The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-09-27 18:46:05

FLIP DE TƯ TAM CA NGUYET SAN 2025

FLIP DE TƯ TAM CA NGUYET SAN 2025

TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 251KỶ NGUYÊN CƠN HÃI HÙNGNhững quả bom nước treo trên đầuĐợi mưa to đồng loạt xả xuốngCuốn sạch nhà cửa ruộng nươngMùa màng, gia súc, tài sản trôi theo dòng nước Sinh mạng con người như con sâu cái kiến Tiếng oán thán không thấu trời caoCàng chẳng động tâm bọn quyền chức tham lam vô cảm Những nhóm lợi ích cực kỳ ích kỷ Tiền của là mục đích tối tônRừng cạo sạch rồiNúi đồi băm nát Đồng ruộng phân lô bán nền hết ráoHồ đập bao vây Nắng tích nước, mưa đồng loạt xả Thiên tai cộng nhân taiDân bất hạnh gánh chịu cả hai Sống chết mặc bay!Tiếc thayGiờ đây xe sang, sập gụBiệt thự, biệt phủ Đều ngập trong dòng nước lũ Cộng nghiệp chungChỉ tội dân lành kiếp nạn oan khiên Từ điển nhân loại ghi thêm ngôn từ thảm họa: Xả đập, xả hồ Mối tai họa kinh khủng từ bọn điều hành ngu dốtTham lam cạp không sót món gìĂn tàn phá hoại không chừa chiNhững trái tim vô cảm Một dải non sông loang lở Kỷ nguyên cơn hãi hùng Tiểu Lục Thần Phong Ất Lăng thành, 1125


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 252VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIAUSPICIOUS CLOUD Autumn in midtown Foliage changes colorOn the trees have auspicious cloudsWestern enters holiday seasonsSounds and colors stir wavering Homeless are all motionless Zen master said: Do not attachWe will be free Because leaves are the roots of suffering Take a sip of cappuccino Contemplate something beyond capacity Sinking deep in a black hole Steven N Atlantic Station, 1125


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 253LÀM THƠTôi làm thơ vì chẳng biết làm gìLàm tiền thì vô tướng bất tàiCờ bạc chỉ toàn thua lụn bạiLàm ông nọ bà kia tai to mặt lớnChẳng có cửa bon chenLàm ăn thì ăn chứ chẳng có làmLàm tình sức bây giờ có hạnVà còn e luân lý buộc ràngLàm nông không có đấtLàm thợ trầy trật không xongLàm thầy tu sợ mình không đủ bản lãnh giữ giớiLàm ăn mày sao chịu nổi bụi đờiLàm trộm cướp mặt sứa gan nonSức đâu chịu đòn cho nổiLàm đỹ đực trai bao hành sự ngày đêm sáng tốiTiếc là tuổi đã xa rồiLàm quan chức đăng đàn nói nhảm nói xàmKhông thần thế thiếu cả mặt dàyLàm bò đỏ lên mạng chửi cả ngàyMình không thể, tuyệt đối là không thểChỉ con đường duy nhất làm thơDù con cóc hay lòng lợn mắm nêm Thơ bí ẩn hay thơ quyền yểmThơ hiện đại, hậu hiện đại, cách tânThơ phúng dụ, khả ly, siêu tưởng Và còn trường phái lập phương, đa phương…Những trường phái nghe đến tên đã hoảng Nhưng bây giờ là thời đại thơ tân tiến không thể làm xoàng xĩnhThơ phải bí hiểm và lập lờ như đỹ còn trinh Thơ vận thuật ngữ triết học phương Tây với siêu hình Thơ đẳng cấp, thơ trào lưu, thơ thời thượng…Không biết làm gì giờ chả nhẽ bí cả vần thơ?Lãng ThanhẤt Lăng thành, 112


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 254VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIUỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒNUống nước nhớ nguồn...Dân tộc Việt Nam mấy ngàn năm văn hiếnĐâu dễ gì quên nguồn cội Tổ TiênChân bườc đi lòng trặng trĩu ưu phiềnNgoảnh mặt lại...quê hương dần khuất dạng...Mắt đăm đăm nhìn mây trôi lãng đãngLòng dặn lòng xin hẹn một ngày maiBước trở về trong rực rỡ tương laiĐể không thẹn hồn thiêng sông núi ViệtĐể không hổ danh anh hùng tuấn kiệtMẹ sinh ra, mẹ hãnh diện đàn conÝ chí quật cường, trung dũng sắt sonVì vận nước, đành cúi đầu chấp nhận..Năm mươi năm nơi phương trời lận đậnLàm được gì...cho rạng rỡ Tổ TôngLo kế sinh nhai, mưu cầu sự sốngĐất nước người ai sống chết mặc ai !Thời gian đâu nghĩ tới chuyện ngày maiÔi ! mộng ước như vầng mây bao phủ...Dẫu không quên, dẫu lòng luôn ấp ủĐành buông xuôi cho năm tháng dần quaCác con đây tủi hổ với sơn hàChẳng thể hiện lời thề trong quá khứXin gục mặt, xin một lần tha thứĐàn con xưa mòn mỏi kiếp ly hươngĐàn con xưa dầu dãi tóc pha sương


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 255Còn đâu nữa oai hùng như thuở trướcCòn đâu nữa nhịp quân kỳ tiến bướcÔi, chỉ còn trơ lại chút tàn hươngThân dật dờ trong kiếp sống nhiễu nhươngNhìn về quê Mẹ ruột đau như cắt !!!Năm mươi năm Mẹ trông chờ mỏi mắtĐàn con xưa...thân chiến bại không vềNgày qua ngày trong vùng tối u mêMiếng cơm, manh áo biết gì hơn nữa !Nuôi chí lớn trong óc tim mục rữaBuông xuôi tay cho nhuệ khí một thờiBiết ngày mai có về được quê tôiGửi gấm nắm xương tàn trên đất mẹHay muôn thuở là linh hồn lặng lẽNơi xứ người quạnh quẻ lệ từng đêmNăm mươi năm ...vẳng tiếng Mẹ ru êmCon ơi ...uống nước nhớ nguồn...đừng quên ?nguyễn phan ngọc an mùa Thanksgiving 2025 California


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 256VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIKẻ Không NhàAi dám bảo xứ nầy không nghèo đóiNước Mỹ giàu nhưng vẫn nợ cầm canhKhoa học kỷ nguyên, ngày tiến rất nhanhNguyên tử lực có nước nào dám chọiTranh đua thị trường phục người rất giỏiHàng hóa tung ra khắp cả năm châuThực phẩm làm ra các nước phải cầu.Giúp nước nhược tiểu chừng không mệt mỏiThế mà trong nước dường như không tránh khỏi,Nạn đói nghèo chẳng chỗ ở chung thân\"Home-less\" nhiều cũng bởi đủ nguyên nhânMa túy, di dân, con đông, \"lay-off\"Người Việt Nam tuy nghèo nhưng rất xộpỞ chung nhau, ăn uống lại dung hòaKhông giàu nhưng hơn cảnh khổ người taThế là nghĩ đến chia cơm xẻ áo...Có những bữa tiết đông trời lạnh giá...Nhiều góc đường trong ngõ hẻm lùm câyTừng nhóm người tụ họp ở quanh đâyHọ run rẩy khát khao một mái ấmĐã sẵn trong ta, tình người sâu đậmLàm sao ngơ được cảnh đói lạnh nầyĐất người ta mình lại sống đủ đầySao không nới rộng vòng tay cứu giúp!Trang Ngọc Kim Lang


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 257ĐỜI HOA THẦM KÍN Ngân-HàAi bảo rằng biến cố nào rồi cũng qua đi và sẽ tàn phai theo từng tờ lịch mỏng dần rồi mất tăm theo chiều dài của năm tháng. Không đúng, anh đang bước những bước hụt hẫng trên đường chiều hôm nay, những cánh gió lùa qua vai qua tóc và làm vạt áo anh bay loạt xoạt như tiếng động của một quá khứ lem luốc năm nào đang gõ cửa tìm về. Anh biết ngày mai vạt gió này không trở lại và sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng dưới chân anh những vỏ sò vỏ ốc vẫn nằm yên trên mặt cát rất mịn sau mỗi con sóng xô vào bờ và hăm hở rút ra xa xóa đi những vết chân in lên trên cát cầu chứng với đời ngày xửa ngày xưa trong những chiếc vỏ này có thời đã tồn tại một sự sống. Một sự sống mãnh liệt đã qua đi nhưng chứng tích vẫn còn đó hào hùng không kém gì lúc chúng còn sinh thời.Anh nhìn xuống và lượm một vỏ ốc lớn bằng một trái apple áp lên tai để nghe lời thí thào kể lể về một câu chuyện tình buồn của một kiếp sống gian nan như kiếp người ấm lạnh đã qua,Thì ra, sự sống đối với con người được định nghĩa qua những chuyển động vật lý, nếu thiếu mất sự sinh động vật lý này thì được kể là sự sống đã kết liễu. Chẳng hơn gì bóng dáng của một mùa thu năm nào khi tình còn nồng đôi tay còn tìm nhau trong đêm đẻ trao cho nhau hơi ấm, nay chỉ còn lại chút dư âm trên trang nhật ký im lìm. Khám phá này làm anh kết luận sự sống chỉ thay đổi chứ không mất đi. Những biến cố lớn nhỏ trong đời thướng của một loài ốc dù là vô danh tiểu tốt cũng vẫn được ngậm chặt và tồn tại trong cái vỏ của quá khứ vô hình.Hoa trong vườn nhà anh có lẽ cũng đã chứng kiên biến cố khó quên từ ngày nàng ra đi, chiếc lá xanh, mầu thủy chung rụng trái mùa làm chết


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 258VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠInửa hồn trăng, bỡ ngỡ đến từng cánh hoa và thổn thức tiếng kêu của lũ ve sầu. đã hơn hai mùa xuân rực rỡ ( nói văn hoa theo ngòi bút của những ông nhà văn thích tô son, điểm phấn vì các ngài cũng đâu đến nỗi hà tiện lời khen như khen cô vợ trẻ của mình ) những nét đẹp trên từng cánh hoa đã từng làm mê mẩn những chàng ong, cô bướm cứ như chúng sắp làm đám cưới với nhau đến nơi, đã không còn nữa. Từng viên đá cuội tưởng là loài vô tri, cũng biết sẻ chia niềm đau câm nín với người còn lại khi loài hoa thầm kín dứt áo ra đi giữa một mùa hoatưng bừng tháng Tám năm xưa. Cú sốc như đóng băng khu vườn lại không còn đủ sức ban cho đời những mầu xanh. Nắng vẫn vô tình tô son vẽ phấn tưởng rằng đã làm hết bổn phận mỗi khi đi qua khu vườn như người bộ hành rảo chân vội vã qua ngôi nhà lạ. Gió vẫn thờ ơ vui đùa chạy đuổi theo những phiến lá đã mệt lả của mùa thu trước, hoặc tung tẩy cho những con diều ước ao được rước lên trời. Mưa vẫn ầm thầm rả rich trò truyện với đất trời mà quên rằng có một khu vườn vẫn ngày đêm trăn trở khóc thầm ngậm ngùi ôm nỗi sầu qua năm tháng. Buổi chiều nghe tiếng gió lùa qua mái hiên cùng lúc với tiếng của loài chim sâu kể lể về một cặp tình già bị cuốn theo dòng định mệnh oan nghiệt đã không thê làm tròn trịa cho nhau một giấc mơ. Chỉ là giấc mơ thôi, rất đời. Nàng đã thực sự nằm xuống dưới sức nặng của tháng năm, sau khi đã đi qua muôn vàn dâu bể, trong khi tóc nàng còn xanh một mầu lưu luyến. Bỏ lại sau lưng những ước mơ chưa thành, Những việc làm còn dang dở, những lạc quan ôm trong lòng cuộc đời chật hẹp những cũng mênh mông như trùng khơi không kém. Anh biết nói gì về những điều bất hạnh. Từ đó anh như dòng sông chẩy qua những bến đời thầm lặng bấp bênh.Dải thiên hà nào em đã đi ngang qua và cơn lốc nào đã rước em lên cao để bàn tay ngà đụng vào cõi thiên đàng. Từ đó hằng ngày anh đi qua những chặng đường ướt đẫm cơn sầu, đôi bàn tay thiều hơi ấm của một bàn tay và hằng đêm ngồi nhìn bóng mình xiêu vẹo trên tường, đếm


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 259nỗi buồn, đếm những hư hao dài hơn thế kỷ. Nghe tiếng gõ khoan thai của chiếc đồng hồ trên tường đếm từng phút trôi tuột đi trong đời, trong lúc thời gian bên ngoài đang lao đi như con tàu cao tốc. Đôi khi có những lời chim mang đến cho khu vườn lời hót giải sầu sau nhứng tháng đông dài lạnh giá và gởi đến những câu chia buồn đánh thức sự sống còn tiềm năng tồn đọng dưới những gốc hoa để vực dậy một mùa xuân, nhưng giai điệu đã không còn như xưa.Thời gian và không gian như đang quay lưng lại với nhau, anh hiểu rằng cái gạch nối quan trọng giữa những mùa màng đã không còn hiện diện nơi ngôi vườn này, khi nàng chính là chủ nhân của ngôi vườn là hoa của muôn hoa. Chính nàng đã dựng nên mùa xuân trong đời anh, khu vườn này chính là bản sao của đời nàng, làn môi hồng đẹp tươi, ánh mắt chất đầy mơ ước, những mơ ước rất đời với hơi thở nồng ấm rất người, như một cời than hồng đủ làm ấm cả một mùa đông. **Người ta nói Sài gòn,mảnh đất luôn thiếu thốn tiên tiêu nhứng lại dư dật mặt trời, đủ sức thiêu rụi tình yêu lẫn hận thù, nên Sài gòn trở nên chốn hẹn hò. Là linh hồn của một miền đất tự do. Nơi mà những chàng trai và những cô gái nắm tay nhau vào đời họ lớn như cây và tóc xanh như lá, những bước chân không biết mỏi đường dài, những ánh mắt vẫn còn vương vấn mầu trẻ thơ, miệng môi chưa biết nói lời gian dối.Chính trong dòng chảy ngút ngàn đó, ngưới con gái xứ Thần kinh sau những năm tháng đầu,nhớ nhà như nhớ dòng sữa mẹ. Đầu lưỡi đã bắt đầu làm quen với hương vị mới, mode mới, liếc những chàng sinh viên bảnh trai, cũng quần ống loe, áo chemise ca rô, tóc thề hay Demi Garcon như bọn choai choai và tự cho phép mình cắt bớt đi những lễ giáo khuôn vàng thước ngọc.Những đại lộ nhiều cây đã có triệu chứng đổi mầu, tiếng ve sầu đã hạ thấp giọng nỉ non, trang nhật ký dành cho một mùa hạ đã được khép lại, những cánh phượng tươi như môi con gái cũng đã lìa cành, nhưng


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 260VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠItia nắng vẫn cứ làm ngơ vẫn cố tình hôn lên làn da trắng mịn của nàng cưu mang về từ thôn Vỹ Dạ. Anh có lẽ là người duy nhất cảm thấy nuối tiếc không rõ vì yêu nàng hay đang ghen với chính ông trời nỡ biến một bông lay ơn trắng tinh thành cô gái bản xứ lọ lem chỉ muốn xóa đi cái khác biệt kênh kiệu của con cháu Hoàng gia thành dân chàn lấm tay bùn của mảnh đất miến Nam chăng. Nếu đây là sự công bằng của trời đất thì lại là sự bất công của loài người. Nhưng điều quan tâm và kém vui của anh về làn da mỹ miều trên nét mặt còn phảng phất nét gia phong của một triều đại lẫy lừng của nàng đã bị hạt cơm miên Nam được đúc kết bởi hai mùa nắng mưa có một mãnh lực nào đó( anh chỉ đoán vậy thôi ) đã âm thầm làm đổi thay nhiều điều trong mạch sống của nàng nơi đây mất rồi, khác nào tiếng đàn tranh nỉ non trên dòng Hương năm nào chỉ còn là bức tranh không lời đã đến hồi kết đang được thay thế bằng những khúc giao hưởng trên phím đàn piano của một miền đất sôi nổi ngày lẫn đêm.Một ngày khi mùa đông vừa se sẽ cựa mình, gió bấc về lành lạnh điểm những giọt mưa phùn. Nàng dến với anh tình cờ như chiếc lá cuối mùa bay lạc vào sân cỏ của trung tâm Regina. Địa chỉ hội họp quen thuộc của sinh viên Công giáo. Nàng đi một mình không một bờ vai nào bên cạnh, ánh chiều đang xuống nhanh, anh nhìn thấy giọt nắng sau cùng còn lóe lên trong đôi mắt nàng. Một khung trời se lạnh đủ xóa đi những cách biệt để người ta dễ dàng tìm đến với nhau, trao cho nhau cái nhìn thân thiện trong đôi tay ấm. Một dòng suối định mệnh mới vừa được ai đó vẽ lên trên khung lụa. Hai dòng Hương Giang và Cửu Long không còn nhìn nhau xa lạ cho dù Em trong xanh lững lờ hay anh đục ngầu phù sa đều làm nên một giang sơn gấm vóc và trong dòng Ngân Hà về đêm. Chỉ một năm sau, người ta đã nhận ra hai vì sao từ hai phương trời xa lắc xa lơ đã xích lại gần nhau đến nỗi nước của hai dòng sông đã được nàng pha trộn khéo léo làm nên một dòng chẩy mới hòa điệu khiến những lo ngại của mẹ nàng về hai dòng văn hóa dị biệt đã ôm


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 261chầm lấy nhau không cần đến một gạch nối. Bởi nàng và anh đã lỡ trượt chân ngã vào đời nhau đau điếng để làm nên một cuộc tìnhNàng bương bả bước xuống đời cùng với anh bằng đôi chân mềm yểu qua sương mù gió lạnh…. Chẳng thiếu gì cay đắng, những ngày nắng kế tiếp ngày mưa, trong những tháng ngày đầu đời nông nổi. Chính nàng đã xui anh đừng nhỏ to với ai về tước hiệu Tôn Nữ của mình nữa. Dầu có dấu đi cái mỹ từ, nhưng thất bại trước đôi bàn tay trắng muốt ngọc ngà và dáng vẻ thông minh đài các, con nhà vua chúa xuất hiện giữa đám bình dân. Bông hoa đài các của Hoàng gia mới ngày nào còn lấp lánh như sao, hôm nay chọn khoác lên người đời hoa mới. Đời hoa thầm kín.Thế rồi một ngày nọ mạ nghe bản tình ca ngang phè của hai đứa cũng đã quen tai ( thực tình thì chính mạ hôm nay cũng tự ngang phè rồi ). Anh theo mạ về quê. Đường về nhà em, mạ phải qua cầu Trường Tiền lấy đường Lê Lợi, xe qua đập đá, phố Hàn mặc Tử.- Thôn Vỹ Dạ đây nè. Nàng reo lên vào tai anh.Qua khung kính xe, phong cảnh đẹp đến ngỡ ngàng, cái đẹp thơ mộng nhưng thầm kín của đất thần kinh không tìm thấy nơi nào ở miền Nam, mang nét đẹp kín đáo như những người con gái ở xứ này, nhỏ nhẹ và khép nép. Cái đẹp riêng biệt không thể pha trộn hay nhầm lẫn được như nét đẹp quý phái trời ban riêng cho một phu nhân. Chưa về đến nơi, mạ đã đổi sang áo dài như cánh bướm cũ lưu lạc bay về quê xưa. Mạ biết chúng tôi chỉ sau mấy năm cây phượng bên bờ đá của dòng Hương năm nào đã tháp nhập thành một cây khác (lai căng ) nên để cho con gái được tự do ( con này ăn phải đũa rồi, mạ có lần càu nhàu nhưng vừa đủ để hai đứa liếc nhau). Khi mạ vắng nhà, nàng và anh lội bộ qua cầu đi Cồn Hến, cái đảo cỏn con nằm giữa dòng Hương mang một vẻ lãng mạn chia hai dòng chảy như hình chiêc lá cây xanh có cuống để đi tìm ăn những món quà liên quan đến hến mọc lên khắp nơi dọc theo bờ sông.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 262VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI Sao anh không về chơi thôn Vỹ Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền Gió theo lối gió mây đường mây Đường nước buồn thiu hoa bất lay Thuyền ai đậu bến sông trăng đó Có chợ trăng về kịp tối nay Mơ khách đường xa,khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra Cỏ cây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà. ( Hàn Mặc Tử )Vẫn hệt như những ngày còn lê đôi guốc trên hè phố Sài gòn, gặp quán cóc nào thấy thơm thơm cũng muốn sà vào ( kiểu no bụng đói con mắt ). Con chim xanh bay về nguồn, nhưng đã lột xác từ con bướm cải qua con monarch chỉ sau sáu bẩy năm vừa vui tươi vừa tinh nghịch, chọc phá ( hay bị mắng về tội nói leo và quậy phá ! ). Tuổi trẻ mang đầy chất vô tư như cây xanh không biết hẹn ngày lá rụng, như cõi người ta, tương lai tựa như cánh cửa khi mở ra tháy cuộc đời hớn hở. Lúc khép lại vùng vẫy trong cơn chật vật. Nàng biết cách co giãn như sợi dây thung không cần ai dạy bảo. Trong trang nhật ký nàng viết những trang ngày, trang đêm trăm năm sắt son, cho anh thấy có lúc nàng là đứa trẻ con có khi lại là người lớn. Anh vẫn yên tâm và mãn nguyện không đòi hỏi phải cứng như cây cổ thụ. Đời còn vui khi nàng còn tươi trẻ như búp măng không cần rậm rạp để dễ đứng vững với nhau qua những cơn sóng đời, dám thách thức với số mệnh, với đói no cơ hàn để đổi tiếng khóc lấy tiếng cười. Nghe vậy mạ ngó chúng tôi như ngó hai cái cây gai ương ngạnh trong vườn sẽ chết khô sau mấy ngày nắng lửa. Nhưng nàng quả quyết: “ Đời chẳng phải được dệt nên từ giấc mơ.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 263Khóc cười là chuyện của thế gian. Mặc cho muôn ngàn dâu bể, em sẽ không bao giờ khóc “. Câu nói phát ra từ thanh quản của dòng máu nhà Nguyễn một thời đi xoay dọc Hoành Sơn đủ khiến cho chân cứng đá mềm.Dầu vậy cũng như bao nhiêu người con gái khác, đó là một thực thể, một tạo vật vô cùng phức tạp, sợ đủ mọi thứ trên đời, từ tiêng sấm tiếng sét đến cả con kiến, con nhện, con ong con chuột, con giun, con dế, sợ uống thuốc dù chỉ là một viên thuốc cảm! Biết bơi nhưng vẫn sợ chìm, lại đòi lội xuống hồ sen rất sâu, nước trong veo nhìn thấy cả đáy ( hố sen này trong thôn Vỹ Dạ không xa lắm) đòi với ra xa để hái cho được cái lá sen còn non không tì vết. Anh đành phải lội xuống với nàng sắn quần cao lên cho nàng. Cầm một tay để tay kia nằm dài ra trên mặt nước thế rồi chiếc lá sen cũng được mang lên nhưng phải trả giá bằng con đỉa đen thui đang bám chặt vào khe chân ! Ai cũng có thể đoán ra được sự sợ hãi của nàng lên đến cỡ nào trước và sau khi con đỉa được gắp ra… làm thành giai thoại khó quên trong chuyến về quê ngoại.Ngoài ra đi đâu cũng không thể rời cái xách tay có nhiều ngăn, giống như cái túi Càn Khôn chứa mọi thứ trên trời, dưới đất từ chai dầu gió đến cái tăm xỉa răng. Mỗi lần tìm vật gì không được là nàng xốc lộn lên. Nhưng không bao giờ bỏ một món nào đi xem chừng như mỗi ngày chất thêm vào nhiều hơn, rồi nhõng nhẽo đổ thừa cho anh là đã gây rắc rối cho nàng. Anh không rõ là chỉ một mình nàng như vậy hay là tất cả quý cô quý bà đều giống nhau. Để yêu được một người con gái như vậy, anh phải yêu và chấp nhận những gì là yếu đuối nhất và can đảm mạnh mẽ nhất đã làm nên con người nàng. Đây không phải là người con gái đầu tiên anh quen trong đời. Nhưng lại là bông hoa hiếm hoi nếu không muốn nói là duy nhất mà Thượng đế đã tạo nên để dành cho anh. Mặc dù cũng chào đời với muôn vàn yếu đuối và bất toàn nhưng sớm biết làm cho chân cứng đá mềm. Nàng như cánh chim chỉ mới tập bay đã ý thức ra rằng thế giới xung quanh chẳng phải là của


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 264VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIriêng ai. Nơi đâu cũng là nhà. Trái tim là thước đo của tình yêu. Dù cho bầm dập đến đâu cũng không đủ làm chùng cánh bay.Ngày anh được trả tự do, sau bao ngày tháng đọa đầy trong cái ngục tù giữa rừng thiêng nước độc làm mồi cho muỗi Anophen và sốt rét rừng ( Malaria and Vivax malaria ) được ngụy trang dưới mỹ từ là trại cải tạo (nhằm đánh lạc hướng dư luận thế giới ) nàng có gầy, đen đủi, và già đi vì chân đường chân chợ nuôi mẹ chống và con thơ. Nhưng trước mặt anh, tự hào cô nữ lưu ngày xưa, trong gông cùm được tôi luyện trở nên nữ anh hùng của Nhà Nguyễn, và không ít xấu hổ vì trước họng súng, anh đành đưa tay cho người ta trói. Chỉ sau một thời gian chính tay em đã một mình bẻ gẫy gông cùm của bạo quyền giải phóng cho chồng. Không ai có thể hiều được sự phi thướng của mặt trời chỉ cho tới khi bóng của nó khuất trong màn đêm để rồi tái xuất hiện bình minh rạng rỡ…Có gì mà phải ngậm ngùi cho một chiếc lá vàng rơi, khi đã trả lại mầu xanh cho đời. Nhưng, mỗi ngày qua đi là một tờ lịch rớt xuống. Anh đọc được nỗi đau này trong ánh mắt xanh mầu biển của nàng. Ngày ngày nhìn bầy chim hớn hở xuôi nam mất dạng trong ánh hoàng hôn và nghe những con sóng va vào bờ như thúc dục, làm cộm lên ý tưởng đào thoát. Ngày anh còn trong rừng xanh núi đỏ, thi đua hạ cây thi đua cuốc đất trồng khoai sắn để làm giầu cho chế độ, thì ở nhà nàng phải đối diện với những lời hăm dọa đêm ngày, nhưng nàng trơ ra như đá. Nhất là hai lần đổi tiền mà mục tiêu ngu xuẩn là bần cùng hóa xã hội, hòng nhìn thấy từ ải Nam quan đến mũi Cà mâu, mọi người già trẻ đều mặc áo rách khi ra đường cho phù hợp với khuôn mặt của thiên đàng mới. Nàng âm thầm phản đối đi tìm mua cho bằng được những thanh kim loại để bảo đảm giá trị đồng tiền cũ sắp bị cướp đi. Sau ngày anh về, nàng vẫn mang một tâm hồn thơ trẻ trong một người lớn vì ánh mắt nàng vẫn xanh ngắt tuổi trăng tròn. Thật là một phép lạ, thời thế tạo anh hùng như sách vở từng chứng minh.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 265Ai đó từng nói đất đã hết lành chim đã hết đậu. Loài chim mà còn biết nhìn thời thế hòng chắp cánh bay đi. Tôn nữ Theresa không cánh nhưng cũng biết bay. Một ngày lịch sử đã điểm. Mười ba tháng Năm 1979 thuyền của nàng đã cập hải phận Malasia chỉ bốn mươi tấm giờ sau khi rời mũi Rạch Giá sau khi mọi sự trên thyền đều đã tan hoang vì đụng hải tặc Thái Lan bốn lần trong hai ngày đó. Cái giá phải trả cho hai chữ tự do kể ra cũng không đắt quá vì mất của nhưng còn người nguyên vẹn. Nước và thức ăn trên thuyền hầu hết đã bị lộn với dầu máy không còn lại bao nhiêu thì ngay sáng ngày hôm sau tầu Hải quân Malasia đã lôi thuyền nàng lênh đênh thêm hai ngày nữa cho tới khi lạc vào rừng đảo nhỏ của đất Indonesia và đêm hôm đó, mười lăm tháng năm, mọi người cùng với nàng rũ bỏ những bận lòng đổ bộ lên trại tỵ nạn Airaya. Tiền đồ của Nhà Nguyễn ngày xưa vẫn là thần hộ mạng không bỏ rơi đữa con lưu lạc ra đi để hẹn ngày trở lại. **Khi những con chữ này đang được viết xuống để thăng hoa linh hồn tinh anh của nàng trên cõi trời cao xanh thì bên ngoài những luồng gió đông sau cùng đang đuổi theo những chiếc lá bằng lăng chạy xô vào nhau về cuối con đường hẹp rồi đi tới đâu. Trong khi lòng người hẹp hòi, trời đất vẫn thênh thang sẽ ban cho chúng một nơi dung thân.Tháng Tư có tâm sự gì ngại ngùng muốn nói trong lòng những cơn gió còn mang mầu se săt, những hoa dại xanh hơn da trời Blue Bonnet run rẩy bên đường và Dandilion vàng óng màu mật, ngọt ngào như màu tuổi thơ trên quê hương ngày trước, hứa hẹn với đời rằng mùa xuân đang tới. Chỉ hai tuần lễ trước, ngôi vườn còn chìm trong niềm đau của nàng đã gần ba năm tưởng chừng như chim đau đã quên mùa xuân, như con tầu lạc đường về bến cũ, như đứa con mồ côi bị ghẻ lạnh vì thiếu hơi ấm và tình thương.Thì sáng nay chúng bỗng thức dậy, đáp lại lời mời gọi của bầy chim hoặc một cánh gió nhiệm mầu từ quê hương mới nơi nàng định cư ?…Thật khó mà đoán. Tuổi già như sương khói của mùa màng che khuất tầm nhìn nhu cánh rừng phía sau con


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 266VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIđồi quanh năm âm u dấu kín cái thế giới riêng tư…chồi non từ những khóm Bằng lăng đã một thời im tiếng cười reo trong trong gió trổ ra xanh biếc dưới gôc chúng hôm nay chen chúc những cụm Snow drop hoa trắng ngần run run trong nắng chạy dài theo tường gạch chung với Thủy tiên vàng rực, loài hoa ngủ mùa đông như loài sóc nâu. Pansies mầu cánh bướm loài hoa biết e thẹn bên bầy ong ưa thích tán tỉnh, cả những vòm hoa leo Bougainvillia, Linh sam mầu tím than trên cổng tò vò trưỡc ngõ cũng đang ra chiều vội vã trang điểm ra đón nàng xuân. Cả những bống sứ rồi nay mai sẽ ra hoa trắng một vườn chiều. Nhìn ngắm sự hồi sinh của chúng, chàng hiểu rằng thời gian nàng muốn ngôi vườn để tang nàng đã qua. Từ Thiên đàng, nàng đã thổi xuống một luồng sinh khí để vực dậy một mùa xuân nơi đó có chàng sống những ngày cheo leo, hao gầy vì thuyền đời thiều thốn một bàn tay trong một bàn tay.Đêm nay một đêm đầu tiên trong tháng Tư êm ái đầy trăng sao, không gian như đồng lõa với bóng đêm mịt mùng. Những dòng xe như nước sông chẩy dưới chân những ngọn đèn vàng bệch trên mui chở những mùa màng về cho đời. Anh, một mình trong đêm dựa đầu vào ký ức còn tươi rói và bên tai những tiếng rên rỉ của lũ côn trùng. Trên cao từng khí quyển hai vì sao thiên mệnh vẫn dựa lưng vào nhau như ngày nào nàng còn bên cạnh. Một lời an ủi theo cánh gió vừa ùa về nhắc anh nhớ lại câu hỏi ngọt ngào của nàng ( cũng trong một đêm trăng sao như đêm nay) như hạt đường kẹt trong kẽ răng: “ Biển đời còn mặn không anh ?”. “ Hôm nay và muôn đời về sau trùng khơi vẫn mặn mà “ Anh trả lời. Nàng dựa đầu vào vai anh: “ Em cũng như vậy, ngàn đời em vẫn yêu anh”.Tim anh bỗng ấm lại như ngày xưa, vì sự chết không thắng nổi tình yêu. Ngân-Hà (Mùa thu 2025)


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 267TRỌN NIỀM ƯỚC MƠ Sau khi trở về đất liền trên \"Con thuyền không...đến\" và sau khi \"tái khám\" thêm hai năm nữa, chú Sáu , cựu quan ba QLVNCH,đã tuyên bố sẽ không bao giờ dám \"chịu chơi ra khơi\" một lần nữa .Tuy nhiên chú vẫn ôm niềm ước mơ \"Quy Mã\"(qua Mỹ) để cho các con của chú sẽ có một tương lai tươi sáng hơn.Khi ở bên Việt Nam rục rịch có chương trình H.O. thì Hai già cũng vừa thoát ra được khỏi chốn lao tù. Hai già đã giúp chú Sáu chuyển hồ sơ H.O. qua cho thân nhân bên Pháp để họ chuyển giúp tới tòa đại sứ Hoa Kỳ bên Thái Lan.Trong thời gian chờ đợi đi định cư tại Hoa Kỳ theo thứ tự H.O. 10, chú thím đã \"tranh thủ tăng gia sản xuất\" thêm được cậu \"Út mót\". Đúng là quan ba nhà ta sau gần mười năm được lũ con cháu Boác giáo dục cải tạo quá tốt nên đã thực hành nghiêm chỉnh lời dạy của Boác :\"đoàn kết tốt , sản xuất tốt !\"Không ngờ cậu Út mót lại là người \"làm nên cơm cháo\" rạng danh cho dòng họ Nguyễn. Bravo !!!Trong khi anh hai cậu chỉ hoàn tất chương trình M.P.H. ( Master in Public Health mà Hai già hay nói đùa là M.P.H. stand for M.át giây P. óp đít H.eo )và anh ba cậu chỉ lấy được bằng B.S.( Hai già gọi đùa là bằng... B.ooh S.hit ) thì Út mót lại may mắn nhận được học bổng toàn phần của Đại Học danh tiếng Yale trên Connecticut.Sau khi tốt nghiệp Bác sĩ Gây Mê ,Út mót đã trải qua hai năm tập sự tại John Hopkins Hospital dưới Maryland và đã được nhận vào làm việc full time tại đây . Quá may mắn.Trong ngày lễ thành hôn của con gái cả của Hai già , Út mót đã bất ngờ nói, \"Sorry tộc trưởng em chỉ dự lễ nhà thờ thôi và không thể dự tiệc nhà hàng được.\"Hỏi lại kỹ mới biết cậu Út đang bận rộn dọn nhà đặng chuyển đi nhận việc mới tận... Nebraska. Một nơi Hai già chỉ nhìn thấy trên bản đồ nhưng chưa hề đặt chân tới.Mùa lễ Tạ Ơn năm nay Hai già đã đưa gia đình sang mừng lễ tại nhà chú Sáu. Hai già \"phải\" qua nhà chú vì họ hàng nội ngoài chỉ còn duy nhất một mình chú là người nình ông vưỡn còn sống. Cha Mẹ , các Bác , Cậu và Chú tất cả đều qua đời hết rồi. Không o bế chú lỡ chú... nhanh chân đi định cư nước... Chúa theo diện Đoàn tụ Ông Bà sớm lỡ chú gặp thánh Phê rô hỏi \"Who is next one? \", rồi lỡ chú đãng trí nói tên Hai già và sau đó Ngài delete tên Hai


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 268VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIgià trên waiting list thì chết con Chúa ơi !Trong tiệc mừng lễ Tạ Ơn chú Sáu đã ứa nước mắt mỗi khi bất cứ ai nhắc tới tên của Út mót làm lòng già của Hai già cũng thổn thức chỉ muốn... khóc theo.Hôm sau Hai già đã bàn cùng thím Hai rằng thì là Hai già muốn lấy một tuầnnghỉ phép đặng đưa chú Sáu qua thăm Út mót và nhân tiện đi tìm lại... dấu chân của \"người xưa\".Thím Hai hiểu nhầm hai chữ \"người xưa\" Hai già gợi ý nên thím hối con gái rượu xách PC đi tháp tùng theo vì Ngọc Trân \"work from home\" nên có thể ngồi làm việc ở bất cứ chỗ nào có mạng internet.Trước lúc lên đường Hai già đã search trên mạng và nghe lại thiên bút ký \"Con Đường Thiên Lý \" của học giả Nguyễn Hiến Lê để tìm hiểu thêm về đường đi nước bước đến Nebraska và để biết rõ thêm về những bước chân của người Việt đàu tiên đã đi... bộ từ Đông sang Tây cũa nước Mỹ để tìm vàng gần hai thế kỷ trước đây.Nếu muốn lái xe từ New Jersey tới Lincoln city NE thì phải bắt đầu từ South Jersey lái qua cầu Franklin, Philadelphia để qua tiểu bang Pennsylvania.Tiếp đó phải lái dọc suốt tiểu bang Pennsylvania rộng mênh mông để vượt qua biết bao đồi núi chập chùng và sẽ chui vào 4 cái tunnels. Đoạn đường này Hai già đã từng lái qua nhiều lần lúc lũ cháu chắt còn học dưới Đại học Pittsburgh PA . Nhưng đó là vào mùa ấm. Bây giờ là mùa tuyết. Nếu gặp lúc tuyết đang rơi mà đưòng trơn trợt thì cực kỳ nguy hiểm.Kế tiếp sẽ phải lái băng qua các tiểu bang Ohio , Indiana, Illinois, Missouri. Và sau cùng phải lái băng qua những đồng cỏ mênh mông suốt từ Bắc xuống Nam của tiểu bang Nebraska. Tiểu bang Nebraska hình chữ nhật có diện tích rộng trên 200 ngàn cây số vuông hay bằng 2/3 nước Việt Nam ta.Bởi vây đoạn đường này khá dài. Tổng cộng nếu có hai người thay phiên nhau lái thì cũng gần một ngày mới tới Lincoln city.Sau khi Hai già \"báo cáo\" tường tận cho thím Hai \"nắm bắt rõ\" về lộ trình đi bằng đường bộ, thím Hai \"phán\" môt câu ngắn gọn :\"Mua vé máy bay mà đi!\"Đêm đó Hai già đã mở PC nghe anh Thái Hoàng Phi đọc thiên bút ký \"Con Đường Thiên Lý\" của học giả Nguyễn Hiến Lê . Trong tập số 3, từ phút thứ 5 tới phút thứ 15 ,học giả Nguyễn Hiến Lê đã tả lại chi tiết lúc anh hùng Lê Kim có tên thật là Cụ Trần Trọng Khiêm, là người Việt Nam đầu tiên đã đến được Mỹ Châu, đã chịu gian khổ ra sao lúc đi bộ băng ngang qua tiểu bang Nebraska.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 269Đoàn người đi bộ về miền Tây để tìm vàng, trong đó có Cụ Lê Kim , đã từng vượt sông Nebraska để tìm đường qua California. Họ đã xém chết cả đoàn khi từ Nebraska băng qua tiểu bang Utah và bị lạc đường vào hồ nước mặn Salt Lake. Theo nghiên cứu của học giả Nguyễn Hiến Lê , Cụ Lê Kim đã vượt sông Nebraska vào năm 1849. Tiểu bang Nebraska chỉ mới được thành lập vào năm 1854. Như vậy thì lúc Cụ Lê Kim đi bộ băng ngang qua Nebraska thì đây vẫn còn là vùng sa mạc hoang vu chỉ có người Da đỏ bản địa (Native American) đang sinh sống trong những bộ lạc của họ.Theo học giả Nguyễn Hiến Lê thì anh hùng Lê Kim sau khi đến được Golden State California thì lại tìm đuòng quay trở về Việt Nam. Cụ Lê Kim trở lại quê nhà không phải để \"enjoy\" như phần lớn \"Vịt kìu... hồi hộp\"thế kỷ 21 này. Cụ đã vào Đồng Tháp Mười giúp Thiên Hộ Dương lâp chiến khu chống thực dân Pháp và đã tử trận mất xác tại đây. Rất tiếc khi còn sống ở quê nhà cũng như lúc sống lưu vong nơi quê người thì ngoài ông Nguyễn Hiến Lê và một vài cuốn sách bằng tiếng Ăng lê và tiếng Tây thì Hai già chưa bao giờ đọc dược một quyển sách nào bằng tiếng An Nam Ta nhắc tới Cụ cả. Nhưng những \"anh hùng \" không biết có thật hay không vì không ai biết rõ mộ chôn ở đâu thì lại đuọc dùng tên để đặt tên đường, trường học, công viên... Thật đáng tiếc !!!Thế rồi cuối cùng Hai già đã đi tìm \"dấu chân người xưa\" bằng máy bay của hãng Southwest Airline. Phi cơ đã cất cánh từ phi trường Phila... đen thui. Đổi qua máy bay khác ở Tennessee . Rồi bay thẳng về Omaha NE . Phi cơ đã bay qua những cánh đồng hoang vu rộng bao la bạt ngàn. Tiểu bang Nebraska rộng trên 200 ngàn kí lô mét vuông nhưng dân số vỏn vẹn chỉ có 2 triệu người. Như vậy thì tính từ thời Cụ Lê Kim đã tới đây gần hai thế kỷ trước thì đây vẫn còn là vùng đất rộng người thưa. Khác hẳn với An Nam ta là mảnh đất \"đất hẹp người ... quá đông\" với diện tích trên 300 ngàn cây số vuông, rất nhiều nơi toàn là núi đồi , mà chứa tới 100 triệu người !!!Lúc phi cơ sắp sửa hạ cánh xuống Omaha thì Hai già dòm thấy một giòng sông \"trời sanh\" , chớ không phải \" con kinh ta đào chẳng giọt nước chảy qua \", lờ lững chảy quanh thành phố bên dưới. Hai già hỏi cô chiêu đãi viên hàng không tên của giòng sông thì cô nói đó chính là... Nebraska River. Hai già đã nở nụ cười sung sướng mãn nguyện. Oh la la ta đã tìm lại được \"Dấu chân của người xưa\" là người Việt Nam đầu tiên đã đặt chân đến Mỹ Châu vào thế kỷ 19.Phi cơ đã đáp xuống phi trường rất đúng giờ. Lúc vừa ra khỏi khu vực lấy hành lý thì gặp chú Út mót. Chú đã ôm thím Sáu sung sướng bật tiếng khóc


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 270VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠInức nở. Hai già đã nói đùa với con gái rượu, \"Phi truòng này mang tên An Nam đó con vì tên Omaha là chữ Ồ Má Hả nhưng tụi mũi lõ viết sai chính tả không biết bỏ dấu nên thành chữ Omaha ! Ngọc Trân cười to nói, \" Không phải đâu Bố! Omaha là ngôn ngữ của người Da Đỏ mà.\" Hai già gật đầu , \" Chí phải! Omaha là tên của một bộ tộc người Da Đỏ của tiểu bang Nebraska. Họ chính là những người đã giúp đỡ lương thực , nước uống cho các đoàn lữ hành đi bộ về miền Tây để đào vàng vào thế kỷ 19. Chính phủ liên bang đã lấy tên bộ tộc của họ đặt tên cho thành phố này để ghi nhớ công ơn của họ.\"Chú Út mót đã rước mọi người về nghỉ tại căn nhà mới mua gần bệnh viện lớn nhất tiểu bang nơi chú dang làm việc. Căn nhà 5 tuổi có 5 phòng ngủ diện tích rộng gấp đôi tệ xá của Hai già.Hai già hỏi đùa ,\" Các em có hai đứa con mua nhà nhiều phòng chi vậy? Tính sanh thêm mấy đứa nữa?\". Út mót trả lời rất thật thà , \" Vợ em đang mang thai cháu thứ ba và tính có... 6 đứa thì nghỉ sanh.\" Hai già nhủ thầm trong bụng ,\"Đúng là like father like son (cha nào con nấy ) Nhưng ở cái xứ khỉ ho cò gáy này thì chắc chắn sẽ làm tốt chuyện... đoàn kết tốt sản xuất tốt giống như gia đình goa nhà có tới 7 anh em vì nhà goa nghèo quá không sắm nổi cái...TV.\"Khi Hai già hỏi thăm về công ăn việc làm thì chú Út nói , \" Vợ em work from home cho Defense Department nhưng nghỉ luôn rồi vì quá bận rộn với hai đứa nhóc. Gởi người ta coi về nhà tụi nó toàn nói tiếng ...Spanish. Còn em thì bệnh viện này lớn vậy mà chỉ có 25 Bác sĩ nên được trả lương cao hơn bên Maryland rất nhiều và có rất nhiều giờ over time.\"Lúc còn học ở Đại học Y khoa chú Út nhảy tùm lum hết khoa này qua khoa khác nên bây giờ chú phải kiêm thêm rát nhiều job khác nhau. Trước khi đổi qua học khoa Gây mê , chú đã học vài năm ở khoa Giải phẫu thẩm mỹ( tân trang mặt cho mấy ông xấu giai như... Hai già).Biết được chuyện này bệnh viện nhờ chú giúp thêm ở khoa O.B.( khoa sản mà bên VN gọi là xưởng Đẻ. Hãi quá !) Chú phải giúp phẫu thuật những ca sanh khó.Khoa nhi cũng thiếu Bác sĩ nên nhiều khi chú cũng phải làm over time để giúp họ. Hai già nói đùa , \" Như vậy thì em là Bác sĩ Xuyên Tâm Liên rồi.\"Và Hai già đã giải thích thêm là lúc bị giam trong nhà tù CS bên Việt Nam anh Hai bị nhiều bệnh lắm. Và có một loai thuốc bệnh gì cũng được cho uống là thuốc Xuyên Tâm Liên. Còn hết bệnh hay không là... nhờ ơn Giời Đất thôi.\"Hai ngày sau , nhân lúc thời tiết ấm 40 độ( mấy ngày trước tuyết ngập trời và nhiệt độ xuống thấp còn 1 độ F ), chú Út mót đã đưa cả nhà đi thăm Sở thú và


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 271Aquarium (Hải Học Viện). Sở thú và Aquarium ở đây nhỏ hơn Bronx Zoo trên NY city. Nhưng họ lại có đủ cả các loài động vật hoang dã như cá sấu, chim cánh cụt và tất cả các loại rắn rết chim cò...Lúc ghé chụp hình tại hồ nuôi cá mập, Hai già đã ngậm ngùi nói với con gái rượu ,\"Nếu 40 năm trước Bố không quyết tâm đưa 'Con thuyền không đên' trở lại đất liền mà vẫn cứ liều mạng ra khơi thì Bố và ngay cả Ông Bà và hai chú Hai và chú Ba đã vùi thây trong bụng mấy con cá mập rồi. Và dĩ nhiên cũng chảng có chú Út mót , con và các em là những kẻ hậu sinh đang sung sướng ngắm mấy chú cá mập đang tung tăng bơi lội trong hồ.\"Tới lúc mặt trời sắp lặn cả gia đình đã bước lên những toa xe be bé do chiếc xe máy cày ( bên VN gọi là máy kéo nghe rất ư tượng hình và chí phải !) kéo để trở lại cổng vào của Sở thú.Trên đường trở về nhà Hai già đã hỏi nhỏ Út mót :\" Tiểu bang này buồn bã hiu quạnh quá. Em có tính khi nào sẽ dọn trở lại miền Đông không? \". Và chú Út đã trả lời ngay :\" Em sẽ ở đây cho tới ngày nghỉ hưu. Bên anh chị gần New York và Phila nên sinh hoạt quá xô bồ khó dạy dỗ con cái lắm. \"Tối hôm đó, sau bữa cơm tối , Hai già đã ôn tồn nói với chú Sáu:\" Cuối cùng chú cháu mình đã đạt được ước nguyện: Đưa được con cháu tới miền Đất Hứa Hoa Kỳ và dìu dắt chúng thành những công dân tuyệt vời của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.\"Nông gia hai lúa NJNebraska Mùa Vọng Giáng Sinh năm 2025MERRY CHRISTMAS TO ALL


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 272VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIĐậu Ở Tim Em Sao em thích loài chimCho anh ước mọc cánh bay tìm Chuyền qua những nhánh tình Hót lên nhịp Tango say mềm Để đời em thấm đượm những dư vang êm đềm Sao em lại thích loài bướm Cho anh hóa cánh mơ bay quanhMớm môi em vị ngọt lànhMật lời yêu dệt thành vần thơ Em nâng niu lá hoa Cho anh thương cả bầu trời thiên hạAnh gom từng giọt nắng Gom cả mưa gió thinh không Gom cả bình minh lẫn hoàng hôn Với trăng khuyết, tròn trong mắt emAnh gom hết đất trời Để trao em cả một cõi nguyên vũ trụCho đời luôn thắm hương. Cho tim em ấp ủ, dịu dàngCho tình ta rộn rã, như nhịp tango cuồng say Cho anh đậu ở tim em Đậu mãi không rời.. suốt tháng ngày. Chương Hà


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 273Tháng Mười Hai đã đến, mùa đông đã bắt đầu.Tờ lịch đầu tiên của tháng 12, khẽ mở cánh cửa cuối năm bằng những đợt gió lạnh buốt.Ở nhiều tiểu bang miền Đông nước Mỹ, tuyết đã rơi đầy mái nhà, phủ trắng những con đường hun hút tuyết bay.Cái lạnh băng giá của mùa đông không chỉ thấm qua từng lớp áo, mà còn len vào sâu trong tâm hồnnhững ai nhạy cảm với nhịp thở của đất trờiRiêng tôi có một cảm nhận về mùa đông tại miền Bắc California.Thanh Phố San Jose về đêm cũng trở mình trong hơi lạnh. Lòng người nghệ sĩ, đứng trước mùa đông,lại càng dễ rung động trước những chuyển biến mong manh của thiên nhiên.Giữa rét mướt, vẫn có một mầm ấm lạ lùng bật lên từ văn chương và thi ca, bởi vì thơ chính là chiếc áo khoác vô hình,sưởi ấm tâm hồn từ bên trong.Khi tuyết rơi trắng trời, khi gió rít qua từng mái phố, người nghệ sĩ tự hỏi:


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 274VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI“Liệu ngôn từ có đủ nồng để xua đi cái lạnh?”Và rồi, câu trả lời luôn nằm trong chính những vần thơ họ viết.Mỗi con chữ là một đốm lửa, mỗi câu thơ là hơi thở ấm của trái tim đang tìm kiếm an ủi và sẻ chia.Và từ những tâm tình đó, trong đêm đông ấy, một bài thơ ra đời.“Ngọn Gió Đông”Như một ngọn lửa nhỏ soi sáng tâm hồn khi bước vào mùa lễ hội cuối năm 2025.Chúc bình an, an vui và ấm áp đến mọi mái nhà, mọi tấm lòng thi nhân.Lê TuấnTháng 12-05-2025


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 275Ngọn Gió ĐôngGió nói gì khi thu vừa cạn lá,Chiếc lá buồn xao xuyến bước sang đông. Ngọn gió lạnh len qua từng khe cửa,Hoa tuyết bay theo nhịp bước mưa hồng.Đèn phố sáng giữa chiều đông nhộn nhịp,Tuyết rơi nhiều phủ trắng cả đôi vai.Tiếng chuông ngân, ánh đèn giăng phố núi,Thánh ca vang, dìu bước cuối đường dài.Em giấu gì trong tà áo tuyết trắng?Gửi cho ai nụ thắm ở trên môi.Hoài niệm cũ bừng lên trong mắt biếc,Nỗi nhớ đầy, lòng vẫn mãi bồi hồi.Noel đến, rộn ràng bao khát vọng,Thánh ca vang, như tiếng tạ ơn đời.Đêm đông lạnh, nhưng sao trời rực sáng,Chúa sinh ra đời, rực rỡ khắp nơi.Em ước gì trong mùa vui lễ hội?Ngọn nến hồng thắp sáng cả đêm đông.Chúa Hài Đồng mỉm cười trong máng cỏ,Ban phúc lành, thắp sáng ngọn lửa hồng.Tế LuânMùa Giáng Sinh – Tháng 12 năm 2024


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 276VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIHồi Ức Mùa Đông Năm 2017Cuối tháng 11 năm 2017, gia đình chúng tôi tự tổ chức một chuyến du lịch mùa đông đáng nhớ.Nhóm gồm vợ chồng tôi, vợ chồng con gái và một người bạn thân của cháu.Khi ấy tôi vừa bước sang tuổi 70, vẫn còn khỏe mạnh, tinh thần trẻ trung như một người trung niên vừa bước vào hành trình khám phá bốn phương.Hành trình đến Bắc Cực Xứ sở tuyết trắng và ánh sáng Cực QuangChúng tôi khởi hành từ phi trường San Francisco Bay, bay đến Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) rồi tiếp tục nối chuyến bay đến Helsinki (Phần Lan).Từ đây, máy bay đưa chúng tôi đến Rovaniemi, thủ phủ của Lapland, nằm ngay trên Vòng Bắc Cực (Arctic Circle),nơi nhiệt độ thường xuống đến -25°C vào mùa đông.Rovaniemi được mệnh danh là “quê hương của Ông Già Noel”, và ngôi làng Santa Claus Village là điểm đến chính của chúng tôi.Ba ngày ở đây thật sự là một trải nghiệm kỳ ảo: ngập trong tuyết trắng, những rừng thông tĩnh lặng, bầu trời đêm huyền bí với cơ hội săn Cực Quang Bắc Cực.Chúng tôi tham gia thăm trại nuôi tuần lộc (reindeer farm) và chó kéo xe Husky, hai loài động vật gắn liền với đời sống người Sami bản địa.Tự tay lái xe trượt tuyết do tuần lộc kéo, rồi ngồi lên chiếc sled lao vun vút giữa rừng băng giá với đàn chó Husky dũng mãnh, đó là những khoảnh khắc khó thể nào quên.Chuyến bay đáng nhớ giữa bão tuyếtRời Rovaniemi để trở về Helsinki, chúng tôi bước ra phi trường giữa khung cảnh tuyết phủ trắng xóa, gió lạnh cắt da, sương mù dày đặc.Khi máy bay cất cánh, cả cabin như đâm xuyên qua một bức tường tuyết mịt mù.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 277Nhưng cuối cùng, mọi thứ đều an toàn khi bánh máy bay chạm xuống đường băng Helsinki.Một trải nghiệm tuy ngắn ngủi nhưng đầy cảm giác mạnh.Vienna – Trái tim của văn hóa và nghệ thuật châu ÂuTừ Phần Lan, chúng tôi lên đường đến Vienna, thủ đô nước Áo ( Austria) thành phố được mệnh danh là trái tim của văn minh châu Âu.Chúng tôi đã đặt trước một căn hộ dạng apartment (Airbnb).Vienna chào đón chúng tôi bằng nét cổ kính trầm mặc và sự lộng lẫy của mùa Giáng Sinh.Những lâu đài và dấu ấn vương triềuVienna từng là trung tâm của Đế quốc Áo–Hung, nơi nhiều đời vua và nữ hoàng trị vì, để lại vô số cung điện nguy nga:Cung điện Schönbrunn – nơi ở mùa hè của Hoàng hậu Maria Theresa và Hoàng hậu Elisabeth (Sisi).Cung điện Hofburg – trung tâm quyền lực của triều đại Habsburg suốt hơn 600 năm.Nhà thờ Thánh Stephan (St. Stephen’s Cathedral) – biểu tượng của Vienna qua hơn 700 năm lịch sử.Những công trình này như mở ra cánh cửa bước vào thời vàng son của châu Âu, nơi hội tụ quyền lực,nghệ thuật và sự tinh hoa của một đế quốc rộng lớn.Vienna – Nơi sản sinh và nuôi dưỡng thiên tàiKhông chỉ nổi tiếng với các triều đại Habsburg, Vienna còn là cái nôi của nhiều vĩ nhân trong các lĩnh vực nghệ thuật:Âm nhạc: Mozart, Beethoven, Schubert, Strauss, Haydn đều từng sống, sáng tác ở đây.Hội họa: Thành phố ảnh hưởng mạnh bởi trường phái Vienna Secession với Gustav Klimt – tác giả của bức The Kiss nổi tiếng.Văn chương: Các nhà văn – nhà thơ như Stefan Zweig, Rainer Maria Rilke,


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 278VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIRobert Musil từng coi Vienna là mái nhà tinh thần của họ.Với tôi, Vienna không chỉ đẹp mà còn mang hơi thở của trí tuệ và nghệ thuật thuần khiết.Một thành phố mà mỗi góc phố, mỗi căn nhà, mỗi quảng trường đều thấp thoáng bóng dáng của những thiên tàivà những câu chuyện lịch sử bất tận.Không khí Giáng Sinh rực rỡTháng 12 ở Vienna là mùa của các chợ Giáng Sinh nổi tiếng nhất châu Âu. Công viên Rathausplatz biến thành Christmas Market lung linh ánh đèn,thơm mùi bánh gừng, rượu nóng (Glühwein), và rộn ràng âm thanh mùa lễ hội.Du khách đổ về đông như hội, khiến thành phố vốn đã đẹp lại càng thêm rực rỡ.Chuyến du lịch mùa đông năm ấy không chỉ là hành trình khám phá những vùng đất xa xôi, mà còn là chuyến du hành vào lịch sử,văn hóa, và những giá trị tinh thần của châu Âu.Khi xem lại đoạn phim của chuyến đi, tôi mới thấy hết được vẻ đẹp trọn vẹn và ý nghĩa sâu sắc của những ngày ấy,một kỷ niệm thật sự đáng nhớ trong cuộc đời.Hallstatt – Viên ngọc cổ tích của nước ÁoTrong hành trình tại Áo, chúng tôi còn ghé thăm một địa danh mà cả thế giới đều ngưỡng mộ: ngôi làng Hallstatt, viên “ngọc quý”nằm bên triền núi Dachstein và soi mình xuống mặt hồ Hallstätter See xanh thẳm.Đây là nơi mà bất cứ ai khi đặt chân đến cũng cảm thấy như lạc vào một bức tranh cổ tích, tĩnh lặng, tinh tế và đẹp đến nao lòng.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 279Chúng tôi di chuyển bằng xe từ Vienna, đường núi quanh co nhưng mỗi khúc cua mở ra một cảnh sắc tuyệt mỹ:những dãy núi tuyết phủ trắng, những ngôi nhà gỗ ẩn hiện trong sương, và hồ nước trải dài như tấm gương bạc.Chiếc xe do người tài xế, dân địa phương như chạy chậm lại, và ông ta chỉ tay qua bên trái và nói.Quý vị hãy nhìn xem, nơi đây chính là (Red Bull Headquaters) Tổng hành dinh của nước tăng lực Bò Húc (Red Bull),quả đúng như vậy chúng tôi đa nhìn thấy Logo nhà máy sản xuất Red Bull hai con bò đực màu đỏ, đang trong tư thế tranh đấu, húc vào nhau.Khi xe tiến gần Hallstatt, khung cảnh trước mắt gần như khiến chúng tôi nín lặng, ngôi làng nhỏ nép mình giữa núi và hồ,với những mái nhà cổ nằm san sát, tháp nhà thờ cao vươn lên trời như điểm nhấn của cả bức tranh.Ngôi làng đẹp nhất thế giớiHallstatt từ lâu được ca ngợi là ngôi làng đẹp nhất châu Âu, thậm chí được xem là ngôi làng đẹp nhất thế giới.Cảm giác khi tản bộ trên những con đường lát đá, ngang qua những ngôi nhà cổ được trồng đầy hoa,nghe tiếng chuông nhà thờ vang vọng giữa sương mù, khiến thời gian như ngừng trôi.Dù mùa đông nơi đây lạnh giá, nhưng tuyết lại làm Hallstatt đẹp hơn, tựa như một thế giới thần tiên phủ đầy hoa băng,lung linh dưới ánh nắng mỏng manh của thung lũng núi Alps.Mỏ muối Hallstatt – Cội nguồn của một nền văn minhMột trong những điều đặc biệt nhất ở Hallstatt là mỏ muối lâu đời nhất thế giới – Hallstatt Salt Mine.Ngay từ thời cổ đại, muối đã được coi là “vàng trắng”, và chính mỏ muối này đã mang lại sự thịnh vượng cho ngôi làng suốt hàng ngàn năm.Tên Hallstatt trong tiếng địa phương mang nghĩa \"Người Muối\", nói lên sự gắn


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 280VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIbó của ngôi làng với nghề khai thác muối.Tại mỏ muối, các nhà khảo cổ đã tìm thấy dấu tích của sự sống từ 8.000 năm trước, biến nơi đây thành một trong những ngôi làng cổ nhấtđược biết đến của nhân loại.Những di vật thu được tại khu mỏ đã mở ra cả một thời kỳ văn hóa quan trọng trong lịch sử châu Âu, được gọi là Văn hóa Hallstatt (Hallstatt Culture), nền tảng của thời kỳ đồ sắt tại Trung Âu.Chúng tôi đã đi cáp treo lên đỉnh núi để nhìn xuống toàn cảnh Hallstatt, một khoảnh khắc khó quên:hồ nước trong xanh nằm gọn dưới thung lũng, những ngôi nhà nhỏ xinh soi bóng vào mặt hồ,và tuyết phủ trắng mái nhà như một bức tranh sơn dầu hoàn hảo.Linh hồn của HallstattĐiều khiến Hallstatt trở thành nơi đặc biệt không chỉ là vẻ đẹp tự nhiên, mà còn là cảm giác bình yên đặc biệt của một ngôi làngsống qua ngàn năm lịch sử. Mọi thứ đều nhẹ nhàng, tinh khôi:Những cây cầu gỗ đơn sơ bắc qua dòng suối nhỏNhững con đường hẹp dẫn lên các bậc thang đáTháp nhà thờ Evangelical như bảo vệ cho cả thị trấnTiếng chim hòa cùng tiếng chuông xa vọngĐến Hallstatt, người ta không cần làm gì nhiều, chỉ cần đứng lặng nhìn hồ nước, hít thở khí trời, và để tâm hồn mình trôi theo vẻ đẹp tinh khiết của thiên nhiên.Louis Tuấn LêTùy Bút


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 281CHÚC NOEL & NĂM MỚIThấm thoát Noel đã lại về,Đèn màu rực rỡ khắp muôn nơi,Tưng bừng vui đón ngày sinh Chúa,Đem ánh văn minh đẹp cõi đời.Lần lữa một năm đã thoáng qua,Nhân sinh thêm nữa tuổi thêm già.Thoáng rồi ai cũng về thiên cổ.Bỏ lại sang giàu cảnh đại gia.Năm mới thân tình chúc ít câu,Triệu muôn người Việt khắp Năm châu:Trời cho khỏe đẹp vui đời sống,Gia cảnh bình yên, thỏa nguyện cầu.Chúc qúy ông bà tuổi đã cao,Cháu con thăm hỏi, tưởng công lao.Dắt đưa, dưỡng dục vui đời sống,Nhờ đó ngày nay chúng tự hào.Lẽ Phật người theo khắp mọi nơi,Mong sao hỷ xã thắng muôn lời.Từ bi luôn mãi thành tâm thức,Bảo vệ sinh loài, chẳng nghỉ ngơi.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 282VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIBác ái, Công bình Chúa giảng rao,Theo Ngài cố sức phải đề cao.Khiến cho cõi sống muôn tươi đẹp,Không thế, lừa đời mãi dối sao?Năm sắp sang rồi, năm mãi sang,Giai nhân, tài tử thảy suy tàn,Hoa xuân xinh đẹp rồi tan biến,Lớp lớp thay nhau, cảnh phũ phàng.Ta viết mấy lời chúc thế gian,Trời cho hưởng lộc vui ngày tháng.Chẳng quên lại quả, giúp thương tàn.Phúc đức muôn đời sống đẹp sang.Nhật Quang Phi Hồ (14 Dec 2025)


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 283LÓT CHIỀU CHO Ổ MÂY BAY lót chiều cho ổ mây bay đêm u hoài bước qua ngày chênh vênh gõ ngày trên phím lênh đênh vừa lau khô giọt buồn tênh đã chiều em đong , lưng đấu mĩ miều trút vào thúng khổ, lẫn nhiều vị đêm áo mùa, sương khoác êm đềm màu đông vừa trổ tuyết mềm đôi cơn anh ngồi khắc họa cô đơn trên từng lóng nhớ gầy trơn ruột mùa vùng chiêm bao vẽ đạo bùa lôi miền ký ức chực ùa vào đêm màu trăng khuya đã xanh thêmcó vì sao lạc qua thềm tháng năm múc câu hò tưới xa xăm lặng nghe mưa trút lạnh căm giọt ngày Lót chiều cho ổ mây bay nắng không lường được độ say của rừng gác thơ cửa dán kín bưng khối sầu tăng trọng không ngừng , chơi vơi thẳm xa ngọn gió đùa lơi chừng như con nước ngàn khơi lập trình Viết bên máy laser CNC Houston Texas ngày 13/12/2025Đặng Toản


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 284VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 285


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 286VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 287


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 288VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 289


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 290VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 291Lễ Tình YêuTình yêu luật lệ gay goĐấu tranh công sức để cho ra đờiValentine tình yêu quý giá tuyệt vờiTrẻ già, trai gái một thời để yêuẤu thơ cha mẹ nuông chiềuTình yêu phụ mẫu đủ điều chăm loCha già mẹ yếu co roTa nay khôn lớn đều do công ngườiÔng ba cho mẹ tốt tươiĐó là phước báu mười mươi trên đờiLỡ như cha mẹ ốm đauTận tình chăm sóc lẽ nào làm ngơLàm con hiếu đạo được nhờQuý thay tình cảm tuổi thơ gia đìnhBà con lối xóm phân minhGiao tình thân thiện tôn vinh cuộc đờiNói về tình cảm lứa đôiĐôi khi trắc trở lôi thôi chẳng thànhCó cặp tình nhân vào tuổi xuân xanhVào mùa Covid cũng đànhHọ đều thăm nhau chân thành thảm thươngHai người đứng cách bức thànhNước mắt ràn rụa: yêu thương cách bờBiết bao tình cảm thuận bườmSanh con, đẻ cháu suối nguồn hạnh thôngÔi thôi chuyện kể dài dòngTrong cho đời sống con đông cháu đànĐầu năm tiện chúc đôi hàngCuộc sống, thân khoẻ bình an, phát tàiĐời sống sinh hoạt dài dài...Trang Ngọc Kim Lang


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 292VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIBÁN SÁCHĐất trời vào xuân, Hoa Châu mở hội chợ phù hoa. Người trong thiên hạ dập dìu trẩy hội, thôi thì khỏi phải nói, nam thanh nữ tú vờn nhau liếc mắt đưa tình, áo quần phới phới sắc xuân, những cụ ông cụ bà cũng móm mén cười hoan hỷ, đàn em thơ như những con sơn ca tíu tít vào đời...Thành Ất Lăng năm nào cũng thế, cứ mỗi độ xuân về là rực rỡ cờ giăng phướn thượng, đèn hoa khắp chốn, năm nay hội chợ có cả trăm gian hàng rộn ràng tấp nập, nào là hô lô tô, bầu cua cá cọp, thảy vòng, ném banh… nhiều nhất vẫn là những gian hàng giới thiệu sản phẩm của giới doanh gia nghiệp chủ, mặc dù không nói ra nhưng ai ai cũng cảm nhận được quyền lực chi phối của bọn họ, thật tình mà nói, cũng nhờ sự tài trợ của họ mới có thể tổ chức được hội chợ xuân.Giữa những gian hàng ấy, người ta thấy có một căn lều nhỏ, bên trong có một cái bàn con con trải khăn lụa trắng, trên bàn có một lọ hoa và chừng mươi đầu sách bày biện. Chủ nhân gian hàng này là văn sĩ Đoan Thanh Tử. Thiên hạchẳng biết tên thật là gì, chỉ biết mỗi bút hiệu ấy mà thôi, mấy năm nay văn của chàng được nhiều người tìm đọc. Đoan Thanh Tử vốn bạch diện thư sinh, tuy không phải hạng mi thanh mục tú nhưng tinh thần và tâm ý thì cũng có thểxếp vào hạng thanh cao. Chàng ta vốn người đất Định Châu, không hiểu thời cuộc thế nào mà lưu lạc đến Hoa Châu này. Người thì bảo vì mê sắc nên lụy tình, kẻ khác lại khẳng định vì cao vọng mưu cầu phú quý nên ly hương, không ít ý kiến cho rằng chàng ta vì chịu không nổi thể chế triều đình nên tìm đến tự do, cũng có lác đác vài đúa rỗi hơi tỏ vẻ rành việc: ”… Nghe đâu gia cảnh chàng cũng khá, không hiểu vì sao lại tha phương cầu thực?”. Lời đàm tiếu của thiên hạ cũng lọt đến tai nhưng chàng ta chẳng bao giờ phân bua phải trái, nếu có ai hỏi dồn lắm thì chàng cũng chỉ cười trừ mà thôi. Cả căn lều của chàng và chàng hiện hữu rõ ràng vậy nhưng lại dường như không tồn tại giữa hội chợ này. Mọi người tấp nập trẩy hội nhưng chẳng ai ngó ngàng gì đến gian hàng của chàng, lẽ nào giữa thiên thanh bạch nhật mà chẳng ai nhìn thấy? Thi thoảng cũng có một vài khách ghé vào, cầm sách lên lật xem một tí rồi bỏxuống đi ra. Đoan Thanh Tử vẫn vui vẻ mỉn cười đón và tiễn khách mà không hề lấy làm khó chịu. Chàng thừa biết thời buổi này có còn mấy người đọc sách. Chàng bày sách giữa hội chợ như thể bắt chước người xưa phơi sách ngày xuân, hong sách mùa thu, biết đâu thiên hạ muôn người cũng có kẻ tri kỷtri âm. Bản thân chàng cũng chẳng có tiền để thuê gian hàng, chàng có gian


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 293hàng này là vì ông trưởng ban tổ chức có lòng liên đới văn tài nên không lấy tiền thuê chỗ.Giữa buổi, có một vị khách phục sức sang trọng, quần áo toàn hàng hiệu đắt tiền, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như sợi lòi tói của dân hạ bạc, tay đeo lắc bự chảng như cùm sắt nhà quan, ngón tay lấp lánh nhẫn hột xoàn chà bá luôn. Y nắm tay một người thiếu phụ trẻ đẹp, dáng dấp vóc hạc xương mai , cốt cách rất phong lưu quý phái, dĩ nhiên cô ta cũng diện ngất trời, mùi phấn son thơm ngát. Người thiếu phụ kéo lão đại gia ghé vào lều của chàng, người đàn ông ấy cầm quyển sách săm soi, lật qua lật lại rồi hỏi:- Quyển này giá bao nhiêu?- Dạ, xin quý khách cứ trả theo giá bìa- Trời, viết gì trong ấy mà mắc thế?- Dạ, nếu quý khách biết trong ấy có gì thì giá này chẳng đáng là bao, bằng như không biết thì quả là mắc thật!Người đàn ông bỏ quyển sách xuống, lục lọi lựa quyển khác mỏng hơn, y xem giá bìa xong lại kêu mắc nên bỏ sách xuống toan bỏ đi. Người thiếu phụ đi cùng với y không chịu, cô ta lấy cả ba quyển sách mà y vừa xem xong và đưa cho chàng một thỏi bạc. Đoan Thanh Tử giật mình bảo:- Thỏi bạc này nhiều tiền lắm, tôi không có tiền để thối!- Anh cứ giữ lấy, không cần phải thối lại.- Cảm ơn tánh hào hiệp của cô, nhưng tôi thật sự không dám nhận thỏi bạc này, tôi chỉ muốn nhận đủ tiền của sách thôi.Cô ta bảo không có tiền và cũng không nhận lại thỏi bạc, cả hai còn đắn đo chưa biết tính sao thì chàng văn sĩ bảo:- Cô cứ lấy sách và trẩy hội xuân, lúc quay về trả tiền cũng được.Người thiếu phụ xinh đẹp cảm ơn và hứa sẽ quay lại, người đàn ông đi cùng nắm tay kéo cô ta đi, miệng lầu bầu:- Hàn sĩ bày đặt làm phách, mà nàng mua sách làm gì? Chỉ tốn tiền vô ích, nếu rẻ thì mua về gói hàng cũng được, đằng này mắc quá, với tiền đó để mua đồgia dụng còn dùng được.Không nghe cô ấy trả lời người đàn ông, nhìn theo thì thấy cô ta bước đi nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn gian hàng sách.Kế bên phải gian hàng sách là một gian hàng giới thiệu sản phẩm cường dương, nào là tam tinh hải cẩu bổ thận hườn, dương sơn diên trì giao, cường lực hổ pín… Ngoài ra còn bán những dụng cụ giúp tăng khoái cảm cho khách làng chơi, những món bảo bối không sợ nhiễm bệnh phong tình, trong ngoài


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 294VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIquầy đầy những hình nam nữ lõa thể hoặc luyến ái làm tình… trông rất khêu gợi và quyến rũ, khách du xuân nhiều người ghé vào và ra đi với lỉnh kỉnh những hộp quà túi xách. Đã thế chủ quầy hàng ấy còn in một tấm áp phích in những dòng chữ quảng cáo nham nhở, mà không ít người gọi là thơ:Dai dài giãn dọc tối đaCo thun cực mỏng như da chính mìnhBình dân cho chí cung đìnhTruy hoan chẳng sợ phong tình liễu hoaBên trái lều sách là gian hàng nước mắm hiệu “cô gái hương quê”, một thương hiệu có tiếng của đất Định Châu, sau này lan tỏa ra khắp Hoa Châu, Tuyết Châu, Tân Châu, Phong Châu, Hàn Châu… Trong gian hàng bày biện la liệt chai lọ và các vại sành chứa nước mắm, khách được mời chấm mút nếm thửngay tại chỗ, mùi nước mắm bay sang hàng sách làm ngứa mũi chàng văn sĩ. Khách vào ra tấp nập hai gian hàng phải trái mà chẳng buồn ghé vào gian giữa của chàng. Chàng nhìn khách du mà dường như chẳng thấy, tâm ý vẫn mải miết theo đuổi câu chuyện ngôn tình dở dang. Chàng đang ấp ủ tiểu truyện, trong đầu chàng tràn ngập hình ảnh những nhân vật và những lời thoại sẽ xuất hiện trong truyện. Giữa biển người ồn ào như thế mà chàng dường như chẳng nghe. Hội chợ phù hoa đầy sắc màu mà như chẳng thấy, thân chàng tại đây nhưng tâm như đang ở một cõi ngoài nào đó xa xăm. Chàng đặt bàn bán sách cũng có hy vọng kiếm ít tiền để in sách mới, những bản thảo đã hoàn thành nằm rải rác trong thư phòng mà chưa có tiền in. Thời buổi hôm nay viết sách đã khó mà bán sách còn khó hơn gấp bội. Chàng mấy lần bẻ bút, đổ mực, đốt giấy nhưng rồi lần hồi lại chong đèn hí hoáy thâu đêm. Chàng biết chữ nghĩa không phải là nghề, nó là nghiệp, đã mang lấy nghiệp thì khó mà dứt bỏ được. Nhiều đêm đã ngủ, thật ra thì chỉ có thân xác ngủ chứ tâm ý không hề ngủ, bao nhiêu đề tài cứ nảy sinh trong đầu, bao nhiêu câu chuyện sống động cứ như thểnhững nhân vật ấy đang diễn tuồng trong giấc ngủ của chàng. Bạn bè chàng đều ăn nên làm ra, danh phận rõ ràng, chỉ duy có chàng như người từ mấy thếkỷ trước còn sót lại, có đôi khi chàng tự nhận mình sinh lầm thế kỷ, ngày đêm cứ mập mờ hư ảo chuyện chữ nghĩa, lận đận nghiệp văn. Khổ nỗi chàng bịngười ngoài giới xem thường đành, ngay cả người trong giới cũng coi khinh, cho rằng chàng chưa xứng đáng để ngồi chung chiếu; kẻ ngoại đạo thì cười khinh khỉnh vào mặt, thậm chí cho chàng là đồ dở hơi, chữ nghĩa không giúp gì cho đời, sao sánh được chuyện tiền bạc hay địa vị! Đã thế chàng còn lo bò


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 295trắng răng, vơ lấy chuyện quốc gia thế sự, nhân tình thế thái, chuyện xã hội nhiễu nhương, chuyện dân tình đạo lý… đến nỗi cường quyền nhắn lời cảnh cáo đe nẹt. Chàng biết mình gàn, biết mình khù khờ hậu đậu nhưng không làm sao thay đổi được, có ai sanh ra muốn thế bao giờ? Con người ta sanh ra ai cũng thích giàu sang, quyền quý, địa vị… chí ít cũng là trọc phú ăn chơi thảgiàn, chả có ai thích dính vào chuyện văn thơ ấm ớ hội tề. Nhưng đã sanh ra ởđời thì phận nào do nghiệp nấy, muốn cũng không được, không muốn cũng không xong. Chàng nhiều lần tự nhủ lòng, đời con tằm thì nó phải miệt mài nhả tơ, rút ruột nhả cho đến khi kiệt sức; phận cây nến thì phải cháy sáng, cháy hao mòn xác thân cho đến lúc sáp tàn bấc lụn. Vướng vào nghiệp chữ có mấy ai sống sung túc giàu sang? Cái sướng của kẻ mang nghiệp chữ đôi khi không phải ở tiền bạc mà là chính sự ra đời của những đứa con tinh thần, sướng khi trút được tâm tư vào chữ nghĩa.Văn không phải là nghề mà là nghiệp, những kẻ mang nghiệp này mà còn ởGiao Châu thì may ra có chút tên tuổi và được thiên hạ biết đến. Đất Giao Châu hẹp người đông, tuy người đọc bây giờ ít nhưng tính theo tỉ lệ phần trăm thì cũng còn vớt vát được. Có lẽ cũng vì vậy mà không ít kẻ mang nghiệp chữtừ Hoa Châu, Hải Châu, Quan Châu... chạy về Giao Châu để bòn chút danh hão. Năm rồi có cô em ở đất Hàn Châu cũng về, thậm chí còn ra tận Hà Châu và làm thế nào đó mà được lên nhật trình đem khoe khắp nơi. Cô ta vốn rất trẻnhưng có vẻ cũng không thoát khỏi cái máu ham nổi tiếng. Cô ta còn bảo Đoan Thanh Tử:- Anh hãy về Giao Châu một chuyến và hãy xin gia nhập vào Bảo Tiêu Văn SựCục, vào đó rồi thì tha hồ mà nổi tiếng, được tài trợ in sách, bán sách, ra mắt sách, được ngồi chung chiếu với các bậc cây đa cây đề, thậm chí cả với mấy vịtai to mặt lớn. Hàng năm triều đình rót xuống cho Bảo Tiêu Văn Sự Cục cả núi tiền. Đoan Thanh Tử cười nhẹ, trong lòng thấy thương hại cho cô ta nhưng không tiện nói ra, chàng chỉ thoái thác:- Bảo Tiêu Văn Sự Cục đâu phải muốn vào là vào?- Anh đừng lo, cứ biết điều một tí là vào ngay thôi, bộ anh hổng biết người Giao Châu giờ có câu châm ngôn tân thời: ”cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền”.- Cảm ơn em, cái cục ấy như cái hũ mắm, vào chi cho mệt mình.Nghe thế, cô gái trẻ đất Hàn Châu cúp máy cái rụp không cần giữ thể diện hay lịch sự chi cả. Đoan Thanh Tử cũng chẳng vì vậy mà phiền lòng. Anh còn thấy


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 296VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠInhẹ nhõm và thoải mái hơn. Làm thành viên của Bảo Tiêu Văn Sự Cục là ước mơ của bao người mang nghiệp chữ, dù là ở Giao Châu hay ngoại phương. Riêng Đoan Thanh Tử thì không? Nhất định không! Chưa bao giờ nghĩ hay nhìn đến cái cục ấy. Đã mang nghiệp chữ thì làm con tằm nhả tơ, cần chi phải vào cục này cục kia, lại càng chẳng cần phẩm hàm hay chức tước. Những cái râu ria ấy để làm cần câu cơm, kiếm rượu thịt chứ có giúp ích gì cho chữnghĩa. Tiếc thay đời không thiếu kẻ mang nghiệp văn nhưng chẳng văn chút nào, chỉ vì chút cơm rượu mà khuất thân phò chính, thân chính làm nhiều điều điếm nhục chữ văn. Đoan Thanh Tử còn miên man trong dòng tâm tưởng bất tận thì có tiếng thánh thót dịu êm kéo chàng trở lại với thực tại:- Xin chào chàng văn sĩ, em gởi tiền sách cho anh.- Oh, cảm ơn cô, cô xinh đẹp mà lại tử tế nữa, thật khó gặp ở đời.- Anh quá lời rồi, em cảm ơn anh mới phải, tiền này có đáng là bao, những quyển sách chàng viết ra với đáng quý.- Em hỏi thật tình nhé! Anh có khi nào cảm thấy hối tiếc vì việc viết lách và bán sách?Đoan Thanh Tử giật mình, điều cô ta hỏi chạm đến nỗi lòng chàng vẫn cố ém đi. Chàng lặng thinh vì biết nói ra đau lòng lắm, nhìn nhau thêm khó. Tuy nhiên người thiếu phụ thì lại khác, có lẽ cô ta đã vượt qua được chính mình nên không còn ngại ngùng gì:- Thời buổi này mà còn mê viết với in sách là cả một sự ngớ ngẩn khó mà hiểu nổi, đành rằng văn chương chữ nghĩa vẫn được người đời ca tụng nhưng chẳng còn mấy ai rớ đến nữa. Con người với vạn vật muôn loài giống nhau ở cái xác thân tứ đại, cái khác nhau là ở chỗ con người có tâm ý, có tư tưởng, có ngôn ngữ văn tự. Chính ngôn ngữ văn tự đã nâng con người lên cao, làm con người thăng hoa, nếu con người không còn văn tự chữ nghĩa thì cũng có khác chi loài vật. Văn tự chữ nghĩa quan trọng đến như thế đấy! Những kẻ dùng văn tự đểsáng tác ra văn chương chữ nghĩa cao quý như thế đấy! Vậy mà giờ đây bèo nhèo hơn mảnh giẻ rách, thiên hạ chẳng coi ra gì. Bọn mang nghiệp chữ vừa tựhào mình là người có chữ, biết sáng tác thơ văn dâng cho đời, lại vừa tự ti mình là kẻ vô tích sự, trang sách viết ra không bằng chai nước mắn, thậm chí không bằng cả món đồ chơi của khách huê tình. Bằng chứng khách du rộn ràng ghé gian hàng nước mắm và gian hàng đồ chơi tình dục chứ có ai ghé vào gian hàng sách đâu! Nhìn gian hàng sách của anh mà em xót trong lòng, tâm sanh nỗi niềm cảm khái tột độ. Đó cũng là lý do mà em quay lại gặp anh để tỏ


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 297chút tình hoài. Người Giao Châu chúng ta giờ đã phát triển theo một hướng khác rồi, không biết trình độ văn minh, khoa học kỹ thuật hơn được người Hoa Châu, Cửu Châu, Tân Châu bao nhiêu mà ngày nay chẳng ai còn đọc sách. XứHoa Châu, Cửu Châu, Tân Châu tuy văn minh như vậy như dân chúng vẫn đọc sách rất nhiều, sách báo nhiều hơn cả lá vàng mùa thu, những nhà sách đầy ắp sách và người đọc. Người Giao Châu mình dù là nơi cố quận hay hải ngoại cũng đều giống nhau, họ không còn đọc sách nữa. Nếu như cố quận mà có đầu sách nào bán chừng vài ngàn bản, thì đó là cả một sự kiện lạ lùng, còn cộng đồnng người Giao Châu hải ngoại, nếu có sách của tác giả nào đó mà bán được vài trăm bản thì kể như được mùa. Nhiều người còn cười cợt: ”sách, ngày nay có cho cũng không ai lấy thì nói gì đến bán với mua!”. Người Giao Châu không còn đọc sách nhưng bọn mang nghiệp chữ vẫn ngày đêm rị mọ viết ra, đây quả là một vở bi hài kịch. Nhiều lúc em có cái ý tưởng là xã hội phát triển đến một lúc nào đó thì văn tự chữ nghĩa không còn cần thiết nữa, bấy giờngười ta chỉ dùng mã vạch để hiển thị nội dung hay điều cần biểu tỏ. Bấy giờloài người lại giống như thời sơ sử xa xưa, những mã vạch ấy cũng như loại chữ tượng hình, chữ giáp cốt, một loại văn tự tối cổ sơ khai của loài người.Chàng văn sĩ há hốc mồn lắng nghe, chưa bao giờ anh ta được nghe những điều này, đặc biệt hơn nữa là lời này thốt ra từ miệng một thiếu phụ trẻ trung. Đoan Thanh Tử bối rối cực độ, cứ lắp bắp cảm ơn mà chẳng biết nói gì hơn, chữ nghĩa của chàng vốn cuồn cuộn như nước lụt mùa đông tràn đồng vậy mà giờ bay biến đâu hết ráo rồi. Tánh chàng vốn ít nói, miệng lưỡi không có. Chàng có thể viết tràng giang đại hải ấy vậy mà khi cần nói thì một câu cũng không xong. Giờ gặp người thiếu phụ xinh đẹp, ăn nói ngọt ngào mà hay như khách hùng biện thì chàng càng đớ người chứ chẳng còn lời gì để nói. Người thiếu phụ đặt lên bàn một bó hoa tươi rất đẹp, đoạn cô ta tự giới thiệu:- Em là Hoa Thanh Hương, vốn xưa cũng từng võ vẽ viết văn làm thơ, đã in được tập truyện ngắn đầu tay “Mấy Nẻo Mộng Hoa” và mấy tập thơ, vì quá ngây thơ những tưởng sách sẽ được người đời liên đới mà chiếu cố, nào ngờvay tiền in xong rồi chất đống ở xó nhà. Nợ nần bức bách, lại thêm nỗi đời không thể ăn gió trăng để sống, cơm áo chẳng đùa với khách thơ, cuộc sống túng quẫn khó khăn, may trời cho chút nhan sắc. Người đàn ông lúc nãy là chồng em, ông ấy vốn là tài chủ lớn ở địa phương, tài sản bao la, của chìm của nổi không biết bao nhiêu mà kể. Tình cờ gặp nhau trong hội xuân Nhâm Tí. Ông ấy mê say và đem lòng yêu em. Biết ông ấy thô tháo, ban đầu em cự tuyệt nhưng rồi hoàn cảnh quá ngặt nên xiêu lòng và chấp nhận.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 298VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠINghe Hoa Thanh Hương nói thế, Đoan Thanh Tử sửng sốt với câu chuyện đời vừa thực tiễn nhưng cũng không kém phần cổ thoại kỳ dư. Chàng cứ ngơ ngẩn mà nghe, chàng nhìn cô ta như thể bị thôi miên. Chàng nghe chuyện đời cô ta mà cứ như thể thiền sư sống chánh niệm, nhìn sự vật đúng với bản chất của nó mà không phán xét, không thêm hay bớt, không đưa ý kiến mình vào...Thiếu phụ xinh đẹp nhấp ngụm nước rồi nói tiếp:- Chồng em đang chén tạc chén thù với mấy ông bạn đại gia ở phạn điếm Ngoại Phương Châu. Em tranh thủ đi xem hội để đến đây trả tiền sách cho anh. Vì gặp văn nhân tâm hồn đồng điệu nên mới giải bày những tâm sự giấu kín trong lòng. Thành Ất Lăng vốn tươi mát xinh đẹp khi xuân sang, ấy vậy mà mùa xuân Nhâm Tí năm ấy lại bội phần rực rỡ quang minh sáng lạn, chim muông ca hót véo von, muôn hoa khoe sắc, nào là: dã yên, anh thảo, dạ lý hương, uất kim hương, móng rồng… đẹp không bút mực nào tả xiết. Năm ấy em đến hội chợ để ra mắt tập thơ đầu tay, tâm tư của một người vừa tập tễnh vào đường văn chương rất háo hức và đầy nhiệt huyết, cứ ngây thơ ngỡ ai cũng như mình, nào ngờ sự thật vô cùng phũ phàng. Người ngoài giới thì không nói làm gì, cái đáng nói là những người trong giới đối xử nhau thật tệbạc, hễ cùng phe cánh thì bốc thơm áo thụng vái nhau, bằng không thì đạp xuống tận bùn đen. Người Cựu Châu nghi ngờ ngăn ngại thậm chí cấm chỉ đã đành, người Tân Châu cũng chẳng dung nhau, kẻ dưới bất phục người trên, người trên hẹp lòng hẹp dạ lại tự cao cho rằng chẳng ai bằng mình không dung kẻ dưới. Em vấp phải sự thật trần trụi thương đau này, bao nhiêu nhiệt huyết tắt ngúm, tâm hồn tổn thương nghiêm trọng và từ đó em thề đoạn tuyệt luôn. Gian hàng em suốt cả buổi sáng khách khứa cũng nhiều nhưng hầu hết ghé vào là để ngắm em và tán tỉnh vu vơ chứ không có một ai rớ đến sách, đến quá trưa thì có một đại gia ghé vào và cũng để ngắm em chứ chẳng phải xem sách. Người ấy tán tỉnh và tuôn ra toàn những lời dụ khị vừa ngon ngọt lại pha sựhợm hĩnh ỷ của, sau đấy thì hỏi em giá cuốn sách bao nhiêu, em bảo cứ theo giá bìa mà trả. Ông ấy cười và tuyên bố sẽ mua hết số sách ấy, tưởng nói chơi ai dè làm thiệt. Ông ấy lấy hết sách của em và đặt lên bàn một món tiền lớn đến độ em chưa từng mơ đến. Em bảo người ấy là em chỉ lấy tiền đúng với sốsách thôi. Người ấy vẫn nhất quyết để số tiền đó lại cùng với cái danh thiếp. Thật tình em rất cần tiền, túi em một xu cũng không có, cha mẹ già đau ốm, bản thân chỉ biết chữ nghĩa chứ có biết làm gì ra tiền đâu… Người ấy và tiền của người ấy, những lời tán tỉnh của người ấy đã làm em xiêu lòng, vừa cảm


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 299ơn mà vừa thấy mình thấp kém quá, dễ dàng đánh mất giá trị kiêu hãnh văn chương chữ nghĩa bấy lâu nay chỉ vì đãy bạc. Thật tình mà nói có lúc em cũng nghi ngờ văn chương chữ nghĩa, không biết có giá trị gì không? Những kẻmang nghiệp chữ phần nhiều đều là những kẻ hậu đậu, ngẩn ngơ chẳng làm chi nên đời. Trong lúc em khủng hoảng, người ấy đã xuất hiện và em chấp nhận vềlàm vợ. Ban đầu em chẳng yêu đương gì, chịu làm vợ anh ấy là một lối thoát, cuộc sống qúa nghiệt ngã nên em phải tìm nơi nương tựa. Em đã thoát nghèo, chồng em cung phụng em như một bà hoàng. Chồng em không chỉ giàu có vè vật chất, tiếng tăm bay cao ở địa phương, bọn quan gia và đàm em đều rất mộanh ấy. Chồng em còn là một tay chơi có hạng, bao nhiêu người con gái trước em cũng đều mê mệt vì tiền và ngón nghề của ông ấy nhưng số mệnh dun dủi ông ấy lại yêu em và chọn em. Từ khi lấy chồng, đời em như thể rồng lên mây, cá ra biển lớn. Em không biết nhất phẩm phu nhân sang cả và danh giá thế nào chứ cỡ như em thì nhất thiên hạ ở thành này. Thật tình mà nói thì em cảm kíchvà giữ trọn tình với chồng là vì ơn hơn là yêu. Vật chất phủ phê, tình dục thăng hoa, chồng em đưa em lên đỉnh ngất ngư con tàu luôn nhưng trong thâm tâm em vẫn có chút coi thường, em vẫn không sao xóa bỏ được cái ý nghĩ chồng em là hạng trọc phú học làm sang. Trong tiềm thức em vẫn lung linh bóng hình một văn nhân, một nghệ sĩ, cái ảo mộng mơ hồ có lẽ có nhân duyên từ kiếp quá khứ xa xăm. Nay em trẩy hội xuân cùng chồng và cái ảo mộng ấy chợt hiện ra giữa hội xuân này.Anh có biết không? đời trớ trêu như vở bi hài kịch, đời em thay đổi nhưng cũng khốn nạn thay! Từ ngày cuộc sống trở nên giàu sang, tiền bạc rủng roẻn thì bao nhiêu chữ nghĩa cũng bay biến sạch, cứ như thể hơi sương tan dưới ánh nắng hè. Từ ngày sống phong lưu không còn vất vả mưu sinh nữa, tháng ngày hoan lạc phong lưu nhưng tâm hồn em trở nên xơ cứng chai sạn một cách không ngờ, một chút cảm xúc cũng không có, viết nửa câu cũng không xong. Em giật mình, em đã biến thành một con người khác hoàn toàn, mặc dù vẫn cái tên ấy, thân xác ấy nhưng tâm hồn em chết mất rồi! Em từ một con tằm nhảtơ đã biến thành một loại trùng ký sinh vô tích sự, chỉ biết sống bằng thân xác, hưởng thụ dục lạc mà thôi.Người thiếu phụ trẻ đẹp ngưng một lát, khóe mắt hơi ướt, cô ta vuốt ngược mái tóc mượt mà như suối mây. Đoan Thanh Tử ngơ ngẩn nhìn cô ta cứ ngỡ như người trong mộng của mình, với kinh nghiệm dày dạn ở đời, cô ta biết chàng văn sĩ đang mê đắm trong cơn tương tư bất chợt. Cô ta khẽ mỉn cười và tiếp tục câu chuyện:


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ IV- NĂM 2025 300VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Năm ấy chồng em mua hết số sách ấy nhưng anh ta chẳng hề đọc lấy một trang nào, chẳng cần biết em viết gì trong ấy. Thật sự thì anh ấy mua em chứchẳng phải mua sách!Nghe Hoa Thanh Hương kể chuyện đời tư, Đoan Thanh Tử ngồi lặng lẽ lắng nghe như mật rót vào tai, như đề hồ tưới tẩm tâm hồn. Chàng không tin ở tai mình, chẳng thấy ở mắt mình. Chàng cứ tưởng như là một câu chuyện liêu trai tân thời, dĩ nhiên chàng cũng chẳng có lời nào để nói, âu đó cũng là sự may mắn, nếu chàng mà mở miệng nói gì đi nữa thì chỉ tổ làm vỡ cái khoảnh khắc ảo mộng này. Hoa Thanh Hương đẹp quá, vóc hạc xương mai, mắt môi tuyệt sắc, giọng nói trong trẻo thanh tao, mùi hương đàn bà tỏa ra đầy sức dụ hoặc. Trong khoảnh khắc tâm hồn rung cảm, ánh mắt chàng gặp ánh mắt nàng, một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi mà ảo diệu, không cần ngôn từ và cũng chẳng có ngôn từ nào có thể diễn tả được một trời tâm sự của hai tâm hồn đồng điệu giao nhau. Đã có biết bao người đàn ông nhìn nàng nhưng chưa có ánh mắt nào tha thiết, đắm đuối và có sức truyền cảm đến như thế. Tai Đoan Thanh Tửchỉ còn có âm thanh trong trẻo thánh thót của nàng. Mũi chàng ngây ngất mùi hương thân của nàng. Ý chàng chỉ còn có bóng hình của Hoa Thanh Hương. Thân chàng trong lúc này thật chẳng còn là thân của Đoan Thanh Tử nữa… Cái khoảnh khắc vượt qua thời gian và không gian khiến cho tất cả như hóa tuyết băng ấy qua đi, hai người trở lại với thực tại đầy âm thanh và màu sắc của hội chợ giữa thành Ất Lăng. Nàng lại tiếp tục nói chuyện đời mình, nàng nói như thể tự nói với chính bản thân chứ chẳng phải đang tâm sự với Đoan Thanh Tử, còn chàng thì lắng nghe như thể con chiên ngoan đạo đang uống tất cả ngôn từ của thánh nữ rót ra.- Chồng em mua hết số sách ấy nhưng không hề xem hay đọc qua, ban đầu em thấy buồn nhưng về sau nghĩ lại thì mừng thầm, thế mà lại hay. Người như anh ấy thà rằng đừng đọc, như vậy đỡ đau sách, đỡ đau lòng người viết ra. Lúc sáng em mua sách của anh nhưng không bảo anh ký tên là vì giữ ý tứ, không muốn chồng em khởi lên ý nghĩ không hay, những cuốn ấy coi như phó bản chưng ở phòng khách, giờ anh có thể ký tặng em một quyển khác? Cuốn này là bảo vật của riêng mình em, không một ai có quyền đụng vào. Em sẽ giữ nó bên mình, sống trân quý, chết chôn theo.Đoan Thanh Tử như người máy, lật trang đầu ký tặng cho Hoa Thanh Hương. Cô ta cầm quyển sách mà ngỡ như nâng niu chén sứ ký kiểu Cảnh Đức trấn. Đoan Thanh Tử vốn vụng về hậu đậu, trong giờ phút này lại càng hậu đậu hơn,


Click to View FlipBook Version