The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-26 09:22:35

Updated Van Nhan Luc PDF

Updated Van Nhan Luc PDF

Văn Nhân Lục Page 14930 con, đi ăn trên những đồng cỏ quanh trại. Tuy không có thăm nuôi, song Nam không thiếu thốn nhiều về ăn uống. Nhờ lang thang với bầy bò, Nam có dịp “cải thiện” bằng cách bẫy chim và thú rừng, đào sắn. Anh cũng trồng rau, bầu bí quanh khu chăn nuôi. Mỗi khi bò đẻ, Nam lấy nhau nấu ăn. Nam cũng hay cho tôi đồ “cải thiện” mỗi khi có dịp vào trại khám bệnh.Một lần đi đỡ đẻ cho một sản phụ ở bệnh xá dân, tôi có dịp đi ngang qua gò đất mà Nam hay đem bò ra đó gặm cỏ. Đỉnh gò có một miếu hoang, tường gạch, mái ngói, song mang dấu tàn phá của thời gian. Miếu nằm trọn vẹn dưới bóng mát của một cây đa to lớn, có nhiều rễ phụ. Bên cạnh miếu có một nghĩa địa nhỏ. Nam cho biết là có quen một giáo viên chế độ cũ (VNCH), bị đày lên dạy ở trường tiểu học gần đó. Anh nầy thường gửi thư giúp Nam qua bưu điện, khỏi sự “kiểm duyệt” của trại. Nam dẫn tôi vào miếu và chỉ chỗ kín, để khi nào có dịp ghé qua, mà không có Nam, thì giấu thư vào đấy, và Nam sẽ gửi đi giúp. Tôi đã dùng lối nầy gửi thư về nhà vài lần cho đến khi Nam được phóng thích.Nam ra trại được hai năm, thì bỗng một hôm, nghe nói có một “trại viên” cũ, treo cổ chết ở một cây đa ngoài trai. Lúc ấy, tôi không còn làm y tế nữa, không có dịp để kiểm chứng người chết là ai, song tôi vẫn ngờ ngợ người ấy là Nam. Cho đến khi tôi được phóng thích. Tôi trở lại chỗ miếu hoang; vào chỗ kín mà trước kia tôi giấu thơ cho Nam gửi về nhà, xem thử. Nếu quả thật Nam đã trở lại đây tự tử, chắc Nam sẽ để lại cho tôi một lá thư tuyệt mệnh. Nam để lại cho tôikhông những một lá thư, mà cả một tập nhật ký, viết trên những tờ giấy rời. Kể từ lúc Nam chết cho đến giờ đã năm năm rồi. Tập nhật ký bị mối mọt đục nhiều chỗ, phải dồn vào một bao nylon. Tôi trở ra, đứng dưới gốc cây đa, xem thử Nam đã treo cổ ở cành nào. Lá đa xanh nghít, xào xạc. Dưới chân đồi con sông lượn khúc, khói lam quyện vào mái tranh một căn nhà ven sông, vươn lên bầu trời xanh thẳm. Nam đã chọn chỗ để an giấc nghìn thu. Mộ Nam là một nấm đất nhỏ, cỏ mọc lưa thưa, trong nghĩa địa cạnh miếu. Một tấm bảng gỗ mang tên họ Nam cùng với ngày tháng chết cắm ở chân mộ. tôi quỳ xuống cầu nguyện cho Nam, mặc dù lúc sống, Nam là một Phật tử. Đang lúc suy tư, tôi nghe tiếng chân đạp trên lá sau lưng. Tôi quay lại, thì một trung niên bước tới giới thiệu. Hóa ra là ông giáo viên tiểu học, thường chuyển thư cho Nam ngày xưa. Ông với Nam đã thành bạn thân. Chính ông đã nhận là bà con với nam và xin với xã được chôn cất Nam trong nghĩa địa bên miếu. Ông kể là Nam đã ở lại nhà ông một đêm. Sáng ra Nam lên đồi và không trở lại nữa. Nam còn cẩn thận gửi cho ông giữ một số tiền vừa đủ để chôn cất Nam, trước khi ra đi. Ông cũng chôn theo Nam lon gô mà Nam đeo trên vai, bên ngoài có ghi: “tro của em yêu dấu”. Tôi cám ơn tấm thịnh tình của ông. Về Saigon, tôi giở nhật ký Nam ra xem:“02-09-79. Hôm nay “quốc khánh Xã Hội Chủ Nghĩa”. Trước kia, miền Nam không có ngày lễ nầy, vì phe Quốc Gia mặc nhiên xem ngày đó là trò hề, khởi đầu cho “cách mạng vô sản quốc tế”, loại bỏ dần dần mọi tham gia của người yêu nước Quốc Gia. Dù chỉ là “trại viên” đều được nghỉ lao động. Riêng chăn nuôi, thì phải dẫn bò đi ăn. Nằm dưới gốc cây đa, thấy những lá non gió đẩy đung đưa trên nền trời xanh, lại nhớ bài thơ:“Nằm im dưới gốc cây to,Nhìn Xuân trải nhựa muôn tờ lá non:Giữa trời hình lá con con,Trời xa sắc biển lá thon mình thuyền.Gió qua là gió triều lên,Hây hây gió đẩy thuyền lên biển trời.


Page 150 Vietnamese Authors and Literary Collection“Cuộc đời có lắm buồn phiền, là bể khổ. Có những phút phiêu diêu như thế này, để quên thân phận tù đày. Vẫn nhớ Thu không nguôi. Lời bài hát “Nắng chiều” làm anh nhớ đến lúc chúng mình mới quen nhau: “Anh nhớ trước đây, dáng em gầy gầy, dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh”. Mẹ đã trở về làng cũ Túy La, sống với gia đình chú Chín, giúp chú làm tằm. mỗi năm mẹ thăm nuôi hai lần, cũng đơn sơ, đạm bạc. Mẹ cũng không có tin tức gì về Thu.07-10-79. Gửi thư về cho Thu nhiều lần với địa chỉ nhà cũ ở Đà-nẵng, nhưng không có hồi âm. Không biết bây giờ, em trôi dạt về đâu. Chúng mình lạc nhau ngay ở bờ biển Sơn Chà (Sơn Trà) khi nhóm binh sĩ và sĩ quan Biệt động quân đứng thành vòng tròn, mỗi người trên tay một quả lựu đạn đã mở chốt. Khi họ la lên là “đồng bào hãy tránh xa”, anh và em mạnh ai nấy chạy. Nghe một loạt nổ chát chúa và hơi gió tạt từ sau đến. Họ tự tử tập thể, chắc là vì quá tuyệt vọng. Khi anh trở lại hiện trường, thấy cảnh người chết banh thây, mùi máu tanh tưởi, anh vội rời xa, vì nghĩ chắc là em đã thoát. Rất tiếc, là trong lúc hốt hoảng, anh quên không nắm tay em cùng chạy. Mặc dù lúc đó Việt cộng đang ở đèo Hải Vân bắt đầu pháo kích vào Sơn Chà, anh vẫn vừa chạy vừa ẩn núp, để tìm em. Tìm mãi em không được, anh trở về nhà cha nuôi em, song nhà vắng tanh. Anh ở lại đó, chờ em về. Song vẫn biệt tăm. Nghe lịnh “ủy ban quân quản” thành phố, anh ra trình diện, và bị tập trung vào Vĩnh Điện, rồi Kỳ Sơn…” (nhật ký bị rách nát nhiều trang không đọc được).“… Xa em đã gần bốn năm. Chúng mình sống bên nhau chưa đầy sáu tháng. Những kỷ niệm thân thương không hề phai nhạt:Hơi thở thơm tho, anh mãi mãi thèm…”(bài thơ lại bị mối đục thủng đoạn kế tiếp). Một mảnh giấy rời, có câu thơ còn đọc được. Bài thơ chắc dài, chỉ còn chục câu, gợi nhớ thương, lo lắng cho vợ lúc đi chăn bò:Bốn năm trời xa em,Chúng ta mất biết bao ân ái mặn nồng.Nhớ đến lúc bên nhau hai đứa…Khắng khít uyên ương, thiên đường nguyên thủy…Anh quỳ bên em ngất ngây thờ lạy,Vẻ mỹ miều của thân thể trinh nguyên,Anh hôn lên vầng trán bình yên,Lên đôi má hây hây say tình e thẹn.Lên đôi môi nở hoa dâng hiến,Ôi ngọt ngào là miệng lưỡi của em.“Gió sớm mai mát rượi, như bàn tay yêu thương,Biết bao giờ trở lại bên em, ôi cả một thiên đường!Tiên Lãnh vào Thu, núi rừng đẹp lắm:Trời lộng xanh cao, cỏ đồi dệt thảm,Lấp lánh, lao xao, chạy theo nắng ấm,Vẳng bên tai, chim gió, hát lưng trời.Chở hồn lên tận chơi vơi,Muôn chèo của nhạc, muôn lời của thơ.Bâng khuâng như thể bao giờ,Lênh đênh nào biết bến bờ là đâu!”


Văn Nhân Lục Page 151 20-09-80. Được phóng thích ngày 28-08-80, nhân dịp “quốc khánh”. Trong giấy ra trại cho về nguyên quán làng Túy La. Hai mẹ con dựng một nhà tranh nhỏ, trên miếng đất ngày xưa, sớm chiều có nhau. Kỷ niệm thơ ấu, những ngày hồi cư đói khát, cha chết, không có vải làm khăn tang, trở lại trong giấc ngủ đầy ác mộng. Việc đầu tiên là tìm tông tích của Thu. Lên Giao Hòa hỏi thăm, chẳng có đầu mối gì, chỉ biết thêm là người giết cha mẹ Thu, đã vào tù vì tham nhũng, khi hắn ta làm “chủ tịch Hợp tác xã nông nghiệp quận”. Nghe nói, là hắn “có thể bị xử tử”.09-10-80. Lo làm ăn, đầu tắt, mặt tối, mà chỉ đủ hai mẹ con, ngày hai bữa, ăn bắp, ghế cơm. Mẹ nhắc hồi nhỏ, mình nói ngọng, kêu bắp là bú, kêu gạo là gụ, và năn nỉ nấu “nửa bú, nửa gụ” cho dễ ăn. Nay hai mẹ con ăn “nửa bú, nửa gụ” thế là tốt rồi. Ra Đà-nẵng nhiều chuyến dò la tin tức Thu. Lúc nào cũng khấn thầm Trời Phật phù hộ tìm ra tông tích nàng. Mộng mị thấy nàng trong giấc ngủ thường xuyên. Tình cờ một hôm vào quán mì Quảng gần chợ Cồn, gặp lại Thúy, bạn học Thu, nay là giáo viên tiểu học. Thúy nói là rất mừng, gặp lại tôi, để thông báo là có thể Thu đã chết trong ngày chạy loạn ở Sơn Chà. Tôi bàng hoàng chết điếng. Em Thu! Em ra đi không một lời từ biệt! Thúy cho biết là cùng Thu chạy về mũi Sơn Chà, giữa rừng người hoảng hốt. Một quả đại bác rơi gần đó. Khi Thúy trỗi dậy, thấy chung quanh người chết nằm la liệt. Thu nằm bất động, rên khe khẽ, máu rỉ ra từ một vết thương trên trán. Thu thều thào nhờ Thúy báo tin cho Nam. Sau đó Thúy may mắn xuống một thuyền nhỏ ra tàu Mỹ đậu ngoài khơi, vào được Saigon. Lúc trở về Đà nẵng, thì chẳng biết tôi ở đâu để nhắn tin.12-10-80. Có người mách là có thể đến bệnh viện Đà-nẵng xem danh sách những người bị thương và chết được xe cứu thương mang về đó trong những ngày cuối tháng 03-75. Tôi đến nhà xác bệnh viện. trong quyển sổ cũ, giấy đã vàng, tôi tìm được tên em. Phải lên nghĩa địa Hòa Khánh để tìm mộ. Song mộ lại dời đi Gò Cà trong đợt dời mộ năm 1976 do “lệnh chung của tỉnh”. Nghĩa địa Gò Cà mênh mông, bao trùm nhiều đồi trọc cát sỏi. Cũng may, là anh ra tù sớm. Mộ bia của em, một tấm gỗ nhỏ, đã ngã nằm ra đất, chữ viết bằng loại sơn xấu đã nhòe nhoẹt dưới nắng mưa. Anh bới mộ em lên. Không nhầm lẫn được: hàm răng dưới em có em có chiếc răng cời bên trái. Trán còn mang lỗ thủng mà chị Thúy có nhắc đến. Chiếc áo lụa em bận ngày chạy loạn chưa hư nát hết. Lượm từng cái xương của em, mà nước mắt tuôn ra không ngớt. Em nhìn anh bằng cặp mắt của hư vô. Bỏ xương vào một hũ sành, anh mang về Túy La.11-11-80. Cái thằng thôn trưởng thật hắc ám. Mỗi tuần hắn bắt trình diện một lần và khai báo, mặc dù chẳng có gì lạ. Những tạp dịch trong thôn, hắn bắt mình “xung phong” làm. Ngay chuyện gỡ mìn quanh đồn bót cũ, cũng là mình. Lúc nào cũng coi mình là “thù địch”. Trồng dâu, hái dâu, làm cỏ, nuôi tằm, công việc xoay như chong chóng. Những ngày giữ bò còn “sướng” hơn bây giờ.Đã đốt xương em, cho vào một lon gô, để ở đầu giường, để được gần gụi em. Tối tối, lại trò chuyện cùng em. Trong lòng anh chẳng ai thay thế được em. Có nhiều cô gái trong thôn tỏ tình, nhưng anh dửng dưng, nguội lạnh. Tâm hồn giống như một ông già. Những lúc cô đơn, hay làm Cảnh vật an bình, xao xuyến lòng người,Ngồi dưới gốc cây đa, bên ngôi miếu cổ,Nhìn đàn bò thong dong gặm cỏ,Mà tâm hồn bay bổng, hướng về em.Em ở nơi mô, cuộc sống có êm đềm!Mà chẳng đến thăm anh tù đày khốn khó?Lo cho em, chắc nhiều trắc trở,Xin cầu Trời phù hộ cho em.


Page 152 Vietnamese Authors and Literary Collectionviệc một mình, tự nhiên lại thốt lên: “đời sao buồn quá” hoặc ngâm se sẽ: “Buồn ơi xa vắng, mênh mông là buồn”. Bài hát của Từ Công Phụng nói về nỗi cô đơn, khi người yêu đã mất nghe thấm thía quá: “Kể từ khi em đem cô đơn mọc lên phố vắng, khi em đem nụ cười khỏi đời, từng chiều rơi, ta nghe như cõi lòng tê tái. Nghe giữa đời còn gọi tên nhau”. Đoạn giữa của bài hát đúng như lúc chúng mình đứng ở bãi biển Sơn Chà, một đêm sao sáng đầy trời, em ngước mắt nhìn anh, chờ đón nụ hôn, trong khi bài tình ca du dương, từ một quán xa vọng tới: “Ngày ấy cho nhau một lần, một lần tiếng hát đồng lõa, đưa anh vào vùng trời lấp lánh, bằng những ánh sao trời vào đôi mắt ngước trìu mến”. Anh muốn tìm lại ánh mắt của em ở thế giới bên kia!06-12-80. Những bài học về tư tưởng yếm thế hay quanh quẩn trong đầu. Có một thi sĩ Tầu không nhớ tên, đã viết:Cuộc đời bi thảm quá. Chỉ muốn trở về với hư vô, (nhật ký rách vụn nhiều trang). Mấy trang chót còn đọc được:15-07-82. Mẹ đã ra đi một cách êm thấm. Thường ngày mẹ dậy rất sớm. Song hôm nay mặt trời đã lên cao mà mẹ vẫn chưa thấy dậy. Lại giường mẹ xem sao, thấy sắc mặt hơi tái, sờ tay thấy lạnh ngắt. Thì ra, mẹ đã ra đi trong giấc ngủ. Mẹ lúc nào cũng sống âm thầm như chiếc bóng. Lúc giã từ vĩnh viễn, mẹ cũng không muốn quấy rầy con. Thương mẹ, thương em quá chừng. Ma tang đơn giản. Chôn mẹ cạnh mộ cha sau vườn: Bởi con nghèo, nên mẹ chết âm thầm, Kẻ giàu có, thì linh đình ngày xuống huyệt.Mẹ chết rồi, con không còn gì để ràng buộc với thế gian này nữa. Con muốn trở về gốc cây đa, mà con đã trải qua nhiều giờ phút suy tư về kiếp sống con người, và yên nghỉ cùng Thu. Ở một nghĩa địa cổ Hy Lạp, người ta phát giác một bia mộ ghi những lời sau đây: “hỡi những người qua đường, hãy nhẹ chân, vì đêm nay là đêm cuối cùng ta ngủ được ngon giấc”. Ông ta lúc sống chắc Vô y sử ngã hàn,Vô phạn sử ngã cơ,Hoàn nhỉ thiên sanh ngã,Hoàn ngã vị sinh thì”.Tạm dịch:“Khi tôi chưa sinh ra,Hỗn mang nào có biết.Trời bỏ tôi ra đời,Ôi số phận cay nghiệt,Không áo để che thânKhông cơm đói muốn chết,Trả lại Trời công sinhTrả lại tôi thời chẳng biết”.“Tích ngã vị sinh thì,Minh minh vô khả tri.Thiên công hốt sinh ngãSinh ngã lục hà vi?


Văn Nhân Lục Page 153trải qua những khổ đau cùng cực, nên mất ngủ triền miên. Tôi thì không đến nỗi như ông, song giấc ngủ dài yên lặng của nấm mồ, tôi thầm mong ước được như thế”.Thì ra, nhật ký không viết cho tôi. Mà chỉ là những gửi gắm riêng tư. Nam cũng không ngờ là tôi trở lại miếu hoang nầy. Chiến tranh, chết chóc, chia ly, thời thơ ấu thiếu thốn, đau buồn đã hằn lên tâm hồn Nam nhiều đau thương!Cha chết sớm, chưa kịp dạy Nam yêu đời. Nếu Thu còn sống, chắc Nam cũng yêu đời như ai.Nhà văn Khánh Giao -Bác sĩ Phùng Văn Hạnh(Trích trong: Tình Yêu Hiện Sinh Một Kiếp Người)7 nghệ thuật sống kiếp người1-Nhìn thấu lòng người, không cần bày tỏmà chừa cho họ một con đườngchừa cho ta khẩu đức vẹn toàn2-Trách người ta không cần hà khắcchừa cho họ một chút thanh danhgiữ độ lượng tinh thần ta cao3-Tài năng không cần phô trương hếtdành cơ hội cho người khác trổ tàigiữ tâm sâu sắc an hòa4- Có công lao không nhận hết cho tamà chuyển cho người khác một vàinhư thế mới gọi là khiêm cung5- Hiểu hết lý lẽ không tranh caimà mở đường cho lẽ phải luân lưugiữ niềm thân ái với nhau6- Được yêu quí, không cậy hết vàoxẻ cho người chút ít vui vầy anh em7- Giàu sang không hưởng cho mình riêngchia cho người chút ít, êm đềm vui thayĐời đáng giá chớ sống qua loaKhánh Giao-Bác sĩ Phùng Văn Hạnh


Page 154 Vietnamese Authors and Literary CollectionLê Thị Kim OanhVăn sĩ, thi sĩVăn thi sĩ Lê Thị Kim Oanh lấy tên thật làm bút hiệu.-Sinh quán Xã Trung Ngãi, Quận Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long.-Trước năm 1975 học trường Nữ Trung Học Tống Phước Hiệp Vĩnh Long. -Tháng 12/ 1979 định cư tại Melbourne, Úc Châu cho đến nay.-Qua Úc tiếp tục học và đi làm.-Làm thơ theo khuynh hướng Thơ Mới.-Phụ trách Trang Nhà Long Hồ Vĩnh Long.-Nhóm Biên tập Trang Nhà Tống Phước Hiệp Hải Ngoại.-Nhóm Biên tập cuốn sách: Những Khuôn Mặt Văn Hóa Việt Nam Hải Ngoại Paris.-Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Đông Bắc Hoa Kỳ*Sinh hoạt Thơ Văn:Sáng tác nhiều thơ, đăng trên các tạp chí hải ngoại:- Đặc San Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Tống Phước Hiệp, Cali.- Đặc San Phù Sa Sông Cửu Houston.- Nguyệt San Cỏ Thơm, V.A Hoa Kỳ.- Văn Bút Hải Ngoại Vùng Nam Hoa Kỳ và Tin Văn Trầm Hương, Houston.- Văn Bút Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.- Minh Châu Trời Đông, Hoa Kỳ.- Đặc San Chiến Sĩ Cộng Hòa,V.A Hoa Kỳ (Bút Hiệu Trúc Lâm)- Đặc San Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, Wichita Kansas (Bút Hiệu Trúc Lâm).


Văn Nhân Lục Page 155Cuốn Tự Điển Sống(Lê Văn Sang - Sóc Trăng tháng 12/1972)Ngày xưa có một con bé 4, 5 tuổi đầu, thường lẽo đẽo theo ba vừa nhìn những công việc ba làm, vừa hỏi đủ thứ. Ba của bé cũng rất kiên nhẫn luôn trả lời và giải thích cặn kẽ. Bé có đủ hiểu biết hết tất cả không? Ba ơi, sao ba giỏi quá vậy, bé hỏi gì ba cũng biết hết vậy ba?!Những lúc ba vừa làm công việc, vừa dạy cho bé Cửu Chương, Cửu chương phải đọc xuôi, đọc ngược, Hỏi đâu nói đó. Học về đòn bẩy, quy tắc tam xuất... ôi thôi là khó...Toán đố, ba dạy tính diện tích, chu vi. Trên một miếng đất hình chữ nhật, ba cất căn nhà hình vuông, hồ cá hình tròn, khu vườn hình bình hành, chuồng gà hình tam giác , chuồng heo hình thang...v.v... trừ ra cộng vào, rồi đất còn lại bao nhiêu. Má nói: “anh có một miếng đất mà xây hết vậy anh?” Ba vuốt đầu con bé cười cười... Con bé méo mặt luôn... Nào là đổi lít... mililít. Kg...gram..., mét....milimét...Mỗi sáng ba đi làm trên bảng đã có bài toán đố, khi chiều về phải có kết quả cho ba, Một hôm toán khó quá, con bé lấy nước rải rải cho phấn phai màu để khỏi làm hihihi... Chiều ba về con bé thưa như thế. Ba chỉ cười bảo “Vậy hả con”.Hôm sau khi con bé thức dậy, ba nhỏ nhẹ nói “Hôm qua mưa con không làm toán được, hôm nay con ráng làm 2 bài bù lại hôm qua nhen con”. Ai bảo nói dối, làm sao qua mặt người lớn cho được đây huhuhu....Từ đó con bé chừa tật xấu luôn.Ba má bận việc làm ăn, nên con cái được dạy tại nhà, đến lớp Ba mới được vào trường học. Cũng chính vì lý do này ba má dạy các con trình độ cỡ lớp Nhì, lớp Nhất. Để xin học nhảy lớp không thua bạn bè.Ngoài ra ba má còn dạy thêm tiếng Pháp, má dạy các con đến lớp Đệ Thất, từ Đệ Thất trở lên ba lo. Ôi thích làm sao khi mọi điều hỏi, ba đều biết tường tận, ba dạy đồng âm, đồng nghĩa, đồng gia đình, phản nghĩa, phân tích mệnh đề....v.v....Khi con bé lớn khôn, năm lớp Đệ Tứ, cứ mỗi 4 giờ sáng ba đánh thức dậy để nghe chương trình Pháp dạy đàm thoại. Rất khổ vì giờ đó ngủ ngon nhất, nhưng ba tâm lý lắm, ba pha con một ly sữa nóng, khi xe bánh mì rao “Bánh mì nóng hổi nóng dòn đây” là con có một ổ bánh mì, ăn ngon lành. Thế là con bé hết biết khổ là gì...


Page 156 Vietnamese Authors and Literary CollectionĐến năm Đệ Tam, Đệ Nhị, mỗi hè ba má cho lên Sài Gòn ghi danh đi học Sinh Ngữ, vì ở tỉnh dạy Sinh Ngữ ít đàm thoại, thầy cô giảng chen tiếng Việt vào. Các trường ở Sài Gòn rất đông học sinh ghi danh, nên con chỉ ghi được trường Khôi Nguyên, Hoàng Nguyên ở Đường Hồng Thập Tự. Nhờ Ba mà ngày nay bạn con còn nhắc” Oanh còn nhớ hồi xưa Oanh nói tiếng Phápvới thầy Hoàng, làm tụi Mai trong lớp nể luôn”. Như Mai ơi, cám ơn Mai còn nhớ ngày xưa thân ái và Oanh được dịp nhớ đến công ơn của ba má Oanh đó Mai.Ba ơi, hôm nay 30/10 là ngày giỗ lần thứ 24 của ba, con lại được nhắc nhớ những kỷniệm êm đềm, những ngày quấn quýt bên ba, tình yêu thương cao hơn núi của ba đã cho con trưởng thành và nên người hữu dụng hôm nay. Đời con và đến đời cháu. Tất cả từ công sức Ba Má của con.Ba còn nhớ, con hay vui cười nói cùng ba: “Ba là cuốn tự điển sống” của đời con.Thương yêu về Ba.Con gái thứ 9 của baLê Thị Kim OanhMelbourne 30.10.2021***Mình Ơi!(Kính tặng Ba Má)Chữ Mình là ý nghĩa chiSao nghe Ba gọi Má hoàiMình ơi!Thiết tha Má vội đáp lờiMình à!Ngọt lịm như là miá lauChữ Mình sao quá khít khaoKhông buộc không thắt ngọt ngàoMình ơi!Dẫu đời sống gió lao đaoChữ Mình chắn gió ba đàoLặng im!Chồng chành thuyền những vỡ chìmChữ Mình chèo chống nối liềnMá Ba!Kim OanhMelbourne10/5/2015


Văn Nhân Lục Page 157Người XaNgười xa mù ta vẫn đâyChiều hoang hơi lạnh sương vây trắng mờTrải lòng viết nốt vần thơThả theo dòng nước xuôi bờ trùng dươngMong thuyền quay lại bến thươngTình thi chấp bút thôi vương mắt buồnTrang giấy nhoè nhạt lệ tuônMực loang tím đẫm tim muôn vết hằnMỏi mòn mấy độ mùa trăngBài thơ dang dở nhắc rằng... Người xa...Kim Oanh Nỗi Buồn Đọng LạiCó những tình yêu trọn đời tạc mãiThương nước Việt Nam một dải non sôngYêu người chiến binh khắc cốt ghi lòngTình hậu phương một dòng sông luân chảyNỗi buồn tháng tư muôn đời khắc khoảiBiết bao giờ quên được tháng ngày đauNhớ quê hương xót dạ luống nghẹn ngàoNơi đất khách gầy hao nhìn ngoái lạiKim Oanh


Page 158 Vietnamese Authors and Literary CollectionLãm ThuýThi sĩTiểu sử:Quê quán: Nhơn Ái, Phong Điền, Cần ThơTốt nghiệp Đại học Sư phạm Cần ThơSang Mỹ từ năm 1992Hiện định cư ở MarylandCộng tác với các báo: Làng Văn (Canada), Đẹp, Trầm Hương, Kỷ Nguyên Mới, Tiền Phong, Thư Quán Bản Thảo, Đa Hiệu.Cộng tác với Trang Văn học nghệ Thuật Phạm Cao HoàngBLogspot Tiếng Thông Reo của Cựu SV Quốc Gia Hành Chánh VNCHHội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại từ năm 1994 đến nayChủ tịch Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Khu Vực Đông Bắc Hoa Kỳ 2 nhiệm kỳ (từ 2007-2013)Tác phẩm đã xuất bản:1. Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi2. Từ Biệt3. Từ Mẫu4. Thâm Tình


Văn Nhân Lục Page 159TIẾNG KÊU TỪ ĐÁY TUYỆT VỌNGViết cho nạn nhân khủng bố 11-9-2001(nguyên tác )Giữa đám tro tàn gạch vụnNhững người sống sót đang chờTiếng kêu từ đáy tuyệt vọngTắt chìm trong cõi hư vô...***Có bao nhiêu người không ngủTàn đêm ngồi đợi xác vềCúi đầu chờ nghe tin dữLời nguyện cầu buồn lê thê***Những kẻ sát nhân đã chếtNhững người vô tội cũng theoĐi cứu người, bị hũy diệtThượng đế có nghe lời kêu?***Có người mang hình thân nhânKhắp nơi, gõ từng cánh cửa“Chúa ơi!” Nguyện cầu nức nở“Cứu giùm cho kẻ thiện tâm!”***“Mẹ ơi! Con đang sắp chếtMẹ kéo giùm con lên đi!”“Anh ơi! Sức cùng, lực kiệtTrăm năm thôi hết kiếp này!”***“Con ơi! Từ nay Vĩnh biệtHết còn chăm sóc, dưỡng nuôiBé thơ dại khờ, tội nghiệpĐi hết cuộc đời mồ côi!”***Những lời than không thành tiếngSự sống mòn từng phút giâySự sống đang dần dần lịmThế nhân ơi! Chớ ngừng tay***Ngọn lửa thiêu người. Thảm khốcLửa cháy trong từng trái timĐợi những bàn tay khổ nhọcMang niềm hy vọng đưa lên***Tuyệt vọng trong niềm cứu rỗiHọ không gọi nữa, nằm yênNỗi chết đang âm thầm tớiTrong lòng rụng những niềm tin!***Khi tử thần đến bên cạnhHọ còn chưa chịu cam tâmHồn bay về nơi âm cảnhMắt trừng vẫn mở. Đăm đăm12-9-2001. LÃM THUÝ


Page 160 Vietnamese Authors and Literary CollectionThe Cry from the Depth of DespairWritten for the terrorist victims of September 11, 2001Translated by N & GAmid the ashes and broken bricksThe survivors continue watching and waitingCries that arise from dark depths of despairAre into the empty world sinking.Here are those countless who cannot sleepAwaiting the return of the dead before dawnBowing their heads, expecting news woefulTheir mournful prayers keep languishing onThe terrorists are already deadAs are the innocentAnd the coming rescuers perish as wellOh God, Do you not hear their faint cry?People with their relative's pictures, knocking on each doorSobbing and praying: God, please save the good-hearted! Mother, I am dying! Please take me up!Sweetheart, I am losing my energy and strengthNo one hundred years shall flow from our cupThis marriage to life: cut short its length!To my dear child, forever goodbyeFrom hence no care or nurture give IMy innocent baby: it now must liveThe pitiful long life of an orphanMuted laments!Life wanes as each second passesLife fails quietly in the darkPlease, people!From your shovels, don't debarkThe devastating fire engulfs people's livesWhile in loved one's heart burning fire also divesAnticipating the favor of hard-working handWhere expectant hope rises and expandsDespairing while awaiting their rescueLying motionless, their call for help ceasesDeath creeps in quietly on cueAs hope fades and life releases.While death draws them into its shadeStill, as yet no commitment is madeBy spirit to the Beyond's open gateEyes wide open, fixed, gaze held straightLãm Thuý


Văn Nhân Lục Page 161 Mẹ ơi vĩnh biệt Mẹ ơi, con về không kịpGiấc dài mẹ đã hôn mêÐôi mắt thân yêu đã khép Mẹ đâu hay biết con về!Con đi đầu non, cuối bể Mấy mươi năm, mẹ vẫn chờGiờ sao lạnh lùng quá thể Gọi hoài, mẹ vẫn trơ trơ! Mẹ ơi, lòng đau như cắtChuyến phà đêm chở xác vềCó một tinh cầu vừa tắt Lạnh lùng sông chảy dòng khuya…Sáng nay, người ta khâm liệmÁo quan đóng nắp lại rồi Từ đây muôn đời, vĩnh viễnÐâu còn thấy nữa, Mẹ ơi!Thân xác vùi trong lòng đất Mẹ nằm giữa một đồi hoa Mẹ ơi, mộ vừa mới lấp Từ đây đất lạnh là nhà! Từ đây tuyệt vô hy vọngQuê hương mất dấu thiên đường Mẹ mang theo niềm vui sống Lấp cùng dưới đáy mồ chôn! Mẹ ơi, xác thân yêu dấuVùi trong đất lạnh đời đời Hồn con không nơi nương náuBiết tìm đâu nữa, Mẹ ơi! Lặng nhìn bàn thờ nghi ngútDi ảnh mờ trong khói hươngThấm nỗi đau buồn tang tócCòn gì mà tiếc, mà thương! Mẹ ơi, tử sinh chia biệt Một lần cho đến thiên thuNghĩa là muôn đời, muôn kiếp Hết mong gặp Mẹ nhân từ!Lãm Thuý


Page 162 Vietnamese Authors and Literary CollectionVỀ THĂM QUÊ NGOẠIMẹ đưa con về thăm quê ngoạiChắc hẵn lần đi ấy cuối cùngGiấu giữa niềm vui ngày trở lạiLòng sầu như nước buổi qua sôngMình về thăm lại vườn xưa nhéNgoại vẫn chờ bên mấy luống rauCách biệt mười năm, lòng vẫn thếMột niềm chung thủy, mặc xưa sau.Bờ sông cũ một thời thơ dạiCon chôn nhau, cắt rún nơi nàyCon đã uống nước dòng sông ấyLớn lên cùng bụi cỏ, hàng câyĐầu non xa lắc ngày hoạn nạnMẹ bồng con về lại quê xưaTưởng mình chết bên trời loạn lạcNgoại trên bờ đứng khóc như mưaĐùm bọc mẹ con mình từ đóHơn mười năm xẻ ngọt chia bùiKhông hy vọng cha con về nữaNgoại hết lòng thương “trẻ mồ côi”Cơn tai kiếp, con đầy thương tíchĐêm nằm trong bệnh viện, nhớ nhà Thèm uống nước từ lu nhà ngoạiNhất định không cần nước mẹ muaCó gì ngon mấy bình nước lãChỉ con sông ấy ngọt trong lòngBốn tuổi mà nặng tình mới lạNgoại mỗi lần thăm _ Chai nước sôngChở che con bằng đôi cánh rộngNgoại nhiều khi gây nỗi bất bìnhDì, cậu phải nhường trong cuộc sống“Nó chết đi, sống lại _ Tội tình”Quen thôn dã không nề gió, sóngChẳng sợ gì tịch mịch chiều quêCon chèo thuyền nhỏ qua sông rộngNíu bụi lau thưa đợi mẹ vềKỷ niệm còn đầy trong ký ứcTa về thăm lại chốn yêu thươngĐể nghe sống mãi trong tiềm thứcTiếng ngoại ầu ơ, nhịp võng buồnCon về đây nhà cao,cửa rộngCứ nhắc hoài thuở ấy hàn viHai mẹ con hiên ngoài gió lộngNhà ngoại nghèo không kín phên cheMỹ vị cao lương, đời thừa mứaLòng không quên những bữa cơm nghèoCon nhái nướng vàng bên bếp lửaNồi canh hầm ngon biết bao nhiêu!Mấy con tôm giấu vào tủ sáchMẹ đi dạy về con mới đưaNgoại hiểu ra, cười xòa chẳng trách Tưởng người ta cân thiếu, đổ thừa!Mẹ con mình về đây cùng ngoạiSống bên nhau những phút xum vầyĐời tan hợp. Thôi đừng ái ngạiBiết ai còn, ai mất, ngày mai...Miễn sao, những ngày còn lại ấyCây yêu thương tận lực vun trồngVườn sẽ nở đầy hoa nhân áiHương thâm tình tỏa ngát, mênh mông...Và con ạ! Một ngày sống đẹpTưởng còn hơn muôn kiếp sống thừa Con biết sợ bàn tay thần chếtSẽ tiếc từng giờ cuộc sống quaCon sẽ quí những người thân thuộcSợ một ngày không thể gặp nhauRồi sẽ sống ân cần hơn trướcCuộc đời như vậy. Đẹp làm sao!


Văn Nhân Lục Page 163Và chắc hẳn cũng buồn ghê gớmSinh ly, tử biệt tự muôn đờiCó bao giờ không gây đau đớn?Có bao giờ là một niềm vui?Thì cứ sống trong niềm hy vọngRằng trời cao không nỡ phụ lòngNhư xưa, con trở về đời sốngKhi mẹ, niềm tuyệt vọng mênh mông...Đừng nói ngoại con về lần cuốiLòng già không chứa nổi niềm đauĐể ngoại sống trong niềm mong đợi Con sẽ về thăm lại lần sauDù ngày ấy chỉ là ảo mộngTàu nhân sinh không chuyến khứ hồi Cũng đừng cắt đứt niềm hy vọngNuôi đời vui, dù chút nhỏ nhoiVà mẹ vẫn thành tâm cầu nguyệnCho ơn trên ban phép nhiệm mầuXin Chúa, Phật mang hồng ân đếnCho con còn bên mẹ, dài lâu …Lãm Thuý (7/2003)


Page 164 Vietnamese Authors and Literary CollectionVỀ LẠI MIỀN TRUNGNgười về ta chẳng đành lòngXuôi Nam một chuyến vẫy vùng chưa camBởi con COVID hung tànTả tơi manh giáp, vội vàng hồi hươngXa xôi nắng gió dặm trườngThì xin bảo trọng trên đường Quan SanDẫu cho sỏi đá khô cằnThì rồi máu lại hồi tâm, người về.Về đi, mái ấm chiều quêBao người đón đợi cùng chia sớt đờiDẫu cho lòng có bùi ngùiVẫn còn về được thì thôi, cũng mừngĐường về xa ngái-miền TrungSơn trường cách trở, trùng trùng hồi hươngĐoàn người ngủ bụi, ăn đườngCánh sinh tự lực, tự cường, tự tin Gian lao đồi núi gập ghềnh Đèo nhau đi mãi, mông mênh đất trờiDẫu cho đói khát rã rờiHành trang nhẹ hẫng miệt mài quy hươngĐoàn người lếch thếch thảm thươngQuyết tìm đường sống, gió sương chẳng nềRủ nhau ta sẽ về quêCông danh chưa toại: não nề, hắt hiuĐèo nhau lánh chốn hiểm nghèoCùng nhau vượt suối, qua đèo miên manChúc người thượng lộ bình anMai hết dịch lại xuôi Nam, ngại gì!Bao người đợi dưới trời quêLệ mừng, lệ tủi đầm đìa chứa chanVề đây vui với xóm làngDẫu là dưa muối tình tràn nghĩa sâu.Người đi sao dạ ta đauĐồng bào ơi! Kiếp ngựa trâu nhọc nhằn Thì thôi mừng được bình anDưỡng thương chờ lại xuôi Nam đổi đời.Lãm Thuý 29/7/2021


Văn Nhân Lục Page 165Thi sĩTiểu sử:Thi sĩ Lan Cao tên thật là Cao Hữu BáuSinh năm 1937 tại Nghệ AnVượt tuyến vào Nam, năm 1954Cử nhân Văn khoa Sài GònNguyên Giáo ChứcNguyên Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng HòaHội Viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Văn Bút Quốc TếP.E.N. InternationalHiện định Cư tại Texas Hoa KỳSáng tác từ trước 1975Đã và đang cộng tác với một số tạp chí Văn Học nghệ ThuậtVà các diễn đàn Internet tại Hải NgoạiCác tác phẩm đã xuất bản:• Áo Nắng Quê Hương• Thắp Đời• Những Giọt Sương Rớt Muộn• Hoa Đất (viết chung)


Page 166 Vietnamese Authors and Literary Collection SÁM HỐI Một hơi thởMóc vào hai thế kỷMóc tình yêu loang chấm rụng giao thừaTrên đỉnh khócEm bưng mâm tội lỗiĐau tột cùng, sám hối ngã theo mưa.Đêm quá khứTháng tư buồn xưng tộiGió giao mùa, sông chảy đỏ phù sa.Ruộng lúa giàNặng chĩu áo thây maEm cười mộng, trăng vàng qua cửa sổ.Màu áo quạTrên lưng loài bạch hổĐêm điêu tàn, xô ngã phố bình yên.Bọt bia thầmChìm đáy trốn cô liêuThương tráng sĩ, bàn tay đen sám hối.Chừ phố trắngAnh già theo tội lỗiEm quê hương, khắc khoải gió sinh thì.Luận dại khônChùm lệ nhỏ phân lyGom lại viết, bài thơ tình sử mới.Lan Cao


Văn Nhân Lục Page 167 MỘNG VỀTa về tắm lại ao xưaXin tóc đừng ướt, cho mưa đậu nhờ.Cho em thành ý bài thơAnh mài nghiên bút đợi chờ trăng lên.Mộng về viết lại tên emTrong căn phố nát, ngọn đèn dầu hao.Nụ cười gọi giấc chim baoGiọt buồn sử đỏ dính màu mưa ngâu.Sài Gòn mộng giữa đêm nâuMà muôn tinh tú quay đầu phương nao?Để trời mưa gió xôn xaoOan hồn rong chạy đỉnh sầu phồn hoa.Mộng về tiếng quốc vang xaNon cao xé thịt, sông già máu trôi.Mộng hay là thực em ơi!Lầu cao át bóng mặt trời hẻm sâu.Thời gian dẫu có trôi mauĐừng trôi chung thủy với màu mắt xanh.Mộng về nối kết tinh anhÁo em vàng mới, như tranh lụa đời.Lan Cao


Page 168 Vietnamese Authors and Literary Collection THẮP ĐỜI Thắp đời trên ngực mẹNở vàng hoa mẫu đơnTrăng rọi vùng hổ pháchCháy trắng vào môi nonThắp đời trên phấn bảngTrưởng thành với lời kinhĐàn chim trời giăng cánhMẹ nhìn con hữu tìnhThắp đời theo rong ruổiDục vó ngựa xông phaĐan mùa Đông thành áoMẹ là áo sơn hàThắp đời xem thế sựKẻ sĩ khóc cuồng siDối gian thừa như láMắt Mẹ soi đường điThắp đời trên ngọn nếnQuan tài Mẹ buông tayVề lặng thinh viên mãnTheo khói nhang hồn bay.Lan Cao


Văn Nhân Lục Page 169 VẦN THƠ BÈO MÂYCảm Ngắm bèo cảm nhận hương hoaTừ hồn gió thoảng, trăng xa trôi vềChở mây từng chuyến đò quêNíu chân lãng tử cảm đề thơ xuânCạn ly cho rượu nhập thầnĐể ta phóng bút người lần họa theoTrầm hương hai chữ mây bèoHóa thân thuyền nhỏ, mái chèo thi nhânLan Cao Về Đã về rồi chẳng muốn đi xaĐối ẩm vui thơ khoái tuổi giàVớt cánh bèo trôi gieo lục bátNếu tình mây nổi vẽ hình hoaQuê hương như Mẹ tình lai lángBạn hữu là thơ ý đậm đàNâng chén ly bôi đêm vội vãTiễn người theo gió phải bôn baLan Cao


Page 170 Vietnamese Authors and Literary Collection Trần Công/Lão Mã SơnThi sĩTiểu sử:Thi sĩ Lão Mã Sơn tên thật Trần Văn Công- Sanh năm 1923, tại Tỉnh Gò Công (Miền Nam Việt Nam)- Cựu Sĩ quan Hiến Binh Quốc Gia.- Cựu Trung Tá Cảnh Sát Quốc Gia.- Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương (Quân sự) - Chương Mỹ Bội Tinh (Huân Chương Hành chánh)- Đang định cư tại quận Arlington,Virginia.- Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Văn Bút vùng Đông Bắc Hoa KỳTác phẩm ấn hành:- Tuyển tập thơ Trần Công/Lão Mã Sơn (2021)


Văn Nhân Lục Page 171 MÙA PHƯỢNG NĂM XƯA Mỗi độ Hè về hoa Phượng trổ Nhạc ve sầu ra rả trên cây Hai tháng Hè sắp sửa chia tay Tuổi mười ba, tình đầu chớm nở. Nhặt cánh Phượng ép vào tập vở Kèm thơ xanh trao tặng người yêu Gặp mặt nhau, hai người bỡ ngỡ Buổi chia tay buồn biết bao nhiêu! Rảo mắt trông chẳng thấy ai nhìn Nàng e dè, nhận bức thơ tình Tặng lại chàng nụ cười e ấp Má lúm đồng tiền, xinh thật xinh. Ngày trưởng thành chàng đi giúp nước Nàng phương xa cất bước theo chồng Mối tình đầu đứt sợi tơ hồng Con đò xưa xa rồi bến cũ. Ngoài biên cương núi rừng giá lạnh Nơi tiền đồn phiên gác đêm mưa Chàng cảm thấy cô đơn, hiu quạnh Nhớ thương người Mùa Phượng Năm Xưa. Trần Công/Lão Mã Sơn


Page 172 Vietnamese Authors and Literary Collection NHỚ MẸ HIỀN Nhớ thương Mẹ lắm, Mẹ hiền ơi! Mẹ đã xa con mãi mãi rồi Đã mấy mươi năm con mất Mẹ Mà lòng thương nhớ vẫn không nguôi. Mẹ đã đưa con đến với đời Khổ công dưỡng dục mới nên người Đến ngày ly loạn con xa Mẹ Không gặp Mẹ yêu để giã từ. Ngày Mẹ bước lên tàu Thiên cổ Con đang lưu lạc ở quê người Con không có mặt đưa tiễn Mẹ Đau lòng con lắm, Mẹ hiền ơi! Nuôi con nhờ lúc tuổi về già Đến lúc Mẹ già, con bỏ đi Tích cốc phòng cơ, cơ bất cốc Dưỡng nhi đãi lão, lão vô nhi. Hương lòng bốc khói tận trời xanh Tưởng nhớ công ơn đấng sanh thành Đã lỡ kiếp nầy, con bất hiếu Xin nguyền đáp nghĩa kiếp lai sinh. Trần Công/ Lão Mã Sơn


Văn Nhân Lục Page 173 THƯƠNG TIẾC Vì Tổ quốc Anh hy sinh đời trai trẻ Khoác chinh y lặng lẽ bỏ làng quê Một ra đi không hẹn có ngày về Để hiền mẫu mỏi mòn chờ vô vọng. Ngoài biên cương những chiều mưa gió lộng Nhớ Mẹ già, vợ trẻ, đám con thơ Khói lửa chiến tranh không hứa bao giờ Sẽ trả Anh lại làng xưa, xóm cũ. Một chiều tang tóc mây đen bao phủ Pháo quân thù đã cướp mất đời Anh Anh đã thành người chiến sĩ vô danh Gởi thân xác nơi núi rừng sơn cước. Chiến hữu Anh ôm mối hờn mất nước Phiêu bạt quê người, sống kiếp lưu vong Tưởng nhớ Anh, Tôi thắp nén hương lòng Để THƯƠNG TIẾC người trai đền nợ nước. Trần Công/Lão Mã Sơn


Page 174 Vietnamese Authors and Literary Collection TRĂNG ĐẤT KHÁCH Bốn mươi năm lẻ đã trôi qua Đất khách dung thân vẫn nhớ nhà Ngày bỏ quê hương còn xanh tóc Giờ đây nhìn lại tuổi đã già. Vui là vui gượng trên đất tạm Buồn nào bằng cảnh sống ly gia Đêm nay buồn ngắm Trăng Đất Khách Chạnh nhớ vầng trăng đất nước nhà. Trăng ơi, cho nhắn về quê Mẹ Nỗi niềm tâm sự kẻ ly gia Biển dâu thay đổi, trăng tròn khuyết Ai người thấu rõ nỗi lòng ta? Nhìn trăng viễn xứ, lòng thương nhớ Quê hương cách trở mấy sơn hà Cùng một vầng trăng soi hai bóng Người nơi đất khách, kẻ quê nhà. Lão Mã Sơn


Văn Nhân Lục Page 175Lê Hữu LiệuThi sĩThi sĩ Lê Hữu Liệu: Tên thật cũng là bút hiệu.• Sinh năm Canh Thìn tại Thừa Thiên (Huế)• Cựu Sinh viên trường Quốc Gia Thương Mại và Đại Học Luật Khoa Sàigon• Trước năm 1975: Trưởng Ty Thuế vụ các tỉnh: Quảng Ngãi, Phú Yên (Tuy Hòa), Tây Ninh, Sa Đéc và Châu Đốc ( đến 30/4/1975)• Sau 30 /4/1975: Tù Cải tạo Cộng Sản• Định cư tại Houston, Texas Hoa Kỳ từ năm 1993 đến naySinh Hoạt Văn Học: Làm thơ từ năm 1957 và có thơ đăng rải rác trên các báo tại Sài Gòn.Sau khi định cư tại Hoa Kỳ, tiếp tục sinh hoạt văn học: * Cộng tác thường xuyên với tuần san Đẹp, các tạp chí Trầm Hương, Tin Văn, tham gia các giai phẩm Cụm Hoa Tình Yêu, Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại. * Phó Hội Trưởng Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại (từ năm 2004) * Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoai Vùng Nam Hoa Kỳ và Đông Nam Hoa kỳ (sau 18/3/2015) * Phó Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (Nhiệm kỳ 2018-2020)Tác phẩm đã in:- Cỏ Cây Hoa Lá Thuốc Trời (Thơ Dưỡng Sinh)- Như Dòng Suối Ngọt (CD Thơ)- Một Thoáng Thu Xưa (Thơ)


Page 176 Vietnamese Authors and Literary CollectionMênh Mang Nỗi NhớThương tặng Huỳnh MaiEm ạ, chiều nay buồn đất kháchNhớ em nhiều, nhớ lắm em yêu!Em về quê cũ bao xa cáchLặng lẽ mình anh với nắng chiều.Như đông lạnh đến, nhà hoang vắngChất ngất cô đơn ngập cõi lòngPhòng ngủ, hương nồng như thiếu hẳnĐêm thao thức mãi, nhớ mênh mông…Anh ước làm con chim hải âuBay qua biển cả suốt canh thâuGặp em vào mộng như ngày cũTay vẫn trong tay đến bạc đầu.Vẫn biết rằng em sẽ trở vềNhưng sao anh buồn nhớ em ghê!Đôi ta như hai chim liền cánhHạnh phúc bay theo, vẹn ước thề…Lê Hữu Liệu


Văn Nhân Lục Page 177 Mùa Thu Thiếu PhụNhư con mèoco ro bên bếp lạnhEm ôm nỗi buồn,Buổi sáng mưaThu.Khung cửa nhạt nhòa, trời vẫn âm uEm thèm tay anh, đôi môi nồng ấm…Kỷ niệm chúng mìnhMột trời xa thẳmThấp thoáng theo em, đôi mắt muộn phiền.Một lần xa nhau,Nhung nhớ triền miên…Em như bơ vơ trong rừng ký ứcMưa vẫn mưa dài, mưa như thổn thứcMưa Thu đầu mùaMưa ướt mắt em!Anh ơi, anh ơi,Hạnh phúc êm đềmTheo lá vàng bay, một mùa Thu đến...Lê Hữu Liệu


Page 178 Vietnamese Authors and Literary Collection Xuân Giữa Mùa ĐôngBàn tay ai nhè nhẹNâng sáo cửa lao xaoGió thì thầm khe khẽXuân đã đến rồi sao?Đang mùa đông lạnh giá.Xuân đã về quê hương.Lòng nghe buồn chi lạNhớ thương và nhớ thươngMẹ hiền ta bên đó.Dõi mắt ngóng con vềNắng xuân vàng trước ngõLòng Mẹ càng tái tê.Giữa mùa đông lặng lẽÔm nỗi buồn cách xaMẹ ơi! Con nhớ MẹNhớ xuân xưa quê nhà…Lê Hữu LiệuXuân về ai có hayBao người nô nức chờ xuân mớiSao vẫn bâng khuâng nỗi nhớ nhàThao thức từng đêm buồn diệu vợiTriệu người khốn khổ chốn quê xa…Bao kẻ lang thang chiều cuốn nămNhìn người sắm Tết, buồn xa xămThiên tai, bão lụt, nhà ly tánDắt díu nhau, hành khất kiếm ăn!Bao mẹ già trong những liếp tranhXác thân gầy ốm, áo mong manhỐm đau thiếu thuốc, buồn đơn độcChinh chiến lìa con lúc tuổi xanh!Bao mảnh đời thương binh khốn khổChiến tranh qua cướp mất chân tayTương lai gãy vụn đời tăm tốiLê lết cho qua kiếp đọa đầy!...Xuân chợt về nhưng có ai hayBuồn theo giọt nắng, gió lung layHoa khoe sắc thắm, chim đua hótƯớc nguyện cho đời sớm đổi thayLê Hữu Liệu


Văn Nhân Lục Page 179Xuân Về Nhớ MẹMẹ ơi, trên bước đường phiêu bạtCon vẫn mang hình ảnh Mẹ yêuBao đêm thức giấc, hồn phiêu bạtMộng về thăm Mẹ, nhớ nhung nhiều…Bên đây đông lạnh, tuyết rơi bayHiu hắt lòng con, nhớ những ngàyXuân về bên Mẹ, ôi vui quáĐược Mẹ cưng chìu, hạnh phúc thay!Quê cũ giờ đây sắp đón XuânBông mai nở rộ, nắng vàng sânMuôn người háo hức chờ năm mớiChắc Mẹ đang buồn, có phải không?Ôi Mẹ!Làm sao con quên đượcSuốt đời tần tảo, mẹ nuôi conHy sinh hạnh phúc, bao mơ ướcMẹ chỉ mong ngày con lớn khôn…Chinh chiến điêu tàn mãi diễn raĐạn bom tàn phá khắp quê nhàBao đêm mẹ thức, lo cầu nguyệnCho đàn con mẹ đừng cách xa.Nhưng ôi, hoàn cảnh đẩy con điĐất nước an bình, vẫn biệt lyBao nhiêu người chết trong im lặngBiển cả, mồ chôn triệu tử thi…Tết này con vẫn còn xa MẹChắc hẳn chưa về vui đón XuânPhương xa, Mẹ ạ, con luôn nhớNgười Mẹ hiền, cao cả vô ngần.Lê Hữu Liệu


Page 180 Vietnamese Authors and Literary Collection Lê MaiThi sĩ Tiểu sử Lê MaiTên thật Lê Thị Xuân MaiBút danh trong một số thơ truyện được đăng báo từ năm 1969 đến đầu năm 1975: Tương Như, Chiêu Ly, Quỳnh Quỳnh, Khánh Du Xuân Mai… Hiện nay bút danh là Lê Mai.Sinh ngày 3 tháng 2 Năm 1957 (Đinh Dậu) Thừa Thiên - Huế. Cha là văn thi sĩ Lê Xuân Nhuận bút danh Thanh Thanh.Mẹ là thi sĩ Lê Thị Vân Anh, gốc Thừa Thiên - HuếThưở nhỏ theo cha mẹ luân chuyển từ nhiều vùng rừng núi như Ban Mê Thuộc, Quảng Đức, Pleiku…sau về Cam Ranh, Nha Trang.Nha Trang là nơi cư ngụ lâu nhất; từ thời mới lớn đến trưởng thành, lập gia đình, sinh con, cháu.Định cư ở Bắc California Hoa Kỳ từ năm 2010Tác phẩm đã xuất bản:1- Tháng năm rừng núi công trường - 19962- Giòng đời - 19983- Bài thơ 20 năm - 20004- Lối cũ một mình - 20055- Bội tình - 20106- Tuyển Tập Thơ Lê Mai - 2018• Đã có một số truyện ngắn đăng rải rác các báo và một số tập thơ in chung với nhiều tác giả khác.• Dự định sẽ in tập thơ Bước đường xa xứ.


Văn Nhân Lục Page 181ẨN NHẪNỞ đây tĩnh lặng, vô cùng tĩnhNghe bốn vách tường cũng tâm tưMùa đông đẫm lạnh vào trang lịchRớt xuống từng ngày giữa không hư.Cái tiếng thì thầm trong ký ứcBấy giờ trở lại bạn cùng tôiNhắc cho tôi biết đang cõi thựcĐang đứng, đang đi, đang nói cười.Trần gian bỗng ví như cuốn sổGhi chép sẵn cho mỗi cuộc đờiĐọc được theo từng trang giấy mởTới khúc đoạn nào, biết đấy thôi.Tôi đi xa quá, trời xa lắcHoa lạ tím đồi, sương trắng giăngThời gian lẵng lặng trôi dằng dẵngTôi hóa ra thành một triết nhân.Lê MaiNgu Triết nhân từa tựa người ngu.Ngu nên giả bộ người tu cho lành.Đời đi toàn đụng người lanh.Toàn thua nên giả bộ thành triết nhân.Lê Mai


Page 182 Vietnamese Authors and Literary Collection BÂY GIỜBây giờ lỡ một bước vềĐàn rưng rức khóc bên lề ly tanNhiều khi trong giấc mơ màngTưởng còn vang dấy mộng vàng son xưaGió bay bụi phấn tro thừaTrầm ngâm đứng đón chiều đưa qua đờiMan man câu chúc tiếng cườiÂm thầm gió cuốn khuất lời buồn tênhBỗng dưng lòng trổ thác ghềnhGiam ta chết giữa mấy đền cô đơnTháng năm xếp lớp ven đườngBàn tay quấn quýt giữ vườn xuân xanhXin cho một giấc mơ lànhDù sương khói sẽ tan tành ngày maiBây giờ lỡ mộng tương laiNằm ôm dĩ vãng thở dài mà thôiBây giờ lỡ một môi cườiSắt se tim nhỏ dấu đời phôi phaTa về riêng mỗi mình taLắng nghe thơ trẻ chết già từ lâuDẫu cho còn chỉ nỗi sầuVẫn xin trở lại buổi đầu bình yên.LÊ MAINOWADAYS Now that the opportunity to return is lost,Restless resonance on sad separation is the cost.My spirit, many times, the echoes in a slumberOf the old golden dreams do still encumber.Redundant powder with the wind is gone;Musing upon evenings in life I stand drawn.The congratulations, the laughter grown grey:In the thin air all sweet sounds are swept away.Suddenly my heart bursts into rapids, cascades,To detain me lonely to death between palisades.Months and years are layered along the road:I thus hasten trying to safeguard my prime abode.May I win and enjoy a dearly desirable dreamAlbeit such fog to fade next day will deem.Now that my reveries of the future have failed,I lie sighing with my thoughts on the past nailed.Nowadays even a smile has lost its own time;World imprints are dilute on my soul tiny clime.On the way home I walk alone, a lonely shadowCalmly feeling that the young has died long ago.However, even though there only remains smartI still long to return to peaceful days at the start.Translation by THANH THANH


Văn Nhân Lục Page 183Dĩ Vãng Có một dạo làm thơVẽ vời và hát, múaTưởng đời đẹp như mơMộng tròn như ước muốnTrái chưa chín thời xanhTrách mình khờ vội cắnQuả chin có loại chuaGiận đời sinh gì lắm!Ngẫm lại nỗi phong trầnChai lòng thơ ca hếtThực tại cõi thế nhânTim lạnh lùng, mộng chết!Tìm về hương phấn cũLạ lùng ta hay ai?Có thời xưa con gáiĐi qua một bước dài! Lê MaiThe Old TimesThere had been once I wrote rhymes,Painted pictures, sang songs, & danced oftentimes.I thought that life was as beautiful as dreams,Imagination so whole like aspired beams.The fruit being not ripe in its rawness unfit,I blamed myself for being naïve to hurriedly bite it.Even certain species though ripe but still sour,I held it against life for creating so many sorts dour.In pondering on the ups and downs,My heart grew callous, liquidating poetic grounds.Reality was a human world, dusty space,Soul cold, all visions succumbed bad, base.Now that I try to search back for my green grace,How strange! Is it myself or another’s face?Oh, I did have in the past a fine maiden existence;However, it has stridden over such a long distance.Translation by Thanh-Thanh


Page 184 Vietnamese Authors and Literary Collection Chọn Lựa Không phải là điều dự cảm vu vơ Tôi biết tôi chỉ là cọng cỏ Một cọng cỏ muốn làm cọng cỏ mượtVươn mình khỏi xác xơ Tôi biết tôi không là ảo tưởng Với những điều có thể có trong tay Nhưng vẫn thường tình bao ước muốn Trăm lẽ buộc ràng không chắp cánh bay Với những cuộc đầy – đã không đầy Đến đầu tiên mà vẫn muộn Ngỡ đã có lại mất ngay Cọng cỏ tôi – không xa chiều gió cuốn Tôi từng lấp lánh cùng sương Từng tan trước ban mai rực rỡ Tôi biết tôi có thể tỏa hương Một quầng hương bé nhỏ Thuộc một phương nho nhỏ Hoặc có nhiều phương để chọn lựa Nhưng suốt đời tôi không là cọng cỏ lan man Ngã nghiêng quanh tứ bề dang dở. Lê MaiMy ChoiceI know – it is not a vague after-sensation,That I am only a blade of grass in formation,A weed stem that wants to be shiningRising up in order not to be pining.I am aware I am not under an illusionThat those things I may own in profusion,But still as usual so many wishes I look forYoked by thousand causes cannot soar.With the fulfilments – they were not full;The first-come was still late, down to pull;Thought to have gained but immediately lost;Grass, me – not far from the whirl to my cost.I have times been winking together with dewWhich dissolved as morning glowed through.I realize I might spread to emit perfume,A waft of fragrance in a modest roomUnder a certain humble circumstanceOr in multiple ways to choose by chance,But in all my life I am not a discursive grassWavering around in an incomplete class.Translation by THANH THANH


Văn Nhân Lục Page 185 LÊ MỸ HOÀNThi sĩTiểu sử:Thi sĩ Lê Mỹ Hoàn tên thật là Nguyễn Thị Mỹ,sinh quán tỉnh Hải Dương, Bắc Việt.Cùng với gia đình sống ở Ban Mê Thuột,dạy tại trường trung học của các soeurs hai năm,sau đó đi làm cho nha cố vấn Hoa Kỳ tại Ban Mê Thuột.Cuối năm 1968, di chuyển về Saigon,Tiếp tục làm cho chi nhánh sứ quán Hoa Kỳđường Trương Minh Giảng cho đến biến cố 1975Định cư tại Virginia, Hoa Kỳ từ năm 1985 đến nay.Tốt nghiệp Associate in Arts, Accounting, Strayer College,Washington DC, 1989.Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc Văn Bút Vùng ĐôngBắc Hoa Kỳ từ năm 2018Tác phẩm phát hành:Tập Thơ Ngày Vội (2018)


Page 186 Vietnamese Authors and Literary Collection VÀ BÀI THƠVà bài thơ ấy tôi gửi anhBài thơ thuở ấy vào tháng NămTháng Năm mặt trời qua mái tócTôi thấy trên môi nắng rất hồngVà bài thơ ấy tôi gửi anhBài thơ viết vội tháng ngày ghiTôi đã ghi những gì tan tácNhững bước chân đi rẽ cuối đường Ngựa xe với bóng tàn cây đổBài thơ tôi viết với tang thươngNgàn hoa lá rụng, tay run nhỏGiữ bên đường một nỗi tiếc thươngCó bàn tay vẫy gọi xa xămMong manh theo gió nỗi khôn cùngAi đó mắt mờ tay vuốt lệBơ vơ gì còn, mất hay khôngBài thơ hôm ấy tôi gửi anhDòng thơ gãy vụn những hương tanĐã như gửi hết lầm than ấyChữ đã tủi hờn bao đắng cayMôi vẫn hồng còn đó tháng NămNgày xưa hương nắng vẫn thơm nồngVẫn làn gió trên đồi sương cũNhìn về đâu lòng những ngóng trông.Lê Mỹ Hoàn


Văn Nhân Lục Page 187TÔI ĐÃ TÌMTôi đã tìm trên phiến đá xanhMột cánh thơ lưu lạc bên đườngMột hồn cỏ dại mong manh úaAi gửi mà sao không khắc tênTôi đã tìm trong ánh mắt buồnLời tỏ tình của ánh sao đêmNgàn sao không khóc mà rơi lệDòng lệ Ngân Hà giăng mưa tuônTôi đã tìm trong anh hôm naoTim tôi bỏ ngỏ nỗi dâng tràoVà tôi như đã là thơ dạiNhư một thời thơ dại ban sơTôi nghĩ chiều lên xa đỉnh núiĐến tận bờ vực nơi xa xôiCó ai như mới vừa qua đóĐể tình yêu bỏ lại trong đờiTôi như cây cỏ đau niềm nhớTìm hoang sơ một phố vui nàoTìm môi trong nắng khô mùa HạTìm những dỗi hờn cơn mưa mau Tôi đã tìm, chân đi không tớiNơi tình yêu một thuở rất gầnNơi bên kia bóng bờ sông cũChiều lại chiều rạng rỡ sóng reo.Lê Mỹ Hoàn


Page 188 Vietnamese Authors and Literary CollectionBUỒN THÁNG TƯ Buồn em ngủ say trên phốMùa Hạ im lìm nắng đổ ban trưa Quê nhà buồn mấy tháng TưCòn mây mùa hạn, sông đùa nét nhănBuồn em nỗi chết băn khoănHằn trên đường phố, hằn ngang xác ngườiHằn tim tự do rã rờiVừa như đánh mất một thời thênh thangBuồn lên con phố thay tênNghe sao lạ lẫm chập chờn như xaVe sầu rả rích tiếng caRu đêm còn ngủ quê nhà xa xôiBuồn lên khăn chít tháng TưChít lên phủ tiếng buồn như hòa bìnhCòn đây lẫn tiếng khóc cườiLòng nghe đã tủi hờn rồi trăm năm.Lê Mỹ Hoàn


Văn Nhân Lục Page 189HOÀI VỌNGĐã đành xa mãi quê hương ấySao lòng ta vẫn vọng nhớ thươngMặc dù sông núi đang sừng sữngNhưng nhuốm màu tang nỗi đoạn trườngSuối chưa cạn sao sầu đáy vựcĐất điêu tàn nở nụ héo khôTuổi thơ lấp bụi hồng năm thángCó còn xanh lại những ngày mơTruyện cổ tích bên thềm trăng tỏNghe dư âm một cõi xưa vềVọng lại tiếng cười vui thuở đóÁo lụa vàng đưa nhẹ ý thơTiếng yêu từ thuở môi còn thắmTình thơ ngây sao đã muộn màngEm vẫn đứng trông đầy mắt lệLòng thiên thu ta hứng đã trànCòn đó rong rêu bờ ao cũBóng hoa xoan rơi nhẹ trước thềmGiọt mưa thu nhỏ từ mái ngóiĐêm thơm huyền thoại ánh sao rơiDặm khách bao la sầu lữ thứTóc xanh màu đã độ thu sangTàn hương bóng đổ xiêu hồn cũKhói giao thừa trầm lặng mênh mangDòng sông quê mẹ âm thầm chảyDưới muôn trùng khóc tiễn con điBao giờ hết tủi hờn sông núiMẹ ơi, con sẽ lại quay về.Lê Mỹ Hoàn


Page 190 Vietnamese Authors and Literary Collection Lê-Ngọc ChâuLê-Ngọc Châu là tên thật, người miền Trung. Để tránh trùng hợp vì thấy trên internet có nhiều người cùng tên nên sử dụng bút hiệu LNChâu6168 khi thực hiện youtube và soạn nhạc.Cựu học sinh trường Trung học Công Lập Cường Để Qui Nhơn. Cựu sinh viên du học thời Việt Nam Cộng Hòa. Theo học Đại Học Đức, tốt nghiệp Dipl.-Ing. FH & TU (tương đương BSc và MSc).Nghề nghiệp: Diplomingenieur (TU)Sau 30-04-1975 xin tỵ nạn chính trị, hiện định cư tại Đức.Sau khi ra trường làm việc cho hãng chế tạo xe hơi BMW có bản doanh tại Munich, phần hành nghiên cứu và phát triển (Research & Development), trọng điểm là Phát Triển cho đến khi (tự ý xin) nghỉ hưu non. Hiện giờ chính thức nghỉ hưu.Hobby: Thích giải trí thanh tao như thực hiện Slide Show, Video Clip v.v… viết văn, sọan nhạcmục đích để giải trí và học hỏi thêm tiếng Việt và ngoại ngữ.Thành viên Ban Biên Tập Báo Viên Giác, Tạp Chí của Kiều Bào và Phật Tử Việt Nam Tỵ Nạn tại Cộng Hoà Liên Bang Đức, phát hành tại Hannover/Đức. Thành viên Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ (Mỹ).Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải NgoạiSáng tác và phát hành: - Đăng một số bài tạp ghi, đoản văn, dịch thuật, biên khảo và bình luận về thời sự, chính trị Đức được phổ biến trên vài nhật báo ở Mỹ, Websites, Đặc San và Tuyển Tập. - Phổ thơ, soạn một số bản nhạc Tình và về Quê Hương, Dân Tộc.- Quê Hương và Tình Yêu trong giòng nhạc của Lê Ngọc Châu


Văn Nhân Lục Page 191NGÀY TIỄN ĐƯA THẦY* Lê Ngọc ChâuThắm thoát gần hết năm. Đức bây giờ đang là tháng mười một, vào Đông và trời đã trở lạnh. Thêm một tuần làm việc lại trôi qua. Hôm nay chủ nhật nên tôi thức dậy trễ hơn mọi khi. Sau khi ăn sáng, uống café xong, tôi ngồi vào bàn, vừa nghe nhạc vừa loay hoay dịch, đánh máy vài tin tức Đức cho Bản Tin Hội.Đang suy nghĩ tìm danh từ Việt ngữ cho câu tiếng Đức diễn tả sao để người đọc hiểu ý dễ dàng, bỗng nhiên có tiếng điện thoại reng lên. Cầm máy điện thoại trên tay, tôi vẫn nói như thường lệ:- Hallo, Châu nghe đây.- Anh Bình đây, người bạn bên đia đầu dây trả lời.- Chào anh, anh vẫn khỏe, tôi hỏi.- Vâng, anh thường luôn. Ngừng khoảng vài giây, anh tiêp:- Mà Châu có biết gì chưa?- Biết gì vậy anh, chắc là quan trọng lắm phải không?- Tin… Ông Quan, thầy của Châu vừa mất!Tôi lặng người tí xíu, lấy lại bình tĩnh xong và nói với anh Bình:- Chưa anh ạ, mới chủ nhật tuần rồi Châu còn điện thoại thăm và nói chuyện với Thầy mà giờ Thầy đã ra đi rồi!- Mà Thầy của Châu mất khi nào vậy anh, anh có rõ?- Hôm qua, thứ Bảy, ngày 08.11.2003.Tôi vội vàng cám ơn anh Bình đã cho biết và xin lỗi anh hẹn lần khác nói chuyện lâu hơn vì tôi phải điện thoại lên Cô ngay, mong anh hoan hỉ sau khi chúc anh sức khỏe, hẹn gặp lại.Vừa gác máy xong là tôi điện thoại lên Hamburg ngay. Cũng may, Cô ra nghe.Tôi thưa, em Châu ở Munich đây Cô.- Chào Châu, Cô trả lời.- Thưa Cô, em vừa nghe tin Thầy mất nên em vội vàng phôn lên để xin chia buồn cùng Cô và gia quyến, cầu chúc hương linh Thầy sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc.Cô Lan, hiền thê của Thầy hơi ngạc nhiên tí xong Cô hỏi:- Mà sao Châu biết hay vậy? Cô định lo thu xếp vài công việc cho ổn thoả xong rồi mai mốt mới điện thoại cho Châu hay vì Thầy vừa mất hôm qua.- Dạ thưa Cô, xin Cô đừng ngạc nhiên vì người quen trên đó mới vừa điện thoại cho em hay.Biết Cô đang buồn và ít có thời gian nên sau khi chia buồn xong, tôi hỏi Cô khi nào làm lễ an táng Thầy. Cô nói, nếu không có gì thay đổi có lẽ vào ngày… nhưng để Vũ con cô hỏi lại cho rõ ràng và thứ Ba tuần sau cô sẽ gọi điện thoại cho Châu hay.


Page 192 Vietnamese Authors and Literary CollectionĐúng hẹn, Cô phôn xuống và cho tôi biết là ngày ….11.2003 sẽ làm lễ an táng Thầy. Không suy nghĩ lâu, tôi liên thưa với Cô, vậy thì cũng còn khá lâu mới tới ngày đó. Để em dàn xếp công việc nếu thấy không có gì trở ngại em sẽ lên dự để tiễn đưa Thầy lần cuối. Nghe xong Cô vui và cảm động.Xong cô Lan nói: \"Châu phôn lên chia buồn là tốt quá rồi, lên đây xa xôi mà còn phải làm việc nữa\".- Dạ thưa Cô, không sao đâu cô, tôi trả lời. Mai mốt em sẽ điện thoại lên nói rõ cho cô biết là có đi được hay không! Giờ em xin dừng và một lần nữa em xin chân thành chia buồn cùng Cô nói riêng và toàn gia quyến về sự ra đi đột ngột của Thầy.Hôm sau vào hãng tôi liên lạc ngay với văn phòng du lịch của hãng nhờ hỏi đặt mua vé máy bay đi Hamburg. Sau khi nghe tôi trình bày sự việc, cô nhân viên trẻ vui vẻ nhận lời hỏi giúp và sáng hôm sau gọi điện thoại cho tôi biết là đã giữ chỗ khứ hồi Munich-Hamburg-Munich cho tôi vào ngày thứ Năm .… 11.2003 và tối thứ Sáu, sau tang lễ bay về lại Munich (vì tôi có hẹn lâu rồi nên tôi bắt buộc phải có mặt ở đây). Tôi đồng ý.Ngay tối hôm đó, tôi điện thoại cho Cô hay là tôi sẽ lên tham dự buổi tang lễ Thầy. Cô hỏi và tôi cho cô chuyến bay Lufthansa … sẽ đến phi trường Hamburg lúc… Nghe xong Cô nói Vũ sẽ ra đón tôi đúng giờ như đã thông báo.Chủ Nhật, Cô gọi điện thoại cho tôi. Lần này Cô Lan hỏi:- Châu có thể giúp cô một việc?- Thưa Cô, việc gì ạ? Nếu có thể làm được em sẵn lòng!- Châu có thể đại diện cho môn sinh của Thầy nói vài lời từ biệt trong buổi tang lễ của Thầy?- Tôi trả lời, dạ thưa Cô, cũng có thể được nhưng … thú thật em chưa bao giờ làm chuyện này. Vả lại trên đó chắc cũng có học trò cũ của Thầy, còn em thì ở xa đến.- Chính vì vậy cô mới nhờ Châu đó! Cô Lan nói. Quý là quý tình Thầy trò xa xôi mà vẫn đến dự tang lễ.Thấy không thể từ chối được, tôi phải nhận lời…Gác máy điện thoại xuống, tôi liền phôn sang Mỹ. Trước là báo tin buồn và sau đó hỏi ý hai anh NMAD và CMK liên quan đến buổi tang lễ của Thầy Quan. Được hai anh bạn hoan hỷ bật đèn xanh, nhờ chuyển lời phân ưu đến Cô cũng như đồng ý cho tôi cái hân hạnh được phép đại diện Anh Chị Em cựu học sinh Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn đã từng theo học với Thầy Quan và thay mặt Ban Đại Diện Hội Ái Hữu Quang Trung/Bình Định ngỏ lời phân ưu đến Cô Lan và tang quyến…Thế là tôi lấy Laptop ra soạn bài điếu văn chứ không thì chắc tôi không thể hoàn tất kịp vì còn phải đi làm.Cũng may tính tôi viết khá nhanh, nghĩ sao đánh ngay vào Laptop nên sau gần hai giờ đồng hồ tôi viết xong bài điếu văn. Đọc sơ cũng thấy tạm tạm được nên tôi nhẹ người tí và sau đó điện thoại cho Cô, chúc Cô vững lòng đừng buồn nhiều và nói cô biết là tôi vừa đánh máy xong bài điếu văn cho ngày tang lễ.


Văn Nhân Lục Page 193Cô xúc động và đùa với tôi \"đúng là nhà văn có khác\". Tôi chỉ biết lí nhí cảm ơn chứ tôi mà văn vẻ gì, đang tập viết và chỉ mới đóng góp cùng anh chị em đồng môn một hai bài tạp ghi, bút ký… gọi là phụ sức nho nhỏ từ trời Âu xa xôi, lạnh lẽo này cho Đặc San trường cũ vốn đã nặng ký, được thành hình với sự cộng tác của nhiều Thầy Cô, Anh Chị Em đồng môn tên tuổi.Sáng thứ Năm… 11.2003 tôi ra phi trường Munich. Máy bay Lufthansa cất cánh đúng giờ và sau hơn 01h bay thì đáp xuống phi trường Hamburg. Ra cổng gặp ngay Vũ đang đứng chờ sẵn ở bên ngoài. Chúng tôi ngồi ngay tại phi trường nói chuyện trong khi chờ người chị của Vũ đến sau tôi cùng ngày, đi từ Mỹ sang Thụy Sĩ và từ đó đổi chuyến bay sang Hamburg nhưng máy bay bị hủy bất ngờ nên chiều mới tới. Thế là Vũ đưa tôi về nhà.Vừa đặt hành lý xuống xong là tôi trực tiếp chia buồn cùng Cô, em, con và dâu của cô đang có mặt tại đây. Sau đó tôi xin được vào phòng khách đốt nén nhang trước bàn thờ đèn hương nghi ngút, bên cạnh di ảnh của Thầy.Tối hôm đó tôi đã dùng cơm cùng gia đình cô và thân quyến, trò chuyện thân mật với em trai và cháu gái của cô từ Mỹ sang. Khoảng 21h30 Cô cẩn thận nhắc Vũ đưa tôi về nhà ngủ sớm để hôm sau còn phải dậy sớm vì còn nhiều chuyện phải làm.Sáng thứ Sáu, sau khi điểm tâm sơ xong, Vũ đưa bà xã Vũ và tôi qua nhà cô. Ở đó mọi người đều có mặt đầy đủ. Lấy thêm mớ đồ bỏ vào cốp xe xong rồi tất cả nối đuôi nhau chạy ra nghĩa trang, nơi mà Thầy sẽ an nghỉ.Đúng giờ, quan tài Thầy được mấy người Đức phụ trách đưa ra và tiếp theo đó là tang lễ, đã được Sư Bà Chùa Bảo Quang ở Hamburg chủ tế rất trọng thể.Vũ đại diện gia đình lên nói sơ về tiểu sử của Thầy, bày tỏ sự thương tiếc về sự ra đi của người Cha cũng như tri ân bạn bè, thân bằng quyến thuộc đã bỏ thời giờ đến dự tang lễ và tiễn đưa Thầy. Tiếp đến em trai Cô giới thiệu tôi, một cựu môn sinh đến từ Nam Đức có vài lời từ biệt người Thầy mà tôi đã nhiều năm theo học bậc Trung Học khi còn ờ quê nhà.Tôi đã đọc bài ai điếu \"Vĩnh Biệt Thầy Quan\" do tôi biên soạn. Bài này tôi cũng đã gửi cho hai anh An Dân và Minh Khánh sau đó để hai anh cùng thông qua, sau khi tôi về lại Munich.Tôi nói riêng, mừng là đã làm tròn nhiệm vụ Cô Lan giao phó, anh chị bên Mỹ ủy nhiệm và cũng cảm thấy vui vui một chút khi em trai cô, Cô và Vũ nói nhỏ cho tôi biết là bài Điếu Văn do tôi viết khá cảm động, chuyển đạt ý đến người nghe! Và Cô còn nói thêm với tôi \"như vậy là Thầy mãn nguyện rồi đó Châu!\". Thầy đã có một môn sinh quý tình nghĩa Thầy-Trò (lời của Cô Lan).Tang lễ tại nhà quàn chấm dứt sau khi cô lên nói vài lời cảm ơn đến những người hiện diện trong buổi tang lễ và sau đó thì tất cả mọi người: Sư Bà, Ban Hộ Niệm, thân nhân, bà con của người quá cố và bạn bè, thân hữu nối đuôi theo sau quan tài của Thầy đi ra phần mộ không xa lắm từ nhà quàn. Sư Bà Chùa Bảo Quang chủ lễ an táng và lễ hạ huyệt tại đây. Cũng may trời khá tốt tuy ảm đạm đúng như câu thơ của nhà đại thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều có câu:\"Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ\"!


Page 194 Vietnamese Authors and Literary Collectionnhưng không mưa nên mọi việc qua rất suôn sẻ. Sau khoảng hai giờ đồng hồ thì lễ an táng Thầy Quan chấm dứt.Tôi theo chân mọi người quăng xuống mộ cành hoa cuối cùng, khấn vái cầu chúc Thầy sớm về cõi niết bàn. Buồn vì biết từ đây vĩnh viễn xa người Thầy đã dành cho mình nhiều thương mến!.Sau khi mọi người chia tay, tôi theo gia đình Vũ về lại nhà Cô. Ở đó tôi có dịp trò chuyện nhiều hơn với hai người em trai của cô từ Pháp sang và từ Nuernberg / Nam Đức lên, hỏi chuyện ở Mỹ với hai người cháu gái của cô đến từ California và Houston.Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó trời lại tối. Sau buổi cơm chiều được Cô khoản đãi với những món ăn thịnh soạn, ngon lạ thuần túy Việt Nam do chính Cô, con dâu và cháu trổ tài mà tôi may mắn có dịp thưởng thức, tôi xin phép từ giã Cô và toàn gia quyến để Vũ đưa tôi ra phi trường Hamburg về lại Munich.Ngồi trên máy bay một mình, tôi dựa lưng vào ghế nghĩ đến buổi tang lễ vừa qua, nghĩ đến những lúc điện thoại nói chuyện với Thầy, để cảm thấy một nỗi buồn dâng lên vì từ nay tôi sẽ không còn có dịp nào khác nữa tâm sự, trò chuyện cùng Thầy. Tôi cũng không quên nghiệm lại những lời lẽ mình đã đọc trước hương linh của Thầy và hy vọng… tôi không sơ sót điều gì.Máy bay đáp xuống phi trường Munich, tôi trở về với thực tại. Về đến nhà lúc 21h15. Tôi điện thoại ngay lên Hamburg. Vũ ra nghe và tôi tin cho Cô biết là tôi đã trở về lại Munich, đến nhà bình an...* Lê Ngọc Châu (Mùa Đông Munich, Tháng 02.2004)- Bản hiệu đính vài lỗi chính tả và tu bổ hành văn vài câu cho hoàn hảo, dễ hiểu và rõ ràng hơn (07.2021)


Văn Nhân Lục Page 195I-Tiểu sử: LÊ NGUYỄN NGA• Tên thật là Nguyễn Thị Nga, sinh ngày 03-01 năm 1945 tại Cần Thơ.• Cha mẹ là người Bắc Giang, vào Nam làm việc cho chánh phủ Pháp và Việt Nam từnăm 1934.• Lúc trẻ, từ 1958 học tại trường Việt Nam học đường.• Năm 1963, học một năm trung học tại trường Trưng Vương. Đậu tú Tài năm 1964.• Tháng 01- năm 1968 làm việc cho hãng Hàng Không Việt Nam, tại Trạm Vé.• Nhân viên quay về, Air VietNam – Văn phòng trên đường Lê Lai Sài Gòn.• Tháng 12, năm 1970 kết hôn với chồng là Lê Trọng NguyễnÔng bà có được 4 người con, 3 gái và 1 trai.II- TẠI HẢI NGOẠI• Từ năm 1983 sang định cư tại Cali, Hoa Kỳ theo diện Orderly Departure Program –ODP.• Năm 1989, Graduated Bachelor Degree in Business Administration Accounting tại Đại Học – California State University Los Angeles- CSULA..• Từ năm1989 – 5/1993 là nhân viên, với chức vụ GAIN Case Manager của MAXIMUS- Chương trình GAIN.• Từ năm 5/1993, là nhân viên của Los Angeles County. Department Public Social Services- LA COUNTY- DPSS.CT. GAIN- Greater Avenue for Independence• Từ năm 1997, giữ chức vụ GAIN Services Supervisor, cho đến ngày hưu trí February2017.III- SINH HOẠTĐã sinh hoạt trên đất Hoa Kỳ• Vice President of Vietnamese Employees Association in the Los Angeles County (VEALAC) 1995-1999. Hai nhiệm kỳ• Chủ biên Tập Tuyển Nhạc Lê Trọng Nguyễn và phát hành2 CD2 Lê Trọng Nguyễn 2005- 2006.• Chủ bút tờ Đặc San Hàng Không Việt Nam năm 2006.• Trong Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Hàng Không Việt Nam từ năm 2004 cho đến 2015 – Với Chức vụ đã làm qua: Tổng Thơ Ký, Hội Trưởng và trong ban Cố Vấn.• Năm 2013 trong Ban Điều Hành của “ Không Gian Tình Nghệ Sĩ”,Chương trình chiếu trên đài IBC 57.8• Năm 2013 sáng lập và điều hợp chương trình Tình Quê Hương trên đài IBC TV. Giới thiệu Văn Học, Nghệ Thuật, Xã Hội. Chiều mỗi tuần trên đài IBC, bằng tầng 57.8Tác Phẩm “ Lật Trang Sách Cũ”của Tác giảLê Nguyễn Nga xuất bản năm 2014.Tái xuất bản Mar. 2020- do nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tủ Sách Khai Trí.• Từ năm 2014 cho đến nay Nhà Văn Lê Nguyễn Nga là Hội Viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vùng Tây Nam Hoa Kỳ.• Từ Năm 2020- 2022 trong Ban Đại Diện VBVNHN Tây Nam Hoa Kỳ, với chức vụTổng Thư Ký


Page 196 Vietnamese Authors and Literary CollectionAnh HỒNG KÔNG, Em SÀI GÒNHai mươi năm dưới chế độ Bắc KinhHồng Kông đứng dậy, đòi quyền tự trịQuân Cộng sản đã ký giấy, ghi kỹCho Hồng Kông tự trị, rồi lặng thinh.Hồng Kông đứng lên, oai hùng, cách mạngChân yếu, tay mềm, chống lại bạo tànEm đấu tranh cho thế giới biết rằngThà chịu chết, không đầu hàng Cộng Sản.Sinh viên, thế hệ trẻ, chung một lòng!Chín mươi chín năm, văn minh Anh Quốc.Hồng Kông kiêu hùng đốt lên ngọn đuốcThế giới nghiêng mình, kính phục Hồng Kông.Em Sàigòn, bốn lăm năm khổ nạnEm nằm yên nghe đau xót tim ganĐặc khu mướn đất, ngôi nhà nát tanĐất không còn, mẹ cha sống cay đắng.Dân mất ruộng vườn, Tàu chiếm biển rộngQuan tham nhũng, cướp đất, giết dân oanTrường học, việc làm, Đảng giữ cho conVì cuộc sống, em xuất ngoại lao động.Vượt hiểm nguy, em quyết theo mơ ướcGửi tiền nuôi cha mẹ ở quê nhà.Em Việt Nam phải nhịn nhục quá làVì bạo tàn của lũ quân cướp nước?Việt Nam ơi, văn hóa ngàn đời tắtBốn mươi lăm năm nước mất nhà tanĐừng sợ nữa, ta đòi lại giang sanThức dậy, em! Không còn gì để mất.Lê Nguyễn Nga


Văn Nhân Lục Page 197.


Page 198 Vietnamese Authors and Literary CollectionMùa Đông Của EmĐông về giữa đất trời, quê lạGió lạnh mưa rào, rét buốt daGió đông thổi tóc bay trong gióBuồn nhớ lâu nay cảnh xa nhà.Ngày đi tuổi trẻ bao gian khổXứ lạ quê người, cuộc dấn thânEm quyết tâm, mong về đất ViệtTrở lại quê, cứu nước giúp dân.Bên này đông giá, Mẹ đón xuânEm hướng về quê Tết nước nhàTrong bao gian khổ xuân vẫn đếnGiọt nắng đông về sưởi ấm da.Cây cành không lá, đợi xuân sangTia nắng mùa đông tan lạnh giáVề đây gặp bạn vui hạnh ngộẤm áp tình em cảnh xa nhà.Nhìn lại bao năm nay cách biệtNước nhà tan nát, mãi xót xaNắng đông sưởi ấm lòng dân ViệtMong ước quê em được thái hòa.Lê Nguyễn Nga


Click to View FlipBook Version