Ý kiến về một nhân vật trong vụ "Terror in Little Saigon"
Huyền thoại Hoàng Cơ Minh: "Vị tướng kháng chiến duy nhất - tự sát tại mặt
trận sau 1975"
LTS: Người viết bài này xác định không là "hội viên", hay "member" của Mặt
Trận hay của Việt Tân, nhưng không chối là một thân hữu khá gần gũi với anh
chị em VT nhiều năm. (Đôi lúc còn là "mục tiêu đáng gờm" của MT và VT,
chuyện có lúc bị lên án "dở" - sẽ nói sau). Với chức năng và trách nhiệm của
một nhà báo, trước những sinh hoạt của các tổ chức ái hữu cộng đồng, các tổ
chức chính trị, nhà báo có ý thức loan tải vô vị lợi, khách quan, vì đó là những
hoạt động đóng góp vào sự thăng tiến không ngừng của một sắc dân trẻ trên xứ
sở Hiếp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Dưới góc cạnh riêng, nhân vật được miêu tả dưới
đây không thể phủ nhận đó là một con người canh cánh tâm hồn ray rứt về quê
hương, dân tộc ... Bài viết không đề cập đến những công việc kỹ thuật gây sóng
gió).
Hoàng Cơ Minh: “Tôi không tin là trong đời mình sẽ thấy Việt Nam được giải
phóng khỏi chế độ Cộng sản. Nhưng tôi thà chết trong rừng như một thảo khấu
còn hơn làm một người tỵ nạn ở hải ngoại.”*
LÝ KIẾN TRÚC
Giòng máu Âu Lạc là giòng máu cách mạng. Hình như người Việt Nam nào lưu
trữ giòng cách mạng trong máu đều tiềm ẩn ý thức, tâm thức "phá hủy" và "kiến
tạo". Giòng máu cách mạng là giòng máu lý tưởng. Theo đuổi lý tưởng tới cùng là
máu cách mạng.
Quyền lên tiếng, quyền lý tưởng là bản chất quyền cách mạng. Quyền lên tiếng đối
lập 100% quyền bịt miệng. Quyền hành động là bản chất của quyền cách mạng.
Đúng hay Sai hành động - chủ nghĩa cách mạng là vấn đề khác. Lịch sử sẽ luận.
Luật pháp sẽ minh. Công luận sẽ phê.
Ông Hoàng Cơ Minh là một con người của cách mạng, của lý tưởng cách mạng,
của hoạt động cách mạng. Ông là vị tướng duy nhất sau biến cố 1975, vào "bưng",
lấy thân ông, lấy mạng ông, lấy tâm não ông, ra đi vì cách mạng và: "Để làm gì
cho Tổ Quốc!". Đúng hay Sai, thời gian, lịch sử, luật tắc, sẽ phơi ra áng sáng, sẽ
công tâm phán xử.
Nhưng trước hết, trên hết, trong chuỗi dài 40 năm lịch sử cộng đồng tỵ nạn, cái
chết của ông để lại một gia tài gần như là một huyền thoại: Huyền thoại Hoàng Cơ
Minh - với đầy đủ tính cách anh hùng và rối rắm trong chuỗi dài hoạt động phục
quốc.
Huyền thoại Hoàng Cơ Minh có thể đại lược ở một số điểm như sau:
Thứ nhất: ông là vị tướng của QLVNCH di tản ra hải ngoại, duy nhất, khởi động
cuộc kháng chiến chống cộng sản sau năm 1975. (Có thể có các vị tướng lãnh
khác, các nhân vật khác, cũng hoạt động, nhưng theo nhiều cung cách khác
nhau, âm thầm, kín đáo ...).
Thứ hai: ông là vị tướng duy nhất sống và làm việc ở núi rừng "khu chiến" (Thái
Lan, Cam Bốt, Hạ Lào) cho đến giây phút cuối cùng, vùi thân giữa rừng thiêng
nước độc.
Thứ ba: ông là vị tướng đích thân cầm súng, điều quân, ngay tại trận tiền và tự sát
ở trận tiền.
Thứ tư: ông là nhà lãnh đạo chính trị, chủ tịch sáng lập một đảng chính trị, giương
cao khẩu hiệu: "Giải thể chủ nghĩa - chế độ cộng sản".
Thứ năm: ông là Chủ tịch số một của một tổ chức có danh xưng là Mặt Trận Quốc
Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam. Ông cũng là Chủ tịch số một sáng lập ra
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng đảng, gọi tắt là Việt Tân, công khai họp báo tại
một "căn cứ khu chiến" của ông ở tỉnh Ubong Thái lan. (Xin mở ngoặc: trong thời
điểm sáng lập đảng, Chủ tịch đảng Hoàng Cơ Minh không thấy viết, không thấy
xác định, ai là Phó đảng Việt Tân.
5.1- Trong một bài viết của ông Phạm Hoàng Tùng cho biết: "4/ Ngô Chí Dũng:
(thường gọi là Hoàng Nhật, từ Nhật Bản về), Trưởng Đài Phát Thanh Việt Nam
Kháng Chiến trong hầu như suốt giai đoạn kháng chiến, từ năm 1.983 tới năm
1.990. Chiến hữu Ngô Chí Dũng cũng là người có trách vụ tổ chức và phát triển
Đảng Việt Tân trong khu chiến cách mạng - khi Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh mất, lên
nắm quyền Chủ Tịch, mất tích hay bị thủ tiêu bí mật".
Người mặc quần áo bà ba đen bạc màu và có gương mặt còn trẻ là anh Ngô
Chí Dũng.
Người ngồi cạnh anh Dũng và để hai tay trên bàn là anh Nguyễn Kim.
ông Hoàng Cơ Minh ngồi trước lá cờ Đảng Việt Tân. Hình này chụp tại một
cơ sở MT ở tỉnh U Bon- Thái Lan, nằm ở ngoại vi khu chiến. Nguồn: Hành
Trình Người Đi Cứu Nước.
Thứ sáu: ông Chủ tịch Mặt Trận hầu như làm việc toàn thời gian ở "khu chiến".
(Khu chiến là chữ của MT). Thỉnh thoảng ông về nước Hoa Kỳ, được đón rước
như một vị anh hùng cái thế. Rừng người, rừng cờ, rừng tiếng hô, đón ông như cơn
sóng thần bão tố. Tất nhiên, rừng tiền cũng rót vào như nước. Tất nhiên, cặn bã, rác
rưởi, hung bạo, cũng lượn theo cơn sóng thần lên cơn.
Google images
Hình ảnh năm xưa của Đại hội Chính nghĩa ở Virginia. Ảnh do báo Sống thu
thập.
Google images
Google images
Thứ bẩy:
7.1- ông đề bạt một người thay mặt ông, điều hành tổ chức Mặt Trận Quốc Gia
Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam ở hải ngoại (Hoa Kỳ) : cựu Đại tá VNCH Phạm
Văn Liễu. (Tác giả tập hồi ký Trả Ta Sông Núi).
7.2- Danh xưng cao nhất của Mặt Trận dành cho Đại tá Liễu là Tổng Vụ Trưởng
Tổng Vụ Hải Ngoại. Các bộ phận Khu vực từ K1 đến K8 được điều động trực
tiếp bởi ông Phạm Văn Liễu. Riêng K9 theo như ông Liễu và nhiều lãnh đạo Việt
Tân nói: (Xem Phần số 5)
7.3- Quyền hành và lãnh đạo chỉ huy của Đại tá Liễu ở hải ngoại gần như là số một
trong suốt thời gian từ 1981-1985, nhưng đến cuối năm 1984, Đại tá Phạm Văn
Liễu ly khai ra khỏi Mặt Trận và thành lập một tổ chức khác. Đây là vụ khủng
hoảng đầu tiên nghiêm trọng đối với Mặt Trận và Việt Tân. (Sau này, Việt Tân
cũng xẩy ra nhiều vụ khủng hoảng khác, sẽ nói sau).
7.4 - (Mở ngoặc thêm vấn đề này: Chưa có tài liệu nào bạch hóa lý do chính yếu
việc Đại tá Liễu ly khai, giã từ Mặt Trận.
- Có thể bắt nguồn từ lời "huấn dụ" của sĩ quan tình báo hải quân Richard
Armitage chăng, khi ông Liễu và ông Minh đi gặp ông Richard Armitage tại nhà
riêng? (sau Đại hội Chính Nghiã ở Virginia năm 1983), nhà tình báo Mỹ đã chỉ ra
tầm nhìn xa, rất xa, đối với cộng đồng VN, đối với các tổ chức phục quốc, đối với
vị thế VN trên bàn cờ thế giới, nhưng ông Minh bỏ ngoài tai. Ông Liễu nhìn thấy.
Ông Liễu nhận định tương đối rõ: "Không có Mỹ thì việc làm của ông Minh sẽ thất
bại". Ông Liễu khôn hơn, hiểu ý Mỹ hơn, không đi vào con đường mòn kháng
chiến, huy động tiền của, nhưng cay cú và "phá" chơi cho bõ.
- Có thể vì vấn đề tài chánh tập trung vào tay Hoàng Cơ Định?;
- Có thể vì lý do nhân sự lãnh đạo lộ ra tính cục bộ gia đình?;
- Có thể vì mâu thuẫn trong lý luận và sách lược?;
- Có thể vì ngôi sao Hoàng Cơ Minh quá sáng chói làm lu mờ hình ảnh chiến lược
gia Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải ngoại Phạm Văn Liễu?
- v,v...
7.5- Dưới quyền Đại tá Liễu thực sự có bộ phận K9 không? (K - viết tắt chữ khu
bộ), chính xác là những ai trong đó? Họ có còn sống không? Họ làm những công
việc gì? Bộ phận K9 thực sự có một tiểu ban gọi là "Biệt đội ám sát" không? "Biệt
đội ám sát K9" (nếu có - rất đặc biệt), ví như là một tổ chức có bóng mà không có
hình, có hình mà không có bóng.
7.6- Từ ngày thành lập Mặt Trận cho đến ngày chấm dứt (1980 -2004), không có
một nhân vật nào trong Mặt Trận và trong đảng Việt Tân nhận là có "Biệt đội ám
sát K9". (Mở ngoặc: Giả sử như trên tế nếu có tiểu ban "Biệt đội ám sát K9" thì Ai
là hung thủ bắn giết các nhà báo? Cơ quan FBI sau nhiều năm điều tra hồ sơ này
nhưng vẫn chưa tìm ra manh mối thủ phạm! Nếu tìm ra thủ phạm, hoặc nếu thủ
phạm bị lương tâm căn rứt, tự thú, ra đầu thú, khi đó, K9 chắc chắn sẽ lộ nguyên
hình).
Nạn nhân của những vụ ám sát và mưu sát. Nguồn: propublica.org
Thứ tám: Người chỉ huy và ra lệnh trực tiếp cho "Biệt đội ám sát K9" ngụ ở "khu
chiến" hay ngụ ở "hải ngoại"? Một "Ẩn số dấu mặt!". Ai là người cầm súng nã đạn
vào nhà báo, vợ nhà báo? Người này còn sống hay đã mất tích? Một "Ẩn số dấu
mặt!".
8.1 - Những câu hỏi chung quanh cái chết của 5 nhà báo cho đến nay, chưa chắc
đoàn viên và lãnh đạo Việt Tân thế hệ trẻ sau này đều biết, biết về cả "Biệt đội ám
sát K9".
8.2 - "Ám sát", "Thủ tiêu", "Hành động đe dọa", "Hành vi xâm phạm thân thể, tài
sản", "Khủng bố tinh thần", "Bạo hành" ... là điểm tối kỵ đối với cá nhân hay một
tổ chức chính trị đã hình thành và đang hoạt động tại Hoa Kỳ.
Thứ chín: Với kinh nghiệm lão luyện của một vị tướng chỉ huy trên chiến trường
nam Việt Nam từ trước 1975 (dù là trong binh chủng hải quân) , ông Hoàng Cơ
Minh thừa hiểu rằng: ông đang chơi canh bạc phiêu lưu mạo hiểm. Dường như ông
muốn lợi dụng ngay cơ hội Mỹ thỏa hiệp với CSVN mở chiến dịch tìm kiếm tù
binh Mỹ, hài cốt lính Mỹ, nhân viên mất tích Mỹ ... trong chiến tranh Việt Nam
(VIETNAM WAR POW/MIA vấn đề tù binh chiến tranh/nhân viên mất tích trong
chiến tranh Việt Nam, cho nên, ông bỏ ngoài tai lời "khuyên" của ông Richard
Armitage, ông quyết tâm đi theo lý tưởng của ông tới cùng.
9.1 - Với kinh nghiệm của một tướng lãnh sống và làm việc dưới chế độ chính trị
VNCH trước 1975, ông Minh chắc phải nhìn thấy bài học của chế độ Ngô Đình
Diệm, Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu.
Các vị lãnh đạo của VNCH đều thuộc câu "Thời thế thế thế thời phải thế", nhưng
mỗi người có cách hành xử riêng của họ. Vì qyền lợi, vì bàn cờ chiến lược Đông
Tây xoay chiều, nước lớn sẵn sàng bỏ rơi những con tốt, cho dù tốt đã sang sông.
9.2- Ông Hoàng Cơ Minh ra sức xây dựng các lực lượng vũ trang nhỏ chiêu mộ từ
người Thái, Lào, cựu binh VNCH, tập trung về các căn cứ thuộc tỉnh Ubon
Ratchathani (Thái Lan), cách Bangkok 500 km về phía Đông Bắc.
Chiến thuật của tư lệnh Hoàng Cơ Minh là lấy du kích đánh du kích.
Chiến lược của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh là dựa vào hàng trăm ngàn lòng dân hải
ngoại bùng lên như ngọn lửa đòi giải phóng quê hương.
Niềm tự hào khí phách của giòng dõi bản thân và niềm hào khí của các "Quyết
đoàn" quyết tử hy sinh vì "Nhân nghĩa chi cử vụ tại an dân, Điếu phat chi sư tất
tiện khử bạo"; vị tướng dẫn đầu đoàn quân kháng chiến khiêm nhường đi vào cửa
tử, chết cho tự do và chết cho quê hương.
Tỉnh Ubong - Thái Lan (chấm đỏ trên bản đồ) nằm gần sát biên giới Lào và
Việt Nam. Ảnh minh họa Google images
Sông Mekong ở Lào. Ảnh minh họa Google images
Khi vượt sông Mekong ở Hạ Lào, "Quyết Đoàn" Đông Tiến III sắp sửa hành
quân qua bên phần đất Việt vùng Tây Nguyên, trận đánh cuối cùng nổ ra
trong đêm 27/8/1987, tư lệnh Hoàng Cơ Minh bị thương và tự sát ở trận tiền.
Xác của ông được chiến hữu vùi lấp vội, nhưng sau đó bộ đội tìm ra, khai
quật, chụp hình và cho công bố hình ảnh này tại Sàigon trong phiên tòa xử
các Kháng chiến quân của Mặt Trận. (Xem thêm bài viết về KCQ Đào Bá
Kế).
9.3 - Song song với việc xây dựng lực lượng vũ trang, ngày 10 tháng 9, năm 1982,
Chủ tịch Mặt trận Hoàng Cơ Minh tổ chức đại hội ngay tại căn cứ 81 tỉnh Ubong,
sáng lập ra Việt Nam Canh Tân Cách mạng Đảng với cương lĩnh xóa bỏ chế độ
độc tài do đảng CSVN lãnh đạo và chủ trương canh tân đất nước.
9.4- Điểm chú ý trong đại hội sáng lập đảng Việt Tân: Không thấy, không nghe
ông Hoàng Cơ Minh đề xuất ai là Phó đảng Việt Tân; việc này khác việc đề xuất
cựu Đại tá Phạm Văn Liễu là Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải ngoại của Mặt Trận. Có
thể trong tính toán của ông Minh lúc bấy giờ, Mặt Trận là tổ chức nổi, Việt Tân là
tổ chức chìm.
9.5- Điểm không thể hiểu được: Trong cuộc vạn lý trường chinh vào đất địch tạm
chiếm, từng đường đi nước bước của ông Hoàng Cơ Minh từ Mỹ cho đến Thái,
mọi động tịnh của Mặt Trận đều được thông báo rành rọt công khai. Thế là sao?
Ngày xưa, Kinh Kha sang Tần chỉ có Thái tử Đan âm thầm tiễn biệt bên bờ sông
Dịch. Ngày nay, trước khi hành quân 719 sang đất Lào quân ta diễn binh cờ khí
rầm rộ. Ngày nay, Mặt Trận sang sông chẳng khác gì Lam Sơn 719. Binh pháp thời
nay lạ nhỉ!
9.6 - Việt Tân là bửu bối của Mặt Trận, là đứa con cưng của Hoàng Cơ Minh về sự
nghiệp chính trị. Ông Minh nhìn xa, viễn kiến về chế độ độc tài đảng trị trước sau
gì cũng thoái hóa và điêu tàn. Ông đọc được lòng dân. Ông ôm ấp Việt Tân sẽ làm
nên nghiệp lớn. Nhưng ông chết sớm và khẳng khái ra đi. “Tôi không tin là trong
đời mình sẽ thấy Việt Nam được giải phóng khỏi chế độ Cộng sản. Nhưng tôi thà
chết trong rừng như một thảo khấu còn hơn làm một người tỵ nạn ở hải ngoại.”*
9.7 - Đứa con cưng của ông đã làm nhiều điều "rắc rối, không bắt kịp xu thế "Thời
thế thế thế thời phải thế". Tiếc thay.
Thứ mười: Có động lực siêu hình mãnh liệt nào thôi thúc chủ nghĩa anh hùng ở
Hoàng Cơ Minh biết đi là chết, biết giao chiến là chết, biết vượt tuyến về "đất Mẹ"
là chết?
Có phảng phất linh hồn của những tướng lãnh tuẫn tiết ở chiến trường miền nam
Việt Nam trước 1975 soi đường cho ông đi vào cõi vinh quang ?
Có đâu đây oan hồn của 5 nhà báo Mỹ gốc Việt lên tiếng đòi "nợ"?
Có âm u anh hồn của những kháng chiến quân bỏ thây nơi khu chiến xa xăm?
Tất cả, cuối cùng, suối vàng thiên thu là nơi tụ họp của nghĩa sĩ đài dũng lược.
Lẽ Sống và Cái Chết của một con người mang giòng máu cách mạng đã đi vào
huyền thoại:
Huyền thoại Hoàng Cơ Minh./
( California 3 giờ khuya 22 nov, 2015)
* Lời ông Hoàng Cơ Minh theo bài viết của ông Nguyễn Xuân Nghĩa
+++++++++++++++++++++++++++++
XEM THÊM:
Bài phát biểu cuả nhà báo Lý Kiến Trúc trong buổi tiếp tân Đại hội ra mắt
đảng Việ t Tân tại Bá Linh ngày 19/9/2004.
Nhìn lại quá khứ, nhìn tới, chuyện gì sắp tới?
Thưa quí vị và các bạn, tôi tên là Lý Kiến Trúc đến từ California;
Cách đây 50 năm, ngày 18 tháng 2 năm 1954, một hội nghị quốc tế giữa 4 nước
Mỹ, Anh, Pháp và Liên Xô triệu tập tại Bá Linh bàn về việc thống nhất nước Đức,
khong thành. Sau cùng, từ Bá Linh dẫn tới Geneve vào ngày 20 tháng 7, 1954 kết
thúc chiến tranh Đông Dương, chia hai tổ quốc Việt Nam và biến VN thành lằn
ranh quốc cộng. Từ đó Quốc Cộng tiếp tục giết nhau liên miên.
Ngày 9/11/1989, bức tường đỏ Bá Linh sụp đổ, nước Đức, dân tộc Đức thống nhất
không tốn một giọt máu căm hờn.
Hôm nay, ngày 20 tháng 9 năm 2004, đứng tại Bá Linh, tôi được ban tổ chức cho
phép tôi phát biểu đôi điều suy nghĩ, đứng ở góc độ của một người làm truyền
thông độc lập, nói lên tầm nhìn của cá nhân tôi trước bối cảnh một sự kiện trọng
đại: đó là việcï ra đời chính thức và công khai của Việt Nam Canh Tân Cách
Mạng Đảng.
Tôi hết sức biết ơn cơ hội này, và trước hết, tôi xin chúc mừng đại hội, quí vị và
các bạn thành công và sẽ thành công hơn nữa.
Thưa quí vị và các bạn;
Có lẽ trong suốt thế kỷ 19 và 20, ngoại trừ thế chiến thứ nhất, thế chiến thứ hai,
trên thế giới này không có một dân tộc nào, quốc gia nào đổ nhiều xương máu, tàn
khốc, bi thương và phức tạp kéo dài liên miên như đất nước - dân tộc Việt Nam
chúng ta.
Nhớ về thời thái cổ, từ buổi bình minh của dân tộc (*), huyền sử Rồng Tiên-Lạc
Long Quân nói với Âu Cơ: “Ta với nàng không thể sống chung với nhau đựơc mãi,
nàng hãy mang 50 con lên núi, 50 con sẽ theo ta xuống biển”. Tản ra để sống - để
sinh sôi. Tản ra cùng khắp trên mặt đất, hải đảo. Tản ra hay là Di dân. Kể từ Long
Quân - Âu Cơ, thuyết Việt tộc di dân đã hình thành; phải chăng, một dân tộc vạn lí
trường chinh đã và đang nẩy nở khắp địa cầu, đi tới đâu cũng để lại dấu vết bàn
tay lao động - bản hồn sáng tạo Việt Nam.
Theo qui luật của xã hội, lịch sử, vận nước nổi trôi (**), lòng người khi tan nát ,
khi keo sơn; các nhà nghiên cứu về dân tộc học, xã hội học, địa chí học, ngay cả
các nhà quân sử vẫn chưa giải đáp được cái việc người Việt Nam có cùng chủng
tộc, cùng tiếng nói, ký tự, lại có thể phân tranh chém giết ruột thịt nhau kinh khủng
như vậy. Người ta tạm thời viết về kho tàng chiêán tranh Vịệt Nam sở dĩ nó tàn liệt
như vậy vì: Vì nội chiến; Vì ý thức hệ; Vì bãi đấu trường lý tưởng của văn minh cơ
khí; Vì Công Hầu Khanh Tướng… tranh Bá Đồ Vương... Vì cái gì đi nữa thì chỉ
nội cuộc chiến Quốc - Cộng, đã chôn lên núi mẹ 3 triệu người thịt nát xương tan,
hàng trăm ngàn người chìm thây xuống đáy biển cha lạnh lẽo.
Bởi vậy! Vì chính khí, hôm nay, những người dân Việt cố bám lấy quê hương mà
sống (***), quí vị và các bạn trong Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, khắp
góc bể chân trời về đây hội nghĩa, dõng dạc lên tiếng rằng: Phải Canh Tân Lại
Con Người, Phải Canh Tân Lại Đất Nước để mà sống.
Đến lúc này thì quí vị chắc không ngạc nhiên về những điều tôi muốn nói, nhưng
tôi nói có đủ không, vẫn còn thiếu nhiều lắm; chúng ta hãy cùng nhau nói lên tiếng
nói Việt Nam.
Ở nước Mỹ, sau 1975, dư luận thường nhắc đến cái gọi là: “Hội Chứng Việt
Nam”. Tôi lại nghĩ rằng, không chỉ người Mỹ mới chịu đựng cái “hội chứng” đó,
mà cả thế giới cộng sản hay thế giới tự do gởi những đạo quân quốc tế tham chiến
ở Việt Nam cũng phải chịu đựng cái “hội chứng” đó; không những thế, ngay cả
phe CS Hà Nội, phe Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, phe Cộng Hòa Sàigòn, phe
Thành phần thứ ba cũng phải chịu đựng cái “Hội Chứng Việt Nam”.
Tôi xin chứng minh:
- Thượng nghị sĩ Mc Cain nói: “Kẻ gian đã thắng”. (1)
- Cựu Tổng Thống Bill Clinton viết: “Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương vẫn còn
mang trong đầu óc giáo điều cộng sản”.(2)
- Tổng thống George Bush nói: “Gạt vào quá khứ lịch sử cay đắng về Việt
Nam”.(3)
- Nhà văn Nguyễn Quốc Trụ viết: “Muốn vượt qua được cái mốc lịch sử 30 tháng
1975 là Lò Cải Tạo, hoặc đau rất đau, là Cái Nhục Thắng Trận! (4)
- Viện Bảo tàng Oakland Museum of California viết: “Trong những năm của thập-
niên 1980s, người Mỹ sẵn lòng bỏ qua những nỗi ưu tư về cuộc chiến tại Đông-
Nam-Á, nhưng họ vẫn phải chịu đựng những hậu-quả”. (5)
- Viện Đại học Boston Massachusett-Chương trình nghiên cứu về Việt Nam đòi:
“Tái cấu trúc lại cộng đồng Việt Nam hải ngoại”. (6)
- Bình luận gia Ngô Nhân Dụng viết: “Muốn xây dựng lại một xã hội văn hiến cần
có thời gian, phải tập sống theo các quy tắc lễ giáo trong vài thế hệ; mà phá hủy
nền văn hiến của xã hội thì dễ hơn là xây dựng lên, muốn dựng lại cũng phải hàng
thế hệ nữa”. (7)
V,v...
Ta thử tìm hiểu một góc lý do của nó. Trên tấm thiệp mời của quí vị đã nói lên
phần nào: “Cốt lõi của vấn đề Việt Nam là độc lập dân tộc và canh tân đất nước
kéo dài từ nhiều thế kỷ trước cho đến nay vẫn chưa được giải quyết rốt ráo. Giải
đáp chung cho hai bài toán liên hoàn này là một cuộc cách mạng toàn diện...!”
Thưa quí vị và các bạn, đó là lý do. Thế còn nguyên nhân và hệ quả sâu xa của lý
do đó là gì? Tôi nghĩ rằng quí vị và các bạn đã có lời giải đáp thỏa đáng.
Riêng tôi, tôi xin mạo muội bày tỏ thêm đôi điều suy nghĩ:
Từ lý do đi tới nguyên nhân và hệ quả là một quãng đường gậm nhấm lịch sử. Sử
quan của người Cộng sản cho rằng: tiến trình tất yếu của một dân tộc phong kiến
nô lệ phải kinh qua chặng đường giải phóng bằng chuyên chính vô sản; Sử quan
của người Tư sản cho rằng không cần trả giá bằng sinh mạng mà theo qui luật
thời thế vẫn có độc lập tự do! Thế còn sử quan của bọn cơ hội chủ nghĩa là gì???
Một nhà tư tưởng Việt Nam nói rằng: Hoa Độc lâp phải bón bằng máu! Hoa Tự do
phải tưới bằng xương!
Người ta phân vân tự hỏi: máu thịt người cộng sản và máu thịt người không cộng
sản có cùng một màu đỏ không, khi tưới lên mảnh đất Việt Nam? Ghê sợ thay cái
lý tắc chủ nghĩa xa lạ ở đâu đâu trôi sông lạc chợ đến nước Việt, nó làm thay đổi
diện mạo dân tộc đến tận cùng gốc rễ.
Cho đến bây giờ, khi mà niềm nhức nhối về di sản cuộc chiến Bắc-Nam vẫn chưa
tàn lụi, ý thức hệ Mác-Lê chưa kịp “xóa đói giảm nghèo” thì “thặng dư giá trị” đã
lên ngôi thống trị.
Người ta lại vội vã giương cao khẩu hiệu mới.
Có thể chúng ta, người Việt tự do hải ngoại sẽ không cần đòi hỏi những lời kêu gọi
“xóa bỏ hận thù” hay cần phải “thực tâm sám hối”.
Có thể chúng ta, người Việt hải ngoại sẽ “về nguồn” mà không cần thiết quên đi
quá khứ.
Có thể chúng ta nghi ngờ tấn tuồng “hòa giải – hòa hợp” trước sau gì sẽ đi đến
“hòa tan”.
Có thể, đối với suy nghĩ của cộng đồng Việt Nam tự do hải ngoại: đồng bào ta
không hề hận thù! đồng bào ta ra đi vẫn giữ nguyên nguồn cội! đồng bào ta không
hề chia rẽ!
Vấn đề là mọi thuộc tính dân chủ của dân tộc đều thiếu sót từ một căn bản đối
trọng pháp quyền, dân quyền, nhân quyền. Thí dụ: Nghị quyết thống trị 36. Vấn đề
là “Sau 1975, sơn hà kể như thống nhất... Nhưng đảng Cs vẫn tiếp tục cách ăn ở
đến nỗi chia cắt đất nước, chia cắt dân tộc, chia cắt lòng người...” (****)
Thưa quí vị; tôi nghĩ rằng, hôm nay, để có một phương trình khả thể tiến tới tự do
dân chủ cho một Việt Nam hậu cộng sản phải là tiến trình của xu thế đa nguyên đa
đảng.
Nhưng, để cảnh giác, chúng ta, một dân tộc thấm đòn hơn hơn hết về hàng loạt
ngôn từ tự do - dân chủ - độc lập - công bằng - hạnh phúc, chúng ta hiểu rằng: từ
ngữ này từ khái niệm để biến thành một khát vọng, rồi từ khát vọng để biến thành
một hiện thực, chúng ta phải trả bằng một giá gian nan phi thường. Phi thường ấy,
sẽ dành cho những ai cả gan xẻ đường tiên phong, phi thường ấy là niềm mơ ước
thiêng liêng cho những ai dám từng sống và chết vì tự do, dân chủ.
Nhưng, xẻ đường tiên phong bằng cách nào? Bằng chuyên chính tàn ác, bằng hận
thù đằng đêằng hay bằng diễn biến hòa bình? Biện pháp nào có khả năng chuyển
hoán chế độ độc tài đảng trị hiện nay trong hòa bình và đối thoại? Điều đó chưa
thể kết luận ngay được.
Chúng ta thử đưa ra phương trình: Thiết lập đảng đối lập với đảng cộng sản trong
một nước cộng sản.
Vậy thế nào là một Đảng Đối Lập?
Có người sẽ cho rằng đảng đối lập chỉ là đảng “cuội” mà thôi!
Thế nhưng, có ai ngờ rằng: Công đoàn Đoàn kết Ba Lan, Lech Walesa, lãnh tụ
cuộc cách mạng Solidarnosc, tổ chức chính trị đối lập với đảng cộng sản Ba Lan,
tháng 12 năm 1990 cướp đựơc chính quyền! Có ai ngờ rằng, Václav Havel, nhà
văn, nhà soạn kịch Tiệp Khắc, lãnh tụ một tổ chức chính trị đối lập với đảng cộng
sản Tiệp cướp đựơc chính quyền! Có ai ngờ rằng, trong lúc hàng vạn đảng viên
của các tổ chức cách mạng sờ sờ trước mắt lại để cho đảng Việt Minh mùa thu 45
cướp được chính quyền! Lịch sử có những oái oăm bất ngờ của nó, nhưng giá trị
bất biến của những bài học lịch sử vẫn còn nóng hổi, ta phải học lại lịch sử theo
góc độ mới. Tất nhiên, đối lập cũng có những bất trắc của nó.
Tại sao nhu cầu của thế - lực chính trị hôm nay, cần phải có đảng đối lập?
Đối lập có đứng ngoài ngưỡng cửa của xu thế giao lưu đa phương toàn cầu hóa
hay không?
Đối lập có phải là một ranh giới của chính trị hay không?
Đối lập có cần phải đối thoại trực tiếp hay gián tiếp hay không?
Tiên quyết, đối lập là cái quyền có tiếng nói, cái quyền có phát biểu, cái quyền có
tuyên truyền đến khắp mọi nơi, mọi chốn, mọi người.
Chỉ có đối lập mới biết phải: “Xây dựng cái gì cần xây dựng, phá vỡ những gì cần
phá vỡ, đập tan những bức tường ngăn cách cần đập tan”. (8)
Đã đến lúc đối lập bên trong khi xác định mục tiêu trường kỳ là chống lại mọi biện
pháp cường quyền áp đặt lên đầu lên cổ nhân dân trong nước về chính sách văn
hóa, chính sách chính trị, chính sách kinh tế, chính sách an ninh quốc phòng,
chính sách quốc kế dân sinh,v.v... Thí dụ: hàng chục, hàng trăm nhân vật cấp tiến,
ly khai, hiện đang bị trù dập, quản chế, bỏ tù.
Đã đến lúc đối lập bên ngoài tạo một thực thể chính trị, một tập hợp trí tuệ Thí
dụ: Ngay tại Little Saigon nam California, cuộc xuống đường của mấy chục ngàn
người biểu tình chống biểu tượng cộng sản và lá cờ vàng vẫn còn tượng trưng cho
một công việc chưa xong.
Vậy thì, đã đến lúc đảng cộng sản Việt Nam hãy lắng nghe quyền lên tiếng của đối
lập.
Vậy thì đã đến lúc đảng cộng sản Việt Nam hãy nhường sân chơi cho quyền tham
chính của đối lập.
Chỉ khi nào có đối lập thực sự, mới thực sự nói đến tự do-dân chủ-độc lập-công
bằng-hạnh phúc.
Thế giới của thế kỷ 21, nơi đất nước Hoa Kỳ mà người Việt tự do đang sống, cho
chúng tôi quyền phát biểu tư tưởng; chúng tôi ao ước một ngày không xa, quyền
phát biểu tư tưởng đối lập hiện diện cụ thể và tràn lan ở Việt Nam.
Thưa quí vị và các bạn; đến lúc này thì quí vị chắc không ngạc nhiên về những
điều tôi muốn nói, nhưng tôi nói có đủ không, vẫn còn thiếu nhiều lắm; chúng ta
hãy cùng nhau nói lên tiếng nói Việt Nam.
Tôi tin rằng, tôi không lên tiếng cô đơn, mà chung quanh tôi có quí vị và các bạn.
Tương lai trong tầm tay của quí vị và các bạn.
Lý tưởng của đối lập là trái tim Việt Nam.
Xin cám ơn toàn thể quí vị và các bạn./
Lý Kiến Trúc
* Chữ của Trần Ngọc Ninh.
** Chữ của Phạm Duy
*** Chữ của Nguyễn Đình Toàn.
**** Chữ của LM Phêro Nguyễn Hữu Giải, LM Phêrô Phan Văn Lợi.
(1) Mc Cain, W.D.C., 2003.
(2) Bill Clinton, My Life.
(3) George W. Bush, Philadelphia, 7-2004.
(4) Nguyễn Quốc Trụ: “Nếu Đi Hết Biển”, VĂN HÓA 1-8-2004.
(5) Oakland Museum of Califonia – Triển lãm chủ đề: WHAT’S GOING ON?
EXHIBITION Khai mạc ngày 28-8-2004.
(6) Boston Massachusett University.
(7) Ngô Nhân Dụng, nhật báo Người Việt 20 tháng 8-2004.
(8) Teresa Heinz Kerry, Đại hội đảng Dân Chủ Hoa Ky, Boston 27-7-2004.
Trong một dịp đến thăm tòa soạn báo Văn Hóa trên đường Moran,
Westminster, nam California ngày 6 tháng 10, 2006, Tt trái: Các ông Nguyễn
Kim nguyên Chủ tịch đảng Việt Tân, Lý Thái Hùng Tổng bí thư đảng Việt
Tân, Đỗ Hoàng Điềm tân Chủ tịch đảng Việt Tân, Nguyễn Trọng Việt nguyên
Ủy viên Trung ương đảng Việt Tân, Đoàn Thanh Liêm, thân hữu báo Văn
Hóa, một trong rất ít cây bút hoặch định về định chế Xã hội Dân sự.
A.C. Thompson-Terror in Little Saigon: "Khủng bố trong Little Saigon" hay
"Nỗi kinh hoàng trong Little Saigon"?
Mặt Trận là Mặt Trận; Việt Tân là Việt Tân; K9 là K9 - là ẩn số dấu mặt?
- Tòa soạn xin cám ơn những quý vị, những bạn đọc đã gởi các bài viết đến Văn
Hóa gồm các tác giả như: Các ông: Nguyễn Hữu Nguyên, Bằng Phong Đặng Văn
Âu, Ts Nguyễn Phúc Liên, Kiêm Ái, Đoàn Thạch Hãn, Giao Chỉ Vũ Văn
Lộc, Dũng Đinh, Huỳnh Nguyên Thi, Lữ Giang, Ngô Kỷ, Ngọc Lan, Nguyễn Văn
Chức, Tôn Nữ Hoàng Hoa, Trung Lĩnh, Phạm Văn Thành, Nguyễn Thanh Tú ...
Xin trân trọng và ghi nhận các ý kiến của quí vị.
- Đóng góp vào chủ đề số báo kỳ này, Văn Hóa trích đăng nguyên văn các bài phát
biểu, thông tin của các vị: Thông cáo Báo chí (Hoàng Tứ Duy),Tiến sĩ Đỗ Hùng,
TNS Janet Nguyen, Tiến sĩ Trần Diệu Chân, Kỹ sư Đỗ Hoàng Điềm và Tiến sĩ
Nguyễn Đình Thắng.
- Ngoài ra, Văn Hóa cũng trích và loan tải lại các hình ảnh thu thập từ các nguồn
thông tin khác. Tất cả các bài viết, tư liệu, hình ảnh loan tải trên
http://www.nhatbaovanhoa.com đều dựa trên tinh thần thông tin khách quan,
không thiên kiến, vô tư. Mọi nhận định, phán xét xin dành cho quí vị. Mời quý vị
theo dõi.
* Chú thích: Mọi đóng góp, ý kiến, xin gởi về E-mail: [email protected] /
Trên nguyên tắc, tòa soạn giữ kín nguồn tin trừ khi người gởi yêu cầu công bố.
Những câu chữ in đậm do tòa soạn chú ý.
Phần 1- Trích nguyên văn các bài của ông Hoàng Tứ Duy, Ts Đỗ Hùng,TNS
Janet Nguyen, Ts Trần Diệu Chân, Ks Đỗ Hoàng Điềm và Ts Nguyễn Đìng
Thắng.
Phần 2- Hình ảnh tướng Hoàng Cơ Minh ở Hoa Kỳ, ở khu chiến Thái Lan và
ở biên giới Miên -Việt.
Phần 3- Hình ảnh đảng Việt Tân ra mắt ở khu chiến.
Phần 4- Hình ảnh đảng Việt Tân ra mắt ở Bá Linh.
Phần 5- Các phát biểu về K9.
Hoàng Tứ Duy:
Thông Cáo Báo Chí của Đảng Việt Tân về những cáo buộc trong phim
“Terror in Little Saigon” của hệ thống truyền hình PBS.
Vào ngày 3/11/2015, đoạn phim “Terror in Little Saigon” trên hệ thống truyền
hình Public Broadcasting Service (PBS) và mạng Internet đã đề cập đến Mặt
Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và Tướng Hoàng Cơ Minh,
người sáng lập Đảng Việt Tân.
Trước sự kiện này, Đảng Việt Tân:
1. Khẳng định Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam hoàn toàn
không có liên hệ gì đến cái chết của những ký giả gốc Việt mà nhóm phóng viên
Richard Rowley và A.C. Thompson của ProPublica cáo buộc trong đoạn phim nói
trên.
Hai nhân sự này đã đơn phương bác bỏ kết luận điều tra của một phần hành thuộc
Cơ Quan Điều Tra Liên Bang (FBI) làm việc liên tục trong 15 năm. Đó là không
tìm đủ chứng cớ để khởi tố ai. Thay vào đó 2 nhân sự nêu trên dựng lên các cáo
buộc dựa vào lời của vài người giấu mặt, vài người thiếu uy tín, và suy diễn chủ
quan của HAI cựu nhân viên điều tra. Đây là cách làm việc thiếu đạo đức chuyên
môn và cho thấy chủ đích đã có từ trước của người thực hiện đoạn phim. Trong
suốt 30 năm qua, không hề có một thành viên Mặt Trận nào bị khởi tố về bất kỳ
trường hợp giết người nào mà đoạn phim đề cập.
2. Cực lực phản đối thái độ xúc phạm đến danh dự và hoài bão của Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa, bao gồm cả Tướng Hoàng Cơ Minh và nhiều thành viên
Mặt Trận; Cực lực phản đối chủ ý xuyên tạc chính nghĩa và nỗ lực đấu tranh của
Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản.
Đoạn phim đã cố tình dán nhãn nỗ lực tranh đấu cho tự do và dân chủ tại Việt Nam
của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại chỉ là để tái diễn chiến tranh và bị xách
động bởi những thành phần cực đoan xuất thân từ tập thể cựu quân nhân
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Ngay lúc này, đảng Việt Tân đang tập trung vào nỗ lực tham gia cùng đồng bào
trên cả nước và khắp thế giới phản đối CSVN trải thảm đỏ tiếp đón Tập Cận Bình,
kẻ đại diện tập đoàn xâm lược Bắc Kinh.
Trong những ngày tới, Đảng Việt Tân sẽ có những phản đối chính thức đối với
ProPublica và hệ thống PBS, và sẽ kính báo đến các cơ quan truyền thông và đồng
bào khắp nơi.
Ngày 4 tháng 11 năm 2015
Mọi chi tiết xin liên lạc:
Hoàng Tứ Duy: +1 (202) 470-0845
+++++++++++++++++++++++++++
Ts Đỗ Hùng:
Thư Lên Tiếng của Little Saigon San Jose Foundation - do Ts Đỗ Hùng, chủ
tịch trung tâm Little Saigon Foundation gởi PBS ngày 9-11-2015
http://baocalitoday.com/vn/tin-tuc/cong-dong/thu-len-tieng-cua-little-saigon-san-
jose-foundation.html
LITTLE SAIGON SAN JOSE FOUNDATION
2396 Senter Road, Suite #45, San Jose, CA 95112
Email: [email protected]
Phone: 408-679-8902
Thư Lên Tiếng
San Jose, Ngày 9 tháng 11 năm 2015
Kính gởi: Giám Sát Viên Hệ Thống Truyền Thông PBS, Nhà Sản Xuất Chương
Trình Frontline và Chủ Bút Cơ Quan Báo Chí ProPublica
Thưa quý vị:
Chúng tôi hoan nghênh và cảm kích hệ thống truyền thống PBS và các nhà sản
xuất cùng các chủ bút của chương trình Frontline trong việc truy tìm công lý cho
những nạn nhân bị giết, nhất là những người đã hành xử quyền tự do tư tưởng mà
cuốn phim đã đề cập. Tuy nhiên, có thề vì sự cố vấn khiếm khuyết hoặc có thể
không nắm vững sự hiểu biết lịch sử đặc thù về chính trị và văn hóa của người Việt
trong khoảng thập niên 80 từ các nhân sự điều hành thuộc chương trình Frontline
khi trình chiếu phim tài liệu “Khủng Bố ở Little Saigon” vào ngày 3 tháng 11 năm
2015. Cuốn phim này đã tạo một luồn phẫn nộ trong cộng đồng người Mỹ gốc
Việt trên toàn Hoa Kỳ. Với cái tựa đề sai trật của cuốn phim dù mang một cái
tên rất sôi nổi để lôi cuốn người xem, nhưng hoàn toàn không ăn khớp liên hệ gì
đến ý tưởng tốt đẹp chủ ý của cuốn phim. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt cảm
thấy bị xúc phạm danh dự và kính trọng của một cộng đồng tràn đầy sinh động
và uy tín.
Người Việt tỵ nạn cộng sản ở Hoa Kỳ luôn theo đuổi cho sự tự do và dân chủ cho
Việt Nam kể từ ngày Saigon thất thủ năm 1975. Tuy vậy, chúng tôi cũng là những
công dân Hoa Kỳ tôn trọng luật pháp chống lại bất cứ bạo lực và những hành
vi trái phép nào đối với những người khác chính kiến vì đây là một quốc gia tự do
và dân chủ. Chúng tôi hỗ trợ và hợp tác với chính quyền để vạch trần bất cứ cá
nhân hay tổ chức nào vi phạm luật pháp. Chúng tôi hỗ trợ sự công lý cho bất cứ
nạn nhân nào bị giết chết mà cuốn phim đã bênh vực. Tuy nhiên, với lối đặt tiêu
đề không đúng để tạo sôi nổi cho cuốn phim, các nhà sản xuất và phóng viên
đã hành xử bất công lẫn tấn công cộng đồng người Việt hải ngoại. Đây là một vài
khuyết điềm trong cuốn phim:
• § Tên gọi “Little Saigon” đã không hiện hữu trong thập niên 80 khi những vụ giết
người xảy ra như cuốn phim trình bày.
• § Việc mặc quân phục cùng với vũ khí hình thức của các cựu quân nhân Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa chỉ nhắm vào mục đích nghi lễ trong các ngày họp mặt thân
hữu, diễn hành trong ngày Tết Nguyên Đán, kỷ niệm ngày Quân Lực. Hình thức
thao diễn nhắm vào mục đích tưởng niệm và nhắc nhớ thế hệ trẻ nhớ đến sự hào
hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến Việt Nam.
Bởi vậy, khi dùng tên gọi “Little Saigon” cùng với sự suy diễn sai lầm về những
bộ quân phục nghi lễ qua cách tường trình là “tạo ra một cuộc chiến khác” đã
hướng dẫn sai lạc cho người xem. Ngay tại Hoa Kỳ, người Mỹ mang những bộ
quân phục và đóng kịch lại cuộc Nội Chiến Nam Bắc mỗi năm vào những ngày lễ
Memorial và ngày Cựu Chiến Binh đâu có nghĩa là Hoa Kỳ muốn trở lại cuốn
chiến đó. Thêm nữa, tên gọi “Little Saigon” ở các thành phố có đông người Việt tỵ
nạn cộng sản chỉ mới bắt đầu xuất hiện và công nhận bởi các giới chức từ thập niên
90 và là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt phát triển mạnh mẽ về sức
mạnh kinh tế, xã hội, văn hóa và chính trị ở Hoa Kỳ.
Các nhà sản xuất chương trình Frontline chắc sẽ không đặt tên “Khủng Bố ở
America” khi có nhiều vụ giết người không tìm ra thủ phạm xảy ra tại Hoa Kỳ. Với
lối đặt tên tựa đề “Khủng Bố ở Little Saigon”, quý vị đã xúc phạm danh dự của
cộng đồng người Việt, và với lối tường trình các hình thức nghi lễ của các cựu
quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như là hành động tạo một cuộc chiến
khác đã sỉ nhục một đồng minh sát cánh cùng quân nhân Hoa Kỳ chống lại Cộng
Sản trong cuộc chiến Việt Nam để bảo vệ Tự Do cho chúng ta.
Để tạo sự ủng hộ và tin tưởng từ cộng đồng người Việt với hệ thống truyền thông
PBS, chúng tôi yêu cầu hệ thống truyền thông PBS và các nhà sản xuất chương
trình Frontline gởi ra một lời xin lỗi chánh thức đến cộng đồng người Mỹ gốc
Việt và đến với các cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Cuốn phim cần
được phụ thêm lời phụ chú dẫn đầu để phân biệt thời điểm thập niên 80 khi những
vụ sát hại xảy ra và tên gọi Little Saigon chưa hiện diện. Thêm nữa, các hình thức
nghi lễ quân đội chỉ thực hiện cho mục đích tưởng niệm trong những ngày Diễn
Hành Năm Mới, Họp Mặt, ngày Quân Lực của miền Nam Việt Nam, ngày Tháng
Tư Đen, vân vân.., không phải là một thực tập quân sự để “tạo một cuốc chiến
khác” ở Việt Nam.
Chúng tôi rất mong quý vị có những biện pháp nhanh chóng và phúc đáp vấn đề
nhạy cảm này. Mọi thắc mắc xin liên lạc người ký tên dưới đây
Tiến Sĩ Đỗ Hùng
Chủ Tịch Little Saigon San Jose Foundation.
Nguyên Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali Nhiệm Kỳ I (1994-1996)
Bản sao gởi đến: Dân Biểu Liên Bang Zoe Lofgren
Dân Biểu Liên Bang Mike Honda
Thị Trưởng & Phó Thị Trưởng và Các Nghị Viên thành phố San Jose
Phóng viên A.C. Thompson
Báo San Jose Mercury News
Báo Register thuộc Orange County
LITTLE SAIGON SAN JOSE FOUNDATION
2396 Senter Road, Suite #45, San Jose, CA 95112
Email: [email protected]
Phone: 408-679-8902
Letter of Concerns
San Jose, November 9, 2015
To: PBS Ombudsman, Frontline and ProPublica Producers and Editors
Dear all:
We welcome and appreciate PBS and Frontline Producers and Correspondents for
the finding justice of the murdered victims, especially the ones who expressed their
freedom of speech illustrated in the film. However, due to the ill-advised and/or
lack of understanding the Vietnamese unique political and cultural history during
the 80s time frame from the Frontline staffs; this documentary film “Terror in
Little Saigon” that aired on November 3, 2015 has triggered an outrage to
Vietnamese-American community members throughout the United States. The
wrong title of the film, although created the sensational name to appeal the
audience, but completely misaligned with the honorable intent content of the film.
The Vietnamese-American community members feel violated the pride and
respectable image of a vi-brant and upstanding community.
The Viet émigré Community in the United States have always pursued the freedom
and democracy for Vietnam since the fall of Saigon in 1975. Nevertheless, we are
also the law binding U.S. citizens who oppose any violence and unlawful tactics
against any individuals who have different opinions since this is a free and
democratic country. We have supported and cooperated with authority to expose
any indi-viduals and/or organizations that violate the law. We support the justice
for any murdered victims as the film advocated, however, by using the inaccurate
and dramatic title for the film, the Producers and re-porters had done an injustice
and attack the Viet community abroad. Here are some erroneous facts in the film:
• § The name “Little Saigon” was not even existed of the homicides took place
during the 80’s time frame as shown in the film.
• § The wearing of military uniforms with decorated weaponry from the former
South Vietnam’s armed servicemen intended only for the ceremonial denotation
during the reunion, New Year Day Parade, South Vietnam Armed Forces Day. The
exercises are mainly for memorial purpose and reminding the younger generation
the pride of the South Vietnam Armed Forces during the Vietnam War.
Thus, by using the name “Little Saigon” with the misrepresenting the ceremonial
uniforms through the narrating of “creating another war” had misguided the
audience. Here in U.S, wearing uniforms and rec-reated the Civil War every year
during the Memorial and Veterans Days do not mean the United States wanted to
go back fighting that war. In addition, the name “Little Saigon” in every populous
Viet émigré cities started to emerge and recognized by the elected officials just
from the 90s’ time frame is the symbol of Vietnamese-American growth
community with robust economic, social, cultural and political forces in the United
States.
Frontline's Producers would not name “Terror in America” when there are
unsolved murders in every case happened in U.S. By using the title “Terror in
Little Saigon," the Frontline producers had violated the dignity of the Viet
community, and by showing the ceremonial rituals of the past South Vietnam
Armed Forces as the act of creating another war had insulted the U.S.’s former ally
who used shoulder to shoulder with U.S GIs to fight the Communists during the
Vietnam war to protect our freedom cause.
To build the support and trust from the Viet community to PBS, we would request
PBS and Frontline Producers to issue an official apology to Vietnamese-American
community and the former South Vi-etnam Armed Forces Servicemen. The film
should be included the editorial comments at the start to distinguish the early days
of 1980’s when those murders took place and Little Saigon name was not even
born yet. Furthermore, the ceremonial military rituals only serve as the memorial
events during the New Year Day Parade, Reunion Day, Old South Vietnam Armed
Forces Day, Black April Day, etc...., not a military drill to “create another war” in
Vietnam.
We would appreciate your swift action and response on this very sensitive matter.
Please direct any questions to the undersigned,
Barry Hung Do, Ph.D.
President of Little Saigon San Jose Foundation
First President of Vietnamese American Community in Northern California (1994-
1996)
Cc: Congresswoman Zoe Lofgren
Congressman Mike Honda
Mayor & Vice Mayor and Councilmembers-City of San Jose
Reporter A.C. Thompson
San Jose Mercury News
Register-Orange County Newspaper
++++++++++++++++++++++++++
Senator Janet Nguyen:
FOR IMMEDIATE Contact: Diana Moreno
RELEASE
November 10, 2015 (714) 741-
1034
Senator Janet Nguyen Reacts to
Frontline/ProPublica’s “Terror in Little Saigon” Report
(Garden Grove, CA) In response to the Frontline/ProPublica’s report “Terror in
Little Saigon”, Senator Janet Nguyen has reacted by sending a letter to
ProPublica’s Executive Chairman Paul Steiger. In the letter, Senator Nguyen asks
the organization for an apology for the mischaracterization of the Vietnamese-
American Community and calls on ProPublica to exercise better discretion in
future reports. ProPublica is the news organization that produced the report that
aired on the Public Broadcasting Service (PBS).
“I was displeased and offended by the blanket mischaracterization of the
Vietnamese-American community as political radicalists who will resort to
suppressing dissenting opinions through violent means,” said Senator Janet
Nguyen, who represents the nation’s largest community of Vietnamese residents
living outside of Vietnam.
“Terror in Little Saigon”, which aired on November 3rd, followed ProPublica
Correspondent A.C. Thompson’s journey to investigate the murders of five
Vietnamese American journalists between 1981 and 1990. The report goes on to
allege that “The Front”, a group that sought to overthrow the government of the
Socialist Republic of Vietnam, engaged in violent acts to suppress the dissenting
opinions of Vietnamese-Americans and was involved in the murders of the
journalists.
Unfortunately, the report mischaracterized the Vietnamese-American community
as sympathetic to “The Front’s” alleged efforts and depicted Vietnamese
Americans as a whole, as individuals who are willing to silence their opponents
through radical acts of violence.
In an effort to correct the report’s mischaracterization of the Vietnamese-American
community, Senator Nguyen took great pride in highlighting the accomplishments
of the Vietnamese-American community.
“Contrary to what was portrayed in the report, the more than 1.7 million
Vietnamese-Americans are law-abiding citizens that contribute to the rich tapestry
of America’s society,” said Senator Janet Nguyen. “Given the great struggles that
Vietnamese-Americans immigrants have overcome and the many contributions
they have made in this great nation, I would respectfully encourage ProPublica to
issue an apology to the Vietnamese-American community and to exercise better
discretion in their future reports.”
Senator Nguyen’s letter was also shared with PBS President and CEO Paula
Kerger, as well as Frontline Producer Richard Rowley and ProPublica
Correspondent A.C. Thompson.
About Senator Janet Nguyen
Senator Janet Nguyen was overwhelmingly elected to represent the residents of
California’s 34th State Senate District in 2014. With this victory, Senator Nguyen
became the first woman elected to represent the 34th Senate District and the first
Vietnamese-American in the country to be elected to the State Senate. Senator
Nguyen is the highest-ranking Vietnamese American elected official in the United
States.
The 34th State Senate District includes the cities of Fountain Valley, Garden
Grove, Los Alamitos, Santa Ana, Seal Beach, Westminster, the unincorporated
communities of Midway City and Rossmoor, as well as portions of Anaheim,
Huntington Beach, Long Beach, and Orange.
++++++++++++++++++++++++
Thông tin của Ts Trần Diệu Chân:
Ai đứng đằng sau “Terror in Little Saigon”?
Ngọc Lan
Trong phỏng vấn của Báo Người Việt, ông A.C. Thompson, người thực hiện phim
“Terror in Little Sai Gon” đã cho biết Tony Nguyễn là người đã đề nghị, hợp tác và
hướng dẫn ông làm phóng sự điều tra về cái chết của 5 nhà báo Việt Nam từ 1981
đến 1991.
Trong phim, webstory dài 72 trang và kể cả trong bài phỏng vấn nói trên, A.C.
Thompson đã không đưa ra bất cứ chứng cứ gì mới mà hoàn toàn dựa trên những
đồn đãi, phát biểu vô trách nhiệm của một số người để cáo buộc Mặt Trận là sát
thủ của các vụ án nói trên.
Tại sao ông A.C. Thompson lại tốn bao nhiêu thì giờ, công sức, tiền bạc để làm
một đoạn phim dài 1 tiếng đồng hồ mà không đưa ra được những thông tin gì mới?
Hơn thế nữa ông A.C. Thompson đã cố tình bác bỏ hoàn toàn kết luận của cơ quan
điều tra liên bang Hoa Kỳ (FBI) là không có đủ chứng cứ để truy tố ai, sau 15 năm
điều tra và đã đóng hồ sơ vào giữa thập niên 90.
Động lực của A.C. Thompson trong việc thực hiện đoạn phim với tựa đề mang tính
giật gân “Khủng bố tại Sài Gòn Nhỏ” này là gì?
Câu trả lời phần lớn nằm ở người đã hướng dẫn và hợp tác với A.C. Thompson
thực hiện cuộn phim này chính là Tony Nguyễn.
Tony Nguyễn là ai?
https://hanaleisomar.wordpress.com/2011/06/27/first-timers-only-an-interview-
with-tony-nguyen/
Tony Nguyễn là một thanh niên khoảng 40 tuổi, tốt nghiệp đại học Berkley, là ổ
thân cộng và phản chiến nổi tiếng ở miền Tây nước Mỹ vào thập niên 70s-80s.
Trong một cuộc phỏng vấn của Báo Tuổi Trẻ vào tháng 8/2004, Tony Nguyễn đã
cùng một vài bạn trẻ lập ra nhóm Viet Unity để tạo cầu nối giữa Việt Nam với
cộng đồng người Việt tại Mỹ, và đến tháng 5/2014 tổ chức buổi hội thảo về chiến
thắng Điện Biên Phủ tại Oakland, nhằm công khai hoạt động.
Báo Dân Trí của CSVN (ngày 2-5-2005) đã có một bài viết về hoạt động của nhóm
Viet Unity và Tony Nguyễn như sau:
“Những người ‘kết nối’ đất mẹ
Ở California có một nhóm Việt kiều trẻ tên gọi Viet Unity. Những ngày cuối tháng
2 (2005) nhóm này tổ chức một cuộc triển lãm về các pano cũ phản đối chiến tranh
ở Việt Nam cách đây 30 năm.
Các thành viên của nhóm đã quyết tâm tổ chức cuộc triển lãm bất chấp những ý
kiến phản đối và lời đe doạn của một số ít người Việt khác mà đa phần ở tuổi cha
chú của họ.
Tony Văn Nguyễn là một thành viên của nhóm Viet Unity. Anh cho rằng ở Mỹ,
nhiều người lớn tuổi trong cộng đồng còn có tư tưởng bảo thủ. Họ vẫn còn giữ
quan điểm của chế độ Sài Gòn trước năm 1975.
Theo Tony, thế hệ trẻ phải vượt lên lối mòn ấy, phải có suy nghĩ ít gây hại hơn mà
cụ thể, chính họ phải là nhịp cầu nối giữa những người Việt tại Mỹ với đất mẹ.”
Vào tháng 6/2005, nhóm của Tony Nguyễn cũng đã cực lực chống lại Nghị quyết
SCR17 “Công Nhận Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” của tiểu bang California, và cũng chống
lại việc thành phố Garden Grove, Nam California thông qua nghị quyết cấm các
cán bộ CSVN đến vùng Garden Grove.
Sau vụ chống này, các hoạt động của Tony Nguyễn tập trung vào việc cổ võ cho
chủ trương hòa hợp hòa giải với CSVN, giúp đỡ các nạn nhân chất độc da cam ở
Việt Nam; đồng thời mạnh mẽ phê phán cộng đồng người Việt hải ngoại là cực
đoan, chống cộng quá khích.
Để minh chứng cho điều này, từ giữa năm 2008, Tony Nguyễn đã tự nghiên cứu
thực hiện một phim tài liệu liên quan đến cái chết của Dương Trọng Lâm, một
thanh niên thân Hà Nội bị bắn chết tại San Francisco vào tháng 8/1981.
Phim lấy tên là “Enforcing the Silence”, mô tả về cái chết của một người thanh
niên đã bị thành phần chống cộng cực đoan sát hại. Mặc dù lúc đó một tổ chức có
tên là Diệt cộng hưng quốc đảng công khai nhận trách nhiệm về vụ này; nhưng
Tony Nguyễn vẫn cáo buộc Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam
đã ra tay sát thủ.
Phim nói trên hoàn tất và ra mắt vào giữa Năm 2011, theo như Tony Nguyễn là để
đánh dấu 30 năm ngày Dương Trọng Lâm bị giết.
Mặc dù phim được tổ chức Veteran for Peace, một tổ chức thân Hà Nội và ủng hộ
mạnh mẽ chiến dịch đòi Hoa Kỳ bồi thường nạn nhân vụ chất độc da cam, cổ võ
nhưng không có hiệu quả.
Năm 2014, Tony Nguyễn gặp A.C. Thompson tại Oakland và theo lời kể của
Thompson thì chính Tony Nguyễn là người đã thuyết phục thực hiện thiên phóng
sự điều tra vụ 5 ký giả Việt Nam bị giết nhưng chính quyền Hoa Kỳ đã làm ngơ.
Nhóm làm phim có mục đích gì?
Qua cuộc phỏng vấn với tờ Los Angeles Times và Hanalei Somar khi ra mắt cuốn
phim “Enforcing the Silence” năm 2011, Tony Nguyễn đã đưa ra những chủ điểm
chính mà ta thấy xuất hiện y hệt trong phim “Terror in Little Saigon” như sau:
- Kết tội Mặt Trận đứng đằng sau 5 cái chết của ký giả người Việt tại Mỹ.
- Kết tội chính phủ Hoa Kỳ đứng sau lưng đồng lõa với Mặt Trận để che lấp
tội ác.
- Đưa ra hình ảnh cực đoan, giết người bịt miệng, khủng bố của những tổ
chức đấu tranh và tập thể cựu chiến sĩ VNCH.
Cả hai cuốn phim, dù với một số chi tiết khác nhau, nhưng đều cùng dựa trên một
luận cứ, mục tiêu nhằm vẽ lên hình ảnh khủng bố của cộng đồng mà chính quyền
Mỹ đã làm ngơ.
Mục tiêu của Tony Nguyễn là muốn vận động dư luận nhằm triệt hạ uy tín của tổ
chức Mặt Trận và quan trọng hơn là bôi nhọ tập thể quân nhân QLVNCH là thành
phần cực đoan, đang cản trở chủ trương hòa giải hòa hợp với chính quyền CSVN.
Nhìn như vậy, chúng ta thấy động lực chính của Tony Nguyễn là cho sống lại vụ
án 5 ký giả bị giết để qua đó bôi bác hình ảnh cộng đồng người Việt thành cực
đoan, quá khích. Có phải là để dọn đường cho sự xuất hiện của một lực lượng thân
cộng mà chính Tony Nguyễn đang lãnh đạo qua Viet Unity?
Ai đứng sau Tony Nguyễn?
Phim Terror in Little Sai Gon chiếu trên hệ thống PBS toàn quốc vào lúc 10 giờ
đêm (giờ phía Đông) ngày 3/11, tức 10 giờ sáng giờ Việt Nam ngày 4 tháng 11.
Nhưng tại Việt Nam, tờ Thanh Niên Online (tờ báo của Hội Liên Hiệp Thanh Niên
CSVN) đã không chỉ đăng tin mà còn kèm theo một số nội dung, hình ảnh trong
phim phóng sự này vào lúc 6 giờ sáng giờ Việt Nam ngày 4/11, tức 4 tiếng đồng
hồ trước khi PBS chiếu chính thức.
Không những thế, ngay ngày 4/11 Thanh Niên Online còn cho biết là ProPublica,
nơi A.C. Thompson làm việc, đã gửi E Mail yêu cầu Thanh Niên giúp loan tải
thông điệp kêu gọi nhân chứng cung cấp thông tin các vụ ám sát nhà báo gốc Việt
do nhóm K-9 thực hiện.
Thanh Niên Online đã đăng đường dẫn Youtube mà Thompson của ProPublica đã
kêu gọi: “’Hãy giúp chúng tôi điều tra những vụ ám sát 5 nhà báo Mỹ gốc Việt’,
và tìm câu trả lời cho nghi vấn: ‘Tại sao giới hữu trách Mỹ không giải quyết được
việc này’.
Ai đã đưa phim và những kêu gọi giúp điều tra cho Thanh Niên Online?
Chắc chắn A.C. Thompson không thể làm được điều này. Người làm việc này
không ai khác hơn là Tony Nguyễn. Nói cách khác, chính Tony Nguyễn là người
đã dàn đựng để cho giới truyền thông CSVN nhập cuộc rất sớm, khai thác những
tiêu cực quanh “Terror in Little Saigon” hầu tấn công chúng ta.
Chính Tony Nguyễn đã cho báo LA Times biết cuốn phim “Enforcing the Silence”
đã nhận nguồn tài trợ từ Việt Nam (Nguyen said the film has received strong
financial backing from people all over the U.S., Canada and Vietnam).
Sự kiện CSVN bỏ tiền mua ảnh hưởng ở Hoa Kỳ xuyên qua chuyến viếng thăm
Hoa Kỳ vào tháng 8/2015 của Nguyễn Phú Trọng [qua bài viết “How Hanoi buys
influence in Washington, D.C” của tác giả Greg Rushford – ngày 4-8-2015] cho
thấy là càng lúc CSVN càng muốn lũng đoạn truyền thông Mỹ, để qua đó tác động
những tiêu cực lên cộng đồng.
*
Terror in Little Sai Gon không đơn thuần là phim phóng sự điều tra mà là phim
dựa vào 5 án mạng chưa tìm ra hung thủ để tiếp tục bôi nhọ Mặt Trận, cộng đồng
người Việt, và chính nghĩa đấu tranh của dân tộc.
Ngọc Lan
+++++++++++++++++++++++++++
Thông tin của Ts Trần Diệu Chân:
Kính gởi quý vị
Các buổi phỏng vấn trên đài truyền hình Viên Thao về phim Terror in Little
SG, và bản tin về chiến dịch "Tự Hào về Little SG" của các bạn trẻ VN.
Thu Khong Niem: https://youtu.be/vJh9map4-kU
Phong Van Ly Thai Hung Part
1: https://www.youtube.com/watch?v=20K67X_YBts
Phong Van Ly Thai Hung Part 2: https://www.youtube.com/watch?v=2ocir86hizM
Phong Van Ly Thai Hung Part
3: https://www.youtube.com/watch?v=HRBa6v9GeCQ
Phong Van Ly Thai Hung Part
4: https://www.youtube.com/watch?v=LuL6cuKjLNg
Phong Van Ly Thai Hung Part 5: https://youtu.be/MVhTzYB_aRM
Phong Van Hoang Thuong & Lai Duc Hung: https://youtu.be/ZKLkLXSvhKw
Phong Van Tien Si Do Hung 1: https://youtu.be/WvPCsm1U55M
Phong Van Tien Si Do Hung 2: https://youtu.be/pGnLrQo5o5A
2. TUỔI TRẺ VIỆT NAM HẢI NGOẠI TẠI NAM CALIFORNIA PHÁT
KHỞI KỀ TỪ NGÀY 15-11-2015 CHIẾN DỊCH TỰ HÀO VỀ LITTLE
SAIGON VÀ KHÔNG QUÊN VẬN ĐỘNG ĐỒNG HƯƠNG KÝ TÊN VÀO
THỈNH NGUYỆN THƯ CHUYỂN ĐẾN GIỚI CHỨC GIÁM SÁT CỦA PBS
- Mặc dù nhiều ý kiến khác nhau trong cộng đồng người Việt tị nạn và ngoài
cộng đồng xoay quanh cuốn phim "Terror In Little Saigon", tuy nhiên theo suy
nghĩ của mình như đã thưa trong thư mời đồng hương đến tham gia ngày "I Love
Little Saigon/Tự Hào Về Little Saigon" và ký thỉnh nguyện thư một cách tự do
và ôn hoà, giới trẻ Việt Nam hải ngoại hôm nay đang tiến bước. Đã biết "làm chính
trị" phải biết tính đa dạng và bản lĩnh của các người "cưỡi trên đầu sóng ngọn gió".
Giới trẻ hiện đang đứng tại đây không hội đủ điều kiện như thế nên chỉ ước muốn
tham gia vào những sinh hoạt văn hoá với hy vọng gìn giữ được trong khả năng
của mình những giá trị nhân bản của truyền thống dân tộc đối với quê hương cũ
của mình, theo đó cũng đã đóng góp cho sự phong phú của nét văn hoá đa dạng
trên quê hương thứ hai mà thực tại là Hoa Kỳ.
- Thực tế chương trình Frontline/ProPublica thuộc hệ thống PBS cho chiếu phim
"Terror In Little Saigon" với đoạn trailer như đã biết đã gây bất bình trong
cộng đồng người Mỹ gốc Việt, gây tai tiếng "khủng bố" trong mọi tầng lớp
của cộng đồng này trong lúc nạn khủng bố thế giới gia tăng, do đó giới trẻ đang tỏ
thái độ ôn hoà đối với hệ thống truyền thông này. Sự vận động đồng hương ký tên
vào thỉnh nguyện thư trên online để chuyển cho giới chức thẩm quyền của PBS là
một điều cần thiết.
Hoàng Thuỵ Văn
Little Saigon - 15/11/2015 - Tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại ở Nam California hôm
nay tụ họp tại trung tâm Bolsa để khởi động chương trình của Chiến Dịch "Tự Hào
Về Little Saigon".
LÝ DO
Trong dịp này tuổi trẻ sẽ vận động đồng hương ký thỉnh nguyện thư nói về
vấn đề chương trình truyền hình Frontline hợp lực với cơ sở báo chí điều tra
ProPublica cho ra đời phim "Terror in Little Saigon" chiếu trên hệ thống PBS gây
bất bình trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt hiện nay. Cộng đồng này bất bình vì
thái độ của nhà làm phim "Terror In LittleSaigon" thiếu công bằng khi tung
chiếu trailer không trung thực. Lấy cảnh thật diễn hành Tết đem cắt xén làm cái
của minh là không đúng đắn, cho chiếu đi chiếu lại cảnh người Việt tị nạn trong
diễn hành đóng vai những người lính Việt Nam Cộng Hoà ngày xưa có ẩn ý. Hơn
nữa phim nêu chú thích "An Old War Comes to a New Country" trong diễn hành
Tết năm 2015 vừa qua theo chương trình diễn hành Tết truyền thống của sắc dận
này. Sự diễn hành hằng năm của họ là nét văn hoá của người Việt tị nạn nhắc cho
thế giới của những người yêu chuộng Tự Do và sự thật nhớ lại sự độc ác Cộng sản
Bắc Việt khi phát động cuộc chiến tranh xâm lược Nam Việt Nam, một sự thật bị
chối bỏ, thiên vị trong cách dạy lịch sử về Vietnam War. Sự hiểu biết cần trung
thực lịch sử chiến tranh Việt Nam mới có thể thực hiện những tác phẩm loại như
thế này được thuyết phục.
Ở đây cũng không đề cập đến hành động ám sát các nhà báo, không ám chỉ Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh là thủ phạm hay không, không nói đến ai đúng ai sai. Điều
cần hơn là các người làm truyền thông báo chí phim ảnh có biết đâu là sự thật và
sự thật có được tôn trọng hay không? Có thấy được sự thật từ cuộc chiến tranh Việt
Nam hay không? Điều đó sẽ gây ra ảnh hưởng tốt hay xấu cho nhiều thế hệ người
dân Hoa Kỳ về sau.
Chẳng may cho người lính Mỹ và người lính đồng minh Miền Nam tự do, mọi
cách nói, viết vẽ theo luận điệu tuyên truyền có lợi cho chế độ cộng sản tàn ác phủ
chụp trên đầu người dân Nam Việt Nam 40 năm trước, đều đã góp phần cho cái
chết của 58 ngàn chiến binh Mỹ và 260 ngàn chiến sĩ của Nam Việt Nam là điều
mà người làm truyền thông báo chí phim ảnh có lương tâm chớ nên làm./
+++++++++++++++++++++++++++
Thông tin của Ts Trần Diệu Chân:
http://viettan.org/Phat-bieu-cua-%C4%90ang-Viet-Tan-ve.html
Phát biểu của Đảng Việt Tân về Terror In Little Sai Gon
Đỗ Hoàng Điềm
Vào lúc 13 giờ ngày 14/11/2015 vừa qua, đảng Việt Tân đã tổ chức hai buổi sinh
hoạt tiếp xúc với báo chí, đồng hương tại Nam California và Houston.
Sau đây là bài Phát Biểu Của ông Đỗ Hoàng Điềm, chủ tịch đảng Việt Tân trong
buổi tiếp xúc với báo chí và đồng hương tại Nam California 14/11/2015.
BBT - Web VT
Kính thưa Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
Kính thưa Ông Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California,
Kính thưa Quý vị đại diện các hội đoàn và cơ quan truyền thông,
Kính thưa Quý vị quan khách,
Trước khi bắt đầu phần trình bày của tôi, chúng tôi xin tất cả chúng ta hãy cầu
nguyện cho những nạn nhân bị thảm sát qua cuộc khủng bố mới xảy ra tại thủ đô
Paris, cho sự bình an của mọi người và đặc biệt cho cộng đồng người Việt tại Pháp.
Kính thưa Quý vị,
Trước hết, chúng tôi xin cảm ơn Quý vị đã nhận lời mời đến tham dự buổi gặp gỡ
ngày hôm nay. Như tất cả Quý vị đã biết, vào ngày 3 tháng 11 vừa qua, chương
trình Frontline của hệ thống truyền hình PBS đã chiếu phim phóng sự “Terror in
Little Saigon”. Phim này được thực hiện bởi một nhóm ký giả của tổ chức
ProPublica, với hai nhận vật chủ chốt là đạo diễn Richard Rowley và phóng viên
Adam Clay Thompson, gọi tên tắt là AC. Ngoài ra, phim này còn liệt kê danh tánh
hai người Việt đã cộng tác với họ là Tony Nguyễn và Jimmy Tòng.
Nội dung của phim có thể tóm gọn là nhằm cáo buộc tổ chức Mặt Trận Quốc Gia
Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam đã đứng đằng sau cái chết của một vài ký giả
người Việt trong thập niên 1980. Để giúp tạo ấn tượng Mặt Trận là thủ phạm, họ
đã vẽ lên hình ảnh tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản là khối người cực đoan, bạo
động, và đang muốn tiếp nối một cuộc chiến để lấy lại những quyền lợi và vị trí xã
hội đã đánh mất.
Từ tên gọi của phim cho đến nhiều đoạn trong phim đã xúc phạm đến chính nghĩa
đấu tranh của tập thể người Việt tỵ nạn, đến hình ảnh của các cựu quân nhân Quân
Lực Việt Nam Cộng Hòa và của cộng đồng người Việt. Điều này đã được rất nhiều
người nêu lên và đã có nhiều nỗ lực phản đối trực tiếp đến với nhóm làm phim và
đài truyền hình PBS. Ngoài ra, chúng tôi được biết ban đại diện cộng đồng và các
đoàn thể ở nhiều nơi đang thảo luận để có phản ứng thích đáng. Chúng tôi chỉ xin
kêu gọi mọi người hãy tiếp tay với các ban đại diện cộng đồng và các đoàn thể để
bảo vệ danh dự của tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản.
Vì phim đã đích danh ám chỉ Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt
Nam nên chúng tôi đã buộc phải lên tiếng trong tuần lễ vừa qua. Ngay lập tức vào
ngày 4 tháng 11, Đảng Việt Tân đã gửi thư phản đối đến ban giám đốc của đài
PBS, chương trình Frontline và tổ chức ProPublica.
Kính thưa Quý vị,
Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam đã ngưng hoạt động từ
nhiều năm qua nhưng tại sao ngày hôm nay Đảng Việt Tân lại phải lên tiếng? Lý
do đơn giản vì Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, vị Chủ Tịch của Mặt Trận cũng là
một trong những người sáng lập ra Đảng Việt Tân; kế đến trong hàng ngũ đảng
viên Việt Tân có nhiều người đã từng là đoàn viên của Mặt Trận và hiện nay vẫn
còn đang tiếp nối công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt
Nam; và sau cùng chúng tôi nhận thấy có nhu cầu phải bảo vệ danh dự của nhiều
đoàn viên Mặt Trận đã xả thân và hy sinh vì đất nước đồng thời phải làm sáng tỏ
những điều không đúng sự thật đã được trình bày trong phim.
Vì vậy qua buổi gặp gỡ cộng đồng ngày hôm nay, chúng tôi xin nói lên quan điểm
của Đảng Việt Tân được tóm gọn vào 5 điểm chính yếu sau đây.
Thứ nhất, chúng tôi rất chia sẻ với những đau đớn và mất mát mà thân nhân của
những người bị sát hại đã phải gánh chịu trong bao năm qua. Chúng tôi không chấp
nhận việc dùng bất kỳ hình thức bạo lực nào để giải quyết sự khác biệt trong chính
kiến, quan niệm hay chủ trương. Bởi lẽ đó, chúng tôi mong muốn công lý sẽ được
đem lại cho những người đã bị sát hại và cho gia đình của họ. Chúng tôi mong
rằng những ai có dữ kiện chính xác về những vụ án này hãy mạnh dạn trình
với các cơ quan chức trách. Đấy chính là một hành động để vừa giúp đem lại
công lý, vừa tẩy xoá sự tô vẽ của nhóm ký giả ProPublica là có sự bao che hay đe
dọa nào đó khiến cho các nhân chứng sợ hãi không dám lên tiếng.
Thứ hai, chúng tôi khẳng định tổ chức Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải
Phóng Việt Nam không hề chủ trương và cũng không liên quan đến việc sát hại
các ký giả người Việt như AC Thompson và Richard Rowley đã nêu lên trong
phim. Nhiều cơ quan cảnh sát với nhiều kinh nghiệm đã bỏ rất nhiều năm để điều
tra và cho đến nay chưa có bất kỳ một người nào của Mặt Trận đã bị truy tố. Ngay
cơ quan cảnh sát liên bang FBI đã đóng hồ sơ sau 15 năm điều tra với kết luận
không đủ bằng chứng để buộc tội một ai cả. Hoa Kỳ là một nước có luật pháp
nghiêm minh với những cơ quan điều tra rất chuyên nghiệp, và họ đã kết luận là
không có gì cụ thể để cáo buộc một ai đằng sau những vụ án mạng này.
Thứ ba, ký giả AC Thompson cáo buộc Mặt Trận đã có một bộ phận chuyên
việc ám sát gọi là K9 và chính bộ phận này đứng đằng sau các vụ sát hại. Chúng
tôi bác bỏ lời cáo buộc phi lý này của AC Thompson. Sự thật K9 chỉ là đơn vị tổ
chức bình thường, gọi tắt của Khu Bộ 9 như các Khu Bộ K1 Hoa Kỳ, K2
Canada, K3 Âu Châu v.v. thuộc Tổng Vụ Hải Ngoại của Mặt Trận, và dùng để
gom tụ những người ở rải rác các nơi xa hoặc có địa vị cao trong quá khứ nên
không tiện sinh hoạt tại một cơ sở địa phương.
Đến cuối năm 1984, ông Phạm Văn Liễu, nguyên Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ
Hải Ngoại, và những người trong nhóm của ông ta ly khai ra khỏi Mặt Trận
và quay lại tấn công tổ chức. Kể từ đó thì K9 được thêu dệt để trở thành một cái
gì ghê gớm qua những bài viết của ông Cao Thế Dung, một người trong phe của
ông Liễu. Trong thập niên 1990, một vài đoàn viên Mặt Trận đã kiện ông Cao Thế
Dung ra tòa về tội phỉ báng. Trong lúc đối chất, ông Dung đã chối quanh và cuối
cùng thú nhận những lời cáo buộc Mặt Trận đứng đằng sau các vụ án mạng chỉ là
những suy diễn của ông ta chứ không hề dựa trên bất cứ một bằng chứng cụ thể
nào cả.
Thứ tư, nếu gọi là một điều bất ngờ của phim “Terror in Little Saigon” chính là sự
tiết lộ kế hoạch của một cảnh sát điều tra tại San Jose, dùng thuế khóa làm lý cớ
để tìm hiểu Mặt Trận có liên quan gì hay không đến các vụ án mạng. Để nhắc
lại vào năm 1991, công tố viên quận Santa Clara đã truy tố một vài đoàn viên Mặt
Trận với tội danh trốn thuế một số tiền chưa đến 50 ngàn đô la. Thời đó, trong
khung cảnh có một số người sau khi ly khai Mặt Trận gay gắt qui chụp – dù
không đưa bằng chứng cụ thể - rằng Mặt Trận nào là lường gạt đồng bào, nào là
làm gì có chiến khu, nào là ông Hoàng Cơ Minh và “đồng bọn” đang tiêu xài
phung phí ở bên Nhật v.v. Có thể nói dư luận cộng đồng đã hoang mang và nhìn
Mặt Trận với cặp mắt rất xấu. Cho nên khi vụ thuế khóa đang tiến hành, Mặt Trận
liền đã bị xem là “có tội” bởi một số dư luận dù bồi thẩm đoàn hay quan tòa chưa
có kết luận.
Sự thật là năm 1995, sau khi công tố viên không có đủ chứng cớ để lập án trạng,
họ đã để nội vụ bị hủy bỏ và chính quan tòa đã quyết định bãi bỏ toàn bộ nội vụ
trước khi xét xử. Mặc dù quan tòa đã cho công tố viên thêm một năm sau đó để tái
lập hồ sơ nếu muốn, nhưng rốt cuộc bên công tố vẫn chọn không làm gì thêm và
nội vụ đã được đóng lại luôn từ 20 năm qua.
Ngày hôm nay, cuộn phim này đã ít ra nói lên hai điều: (1) mặc dù đã phải dùng
thủ thuật thuế khóa nhưng rốt cuộc nhóm điều tra cũng chẳng tìm được bằng chứng
gì để cáo buộc Mặt Trận liên quan đến các vụ án mạng, và (2) ngay cả trong vấn đề
tài chánh, công tố viên cũng không tìm được chứng cớ gì để chứng minh đã có sự
gian lận hay biển thủ tiền bạc cả. Tuy nhiên, ký giả AC đã trình bày sai lạc lý do
vụ thuế bị bãi bỏ để tạo ấn tượng đã có sự bao che từ cấp chính quyền cao hơn hay
vì công tố viên đã làm việc tắc trách.
Và thứ năm, lý do tại sao mà ông Hoàng Cơ Định và ông Nguyễn Kim đã từ chối
không trả lời phỏng vấn của AC Thompson? Trước hết là qua những thăm dò về cá
nhân AC Thompson và Richard Rowley đồng thời dựa trên những gì được biết về
cung cách làm việc của họ, chúng tôi đánh giá những người này đã có sẵn định
kiến trong đầu rồi. Chúng tôi lượng định họ không thật lòng muốn tìm hiểu sự thật
mà chỉ muốn tìm kiếm, ráp nối những gì phù hợp với kết luận họ đã có sẵn. Và thứ
hai, quan trọng hơn nữa là sự tham dự của nhân vật Tony Nguyễn trong phim này.
Chúng tôi đã tìm hiểu về nhân vật này và thấy rằng Tony Nguyễn có những quan
hệ mật thiết với chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam. Một vài năm về trước, chính
Tony Nguyễn đã thực hiện một phim với những cáo buộc tương tự đối với Mặt
Trận. Sau đó, anh ta cho biết đã nhận được sự tài trợ từ nhiều nguồn tại Việt
Nam và của tổ chức Veterans For Peace, một tổ chức thân Hà Nội của một nhóm
người Mỹ. Với hai lý do đó, ông Hoàng Cơ Định và ông Nguyễn Kim đã từ chối
không tham dự vì không tin tưởng vào thiện chí cũng như chủ đích của AC
Thompson, Richard Rowley và Tony Nguyễn.
Kính thưa Quý vị,
Mặc dù Mặt Trận đã không còn hiện hữu nữa từ nhiều năm qua nhưng hai thập
niên 1980 và 1990 đã để lại cho chúng tôi nhiều bài học kinh nghiệm. Mặt Trận
được khởi đi từ một tập hợp rất phong phú và đa dạng, qui tụ đủ mọi thành phần từ
sinh viên đến người nội trợ, từ cựu quân nhân đến chuyên viên kỹ thuật. Với tất cả
lòng nhiệt thành cho lý tưởng xây dựng một đất nước Việt Nam có tự do và dân
chủ, biết bao nhiêu người đã ào ạt tham gia vào Mặt Trận, đã tình nguyện về vùng
biên giới Thái Lào tìm đường về nước để cùng đồng bào đấu tranh. Trong gần hai
thập niên hoạt động, đã có hàng trăm người yêu nước trong hàng ngũ đoàn viên
Mặt Trận và đảng viên Việt Tân đã hy sinh mạng sống của chính mình cho đất
nước. Trong số đó có Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh. Ngày hôm nay, vẫn còn đây đó
những lời phỉ báng Mặt Trận lừa bịp đồng bào, “kháng chiến giả, kháng chiến ma”
khiến tôi nhớ đến một bài viết trong đó có câu “không ai lại đi kháng chiến giả để
mà chết thật” như Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các đoàn viên Mật Trận đã làm.
Tuy nhiên, chúng tôi luôn cố gắng dẹp qua tự ái, lắng nghe những chỉ trích để tìm
xem đã làm gì sai để cải sửa. Đặc biệt trong những năm đầu của thập niên 1980,
trong giai đoạn phôi thai của Mặt Trận, với sự phát triển ồ ạt, thiếu gạn lọc kỹ
lưỡng, thiếu học tập hướng dẫn nội bộ đã đưa đến những vấp váp không thể tránh
khỏi, điển hình là cách cư xử thiếu hòa nhã đối với nhiều người, nhiều tổ chức
khác. Điều không may lớn nhất cho Mặt Trận là đã không giải quyết được
những mâu thuẫn nội bộ và hậu quả là những chụp mũ, xuyên tạc đến từ chính
những người một thời là “chiến hữu” của nhau. Và ngày hôm nay chúng tôi vẫn
phải gánh chịu hậu quả của những xuyên tạc và những vấp váp đó.
Thưa Quý vị,
Năm nay đánh dấu 40 năm chế độ độc tài Cộng sản đã ngự trị trên đất nước của
chúng ta, và cũng là 40 năm đấu tranh không ngừng nghỉ cho mục tiêu đem lại tự
do, dân chủ và nhân quyền cho 90 triệu đồng bào tại Việt Nam. Ngày hôm nay,
Đảng Việt Tân vẫn là một tập hợp đa dạng của nhiều thành phần từ trong nước ra
đến hải ngoại, đang sát cánh cùng quý vị và toàn dân đấu tranh cho một tương lai
tốt đẹp hơn cho đất nước. Chúng tôi tồn tại và tiếp tục phát triển nhờ vào sự hỗ trợ
của cộng đồng và rất nhiều thân hữu ở trong cũng như ngoài nước. Nhân cơ hội
này, một lần nữa chúng tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Quý vị.
Sau hơn 30 năm đấu tranh, Đảng Việt Tân đang được tiếp nối bởi một thế hệ mới
đã trải qua và học hỏi từ những kinh nghiệm hay cũng như dở của quá khứ. Những
người đảng viên Việt Tân chẳng phải là ai xa lạ. Chúng tôi cũng là những thanh
niên đang tham gia chống Trung Cộng xâm chiếm Biển Đông, là những nông dân
đang tranh đấu chống bất công, là những thành viên đang cố gắng góp sức xây
dựng một cộng đồng hải ngoại vững mạnh.
Bản thân tôi đã bước vào Mặt Trận trong những ngày tháng đầu năm 1982 và
ngày hôm nay tiếp tục đấu tranh trong hàng ngũ đảng viên Việt Tân. Đi trước tôi là
những thế hệ đàn anh đã dám từ bỏ cuộc sống ấm êm để mưu đồ hạnh phúc cho
dân tộc. Đi cùng với tôi là những người chiến hữu, là những tổ chức bạn đang
chung lưng đấu tranh chống độc tài. Và điều đáng mừng đi sau chúng tôi là những
thế hệ trẻ tham gia đấu tranh vì không chấp nhận bất công.
Tất cả chúng ta tham gia đấu tranh không phải để lấy lại quyền lợi hay địa vị xã
hội. Chúng ta đấu tranh vì mong muốn thấy một xã hội Việt Nam bình đẳng và
lành mạnh, một đất nước Việt Nam tiến bộ và hùng cường. Xin hãy gìn giữ lý
tưởng chung này để làm chất keo cho sự đoàn kết giữa tất cả chúng ta cho đến
ngày thành công.
Xin cảm ơn sự lắng nghe của quý vị.
Đỗ Hoàng Điềm,
Chủ tịch Đảng Việt Tân
++++++++++++++++++++++++++
Phim Terror in Little Saigon: Báo Thương Mại Miền Đông Phỏng Vấn TS.
Nguyễn Đình Thắng
Top of Form
Bottom of Form
Top of Form
Bottom of Form
Đòi công lý cho các nhà báo bị sát hại là thể hiện chính nghĩa trước sau như
một của chúng ta.
Ngày 18 tháng 11, 2015
http://machsongmedia.com
Trần Mạnh Vũ, tuần báo Thương Mại Miền Đông VA: Chúng tôi đã coi phim
“Terror in Little Sài Gòn” hai lần, đã đọc các bài phỏng vấn của báo Người
Việt và cả báo Calitoday.Chúng tôi cũng đã đọc “history” từ web của PBS, đã lưu
trữ lại toàn bộ. Chúng tôi cũng chụp hình từ youtube một số cảnh quan trọng,
thậm chí chúng tôi cũng thu âm lại các phân đoạn: Ô Trần Văn Bé Tư, Bà Tang
Willcox, ô Nguyễn Xuân Nghĩa.
Xin được hỏi ông có nhận định tổng quát gì về phim này? Phim có những lợi/ bất
lợi nào cho cộng đồng?
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Xin cảm ơn quý báo đã hỏi ý kiến về một đề tài nóng trong cộng đồng của chúng
ta.
Về nhận xét tổng quát thì tôi khen toán thực hiện phim làm đúng lương tâm chức
nghiệp của những nhà báo chân chính. Đó là đi tìm sự thật đằng sau hồ sơ khủng
bố ngay trên đất Mỹ mà đã trở thành nguội lạnh từ cả chục năm nay, để rồi đòi
công lý cho những đồng nghiệp đã bị hạ sát khi hành xử quyền tự do ngôn luận và
tự do báo chí. Và đó là mục đích của phim “Terror in Little Saigon”.
Với mục đích ấy thì phim đã thành công bước đầu khi khuấy động được dư luận,
ở Hoa Kỳ và rộng hơn, để bảo đảm rằng các hồ sơ án mạng không bị rơi vào quên
lãng. Hôm phim được trình chiếu trên hệ thống PBS ở Hoa Kỳ thì tôi đang dự Hội
Nghị lần thứ 8 của Phong Trào Thế Giới Cho Dân Chủ được tổ chức ở Seoul, Nam
Hàn. Nhiều nhà đấu tranh dân chủ đến từ các quốc gia khi gặp tôi đã hỏi han và
cho ý kiến về cuốn phim. Điều này cho thấy phim có ảnh hưởng không nhỏ lên
công luận vượt ra khỏi biên cương của Hoa Kỳ.
Tuy không là mục đích của phim, nhưng hậu quả phụ của nó là cuộc tranh luận
đang diễn ra công khai trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại, với sự theo dõi
chăm chú của nhiều đồng bào ở trong nước. Cuộc tranh luận này đang khơi lại
nhiều tâm tư, lý lẽ, quan điểm... mà trước đây cũng đã có một số người nêu lên
nhưng lẻ tẻ vì thiếu sự tham gia của khối đông. Phim “Terror in Little Saigon” đã
góp phần khởi động cuộc tranh luận rất sôi nổi và rộng rãi trong cộng đồng chúng
ta, một cuộc tranh luận mà tôi cho là cần thiết và lẽ ra đã phải xảy ra từ mươi, hai
mươi năm qua. Nhưng trễ còn hơn không. Tôi cám ơn toán làm phim về điều này.
Còn câu hỏi là phim có lợi hay bất lợi cho cộng đồng thì tôi xin trả lời thế này.
Trong một tình huống khó xử, chúng ta cần lấy lẽ phải làm chỉ tiêu để quyết định
thái độ. Trong trường hợp của 5 nhà báo người Việt bị sát hại, lẽ phải chính là
công lý cho nạn nhân trước và trên hết, là sự thật phải được phơi bầy, là thủ
phạm phải bị xử trị. Lẽ phải ấy, chúng ta phải thực hiện. Còn bất lợi nếu có thì
chẳng qua là giá phải trả cho lương tâm được trong sáng.
Thực ra, tôi tin rằng chúng ta sẽ hưởng lợi rất nhiều khi hành xử theo lẽ phải. Nỗi
uất nghẹn của nhiều gia đình trong cộng đồng sẽ được giải toả. Gánh nặng
lương tâm của mỗi chúng ta sẽ nhẹ đi. Cộng đồng của chúng ta, vì sống đúng lý
tưởng tự do và nhân phẩm, sẽ được nể trọng bởi công chúng Hoa Kỳ và quốc
tế. Tấm gương nhân bản của chúng ta sẽ là mẫu mực để đồng bào ở trong
nước đối chiếu với chế độ đương quyền.
TMMĐ: Có hai điều mà VT đang cố gắng vận động cộng đồng: dùng tựa Terror in
Little Sài Gòn là sai và phim chiếu các cảnh cựu quân nhân là nhục mạ quân lực
VNCH. Xin ông cho nhận định?
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Quan trọng là nội dung của cuốn phim chứ không phải cái tựa của nó.
Và ngay cả cái tựa thì cách một số người dịch và diễn giải cũng không đúng.
Nghĩa chính của “terror” là “nỗi kinh hoàng” chứ không phải “khủng
bố”. Còn “Little Saigon” ám chỉ các cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản, theo
phép hoán dụ, chứ không phải là nói về địa danh ở Quận Cam hay ở San Jose. Như
vậy, tựa của cuốn phim có ý diễn tả nỗi kinh hoàng do một nhóm khủng bố
reo rắc trong các cộng đồng người Việt tị nạn. Và đó là một sự thật khách
quan, không mảy may xúc phạm đến ai khác ngoài thành phần bị cáo buộc là tổ
chức khủng bố.
Toàn bộ nội dung phim chỉ rõ đâu là tổ chức khủng bố. Thông điệp rất rõ
ràng, không hề nhập nhằng gì đến cộng đồng người Việt hay quân lực
VNCH. Hơn nữa, tôi biết rằng các nhà làm phim đã phỏng vấn, lấy ý kiến và nhận
được sự hỗ trợ và hợp tác từ khá nhiều cựu quân nhân VNCH trong quá trình thực
hiện phim. Do đó toán làm phim không có lý do để đánh đồng nhóm khủng bố
với tập thể quân lực VNCH.
TMMĐ: Trong một trả lời phỏng vấn, ký giả Thompson nói rằng, “Tôi phải viết
bài tường trình, viết email giải thích, trình bày những gì mình có thể làm và không
thể làm. Các sếp của tôi ở ProPublica cũng tốn một thời gian khá lâu mới quyết
định đây có phải là một dự án họ muốn theo đuổi hay không. Rồi bên Frontline
cũng phải đi qua những tiến trình như thế. Phim này do Frontline tài trợ, và
Frontline thì được Corporation for Public Broadcasting (CPB) tài trợ một phần.
Tiền của CPB do Quốc Hội Hoa Kỳ cấp.”. Bao nhiêu % sự thật qua phần trình bày
này?
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Đó là thủ tục rất thông thường và cần thiết đối với các tổ chức có hoạt động quy củ
và ở tầm vóc bề thế như là ProPublica, tổ chức thực hiện phim “Terror in Little
Saigon” và PBS, đài truyền hình công cộng đã chiếu phim này.
Tôi xin chia sẻ một kinh nghiệm nhỏ. Mới đây, BPSOS cùng với 3 tổ chức quốc tế
về nhân quyền soạn một bản tuyên bố chung chỉ vỏn vẹn hai trang rưỡi, thế mà đã
phải mất gần một tháng để mỗi tổ chức rà soát nội dung, xem xét tính pháp lý của
các từ ngữ sử dụng, và kiểm tra sự thích hợp của từng câu từng chữ.
Một đề án làm phim chắc chắn phải qua thủ tục nhiêu khê hơn, với nhiều khâu xét
duyệt và kiểm tra tới lui giữa hai tổ chức ProPublica và PBS. Thủ tục lâu lắc trước
khi phim được “bật đèn xanh” để thực hiện không có gì lạ.
Tôi nghĩ là chúng ta cũng nên biết đôi điều về hai tổ chức thực hiện phim để hình
dung tầm vóc của chúng.
ProPublica là tổ chức phi chính phủ bất vụ lợi. Họ nhận ngân khoản từ các tổ chức
tư nhân gọi là foundations và từ những đóng góp của người dân. Trong số các
foundations tài trợ cho ProPublica có những tên tuổi được nhiều người biết đến
như Open Society Foundations, Sandler Foundation, Knight Foundation,
MacArthur Foundation, Hewlett Foundation, The Ford Foundation... Ngân sách
của ProPublica khoảng 10 triệu Mỹ kim mỗi năm.
Còn chương trình Frontline thì thuộc về PBS (tên chính thức là Public
Broadcasting Service), một bộ phận của Corporation for Public Broadcasting
(CPB). CPB là tổ chức phi chính phủ bất vụ lợi được thành lập theo quyết định của
Quốc Hội năm 1967. Trong 340 triệu Mỹ kim tổng ngân sách hàng năm của PBS,
CPB cấp khoảng 27 triệu Mỹ kim mỗi năm, tương đương 8%. Số 92% còn lại đến
từ phí thu từ các đài truyền hình chi nhánh, cấp khoản của các foundations, tài trợ
của một số công ty, và đóng góp của người dân.
Tôi có nghe một lập luận từ một số người Việt rằng PBS nhận tiền của Quốc Hội
Hoa Kỳ cho nên chương trình Terror in Little Saigon có thể là do chủ trương của
chính phủ Hoa Kỳ. Khi thành lập CPB thì Quốc Hội đã ấn định rằng tổ chức
này,và các bộ phận truyền thông của nó như PBS, có hoạt động độc lập với chính
quyền. Bởi vậy, PBS đã không ít lần phanh phui những khuất tất trong chính sách
của chính phủ Hoa Kỳ. Mới tháng 5 vừa rồi, chương trình Frontline đã chiếu
phóng sự điều tra về việc cơ quan CIA sử dụng tra tấn đối với những nghi phạm
khủng bố. Điều này cho thấy tính độc lập của PBS đối với chính quyền.
TMMĐ: Ông Lý Thái Hùng, đảng Việt Tân, cho rằng phim đã đưa ra hình
ảnh sai lạc về quân đội VNCH. Vì thế, cộng đồng phải có trách nhiệm “lấy lại
chính nghĩa”. Ông nhận định thế nào? ( trích nguyên văn câu Lấy lại chính
nghĩa từ buổi phỏng vấn của Calitoday)
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Lý luận như vậy là không có căn cứ và đánh lạc trọng tâm của cuốn phim.
Như đã trình bày ở một phần trước, phim “Terror in Little Saigon” chỉ tập
trung vào một tổ chức mà họ cho là đứng đằng sau các hành vi khủng bố
nhằm bịt miệng các nhà báo người Việt. Đánh giá quân lực VNCH không thuộc
nội dung của phim.
Tuy nhiên, tôi nhận xét rằng toán thực hiện phim có thể tinh tế hơn khi dùng một
số từ và hình ảnh để tránh gây ngộ nhận, dù hoàn toàn là vô tình. Chẳng hạn, họ
nên dùng các thước phim về một “chiến khu” kháng chiến nào đó ở Thái Lan thay
vì hình ảnh sinh hoạt của một tổ chức cựu quân nhân VNCH ở Hoa Kỳ. Hoặc, họ
nên bỏ đi chữ “legitimate” khi nhắc đến chính quyền cộng sản Việt
Nam. Legitimate là chính danh, ý là đã được quốc tế công nhận, nhưng khán
giả người Việt có thể hiểu lầm là “có chính nghĩa”. Tôi đã chia sẻ nhận định này
với vị thanh tra của PBS.
Nhưng đấy chỉ là những chi tiết phụ, rất nhỏ. Trọng tâm của phim là truy tìm
thủ phạm ở đằng sau cái chết tức tưởi của 5 nhà báo người Việt. Chúng ta
không nên hoán chuyển tiểu tiết thành trọng tâm và ngược lại.
Về câu hỏi, “liệu cộng đồng có phải lấy lại chính nghĩa?” thì tôi thấy rằng chúng
ta có mất chính nghĩa đâu để mà phải lấy lại? Chính nghĩa của chúng ta vẫn
trước sau như một. Đó là lý tưởng về tự do, nhân phẩm, công lý, hạnh phúc cá
nhân, công bằng, bác ái, sự thật... Quân dân miền Nam đã chiến đấu cho chính
nghĩa ấy trong suốt cuộc chiến. Vì chính nghĩa ấy mà cả triệu người Việt đã bỏ
nước ra đi, trong đó có chúng ta may mắn sống sót. Và cũng vì chính nghĩa ấy mà
cộng đồng người Việt tị nạn tranh đấu không ngưng nghỉ trong suốt 40 năm qua
cho một ngày mai tươi sáng trên quê hương.
Quyết tâm đòi công lý cho các ký giả người Việt đã bị sát hại ngay trong lòng
cộng đồng, trên đất nước pháp quyền là Hoa Kỳ chính là cách thể hiện chính nghĩa
trước sau như một ấy.
TMMĐ: Ông có mặt tại Hoa Kỳ khoảng 1980. Như thế ông hẳn đã chứng kiến sự
việc các ký giả Mỹ-Việt, đặc biệt ÔB Lê Triết ở VA bị ám sát chết vào 1982. Ông
nhận định thế nào về những “điều tra của Thompson” mà kết quả thì như ký giả
này trả lời trong một phỏng vấn rằng, hầu như “chỉ về một hướng”?
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Tôi không chứng kiến nhưng biết về các vụ ám sát này. Riêng về trường hợp của
vợ chồng Bác Lê Triết thì tôi biết rất rõ vì bác trai là bạn thân với bố mẹ của tôi từ
khi còn ở Việt Nam. Bố mẹ tôi xem em gái của bác ấy như người em kết nghĩa
trong gia đình – cô ấy đang ở Nam California. Con gái của bác lại là vợ của một
người cùng hoạt động với tôi từ thời còn sinh viên và đã từng là thành viên Hội
Đồng Quản Trị của BPSOS. Bác gái là dì ruột của người bạn “nối khố” với tôi từ
lớp 1 cho đến hết đại học. Ngày an táng, tôi chứng kiến cảnh tang tóc và cảm nhận
nỗi đau đớn cào da xé thịt của đại gia đình cả bên nội và bên ngoại. Bố mẹ của tôi
cho đến ngày hôm nay vẫn rùng mình mỗi khi nhắc đến hai vợ chồng bác Lê Triết
và cái chết quá bất ngờ và vô cùng thảm khốc của họ cách đây hơn 3 thập niên.
Sự hoài nghi nhắm vào một tổ chức là khó tránh khi một số thành viên của tổ
chức ấy đã nhiều lần hăm doạ và thậm chí hành hung những ai nói lên những điều
phật ý họ, và rồi cũng chính tổ chức ấy lại thường xuyên tường thuật trên cơ
quan ngôn luận của chính họ những hành vi ám sát thực hiện ở Việt Nam. Ráp
hai yếu tố này lại thì người ta dễ suy luận rằng tổ chức ấy chính là thủ phạm ám sát
các nhà báo đã lên tiếng tố giác họ. Đó là cách suy diễn bàng quan. Đối với các tổ
chức tầm cỡ như ProPublica và PBS thì tôi tin rằng họ có nhiều thông tin hơn, và
các thông tin đó đã phải được kiểm chứng kỹ lưỡng về độ chính xác và mức khả
tín. Đó là lý do đã phải mất một thời gian dài trước khi phim được “bật đèn xanh”
để thực hiện.
Tuy nhiên, chúng ta phải công bằng. Tối quan trọng trong xã hội nhân bản là
nguyên tắc “lợi ích của sự hồ nghi” -- benefit of the doubt trong tiếng Anh. Nói
nôm na, một người vẫn là vô tội cho đến khi bị chứng minh là có tội vượt qua mức
hồ nghi hữu lý. Do đó, phim “Terror in Little Saigon” chỉ có thể kết luận bằng một
sự suy diễn, dù với những luận cứ vững chắc, chứ không thể kết tội. Kết tội là
công việc của toà án.
Để đem công lý cho các nhà báo đã bị thảm sát và tránh hàm oan cho tổ chức bị
tình nghi, những người Việt có lương tri và công tâm cần đòi hỏi cơ quan điều tra
mở lại các hồ sơ án mạng và khuyến khích mọi người trong cộng đồng tiếp tay
cung cấp vật chứng và nhân chứng nếu có.
TMMĐ: Nếu PBS không chấp thuận yêu cầu [gỡ phim xuống], theo ông thì VT có
nên kiện không? Nếu có thì vì sao và nếu không thì vì sao?
Ts Nguyễn Đình Thắng:
Bị tố giác tội khủng bố bởi các tổ chức truyền thông có uy tín quốc tế không là
chuyện nhỏ. Tổ chức bị tố giác chắc chắn chịu thiệt hại nặng về uy tín trong mọi
đối tác với quốc tế. Trong khung cảnh toàn cầu chống khủng bố hiện nay, hầu như
không cơ quan chính quyền hay Liên Hiệp Quốc, không tổ chức nhân quyền quốc
tế nào muốn dính líu đến một tổ chức như vậy. Và họ cũng sẽ so đo hơn về việc lên
tiếng can thiệp cho những người ở Việt Nam nếu liên can đến tổ chức bị tình nghi
khủng bố. Cách duy nhất để rũ sạch ấn tượng tai hại ấy là kiện ra toà các tổ
chức đứng đằng sau phim về tội vu khống.
Kiện các tổ chức có uy tín lẫy lừng như ProPublica và Frontline không dễ và triển
vọng thành công rất thấp.
ProPublica là tổ chức hàng đầu thế giới về phóng sự điều tra với 2 giải Pulitzer và
1 giải MacArthur. Frontline là chương trình nổi tiếng lâu đời của PBS với 75 giải
Emmy và 17 giải Peabody – năm nay PBS được bình bầu là tổ chức toàn quốc có
uy tín nhất Hoa Kỳ. Nhờ uy tín đó mà họ nhận được những đóng góp tài chánh từ
các tổ chức có uy tín và từ khán giả mến mộ. Họ đạt và giữ được uy tín là nhờ cách
làm việc quy củ, cẩn thận và tuân thủ những tiêu chuẩn và nguyên tắc chuyên
nghiệp rất khắt khe.
Nhưng không chỉ có thế. Khi đã kiện thì cũng phải kiện luôn Uỷ Ban Bảo Vệ Các
Nhà Báo, tức Committee to Protect Journalists (CPJ). Đây là một trong hai tổ chức
quốc tế với uy tín hàng đầu về bảo vệ quyền tự do báo chí. Năm 1994 tổ chức này
đã có bản báo cáo với tựa là “Silence in Little Saigon”. Đây là tài liệu điều tra
vụ ám sát 5 ký giả người Việt với cùng nội dung và nhận xét như cuốn phim
“Terror in Little Saigon” về nghi phạm. Khi so sánh tài liệu của CPJ với phim
“Terror in Little Saigon”, tôi thấy là 90% nội dung tương đồng với nhau. Có
những chỗ tài liệu của CPJ còn mạnh mẽ và chi tiết hơn cả phim.
Kiện cả 3 tổ chức này không là chuyện đơn giản. Nhưng tôi thấy không có cách
nào khác hơn để hoá giải những tác hại đang ngày càng lan rộng không những cho
tổ chức bị cáo buộc mà cho tất cả những ai liên can đến họ.
TMMĐ: Ông còn muốn chia sẻ điều gì nữa về bộ phim này? Cộng đồng chúng ta
nên có hành động gì?
Nếu được phép, tôi xin chép lại dưới đây phần kết của bài viết của tôi với tựa đề
“Chúng ta phải hành xử như một cộng đồng trưởng thành và có lý tưởng” đăng
trên Mạch Sống ngày 11 tháng 11, 2015:
Nếu quả thực chúng ta là một cộng đồng của những người đi tị nạn vì lý tưởng tự
do, nhân quyền, và công lý thì đây là lúc chúng ta nhất thiết phải chọn thái độ và
phải hành động. Chúng ta không thể làm ngơ trước những tội ác đã xâm phạm
đến tất cả các giá trị nhân bản mà chúng ta từng đeo đuổi cho chính mình và đang
mưu cầu cho đồng bào và quê hương.
Có 3 việc mà chúng ta có thể và cần làm ngay:
1. Giới làm báo, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, mạnh mẽ lên án các hành vi
sát hại và hăm doạ nhắm vào các nhà báo Việt Nam và bày tỏ quyết tâm bảo vệ
quyền tự do báo chí ở mọi nơi, trong mọi cảnh ngộ.
2. Các tổ chức và đoàn thể trong cộng đồng và các nhà hoạt động nhân quyền
người Việt đồng loạt áp lực chính quyền Hoa Kỳ mở lại hồ sơ điều tra các vụ sát
hại các nhà báo người Việt trên đất Mỹ.
3. Một hay nhiều tổ chức người Việt, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, thành
lập quỹ để trao giải thưởng cho những ai cung cấp thông tin dẫn đến thủ phạm.
Đấy là những việc phải làm vì lương tâm và trách nhiệm. Chúng sẽ làm sáng ngời
lý tưởng của chúng ta về tự do, nhân quyền và công lý. Chúng sẽ thể hiện bản lĩnh
của cộng đồng người Việt tị nạn sau 40 trưởng thành trong thế giới tự do, văn minh
và nhân bản.
Cứ hành xử đúng với lương tâm và trách nhiệm thì tự khắc chúng ta sẽ nhận được
sự nể trọng của quốc tế và lòng tin tưởng của đồng bào ở trong nước. Chẳng thế
lực đen nào có thể bôi bẩn thanh danh của chúng ta, hoặc cản trở bước tiến của
chúng ta trên hành trình đem lại dân chủ và tự do cho quê hương và dân tộc.
Tuần báo Thương Mại Miền Đông VA thực hiện
Ánh sáng từ từ mở ra: Ai là tác giả K9 - Phạm Văn Liễu hay Hoàng Cơ
Minh? Việt Tân là một Thực thể Chính trị cá biệt.
Vụ A.C. Thompson: Cơ hội bằng vàng cho Việt Tân vươn lên đảng đối lập?
- K-9 là gì? Ai lập ra?
- Con trai nhà báo Nguyễn Đạm Phong bị giết tường trình.
- Các cây bút và cơ quan truyền thông viết về "Terror in Little Saigon".
- A.C. Thompson chỉ nói đến Mặt Trận, chưa hề đề cập đến Việt Tân.
- Bá Linh 19/9/2004: Việt Tân - một thực thể chính trị đối lập.
- Ra tòa hay huề cả làng?