The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2022-11-05 01:37:57

Vườn Măng Cụt Trần Mộng Tú

Vườn Măng Cụt Trần Mộng Tú

truyện thật ngắn

cây đèn và trái tim

Một người tâm sự với bạn: “Tôi có một cây đèn chưa hề
thắp, còn nguyên cả một bình dầu sóng sánh. Thế rồi bóng
tối đến, lăn xả vào chiếc đèn, chẳng mấy lúc không còn một
giọt dầu nào cả.

Người bạn nghe xong, nói: “Sao giống chuyện của tôi quá!
Trái tim tôi đang nguyên vẹn, bỗng một ngày, có một người
ghé chơi, gõ gõ vào ngực tôi, trái tim mất tiêu.”

Người bạn lại nói: “Tôi vứt cái đèn không đi rồi.”

Người kia lắc lắc cái đầu: “Phiền nhỉ, tôi không vứt được
cái ngực rỗng của mình.”

chiếc nịt ngực

Tôi kể cho bạn nghe chuyện này lạ lắm:

Một hôm ở trong chợ, khi cho tay vào bóp tìm tiền trả, tôi
bỗng ngạc nhiên chạm tay vào chiếc nịt ngực sém chút nữa
thì lôi nguyên cả nó ra trước quầy trả tiền.

Tôi vội vàng ấn nó xuống thật sâu, rồi hấp tấp ra xe, chút
nữa thì quên cả trả tiền. Nghĩ mãi không ra tại sao lại có cái
nịt ngực trong bóp, tôi tự hỏi:

Từ trẻ đến giờ mình có tháo nịt ngực ở trong xe bao giờ
không nhỉ?

Đôi khi hấp tấp đi đâu tôi quên mặc nịt ngực, hoặc có khi ở
nhà, tôi tháo nó rồi bỏ quên trên bàn làm việc hay ở phòng
sinh hoạt gia đình nhưng không hề bỏ nhầm vào bóp bao
giờ.

Bẵng đi một thời gian của tháng năm nào không rõ, một
hôm tôi hút bụi cái xe của riêng mình, tôi tìm thấy ở dưới
sàn băng sau cái nịt ngực bằng ren mỏng, hiệu Chantelle
của Pháp, loại này này chỉ bán ở trong tiệm “Passage
Eden”, Sài Gòn vào thập niên 60.

Tôi quăng máy hút bụi xuống đất, chạy vào trong nhà, trên
tường một tấm lịch in ngày tháng của năm 1965 đong đưa
qua lại.

con gấu

Con gấu của tôi cũ lắm rồi, tôi không nhớ mình có nó từ
năm nào. Tôi đi ngủ với nó hàng đêm như một thói quen.
Tôi ôm nó vào lòng khi nằm nghiêng, lót nó xuống một bên
đùi khi nằm thẳng. Nó nhỏ thôi, nhưng sao vững chãi thế.
Chắc chỉ là một thói quen tin cẩn, không có nó thì chông
chênh như nằm trên thuyền, khó ngủ lắm. Ôm nó như ôm
giấc ngủ, như ôm cơn mơ, như ôm bài thơ của mình. Cả tôi
và nó cùng cũ kỹ lắm rồi.

Một hôm, người đàn ông đó ghé qua thành phố, chỉ kịp
uống chung một tuần trà, rồi đi.

Con gấu của tôi bắt đầu trở chứng, nó vươn vai thành người
đàn ông, hai mắt nó biết nhìn tôi trong giấc ngủ, hai tai nó
biết nghe thơ. Tôi đọc cho nó nghe những câu thơ mới.
Những câu thơ lơ mơ về tình yêu.
Nó không cũ nữa và tôi bỗng mới.

đẹp

Buổi sáng, cô còn đang nằm lơ mơ trong chăn, nghe tiếng
điện thoại reo, cô với tay, áp cái ống nghe vào giữa cái gối
và tai mình. Giọng Huế anh ở bên kia đầu dây:

- Em đang làm chi?

- Em còn ngủ

(Anh và cô cách nhau ba múi giờ)

- Dậy, tôi nói chuyện ni cho nghe, mà có ưng nghe không?

- Thì anh nói đi, chuyện gì vậy?

- Sáng ni soi gương, thấy sao mình đẹp trai thật.

Cô bật cười, tưởng chuyện gì lạ lắm, mà kể cũng lạ, một
người ngoài sáu mươi mới bỗng nhiên thấy mình đẹp, cô
hỏi:

- Đẹp hơn mọi khi hả anh?

- Tôi có bao giờ thấy tôi đẹp mô, mắt mũi chi cũng đều
không đẹp, sáng nay cũng vẫn mắt mũi đó mà sao ngó vô
gương thấy mình đẹp thật.

Cô chỉ biết cười, ở xa quá cô làm sao hình dung ra được là
bỗng dưng anh đẹp như thế nào.

- Thôi, tôi phải làm việc, hết giờ nghỉ rồi, mà này bữa nay
tôi đẹp thật.

Anh cúp máy. Cô cứ nằm cười mãi trong chăn, vì cái crisis
của người đàn ông lớn tuổi này. Bỗng cô thấy tò mò, không
biết sao tự nhiên anh lại khen mình đẹp. Cô tung chăn ra
khỏi giường đi tìm tấm hình của anh. Tìm mãi cũng thấy
một tấm, hình in trên một bìa sách. Cuốn sách phát hành
cũng đến mười năm rồi. Trong hình anh có vầng trán rộng
đẹp, mắt lộ, đeo kính cận, trông cứng cỏi.

Đối với cô, đàn ông không có tiêu chuẩn nhan sắc nào cho
đến khi người đó bắt đầu nói, lúc đó mình mới nhìn thấy
cái đẹp của họ.

Cô nhìn bức hình một hồi, tự nhiên thấy thương anh. Chắc
sáng nay anh nhìn trong gương, anh hốt hoảng thấy tuổi già
đang tới.

gặp

Họ vô tình gặp nhau qua điện thư (email) của một người
bạn khác, bắt đầu chỉ là trao đổi những bài viết, về sau
thành bạn.

Người phụ nữ theo như lý lịch khai ra với người đàn ông
thì bà ngoài năm mươi và người đàn ông thì nói là y còn rất
trẻ, kém bà đến mười chín, hai mươi tuổi. Khi trao đổi thư
từ, họ nhất định không gửi ảnh, không gọi điện thoại. Thỉnh
thoảng khi viết thư, người phụ nữ vẫn hỏi “ Sao anh còn trẻ
mà tư tưởng già thế?” và đôi khi người đàn ông trẻ hỏi lại “
Sao bà viết văn như một người mới vào ba mươi vậy?” Nói
như thế với nhau nhưng họ rất tâm đầu ý hợp.

Sau hơn một năm liên lạc với nhau qua cái màn ảnh trắng
nhỏ đó, họ quyết định gặp nhau. Người phụ nữ nói:

Tôi sẽ sang bên tiểu bang anh, anh ra phi trường đón tôi, tôi
mặc một cái skirt đen dài, cái áo sơ mi mầu xám tro.

Người đàn ông trẻ dặn lại:

Tôi mặc quần jeans, áo sơ mi xanh có kẻ xọc. Cứ yên tâm,
thế nào tôi cũng nhận ra bà. Tôi sẽ lấy phòng cho bà ngay ở
downtown để tiện đi thăm thành phố.

Chuyến bay đến đúng giờ. Mọi người lấy hành lý đã ra về
hết.

Ở hai đầu phòng đợi, có một người đàn ông luống tuổi, tóc
trắng phau, mặc quần jeans, áo xanh sọc ngồi chờ và một

thiều phụ rất trẻ, váy đen dài, áo sơ mi lụa xám, hở cổ, với
hai cánh tay tròn lẳn, trắng muốt cứ đi tới đi lui trông
ngóng.

Họ nhìn thấy nhau nhưng hình như họ từ chối nhận ra nhau.

giấc mơ trưa

Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện
HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh bị điếc
nặng. Mẹ anh cho biết bà sanh anh ở dưới hầm trú bom,
máy bay dội bom ngày đêm trong hai tháng liền họ mới ra
khỏi hầm, nên màng nhĩ anh bị thủng, và anh không được
bình thường. Vì ít học và điếc nên anh chỉ xin được chân
phụ cắt cỏ. Muốn giúp đỡ Thành, thỉnh thoảng tôi có gọi
anh sang làm vườn hoặc làm những việc dọn dẹp nặng. Khi
anh đến làm, tôi cứ phải nói lớn tiếng nhưng nhiều khi anh
chẳng nghe được nên tôi phải viết ra giấy. Tôi nhận thấy
anh chậm nhưng là người khôn ngoan. Một lần, khi thay
nước hồ cá vàng, anh cho ý kiến: “Mấy con cá này nó sung
sướng vì mắt nó lồi ra quá, chúng không nhìn xa được, chỉ
nhìn nhau thôi.”

Một hôm làm vườn xong, anh cho biết là anh sắp về Việt
Nam để cưới vợ. Tôi tự hỏi lấy sang rồi làm sao nuôi. Gặp
mẹ anh hỏi thăm thì bà cho biết là lần về Việt Nam hai năm
trước, anh có gặp một cô anh rất ưng ý, nhà gái biết anh
không có tiền nên sẵn sàng bỏ tiền ra lo mọi việc cưới hỏi
và giấy tờ. Anh mới vào được quốc tịch Mỹ, bên Việt Nam
hối quá.

Khi anh đem được vợ sang, cha mẹ anh làm một bữa ăn ra
mắt bà con, bạn bè ở Mỹ, tôi cũng được mời. Lúc cô dâu
chú rể đi chào bàn, tôi thấy cô khá xinh, mặt mũi sáng
trưng, trong bụng tôi thấy hơi lo. Không biết cuộc hôn nhân
này sẽ được bao lâu? Hay lại như những chuyện dài “Việt
Kiều về nước lấy vợ” không vui lắm mà tôi vẫn được nghe.
Khi cô đến bàn, tôi thay mặt mọi người đứng lên chúc

mừng. Chú rể vì không nghe rõ nên chỉ cười, cô dâu chắc
cũng còn ngượng ngùng không nói một câu nào. Mẹ anh
vội đỡ lời:

“Xin cám ơn các cô chú, các bác đến dự tiệc vui với gia
đình chúng tôi hôm nay. Xin cô chú, các bác thương và
thông cảm cho vợ chồng cháu, một người điếc, một người
câm.”

Có bàn tay lay thức tôi dậy.

“Em ngủ trưa mà sao ngủ lâu thế. Dậy đi ăn đám cưới cậu
Thành chứ, trễ rồi.”

dạ vũ hóa trang

Chàng là người đàn ông trong bộ y phục của dân Viễn Tây
trong phim Wild Wild West, mang một khuôn mặt với
những nét Á Đông trông rất thu hút . Nàng trong quốc phục
Đại Hàn, mặt hơi vuông, lông mày cong, tóc chải quấn cao
ra sau và cài một cái trâm. Họ gặp nhau trong buổi Dạ Vũ
Hóa Trang cuối tháng Mười của Công Ty IFL Insurance tổ
chức trên một du thuyền.

- Anh là người nước nào vậy?

- Việt Nam.

- Đàn ông nước anh đẹp thật, em không thích đàn ông Âu
Mỹ, trông họ thô tháp quá!

- Anh cũng thích gái Mỹ hơn, gái Việt phần đông hơi gầy,
em sanh ở đâu?

- Em sanh ở Nữu Ước, lớn lên ở San Francisco, em mới về
làm việc ở Seattle được một năm.

Hai người quấn lấy nhau như hai sợi chỉ rối. Cả hai như hài
lòng là mình đã tìm được một người tâm đầu ý hợp. Tiệc
chưa tàn, cô gái mắt xanh mặc quốc phục Đại Hàn mời
chàng cao bồi Viễn Tây Việt Nam về nhà nàng tiếp tục
uống rượu, và nghe nhạc. Cô nói căn chung cư của cô ngay
ở ngã ba này, gần đến có thể nghe thấy tiếng nhạc ở thuyền
dạ tiệc vọng đến. Lời mời quyến rũ quá, còn đợi gì hơn
nữa.

Việc gì phải đến sẽ đến thôi. Sau khi uống chung nhau một
ly rượu mạnh, cô gái nói vào trong buồng thay áo cho thoải
mái. Chàng tháo đôi giầy ủng, chiếc nón, bộ quần áo cao
bồi vứt vào một góc phòng. Chàng hiện nguyên hình một
phụ nữ Á Đông, mảnh dẻ. Cô chờ đợi một người con gái
Mỹ quyến rũ bước ra, ngã vào vòng tay mình. Cô tin mình
đủ sức thu hút người con gái này. Cô nhắm mắt lại, ngả
mình nằm dài trên ghế, nghĩ đến cảm giác chinh phục được
cô gái Mỹ hấp dẫn, khiêu gợi, được sống thật với chính
mình.

Một tiếng kêu thảng thốt:

“Oh!” làm cô gái giật mình mở mắt, ngồi phắt dậy. Trước
mặt cô là một người đàn ông tóc vàng, mắt xanh, ở trần,
quấn một chiếc khăn tắm ngang lưng. Anh ta cũng hoảng
hốt như không tin ở mắt mình. Anh đâu có muốn một phụ
nữ. Anh cũng đang cần một người đàn ông, anh chưa kịp có
một phản ứng nào thì cô gái đã vừa vơ quần áo, vừa chạy ra
ngoài căn hộ, quên cả nón, cả giầy.

Chiếc du thuyền dạ tiệc không xa lắm giữa hai người vẫn
phát ra những tiếng nhạc làm rung chuyển cả mặt hồ.

mua cá

Hai người đi vào chợ. Hắn dẫn cô gái vào chỗ hàng bán cá.
Đi qua bao nhiêu hàng cá khác nhau, đến mỗi chỗ, Hắn
dừng lại thò tay vào chậu cá khuấy bắt một con, cầm lên
ngắm nghía, vứt xuống cái thật mạnh, con cá đau, quẫy
mạnh, nước bắn tung tóe, mấy con khác trong chậu cũng bị
vạ lây vì cái ném đó, nhưng lại ao ước mình được cái bàn
tay thô bạo đó bắt lên, nên im lặng không dám nói năng gì.
Bà hàng cá mắt long sòng sọc, tính mắng Hắn mấy câu,
nhưng thấy Hắn thò tay vào chậu khác, mò xuống lựa một
con khác, bà lại thôi. Hy vọng Hắn sẽ mua cho mình một
con. Cô gái đi theo cầm cái bị, lúc nào như cũng chực mở
ra để đựng cá. Hắn đi suốt dẫy hàng cá, không lựa được
con nào.

Hắn lại lôi cô gái vào một cái chợ khác, cái chợ này bán cá
trong những cái bể kiếng, Hắn không thò tay vào được,
Hắn đứng nhìn đàn cá bơi lượn: con thì ngắn, con thì dài,
con to, con nhỏ. Năm bẩy loại khác nhau thả chung vào cái
hồ này. Người bán cá cầm cái vợt dài tươi cười nhìn Hắn:

- Ông cứ lựa kỹ đi, ưng con nào tôi bắt cho ông con đó.
Hay là ông để tôi lựa cho nghe! Cam đoan với ông là cá
vừa về hôm qua, còn khỏe mạnh, thịt trắng, thơm, và ngon
lắm!

Vừa nói người bán cá vừa vớt ra một con thả vào cái chậu
nhỏ đưa đến trước mặt Hắn. Hắn thò ngay bàn tay thô bạo
nắm lấy con cá, con cá trơn vuột khỏi tay Hắn, Hắn lại bắt
lên, sau hai ba cái vuột, Hắn dùng cả hai tay nắm được con
cá, mang lên tận mắt, vạch mang, khám vẩy xong, lại vứt

xuống cái oạch. Người bán cá nhăn mặt lại, nhưng vẫn ngọt
ngào:

- Để tôi đổi con khác, nếu ông không thích con này.

Sau hai, ba lần đổi , Hắn vẫn không hài lòng. Hắn lại lôi cô
gái sang chợ khác. Cuối cùng đến xế chiều, Hắn mới bằng
lòng mua được một con đem về.

Hắn bảo cô gái đem con cá xuống bếp làm thịt. Nấu cho
Hắn ăn. Cô gái ngồi nhìn Hắn ăn con cá như nhìn xuống
chính thân phận mình trong mấy ngày hôm nay. Hắn gậm
mút không bỏ quên một phân thịt nào sót lại trên thân cá.
Sau cùng Hắn bảo cô gái gói bộ xương cá lại.

Hôm sau Hắn nói cô gái thu xếp quần áo,và bộ xương cá
mang theo đi với Hắn ra ngoài.

Hắn đến hàng cá, gọi người bán ra trả lại bộ xương, đòi lại
tiền. Hắn chê:

- Cá không ngon, thịt ít. Đổi con khác!

Người bán cá vứt lại bộ xương vào mặt Hắn, và đuổi Hắn
đi, như đuổi một tên ăn cắp vặt ở chợ.
Hắn mang cô gái ra bến xe, mua vé, trả cô về nguyên quán
Việt Nam với mấy chữ: “Cá không ngon, thịt ít. Đổi con
khác!”

Tháng sau, một chuyến xe từ Việt Nam đến, thả xuống một
cô gái khác.

Hắn đón về.

Thử nữa!

ngọc

Trong một lần đi Đài Loan, chị Tâm mua được chiếc vòng
ngọc rất ưng ý. Nhưng mỗi lần đứng tắm dưới vòi sen,
không hiểu tại sao cái vòng ngọc trong tay chị Tâm cứ rung
lên, chị đành phải tháo vòng ra cất vào ngăn kéo tủ đóng
chặt lại mỗi khi tắm. Thế mà chị vẫn nghe tiếng lạch cạch
của chiếc vòng rung lên trong ngăn kéo cho đến khi chị tắm
xong.

Chị thắc mắc vào thư viện tìm tài liệu về ngọc, chị tìm
được câu chuyện như sau:

Truyện kể, ngày xưa nước Trung Hoa không có nhiều ngọc
như bây giờ. Nhưng người Trung Hoa biết xứ họ có nhiều
tảng đá chứa ngọc ở trong dù không biết là ở tảng đá nào.
Muốn có ngọc, không lẽ cứ gặp khối đá nào cũng đập tan ra
rồi tìm ngọc hay sao?

Ở một con sông kia, có những tảng đá dọc suốt hai bên bờ
mà mọi người đều nghĩ là nhiều tảng trong số đó có chứa
ngọc. Họ kéo nhau đến đó để săn ngọc nhưng họ không
được phép đập vỡ hết tất cả những tảng đá, chỉ được đập
tảng nào có ngọc thôi. Làm thế nào để biết bây giờ? Sau
nhiều lần bàn bạc, một bô lão lên tiếng:

- Ngọc thuộc dương, nên thần ngọc là đàn ông. Ta hãy đợi
những đêm trăng sáng, nhóm thợ đàn ông trốn đi hết, chọn
những thợ thiếu nữ còn thanh xuân cho xuống tắm khỏa
thân ở dọc hai bên sông thế nào những vị thần ngọc cũng
hiện ra ngắm, lúc đó mỗi thiếu nữ nhớ đánh dấu lấy một
tảng đá có thần ngọc vừa chui ra.

Kế hoạch đó được đem ra áp dụng vào những đêm trăng
mười bốn, rằm và mười sáu đã đem lại kết quả rất tốt đẹp.
Sáng hôm sau của những đêm trăng đó có biết bao nhiêu
những tảng đá bị đập tan ra để lấy ngọc. Nước Trung Hoa
nhờ thế mà nổi tiếng về ngọc. Ngọc Trung Hoa làm thành
nhiều món nữ trang cho phụ nữ bán ra khắp nơi trên thế
giới. Có ai biết đâu mỗi miếng ngọc là một mảnh hồn của
ông thần ngọc.

Sau khi đọc được câu chuyện đó, mỗi lần đứng dưới vòi
sen tắm, chị Tâm không thấy chiếc vòng ngọc trong tay
mình rung lên nữa. Chị cười vu vơ, khẽ nói một mình: “Cứ
tự nhiên, tôi hiểu mà.”

người chết hai lần

Sau chiến tranh, những người lính tử trận của hai phía
Quốc, Cộng đều được lên thiên đàng. Họ thương xót nhau
trong tình đồng loại. Thượng Đế thưởng công cho cả hai
phía bằng cách cho họ được trở lại hình hài nguyên vẹn.
Ngài dắt họ đến một cánh đồng tòan những bàn chân, cánh
tay, và những chiếc đầu xếp thành đống.

- Các con hãy nhặt lấy cái nào của mình thì lắp vào.
Sau một hồi tìm kiếm, họ cùng đồng ý là cứ nhặt được cái
nào thấy vừa vừa thì lắp vào mình, không cần thiết có phải
tay chân đó là của mình đích thực hay không. Nhất là
những cái đầu, thân thể nào không có đầu cũng đều muốn
cả.

Bây giờ những thân thể thiếu sót, tàn tật đã thành nguyên
vẹn. Họ đến xin Thượng Đế cho trở lại trần gian. Thượng
Đế nhìn họ một lúc, ngài lau mắt lệ, rồi bằng lòng.

Họ khoác vai nhau vừa đi vừa hát một bài quốc ca mới do
họ đặt ra. Càng đi gần về phía trần gian họ càng phấn khởi.
Bỗng họ đứng khựng lại vì họ bắt đầu nghe thấy những
tiếng la lớn ở phía trần gian vọng lên:

- Đả đảo Việt Cộng! đả đảo Việt Cộng!

- Đả đảo Mỹ Ngụy! đả đảo Mỹ Ngụy!

Họ còn ngơ ngác chưa biết nên tiếp tục đi hay quay lại, thì
bỗng dưng những chiếc chân, cánh tay họ vừa lắp vào
giằng xé nhau ra khỏi thân họ.

Cái chân của người Cộng Sản không chịu gắn vào thân của
anh lính Cộng Hòa, cánh tay của Mỹ Ngụy không chịu nổi
cái mình của anh Việt Cộng. Những cái đầu mới thật đáng
thương, chúng bay lơ lửng trong không gian, chẳng tìm ra
cái cổ nào thích hợp nữa.

Bây giờ có ai chết được lên thiên đường sẽ thấy trên một
trạm giữa thiên đường và trần gian có những thân hình
không tay, không chân, và ngay cả không đầu nữa thì biết
ngay đó là những tử sĩ Việt Nam.

rượu

Tôi cộng tác cho một tờ báo trên mạng. Nhóm chủ trương
khuyến khích cộng tác viên đóng góp bài hay bằng phần
thưởng. Bài nào được nhiều phiếu bầu hay nhất trong tháng
sẽ được phát một con tem vẽ hình mèo đen. Cứ có năm con
mèo đổi được một chai rượu.

Tôi là tay ghiền rượu vang nên cố gắng viết cho hay. Thế là
tôi thu được khá nhiều rượu vang hảo hạng trong một
khoảng thời gian rất mơ hồ, tôi cất tất cả đưới nhà hầm.
Một hôm có bạn văn ở xa đến. Cả nhóm mang nhau tới, tụ
tập ở nhà tôi để tiếp khách phương xa. Tôi xuống hầm lấy
rượu thưởng ra mời.

Tất cả các chai rượu đều trống rỗng, không có một giọt. Tôi
cầm những cái chai không chạy lên nhà định hỏi cho ra lẽ.
Chưa kịp hỏi thì ai đó nhìn cái vẻ ngơ ngác của tôi, cắt
nghĩa:

- Làm gì có trang mạng văn học nào, làm gì có tem vẽ con
mèo, có rượu thưởng, ngay cả những người viết cũng làm
gì có.

Ngay lúc đó một con mèo đen, đuôi dài, cong lưng phóng
qua mặt tôi, tông vào khung cửa kính, mất hút ở bên ngoài.
Tiếng thủy tinh vỡ dòn tan, những mảnh sáng chấp choáng
tung tóe trong không gian. Tôi quay đầu nhìn lại.

Căn phòng khách im, vắng, như chưa từng có ai bước vào.

niết bàn

Đêm hôm trước Tần nằm mơ, giấc mơ lạ lắm. Cô thấy
mình đang ở trong một cuộc tranh cãi với anh, chị và em
gái (còn sống) có cả cha, mẹ, ( đã chết) trong việc mua một
căn nhà mới. Em của Tần nhất định không cho tên Tần vào
căn nhà mới cùng với cha mẹ và mọi người trong gia đình.
Không biết vì lí do gì, chỉ biết Tần bị gạt sang hẳn một bên,
và mọi người đi vào căn nhà mới.

Sáng hôm sau thức dậy, Tần viết thư kể lại cho anh nghe.
Anh của Tần kết luận: “Chắc tất cả được theo cha mẹ lên
Thiên Đàng, trừ Tần.”

Ngay tối hôm đó Tần chết, thấy mình ở Niết Bàn, một
mình.

Sáng nay, Tần gọi điện thoại cho người trung gian địa ốc
bỏ cái hẹn đi tìm mua một căn nhà mới.

Thanh âm của ngọc

Gửi Thơ Thơ

Có một phụ nữ vào trong núi tìm được một thanh ngọc, chị
đem về làm món nữ trang đeo trên cổ. Thanh ngọc dài quá
và cứ phát ra tiếng leng keng như phong linh trong gió suốt
ngày. Chị đem cắt đi một đoạn ngắn, thanh ngọc không kêu
nữa. Chị mang đoạn ngọc cắt ra cho một người bạn gái ở
xa, cô bạn được đoạn ngọc, xâu vào một sợi chỉ đỏ, đeo lên
cổ.

Bây giờ cả hai thanh ngọc cùng leng keng kêu lên một lúc
ở hai thành phố khác nhau.Chỉ có một cách để không phải
nghe tiếng kêu nữa là khi người này đeo thì người kia phải
tháo ra. Họ ở xa nhau quá thật khó mà báo tin.

Bỗng một hôm, vô tình một trong hai người xoay miếng
ngọc ra sau lưng, tiếng leng keng bỗng im bặt ở cả hai nơi.
À, hóa ra trái tim leng keng, không phải ngọc!

tiếng nhạc

Các cánh cửa đóng kín như bưng lấy mắt, người đàn bà sửa
soạn nhan sắc trong bóng tối. Chị chọn cái áo lụa trong
ngăn kéo, thay áo xong, chị thoa phấn, vẽ chân mày.
Anh đứng chờ chị, hối:

- Em sửa soạn như thế đẹp rồi, làm gì nữa mà lâu thế?

- Em xong ngay, anh đưa cho em đôi giầy mầu đỏ cho hợp
với cái áo em mới mua tuần trước.

Anh đem đến cho chị đôi giầy, nhắc:

- Em đã thoa son chưa? Cái áo này hình như cổ hơi trễ phải
không?

Chị cười:

- Không sao đâu, em còn trẻ mà.
|
Hai người ra khỏi nhà, vừa đi vừa nói chuyện, họ đi bộ ra
chợ cách nhà không xa lắm. Đến một ngã tư, cả hai
nghiêng đầu lắng tai nghe. Một điệu nhạc ngay chiếc cột
đèn ở góc đường cất lên.

Anh biết đó là tín hiệu đèn xanh đã bật, anh quơ tay sang
tìm tay chị, hai người băng sang bên kia đường.

Tiếng nhạc theo chân hai người cho đến nốt cuối cùng.

chập choạng hoàng hôn

Ông chủ trại chăn nuôi gia súc đang đứng trong sân trại
mình vào lúc chập choạng hoàng hôn, ông nghe thấy có
tiếng người nói chuyện xa xa và tiếng động vào cánh cổng.
Ông nhìn ra thấy có ba người phụ nữ, ông gọi người giúp
việc trong trang trại ra mở cổng. Anh người làm ra mở
cổng vào thưa với chủ là ba người phụ nữ đó muốn xin ở
trọ một tối.

- “Anh cứ cho họ vào.” Ông chủ nói.

Ba người đàn bà đi qua mặt ông, hai người mặc áo cánh
đen, một người mặc áo cánh trắng, mỗi người vắt trên vai
một cái khăn ngắn, hai người mặc áo đen thì vắt khăn
trắng, người kia mặc áo trắng thì lại vắt khăn đen, loại khăn
dùng để lau mặt, đội đầu của những người buôn gánh bán
bưng. Ông bảo anh người làm thu xếp một buồng ở nhà
ngang cho họ ngủ qua đêm.

Sáng sớm hôm sau ông đi thăm những chuồng gia súc, có
con heo nái sanh được một đàn heo bẩy con khỏe mạnh,
ông mải xem heo con, quên mất mấy người khách trọ, mãi
đến trưa ông mới nhớ ra, ông gọi người làm, bảo mang đồ
ăn ra đãi họ và nhớ cho họ thêm một chút lương khô đi
đường.

Anh người làm gãi tai, gãi đầu thưa:

- Nửa đêm con phải thức lo cho heo mẹ heo con, sáng nay
con dậy trễ, vào tìm họ thì họ đi mất rồi.

Ông chủ nhìn ra cổng, hai cánh cổng sắt vẫn khóa thế kia
thì họ ra thế nào được khỏi trại. Ông đứng ngẩn người suy
nghĩ, bất giác ông chạy ù xuống chuồng heo, anh người làm
vội vã chạy theo, hy vọng không có con heo sữa nào bị lấy
cắp theo ba người đàn bà.

Đàn heo mới sanh còn nguyên bẩy con, chúng đang rúc đầu
vào vú mẹ. Ông chủ trại lôi từng con một ra ngắm nghía.
Mỗi con heo sữa có mầu khác nhau: con thì trắng tuyền,
con thì lưng loang những vệt đen bằng chén trà, hai con
hung hung nâu. Nhưng ông nhặt ra được ba con đặc biệt.
Hai con mầu đen tuyền cổ có một cái khoang trắng, một
con mầu trắng, cổ có một cái khoang đen. Những cái
khoang trên ba con heo này trông như những cái khăn vắt
vai của người buôn gánh bán bưng.

Ông chủ trại nói với anh người làm:

- Hãy chăm sóc đặc biệt cho ba con heo nhỏ này.

những đôi mắt

Gửi những người lính ở Iraq

Jessica đi ra phía hồ cá ở vườn sau nhà. Cô cầm theo hộp
đựng thức ăn cho cá. Một đàn cá chép Nhật trong chiếc hồ
của cha cô, chúng đang đợi cái bóng cô nghiêng xuống. Cô
đã nghe thấy tiếng quẫy mình của chúng, và cô đoán chúng
cũng đang nghe thấy tiếng bước chân cô. Cô giơ bàn tay ra
nắng, nắng rất ấm, lung linh trên tay, trên vai và thả những
khoang nắng trên mặt cô. Cô ngồi xuống bên thành hồ,
thong thả ném từng nắm thức ăn cho cá.

Có một bàn tay cũng ấm lắm đang đặt lên trên bàn tay cô.

- Cho anh ném với.

- A, Cory, anh về bao giờ vậy? Jessica kêu lên thảng thốt.

- Anh được về phép ba tuần, anh mới về đêm hôm qua.

- Anh đi khẽ quá, khẽ hơn cả tiếng cá đớp mồi.

Cory nắm chặt tay cô hơn, anh lấy nắm thức ăn vứt xuống
cho cá rồi ôm đầu cô gần sát vào ngực mình.

- Anh muốn cho em ngạc nhiên nên anh không báo trước
ngày về.

Cory chỉ cần nhấc cái then cổng vườn sau nhà anh là anh
ngồi ngay được ở bờ hồ cá nhà Jessica. Họ là hai đứa trẻ

hàng xóm, lớn lên cùng với nhau. Tuy đi học khác trường
nhưng họ thân nhau hơn là bạn cùng lớp. Rồi bỗng một
ngày họ yêu nhau, rồi bỗng một ngày Cory đi vào chiến
tranh.

Mẹ cô khuyên “Con tập chấp nhận, hãy cầu nguyện cho
anh ấy trở về bình an.” Jessica chấp nhận, cô bình thản tiễn
anh và bình thản nhận những lá thư anh gửi về. Cô vẫn đến
trường, vẫn theo dõi tin tức ngoài mặt trận. Trái tim cô bắt
đầu cũng nổ tung ra cùng với những chiếc xe gài bom nổ,
cùng với những thân xác ôm bom nổ, nhưng rồi nó cũng
phải chấp nhận, tập bình thản và tập trông cậy vào phép lạ
của những lời cầu nguyện.

Ba tuần ở nhà, Cory và Jessica quanh quẩn bên hồ cá sau
vườn nhà nàng, hay trong bếp nhà Cory, họ chơi game,
(những cái game mà chỉ có Cory mới hiểu và chơi được với
nàng,) họ nấu ăn, rồi dắt nhau ra vườn, làm tình với nhau
trên bãi cỏ, cạnh hồ, cùng với tiếng quẫy nước của những
con cá. Cha mẹ họ mặc cho họ tự do hạnh phúc giữa hai
ngôi vườn. Jessica đã qua tuổi thiếu nữ rồi, và Cory thì
đang đi lính. Hãy để cho họ hưởng những hạnh phúc vốn
sẵn mong manh giữa hai người.

Cory đã trở lại mặt trận. Mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ,
Jessica mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp gỗ. Cô đếm
những viên nhựa tròn trong chiếc hộp. Chúng lớn nhỏ hơi
khác nhau một chút. Cô đếm bao nhiêu lần mà vẫn không
nhớ được bao nhiêu cặp cùng một cỡ. Cô vừa khóc vừa nhớ
lại lời mẹ dặn:

“Ba tháng đầu thì mỗi tuần thay một cặp, từ ba tháng đến
một năm thì ba tuần thay một cặp. Từ một năm đến ba năm
thì một tháng thay một cặp. Từ ba năm đến mười năm thì

sáu tháng thay một cặp. Sau đó cứ mỗi năm thay một cặp
cho đến năm thứ hai mươi, cơ thể hết phát triển, không phải
thay nữa.”

Cứ thế, ban ngày, ở trường về, cô ra hồ cho cá ăn, cô đặt
tay trên thảm cỏ, chỗ hai người đã yêu nhau. Buổi tối, cô
đếm những viên nhựa, cô cất lại vào hộp, cô quỳ gối trước
bàn thờ và đọc kinh cầu nguyện cho Cory trở về bình an.

Người ta báo tin Cory trở về, không bình an. Cory về,
không vào bếp nấu ăn với Jessica, không ra hồ cho cá ăn,
và không ôm cô lăn trên thảm cỏ nữa.

Anh về trong một chiếc áo quan.

Jessica điên cuồng đi tìm cái hộp gỗ. Cô gọi:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi, phụ con!

Mẹ cô trút tất cả những viên nhựa vào một cái túi. Bà đưa
cô đến nhà quàn.

Chiếc áo quan mở một nửa để thân nhân đến viếng, một
nửa có phủ quốc kỳ. Người đàn bà đưa cô con gái đến bên
cạnh chiếc áo quan.

- Cory, đây là những đôi mắt của em, những đôi mắt lớn
lên với em từ thời thơ dại. Anh còn nhớ những đôi mắt này
không? Chúng đã nhìn anh khôn lớn, đã nhìn tình yêu của
chúng ta trưởng thành. Khi em lớn lên và yêu anh, em
khám phá ra, chính những viên nhựa vô hồn này là mắt thật
trong sáng của em. Em bỏ chúng vào đây để mắt em lúc
nào cũng được nhìn anh bên kia đời sống.

Jessica bỏ chiếc túi vải có những đôi mắt vào trong áo
quan, cô cúi xuống hôn lên môi người lính, bình thản ra về.

Cô gái mù hoàn toàn, trong hai hốc mắt có gắn hai con
ngươi giả bằng nhựa trong veo.


Click to View FlipBook Version