cũng như đặt trạmkiểmtratrên đường quốclộ vàthông báo tình hình trong cả nước. Tin nhắnmà Bạc CậnNgôn nhận được hóara xuất phát từ mộtchiếc điện thoại di động ở hiện trường vụ nổ. Điện thoại đặtchế độ hẹn giờ nhắn tin, không có dấu vân tay. Đầumối này bịcắt đứt như dự kiến. Thần sắccủa những người ngồi quanh bàn tròn hếtsức nặng nề. Tổ trưởng tổ chuyên án hỏi:“Giáo sư Bạcthấy thế nào?” Bạc CậnNgôn cất giọng nghiêmnghị:“Trên đời này không có tội phạmnào hoàn hảo,chỉcó manhmốichưa được phát hiện.“Hắn” đích thân gây án là mộtsự kiện long trọng,cần thời gian chuẩn bị. Tôi đoán thời gian chuẩn bị đại kháitừ mười ngày đến haimươi ngày. Chúng ta phảitìmra manhmối trước khi hắn gây án.” Mọi người gật đầu, nhưng cũng có điều tra viên tỏ ra nghi hoặc:“Giáo sư, tạisao từ mười đến haimươi ngày?” Bạc CậnNgôn bình thản trảlời:“Tôi đãthử tính toán. Tôichuẩn bị vàthựcthimột hành động phạmtội phứctạp, tỉmỉchính xác, mất khoảngmười ngày. Nếu là“Hắn”,chắccũng cần khoảng thời gian đó.” Người vừa đặtcâu hỏi:“Vâng.” Trong những người ngồi ở đây,có lẽchỉmộtmìnhGiảnDao tin, Bạc CậnNgôn tuy có thái độ cao ngạo nhưng anh luôn đưarasuy đoán cực kỳ chuẩn xác. Cô cầmbút, ghicon số quan trọng vào quyển sổ:“10- 20 ngày”. Giống như chứng lựcsuy luận của Bạc CậnNgôn, AnNhamnãy giờ ngồi ởmột góc bàn tròn imlặng làmcông việccủa mình đột nhiênmởmiệng:“Có manhmối.” Mọi người đờ ra, Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn anh ta. AnNhamcầmđiều khiển bấmnhẹ, trên tấmmàn trắng ở phíatrước xuất hiệnmột hình ảnh. Hình ảnh tốitămkhông rõ ràng. Thông quatán láthưathớt, có thể nhìn thấy trên con đường nhỏ xámtrắng xuất hiện phần đuôimộtchiếc xe SUVmàu đen, biển số rấtmơ hồ. AnNhambấmchuột:“Sau khilàmrõ nét hình ảnh và phân tích đốichiếu,chúng tacó kết quả này.” Màn hình hiện ra biển số xe phóng to, lờmờ có thể nhận racon số:“ĐồngN05893.” Mộtcảnh nhận nhận ra bốicảnh trong tấmảnh, nói nhỏ:“Con đường này... nằmtrong khu vực xưởng pháo.” AnNhamgật đầu:“Con đường này chạy tới xưởng pháo. Trước đó chúng tôi đã kiểmtra, bacamera giámsát lắp trên đường đều bị phá hỏng. Camera này xuất hiện từ nhiều nămtrước, nằmở vịtrí bịcành cây che khuất nên rất kín đáo, hình ảnh ghilại không ổn định. Nó đã ghilại hình ảnh chiếc xe khả nghi xuất hiện vào khoảng ba giờ sáng. Tôi đãtiến hành kiểmtra, đây là xecủacông ty cho thuê ô tô ở địa phương. Ngườithuê xe dùng chứngminh thư giả,cũng không lộ diện.” Mọi người đều imlặng. Tuy không thểtìmralailịch của ngườithuê xe, nhưng hình ảnh này đãlà đột phárất lớn. Lúc này, Bạc CậnNgôn liếc GiảnDao,ánhmắtanhmang hàmý nào đó. Đầu óc GiảnDao vụt qua một ý nghĩ,cô lờmờ hiểu ý anh. Lẽ nào là... Quả nhiên, một ngườicảnh sát hình sự đứng tuổicất giọng khàn khàn:“Có lẽ LýHuânNhiên cố ý dụ hung thủ đến nơi này. Xưởng pháo, nhà galà những nơithường xảy rasự cố trịan. Để điều tra vụ án “Cỗ máy giết người”, thằng nhóc HuânNhiên trước đây cũng nằmvùng ở những chỗ đó nên nơi nào có camera giámsát,cậu ấy biết rất rõ...” Mọi người đều trầmngâm, timGiảnDao lại nhói đau. Cô không biết buổitối hômđó xảy rachuyện gì, nhưng đối diện vớitên tội phạmquốctế vô cùng xảo quyệt, mặc dùmạng sống gặp nguy hiểmnhưngLýHuânNhiên vẫn tìmcách đểlạimanhmối quý giá như vậy. Bạc CậnNgôn đột ngột hỏiAnNham:“Chiếc xe này đang ở đâu?”Anh nóirất thản nhiên, tựa hồ biếtchắcchắnAnNhamsẽtìmra hắn. Sau đó, tấtcả mọi người, bao gồmGiảnDao bắt gặp anh chàng thiên tàimáy tính nở nụ cười đầu tiên kể khilàmviệcchung. AnNhamcó ngũ quan thanh tú, nước datrắng trẻo, khóe miệng lấp ló hai númđồng tiền nhàn nhạt. Cộng thêmcặp kính trắng, nụ cười đó khiến anh tatrông rất đáng yêu. Anh ta bấmchuột, hình ảnh thứ hai xuất hiện. Đó là một lốiratrên đường cao tốc. Hình ảnh chụp vào lúc nửa đêm, xecộ rất thưathớt. Chiếc xe SUVlọt vào ống kính camera giámsát. Do cách lớp cửa kínhmàu thẫmnênmọi người không nhìn rõ ngườitrong xe. Tuy nhiên, biển số xe hiện rarõ ràng. AnNhamnói:“Đây là đường cao tốctiến vềcửa khẩu sangHongkong.” Mọi người đều sững sờ, đếnBạc CậnNgôn cũng hơi ngẩn người. “Hắn” đã gửithư thách thức Bạc CậnNgôn. Bây giờ “Hắn”chạy điHongkong làmgì? ***
Mườilămngày sau. Tại nhàtù PelicanBay, thành phố Crescent, bangCalifornia. Ánh chiều tà như tấmmànmàu xám, bao phủ lên rừng núi và đồng bằng. Những trạmgáccao vút, tựa như người vệsỹ đứng thẳng, bảo vệ nhàtù rộng lớn. GiảnDao và Bạc CậnNgôn đứng trên bãicỏ ngoài nhàtù. Bên cạnh họ là mấy nhân viênTrungQuốc và ngườiMỹ. Bọn họ đang chờ đợilãnh đạo nhà tù sắp xếp cuộc viếng thămTommy. Vìcuộc gặp này liên quan đến giớicảnh sát hai nước nên khôngmấy thuận buồmxuôi gió. Kểtừ lúc Bạc CậnNgôn đưara đề nghị đến bây giờ, nửa tháng đãtrôi qua. Tổ chuyên án do Bạc CậnNgôn dẫn đầu đãsangHongkong, kết hợp vớicảnh sát địa phương tiến hành cuộclùng bắt quymô lớn. Tuy nhiên, việc điều tra vụ án ở nơi đất khách quê người gặp nhiều khó khăn, khôngmang lại kết quả. Hiện tại,“Hắn”có khả năng gây án bấtcứ lúc nào, giốngmột trái bomhẹn giờ chôn ở đất Hongkong. Ngọn gió đêmmang theo hơilạnh. GiảnDao kéo vạtáo khoác. Bạc CậnNgônmặcáo gió màu đen, như cây thông cao lớn đứng bên cạnh cô. Anh cúi xuống nhìn cô:“Lát nữaemở ngoài,anh vào nóichuyện với hắn.” GiảnDao:“Được,anh hãy cẩn thận.” Cuốicùng, giámngục mở cánh cửalớn, nóitiếngAnh kêu bọn họ vào trong. Đây là một không gian kínmít hoàn toàn, xung quanh là bứctường dày hỗn hợp cốt thép và ximăng. Cánh cửa kimloạimàu vàng lắp vô số khóa mật mã. GiảnDao và những người khác đứng bên này căn phòng,cáchmột lớp kính. Bạc CậnNgônmộtmình ngồi dướiánh đèn sáng trắng, gươngmặtanh lãnh đạmvà bình thản. Haicai ngục vũ khí đầymình đứng ở cửara vào. Một khi xuất hiện tình hình nguy hiểm, bọn họ sẽlập tức hành động. Tiếng bướcchân nặng nề vàchậmchạp vang lên. Mộtcai ngục đẩy người đàn ông datrắng trẻtuổimặc bộ đồ tù nhânmàu vàng đi vào phòng. GiảnDao hơi ngẩn người. So với hình ảnh tên biến tháiăn thịt ngườiHoatươitrong hồ sơ, Tommy ngoài đờicàng giống thư sinh hơn. Mặc dù đang ở trong nhàtù chuyên giamgiữ tội phạmhình sự cẩnmật nhất nước Mỹ, toàn thân vàcả gươngmặt hắn đều sạch sẽ, thậmchí khôngmộtchút râu ria. Nhưng chỉcần nhìn vào đôimắt hắn, người đối diện không khỏi giậtmình kinh sợ. Đôimắtmàu xanh nhạt đó, đôimắt như hồ nước đó phảng phất ý cười, tựa hồ chẳng bận tâmđến bấtcứ điều gì nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo. Đó là đôi mắtcủa một tên giết người hàng loạtman rợ. Tommy ngồi xuống phía đối diện,cai ngục nói với hắn vàicâu rồi đóng cửaluira ngoài. Trong phòng chỉcòn lại hắn và Bạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn hắn:“Hi.” Tommy đểlộ nụ cười vui vẻ:“Hi.” Hai người yên lặng vài giây, Bạc CậnNgôn dường như không vộimởmiệng. “Anh kháctrước nhiều.”Tommy đột nhiên lên tiếng. Bạc CậnNgôn án binh bất động, nhìn hắn chằmchằm. Tommy nhếchmép:“Trên ngườianh có mùicủa đàn bà.” Ở bên này cửasổ kính, GiảnDao thót tim. Cô lại nghe Tommy nóitiếp:“Tôimuốn gặp cô ta. Nếu cho tôi gặp cô ta, tôicó thể nóicho anh biết, người anh cần tìmlàai.” Câu chuyện nhỏ số 8:Giọng cacủaanh Trong nửatháng sau khiLýHuânNhiênmất tích, tuy ban ngàyGiảnDao tập trung hết tinh thần vàsứclực vàcông việc nhưng dù sao cũng là người bạn thân thiết,có tình cảmsâu đậm, đến buổitốicô thường trởmình, ngủ không yên giấc. Mỗilúc như vậy, Bạc CậnNgôn đều bị đánh thức. Nhìn người phụ nữ chaumày trong lòng, tráitimanh cũng hơi xót xa. Cuốicùng, một đêmnào đó, đang trong giấc ngủ chập chờn, GiảnDao đột nhiên nghethấy giọng hát trầmthấp, rất nhẹ bên tai. Giọng hát rất quen thuộc, nhưng vìchìmtrongmộng cảnh nên cô nhất thời không nhớ ralàai. Bài hátcũng rất quen thuộc, hình như là mộtca khúcthịnh hành, nhưng giai điệu người đó hát không hềchính xác, một từ cũng không đúng. Âmthanh như tiếngma quỷ lọt vào taicô, lúctrầmlúc bổng. Cô rấtmuốn tỉnh dậy, nói với người đó rằng anh hát không đúng, rất tàn phá, rất đau khổ...
Trờisáng, lúc GiảnDao thức giấc, đầu óccô quay cuồng. Bạc CậnNgônmặcáo sơmitrắng và quần complet đứng bên cạnh giường. Anhmỉmcười hỏi cô:“Đêmquaemngủ thế nào?” GiảnDao ngồi dậy, ủ rũ lắc đầu:“Không tốtmộtchút nào,emmơ thấy tên biến tháiăn thịt ngườiHoatươi.” Bạc CậnNgôn hơi ngây ra,ánhmắt bộclộ sự quan tâm. Kết quả nghecô nóitiếp:“Emmơ thấy hắn hát bên taiem, đáng sợ quá.” Sắc mặt Bạc CậnNgôn vẫn khôngmộtchút biểu cảm,anh hỏi:“Ờ, hắn hátcó hay không?” GiảnDao vẫn còn hoảng sợ:“Dùng câu anh thường nói, đó là một thảmhọa.” Bạc CậnNgôn trầmmặc vài giây, gươngmặtanh đột nhiên ửng đỏ. Sau đó anh sải bước dài điracửa, đểlạicâu nóilãnh đạm:“Anh đảmbảo vớiem, từ nay vềsau emsẽ không bao giờ nghethấy tiếng hátcủa hắn.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ởwWw.EbookFull.Net. Chương 63 Trước khi đến gặp Tommy, GiảnDao đãtừng hỏiBạc CậnNgôn:“Anh cho rằng ‘hắn’ làloại người như thế nào?” Bạc CậnNgôn trảlời:“Giảo hoạt, tàn nhẫn, điên cuồng, yêu thích chémgiết, hơn nữacách thức đa dạng.” GiảnDao ngẫmnghĩ:“Có thể nào lý giải như thế này không? Tên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số một tinh thông về‘đạo’ giết người,còn tên số hai Tommy sở trường về‘thuật’ giết người?” Lúc đấyBạc CậnNgôn nhìn cô mộtcái, lạnh nhạt nói:“Tạisao emlạimuốn đềcao bọn đó? Trên thựctế,chúng chỉlà một kẻcó chứng bệnh thần kinh vọng tưởng, và một kẻcó chứng bệnh thần kinh giống như chó điên.” Dướiánh đèn sáng chóicủa phòng thămtù, Bạc CậnNgôn quần áo chỉnh tềcùng vớiTommymặcáo tù nhân tay chân bị xích, yên lặng ngồi đối diện nhau. Sau khiTommy đềra yêu cầu quá đáng đó, những người khác không tự chủ liếc nhìn sangGiảnDao. GiảnDao đang nhìn xuyên qualớp kính thủy tinh, yên lặng nhìn chămchúBạc CậnNgôn. Sự bình tĩnh củacô gáiTrungQuốc nhỏ bé này, khiến những nhân viên ngườiMỹ có chút bất ngờ, dù sao cũng là đốimặt vớimột tên sát nhân nổitiếng. Nhưng lý do GiảnDao vẫn bình tĩnh như thường rất đơn giản,có Bạc CậnNgôn ở đây,anh sẽ đưara phán đoán hợp lý nhất. Hơn nữa,cho dù phải đối diện trựctiếp vớiTommy, thìcó làmsao đâu? Saumột khoảng trầmmặc ngắn ngủi, Bạc CậnNgôn đẩy ghế đứng dậy,chỉnh lạiáo vest, sắc mặt trong trẻo lạnh lùng như ngọc. “Rất vui được nóichuyện vớimày. Tạmbiệt.” Anh cũng không thèmnhìnTommy thêmlần nào nữa,cầmlấy túi hồ sơ trên bàn, quay người đi về phíacửasắt, bướcchân anh vững vàng không chút chần chừ. Phía bên kiacửa kính, mọi người đều trầmmặc không nóilời nào. Ánhmắt Tommy nhìn chằmchằmvào bứctường phíatrước, giống như không nhìn thấy anh đang rời đi. ‘Đinh’ một tiếng,cửasắtmở ra, giámngục đi vào:“Kết thúcrồi?” Bạc CậnNgôn:“Đương nhiên.”Nghiêng người không chút do dự bướcra... “Ok, ok!” Ở giây cuốicùng, Tommy đột nhiên quay đầu nhìn về phíaanh, trênmặt hiện lên ý cười:“Simon, mày chẳng có giây phút nào dễthương cả. Chỉlà nói giỡn thôimà.” Bạc CậnNgôn dừng bước mộtchút, nghiêng đầu nhìn hắn:“Đừng có khiêu chiến sự nhẫn nạicủatao. Lẽ nào mày quên là bản thânmày chưa bao giờ thành công sao?” Tommy vẫn cười như cũ. Nhưng trong đôimắt lamnhạt, lại dường như lộ ra mấy phần lạnh lẽo.
LòngGiảnDao rung lên lần nữa. Lạilà quá khứ. Trong nửa nămcủa quá khứ đó, Bạc CậnNgôn và Tommy,còn có ‘hắn’ đang ẩn náu trong bóng tối, rốtcuộc đã đấu đásống chết đến mức nào? Bạc CậnNgôn đưatúi hồ sơ trong tay cho hắn, thong thả quay trở về bàn ngồi xuống. Phía bên này cửa kính, mọi người đều thở phào một hơi. Một thámtử FBI nói:“Thựctếlúctrước,chúng tôimuốn thámthính tin tứctừ Tommy. Nhưng hiện giờ xemra, việc Tommymuốn biết tình trạng gần đây củasố một,còn bứcthiết hơn cảchúng ta. Simon rất táo bạo nắmbắt đượctâmlý này của hắn.” GiảnDao ngắmgươngmặt thản nhiên như không của Bạc CậnNgôn,cũng hơimỉmcười. Bất kểlà nói vềcứng rắn cuồng vọng, hay làtâmtư rộngmở,aicó thểso bì được vớianh? Thứ đầu tiênBạc CậnNgôn đưacho Tommy xem, làtư liệu liên quan đến vụ án ‘Cỗ máy giết người’. Tommy cầmlấy từng bứcảnh thithểcắt rời, trên gươngmặt trắng trẻo lại hiện lên nụ cườilần nữa. “Thô thiển.”Hắn bình luận. Bạc CậnNgôn gật đầu:“Đúng vậy.” Lúc nhìn thấy bứcảnh chụp mấy con số viết bằngmáu,ánhmắt hắn hơi khựng lại, không lên tiếng. Bạc CậnNgôn thu hếtmọi biểu cảmcủa hắn vào mắt, hỏi:“Đãtừng thấy loạimậtmã này chưa?” Tommymỉmcười,ánhmắt vẫn còn nhìn chằmchằmbứcảnh:“Người đó rất thích chơi với những con số, rất đa dạng, tao nhất thời không nhớ rõ.” Hắn đáp rất hàmhồ, Bạc CậnNgôn lại giảithích rõ ràng:“Đáp án là một tổ hợp chữ. Mà những con số này, lần lượt làcáctổ hợp chữ của bình phương cộng, bình phương trừ,cộng các bình phương, trừ các bình phương. Đốichiếu những tổ hợp số này vớicácchữ cáitiếngAnh, kết quả dịch ra đơn giản là:Hi, Simon.” Ýcườitrongmắt Simon đột nhiên nở rộ:“Ồ, phương thức mậtmãthật đơn giản và hoàn hảo làmsao.” Bạc CậnNgôn nhìn hắn chằmchằm, hỏitiếp:“Tạisao ‘hắn’ lạitạo mậtmãliên quan đến ‘bình phương’? Có ý nghĩa đặc biệt nào không?” Phía bên này cửa kính, GiảnDao giậtmình. Từ trướctới nay,cô và những người khác đều coi đây làtrò chơi vớicáccon số cố làmra vẻ huyền bícủa‘hắn’. Nhưng chưa bao giờ suy nghĩsâu xa hơn,cũng không cách nào suy nghĩsâu xa hơn, tạisao lạichọn dùng ‘bình phương’. Không ngờ Bạc CậnNgôn vẫn luôn canh cánh trong lòng. Dưới đôimắt lamnhạtcủa Tommy là nụ cườitrong suốt như hồ nước. Nếu không để ý đến thân phận của hắn, gươngmặt trắng trẻo đó rõ ràng rất văn nhãthanh tú. “Người đó vẫn luôn thích khái niệmbình phương. Bởi vì đó là đại biểu cho người đó vàtao. Simon, đây là haichúng tao đang chào hỏimày đó.” Tư liệu thứ haiBạc CậnNgôn cho hắn xem, là vụ án giết ngườitrong tập đoàn của DoãnTư Kỳ. Lần này trựctiếp hiện lênmộtcâu tiếngAnh viết bằng máu ở trên tường chụp đượclúc đó:‘I miss Uso much, buddy.’ Tommy nhìn thấy câu này, không có biểu cảmgì, sau đó từ từ cườirộ lên. Cuốicùng là vụ án phóng hỏaliên hoàn, ‘hắn’ đểlại haitin tức:‘Say hello to Jenny’ và‘Nowit begins’. Trên gươngmặt Tommy trướcsau vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, trông giốngmột ngườithanh niên datrắng rất ôn hòa. Đôimắt Bạc CậnNgôn vẫn luôn hờ hững nhìn chằmchằmhắn, không hề nóithêmlời nào. Sau khi xemxong tư liệu, Tommy ngẩng đầu nhìn anh:“Màymuốn biếtcái gì?” “Mày có thể nóicho tao biếtcái gì?” Tommy đột nhiên giơ tay ấn lên chuông gọicảnh vệtrên bàn, sau đó đứng dậy. “Điều tao có thể nói vớimày chính là:Mục đích của người đó là muốn giếtmày, báo thù cho tao.” Bạc CậnNgôn trầmmặc không nói, sắc mặtmọi người đều biến đổi, lòngGiảnDao cũng khẩn trương.
Lần này giámngục đã mở cửa đi vào, Tommy giơ tay cho anh ta, đểanh ta đeo cáicòng nặng nềlên taymình, đồng thờimỉmcười nói:“Cámơnmày đã mang tin tứccủa người đó đến cho tao. Coi như báo đáp, tao lạicho mày thêmmột gợi ý nữa. Người đó vàtao đều giống nhau, thích nhất làsăn bắt nhữngmụctiêumạnh nhất. Đây làthủ đoạn người đó quen dùng, từ từ tratấn, từ từ trêu chọc, sau khi đạt được, lại vuisướng xơitái. Chúc màymay mắn, Simon, tao đã không thểchờ đợi đến lúc nhìn thấy bộ dạngmày bị nhét vào trong túi xác.” *** Ở khúcsông gần thành phố Crescent, California,có một bến cảng. Lúc này hoàng hôn đang dần dần buông xuống,cảthành phố đèn đuốcsáng ngời, thấp thoáng ánh sáng. Máy bay khứ hồi về HồngKông,còn hơn támgiờ nữa mớicấtcánh. Sau khirời khỏi nhà giam, Bạc CậnNgôn và GiảnDao sánh vai nhau đi dọctheo con đường. Thành phố này đối vớiGiảnDao mà nóithìrất xalạ, đối với ngườithường xuyên ra vào nhà giamPelicanBay đểthămnhững tội phạm nghiêmtrọng nhất như Bạc CậnNgônmà nóithìlạirất quen thuộc. Anh đưacô đithẳng đến bến tàu, mắt dõi về phía xa xăm, mặt nước mênhmông sóng dập dờn,còn có mấy con chimhảiâu đậu trênmạn thuyền. GiảnDao giữ chặt tay áo anh:“Ở đây ít người,chúng ta nên chú ý an toàn.” Bạc CậnNgôn lại bình thản nhìn cô mộtcái, dướisắctrời hoàng hôn, đôimắt hẹp dài đó hiện lên ý cười:“Sợ cái gì? Số một vẫn còn ởHồngKông.” Tuy là nói như vậy, nhưng những lời dự báo lạnh lùng tàn nhẫn vừarồicủa Tommy, vẫn khiến lòng cô sợ hãi. Có điềuBạc CậnNgôn đã nắmchặt lấy tay cô, đi về bến tàu phíatrước. Du thuyềnmàu trắng, từ từ lướt đitrênmặt nước. Bạc CậnNgôn cởiáo vest nớilỏng cà vạt,chỉmặc mỗiáo sơmi đứng trước bánh lái, điều khiển bánh lái. GiảnDao ngồisau lưng anh, ngắmthân hình cao ngất thanh tú củaanh, bỗng cảmthấymềmlòng. Quảthực,cảnh sắc nơi này đẹp cực kỳ. Ở chân trờicó ánh sao vầng trăng, trênmặt nướclấp loáng ánh sáng. Trong cơn gió nhẹthổichầmchậm,anh mang cô chạy ra khỏi bến sông. Nhưng cô thậtsự không có chút tâmtình nào,còn vẻ mặtanh lại bình thản, bên tay còn đặtmột ly rượu vang, thỉnh thoảng cầmlên nhấp một ngụm. “Số một thậtsự muốn giếtanh sao?”Cô nhịn không được hỏi. “No, ‘hắn’ khôngmuốn giếtanh.”Anh quay đầu nhìn cô, thản nhiên cười:“Emlại đitin lờicủa Tommy? Bắt đầu từ câu thứ nhấtcủaanh và hắn, hắn đã nói dốirồi.” GiảnDao ngẩn ngơmột lúc. Bạc CậnNgôn dừng thuyền ởmột nơimặt nước phẳng lặng, ngồi xuống bên cạnh cô. Sắctrời xanh thẫm, hơithở namtính trong trẻo lành lạnh củaanh tới gần trong nháymắt, gươngmặtanh càng lộ rõ vẻ đẹp traichết người. “Câu nói đầu tiên của hắn chính là?”Anh hỏi. GiảnDao đáp:“Nếu như anh đểemgặp hắn, hắn sẽ nóicho anh biết thân phận củasố một.” “Hắn xemsố một như trụ cột tinh thần, tuyệt đốisẽ không bán đứng.”Giọng nóicủa Bạc CậnNgôn lộ ra mấy phần lạnh lùng:“Hắn chỉmuốnmê hoặc anh.” GiảnDao gật gật đầu,anh lại nói:“Đương nhiên, những câu tiếp theo đều là nói nhảm. Hắn căn bản chưatừng nhìn thấy phương thức mậtmã bình phương củasố một, màcách nói bình phương là đại biểu cho hai người bọn họ...” GiảnDao tiếp lời:“Anh đãtừng nói, địa vịcủasố mộtcao hơnTommy. ‘Hắn’ sẽ không bao giờ đặtmình và Tommy bằng vai phảilứa.” Bạc CậnNgôn khẽ gật đầu, lại nóitiếp:“Sau khi nhìn thấy những tin tức màsố một đểlại, phản ứng của hắn cũng không vui vẻ gì. Rõ ràng đó là việc ngoài dự tính của hắn. Còn những lờicuốicùng hắn nói vớianh...”Khóe môianh hiện lên ý cười nhè nhẹ:“Nếu như hoàn toàn không để ý đến chuyện này, lấy tính cách giảo hoạtcủa hắn, đại kháisẽ bán ra mộtcái nút thắt, bàn điều kiện vớianh,còn nóithêmmấy lờiláo toét nhảmnhí. Nhưng hắn lạilập tứcrời đi. Cho dù hắn cố gắng khống chế không biểu lộ ra ngoài, nhưng anh nghĩcảmxúccủa hắn dao động rất lớn.” GiảnDao sững người. “Tạisao? Nếu như số một thậtsự muốn giếtanh, hắn phải vuimừngmới đúng chứ.”Bạc CậnNgôn nâng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm:“Giảithích duy nhấtchính là, hắn đang đố kỵ, hắn đang phẫn nộ, hắn sợ bịanh thay thế.” “Ýcủaanh là...”GiảnDao cảmthấy không thểtin được:“Hắn cho rằngmục đích cuốicùng củasố một, là khiến anh trở thànhmột ngườicộng tác phạm tộimới?” Bạc CậnNgôn lạnh nhạt gật đầu. GiảnDao lạitrầmmặc.
Tommy là người hiểu rõ số một nhất. “Số mộtmuốn đánh bạianh trước, khuất phụcanh, rồilại dùng kỹ thuật tâmlý khống chếanh?”GiảnDao hỏi. Bạc CậnNgôn nói không sai, số một quả nhiên bịchứng vọng tưởng. Cô tin chắcrằng, dù kỹ thuật khống chếtâmlý của‘hắn’có mạnhmẽ đến đâu, cũng không thể khống chế được một người xuất thân từ tâmlý họcchính thống như Bạc CậnNgôn, lạicòn là ngườicó ý chírấtmạnh. Nhưngmà Bạc CậnNgôn không lập tứctrảlời,ánhmắt hờ hững lướt qua mặt nước,anh trầmmặc mấy giây, mớimỉmcười đămchiêu trào phúng: “Đương nhiên là‘hắn’ không thể.” GiảnDao bất đắc dĩ, tâmtình cũng không thoảimái như trước nữa. Kẻ điên, người bọn họ đối phó, quảthực đều là những kẻ điên. Sát thủ biến thái muốn có được một nhàtâmlý tội phạmnổi danh toàn cầu, làmmột ngườicộng tác mới? Quay đầu nhìn lại, Bạc CậnNgôn vẫn còn đang chămchú ngắmmặt nước, không biết đang suy nghĩ điều gì, gươngmặt tuấn tú nổi bật trong bóng đêm, vừa mông lung vừasinh động. Giống như cảmnhận đượcánh nhìn nghi hoặccủacô,anh nghiêng đầu nhìn cô,ánhmắt trở nên thâmtrầm. “Đột nhiên nhớ ra, đãlâu rồichưa hôn em.” Sau khoảnh khắc quấn quýtsimê,cô đã bịBạc CậnNgôn ômlên trên đùi, mộtcánh tay ômlấy eo cô, mộtcánh tay giữ lấy sau đầu, hôn rất nồng nhiệt, mạnhmẽ vàtao nhã. Trong sắc đêmmát lạnh, không khílạitrở trên ẩmướt động lòng người. Bạc CậnNgôn ômngang ngườicô, đi vào giường lớn trong khoang thuyền. ... Rời khỏi du thuyền, lúc bước xuống bến tàu, dáng vẻ Bạc CậnNgôn cao to thon dài, vẻ mặt như gió thoảngmây bay,ẩn chứa ý cười. Gò má GiảnDao vẫn còn đỏ ửng, kéo lấy cánh tay anh. Rõ ràng cô vàanh đều làmchuyện ngườilớn nồng nhiệt, tạisao hiện tạichỉcô cảmthấy giống như đứatrẻlén ăn vụng kẹo? Còn có vị ngọt ngào không thể để người ngoài biết được? Thời gian cùng anh trộmlấy nửa ngày ở riêng cùng nhau,còn vượt quarất nhiều sớmsớmchiều chiều. Hai người nắmtay nhau trở về phố lớn, trước mặt lạithấymột nhân viên đicùng phía TrungQuốctiến tới, vẻ mặt vô cùng nghiêmtrọng:“Bên phía Hồng Kông xảy rachuyện rồi.” Hai người đều ngẩn ra, nghethấy anh ta nóitiếp:“Số một gửitớimột đoạn video. Một đoạn video vô cùng... tàn nhẫn biến thái.” Hai ngày sau, trong phòng hội nghịcủa bộ hình sự Cục Cảnh sát HồngKông. Trên bàn dài, nhân viên bênTrungQuốc và HồngKông đã ngồi xuống. Cửasổ đượcche kín,ánh đèn hơitối, màn trắng phíatrước mặtsáng lên. Người thao tác máy tính là AnNham, một ngườicảnh sát HồngKông đứng trước màn chiếu, sắc mặt nghiêmtúc giảithích cho mọi người:“Buổitrưa hai hôm trước, USBnày được đặt trongmột phong thư, do nhân viên chuyển phát nhanh đưatớiCục Cảnh sát. Chúng tôi đã điều tra USBvà nhân viên chuyển phát nhanh, hung thủ không hề đểlại bấtcứ manhmối nào.” GiảnDao và Bạc CậnNgôn ngồi ở hàng đầu tiên, yên lặng lắng nghe. Đoạn video bắt đầu chiếu. Một vùng tối đen. Nhưng thấp thoáng âmthanh, dường như làtiếng khóccủa phụ nữ, lạicó tiếng bướcchân. Đột nhiên,ánh đèn sáng vụt lên, xuất hiện trước mặt bọn họ, là mộtcăn... phòng giam! Phíasau song sắt bằng kimloại,có một không gian khoảng chừngmườimét vuông. Mộtcô gáitay chân bịtrói bởisợi xích thật dài, ngồi ở trên giường, bên cạnh còn có mộtcái bô. Đột nhiên ánh đèn chiếu tới, khiến cô ngẩng đầu thậtmạnh, lộ ra biểu tình kinh sợ tuyệt vọng:“Không! Đừng! Cầu xin anh thảtôira, đừng đánh nữa!” Những người đang xemđều không lên tiếng. LòngGiảnDao bồi hồi. Cô gái này thanh tú trắng trẻo, khoảng hơn haimươituổi, nhưng lúc này khắp người đều là vết thương. Trên ngườicô mặc quần áo giống như vảirách. Trừ gươngmặt ra,chỗ nào cũng hồng tím,chằng chịt vết thương hẹp dài,có nhiều vết thương còn đang rỉmáu huyếtmơ hồ. GiảnDao cầmbáo cáo phân tích phía HồngKông chuẩn bịtừ trước, vết thương củacô gáilà bịroi quất. Chính vào lúc này,cửa nhà giamtự độngmở ra. Cô gáisợ hãi, lảo đảo trốn ra phíasau, nhưng xa nhất thìcũng chỉcó thểtrốn trong góctường.
Không trông thấy người,chỉthấymộtcáiroi dàitừ phíasau ống kính, mạnhmẽ quất lên ngườicô gái đó. Roi quất kéo dàiliên tục khoảngmười phút,cô lạitrầy datrócthịt lần nữa, giống như con thú nhỏ gào thét, lăn lộn trên đất, run rẩy từng cơn giống như bịco giật. Màn hình chợt tối đen. Cáchmấy giây, lạisáng lên lần nữa. Phòng giamthứ hai. Lần này là một ông lão lấmtấmtóc bạc, mặtmũi hiền lành, bộ dạng khoảng chừng hơn sáumươituổi,cũng bị xiềng xích khóalại. Nhưng ông không bị roi quất, quần áo vẫn còn lành lặn. Chỉlà biểu tình của ông vô cùng hoảng sợ, hoảng sợ nhìn ngó bốn phía. Bởi vìtrênmột góccao của vách tường, treo mộtcáimáy phóng thanh,âmthanh truyền tớitừ máy, làtiếng gào thétcủacô gáilúc nãy. Vẻ mặt ông lão trống rỗng, sau khi nghe một lát liền giơ tay chelấy lỗ taimình, giọng nói khàn khàn hét lớn:“Rốtcuộclàai? Thảtôira! Tôicho, tôisẽ cho cậu tấtcảtiền để dành củatôi!” Căn phòng thứ ba, màu sắccủa màn ảnh đã kháctrước, tràn ngập mộtmàu đỏ sậm. Đây làcách quay phimtrong bóng tối, màn hình cũng không rõ lắm. Một người đàn ông khác hẳn với hai ngườitrước, bịtróichặt trênmộtchiếc giường sắt ở trong phòng giam. Trênmànmìnhmơ hồ có thể nhìn thấy cả ngườianh ta đang vùng vẫy kịch liệt, nhưng hoàn toàn không động đậy. Trênmiệng cũng bị băng keo dán kín, không thể phát ratiếng nào. Chính vào lúc này, một người đàn ông cao to mặc một bộ đồ y tếtrắng toàn thân, đeo khẩu trang và kính hồng ngoại, hoàn toàn không nhìn thấy chút mặtmũi nào. Hắn từ phíasau camera, dần dần tiến vào trongmàn ảnh. LòngGiảnDao giật thót, là hắn! Cuốicùng, lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng của hắn, lại ở trong tình huống như thế này! Trên tay hắn cầmmộtcon dao giải phẫu, mộtcái khăn, lững thững đi đến bên giường sắt. Tiếng hô hấp của người đàn ông đó trong nháymắt trở nên nặng nề và đau khổ, thấp thoáng có thể nhìn thấy anh ta nghiêng đầu, gươngmặtanh tuấn co rútcực độ. Con dao của hắn thong thảcắt qualàn da bên cánh tay phảicủa người đàn ông. Trong giây lát, hắn cắt ra mộtmiếng thịtcỡ quảtrứng gà. Người đàn ông thở dốctừng cơn, nức nở như mộtcon dãthú. Hắn lạicầmmiếng thịt đó trong tay, thảy thảy, từ từ bướcra khỏimàn hình. Phòng giamthứ tư, lòngGiảnDao càng siếtchặt hơn. Là mộtcậu bé khoảng bảy támtuổi, gươngmặtsáng sủa, nhưng sắc mặt tái nhợt vô cùng, vẫn cònmặc một bộ đồng phụctiểu học, run rẩy ở tít đầu giường. Sở dĩcậu bésợ hãi như vậy, là bởi vìtrừ nó ra, vẫn cònmộtsinh vậtcũng bị vòng cổ xích chặt trong không gian nhỏ hẹp đó giống nó. Là mộtcon chó lớn xương thịt bầy hầy. Con chó đó cao gần bằng nửa người, bộ lông bịcạo loan lỗ, toàn thân cũng chằng chịt vết thương, thèlưỡi‘hừ hừ’. Một ngườimột thú,cứ giằng co như vậy. Lúc này, phía dướimàn hình, một bàn tay đeo găng của người đàn ông đẩymột khay thịtsống vẫn còn ứa máu, thông quasong sắt đưa vào phòng giam. Đôimắtcủacậu bé vàcon chó đen đều nhìn chằmchằmmiếng thịt. Con chó đenmãnh liệt nhảy phốc qua! Cậu bélộ ra biểu tình cực kỳ sợ hãi, nhắm mắt lại,cũng nhảy xuống giường tranh đoạt đồ ăn. Con chó đen ngẩng đầu cắn về phía bắp chân cậu bé... Bốn loạitratấn thể xác vàtinh thần hoàn toàn khác nhau. Màn hình tạmdừng tạichỗ này. Rất nhiều người đều cảmthấy toátmồ hôilạnh toàn thân. TráitimGiảnDao cũng cảmthấy nghèn nghẹn. CònBạc CậnNgôn ở bên cạnh cô, sắc mặt lạnh lẽo yên tĩnh, mặtmày cương quyết,ánhmắtanh không hềcó chút độ ấm. Nhân viên cảnh sát HồngKông giảithích:“Thân phận bốn người bị hại này đã được xác nhận, đều có trong báo cáo trên tay các vị.” GiảnDao đã xemđại khái qua một lượt. Hoa Du, nữ, haimươilămtuổi, nhà ở TâyCống,công việclà người bán hàng. Mất tích vào nămngày trước, địa điểmlàtrên đường tan tầmvề nhà.
ChâuLâmPhủ, nam, sáumươitư tuổi, nhà ởAberdeen (TiểuHồngKông), là viên chức nhà nước đã nghỉ hưu. Mất tích vào sáu ngày trước, địa điểmlà trên đường đi đến nhàcon gái. DươngVũTriết, nam, haimươichín tuổi, nhà ở đảo NamÁ, kiến trúcsư. Mất tích vào bốn ngày trước, địa điểmlàtrên đường đến khu dã ngoạicuối tuần. LýKhảiHiên, nam, támtuổi, nhà ởĐồnMôn, họcsinh tiểu học. Mất tích vào bảy ngày trước, địa điểmlàtrên đường tan học về. Bốn người bị hại hoàn toàn khác nhau,cho tới hômnay thì về mặt ngoài vẫn chưathấy có bất kỳmốiliên hệ nào. ... Màn hình tiếp tụcchiếu. Đây là bốn bứcảnh nhỏ, đồng thời xuất hiện trênmàn hình. Cũng là màn cuốicùng của đoạn video này. GiảnDao nhìn những bức hình, lòng bàn tay bắt đầu thấmđẫmmồ hôilạnh. Bức đầu tiên,cô gái nằmsấp bất động, da dẻtoàn thân đã bịlộtsạch; Bứcthứ hai,cổ họng ông lão bịcắt rời, nằmtrên đất, vũngmáu tràn lan khắp mặt đất;máu của ông cũng đãchảy cạn, toàn thân trắng bệch; Bứcthứ ba, người đàn ông nằmyên lặng trên giường sắt, toàn thân lồilõmtứ phía, không có chỗ nào lành lặn; phía ngựctráicó một lỗ lớn, tráitimđã bị mócra. Bứccuốicùng,cậu bésắc mặt yên bình nằmtrên giường,chỉlà dưới haicổ tay đều đứt lìa, bàn tay đã bịcắtmất. Bốn phương thức hành hạ đến chết hoàn toàn khác nhau. ... Trong không khí yên tĩnh của hộitrường, ngoàimàn hình còn có một giọng nói khàn khàn âmđiệu kỳ lạ, đột nhiên vang lên: “Hi, Simon. Tao đến rồi đây.” Đó là giọng nói đã được máy biến âmxử lý. Tấtcả mọi người đồng loạt run lên, nhìn về phía Bạc CậnNgôn. Trong lòngGiảnDao giống như bịmột tảng đálớn đè nặng,cũng đưa mắt nhìn về phíaanh. Bạc CậnNgôn không chút biểu cảm,chỉcó đôimắt lạnh băng nhìn chằmchằmmàn chiếu. Sau đó, hắn tuyên chiến. “Simon, đến phiênmày rồi.”Hắn cười khẽ nói:“Có giỏithì phác họatao đi.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 64 Lúc LýHuânNhiên tỉnh lạilần nữa, đãthấy trên đỉnh đầu có một ngọn đèn trắng sáng rực,cực kỳ chóimắt. Anh vẫn còn nằmtrên chiếc giường nhỏ sơ sài như cũ,cả ngườichằng chịt vết thương, tay chân bịtrói bằng những sợi xích dài. Anh khẽ ho mấy tiếng, huyết khí dồn nén trong lồng ngực dường như dễchịu hơnmấy phần. Sau đó anh từ từ chống tay lên giường bò dậy, bướctừng bước nặng trịch đi đến bên cái bồn rửatay nho nhỏ ở góctường, vặnmở vòi nước,cúi đầu uống vài hớp. Một tiếng ‘loảng xoảng’ vang lên, phía dưới cửasắt kéo ra một ô cửa nhỏ, một khay cơmvịt quay nóng hổi được đẩy vào. Gươngmặt LýHuânNhiên gầy hơnmấy ngày trướcrất nhiều, dướicằm đã mọcrâu lún phún, nhưng đôimắt vẫn nghiêmnghị như cũ. Anh liếc nhìn đồ ăn trênmặt đất, từ từ đi về phía giường ngồi xuống, không thèmnhúc nhích. “Hừ...” Sau cánh cửasắt đen xì, truyền đếnmột giọng đàn ông hơichóitai:“Ngu xuẩn. Không ăn cơm, để xemmày làmsao có sứclực phản kháng tao?”Rõ ràng giọng nói này đã bị xử lý bởimáy biến âm, bén nhọn lại kỳ quái.
LýHuânNhiên không thèmđếmxỉa gì đến hắn,chỉ nhắmmắt lại, trầmngâmyên lặng lắng nghe mấy phút, sau đó anh đột nhiênmởmắt ra:“Bốn người bị nhốt ở phòng bên cạnh thế nào rồi?”Giọng nóicủaanh khàn khàn giống như bị bánh xe nghiền qua. Người đàn ông cười nói:“Ờ, tao tiễn bọn chúng về nhà hết rồi.”LýHuânNhiên không lên tiếng. Người đàn ông lại nói:“Đừng vội, qua mấy ngày nữa, mày sẽcó thêmbốn người hàng xómmới. Bây giờ thìlo mà ngoan ngoãn ăn cơmđi, nếu không mày làmsao có sức khuyên bảo bọn chúng giốngmấy hômtrước? Chậcchậc... Thậtsự làtinh thần cảnh sát khiến ngườitacảmđộng.”LýHuânNhiên vẫn không thèmđả động đến hắn như cũ. Qua một lát, sự trầmmặc phản kháng củaanh dường như cuốicùng cũng khiến người đàn ông kia mất đi kiên nhẫn:“Tạisao mày lạicố chấp như vậy?” Hắn thấp giọng rống lên:“Mộtchút lạcthú cũng không biết hưởng thụ! Hừ... Cũng nhờ ơnmàymật báo tin tức, nên tao mới bị giữ chân ởHồngKông này. Tao chẳng thíchHồngKông chút nào!” Hắn vừa dứt lời,chỉ nghe‘xoảng’ một tiếng, khay cơmvịt quay trên đất đã bị ngườitalấy đi, nện bồmbộp trênmặt đất. Người đàn ông dường như đã bình ổn lại hô hấp, sau đó tiếng bướcchân dần xa. ‘Bụp’ một tiếng,ánh sáng của ngọn đèn trong phòng giamcũng vụt tắt. LýHuânNhiên ngồitrong bóng tối, từ từ mởmắt ra. Xung quanh lạichìmvào yên tĩnh lần nữa, trong không gian tối đen dường như vô cùng vô tận này, thỉnh thoảng chỉcó tiếng ho củaanh, lặng lẽtruyền tới. *** Ánhmặt trờilấp lánh,chiếu xuống thành phố huy hoàng xinh đẹp thờithượng. VịnhViễn Sơn khóisóng dập dền, tấtcả yên bình như vậy, thật khó có thể liên hệ với những vụ án giết ngườitàn nhẫn đang phátsinh ở đây. GiảnDao đứng trướccửasổ phòng khách sạn, ngẩn người. Tiếng nướctítách truyền từ phòng tắmcách không xasau lưng. Nghethấy tiếng nước, lại khiến ngườita vừa yên tâmvừalo lắng. Tổ chuyên án của HồngKông đượccử đến lần này đều là những chuyên gia đứng đầu trong lĩnh vực hình sự trong cả nước. Sau khi xemxong đoạn video, bọn họ cùng với đội đặc nhiệmcủa HồngKông triển khaicáccông việctrinh thámcơ bản, điều tra người bị hại, giámđịnh vết thương, thu thập chứng cứ... Bạc CậnNgôn và GiảnDao sau khi xuốngmáy bay liền trựctiếp chạy tớiCục Cảnh sát, hiện giờ phải về khách sạn nghỉ ngơi hồi phụcthể lực. Rất nhanh, tiếng nước đã ngừng lại. Bạc CậnNgônmặc mộtchiếcáo tắmđira,cả ngườianh càng lộ vẻ đẹp traitrắng trẻo. Xemxét biểu hiện trênmặt, vẻ mặtanh không có gì khácthường, bộ dạng thản nhiên, đôimắtsáng trong. Anh ngồi xuống bên cạnh giường,cầmlấy khăn lông lau tóc. GiảnDao bước qua, đứng giữa đôichân thon dàicủaanh,cúi đầu ngắmanh. Bạc CậnNgôn nhìn cô chằmchằm:“Muốn sao?”Anh giơ tay khẽ vuốt gò mácô:“Bảo bối, xin lỗi hiện giờ anh không có dục vọng, đợi pháán xong sẽ thỏa mãn emgấp đôi,chịu không?” GiảnDao hơilúng túng:“Đương nhiên không phải!” Vừarồilúc bọn họ đira khỏiCục Cảnh sát, tấtcả mọi người dường như đều ngẩng đầu dõitheo, giống như kimchâmở sau lưng. Tổ trưởng tổ chuyên án còn lặng lẽ nói vớicô:“Cô phải khuyên bảo an ủitiểuBạc mộtchút, đừng có tư tưởng áp lực.” Cô giơ tay nhận lấy khăn lông, nhẹ nhàng xoalênmáitóc ngắn củaanh:“Emđangmuốn nói vớianh, đừng có áp lực.” Anh lại đột nhiên vươn tay, ômlấy eo cô, đểcô dựa vào lòngmình. Hơithở củaanh nhẹ nhàng phun lên gò mácô, đôimắt u tốilại đạmmạc như nước: “Tạisao anh phảicó áp lựcchứ?” GiảnDao ngẩn ngườitrong giây lát, nói:“Số mộtcông khaituyên chiến vớianh ở trước mặtmọi người.”Đừng nóilà Bạc CậnNgôn đứngmũichịu sào, màtấtcả mọi người ở đó đều như gặp phải đại địch, bận rộn khẩn trương. “Hắn đương nhiên phảituyên chiến vớianh rồi. Trừ anh ra,còn aicó thể bắt được hắn nữachứ?” GiảnDao cảmthấy, bản thânmình hình như lại đánh giáthấp Bạc CậnNgônmột lần nữa. Sự tự tin và ngạo mạn củaanh, thậtsự đã đếnmức độ vững như bàn thạch. Cô còn tưởng rằng,anh sẽcó loạicảmxúc như là‘áp lựctâmlý’ màchỉ những người bình thườngmớicó. Có phảianh hoàn toàn chưatừng nghĩ đến việc bản thân sẽthua? Lúc này, Bạc CậnNgôn lại giơ tay giữ lấy gáy cô, bờmôiấn xuống, khẽ hôn lênmôicô:“Chào buổichiều.”Anh thảcô rarồi nằmxuống, kéo chăn đắp lên người. GiảnDao kinh ngạc:“Chúng ta không phảisẽlập tứctrở về Cục Cảnh sátsao?”Bạc CậnNgôn nằmduỗithẳng tay chân, liếc nhìn cô:“Vộicái gì? Vội thìcó thể bắt được hắn sao? Anh đương nhiên phải điều chỉnh bản thân đến trạng tháitốt nhất.”Anh lại vớilấy cáichụp mắt ở đầu giường đeo lên. GiảnDao ngắmgươngmặt thanh tú trắng trẻo củaanh, ngượclạicảmthấy tráitimmềmnhũn. Mấy ngày nay anh quảthựcchưa được ngủ ngon:“Vậy anh ngủ trước đi,emđitắm.”Nhưng cô vừa mới đi đến cửa phòng tắm, lại nghethấy giọng anh truyền tới:“Gọi điện thoại đặtmột bàn cá và hảisản đi, anh ngủ dậy sẽăn. Cámơn.”Lần nàyGiảnDao bậtcười. Cô thậtsự cảmnhận đượcrồi,anh chắcchắnmuốn dốctoàn lực, điều chỉnh đến trạng tháitốt nhất để đối phó vớitên sát nhân biến thái. Lúcánh hoàng hôn chiếu vào cửasổ, GiảnDao tỉnh dậy. Bạc CậnNgôn không thấy đâu cả. Cô ngẩng đầu nhìn, lạitrông thấy anh đãthay áo vestchỉnh
tề đứng thẳng trước gương lớn, đầu tócrõ ràng đượcchỉnh sơ cho gọn gàng, giày dacũng được đánh xisáng bóng. Anh đãchuẩn bịtốt để nghênh chiến rồi. GiảnDao leo xuống giường, ômlấy vòng eo thon gầy củaanh từ phíasau,chúi đầu vào lưng anh:“Cần emlàmgì không?”Anh yên lặng trong chốclát, giọng nóitrầmthấp từ phíatrướctruyền đến:“Mặc đẹp mộtchút.” GiảnDao ngạc nhiên:“Tạisao?” Anh đưa mắt nhìn cô:“Anhmuốn giữ trạng tháitốt nhất, mỗimột thamsố đều phải điều chỉnh cho tốt nhất. Căn cứ vào kinh nghiệmphán đoán, mỗilần emtỉmỉtrang điểmđều khiến anh cảmthấy vui vẻ hơn, tư duy cũng linh hoạt hơn.”Anh ra vẻ nghiêmtúc ngạo mạn, khiếnGiảnDao nhịn không được bật cười:“Vâng.” Lúctrờichạng vạng, bên ngoàicửasổ dòng người và xe như nướcchảy vô cùng xa hoa. Trong văn phòng của Cục Cảnh sát, không khílại vô cùng lạnh lẽo nghiêmtrang. Tấtcả nhân viên đã ngồi xuống, tổ trưởng tổ chuyên ánmở lời:“Đemtấtcả nhữngmanhmốitrước mắt xemxétmột lần.”Tiến triển hiện giờ như thế nào rồi? Đầu tiên, đãtìmthấy toàn bộ cácthithể, bị vứt ở bốn khu vực núirừng ở ngoạithành cách nhau khá xatrong lãnh địa HồngKông. Nhân viên kiểmđịnh đồng thời phát hiện, số mộtcòn lấy đi những vật kỷ niệmtừ trên người bọn họ. Dễ dàng thấy đượclàcô gái bịlấy đi nguyênmột lớp dasau lưng; bộ phận bịlấy đicủa ông lão thì kín kẽ hơn, là một nhúmtóc bạc. Nhân viên kiểmđịnh sau khi kiểmtratỉmỉ nang tóccủa ông, rút ra được kết luận này. Người đàn ông thì bịlấy đitráitimbịmócsống;cậu bélà đôitay non nớt. Được Bạc CậnNgôn ra hiệu, GiảnDao đi đến trước bảng trắng, vẽra biểu đồ, viết xuống bốn vật kỷ niệm: da, tóc bạc, tim, đôitay. AnNhamphối hợp vớicảnh sát HồngKông,cũng có được một phát hiện quan trọng. Tuy đoạn đường những ngườichếtmất tích đều rất hẻo lánh, nhưng cũng có ghichép của bộ phận giámsát giao thông. Theo lời khaicủa những nhân chứngmục kích, đều cho thấy rằng vào ngày hômxảy ra vụ án, có mộtchiếc xe Honda bảy chỗ chạy ngang qua. Phíacảnh sát liệtchiếc xe này vào diện tình nghi,chỉlà biển số xe do camerachụp đượclà biển số giả, cũng không có ai nhìn thấymặtcủa ngườilái xe. Phía HồngKông đãlụcsoát toàn diện chiếc xecó biển số giả này, nhưng không có thu hoạch gì đúng như dự liệu. Số một khẳng định đãlại đổi biển số xe. Màloại xe này ởHồngKông bán chạy vô cùng, muốn tìmra nó, quảthựclà mò kimđáy biển. Một viên thanh tracủa HồngKông nói:“Chúng tôi đãthẩmvấn ngườithân, bạn bècủa bốn ngườichết, bọn họ đều không nhận ra, phán đoán bước đầu làsố một tùy tiện chọn đốitượng để gây án. Ngoàira, nạn nhân nữ trừ việclà người bán hàng,còn đang thamgia một lớp học ban đêm; nạn nhân nam không chỉlà một kiến trúcsư, màcòn là một nhà văn, đã đoạtmấy giảithưởng lớn. Trước mắt vẫn chưa phát hiệnmối quan hệ giữa hai điểmnày với vụ án.” Mộtchuyên gia hình sự kháccủatổ chuyên án nói:“Nhưng tôicho rằng, hắn cũng không phảilà hoàn toàn tùy tiện. Ghichép giao thông khu vực xung quanh đoạn đường bốn ngườimất tích đều cho thấy, trongmấy ngày đó chiếc xe hiềmnghi đãra vào, dừng đậu rất nhiều lần. Có thểthấy rằng số một đang quan sát, lựachọnmụctiêu. Mà nạn nhân nữ, trẻem, đều ở trên đường tan làm, tan học, bị hắn dụ dỗ. Nạn nhân nam, ông lão bình thường cũng không xuất hiện trên đoạn đườngmất tích,chỉ bởi vì đi dạo chơi ngoạithành vàthămcon gái, mới đi ngang qua.”GiảnDao tiếp lời:“Cho nên, rấtcó khả năng hai vụ làcó lên kế hoạch, hai vụ là nhất thời nổi ý định...” Hội nghị kết thúc, mọi người bận rộn suốtmột ngày trời, đều giảitán điăn cơmvà nghỉ ngơi. Sau khicó được kết quả điều tracủa bọn họ làmnền tảng thìcông việccủa Bạc CậnNgôn và GiảnDao mới bắt đầu. Hiện giờ trước mặt bọn họ là một biểu đồ như thế này: AnNhamvà mấy ngườicảnh sát trẻ phía HồngKông vẫn còn ở lạitrong phòng hội nghị. Một ngườitrong đó thấy vậy lên tiếng:“Tôithấy tên biến thái này cố ý làmđa dạng như vậy, để quấy nhiễu việc điều tra, khiến chúng ta không biết bắt đầu từ đâu.” Một người khác nói:“Hay là hắnmuốn ámthịcho chúng ta, hắn có bốn nhân cách?”Mọi người đều yên lặng. Nhưng cáithứ như là đa nhân cách, mọi ngườichỉtừng thấy trên phimvàtiểu thuyết,có tồn tạithậtsự hay không, vẫn còn nhiều người đặt nghi vấn. Lúc nàyAnNhamthản nhiênmở lời:“Bốn người,có batổ hợp cách thứcsắp xếp: Nhìn từ trình độ tratấn, đàn ông và phụ nữ là bị nặng nhất, trẻemvà ông lão thìlại nhẹ hơn rất nhiều; Nhìn từ cách thứctử vong,cách chếtcủa người đàn ông và ông lão rất tàn nhẫn, phụ nữ vàtrẻemchỉ bị uống thuốc độctử vong, sau khichếtmới bịlột dacắt tay; Nhìn từ cách thức dụ dỗ, phụ nữ vàtrẻemlàcó lên kết hoạch, đàn ông và ông lão có khả năng làtùy cơ hội.” Bạc CậnNgôn lúc nàymới quay đầu nhíumắt nhìn những ngườitrẻtuổi này, nói vớiAnNham:“Cậu có kết luận như thế nào?”AnNhamcũng ngước mắt nhìn anhmộtcái:“Chưacó kết luận, tôichỉ phụ trách phát hiện quy luậtsố liệu thôi.”Bạc CậnNgôn không thèmđể ý anh ta nữa, quay đầu tiếp tục nhìn chằmchằmbảng trắng. GiảnDao nhẹ giọng hỏi:“Anh có suy nghĩthế nào?” Theo như những sát thủ biến thái bọn họ đãtừng gặp, lựachọn người bị hại đều làcùngmột loại hình,có dấu ấn hành virõ ràng, nhất quán. Nhưng từ bốn loạithủ pháp gây án khau nhau trước mắt, muốn trựctiếp phác họa đượcchân dung tội phạm,cô cảmthấy không biết bắt đầu từ đâu. Bạc CậnNgôn giống như nhìn thấu tâmtư củacô,anh cười nhạt:“Emcảmthấy rất phứctạp sao?”
GiảnDao gật đầu. “Vậy thì phải nhớ kỹ, vụ án tâmlý tội phạmcó phứctạp đến đâu,cũng không thểthoát khỏi bản chất.” GiảnDao và những người khác đều hơi ngây người, lại nghethấy anh nóitiếp:“Về bản chất, hắn thủy chung vẫn là một kẻtâmlý biến thái. Cho dù tấtcả những thứ chúng ta nhìn thấy đều là những hiện tượng giả hắn cố ý tạo ra, sự đa dạng chỉlà muốn làmnhiễu đường lốisuy nghĩcủachúng ta; bất kể hắn có tinh thông phạmtội đếnmức nào, hay là hiểu biết vềtâmlý tội phạmđichăng nữa... Nhưngmà, đối vớimột kẻcó tâmlý khácthườngmà nói, lúctra tấn ngược đãi, lúc giết người xẻthịt, trướcsau vẫn có dục vọng không thể khống chế được, tiết lộ tình cảmchân thựccủa bản thân. Cho nên, những nhân tố phác họa màchúng ta phảitìm, nhất định ẩn giấu trong vụ án.” Mọi người đều yên lặng,anh lại nóitiếp vớiGiảnDao:“Lấy trình độ tự kỷ của hắn, lấy tâmtính ngu xuẩn tự cho rằng bản thân có thểthuần phục được anh của hắn. Emcho rằng, hắn sẽ nhịn không được muốn phơi bày cho anh cái gì?” TráitimGiảnDao mơ hồ xẹt qua một ý nghĩ,ậmừ không nói. Bạc CậnNgôn đã nhẹ giọng lạnh lùng nóira đáp án:“Phơi bày cuộc đờicủa hắn.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 65 Bóng đêmsâu thẳm, Bạc CậnNgôn đứng dướiánh đèn, lộ rathân hình cao lớn vượt trội. Mộtcâu nói‘Phơi bày cuộc đời’củaanh, giống như mộtánh lửachóimắt, xétoạt đilớp sươngmù không rõ đang bao trùmlên vụ án. Mọi người nhìn lên những chữ quan trọng trên bảng trắng, tư duy đều trở nên linh hoạt, bắt đầu trầmngâmsuy nghĩmiênman bất định. Nhưng tốc độ tư duy của Bạc CậnNgôn, trước giờ chưatừng có người bắt kịp được. Huống chilà ở thời khắcanh đang ở trạng tháimở hết hỏalực để càn quét tấtcả như hiện giờ? Anh chỉ nhìn sangGiảnDao mộtcái, thấy ánh sáng lay động trongmắtcô, biếtcô đã hiểu được ý củaanh. Vìthếanh quăng cây bút lông trong tay lên bàn, bắt đầu tư duy lưu loát nhanh chóng: “Quất roi,chính là phương thứctruyền đạtsự phẫn nộ và oán hận trựctiếp nhất, mãnh liệt nhất, vượt quacả việctừ từ cắt thịt,cũng vượt quacả quá trình tratấn chảymáu dần dần. Cho nên, hắn oán hận nhất là phụ nữ. Bất kểloại oán hận này chĩa mũi dùi vào loại phụ nữ nào trong đời người:trưởng bối, tình nhân, vãn bối... thì nguyên nhân đều là vì khuyết thiếu tình yêu của ngườimẹ. Bởi vìmột người đàn ông bình thường khỏe mạnh lớn lên trong hoàn cảnh có mẹ yêu thương bình thường, thìcho dù làtrong thời kỳ thanh xuân hay làsau khitrưởng thành có không thuận lợitrong việc qualại với ngườicon gái khác đichăng nữa,cũng sẽ không hình thành nên cảmxúc dị dạng thiên lệch như vậy. Vìthế, trong thờithơ ấu, mẹcủa hắn rấtcó khả năng đã vứt bỏ hoặcrời xa hắn. Lột da người, là một kỹ thuật phứctạp tinh vicao cấp. Vậymà hắn có thể hoàn thành hầu như không có khuyết điểmnào,cho nên đây không phảilà mớilàmlần đầu tiên. Nếu kiểmtra ghichép về những vụ án lột da những nămgần đây ởMỹ,có lẽsẽtìmđược manhmối. Còn ý nghĩacủa việclột dachính làcướp đoạt,cướp đoạt vẻ bề ngoài xinh đẹp của người phụ nữ. Tuy nhiên lại không có phátsinh hành vitình dục, đây lạilàcách tiến hành trừng phạt tràn đầy tính ámthị. Đây có lẽcũng có liên quan đếnmẹcủa hắn. Nhưng cân nhắc đến việcthờiấu thơ suy nghĩ vềtình dụccủa hắn vẫn còn chưa hình thành, thìrấtcó khả năng nguyên nhân là do trong thời niên thiếu, hắn đãtừng bị phụ nữ thành niên xâmhạitình dục.” Trong phòng đặc biệt yên lặng, mọi người đều nín thở trầmngâm, duy nhấtchỉcó giọng nóicủa Bạc CậnNgôn giống như nướcchảy trong đêmtối, trầm thấp trong vắt. GiảnDao cũng nghecực kỳ nhập tâm. Đại đasố những sát thủ biến tháicủa Mỹ đều có những nămtháng tuổithơ không quá hạnh phúc. Cho dù làsinh trưởng trong gia đình giàu có, sự ảnh hưởng củatuổithơ đối với việc hình thành tính cách vàtâmlý của một người, thậtsự có mức độ lớn hơn nhiều so vớimọi người vẫn thường nghĩ. Kết luận này nằmtrong dự đoán củacô. Nhưng đến khithậtsự nghe Bạc CậnNgôn hờ hững nhắc đến,cũng có chútcảmgiác nặng nề. Bạc CậnNgôn tiếp tục nói:“Nạn nhân nambị xẻo thịt, khoét tim, điều này có ý nghĩacướp đoạt nghiêmtrọng nhất, đò làsự cướp đoạt nhân cách. Trong khoảng thời gian bị giamcầm, nạn nhân namkhông ngừng chịu sự tàn hại vềthể xác. Gần như tấtcảcácsát thủ liên hoàn, thìsự biến thái, hoang tưởng đều hình thành từ lúcthiếu niên. Người đàn ông thành niên này, khả năng cao nhất chính làtượng trưng cho ngườicha. Quan hệ giữa hắn vàcha vô cùng lạnh nhạt, nhưng loạicảmxúc này làtrường kỳ, nhìn bên ngoàithìcó vẻ khống chế rất bình tĩnh,chứ không phải kịch liệt giống như biểu hiện của nạn nhân nữ. Cho nên rấtcó khả năng, hắn lớn lên cùng cha, nhưng đã bị ngược đãi vềtâm sinh lý, đã hoàn toàn phủ định nhân cách và giátrị quan củacha hắn.” GiảnDao nghe đến đây, bất giácsuy nghĩtỉmỉ. Bề ngoài xemra, những việc quất roi,cắt thịt đều là phương thức ngược đãitàn nhẫn. Nhưng sau khi nghethấyBạc CậnNgôn phân tích, quảthựclà mức độ cảmxúc kịch liệtcủa ngườithực hiện rất khác nhau. Mộtcáilà phóng thích đơn thuần kịch liệt,
mộtcái kháclạicần phảicó thủ pháp nhẫn nại vàtinh thần ổn định cực kỳmạnhmẽ. Cho nên có thể phản chiếu đượcsự đa dạng trong cuộc đời hắn, làsự giảithích hợp lý nhất. Nếu không, bạn không có cách nào giảithích đượccùng một hung thủ, tạisao lạicó được những loạicảmxúc đa dạng bất đồng. Trừ phi hắn có bốn nhân cách phân liệt. “Ông lão làtượng trưng cho tử vong. Trong quátrình giamcầm, ông lão hầu như không bị bấtcứ sự ngược đãithể xác nào,chỉ phảichịu sự kích thích khủng bố về mặt tinh thần. Đây là một điểmvô cùng đặc biệt, không phù hợp với bản tính tàn bạo của hắn. Tôichỉcó thểcho rằng, ở trong lòng hắn, việc‘lớn tuổi gần chết’ vốn là mộtsự tratấn nghiêmtrọng nhất đối vớimột người, đã không cần phảichịu bất cứ sự ngược đãi vềthể xác nào nữa. Mà một dao cắt đứt yết hầu đểchảymáu đến chết, tượng trưng cho việcchi phốisống chếtcủa hắn. Chỉlà, điều này có phảicũng phản ánh được, sự sợ hãitừ sâu trong nộitâmcủa hắn đối vớicáichết hay không? Trẻemvàchó đồng thời ở chung trongmột phòng,ăn bữa nay lo bữa mai, tượng trưng cho thời niên thiếu bị nguy cơ bốn phía. Cũng là hóathân của bản thân hắn. Vìthếcuốicùng, đứatrẻ bị uống thuốc độc,chếtmộtcách yên bình. Còn việccắt tay sau khichết, đây cũng là một loạicướp đoạt. Có khả năng cao nhất là muốn ámchỉ việccướp đoạt đi hi vọng của đứatrẻ.” Bạc CậnNgôn nóitới đây, tấtcả mọi người đều có chút ngơ ngác,anhmiêu tả người này rất trừu tượng, nhưng lạirấtchân thực. Những người hắn giết, không chỉ đơn thuần là muốn đùa giỡn vớicảnh sát, phát tiết dục vọng cầmthú. Những ngườichết này, những cảnh ngộ này,căn bản chính là một bộ phận của hắn, hắn là vì bản thânmìnhmới gây ra vụ án này. Sau đó tư duy của Bạc CậnNgôn không có chút nào ngừng nghỉ. Anh quan sát vẻ mặtmọi người đang trầmngâm, gươngmặt hiện lênmột ý cười đạm mạc vô cùng, bắt đầu có một phác họachính xáctổng kếtcuốicùng: “Căn cứ vào những kết luận phíatrước,chúng tacó thể phỏng đoán như sau: 1. Kẻtình nghicó độ tuổi khoảng từ haimươilămđến ba mươilăm, Hoa kiều quốctịchMỹ, hoặclà ngườiTrungQuốcsống lâu nămởMỹ,chiều cao khoảng 1m80 đến 1m85, thân hình tương đối, khôngmập không gầy, tinh thông đọc và viết tiếngTrung; 2. Giacảnh giàu có, tương đốicó tiền. Căn cứ vào việc đại bộ phận tinh lực vàthời gian của hắn đều tập trung vào việc nghiên cứu tội phạm, thìtàisản của hắn chắclàthừa hưởng từ giatộccha mẹ, bản thân hắn vốn không có đilàm; 3. Việc mẹ hắn vứt bỏ hắn khicòn bé, đãtạo thànhmộtsự tổn thương tâmlý nghiêmtrọng đối với hắn. Hắn lớn lên cùng cha, đãtừng chịu những ngược đại vềtâmsinh lý do cha hắnmang lại, hơn nữacòn từng chịu sự xâmhạitình dụccủa phụ nữ thành niên; 4. Nhân cách phản xã hộicựccao, do đó nhất định có một tính cách không ổn định. Theo cách nóithông thường,chính làthường biểu hiện rasự vui buồn thất thường; 5. Hắn phảicó tríthôngminh cao, tính cách cực kỳ tự phụ, bịchướng ngại nhân cách thiên lệch,cũng có chứng bệnh vọng tưởng, nhưng chưa phát triển thành bệnh thần kinh, tứclàthần kinh của hắn bình thường. Căn cứ vào bốicảnh gia đình, tính cách vàIQ, tôi nghĩ hắn đãtừng họctạitrường đại họctốt nhất toàn nước Mỹ. Nhưng tính cách của hắn chắcchắn không thể hòa nhập vào đámđông,cho nên rấtcó thể đã nghỉ học giữachừng, họclựclàchưa tốt nghiệp đại học. 6. Hiểu biếtcủa hắn đối vớitâmlý tội phạmvà kỹ thuật khống chếtâmlý ở trình độ trung bình,có khả năng ứng dụng nhất định. Muốn đạt đến trình độ này, nếu chỉ dựa vào tự học, thìrất khó hình thành nên kết luận thựctiễn. Cho nên rấtcó khả năng hắn đã đến học viện tâmlý tốt nhất nước Mỹ họctập một khoảng thời gian; 7. Thời điểmhắn phạmtộilần đầu tiên nhất định rấtsớm, mớicó thể hình thành kinh nghiệmgây án phong phú như vậy. Tôisẽliên lạc với bên phía Mỹ, sàng lọc những ghichép tội phạmthanh thiếu niên có điều kiện phù hợp. Những vụ án lột da đượcchú ý trọng điểmmấy nămgần đây.” Sắc đêmcàng tốisẫm, Cục Cảnh sát vẫn bận rộn như cũ. Mấy nhân viên thanh tracủa HồngKông còn lưu lại văn phòng lúctrước, sau khi nghe Bạc CậnNgôn báo cáo vắn tắt xong, kinh ngạctrầmtrồ rồirời đi. Đến cả nhân viên IT như AnNham,cũng hiếmkhi dichuyển khỏicái ổ trướclaptop, đi đến bên cạnhBạc CậnNgôn,chỉnh chỉnhmắt kính, gật đầu nói: “Thật khó tin.” Sau đó mới quay về khách sạn ngủ. Trong văn phòng,chỉcòn lạimỗiBạc CậnNgôn và GiảnDao. Ban đêmmát lạnh như nước, ngọn đèn chiếu sáng. GiảnDao nhanh chóng gõ bàn phím, bận rộnmột lúc, lạitỉmỉ kiểmtra một lượt, mới đẩymàn hình máy tính đến trước mặt Bạc CậnNgôn:“Anh xemthử văn bản báo cáo vắn tắt này,còn có gìthiếu sót không?” Lúc này tâmtìnhGiảnDao vô cùng kiêu ngạo. Tên biến tháiăn thịt người xemra vô cùng hung ác, thế như vũ bão, nhưng đến trước mặt Bạc CậnNgôn, vẫn bịanh đâmmột phát trúng đích như cũ, phác họarachân dung hếtsức dứt khoát gọn gàng. Tuy nóilà giữa phác họarachân dung đốitượng và pháán vẫn còn cáchmột khoảng khá xa, nhưng đãcó thểcoilà một bước đột phá quan trọng. Bạc CậnNgôn đang đứng trướctấmbảng trắng, nhíumày cúi đầu, bút viết như bay. GiảnDao nhìn sang, vừa đúng lúcthấy anh suy đoán ra một vàicâu quan trọng.
GiảnDao ngẩn người. Anh vẫn còn hoài nghisao? Anh lạiliếc mắt nhìnmàn hình củacô, đột nhiênmỉmcườirấtcó hàmý:“No, nếu chúng tachiếu theo hình tượng phác họa này, sẽ không tìmđược hắn đâu.” GiảnDao:“...Tạisao?” Bạc CậnNgôn dựa ngườirasau, haitay chống lênmặt bàn, ngón tay dài khẽ gõ lên. “Ờ... quáthuận lợirồi.”Ýcườimỉa maitrên khóe miệng anh càng sâu:“Cho nên hiện tạisự thậtchính là, hình tượng phác họa màanh có được,chính là hình tượng phác họa mà hắnmuốn cho anh.” LòngGiảnDao chấn kinh:“Phác họa này là giả? Toàn bộ là do hắn dẫn dắtsaisao?” “No.”Bạc CậnNgôn lại phủ định cô một lần nữa:“Phác họalàthật. Anh đãtừng nói, hắn là một tên biến thái vui buồn thất thường, nếu như không có quan hệ vớicuộc đờicủa hắn, suốtcả quátrình ngược đãi giết hại hắn sẽ không cảmthấy chút lạcthú nào, thìlàmsao có thể nhẫn nạimàlàm? Hơn nữa, đối với việctuyên chiến vớianh lần này, rõ ràng cũng không có chút thành ý vàthưởng thức nào cả. Nhưng, hắn lại dámcho chúng ta bứcchân dung phác họa này, tất nhiên đã dámchắcrằng dựatheo những điều kiện này,chúng tasẽ không tìmđược hắn.” GiảnDao nhìn theo ánhmắtcủaanh, xemxét những điềumiêu tả phác họachân dung trênmàn hình của mình. Lại ngheanh nóitiếp:“Số người phù hợp với những điều kiện cơ bản này trên toàn nước Mỹ, vốn rất nhiều. Hơn nữa, rấtcó khả năng hắn đãtiêu hủy những chứng cứ quan trọng trong số đó rồi, ví dụ như những vụ án lột dachưa được ghichép lại, ví dụ như lợi dụng kiến thứccủa hắn về vitính đểthay đổi ghichép về họclực. Chúng tasẽtốn công rất lớn nhưng lại không thu hoạch được gì. Sau đó, hắn đã bắt đầu gây án lần thứ hai, thếlàanh liền thuacuộc. Thậtsự là một kế hoạch tự cho là hoànmỹ.” Anh khẽ ho một tiếng, liếc mắt nhìn cô:“Nếu như anh là một ngườitự đạicuồng vọng, hiện giờ có được bức phác họachân dung này, đãthậtsự từng bước hướng đến thất bại giống như hắnmongmuốn. Đáng tiếc, não vàlý trícủaanh cực kỳ tỉnh táo, hắn dự đoán sailầmrồi.” GiảnDao nghethấy nửacâu trước, nhìn gươngmặt thản nhiên như không củaanh,có chút buồn cười. Nhưng tâmtình cô vẫn trở nên rất nặng nề. “Vậy phảilàmsao? Chẳng lẽ manhmốilại bị đứt đoạn?”Cô hỏi. Hiện giờ chẳng phảilà mộtmàn trống không như nước đổ lá khoaisao? Nhưng cô vạn lần không ngờ rằng, phản ứng của Bạc CậnNgôn lạilà... Anh hơisuy tư, bướclên trước hai bước, khomlưng cầmlấy giẻlau, vươn tay dài, bôisạch sẽ mọithứ trên bảng trắng. Tiếp theo anh nghiêng đầu nhìn cô, đôimắt đen nhánh sáng lấp lánh. Tự mình cầmlấy bút lông, đặtchiếc bút lông khác vào trong tay cô. “Vộicái gì? Nếu đã phủ định toàn bộ rồi, vậy thìsuy đoán lạilần nữa.” HồngKông đêmnày, đã định sẵn không thể ngủ yên. Tên sát nhân điên cuồng đã hạchiến thư,cảthành phố sợ bóng sợ gió. Ở trong thành phố Bcủa lục địacách đó khá xa, lạicó một người, tâmtình và vậnmệnh, tùy theo thếcụccủa vụ án ởHồngKôngmàthay đổi. Biệt thự Hương Sơn, đèn đuốcsáng trưng. DoãnTư Kỳmặc một bộ đồ ngủ, ngồitrong thư phòng, kiểmtratấtcả những tin tứccủa HồngKông có liên quan đếnLậnYDương. Từ sau khianh xảy rachuyện,chị khó có lúcthoảimái. Điều này hoàn toàn khác vớimộtchút tình cảmhơimờ ámđối vớiBạc CậnNgôn,cái đó giống như là gia vịcủa cuộcsống. Nhưng sự sống chết và danh dự của vị hôn phu lạitrựctiếp ảnh hưởng đến hôn nhân, sự nghiệp vàcuộc đờicủachị. Có điều phía đạilục và HồngKông khống chếtin tức về vụ án này cực kỳ nghiêm. Cho dù chịcó nhờ đến rất nhiềumối quan hệ, thì ngoạitrừ việc biết đượctên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số một lại gây ra mộtsố hành vi phạmtộithảmkhốcra, những việc khác đều làsố không. LậnYDương sống hay chết vẫn không có chút tin tức. Ngồilặng yên trong giây lát,chị xoa xoa giữa hai đầu chânmày, vừa định đứng dậy, di động lại vang lên. Là mẹcủa LậnYDương,cũng là phu nhân củatổng giámđốctập đoàn tàichínhLận thị. Chị ngập ngừng trong chốclát rồimới nhận điện:“Chào dì.” Trong giọng nóicủa Lận phu nhân, vẫn tràn ngập sự nôn nóng của một ngườimẹ:“Tư Kỳ, phía bên con có tin tức gì không?” “Con xin lỗi, vẫn chưacó.” Lận phu nhân yên lặngmấy giây, giọng nói đèthấp, lạicó chút khàn khàn:“Dìcó tin tức.” DoãnTư Kỳ nhất thời ngồithẳng dậy:“Tin tức gì?”
Nên biết rằng thựclựccủatập đoàn tàichínhLận thịmạnh hơnDoãn thịrất nhiều, nhân lực vàsứcảnh hưởng lạicàng rộng rãi. Phía bên bọn họ có tin tứctrước, thậtsự là mộtsự kinh ngạc vuimừng. Lận phu nhân dường như ngập ngừngmộtchút, rồimới dùngmột giọng điệu chậmrãiưu thương nói:“Tin tứctrong nội bộ cảnh sát, nóiYDương cũng bịtên sát nhân đưatớiHồngKông, hiện giờ vẫn còn sống. Nhưng không rõ tung tích.” DoãnTư Kỳ:“Trờiạ! Quátốt rồi,anh ấy vẫn còn sống, nhưngmà...” “Tư Kỳ,chacủa YDương bệnh timtái phát đang phải nằmviện. Dì biếtemtraiconBạc CậnNgôn là người đứng đầu vụ án lần này,con có thể điHồng Kông trước được không,cố gắng hếtsứctìmYDương? Dì ở bên này chỉcần bệnh tình củacha YDương hơi ổn định lại, sẽlập tức bay từ Mỹ vềliền.” “Dạ! Ngàymaicon đi ngay.”DoãnTư Kỳ lập tức đồng ý:“YDương,anh ấy nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.” Cúp điện thoại, Lận phu nhân ở San Francisco ngẩn ngườitrong giây lát, bà dựa vào chiếcsô pha xa hoa, hốc mắt từ từ chảy nước mắt. Đột nhiên, di động của bà vang lên. Bà nhìnmãsố HồngKông trênmàn hình,cảtráitimlạicăng thẳng. Bà vội vàng nhấc máy, giọng nóirun rẩy:“Y Dương, YDương!” Đầu bên kia, giọng nói quen thuộccủacon traicũng nghẹn ngào trong chốclát, nhưng giọng điệu dường như cố ý đè nén thật bình tĩnh vàtrầmthấp: “Mẹ, Tư Kỳ cô ấy có đến không?” “Có! Ngàymai nó sẽ xuất phát điHồngKông.”Lận phu nhân khẩn thiết hỏi:“YDương, rốtcuộclàchuyện như thế nào? Mẹ biết những vụ án này không phải do con làm, tạisao con không liên lạc với bên cảnh sát? Có người bứcép con phải không? Hỏi hắn cần bao nhiêu tiền, bao nhiêu tiền chúng tacũng sẽ đưa hết!” “Mẹ! Tuyệt đối không thể báo cảnh sát... Tạmbiệt.” Bóng đêmnhư nướcchảy, vội vàng trôi qua. Lúc GiảnDao tỉnh dậy, bìnhminh đang hélên ngoàicửasổ. Mà khoảng giường bên cạnh đãtrống không. Cô cũng ngồi dậy, đảo mắt khắp phòng khách sạn, vẫn không tìmthấy hình bóng của Bạc CậnNgôn. Túi xách vàáo vestcủaanh đều đặt trên sô pha, giày da vẫn còn ngoài huyền quan. Trong lòngGiảnDao phútchốc kinh sợ, lập tức gọi di động cho anh. Chỉ nghethấy rengmột tiếng đã được bắtmáy, giọng nóitrầmthấp quen thuộc truyền tới:“Có chuyện gì?” GiảnDao lúc nàymới yên tâm:“Anh đang ở đâu vậy?” Buổisáng sớm, sân thượng củatòa nhàthổi quatừng trận gió lớn,cho dù đang đứng trên đất bằng rộng rãi,cũng khiến ngườitacó cảmgiác như muốn rơi xuống. GiảnDao ômchặt vaimình, vừa mới đitới vài bước, liềnmỉmcười. Sân thượng của khách sạn là bãi đáp trựcthăng. Trênmặt đấtmàu xanh lục, vẽ một vòng tròn lớn vô cùng. Một người đàn ôngmặcáo sơmitrắng quần tây phẳng phiu, đang quay lưng về phíacô, tay anh vắt trên đầu gối, ngồi giữa vòng tròn. Hình bóng đó,chẳng phảichính là Bạc CậnNgôn quái gở ngạo mạn củacô hay sao? “CậnNgôn.”Cô khẽ gọi. “Ừ.”Anh hừ mũimộtcái, không quay đầu. GiảnDao đi đến bên cạnh anh,cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng lại nhếch lên. Vẻ mặtanh thản nhiên nhìn về mái nhà phíatrước,cảngVictoria xinh đẹp đang ngủ say trong sắctrời buổisáng sớm. Tay phảicủaanh còn đang cầm mộtcục phấn trắng, trênmặt đấtcòn có hai đoạn phấn nhỏ bị gãy. Bãi đáp trựcthăng vốn sạch bóng, lúc này bịanh dùng phấn viết đầy những chữ, ký hiệu, thậmchícòn có mấy góc vẽra vàicon ‘TrầmMặc’ (*)... (*) TrầmMặclàtên con rùacủa Bạc CậnNgôn. Quá hay rồi. Nhân viên quản lý của khách sạn nhìn thấy nhất định sẽ phát điênmất thôi. GiảnDao ngồi xuống bên cạnh anh:“Sao anh lạichạy đến đây vậy?” “Ở đây yên tĩnh.”Anh đáp:“Có ích cho suy nghĩ.”“Chắc không phảilàanh không ngủ suốtcả đêmđấy chứ?” Lúc này anhmới quay đầu lại nhìn cô:“Emcho rằng anh cần đến cả đêmmớisuy nghĩ được những thứ này sao?” GiảnDao ngẩn ngườimột lát,cười xòa.
Nhưngmà, ngữ khí ngạo mạn thản nhiên này, rõ ràng khác xa vớitrạng tráitrầmtư nghiêmtúcsau khi‘suy luận lạitừ đầu’củatối qua. Lúc nói phảilàm lạitừ đầu,anh có mấy giờ liền không trông thấymột nụ cười. “Anh có phát hiện gìà?”Cô hỏi. Bạc CậnNgôn khẽ mỉmcười:“Đương nhiên.” GiảnDao cũngmímmôicười. Đúng vậy. Đương nhiên. Lúc này có cơn gió thổi qua, GiảnDao khẽrùngmìnhmộtcái. Bạc CậnNgôn thản nhiên nhấctay, ômlấy vaicô,cùng nhìn về phía mặt biển. Ánh vàng mỏngmanh của mặt trờisắp ló dạng nhô lên khỏimặt biển, vẻ mặtanh không hềthay đổi. “Trong hành vicủa hắn,còn có bốn điểmmâu thuẫn. Đương nhiên, hắn chắcchắn không ý thức được.”Anh thở dài nói:“Ờ, một tên tự đại ngông cuồng đáng thương biết bao, hắn sắp bịlộ nguyên hình rồi.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 66 Ở trên sân thượng. Bạc CậnNgôn kéo GiảnDao đứng dậy,cùng đứng trên cao nhìn xuống những chữ viết đầy trên đất. Giữa hai đầumày anh, lộ rõ mấy phần tự đắc nhàn nhạt. GiảnDao cũng nghiêmtúc nhìn chằmchằmmặt đất. Những chữ viết ngoáymạnhmẽthảnh thơi, mang theo nét linh động kiệt ngạo củaanh, trước giờ luôn khiến ngườita kinh ngạc. Chỉlà... GiảnDao có chút bất đắc dĩ. Một khi bắt đầu suy luận,anh lạisống trong thế giớicủariêngmình, hoàn toàn không ý thức được. Cho dù hiểu lòng người như cô,cũng không nhìn thấu bữatiệctư duy thịnh soạn và hỗn loạn tùy ý tuôn trào đầy trênmặt đất này củaanh. Nhưngmàcô cũng đã quen rồi, vìthếchỉ khẽ kéo tay áo anh:“Anh lợi hạithật đấy!” Khóe miệng của Bạc CậnNgôn ẩn hiện ý cười nhàn nhạt. “Có thể giảithích kỹ hơnmộtchút được không?” “Ờ. Đương nhiên.” Bạc CậnNgôn có những phát hiện quan trọng gìrồi? “Điểmthứ nhất,cũng là điểmquan trọng nhất. Đối vớimột ngườitâmlý biến thái nghiêmtrọngmà nói, bộ phận hoang tưởng quan trọng nhất, không phải là hồiức, oán hận và báo thù quá khứ, màlà phảilàmthế nào đểthực hiện được những khát vọng thậtsự kéo dàisâu trong nộitâm. Điều nàymớichính là điều kiện duy nhất để bọn sát thủ biến tháicó thể đạt đượcsự khoáicảmcực hạn cả vềthể xáclẫn tinh thần trong suốt quátrình gây án. Nhưng trong cuộc đờimàtên số một đã phơi bày cho chúng ta, hắn đã giấu những thứ này ở đâu?” LòngGiảnDao chấn động. Đúng rồi, TônDũng trong vụ án ‘Cỗ máy giết người’ hoang tưởngmình là một tên sát thủmáu lạnh, ChươngThành trong vụ án diệtmôn hoang tưởngmuốn chống lại những tên gián điệp Mỹ vốn không tồn tại, điều này cũng phản ánhmột loạitình tiếtchủ nghĩaanh hùng. Có điều số một theo đuổi điều gì? Sở dĩ, hắn dùng những thủ đoạn hành hạsát hại đa dạngmộtcách giảo hoạt như vậy, là nhằmmục đích chuyển dờisự chú ý của bọn họ. Thế hắn đã đem bản thân chân thật giấu đi đâu? “Thứ hai, hắn oán hậnmãnh liệt nhất là phụ nữ. Vậy thì điều này lạisinh ra một nghịch lý. Tạisao hắnmuốn cướp đoạt nhân cách của người đàn ông, mà lại không cướp đoạt luôn nhân cách của người phụ nữ?” GiảnDao cảmthấy đầu óc mờmịt. Nhưng vấn đề đơn giản này, đích thựcrấtsắc bén.
Tạisao hắn chỉcướp đoạt nhân cách của người đàn ông? Nhất thờilại không thểtìmra đáp án. Bạc CậnNgôn nóitiếp:“Thứ ba, trong thời gian ngược đãi người đàn ông, vìlý gìmà hắn lại dùng băng keo bịtmiệng người đó, không để người đó phát ratiếng?” GiảnDao trảlờitheo bản năng:“Bởi vì hắn khôngmuốn nghethấy tiếng nóicủa nạn nhân nam?” Bạc CậnNgôn quétmắt nhìn cô, thản nhiên nói:“Tấtcả những hành vi này,cho dù là những hành vi bản thân hắn không ý thức được, nhưng nhất định phảicó nguyên nhân. Tạisao hắn chỉ khôngmuốn cho mỗimình nạn nhân namphát ratiếng? Trước mắt,anh vẫn chưatìmralời giảithích hợp lý.” GiảnDao trầmmặc, xemra,cuộc đời được phơi bày củasố một vẫn còn rất nhiều điểmnghi vấn. “Thứ tư, tạisao lạilấy đimột nhúmtóc bạccủa ông lão làmvật kỷ niệm. Nếu như muốn tượng trưng cho sự thống trịcủa hắn đối vớitử vong vàsinh mệnh, thìmáu tươi hoặclà một bộ phận cơ thể nào khác, sẽcàng khiến hắn hưng phấn hơn. Nhưng hắn lạichỉlấy đimột nhúmtóc bạc mềmmại.” Suy nghĩcủa GiảnDao giống như thủy triều,cô tiếp lời:“Tóc bạccho ngườitacảmgiáccàng giống như nămtháng tang thương, đây là một loạicảmxúc tương đối dịu hơn.” Vừa dứt lời, mắt Bạc CậnNgôn nhíu lại, nghiêng đầu nhìn cô, trongmắt lấp lánh ánh sáng. “Chính xác.” Giọng nóitrầmthấp, lờica ngợi ngắn gọn, lại khiến tráitimGiảnDao loạn nhịp,cảmgiác ngọt ngào tràn lan trong cô:“Cámơn.” Mắt Bạc CậnNgôn lóera ý cười nhàn nhạt, nóitiếp:“Điểmcuốicùng, tạisao sau khi giết người, hắn lại đemvứt xác bốn người bị hại ở bốn chỗ khác nhau lạicòn cách nhau rất xa? Nếu là vì vứt bỏ oán hận của hắn, do đâu không vứtcùngmộtchỗ, mà phảilàmrắcrối như vậy?” GiảnDao sững người.p> Sau khiBạc CậnNgôn nói xong nămđiểmmâu thuẫn, vụ án và phác họachân dung vốn rất rõ ràng, đã hoàn toàn trở nên khó bề phân biệt, thậmchí khiến ngườita hoàn toànmơ hồ không rõ đầu đuôi. Nhưng cảmgiáccủacô, giống như lạitiến vào một lĩnh vực mới, một bắt đầumới. Nó khiến ngườita nghi hoặccũng khiến ngườitacàng phấn chấn hơn. Bởi vìcô có thể dự cảmđược, lần này,chỉcần vạch ra được mâymù, nhất định sẽtiến gần vớichân tướng hơn. Bạc CậnNgôn nắmtay cô, thong thả đi đến lốiracủa khu vực đáp máy bay. “Không cần nóicũng biết, giữa bốn nạn nhân này, vẫn còn tồn tạimột loạiliên hệ nào đó màchúng tachưa phát hiện ra.”Anh nói:“Cho nên việctiếp theo cần làmchính là...” GiảnDao:“Quay lại bước đầu tiên, phân tích hành vi đối với người bị hại.” Bướcchân của Bạc CậnNgôn khựng lại,anh cúimắt nhìn cô. “Sao vậy?”GiảnDao nghi hoặc. “Không có gì.”Bạc CậnNgôn lại khẽ mỉmcười, tiếp tụcsải bước về phíatrước. GiảnDao cũng không quá để ý, bước nhanh đểtheo kịp anh. Bạc CậnNgôn bướctrong ánh sáng banmai, tâmtình lạitrở nên càng lúccàng sung sướng. Ờ... Vậymàcô có thể nóiracâu anhmuốn nói không sótmộtchữ. Đây làchuyện chưatừng xảy ratrước đó. Quả nhiên! Dù vụ án có căng thẳng đến đâu,cũng không thể ngăn cản bọn họ yêu nhau ngày càng sâu đậm. Xechạy bình ổn trên đường quốclộ. Đicùng vớiBạc CậnNgôn và GiảnDao đến thămhỏi ngườithân bạn bècủa nạn nhân, là một vịcảnh sát trưởng của HồngKông, tên gọilà ÂuDương Lâm. Còn có AnNham, bởi vìcó thểsẽcần anh ta điều tra phân tích tư liệu bấtcứ lúc nào. ÂuDươngLâmđểtay trên vô lăng, thong thảtiến về phíatrướctheo dòng xetấp nập buổisớm. Anh taliếc nhìn kính chiếu hậu, nói:“Ngườicủatôi đã điều tra hết khả năng rồi, bốn nạn nhân đều không tồn tại bấtcứ mốiliên hệ nào. Không biết hai ngườimuốn tìmcái gì nữa?” Tuy làchất vấn, nhưng giọng điệu củaanh talạirất bình tĩnh nghiêmtúc,cũng không làmngườitacó cảmgiác khiêu khích haymạo phạm. Bạc CậnNgôn lạithản nhiên đáp:“Thứ chúng tôimuốn tìm, là một thứ khác.” Sau đó anh ngừng lại không nóitiếp, quay đầu nhìnGiảnDao:“Nóicho anh ta biết làcái gì đi.” GiảnDao tự nhiên như không nóitiếp lờianh:“Thứ chúng tôimuốn tìm, làảo tưởng củasố một.”
ÂuDươngLâmvà AnNhamđều không lên tiếng. Khóe môiBạc CậnNgôn lại hiện lên ý cườilần nữa. Ờ... Hoànmỹ. Đến thămhỏi đầu tiên là đồng nghiệp kiêmbạn thân của nạn nhân nữ Hoa Du,cũng là mộtcô gái khoảng chừng hơn haimươituổi. Cô và Hoa Du cùng thuêcăn hộ trong cùngmột khu chung cư,cho nên là người hiểu rõ cô ấy nhất. Chung cư của Hoa Du vẫn còn dán giấy niêmphong củacảnh sát, đoàn ngườicùng tiến vào phòng. Khi bị hỏi đến tính cách của người bạn đã mất,cô gáiliền nước mắt đầmđìa:“TiểuDu làcô gáitốt nhấtmàtôitừng gặp, dịu dàng, thôngminh, hiểu ý người, không có người nào là không thích cô ấy. Nhưngmà không ai ngờ rằng...” GiảnDao thấy thếliền tiến lên, xoa nhẹlưng cô ấy. Cô gáilại nói:“Nửa nămtrướccô ấymớichiatay với bạn trai, đau buồn suốtmột thời gian. Trừ chuyện này, tôi không nghĩracó chuyện gì bất thường nữa.” ÂuDươngLâmthấp giọng nói vớiBạc CậnNgôn và AnNham:“Chúng tôi đã điều tra người bạn trai kia, lúc xảy ra vụ án đang ở châu u, không có nghi vấn gây án.” Cô gáicầmmột bứcảnh tập thể gia đình đặt trên bàn lên, đưacho GiảnDao:“Cha mẹcô ấy ở quê, tuy rằng không ở bên cạnh, nhưng lúc bình thường cũng rất thương yêu cô ấy. Vốn làtháng sau cô ấy sẽ đượcthăng chức, điều đến chi nhánh công ty ở đảo NamÁlàmđại diện tiêu thụ cao cấp...” Ánhmắt nhómngườiBạc CậnNgôn đều tập trung lên những bứcảnh trên tủ quầy. Đồng nghiệp, bạn bè, ngườithân... Mỗimột bứcảnh, đều thấyHoa Du cườitươi như hoa. Xemra đây thậtsự là mộtcô gáicởimở khiến ngườita yêu thích. Rời khỏi khu chung cư của Hoa Du, lúctrở lại xe, ÂuDươngLâmhỏi:“Cơ bản giống như những tin tứcchúng tôithu hoạch đượclần trước. Giáo sư Bạc,có phát hiện gìmới không?” Bạc CậnNgônmặcáo vest giày da ngồi phíasau, vẻ mặt bình thản. “Mọi ngườicho rằng, người phụ nữ như Hoa Du có ý nghĩa gì đối với đàn ông?” Trong xe yên tĩnh, ÂuDươngLâmtrảlời đầu tiên:“Là mộtcô gái khiến ngườita yêu thích, nhưng lại không có vẻ như vớicao, nên sẽcó rất nhiều người đàn ông theo đuổicô ấy.” AnNhamtrảlời:“Cô gái nằmtrong top 20%đến 40%.” Đáp án này khiếnmọi ngườicười xòa, Bạc CậnNgôn lại nhìnGiảnDao,ánhmắt lấp lánh. GiảnDao không chút ngập ngừng nóirasuy đoán trong lòng: “Hoa Du bất kểlàtướngmạo khíchất, hay khíacạnh tính cáchmàchúng tatìmhiểu được, sẽcho ngườitacảmgiácrất tốt đẹp thoảimái. Cho nên,có phảicô ấy chính làloại hình phụ nữ màsố một khát vọng có được hay không?” Nơithứ hai bọn họ đi đến, là nhàcủa ông lão ChâuLâmPhủ. Con gái vàcon rểcủa ông tiếp đãi bọn họ. Có một điểmnằmtrong dự liệu, ChâuLâmPhủ cũng là một ‘ngườitốt’ đượccông nhận giống như nạn nhân trước. Cô con gái bụng đã khálớn, được chồng đỡ lấy, khóc không thành tiếng:“Bathường nói,cả đời này không hổ thẹn vớitrời đất. Ông là người như thế nào, mọi ngườicó thểtự nhìn thấy được.” NhómngườiGiảnDao nhìn theo ánhmắtcủacô ấy,chỉthấy trong phòng sách của ông lão góa vợ sốngmộtmình này, để đủ loạicúp, huy chương; 1995 đến 2002, đảmnhiệmnhân viên phòng cháy, nhiều lần đạt được khen ngợicủacấp trên; 2002 đến 2005, đảmnhiệmgiáo viên tiểu học, là một trongmột trămgiáo viên ưu tú được bầu chọn ởHồngKông; 2005 đến trước khi về hưu,chuyển đến đảmnhiệmnhân viên công vụ ở cơ quan chính phủ,công trạng hiển hách. Cô con gái vừa khóc vừa nói:“Bản thân balương bổng không cao, nhưng vẫn giúp đỡ rất nhiều người,còn ủng hộ cho hai đứatrẻthất học ởQuýChâu trong đạilục...” Nghe đến đây, ngay cả AnNhamlúc bình thường không có biểu tình gì,cũng khẽchaumày, thấp giọng nói vớicô ấy:“Xin nén bithương.” Mà ÂuDươngLâmlại kềtaiBạc CậnNgôn thấp giọng nói:“Tấtcả những điều này chúng tôi đều đã điều tra, trong số những người được ChâuLâm Phủ ủng hộ,cứu giúp, giảng dạy, không aicó quan hệ với ba nạn nhân khác.” Đây đương nhiên không phảitin tứccó lợi. NhưngBạc CậnNgôn vẫn gật gật đầu, thản nhiên cười. GiảnDao nhìn thấy biểu tình củaanh,có hơi ngạc nhiên. ... Nhanh vậy sao?
Xemra vụ án ở trong lòng anh đãcó đầumốirồi. Chương 67 Buổitrưa, tiệmcơm. Một trong những khu phố sầmuất nhất HồngKông, người ngườichen chúc khắp nơi. Một tiệmcơmnho nhỏ cũng xếp đầy kín ghế. ÂuDươngLâmdễ dàng tìmthấymột bàn trống, gọi bọn họ ngồi xuống. Anh talườichờ đợi những người phục vụ đang bận rộn xoay vòng đitới đilui, liền gọiAnNham cùng đi đến cửasổ gọicơm. GiảnDao quay đầu quan sát vẻ mặt nhàn rỗicủa Bạc CậnNgôn:“Anh có phát hiện gìrồi?” Bạc CậnNgôn cười nhạt:“Cũng đại kháirồi nhưng vẫn cần kiểmchứng lại.” GiảnDao gật đầu, không hỏithêmnữa. Một lúcsau, hai người kia quay lại. ÂuDươngLâmđặt hai phần cơmtrước mặt bọn họ, nói vớiGiảnDao:“Không có cơmcáchình cô muốn,cơmvịt quay xá xíu là món bán đắt khách nhất ở đây.” GiảnDao cúi đầu nhìn,cả bốn người đều là xá xíu và vịt quay. AnNhamcầmlấy đôi đũa, bắt đầu từ từ nhấmnháp bữaăn. ÂuDươngLâmcũng vùi đầu vào ăn. CònBạc CậnNgôn ở bên cạnh cô, đầumày khẽ nhíu, nhưng cũng thong thảcầmđũa, rõ ràng chỉ nhắmvào vịt quay. “Đợi đã.”GiảnDao cầmđũalên, gắp từngmiếng xá xíu trong khay củaanh vào trong bátcủa mình, lại gắp toàn bộ vịt quay quacho anh. Khóe môiBạc CậnNgôn khẽ nhếch lên:“Cámơn.” Bọn họ hành động vô cùng ăn ý, khiếnÂuDươngLâmvà AnNhamngồi đối diện cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìnmộtcái. Thái độ của GiảnDao rất tự nhiên giảithích:“Anh ấy không ăn xá xíu.”Nhưng đương nhiên cô sẽ không nóisâu thêm. ÂuDươngLâmcườicười, AnNhamcúi đầu tiếp tụcăn. Lúc này điện thoạicủa GiảnDao vang lên, là mẹcô gọi điện tới,cô đứng dậy đira ngoàicửa tiệmnhận điện. Chỉcòn lại ba người đàn ông trên bàn, ÂuDươngLâmthân làchủ nhà,chủ động tìmđềtài nóichuyện,anh tacười nói vớiBạc CậnNgôn:“Giáo sư,cậu có đượccô bạn gái dịu dàng như GiảnDao, đúng làcó phúc.” Bạc CậnNgôn đang cúi đầu hưởng thụ bữaăn của bạn gáitri kỷ, nhạy bén cảmgiác đượctrong lời nói khách sáo này,có mấy phần hâmmộ khó che giấu được. Cảmgiác này đối vớiBạc CậnNgônmà nóirấtchi xalạ và mớimẻ. Trước giờ, những người đồng giới đều kính sợ anh. Cho dù có hâmmộ thìcũng bởi vìtríthôngminh củaanh. Màlần này, lại bởi vìthành công củaanh trên phương diện phụ nữ. Ờ... đây là điều tất nhiên. Tình yêu củaanh, xứng đáng đểcho những người đàn ông khácao ước và hâmmộ. Anh khẽ mỉmcười, ngẩng đầu lên:“Cámơn.” ÂuDươngLâmcũng cười. Lần này ánhmắt Bạc CậnNgôn lạitrượt đếnAnNhamđang trầmmặcăn cơm. AnNhamhoàn toàn không ngờ đến còn có chuyện của mình. Anh tathoáng yên lặng, nóimộtcách khách quan:“Top 15%đến 30%. Quảthực không tồi.” Bạc CậnNgônmấy ngày nay đã quen thuộc vớianh ta, nghethấy thếchỉcười nhạt:“Quả nhiên là những tân binh chưatừng yêu đương gìcả.” AnNham:“Có ý gì?” Bạc CậnNgôn xưa nay chưa bao giờ có kiên nhẫn hướng dẫn cho những ngườimới vào nghề,anh chỉluôn âmthầmchế nhạo trong lòng. Trong tình yêu còn cần phải xếp hạng so sánh cái gìchứ? Cô ấy chính làtop 1 duy nhấtcủaanh. Địa điểmviếng thămthứ ba, là nơi ở của nạn nhân namDươngVũTriết. Vị kiến trúcsư trẻtuổi này, lúccòn sống tự thuê một phòng trọ đơn giản tinh xảo ởmộtmình. Ngườitiếp đãi bọn họ làanh traicủaanh ta. “Tạisao tên biến thái đó lạiratay vớiVũTriết?”Ngườianh trai hốc mắt đỏ lên,cảmxúc vẫn còn có chút kích động:“Trước giờ nó chưatừng đắctội vớiaicả, tương lailạirộngmở...”
NhómGiảnDao liếc một vòng trong phòng. Quảthực giống như lờicủa ngườianh, đây là một thanh niên tương lairộngmở. Không cần nói đến việctuổi còn trẻ mà đãlà một kiến trúcsư ưu tú, tiền lương hậu hĩnh. Anh tacòn là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết, thậmchícòn có thểtiến xa hơn nữa. Giống như trong nhàcủa ChâuLâmPhủ, xếp đầy những cúp và huy chương. Thậmchítừ hồitiểu học,anh ta đãliên tục giành được giảitrong cáccuộc thi văn học. Bạc CậnNgôn cầmlấymột huy chương, trênmặt viết ‘Giảithưởng ngân hà khoa học viễn tưởngHoa ngữ toànHồngKông 2013’. Giọng ngườianh trai khàn khàn giảithích:“Đây là vinh dự cao nhấtmà nó nhận đượccho tới nay. Mớitháng trướcthôi, toànHồngKông chỉcó hai người đoạt giải. Nó đã thực hiện được giấc mộng văn họccủa mình, vốn dự định sẽthôi không làmkiến trúcsư nữa đểchuyên tâmsáng tác.” Bạc CậnNgôn lạicầmmột xấp giấy dày lên, lướt nhanh qua. GiảnDao sáp tới gần nhìn, đây... Đều là những bứcthư mà độc giả viếtcho anh ta, xemratiểu thuyếtcủaanh tarất được hoan nghênh, độc giảlứatuổi nào cũng có. Bạc CậnNgôn nhìn ÂuDươngLâm, ÂuDươngLâmhiểu ý, trầmgiọng giảithích:“Những cái này đều đã điều tra hết rồi.” Ýtứ là, ở đây cũng không có manhmối gì. GiảnDao lại dịu giọng hỏi ngườianh trai:“Anh ấy có bạn gáichưa?” Ngườianh lắc đầu:“Tâmtư củaemtraitôi đều đặt vào công việc hết, vốn lên kế hoạch giảmbớtmột phần việc, sẽcó thời gian để qualại với bạn gái. Nó cũng đang xemnhà, dự địnhmua một bất động sản cho riêngmình, thành gialập nghiệp. Hiện giờ...”p> Mọi người đều imlặng. Từ khẩu cung của ngườianh trai và những người khác, bao gồmcả những thứ nhìn thấy tại nơi ở, DươngVũTriếtcũng là một ngườilương thiện và ưu tú. Tuy rằng không phải gia đình giàu có màchỉlà một gia đình bình thường bậctrung,cha mẹcũng đã qua đời vì bệnh tậtmấy nămtrước, nhưng anh ta vàanh trailớn lên rất hạnh phúc. Cho đếnmấy hômtrước,cuộc đờicủaanh ta mới vụt tắt. Địa điểmđến thămcuốicùng, là nhàcủa LýKhảiHiên, nạn nhân nhỏ tuổi nhất. Nóichính xác hơn, là nhà báctrai bác gáicủacậu bé, bởi vìcha mẹcủacậu bé đều đã qua đời vào nămngoái bởi vìtai nạn xecộ. Đứatrẻ qua đời, mang đến sự đau khổ cho gia đình này, nhưng cũng khôngmãnh liệt như những gia đình trước. Lúc nhómGiảnDao đến nơi, báctrai của LýKhảiHiên đang ở trong tiệmtạp hóacủa nhà mình, vẻ mặtmệtmỏisắp xếp hàng hóa. Còn bác gái đang chămsóccho hai đứatrẻ, vẻ mặt đau buồn, nhưng giữa đầumày cũng có sự bất đắc dĩsâu sắc. “Chúng tôicó lỗi với đứatrẻ này.”Bác gáichảy nước mắt nói:“Trong tiệmbận rộn,có lúc quảthực không thểchămsóc nó. Chúng tôi biếtsau khi ba mẹ nó mất, nó vẫn luôn buồn bã. Nhưng nó không chịu nói vớichúng tôi, mỗi ngày sau khitan học,chỉmộtmình trốn ở trong phòng. Nhưng nó rất nghe lời, thành tích lại vô cùng tốt. Nếu như ba mẹ nó khôngmất,có lẽ nó sẽ không gặp phảitên biến thái giết người đó,cũng sẽ không gặp chuyện không may...” Bác gáicuốicùng cũng khóc nấc không thành tiếng, GiảnDao dịu giọng an ủi bà một lúc mới hỏi:“Chúng tôicó thể xemphòng củacậu bé được không?” “Tất nhiên.” Điều kiện của nhà họ Lý rất bình thường,cũng không phảilà mộtcăn phòng rộng rãi gìcho lắm. Đứatrẻ không chịu ở cùng vớianh emhọ, mộtmình ở trongmộtcăn phòng nhỏ trên lầu. GiảnDao vừa bước vào, lòng liền nhóilênmộtcái. Đây quảthựclà gian phòng của một đứatrẻrất hiểu chuyện. Đượcsắp xếp chỉnh tề gọn gàng, tủ sách được phân loại xếp theo mãsố từng tầng. Trừ sách họcra,còn có mấy cuốn truyện tranh lậu rẻtiền, đều là những câu chuyện anh hùng như Super Man, Spider Man. Trên tường còn dán rất nhiều bằng khen:Đứng thứ haitoàn ban, quán quân cuộcthilàmvăn, giải bacuộcthi kiến thứclịch sử... Sau đó ngoài dự liệu của mọi người, Bạc CậnNgôn chỉ bước vào liếc nhìnmộtcái, liền quay người đi xuống lầu:“Có thể đirồi.” Ba người khác đều ngẩn người, vẫn là GiảnDao đuổitheo đầu tiên:“Sao vậy?” Bạc CậnNgôn liếc mắt nhìn cô mộtcái:“Manhmối đã đủ.” LòngGiảnDao chấn động, lúc nàyÂuDươngLâmvà AnNhamcũng đã đuổitới. GiảnDao lập tứctruy vấn:“Anh đã biết đượcảo tưởng của hắn rồi sao?” Bạc CậnNgôn lạilộ ra một nụ cười vô cùng sung sướng,anh quétmắt nhìn ba người,ánhmắtsáng rực bức người. “Ờ, rõ ràng làanh đã biết đượctoàn bộ.”Anh nói:“Ảo tưởng của hắn, khát vọng của hắn, nạn nhân tiếp theo của hắn làai...” Cả ba người đồng thờilộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lại nghethấy anh nóitiếp:“... Hơn nữa,còn có cách xác định danh tính, thân phận vàtướngmạo của hắn.”
Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 67 Tạimột nhà hàng vào buổitrưa. Khu vựcsầmuấtcủa Hongkong,chẳng nơi không chen chúcchậtchội. Một nhà hàng nho nhỏ đã ngồi kín người. Âu DươngLâmkhó khăn lắmmớitìmthấymộtchiếc bàn trống, gọimọi người ngồi xuống. Anh tachẳng thèmđợi nhân viên phục vụ đang bận tốimắt tối mũi đón tiếp, mà bảo AnNhan cùng anh ta đitớicửasổ gọimón. GiảnDao quay sangBạc CậnNgôn:“Anh có phát hiện gì vậy?” Bạc CậnNgôn cườicười:“Về đạithể, nhưng cần phải nghiệmchứng.” GiảnDao gật đầu, không tiếp tụctruy vấn. Một lúcsau, hai người đàn ông quay về bàn. ÂuDươngLâmđặt hai phần cơmsuất đến trước mặt bọn họ, đồng thời nói vớiGiảnDao:“Không có cơm cáchìnhmàcô gọi,cơmthịt rán ngỗng quay là món bán chạy nhất ở đây.” GiảnDao cúi đầu,cả bốn người đều làcơmthịt rán và ngỗng quay. AnNhamcầmđôi đũaăn từ tốn. ÂuDươngLâmcũng cắmcúiăn đồ. Bạc CậnNgôn chaumày, nhưng anh vẫn thong thảcầmđũa. “Khoan đã.”GiảnDao cầmđũa gắp hết thịt rán ở trong đĩacủaanh sang đĩacơmcủacô, sau đó cô lại gắp hết ngỗng quay cho anh. Bạc CậnNgôn nhếchmép:“Cámơn em.” Hai ngườitỏ ra vô cùng ăn ý, ÂuDươngLâmvà AnNhamở phía đối diện bất giác ngẩng đầu liếc bọn họ. GiảnDao cất giọng tự nhiên:“Anh ấy không ăn thịt rán.”Tất nhiên cô cũng không giảithích rõ ràng. ÂuDươngLâmcườicười, AnNhamcúi đầu ăn tiếp. Đúng lúc này, máy di động của GiảnDao đổ chuông, là mẹcô gọitới. Cô đứng dậy đira ngoài tiệmăn nghe điện thoại. Bàn ăn còn lại ba người đàn ông. Với vaitrò chủ nhà, ÂuDươngLâmchủ động tìmđềtài nóichuyện. Anh tacười nói vớiBạc CậnNgôn:“Giáo sư Bạc có người bạn gái dịu dàng như GiảnDao, đúng làrấtcó phúc.” Bạc CậnNgôn đang cúi đầu hưởng thụmón ăn do bạn gáichu đáo nhường lại. Anh nhạy bén nhận rarasự ngưỡngmộ ẩn chứatrong lời khen ngợi khách sáo của ÂuDươngLâm. Đối vớiBạc CậnNgôn,cảmgiác này rất xalạ và mớimẻ. Từ trước đến nay,cánhmày râu đối vớianh đa phần là kính nể. Dù ngưỡngmộ,cũng bởi vì IQ củaanh. Đây làlần đầu tiên có ngườithừa nhận anh thành công về phương diện bạn gái. Hờ... Đó làlẽ dĩ nhiên. Tình yêu củaanh đáng để mọi người đàn ông ngưỡngmộ. Bạc CậnNgônmỉmcười, ngẩng đầu đáp:“Cámơn anh.” ÂuDươngLâmcũng cười. Bạc CậnNgôn đảo mắt qua AnNhamvẫn đang trầmmặcăn cơm. AnNhamkhông ngờ bản thân cũng bịlôi vào cuộc. Ngâmnghĩ vài giây,anh ta nhận xét khách quan:“Top 15%- 30%. Cô ấy quảthực không tồi.” Do đã kháthân quen vớiAnNham, Bạc CậnNgôn chỉ nở nụ cười nhàn nhạt:“Quả nhiên là đồ chưatừng yêu đương bao giờ.” AnNham:“Ýanh là gì?” Từ trước đến nay, Bạc CậnNgôn không có lòng nhẫn nại dạy dỗ hậu bối,anh chỉcười nhạo trong lòng. Một tên ấu trĩ biết bao. Đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu. Trong tình yêu làmgìcó so sánh hay sếp thứ tự? Cô chính là Top 1 duy nhấtcủaanh.
Đích đến thứ balà nhàcủa nạn nhân namDươngVũTriết. Vị kiến trúcsư trẻtuổi này sốngmộtmình trong căn hộ chung cư đơn giản đẹp đẽ. Anh traiDươngVũTriết đón tiếp bọn họ. “Tạisao tên biến thái đó lạisát hạiVũTriết?”Viềnmắt ngườianh trai đỏ hoe, tâmtrạng có phần xúc động:“Từ trước đến nay chú ấy chưa bao giờ đắc tội bấtcứ người nào,chú ấy có tương lạirộngmở...” GiảnDao và ba người đàn ông đimột vòng quanh nhà. Đúng như lời ngườianh trai, DươngVũTriết làthanh niên tương lai xán lạn. Anh ta không chỉlà kiến trúcsư xuấtsắc, nhậnmứclương rấtcao, màcòn kiêmnghề viết tiểu thuyết, thậmchíthành công hơn công việcchính. Giống như nhàcủa Châu LâmPhủ, trong nhàanh tatreo đầy bằng khen cácloại. Ngay cảthờitiểu học vàtrung học,anh tacũng đoạt không ít giảithưởng trong cuộcthi văn học. Bạc CậnNgôn cầmbằng khenmới nhất, trên đề“GiảithườngNgânHà khoa học giảtưởng tiếngHoatoànHongkong năm2013.”Ngườianh trai giải thích:“Đây là giảithưởng cao nhấtchú ấy đoạt đượctừ trước đến nay. Lễtrao giải vào tháng trước, toànHongkong chỉcó hai người đoạt giải. Chú ấy đãthực hiện được giấc mơ văn họccủa mình. Chú ấy vốn có ý định từ bỏ nghề kiến trúc đểtập trung sáng tác.” Bạc CậnNgôn cầmmột tập thư dày,anh lật giở rất nhanh. GiảnDao cũng ghésát xemxét. Đây đều làthư độc giả viếtcho nạn nhân. Xemratiểu thuyết củaanh tarất được hoan nghênh, độc giảthuộc mọi độ tuổi. Bạc CậnNgôn liếc ÂuDươngLâm. ÂuDươngLâmhiểu ý, lập tứctrảlời:“Chúng tôi kiểm trarồi.” Ýcủaanh talà, bên trong cũng không có manhmối. GiảnDao cất giọng dịu dàng, hỏi ngườianh trai:“Anh ấy có bạn gái không?” Ngườianh trailắc đầu:“Emtraitôi đặt hết tâmtư vào công việc. Chú ấy vốn có kế hoạch, sau khi bớt đimộtcông việcsẽcó thời gian tìmbạn gái. Chú ấy cũng đã đi xemnhà, địnhmua mộtcăn hộ riêng,cưới vợ lập nghiệp. Vậymà bây giờ...” Mọi người đều trầmmặc. Từ lời khaicủaanh trai và những người khác, bao gồmxemxét hiện trường nơi ở,có thể nóiDươngVũTriết là một người đàn ông lương thiện và xuất sắc. Tuy không xuất thân từ gia đình giàu có màchỉthuộctầng lớp trung lưu, bố mẹ qua đời vì bệnh tấtmấy nămtrước, nhưng anh ta và ngườianh traitừ nhỏ đến lớn đều có cuộcsống hạnh phúc. Cho đếnmấy ngày trước,cuộc đờianh tachấmdứt ở đây. Địa điểmđithămcuốicùng là nạn nhân nhỏ tuổi nhất, nhàcủa LýKhảiHiên. Nói đúng hơn là nhà bácruộtcủacậu bé, vì bố mẹcậu bé đã qua đời do tai nạn giao thông vào nămngoái. Cáichếtcủa đứatrẻtuy khiến người nhà đau buồn nhưng khôngmãnh liệt như mấy gia đình trước đó. Lúc GiảnDao và Bạc CậnNgôn tới nơi, báctrai của LýKhảiHiên đangmệtmỏi dọn hàng ở tiệmtạp hóacủa gia đình. Bác gái bận trông hai đứacon, thần sắc bà bithương nhưng đầumày cũng lộ rõ vẻ bất lực. “Chúng tôicó lỗi vớithằng bé.”Bác gáichảy nước mắt:“Việc bán hàng bận rộn, nhiều lúcchúng tôi quảthực không chămsóc nó chu đáo. Chúng tôi biếtsau khi bố mẹ qua đời, thằng béluôn buồn bã. Nhưng nó chẳng chịu nóichuyện vớichúng tôi. Mỗi ngày tan học về nhà, nó toàn trốn trong phòng. Tuy nhiên, thằng bé ngoan ngoãn nghelời, thành tích họctập rất tốt. Nếu bố mẹ nó còn sống,có lẽ nó sẽ không gặp tên giết người, sẽ không xảy ra chuyện...” Cuốicùng bác gái khóc nức nở. GiảnDao nhẹ nhàng an ủi bà một lúc,cô hỏi:“Chúng tôicó thể xemphòng củacậu bé không?” “Có thể.” Điều kiện kinh tếcủa nhà họ Lý rất bình thường, không có phòng thừa. LýKhảiHiên không chịu ở chung phòng vớianh emhọ, mộtmình cậu bésống trên căn gác nhỏ. GiảnDao vừalên giác, timcô như bị bóp nghẹt. Đây là phòng của mộtcậu bérất hiểu chuyện. Chăn gấp ngay ngắn đâu ra đấy, sách xếp từng tầng phân loạirõ ràng. Ngoài vở bàitập còn có mộtsố truyện tranh in lậu rẻtiền, đều làcâu chuyện về ngườianh hùng như “Siêu nhân”,“Người nhện”... Trên tường dán nhiều bằng khen: đứng thứ haitrong lớp, quán quân cuộcthi viết văn, giải bacuộcthi kiến thứclịch sử... Nằmngoài định liệu của mọi người, Bạc CậnNgôn chỉliếc mộtcáirồi quay người đi xuống cầu thang:“Chúng tacó thể đirồi.” GiảnDao và hai người đàn ông ngây ra. GiảnDao đuổitheo anh trướctiên:“Sao thế?” Bạc CậnNgôn quay sang nhìn cô:“Đãcó đủmanhmối.” GiảnDao giậtmình. Lúc này, ÂuDươngLâmvà AnNhamcũng đuổitới nơi. GiảnDao lập tứctruy vấn:“Anh đã biếtảo tưởng của hắn rồià?” Bạc CậnNgôn đểlộ nụ cười vui vẻ. Anh liếc qua ba người,ánhmắtmắtsắc bén bức người.
“Ừ,anh đã biết toàn bộ.”Bạc CậnNgôn lên tiếng:“Bao gồmảo tưởng của hắn, khát vọng của hắn và nạn nhân tiếp theo làai...” GiảnDao và hai người đàn ông trợnmắt kinh ngạc, nghe Bạc CậnNgôn nóitiếp:“... Cảcách xác định tên tuổi, thân phận vàtướngmạo của hắn.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 68 Cùng điều traán vớiBạc CậnNgôn, trước giờ sẽluôn có cảmgiác như thế này: Bạn còn đang ở trong đámsươngmù dướichân núi,anh đãchớp mắtchạy đến đỉnh núiánh dương xán lạng, nhàn nhã ngồi ngắmnhìn những ngọn núi nhỏ khác... Ảo tưởng của hắn, nạn nhân tiếp theo của hắn, danh tính, thân phận vàtướngmạo của hắn... Bạc CậnNgôn làmthế nào đểcó được những đáp án khó tin như vậy. “Rất đơn giản.”Cánh tay anh đặt trên cửa xe, khẽ gõ lênmặt kính:“Bởi vì ba người bị hại khác,chỉtồn tạimộtmốiliên hệ duy nhất với nạn nhân nam DươngVũTriết. Nhìn thấy được mốiliên hệ này, sẽthấy rõ thế giớiảo tưởng của hắn.” Hiện giờ là khoảng hai, ba giờ chiều;ánhmặt trời hừng hựcchiếu lênmặt đường sáng chói. ÂuDươngLâmlái xe nhanh như gió lốc, sắc mặt trở nên rất nặng nề. AnNhamcũng lâmvào trầmtư mê hoặc bởilời nóicủa Bạc CậnNgôn. GiảnDao hơisửng sốt, nhưng lạimơ hồ cảmthấy đầumối. Đúng vậy! Nhữngmốiliên hệ này, đang ẩn náu trong những tình tiết nhỏ nhặt rất dễ bị xem nhẹ bỏ qua! Nhìn thấy ánhmắtcô lấp lánh linh động, Bạc CậnNgôn khẽ mỉmcười, bắt đầu những suy luận đơn giản vàchuẩn xác nhất: “Nạn nhân nữ Hoa Du, là người bán hàng, sắp tớisẽ được điều đến đảo NamÁ. Mà DươngVũTriết lại đang ở tại đảo NamÁ, hơn nữacòn dự định mua phòng ở. Cũng có thể nóilà, nếu như hai người này chưachết, tương lairấtcó khả năng sẽ gặp gỡ nhau. Mộtcô gái độcthân, xinh đẹp và hoạt bát, bất ngờ gặp gỡmột tiểu thuyết giaanh tuấn nhưng không hiểu cách giao tiếp... Thật là mộtcuộctình ảo tưởng tốt đẹp làmsao.” AnNhamlập tức nêu lên nghi vấn:“Lẽ nào chỉ bởi vì hai người bọn họ có khả năng sẽ gặp gỡ, màsố một liền giết người?” Bạc CậnNgôn cười nhạo một tiếng, nói:“No, không phảilà‘có khả năng’. Số mộtchẳng phải đãan bàicho bọn họ gặp gỡ rồisao?” Anh nóilời này rất bình thản, nhưng lại khiếnmọi ngườisinh ra mộtcơn ớn lạnh trong lòng. “Quá biến thái.”ÂuDươngLâmthấp giọng nói. Bạc CậnNgôn tiếp tục nói:“ChâuLâmPhủ, trong khoảng thời gian 2002 đến 2005 là giáo viên tiểu học. Chiếu theo tuổitáccủa DươngVũTriết, thì đoạn thời gian này vừa đúng lúc họctiểu học. Khát vọng của hắn làcó đượcsự giáo dụccủa ChâuLâmPhủ,có được người đàn ông đáng giá đểtôn kính, vừa giống như cha vừa giống như thầy này. LýKhảiHiên, một đứatrẻcô độc, ưu tú, không nơi nương tựa, hơn nữacũng giốngDươngVũTriết, đều rất yêu thích văn học. Đừng quên những giải thưởng trong cuộcthi viết văn và những quyển truyện tranh anh hùng củacậu bé. Nếu như cậu bélàcon traicủa DươngVũTriết, vậy thìsẽ vô cùng ngưỡngmộ, ỷ lại vào cha, hơn nữasau này cũng có khả năng sẽ đitheo bước đường văn chương củacha. Thật là một hình tượng con trai hoànmỹ biết bao. Đó chính làtoàn bộ ảo tưởng của hắn, hắn ảo tưởng biến thànhDươngVũTriết, một tiểu thuyết giatài hoa hơn người, thậmchícòn thay thếanh ta. Hắn vìDươngVũTriết,cũng là vìchính bản thânmình, tìmkiếmngười yêu,cha vàcon trai. Đương nhiên, bởi vìcuộc đời vàthời niên thiếu của hắn,ảo tưởng và hiện thựctrộn lẫn vào nhau,cho nên gia đình này cũng tràn đầy phản bội vàlừa dối, vìthế mớicó quất roi, tratấn, giết hại. Hắn dùng loại phương thức này, đểcó thểchiếmcứ bọn họ vĩnh viễn.” Khianh nói xong những lời này, những người khác đều trầmmặcrất lâu, ÂuDươngLâmmở lờitrước:“Chỉ bởi vì những thứ căn bản không tồn tại này, chỉ bởi vìcó liên hệ với những ảo tưởng của bản thân hắn, mà hắn lại giết bốn người không liên can như vậy?” Khóe miệngBạc CậnNgôn ẩn hiện ý cườilãnh đạm:“‘Liên hệ’ và‘ámthị’ trong những tình tiết này, đối vớimột tội phạmtâmlý vặn vẹo mà nói, đã đủ hình thànhmộtảo tưởng phong phú.”Ngữ điệu anh thay đổi:“Điều này cũng giảithích được những nghi hoặclúctrướccủachúng ta.” Ba người khác đều ngây người,chợt nghethấy anh nóitiếp:“Thứ nhất, tạisao sau vụ án phóng hỏa, hắn lạirời khỏi đạilục và nhập cư trái phép vào HồngKông?
Rắcrối phiền phức như vậy đểlưu lạicàng nhiều tung tích cho chúng ta? Dichuyển đếnmột không gian ít người và đông đúc hơn để bó buộcchính mình? Hay là hắn thích đốimặt trựctiếp với độicảnh sát hạng nhất thế giới, sẽcàng tăng thêmrủiro bị bắt? Bất luận từ góc độ nào mà nóithì hắn cũng đang làmchuyện thừathãi. Vậy...có khi nào là bởi vì, lễtrao giảithưởngHoa ngữ viễn tưởng toànHồngKông năm2013, đượccử hành vào hai ngày sau khi hắn trở về Hồng Kông hay không? Tôi đãtừng nói, hắn có nhân cách phản xã hội không ổn định,cực đoan tự kỷ, làmviệctùy hứng. Lúc đó hắn rắcrối phiền phức như vậy, rấtcó khả năng là do muốn thamgialễtrao giải này.” GiảnDao yên lặng chămchú lắng nghe. Quảthực, theo tính cách cuồng vọng vàtự kỷ của người đó, dựatheo khát vọng trở thànhmột tiểu thuyết gia nổi tiếng của hắn, thậtsự có khả năng làmchuyện như thế này. Bạc CậnNgôn tiếp tục nói:“Thứ hai, trong khoảng thời gian hắn ngược đãiDươngVũTriết, tạisao lại bịtmiệng anh ta? Nếu như bọn họ đều thamgialễtrao giải, vậy thậmchí hắn có thểcũng đãthamdự vào cuộcthi, nhưng không đậu. Có khi nào hai người bọn họ vốn quen biết nhau,cho nên hắn nhất định phải bịtmiệngDươngVũTriết, nếu không thân phận của hắn sẽ bịtiết lộ?” Suy đoán này ba ngườicòn lạichấn động. Trước đây, mọi người gần như luôn bịcác hành vicủa hắn dẫn dắt lầmhướng,cho rằng tấtcả những tộiác hắn gây ra đều làtùy tiện. Nhưng nếu những suy đoán của Bạc CậnNgôn là đúng, thếthì đây không chỉlà những vụ án giết ngườiliên hoàn, màcòn là một vụ án giết ngườicó âmmưumục đích từ trước. Vậy bọn họ quảthựccó khả năng tìmra nguồn gốc, điều tra đượctấtcảtư liệu của người đó rồi! Cuốicùng, Bạc CậnNgôn nói:“Có đượcảo tưởng này, những điểmnghi ngờ khác đều có thể giảithích được. Tạisao hắn chỉcướp đoạt nhân cách của nạn nhân nam; tạisao hắn chỉlấy đitóc bạccủa ông lão, đôitay của đứatrẻ. Còn có tạisao hắn lại vứt bỏ bốn người ở những địa phương cách xa nhau như vậy. Bởi vìcuốicùng, hắn đã giảithoát khỏiảo tưởng, quay trở lạithù hận. Hắn tàn nhẫn vứt bỏ bọn họ, đểsau đó bắt đầumột vòng ảo tưởngmới, tìmkiếmnhững nạn nhânmới, xây dựng nênmột gia đìnhmới.” Ánhmắtanh dừng lạitrênmặt đường thẳng tắp phíatrước:“Mụctiêu tiếp theo của hắn,chính là người đoạt giảithưởng tinh hàcòn lại.” Nửatiếng sau. Chiếc xe dừng lạitrước mộtcăn biệt thự nhỏ nhắn xinh đẹp, xung quanh đãcó rất nhiều xecảnh sát. Những hàng xómùn ùn vươn đầu ngó nghiêng, không khí nặng nề. Đây chính là nhàcủa người đoạt giảithứ hai. Bốn ngườiBạc CậnNgôn xuống xe, ÂuDươngLâmđi đầu, một viên thanh tra bước đến:“Sếp,cả nhà đều không có ở đây, một người hàng xómnói bọn họ đira ngoàichơi với bạn, địa điểmkhông rõ.” ÂuDươngLâmliếc mắt nhìnBạc CậnNgôn. Vẻ mặt Bạc CậnNgôn lạnh nhạt không nóicâu nào, GiảnDao cũng hiểu đượcánhmắtcủa ÂuDươngLâm. ‘Bạn’,có phảilà hắn không? Hắn đã bắt đầu vòng thứ hairồisao? ÂuDươngLâmlại hỏi:“Phía bên trao giảithưởng thế nào rồi?”Viên thanh tra đáp:“Đang yêu cầu bọn họ gửitấtcảcác hình ảnh, tư liệu và băng ghi hình đến đây.” Ánhmặt trời dần dần lặn về phíatây,cáccảnh sát liên tụcrara vào vào trước những khu nhàrộng lớn. Trong toàn bộ phạmvi nội địa HồngKông,cũng đãtriển khailụcsoát tìmkiếmgia đình này. Bạc CậnNgôn dựa vào lan can ban công, trong tay cầmmột khung ảnh,chính là gia đình nămngườimất tích: đôi vợ chồng, hai đứatrẻ,còn có chacủa ngườichồng. GiảnDao đi đến bên cạnh anh, khẽ hỏi:“Hắn sẽ giống như lần trước, đối đãi với bọn họ y như vậy sao?” Sườnmặt Bạc CậnNgôn ánh lên tiasáng, đôimắt u tốitrầmtĩnh:“Không, gia đình này vốn đã hoàn chỉnh, lực hấp dẫn với hắn càng lớn hơn. Anh nghĩ hắn sẽ không chỉthỏa mãn với việc ở bên cạnh quan sát và khống chế không thôi, màsẽthậtsự thay thế ngườichồng...” LòngGiảnDao nghẹnmấtmột lúc:“Ýcủaanh là, hắn sẽ yêu cầu bọn họ sống với hắn như một gia đình? Còn hắn sẽ đóng vai người đàn ông chủ nhà?” Bạc CậnNgôn gật đầu. GiảnDao trầmmặc. Mộtcảnh như vậy, nghĩthôicũng đãcảmthấy khủng bố. Nhưng cô lạicảmthấy, đây nhất định làchuyện hắn sẽlàm. Bạc Cận Ngôn dường như có thể nắmchắctinh tếtỉmỉ đến xuất thần nhập hóatừng chút tâmtư củatên tâmlý biến thái nghiêmtrọng này... GiảnDao hơi ngây người, ngắmgươngmặtcủaanh, trong đầu lại xẹt qua mộtcâu nói:Khianh nhìn xuống vựcsâu, thì vựcsâu cũng đang nhìn anh.
Cho dù anh thôngminh tuyệt đỉnh không aisánh bằng, nhìn anh pháán, ngày nào cũng phảisuy nghĩ,ảo tưởng giống như một tên biến thái... không hiểu sao lại khiến cô cảmthấy đau lòng. Cô nhẹ nhàng nắmlấy tay anh:“CậnNgôn, sau khi điều tra xong vụ án này,chúng ta xin nghỉ phép dài hạn được không? Không phảianh nóimuốn đưa emsangMỹ sao? Vậy khoảng thời gian đó không được nhận vụ án nào nữa,chuyên tâmở bên cạnh emđi.” Giọng nóicủacô dịu dàng,cònmang theo mấy phần oán trách. Bạc CậnNgôn nhướngmày nhìn cô, trongmắtchầmchậmhiện lên ý cười như có ẩn ý. “Ok,anh đồng ý.” Anh trảlờisảng khoái như vậy, ngượclại khiếnGiảnDao có chút bất ngờ, nhưng càng làmcô vui vẻ hơn. Cô nắmchặt lấy tay anh, không lên tiếng. Còn tâmtình của Bạc CậnNgôn lúc này, lại vô cùng sung sướng. Dục vọng chiếmhữu củacô đối vớianh, thậtsự quá mãnh liệt. Anh phảithỏa mãn cô thôi. Một tiếng sau,cảnh sát HồngKông đãtìmthấy tung tích của gia đình đó. Bốn ngườiBạc CậnNgôn trở về xe, nhìn thấy bứcảnh trênmàn hìnhmáy tínhmà AnNhamvừa nhận được. Đó là một bãi biển ở TsimSha Tsui, sau lưng là núirừng, rõ ràng địathếrất hẻo lánh. Có mấy cần câu cắmtrên bờ,còn có một vài hành lý và mộtcái lều, nhưng không có bóng người nào. “Chúng tôi phát hiện xecủa gia đình này ở bãi đậu xe gần nhất. Những đồ vật này đã được ngườithân xác nhận làthuộc về bọn họ.”ÂuDươngLâmgiải thích:“Nhân viên hiện trường phán đoán, đã mất tích ít nhất hơn batiếng đồng hồ.” Đây vốn không phảilàtin tứctốt, thời gian lâu như vậy, đủ để hắnmang cả gia đình này dichuyển đến bấtcứ nơi nào ởHồngKông. NhưngBạc CậnNgôn lạicười nói:“Hãy phong tỏa giao thông ở TsimSha Tsui, bọn họ chỉ ở gần đây thôi.” AnNhamngẩng đầu:“Tạisao?” ÂuDươngLâmđã nhấn chân ga, xelao vụt đi. TâmtìnhBạc CậnNgôn rất nhàn nhã dựarasau, đáp:“Bởi vìtheo nhận định của hắn, thì hiện giờ chúng tachưathể phá giải đượccâu đố của hắn. Hắn vẫn còn an toàn như cũ, đến tận khiloạt người bị hạithứ hailộ diện, tôimới bỗng nhiên hiểu ra đây là một vụ án trong án. Đến lúc đó, tất nhiên hắn đãrời bỏ nơi ở hiện tại,công cụ gây án, xe và dùngmột thân phậnmớiẩn náu ởmột địa phương chúng ta không tìmra. Cho nên lần này, hắn không cần thiết phảichạy đếnmột nơirất xaẩnmình để gây án, như vậymớicó thểrút ngắn thời gian dichuyển và độ khó khi gây án.” Hoàng hôn dần dần bao trùmbãi biển, núirừng vàthành phố. Toàn bộ cảnh sát địa phương gần đó đều bị điều động, tìmkiếmnhững khu nhàthỏa mãn các điều kiện sau đây ở TsimSha Tsui: 1. Tòa nhà đơn độc, giữ một khoảng cách nhất định với hàng xóm. 2. Vịtrírộng rãi,có tầng hầm, hoặclà diện tích rộng lớn, hơn hai ngànmét vuông. 3. Có mộtchiếc xe Honda bảy chỗ màu đen, hơn nữa gần đây phảithường xuyên ra vào. 4. Ngườichủ sốngmộtmình. Sắctrời dần tối, nhàcửa hai bên đường quốclộ cũng trở nênmờ ảo. ÂuDươngLâmđưa mấy cáisandwich cho đámngườiBạc CậnNgôn. Mọi người đều không nói nhiều, tùy tiện ăn xong liền tiếp tụctìmkiếm. Suốt đoạn đường này, họ đãtìmthấy ba hộ dân,có xe phù hợp với điều kiện, nhưng cả gia đình đều ở cùng nhau,cũng không có nghi phạmmà họ muốn tìm. Lúc này, phíatrước xuất hiện thêmmấy căn nhà, xây rất thưathớt. Có điều không thấy chiếc Honda màu đen nào đậu trong sân. Ánhmắt Bạc CậnNgôn dừng ởmộtcăn nhà. Đây là một ngôi biệt thự, trang trírất xinh đẹp ngăn nắp, trướccửacòn trồng rất nhiều hoa. Trong phòng treo rèmcửa,chechắn hết tầmnhìn, nhưng vẫn có tiasáng dìu dịu len lỏi. “Rất giống với phong cách của hắn.”Bạc CậnNgôn lãnh đạmnói. ÂuDươngLâmgật đầu, những cảnh sát đicùng cũng rútsúng ra. Xechạy chậmlại, gần như khôngmột tiếng động dừng ở bên ngoàicách ngôi biệt thự mấymét. ÂuDươngLâmvàcảnh sát xuống xetrước, bọc xung quanh kiểmtra xemxét, nhómngườiBạc CậnNgôn đi ở phíasau. Còn chưa đi đến trước ngôi biệt thự,cửa nhà bên cạnh đã mở ra, một người phụ nữ khoảng hơn bốnmươituổi vẻ mặt hiền lành cầmmột bao rác đira.
Chịta nhìn thấy bọn họ, dường như rất kinh ngạc. ÂuDươngLâmlập tứcra dấu imlặng vớichịta. Bạc CậnNgôn liếc nhìnGiảnDao, GiảnDao hiểu ý, nhẹ bước về phía người phụ nữ đó, thấp giọng nói:“Xin chào,chúng tôi đang traán. Người ở trong ngôi nhà đó là ngườithế nào vậy?” Người phụ nữ có vẻrất kinh ngạc, nhưng cũng thấp giọng trảlời:“Ngườichủ làtiên sinhMaiViễnQuân.” Bạc CậnNgôn ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời:“Có phải hắn chỉsốngmộtmình? Lạicòn có mộtchiếc xe Honda bảy chỗ màu đen? Hắn tự xưng với người ngoàimình là một tiểu thuyết giachuyên nghiệp?” Người phụ nữ trừng lớnmắt. Bạc CậnNgôn:“Chịchỉcần trảlời, phải hay không phải?” Người phụ nữ:“Phải... đều đúng cả! Mấy ngườirốtcuộclà...” LòngGiảnDao phútchốc khẩn trương, trongmắt Bạc CậnNgôn đã hiện lên ý cười xán lạng vô cùng. Là hắn! “Vào nhà, đóng cửa, đừng đira ngoài.”Bạc CậnNgôn quẳngmộtcâu cho người phụ nữ,cùngGiảnDao quay đầu. Lúc này nhómngườiÂuDương Lâmđãtừ từ áp sát đến khu vườn của ngôi biệt thự. Bạc CậnNgôn ra hiệu vớiAnNhamđang ngồitrên xe. AnNhamhiểu ý, lập tức móc điện thoạira, liên lạc vớitổng bộ để gọichi viện. Chính vào lúc này! Mộtâmthanh bén nhọn của bánh xe masát vớimặt đường, đột ngột vang lên trongmàn đêm. Mọi người giậtmình nhìn về hướng đó,chỉthấy ở cửasau của ngôi biệt thự, mộtchiếc xethểthao Porsche xông ra vớitốc độ như bay từ trong garatầng hầm! “Dừng xe!”ÂuDươngLâmquát lênmột tiếng, quyết đoán bắn chỉthiênmột phátcảnh cáo. Nhưng chiếc xethểthao bấtchấp tấtcả,chớp mắt đánh tay láimột vòng, biếnmất ở cuốicon đường phíatrước! “Đuổitheo!”Tấtcả mọi người đồng thời xoay ngườichạy lên xe. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ởwWw.EbookFull.Net. Chương 69 “Ngồicho vững!”ÂuDươngLâmquát lênmột tiếng, xe đã phóng đi như tên bắn, xông thẳng ra ngoài. Mọi ngườilắclư mộtcái, vội vàng nắmchặt tay vịn an toàn. Eo GiảnDao bịBạc CậnNgôn túmchặt bằngmột tay ômvào lòng. Bởi vì xechạy quá nhanh, bên taitruyền đến những âmthanh chóitai kéo dài,cảnh vật ngoàicửasổ giống như hai vệtsáng chạy lùi về phíasau. Mặt GiảnDao dán chặt vào áo vestcủa Bạc CậnNgôn,chất liệu vảimát lạnh nhưng dường như lạitruyền đếnmộtsức mạnh rất vững chãi. Phíatrước, ởmột ngã batrên đường quốclộ,chiếc xethểthao màu đen chợt lóelên rồi biếnmất. Mấy chiếc xecảnh sát, đồng thời xông ratừ haicon đường khác, tụ họp với xecủa bọn họ,cùng nhau truy đuổitheo chiếc xethểthao kia. “Hỏng rồi!”Viên cảnh sát đicùng đột nhiên thấp giọng la:“Phíatrướcchính làchợ đêmTâyCống.” Timmọi người đều run lên,chỉthấy kiến trúc nhàcửatrên đường phíatrướccàng lúccàng nhiều, người đitrên đường cũng càng lúccàng đông. Dướiánh đèn đủ sắccầu vồng,chiếc xethểthao nháymắt hòa vào dòng người và xe. Rõ ràng địa điểmẩn náu vàlộ trình đào thoátcủa hắn đãsớmđượcthiết kếsẵn. “Lốiracủa mườilămcon đường trong phạmvi ba kilômét gần đây đãthông báo cho tổng bộ thiết kếchướng ngại vật.”AnNhamđột nhiên lên tiếng, nói nhanh kinh người. Dướitình trạng xechạy vớitốc độ ánh sáng như vậy,anh tacòn có thể ômcáilaptop,cả ngườilắclư dao động, nhưngmười ngón tay vẫn linh hoạt lướt nhanh như cũ. “Vô dụng thôi, hắn sẽ bỏ xe.”Bạc CậnNgôn lạnh giọng nói:“Bảo ngườicủacácanh lập tức phong tỏalối vào chợ đêm.” ÂuDươngLâmgật đầu. Tuyệt đối không thể để hắn tiến vào chợ đêm, ở trong đó người đi như nướcchảy sẽtriệt đểchelấp hết tung tích của hắn.
Lúc này bọn họ cũng bắt đầu tiến vào đoạn đường khásầmuất, xe không thể không giảmtốc độ, ÂuDươngLâmlấy ra mộtmáy bộ đàm:“Lập tức điều một nhómngười qua đây,canh giữ ở lối vào phía đông củachợ đêmTâyCống...” “Sếp!”Viên thanh tra đầu bên kiacắt ngang câu nóicủaanh ta:“Tình huống khẩn cấp! Chúng tôi đang ở chỗ lối vào! Có bom!” Mọi người đều imlặng, ngẩng đầu nhìn qua,chỉthấy ở phíacuối đường thông hành trong chợ đêmphíatrước, một làn sóng người đột nhiên ào ra, kêu la kinh hoảng,chạy trốichết, giẫmđạp lên nhau... Cảcon đường nháymắt bịlấp kín,các xecảnh sát và những thanh tra ở trên đường đều bị dòng người bao phủ. Không kịp rồi, hắn đãtạo ra hỗn loạn. Tấtcả mọi người đều đẩy cửa xuống xe, nhìn ngược về hướng của dòng người. ÂuDươngLâmquát hỏi:“Chuyện gì vậy? Báo cho tổ gỡ bomchưa?” Đầu bên kiatrảlời:“Có một người đàn ông, trên người gắn đầy bom, nằmchính giữa đường. Tổ gỡ bomvẫn luôn đợilệnh, dự kiến khoảng nămphút nữasẽ đến. Chúng tôi đang sơ tán những người đi đường vàcác hộ dân ở gần đây.” LòngGiảnDao trùng xuống. Kếtcuộc đã định, hắn chắcchắn đã đào thoát ngay trước mắt bọn họ. Cả đoàn ngườitheo sát ÂuDươngLâm, xuyên qua đámngười, đi đến gần địa điểmcó bom. GiảnDao và Bạc CậnNgôn nắmchặt tay nhau, không ai lên tiếng. GiảnDao nhìn sườnmặtcủaanh,chỉthấy ánhmắtanh lạnh lùng, đang quét nhanh qua đámngười. Anh đang tìmkiếmhắn! GiảnDao tự tin hẳn lên,cũng quay đầu nhìn, imlặng quan sátmỗimột người. “Vừa mới nhận đượctin tức.”GiọngAnNhamvang lên bên cạnh:“Gia đình đó đã đượccứu ratừ tầng hầmcủa ngôi biệt thự, mức độ bịthương khác nhau, nhưng không nguy hiểmđến tínhmạng.” LòngGiảnDao nhẹ nhõm, quátốt rồi! Cô đột nhiên lại giậtmình. Nếu như gia đình đó đều đượccứu ra, vậy thì người hiện giờ đang bị hắn biến thành quả bomlàai? Lòng bàn tayGiảnDao không hiểu sao lạiướt đẫmmồ hôi. Cô cùng với nhómngườiBạc CậnNgôn cũng không dừng bướcchân,ánhmắt vẫn hướng về phíatrước. Lúc này dòng ngườitháo chạy như núilở đãthưathớt hơn nhiều,con đường trước mặt đã bắt đầu rộngmở trở lại. Chỉthấymấy chiếc đèn xecảnh sátchớp sáng, dừng phíasau con đường phong tỏa, nhưng rốtcuộc người đang nằmtrênmặt đất làai, lại không nhìn rõ. Lúc nàyBạc CậnNgôn quay đầu nhìn cô mộtcái. Bốnmắt nhìn nhau chămchú,ánhmắtanh tối đenmát lạnh. Người đàn ông nằmtrênmặt đất không động đậy. Thân hình cao lớn, người đầy vết thương. Anh tachỉmặtmộtcáiáo trong không thấy rõ màu sắc ban đầu,cùng vớimộtcái quần dài bịrách loang lổ. Đầu tóccũng hơi dài,che mất hơn nửa khuônmặt. “Làanh tasao?”Bạc CậnNgôn hỏi. Cổ họngGiảnDao nghẹn lại, đáp:“Quá xa, không nhìn rõ mặt. Nhưng hình dáng... rất giống.” Làanh ấy, nhất định làanh ấy. Có một giọng nói vang lên trong lòng. Lúc này viên cảnh sát ở bên cạnh cuốicùng cũng đưa đếnmộtcái ống nhòm, GiảnDao giựt lấy từ tay anh ta, ngước mắt nhìn sang. Hình ảnh nháymắt được kéo đến gầnmắt. Phóng lớn lên, hình ảnh người đàn ôngmình đầy vết thương lạicàng lộ vẻ dữ tợn. Làn da màu lúa mạch, đường cong cơ bắp mềmdẻo,cằmnhỏ gọn cho thấy đã gầy đirất nhiều, nhưng gươngmặtanh tuấn vẫn vô cùng quen thuộc... GiảnDao vươn tay che miệng, nước mắt nhất thờitrào ra. “Anh ta vẫn còn hô hấp.”Bạc CậnNgôn thấp giọng nói. GiảnDao nháymắt nghẹn lời, nắmchặt lấy tay anh. Lúc này tổ gỡ bomđã đến nơi, hai vịchuyên gia mặcáo phòng hộ thật dày, độimộtcáimũ sắt,áp sát LýHuânNhiên. Còn những cảnh sát xung quanh đều đứng phíasau xe, nín thở chămchú quan sát. Cuốicùng, bọn họ cũng đã đến bên cạnhLýHuânNhiên, từ từ ngồi xổmxuống. Hai ngườicẩn thận kiểmtra kỹmột lượt, ngẩng đầu nhìn nhaumộtcái, lại nhanh chóng lui về giớituyến củacảnh sát.
TráitimGiảnDao phútchốcco rút lại. Bọn họ gỡ nón sắt ra, một ngườitrong đó lắc đầu nói vớiÂuDươngLâm:“Gỡ không được. Loại bomnày kếtcấu rất phứctạp, bấtcứ sự tiếp xúc vô ý nào cũng sẽ dẫn đến phát nổ. Chúng tôicần ít nhấtmột tiếng đồng hồ. Nhưngmáy đếmthời gian chỉcòn nămphút. Trừ khi người gắn bomđiều khiển dừngmáy đếmthời gian, nếu không người này chắcchắn chết không thể nghi ngờ.” ... Thời gian trôi quatừng phút từng giây, rõ ràng chỉmột phút trầmmặc ngắn ngủi, nhưng lại giống như đãtrải qua mấy vòng luân hồi. Đau khổ cùng cực bao trùmlên tráitimGiảnDao,cô ngây ngốc nhìn hình dáng cơ thểcủa LýHuânNhiên, sắc mặt trắng như tờ giấy. “Xin lỗi, không cứu đượcanh ấy.”ÂuDươngLâmđã biết đượcthân phận củaanh, thấp giọng nói vớicô và Bạc CậnNgôn. “AnNham, hỏi những ngườitrong gia đình đó số điện thoạicủa hắn.”Một giọng nóitrầmthấp lạnh lẽo vang lên bên cạnh. GiảnDao và những người khác đồng loạt quay đầu,chỉthấy vẻ mặt Bạc CậnNgôn thản nhiên nhìn về phíatrước, lấymộtchiếc di động từ trong người ra. Anh, muốn nóichuyện với hắn. TimGiảnDao triệt để nhảy lên tớicổ họng, nhìn gươngmặt tuấn tú củaanh, ngẩn ngơ không lên tiếng. Lúc nàyAnNhamnhanh chóng báo mộtcon số, ngón tay dàicủa Bạc CậnNgôn dao động trên bàn phímdi động,cuốicùng nhấn nút gọi, quay đầu nhìn về phíacô. Bóng đêmyên tĩnh, đèn cảnh sát lấp loáng,ánhmắtmọi ngườisáng quắc. Vào giờ phút quan trọng như vậy, nhưng trongmắtanh vẫn tự phụ thản nhiên như nước không thay đổi. Lúc nàyAnNhamtiến lên phíatrước, lấymộtcái đầu nốicực nhỏ gắn vào di động củaanh. Sau đó lập tức quay về bên cạnh xe, mởmáy nghelén ra, đámngườiGiảnDao đều đội headphonelên. “Tút... tút... tút.”Thậtsự có thểliên lạc được. AnNhamlập tức gõ bàn phím, bắt đầu truy tìmvịtrícủa hắn. Mà ÂuDươngLâmcúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, ra hiệu vớimọi người. Còn bốn phút nữa, bomsẽ phát nổ. Tấtcả mọi người không dámthởmạnh, toàn bộ nhìn chằmchằmBạc CậnNgôn. Màanh đứng trước đámngười, dáng vẻcao ngất như một thân cây trong trẻo nhưng lạnh lùng. Sau nămsáu tiếng chuông, một tiếng ‘cạch’ vang lên, đầu dây bên kiathấp thoáng âmthanh nền ồn ào. Hắn nhận điện rồi! Đôimắt hẹp dàicủa Bạc CậnNgôn khẽ nhíu,ánhmắt xuyên quacon đường dài vắng vẻtrước mặt, ngay chỗ rẽ mấy con đường giao nhau ở phíatrước, dừng lạitrên đámngười vẫn đang náo động như cũ. “Hi.” Đầu bên kia yên lặng trong khoảnh khắc. Ngay sau đó một giọng namtrong trẻo hàmchứa ý cườitruyền đến:“Hi.” Giọng nói vô cùng êmtai, nhưng lại giống như một bàn tay vô hình, khẽ bấu chặt tráitimcủatấtcả mọi người. Duy nhấtchỉcó Bạc CậnNgôn vẫn lóelênmột ý cười nhàn nhạt trong đôimắt đen dài. “Chạy thoát rồisao?” Giống như đang hỏithămmột người bạn cũ rất quen thuộc. Người đàn ông ở đầu bên kiacườimột tiếng:“Ha... sắp rồi.” Mặtmọi người khẽ biến sắc, ÂuDươngLâmliếc nhìn đồng hồ:Ba phút ba mươi giây. Anh ta nhìn về phía AnNham, nhưngAnNhamchỉ nhìn chằm chằmmàn hình, hai đầu chânmày nhíu lại, rõ ràng việctruy tìmtín hiệu gặp phải khó khăn. “Tao lấymộtmón đồ tương tự, trao đổi vớimày lấyLýHuânNhiên.”Bạc CậnNgôn thong thả nói, giọng điệu lưu loát thản nhiên giống như đang nói chuyện vềthờitiết. Mọi ngườitrầmmặclắng nghe, lòngGiảnDao lại nhóilên. Anhmuốn dùng gì đểtrao đổi?
Đầu bên kia điện thoại,âmthanh nền vang lên ồn ào hơnmộtchút. Người đàn ông ‘ồ’ lênmột tiếng, dường như rấtcó hứng thú trảlời:“Nói nghethử xem.” LấyLýHuânNhiên làmtrung tâm, trong phạmvimấymét xung quanh con đường, nhómcảnh sát gần như lặng ngắt như tờ,chờ đợicảnhmáu thịt bay tứ tung, hoặclàsẽcó kỳ tích thay đổithếcục. Mà ở con đường cách đó mấy trămmét, đámđông hỗn loạn, vẫn đang tản đirất nhanh, từng lớp xông vào đámcảnh sát đang chặn ở trên đường. Kiểu ngăn chặn này gần như là phícông, nhómcảnh sátchỉcó thểcầmlấy bức phác họachân dung vừa mớilấy được khẩn cấp từ gia đình kia,ánhmắt lướt nhanh kiểmtratrong làn sóng người. Rất nhiều người đang gọi điện thoại, nói với bạn bè ngườithân về vụ náo động này. Một người đàn ông cao ráo, mặc mộtcáiáo khoác dàimàu đen, bướcratừ trongmộtcon hẻmnhỏ, trong tay cầmđiện thoại. Hắn quan sátmấy cảnh sát ở đứng đầu đường trước mắt, khẽ mỉmcười, rồilạiluitrở về hẻm, nói với điện thoại:“Chờ đã. Tao có mộtcuộc gọi đến khác.” Không có aichú ý đến hắn, hắn lấymộtmảnh khăn ướt từ trong túira,cẩn thận tỉmỉlaumặt, lại kéo xuống đôichânmày rậm, râu ria và miếng đệmhóa trang trên sốngmũi. Gươngmặtanh tuấn vốn là màu đồng trong thoáng chốctrở nên trắng trẻo tuấn tú nghiêmnghị. Hắn nhétmọithứ vào trong túi, lấy di động ralần nữa, bước nhanh về phíatrạmgáccủacảnh sát, đồng thời nói với đầu bên kia:“Xin lỗi, mày có thểtiếp tụcrồi.” Ánhmắt hắn không thèmliếc đến đámngười bên cạnh bướcthẳng ra ngoài. Một viên cảnh sát lướtsát qua bên cạnh hắn, nhìn thấy gươngmặt thanh tú ôn hòa, lại nhìn về bức hình trên tay,ánhmắt liền vội vàng lướt qua người hắn. ÂuDươngLâmdùng tay ra hiệu ý bảo:Còn hai phút nămmươi giây. Bạc CậnNgôn quétmắt quaanh ta, thản nhiênmởmiệng:“Ngàymai, tấtcảtruyền thông báo chílớn nhất HồngKông, đều sẽ đưatin vềthân phận của tên sát thủ biến thái nhà vănMaiQuânViễn.” Hắn thấp giọng cười:“Không tệ.” Bạc CậnNgôn lại nói:“NgườiHồngKông rất hiếu kỳ, mày sẽtrở thànhmột đềtài nóng hổicho bọn họ. Tấtcả mọi người đều sẽ xemtiểu thuyếtcủa mày, bọn họ sẽ nhìn thấy tài hoacủa mày, tư tưởng của mày, bọn họ sẽtự mình phán đoán về mày, mà không phải giống như trước kia, bịcái gọilà nhà bình luận, giámkhảo cuộcthi đánh giásai. Chúc mừngmày. Tao nghĩ, đây cũng là một trong nhữngmục đích của mày.” Tấtcả mọi người nghe đều thấy kỳ quái, không biết Bạc CậnNgôn đang có âmmưu gì. LòngGiảnDao cũng từng chútmột trở nên khẩn trương. Nhưng chỉcó hắn ở đầu bên kia,cũng nhàn nhãlạnh nhạt giống như Bạc CậnNgôn,cười nhạo một tiếng nói:“Mày đang lấy lòng tao sao?” Bạc CậnNgôn cười nhạt:“Không, tao đang uy hiếp mày.” Mọi người đều sững sờ, lại nghethấy anh nóitiếp:“Trò chơicủachúng tarấtcông bằng, tao sẽ không nhúng tay vào việctruyền thông truy đuổitâng bốc mày. Nhưng nếu như LýHuânNhiên bị nổ bomchết trước mặt tao, vậy thìtao không thể không thay đổimột vài quy tắctrò chơi. Tao nghĩ giớitruyền thông nhất định sẽrấtmuốn nghe việc phác họachân dung tội phạmcủachuyên giatâmlý tội phạmphụ trách vụ án này, nghe về những bímật không ai biết, đặc biệt là những bímậtchôn sâu dưới những tin tứcchính thức.” Hắn ở đầu bên kia, rốtcuộctrầmmặc một lúc. Chỉcó tiếng hít thở trầmtrầmtruyền tới, bình tĩnh, lạisâu không lường được. Bạc CậnNgôn không hề dừng lại, vẫn tiếp tục nóilưu loát như mây trôi nướcchảy:“Ví dụ như mẹ mày đã bỏ rơimày từ thờithơ ấu. Sau khimày lớn lên, đã dâmloạn rồi giết luôn bàta. Đương nhiên, rất trùng hợp là, trong thời kỳ thanh thiếu niên, mày cũng từng bảo trì quan hệloạn luân trong suốtmột thời gian dài vớimột người phụ nữ thành niên kháctrong gia đình; Tao sẽ không ngại nóicho bọn họ biết, mày đãcùng rất nhiều đốitượng khác biệt vềtuổitác, màu da, giớitính, hơn nữacòn làrất nhiều chủng loại động vật, phátsinh quan hệtình dục. Đây có lẽcó chút vượt quá khả năng tiếp nhận của bọn họ. Nhưngmà khiến bọn họ thất vọng nhất,chắclà việc mày bị học viện văn học đuổi học. Một thiên tài biến thái được giớitruyền thông catụng, thìra ngay cả đại họccòn chưa học xong... Mày nói xemnếu như những thứ này đượccông khai, thì bút danhMaiQuânViễn, sẽ đại biểu cho cái gì? Ờ, tao nghĩmày vàtao đều hiểu, ngườiHoatuy rằng rất hiếu kỳ, nhưng thứ không thểchấp nhận nhất lạichính làtổn hạiluân lý đạo đức. Mày sẽ không thểtrở thành truyền kỳ, màchỉlàrácrưởi. Mọi người khi nhắc đến ‘MaiQuânViễn’ đều sẽ nghĩ đến hạlưu vàthối nát. Không có ai nghiêmtúcthưởng thức những văn chương hay tư tưởng của mày, trong đầu bọn họ,chỉcảmthấy hưng phấn bởi những việc xấu xacủa mày. Bất luận làlần tiếp theo, tao vớimày tranh đấu với nhau như thế nào đichăng nữa, thìcáitên ‘MaiQuânViễn’ đều sẽcó kếtcục như thế này, đều trở thànhmột đềtài buồn cườirẻtiền nhấtcủa những người bình thường nhất.”
Tấtcả mọi người đều ngẩn người. Vẻ mặtcủa Bạc CậnNgôn lại vẫn thản nhiên như thường. ÂuDươngLâmtrầmmặc, ra dấu tay:Sáumươi giây. Hắn ở đầu bên kia,cuốicùng cũng lên tiếng, ý cườimang theo mấy phần lạnh lùng:“Uy hiếp thậtấu trĩlàmsao.” Lòngmọi người khẽ kinh sợ, nhưngBạc CậnNgôn lạicắt ngang lờicủa hắn:“Vậy sao? Chúng ta hãy cácược một lần thử xem?” Anh đột nhiên giơ tay nhấctuyến phong tỏa, vượt lên khỏi đámngười và xe, sải bước dài đi về phía LýHuânNhiên đang cách xa ngoàimấy chục mét kia. Tấtcả mọi người đều kinh ngạc đến ngẩn người, GiảnDao là người đầu tiên xông ra, kéo tay anh,cất tiếng lathất thanh:“CậnNgôn!” Bạc CậnNgôn lườmcô mộtcái,ánhmắtsáng ngờisắc bén:“Không sao đâu,emquay về đi.” Sau đó anh nhìn về phía ÂuDươngLâm:“Mang cô ấy lùi rasau.” ÂuDươngLâmcũng ngây người, kéo GiảnDao ra phíasau lưng trước, đểcảnh sát bảo vệ, đồng thờitiến nhanh về phíatrước, nhìnBạc CậnNgôn chằmchằm, đèthấp giọng nói:“Không thể đi qua đó! Phạmviảnh hưởng của bomrất rộng!” Bạc CậnNgôn dùng ánhmắt ra hiệu anh luirasau. ÂuDươngLâmyên lặng trong thoáng chốc,cắn chặt răng, lùitrở về, quát lênmột tiếng:“Tổ gỡ bom!” Hai ngườitổ gỡ bomnhanh chóng xông ra, trùmđồ bảo hộ và nón sắt lên ngườiBạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn cũng không thèmliếc nhìn bọn họ một cái:“Tránh ra!”Rồimộtmình rảo bước nhanh đến bên cạnhLýHuânNhiên. GiảnDao bịmấy ngườithanh tracao lớn ngăn cản,cả ngườicô đềumơ hồ, bên taichỉ nghethấy tiếng hít thở nóng bỏng dồn dập của mình,còn có tiếng timđập hỗn loạn trong lồng ngực:Bình bịch bình bịch... CậnNgôn, sao anh lại... Đồng hồ bấmgiây của ÂuDươngLâmcòn đang tính giờ như bay, hốc mắtcô chua xót, vừa không dámnhìn nhưng lại không thể không nhìn. Cô biếtanhmuốn làmgì,cô biếtanh làmnhư vậy nhất định sẽthắng. Nhưngmà nhìn thấy anh đi về phía quả bom, lòng cô dường như cũngmuốn nổ tung theo quả bomấy. Trongmáy nghelén,cuốicùng lại vang lên tiếng nóicủa hắn lần nữa:“Không phảimàymuốn chếtchung vớithằng cảnh sát này đấy chứ?” GiảnDao nhìn về phía xa xa,chỉthấyBạc CậnNgôn ngồi xổmxuống bên cạnhLýHuânNhiên, đặt di động lên quả bomtrên ngựcanh ta. ‘Tích... tích... tích’,âmthanh củathiết bị hẹn giờ trên quả bomtruyền đến, bọn họ đều nghethấy, hắn cũng nghethấy. Sau đó liền nghethấyBạc CậnNgôn cười khẽ một tiếng nói:“No, tao đang ở bên quả bom, nhưng tao sẽ không chết. Bởi vìtao rấtchắcchắn, mày sẽ không cho nổ. Bởi vìtao hiểu được, bút danh ‘MaiQuânViễn’ này đối vớimày quan trọng như tínhmạng. Hơn nữa bởi vìtao hiểumày còn nhiều hơn mày nghĩ. Ờ... mày còn có mười giây đểsuy nghĩ. Tạmbiệt.” ‘Cạch’ một tiếng,âmthanh ‘tút tút’ truyền đến, Bạc CậnNgôn vậymàlạicúp điện thoạicủa hắn. Tấtcả mọi người đều trợn trònmắt, ú ớ không thành lời. GiảnDao bịmột ngườicảnh sát bảo vệtrong ngực, toàn thân khẽrun lên,cô dùng tay bịt kín miệng, bênmôilộ ra một tiacười khẽ, nhưng nước mắt lạilăn xuống ào ạt. Chỉcó mộtmìnhBạc CậnNgôn,cúp điện thoại, khoanh tay đứng bên cạnhLýHuânNhiên, quay đầu nhìn bọn họ. Dù không thấy rõ biểu tình, nhưng thái độ củaanh vẫn bình tĩnh vàcao ngạo. ÂuDươngLâmtái xanhmặtmày, đếmngược:“Tám, bảy, sáu, năm...” Hô hấp của GiảnDao nháymắt dừng lại,chỉ nhìn chằmchằmvào anh ở phíatrước, thân hình anh tuấn cao ngất. “Ba, hai, một!” ... Bốn phíacủacon đường dài, một bầu không khí yên tĩnh. Chỉcó khóe môicủa Bạc CậnNgôn,chậmrãi hiện lên ý cười nhàn nhạt. Nhất thời, tấtcảcảnh sát đều hoan hô huýtsáo, vỗ tay như sấm.
Không phát nổ! Hắn thậtsự không cho nổ! Gươngmặtmỗi người đều trở nên hưng phấn, ngườicảnh sát bên cạnh buôngGiảnDao ra, tấtcả mọi người đều bắt đầu chuyển động. Tổ gỡ bom, xe cứu thương,căn cứ vào phạmvitập trung tín hiệu của AnNhamlập tức xuất ra một tổ nhỏ... Trong đámđông cuộn trào mãnh liệt, hốc mắt GiảnDao nháymắt ướt đẫm, nhìnBạc CậnNgôn lững thững bước về phíacô, trongmắtcó tiasáng sung sướng và đắc ý. Cô nhịn không được bậtcười, bỗng chốc xông đến ômchặt lấy anh. Bạc CậnNgôn cũng ômchặt lấy cô ngay lập tức. Đôitay dường như mạnhmẽ hơn bình thường, quấn chặt lấy cô trong lòngmình. Cô nghethấy nhịp tim trầmổnmạnhmẽcủaanh,cảmgiác được hơithở quen thuộc nóng ấmcủaanh,cảtráitimgiống như cũngmuốn hòatan cùng anh. ... Một giờ sau. Màn đêmồn ào huyên náo, Bạc CậnNgôn nắmtayGiảnDao, đứng bên cạnh xecứu thương, nhìnLýHuânNhiên đang hônmê được đặt trên cán đưa lên xe. “Bước đầu kiểmtracho thấy thân thểsuy nhược quá độ.”Bácsĩ nói:“Tạmthời không có nguy hiểmđến tínhmạng, vấn đề kháccần phải đến bệnh viện kiểmtratỉmỉmới biết rõ được.” Mắt GiảnDao ngấn nước gật gật đầu. Xecứu thương đãchạy xa,con đường còn đang bị phong tỏa, nhómcảnh sát vẫn bận rộn như cũ. Cho dù đêmnay hắn có thểchạy thoát, nhưngmà cảnh sátcứu được một nhà bốn người kiacùng vớiLýHuânNhiên,cũng coi như là một đột phá quan trọng. Màtrải qualần này, hắn đã đểlạirất nhiều manhmối, tấtcả mọi người đều tin chắcrằng, thời điểmcách lúc pháán không còn xa nữa. Bóng đêmcàng sâu thẳm, một viên cảnh sát lái xe, đưa Bạc CậnNgôn và GiảnDao trở về khách sạn nghỉ ngơitrước. Xecảnh sátchạy xuyên qua dòng người và xecủa đô thị phồn hoa. Bạc CậnNgôn dựa vào ghế ngồi, nắmlấy tay cô, nhìn chằmchằmracửasổ, không biết đang nghĩchuyện gì. GiảnDao nhìn chằmchằmsườnmặtcủaanh, tâmtình chua xót khó nói nên lời. Tấtcả mọi người đều tưởng rằng,anh lấy dư luận để uy hiếp số một, tưởng rằng anh cực kỳ tự tin, thậmchícòn dámlấy thânmìnhmạo hiểm, khiến bọn họ than thở kinh ngạc. Nhưng chỉcó cô hiểu rõ, Bạc CậnNgôn rõ ràng phảilàmnhư vậy. Bởi vì ngườisố mộtcần chính làanh, muốn anh trở thành đồng bọn của mình,cho nên nhất định sẽ không trơmắt nhìn anh bị bomnổ chết. Bạc Cận Ngôn chỉcó cách lôimình vào, mớicó thểchắcthắng không thua, đảmbảo có thểcứu được mạng của LýHuânNhiên. Cho dù vừarồicô cũng tin chắcrằng số mộtsẽ không cho nổ bom. Nhưng tạisao trong lòng cô lại đau đớn khó chịu như thế này? Bóng đêmmátmẻthấp thoáng lo âu, bao trùmlên toàn bộ HồngKông. Bênmộtcon đường nào đó ngay tại khu phố sầmuất, xuất hiệnmộtchiếc xe Cadilac màu đen yên lặng dừng lại. Không biết dừng bao lâu, một người đàn ôngmặc đồ vest, dáng vẻtao nhã điratừ dòng người đông đúc, mở cửa xe ngồi vào trong. “Lái xe.”Hắn dựa ngườirasau, nớilỏng cravat, dường như cực kỳmệtmỏi. “Dạ, tiên sinh.”Tài xế ngồi phíatrướctrảlời. Chiếc xechạy ra khỏi khu phố náo nhiệt, đilên lưng chừng núi. Một ngôi biệt thự đèn đuốcsáng choang, là một trong những khu vựccủa người giàu có nhất HồngKông. Người đàn ôngmang theo nụ cười khẽ bước xuống xe, nhân viên bảo vệ mở cửa biệt thự cho hắn:“Xin chào tiên sinh.” Hắn thong thả đi vào. Biệt thự đèn đuốcthắp sáng trắng đêm. Người đàn ông ngồi xuống chiếcsô pha xa hoatrong phòng khách, xáchmộtchairượu vang, từ từ uốngmộtmình. Tivi đang phát trựctiếp tin tức về vụ án giết ngườiliên hoàn tối hômnay. Trongmàn hình, bóng dáng đámcảnh sát bận rộn thấp thoáng thân hình của Bạc CậnNgôn và GiảnDao.
Người đàn ông vẫn luônmỉmcười, xemmột lúc, đột nhiên không còn cười nữa. ‘Choang’ một tiếng, bình rượu bị hắn némxuống đất. Hắn đột nhiên đứng dậy,chỉnh sửalại quần áo, từ từ đi về phía phòng trong. Xuyên qua mấy lớp cửa, đến căn phòng trong cùng. Đây là mật thấtcủa biệt thự. Hắn đẩy cánh cửa kimloại dày nặng ra, ngâmnga một khúcca đi vào. Trongmộtcăn phòng âmu, một người đàn ông trẻtuổi, tay chân bị xích vào song sắt. Hắn vốn đang ngồi xổmtrênmặt đất, gươngmặtanh tuấn trống rỗng đờ đẫn. Nhìn thấy người đàn ông đi vào, hắn liền biến sắctrong nháymắt. Qua một lát. Mộtcon dao đâmtừng tấc vào dathịtcủa người đàn ông bị giam, hắn phát ratiếng kêu thảmthiết thêlương, nhưng toàn bộ đều bị bứctường dàymấy tấc ngăn cản, không thểtruyền ra bên ngoài. Mà người đàn ông đang tratấn, lại dường như bắt đầu vui vẻ bởi phản ứng của hắn, từng nhát từng nhát dao, vạch lên rất nhẹ nhàng vuisướng. “Tôitưởng rằng...chúng talà bạn bè...”Người đàn ông bị giamkêu lathảmthiết:“Cầu xin cậu thảtôira,cậumuốn gìtôicũng sẽcho cậu!” Sắc mặt người đó bỗng nhiên thay đổi, một dao nhanh chóng chémxuống,cắt đứtmột ngón tay của hắn. Người đàn ông bị giamnháymắt phát ratiếng kêu lathảmthiết liên tục. Người đó quăng dao đi, giọng điệu đặc biệt trầmtrọng nói với hắn:“Đừng hiểu lầm, tao chỉcó một người bạn.” Sau đó hắn ngẩng đầu lên, dường như suy nghĩmấtmấy giây, tự lẩmbẩmmộtmình:“Đáng tiếc hiện giờ hắn vẫn không chịu đến bên cạnh tao.” Hắn lại khẽcười:“Nhưngmàrất nhanh thôi. Hủy hoại hắn rồi, hắn sẽthuộc vềtao.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 70 “Tạ Hàm, tên tiếng anh làJabber. Sinh ra ở California Mỹ, haimươisáu tuổi.”Một viên thanh tra phía HồngKông đứng trước màn trắng, ở trên đó hiện lên hình ảnhmột người đàn ông gốc Hoa datrắng tuấn tú, đẹp trai:“Cha hắn lúccòn sống làtổng giámđốccủatập đoànTillinghast,có tàisản cá nhân hơnmườitriệuUSD. Mẹ hắn lúccòn sống là một nhàsinh vật học, đãly hôn lúc hắn bốn tuổi, hơn nữacòn từ bỏ quyền nuôi dưỡng.” Đây là phòng hội nghịcơmậtcủa HồngKông, đámngườiÂuDươngLâm, Bạc CậnNgôn, GiảnDao đều đang ngồi phía dưới. Sau cuộc quyết đấu sinh tử vớitên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ tối hômqua,căn cứ vào phác họachân dungmà Bạc CậnNgôn đã đềratrước đó:tuổitác, thân hình, điều kiện gia đình, tư liệu về những nghi phạmcủacác vụ án lột da, khoảng thời gian không có mặt ởMỹ,cùng vớitình tiếtmớilà‘đãtừng bị hệ văn họccủa học viện nổi danh nhất nước Mỹ đuổi học’. Cảnh sát hai phía TrungMỹ liên hợp xác định được một ngườitình nghi,chính là Tạ Hàm. Viên thanh tratiếp tục giảithích:“Cho dù đã nắmrõ tư liệu của hắn, nhưng việc phát lệnh truy nã hắn vẫn gặp khó khăn. Bởi vì hắn đã mất tích vào năm 2006, tấtcảtàisản cá nhân đều đượcchuyển sang nước ngoài. Từ đó vềsau, không có bất kỳ aithấymặt hắn. Chúng tôi hoài nghi, hắn đã phẫu thuật thẩmmỹ. Mọi người hãy nhìn xem.” Trênmàn hình lại xuất hiện hình của một người đàn ông, là bứcảnh của‘MaiQuânViễn’ do giớitruyền thông chụp đượctrong lễtrao giảiHoa ngữ viễn tưởngTinh hàtoànHồngKông năm2013, phù hợp với người đã được gia đình bị bắtcócchỉralúctrước. Người đàn ông trên hìnhmàu da hơi ngăm, mày rậmmũicao,cùng với bứcảnh trước đó hoàn toàn là hai người khác nhau. “Chuyên gia kỹ thuật đã phân tích,chúng tôicho rằng người đàn ông trên bứcảnh này, nhất định đã giảtrang, đây cũng không phảilà gươngmặt thậtcủa hắn. Nhưng cho dù nhìn từ đường nét khuônmặt thìcũng đãcó sự thay đổirất lớn so với bảy nămtrước. Vìthế, khả năng hắn đã phẫu thuật thẩmmỹ là vô cùng lớn.” ÂuDươngLâmlên tiếng:“Vậy có nghĩa,chúng ta nắmrõ đượctên họ, thân phận thậmchílàtư liệuDNAcủa hắn. Nhưng lại không có bứcảnh thậtcủa hắn hiện giờ, hắn rấtcó khả năng đã đổithànhmột thân phận giả mới. Cho nên ngườichúng tacần tìm, hoàn toàn là một người khác.” Mọi người đều imlặng, tổ trưởng tổ chuyên án quay đầu hỏiBạc CậnNgôn:“Giáo sư Bạccó ý kiến gì không?” Bạc CậnNgôn lãnh đạmđáp:“Tôi đồng ý vớicách nhìn của uDương thámtrưởng (*). Lấy nhân cách tự đại và phản xã hội hay thay đổicủa hắn, trừ thân phận tiểu thuyết gia‘MaiQuânViễn’ ra, rấtcó khả năng hắn còn dùng diệnmạo thật hiện nay đểsinh sống dướimột thân phận giả nữa.
(*) Thámtrưởng:Chức vụ đứng đầu tổ thanh tra ởHồngKông. Lần này kế hoạch gây án của hắn chết non giữa đường, nhất định sẽ nghỉ ngơimột khoảng thời gian, đểlên kế hoạch cho một tộiáccàng tinh vi và hung tàn hơn. Trong khoảng thời gian này chúng ta nên chú ý điều tratầng lớp giàu có đang sinh sống ởHồngKông. Nếu như chúng ta nhanh hơn hắn, sẽcó thể kết thúc hắn ở đây.” Ánhmặt trời giống như dảilụaấmáp, phủ lên giường bệnh trắng tinh. Trong không khíthoang thoảngmùithuốc và mùi khử trùng, nhưng không hề gay mũi, màchỉtạo cảmgiácan tâm. GiảnDao ngồi bên cạnh giường bệnh,cúi đầu ngắmgươngmặt LýHuânNhiên đang ngủ say. Hiện tạianh đã đượcchữatrị băng bó toàn thân, gương mặt vẫn anh tuấn như ngày nào,chỉlà vẻ ngoài hơitáimét và gầy sọp đi khiến cô đau lòng không thôi. Cô nắmlấy đôitay lớn đầy vết thương củaanh, yên lặng không nóilời nào. Cách đó khoảng nửa métsau lưng cô, Bạc CậnNgôn ngồi bắtchéo chân trên sô pha, dáng vẻthản nhiên ở bên cạnh ngườicon gáicủa mình, ngẫu nhiên sẽ nhìn người đàn ông ở trên giường... Quả nhiên, vẫn thấy chướngmắt. Nhưngmà đãlà ngườiGiảnDao coitrọng, lạicòn là ngườithứ hai, ngoàiBạc CậnNgôn ra,còn sống dướitay củatên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’... Ngượclạicũng có chút thú vị. Đúng lúc này, ngón tay đang ở trong lòng bàn tayGiảnDao khẽcử động. LòngGiảnDao vuimừng, lạithấy đôimắt thâmthúy dần dầnmở ra. Ánhmắt u tối giống như sắctrời đêmthuần khiết. “HuânNhiên...”GiảnDao thấp giọng gọimột tiếng, nhưng đã vượt qua ngàn vạn lời nói. Bạc CậnNgôn ngồisau lưng thấy thế,cũng đứng dậy, haitay đút trong túi quần,cúi đầu nhìn ngườitrên giường. Đôimôicủa LýHuânNhiên vẫn còn rất khô và nứt nẻ,anh khẽcử động, vẽra một khuônmặt tươicườiấmáp:“Đến đây, nhéo anh... mộtcáithử coi... có phảilà... đang nằmmơ không?” Hốc mắt GiảnDao lạiướtát,cô khẽ nói:“Hiện giờ anh đãan toàn rồi. Emvà CậnNgôn,còn có cảnh sát phía HồngKông đều đang bảo vệanh.” LýHuânNhiên nhìn cô chằmchằm, khoảnh khắc này, trong đôimắtcủa người đàn ông cứng rắn đó,cũng có chútẩmướt. Anh nắmchặt lấy tay cô, từ từ tăng thêmlực đạo, bốnmắt nhìn nhau trong khoảnh khắc, rồi đều cười xòalên. LýHuânNhiên thảtay cô ra, nhìn về phía Bạc CậnNgôn,cánh tay khẽ giơ lên:“Cámơn.” Thôngminh như anh, đương nhiên có thể đoán ra được, bản thânmình có thểsống lạitừ cõichết, tất nhiên là nhờ vào tài năng như quỷ thần của Bạc CậnNgôn. Câu ‘cámơn’ này tuy chất giọng có hơi khàn khàn, nhưng ngữ điệu đặc biệtchân thành khẩn thiết. Bạc CậnNgôn giơ tay, bắt lấy tay anh:“Không cần thiết, là do anhmạng lớn thôi.” LýHuânNhiên khẽcười không nói. GiảnDao cũng cười, liếc xéo Bạc CậnNgônmộtcái:“Anh ấymạng lớn là do ngườitốt nên có quả báo tốt,anh cũng không cần khiêmtốn. Toàn nhờ vào anh cố gắng xoay chuyển tình thếthôi.” Lúccô nói những lời này, gươngmặt trắng trẻo sáng bừng lên trong ánhmặt trời, đôimắt dịu dàng như sóng nước. Trong đôimắt oán trách đó mang theo một tiaáimộ và vuisướng... Ồ... đôimắt Bạc CậnNgôn khẽ nhíu, khóe miệng nhếch lên nụ cười. Vô cùng tốt. Tình yêu củacô đối vớianh càng lúccàngmãnh liệt rồi. LýHuânNhiên kểlại vắn tắt những chuyện sau khi bị bắt. Ngày hômđó vốn là do vết thương cũ củaanh chưa khỏi, nên đến bệnh viện để kiểmtra. Đến lúc y tátiêmthuốc mê xong, tỉnh dậy lạithấymình đang ở trong lồng giam. Chỉcó thể nóilà Tạ Hàmđãtràtrộn tiếp cận khôngmột tiếng động, khiến ngườita không tài nào phòng bị nổi. Bạc CậnNgôn hỏitiếp:“Tạisao hắn không giếtanh?”Nếu nóilà bởi vìmuốn có ngườimang bom, vậy thì đếnHồngKông tùy tiện bắt đạimột ngườilà đượcrồi. NhưngTạ Hàmlạimang anh lén nhập cư vào HồngKông,còn giữ mạng anh lại, quảlà hao tâmtổn sức. LýHuânNhiên chỉ khẽ mỉmcười:“Tôi nhớ là... lúc xảy ra vụ án ‘Cỗ máy giết người’...anh từng nói, loạisát thủ liên hoàn...có tổ chứccó năng lực này, thường cảmnhận được niềmvuitừ trong quátrình... tratấn nạn nhân. Cho nên...chuyện gìtôicũng...chống đối hắn, không để hắn chiếmđượcchút khoáicảmnào... từ trên ngườitôi.” Không ăn cơm, không nóichuyện, mặc hắn tratấn, mặc hắn giận thìmắng vuithìcười,chỉcoi như hắn không tồn tại. GiảnDao nghethấymà đau lòng. Trongmắt Bạc CậnNgôn lạilướt qua ý cười nhàn nhạt, nhìn anhmộtcái, thong thả nói:“Cách làmcó chút ngu ngốc, nhưng cũng coi như hữu dụng.”Lời vừa nói xong, GiảnDao liền kéo lấy tay áo anh tỏ ý kháng nghị. Bạc CậnNgôn nhíumắt nhìn về phía ngón tay trắng trẻo củacô ở trên tay áo mình, thần sắclạnh nhạt trầmmặc. Nhưng trong đôimắt đen nháy củaanh, lại xuất hiện ý cười như có như không. LýHuânNhiên nhìn hai người bọn họ, vẫn cứ mỉmcười không thay đổi.
Hai người ngồimãi đến lúc mặt trờilặnmớirời đi, LýHuânNhiên đưa mắt tiễn hai ngườirời khỏi, mãi đến khi không nghethấy tiếng bướcchân xuống cầu thang nữa, mớitừ từ nhắmmắt lại. Yên lặngmột lúc,anh hítsâumấy lần, khóe môilộ ra một nụ cười khẽ. Cámơn hai người, bạn củatôi. Tôithậtsự cảmkích, tôi đúng làrấtmaymắn. Sắc đêmthâmtrầmnhư tấmmàn đen vô cùng vô tận, mưa phùn lất phất,cũng yên lặng rơi xuống đất. Tầmnhìn của GiảnDao mơ hồ, trước mắt làsươngmù dày đặctối đen thoắt đậmthoắt nhạt. Chỉ nhìn thấy thấp thoángmột người đàn ông cao ngất đứng đó, đôichân thon dài phối hợp vớithắt lưng thon gầy, trông rất quen thuộc. CậnNgôn... CậnNgôn... Cô giẫmlên những vũng nước mưa, khập khiểng bước về phíaanh. Anh lại giống như đột nhiên tăng tốc, đầu cũng không ngoảnh lại, phútchốc đãtiến vào trong bóng đêm... Ngay lúc này, bên tai đột nhiên có một tiếng nổ vang thật lớn,âmthanh vô cùng lớn, sau đó cô nhìn thấymột ngọn lửa hừng hực xông ratừ trong bóng tối. Ngọn lửa muốn thiêu cháyCậnNgôn,cũngmuốn thiêu rụicô! Ýnghĩ này nhanh chóng xông vào não. CậnNgôn,cô cố hếtsức gọi, nhưng lại không phát rachútâmthanh nào. CậnNgôn, nước mắt nhanh chóng trànmi, trong lúccô hoảng loạn,chân giẫmvào khoảng không, liền rơithẳng xuống! ... “A...” GiảnDao mở trừngmắt ra,chỉthấy ánh đèn nhu hòatrong phòng, mà bên ngoàicửasổ, mưa phùn rơiliênmiên xen lẫnmàn đêmu ám. Cô đang ngồi trên ghếtrong khách sạn, trên người đắp mộtcáichăn, trong tay vẫn còn cầmmột quyển sách. Thìra vừarồilà ngủmê. Cô đi đến phòng tắmrửa mặt, vừacúi đầu nhìn đồng hồ, đãlàchín giờ đêm. Giấc mộng đau buồn như vậy, tuy rằng rõ ràng là giả, nhưng vừarồilúc mớitỉnh dậy, tâmtình vẫn đau buồn như cũ. Nhưng cô biết, điều khiến cô đau buồn, thật ra không phảimộng, màlàcảnhBạc CậnNgôn bấtchấp thânmình đi về phía quả bomngày hômqua. Sự thản nhiên như không củaanh, lại khiến cô khắccốt ghitâm. Cô chỉmặc mộtchiếc váy ngủmỏngmanh, kiếmmộtcáiáo choàng khoáclên, đi vào trong phòng sách đang sáng đèn. Mưa nhỏ títách tô vẽcho sự yên tĩnh, Bạc CậnNgôn đang khoanh tay đứng trước một tấmbảng trắng, bóng dáng yên tĩnh vàchuyên chú. Trên bảng trắng gắn tấmbản đồ của Califonia Mỹ, trên đó có rất nhiều vịtrí được đánh dấu đỏ ghichú,anh đang nhớ lại vụ án nămđó. GiảnDao vừa định đi qua ômlấy anh, thì di động anh đểtrên bàn bỗng vang lên. Anh quay người nhận điện, nhìn thấy cô, đôimắt dàimát lạnh hiện lên ý cười nhàn nhạt. GiảnDao cũng cười vớianh, rồi đitới bên cạnh anh. Là điện thoạicủa DoãnTư Kỳ. Chị đã đếnHồngKông được một khoảng thời gian, nhưngBạc CậnNgôn không rảnh để bận tâmđến chị. Đầumày của Bạc CậnNgôn khẽ nhíu lại:“...Vẫn chưacó tung tích củaanh ta. Nhưngmà dựatheo tình hình của LýHuânNhiên, tôi nghĩtỷ lệsống của anh tarất lớn. Thật rathìtôicho rằng chịtrở về đạilục ngượclạisẽ không gây thêmphiền phứccho tôi.”Anh yên lặng trong chốclát:“... Tùy chị. Tự bảo vệ bản thân cho tốt. Đương nhiên, tôitự có chừngmực.” GiảnDao yên lặng lắng nghe,cô ômchặt lấy eo anh,chúi đầu vào lắng nghe nhịp timtrầmổn củaanh. Những luyến tiếc và bithương trong giấc mộng kia, dường như imhơilặng tiếng biếnmất. “Ok,anh đã nhận đượctín hiệu củaemrồi.”Giọng nóitrầmthấp đột nhiên vang lên bên tai, dường như còn trầmthấp hơn lúc nãymấy phần. GiảnDao hơisững người ngẩng đầu lên, lập tứctrông thấy đôimắtanh gần trong gang tấc. Thìraanh đãcúp điện thoại, nhìn chằmchằmcô trong lòng, ánhmắt đó sâu thămthẳm. GiảnDao nhất thời hơithẹn thùng, buông anh ra, thấp giọng nói:“Cái gìchứ,emđâu có phát tín hiệu gìcho anh đâu.” “Emchắcchứ?”Đầu anh lạicúi xuốngmấy tấc, khítức đàn ông nháymắtép tới gần:“Khôngmuốn?” Gò má GiảnDao phátsốt! Cái người này tạisao vĩnh viễn luôn trựctiếp như lẽthường tình thếchứ! Anhmuốn cô phảitrảlờithế nào đây?
Cô không thèmđể ý đến anh, quay người đi. Nhưngmà Bạc CậnNgôn xemnhư yêu đương đãlâu, sớmđã nắmvững được quy tắc‘Con gáiimlặng tứclàthừa nhận’, khóe môi khẽ nhếch lên, theo sau lưng cô, sung sướng đi vào phòng ngủ. ... Bóng đêmtriềnmiên,ánh đènmờ ám, mỗimột tấc mỗimột hơithở trong gian phòng này, dường như đều bởi vìsự trần trụicủa hai ngườimà nhuộmđầy màu tình dục ngọt ngào. HaitayBạc CậnNgôn chống ở hai bên ngườicô, nhìn ngắmcơ thể vừa mới bịanh lộtsạch quần áo,cuộnmình ngượng ngùng, bất giác mày dàicủaanh khẽ nhếch lên. Người đàn ông có lòng nhẫn nại vàtríthôngminh này, trừ lần đầu tiên chật vật bị đánh tơitả, mỗimột lần sau này đều làsự hưởng thụ cao cấp. Cho dù đã nhiều ngày chưa đượcthânmật, nhưng anh vẫn không chút vội vàng xúc động thâmnhập, màchỉ đảo mắt thưởng thứctừng tấc đường cong thướt tha trắng trẻo ngọc ngàcủacô. Đãthếanh lạicòn huýtsáo nữachứ. GiảnDao đượccánh tay anh bao bọc, trong phạmvi nhỏ hẹp này,anh chính làtrời đấtcủacô. Ngay lúc ý loạn tìnhmê, lại nghethấy tiếng huýtsáo khẽ khiêu khích củaanh,cô bất giác đỏ mặt:“Anh càng lúccàng xấu xa!” Bạc CậnNgôn lại giương đôimắtsâu thẳmlên, liếc nhìn cô:“Tạisao?” GiảnDao:“...” Thôi bỏ đi! Nhưngmà một khitiến vào vấn đềchính, phong cách ‘lão luyện tình trường’của Bạc CậnNgôn lạimột lần nữatỏ ra ưu nhã không saisótchút gì. Giản Dao bịanh hếtsứcchuyên chú dỗ dành, hôn, đùa giỡn, rất nhanh liền thở gấp không ngừng. Mà ý cườitrênmôianh càng lúccàng sâu,cuốicùng triệt để tiến lên, bắt đầu ở lối vào nghiên cứu cọ sát,ép tớitừng tấc. GiảnDao bịanh giày vò đếnmứctoàn thân nhũn ra, tómlấy gối khẽ đập lênmặtanh:“Anh...anh...”Anh dứt khoátmộtchút đi! Chết tiệt, muốn cô làm sao nóira miệng được đây! Anh lại phủ thân hình thon dài xuống dán chặt vào ngườicô. Sau đó mười ngón tay nắmchặt, môilưỡimát lạnh cuồng nhiệt, ở trên gò mácô lưu luyến tùy ý,cực kỳ khiêu khích. “Anh thìsao?”Anh thấp giọng cười hỏi. Gò má GiảnDao càng nóng lên,anh rõ ràng hiểu được, ở phương diện này anh luôn hiểu rất nhanh lạicứ hay tự đắc. “Đáng ghét...”Cô thấp gọng hừ một tiếng,cũng cười xòa. Hai người ghé mặt lại gần nhau, vừa hối hả vừa mỉmcười hòalàmmột thể, ômchặt lấy nhau. Anh cũng không chútchậmtrễ,cuốicùng thân dướicũng tiến thẳng vào, lập tức khiến nụ cườicô khẽcứng lại,anh lạicòn thấp giọng than thởmột tiếng, cúi đầu xuống, giamgiữ tấtcả những tiếng thở dốc kịch liệtcủacô. Đêmnay, đối với đôitình nhân là ngọt ngào quyến luyến,có thểtạmthời buông xuôitấtcả những chuyện phiền não rốiren củathế gian,chỉ nhìn thấy tình ý chân thậtcủa đối phương. Mà đối với người nào đó, lạilà đêmdài đằng đẵng, trằn trọc khó ngủ. DoãnTư Kỳ nằmtrên chiếc giường lớn trống rỗng, đã nằmhơnmột tiếng đồng hồ,chịlại nhẹ xoa đầumày, ngồi bật dậy. Nhìn cảcăn phòng trống vắng xa hoa,chịcó chút bithương khó nóithành lời. Đây là ngôi biệt thự giữachân núicủa LậnYDương ởHồngKông,chịchống đỡ ở đây đã mấy ngày,chỉlà vẫn không chút tiến triển như cũ. Vốn chị muốn trở về đạilục, nhưng lại khôngmuốn làmtrái ý của mẹ YDương nên lần lữathêmmấy ngày, bận rộn thịsátsản nghiệp củachị và LậnYDương ở HồngKông. Chắccó lẽlà do lo lắng cho YDương, mấy hômnay chịluôn ngủ không ngon, trong đầu cứ mơ hồ hỗn loạn. Tìmđến bácsĩ gia đình, lại nóilà do suy nghĩ quá nhiều nên thần kinh có chútsuy nhược. Chị dứt khoát rời giường, mộtmình đi đến phòng sách, lật xemtàiliệu nghiệp vụ. .... Lúcánh đèn đột nhiên tắt ngúm, DoãnTư Kỳmới ngẩng đầu khỏimáy tính, nhìn vào khoảng không tối đen quanhmình, khẽ nhíumày. Biệt thự này có nguồn điện độclập, trước giờ chưa bao giờ bịcắt điện, không biết đã xảy rachuyện gì. “Má Trương, má Trương!”Chịlớn giọng gọi ngườilàm.
Dướilầu lại không có tiếng ngườitrảlời. Trong lòng chị hơi hoảng sợmộtchút, lập tức đứng dậy trước bàn. Đúng lúc này, bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bướcchân ‘cộp cộp cộp’. “Doãn tiểu thư!”Một người đàn ông cao lớn xuất hiện ở trướccửa,có lẽ bởi vìchạy vội, vẫn còn hơithở gấp:“Vô cùng xin lỗi, biến thếcủa biệt thự xảy rachút vấn đề, đãsửachữarồi.” Anh tacung kính đặtmộtcái đèn lên trên bàn sách. DoãnTư Kỳ cũng hơi yên tâm, mượn ánh đèn nhìn sang, thấp thoáng có thểthấy được gươngmặt trẻtuổithanh tú của người đàn ông. Cô lễ phép mỉmcười:“Cámơn,anh là?” Ngườithanh niên khẽcười. “Tôilà một trong những vệsĩ bên cạnhLận tiên sinh ởHồngKông.”Giọng nóicủaanh tathuần khiết trong vắt, dường như mang đến sức mạnh khiến ngườita yên tâm:“Rất hân hạnh, hômnay được gặp cô.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full.Net. Chương 71 Nửatháng sau, trên chuyến bay đến bangMaryland Mỹ. Bạc CậnNgôn thoảimái dựa vào ghếsô phatrong khoang hạng nhất, ngắmGiảnDao ở bên cạnh giúp mình trộnmón salad cá ngừ cali, quếtmứctrái cây lên lát bánhmì. Phó Tử Ngộ ngồi bên cạnh nhìn không nổi nữa, bóp trán nói:“Cậu không có tay à?” Bạc CậnNgôn lườmanhmộtcái,căn bản chảthèmđôico vớianh, tiếp tục dáng vẻ nhàn nhãthưởng thứctừng cử chỉ hành động, từng cái nhíumày nhăn trán vàtừng nụ cườicủa GiảnDao. GiảnDao lạichỉ khẽ mỉmcười. Đối vớiloại nhu cầu... không biết phải nóilàấu trĩ, hay là bản năng nguyên thủy này, thỉnh thoảng cô cũng sẽthỏa mãn anh,chỉcần bỏ rachútcông sức, đãcó hiệu quả như mộtsự cổ vũ rất lớn đối vớianh, vậy tạisao không vui vẻ màlàm? Hơn nữalàmchuyện vui vẻ với người yêu của mình, dù thế nào cũng không ngại nhiều. Ngồi ở vịtrí kế bên Phó Tử Ngộ,chính là DoãnTư Kỳ. Thấy cảnh này chịcũng chỉmỉmcười, tiếp tục ngắmnhìn bầu trời đêmsâu thămthẳmngoàicửa sổ. Nghĩ đến vị hôn phu đến nay sống chết vẫn chưarõ của mình, trong lòng chịlạicảmthấy cô đơn hiu quạnh. Còn về người đang ngồi ở gócsâu nhất là AnNham,căn bản chẳng thèmđể ý đến những người đicùngmình. Anh tachỉlo tập trungmở laptop chơitrò chơi để giết thời gian trong suốtcuộc hành trình dàitrên không này. Vụ ánTạ Hàmtiến triển không thuận lợi, bởi vì việc‘điều tratầng lớp nhà giàu’,cho dù ở bấtcứ quốc gia nào,cũng đều là nhiệmvụ khó khăn trắctrở trùng trùng. Hơn nữa những tình tiết phứctạp đạiloại như con riêng, tẩu tán tàisản hay số lượng nhà giàu ẩn nấp, thì vĩnh viễn cũng không thểthống kê hết được. Bạc CậnNgôn và GiảnDao điMỹ chuyến này, là do nhận đượctin tứccủa người hướng dẫn tiến sĩcủa Bạc CậnNgôn. Bởi vì ông ấy vô cùng chú ý đến vụ án của Tạ Hàm, ông cũng chợt nhớ đến, mấy nămtrước đãtừng có người nặc danh viết thư cho ông, đềra mộtsố quan điểmvô cùng sắc bén cực đoan trong tâmlý họctội phạm. Ông nhận thấy rằng giọng điệu vàcách chọn lọctừ ngữ trong những bứcthư này xemra vô cùng phù hợp với phác họachân dung của Tạ Hàm. Màchúng vẫn được ông bảo quản cẩn thận, nênmuốnmờiBạc CậnNgôn đếnMỹmộtchuyến để bàn luận thêm.p> Vìcó khả năng liên quan đến giámđịnh dấu vân tay và đốichiếu chân dung đểtruy tìmtung tích, nênAnNhamcũng đicùng. Thân phận củaanh tathật racũng giống vớiBạc CậnNgôn, là giáo sư thỉnh giảng của đại học,chuyên gia mà Bộ Công an đặc biệtmờitới, nhưng không nằmtrong biên chếcủa độicảnh sát,cho nên có thểlấy thân phận học giả đi giao lưu đểra nước ngoài. Còn về Phó Tử Ngộ và DoãnTư Kỳ, đều là về Mỹ đểănmừngGiáng Sinh. Các vệsĩtư nhân của DoãnTư Kỳ thìchịu trách nhiệmbảo vệan toàn cho đoàn người. Đãlà đầu đông, trong vườn trường đại họclá bay lác đác, trường học vẫn đứng sừng sững trang nghiêm, dường như cũng nhiễmphải không khílạnh lẽo đìu hiu.
GiảnDao và Bạc CậnNgôn sóng vai nhau bước đi, ngắmnhìn gươngmặt tuấn tú cao ngấtcủaanh, tâmtình cô khẽ được xoa dịu. Khi bạn yêumột người, thì bấtcứ chuyện gì, bấtcứ nơi nào liên quan đến anh ta đều có ý nghĩa. Cho dù là những khuônmặt nước ngoài xalạ ở xung quanh cũng đều có vẻthân thiết. “Nhìn gì vậy?”Cảmgiác đượcsự quan sátcủacô, Bạc CậnNgôn khẽ nhíumắt, tâmtình vuisướng nhìn cô. “Ở đây cũng không tồi.”Cô nói. “Có sao?”Anh trảlời:“Trường học quá xấu, người quá đông, quá ồn ào. Chỗ đáng nhắc đến duy nhấtchỉcó khoatâmlý tội phạmlàcó địa vị dẫn đầu toànmỹ nhất thôi.” GiảnDao:“...” Quả nhiên, hiếmkhitranh thủ đượcthời gian, đi dạo trong vườn trường để ôn lại kỷ niệmxưa, không khí vốn có chút lãngmạn, vậymà bịanh thẳng tay quétsạch tưng. Phó Tử Ngộ đang đitheo sau lưng lại hứng chí bừng bừng, giớithiệu vớicô và AnNhammộtsố cảnh quan nổitiếng trong trường. Cả ba ngườichỉ ở lại Mỹ hai ngày ngắn ngủirồilập tức quay về HồngKông đểtiếp tụctraán,cho nên tối naymọi ngườisẽcùng nhau ăn cơm. Đitheo phíasau bọn họ,chính là nămngười vệsĩ. Cảnh sát TrungQuốc không thểtùy ý phái nhân viên xuất ngoại để bảo vệ bọn họ, vìthế Bạc Cận Ngôn trựctiếp để DoãnTư Kỳ sắp xếp những vệsĩtrong nhà. Chỉchốclát đã đi đến trướctòa nhà văn phòng của học viện. Bạc CậnNgôn dừng bước quay người, trướctiên làcúi đầu khẽ hôn nhẹlênmặt Giản Dao, sau đó quay sang nhìn Phó Tử Ngộ:“Bảo vệcô ấy cho tốt.” Phó Tử Ngộ nghẹn lời:“Cậu chỉ đicó mấy phút thôi?” Vẻ mặtcủa Bạc CậnNgôn thản nhiên trảlời:“Tôi đã hứa vớicô ấy, trong lúctraán sẽ không rời khỏicô ấy 24/24.” Phó Tử Ngộ:“Cậu còn có thểsến thêmchút nữa không?”Gò má GiảnDao nóng lên, đẩyBạc CậnNgônmộtcái:“Đi nhanh đi.” Bạc CậnNgôn lạiliếc nhìn cô mộtcái, trongmắt nổilên ý cười nhàn nhạt. Bởi vì vụ án liên quan đến hai phía TrungMỹ tương đối nhạy cảm,cho nên giáo sư của học viện chỉ đồng ý gặp mộtmìnhBạc CậnNgôn, đểtránh phiền phức. Dõitheo thân hìnhBạc CậnNgôn khuất dần sau cửa vào củatòalầu văn phòng, ba ngườicòn lại đều ngồi đợi ở ghế dài, mấy người vệsĩ đứng bên cạnh, thu hútsự chú ý của không ítsinh viên, nhưng cũng yên ả khôngmấy ồn ào. Mọi người ngồitrò chuyện được một lúc, bỗng trông thấymộtchiếc xethểthao màu champagnecùng vớimộtchiếc Hummer đang chạy đến từ con đường ven rừng của học viện. Phó Tử Ngộ khẽcười huýtsáo một tiếng, haichiếc xeliền dừng ở bên cạnhmột bãi đậu xecách đó khoảng nămmươi mét. DoãnTư Kỳmặc mộtchiếcáo choàng lông thúmàu trắng, dướisự bảo vệcủacác vệsĩ, uyển chuyển bước xuống xe,chị đến đón bọn họ điăn tối. Thật ratừ lúc DoãnTư Kỳ đếnHồngKông, GiảnDao và Bạc CậnNgôn rất ít khi gặp chị. Lúc này, GiảnDao nhìn thấy chịlặng lẽtươicười, thần sắc lại không giấu được vẻtiều tụy, bất giáctrong lòng cô hơirầu rĩ. Không ngờ rằngDoãnTư Kỳ đi đến,câu đầu tiên là nói vớiGiảnDao:“Có ngườimuốn nóichuyện điện thoại vớicô.” GiảnDao hơisững người,chịlại khẽcườimột tiếng, liếc nhìn hai người đàn ông còn lại:“Chúng tôi qua bên kia nóichuyện.”Tỏ ý chịmuốn cùng cô đi đến bên kia. Phó Tử Ngộ cười xòa:“Này,emtraichị đặc biệtcường điệu rằng, phải đểcô ấy không đượcrời khỏitầmmắtcủatôi nửa bước đó. Chị địnhmang cô ấy đi đâu?” DoãnTư Kỳ trừngmắt nhìn anhmộtcái:“Cậu có muốn đicùng không?” Phó Tử Ngộ đứng lên,còn thậtsự đi quacùng hai người. GiảnDao và DoãnTư Kỳ trở về xe, Phó Tử Ngộ đứng bên ngoài xerảnh rỗi nhìn ngó chung quanh. DoãnTư Kỳ đưacho cô mộtchiếc di động. Điện thoại nốithông, GiảnDao chợt giậtmình, là bacủa Bạc CậnNgôn. “Chào bácạ.”GiảnDao khách sáo nói. Ông cụ ở đầu bên kiachỉlãnh đạmđáp trả:“Xin chào, nghe nói,cô làtrợ lý của CậnNgôn.” “Dạ phải.” Sau khithoáng căng thẳngmộtchút, giọngGiảnDao hồi phụclạisự bình tĩnh ôn hòa. “Nó làmviệc gìcũng chả bao giờ chịu nóimột tiếng, nếu không phải nghe Tư Kỳ nói, đến giờ tôi vẫn chưa biếtcáccô cậu đãtrở về.”Ông nóitiếp:“Tối
nay về nhàăn cơmđi.” GiảnDao bất giáccười xòa:“Dạ đượcạ,cháu sẽchuyển lờicho anh ấy.” Hai bố con này... thậtsự rất giống nhau. ... Cô chuyên tâmnóichuyện điện thoại, DoãnTư Kỳ lạicầmlấy túi xách đẩy cửa xuống xe, đi về phía một tòa kiến trúc màu trắng ở bên cạnh, tầngmột ở đó làtoiletcông cộng. Hai người vệsĩ đitheo sau chị. Phó Tử Ngộ nhíumày nhìn bóng lưng củachị nhưng cũng không để ý lắm. Bạc CậnNgôn ném trách nhiệmtạmthời bảo vệ người phụ nữ củacậu ấy lên đầu anh,anh cũng chảcó hơisức đâu để quan tâmđến người phụ nữ thứ hai. Hơn nữa,chịta ra vào đều có vệsĩchuyện nghiệp bảo vệ,cũng chẳng cần người bên cạnh lo lắng làmgì. CònAnNhamvẫn ngồitrên ghế dài như cũ, mở laptop lướtsơmột vàitư liệu. Ngay giữatrưa,ánhmặt trờitrong vườn trường vàng óng ả,cây cối phủ bóng rựcrỡ. Có rất nhiều sinh viên trẻtuổi đi qua đilại, yên tĩnh nhưng cũng kémphần dồi dào năng lượng. GiảnDao làlần đầu tiên nóichuyện với bacủa Bạc CậnNgôn, tuy có chút đột ngột, nhưng cũng cảmthấy vui vẻ. Nghe giọng ông cụ lãnh đạmnhưng lạirất dông dài hỏi dò cô vềtình hình của Bạc CậnNgôn,cô nhịn không được phìcười. Ngẫu nhiên ngước mắt nhìn lên, nhìn thấy trong tòa nhàtrường họccách đó không xa, phalêánh lên tiasáng dập dờn, không biết Bạc CậnNgôn đã nói chuyện với giáo sư như thế nào rồi. Phó Tử Ngộ vốn đang nhàn nhã đứng bên cạnh xe, đột nhiên trông thấy ở trướctòa nhà nho nhỏ cách đó khoảngmấy chục mét, đámđông hình như xôn xao có chút khácthường. “Trời ơi! Có người bịthương rồi!”Có ngườilớn tiếng lalên, sau đó rất nhiều ngườitrẻtuổi đều chạy đến. Trong lòng Phó Tử Ngộ khẽrun rẩy, đập vào mắtanh chính là một người đang nằmngay trướccửatòa nhà, bên cạnh có thểthấp thoáng trông thấymột vũngmáumơ hồ. Màtheo trang phụccủa người đó, không phảiDoãnTư Kỳ thìcòn ai vào đây? Anh ngây ngườimộtchút, lập tứcchạy tới đó. Hai người vệsĩ vốn đứng bên cạnh xe, đã đồng thời xông về phíatrước:“Tổng giámđốc!”AnNhamở cách đó không xacũng cảmgiácthấy động tĩnh, lập tức đứng dậy chạy qua, đồng thờimóc di động ra gọi điện. Phó Tử Ngộ vừachạy được hai bước, bỗng nhiên giậtmình, bướcchân anh khựng lại, đangmuốn quay đầu nhìn về phía GiảnDao, đột nhiên bên taianh xẹt qua haitiếng ‘víu víu’ nhỏ đến tưởng chừng không nghethấy. Đồng thờianh cảmthấy ở vịtrí ngựctrái, bụng phải, giống như bị vật nặng gì đó đụng mạnh vào haicái. Đó là... súng bắn! Anh chầmchậmcúi đầu xuống, nhìn thấymáu tươi đang từ từ thấmra ngoài bộ vestcủa mình. GiảnDao đang gọi điện thoại, khóe mắt đột nhiên cảmthấy bên ngoài xe hình như có điều kháclạ, bóng người không ngừng chớp nhoáng. Cô ngước mắt nhìn lên, lại bịmộtmàn trước mắt làmcho giậtmình ngây người:Tấtcả mọi người đều đang chạy hỗn loạn, mà ở chỗ rất gần xe,cơ thể Phó Tử Ngộ như trờitrồng, từ từ khụy xuống. Lòng cô cả kinh sợ hãi, vội bỏ điện thoại xuống định đẩy cửa xe bướcra, đột nhiên cửa bên tay láilại bịmở tung, một người đàn ông nhanh chóng ngồi vào trong, thân hình cao lớn thon gầy. .... Tấtcả xảy racực nhanh,cả quátrình không đếnmột phút. Bạc CậnNgôn đứng trong văn phòng của giáo sư, xemxongmấy bứcthư khả nghi. Trực giác gần như có thể phán đoán được, đây chính là bút tích của Tạ Hàm. Màtrên giấy có dấu vân tay hoặccó thểthông qua dấu bưu điện thểtruy tìmra hắn hay không, thìchỉcó thể đợisau này để AnNhamđi xác nhận. Anh cất kỹ những bứcthư vào trong túiáo khoác ngoài, thản nhiên chào tạmbiệt giáo sư,cũng dặn dò ông chú ý an toàn. Chỉlàlúcanh nhàn nhã bước đitrong hành lang, nhịp timtrước giờ vốn bình tĩnh củaanh, bỗng nhiên có chút bất ổnmộtcách kỳ lạ. Điều này khiến anh hơicảmthấy bất ngờ, thuận theo trực giác,anh nhanh chóng bước nhanh về phíacửaracủatòa nhà. Còn chưa đi đến cửa,anh đã nghethấy bên ngoàithấp thoáng có tiếng người huyên náo. Trong nháymắtanh khẽ biến sắc, sải bước dàichạy ra ngoài. Dướiánhmặt trời xán lạng, trong ánh sángmơ hồ. Cả một quảng trường bên ngoàitrường học đãtrở nên hỗn loạn rốimù. Ở bên cạnh tòa nhàcủa quảng trường, dướisự kinh ngạcthương tiếccủa một đámngười, DoãnTư Kỳ nằmnghiêng trênmặt đất, ngay bụng còn cắmmộtcon dao nhỏ. Thấp thoáng có tiếng ngườitruyền đến:“Làtự sát... tôi nhìn thấy cô ấy tự đâmcon dao vào người!”Ở bên cạnh bãi đỗ xecách đó không xa, Phó Tử Ngộ đang nằmngửatrênmặt đất,cơ thểrun nhè nhẹ, trên áo vest thấmđẫmmáu. AnNhamđang ngồi xổmbên cạnh anh,cố gắng đèlên vết thương, gương mặt lạnh lẽo ngẩng đầu nhìn về phía Bạc CậnNgôn.
Sắc mặt Bạc CậnNgôn thoáng chốcrét lạnh. Ánhmắt dừng lạitrên ngườiDoãnTư Kỳ và Phó Tử Ngộ một lát, sau đó nhanh chóng xoay ngườitạichỗ một vòng, lạimột vòng, ýmuốn tìmkiếmhình bóng củacô. Lần đầu tiên trong đời,anh cảmgiác đượctimmình đang cấp tốcrơi xuống,anh rõ ràng nghe thấy tiếng hít thở dồn dập trống rỗng của bản thân. Một nỗi kinh sợ đau đớn như sóng dữ không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, vượt quacảtốc độ tư duy và ý thức,ập mạnh vào lòng anh. Lúc GiảnDao tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là một loạtcánh cửa phòng giambằng kimloại, trên đỉnh đầu đèn đómsáng rực,còn cô đang ở trong mộtcăn phòng giamnhỏ, nằmtrên chiếc giường sắt duy nhất. Tay chân cô vô cùng nặng nề,cô chỉ khẽcử độngmộtchút, lại phát ratiếng đinh đang, bốn sợi xích sắt dài đang xích cô lại. Nỗisợ hãi vô vàn lao đến như thủy triều, trong nháymắt nuốtchửng lấy cô. Cô cảmthấymỗitấccơ bắp và dathịt toàn thân đều bắt đầu đau đớn. Đó là bởi vìsợ hãi, bởi vìtuyệt vọng và đau đớn dường như có thể dự kiến được đang đến gần. Trong lồng ngựccô giống như nhét đầy đátảng, nặng nềlênmen, hô hấp cũng trở nên khẽ khàng đếnmức không thể nghethấy. Tấtcả xảy ra quá nhanh,cô nhớ lại gươngmặtanh tuấn và nụ cười nhàn nhạtcủa Bạc CậnNgôn lúcsángmàcảmthấy như đãcách xa mấy đời. Mẹ, GiảnHuyên, HuânNhiên. Còn có CậnNgôn. Em... Emcó thểsắp mấtanh rồi. Không biết qua bao lâu, trong bóng tốitruyền đến tiếng bướcchân nhẹ nhàng lưu loát,còn có giọngmột người đàn ông khẽ ngân nga,càng lúccàng gần. Hắn... đã đến. GiảnDao nhắmmắt rồilạimở ra, qua một lúcliền ngồi dậy, sắc mặt bướng bỉnh như sắt, quay người nhìn sang. Dướiánh đèn sáng trưng, hắn bước đến từ trong bóng tối. Áo sơmi quần tây đơn giản, thân hình thẳng tắp cân xứng, dướimáitóc ngắn đen nhánh, là một gươngmặtanh tuấn trắng trẻo, trơn nhẵn, rõ ràng không có chút ngụy trang nào. Mà đôimắt đen trong vắt đó, đang nhìn cô, hàmchứa ý cười. LòngGiảnDao chấn độngmạnh. Một vài hình ảnh nào đó trong ký ứclướt qua não. Mơ hồ, hoảng hốt, hỗn loạn... sau đó rõ ràng. Sự tuyệt vọng càng lớn hơn xông lên trong lòng. Thìracô đãtừng gặp hắn. Cô đã nhìn thấy gươngmặt thậtcủa hắn. Hắn sẽ không bao giờ đểcô sống sót. Chương 72 ‘Phập... phập... phập’cùng với vô số âmthanh nặng nề, vô số ngọn đèn đồng thờisáng lên. Những tiasáng chóimắt ùn ùn kéo đến, khiếnGiảnDao phải nhắmmắt vài giây, không cách nào thích ứng vớithế giớisáng choang quanhmình. Tạ Hàmđứng ởmột nơi không xalắmkhẽ bậtcười, tiếng cườitrong trẻo vuisướng, giống như mộtcậu béto đầu đãthực hiện được một trò đùatai quái. Sau vài phút, GiảnDao mớitừ từ mởmắt ra. Dướiánh sáng chiếu rọimãnh liệt, gươngmặtcô hiện lên vẻtrắng trẻo sạch sẽ. Nhưng haicon ngươi đen như mực, lại vô cùng yên tĩnh. Cho dù đang ở trong lồng giam,cả ngườicô càng toát lên vẻ mát lạnh xinh đẹp vô ngàn. Tạ Hàmnhìn cô chằmchằm, từ từ thu lại ý cười. Hắn sải bước dài, đi đến vịtrícách lồng giammấy centimét, nhìn cô như rấtcó hứng thú. “Ở thời khắc khiến ngườita kích động như hiện giờ... Jenny, tôithật hi vọng có thể nhìn thấy nụ cười ngọt ngào hiện lên trên gươngmặtcô.”Hắn thấp giọng nói. GiảnDao vẫn giữ yên lặng như cũ. Giống như không nghethấy bất kỳ lời nào của hắn,cô đảo mắt, vòng qua hắn nhìn quanhmột vòng. Đây đại kháilà một kho hàng cực kỳ khổng lồ, bốn phía xếp đầy những container rất gọn gàng, khoảng trống ở giữacó mộtsân bóng rổ lớn. Phíatrên trần nhà bằng phẳng, lắp đặt hàng loạt đèn chiếu, thắp sáng khoảng trống này khiến nó trông như mộtsân khấu, màlồng giamcủacô được đặt ở giữa sân khấu ấy. Trên khoảng trống phíatrướccách đó mấy chục mét,có sô pha, quầy rượu, giásách, tivi,còn có mộtchiếc giường. Tuy chỉcó haimàu đen trắng, nhưng đường nét lại gọn gàngmộc mạc. Ở trên bàn trà đặtmộtcốcrượu vang đỏ còn dang dở và mộtcáiáo vest vắt trên thành ghếsô pha.
Ở đây nghiễmnhiên trở thành nơi hắn sinh hoạt hàng ngày, kềcận vớilồng giamđang giamgiữ cô. ... Xung quanh vắng vẻ,chỉcó hắn vàcô, ởmột nơi không người biết đến, yên lặng đốimặt nhau. Ánhmắt GiảnDao cuốicùng không thểtránh khỏi việc đốimắt hắn. Nhưng đôimắt này, không giống với bấtcứ mộtsát thủ liên hoàn nào màcô từng gặp. TônDũng của‘Cỗ máy giết người’, là mộtánhmắt trống rỗng lạichâmbiếmtrào phúng,cho dù bị bắt,cũng không có chút khẩn trương áy náy;sát thủ diệtmônChươngThành,ánhmắtmờmịtcố chấp. Thậmchí ngay cả Tommy,ánhmắtcủa hắn cũng làthâmsâu yên ắng vàâmu lạnh lẽo... Bọn họ đều tỏara một loạicố chấp vàchết lặng triệt đểtừ trong xương cốt. Còn người đàn ông trước mắt này,có thể nóilàsát thủ liên hoàn hung tàn nhất thế kỷ, làthầy giáo củatên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ Tommy, nhưng xemrachỉlà một thanh nhiên thanh tú rắn rỏi. Đôimắt ôn hòa đen tối, giống như một dòng suốitrong suốt. Cho nên lúc đầu, hắn cứ như vậy chạy đến trước mặtcô và Bạc CậnNgôn, đóng những vai diễnmờ nhạt nhất, đích thânmở ratrò chơicủa hắn và Bạc CậnNgôn, lại không hề bịmột người nào phát hiện. “Nhớ rarồisao?”Hắn dùngmột giọng điệu gần như là dịu dàng hỏi. GiảnDao nhìn chằmchằmđôimắt hắn, trầmmặc kháng cự. Đó làlúc ở trong phòng hành hình loang lổ vếtmáu của TônDũng, một người‘cảnh sát khu vực’ phát hiện và đến hiện trường sớmnhất, đi đến trước mặt bọn họ. Lúc hắn ngẩng đầu lên, bên dướimũ cảnh sát rộng vành là một gươngmặt trắng trẻo trẻtuổi. Lúc đó thần sắc hắn vừa nghiêmcẩmvừa chuyên chú báo cáo với bọn họ. “Đúng như anh nhận định,chúng tôitìmthấy ‘Cỗ máy giết người’ trongmộtcăn phòng ngủ.” Tạ Hàmở trước mặt bỗng nhiên lên tiếng, dùngmột giọng điệu giống y hệt đểlặp lại những lời nói ngày hômđó. Dường như có thể bámtheo dấu vết hồi ứccủacô, trongmắt hắn nổilênmột ý cười dao động, lờithoại vẫn còn đang tiếp tục: “Giáo sư Bạc, tôi phát hiện thấy chữ viết bằngmáu dưới gầmgiường tội phạm.” “Chúng tôicòn phảitiến hành kiểmtratoàn bộ ngôi nhà này.” ... Sau đó thìsao? Sau đó còn gì nữa? GiảnDao ngước mắt nhìn thấy ý cườitrong đôimắt hắn càng sâu. Còn có. Người đi đường lướt ngang qua, người bảo vệ ở tiểu khu của bọn họ, ngườichuyển phát nhanh, thậmchítrong nhiều lần hành động lùng bắt quymô lớn, mộtsố lượng lớn cảnh sát nhân dân được điều động từ các khu vực khác về... hắn đều có thể dễ dàng giả dạng lẫn trong đó. Hắn thậtsự vẫn luôn ở bên cạnh bọn họ. Chỉlà biển ngườimênhmông,cho dùBạc CậnNgônmuốn tìmra hắn còn khó hơn cảlên trời. Nếu bây giờ cô có thể đemdiệnmạo thậtcủa hắn báo cho những người khácthìtốt biếtmấy? AnNhamcó thểtập hợp các video giámsátcủatoàn bộ đạilục, HồngKông và Mỹ,chắcchắn có thể phát hiện ra dấu vếtcủa hắn. Cho dù hắn có amhiểu ẩn náu và giảtrang đichăng nữa,cũng không thểcứ luôn dùng bộ mặt giả để gặp người khác, từ đó hắn có màchạy đằng trời. Chỉlà hiện tại... “Ok, đóirồi phải không?”Giọng nói ôn hòacủa hắn cắt ngangmạch suy nghĩcủacô:“Đểcon gái đói bụng trò chuyện cũng không phảithói quen tốt. Chúng ta vừaăn vừa nóicó được không?” GiảnDao không lên tiếng. Cô nhớ đếnmấy ngày trước, Bạc CậnNgôn có hỏiLýHuânNhiên, tạisao Tạ Hàmkhông giếtanh. LýHuânNhiên đãtrảlời như thế nào? “Chuyện gìcũng đối nghịch với hắn, không đểcho hắn có đượcchút niềmvui nào từ trên ngườitôi.” “Không ăn cơm, không nóichuyện, để mặc hắn tratấn, để mặc hắn giận thìmắng vuithìcười,chỉcoi hắn như không tồn tại.” Còn có lời bình luận của Bạc CậnNgôn lúc đó:“Cách làmcó chút ngu ngốc, nhưng cũng coi như hữu dụng.”
... Trầmmặctrong giây lát,cô ngẩng đầu nhìn hắn,cuốicũng trảlời:“Được, tôicũng đóirồi.” Tạ Hàmphútchốc nở nụ cười, nhìn chằmchằmđôimắtcủacô,có vẻcàng lúccàng vuisướng. “Thật là một...”Hắn nóichầmchậm:“Tiểu thư có dũng khí.” Ánh đèn sáng choang, dàn âmthanh bên cạnh đang phátmột bản serenadeêmdịu. Nguyên cả một kho hàng lạichẳng có cánh cửasổ nào, không nhìn thấy đượcánh sáng bên ngoài,cũng không nghe đượcchútâmthanh nào khác, hoàn toàn là một thế giới phong kín thuộc về hắn. GiảnDao ngồitrên sô pha, tay chânmang xiềng xích, trên cổ còn buộc mộtsợi xích dài, bị đối xử giống như động vật. Đầu kiacủasợi xích bịTạ Hàm tiện taymóclên cái giá mắcáo ngay sau lưng. Còn hắn đang xắn tay áo, đẩymộtcái xe nhỏ xếp đầy đồ ăn đến bên cạnh bàn.p> Rượu vang đỏ, nến, beefsteak, salad và bánh ngọt phô mai... hắn đặt từng dĩa đồ ăn lên bàn,còn trải khăn ăn giùmGiảnDao, sắp xếp dao nĩa đàng hoàng. GiảnDao có chútcứng đờ ngồitạichỗ, nhìn gươngmặt nghiêng của hắn đang chuyên chú thong dong, yên lặng không nóimột lời. Cứ tiếp tục như vậy. Yên tĩnh, nhưng phụctùng, không chọc giận hắn, không biểu lộ ra mộtchútcảmxúc nào. Bởi vìBạc CậnNgôn đãtừng phân tích, tình cảmcủa hắn đối với đàn ông, làchinh phục vàcướp đoạt. Cho nên sự quậtcường phản kháng của Lý HuânNhiên, tuy rằng sẽrướclấy những ngược đãitàn nhẫn hơn, nhưng bởi vì không bị‘chinh phục’,cho nênmới bảo toàn đượctínhmạng. Phụ nữ thì ngượclại, làmtheo phương pháp của LýHuânNhiên chỉ phản tác dụng. Tuy rằng giờ phút này nhìn hắn có vẻ ôn hòa bình tĩnh, nhưng nộitâm lạicất giấu những oán hận rấtsâu sắc, hắn oán hậnmỗimột người phụ nữ. Bấtcứ mộtsự phản kháng nào, đều sẽ kích động dục vọng tàn sátmãnh liệt trong lòng hắn. Như vậy, hắn thậmchísẽ không có kiên nhẫn để hưởng thụ quátrình tratấn cô, sẽ không đợi đến lần quyết đấu tiếp theo vớiBạc Cận Ngônmới quăng rathithểtươimớicủacô đểtạo thànhmột đả kích nặng nề nhất. Chỉcần chọc giận hắn, hắn có thể xử cô bấtcứ lúc nào. Cho nên,cô nhất định phải nhẫn nhịn. Chỉlà hắn lúc này nhã nhặn lịch sự như vậy,càng khiếnGiảnDao dự cảmđược, đang chờ đợicô,chính là những tratấn ngược đãicòn tàn khốc hơn những nạn nhân trướcrất nhiều. Bởi vì,cô là người phụ nữ của Bạc CậnNgôn, ở trong lòng hắn, đại khái giống như một bàn đạitiệc, phảitừ từ thưởng thức. Cô không những phải gánh chịu, màcòn phảichịu đựng lâu nhấtcó thể. Trước khiBạc CậnNgôn tìmthấy cô,cô nhất định phảisống sót. Cho dù có bịtratấn đếnmứctàn tạcận kềcáichết,cô cũng phảisống sót đểtrở về bên cạnh anh, trở về bên cạnhmọi người. Nếu như cô thậtsự chết đi... Bạc CậnNgôn sẽchỉcòn lạimộtmình. Người như anh, nếu chỉcòn lạimộtmình, sẽtrải qua quãng đờicòn lại như thế nào? Anh sẽ không quên đượccô,anh sẽ không còn nhắc đến cô với bất cứ người nào nữa. Anh vẫn sẽcô độc giống như trước kia, không có aichiếmlấymột góctrong cuộc đờianh,cũng không có ai ở bên cạnh anhmột đời. Làmsao cô có thể đểchuyện như vậy xảy ra? Người đàn ông cô yêu thương nhất, người yêu duy nhấtcủacô, bọn họ làmsao có thể mất nhau như thế này! Những ý nghĩ này lướt quatrong đầu, lòngGiảnDao đột nhiên trở nên kiên định. Một loạisức mạnh vững chắc, dường như buộcchặt tráitimđang chìm dần trong kinh hãi vàtuyệt vọng lại. Cô imlặng nhìnTạ Hàm, mà hắn đãchuẩn bị xong đồ ăn, ngồi xuống chỗ đối diện cô, động tác nhã nhặn nâng cốcrượu vang đỏ lên. GiảnDao yên lặng trong chốclát,cũng giơ tay nâng cốcrượu, nhẹ nhàng chạmcốc với hắn, đưa đến bênmiệng khẽ nhấp một ngụm. Xuyên qualy rượu phalêtrong suốt,cô nhìn thấyTạ Hàmphía đối diện, thần sắccó vẻ đămchiêu. Bữaăn yên tĩnh vàthong thả. Tạ Hàmcũng không nói nhiều,chỉthỉnh thoảng giớithiệu cho cô mộtmón ăn nào đó, bút tích của bếp trưởng nhà hàng nào đó. Mà GiảnDao chỉ khẽ gật đầu, trảlời ngắn gọn. Sự trầmtĩnh này, khiến ánhmắt Tạ Hàmnhìn cô càng có ý tứ hàmxúc không rõ ràng, thậmchícó khi giữachừng bỏ dao nĩa xuống, mặt không chút biểu tình trựctiếp nhìn cô chằmchằmmấy phút không nóilời nào. GiảnDao bịánhmắtchămchú của hắn khiến tâmtình có chút kinh sợ, nhưng cô chỉcúi đầu tiếp tụcăn, xemnhư hắn không tồn tại. Cuốicùng,cũng ăn xong bữa đạitiệc gian nan này.
Tạ Hàmđứng dậy vòng qua bàn ăn, đi đến trước mặtcô. Thân hình cao lớn, bướcchân nhẹ nhàng, lại khiến lòng bàn tayGiảnDao bắt đầu ướt đẫmmồ hôi. Cô tĩnh tâm, yên lặng ngồi bất động. Hắn lại đi đến trước mặtcô, ngồi xổmxuống, đôimắt trong suốtsáng ngời, dừng lạitrên gươngmặtcô. GiảnDao không thểtránh né,chỉ đành nghiêng đầu qua, đốimắt với hắn. Nhìn ở khoảng cách gần, gươngmặt này dướiánh đèn lạicàng lộ vẻthanh tú trắng trẻo. Hai ngườitrầmmặc nhìn nhau không biết bao lâu, nhịp timcủa GiảnDao đã bắt đầu bất ổn. Hắn lại đột nhiên nở nụ cười, giơ tay kéo ngăn kéo dưới bàn ăn,cầmlấymột ống tiêmchứa đầy chất lỏng, rồi quay đầu nhìn cô. TimGiảnDao thoáng chốclạnh lẽo đến tận cùng,cổ tay đã bị hắn cầmlên. Ngón tay người đàn ông này lạnh băng, hắn cúithấp đầu nhìnmạchmáumàu xanh nhỏ xíu củacô,cắmđầu kimxuống, từ từ đẩy vào. “Chúng ta, bắt đầu vuichơi điên cuồng nào.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 72 “Thình thịch, thình thịch...”Theo tiếng động nặng nề, mấy ngọn đèn trong phòng đồng thời bật lên. Ánh sáng chóimắtập đến khiếnGiảnDao lập tức nhắmmắt. Tạ Hàmbậtcười. Tiếng cườicủa hắn vang vang và vui vẻ, giốngmộtcậu bé giở trò tai quái. Một lúcsau, GiảnDao mớitừ từ mởmắt. Dướiánh sáng cực mạnh, gươngmặtcô trắng ngần sạch sẽ, đôimắt đen vô cùng tĩnh lặng. Cho dù đang ở trong lồng giam,cả ngườicô vẫn toát ra vẻthuần khiết đẹp đẽ và bình thản. Tạ Hàmthu lại ý cười. Hắn sải bước dài đi dến lồng giam, nhìn cô bằng ánhmắt hưng phấn. “Đây đúng làthời khắc đáng xúc động... Jenny, tôi hy vọng nhìn thấy nụ cười ngọt ngào trên gươngmặtcô biết bao.” GiảnDao vẫn lặng thinh, như không nghethấy lời nóicủa hắn. Cô đảo mắtmột vòng, quan sát tình hình xung quanh. Đây là một nhà kho rất lớn, xung quanh xếp đầy conterner ngay hàng thẳng lối, khoảng đất trống ở giữarộng tương đương sân bóng rổ, trần nhàlắp một hàng đèn chiếu, khiến không gian trống như mộtsân khấu. Lồng sắt nhốtcô ở chính giữasân khấu này. Trên đất trống cáchmườimấymét ở phíatrước bàymột bộ bàn ghếsalon, tủ rượu, giásách, tivi và mộtcái giường. Tấtcảchỉcó haimàu đen vàtrắng. Đồ đạc đơn giảnmộc mạc, trên bàn có một ly rượu vang uống dở,áo complet vắt ở thành ghếsalon. Đây rõ ràng là nơi hắn sinh sống,cũng là nơi giam giữ cô. Xung quanh vắng lặng như tờ,chỉcó Tạ Hàmvà GiảnDao yên lặngmặt đốimặt tạimột nơi không ai biết đến. CuốicùngGiảnDao cũng không thể nétránh ánhmắtcủa Tạ Hàm. Nhưng đôimắt này không giống bấtcứ tên giết người hàng loạtmàcô từng gặp. Đôimắtcủa TônDũng, thủ phạmvụ “Cỗ máy giết người”trống rỗng vàchế giễu, dù bị bắt nhưng hắn không hềcăng thẳng vàăn năn. Ánhmắtcủa ChươngThành, hung thủ sát hại hai gia đình tương đốicố chấp. Thậmchí ngay cảánhmắtcủa Tommy cũng thâmtrầmvàlạnh lẽo... Từ trong cốt tủy của bọn họ tỏarasự mộtsự ngông cuồng vàtêliệt. Nhưng người đàn ông đang đứng trước mặtcô,có thểcoilàtên giết người hàng loạt hung tàn nhất thế kỷ này, thầy hướng dẫn củatên ăn thịt ngườiHoa tươi nhưng trông giốngmột thanh niên điển traithanh tú. Đôimắt hắn đen nhánh và ôn hòa, tựa như dòng suốitrong vắt. Vì vậy lúc hắn chạy đến trước mặtcô và Bạc CậnNgôn, đóngmột vai xoàng xĩnh, đích thân khởi động trò chơi giữa hắn và Bạc CậnNgônmà không bị bấtcứ người nào phát giác. “Cô nhớ rarồià?”Hắt hỏi bằng giọng điệu hếtsức nhã nhặn. GiảnDao nhìn chằmchằmvào đôimắt hắn, không trảlời.
Đó là người“cảnh sát khu vực” phát hiện ra hung thủ vàlà người đầu tiên đến ngôi nhà đầy vếtmáu của TônDũng. Hắn chạy đến trước mặt bọn họ báo cáo tình hình. Khi hắn ngẩng đầu, dướicáimũ cảnh sát rộng là gươngmặt trẻtrung trắng trẻo. Thần sắccủa hắn hếtsức nghiêmtúc:“Chúng tôi đãtìm thấy “Cỗ máy giết người”trong phòng ngủ như phân tích của giáo sư.” Tạ Hàmđột nhiênmởmiệng, hắn sử dụng cùngmột ngữ khí, lặp lạicâu nói ngày hômđó, giống như đuổitheo hồiứccủacô. Ánhmắt hắn ẩn hiện ý cười, miệng vẫn tiếp tụcthốt ralời: “Giáo sư Bạc, tôi phát hiện rachữ viết bằngmáu dưới gầmgiường.” “Chúng tôi đang kiểmtratoàn diện ngôi nhà.” ... Sau đó thìsao? Sau đó hắn còn xuất hiện không? GiảnDao nhướngmắt, bắt gặp ý cườicàng sâu hơn trên gươngmặt Tạ Hàm. Còn nhiều. Ví dụ như người qua đường lướt qua vaicô và Bạc CậnNgôn, người bảo vệtrong khu chung cư của bọn họ, nhân viên phátchuyển nhanh. Thậmchítrong những hành động vây bắt quymô lớn, hắn đều có thể dễ dàng hóatrang thành cảnh sát khu vựctiếp cận bọn họ. Hắn luôn ở bên cạnh bọn họ. Chỉlà biển ngườimênhmông, kểcả Bạc CậnNgôn cũng khó phát hiện ra hắn. Nếu bây giờ cô có thể nóicho anh biết tướngmạo thậtsự của hắn thìtốt biếtmấy? AnNhamsẽ kiểmtratoàn bộ hệthống camera giámsát ởĐạilục, Hongkong và nước Mỹ, thế nào cũng phát hiện ratung tích của hắn. Dù thông thạo thuật hóatrang, hắn cũng không thểsuốt ngày đeo mặt nạra đường. Đến lúc đó hắn thoát đằng trời. Nhưng bây giờ... “Ok,cô đóichưa?”Tạ Hàmlên tiếng,cắt ngangmạch suy nghĩcủa GiảnDao:“Để phụ nữ nóichuyện vớicái bụng trống rỗng không phảilàthói quen tốt. Chúng ta vừaăn vừatrò chuyện được không?” GiảnDao vẫn lặng thinh. Cô nhớ hơn chục ngày trước, Bạc CậnNgôn hỏiLýHuânNhiên, tạisao Tạ Hàmkhông giếtanh. Lúc đó LýHuânNhiên trảlờithế nào nhỉ? “Việc gìtôicũng làmtrái ý hắn, không cho hắn đạtmộtchút vui vẻtừ con ngườitôi.” “Không ăn cơm, không nóichuyện, để mặc hắn hành hạ, để mặc hắnmắng chửitươicười, luôn coi hắn không tồn tại.” Lúc đó, Bạc CậnNgôn nhận xét:“Cách làmhơi ngu xuẩn nhưng cũng có tác dụng.” Trầmmặctrong giây lát, GiảnDao ngẩng đầu nhìnTạ Hàm. Cuốicùng,cô cũng có phản ứng đầu tiên :“Được, tôi đóirồi.” Tạ Hàmmỉmcười, đôimắt hắn ngày càng thâmtrầmvà vui vẻ:“Đúng là một…”Hắn từ tốnmởmiệng:“Cô gái dũng cảm.” Đèn bậtsáng trưng, bên cạnh còn có một bộ loa đang phát dạ khúc du dương. Cả nhà kho không có cửasổ, không nhìn thấy ánh sáng ở bên ngoài, cũng không nghethấy tiếng động khác. Đây là không gian khép kín hoàn toàn, làthế giới bóng tốithuộc về hắn. GiảnDao ngồi xuống ghếsalon. Chân tay cô bị khóa xích sắt,cổ cũng bị buộcsợi dây xích dài, như xích loài động vật. Đầu kiasợi dây xích được Tạ Hàmtùy tiệnmóc vào giátreo quần áo sau lưng hắn. Hắn đang xắn tay áo sơmi, bỏ đồ ăn từ mộtcáitủ nhỏ lên bàn ăn. Rượu vang, nến, bít tết, salát, bánh ngọt phô mai... Tạ Hàmbày từng đĩalên bàn, hắn còn giúp GiảnDao trải khăn ăn, bày dao dĩa. GiảnDao ngồi bất độngmộtchỗ, imlặng quan sát bộ dạng thư tháicủa hắn. Cô cứ tiếp tục yên tĩnh, ngoan ngoãn vâng lời, không chọc giận hắn, không bộclộ bấtcứ tâmtình nào. Bởi vìBạc CậnNgôn từng phân tích,cảmxúccủa Tạ Hàmvới đàn ông làchinh phục vàcướp đoạt. Vì vậy, sự phản kháng quậtcường của LýHuân Nhiên tuy khiến anh bị hắn ngược đãitàn nhẫn hơn nhưng bởi vì hắn chưachinh phục đượcanh, nên anhmới bảo toàn tínhmạng. Phụ nữ thì khác, lặp lạicách làmcủa LýHuânNhiên chỉe hậu quảsẽtrái ngược. Mặc dù hiện tạiTạ Hàmtrông rất ôn hòa và bình thản, nhưng nộitâm hắn ẩn giấu nỗicămhận sâu sắc. Hắn hậnmỗi người phụ nữ nên bấtcứ sự phản kháng nào cũng sẽ kích thích hammuốn giếtchóc mãnh liệt trong lòng hắn. Một khi bị kích thích, hắn thậmchí không có lòng nhẫn nạithưởng thức quátrình hành hạcô. Hắn sẽ không đợi đến vòng đấu tiếp theo vớiBạc Cận Ngônmới dùng cô đểtạo đòn đả kích nặng nềcho Bạc CậnNgôn. Chỉcần cô chọc giận hắn, hắn sẽ giếtchếtcô bấtcứ lúc nào. Vì vậy cô phải nhẫn nhịn bằngmọi giá. Tuy nhiên, Tạ Hàmcàng nho nhãlịch thiệp, GiảnDao càng cảmthấy,chờ đợicô sẽlàsự hành hạ ngược đãitàn khốc hơn các nạn nhân trước kia. Bởi vì cô là người phụ nữ của Bạc CậnNgôn nên trong lòng hắn,cô giốngmột bữaăn thịnh soạn,cần từ từ thưởng thức.
GiảnDao chỉcòn cách chịu đựng, hơn nữa nhiều khả năng sẽ phảichịu đựng rất lâu. Cô nhất định bảo toànmạng sống cho đến khiBạc CậnNgôn tìmra cô. Dù bị hành hạrasao,cô cũng phảisống quay về bên anh. Nếu cô chết, Bạc CậnNgôn chỉcòn lạimộtmình. Người như anh, nếu chỉcòn lạimộtmình,anh sẽlàmthế nào đểsống nốt quãng đờicòn lại? Anh sẽ không quên cô. Anh sẽ không nhắc đến cô với bất cứ người nào, nhưng anh sẽsống cô độc mộtmình, không aicó thể bước vào cuộc đờianh,cũng không ai ở bên anh trọn đời. Làmsao cô có thể đểchuyện này xảy ra. Người đàn ông cô yêu nhất, người yêu duy nhấtcủacô,cô vàanh sao có thể đánhmất đối phương? Khi ý nghĩ này vụt qua đầu óc, GiảnDao đột nhiên trở nên kiên định, mộtsức mạnh vững chắc phảng phất dâng tràn, đẩy lùi nỗituyệt vọng vàsợ hãi. Cô lặng lẽ quan sát Tạ Hàm. Hắn đãchuẩn bị xong đồ ăn, ngồi xuống vịtrí đối diện cô, thong thảcầmly rượu vang. GiảnDao imlặng vài giây, sau đó cô giơ tay nâng ly rượu, nhẹ nhàng cụng ly với hắn, đưalênmiệng nhấp một ngụm. Qualy thủy tinh,cô bắt gặp thần sắc mang hàmý nào đó của Tạ Hàmở phía đối diện. Bữacơmnày rất yên tĩnh vàchậmrãi. Tạ Hàmkhông nhiều lời,chỉthỉnh thoảng giớithiệu vớiGiảnDao món ăn nàymón ăn kialà xuất phát từ bàn tay của đầu bếp trưởng khách sạn nào đó. CònGiảnDao chỉ gật đầu, trảlời ngắn gọn. Sự bình tĩnh của GiảnDao khiến ánhmắt Tạ Hàmngày càng thâmtrầm. Có lúc, hắn thậmchí buông dao dĩa, nhìn chằmchằmcô mấy phútmà không lên tiếng. Bị hắn chiếu tướng, sống lưngGiảnDao lạnh toát, nhưng cô cúi đầu tiếp tụcăn,coi hắn như không tồn tại. Cuốicùng, bữacơmcũng giải quyết xong. Tạ Hàmđứng dậy, đi vòng qua bàn ăn đến trước mặt GiảnDao. Lòng bàn tayGiảnDao bắt đầu rịnmồ hôi. Cô ngồi yên bất động. Tạ Hàmngồi xổmxuống trước mặt GiảnDao. Đôimắtsáng ngờicủa hắn dừng lạitrênmặtcô. GiảnDao không thể nétránh, đành đốimắt hắn. Ở cự ly gần, dungmạo của hắn càng trắng trẻo thanh tú dướiánh đèn. Hai ngườitrầmmặc nhìn nhaumột lúclâu, nhịp timcủa GiảnDao bắt đầu không ổn định. Tạ Hàmđột nhiên nhếchmiệng cười. Hắn giơ taymở ngăn kéo bàn, rútmột ống tiêmchứa đầy dung dịch. Sau đó, hắn quay đầu nhìn cô. GiảnDao hóa đá, một tay bị hắn cầmlên. Ngón tay người đàn ông vô cùng lạnh giá. Hắn cúi đầu xemxétmạchmáu trên cánh tay xanh xao củacô, sau đó chọc mũitiêm, từ từ đẩy vào. “Chúng ta bắt đầu vui vẻ đi!” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full . Net. Chương 73 GiảnDao nghĩ,cô đã biết bímậtcủa Tạ Hàm. Tạisao hắn có dùng thuật tâmlý khống chế nhiều người như vậy? Trên thựcthế hắn chỉlợi dụng thuốc, khiến nạn nhân nảy sinh ảo giác, khiến thần kinh của nạn nhân lơmơ, phản ứng chậmchạp. Lúc này,cô nằmtrên chiếc giường nhỏ lạnh lẽo trong lồng giam. Ngoài ngọn đèn chiếu sáng trên đầu cô,cả nhà kho tắt hết đèn. Cô nằmở đây, như nằm trên hòn đảo hoang không người. CònTạ Hàmđứng ởmột nơi nào đó trong bóng tối, miệng ngâmngacâu hát, tựa như kẻthống trịthế giới. TimGiảnDao đập rất nhanh, thần kinh cũng giật giật. Đây là mộtcảmgiác hếtsức khó chịu. Sau đó, tầmnhìn củacô bắt đầu trở nênmơ hồ, bên tai kêu ù ù. Cô muốn chống tay xuống giường ngồi dậy, nhưng bàn tay trượt đi. Xung quanh ngày càngmờ dần, hiện lên rất nhiều ảo ảnhmàu trắng. Ký ức và ý thức vốn rất rõ ràng bỗng biến đi đâumất, rốtcuộccô đang ở đâu? “Jenny, Jenny!”Cô người ở nơi nào đó gọi khẽtên cô. GiảnDao cố gắng ngẩng đầu,chỉthấymột bóng hình vụt qua. Là Tạ Hàm? Ai đấy nhỉ? Sau đó,cô hoàn toàn rơi vào trạng tháimê man. Toàn thân cô rất khó chịu, nhưng tầmnhìn vàthính giáclạitrở nên rõ ràng. GiảnDao thở phào nhẹ nhõm, phát hiện cô đang đứng trong căn phòng quen thuộccó tủ bày kiểu cũ kỹ, tivimàu haimươimấy inch, ghếsofa nhung đỏ. Đây là... nhà ông bà nộicô. Chẳng phải họ bị giếtchếtcùng bố cô rồi hay sao?
Đúng lúc này, GiảnDao nhìn thấymột người đàn ông quay lưng về phíacô. Anh ngồi ở ghếsofa,cởitrần, trên lưng toàn là vếtsẹo ngay hàng thẳng lối. “CậnNgôn!”Cô chạy tới ômeo củaanh:“Sao anh lại ở đây?” Bạc CậnNgôn từ từ ngã vào lòng cô. Mặtanh lạnh toát, haimắt nhắmnghiền, không còn hơithở. Anh đãtắt thở, Bạc CậnNgôn đãlìa đời. Ýnghĩ này vụt qua đầu, viềnmắt GiảnDao cay xè. Cô nghethấy tiếng thét đau khổ khản đặccủa mình:“CậnNgôn!” GiảnDao mởmắt. Trước mắtcô vẫn làánh đèn sáng chói, tầmnhìnmơ hồ, bên tai vẫn làâmthanh ù ù. Không, vừarồilàảo giác. GiảnDao tự nhủ,cô nhất định phảicố gắng giữ chút ý thứccuốicùng. Nhưng cảmgiác bithương vàtuyệt vọng đãin sâu trong đầu óccô. Cô nằmbất động, nước mắtchảy dàitrên gò má. “Từ trước đến nay cô chưa bao giờ tiếp xúcloạithuốc này phải không? Cô có phản ứngmãnh liệt nhanh như vậy, đúng là quáthuần khiết.”Một giọng đàn ông đột nhiên vang lên bên taicô. GiảnDao ngoảnh đầu,chỉthấymột khoảng không tối om. Cô vô ý thức gật đầu. Nhận được hồiứng củacô, đối phương hỏi bằngmột giọng hếtsức ôn hòa:“Vậy cô có muốn tỉnh táo không?” Muốn... GiảnDao suýt nữa buộtmiệng nóiratừ này. Cô cắn chặtmôi,cho đến khicảmgiác đau nhói và vịtanh ngọt nhanh chóng lan truyền cả khoang miệng. Ýthứccủacô phảng phất tỉnh táo trong giây lát, nhưng lại bịlớp sươngmù dày đặc và nặng nềchôn vùi. Người đàn ông cười khẽ một tiếng:“Phun cả máu rarồi kìa, đúng là đáng yêu thật... Nhưng tôi biết,cô rấtmuốn.” Sau đó GiảnDao nghethấy tiếng động nhẹ,có ngườimở cửalồng giam. “Tôithừa nhận lần trướctôi quá hưng phấn nên ratay hơi nặng.”Giọng người đàn ôngmang chút tiếc nuối:“Kết quảsau khi dùng roi đánh, dacô gái đó nát bươm. Lần này tôisẽ khống chếtốt. Cách lớp quần áo,cũng không đểlại vếtsẹo.” Bệnh viện Johns Hopkins, bangMaryland. Phòng giámhộ bệnh nặng. Bạc CậnNgôn đứng ngoàicửa phòng bệnh. Sau lưng anh là quan chức phía TrungQuốc mớitừ trong nước qua bên này, điều tra viên của FBI, người nhà Phó Tử Ngộ, mẹ và bạn bècủa DoãnTư Kỳ... Bácsỹ điều trịchính cầmkết quảchuẩn đoán đira ngoài. Mọi người đều vây quanh ông ta. Bạc CậnNgôn đứng yênmộtchỗ bất động,anh ngoảnhmặt nhìn bácsỹ chằmchằm. “Viên đạn ở ngựctráiPhó Tử Ngộ tiên sinh chỉcách timba xen timét. Chúng tôi đã gắp viên đạn thành công.”Bácsỹ giảithích:“Rấtmay bây giờ cậu ấy không nguy hiểmđến tínhmạng, khoảng 24 đến 28 tiếng đồng hồ sau sẽtỉnh lại.” Mọi ngườithở phào nhẹ nhõm. Bạc CậnNgôn đưa mắt về phía giường bệnh sau bứctường kính. Phó Tử Ngộ đeo ống thở, nằmimtrên giường. Bácsỹ nóitiếp:“Cô DoãnTư Kỳ tuy bị dao đâmvào nộitạng nhưng không nguy hiểmđến tínhmạng. Sángmaicô ấy sẽtỉnh lại.” Mọi người đều lộ vẻ vuimừng,cámơn bácsỹ rốirít. AnNhamđứng lẫn trong đámđông, thở phào nhẹ nhõm. Anh ta vô ý thức quay đầu về phía Bạc CậnNgôn, nhưng bây giờ nơi đó trống không. Cánh cửaan toàn phíatrước vang lên tiếng động, AnNhamđảo mắt qua bên đó, bắt gặp hình bóngBạc CậnNgôn biếnmấtsau cánh cửa. Bạc CậnNgônmộtmình lái xe về khách sạn. Bây giờ đãlà đêmkhuya. Đường phố đầu đông ngập tràn không khílạnh. Thành phố rựcrỡ ánh đèn, người và xecộ lướt quacửa ô tô. Gươngmặt Bạc CậnNgôn khôngmộtchút biểu cảm. Đôimắt đen củaanhmang dấu vết đêmđen, nổi bật trên gươngmặt trắng trẻo tuấn tú. Cuốicùng cũng tới khách sạn. Bạc CậnNgôn rút thẻ mở cửa phòng. Trong phòng tối om,chỉcó ánh đèn từ bên ngoàicửasổ hắt vào. Anh bật đèn tường, némtấmthẻlên giường. Đưa mắtmột lượt quanh phòng,anh đứng imbất động. Hômquaanh và GiảnDao mới vào ở khách sạn này. Valicủa GiảnDao vẫn đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, bên trong là những bộ quần áo hếtsức quen thuộc vớianh. Trên nền nhàcòn hai đôi dép, một to một nhỏ. Thành ghếsofa vắtáo gió màu gạo của GiảnDao, phảng phất vẫn lưu lại hơiấmtừ làn dacủacô. Bạc CậnNgôn đứngmột lúc. Sau đó anh cởiáo khoác, tháo cà vạt némxuống đất, đichân đất vào nhàtắm.
Có lúc, nước nóng cũng không thểlàmtăng độ ấmtrongmạchmáu con người. Bạc CậnNgôn đứng bất động dưới vòi hoasen hồilâu. Cuốicùng anh đóng vòi nước, đira ngoài. Bầu trời bên ngoàicửasổ vẫn tối đen và yên tĩnh. Cảthành phố dường như rơi vào giấc mộng huyền ảo. Bạc CậnNgôn đứngmột lúcrồi quay người đi đến bên giường nằmxuống. Nhắmmắt nằmvài phút,anh lạimởmắt, ngoảnh đầu nhìnmột bên giường trống không. Vài giây sau,anh xuống giườngmặcáo khoác, đisang thư phòng ở bên cạnh. Căn phòng này được GiảnDao đặc biệt nhờ khách sạn sắp xếp. Ngoài bàn ghếcòn có một tấmbảng trắng, đểanh có thểlàmviệc bấtcứ lúc nào. Bây giờ, Bạc CậnNgôn đứng trướctấmbảng trắng. Anhmở vali, lấy hết hồ sơ vàảnh ra ngoài. Bảng trắng nhanh chóng dán đầy ảnh. Bạc CậnNgôn tập trung quan sát, hình ảnh thảmkhốccủacác nạn nhân tự động hiện lên trong đầu ócanh. Cô bịtrói bằng xích sắt như động vật. Tạ Hàmvung dây roi dài, đuổitheo cô trong căn phòng chật hẹp. Cô chạy trốn vớitâmtrạng tuyệt vọng và hèn mọn... Cô bịtiêmthuốcthần kinh,cô không thể phân biệt hiện thực vàảo giác... Cảmgiác duy nhấtcô cảmnhận đượclà nỗi đau khổ khôn cùng... Vài ngày sau, Tạ Hàmsẽ không thỏa mãn với việc đánh cô bằng roi. Làn datrắng trẻo mịnmàng của người phụ nữ làchiến lợi phẩmmà hắn ưathích. Hắn sẽ lột dacô từng chútmột. Trong quátrình đó,cô vẫn chưachết... Thậmchí, đâymớichỉlàsự bắt đầu. Bởi vìcô là người phụ nữ củaanh, tượng trưng cho dục vọng vào khao khátmãnh liệt nhấtcủaanh, do đó hắn sẽ hành hạcô mộtcách triệt để,cho đến khicô không còn sótmộtmẩu da, mộtcọng tóc, mộtmiếng thịt. Hắn khiến anh hoàn toànmấtcô. ... Bạc CậnNgôn cúi đầu, giơ tay che mắtmình. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(chấm)Net. Chương 74 Xung quanh rất yên tĩnh,chỉcó máu đỏ chảy dọctheo cánh tay xuống ngón tay, nhỏ tong tong xuốngmặt đất. GiảnDao áp mặt vào nền đất giálạnh, toàn thân bất động. Lưng, phần eo, haichân cô đau rát khôn cùng. Mỗitấc datrên toàn thân phảng phất không thuộc vềcô... Tầmnhìn của GiảnDao vẫnmơ hồ. Ánh đèn,chiếc giường, lan can sắt dường như biến thành quái vật đáng sợ. Trong đầu cô xuất hiện vô số tiếng nói, nhiều đếnmức không chứa nổi, huyệt thái dương đau đếnmứcsắp nổ tung. “Dao Dao,châmngôn của bố là đầu độitrờichân đạp đất, không hổ thẹn vớilương tâm.” “Chị, sao chị đối xử tốt với người đàn ông đó đến thế, đúng là yêu quáicũng có mùa xuân.” “GiảnDao, tôichưatừng chứng kiến cậu ấy quan tâmmộtcô gái nào như vậy.” “Lẽ nào emkhôngmuốn hôn tôi?” “Nếu cứ nămphútemhôn anhmột lần,anh có thểcùng emlàmbấtcứ chuyện vô vị gì.” “Bây giờ,emđãcảmthấy chân thựcchưa?” ... Giọt lệto như hạt đậu từ khóe mắt trào ra,chảy xuống gươngmặt giálạnh,chảy qua đôimôi nứt nẻcủacô. Vịmặn chát đó phảng phất là mùi vị duy nhấtcô cảmnhận đượctrên thế gian này. “Cộp,cộp,cộp.”Tiếng giày da nhẹ nhàng vang lên, nhưng cũng đủ khiến toàn thânGiảnDao run rẩy. Cô lập tứcco quắp người, giống động vật nhỏ trốn ở góctường. “Sao không chạy nữa?”Giọng nóitrầmbổng của Tạ Hàmvang lên sau lưngGiảnDao:“Chẳng thú vịchút nào, hai ngày trướccô còn chạy như con thỏ kinh sợ cơmà.” GiảnDao cúi đầu nhìn haicánh taymình, trên đó đầy vết thương, máu đỏ nhày nhụa, không còn vẻtrắng nõnmịnmàng thường lệ. Mặc dù rất đau nhưng cô vẫn nghiến răng, dùng haitay ômđầu,chờ đợitrận đòn kếtiếp.
Bắt gặp động tácchậmchạp và vô ích củacô, Tạ Hàmbậtcườithành tiếng. “Vút, vút.”Mộtâmthanh sắc nhọn, xé không gian truyền tới. Sau đó làcơn đau rát quen thuộc, lạimột lần nữarơi xuống lưng cô. Trước mắt GiảnDao tốisầm,cô gần như ngất lịm. Toàn thân cô chìmtrong nỗi đau dờisông lấp bể, mọicơ quan nộitạng tựa hồ bịroi đánh dịch chuyển khỏi vịtrí. Nỗi đau đớn vô biên vô tận này bao giờmới kết thúc? Làmthế nào mớicó thể kết thúc? ... “OK.”Tạ Hàmbế GiảnDao khỏimặt đất, đặt lên chiếc giường nhỏ đầy vếtmáu. Động táccủa hắn hếtsức dịu dàng. “Cô có muốn kết thúctấtcả những chuyện này không?”Tạ Hàmcất giọng nhẹ nhàng, giống như hắn có thể nhìn thấu nộitâmcô. GiảnDao nấc nghẹn, không trảlờicâu hỏicủa hắn. Tầmmắtcủacô vẫnmơ hồ. Cô lờmờ nhìn thấy ngón taymình túmchặt gatrải giường, lại buông lỏng, túmchặt, lại buông lỏng... Cứ như vậy, thần kinh củacô mớicó thểtập trungmộtchút. Cô nhắc nhở bản thân, không thể bị hắn chi phối, không thể từ bỏ sinhmệnh. “Viết đi.”Giọng nóicủa hắn làâmthanh duy nhất trong thế giới đau đớn này. Giọng nói đó đầymê hoặc:“Cô có muốn kết thúc không? Chỉcần cô viết ra. Nếu không phải vìBạc CậnNgôn,cô vốn là một người phụ nữ bình thường, vui vẻ,có cuộcsống như bao người khác, đâu phảichịu nỗi đau của ngày hômnay?” Một nỗichua xót dội vào lòngGiảnDao. Đúng vậy, nếu không phải vìBạc CậnNgôn,cuộc đờicô sẽ khác. Cô sẽsống trong thế giớirựcrỡ ánhmặt trời,chứ đâu phải ở trong bóng tốisâu không thấy đáy như bây giờ? Nước mắt lại dâng tràn khóe mi. Lời nóicủa Tạ Hàmkhiến trong lòng cô chỉ niệmthầmmộtcáitên:Bạc CậnNgôn, Bạc CậnNgôn... “Lẽ nào cô khôngmuốn cho anh ta biết, hiện tạicô rất đau đớn. Cô đãsắp không thểchịu đựng nổi, nhưng đâymớichỉ bắt đầu.”Tạ Hàmquan sát gươngmặt trắng bệch của GiảnDao, ý cườitrongmắt hắn càng sâu hơn:“Hãy nóicho anh ta biết,cô sẽrời xaanh ta. Chỉcần cắt đứt quan hệ vớianh ta, sẽchẳng ai hành hạcô đúng không? Tình yêu không phảilàtấtcảcủa đời người. Cô hãy từ bỏ đi, từ bỏ tấtcả,cuộc đờicô sẽtrở nên tốt đẹp. Sáng sớmngàymai,cô sẽ nằmtrên giường bệnh của bệnh viện, mọichuyện sẽ kết thúc. Chỉcần cô viếtmột bứcthư cho anh ta.” GiảnDao ngu ngơ ngẩng đầu, lờmờ nhìn gươngmặt tươicườicủa Tạ Hàm. Sau đó, tay cô bị nhétmộtcây bút. “Viết đi.”Hắn hạ giọng dỗ dành:“Một khirời khỏianh ta, tấtcảsẽ kết thúc. Sẽ không còn đau khổ,cô sẽ giành đượccuộc đờimới. Tôisẽthảcô ngay lập tức.” GiảnDao ngơ ngẩn nhìn giấy bút trước mặt. Chỉcần biết thư, rời khỏiBạc CậnNgôn, người đàn ông này sẽthacho cô? Chỉcầnmột bứcthư? Đầu bút kimloạichạmnhẹ xuốngmặt giấy, viết ra haitừ đau đớn nhất:“CậnNgôn.” Bàn tay đầy vếtmáu vớicác khớp đã bị biến hình nắmchặtcây bút, dừng trên tờ giấy. GiảnDao âmthần rơilệ. “Sao cô không viết?”Ngữ khícủa Tạ Hàmvẫn dịu dàng nhưng toát ra vẻlạnh lùng GiảnDao thảlỏng ngón tay,cây bút lăn xuống giường, đểlạichấmmực đen trên gatrải giường. Cô cúi đầu, vùimặt vào cánh tay, timcô đau như không thuộc về bản thân. Không,cô không thể viết thư. Dù đau đớn đếnmấy,cô cũng không thể viết. Tạ Hàmđang lừacô. Chỉcần hạ bút viết thư chiatay, hắn sẽ giếtcô ngay lập tức. Bởi vì đó không phảilàthư chiatay, màlà dithư củacô, một bức di thư phá hủy tình yêu củacô và Bạc CậnNgôn. Đó mớichính làthứ hắn cần. Hắn biết rõ điều gìmớilà đòn đả kích nặng nề nhất đối vớiBạc CậnNgôn, chứ không đơn giản chỉ kết thúc mạng sống củacô. Cô phải nhẫn nhịn bằngmọi giá. Cô muốn sống để gặp lạianh. Sự trầmmặccủa GiảnDao, sự kháng cự yếu ớt nhưng cũng rất kiên định của người phụ nữ trước mặt khiến thần sắc Tạ Namdần trở nên u tối/ Bàn tay lạnh giálặng lẽ đặt lên cánh tay cô. Ngón tay dài đàn ông vuốt vetrên làn da, nơi vẫn chưa bịthương.“Làtôilàmchưa đủ?”Hắn hỏi nhỏ:“Mới khiến cô cho rằng,cô còn có thể không nghelời?” Ngữ khí bình tĩnh vàlạnh lùng của hắn khiến timGiảnDao như bị bóp nghẹt. Hắn đãtức giận. Cuốicùng cô cũng không tránh khỏi việcchọc giận hắn. “Hừ...”Tạ Hàmcười khẽ một tiếng. Tiếng cười đó khiến cô sởn gai ốc. Ngón tay đang vuốt ve dacô từ từ siếtmạnh, mang lạicảmgiác đau buốt. “Vậy chúng ta đổicách khác.”Hắn nói:“Có lẽlúc này gửitặng Simonmộtmón quàcũng là ý kiến không tồi.” TayTạ Hàmtừ từ dichuyển trên ngườiGiảnDao, từ cánh tay lên cổ, qua vairồicuốicùng dừng lạitrên lưng cô.
Hắn xétoạcáo GiảnDao, không khí hơilạnh càng tăng thêmnỗi đau ẩn giấu ở nơisâu dướilàn dacủacô. “Nơi này giữ gìn rất tốt.”Hắn thở dàimột tiếng:“Không có một vết thương, giống như tôi đã hứa vớicô.” Toàn thânGiảnDao run rẩy theo sự tiếp xúc đầu ngón tay của hắn. Nước mắt lạichảy giàn giụa. Phó Tử Ngộ tỉnh lạitừ cơn hônmê đãlà hai ngày sau. Thêmmột ngày nữa,anhmớimiễng cưỡngmởmiệng nóichuyện. Anh vẫn nằmtrong phòng bệnh nặng, bácsỹ kiểmsoát nghiêmngặt thời gian và người đến thăm. Sau khi gặp người nhà, y tá vào nói vớianh:AnNham muốn gặp anh. “Được.” Phó Tử Ngộ cất giọng yếu ớt. Bởi vìanh biếtchắcchắn có liên quan đếnBạc CậnNgôn. Kểtừ lúcanh tỉnh dậy đến giờ, Bạc CậnNgôn vẫn chưa xuất hiện. Thật raanh không cần bạn đến thăm, vì bây giờ việccứuGiảnDao mớilà quan trọng nhất. Nghĩ đếnGiảnDao, trong lòng Phó Tử Ngộ lại nhói đau. Không biết AnNhamtìmanh có việc gì? Đầu giờ chiều,ánh nắng như tấmmànmỏng phủ xuống giường bệnh trắng toát, mang lạicảmgiác không chân thực. Bởi vìmấtmáu quá nhiều, sắc mặt Phó Tử Ngộ nhợt nhạt. Anh cố gắngmỉmcười vớiAnNhamđứng cạnh giường. Chỉmấy ngày không gặp,chàng thanh niên trẻtuổitrông khá hốc hác,cằmlún phún râu, thần sắc u ámnặng nề. “Giáo sư Bạc đã nhốtmình trong khách sạn ba ngày nay.”AnNhamnói:“Không ra ngoàicũng không nhận điện thoạicủa bấtcứ ai. Không ai biếtanh ấy đang làmgì?” Phó Tử Ngộ sững sờ, khóe miệng hơi động đậy. Chỉmấy câu nói đơn giản đã khiến phòng bệnh rơi vào trạng thái vô cùng yên tĩnh. AnNhamkhông nhiều lời, Phó Tử Ngộ cũng imlặng. Một lúcsau, Phó Tử Ngộ mởmiệng:“Có tin tứccủa GiảnDao chưa?” Ánhmắtcủa AnNhamtối đimấy phần:“Chưa.” Tìmkiếmmộtcô gáimất tích ở nước Mỹ rộng lớn đâu phảichuyện dễ dàng, hơn nữa đối phương còn làtội phạmIQ cao,có kế hoạch tỉmỉchu đáo. Thật ra về việc Bạc CậnNgôn đóng cửa không ra ngoài,cảnh sát hai nước TrungMỹ đều không có ý kiến. Bởi vìanh đã hoàn thành công việc phác họa chân dung tội phạm, bao gồmcả xác nhận thân phận danh tính, DNA. Việccòn lạilàlùng bắt truy nãtội phạmdo cảnh sát tiến hành. “Dù làthiên tàitâmlý tội phạmcũng không thểcứu bạn gáicủa mình.”Một điều tra viên của FBI nói:“Tôi nghĩSimon cần thời gian chấp nhận sự thật tàn khốc này.” Tình hình bây giờ khiến tâmtrạng của AnNhamrất tệ. Anh đến tìmPhó Tử Ngộ, bởi vìcó lẽ Phó Tử Ngộ là người duy nhấtcó thểan ủiBạc CậnNgôn. ... “Cậu ấy... không chấp nhận đâu.” Phó Tử Ngộ nói nhỏ. AnNhamngây ra, không hiểu ý Phó Tử Ngộ. Thần sắc Phó Tử Ngộ lộ vẻ đau xót. Anh rất hiểu người bạn thân của mình. Bạc CậnNgôn không bao giờ chấp nhận chuyệnmất GiảnDao. Cho dù vào thời khắc này, GiảnDao đã qua đời,anh cũng không chấp nhận sự thật. Hiện tại, Bạc CậnNgôn lại quay vềthế giớicủariêngmình. Anh đang nghĩ gì? NếuGiảnDao thậtsự từ giãcõi đời, sau này anh sẽrasao? Phó Tử Ngộ trầmtư trong giây lát, nói nhỏ:“Giúp tôi... gọi điện thoại...cho cậu ấy.” AnNhamgật đầu, rútmáy di động bấmsố, rồi để bên taiPhó Tử Ngộ. Điện thoại đổ mười hồichuông, AnNhamhơichaumày, vẻ mặt Phó Tử Ngộ vẫn không thay đổi. Anh imlặng lắng nghe, mắt dõi về phíatrước. Sau đó, một tiếng động nhẹ vang lên, đầu kia bắtmáy. “CậnNgôn?” Phó Tử Ngộ cất giọng khàn khàn. Đầu kiaimlặngmấy giâymớitrảlời:“Tử Ngộ.” AnNhamđột nhiên chú ý, Phó Tử Ngộ ngẩn ra vài giây,anh biến sắc mặt. Sau đó,anh ngẩng đầu nhìnAnNham:“AnhNham...cậu ra ngoàitrước đi.”
AnNhamgiật đầu, đưa máy di động vào tay Phó Tử Ngộ, quay người đira ngoài. Lúcchuẩn bị đóng cửa, AnNhambỗng sững sờ. Phó Tử Ngộ vẫn nằmthẳng trên giường bệnh, một taymiễn cưỡng cầmđiện thoại. Trên gươngmặt tuấn tú trắng bệch củaanh xuất hiệnmột giọt lệchảy dài. Là một bácsỹ đồng thờilà người bạn thân duy nhấtcủa Bạc CậnNgôn, hômbịtrúng đạn ngã xuống đất, tínhmạng trong tình trạng nguy hiểm,anh chỉ lẩmbẩm:“GiảnDao... Bảo vệcô ấy..”mà không rơimột giọt nước mắt. Sau khilàmphẫu thuật, hômnay thân thể vô cùng đau đớn do thuốctê đã hết hiệu lực,anh cũng không rơilệ. Vậymà bây giờ,anh lại khóc khi nghethấy tiếng nóicủa Bạc CậnNgôn. AnNhamlặng lẽ khép cửa, lặng lẽ đứng bên ngoài. Hiện tạiAnNhamkhông hiểu, mãi đến khitoàn bộ vụ án kết thúc,anhmới biết nguyên nhân thậtsự khiến Phó Tử Ngộ rơi nước mắt vào thời khắc này. Cùng lúc đó, tạicăn phòng ở tầng trên cùng của khách sạnMarriott trong thành phố. Bạc CậnNgôn đãthay bộ comple màu đen, mộtmình đứng trước bứctường kính. Ánh hoàng hôn chiếu lên gươngmặtanh,anh nắmchặt điện thoại, đôimắt đen dõi xuống thành phố ở dướichân, gươngmặt trắng trẻo tĩnh lặng vàlạnh lùng. KhiGiảnDao tỉnh lại,cô phát hiện bản thân đang nằmúp sấp trênmột giásắt lạnh lẽo. Ngườicô vẫnmặc quần áo, nhưng vùng lưng lộ ra ngoài,chân tay bị xích sắt khóachặt, không thể động đậy. Tình cảnh này khiếnGiảnDao rùngmình. Cô nhướngmắt quan sát, xung quanh có ánh sáng dìu dịu. Cô đã bị đưara khỏilồng sắt, nằmtrên giá ở khoảng đất trống, giốngmộtcon cátrên thớt. GiảnDao cố gắng cắnmôi dưới nứt nẻ,cảmgiác nhói đau truyền tới. Đầu óccô choáng váng, nhưng ý thức vàtầmnhìn đều rõ ràng. Tạ Hàmđã ngừng tiêmthuốc vào ngườicô. Bởi vì hứng thú của hắn, đãchuyển từ việc đánh bằng roisang... lột da? Viềnmắt GiảnDao ươn ướt nhưng cô cố nhẫn nhịn, không để bản thân phát ratiếng sụtsùi. Ở đây chỉcầnmột tiếng động khẽcũng không thoát khỏi đôi tai và đôimắtcủa người đó... Sau lưng vang lên tiếng động,có ngườitừ ghếsofa đứng dậy, hát ngâmnga và đi về phíacô. “Cuốicùng cô cũng tỉnh dậy.”Tạ Hàmđứng bên cạnhGiảnDao, trên tay hắn cầmthứ gì đó,chạmnhẹ vào nhau, phát ratiếng kimloạilanh canh. Dù không nhìn thấy, GiảnDao cũng đoán ra, đó là dụng cụ giải phẫu. Ngón tay lạnh giálạimột lần dichuyển trên tấmlưng trần trơn láng củacô. “Tôi bắt đầu đây.”Tạ Hàmcúi đầu nói khẽ vào taiGiảnDao:“Tuy nhiên, tôicòn chuẩn bịthêmít gia vịcho cô. Như vậy...có lẽcảcô vàtôisẽcàng hưng phấn sảng khoái hơn.” HaitayGiảnDao bịtrón vào haithành giásắt,cô nắmchặt thanh sắt, sống lưng lạnh buốt. Cô không ngờ,“gia vị”mà Tạ Hàmnhắctớilàtin tứcliên quan đếnBạc CậnNgôn. Hắn cầmhaicon dao nhỏ sắc nhọn, thong thả điratrước mặt GiảnDao. Không biết hắn ấn vào đâu, màn hình tinh thểlỏng treo trên không trung đột nhiên bậtsáng. Màn hình đang phát tin tứcthờisự, nữ phát thanh viên nóirất nhanh:“Tiểu thư GiảnDao, bạn gáicủachuyên giatâmlý tội phạmngườiHoa nổitiếng Bạc CậnNgôn bịtên ăn thịt ngườiHoatươisố một bắtcóc đã bốn ngày. Phíacảnh sátcho biết, bọn họ đang dốctoàn lựctruy lùng dấu vếtcủa Tạ Hàm. Chúng tacó thểthấy, đãlà ngày thứ tư nhưng giáo sư Bạc CậnNgôn vẫn nhốtmình trong phòng khách sạn, từ chốitiếp xúc vớithế giới bên ngoài...” TimGiảnDao nhói đau. Trênmàn hình vụt qua hình ảnh bên ngoài khách sạn củacô và Bạc CậnNgôn. Tòa nhàtoàn kính phản chiếu ánh hoàng hôn chóilọi, vô cùng tĩnhmịch. GiảnDao rơi nước mắt trong giây lát. Phản ứng củacô khiếnTạ Hàmrất hàilòng. Hắnmỉmcười đi đến bênGiảnDao, ngẩng đầu cùng cô xemtin tức, đồng thờicất giọng tán thưởng:“Càng làthiên tài,càng là người đàn ông kiêu ngạo, khi gặp phải ngườianh ta không thểchiến thắng, gặp phảitrắctrở không thểchịu đựng,anh tasẽcàng ngã đau hơn.” Hắn quay đầu nhìnGiảnDao:“Cô rất quan trọng vớianh ta. Tôi nghĩ khianh ta nhận đượctấmdacủacô, sự việcsẽtrở nên thú vị hơn. Cô thử nói xem, liệu anh tacó càng tự trách và đau khổ, không thểthathứ cho bản thân?” GiảnDao cắnmôi, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy. Đúng lúc này, Tạ Hàmđặtmột tay lên gáy cô,ấn ngườicô xuống. Bàn tay còn lạicủa hắn cũng đáp xuống lưng cô, GiảnDao cảmthấy thấy lưỡi dao sắc nhọn chạmvào làn datrên lưng cô. CậnNgôn...cứu em! CậnNgôn...cứu em!
“Tin tức nóng hổi.”Giọng nữ phát thanh viên đột nhiên vang lên,cắt ngang tâmtrạng hoảng sợ của GiảnDao,cũng khiếnTạ Hàmdừng động tác. Hai người ngẩng đầu, bắt gặp hình ảnh cảnh sátcầmsúng chạy rầmrập trênmàn hình. Tạ Hàmnheo mắt, nhìn chằmchằmvào màn hình. Giọng nói gấp gáp củacô phát thanh viên truyền tới:“Chúng tôi vừa nhận đượctin, tên ăn thịt người Hoatươisố haiTommy đãtrốn thoát khỏi nhàtù PelicanBaymườitámtiếng đồng hồ trước. Hiện tại, phía nhàtù và FBI từ chối phát biểu vềsự việc này. Cảnh sátcủa bang và Cục điều traliên bang đãcử một lựclượng lớn, truy tìmtung tích kẻ vượt ngục...” Hình ảnh quay về phòng phát thanh, sắc mặt nữ phát thanh viên hếtsức nặng nề:“Được biết, Tommy đã dùngmáu tươi viếtchữ “Trảthù”trên nền đất phòng giamcủa hắn. Hắn định “trảthù”ai? Liệu có phảilà giáo sư Bạc CậnNgôn, người vừa mất đi bạn gái? Hiện tại, haitên ăn thịt ngườiHoatươi đều ở ngoài vòng pháp luật. Liệu chúng có bắt taymột lần nữa, gây ra vụ ánmới...” GiảnDao đờ đẫn nhìnmàn hình. Tạ Hàmnémcon dao mổ xuốngmặt bàn bên cạnh. “Oh... Shit!”Khóe miệng hắn ẩn hiện nụ cười khó hiểu. Hắn không để ý đếnGiảnDao, quay người đi vào bóng tối. GiảnDao vẫn nằmsấp trên giásắt, xung quanh lại khôi phục không khí yên tĩnh. Cô vẫn không rờimắt khỏimàn hình, trong lòng lại dấy lên tia hy vọng. Làanh phải không? Anh đã đimột nướccờ bất ngờ và nguy hiểm, lợi dụngTommy làmmồi nhử để bắt Tạ Hàm? Hay là Tommy thậtsự vượt ngục đểtrảthù, khiến anh bị“bao vây tứ phía”? Cô vàanh càng khó có ngày gặp lại? GiảnDao ngẩng đầu xemmãi. Cho đến khitivi hết tin tứcliên quan đếnBạc CậnNgôn,cô mớicúi xuống,áp mặt vào giásắt lạnh lẽo, từng giọt nước mặt lặng lẽtrào ra khóe mi. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 75 “Hi, Jack. Tôicó một phần lễ vật tặng cho anh.” Tạ Hàmngồitrên sô pha, xemtờ báo ‘Kinh tế Washington’ mới đưatớisáng nay. Ở trong phần quảng cáo, hắn phát hiệnmột tin tức như vậy. Điều này khiến hắn lộ ra một nụ cười hưng phấn rất rõ ràng. Hắn cầmlấy tờ báo đứng lên, đi về phíacầu thang thông xuống dướilầu. Đây là một ngôi biệt thự ởmột trấn nhỏ ngoại ô,căn hầmdưới đất đãtừng là một nhà kho trong thờichiến tranhNamBắc, nay lạitrở thànhmộtchỗ vui chơi nho nhỏ của hắn. Hắn đitừng bước nhẹ nhàng, từ trong bóng tốitiến về phíacó ánh sáng. Từ xa đã nhìn thấyGiảnDao vẫn còn trong tư thếcũ, nằmsấp trên bàn giải phẫu không động đậy. “Ồ...”Hắn khẽthanmột tiếng, đặt tờ báo xuống sô pha bên cạnh, bước qua mở dây xích trên tay chân cô, ômcô lên. Toàn thânGiảnDao co lại, bởi vìsau lưng lộ ratrong không khí quálâu, tay chân đều đông cứng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Cô không dámđộng đậy, để mặc hắn xếp đặt, nhưng trong lòng lạisợ hãi đến cực điểm. Còn thêmmộtchút uy hiếp nữa,có lẽcô sẽsụp đổ mất. Động táccủa Tạ Hàmvô cùng nhẹ nhàng, đặtcô lên chiếc ghếsô pharộng lớn thoảimái, lại ngẫmnghĩmột lát rồicởiáo vestcủa mình ra, đắp lên vai cô. Lúc này hắnmới đểcô ngồi xuống bên cạnhmình, vô cùng tự nhiên ômlấy bờ vaicô,cúi đầu hôn lên gò mácô. Nụ hôn này, khiếnGiảnDao hồn bay phách lạc. Hắn lại không chút để ý,cầmtờ báo bên cạnh lên, mở lời nói:“Có một tin tốt và một tin xấu, muốn nghe cái nào trước?” GiảnDao cố gắng đè nén cảmxúcrun rẩy không ngừng trong lòng, khàn giọng đáp:“... Tin xấu.” Hắn khẽcười,cầmlấy trang báo đăng tin tức, đưa đến trước mặtcô:“Quảthực Tommy bé nhỏ củachúng ta đã quay vềrồi.” Ánhmắt GiảnDao dõitheo tay hắn, từ từ nhìn sang, trong lòng cô thoáng chốc nặng nề. Hắn khẳng định chắcchắn như thế, tất nhiên bởi vì những tin tức như thế này, là phương thứcliên lạc bímật trước kiacủa hắn và Tommy, người bên cạnh đều không thể hiểu hay bắtchước. CậnNgôn...anh thậtsự phải đốimặt với địch từ hai phíarồisao?
Hỏng bét, hỏng bét rồi. Tạ Hàmđương nhiên có thể nhìn thấu biểu tình củacô, ý cười bênmôicàng sâu:“Đừng đau khổ, tôi vẫn chưa nóitin tứctốtmà.”Hắn quẳng tờ báo lên bàn trà, ngửa ngườirasau dựa vào ghếsô pha, dáng vẻ vô cùng thoảimái. GiảnDao không dámthởmạnh,chỉcúithấp đầu chờ hắn lên tiếng. “Đối vớicô mà nóitin tức này có thểcoilàtin tốt, đó là...”Hắn lười biếng nói:“Simon vẫn có thểlà ngườithao túng tấtcả những chuyện này.” LòngGiảnDao chấn động,chợt nghethấy hắn nóitiếp:“Tommy, không chơi nổi vớiSimon đâu. Có lẽ hắn tự cho rằngmình đãtrốn thoát, thật rathì vẫn đang ở trong tầmkhống chếcủa Simon,cũng không phải không có khả năng.” Haitay đang đặt trên đầu gốiGiảnDao, yên lặng nắmchặt lại,cũng không phát ratiếng. Tạ Hàmlạicười, nắmlấymột bàn tay cô, khiếnGiảnDao run rẩy toàn thân. Hắn thật tự nhiên nhìn ngắmlòng bàn tay loang lổ vếtmáu của ngườicon gái này,ánhmắt lộ vẻtán thưởng. Sau khithưởng thức một lúc, hắnmớimở lời:“Đừng căng thẳng. Biết tôisẽlàmgì không?” GiảnDao imlặng. Hắn thấp giọng cười, nóithẳng:“Bất kể Tommy có phát tin gìcho tôi, bất kể hắn sống hay chết, tôi đều không đáp lại. Tiên sinh Simon đáng thương của chúng ta phạmphảimộtsơ suất to lớn như vậy, đimột bướccờ hiểmthế này, lại không có được bấtcứ cơ hội và đầumối gì, vậy phảilàmsao đây?” Tạ Hàmcùng cô ‘chiasẻ’ tin tức này xong, lại ngồitrên sô pha xemtivimột lát, sau đó nhã nhặn lễ độ nóimộtcâu ‘chúc ngủ ngon’ vớicô, rồi đứng lên tiến vào bóng đêmlần nữa. Ở một nơirất xa, truyền đến tiếng đóng cửa. GiảnDao vẫn còn ngồitrên sô pha, đỉnh đầu làánh đèn chiếu sáng, xung quanh lại khôi phụcsự tĩnh lặng như cáichết. Xemra hắn thậtsự rất vuisướng, thậmchícòn quên nhốtcô trở lạilồng giam. Nhưng cũng không có gì khác biệt. GiảnDao cầmlấy tờ báo trên bàn trà,chần chừ đi đến trước bồn rửatay bên cạnh. Cô lặng lẽ, từ tốn lau sạch những vếtmáu trên người. Cơn đau như sống lại, nhưng cô đãtrở nên têliệt,chỉ nhìn chằmchằmngườicon gáitiều tụy suy yếu trong gương,chậmrãilặp đilặp lại động táctẩy rửa. Cô cũng giống như Tạ Hàm, không biết Bạc CậnNgôn rốtcuộc muốn làmgì. Nhưng cô biết, bướccờ đầu tiên củaanh đã đạt được hiệu quả. Chíít hiện giờ, lựcchú ý của Tạ Hàmtoàn bộ bịTommy thu hút, đối với việc hành hạlột dacô, dường như cũngmất đi hứng thú và nhiệt tình. Nhưngmà CậnNgôn, tâmtư Tạ Hàmsâu vô cùng. Tiếp theo anh sẽlàmthế nào? Lựcchú ý của hắn,có thể bịchuyển dờitrong bao lâu? Sau khiTạ Hàmđilên lầu, đầu tiên là ngồitrướctivi xemnhững tin tức mới nhấtcó liên quan đếnTommy, nhanh chóng lướt qua một lần. Sau đó hắn dựa vào sô pha, nhìn ngắmmàn đêmcủa nông thôn yên tĩnh ngoàicửasổ, hơicó chútcụt hứng. Mục đích của hắn, làcó được Bạc CậnNgôn. Đây là người đàn ông kiêu ngạo và ưu tú giống như hắn, là người đàn ông duy nhất trên thế giới này có thể kề vai xưng bạn với hắn. Mấy lần giao đấu đều có thắng thua,càng chứngminh đượcsự lựachọn của hắn làchính xác. Muốn có được người đàn ông như thế này, việc đầu tiên cần làmchính là phải hủy hoại hắn. Đánh hắn xuống đáy củacuộc đời, đợithời khắc hắn yếu đuối nhất... sau đó, một tay thu lưới. Hắn tin rằngBạc CậnNgôn sẽ khuất phục mình. Bởi vì bản chấtcủa bọn họ là như nhau. Thể xáctộiác vàlinh hồn bất khuất, hắn hiểu rõ Bạc Cận Ngôn đến thế, thậmchícòn hơn cả bản thânmình... Hừm, thiên sứ vàác machỉcách nhaumột lằn nhỏ,chỉcần ác matrong lòngBạc CậnNgôn thức tỉnh, lập tứcsẽthuộc về hắn vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không rời xa hắn. Còn về GiảnDao... không thể không nói, người phụ nữ này đãlàmnhiễu loạn kế hoạch của hắn. Vốn là, định cắt khúccô ta đểlàmlễ vật tặng cho Bạc CậnNgôn, quảthựcsẽ mang đến cho tên đó một đả kích trầmtrọng nhất. Nhưng hiện giờ Tạ Hàmthấy rằng, như vậy còn chưa đủ. Một bức dithư tình thâmý trọng, viết tấtcả những đau khổ tratấn hối hận củacô gái này, viết đầy nỗisợ hãicủacô gái đối với phần tình cảmnày, mới là vũ khíchímạng đánhBạc CậnNgôn rơi vào địa ngục. Chỉ đáng tiếcsự kiên cường củacô gái này vượt ngoài dự liệu của hắn. Đãsắp một tuần rồi, rõ ràng ý thức đần độnmơ hồ suốt haimươitư giờ, nước mắtcũng rơi không ngừng, lại vẫn sống chết không chịu viết dithư. Tạ Hàmđãsắp mất hết hứng thú đối với việctratấn cô. Hơn nữa hắn có dự cảm, cho dù thậtsự lột dacô,cô cũng sẽ không viết. Điểmnày, ngượclại giống y như Bạc CậnNgôn hayLýHuânNhiên đãtừng bị hắn cầmtù,cố chấp khiến hắn tức điên, nhưng lại khiến hắn hưng phấn và yêu thích. Thậmchícòn có chút không nỡ giếtcô ta. Chỉcó điều... hiện giờ hắn lạicó thêmmột niềmvuimới. Hắn cúi đầu nhìn tờ báo,ánhmắt dừng trên haichữ ‘lễ vật’. Lễ vậtmà Tommy ámchỉlàcái gì, không cần nghĩcũng biết. Hắn đố kỵ vớiBạc CậnNgôn, hắnmuốn giết Bạc CậnNgôn, đểlàmlễ vật tặng cho mình.