Cáitên này, đối với ngườithầy lãnh đạo tinh thần của mình tràn đầy sùng bái và yêu thíchmãnh liệt,căn bản không cách nào chấp nhận việc bịBạc Cận Ngôn thay thế. Giết Bạc CậnNgôn rồi, hắnmớicó thểtrở thành đồng bọn duy nhấtcủa ngườithầy lãnh đạo tinh thần này. Tạ Hàmthấp giọng cườiratiếng. Nhưngmà Tommy, mày làmsao có thểlà đốithủ của Bạc CậnNgôn? Mày đã bịtao đào thảirồi, nhất định chỉcòn con đường chết. Chỉlà, trò chơitiến hành đến lúc này, thêmvào một vai diễnmớisẽcó những kinh ngạc vuimừng nào đây? Hắn có thểtạmthời nghỉ ngơimộtchút, ngồi nhìn traicò tranh nhau, nhìn xembọn họ bán sức mà biểu diễn. Hai ngày sau, sáng sớm. Tạ Hàmngồitrước bàn ăn sáng, dùng xong bữasáng tinh xảo. Bên tay hắn vẫn là một tờ báo ‘Kinh tế Washington’ như thường lệ. Sau khiăn xong, hắn lại dùng khăn ăn lau khóe miệng, uốngmột ngụmnướclọc, rồimớicầmtờ báo lên, lật đến phần tin tức quảng cáo. Quả nhiên như thế, tin tứccủa Tommy lại xuất hiện rồi. ‘Bạn thânmến, tôi vẫn là người bạn duy nhấtcủaanh như cũ.’ Dựatheo thời gian in ấn củatờ báo suy tính, tin tức này ít nhất đã được đăng vào tám tiếng trước. Tứclà, Tommy đến giờ phút đó vẫn còn tự do, ít rathì bản thânTommy cho là như vậy. Tạ Hàmkhẽ mỉmcười, đặt tờ báo lên bàn bên cạnh. Ở đây đã đặtmộtchồng báo của mấy ngày trước. Mỗi ngày đều có tin tứccủa Tommy.p> Ờ... Simon, Tommy, bọ ngựa và ve, không có đượcsự đáp lạicủatao,có phải bọnmày đều rất thất vọng? Hắn lại ngồi xuống sô pha, mở tivi xemlướt quatin tức. Hội nghị kinh tếtámnước, triến hành cuộc bầu cử tổng thống, lốc xoáy quét qua bangLouisiana... Cáithế giới buồn tẻ và nhàmchán này. Hắn dứt khoát mởmáy quan sát ra, ở trong khu vuichơi dưới đất, GiảnDao đang cuộn tròn trên sô pha, yên tĩnh như mộtchúmèo. Tạ Hàmbất giác mỉmcười, nhìn chằmchằmcô, đồng thời nhấcly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm. Ngay khi nhập tâmxem, giọng nói nặng nềcủa nữ phát thanh viên lúc này lại đột nhiên xen vào suy nghĩcủa hắn: “Tin tức hiện tại,có liên quan đến tiến triểnmới nhấtcủa vụ án ăn thịt người‘hoatươi’...” Ánhmắt Tạ Hàmdichuyển trở lạimàn hình tivi,chỉthấy phần dướimàn hình có một dòng chữ màu đen bắtmắtchạy ngang qua: ‘Tin tức bùng nổ:Chiếctúi bímậtmàtên sát nhân biến tháiTommy gửi đến đàitruyền hình.’ Chiếctúi? Cáitrò này ở đâu ra? Sự tình hình như đã phát triển ngoài dự liệu của hắn rồi. Tạ Hàmđặt ly rượu xuống, đôimắt nhìn chằmchằmvào màn hình. Thần sắccủa nữ phát thanh viên vô cùng nặng nề, nhưng dường như lạicó chút không giống với bình thường. Cô nóirõ ràng:“Hiện giờ các bạn đang xem, làtin tức độc quyền của đài. Mười phút trước,chúng tôithu được mộtchiếc túi được Tommy nặc danh chuyển phát nhanh đến. Chiếctúi này được gửitừ nhàtù PelicanBay của bangCrescent. Ở trong đó chỉcó mộtcáiUSB. Tiếp theo các bạn sẽ được xemnội dung video chứatrongUSBnày. Không thể không nói, đây là một đoạn video không thểtưởng tượng nổi, khiến ngườitarợn cả người. Tôi nghĩcó lẽ nó sẽ gây chấn động cả nước Mỹ, khiến cho cảnh sát Trung quốc và FBI đều cảmthấy hổ thẹn.” Cô tạmdừngmộtchút, rồi nóitiếp:“Mờimọi ngườicùng xemvớitôi. Đây chính là một đoạn băng video trong quátrình gây án củatên biến thái‘hoa tươi’ hai nămtrước. Nhân vậtchính trongmàn hình,chính làchuyên gia được mời đặc biệt hiện giờ của Bộ Công anTrungQuốc, trước đây làcố vấn phân tích hành vicủa FBI, giáo sư danh dự của đại học Maryland Bạc CậnNgôn, Simon.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full.Net. Chương 76 Mấy ngày sau, lúc GiảnDao đượccácthanh tra FBIcứu ra khỏichốnma quỷ này, hồitưởng lại những gì đãtrải qua,cô chỉcảmthấy đau đớn đến khôngmuốn sống nữa. Nhưng sau khisuy nghĩ kỹ,cô lạicảmthấy cuộc đời như một bàn cờ, trắctrở quanh co.
Còn người đánh cờ thìsâu không lường được,cô cùng những người khác đều bị bố trítrong bàn cờ này. Cho dù làtộiác ngập trời như Tạ Hàm,có lẽ cũng không ngờ được, thếcờ lạicó thể phát triển theo hướng như vậy. Tấtcả những chuyển biến đó, đều bắt đầu từ lúc Tommy vượt ngục, từ lúc hắn lén lútchuyển phát nhanh đoạn video quay lén đến đàitruyền hình, bắt đầu công khai phátsóng trên toàn nước Mỹ. ... Buổichiều, nhà kho dưới đất. Không có ánhmặt trời,cũng sớmkhông còn khái niệmvềthời gian. GiảnDao ngồitrên sô pha, bất động dõitheo Tạ Hàmbố trí hoatươi, nến và bàn ăn. Có thể nhìn ra được, tâmtình của hắn vô cùng tốt. Mỗimột động tác, hành vi, lời nói, tựa như một quý ông tao nhã phong độ, thậmchícòn tặng cô một bó hoacúc màu vàng nhạt, đang đặt ở trên sô pha. Tế bào toàn thân cô dường như đều khẽco lại,cả ngườicũng lộ vẻ yên tĩnh,ảmđạmvà yếu ớt nhỏ bé. Tạ Hàmliếc nhìn cô mộtcái,chỉcười nhạt rồi ngồi xuống đối diện cô. “Bữatối vui vẻ.”Hắnmỉmcười nói. GiảnDao yên lặng trong thoáng chốc,cầmlấy đôi đũa. Cô vừa mớichạmđến cơmtrong chén thủy tinh trong suốt, đã nghethấy hắn ‘ồ’ lênmột tiếng. TayGiảnDao khẽrun, đũaliền rơi xuống bàn. Tạ Hàmnhìn tay cô chằmchằm, ý cườicàng sâu:“Vẫn chưa giớithiệu vớicô tiếtmụctối nay củachúng ta. Lạisắp được nhìn thấy hình ảnh của Simon rồi,có vui không?” LòngGiảnDao đột nhiên sinh ra dự cảmkhôngmay. Cô trầmmặc đặt đũa xuống. Tạ Hàmlại đứng lên, sải bước dài đi đến bên cạnh cô. Cái kiểu kềsát như vậy khiến toàn thânGiảnDao nổilên cảmgiáclạnh lẽo quen thuộc. Hắn lại tỉnh bơ đặt tay lên vaicô, khẽ nói:“Tôi biết,cô là mộtcô gáirấtcó tu dưỡng và nội hàm. Rất vui khicó thểchiasẻcảmgiáccủatôi vớicô.” Hắn bắt đầu chậmrãi nói, thật giống y như phán đoán trước đây của Bạc CậnNgôn, đúng là vui giận bất thường. “Mọi ngườithường nói, kiến có thểchiến thắng voi. Con tốt nhỏ bé nhất, đến thời khắc quan trọng, lạicó thểcó tác dụng xoay chuyển thếcục. Không ngờ rằng, Tommy bé nhỏ củachúng ta, lần này cũng có một biểu hiện vượt qua dự liệu của người khác, mang đến cho chúng ta một kinh ngạc vuimừng.” GiảnDao càng nghecàng kinh hãi, bởi vìcảmxúclên xuống thất thường cộng thêmđại não đã bịthuốc khống chế nhiều ngày, nên đầu cô lại bắt đầu đau buốt từng cơn. Hắn tiếp tục nói:“Tôi không ngờ, hắn vẫn còn giữ đoạn video đó ở ngoài ngục, để quăng ra đòn sát thủ lần này. Đương nhiên, tôirất rõ cách nghĩcủa hắn,chỉcần phátsóng, lập tứccó thể khiếnBạc CậnNgôn thân bại danh liệt. Đâymớilàlễ vật hắn tặng cho tôi, hủy hoạiBạc CậnNgôn rồi, tôisẽ không thểcó đượcanh ta. Nhưngmàtôichỉcó thể nói, Tommy đã đánh giáthấp Bạc CậnNgôn,cũng đánh giáthấp tôi. Đây chính là điềumàtôicầu còn chẳng được. ĐẩyBạc CậnNgôn đến đường cùng, đồng nghĩa với việc... đẩy anh ta đến bên cạnh tôi.” GiảnDao không nhúc nhích ngồi bên cạnh hắn, tâmtình càng lúccàng khó chịu. CậnNgôn, rốtcuộcanh đã gặp phảichuyện gì? Tựa như có thể nhìn thấy nghi hoặccủacô, Tạ Hàmđột nhiên đứng thẳng người dậy trở lạichỗ ngồi, thản nhiên ngồi xuống rồimỉmcười nhìn cô chằm chằm. “Nghe không hiểu?” GiảnDao cắnmôiimlặng. Tạ Hàmcườicàng thêmsung sướng,cầmbó hoacúctrên bàn ngửi ngửi:“Có lẽ nên đổicách nói khác, Simon...có một bímật. Bímật này,chỉlộ ra ở trong tầng hầmhai nămvềtrước,chỉcó tôi biết, Tommy biết, đến ngay cả bản thân Simon cũng không biết. Mà hiện tại,anh ta đã phạmphảimộtsailầmchímạng, đó làthả Tommy ralàmmồi nhử. Hiện giờ, Tommy đembímật này công khai vớimọi người. Tôi nghĩ phát triển củasự việc đã hoàn toàn vượt khỏitầmkhống chếcủaanh ta.” GiảnDao nghe xong trong lòng càng thấy hoảng loạn, bímật? Bạc CậnNgôn sẽcó bímật gì? Không thể nào. Đây có phảilạilà mộtmưu kế nào khác của Tạ Hàmmuốn lừa mình không? Nhất định là vậy. Cô nhất định phải giữ cho đầu óctỉnh táo, phải giữ chặt lấy bản thânmình.
Ngay lúcsuy nghĩ như vậy, Tạ Hàmđãấn lên chốtmở điều khiển từ xa, quay đầu nhìn sang. Hắn giống như tự lẩmbẩmmộtmình, dùng giọng điệu say mêrất rõ ràng, thấp giọng nói:“Xinmờithưởng thứcthật tỉmỉ, đâymớilàthứ tôimuốn có được. Thời khắc vĩ đại nhất trong lịch sử tội phạmcủathế kỷ này sắp đến rồi, đâymớilà bữatiệcthịnh soạn điên cuồng củatấtcảcácsát thủ liên hoàn.” GiảnDao nghe đến kinh hồn táng đảm(*),cho dù cô không ngừng lặp đilặp lại nhắc nhở bản thân rằng đây chỉlà mộtâmmưu của hắn, nhưng cũng không cách nào ngăn đượcsự kinh hãitheo trực giác, khiến tráitimrơilộp độp lần nữa, rơi xuống tận đáy vựctuyệt vọng. (*) Kinh hồn táng đảm:Hoảng sợ tột độ. Saumột khoảng tối ngắn ngủi, trênmàn hình đột nhiên bừng sáng lên. Đây là mộtcăn phòng giamnhỏ hẹp,chỉcó một ngọn đèn và mộtcái bàn. Một người đàn ông đểtrần thân trên ngồitrước ống kính. Thắt lưng gầy gò rộng lớn cùng với những vết thươngmàu đỏ tươichỉnh tềtrên lưng, khiến GiảnDao dễ dàng nhận ra, đó chính là Bạc CậnNgôn. Tay chân anh đều bịtróilại, rõ ràng đang bị giamtrong này. Sau đó anh ngẩng đầu lên. Vẫn là gươngmặtanh tuấn trắng trẻo như cũ,chỉlà gầy ốmhơn hiện tạirất nhiều. Đầu tóccũng rất dài, rũ xuống tán loạn sau tai. NhưngBạc CậnNgôn này, lạicó chút khác biệt với người đàn ông ở trong lòng cô. Biểu tình...chính là biểu tình củaanh! Đôimắt thon dài đen tốichứa đầy sự tàn áccay độc. Sắc mặtcũng tràn ngập nét trào phúng và bất kham. Chuyện này làthế nào? Sau đó anh đột nhiên cầmlấy con dao nhỏ trong phòng. Trên con dao toàn là máu tươi,anh lèlưỡira, khẽliếm, sau đó sắctháicay độctrong đôimắt càng thêmsắc bén. Anh thốt lên:“Tommy.” LòngGiảnDao đột nhiên giật thótmộtcái. Giọng nói này... Giọng nói này... sao có thể như vậy? Tommy lúc này đại khái đang ngồi bên ngoài ống kính, Bạc CậnNgôn nhìn chằmchằmvề phíatrước, trongmắt lạilộ ra mộtchút ý cười yêu tà. “Tao không phảilàcáitên ngu xuẩn Simon kia.”Anh chơi đùacon dao nhỏ trong tay, quen thuộc giống như một người dùng dao lão luyện:“Tao là Allen.” Não GiảnDao ‘ong’ một tiếng, xung quanh yên tĩnh như vậy,chỉcó giọng nóithong thảcủa Bạc CậnNgôn. Nhưng lòng cô lại nhóilên khôngmột tiếng động. Cùng là một người nhưng sắc mặt và giọng nói không hề giống nhau. Giọng nóicủa Bạc CậnNgôn bình thường trầmthấp đậmđà,còn giọng nói này lại khàn khàn,chất giọng hơicó chútchóitai. Nghera hoàn toàn là hai người, hơn nữa khẩu âmnóitiếngAnh cũng hoàn toàn khác nhau. Nhưng sao có thể như vậy? Nhân cách thứ hai... Allen? Trongmàn hình, Bạc CậnNgôn tự xưng là‘Allen’, đang cườitủmtỉmtiếp tụclên tiếng:“Số ngườitao đã giết, vượt xa mày rất nhiều.” “Trò chơiấu trĩ này của bọnmày, không nên lôi kéo tao vào cùng.” “Tao không thích bỏ cuộc giữa đường. Nếu như mày có thể hoàn toàn giếtchết ý chícủa Simon, đểcho cáithể xác này hoàn toàn thuộc vềtao, tao sẽ gia nhập cùng bọnmày.” Cùngmột ngày, đoạn video này đã đượcchuyển tải, phátsóng điên cuồng trênmạng vàcác đàitruyền hình lớn của Mỹ. Giống như lời dự báo của nữ phát thanh viên, đoạn video này đã gây chấn động toàn nước Mỹ. Nhưng loạichấn động này, khởi đầu làtrầmmặc, phẫn nộ, khôngmột tiếng động. Tấtcả mọi người đều cần có thời gian đểtiêu hóa đượctin tứccó tính bùng nổ như vậy. Thìrathiên sứ vàác ma đều làcùng một người. Allen ở trongmàn hình,còn thừa nhậnmột loạtcác vụ án giết ngườiliên hoàn đều là do anh làm. Những vụ án này đều là những vụ án chưa được phá ở Mỹ. Anh chuẩn xác nóirathủ đoạn vàcáctình tiếtcủa vụ án, mà đây chính là những thứ làmphíacảnh sát vẫn luôn đau đầu khổ sở. ...
Trong phòng làmviệccủa ban phân tích hành viFBI, tấtcả mọi người đều nhìn chằmchằmtivi đang chiếu trựctiếp, nhìn đồng nghiệp ngày xưa, dung nhan tà mị giống như hai người. Có ngườithấp giọng chửimộtcâu:“Shit!” Trong bệnh viện của bangMaryland, Phó Tử Ngộ nằmtrên giường bệnh nhìn chằmchằmđoạn video đang phát trên laptop, hốc mắtanh hơi đỏ lên, biểu tình vừacương quyết vừatrầmmặc. CònAnNhamđang đứng bên cạnh,cũng yên tĩnh như một bứctượng bất động. Ở trướctivi, những gia đình nạn nhân của những vụ án chưa giải quyết và vụ án ăn thịt người‘hoatươi’ đều nhìn chằmchằmvào màn hình, lộ ra biểu tình phẫn nộ không thểtin được. Cùng lúc đó, dướilầu của khách sạnMarriott, vô số các nhà báo truyền thông đãchen chúctới, bị bảo vệ vàcảnh sátchặn ở dướilầu. Nhưng lại không thể ngăn cản đượcánh đèn sáng lóacủa bọn họ, toàn bộ đều chiếu vào căn phòng trên tầng đỉnh xa xa kia,căn phòngBạc CậnNgôn đang ở. Một người đàn ông cao lớn giơ tay vénmàn cửasổ, xuất hiện trước mặt kính phalêsát đất. Anh nhìn chămchú dướilầumột lát, lạithả màn cửa xuống, quay người biếnmất khỏitầmmắtcủa mọi người. ... Đoạn video đã phátsóng xong, GiảnDao vẫn ngồitạichỗ, toàn thân cô phát lạnh, trong lòng lạirốiloạn như triều dâng. Phản ứng này rõ ràng khiếnTạ Hàmrất hàilòng. Hắn cầmđôi đũalên, bộ dạng hưởng thụ đạitiệc. “Kinh ngạcsao?”Hắn nói:“Điều này không thểtrách cô. Tuy rằng cô là người phụ nữ của Simon, nhưng ngay đến Simon còn không biết đượcsự tồn tại của Allen, thìlàmsao cô có thể biết được.” Lồng ngựccủa GiảnDao uất nghẹn vô cùng,cô động đậymôi, nhưng lại không thể phát ratiếng. Tạ Hàmnhìn cô, đột nhiên phácườilên. Hắn gắp mộtmiếng thịt, đặt vào chén củacô:“Thật rachuyện này cũng rất rõ ràng. Tôi nghĩ, Simon trước giờ chưatừng nói vớicô, mẹcủaanh tachết như thế nào phải không? Bịcha mình giếtchết rồi nhét vào trong tường ximăng của biệt thự,chỉcó Allen làcòn nhớ, Simon thì hoàn toàn quênmất. Bọn họ làcùngmột người, nhưng lạimang ký ức và nhân cách khác nhau. Tôi đoán chắcanh tachưatừng nói vớicô, những chuyện xảy ratrong khoảng thời gian bị giamcầm. Những ký ức đó cho dù làchính Simon cũng chẳng dámnhớ lại. Ờ... thật raanh ta không kiên cường giống như cô nhìn thấy đâu,cho nênmới bị phân liệt thành hai người. Đểtôi nghĩ xem...còn gì nữa nào? Có phảianh tathường không ngủ vào ban đêmmàcứ đi qua đilại không?” GiảnDao giậtmình nhìn hắn, lại nghethấy hắn nóitiếp:“Đúng vậy, đó chính là Allen. Anh tachỉlà đang giấu kín bản thân, không để Simon phát hiện ra.” LòngGiảnDao càng bị bóp chặt, đại não bịthuốcănmòn nhiều ngày lại bắt đầu đau âmỉlần nữa. Trước mắtcô tốisầm, ngay lúccô vội ômlấy đầu chợt nhìn thấyTạ Hàmở đối diện nhìn chằmchằmvào màn hình tivi đang dừng lại, dùngmột giọng điệu gần như làtán thưởng, thấp giọng nói: “Hi, Allen. Cuốicùng đãtrở vềrồi, người bạn vĩ đại nhấtcủatôi.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 77 Xung quanh là mộtmàn đen tối yên tĩnh, GiảnDao nằmtrên chiếc giường nhỏ lạnh băng,cảthế giới này dường như chỉcòn lạimộtmình cô. Bàn tay cô khẽ nắmlấy drap trải giường bên dưới. Đây làtấmTạ Hàmvừathaymớicho cô hômnay, vẫn có thể ngửithấymùi hươngmềmmạimớimẻ. Nhưngmùi hương này càng khiến cô cảmthấy nhớ nhung nhiều hơn. Nhớmẹ, nhớ emgái, nhớHuânNhiên,càng thêmnhớ Bạc CậnNgôn. Ở thời khắc không biết ngày hay đêmnày, người đàn ông cô yêu,anh đang ở đâu? Lúcsắp ngủ, Tạ Hàmlạitiêmcho cô một ống thuốc. Cánh tay cô đã dày đặc những vếtchâm. Nhưng kỳ lạlà,cô không lập tứcsinh ra những ảo tưởng kỳ quáilạlùng, những đoạn ký ức ngọt ngào chua xót nào đó, lại không chịu khống chế ùa vào trong não. Vào một đêmtối yên tĩnh nào đó,cô và Bạc CậnNgôn ngồitrên sô pha. Đây làlần đầu tiên cô tiếp xúcthânmật vớianh, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua vết thương hung hiểmtrên bụng nhỏ bằng phẳng củaanh, nước mắt lạitràn ra.
Lúc đó anh đã nóithế nào? Trong ánh đèn ôn hòa như nước, gươngmặtanh vừaanh tuấn vừalộng lẫy. Rõ ràng giọng điệu có mấy phần đau lòng vàão não, nhưng thần sắclại vẫn kiêu ngạo tự đại như cũ. “Nếu như biếtsẽlàmemkhóc,anh sẽ không đểemxemđâu.” Giọng nóitrầmthấp động lòng người giống tiếng đàn dương cầmđó, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Còn có hơithở củaanh,ấmáp lạimát rượi, suốtcả đêmtriềnmiên trên làn dacô;mỗimột lượt vachạmcủaanh, rất kiên định lại dịu dàng,có lúccònmang theo mấy phần khiêu khích và hiếu kỳ... GiảnDao chỉcảmthấymỗimột tấc dathịt toàn thân đều đang trầmmêtrong ảo cảnh khiến ngườitatan nátcõilòng đó, bất giác dùng haitay ômchặt lấy thânmình... Đột nhiên, người yêu thương ở bên cạnh cô biếnmất giống như không khí. Giọngmột người đàn ông khác, một giọng nói khàn khàn trầmthấp đang nguyền rủa, vang lên trong đại não đần độn củacô. “Hủy đi niềmtin của hắn, giếtchết ngườimà hắn quan tâm,ép cạn thể xác hắn.”Trong giọng nóicủa người đàn ông đó hàmchứa ý cườilạnh lẽo không kiềmchế được:“Tôisẽlàmngười kiasống lại, Allen duy nhất.” Không! GiảnDao đau khổ giơ tay ấn lên đầumình,cắn chặt đôimôi khô cằn. Không,cô không tin. Bạc CậnNgôn không thểcó nhân cách thứ hai, không thể nào giết người. Ngườicứng cỏimạnhmẽ như anh,cho dù luôn phải bước đitrong thế giới đen tối, thìlòng anh vẫn trong suốtsạch sẽ. Bạc CậnNgôn củacô, Simon duy nhất. Cho dù đất trờimùmịt, giây tiếp theo sẽcách biệtsống chết, điều cô phảilàmchỉcó một việc duy nhất. Tin tưởng anh,chờ đợianh. Anh nhất định sẽ mở ra địa ngục này,cứu lấy cô. ... Một tiếng điện lưu khẽ vang lên,ánh đèn chóimắt khiếnGiảnDao giơ tay che mắtmình lại. Ýthức vốn đang hoangmang, dường như cũng theo ánh sáng này sáng lên, tỉnh táo hơnmấy phần. Cách sau lưng không xa,chợt vang lên tiếng bướcchân nhẹ nhàng nhanh nhẹn quen thuộc. LòngGiảnDao run lên. Hắn, lại đến rồi. Ánh đèn sáng trưng như ban ngày, mùi hương cà phê phảng phất trong không khí. GiảnDao bịép đứng dậy từ trong lồng giam, lại ngồilên sô pha. Tạ Hàmvẫn luôn duy trìtâmtrạng tốt. Ngâmnga một khúcca, thong thả ung dung phacà phê bưng đến trước mặtcô,còn đểlên đó mộtcáimuỗng nhỏ tinh xảo. Sắc mặt GiảnDao trắng bệch, ngồi yên không động đậy. Tạ Hàmđứngmột bên bưng ly cà phê khác, khẽ nhấp một ngụmnhỏ, mỉmcười:“Không uống thìsẽ bị quất roi.” Giọng nói dịu dàng thanh thúy, dường như thậtsự chỉ đang khuyên nhủ rất lễ độ. LòngGiảnDao chua xót khó chịu từng cơn. Cô cắn chặt răng, bưng ly cà phêlên chậmrãi uống. Hắn chỉ đứng bên cạnh thấp giọng cườimột tiếng, im lặng nhìn cô chằmchằm. Đợicô uống xong phân nửa, hắn đột nhiên ‘a’ lênmột tiếng,ánhmắtsáng ngời:“Quên nói vớicô, trong đó còn có thêmchút đồ.” Động táccủa GiảnDao khựng lại. Người đàn ông trước mặt, làtên ăn thịt ngườichân chính. Mộtcảmgiác ghêtởmkhông thể ngăn cản nổi, nháymắtcuộn lên trong lòng. Cô cúi đầu nhìn về phíathùng rác bên chân, nôn thốc nôn tháo ra. Nhưng phảiứng này lại khiếnTạ Hàmhoàn toàn bịchọccười, hắn cười hề hề nhìn cô sắp óitớimật xanh, mớithong thả nói:“Cô cho làcái gì? Tôichỉ thêmsữa vào thôi.” GiảnDao hítsâumột hơi,cầmlấy khăn ăn trên bàn lau lau khóe miệng. Cô từ từ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, rồisau đó tiếp tụcimlặng.
Bạc CậnNgôn nói không sai, người này có nhân cách phản xã hộicực kỳ không ổn định. Lúc này xemratâmtình hắn cựctốt nênmới đùa giỡn cô. Nhưng sự sống chếtcủacô, mãimãichỉ ở trongmột ý niệmcủa hắn, từng bước gian nan. Ông trời ơi, xin hãy bảo vệtôi, nhất định phảisống đến ngàyBạc CậnNgôn tới. Đừng chọc giận hắn thêmnữa, đừng để hắn nổilên ýmuốn giết người. Nghĩ đến điểmnày,cô chỉ yên lặng, thần sắc bình tĩnh ngồi đó, xemhômnay hắnmuốn làmgì. Sự biến hóasắc mặt này, đương nhiên rơi vào trongmắt Tạ Hàm. Nhưng hắn không tức giận, ý cười nơi khóe mắt lạicàng thêmsâu. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, quăngmột tờ báo đến bàn trà, lạimở tivilên. Ánhmắt GiảnDao nhanh chóng lướt quatờ báo, trênmụctin tức quảng cáo,cô nhanh chóng phát hiện ra một tin tức. ‘Jack, thíchmón quàtôitặng anh không?’ Làtin tức Tommy đểlạicho Tạ Hàm. GiảnDao kiềmchếsự khổ sở nháymắt nổilên trong lòng,cô chỉ ngước mắt lên nhìn về phía màn hình tivi. Vừa xem,cô liền sững người. Giọng nóicủa nữ phát thanh viên lạnh lùng sắc bén, giống như một thanh kiếmcắt ngang thần kinh con người:“... Quan chức hai phía TrungMỹ, đều cự tuyệtcó những phản ứng đối với‘sự kiệnBạc CậnNgôn’. Thái độ này đãchọc giận rất nhiều gia đình của người bị hại. Từ buổitrưa hômnay, hơn hai trămngười diễu hành đã đến tổng bộ FBI trên đường Pennsylvaniacủa Washington ngồi yên lặng để biểu tình, yêu cầu phải nghiêmtrị giáo sư Bạc Cận Ngôn. Nghe nói, văn phòng luậtsư nổitiếngDavis đãtiếp nhận ủy tháccủa gia đình nạn nhân, thành lập đoàn luậtsư, sắp tớisẽchính thức khởitố giáo sư Bạc CậnNgôn...” “Rất nhiều người đều tin rằng anh tacó hai nhân cách rồi.”Tạ Hàmbưng ly cà phêlên lắclắc,chămchú nhìnmặt nước nồng đậmkhẽ dập dờn:“Cô tin không?” LòngGiảnDao lại nhóilênmộtcái, không lên tiếng. Tạ Hàmngước mắt nhìn cô, trong đôimắt đó không hề hàmchứa ý cười,chỉcó sự rét lạnh nhàn nhạt. Mười ngón tay đang đểtrên đầu gốiGiảnDao, nắmchặt đếnmứcsắp chảy ra nước. Hắn có tin không? Cô cần phảitrảlời như thế nào, mớilà đáp án chính xác đây? CậnNgôn,emphảitrảlờithế nào đây? ... “Tôi không tin.”Cô khẽ nói:“Anh ấy sẽ không như vậy đâu.” Giọng nóicó vẻ mỏngmanh yếu ớt, lạilộ ra mộtsự cố chấp phícông nào đó. Tạ Hàmthoáng chốc bậtcười, dáng vẻ hơicó ý đămchiêu lại không nóilời nào. Hắn phản ứng ôn hòa như vậy, nhưngGiảnDao cũng không dámthảlỏng chút nào,chỉ yên tĩnh tiếp tục xemtivi. Đúng vào lúc này, ống kính trongmàn hình chớp lên, thay đổi đến trước một tòalầu xa hoalộng lẫy. GiảnDao nhận ra ngay lập tức, đây là khách sạnmà cô và Bạc CậnNgôn ở lúctrước. Trong lòng cô nhóilênmộtcơn, đây cũng là nơimàtin tức nóiBạc CậnNgôn đãtự nhốtmình trong đó mấy ngày, không thấy bướcra ngoài. “Ồ...”Tạ Hàmngồithẳng dậy, dường như rấtcó hứng thú nhìn chằmchằm. Lúc này giọng nóicủa nữ phát thanh viên cũng vang lên:“Tin tức mới nhất của đàichúng tôi, ký giả đang ở bên ngoài khách sạnMarriottsẽtrựctiếp cho quý vị. FBI đã đến trước khách sạn, mang giáo sư Bạc CậnNgôn đi.” Giọng phát thanh viên có vẻ dồn dập, lại giống như một tiếng sét vang lên bên taiGiảnDao. Sau đó cả ngườicô cứng ngắc như khúc gỗ, bởi vìcô nhìn thấy trênmàn hình, một bóng dáng cô ngày nhớ đêmmong khổ sở trông ngóng cuốicùng cũng đã xuất hiện! Bóng dáng loang lổ dướicây bạch dương, bịmột đámngười xalạ vây quanh, thân hình cao to của Bạc CậnNgôn, giống như một bứctượng cô độc thẳng đứng. Anh vẫnmặc một bộ vest thẳng thớm, quần tây áo sơmi đơn giản, không thắtcà vạt. Sườnmặtanh tuấn khiến ngườitacảmthấy tái nhợt và yên tĩnh. Lúcánh đèn lướt qua,có lẽanh cảmgiácthấy nên chầmchậmquay đầu. Đôimắt thon dài đen nhánh đó, giống như một hồ nướcsâu không thấy đáy bị phủ bởimột lớp băng giá. Nước mắt GiảnDao đột nhiên trào ra, trong nháymắt thấmướtcả hốc mắt. Cô lập tức giơ tay lau nước mắt,cô chỉmuốn nhìn thấy hình dáng củaanh nhiều hơn. Nhưng nước mắt dường như không thể dừng lại, khiến tầmnhìn củacô mơ hồ khó phân biệt! Có lẽ vào giây phút nhìn thấy gươngmặtanh,
tấtcả những đau khổ như đứt từng khúcruột, phòng tuyến cuốicùngmàcô khổ sở kiên trì, đều sắp sụp đổ nuốtchửng cô! “Nước mắt tuyệt vọng như thế. Ýthứccủacô rõ ràng đãtin tưởng rồi.”Một giọng nóitrong trẻo ẩn chưa ý cười đột nhiên vang lên bên tai,cắt đứtcảm xúc đau buồn củacô. GiảnDao tỉnh táo lạitrong nháymắt,cô chỉ hơirun rẩy khẽthở ra một hơi. Không,cô không tin. Trong lòng cô vang lên, vĩnh viễn cũng không tinBạc CậnNgôn có hai nhân cách. Hắn đangmuốn lung lạccô. Trongmắt Tạ Hàmlại nổilên ý cười xán lạng. “Nếu như người bạn gáimà Bạc CậnNgôn yêu thathiết,cũng viếtmột bứcthư công khaituyên bố anh tacó hai nhân cách...”Hắn từ trong ngăn kéo lấy ra một ống kimtiêmđứng lên đi về phíacô:“Tình hình có phảisẽcàng thêmthú vị?” LòngGiảnDao kinh hãi, lo sợ từ từ tràn vào lòng. Nhưng cô chỉcó thể ngước mắt nhìn hắn cầmlấymộtcánh tay cô. Chất lỏng từ từ chảy vào trong người,cũngmang theo cảmgiáccực kỳ rét lạnh. Tạ Hàmngước mắtcười nhìn cô mộtcái. Lạimột vòng cướp đoạt khống chếtâmlý bắt đầu. Lần này,cô có thể giữ vững được không? Mấy ngày nay, đối vớirất nhiều ngườimà nói, đều rất nặng nề. AnNhamđang ở trongmột phòng cùng khách sạn vớiBạc CậnNgôn, trờichưasáng anh đãtỉnh giấc, xoa xoacáitrán ngồi dậy. Chuyện đầu tiên lúcrời giường là ngồi đến trước bàn,ánhmắtanh nhanh chóng lướt qua màn hình của mấy cáilaptop. Bạc CậnNgôn đã bịFBI bắt đi hai ngày. Màtrênmáy tính củaanh, hiển thịra hình ảnhmáy quay giámsátcáccửara vào, thangmáy an toàn, phòng điều tracùng với phòng giamtạmthờicủa Bạc CậnNgôn củatòa nhàtổng bộ FBI. Tấtcả vẫn như bình thường, duy nhấtchỉcó Bạc CậnNgôn đang nằmthẳng trên chiếc giường đơnmàu trắng trong phòng dướiánh đèn sáng trưng, bên ngoàisong sắtcácthanh tra đi qua đilại,có vẻcũng không thểlàmcho anh có phản ứng gì. AnNhamnhìn chằmchằmmột lúc,anh bưngmột ly trà đặclên nhấp một ngụm. Ánh sáng của màn hình ánh lênmặtanh, gươngmặt vốn thanh tú, lộ ra mấy phần tiều tụy trước kiachưatừng có, đôimắt thon dàicũng trũng sâu,có thêmquầng thâmlớn. Anh lạichuyểnmộtmáy tính sang kênh tin tức. Rõ ràng, vẫn là một buổisáng sớmđầy tranh luận. Tuy rằng áp lực dư luận càng lúccàng lớn,công khailên ánBạc CậnNgôn, nhưng cũng có không ít giọng nói ủng hộ không thể xemthường: Giáo sư nổi danh khoatâmlý tội phạmcủa đại học Maryland,công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với đệtử của mình. Hơn nữatuyên bố, nếu như thậtsự là hai nhân cách,chỉcần nhân cách thứ nhất là Simon không ý thức được hành vi phạmtộicủa nhân cách thứ hai, thìcũng là vô tội. Còn có rất nhiều nạn nhân đã được Bạc CậnNgôn cứu trước kiacùng với gia đình cũng cử hành diễu hành. Bọn họ kiên trìtin tưởngBạc CậnNgôn là vô tội, yêu cầu FBI điều trarõ sự thật. Có ngườituyên bố:“Người đàn ông này đãtừng vìcứu rỗimười haimạng người, suýtchút nữa bịtrọng thương không thểcứu chữa được. Sao có thể hoài nghisự chính trựccủaanh ấy?” Ngoàira, phía Trung quốccũng đềra yêu cầu,chuyểnBạc CậnNgôn vềtrong nước đểtiến hành điều trathẩmvấn. Phía Mỹ vẫn chưacó câu trảlời. ... Xemxong những tin tức này, AnNhamđứng dậy, đira khỏi khách sạn. Một giờ sau, trong phòng thẩmvấn ởmột tòalầu nào đó củatổng bộ FBI. AnNhamngồi bên bàn, đối diện là nhân vật tiêu điểmcủacáccuộctranh luận gần đây, Bạc CậnNgôn. Bị giamgiữ hai ngày, không khiến cho sắc mặt củaanh biến đổichút nào, vẫn yên lặng vàanh tuấn như cũ. AnNhamliên tiếng:“Cục diện càng lúccàng hỗn loạn.” Sắc mặt Bạc CậnNgôn thản nhiên gật đầu. Giọng nóicủa AnNhamthấp thêmmấy phần:“Hiện giờ phảilàmsao?” Bạc CậnNgôn ngước mắt nhìn anh,ánhmắt đạmmạclại giống như đang nhìn nơirất xa, yên lặng không nói.
Hai ngày sau, nhà kho dưới đất nơiGiảnDao bị giamcầm. Ánh đèn không biết trở nênmờ ảo từ lúc nào, tầmmắtmơ hồ vàcơn đau kịch liệt trong đại não đang giày vò. GiảnDao nằmsấp trênmặt đất, trước mắt làtờ giấy trắng như tuyết vàcây bút đang dao động. Tạ Hàmngồi xổmbên cạnh cô, giống như một người bạn thân thiết nhất, dịu dàng nói:“Cô cũng nhìn thấy anh tacó hai nhân cách rồi, vẫn còn yêu anh ta như cũ sao?” Liên tục nhiều ngày bịtiêmthuốc, đã khiếnGiảnDao không có một giây phút nào tỉnh táo. Cô giương đôimắtmờmịt nhìnTạ Hàm:“Tôi vẫn còn yêu anh ấy như cũ.” Anh trong trẻo lạnh lùng như ngọc,anh khátmáu cay nghiệt. Bọn họ đều đang lắclư trong đầu cô,cô biết bản thân đã không thể phân biệt rõ đâu là chân thật đâu là hư ảo, rốtcuộc những thứ cô nhìn thấymấy ngày nay, là Allen đãthậtsự liên thủ vớiTạ Hàm, hay chỉlà giả, tấtcả đều là giảsao? Nhưng bất kểlàthật hay giả,cô đều quá đau khổ, quá đau khổ rồi. “Viết đi, viết ratấtcả những lờicô muốn nói vớianh ta.”Giọng nóicủa Tạ Hàmphálệ dịu dàng:“Lẽ nào cô khôngmuốn trước khichết, đểanh ta nhìn thấy sao? Cô yêu anh ta như vậy,cho dù cảthế giới này phản đối hai nhân cách củaanh ta,cô cũng sẽ không từ bỏ anh ta?” GiảnDao run run khẽ ngẩng đầu nhìn hắn. Bốnmắtchămchú nhìn nhaumột lúc. Cuốicùng,cô vươn tay nhận lấy cây bút trong tay hắn. ‘CậnNgôn, Lúcemcòn nhỏ, đãtừng có mơ ước. Mơ ướctrở thànhmột người giống như ba, bảo vệchính nghĩa phấn đấu quênmình. Sau đó,emtừng bước họclên cao, trưởng thành, làmviệc. Emtưởng rằng emcách con đường đó càng lúccàng xa, mơ ước đó chỉ đành chôn giấu trong tim, trở thànhmột niềmmongmỏi đẹp đẽ vàtiếc nuối. Nhưng,emđã gặp đượcanh. Ước mơ củaem. Emnghĩtrước giờ emchưatừng nói,emyêu anh. Nhưng thật raemđã nóirất nhiều lần, mỗi buổisáng sớmnhìn thấy gươngmặt đang say ngủ củaanh, mỗilúc nhìn thấy anh thể hiện trítuệ vàtài hoa khiến người khác kinh ngạc; nhìn thấy anh vì giúp đỡ những người bị hại, lần nào cũng khôngmàng đến bản thân... Lúc đó emđều tự nói với bản thânmình,emvô cùng kiêu ngạo và maymắn, đời này có thểcó đượcanh. Anh khiến emyêu anh nhiều đến thế. Nhưng có lẽ, lần này emkhông thể ở bên anh suốtcuộcsống sau này. Emsắp không chịu đựng nổi nữarồi. Mỗi ngày củaemđều là bóng đêmvô cùng vô tận không tìmthấy lốira;mỗi ngày đềumongmỏi khitỉnh dậy, sẽ nhìn thấy anh, nhìn thấy anh từ trên trờilao xuống,cứu emra khỏichỗ này; nhìn thấy anh dịu dàng hôn em, không còn phảichialìa haymất đianh nữa. Xin lỗiCậnNgôn,có lẽemthậtsự không thể ở bên anh nữarồi. Đường đời này, hi vọng anh có thểtiếp tục đicho thật tốt. Đừng đau buồn, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người, bọn họ sẽ yêu anh, sẽthay emyêu anh. Emkhông đau buồn chút nào đâu, thật đấy. Bởi vì đãtừng có đượcanh,cho dù làsắp chết, lòng emvẫn rất bình tĩnh. Đây đối vớiemchính là giảithoát, cho dù emcó hóathành tro bụi,cũng sẽ mãimãi không quên anh. Sau nàymỗi buổisáng sớm, mỗi buổi hoàng hôn, mỗi đêmtối,emđều sẽ ngóng trông, ngóng trông nếu như thậtsự có kiếp sau hư vô,emvẫn gặp đượcanh,có đượcanh. Trở lại nơichúng ta gặp gỡ quen biết nhau lúc đầu, đểemđích thân nói vớianh,emyêu anh rất nhiều. ... CậnNgôn, xin lỗi,emcũng từng hoài nghianh, mỗilần đối đầu với những tên sát thủ biến thái nhất,chỉcó anh có thể phỏng đoán đượcsuy nghĩcủa bọn họ. Lúc đó,emliền rấtsợ hãi, sợmột ngày nào đó,anh cũng sẽ bị những thứ đen tối đó nuốtchửng. Màlúc nhìn thấy đoạn video của Allen,emngược lạicó cảmgiácan lòng hoàn toàn. Không còn quan trọng nữarồi, CậnNgôn. Simon hay là Allen đều không còn quan trọng nữarồi. Anh chính làanh, là CậnNgôn duy nhấtcủaem. Tình yêu củaemđối vớianh,căn bản sẽ không thay đổi, bởi vìtừ đầu đến cuốiemvẫn tin tưởng,anh sẽchiến thắng được Allen,chiến thắng được Tạ Hàm. Anh sẽtìmraem,anh sẽ mang emrời khỏichốn địa ngục này. Sau đó,chúng tasẽ quay về quê hương, quay về nhàcủachúng ta. Xin anh hãy ômem,cho dù chỉlàtro cốt, ômemngồi bên cạnh dòng sông,cùng em ngắmmặt trờilặn, sau đó đemchôn emở nơimàanh có thể nhìn thấymỗi ngày. Anh còn nhớ không? Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau,anh vớiemđều ngơ ngẩn cả. Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta nắmtay,anh nóiemlàmanh ngứa, thì ratrước giờ anh chưatừng nắmtay con gái... Có quá nhiều hồiức đicùng vớiem,chết đithìcó sao đâu? Emđã đạt thànhmộng ướccủa mình,emcó đượcanh,emtrở thànhmột người giống như ba,cùng anh phá nhiều vụ án như vậy,emxứng đáng vớicuộc đờicủa mình, kiếp này emkhông còn gì hối
tiếc nữa, nuốitiếc duy nhấtchính là không thể ở bên anh đến già. Xin anh nhất định đừng cô độc, Bạc CậnNgôn. Đừng sống lẻloimộtmình, mỗi ngày đều phảisống thật tốt. Bởi vìemđang ở chỗ này, CậnNgôn, đang ở trongmắtanh, ở trong timanh, ở trong cuộcsống củaanh. Chúng ta mãimãicũng không chialìa. GiảnDao.’ Lạimột buổisáng sớm. AnNhamcầmlấy bứcthư đượccông khai, vội vàng đi vào tổng bộ của FBI. Cả phòng sáng đèn yên lặng. Giống như dự cảmđược điều gì, lúcanh đến, Bạc CậnNgôn đã ngồi bên cạnh bàn, sắc mặt lạnh lẽo như sắt. AnNhamđẩy bứcthư đến trước mặtanh. Bạc CậnNgôn không nhận lấy,ánhmắt yên tĩnh lướt qua mặt giấy. Anh chămchú xemtừng hàng từng chữ thậtchậmrãi. AnNhamkhông lên tiếng,chỉ nhìn chằmchằmbiểu tình củaanh. Quarất lâu, Bạc CậnNgôn ngẩng đầu nhìn anh. Giống như đang nhìn anh, lại giống như ánhmắtcăn bản đang xuyên quaanh, xuyên quatầng tầng lớp lớp tường ximăng cốt thép, nhìn vềcô ấy đang ở một nơi nào đó. Một lúcsau, gươngmặtanh giống như đóng băng, đột nhiên từ từ hiện lên ý cười. Anh giống như đang cười, nhưng ánhmắt lạicực kỳ lạnh giácực kỳ thâmsâu. “Tôimuốn vượt ngục.” Giọng nói khàn khàn xalạ. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 78 Ánh đèn như nướcchảy xiêu vẹo,âmnhạc, rượu vang đỏ, những hình ảnh trang hoàng giảtạo yên tĩnh nhu hòa. GiảnDao ngồitrên sô pha, tay cầmmột ly rượu thủy tinh óng ánh trong suốt, yên tĩnh giống như mộtchú chimditrú. CònTạ Hàmđang ngồi đối diện cô, khóe miệng cườitủmtỉmnhìn chằmchằmvào màn hình tivi. Phần tin tức đang phát trong tin thờisự đương nhiên chính là bứcthư tuyệt bútcủacô. Giọng nóicủa nữ phát thanh viên nặng nề nhưng khôngmất đisự sắc bén:“... Đây là một bứcthư sâu sắccảmđộng lòng người,chúng tôi đã mờimột giáo sư tâmlý họctội phạmnổi danh làtiên sinhMike. Ông cho rằng bứcthư này tuy cực kỳ có khả năng làtiểu thư GiảnDao đã viết ra dướitình trạng bịtên ăn thịt người‘hoatươi’áp bức, nhưng tình cảmthìrất chân thành, bút tích liềnmạch, thông quarất nhiều khoảnmục phân tích ngữ pháp vàlogic,cho thấy nội dung của bứcthư này căn bản là đáng tin cậy. Đồng thời ông cũng cho rằng tiểu thư GiảnDao rấtcó khả năng đã bất hạnh gặp nạn. Chúng tôicảmthấy đau lòng vàthương tiếc vô cùng vì điều này... Nhưngmà, tiên sinhMikecũng đồng thờicho rằng, bứcthư công khai này đã nóirõ, tiểu thư GiảnDao mặc nhiên thừa nhận vàchấp nhận sự tồn tại hai nhân cách của giáo sư Bạc CậnNgôn. Thái độ củacô, tôi nghĩ không còn nghi ngờ gì nữa, đó tương đốicó sứcthuyết phục vàlựcảnh hưởng. Như vậy có phảicán cân phán xét lạilần nữa nghiêng về phía‘Bạc CậnNgôn có tội’ hay không? Gia đình người bị hạicó phảisẽ nổilên sự cămphẫn lần nữa? Chúng tôimỏimắt trông chờ.” Ýcườicủa Tạ Hàmcàng thêmsâu, liếc nhìn cô mộtcái:“Làmtốt lắm.” Ngón tay của GiảnDao bấu chặt vào ly rượu, biểu tình điềmnhiên không chútánh sáng. Cô tưởng rằng cô sẽchết ngay sau khi viết bứcthư kia. Đó làthứ mà Tạ Hàmvẫn luônmuốn có, bứcthư tuyệt bútcủacô.
Cô vẫn luôn không chịu viết, là bởi vìcô khôngmuốn chết. Nhưng lần này,cô biết rõ mình đã đi đến bờ vựcsụp đổ. Cô đãcảmnhận được,chỉcần tiêm thêmthuốc nữasẽ khiến thần kinh củacô triệt đểrốiloạn, lâmvào trong thế giớiảo tưởng, trở thànhmột người điên. Lúccô nhìn thấy FBI mangBạc CậnNgôn đi, bóng dáng cô độctrầmmặc đó, liền khiến cô có quyết định. Cô bằng lòng chết, nhưng cần phảichếtcó giátrị,chỉcần có thể bắt Tạ Hàmvào trong vòng luật pháp. Chỉlà CậnNgôn,emđã dùng chút ý thứccòn sót lạicuốicùng,ẩn giấu tin tức vào trong bứcthư, bímậtẩn giấu trong những câu chữ gần như làlung tung đẫmmáu đó,anh có nhìn thấy được không? Emtin anh từ đầu đến cuối vẫn là CậnNgôn, là Simon,cho nên nhất định anh sẽthấy được. Sau đó anh sẽtìmthấy hắn, tìmđượcem. ... Mấy ngày hômnay, Tạ Hàmkhông còn tiêmthuốccho cô,cũng không có bấtcứ sự ngược đãi nào. Thậmchí đồ ăn thức uống hằng ngày còn rất xa hoa tinh xảo. Hắn còn bôithuốccho cô, xử lý vết thương khiến cho cơ thểcô tốt hơnmộtchút. Nhưng trong lòngGiảnDao rất rõ ràng, hắn lúc này không giếtcô,chỉcho thấy hắnmuốn dùngmột phương thức hoànmỹ hơn, ởmột thời khắc quan trọng hơn giếtcô. Lúc này, Tạ Hàmđứng dậy,chỉnh sửalạiáo sơmi vàcà vạt, khẽcười vớicô:“Đoán thử xem, tôi đilàmgì?” GiảnDao cắnmôi không nói. Hắn cũng không để ý, giọng điệu cứ như đang tự lẩmbẩmmộtmình khẽ nóirất nhanh:“Hômnay, Simon bé nhỏ của chúng ta... Ồ,còn có Allen bé nhỏ, sẽ đượcáp giảitừ tòa nhàJ. Edgar Hoover đến đơn vị kiểmđịnh thần kinh. Một khichứngminh đượcanh tacó hai nhân cách, thì nữ phát thanh viên xinh đẹp kia đã nói như thế nào ấy nhỉ... đang chờ đợianh tasẽlàthân bại danh liệt, trở thành cái đích cho mọi người chỉtrích, sẽ phải ở trong bệnh viện thần kinh trải qua những ngày tháng còn lạicủacuộc đời, hoặcsẽ bịtống vào ngục giamPelicanBay, tù chung thân.” LòngGiảnDao run rẩy thậtmạnh, nhưng hắn đã bước vào trong bóng tối,càng lúccàng xa:“Hắn đã đi đến bên bờ vực, sao tôicó thể không đi xem được?” Bên ngoàitòa nhàJ. Edgar Hoover. Ánhmặt trờimùa đông,chóichang, yên tĩnh và mát lạnh. Bạc CậnNgônmặc mộtcáiáo khoác ngoàimàu đen, dướisự bao vây của vô số thanh tra FBI bướcra khỏitầngmộtcủatòa nhà. Chỉlàlần này, hai tay anh bịcòng, đầu trùmmộtcáimũ che đến tận chânmày. Nhịp bướccủa đámngười này hoàn toàn không thể ngăn đượcsự tìmkiếmvàánh đèn của đámký giả đang túctrực bên ngoàitòa nhà. “Giáo sư Bạc CậnNgôn, xin hỏianh có thừa nhậnmình có hai nhân cách hay không?” “Hiện giờ anh là Simon hay là Allen?” “Anh thân là nhân viên tâmlý tội phạmchuyên nghiệp,có phảicũng cho rằngmình nên chịu trách nhiệmcho hành vi phạmtộicủa Allen hay không?” “Bứcthư củatiểu thư GiảnDao,có khiến anh đau lòng không?” Vấn đềcuốicùng, khiến cho bướcchân vốn đang nhanh nhẹn củaanh bị khựng lại. Sau đó anh cũng không quay đầu, lập tứcchui vào mộtchiếc xe bọc thép chống đạn dướisự bảo hộ củacácthanh tra. Thân xesáng bóng dướiánhmặt trời, từ từ chạy đi xa. Đámký giảchạy hối hả ở phíatrước vàsau đã dừng chân, liên tụcchụp hình chiếc xe, sau đó nhún nhún vai, thấp giọng nói hai bacâu rồitản ra. Ở trong xe. Bạc CậnNgôn ngồi dựa vào thành xe, thân ngườithẳng đứng, trầmmặc không nóilời nào. Đối diện là haithanh tra FBI trẻtuổi, thỉnh thoảng nhìn về phía gươngmặt trong trẻo ngạo mạn củaanh,cũng không lên tiếng. Chiếc xechạy nhanh trên đường cao tốc. Phíatrước vàsau còn có mấy chiếc xecảnh sát hộ tống. Một đoàn xechạy khoảng chừng hơn nửatiếng, tài xế phíatrướccó chút vội vàng báo cáo với viên thanh tra:“Một kilômét phíatrướccủa đường quốc lộ cao tốc xảy rasự cố giao thông nghiêmtrọng,cảcon đường bị kẹtcứng. Chúng ta muốn đến bệnh viện đúng thời gian đã định thì phải đi đường vòng.” Hai viên thanh traliếc mắt nhìn nhau, một ngườitrong đó trảlời:“Không cần thay đổituyến đường đã định, liên lạc vớitổng bộ, giảitán giao thông.”Lúc nàymột người khác nhìn gươngmặt trầmtĩnh của Bạc CậnNgônmộtcái, không thấy anh có biểu hiện gì,cũng nắmchặt lấy bao súng, đềcao cảnh giác. Tổng bộ và Bộ Giao trông trảlờilạirất nhanh, bởi vì đèn giao thông phíatrước phátsinh sự cố, làmxảy racác vụ tông xe nghiêmtrọng. Chỉsợ đến
trước khimặt trờilặn cũng không cách nào lưu thông được. “Đi đường vòng!”Viên thanh trachỉ đành quyết định như thế. Sắc mặtcủa Bạc CậnNgôn thản nhiên ngồitạichỗ, nhắmmắt lại, giống như đang nghỉ ngơi đánh giấc. Đèn đỏ, đèn đỏ, đèn đỏ, đèn xanh, quản chế... Xe bọcthép đi vòng đến trênmộtcon đường âmu yên tĩnh, hai bên làtrường đại học và mấy tòa nhà chung cư. Bởi vìlà buổichiều ngày làmviệc, nên người đitrên đường rất ít. “Shit!”Lái xethấp giọng chửithề một tiếng, bởi vìlại gặp phải đèn đỏ, xecảnh sát phíatrước đã đi quarồi, bọn họ lạichưa đi qua được, xecảnh sát phíasau cũng cùng dừng lạitrên đường. “Tạch tạch tạch...”Chỉcó tiếng tài xế gõ tay lên vô lăng vang ở trong xe. Hai viên thanh trasắc mặtcăng thẳng, Bạc CậnNgôn vẫn ngồi yên như cũ. “Mấy giờ rồi?”Anh đột nhiên lên tiếng, đồng thờimở đôimắt đen nhánh thon dàira. Viên thanh tra đối diện cúi đầu nhìn đồng hồ, trảlời:“Mườilămgiờmười hai phút.” Bạc CậnNgôn yên lặng trong thoáng chốc. Sau đó, giữa khuônmặt tuấn tú cương nghị đột nhiên lộ ra một tia ý cười. Anh thong thảcúi đầu xuống haitay ômchặt lấy đầu trước mặt hai viên thanh tra. Cơ thểcũng ở trong tư thế khẽcuộnmình lại, hơi dựa vào trong thành xe. Hai viên thanh tra nhìnmột loạtcác động táccủaanh, sau đó bọn họ liền nghethấy ở bên ngoàithùng xe vàtrong không khítrên đỉnh đầu,có mộtâm thanh nào đó xông tớimãnh liệt. “Chết tiệt!”Bọn họ cùng kinh hô lên,cũng đồng thời ômlấy đầu. ‘Oành’ một tiếng kinh thiên động địa,chiếc xe bọcthép cồng kềnh kiên cố, bịmộtsức mạnh giống như dờisông lấp biển đột kích, rồi bị némlên quay mấy vòng như con quay. Trong thùng xe nháymắt giống như trời đất đảo lộn,cơ thể những người đàn ông hung hăng đụng vào thành xe, phát ra những tiếng kêu rên trầmthấp hoặc khàn khàn! Hai bên đường phía ngoài xe, trong chung cư hay trường học, tấtcảánhmắtmọi người đều nhìn chằmchằmmộtmàn thảmthiết đáng sợ này, một trực thăng vũ trang quân dụng xoay quanh trênmái hiên củatòa nhà. Một hỏatiễn hungmãnhmới vừarồi,chính là do chiếctrựcthăng đó bắn ra! Ngay sau đó, một loạtsúngmáy bắn phá, hướng về haichiếc xecảnh sát! “Phục kích! Chúng ta gặp phải phục kích rồi!”Toàn bộ những ngườitrên xecảnh sát đều dựa vào thành xe nổ súng phản kích, đồng thời báo cáo với tổng bộ:“Tạisao lạilà ngườicủa quân đội?” Mộtsố ngườilác đác ở trên đường đều bị dọa đến ngây ngốc, thétchóitaichạy hối hảtìmgốccây hay phòng xá đểtrốn. Nhưngmàlúc này,cảnh sát trên haichiếc xe, đã không còn lực đánh trả nữa! Bởi vì những tay súng bắn tỉa không biếtẩn náu ở trên góclầu nào, đang nổ từng phátmột bắn trúng tim, khiến cho từng người bọn họ gục ngã bên cạnh xe... Khi những việc này phátsinh khiến cả khu phố náo nhiệtchìmtrong khóithuốcsúng hỗn loạn,có một đôimắt đang trốn ởmột góc nhỏ khuấtmắt, tràn đầy hứng thú quan sát. Màchiếc xe bọcthép bị đột kích tơitả, đã dừng lay động đụng vào mộtcáichốtan toàn bên đường, khói bốclên, không hề nhúc nhích. ‘Kẽo kẹt’ một tiếng,cửa xe bị ngườita mở ratừ bên trong. Trên áo khoáclớn của Bạc CậnNgôn dính đầy khói bụi, gươngmặt tuấn tú cũng có vếtmáu, nhưng ánhmắt lạiâmtrầmnhư nước. Trong tay anh cầm một khẩu súng, sải bước dài nhảy xuống xe. Sau lưng anh, ở trong cửa xe khép hờ, hai viên thanh tra ngãtrên ghế ngồi, đầu và ngực đỏ chóimộtmảng, rõ ràng đã bịtrúng đạn. Anh đèlên vành nón, nhanh chóng đi vào con hẻmnhỏ giữa mái hiên lầu bên cạnh, thoáng chốc đã không thấy tung tích. Ở trên không trung,chiếctrựcthăng nhanh chóng đảo hướng bay, tăng độ cao bay vào trong bầu trời xanh. Cùngmột buổichiều,cùngmột hoàng hôn.p> GiảnDao ở trongmặt đất u tối,cảtráitimlạichìmchìmnổi nổi, trằn trọc băn khoăn. CậnNgôn,cuốicùng anh định làmgì? ‘Loảng xoảng’ một tiếng. Ở một nơirất xatruyền đến tiếngmở cửa, tiếng bướcchân quen thuộc giống như machú lại vang lên. GiảnDao lập tức ngồilên sô pha, haitay bất giác nắmchặt, đợi hắn đi đến.
“Ồ! Vẫn còn đang đợitin tứccủatôisao?”Tạ Hàmđi đến bên sô pha, quẳng áo khoácjacket xuống, trong đôimắt trong trẻo ẩn chứa ý cười:“Lẽ nào cô thậtsự vẫn còn ômhi vọng,cho rằng có thểsống sótmàtrở về bên cạnh anh ta?” LòngGiảnDao đau như bị kimđâm, nhưng ánhmắt vẫn rất bình tĩnh, biểu tình trầmmặc. “Chỉcó điều...”Hắn tự rótcho mìnhmột ly nước, vừa uống vừaliếc mắt nhìn cô:“Đối vớitôimà nói, quảthựclà một tin tốt.” TimGiảnDao chầmchậmnhóilên. Cô lập tứccầmlấy điều khiển từ xatrên bàn, mở tivilên. Hiện trường hỗn loạn, từng cái xác bịtrùmvảitrắng, người bịthương đầy đất,còn có ngôn từ công kích kịch liệtcủa phát thanh viên, vẻ mặt hổ thẹn khó xử của người phát ngôn phía quân đội... GiảnDao chỉcảmthấy huyệt thái dương đau buốt kịch liệt từng cơn. Giọng nóicủa Tạ Hàmđã vang lên bên tai, mang theo vẻ vuisướng vàtán thưởng sâu sắc:“Một kế hoạch thật hoànmỹ biết bao! Mỗimột tình tiết đều khiến ngườitatán thưởng! Không còn nghi ngờ gì nữa,anh talợi dụng kỹ thuật khống chếtâmlý, đểcho tên hacker kiathâmnhập vào trong hệthống giao thông và hệthống chỉthịcủa quân đội. Mỗimột tuyến đường, mỗimột vịtrí bố trímai phục,còn có tàu điện ngầm, xe bus,cuốicùng là khu hầmngầmcủa Washington, khianh tarút luicũng đềumất tungmất tích. Ngay cảtên hacker kiacũng đã bịtrúng kịch độc được đưa vào bệnh viện, mạng sống đang nguy kịch...” GiảnDao nghe xong tâmthần chấn động, lại nghethấyTạ Hàmtiếp tục bình luận:“Sạch sẽlưu loát, đuổicùng giết tận, quả nhiên làtác phong khoa trương của Allen!” Lòng bàn tayGiảnDao đãthấmđẫmmồ hôi. Cô vẫn luôn nhắc nhở bản thânmình kiên trìtin tưởng, Bạc CậnNgôn chỉcó một, tấtcả đều là những hình ảnh giảtạo màanh đãsắp xếp,chỉ vìmuốn bắt được Tạ Hàm. Nhưng hiện tại, vô số thương vong,cảnh tàn phá đều hiện ratrước mắt. CậnNgôn, CậnNgôn, tấtcả... đều làthậtsao? Hay là,emvẫn nên tin tưởng như cũ,cho dù xemra đã không còn ý nghĩa gì nữarồi. Anh, hay làanh? Giống như có thể nhìn thấu tâmtư củacô, Tạ Hàmđứngmột bên đột nhiên cườirộ lên, bộ dạng giống như rấtcó ý tứ. “Anh tasẽ đến tìmchúng ta, rất nhanh thôi.”Hai ngày sau. Một đoạn tin ngắn, gần như không bắtmắt, được đăng trên phần tin tức phân loạicủatờ báo ‘Kinh tế Washington’. “Hi, J. Iamback.” (Chào, J. Tao đến đây.) Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(chấm)Net. Chương 79 Tấtcảtrang trí đều không còn nữa, lồng giam, sô pha, giường, bàn trà... toàn bộ đều bị dọn dẹp sạch sẽ. Xung quanh tối đen trống trải, dường như không có điểmdừng. Chỉcòn lạiGiảnDao, bị xích sắt khóachặt dướiánh đèn sáng chói ở trung tâm, mũi chân khẽchạmđất. Cô giống như mộtcon rối gỗ trên sân khấu, nhỏ bé, tái nhợt vàcứng ngắcchờ đợi vậnmệnh sắp đến. Băng keo dày đang bịt lấymiệng cô, khiến cô không thể phát rachútâmthanh nào. Chỉcó thể mở to đôimắt đen láy rõ ràng,căng thẳng nhìn chằm chằmtừng cử động của Tạ Hàm. HômnayTạ Hàmmặc một bộ vest ghile và quần dài, thẳng tắp văn nhã, khóe miệng hàmchưa ý cười dạt dào. Nhưng càng khiếnGiảnDao cảmthấy hắn biến thái và ghêtởm. Hắn cầmlấy điện thoại, đứng dướiánh đèn cách cô mấy bước, quay đầu nhìn cô cười:“Kích động không?”
GiảnDao yên lặng bảo trìtư thế bất động. Timtrong lồng ngựclạithậtsự nhảy dồn dập kịch liệt giống như lời hắn nói. Bởi vì, ngườisắp nóichuyện với hắn ở đầu bên kia điện thoại,chính là Bạc CậnNgôn. Dưới phần tin tứctrongmục phân loạitrên báo hômqua,còn có lưu lạimộtsố điện thoại không bắtmắt lắm. Màlúc này, Tạ Hàmthậtsự sắp gọi vào số đó. Tâmtình của Tạ Hàmrõ ràng rất tốt, giữa hai hàng chânmày đen thẫmlung linh ánh sáng. Ngón tay thon dàilướt nhanh trênmàn hình điện thoại, sau đó ấn xuống nút handsfreecủa điện thoại. “Tút... tút...”Điện thoại đãthông. TimGiảnDao nháymắt nhảy lên tớicổ họng. Nụ cười khẽcủa Tạ Hàm, dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc, nhìn chằmchằmmàn hình chờ. ‘Cạch’ một tiếng vang lên,có người nhận điện thoại. “Hi.”Một giọng namhoàn toàn xalạ, thấp thoángmang theo ý cườitrầmthấp. Mắt GiảnDao thoáng chốctrừng to. Giọng nói và ngữ điệu, thậtsự đãthay đổi. Người ở đầu dây bên kia,có đúng là Bạc CậnNgôn? Nhưng trực giác báo cho cô biết, nhất định làanh. Bạc CậnNgôn... đang che giấu sao? Ýcườitrênmặt Tạ Hàmcàng thêmý tứ hàmxúc không rõ, khẽtrảlời:“Hi.” Người đàn ông đầu bên kiathong thả hỏi:“Chúng ta gặp mặt ở đâu?” “Hai giờ sau...”Tạ Hàmquay đầu nhìnGiảnDao mộtcái:“Tôisẽ nhắn tin địachỉcho anh.” “Ok.” “GiảnDao đang ở chỗ tôi, đặc biệtchuẩn bị vìanh đấy.” Người đàn ông yên lặng trong nháymắt, ý cườitrong giọng nói dường như càng sâu càng lạnh lẽo:“Rất tốt. Cámơn.” Điện thoạicứ vậymàcúp. Hai người nóichuyện có liên quan đến cô, lại khiến cho GiảnDao kinh hồn tán đảm. Lờicủa Tạ Hàm,có ý gì? Đặc biệtchuẩn bị vì‘anh’? Lúc nàyTạ Hàmđãtắt điện thoại,cất đi, quay đầu nhìn cô. Hắn vươn tay ra, gỡ bỏ băng keo trênmiệng cô. Thân hình cao lớn đứng thẳng trước mặtcô, trên gươngmặt thanh tú có một vẻthương tiếc nhàn nhạt. “Hiện giờ, thậtsự sắp phải vĩnh biệtcô rồi, Jenny.” Một nỗisợ hãi bấtan vô bờ bến xông lên trong lòng cô, GiảnDao cuốicùng không nhịn đượcchủ động hỏi hắn:“Anh... muốn giết tôisao?” Ngay bây giờ? Ngay khiBạc CậnNgôn đang trên đường tới đây? Chính tạilúcsống chếtcách biệt nhau thế này, lạichỉcó thể đểanh nhìn thấy thithểcủacô thôisao? Không! “No.”Bất ngờ ngoài dự liệu củacô chính là Tạ Hàmlạicườitủmtỉmlắc đầu, phủ định giảthiết tàn nhẫn này. Đột nhiên,cô căn bản không thể dễchịu hơn chút nào, bởi vì hắn lập tức nóira một kết luận còn đáng sợ hơn. “Người giếtcô, đương nhiên là Allen.”Hắn nhìn chằmchằmcô,ánhmắtcàng thêmthâmtrầm:“Ồ... thử nghĩmà xem, nếu như đích thân anh ta giếtcô, việc này đối vớiSimon bé nhỏ là một đả kích trầmtrọng đến thế nào nhỉ? Anh ta yêu cô như vậy, nhất định không thểtự thathứ cho bản thânmình.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, giống như đang tưởng tượngmộtchuyện gì đó vô cùng thú vị. Sau đó hắn đột nhiên cúi đầu nhìn cô, thấp giọng than một tiếng:“Ài... đau khổ vàtự trách sẽluôn dằn vặtanh ta. Cô biếtmà, người hai nhân cách luôn trong sáng vàtuyệt vời như vậy đó. Chỉcần ý chícủa anh tatừ từ suy yếu, sẽ bịrơi vào trong bóng tối, bịAllen thay thế,có lẽ mãimãicũng không thểtỉnh lại. Cô xem, Allen cũng hiểu được đạo lý này. Cho nên,anh ta mới không thểchờ đợi đến lúc giếtchếtcô.” Trong nhà kho rộng rãi yên tĩnh,chỉcòn lạitiếng vọng của giọng nói vừa hưng phấn vừa ôn hòacủa Tạ Hàm. Sắc mặt GiảnDao chết lặng nhìn hắn, tay chân bị dây xích tróichặt, bởi vìcơ thể bị kéo căng quá mức, khiến cơn đau kéo đến từng cơn.
Không,anh sẽ không giếtcô. Nếu như anh là Simon,anh sẽ không giếtcô. Anh là Simon,anh không phảilà bất kỳ ai khác! Cô tin,cho dùmạng sống như chỉmành treo chuông,cô vẫn tin tưởng! Sau đó, Tạ Hàmlại giống như nhìn thấu tâmtư cô, đột nhiên bậtcườilên. Hắn vớilấy chiếcáo vest đang đặt trên sợi xích sắt khoáclên người,chỉnh lại áo sơmi, ngước mắt nhìn cô:“Suýt nữathì quênmất, ở dướichân cô có chôn batrămký thuốc nổ,có thểsan bằng nguyênmộtcăn phòng và nhà kho này thành bình địa bấtcứ lúc nào. Lúc đó,cô sẽ biến thành tro bụi phiêu tán trong không khí, sẽ giống hệtcảnh cô đã viết trong bứcthư tuyệt vời đó, mộtmớ tro tàn,cũng làtình yêu củacô đối vớiSimon.” LòngGiảnDao lạitrùng xuống. Thuốc nổ đủ để hủy diệt tấtcả? Ở ngay dướichân cô? Hắn đãsớmchôn xong thuốc nổ, đểchờ đợi ngày hômnay? Lẽ nào hắnmuốn... đầu óc GiảnDao nháymắtsáng ngời như tialửa điện xẹt qua. Thìra đây chính làthủ đoạn âmmưu của hắn! Thìra đây chính là nguyên nhân chân chính hắn giữ lạitínhmạng củacô đến bây giờ, không chỉ bởi vìmuốn Bạc CậnNgôn tự tay giếtcô, màcònmuốn kiểmchứng xemAllen làthật hay giả! Nếu như Bạc CậnNgôn đãtrở thànhAllen,anh sẽ nhanh chóng dứt khoát giếtchếtcô. Vậy thìthuốc nổ dướichân, sẽ không phát nổ. Tạ Hàmlúc này mớithậtsự tin tưởng vàtiếp nhậnAllen,cho dù hắn luônmuốn có đượcanh, nhưng vẫn luôn phòng ngừa. Đây chính là khảo nghiệmcuốicùng, dùng mạng củacô để khảo nghiệm. Nếu như...anh vẫn còn là Simon, nhất định sẽ không giếtcô. Vậy cũng chứngminh được, tấtcảsự tồn tạicủa Allen đều là giả dối, Tạ Hàmnhất định sẽ không chút do dự kích nổ bom! Sau khisuy nghĩrõ ràng nguyên nhân hậu quả, sống lưngGiảnDao lạitoátmồ hôilạnh. Nếu như đây chính làcái bẫy của hắn, tạisao lại nói vớicô? Đúng vậy, nói vớicô rồithì đãsao? Tạ Hàmcăn bản không có gì phảilo sợ. Bởi vìchỉcầnBạc CậnNgôn bước vào chỗ này, muốnmột ngườichết hay hai người đều chết,căn bản không có lựachọn nào khác! Hơn nữa, dựa vào tính cách của Bạc CậnNgôn,anh đãcó thểchết vì những người xalạ không liên quan, thìsao có thể giếtcô được? LòngGiảnDao cứ thế màtrùng xuống,cả người phát lạnh, ngón tay dường như cũng trở nên cứng ngắc. Tạ Hàmmuốn nhìn thấy chính là phản ứng lo sợ đến phát run không ngừng này củacô. Hắn gần như vuisướng than thởmột tiếng:“OhmyGod, tôithật sự rất thích biểu tình hiện giờ củacô, rấtsợ hãi phải không? Bạn thân yêu à, không cần quá đau buồn. Chếtchỉlàchuyện trong chớp mắt, rất ngắn ngủi, rất đau khổ,cũng rất vui vẻ. Cô vàtôi đã ở chung với nhau bao nhiêu ngày rồi, tôicũng rất thích cô. Hiện giờ, tôicho cô có thểchết đi bằngmột phương thức đáng giá như thế này,cô nên cảmthấy vuimừng, rất vuimừngmới đúng.” Tiếng bướcchân của Tạ Hàmlạitiến vào trong bóng tốilần nữa, đó cũng làlần cuốicùng. GiảnDao yên lặng nhìn về phíatrước hư vô, nước mắtcuối cùng cũng rơi xuống từng giọt lớn. Ở trênmặt đất nơicô nhìn không tớicũng không nghe được, mộtchiếc xethương vụ chống đạnmàu đen, phóng ra ngoàitừ trong garage vớitốc độ cực nhanh,chạy qua đường cao tốcthẳng tắp củatrấn nhỏ, tiến thẳng về hướng tây, xuyên quaranh giớicủa bang, băng quacánh đồng trống,cuốicùng, chạy đếnmột thịtrấn nhỏ hẻo lánh hơn. Xuyên quacon đường rừng phíasau lưng thịtrấn nhỏ, là một bình nguyên xanh ngát rộng lớn. Một tòatrang viên trắng tinh đứng sừng sững ở đó. Xecủa Tạ Hàmchạy dọctheo con đường nhỏ phíatrướctrang viên. Lướisắtcao áp cao đếnmấymét, bảo vệ dày đặc xung quanh trang viên. Cửasắt từ từ mở ra, hai ngườicảnh vệ vácsúng trên vai bướctới:“Tiên sinh, ngài đãtrở về.” Tạ Hàmkhẽcười, đẩy cửa xuống xe:“Hômnay sẽcó một người bạn đến đây,cảnh giớian toàn cấp một.” “Dạ.” Sau khi hạ mệnh lệnh xong, Tạ Hàmlạithong thả bước dọctheo con đườngmòn của vườn hoa, tiến vào trang viên. Dọc đường, đi qua vàilầu gác, mấy tay súngmáy và bắn tỉa ở trên đầu đều dùng ánhmắtchămchú nhìn hắn đã quay trở về. Tạ Hàmcứ đithẳng vào nơisâu nhất trong trang viên, dọctheo hành lang vắng vẻ dài đằng đẳng, đi đếnmột gian phòng ở tận cùng, vượt qua mấy lớp
cửachống đạn dày đếnmấy centimét. Cuốicùng, hắn đi vào mộtcăn phòng sách. Đây là mộtcăn phòng kínmít, trên tường treo đầy những bứctranh xinh đẹp, trừu tượng, dữ tợn. Trong tủ xếp đầy súng ống,còn có chaichailọ lọ xếp lung tung đầy trong đó, bên trong ngâmcác bộ phận cơ thể người. Tạ Hàmngồi vào trước bàn, mởmáy tính trước mặt ra. Màn hình sáng lên, trên đó chính là hình ảnh nhà kho dưới đất. Ở trung tâmcó một vùng ánh sáng, GiảnDao vẫn bịtreo ở tạichỗ như cũ, xemra vẫn nhỏ bé nhưng khôngmất đisự mềmmại. Chỉlàlúc này gươngmặtcô tái nhợt, hốc mắt đỏ hoe, rõ ràng sau khi hắn rời khỏi,cô đãtuyệt vọng khóclóc. Khóe miệngTạ Hàmkhẽcong lên, bưng cốccà phêtrên bàn uốngmột ngụm, ngón tay lại khẽ gõ lên bàn phím. “Tút tút tút...”Miệng hắn khẽ mô phỏng âmthanh tiếng điện lưu nốithông, đồng thờilúc này, trongmàn hình, một dãy các bóng đèn chiếu trong nhà kho lạicùng lúcsáng lên. Nguyên cả nhà kho nhất thờisáng trưng như một tinh cầu chóimắt. GiảnDao gần như lập tức nghiêng đầu nhắmmắt, tránh khỏi ánh sáng lóa mắt đó.p> Hắn nhịn không được bậtcười,cầmlấy cáimicro ở trên bàn:“Hi, Jenny, tôi vềtới nhàrồi. Cô cảmthấy thế nào?” Trong nhà kho. GiảnDao nhắmmắtmột lúcrồimớimởmắt ra, thích ứng vớiánh sáng chóilóa. Nghethấy giọng nóicủa Tạ Hàmđột nhiên vang lên, rõ ràng như đang ở bên cạnhmình, khiến lòng cô rung thậtmạnh. Ngước mắt nhìn cẩn thận, từ từ,cô phát hiện ở các góctrên trần nhàcao cao đều có lắp đặtcáccamera, ống kính tốităm, giống như đôimắt khiến ngườitasợ hãicủa Tạ Hàm. Ở trong đó có mộtcáimáy khuếch âmnhỏ xíu. “Anh ấy còn bao lâu nữa mớitới?”Giọng nói khàn khàn của GiảnDao khẽ hỏi. Không biếtcáimicro truyền âmđượcthiết kế ở đâu trong nhà kho này, nhưng cô khẳng định, mộtchútâmthanh khe khẽtrong này đều sẽrơi vào đôitaicẩn thận của hắn. Quả nhiên, giọng nóitrong trẻo của Tạ Hàmlạitruyền đếnmột lần nữa:“Sắp rồi.” GiảnDao không nóitiếp, Tạ Hàmdường như cũng không có hứng thú nóichuyện. Trong nhà kho sáng như ban ngày, vắng lặng như tờ. Chỉthỉnh thoảng nghethấy tiếngTạ Hàmngâmngatruyền đến. GiảnDao trước giờ chưatừng nghiêmtúc nghe xemhắn ngâmngacái gì. Hiện giờ, trong cảcái địa ngục khủng bố này,chỉcòn lạitiếng của hắn. Chăm chú lắng nghe, thìra hắn đang hátmộtca khúccũ quen thuộc, ‘Sao một thiên thần có thểlàmtan vỡ tráitimtôi’. “Howcould an angel break my heart? Why didn’t hecatchmy falling star......” (Sao một thiên thần có thểlàmtan vỡ tráitimtôi? Tạisao anh không đón lấy vìsao đang rơicủatôi...) GiảnDao ở trong tiếng hát thấp thoáng của hắn,có chút thất thần nhìn chằmchằmphíatrước, nơiBạc CậnNgôn có thể xuất hiện. Sao một thiên thần có thểlàmtan vỡ tráitimtôi? CậnNgôn, sao emcó thể đểanh chết đi? ... Xin hãy giếtchếtem, rồitiếp tụcsống. Cuốicùng, saumột khoảng tĩnh lặng lâu dài,cô nghethấy ở phíatrước, từ rất xa, ở nơiánh đèn không thểchiếu tới, ‘cạch’ một tiếng,cửa bị đẩy ra. Sau đó, tiếng bướcchân đều đều, mạnhmẽ và quen thuộc, từng bướctruyền tới. Hốc mắt GiảnDao dần ẩmướt. Đây là một loạicảmgiác vô cùng phứctạp: đau khổ, bithương, hạnh phúc, tê dại, đều đang phatrộn trong lòng cô, trong tầng tầng tình ý sâu không thấy đáy này. Từ từ, người đó bướcratừ trong bóng đêm. Thân hình cao lớn tuấn dật, độimộtcáimũ dày,che hơn nửa khuônmặt. LòngGiảnDao, dường như cũng từ từ thắtchặt, thắtchặt theo đường nét thân hình đang hiện lên củaanh. Anh cuốicùng cũng đi đến dướiánh đèn, gỡmũ xuống, ngẩng đầu nhìn cô từ phía xa xa. Thế giớicủa GiảnDao, ngưng đọng ngay tạithời khắc này. Thời gian, không gian, tiếng động,ánh sáng... đều trở thành những bóng dáng hư vô. Chỉcó người đàn ôngmàcô ngày nhớ đêmmong,cuốicùng cũng xuất hiện trước mặtcô. Anhmặc mộtcáiáo khoáclớnmàu đen,áo sơmitrắng sạch sẽ, không thắtcà vạt, thân hình cao lớn thon gầy. Ánh đèn bao trùmlênmáitóc đen và
gươngmặtanh, đôimắt thon dài bướng bỉnh đó đang nhìn cô. Đồng tử rõ ràng đen nhánh như mực, lại khiến ngườitacảmthấy ánhmắtanh lãnh đạmvô cùng. Không chút độ ấm,cũng không chút tình ý nào. GiảnDao:“CậnNgôn,có bom.” Xin anh, nhất định phảicó lựachọn thích đáng. Emđã không oán không hối gì nữa. Có thể gặp anhmột lần,emthậtsự đã mãn nguyện lắmrồi. Nhưngmàcô không ngờ rằng, vừa nói xong,có haitiếng cười đồng thời vang lên. Một làcủa Tạ Hàmtrongmáy phóng thanh không biếtcách đó bao xa,cònmột làcủa Bạc CậnNgôn ở trước mặtcô. Bóng dáng cao lớn chậmrãi đi về phíacô, gươngmặtanh tuấn hiện lên ý cười xalạ không kiềmchế được, đôimắtcàng tràn đầy vẻtrào phúng và đạm mạc. “Bệnh đa nghi.”Ánhmắtanh nhìnGiảnDao, nhưng lại nóichuyện vớiTạ Hàm. Giọng nóicủa Tạ Hàmlập tứctruyền tới, ý cười nồng đậm:“Lần đầu gặp mặt, tôi đãtặng anhmột phần lễ vật lớn như vậy,có phảianh cũng nên bày tỏ chút thành ý không?” Bạc CậnNgôn đứng ở chỗ cáchGiảnDao khoảng hai ba bước,ánhmắt lạnh băng, nhưng dường như thấp thoángmang theo hứng thú, lướt quathân thể bịtrói buộccủacô. “Rấtcông bằng.”Anh nói vớiTạ Hàm:“Giếtcô tarồichúng tasẽ gặp mặt ở đâu?”p> Tạ Hàm:“Tôisẽ nóicho anh biết địa điểm.” “Ok.”Ánhmắt Bạc CậnNgôn lưu chuyển, lạirơi xuống trên ngườicô. GiảnDao ngây ngốc nhìn anh. Khoảng cách gần như vậy,cô gần như có thể ngửithấy hơithở namtính quen thuộctrên ngườianh, gươngmặt tuấn tú và đôimắt kiêu ngạo. Nhưng lại hoàn toàn khác vớianh trước đây. Giọng nói khàn khàn thoángmang theo sự tàn ác đó, tương tự như Tommymáu lạnh,cũng tương tự với đôimắt thâm trầmchơi đùa vớithế gian nhưng không cho phép đến gần thân cận của Tạ Hàm... “A...”Cô khẽthở gấp một tiếng, bởi vìBạc CậnNgôn đột nhiên giơ tay nắmlấy cằmcô. Sứclực mạnh bất ngờ, nhất thời khiến cô đau nhói. Màanh cũng không chút tiếcthương, thậmchítrong ánhmắt lướt qua một tiasáng hưng phấn nào đó. Gươngmặt thanh nhãcàng lộ ra mấy phần cay nghiệt, lực ngón tay cũngmạnh thêm, móng tay gămvào trong dathịtcô. Cự ly gần như vậy, nhìn thấy đượctừng biểu tình nhỏ bé nhất, trong đầuGiảnDao thoáng chốc như mộngmị. Một ý nghĩcô trướcsau vẫn không tin, sống chết đè nén đột nhiên lại xông lên đầu. Không thể nào... lẽ nào anh thậtsự... thậtsự... Trở thànhAllen rồi? Bạc CậnNgôn củacô, Simon củacô, thậtsự đãtrầmluân vào trong bóng tối vô cùng vô tận? Không thể gặp lại, không thể yêu nhau nữarồisao? Cô sắp phảichết trong cùngmột đôitay,chết trong cùngmộtcơ thể nhưng linh hồn tộiác bất đồng ở trước mặtsao? Không! CậnNgôn, CậnNgôn! Cô gần như bất giác mởmiệng, thoáng chốcliền cắn lấy ngón tay anh,cắn thậtmạnh, mùimáu tươi nháymắt tràn đầy khoangmiệng cô. Gươngmặtanh tuấn của người đàn ông nháymắtcàng thêmâmtrầm,anh túmlấy tóc dàisau ótcô, khiến cô đau đớn vô cùng lại không thể động đậy. Nước mắt GiảnDao đãrơi đầymặt, sống chết nhìn anh chằmchằm. Nhưng trên gươngmặtanh, trướcsau vẫn không có chútchần chờ hay thương tiếc nào, ngượclạisự tàn bạo trongmắtcàng giatăng. “Ha... người phụ nữ của Simon.”Anh dùngmột giọng nóiâmtrầmlên tiếng:“Vẫn chưa nếmthử mùi vịcủacô mà đã giếtcô rồithìthật đáng tiếc.”Vừa nói xong,anh liền lôimộtcây súng từ trong túira, nòng súng vừa đen vừacứng, đặt ở trên huyệt thái dương củacô. Toàn thânGiảnDao khẽrun lên, thân hình đang ở trong lòng anh bị kéo chặt giống như mộtcon cásắp chết vìthiếu dưỡng khí. Nhưng anh lạithong thả
cười, từ từ cúi đầu về phíacô, giọng nóitrầmthấp âmu vang lên bên taicô:“Bảo bối, đừng sợ, sẽ kết thúcrất nhanh thôi.” Cả ngườiGiảnDao lạimềmnhũn ra, từ từ nhắmmắt lại. Hơithở củaanh phun lên gò mácô,cô thậmchícòn nghethấy âmthanh anhmở chốtan toàn trên súng. Vĩnh biệt, CậnNgôn. Vĩnh biệt, mẹ. Hômnay emchết ở chỗ này. Vĩnh viễn không cần tỉnh lại, vĩnh viễn không còn nhìn thấy anh nữa, vĩnh viễn...cũng sẽ không quên anh. Ở bên ngoài nhà nho, trongmật thấtcủatrang viên cách đó mấy trămkilômét, Tạ Hàmđang nhìn chằmchằmđôi namnữ trongmàn hình,chỉcảmthấy máu huyết toàn thân dường như đang sôitrào lên. Hắn chờ đợi, vô cùng vuisướng và kiên nhẫn chờ đợi. Chờ đợimột Allen hoàn toàn, triệt để, không chút tỳ vết đi đến bên cạnh hắn! Chính vào lúc này, lạithấyBạc CậnNgôn đột nhiên cúi đầu,cắn lênmôiGiảnDao. Tạ Hàmkhẽ giậtmình,chợtcườilên! Bởi vì biểu tình của Bạc CậnNgôn tràn đầy dục vọng ácliệt, nụ hôn này rất hung tàn vàthô bạo, môiGiảnDao nháymắt bịcắn chảymáu. Biểu tình của GiảnDao rấtsinh động rất đáng thương, sự tuyệt vọng, biai, phẫn nộ trênmặtcô càng tăng thêm. Allen cực kỳ khát vọng chà đạp GiảnDao, suy nghĩ này hắn có thể hiểu được. Nếu không phảilà bây giờmuốn cô gái này trở thànhmột biểu tượng cuối cùng để bọn họ đạt thành liênminh thì hắn cũng không ngại để Allen đùachếtcô ta. Hiện tại,cứ đểcho anh talàmcho đỡ nghiện đi. Trongmàn hình, GiảnDao bịcưỡng hôn, đã hoàn toàn không còn sứclực để vùng vẫy nữa, mặc kệtên đàn ông này điên cuồng vô tình giày xéo môi lưỡicủa mình. Nụ hôn này hoàn toàn khác vớiBạc CậnNgôn trước đây, kịch liệt hungmãnh vô cùng, đầu lưỡicủaanh giống như rắn độccông kích cô, thậmchícắn cả đầu lưỡicô, mang theo cảmgiác đau đớn khátmáu. Mộtcánh tay cũng lưu độngmộtcách tùy ý hèn hạtrên cơ thểcô.... Đột nhiên, mộtcảmgiác giống như đãtừng quen biết đột nhiên nảy lên trong lòng... Bạc CậnNgôn... Simon, đãtừng hôn cô như vậy. Đó làlúc nào? Làlúc ở trong ngôi biệt thự ven biển của LậnYDương,anh vàcô thảo luận,có thểtừ trong nụ hôn phân biệt đượcsự khác nhau của một người hay không. Lúc đó anh đã mô phỏngmột người khác, hôn cô rất hung tàn như thế này. Sau đó thìsao? Sau đó lúc đầu lưỡicủaanh rút lui, vẫn giống như lúc bình thường, bất giáctừ dướilướt lên trên,câu lấy đầu lưỡicủacô khẽliếmmộtcái. Còn thảo luận của bọn họ,cũng vìmột động tác nhỏ theo thói quen đó, mà kết thúc vớithắng lợithuộc vềcô. Kết luận của bọn họ là, từ một nụ hôn,cũng có thểthậtsự phán đoán đượccó phảilàcùngmột người hay không. ... GiảnDao thoáng giậtmình, ý thức gần như sắp sụp đổ bấtchợt hồi phụcsự sáng suốt; nỗituyệt vọng và biai đau đớn khôn cùng bịlý trí đè nén. Nụ hôn sắp đến khúccuốithìtráitimcô cũng đã bắt đầu buộcchặt trước giờ chưatừng có. Anh lạicắn cô mộtcái,chỉ khiến cô đau đếnmứctoàn thân run rẩy. Anh hung hăngmút lấy đầu lưỡicủacô, dường như tràn đầy dục vọng trắng trợn. Sau đó,cuốicùng anh cũng lưu luyến buông đầu lưỡicủacô ra, từ từ rút luira ngoài. Đầu lưỡicủaanh sắp rời khỏi khoangmiệng cô... Đột nhiên,anh khựng lại, vừa kiên định vừacực kỳ dịu dàng, từ dướilên trên khẽliếmđầu lưỡicủacô mộtcái. ... Cùngmột hôm, nămtiếng đồng hồ trước đó, ở trong bệnh viện.
Phó Tử Ngộ chỉmiễn cưỡng hồi phục được mộtchút. Nhưngmà hômnay,anh căn bản không cách nào ngủ yên trên giường bệnh của mình. Anh tìm một viên thanh tra đến, dùng xelăn đẩy anh đi đến phòng bệnh của AnNham. Trướccửacó mấy viên cảnh sát đang canh giữ,cửa phòng bệnh đóng chặt, hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong. Viên thanh tra đẩy anh đi vào trong, vừa nhìn vào đãthấy drap giường bệnh được xếp rấtchỉnh tề nhưng lại khôngmột bóng người. Đitiếp vào trong, xuyên quacửaan toàn rộngmở trong sáng là mộtcăn phòng làmviệcrất lớn. Hơnmườimấy chuyên giaIT đang ngồitrước máy tính, căng thẳng nhìn chằmchằmvào màn hình. AnNhammặc một bộ đồ bệnh nhân ngồi dẫn đầu, sắc mặtchămchú bình tĩnh, không có chút bệnh tật nào. Phó Tử Ngộ imlặng ngồimột bên, không dámlàmphiền bọn họ. Lúc nàymột viên thanh tra bên cạnh nhìnmàn hìnhmộtcái, nhịn không đượcthan thở ratiếng:“Nóithật nha,cuộc vượt ngục mấy hômtrước, lên kế hoạch thậtsự là hoànmỹ vô cùng. Giáo sư Bạc hoàn toàn có tiềmchất trở thànhmộtcao thủ tội phạm.” Cả đámngười đều khẽcười, Phó Tử Ngộ lại đáp:“Cậu ấymãimãicũng không trở thànhmộtcao thủ tội phạmđược.” Viên thanh tralúctrước hơi giậtmình, gật đầu nói:“Anh nóicũng đúng. Một trận chiến hỏalực khíthế như vậy, lạitính toán vô cùng tỉmỉ, không có một ngườithương vong. Phải gọianh ấy làchuyên giacứu vớt,chứ không phảicao thủ tội phạm.” Bởi vìlờicủaanh ta, tấtcả mọi người đều nhớ đến hình ảnh công kích trên bãi đất trống hômđó, không tự chủ đượccó chútcảmkhái, đều trở nên yên tĩnh. Nhưng trước giờ trong đầuAnNhamchỉ nghĩ đến số liệu dấu hiệu, phálệlại nhớ đếnmộtchuyện khác. Anh ta nhớ đếnmột ngày nào đó trước đây, lúc nóichuyện vớiPhó Tử Ngộ, vô tình nói đến hômanh ấy vừa mớitỉnh lạisau cuộc phẫu thuật, nói điện thoại vớiBạc CậnNgôn. “Lúc đó tạisao anh lại khóc?”AnNhamhỏi. Anh tacũng không để ý nhân tình thếthái gìcả,cũng không để ý đến việcsẽchạmđến vết thương của người khác. Nghi vấn này vẫn luôn ở trong lòng anh ta,anh tacó chútsuy đoán không chắcchắn,cho nên liền hỏitrựctiếp. Phó Tử Ngộ imlặngmột lúc, mớitrảlời:“Bởi vìlúc đó, tôi nghethấy giọng nóicủa người gọilà‘Allen’.” Lần trước Phó Tử Ngộ nghethấy giọng nói này là vào lúc nào? Lúc đượccứu ra khỏi hầmgiamcủatên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’, Bạc CậnNgôn đang gặp nguy hiểmtínhmạng, trải qua vô số ngày cấp cứu mớitỉnh lại,chính là giọng nói này. “Giọng củacậu tạisao lại...”Lúc đó Phó Tử Ngộ đã hỏi. Bạc CậnNgôn chỉ nhẹ nhàng bâng quơ đáp:“Tommy rời đimấy ngày, tôi bịsốtcao, sốt hỏng cả giọng.”Làcổ họng bịsốt đến hỏng triệt để, bịcảm, nhiễmtrùng, khàn giọng, đau nhức... Vìthế dứt khoát tương kếtựu kế, thitriển kế hoạch đã dự tính từ lâu, giảlàmnhân cách thứ hai, từng bướccẩn mật... Nhưng sau khi đượcan toàn rồi, thanh đớicủaanh cũng đốimặt với khả năng bịmất tiếng nghiêmtrọng, bácsĩ khó khăn lắmmới giúp anh hồi phụclại,có điều giọng nói và Bạc CậnNgôn đãtừng hoàn hảo vô khuyết đãcó sự thay đổi. Chỉlà GiảnDao, vẫn không biếtmàthôi. Bạc CậnNgôn sao có thể đểcô biết,căn bản không cần phải khiến cô đau lòng. Lần này, lúc Phó Tử Ngộ nhận được điện thoạicủaanh, giọng nói đã giốngAllen đến bảy támphần. Phó Tử Ngộ lập tức hiểu được, mấy ngàymất đi người yêu,anh khóa mình ở trong phòng, dùngmột phương pháp nào đó phá hoại giọng nóicủa mình lần nữa. Màtri kỷ như Phó Tử Ngộ, lập tứccó thể đoán ra được kế hoạch củaanh, ngụy trang thànhAllen, tiếp cậnTạ Hàm, thân bại danh liệt, đẩymình vào nguy hiểm... Từ đó vềsau là mộtcon đường nguy hiểmvô cùng có khả năng sẽ phá hủymột đờicủaanh. Phó Tử Ngộ biết,anh vẫn thường làmnhững chuyệnmạo hiểmnhư vậy. Nhưngmà giây phút đó, khi nghethấy giọng nói khàn khàn đãlâu không gặp,anh lại không ngăn được nước mắtcủa mình. Bởi vì điều anh nghethấy, rõ ràng là một tình yêu cố chấp, trầmmặc, trọn vẹn của người bạn thân của mình,của một người đàn ông cô độc ngạo mạn đối vớimộtcô gái. ... Lúc này, Phó Tử Ngộ mớilên tiếng hỏi:“Tiến triển thế nào rồi?” AnNhamquay đầu nhìn anh, trầmgiọng trảlời:“Tấtcả vẫn đang tiến hành theo kế hoạch. Hai người bọn họ sẽtrở về bình an không sứtmẻ gì, rất nhanh thôi.”
Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 80 Tạ Hàmcườitủmtỉmnhìn chằmchằmmàn hình quan sát. Trongmắt hắn nhìn thấy, là mộtmàn xa hoa đẹp đẽ vô cùng. Một người đàn ông chiếmđoạt ngược đãithân thể một người phụ nữ, màcô gái này giống như mộtchú chimnon tuyệt vọng kinh hãi, gần như co rúmngườilạithànhmột đống, nhưng lại bị xích sắc khóachặt,chỉcó thể để mặc hắn xâmlược. Nụ hôn này vốn không dài, người đàn ông liếmliếmmáu trênmôimình. Lúctriệt đểrời khỏicô, súng trong tay,cũng áp chặt vào huyệt thái dương của cô. “Bye, Jenny.”Giọng nói khàn khàn và hưng phấn. GiảnDao đã nhắmchặtmắt lại, thân hình khẽrun lên, đôitay tinh tế như ngọc bất giác nắmchặt lấy xích sắt.... “Pằng!”Tiếng súng dứt khoát gãy gọn. Khóe môiBạc CậnNgôn nổilên ý cườitrào phúng, lấy súng nhét trở lạitúi. Anh quay người ngẩng đầu,ánhmắtsáng rực nhìn về phíacamera giámsát trên trần nhà. Bên ngoàimàn hình, Tạ Hàmnhìn về phíasau anh, thân thể GiảnDao từ từ mềmnhũn, đầu rũ xuống. Còn huyệt thái dương bên tráicó mộtcáilỗ máu chảy đầmđìa, rõ ràng đã bị bắn xuyên qua đầu. “Ồ...”Ýcườitrênmặt Tạ Hàmcàng thêmsâu,càng thêmxán lạn, đôitay lại kích động nắmchặt lấy cạnh bàn. Allen, là Allen không còn nghi ngờ gì nữa. Khảo nghiệmhoànmỹ đến thế,cuộcchémgiết xinh đẹp đến thế! Thân hình cao lớn như ngọccủa Bạc CậnNgôn đứng dướiánh đèn, trongmắt hiện lên tiacườicuồng vọng:“Puppet (con rối gỗ),chúng ta gặp mặt ở đâu?” Xưng hô này của hắn đối vớiTạ Hàm,có ý trào phúng,chế giễumột trò chơi khảo nghiệmquásứcấu trĩ này. NhưngTạ Hàmkhông hề để ý, ngượclại càng thêmvui vẻ, dựa vào trong ghếtrảlời:“Trong garagecònmộtchiếc xe,anh lái đi. Tôisẽ dùngGPS navigation báo cho anh vịtríchính xác.” “Ok.”Bạc CậnNgôn cầmlấy nón chụp lên đầu lần nữa, lại ngẩng đầu nhìn camera:“Cô gái này đểlại đây đi. Khi quay vềtôisẽ đến lấy.” Tạ Hàmcườilớn:“Ok, Ok. Một khúc xương củacô ta đều làcủaanh.” Bạc CậnNgôn sải bước đirất nhanh nhưng lạitrầmổnmạnhmẽ, rời khỏi nhà kho dưới đất. Tạ Hàmngồi nguyên chỗ cũ, nhìn hình ảnh trong nhà kho. Dướiánh đèn sáng trưng, tấtcả bình tĩnh giống như cáichết, duy nhấtchỉcó thithể GiảnDao còn đang treo tạichỗ cũ, máu chảy dọctheo gò má và mặt cô,còn không ngừng nhỏ giọt xuống, giống như một bứctranh tươi đẹp, thêlương, yên tĩnh. Hiện giờ tấtcảtâmtư của Tạ Hàmđều đặt trên ngườiBạc CậnNgôn sắp đến,cũng không còn chút hứng thú nào vớicô. Hắn khẽcườimột tiếng, tắt màn hình, đứng dậy đira khỏimật thất. Hai giờ sau, bệnh viện bang. GiảnDao từ từ mởmắt ra. Hình ảnh đập vào mắt đầu tiên chính làtrần nhà màu trắng xalạ,ánh sángmàu lamnhạt ở bên ngoàicửasổ bịrèmche kín. Cô đang nằmtrênmộtchiếc giường bệnh, đã đổimột bộ đồ mớimềmmạisạch sẽ, trên tay còn đang truyền dịch. Bên cạnh giường có một người đàn ông tuấn tú đang ngồi. Anhmặc một bộ đồ bệnh nhânmàu lamnhạt, ngồitrênmộtchiếc xelăn, thân hình tướngmạo có vẻ gầy ốmhơn so với nửatháng trướcrất nhiều. Lúc này đôimắtanh khép hờ, đang ngủ say. Hốc mắt GiảnDao nổilênmột làn hơi nước. Tử Ngộ.
Đầu cô vẫn còn rất nặng nề, nhưng cũng không gây trở ngạicho việcchống tay lên giường ngồi dậy, trong đầu thoáng hiện lên cảnh phátsinh trong nhà kho lúctrước. Tấtcả giống như chỉ vừa mới xảy ra, nhưng lại giống như đãcáchmấy đời. ... Sau khi kết thúc nụ hôn giống như khắccốt ghitâm, Bạc CậnNgôn từ từ dờimôi đi, đôimắt đen gần trong gang tấc nhìn cô chằmchằm. Không có bấtcứ một lời nói nào,anh nâng ngón tay lên, ra hiệu cho cô yên lặng. Lúc đó,cảtráitimcô như muốn nhảy ra khỏilồng ngực,anh đang làmgì vậy? Không sợ Tạ Hàmnhìn thấy sao? Nhưng chuyện kỳ lạlại xảy ra, trong loa phóng thanh, lạitruyền đến tiếng tán thưởng vuisướng của Tạ Hàm:“Ồ...” Cả đầu cô đầy sươngmù, Bạc CậnNgôn lạicúimạnh đầu, ômlấy eo cô, hôn xuống. Môilưỡimát lạnh cònmang theo hơithở nhiễmmáu lúctrước. Nhưngmỗimột tấc, hơithở triềnmiên đều là mùi vịmàcô quen thuộc. Ngón tay anh khẽ nắmlấy cằmdưới đãcó chút xanh tím. Nụ hôn củaanh trầmmặc, dịu dàng và kiên định, nhưng bàn tay ômlấy cô càng lúccàng thu lạithậtchặt, giống như muốn đemcả ngườicô quấn vào trong cơ thểanh. Cả ngườiGiảnDao đều đắmchìmtrong vòng tay và hơithở củaanh, nước mắt như hạtchâu bị đứt, không ngừng rơi xuống. Nhưng giờ phút này,anh lại nhanh chóng buông cô ra. Ngón tay trắng trẻo thon dài khẽlau nước mắt trên gò mácô, thân thể mát lạnh như cây lui vềsaumấy bước, kéo ra khoảng cách vớicô. Bốnmắt nhìn nhau chằmchằm, GiảnDao cắnmôi dưới không để mình phát ratiếng. Ánhmắtanh thâmtrầmnhư nước nhìn cô lần cuốicùng, trong đôi mắt đó lạicó ý cười ngạo mạn vàthản nhiênmàcô rất quen thuộc. GiảnDao cũng sắp ngừng thở. Anh lại khôi phục biểu tình đạmmạc, quay người ngẩng đầu, nhìn vềcamera, nói vớiTạ Hàm:“Puppet (con rối gỗ), chúng ta gặp mặt ở đâu?” ... Trong chốclát, Bạc CậnNgôn đãrời khỏi nhà kho dưới đất. GiảnDao vẫn bịtreo ở chỗ cũ yên lặng không tiếng động, tráitimđập như sấmcòn ruột gan lạilộn tùng phèo cảlên. Cô căng thẳng bởi vì đã đại khái đoán đượcchuyện gì vừa xảy ra, Bạc CậnNgôn nhất định đã để AnNhamdùng biện pháp nào đó, thay đổi hình ảnh mà Tạ Hàmnhìn thấy. Tạ Hàmkhẳng định cho rằng cô đãchết, triệt đểtin tưởngBạc CậnNgôn. Nhưng điều này trên thựctếlại quá nguy hiểm, quá kinh ngạc vuimừng. Cô tưởngmình chắcchắn phảichết, tấtcảlại vẫn nằmtrong kế hoạch của Bạc CậnNgôn! Điều lo lắng là, Bạc CậnNgôn sắp đi gặp Tạ Hàm? Tạisao anh phải đimộtmình. Sau đó không được bao lâu, nhà kho lạicó người đi vào. Chỉcó điều lần này, là mộtsố thanh tra FBI vàcảnh sátcơ động sắc mặtchămchú. Bọn họ trướctiên khẽrón rén đi vào, ra dấu yên lặng vớiGiảnDao, sau đó phân làmhai nhóm. Một nhómlấy những cáimũ trùmkimloạimàu đen, trùmlên tất cảcáccamera, loa phóng thanh cùng vớicác micro ở trong nhà kho. GiảnDao không biết đó là dụng cụ gì, nhưng nhất định dùng đểlàmnhiễu thiết bị nghe nhìn của Tạ Hàm. Một đội khác, lạithay cô mở xích sắt, đặtcô lên băng ca. Tấtcảtiến hành nhanh chóng, hiệu suấtcao và khôngmột tiếng động. Trong chốclát, GiảnDao đã được vội vàng đưalênmặt đất. Đón lấy ánhmặt trời đãlâu không thấy,cô chỉcó cảmgiác hốc mắt và gò má nhói đau, giơ tay ômlấymặt. Hốc mắt đỏ hoe gần như đã khô cạn lạichảy nước mắt. Lúclên trên xecứu thương, một nữ thanh traan ủicô:“Tiểu thư GiảnDao,cô an toàn rồi.” GiảnDao lập tức hỏi:“Bạc CậnNgôn thìsao? Anh ấymộtmình đi gặp Tạ Hàmphải không?” Viên thanh tra không trảlời, bácsĩ đi đến rất nhanh, kiểmtrathân thểcho cô. Bởi vìcô sốt nhẹ, thểlực vàtinh thần đãcạn kiệt vô cùng, sau đó liền hôn mêlâmvào trong bóng tối. ... Ánh đèn trong phòng bệnh chiếu sáng nhu hòa và yên tĩnh,có lẽ bởi vì động tác ngồi dậy củacô đánh thức Phó Tử Ngộ bên cạnh giường,anh lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô. Đều đãtrải qua giây phútcận kềsống chết, bọn họ chỉ yên lặng nhìn nhau, rồimỉmcười.
Phó Tử Ngộ giang haitay ômchặt lấy cô. “Bạc CậnNgôn ở đâu rồi?”GiảnDao lên tiếng hỏianh. Phó Tử Ngộ khựng lại, trảlời:“Anh ấy sắp đến trang viên của Tạ Hàm, đó làsào huyệtcủa hắn.” GiảnDao khẽtrừng to mắt, khàn giọng hỏi:“Hiện giờ rốtcuộctình hình như thế nào?” NếuBạc CậnNgôn không có hai nhân cách, vậy thìtấtcả những nguy cơ, phản bội, vui buồnmấy ngày hômnay... Chỉsợ đều là một vở kịch do anh đạo diễn, thiết kế mộtcạmbẫy đặc biệt vìTạ Hàmvừa khôn khéo vừa đa nghi này. NhưngBạc CậnNgôn tạisao có thểlàmđượctấtcả những thứ này? Tiếp theo,anh lạimuốn làmgì? Phó Tử Ngộ mỉmcười:“Nóirathì dài dòng lắm. Thếcục phứctạp nhấtmà đầu óccậu ấy nghĩra được, khiến cho tấtcả mọi người đều khó khăn khốn khổ quáchừng. Nhưng cuốicùng cũng cứu đượcemrồi, tấtcả đều đáng giá. Đừng lo lắng,cậu ấy sẽ không có chuyện gì đâu. Tôi dẫn emđếnmột nơi, emsẽ hiểu thôi.” Anh nói vậy, khiếnGiảnDao hơithoảimáimộtchút. Chỉlà nghĩ đến hình bóng lúc Bạc CậnNgôn rời đi, lạicảmthấy khát vọng và đau lòng. Hành động của GiảnDao cơ bản không bịtrở ngại gì nên không ngồi xelăn. Một viên thanh tra đẩy Phó Tử Ngộ, ba người đira khỏi phòng bệnh, tiến về phía‘phòng bệnh của AnNham’ bên kia. Ánhmặt trời buổichiều trong suốtsáng sủa, tại hành lang trắng tinh yên tĩnh, so sánh với nơi giamgiữ GiảnDao ở dưới đấtmấy giờ trước, quảthựclà khác nhaumột trờimột vực. Cô bất giáccó chút hoảng hốt. lúc này, Phó Tử Ngộ lấymộtcái bọctrong suốt từ trong túira đưacho cô:“Vật trả vềchủ cũ.” GiảnDao nhận lấy nhìn qua, bướcchân liền khựng lại. Đây là bức dithư màcô viếtcho Bạc CậnNgôn, lúc đó bịTạ Hàmgửi đến đàitruyền hình. Hiện giờ lạitrở vềtrên tay cô. GiảnDao nhìn nó chằmchằm,có chút ngẩn người. Mặt giấy trắng tinh bóng loáng có rất nhiều nếp gấp chỉnh tề,cho thấy được giữ gìn rấtcẩn thận. Duy nhấtchỉcó phía dướicủa bacâu, bị người nào đó dùng bút lôngmàu đen gạchmấy vạch nhỏ. Câu đầu tiên là‘Mơ ướctrở thànhmột người giống như ba’; Câu thứ hailà‘Lần đầu tiên nắmtay,anh nóiemlàmanh ngứa’; Câu cuốicùng là‘Emđãtrở thành người giống như ba và mẹ hi vọng’. MũiGiảnDao chua xót, tráitimlan trànmộtcảmxúc không thể nóithành lời. Anh ấy đọc hiểu rồi, hiểu đượcchính xáctin tứccủacô. Phó Tử Ngộ và viên thanh tra bên cạnh, nhìn thấy bộ dáng hơithất thần củacô,cũng có chút đau lòng. Còn nhớ hômđó lúc nhìn thấy phong thư này, tấtcả mọi ngườichỉcảmthấy đau lòng vàcảmđộng,cũng không cách nào tưởng tượng nổi, thân là người trong cuộc như Bạc CậnNgôn sẽcảmthấy thế nào. Bạc CậnNgôn lúc đó cũng thất thần chốclát, bộ dáng vừatrầmmặc vừalạnh lùng đó khiến cho tấtcả mọi người đều toátmồ hôi. Nhưngmà không ngờ rằng,anh đột nhiên nhàn nhạt lên tiếng, nóira nhữngmanhmối quan trọng ẩn giấu trong bứcthư: “Người như bacô ấy, tứclàthân phận cảnh sát;cô ấy...”Anh hiếmkhi khựng lạimột lúc:“Lần cô ấy làmcho tôi ngứa,chúng tôi vốn không phải đang nắmtay nhau,cô ấy không thể nào nhớ lầmđược, đó là ở vụ án ‘Cỗ máy giết người’. Cuốicùng, mẹcô ấy vốn không hi vọng cô ấy làmcảnh sát. Cho nên, điều cô ấymuốn nói vớichúng tachính là, Tạ Hàmđãtừng ngụy trang thành cảnh sát trong vụ án ‘Cỗ máy giết người’.” Lúc đó suy luận củaanh ấy vừarõ ràng vừachính xác,chỉlà ngữ điệu đặc biệt bình tĩnh vàtrầmthấp hơn bình thường:“Không thể nào là hình cảnh được, tấtcả hình cảnh trong nước đều phảichịu sự thẩmtratư cách nghiêmkhắc, hơn nữalúc đó phối hợp vô cùng thân cận vớitôi. Chỉcó thểlàcảnh sát nhân dân, bởi vìlúc đó triệu tập cảnh sát nhân dân củarất nhiều khu vực giúp đỡ điều tra hung thủ, rất nhiều người vốn không quen biết nhau...”Nói đến đây,ánhmắtcủaanh chợt tốilại:“Tôi nghĩ, tôi biết hắn làairồi.” ... Vấn đề quấy nhiễu phíacảnh sát nhiều ngày qua, lạicó thể giải quyết dễ dàng như vậy, bọn họ đãcó được hình của Tạ Hàm.
AnNhamgần như phải xâmnhập vào tấtcảcác kho tư liệu,camera giámsátcó khả năng liên quan của đạilục, HồngKông và Mỹ. Màtung tích của Tạ Hàmnày,cuốicùng cũng xuất hiện dồn dập... Hắn ngồi nghe giảng ởmột đại học nào đó tạithành phố B; hắn còn đi du lịch đếnmộtsố địa điểmở quê nhàcủa GiảnDao; hắn sống ởHồngKông vớithân phận phú hào nặc danh đăng ký sản nghiệp; hắn thậmchícòn có mộtcăn phòng ở trong tiểu khumà GiảnDao và Bạc CậnNgôn sống. Hắn cứ sống hành tung bất định lại ngang ngược không sợ gì như vậy. Lần xuất hiệnmới nhất gần đây nhấtcủa hắn,chính làtrên đườngBạc CậnNgôn vượt ngục. Mộtcamera giámsát ở trênmột tòalầu nào đó cách quảng trường khá xa,chụp được hình ảnh của hắn ở dướilầu. Có thể khẳng định, trước đây hắn nhất định ởmộtchỗ nào đó trên lầu, quan sát Bạc CậnNgôn từ xa. Màchính nhờ lần theo manhmối đó, phíacảnh sát đã xác định được GiảnDao bị giamcầmở trong nhà kho dưới đấtcủa một ngôi biệt thự tại nông thôn,chỉtrước khiBạc CậnNgôn đi gặp hắnmột ngày. Có điều cũng đồng thời điều tra được, ở dưới đó còn chônmột lượng lớn thuốc nổ. Bạc CậnNgôn hiểu rất rõ tính cách của Tạ Hàm, một khi phíacảnh sátcông kíchmạnhmẽ đểcứuGiảnDao. Tạ Hàmkhông còn đường thoát, tất nhiên sẽ kích nổ quả bomđểtấtcảcùng chết. Cho nên chỉcó thể dùng trí. Anh vẫn chiếu theo kế hoạch cũ, ngụy trang thànhAllen, mộtmình xông vào. ... “Cũngmay có thư củaem, mớicó thểtìmthấy emnhanh như vậy.” Phó Tử Ngộ dịu dàng nói:“Bứcthư nàyBạc CậnNgônmang bên ngườimỗi ngày, hômnay rời đimới đưacho tôi bảo quản.” LòngGiảnDao lại khẽ đau,cô gấp thư lại bỏ vào trong túicủa mình, khẽ nắmchặt. ‘Phòng bệnh của AnNham’ nghiễmnhiên đãtrở thành trung tâmchỉ huy cho lần hành động này. Cửasổ đượcche đậy kín đáo kỹ càng, vô số ánh đèn huỳnh quang của máy tính đang chiếu sáng. LấyAnNhamdẫn đầu có hơnmười người đang ngồi phíasaumáy tính, đều đang tập trung tinh thần. Ngoài ra,còn có mấy thanh tra FBIcũng tụ tập ở trong này. GiảnDao nhìn thấy hình ảnh trênmàn hìnhmáy tính đầu tiên, liền hiểu được mới vừarồi ở trong nhà kho, làmcách nào Bạc CậnNgôn có thể giấu giếm. Bởi vìtrênmàn hình có hai hình ảnh, ống kính giống y như nhau, đều là nhà kho dưới đất. Nhưng cái bên trái, xích sắt đã bịcắt đứt, vịtrí vốn đang treo cô, trống trải khôngmột bóng người;cònmàn hình bên phải, mộtcô gái đang rũ đầu xuống bịtreo trên xích sắt, huyệt thái dương bị đạn bắn thủng, ở phía dướicòn có một vũngmáu nhỏ. GiảnDao:“Đây là...” AnNhamnghethấy tiếng nói, quay đầu lại nhìn cô mộtcái, khẽ giậtmình. Sau đó anh lại nởmột nụ cười hiếmcó, nhanh chóng giảithích:“Samuellàm đó.” Một người đàn ông da đen khoác mộtcáiáo FBI ngồicách anh hai vịtrí,cười vớiGiảnDao ra dấu thắng lợi. GiảnDao hiểu rarồi. Cho nên ngày hômquasau khi xác định được nhà kho của Tạ Hàm, bọn họ đã xâmnhập vào hệthống của hắn, trong thời khắc quan trọng, liền dùng hình ảnh giả đểthay thế? Tuy rằng không biết bọn họ làmđược như thế nào, nhưng thậtsự là vô cùng kỳ diệu. GiảnDao và Phó Tử Ngộ cùng ngồi xuống trước mộtmáy tính. Vừa nhìn vào màn hình, lòngGiảnDao liền bị bấu chặt. Đó làcửa kính trướccủa xe hơi đang chạy trên đường. Bên trong xe yên tĩnh, thấp thoáng truyền đến hơithở trầmổn của một người đàn ông. Bên cánh rừng phíatrước, một tòatrang viên trắng tinh đã hiện ratrong tầmmắt. Đây là.... hình ảnh nhìn và nghe đượcthông quacamera, máy nghelénmini gắn ở trên ngườiBạc CậnNgôn. Một viên thanh trathấp giọng giảithích:“Chúng tôi đã xác định được vịtrícủatòatrang viên này chỉmớimấy tiếng trước. Nhưng từ hình ảnh quan sát từ vệtinh và kết quảtừ máy trinh sátminicho thấy trong trang viên rấtcó khả năng cònmườimấy nạn nhân bị giamcầmnữa.” “Chúng tôi bố trí kế hoạch tấn công và giảicứu, thâmnhập vào hệthống an toàn củatrang viên,còn cần chút thời gian.”Một ngườithanh tra kháctiếp lời:“Vìthế,chỉcó thể để Simon đilôi kéo hắn trước. Nhưngmàcô yên tâm, một khitình huống không ổn, máy bay chiến đấu và đội hải quân lụcchiến ở gần đó sẽtriển khaitấn côngmạnh, trong vòng hai phútsẽ xác định vịtrícủa Simon đểthực hiện việc giảicứu.” GiảnDao nghe xong, gật đầu chầmchậm,ánhmắt quay lạimàn hình. Tuy nói như thế, nhưngmà đến cuốicùng, vì giảicứu những con tin khác, vẫn làanhmột thânmộtmình xông vào hang hổ. Lúc này, xecủa Bạc CậnNgôn đã bắt đầu tiến vào trang viên. Haicánh cổng sắt lớnmàu đen nặng nề mở ra, trước mặt là mấy nhân viên vũ trang cầmsúng chờ đợi, sắc mặt lạnh lùng đứng hai bên đường nhìnBạc CậnNgôn chằmchằm. Xeanh chạy càng sâu vào trang viên thìlòngGiảnDao càng bị bóp chặt.
Bên ngoàimàn hình, trong trang viên, xecủa Bạc CậnNgôn cuốicùng cũng dừng lại bên vườn hoa giữatrang viên. Anh đẩy cửa xuống xe, đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, trongmắtmang theo ý cười không chút để ý, dường như không thèmnhìn đến các vệsĩ vũ trang ở xung quanhmình. Lúc này, một người đàn ông cao lớn, thong thả điratừ cửa một tòa nhà màu trắng. Hắnmặc một bộ quần dàiáo sơmi đơn giản, đầu tócthậmchícòn có vẻ như vừa mớichải xong, trên gươngmặt thanh tú trắng trẻo nhàn nhạt ý cười. Bạc CậnNgôn quay đầu nhìn hắn,cũng nở nụ cười, giữachânmày thon dài ngạo mạn hiện lênmột ý cười không rõ giống như vậy. “Hi.” “Hi.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 81 Khoảng nămsáu giờ chiều, nắng chiềumàu dacamchiếu vào từ bên ngoàicửasổ phalê. Dướiánh đèn thủy tinh, hai người đàn ông ngồi ở hai đầu bàn dài, đang dùng bữa. “Anh có dự tính gì không?”Tạ Hàmhỏi. Bạc CậnNgôn ngước mắt nhìn hắn:“Russiathấy thế nào?” Tạ Hàmngẫmnghĩ, gật đầu:“Tôithích. Thiên đường củathuốc phiện vàsúng ống đạn dược. Cùng đithôi.” Hai người nhìn nhau cười,cùng nâng ly rượu lên lắclư: “To Russia.” “To Russia.”(MừngRussia.) Lúc này, món cá hồi hun khói đãăn xong, người hầumangmón chính lên. Tạ Hàmtự xếp khăn ăn cho mình, ngẩng đầu cười nhìnBạc CậnNgônmột cái. Trước mặt Bạc CậnNgôn, là một phần beefsteak nửachín nửasống,chất thịt nonmềm, dường như còn có tia máu. Trongmắtanh nhanh chóng xẹt quatiacườitrào phúng, thong thả ung dung trải khăn ăn cho mình,cầmdao nĩalên, động tác nhã nhặn bắt đầu cắt thịt. Lúc xiênmiếng đầu tiên,anh liếc mắt nhìnTạ Hàmmộtcái, thần sắc không chút gợn sóng nuốt xuống. Ýcườitrongmắt Tạ Hàmcàng sâu sắc. Thoáng chốc, nguyên phần beefsteak đãăn xong, salad và điểmtâmcũng được bưng lên. Tạ Hàmđứng dậy,chỉnh sửaáo vestcủa mình, vòng qua bàn dài, đi đến bên cạnhBạc CậnNgôn:“Tôi không ăn những thứ này, xin phép cho tôi đi trước đểchuẩn bị vàithứ, tối nay tôimuốn dẫn anh đithamquan trang viên. Một lát nữasẽcho người dẫn anh đến phòngmình.” Bạc CậnNgôn đang bỏ mộtmiếng bánh bông lan vào miệng, nghethấy thếcũng không ngẩng đầu đáp:“Ok.” Tạ Hàmquay người định đi, đột nhiên khóe mắtchợt lóelên, liền cảmthấymộtsức mạnh đánh về phía mình. Lòng hắn vừa kinh ngạc, giơ tay định đỡ, nhưng đã muộn! Trên cổ truyền đếnmộtcảmgiáclành lạnh của kimloại. Bạc CậnNgôn đã đứng dậy, mộtcánh tay nắmchặtcổ áo hắn,cánh tay còn lại đang áp chặtcái nĩalên cổ họng hắn. Bốnmắt nhìn nhau, trongmắt Bạc CậnNgôn không có chút ý cười nào,chỉcó sự khinhmiệt tàn ác. Một látsau. “Đừng chơicáitrò khảo nghiệmấu trĩ này nữa.”Anh đột nhiên thả hắn ra, đặt nĩa xuống, ngồilạichỗ cũ:“Lòng nhẫn nạicủatôicó hạn.”Cổ Tạ Hàmbị nắmcó hơi đau lâmrâm, nhưng hắn cũng không tức giận chút nào, ngượclạicòn bậtcười:“Ok, Ok. Tôithừa nhận không phải đang khảo nghiệmanh,
chỉlà muốn xembộ dạng ăn thịtsống củaanh thôi.” Bạc CậnNgôn không thèmđể ý đến hắn. Hắn phẩy phẩy tay, trong khoảnh khắc hai ngườitranh chấp vừarồi,có rất nhiều điểmđỏ từ ngoàicửasổ chiếu lên ngườiBạc CậnNgôn, lúc này đồng loạt biếnmất. Đó chính làcủacáctay súng bắn tỉatừ các phương chỉa về. Ban đêm, trong phòng chỉ huy hành động. Đã gần đến nửa đêm, nhưng không có ai dámlơilỏng. Tấtcảcácchuyên giaIT vẫn đang căng thẳng ngồi yên như cũ,cácthanh tra FBIcùngmột vị đại diện quân đội đang quan sát bản đồ,cẩn thận bố trí quân sự và kế hoạch công kích. Phó Tử Ngộ dù sao cũng bịthương nặng, bị bácsĩmãnh liệt yêu cầu anh quay về phòng nghỉ ngơi. GiảnDao thì không chịu,cô làmsao có thể yên tâm được? Cô chỉ dựa vào trong ghế đánhmột giấc, đến khi bỗng nhiên tỉnh lại,cô nhìn chằmchằmmàn hình, trong đó vẫn làtrần nhàâmu vàcăn phòng xa lạ như cũ. Đây là phòng của Bạc CậnNgôn trong trang viên,anh rõ ràng còn chưa ngủ, ngẫu nhiên sẽtrởmình uống nước, hô hấp trầmổn đều đều. Sau khi dùng cơmtối vớiTạ Hàmxong, hai ngườilại đimột vòng quanh trang viên, thưởng thức một vàichiến lợi phẩmkhó coicủa Tạ Hàm,còn có mườimấy nạn nhân bị hắn giamở dướitầng hầm. LậnYDương cũng nằmtrong số đó,chỉlà gươngmặt gầy gò lộ vẻ hoảng sợ. Nhìn thấyBạc Cận Ngôn,anh tacó vẻ vô cùng bất ngờ khẩn trương rất rõ ràng, nhưng cũng không dámhỏi gì. Lúc đó Tạ Hàmnói:“Ngàymaicùng chơi.” Bạc CậnNgôn cười nhạt đáp:“Được.” Hai người đến giờ quảthực đãcó thể dùng từ ‘trò chuyện hợp rơ’ để hình dung, bất kểchuyện gì,chẳng cần nói nhiều đãcó thểăn ýmười phần. Đến cửa phòng của Bạc CậnNgôn, Tạ Hàmcòn đích thân đưaanh đithamquan, nhìn thấy biểu tình cườicười vừalòng củaanh, hắnmớicườitủmtỉmnói một tiếng chúc ngủ ngon rồirời đi. Chỉcó điềuBạc CậnNgôn cũng thật điềmtĩnh, đã ở trong hoàn cảnh như thế này,còn thong thả đitắmrửa, sau đó duỗithẳng người nằmtrên giường. Anh có thể nghethấy những lời bên phíatrung tâmchỉ huy nói vớianh nhờmáy nghelén. Nhưng anh lại không thể nóichuyện, bởi vìtrong phòng này nhất định có máy nghelén vàcamera. GiảnDao lại nhìn chằmchằmmàn hìnhmột lúc. Tuy là không trông thấy anh, nhưng có thểthấy đượctầmnhìn củaanh, điều này khiến cho cảmxúc trong lòng cô từ đầu đến cuối đều dính chặt theo từng cử chỉ hành động củaanh. Lúc này, bên cạnh lạicó một viên thanh tra đi qua ngồi xuống bên cạnh cô, là người datrắng trung niên phụ trách chỉ huy toàn bộ hành động này.p> GiảnDao mỉmcười vớianh ta, sắc mặtanh ta vô cùng chân thành nghiêmtúc:“Tiểu thư Jenny, tôimuốn bày tỏ lòng kính trọng đối vớisự thôngminh và dũng cảmcủacô. Cơ thểcô vẫn khỏechứ?” Đêmkhuya mọi người đều tĩnh lặng, lờicủaanh ta khiến cho không ít người đều ngẩng đầu lên nhìn qua. GiảnDao khẽcười:“Tôi vẫn ổn,cámơn. Thật ratôicũngmuốn cámơn cácanh, tôi đã biết tấtcả kế hoạch,cácanh đầu tư vô cùng lớn,cũng vô cùngmạo hiểm.” Đâu chỉmạo hiểm? Dư luận, FBI, quân đội,chuyên giatâmlý tội phạm... gần như toàn bộ đều phối hợp vớiBạc CậnNgôn đểthiết kế nên cục diện này. Tạisao trước đâyGiảnDao cũng nảy sinhmộtchút hoài nghi đối với việc Bạc CậnNgôn có hai nhân cách,chính là bởi vìthếcục này quálớn, lớn đến mức khiến ngườita không thể nào không hoài nghitính chân thựccủa nó. Nhưng viên thanh tra này nghethấy lờicô, lại bậtcười. Anh ta vô cùng nghiêmtúc nói:“Simon đãtừng cống hiến rất lớn cho quốc gia, hiện giờ lại phải đối phó vớitội phạmhung ác nhất thế kỷ. Chúng tôitôn kính anh ấy, hơn nữacũng không có lý do cự tuyệt bấtcứ yêu cầu nào củaanh ấy.” Sắc đêmngày càng tămtối. GiảnDao không ngờ rằng lạicó người đến tìmcô. Là AnNham. Ngườithiên tàitrẻtuổi này đại khái do lao lực nhiều ngày, gươngmặt thanh tú xemrarấtmệtmỏi, trong đôimắtcòn có tia máu, nhưng biểu tình vẫn thản nhiên như cũ. Anh đi đến bên cạnh cô khôngmột tiếng động, đặtmột vật giống như bộ đàmxuống trước mặtcô. “Anh ấy có thể nghethấy cô nói,ấn vào nút đỏ này.”Quẳng lạimộtcâu,anh liền quay người, trở về ghế ngồicủa mình. GiảnDao có chút ngây người nhìn bóng dáng củaanh, lại nhìn thiết bị nóichuyện trước mặt, sau đó cầmlên. “Alo, CậnNgôn.”Giọng củacô đè xuống thật thấp.
Lời vừa nói xong, nhómchuyên viên IT khác đang ngồitrướcthiết bị giámsát đều lộ ra nụ cười khẽ,có ngườicòn nhìn về phíacô. GiảnDao căn bản không chú ý đến những người khác,chỉ nhìn chằmchằmmàn hình. Quả nhiên, một giây sau đãthấyBạc CậnNgôn giơ tay, sờ sờ sống mũicao ngấtcủa mình. Đó làtỏ vẻ đã nghethấy.p> GiảnDao mềmlòng, vừacó chút vuimừng vừacó chút đau lòng, nhưng càng nhiều hơn chính làcảmgiác nóng ruột nóng gan không thể nóithành lời. Cô thoáng yên lặng,chỉthấp giọng nói haitừ đơn giản nhất:“Cố lên.” Người bên cạnh không hềlên tiếng, Bạc CậnNgôn ở trongmàn hình cũng yên tĩnh không nhúc nhích. Mườilămphútsau, ống kính chợt nghiêng đi,anh đứng bật dậy.p> GiảnDao khẽ giậtmình, tấtcả mọi người đều nhìn chằmchằmmàn ảnh, không biếtanhmuốn làmgì. Lạithấy ánh đèn sáng lên,anhmở đèn, sau đó bướctừng bướctới hướng nhà vệsinh. Ánh đèn sáng dìu dịu, tấmgương hình bầu dụctreo trên bồn rửatay sáng choang. LòngGiảnDao khẽrun lên,cô nhìn thấyBạc CậnNgôn tiến lại gần tấmgương kia. Anh chỉ đứng yên, trong gương hiện lên khuônmặt tuấn tú điềmtĩnh của người đàn ông, đôimắt đen dài đang nhìn chằmchằm... Nhìn chằmchằmcô. Anh... muốn đểcô nhìn thấy anh. GiảnDao khẽcắnmôi, nhìn bóng dáng cao ngất tuấn dậtcủaanh,còn anh lạicúi đầu thong thảrửa mặt, rồi dùng khăn tay lau sạch,cuốicùng haitay chống lên thành bồn rửa, nhìn chằmchằmvào tấmgương, lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Lạimột buổi bìnhminh. GiảnDao cuốicùng cũng cạn kiệtsứcchống chọi, sau khi‘chào hỏi’ Bạc CậnNgôn xong, thần kinh đang buộcchặt dường như đãthảlỏng không ít. Cô bị viên thanh tratống trở về phòng bệnh để ngủ nhưng cũng không quên dặn dò y tásáng hômsau phải đánh thức mình. Đến lúctrờisáng, Phó Tử Ngộ lại bảo y tá không cần,cứ đểcô ngủmột giấcthật ngon. Bởi vì nếu như Bạc CậnNgôn ở đây, sợ rằng sẽ khôngmuốn đểcô nhìn thấy anh đimạo hiểm! Cô chỉcần ngủ ngonmột giấc, lúctỉnh lại,anh đãtrở về. Trong phòng chỉ huy. Thanh tra phụ trách chỉ huy hành động, sĩ quan và nhómAnNhambắt đầu canh giờ đồng hồ. “Nămgiờ haimươi phút.”Thanh tratrầmgiọng nói:“Simon, saumườilămphút nữa,chúng tôisẽtriển khaitấn công toàn diện, trựcthăng cứu viện sẽ trựctiếp tới vịtrícủaanh, đón anh rời khỏi đó.” Đầu bên kia màn hình, Bạc CậnNgôn đãrời giường, đứng trong sươngmù buổisángmùa đông, từ ban công quan sátmột vùng xanh ngát trong trang viên. Anh không lên tiếng,chỉ dùng ngón tay thon dài gõ gõ vào tay vịn đácẩmthạch. Quảthựclà một kế hoạch có kinh sợ nhưng không nguy hiểm, Bạc CậnNgôn chỉcần kéo dàithời gian đến lúctrờitờmờ sáng,còn lạichính làchiến đấu. Bạc CậnNgôn đứngmột lát,cúi đầu nhìn đồng hồ:Nămgiờ haimươisáu phút. Anh quay người đi vào trong phòng, vừa bưng ly nướclên uốngmột ngụm, thìcó tiếng gõ cửatruyền tới. “Cộccộc,cộccộc.”Thanh thúy nhưng rấtcó tiết tấu. Mắt Bạc CậnNgôn khẽ nhíu lại, mọi người giámsát bên ngoàicũng khẽrun lên trong lòng. “Có cần phát động công kích sớmhơn không?”Một ngườithấp giọng hỏitổng chỉ huy.p> Sĩ quan chỉ huy không trảlời,ánhmắt nhìn chằmchằmmàn hình. Bạc CậnNgôn chỉ yên lặng trongmấy giây, liền đi qua mở cửa. Quả nhiên là Tạ Hàm, hắnmặc một bộ đồ thể dục vàng nhạt, dựa vào bên cửa,cười nhạt nhìn anh:“Chimdậy sớmthìsẽcó trùng ăn, tôi dự định đi hoạt độngmộtchút,anh nhất định cũng có hứng thú đó.” Bạc CậnNgôn thoáng cười. Tầngmáicủatrang viên, đài quan sát. Lên đến chỗ này, tầmnhìn càng rộngmở hơn, nguyênmột vùng xanh ngát, dốc núicòn có rừng rậmphíasau trang viên đều nhìn không sótcái nào. Mà dọctheo đài quan sát,còn lắp đặt haitay súng bắn tỉa.
Nămvệsĩcủa Tạ Hàm, đứng ởmột góccách bọn họ hơnmườimét. Tạ Hàmcầmlấymột khẩu súng bắn tỉatrong đó, ngắmdưới đấtmộtchút rồi quay đầu nhìnBạc CậnNgôn:“L115A3, thứ tôi yêu thích nhất.” ÝcườitrênmôiBạc CậnNgôn càng thêmsâu,cầmlấymột khẩu khác, mắt ghésát vào, nhàn nhạt đáp:“Tôicũng vậy.”Đồng thời khóe mắt nhìn về phía đồng hồ đeo tay:Nămgiờ ba mươi hai phút, vẫn còn hai phút nữa. Phía bên ngoài, sĩ quan chỉ huy trầmmặc một lúc, sau đó quay đầu nhìnAnNham:“Hệthống an toàn của hắn có phải đãthâmnhập toàn diện rồi không?” Đôimắtsaumắt kiếng của AnNhamlộ ra ý cườicực nhạt:“Đương nhiên.” “Ok.” Sĩ quan chỉ huy trầmgiọng hạlệnh:“Kế hoạch không thay đổi, hai phútsau bắt đầu tấn công. Máy bay chiến đấu thợ săn số mộtchi viện cho Simon đầu tiên.” ... Lời nói ngắn gọnmạnhmẽ đó, rơi vào taiBạc CậnNgôn rất rõ ràng. Nhưng biểu tình củaanh không chút biến hóa,chỉlàchămchămngắmvào từng ngọn cỏ trong ống kính, đột nhiên nhớ tớiGiảnDao. Sắp rồi,cô gáicủatôi. Tôisắp trở về bên cạnh emrồi. “Chọn cáianh thích đi.”Giọng cười khe khẽcủa Tạ Hàmvang lên bên tai. Ánhmắt Bạc CậnNgôn dichuyển khỏi ống kính ngắm, đãthấy trênmặt đất có mườimấy tù nhân quần áo tảtơi, từ trên cao nhìn xuống, giống như những con kiến đen đang dichuyển. Rõ ràng là những ‘bia ngắmsống’ bịTạ Hàmđuổiratừ tầng hầm. Đây làtrò chơisăn bắt, lấy những ngườisống làmmụctiêu. Hơn nữa xemthái độ của hắn chắcchắn đãchơitrò này từ lâu. Bạc CậnNgôn nhìn chằmchằmnhững ‘conmồi’ đó, khóe môicong lên:“Ồ... độ khó quáthấp đấy.” Ýcườitrênmặt Tạ Hàmcàng thêmxán lạn. Lúc này đột nhiên nghethấy tiếng súng ở dướilầu, giữatiếng cườicủa mấy người đàn ông, đột nhiênmườimấy ‘conmồi’ đều kinh hoảng chạy như điên. “Như thế này...có phảithú vị hơnmộtchút?”Tạ HàmnhìnBạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn liếc hắnmộtcái:“Thử xemmới biết được. Nếu như anh không ngại, tôi nổ phát đầu tiên.” “Đương nhiên không ngại.” Bạc CậnNgôn khẽ khomlưng, haitay nắmchặt báng súng, mắt lại dichuyển đến trước ống ngắm, đồng thời quétmắt qua đồng hồ trên tay. Cònmười giây nữa. Nếu như hệthống an toàn đã bịAnNhamthâmnhập, bọn họ chắc đã đến vịtrírất gần. Trong lòng anh đếmngược:“Mười,chín, tám,... ba, hai, một!” Tiếng động cơ. Tiếng động cơ như sấmtừng cơnmang theo tiếng gió gào thét, đột nhiên truyền đến từ một nơi nào đó dưới đài quan sát. Chính vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Bạc CậnNgôn xoay chiều súng bắn tỉa, ngắmchuẩn vào timcủa Tạ Hàm. Nhưngmà phản ứng của Tạ Hàmcũng cực nhanh, vừa nghethấy tiếng động cơ liền cảmthấy bất ổn, lập tứcrútsúng ra. Bốnmắt nhìn nhau chằmchằm, ở cự ly gần, hai người đàn ông, hai khẩu súng. Đầu súng của Bạc CậnNgôn nhắmvào lồng ngựccủa Tạ Hàm,còn súng lụccủa Tạ Hàmlại nhắmvào trán củaanh. Nhómcận vệ xung quanhmặt không chút biểu tình, phản ứng lạirất nhanh, toàn bộ đều rútsúng nhắmchuẩn vào ngườiBạc CậnNgôn, thấp giọng hét:“Bỏ súng xuống!” Nhất thời giằng co. Mà bốn phíatrong trang viên, đãtruyền đến tiếng súng dày đặclộn xộn. Dướiánhmặt trờitrong suốt buổisáng sớm, Bạc CậnNgôn chỉlạnh lùng nhìn chằmchằmTạ Hàm, biểu tình trầmtĩnh như nước. Tạ Hàmlạisống chết nhìn chằmchằmanh, trong khoảnh khắc này, trongmắt hắn lướt quarất nhiều cảmxúc,cuốicùng khóe miệng hiện lên ý cườitrào phúng. “Oh shit!”Hắn thấp giọngmắng.
Chính trong khoảnh khắcchớp nhoáng này, bên taiBạc CậnNgôn vang lênmột tiếng lạnh lùng:“Simon ngồi xuống!” Lời vừa dứt, thân thể Bạc CậnNgôn đồng thờithấp xuống. Mà Tạ Hàmđã bóp lấy cò súng, một phátsúng bắn lên cây súng bắn tỉa, viên đạn cực kỳ hung hiểmxẹt ngang quacổ Bạc CậnNgôn, phát raâmthanh xé gió bén nhọn. Đồng thời, vô số súngmáy hỏalực mạnhmẽ quét qua, vô số âmthanh ‘tạch tạch tạch’ dày đặt rơitrên đài quan sát. Khóilửa mùmịt. Bạc CậnNgôn chỉ ngồi xuống trong nháymắt liền ngẩng đầu lên, quan sát tình hình trên đài không bỏ sót thứ gì. Lúctiếng súng vang lên, mấy người vệsĩ đều giơ súng lên phản kích. Nhưngmà bọn họ sao có thểlà đốithủ củatrựcthăng vũ trang đột kích bất ngờ? Huống hồ còn có hỏalựccủa mặt đất và mấy trạmgác, đã bị đội hải quân lụcchiến khống chế. Trong nhất thời, bọn họ trúng đạn ngã xuốngmột đống. CònTạ Hàmphản ứng nhanh nhất,cũng họctheo Bạc CậnNgôn cúithấp người xuống, nhanh chóng lẻn đến bên cạnh bàn ngay sau lưng,chân trái hắn lênh lángmáu tươi,chứng tỏ đã bịtrúng đạn. Bạc CậnNgôn không chútchần chứ, nâng súng bắn về phía hắn! Tốc độ phản ứng vàsức quan sátcủa Bạc CậnNgôn tuy rằng rất tốt, nhưng nói đến đơn độcchiến đấu thì quảthực không bằng vớitên tội phạmnhiều nămnhư Tạ Hàm. Hắn lạnh lùng cườimột tiếng, thân hình càng trốn sâu vào phíasau, nâng súng phản kích, nhất thời hai bên kiềmchếlẫn nhau, không ai chiếmđượcthếthượng phong. Tạ Hàmbiết rõ, nếu không thoát thân thìsẽ không kịp. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh trang viên đầy tiếng súng và khóilửa, bấtchợt đứng thẳng dậy, hoàn toàn không để ý đến trên đỉnh đầu còn có trựcthăng vũ trang, nhanh nhẹn chạy đến thông đạo dướilầu! Chỉcần xuống lầu, hắn có thể dùng thangmáy chuyên dụng đi đếnmật thất dưới đất, thông qua địa đạo thoát khỏi vòng vây! Thỏ khôn có ba hang, hắn vĩnh viễn đều lưu lại đường luicho bản thân. Chỉ đáng tiếclần này lạitin nhầmtên kia! Nhưngmà hômnay, tính toán của hắn cuốicùng cũng thất bại. Chiếctrựcthăng vũ trang thứ hai,chợt bay lên từ phíasau lưng tòa nhà, gió xoáy cựclớn quétmạnh khiến hắn nháymắt đứng không vững, họng súng đen thui kiathoáng chốc khóalấy hắn. Chiếctrựcthăng thứ nhấtcũng nhanh chóng theo sau, khóachặt đường luicủa hắn. Đồng thời,cửa đài quan sátcũng ‘loảng xoảng’ một tiếng bị đẩy ra, vô số thành viên độilụcchiến nâng súng chạy nhanh vào, trong chốclát đã bao vây hắn.p> Cách sau lưng hắn không xa, Bạc CậnNgôn đứng dậy, phủi phủi bụitrên người, ngước mắt nhìn hắn. Đạithế đã mất, không còn đường lui. Tiếng động cơ, tiếng gió, tiếng súng tạo thànhmột làn sóng âmthanh huyên náo phíatrên trang viên. Nhưng khoảnh khắc này, trên đài quan sát lại đặc biệt yên tĩnh, vô số súng ống đang nhắmvào Tạ Hàm. Dướiánhmắtchămchú của mọi người, hắn chỉ khẽcườimột tiếng. Biểu tình đó có chút yếu ớt, nhưng lại giống như rất thoảimái, trong ánhmắt lướt qua một tiasáng kỳ lạ. “Bỏ súng xuống, quỳ xuống!”Một viên thanh tra FBI quát lên. Hắn quăng súng, haitay ômlấy đầu, nhưng lại không quỳ xuống giống như kỳ vọng của viên thanh tra, mà quay người bướctừng bướclùi dọctheo phía sau đài quan sát, đồng thời nhìn về phía Bạc CậnNgôn. Vẻ mặt Bạc CậnNgôn lạnh lùng nhìn hắn. Hắn bỗng nhiên cườilớn, vừalắc đầu vừacười. “Simon, Simon, Simon, thìra mày không hiểu gìcả. Mày trầmluân trong việccứu vớt những người phàmtụctầmthường này, mày vì họ hao phíthời gian vàcuộc đời. Nhưngmà bọn họ chưa bao giờ hiểumày? Ai đãtừng thậtsự hiểumày? Mày cô đơn như vậy, lạilựachọn con đường ngu ngốc nhất để sống tiếp.” Hắn đãlui đến bên bờ của đài quan sát,có ngườithấp giọng hỏi ýBạc CậnNgôn có nên bắn không, Bạc CậnNgôn khẽlắc đầu. “Simon, hômnay tao chết ở chỗ này. Còn cuộc đờicủa mày, trênmột ý nghĩa nào đó mà nói,cũng đã kết thúc.”Hắn dường như khôi phụclại bộ dạng mỉmcười nhẹ nhàng thường ngày:“Mày chưathắng đâu,chúng tasẽ gặp nhau dưới địa ngục, Bạc CậnNgôn...củatao.” Vừa nói xong, hắn đột nhiên vươn tay,chống lên thành của đài quan sát,chớp mắt vọt lên, nhảy xuống dưới! Tinh thần tấtcả mọi người đều rung động, đồng loạt bước nhanh đuổitheo. Bạc CậnNgôn cũng nhanh chân xông đến bên bờ thành, lạichỉthấymột bóng người đang rơi xuống, giống như mộtcục đáchìmthẳng xuống đáy nước, như mộtchiếclá bay xuống bùn lầy...
‘Bùm...’ một tiếng rất lớn,ánh lửalóelên, ngườirơi xuống đã biến thànhmột quảcầu lửa, nhiệt độ đột nhiên xông lên trên, bốclênmặtmọi người! Mọi người bất giác đều trốn về phíasau, nhưng lập tứcló đầu ra. Nhưng dướilầu lạitrống không,chỉcònmỗi khóisúng và một trận bụi phấn như mưa rơitrênmặt đất. Không ailên tiếng. Trên ngườiTạ Hàm, hoặclàtrong người hắn có giấu thuốc nổ. Đúng như dự liệu lúctrướccủa Bạc CậnNgôn, hắn tuyệt đối không thể bị bắtsống, trướclúcchết hắn tự nổ thânmình thành tro bụi. Thành viên độilụcchiến vàthanh trasau lưng nhanh chóng hành động, Bạc CậnNgôn đứng trong dòng người ngước mắt nhìn lên. Mặt trời đãló dạng, cảtòatrang viên bị bao phủ bởimộtmàu vàng kim. Trong rừng rậm, dòng sông, trấn nhỏ ở xa xacũng trở nên sáng sủa và xanhmướt. Tiếng súng đã ngừng lại, trênmặt đất ngổn ngang xácchết,cũng có những nạn nhân được nhómthanh tracứu thoát. Anh yên lặng đứngmột lúc, quay người đi về phíatrựcthăng đang xoay quanh trên không trung. Trựcthăng lập tức quay đầu, bay hết tốclực về phía bệnh viện của GiảnDao cách đó mấy trămkilômét. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 82 Giấc ngủ này của GiảnDao, ngủ rất lâu rất lâu. Đây là giấc ngủ an ổn đầu tiên củacô trongmấy ngày bịcầmtù trở lại đây. Không còn ánh đèn chóimắt đột ngộtsáng lên, không còn tiếng cười khẽcủa Tạ Hàmvàảo giác mêly. Chỉcó mộtcăn phòng ánh đèn dìu dịu và yên tĩnh cùng vớicô chìmvào giấc ngủ. Nhưng cũng không phải đặc biệt yên ổn, trong giấc mộng tối đen không biên giới đó,cô cứ bước đimộtmình, tìmkiếmmộtmình. Cô không biếtmình đang tìmcái gì, nhưng khát vọng trong lòng lạirấtmạnhmẽ vàrõ ràng. Mãi đến khicô mở to mắt ra, nhìn thấy ánhmặt trời xán lạn từ ngoàicửasổ chiếu lên trên giường,cảcăn phòngmông lung trongmàu vàng kim,cô mới hiểu được, mình đang tìmkiếmthứ gì. Ngước đầu nhìn đồng hồ treo tườngmộtcái,cô có chút không thểtin nổi. Mười giờ trưa. Lòng cô cũng bắt đầu căng thẳng, lập tứcấn ngay chuông đầu giường,cho dù đãthoát khỏicảnhmộngmị,cô cũng vẫn cẩn thận hơn so vớitrước đây, gọi y tá hoặcthanh tra đến đểcùng cô đitới phòng chỉ huy tác chiến. Sau đó cô rời giường, rửa mặtsơ qua. Thờitiết ngày đông giálạnh, khi nước vốclênmặt, mang đến hơithở rétcăm. GiảnDao trấn tĩnh lại, ngắmcô gái sắc mặt tái nhợt trong gương, tâmtình cũng không thoảimái hơn chút nào. Rất nhanh đãcó người đi đến,cửa phòng bệnh bị đẩy ra, không khílạnh bên ngoài đột ngột tràn vào. GiảnDao đưalưng về phía người đang đến,cô rửa mặt rồicầmlấy khăn tay lên lau:“Đợimộtchút, tôi xong ngay đây. Mang tôi đến phòng chỉ huy đi.” Người ở cửa phòng thoáng khựng lại, ‘cạch’ một tiếng,cửa bị dứt khoát đóng lại, sau đó vang lên tiếng bướcchân. Nhịp bước nhanh nhẹn trầmổn mạnhmẽ đi về phíacô. Cả ngườiGiảnDao dường như thoáng chốc bịcố định. Còn chưa đợicô quay người,eo đãcó thêmmột vòng tay. Anh ômlấy cô từ sau lưng, ômthật chặtcô vào lòng. Hô hấp của GiảnDao như bị ngưng lạitrong khoảnh khắc này,cô dường như quay người ngay lập tức, ômchặt lấy cổ anh. Mùi hương quen thuộccủa đàn ông vây lấy cô. Trên áo khoáccủaanh còn vương hơilạnh ở bên ngoàicùng vớimùi vịcủaánhmặt trời, thậmchícòn có mùithuốcsúng. Dướimáitóc đen nhánh, là gươngmặt tuấn tú lành lạnh củaanh. Anh nhìn cô chămchú,ánhmắt trong suốt trầmtĩnh. TimGiảnDao có lẽsắp vỡ ra, vuimừng đến điên cuồng, lại đau lòng đến ruột gan đảo lộn. Tấtcả những cảmxúc bị đè nén nhẫn nại đã nhiều ngày đều đồng loạt xông vào trong tim. “CậnNgôn... CậnNgôn...”Cô hoàn toàn gọitên anh trong vô thức, trong cự ly hô hấp triềnmiên này. Dường như phải như thế mớicó thểlần nữa xác định anh đãtrở về,cô đãtìmđược đường sống trong cõichết, dướicái ômấp lưu luyến lúc này. Bạc CậnNgôn không nóilời nào,anh chỉcúi đầu hôn cô,chiếmcứ tấtcả hơithở vàtiếng nức nở củacô.
Một lần nữa nhétcô vào dưới đôicánh củaanh. Trong phòng yên tĩnh lặng lẽ. Thiết bị dùng để giámsát ở đầu giường, số liệu đồ án trênmàn hình vẫn không ngừng chớp nháy. Ngoàicửatruyền đến tiếng bướcchân lác đác. Duy nhấtchỉcó hình bóng hai người đang ômnhau, trong ánhmặt trời đang chiếu xuống những hình cắt yên tĩnh. Cả ngườiGiảnDao bịanh ômchặt vào lòng, môilưỡi quấn quýt, hô hấp khẽ nghẹn ngào, tấtcả đều là hơithởmát rượi và dịu dàng củaanh. Lúccô nhắmmắt thìanh lạimởmắt, ngay lúc hôn nhau nhưng đôimắt thon dài đen láy củaanh vẫn không bỏ qua một tấc đường nét trên gươngmặtcô, trầmmặc ngắmcô mộtcách chămchú. Anh chú ý đến trên chiếccổ trong áo cô vẫn còn có những vết thương hồng hồng. Còn trong tay áo, trên cổ tay nhỏ nhắn trắng trẻo, là những vết thương xanh tímchưa khỏi. Điều này khiến động táccủaanh dừng lại, nhất thời buông cô ra. GiảnDao mở đôimắtmông lung, ỷ lại nhìn ngắmanh. Anh lại bế ngang cô, đặt lên trên giường. “Emngủ đủ rồi.”Cô khẽ nói. “Emcần phải nghỉ ngơi.”Bạc CậnNgôn ngồisát bên giường,ánhmắt đường như không dấu vết lướt nhanh qua những vết thương thấp thoáng lộ ra,cuối cùng lại quay trở vềtrênmặtcô. “Ừ.”GiảnDao nắmlấy tay anh không buông. Bạc CậnNgôn cũng không nỡ rời, tự nhiên cởiáo khoácra, nằmxuống bên cạnh cô. Khác hẳn nụ hôn có chút khẩn cấp lúc nãy, lần này anh gần như cẩn thận từng chútmột ômcô vào lòng. LòngGiảnDao có chútchua xót, giơ tay lau nước mắt. Bạc CậnNgôn thu động táccủacô vào trong đáymắt, cúi đầu hôn lên vết nước mắtcủacô. Cô không hỏi đếnTạ Hàm, truy bắt hay giảicứu... Những chuyện này,anh cũng không có hứng thú nói. Tiếng bướcchân ở hành lang bên ngoàicàng lúc càng nhiều, Bạc CậnNgôn đứng thẳng dậy, khóatráicửa phòng, sau đó hai ngườilạitiếp tục yên lặng ômnhau như thế. Dướiánhmặt trờimát lạnh,anh nắmchặtmười ngón tay củacô, thân hình cao lớn che phủ bao trùmlấy cô, nhưng lại hôn từ từ dọctheo máitóccủacô, trán củacô, mũi, miệng,còn có cổ, đếnmỗimột ngón tay... Hốc mắt GiảnDao bắt đầu ẩmướt, nhưng nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên gươngmặt. Mỗi một lần anh hôn, tráitimvốn có chút hoảng hốt không yên lạitừ từ đắmchìm, đắmchìmvào trong tình ý vừa dịu dàng vừacố chấp củaanh, đắmchìm vào trong thế giớichỉcó hai người bọn họ. Dường như tấtcả đều không có gìthay đổi,anh yêu cô,cô yêu anh, không cần phảisợ hãi bấtcứ điều gì. Tất cả đêmtối không biên giới, tấtcả những ký ức đau khổ, đều bịanh ngăn cản xóa mờ. Lúcchạng vạng, Phó Tử Ngộ thậtsự không thểchờ thêmđược nữa. Bạc CậnNgôn vừa xuốngmáy bay đã không thèmđể ý đến những người khác, nhanh như chớp lao vào phòngGiảnDao, sau đó không bướcra nữa. Tên nhóc này vừa mớitrải qua một trận quyết đấu vớiTạ Hàm, thậmchícòn chưacho bácsĩ kiểmtra vết thương. Hơn nữa FBIcũng đang đợianh. Thanh tra đẩy xelăn của Phó Tử Ngộ đến cửa phòng bệnh, gõ mấy cái, không có aitrảlời. Phó Tử Ngộ đểthanh tra đitrước, tự mình lấy chìa khóa, khẽ đẩy cửara. Cảcăn phòng đều yên tĩnh, Phó Tử Ngộ hơi giậtmình. Hai người đang nằmthẳng trên chiếc giường bệnh chật hẹp. Yên tĩnh nằmđối diện nhau như thế. Thân hình cao lớn của Bạc CậnNgôn dường như chiếmhẳn hơnmột nửa giường,cònGiảnDao đang cuộn tròn trong lòng anh. Ánh sáng còn lại khimặt trờisắp lặn nhàn nhạt,chiếu lên thân thể hai người đang ômnhau, giống như hai nửa hình tròn dán chặt vào nhau, lại giống như hai đứatrẻ đang ômnhau tìmlấy hơiấm. Phó Tử Ngộ yên lặng nhìnmấy giây, không lên tiếng, lạitừ từ đóng cửalại, luira. Anh chuyển xelăn, nhìn về phíaánh nắng chiều và vịnh ngoàicửasổ hành lang, không nhịn được mỉmcười. Thậtsự là hoàng đế không vộithái giámlại vội. Vộicái gìchứ,cứ đểcho bọn họ ở với nhaumột lúc, đừng để bấtcứ ai quấy rầy. Phó Tử Ngộ vừa đira, GiảnDao đã bị động tĩnhmơ hồ này đánh thức. Cô mởmắt nhìn sang, mới phát hiện hai ngườilại ômnhau ngủmột giấctớichiều. Cô quay đầumuốn ngắmBạc CậnNgôn, lại đối diện với đôimắtsáng ngời đen láy củaanh. Thìraanh đãtỉnh. GiảnDao động đậy, mặt dán chặt vào lồng ngựccủaanh. Bạc CậnNgôn nhìn thấy thái độ dịu dàng củacô, trong lòng xông lênmộtcảmgiác quen thuộc nghèn nghẹn. Cảmgiác này cứ luôn đeo bámanh bắt đầu từ ngày đầu tiên cô mất tích. Cảmgiác này rất xalạ, giống như đang đứng trước một hồ nướctối đen yên tĩnh, nhưng chỉthấy được mộtcái bóng phản chiếu củaanh. Bạc CậnNgôn biết,cảmgiác này vẫn sẽtheo bênmìnhmột thời gian dài. Loạicảmgiác này gọilà đau lòng.
“Có phải bọn họ đều đang đợianh không?”GiảnDao ngước mắt nhìn anh:“Anh có cần đi xử lý trước không?” Bạc CậnNgôn giơ tay ômcô thậtchặt, thản nhiên nói:“Công việccủaanh đã xong rồi, ngườianh cũng đãcứu ra. Lẽ nào mộtchútmắt nhìn bọn họ cũng không có, không nhìn raemquan trọng vớianh thế nào?” GiảnDao nhịn không được mỉmcười. Qua một lát,cô giơ tay sờ cổ anh, thấp giọng hỏi:“Giọng nóicủaanh...còn có thể khôi phụclại không?” Bạc CậnNgôn nhìn cô mộtcái, biết làcô đang đau lòng. Vìthếsắc mặtanh thản nhiên nói dối:“Đương nhiên có thể.” GiảnDao quả nhiên thở phào một hơi,ai ngờ lại ngheanh nói:“Nhưngmàanh không định khôi phụclại.” GiảnDao:“... Tạisao?” Anh lườmcô mộtcái:“Emkhông nhận thấy giọng nóithế này càng đặcsắc hơn sao?” Một tháng sau, sân bay thành phố B. Cònmấy ngày nữalàlễtrừ tịch (*), sân bay vùng ngoại ô rét lạnh cũng náo nhiệt giống như sắp mừng nămmới. Bạc CậnNgôn ômlấyGiảnDao,ánh mắt nhìn thẳng tiến về phíatrước. Phó Tử Ngộ cùngAnNhamđẩy hành lý, thong thả ung dung đi phíasau. Còn đôi hôn phu hôn thê LậnYDương và DoãnTư Kỳ đều ở lạiMỹ đoàn tụ, lần này không về nướccùng bọn họ. (*) Lễtrừ tịch:Lễ giao thừa. Vừara khỏicửa đónmáy bay, đã nhìn thấymấy gươngmặt quen thuộc. TâmtìnhGiảnDao kích độngmột trận, lập tứcrời khỏicánh tayBạc Cận Ngôn, bước nhanh về phíatrước. “Mẹ! TiểuHuyên! HuânNhiên!”Cô cùngmẹ vàemgái ômchặt nhau. LýHuânNhiên đứng bên cạnh,ánh đèn phản chiếu lên gươngmặtanh tuấn vừa dịu dàng lạituấn tú củaanh. NhómBạc CậnNgôn đứng cùng đámngười phíatrước, HuânNhiên lần lượt ômbọn họ mộtcái, đơn giản hàn huyênmấy câu, rồicùng đứng nhìn ba mẹ conGiảnDao. GiảnDao cũng coi như vẫn ổn. Trải qua nhiều sóng gió như vậy, được gặp lạimẹ vàemgáitưởng chừng phải vĩnh biệt nhau, tuy rằng có rơi nước mắt, nhưng lạicàng vuimừng nhiều hơn. Nhưngmẹ và GiảnHuyên gần như chụmlại khóc, quan sátcô từ trên xuống dưới,càng xemcàng đau lòng. Mẹ kéo lấy cô, hỏi bịthương chỗ nào, rốtcuộc mất tích làchuyện gì... Bà hỏimộtcâu, GiảnDao liền trảlời qualoa mộtcâu. Có điều cuốicùng trong lòng vẫn rất uất ức, nước mắt lạirơicàng nhiều. Bạc CậnNgôn đứng gần cô nhất, nhìn thấymấy ngày nay cô đềumỉmcười, hômnay lạirơi nước mắt nhiều như vậy,cảmgiác quen thuộc và nghèn nghẹn lại ùalên trong lòng. Nhưngmà hiện giờ,anh đã quen vớicảmgiác này. Bởi vì ngoạitrừ phiền não, lạicó cảmgiácthỏa mãn rất kỳ lạ. Trongmắtanh chỉcó GiảnDao. Phó Tử Ngộ và AnNhamđứng bên cạnh lạitỏ vẻ như đang xemkịch hay,chămchú nhìn anh. Bởi vìPhó Tử Ngộ và GiảnHuyên ít nhiều cũng coi như quen thuộc, đã nói hai bacâu qua điện thoại. Mẹcủa GiảnDao lạirất vừa ý vớiPhó Tử Ngộ,còn vớiBạc CậnNgôn lại không có chút hứng thú gì. Đợi nhữngmột tháng,cuốicùng cũng đợi được đến lúc Bạc CậnNgôn ra mắtmẹ vợ tương lai. Màtrong đầu của Bạc CậnNgôn, làmgìcó vấn đề‘Mẹ vợ có vừa ý tôi hay không’? Sao có thể không vừa ý chứ? Cho nên, đợi ba mẹcon lau nước mắt buông nhau ra, nhìn bọn họ ở phíasau,anh chỉ khẽcười:“Bác gái, GiảnHuyên, xin chào.” Haimẹcòn đều hơi giậtmìnhmột lát. Thật ra GiảnDao đãsớmnói với bà vềchuyện yêu đương vớiBạc CậnNgôn. Nhưng chínhmắt nhìn thấy người thanh niên chuyên gia pháán vừathanh cao vừacổ quái này, tương laisẽtrở thành con rể(anh rể)của mình,cảmgiáccó chút không thích ứng được. “Chào anh rể đạithần!”GiảnHuyên lễ phép lên tiếng trước. Trong lòngBạc CậnNgôn nhất thời vui vẻ dịthường,cho dù không nói gìcả, nụ cườitrên gươngmặtanh lạicàng thêmưu nhãlộng lẫy. Mẹ Giản lạilập tức oán trách nhìn con gái útmộtcái, rồi nhìn về phía Bạc CậnNgôn,cuốicùng đành phảithở dàitrong lòngmột hơi, gật gật đầu:“Chào cậu,cámơn cậu đãchămsóc GiảnDao. Cả hai đều bình an là đượcrồi.” Phó Tử Ngộ và AnNhamđều có chút ngạc nhiên, lời này đồng nghĩa với việcthừa nhận thân phận của Bạc CậnNgôn, không ngờ anh lạicó thể... trực tiếp thông quaải này?
Cho nên quả nhiên là EQ thấp có maymắn của EQ thấp? Gặp được mộtcô bạn gái dịu dàng chu đáo, đến cả mẹcủa bạn gáicũng không làmkhó bọn họ chút nào? GiảnDao mỉmcười đứngmột bên, giống như đãsớmbiết trước mẹ mình sẽtiếp nhận anh. Bạc CậnNgôn thì hoàn toàn không để ý đến cảmxúc phập phồng của mọi người, tiếp tụclễ phép lịch sự như lẽtất nhiên nói vớimẹ GiảnDao:“Chúng con vô cùng yêu thương nhau,cũng vô cùng thích hợp với nhau, bác hoàn toàn không cần lo lắng.” Mẹ Giản ngây ngườitrong giây lát:“... Tốt, tốt.” GiảnDao lập tức kéo tay áo Bạc CậnNgôn, những người khác đều cườitủmtỉmkhông nóilời nào. Cô gáithôngminh, trước giờ sẽ không bao giờ đểlạimâu thuẫn đến lúccần phải đốimặt trựctiếp mới đi giải quyết. Thật ratrước khitrở về nước, Giản Dao đãthương lượng vớiemgái, làmtấtcảcông táctư tưởng vớimẹ mình từ lâu,căn bản đã được bàthông qua. Mẹ Giản tuy rằng khôngmuốn đểcon gáitìmmột người đàn ông như vậy, lần này còn gặp phải nguy hiểmcùng cực. Nhưng ngườimù cũng nhìn ra được, GiảnDao yêu cậu ta biết bao, lấy tính cách cố chấp của nó, tuyệt đối không thểtừ bỏ cậu ta. Thêmvào đó GiảnDao lặp đilặp lại bảo đảmvới bà, kẻthù lớn nhất đãchết, từ nay vềsau tội phạmđều là những tên tômtép,căn bản không thểchạmđến gócáo của bọn họ. Mẹ Giản rốtcuộccũng yêu thương con gái, nhưng thật ra, bàcũng có cảmgiác như số trời đã định,cuốicùng cũng đồng ý. Đêmhômđó, Phó Tử Ngộ và AnNhamtự trở về nhà mình ở thành phố B. Một nhà GiảnDao, Bạc CậnNgôn, LýHuânNhiên thìtrựctiếp lênmáy bay trở vềthành phố Đồng. Chỉcó điều lúc đáp xuống quê nhà, Bạc CậnNgônmới khẽ phát giácra mình sơ suất, bởi vìGiảnDao phảitrở về nhà mình ngủ. Đối với ngườilao động bằng trí óc như Bạc CậnNgônmà nói, thói quen vàchất lượng giấc ngủ vô cùng quan trọng. Trước kia,anh có thói quen ngủ theo ‘tư thế nằmthẳng’, hiện giờ đã hoàn toàn bị‘tư thế ômlấyGiảnDao ngủ’ thay thế. Cho nên, kỳ nghỉ nhàn rỗi như thế này, lạichỉcó thể ngủmột mình, khiến anh không vuicho lắm. Nhưng anh hoàn toàn có thể hiểu được những niềmvui gia đình của người bình thường như GiảnDao. GiảnDao cũng cảmthấy rất bình thường,cô khẽ cười nói vớianh:“Ngàymai gặp.” Bạc CậnNgônmặt không đổisắc nói:“Anh không quen ngủ xaem. Anh nghĩemcũng không quen, vì vậy anh có thể đến nhàemở.”Anh ômlấy eo cô, khẽcười vớimẹ Giản gật đầu nói:“Đithôi bác gái.” Ba mẹcon đều ngẩn người, gò má GiảnDao khẽ nóng lên. Thời đại hiện nay, mẹ Giản tuy làtư tưởng rộngmở, nhưng bọn họ rốtcuộc vẫn chưa kết hôn, bà khẽ ho một tiếng nhìnGiảnDao. Mặt GiảnDao càng nóng, thấp giọng nói:“Mẹ, hai người đitrước đi,con nóichuyện vớianh ấymột lát.” GiảnHuyên cười khục khặc, kéo taymẹ đi về phíatrước. GiảnDao lập tứctrừng anhmộtcái:“Đừng nóilung tung trước mặtmẹem!” Đêmnay, Bạc CậnNgôn vẫn phảitrở về ngôi biệt thự của mình. Nhưng lúc GiảnDao trở về nhà, mẹcô coi như lẽ đương nhiênmà hỏi đến hôn sự: “Cáccon cũng... ở với nhau lâu như vậy rồi, việc kết hôn...có tính toán gìchưa?” Mặt GiảnDao lại đỏ ửng:“Qua một hai nămnữa đimẹ.” Cô mớicó haimươi bốn tuổithôi, đối với việc kết hôn cũng không cấp thiết lắm. Hơn nữa ở chung vớiBạc CậnNgôn thìlúc nào kết hôn hình như cũng không quá quan trọng. Thời điểmcòn ởMỹ,cácthanh tra FBI hỏi bọn họ khi nào kết hôn, lúc đó Bạc CậnNgôn vô cùng thản nhiên đáp:“Tôi đã bắt đầu chuẩn bịrồi.”Làm cho mặtcô đỏ đến tậnmang tai. Nhưng cô nhớ rất rõ, lúc đầu hai người quen nhau, Bạc CậnNgôn bắt đầu chuẩn bịcực kỳ có kế hoạch,còn sắmsẵn nhẫn luôn. Cho nên cô nghĩ,cái gọilà‘chuẩn bị’củaanh,có lẽcòn cần thêmchút thời gian, một hai nămchắclà vừa đủ. Buổitrừ tịch hômđó, Bạc CậnNgôn được nhiệt tìnhmời đến nhà mẹ vàcha dượng của GiảnDao làmkhách. Một nhà vui vẻăn bữacơmtrưa đoàn viên. Tuy rằng theo tính cách của Bạc CậnNgôn cũng không thểcoilà‘nóichuyện hợp rơ’ vớimọi người. Nhưng tốt xấu gìcũng là một người văn vẻ lịch sự,cộng thêmcó GiảnDao ở bên cạnh đúng lúc‘quản giáo’, ‘chỉ điểm’, nên biểu hiện cũng không tồi. Đợiăn cơmxong, GiảnDao tiễn anh xuống lầu,anh lại khôngmuốn nhúc nhích, nhìn cô chằmchằm:“Tối nay đến nhàanh đi?” Mặt GiảnDao khẽ đỏ lên, gật gật đầu. Cô đương nhiên cũngmuốn như vậy, đêmtrừ tịch sao có thể đểanh ởmộtmình trong căn phòng trống đó. Hai ngườitrở về biệt thự, đương nhiên làthânmật triềnmiênmột lúc. Đặc biệt là khoảng thời gian này nhàn nhã vô sự, Bạc CậnNgôn tự nhiên cũng có
thể đầu tư và hưởng thụmười phần. Đến khoảng ba bốn giờ chiều, toàn thânGiảnDao đãrãrời, trênmặtanh cuốicùng cũng treo một nụ cườisung sướng,còn không quên than thởmột tiếng:“Ờ... đúng là một ngày trừ tịch tốt đẹp.” GiảnDao cầmgối đầu đập anhmộtcái:“Trờicòn chưatối kìa!” Bạc CậnNgôn lại khẽcười nhìn cô, đôimắt dường như có chút thâmtrầm, nhưng lạitrong sáng rõ ràng:“Đicâu cáthôi.” GiảnDao nhịn không được phìcười. Chỉcó điều nghĩ đến rất nhiều đêmgiao thừa, giáng sinh anh đều phảitrải qualẻloimộtmình, trong lòng cô sinh ra một ý nghĩmuốn thỏa mãn anh. Nếu như... ở phương diện kia đãthỏa mãn anh, hiện tại đương nhiên cũng nên thỏa mãn cái bụng củaanh thôi. “Được.”GiảnDao ngồi dậy khỏi giường:“Chỉcó điều hômnay nhiệt độ thấp như vậy,chỉsợ câu không được nhiều.” Anh lạithong thả ung dung đáp:“Nhất định có thểcâu được.” Ai ngờ đi đến bên bờ sông, vừa ngồi xuốngmột lát, Bạc CậnNgôn liền đứng dậy, thản nhiên nói:“Anh đi đâymộtchút.” GiảnDao cũng không để ý lắm,cô sớmbiếtanh không có hứng thú đối với việccâu cá, vừarồicăn bản là ngồitrên bờ đọcsách, haichiếccần câu đều quăng cảcho cô. Nghethấy tiếng bướcchân củaanh dần xa, xung quanh lạitrở nên yên tĩnh. Ánhmặt trờilúcchiều tà dập dờn trênmặt nước,chiếc phao nhỏ lẳng lặng nằmđó, giống như tâmtình bình lặng tốt đẹp củacô lúc này. Chỉcó điều quảthực không nhiều cálắm,câu nửa ngày cũng chỉ được haicon nhỏ. Lúc này sắctrời đã dần tối, tuy rằng hơilạnh, nhưng thờitiết lạirất tốt,ánh trăng bàng bạc đãtreo lên trên bầu trờitối đenmờ ảo. GiảnDao nghethấy tiếng bướcchân không xasau lưng, đầu cũng không thèmngoảnh lại cười nói:“Emthấy hay là bỏ đi, về nhà xemchương trình xuân thôi.” Cùng anh xemchương trình xuân,cũng là mộtchuyện rấtcó ý nghĩa. “GiảnDao.”Anh lại đứng ở sau lưng cô khẽ gọimột tiếng. GiảnDao hơi giậtmình. Giọng điệu này... dường như có chút nghiêmtrọng. Cô buông cần câu xuống, đứng dậy quay đầu, mộtmàn trước mắt khiến cô ngẩn người. Dướiánh trăng sáng tỏ, Bạc CậnNgôn đứng saumột triền núi xanh ngắtcách cô nămsáu bước. Không biếtanh đãthaymột bộ vest thẳng thớm,áo sơ milúc nào,còn hiếmkhithắtcả mộtchiếccà vạtmàu sáng,càng thêmvẻcao ngấtsáng sủa. Trong tay anh cầmmột bó hồng đỏ tươi. Đôimắt đen láy sáng rực nhìn cô chằmchằm. TimGiảnDao nhảy liên hồi. Trên gươngmặtanh lạiẩn hiệnmột ý cười như có như không, bộ dạng chắcchắn kiên định. Dướimặtcỏ giữa hai người, mộtchú rùato lớn không cho phép bị gạt bỏ sangmột bên, không nghi ngờ gìchính là‘TrầmMặc’, đang từng bước bò về phíacô. Trên lưng nó còn đặtmộtchiếc hộp trang sức màu đen, trong hộp là mộtchiếc nhẫn kimcương lộng lẫy trong suốt. Sau đó Bạc CậnNgôn cũng từ từ đisau lưng nó, tiến về phíacô. GiảnDao nhìn chămchú đôimắtanh, dathịt toàn thân giống như từ từ trở nên nóng bỏng. Ai ngờ anh vừa đi được hai bước, liền dừng lạicúi đầu quétmắt về phía mặt đất. GiảnDao cũng nhìn theo ánhmắtanh, không nhịn đượccười. Trước mặtcô có mộtcái dốc nhỏ, ‘TrầmMặc’ đangmắc kẹt ở đó, không leo lên nổi. Bốn cáichân nhỏ quơ loạn xạ mấy cái,cái đầu lập tứcrụt vào trong vỏ, bãicông. Bạc CậnNgôn khẽ nhíumày, giữ tư thếcầmhoatươi không động đậy, vô cùng dứt khoát nhấcchân khẽco lên đẩy ‘TrầmMặc’ lên trên dốc, đơn giản hạlệnh:“Tiếp tục bò.” Tuy là động táccủaanh đãrất dịu dàng, nhưngGiảnDao vẫn dở khóc dở cười, lập tức bướclên trước hai bước, ôm‘TrầmMặc’ lên, giả vờ giận dữ: “Anh đá nó làmgì!” Bạc CậnNgôn đãsải bước dài đi đến trước mặtcô,cũng không nóilời nào,chỉ nhìn cô chằmchằm. GiảnDao ômlấy con rùa vàchiếc nhẫn,cho dù cô đang cúi đầu cũng có thểcảmnhận được haiánhmắtsáng lòelòecủaanh đang chiếu trênmặtcô. Ánh trăng như nước phủ xuốngmặt đất, giữacánh đồng trống là hương thơmcủacỏ cây vàtuyết trắng. Màlòng cô, dường như hòa vớisắc đêmvàánh mắt trầmtĩnh củaanh, đắmchìmvào một nơi nào đó vĩnh hằng dịu dàng không giới hạn. “Gảcho anh đi, GiảnDao.” Gảcho anh đi, GiảnDao củalòng anh. Người phụ nữ duy nhấtcủaanh, người phụ nữ khiến timanh đập rộn ràng.
Cuộc đờianh đãtừng rất buồn tẻ. Anh đãtừng đứng giữa biển ngườimênhmông nhưng tình nguyện cô độc mộtmình. Mãicho đến khi gặp em. Emdịu dàng, không gìsánh kịp vớisự tốt đẹp củaem. Không ngôn từ nào có thể diễn đạt. Nếu nhất định phải khái quátmộtcâu, thì đó là:‘Anh yêu em, bằng cảsinhmệnh vàtrítuệcủaanh’. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull(dot)Net. Chương 83: Ngoại truyện 1 Đại học Maryland Nămthứ haisau khi kết hôn. GiảnDao nhận được giấy gọi họctiến sĩ ngành tâmlý tội phạmđại học Maryland như ước nguyện. Theo kế hoạch, Bạc CậnNgôn cũng điMỹ cùng vợ, tuy nhiên vớitư cách là giáo sư đại học Maryland. Trước đó, GiảnDao từng đắn đo:“Anh định đithậtsao? Kỳ thựcemcó thể về nước vào kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông. Anh cũng có thểsangMỹ thăm em?”Cô nghĩ đến vấn đề này là bởi vì vớithân phận chuyên giacủa Bộ Công an, dùBạc CậnNgôn điMỹ cũng không thểthamgia điều tracác vụ án của FBI. Chỉmỗi việc dạy họcchẳng phảirất tẻ nhạt hay sao? Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái:“Emquênmất lờiước hẹn củachúng talúcanh cầu hôn rồià?” GiảnDao hồitưởng lạilờicầu hôn củaanh,cô lắc đầu:“... Ước hẹn ư?” Bạc CậnNgôn cúi xuống hôn vợmột hồi, mới bình thản đưara đáp án:“Bằng cảtrítuệ vàsinhmệnh củaanh.” Thiếumột ngày cũng không hoàn chỉnh. Vậymàcô cònmuốn xa nhaumấy tháng trongmấy nămtrời? GiảnDao ngẩn người,chợt hiểu ra vấn đề. Trong lòng tràn ngập mật ngọt,cô ngẩng đầu nhìn anh,ánhmắt rựcsáng:“Câu trướclà gì?” Bạc CậnNgôn hiểu ý vợ. Giọng nóitrầmthấp củaanh toát ra một vẻ gợicảmmê hoặc đến bản thân anh cũng không phác giác:“Anh yêu em.” Hai ngườilại quấn quýtmột lúc, GiảnDao đột nhiên nhớ ra mộtchuyện, hỏiBạc CậnNgôn:“Sau khianh đi,công việc ở Bộ Công an sẽthế nào?” Bạc CậnNgôn thản nhiên trảlời:“Để họctrò làmthay.” Họctrò anhmớithu nhận là nữ thần thámHứa Hủ củathành phố Lâm. GiảnDao ngẫmnghĩ:“Không tồi. Nhưng anhQuýBạch chồng chịấy liệu có đồng ý không? Bởichịấymà đếnBắc Kinh thì vợ chồngmỗi ngườimột nơi.” Bạc CậnNgôn nhìn cô bằng ánhmắt kỳ quái:“Emquan tâmđến chuyện đó làmgì?” *** Tháng támở bangMaryland, bầu trờitrong xanh như dảilụa, bãicỏ mềmmại như tấmthảmnhung. Trong trường đại học Maryland, tòa giảng đườngmàu nâu đỏ vừatao nhã vừatrang nghiêm. GiảnDao ngồi ở bậccầu thang đầu tiên của giảng đường, tay chống cằmngắmBạc CậnNgôn đang giảng bài bằng tiếngAnh lưu loát trên bục giảng. Mỗilần đến tiết họccủaanh,cô đều cảmthấy rất vui. Bởi vìcô có thểlén lút quan sát xemcà vạtcủaanh có chỉnh tề hay không? Phốimàu áo sơmi đạt hiệu quảrasao? Bóng lưng củaanh lúc quay lên bảng viếtchữ rất tuyệt... Trong khi đó, giáo sư Bạc CậnNgôn không thoảimái dễchịu như bà xã. Bởi vìmấy lần anh bố trí hoạt động trắc nghiệm, khi đi về phíasau giảng đường,anh luôn nghethấy lời bàn tán của đámthanh niên trẻtuổithừa hóc môn:
“Cậu thấy cô gáiTrungQuốc kiachưa,cô ấy rất đáng yêu.” “Ừ,cô ấy còn rất gợicảm.” “Tôi nhất định trở thành người đàn ông đầu tiên hẹn cô ấy đichơi.” GiảnDao vốn là người phụ nữ TrungQuốctruyền thống, vì vậy cô đãthỏathuận vớiBạc CậnNgôn từ trước, tốt nhất không tiết lộ quan hệcủa hai người ở trong trường đểtránh phiền phức. Bạc CậnNgôn tuy hận đếnmức không thể đuổimấy thằng nhócra khỏi giảng đường nhưng bản thân anh là một người vô cùng công bằng và nghiêmtúc trong công việc. Do đó anh đành nhẫn nhịn, lạnh lùng vô cảmrời đi. Nhưng nhẫn nhịn cũng có giới hạn của nó. Một buổitrưa hết giờ học, Bạc CậnNgôn ngồitrong xe ô tô, đợi bà xãcùng điăn trưa như thường lệ. Từ xa,anh đã nhìn thấymộtcậu thanh niên cao lớn tóc vàng đitheo sauGiảnDao. Đó chính làcậu sinh viênmuốn làm‘người đàn ông đầu tiên hẹn cô đichơi’. Khóe mắt Bạc CậnNgôn ẩn hiện ý cười vô cùng lạnh lẽo. Anh đẩy cửa xuống xe. Thật ra GiảnDao cũng rất bực. Cậu sinh viên tóc vàng tên Samtuy hómhỉnh đáng yêu nhưng cứ bámriết lấy cô. GiảnDao thậmchí nghiêmmặt nói với cậu ta:“Thật ngại quá, tôi đã kết hôn rồi. Tôisẽ không hẹn hò với bấtcứ người nào,chào anh.” Chàng thanh niên không tin:“Cô kết hôn rồi? Cô nói đùa phải không? Trông cô cũng chỉtầmhaimươituổi.” Đúng lúc này, Bạc CậnNgôn tiến lại gần. Nên biết Bạc CậnNgôn là người đi đâu cũng tỏasáng, dù làtrước kia hay bây giờ. Anh đột nhiên dừng bướctrước mặt haisinh viên, lập tứcthu hútánh mắt hiếu kỳ của những người xung quanh. Samcũng rất bất ngờ:“Chào giáo sư Bạc!” GiảnDao trố mắt nhìn anh. Bạc CậnNgôn không thay đổisắc mặt,chỉcười nhạt:“Chào cậu, hai người định làmgì?” Samcàng bất ngờ, nhưng cậu ta vẫnmỉmcườitrảlời:“Emđịnh cùng Jenny (*) điăn trưa. Giáo sư thìsao?” (*) Jenny làtên tiếngAnh của GiảnDao. Bạc CậnNgôn gật đầu:“Tôicũng định cùng vợ tôi điăn trưa.” GiảnDao giơ tay ômmặt. Thôi xong rồi, ngữ khílạnh nhạt này chứng tỏ anh đang tức giận. Cô muốnmau chóng bỏ đi, nào ngờ câu nóicủa Bạc Cận Ngôn đủ gây nên sóng gió. Thầy giáo vàsinh viên ở xung quanh đều xúmlại. “Giáo sư Bạc đã kết hôn rồi? Xin chúc mừng.” “Vợ của giáo sư Bạccũng là ngườiTrungQuốcà?” “Phu nhân nhất định rất xinh đẹp.” “Tôirấtmuốn gặp vợ giáo sư...” ... Trước những câu nói đầy vẻ hiếu kỳ, Bạc CậnNgôn chỉ đáp bằngmộtcâu đơn giản:“Xin cámơn.” GiảnDao sắp rớtmặt xuống đất. Cô đang cúi đầu lặng thinh, đột nhiênmộtcánh tay dàithò ratrước mặtcô. Sau đó, xung quanh imlặng như tờ. GiảnDao ngẩng đầu, bắt gặp ánhmắt dịu dàng của Bạc CậnNgôn:“Chúng ta điăn cơm.” GiảnDao:“...Vâng.” Bạc CậnNgôn lại quay sang Sam:“Hình như vợ tôi quyết định đicùng tôi.” Sam:“Hả?” Sau đó, hai vợ chồngBạc CậnNgôn tay nắmtay rời đi như ở chốn không người.
Đámđôngmãimớitỉnh táo. Trờiạ, mỹ nữ ngườiTrungQuốclà vợ của giáo sư Bạc. NgườiTrungQuốc quả nhiên thoáng hơn trước, thầy trò có thể yêu nhau. Samvẫn hóa đá:“Do đó... vừarồitôimớimời vợ giáo sư Bạc hẹn hò ngay trước mặt giáo sư?” Đó là giáo sư Bạc CậnNgôn nổitiếng ác ma máu lạnh. Tuy nhiên đến cuối học kỳ, Samvẫn đạt thành tíchA. Chỉcó điều cậu taluôn cảmthấy,ánhmắtcủa Bạc CậnNgônmỗi khi nhìn cậu ta, lạnh lẽo như băng tuyết ởAlaska. *** NgườiMỹ thích tổ chức party. Đối vớiloại hoạt động này, Bạc CậnNgôn không bao giờ thamgia,anh luôn từ chối bằngmộtcâu:“Tôi không biết khiêu vũ, tôi không có hứng thú.”Vì vậy ngườicủa đại học Maryland đều biết giáo sư Bạc CậnNgôn là người ngoài hành tinh không có năng lực dự party. “Tuy anh talàthiên tài, nhưng đến khiêu vũ cũng không biết, khả năng xã giao đúng làthoái hóa.”Mọi người nhận xét như vậy. Kểtừ khiGiảnDao đến nước Mỹ, tình hình thay đổi hoàn toàn. Cô là ngườicó tính cách thân thiện, hòa nhã, lạitreo biển ‘phu nhân của giáo sư’ nên có không ít bạn bè. GiảnDao đương nhiên thường xuyên nhận đượclờimờithamdự party. Trước hômlần đầu tiên dự party, GiảnDao hỏiBạc CậnNgôn:“Họ mời vợ chồng chúng ta,anh có đi không?” Câu trảlờicủa Bạc CậnNgôn ngàn nămbất biến:“Anh không đi.” GiảnDao cũng không bắtép. Cho đến tầmxẩmtối, GiảnDao đứng trước gương thử váy dạ hội. Cô diện bộ váy dàimàu xanh datrời, viền ngựccó đường chỉmàu bạc, sợi dây đai thắtchặt đáy lưng ong. Cô đang đeo sợi dây chuyền, đằng sau đột nhiên xuất hiện đôicánh tay bóp bờ vaitrần củacô. “Anh không đithậtsao?”GiảnDao nháymắt. “Nếu emđã muốn,anh sẽ đicùng em.” Sắc mặt Bạc CậnNgôn vẫn thản nhiên như không. “Đượcthôi.”GiảnDao quay người ômcổ Bạc CậnNgôn, đặtmột nụ hôn nhẹ nhàng lênmôianh. Ha ha... quả nhiên anh đã bịcô dụ dỗ thành công. Không khícủa buổitiệcrất náo nhiệt. Bạc CậnNgônmặccomplechỉnh tề, thu hútsự chú ý của đámđông. GiảnDao cũng không hoàn toàn bámlấyBạc CậnNgôn,cô cùngmấy người phụ nữ vui vẻtrò chuyện. Không bao lâu sau, một người đẹp gợicảmtiến lại gầnmờianh khiêu vũ. “Có được không? Giáo sư Bạc?” Tuy bình thườngBạc CậnNgôn độc miệng nhưng anh độc miệng theo kiểu có phong độ. Ở tình huống này,anh cũng không tỏ ra quá đáng khiến đối phươngmấtmặtmàchỉlạnh nhạtmởmiệng:“Tôi không biết. Tạmbiệt.” Mặc dù vậy. ngữ khícủaanh cũng đủ khiến đối phươngmất hết thể diện. Lạnh lùng nói‘tạmbiệt’chẳng khác nào tránh cô ta như tránh rắn rết? Saumấy lần như vậy, GiảnDao không nhịn nổi, quay vềchỗ Bạc CậnNgôn, ghésát taianh nói nhỏ:“Emcó thể dạy anh...” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái, không lên tiếng. GiảnDao đành để mặcanh. Sau đó có ngườimờiGiảnDao khiêu vũ, đối phương là một giảng viên củatrường đại học, vừa khiêmtốn vừa nhã nhặn. GiảnDao có ấn tượng tốt vềanh ta. Bạc CậnNgôn còn chưa mởmiệng,cô đã đưatay cho ngườita. Sau đó,cô quay đầumỉmcười vớiBạc CậnNgôn rồi đitheo người đàn ông vào sàn nhảy. Ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc du dương. Bạc CậnNgôn lạnhmặt,cầmly rượu vang ngồitrên ghếsofa,chứng kiến vợ yêu củaanh và‘người đàn ông chẳng biếtchuitừ đâu ratrông rất không vừa mắt’ khiêu vũ. Anh đột nhiên đặt ly rượu, đứng dậy, đi vào trong sàn nhảy. Động tháicủa Bạc CậnNgôn thu hút không ít người. Tuy nhiên, Bạc CậnNgôn chẳng để ý bấtcứ người nào, đithẳng đến sau lưngGiảnDao. Đúng lúc bản nhạc kết thúc, người đàn ông đỡ tayGiảnDao, lịch sự hỏi:“Thêmmột bản nữa?”
GiảnDao mỉmcười định trảlời, sau lưng đột nhiên vang lên giọng nóitrầmấmquen thuộc:“May I?” GiảnDao kinh ngạc quay đầu, liền nhìn thấyBạc CậnNgôn nhếchmiệng, rất phong độ cúi người và giơ taymờicô khiêu vũ. Đámđông xung quanh trố mắt kinh ngạc, thậmchí quênmất bản thân đang khiêu vũ, màchămchú quan sát bước nhảy đầu tiên của giáo sư Bạc. Trong sàn nhảy chỉcòn lại vợ chồngGiảnDao. mnhạclại nổilên, là điệu tango có tiết tấu nhanh. Giáo sư Bạc CậnNgônmáu lạnh chuẩn bị nhảyTango? Dướiánh đèn, Bạc CậnNgôn cầmtayGiảnDao, thân hình cao lớn củaanh đổ bóng dài kiêu ngạo. Hai người bắt đầu xoay tròn theo điệu nhạc. Động tác nhảy củaanh rất uyển chuyển, tao nhã và gợicảm. Điều duy nhất khiến người xung quanh cảmthấy không ăn nhập là bước nhảy của giáo sư Bạcrất cuốn hút nhưng sắc mặtanh vẫn lạnh lùng như thường lệ. Chỉ khi nào hướng về vợ yêu,anhmới bộclộ vẻ dịu dàng. Bản nhạc kết thúc, mọi người đều vỗ tay hoan hô. GiảnDao hếtsức hưng phấn, ômchặt thắt lưng chồng:“Chẳng phảianh không biết khiêu vũ hay sao? Không ngờ anh nhảy giỏithế.” Nghelời khen của vợ, khóe miệngBạc CậnNgôn ẩn hiện ý cười:“Sao anh có thể không biết trò vận động đơn giản này?” “Thếthìtạisao trước đây anh không chịu khiêu vũ?”GiảnDao hỏi. “Emkhông cảmthấy khiêu vũ là một trò vô bổ hay sao?” “Vậy à...”GiảnDao cười híp mắt:“Bây giờ anh cònmuốn nhảy nữa không,emngheanh?”Cô đồng thờitiến lênmột bước, dính chặt vào ngườianh. Bạc CậnNgôn lặng thinh,ánhmắtanh dichuyển theo đường congmềmmạicủa vợ yêu trong bộ váy dài gợicảm. GiảnDao quay người, định kéo tay anh đira ngoài. Bờ eo cô đột nhiên bịsiếtchặt,cô lạimột lần nữa bịanh ômvào lòng. “Anhmuốn nhảy.”Bạc CậnNgôn cất giọng chắc như đinh đóng cột. GiảnDao nép vào lòng anh,cườitủmtỉm. Không biếtai vừa nói khiêu vũ làtrò vô bổ? Đây làlần thứ haianh bịcô phálệtrong ngày hômnay. Quả nhiên giống như trước khi kết hôn,chỉcần cô mặc váy dạ hội đểlộ vai gì đó, đãtrở thành vũ khícó sứcsát thương rất lớn vớiBạc CậnNgôn. Là một người phụ nữ,cô thậtsự có cảmgiác đạt thành tựu. Tuy nhiên cũng trong buổitối hômnay, GiảnDao mới biết, việccô thỉnh thoảngmặc đồ gợicảmđối vớiBạc CậnNgônmà nói, sứcsát thương không chỉ lớn bình thường. Sáng ngày hômsau, GiảnDao buồn bực nằmtrong chăn, toàn thânmềmnhũn chẳng buồn nhúc nhích, trên người đầy dấu vết do người nào đó đểlại. Còn giáo sư Bạcsảng khoái đứng bên cạnh giường:“Sau này nếu có vũ hội,anh sẽcố gắng giành thì giờ đưaemđi.” “Tạisao?” “Emkhông cho rằng,chuyện này rất thú vị?” GiảnDao hết nói nổi. Tiểu thư GiảnDao, đối với người đàn ông haimươisáu tuổimới được‘bóctem’, xin hãy thận trọng trước khi khiêu khích anh ta. Ngoạitruyện 2 Thành viên nhỏ trong gia đình Vài nămsau khi kết hôn, GiảnDao sinh con gái đầu lòng. Đối vớisinh vật gọilà‘con cái’, Bạc CậnNgôn hoàn toàn không có hứng thú. Trong bộ não củaanh, trẻcon có nghĩalà phiền phức, ồn ào, bò đi bò lại, khó giao tiếp... Tuy nhiên, GiảnDao rất thích trẻcon. Cô cũng biết ông xãthiếu tính kiên nhẫn nên phần lớn thời gian đều do cô, mẹcô hoặc người giúp việctrông em bé. CònBạc CậnNgôn chỉcần bỏ chút thời gian ở bên cạnh bọn họ, đểtránh tình trạng ‘trẻemtrong quátrình trưởng thành thiếu tình cảmcủa ngườicha dẫn đến trítuệ phát triển không khỏe mạnh’. Nhưng cũng có lúc, giáo sư Bạc phảitự mình trông con. Ví dụ như hômnay, người giúp việc xin nghỉ, sức khỏecủa mẹ GiảnDao có vấn đề nên cô đưa mẹ đi bệnh viện kiểmtra. Thếlàtrách nhiệmtrông con
gáitương đối nặng nề đổ lên vaiBạc CậnNgôn. Trước khirời khỏi nhà, GiảnDao đãchuẩn bị đâu vào đấy. Embé đã đượctắmrửasạch sẽ, thay bỉmđàng hoàng,cũng được bế đi dạo một vòng. Bạc CậnNgôn chỉcần trông con nămtiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian đó cho con uống sữa một lần là được. Buổitrưa mùa hè mátmẻ, Bạc CậnNgôn lười nhác ngồi ở ghếsofa xemtivi. Bình thường anh rất ít khi xemtruyền hình. Nhưng anh vẫn theo dõi định kỳ những chương trình pháán chân thực như ‘Lướitrời’, ‘Đôimắt pháp trị’... Bởi vìanh có thểtìmhiểu tình hình xã hộiTrungQuốcthông qua những chương trình này,còn về vụ án, đơn giản đếnmức không cần động não. Lúc Bạc CậnNgôn xemtivi,cô con gáimườitháng tuổi bò đi bò lạitrên tấmthảmtrảisàn nhà,chơi đồ chơi bày đầy dưới đất, tự mình cười khanh khách vui vẻ. Bạc CậnNgôn thỉnh thoảng liếccon gái, thầmnghĩ:‘Con bé không tồi, tính cách khá độclập, không hề đáng ghét.’ Ai ngờ trong lúc mảimê xemtruyền hình, Bạc CậnNgôn đột nhiên cảmthấy dướichân âmấm. Anh cúi đầu, phát hiện con gái không biết bò đến chân mình từ lúc nào. Bé ômchân bố,cười ngoác miệng. Bạc CậnNgôn nhíumày:“Conmuốn làmgì?” “Bế... bế...” Bạc CậnNgôn:“Bố khôngmuốn bế.” “Hức... hức...” Nhớ đến lời dặn dò của GiảnDao trước khira khỏi nhà:‘Anh nhất định phải dịu dàng vớicon gái’, Bạc CậnNgôn quyết định thỏa hiệp. Tuy nhiên anh chỉthỏa hiệp trongmột phạmvi nhất định. Bạc CậnNgôn bếcon gáilên ghếsofa, đặt bé ngồi bên cạnhmình:“Đừng có động đậy, ngồi nghiêmchỉnh xemtivi.” Có lẽ đây làlần đầu tiên được ngồitrên ghếsofa xemtivi như ngườilớn,embé quả nhiên ngồi yên bất động, khóe miệng còn nở nụ cười ngọt ngào. Thếlà hai bố conmột lớnmột nhỏ ngồi bên nhau,chămchú xemchương trình ‘Truy bắt tội phạm’... Một lúcsau,embé bắt đầu không an phận, hình ảnh tốimờmờ trên tivi vô vị biết bao. Bétrèo lên đùiBạc CậnNgôn, ngẩng đầu nhìn bố bằng ánhmắt đáng thương:“Sứasứa...” Bạc CậnNgôn hiểu câu này:Sứasứatứclàsữa. “Ngồi yên, đợi bố một lát.”Bạc CậnNgôn đứng dậy đi phasữa. Anh nhanh chóng pha xong,embélại bắt đầu cười khanh khách, giơ tay đòi bình sữa. Bạc CậnNgôn lạira dấumột lúc, mớicúi người nhét númvú của bình sữa vào miệng con gái. Nhìn cáimiệng xinh xinh củacon gáimútchùn chụt, gươngmặtẩn hiện nét thanh tú của GiảnDao, Bạc CậnNgôn cảmthấy trông bé vừa mắt hơn lúc mớisinh rất nhiều. Hơn nữa, bé như cụcthịtmềmmại, bàn tay bétý nắmchặtmột ngón tay củaanh, rất giống động vật nhỏ. Embétuy còn nhỏ nhưng hình như có thể nhạy bén cảmnhận đượcsự thay đổitâmtình của ngườilớn. Sau khi uống hết bình sữa, bé bò vào lòng bố, không chịu xuống ghế ngồi. Bạc CậnNgôn véo mácon gái, lại véo cánh tay tròn trịacủa bé. Đượcthôi, bố sẽcho con ngồimột lúc. Thếlàembé được ngồi vào lòng bố như ý nguyện. Hai bố con tiếp tụctheo dõichương trình ‘Truy bắt tội phạm’. Lúc GiảnDao về nhà đãlà buổichiều. Đi vào phòng khách,cô không thấy hai bố con đâu, tivicũng đãtắt. GiảnDao đi vào phòng ngủ, bất giác mỉmcười. Hai bố conmột lớnmột nhỏ đang nằmngủ say sưatrên giường. Chỉlà hômnay không giống ngày thường. Bình thường con gáicó tư thế ngủ loạn xì ngầu, lúccuộn người, lúc nằmsấp... Hômnay, bé nằmthẳng người nghiêmchỉnh. Chắcchắn bé bị ông bố nằm ngay ngắn ở bên cạnh chỉnh lạitư thế ngủ. TâmtrạngGiảnDao trở nên vô cùng ấmáp và vui vẻ. Cô đitắm, thay bộ đồ ngủ rồi nằmxuống cạnhBạc CậnNgôn. Anh lập tứctỉnh giấc, khóe miệng nhếch lên, nhanh chóng lật người đècô xuống dướithân. Giáo sư Bạc CậnNgôn lúc nào cũng đềcao tư thế ngủmạnh khỏe, nhưng kểtừ đêmđầu tiên, tư thếcủa giáo sư không còn nghiêmchỉnh. Bởi vì phần
lớn thời gian,anh nằmúp sấp trên người vợ yêu, hoặc nằmnghiêng ômcô vào lòng. Thói quen tốtanh duy trì haimươimấy nămkhông biết đã bị ném vào xó xỉnh nào. *** Lúc hơnmột tuổi,embé biết nói ngày càng nhiều. Đặc biệt, mỗi khi nghe ngườilớn nóichuyện hay xemtivi, thể nào cũng có từ mớilọt vào đầu óc bé. Lúc bấy giờ, bé vẫn chưacó phản ứng, nhưng vài ngày sau, từ ngữ đó đột nhiên bật ra khỏimiệng bé. Hai ngày nay, bé học đượctừ mớilà‘cứumạng’. Đương nhiên bé không hiểu hết ý nghĩa nhưng vẫn biết vận dụng ở nhiều trường hợp. Ví dụ lúc đói bụng, bésẽ nói:“Mẹcứumạng! Ăn cơmcơm!” Ví dụ lúc muốn đichơi, bésẽ nói:“Bà ngoạicứumạng! Đi đi!” Ví dụ như bây giờ... GiảnDao đang tắmcho bétrong nhàtắm. Bérất không thích cảmgiác dòng nước dội xuống đỉnh đầu nên rasức giãy giụa. Đúng lúc này, Bạc CậnNgôn đi ngang quacửa nhàtắm. Embélập tứctừ bồn tắmđứng dậy:“Bố cứumạng!” GiảnDao phìcười, Bạc CậnNgôn cũngmỉmcười:“Không hổ danh làcon gái bố, biết bố làmnghề gì?” Anh sải bước dài, thong thả đi vào nhàtắm. Embéthấy vậy,cười ngoác miệng:“Bố cứumạng! Bố bế!”Béchẳng thích tắmmộtchút nào. Bạc CậnNgôn nhìn con gáitừ trên cao, khóe miệng nhếch lên, ngữ khílãnh đạm:“Xin lỗi, bố không thểcứu con!”Nói xong,anh liền quay người đira ngoài, khôngmộtchút nểtình. Embé ngây ra một giây, miệngmếumáo, òa khóc. GiảnDao khóc dởmếu dở, hét lên vớiBạc CậnNgôn:“Sau này anh đừng làmvậy! Sẽtạo thành bóng đen trong tâmlý củacon đấy!” Giọng nóitrầmtrầmcủa Bạc CậnNgôn vọng vào:“Con gáicủaanh bắt buộc phảicó một tráitimkiên cường.” GiảnDao:“...” Embé:“Hu hu hu.” *** Kểtừ lúccó con gái, thời gian riêng tư của hai vợ chồng giảmđi nhiều. Buổitối hômnay, GiảnDao khó khăn lắmmới dỗ đượccon gái ngủ, đã nghetiếngBạc CậnNgôn từ phíasau truyền tới:“Bà xã,cứumạng!” GiảnDao mỉmcười nhìn anh:“Anhmuốn cứumạng gìchứ?” Bạc CậnNgôn ômcô vào lòng, đècô xuống dướithân:“Emthử nói xem.” Đến lúctrờisáng, GiảnDao vẫn đang chìmtrong giấc ngủ, Bạc CậnNgôn đẩy ngườicô:“Bà xã, sáng nay anhmuốn ăn cháo cá.” GiảnDao lầmbầm:“Tối quaem‘cứu’anhmấy lần liền... Anh tự mình đi nấu đi. Hômnay đến lượtanh phục vụ em.” Nhớ đến cảnh ‘cứumạng’ đêmqua, Bạc CậnNgôn liền nở nụ cườirạng rỡ:“Được,emcứ nghỉ ngơi đi.” Anh vừa định xuống giường, đột nhiên nhìn thấy con gáitrên chiếc giường nhỏ bên cạnh không biết ngồi dậy từ bao giờ, đangmở to mắt nhìn bố mẹ. “Cứumạng! Cứumạng!”Embé hét lên. Bạc CậnNgôn vẫn điềmnhiên như không có chuyện gì xảy ra,cònGiảnDao đỏ mặt xấu hổ theo phản xạcó điều kiện. Lẽ nào con gái nghethấy những lờichọc ghẹo của bố mẹ? Tuy con béchưachắc đã hiểu nhưng dù sao cũng không hay cho lắm... Có điều, GiảnDao đãlo lắng vô ích, bởiembétự mình leo xuống giường,chạy vội vào nhà vệsinh:“Cứumạng,cứumạng! Đitè,cứumạng!” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net.
Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 84: Ngoại truyện 3 Phó Tử Ngộ Từ lúctôicòn rất nhỏ, đãcó mộtmơ ước. Tôimơ ước được ở bên em, mãi đến khi bạc đầu cũng không chialìa. *** Đại học Maryland tháng tám, bầu trời xanh ngát trong veo,ánhmặt trờichóichang. Bởi vì buổichiều có hơi nóng bức, nên thư việnmát lạnh dễchịu là địa điểmtụ tập ưathích của một đámmọtsách. Phó Tử Ngộ không dámtự nhậnmình làconmọtsách. Nhưng thân là nghiên cứu sinh ưu tú nhấtcủa viện y học,anh cũng rất thích ngâmmình ở trong thư viện. Chiều hômnay,anh đangmuốn đithư việnmượn đọctác phẩmmới nhấtcủa người đạt giảiNobel y học nămnay. Cũng bởilàthứ hấp dẫn, nên đương nhiên phảitiến hànhmột hồitranh đoạt. Anh vừa mới đi đến bàn hướng dẫn tracứu bên cạnh giásách, đã nhìn thấy mấy họcsinh kháccủa viện y học đang tìmkiếm. Trong lòng anh khẽthan thầmmột tiếng toirồi, trênmặt lạicười ha hả đi quachào hỏi bọn họ:“Hi, tìm thấy tác phẩmhoànmỹ đó chưa?” Tuy Phó Tử Ngộ chỉlà nghiên cứu sinh nămnhất, nhưng lạirất nổitiếng trong viện y học. Bởi vìanh gần như tổng hợp tấtcả những ưu điểmcủa một người đàn ông cần có:Cao lớn,anh tuấn, thành tích tốt, giacảnh tốt, tính tình tốt. Do đó aicũng yêu thích Phó Tử Ngộ. Mọi người đều biết rằng, trong số những họcsinh ngườiHoa nổi bật, Phó Tử Ngộ gần như là một vương tử tao nhã. CònBạc CậnNgôn ở khoatâmlý tội phạmthìsao? OMG,chỉcần anh không lạnh lùng như quỷ satăng làtốt rồi,chíít đó là một quáithai không thểtrêu chọc được. Cho nên lúc này Phó Tử Ngộ lên tiếng, mấy họcsinh khác màu da đều quay qua. Nhưngmà ngoài dự liệu củaanh, bọn họ đều lộ ra vẻ mặt thất vọng: “Không có, đã bị ngườita mượnmất rồi.” Phó Tử Ngộ tiếp tụccười hỏi:“Bịaimượnmất vậy?” Có ngườichỉ vào phíatận cùng của giásách dài, dướiánh đèn sáng choang, mộtcậu thanh niên trẻtuổi ngồitrước bàn,cúi đầu yên tĩnh đọcsách. “Còn ai vào đây nữa?”Một họcsinh châuÁthân hình thấp bé đeo mắt kính tứctối nói:“Báchủ củathư viện, Simon.” Mỗimột vòng tròn giao tiếp xã hội, bất luận lớn nhỏ, đều có những phân chia địa vị đã ngầmước định trước với nhau. Mà Bạc CậnNgôn này,chắc chắn có thể xemlà một bá vương đúng nghĩatrong đámmọtsách. Bởi vìanh IQ cao, thành tích tốt, tính tình còn cực kỳ ngạo mạn. Hơn nữa,anh từ lúc còn làsinh viên chưatốt nghiệp đã bắt đầu trợ giúp FBI pháán,cho nên anh rất ‘cool’. Cho dù là họcsinh thuộc giatộc hắc đạo chân chính trong học viện cũng khôngmuốn chọc vào anh. Hiện giờ, Bạc CậnNgôn rõ ràng đang yên tâmthoảimái phát huy đặc quyền bá vương củaanh đến cực hạn. Ở trên bàn trước mặtanh, ít nhấtcó hơn haimươi quyển sách xếp chồng. Đã vậy còn là những tác phẩmmà đámsinh viên của viện y họcluôn ngấp nghé, nhưng lại bịanh tùy tiện quăng trong chồng sách đó. Phó Tử Ngộ được mọi ngườichọn làm‘đại biểu’, để‘thương lượng’ vớiBạc CậnNgôn, lý do là bởi vì ngườiTrung quốc với ngườiTrung quốc dễ nói chuyện hơn. Hơn nữalấy địa vị xã hộicủa Phó Tử Ngộ trong học viện cũng không thểcự tuyệt yêu cầu chính nghĩa này. Chỉcó điều, lúc những người đứng sau lưng đang căng thẳng theo dõithìPhó Tử Ngộ nhìn người đàn ông cách đó mấymét, lạicó chút buồn cười. Đây làlần đầu tiên anh nhìn thấyBạc CậnNgôn trong lời đồn. Nhưng điều này hoàn toàn không ngăn đượcanh nhìn thấu sự ấu trĩcủacậu ta. Không aicó thể xemhết haimươi quyển sách trongmột buổichiều. Tên này lại đemnhiều quyển sách hấp dẫn quý giátích trữ trên bànmình. Đây có khác gì những bạn nhỏ trong nhàtrẻ báchiếmcác món đồ chơi đâu? Không hổ là nghiên cứu sinhmườichín tuổichuyên gia nhảy vượt lớp. IQ tuy rằng vượt trội, nhưngEQ chẳng biết đã bị quẳng vào nướcjava nào rồi. Phó Tử Ngộ hào phóng ngồi xuống đối diện cậu ta, dáng vẻ hòa nhã nhìn cậu tachămchú:“Hi, tôilà Phó Tử Ngộ.” Anh dùng tiếngTrung. Bạc CậnNgôn ngước mắt nhìn anhmộtcái. Trên gò máthanh tú như ngọc, đôimắt thon dài bình tĩnh không chút gợn sóng, giống như đang nhìn không khí.
Sau đó cậu talại không chút biểu tình cúi đầu tiếp tục xemsách. Những người đứng sau đều vìsự lạnh lùng cao ngạo của Bạc CậnNgônmàcămphẫn. Phó Tử Ngộ lạichẳng chút tức giận, ngữ khí ôn hòa hỏi:“Tôi muốn hỏithử xem, nếu như những quyển sách này tạmthờicậu chưa xem,có thểcho tôimượn trước được không?” Lần nàyBạc CậnNgôn còn không thèmngẩng đầu lên, thản nhiên trảlời:“Không xemthìtôimượn làmgì? Lãng phíthời gian củatôilạicòn thành công thu hútsự vây xemvô vịcủacáccậu sao?” Phó Tử Ngộ ngẩn ngườitrong giây lát. Khoan nhắc đến chuyện cậu ta độc mồmđộc miệng giống như lời đồn đãi,anh còn chú ý tới, tốc độ lậtsách của Bạc CậnNgôn rất nhanh, một trang, rồi một trang, lạitiếp một trang... Ngón tay củacậu ta giống như y chuột, nhanh chóng lướt từ đầu đến cuốitrang, đã vậy tầmnhìn cũng lướt theo ngón tay, dichuyển cực nhanh... Cuốicùng đãcậu ta xemxong hếtmột trang. Anh chỉmới ngây ngườicó vài phút, Bạc CậnNgôn đãlật xong năm, sáu trang sách. Nếu vớitốc độ như thế này, haimươi quyển sách,cậu thanh niên này chắcchắn có thể xemxong chỉtrongmột buổichiều. Phó Tử Ngộ đứng dậy:“Ngại quá, làmphiền rồi.” Bạc CậnNgôn không để ý đến anh. Quay trở vềchỗ đámmọtsách, mọi ngườithấy sắc mặtanh bình thường lại đitay không trở lại, nên đều có chút thất vọng. Phó Tử Ngộ bình tĩnh nói: “Trên thựctế,cậu ta không làmchuyện gìtrái với quy định củathư viện,cũng không phảimuốn ‘báchiếm’. Tôi nghĩcậu tatrong thời gianmượn sách có thể xemxong những quyển sách đó.”Anh nhún nhún vai, thậmchí khóe môicòn có một tiacườitự giễu:“Cho dù có chútsỉ nhụcIQ củachúng ta, nhưng chúng tacũng không thể bởi vìchuyện nàymàchỉtrích cậu ta.” Lúcanh nói những lời này, bởi vì đang quay lưng về phía Bạc CậnNgôn,cho nên không thấy được người phíasau lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn anhmột cái. Mọi người đều có chút bất lực, nhưng nếu Phó Tử Ngộ đã nói như vậy, hơn nữacòn rấtcó lý, vậy thìchỉ đành từ bỏ thôi. Bọn họ buồn bực đợiBạc CậnNgôn ‘ngự giám’ xong hếtmớichờ thờicơ để xuống tay. Phó Tử Ngộ thấy cho dùBạc CậnNgôn xemxong quyển sách cuốicùng trong chồng sách,có lẽcũng không đến phiênmình, nên dứt khoát bỏ đitrước. Chỉcó điều lúc đira khỏithư viện,anh bất giác quay đầu lại, nhìn bóng dáng cô độc ở phía xa xa. Quảthựclà một quáithailuôn làmtheo ýmình, nhưng dường như lại không khiến người kháccảmthấy chán ghét. Anh thầmnghĩ. Thành phố Maryland buổichiềumuộn,ánh hoàng hôn trong suốt yên tĩnh xinh đẹp vô vàn. HànVũMôngmặc mộtcái váy dài dạtiệc màu lamnhạt, tóc dài buộclên cao, đứng trên ban công lầu hai. Gió đêmthổi phớt qua đầu vaitrắng nõn lộ ra ngoài, mang theo chút hơilạnh,chỉlàcô cũng không để ý lắm. Đứng đủmười phút, thật ra vẫn chưa đến thời gian ước hẹn. Nhưng từ xa xacuốicùng cũng trông thấymộtchiếc Lexus quen thuộc,chạy dọctheo đường quốclộ củatrấn nhỏ. “Kris!”Cô quơmạnh cánh tay thon dài, quay người nhấc váy lên chạy xuống dướilầu. Ở dướicầu thang gặp phảianh trai,anh traicô còn giả bộ giận dữ nhíumày:“Làmơn giữ chút xíu dáng vẻcẩn thận dè dặtcủathục nữ đi được không? Hiện giờ trongmắtemchỉcó Kris thôi!” HànVũMông cườirồichạy đi không thèmtrảlời, trong lòng thầmnghĩ:Đâu phảichỉcó hiện giờ? Đãtừ lâu lắmrồi, trongmắtemchỉcó mỗianh ấy thôi. Ông bà Hàn đang uống trà dướilầumột. Lúc HànVũMông chạy đến, vừa đúng lúcthấy ngườilàmmở cửacho Kris. Hômnay anhmặc mộtcáiáo sơ mitrắng, quần tây thểthao, làmtăng thêmnét đẹp traicao ngấtcủaanh. Kris haimươituổi, so với đasố những người đàn ôngmàcô từng gặp,càng có vẻ quân tử khiêmtốn, dịu dàng như ngọc. “Kris,anh đến rồi. Cámơn anh hômnay đã đến đón emđi vũ hội.”Trước mặt ba mẹ, VũMôngmớilàthục nữ chân chính. Cô mười bảy tuổi, tao nhã hào phóng không thua bấtcứ mộtcô gáithành thục nào trong trường đại học Kris đang học. Kris lễ phép chào hỏi hai vịlãnh đạo là ông bà Hàn, dáng vẻlịch sự văn nhã khiến bọn họ cũng cảmthấymột đôitrai gáithế này đứng cùng nhau, quả thật làcảnh đẹp ý vui xứng đôi vừalứa. “Vềsớmmộtchút, nhớ chú ý an toàn đấy.”Bọn họ rất yên tâmgiao con gáicho chàng thanh niên này. Vừaleo lên xe kéo cửa kính lên, HànVũMông liền quăng túi xách qua một bên, giơ tay ômlấy cổ anh. Kris bịcô hôn đếnmứctươicười đầymặt,anh cũng đã nhớ cô đếnmuốn điên rồi, dứt khoát dừng xe ởmột góc, ômcô vào lòng hôn cuồng nhiệt. Có rất nhiều lúc, sự nhiệt tình của bọn họ đều là do sự khiêu khích của VũMông bắt đầu, vàlấy sự bạitrận tan táccủacô tuyên bố kết thúc. Người bên cạnh cũng không biết, Kris trông có vẻ dịu dàng phúc hậu vô cùng, nhưng chỉcần nhiệt tình lên thìsẽrất hung dữ và bá đạo.
Lần này cũng như vậy,anh đang học đại học nămthứ hai,còn cô đang họccấp ba. Anh bận rộn hơn cô rất nhiều,cả hai đã gầnmột tuần không gặp, nên nụ hôn này, VũMông cảmthấy dục vọng nóng bỏng bị đè nén củaanh. Sắctrờitối đen như mựctô điểmcho ánh sao sáng tựa như ngọc vỡ. VũMông bịanh đètrên ghế,cử chỉ vội vã,cô chỉcó thểtrông thấy ánhmắt và đôi lôngmày đen nhánh lộng lẫy củaanh. “Tử Ngộ... Tử Ngộ...”Mỗi khi hít thở khó khăn trong lòng anh, VũMông thích gọitên tiếngHoacủaanh. Mà điều này luôn khiến ý cườitrên khóe môi anh càng thêmsâu. “Đến nhàanh?”Trong lờianh có hàmý. Sau khianh lên đại học, đãlập tức dọn ra ngoài ở. Sắc mặt HànVũMông phátsốt,cô dùng tay chọtchọtmặtanh:“Chúng tacòn phải đi party nữa đấy!” “Trễ một haitiếng không sao đâu.”Anh nói. Trên thựctế, trễluôn không đithìcàng tốt. Hai ngườitừ bãi đỗ xe hôn suốt đến khi vào trong thangmáy. Lúc đến cửa nhà,cả ngườiVũMông đã bámhẳn trên ngườianh, không phân được phương hướng, môilưỡi nóng bỏng quấn quýt dây dưa. Vừa vào trong phòng,anh lập tức đècô lên tường, váy bị vén lên cao. Cô thiếu nữ non nớt từ lúctrên xe đã bị vuốt ve đến ướt đẫm. Anh hôn cô cực kỳ dịu dàng, động táclại kiên địnhmạnhmẽ vô cùng, gần như là một phát xông thẳng vào. Gươngmặt HànVũMông đỏ như quảtáo. Không ngờmớicó một tuần không gặp, Kris lạitrở nên cuồng dã như vậy? Nhưng cũng bình thường thôi. Bọn họ từ lúc nghỉ hè mớicó lần đầu tiên, sau đó liền xa nhau. Hơn nữa đối vớicô mà nói,anh đãlà người đàn ông trưởng thành, đương nhiên dục vọng có phầnmãnh liệt. Đầu tóccủa VũMông tán loạn, váy dài dạtiệc vẫn cònmặctrên người,chỉlà đã hoàn toàn bịanh đẩy lên khỏieo, làmnhăn nhúmhếtcả. Đôichân dài trắng nõn đầy đặn quấn quanh eo anh,cả ngườitreo lơ lửng trên không. Tấtcảsức nặng củacô đều dựa vào đôitay anh nâng đỡ lấymôngmình, lay động theo từng lần đột kích củaanh. Mộtmàn này, ở trongmắtcủa Phó Tử Ngộ là như thế nào? Thiếu nữ mười bảy tuổi, ngườicon gáithuộc vềanh, mốitình đầu củaanh,chỉthuộc vềriêng anh, nõn nà giống như cánh hoa nhiễmsương sớm, run rẩy, nở rộ trong lòng anh. Sự thương tiếcto lớn dâng trào, lúc này anh chỉmuốn đượcchôn ở trong cơ thểcô mãimãi, đểcô cảmnhận đượcsự tồn tạicủa anh, hiểu đượcanhmuốn ở bên cạnh cô đếnmức nào. Tấtcả mọithứ đối vớianh không còn quan trọng nữa,anh cũng khôngmuốn lo lắng bất kỳ điều gì,chỉmuốn ở bên cạnh cô gái này vĩnh viễn. ... Nóilàchỉcầnmột haitiếng, nhưng cặp tình nhân trẻtuổi đầy nhiệt huyết,cho dù suốtcả đêmcũng không đủ ghiền. Mãi đến khisắp đến giờ giới nghiêmcủa Hàn gia, Kris mớilưu luyến không rờirút khỏicơ thểcô, nhưng anh vẫn ômlấy cô, hôn lên từng tấccơ thểẩm ướtcủacô. Đây làthời điểmVũMông thích nhất. Bởi vìtừ nụ hôn quyến luyến củaanh,cô có thểcảmthấy sự thương tiếcsâu sắctrong anh. “Báo cho anh biếtmộtchuyện.”Cô cắn lỗ taianh:“Emquyết định rồi, sang nămemsẽthi vào viện y họccủa đại học Maryland.” Cơ thểanh chợt khựng lại, ngẩng đầu lên từ trong ngựccô, nhìn cô chằmchằm. Trong đôimắtsáng ngờicủaanh, dâng lênmột ý cườirất vui vẻ. “Anh thậtmuốn cầu hôn vớiemngay bây giờ.”Anh nói. VũMông làmổ trong lồng ngựccủaanh,cười ngọt ngào. Kris, Kris, Tử Ngộ củaem. Emrất thích anh,emrất rất thích anh. Chỉmuốn ngày ngày tháng tháng nămnăm, đều được ở bên cạnh anh. *** Phó Tử Ngộ gặp Bạc CậnNgôn lần thứ hai,chính làtrong bệnh viện trường.
Anh là nhân tàitrong trămchỉcó một,con ngườilạilanh lợi, đương nhiên đãsớmđược đến thựctập trong bệnh viện trường. Chiều hômđó,anh đang nghỉ ngơitrong phòng làmviệc, y tá đến gõ cửa:“Kris, bácsĩJimđiăn cơmchưa về. Có một bệnh nhân,anh tacó một vấn đề nhỏ,anh có thể xử lýmộtchút không?” “Có vấn đề gì?” “Anh taăn cá bị hóc xương.” “Ok, lập tức đểanh ta vào đi.”Tử Ngộ mở tủ ra, lấymột vài dụng cụ cần thiết. Đến khianh quay đầu lại, thấy y tá đặt bệnh án xuống, bên cạnh cáitên tiếngAnh Simon còn ký batừ tiếngTrung ‘Bạc CậnNgôn’ hếtsứcchóimắt. Phó Tử Ngộ bỗng nhiên buồn cười. Lần trước gặp phảimộtca bị hóc xương cá, là mộtcậu bé bảy tuổi. .... Bạc CậnNgôn hômnay rấtcáu kỉnh. Bởi vìanh đề xuấtmuốn phỏng vấnmột tên sát thủ liên hoàn vô cùng hung ác, lại bị phíacai ngụctừ chối. Hơn nữa lúc xemtư liệu, bởi vìthất thần nên bị hóc xương cátrong cổ họng. Sau khi uốngmột bát dấmchualớn, lại vẫn cònmắc kẹt trong đó. Vừatiến vào phòng làmviệccủa bácsĩ,anh đã nhìn thấymột thanh niên ngồisau bàn. Cậu tacó máitóc đen ngắn giống như anh, đeo khẩu trang,chỉlộ ra một đôimắtsáng ngời ôn hòa. Ánhmắt Bạc CậnNgôn thản nhiên quét quacậu ta, trầmmặc ngồi xuống. Quátrình chẩn đoán và điều trịrất nhanh. Đôitay chuyên cầmdao phẫu thuậtcủa Phó Tử Ngộ cầmlấymộtcây nhíp kẹp mộtcái xương nhỏ từ trong cổ họng củacậu tara, dễ như trở bàn tay. Chỉlà nhìn thấy vịthiên tàimặt lạnh đang xoa xoacổ họng của mình, lộ ra một ý cườicực kỳ hiếmcó, Phó Tử Ngộ lạicó chútcảmgiác vinh hạnh vàan ủi. “Cámơn.”Bạc CậnNgôn đứng dậy, nhàn nhàn quétmắt nhìn anh:“Họcsinh của viện y học khámbệnh, nếu như tương laicó ảnh hưởng không tốt hoặc xảy ra biến chứng,có phải viện y họccũng sẽchịu trách nhiệm?” Phó Tử Ngộ ngây ngườimột lúc. Nếu nóitrước đây đối vớisự thôngminh vàấu trĩcủacậu tasản sinh ra mộtchút hảo cảmkỳ lạ. Thì giờ phút này, Phó Tử Ngộ cảmthấy đạo đức chuyên nghiệp của mình đã bịsỉ nhụctriệt để. Ok, họcsinh của viện y học khámbệnh đương nhiên không hợp quy tắc, bệnh nhân lo lắng đến hiệu quảcũng là bình thường. Nhưngmàtrời ơi,cậu ta chỉ bịmộtcái xương cá như cọng lông khẽ đâmvào, hơn nữa đã hoàn toàn đượclấy ra, bị biến chứng cái quỷ ấy! Phó Tử Ngộ trầmmặc vài giây, sau đó vô cùng lịch sự, khiêmtốn cười nói:“Đương nhiên,có bấtcứ vấn đề gì, tự tôisẽchịu trách nhiệm. Tôisẽ ký tên lên trên bệnh án củacậu.” Bạc CậnNgôn tỏ vẻ vừalòng gật gật đầu, quay người định rời đi, lại nghe Phó Tử Ngộ nóitiếp:“Đúng rồi, xét thấy cậu lo lắng bị biến chứng như vậy, lời dặn của bácsĩlà:Trong vòngmột tháng tốt nhất đừng ăn cá, đểtránh bị hóc xương lần nữa. Vết thương củacậu tuy nhỏ xíu nhưng rấtcó khả năng bị nhiễmtrùng không thể đoán trước được.” Đến lúc này, Bạc CậnNgôn dường như mới nhìn thẳng anh, giọng nóitrầmthấp êmtaicộng thêmđôimắt đen nhánh thản nhiên, thấp thoángmang theo sự buồn bựcchất vấn:“Một tháng?” Phó Tử Ngộ đặc biệt gật đầu rất trung thực:“Một tháng.” Duyên phận giữa người và người,chính là kỳ quái như vậy. Ví dụ như một tháng trước, Phó Tử Ngộ đối vớiBạc CậnNgôn chỉlà nghethấy đại danh củacậu tarất nhiều lần, nhưng trướcsau vẫn chưatừng gặp quatrong sân trường. Mà hiện giờ, đến căn tin của học viện ăn cơm, đều có thể bất ngờ gặp gỡ. Dướiánh đèn sáng rực, trong dòng người ồn ào nhốn nháo,chỉcó cậu ta quần áo chỉnh tề ngồitrong góc,cũng không có ai ngồicùng bàn. Mà Phó Tử Ngộ lại được một đống bạn bè vây quanh, traicó gáicó, tiếng cười đùa mãi không dứt. Lúc gọicơmxong, Phó Tử Ngộ cố ý đimột vòng lớn, lướt ngang qua bên cạnh cậu ta. Suốt dọc đường,anh lại không nhịn đượccười. Bởi vìchàng thanh niên thiên tàitâmlý họctội phạmnổi danh nước Mỹ, vừa mới haimươituổi đã giúp FBI phá được mấy vụ án lớn, đangmột tay cầm dao, một tay cầmnĩa, ở bên cạnh còn đặtmột đôi đũa,chânmày thon dài nhíu chặt lại, vô cùng chuyên tâmkhươithịtcá. Nguyênmộtcon cá đã bịanh khươi gần hết,chỉcòn lạimỗi bộ xương, ở trong cái khay bên cạnh chất đống thịtcá,còn dọn ra được một đống xương nhỏ, trông rất đồ sộ. ....
Bởi vì nguyên tắcăn cá‘an toàn’,cậu talạicó thể bỏ ra nhiều công sức như vậy. Phó Tử Ngộ lần đầu tiên cảmthấy xấu hổ bởilời nói đùacủa mình. Dướiánhmắt kinh ngạccủa nhiều người,anh ngồi xuống đối diện cậu ta, ngẩng đầu cười:“Hi, tôicó thể ngồi đây không?” “Lúctôiăn cơmkhông thích có người bên cạnh.” “À.” Phó Tử Ngộ rất tùy ý đáp mộtcâu, lại không chịu dichuyển, tự mình ngồi nhấmnháp bữaăn. *** HànVũMông quen biết Phó Tử Ngộ từ lúc nămtuổi, nămđó anhmớitámtuổi. Trongmườimấy nămsau đó,anh làanh trai, là hàng xóm, là bạn,cũng làthanhmaitrúc mã không thểthay thế được. Duy nhấtchỉ không phảilà bạn traicủacô. Nhưng cô lại yêu anh từ rấtsớm, bắt đầu từ lúcấu thơ cô hiểu được ý nghĩacủatừ ‘tình yêu’,cô liền biết đó chính làanh. Một ngườicon traitốt như vậy,cho dù chỉlà yêu thầmanh,cũng đã khiến cho cô nếmtrải đượctrong tình yêu có bao nhiêumật ngọt. Thời gian như thoi đưa,cô đãtrònmườisáu tuổilên cấp ba,còn anh đang học đại học. Lúc đó, bọn họ có quan hệ như thế nào? Chỉcó thể dùng haitừ ‘mờ ám’ để hình dung làchính xác không chê vào đâu được. Mỗilần thamgia vũ hội, bạn nhảy củaanh tất nhiên sẽlàcô;anh sẽ lúc gần lúc xa khẽ ômeo cô;anh sẽ nhìn chămchú gươngmặt xinh đẹp ngọt ngào củacô dướiánh đèn, khóe môitừ đầu đến cuối đều cười nhàn nhạt dịu dàng. Bọn họ biết tấtcả những thói quen vàsở thích của đối phương. Cô thậmchícòn biết,chỗ nhạy cảmnhấtcủaanh làsau gáy. Mỗilần cô giả vờ giận dỗi chọc vào chỗ đó củaanh, sẽ bịanh chặn ngang ômlấy, sau đó nhìn cô chằmchằmcười như có như không. Chỉthiếu chút nữa,anh đãcúi đầu hôn cô. Mà mỗi khicô ở trong lòng anh, không khísẽ nóng bỏng như bị đốtcháy, giống như muốn thiêu rụicô. Nhưng hình như có một loạiăn ý nào đó, bọn họ đều không nói gì. Trong khoảng thời gian dài đếnmột hai năm, bọn họ cứ đisátmép lằn giữaranh giới bạn bè và người yêu. Không có bất kỳ người nào quấy rối, thânmật hơn bấtcứ ai, nhưng lại không tiến lênmột bước nào. HànVũMông nghĩ, bản thân cô có lẽ biết đượcanh đang lo lắng điều gì. Bởi vìlo lắng củaanh,cũng chính làlo lắng củacô. Không phảisợ quá hiểu đối phương sẽthiếu tình cảmmãnh liệt,cũng không phải bởi vìlàtình đầu nên ngượng ngùng khó nói. Nguyên do là bọn họ sợmấtmát. Đời người vô thường như thế,cho dùHànVũMông chỉmớimườisáu tuổi,cũng đãtừng nhìn thấy rất nhiều cuộc gặp gỡ rồichialy. Bọn họ làmbạn bè tốt như vậy thìcó thể ở cạnh nhaumãimãicho đến già. Nếu như thậtsự trở thành tình nhân, sau này chiatay rồi, sẽ vĩnh viễnmất nhau. Cô khôngmuốnmấtanh. Cho nên cô thàrằng vĩnh viễn đứng tạichỗ. Mãicho đến bữatiệctốisinh nhậtmườisáu tuổicủacô hômđó. Sinh viên đại học Phó Tử Ngộ hoànmỹ, ở trongmắtcủa đámsinh viên cấp ba, quảthậtchính làsự tồn tại như thần thánh. Huống hồ hômđó anh còn dẫn theo mộtmỹ nữ tóc vàng gợicảmđi dự tiệc, trở thành tiêu điểmchú ý của mọi người. Nhưngmàtrongmột buổi đêmdướiánh đèn vàâmnhạctốt đẹp như thế, HànVũMông lại không vuichút nào. Cô cảmthấy đây là mộtsinh nhật be bét nhất trong lịch sử. Nhìn thấy cánh taymỹ nữ đang khoát trong tay Phó Tử Ngộ,cô liềnmuốn némhếtcả hai ngườira ngoài. Sau đó cô uống hơi nhiềumộtchút,cocktail, sâmbanh, vodka... Rượu không saymà ngườitự say, lúccô vẫn chưasay hoàn toàn, nhưng hơimuốn phóng túng, khôngmuốn tiếp tục đè nén nữa, đè nén tình yêu đối vớianh. Trong lúc mơ hồ, mộtmình cô đi đến bên cạnh hồ bơi. Bóng nước dập dền phản chiếu trăng vàsao, so với party cách đó mấymét quảthựclà haithế giới khác biệt. Cô ngồitrên ghế dài hóng gió, mới đó đãcó người đi đến. Người đến là mộtcậu bạn cùng lớp, là hoàng tử trong lòng tấtcả mọi người, tóc vàngmắt xanh,anh tuấn cao lớn.
“Hi, Joe.”Gươngmặt nhìn nghiêng củachàng trai xinh đẹp giống như tượng điêu khắctrong bóng đêm, đôimắt xanh trong trẻo hiện lên ánh sáng xao động:“Làmbạn gáicủatôi, được không?” HànVũMông ngẩn người nhìn cậu ta, không trảlời. Bàn tay chàng trai đặt lên lưng ghế, khomlưng hôn xuống. VũMông từ từ nhắmmắt lại, đón chờ nụ hôn chua xótchưatừng biết đến... Đột nhiên nghethấy tiếng bướcchân vội vã, VũMông lập tức mởmắt ra,cô nhìn thấy chàng trai kia bị ngườitalôi đitrước mắtmình. Kris. Tây trang thẳng thớmkhiến anh tuấn tú bức người, gươngmặt trắng nõn thấp thoáng hiện lên tia ửng đỏ, lạicó chútâmtrầm. Đôimắt trước giờ vốn dịu dàng, giờ đây lạilộ vẻ giận dữ nhìn cô. “Anh đang làmcái gì vậy?”Anh chàng kia phẫn nộ túmlấy cổ áo anh. “Cậumớilà người đang làmcái gì đó?” Sắc mặt Phó Tử Ngộ còn khó coi hơn cậu ta. Trong tiếng kinh hô của mọi người, HànVũMông trừng to haimắt. Hai ngườilại nhanh chóng lao vào đánh nhau. Trận đấu này kết thúcrất nhanh. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 85: Ngoại truyện 4 Phó Tử Ngộ tuy lớn hơnmấy tuổi, nhưng làsinh viên y khoa văn nhã. Chàng trai kialạilà độitrưởng đội bóng rổ cấp ba, bắp thịtcường tráng. Chỉchốc lát trênmặt hai người đều xanh tímbầmdập, đương nhiên Phó Tử Ngộ xemracó phần thảmkhông nỡ nhìn hơn. Sau khi hai người bị kéo ra, HànVũMông chỉ nhìn Phó Tử Ngộ, giận dữ kéo tay anh:“Anh qua đây vớiem!”Nói xong cũng không thèmđể ý đến người khác, kéo anh đilên lầu. Vừa mới vào phòng,cô liền cảmthấy eo bị ômchặt, bịanh đèlên tường. Hơithở thanh niên tràn đầy nóng bỏng, đôimắt lạilúcsáng lúctối. HànVũMông ngẩng đầu nhìn anh chằmchằm. Chỉ nhìn nhau trong chớp mắt, hai ngườilạicùng lúc giơ tay lên, ômchặt lấy đối phương. Nụ hôn đè nén đãlâu nóng bỏng như lửa bùng lên khát vọng khó có thể ngăn cản,cũng khó có thể ngừng lại. Sau khi hôn rất lâu rất lâu,anh ômlấy cô ngồi xuống ban công, bên ngoài ban công là mộtcáicây rất lớn,chechắn tầmnhìn của mọi người. Anh traicô đang vội vàng gõ cửa ở bên ngoài:“Kris! Cậu vàJoelàmgì ở trong đó! Trời ơi, nếu như cậu dámlàmgìemgáitôi, tôi nhất định sẽ giếtcậu.” Bọn họ mới không thèmđể ý đến ông anh đang phẫn nộ này, ômlấy nhau hônmãi hônmãi, mãi đến khi khách khứara về hết. Đúngmười hai giờ đêm, anh cúi đầumặtmày xán lạn nhìn cô:“Sinh nhật vui vẻ,công chúacủaanh.” HànVũMông vừa vuimừng vừalo lắng,cô chỉ giơ tay ômlấy cổ anh:“Anh xác định rồi?” Anh xác định là muốn chúng ta bắt đầu ư? “Anh xác định.”Anh vàcô thânmật quen thuộccứ như cùngmột thể,anh hoàn toàn biết đượccô đang nghĩ gì, vìthế khẽ nói bên taicô:“Đừng giận dỗi, cô gái đó làcon gái đồng nghiệp mẹanh, hômnay cứ nhất địnhmuốn anhmang theo cô ta đichơi. Anh thậmchícòn chẳng nhớ cô tatên gì nữa. Trên thựctế,anh vốn định chờ đến ngày sinh nhật thứ mườisáu củaemsẽtỏ tình vớiem.” Đợiemđãlâu rồi,công chúacủaanh. Anh biếtemđãlo lắng điều gì, biếtemđang sợ hãi điều gì. Có biết bao người, lúc mườimấy tuổi đã ước nguyện cả đờilại không cách nào thực hiện được.
Nhưngmàanh có lòng tin. Bởi vìtừ rất lâu trước kia,anh đãthích emrồi. Cô gáicủaanh,cô gáitốt đẹp nhất. Anh hứa vớiem, sẽ không đểtình yêu củachúng tathất bại, mãimãicho đến khi già đi. *** Lúc Bạc CậnNgôn và Phó Tử Ngộ trở thành ‘một nhóm’, gần như khiến tấtcả mọi ngườitrongMaryland rơicả mắt kính. Đặc biệtchính là quy tắccủa nhómnày, hoàn toàn cá biệt với những người khác. Đơn giảnmà nói,chính là Phó Tử Ngộ căn bản đãtrở thành bảo mẫu của Bạc CậnNgôn. Trở thành bácsĩchuyên dụng củacậu ấy;mỗi ngày phảicùng ăn cơm,cùng đến thư viện đọcsách; trở thành trợ lý cậu ấy chọn để điều traán, giúp cậu ấy xử lý các mối quan hệ giao tiếp phứctạp của FBI... Cuốicùng thậmchí đến quần áo,cũng đều là Phó Tử Ngộ giúp cậu ấymua. Cho dù chuyện có vụn vặt nhàmchán đến đâu,anh cũng làmgiúp không lời oán thán, mà Bạc CậnNgôn lại hưởng dụng sự hy sinh củaanh như lẽ đương nhiên. Cái phương thức qualại như thế này,cứ cố định như vậy, tiếp diễn trong rất nhiều năm. Đương nhiên, hai người đàn ông gốc Hoaanh tuấn ưu tú như nhau, phong cách lại khác nhau xuất hiện trong sân trường, lần nào cũng thu hút rất nhiều ánhmắtcủa mọi người. Mọi người khôngmộtai ngoạilệ, đều cho rằng bọn họ là gay. Đối với những lời đồn như thế, Phó Tử Ngộ chỉ bậtcười nói: “Đương nhiên không phải,chúng tôilàanh em.”CònBạc CậnNgôn thì...anh căn bản không thèmđể ý người khác nói gì. Thậmchímột lần nọ, một đàn emxemnhư có thể nóichuyện vớianh trong khoatâmlý tội phạm, hỏianh có phảilà gay không. Anh ngẫmnghĩmột lát, vô cùng nghiêmtúctrảlời: “Hiện giờ quan hệ giữatôi và Kris, quảthật không khác gìlắmso với gay, ngoạitrừ chúng tôi không có quan hệ vềthể xác.” Lời đồn thổi này bay đến taiPhó Tử Ngộ, đãtrở thành... “Simon kể khổ với ngườita, Kris vẫn chưachịu đánh cú homerun (*)cho anh ta.” (*) Homerun chỉ quan hệ vềthể xác. “Đương nhiên, bọn họ đương nhiên là gay rồi.” Thậtsự khiến anh cười khổ nói không nên lời. Chỉcó điều lời đồn này rất nhanh đã bị phá vỡ. Bởi vìPhó Tử Ngộ có bạn gái. Làsinh viên nămnhất,cũng là ngườichâuÁ, thanh tú đáng yêu lạithuần khiết như đóa hoa bách hợp. Aiaicũng khen Phó Tử Ngộ thậtcó diễmphúc, bởi vìcô bé non nớt như thế,aimà không hâmmộ chứ? Phó Tử Ngộ cảmthấy cô gái này thật không tồi. Từ nay vềsau,anh bạn trai nhịthập tứ hiếu này, rấtchuyên tâmchechở cô. Chỉlà Bạc CậnNgôn không thích cô bé này lắm,cho nên anh không lôi kéo bạn gáimình vào trong nhómnhỏ kia. Phó Tử Ngộ cùng vớicô bạn gái này hai nămsau thìchiatay. Lúccô đề nghịchiatay, Phó Tử Ngộ rất bất ngờ:“Là do anh có chỗ nào không đủ tốt? Hay là do emđãcó người khác?” Hợp thì quen không hợp thìchiatay, nhưngmàanh khôngmuốn chiatay không rõ ràng. Cô gái kia khẽ nói:“Kris,anh đối xử vớiemrất tốt, vô cùng tốt. Trước giờ chưatừng có aitốt như vậy. Nhưngmàchúng ta đều biết rõ, trong lòng anh có mộtcái động, không aicó thểlấp đầy,cho nên chúng tachỉcó thểchiatay.” Phó Tử Ngộ trầmmặcrất lâu, gật gật đầu. Thật ra vốn không chỉcó nhómbạn họccó hứng thú đối vớitình bạn giữa hai người đàn ông kỳ dị này. Thậmchí đến giáo sư của học viện cũng đều cảm thấy có hứng thú. Có một lần, viện trưởng viện y học gặp chủ nhiệmkhoatâmlý tội phạm,cười hỏi:“Tôi đãsớmnghe nói, Simon của bọn anh là một tên nhóc vô cùng cô độc. Tạisao Kris lạitrở thành người bạn duy nhấtcủacậu ta vậy? Là bởi vìtính tìnhKris quátốtsao?” Chủ nhiệmkhoatâmlý tội phạmlạilắc đầu, trảlời:“Anh còn nhớ sự cố giai đoạnKris họcchính quy không? Theo như tôithấy, là hoàn toàn ngượclại. Không phảiSimon cầnKris màlà Kriscần cậu ta. Tôi nghĩSimon rất rõ điều này, mới để Kris trở thành bạn của mình.” *** Ánhmặt trờithiêu đốt, hun nóng cả mặt đất khô cằn nứt nẻ. Không có chút gió, khiến ngườita miệng lưỡi khô rát. HànVũMông cõngmấy bình nước và một ít kẹo đi qua mấy cáilều trạimàu trắng, từ xa xa đã nhìn thấy Phó Tử Ngộ đang đứng trước mộtcái bàn nhỏ đơn sơ, đo huyếtáp cho một người da đen lớn tuổi. Bên cạnh còn có mấy đứatrẻ da đen vây quanh, bọn chúng đasố đều quần áo tảtơi gầy như que củi, nhưng ánhmắt lạisáng vô cùng. “Kris!”Cô đi đến sau lưng anh, lại bị đámtrẻ phát hiện ratrước, ùn ùn xông tới.
“Joe đến rồi!”“ChịJoe!” Sự yêu thích của đámnhỏ đối vớicô, khiến cô cười không ngớt, dứt khoát ngồi xuống đấtmở balô ra, lấy kẹo và nướcchiacho đámtrẻ nhỏ. Bọn chúng càng nhảy nhót hoan hô,cô ở trong sự vây quanh của đámtrẻ ngẩng đầu lên, vừalúc đụng phảiánhmắtanh đang nhìn qua, dịu dàng cười giống như ánh trăng trong veo trong sa mạc. Đây là ngày thứ bốnmươi ba hai ngườitình nguyện đi hỗ trợ ở châu Phi. Trước khicùng anh đến đây, HànVũMông vốn không biết, thìratrên thế giới còn có vùng đất nghèo nàn tuyệt vọng như thế này. Phó Tử Ngộ lần đầu tiên đến đây làlúc mườisáu tuổi, hiện giờ đãlàlần thứ nămrồi. Có người nói, lúc bạn yêumột người,anh ấy có lẽsẽthay đổicảcuộc đời bạn. Vậy nếu như bạn yêu phảimột người đàn ông vừachính trựclại vừa vĩ đạithìsao? HànVũMông cảmthấy,anh ấy sẽ khiếnmọithứ xung quanh bạn trở nên tốt đẹp hơn. Lúctrờichạng vạng, hai người dạo bước đến dướimột gốccây bên cạnh hẻmnúi nhỏ. Phíatrướclà vách đácheo leo thêlương dốc đứng, sau lưng là vô số lều trắng củatổ chức bácsĩ không biên giớitượng trưng cho hi vọng vàcứu trợ. Ánh chiều tà đỏ như máu treo ở phíatận cùng sa mạc. Mỗilần đến thời khắc này, HànVũMông sẽcàng thêmsâu sắccảmnhận được, trước mặt thiên nhiên to lớn, đời người nhỏ bé và ngắn ngủi đến thế. Chỉ bởi vì có sự bầu bạn củaanh, mớicó thể vun đắp trọn vẹn ý nghĩacủa vĩnh hằng.p> Đối vớiHànVũMôngmườitámtuổimà nói, tình yêu này lại nhiều thêmmột loại phong phú vượt quátuổitác.p> Cô thích loại phong phú này. Thích tấtcả những chuyện có liên quan tớianh. “Đang nghĩ gì vậy?” Phó Tử Ngộ ngắmgươngmặt nhỏ bécó vẻ đămchiêu của bạn gái,cúi đầu xuống hôn lên đôimắtcô. HànVũMông bịanh hônmãi đến khicườirộ lên, giơ tay ômlấy cổ anh, kiễng chân lên. Dưới gốccây buổichiều tà, duy nhấtchỉcó hai người bọn họ yên tĩnh ômhôn nhau,chiếc bóng quấn quýt kéo dài đổ xuốngmặt đất đỏ sẫmsau lưng. Anh thích nhất là hôn lênmắtcô. HànVũMông nghĩ, loài hoaanh thích nhất là hoacẩmchướng, ghét nhất là mùimốc meo khimở tủ sách lâu năm, xem thường nhất là những bácsĩ vìlợiíchmàtừ bỏ đạo đức nghề nghiệp. Địa điểmlàmtình anh thích nhất rất truyền thống, là ở trên giường. Nhưng bọn họ cũng đãtừng ở trên ban công tràn ngập sươngmù của biệt thự trong rừng làmtình, ở trong lều trạicủasa mạccũng đãtừng làm, thậmchí ở ghếsau chiếc Lexuscủaanh cũng hếtsứctriềnmiên... Cô cảmthấy bản thân thật hạnh phúc, bởi vìcô hiểu rõ tấtcả những sở thích củaanh, thânmật giống như cả haisát nhập thànhmột thể vậy. Bọn họ nhất định sẽ yêu nhaumãimãi. Cô nghĩ,còn có gìcó thểthay đổi bọn họ nữa? Phó Tử Ngộ ômlấy cô gáimình yêu thương, đốimặt vớitrời đất rộng lớn bao la và hoang vu này, đang suy nghĩ điều gì? Anh nghĩ, thìracô không giống như anh vẫn thường nghĩ. Anh cho rằng tiểu thư lớn lên ởMỹ,cho dù chính trựclương thiện, nhưng chưachắccó thể chịu đựng đượccực khổ ở châu Phi. Có điều cô lạitheo bướcanh, làmmọi việcrất tốt. Anh nghĩ, đợicô lớn thêmmộtchút, tốt nghiệp đại học xong,anh sẽlập tứccầu hôn cô. Ừm... thời gian còn tận bốn năm, thật là khó khăn. Hay là đính hôn trướccũng là một ý kiến không tồi. Cô gái bé nhỏ củaanh, khiến anh không nhịn nổi nữarồi. Anh yêu cô, từ lúccòn ấu thơ, giống như yêu linh hồn củachínhmình. Nhịn không được muốn cướicô về nhà,cứ như vậymàtrân trọng cất giấu cả đời, thật tốt biết bao? *** Mỗilần phá xongmột vụ án, danh tiếng của Bạc CậnNgôn tạiFBI ngày càng tăng, trợ giúp bọn họ pháán ngày càng nhiều. Lần đầu tiên anh bịthương, là do một viên đạn củatên bắtcóc bắn ra, đâmxuyên quacánh tay. Anh không chịu để bácsĩcủacảnh sát băng bó, màtrựctiếp đitìmPhó Tử Ngộ. Phó Tử Ngộ nhìn cánh tay bê bếtmáu của bạn, liền nhíumày:“Không phảicậu nói,chỉ phụ trách phân tích, không làmhoạt động thểlựcà? Thếsao lại còn bịthương?” Bạc CậnNgôn thản nhiên nhìn anhmộtcái:“Lẽ nào nhìn thấy tội phạmchạy trốn trước mặt tôi, tôicòn phảilùi ba bước?” Phó Tử Ngộ cười bất đắc dĩ. Cáitên này lúc nào cũng nói năng hùng hồn lý lẽ như thế. Thật raanh sớmđã nghe bạn bè ở FBI báo tin rồi. Rõ ràng là do Bạc CậnNgôn thư sinh yếu đuối, mới bịtên bay đạn lạclàmngộ thương. Băng bó vết thương xong, Bạc CậnNgôn bước xuống giường bệnh,cúi đầu nhìn băng vảitrên cánh tay,còn khẽ nhíumày:“Thật xấu xí.” Phó Tử Ngộ căn bản không thèmđể ý đến bạn, lúc này bạn gái gọi điện đến, hẹn anh tối nay điăn cơm. Cúp điện thoại xong,anh hỏiBạc CậnNgôn:“Có muốn đicùng không? Đi vớiLinda.”
Đúng như anh dự đoán, Bạc CậnNgôn dứt khoát từ chối:“Không có hứng thú.” Lúc này tính cách gà mẹcủa Phó Tử Ngộ đã hoàn toàn hiện nguyên hình, rất tự nhiên hỏi:“Vậy tối nay cậu ăn gì?” Bạc CậnNgônmặcáo khoác, thản nhiên trảlời:“Tên tội phạmcủa vụ án này cũng trúng đạn,còn đang cấp cứu ở bệnh viện, tôimuốn đi qua đó.” Phó Tử Ngộ vốn đang sắp xếp dụng cụ trong tủ thuốc, vừa nghethấy lời này, khẽ giậtmình. Anh thất thần trong vài phút, lại không thoát khỏiánhmắt của Bạc CậnNgôn. Màcậu ấy chỉ bình tĩnh nhìn anhmộtcái, rồirời đi. Tối hômđó lúc Phó Tử Ngộ điăn cùng bạn gáiluôn có chút tâmthần không yên. Bạn gái hỏi:“Anh bịsao vậy? Có phải do công việcáp lực quálớn không?” Phó Tử Ngộ cườicười:“Không có gì,chỉlà nhớ lạimộtchuyện rất lâu trước kia. Xin lỗi hômnay tâmtrạng củaanh không tốt, lát nữasau khiăn xong anh sẽ đưaemvề nhà.” Bạn gái nhìn gươngmặtanh tuấn khẽcườicủaanh, muốn nóilạithôi,cuốicùng cũng trầmmặc. Có ngườitừng nói vớicô, trong lòng người đàn ông này có mộtcái động, nếu như cô cẩn thận lắng nghe, sẽ nghethấy tiếng vang trong cái động trống rỗng đó. Có lẽanh sẽ yêu thương chiều chuộng cô như báu vật trên thế gian này, nhưng cô vĩnh viễn cũng không thểtiến vào lòng anh. HômBạc CậnNgôn xảy rachuyện, là một ngày thứ sáumặt trời xán lạn. Hômđó vốn tấtcả đều rất bình thường. Phó Tử Ngộ đilàmvàtan làmnhư thường lệ, sau đó anh đi đến nhà hàngNhậtmuathứcănmà Bạc CậnNgôn thích, hơn nữacòn cảmthán bản thânmình sống như bảo mẫu của một đứatrẻ. Lúc điện thoạicủatrợ lýBạc CậnNgôn gọi đến,cảmgiác duy nhấtcủa Phó Tử Ngộ chính là mồ hôilạnh đầmđìa. Sự lạnh lẽo đó giống như thủy triều cuộn trào, từ từ lặng lẽ không tiếng động bò lên lưng anh. Anh nắmchặt điện thoại đứng trong hành lang không người, nghethấy cậu trợ lý vội vàng nghiêmtrọng nói:“Simonmất tích rồi.”Anh nhìn ánh tịch dương ngoàicửasổ, nhất thời không biếtmình đang ở chỗ nào. Cảmgiác này giống như đãtừng quen biết, sụp đổ, khắc vào tận xương tủy. Có lẽrất nhiều nămtrước kia đãtừng xảy ra, nhưng lại giống như mới phát sinh ngày hômqua. Anh cũng như vậy, trong những ngày tháng vui vẻrõ ràng gió yên biển lặng đó, đột nhiên nhận được mộtcú điện thoại báo mất tích. Anh đãtừng tưởng rằng vĩnh viễn sẽ khôngmất đi. Nhưng ba ngày sau, nghecuộc điện thoại đó,anh lại vĩnh viễnmất điJoe. *** Mấy ngày đầuHànVũMông bị bắtcóc,cô vẫn luôn không rõ, người đàn ông đeo mặt nạ xấu xí kiarốtcuộclàai. Cô chỉcó thể bị nhốtchung với nămcô gái khác, kinh hoàng khiếp sợ vàco lạitrong lồng sắt, mong chờ lưỡi háitử thần, sẽ không rơi xuống ngườimình đầu tiên. Người đầu tiên bịsát thủmặt nạchémchết, là mộtcô gáimườilămtuổi. Máu tươilênh láng trênmặt đất, xương cốt vỡ vụn đang xảy ratrước mặtcác cô. Hắn gần như rấtmệtmỏi hoangmang, đứng trong đống huyết nhục đó, trầmmặcrất lâu. Cáccô không dámthởmạnh, đến khóccũng không thành tiếng. Sau đó lại qua hai ngày, hắn giết thêmhai người nữa. Chỉcòn lại bốn cô gáicòn sống, bịtratấn cả vềthể xáclẫn tinh thần giống như những đóa hoatàn tạ. HànVũMông chỉcó thể mỗi ngày cẩn thận từng chút,cố gắng không nghĩtới, ngườichết tiếp theo nếu như là mình thì phảilàmsao? Ngày cuốicùng, tấtcả dường như đều có điềmbáo trước. Hômđó tên sát thủmặt nạrất nóng nảy, hắn cứ luôn xemtin tức. Những thông tin trên bản tin không còn nghi ngờ gì nữa khiến đámcon gái đang bị giam cầmphấn khởi. Nghe nóiFBI dướisự giúp đỡ của một thiên tàitâmlý họctội phạmtrẻtuổi,công bố bức phác họachân dung của hung thủ. Cuộclùng bắt quymô lớn đã đượctriển khai. HànVũMông thậmchícòn dự cảmđược,cảnh sát hômnay sẽtìmđến chỗ này. Nhưngmà bóng tốitrước khi bìnhminh đến, vĩnh viễn là đen tối nhất. Lúcchạng vạng, hắn đột nhiên trở nên bình tĩnhmộtcách kỳ lạ. Thậmchícó thể gọilà dịu dàng, đi đến trướclồng sắt dơ bẩn nhếch nhác, tuyên bố vậnmệnh cuốicùng của bọn họ. “Tao sẽ đithuyền ra biển.”Hắn nói:“Tao sẽ đượctự do, sẽ không chết dưới viên đạn ghêtởmcủa bọn cảnh sát đâu. Mà bọnmày... tao cho bọnmày một lựachọn.” Bốn cô gái bắt đầu căng thẳng cao độ lắng nghe. Sau đó hắn đưara một lựachọn tàn khốc như thế này:“Tao sẽthả ba ngườitrong tụi bây,chỉ đưa một
ngườilên thuyền. Người này, sẽchếtcùng tao trong biển lớn. Nhưng nếu không có người bằng lòng đi vớitao, tao chỉcó thể giếtcả bốn đứa.” Trong cuộc đờimườichín nămcuộc đời ngắn ngủicủa HànVũMông,chưa bao giờ cô đau khổ như lúc này, bị nỗituyệt vọng vô cùng giày xéo. Những cô gái khác đều trầmmặc, trongmắt bọn họ chỉcó nỗi kinh sợ vàtrốn tránh. Duy nhấtchỉcó cô sau khitrầmmặc một lúc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn:“Tôi đi vớianh.” Trong ánhmắt đồng tình và hổ thẹn lại giống như thoát được gánh nặng củacáccô gái khác, hắn lạicười hỏi:“Tạisao?” HànVũMông nhất thời không trảlời được. Tạisao? Bởi vì... bởi vì bạn traicủacô, ngườicô yêu nhất, là bácsĩcứu ngườichữathương. Anh có thểlo lắng hết lòng chỉ vìmuốn cứu tínhmạng của người khác. Cho nên,cô cũng giống như vậy. Bởi vìcô yêu anh sâu đậmnhư thế, giống như yêu linh hồn củachínhmình vậy. Sát thủmặt nạ mang cô ra khỏilồng giam, mang đếnmộtcăn phòng đóng kín khác. Chỗ này chỉcó mộtcáitivi, đôimắtsaumặt nạcủa hắn lại vô cùng vuisướng, vuisướng thưởng thứcsự đau khổ củacô. “Mày có thể gọi điện thoạicho hắn.”Hắn nói:“Tao rấtcông bằng, mày có thể gọi điện thoạicho người đàn ôngmày yêu thương nhất. Đợisau khichúng tara biển, tao sẽ gửi băng ghiâmlạicho hắn.” Nếu như nóisinh ly tử biệt khiến ngườita hoảng hốt tuyệt vọng, vậy thìcú điện thoại di ngôn cuốicùng trong giờ phút này, đối vớiHànVũMôngmà nói, quảthựcchính làân điển. Cô gần như run rẩy rơi nước mắt,cầmđiện thoạilên. ‘Vụ án sát thủmặt nạ’ xảy ra năm2007, ởMaryland Mỹ. Nămđó, thiên tàitâmlýBạc CậnNgôn còn chưaai biết đến, sau khi xemtin tứccó liên quan của phíacảnh sát, đã gửithư đến FBI, phát họa bứcchân dung tâmlý tội phạmcủatên tội phạm. Bốn ngày sau, dướisự trợ giúp của bức phác họa này, phíacảnh sát thành công pháán. Lúc bọn họ đitớicăn phòng nhỏ bên bờ biển giamgiữ nạn nhân,cứu được ba người vẫn còn sống sót, đào được hài cốtcủa ba người khác, duy nhấtchỉcó HànVũMông vàtên tội phạmvẫnmất tungmất tích. Độituần tra bờ biển lụcsoát hơn trămdặmkhu vực biển gần đó. Căn cứ vào tình hình thờitiết và xáctàu còn lại,cuốicùng xác định bọn họ gặp phải gió mạnh, thuyền tan ngườichết, xácchìmdưới biển. Sau khi đào sâu nghiên cứu về bốicảnh của hung thủ, FBIcuốicùng hiểu rõ, tạisao hắn lại bắtcóc những cô gái này. Vị hôn thêcủa hắn, ba nămtrước bịlưumanh bắn trọng thương, hắn ratay phòng vệchính đáng bắn tên lưumanh đó. Sau đó, tên tội phạmvà vị hôn thê của hắn đều được đưatới bệnh viện cấp cứu. Một đêmsau, tên tội phạmđượccứu sống,còn vị hôn thêcủa hắn lại qua đời. Hắn giết bacô gái kia,chính là người nhàcủa mấy bị bácsĩchữatrị hômđó. Còn bốn cô gái khác,cho dù không có quan hệ gì với hắn, nhưng cùng là con gái hoặc người yêu của bácsĩ. Bao gồmcả bạn gáicủa Phó Tử Ngộ, ngôisao mới nổi, thanh niên kiệt xuất nhất trong giới y họctương lai, HànVũ Mông. Sứ mệnh của bácsĩlàcứu ngườichữathương. Nhưng tạisao bọn họ lại phảicứu những thứ cặn bã dơ bẩn đó? Hắn không hiểu được,cũng không chấp nhận nổi. Nếu như bọn họ lựachọn cứu giúp tộiác, lựachọnmọi người đều bình đẳng khi đứng trướcsinhmệnh, vậy thì hắn sẽ đoạt đi ngườimà bọn họ yêu thương nhất, như vậy bọn họ mớicó thể nhìn thấy, tộiác đáng sợ đếnmức nào. *** Lúc Bạc CậnNgôn đượccứu ra đãlà nửa nămsau. Anh ở trong bệnh viện cấp cứu suốt bốn ngày bốn đêm, Phó Tử Ngộ liền ở trong bệnh viện canh chừng bốn ngày bốn đêm. Chỉtrong đêmngày thứ ba,anhmớirời bệnh viện,chạy xe đếnmộ của HànVũMông ở bangMaryland. Anh đứng trước bia mộ rất lâu,cuốicùng chỉ nóimộtcâu:“Joe, nếu như emở trên trờicó linh thiên, xin hãy để Simon sống lại.” Lúctrở về bệnh viện, đãlà buổisáng sớm. Sươngmù bao trùmcáctòalầu trắng của bệnh viện, mùmịt như ảo ảnh. Cuộc phẫu thuậtcủa Bạc CậnNgôn đã kết thúc,anh nằmtrên giường bệnh, khô héo không có sứcsống, giống như mộtcỗ thithể, không biếtcó thểtỉnh lại hay không,cũng không biết lúc nào mớitỉnh. Phó Tử Ngộ đứng trước giường bệnh củaanhmột lát, lấymộtsợi dây chuyền trên cổ xuống, mở bàn tay phải đang nắmchặtcủaanh ra, nhét vào. Bạc CậnNgôn tỉnh lại, đãlà giữa đêmngày hômđó. Điều đầu tiên anh nhìn thấy, là DoãnTư Kỳ đang nằmsấp bên cạnh giường, sau đó là baanh tóc đã hoarâmđang chợp mắt trên sô pha. Tiếp theo là Phó Tử Ngộ còn chưa ngủ, đang đứng trướccửasổ quay lưng về phía giường bệnh, ngắmánh trăng ở bên ngoài, dường như đang thất thần. “...”Bạc CậnNgôn phát raâmthanh nhỏ đếnmức không thể nghethấy. Dường như chỉtrong nháymắt,cả ba người đều ngẩng đầu lên, quay người nhìn về phíaanh, biểu tình cực kỳ chấn động. Bạc CậnNgônmuốn cười với bọn họ, nhưng lại phát hiện khóe miệng không thể nhếch lên được. DoãnTư Kỳ lập tức nắmchặt lấy tay anh, vùi đầu vui mừng khóc nức nở. Còn baanh bước nhanh về phíatrước, haimắtcũng lấp lánh ánh lệ,ấn lên cáichuông đầu giường.
Anh lạicảmthấy tay phải dường như đang nắmcái gì đó, mở bàn tay ra nhìn xem, lạilà mộtsợi dây chuyền rất quenmắt. Anh biết ở trong cáimặt hình tráitimcó cái gì, đó làtấmảnh chụp chung của mộtchàng trai và mộtcô gái. Cô gáitrong bứcảnh còn từng xuất hiện trong kho tư liệu nạn nhân của anh. Lúc này Phó Tử Ngộ đã đi đến bên cạnh anh, hai người nhìn nhaumộtcái, không ailên tiếng. Hốc mắt Phó Tử Ngộ thấp thoáng ẩmướt, quỳmộtchân bên giường ômlấy tay anh, ômlấy sợi dây chuyền vào trong lòng bàn tay của hai người. “Tử Ngộ: Hứa vớiem,anh nhất định phảisống tiếp thật vui vẻ, giống y như trước vậy. Đời người dài ngắn, vốn không phảilấy việc hạnh phúc hay không để đo lường. Chúng ta không thểsống đến lúc bạc đầu răng long, nhưng điều này không có nghĩatình yêu củachúng tasẽ không vĩnh hằng. Anh lương thiện chính trực như vậy,cuộcsống củaanh vẫn còn rất dài,anh còn có thể giúp đỡ đượcrất nhiều rất nhiều người. Chúcanh hạnh phúc, Tử Ngộ.”p> .... Tôi đãtừng yêumộtcô gái,cô ấy hoànmỹ giống như thiên sứ.p> Cô ấy chứa đựng tấtcả nhữngmộng tưởng củatôi đối vớitình yêu,cô ấy ghilạitấtcả nhiệt tình vàtrung trinh củatôi. Mất đicô ấy,cuộc đờicủatôi đã định trướclà không thể nào còn viênmãn hoànmỹ nữa. Nhưng sao tôicó thể hi vọng xa vờirằng ông trờicó thểcho tôimộtcô gáithứ hai giống như vậy? Tôisẽsốngmộtcuộcsống hạnh phúc như cô ấymong đợi;sẽcố hếtsức mình giúp đỡ thật nhiều người như cô ấymong đợi. Đó chính làsự báo đáp tốt nhất đối vớitình yêumàcô ấy đãtừng ban cho tôi. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 86: Ngoại truyện 5 Nhật ký chứng nhận kết hôn Ngày xuân ấmáp hoa nở, Bạc CậnNgôn và GiảnDao đi đăng ký kết hôn. Hômđó Cục Dân chính cũng không đông lắm, hai người bướctrong nắng sớmtiến vào, phíatrướcchỉcó mườimấy cặp vợ chồngmới đang xếp hàng. Vìthế GiảnDao bốcsố,cũng đứng cùngBạc CậnNgôn ở cuối hàng. Từ từ, ngườicũng dần đông thêm. Nhân viên công tác bận rộn qualại, từng cặp vợ chồngmới vuimừng hớn hở. Cả hai đứng trong đámngười, tự nhiên thu hút rất nhiều ánh nhìn. Bạc CậnNgôn hômnaymặc một bộ vestmới đượcchếtác đặc biệt,áo sơmimàu thủymặc khiến anh càng thêmphong tháituấn lãng vàcao ngất. Giản Dao cũng đặc biệt trang điểm, tóc dàicột lên, mặc mộtcái váy dàimàu lam, thanh nhã động lòng người. Mộtcặp xứng đôi vừalứa như vậy, đứng trong một đámngười, đương nhiên sẽthu hútsự chú ý. GiảnDao bình thường có tần suất quay đầu nhìn cũng không kém, nhưng cô biết lúc này thu hútsự chú ý của mọi người, đasố là bởi vìBạc CậnNgôn. Cô cũng không để ý, khoáccánh tay anh, vừa ngẩng đầu lên lạithấy ánhmắtanh rơi xuống đội ngũ phíatrước, bộ dạng đămchiêu.“Đang nghĩ gìthế?” GiảnDao khẽ hỏi. Bạc CậnNgôn quétmắt nhìn cô,ánhmắtấy có chút thâmtrầm. Biểu tình này củaanh, nhất định làcó chuyện quan trọng. Dướitình hình này, GiảnDao rất nghi hoặc, trong lòng khẽ khẩn trương. Cô nhìn theo tầmmắt củaanh,chỉcó mấy thanh niên,còn có mấy người đàn ông trung niênmặtmũi bình thườngmang theo người phụ nữ của mình đứng xếp hàng. Không có gì bất thường cả! “Sao vậy?”Cô đèthấp giọng. Anh lúc nàymới nhìn cô chằmchằm,ánhmắt lập lòe, thấp giọng nói:“Anh không thể không biết ơn vậnmệnh, đểchúng ta gặp được nhau.” GiảnDao giậtmình, trong lòng chợtcảmthấy ngọt ngào. Sao đột nhiên lại nóira mộtcâu cảmtính như vậy? Không giống phong cách củaanh gìcả. Hay là hoàn cảnh nơi này đãlây nhiễmtráitimtrì độn củaanh?Ngay lúc bất ngờ, đã nghethấy anh nóitiếp:“Nếu không ngườiemphải gả hômnay,chính là
những người đàn ông bình thường này. Ôi! Chuyện như thếchỉcần nghĩthôicũng khiến anh không cách nào chấp nhận nổi.” GiảnDao:“...” Ralà vậy. Cảmtính cái gìchứ... Căn bản làanh đang chảnh chọethìcó? Cả quátrình đăng ký kết hôn rất đơn giản thuận lợi. Chín đồng, đóng dấu cáicộp, từ giờ đãtrở thành vợ chồng hợp pháp. Trên đường về nhà, GiảnDao cầmgiấy chứng nhận kết hônmàu đỏ tươi, tâmtình chỉcó nóilàrất kích động. NgượclạiBạc CậnNgôn, biểu tình vô cùng bình tĩnh, nhét giấy chứng nhận vào trong túi, ngay cả nhìn không thèmnhìn thêmmộtcái. Thái độ này củaanh, GiảnDao hiểu rất rõ. Bởi vìsau khi cô đồng ý lờicầu hôn củaanh xong, hai người nói đến chuyện đăng ký kết hôn hoặclàmhôn lễ,anh đều có thái độ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. “Những thứ đó đối vớiemmà nóirất quan trọng? Vậy thìcứ làmtheo ý emđi.”Anh tỉnh bơ trảlời:“Còn vềanh, lời hứacủaanh so với bấtcứ giấy tờ trói buộc nào cũng có hiệu lực hơn.” Kếtcấu đại não củathiên tàirất khác người bình thường, GiảnDao triệt đểthấu hiểumộtcách sâu sắc. Nếu như là người đàn ông kháccó thái độ này, phỏng chừng nhất định khôngmuốn chịu trách nhiệmvới người phụ nữ. NhưngBạc CậnNgôn vô cùng xemnhẹ những thứ đồ vậtchỉcó hình thức,cũng giống như anh đã nói, rất xemtrọng lời hứa, hơn nữacòn rấtcó lòng tin vào tương laicủa bọn họ. Cuốicùng hai ngườithương lượng xong: đăng ký kết hôn, nhưng không làmhôn lễ. Nóithựcra, GiảnDao cũng không thể nào tưởng tượng nổi hình ảnh Bạc CậnNgônmặctrang phụcchú rể đỏ chói, đứng tại hiện trường hôn lễ hỗn tạp,còn nâng cốc uống rượu trò chuyện... Thôi bỏ đi. Sau khi đăng ký kết hôn ngày hômđó, Bạc CậnNgôn quả nhiên giống y như lờianh nói, đối vớitờ giấy chứng nhậnmỏngmanh kia không thèmđể ý chút nào. GiảnDao trước giờ chưatừng thấy anh lấy ra xemmột lần. Mà mấy ngày đầu,cô còn lấy ra xemmỗitối, sau đó dự định khóatrong tủ. Vìthế liền hỏianh:“Giấy chứng nhận củaanh đâu? Đưaemđi, khóa vào trong tủ luôn.” Lúc đó Bạc CậnNgôn đặc biệt thản nhiên nhìn cô mộtcái:“Có cần thiết không?” Sau đó tiếp tục xemxét vụ án. Thái độ này có chút khácthường, GiảnDao khẽsuy tư một lúcliền hiểu. Bạc CậnNgôn đối với những thứ mình xemtrọng luôn rất gọn gàng ngăn nắp. Nhưng giấy chứng nhận? Ai biếtanh quẳng ở nơi nào rồiấy chứ? Hiện giờ không đưacho cô, nhất định là bởi vìtạmthời không tìmthấy, lạisĩ diện không chịu nói. Vậy thìcứ đợi hômnào tìmthấy rồianh sẽtự khắc đưacho cô thôi. Nghĩ như vậy, GiảnDao cũng không để ý lắmnên không hỏithêmnữa. Mãi đếnmột tuần sau... Hai người như thường lệ đira khỏimột tòalầu làmviệccơmật nhấtcủa Bộ Công an. Hômđó bởi vìmột vụ án bắtcócliên hoàn, hai người phải họp cùng vớimấy vịchuyên gia. Lúc xuống lầu, theo lệ phải đi quacửa kiểmtra. Kiểmtra ở đây nghiêmngặt hơn bấtcứ chỗ nào bên ngoài, mộtcáimáy chiếu kiểmtra Xquang thật lớn, haicảnh vệcầmmáy dò trong tay nghiêmtúccanh phòng. Tấtcả mọithứ trên người đều phảilấy ra hết,áo khoác và giày cũng phảicởira. Vìthế, mỗi lầnGiảnDao đi đến chỗ này dường như đều khôngmang theo bấtcứ vật dụng cá nhân nào. Có một lần tới đây,cô vừa đúng lúc đến kỳ kinh nguyệt, mấy bao vật dụng củacon gái đều phảilôira kiểmtra, bịmấy namcảnh vệ xung quanh nhìn thấy, khiến cô đỏ mặt không ngừng. Do ưu tiên phụ nữ, nên cô được kiểmtratrước. Bởi vì đã khá quen thuộc vớicảnh vệ,cô nhanh chóng đượcthông qua kiểmtra, đứng phía bên kiacửa chờ Bạc CậnNgôn. Lúc này vẻ mặtanh thản nhiên, giơ tay lấy từng thứ một trong túiáo vest ra:một quyển sổ nhỏ luônmang theo bên người, mộtcây bút Montblanc, vítiền,chìa khóa xe... và một quyển sổ chứng nhận kết hôn đỏ rựcrơira. GiảnDao ngây người, Bạc CậnNgôn vẫnmặt không đổisắctiếp tụclấy những thứ kháctừ trong túi như khăn giấy, di động.... Haicảnh vệcũng đờ ratrong chốclát, đại kháilàlần đầu tiên nhìn thấy có ngườimang theo giấy chứng nhận kết hôn vào trong tòa nhàlàmviệccơmật của Bộ Công an. Mộtcảnh vệtrẻtuổitrong đó thuận tay cầmgiấy chứng nhận kết hôn lên, lật lật, lại ngẩng đầu nhìnBạc CậnNgôn và GiảnDao:“Hai vịchuyên gia đã kết hôn rồià,chúc mừng chúc mừng!” Bạc CậnNgôn khẽ mỉmcười:“Cámơn. Kiểmtra xong rồi phải không?” “Kiểmtra xong rồi, kiểmtra xong rồi.”Haicảnh vệ vội vàng đemmột đống vật dụng trảlạicho anh,chỉlà biểu tình có chút nghi hoặc. Hay có lẽlà không hiểu nổi,chuyên gia Bạc mang theo giấy chứng nhận kết hôn đến đểlàmgì nhỉ? GiảnDao đứngmột bên, mặt hơiửng đỏ,cô cũng có nghi hoặc giống như cảnh vệ. Chẳng lẽanh kết hôn còn cần phảitrựctiếp báo cáo vớiBộ Công an? Ừ, nhất định là vậy rồi. Tuy là nghĩ vậy, nhưng đợilúcanh thông quacửa kiểmtra, GiảnDao cũng không nhịn được hỏi:“Anhmang theo giấy chứng nhận kết hôn đến đây,có