viết Về Nước Mỹ 2018 – Việt Báo, California.* Giải Nhất Văn – Văn Thơ Lạc Việt 2016, California. PHƯƠNG HOA* Giải Nhất – Văn Viết Về Nước Mỹ 2014 – Việt Báo, California. Văn thi sĩ* Giải Danh Dự – Văn Viết Về Nước Mỹ 2013 – Việt Báo, California.Sách đã xuất bản:* Yêu Nhau Mấy Núi – Tuyển Tập Truyện Ngắn. 2020.* Thằng Nước Mắm – Tuyển Tập Truyện Ngắn. 2020.* Chung Một Ước Mơ – Tuyển Tập Truyện Ngắn. 2020Sắp xuất bản:* Viết Cho Hồn Dân Tộc - THƠ.* Vung Rải Niềm Vui - THƠ.* Chắp Cánh - Tuyển Tập Truyện Ngắn* Hiện tại là phó Ban Biên Tập Thi Văn Đàn “Văn Thơ Lạc Việt,” California, kiêm phó BanĐiều Hành Website “Văn Thơ Lạc Việt.”PHUONG HOAAuthor, poetGraduated:*Brandman - Chapman University, California.*San Joaquin Delta College, California.* Institute of Children's Literature, Connecticut.Literary Awards:* Viet But Trung Quang Award –Writing on America 2018 – Viet Bao, California.* First Prize in Literature – Văn Tho Lac Viet 2016, California.*First Prize – Writing on America 2014 – Viet Bao, California.* Honor Award – Writing on America 2013 – Viet Bao, California.Books published:*Yêu Nhau Mấy Núi...(Love Surmounts Mountains) – A Collection of Short Stories. 2020.*Thằng Nước Mắm (The Fish Sauce Boy) – A Collection of Short Stories. 2020.*Chung Một Ước Mơ (Together Dream) – A Collection of Short Stories. 2020Forthcoming Books:*Viết Cho Hồn Dân Tộc (Writing for the Soul of the Nation) - Poetry.*Vung Rải Niềm Vui (Spreading Joys) - Poetry.*Chắp Cánh (Flying to Dreams) – A collection of short stories.* Currently, Phuong Hoa is the second Editor of the Literature & Poetry Organization “Van Tho Lac Viet,” also, the second Webmaster of “Van Tho Lac Viet” Website


Văn Nhân Lục Page 319Nợ Còn Vương(Giải Nhất Văn – Văn Thơ Lạc Việt 2016)Tôi bấm chuông và đứng đợi. Mùi hương thoảng nhẹ trong không khí khiến tôi chú ý đến mấy khóm hồng dọc hai bên lối vào. Những cụm hồng nhung đủ màu mới vài ngày trước còn đẹp rực rỡ, vậy mà giờ đây đã xuống sắc, cánh hoa rơi tan tác vương vãi khắp nơi. Tôi nhìn lên tấm bảng nhà dưỡng lão (Residential Care Home) và bỗng thấy lòng chùng xuống. Bên trongcánh cửa này, có bao cuộc đời từng một thời tung hoành ngang dọc, nhưng nay họ đều đang thập thò bước thấp bước cao đi vào đoạn cuối đời, cho dù có an phận sẵn sàng hay vẫn còn luyến tiếc.Cửa mở, tôi bước vào và nghiêng mình làm một điệu bộ vui với các cụ già đã được nhân viên đưa ra ngồi sẵn quanh phòng thể dục chờ tôi:– Chào mọi người. Chúng ta bắt đầu nhé!“Lính” của tôi có mười lăm người tất cả, họ đều tuổi cao và không ai thực sự khỏe mạnh. Ông Don vừa thay van tim; bà Shara được ráp đầu gối; cụ Bob bắt đầu giai đoạn một của bệnh lẫn; ông Thomas ngồi xe lăn, ngoẹo cổ chảy nước dãi ướt đẫm chiếc khăn quàng, và nhiều người khác nữa. Chỉ có một người Việt độc nhất trong viện dưỡng lão này, là ông Tam Nguyen. Ông Tam khoảng chừng bảy mươi, tướng dữ dằn với hàm râu quai nón giống nhà độc tài Fidel Castro. Ông cũng từng bị tai biến, đi đứng hơi khập khiễng phải dùng chiếc ghế đẩy (walker).Mỗi tuần tôi đến đây ba lần, vào buổi chiều sau khi đi làm về. Trong giờ đầu, tôi tập các cụ thực hành những bài thể dục đặc biệt dành cho người cao niên để giúp máu huyết lưu thông. Một tiếng đồng hồ còn lại, tôi đọc sách báo, kể chuyện phim, ra những câu đố, hoặc hỏi chuyện xưa, nghề nghiệp cũ, giúp họ vận dụng trí óc. Tất cả thành viên trong viện dưỡng lão đều trò chuyện thân thiện với tôi, trừ ông Tam. Ông có vẻ rất cô đơn, tâm trạng xem ra bất thường. Lúc nào trên mặt cũng hiện vẻ khó chịu kiểu “hận đời,” dù ông không làm phiền ai. Nghe nói người con trai độc nhất đưa ông vào đây cả năm nhưng đến thăm có vài lần, mỗi lần vài chục phút.Điều kỳ lạ là, ông nói tiếng Anh cả với tôi chứ không thèm dùng tiếng Việt. Thấy ông Tam sống lẻ loi trong cái cộng đồng toàn Mỹ nên thỉnh thoảng tôi đem đến cho ông và cụ Bob cùng phòng vài món ăn do tôi làm. Khi thì ít cuốn chả giò, lúc đĩa bánh ướt cuộn tôm thịt. Lần nào ông cũng chỉ nói “Thank you,” ăn mà chẳng hề có một lời khen chê, trong khi ông Bob trầm trồ liền miệng. Tôi thường tìm cách trò chuyện dù ông ít khi trả lời, và sự kiên nhẫn của tôi rồi cũng kết quả. Có lần ông đã mở lòng thố lộ với tôi, vẫn bằng tiếng Anh, về ông.Ông Tam vượt biển và đến Mỹ định cư năm 1979. Đi học rồi ra làm việc cho Bưu Điện Mỹ mấy chục năm, mới về hưu vài năm nay. Khi tôi hỏi sao chẳng thấy con trai ông đến thăm, ông trả lời lơ đãng, không biểu lộ chút cảm xúc nào, như đang nói chuyện của người khác:– Thằng Trí thường đi làm xa. Vợ nó vẫn ở trong nhà tôi, nhưng không muốn gặp tôi. Sau đó già Tam lại “thu mình vào vỏ” như con ốc, những gì tôi biết về ông chỉ có vậy.Mọi người đang tập bỗng có tiếng bấm chuông. Nhân viên bận nên tôi ra mở cửa, và thậtbất ngờ thấy một người Việt Nam đến tìm ông Tam. Đây là lần đầu tiên có người đến thăm già


Page 320 Vietnamese Authors and Literary CollectionTam “Con bà Phước” nên tôi rất mừng, vội đưa ông ta vào. Ông Tam ngạc nhiên nhìn ngườikhách đến sững sờ, bàn tay ông run run giữ chặt thành ghế.– Ông thày! Sao mà lại ra nông nỗi? Người khách nói như muốn khóc, liếc nhìn cái ghếcó bánh xe, rồi ngồi xuống ôm chầm lấy ông Tam. – Kỵ đây nè! Anh không nhận ra em sao?Ông Tam cũng kêu lên giọng nghẹn ngào, lần đầu tiên tôi thấy ông để lộ cảm xúc:– Trời ơi! Kỵ! Chú mày làm thế nào mà tìm ra anh ở đây?Tôi kêu ông Tam đưa bạn vào phòng chuyện trò cho thoải mái. Hơn một giờ sau ông khách ra về. Đến cửa ông ta dừng lại vẫy chào tôi, miệng mỉm cười nhưng đôi mắt ông trông buồn vô kể. Xong việc, tôi giúp đưa cụ Bob trở về phòng với ông Tam để họ nghỉ ngơi một chút trước khi dùng cơm chiều. Tôi đang loay hoay đỡ cụ lên giường, cụ bỗng nhìn qua bên cạnh hỏi:– “What’s wrong, Tam?” Có việc gì thế Tam?Tôi quay sang giường ông Tam, và bỗng giật mình. Già Tam đang nằm xụi lơ như không còn sức sống. Hai tay ông ôm đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng lên trần nhà long lanh ngấn lệ. Miệng ông mím chặt làm bộ râu quai nón lởm chởm lên như đám rễ tre. – Bác Tam! Tôi kêu lên và bước lại. – Bác làm sao vậy? Có phải bị đau đầu không? Bác có cần lấy thuốc hay kêu y tá đến giúp? Thấy hỏi một hơi ông Tam chỉ lắc đầu không đáp cũng chẳng nhìn, tôi bèn ngồi lên mép giường, gỡ tay ông ra rồi giữ lấy đôi tay đang run bần bật trong tay tôi, và dùng tay kia xoa xoa lên trán ông: – Để cháu massage cho bác, bác sẽ cảm thấy dễchịu ngay. Hình như người quen của bác đã mang đến tin tức gì chẳng lành, đúng hôn? Tôi hỏi. –Cháu thấy ông ấy đi ra với vẻ mặt buồn ghê lắm!Ông cụ trước giờ luôn tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo bỗng nấc lên, nước mắt chảy dài, rơi lấm tấm trên đám râu xồm muối tiêu trông như những giọt sương mai trên cỏ. Tôi vỗ vỗ vào tay ông:– “It’s okay”! Bác khóc được là tốt, chuyện buồn gì rồi cũng sẽ…– Không phải chuyện buồn! Già Tam bất ngờ lên tiếng cắt ngang lời tôi, và vẫn nhìn lên trần nhà. Tôi tròn mắt. Đó là lần đầu tiên từ khi tôi vô làm ở đây ông nói tiếng Việt. Không phải chuyện buồn, chẳng lẽ chuyện vui, sao ông lại đau lòng đến thế. Bỗng ông rụt tay về ôm lấy đầu, lẩm bẩm như nói với chính mình: – Tôi thật đáng chết! Bà ấy… Bà ấy… Luyến của tôi! Trời ơi! – “Bà ấy” là ai vậy? Tôi dỗ dành ông, cũng bằng tiếng Việt: – Bác có thể chia sẻ với cháuđược không? Để trong lòng và tự dằn vặt mình sẽ hại cho tim của bác lắm. Bác từng bị bệnh mà!Già Tam mím chặt môi, có vẻ như cố dằng lòng không muốn nói. Nhưng sau một lúc ông chẳng cầm cự được trước ánh mắt lo lắng chân tình của tôi. Chống tay ngồi dậy, ông đưa tay áo quệt nhanh qua khuôn mặt đầy nước mắt. Và rồi bằng một giọng nghẹn ngào ông bắt đầu kể tôinghe về chuyện của ông, của người vợ mà ông từng hết lòng yêu thương và cũng đã hận thù trong mấy chục năm qua, giữa tiếng ngáy rào rào vô tư của cụ Bob ở giường bên cạnh.Trước kia Tâm là một sĩ quan, binh chủng Biệt Động Quân oai hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Chàng Trung úy mũ nâu yêu và cưới Vi Luyến một nữ sinh xinh đẹp, dân trên


Văn Nhân Lục Page 321Thành trọ học ở Nha Trang. Năm 75 khi Trí đứa con trai của họ được gần hai tuổi thì tai họa ập đến. Nước mất nhà tan, Tâm bị bắt đi tù. Luyến và thằng Trí cùng mẹ anh bị đuổi đi kinh tế mới trên miền núi. Cuộc sống rẫy rừng bữa rau bữa cháo không đủ nuôi ba miệng ăn. Luyến bán dần từ nữ trang đến nhẫn cưới, và bất cứ thứ gì trong nhà để mua thực phẩm thuốc men đi thăm chồng. Nhưng sau một thời gian, Tâm chẳng còn ai thăm nuôi mà tin tức của vợ cũng bặt luôn.Lâu ngày, từ những thân nhân của bạn tù Tâm nghe được, Luyến đã qua lại với một gã cán bộ phường, có thai với hắn, nên mẹ Tâm bắt lại thằng cháu và đuổi cô đi. Lòng Tâm tràn ngập hận thù và đau đớn. Mấy lần anh định trốn trại vượt ngục về tẩn cho đôi gian phu dâm phụmột trận rồi ra sao thì ra. Mẹ anh phần lớn tuổi lại bị đau khớp, phần phải vật vã nuôi thằng cháu nhỏ, bà không có khả năng thăm nuôi con trai. Anh bơ vơ, đói khát, còn bị hành hạ trong tù, lâu thật lâu mới có người bà con xa nào đó gửi cho mấy viên ký ninh, vài tán đường, hay gói muối sả. Dù vậy cũng tạm để Tâm tồn tại, cố gắng sống chờ ngày gặp lại mẹ và con trai.Ba năm sau Tâm được thả. Anh lê tấm thân còm cõi về nhà. Mối hận càng tăng khi nghe mẹ già kể, bà đuổi Luyến đi được vài tháng thì ngôi nhà của bà nửa đêm bốc cháy. Bà và hàng xóm nghi ngờ tay người tình của Luyến phóng hỏa, vì bà đã sỉ vả quá lộ liễu Luyến và cả hắn ta. Thật may đêm đó có một người đi đường liều mình nhảy vào ngọn lửa cứu bé Trí và bà. Trí chỉbị phỏng nhẹ, còn bà ngất xỉu vì ngộp khói phải đưa vào trạm xá. Hàng xóm chạy đến tận tình chữa cháy, nhưng nhà bà ở rẫy cách nhau xa nên chữa không kịp, bị cháy hết một phần. Mấy tháng sau khi nhà cháy, có người tên Kỵ tìm đến. Anh từng là Hạ Sĩ dưới quyền củaTâm trước đây, đem giúp bà tiền mua mấy tấm phên sửa lại nhà. Lâu lâu Kỵ còn đem cho bà chút đỉnh tiền, dăm gói mì tôm, ký đường, để cho thằng Trí còi cọc có thêm chút chất bổ. Tâm nghe nói cảm động lắm. Anh nhớ nhà Kỵ làm biển, ở gần cầu Xóm Bóng Nha Trang, nên muốnxuống tìm để cám ơn. Nhưng mới ở tù về, anh sợ Kỵ bị liên lụy nên chưa dám. Tâm bắt đầu cuộc sống “tự do” bằng cách sáng sáng mang gói sắn mì luộc lên rừng phát rẫy, chiều về trên gánh củi là những bó lá lang, cải làng, rau đắng. Mồ hôi đổ xuống từng ngày, anh vẫn chẳng bao giờ đủtiền mua cho thằng Trí cái áo cho lành. Ở chốn rừng núi muỗi mòng, mà thằng bé chỉ có độc cái quần đùi và chiếc áo lá vá đụp vá chùm được bà nội cắt may từ hai ống quần rách của Tâm. Mỗi khi đêm về, anh nằm cạnh nhìn đứa con mất mẹ ốm trơ xương mà lòng đau như cắt. Càng nghĩ anh càng giận người vợ bạc tình.– Tôi sống vật vã với lòng thù hận như thế, cho đến một ngày tôi có điều kiện vượt biên. Già Tâm nói tới đây bỗng dừng lại. Dưới ánh đèn phòng, mắt ông hiện lên vẻ đau khổ tột cùng.– Bác ở tận miền núi, lại không tiền, làm cách nào bác kiếm được mối? Tôi nôn nóng hỏi.– Là Kỵ, thằng đàn em hồi nãy. Ông nói, giọng sụt sịt nước mắt nước mũi. – Một buổi tốiKỵ chạy Honda lên vùng kinh tế mới nói với tôi, có người quen tổ chức vượt biên chừa cho nó hai chỗ, nhưng nó nhường, để tôi và thằng con đi miễn phí. Nhà nó có ghe sẽ đi sau.– Wow! Ông Kỵ tốt quá! Tôi trầm trồ. – Người lính cũ của bác thật là giàu tình nghĩa!Già Tam lắc đầu, đạp mạnh hai bàn chân xuống nệm: – Không phải! Nói xong ông tự tát vào mặt mình bôm bốp: – Tôi mới là thằng khốn kiếp!


Page 322 Vietnamese Authors and Literary CollectionTôi hết hồn chụp tay ông lại, dù lòng hoang mang nhưng không dám hỏi nữa. Ông cụbỗng úp mặt xuống đầu gối, và cất lên giọng nói nghe thê thiết như vọng về từ cõi âm ty: – Tôi thật đáng chết! Mấy chục năm nay tôi không ngừng oán giận Luyến và nhớ ơn Kỵ. Không biết làm sao tìm gặp nó để đền đáp. Nhưng lúc nãy Kỵ cho biết một sự thật, mà dù tôi có chết trăm lần cũng không đủ đền tội lỗi của mình! Ngày đó dù bị mẹ tôi tàn nhẫn bắt con và đuổi đi, Luyến vẫn chạy vạy kiếm tiền lâu lâu gửi ít đồ ăn cho tôi bằng tên người khác. Cô còn đi tìm Kỵ, nhờ thay mặt đưa dùm tiền bạc, thức ăn để mẹ tôi sửa nhà và nuôi thằng Trí. Sau này Luyến còn bán căn nhà nhỏ mẹ cô ấy qua đời để lại, đưa vàng nhờ Kỵ lo cho hai cha con tôi ra đi.Luyến bắt Kỵ phải thề không cho tôi biết, vì cô nghĩ mình không còn xứng đáng với chồng con. – Trời ơi! Tôi kêu lên. – Không thể nào tin được thế giới này còn có người như bác gái!Già Tam nghe thế thì ngẩng đầu lên vật vã thở, làm như sắp ngất. Nhưng rồi ông nói tiếp, phát ra từng lời khó khăn như đang bị ai chẹn họng: – Đau đớn lắm! Cô ấy phải lăn lóc bám theo bọn tài xế đường dài đi buôn ra Bắc. Mỗi lần bị lũ thuế vụ hốt hết hàng, mất vốn, cô lại trở vềlảng vảng gần bên, để dòm chừng thằng Trí. Nên trong cái đêm cháy nhà, cô ấy đã kịp thời cứu thằng con và mẹ tôi, rồi bỏ đi trước khi người ta tới. Việc đó làm cổ bị sẩy thai, cái kết quả một lần bị thằng khốn bức hiếp khi nhờ nó ký giấy thăm nuôi tôi. Ông lại nấc lên: – Luyến bị phỏng một bên mặt và một bàn tay, nhưng không tiền chữa trị kỹ càng nên đã để lại sẹo đến giờ. Thấy ông mệt lã, tôi đi rót ly nước, cũng để cầm lòng cho khỏi khóc theo ông. Ông bưng ly lên uống một hơi, nuốt xuống sự nghẹn ngào rồi kể tiếp. Lúc biết tin chồng con ra đi trót lọt, bà về quê buôn bán kiếm sống. Sau bà trở lại thì mẹ chồng đã bán cái nhà ấy và dọn đi. Dò hỏi mãi cũng không ra, bà mất luôn tin tức hai cha con, nên theo người ta vô Sài Gòn bán vé số. Với hy vọng mỏng manh bà rảo tìm hỏi thăm những Việt Kiều về nước. Mãi đến năm ngoái tình cờbà gặp lại Kỵ ở Sài Gòn. Nhờ bàn tay với cái mặt sẹo mà ông Kỵ nhận ra bà, và được nghe kể lại thêm nhiều chi tiết nữa. Về Mỹ Kỵ đi tìm ông Tam suốt cả năm qua. Kể đến đây ông già rên rỉ:– Phải chi mẹ tôi còn sống để biết được chuyện này! Ngày đó bà vô cùng ghét Luyến.– Tội nghiệp bác gái quá! Tôi nói. – Nhưng giờ biết được tin tức bác ấy là mừng rồi, trễcòn hơn không bác ạ! Tôi chồm tới ôm ông cụ: – Chúc mừng bác! Tuy an ủi già Tam, nhưng tiếng nức nở của ông bên tai làm cho tôi cũng phải rơi nước mắt.Sau lần đó, ông Kỵ trở lại nhiều lần nữa giúp làm thủ tục bảo lãnh cho vợ già Tam, vì ông giận cô dâu nên không nhờ đến con trai. Ông Tam lúc này không còn cau có như xưa mà trởnên thật cởi mở. Ông gọi Việt Nam liên tục, cho tôi xem tấm hình bà vợ có cái sẹo bên má mà ông nâng niu bên mình. Khi có tin bà Luyến đậu phỏng vấn, ông Tam hớn hở khoe với bạn trong nhà dưỡng lão. Mọi việc đâu đó sẵn sàng, một tuần nữa thôi, ông sẽ đi phi trường đón vợ.Chiều thứ Sáu trước ngày đón bà Luyến, tôi đi làm ra lái xe đến viện dưỡng lão nhưthường lệ. Lòng thầm nghĩ hôm nay tôi sẽ chọc già Tam, chắc mấy đêm rồi ông mất ngủ. – Ông Tam đang được cấp cứu trong bệnh viện vì bị “Heart attack”! Người quản lý nói khi vừa thấy tôi. – Hôm qua con dâu ông ấy đến và họ nói chuyện gì không biết. Chúng tôi nghe có tiếng cãi vã trong phòng, và khi cô ta về thì ông ấy ngã lăn ra. Chúng tôi phải gọi 911.


Văn Nhân Lục Page 323Tôi lật đật gọi cho ông Kỵ. Thì ra khi nghe mẹ chồng sắp qua Mỹ, cô dâu của già Tamđến ép ông ký giấy để cô làm thủ tục bán ngôi nhà hiện tại trị giá bạc triệu, do ông mua khi cònđi làm Bưu Điện. Giờ tôi mới biết rõ hơn lý do ông Tam và cô con dâu không hạp. Cô ta là con một cán bộ gộc bên Việt Nam qua du học Mỹ, nên lúc đầu ông đã chống đối cuộc hôn nhân này. Hôm đó cãi nhau với cô ta, già Tam giận quá nên bị ngất xỉu. Ông Kỵ còn cho tôi biết, dù ông Tam đã được mổ và thay van tim thành công, bác sĩ nói chuyện tỉnh lại hay không phải nhờ vào ý chí của ông ấy, vì đây là bệnh cũ tái phát sau cú sốc quá nặng. Ngày Chúa Nhật, tôi đến bệnh viện thăm già Tam. Ông tái xanh nằm bất động trong phòng chăm sóc đặc biệt. Máy móc, dây nhợ được gắn chằng chịt khắp người. Ông Kỵ và Trí con trai ông Tam cũng có mặt. Trí có vẻ rất lo lắng, đi tới đi lui mắt không rời khỏi cha già. Tôi đứng lặng nhìn người đàn bà chân quê, nhưng gọn ghẽ trong áo bà ba tím quần đen, tóc búi cao, khom người quỳ bên giường bệnh. Bàn tay đầy sẹo của bà ôm lấy bàn tay thâm tím đầy dây nhợcủa già Tam, áp lên trên gò má có cái sẹo to đầy nước mắt của bà. Tôi thấy mắt mình cay cay. Cúi người xuống, tôi nói vào tai già Tam:– Bác Tâm ơi cố lên! Bác không được bỏ đi, mà phải sống để còn lo cho bác gái. Từ nay bác ấy chỉ có mỗi mình bác ở trên đất Mỹ này, bác nhất định phải trở về với bác ấy!Bà Luyến nghe tôi nói thì khóc nức lên, làm y tá chạy lại đuổi hết mọi người ra ngoài.Một tuần sau ngày mổ tim, như có phép màu làm cả nhóm bác sĩ Mỹ đều kinh ngạc, ôngTam đã tỉnh lại khỏe khoắn như người bình thường. Theo các bác sĩ, trường hợp của ông việc tỉnh lại đã là kỳ tích, tỉnh lại mà còn mạnh mẽ như thế là điều “không tin nổi.” Ai cũng nói, chắc có lẽ ông biết mình còn món nợ quá lớn đối với người vợ đáng thương, nên không thể ra đi. Già Tam xuất viện ba tuần sau đó, trở về viện dưỡng lão để y tá theo dõi một thời gian. Trí con ông giận cô vợ quá quắt và cảm thấy có lỗi nên kiếm chỗ dọn đi giao nhà lại cho cha mẹ. Trong lần cuối già Tam tập thể dục trước khi dọn về nhà, tôi làm một khay chả giò đem đãi hết mọi người trong viện dưỡng lão để chia tay ông. Bà Luyến và cựu Hạ sĩ Kỵ cũng có mặt. “Cụ Biệt Động Quân” Tâm bữa nay không còn làm “mặt ngầu” nữa. Ông nói tiếng Việt, xong dịch sang tiếng Anh cho những người bạn Mỹ nghe, thỉnh thoảng còn đùa vài câu duyên dáng. Điều kỳ diệu là, ông bước đi tỉnh bơ chẳng cần đến walker khi có bà vợ đi kề bên. Sau đó bà Luyến kể tôi nghe thật nhiều về những gì bà trải qua trong mấy chục năm sốnglăn lóc ở đất Sài Gòn. Dù trăm bề vất vả, đói khát, hiểm nguy..., bà luôn cầu nguyện để đủ can đảm sống tiếp, và vẫn hy vọng có ngày sẽ biết được tin tức ông Tâm và thằng Trí.– Cuối cùng Bề Trên cũng đã nghe thấy lời cầu xin của tôi, gặp lại được thằng con và ông ấy là mãn nguyện lắm rồi, sự cơ cực mấy chục năm qua đối với tôi không là gì cả! Bà Luyến nói. Nước mắt hạnh phúc ngân ngấn trong đôi mắt vẫn còn long lanh của người đàn bà đã quá lục tuần.Tôi bỗng thấy bà đẹp vô cùng, cho dù với vết sẹo dài trên gò má. Phương Hoa


Page 324 Vietnamese Authors and Literary CollectionQuốc HưngThi sĩTiểu Sử:Tên thật Nguyễn Ngọc HùngBút hiệu Quốc Hưng Sinh tại Vĩnh Hưng Thừa Thiên Huế Định cư cùng gia đình tại Virginia USA năm 1991 Hội viên chính thức Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Đông Bắc Hoa KỳTác Phẩm: Tập thơ Tiếng Gào Của Mẹ tái bản năm 2017 tại Virginia USA


Văn Nhân Lục Page 325NướcXưa kia nước chảy xuôi giòngCỏ cây tươi tốt ruộng đồng nở hoaNiềm vui đến khắp mọi nhàNo cơm ấm áo như là cảnh tiên.Một hôm khắp cả ba miềnSơn cùng thủy tận xuống miền nông giaTrâu bò lục súc tiêu maRuộng đồng ngập nước như là biển Đông.Hỡi ơi! Con cháu Lạc HồngCớ sao đất nước ra nông nỗi nầy?Từ ngày phù thủy sang đâyMột ngàn năm trước chưa đầy túi tham.Bây giờ cấu kết gian thamBán rừng cắt biển cho tan nước nhà!Bọn bây quỷ quái tinh maHãy nhìn cho rõ đây là Việt Nam. Quốc Hưng Virginia, ngày 30 tháng 4 năm 2014


Page 326 Vietnamese Authors and Literary CollectionXUÂN QUÊ MẸXuân này con trở lại thăm quêĐã mấy xuân qua con chẳng vềTóc Mẹ bây giờ e đã bạcRuộng vườn hoa trái ắt xum xuê?Xuân về con chẳng có gì đâuNgoài một tình thương Mẹ gối đầuVài cánh hoa hồng con kính tặngMẹ cười sao mắt lại rơi châu?Con nhớ thời còn thuở ấu thơRu con Mẹ hát tiếng à ơLớn lên con chẳng gần bên MẹVãn bóng hoàng hôn Mẹ lại chờCon chẳng bao giờ xa Mẹ lâuKhông gian biến đổi lắm sắc màuNgày xuân xanh mãi cành hoa thắmDưới mái hiên xưa Mẹ chải đầuNhớ mãi ngàn năm dáng Mẹ cườiXuân này chúc Mẹ mãi vui tươiHoa râm đã điểm trên gùi tócDa dẻ nhăn nheo với tuổi ngườiMẹ dẫn con đi khắp xóm làngNgười người chúc tụng tiếng cười vangQuê hương ta đó, tình muôn thuởĐã kết cùng nhau nghĩa họ hàng QUỐC HƯNG


Văn Nhân Lục Page 327Giang HồLỡ kiếp giang hồ với núi sôngMười lăm năm ấy đã chờ mong.Duyên em đến sớm nhưng thành muộnNhững cảnh ly tan lại hợp dòng.Ruộng vườn quê cũ có anh trông.Khoai sắn bao năm tạm mát lòngXuân đến muôn hoa đều nở rộNhững gì gian khổ chẳng hoài công.Vận nước đến hồi đục lại trongGiang sơn trở giấc, quẫy đuôi rồngQuê hương thắm lại màu xanh cũThiên hạ còn đâu cảnh đói lòng.Gặp nhau ý hợp nghĩa tương đồngBảy nổi ba chìm với núi sôngNay tóc pha sương màu thế kỷVẫn còn rảo bước chốn lưu hồng.Quốc HưngVirginia 1994


Page 328 Vietnamese Authors and Literary CollectionQuả Tim Và Tình Nhân LoạiNhân loại cùng chung một quả timĐó là trái đất phải không em?Nguyên sơ vạn cổ hài nhiên sựLắm kẻ vô tâm lại muốn dìm!Vũ trụ bao la đẹp tuyệt vời.Kho tàng vô tận đó em ơi!Mong sao nhân loại sinh tồn mãi,Nhờ sự bao dung của đất trời.Đã có từ xưa cho đến nay,Đố ai đo đặng rốn đất dầy!Vòng quay mấy dặm trong giây khắcTrục độ xoay sao đúng tháng ngày?Cái sẵn có rồi em hỏi chi?Khó là vạn vật thật vô viBiên niên chẳng rõ ngày sinh trưởngThọ tỷ bao năm chẳng hạn kỳ.Em biết làm gì chuyện thế nhânSợ rằng thiên hạ bị tâm phânĐem tim ra cắt chia từng mảnhVẽ lại bản đồ kiểu thực dânBảo vệ làm sao được chúng sinhKhi chưa chấm dứt cảnh đao binhHãy đem nhân loại ngồi chung lạiVà kết cho nhau một mối tình.Quốc HưngĐà Nẵng 18/12/1990


Văn Nhân Lục Page 329Sao Việt - Đinh Mộng LânVăn thi sĩVăn thi sĩ Đinh Mộng Lân- Bút hiệu Sao ViệtI- Tiểu sử: Nguyên Cựu học sinh trường Trung-Học Công-Lập, Trần-Quý-Cáp Hội-An trường Quốc-Học Huế. * Cựu Sinh viên trường Chính-Trị Kinh-Doanh Viện Đại-Học Đà-Lạt, trường Luật- Khoa Đại-Học Sài-Gòn Việt-Nam * Cựu sinh viên Ventura College ở Ventura , California State , Politehcnic University Pomona, ở Pomona Mỹ . * Cựu Trung Uý Quân Lực Việt-Nam Cộng-Hoà. * Cựu Tù nhân chính- trị Cộng-Sản ở Long-Giao Nam Việt-Nam và Hoàng- LiênSơn, Nghệ-Tĩnh, Bắc Việt-Nam.II – Sinh hoạt tại Mỹ:* Tổng Thư Ký trong Ban ChấpHành VBVNHN Trung Ương hai nhiệm kỳ 2011-2014 và 2014-2017.* Phó Chủ Tịch trong Ban Đại Diện VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ hai nhiệm kỳ: 2017-2020 và 2020-2023.III- Tác phẩm:* Trầm Tư Thế Kỷ* Việt Nam Lịch Sử Anh Hùng Ca* Chủ Nghĩa Hoà Bình* Hoa Kỳ Lịch Sử Thế Giới Ca


Page 330 Vietnamese Authors and Literary CollectionTA NGƯỜI VIỆT-NAMTa người Việt-Nam con cháu Rồng Tiên đến từ Trời,Ta con cháu Hùng Vương anh hùng dậy khắp muôn nơi,Khí thiêng sông núi kết tụ khi hồn xác vào đời:Một Phù Đổng Thiên Vương cỡi ngựa sắt vung kiếm vàng,Đánh giặc Ân, nhà Chu sang phá hoại lẫn xâm lăng,Đến Trưng Triệu tay ngoc giá ngựa phá đổ Hán thành,Đến Ngô Quyền cắm cọc Bạch Đằng nổi sóng tận diệt,Khiến quân Nam Hán xâm lăng từ đó sợ kinh khiếp,Đến Lê-Đại-Hành sông Bạch Đằng đánh Tống chết khiếp,Đến Lý-Thường-Kiệt đánh Tàu, diệt Tống lăm le sang,Đến Trần-Hưng-Đạo ba lần đuổi quân Nguyên xâm lăng,Đến Lê-Lợi trường kỳ kháng chiến đánh đuổi quân Minh,Đến Quang-Trung thần tốc đánh quân Thanh giữ thái bình...Ta người Việt-Nam thời nào cũng phải đánh quân Tàu,Tháng Tư Đen, tay sai Cộng Sản Việtnam lên chư hầu,Tìm cách dâng tài sản, bán đất, bán biển âm thầm, Ta người Việt-Nam máu anh hùng bất khuất ngàn năm,Ta người Việt-Nam thà chết không lùi bước giặc Tàu,Ta người Việt-Nam trong nước lẫn hải ngoại Năm Châu,Cùng nhau đứng dậy chung sức diệt tay sai chư hầu!Cùng nhau đứng dậy chung sức đánh đuổi đế quốc Tàu!Ta người Việt-Nam mang giòng máu Quang Trung anh hào,Nối chí Quang Trung đánh Tàu đòi đất Quảng Đông,Tây!Ta người Việt-Nam đánh Tàu đòi đất Hoàng, Trường Sa!Sao Việt Đinh-Mộng-Lân01- 2010


Văn Nhân Lục Page 331ĐỪNG SỢ ĐÁNH TÀU!Xem gương lịch sử, Đừng Sợ Đánh Tàu không được,Cha ông ta mấy ngàn năm đánh Tàu giữ nước,Đời nay văn minh hơn ta há không hơn trước?Lịch sử ghi Đời Tàu nào cũng đánh nước ta,Đời nào lâu mau chúng cũng bị ta đuổi ra,Nổi bật Lê-Lợi trường kỳ kháng chiến lân la:Lấy yếu đánh mạnh, nhỏ đánh lớn kéo dần dà,Rốt cuộc địch không chịu nổi phải bỏ chạy xa!Kế Quang Trung thần tốc tiến sát địch đánh la,Địch không phòng bị nên đồn bót tan nát ra,Quan quân lớp chết lớp bị thương bỏ chạy xa!Hai bài học lịch sử làm chiến lược cho ta:Chỗ tranh chấp ta cứ du kích chiến dần dà,Địch cảm thấy không yên ổn tất phải bỏ ra,Chỗ không tranh chấp, ta tiến sát địch trại gia,Đồng loạt đánh bất ngờ địch tất phải xin tha,Từng toán nhỏ cải trang vũ khí diệt đánh ra, Mới đầu căn cứ địch sau tiếp tế hỏa xa,Kế xăng dầu, điện lực, kinh tế sản xuất ra…Cứ vậy làm địch kiệt lực tất phải buông tha!Vinh quang nhất định về ta chính nghĩa Nước Nhà:Hoàng, Trường Sa, Bản Giốc, Tam Quan là của Ta!Quảng Đông, Quảng Tây trước đây cũng là của Ta! SAO-VIỆT ĐINH-MỘNG-LÂN 04-2010


Page 332 Vietnamese Authors and Literary CollectionSong PhươngThi sĩThi sĩ Song Phương: Tên thật là Kiều Cát NhungQuê quán: Kế Sách, Ba Xuyên, Khánh Hưng Việt Nam.Sang Mỹ năm 1980Sinh sống tại thành phố Portland, tiểu bang Oregon. Nguyện làm trăng sáng trên caoXua tan bóng tối, ru câu kinh cầuNguyện làm giòng nước sông sâuRửa hờn dân tộc, chở sầu quê hươngXin làm đá dựng kiên cườngNghìn năm chấn giữ biên cương Sơn Hà


Văn Nhân Lục Page 333Xin Mãi Còn...Xin mãi còn nắm lấy tay nhauNhư thưở còn thơ dưới mái trườngMình đã cùng nhau từ dạo ấyĐến bây giờ tóc đã phai sươngXin mãi còn nắm lấy tay nhauVai sánh vai cùng bước song hànhĐường trần mấy trạm còn xa lắmLối đi nào chẳng có khúc quanhXin mãi còn nắm lấy tay nhauChia nhau giọt nắng hay đông sầuTóc tơ mãi mãi là đôi lứaCùng đi cho hết đoạn đường sauXin mãi còn nắm lấy tay nhau Đừng như chiếc lá rơi âm thầmMột lần buông xuống là vĩnh viễnMất dấu nghìn thu bạn trăm nămXin mãi mãi còn nắm tay nhauGiữ chặt đời nhau như ngày đầuĐể mai có về cùng cát bụiHóa kiếp rồi ta vẫn có nhauSongphuong 2021 Tặng tướng công


Page 334 Vietnamese Authors and Literary Collection Giây Phút Biệt LyĐây giờ ly biệt! Giây phút cuốiÔi hỡi trời! Dĩa cạn dầu vơiCha tôi sắp trút tàn hơiCha tôi sắp bỏ cuộc đời mà điĐêm nay,Là một đêm dàiTrong giây phút cuối cùngTôi quỳ bên người cha yêu dấuMà cúi đầu đón nhận bể dâuSầu đâu đong cả bể sầuCho tôi đứt đoạn nỗi đau chia lìaCha già rưng rưngBờ môi mấp máyGiọt nước mắt nóngĐọng quanh bờ miCha quyến luyến ân cần gởi gắmGượng hơi tàn mong gặp tình thâmÂm dương mấy nẻo xa gầnLàm sao níu kéo hay cầm chân chaTôi nắm chặt tay cha lần cuốiGiữ cho đầy giây phút chia phôiMắt cha như nói vạn lờiNhững lời trăn trối của người đi xaCơn đau bất tậnTiếng khóc không thànhTôi vuốt ve cha lần sau cuốiNhắc cha nghe chuyện thuở sinh thờiLệ rơi lấp mấy lệ rơiBiệt ly là tiếng xé đôi tất lòngTôi ôm cha một lần sau cuốiGom yêu thương của cả kiếp ngườiĐể khi giã biệt cõi đờiThế gian bỏ lại nụ cười mang theoÔi! Trời hỡi!Phút ly biệt không chờ mà tớiTới vô tình đi chẳng hẹn nơiPhù sinh một kiếp thế thôiTrăm năm một giấc mộng đời thoáng quaNgoài kiaTrời giăng mưaMây đen vần vũGió rít từng hồi...Tôi vuốt mắt cha lần sau cuốiCha đi rồi! Cha đã bỏ tôiVì sao vừa mới rụng rơiThế gian thôi đã mất người tôi thươngDec.17 2011Kiều Cát Nhung(viết riêng và kính tặng hương linh thân phụKiều Minh Cang)


Văn Nhân Lục Page 335Anh Ở ĐâuAnh ở đâu hỡi người tình yêu dấuĐời mỏi chân chẳng biết tìm đâuCuộc tình đã mất từ lâuSao em vẫn muốn bạc đầu tìm nhauAnh ở đâu tìm hoài không thấyMà sân trường cát bụi mờ bayGió lay như tiếng thở dàiHàng cây năm cũ nhớ ai cũng giàEm ngồi đây gối đầu thơ ấuThuở tan trường anh trước em sauTrước sau chẳng ngại chờ nhauĐể nghe lòng hỏi tại sao không chờ?Em còn đây giữa mùa phượng đỏNơi mình thường nói chuyện vu vơNgày em chưa biết mộng mơNhưng anh đã biết làm thơ đợi chờTình học trò là tình áo trắngNên bắt đầu từ lúc trường tanTheo em có giọt nắng vàngCó chàng nối bước lang thang lối mònNhưng anh đã bỏ trường một sángĐời con trai non nước nặng mangLá rơi một chiếc chưa vàngTình theo chiếc lá bay sang cuối trời..Ngày anh đi lớp buồn đóng cửaBạn cùng thầy lần lượt tiễn đưaEm về khóc ướt chuyện xưaNgỡ như trời đất chuyển mùa thương đauÔi! Hoa cưới giờ thành hoa trắngChưa theo chồng đã vội đưa tangKhăn tang bước cạnh áo quanĐưa nhau lần cuối hai hàng lệ rơiGiờ hai buổi em về trường cũLàm ông thầy dạy trẻ Văn Thư Ngày qua tháng lại năm dưNghe đời chồng chất bạc như tóc sầuTrường ở đây! Anh đâu không thấy?Chỉ xác hồng phượng đỏ bay bayVề đâu anh hỡi chiều nayCó nghe ve khóc thương ngày thơ ngây? SongphuongViết cho những mối tình học trò thời chinh chiến.Viết cho riêng cựu giáo sư T.H.Hoàng Diệu Phan Thị Tươi. Và để tưởng niệm cựu học sinh Tô Ngọc Phước niên khóa 1959 – 1966 đã nằm xuống vĩnh viễn tại thành phố Sóc Trăng – Việt Nam.


Page 336 Vietnamese Authors and Literary CollectionTình BuồnĐêm nay mưa lạnh mờ sương bayBuồn nghe từng đợt gió heo maySao tôi cứ nhớ. Lòng tôi nhớHình bóng một người mãi không phaiTôi cố quên đi cuộc tình buồnDặn lòng đừng nhớ cũng đừng thươngCho trăm năm nữa ngàn năm nữaQuên bỏ đời nhau chẳng vấn vươngNhưng đã bao lần tôi với tôiNhư mảnh trăng côi giữa núi đồiTừng đêm thờ thẫn từng đêm nhớLặng lẽ trên ngàn một bóng soiLàm sao quên được mối tình đầuCho dù xa cách đã từ lâuBèo mây tan hợp là duyên sốChẳng biết vì sao vẫn nhớ nhauNên rượu lên môi. Rượu giải sầuRượu quên tình cũ. Rượu chôn sâuNào hay bình cạn. Đời vơi chénMới biết rằng quên có được đâuAi đem mưa gió một phương trờiMưa làm tan tác cuộc tình tôiCho tôi đứng lặng bên sông nhớUống nước sông Tương mà nhớ ngườiThành phố sương mùTháng 7, 2011Songphuong


Văn Nhân Lục Page 337TT-Thái AnVăn sĩ, thi sĩTiểu sử: TT-Thái An tên thật Thái Ngọc - Sinh tháng 12, năm1954 tại Hải Phòng, Việt Nam-Tháng 2, 1954 được mẹ bế di cư vào Nam lúc 2 tháng tuổi.- Sống tại Sài Gòn đến 27 tháng 4, 1975-Tị nạn tại trại Pu-shan, Nam Hàn từ tháng 5/1975-7/1975- Cư trú tại Đài Loan từ tháng 8, 1975 - 7/1979- Định cư tại Virginia, Hoa Kỳ từ 7/1989 đến nay.-Tốt nghiệp cử nhân MIS tại GMU, 1996.- Viết thường xuyên cho Nguyệt San Kỷ Nguyên Mới từ số báo 177, Xuân 1/2016- Viết cho Tam Cá Nguyệt San Cỏ Thơm từ số 81, Mùa Hạ 2018.- Thỉnh thoảng viết cho Thương Mãi Miền Đông, Phố Nhỏ online, Đại Kỷ Nguyên online, Nếp Sống Mới.Tác phẩm đã phát hành:• Đường Trần Ai Tôi Đã Đi Qua, truyện dài, tháng 5, 2017• Mai Rụng Tơi Bời, tuyển tập truyện ngắn, tháng 6, 2019• Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu, tuyển tập truyện ngắn, tháng 11, 2020


Page 338 Vietnamese Authors and Literary CollectionNGƯỜI ĐẸP NHIỀU MẶC CẢMTT-Thái AnTrong cơn hỗn loạn của ngày 30 tháng 4, 1975 Sương chạy ra bến Bạch Đằng, thấy người ta chen chúc nhau lên một chiếc Tàu sắp nhổ neo. Sương lao vào, nhờ làn sóng người xô đẩy mà Sương lọt được lên cái thang dây. Tàu nhổ neo, Sương hú hồn hú vía vì mình được ra đi trong lúc đang tuyệt vọng.Giờ này cha mẹ Sương có lẽ chưa biết Sương đang rời xa Sài Gòn, và sẽ xa mãi mãi. Nghĩ đến cha mẹ, Sương bật khóc vì chắc gì có ngày gặp lại. Riêng anh Ba, hơn Sương 5 tuổi đang đóng quân ở đâu Sương không muốn nghĩ đến. Vì anh là mối căm hận của Sương. Năm Sương được 11 tuổi, anh Ba đã lợi dụng lúc cha mẹ không có nhà mà đè Sương ra hãm hiếp rồi còn đe dọa Sương nếu mét với cha mẹ thì anh sẽ giết Sương. Sương câm nín thì thỉnh thoảng anh lại đè Sương ra làm tiếp. Khi anh Ba thi rớt tú tài, anh phải đi lính, vào trại Quang Trung rồi đổi ra các đơn vị tác chiến. Thỉnh thoảng anh biên thư cho má có gửi lời thăm Sương, nhưng Sương không bao giờ biên thư cho anh.Khi Sương được 16 tuổi, người anh rể đang làm ở tòa Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Lào có dịp về Sài Gòn công tác hay học tập vài tháng. Chị Hai của Sương vẫn ở lại Lào vì các con còn đi học, chưa nghỉ hè nên anh đến ở nhờ nhà cha mẹ Sương vài tháng. Sương gọi anh là anh Hai vì gọi theo thứ tự của chị Hai. Anh Hai cũng lợi dụng lúc cha mẹ không có nhà mà đè Sương ra hãm. Anh nói ngọt với Sương rằng anh yêu Sương, rằng Sương đẹp hơn chị Hai nhiều. Anh năn nỉ Sương đừng cho ba má và chị Hai biết. Anh cũng sắm cho Sương sợi dây chuyền vàng có mặt con cá chép và đôi mắt bằng đá màu đỏ, thân cá lúc lắc uyển chuyển mà thời đó tiệm vàng hay bầy bán. Sương chẳng thương yêu gì anh Hai, nhưng không hiểu sao nàng không cự tuyệt quyết liệt nên thỉnh thoảng anh lại đè Sương ra làm. Mặc cảm tội lỗi càng ngày càng dầy đặc trong Sương. Khi anh Hai trở về Lào, Sương thở phào nhẹ nhõm, không muốn anh có dịp trở lại như anh hứa. Kỳ này theo con tàu ra khơi, rời xa Việt Nam mãi mãi, Sương hy vọng cái quá khứ xấu xa của mình cũng bị bỏ lại với phần đất nàng sẵn sàng bỏ lại sau lưng vì sắp bị đổi chủ. Tàu đưa mọi người đến Guam. Sau vài tháng ở Guam, Sương được qua Mỹ. Sương được một nhà thờ bảo lãnh về Virginia, lúc này Sương vừa 18 tuổi. Người bảo lãnh ghi danh cho Sương đi học lớp ESL. Rồi năm sau Sương vào NOVA học. Nhờ lúc này có thêm vài bạn Việt Nam, Sương quen một người thanh niên Việt Nam qua Mỹ du học trước 1975, anh này tên Bảo, hơn Sương 8 tuổi. Bảo xuất thân con nhà danh gia thế phiệt, lại có học thức, tính tình điềm đạm, nhất là có việc làm ổn định. Sương thầm có cảm tình với Bảo, nhưng chưa bao giờ dám mơ ước đến một người chồng như Bảo. Thế mà một thời gian sau Bảo xin cưới Sương. Sương nói ngay với Bảo rằng nàng thấy mình không xứng đáng với Bảo. Bảo hỏi tại sao? Sương nói ngày đến quá khứ bị anh rể hiếp dâm, nhưng không dám nói đến chuyện bị anh ruột hiếp. Vì nàng cảm thấy quá xấu xa, không thể cho ai biết được. Bảo thản nhiên nói với Sương:-Sương chỉ là nạn nhân thôi. Anh không thấy Sương có tội lỗi gì cả. Sương quên nó đi để sống cuộc đời của mình. Đừng bao giờ nghĩ đến nó nữa.


Văn Nhân Lục Page 339Thế là Sương sung sướng làm đám cưới với Bảo. Phía Sương chỉ có vài cô bạn học, phía Bảo có anh và chị gái cũng sang Mỹ học trước Bảo. Sương không ngờ mình lại được một người con nhà danh giá như Bảo chiếu cố. Ở với nhau nửa năm thì Sương có thai, bỏ học ở nhà chờ sinh nở. Sự thật ra Sương không tha thiết đến việc học lắm, đầu óc Sương ít khi nào chịu tập trung một lúc lâu nên khó học bài. Bảo không nài ép vợ ráng học vì chàng biết khả năng của mỗi người đến đâu thì theo đến đó. Từ khi đứa con gái ra chào đời, Sương quá bận lo cho con, khiến nàng hay nổi nóng với chồng. Bảo luôn cố gắng phụ vợ tắm rửa, thay tã cho con những khi chàng có nhà vào buổi tối. Khi con sốt nhẹ một chút thôi Sương đã gọi ngay cho Bảo la hét trong điện thoại gọi chàng về đưa con đi bác sỹ ngay dù Sương có thể lo việc này một mình. Bảo không bao giờ cự nự một lời. Bảo càng điềm tĩnh chịu đựng tánh nết nóng nảy, hay la hét của Sương, Sương càng nhìn thấy tánh quân tử của Bảo, nàng càng cảm thấy mình bất xứng với chàng. Cái vòng lẩn quẩn cứ xoay vòng vòng trong đầu óc của Sương rằng mình may mắn lấy được chồng cao sang, đầy nhân cách nhưng mình đâu có xứng với chàng. Càng mặc cảm, Sương càng hay la hét, nạt nộ chồng một cách vô lý. Khi con gái được một tuổi, mỗi khi Sương la hét chồng thì nó hoảng sợ khóc ré lên. Bảo năn nỉ Sương đừng quát tháo chàng trước mặt con nhưng Sương càng hung hăng hơn. Sương hét la cho đến khi mệt thở không nổi thì mới chịu im miệng. Đứa con gái càng lớn càng thương chavà xa lánh mẹ. Vì nó thấy cha nó đáng thương, nhịn mẹ nó quá đáng. Hơn nữa, cha nó lúc nào cũng nói chuyện nhỏ nhẹ với nó và với mẹ nó, còn mẹ nó hở ra là quát tháo ầm ỹ, dễ mất cảm tình và khó gần gũi quá. Những lúc mẹ nó quát tháo cha, cha nó không dám bỏ vào phòng vì mẹ nó sẽ rượt theo đập phá cửa. Cha nó phải ở lại chịu trận, nghe mà vờ như không nghe để mẹ nó có nơi trút trận cuồng phong. Mà cha nó có lỗi gì cho cam, chỉ có hơi chậm chạp chưa đi đổ rác ngay hay chưa bỏ chén đĩa vào máy rửa chén ngay hay quên chưa mua cho mẹ nó cái băng cassett ca nhạc mới ra của Ngọc Lan, của Khánh ly, Thanh Thúy, Lệ Thu vv.Mỗi khi Sương bắt đầu lên cơn la hét, Bảo thường nói nhỏ với con gái:-Con đi vào phòng đóng cửa lại. Đứa con gái đến ôm cha rồi nói:-Daddy đừng buồn, con thương Daddy nhiều.Nhưng lần này, sau khi nó vào phòng vài phút, mẹ nó đang quát tháo lớn tiếng bỗng ngưng lại vài giây rồi hét to:-Tiffany ra đây coi ba bị sao nè!Đứa con gái chạy ra, nó gào lên: -Daddy! Daddy! Rồi lấy tay đập lên mặt cha nó, nhưng cha nó bật động. Sương nhắc con: -Gọi 911 coi!Tiffany gọi xe cứu thương. 10 phút sau họ đến ngay. Sương dặn Tiffany ở nhà chờ phone nàng sẽ gọi về, rồi lái xe chạy theo. Lúc này Tiffany đã 14 tuổi. Người ta đem Bảo vào phòng cấp cứu, Sương ngồi chờ bên ngoài.


Page 340 Vietnamese Authors and Literary CollectionQua nửa đêm, người ta đem Bảo vào ICU rồi cho Sương vào thăm, họ nói với Sương rằng Bảo đã bị tai biến mạch máu não không biết có phục hồi được không. Sương ngồi bên chồng với tấm lòng thống hối. Nàng thì thầm suốt đêm với Bảo rằng:-Anh ơi, em xin lỗi anh nhiều thật nhiều. Em biết em làm anh khốn khổ với em từ ngày mình lấy nhau tới giờ hơn mười năm rồi. Anh ơi, anh ráng tỉnh lại đi, em hứa sẽ không bao giờ chửi rủa la mắng anh nữa anh ơi! Em xin anh tha thứ cho em mà tỉnh lại anh ơi!Nhưng để mặc Sương ăn năn, xin lỗi, Bảo chẳng bao giờ trở lại nữa. Chàng ra đi vĩnh viễn khi trời chưa rạng sáng. Tiffany oán mẹ thật nhiều. Khi nghe mẹ gọi về nhà báo tin Daddy của nó vừa chết, nó nói ngay:-Vì mẹ mà Daddy chết. Nhưng Daddy chết còn sướng hơn là ở với mẹ!Nói xong nó buông điện thoại xuống rồi chạy về phòng khóc ngất, vừa khóc nó vừa kêu to:-Daddy ơi! Daddy ơi! I want to go with you. Cho con đi với ba, ba ơi!Chôn chồng xong, hai mẹ con ở hai phòng chẳng ai muốn nói chuyện với ai. Chị chồng đến xin Sương cho cháu gái về ở với bà để bà săn sóc nó. Nhưng Sương quyết liệt từ chối vì Tiffany là nguồn an ủi duy nhất của nàng, không có nó làm sao nàng sống nổi!Tiffany cũng muốn bỏ mẹ qua nhà cô ở nhưng vì nó quyến luyến hình ảnh của cha trong ngôi nhà này nên không nỡ đi. Cô dặn nó:-Con ở đây với mẹ cũng được, nhưng con cần gì thì cứ nói với cô, gọi cô một tiếng là có ngay. Nỗi đau mất chồng đã nhiều thì chớ, nỗi dày vò vì làm chồng bị tai biến mà chết càng ngày càng to ra, to ra. To đến nỗi nó xé nát tim can của Sương, có lần Sương đã dốc hết lọ thuốc an thần ra tay định uống cho xong đời thì hình ảnh con Tiffany hiện ra, cô đơn trong căn nhà này khiến Sương thối chí, dừng lại. Sương biết nàng không bao giờ kiếm được người chồng thứ hai có tánh khí bao dung như Bảo. Nàng lại càng thống hối vì đã để mất chàng, đã không biết cầm nắm hạnh phúc trong tay khi có chàng. Nàng như người mất trí, thẫn thờ chẳng thiết chải chuốt, soi gương. Nàng cố nói xin lỗi Tiffany nhiều lần mà nó bịt tai không nghe. Nàng phải đi bác sỹ tâm lý dù trước đó Bảo khuyên nàng nhiều lần nên đi bác sỹ tâm lý mà nàng quát lên cãi lại. Sau khi nghe câu chuyện cuộc đời Sương, bác sỹ khuyên Sương phải tự tha thứ cho mình để sống yên vui với người thân còn lại là con gái. Nghe bác sỹ khuyên có lý thật nhưng làm sao Sương có thể tự tha cho mình? Nàng tập làm theo bác sỹ mà vô ích.Lễ Giáng Sinh đến, Sương thuê người giăng đèn chung quanh nhà cho ấm áp, nhìn căn nhà đỡ buồn chứ nàng có tin Chúa đâu. Nàng cũng mua quà cho Tiffany như hàng năm Bảo hay làm cho con. Nhưng Tiffany lạnh lùng nhận với một tiếng cám ơn lấy lệ.


Văn Nhân Lục Page 341Một hôm, có người quen giới thiệu với nàng có một ông mục sư người Ấn Độ sẽ qua Mỹ tuần lễ sau Giáng Sinh, ông này có ơn Chúa đặt tay chữa bệnh, đuổi quỷ v.v… Sương đang buồn nên nhận lời đi với bạn cho vui. Nàng cũng tha thiết mời Tiffany đi theo với hy vọng Tiffany sẽ vui lây. Khi hết bài giảng, ông muc sư hỏi ai có nhu cầu xin cầu nguyện thì tiến lên, Sương không dám lên thì chính ông bước xuống. Khi đến gần Sương, ông bảo Sương đưa tay ra. Ông vừa đặt tay lên tay Sương thì Sương òa lên khóc rống thật to, ai nấy ngạc nhiên nhìn nàng. Ông mục sư chỉ hỏi: “Cô đang thấy gì?” Sương không trả lời mà càng khóc to hơn. Nàng khóc thật lâu như chưa từng được khóc. Ông mục sư bước đến đặt tay trên Tiffany thì nó cũng khóc bật lên thật to như mẹ nó. Hai mẹ con khóc thật lâu mới ngừng được. Sau cùng, ông mục sư kêu gọi ai có sự hiện thấy do Chúa cho thì bước lên làm chứng. Sương đã bước lên kể:-Khi ông mục sư đặt tay trên tay tôi, tôi thấy Chúa Jesus hiện ra và nói với tôi rằng: “Ta đã tha thứ cho con rồi. Con phải tha thứ cho chính con thì con mới ở bình yên với mọi người được. Con phải thương yêu người ta như ta đã yêu con. Con phải đối xử dịu dàng với Tiffany, nó cần tình yêu của con”Tiffany cũng nói rằng: “Chúa phán với con rằng con phải tha thứ cho mẹ vì Chúa đã tha thứ cho con rồi. Con phải thương yêu mẹ”. Nói xong, Tiffany quay sang ôm mẹ và nói “Con xin lỗi mẹ, con yêu mẹ lắm”Hai mẹ con ôm nhau khóc, kỳ này họ khóc vì thương yêu chan hòa và thông cảm nhau như chưa bao giờ có. Bây giờ Sương hiểu được rằng Chúa có quyền tha tội cho nàng và nàng đã sạch tội thì không còn mặc cảm tội lỗi nữa. Một sự bình yên chan hòa bao phủ nàng, nàng biết rằng sự bình yên đến từ Chúa, không phải do nàng cố gắng mà có được!TT-Thái An7/6/2021


Page 342 Vietnamese Authors and Literary CollectionThanh SơnVăn thi sĩ, chủ tịch Cộng ĐồngTiểu sử:Tên thật Nguyễn Anh Sơn Quê quán Dục Mỹ, Khánh Hòa.Gia đình gốc Bắc di cư vào Nam năm 1954. Vượt biên đến trại tị nạn Pulau Bidong, Malaysia. Định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1981. Hiện cư ngụ ở Orlando, Florida.Tốt nghiệp trung học Saint Peter’s Prep New Jersey, sinh viên Đại học Rutgers College Arts & Sciences, Newark, NJ.Thành viên Ban Tổ Chức kiêm Trưởng Ban Văn Nghệ của Trại Hè Văn Bút 2016 ở Houston,Texas.Cộng tác với nguyệt san Phụ Nữ Diễn Đàn và các báo địa phương. Đóng góp trong nhiều sinh hoạt cộng đồng, đặc biệt tham dự và phụ trách các chương trình văn nghệ. Hướng dẫn đội bóng đá Sài Gòn United ởOrlando, Florida.Nguyên Tổng thư ký Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại nhiệm kỳ 2018-2020Cựu Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Ban Đại Diện Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Nam Hoa Kỳ.Đại biểu Đại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kỳ 10 vào Tháng 12-2014 ở Westminster, California.Tác phẩm:Tri KỷTịnh Tâm Thư (ebook)


Văn Nhân Lục Page 343Biography Thanh SơnAuthor, Community LeaderReal name Anh Sơn NguyễnOne of the youngest members of Vietnamese Abroad PEN Centre, Anh Sơn Nguyễn studied at St. Peter’s Preparatory School in Jersey City and Rutgers College of Arts & Sciences in Newark, NJ.His family moved to Orlando, Florida, where Anh Sơn Nguyễn became active in the Vietnamese community. He was elected Vice-President of the community in Central Florida in the past. Beside works, Anh Sơn Nguyễn sponsors and manages the soccer team Sài Gòn United in Orlando, Florida.Thanh Sơn served as Vice-President of the Vietnamese Abroad PEN Centre’s Southeast USA Chapter and an official delegate to the Vietnamese Abroad PEN Centre’s 10th Congress in Southern California in 2014.Thanh Sơn was one of the main organizers of the first Vietnamese Abroad PEN Centre’s Summer Camp which was highly praised by Mayor of Houston Sylvester Turner, who proclaimed the three camp days as “Vietnamese Abroad PEN Centre Days in Houston, Texas.” Anh Sơn Nguyễn’s works include Tri Kỷ (True Friendship), Tịnh Tâm Thư (Book of Cogitation) Đến Bao GiờTôi sinh ra giữa lòng Đất MẹNơi người gọi Hòn Ngọc Viễn ĐôngVới núi sông trải dài hùng vĩDân tộc tôi chất phác cần cùGiấc mộng chưa yên hòa bình chưa đủBỗng Bắc Phương cuộn lũ tràn vềNước mất nhà tan thâm tình cốt nhụcChết gục theo lời ảo tưởng tự doDân chủ nhân quyền cuộn sâu ngục tốiBắc thuộc ngang tàng giày mả tổ tiênĐộc hóa chủ quyền văn học bốn ngàn nămHơn bốn mươi năm vẫn mỏi mòn đợi chờĐến bao giờ công lý thoát đáy ngục sâuPhá gông cuồng thống trị ách ngoại sầu Đến bao giờ đất nước tôi dân chủThổi bùng lên ngọn lửa tự doĐến bao giờ dân tộc được ấm noCùng hát lên lời công lý nhân áiNước mắt tôi rơi hồn thổn thứcĐến bao giờ, không biết đến bao giờ?Thanh SơnTimeI was born in the land of lovewhere we called the Pearl of the Eastwith great mountains and beautiful riverswith people who are simple but dedicated.But the dream of peace keeps slipping awayas the Northerners invaded our land.Many losses. Many families suffered,asphyxiated by the emptied promise of liberty.Democracy, human rights are detained in dark cellsas the enemy continues to attackour ancestry, our way of lifeand destroy our 4000-year culture.More than four decades I am still longingfor justice released from the deep dungeonto break the chains of slaveryand remove the foreign sacks.When will my homeland attain democracyfor the flame of liberty burns brightly?When will my people achieve happinessand sing the notes of justice and compassion?My tears flow with my awaken soulWhen will, when will the time come?Thanh Sơn


Page 344 Vietnamese Authors and Literary CollectionĐắc kỷ đại náoTiếng xe cứu thương hú inh ỏi cả thành phố giữa đêm trời âm u tĩnh mịch, trong lúc người dân đang còn say sưa trong giấc ngủ để tránh một đêm tuyết rơi giá lạnh. Tiếng còi hú của xe cứu thương cùng ánh đèn chiếu lập lòe giữa lúc cả thành phố đang tĩnh lặng, họ có thể đoán là đã xảy ra chuyện gì khá quan trọng giữa đêm khuya mà ít khi xảy ra. Nhiều căn hộ chung quanh đã lập lòe sáng ánh đèn cho dù giữa đêm giá lạnh họ vẫn còn mở cửa sổ tò mò nhìn xuống đường phố để theo dõi chuyện gì đang xảy ra. Chiếc xe cứu thương chạy băng qua phố rồi dừng lại trước nhà ông Hoà, nhân viên cấp cứu đã mau lẹ theo sự hướng dẫn của ông Hòa cùng người con trưởng là anh Hiền bước nhanh vào nhà, chỉ vài phút sau thì đã xếp gọn một người trên băng ca,rồi xe lướt nhanh đến bệnh viện cách đó cũng trên dưới 10 cây số. Hai cha con ông Hoà đi đi lại lại trong phòng đợi cấp cứu vẻ mặt lo âu buồn bã cố gắng lấy bình tĩnh chờ đợi thông tin từ các bác sĩ cho biết kết quả, Hiền cũng nóng lòng chờ đợi tin tức của mẹ, mặt mày ủ rủ, đôi mắt đỏ hoe không giấu được sự xúc động, có lẽ anh cũng cảm thấy hối hận vì lo kiếm tiền nên ít để ýđến mẹ mình thiếu sự hỏi han chăm sóc. Khoảng độ vài tiếng trôi qua một cô y tá từ phòng cấp cứu bước ra cất giọng hỏi:“Dạ xin lỗi ông có phải tên Hòa không?”Ông Hòa hình như đã theo dõi và chờ đợi đã lâu liền trả lời:“Dạ tôi là Hòa, bà xã tôi đang nằm ở phòng cấp cứu.”“Bác sỹ cần nói chuyện riêng với ông xin mời ông theo tôi.”Hai cha con ông Hòa liền cất bước theo cô y tá đến một căn phòng gần đó, vừa bước vào thì đã thấy một bác sĩ ngồi sẵn đang chờ. Bác sỹ mời hai cha con ông Hoà ngồi rồi cất tiếng giải thích:Chúng tôi đã làm hết khả năng của mình để cứu sống bà nhà, bà nhà bị cao áp huyết nên đã bị tai biến mạch máu não, hiện giờ thì tính mạng tạm gọi là an toàn cần được sự săn sóc và tịnh dưỡng, mạng sống được duy trì nhưng sẽ không trở lại bình thường và có thể sẽ bị liệt không đi lại được. Vừa nghe xong Hiển đã hiểu rõ tình trạng của mẹ nên hai dòng nước mắt đã chảy dài không giấu được sự hối hận đã không chăm sóc mẹ khi cần thiết, ông Hòa cũng đã nhìn nhận cuộc sống mỗi ngày sẽ không còn bình thường như lúc bà Hòa khỏe mạnh chăm sóc cho ông từng ly nước bát cơm. Bác sỹ hình như cũng đã nhìn thấy nỗi lo âu của hai cha con ông Hòa nên cất tiếng an ủi:“Bà nhà còn may mắn đã thoát chết, vì những trường hợp như bà thì số tử vong vào khoảng tám mươi phần trăm, còn hai mươi phần trăm được cứu sống là nhờ may mắn mới thoát chết. Chúng tôi cần giữ bà lại tĩnh dưỡng trong vòng mười ngày rồi sẽ cho bà xuất viện.”Ngày xuất viện của bà Hòa thì hầu như tất cả con cái cháu nội cháu ngoại đều có mặt, những bạn hàng cũng đã viếng thăm vì có thể nói ông bà Hòa là một gia đình nổi tiếng buôn bán thành công nhất phố từ hồi định cư tại Hoa Kỳ, mỗi ngày khách hàng đến viếng thăm chẳng cần biết người bệnh cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng. Sau một thời gian, chuyện bà Hòa cũng nhạt dần, con cái của bà thì mỗi đứa đã có công ăn việc làm ai cũng lo kiếm tiền trong thời điểm kinh tế phồn thịnh, sự săn sóc bà Hòa cũng giảm xuống đáng kể. Một mình ông Hòa không thể săn sóc mỗi ngày cho bà nên đã nhờ một người quen giới thiệu người giúp việc chăm sóc cho bà Hòa. Ngày tháng bên cạnh bà Hòa để săn sóc thì có thể nói rằng sức khỏe của ông Hòa đã tụt xuống rất


Văn Nhân Lục Page 345nhiều, may mắn hôm nay lại có người đến để xin giúp việc coi sóc bà Hòa thì ông cũng cảm thấy mừng lắm, đôi mắt đăm chiêu ngó ra cánh cửa để chờ đợi tiếng chuông, không bao lâu tiếng bước chân lạch cạch cùng với tiếng chuông vang lên. Một người đàn bà bước vào, ông Hòa cũng bước tới từ tốn chào, vừa thấy ông Hòa bà ta cũng đã vui vẻ và tự giới thiệu:“Tôi là Đào được đứa cháu giới thiệu đến ông để giúp việc và săn sóc bà nhà.”Ông Hòa vừa nghe nói thì vẻ mặt cũng mừng lắm vì cảm thấy giọng nói và vẻ mặt của bà giúp việc nhìn cũng rất thân thiện đối với ông. Sau khi hai người nói chuyện với nhau và đã đi đến quyết định nhận bà giúp việc, ông Hòa cũng đã cảm thấy phấn khởi vì trong lúc ông đang cần một người theo đúng ý của ông nên tiền lương mỗi tháng ông cũng đã trả rất hậu hĩnh vì ông là một người giàu có nên đối với tiền bạc cũng không đến nỗi hẹp hòi. Sau vài ngày làm việc thì ông Hòa cảm thấy rất hài lòng vì bà giúp việc đã săn sóc cho bà và lo lắng từ ăn uống và giặt giũ quần áo, cho nên ông đã rất yên tâm, nét mặt ông vui vẻ hẳn lên.Thời gian trôi nhanh, ông Hòa cũng đã quyết định sang tiệm vàng cho người khác, ông không có khả năng điều hành vì lúc bà Hòa còn khỏe bà đã lo lắng mọi chuyện, tuổi đã lớn sức khỏe đã không cho phép nên ông không thể nào một mình tiếp tục buôn bán.Tất cả những vàng bạc ở tiệm ông đều mang về cất giữ tại nhà.Tháng ngày trôi qua ở trong ngôi nhà chỉ vỏn vẹn ba người những sự săn sóc cho ông từ bà Đào người giúp việc, từ đó hình như hai người đã nảy sinh tình cảm, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hai người cũng đã công khai quấn quýt bên nhau như không có ai ở chung quanh. Bà Hòa tuy bị liệt nằm trên giường nhưng đầu óc bà cũng vẫn tỉnh táo, khi phải chứng kiến những cảnh âu yếm thì bà cũng đã rớt nước mắt, nỗi buồn đó đã làm cho sức khỏe của bà càng ngày càng yếu đi. Không bao lâu thì bà Hoà cũng đã qua đời, con cái tụ tập về đông đảo, tất cả cảm thấy như cái chết của bà là sự ngẫu nhiên của một người bệnh. Sau khi làm lễ tại nhà thờ thì bà Hoà đã được đưa đến nhà hỏa thiêu, tất cả mọi người đã ngồi quanh để chứng kiến cảnh thiêu người chết. Sau khi cánh cửa thiêu được mở thì những người làm việc bắt đầu kéo hòm của bà Hòa đến trước cánh cửa, mọi người lúc này đều cảm thấy hoang mang sợ hãi vì chưa có bao giờ chứng kiến cảnh thiêu người chết. Khi quan tài đã được đẩy vào thì một tiếng kêu thất thanh của một người con gái bà Hoà:“Mẹ ơi đừng bỏ con!”Đứa em gái đứng kế bên chị cũng ngã xuống ngất xỉu, mọi người trong gia đình cũng đã òa khóc nức nở vì biết rằng không bao giờ còn gặp lại mẹ mình nữa.Sau cái chết của bà Hòa khoảng một thời gian ngắn ông Hòa đã tuyên bố quyết định kết hôn cùng bà Đào người đã từng giúp việc và săn sóc bà Hòa, ông đã tụ tập tất cả con cái và gia đình, vẻ mặt của tất cả mọi người ai cũng trong tình trạng căng thẳng. Khi mọi người đã tập trung đầy đủ thì ông Hòa đã mạnh dạn lên tiếng:“Hôm nay bố tụ tập các con về đấy để tuyên bố rằng bố sẽ lập gia đình với cô Đào người đã tận tình săn sóc mẹ bệnh lâu nay, bố và cô Đào đã có chút ít tình cảm nhưng khi mẹ vẫn còn thì vẫn phải âm thầm chờ đợi. Hôm nay là dịp tốt để cùng chia sẻ tin này cùng với các con và gia đình.”Mọi người vừa nghe đều sửng sốt vì điều này, trong khi mọi người xem cô Đào như chỉ là một người làm mướn trong nhà nhưng bây giờ lại trở thành như một người mẹ. Riêng cô Đào


Page 346 Vietnamese Authors and Literary Collectionthì vẻ mặt vẫn thản nhiên vì như là chuyện đương nhiên sẽ đến, mặt cô có vẻ hân hoan như sự hân hoan của một chiến thắng mà cô đã sắp đặt từ trước.Một hôm trong bữa cơm chung cùng với các con, ông Hòa cất tiếng hỏi chung rằng:“Không biết đứa nào đã lấy hết nữ trang của bố cất trong tủ?”Tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì chả bao giờ trong nhà lại có chuyện xảy ra như vậy. Những người con đều nhìn nhau nhưng chẳng đứa nào hoài nghi cho nhau vì biết rằng anh em không bao giờ làm như thế với bố mẹ. Trong khoảnh khắc đó thì người con gái lớn tên Thủy đã chợt nhớ đến chuyện khi về Việt Nam chơi, ghé thăm thì chợt thấy gia đình họ hàng bà Đào đều đeo những loại nữ trang mà trước kia mẹ chưa bán được, vẫn thấy ở tiệm. Bây giờ Thủy mới nhận ra bà Đào đã lén lấy chìa khóa của bố và ăn cắp những nữ trang đó. Tạm thời không muốn bà Đào nghi ngờ nên Thủy đã trả lời:“Con nghĩ chắc anh em trong nhà không ai lấy đâu, chắc bố lớn tuổi rồi cất ở đâu không nhớ, thôi thì chuyện đó cứ để từ từ kiếm lại.”Ông Hòa chợt tỉnh giấc hiểu rằng vì hơi nóng nảy mà đã hồ nghi cho con cái nên ông cũng thấy hối hận nên cũng không hỏi lại nữa.Cuộc sống của gia đình ông Hoà và các con trở nên tẻ nhạt mỗi người một phương không còn ai muốn gần gũi nhau nữa. Sau vài năm thì ông Hòa cũng bị bệnh nặng và cuối cùng ông cũng đã phải ra đi. Sau khi chôn cất ông Hoà xong, bà Đào đã lên tiếng chia đôi tài sản với các con của ông Hòa cùng những đồ đạc mà bà đã sống với ông còn lại. Những cuộc tranh chấp tài sản xảy ra ác liệt vì ông Hòa đã làm chủ nhiều building lớn, bà Đào thì lại không thể nào để mất được. Sau những cuộc chiến của các luật sư trải dài qua nhiều năm cùng với những tổn thất nặng nề tài chánh cho gia đình, cuối cùng những đứa con của ông Hòa đã thắng vì của cải của ông bà để lại cho các con trước khi ông Hòa đã chính thức kết hôn với bà Đào qua hôn thú. Nhưng riêng bà Đào cũng nhận được một phần nhỏ gia tài của ông để lại, đặc biệt là sáu trăm ngàn của ông Hòa đã gởi lại cho Hiền người con trai cả giữ giùm. Nhân dịp một lần ăn uống do bà sắp đặt, bà đã đặt máy thu âm khi ông Hòa nhắc đến sáu trăm ngàn đó với Hiền, cuối cùng Hiền cũng đã phải chia đôi nếu không thì bà tiếp tục đưa ra tòa để lấy hết sáu trăm ngàn đó.Sau những chuyện xảy ra như thế thì anh Hiền cùng những người con của ông đã nhìn lại và hiểu được rằng chỉ có những người trong gia đình mới thương nhau, và từ đó anh em đã giúp đỡ lẫn nhau, hoà thuận và gần gũi nhau rất nhiều để rồi những tình trạng này sẽ không còn có thể xảy ra nữa.Ở xã hội hiện nay những vấn đề này xảy ra mỗi ngày nhưng chúng ta vì nhiều tình cảm, cả nể nên không để ý để rồi cuối cùng phải tranh chấp ganh ghét hận thù rồi đi đến từ biệt nhau không bao giờ muốn gặp lại.Thanh Sơn


Văn Nhân Lục Page 347Tên Họ: Kim Phú NguyễnBút danh: Thanh Song NTKP - Lê Song KimQuê quán: Bình Hòa, Bình Sơn - Biên HòaSinh sống: Sàigòn từ 1947/2007Hiện ngụ: Miền Bắc CA-USA từ 2007Nữ sinh: Gia Long 1959/1964Sinh viên: Cao Đẳng Mỹ Thuật/Gia Định 1964/1965Thành viên: Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc VĐBHK - Cô Gái Việt - Minh Châu Trời Đông - Hội Đồng Hương Biên Hòa - Hội Cao Niên Diên Hồng Oakland-Groups Dễ ThươngChân dung: Tánh tình kỹ lưỡng mà hơi chậmSạch sẽ nhưng chưa được gọn gàngNấu ăn tàm tạm không ngon lắmLàm việc chẳng tồi - Chẳng giỏi giangLắm lúc dịu dàng, khi nóng sảngKhá đơn sơ tuy cũng điệu đàngViệc gì thích thú thì mê mảiĐến chán, ôi thôi bỏ dở dangDa nhăn, má hóp, răng đưa đẩyTay nổi gân xanh đốt khẳng khiuCòi cọc tóc cằn thưa thớt máiÍt đen nhiều trắng, muối hơn tiêuLưng còng bởi sức trâu già yếuMà phải đeo thêm ách nặng nhiềuNgười bạn ngày xưa trông khả áiVóc dáng giờ đây…rất xế chiều!


Page 348 Vietnamese Authors and Literary Collection NỤ CƯỜI AN LẠCTừ ái, Sư Ông nở nụ cườiNhìn Thầy hoan hỷ nét vui tươiTrò quỳ tự tại, trong-lành tánhBạn đứng an nhiên, nhẹ-nhỏm ngườiXanh tóc mơ màng thanh thản phậnBạc đầu mong ước thảnh thơi đờiLưu duyên hạnh ngộ dù giây látPhước báu con mang thật tuyệt vời Thanh Song NTKPLÊN CHÙA THĂM THẦYHoàng hôn nhuộm tím cả không gianRíu rít bầy chim réo gọi đànTrước cổng hồ sen hoa mới nởSau Chùa đống lửa khói vừa tanSao hôm mọc chếch về cung tốnBóng nguyệt nằm chênh ở hướng cànKhánh mõ công phu rền chánh điệnChuông chiều ngân vọng cổng tam quan Thanh Song NTKPCẢM TÁCTâm không vọng tưởng một điều gìÝ chẳng mơ hồ những ngại nghiTạp niệm nên tiêu trừ loại bỏTư duy phải cạn xét cùng suyLòng thành mãi tụng Kinh Vô LượngTánh thiện luôn trì Chú Đại BiPhật ở trong ta, ta có PhậtĐường về cực lạc khó khăn chiHoàng Thứ LangCẢM TÁCĐã quyết cầu tu có ngại gìChí thành chánh niệm há hoài nghiSân si diệt bỏ đừng vương vấn Ham muốn tiêu trừ chớ nghĩ suyHọc Tổ làm lành tâm đại lượngNoi Thầy lánh dữ trí từ biLòng đầy Phật tánh tìm đâu PhậtNẻo giác quay về chẳng khó chiThanh Song NTKP


Click to View FlipBook Version