The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by Tuongvi Tran, 2026-05-25 13:20:11

Thế Sự Thăng Trầm - Bảo Anh Trần Tưởng Vi- Second Edition 2024

Memorial and Education

50 Thế Sự Thăng Trầm Adriatic Sea thì bị bắt. Boniface bèn nhốt Celestine vào trong lâu đài Fumone cho tới chết.Có người sẽ hỏi: Sự từ chối của hai vị này, tuy đưa đến kết quả trái ngược, nhưng cũng không gây ảnh hưởng gì cho quốc gia cả. Xin cho một thí dụ về chuyện này.Xin thưa: Vâng. Chẳng cần nói đâu xa, cứ xem chuyện dưới đây về Việt Nam Cộng Hoà.Năm 1967, có lần Phó Tổng Thống Mỹ Humphrey sang Việt Nam. Tổng thống Thiệu tiếp tại Dinh ĐộcLập.Ông Humphrey đã nói: “ Ngài cần biết về tình hình chính trị ở Hoa Kỳ, hiện nay đã đến lúc cần phải có một giai đoạn chuyển tiếp để miền Nam có thể tự lực, tự cường.”“Vâng tôi hiểu”. Ông Thiệu đáp,“nhưng chúng tôi còn cần phải có sự hiện diện của Hoa Kỳ với mức độ hiện tại.”“Thêm vài năm nữa với cùng một mức độ viện trợ quân sự và kinh tế như hiện nay thì chắc không thể có”. Humphrey nói tiếp…Và từ sau cuộc gặp gỡ, ông Thiệu đã có một ấn tượng rất rõ rệt về ông Humphrey: Ông này mà làm tổng thống thì Mỹ sẽ rút hết để miền Nam “tự lực, tự cường.” (7)Tổng Thống Thiệu nhận rõ ra như vậy. Vì thế Tổng Thống Thiệu phải dùng mưu trí của mình để làm sao ông này không thể nào đắc cử. Trong khi đó Tổng Thống Mỹ là Johnson lại dùng mọi cách để đẩy ông này lên chức Tổng Thống. Và cái cách hữu hiệu nhất là ngưng oanh tạc Bắc Việt. Khi đó dân chúng Mỹ sẽ vỗ tay bầu cho Humphrey.


Trần Bảo Anh 51Ngày 31/3, đúng hai tháng sau Tết Mậu Thân, Tổng thống Johnson tuyên bố không ra tranh cử nhiệm kỳ hai nữa. Đồng thời ra lệnh ngưng oanh tạc Bắc Việt từ trên vĩ tuyến 20 để kêu gọi đình chiến. Đình chiến xong là rút về. (7)Johnson đề cử Phó Tổng thống Humphrey ra tranh cử. Lập trường của ông này là chấm dứt chiến tranh, đem lại Hòa Bình.Nhưng nếu Mỹ lẳng lặng đơn phương rút về, thì thế giới sẽ cười cho, bảo là đã thua.Còn nếu lập ra được một cuộc hòa đàm, rồi mọi bên đều ký vào xong, Mỹ mới rút quân, thì đỡ ê mặt hơn. Ít ra sau đó, dư luận thế giới sẽ tạm cho rằng, phe nào cũng muốn hòa bình cả.Cùng lúc ấy ông Thiệu nhận được những lời ve vãn từ phía đối thủ của ông Hubert Humphrey, đó là ông Richard Nixon. (7)Đám này mong Ông Thiệu đừng cử phái đoàn đi dự hòa đàm. Nixon, ứng cử với lập trường mang lại hòa bình. Xem ra, thì cũng là cá mè một lứa. Cả hai đều không muốn giúp chúng ta tồn tại. Nhưng cả hai đều quyết tranh nhau chức Tổng Thống Hoa Kỳ. Có điều nếu Humphrey đắc cử, thì miền Nam sẽ mất ngay.Nếu Nixon thắng, chưa biết ông ta sẽ dùng phương pháp nào. Nhưng có thể nước Việt Nam Cộng Hòa sẽ chậm bị dâng cho Bắc Việt hơn.Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã nghĩ kế:Ông cho công khai sửa soạn nơi ăn chốn ở tại Paris cho phái đoàn Việt Nam Công Hoà sắp sang dự hòa đàm. Đến đây, xin lại nói về truyện Hán Sở tranh hùng.


52 Thế Sự Thăng Trầm Hàn Tín giúp Hán Vương đang ở Bao Trung đem quân tiến về Trung Nguyên để đánh Sở Bá Vương. Chỉ có một con đường độc nhất có thể dùng để đi ra đi vào giữa hai miền, là Sạn Đạo. Đường này đã bị Trương Lương đốt cháy, bỏ đã lâu lắm không thể dùng để chuyển quân được. Hàn Tín cho sửa sang lại đường Sạn Đạo, rầm rộ suốt ngày đêm.Về phía Sở, từ khi Chương Hàm được phong làm Ung Vương, Trấn Tam Tần, sai cháu là Chương Bình vào giữ ải Ðại Tản Quan để đề phòng quân Hán Trung. Thấy quân Hán tu bổ Sạn Đạo, để hưng binh Ðông Chinh, Chương Bình lập tức phi báo với Ung Vương.Chương Hàm nghe báo cười lớn, nói với kẻ tả hữu: “Sạn Đạo là nơi hiểm trở, việc tu bổ không phải ngày tháng mà xong được. Nếu chưa sửa xong Sạn Đạo, dẫu quân Hán có cánh bay lên trời cũng không vượt được sang Ðông. Ngay bây giờ ta đề phòng là vô ích, chờ lúc chúng sửa gần xong Sạn Đạo sẽ hay”.Chương Hàm vẫn điềm nhiên, không lo lắng gì cả. Giữa lúc đó, nơi Hán Trung, Hàn Tín chuẩn bị quân mã đã xong, xin với Hán Vương chọn ngày xuất quân.Tướng sĩ hay tin đều ngơ ngác bảo nhau:“Sạn Đạo chưa tu bổ xong mà Nguyên Soái chọn ngày khởi binh thì không biết phải đi lối nào?” Ai nấy đều hồ nghi, nhưng không dám hỏi.Hán Vương nghe Hàn Tín xin thỉnh giá xuất chinh,liền sai Thừa Tướng là Tiêu Hà đến hỏi:“Nguyên Soái vừa xin thỉnh giá xuất chinh, Chúa thượng rất nghi ngờ về việc Sạn Đạo chưa làm xong,


Trần Bảo Anh 53không biết quân sĩ phải đi lối nào, nên sai tôi đến hỏi Nguyên Soái.”Hàn Tín đáp:“Ðó là cái kế giả danh, công khai đi sửa Sạn Đạo cho bọn Chương Hàm không phòng bị. Chúng ta lẻn đi lối Trần Thương, chỉ trong năm ngày có thể đến Tản Quan được. Chừng ấy Chương Bình dẫu có cánh cũng không thoát khỏi tay ta. Không cần mất một mũi tên cũng lấy được Tản Quan rồi. Ngu ý định thế, xin Thừa tướng về tâu lại với Chúa Thượng.”Kế này gọi là Minh Tu Sạn Đạo, Ám Độ Trần Thương.Ông Thiệu cũng dùng kế sách này. Một mặt ông trả lời Johnson một cách lửng lơ là sẽ cho một phái đoàn đi, nhưng khi thì đòi với điều kiện này, điều kiện nọ, khi thì xin dời ngày hội nghị, vì chưa sửa soạn kịp… Một mặt khác ông cho công khai sửa sang nơi cư trú tại Paris cho phái đoàn sắp sang tham dự hòa đàm. Như vậy là Tình Báo Mỹ, với số nhân viên nhiều như trấu, có mặt khắp nơi trên thế giới, đã nhìn thấy rõ là ông Thiệu sẽ cử một phái đoàn. Đây là cách Minh Tu Sạn Đạo của ông Thiệu. Mục đích chính của Ông Thiệu là làm cho Johnson tin chắc thế nào Ông cũng gửi phái đoàn tham dự.Ngày 31-10-1968, Johnson tuyên bố Hoa Kỳ sẽ “ngưng mọi phi vụ oanh tạc, mọi vụ oanh kích từ ngoài khơi và pháo kích trên lãnh thổ Bắc Việt kể từ ngày 1-11(7)Nixon ra ứng cử, với lập trường mang lại hòa bình.Theo Tổ chức thăm dò Gallup, tỷ lệ số người ủng hộ:Nixon:44%Humphrey:36%Ngay sau lời tuyên bố của Johnson:


54 Thế Sự Thăng Trầm Nixon 42%Humphrey 40%Kết quả nhanh chóng, có lợi cho Humphrey. Nixon chỉ còn dẫn đầu có hai phần trăm .Áp lực của Johnson lên Ông Thiệu tăng thêm.Johnson gửi một thông điệp riêng cho ông Thiệu thúc giục:“ Chúng ta không nên bỏ nhau trong giờ phút nghiêm trọng này”(7)Trong Tam Quốc Chí, có chuyện đấu trí kinh hoàng nhất là giữa Tào Tháo (Ngụy), Chu Du (Ngô) và Khổng Minh (Hán). Tào Tháo đem 83 vạn quân xuống tính chiếm Đông Ngô. Đặt tổng trại tại vùng Xích Bích thuộc Trường Giang (Dương Tử Giang)Bấy giờ Tào Tháo đang mạnh nhất. Khổng Minh suy nghĩ.Nếu Tào thắng, chiếm Đông Ngô xong, thế lực càng mạnh thêm, phe mình là Hán, vốn đang yếu, sẽ bị nguy trong sớm tối.Xích Bích, nơi Tào Tháo đóng Tổng Thuỷ Trại


Trần Bảo Anh 55Còn nếu giúp Chu Du của Đông Ngô thắng quân Tào, sẽ lợi ở chỗ, Hán tránh khỏi bị tiêu diệt nhanh chóng. Sau này nếu có phải đối phó với Đông Ngô, vẫn còn thời giờ để sửa soạn, dễ hơn là ngay bây giờ phải chống với Tào.Về vị trí, Tổng Thủy trại của Tào Tháo đóng ở Xích Bích, hướng Tây Bắc. Chu Du đóng quân hướng Đông Nam. Lúc đó đang là tháng 11, mùa đông, gió chỉ thổi một chiều từ Tây Bắc xuống Đông Nam.Thành ra Tào Tháo đang rất được thuận lợi về thiên thời. Nếu dùng hỏa công, cho những hỏa thuyền phóng tới, gió mạnh đưa đi, sẽ dễ đốt thuyền Đông Ngô.Hai bên đang chờ dịp.Chu Du đang đứng trên núi trông sang trại địch, vừa nhớ tới hướng thổi nầy của gió, bất chợt ngã lăn ra, miệng hộc máu tươi, bất tỉnh nhân sự.Một quân sư khác của Đông Ngô là Lỗ Túc, bèn đến gặp Khổng Minh, kể lại việc Du lâm bệnh.Không Minh bảo:“Cái bệnh này tôi có thễ chữa được.”Lỗ Túc mời ngay Khổng Minh đi dùm.Gặp Du, Khổng Minh hỏi han, rồi viết một đơn thuốc.Du mở đọc, thấy như sau:Muốn phá Tào Công:Phải dùng hỏa công. Muôn việc đã đủ… Chỉ thiếu gió Đông…Du xem xong, kinh hãi, thú thật:Tiên Sinh đã rõ căn bệnh của tôi. Việc đã nguy cấp lắm, xin chỉ bảo ngay cho!Khổng Minh nói:_Đô Đốc cứ yên lòng. Lượng tôi tuy bất tài, nhưng trước đây có may mắn được một dị nhân truyền cho


56 Thế Sự Thăng Trầm cuốn thiên-thư, dậy các phép kỳ môn độn giáp, có thể kêu được gió, gọi được mưa. Vậy Đô Đốc cần có gió Đông Nam, thì cứ lập một cái đàn trên núi Nam Bình, gọi là đàn Thất Tinh, cao 9 thước, chia làm 3 tầng, dùng 120 người cầm cờ đứng vây quanh.Tôi sẽ lên đàn làm phép, mượn gió Đông Nam thật lớn để Đô Đốc dùng binh. Đúng ngày Giáp Tí, 20 tháng 11 này nổi gió. Đô Đốc nghĩ sao?Du nghe nói, mừng quýnh lên, đứng bật ngay dậy, chẳng còn thấy đau ốm gì nữa.Bèn hạ lệnh cho 500 quân khoẻ mạnh, kéo tới núi Nam Bình đắp đàn.Ngày 20 tháng mười một, đến giờ tốt, Khổng Minh tắm gội, ăn chay, mặc áo đạo sĩ xõa tóc, đi chân không bước tới trước đàn. Khổng Minh khoan thai bước lên đàn. Xem xét các phương vị đâu đấy rồi đốt hương bỏ vào lư, rót nước vào cái bát. Đoạn ngửa mặt lên trời khấn vái lầm rầm.Chiều hôm ấy đã gần tối mà nền trời vẫn sáng sủa. Không khí im phăng phắc, trông lên không có một hơi gió nào! Rồi chờ suốt buổi tối không thấy… Nhưng đến cuối canh ba đêm ấy, bồng nghe tiếng gió xào xạc, rồi cờ quạt chuyển động phe phẩy, …đuôi các lá cờ bay phần phật về phía tây bắc! Và chỉ một lát sau gió Đông Nam nổi lên ầm ầm.Chu Du vốn đã chờ sẵn, hạ lệnh tấn công. Hai mươi chiếc hỏa thuyền tiên phong, lửa nhờ oai gió, gió giúp sức lửa phóng thẳng vào Thủy trại của Tào Tháo. Trại Tào bị hỗn loạn bất ngờ, bao nhiêu mảng thuyền lớn nặng nề trở mình không kịp, đành nằm trơ ra làm mồi cho Thần Hỏa.Thế là trên mặt sông vùng Xích Bích, gió cuộn


Trần Bảo Anh 57đùng đùng, tàn lửa tung ngùn ngụt, trên trời dưới nước, đỏ rực liền nhau, ánh sáng chói lòa chân mây đến mặt đất!...Chỉ một lời cầu trên đàn Thất Tinh, Khổng Minh đã phá tan lực lượng hùng hậu Tào Tháo. 83 vạn địch quân như đống cỏ khô củi nỏ, tiêu diệt chẳng khó khăn gì.Tào Tháo chạy, được các tướng liều mình cứu cho thoát khỏi chết mấy phen, quay nhìn lại, thấy chỉ còn 27 quân kỵ.****Cái thế của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Humphrey, và Nixon giống hệt trường hợp Khổng Minh, Tào Tháo, và Chu Du trong Tam Quốc Chí.Ngày đó: Tào Tháo, Ngụy mạnh nhất. Chu Du, chỉ huy lực lượng Đông Ngô, mạnh thứ nhì. Yếu nhất là Hán, do Khổng Minh điều động. Và mối nguy cấp thời đối với Hán là từ phía Tào Tháo.Nếu Tháo bại, Hán có hy vọng sống còn.Vì thế Khổng Minh quyết giúp Chu Du đánh bại Tháo.Và bấy giờ: Ông Thiệu, đã quyết định rất thông minh và sáng suốt.Nếu Humphrey thua, miền Nam có cơ tồn tại.Cho nên Ông Thiệu phải giúp Nixon thắng được Humphrey.Ông nhớ tới con số một trăm ngàn người (100,000) bị tàn sát kinh khủng trong chiến dịch cải cách ruộng đất ở miền Bắc từ 1953-1956. Và nhớ lại ngay trong năm nay 1968, hơn 5000 dân Huế bị giết một cách thảm thương rồi bị chôn trong những mồ tập thể.


58 Thế Sự Thăng Trầm Phải giúp Nixon để tránh cho dân miền Nam khỏi bị lập tức trở thành nạn nhân của những tội ác diệt chủng như thế tái diễn. Và sẽ gấp bội.Nhưng Ông phải giữ thật kín quyết định của mình.Nếu để lộ kế hoạch ra, chính Ông có thể bị ám sát, hoặc lật đổ bằng một cuộc đảo chánh.Và rồi người thay Ông sẽ cúc cung tận tụy nói “Vâng” ngay với Johnson.Humphrey không thể thắng cử nếu viễn tượng Hòa Bình chưa sáng tỏ vào ngày bầu cử 5-11-1968. Càng gần ngày bầu cử, áp lực từ Washington đến càng mạnh. Đại sứ Ellsworth Bunker tìm mọi cách thuyết phục ông Thiệu gửi phái đoàn sang Paris dự hòa dàm, càng sớm càng hay.(7)Ông Thiệu, tính từng ngày. Hoà đàm sẽ khai mạc ngày 6-11-1968._Nếu bây giờ Ông tuyên bố đồng ý gửi phái đoàn đi, Humphrey sẽ thắng cử. Đình chiến sẽ được ký lập tức trên bàn hội nghị, nghĩa là Mỹ được rút quân ra ngay. Lập trường mang lại hòa bình của Nixon, dùng làm con bài ứng cử, không còn lý do hiện hữu.Dân Mỹ đâu cần gì đến nữa cái viễn tượng hòa bình mà Nixon hứa đem lại khi mà phe Humphrey đã sắp xếp được việc chấm dứt chiến tranh.Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu biết rất rõ là Nixon cũng chẳng thương tiếc gì cái nước Việt Nam, nhưng ít ra ông này lên thì nước mình còn có thể sống sót được vài năm nữa._Ngược lại, nếu Ông tuyên bố là Việt Nam Cộng Hòa không tham dự hòa đàm, thì bao nhiêu kế hoạch ám sát hoặc đảo chánh để triệt tiêu Ông, nếu đã được dự mưu từ trước, sẽ được tung ra ngay.Dù muốn đáp ứng cách nào Ông cũng phải trả lời cho rõ.


Trần Bảo Anh 59Ông suy nghĩ chọn thời điểm. Sắp tới lễ Quốc Khánh 1-11- 1968.Buổi chiều hôm trước, ông Thiệu mở một cuộc tiếp tân khoản đãi ngoại giao đoàn tại Dinh Độc Lập. Sau này Ông kể lại cho Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng:Không thấy ông già Bunker nói chuyện với ai hết, mà cứ đến chỗ tôi nói về bài diễn văn tôi sắp đọc ngày mai. Bunker hỏi nhiều lần là “Mọi việc êm xuôi cả chứ, thưa Tổng Thống?” Tôi trả lời “ Cố nhiên, cố nhiên, mọi việc đều êm xuôi” (7)Tổng Thống Thiệu biết chắc chắn rằng nếu có thể đi tới được Quốc Hội để đọc được bài diễn văn xong, là an toàn, là kéo dài được sự Tự Do cho miền Nam. Còn nếu không tới nơi được, mà bị hạ sát bằng súng hay chất nổ ở dọc đường thì thế nước sẽ không còn. Đoạn đường từ Dinh Độc Lập tới Quốc Hội, chỉ độ 10 phút với đầy đủ nghi thức của đoàn xe của một Tổng Thống. Mười phút đó quyết định vận mệnh của Miền Nam và tính mạng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.Ông Thiệu kể lại là trên đường từ Dinh Độc Lập tới Quốc Hội, Ông hết sức lo ngại, có thể Ông sẽ bị CIA ám sát nếu Johnson và Humphrey biết trước được là Ông sắp sửa phản phé, và bác bỏ kế hoạch hòa bình của Hoa Kỳ, ngầm phá hoại cơ hội thắng cử của Humphrey…Ông Thiệu cũng biết rằng một khi Ông đã tới được tòa nhà Quốc Hội và đọc diễn văn công khai loan báo quyết định của mình rồi thì hết phải lo. Ông sẽ tránh được những thảm họa có thể xảy ra nếu như người Mỹ quyết định lật đổ Ông.(7)Có người sẽ hỏi:


60 Thế Sự Thăng Trầm “Sau khi đọc bài diễn văn trái với sự mong đợi của Tổng Thống Mỹ Johnson xong, rồi ra về, thì Ông Thiệu vẫn có thể bị giết bằng cách này hay cách khác, bất cứ lúc nào.”Xin thưa: Không thể như vậy. Sẽ có sự hiện diện của rất nhiều Đại Sứ của các nước được mời tham dự lễ Quốc Khánh. Và vô số phóng viên ngoại quốc.Nếu Ông Thiệu bị giết sau bài diễn văn nghịch ý Johnson, cả thế giới sẽ biết ngay ai là thủ phạm.Xin đọc tiếp để xem cảnh trong Quốc HộiNgồi sừng sững ngay hàng ghế đầu trong Quốc Hội, Đại sứ Bunker có vẻ thoải mái và luôn tủm tỉm cười…Khi ông Thiệu tới, máy quay phim của 3 hệ thống truyền hình Mỹ đều hướng vào Ông và cử tọa đồng loạt đứng dậy vỗ tay. “Này công dân ơi, Quốc Gia đến ngày giải phóng …”Mọi người nghiêm chỉnh chào quốc kỳ.Khi bắt đầu nói, Ông Thiệu tỏ vẻ xúc động rõ rệt, nhưng cương quyết. Sau phần mở đầu ngắn ngủi, Ông cất cao tiếng nói. Bằng một giọng đanh và sắc, Ông đòi Bắc Việt trực tiếp đàm phán với Việt Nam Cộng Hòa.Việt Cộng sẽ chỉ tham gia như một phần của phái bộ Bắc Việt mà thôi. Nhấn mạnh từng chữ Ông nói:“ Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rất tiếc là không thể tham dự những cuộc hòa đàm sơ bộ hiện nay tại Paris.”(7)Quả nhiên, Humphrey bị thua.Chính Tống Thống Johnson đã xác định trong


Trần Bảo Anh 61cuốn hồi ký của ông “ The Vintage Point” rằng:…Nhà lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa lại quyết định không tham dự.Tôi tin chắc rằng sự việc đó đã làm cho Ông Humphrey thất cử.(7)****Khổng Minh đã sớm biết phải dùng phương pháp nào, ám trợ bên nào, để phe Hán không chết.Khổng Minh lên đàn Thất Tinh, đọc một bài khấn cầu gíó Đông Nam, đã giúp Chu Du chiến thắng Tào Tháo.Ông Thiệu đã thấy ngay phải dùng kế hoạch nào, ngầm giúp phía nào, để miền Nam được sống.Nguyễn Văn Thiệu bước vào Quốc Hội, nói lời từ chối tham dự hòa đàm, đã khiến Nixon đánh bại Humphrey.Khổng Minh, đối với nhà Hán, Công ấy không nhỏ! Ông Thiệu, đối với miền Nam, Ơn này cực lớn!Tuy cách nhau 1,760 năm, nhưng cả hai đều là bậc Đại Trí.Thật đáng ngưỡng phục!Sách tham khảo :1. Tơ lòng trên phím nhạc - Hồng Phong & Phi Anh.2. Hán Sở Tranh Hùng.3. Tam Quốc Chí - La Quán Trung - Tử Vi Lang dịch.4. Đông Chu Liệt Quốc - Phùng Mộng LongNguyễn Đỗ Mục dịch.5. Encyclopaedia Britannica.6. Từ Thực Dân Đến Cộng Sản - Hoàng Văn Chí.7. Khi Đồng Minh tháo chạy - Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng.


62 Thế Sự Thăng Trầm Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258 TQLCĐại Tá Ngô Văn Định đứng trước chiến lợi phẩm 1972


Trần Bảo Anh 63Trong năm 2021-2022 trên nhiều diễn đàn có những bài nói chuyện, phỏng vấn hoặc viết, liên quan đến Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến. Một số người bằng đủ mọi cách nói sai, nói xấu đầy xuyên tạc, và có khi còn tới mức mạ lỵ các cấp chỉ huy của mình, lên tới cả những Vị Lữ Đoàn Trưởng của binh chủng này. Một trong những vị được đề cập tới là Đại Tá Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258.Họ coi những đóng góp xương máu của các vị đàn anh trong quân ngũ là chưa từng xảy ra, hoặc không đáng kể vào đâu. Và những hy sinh của các người khác trong cùng đơn vị nào có thấm gì so với công trạng của họ.Lý do nào đã có những kẻ hành động như vậy? Có hai cách giải thích:1. Một quân nhân nào đó trong binh chủng, đã lợi dụng những phương tiện truyền thông thời nay như đài phát thanh, mạng lưới thông tin toàn cầu hay các tờ báo, để tự thổi mình lên, thành người anh hùng bậc nhất trong cuộc chiến.2. Những năm gần đây, Trung Cộng có tổ chức một lực lượng lớn Mạ Thủ. (Mạ: nghĩa là chửi bới. Thủ: là người chuyên gỉỏi làm một việc gì đó, cũng giống như chữ xạ thủ đại liên là người giỏỉ bắn lọai súng này, thí dụ như M.60 )Những Mạ thủ suốt ngày chỉ ngồi bên cạnh computer_ Để viết những bài ca tụng đảng Cộng Sản Trung Quốc_ Và viết những bài chửi mắng tất cả những ai đã viết gì đụng chạm tới Trung Cộng.Lực lượng Mạ Thủ này lên tới trên một triệu người, cư ngụ tại khắp nơi trên thế giới, nhưng đại đa số là sống tại Trung quốc. Viết xong một bài được trả một số tiền tương ứng với 50 cents tiền Mỹ. Vì thế người ta còn gọi lực lượng


64 Thế Sự Thăng Trầm này là “ 50 Cents-Army”. (Đội quân 50 xu).Việt cộng cũng rập khuôn theo cách của quan thầy. Đương nhiên là số lượng mạ thủ của chúng sẽ nhỏ hơn, tương ứng với dân số.Những kẻ đang tìm mọi cách làm lợi cho Việt cộng, bằng cách mắng chửi, hạ uy tín của tất cả những người vốn đáng kính, đáng trọng của nước Việt Nam Cộng Hòa xuống, hẳn đã được tuyển dụng và đang là những Mạ Thủ của Việt cộng.*****Chỉ có vài tuần nữa là đã tới Christmas. Và sau đó một tuần là đầu năm 2022. Con số này đối với mọi người không có gì là đặc biệt. Nhưng đối với Quân lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung và binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng thì đó là năm kỷ niệm 50 năm Chiến Thắng Quảng Trị.Một ngày trước lễ Phục sinh năm 1972 bọn xâm lăng Cộng Sản Bắc Việt xua quân tràn qua vùng phi quân sự tiến xuống phiá Nam. Bên ta, Sư Đoàn 3 Bộ Binh đang thay đổi vị trí đóng quân, bị tấn công bất ngờ và trở nên thất thế. Lui quân tán loạn. Nhiều căn cứ hỏa lực phải bỏ, nhiều đơn vị bị tan rã.Khi đó tại vùng I chiến thuật có hai Lữ Đoàn Thủy Quân Lục Chiến. Lữ Đoàn 147 do Trung Tá Nguyễn Năng Bảo chỉ huy và Lữ Đoàn 258 do Trung Tá Ngô Văn Định chỉ huy.Ngô Văn Định đã là một sĩ quan như thế nào? Chúng ta hãy cùng tham khảo từ các sách Mỹ và Việt.I_ Trước hết xin mời độc giả xem một số điều từ cuốn sách The Easter Offensive,Vietnam, 1972, do Đại Tá G.


Trần Bảo Anh 65H.Turley viết, xuất bản năm 1985. Tác giả này là một sĩ quan Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, là Trưởng Toán Cố Vấn và mang cấp bậc Trung Tá vào năm 1972. Dưới đây là những phần trích từ trong sách.Trang 118: Là cấp chỉ huy cao nhất của Việt Nam tại trung tâm hành quân Ái Tử, Trung Tá Định đã phải giữ nhiệm vụ phối hợp hỏa lực yểm trợ Sư Đoàn 3 Bộ Binh và phải chỉ huy chính Lữ Đoàn của mình nữa, trong khi tôi (Turley) giữ trách nhiệm mọi yểm trợ hỏa lực của Hoa Kỳ.Trang 119: Có vào khoảng 25-35 sĩ quan Việt Mỹ trong phòng họp. Tất cả chúng tôi đều đứng lên khi Trung Tá Định bước vào. Đạn đại bác của địch vẫn tiếp tục rơi quanh căn hầm.Trang 144 :…Trục tiến quân chính của bộ binh và xe tăng của địch là thẳng tới cầu Đông Hà và theo quốc lộ 1 tới Quảng Trị. …Như vậy phải có một lục lượng tăng cường để bảo vệ cầu Đông HàTrang 145: “Thưa Trung Tá Định, tôi bắt đầu,” chúng ta cần phải tăng cường cho Trung Đoàn 57 Bộ Binh tại cầu Đông Hà. Tất cả chúng ta chỉ còn Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến của Trung Tá với súng không giật 106 mm, mà theo tôi nghĩ sẽ không đủ sức thích ứng trước mối đe dọa nặng nề của xe tăng địch. Trung Tá cần di chuyển Tiểu Đoàn 3 tới phòng tuyến này. Chúng ta cần làm mọi điều để chặn đoàn xe tăng. Không còn một đơn vị nào nữa.Trang 146: Tôi đưa tay xuống tấm bản đồ hành quân, chỉ rõ vị trí mới nhất của xe tăng quân Bắc Việt rồi nói


66 Thế Sự Thăng Trầm rằng thời gian gấp lắm và trận đánh ngày hôm nay sẽ được quyết định tại cầu Đông Hà. Trung Tá Định yên lặng. Tôi quan sát vẻ mặt ông ta để đoán xem ý nghĩ. Sắc diện ông không lộ ra vẻ gì, trước thì nhìn tấm bản đồ rồi sau đó nhìn tôi, chậm rãi chớp mắt. Sau một lúc yên lặng khá lâu, cuối cùng ông ta nói: “Tôi không thể”.Tôi sững sờ vì quyết định của ông ta. “Thưa Trung Tá chúng ta đang tuyệt vọng. Trung Tá phải di chuyển Tiểu Đoàn 3 đến phiá nam cây cầu. Nếu Trung Tá không làm điều này chúng xa sẽ thua cuộc chiến này.”_” Tôi không thể đưa Tiểu Đoàn 3 đi nếu không có sự chấp thuận trước của Tư Lệnh chúng tôi là Tướng Khang đang ở Sài Gòn”_”Thưa, Trung Tá không còn thì giờ.” … “nếu Trung Tá không hành động thì mọi sự sẽ chấm hết. Chúng ta sẽ thất trận tại cầu Đông Hà”.Trung Tá Định nhìn tôi rồi nhắc lại: “Tôi không thể”.Chán nản, tôi trở về chỗ của các cố vấn Mỹ.Trang147: Tôi đang cố nghĩ làm sao để lạc quan trở lại thì một bàn tay đặt lên vai tôi. Khi tôi quay đầu lại, thì rất ngạc nhiên thấy Trung Tá Định đứng ở phía sau tôi. Ông ta nhìn tôi và nói bằng một giọng tiếng Anh rất hay, rằng : “Tiểu Đoàn 3 sẽ giữ cầu Đông Hà. Tôi sẽ hạ lệnh cho ông Tiểu Đoàn Trưởng phải giữ cầu Đông Hà. Xin ông hãy điện thoại cho vị Cố Vấn dưới quyền ông, biết về quyết định của tôi” “Trời ơi! Sau chót cũng có thể có được chút may mắn” tôi reo lớn, và ôm vị Trung Tá với nỗi vui sướng. Ông ta, cuối cùng, là một chiến sĩ đích thực, đúng như tôi đã biết. Ông ta đã chứng tỏ khả năng và biết quyết định để đạt tới thành công mặc dầu những hoàn cảnh khó khăn.


Trần Bảo Anh 67Trang 227: Thiếu Tá Jon Easley lộ ra đã kiệt lực khi chỉ lên những vị trí khác nhau trên tấm bản đồ. Chòm râu rậm và ngắn của anh ta đã lấm tấm bạc. Anh ta và Trung Tá Định đã ngủ rất ít trong suốt 7 ngày vừa qua.Trang 233: Vào ngày 8 tháng 4 Trung Tá Định hạ lệnh cho Tiểu Đoàn 3 về căn cứ Ái Tử để thay thế Tiểu Đoàn 6. Trong số 700 chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến vào Đồng Hà tuần trước, nay chỉ còn 200.Trang 234: Trung Tá Định nói với Thiếu Tá Easley rằng theo một nguồn tin tình báo mới nhận được thì sáng ngày 9/4 địch sẽ tấn công từ hướng tây nam và với xe tăng. Rồi Trung Tá Định đặt một trong những tiểu đoàn giỏi nhất của ông là Tiểu Đoàn 6 vào vị trí, căn cứ hỏa lực Pedro.Trang 239: Từ trung tâm hành quân của Lữ Đoàn, Trung Tá Định và Thiếu tá Jon Easley theo dõi sát nhịp điệu truyền tin giữa Tiểu Đoàn 6 với Sĩ Quan Tiền Sát Pháo Binh và với 2 Cố Vấn Mỹ. Khi bộ binh và xe tăng địch bắt đầu tấn công, Trung Tá Định hạ lệnh cho Tiểu Đoàn 1 đưa một lực lượng để phản công. Cánh B của Tiểu Đoàn, gồm hai đại đội với 12 Thiết Vận Xa 113, và 4 xe Tăng M-48.Trang 241: Bắc Việt đã tấn công căn cứ với một lực lượng bộ binh cỡ trung đoàn với một tiểu đoàn xe tăng và đã bị đánh bại hoàn toàn. 23 xe tăng địch bị phá hủy hoặc bị bắt sống. Hơn 420 tên giặc bị giết, trong khi Thủy Quân Lục Chiến chỉ có 66 thương vong.Trang 239: Đại úy Al Nettleingham đã quan sát những kế hoạch hành động trong Lữ Đoàn và Trung Tâm Hành Quân.


68 Thế Sự Thăng Trầm Sau đó kể lại:“Tôi nghĩ rằng tất cả chiến tích thành công đã đẩy lùi cuộc tấn công đều thuộc về Trung Tá Định. Ông đã đặt tay vào tất cả mọi tình huống suốt thời gian. Ông biết rõ trong tay ông có những gì và đem chúng ra sử dụng vào những lúc sinh tử.”Ông ta là một cấp chỉ huy với đầy đủ ý nghĩa của chữ này. Những sĩ quan dưới quyền đặt hết tin tưởng vào Ông và vào những sự phán đoán của Ông. Ông là mẫu người tiêu biểu nhất về sự biết quyết định và tài năng quân sự mà tôi được biết .II_ Trên đây, chúng ta đã duyệt xem từ sách Mỹ. Bây giờ chúng ta lại tìm hiểu từ sách Việt, cuốn Văn Học Quân Đội, của Trần Xuân Dũng, xuất bản năm 2019. Phần sau đây, trích từ trang 109_114.Ngô Văn ĐịnhNgô Văn Định là một Đại Tá Thuỷ Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.Ông sinh năm 1935 tại làng Viêm Xá, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh.Thân phụ ông từng là Giám Đốc Chi Nhánh Pháp – Á Ngân Hàng (Banque Française de L’Asie), ở Passage Eden đường Tự Do, Sàigòn.Ngô Văn Định nhập ngũ ngày 19-3-1954.Dưới đây là vài dòng về tình hình Bắc Việt trong khoảng 1951-1953.Ngày 13-1-1951 Việt Minh bắt đầu tấn công tỉnh Vĩnh Yên, ở vùng Tây Bắc Hà Nội, và là vị trí phòng thủ vững chắc cuối cùng của thủ đô. Nếu Vĩnh Yên mất, thì chỉ một


Trần Bảo Anh 69hai tuần sau, Hà Nội cũng sẽ bị lọt vào tay chúng.Sau khi khởi sự tấn công được một ngày, lực lượng Việt Minh đã vây quanh tỉnh một cách trọn vẹn. Trận chiến diễn ra ác liệt. Việt Minh dùng chiến thuật biển người hai lần liên tiếp nhưng thất bại. Sáu ngàn (6000) tên giặc bỏ mạng. Lực lượng phòng thủ Vĩnh Yên chỉ mất khoảng trên dưới 500 người. Ngày17 tháng 1, Việt Minh rút lui. Thế là Hà Nội tạm yên.Tâm lý chung của dân chúng đang sống trong vùng quốc gia lúc bấy giờ, vô cùng bất ổn. Trong những năm 1951-1953 Việt Minh lần lượt chiếm được những vùng đất rộng lớn ở biên giới Bắc Việt - Lào. Sự lo âu cứ thế tăng dần. Hai thái độ xuất hiện.Thứ nhất là thờ ơ. Những người có thái độ này, hầu như chỉ còn biết sống qua ngày. Được ngày nào hay ngày ấy. Không phải họ thân Việt Minh, nhưng nhận thấy khó thoát khỏi, nên buông xuôi.Thái độ thứ hai là muốn chống lại sự xâm chiếm của Việt Minh, một cách cương quyết. Đa số thanh niên ở vùng quốc gia thời đó, có ý tưởng này.Ngô Văn Định, ở trong số những người có lập trường yêu nước kể trên. Ông “xếp bút nghiên” lại…Ngày 19-3-1954, ông nhập ngũ, theo học khóa Cương Quyết tại trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt. Người đặt tên khóa học này đã chọn đúng chữ để diễn tả được tấm lòng và ý chí của các sinh viên theo học.Ra trường ngày 1-10-1954, Ngô Văn Định được thuyên chuyển về Đại đội 7 Tuần Giang và cũng là đơn vị đầu tiên sát nhập vào thành lập Tiểu Đoàn 1 Đổ Bộ Thủy Quân Lục Chiến 1955.Ròng rã 21 năm, Ngô Văn Định đã ở trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến từ ngày đầu đến ngày 30-4-1975.


70 Thế Sự Thăng Trầm Ông có một kho tàng sử liệu về binh chủng nằm trong trí, tính can trường Thủy Quân Lục Chiến nằm trong máu và một tình thương yêu gắn bó, với những anh em đã hy sinh vì tổ quốc, nằm trong tim.Ông lần lượt giữ những chức vụ:1. Trung Đội Trưởng 19552. Đại Đội Trưởng 1960, Tiểu Đoàn 13. Sĩ Quan Hành Quân Huấn Luyện, Tiểu Đoàn 34. Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 35. Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 26. Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 2587. Cấp bậc sau cùng của ông là Đại Tá.Ông đã theo học những khóa:1. Khóa 1 Sĩ Quan Căn Bản Thuỷ Quân Lục Chiến/Hoa Kỳ tại Quantico, Virginia 1/19582. Khóa 1 Chiến Tranh Trong Rừng Rậm tại Panama 19623. Khóa Tham Mưu Trung cấp 19644. Khóa Chỉ Huy Tham Mưu Cao Cấp 1971I. Ông có viết một số bài hồi ký. Quan niệm của ông khi viết, như sau:“Đã nhiều năm qua, tôi muốn quên đi những giông bão đã đi qua cuộc đời mình cũng như những ray rứt của cuộc chiến trong những ngày cuối cùng. Nhưng khi muốn quên là lúc mình nhớ đến nhiều nhất. Làm sao mà quên được. Nó luôn luôn hiện diện trong óc trong tim. Nó là những dòng máu luân lưu trong huyết quản. Nó là những nhịp đập của con tim. Nếu nó ngừng lại thì mình đã đến lúc phải nhắm mắt xuôi tay.


Trần Bảo Anh 71Tôi viết không phải để vinh danh một binh chủng hay một cá nhân nào kể cả bản thân tôi, mà viết để trả một món nợ tinh thần với các chiến hữu, đồng đội đã nằm xuống, ít nhất họ không tủi hờn vì bị bỏ quên. Ta có bổn phận phải viết để vinh danh họ, để trả ơn những người đã nằm xuống cho một Quê HươngMiền Nam Nước Việt Tự Do và Công Lý. Viết để xác nhận một điều, trong cuộc chiến vừa qua, chúng ta đã chiến đấu thẳng thắn và can đảm, không mặc cảm, không tự ti và nhất là không hề có một hành động hiếu sát hay bất nhân với những người không cùng chung chiến tuyến nhưng cùng dòng máu đỏ da vàng.Trong các bài viết, dù ngắn hay dài, lúc nào lòng biết ơn của Ông cũng bộc lộ. Biết ơn cả cấp trên lẫn cấp dưới. Biết ơn những người hiện đang còn sống và cả những người đã hy sinh vì tổ quốc cả nửa thế kỷ trước đây.II. Đại tá Ngô Văn Định bị thương 4 lần.Ông viết lại hai lần được săn sóc khi bị thương. Sự chu đáo của một Quân Y Sĩ trong lần thứ nhất đối nghịch hẳn với sự kém phối hợp, nếu không muốn nói là lơ là, trong lần thứ hai, tại một Tổng Y Viện.Mặc dầu trải qua hai cách đối xử khác nhau của những người trong cùng một ngành (là ngành Quân Y) Ngô Văn Định không vơ đũa cả nắm. Ông viết rõ ràng về từng sự việc mà không dùng một trường hợp cá biệt, rất xấu, để suy rộng ra và mạt sát cả một cơ quan hay một tập thể là ngành Quân Y.III. Có hai điều trùng hợp ngẫu nhiên, trong đời Đại Tá


72 Thế Sự Thăng Trầm Ngô Văn Định:(1) Ngày ông tốt nghiệp Sĩ Quan từ Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt, trùng với ngày binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến thành lập: 1- 10-1954.(2) Vào ngày 6-12-1955, trùng vào ngày sinh nhật thứ 20 của ông, Tiểu Đoàn 1 Đổ Bộ Thủy Quân Lục Chiến, tham dự trận Giồng Riềng ông bị thương lần đầu tiên.IV. Trong suốt 21 năm ở trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến, ông được ân thưởng 20 Anh Dũng Bội Tinh với nhành Dương Liễu và 3 Bảo Quốc Huân Chương.Khi còn mang cấp bậc Trung Úy, sau chiến thắng Đầm Dơi của Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, ông cùng 3 Đại Đội Trưởng khác được Tổng Thống Ngô Đình Diệm ân thưởng Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương.Năm 1965, Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến đã đánh tan một Trung Đoàn của Sư Đoàn 3 Sao Vàng (Bắc Việt). Đại Úy Ngô Văn Định, Đại Đội Trưởng Đại Đội 4, cùng 3 Đại Đội Trưởng khác, được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ân thưởng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương.Sau chiến thắng Quảng Trị 9-1972, Đại Tá Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258 được ân thưởng Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. (Nên nhớ là số sĩ quan cấp Tướng và cấp Tá được ân thưởng Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương, có thể đếm trên đầu ngón tay)Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu luôn luôn đến thăm những đơn vị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, sau mỗi chiến thắng. Trong những năm là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên Thủy Quân Lục Chiến và Lữ Đoàn Trưởng 258, ông được diện kiến và được Tổng thống Thiệu đích thân khen tặng và thăm hỏi 3 lần.Đai Tá Định là một sĩ quan rất có công đối với quốc gia,


Trần Bảo Anh 73luôn luôn biết ơn các bạn đồng ngũ, dù đã hy sinh hay hiện còn sống.Những dòng viết của các tác giả kể trên đủ để chúng ta hiểu về nhân cách, bản chất nhân hậu, tính cương quyết và khả năng quân sự rất cao cũng như những đóng góp cho quốc gia, liên tục trong suốt 21 năm trong Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến của Đại Tá Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258.Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tới thăm Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến tại Thủ Đức, sau khi Tiểu Đoàn 2 đã đánh bại các lực lượng Việt Cộng xâm nhập thủ đô dịp Tết Mậu Thân, đợt 1và 2.


74 Thế Sự Thăng Trầm Chuẩn Tướng Bùi Thế Lân đại diện Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà trao gắn Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương cho Đại Tá Định ngày 22 tháng 10 năm 1972.Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trao tặng một số hiện kim cho đơn vị, tại Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn 258 tại thôn Hội Yên, Hải Lăng, nhân dịp Tết Quý Sửu -1973.


Trần Bảo Anh 75Chiến thắng Phượng HoàngNăm mươi năm về trước, Miền Nam Việt Nam đã có một quân đội hào hùng, can đảm, sẵn sàng hy sinh xương máu để bảo vệ nước Việt Nam Cộng Hòa .Với sự chỉ huy tài tình của các cấp chỉ huy Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà nói chung và Thuỷ Quân Lục Chiến nói riêng, các chiến sĩ đã chiến đấu anh dũng, kiên cường, không ngại tiếc thân, để chiến thắng ngay trận đầu tiên của Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, tại căn cứ Phượng Hoàng.Ta đã phải đối trận với xe tăng T-54 của Nga và T-59 của Trung Cộng, cùng với một Trung Đoàn Tùng Thiết quân chính quy Bắc Việt. Và ta đã thắng!1. Diễn tiến trận đánh tại Căn Cứ Phượng HoàngNgày 30-3-1972. Cộng Sản Bắc Việt xua ba sư đoàn quân chính quy, ba chục ngàn người (30,000 ) và những đơn vị yểm trợ của chúng vượt qua vùng phi quân sự nhằm mục đích tiến đánh Quảng Trị. Số xe tăng T-54 lên tới khoảng 200 chiếc.


76 Thế Sự Thăng Trầm Căn Cứ Ái Tử nằm phiá tây thị xã Quảng Trị và cách khoảng năm cây số đường chim bay. Từ căn cứ này hướng về phía tây nam 8 cây số là Căn Cứ Phượng Hoàng (Fire support base Pedro). Đi xa hơn một chút nữa là thung lũng Ba Lòng.Sau khi Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến thành công trong việc chặn bước tiến của quân Bắc Việt ở Đông Hà, Trung Tá Ngô Văn Định đã điều động Tiểu Đoàn 3 dời về Ái Tử .Một tin tình báo cho biết rằng Bắc Việt sẽ tấn công với xe tăng từ hướng Tây vào căn cứ Phượng Hoàng. Nếu căn cứ này bị mất thì Thị Xã Quảng Trị sẽ bị lâm nguy.Chiều ngày 8/4/1972, Trung Tá Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258 Thủy Quân Lục Chiến, hạ lệnh cho Tiểu Đoàn 6 di chuyển tới căn cứ này và cho chỉ thị về vị trí đóng quân và cách phối trí lực lượng:Cánh A, do Tiểu Đoàn Trưởng là Thiếu tá Đỗ Hữu Tùng, đóng trên một đồi cao phía Đông Bắc căn cứ. Cánh B do Tiểu Đoàn Phó là Đại Uý Nguyễn Văn Sử chỉ huy. Một đại đội vào bên trong căn cứ, và đại đội kia đóng cách căn cứ một cây số về hướng đông. Chỉ có một trung đội tức là trên dưới 30 người trấn ở phía Tây, lập một tiền đồn trên một đồi nhỏ.Tới nơi các chiến sĩ Tiểu Đoản 6 lập tức đào hầm hố chuẩn bị. Một bãi mìn chống chiến xa giữa trung đội tiền đồn và căn cứ được thiết lập.Đêm 8/4, chỉ có một nửa vầng trăng lờ mờ soi trong bầu trời lạnh. Các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến ôm súng chờ. Suốt đêm hôm đó Căn Cứ Phượng Hoàng bị pháo kích. Phần lớn là với đại bác 130 ly của Bắc Việt mới nhận được từ Liên Xô. Những khẩu đại bác này chúng đặt ở trong vùng phi quân sự. Nòng của đại bác này dài, bắn ra những viên


Trần Bảo Anh 77đạn nặng tới 74 lb và đi xa được tới 27 cây số. (So sánh: đại bác 105 mm Howitzer của Mỹ cấp cho bên ta, bắn đạn nặng 35 lb, đi tới 11 cây số).Tờ mờ sáng ngày 9-4-1972 các vị trí của Thủy Quân Lục Chiến bắt đầu bị tác xạ bởi đại bác 100 mm và đại liên nữa, từ xe tăng T-54 của Bắc Việt. Hai chiếc T-54 đầu tiên xuất hiện từ hướng tây. Chỉ vài phút sau, 7 chiếc nữa tiếp theo rồi cứ thế tăng lên thêm. Chúng di chuyển với tốc độ 15 miles một giờ.Tức là chỉ có 4 phút là đã tiến được100 thước. Trung đội tiền đồn ở trong tình trạng rất lâm nguy. Vũ khí họ có trong tay là LAW (Light Anti-tank Weapon) M72. Đây là loại súng chống chiến xa, có thể bắn tới tối đa là 300 m . Suốt đêm hôm trước Trung Tá Ngô Văn Định và Cố Vấn John Easley đã thảo ra kế hoạch yểm trợ hỏa lực cho việc phòng thủ Căn Cứ Phượng Hoàng. Pháo Binh của Thủy Quân Lục Chiến đã sẵn sàng.Xe tăng địch có bộ đội Tùng Thiết đi theo để bảo vệ. Số lượng lính Bắc Việt này lên tới một trung đoàn (nghĩa là cả ngàn đứa).Ngay khi đoàn xe tăng và lính Bắc Việt bắt đầu xuất hiện và khởi sự tấn công, Lữ Đoàn Trưởng hạ lệnh Tiểu Đoàn 1 đi tiếp viện. Thiếu Tá Nguyễn Đăng Tống Tiểu Đoàn Trưởng, điều động Cánh B do Đại Uý Đoàn Đức Nghi, Tiểu Đoàn Phó, với hai Đại Đội tác chiến 12 Thiết Vận Xa 113 và 8 Chiến Xa M48, xuất phát từ Ái Tử đi tiếp viện.Đây là lần đầu tiên Tiểu Đoàn 6 Thủy Quân Lục Chiến đối diện với xe tăng Bắc Việt. Trước hỏa lực dữ dội của đoàn xe tăng và bộ đội tùng thiết, những chiến sĩ trung đội tiền đồn bị sát hại hoặc bị nghiền nát dưới những sợi dây xích.Sĩ Quan Tiền Sát Pháo Binh trong vị trí của cánh A trên ngọn đồi cao, gọi Pháo Binh lập tức tác xạ trên đội hình


78 Thế Sự Thăng Trầm của Cộng Sản Bắc Việt. Tiểu Đoàn 3 Pháo Binh của Thiếu Tá Trần Thiện Hiệu đã yểm trợ Tiểu Đoàn 6 vô cùng chính xác và hữu hiệu. Hai loại đạn đại bác được xử dụng: loại nổ chậm để phá hủy xe tăng, và loại nổ chụp để diệt Trung Đoàn Bộ Đội Tùng Thiết. Bọn này bị chết rất nhiều bởi đạn đại bác nổ chụp, tan tác như đàn vịt, bỏ chạy, trốn trong những khu rừng kế cận.Nhưng hai chiếc T-54 đã chồm lên, vượt qua được hàng rào căn cứ và tác xạ phá hủy những vị trí phòng thủ. Các Thủy Quân Lục Chiến thuộc cánh B anh dũng chống trả. Dần dần bị núng thế, phải tản mác, rút lui về những đồi nhỏ hay bụi cây quanh đó. Xe tăng đuổi theo, nhưng một chiếc trúng mìn nổ tung.Ngày hôm đó, rất nhiều mây mù.Trần mây rất thấp. Một số khu trục cơ A1-Skyraiders của Không Quân Việt Nam đang vần vũ trên không phận. Chợt mây tản đi, bầy ra một lỗ trên bầu trời. Các phi công nhào xuống, đánh bom xuống đám xe tăng địch. Một chiếc máy bay trúng đạn phòng không từ T- 54, rớt xuống. Đại Úy Phi Công Trần Thế Vinh hy sinh.Xe tăng T-54 của giặc Bắc, hơn một nửa đã bị trúng mìn hoặc bị đại bác phá hủy. Nay lại thêm một số nữa bị trúng bom.Số xe tăng còn lại nháo nhào, đội hình hỗn loạn.Chạy tứ tán. Quay đầu. Phóng tới . Đứt xích, Tung Lên.Biến thành những trái cầu lửa. Chẳng còn biết phương hướng tới lui gì nữa. Mỗi chiếc tự tìm đường thoát.Tuy nhiên, hai chiếc xe tăng đầu tiên vẫn tiếp tục phóng tới hướng đồi cao của cánh A. Khi còn cách bộ chỉ huy này 300 m thì chiếc xe tăng tiến trước bùng phát nổ. Nó đã trúng phải mìn chống chiến xa mà Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến đã gài chiều ngày 8/4. Chiếc thứ nhì chạy vòng qua


Trần Bảo Anh 79chiếc xe trước, cố tiếp tục. Nhưng không biết vì sao, khi gần tới nơi nó quay đầu lại và chạy đi.Một số xe tăng T-54 khác, vẫn vượt qua được căn cứ Phượng Hoàng, chạy lên hướng đông bắc, về phía Ái Tử. Rất nhiều chiếc bị trúng mìn chống chiến xa, bị phá hủy hoặc trở thành bất khiển dụng. Xe tăng Bắc Việt lại hỗn loạn thêm một lần nữa. Chúng quay đầu chạy đủ hướng chỉ mong sao thoát khỏi hệ thống hơn 500 trái mìn chống chiến xa mà Trung Tá Ngô Văn Định đã chỉ thị cho Tiểu Đoàn 1 gài từ chiều 8/4, trên các đường mà chiến xa có thể xử dụng để tiến tới Căn Cứ Ái Tử, hay Thị Xã Quảng Trị.Quân ta bắt đầu chiếm lại thế thượng phong.Tiểu Đoàn 1, với M113 và M48 đã tới nơi và khai hỏa. Bấy giờ Pháo Binh tiếp tục tác xạ. Trung Đoàn Bộ Đội Tùng Thiết không thể nào ở lại để tìm cách bảo vệ đoàn xe tăng Bắc Việt được nữa, nên phải rút lui về hướng tây nam, tức là thung lũng Ba Lòng.Đoàn xe tăng T -54 của Bắc Việt đại bại. Những chiếc còn lại lần lượt bị hạ hết bởi hỏa lực của M48, đại bác của Pháo Binh và bởi cả các LAW M72 mà các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến cầm tay xử dụng nữa.Trong cuốn “Cuộc Tấn Công Dịp Lễ Phục Sinh, Việt Nam 1972”, xuất bản năm 1985 (The Easter Offensive, Vietnam 1972 ), Trung Tá Turley đã viết rất rõ ràng ở trang 240 như sau:Không một chiếc xe tăng nào thoát khỏi bị phá hủy hay bị bắt sống(Not a single tank escaped destruction or capture)*****Chiến tích lẫy lừng này cũng đã được diễn tả trong bài thơ dưới đây:


80 Thế Sự Thăng Trầm Chiến thắng Phượng Hoàng(Trận đánh xe tăng tại căn cứ Pedro ngày 9/4/72)Y sĩ Thiếu tá Trần Xuân DũngTrận thế đang lan rộng khắp vùng Ngày đêm Việt cộng pháo lung tung Gia tăng áp lực quanh Ái TửTàn sát dân trong sự hãi hùng.Tháng 4 ngày 8, chiều rungTiểu Đoàn 6, chuyển hướng vùng PedroThủy Quân Lục Chiến nhấp nhô Áo rằn ri lại lao vô chiến trường.Lộ 5-5-7, phục bên đườngĐạn súng lên nòng, nấp dưới sương Một nửa trăng mù, đêm lạnh chiếu Thâu canh, hỏa tiễn nhoáng thê lương.Đồi cao quan sát tỏ tườngCánh A, Đông Bắc trấn phương giặc tràn Cánh B: Căn Cứ Phượng HoàngGiao thông hào nối dọc ngang hố hầm.Ngày 9, bình minh đạn nổ rần Tiếng xe tăng địch máy vang rân Đạn xô, ép gió ào trên máThép khối, giờ đây đối ngực trần.


Trần Bảo Anh 81Máu sôi sát Cộng nhập thầnĐêm qua chờ giặc, nay hân hoan mừng Dương tay súng nhỏ từng từngBắn xe tăng địch ven rừng hướng Tây.Bẩy chiếc bon bon chạy tới đâyTrời u ám quá, thấp trần mâyBốn phương tám hướng quanh trời đạn Lính Cộng dàn theo tiến sát dầy.Anh em ta giữa trùng vâyTrên thân thể máu ướt nhầy vết thương Máu ra, nhưng vẫn can trườngMáu theo đầu đạn vọt luôn tới thù.Góc trời một thoáng hết âm u Đất, đá, sỏi bay lửa mịt mù Đại bác bên ta đồng tác xạTrung đoàn Việt Cộng: tội trời tru.Giặc bỏ nhau chạy vù vùNhư ong vỡ tổ vào khu rừng gầnMấy trăm xác đã phơi trầnĐứa may tạm sống, tấm thân khó về.Trung đội tiền đồn, thuộc cánh BXe tăng giặc nghiến, thảm thương ghê ! Người hy sinh nát trong lằn đạnKẻ mất chân, thấy chết chẳng nề.


82 Thế Sự Thăng Trầm Bộ binh giặc hết đi kềHai mươi tăng địch nhất tề xông lên Hai xe nghiền nát rào bênVào trong căn cứ nghiến lên đỉnh đồi.Mũ xanh, súng vẫn nẩy liên hồi Hầm hố không còn, chết cũng thôi ! Bên dưới giao thông hào đã nát Thân ta, thép địch đánh tay đôi.Hố cá nhân, sụp xuống ngồiDưới gầm tăng địch chờ thời đứng lên Xích xe cuốn sát bên trênCầm tay hoả tiễn phóng liền phía đuôi.Xuất sắc bên ta có một người Nhẩy lên nóc sắt, với gan trời Chĩa M-16 trên đầu giặcBắt sống xe còn ánh thép tươi.Phăng phăng hai chiếc nối đuôiCùng nhau nhắm hướng phía đồi chỉ huy Chiếc đầu phát nổ tức thìTung như cầu lửa giữa khi bất ngờ.Trong vòng khoảng cách ngắn đơn sơKế hoạch bên ta đã sẵn chờMìn chống chiến xa gài buổi trước Phừng lên, Việt cộng chết còn mơ !


Trần Bảo Anh 83Chiếc sau lách lẹ, sững sờXoay vòng pháo tháp cuốn cờ chạy luônNhiều xe khác chạy như cuồngĐã sa trận thế mìn đương sẵn sàng.Tiểu đoàn “Quái Điểu” vốn ngang tàng Trên thiết vận xa, đánh nhịp nhàng Xuất phát phản công từ Ái TửT-54 địch cháy thành than.Đội hình rối loạn dọc ngangT-55, cuống chạy quàng chạy xiênChiếc lui, đụng chiếc tiến lênChiếc ngang, vùng chạy như điên hướng rừng.Ngay kia một chiếc mới vừa tung Xích đứt văng lên lúc lửa bùng Kế cận nhiều xe liền đổi hướngCũng thành cầu lửa giữa không trung !Bộ binh Cộng chạy tứ tungRời nơi ẩn nấp, nhắm vùng Tây Nam Đứa may chưa chết: đầu hàngĐứa xui đền tội, xác tan văng đầy.Bốn trăm hai chục giặc banh thâyCăn cứ Phượng Hoàng: chiến thắng đây ! Trọn tiểu đoàn tăng từ Bắc Việt:Hăm ba khối thép cháy đen dầy..


84 Thế Sự Thăng Trầm 2. Vài chi tiết đặc biệt.a- Một chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến đang núp mình trong một hố cá nhân thì một xe tăng T-54 tràn tới. May thay, trời xui đất khiến, hai lằn xích của chiếc xe tăng lăn qua hai bên miệng cái hố, hơn hai thước rồi chợt ngừng lại.Người chiến sĩ Cọp Biển liền nhô mình nhẩy lên mặt đất, rồi lập tức phóng chân nhẩy lên nóc xe tăng. Thấy nắp xe tăng đang mở, Anh liền chĩa súng M16 xuống đầu mấy tên lính Bắc Việt bắt rời khỏi xe. Tài xế và 3 tên nữa phải tuân theo. Thế là anh em Thủy Quân Lục Chiến bắt sống được chiếc Xe tăng T-54 này.b- Trong cuốn sách “Thép và Máu” của Đại Tá Thiết Giáp Hà Mai Việt, xuất bản năm 2005, Ông đã viết ở trang 112 như sau:Khoảng 5 giờ sáng ngày 9-4-1972, Chi Đoàn 2/20 Chiến Xa đang phòng vệ và giữ an ninh phía tây và cổng sau Căn Cứ Ái Tử thì Chi Đoàn này được lệnh tiếp viện Tiểu Đoàn 6 Thủy Quân Lục chiến tại Căn Cứ Phượng Hoàng, đang bị chiến xa và bộ binh địch tấn công và xâm nhập căn cứ. Lúc 6 giờ sáng, với 7 chiến xa M48, Chi Đoàn 2/20 Chiến xa rời Ái Tử để tiến tới một cao điểm ở phía đông nam Căn Cứ Phượng Hoàng.Sau khi bố trí và quan sát, Chi Đoàn phát hiện 3 Chiến Xa. T-54 Bắc Việt đang bố trí trước căn cứ. Sáu chiến xa M48 thuộc 2 Chi Đội liền khai hỏa nhưng không bắn trúng đích. Thấy vậy,Trung Sĩ Nhất Tuấn, Hạ Sĩ Quan Hành Quân, trên Chiến Xa thứ 7, lập tức


Trần Bảo Anh 85khai hỏa, bắn cháy 1 Chiến Xa T-54 đầu tiên, và ngay sau đó, với 2 phát đạn 90 ly kế tiếp, Trung Sĩ Tuấn đã tiêu diệt 2 chiếc T-54 còn lại.Số chiến xa địch nằm trong căn cứ thấy tình hình nguy ngập, vội vã phân tán.Một chiến xa T-59 lén nấp sau một Conex lớn đã bị Trung Sĩ Tuấn phát hiện và bắn trúng vào khẩu đại liên trên pháo tháp. Xa Đội T-59 hoảng hốt, thi nhau bỏ chạy nhưng cũng không thóat khỏi lưới lửa của dàn Đại Liên 50 trên Chiến Xa M48. Chiếc T-59 nói trên, máy vẫn còn nổ, tài xế của Chi Đoàn 2/20 Chiến Xa lái về hậu trạm, sau được đem về triển lãm tại Huế và Sàigòn.3. Phần kết kuận.Nỗi căng thẳng lúc ban đầu, trước hỏa lực dữ dội của đoàn Xe Tăng T-54 Bắc Việt và của cả một Trung Đoàn Bộ Đội Tùng Thiết, vẫn không hề làm giảm tinh thần chiến đấu của anh em Thủy Quân Lục Chiến, từ hàng binh sĩ và hạ sĩ quan, lên đến cấp sĩ quan. Đại Úy Nguyễn Văn Sử, Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 6, và Đại Úy Đoàn Đức Nghi, Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 1, trong quyền hạn và trách nhiệm phụ trách cánh B của tiểu đoàn mình, đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.Trong cuốn “Cuộc Tấn Công Dịp Lễ Phục Sinh, Việt Nam 1972”, xuất bản năm 1985 (The Easter Offensive, Vietnam 1972. )Trang 239: Đại Úy Al Nettleingham đã quan sát những kế hoạch hành động trong Lữ Đoàn 258 và Trung Tâm Hành Quân. Sau đó kể lại :“Tôi nghĩ rằng tất cả chiến tích thành công đã đẩy lùi cuộc tấn công đều thuộc về Trung Tá Định. Ông đã đặt tay


86 Thế Sự Thăng Trầm vào tất cả mọi tình huống suốt thời gian. Ông biết rõ trong tay ông có những gì và đem chúng ra sử dụng vào những lúc sinh tử.Ông ta là một cấp chỉ huy với đầy đủ ý nghĩa của chữ này. Những sĩ quan dưới quyền đặt hết tin tưởng vào Ông và vào những sự phán đoán của Ông. Ông là mẫu người tiêu biểu nhất về sự biết quyết định và tài năng quân sự mà tôi được biết.”Trang 241: Trung Tá Turley, Trưởng Toán Cố Vấn nói thêm: “Quân Bắc Việt đã tiến đánh với một trung đoàn bộ binh và một tiểu đoàn xe tăng và đã bị đánh bại hoàn toàn. 23 xe tăng đã bị phá hủy hay bị bắt sống. Hơn 420 tên địch bị giết, trong khi Thủy Quân Lục Chiến và Thiết Giáp chỉ có 66 thương vong.Và quan trọng hơn nữa, là mặc dầu các Cố vấn Mỹ có mặt trong trận đánh, nhưng việc thiết lập kế hoạch phòng ngự và thực hiện cuộc phản công mỹ mãn đã hoàn toàn do lực lượng Việt Nam. Họ tự lực hoàn tất và vị Chỉ Huy của Thủy Quân Lục Chiến đã chứng tỏ rằng quân Bắc Việt có thể bị đánh bại.” *****Vị Chỉ Huy trong trận đánh này là Trung Tá Ngô Văn Định, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 258 T hủy Quân Lục Chiến.Sách tham khảo:1. Cuộc tấn công dịp lễ Phục Sinh, Việt Nam 1972, xuất bản năm 1985 (The Easter Offensive, Vietnam 1972. Col.G.H.Turley.)2. Thép và Máu, 2005. Hà Mai Việt.3. Chiến sử Thủy Quân Lục Chiến, 2007.Trần Xuân Dũng.


Trần Bảo Anh 87Ảnh Hưởng Của Lời NóiNgày xửa, ngày xưa có một cô gái mười lăm tuổi, tên là Huyền, không thích làm những việc bếp núc, thêu thùa vá may. Hàng ngày chỉ thích ca hát, rong chơi ở ngoài vườn hay bên sông. không để ý vào việc gì. Mẹ nàng là một góa phụ không mấy giàu sang, ăn nói chanh chua, ưa soi mói chuyện thiên hạ nên người trong làng chẳng mấy ai có thiện cảm với mẹ con nhà này.Thình lình mẹ Huyền lâm bệnh nặng, nằm một chỗ, Huyền vào trong bếp nấu cháo, nấu nước cho mẹ. Khỗ nỗi, ngày thường không để ý gì đến mọi việc trong nhà, nên lúc vào bếp, Huyền lúng túng không biết đồ vật để ở đâu, và phải làm thế nào. Vì vậy, chốc chốc Huyền lại lên tiếng hỏi:“Mẹ ơi, gạo để đâu?? Cái bùi nhùi giữ lửa đã tắt ngấm rồi, mà con không thấy hai cục đá dùng để đánh lửa nữa. Mẹ để chúng ở chỗ nào?”“Mẹ ơi, gạo phải vo mấy lần? nước đổ vào nồi săm sắp,hay là ngập tới vung? Mẹ ơi, cái đôi đũa cả ở đâu rồi?”Đang ốm, lại bị kêu gọi từng chập, người mẹ lấy làm bực mình lắm, nên nói: “Mẹ ước gì con có thật nhiều mắt


88 Thế Sự Thăng Trầm để con tìm thấy những đồ dùng cho nhanh, để khỏi kêu nheo nhéo suốt ngày, làm chói cả tai”. Huyền hỏi lại:–Thế mẹ không thương con hay sao? Người mẹ chanh chua càu nhàu:“Cái gì mà thương với không thương? Nếu không có con cũng không sao.”Trong tai bà chợt nghe ai nói:“Nhà ngươi sẽ được như nguyện.”Kinh sợ, bà mẹ dáo dác nhìn quanh. Chẳng thấy ai cả. Bà liền gượng đứng dậy đi xuống bếp tìm Huyền. Cô con gái không có ở đấy. Sợ có chuyện chẳng lành, bà đi thẳng ra vườn, tới chỗ con gái bà thường hay đứng đó ca hát. Bà cất tiếng gọi: “Huyền ơi! Huyền ơi!” Không có tiếng đáp lại.Bà kêu lên: “Con đi đâu mất rồi?”Bà nhìn xuống đất, bỗng bà nhận ra đôi hài cỏ của Huyền nằm cạnh một bụi cây lá dài mà có gai, vừa mọc lên một quả rất kỳ lạ, mình dài mà tròn có nhiều mắt bao bọc xung quanh, tỏa mùi thơm thoang thoảng.Bà đưa tay lên sờ thứ quả mới thấy này, rồi than lên: “Sao thế này con?” Rồi bật khóc.Từ trong lòng của quả lạ có nhiều mắt, văng vẳng vọng ra tiếng khóc nỉ non của Huyền.Một câu chuyện khác không nằm trong cổ tích. Xảy ra ngay thời của chúng ta.Sau khi vượt biển thoát khỏi chế độ Cộng Sản, có một gia đình tị nạn người Việt, đến được một nước Âu Mỹ. Sau vài năm vật lộn với cuộc sống mới, gia đình ổn định.Người chồng có một số bạn bè. Họ nẩy ra ý kiến rủ nhau đi câu cá. Việc giải trí này vẫn xẩy ra đều đặn mỗi tuần một lần.Một hôm người chồng vừa đi làm về, lúc trời vừa tối.


Trần Bảo Anh 89Hôm đó là vào ngày thứ bẩy. Bà vợ đã sửa soạn xong bữa ăn, chờ vui vẻ với chồng và năm con. Chợt một nhóm bạn đến rủ đi câu. Người chồng hăng hái đi vào nhà trong, lấy dụng cụ. Bà vợ can, thôi ông đừng đi. Ở nhà chiều nay với vợ con không được hay sao, mà hễ bạn hô lên một tiếng là lại bước ra ngay. Thế là thế nào?Ông chồng nhất định đi. Người vợ cương quyết cản. Ông chồng nể bạn, bảo tôi đi một lúc thôi. Mấy người bạn chưa biết tính sao, đứng yên chờ. Cầm chiếc cần câu trong tay, người chồng chẳng nói chẳng rằng, cứ thế bước ra cửa.Bà vợ nói với theo, lớn tiếng: “Ông mà đi chuyến này thì ông đi luôn đi. Đừng có về cái nhà này nữa!”Nơi câu cá là một cái hồ rộng và nước sâu.Ăn cơm xong mấy đứa con đi ngủ. Bà vợ chờ. Đã quá khuya rồi mà chồng vẫn không về. Người vợ bực bội, không chịu vào giường. Trong bụng nghĩ: “Phải chờ, để thấy cái mặt, rồi cho thêm một trận nữa! Kể từ lúc ra đi đến giờ này là đã sáu tiếng đồng hồ rồi.”Chợt có tiếng gõ cửa. Người vợ bước nhanh ra mở ngay. Chẳng thấy chồng đâu.Trước mắt bà, là hai người cảnh sát, một nam một nữ. Họ lễ phép chào rồi nói: “Chúng tôi rất buồn, mà phải báo cho bà biết rằng ông nhà đã chết đuối ở hồ. Mọi người cố gắng mãi mới tìm thấy xác. Giờ này mới vừa vớt được xác lên. Đã cứng. Không còn cứu chữa gì được nữa.”Người vợ đứng lặng…Theo cách nói của người Việt, trong cả hai trường hợp trên, lời nói đã được phát ra vào giờ thiêng và đưa đến kết quả thảm sầu, ứng ngay lập tức.Hoặc đơn giản hơn, người ta bảo, đó là độc mồm, độc miệng.


90 Thế Sự Thăng Trầm Hai người kể trên đã phạm vào một trong 4 cái khẩu ác nghiệp:Vọng ngữ: là nói láo, nói không đúng sự thậtỶ ngữ: là nói lời bóng bẩy ngọt ngào để dụ người ta. Lưỡng thiệt ngữ: là nói lời đâm thọc là cho người ta oán giận nhau, thù ghét nhau, xa nhau.Ác khẩu: là nói lời nhơ nhớp, chửi rủa, hoặc dùng lời lẽ làm cho người ta đau khổ.Trong kinh Pháp Cú của nhà Phật, có đề cập tới Lục Căn. Đó là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Căn là cội gốc. Lục căn là sáu giác quan.Để cho dễ hiểu, chúng ta hãy đối chiếu với y khoa thời nay. Mắt, tai, mũi, lưỡi lần lượt là những cơ quan của thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác. Thế còn xúc giác đâu? Xin trả lời, đó chính là chữ thân đấy. Mọi phần cơ thể của con người, được tạo hóa sắp xếp có thứ tự, rồi được bó gọn lại, bao trong một lớp da. Xong xuôi, sẽ thành một khối gọi là thân. Chữ thân trong ngôn ngữ nhà Phật, là xúc giác vậy.Khi giác quan, dù là một, hai, hoặc ba, hay cả năm giác quan nhận thức được một điều gì, người ta sẽ có một ý. Số lượng giác quan không nhất định phải là bao nhiêu.Vài thí dụ: Một người đang ở trong một trong năm trường hợp dưới đây:_Nhìn thấy mặt trời lặn, thích ý nói: Cảnh hoàng hôn đẹp quá.(Chỉ có thị giác nhận biết, đã đưa đến ý rồi.)_Trước một món ăn, thấy mầu sắc, trang trí đẹp, mùi thơm bốc lên, nẩy ra ý thèm ăn. (hai giác quan là thị giác và thính giác được tác động)_Cầm ly rượu lên, mầu sắc, hương thơm, vị ngọt cảm thấy ưa thích (Ba giác quan là thị giác, thính giác và vị giác được tác động)


Trần Bảo Anh 91_ Đứng trên bài biển: Biển xanh, gió thổi vi vu qua rặng phi lau, da thấy mát mẻ, mũi ngửi hơi biển, bèn nẩy ý vui, cảm thấy thảnh thơi. (Bốn giác quan là thị giác và thính giác khứu giác và xúc giác được tác động)_Nằm với phái nữ: ngắm dung nhan xinh đẹp, tai nghe lời êm dịu, mũi ngửi hương thơm da thịt, tay ôm thân thể, lưỡi hưởng hôn hít (Cả năm giác quan đồng thời được tác động, tới mức mãnh liệt).Vì có Lục căn, nên gây ra những điều ham muốn gọi là lục dục. Và từ đó thân tâm và ý dễ phạm nhiều điều ác. Có khi chỉ là do miệng nói ra.Phật giáo đề ra Bát Chính Đạo chỉ rõ cho ta cách sống đạo đức, giúp cho thân và tâm ta được an tịnh, trí tuệ ta được sáng suốt và cuối cùng là được giải thoát. Con đường thứ ba trong tám con đường chính này là chính ngữ.Ngữ là lời nói. Chính ngữ là:_Nói đúng, nói lời thành thật, công bình, hợp lý, ngay thẳng,_Không nói dối, không xuyên tạc, không nói lời thiên vị, không nói lời gạt gẫm, không dụ dỗ người, không dùng lời bóng bẩy mà làm cho người ta tin và thích mình. Không nguyền rủa, không nói lời ác độc hay thô bỉ, không bợ đỡ trước mặt, gièm pha sau lưng,_Chỉ nói lời êm dịu, nhân đạo, lịch sự, thân ái, chính đáng và lúc nào cũng thận trọng lời nói.Trong chương nói về hình phạt (Tiếng Phạn: Danda Vagga) còn có phần giảng thêm về lời cay đắng ác độc:_ Không nên nói lời cay đắng ác độc. Khi mình dùng lời cay đắng ác độc nói với người khác, thì họ


92 Thế Sự Thăng Trầm cũng dùng lời lẽ tương tự như vậy để đáp lại mình. Lời cay đắng ác độc thốt ra lúc nóng giận làm cho người nghe đau đớn khó chịu như bị thương tích vậy._Nếu ai giữ được im lặng trước những lời cay đắng ác độc, người ấy đắc quả niết bàn, vì đã không còn phẫn nộ và không có tâm lấy oán trả oán.Được nhà Phật khuyên không nên phạm vào khẩu ác nghiệp, có nhiều người đã nghĩ rằng, cái gì mình cũng im thì là tốt nhất.Điều này không phải. Loài người hơn loài thú, ở chỗ là nói được. Nhưng vấn đề đặt ra, là khi khi nào nên nói, khi nào cần im.Thấy người ta lâm vào cảnh khổ quá, mình biết cách gỡ, thì phải nói ra. Đây chính là điều Phật đã làm.Ngày xưa, những lời được coi trọng nhất, là của những vị thầy. Ngày nay người ta vẫn còn nhắc lại, hay áp dụng những lời dậy của những bậc thầy như Khổng Tử, Mặc Tử, Mạnh Tử...Tới đây, chúng ta không bàn tới việc nên hay không nên tiếp tục theo họ. Chỉ xin đọc thêm để biết sơ sơ về lời của họ.Trong thời Xuân Thu biết bao nhiêu người đã giết vua, giết cha mẹ. Đến thời Chiến Quốc, hiện tượng này lại càng khủng khiếp hơn nữa. Có những kẻ như Sở Bình Vương giết ba người anh để lên ngôi vua.Khổng Tử nói ra những lời, khuyên người ta không nên làm những chuyện như vậy. Chỉ ra những điều nào nên theo, để cho có tôn ty trong gia đình, trật tự trong xã hội nữa. Hấp thụ được phần nào và áp dụng được tới đâu, tùy theo lý trí và tâm tính của mỗi người. Căn bản dựa trên nhân, nghĩa,


Trần Bảo Anh 93lễ, trí, tín.Những lời của ông cốt giúp cải thiện phong thái của một người, tạo thứ tự trong đời sống trong gia đình, và từ đó hy vọng mong có sự yên ổn trong xã hội.Mặc Tử, nói ra lời:“kiêm ái”.Mặc Tử cho rằng sở dĩ trong thiên hạ còn có nhiều oán hận chiếm đọat, vì không có lòng yêu thương lẫn nhau… Muốn thay đổi tình huống ấy, cần phải yêu người như yêu thân mình.Lời kêu gọi này rất hay, nhưng cao quá, không phải ai cũng thực hiện nổi. Do đó, không được nhắc tới nhiều.Nhưng Mặc Tử có một điểm rất hay hơn nữa. Ông phản đối những sự công phạt lẫn nhau. Tuy nhiên, nếu xẩy ra chiến tranh không thể tránh được, ông nói lên sự khác nhau giữa Công và Tru. Ông bảo, cần phân biệt rõ chiến tranh chính nghĩa và chiến tranh phi chính nghĩa.Xin thưa cho rõ hơn là:Công, tức là tấn công. Kẻ khởi đầu, thủ phạm, do dã tâm, muốn tàn sát dân của một nước khác, rồi chiếm đất: Phi chính nghĩa.Tru, tức là tru diệt trừng phạt. Nước bị xâm lăng, bởi muốn tự vệ, quyết tru diệt bọn gây tội ác, đánh trả lại: Có chính nghĩa.Để cho dễ hiểu, xin mời xem lại cuộc chiến Việt Nam.I_Hồ Chí Minh xua quân Bắc Việt, mở cuộc Tổng Tấn Công miền Nam vào dịp Tết Mậu Thân 1968. Bốn mươi mốt tỉnh và thị xã bị đánh. Huế bị chiếm. Cuộc tàn sát dân


94 Thế Sự Thăng Trầm tại Cố Đô bắt đầu ngay, lan nhanh chóng, tới mức độ khủng khiếp. Hơn năm ngàn người bị chôn trong những mồ tập thể.Tại Sàigòn, Tòa Đại Sữ Mỹ bị đột nhập.Giặc Cộng đã tràn qua mấy cổng của bộ Tổng Tham Mưu. (Cơ quan này đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũng như Ngũ Giác Đài đối với Quân Đội Mỹ). Tình trạng cực kỳ nguy hiểm.Nếu không có một lực lượng nào giải cứu kịp thời, thật hữu hiệu và một cách nhanh chóng, cơ quan chỉ huy trung ương và quan trọng nhất của quân đội sẽ mất.Cả miền Nam sẽ lập tức sụp đổ .Trung Tá Tôn Thất Soạn, Chiến Đoàn Trưởng Chiến Đoàn B Thủy Quân Lục Chiến, nhận được lệnh cứu nguy. Chiến Đoàn này đang ở vùng Cai Lậy.Dưới đây là phần ghi lại của Trung Tá Soạn: Buổi sáng ngày mồng một Tết (30/1/1968), Chiến Đoàn B được không vận bằng Chinook của Hoa Kỳ, từng 2 chiếc một, từ một thửa ruộng trống bên ngoài chợ Cai Lậy, thứ tự đổ quân là Tiểu Đoàn 2, Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn và Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến. Bắt đầu 8 giờ sáng, chiếc Chinook đầu tiên chở một Trung Đội của một Đại Đội 1, Tiểu Đoàn 2 cất cánh hướng về Sài Gòn. Từ trên phi cơ nhìn xuống, chung quanh phi trường Tân Sơn Nhất và vòng rào Bộ Tổng Tham Mưu, đó đây có nhiều đám cháy và nhiều nơi khói lửa bốc lên thật cao.1. Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến do Thiếu Tá Ngô Văn Định chỉ huy, đổ xuống đầu tiên tại Sân Chào Cờ. Tiểu Đoàn giải tỏa áp lực tại Trường Tổng Quản Trị, Trường Sinh Ngữ Quân Đội và Cổng số


Trần Bảo Anh 956. Chỉ trong một thời gian ngắn những Biệt Đội 6 và Biệt Đội 9 thuộc Trung Đoàn F 100 Việt Cộng bị ta tiêu diệt. Tiểu Đoàn chia ra những vị trí trọng yếu trong Bộ Tổng Tham Mưu và những cư xá của các Sĩ Quan cao cấp tại đây. Riêng Trung Đội 42 của Thiếu úy Kiều Công Cự bảo vệ Cổng chính của Bộ Tổng Tham Mưu…Sau một tuần lễ tham dự những cuộc hành quân ở Quận 6, Quận 10, Quận 8, Tiểu Đoàn được lệnh di chuyển về khu vực Ngã Ba Hàng Xanh (thuộc Tiểu Khu Gia Định).Tiểu Đoàn 2 đã nhổ hết những chốt của Việt Cộng từ Cầu Sơn lên đến Cầu Kinh và quét sạch Việt Cộng ra khỏi khu Thanh Đa và Bình Quới.Những ngày sau đó Tiểu Đoàn bảo vệ an ninh cho những cơ sở chính phủ và những địa điểm trọng yếu khác như Đài Phát Thanh, cầu Phan Thanh Giản, cầu Xa Lộ Sài Gòn.2. Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn B và Tiều Đoàn 1 TQLC cũng được những chiếc Chinook đổ xuống Sân Cờ Bộ Tổng Tham Mưu.Việt Cộng bắn từng loạt AK vào Cổng Số 2, khu Cư Xá của Sĩ Quan cao cấp. Cần nhắc lại trong đêm Giao Thừa, một toán Việt Cộng lẻn vào cổng sau Trại Trần Hưng Đạo (tức là Bộ Tổng Tham Mưu). Cùng lúc đó, một toán Việt Cộng khác đã lọt vào Cổng Số 2, Đơn vị canh gác của Bộ Tổng Tham Mưu cũng đã ngăn chận kịp thời sự xâm nhập tiếp theo của chúng.Tình hình địch trong vùng như sau: Tiểu Đoàn 1 Củ Chi + 1 Tiểu Đoàn thuộc Trung Đoàn 101 Công Trường 7, tăng cường 1 đơn vị Cơ Động của Cục R đã xâm nhập và đánh phá một vài căn cứ đồn trú


96 Thế Sự Thăng Trầm trong quận Bình Hòa và Gò Vấp kể từ đêm Giao Thừa (31/1/1968). Địch chiếm trại Phù Đổng, nơi đặt Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp. Ngoài ra, Trại Hoa Lư, Cửa Trương Quảng Tuân, một phần Thành Quân Cụ, Thành Cổ Loa Căn Cứ Pháo Binh, tại các nơi này địch chỉ đóng chốt bao vây.Tiểu Đoàn 1 đã lần lượt thanh toán các mục tiêu một cách nhanh gọn. (6)II_Ngày 31-3-1972, Cộng Sản Bắc Việt xua ba sư đoàn quân chính quy với hơn 200 xe tăng, vượt vùng phi quân sự vào tấn công tỉnh Quảng Trị. Chúng dùng đại bác 130 mm, tác xạ ngày đêm vào các căn cứ hỏa lực của ta. Và lại liên tục pháo kích dọc quốc lộ 1, trút đạn xuống đầu đoàn người đang bỏ chạy.Thời gian đầu bên ta thất thế. Đông Hà lọt vào tay địch, Cổ Thành Quảng Trị mất, rồi Tòa Hành Chánh Tỉnh cũng bị chúng kiểm soát. Chúng tiến dần về phía nam. Trung Tá Phạm Văn Chung đem Lữ Đoàn 369 Thủy Quân Lục Chiến từ Sài gòn ra, chặn đứng được quân Bắc Việt tại sông Mỹ Chánh. Sau đó, quân ta sửa soạn tái chiếm những vùng đất đã mất. Từ sông Mỹ Chánh trở ra hướng Bắc, Nhẩy Dù phụ trách phía tây Quốc Lộ 1, Thủy Quân Lục Chiến phụ trách phía đông.Trung Tá Nguyễn Thành Trí, đang theo học Khóa Tham Mưu Cao Cấp ở Hoa Kỳ, được cấp tốc triệu hồi về. Ông được vinh thăng Đại Tá và trở thành Tư Lệnh Phó Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến. Ông đích thân chỉ huy, điều động, phối hợp, ba Lữ Đoàn 147, 258 và 369, để mở những cuộc phản công tái chiếm Quảng Trị.Kết quả: Ngày 15-9-1972 Cổ thành Quảng Trị được tái chiếm xong.


Trần Bảo Anh 97Đại Tá Nguyễn Thành Trí


98 Thế Sự Thăng Trầm Dưới đây là phần tường thuật trong cuốn The Vietnam Experience (trang 181)Trong đêm 10 và rạng sáng ngày 11, một trung đội của Tiểu Đoàn 6 cố gắng trèo được lên góc Nam của tường thành. Sau khi trung đội này đã lọt được vào bên trong, những phần tử khác của Tiểu Đoàn tiếp theo, để lập một một bàn đạp bên trong thành. Trong khi không quân và pháo binh tiếp tục thả bom, bắn phá cái thành vuông, có cạnh 500 thước, thì vào lúc rạng đông ngày 15, Tiểu Đoàn 3 tấn công lên góc Đông của tường thành. Suốt buổi sáng của ngày đó, hai Tiểu Đoàn tiến đánh, hướng về phiá nhau, dọc theo chiều dài tường thành nằm theo trục Đông Nam. Sau khi đã bắt tay được với nhau, hai lực lượng cùng tấn công tràn ngang cổ thành, giết và bắt được những kẻ cuối cùng đang chống giữ vào lúc 5 giờ chiều. Lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa được kéo lên trên cổ thành vào lúc giữa trưa ngày 16.(Trích The Vietnam Experience_ South VietNam on Trial. Boston Publishing company, 1984-Trang 181)“During the night and early morning of the eleventh, a platoon of the 6th Battalion scrambled over the southern corner of the citadel’s wall. After the platoon gained the interior, more of the battalion followed to establish a foothold inside the fortress. As the air strikes and artillery continued to pound the 500-meter-square citadel, at dawn on the fifteenth the 3rd Battalion carried its attack over the eastern corner of the wall. Throughout the early part of the


Trần Bảo Anh 99day, the two battalions fought toward each other down the length of the southeast wall. After linking up, the forces turned and attacked across the fortress, killing or capturing its last defenders by 5:00 P.M. The South Vietnamese flag was raised over the citadel at noon on the sixteenth.”(The VietNam Experience_South Vietnam on Trial- Boston Publishing Company,1984 Page 181)Trong cuộc chiến Việt Nam, hai cuộc tấn công lớn nhất, Việt Cộng mở ra để xâm lăng Miền Nam, là Mậu Thân và Quảng Trị.Và cả hai lần, Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã hành quân tru diệt bọn xâm lăng một cách thành công.Cách đây cả hai mươi thế kỷ, mà Mặc Tử đã nói ra chiến tranh nào là phi chính nghiã, chiến tranh nào có chính nghĩa. Đã phân biệt rõ rệt gian với ngay, tà với chính. Một bên tham lam, xâm lăng và gây ra muôn vàn tội ác. Một bên nghiêm chỉnh, tự vệ và quyết tru diệt kẻ thù.Lời nói của Mặc Tử ảnh hưởng nhiều đến cách suy nghĩ của người dân sống tại một nước sắp lâm vào cảnh vong quốc. Họ sẽ thấy trách nhiệm của mình mà hăng hái tòng quân, đi tru diệt kẻ thù.Nay bàn về các lời nói của vua chúa.Vua chúa thời xưa, mỗi khi nói ra, mục đích chính chỉ nhắm vào thưởng phạt. Thưởng, thì kẻ dưới mừng. Phạt, làm kẻ dưới sợ. Dù mừng hay sợ, thì kết quả là phải hầu hạ phục dịch nhà vua thật tận tụy.Thưởng thì từ vài tấm lụa cho đến ngàn lạng vàng hay hơn, hoặc phong đất cho. Còn phạt thì đánh bằng roi hay


Click to View FlipBook Version