The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Đinh Mặc

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by XÃ ĐOÀN THANH ĐIỀN, 2023-07-18 04:31:04

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Đinh Mặc

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Đinh Mặc

Giới thiệu Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến TruyệnHãyNhắmMắt KhiAnhĐến được đánh giálàrất hay ! Rất hâmmộ tài năng, trítuệcùng vớisự tìmtòicủa ĐinhMặc. Cáctác phẩmtrước đã đọc vàcũng rất hay nhưng chưa đểlạiấn tượng thựcsự sâu sắccho đến tác phẩmnày. Một đềtài khó đọc, khó viết lại đan xen vào câu chuyện tình yêu lãngmạn tạo nênmột quyển sách khiến người đọc không khỏirờimắt. Nếu bỏ đitấtcảcác yếu tố lãngmạn thìcó thể xemnhư đây là một tác phẩmtrinh thámnhưng cần hoàn chỉnh hơn! Khi bạn có một người bạn traithông minh, kiêu ngạo và"trung khuyển"...Lúc hẹn hò,anh nói:"Anh không có hứng thú với những việc kiểu này. Nhưng nếu emcứ mười phút hôn anhmột lần, anh có thểcùng emlàmbấtcứ chuyện vô vị nào." Lúc ghen tuông,anh nói:"So vớianh, thằng đó từ đầu đến chân viết đầy haichữ "ngu xuẩn". Điểmsáng suốt duy nhấtcủa hắn, hắn cũng biếtemlàcô gái tốt."Lúclàmtình,anh nói:"Tuy anh không có kinh nghiệm, nhưng tư chất và năng lựclĩnh hộicủaanh xuấtsắc hơn ngườithường. Nhân tiện nhắcthêm mộtcâu, khả năng quan sátcủaanh cũng rất tốt." Lúccầu hôn,anh nói:"Không ngôn từ nào có thể diễn đạt. Nếu nhất định phải khái quátmộtcâu, thì đó là:"Anh yêu em, bằng cảsinhmệnh vàtrítuệ củaanh."Tôi đưaanh từ thế giớicô độc về đô thị phồn hoaấmáp. Còn anh dẫn dắt tôitừ cuộcsống yên bình bước vào cuộc đời kích thích và khó quên. Truyện thậtsự quáámảnh, quásinh động. Câu chuyện có cảmgiác vừa không thựctếlại vừa như kiểu sẽ xảy ra bấtcứ lúc nào!!! Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full . Net. Chương 1: Người đàn ông kỳ quái Bầu trời xanh xámbao phủ trên rặng núi phía xa xa. Lớp tuyếtmỏng trải đầy trên lối đi nhỏ trong rừng cây. Không khí giálạnh vàtrong lành, khiến con người nhanh chóng cảmthấy thân thểtựa hồ đượclấp đầy bởimùicủatuyết vàcành thông, giálạnh nhưng cũng rất dễchịu. GiảnDao xuống xe buýt ở bên đường cái,cô rẽ vào lối nhỏ trải đá, đi bộ hơnmười phút,cuốicùng cũng nhìn thấy ngôi biệt thự nhỏ kiểu châuÂumái màu xanh xámnằmtrên sườn núi phíatrước. Kểtừ lúc GiảnDao có ký ức, ngôi biệt thự này đã nằmtrên sườn núi ở ngoại ô thành phố. Hơn haimươi nămtrôi qua, dù nhìn từ góc độ thẩmmỹ của thời hiện tại, tòa kiến trúctinh tế này vẫn không hềlỗithời. Chỉlà nhiều nămqua, nơi đây không có ngườisinh sống, ngôi nhà nhỏ lẻloitọalạctrên dốc núi, lúc nào cũng vắng lặng tối đèn. KhiGiảnDao còn bé,có người dọacô, bảo đây là ngôi nhà ma. Sau này trưởng thành,cô lờmờ nghe nói, ngôi biệt thự làtàisản của một nhân vật tríthức“hải quy”. Bởi vì người vợ ốmnặng qua đời, nhân vật tríthức đó lại đưacậu con traicòn nhỏ ra nước ngoài.(“Hải quy” viết tắtcủatừ hải ngoại quy lai: ngườitừ nước ngoàitrở về) Hômnay, ngôi biệt thự đượcthắp đèn sáng. Bứctường ngoài vốn loang lổ đã quét nướcsơnmới,cả bờ tường là mộtmàu xanh lụccủa dây thường xuân. Rêu xanh vàcỏ dạimọc đầy ở cổng ra vào đã được xử lý sạch sẽtừ lúc nào. GiảnDao làsinh viên nămthứ tư khoa Anh ngữ. Hômnay cô đến đây là vìthầy giáo thờitrung học giớithiệu công việc dịch thuậtcho cô. Công việc này thù lao không tồi, nhưng nghe nóichủ nhân ở đây rất khó tính, trước đó được giớithiệu không ít phiên dịch nhưng anh ta đều không ưng ý. Vì vậyGiản Dao vừa bước vào kỳ nghỉ đông, thầy giáo lập tứctìmđến cô họctrò tâmđắc. GiảnDao tháo găng tay len, bướclên gõ cửa. Mở cửalà một người đàn ông trẻtuổitầmhaimươimấy. Anh ta mặc quần âu đen,áo lenmỏng, thân hình cao gầy, diệnmạo thanh tú. Nhìn thấy cô, người đàn ông đểlộ ý cười:“Emlà GiảnDao?” Gươngmặt GiảnDao đông cứng đến ửng đỏ, hơithở toàn khóitrắng, đôimắtcô ướt rượt:“Vâng,emlà GiảnDao. Chào anh!” “Vào điem.”Người đàn ông nghiêng người, để GiảnDao đi vào nhà. Trong nhà bàitrítheo phong cách cổ điển châuÂu, rèmcửasổ màu tímmờ viền vàng tầng tầng lớp lớp, ghếsofa nhung hình vòng cung cỡ lớn, ghế dài vớitay nắmsơnmàu bạc, ngọn lửacháy hừng hựctrong lò sưởi, tấtcảtạo racảmgiác vừacổ kính vừatĩnhmịch. Ngoàiracòn có cầu thang gỗ màu nâu thẫmuốn lượn lên tầng hai. Tầng trên vô cùng yên tĩnh, giống như không có người. Điểmđáng chú ý duy nhấtcủa ngôi nhàlà mọicửasổ đều được lắp lan can bằng kimloại, rèmcửasổ đóng kín, không đểlọtmột tiasáng vào nhà. Người đàn ông trẻtuổirửatay bên bồn rửa mặt, xắn tay áo, phacốctrà nóng cho GiảnDao. Anh ta ngồi phía đối diện cô, trên ngườianh tathoang thoảngmộtmùi nhàn nhạt rất quen thuộc, nhưngGiảnDao nhất thời không nghĩracô đãtừng ngửithấy ở đâu. Người đàn ông nở nụ cười hòa nhã:“Tôi xin tự giớithiệu, tôitên Phó Tử Ngộ,chủ nhân của ngôi nhà này tên là Bạc CậnNgôn. Tôilà bạn củacậu ấy. Chúng tôicần tìmmột phiên dịch để dịch tàiliệu củacậu ấy sang tiếngTrung.” GiảnDao gật đầu. Không hiểuBạc CậnNgôn có quan hệ vớichủ nhân của ngôi biệt thự nămxưa, hay là vậtcòn ngườimất?


Phó Tử Ngộ lấymột tập giấy và mộtcây bút trên bàn uống trà đưacho GiảnDao:“Embắt đầu đi. Tôicũng xin nóithẳng,chúng tôicần kiểmtra một chút, xememcó thể đảmnhiệmcông việc này. Emhãy dịch tập tàiliệu tiếngAnh trong nửatiếng đồng hồ.” GiảnDao lật tàiliệu, ngẩng đầu hỏi:“Anh có máy tính không?” Phó Tử Ngộ lắc đầu, mỉmcười:“CậnNgôn thích viết tay.” “Đượcạ.”GiảnDao cầmgiấy bút, bắt đầu cắmcúi dịch tàiliệu. Phó Tử Ngộ đứng dậy đirửatay rồi đứng tựa vào cửasổ uống trà. “Nạn nhân bị hãmhiếp đến chết,chân tay có dấu vết bịtróichặt, thân dưới xuất hiện nhiều vết thương bị dập nát…”Vừa dịch vàicâu đầu, GiảnDao cảmthấy hơi bất ngờ. Cô ngẩng đầu, nhưng sắc mặt Phó Tử Ngộ rất thản nhiên. Trước đâyGiảnDao từng dịch nhiều tàiliệu chuyên ngành nên cô cũng không đến nỗi quá kinh ngạc. Chỉlà một lúcsau,cô gặp phảitừ ngữ xalạ, hơn nữa khi đọclướt quatàiliệu,cô phát hiện có không ít từ hiếmthấy. Thếlàcô mởmiệng hỏi:“Anh có từ điển chuyên ngành không?” Phó Tử Ngộ cườicười,chỉtay lên giásách:“Emcứ sử dụng tùy ý.” GiảnDao nhanh chóng tìmmấy quyển từ điển, bắt đầu đốichiếu rồi dịch tiếp. “Sexhanges:làmngạt thở để đạt khoáicảm. Parentiside: giếtchết ngườithân…”Cô biết những từ nàymớilạ. CuốicùngGiảnDao cũng dịch xong tàiliệu,cô lại kiểmtra một lượt, mới hết haimươilămphút. Phó Tử Ngộ có vẻ bất ngờ trướctốc độ dịch củacô. Anh ta nhận bản dịch, đảo mắtmột lượt rồi nói:“Emđợimột lát, tôicầmlên cho cậu ấy xem.”Nói xong,anh ta quay người đilên cầu thang. Thìra Bạc CậnNgôn đang ở tầng trên. GiảnDao ngồi nghiêmchỉnh ở ghếsofa, lặng lẽchờ đợi. Phó Tử Ngộ nhanh chóng xuống nhà. Anh ta đi đến bồn nướcrửatay, rút khăn tay lau sạch sẽ mới ngồi xuống phía đối diệnGiảnDao:“Cậu ấy vẫn đang xem,chắccầnmộtchút thời gian.” “Vâng ạ.” Hai ngườitrò chuyện vàicâu. Phó Tử Ngộ mỉmcười hỏi:“Emđang học đại học ở thành phố Bà?” GiảnhDao trảlời:“Vâng, sang nămemmớitốt nghiệp.” Phó Tử Ngộ gật đầu:“Không tồi,chúng ta nóichuyện lâu như vậy,emvẫn chưa biết tôilàmnghề gì.”Anh ta dừng lại, nheo mắt nhìn cô:“Emthử đoán xem.” Anh talớn hơnGiảnDao vàituổi, thái độ hòa nhãlịch sự. GiảnDao có ấn tượng tốt vềanh ta,cô cườitrảlời:“Bácsỹ.” Ýcườitrongmắt Phó Tử Ngộ càng sâu hơn:“Sao emcó thể nhìn ra điều đó?” GiảnDao không che giấu niềmvui khicô đoán trúng,ánhmắtcô dừng lạitrên đầu ngón tay thon dàitrắng trẻo củaanh ta:“Emđoán bừaấymà. Em thấy anh rửataymấy lần,chứng tỏ anh là ngườiưasạch sẽ. Trên ngườianh có mùithuốc khử trùng của bệnh viện, hơn nữa ngón tay củaanh…trông giống tay bácsỹ.” “Cámơn em! Tôicoicâu này củaemnhư lời khen ngợi.” Phó Tử Ngộ nói. Mười đầu ngón tay vốn đang chắp vào nhau nhanh chóng bay lượn, giống hai con bươmbướmkhéo léo nhảymúa, GiảnDao nhìn hoa mắt. Sau đó,cuộctrò chuyện của hai ngườicàng trở nên sôi nổi hơn. Một lúcsau, họ quay trở lại đềtàiBạc CậnNgôn, Phó Tử Ngộ thở dài:“Vài ngày nữa tôisẽrời khỏi nơi này, nhưng không yên tâmCậnNgôn. Nóithật, tính cách cậu ấy hơi quái gở.” Ngheanh ta nhận xét về vịBạctiên sinh chưa biếtmặt, GiảnDao chỉlịch sự cườicười, không đáp lờicũng không truy vấn. Phó Tử Ngộ nóitiếp:“Cậu ấy về đây lâu như vậymà vẫn chẳng có một người bạn nào. Tôi dámđánh cuộc, bọn họ thậmchí không biếtcậu ấy trở vềtừ bao giờ ấy chứ.” GiảnDao vẫn giữ nụ cườitrênmôi,cô không có ý định tiếp lời. Trong khi đó, Phó Tử Ngộ hưng phấn nhìn cô, tựa hồ chờ cô hỏi về Bạc CậnNgôn. Thái độ nhiệt tình củaanh ta khiếnGiảnDao hơi ngạc nhiên. Nhưng cô không nghĩ ngợisâu hơn, mởmiệng thuận theo câu nóicủaanh ta:“Anh ấy vềtừ nămngoái phải không?” Phó Tử Ngộ:“Sao embiết?” “Nămngoáiemvề nhà vào kỳ nghỉ,có đi qua nơi này nhưng không thấy cây thường xuân. Hiện tại,cây thường xuân ở ngoài kiacao khoảng bốn năm mét. Nhàemtrồng cây thường xuânmột nămcũng cao cỡ đó.” Hai người bất giáctrò chuyện hơn nửatiếng đồng hồ, Phó Tử Ngộ cúi đầu xemđồng hồ đeo tay, mỉmcười:“Thời gian không còn sớm, hay làemvề trước đi. Lát nữatôi và CậnNgôn thương lượng rồi gọi điện cho em. Rấtcámơn emhômnay có thể đến đây. Nếu cậu ấy quyết định dùng em,cậu ấy


sẽ ký hợp đồng làmviệc vớiem. Emcần phảilàmviệc ở đây trong haimươi ngày liên tục,emcần hoàn thành tàiliệu dịch ngay tạichỗ. Emkhông được phép mang tàiliệu ra khỏi nơi này, phải giữ bímật nội dung. Ngoàira, gần đây cậu ấy nghỉ ngơitĩnh dưỡng, không thích bị người kháclàmphiền. Vì vậy chưa đượccậu ấy cho phép,emđừng bướclên tầng hai. Còn những chitiết khác khi nào ký hợp đồng sẽ bàn cụ thểsau.” GiảnDao rời khỏi ngôi biệt thự, bên ngoàitrời đã xếchiều. Ôngmặt trờiló ra khỏitầngmây,chiếu ánh sángmàu vàng xuống khắp núirừng. Xung quanh đều làlácây óng ánh và hoatuyết trắng xóa. GiảnDao tin tưởng vào khả năng dịch thuậtcủa bản thân,cô cảmthấy chắcsẽ nhận đượccông việc này. Tuy chủ nhân chưalộ diện,có vẻrất thần bí và hơi kỳ quái nhưng dù sao đây cũng làcông việc do thầy giáo giớithiệu nên tương đối đáng tin cậy. Lúc đi xuống dốc núicách ngôi biệt thự hơnmườimét, GiảnDao bỗng quay đầu,cô hơi ngẩn người khi bắt gặp một hình bóng bên cửasổ ở tầng hai. Người đó mặccomple màu đen tuyền. Dáng ngườianh cao lớn thẳng tắp, vô cùng nổi bật. Chỉcó điều,anh quay lưng ra ngoài nên cô không nhìn rõ diện mạo củaanh. GiảnDao vừara về, Phó Tử Ngộ liền đilên tầng hai. Khác với phong cách ấmáp trang nhãcủatầng dưới, tầng này chỉcó một hành lang hẹp và dài, chạy thẳng vào căn phòng kínmít. Bốn bứctường đều sơnmàu trắng, không có bấtcứ vật trang trí nào, khiến căn phòng càng âmu vàlạnh lẽo. Cánh cửa gian phòng trong cùng khép hờ, Phó Tử Ngộ đẩy cửa, liền tựa người vào cánh cửa. Anh ta không còn giữ bộ dạng nho nhã như lúc gặp Giản Dao mà hét lớn:“Fuck!” Tiếng hétcủaanh ta vang dộitrong không khí yên tĩnh, khiến người đàn ông đang cúi đầu đọcsách bên cửasổ nhíumày liếcanh ta, sau đó…lạitiếp tục chămchú đọcsách. Phó Tử Ngộ cũng chẳng bận tâm. Anh tacầmtập tàiliệuGiảnDao vừa dịch némvào lòng người đó:“Dịch rấtchuẩn xác, văn phongmượtmà.”Nói xong,anh talạirút từ túiáo một tờ giấy nhỏ màu trắng, bên trên có dòng chữ viết tay bằngmực đen: “Question 1:Nghề nghiệp của Phó Tử Ngộ? Question 2:Tôi dọn đến đây bao lâu rồi? …” Đó là những vấn đề Phó Tử Ngộ kêuGiảnDao suy đoán khi hai ngườitrò chuyện. Phó Tử Ngộ đập bốp tờ giấy xuống bàn:“Cô ấy đã phân tích đúng hết những vấn đềcủacậu. Chắccậu hàilòng về bản dịch lần này rồichứ?” Khóe miệng người đàn ông bên cửasổ ẩn hiện ý cười, nhưng anh không phủ nhận cũng không khẳng định. Phó Tử Ngộ sợ anh lại giở thói khắt khe,cất giọng như đinh đóng cột:“Nếu còn chưa hàilòng,cậu hãy tự mình dịch đi. Còn nữa, tôi không phảilàtrợ lý củacậu, vài ngày nữatôisẽ quay vềthành phố B,cậu đừng trôngmong tôitiếp tụclàmchân chạy vặtcho cậu.” Lúc này, người đàn ôngmới buông sách và ngẩng đầu. Anh nhìn Phó Tử Ngộ bằng ánhmắt kỳ lạ, từ tốn đáp:“Thời gian củatôi không phải đểlàm những việc vô vị này.” Phó Tử Ngộ á khẩu,anh ta hếtcách nên chỉcó thểlầu bầu:“Cậu làchuyên gia nghiên cứu các vụ giết người,cô bé đó chỉlà phiên dịch nhỏ. Việc gìcậu phải khảo sát năng lực quan sát và năng lựctư duy của ngườita? Hạitôi vòng vo tamquốc,có lẽ ngườita nghĩtôilà kẻlắmđiều cũng nên.” Người đàn ông đểlộ nụ cười đặc biệt ôn hòa:“Điều này cũng dễ hiểu. Tôi không thể để kẻ ngu xuẩn dịch tàiliệu củatôi. Một ngườitư duy không nhạy bén và không tinh tếchỉcó thể dịch ra ý củachữ nghĩa,chứ không thểlý giảisự tinh tếcủatừng chitiết nhỏ vàlinh hồn tồn tại đằng sau ngôn từ.” Phó Tử Ngộ hết nói nổi, nhưng anh tacũng đã quen tính cách của bạn. Anh ta vừatức vừa buồn cười:“Cô bé GiảnDao đó có thể hiểu linh hồn củacậu hay không?” Người đàn ông ngẩn ra một lúc, lạicúi đầu tiếp tục đọcsách:“Không aicó thể hiểu.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ởwWw.EbookFull.Net. Chương 2 Trở về vào kỳ nghỉ, GiảnDao thường sốngmộtmình ở ngôi nhàcũ trong khu tập thểcảnh sát. Đó là ngôi nhàcũ của gia đình cô lúc bố cô còn sống. Sau khimẹcô tái giá, ngôi nhà này bị bỏ không. Bây giờ làtầmchạng vạng tối, nhiều căn hộ trong khu tập thể đã bật đèn, mùithơmcủathứcăn lan tỏa khắp không gian. Khá nhiều ô cửasổ trên tòa


nhà văn phòng củacụccảnh sátcách đó không xasáng trưng, những ngườicảnh sát vẫn đang bận rộn làmviệc. GiảnDao mở cửa nhà, liền thấy emgáiGiảnHuyên đang nằmtrên ghếsofa xemtivi, miệng gặmdở quảtáo. Nhìn thấy chị gái, GiảnHuyên lầu bầu:“Sao bây giờ chịmới về? Emđợichịlâu rồi.” GiảnDao némtúi xách vào ngườiemgái, ngồi xuống cạnh cô:“Chị đi phỏng vấn thử việc, vừa mới kết thúc. Chiều nay emcũngmới về đến nhà phải không? Chịcòn tưởng emở bên đó ngủmột lúc.” “Bên đó”mà GiảnDao nhắctớilàcăn hộ tập thểcủa bố dượng. Trên thựctế, phần lớn thời gian tuổiấu thơ cho đến lúctrưởng thành, haichịemcô đều sống trong ngôi nhà đó. Quan hệ giữa haichịemvà bố dượng cũng rất tốt đẹp. Chỉlàcăn hộ không lớn nên sau khitrưởng thành, GiảnDao dọn về bên này. Nhiều lúc, GiảnHuyên chạy đichạy lại giữa hai nơi, nhưng vào những dịp lễ Tết,cả gia đình đều tụ tập cùng nhau. GiảnHuyên đang học nămthứ nhất đại học ở tỉnh ngoài. Cô cũng vừa ngồimườimấy tiếng đồng hồ ghếcứng tàu hỏa về quê nghỉ đông nên toàn thân lờ đờmệtmỏi. Nhưng nghechị gái nhắctới việc“phỏng vấn”,cô lập tứccó tinh thần, ngồi bật dậy hỏiGiảnDao:“Emnghe mẹ nóichị đi“nơi đó”thử việc?” GiảnDao mỉmcười:“Ừ,chị đi“nơi đó”thử việc.”Cô kể vắn tắt quátrình thử việc. Do yêu cầu bảo mật nên cô không nhắctới nội dung tàiliệu dịch thuật. Ai ngờ thần sắc GiảnHuyên bỗng dưng trở nên khó đoán:“Vì vậy…chịchưatừng gặp mặt vịBạctiên sinh đó?” “Chưa.”GiảnDao nhìn emgái:“Sao thế?” “Hừm…”GiảnHuyên đột nhiên vỗ vaichị gái,cô nói bằngmột ngữ điệu vô cùng nặng nề:“Chị,chị phảichuẩn bịsẵn tâmlý. Hình như emđã gặp người đàn ông đó,anh tatrông rất đáng sợ.” GiảnDao ngẩn người. Theo phản xạcó điều kiện, đầu óccô hiện lên bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông ở ô cửasổ tầng hai ngôi biệt thự. Anh tatrông rất đáng sợ? GiảnHuyên tập tức kểlại ngọn nguồn câu chuyện. Hóaratết thanhminh nămngoáicô về qua nhà. Một lần cùng người bạn đi khe núicâu cá,cô tình cờ đi ngang qua ngôi biệt thự đó, nhìn thấymột người đàn ông đứng trên tầng hai. Lúc bấy giờGiảnDao vẫn đang ở thành phố Bnên không biết vụ này. Đã gầnmột nămtrôi qua, mặc dù không để ý kỹ nhưng bóng dáng người đàn ông đó vẫn hiện rõ mồnmột trong ký ức GiảnHuyên. Cô hơirùngmình: “Anh ta gầy đếnmứcchỉcòn da bọc xương, haimắt hõmsâu, làn da nhăn nheo, trông giống đầu lâu…không, giống yêu quáithì đúng hơn. Sau đó có một lần, bạn emnói hình như gặp anh ta ở ngoài phố. Anh ta đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt. Có lẽanh tacũng sợ bộ dạng củaanh ta dọa người xung quanh.” GiảnDao nghe xong, trầmmặc hồilâu. GiảnHuyên vẫn hăng hái nóitiếp:“Tómlại, đây là kiến nghị xuất phát từ lương tâm, nếu người đó chính là Bạc tiên sinh, sau này nếu gặp anh ta,chị nhớ đừng nhìnmặtanh ta.” GiảnDao phìcười:“Nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đến đâu hay đến đó,anh tachẳng dọa nổichị.” Haichịemtrò chuyệnmột lúc, GiảnDao xemđồng hồ, ngẩng đầu dõimắt vềtòa nhàlàmviệccủacụccảnh sát ở phía đối diện. Ô cửasổ quen thuộc đối vớicô vẫn sáng đèn. Cô nói:“Tối nay gọiLýHuânNhiên cùng ăn cơm.” GiảnHuyên nói đã hẹn bạn, sau đó cô hứng khởi đimất. GiảnDao đi đến bên cửasổ, gọi điện cho LýHuânNhiên:“HuânNhiên, làem, GiảnDao. Emvềrồi.” Người đàn ông ở đầu kia điện thoạiimlặng vài giây. Sau đó GiảnDao nhìn thấymột hình bóng thấp thoáng sau khung cửasổ tòa nhà đối diện. “Hãy thò đầu ra ngoài đểanh xemnào,anh có ống nhòmđấy.”Người đàn ông cất giọng từ tốn,âmthanh ẩn hiện ý cười. Ở đầu bên này, GiảnDao cũngmỉmcười. Lý gia và Giản giacó quan hệtừ nhiều đời nay, LýHuânNhiên lớn hơnGiảnDao bốn tuổi. Hai ngườichơi với nhau từ nhỏ đến lúctrưởng thành,có thể coilàthanhmaitrúc mãthựcsự. Sau nàyLýHuânNhiên thi đỗ vào trường cảnh sát nên ítcơ hội gặp mặt. Sau khitốt nghiệp,anh được điều đi ngoại tỉnh công tác, trong khiGiảnDao cũng lên đại học nên càng khó gặp nhau. Tính ra, hai người đã ba nămkhông gặp. Lúc này trời đãtốimịt, từng ngọn đèn đường tỏaánh sáng lung linh như hòn ngọc,cho đến cuốicon đường. Sắc đêmmông lung và dịu dàng, LýHuân Nhiên đứng tựa vào cột đèn ngoàicổng cụccảnh sát. Dáng ngườianh cao lớn nổi bật trong bộ cảnh phục. Anh như cười như không nhìnGiảnDao. GiảnDao mỉmcười đi về phía LýHuânNhiên. Đến trước mặtanh,cô vừa địnhmởmiệng,anh đột nhiên đưa người về phíatrước, giơ tay ômcô vào lòng. “Lâu rồi không gặp em, GiảnDao.”Anh cất giọng nhẹ nhàng bên taicô.


GiảnDao không ngờ anh bỗng dưng ômcô. Cô hơisửng sốt, nhưng cũng giơ tay ômanh. Hai ngườitìmmột quán ăn nhỏ ở gần đó. LýHuânNhiên chọn vịtrí bên cửasổ. Nơi đó có một tấmbình phong chạmhoa ngăn cách với gian ngoài, tạo thành không gian độclập và yên tĩnh. Anh giở quyển thực đơn,cònGiảnDao imlặng ngắmanh. LýHuânNhiên không ngẩng đầu, vừa gọimón vừa nói:“Sao thế? Học viện ngoại ngữ không có trai đẹp à?” GiảnDao thành thật trảlời:“Chính xác.” Khóe miệngLýHuânNhiên ẩn hiện ý cười. LýHuânNhiên có diệnmạo sáng sủatuấn tú, lôngmày và mắt đen nhánh, môi đỏ răng trắng. Ai nhìn thấy anh cũng có cảmgiácchàng thanh niên này rất đẹp trai vàtràn đầy sứcsống. Nhưng từ nhỏ anh là ngườirất kiêu ngạo, không dễtiếp cận. GiảnDao có cảmgiác, saumấy nămlàmcảnh sát, khíchất này càng rõ rệt. Trông anh càng chững chạc, mạnhmẽ vàlạnh lùng hơn trước kia. Sau khi gọithực đơn, LýHuânNhiênmột tay vắt rathành ghế phíasau, một tay gõ xuốngmặt bàn. NgắmGiảnDao một lúc,anhmỉmcười:“Mấy hôm nữaanh đưaemđicâu cá.”Hồi nhỏ hai ngườithường leo núi,câu cá, háirau rừng rất vui vẻ. “Đượcạ.”GiảnDao chống haitay lên cằmnhìn anh:“Emcó thamgiacâu lạc bộ câu cá ở trường, kỹ thuậtcủaembây giờ tương đốilợi hại,anh cần chuẩn bịtâmlý.” LýHuânNhiên cười ha hả. Một lúcsau,anh lại hỏicô:“Emđãcó bạn traichưa?” “Chưa,anh thìsao?” “Anh bận chết đi được, thời gian đâu kiếmbạn gái.” Đang ăn cơm, điện thoạicủa LýHuânNhiên đổ chuông. Anh bắtmáy nói vàicâu, sắc mặt trở nên nặng nề. Sau khicúp điện thoại,anh cầmáo khoácrút vítiền:“Trong cụccó việc gấp,anh phải đi ngay. Emcứ ăn thong thả, nhân viên phục vụ, tính tiền.” GiảnDao cũng rút vítiền:“Đểemtrảcho.” LýHuânNhiên cườicười. Nhân viên phục vụ đi đến, GiảnDao vừa định rút tiền,anh liền nắmtay cô. Tay anh rất khỏe, khiến cô không thể động đậy. Trong lúc nhân viên phục vụ tìmtiền lẻthốilại, LýHuânNhiên bỗng nhớ đến vụ án,anh vẫy tay ra hiệuGiảnDao ghé đầu lại gần rồi nói nhỏ:“Gần đây thành phố chúng ta nhiều khả năng có một nhómchuyên bắtcócthanh thiếu niên hoạt động. Emvàemgáiemtuy đã quá độ tuổi nhưng vẫn nên cẩn thận mộtchút. Bọn anh còn đang điều tra vụ này,chưacông khai với dư luận.” GiảnDao ngẩn người, lại ngheanh nóitiếp:“Vụ này cũng do anh phát hiện. Tháng trước, trong lúcsắp xếp lại hồ sơ các vụ án,anhmới phát giác năm ngoáitoàn thành phố vàcác huyện lân cận có tổng cộng chín ngườimất tích. Con số này cao hơn các nămtrước.” GiảnDao chaumày, hỏithẳng:“Sau đó thìsao?” “Sau đó anh tiến hành thống kê. Trong chín người bịmất tích,có tớitámngườilàthanh thiếu niên ở độ tuổitừ 13 đến 18, hơn nữa địa điểmmất tích đều trong phạmvithành phố. Vụ này rõ ràng không bình thường.”LýHuânNhiên hạ giọng:“Dựa vào ghichép củacục, và những điều anh hỏithămđượctừ ngườicảnh sát kỳ cựu, mấy nămgần đây đúng làcó tổ chức bắtcóctrẻemhoạt động ở khu vực phụ cận. Bọn trẻcó khả năng bị bắt đến những “nhà xưởng đen”. (“nhà xưởng đen”là nhà xưởng bất hợp pháp, trong đó có trường hợp sử dụng sứclao động vịthành niên) GiảnDao càng nhíu chặt lôngmày, LýHuânNhiên vỗ vaicô:“Yên tâmđi, bọn anh sẽ pháán.” GiảnDao tiễn anh racửa quán ăn. LýHuânNhiên đimột đoạn lại quay đầu, phát hiệnGiảnDao vẫn đứng yênmộtchỗ, lặng lẽ dõitheo hình bóng anh. Lúc này, trời đãtốimuộn. Ánh trăng vàánh đèn điện dường như hòalẫn vào nhau, người đi đường thưathớt. LýHuânNhiên nhìnGiảnDao,cô mặcáo len vàng nhạt, quầnmàu thẫm, máitóc đen xõa xuống bờ vai, làmnổi bật làn datrắng trẻo vàthân hìnhmảnhmai. “Emvào trong đi!”LýHuânNhiên nóilớn tiếng. GiảnDao gật đầu. Anh quay người, xoa haitay, miệng hà hơi khílạnh, sải bước dài đi vềcụccảnh sát. Buổitối, GiảnDao nhắclạilời dặn dò của LýHuânNhiên vớiemgái. GiảnHuyên tỏ racăng thẳng, nói ngàymaisẽ đimua dụng cụ phòng thân. Haichịemtâmsự đến nửa đêm. Trước khichìmvào giấc ngủ, GiảnDao nghĩthầm,cảnh sát hình sự vô cùng bận rộn,cuộc hẹn đicâu cá vớiLýHuân Nhiên chỉe hoãn vô thời hạn. Lại nhớ đến buổi phỏng vấn lúc ban ngày,cô nghĩ, làmtốtcông việc nàymớilà điều quan trọng nhất. Sáng sớmngày hômsau, GiảnDao còn đang chuẩn bị bữasáng trong nhà bếp, nhân viên phátchuyển nhanhmang bưu phẩmđến nhà. GiảnHuyên ký nhận thay cô:“Người gửicùng thành phố.” GiảnDao mở ra xem, quả nhiên là hợp đồng làmviệc do Phó Tử Ngộ gửitới. Cô xemxét kỹ lưỡng, hợp đồng không có vấn đề gì. GiảnDao hơi ngây người khilật đến trang cuốicùng. BênAđã ký tên xong xuôi:“Bạc CậnNgôn”.


GiảnHuyên hiếu kỳ thò đầu ngó nghiêng:“Yêu quái gửi đến đấy à? Chữ ký củaanh tathế nào?” GiảnDao đáp:“Nétchữ như chủ nhân. Dù anh tacó là yêu quái,cũng là yêu quáicó khí khái.” GiảnHuyên:“Hừm…” GiảnDao rútcây bút từ túi xách để ký tên. Nhưng đầu bút vừachạmxuốngmặt giấy,cô bấtchợt dừng lại. Cô lấymột tờ giấy trắng, luyệnmườimấy lần,cho đến khichữ ký thành thục. Sau đó,cô ký tênmình bên cạnh tên người đàn ông đó. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 3 Thành phố Đồng nằmbên bờmột nhánh sôngTrườngGiang, núi non trùng điệp bao quanh, giao thông bất tiện. Trong quá khứ, đây là khu vựctương đốilạc hậu. Mãitới năm2000, khicó đường cao tốc, sự phát triển củathành phố Đồng giống như ngồitrên chuyến tàu cao tốc, một khi bùng phát không thể kìmhãm. Bây giờ, thành phố nghiễmnhiên trở thành nền kinh tếtrọng điểmcủatỉnh. Cũng giống như những thành phố mới nổi khác, người dân bản xứ muốn ra bên ngoài, đitìmkiếmcơ hội ở những thành phố lớn như Bắc Kinh, ThượngHải, QuảngChâu; trong khi người ở các vùng xung quanh lạimuốn đến thành phố Đồng lập nghiệp. Từ hồi vào đại học, mỗilần về nhà, GiảnDao đều có cảmgiác quê nhà mỗi nămmột khác. Những tòa kiến trúccũ kỹ lần lượt biếnmất, thay vào đó là những tòa nhàthươngmạimới xây dựng, đường phố ngày càng đông đúc. Tất nhiên cũng có những thứ không thay đổi, ví dụ dòng sông uốn lượn quanh thành phố, ví dụ đàitưởng niệmanh hùng nhân dân ở trung tâmthành phố, ví dụ ngôi biệt thự tĩnhmịch tựa hồ không bịảnh hưởng bởi bụitrần vàthời gian nằmngay trước mắtcô. Đúng támgiờ sáng, GiảnDao có mặt ở ngôi biệt thự như đã hẹn. Vừa gõ cửa,cô phát hiện cửa đã mở sẵn. Bên trong vô cùng vắng lặng,chỉcó ánh nắng chiếu sáng tấmthảmmàu nâu trên sàn nhà. Trong nhà hình như không có người. Hômqua Phó Tử Ngộ gọi điện cho cô, nóianh tasẽ nhanh chóng quay vềthành phố B. Anh ta dặn cô trong thời gian làmviệc ở ngôi biệt thự, ngoàicăn phòng khóatráicửa,cô có thểtùy tiện sử dụng tầngmột. Xemra, đây chính làsự khởi đầu của việc“tùy tiện”mà Phó Tử Ngộ nhắctới. Phòng khách vẫn bàitrí như lần đầu tiênGiảnDao đến đây. Điểmkhác biệt duy nhất là gần cửasổ xuất hiệnmộtchiếc bàn vuông sơnmàu trắng và một cái ghế. Trên bàn đặt laptop và một tập tàiliệu cũ kỹ ố vàng. Theo nội dung hợp đồng, khốilượng công việccủa GiảnDao tương đốilớn nên cô sẽ dùng máy tính dịch tàiliệu. GiảnDao ngồi xuống trước bàn làmviệc. Ngoàicửasổ, dải núi phía xa xa nhấp nhô, được phủ lớp tuyếtmỏng như dảilụatrắng. Rừng thông ở nơi gần hơn cũngmộtmàu trắng xóa,ánh nắng chiếu xuyên qua kẽlá nhọn hoắt. GiảnDao lại quan sát bàn làmviệc, mặt bàn gọn gàng sạch sẽ như mới. Không tồi, hoàn cảnh làmviệctương đốithoảimái. Khimở laptop, GiảnDao phát hiện có một file TXT, tiêu đềlà địachỉemail, nội dung trống không. GiảnDao lại đứng dậy, đi dạo một vòng quanh ngôi nhà. Bên cạnh phòng khách là phòng ăn. GiảnDao ngửithấy tàn dư của mùi khói bếp. Cô đoán, bình thườngBạctiên sinh chắccũng nấu nướng ở nhà. Cô bỏ hoa quảcô mang đến vào tủ lạnh. Tủ lạnh gần như trống không,chỉcó nửa bátcanh cá. Bên cạnh phòng ăn có mộtcánh cửathông ra hành lang. GiảnDao đi về phíatrước vài bước, bất ngờ nhìn thấymộtcần câu cá dựng ở góctường. Thành phố nhỏ này lắmsông ngòi, nhiều cá,các gia đình sắmcần câu cálàchuyện hoàn toàn bình thường. ĐiềuGiảnDao cảmthấy bất ngờ,cần câu cá trước mặtcô chính là“Daiwa HồngHổ”, một trong những loạicần câu đắt nhất vàtốt nhất trên thế giới,còn làloạisố lượng có hạn, là“vũ khíthần” trong lòng nhiều ngườimêcâu cá. GiảnDao dừng chân thưởng thức một lúc,cô rútmáy di động chụp haitấmảnh, mớitiếp tục đi về phíatrước. Gần đến cuối hành lang,cô bất giác dừng lại. Trước mặtcô là không gian nhỏ, tấmrèmrất dày che kín cửasổ ở hai bên, giống như bịt kínmít, không mộtchútánh sáng lọt vào. Không gian âmu tốimờmờ,chẳng có thứ gì ngoài haicánh cửa khép chặt. GiảnDao đi vào không gian tối, đến trước mộtcánh cửa. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa nhưng cánh cửa đã bị khóachặt. GiảnDao lại quay về phòng khách. Cô tự pha một tách cà phê, bắt đầu cắmcúilàmviệc. Buổisáng nhanh chóng trôi qua, GiảnDao ngồi yênmộtchỗ, tựa hồ không hề nhúc nhích. Lúccô tập trung dịch tàiliệu, Phó Tử Ngộ đang ngồitrongmột phòng đóng kín trên tầng hai, trước mặt là màn hình camera giámsátcỡ lớn.


Anh tachămchú quan sát dáng vẻ yên tĩnh của GiảnDao trênmàn hình, sau đó quay đầu nói vớiBạc CậnNgôn:“Cô gái này có vẻan phận vàthật thà. Tôicũng thấy yên tâm, ngàymaitôisẽ quay vềthành phố B.” Bạc CậnNgôn ngồi ở ghếsofa đơn, haichân anh vắtchéo gáclên chiếc ghế nhỏ. Tay áo sơmicủaanh xắn lênmột nửa, trong tay anh là một đĩacá bạc vừa nướng xong. Anh từ tốn bỏ từng con vào miệng. Nghecâu nóicủa bạn, Bạc CậnNgôn ngẩng đầu liếc qua màn hình, giọng nóitrầmthấp ấmáp của anh khôngmộtchút xao động:“Vô vị, giống như khúc gỗ.” Phó Tử Ngộ phìcười:“Cô bé đó là do cậu đích thân chọn đấy.”Vừa ngoảnh đầu,anh ta phát hiện đĩacátrong tayBạc CậnNgôn vừa nãy vẫn còn đầy, giờ đãtrống không. Imlặng vài giây,anh ta không nhịn đượclầu bầu:“Nếu không ăn cá,cậu sẽchết hay sao?” Bạc CậnNgôn liếmsạch vụn cácòn sót lạitrên đầu ngón tay:“Không chết. Nhưng nếu không thỏa mãn nhu cầu, tôisẽrất bứt rứt khó chịu.” *** Sau hômăn cơmvớiGiảnDao, LýHuânNhiên vô cùng bận rộn. Ngoài giải quyếtcông việccủacục,anh còn bận điều tra vụ thanh thiếu niênmất tích. Nhưng vụ án này gặp không ít khó khăn. Thanh thiếu niênmất tích đến từ các huyện và khu vực khác nhau, thời gianmất tích cũng khác biệt. LýHuân Nhiên không tìmrachứng cứ trựctiếp,chứngminh sự tồn tạicủa kẻ bắtcóc. Tuy cụctrưởng rấtcoitrọng phát hiện củaanh nhưng vì không có chứng cứ,cảnh sát không thểchính thức điều tra vụ án,cũng không thể bỏ nhiều nhân lực. Hômnay hết giờ làmviệc, LýHuânNhiênmờimộtcảnh sát hình sự lâu nămtrong nghề điăn cơm. Bây giờ là giữa mùa đông, thờitiết giálạnh, hai người ngồitrong quán ăn nhỏ, trước mặt là nồilẩu khói bốc nghi ngút. Bachén rượu vào bụng, LýHuân Nhiên bắt đầu thỉnh giáo ngườicảnh sát hình sự. Ngườicảnh sát liếcanh:“LýHuânNhiên,cậu đúng làtự nhiên bày ra việc đểlàm.” LýHuânNhiên cườicười. Anh đúng là đang yên đang lành tự dưng bày ra việc, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Anh châmmột điếu thuốclá, vừa hítmột hơi vừa nói:“Cháu tin vào trực giáccủacháu. Những vụ án này chắcchắn do một nhómngười gây ra. Người khác không điều tra,cháu không thể bỏ cuộc. Cháu chỉsợmột khi bỏ cuộc, sẽlạicó trẻembịmất tích.” Ngườicảnh sát imlặng, một lúcsaumớimởmiệng:“Vụ này không dễ điều tra,cả nướclớn như vậy,cậu biết bọn chúng đến từ nơi nào không? Bọn trẻ rơi vào tay chúng, sẽ bịsang taymấy lần? Chúng lạichẳng đểlại bấtcứ dấu vết gì. Cậumuốn pháán thìchỉcó haicách. Thứ nhất làtìmđến chuyên giathần thám. Dạng vụ án này không phảiloại phàmphu tụctử như chúng tacó thể giải quyết. Có điều,chuyên gia bây giờ toàn vớ vẩn, tôisống hơn nửa đời ngườicũng chưatừng gặp thần thámgì đó. Vì vậy, khả năng này gần bằng không. Cách thứ hailà họctập Lão Giản nămđó. Đầu thập niên 90, những kẻ buôn bán trẻemnhiều hơn bây giờ gấp mấy lần. Cậu có biết Lão Giản pháán thế nào không? Ông ấy đóng giảlàmănmày,chầu chực ở đầu đường xó chợ, bến xesuốt haitháng trời. Cuốicùng có một tên buôn bán trẻemnhờ ông ấy “chuyển hàng”. Ông ấy liên tục bắt được nhiều tội phạm, lập công lớn. Đáng tiếc Lão Giản chết quásớm, quảthảmkhốc. Tuy nhiên, bây giờ dùng lại chiêu đó cũng chưachắccó tác dụng, bởithành phố lớn hơn, người đông hơn, tội phạmcũng thôngminh hơn ngày xưa.” LýHuânNhiên nghe xong cầmly rượu lặng lẽ uống cạn. Ngườicảnh sát lâu nămchuyển sang đềtài khác:“Đúng rồi, người đicùng cậu hômtrướclà GiảnDao phải không? Cô bétrông không tồi,càng lớn càng xinh đẹp. Cậu đừng càlơ phất phơ nữa, làmnghềcảnh sát hình sự, tìmngườithích hợp không dễ dàng. Cậu hãy đối xử tốt với ngườita, sớmkết hônmớilà hành động đúng đắn.” “Kết hôn gìchứ? Cô ấy làemgáicháu.”LýHuânNhiên đáp. *** Thời gian trôi quarất nhanh. Mỗi buổichiều, GiảnDao đều gửi bản dịch đã hoàn thành đến địachỉemailtrên laptop. Hộp thư của đối phương đều có tin nhắn tự động đã mở tàiliệu, nhưngBạctiên sinh chưatừng trảlờiemail,cũng không hềlộ diện. Không có tin tứccó nghĩalàtin tốt lành. Chỉlàthỉnh thoảng liếccây cần câu cực phẩmtrong ngôi biệt thự, GiảnDao lại nổicơn thèmcâu cá. Làmviệcliên tục một tuần liền, GiảnDao chọnmột ngày đẹp trời nghỉ ngơi. Hômđó làchủ nhật, ôngmặt trời vừaló dạng,cô liền gọi điện cho LýHuân Nhiên. Lúc nhận được điện thoạicủa GiảnDao, LýHuânNhiên đang khoác bộ đồ “cái bang” hôimù, mặtmũi nhemnhuốc ngồi ởmột xó xỉnh nào đó tại phía namthành phố, lặng lẽ quan sát người qua đường. Khoảng thời gian này, mỗi khirảnh rỗi,anh đều đến đây theo dõi, đã mấy ngày nhưng vẫn không có thu hoạch. “Câu cá? Anh đang bận trực.”LýHuânNhiên lơ đễnh trảlời:“Vậy đi,chiều nay gặp emở “Kho bímật”. Anh cũng không thể nóichính xáclà mấy giờ.”


LýHuânNhiên nói xong liền cúp điện thoại. GiảnDao cườicười, tiếp tụcchuẩn bị đồ dùng câu cá. Nhớ đến “kho bímật”LýHuânNhiên vừa nhắctới, GiảnDao hơi ngẩn người. Đó là một nơicâu cárất tuyệtmà GiảnDao và LýHuânNhiên phát hiện lúc hai ngườicòn nhỏ, là điểmmộtcon suối nhỏ hòa vào dòng sông. Nơi đó cây cốirậmrạp,chắn gió lại nhiều ánh nắng, tụ tập rất nhiều cá. Tuy nhiên, vịtrí đó hơi hẻo lánh, người bình thường không biết đến. Hồi nhỏ, LýHuân Nhiên đặt biệt danh là“kho bímật”. Nguyên nhân khiến “kho bímật”ít ngườilai vãng là nó nằmở phía dướisườn núicủa ngôi biệt thự trong truyền thuyết,cách ngôi biệt thự không xa. Do ngôi biệt thự bịcoilà nhà ma, nên rất ít người qualạichỗ đó. Bây giờ Bạc CậnNgôn đãtrở về, từ cửasổ phòng khách nhàanh có thể nhìn thấy rõ “kho bímật”. “Kho bímật” đã không còn là nơi bímật, nhưng vẫn là ký ức đẹp đẽcủa GiảnDao. Sau bữatrưa, GiảnDao liền xuất phát. Bây giờ là khoảnh khắcấmáp nhấtcủa một ngày,ánh nắng chiếu xuống lối đi nhỏ yên tĩnh trong khu rừng núi. GiảnDao đi qua ngôi biệt thự, lại đi xuyên quacon đường nhỏ hai bên phủ đầy cây cối. Tầmmắt bắt đầumở rộng dần, giữa những phiến nhamthạch màu nâu đen xuất hiện dòng nướcchảy đến tận con sông phía xa xa. Đây chính là“kho bímật”. Xung quanh vắng lặng như tờ, GiảnDao tìmmộtcáicây lớn ngồi xuống. Câu cá một lúc,cô đột nhiên nhìn thấy dưới gốccây ở phía đối diện cắmmột cần câu cá, nhưng không thấy người đicâu. Đúng lúc này, điện thoạicủacô đổ chuông. Là LýHuânNhiên gọitới,anh cất giọng dứt khoát:“Anh có việc nên không đi được.” GiảnDao:“LýHuânNhiên,emđã đến nơirồi.” LýHuânNhiênmỉmcười:“Thếthìemtự chơi đi,“kho bímật”thuộc vềem. Emhãy chú ý an toàn,có việc gìthì gọi điện cho anh. Anh cúp máy đây.” GiảnDao thở dài:“Chào anh.” Sau khicúp điện thoại,cô lại ngồimột lúcrồi đứng dậy đi xemcần câu cá không người điều khiển. GiảnDao hơi bất ngờ khithấy đó làcây cầnDAIWAHồngHổ nổitiếng. GiảnDao ngẩng đầu ngó nghiêng, nhưng xung quanh vô cùng tĩnhmịch, khôngmột bóng người. Cô quay người vừa định bỏ đi, liền nghethấy quảchuông trên cần câu phát tiếng kêu khẽ mà dồn dập, báo hiệu cá đãcắn câu. GiảnDao kéo cần, đemcon cáchép dài gầnmột thước bỏ vào xô nước ở bên cạnh. Nhìn cần câu trống không,cô ngẫmnghĩrồilạicắmxuống đất, tìm hộp đựngmồilắp vào lưỡicâu rồithả xuống nước như cũ. (Một thước bằng 30cm) Có lẽ do uy lực phi phàmcủacây cầnDAIWAHồngHổ,cũng có lẽ do thờitiếtấmáp hiếmthấy, lũ cá hoạt động tích cực. GiảnDao còn chưa quay về chỗ của mình,cây cần kialạicó cácắn câu. Chỉ nửatiếng đồng hồ,cô đãcâu đượcsáu con cálớn giúp chủ nhân củacây cần. NhưngBạctiên sinh vẫn biệt tămbiệt tích. GiảnDao đoán anh có việc gấp phảirời đi. Tuy nhiên cũng không thểtùy tiện cắmcần câu trị giá mấy vạn tệ bên bờ suối, maymàcô tình cờ có mặt ở đây. Sau đó, GiảnDao quyết định xách cần câu sang bên này. Cô còn tự động thaymồi nguyên thủy và đơn giản nhấtcủachủ nhân cây cần làcon giun đất thànhmồi độc màcô đặc biệtchế biến. Cần câu đẳng cấp cộng thêmmồicâu đẳng cấp quả nhiên vô địch. Đến lúctrời gần tối, GiảnDao đãcâu đầy một xô cá,câu nữacũng không có chỗ chứa. Cô ìạch xách xô cá về ngôi biệt thự, đểcần câu vào chỗ cũ. GiảnDao ngẫmnghĩrồi gửiemailcho Bạc CậnNgôn:“Bạctiên sinh, tôitình cờ nhìn thấy cần câu củaanh ở bên bờ suối,cũng không rõ anh có quay về hay không nên tôimạo muộicầmvề nhàcho anh. Ngoàiracòn có cátôicâu được. Nếu có gì không thỏa đáng, mong anh thông cảm.” Xong xuôi, GiảnDao cầmmấy con cá về nhà. Buổitối, điện thoại di động củacô báo hiệu emailmới. Cô mở ra xem, Bạc CậnNgôn lần đầu tiên trảlời email:“Cárất ngon,cámơn.” Ngày hômsau đi ngôi biệt thự, trong nhà vẫn không có người. GiảnDao chẳng để bụng chuyện ngày hômqua, tập trung vào công việc dịch thuật. Lúc nghỉ ngơi,cô đirửa hoa quả. Vừa vào nhà bếp,cô liền ngửithấymùithơmcủacá. GiảnDao mở tủ lạnh, lập tức ngẩn người. Tủ lạnh hômqua vẫn còn trống không, hômnay đãchất đầy các món cá. Nào làcásốt,cá hấp, đầu cá omhạt tiêu, thịtcácắt lát,canh cá…Tấtcả đều là đồ ăn không hết. GiảnDao đóng tủ lạnh. Cô đột nhiên thấy buồn cười. Một người nửa đêmnửa hômbày nhiềumón như vậy, Bạctiên sinh đó chắcchắn rất thích ăn cá.


Vài ngày sau, lại gặp thờitiết tốt, GiảnDao rủ emgáicùng đi“kho bímật”. LýHuânNhiên vẫn không thấy bóng dáng, GiảnDao cũng không làmphiền anh. Đến bờ suối, GiảnDao lại nhìn thấy cây cầnDAIWAHồngHổ quen thuộc. Nhận ra nhãn hiệu này, GiảnHuyên trố mắt kinh ngạc:“Cần câu củaaimà vô tư thế?” GiảnDao cũng hơi ngạc nhiên. Sao người đó lại vấtcây cần ở đây? Lúc này, GiảnHuyên nhấccần câu lên khỏimặt nước:“Chị, không có mồicâu, bịcáăn hết rồisao? Lạthật đấy,cá đâu rồi? Cá khó thoát khỏiloạilưỡi câu nàymới đúng.” GiảnDao vụt qua một ý nghĩ. Cô cúi đầu tìmkiếm, phát hiện trênmặt đất không có hộp mồicâu,chỉcó mỗicây cần cắmở nơi này. GiảnHuyên cũng nhận ra điều đó,cô cất giọng nghi hoặc:“Chủ nhân củacần câu này là KhươngTháicông, định chờ cátự cắn câu hay sao?” GiảnDao đã hiểu ra vấn đề, mỉmcườitrảlời:“Người đó không phải đợicá.” Màlà đợicô. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 4 Xét về ngoại hình, GiảnDao làcô gái vô cùng dịu dàng thanh tú. Cô có máitóc dài ngang vai, thân hìnhmảnhmai, làn datrắng ngần, ngũ quan sáng sủa. Đặc biệt là đôimắt đen long lanh như có ánh nước,càng khiến khíchấtcủacô thêmphần xuấtchúng. Phong cách trang điểmănmặccủa GiảnDao cũng rất trang nhã vàtinh tế, không khoatrương cũng không qualoa đại khái. Cô rất biếtcách phối đồ, bộ quần áo nhãn hiệu bình thườngmặclên ngườicô trở nênmớimẻ và nổi bật. Giọng nóicủacô rất nhẹ nhàngmềmmại, nhưng tuyệt đối không dài dòng. Cô có nụ cườithoảimái hồn nhiên, trong khicử chỉ động táclạitoát ra vẻ duyên dáng nữ tính. Khíchấtcủa GiảnDao được ditruyền từ ngườimẹcó tính cách hiền thục và dịu dàng. Nhưng trong cốt tủy củacô vẫn có sự phóng khoáng của người bố. Mặc dù bố cô chỉ ở bên cô sáu năm, nhưngGiảnDao vẫn có ấn tượng sâu sắc về những câu ông từng nói. Ví dụ “Đạitrượng phu hành sự đầu đội trờichân đạp đất, lòng không hổ thẹn”,“Đời người nên tận hưởng niềmvui”,“Sự giao thiệp giữa những người quân tử nhạt như nước”… Vì vậy dướiánh chiều tàcủa ngày hômnay, sau khi kết thúc buổicâu cá, GiảnDao bỏ lạicây “DAIWAHồngHổ” và mườimấy con cá bên bờ suối. Lúccô gọiemgáira về, GiảnHuyên hếtsức nghi hoặc:“Chị để hết ở đây sao?” “Ừ. Anh tasẽtự mìnhmang về.” Về đến cửa nhà, GiảnHuyên đột nhiên nhớ ra một vấn đề quan trọng:“Chị,chịcâu giúp anh ta nhiều cá như vậy,anh ta không có biểu hiện nào khác? Chỉ gửiemail nóimộtcâu “cámơn”thôisao?”Bình thườngGiảnHuyên không phảilà người hay so đo,cô chỉsợ chị gáicó tính cách rộng rãi phóng khoáng nên người khácthừa dịp lợi dụng. GiảnDao chưatừng nghĩ đến điều đó. Hành động của Bạc CậnNgôn ngày hômnay ngượclại khiến cô cảmthấy,anh dường như là một ngườithẳng tính đáng yêu. GiảnDao mỉmcười vớiemgái:“Emkhông thấy thú vịsao?” GiảnHuyên bĩumôi:“Emchỉthấy chị đối xử vớitên yêu quái đó quátốt. Đúng là yêu quáicũng có mùa xuân.” GiảnDao phìcười:“Nóilinh tinh.” GiảnDao không ngờ, ba ngày sau,cô nhận được“biểu hiện”của Bạc CậnNgôn. Cô vừa về nhàliền nhìn thấy trên bàn đặtmộtchiếc hộp lớn, GiảnHuyên đứng cạnh ngó nghiêng, xemraemgái đã nghiên cứu hồilâu. “Người gửilà Phó Tử Ngộ ở thành phố B.”GiảnHuyên hiếu kỳ hỏi:“Anh tachẳng phảilà bạn thân củatên yêu quái kia? Tạisao anh talại gửi đồ cho chị.” GiảnDao cũng không đoán ra, Phó Tử Ngộ chưatừng nhắc vớicô chuyện gửi đồ. Cô lập tứctháo hộp quà, vô cùng bất ngờ khithấy bên trong là một cần câu “DAIWAHồngHổ”mới 100%, giống hệtcần câu của Bạc CậnNgôn.


GiảnDao lập tức gọi điện thoạicho Phó Tử Ngộ. Tạithành phố B, Phó Tử Ngộ đangmặcáo blousetrắng, ngồitrong văn phòng xemhồ sơ bệnh án. Giọng nóicủaanh ta vẫn thoảimái ôn hòa như thường lệ:“GiảnDao,emcứ nhận đi, là CậnNgôn nhờ tôimuatặng em,coi như cámơn cácủaem. Emcũng biếtcậu ấy rất thích ăn cá,chứ không có ý gì khác.” GiảnDao đương nhiên không chịu:“Món quà này quá quý giá,emkhông thể nhận.” Phó Tử Ngộ mỉmcười:“Cậu ấy đãcó mộtcần câu, tôilại không câu cá. Emtrảlạicho chúng tôi,cần câu đó sẽlãng phí đấy.” GiảnDao vẫn không đồng ý:“Phó tiên sinh,emchỉtiện thểcâu cá hộ anh ấy…” “Đây là ý của CậnNgôn, nếu emmuốn trảthì hãy trảcho cậu ấy, tôi không biết đâu.” Phó Tử Ngộ cắt ngang lờiGiảnDao:“Nhưng vớitính cách của cậu ấy,cậu ấy sẽ vất bỏ đồ không dùng đến. Có lẽ ngày hômsau emsẽ phát hiện cần câuHồngHổ đáng thương nằmtrong thùng rác.” CuốicùngGiảnDao hếtcách, đành bày tỏ ý kiến:cô có thểchấp nhận, nhưng cô sẽ không nhận thù lao phiên dịch. Đó cũng là một khoản tiền lớn. Thấy thái độ củacô kiên quyết, Phó Tử Ngộ đành để mặccô. Cúp điện thoại, Phó Tử Ngộ nhớ lạicuộc điện thoại vớiBạc CậnNgôn hai ngày trước. Anh ta không nói dối, muacần câuHồngHổ là quyết định của Bạc CậnNgôn. Tuy nhiên, ý kiến tặng quàlà do anh ta đề xuất. Hômđó, Phó Tử Ngộ gọi điện cho Bạc CậnNgôn hỏithămtình hình gần đây, thuậnmiệng hỏi:“Cậu đãăn hếtsố cá mualần trướcchưa? Tôisẽ đặt hàng cho cậu?”Anh ta nghĩ gần đây thờitiết giálạnh, thành phố nhỏ khó muacátươi. Ai ngờ Bạc CậnNgôn bình thản trảlời:“Tôicó rất nhiều cárồi.” “Ở đâu ra? Cậu tự đimuaà?”Không thểlàcácâu được, Phó Tử Ngộ hiểu rõ kỹ thuậtcâu cácủa Bạc CậnNgôn. Hơn nữaanh không có lòng kiên nhẫn, thường cắmcần câu ở bờ sông bờ suốirồi bỏ đichỗ khác. Bạc CậnNgôn trảlờirất tự nhiên:“GiảnDao câu cho tôi.” Phó Tử Ngộ ngạc nhiên:“Tạisao cô ấy giúp cậu câu cá?” “Tôi không quan tâmđến điều đó.”Bạc CậnNgôn đáp. Phó Tử Ngộ hết nói nổi, quả nhiên làcâu trảlời“kiểuBạc CậnNgôn” điển hình. Tuy nhiên, Bạc CậnNgôn nói“rất nhiều cá”thìchắcchắn có nhiều. Phó Tử Ngộ hỏitiếp:“Trước đó cậu còn nói ngườita giống khúc gỗ…Vậy cậu định cámơn cô ấy thế nào?” Bạc CậnNgôn imlặng vài giâymớitrảlời:“Cậu thay tôitrảthù lao gấp đôicho cô ấy.” Phó Tử Ngộ vừa định nói“được”,anh ta đột nhiên nghĩ:“Bạc CậnNgôn hiếmcó dịp kết giao bạn bè. Cô bé GiảnDao có vẻ không tồi. Nếu cho cô bé đó tiền bạcthì hơilạnh lùng. Anh ta nói:“Cậu nên tặng quàcho cô ấy.” “Được. Việc này giao cho cậu xử lý.” “Bạc CậnNgôn! Tôi đâu phảimẹcậu!” Phó Tử Ngộ gầmlên:“Tôichẳng hiểu gì vềcô ấy, làmsao biết tặng thứ gì? Cậu tự nghĩ đi!” Bạc CậnNgôn nghĩ ngợi vài giây. Sau đó,anhmỉmcười nói vớiPhó Tử Ngộ:“Cậu đimuacho cô ấymộtcần câu giống củatôi. Như vậy tôi khỏicần mỗi buổisáng đicắmcần bên bờ suối, buổitốilại phảiralấy về.” Ngày thứ hai nhận được món quà, GiảnDao mangmộtchairượu đến ngôi biệt thự. Đó làrượu bố GiảnDao cất giữ lúcsinh thời. Ông là ngườicó tính cách “ngàn vàng đi hết lại quay trở về”. Vì vậy sau khi ông qua đời, GiảnDao và mẹ không đặc biệt lưu giữ rượu của ông. Phần lớn đã bịLýHuânNhiên uống, trong nhàchỉcòn lại vàichai. Rượu không phảithuộc nhãn hiệu nổitiếng, mà do một xưởng rượu lâu nămcủathành phố sản xuất từ thập niên támmươi, bây giờ ngoàithịtrường không bán,cũng coi như vô giá. (“Ngàn vàng đi hết lại quay trở về”là mộtcâu trong bài“TưởngTiếnTửu”của LýBạch. Chỉcon ngườiluôn có thái độ lạc quan vàlòng tin dù gặp khó khăn trắctrở) Sau khi đểchairượu ở ngôi biệt thự, GiảnDao gửiemailcho Bạc CậnNgôn:“Cá ngon nên đi kèmrượu ngon, xin vuilòng nhận lấy.” Bạc CậnNgôn không trảlời. Nhưng ngày hômsau đến ngôi biệt thự, GiảnDao thấy chairượu đặt trên tủ bếp, rượu trong chai vơi đimộtchút. Thời gian từng ngày trôi qua, sắp đếnTếtâmlịch,công việc phiên dịch của GiảnDao cũng gần kết thúc. GiảnHuyên bày tỏ sự tiếc nuối:“Sắp kết thúc màchị vẫn chưalần nào gặp vị đó củachị?”Bây giờGiảnHuyên dùng từ”vị đó củachị”thay thếcách gọi “yêu quái”.


Nói không hiếu kỳ là nói dối, GiảnDao cũng có mộtchútchờmong. Nhưng cô không ngờ,cô lại gặp Bạc CậnNgôn vào tối ngày hômsau khiGiản Huyên hỏicâu đó. Ngày hômđó thờitiết rất đẹp, nhiệt độ tăng cao. GiảnDao mặcáo khoáccottonmỏng ra ngoài. Ngôi biệt thự vẫn tĩnhmịch như thường lệ. Bởi vìcông việc bước vào giai đoạn cuốicùng nênGiảnDao muốn hoàn thành sớm. Cô dịchmộtmạch cho đến khitrờichạng vạng tối. Lúccô thu dọn đồ, bên ngoàicửasổ nổitrận gió lớn, sấmchớp đì đùng, mưarơilộp độp. Không thể đi đường núitrong thờitiết tệ hại như thế này, GiảnDao đành ngồi ở ghếsofachờ đợi. Cô gọi điện về nhà báo tin, dặn người nhà không cần đi đón. GiảnDao ở lại ngôi biệt thự cho đến khitrờitối hẳn. Lúc này trong nhà bật đèn sáng trưng, khiến đồ gia dụng cổ điển đẹp đẽcàng trở nên bóng loáng như gương. Bên ngoàimưatuôn xối xả, làmngôi nhà rộng lớn càng trống trảilạnh lẽo. Nguồn điện củathành phố nhỏ không ổn định. GiảnDao từng nhiều lần trải quatình huống bịmất điện trong đêmmưa bão. Cô nghĩthầm:“xin đừngmất điện.” Ýnghĩ vừa vụt qua đầu óc, GiảnDao chợt nghethấy tiếng dòng điện “xoẹt xoẹt” nhè nhẹ. Ngay sau đó, đèn điện vụt tắt, trước mắt GiảnDao tối đen. GiảnDao ngồi yênmấy giây,cô mở đèn pin trên điện thoại di động. Dướiánh sángmờmờ, xung quanhmộtmàu u ám. Bên ngoàicửasổ đột nhiên có tia chớp lóesáng, khiếnmột góc nhàtốitămbỗng trở nên trắng toát. GiảnDao chậmrãi đi đến đầu cầu thang lên tầng hai. Cô gọilớn tiếng:“Bạctiên sinh! Bạctiên sinh!” Không có tiếng trảlời. GiảnDao đilên, đến tận cùng cầu thang,cô bất giác ngẩn người. Bởi đầu cầu thang trên tầng hai xuất hiệnmộtcánh cửasắt đen sìâmu thâmnghiêm. GiảnDao run run, nhưng vẫn tiến lên gõ nhẹ vào cánh cửasắt và gọi haicâu. Bên trong vẫn không có động tĩnh. Trên cánh cửasắtcó một lỗ nhỏ bằng bàn tay, GiảnDao kiễng chân nhòmvào bên trong. Nhờ ánh chớp,cô nhìn thấymột hành lang dàitốimờmờ và mấy cánh cửa phòng đóng chặt. GiảnDao mộtmình ở trong ngôi biệt thự nàymột thời gian khá dài, nhưng đây làlần đầu tiên cô cảmthấy sợ hãi. GiảnDao quay người đi xuống. Ai ngờ vừa đến chiếu nghỉcầu thang,cô liền nghethấy tiếng bướcchân không nhanh không chậmở trên tầng hai. GiảnDao nắmchặt tay vịn cầu thang, đứng yênmộtchỗ bất động. Trong đêmtốimưato gió lớn, tiếng bướcchân của người đó thấp thoáng, như có như không. Đột nhiênmột tiếng “cạch” vang lên,cánh cửasắtmở ra, một người đàn ông cao lớn đira ngoài. Xung quanh tốimờmờ, GiảnDao không nhìn rõ diệnmạo của người đàn ông đó, nhưng dáng ngườianh rấtcao, ít nhấtmộtmét támlăm. Cô có cảm giác người đàn ông cao lớn thẳng tắp nhưng không cường tráng vạmvỡmà hơi gầy. Mặc dù trờitối nhưngGiảnDao vẫn lờmờ nhận ra,anhmặcáo choàng tắmmàu trắng. Thảo nào vừarồicô gọito mà không có ngườitrảlời. Nhìn thấy người đàn ông, tráitimGiảnDao lập tức quay về vịtrícũ. Bởi vì đã quen vớitính tình kỳ quặccủachủ nhân ngôi biệt thự nên vào thời khắc này, khianh xuất hiện từ đằng sau cánh cửasắt, GiảnDao cũng không cảmthấy quá bất ngờ. Người đàn ông dừng lại ở đầu cầu thang vài giây,anh tựa hồ liếccô mộtcáirồisải bước dài, đi xuống cầu thang. GiảnDao:“Bạctiên sinh?” “Ừ.”Anh đáp khẽ một tiếng,âmthanh như bật ratừ mũi. Lúc này, Bạc CậnNgôn đã nhanh chóng xuống gần chỗ GiảnDao. Cáchmấy bậcthang, thân hình cao lớn củaanh như một bứctường. Chiếu nghỉcầu thang chật hẹp, GiảnDao vô ý thứclùilại phíasaumột bước, nhường lốicho anh. Cô cất giọng khách sáo,ẩn hiện ý cười:“Bạctiên sinh,anh có đèn pin..” Bạc CậnNgôn đã đi qua ngườiGiảnDao. Anh giống như không nhìn thấy cô, đithẳng xuống tầng dướimà không dừng bước. GiảnDao vẫn còn ngây người. Cô lờmờ thấyBạc CậnNgôn đi xuyên qua phòng khách,chuẩn bị vào nhà bếp. Cô nhanh chóng xuống đi xuống tầng một:“Bạctiên sinh?” “Không có.”Bạc CậnNgôn không quay đầu. Tuy chỉ haitừ ngắn ngủi, nhưngGiảnDao vẫn kịp nhận ra, giọng nóianh vô cùng trầmấmdễ nghe.


“Có cách nào sửa điện không?”GiảnDao hỏimộtcâumang tính thămdò. Mặc dù không hiểu về nguồn điện, nhưng cô biết ngôi biệt thự này nằmở vị trí hẻo lánh, rấtcó khả năng đượccung cấp điện độclập. Nếu bịcháy cầu chì gì đó thìchắccó thểsửachữa. Lần này, Bạc CậnNgôn dừng bước, quay người về phía GiảnDao. Anh trầmtư vài giâymớitrảlời:“Xuất phát từ trạng tháimất điện,có thểsuy đoán, phụ tảicủa mạng lưới điện khu vực gần đây quálớn nênmáy biến áp bịcháy. Muốn sửachữacần phải đóng công tắc nguồn điện, mở nắp máy biến áp, tìmkiếmbộ phận bịcháy, thay linh kiệnmới.” Bạc CậnNgôn nóimột lèo rất nhanh vàtrôichảy. GiảnDao không thể không chú ý, giọng nóicủaanh trầmthấp, dày dặnmàrõ ràng, tựa hồ âmthấp du dương củatiếng đàn piano. Trong lòngGiảnDao bỗng dưng vui vui. Cô vừa địnhmởmiệng, liền nghethấy âmthanh ôn hòa và dễ nghecủa Bạc CậnNgôn:“Nhưng tôi không biết sửa. Tôirất bận,cô cứ tự nhiên, nhưng đừng làmphiền tôi. Tạmbiệt.” Nói xong anh liền quay người đi xuyên qua nhà bếp, vào hành lang hẹp và dài. Hình bóng anh biếnmất trong đêmtối. Hành lang đó thông sang haicăn phòng khóatráicửa. GiảnDao đứng yên tạichỗ, không đitheo Bạc CậnNgôn. Cô hoàn toàn không ngờ, lần đầu gặp Bạc CậnNgôn lạitrong hoàn cảnh này. Cô làmviệc ở nhàanh, bây giờmưato gió lớn, sấmchớp đùng đùng đồng thờimất điện, vậymàanh bỏ mặccô mộtmình ở phòng khách? Hếtchương 4 Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 5 GiảnDao ngồi ở ghếsofa, sau đó cô ngả đầu xuống ghế, định chợp mắtmột lúc. Nhưngmới nằmvài phút, GiảnDao cảmthấy chân tay lạnh toát, ngườicũng rét run. Thếlàcô đứng dậy đitìmBạc CậnNgôn. Ngoàitrờimưarơi xối xả, sấmchớp đì đùng. Hành lang dài và hẹp tối omcàng trở nên âmu lạnh lẽo. Đi đến tận cùng hành lang, GiảnDao lạimột lần nữachứng kiến cảnh tượng bất ngờ. Nơi đó có ánh sáng. Ánh sángmàu trắngmông lung lọt qua khe haicánh cửara ngoài, giống như đằng sau cánh cửalà một thế giới khác. Bên trong quả nhiên có thiết bịchiếu sáng khẩn cấp. GiảnDao trầmmặctrong giây lát, tiến lên gõ cửa. Cô gõ một lúc,cánh cửatrước mặt đột nhiênmở toang. Đập vào mắt GiảnDao đầu tiên là bóng đèn tuýp sáng trắng trên trần nhà. Ánh sáng chóilòa khiến cô hoa mắt, sau đó cô nhìn thứ gìcũng xuất hiện đomđómmang hình dạng bóng đèn. Tiếp theo, GiảnDao nhìn thấymột người đàn ông cao lớn đứng ở cửa phòng,che khuất tầmmắtcủacô. GiảnDao chớp mắt, muốn nhìn rõ người đàn ông. Nhưng anh đã mởmiệng, nóirất nhanh:“Có chuyện gì?” GiảnDao nhắmmắt lạimởmắt, miễn cưỡng thấy hình bóng người đàn ông đứng ngượcsáng, gươngmặtmơ hồ. Anh đeo khẩu trangmàu trắng rất lớn, chỉ đểlộ đôimắt. “Tôirất lạnh,cần thêmquần áo.”GiảnDao nói nhỏ. Người đàn ông imlặng vài giâymớitrảlời:“Tôi không thích người khác mặc đồ củatôi.” GiảnDao hết nói nổi.


Sau đó, người đàn ông đột nhiên lùilại phíasaumột bước, điềmnhiên đóng cửa phòng ngay trước mặtcô. Thế giớicủa GiảnDao lạirơi vào bóng tối. Vào giây phútcánh cửa khép lại,cô nhìn thấy bàn tay của người đàn ông đặt bênmép cửa. Anh đeo găng tay cao su dùng trong y tế,cô còn bắt gặp mấy cái giásắt rấtcao sau lưng anh. Trên giá xếp từng cái hộp tròn. Không biết trong hộp đựng thứ gì, đều làthứ hỗn độn cuộn vào nhau. GiảnDao quay về phòng khách, mộtmình ngồitrong bóng tốimấy phút. Sau đó cô đứng dậy đi vào nhà bếp. GiảnDao bật bếp ga,cô đứng bên ngọn lửasưởi haitay. Vừa ngẩng đầu,cô liền nhìn thấy chairượu ngonmàcô tặngBạc CậnNgôn trên tủ bếp. GiảnDao không do dự lấy chairượu xuống,cô tần ngần vài giây rồi ngửa đầu uốngmấy hớp. Bố ruột và bố dượng đều thích uống rượu nên cô cũng bị ảnh hưởng. Chút rượu này chẳng là gì đối vớicô. Lồng ngực nóng rực,cảmgiác khá hơn nhiều,chỉlà bụng hơi đói, GiảnDao bắt đầu tìmđồ ăn trong nhà bếp. Nhưng tấtcảcáctủ bếp đều trống không, đến tủ lạnh cũng chẳng có thứ gì, bao gồmcả hoa quả. GiảnDao lạimở phòng đông lạnh. Lần này cô có thu hoạch, trong đó chứarất nhiều cá, từng tầng từng tầng xếp ngay ngắn thẳng hàng. Đều làcá do cô câu được. Tuy bịmất điện nhưng vì bây giờ là mùa đông, phòng đông lạnh vẫn giữ nhiệt độ rất thấp. GiảnDao lấy con cáto nhất, némlên cáithớt trên bệ bếp. Mặc dù chỉcó ánh sáng từ máy điện thoại và ngọn lửatrên bếp ga, GiảnDao gần như phảilầnmò trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể nấumón ăn đơn giản. Món thịtcátháilát trần nhanh chóng làmxong. GiảnDao để đĩacátrên bàn, bắt đầu dọn dẹp bệ bếp theo thói quen. Ai ngờ lúc dọn dẹp xong vừa quay người,cô liền phát hiện bàn ăn trống không. GiảnDao hơi đờ người. Cô ngoảnh đầu liền bắt gặp một hình bóng cao lớnmàu trắng đang đứng ởmột đầu bàn, trên tay cầmđĩathứcăn củacô. Một tiếng cạch nhẹ vang lên,anh đặt đĩacá xuống bàn. “Rất khó ăn.”Giọng nói người đàn ông trầmthấp dễ nghe:“Thịtchín quá, bỏ muối quá nhiều.” Nỗi bựctứctích tụ trong lòngmà GiảnDao cố gắng đè nén bùng phátsau câu nóicủa người đàn ông. Cô nghiêmmặt đi đến bên người đàn ông, kéo đĩacá về phía mình. Sau đó,cô nóirành rọt từng từ một:“Tôicó mờianh ăn không?” Nói xong, GiảnDao ngồi xuống ghế,cầmđôi đũatrầmmặcăn đồ. Bạc CậnNgôn không lên tiếng,cũng không nhúc nhích. Anh đứng yên tạichỗ, giốngmộtcáicây yên tĩnhmàu trắng. Bên ngoàicửasổ mưa gió điên cuồng, trong nhàcàng trở nên tĩnhmịch. Ngọn lửatrên bếp phát tiếng động nhẹ,cũng có thể nghethấy rõ ràng. Đột nhiên, thân hình người đàn ông lay động,anh bước về phíacô. GiảnDao vẫn cúi đầu,coianh không tồn tại. Khóe mắtcô nhìn thấy anh vắtmộtcáiáo khoác đàn ông lên thành chiếc ghế bên cạnh. GiảnDao hơi ngạc nhiên nhưng vẫn khôngmởmiệng. Lúc này, Bạc CậnNgôn đã quay người, đi vòng qua bàn ăn tới bệ bếp. GiảnDao lặng lẽ nhìn anh xắn tay áo, rửasạch haitay dưới vòi nước. Sau đó,anh đứng trướccáithớt, bắt đầu tháithịtcá. Bạc CậnNgôn tháithứcăn không hề phát ratiếng động. GiảnDao lờmờ nhìn thấy anh xếp từng látcá ngay ngắn đẹp đẽ vào đĩa. Anh tựa hồ trầmtư vài giâymớiliên tụcthảcá vào nồi, rồi nhanh chóng vớt ra ngoài. Động táccủaanh rất tao nhã vàthành thạo. GiảnDao lạimột lần nữa nhìn thấy bàn tay anh. Vừarồilúc Bạc CậnNgôn đặtáo khoác xuống ghế, GiảnDao đãchú ý, bàn tay trắng trẻo thon dài, không gầy trơ xương như GiảnHuyênmô tả. Cuốicùng, Bạc CậnNgôn cũng dừng động tác. Anh cầmđĩacá, nhìn chămchú trong giây lát rồi quay người, đặt đĩacá nóng hổi đến trước mặt Giản Dao. “Đâymớilà món cátháilát trần.” GiảnDao ngẩng đầu nhìn anh. Anh bận rộnmột hồi, đểlàmmón cácho cô ăn, nhằmmục đích chứngminh xemai nấu giỏi hơn?


Bạc CậnNgôn đứng rất gần. GiảnDao nhìn thấy gươngmặtanh. Lần này anh không đeo khẩu trang, mà đeo mộtcặp kính trông có vẻ phứctạp. Chiếc kính lớn che khuất nửa gươngmặtanh, mắt kính phát raánh sángmàu đỏ mờmờ. Kính nhìn ban đêm? Nhàanh không có đèn pin, là bởi vìanh đeo kính nhìn ban đêm? Người đàn ông đểlộ sốngmũithẳng tắp, bờmôimỏng hơi nhếch lên, đường nét gươngmặt trông rất bình thường,cân đối, không phải“nhăn nheo chảy xệ” như GiảnHuyên nhận xét. GiảnDao vẫn không để ý đếnBạc CậnNgôn,cô cúi đầu tiếp tụcăn cácủa mình. Vài giây sau,cô thấyBạc CậnNgôn đứng thẳng người,anh chẳng nóimột lời, quay người đilên cầu thang. Thân hìnhmàu trắng cao lớn nhanh chóng biếnmất trong bóng tối. Tầngmộtchỉcòn lạimộtmìnhGiảnDao. Sau đó,cô cầmchiếcáo khoác đàn ông trên thành ghế, trông nó hơi quenmắt. GiảnDao lập tức nhớ ra, đây chính làáo khoác Phó Tử Ngộ treo trên mắcáo hômcô đến đây phỏng vấn. Lúc bấy giờ,anh tacòn rút điện thoại di động từ túiáo. Thìralà vậy. GiảnDao bấtchợt nhớ đến câu nóicủa Phó Tử Ngộ. Anh ta nóitính cách của Bạc CậnNgôn tương đốilập dị nên chẳng có lấymột người bạn. Vì vậy, kỳ thực Bạc CậnNgôn gặp khó khăn vàtrở ngạitrong việc giao tiếp với người khác? Nghĩ đến đây, nỗi bựctứctrong lòngGiảnDao tan biến. Cô lạicầmđũa, gắp miếng cá nhỏ nhất, ở dướicùng trong đĩa do Bạc CậnNgôn nấu. Sau đó, cô xê dịchmiếng cá khác để xóa dấu vết. Thịtcá vừa vào miệng, GiảnDao sửng sốt ngay tứcthì. *** GiảnDao bị đánh thức bởitiếng va đập loảng xoảng. Cô từ ghếsofa ngồi dậy, ngẩng đầu quan sát, hóara gió lốc khiến haicánh cửasổ ở phíatây phòng khách đập thình thịch vào song cửa. Sắctrời vẫn tối đen, tiếngmưa dường như nhỏ hơnmộtchút, nhưng gió càng lớn hơn, thổi ù ù giống tiếng dãthú gầmgào bên ngoài ngôi nhà. GiảnDao sợ bị vỡ kính, lập tức đứng dậy đi về bên đó. Lúccô đến gần cửasổ, trên cầu thang xuất hiệnmột bóng người. Bạc CậnNgôn đang từ từ đi xuống tầngmột. Có lẽanh cũng nghethấy tiếng động vừarồi. Gươngmặtanh chìmtrong bóng tối nênGiảnDao không nhìn rõ,chỉcó đôimắtcủaanh lập lòeánh sángmàu đỏ. GiảnDao không để ý đếnBạc CậnNgôn. Cô túmmộtcánh cửa kính,cố gắng kéo vào, đóng chốtmặccho gió lớn thổi vào mặt. Nhưng vừa định thò tay kéo cánh cửacòn lại, mộtcơn gió cựclớn từ bên ngoàiập đến, bầu trờilóetiachớp sáng rực,cánh cửa kính trước mắt đập mạnh vào song sắt. Theo phản xạcó điều kiện, GiảnDao lập tức quay người, đồng thời giơ haitay ômđầu. Cổ tay tráicủacô đột nhiên bịtúmchặt,cô bịmột lực kéo sang một bên. Cùng lúc đó, sau lưng cô vang lên tiếng “choang”cựclớn, tiếp theo làtiếng kính vỡ loảng xoảng… GiảnDao giậtmình, lập tức quay người,cánh cửasổ trước mắtcô chỉcòn lại viền thủy tinh vỡ sắc nhọn. Nhờ ánh chớp chóilòa, GiảnDao nhìn thấy nền nhà đầymảnh thủy tinh vỡ. Tình huống vừarồi quá nguy hiểm. Cô lại quay đầu, đối diệnBạc CậnNgôn. Anh vẫn đeo cặp kính nhìn ban đêmcỡ lớn. Chỉlà ở khoảng cách gần, GiảnDao ngửithấymộtmùi xalạ nhàn nhạt tỏaratừ ngườianh. Trong khi đó,cổ tay cô vẫn bịanh nắmchặt. “Cámơn.”GiảnDao định rút tay về nhưng không thể nhúc nhích. Ở giây tiếp theo, Bạc CậnNgôn đột nhiên cúi xuống, giang tay ômlưng và đầu gốicủa cô, bếcô lên. GiảnDao kinh ngạc:“Anh làmgì vậy?” CậnBạc Ngôn cúi xuống nhìn cô:“Tôi không cho rằng cô có thể đi qua đống thủy tinh vỡ quay về ghếsofatrong tình trạng không đeo kính nhìn ban đêm. Nhất là phản ứng thân thểcô khôngmấy nhanh nhạy.” GiảnDao imlặng. Bạc CậnNgôn sải bước dài, đi về phía ghếsofa. Thân hình anh cao lớn, GiảnDao ở trong lòng anh có cảmgiáclắclư như muốn rơi xuống. Hơn nữa bởi vìáp sát vòmngựccủaanh, mùi hương nhàn nhạt trên thân thể người đàn ông càng trở nên rõ ràng.


GiảnDao chưatừng tiếp xúcthânmật với đàn ông như vậy bao giờ,cô rất không thoảimái. NhưngBạc CậnNgôn nói đúng,cô chỉcó thể để mặcanh bếcô. Bạc CậnNgôn nhanh chóng bế GiảnDao về bên ghếsofa, nhẹ nhàng đặtcô xuống. Tuy lời nóicủaanh vừarồi hơi khó nghe, nhưng vìanh cứu cô,cô mởmiệng:“Cámơn anh.” Bạc CậnNgôn đứng thẳng người. Trong đêmtối,cô không nhìn rõ vẻ mặtanh. Anh trầmmặctrong giây lát rồi quay người đi vào nhà bếp. Bạc CậnNgôn ở trong nhà bếp một lát, sau đó đira ngoài. “Tôitin cô đãcó kết luận rồi.” Vài giây sau, GiảnDao mớicó phản ứng,anh đang nhắc đếnmón cá. Nhưng rõ ràng cô chỉ động đũa mộtchút ở lớp dướicùng. Sao anh nhìn racô đã ăn đĩacácủaanh? GiảnDao không hề bốirối, thản nhiên trảlời:“Tôithừa nhận, món cácủaanh ngon hơn củatôi. Nhưng lờianh nóitrước đó thật khó nghe.” Bạc CậnNgôn không có bấtcứ phản ứng nào trướclời phê bình củacô. Anh chỉ nói khẽ:“Chúc ngủ ngon.”Lần nàyGiảnDao nghera, ngữ điệu của anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt. GiảnDao có thể khẳng định, ý cười này là bởi vìthắng lợicủa món cá. Bạc CậnNgôn quay người đilên tầng haitrong nháymắt. *** Lúc GiảnDao tỉnh dậy, trời đãtờmờ sáng, mưa không biết ngừng rơitừ lúc nào. Cô đứng dậy, hít thở không khítrong lành và giálạnh của buổisáng sớm. Căn phòng vẫn trống trải vàtĩnhmịch như mỗi ngày, tầng trên vẫn không có động tĩnh. Nghĩ đến chuyện xảy ratối qua, GiảnDao có ảo giác dường như cáchmấy đời. Cô gấp áo khoáccủa Phó Tử Ngộ đặt xuống ghếsofa, quét dọn sạch sẽ kính vỡ trong phòng kháchmới về nhà. Thờitiết giálạnh, trên đường rất ít người qualại. Đêmqua GiảnDao mớichỉchợp mắt vàitiếng đồng hồ nên toàn thân lờ đàlờ đờ. Cô không vềcăn hộ tập thểcảnh sát, mà về nhàcủa mẹ và bố dượng, để bọn họ khỏilo lắng. Bố dượngGiảnDao làmviệc ở cơ quan nhà nước, sống trong căn hộ tập thểcủacơ quan. GiảnDao không gọi điện về nhà,chỉ nhắn tin báo bình an, để cả nhà khỏi dậy sớmđón cô. Cô mộtmình đi dọctheo lối vào khu tập thể, đột nhiên nhìn thấymấy người bảo vệ quen đang vội vàng đi ngượclại ở phía trước. Trong lúc đi ngang qua bọn họ, GiảnDao lờmờ nghethấy bọn họ nóichuyện, ngữ khísốt ruột và phẫn nộ. “Chắcchắn là hắn, tên quái nhân đó.” “Đúng, thằng đó nhất định làtội phạmbắtcóctrẻem.” “Chúng ta không thểchờ đợi.” … Nghe đến haitừ “bắtcóc”, GiảnDao giậtmình. Cô liền nhớ đến vụ ánmất tíchmà LýHuânNhiên nhắctớithời gian trước. Lúc này, mấy người bảo vệ đã nhẩy lên chiếc xecóc đỗ ngoàicổng, nổ máy đimất. GiảnDao lập tức gọi điện cho LýHuânNhiên. Tuy không rõ xảy rachuyện gì, nhưng cô cảmthấy sự việc này có khả năng liên quan đến vụ ánmất tích. Tuy nhiên, điện thoạicủa LýHuânNhiên không có tín hiệu. GiảnDao nhớmấy ngày trước hình như anh nóisẽ đi về vùng quê điều tra vụ án, nơi đó sóng điện thoạirất kém. Mãi vẫn không gọi được, GiảnDao đành leo lên tầng về nhàtrước. Nghe GiảnHuyên nói, GiảnDao mới biết,con traicủa một ông bảo vệ mớitừ quêrathành phố chơi bịmất tích từ ngày hômqua, đến giờ vẫn chưatrở về. Cụ thểthế nào, GiảnHuyên cũng không rõ. “Emnghe nói đã báo công an rồi.”GiảnHuyên cho biết:“Nhưngmất tích chưa đến 48 giờ đồng hồ, đồn công an sẽ không lập án.” GiảnDao gật đầu, lại gọi điện cho LýHuânNhiên nhưng vẫn không thông. Cô về phòng đi ngủ. Lúc GiảnDao tỉnh dậy đãlà buổitrưa. Mây đen tan biến, bầu trờitrong veo xán lạn.


GiảnDao ănmộtchút đồ,cầmtúi xách chuẩn bịra ngoài. GiảnHuyên không khỏi ngạc nhiên:“Hômnay chị vẫn đi ngôi biệt thự? Chẳng phải buổisáng chịmớitừ đó trở về hay sao?” GiảnDao đáp:“Công việccủachịcònmộtchút nữalà hoàn thành. Hômnay chị kết thúccho xong, kểtừ ngàymaichị không cần đi nữa. Cũng vừa vặn đếnTết rồi.”Ngừng vài giây,cô nóitiếp:“Tối quachị đã gặp Bạc CậnNgôn.” “Vậy sao?”GiảnHuyên tỏ racó hứng thú:“Anh ta đáng sợ lắmphải không?” GiảnDao ngẫmnghĩ,cô chỉthở dàimột tiếngmà không trảlời. Sau khi kể vớiemgáichuyện xảy ratối qua, GiảnDao liền ra khỏi nhà, đi đặt dấu chấmhết hoàn hảo cho công việc kéo dài hơn haimươi ngày qua. Quan hệ giữacô và Bạc CậnNgôn cũng chấmdứt từ đây. Sau đó, ngày tháng sẽtiếp tụctrôi quatrong yên bình. Kết thúc kỳ nghỉ đông,cô sẽ quay lạithành phố B, đithựctập ở đơn vị đã ký hợp đồng. Cô đi làm, kiếmmột người bạn trai, rồi kết hôn, sinh con. Tuy nhiên, GiảnDao không thể ngờ,chính là buổitrưa ngày hômnay, trong ngôi biệt thự trên sườn núisẽ xảy ra mộtsự việcchấn động. Và kểtừ hôm nay trở đi,cuộcsống củacô không còn yên bình. Cuộc đờimàcô lên kế hoạch từ trướcsẽ dần chệch khỏi đường ray, đitheo phương hướng kỳ lạ hoàn toànmới. Hếtchương 5 PS:Khổ thân bạnBạc, bịcoilà quái nhân bắtcóctrẻcon :D Mọi ngườithử đoán xemngôi biệt thự sẽ xảy rasự kiện gì? Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 6 Bầu trờisau cơnmưa mộtmàu xanh lamtrong vắt. Lối đi nhỏ trong khu rừng vô cùng tĩnhmịch, từng phiến lá vẫn còn đọng giọt nước, lấp lánh dướiánh mặt trời. GiảnDao chậmrãi bước đi. Xung quanh đâu đâu cũngmộtmàu sắctươimới, tâmtrạng cô cũng trở nên êmdịu và yên bình. Lát nữa,cô sẽtừ biệt Bạc CậnNgôn. Bắtchước“thuyết yêu quái gặp mùa xuân”của GiảnHuyên,chắccô cũng nên chúc phúc quái nhân. Ngôi biệt thự vẫn lặng lẽ đứng giữa mộtmàu xanh củarừng núi như thường lệ. Ánh sáng dường như ngưng đọng tại nơi này. GiảnDao nhẹ nhàng tiến lại gần. Còn cách hơnmườimét,cô bất giác ngẩn người và dừng bước. Cửa ngôi biệt thự mở toang. Bình thường lúc GiảnDao đến đây,cánh cửathường khép hờ, người ở bên ngoài không nhận racửa mở. Có lúccửa đóng chặt,cô phải gõ vàitiếng, cánh cửa mớitự độngmở ra,có lẽ do Bạc CậnNgôn trên tầng haimở cho cô. Chưa bao giờGiảnDao gặp tình trạng cửa mở toang như lúc này. Cô lạitiến lên vài bước. Trong phòng khách nhấp nhô bóng người, lờmờ có tiếng nóichuyện. Tình huống chưatừng thấy bao giờ. GiảnDao đứng yênmộtchỗ bất động, dõimắt vào trong nhà,chămchú lắng nghe. Đúng lúc này,có người ngoảnh đầu nhìn ra ngoài:“Ai đấy? A…là cháu!” Tiếp theo có mấy ngườitừ trong ngôi biệt thự đira. GiảnDao không khỏisửng sốt, đây chínhmà mấy người bảo vệ ở khu tập thểsáng nay. GiảnDao thường xuyên ra vào khu tập thể nên đámbảo vệ dù không biết tên cũng nhận racô. Trong số đó có một người bảo vệlâu năm, ông ta gọicô: “GiảnDao? Sao cháu lại đến đây?” GiảnDao hơi ngẩn người khi bắt gặp thần sắccăng thẳng của bọn họ, trong taymấy ngườicòn cầmgậy gỗ. Cô trảlời qualoa:“Cháu đến xemthế nào…


Sao cácchú lại ở đây? Đãtìmthấy con traiLão Tiếu chưa?” “Lão Tiếu”màcô nhắctớichính là người bảo vệ bịmấtcon trai. Tấtcả đều imlặng. Một ngườitrảlời:“Vẫn chưatìmthấy. Quái nhân sống ở đây chưathấy về nhà.” GiảnDao vừa định hỏitiếp, người bảo vệlâu nămđột nhiên haimắtsáng rực:“Cháu đến đây để giúp chúng tôi? Thếthìtốt quá.” GiảnDao kiên định gật đầu:“Chỉcần có thể giúp đỡ,cháu nhất định sẽ giúp.” Sở dĩ người bảo vệlâu nămnghĩ như vậy, là vìlần này đứatrẻ mất tích, rất nhiều thanh niên trong khu tập thểcũng thamgiatìmkiếm. GiảnDao bình thường đối xử vớiaicũng hòa nhãthân thiện nên ông ta nghĩcô nghetinmới vội đến nơi này. Ông tacũng biết GiảnDao thân quen với ngườicủacục cảnh sát, hình như có bạn trailàmcảnh sát hình sự. Do đó, nếu cô chịu giúp đỡ, đương nhiên là quátốt. Các bảo vệ mỗi ngườimộtcâu kểrõ mọichuyện vớiGiảnDao. Nghe xong, trong lòng cô lạnh toát. Hóara đứatrẻ mất tích từ trưa hômqua, người nhà và bạn bè đều tìmmột lượt những nơicậu bécó thể xuất hiện nhưng không thấy tung tích. Manhmối duy nhất là một ông chủ quán bán đồ lặt vặt ở gần bến xe nhìn thấy đứatrẻ buổisáng chơimáy điện tử của quán. Lúc bấy giờ,“quái nhân”cũng xuất hiện,còn nóichuyện vớicậu bé. GiảnDao hỏi:“Ông chủ quán sao có thể nhận ra người nóichuyện vớicậu béchính làchủ nhân của ngôi biệt thự này? Bọn họ quen biết nhau à?” Một bảo vệtrảlời:“Giản tiểu thư không nghe nói hay sao? Rất nhiều người biết“quái nhân”thường lượn lờ trong thành phố. Hắnmặcáo gió, đeo khẩu trang che kínmặt, bộ dạng rấtcổ quái. Hắn còn nói những lời kỳ quặc vớimọi người, hắnmộtmình sống trên núi, mọi người đều nói hắn bịthần kinh. Hắn nhất định là kẻ bắtcóctrẻem.” GiảnDao ngẩn người. Cô đúng là không biết vụ này, bởi kỳ nghỉ đông cô mới về đây. Một người bảo vệ phụ họa:“Chúng tôi đã nóirõ tình hình vớicảnh sát, bọn họ sẽ nhanh chóng tới đây.” GiảnDao cùng đámbảo vệ đi vào trong nhà. Phòng khách vẫn không có gì khác biệt. Bảy támngười bảo vệ đứng hoặc ngồi, tảnmát khắp gian phòng. Đầu cầu thang lên tầng haicó hai bảo vệ đứng gác, hành lang thông racăn phòng bímậtcũng xuất hiện hai ngườicanh giữ. Một người bảo vệtuổitrung niên ngồi ở ghếsofa. Viềnmắt ông ta đỏ hoe, bộ dạng ủ rũ. GiảnDao nhận ra ông tachính là Lão Tiếu. Cô lại ngẩng đầu, dõimắt vềcầu thang vắng lặng. Khicác bảo vệ kết luận chủ nhân của ngôi biệt thự này bắtcóctrẻem, phản ứng đầu tiên của Giản Dao là không thể. Cô luôn cho rằng anh là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám. Nhưng họ nóianh trò chuyện với đứatrẻ. Đúng lúc này, máy di động của GiảnDao đổ chuông, làsố điện thoại xalạ. Cô đisangmột bên bắtmáy:“Xin chào,ai đấy ạ?” Giọng đàn ông ở đầu kia điện thoại vô cùng trầmthấp, phalẫn âmmũi khàn khànmàtối qua không thấy. Anh tựa hồ vừa mới ngủ dậy:“Xin hãy chuyển lờitới bọn họ,cút khỏi nhàtôi ngay. Cámơn.”Ngữ khícủaanh vô cùng bình thản, giống như anh nhờ cô truyền đạtmộtcâu nói bình thường. GiảnDao nắmchặt điện thoại, lạimột lần nữa đưa mắt về phíacầu thang trống không. Phó Tử Ngộ có sơ yếu lý lịch của GiảnDao, vì vậyBạc CậnNgôn biếtsố điện thoạicủacô. Vào thời điểmnày,chắcanh đang ở trên tầng hai. GiảnDao liếc qua đámbảo vệcách đó không xa,cô hạthấp giọng:“Bạctiên sinh. Bọn họ có một việcrất quan trọngmuốn hỏianh,anh có thể xuống dưới này nóichuyện với bọn họ?” Bạc CậnNgôn cười khẽ một tiếng:“Nếumỗi ngườimuốn gặp tôi đều đượctoại nguyện, vậy thì bây giờ tôi đãchết rồi.” GiảnDao trònmắt, lại ngheanh nóitiếp:“Chết vìmệt.” GiảnDao trầmmặctrong giây látmớilên tiếng:“Nếu anh đã khôngmuốn thìanh hãy tự mình nói với bọn họ. Tôisẽ không giúp anh chuyển bấtcứ lời nào.” Ngữ khícủacô tương đốicứng rắn. Bạc CậnNgôn lặng thinh. GiảnDao tưởng anh sẽtức giận hoặctiếp tụcchâmbiếm. Ai ngờ anh đột nhiên nói:“Đượcthôi,cô hãy nói với bọn họ, thứ bọn họ cần tìmở trong hai căn phòng dướitầngmột. Chìa khóa nằmở góctrong cùng củatủ thứ batrong nhà bếp.”Ngữ điệu củaanh đặc biệt ôn hòa, nói xong anh liền cúp điện thoại.


GiảnDao nghi hoặc đi vào nhà bếp, quả nhiên tìmthấy chìa khóa. Cô quay về phòng khách, nói vớicác bảo vệ:“Vừarồicháu chưa nói vớicácchú,cháu có quan hệcông việc vớiBạc CậnNgôn sống ở đây. Nhưng cháu cũng chẳng hiểu gì vềanh ta. Cháu vừa gọi điện cho anh ta.” Lạimột lần nữa đi đến trướccửa haicăn phòng bímật đó, timGiảnDao tựa hồ sắp nhảy ra khỏilồng ngực. Rốtcuộc Bạc CậnNgôn định cho mọi người nhìn thấy thứ gì? Thái độ củaanh hợp tác mộtcách kỳ lạ, ngữ khícủaanh có vẻ không bình thường. Một người bảo vệtừ từ đẩy cửa. Trong phòng tốimờmờ, mấy cái giásắtcao sừng sững. Những thứ trong đống lọ hiện ratrước mắtmọi người. Vào giây phút này, tấtcả mọi người đều đứng yên ở cửa phòng, không ailên tiếng. Vừa ngẩngmặt, GiảnDao liền nhìn thấy cái bình thủy tinh đầu tiên trên giásắt. Giữa dung dịchmàu đục nổilênmột…con ngươi. Tròngmắtmàu trắng, đồng tử lờ đờ, màu sắcsống động, tựa hồ đang quan sátcô. GiảnDao lập tứccụp mimắt. Nhưng dù chỉliếc qua,cô cũng đã nhận ra dãy lọ nằmtrên giá ngâmtoànmiệng, răng, bàn tay, quảtim, bộ phận sinh dục đàn ông… Một người bảo vệ kêu thất thanh:“Giết người phanh thây! Giết người phanh thây!”Nói xong,anh taliền quay người bỏ chạy. Những người bảo vệ khác cũng biến sắc mặt, bắt đầu lùilại phíasau. Lão Tiếumặtmũi xámngoét, ngây ra như phỗng. Hai người bảo vệ kéo ông tara ngoài:“Chúng tara ngoài trước! Hãy phong tỏa nơi này,cảnh sátsắp đến ngay bây giờ! Mau báo cảnh sát!” Đằng sau vang lên tiếng bướcchân dồn dập vàtiếng ngườilao xao. Nhịp timGiảnDao đã không ổn định, một luồng khílạnh toát từ từ lan tỏa khắp tứ chi vàthân thểcô. Cô cũng quay người, nhanh chóng đira ngoài. Nhưngmới đi vài bước,cô đột ngột dừng lại. Trên hành lang dài và hẹp phíatrước, đámbảo vệ đã không thấy bóng dáng. GiảnDao đứng yên tạichỗ vài giây rồi quay người, mộtmình đi vào căn phòng bímật. Cảnh vật trước mắt yên tĩnh đáng sợ. GiảnDao cố gắng không nhìn những thứ trong đống lọ, màánhmắtcô từ từ dichuyển xuống bên dướimộtcáilọ. Nơi đó dánmột tờ giấy đã ố vàng. Lúc mới vào phòng,cô đã phát hiện hình như mỗimộtcáilọ đều dán tờ giấy tương tự. GiảnDao đọc hàng chữ viết trên đó. Là hàng chữ ghichú bằng tiếngAnh: Số ký hiệu: 042 Nội dung:Nhãn cầu trái Giớitính:Nữ Tuổitác: 27 Nguyên nhân cáichết:Tai nạn ô tô, mất nhiềumáu Thời gian qua đời: ngày 15 tháng 8 năm2007 Quyên tặng bệnh viện:Bệnh viện quốclập bangOhio. Trên tờ giấy còn có con dấu của bệnh viện đã bịmờ. Đây làtiêu bản bộ phận thân thểcon người dùng để nghiên cứu khoa học. GiảnDao thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc này,cô lờmờ nghethấy tiếng còi hụ cảnh sát ở bên ngoài ngôi biệt thự. GiảnDao vội vàng rời khỏicăn phòng. Vừachạy ra ngoàicổng ngôi biệt thự, GiảnDao nhìn thấy đámbảo vệ vây quanh hai ngườicảnh sát khu vực. Bọn họ chỉtay về phía ngôi biệt thự, nói lớn tiếng điều gì đó. Đồng thời,cánh cửasau lưng cô tự động đóng sập vào. GiảnDao quay đầu nhìn cánh cửa kép chặt. Bạc CậnNgôn dụmọi ngườitới phòng chứatiêu bản, nhằmmục đích dọa bọn họ để bọn họ sợ chạymất. Bây giờ đãlà buổichiều,ánhmặt trờirựcrỡ chiếu xuống khu rừng núi. Ngôi biệt thự sừng sững trong ánh nắng, tựa hồ không có chuyện gì xảy ra. GiảnDao kểlạisự việc với hai ngườicảnh sát khu vực vừa đến. Nghecô nóithứ trong căn phòng bímậtchỉlàtiêu bản, đámbảo vệrất bất ngờ, nhưng bọn họ vẫn khẳng địnhBạc CậnNgôn có liên quan đến vụ án.


Hai ngườicảnh sát quyết định vào nhàtìmhiểu. GiảnDao và những người khác đứng phíasau chờ đợi. Hai ngườicảnh sát đứng ngoài vừa gõ cửa vừa gọilớn tiếng. Trong nhà vẫn không có phản ứng. Đámbảo vệ bàn tán xôn xao, bọn họ càng cảmthấy Bạc CậnNgôn có tật giậtmình nênmới không chịumở cửa. GiảnDao đoán không ra, Bạc CậnNgôn rốtcuộc đang làmgì. Cảnh sát không thểcứ thế xông vào nhà, đành quay đầu tìmGiảnDao:“Cô có số điện thoạicủachủ nhà đúng không? Cô mau gọicho anh ta, bảo anh ta mở cửa.” GiảnDao gật đầu, gọi điện cho Bạc CậnNgôn,cô mở loa ngoài để mọi ngườicùng nghe:“Cảnh sát đang ở bên ngoài nhàanh, họ muốn tìmanh hỏi chuyện. Maumở cửa đi.” Bạc CậnNgôn imlặng vài giâymớitrảlời, giọng nóicủaanhmang âmmũi nằng nặng:“Bọn họ có mang theo lệnh khámxét hoặc bắt giữ không?” Ngườicảnh sát lắc đầu, GiảnDao trảlời:“Không.” “Vậy tạisao tôi phảimở cửa gặp họ? Tạmbiệt.”Nói xong anh liền cúp điện thoại. Hai ngườicảnh sát đưa mắt nhìn nhau, lửa bốclên đầu, một người nói:“Gọi điện thoại vềcục xin chỉthị!”Trong lòngGiảnDao cũng hơitức giận, nhưng càng tức giận, trực giáccủacô càngmãnh liệt. Anh không phảilàtội phạm, bởilàmgìcó tên tội phạmnào biểu hiện như anh? Lúc này, ởmột nơi không xalại vang lên tiếng còi hụ xecảnh sát, mọi người đều quay đầu về hướng đó. Mấy ngườicảnh sátcùngmột người đàn ông trung niên thần sắc nghiêmnghị đi nhanh về phía ngôi biệt thự. LýHuânNhiên cũng có mặt. GiảnDao nhận ra người đàn ông trung niên, đó làcụctrưởng cụccảnh sát thành phố. Tình hình trên khu vựcsườn núitrở nên phứctạp. LýHuânNhiên rất bất ngờ khi nhìn thấyGiảnDao. Anh đi đến bên cô:“Sao emlại ở đây?” GiảnDao:“Hai bacâu không thể nóirõ ràng. Sao cụctrưởng lại đến đây?” Trênmặt LýHuânNhiên ẩn hiện ý cười, đó là nụ cười hưng phấn và khó đoán. Anh nhắclạilờicô:“Hai bacâu không thể nóirõ. Cụctrưởng hômnay nghe người ở trên nói, mới biếtanh tasống ở đây. Ông ấy cứ đòi đích thân đến đây gặp anh ta.” GiảnDao cảmthấy hơi kỳ lạ,cô đangmuốn hỏirõ ràng nhưng bên kiacó người gọiLýHuânNhiên. Anh vội nói:“Emgiúp ngườicủa khu tập thể nhàem đến đây tìmđứatrẻ phải không? Anh biếtcó người báo án, nhưng họ nhầmlẫn rồi, sao anh tacó thểlàtội phạm? Lát nữachúng ta nóichuyện sau.”Nói xong anh liền chạy đi. Lần này đến lượt LýHuânNhiên gõ cửa. Mọi người đều chămchú theo dõi, nhưng kết quả vẫn không có ngườitrảlời. Đại khái hai ngườicảnh sát trước đó đã báo cáo tình hình vớicụctrưởng, GiảnDao bịcụctrưởng gọira nóichuyện. Thần sắc và ngữ khícủacụctrưởng rất ôn hòa:“TiểuGiản,cháu có điện thoạicủacậu ta? Cháu hãy gọicho cậu ta đi.” Cụctrưởng vừa dứt lời, mấy ngườicảnh sát đều quay sangGiảnDao, LýHuânNhiên càng kinh ngạc. GiảnDao chỉcòn cách gọi đi,cô mở loa ngoài để mọi ngườicùng nghe. Ai ngờ cô chưalên tiếng, Bạc CậnNgôn ở đầu kia đã mởmiệng trước, ngữ khí củaanh hơi bực bội:“Lẽ nào trí nhớ củacô không duy trì quá 24 tiếng đồng hồ? Cô quên tối quatôimấy giờmới đi ngủ? Tạisao còn gọi điện nữa.” GiảnDao định trảlời, đột nhiên phát hiệnmọi người đều nhìn cô. Đámcảnh sát đều là người nhạy bén, nhìn cô bằng ánhmắt hơi phứctạp. LýHuân Nhiên nhìn cô chằmchằm. Lúc này, GiảnDao mớicó phản ứng,cô cảmthấy hơi quẫn bách. Nói nhiều cũng vô ích,cô lập tức đithẳng vào vấn đề:“Bạc CậnNgôn,cụctrưởng cụccông an thành phố muốn gặp anh.” “Tôi không gặp.”Bạc CậnNgôn lạnh lùng trảlời. “Đểchú nóichuyện vớicậu ấy.”Cụctrưởng đứng bên cạnh đột nhiênmởmiệng, giơ tay về phía GiảnDao,cầmmáy di động. Cụctrưởng đisangmột bên, nóichuyệnmột lúc. Sau khicúp điện thoại, trênmặt ông hiện ý cười. Tiếp theo,cụctrưởng và một ngườicảnh sát nhiều tuổilại đi về ngôi biệt thự. Chỉlàlần này,cửa ngôi biệt thự tự độngmở ra, bọn họ lập tức đi vào bên trong. GiảnDao kéo tay áo LýHuânNhiên:“Rốtcuộcanh talà ngườithế nào?” LýHuânNhiên liếccô mộtcái, hỏilại:“Emcó quan hệ gì vớianh ta?” GiảnDao kể vắn tắtmột lượt:“Emlà phiên dịch củaanh ta.”


LýHuânNhiên vỗ vaicô:“Emgiỏithật đấy.”Lúc này,anhmới đưa mắt về phía ngôi biệt thự, thở dàimột tiếng rồimởmiệng:“Bạc CậnNgôn là phó giáo sư đại học Maryland ởMỹ, làchuyên giatâmlý tội phạmtrẻtuổi nhất thế giới, làcố vấn do bộ công an đặc biệtmời về, đồng thờilàcảnh đốccấp một! Hừm, thật không ngờ anh tachạy đến chỗ nhà quêcủachúng tatĩnh dưỡng!” (Cảnh đốc:tiếngAnh là"Supervisor"tức"người giámsát") Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 7 Cảnh chiều tà như tấmmànmờ che phủmặt đất, GiảnDao đứng trướccửasổ, ngước nhìn tòa nhà văn phòng cụccảnh sát đèn đómsáng trưng. Sau khicụctrưởng đi vào ngôi biệt thự,cảnh sát bảo những người khácra về. GiảnDao cũng quay về nhà mình. GiảnHuyên từ thư phòng đira,cầmmột quyển vở rất đẹp đưa đến trước mặtchị gái:“Emmuốn chữ ký của ĐạiThần.” GiảnDao quay đầu liếcemgáimộtcái:“Có cần thiết không?”Hômqua GiảnHuyên vẫn còn gọiBạc CậnNgôn là“yêu nhân”. GiảnHuyên kiên định gật đầu:“Tất nhiên cần! Emlàfans ruộtcủa phimtruyền hìnhMỹ “Tâmlý tội phạm”. Bây giờ có mộtchuyên giasờ sờ ở ngay bên cạnh em, sao emcó thể bỏ qua.”(Fans: khán giả hâmmộ) (“Tâmlý tội phạm”là TVseries nhiều kỳ “CriminalMinds” được khán giả TrungQuốc yêu thích) GiảnDao không để ý đến ánhmắtmong chờ củaemgái,cô lại quay đầu racửasổ:“Chịsẽ không đi xin chữ ký củaanh ta.” “Hả?”GiảnHuyên rất bất ngờ, bắt gặp thần sắccó vẻcố chấp củachị gái,cô buộtmiệng hỏi:“Chị,chị đang khó chịu gìthế?” GiảnDao hơi ngẩn người, quay sang nhìn emgái bằng ánhmắt kỳ lạ:“Chị khó chịu ư? Tất nhiên không phải. Emcó biết nếu chị đitìmanh ta xin chữ ký, anh tasẽ nóithế nào không?” “Nóithế nào?” GiảnDao ngẫmnghĩ, mô phỏng giọng điệu tự cao tự đạicủa Bạc CậnNgôn,cô nóichậmrãi:“Nếumỗi người xin chữ ký củatôi đều đượctoại nguyện, bây giờ chắctay tôi không còn nữa.” GiảnHuyên:“Hả?” GiảnDao:“…Ký đến gãy taymất.” GiảnHuyên phìcười:“Chuyện cườicủachị nhạt quá đi. Anh ta kiêu đến thếsao?” GiảnDao cũng cười:“Đúng là kiêu đếnmức đó.” GiảnHuyên thở dài, haichịemngước nhìn bầu trời bên ngoàicửasổ, nhất thời không lên tiếng. Thật rachiều nay khiLýHuânNhiên tiết lộ thân phận của Bạc CậnNgôn, GiảnDao vô cùng kinh ngạc. Cô vốn đã hình thành ấn tượng ban đầu về Bạc CậnNgôn, như “trạch nam”, tự cao tự đại, ngạo mạn, EQ thấp, không hiểu nhân tình thếthái, tự cho bản thân là nhất. Tómlại,anh là người đàn ông ấu trĩ vàlập dị. (“Trạch nam” và“trạch nữ”là haitừ thường dùng ở xã hội hiện nay,chỉ những ngườithích ru rú ở nhà) Một người như vậy lạilàchuyên gia nổitiếng thế giới, thậmchí được LýHuânNhiên coilà“namthần”. Nên biết từ trước đến nayLýHuânNhiên cũng là một ngườicao ngạo,chẳng có mấy ai khiến anh vừa mắt. ChắcchắnBạc CậnNgôn phảilà nhân vật thậtsự lợi hạitrong ngành, mới khiếnLýHuân Nhiên tâmphục khẩu phục. GiảnDao chỉcó thể kết luận, thế giới này quảthựcchẳng thiếu những chuyện kỳ lạ. GiảnDao đang chìmtrong suy tư, điện thoại di động củacô đột nhiên đổ chuông. Là LýHuânNhiên gọitới,cô lập tức bắtmáy. Giọng nóicủaanh có vẻ không bình thường:“Anh thấy emđang ở nhà,emcó rảnh không? Mau đến văn phòng anh ngay.”


Từ khu tập thểcảnh sát đến tòa nhàlàmviệcchưatớimấy trămmét. Vài phútsau, GiảnDao đã xuất hiện trong văn phòng của LýHuânNhiên. LýHuânNhiên rótcho cô cốc nước. Anh không lên tiếng, khói ở điếu thuốclá kẹp giữa hai đầu ngón tay anh lượn lờ xung quanh cô, gươngmặt tuấn tú củaanh rất nghiêmnghị. GiảnDao tự động uống nước. Đến khi không chịu nổi,cô mới nhướngmắt nhìn anh:“Anh bịmất tríà? Nhìn emđủ chưa?” LýHuânNhiên không trảlời, mà đột nhiên hỏimộtcâu:“Bạc CậnNgôn đang theo đuổiemđấy à?” GiảnDao lập tứcsặc nước, ho khù khụ vàitiếng. Cô trợn trònmắt:“Anh điên rồi. Làmgìcó chuyện đó.” Qua vẻ mặtcủa GiảnDao, LýHuânNhiên biếtcô nóithật. Anh lại dò xétcô một lượt từ đầu đến chân:“Tuy emrất linh lợithôngminh, nhưng cũng không phải dạng sắc nước hương trời…” GiảnDao lạilườmanhmộtcái, ngheanh nóitiếp:“Nếu không phải đang theo đuổiem, vậy thìanh ta nhìn trúng emđiểmgìmàchỉ đích danh emlàmtrợ lý cho anh ta?” GiảnDao sửng sốt:“Trợ lý gìcơ?” LýHuânNhiên:“Đương nhiên làtrợ lý điều tra vụ án.” GiảnDao vẫn chưa hiểu ra vấn đề:“Vụ án có tàiliệu tiếngAnh cần dịch?” “Xì, đây là vụ án thanh thiếu niên bịmất tíchmàanh kể vớiem. Lấy đâu ratiếngAnh, tiếng thổ làng thì đúng hơn.” Lần này, GiảnDao hoàn toàn sững sờ. LýHuânNhiên có vẻ mặt hoàn toàn nghiêmtúc,chứng tỏ anh không nói đùa. Cô hỏi:“Tạisao lạilàem? Emđâu phảilàcảnh sát?” LýHuânNhiên nhìn cô, không lên tiếng. Anh nhớ lạicảnh tượng anh đitìmBạc CậnNgônmấy tiếng trước. Lúc đó, vịchuyên gia đã gặp gỡ cụctrưởng vàlãnh đạo cụccông an. LýHuânNhiên nhận đượctin, Bạc CậnNgôn sẽ giúp đỡ điều tra vụ án vớithân phận chuyên gia. Nhưng anh ta đề xuấtmột yêu cầu, GiảnDao phảilàmtrợ lý củaanh ta. Vịchuyên giathiên tài này thích làmtheo ýmình,chẳng hề bận tâmđến thân phận của GiảnDao. Lãnh đạo cụctỏ ra khó xử, biết LýHuânNhiên thân thiết vớiGiảnDao, họ bảo anh nóichuyện vớicô. Phản ứng đầu tiên của LýHuânNhiên là đitìmBạc CậnNgôn đểtự tiến cử bản thân. Gặp mặt Bạc CậnNgôn,anh không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Bạc CậnNgôn còn trẻ như vậy,chỉtầmđộ tuổicủaanh. Nào ngờ khianh nóirõ mục đích, Bạc CậnNgôn đang ngồitrên ghếsofa ở phòng hội nghịcụccảnh sát đọc báo,chỉtrảlờimộtcâu:“Cámơn anh đãtự tiến cử. Có điều tôi không quen biếtanh,cũng không có hứng thú.” Không như GiảnDao nghĩ, LýHuânNhiên tuy cao ngạo nhưng trước nhân vật quyền uy được mọi người kính trọng,anh vì vụ án nên không bận tâmđến thể diện. Trước đó,anh cũng đã đượcchứng kiến sự ngạo mạn của Bạc CậnNgôn. Mặc dù hơi bực nhưng anh không đểtrong lòng. Ngoàira,anh luôn phân biệt rõ ràng công việc vàtình cảmcá nhân vớiGiảnDao. Thếlà LýHuânNhiên vuốt tóc GiảnDao:“Emhãy tự đi hỏianh ta, rằng tạisao anh tachọn em. Tómlại, theo ý củacụctrưởng, phíacảnh sát không cho phép,cũng không tán thành người dân thamgia điều tra vụ án. Tuy nhiên, Bạc CậnNgôn chỉmang quân hàmdanh dự cảnh đốccấp một được bộ công an trao tặng. Còn thân phận củaanh talà học giả, làcố vấn, không thuộc biên chếcảnh sát. Anh tacó trợ lý riêng là việccủaanh ta. Trước đây cũng có một học giả được bộ công anmờilàmchuyên gia, lúc điều tra vụ án còn dẫn theo cả nghiên cứu sinh. Vì vậy có nhận lời hay không,emhãy tự cân nhắc và quyết định.” GiảnDao trầmtư trong giây lát, lắc đầu:“Vớ vẩn quá,emsẽ đitìmanh ta hỏicho rõ ràng.” LýHuânNhiên gật đầu:“Anh ta vừa ngồi xecủacụcrời đi,chắc bây giờ quay về ngôi biệt thự rồi.” GiảnDao suy tư trên suốt quãng đường từ cụccảnh sát về nhà. Cô mở cửara vào, phòng khách trống không. GiảnDao ngồi xuống ghếsofa, thư phòng có động tĩnh,chắc GiảnHuyên đang dùngmáy tính. GiảnDao cầmđiện thoại di động từ mặt bàn, tìmsố của Bạc CậnNgôn, đồng thời nói vớiGiảnHuyên:“Emtuyệt đối không thể đoán ra HuânNhiên vừa nói gì vớichị. ĐạiThần bảo chịlàmtrợ lý điều tra vụ án củaanh ta.”Tâmtrạng khó bình tĩnh,cô thở dài:“Cảmgiáccủachị bây giờ, giống bịsét đánh trúng đầu.” Thư phòng không có ngườitrảlời. ĐoánGiảnHuyên đang đeo tai nghe nên không nghethấy, GiảnDao imlặng, trựctiếp gọi điện thoạicho Bạc Cận Ngôn. Đầu kia nhanh chóng vang lên tiếng nhạcchờ kết nối. GiảnDao tập trung tinh thần chờ đợi. Cô đột nhiên ngẩn người, lạimột lần nữa ngẩng đầu đưa mắt


về phíathư phòng. Nơi đó cũng vang lên tiếng chuông điện thoại. Điện thoạicủa GiảnHuyên? Nhưng từ trước đến nay tiếng chuông củaemgái đều là nhạc Rap,cô đổi thành nhạc giao hưởng êmdịu từ bao giờ? Đúng lúc này,cánh cửasau lưngGiảnDao truyền đến tiếngmở khóa. GiảnHuyênmở cửa đi vào. Nhìn thấy chị gái,cô tỏ ra mừng rỡ:“Chị vềrồià? Em vừa đitìmchị,ai bảo chị khôngmang điện thoại.”Nói xong, GiảnHuyên ngó nghiêng, hạthấp âmthanh:“ĐạiThần đâu rồi? Anh ấy còn ở thư phòng không?” GiảnDao mùmờ:“…ĐạiThần? Ở thư phòng?” “Đúng vậy,anh ấy vừa đến đây tìmchị. Chị vẫn chưa biếtsao? Mau vào đi. Đểemhồi phụctâmtrạng đã. Anh ấy đẹp trai quácơ! Ngườiemgặp trước đây đều là yêu nhân ở phương nào ấy chứ.” Cửathư phòng khép hờ, GiảnDao dừng lạitrướccánh cửa. Trong phòng sáng đèn,ánh đèn tuýp màu trắng êmdịu chiếu xuống sàn nhà. Tiếng nhạctrầmbổng vẫn vang vọng, GiảnDao lờmờ nghethấy tiếng chạm nhẹ, tựa hồ làtiếng tách trà đặt lên bàn. GiảnDao đẩy cửa, đi vào phòng. Hai bên bờ tường là giásách lớnmàu đen chắc nịch. Một người đàn ông ngồi ở ghếsofa màu đỏ chính giữacăn phòng. Anhmặc bộ comple màu đen,áo sơmitrắng sạch sẽ, không thắtcà vạt. Đôichân dàicủaanh vắtchéo mộtcách tùy ý, trong tay cầmmộtcuốn sách, anh đang cúi đầu chuyên tâmđọcsách. Trênmặt bàn uống nước ở bên cạnh đặtmột tách trà nóng và một đĩa hoa quả. Chỉ nhìn thoáng quacảnh tượng này,con ngườicũng có cảmgiácthanh tao vô hạn. Nghetiếng động, người đàn ông bỏ sách, ngẩng đầu nhìnGiảnDao. Người đàn ông có dáng ngườicao lớn. Mặc dù anh đang ngồi nhưng bộ complethẳng tắp,cân đối, vừa vặn. So vớiấn tượng của buổitối hômđó, thân hìnhBạc CậnNgôn lúc này hơi gầy. Chính vì vậy, bờ vaianh càng rộng, đôichân anh càng dài hơn. Vào giây phútchạmmắtanh, tráitimGiảnDao khẽrung lênmột nhịp. Đó là một đôimắt dài. Không biếtcó phải do ánh đèn hay do nước datrắng của anh, đồng tử trong đôimắt đó đen nhánh, khiếnGiảnDao có cảmgiácánhmắtanh càng xacách lãnh đạm. GiảnDao ngồi đối diệnBạc CậnNgôn,cô hơimất tự nhiên. Hai ngườitrò chuyệnmấy lần, nhưng đều qua điện thoại hoặctrong bóng tối. Đây làlần đầu tiên cô vàanh chính thức đối diện nhau. Cả hai không phải người xalạ, nhưng cũng không quen biết. GiảnDao vừa địnhmởmiệng, Bạc CậnNgôn lạicúi xuống nhìn quyển sách trong tay. Diệnmạo củaanh thanh tú nhưng lạnh lùng. Giọng nóianh là giọng namtrầmấmáp, dễ nghe. “Cảmgiác bịsét đánh trúng thế nào?” GiảnDao hơi quẫn bách, không trảlờimà hỏilại:“Sao anh lại đến nhàtôi?” Bạc CậnNgôn nhướngmắt liếccô:“Đương nhiên đến khảo sát giacảnh có chút bần cùng củacô.” Anh vốn có thân phậnĐạiThần, lạicó ngoại hình nổi bật nên trong lòngGiảnDao ít nhiều nảy sinh cảmtình vớianh. Nhưng khianhmởmiệng,chútcảm tình đó lập tứctan biến. GiảnDao vừa định cự lại, Bạc CậnNgôn đãtiếp tụclên tiếng:“Mộtsinh viên có quan hệ gia đình êmấmhòathuận, kỳ nghỉ đôngmới về nhà, nhưng lại sốngmộtmình trong căn hộ cũ bỏ không nhiều năm. Liệu có phải nộitâmcủacô không vui vẻcởimở như bề ngoài?” GiảnDao ngẩn người, ngheanh lại nói:“Không chỉ vì nguyên nhânmất bố từ lúc nhỏ. Bởi người nhàcô hoàn toàn có thểthỏa mãn khao khátcủacô về tình thân, hơn nữatính cách cô cũng không thuộc dạngmềmyếu. Do đó…”Bạc CậnNgôn nhìnGiảnDao bằng ánhmắt lãnh đạmvàsắc bén:“Tuổithơ củacô còn gặp phảisự tổn thương khác?” GiảnDao lập tức biến sắc mặt,ánhmắtcô đờ đẫn trong giây lát. Bạc CậnNgôn lạichuyển đềtài:“So với phát hiện kháccủatôi, vấn đề này chẳng là gì cả.”Anh giơ cuốn sách trong tay:“Hóaracô thích đọc những cuốn sách không logic vàchẳng có căn cứ khoa học như vậy?” Bây giờ, GiảnDao mớichú đến bìacuốn sách. Đó là“Sủng vật ngoan ngoãn”, một trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên giásách củacô. (“Sủng vật ngoan ngoãn”tức“Kiêu Sủng”, tiểu thuyết viễn tưởng của ĐinhMặc) GiảnDao phản bác:“Đây làtiểu thuyết ngôn tình,cần gìlogic?” Bạc CậnNgôn lại giở đếnmột trang:“Cô còn đánh dấu rất nhiều trên đó…”


Lúc này, GiảnDao mớilúng túng,cô giơ tay đoạt quyển sách trong tay anh:“Ai bảo anh động vào sách củatôi?”Cuốn truyện này cô đọctừ thờicấp ba. Lúc đó,cô đúng là đánh dấumộtsố tình tiếtcảmđộng, ví dụ “tình yêu không biết bắt đầu từ lúc nào, màtrở nên sâu sắc”,“Nếu có một người yêu tôi như thủa ban đầu”…Bây giờ đọclạithấy tương đối buồn nôn. Bạc CậnNgôn để mặc GiảnDao lấy quyển sách,anh đáp:“Cô gái ở bên ngoài nói, tôicó thểtùy ý đọcsách ở đây.” GiảnDao đặtsách lên giá, mới đi vào trọng tâmvấn đề:“Tạisao anh lạimuốn tôilàmtrợ lý củaanh?” Bạc CậnNgôn nhếchmiệng:“Rất rõ ràng, nguyên nhân vô cùng nhiều, không có cô không được.” GiảnDao hơi bất ngờ:“Ví dụ?” “Ví dụ lúctôi điều tra vụ án không thích bị quấy rầy,cầnmột ngườilàmmọicông việc vặt vãnh không quan trọng như đối phó cảnh sát và phóng viên. Ví dụ ở thành phố này,cô là người duy nhất tôi quen biết. Hơn nữa,cô còn câu cárất giỏi.” GiảnDao:“…Tôicần thời gian suy nghĩ.” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái,anh đứng dậy,cầmáo khoác. Ra đến cửa phòng,anh đột nhiên quay đầu:“Tôichỉ bắt tội phạmhung hãn tàn bạo nhất, cũng chỉmộtmình tôimớicó thể bắtchúng. Thời gian phá vụ án này sẽ không quá một tuần,cũng làthời gian tuyển dụng cô. Nếu tôilàcô, tôisẽ không làmchuyện suy nghĩ vô vị, màsẽ đến ngôi biệt thự vào đúng támgiờ sángmai.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 8 Buổisớmngàymùa đông, bầu trờiảmđạmhiền hòa. Rừng câymộtmàu xanhmướt, sừng sững trong không gian rộng lớn, dãy núitĩnhmịch giálạnh. Ngôi biệt thự vẫn khôngmột bóng người. GiảnDao đicầu thang lên tầng hai, gặp cánh cửasắt khép hờ. Lần đầu tiên đặtchân vào “lãnh địa”của Bạc CậnNgôn,cô vô ý thức đirón rén. “Bạc CậnNgôn! Bạc CậnNgôn!” Không có tiếng trảlời. GiảnDao đitớicửacăn phòng thứ nhất liền dừng bước. Cửa phòngmở toang, bên trong tốimờmờ. Trênmặt bàn cạnh cửasổ xếp đầy tàiliệu,còn vấtmấy quyển sách, trông rất bừa bộn. Cạnh chiếc bàn là ghếsofacỡ lớn, trên sofacó một tấmthảm. Bàn uống trà đặtcốctràsứ men xanh, nướctrà vẫn cònmột nửa. Trên bứctường đối diện ghếsofatreo một tấmbảngmàu trắng. Tấmbảng dính đầy ảnh chụp, vàchichít dòng chữ viết tay bằng bút dạ màu đen. GiảnDao đi đến trướctấmbảng trắng, lặng lẽ quan sát. Trên bảng có tổng cộng chín tấmảnh, làảnh chụp những đứatrẻ bịmất tích. Chúng đều làtrẻemxuất thân từ nông thôn,có gươngmặt ngây thơ thật thà. Bên dưới batấmảnh ghichú địa điểm, lần lượt là“chợ ở phía namthành phố”,“nhà ga”,“khu bán vật liệu xây dựng”. GiảnDao từng nghe LýHuânNhiên nói, đây là địa điểmđã xác định có trẻemmất tích. Bởi vìtrước khimất tích,chúng từng nói với người nhà và bạn bèchúng sẽ đitới nơi này. Những đứatrẻcòn lại đều không rõ mất tích ở đâu. Bên dướitấmbảng xuất hiệnmột loạt địa danh như chợ nằmở phía đông thành phố, bến xe,chợ nông sản…GiảnDao ngẫmnghĩ, liền hiểu ra vấn đề. Những địa danh này đều có đặc điểmchung, là nơi đông người qualại. Ngoàira, quán internet, quán chơi game, phòng chiếu phimlà nơi bọn trẻthích đi. Do đó có khả năng là nơitội phạmthường xuất hiện. Tuy nhiên, những địa điểmnóitrên phân tán khắp cảthành phố, muốn tìmratội phạm,chỉelà mò kimđáy bể. GiảnDao lại đưa mắt xuống dưới. Chữ viết rất hỗn loạn, tiếngTrung phalẫn tiếngAnh,có từ đơn chỉ viếtmột nửa, GiảnDao nhìn toétmắt vẫn không hiểu nghĩa. Thậmchí ở góc bảng còn vẽ mộtcon rùa nhỏ. Tuy chỉ vài nét bút đơn giản nhưng trông rấtsinh động.


Lúc phân tích vụ án, Bạc đạithần thích vẽrùa đểtăng thêmcảmhứng? Khóe miệngGiảnDao cong lên. Nhưng giữa những dòng chữ hỗn độn xuất hiệnmấy từ viết rất rõ ràng, hơn nữacòn lặp đilặp lại vàilần. “Không có nhân chứng.” Không có nhân chứng? Đây là điều kiện bất lợimàaicũng biết, tạisao anh lại nhấnmạnh điều này? GiảnDao nghĩmãi không ra. Nhưng cô vẫn rút điện thoại, nhắn tin cho LýHuânNhiên:“Kp:Không có nhân chứng.” Tối quasau khi quyết định, GiảnDao lập tứcthông báo cho LýHuânNhiên. LýHuânNhiên đến nhàcô ngay,anh nói vớicô:“Anhmuốn “họctrộm” bản lĩnh củaanh ta.” GiảnDao không khỏi bất ngờ:“Họctrộmkiểu gì?” “Emhãy ghilạitoàn bộ từng câu nói, từng lời phân tích, quan điểm, lý luận về vụ án vàtinh túy trong tư tưởng củaanh tarồi báo cho anh biết.”LýHuân Nhiên giảithích:“Đây không coilà hành vi xâmphạmquyền lợicủa người khác. Tómlạiembiết gìanh biết nấy.” GiảnDao đáp:“Emkhông hiểu vềtâmlý tội phạm, nhưng emsẽcố gắng.” Vì vậy bây giờ, khi phát hiện ra keypoint (điểmquan trọng) đầu tiên, GiảnDao liền gửitin nhắn cho anh. LýHuânNhiên nhanh chóng nhắn lại:“???” GiảnDao mỉmcười,cô vừacấtmáy di động liền nghethấy tiếng bướcchân ở bên ngoàitruyền tới. Bạc CậnNgôn khoácáo ngủmàu trắng,chậmrãi đi vào phòng. Cảnh gặp gỡ không giống sự tưởng tượng của GiảnDao. Hômquaanh rất ngạo mạn, tự phụ,ăn nói độc địa. Hơn nữa,anh thể hiện là một ngườicó EQ thấp, hoàn toàn không nghĩ đến cảmnhận của người khác. Nhưng lúc đó anhmặccomplechỉnh tề, tỏara khíchất xuấtsắc vàcao quý khác người thường. Nhưng vào thời khắc này,cũng vẫn là gươngmặt trắng trẻo, đôimắt đen nhánh, mũicao và bờmôimỏng đó, nhưng sắc mặtanh không được tốt,có vẻthờ ơ, trông anh hình như không vui vẻ. Hơn nữa,anh còn đichân đất trong nhà. Lúc Bạc CậnNgôn đi qua GiảnDao,anh ngoảnh đầu nhìn cô. GiảnDao tưởng anh sẽ nóicâu gì đó, nào ngờ anh cứ như không thấy cô, điềmnhiên đi về phíatrước. Đến bên bàn nước,anh cầmtách tràrồi quay người đira ngoài. GiảnDao cũng không sốt ruột, việc gìcô phảichủ động trò chuyện vớianh? Hai ngườimột trước mộtsau xuống dướitầngmột. Bạc CậnNgôn đi vào nhà bếp,cúi ngườilấymột hộp sữatừ tủ lạnh bỏ vào lò visóng. Tiếp theo,anh bỏ mấy lát bánhmỳ vào lò nướng và némmột lọ mứt hoa quảlên bàn. Sau đó,anh ngồi xuống trước bàn ăn, nhìn chằmchằmmặt bàn. GiảnDao đứng ở cửa nhà bếp chờ đợi. Lúccô tưởngBạc CậnNgôn sẽ nóichuyện công việc,anh đột nhiên đặt haitay lên bàn, nằmbò xuốngmặt bàn. Đến khilò visóng “ding”một tiếng, Bạc CậnNgônmới ngẩng đầu và đứng dậy, lấy đồ ăn, bắt đầu ăn sáng vớisắc mặt vô cảm. “Tối quaanh ngủmuộn à?”GiảnDao hỏi. “Ừ.”Anh thốtmột tiếng,âmthanh trầmthấp khàn khàn. Một lúcsau, Bạc CậnNgôn bỗng dưng ngẩng đầu nhìn cô. Ánhmắtanh khôi phụcsự sắc bén:“Cô nên thay đổi phong cáchmặc đồ.” GiảnDao cúi xuống ngắmbộ váy công sởmàu đen trên ngườimình, lặng lẽ gật đầu. Cũng chỉ vì phối hợp với phong cáchmặc đồ củaanh,cô mớicố tình khoác bộ đồ nghiêmchỉnh từng diện trong buổi phỏng vấn thử việc. Bạc CậnNgôn nhìn cô chămchú,ánhmắtanh rất tập trung. GiảnDao bị“chiếu tướng hồilâu nên khôngmấy tự nhiên. Anh lắc đầu:“Không bắtmắt như mấy ngày trước, tốt nhấtcô nên đổilại phong cách đó.” GiảnDao nhìn anh bằng ánhmắt ngạc nhiên, nhưng anh tiếp tụcăn đồ, không để ý đến cô. Phụ nữ đều thích nghe người khác khen ngợi hình thức bề ngoài. Đặc biệt,câu nói đó thốt ratừ miệngBạc CậnNgôn. GiảnDao hiếmcó dịp mỉmcười vớianh:“Được.”


Sau khiăn xong, Bạc CậnNgôn đứng dậy. Tuy vẫnmặcáo ngủ và đichân đất, nhưng thần sắcanh đã khôi phục hoàn toàn vẻcao ngạo thường lệ. “Cô trợ lý nghiệp dư, xin hãy sắp xếp tàiliệu ở tầng trên, sau đó cầmra xe ô tô đợitôi.” Trên đường cái gần ngôi biệt thự đỗ mộtchiếc xecảnh sát. Ngườitài xế đã đếnmột lúc. GiảnDao ngồi ở ghếsau xemtàiliệu vài phútmớithấyBạc CậnNgôn từ con đường nhỏ đira. Anhmặc bộ comple nghiêmchỉnh, bên ngoàilàáo khoác đen dài,càng tôn thêmnước datrắng củaanh. Cổ anh quấn khănmàu cà phê, trênmặtcòn đeo khẩu trang cỡ lớn,chỉ đểlộ đôimắt đen dài. Bạc CậnNgôn ngồi vào ghếsau ô tô cạnhGiảnDao. Lúc này,anhmớitháo khẩu trang, némsangmột bên, bình thản cất lời:“Có thể xuất phát rồi.” “Tạisao anh đeo khẩu trang?”GiảnDao hiếu kỳ. Bạc CậnNgôn nhìn cô bằng ánhmắt kỳ lạ:“Cô không cảmthấy lạnh sao?” GiảnDao:“…Tôi không cảmthấy.” Mặc dù nói vậy nhưng cô biết nhiều ngườimiền bắc không thích ứng vớimùa đông của phương nam. Bạc CậnNgôn trưởng thành ở nước ngoài,có lẽ do không hợp thủy thổ nên anhmới đeo khẩu trang. Chỉlàanh thích làmtheo ýmình, trong khi ngườimiền namkhông có thói quen đeo khẩu trang, thảo nào anh bịthiên hạ gọilà“quái nhân”. Ô tô đimột đoạn, rời khỏi nộithành, lên đường quốclộ. “Chúng ta đi đâu vậy?”GiảnDao hỏi. Bạc CậnNgôn tựa vào thành ghế, dáng vẻrất thư thái. Thân hình cao lớn củaanh chiếmnửa già không gian. GiảnDao chỉcòn lại góc nhỏ. Vậymàanh cũng chẳng bận tâm, bàn tay đặt trên đầu gối gõ nhẹ,anh cất giọng lười nhác:“Đilấy địachỉcủa hắn.” “Hắn? Hắn làai?” Khóe miệngBạc CậnNgôn ẩn hiện ý cười:“Đương nhiên làtên tội phạmcủachúng ta.” Xecảnh sátchạy nhay trên đường quốclộ. Hàng cây hai bên đường tiêu điều trong sắctrờimùa đông ảmđạm. GiảnDao nhìn gươngmặt nghiêng thản nhiên của Bạc CậnNgôn, hỏitiếp:“Ýanh là…tội phạmchỉcó một tên? Hơn nữacòn là người bản xứ?”Trước đó, LýHuânNhiên nghi ngờ tội phạmlà một nhómchuyên bắtcóctrẻem, hoặc đámgiang hồ từ tỉnh ngoài đến đây gây án. Nhưng theo cách nóicủa Bạc CậnNgôn,anh đã phủ nhận hai khả năng này. Bạc CậnNgôn liếccô:“Cô cũng không đến nỗi ngốc nghếch. Nạn nhân của mười vụ án có đặc điểmtương đồng, khoảng thời gian giữa hai vụ án có trật tự, thủ pháp gây án như nhau, tội phạmcó trình độ ổn định và không bao giờ sẩy tay. Đây rõ ràng là đặc điểmcủacá nhân, do đó chỉcó thểlà một người.” GiảnDao chaumày trầmtư suy nghĩ. Một lúcsau,cô rút điện thoại gửitin nhắn. Bạc CậnNgôn không hề nhìn cô, lãnh đạmhỏimộtcâu:“Cô lại báo cáo cho bạn traicô đấy à?” GiảnDao đờ người, ngẩng đầu nhìn anh:“Anh ấy không phảilà bạn traitôi.” Bạc CậnNgôn không đáp lời,anh tựa người vào thành ghế phíasau nhắmmắt nghỉ ngơi. GiảnDao hỏi:“Anh để bụng chuyện tôi báo cáo không?” “Tạisao tôi phải để bụng việclàmvô vị đó?” Xecảnh sát dừng lại ởmột làng quê. Hai bên đường quốclộ đều là nhàcửa. Có tòa nhà bốn nămtầng, nhưng cũng có ngôi nhà gỗ thấp cũ kỹ. Bạc CậnNgôn và GiảnDao đi đếnmột ngôi nhà gỗ tương đốilụp xụp. Đây là nhàcủa Phó MinhNghĩa,cậu bé đầu tiên bịmất tích, địa điểmmất tích không rõ. Bạc CậnNgôn chỉ nói vớiGiảnDao, mục đích đến đây là đểtìmra địa điểmnạn nhânmất tích chuẩn xác, nhưng anh không cho biết lý do. GiảnDao tiến lên gõ cửa vớitâmtrạng đầy nghi hoặc. Trong nhàcũ kỹ tămtốichỉcó ba gian phòng, đồ đạc hếtsức đơn giản. Sắc mặt bố mẹ Phó MinhNghĩa hốc háctiều tụy. Theo lời khaitrước đó, Phó MinhNghĩasáng sớmrời khỏi nhà, khoảng támgiờ đến thành phố Đồng. Cậu bé vừatròn 15 tuổi, là họcsinh nămthứ ba trung họccơ sở. Cậu bé đi nhàcô ruột ở thành phố Đồng, ở nhàcô khoảng nửatháng đểthamgialớp họcthêm. Nhiều tiếng đồng hồ sau, ngườicô vẫn không thấy Phó MinhNghĩa nên gọi điện về nhàcậu bé, mới biếtcậu bé mất tích.


Saumột hồi hỏitỉmỉ bố mẹcậu bé, Bạc CậnNgôn vẫn không tìmra manhmốimới,cậu bé không nóicho bấtcứ ai biết,cậu sẽ đi đâu. Đến buổitrưa, sau khian ủi bố mẹ Phó MinhNghĩa, GiảnDao đi vào phòng ngủ củacậu bé. Cô thấyBạc CậnNgôn đứng giữa phòng, quan sát đồng đồ lặt vặt bày đầy giường, thần sắccủaanh rất tập trung. GiảnDao đi vào bên trong. Trên giường đều là đồ chơiưathích củatrẻemnhư mặt nạ,con quay, thẻchơi game và mộtmáy chơi game đơn giản. Dưới gầmgiường có mộtsố lon biarỗng,có lẽcậu bé nhặt về để bán lấy tiền. Bây giờ cậu bé mất tích, những thứ này trở thành vật kỷ niệmcủa bố mẹ. GiảnDao hỏi:“Anh có phát hiệnmới không?” Bạc CậnNgôn tiếp tụctrầmtư, tựa hồ không nghethấy. Vài giây sau,anhmớitừ từ ngoảnh đầu, nhìnGiảnDao bằng ánhmắt thờ ơ:“Ra ngoài.” GiảnDao lập tức quay ngườirời đi. Nhưng đến cửa phòng,cô lại ngheanh nóitiếp:“Cô cũng đitìm. Đầu óccô không phải đểtrưng bày. Tôicần bất cứ tin tức nào liên quan đến Phó MinhNghĩa. Trong ngôi nhà này chắcchắn có manhmốiliên quan đến việcthằng bé đi đâu hômbịmất tích.” Bây giờGiảnDao đã quen vớicách nóichuyện củaanh. Cô không tức giận,cũng chẳng thèmbận tâm. Cô đimột vòng quanh sân, dừng bướctrước chuồng nuôi giacầmở sau ngôi nhà. GiảnDao tiến lại gần, trong chuồng có mấy chụccon gà. Cô đoán đây là một trong những nguồn thu nhập của gia đình. Trên cáitủ bên cạnh chuồng gà còn có một khay trứng gà. GiảnDao ngẩn ra vài giây rồi đitìmmẹ Phó MinhNghĩa. Một lúcsau, GiảnDao lạimột lần nữa quay về phòng ngủ của Phó MinhNghĩa. “Tôicó mộtsố phát hiện, nhưng chưachắc đãcó tác dụng.”GiảnDao lên tiếng. Bạc CậnNgôn không nhìn cô, sắc mặt vẫn vô cảmnhư thường lệ:“Cô nói đi.” GiảnDao liếc qua gươngmặt ngiêng tuấn tú củaanh. Nghĩ đến việctrước mặtmình làchuyên gia nổitiếng thế giới,cô cảmthấymột khi nóirathế nào cũng bịanh chêcười. GiảnDao dè dặtmởmiệng:“Thành tích họctập của Phó MinhNghĩathuộcloạitrung bình, thỉnh thoảng còn không đạt yêu cầu. Cậu tacó quan hệtốt với bạn học, rất thích chơi game. Nhưng do nhà nghèo nên cậu tathường chỉlượn lờ ở quán net hoặc quán chơi game…” Lúc GiảnDao nóichuyện, Bạc CậnNgôn vẫn cứ trầmtư, không biếtanh có nghethấy lờicô nói. GiảnDao tiếp tụclên tiếng:“HômPhó MinhNghĩa mất tích,cậu bé mangmột giỏ trứng gàcho ngườicô ruột…” “Dừng lại!” Phó CậnNgôn đột nhiên cắt ngang lờiGiảnDao, nhìn cô bằng ánhmắtsáng ngời vàsắc bén:“Sao cô biếtchuyện đó?” GiảnDao đáp:“Tại vìsau nhàcó chuồng gà. Tôi nghĩ nếu bố mẹcậu bé đểcậu bé đến nhàcô sốngmột thời gian, thế nào nào cũng gửichút quà, ví dụ trứng gàtachẳng hạn. Tôi đã đi hỏimẹ Phó MinhNghĩa, hômđó đúng làcậu tacầmđimột giỏ trứng. Trước đây cậu bécũng thườngmang trứng gà cho cô ruột. Tuy nhiên, những điều này chắc vô dụng, tôi không tìmra manhmối khác…” GiảnDao dừng lại ở đây, bởiBạc CậnNgôn đột nhiên tiến lênmột bước,cúi người ômcô vào lòng. Buổitrưaánh nắng ấmáp,căn phòng tĩnhmịch. Toàn thânGiảnDao cứng đờ, Bạc CậnNgôn nhanh chóng buông ngườicô, nhưng đôimắt trong suốt củaanh vẫn nhìn cô chămchú, đáymắtẩn hiện ý cười vô cùng ôn hòa. “Sao emnghĩra điều này? Mang trứng gàcho cô ruột? Emđúng làthiên tài.” GiảnDao:“Đây là đối nhân xử thếcơ bản…” Bạc CậnNgônmỉmcười:“Phó Tử Ngộ nóiemlà ngườicó trithức, hiểu lý lẽ, sẽ bổ sung cho tôi. Hừm,cậu tacũng có lúc đoán bừa màlại đúng.” GiảnDao:“…” Bạc CậnNgônmở điện thoại di động,chỉ vào một điểmtrên bản đồ thành phố:“Phó MinhNghĩa mất tích ở nơi này.” GiảnDao xemkỹ, đó là mộtchợ nông sản. Cô hỏi:“Tạisao?” Thái độ của Bạc CậnNgôn lúc này đặc biệt hòa nhã,anhmỉmcười:“Come on! Thằng bé xáchmột giỏ trứng gà, đi đâu cũng không tiện. Tạisao nó không đến nhàcô ruột ngay? Lẽ nào nó cầmcả giỏ trứng gà đichơi hoặc đi quán game? Emđãtừng thấymột người nào như vậy chưa? Thằng bérất thích chơi game, lại không có tiền. Do đó khả năng lớn nhất là hômđó nó lén lútmang trứng gà đi bán. Nó cũng thường đemtrứng gàtới nhàcô ruột nên bánmột hailần sẽ không bị phát hiện. Ở gần chợ nông sản có quán chơi game, hơn nữacũng cách nhàcô ruột không xa.”


GiảnDao nghe xong, gật đầu:“Nhưng việcchúng tatìmra địa điểmPhó MinhNghĩa mất tích có tác dụng gì?” Ýcườitrên khóe miệngBạc CậnNgôn càng sâu hơn. Hai người về xe ô tô, lên đường quay vềthành phố Đồng. Bạc CậnNgôn cầmlaptop,cúi đầu viết lách. GiảnDao chống cằmnhìn anh, đồng thời gửitin nhắn thứ bacho LýHuânNhiên. Một lúcsau, Bạc CậnNgôn quẳng laptop vào lòng cô:“Gọi điện thoạicho cậu ta.” GiảnDao cầmlaptop, đọclướt qua nội dung. Cô giậtmình khithấy hàng chữ: “Namgiới, 25 đến 30 tuổi, người bản xứ, dáng người hơi gầy, ngoại hình bình thường; Sống trong phạmvicách chợ nông sản bacây số, địa điểmlàmviệccũng ở khu vực gần đó; Không có xe hơi; Đốitượng có khả năng giao tiếp tốt, biếtcách ăn nói, thường xuyên ra vào quán chơi game, hoặc phòng chiếu phim…” GiảnDao quay sang nhìn anh:“Những điều này…tạisao? Tạisao tội phạmlạisống gần địa điểmnạn nhân đầu tiênmất tích? Tạisao hắn từ 25 đến 30 tuổi?” Bạc CậnNgôn gối haitay rasau gáy:“Sáng nay emđã xemtấmbảng trắng củatôi? Nguyên nhân đều ở trên đó.” GiảnDao nỗ lực hồitưởng, trong khiBạc CậnNgôn giở tấmbản đồ trên điện thoại,chỉtay vào một điểm:“Báo với bọn họ, lập tứctìmkiếmở rừng cây phía đông chợ nông sản. Một khicó phát hiện hãy gọi điện cho chúng ta ngay.” GiảnDao giậtmình:“Phát hiện gìcơ?” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái:“Emđã nghĩ đến rồi, tạisao còn hỏitôi?” GiảnDao biến sắc mặt. Bạc CậnNgônmỉmcười, nụ cườicủaanh sáng chói,ánhmắt lấp lánh, giọng nóitrầmấmdễ nghe vô cùng:“Cô trợ lý thân yêu, tôi đãtừng nói vớiem, tôichỉ bắt tội phạmhung ác nhất. Tội phạmbắtcóc buôn người đãlỗithời. Kẻ giết người hàng loạtmớilà khẩu vịcủatôi.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 9 Vùng núi yên tĩnh, xecảnh sát lao nhanh trên đường quốclộ, phát ratiếngmáy nổ rìrì đơn điệu. Bạc CậnNgôn vừa dứt lời, trong xetrở nên vô cùng yên tĩnh. GiảnDao cảmthấy tức ngực,ánhmắtcô dừng lại ở lớp vải bọc màu xanh lamghế ngồi phíatrước,cô nhất thờiimlặng. Ngườicảnh sát lái xe nhiều tuổitrầmmặctừ đầu đến cuối ở phíatrước đột nhiênmởmiệng:“Giáo sư Bạc, ý củacậu là…những đứatrẻ đó đã bị giết chết?” Ýcườitrênmặt Bạc CậnNgôn lập tứctan biến:“Đúng.” Cảnh vật ngoàicửasổ vẫn vun vút trôi qua không ngừng nghỉ. GiảnDao hỏi:“Cho dù chỉlà một người gây án,cũng có khả năng bắtcóc buôn bán trẻ em. Tạisao anh lạicho rằng là kẻ giết người hàng loạt?” Gươngmặt tuấn tú của Bạc CậnNgôn khôngmộtchút biểu cảm. Đáymắtanh từ từ hiện lên tia nghiêmnghị. “Bởi vìtôi hiểu bọn chúng.”


GiảnDao imlặng vài giây rồi bắt đầu gọi điện thoại. Mặc dù trong lòng vô cùng nghi hoặc nhưng sự việccấp bách,cô chỉcòn cách chuyển suy đoán của Bạc CậnNgôn cho cảnh sát. Ở đầu kia điện thoại, LýHuânNhiên vàcáccảnh sát hình sự trong phòng vô cùng chấn động. Ngữ khícủa LýHuânNhiên trở nên nghiêmtúc:“Tạisao? Anh tarút ra kết luận này từ đâu?” GiảnDao nói:“Anh đợimột lát”. Cô buông điện thoại di động, quay sangBạc CậnNgôn:“Họ muốn biết nguyên nhân.” Bạc CậnNgôn tựa đầu vào thành ghế phíasau, nhắmmắt:“Khi nào về, tôisẽ báo cáo giản lược. Bây giờ emhãy bảo bọn họ đitìmthithể nạn nhân trước.” Nghe đến từ “thithể”, GiảnDao giậtmình. Sau khicô chuyển lờicủa Bạc CậnNgôn, đámcảnh sát hình sự ở đầu kia điện thoại vẫn chưa hết kinh ngạc. Độicảnh sát hình sự trong nước không có chức vụ chuyên giatâmlý tội phạmnên bọn họ không hiểu “báo cáo giản lược”của Bạc CậnNgôn là khái niệmnhư thế nào. LýHuânNhiên lên tiếng:“GiảnDao, sự việc này quá nghiêmtrọng. Mọi người đều chờ đợi,cụctrưởng cũng vừa đến đây. Emhãy bảo giáo sư Bạc nóirõ với bọn anh.” GiảnDao lại quay sangBạc CậnNgôn :“Anh có thểtiến hành “báo cáo giản lược” qua điện thoại với họ hay không?” Bạc CậnNgônmởmắt, lặng lẽ nhìn cô:“Lần báo cáo giản lược gần đây nhấtcủatôi, là ở phòng hội nghịtrung tâmchi nhánhBerkeley của đại học Maryland. Bây giờ embảo tôi…”Anh đưa mắt ra ngoàicửasổ:“Tiến hành báo cáo giản lượctạitrạmthu phíthônMã Đầu, huyệnVụLâmtrên đường quốclộ 108?” GiảnDao hơi buồn cười, nhưng cô vẫn nghiêmtúctrảlời:“Thếthìsao? Một khilý luận củaanh đúng đắn,anh đứng ở đâu cũng sẽ khiến thiên hạ giác ngộ?” Bạc CậnNgôn trựctiếp lấy khẩu trang đeo lênmiệng, xemra không đểtâmđến ý kiến củacô. GiảnDao nhìn đồng hồ,còn hơnmột tiếng đồng hồ mới về đến thành phố Đồng. Cô không thể nóithẳng vào mặt những ngườicảnh sát, rằngBạc Cận Ngôn khôngmuốn giảithích. Thếlàcô cân nhắctừ ngữ, nói vớiLýHuânNhiên:“Chuyện là như vậy, giáo sư Bạc đang chuẩn bị nội dung báo cáo,có mộtsố chứng cứ cần bổ sung nên bây giờ không rảnh rỗi. Lát nữatớithành phố Đồng, giáo sư sẽlập tức giảithích vớimọi người, nội dung báo cáo giản lược hoàn chỉnh hơn…” Cô đang nóichuyện điện thoại, Bạc CậnNgôn ngồi bên cạnh đột nhiênmởmiệng. Giọng nóitrầmthấp củaanh vui vẻ như tiếng ngâmnga:“Trợ lý đều là kẻlừa đảo…” GiảnDao còn chưacúp điện thoại,cô buộtmiệngmà không hề nghĩ ngợi:“Anh câmmồmngay!” Xe ô tô về đến cụccảnh sát vào lúcchạng vạng tối. Từ xa, GiảnDao đã nhìn thấyLýHuânNhiên và mấy ngườicảnh sát đứng dướitòa nhàchờ đợi. Ánhmắtcô bất giác dichuyển lên tầng ba, tớimộtcăn phòng bật đèn sáng trưng. Đó là phòng hội nghịlớn của độicảnh sát hình sự. VừarồiLýHuânNhiên thông báo qua điện thoại, Bạc CậnNgôn sẽtiến hành báo cáo ở nơi đó. Lần cô bị đưa đến phòng hội nghịtrước đó, là nămcô sáu tuổi. GiảnDao đang chìmtrong suy tư, bên taicô bất thình lình vang lên giọng nóitrầmấmđầy từ tính:“Khóe miệng xịu xuống, gươngmặt hơi nghiêng xuống dưới, mímắt trên cụp xuống…Tạisao tôi vừa nhìn thấy biểu hiện đau khổ điển hình đượcche giấu dưới biểu hiện bình tĩnh củaem?” GiảnDao không ngờ Bạc CậnNgôn nhạy bén đếnmức đó, bởisắc mặtcô rõ ràng bình thản như lờianh nói. Bạc CậnNgôn nhìn cô chămchú. Đáymắtanh vụt qua một tiasáng tỏ vấn đề:“Ừm…xemra phán đoán lần trướccủatôitồn tạisailệch. Nỗi bithương trong lòng emcó liên quan đến bố em.” GiảnDao nói:“Anh lầmto! Vừarồitôicảmthấy đau khổ, là bởi vìanh sắp tiến hành báo cáo giản lược với độicảnh sát hình sự.” Đôimắt dàicủa Bạc CậnNgôn nheo nheo. Anh cúithấp người, bằng chiều cao của GiảnDao, rồi nhìn thẳng vào mắtcô:“Cô trợ lý,emuống nhầm thuốc đấy à?” GiảnDao lập tứclùilại phíasaumột bước, nớirộng khoảng cách vớianh:“Chính vìlàtrợ lý củaanh, tôirất thành khẩn khuyên anhmộtcâu, bên trong đều làcảnh sát hình sự trung thành và kính nghiệp. Có lẽ bọn họ không lợi hại bằng anh trong lĩnh vực điều tra vụ án, nhưng lát nữatiến hành báo cáo, tôi mong anh đừng chế giễu bọn họ. Nếu bọn họ đưarathắc mắc,anh hãy kiên nhẫn trảlời.” Sở dĩGiảnDao nóicâu này, là bởi vìBạc CậnNgôn hễ mởmiệng,câu nào cũng có thể khiến người đối diện tứcchết. Hơn nữathái độ trước đó củaanh vớicảnh sát khôngmấy hòa nhãthân thiện. Nào ngờ Bạc CậnNgôn đứng thẳng người, nhìn cô bằng ánhmắt ngạo mạn:“Sợi dây thần kinh nào trên bộ não củaemnảy ra ý nghĩ kỳ lạ này?”


GiảnDao ngẩn người, ngheanh nóitiếp:“Từ trước đến nay tôichế giễu người khác, không phải vì khoảng cách IQ hay ỷ vào ưu thếchuyên ngành. Tính chấtcông việccủa ngườicảnh sát hình sự vàtôi hoàn toàn khác nhau. Tạisao tôi phảichế giễu bọn họ vì bọn họ không hiểu tâmlý tội phạm?” Nói xong, Bạc CậnNgôn điềmnhiên quay người, sải bước dài đi về phíatrước. Sắctrờitốimịt rất nhanh. Phòng hội nghị đèn sáng như ban ngày, những ngườicảnh sát hình sự ngồi vây quanhmộtchiếc bàn tròn, lãnh đạo cụccũng ngồilẫn cùng bọn họ, bầu không khí nặng nề vàcăng thẳng. Khôngmột lờithừathãi, sau câu giớithiệu đơn giản của LýHuânNhiên, Bạc CậnNgôn được mờilên bục phát biểu. GiảnDao tìmmộtcái ghế ở góc phòng ngồi xuống. Dướiánh đèn tuýp, bộ comple đườngmay thẳng tắp màu đen càng tôn thêmthân hình cao gầy và gươngmặt trắng trẻo tuấn tú của Bạc CậnNgôn. Sắc mặtanh khôngmộtchút biểu cảm,ánhmắt lãnh đạmlướt qua mọi người. Tấtcả những điều này khiến anh tỏara khíchất không dễtiếp cận, hoàn toàn khác người đàn ôngmỉmcười ôn hòatừng ômGiảnDao vào lòng và người đàn ông ngạo mạn độc mồmđộc miệng trước đó. Bạc CậnNgôn bây giờ càng nghiêmtúc vàlạnh lùng hơn. Trong không khítrầmmặc, Bạc CậnNgôn từ tốnmởmiệng:“Chúng tacần tìmmột người đàn ông bản xứ từ 25 đến 30 tuổi, diệnmạo bình thường, chiều cao trung bình, dáng người hơi gầy, thường xuyên ra vào khu vực xảy racác vụ án. Rấtcó khả năng hắn là nhân viên ở đó. Đây là một nguyên nhân khiến hắn không thu hútsự chú ý của người khác. Hắn tương đốithôngminh,cũng rấtcẩn thận. Trước khi gây án, hắn sẽthận trọng quan sát. Hắn có sở thích riêng về nạn nhân. Đốitượng hắn lựachọn đều làcáccậu bé nông thôn vào thành phố làmthuê, bỏ học hoặcthích chơi bời. Những đứatrẻ này không có nhiều kinh nghiệmsống,cũng không đề phòng ngườilạ như các bé gái, thểlực không bằng đàn ông trưởng thành, nên dễ bị dụ dỗ khống chế. Đa phần địa điểmgây án đều nằmở khu vực đông người qualại, vì vậy tội phạmkhông thể dùng bạo lực bắt nạn nhân, mà hắn thông qua dụ dỗ bằng lời nói. Hắn rấtcó năng lực giao tiếp. Đầu tiên, hắn sẽtiếp xúctrò chuyện với nạn nhân, giành đượcsự tín nhiệmban đầu. Tiếp theo, hắn sẽlấymộtsố lý do như mờiăn uống, giớithiệu công việc…dụ đối phương đến địa điểmhắn đã nhắmtrước, sau đó sát hại nạn nhân. Trong cả quátrình gây án, tội phạmkhông sử dụng xe hơi, bởi vì xe hơi dễthu hútsự chú ý. Hơn nữa hắn cũng không có xe hơi. Hắn sốngmộtmình. Điều kiện kinh tếcủa hắn không đủ để mua nhà, mà hắn thuê nhà ở gần chợ nông sản, hoặclàcăn hộ do bố mẹ đểlại, vịtrítương đối hẻo lánh. Nhà hắn rấtcó khả năng là địa điểmgây án. Trên đây làchân dung sơ bộ củatội phạm. Sau khitìmrathithể, tôisẽ phác họa hoàn chỉnh chân dung tội phạm.” Bạc CậnNgôn phát biểu xong,cảcăn phòng imlặng như tờ. Cách đámđông, GiảnDao nhìnBạc CậnNgôn từ phía xa xa. Cô trầmtư suy nghĩ, mô tảcủaanh đúng là khiến bộ não củacô dần hiện lên hình ảnhmột người đàn ông. Hắn tựa hồ là một người dân bình thường nhất trong thành phố này. Nhưng cuộcsống và phương thức phạmtộicủa hắn được Bạc Cận Ngôn phác họa hếtsứcsống động. Lúc này, Bạc CậnNgôn lại nói:“Cácanh có thể đưaracâu hỏi.” Bên ngoàicửasổ bầu trờitối đen. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, LýHuânNhiên là ngườimởmiệng trướctiên:“Giáo sư Bạc, tạisao tội phạmcó độ tuổitừ 25 đến 30?” “Tuổitáccủa hắn không thể quá nhỏ. Quá nhỏ sẽ không có điều kiện kinh tế vàcăn hộ độclập, khó thực hiện hành động dụ dỗ và giết người. Hắn cũng không quálớn tuổi. Hai người đàn ông cách biệt tuổitác quálớn đicùng nhau, ít nhiều cũng thu hútsự chú ý. Ngoàira, hắn là một tên tâmlý biến thái. Tâmlý biến tháithườngmanh nhatừ thờithanh xuân. Biến thái đếnmức độ giết người, thông thường cần thời gian ủ bệnh từ mười nămtrở lên.”Bạc Cận Ngôn trảlờirất nhanh. LýHuânNhiên ngẫmnghĩ, lại hỏi:“Tạisao hắn sống gần chợ nông sản,cũng là địa điểmnạn nhân đầu tiênmất tích?” Bạc CậnNgôn liếcanh:“Tội phạmđúng làthôngminh vàto gan hơn người bình thường, nhưng hắn cũng chỉcó thế màthôi. Từ việc hắn lựachọn nạn nhân thanh thiếu niên yếu ớt, đến thủ đoạn gây án đơn điệu của hắn,có thểthấy, vớitư chấtcó hạn của hắn, ở lần đầu tiên gây án, hắn tuyệt đối không dámđi xa nhà vàicây số mà hắn không quen thuộc. Hắn cũng không chắcchắn có thểthuyết phục nạn nhân cùng hắn đitới địa điểmxa xôi.” Mọi người đều gật gù. Ban đầu nghe kết luận của Bạc CậnNgôn,ai nấy đều cảmthấy không thểtin nổi. Nhưng nghesự phân tích củaanh, bọn họ phát giáctấtcả đều hếtsức đơn giản. Có tiền lệ LýHuânNhiên, những người kháclần lượtmởmiệng, đưara nghi vấn trong lòng. Sắc mặt Bạc CậnNgôn lãnh đạm, không hẳn nhiệt tình. Nhưng đúng như anh nói,anh không chế nhạo mỉa mai. Câu trảlờicủaanh tuy ngắn gọn nhưng cũng rất rõ ràng. Cuốicùng, mọi người đã hỏitương đối, LýHuânNhiên đột nhiênmởmiệng:“Giáo sư Bạc, tạisao anh nóisau khitìmthấy thithể nạn nhân,anh có thể phác họa hoàn chỉnh chân dung tội phạm?”


Phòng hội nghịlạirơi vào trạng tháitĩnh lặng. Bạc CậnNgôn đứng dướiánh đèn sáng. Ánhmắtanh lướt qua mọi người, đôimắt dàitrong suốtcủaanh cuốicùng cũng vụt qua ý cười kiêu ngạo:“Bởi vìmọitiếng nóitừ nộitâmcủa hắn đều phản ánh trên thithể nạn nhân.” *** GiảnDao và Bạc CậnNgôn về đến ngôi biệt thự đã hơn chín giờ tối. Vừa vào nhà, Bạc CậnNgôn thong thả đilên cầu thang. GiảnDao đứng dưới hỏi: “Bây giờ chúng talàmgì?” “Đitắm.” GiảnDao ngồi dưới nhàchờ đợi. Hômnay làlần đầu tiên cô tậnmắtchứng kiến năng lực nghề nghiệp của Bạc CậnNgôn. Ấn tượng củacô vềanh đã có sự thay đổilớn. Người đàn ông này trong công việc đáng kính hơn trong cuộcsống gấp nhiều lần. Trông anh giốngmột thần thámthựcthụ, tuy vẫn còn hơicao ngạo và khó gần, nhưng anhmang đến cảmgiác đáng tin cậy cho người khác. Vì vậy, dù thời gian không còn sớm, GiảnDao vẫn theo anh về ngôi biệt thự, toàn tâmtoàn ý phối hợp điều tra. Cô không ngủ nghỉcũng chẳng sao. Một lúcsau, Bạc CậnNgônmặcáo choàng tắmđi xuống tầngmột, máitóc ngắn ướt rượtcủaanh dính vào trán, gươngmặtcàng trắng trẻo. Anh đi thẳng đến bên ghếsofa ở phòng khách ngồi xuống, tiện tay cầmquyển sách lên đọc. “Tối nay còn có việc gì không?”GiảnDao hỏi. Bạc CậnNgôn chẳng thèmngẩng đầu:“Không.” “Chúng ta không cần trợ giúp cảnh sát tìmkiếmthithể nạn nhân vàtội phạmsao?” Anh nhướngmắt liếccô mộtcái:“Đó làcông việccủacảnh sát. Tôichỉ phụ trách phân tích vụ án.” GiảnDao lập tức hiểu lờianh nói. Bây giờ cảnh sát huy độngmột lựclượng lớn,có khả năng tìmkiếmxác nạn nhân thông đêm,cô vàanh cũng chẳng giúp được gì. Thếlàcô đứng dậy:“Vậy tôi về nhàtrước, ngàymailại đến đây.” Bạc CậnNgôn bình thản giở sách, nhẹ nhàng thốt ra haitừ:“Không được!” GiảnDao ngạc nhiên nhìn anh, lạianh nghetừ tốn nóitiếp:“Bây giờ toàn bộ thời gian củaemđều thuộc vềtôi.” GiảnDao ngẩn người, trố mắt nhìn gươngmặt nghiêng củaanh. Nếu đổilạilà người đàn ông khác nóicâu này, ít nhiều cũngmang hàmý chòng ghẹo và mờ ám. Nhưng lời nóithốt ratừ miệngBạc CậnNgôn, đương nhiên đúng nghĩa đen củatừ ngữ. Nhưng bây giờ chẳng phải hết việcrồi hay sao? GiảnDao:“…Tôi về nhàtrước, khi nào anh gọi, tôisẽ đến ngay.” “Không được. Nếu nửa đêmcần đi xemthithể nạn nhân, lẽ nào tôicòn phảimất thời gian lái xe đến đón em?” GiảnDao imlặng trong giây lát. Bây giờ bắt tội phạmcàng sớmngày nào, sẽcó thể ngăn cản hắn giết người ngày đó. Cô hỏi:“Vậy tôi ngủ ở đâu?” “Phòng của Phó Tử Ngộ.” *** Đêmđã về khuya, GiảnDao nằmtrên chiếc giường rộng lớn, ngắmnhìn rừng núitối đen bên ngoàicửasổ. Cô không tài nào ngủ nổi. Đã mườimột giờ đêm, Bạc CậnNgôn vẫn chưa ngủ. Buổitối yên tĩnh,cô có thể nghethấy tiếng bướcchân anh đi ngoài hành lang. Thậmchícô còn nghethấy tiếng anh lật giở sách,anh viếtchữ trên tấmbảng trắng vàtiếng động nhẹ ở căn phòng làmviệc bên cạnh. GiảnDao bị đánh thức bởitiếng chuông điện thoại. “GiảnDao, bọn anh đã phát hiện rathithể nạn nhân.”Đầu kia điện thoạitruyền đến tiếng gió thổi ù ù, tiếng người ồn ào huyên náo. LýHuânNhiên ngừng vài giây, giọng nóicủaanh vô cùng nặng nề:“Rất nhiều.” GiảnDao lập tức bật dậy rời khỏi phòng. Hành lang tối om,cô đi đến phòngCậnBạc Ngôn, gõ cửa gọitên anh nhưng không có aitrảlời.


GiảnDao lạirút điện thoại gọi vào máy di động củaanh nhưng vẫn không có người bắtmáy, bên trong cũng chẳng có tiếng chuông điện thoại. Hay làanh nửa đêmđira ngoài? GiảnDao chạy xuống tầngmột, mở tủ tìmchìa khóa. Khicô đẩy cánh cửa phòng ngủ của Bạc CậnNgôn, một luồng khí nóng thổi vào mặtcô. Anhmở điều hòa nóng. Trong phòng tối om. GiảnDao lờmờ nhìn thấymộtchiếc giường cỡ lớn đặt giữa phòng, trên giường có người đang nằm. GiảnDao bật đèn, lại gọi hai tiếng, Bạc CậnNgôn vẫn không tỉnh giấc. Cô đành tiến lại gần. Gatrải giườngmàu xanh datrời nhạt, trông rấtấmáp dễchịu. Bạc CậnNgônmặcáo choàng tắmdàymềmmạicủaanh, yên tĩnh nằmở giữa giường. Dáng vẻcủaanh trong giấc ngủ rất ngay ngắn, thân hình thẳng tắp, haitay duỗithẳng đặt hai bên người. Bởi vìanh nhắmmắt nên hàng lôngmi vàlông mày càng đen nhánh, sắc mặtanh rất ôn hòa. GiảnDao đẩy cánh tay anh:“Bạc CậnNgôn!” Anh vẫn bất động. GiảnDao chỉcòn cách vỗ nhẹ vào mặtanh haicái:“Mau tỉnh dậy đi!” Cuốicùng anh cũng có phản ứng, đôilôngmày hơi nhướn lên. GiảnDao tưởng anh thức giấc,ai ngờ anh vẫn nhắmmắt, giơ tay, túmlấy tay cô. Giản Dao ngẩn người. Bạc CậnNgôn cầmtay cô, đưalênmiệng đặtmột nụ hôn nhẹ nhàng. Lòng bàn tay truyền đến xúccảmấmnóngmềmmại, hơithở đàn ông phả vào làn da giálạnh củacô. Cảmgiác buồn buồn từ lòng bàn tay truyền đến sống lưng, khiếnGiảnDao cứng đờ người. Khicô định rút tay về, liền nghethấy giọng nóitrầmấmcủaanh, tựa hồ vô ý thứclẩmbẩm:“ThầnMặc…tự đi ngủ đi…” GiảnDao nhíumày. ThầnMặc? Theo phản xạcó điều kiện, đầu óccô lập tức xuất hiện ý nghĩ, đây làtên bạn gáianh? GiảnDao không nghĩ ngợi nhiều,cô dùng sứcrút tay về. Hàng lôngmicủa Bạc CậnNgôn rung rung, đôimắt đen cuốicùng cũng từ từ mở ra. Bốnmắt nhìn nhau. Bạc CậnNgôn vẫn nằmbất động, thần sắcanh nhanh chóng khôi phụcsự tỉnh táo:“Tạisao emxuất hiện trong phòng củatôi?” Bàn tayGiảnDao vẫn còn lưu lạicảmgiácấmnóng,cô vộilên tiếng:“Bọn họ tìmthấy xác nạn nhân rồi.” *** GiảnDao về phòng thay quần áo. Khicô ra ngoài hành lang, Bạc CậnNgôn đã mặccomple đi giày dachỉnh tề. Anh đột nhiên dừng bước,cúi đầu nhìn xuống đất:“TrầmMặc, đừng đứng chắn đường.”(Chữ Thần vàchữ Trầmđồng âmnên lúc đầuGiảnDao hiểu nhầmsang tên kia) GiảnDao thuận theo ánhmắtcủa Bạc CậnNgôn, mới phát hiện có mộtcon rùarất lớn đang đứng giữacửa phòng anh. Con rùa đó dường như hiểu tiếng con người,chậmchạp đi về một bênmép cửa. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full . Net. Chương 10 Sắctrờitốimờmờ, rừng cây âmu tĩnhmịch, tỏa không khílành lạnh. Đây là một khu đất trống ở ngoại ô thành phố. Trên khu đất thấp thoáng bụicây vàcỏ dại,có không ít rácrưởitích lũy bao năm, trong khi không thấy dấu vếtcủacon người. GiảnDao và Bạc CậnNgôn đỗ xetrên con đường đất. Hai người xuống xe, đi bộ tới nơicó xác nạn nhân. Đâu đâu cũng thấy bóng dáng cảnh sát, mặt đất đều bị đào bới xớilộn,còn xuất hiệnmấy cái hố lớn. GiảnDao vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp hai người


cảnh sát đang đứng dướimộtcái hố,cúithấp người nhấclênmộtcáitúi nylonmàu đen rất lớn. Trên bãi đất trống bên cạnh cái hố có mấy túi nylon tương tự. Cảnh sát đangmở từng túi nylon. Trong ánhmắt nghiêmtúccủa bọn họ đều lộ vẻ không đành lòng. GiảnDao cũng rất đau xót,cô thu hồiánhmắt. Lúc này, LýHuânNhiên từ phíatrướcchạy tới. Gươngmặtanh lạnh buốt, khimởmiệng phả đầy khóitrắng:“Có tấtcảtámngười, thân thểchặt thành nhiều khúc. Theo phán đoán sơ bộ,cái xáccó thời gian tử vong gần đây nhất là một tuần trước. Bởi vì dạo này nhiệt độ tương đốithấp nên xác nạn nhân không bịthốirữa. Thời gian tử vong của những thithể khác đều từ vàitháng trở lên, người bị giếtchết đầu tiên cũng hơnmột năm.” Trênmặt Bạc CậnNgôn khôngmộtchút biểu cảm,anh cùngLýHuânNhiên đi nhanh về phíatrước. GiảnDao dừng bước:“Tôi không qua bên đó.” Hai người đàn ông đồng thời quay đầu nhìn cô. Bắt gặp sắc mặt tái nhợtcủacô, LýHuânNhiên gật đầu:“Emlên xe ô tô chờ bọn anh.” “Vâng.”GiảnDao quay sangBạc CậnNgôn. Anh đứng thẳng người, bỏ haitay vào túiáo khoác, lặng lẽ nhìn cô. Ánhmắtanh vụt qua một tiasáng tỏ vấn đề:“Emsợ hãi đúng không?” GiảnDao đáp khẽ:“Tôi khôngmuốn xem.” Bạc CậnNgôn imlặng vài giây, nóilãnh đạm:“Đây làlúcemgiống phụ nữ nhỏ bé nhất.” LýHuânNhiên hơi ngẩn người, GiảnDao cũng ngây ra. Nhưng kinh nghiệmmách bảo cô, tiếp theo chắcchắn không phảicâu nói hay ho. Quả nhiên Bạc CậnNgôn cất giọng lạnh lẽo:“Đúng là một bi kịch.” GiảnDao liếcanh:“Dù sao tôicũng khôngmuốn xem.”Nói xong,cô liền quay người bỏ đi. Bạc CậnNgôn cũng quay người, bình thản đi về nơicó xácchết. LýHuânNhiên hơi bất ngờ trướcthái độ của hai người. Anh dõitheo bóng lưngGiản Dao, rồi quay lại đitheo Bạc CậnNgôn. *** Trời đãtờmờ sáng, tầmmắtcon ngườitrở nên rõ ràng. Bạc CậnNgôn ngồi xổmxuống đất, đeo găng tay đồng thời quan sát thứ ở trong túi nylon. LýHuânNhiên cũng ngồi xuống cạnh anh. Trong túi gồmnhững khúcthân ngườicắt đâu ra đấy, mặtcắt đều đặn, làn da vẫn phẳng lì. Tấtcả gồmbảy khúc, bao gồmcảtứ chi vàthân thể. Những nạn nhân kháccũng rơi vào tình trạng tương tự. LýHuânNhiên vừa giảithích, vừa dùng tay ra dấu trên xácchết:“Căn cứ vào kết quả khámnghiệmsơ bộ của bên pháp y, nguyên nhân gây racáichết là bị nghẹt thở. Trên cổ các nạn nhân có vết bầmtím. Hung thủ dùng sợi dây thừng nylon thường thấy trên thịtrường siếtcổ nạn nhân. Sau đó, hắn dùng một loại dụng cụ sắc bén đểcắt rờithithể nạn nhân. Trước mắt,chúng tôichưathể phán đoán dụng cụ đó làthứ gì. Ngoàira, nạn nhân dường như không có bấtcứ tổn thương nào khác.” Một ngườicảnh sát ở bên cạnh hỏi:“Giáo sư Bạc, hômquaanh cho biết, trên thithể nạn nhân phản ánh tiếng nóitừ nộitâmhung thủ. Vậy tiếng nóicủa hắn là gì?” Bạc CậnNgôn thong thảtrảlời:“Không có xâmhạitình dục, không có hành vi ngược đãi hành hạ nạn nhân trước hoặcsau khi qua đời, nạn nhân cũng không bịlấymáu, không bịtrúng độc, không bịlấy bấtcứ cơ quan nộitạng nào…Hung thủ chỉlàmmột việc duy nhất là giết người vàcắt xác nạn nhân.” LýHuânNhiên nhìn chằmchằmthithể nạn nhân. Đúng như Bạc CậnNgôn nói, trước đó anh đều cho rằng, đámthanh thiếu niên có khả năng bị xâmhại tình dục hoặc ngược đãi, mới bị giếtchết. Nào ngờ những điều này không xảy ra, mà hung thủ trựctiếp giếtchết nạn nhân. Ngườicảnh sát hình sự ở bên cạnh ngập ngừng vài giây, hỏitiếp:“Ýcủa giáo sư là, hung thủ bắt thanh thiếu niên chỉ vớimộtmục đích giếtchết bọn trẻ? Hắn giết người đơn thuần vì hắnmuốn? Đây là hành vitrảthù xã hộicủa hắn hay sao?” Bạc CậnNgônmỉmcười với ông ta:“Một tên tâmlý biến tháithậtsự chẳng bao giờ quan tâmđến xã hội, thìlàmgìcó chuyện hắn trảthù xã hội? Bọn chúng giết người xuất phát từ nhu cầu trong nộitâm,chứ không phải hành vitự buông thả bản thân.” Ngườicảnh sát đờ ra, LýHuânNhiên cũng nhướngmắt nhìnBạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn đứng dậy, dõimắt về phíachợ nông sản cách đó không xa, thần sắcanh đầy vẻlạnh nhạt và ngạo mạn:“Hung thủ không bày ra bấtcứ trò nào khác, ngượclại bớt việccho tôi. Dấu hiệu hành vi, tiếng nóitrong nộitâmvàsự hoang tưởng của hắn đượcẩn giấu trong quátrình hắn giết người phanh thây. Hắn làmthế nào đểcắt nạn nhân thành từng khúc, dùng loại dụng cụ nào, theo trình tự như thế nào, thủ pháp rasao…Một khilàmrõ điều này, tấtcảsẽtrở nên đơn giản.” GiảnDao ngồitrong xe ô tô đợimột lúccũng không thấyBạc CậnNgôn quay lại. Lúctrờisáng hẳnmớicó mộtcảnh sát trẻtuổichạy đến:“Giản tiểu thư, giáo sư Bạc đã ngồi xe ô tô đimất, giáo sư bảo cô quay về biệt thự đợi giáo sư.”


GiảnDao cảmthấy hơi kỳ lạ:“Anh ta đi đâu vậy?” Ngườicảnh sát trảlời:“Giáo sư chỉ bảo đilấy đồ chứ không nóicho chúng tôi biếtcụ thể đi đâu.” … Đếnmười hai giờ đêm, GiảnDao bị đánh thức bởitiếng động lạthường ở bên ngoài. Cô trùmáo khoác bên ngoài bộ đồ ngủ, đi dép lêra khỏi phòng. Tiếng động không phải vang lên từ phòng ngủ của Bạc CậnNgôn, màtừ căn phòngGiảnDao vẫn chưatừng vào trong nằmở tận cùng hành lang. GiảnDao gõ cửa, bên trong vang lên tiếngBạc CậnNgôn:“Vào đi!” Vừa mở cửa, GiảnDao liền ngửithấymùimáu tanh. Cô lập tức dừng bước. Căn phòng rất rộng, đèn tuýp chiếu sáng như ban ngày. Bốn bứctường vàtrần nhà đều trống không,chẳng có một vật trang trí. Nổi bật nhấtchính là Bạc CậnNgôn. Anhmặc bộ đồ bảo hộ y tếáo liền quần trắng toát, đeo khẩu trang và độimũ cùngmàu. Toàn thân anh chỉ đểlộ đôimắt đen. Trông anh giống nhân vật bướcratừ “Nguy cơ sinh hóa”, lạnh lùng và u ám. (“Nguy cơ sinh hóa”là phimđiện ảnh giảtưởngMỹ “Resident Evil”) Bên cạnh anh là bàn kimloại hình chữ nhật, một người đàn ông khỏathân nằmbất động trên bàn. Sau lưngBạc CậnNgôn có nămsáu cái bàn tương tự, trên bàn cũng có người nằm. Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìnGiảnDao:“Tôicòn tưởng emngủ cho đến khitôi pháánmớitỉnh dậy. Mau thay quần áo lại đây giúp tôi.” GiảnDao không lên tiếng,cô tựa người vào cánh cửa bất động. Bây giờ cô mới nhìn rõ, sắc mặtcủa người đàn ông nằmtrên bàn trắng bệch, làn da xuất hiện vết ban. Đây là xác ngườichết. “Anh đang làmgì vậy?”GiảnDao hỏi. Bạc CậnNgôn đẩymộtcáitủ có bánh xecao bằng nửathân ngườitới gần bàn kimloại. Trên tủ đặtmấy con dao cầu rất lớn. Anh từ tốn đáp:“Thithể ngườithật, mô hình giống ngườithật, mô phỏng não bộ…Mỗithí nghiệmchúng tacần làmmột lần, đểtìmra dụng cụ, quy trình vàcách thức hung thủ cắt chân tay vàthân thể nạn nhân.” Lúc này, GiảnDao mớichú ý đếnmấy “người” nằmtrên bàn kimloại ở đằng sau. Làn da họ trông không thật, diệnmạo hoàn toàn giống nhau,chứng tỏ đều là người giả. Gần bờ tường đặtmấymáy laptop. Chỉ như vậy cũng đủ tạo ra bầu không khí đáng sợ. GiảnDao vẫn đứng nguyênmộtchỗ:“Cụccảnh sátcũng có bácsỹ pháp y, tạisao chúng ta phảitiến hành thí nghiệm?” Bạc CậnNgôn cúi đầu tìmcon dao sắc,ánhmắt rấtchămchú,anh thản nhiên trảlời:“Đợi pháp y củacục xin cấp một xác ngườimớichết, lại đimua nhữngmô hình cao cấp giống hệt ngườithật,chắc hung thủ củachúng ta đã giải quyết thêmmấy nạn nhân nữa.” GiảnDao:“…Anh lấy đâu ra những thứ này?” “Tôi nhờ Phó Tử Ngộ kiếmhộ.”Bạc CậnNgôn đisangmột bên xácchết, ngoảnh đầu nhìn cô:“Lại đây giữ con dao cho tôi.” GiảnDao nhìn anh vài giây, trảlời:“Xin lỗi, tôi không làmđược. Tôicó thể giúp anh gọicảnh sát đến đây.” Cô quay người định bỏ đi, liền nghethấy giọng nóitrầmthấp của Bạc CậnNgôn từ đằng sau vọng tới:“Điều tra hung ánmàtránh xathithể,chẳng khác nào tiến gần đến sự thật liền nhắmmắt lại.” GiảnDao cúi đầu, trầmmặctrong giây lát rồi điracửa. Bạc CậnNgôn nóitiếp:“Nó có khả năng vẫn còn sống.” GiảnDao giậtmình dừng bước, quay đầu nhìn anh:“Nó?” “Ừ.” GiảnDao lập tức hiểu ý anh.“Nó”chính làcon traiLão Tiếu, bảo vệ khu tập thể nhàcô,cũng là nạn nhânmất tích cuốicùng. Thời gian tử vong củathi thể mới nhất là một tuần trước, trong khicon traiLão Tiếumớimất tích bốn ngày. GiảnDao hỏi nhỏ:“Anh cảmthấy chúng tacó thểcứu cậu bé không?”


Bạc CậnNgôn vẫn quan sátcon dao cầu, trảlời:“Tôi đang cứu.” GiảnDao rời khỏi“phòng giải phẫu”, quay về phòng ngủ nằmmột lúc. Sau đó cô ngồi dậy, thẫn thờ nhìn bầu trời đêmngoàicửasổ. Cuốicùng, Giản Dao hítmột hơisâu, đứng dậy đirửa mặt, quả quyết đitới“phòng giải phẫu”. Căn phòng vẫn không thay đổi, Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn cô, đáymắtanh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt, tựa hồ anh đãsớmđoán racô sẽ quay lại. GiảnDao khoác bộ đồ “sinh hóa” vào người, đi về phía đối diệnBạc CậnNgôn, giữ con dao theo yêu cầu trước đó củaanh. Cô liếc quathithể, lập tức rờimắt đichỗ khác. Bạc CậnNgôn:“Giữ chắc, tôi bắt đầu đây.” Thấy lưỡi dao nhanh chóng phập xuống, GiảnDao liền nhắmtịt haimắt, bên taicô vang lên tiếng xịch xịch. Dường như cô có thểtưởng tượng hình ảnh đang diễn ratrước mặtcô. Bạc CậnNgôn cất giọng lãnh đạm, phatrộn ý cười:“Emsợ gìchứ? Anh tacó động đậy đâu?” GiảnDao càng nhắmchặt haimắt:“Bạc CậnNgôn! Liệu anh có thểchỉ nóicho tôi biết tôicần làmgì, đừng tuôn những lời vớ vẩn khác?” Gần ba giờ sáng, toàn bộ cuộcthí nghiệmmới kết thúc. Bạc CậnNgôn nóicầnmấy tiếng đồng hồ để quan sát trạng tháicủa xácchết, đồng thời đợi kết quả mô phỏng trênmáy tính, mớicó thể đưara kết luận cuốicùng. GiảnDao lập tứccởi bộ đồ khó chịu trên người, quay về phòng đitắm. Sau khiGiảnDao lên giường,cảcăn phòng trở nên vô cùng tĩnh lặng. Cô không tài nào chợp mắt, nhìn chằmchằmlên trần nhàtốimờ. Đầu óccô tự động hiện lên hình ảnh vô tình lọt vào mắtcô ban nãy. Sống lưngGiảnDao lạnh toát, tấtcả mọithứ trong phòng dường như âmu thêmmấy phần. GiảnDao vốn là người gan dạ, nhưng cô chưa bao giờ trải quachuyện xảy ratrong buổitối ngày hômnay. GiảnDao ngồi bất độngmột lúc, sau đó cô đứng dậy, mở cửathò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Cô thở phào nhẹ nhõmkhithấy phòng làmviệc mở cửa, đèn điện sáng trưng. GiảnDao đi vào, liền nhìn thấyBạc CậnNgôn tay cầmcốccà phê, trước mặt đặtmột đĩacá hồitháilát,anh đang chămchú đọcsách. Nghetiếng động, Bạc CậnNgôn chỉliếccô mộtcáirồitiếp tục xemsách. GiảnDao ngồi xuống chiếc ghếsofa bên cạnh, tìmmộtcuốn sách. Không biết bao lâu sau, Bạc CậnNgôn đột nhiên đứng dậy. GiảnDao ngẩng đầu, thấy anh thong thả đi đến trước mặtcô. “Chúc ngủ ngon.”Anh nói. GiảnDao:“Chúc ngủ ngon.” Đợianh về phòng ngủ của mình, GiảnDao mới đúng dậy, đi về phòng cô. Tuy nhiên,cô cảmthấy tâmtrạng đỡ hơn trước. Xoay đi xoay lạitrên giường một lúc, trong lúccô mơmơmàngmàng chuẩn bịthiếp đi, đột nhiên nghethấy tiếng gõ cửa. GiảnDao chạy đimở cửa, nhưng ngoàicửa khôngmột bóng người,cửa phòngBạc CậnNgôn vẫn đóng chặt. Trong lòng cô bỗng dưng hoảng hốt. Vừa định đóng cửa,cô bấtchợt nhìn thấymột thứ đen sì ở dưới đất, không rõ xuất hiện từ bao giờ.“TrầmMặc”chậmchạp bò vào phòng cô. *** KhiGiảnDao tỉnh dậy, trời đãsáng hẳn,ánhmặt trời dịu dàng chiếu sáng cảcăn phòng. “TrầmMặc” yên tĩnh nằmdướiánh nắng, đầu và bốn chân thò ra khỏimairùa. Đôimắt nó đen thui, phảng phất đang đờ đẫn. GiảnDao xuống giường, ngổi xổmtrước mặt“TrầmMặc”. Quan sátmột lúc,cô giơ tay vuốt vecáimaicủa nó, nó lập tứcrụt đầu vàchân vào trong. GiảnDao đứng dậy, mở cửa phòng, liền nhìn thấy “phòng giải phẫu” đã mở cửa. Bên trong lờmờ có bóng người. GiảnDao đánh răng rửa mặt rồi đisang “phòng giải phẫu”. Khicô vô ý thức quay đầu, thấy “TrầmMặc” đãrời khỏi phòng cô, đang từ từ bò về phòng Bạc CậnNgôn. Vừa vào cửa, GiảnDao liền nhìn thấyBạc CậnNgônmặccomplechỉnh tề, đứng bên cửasổ, quay lưng về phíacô. Bàn kimloại đặt xácchết tối qua bây giờ đãtrống không. TâmtrạngGiảnDao càng nhẹ nhõmhơn. Bạc CậnNgôn quay người nhìn cô. Ánh nắng chiếu lênmáitóc ngắn đen vàlàn datrắng củaanh, tựa hồ có quầng sáng nhàn nhạtchuyển động. Điểm


nổi bật nhất là đôimắt đầy ý cườicủaanh, như hồ nướclấp lánh dướiánhmặt trời. Bịanh “chiếu tướng”, timGiảnDao rung lênmột nhịp, tâmtrạng cô cũng trở nên nhẹ nhõmngay tứcthì. “Cámơn con rùacủaanh.” Ýcườitrongmắt Bạc CậnNgôn càng sâu hơn. Nhưng anh thốt ra mộtcâu khác đềtàicủacô:“Hắn tưởng tượng trở thành cỗ máy giết người.” GiảnDao ngẩn người. Bạc CậnNgôn xoay người, đút haitay vào túi quần, đểlộ thứ ở trên bàn sau lưng anh. Đó là mộtcon dao cầu đã đượccảitạo. Thân dao đen bóng thẳng thắp, balưỡi dao giống hệt nhau đượclắp vào rãnh, lưỡi dao tỏaraánh sáng lành lạnh. Bạc CậnNgôn giơ tay,ấn xuống tay nắmở bên cạnh, balưỡi dao đồng thời hạ xuống. GiảnDao giậtmình, trong khi vẻ mặt Bạc CậnNgôn càng ôn hòa. “Căn cứ vào số liệu thí nghiệmtối qua…”Anh tháo găng tay, némsangmột bên, nhướngmắt nhìn cô:“Vết thương do lưỡi dao có độ dày vàchất liệu này tạo thành gần với xác nạn nhân nhất. Hơn nữa,chỉ khicả balưỡi dao đồng thời hoạt động, mớicó thểăn khớp vớitình trạngmáu kết đông, thithể cứng đờ…Chắcemcũng biết,con người không thể nào cùngmột lúcsử dụng bằng tay cả bacon dao lớn như vậy.” GiảnDao:“Ýcủaanh là?” “Ýcủatôilà, nhà hung thủ có một“cỗ máy giết người” giống cái này. Hắn bắt nạn nhân nhằmmục đích để bọn họ trở thành vật hy sinh của“cỗ máy giết người”. Đương nhiên,cỗ máy của nhà hắn chắcchắn không có chất liệu tốt và độ chuẩn xác bằng cỗ máymàtôichếtạo thông đêm.”Thần sắcanh lộ vẻ kiêu ngạo. Có lẽ bịảnh hưởngmới ngữ điệu của Bạc CậnNgôn, timGiảnDao cũng đập nhanh hơn. Cô lờmờ cảmthấymộtsự căng thẳng và xúc động. Cô nhìn chằmchằmlưỡi dao, mởmiệng nói:“Việc vận chuyển dao kéo được nhà nước quản lý chặt, hung thủ không thể muatrênmạng,cũng không thể vận chuyển bằng xe ô tô đường dài vàtàu hỏa. Nơicó thể mualoại dao này ở thành phố chúng tachắccũng có hạn, ngườimua không nhiều. Không biết chừng chúng tacó thểtìmra dấu vết hung thủ.” Bạc CậnNgôn ngồi xuống ghế,cầmcốccà phê đặt trên bàn chứa“cỗ máy giết người”, tao nhã đưalênmiệng uốngmột ngụm:“Đầu ócemcũng không đến nỗichậmchạp…Vớitrí khôn của hung thủ, hắn nhất định lãng phí không ít lưỡi dao, mớicó thểchếtạo racỗ máymiễn cưỡng có thểso sánh vớicỗ máy củatôi. Emhãy thông báo ngay với độicảnh sát hình sự, bọn họ có thể bắt đầu làmviệc đượcrồi. Tôisẽcho bọn họ chân dung chuẩn xác vềtội phạm. Nếu gặp may,chúng tacòn có thểcứu đứatrẻcuốicùng.” Dao cầu có một đầu cố định: Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(chấm)Net. Chương 11 Bây giờ làtámchín giờ sáng,ánhmặt trờichiếu sáng cả phòng hội nghị. GiảnDao vẫn ngồitrong góc như thường lệ. Bạc CậnNgônmặc bộ comple đen thẳng tắp, bình thản đilên bục phát biểu. Phần lớn cảnh sát đều ở bên ngoài, đội hình cảnh chỉcòn lạimấy nhân vậtcốtcán. Sau khi nghe xong báo cáo của Bạc CậnNgôn, bọn họ sẽtriển khai cuộclùng bắtcàng chuẩn xác hơn. Bạc CậnNgôn nhìn xung quanhmột lượt, từ tốnmởmiệng: “Hung thủ là“tội phạmcó năng lựctổ chức” điển hình. Ngượclại vớiloạitội phạmnày là“tội phạmkhông có năng lựctổ chức”. Loạithứ haithường mắcchứng bệnh về phương diện tinh thần, hành vi hỗn loạn, không có kế hoạch. Còn hung thủ củachúng ta đầu óctỉnh táo, lên kế hoạchmộtcách tỉmỉ chu đáo, mụctiêu rõ ràng. Tuy nhiên, "tội phạmcó năng lựctổ chức"và“tội phạmIQ cao” không cùngmột khái niệm. Hung thủ củachúng tachỉlà người bình thường. Hắn biến thanh thiếu niên thành vật hy sinh của“cỗ máy giết người”,ảo tưởng có thể kiểmsoátsự sống chếtcủa người khác. Hiện tại, tôi vẫn chưa biết sự hoang tưởng của hắn được hình thành như thế nào, nhưng hắn sinh sống tạithành phố này,ảo tưởng của hắn rõ ràng xarời hiện thực. Khicácanh tìm


đến nhà hắn,có lẽcácanh sẽthu được một lượng lớn sách vở, đĩa phimbạo lực. Tâmlý biến thái không phải hình thành trong ngàymột ngày hai. Hung thủ luôn có ảo tưởng nhưng không thểthực hiện, khiến hắn bị giày vò một thời gian dài. Vì vậy trong quátrình dụ dỗ nạn nhân, hắn có thểthể hiện tài năng ăn nói xuấtsắc, nhưng trong thựctếcuộcsống, hắn ngượclạitrầmmặc kiệmlời, gần như không có bạn bè,càng không có người yêu. Bởi vì hắn xarời quần chúng,công việc không thuận lợi nên tâmlý của hắn càng trở nên u ám. Tôitin trước khi giết người, hắn đãtừng “thí nghiệm”trên động vật. Đốitượng làchó mèo hoang, hoặc vật nuôi nhà hàng xóm. Có lẽcácanh sẽtìmthấy manhmối và dấu vết ở gần nhà hắn. Hung thủ bắt đầu gây án từ thángmột nămngoái, nguyên nhân có lẽ bịmộtsự kích thích nào đó. Ví dụ công việc hoặccuộcsống gặp trắctrở nghiêm trọng. Căn cứ vào trình độ gây án ổn định vàliên tụctrongmột nămqua, tôicàng nghiêng về khả năng hung thủ gặp hạn trong cuộcsống hơn, ví dụ quan hệ với người nhà xấu đi, hoặccó người qua đời…nênmớithúc đẩy hắn giết người. Trong quátrình lùng bắt,cácanh hãy lưu ý, hung thủ tương đốithôngminh nhanh nhạy. Xét về mặtảo tưởng bạo lựccủa hắn, nhiều khả năng hắn có khả năng và ý thức phản trinh sát nhất định…” Cuộc họp nhanh chóng kết thúc. Những ngườicảnh sát đều đi hết, phòng hội nghịtrống không trong giây lát. GiảnDao thu dọn đồ, hỏiBạc CậnNgôn:“Bây giờ chúng talàmgì?” Bạc CậnNgônmặcáo khoác, thần sắcanh lộ vẻsảng khoái:“Nghỉ ngơi.” Hai người vừa điracổng cụccảnh sát liền nhìn thấyGiảnHuyên đứng cách đó mấymét. Cô nở nụ cười ngọt ngào:“Chị…ĐạiThần!” GiảnDao cười hỏi:“Emđến đây làmgì?” GiảnHuyên đáp:“Mấy ngày chị không về nhà, mẹcử emđến xemtình hình.” Trong lúc haichịemnóichuyện, Bạc CậnNgôn yên lặng đứngmột bên. Qua khóe mắt, GiảnDao thấy sắc mặtanh khôngmộtchút biểu cảm. Hômnay anh diện complechỉnh tề, lạicó gươngmặt trắng trẻo tuấn tú, tuy không đeo khẩu trang nhưng đứng ngoài đường vẫn thu hútsự chú ý của người qua đường. GiảnHuyên cũng lén liếcanh vàicái, đồng thời nói vớiGiảnDao:“Chịăn sáng chưa?” GiảnDao đáp:“Chưa.” Lúc này, Bạc CậnNgônmớilên tiếng:“Đithôi!” GiảnDao và GiảnHuyên cùng ngoảnh đầu, thấy anh sải bước dài đi về một hướng, thân hình cao lớn giốngmộtcáicây thẳng tắp. “Anh hãy cùng điăn sáng vớichúng tôi,có sủicảo nhân cá đấy.” Dãy hàng quán ăn sáng ở bến cảng đông đúc nhộn nhịp, khói bốc nghi ngút. Ba người ngồitạicái bàn trong góc. Nhìn thấyBạc CậnNgôn,cô nhân viên phục vụ bình thường hay cất giọng lanh lảnh trở nên rất khách sáo:“Cácanh chị…muốn gọimón gì?” Đồ ăn sáng được đưalên, Bạc CậnNgôn cầmđũaăn ngay. Động táccủaanh vừatao nhã vừatập trung. GiảnDao và GiảnHuyên trò chuyện rômrả, trong khianh không có hứng thú tán gẫu. Đến khiGiảnDao định thần, bátsủicảo trước mặtanh đã hết nhẵn. Đáymắtanh ẩn hiện ý cười. GiảnDao ngập ngừng:“Anh…cònmuốn ăn thêmkhông?” “Cámơn em.” Bạc CậnNgôn nhanh chóng ăn xong bát thứ hai,anh thong thảcầmtờ giấy ăn laumiệng, uống chai nước khoángGiảnDao đưarồitiếp tục ngồithẳng ngườichờ đợi. GiảnHuyên lén lút bấmtin nhắn, đưacho GiảnDao đọc:“Chị, bộ váy này có đẹp không?” GiảnDao liếc qua, trênmàn hình xuất hiện dòng chữ:Hóara ĐạiThần là người hamăn. Sắc mặt GiảnDao vẫn thản nhiên như không,cô trả điện thoạicho emgái:“Từ trước đến nay emluôn có mắt nhìn.” GiảnHuyên cười híp mắtcầmđiện thoại,cô ngẩng đầu hỏiBạc CậnNgôn:“ĐạiThần,emcó thể hỏianhmột vấn đề không?” “Được.”


“Gầnmột nămtrước,emtình cờ đi qua nhàanh. Emhình như nhìn thấymột người đàn ông gầy guộc, bộ dạng tương đối đáng sợ ở trong nhàanh. Người đó làai vậy?” GiảnDao cũng ngoảnh đầu quan sát Bạc CậnNgôn. Trênmặtanh vẫn khôngmộtchút biểu cảm:“Làtôi.” Haichịemngẩn người. Ăn sáng xong, Bạc CậnNgôn tự đi về ngôi biệt thự. HaichịemGiảnDao về nhà, GiảnDao lêtấmthânmệtmỏi đitắm. Tắmxong ra ngoài,cô bắt gặp GiảnHuyên đang nằmthẳng cẳng trên giường củacô, thất thần dõimắt lên trần nhà. GiảnDao nằmxuống cạnh emgái, cô nhắmmắt, thở dàimột tiếng đầy dễchịu. GiảnHuyên xoay người:“Chị…” “Ừ.” “Chị nói xem…”GiảnHuyên cất giọng dè dặt:“Có phảiBạc CậnNgôn hút thuốc phiện không?” GiảnDao lập tức mởmắt nhìn emgái:“Sao emlại nghĩ như vậy? Có lẽtrước đây anh ấy bị ốm.” GiảnHuyên nói:“Bệnh nặng đếnmức nào chứ? Tạichịchưathấy bộ dạng trước đây củaanh ta nên không biết. Tuy chỉliếc qua nhưng emvẫn có ấn tượng anh ta gầy như bộ xương khô,chắcchắn sử dụngmatúy. Tất nhiên,emvẫn rấtsùng báiĐạiThần nhưng bây giờ ngẫmnghĩmớithấy, loạithiên tài như anh ta quá xa vời, quá khác người,cả ngày tiếp xúc vớitội phạmgiết người, luôn cô đơn lạnh lẽo mộtmình. Anh tacó diệnmạo như playboy, bên trongmục nát thốirữacũng không biếtchừng…” GiảnDao chaumày, GiảnHuyên lại nóitiếp:“Chị, tốt nhấtchị hãy giữ khoảng cách vớianh ta,chị nên cẩn thận thì hơn.” GiảnDao hơi ngây ra khi bắt gặp ánhmắt lo lắng vàcảnh giáccủaemgái. Đầu óccô vụt qua gươngmặt tuấn tú vàcao ngạo của Bạc CậnNgôn,cùng đôimắt quyết đoán đầy ý cườicủaanh. GiảnHuyên nói đúng,anh quảlàcô độc và khác người. Hồisáng haichịemcô đứng ở cổng cụccảnh sát, những ngườicảnh sát đi qua nhìn thấyBạc CậnNgôn, trongmắt họ có sự kính nể và hiếu kỳ, nhưng khôngmộtaitiến lại gần anh. Bạc CậnNgôn cũng chẳng để ý đến ai, thần sắc vô cùng lãnh đạm. ĐạiThần đến thành phố nhỏ,có lẽ mọi người đều cảmthấy,anh và bọn họ không cùngmột thế giới. Tuy nhiên, rõ ràngmọi người xung quanh, bao gồmcả GiảnHuyên đều không hiểu rõ con ngườianh. Nếu họ cũng giống cô, đượcchứng kiến vẻ mặt tiều tụy củaanh,chứng kiến anhmặc đồ ngủ đichân đất, bên cạnh còn có mộtcon rùalớn…chắc họ sẽ không cảmthấy anh quáthần bí hoặc xa xôi như bây giờ. GiảnDao không phủ nhận suy đoán của GiảnHuyên,. Cô nhìn ra bầu trờitrong xanh ngoàicửasổ, đồng thờimởmiệng:“Chịcảmthấy trongmối quan hệ với người khác,chúng ta đừng phứctạp hóa vấn đề mà hãy tin vào trực giáccủa mình. Trong suốtcuộc đời,chúng ta gặp không biết bao nhiêu người, người như anh ấy cả vạnmớimay racó một. Tuy anh ấy hơi kỳ quặc nhưng chịcó thể cảmnhận được,anh ấy là một người ở đâu cũng tỏasáng, không phải vì ngoại hìnhmàlàtư tưởng củaanh ấy. Bây giờ chịcó cơ hộicùng anh ấy cứu sống của người khác. Sự việc này chắc không xảy ralần thứ haitrong cuộc đờichị. Chịcảmthấy rất tốt. Dù chỉmấy ngày, nhưng nó rấtcó ý nghĩa đối vớichị. Như vậy là đủ rồi.” GiảnHuyên nhìn gươngmặt trầmtĩnh và ôn hòacủachị gái. Cô ngẫmnghĩ, sau đó gật đầu. GiảnDao ở nhà nghỉ ngơimột tối, sáng sớmngày hômsau,cô lại đi ngôi biệt thự. Phíacảnh sát vẫn không có tin tức nên cô chẳng có việc gì đểlàm. Ngôi biệt thự vẫn tĩnh lặng như thường lệ,cũng không biết Bạc CậnNgôn đãthức giấc hay chưa? GiảnDao mởmáy vitính, làmnốtcông việc dịch thuậtcòn lại. GiảnDao đang chuyên tâmlàmviệc, đột nhiên có một bàn tay lớn thò ra,che màn hình laptop củacô. GiảnDao chaumày, thấyBạc CậnNgôn đang đứng trước mặtcô. Anhmặcáo sơmi và quần âu, đôimắt dài hơi nhướng lên:“Bây giờ emphảilàmmột việc khác.” GiảnDao giậtmình:“Anh nói đi.” Bạc CậnNgôn:“Hếtcárồi.”


GiảnDao:“Vậy sao?” Cô mở tủ lạnh kiểmtra, quả nhiên bên trong không còn hàng tồn. Lúc GiảnDao mở hếtcác ngăn tủ lạnh, Bạc CậnNgôn nhàn rỗi đứng bên bàn bếp uống sữa. GiảnDao ngẫmnghĩ, mởmiệng:“Hay là hômnay tôi dạy anh câu cá? Tôisẽ dạy anh từ kỹ xảo từ làmmồicâu đếnmóc mồi và kéo cần. Như vậy sau này anh có thểtự mình…” “Không thể.”Bạc CậnNgôn cắt ngang lờicô:“Tôi không thích câu cá, nên chẳng hơi đâu lãng phíthời gian vào việc này.” GiảnDao:“…Hay là như vậy đi, trước khi quay vềthành phố B, tôisẽra bờ sông tìmngư dân, nhờ người đó đưacátươi đến đây cho anh?” GiảnDao nghĩBạc CậnNgôn sẽ đồng ý. Nào ngờ anh cất giọng thản nhiên:“Không cần,emmau đicâu đi.” Ánh nắng của mùa đông rấtchan hòa, GiảnDao mộtmình ngồi bên bờ suối, giúp Bạc CậnNgôn bổ sung kho dự trữ ngắn ngày. Cô đoán, Bạc CậnNgôn từ chối đề nghị để ngư dânmang cá đến nhà,có lẽ do anh không thích ngườilạ đặtchân vào ngôi biệt thự. Tuy nhiên cô cũng không lo lắng cho anh, vìmọichuyện còn có Phó Tử Ngộ. GiảnDao vốn thích câu cá nên cô rất hăng say. Câu đến buổichiều, nhìn haicái xô đầy cá, GiảnDao thu dọn dụng cụ câu cá, gọi điện thoạicho Bạc CậnNgôn:“Anh hãy tự mình đến xách cá về.” Bạc CậnNgôn nhanh chóng ra bờ suối. Nhìn thấy đống cá, khóe miệng anh cong lên,ánhmắt thân thiện thêmmấy phần. Ánh chiều tà bao phủ khắp không gian, hai người đitheo con đường nhỏ trong rừng cây về ngôi biệt thự. HaitayBạc CậnNgôn xách hai xô cá, bước đi vẫn bình ổnmạnhmẽ. Từ đằng sau, thân hình anh càng lộ rõ đôi vairộng, thắt lưng gọn gàng và đôichân dài. Tất nhiên, dáng ngườianh thuộc dạng hơi gầy. GiảnDao mởmiệng hỏi:“Trước đây tạisao anh gầy như vậy? Tôi hiếu kỳ nênmới hỏianh,anh khôngmuốn trảlờicũng không sao.” “Tôi bị bệnh.”Giọng nóianh vẫn trầmthấp đầy từ tính, tựa hồ khôngmộtchút xao động. “Ờ, bây giờ anh đã khỏi bệnh chưa?” Bạc CậnNgôn đáp rất nhanh:“Emhỏicâu thừa. Nếu không khỏi, bây giờ emchỉ nhìn thấymột thithể màthôi.” GiảnDao giậtmình, hóaraanh bị bệnh rất nặng. Cô vô ý thứcthở phào nhẹ nhõm, maymàanh đã bình phục. Đimột đoạn, GiảnDao lại hỏi:“Tạisao con rùacủaanh gọilà“TrầmMặc?” Lần này, Bạc CậnNgôn không trảlời ngay. Đi vài bướcanhmớilên tiếng:“Tôi không biết, không phảitôi đặt tên cho nó.” GiảnDao ngẩn người:“Hả?”Cô không hỏitiếp, lại ngheanh cất giọng lãnh đạm:“Là mẹtôi đặt.” GiảnDao hiểu ra vấn đề. Tuy nhiên, đây không phải đềtài nhẹ nhõm. Cô từng nghe nói, mẹ Bạc CậnNgôn qua đờitừ khianh còn nhỏ. Thảo nào một ngườilập dị như anh lại nuôimộtcon rùa. GiảnDao cũng là ngườimấtchatừ nhỏ. Trầmmặctrong giây lát,cô không tiếp tục đềtài này, mà hỏi:“Anh thử đoán xem, bọn họ mất bao lâumớicó thể bắt được hung thủ?” Giọng nóiBạc CậnNgôn đầy ý cười, nhưng là ý cười ngạo mạn:“Tôi không biết. Nhưng nếu đến ngàymai họ vẫn không bắt được hung thủ, tôichỉcó thể kết luận, tốc độ của bọn họ thật đáng buồn.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 12


Mùa đông ở phương namtuy lạnh thấu xương nhưng cũng ngắn ngủi như người khách qua đường vội vã. Còn vài ngày nữalà đếnTếtâmlịch, nhiệt độ đã dần tăng lên. Sau khituyết tan hết,cảthành phố nhỏ trở nên sạch sẽ vàấmáp. Trên đường phố tràn ngập ánh nắng, người qualạitấp nập ở khắp mọi nơi. GiảnDao chậmrãi đi bộ trên hè phố. Tâmtrạng củacô không nhẹ nhõmnhư những người khác. Bạc CậnNgôn nóichậmnhất tối ngày hômnay sẽ bắt đượctội phạm. Kểtừ khimởmắt đến giờ, GiảnDao luôn ở tình trạng căng thẳng hồi hộp. Trong thành phố đã xuất hiện tin đồn về kẻ giết người. GiảnDao mấy lần bắt gặp mọi ngườitụ tập bàn tán,ai nấy đều tỏ ra bấtan. “Nghe nóithằng đó chuyên giếtcáccậu bé!” “Hắn không phảilàcon người. Cũng không biếtcông an có thể bắt được hắn.” “Sau này không thể đểtrẻcon ra ngoàimộtmình.” … Hômnay, GiảnDao sang nhà bố dượng ăn trưa. Vừa đi đến cổng khu tập thể, máy di động củacô đổ chuông. Là LýHuânNhiên gọitới. GiảnDao giậtmình thon thót. “GiảnDao! Bọn anh đãtìmthấy đứatrẻrồi.”Đầu kia điện thoạicó tiếng gió thổi, ngữ điệu của LýHuânNhiên hếtsức nặng nề:“Thằng bé vẫn chưa chết, đang trên đường đưa đi bệnh viện. Nhưng hung thủ đã bỏ trốn, bọn anh đang lùng bắt hắn.” GiảnDao lập tức vẫy taxi, đồng thời gọi điện cho Bạc CậnNgôn. Có lẽ đêmqua ngủmuộn, giọng nóicủaanhmang âmmũi khàn khàn. Nhưng sau khi nghecô thông báo,anh lập tứccất giọng vui vẻ:“Ờ…tôisẽ đến ngay. Emhãy nói với bọn họ, không đượcsờmó đến hiện trường phạmtộicủatôi.” GiảnDao nhanh chóng đến chợ nông sản. Theo địachỉLýHuânNhiên cung cấp, hung thủ sống trongmột ngõ nhỏ hẻo lánh ở đằng sau chợ nông sản. Chợ nông sản luôn đóng cổng vào buổitrưa. Nhưng bây giờ gần đếnTết, ngườira vào vẫn tấp nập. GiảnDao đitới khu vực bán cá. Do cátươi đã bán hết từ lâu nên khu vực này khá vắng vẻ. Cô đứng ở lối đicó dãy tủ kính chứa đầy nước để đợiBạc CậnNgôn. Khianh đến nơi,cô vàanh sẽcùng đi hiện trường phạmtội. Ánhmặt trờichiếu xuống đỉnh đầu, không khítràn ngập mùitanh củathủy sản. GiảnDao chờmột lúc, đột nhiên nhìn thấymột đámngười hỗn loạn ở phía trước. *** Lúc gọi điện thoạicho GiảnDao, LýHuânNhiên đang láichiếc xecảnh sát, phóng như bay đến chợ nông sản. Người phát hiện ra manhmốilà mấy cảnh sát khu vực. Theo mô tảcủa người dân sống ở đó,chủmộtcửa hàng ngũ kimnhỏ cạnh chợ nông sản tênTôn Dũng phù hợp vớichân dung tội phạmdo Bạc CậnNgôn phác họa. Theo thông lệ,cảnh sát khu vựctìmđến tận nơi xemxét tình hình nhưng bọn họ gõ cửa một hồi, bên trong không có ngườitrảlời. Tuy nhiên, bọn họ nghethấy tiếng động lạtừ trong nhà vọng ra ngoài. Cứu người không thểchậmchễ,cảnh sát khu vựclập tức phácửa vào nhà. Bọn họ liền nhìn thấymột thiếu niên bịtrói ở góc phòng,cậu bérasức đập thân thể xuống nền đất. *** Nhận đượctin tức, LýHuânNhiên liền xin chỉthịcủa độitrưởng độicảnh sát hình sự. Anh bảo cảnh sát khu vựccanh gáctạichỗ, đề phòng hung thủ bất thình lình trở về nhà. LýHuânNhiên cũng thông báo cho những ngườicảnh sát ở khu vực gần đó lập tức đến hiện trường. Tuy nhiên,anh có linh cảm, hành động cứu người nhiều khả năng đã“đánh rắn động cỏ”. LýHuânNhiên đến chợ nông sản sớmhơnGiảnDao một lúc. Anh nhanh chóng đi xuyên quachợ, tớicửasau đểtới nhà TônDũng. Nơi này rất đông người qualại, vừachậtchội vừa ồn ào náo nhiệt. Đang đitheo dòng người, LýHuânNhiên đột nhiên đứng lại. Khóe mắtanh bắt gặp một người đàn ông trẻtuổicó chiều cao trung bình vàthân hình gầy gò lẫn vào đámđông bên tay phải. Người đàn ông cúi đầu rảo bước nhanh về phíasau. Hắn bỏ một tay vào túi quần, trong túi nổicục, bàn tay còn lạicủa hắn trống không. Ngoàira, thỉnh thoảng hắn ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng cảnh giác vàcăng thẳng. LýHuânNhiên làmcảnh sát hình sự mấy nămnên đãrèn luyện đượcsự nhạy bén. Anh âmthầmquay người, lặng lẽ bámtheo đốitượng từ khoảng cách mườimấy bước. Anh đồng thời gọi điện thông báo cho đồng nghiệp trấn giữ ở cáclốiracủa ngôichợ. Ai ngờ vừa đimột đoạn, người đàn ông trẻtuổi đột nhiên quay đầu. LýHuânNhiên bình thản dừng lạitrước một quần bán rau giả vờ làmngười đichợ.


Đến khianh ngẩng đầu, người đàn ông trẻtuổi đã biếnmất. Anh đã để mất dấu đốitượng! Đầu óc LýHuânNhiên xoay chuyển rất nhanh. Anh lập tức hét lớn:“TônDũng! Đứng lại!” Quả nhiên trong đámđông có một hình bóng bất thình lình dừng bước. Sau đó hắn co giò bỏ chạy. LýHuânNhiên liền đuổitheo, mởmiệng hét lớn tiếng: “Cảnh sát đây! Tránh đường!” Khu vực này tương đối đông người. LýHuânNhiên và kẻtình nghitrong lúcchạy va đập lung tung. TônDũng rútmộtcon dao gămtừ túi quần, khiến người đi bộ sợ hãi dạtsang hai bên,chừa một lối đicho hắn. LýHuânNhiên thấy vậy gầmlên:“Muốn chếtà!”Anh càng rasứcchạy nhanh hơn. Cuộcrượt đuổi nhanh chóng tới khu vựcthủy sản. Nơi này vắng vẻ, lạirất gần cổng lớn. TônDũng quen thuộc địa hình trong chợ nông sản, hắn luồn lách mà không gặp trở ngại. Khoảng cách giữa hắn và LýHuânNhiên ngày càng lớn. Đúng lúc này, LýHuânNhiên bỗng dưng nhìn thấymột hình bóng đứng sau quầy bán thủy sản ở phíatrước. Mọi người xung quanh đãtrốn ra xatừ lâu, không ai dámmạo hiểmxông lên chặnTônDũng. Nhưng người đó vẫn đứng yênmộtchỗ bất động. *** GiảnDao nhìn thấymột người đàn ông cầmdao vượt qua đámđông từ phía xachạy tới. Sau lưng hắnmườimấymétcó một người đang truy đuổi, người đó chính là LýHuânNhiên. Mấy ông chủ bán thủy sản đều lùilại phíasau, dè dặt theo dõi. Một người gọiGiảnDao:“Cô gái, mau đứng tránh xara,cảnh sát đang bắt tội phạm đấy.” GiảnDao quan sát kỹ gươngmặt TônDũng. Cô thậtsự có cảmgiác, hắn chính là đốitượngBạc CậnNgônmô tả. Bộ não GiảnDao hiện lên hình ảnh cùngBạc CậnNgôn tiến hành cuộcthí nghiệmvào buổitối hômđó. Tuy chỉlà người giả nhưng bịlưỡi dao cắt thành ba khúc,cô cũng đủ cảmthấy kinh hoàng. Vậymà dướilưỡi dao của người đàn ông này làthanh thiếu niên non nớt. *** “Dao Dao,con đừng nghe mẹcon. Công việccủa ngườicảnh sát tuy vất vả mệtmỏi, nhưng bắt kẻ xấu làchuyện bố thích làmnhất.” GiảnDao chỉthất thầnmột vài giây. Cô ngẩng đầu, đưa mắt về phíacổng chợ nông sản, bên ngoàilà đường phố sầmuất. Hômnay cô mặcáo lông vũ mỏng,cô độimũ và kéo khóalên cao, gần như che kín nửa gươngmặt,chỉ đểlộ đôimắt. Sau đó, GiảnDao cầmmộtcây gậy gỗ lớn ở bên dướitủ kính chứa nước. Đó làcây gậy người bán hàng thường dùng để đập cá. Cô nắmchặtcây gậy, đứng bên cạnh tủ kính chứa nước, nhìn hai người đàn ôngmỗilúc một tiến lại gần gần. “Cô gái! Cô định làmgì vậy?”Ông chủ quầy cácất giọng lo lắng. “Cô ấy định bắt tội phạm! Dũng cảmthật đấy!” GiảnDao không bận tâmđến bọn họ. Cô tập trung theo dõiTônDũng đang chạy đến lối đi hẹp và dài ở khu vực bán thủy sản. Nhịp timtrong lồng ngực GiảnDao dường như tăng tốctheo bướcchân của hắn. KhiTônDũng còn cách vài bước,cô liền giơ cao cây gậy gỗ, đập mạnh vào tủ kính chứa nước… Một tiếng động lớn vang lên, tủ kính cao bằng nửathân người vỡ tan. Nướctrào ra như tháclũ, mảnh thủy tinh, bơmdưỡng khí,cả mấy con cásống đổ ập xuống ngườiTônDũng đúng lúc hắn chạy đến. TônDũng có phản ứng rất nhanh, giơ tay ômđầu. Nhưng nửa bể nước dội vào người hắn,cộng thêmmặt đất trơn ướt, hắn lạichạy nhanh nên trượt chân ngãsõng soài xuống đất. LýHuânNhiên ở đằng sau giậtmình,anh liếc qua GiảnDao, bướcchạy càng nhanh hơn. Ở bên này, TônDũng chỉ nằmbò trênmặt đất vài giây. Hắn chống tay định đứng dậy, đồng thời ngoảnh gươngmặt hung ác về phía GiảnDao. GiảnDao lập tứclùilại phíasau vài bước. TônDũng chỉliếccô mộtcáirồilại quay đầu, lảo đảo đứng dậy đểtiếp tụcchạy trốn. Tuy nhiên, mặt đất đầymảnh thủy tinh, haitay vàchân hắn đều bị thương, nên hắn nhất thời đứng không vững. GiảnDao đứng yên lặng quan sát TônDũng,cô biết hắn không thểchạy thoát. Đột nhiên có ngườitừ đằng sau đoạtmấtcây gậy gỗ trong tayGiảnDao.


GiảnDao quay đầu, liền nhìn thấymột hình bóng cao lớn quen thuộc không biết xuất hiện từ lúc nào. Anh sải bước dàitiến lại gầnTônDũng, trong tay anh làcây gậy gỗ củacô. Chuyện xảy ratiếp theo hoàn toàn nằmngoài dự liệu của GiảnDao. Bạc CậnNgônmặc bộ complechỉnh tề, bình tĩnh giơ cây gậy, nhằmtrúng gáyTôn Dũng giáng xuống… Một tiếng “bụp” vang lên, TônDũng lạimột lần nữa ngã xuống đất. Chỉlàlần này, haimắt hắn nhắmnghiền, bất tỉnh nhân sự. GiảnDao ngẩn người nhìnBạc CậnNgôn némcây gậy xuống đất, sau đó anh phủitay, rútmột tờ giấy ăn trong túiáo lau tay, bộ dạng củaanh điềm nhiên như không. Lúc này, LýHuânNhiên cũng chạy đến nơi. Anh ngồi xổmxuống cạnhTônDũng, quan sát tỉmỉmột lượt. LýHuânNhiên ngẩng đầu hỏiBạc CậnNgôn: “Tạisao anh đánh ngất hắn?” “Không đánh ngất, lẽ nào tôi bay người hạ gục hắn như cảnh sát hình sự cácanh?”Bạc CậnNgôn đáp. LýHuânNhiên lại ngoảnh đầu nói vớiGiảnDao:“Emlàmtốt lắm!” Bạc CậnNgôn cũng quay đầu, nhướngmày chất vấn cô:“Tạisao emkhông trựctiếp đánh ngất đốitượng? Hắn chạy vớitốc độ nhanh như vậy,emchỉ cần nhẹ nhàng vung gậy làcó thể hạ gục hắn.” GiảnDao cởimũ, kéo cổ áo xuống thấp. Cô gật đầu vớiLýHuânNhiên, sau đó chỉliếc qua Bạc CậnNgônmà không lên tiếng. Từ nhỏ đến lớn cô chưa ratay đánh người bao giờ, thậmchí đếnmắng chửicũng chưatừng, sao cô có thể nghĩ đến chuyện vung gậy đánh tội phạm? Cảnh sát nhanh chóng ập đến,áp giảiTônDũng đimất. Ngõ nhỏ ở gần nhà hắn bị xecảnh sát bao vây. Bạc CậnNgôn và GiảnDao chui quasợi dây phong tỏa, đi đến cửa nhà TônDũng. GiảnDao đột nhiên dừng bước:“Khoan đã.” Cô nhận ra xecủa LýHuânNhiên. GiảnDao tiến lại gần, một taymở cốp sau, lấy hộp thuốccứu thương ra ngoài, mới xòe bàn tay phải. Mu bàn tay phảicủacô bị haimảnh vụn thủy tinh cắmvào. Tuy vết thương không sâu nhưng rất đau. Cô đứng bên cạnh xe ô tô, dùng cái nhíp gắp mảnh vụn thủy tinh, sau đó bôicồn rồilấy ra miếng băng dán y tế. Lúc GiảnDao làmnhững việc này, Bạc CậnNgôn bỏ tay vào túiáo, đứng đối diện cô. Dướiánh nắng chan hòa,cánh tayGiảnDao mảnhmaitrắng nõn. Mu bàn tay xuất hiện hai vết thương nhỏ bôicồn i-ốt trông rất nổi bật. GiảnDao giơ tay ratrước mặt Bạc CậnNgôn, rồi đưa miếng băng y tếcho anh:“Giúp tôi.” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái, mới giơ tay nắmcổ tay cô. Tuy anh thường ăn nói độc địalại không có lòng kiên nhẫn, nhưng vào thời khắcanh chaumày dánmiếng băng y tế vào tayGiảnDao, động táccủaanh hếtsức nhẹ nhàng. Anh nắmcổ tay cô trong lòng bàn tay lớn của mình, nămngón tayGiảnDao chạmvào cổ tay anh, phảng phấtcảmnhận thấy làn da lạnh lẽo củaanh. “Đừng gãitôi.”Bạc CậnNgôn đột nhiên cất giọng trầmtrầm. GiảnDao ngẩng đầu nhìn anh:“Tôi đâu có gãianh?” Bạc CậnNgôn nhướngmày liếc GiảnDao,anh nhanh chóng buông tay cô, quay người bước đi:“Mau vào xemhiện trường,chậmtrễ như vậy, hiện trường không còn tươimới nữa.” GiảnDao nhìnmiếng băng y tế ngay ngắn trênmu bàn tay cô, lập tức đitheo anh. … Nhàcủa TônDũng nằmở tầngmột, là mộtcăn hộ độclập. Đồ đạctrong nhàcũ kỹ,ánh sáng tốimờmờ. Lúc bọn họ đi vào, nhân viên giámđịnh đã hoàn tấtcông việc ở hiện trường. Ngườicảnh sát khu vựctrẻtuổi đến hiện trường sớmnhất báo cáo vớiBạc CậnNgôn:“Đúng như anh nhận định,chúng tôitìmthấy “cỗ máy giết người” trongmộtcăn phòng ngủ. Ngoàiracòn có nhiều đĩa phimbạo lực đẫmmáu. Chúng tôicũng phát hiện rất nhiều vếtmáu đã đượctẩy rửatrênmặt đất.” Bạc CậnNgôn cùngGiảnDao đi đến chỗ đặt“cỗ máy giết người”. Trùng khớp vớisuy đoán của Bạc CậnNgôn, "cỗ máy"này sơ sài hơn "cỗ máy"của anh, nhưng lưỡi dao ánh lên tiasáng xanh, trông có vẻrấtsắc bén. GiảnDao cầmmáy ảnh do Bạc CậnNgônmang đến. Vừa định chụp ảnh,cô liền nhìn thấy anh cởiáo khoác ngoài, nằmngang người dướilưỡi dao.


“Anh làmgì vậy?” Bạc CậnNgôn nhắmmắt,cất giọng trầmấmdu dương như nốt nhạc:“Tôi đang cảmnhận.” GiảnDao buông thõngmáy ảnh, đúng là hết nói nổi. Cuốicùng,cô lại giơmáy ảnh,chụp cho anhmấy tấmảnh đặc biệt. Bạc CậnNgôn bỗng dưng đứng dậy, mỉmcười nhìnGiảnDao, đôimắtanh sáng lấp lánh như sao trên trời. GiảnDao ngẩn người,cổ tay cô lạimột lần nữa bịanh nắmchặt. Bàn tay anh vừa mát lạnh vừatrơn láng,cũng rấtmềmmại. TimGiảnDao đập thình thịch. Cô nhanh chóng bịBạc CậnNgôn kéo đến trước mặtanh. “Anh làmgì vậy?”GiảnDao nhìn anh chằmchằm. Bạc CậnNgôn thản nhiên trảlời:“Tôicao quá,chiều cao củaemtương đương bọn trẻ,emhãy nằmxuống dưới đó đểtôi quan sátmột lúc.” GiảnDao giật khỏitay anh, lùilại phíasaumấy bước, kiên quyết nớirộng khoảng cách vớianh. Lúc này, ngườicảnh sát khu vựctrẻtuổicầmmáy ảnh tiến lại gần, nhíumày nói vớiBạc CậnNgôn:“Giáo sư Bạc, tôi phát hiện thấy chữ viết bằngmáu dưới gầmgiường tội phạm.” Bạc CậnNgôn cầmmáy ảnh xem,anh nhất thờiimlặng. GiảnDao cũng thò đầu,chỉthấy trênmàn hình là một dãy chữ số không có quy luật. “Chỗ kháccó không?”Bạc CậnNgôn hỏi. Ngườicảnh sát đáp:“Chúng tôicòn phảitiến hành kiểmtratoàn bộ ngôi nhà này.” Bạc CậnNgôn trả máy ảnh cho anh ta:“Sau khi kiểmtra, hãy cho tôi biết kết quả.” GiảnDao thầmnghĩ, tênTônDũngmắc bệnh hoang tưởng giết người, những con số này không biếtchừng là mậtmãliên quan đến ảo tưởng của hắn. Bạc CậnNgôn từng nói, sau khi bắt đượctội phạm,anh sẽ nóichuyện với hắn đểtìmhiểu thế giới nộitâmcủa hắn. Những con số này có thểlà một phương diện phản ánh nộitâmcủa hắn. Tuy nhiên, GiảnDao không bao giờ ngờ tới, hai ngày sau,cô nhận đượctin từ trại giam, TônDũng phát bệnh trong nhàtù, hắn bịsốtcao, dù đượccấp cứu nhưng hắn vẫn không giữ nổimạng sống. Hóara hắnmắc bệnh hiểmnghèo từ lâu. Tộiác, sự hoang tưởng,cỗ máy giết người và những con số thần bícủa TônDũng cũng “ngủ yên”sau cáichếtcủa hắn. Bạc CậnNgôn dẫnGiảnDao đithămcậu thiếu niên thoátchết. Lời khaicủacậu bé khiến ấn tượng về TônDũng càng trở nên phứctạp. Cậu bé nóicậu bé van xinTônDũng đừng giếtmình, TônDũngmãicũng không ratay. Một lần, TônDũng thậmchítróicậu bélên “cỗ máy giết người”. Cậu bécầu khẩn:“Anh, xin anh đừng giếtem. Sau này,emsẽ phụng dưỡng anh đến già”. Nghecâu đó, TônDũng liền thacho cậu bé. Cuốicùng, thành phố nhỏ khôi phụcsự yên bình. Tuy nhiên, Tếtâmlịch nămnay bị bao trùmmột bầu không khí u ámchưatừng thấy. Công việctrợ lý của GiảnDao cũng chính thức kết thúc. Hếtchương 12 PS:ĐinhMặc nói vụ án đầu tiên là vụ án đơn giản nhất, giải quyết nhanh nhất, dựatheo một vụ án có thật ở TrungQuốc. Tội phạmlàtên giết người hàng loạt HoàngDũng. HoàngDũng (29 tuổi), người huyệnBìnhDư. Hắn cảitạo máy làmmỳ sợithành "cỗ máy giết người"và đặt tên là"Ngựa gỗ trí năng". Từ tháng 9.2001 đến tháng 11.2003, HoàngDũng đến các quán bar, quán chơi game, phòng chiếu phimdụ dỗ vàlừa đảo thanh thiếu niên tới nhà mình. Hắn chuốcsay nạn nhân rồi dùng "cỗ máy giết người"sát hại. Cho đến khi bị bắt, HoàngDũng đã giếtchết 17 người, làmbịthương 1 người. Cuốicùng, hắn bị xử tử hình. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ởwWw.EbookFull.Net. Chương 13 Ngàymùa đông ánh nắng dịu dàng, vùng rừng núi vô cùng yên tĩnh. Ngôi biệt thự rộng lớn vắng lặng như tờ.


Đúngmười giờ sáng, Bạc CậnNgônmởmắt, xuống giường như thường lệ. Trên ngườianhmặcáo ngủmàu trắng dàitaymềmmại,càng tôn thêmthân hình cao gầy củaanh. Anh vốn không thích đi giày dép trong nhà, màthích đểchân trần. Hai bàn chân anh tương đốilớn vàtrắng trẻo,cũng rấtcân đối. Mười phút đầu sau khitỉnh giấcluôn làthời gian “mộng du”của Bạc CậnNgôn. Anh đứng trước gương, uể oải ngậmbàn chải đánh răng. Trong đầu anh bấtchợt hiện lên những con số viết bằngmáu do TônDũng đểlại,anh vô ý thức một lần nữasắp xếp những con số đó. Bạc CậnNgôn suy tư một lúc, vẫn không tìmra manhmối. Khicúi đầu,anhmới phát hiệnmình đã đánh răng balần, đếnmứcrăng lợi hơitêtê. Cà phê, mấy lát bánhmỳ, mứt hoa quả, bữasáng đơn điệu lặp đilặp lại, nhưng đây là món ăn sáng duy nhất Bạc CậnNgôn kiên nhẫn chuẩn bị. Ngồi xuống bàn ăn,cắnmiếng bánhmỳmềmoặt,anh bất giác nhớ đến bátsủicảo nhân cáthơmlừng ăn cùngGiảnDao. Có lẽanh nên đi học nấumónmới này. Con ngườiluônmất thời gian vìmiếng cơm. Sau khiăn no, Bạc CậnNgôn thay bộ comple, thong thả đi vào phòng làmviệc. Xemhết tập hồ sơ vụ án bênMỹmớifax sang, tâmtrạng củaanh trở nên vui vẻ. Vì vậy khi nhận được điện thoạicủa Phó Tử Ngộ, giọng nóicủaanh đặc biệt du dương:“Hi, Tử Ngộ.” Phó Tử Ngộ là người dễ bịảnh hưởng bởitâmtrạng của đối phương, đặc biệt đối phương là bạn bèthân thiết. Anh tacười nói:“Nghe nói vụ án “cỗ máy giết người” đã phárồi?” “Tất nhiên.”Bạc CậnNgôn trảlời nhẹ như gió thoảngmây bay:“Vụ án này đơn giản như trong sách giáo khoa vềtâmlý tội phạm. Chỉcó điểmduy nhất làtội phạmtương đốithú vị.” Phó Tử Ngộ imlặng trong giây lát, không nhịn đượclên tiếng khen ngợi:“Cậu pháán nhanh thật đấy.”Anh ta nhớ ở nước ngoài, giới họcthuật và giới cảnh sát đều thừa nhậnBạc CậnNgôn là… “Cậu toàn nói những lờithừathãi, tôilàchuyên giatâmlý tội phạmpháán nhanh nhất vàchuẩn xác nhất.”Bạc CậnNgôn điềmnhiên kết luận. Phó Tử Ngộ:“…Đượcthôi, tôitin cậu làmgìcũng nhanh nhất. Cònmột việc nữa, đã đến lúcthanh toán tiền lương cho GiảnDao? Dựa vào tiêu chuẩn mứclương trợ lý sơ cấp củacậu lúc ởMỹ?” “Ừ,cậu tự quyết định đi.” Phó Tử Ngộ lại nói:“Phải kiếmngaymột trợ lýmớicho cậu. Tôi định đến trường đại họctìmngười, nếu là nghiên cứu sinh xuấtsắccủa ngành tâmlý tội phạmthìcàng tốt…” Ở đầu kia điện thoại, Bạc CậnNgôn rờimắt khỏi đống ảnh hung án đầymặt bàn. “Khoan đã.”Anh cắt lờiPhó Tử Ngộ:“Tạisao cậumuốn đổiGiảnDao?” Phó Tử Ngộ ngây ra:“Tôimuốn đổicô ấy? Bạc Boss, khả năng lý giảicủacậu có vấn đề, hay củatôicó vấn đề? GiảnDao không phải xuất thân từ chuyên ngành tâmlý tội phạm. Lúc đó cậu chọn cô ấy làmtrợ lý,chẳng qualà vì xảy rasự việc khẩn cấp. Hơn nữacô ấy sắp tốt nghiệp đại học,cũng đã tìmđượccông việc ở thành phố B. Cậu còn tính đểcô ấy làmtrợ lý củacậu hay sao?” Bạc CậnNgôn trầmmặctrong giây lát,cất giọng khinh bỉ:“Hiển nhiên là năng lựclý giảicủacậu có vấn đề. Bây giờ cô ấy đãcó kinh nghiệmgiải quyết vụ án giết người hàng loạt. Cậu có thểtìmra nghiên cứu sinh có kinh nghiệmvề phương diện này ở trong nước hay không? Hơn nữacô ấy còn biếtcâu cá, tôi dùng cô ấy rất thuận tay, khôngmuốn đổi người khác. Vềcông việccủacô ấy ở thành phố B…cậu hãy bảo cô ấy hủy bỏ hợp đồng. Loạicông việc bình thường nhàmchán đó sao có thểso sánh vớichức vụ trợ lý củatôi? Cô ấy đương nhiên sẽcó sự phán đoán vàlựachọn chính xác.” *** Buổichiều,ánhmặt trời nhàn nhạt, bên trong quán ăn nhỏ rấtấmáp. GiảnDao và LýHuânNhiên ngồi ở cái bàn cạnh cửasổ, ngắmđường phố đông đúc náo nhiệt. Hômnay đãlà haimươitámTết, LýHuânNhiên cuối cùng cũng kết thúccông việc bận rộn,có thời gian rảnh rỗimờiGiảnDao ăn cơm. GiảnDao lắclắcly cà phêtrong tay, mởmiệng hỏi:“Vụ ánTônDũng hoàn toàn kết thúcrồi hảanh?” LýHuânNhiên nghiêng đầu châmmột điếu thuốc:“Ừ, thằng đó chết nhẹ nhàng quá. Gầnmườimạng ngườichứ có ít đâu, xử bắn hắnmột trămlần cũng không đủ.” Hai ngườitrầmmặctrong giây lát, GiảnDao hỏitiếp:“Chuyên giachữ số củatỉnh vẫn chưa giải được mấy con số viết bằngmáu đó à?” LýHuânNhiên đáp:“Chưacó phát hiệnmới, nhưng bên trên quyết định không điều tra nữa. Bọn anh cho rằng, TônDũng có vấn đề về phương diện tâmlý vàtinh thần, những con số đó nhiều khả năng do hắn viết bừasau khirơi vào trạng thái hoang tưởng.” GiảnDao gật đầu. Cô cho rằng cách giảithích này tương đối hợp lý.


Trò chuyệnmột lúc, LýHuânNhiên hỏi:“Bao giờ emquay vềtrường học?” “Quarằmtháng giêng.”GiảnDao đáp:“Emsẽ đithựctập.” LýHuânNhiênmỉmcười:“Chúng ta gọichairượu nhé. Emtừng làmtrợ lý của Bạc CậnNgôn điều tra vụ án nghiêmtrọng,cũng coi như một trải nghiệm khó quên trong cuộc đời. ChúGiản ở trên trờilinh thiêng,chắcchắn sẽrất tự hào vềem.” GiảnDao imlặng vài giây, gật đầu cười:“Vâng.” *** Ăn cơmxong, GiảnDao đi ngôi biệt thự. Bởi vì bận giải quyết vụ án,công việc dịch thuật vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Vừa vào nhà,cô liền nhìn thấy cảcăn phòng tràn ngập ánh nắng, mang lại cảmgiác vừacổ điển vừa đẹp đẽ. Đây làlần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng này. GiảnDao đilên tầng hai, vào phòng làmviệc. Bạc CậnNgôn đang ngồi ở ghếsofa,chămchú xemtập tàiliệu rất dày. Nghetiếng động, Bạc CậnNgôn chỉ nhướngmày, liếccô mộtcáilạitiếp tục đọctàiliệu. GiảnDao hơi ngây người. Cô đã quen vớithái độ lãnh đạmvà ngạo mạn của người đàn ông nàyBộ dạng yên tĩnh củaanh bây giờ thật rarất nổi bật vàthu hút. Máitóc ngắn đen như mực, gươngmặt tuấn tú trắng như ngọc, hai hàng lôngmày thanh tú như tranh vẽ, dướisốngmũicao là bờmôimỏng hơimímlại, trông vẫn khácao ngạo. Người đàn ông này lúc ngậmmiệng đẹp trai hơn lúc nóichuyện. GiảnDao ngoảnh đầu, quan sát tấmbảng trắng treo trên tường. Bên trên là một loạtcon số: “145, 297, 289, 121 17, 324, 1 250, 0, 484 365, 729, 16 421, 27, 841 29, 1 136, 729, 16.” Đây là những dãy số được phát hiện ở nhà TônDũng, đều ở chỗ kín đáo như gầmgiường, nền nhà, song cửasổ, trần nhà...Kết quả giámđịnh cho thấy, đó toàn là máu và dấu vân tay của TônDũng. GiảnDao xemxétmột lúc, mới đi đến phía đối diệnBạc CậnNgôn ngồi xuống:“Công việc dịch thuật hômnay hoàn toàn kết thúc,anh xemcòn có việc gìcần tôilàmkhông?” Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn cô:“Không.” “Anh có cần cá nữa không? Gần đây tôirảnh rỗi,có thểcâu giúp anh.” “Không vội.” GiảnDao hơi ngạc nhiên khi nghecâu này. Cô đoán trong tủ lạnh nhàanh vẫn còn hàng dự trữ. Thấy trước mặt Bạc CậnNgôn bày đầy tàiliệu vàảnh, GiảnDao nghĩanh đang bận rộn nên đứng dậy:“Nếu không có việc gìthìtôi vềtrước đây. Sau này cần gìanh có thểliên lạc vớitôi bấtcứ lúc nào.” Bạc CậnNgôn đặt tập tàiliệu, nhìn thẳng vào GiảnDao. Đôimắt đen củaanh ánh lên tialạnh lùng nghiêmnghị. GiảnDao cảmthấy hơicăng thẳng. Đúng lúc này, Bạc CậnNgôn cất giọng trầmấm, ngữ khí điềmnhiên như không:“Emcó thểtiếp tụclàmviệc ở chỗ tôi.” GiảnDao ngẩn người, đứng yênmộtchỗ bất động.


Bạc CậnNgôn rút từ dưới bànmột tập văn bản đưa đến trước mặt GiảnDao. “Đây là hợp đồng công việctrợ lýmà Phó Tử Ngộ làmcho em.” Sau đó,anh tiếp tụccúi đầu xemtàiliệu. GiảnDao rất bất ngờ,cô xemqua hợp đồng, thời hạn tuyển dụng là ba năm, nội dung công việc không kháctrước đó,chỉthêmmột điều khoản “chămlo vấn đềăn uống của Bạc CậnNgôn tiên sinh”,có lẽ ý củaanh là khoản câu cá. Ngoàira, mứclương cao đếnmức đáng ngạc nhiên. Nhìn từng hàng chữ ngay ngắn trên hợp dồng, tâmtrạng của GiảnDao không thể đè nén sự xúc động vô hạn. Cô không nhịn được mỉmcười, khóe mắt cô cong lên, đôimắt trong veo sáng lấp lánh. Bạc CậnNgôn liếc GiảnDao rồichậmrãicầmtách cà phêtrước mặt, nhấp một ngụm:“Khi nào ký xong,emhãy fax cho Phó Tử Ngộ. Cậu tasẽ giải quyết những việctiếp theo.” GiảnDao buông tập hợp đồng, ngẩng đầu nhìnBạc CậnNgôn. Ngữ khícủacô bộclộ sự cảmkích vàcảmđộng:“Cámơn anh, Bạc CậnNgôn. Đề nghị củaanh làsự khẳng định rất lớn đối vớitôi, tôithậtsự chưatừng nghĩtới. Tuy nhiên, tôi đã ký hợp đồng vớimộtcơ quan ở thành phố B, hẹn với họ qua Tết tôisẽ đithựctập ở đó. Vì vậy tôi không thểtiếp nhận công việctrợ lý.” Bạc CậnNgôn đặt tách cà phê xuống bàn. GiảnDao mỉmcười vớianh. Bạc CậnNgôn hơi nhíumày:“Phó Tử Ngộ nói, phụ nữ thường bị quấy nhiễu bởi những nhân tố không quan trọng. Xemracậu ta nói không sai. Emcó thể hủy bỏ hợp đồng, tôisẽ bồithường tấtcảcho bên đó.” GiảnDao ngẩn người. Tuy khoảng thời gian làmviệc vớiBạc CậnNgôn rất quý báu nhưng từ trước đến nay,cô chưatừng nghĩsẽtheo nghề điều tra pháán. Bởicông việc này luôn phảitiếp xúc với hiện thựctàn khốc và bấp bênh,cô vẫnmuốn hướng vềcuộcsống tích cực, ổn định và yên bình hơn. “Tôi không định hủy bỏ hợp đồng. Cơ quan đó rấtcoitrọng tôi, tôi không thểthất tín ở công việc đầu tiên trong cuộc đời. Hơn nữa đó cũng là nghề nghiệp tôimuốn làm.”GiảnDao cất giọng áy náy:“Tôi xin lỗi không thểtiếp tụclàmtrợ lý củaanh, nhưng tôithậtsự cámơn đề nghịcủaanh.” Hếtchương 13 Câu chuyện nhỏ số 1 Buổitối hômđó, Phó Tử Ngộ gọi điện cho Bạc CậnNgôn:“Chiều nay tôichưa nhận được hợp đồng công việccủa GiảnDao,cậu quên đưacho cô ấy rồià?” Bạc CậnNgôn:“Thếà? Tôisao có thể ghi nhớmấy chuyện cỏn con đó?” Phó Tử Ngộ:“Nhưng chẳng phảicô ấy sắp quay vềtrường họcrồicòn gì?” Bạc CậnNgôn:“Chắcthế.” Phó Tử Ngộ nổi giận trướcthái độ không liên quan đến bản thân của Bạc CậnNgôn:“Bạc CậnNgôn! Chiều nay chính cậu nói:“Tuy sự chọn của Giản Dao là dễthấy, nhưng cậu thích làmviệc gìcũng phảirõ ràng, hạitôi phảithảo ngay hợp đồng…” Phó Tử Ngộ đột nhiên imbặt. Anh tachợt hiểu ra vấn đề, ngữ khí đúng kiểu “cườitrên nỗi đau của người khác”:“Không phải…tiểu thư GiảnDao thẳng thừng từ chối đề nghịlàmviệccủacậu đấy chứ?” Đầu bên kia vang lênmột tiếng “cạch”, Bạc CậnNgôn đãcúp máy. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 14: chương 14 Những thành phố nhỏ ở phương namnhư thành phố Đồng đến dịp giáp Tết đều rất rộn ràng và gấp gáp. Nhà nhà bận rộn chuẩn bị hàngTết,chuẩn bị bữacơmtất niên thịnh soạn. Phần lớn người đilàmăn xacũng tìmmọicách trở về. Nămnào sự bận rộn cũng lặp đilặp lại, nhưng phảng phấtchỉcó vậy, trong lòng con ngườimới xuất hiện nỗi vấn vương. Mà nỗi vấn vương liên quan đến gia đình, lúc nào cũng khiến con ngườitacảmthấy an ủi vàthỏa mãn. Mẹcủa GiảnDao là người phụ nữ chămlo gia đình điển hình. Dướisự sắp xếp của bà, haichịemGiảnDao cắmđầu lao độngmấtmấy ngày,cả nhà cuốicùng cũng đón chào nămmới.


Vào ngày ba mươiTết, từ sáng sớm, toàn thành phố đã không ngừng tiếng pháo nổ. Cả gia đìnhGiảnDao ăn bữacơmtất niên vào buổitrưarồicùng nhau đến nhà bà ngoạicô. Mẹ GiảnDao có đông anh chịem. Ngườilớn tụ tập trò chuyện uống rượu, trẻemchạy đichạy lại hò hét nô đùa. GiảnDao và GiảnHuyên đương nhiên chỉchơi vớilũ trẻ một lúc. Ăn cơmtối xong, haichịemnằmtrên giường trong phòng bà ngoại, mỗi ngườichiếmmột đầu đọctin nhắn. Tin nhắn chúc mừng nămmới nhanh chóng lấp đầy hộp thư của GiảnDao. Cô xemquatừng tin nhắn, rồi gửilờichúc mừng tập thể. Phó Tử Ngộ cũng nhắn tin cho cô,anh viết:“Tiểu thư GiảnDao uy vũ, xin cho phép tôi biểu đạt niềmhân hoan củatôi và gửi đến emlờichúc phúctrong ngày lễtrọng đại này. Chúcemngày càng xinh đẹp, luôn luôn vui vẻ.” Cách sử dụng tính từ củaanh thật khác người. GiảnDao mỉmcười,cô không để bụng, nghiêmtúc gửitin nhắn chúc phúccho Phó Tử Ngộ. Ngẫmnghĩthế nào,cô tìmsố điện thoạicủa Bạc Cận Ngôn, bấmnội dung đơn giản nhất ‘Chúc mừng nămmới’ và gửi vào máy anh. Lúc này trời đãtờmờ tối. Bên ngoàicửasổ ánh lửachớp loà, tiếng pháo râmran. Thỉnh thoảng còn có pháo hoa nở rộ trên bầu trời,cảnh tượng rấtấm áp. GiảnDao đột nhiên nghĩthầm:‘Không biết Bạc CậnNgôn trải qua đêmgiao thừa như thế nào? Anhmộtmình ngồiăn cá, dướichân có con rùa như ngày thường? Hay là Phó Tử Ngộ từ thành phố Bquay về đây đónTếtcùng anh? Nhưng Phó Tử Ngộ cũng cần về bên ngườithân chứ?’ GiảnDao đang chìmtrong suy tư, điện thoại di động bấtchợt đổ chuông. Là Bạc CậnNgôn gọitới. Từ sau khiGiảnDao từ chốilời đề nghịlàmviệc, hai người không liên lạc với nhau,cũng chẳng có chuyện gìcần liên lạc. GiảnDao bắtmáy:“Alo! Chúc mừng nămmới!” Giọng nói vốn trầmấmcủa Bạc CậnNgôn lúc này hơi khàn khàn, nhưng ngữ điệu vẫn cao ngạo như thường lệ:“Emđang làmgì?” GiảnDao nhíumày:“Tôichẳng làmgìcả.” Bạc CậnNgôn:“Vậy emhãy tới đây đi. Nhàtôicó rất nhiều pháo hoa không dùng đến,emhãymang hết đi.” GiảnDao cảmthấy kỳ lạ, tạisao Bạc CậnNgôn lạicó pháo hoa? Chắcchắn không phảianh tự mua màlà người kháctặng. Phó Tử Ngộ hay ngườicủa Cục Cảnh sát tặng anh nhỉ? GiảnDao mỉmcười, trảlời:“Không cần đâu,cámơn anh. Anh có thểtự đốt.” Bạc CậnNgôn cất giọng lãnh đạm:“Thật ngại quá, tôi không có hứng thú với hoạt động đốtmấy thứ có hình thù kỳ quáilại khó ngửi, đồng thờitạo ra thể khícàng khó ngửi đó.” GiảnDao:“... Được, tôi và GiảnHuyên sẽ đilấy ngay. Cámơn anh.” *** Trước khi nhận đượctin nhắn của GiảnDao, Bạc CậnNgôn ngồitrướclò sưởiấmáp đọcsáchmộtmình, ngườianh cuộn tấmthảmdày. Tivimàn hình tinh thểlỏng treo trên bứctường bên cạnh đang phátchương trình liên hoan chào đón nămmới(*) nhưng không có ai xem. (*) Chương trình liên hoan chào đón nămmới, gọitắt ‘Xuân vãn’, làchương trình văn nghệtổng hợp, phát vào đêmgiao thừarất được ngườiTrung Quốc yêu thích. Sau khicúp điện thoại, Bạc CậnNgôn némtấmthảmsangmột bên, đứng dậy đilên phòng chứa đồ trên tầng hai, miệng anh khe khẽ huýtsáo. Mấy ngày qua,anh nhận đượcrất nhiều pháo hoatừ Phó Tử Ngộ, Cục Cảnh sát thành phố Đồng vàchủ nhiệmmột văn phòng thuộc Bộ Công an... Pháo hoa chất đầy trong haicáithùng lớn, Bạc CậnNgôn némcả haithùng ra ngoàicửa. Sau đó,anhmở toang cửara vào. Làmxong những việc này, Bạc CậnNgôn lại quay về ghếsofa, trùmtấmthảmlên người, tiếp tục đọcsách. GiảnDao và GiảnHuyênmượn xe ô tô củachú tự lái đến nhà Bạc CậnNgôn. Còn chưatới ngôi biệt thự, bọn họ bắt gặp vô số thanh niên đang bắn pháo hoa bên bờ sông rộng lớn dướichân núi. Cả bờ sông chóilòaánh lửa. Đi đến cửa nhà Bạc CậnNgôn, nhìn thấy haithùng pháo hoarất lớn trênmặt đất, haichịemGiảnDao đều sững sờ. GiảnDao dõimắt về phía Bạc Cận Ngôn, nhưng anh không để ý đến cô. GiảnDao đành lên tiếng trước:“Nhiều như vậy,chúng tôi không cầmnổi. Chúng tôichỉlấymột ít thôi.” Bạc CậnNgôn:“Emkhông cầmthì bỏ đi, đểlạicho tôilàmgì?” GiảnHuyên phìcười, lập tức phản đối:“Không được! Làmvậy quálãng phí,cũng không an toàn. Chi bằng đểemchơi hết.”Nói xong,cô nhìnGiản Dao bằng ánhmắt nôn nóng.


GiảnDao hỏiBạc CậnNgônmộtcâumang tính thămdò:“Anh có thể giúp chúng tôichuyển ra ngoài không?” Bởi vìlà đêmgiao thừa nên càng về khuya,càng đông ngườira ngoài bắn pháo hoa. Bờ sông tối đen như dảilụasáng lấp lánh. HaichịemGiảnDao bê một thùng pháo đitrước, Bạc CậnNgôn ômmột thùng đitheo sau. GiảnDao hơi bất ngờ trước việcanh chịu động đậy chân tay nhưng cô nhanh chóng có đáp án, trước đây anh cũng thường ra bờ suối xách cácô câu được. HaichịemGiảnDao lấymột quả pháo to nhất đặt xuống bãi đất trống trước mặt. Sau khichâmlửa, họ lập tứcchạy vềchỗ cũ. Lúc này, GiảnDao mới phát hiệnBạc CậnNgôn đã đeo khẩu trang,chỉ đểlộ đôimắt đen nhánh. Pháo hoacủa bọn họ đẹp nhất ở khu vực đó, nở rộ như bông hoalửa, thỉnh thoảng còn hiện ra hìnhmặtcườirất rõ ràng và đáng yêu. Nhiều người ở bờ sông đều ngẩng đầu ngắmnhìn, đámtrẻcon hò reo vang dội. GiảnHuyên vuimừng,chắp tay trước ngực, luônmiệng xuýt xoa:“Đẹp quá! Thích thật đấy!” GiảnDao cũng cườitủmtỉm. Đang định lên tiếng,cô bấtchợt nhìn thấyBạc CậnNgôn chaumày liếc GiảnHuyên, tựa hồ muốn nói điều gì đó. Nhớ đến ‘định nghĩa’ về việc bắn pháo hoacủaanh trước đó, GiảnDao lập tức nghiêmgiọng:“Anh đừng nói gìcả.” Người đàn ông này hễ mởmiệng liền phátan bầu không khí. Bạc CậnNgôn quay đầu nhìn cô, quả nhiên imlặng. Trên bờ đêcó rất đông thanh niên, mọi người nhanh chóng hòathànhmột nhómchơi đùa vui vẻ. (Tất nhiên không bao gồmBạc CậnNgôn.) Một người đàn ông trẻtuổi đề nghị xếp pháo hoathành hàng, mọi người đều cảmthấy ý kiến này không tồi, liền xếp pháo hoathànhmột dãy dài để mấy người đồng thờichâmngòi. Trong lúc phân công nhiệmvụ, người đàn ông thấyBạc CậnNgôn đứng cô độc mộtmình, liền nói vớiGiảnDao:“Bạn cô trông chất thật đấy.”Bên cạnh anh tacó một bé gáitầmnămsáu tuổi,cô bécất giọng lanh lảnh:“Chị ơi, sao anh kia không đốt pháo? Có phảianh ấy sợ pháo như emkhông?” Tấtcả mọi người đều phìcười, GiảnDao cũng cười. Cô ngoảnhmặt nhìnBạc CậnNgôn, trong đầu vụt qua ý nghĩ,cô lập tứccao giọng:“Bạc Cận Ngôn,anh có thểlại đây giúp tôi đốtmấy quả pháo hoa không?” Nămngười đồng thờichâmlửa vào haimươi quả pháo hoarất lớn. Việc đốt pháo hoachú trọng động tácchính xác và nhanh chóng. GiảnDao và những người kháctay cầmbật lửa hoặc que hương ngồi xổmtrước hộp pháo, bộ dạng rất khẩn trương. Sau khichâmngòi, bọn họ sẽlập tứcchạymất. Bạc CậnNgônmặcáo khoác gió ngồitrước mấy quả pháo hoa, một tay anh đặt ngay ngắn trên đầu gối, bàn tay còn lạicầmcái bật lửa, ngọn lửa nhảy nhót trên ngón tay anh. Anh cúithấp đầu, thong thảchâmngòitừng quả pháo. “Anh nhanh lênmộtchút!”GiảnDao vừa đốt pháo vừathúc giục Bạc CậnNgôn. Anh nhướngmắt nhìn cô, khóe mắtẩn hiện ý cười nhàn nhạt:“Trò này cũng có thể khiến emcăng thẳng?” GiảnDao lập tức ngậmmiệng. Cả đống pháo hoa đượcchâmngòi. Đámcon trai kêu lênmột tiếng,co giò chạymất. GiảnHuyên vừacười vừachạy ra xa. Bạc CậnNgôn cũng làm xong, GiảnDao kéo tay anh,anhmớithong thả đứng dậy. Thấy cácsợi dây dẫn tóelửa, GiảnDao mặc kệ Bạc CậnNgôn, tự mình bỏ chạy. Chạy vài bước, GiảnDao liền nghethấy tiếng ‘bụp bụp bụp’cựclớn, sau đó là quả pháo bay vút lên bầu trời. Cô quay đầu, pháo hoa như vô vàn ngôi sao đang rơi xuống, như đóa hoalửa nở rộ, xán lạn đẹp đẽ vô cùng. Tấtcả mọi người đều tránh ra xa,chỉ duy nhất thân hình cao lớn của Bạc CậnNgôn vẫn ở đó,anh sải bước dàitừ trong ánh sáng nhiềumàu sắc đira ngoài. “Đẹp trai quá!”Bên cạnh có cô gáicảmthán. Bạc CậnNgôn không để ý đếnmộtai,anh némcái bật lửacho GiảnDao:“Tôi xong rồi.” GiảnDao dồn toàn bộ sự chú ý vào pháo hoarựcsáng trên bầu trời,cô tùy tiện đáp:“Được,anh vất vả nhiều. Cámơn anh.” Một lúcsau, pháo hoacháy gần hết, GiảnDao đột nhiên nhớ đếnBạc CậnNgôn,cô quay đầu ngó nghiêng tìmanh. Bạc CậnNgôn ở cách cô không xa, anh ngồi xổmxuống trước mặt bé gái. GiảnDao tiến lại gần, nghethấy anh nói với bé gái:“Cháu bé,cháu cho rằng tôisợ hỗn hợp lưu huỳnh, bột than củi và kali nitrat đó hay sao? Trên thựctế, tôi đãtừng tập gỡ trái bomcó lượng thuốc nổ gấp một trămlần thứ này...” GiảnDao lập tức kéo Bạc CậnNgôn đứng dậy, đồng thời nói với phụ huynh bé gái:“Xin lỗi, mọi người đừng bận tâmđến anh ấy...” Chưa đầy nửatiếng đồng hồ,chịemGiảnDao đã đốt hết haithùng pháo hoa, đámđông ở bờ sông cũng dần giảitán. Lúc này, mẹ GiảnDao gọi điện thoại, dặn haichịemban đêmđừng ở bên ngoài quálâu. GiảnDao cúp điện thoại, quay sang nói vớiBạc CậnNgôn:“Chúng tôi vềtrước đây, hômnay rấtcámơn pháo hoacủaanh.”


GiảnHuyên cũng nói:“Cámơn anh.” Bạc CậnNgôn:“Khỏicần cámơn, tạmbiệt.”Dứt lời,anh liền quay người đi về nhà. Nhìn thân hình cao lớn củaanh nhanh chóng biếnmất trong đêmtối, GiảnHuyên cảmthán:“Chị,anh ấymột thânmộtmình đón giao thừa, đáng thương thật đấy.” GiảnDao dõimắt về phương hướng có Bạc CậnNgôn, mỉmcười đáp:“Tin chị đi,chắcanh ấy không cảmthấy bản thân đáng thương. Ngượclại,anh ấy cho rằng buổitối hômnay quá ồn ào và vô vịấy chứ.” Mấy ngàyTết trôi quarất nhanh. Trong khoảng thời gian này, GiảnDao đichúc Tết ngườithân và bạn bè, tụ họp với bạn họccũ. Cô không gặp Bạc CậnNgônmột lần. Hômnay làrằmtháng giêng,cũng chỉ vài ngày nữa GiảnDao sẽ phải quay vềtrường học. Buổichiều, nhà GiảnDao xuất hiệnmột vị khách bất ngờ, đó làlão Tiếu vàcậu con traimaymắn sống sótcủa ông ta. Bọn họ đến đểcámơnGiảnDao. Lão Tiếumang theo một túi quà đặcsản quê nhàrất lớn, GiảnDao không nhận nhưng họ cứ khăng khăng đểlại. Mẹ GiảnDao nhiệt tìnhmời hai bố con lão Tiếu cùng ăn tối và xemchương trình văn nghệ Tết NguyênTiêu. Mẹ GiảnDao bận rộn trong bếp, GiảnHuyên dẫn con trailão Tiếu về phòng chơi game. Bố dượngGiảnDao làchúTạ, lão Tiếu và GiảnDao ở phòng khách uống tràtrò chuyện. Nhắc đến tai họa xảy ratrước đó, lão Tiếu vẫn chưa hếtsợ hãi:“May nhờ có giáo sư Bạc. Tôicó nghe mọi người nói, giáo sư Bạc đọc vanh vách tên súcsinh đáng chếtcứ như thầy bói.” Nói đến đây, lão Tiếu kểchuyện đithămBạc CậnNgônmấy ngày trước. Hóara ông cũng xách túi đặcsản tương tự mang đến ngôi biệt thự đểtặng Bạc CậnNgôn. Kết quảanh khôngmở cửacho bố con ông,chỉ nói vọng ra ngoài:“Cámơn, nhưng tôi không cần, tạmbiệt.”Khi ông kiên trì gõ cửa, anh buôngmộtcâu:“Xin đừng làmphiền.” Lão Tiếu thở dài:“Thật rachúng tôichỉmuốn cámơn cậu ấy. Cậu ấy cứu con traitôi,ân tình lớn như vậy, tôi không biết làmthế nào để báo đáp.” ChúTạ kính lão Tiếumộtchén:“Anh cũng đừng đểtrong lòng. Phàmlàchuyên giacao thủ đều có tính cách kỳ quặc. Anh biểu đạt tâmý là đượcrồi.” GiảnDao gật đầu tán thành. Lúc này, mẹ GiảnDao thò đầu ra khỏi nhà bếp:“GiảnDao,con nói giáo sư Bạcsốngmộtmình ở trên núi đúng không? Hay là mờicậu ấy đến nhà mình cùng ăn cơmvà đónTết NguyênTiêu?” Nghe bà nói vậy, lão Tiếu nhìnGiảnDao bằng ánhmắtmong chờ. GiảnDao đành lên tiếng:“Con sẽthử xemsao. Mẹlàmthêmmón cá nữa điạ.” GiảnDao gọi điện thoại, người bắtmáy lạilà Phó Tử Ngộ. Không biếtanh đến thành phố Đồng từ bao giờ. “Cậu ấy nhốtmình trong phòng, không rõ đang làmtrò gì, máy di động cũng không cầmtheo... Đến nhàemăn cơm? GiảnDao,emđúng làrất tuyệt. Được, lát nữa bọn tôisẽ đến. Emyên tâmđi, kiểu gìtôicũng lôicậu ấy ra ngoài.” Tầmchạng vạng tối, Phó Tử Ngộ và Bạc CậnNgôn xuất hiện ở cửa nhà GiảnDao. Phó Tử Ngộ cầmchairượu vang và mấy hộp bánh. Bạc CậnNgôn đisau Phó Tử Ngộ,anh vẫn diện comple giày dachỉnh tề như thường lệ, gươngmặt thanh tú toát ra vẻlãnh đạm. Anh liếc GiảnDao qua đámđông rồi sải bước dài đi vào nhà. Gặp giáo sư Bạctrong truyền thuyết,chúTạ và mẹ GiảnDao hơi kinh ngạc. Có lẽ bọn họ không ngờ anh còn trẻ như vậy. Mọi người ngồi vào bàn ăn. Phó Tử Ngộ khéo léo trong giao tiếp,chào hỏithân thiết:“Cô chú, lão Tiếu, tiểuTiếu.”Mọi người đều cười vui vẻ. Trong khi đó, Bạc CậnNgôn tỏ rarất bình thản,anh chỉ gật đầu:“Xin chào!”Rồilặng lẽ ngồi xuống ghế. Làchủ nhà,chúTạ mởmiệng trướctiên. Thật rachú cũng chỉmuốn khách sáo hàn huyên vàicâu để không khíthoảimái hơn. Chú nói vớiBạc Cận Ngôn:“Nghe nói bênMỹ xét duyệt giáo sư rất khó. TiểuBạccòn trẻ như vậy đãlà phó giáo sư, thật không đơn giản chút nào.” Bạc CậnNgôn ngẩng đầu, thản nhiên trảlời:“Thật ra vớithành quảcủatôitrong công việc, hoàn toàn có thể được phong làmgiáo sư trở lên. Chỉ vìtuổi tác không đủ nên bọn họ từ chối.” ChúTạ:“... Vậy à? Cậu còn lợi hại hơn sự tưởng tượng củachúng tôi.” Bạc CậnNgônmỉmcười:“Cámơn.” Phó Tử Ngộ quay sangGiảnDao, bày ra vẻ mặt ‘tôi biết ngaymà’. GiảnDao cườitủmtỉm, không lên tiếng. Một lúcsau, lão Tiếu đỏ mắt, kéo con trai,cầmly rượu đứng dậy:“Giáo sư Bạc,chúng tôisẽ không quên ơn cứumạng củacậu. Chacon chúng tôi


uống cạn ly này,cậu tùy ý.” Bạc CậnNgôn đáp:“Tôichỉlàmđúng bổn phận của mình, không tồn tạithứ tình cảmcá nhân như ‘ơn cứumạng’ màchú nói. Vì vậy,chú không cần cámơn tôi.” GiảnDao lập tứccầmly rượu đặt trước mặt Bạc CậnNgôn nhét vào tay anh. Phó Tử Ngộ ở bên cạnh phatrò:“CậnNgôn là người khiêmtốn. Cậu ấy nóithế,chính là khôngmuốn chú đểchuyện đó trong lòng...” Phó Tử Ngộ rõ ràng làcao thủ điều tiết không khí. Anh nhanh chóng dẫn dắt đềtàisang hướng khác, ví dụ công việccủa GiảnDao. “Kỳ sau không có tiết học. Quay vềtrường làemđithựctập ngay,cũng chẳng khác gì đilàm.”GiảnDao cười nói. Bởi vìtrong lòng có sự chờmong nên gươngmặtcô vô cùng rạng ngời. Con gáisắp bướcra xã hội, ngườimẹ khó tránh khỏilo lắng. Bà Giản cất giọng hiền từ vớiGiảnDao:“Con sống ở bên ngoài, mẹcũng không thểchăm sóccon. Con lạisắp thuê nhà ở thành phố B, mọisự nên cẩn thận.” Lúc này, Phó Tử Ngộ đã uống không ít rượu, gươngmặtanh đỏ bừng. Anh cười hì hì:“Emđịnh thuê nhà đấy à? Chuyện này dễ giải quyết thôi.”Anh quay sangmẹ GiảnDao:“Cô ơi, gần đây cháu cũng giúp Bạc CậnNgôn tìmnhà ở thành phố B. Cháu đã đi xemmấy căn hộ, hoàn cảnh không tồi, lại ở gầnBộ Công an, nơi đó an ninh rất tốt. Đểcháu nhân tiện tìmgiúp GiảnDao.” GiảnDao ngẩn người, nhìnBạc CậnNgôn. Anh cũng đithành phố B? Dường như phát giácra nghi hoặccủacô, Bạc CậnNgôn từ tốnmởmiệng:“Tôi đilàm.” GiảnDao nghĩcũng phải,anh làchuyên gia do Bộ Công an đặc biệtmời về, không thể ở thành phố Đồngmãi. Trong lúc hai ngườitrò chuyện, Phó Tử Ngộ đã hoàn toàn chinh phục bà Giản vàchúTạ. Bà Giản vui vẻ mởmiệng:“Tiểu Phó,cámơn cậu chămsóc GiảnDao nhàchúng tôi.” Phó Tử Ngộ xuatay:“Cô chú đừng khách sáo. Vừa vặn cơ quan cô ấy thựctập cáchBộ Công an không xa. Việcthuê nhàcứ giao cảcho cháu.” GiảnDao không tán thành:“Mẹ, không cần làmphiền anh ấy...” “Đểcậu tatìm.”Bạc CậnNgôn cắt ngang lờicô:“Cậu tathích lo những chuyện kiểu này.” GiảnDao:“... Vâng.” *** Cảchủ và khách đều trải qua bữacơmtốitrong không khí vui vẻ. Phó Tử Ngộ và Bạc CậnNgôn hơn chín giờ tốimớira về. Bố con lão Tiếu cũng cáo từ trong tình trạng no say. GiảnDao ở dưới bếp giúp mẹrửa bát đĩa. Bắt gặp ý cười nhàn nhạt trên gươngmặt hiền hậu của mẹ,cô hiếu kỳmởmiệng:“Mẹ, hình như tâmtrạngmẹ rất tốt.” Bà Giản liếccô mộtcái:“Dao Dao, mẹ phát hiện...cậu thanh niên tên Phó Tử Ngộ không tồi.” GiảnDao ngẩn người, thảo nào thái độ của mẹcô hômnay bất thường,còn nhờ Phó Tử Ngộ ‘chămsóc’cô. Cô cườicười:“Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu thế. Con vàanh ấy chỉlà bạn bè bình thường.” “Mẹ biết. Bây giờ con chuẩn bịtốt nghiệp đại học. Nếu gặp đốitượng thích hợp thìcó thể phát triển tình cảm.” “Vâng ạ.” Bà Giản vừa bận rộn dọn dẹp vừa nói:“Phó Tử Ngộ là bácsĩ, từng du học ở nước ngoài. Tính cách cậu ấy cũng rất vui vẻcởimở, mẹthấy rất thích hợp vớicon. Thời buổi bây giờ không dễ kiếmđứatrẻtốt như vậy...” Bà Giản đang nóichuyện, GiảnDao đột nhiên nhớ ra một vấn đề:“MẹthấyBạc CậnNgôn thế nào? Con không có ý gì khác,chỉlàanh ấy và Phó Tử Ngộ cùng đến nhà mình, nhưng sao mẹchẳng nhắc đếnBạc CậnNgôn gìcả.” Bà Giản ngẫmnghĩ, trảlời:“Thật racậu tacũng không tồi.”Bà nhướngmắt nhìnGiảnDao:“Có điều...cậu talàchuyên gia pháán hình sự, hơn nữa vừa rồi nghe mọi người nói,còn làloạitội phạmbiến tháitàn bạo nhất. Công việccủacậu tarất nguy hiểm. Thật ralần này con làmtrợ lý củacậu ta, trong lòngmẹrất lo lắng. Nhưng vì bọn trẻ, mẹ mới đồng ý đểcon đi... Tuy nhiên, vềchuyện đạisự củacon, mẹthậtsự khôngmuốn con tìmngườilàmnghề này.” GiảnDao nắmchặt taymẹ, không lên tiếng. ***


Click to View FlipBook Version