“Emđừng nghĩ đông nghĩtây.”Bạc CậnNgôn cắt ngangmạch suy nghĩcủa GiảnDao, nhìn cô bằng ánhmắtsắc bén:“Đặctrưng đầu tiên xuất hiện trong bộ não củaemlà gì?” “Lòng đố kỵ.”GiảnDao trảlời dứt khoát:“Nạn nhân bị hủy hoại dung nhan.”Đây chính là hành vicó tính chất đột phá nhất, giúp cho việc phác họa chân dung tội phạm. Hung thủ có khả năng là một nữ sinh tâmlý cực đoan,chứ không phảicậu namsinh vì đồng tiền ratay giết người. Bạc CậnNgôn búng ngón tay vào chai nước khoáng ở bên cạnh, phát tiếng động nhẹ. GiảnDao lặng lẽ quan sátcử động củaanh. Hừm,anh đang rất vui vẻ. Quả nhiên, Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái:“Còn khôngmau cảmơn anh? Emđãtrở nên thôngminh hơn rồi đấy.” GiảnDao cố nhịn cười, nhẹ nhàng bóp tay anh:“Anh tiếp tục đi.” Bạc CậnNgôn liếc qua bàn tay thon thảcủacô đang đặt trênmu bàn tay anh, đồng thờicất giọng từ tốn:“Hiện tại,emnhìn thấy đặc điểmhiện trường của vụ án này là gì?” GiảnDao trầmtư vài giây, trảlời:“Hỗn loạn, tàn bạo.” Bạc CậnNgôn ngoảnhmặt nhìn cô:“Emthấy chưa, vụ án đơn giản như vậy đó.” Nghecâu nóicủaanh, trong lòngGiảnDao hơichấn động. Cô có mộtcảmgiác nhiệt huyếtsôisụctrong cơ thể. Bạc CậnNgôn nhướngmày, bắt đầu đưarasuy đoán củaanh: “Từ ngữ chuẩn xác hơn để hình dung hiện trường tội phạmlần này là: không có logic, dục vọng bùng phát. Trong vụ án “Cỗ máy giết người”,anh đãtừng đềcập, kẻ giết ngườitâmlý biến thái đượcchiathành hailoại, loạicó năng lựctổ chức vàloại không có năng lựctổ chức. Tội phạmTônDũng của vụ “Cỗ máy giết người”thuộcloạicó năng lựctổ chức. Hắn dày công lên kế hoạch, dùng lờilẽ ngon ngọt lừa gạt nạn nhân,có nghithức giết ngườicố định. Còn vụ án này, hiện trường hỗn loạn, không có logic. Từ vậtchứng ở hiện trường,có thểthấy hung thủ đi ăn cơmthừatrong nhà nạn nhân, thay áo khoác khác. Tuy có thời gian, nhưng hắn không xóasạch những dấu vếtcó thể khiến hắn đểlộ thân phận. Ngay cả họcsinh tiểu họccũng biếtcần phải xóa dấu vân tay, vậymà hắn không làmđiều đó. Vì vậy, bất luận hắn có quen biết gia đình nạn nhân hay không? Bất luận bọn họ có mâu thuẫn hay không, hắn đều thuộcloại kẻ giết người“không có năng lựctổ chức” điển hình. Những ngườimắc bệnh tâmthần đều có thể hình gầy guộc, suy dinh dưỡng. Bởi vì những bệnh nhânmắc bệnh tâmthần nghiêmtrọng trongmột thời gian dàithường chán ăn. Hơn nữa,các nhà khoa học Mỹ đã nghiên cứu chứng thực, người gầy càng dễ mắc bệnh tâmthần phân liệt. Loại người này vìmột thời gian dàichịu áp lựctinh thần vào ảo tưởng nên không chú trọng đến vấn đề vệsinh sạch sẽ. Emsẽ phát hiện ngoại hình và nơi ở của hắn đều lộn xộn bẩn thỉu. Vềsuy đoán tuổitáctừ 25 đến 35,anh đãtừng đềcập trong vụ án “Cỗ máy giết người”. Bệnh nhân tâmthần hay phát bệnh vào thời kỳ thanh thiếu niên. Nhưng thông thường, thời gian ủ bệnh phảimười nămtrở lên, mới nghiêmtrọng đếnmức giết người. Hung thủ không quálớn tuổi, bởi vì như vậy, tinh thần của hắn hoặc đãsuy sụp, hoặc đã gây án từ lâu. Nhưng đây làlần đầu tiên xảy ra vụ án thảmkhốc ở khu vực này,chứng tỏ hung thủ lần đầu gây án. Bởi vìmắc bệnh tâmthần, khả năng hung thủ thi đỗ đại họclàrất nhỏ. Hắn khó có thểlàmviệcliên tục vàlâu dài. Tất nhiên, hắn cũng rất khó tìmbạn gái. Đối với hung thủ, lái xelà một hoạt động nguy hiểm. Hàng xómở xung quanh cũng chứng thực không có tiếngmáy nổ. Hung thủ đi bộ đến hiện trường. Do đã mất đi năng lựctổ chức, rơi vào trạng thái hoang tưởng, hắn hoàn toàn không suy nghĩ đến tính nguy hiểmcủa việc giết người,cũng không lên kế hoạch tỉmỉ như TônDũng. Hành động giết ngườicủa hắn làtùy cơ. Vì vậy anhmới nhận định hắn sống ở khu vực gần đây. Cuốicùng, hắn ratay rất dã man, đặc biệt là hành vichặt đầu ông chủ nhà, xâmhại bộ phận sinh dụccủa bàchủ nhà. Đó là kết quảcủa việc giải phóng dục vọng bị đè nén trong nộitâmhắn. Trước mắt vẫn không rõ nội dung hoang tưởng của hung thủ, nhưng anh đoán,chặt đầu có khả năng liên quan đến “trảthù”. Tấn công bộ phận sinh dục phụ nữ phản ánh khao khátmãnh liệt vềsex của hắn. Tuy rằng không xảy ra hành vitình dục nhưng ý nghĩa hoàn toàn giống nhau.” Bạc CậnNgôn nóimột hơi,chớp mắt đã phân tích xong. Sau đó,anh nhìnGiảnDao, bờmôimímlại,ánhmắt ngờisáng. GiảnDao ngẩn người. Hômnay anh nóithậtsự quá nhanh,cả quátrình không dừng lại đểthở, khiến người nghechoáng váng. Sao anh đột nhiên có thái độ này,cô thậtsự không hiểu nổi. “Tuyệt quá!”GiảnDao vẫn lên tiếng khen ngợi như thường lệ. Khóe miệngBạc CậnNgôn vụt qua ý cười. Hừm... đó làlẽ đương nhiên. Giống đựcluôn thích thể hiện sự giỏi giang của mình trước mặt giống cái. Ví dụ chimcông thích xòe đuôi, ví dụ namsinh ở cấp ba mộtcó sự xuất hiện củacác bạn nữ sẽchơi bóng rổ hếtmình.
Ví dụBạc CậnNgôn tiên sinh, sau khitự cảmthấy thất bại về phương diện “chăn gối”,anh vô ý thức muốn chinh phục người yêumộtcách triệt đểtrong lĩnh vực pháán vốn làthế mạnh củaanh. Do đó trong quátrình suy luận, Bạc CậnNgôn thể hiện ý đồ rõ ràng, tốc độ lời nóicũng nhanh hơn bình thường mấy lần. ThấyGiảnDao còn ngây ra, Bạc CậnNgôn chaumày:“Emcòn đợi gì nữa? Mau ghichép rồi đưacho đội hình cảnh.” GiảnDao:“Không được,anh phải nóilạimột lần, nóichậmmộtchút. Vừarồiemkhông ngherõ.”Cô ngẫmnghĩ, bổ sung thêm:“Lần này anh đừng phân tích nhanh như vậy.” Bạc CậnNgôn:“...” *** Chỉnh lý xong báo cáo phân tích, GiảnDao mộtmình xuống xe, tìmngườicủa đội hình cảnh. Lúccô đến sân trước ngôi nhà, vừa vặt bắt gặp nhân viên pháp y đưatừng cáitúi đựng tử thilạnh lẽo ra ngoài. Nhiều lúc,cơ thểcó phản ứng chân thực hơn bộ não. Mặc dù vừarồicô đặc biệt trấn tĩnh, khống chếtốt tâmtrạng, để bản thân tập trung vào vụ án. Nhưng bây giờ có thời gian nhàn rỗi, đầu óc được nghỉ ngơi, nghĩ đến cảnh tượng trong nhà, lồng ngực GiảnDao cuộn trào,chức năng cơ thểtrước đó bịcô cố gắng đè nén phảng phất lại bắt đầu hoạt động. Những hình ảnh trong ký ức màcô cố ý không nghĩ đến lại ùa về. GiảnDao chống tay vào bờ tường,cúi người nôn khan. Lúc nàymọi người đã giảitán gần hết, bầu trời vẫn tối đen như mực. Xung quanh chỉcó tiếng bướcchân đilại vàtiếng trao đổicủa những ngườicảnh sát. GiảnDao buồn nôn, nhưng chẳng nôn rathứ gì. Khicô vô tình ngẩng đầu, vừa vặt thấy trong rừng cây ở phía đối diện có một bóng hình ẩn hiện. Nhưng khiGiảnDao nheo mắt nhìn kỹ, nơi đó không một bóng người. Nhớ đến câu nói“Hắn có khả năng vẫn còn lởn vởn ở quanh đây”của Bạc CậnNgôn, GiảnDao giậtmình, sống lưng lạnh toát. “Emsợ gìchứ?”Một giọng nói nghiêmnghị quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng cô:“Tiếp tục nôn đi.”Ngữ khícủaanh vô cùng ngạo mạn. Không hiểu tạisao, GiảnDao bậtcườithành tiếng. Nỗisợ hãi và hốt hoảng trong lòng tan biến hoàn toàn. Cô cầmchai nước xúc miệng, quay người về phía Bạc CậnNgôn:“Emkhông sao cả.” Bạc CậnNgôn gật đầu. Hai người kề vai đi về phía xe ô tô. GiảnDao liếc gươngmặt nghiêng bình tĩnh củaanh, ngẫmnghĩrồi hỏi:“Lúc mới giúp FBI pháán,anh có bị nôn không?” Cô nhớ Phó Tử Ngộ từng tiết lộ, giai đoạnBạc CậnNgônmới bắt đầu pháán, nhìn thấy đống tử thi,anh cũng từng nôn ọe.” Bạc CậnNgôn trầmtư, trảlời:“Có một lần nôn rấtác.” GiảnDao hơi hiếu kỳ, trong lòng xuất hiện nỗi xót xa. Kết quả Bạc CậnNgôn nhíumày nói:“Buổisáng hômđó,anh ăn phảicá không tươi nên bị nôn suốtmột ngày.” Thìrasự thật là như vậy... Cô lại đưa mắt nhìnBạc CậnNgôn. Người đàn ông này có lẽsinh ra đểlàmnhàtâmlý tội phạm. Nộitâmcủaanh quá mạnhmẽ. Hay nóimộtcách khác, sợi dây thần kinh củaanh quá xù xì. Quay về xe ô tô, GiảnDao hỏi:“Tiếp theo chúng talàmgì?” Bạc CậnNgôn hạthấp thành ghếcủa hai người:“Đi ngủ.” Hiện tại, GiảnDao đã nắmrõ nguyên tắccủa Bạc CậnNgôn. Bắt tội phạmlà việccủacảnh sát,anh vàcô chỉ phụ trách phân tích. Đúng là hai người nên nghỉ ngơi dưỡng sức, lúccảnh sátcần đến bọn họ, hiệu suấtsẽcàng cao hơn. Thếlàcô gật đầu:“Vâng.”Ngừngmột lát,cô bổ sung thêmmộtcâu: “Chúcanh ngủ ngon.” Bạc CậnNgôn quay sangGiảnDao,ánh đèn ở bên ngoàicửasổ chiếu vào gươngmặt tuấn tú củaanh, đôimắt đen sáng rực:“Chúcemngủ ngon.” Vẻ mặt này củaanh khiến người đối diện không thể không rung động. GiảnDao mỉmcười khép mimắt.
Sau đó cô nghethấy hơithở đều đặn của người đàn ông bên cạnh... “Anh sẽ điều chỉnh,emkhông cần lo lắng.”Bạc CậnNgôn đột nhiên lên tiếng. GiảnDao ngẩn người, mởmắt nhìn anh. Anh đã đeo chụp mắtmàu đen,chỉ đểlộ đôimôi vàcáicằm. Bạc CậnNgôn lạicất giọng bình thản:“Tất nhiên làcần chút thời gian.” GiảnDao nghi hoặc:“Anh... điều chỉnh gìcơ?” Bạc CânNgônmímmôi. “Ngủ đi.”Anh thốt ra haitừ khô khốcrồi quay ngườisang bên kia, đồng thời kéo tấmthảmmỏng trùmkín thân, thái độ như khôngmuốn tiếp tục nói chuyện. GiảnDao không hiểu ý, nhưng cô không thắc mắc màtiếp tục nhắmmắt. Một lúcsau,cô đột nhiên tỉnh ngộ. Ýcủa Bạc CậnNgôn làanh phân tích vụ án quá nhanh, nên anh sẽ điều chỉnh? GiảnDao cảmthấy hếtsức ngọt ngào. Chuyện cỏn con như vậymàanh còn hứa vớicô,anh đúng là vô cùng đáng yêu.” Bạc CậnNgôn nằmtrên chiếc ghế ô tô khôngmấy dễchịu, trong lòng anh đã quyết định. Tuy nhiên, suy nghĩcủaanh là... Anh thừa nhận bản thân thiếu kinh nghiệm“chăn gối”. Trước đó anh cũng chưatừng bổ sung kiến thức vềlĩnh vực này nênmới khiến cô có cảmgiác “không chân thực”. Đối vớianhmà nói, việc nâng cao kỹ năng đơn giản như trở bàn tay. Anh không cần nói nhiều vớicô, đợi phá xong vụ án,anh đểcô trựctiếp hưởng thụ kết quảlà được. *** GiảnDao ngủ chập chờn không biết bao lâu, đột nhiên bị đánh thức bởitiếng chuông điện thoại. Cô lập tứctỉnh dậy,cầmmáy di động ở bên cạnh. Bạc CậnNgôn cũng tháo chụp mắt, ngồithẳng người. Lúc này, ngoàitrời vẫn tối đen,con đường đất vắng lặng như tờ. Đội hình sự đãchia nhau lùng bắt tội phạm,chỉ đểlại hai ngườicanh giữ hiện trường. Điện thoại do ngườicủa đội hình sự gọitới:“GiảnDao, xin hãy lập tức nói với giáo sư Bạc,chúng tôi vừa nhận đượctin báo, tạithịtrấnLễ Dụccách thị trấnHồngVân támcây số cũng xảy ra“vụ án diệtmôn” GiảnDao giậtmình, Bạc CậnNgôn nghiêmmặt trong giây lát. Ngườicảnh sát ở đầu kia điện thoại gửi địachỉ hiện trường vụ án, đồng thời kể vắn tắt:“Chúng tôi vẫn chưarõ tình hình cụ thể, bởi đang trên đường đến đó. Cảnh sát khu vực đãtới nơi, hiện trường phạmtội giống hệt vụ án đầu tiên, bao gồmcảtình trạng của ông bàchủ nhà. Vềcơ bản có thể xác định là do một đốitượng gây ra. Theo phán đoán sơ bộ, thời gian tử vong của gia đình đó cách vụ án đầu tiên chưa đầymột tiếng đồng hồ...” Tâmtrạng của GiảnDao trở nên nặng nềtrong giây lát. Điều đó có nghĩalà, sau khisát hại gia đình thứ nhất, hung thủ nhanh chóng đi giết gia đình thứ hai. Trước khi bọn họ đến hiện trường vụ án đầu tiên, gia đình thứ hai đã gặp nạn. GiảnDao cúp điện thoại, quay sangBạc CậnNgôn. Gươngmặtanh lạnh lẽo bức người, đôimắt vô cùng sắc bén. Anh nhanh chóng nổ máy, đánh tay lái, điều khiển ô tô lên đường cái. Trầmmặc vài giây, Bạc CậnNgôn văng tục mộtcâu:"Fuck!" Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 52
Với khoảng cách támcây số,chiếc xeJeep chỉ đitrongmấy phút đồng hồ. Bạc CậnNgôn nghiêmmặt, phóng xe như bay trongmàn đêm. GiảnDao ngoảnh đầu dõimắt ra ngoàicửasổ. Từng ngôi nhà, xecảnh sát, biển báo, đồng ruộng… vùn vụt trôi qua. Cô hơithất thần, mởmiệng:“Sau khisát hại gia đình thứ nhất, hung thủ còn ở lại hiện trườngmột thời gian đểăn cơm, thay áo khoác. Vì vậymuốn giết gia đình thứ haicũng cần thời gian. Điều này có nghĩa hung thủ chỉcó nửatiếng đồng hồ đitừ địa điểmthứ nhất đến địa điểmthứ hai. Nói hung thủ đi bộ thì hơimiễn cưỡng, hơn nữa dễthu hútsự chú ý của mọi người. Nhưng trước mắt,chúng ta không tìmthấy nhân chứng gặp hung thủ trên đường. Đội hình sự cũng vừacho biết, nhàcủa gia đình thứ hai nằmtrênmộtcon đường hẻo lánh. Lẽ nào hung thủ đãcó sự lựachọn trước khiratay giết người? Suy đoán trước dó làsailầm?” Nói xong, GiảnDao hơi ngây ra. Đây làlần đầu tiên cô nghi ngờ lập luận của Bạc CậnNgôn. Vấn đề này tương đốitế nhị, nhưngGiảnDao nhìnBạc CậnNgôn bằng ánhmắtchân thành, bởi vì quảthựctình hình thựctếrất khó lý giải. Bạc CậnNgôn vẫn không thay đổisắc mặt. Anh tập trung lái xe, mởmiệng:“Làmgìcó chuyện anh phán đoán sai?” GiảnDao:“… Vâng.” Lúc này xe ô tô đã đi xuống con đường đất. Bên ngoài ngôi nhà xảy raánmạng đậu đầy xecảnh sát, sợi dây phong tỏa đã đượccăng lên. Bạc Cận Ngôn dừng xe, dõimắt về phía ngôi nhà đãtràn ngập máu tanh. Anh cất giọng bình thản:“Cáichếtcũng có giácủa nó,chúng tacó cách xác định diện mạo vàthân phận của hung thủ.” GiảnDao ngẩn người. Trên thựctế,cô đã không theo kịp tư duy của Bạc CậnNgôn. Trong khicô cho rằng anh phán đoán sailầm,anh đãtiến thêmmột bướclớn. Bạc CậnNgônmở cửa xe, ngoảnh đầu nhìnGiảnDao:“Đisát bên cạnh anh.” Hiện trường hung án thứ haicũng hỗn loạn và không có trật tự như vụ đầu, mức độ tàn nhẫn còn kinh khủng hơn. GiảnDao chỉliếc quarồira ngoàichờ đợi. Một lúcsau, Bạc CậnNgôn ra khỏi nhà. Anh tháo găng tay dính đầymáu vào cáisọt đựng dụng cụ, quan sát gươngmặt nhợt nhạtcủa GiảnDao:“Khó chịu thìlại đây ômanh đi.” Xung quanh toàn là người, GiảnDao đương nhiên nói không cần. Cô lấy lạitinh thần, đi đến bên cạnh anh. Bạc CậnNgôn dõimắt về phíatrước, bàn tay buông thõngmột bên thân anh lặng lẽ nắmlấy bàn tay giálạnh củacô. “Có gì phải ngượng? Bọn họ aimàchẳng biếtemlà người phụ nữ củaanh.”Bạc CậnNgôn cất giọng bình thản. GiảnDao hơi quẫn bách. Bạc CậnNgôn rõ ràng rất tức giận. Hung thủ loángmộtcái đãcướp đi gầnmườisinhmạng ngay dướiconmắtcủaanh. Vậymàanh vẫn quan tâmđến tâmtrạng củacô. Chính vìthế,câu nóitình cảmcủaanh hếtsức u ám. Cô lắc nhẹcánh tay anh:“Anh cứ toàn tâmtoàn ý pháán đi, không cần để ý đến em. Emkhông sao cả,emsẽtheo sátanh.” Câu nói đủ vỗ vềchưa? Bạc CậnNgôn chậmrãi ngoảnh đầu về phía GiảnDao. Ánhmắtanh ngạo mạn vàlạnh lùng:“Lẽ nào emcho rằng anh không có năng lực đồng thờilàm tốtcả hai vaitrò?”Hai vaitrò đương nhiên chỉ“thần thám” và“bạn trai”. GiảnDao hết nói nổi. Anh quả nhiên bịtên hung thủ chọc giận. Lúcrời khỏi giường đã bốc hỏa, bây giờ càng bùng cháy dữ dội, dỗ thế nào cũng không xong. Thôicứ mặc kệanh, đểanh tiếp tục giận dỗi. Dù sao lúc bựctức,anh sẽcàng pháán nhanh hơn. Lúc này, phíatrước vang lên tiếng kêumộtcảnh sát trẻtuổi:“Tìmthấy rồi! Giáo sư Bạc,chúng tôitìmthấy rồi!” GiảnDao giậtmình,cùngBạc CậnNgôn đi nhanh qua bên đó. Mộtchiếc xe phụ tráchmảng kỹ thuậtcủacảnh sát đậu bên lề đường, thùng xe phíasau đặt nhiềumáy vitính. Mấy nhân viên kỹ thuật ngồitrước màn hình, mộtchàng traitrẻtuổichỉtay vào hình ảnh trênmáy tính:“Chính là người này.”
Bọn họ đang xemmột đoạn băng từ camera giámsát trên chiếc xe buýtcông cộng chạy ban đêmnào đó. Đây chính làcách xác định thân phận và diệnmạo của hung thủmà Bạc CậnNgôn nhắc đến. Khi hiện thực phátsinhmâu thuẫn vớilý luận, sự thậtsẽcàng chìmtrong lớp sươngmù dảy đặc, không ít ngườicó lẽ nghi ngờ bản thân, phân vân dừng bước. Nhưng đối vớiBạc CậnNgôn,chuyện này không thể xảy ra. Anh có sự tự tin tuyệt đối, nhận định bản thân là đúng đắn, tâmtrạng không hề bịảnh hưởng. Anh sẽtiếp tục kiên định tiến về phíatrướctheo tiền đề đã đượcanh giảthiết trước đó. Về việcsuy đoán, Bạc CậnNgôn đưaralý luận đơn giản vàrõ ràng:Hung thủ không biết lái ô tô, hiện trường không có dấu vếtcủa phương tiện giao thông khác, không nhân chứng gặp hung thủ. Vậy thì hắn chỉcó một phương tiện duy nhất đi đến hiện trường gây án thứ hai, đó làchuyến xe buýt ban đêm. Kết quả, Bạc CậnNgôn đãthậtsự tìmra hung thủ. Bạc CậnNgôn cúithấp người, dánmắt vào màn hình. GiãnDao cũng dõimắt theo anh. Mặc dù hình ảnh có độ phân giải không cao nhưng bọn họ vẫn có thể nhận ra, đó là một người đàn ông có chiều cao trung bình, thân hình gày guộc. Hắn mặcáo khoác màu đen bình thường, đầu tócrối bù, diệnmạo không nổi bật, đôimắt trông hơi đờ đẫn. Ngườicảnh sát trẻtuổicho biết:“Đốitượng lên xe buýt vào khoảng 22 giờ, 22 giờ 15 xuống xe. Điểmlên và xuống xe buýt trùng khớp với hiện trường xảy ra hai vụ ánmạng. Một người khác bổ sung:“Đây là khu vực nông thôn, xe buýtcông cộng chạy buổitối hầu như không có hành khách, thảo nào chúng ta không tìmthấy nhân chứng.” “Chính là hắn.”Bạc CậnNgôn cất giọng nhàn nhạt. Nghecâu khẳng định củaanh, mọi người đều tỏ ra phấn chấn. “Tôilạitìmthấymột hình ảnh nữa.”Anh chàng cảnh sát trẻtuổireo lên. Mọi người dõitheo ngón tay củaanh ta. Đó là hình ảnh từ camera giámsátcủa một trạmxe buýt nào đó, người đàn ông tương tự lại xuất hiện. Anh chàng cảnh sát giảithích:“Thời gian 23 giờ, địa điểmlàtrạmdừng xe buýt KhuNữu nằmtrong tuyến xe đi quathịtrấnLễ Dục,cách hiện trường vụ án thứ hai không xa.” Mọi người đều imlặng. Sau khisát hại gia đình thứ hai, hung thủ định đi đâu? Trênmàn hình, người đàn ông đứng bất động. Bởi vì hắnmặcáo khoác và quầnmàu thẫmnên không rõ có vếtmáu hay không. Bên cạnh hắn làcột biển báo chỉ dẫn cáctuyến đường. Nhưng người đàn ông không quan sát biển báo,chỉ nhìn chằmchằmvề phíatrước. Haichiếc xesố 928 và 900 lần lượt đitới, dừng lạitrước mặt người đàn ông, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích. Cho đến khi xe buýtsố 910 xuất hiện, hắn chậmrãilên xe. *** Chỉmấy tiếng đồng hồ sau khi xảy ra vụ án đãcó chân dung của hung thủ vàlộ trình của hắn. Đối vớicác điều tra viên, đây làsự đột phárất lớn. Đảm trách công tác kỹ thuật đều là những chàng traitrẻtuổi, bọn họ tỏ ra xúc động. Người này gọi điện thoại, người kia gửi hình ảnh... Anh chàng phát hiện ra hình ảnh đầu tiên cấtcao giọng:“Nhất định sẽ bắt đượcthủ phạm.” “Đúng!” “Đúng!” Mọi ngườilên tiếng phụ họa, thể hiện quyết tâmcao độ. Tâmtrạng của GiảnDao cũng bị khuấy động. Có lẽchứng kiến thảmcảnh của gia đình, nhiệt huyết và khí phách của ngườicảnh sát đều bị kích thích. “Đừng vuimừng quásớm.”Một giọng nóilạnh lẽo bấtchợt vang lên. Cả đámngười ngây ra. GiảnDao quay đầu,chỉthấyBạc CậnNgôn đang nhìn chằmchằmmáy di động. Sắc mặtanh vẫn lạnh lùng như cũ, không hềcó mộtchút xúc động haymừng rỡ. Sau đó anh buôngmáy điện thoại, đảo mắt qua mọi người. “Tuyến đường này đi vào khu vực nộithành.”Bạc CậnNgôn cất giọng lãnh đạm:“Một tên giết người dã man đã vào thành phố B, nơitập trung đông
dân cư. Hắn chỉ vung dao làcó thểtùy tiện chémchếtmột hai người. Tôithấy chẳng có gì đángmừng ở đây.” Bên ngoài, trời đãtờmờ sáng. Con đường đất ở nông thôn được bao phủ bởimột lớp sươngmù giálạnh. Rời khỏi xe ô tô giámsát, GiảnDao kéo tay áo Bạc CậnNgôn:“Lời nói vừarồicủaanh hơi đả kíchmọi người.” Đámthanh niên trẻtuổi vốn tràn đầy hăng hái. Sau câu nóilạnh lùng củaanh, tấtcả đều imlặng. Tuy ai nấy tập trung hếtmình vào công việc nhưng bầu không khíít nhiều không thoảimái như trước đó. Bạc CậnNgôn:“Có chuyện đó sao? Anh chỉ nóisự thật. Làcảnh sát, bọn họ nên sớmý thứcra điểmnàymới đúng.” “Họ vẫn còn trẻ mà. Anh tưởng đầu ócaicũng xoay chuyển nhanh như anh hay sao?”GiảnDao lên tiếng:“Anh làtiền bối, thỉnh thoảng nên khích lệ mọi người vàicâu như động viên em.” Lần này, Bạc CậnNgôn chỉliếccô, khôngmởmiệng. Hai người quay về xe ô tô,công việccòn lạilàchờ đợi. GiảnDao hỏi:“Có cần emlàmgì không?” Bạc CậnNgôn đáp:“Emngủ đi.” Sau đó,anhmởmột tấmbản đồ,cầmcây bútcủacô,cúi đầu xemxét. GiảnDao nhoài người về phíaanh:“Anh đang nghiên cứu gì vậy?” Bạc CậnNgôn chấmđầu bút xuốngmấy điểmtrên bản đồ:“Lúc hung thủ đến thịtrấn thứ hai, trạmxe buýtmà hắn xuống xecách trạmxe buýtcó tuyến 910 một đoạn khá xa.”Anh vẽ một đường thẳng trên bản đồ:“Hiện trường vụ án thứ hai nằmtrên đường hung thủ đổituyến xe buýt.” Nghe Bạc CậnNgôn nói vậy, trong đầuGiảnDao lờmờ xuất hiệnmộtmanhmối nào đó nhưng không rõ ràng. Bạc CậnNgôn ngẩng đầu, dõimắt về phíatrước, đưara đáp án:“Hung thủ ratay giết hại hai gia đình,có lẽlàtùy cơ,cũng có thểtồn tạimốiliên hệ mà chúng tachưa biết. Nhưng có thể khẳng địnhmột điều, tinh thần của hung thủ đãsuy sụp, hắn nảy sinh hoang tưởng giết người.” GiảnDao không nóimột lời nào. Bởi vì hai ngườicách nhau rất gần nên khiBạc CậnNgôn bỏ tấmbản đồ và ngẩng đầu, môianh liền chạmvào mácô. Anh nhìn cô chămchú,ánhmắt sâu thẳm:“Hôn anhmộtcái đi!” GiảnDao liếc ngang liếc dọc, xung quanh không có người. Thếlàcô nhanh chóng ômcổ Bạc CậnNgôn, đặtmột nụ hôn nhẹ nhàng lên đôimôimỏng củaanh:“Cố lên!” Bạc CậnNgôn:“Anh cần phải“thêmdầu”sao? Anh luôn ổn định phát huy trình độ cao.”(“Cố lên”加油 nghĩa gốclà“Thêmdầu”) GiảnDao:“...Coi như emchưa nói gì.” Hai ngườilạichờ đợimột lúc,cuốicùng cũng có tin tức mới. Nhưng là một tin tức khátồitệ. GiảnDao mở loa ngoài điện thoại. Đầu kiatruyền đến giọng nóicủa ngườicảnh sát phòng kỹ thuật: “Giáo sư Bạc,căn cứ vào dữ liệu do tập đoàn xe buýtcung cấp, đốitượng tình nghi xuống xe ở phía đông thành phố vào lúc bốn giờ rưỡisáng, sau đó hắn biệt tămbiệt tích. Chúng tôi đang kiểmtratấtcảcamera giámsát ở khu vực xung quanh, đồng thời điều lựclượng đitruy lùng. Nhưng hiện tại vẫn chưacó kết quả.” Cảnh sát đã mất dấu đốitượng tình nghi. Đúng như Bạc CậnNgôn nhận định, đi vào khu vực nộithành đông dân cư thìchẳng khác nào némđá xuống biển. GiảnDao liếc Bạc CậnNgôn, gươngmặtanh phảng phất phủmột lớp băng. “Giáo sư có chỉthị gìmới không ạ? Không có tôicúp máy đây.”Người ở đầu kia điện thoại nói. Bạc CậnNgôn nheo mắt, lãnh đạmmởmiệng:“Cácanh làmrất tốt, hãy tiếp tụccố gắng.” Đối phương ngẩn người:“... Vâng.” Sau khicúp điện thoại, GiảnDao quay sangBạc CậnNgôn, khóe mắtcô ẩn hiện ý cười. Không tồi,anh đãtỏ thái độ nhã nhặn vớicảnh sát. Tuy nhiên,chỉe đối phương cho rằng,anh đang chế giễu bọn họ làmviệc không hiệu quả.
“Bây giờ phảilàmthế nào?”GiảnDao hỏi. Bạc CậnNgôn lạicầmtấmbản đồ chămchú quan sát, miệng lẩmbẩm:“Hắn sẽ đimột nơi đặc biệt.” GiảnDao:“Sao anh biết?” Sao anh biết hung thủ không phải nhảy đạilên ô tô, đilang thang giết người không có mục đích? Bạc CậnNgôn giảithích:“Tuy bây giờ có lẽ hung thủ không còn tỉnh tháo nhưng bản băng vàtiềmthức vẫn tồn tại. Trước khilên xe buýt 910, hắn không hề nhìn biển báo. Hắn lên tuyến xe buýt riêng biệt, từ trạmđầu đến trạmcuối đitheo lộ trình nhanh nhất. Điều này chứng tỏ, hung thủ từng nhiều lần ngồituyến xe buýt này. Hiện tại, hắn cần đi đếnmột nơi, mang theo ảo giáctrảthù,chinh phục và giảithoát.” “Nhưng làmsao chúng ta biết hắn đi đâu?” Đúng lúc này, điện thoạicủa GiảnDao lại đổ chuông. Cuốicùng, bọn họ cũng nhận đượctin tốt lành.“Chúng tôi đã xác định đượcthân phận của đốitượng tình nghi. Hắn tên là ChươngThành, 28 tuổi, sinh sống ở thịtrấnHồngVân, nơi xảy ra vụ án đầu tiên.”Ngườicảnh sát hình sự ở đầu kia điện thoại nhanh chóng báo địachỉ nơi ở của ChươngThành. Bạc CậnNgôn nhanh chóng nổ máy, phóng đirất nhanh. “Nhàlà nơiẩn giấu bímậtsâu kín nhất.”Anh nói:“Về điểmnày, kẻtâmlý biến thái và người bình thường không có gì khác biệt.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 53 Bầu trời hửng sáng nhuộmmộtmàu xanh thẫm. Mặt đất được phủ lớp sươngmờmờ, đặc biệt yên tĩnh. Bạc CậnNgôn và GiảnDao đứng bên cạnhmột ngôi nhà nhỏ, xung quanh đều làrừng cây. Đốitượng tình nghiChươngThành cũng coi như sống tách biệt vớithế giới. Vịtrí này tương đối hẻo lánh, Bạc CậnNgôn lái xerất nhanh nên đến trước đội hình sự. Do không gian vô cùng tĩnhmịch nên anh và GiảnDao có thểlờ mờ nghethấy tiếng còi hụ xecảnh sát ở phía xa xa. “Chúng ta đợicảnh sát đến rồicùng vào nhà?” “No.”Bạc CậnNgôn đeo găng tay, khóe mắtanh vụt qua ý cười vui vẻ:“Người đông sẽ không còn nguyên vị nữa.” GiảnDao cũng không cảmthấy bất ngờ trướcthái độ của Bạc CậnNgôn. Anh chàng này tuy chính trực vàthôngminh, nhưng gặp vụ án giết người,anh thường không che giấu sự hưng phấn xuất phát từ bản năng. Vẫn làcâu nóicũ, sao anh có thể vừa mạnhmẽ vừaấu trĩ đến vậy? “Ok,chúng ta vào trong đi.”GiảnDao mỉmcười. Cô đương nhiên sẽ đicùng anh. Maymắn làcánh cửa gỗ mỏngmàu vàng không khóa, đẩy nhẹliềnmở toang. Mộtmùi hôithối khó diễn tả xộc vào mũi bọn họ, làmGiảnDao suýt nôn ọe. Bạc CậnNgôn giơ tay bịtmũi,anh không đổisắc mặt đithẳng vào nhà. GiảnDao lấy lạitinh thần,cô cũng bịtmũi đitheo anh. Ánh sáng bên ngoài ngôi nhà mờmờ, trong nhà gần như tối đen. Cửasổ đóng chặt, GiảnDao mơ hồ nhìn thấy trong gian nhà nhỏ đặtmộtchiếc giường và mộtcái bàn. Mặt đất vất đồ bừa bãi,cô không nhìn rõ thứ gì. Đây làlần đầu tiênGiảnDao đặtchân vào nhàtên biến thái giết người,còn trong tình trạng tối om. Chân cô đạp phảimột vật gồ ghề. GiảnDao thở hắt ra, không phảilà miếng thịt người đấy chứ? Cô vô ý thứ giơ tay túmáo complesau lưngBạc CậnNgôn.
Bạc CậnNgôn đang lầnmò trong bóng tốitìmkiếm,anh đột nhiên dừng bước, quay đầu về phía GiảnDao. Tất nhiên cô vẫn nắmchặtáo anh không rời. “Wow.”Bạc CậnNgôn tựa hồ than khẽ một tiếng. GiảnDao:“Anh sao thế?” Cô lờmờ thấy anh quay đầu nhìn bàn tay đặt trên lưng anh. “So cute.”Giọng nóitrầmấmđầy từ tính vang lên. (So cute: đáng yêu quá) GiảnDao hơi đỏ mặt. Anh chàng này... Dù không thấy rõ mặtanh nhưng cô cũng có thểtưởng tượng anh đang nhìn cô chằmchằm. Vài giây sau, một tiếng tách vang lên, tầmmắt đột nhiên bừng sáng. Ngọn đèn vàng trên đỉnh đầu chiếu sáng cả ngôi nhàtrong giây lát. GiảnDao hơi ngây ra. Bạc CậnNgôn quả nhiên đang nhìn cô bằng ánhmắt thâmtrầm, trong khimột tay anh đặt lên tường. Anh vừa mò thấy công tắc bật đèn. Bạc CậnNgôn quay người, tiếp tục xemxét ngôi nhà. GiảnDao imlặng. Giáo sư Bạc đúng là... pháán và yêu đương đều không bỏ lỡ. Cảnh tượng trước mặt GiảnDao giốngmột bãirác. Trên gatrải giườngmàu xanh nhạt đầy vết bẩn,chăn vất bừa một bên. Trên bàn đầy bátăn bẩn thỉu, mặt đất đâu đâu cũng xuất hiện hộp cơmbằng nhựa, túirác,còn có quần áo, giày dép hôimù. Ruồi nhặng bay vù vù, không khíthoang thoảngmùi nướctiểu. “Đúng là một kẻtâmthần chẳng có phong cách gìcả.”Bạc CậnNgôn lẩmnhẩmmộtcâu rồi bắt đầu bớilộn đống ráctrênmặt đất. Là phụ nữ, GiảnDao tự động đảmnhiệmcông việc“sạch sẽ” hơn. Cô kiểmtratừng ngăn kéo củachiếc bàn. GiảnDao nhanh chóng phát hiện ra manhmối. Đầu tiên là một tập phong bìmàu vàng cất trong ngăn kéo. Cô đưacho Bạc CậnNgôn, phong bìtrống không, bên ngoài viết ngày tháng bằng bút bi:“Tháng 1 năm2003, tháng 2 năm2003...” đến “tháng 6 năm2003”. Nétchữ ngay ngắn rõ ràng do cùng một người viết. Bạc CậnNgôn cầmtập phong bì giũmạnh. Sau đó,anh lấymộtcái phong bì, rút tờmột trămnhân dân tệ đỏ chót. “Đây làsinh hoạt phí hàng tháng.”Bạc CậnNgôn lên tiếng:“Có ngườicho ChươngThành.” GiảnDao gật đầu. Trước đó Bạc CậnNgôn từng suy đoán, ChươngThành do tinh thần rốiloạn nên không thểlàmviệc nuôisống bản thân, phải dựa vào sự cứu tếcủa người nhà. Những phong bì đựng tiền có thứ tự ngày thángmà GiảnDao vừa phát hiện càng chứng thựclập luận củaanh. Một lúcsau, GiảnDao lạitìmthấy haitờ giấy trắng bị xérách trong ngăn kéo. Tuy không còn nguyên vẹn nhưng cô vẫn có thể đọc hàng chữ mực đen lớn trên tờ giấy: “Đến giờ ăn cơmrồi.” “Trờitốithì đitắmrồi đi ngủ.” Nétchữ trên tờ giấy giống hệt ở phong thư. GiảnDao không nghi ngờ,chắcchắn cùngmột người viết. Lúc này, Bạc CậnNgôn cũng tìmthấymấy tờ giấy trắng bẩn thỉu từ đống rác đưacho GiảnDao. GiảnDao cầmđọc,cũng có nétchữ tương tự, đều là những lời nhắc nhở như rửatay ở nhà vệsinh, đừng rời khỏithịtrấn... Haitờ giấy có băng dính,chứng tỏ được dán ở đâu đó trong nhà. “Đàn ông, học hành tử tế, điều kiện kinh tế bình thường, tuổitrung niên.”Bạc CậnNgôn nhìn chằmchằmhàng chữ viết trên tờ giấy, đồng thờitừ tốnmở miệng. Khi hai ngườilụcsoát gần hếtcăn hộ, xecảnh sátcũng đến nơi, vô số ánh đèn phachiếu vào nhà. Mấy ngườicảnh sát nhanh chóng đi vào nhà. ThấyGiảnDao và Bạc CậnNgôn, bọn họ hơi ngạc nhiên, nhưngmởmiệng hỏi ngay:“Giáo sư Bạc,anh có phát hiện gì không?”GiảnDao quay sangBạc CậnNgôn,anh ra hiệu cô đưa phong bì vàtờ giấy cho cảnh sát, đồng thờilên tiếng:“Có ngườichămsóc đốitượng tình nghi, hơn nữarấtchu đáo. Nhưng người này đã một thời gian không tới đây, bằng không ngôi nhàcũng chẳng biến thành bãirác như thế này.”Ngừng vài giây,anh nóitiếp:“Hắn đã bị bỏ rơi.” Mọi người đều imlặng. Đây chính là nguyên nhân khiếnChươngThành suy sụp tinh thần?
Những ngườicảnh sát tản ratìmkiếmchứng cứ khác. GiảnDao đứng bên cạnhBạc CậnNgôn, hỏianh:“Chúng talàmthế nào để xác định thân phận của người đó?”Trực giác báo cho cô biết, đích đến của ChươngThành rấtcó khả năng liên quan đến ngườichămsóc hắn, thậmchícó khả năng... Nhưng trong ngôi nhà này không hềcó manhmối khác về người đó. Bạc CậnNgôn liếccô, gươngmặt tuấn tú ẩn hiện ý cườicao ngạo:“Đương nhiên anh có cách.” Giọng nóitrầmthấp tự tin củaanh khiến tráitimGiảnDao rung lênmột nhịp. Lúc nào anh cũng có cách. Bây giờ, liệu anh có phải“bóctừng lớp”của ngôi nhà bừa bộn này đểtìmrachân tướng sự việc? GiảnDao nhìnBạc CậnNgôn bằng ánhmắtmong chờ và khâmphục. Anhmỉmcười, nhưng khôngmởmiệng đưarasuy đoán như thường lệ, mà đi đến trướccái bàn, giơ tay gạt đống ráctrênmặt bàn. Mộtchiếc điện thoại bànmàu đỏ cũ kỹ hiện ratrước mặt GiảnDao. “Anh từng nói,anh thích đi đường tắt trong lúc điều tra vụ án.”Bạc CậnNgônmở loa ngoài, tiếng “tút tút” vang lên. Anh lại bấmvào nút“replay”. GiảnDao yên lặng dõitheo cử chỉcủaanh. Phương pháp này đúng là đơn giản hiệu quả hơn suy đoán nhiều. Anh quả nhiên... rất biếtchọn “đường tắt”. Những ngườicảnh sát thấy vậy cũng đứng vây quanh, nín thở chờ đợi. Không ngờ sau khiBạc CậnNgôn ấn nút gọilại, điện thoại vang lên tiếng phụ nữ máymóc:“Thuê bao của quý khách ngừng hoạt động vì nợ tiền cước...” Đây là điện thoại kiểu cũ, không có màn hình hiện số gọi đến và gọi đi. Một ngườicảnh sát lập tứcrútmáy di động:“Đểtôi gọi điện về Cục, kiểmtrasố máy này.”Mọi người đều gật đầu tán thành. Bạc CậnNgôn:“Làmvậy chậmquá.” Mọi người ngây ra,anh cầmống nghe, liếc quarồi đưacho GiảnDao. GiảnDao nhận lấy ống nghe, trên đó có miếng băng dính nhỏ dán số điện thoại bàn. Cô nhanh chóng dùngmáy di động lênmạng đóng 100 nhân dân tệ cho số máy bàn này. GiảnDao thầmnghĩ, không ngờ trong cuộc đờicũng có lúccô phảithanh toán cước phí điện thoạicho tên giết người hàng loạt. Phương pháp điều tra vụ án của Bạc CậnNgôn đúng là không ai bì kịp. Cuốicùng điện thoạicũng hoạt động. Sau vài hồichuông, một người đàn ông bắtmáy. Ông ta nóirất khẽ, ngữ điệu tựa hồ chưatỉnh ngủ:“AThành, chẳng phảitôi đã nói vớichú đừng gọi điện cho tôi, tôisẽ gọicho chú rồi hay sao? Cả nhàtôi đi ngủ rồi.” Bạc CậnNgônmởmiệng:“Xin chào! Anh làanh traicủa ChươngThành?” Người đàn ông ở đầu kia điện thoạisửng sốt:“Phải,anh làai? Tạisao lại dùng điện thoạicủachú ấy?”Giọng nói ông ta đột nhiên trở nên căng thẳng: “Có phảiAThành đã xảy rachuyện?” Bạc CậnNgôn nhanh chóng đáp:“Một lời khó nói hết. Anh hãy đóng chặtcửasổ vàcửara vào, đừng ra khỏi nhà. Emtraianh đang trên đường đến giếtanh.” Người đàn ông thở hắt ra:“Anh nói gì vậy?” Đámcảnh sát ở bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc. Bạc CậnNgôn quay sangmột ngườicảnh sát:“Lấy địachỉcủaanh tarồi gửicho tôi ngay.”Nói xong,anh nhìnGiảnDao:“Chúng ta đithôi.” GiảnDao đitheo Bạc CậnNgôn. Đến cửara vào,cô bất giác quay đầu, thấymột ngườicảnh sát đang giảithích vớianh traicủa ChươngThành qua điện thoại. Những người kháclạitiếp tụccông việc. Lướitrờilồng lộng đã bắt đầu được giăng đểtómChươngThành. Nếu nhàcủa ngườianh trai đúng là điểmcuốicùng trong cuộc hành trình hoang tưởng của hắn. *** Buổisáng sớm, đường ở khu vực ngoại ô đặc biệt thông thuận. Ánhmắt trờiẩn hiện sau tầngmây. GiảnDao ngủ gà ngủ gật ở ghếlái phụ. Lúccô tỉnh lại, xe ô tô đãtiến vào khu vực nộithành. Bạc CậnNgôn vẫn tập trung lái xe, gươngmặtanh trắng trẻo sạch sẽ dướiánh banmai, ngón tay dài gõ gõ lên vô lăng. Tâmtrạng củaanh có vẻrất tốt, bởi vìanh đang tiếp cận chân tướng cuốicùng.
“Không có điện thoại gọi đến à?”Mặc dù không nghethấy tiếng điện thoại nhưngGiảnDao vẫn hỏimộtcâu. “Không.”Bạc CậnNgôn đáp. GiảnDao hơi yên tâm. Điều này có nghĩa xácsuất ChươngThành tiếp tục gây án rất nhỏ. “Rõ ràng hắn đã đến khu vực phụ cận.”Bạc CậnNgôn nóitiếp:“Khoảng thời gian từlúc hắn lên xe buýt đến giờ đủ để hắn đi ba vòng quanh thành phố B.” Nghĩ đến tên giết ngườitàn nhẫn tinh thần hỗn loạn đang ở nơi nào đó gần nhàanh trai hắn, GiảnDao lạnh toátsống lưng. Biển ngườimênhmông nên cho tớithời điểmnày,cảnh sát vẫn chưa bắt được hắn. “Phíacảnh sát đãtìmthấy bệnh án của ChươngThành.”GiảnDao lên tiếng:“Anh trai hắn từng quan tâmđến hắn như vậy, tạisao không đưa hắn vào bệnh viện điều trị?” Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu,cảnh sát đãtìmthấy bệnh án trong đống rác ở nhà ChươngThành. Thời gian khámbệnh là đầu nămnay. Bạc CậnNgôn:“Anh không biết. Tuy nhiên căn cứ vào số liệu thống kêcủacơ quan chức năng, ở thành phố Bmỗi nămcó ít nhấtmột nửasố bệnh nhân tâmthầnmức độ nặng không nhập viện điều trị.” GiảnDao hếtsức kinh ngạc:“Tạisao chứ?” Khóe miệngBạc CậnNgôn ẩn hiện ý cườichế nhạo:“Bởi vì không đủ giường bệnh.” Bình thường, những câumỉa maichâmbiếmcủa Bạc CậnNgôn luôn khiếnGiảnDao cảmthấy buồn cười, nhưng hômnay cô không cười nổi. *** Trên đường đi, bọn họ nhanh chóng gặp tình trạng thứ haimà Bạc CậnNgôn vô cùng khinh bỉ, đó làtắc đường. Lúc này, bọn họ đã ở trên đường hơn haitiếng đồng hồ, gần tiếp cậnmụctiêu,chính làtòa kiến trúc ở ngãrẽ phíatrước. Hai ngườithậmchí nhìn thấy xe cảnh sát phóng vụt qua. Trên vỉa hèthỉnh thoảng có thể bắt gặp một hai ngườicảnh sát tuần tra. Aicũng cảmthấy, không khítrên đường phố buổisáng sớmđột nhiên trở nên căng thẳng và nghiêmtúc. Nhưng tắc đường vẫn cứ làtắc đường. Chỉcòn lại haicây số cuốicùng, Bạc CậnNgôn lái xe mấtmườimấy phút đồng hồ. GiảnDao cúp điện thoại, nói vớiBạc CậnNgôn:“Bọn họ sẽlập tứcthựcthi kiểmsoát giao thông, để giải phóngmộtcon đường cho xecảnh sát.” Bạc CậnNgôn cất giọng nhàn nhạt:“Tuyệt quá, vậy những người khác ở trên con đường này sẽ bịchết gímộtchỗ.” Biếtanh chỉchế giễu theo thói quen nênGiảnDao cũng không để ý. Dòng xe dichuyển chậmchạp, GiảnDao ngoảnh đầu dõimắt ra ngoàicửasổ. Cô đờ ngườitrong giây lát. Cách nămsáumươimét ở phíatrước xuất hiệnmột người đàn ông đang cúi đầu ngồi bênmép bồn hoatrên vỉa hè. Hắnmặcáo khoác đen và quần đen, đầu tócrối bù bẩn thỉu. Người đi bộ thấy hắn liền tránh sangmột bên. Hắn đi đôi giàymàu xámcũ kỹ, bên trên có nhiều vết thẫmmàu. Hai bàn tay hắn nhuộmmàu đỏ mờmờ. Đốitượng tình nghi đến đây từ lúc nào? Vừarồirõ ràng bên bồn hoa không có người. TimGiảnDao như sắp nhảy ra khỏilồng ngực:“CậnNgôn, người đó...” “Anh thấy rồi.”Âmthanh vô cùng lạnh lẽo vang lên bên taicô. Tiếp theo, Bạc CậnNgôn đánh tay lái, rời khỏilòng đường, phóng sang làn dành cho xethô sơ. Anh thắng gấp, ô tô dừng lại. “Good Boy.”Bạc CậnNgôn lẩmbẩmmột tiếng, dõimắt về phíatrước. Tâmtrạng của GiảnDao trở nên căng thẳng trong giây lát. Đúng lúc này, đốitượng tình nghi ở phíatrước bấtchợt đứng dậy, đi vào ngõ nhỏ ở bên cạnh. Không thể để mất dấu vếtcủa hắn. GiảnDao lập tức gọi điện thoạicho đội hình sự. “Emhãy ở nguyên trên ô tô.” GiảnDao vội ngoảnh đầu, Bạc CậnNgôn đã đẩy cửa xuống xe. Thân hình cao lớn củaanh nhanh chóng hòa vào dòng người đi bộ trên hè phố.
TimGiảnDao đập thình thịch. Hai người đãthỏathuận khi điều tra vụ án,cô ở bên cạnh anh 24 tiếng đồng hồ không rời xa. Bây giờ đốitượng tình nghicó dao, giết người không chớp mắt. Vậymàanh bảo cô ở lại ô tô, tự mình chạy theo hung thủ. GiảnDao vội vàng cúp điện thoại, vừa vặn nhìn thấyBạc CậnNgôn cũng chạy vào ngõ nhỏ đó. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full . Net. Chương 54 Đường phố ngập tràn ánh nắng rựcrỡ, dòng xecộ huyên náo, người đilạitấp nập. GiảnDao dõimắt vềlối vào ngõ nhỏ. Cô chỉ yên lặng trong giây lát rồi xuống xe ô tô, đuổitheo Bạc CậnNgôn. Tất nhiên tình cảnh trước mắt rất nguy hiểm,chỉcần cô cẩn thận là được. Để người đàn ông chuyên về họcthuật như Bạc CậnNgôn đi đối phó một kẻ tâmthần giết người, làmsao cô có thể yên tâm? Trong lúcchạy xuyên qua đámđông, đầu óc GiảnDao vụt qua một ý nghĩ. Lần nào Bạc CậnNgôn cũng kiêu ngạo tuyên bố,anh chỉlàmcông việctrí ócIQ cao,còn hoạt động thểlực nhường lạicho cảnh sát. Nhưngmỗilúc bọn họ đối diện vớitội phạmhoặccó người gặp nguy hiểm,anh đều ra mặtmà không hề đắn đo. Ở vụ “Cỗ máy giết người”anh cầmcây gậy gỗ đánh ngất TônDũng. Trong vụHoắc TiểuLộ, thấy cậu namsinh bị giamcầm,anh không lưỡng lự, lập tứclao lên nhà hung thủ. Lần này cũng vậy. Anh đúng là người đàn ông ngạo mạn nhưng cũng chính trực và kiên định. CậnNgôn,anh đừng xảy rachuyện nhé. Sắp đến lối vào ngõ nhỏ, GiảnDao nhìn thấymấy ngườicảnh sát ở phíachính diện chạy tới. Cô thở phào nhẹ nhõm. Một ngườicảnh sát trẻtuổicao lớn ngăn cô ở sau lưng anh ta:“Cô hãy ở lại đây.”Nói xong,anh tacùng ba người khácchạy vào bên trong. GiảnDao sốt ruột ngó nghiêng, nhưng tầmmắtcủacô bịmấy ngườicảnh sátche khuất. Cô chỉ nhìn thấy bóng người dichuyển trong ngõ nhỏ vàtiếng vật nặng rơi xuống đất. “Không được động đậy!”“Mau bỏ dao xuống!”Một ngườicảnh sát hét lớn tiếng. GiảnDao căng thẳng vô cùng. Cô chợt bắt gặp gươngmặt Bạc CậnNgôn vụt qua. Nhưng ngay sau đó, rất nhiều cảnh sát từ sau lưngGiảnDao ùa vào trong ngõ, hoàn toàn che khuất tầmnhìn củacô. “Bắt đượcrồi! Bắt đượcrồi!”Một tiếng hét vọng ra ngoài. “Nằmxuống! Ngoan ngoãnmộtchút!” “Có người bịthương nặng, mau gọi xecấp cứu đến đây đi.”Lạicó ngườicấtcao giọng nói. GiảnDao lập tứcchạy vào ngõ,chen lên trên:“Tránh ra, tôilàtrợ lý của giáo sư Bạc.” “Giáo sư cũng bịthương rồi.”Có tiếng trảlời. Đây chắcchắn không phảitin tứctốt lành, GiảnDao bước đi nhanh hơn. Đámđông ở đằng trước đứng tránh sangmột bên. Lúc nàyGiảnDao mới nhìn rõ, bốn nămngườicảnh sát đè một người đàn ông gầy guộccó thần sắc hung dữ đang giãy giụa dữ dội. Sau đó, bọn họ giải hắn đira ngoài. GiảnDao vội nétránh. Người đàn ông có đôimắt đờ đẫn đỏ ngầu chính là ChươngThành. Nhiều cảnh sátcũng đi khỏi ngõ nhỏ. GiảnDao quay đầu liền bắt gặp mộtcảnh sát nằmtrênmặt đất, bụng anh tachảymáu lênh láng, nhưng anh ta vẫn mởmắt, sắc mặt trắng bệch. Bạc CậnNgôn đứng bên cạnh anh ta,ánhmắtanh vô cùng lạnh lẽo, một bênmá dínhmáu. Áo complecủaanh nhuộm thànhmàu thẫmhơn. Mấy ngườicảnh sát đứng vây quanh bọn họ.
TimGiảnDao nhói đau, bởicô nhìn thấymột bàn tay buông thõng bên thânBạc CậnNgôn, máu đang nhỏ từng giọt xuống đất. “Anh thế nào rồi?”GiảnDao hỏi. Cô muốn nắmtayBạc CậnNgôn nhưng sợ chạmphải vết thương củaanh nên chỉ đảo mắtmột vòng kiểmtrathân thể anh. Lúc này cô mới phát hiện,áo complecủaanh bị dao cắtmột đường từ vai phải xuống ngực,có thểlờmờ thấymáu đỏ bên trong. GiảnDao lại quay đầu về phía ngườicảnh sát đang nằmdưới đất, vết thương củaanh tacàng nghiêmtrọng hơn. “Anh không sao,chỉ bịsượt ngoài dathôi.”Bạc CậnNgôn đáp. Hóaralúc Bạc CậnNgôn chạy vào ngõ, phía đối diện cũng có một ngườicảnh sátchú ý đến bộ dạng bất thường của ChươngThành nên chặn ở đầu kia. Hai ngườicùng ngănChươngThành không cho hắn chạy thoát. Ngườicảnh sát tương đối xui xẻo, bịChươngThành đâmmột nhát,cònBạc Cận Ngôn bịchémvào người. Maymà viện binh kịp thờicó mặt. Xecấp cứu nhanh chóng tới nơi. Bạc CậnNgôn và GiảnDao cùng dõitheo ngườicảnh sát được đưalên cáng vàchuyển ra ngoài. Một nhân viên y tế hỏianh:“Anh có cần nằmcáng không?” “Đương nhiên không cần.”Bạc CậnNgôn đáp. Mặc dù không tậnmắtchứng kiến, nhưngGiảnDao có thểtưởng tượng tình hình vô cùng nguy hiểm. Cô lại quan sát vết thương của Bạc CậnNgôn,cất giọng hếtsức dịu dàng:“Có đau không anh?” Bạc CậnNgôn liếc qua gươngmặt tái nhợtcủacô,anh bình thản quay người đira ngoài:“Anh chẳng có cảmgiác gìcả. Emcòn không đisao?” GiảnDao hồ nghi đitheo Bạc CậnNgôn. Mu bàn tay anh vẫn nhỏ máu,chứng tỏ tuy anh đilại bình thường nhưng vết thương chắcchắn không nhẹ. Cô nhẹ nhàng đỡ cánh tay anh, nói nhỏ:“Anh có biểu hiện rất tốt.” “Đương nhiên.”Bạc CậnNgôn đáp. GiảnDao không nhịn đượccười, nói khẽ vào taianh:“Rốtcuộcanh có đau không?” Bạc CậnNgôn lặng thinh. Lúc này, hai nhân viên y tế đitới đónBạc CậnNgôn, mộtchiếc xecấp cứu đậu sau lưng bọn họ. Bạc CậnNgôn theo nhân viên y tế đến bên xe,anh đột nhiên quay đầu nói vớiGiảnDao:“Emkhông cần đitheo anh.” GiảnDao ngây ra:“Tạisao?” Bạc CậnNgôn cất giọng thản nhiên:“Còn phải hỏi nữa? ChươngThành là kẻ giết người hàng loạt không có năng lựctổ chức đầu tiên ở trong nước mà chúng ta bắt được. Hơn nữa hắn vẫn còn sống, vô cùng kinh điển. Anhmuốn emtiếp tụctheo sát vụ án để phân tích tâmlý hắn.” GiảnDao đứng bên lề đường, nhìn chiếc xecấp cứumỗilúc một xa. Ngườicảnh sát ở bên cạnhmở cửa xecho cô:“Lên xe đi.” GiảnDao gật đầu. Sau khilên xe,cô ngẫmnghĩrồi gọi điện cho Phó Tử Ngộ:“Tử Ngộ, CậnNgôn vừa bịthương. Đúng,anh ấy đã được đưa đi bệnh viện. Vâng, khi nào xong công việcemsẽ đitìmcácanh.” Có mặt Phó Tử Ngộ,cô không phảilo ngại điều gì. *** Trên xecấp cứu. Bạc CậnNgôn nằmtrên cáng,ánhmắtanh hơi u tối. Nhìn thấy vết thương cũ củaanh, GiảnDao đãrơi nước mắt. Bây giờ anh làmsao có thể đểcô cùng đi bệnh viện? Nếu cô đichắcsẽ dìmchếtanh bằng nước mắtcủacô mất. Bạc CậnNgôn đang chìmtrong suy tư, nhân viên y tế ngồi bên cạnh đã nhẹ nhàng cởiáo khoáccomplecủaanh. “Vết thương không nhẹ.”Nhân viên y tế kinh ngạc:“Vừarồianh còn nói không cần nằmcáng.” Bạc CậnNgôn imlặng đảo mắt qua bọn họ. “Anh phải nằmthẳng người, không được động đậy.”Nhân viên y tế dặn dò, đồng thờicởicúcáo sơmicủaanh. Áo sơmi đầymáu dính chặt vào da. Lúc nhân viên y tế kéo áo, Bạc CậnNgôn bất giácchaumày. Wow... Đúng là đau thật đấy, GiảnDao. *** Trong phòng thẩmvấn bật đèn sáng trưng, ChươngThành bị xích tay vào ghế ngồi. Sắc mặt hắn vẫn hung ác và đờ đẫn không thay đổi.
Hai điều tra viên ngồi ở phía đối diện. GiảnDao và những người khác, gồmcả bácsỹ của bệnh viện tâmthần, quan sát quatấmkính thẫmmàu. “Tạisao anh lại giết người?”Một điều tra viên hỏi. ChươngThànhmơ hồ ngẩng đầu:“Tạisao tôi giết ngườiư? Tôimuốn trảthù.” Hai điều tra viên đưa mắt nhìn nhau:“Trảthù gìchứ?” ChươngThành nói nhỏ:“Trảthù cho anh traitôi. Anh ấy đã bịámsát.” “Bịaiámsát?” “Đặccông. Những kẻ đó đều là đặccôngMỹ, đóng giảlàmngườiTrungQuốc. Bọn chúng bậtmậtmã ở trong nhà,âmthanh rất to, nên bịtôi phát hiện.” Hai điều tra viên nghiêmmặt, hỏitiếp:“Tạisao anh lại gây tổn thương cơ quan sinh dụccủa phụ nữ?” ChươngThành ngây ra, imlặng nhìn bọn họ. Sau đó, sắc mặt hắn từ từ đỏ bừng. Hắn hét lênmột tiếng:“A...” đồng thời vùng vẫy kịch liệt. Hai điều tra viên giậtmình, lập tứclên tiếng ngăn cản. NhưngChươngThành trợn trừngmắt, rasức giãy giụa nhằmthoát khỏicòng tay, lao về phía bọn họ... Lúcrời khỏi phòng thẩmvấn, GiảnDao nhìn thấymột người đàn ông ngoài bốnmươituổi ngồicúi đầu trong căn phòng ở phía đối diện. Anh tatrông rất ủ rũ, haitay túmtóctrên đầu. Bên cạnh anh talà một người phụ nữ ngoài ba mươi, sắc mặtchịtarất khó coi, miệng không ngừng lải nhải:“Cuốicùng cũng gây chuyện, giết ngườicơ đấy! Tôi đãsớmbiết thằng emtrai nhàanh là mầmmống gây họa. Anh còn quan tâmđến nó làmgì? Để nhà nướcchămlo cho nó, tạisao anh phải quan tâmđến nó?” Người đàn ông ngẩng đầu,cấtcao giọng:“Cô câmmiệng ngay cho tôi. Nếu không phảimấy tháng gần đây nghelờicô, bệnh tình củachú ấy đâu đến nỗi nghiêmtrọng như vậy.” “Anh cònmắng tôià.”Người phụ nữ vung tay cho anh ta một bạt tai. *** Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòngGiảnDao rất khó chịu. Câu chuyện của ChươngThành thật ratương đối đơn giản. Một gia đình bình thường có đứaconmắc bệnh tâmthần, kinh tế dần trở nên khó khăn. Nhưngmấy nămtrước vẫn còn tạmổn. Bố mẹ và ngườianh trai đều tận tâmtận lựcchămsóc hắn. Sau khi bố mẹ qua đời,chămsóc ChươngThành trở thành trách nhiệmcủa mộtmình anh trai. Người đàn ông ngoài ba mươituổi bỏ hếtsố tiền kiếm được vào emtrai, do đó anh ta khó có thểtìmbạn gái. Vài nămsau cuốicùng anh tacũng kết hôn. Nhưng đối phương đưara điều kiện duy nhất là không cho emtraisống chung. Ngườianh trai vất vả bao nhiêu năm,cuốicùng cũng phảisuy nghĩ đến bản thânmột lần. Nhưng làmthế nào bây giờ? Bệnh viện tâmthần tư nhân tiền viện phí quácao, bệnh viện nhà nước không đến lượt. Hơn nữa, bản thân ngườianh cũng không nỡ đểemtrai vào viện, sợ hắn chịu thiệt thòi. Bản thân chị dâu càng khôngmuốn cho ChươngThành vào viện. Vào viện không biếtchừng lại phải mất tiền, đó là phiền toáicảcuộc đờichứ chẳng giỡn chơi. Thếlàtình trạng này cứ kéo dàimãi. Trước đây ngườianh traimỗitháng lén lút đithămChươngThànhmấy lần. Nhưng thời gian này vợ anh tasắp sinh con, sống chết bámlấy anh ta. Anh ta đã hơn haitháng không đithămChươngThành. Chị dâu cũng có sự ích kỷ riêng,chịtachỉmong ngườichồng bỏ mặcemtrai, đểthằng điên đó muốn đi đâu thì đi. Tốt nhất biếnmất hoàn toàn, không bao giờ liên hệ... Ngườiemsốngmộtmình trong ngôi nhà nhỏ đợianh trai hết ngày này qua ngày khác. Bệnh tình của hắn vốn trở nên nghiêmtrọng từ đầu nămnay nhưng không ai hay biết. Mộtmình hắn ở trong thế giớicủariêngmình, thần kinh tiếp tụccăng lên như dây đàn,cho đến khisuy sụp hoàn toàn. Anh traichết rồi, hắn nghĩ, mình phải đitrảthù. *** Lúc GiảnDao rời khỏiCụccảnh sát đãlàsáu bảy giờ tối. Ánh chiều tà bao phủ cảthành phố phồn hoa huyên náo. Cáctòa nhàcao tầng chìmtrong ánh nắng vàng rựcrỡ. GiảnDao cảmthấy vô cùngmệtmỏi. Có lẽ do nguyên nhân thứcthông đêmkhông ngủ,cũng có thể do xuất phát từ vụ án.
Về đến khu chung cư, ngước nhìn lên ban công và phòng khách sáng đèn của ngôi nhà quen thuộc, tâmtrạng cô mới dần lấy lại bình tĩnh. Buổichiều,cô nhận được điện thoạicủa Phó Tử Ngộ. “Bácsỹ yêu cầu cậu ấy nằmviệnmột tuần.” Phó Tử Ngộ nói:“Nhưng cậu ấy chẳng thèmbận tâm, không aicó thể ngăn cản nên anh đành đưacậu ấy về nhà.” Trước khilấy chìa khóa mở cửa, GiảnDao gọi điện thoạicho độitrưởng hình sự:“Độitrưởng, hai hiện trường gây án và nhàcủa ChươngThành có xuất hiện điều gì bất thường không?” Độitrưởng hình sự trảlời:“Không. Chữ viết bằngmáu, tiếngAnhmàcô nhắctới hay dấu hiệu bất thường khác đều không xảy ra. Cô yên tâmđi!” Sau khicúp điện thoại, GiảnDao thở phào nhẹ nhõm. Hai vụ án đãtrôi qua,“Hắn” vẫn không xuất hiện. Có lẽ hắn đãchết thật rồi. Tốt quá! GiảnDao đẩy cửa vào nhà, phòng khách khôngmột bóng người. Bên phòng ngủ vọng ratiếng nóichuyện. GiảnDao cởi giày đi vào trong. Đến cửa phòng ngủ,cô thấy hai người đàn ông đồng thời quay đầu về phíacô. Bạc CậnNgôn đãthay áo ngủmàu đen, nằmthẳng trên giường. Dưới đầu anh kê mấy cái gối,cao hơn ngày thường. Sắc mặtanh nhợt nhạt, đôimắt đen nhìnGiảnDao chămchú. Phó Tử Ngộ đứng bên cạnh giường, miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Anh hỏi:“Công việctiếp theo của vụ án có thuận lợi không?” GiảnDao mỉmcười gật đầu:“Thuận lợiạ.”Cô đi đến bên giường quan sát Bạc CậnNgôn, đồng thời hỏiPhó Tử Ngộ:“Anh ấy thế nào rồi?” “Vết thương không đáng kể.” Phó Tử Ngộ trảlời dứt khoát:“Khâu hơn haimươimũithôi.” GiảnDao chaumày, Bạc CậnNgôn cũng chaumày. “Cámơn cậu đãlắmlời,cậu có thể đi đượcrồi.”Bạc CậnNgôn lên tiếng:“Nhớ đóng cửa, đừng quấy rầy chúng tôi. Cámơn cậu.” GiảnDao liếcanh rồi quay sang Phó Tử Ngộ:“Anh đừng ngheanh ấy, ở lạiăn tối vớitụiem.” Tuy bị bạn “ruồng bỏ” nhưng Phó Tử Ngộ không hềthất vọng, ngượclạianhmỉmcười:“Tất nhiên tôisẽ đi. Lẽ nào tôicòn ở lại đây làmkỳ đàcảnmũi? Tôi không có hứng thú xemhai người hôn nhau. Có điều...” Anh nửacười nửa không nhìnBạc CậnNgôn:“Cậu nhớ đừng đilung tung, tránh làmvết thương nặng thêm. Bây giờmờicậu phảituân thủ nghiêmngặt lời dặn dò của bácsỹ. GiảnDao,emđừng rờimắt khỏicậu ấy.” Bạc CậnNgôn lạnh lùng liếc Phó Tử Ngộ. GiảnDao lập tức đáp:“Vâng ạ. Đó làlẽ dĩ nhiên.” Phó Tử Ngộ ung dung ra về. GiảnDao hỏiBạc CậnNgôn:“Bácsỹ dặn gìthế?” Bạc CậnNgôn trầmmặc vài giây, trảlời:“Ngoàiăn ítcácòn gì nữachứ?” GiảnDao phìcười:“Vất vảcho anh quá.” Cô biếtcálàthứcăn dễ gây dịứng, hàmlượng dinh dưỡng cao. Có quan điểmcho rằng người bịthương có thểăn cá, nhưng có quan điểmkhẳng định không nên ăn. Phó Tử Ngộ không biếtchừng cố ý chọc Bạc CậnNgônmàthôi. Bạc CậnNgôn tựa hồ khôngmuốn tiếp tục đềtài này. Anh nhìn cô chămchú:“Ngồilại gần đây.” GiảnDao lắc đầu:“Không được,emđitắmđã, toàn thân bẩn chết đi được.”Hômnay lụclọi đống rác nhà ChươngThành, sao cô có thể ngồilên giường củaanh. Bạc CậnNgôn:“Thếthì hôn anhmộtcái.” Khóe miệngGiảnDao cong lên:“Cũng không được. Anh nằmyên, đừng cử động đấy nhé.” Đôilôngmày của Bạc CậnNgôn lạimột nữachau lại. Hành động bất tiện, không thể hôn cô tùy thích thìchẳng nóilàmgì. Anh còn phảituân thủ lời dặn dò của bácsỹ? Nằmtrên giườngmột tuần, không thể vận động kịch liệt... Shit!
Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 55 Buổitốithờitiếtmátmẻ. GiảnDao tắmxong liền đi đến phòngBạc CậnNgôn:“Emđi ngủ đây,có việc gì gọiem,chúcanh ngủ ngon.” Saumột ngàymột đêmliên tụccăng thẳng, cả ngườicô không cònmộtchútsứclực. Bạc CậnNgôn nằmdàitrên giường xemphimtàiliệu “Ký thực pháp trị”từ chiếctivitinh thểlỏng treo tường. Nghe GiảnDao nói vậy,anh quay đầu nhìn cô đồng thờicất giọng lãnh đạm:“Emđi đâu ngủ?” GiảnDao ngẩn người, mặt nóng ran, nhưng cô vẫn bình tĩnh đáp:“Đương nhiên phòng emrồi.” Bạc CậnNgôn imlặngmột hai giây, sau đó anh cầmđiều khiển tivi, bấmnút tạmdừng. Anh nhìnGiảnDao bằng ánhmắt thâmtrầm:“Nếu anh nhớ không nhầm, trước khi xảy ra vụ án,anh đã vừa hôn vừa vuốt vethân thểembalần. Chỗ quan trọng tất nhiên vượt quacon số đó. Đểanh nhớ lại xem nào…”Đôilôngmày dàicủa Bạc CậnNgôn nhướng lên:“Támlần thì phải.” GiảnDao đỏ bừngmặt:“Stop! Rốtcuộcanhmuốn nói gìchứ?” Anh chàng này sao lại ghi nhớ con số đó? Bạc CậnNgôn nhếchmiệng:“Căn cứ vào sự lý giảicủaanh vềtình yêu và dục vọng sinh lý namnữ, điều đó có nghĩalàchúng ta đãthiết lập mối quan hệ xácthịt vô cùng thânmật. Do đó,emngủ cùng anh cũng làlẽ dĩ nhiên.” GiảnDao hết nói nổi. Có lẽtrên đời này việc khiến cô quẫn bách nhất là nghe Bạc CậnNgôn thảo luận và nhận xét về“sex”,“dục vọng”. Bởi vìanh luôn nóitrựctiếp trắng trợn, mặc dù ngay bản thân anh cũng không ý thứcra điều đó, mà vẫn có thái độ cao ngạo tự cho mình là đúng như thường lệ. GiảnDao:“Lúc ngủ emthường xoay đi xoay lại, sẽchạmvào vết thương củaanh. Thời gian này sức khỏecủaanh là quan trọng nhất. Vì vậy chúng ta nên ngủ riêng.” Cô vừa dứt lời, bốnmắt nhìn nhau. Bạc CậnNgôn:“Đây chỉlàcáicớmàthôi. Lần trướcanh ômemngủ,emchẳng hề động đậy,chỉcó thể ở trong lòng anh.” Mặt GiảnDao càng đỏ hơn:“Bây giờ làthời kỳ khẩn cấp, không sợmột vạn chỉsợ vạn nhất. Anh đừng nói nữa,chúng tacứ quyết định như vậy.”(“Một vạn” và“vạn nhất”làcách chơichữ.“Vạn nhất”có nghĩa“ngộ nhỡ”) Bạc CậnNgôn imlặng nhìn cô. GiảnDao:“… Không còn việc gìemđi đây. Chúcanh ngủ ngon.”Kết quả vừa đi hai bước,cô liền nghetiếngBạc CậnNgôn truyền tới:“Emthậmchí không hôn anhmột lần.”Ngữ khícủaanh cao ngạo, bộclộ sự bấtmãn. GiảnDao mỉmcười quay người đi về phíaanh. Dưới ngọn đèn dìu dịu, gươngmặt trắng trẻo của Bạc CậnNgôn nổi bật trên gatrải giường vàtrong bộ đồ ngủmàu đen. Đôimắtanh đen nhánh sắc bén. GiảnDao cúithấp người:“Anh nhắmmắt lại đi.” Bạc CậnNgôn từ từ khép mimắt. Bờmôicô vừa đáp xuống, khóe miệng anh lặng lẽ nhếch lên. GiảnDao mềmlòng trong giây lát. Bạc CậnNgôn,emcũng rất vui. Bởi vìanh vui vẻ như vậy. ***
Buổisáng ngày hômsau. Bầu trờitrong xanh,cảthành phố Bnhư đượctắmánh nắng ấmáp. Phó Tử Ngộ đỗ chiếc xe Lexuscủaanh dưới khu chung cư,anhmở phíasau,cười nói:“Đạitiểu thư, xinmời.” DoãnTư Kỳmặc bộ váy dàimàu xanh datrời, vaichoàng khăn trắng, đi đôi giày cao gót xuống xe. Sắc mặtchịtương đối nặng nề:“Cậu đãtìmngười chưa? Aichămsóccậu ấy?” Phó Tử Ngộ giơ tay đỡ chị, đi đến cửatòa nhà:“Không cần tìmngười,có GiảnDao chămsóccậu ấy. Bọn họ đang sống cùng nhau.” ThấyDoãnTư Kỳ sững sờ, Phó Tử Ngộ mớichợt nhớ ra,anh còn chưatiết lộ vớichị gái đại nhân, rằng emtraicủachị đã biến thành “cây thiên tuế nở hoa”. Hơn nữacòn làloại“không nở thìthôi, một khi nở thậtsự kinh hồn.”Rõ ràngBạc CậnNgôn có ngoại hình lạnh lùng ngạo mạn, nhưng nộitâm cuồng nhiệt lão luyện chẳng khác nào cao thủ tình trường, lừacon gái nhà ngườita ngày đầu hôn nhau, ngày thứ haisống chung, ngày thứ basuýt lên giường… Chậcchậc, quảthực ngay cảanh cũng phải ngả mũ kính phục. (Cây thiên tuếrất hiếmkhi nở hoa) Lần trước Phó Tử Ngộ từng thất thố phun nướcra khỏimiệng, do đó anh rấtmuốn xemDoãnTư Kỳ sẽcó phản ứng như thế nào? Thếlàanh hàmhồ giảithích:“Chẳng phảiGiảnDao làtrợ lý của CậnNgôn hay sao? Cô ấy tiện thểchămsócemtraichị.” Bạc CậnNgôn quả nhiên không làmPhó Tử Ngộ thất vọng. Đểtiện đến thămbệnh, Phó Tử Ngộ cầmchìa khóa dự phòng của nhà Bạc CậnNgôn. Hômqua, Bạc CậnNgôn còn đặc biệt nhấnmạnh:“Cậu đến thì tự mìnhmở cửa, đừng bắt GiảnDao làmchân chạy vặt.” Do đó khiPhó Tử Ngộ rútchìa khóa mở cửa,anh lập tức nhìn thấyBạc CậnNgôn đang ngồitựa vào chiếc ghế nằmbên cửasổ, nơicó ánh nắng chiếu vào. GiảnDao ngồi bên cạnh,cô cầmbát vàthìa đútcháo cho anh. Vào thời khắc này, Bạc CậnNgôn đang ngậmcáithìatrongmiệng. Đây làcảnh tượng chămsóc bệnh nhân rất bình thường. Nhưng bắt gặp vẻ mặt thẹn thùng của GiảnDao, ý cườitrong khóe mắt Bạc CậnNgôn, Phó Tử Ngộ liền nhạy cảmphác giác không khíấu trĩ nhưng cũng ngọt ngào vô hạn giữa hai người. Phó Tử Ngộ bất giác mỉmcười. Thấy anh đến, GiảnDao liền trừngmắt vớiBạc CậnNgôn, rútcáithìara khỏimiệng anh. “Khụ…” Phó Tử Ngộ ho khẽ một tiếng, nhường lốicho DoãnTư Kỳ:“CậnNgôn,chị gáicậu đến thămcậu đây này.” Chứng kiến cảnh tượng vừarồi, DoãnTư Kỳ ngây ra một lúc,chịchỉmỉmcườimà không lên tiếng. Bạc CậnNgôn ngoảnhmặt liếc qua hai người. Khiánhmắt dừng lại ởDoãnTư Kỳ,anh gật đầu vớichị, sau đó lại quay sangGiảnDao:“Emđừng phân tâm, tiếp tục đútcho anh đi.” GiảnDao rất xấu hổ, nhưng cô giả bộ trấn tĩnh,ấn bátcháo vào tayBạc CậnNgôn:“Tự anh ăn đi.”Cô đứng dậy tươicườichào hỏiDoãnTư Kỳ: “Chào chị. Mờichị ngồi, đểemđi phatrà.” DoãnTư Kỳ âmthầmdò xétcô, mỉmcười:“Cámơn em.” Sau đó,chị quay đầu về phía Bạc CậnNgôn, ngheanh nói vớiGiảnDao:“Bọn họ có tay không biết tự phatrà hay sao? Ừm...emlại xấu hổ rồi. Thật raemcó thểcoi bọn họ không tồn tại.” GiảnDao càng đỏ mặt,cô nghiến răng:“Anh immiệng đi!”Nói xong,cô ngẩng đầu nhìnDoãnTư Kỳ:“Chị đừng để ý, kểtừ lúc bịthương anh ấy rất khó hầu hạ.” Đây vốn là mộtcâu nói hoàn toàn vô tư, theo thói quen của GiảnDao. Bởi vìBạc CậnNgôn luôn làmtheo ýmình,chẳng cần biết đến ai,cô từng giải thích và xin lỗi nhiều người vềthái độ củaanh. Ví dụ đámcảnh sátsau khi bịchấn động bởisuy đoán củaanh rồicảmthấy bản thân thấp kém. Ví dụ gia đình nạn nhânmuốn đến tận nhàanh cámơn nhưng bịanh từ chốithẳng thừng. Ví dụ đứa bé bịanh “nóichuyện”trong buổitối giao thừa bắn pháo hoa ở bờ sông... Tuy nhiên,câu nóicủa GiảnDao khiếnDoãnTư Kỳ khôngmấy dễchịu. Chịluôn là một người phụ nữ rất lý trí. Sau khi bịtên biến thái giết người“hoatươi”số haicưỡng hôn ở khu nghỉmát,chị nhận thứcrõ, điều nguy hiểm nhất đối với bản thân chị không phải kẻ giết người, mà vào thời khắccoi hắn là Bạc CậnNgôn,chị đãthậtsự rung rộng bởi nụ hôn đó Vì vậy trongmột thời gian dài, DoãnTư Kỳ không liên lạc vớiBạc CậnNgôn,cho đến ngày hômnay nghetin anh bịthương. Theo tình hình hiện tại,chịlàchị gáicủa Bạc CậnNgôn,cònGiảnDao chỉlàtrợ lý củaanh. Cô thay anh xin lỗichị. DoãnTư Kỳ vẫn giữ nụ cườitrênmôi,chị nhìn Phó Tử Ngộ bằng ánh dò hỏi. Phó Tử Ngộ bày ra bộ mặt vô tội, lắc đầu vớiDoãnTư Kỳ, rồilại nhún vai bất lực. Ýcủaanh là:“Tôicũng không rõ tạisao bọn họ lạithânmật đến vậy. Nhưng chị biết đấy, từ trước đến nayCậnNgôn vốn không hiểu đối nhân xử thế.” DoãnTư Kỳ cố đè nén sự nghi hoặc, ngồi xuống cạnhBạc CậnNgôn. Bắt gặp gươngmặt tiều tụy củaanh và vải băng trắng thấp thoáng trong cổ áo,
trong lòng chịrất xót xa. “Sao cậu lạira nông nỗi này?”DoãnTư Kỳ chaumày. Bạc CậnNgôn liếc DoãnTư Kỳ, không có ý trảlờicâu hỏi vô vịcủachị. Trong lúc hai người nóichuyện, Phó Tử Ngộ ung dung ngồi xuống ghếsofa,chờ đợi giây phút DoãnTư Kỳ phun nước như anh hômnọ. GiảnDao bê mộtấmtràtừ nhà bếp đira phòng khách, đặt lên bàn trà. “Cậu quên lần trướccậu bịthương nặng đếnmức nào rồi?”DoãnTư Kỳ cất giọng dịu dàng:“Bịtổn thương tớicốt tủy, tôi và Tử Ngộ lo lắng chết đi được. Cậu không thể để bản thân tiếp tục bịthương.” Lần này, Bạc CậnNgôn không tỏ thái độ lạnh nhạt. Anh trầmmặc vài giây rồitrảlời:“Sau này tôisẽchú ý.” Phó Tử Ngộ nhìn hai người bằng ánhmắt ôn hòa. GiảnDao imlặng đứngmột bên. *** GiảnDao lại xuống bếp rửa hoa quả. Ba người ngồi ở phòng khách. Trò chuyện vàicâu, DoãnTư Kỳ hỏi:“Hay làthời gian này cậu dọn đến ngôi biệt thự củatôi đi. Ở đó có người giúp việclâu năm,cậu sinh hoạtsẽthuận tiện hơn.” Phó Tử Ngộ biết DoãnTư Kỳ đang thămdò Bạc CậnNgôn. Anh liền cườitủmtỉm. Bạc CậnNgôn quả nhiên trảlời dứt khoát:“Tôi không đi.” DoãnTư Kỳ nóitiếp:“Vậy thì nhờ Tử Ngộ tìmcho cậumột hộ lý chuyên nghiệp. MộtmìnhGiảnDao sao có thểchămsóccậu chu đáo? Hơn nữa bây giờ cậu nằmbẹp mộtchỗ. Cô ấy là phụ nữ, đâu tiện chămsócsátsườn cậu?” Hai người đều nhìnBạc CậnNgôn. Ngoài dự liệu của bọn họ, Bạc CậnNgôn đột nhiên ngây ra. “Wow.”Anh thở dàimột tiếng. DoãnTư Kỳ không hiểu:“Sao thế?” Gươngmặt Bạc CậnNgôn dần ẩn hiện ý cườisâu xa:“Chămsócsátsườn? Sao tôi không nghĩra điều này nhỉ? Đâymớilà yếu tố tăng cường tình cảm lớn nhất. Cámơn chị đã nhắc nhở.” Phòng khách trở nên yên tĩnh trong giây lát. “Ha ha ha...” Phó Tử Ngộ không nhịn được, bậtcười khoáitrá. DoãnTư Kỳ hoàn toàn sững sờ. Vài giây sau,chịcũngmỉmcười:“Có phảitôi đã bỏ lỡ điều gìrồi?” Bạc CậnNgôn chợt nhớ ra, DoãnTư Kỳ còn chưa biếtmối quan hệcủaanh và GiảnDao. Khóe miệng anh nhếch lên:“Chẳng phải đã quárõ ràng hay sao? Tôi đãrơi vào lướitình.” Phó Tử Ngộ ở bên cạnh lạisặc nước bọt. Đượcthôi,anh đã quen rồi. DoãnTư Kỳ vẫn giữ nụ cười không thay đổi. Imlặng vài giây,chị quay sang Phó Tử Ngộ:“Có thể đểtôi nóichuyện riêng vớiCậnNgônmột lúc không?” Phó Tử Ngộ đứng dậy:“Đương nhiên.” Lúc này, GiảnDao cầmđĩa hoa quảtừ trong nhà bếp đira. Phó Tử Ngộ cườicười:“GiảnDao,cùng anh đimua đồ ăn trưa.”GiảnDao liếcthấy haichị emBạc CậnNgôn tựa hồ có chuyện cần nói. Cô đương nhiên gật đầu đồng ý. Hai người vừaracửa, Bạc CậnNgôn liền cất giọng xacách:“Có chuyện gì? Công ty củachịlại xảy ra vụ án giết người?” DoãnTư Kỳ:“Đương nhiên không phải.”Chịmỉmcười nhìn anh:“Tôichỉcảmthấy bất ngờ, sao cậu lại yêuGiảnDao?” Bạc CậnNgôn nhếchmiệng:“Có gì đáng bất ngờ? Tôilà người đàn ông khỏe mạnh bình thường.” DoãnTư Kỳ imlặng vài giây rồilên tiếng:“Chúc mừng cậu.” “Cámơn chị.” DoãnTư Kỳmỉmcười:“Xin nóitrướclàtôi không có ý can thiệp vào việcriêng củacậu. Nhưng cậu không có kinh nghiệmyêu đương nên tôi phải hỏi cho rõ,cậu có xác định cô ấy là người phụ nữ cậu cần hay không?”
Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn chị:“Tạisao chị hỏi vậy?” “Xétmộtcách khách quan,các phương diện củacậu đều rất xuấtsắc. Đương nhiênGiảnDao cũng làcô gáitốt. Nhưng tôicó một điều thắc mắc...“ DoãnTư Kỳ đểlộ ánhmắt đầy quan tâm:“Nhiều nămqua,cậu chưatừng tiếp xúc gần gũi vớicon gái. GiảnDao là nữ trợ lý đầu tiên củacậu. Hai người trai đơn gáichiếc ngày đêmbên nhau nên khó tránh khỏi nhất thờirung động. Nhưng cậu có chắcchắn đó làtình yêu? Không phải vìcô ấy vừa vặn ở bên cạnh cậu đấy chứ? Nếu đổithành người phụ nữ khác,cũng dịu dàng quan tâmđến cậu, liệu cậu có nảy sinh cảmgiáctương tự hay không?” Bạc CậnNgôn ngẩn người. Nhưng trái với dự đoán của DoãnTư Kỳ,anh gõ gõ ngón tay lên thành vịn của ghế nằm, trầmtư vài giây,anh nhìn chị bằng ánhmắtsáng ngời:“Chị đã hoàn toàn chứngminhmột điều, không phải yêu đương nhiều lần làcó kinh nghiệmvềtình yêu. Khả năng bẩmsinh rất quan trọng.”Ngữ khícủaanh có phần tự đắc:“Ngườicó kinh nghiệmyêu đương phong phú như chịcũng không hiểu lý lẽ đơn giản này sao?” DoãnTư Kỳ:“... Ýcậu là gì?” Bạc CậnNgôn trảlời:“Câu vừarồicủachị vốn là mộtmệnh đề mâu thuẫn. Chị không thử nghĩ xem, trên đời này phụ nữ nhiều như vậy, nhưng tôiluôn dùng trợ lý nam. Tạisao mãitới khi gặp cô ấy, tôimớithay đổithói quen nhiều nămcủa mình?” *** DoãnTư Kỳ và Phó Tử Ngộ đến buổichiềumớirời khỏi nhà Bạc CậnNgôn. Phó Tử Ngộ nhàn nhãlái xe, nhếchmiệng hỏi:“Có phảichịcũng không tin nổi? CậnNgôn đãcó bạn gái, hơn nữacòn yêu say đắm. Tómlại bây giờmỗi khi bắt gặp ánhmắtcủacậu ấy nhìnGiảnDao, tôi đều cảmthấy bản thân như đangmộng du.” DoãnTư Kỳ dõimắt ra bầu trời ngoàicửasổ:“Đúng vậy, tôicũng thấymừng thay cậu ấy.” *** Trong khi đó, được DoãnTư Kỳ “vô tình nhắc nhở”, Bạc CậnNgôn giữ tâmtrạng trạng vui vẻcho đến buổitối. Ăn tối xong, GiảnDao vàanh ngồi ở ngoài ban công hít thở không khítrong lành. Cô ân cần hỏi:“Buổitốianhmuốn làmgì? Xemtivi hay đọcsách?” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái, khóe miệng nhếch lên:“Đã đến lúcemnên lau ngườicho anh.” GiảnDao ngây ra, haimá ửng đỏ. Bạc CậnNgôn bổ sung thêm:“Toàn thân.” Trước đây cô mớichỉ nhìn thấy nửathân trên củaanh. Bạc CậnNgôn hớn hở nghĩthầm. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 56 Nhiều lúc, đàn ông và phụ nữ cùng lý giảimột khái niệmhoàn toàn trái ngược. Ví dụ nhắc đến từ “toàn thân”, GiảnDao đỏ mặt là do cô nghĩ đến chuyện phảisờmó tấmthân trần của Bạc CậnNgôn. Tuy nhiên, đầu óccô không hề nghĩ đến bộ phậnXX. Bởi vìtrong tiềmthứccủacô, việclau người bình thường là không cần động đến bộ phận kia. Nhưng đối vớiBạc CậnNgôn… Tuyệt quá, GiảnDao sẽ giúp anh lau toàn thân, đặc biệt là bộ phậnXX. GiảnDao sau khi đỏ mặt,cũng không đến nỗimất tự nhiên. Chợt nhớ gần đây thờitiết vẫn còn nóng,cô đề nghị:“Hay là vậy đi,emđặtmộtcái ghế trong nhàtắm,anh ngồi ở đó,emsẽ dùng vòi hoasen xả vào ngườianh,cố gắng không chạmđến vết thương củaanh có được không?” Bạc CậnNgônmỉmcười, đôimắtsáng như sao trời.
“Sao không được?”Giọng nói vô cùng trầmthấp ôn hòa vang lên. Ngữ khícó chút bất thường của Bạc CậnNgôn khiếnGiảnDao hơi ngẩn người. Nhưng nghĩ đến chuyện anh thích gần gũi đụng chạmthân thể vớicô,cô cũng cảmthấy thoảimái. Nhàtắmbật đèn sáng, mộtchiếc ghếchân cao đặt ở giữa phòng. GiảnDao đỡ Bạc CậnNgôn ngồi xuống ghế. Đây làlần đầu tiên cô cởicúcáo củaanh nên khó tránh khỏi ngượng ngùng. Mộtcúc, haicúc, bacúc...Bộ ngực đàn ông dần lộ ra ngoài. Còn ánhmắt sáng rựccủaanh từ đầu đến cuối không rời khỏicô. Cởi xong áo ngủ, không biếtcó phảilàảo giáccủa GiảnDao, không khítrong nhàtắmphảng phất tỏara hơi nóng đặc biệtcủa người đàn ông. Khi ngẩng đầu, GiảnDao liền bắt gặp nụ cười nhàn nhạt vui vẻtrên gươngmặt Bạc CậnNgôn. “Anh cười gìthế?”Cô nghiêmgiọng. “Anh đang hưởng thụ.” Đượcthôi... GiảnDao nghĩthầm, trong lúc đụng chạmthân thể, tốt nhấtcô vàanh không nên nóichuyện. Cứ đểanh âmthầmhớn hở là được. Mởmiệng nóichuyện chỉ khiến cô xấu hổ chết thôi. Tuy nhiên, GiảnDao có thể kiểmsoát ýmuốn của Bạc CậnNgôn hay sao? Khicô cởi quần dàitrên ngườianh, đỏ mặt khithấy đôichân rắn chắn của anh vàcầmvòi hoasen, Bạc CậnNgôn ngẩng đầu hỏicô:“Tạisao emkhông cởi hết?” Ngữ khícủaanh cứ như đây làlẽ dĩ nhiên, đôimắt đen củaanh sáng rực. GiảnDao đờ ngườimất N giây. Vòi hoasen đã bịGiảnDao mở ra. Nước nóng chảy xuống nền nhà, làn hơi nước mỏng bốclên. “Không cần cởi hết.”GiảnDao nói nhỏ. “Tất nhiên cần.”Bạc CậnNgôn cất giọng nhàn nhạt:“Ngày nào anh cũng rửachỗ đó.” Mặt GiảnDao nóng ran chưatừng thấy. “Anh có thể dạy emcách rửa.”Anh tiếp tụccất giọng từ tốn. GiảnDao tiếp tục đỏ mặt như quảcàchuachín. “Không cần anh dạy.”Cô nhấc mộtcánh tay của Bạc CậnNgôn, bắt đầu xả nước. Cô nóimà không nhìn vào mắtanh:“Emcần làmthế nào thìlàm, bằng không anh tự mình cầmvòi hoasen tắmđi.” Bạc CậnNgôn imlặngmấy giây. “Ok.”Anh cất giọng trầmthấp, ngữ khícó chút bấtmãn. GiảnDao mímmôi,cầmbánh xà phòng thơmở bên cạnh, xoalên cánh tayBạc CậnNgôn. Kết quảanh lạimởmiệng:“Vậy emđịnh tắmthế nào? Anh không thích nước quá nóng.” GiảnDao:“Anh immiệng ngay cho em!” Sau khirửa xong phần thắt lưng vàchân tay của Bạc CậnNgôn, GiảnDao đưa vòi hoasen cho anh:“Emra ngoài đây,còn lạianh tự làmđi.” Bạc CậnNgôn liếccô mộtcái vớithâmý sâu xa:“Được, nhưng emphải giúp anh cởi quần lót.”Anhmỉmcười:“Anh không thểcúi người.” Đúng là một lý do đầy sứcthuyết phục. GiảnDao cảmthấy đầu óccô bị hơi nước bốc đầy nhàtắmlàmcho khô nóng vàchếnh choáng. Ánh đèn điện vẫn sáng như cũ. Bạc CậnNgôn ngồitrên ghế, thân hình cao lớn củaanh như pho tượng điêu khắc. Gươngmặt tuấn tú ửng đỏ, đôimắt đen thâmtrầmnhìn người phụ nữ trước mặt. GiảnDao vô cùng xấu hổ. Mặc dù cố gắng không để ý nhưng nơi nào đó vẫn lọt vào mắtcô. Đầu ngón tay không tránh khỏisự tiếp xúc, khiến timcô đập thình thịch.
Cuốicùng cũng cởi xong, GiảnDao lạimột lần nữa nhét vòi hoasen vào tayBạc CậnNgôn:“Tắmxong rồi gọiem.”Cô lập tức đi quay người đira ngoài. Nhưng vẫn chưaracửa, GiảnDao nghethấy giọng nóitừ tốn củaanh:“GiảnDao!” “Sao thế?”Cô quay đầu sangmột bên, khóe mắt liếc Bạc CậnNgôn. “Dù emgiả bộ không nhìn thấy,cũng không thể phủ nhậnmộtsự thật.”Giọng anh hơi khàn khàn:“Nó vìemmớicứng như vậy.” *** GiảnDao quay về phòng khách,cô không nhịn được giơ tay sờ gươngmặt nóng ran của mình. Tuy đêmhômđó suýt nữacô vàanh đitới bướccuốicùng nhưng dù sao cũng trong bóng tối. Hômnay làlần đầu tiên cô nhìn thấy bộ phận kín của đàn ông. Quả nhiên đúng vớicâu “mắt thấymớilàthực”. Bây giờ đãcó ấn tượng trực quan rõ ràng, GiảnDao cảmthấymột buổi đêmnào đó trong tương lai... hếtsức nguy hiểm. Đang chìmtrong suy nghĩ vừa ngọt ngào vừa xấu hổ, GiảnDao đột nhiên nghethấy giọng nói bình thản của Bạc CậnNgôn vọng ra ngoài:“Anh xong rồi.” “Ờ.”GiảnDao đichầmchậmvề phía nhàtắm. Ôitrời, lại phải nhìn trực diệnmột lần. *** Kỳ nghỉ dưỡng thương vốn nhàn rỗi, bởi vìmộtsố việc không thểtiến hành nên càng dài đằng đẵng và vô vị. Bạc CậnNgôn tỏ thái độ bực dọc mộtcách rõ ràng. NgoàiGiảnDao, dường như nhìn thứ gìanh cũng không thuậnmắt. Buổitối ngày thứ nămở nhà dưỡng thương, GiảnDao cầmlaptop xemphimMỹ, Bạc CậnNgôn ngồi bên cạnh cô. Hiện tạianh đã đỡ hơnmấy ngày trước nên có thể giơ tay ômcô. Sau khianh lải nhải phê bình diễn viên này rất xấu trai, lạichê bai nội dung phimtồn tại nhiều sơ hở về mặt logic, GiảnDao cuốicùng không nhịn nổi, quay đầu trừngmắt vớianh:“Sao anh khó chịu thế?” Bạc CậnNgôn đáp:“Anh ghét việc dưỡng thương.” “Lần trướcanh bịthương còn nặng hơn, phải nghỉ ngơi điều trịmấtmột năm. Chẳng phảianh cũng vượt qua hay sao?” Bạc CậnNgôn liếccô:“Không giống nhau.” “Tạisao?” “Lúc đó không có emthử thách dục vọng củaanh.” GiảnDao hết nói nổi. *** Buổitốimuộn, tâmtrạng của Bạc CậnNgônmới vui vẻ hơnmộtchút:“Đến giờ đitắmrồi.” Bây giờ đãlàtrung tuần tháng chín, thờitiết tương đốimátmẻ. GiảnDao đưa mắt ra màn đêmbên ngoàicửasổ:“Hômnay nhiệt độ hạthấp nên hơilạnh, anh vẫnmuốn tắmsao?” Bạc CậnNgôn:“Emđịnh cướp mất thú vui duy nhất trongmột ngày củaanh à?” GiảnDao imlặng vài giây, mỉmcười:“Được, vậy anh cứ tắmđi.” Vào nhàtắm, Bạc CậnNgôn lại ngồi xuống ghế,chờ đợisự chămsóc“sátsườn”của GiảnDao. Ai ngờ cô bỏ vòi hoasen vào lòng anh:“Tắmxong nhớ đi ngủ,chúcanh ngủ ngon.” Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìnGiảnDao nhưng cô đã đira ngoài,chỉ đểlạimộtcâu:“Hômnay emnhìn thấy anh giơ tay lấy hộp tàiliệu trên giásách.” Bạctiên sinh,anh đãcó thểtự phục vụ đượcrồi đấy. GiảnDao về phòng. Nghethấy tiếng nướcchảy từ nhàtắm,cô không nhịn đượccười. Tuy nhiênGiảnDao quênmột điều, bịcướp mất thú vui duy nhất trong ngày, Bạc CậnNgôn sao có thể để yên?
Nửa đêmcô đang ngủ say trong chăn, bỗng dưngmơmàng cảmthấymộtmùi hương quen thuộc. Sau đó thân thể nhẹ bẫng, GiảnDao giậtmình, lập tức mởmắt. Cô đã bịBạc CậnNgôn bế khỏi giường. “Anh làmgì vậy?”GiảnDao lên tiếng hỏi. Bạc CậnNgôn dùng hành động đểtrảlờiGiảnDao. Anh bếcô đến chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính, sau đó nằmxuống cạnh cô. Bây giờGiảnDao mới nhận ra mộtsự thực,anh đãcó thể bếcô. DùBạc CậnNgôn chỉ nằmyên dùng ngón tay nghịch lọn tóccủacô nhưngGiảnDao vẫn cảmthấy không khítrong phòng phảng phất trở nênmờ ám ngay tứcthì. Quan trọng làanh vẫn bật đèn ngủ, đủ để hai người nhìn rõ đối phương. “Ômanh đi.”Bạc CậnNgôn điềmnhiênmởmiệng. GiảnDao xoay người nằmnghiêng, gối đầu lên cánh tay anh, nhẹ nhàng đặt tay lên ngựcanh. Trên thựctế,cô rất thích tư thế này, bởi nó khôngmang mộtchút dục vọng,chỉ khiến con người yên lòng. Tuy nhiên hômnay cô ít nhiều có cảmgiác nơmnớp bấtan. NhưngGiảnDao không ngờ, Bạc CậnNgôn vẫn nằmbất động,anh khép mimắt, vẻ mặt rất bình thản. Anh bếcô qua đây chỉ để đi ngủ. Mặc dù đãtìmrathú vuimới nhưng trong lòng vẫn rất bứt rứt, vìthế đợiGiảnDao chìmvào giấc nồng, Bạc CậnNgôn lạimởmắt nhìn cô. Wow… Vừarồi hình như cô mong chờ anh làmđiều gì đó? Nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Lần đầu tiên củaanh đương nhiên phải ở trạng tháitốt nhất. *** Sáng sớmngày hômsau,có người đến tận nhàtìm, khiến kỳ nghỉ dưỡng thương của Bạc CậnNgôn không còn tẻ nhạt vô vị kểtừ lúc đó. Đại khái do Bạc CậnNgôn liên tục phá mấy vụ án trong lời gian ngắn, bao gồmcảán giết người hàng loạn nên danh tiếng củaanh lan truyền trong ngành công an. Hômnay đến tìmanh là một ngườicảnh sát nhiều tuổi ở thành phố cấp haithuộctỉnhmiền namnào đó. Người đàn ông có tướngmạo dạn dày sương gió. GiảnDao hồ nghimời ngườicảnh sát vào nhà. Khi đira khỏi phòng ngủ, thái độ của Bạc CậnNgôn không tốt lắm:“Nhàtôi biến thành nơitiếp khách từ lúc nào vậy?” GiảnDao nở nụ cườiáy náy với ngườicảnh sát. Ông tatrịnh trọng rútmột tập tàiliệu từ túi xách, đưacho Bạc CậnNgôn:“Giáo sư Bạc, mờicậu xem giúp tôitàiliệu này.” Bạc CậnNgôn và GiảnDao ngẩn ngườimấtmấy giây. Sau đó Bạc CậnNgôn nhận tập ảnh hiện trườngmáumetừ tay ngườicảnh sát. Ngườicảnh sát nhanh chóng giảithích sự việc. Đây là vụ án giết người hàng loạt xảy ratừ mười bảymườitámnămtrước. Có tấtcả nămnạn nhân, bởi vì thủ pháp của hung thủ như nhau, hơn nữa ởmấy hiện trường đều phát hiện ra DNAkhông giống nạn nhân. Do đó cảnh sát lập án điều tra, nhưng đến giờ vẫn chưatìmra hung thủ, trong khisắp hết thời gian tố tụng hình sự. Ngườicảnh sát nghetinBạc CậnNgôn và đội hình sự củathành phố Bchỉtrong nửa ngày đã phá hai vụ án “diệtmôn” nên vội đến đây tìmBạc Cận Ngôn vớitâmtrạng ănmay. “Hiện trường vụ án nămđó đã bị dỡ bỏ gần hết. Thithể nạn nhân đãchôn cất quálâu.”Ngườicảnh sát nói:“Chỉcó những tấmảnh hiện trường vàlời khai. Tôi đãtheo vụ án này nhiều năm, bây giờ sắp về hưu nhưng vẫn không có kết quả. Tôithậtsự không camlòng.” GiảnDao lật giở tàiliệu: nămnạn nhân đều làcông nhân viên độcthân của nămnhà máy khác nhau,có độ tuổitừ 20 đến 25, dung nhan thanh tú hoặc xinh đẹp, thân hìnhmảnhmai. Bọn họ đều gặp nạn vào lúc nửa đêmkhi đang ngủ ở nhà mình. Không có dấu vết bịcưỡng hiếp, thithể bị đánh đập tàn nhẫn. Thời gian xảy ra nămvụ án kéo dàitrong hai năm. Theo lời khaicủa những người xung quanh nạn nhân, bọn họ đều là phần tử tích cựccủa nhà máy, rất đượccác đồng nghiệp yêu quý. Tâmtrạng của GiảnDao trở nên nặng nề. Vụ án từ mườimấy nămtrước, hơn nữacòn không có chứng cứ xácthực, liệuBạc CậnNgôn có thể giúp đỡ? Đúng lúc này, Bạc CậnNgôn cất giọng lãnh đạm:“Tôicho ôngmấy gợi ý” Thứ nhất:Hung thủ nămđó tầm30 đến 35 tuổi.
Thứ hai:Nghề nghiệp của hắn làcông việc phục vụ xã hội hóa như nhân viên đưathư, tài xế, thợ điện thậmchílàcảnh sát. Khu vực phục vụ có lẽ gần mấy nhà máy đó. Ông có thể điều tra danh sách công nhân viên nămđó, xemkhoảng thời gian này khu vực phục vụ của bọn họ có trùng hợp với nơi nạn nhân sinh sống vàlàmviệc. Nếu không ít nhấtcũng ở gần. Thứ ba, hắn từng bámtheo nạn nhân. Hơn nữacó khả năng trong thựctếcuộcsống, hắn bằng cách nào đó tiếp xúc nạn nhân ở cự ly gần, ví dụ thamgia buổitụ họp củathanh nhiên, ví dụ trựctiếp theo đuổi nạn nhân vớitư cách ngườiáimộ. Đây cũng là điều ông tự tìmra. Thứ tư, hung thủ chắc không nổi bật,chẳng đẹp trai,cũng không quá xấu xí, bình thường trầmmặc kiệmlời. Nhưng nhiều lúc dễ nổi nóng, tâmtrạng thất thường. Thứ năm, từ hình ảnh nạn nhân bị bạo hành,có thểthấy hung thủ rấtcămhận phụ nữ. Tuy không xảy ra quan hệtình dục, nhưng tôitin chắc, bản chất phạmtộicủa hắn liên quan đến tình dục. Hắn thiếu sự quan tâmcủa bố mẹ, đặc biệt là người bố. Cuốicùng, kẻ giết người hàng loạt biến thái đếnmức độ này sẽ không thể đè nén nhu cầu trong nộitâm,cho đến khi hắn không có cách nào tiếp tục giết người. Về việc hai nămsau hắn đột nhiên không gây án, nhiều khả năng hắn bị ngồitù vì nguyên nhân khác, mắc bệnh nặng hay đi nơi khác gây án, thậm chíthay đổithủ pháp phạmtội. Dựa vào tình hình không có thông tin rõ ràng khác, tôicho rằng chỉcần hung thủ vẫn còn sống, hắn nhất định sẽcó ấn tượng sâu sắc về nămnạn nhân này. Hiện tại hắn ngoài nămmươituổi, rấtcó khả năng vẫn giữ liên hệ với nămnạn nhân bằng phương thức nào đó, như vậy hắnmới không ngừng hồitưởng quá khứ. Hắn có thểsống ở gần nghĩatrang, hoặc đitảo mộ theo định kỳ. Hung thủ cũng có khả năng quay lại hiện trường gây án. Tuy ông nói hiện trường đã bị dỡ bỏ nhưng chỉcần ở nơi đó, đầu óc hắn sẽ hiện lên hình ảnh nămxưa.” *** Ngườicảnh sát ra về ngay trong buổitối. Bạc CậnNgôn và GiảnDao cũng không thểchắcchắn ông taliệu có bắt được hung thủ sau bao nhiêu năm như vậy. Những ngày tiếp theo, liên tục xuất hiện nhiều cảnh sát địa phươngmang hồ sơ vụ án cũ đến tìmBạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn đều đưarasuy đoán cơ bản cho bọn họ. Thỉnh thoảng, GiảnDao lạiân cần hỏianh:“Anh có mệt không?” Bạc CậnNgôn đáp:“Emchỉlàmmỗi việc vận động đầu ócliệu có mệt không?” Kết quả nămngày sau, ngườicảnh sát nhiều tuổi gọi điện thông báo, ông ta đãtìmra đốitượng tình nghi. Đó là người đàn ông 52 tuổi, hiệnmởmột quán nhỏ cách nghĩatrangmấy cây số. Nămđó đốitượng tình nghilà nhân viên công ty điện lực, bố mẹly dị... Ngườicảnh sát đã giámđịnhDNAcủa hắn, trùng khớp với dữ liệu ở hiện trường vụ án. Nghethông tin này, GiảnDao vô cùng phấn chấn, Bạc CậnNgôn cũng đểlộ nụ cười nhàn nhạt. Về việccác nơi đến tận nhà xin ý kiến về những vụ án cũ chưa phá, hai ngườitận tâmtận lực phối hợp. Chính vì vậy, họ còn bận rộn hơn đilàmở Cụccảnh sát. Trong đầuGiảnDao vốn không có tạp niệm. Cô làmviệc quên cả ngày tháng. Kỳ nghỉ quốc khánh đến lúc nào không hay. Thời gianBạc CậnNgôn ở nhà dưỡng thương cũng hơn nửatháng. (Quốc khánhTrungQuốc vào ngày 1.10, thông thường được nghỉmột tuần. Có nămtrùng vớiTết Trung thu được nghỉtámngày) Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ởwWw.EbookFull.Net. Chương 57 Mùathu ở thành phố B, bầu trờitrong xanh khôngmột gợnmây. Buổisáng ánh nắng rựcrỡ, GiảnDao đứng trước giásách, vừasắp xếp hồ sơ vừa hát lẩmnhẩm. Bạc CậnNgôn ngồi ở ghếsofasau lưng cô,chămchú dõimắt vào màn hình chiếclaptop đặt trên đùi, không biếtanh đang xemgì. “Vừa đến ngày nghỉlà không có aitới nhàtìm.”GiảnDao buộtmiệng nói. Đốitượng cô nhắctớilà những ngườicảnh sát đến nhà nhờ giải quyết vụ án cũ. Hômquacô còn phảitiếp hai đợt khách, hômnay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉQuốc khánh, nhưng cửara vào từ sáng đến giờ imlìm. Bạc CậnNgôn nhướngmắt liếc GiảnDao:“Aimàchẳng nghỉlễ.” GiảnDao mỉmcười. Câu nói này thốt ratừ miệng anh quảthật hơi kỳ lạ.
“Chẳng phảitừ trước đến nay anh không bao giờ bận tâmđến lễtết hay sao?”Đêmgiao thừa nămngoái, hoạt động duy nhấtcủa Bạc CậnNgôn làcuộn chăn ở nhà đọcsách. Sau đó cô đến tận cửa kéo anh ra ngoài bắn pháo hoa,anhmớimiễn cưỡng trải qua không khí ngàyTết. Có lẽanh cũng chẳng cảmnhận thấy điều đó. Trướccâu chất vấn của GiảnDao, Bạc CậnNgôn chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Ánhmắtanh thâmtrầmkhó diễn tả. “Tất nhiên anh chẳng để ýmấy trò này.”Bạc CậnNgônmởmiệng:“Nhưng hômnay là ngày lễcủaanh.” GiảnDao hơi ngẩn người. Bạc CậnNgôn đãcúi đầu, tiếp tục dánmắt vào laptop. Cô ngẫmnghĩ,chợt hiểu ra vấn đề. Hômnay là Quốc khánh, không ngờ Bạc CậnNgôn xemtrọng ngày này,còn gọilà“ngày lễcủaanh”. Người đàn ông củacô yêu nướcthật đấy. Sắp xếp xong hồ sơ, GiảnDao về phòng, thay độ đồ đira ngoài. Hômnay,cô hẹnmấy người bạn thời đại học đi dạo phố. Bạc CậnNgôn đương nhiên không thamgia mấy hoạt động kiểu này. “Emđi đây.”GiảnDao cầmtúi xách điracửa. “Ờ.”Bạc CậnNgôn không ngẩng đầu:“Bao giờ emmới về?” GiảnDao đáp:“Emsẽ đi nhanh về nhanh.”Cô ngẫmnghĩ, bổ sung thêmmộtcâu:“Emsẽ không đểanh ở nhà mộtmình trong ngày lễ.” Bạc CậnNgôn vẫn ngồi bất động trên ghếsofa, khóe miệng anh nhếch lên:“Anh biết.” Giọng nóitrầmthấp lười nháccủaanh khiếnGiảnDao hơi ngây ra,cô liền cườitủmtỉm. Người đang yêu say đắmthường có tâmtrạng, vừa mớirời xa đã bắt đầu nhớ nhung. GiảnDao ngồi vào xetaxi. Những tòa nhàcao tầng bên ngoàicửasổ vùn vụt trôi qua. Nhớ đến dáng vẻ bình thản vàtuần tú của Bạc CậnNgôn, trong lòng cô tràn đầymật ngọt. Những ngày trướcanh còn kiên trìmuốn cùng cô tiến thêmmột bước. Dù nằmbất động trên giường,anh cũng không ngại biểu đạt ý đồ mộtcách trắng trợn. Nhưngmấy ngày qua, nhiều người đến nhà nhờ giải quyết vụ án,anh bận rộn từ sáng đến tối, dường như quênmấtchuyện đó. Hômnay được nghỉcũng không thấy anh nhắctới. GiảnDao không nhịn đượccườitủmtỉm. TuyBạc CậnNgôn nhiều lúcthẳng thắng đếnmứclộn ruột nhưng bản chấtcủaanh vẫn đơn thuần đáng yêu. Có điều... Anh chắcchắn sẽ nhớ rachuyện đó, và dốctoàn lực. Ừm,cô thậtsự muốn tìmmột nơichôn thân. GiảnDao đã nghĩsaimột điều, ở Bạc CậnNgôn không hềtồn tại việc“quênmất” hay “nhớ ra”. Anh luôn ghi nhớ chuyện này trong lòng. Bởi vìcơ thể vẫn chưa hoàn thành bình phục, nênmột ngườitheo chủ nghĩa hoàn hảo như anhmớitạmgác vụ đó sangmột bên, bận rộn giải quyết vụ án trước. GiảnDao vừara khỏi nhà,anh liền bỏ laptop đứng dậy, đimột vòng quanh nhà, trầmtư suy nghĩ. Cuốicùng cũng đến đêmđầu tiênmong đợi bấy lâu. Không còn nghi ngờ gì nữa, hômnay là ngày lễcủariêng anh và GiảnDao. Anh đãchuẩn bịchu đáo mọimặt,cô nhất định sẽ hàilòng. Người ngoài quấy rầy ư? Bạc CậnNgôn đãsớmthông báo vớiCụccông an thành phố, mấy ngày nghỉlễ không cho bấtcứ ailàmphiền. Rõ ràngGiản Dao đãchú ý đến sự thay đổi,cô sẽ nhanh chóng nhận ra,anh vìcô tạo một thế giớilãngmạn của hai người. Sức khỏe ư? Anh đã hoàn toàn bình phụctheo đúng kế hoạch. Thậmchí nằmtrên giườngmột thời gian dài,anh còn hơithừatinh lực. Kiến thức kỹ năng ư? Hừm... Anh đã họcthuộclòngmấy thứ đơn giản ở trênmạng. Không phải khoáclác,anh bây giờ đã nắmvững trithứclý luận phong thú theo cấp bậc họcthuật. Bất kểcô thích tư thế và động tác nào,anh đều có thểthỏa mãn. Hômnay cũng không phảilà kỳ sinh lý hàng tháng củacô. Theo sự phán đoán chu kỳ bàitiết kích tố của phụ nữ, hômnay còn là một trong những ngày cô có hammuốn dữ dội nhấtcủatháng. Rất tốt, rất hoàn hảo. Bạc CậnNgôn đi đến bên cửasổ, gõ gõ ngón tay dàilên thành cửasổ. Anhmuốn lần đầu tiên của hai người phải đạt đếnmứctuyệt vời nhất,còn điều gì anh chưatính đến nhỉ? Trầmmặc vài giây, Bạc CậnNgôn rút điện thoại gọicho Phó Tử Ngộ.
Ở đầu kia điện thoại, Phó Tử Ngộ đang cầmcốccà phê, nhàn nhã ngồi ở ban công nhà mình, hưởng thụ kỳ nghỉ dài ngày. Nhìn thấy số điện thoạicủa Bạc CậnNgôn,anh uốngmột ngụmcà phêrồimởmiệng:“Thiếu gia, lạicó việc gìcần dặn dò đây?” Bạc CậnNgôn cất giọng bình thản:“Tối nay tôi và GiảnDao sẽlần đầu phátsinh quan hệ. Do cậu có kinh nghiệmphong phú về phương diện giường chiếu, tôicó thể bớtchút thời gian nghe xemcậu có kiến nghị gì hay ho.” Phó Tử Ngộ:“Khụ khụ...” *** Lúc GiảnDao xáchmột túi đồ lớn về nhà,cô hơi bất ngờ khi phát hiện ngôi nhàtrống không. Bạc CậnNgôn đã biếnmất,chìa khóa xecũng chẳng thấy đâu. Hômnay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉlễ, trên đường toàn ngườilà người. Vớitính cách “trạch nam” ngàn nămnhư anh lạichọn đúng thời điểmnày ra đường. GiảnDao không thể không kinh ngạc. Điện thoạicủa GiảnDao bỗng đổ chuông, là Bạc CậnNgôn gọitới. “Emvề đến nhàchưa?”Đầu kiatruyền đến tiếng nhạc du dương, giọng nóicủaanh trầmấmrõ ràng. “Rồi,emvừa vào nhà.”GiảnDao hiếu kỳ:“Anh đang ở đâu thế?” “Dừng lại đã.”Bạc CậnNgôn dường như nói vớiai đó rồimớitrảlờicô:“Emtạmthời không cần quan tâmanh đang ở đâu. Bây giờ xin emhãy lập tức chuẩn bịmộtchút, lát nữasẽcó người đến đón em.” GiảnDao không hiểu:“Đón emlàmgì?” Bạc CậnNgôn cười khẽ:“Đương nhiên cùng anh thamgia một hoạt động quan trọng.” Cúp điện thoại, GiảnDao nghĩ,chắc Bạc CậnNgôn đưacô đithamdự hoạt độngmừngQuốc khánh, lẽ nào làtiệctốicủa Bộ công an? Bất kểlà gì, hiếmcó kỳ nghỉthoảimái, tối nay cô chỉmuốn vui vẻ ở bên cạnh anh. Khi xuống cổng khu chung cư, GiảnDao hoàn toàn sững sờ. Lúc này ánh chiều tà bao phủ khắp không gian, đèn đường trong khu chung cư vừa mới bậtsáng. Mộtchiếc xecon dàimàu đen sang trọng lặng lẽ đỗ dướitòa nhà. Trên kính chiếu hậu ở hai bên xen còn thắt hai nhành hoa hồng đỏ thắm. Một tài xếtrẻtuổimặc đồng phụccúithấp ngườimở cửa xecho GiảnDao. GiảnDao trở thành tâmđiểmcủa những người xung quanh trong giây lát. Sau khi ngồilên xe,cô lập tức gọi điện cho Bạc CậnNgôn:“Anh đang làmgìthế? Tạisao lạithuê xe ô tô hoành tráng đến đón em?”Việcanh gióng trống khuachiêng tương đối kỳ quái. Bạc CậnNgôn imlặng trong giây lát. “Còn phải hỏisao?”Anh đáp:“Anh đang hẹn hò vớiem.” Kinh nghiệmquý báu đầu tiênmà Phó Tử Ngộ cung cấp là:“Cậu định đợicô ấy về nhàrồi bếthẳng cô ấy vào phòng ngủ? Cậu có biết thế nào gọilàtạo không khí? Không khícủalần đầu tiên rất quan trọng. Cậu hãy tạo ra một buổi hò hẹn lãngmạn, khiến cô ấy cả đời khó quên. Sau đó, hai ngườisẽlên giườngmộtcách tự nhiên.” *** Nghe Bạc CậnNgôn nói vậy, GiảnDao hơi ngẩn người. Thìra đây là hoạt động quan trọngmàanh đềcập. Nhắc đếnmới nhớ,cô vàanh chưachính thức hẹn hò một lần nào. “Emxin lỗi, vừarồiemkhông biết.”GiảnDao mỉmcười:“Cámơn anh.” Bạc CậnNgôn cũng rất vui vẻ,anh nhếchmiệng hỏi:“Có lãngmạn không?” GiảnDao không thể kiềmchế, bậtcườithành tiếng. Thật racô hơi bịshock bởi“chiếc xesang trọng thắt hoa hồng”, nhưng anh có lòng, đáng được biểu dương. “Lãngmạn, vô cùng lãngmạn.”
*** Xe ô tô dừng lại ở cửa khách sạn rựcrỡ ánh đèn. Giámđốc đạisảnh dẫnGiảnDao đithẳng vào thangmáy lên tầng trên cùng:“Giản tiểu thư, Bạctiên sinh đã đợicô lâu rồi.” GiảnDao mỉmcười:“Cámơn chị.”Cô hiếu kỳ hỏitiếp:“Anh ấy ở trên đó làmgì vậy?” Giámđốccười:“Bạctiên sinh đãthuêcăn phòng sang trọng ở tầng trên cùng. Giản tiểu thư,căn phòng đó rất tuyệt, xung quanh làtường kính 270 độ có thể nhìn ra bên ngoài, đồng thời ngắmcảnh đêmcủa một nửathành phố. Ban công còn có bể bơilộ thiên. Chúng tôicó thểtự tin khẳng định, đây căn phòng tốt nhấtcủathành phố B, tất nhiên cũng đắt nhất. Chúccô có một buổitối vui vẻ.” GiảnDao đờ người. Cuốicùng cô cũng nhận ra, rốtcuộc Bạc CậnNgôn đang làmgì? GiảnDao vốn tưởng anh chỉ đưacô đến nơi này ăn cơm, không ngờ anh thuêcả mộtcăn phòng sang trọng. Anh chàng này... rõ ràng đã bắt đầu “dốctoàn lực”. GiảnDao đỏ mặt, đira ngoàithangmáy. Đập vào mắtcô đầu tiên là phòng khách rộng lớn, đèn trần phalêrựcrỡ, ghếsofa dathật hình cung kiểuÂu. Cảnh đêmbên ngoàicửasổ ở phía đối diện xán lạn, trong phòng khôngmột bóng người. Một bên là hành lang trảithảmnhung đỏ thông sangmộtcăn phòng khác. Tiếng nhạc du dương vọng ra ngoài, bên đó phảng phấtcó tiếng bướcchân đi lại nhẹ nhàng. GiảnDao đichầmchậmquacăn phòng bên kia. Khi đi qua một tấmbình phong kimloạichạmrỗng, GiảnDao đứng sững lại. Đây là một phòng ăn vô cùng trang nhã. Chiếc bàn tròn nhỏ màu nâu thẫmbóng loáng đặt ở giữa phòng. Bên trên đặtmộtcây nến trắng rất dài, ngọn lửa dịu dàng đung đưa. Trên bàn còn xuất hiệnmột bó lan hồ điệp màu hồng tímrất đẹp. Mộtcô gáitrẻtuổi đứng bên cạnh đang kéo đàn violon. Tiếng đàn êmtai như tiếng nướcsuốichảy. Bạc CậnNgôn đang đứng ởmột đầu tấmthảm. Anhmặcáo sơmi và quần âu làthẳng nếp. Ánh sángmông lung ở bên ngoàicửasố chiếu vào mặtanh, trông như bức họa. Đôimắt đen trầmtĩnh củaanh nhìn cô chămchú. “Hi!”Giọng nóitrầmthấp đầymê hoặc vang lên. GiảnDao:“...Hi” Anh đứng trong ánh nến vàtiếng nhạc, từ từ tiến lại gần cô. Dáng ngườianh cao lớn sừng sững, khóe mắtẩn hiện ý cười như có như không:“Tối nay em rất đẹp.” GiảnDao tưởng hômnay thamgia buổitiệc nên đãchọn bộ váy đẹp nhất, đồng thời vấn tóclên cao, đểlộ cần cổ và bờ vaitrắng ngần. Cô còn đeo sợi dây chuyền kimcươngBạc CậnNgôn tặng trước đó. “Cámơn anh.”GiảnDao đáp khẽ. Nụ cườimang hàmý sâu xacủaanh khiến timcô đập thình thịch. Bởi vìcô biết rõ “hàmý”củaanh là gì. Hơn nữa, cách ănmặccủacô tựa hồ rất hợp khẩu vịcủaanh. Bạc CậnNgôn cầmtayGiảnDao, đưacô đi đến bàn ăn ngồi xuống. Tiếng đàn violon càng réo rắt, sấc đêmngoàicửasổ càng lung linh huyền ảo. Các món ăn tinh tế hấp dẫn. Trong suốt bữaăn, Bạc CậnNgôn không nhiều lời. Nhưng khóe miệng anh luôn nở nụ cười nhàn nhạt,ánhmắt nhìn cô cũng sâu thẳmvà vui vẻ. Chỉcó vậy cũng đủ khiếnGiảnDao đỏ mặt ngượng ngùng. Hai người nhanh chóng kết thúc bữaăn. Bàn ăn được dọn sạch,cô gáichơi violon cũng đira ngoàithuận tay khép cửa. Căn phòng rộng lớn chỉcòn lại hai người ngồi đối diện nhau trong ánh nến huyền ảo. GiảnDao cầmbó hoalan hồ điệp trên bàn cho đỡ thẹn thùng:“Đẹp quá.” Bạc CậnNgôn đột nhiên đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn về phía GiảnDao. Cảmnhận được mùi hương củaanhmỗilúc một gần, toàn thân cô cứng đờ. Sau đó, một bàn tay lớn đột nhiên đoạt bó hoatrong tay cô némxuống bàn.
“Đừng quan tâmđến hoa nữa,chúng ta đi phòng ngủ.” Mặt GiảnDao nóng ran. Cô không lên tiếng cũng không ngẩng đầu, để mặc Bạc CậnNgôn kéo cô đứng dậy. Bạc CậnNgôn đương nhiên phát hiện sự ngượng ngùng của GiảnDao,anh cất giọng trầmấm, phalẫn ý cười:“Emcăng thẳng gìchứ?”Ngừng vài giây, anh nóitiếp:“Tuy anh không có kinh nghiệm, nhưng tư chất và năng lựclĩnh hộicủaanh xuấtsắc hơn ngườithường. Ngoàira, khả năng quan sátcủaanh cũng rấtmạnh,anh sẽlàmtốtmọichuyện.” GiảnDao ngượng đếnmức không có lời nào đáp lại. Vừa đi vào phòng ngủ, GiảnDao liền sửng sốt bởicảnh tượng trước mắt. Dưới ngọn đèn chùmvuông trông rất nghệthuật và nhiềumàu sắc, mộtchiếc giường lớnmàu trắng đặt giữa phòng. Ba mặtcủacăn phòng đều làtường kính, kết nốithành cảnh khung cảnh 270 độ lộng lẫy giữa không trung. Trên đầu làtrăng sao lấp lánh, dướichân là phong cảnh toàn thành phố. Cô và Bạc CậnNgôn sẽthânmật trên chiếc giường này? Đúng là ngạo mạn đếnmức khó có thểtưởng tượng. Quả nhiên là phong cách củaanh. Do tâmtrạng căng thẳng, lòng bàn tayGiảnDao rịnmồ hôi. Tiếp theo,cô vàanh sẽlên giường hay sao? Ai ngờ Bạc CậnNgôn liếc qua GiảnDao rồicầmtay cô. Anh không dẫn cô đi về phíachiếc giường ngủmà đi đến bên cửasổ. Một tay anh chống lên tấmkính, một tay vuốt ve gáyGiảnDao:“Emnhắmmắt lại đi.” GiảnDao:“... Anh định làmgì?”Do anh thường có những hành động không đoán nổi nên cô thấy hơicăng thẳng. GiảnDao vừa dứt lời, một bàn taymát lạnh che đôimắtcủacô. Bạc CậnNgôn cúi đầu, hôn lên vành taicô, đồng thời nóithìthầm:“Khi nào anh bảo em mởmắtemthì hãymở.” GiảnDao cứng đờ ngườitrước nụ hôn củaanh. Bạc CậnNgôn dường như rất hưng phấn, bờmôianh từ taiGiảnDao dichuyển xuống dưới, dừng lại ở cần cổ nõn nàcủacô. GiảnDao run rẩy trong lòng anh, haimắt bịtay anh che mất,cô chỉcòn cách túmlấy áo sơmicủaanh. “Còn phải đợi bao lâu nữa?”GiảnDao hỏi nhỏ. “Sắp rồi.”Bạc CậnNgôn bắt đầu cắnmút trên cổ cô. Phản ứng đầu tiên của GiảnDao là,chắcchắn anh đã học đượcchiêumới. Mấy ngày trướcanh hôn cô cuồng nhiệt nhưng động táctương đối đơn giản. Còn bây giờ, rõ ràng chỉlàsự đụng chạmnhẹ nhàng, vậymàtoàn thânGiảnDao têliệt, thậmchí đến hơithở cũng biến thành dồn dập. Ýnghĩthứ haicủa GiảnDao là,cô biết Bạc CậnNgônmuốn cho cô xemthứ gì. Từ chiếc xe hơisang trọng, khách sạn xa hoa và bữatốitrong ánh nến, cô gần như có thể đoán ra, tiếp theo anh chắcchắn bảo nhân viên của khách sạn từ tầng dướithả mộtchùmbóng bay treo tấmbăng rôn viết lờitỏ tình, để bóng bay bay ngang qua mặtcô. Trờiạ, hy vọng anh đừng viết:“Làmtình vớianh đi, GiảnDao!” GiảnDao đang chìmtrong suy tư, Bạc CậnNgôn đột nhiên buông tay, môilưỡianh cũng tạmthờirời khỏilàn dacô. GiảnDao từ từ mởmắt, liền nhìn thấy vô số luồng khóitrắngmàu bạc bay vút lên không trung như từng đợtsóng nước. Đến nơicao nhất, nó bất thình lình nở rộ thành bông hoa khổng lồ. Cả bầu trờirựcsáng trong giây lát. GiảnDao hếtsức kinh ngạc. Không ngờ Bạc CậnNgôn chuẩn bịmàn pháo hoacho cô xem. Không phảicô chưatừng nghĩ đến khả năng này nhưng thành phố Bkhông cho phép bắn pháo hoa bừa bãi, trừ khi... “Pháo hoa mừngQuốc khánh.”Bạc CậnNgôn cất giọng kiêu ngạo:“Bây giờ emđang đứng ở điểmngắmpháo hoatốt nhất trong thành phố.” Chỉ vài giây sau, vô số pháo hoa bay vút trên trời. Cả bầu trờisáng rực với những bông hoa đủ loạimàu sắc. Bên ngoàitường kính chỉcòn lại những bông hoalửa nở rộ trước mặtcô. GiảnDao saymê ngắmnhìn. Bạc CậnNgôn đứng bên cạnh tất nhiên không xemmàn pháo hoa vô vị, màchămchú ngắmGiảnDao. Kiến nghịthứ haicủa Phó Tử Ngộ:Đưa GiảnDao đithưởng thức phong cảnh đẹp nhất, lãngmạn nhất trong thành phố. Bạc CậnNgôn ngẫmnghĩmột hồi, đột nhiên nhớ ra hồiTết GiảnDao thích xembắn pháo hoa. Khianh nói vớiPhó Tử Ngộ, Phó Tử Ngộ gật đầu:“Rất tuyệt,chẳng có người phụ nữ nào không thích pháo hoa. Cô ấy nhất định sẽchủ động hôn cậu, sau đó tiếp nhận thân thểcủacậumộtcách tự nhiên.” Ừm... Anh đang chờ đợi đây. Nếu cô không chủ động hôn anh,anh sẽ hôn cô. GiảnDao quả nhiên quay người về phía Bạc CậnNgôn trong ánh sáng pháo hoalung linh. Gươngmặt thanh tú củacô ửng hồng, đôimắt đen lấp lánh.
“Cámơn anh, CậnNgôn.”Cô cất giọng dịu dàng. “Không có gì.”Bạc CậnNgônmỉmcười:“Chỉcần emcảmthấy lãngmạn là được.” Bởi vì không khílãngmạnh làchất xúctáctuyệt vời nhấtcủacuộcáiân. GiảnDao cườitủmtỉm. Cô không tiếp tục ngắmpháo hoa màthẹn thùng nhìnBạc CậnNgôn. Sau đó,cô tiến lênmột bước, nhẹ nhàng ômcổ anh, nhắm mắt đặt nụ hôn lênmôianh. Nụ hôn này khác những lần trước đó. Cả ngườiGiảnDao tựa vào lòngBạc CậnNgôn, phảng phất tự nguyện giao bản thân cho anh. Môilưỡicủacô mô phỏng động táccủaanh, khiêu khích,cuốn lấy đầu lưỡicủaanh. TráitimBạc CậnNgôn xao động trong giây lát. Anh vốn còn chuẩn bị haitiếtmụclãngmạn nữa, nhưng trực giác báo cho anh biết,chúng không cần dùng đến. Bạc CậnNgôn bế ngang ngườiGiản Dao, đi vềchiếc giường ngủ. GiảnDao tựa vào lồng ngựcanh, đượcanh nhẹ nhàng đặt xuống giữachiếc giường. Pháo hoa bên ngoài bứctường kính vẫn xán lạn trên bầu trời. Ánh sáng trên đỉnh đầu hai ngườimông lung như một giấc mộng. Bạc CậnNgôn cúi xuống nhìn cô, gươngmặtanh lạimột lần nữaẩn hiện ý cườicao ngạo, có phần đắc ý. Anh rất vui vẻ. CậnNgôn,emcũng vậy. Tuy emcăng thẳng nhưng cũng hạnh phúc biết bao. “Giúp anh cởi quần áo.”Giọng nóicủa Bạc CậnNgôn thầmthấp như dòng nước,anh nhìn sâu vào mắtcô. GiảnDao đỏ bừngmặt, giơ tay cởitừng chiếccúcáo sơmicủaanh. Mộtcúc, haicúc, bacúc... Trong lúctâmtình chao đảo,cô đột nhiên cảmthấy đùi nong nóng, Bạc Cận không biết thò tay vào váy cô từ lúc nào. “Đừng dừng lại, tiếp tụccởi.”Bạc CậnNgôn đột nhiênmởmiệng,cắt ngangmạch suy nghĩcủa GiảnDao:“Trừ khiemthích anhmặc quần áo làm chuyện đó.” GiảnDao càng xấu hổ. Cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào bàn tay không an phận củaanh, trong khi haitay tiếp tụccởiáo sơmicủaanh. Bạc CậnNgôn mỉmcười hàilòng, lập tức đè xuống ngườicô. GiảnDao đặtmột tay chắn ngựcanh theo phản xạcó điều kiện. Chếtmất thôi,anh đừng nhìn cô bằng ánhmắtsắc bén như xẹt điện đó. Bàn tay đang ở trong váy cô ngày càng bạo dạn... Ngón tay dàilinh loạt vuốt ve bên ngoàilớp vảimỏng, khiếnGiảnDao rùngmình. Nhưng đâymớichỉlàsự bắt đầu. Cảmnhận thấy khu vườn bíẩn sau lớp vảimỏng trở nên ướtát, Bạc CậnNgôn nhếchmiệng:“Emcó phản ứng rồi,còn nhanh hơn anh tưởng.” GiảnDao sắp phát điên. Cô vùi đầu vào ngực Bạc CậnNgôn, nghẹn ngào kháng nghị:“Anh đừng nói nữacó được không?” Bạc CậnNgôn nhìn cô, ý cườitrong khóe mắtanh càng sâu hơn. “Không được.”Anh từ tốn đáp:“Chúng ta phải giao lưu bấtcứ lúc nào. Bởi vì hoạt động giao lưu giúp cho cuộcáiân càng hoàn hảo hơn.” Vừa dứt lời, Bạc CậnNgôn liền vạch lớp vảimỏng, ngón tay tiến vào bên trong. Toàn thânGiảnDao run rẩy,cô thở hắt ra, mỗitế bào trên cơ thể dường như đều bị ngón tay củaanh chi phối. Đầu tiên, ngón cáicủaanh day day ởmột điểmmềmmại nào đó, làmhaichânGiảnDao mềmnhũn. Sau đó,cả ngón trỏ cũng tiến vào nơi bíẩn. Bạc CậnNgôn chaumày, động táctay không dừng lại, rõ ràng anh đang tìmkiếmđiều gì đó. “Ở đây phải không?”Anh ngoáy đầu ngón tay, GiảnDao thở dốc. Gươngmặt Bạc CậnNgôn giãn ra,anh cảmthán:“Xemanh tìmchuẩn chưa kìa.” Mặt GiảnDao gần như nhỏ ra máu. Cô chỉcó thểtúmchặtcánh tay anh. Phát hiện ra phản ứng kịch liệtcủacô, Bạc CậnNgônmỉmcười:“Đừng căng thẳng quá,emcứ hưởng thụ là được.”Anh cúi xuống hôn cô, thân hình cao lớn nằmđètrên ngườicô, khiến cô không thể nhúc nhích. Trong khi đó, bàn tay ấmnóng ngày càng thành thạo, như cá gặp nước. Bạc CậnNgôn không ngừng vuốt ve, đùa nghịch. Động táccủaanh lúc nhanh và mạnh, lúclạichậmrãi xoaymột vòng... vô cùng dứt khoát vàtrôichảy, không cho GiảnDao cơ hộithở hắt ra. Cả ngườicô cong lên như con tômbịluộcchín dướithân anh. “Anh... Anh học được ở đâu thế?”GiảnDao vừathở hổn hển vừa hỏi. Bạc CậnNgôn nhướngmắt nhìn cô, miệngmỉmcười:“Emnóithủ pháp này?” GiảnDao càng đỏ mặt:“Ừ.”
“Mộtcuốn sách của Pháp.”Ạnh đáp:“Cẩmnang vềchuyện phòng thetuyệt vời nhất”. Có thời gian emcũng nên đọcthử.” “Emkhông đọc...”Nửacâu sau của GiảnDao tắc nghẽn ở cổ họng, bởi vì động táccủaanh lạităng nhanh. Ngón tay của Bạc CậnNgôn lúc nhanh lúc chậm, lúc nặng lúc nhẹ, khiến toàn thân cô dần nóng như lò lửa. Mộtcảmgiáccầumà không được vô cùng xalạ và mãnh liệt nhấn chìmcô. “Wow... Cảmgiác ngày càng kịch liệt đúng không em?”Bạc CậnNgôn cất giọng khàn khàn. GiảnDao đã không chịu nổi. Dưới đầu ngón tay củaanh, ở nơisâu thẳmtrong thân thểcô xuất hiệnmộtsự run rẩy kỳ lạ, như từng đợtsóng dâng tràn. Nhịp timcủacô đãtrở nên không ổn định. Thân hình cao lớn của Bạc CậnNgôn vẫn ở trên ngườicô, đôimắt tốisẫmcủaanh nhìn cô chămchú, động táctay ngày càng linh hoạt thành thục... Không công bằng... Rõ ràng cảcô vàanh đều làlần đầu tiên, tạisao cô nhanh chóng bị giày vò đếnmức gần như chỉcòn lại hơithở yếu ớt,còn anh cứ ung dung chẳng khác nào mộtcao thủ tình trường lão luyện, tấtcả đều nằmtrong tầmkiểmsoátcủaanh? NhưngGiảnDao đã không còn sứclực kháng nghị. Cảmgiácsắc bén rõ ràng đó phảng phất như dòng điệnmàu trắng nhấn chìmcơ thểcô trong giây lát. “A...”GiảnDao bật ratiếng kêu khẽ, toàn thân run rẩy kịch liệt. Cô rasức đẩy tayBạc CậnNgôn:“Đừng, đừngmà...emkhông chịu nổi nữa.” Bạc CậnNgôn cúi đầu ngắmngười phụ nữ dướithân. Theo chỉ dẫn trong “Cẩmnang chuyện phòng the”, ngón tay anh không tiếp tụccho cô sự kích thíchmãnh liệtmà nhẹ nhàng vuốt ve bên ngoài nơimềmmại, đểcô từ từ bình ổn. Tuy nhiên, nộitâmcủa Bạc CậnNgôn không bình tĩnh như GiảnDao tưởng. Từng dòng khí nóng cuộn trào trong thân thểanh. Cô quá gợicảm, người phụ nữ củaanh vô cùng cuốn hút. Lúc đạt đến cao trào, haichân cô hơico lại,chống vào bắp chân anh. Làn datrắng nõn củacô ánh lên sắc hồng rựcrỡ. Sách vở không hề đềcập đến điều này. Có trờimới biếtanhmuốn lập tứcchiếmhữu cô đến nhường nào. Wow... nhất định sẽlà mộtcảmgiáctuyệt diệu không gìsánh bằng. Ngắmnơimềm mại đã hoàn toàn ướtátcủacô, bụng dướiBạc CậnNgôn co thắt, bộ phận nào đó cương cứng nóng bỏng đếnmứcsắp nổ tung. Thân thểcô làthứ duy nhấtcó thể vỗ về xoa dịu. Không,anh cần đợithêmlát nữa,cònmộtchuyện anhmuốn cô làmvớianh. “GiảnDao, sờ anh đi.”Bạc CậnNgôn cúi đầu ngậmlấy nụ hoatrên ngựccô. Anh túmtay cô đưa xuống dưới. Thân thểanh sôisục,cuốicùng cô cũng sắp chạmvào bộ phận đàn ông kiêu ngạo củaanh. Toàn thânGiảnDao mềmnhũn, bắp chân têliệt, nơisâu thẳmtrong thân thể ướtát khó diễn tả. Đầu óccô mê man. Khicô ngẩng đầu đốimắt Bạc Cận Ngôn, tay cô đã bịanh đặt vào bộ phận đặc biệtcủaanh. GiảnDao lạimột lần nữa đỏ mặt. Trời ơi,cứ tiếp tục như vậy chắcchắn cô sẽ bịrút hết dưỡng khímất. Nhưng đã đến nước này, dù vô cùng xấu hổ, GiảnDao vẫn nắmlấy nơi đó, từ từ đưatay ra vào. Chỉtrongmấy giây,cổ họngBạc CậnNgôn trở nên khô rát, bộ phận nhạy cảmngày càng cương cứng. Tuy động táccủacô không thành thạo,cũng không theo quy luật hay tốc độ, màchỉ giống đang sờmó... một động vật nhỏ, nhưng cũng đủ khiếnmáu nóng trong cơ thểanh kêu gào được giải phóng. “Emtuyệt quá...”Bạc CậnNgôn cảmthánmộtcâu. GiảnDao xấu hổ chết đi được:“Thậtchứ?”Cảmnhận vật đàn ông trong tay,cô hơi hiếu kỳ, không nhịn được mởmiệng nói:“Thật ra nơi này củaanh... chẳng giống ngoại hình củaanh chút nào.” Anh có diệnmạo trắng trẻo tuấn tú như vậy, nhưng thứ đó hoàn toàn ngượclại... Bạc CậnNgôn hiểu ýGiảnDao. Câu nóicủacô lọt vào tai đàn ông, giốngmột lờitán dương. Bạc CậnNgôn không thểtiếp tục nhẫn nhịn,anh nắmtay cô ấn xuống giường. Sau đó anh nhấn người, tiến vào thân thểcô. Nơi bíẩn của người phụ nữ đãtiết đầy chất dịch nhưng vẫn khítchặt như cũ. Bạc CậnNgônmớichỉtiến vào mộtchút đã bịmắc kẹt. Tuy nhiên,anh vẫn thấy vô cùng sảng khoái. Anh nhìnGiảnDao chămchú, đôimắt tốithẫm, gươngmặt đỏ bừng. “Wow...”Bạc CậnNgôn thở dàimột tiếng. GiảnDao thở hắt ra,cô cảmthấy bên dướirất đau. Bạc CậnNgôn đỡ eo cô, lại đâmmạnh vào trong. Lần này, GiảnDao đau không chịu nổi,cô mởmiệng kháng nghị:“Đau quá! Chẳng phảianh nghiên cứu sách vở rồi? Sao còn làmđau em?” Vào thời khắc này, Bạc CậnNgôn lần đầu tiên khôngmuốn nóichuyện,chỉmuốn nhanh chóng chiếmtrọn nơitiêu hồn củacô. Ừm... nơimềmmạiấmáp
đó bao quanh bộ phận đàn ông củaanh,chẳng khác nào dùng thuốc mê dụ dỗ anh. Anh không thể đè nén hammuốn xuyên qua ngườicô. Cảmgiáccủa anh bây giờ vừa khó chịu vừa khoan khoái. Nhưng cô kêu đau. Bạc CậnNgôn thởmột hơi dài,cố gắng hếtsức kiềmchế hammuốnmãnh liệt. Anh giữ nguyên tư thế bất động, ngón tay lạimột lần nữa vuốt ve khu vườn bíẩn của GiảnDao. “Emhãy thảlỏng cơ thể.”Anh dỗ dành:“Emsẽrấtsung sướng. Kỹ thuậtcủaanh không gìsánh bằng.” Ngheanh nói vậy, GiảnDao phìcười. Nhưng cô lập tức không cười nổi, bởiBạc CậnNgôn vừacử động ngón tay, vừatừ từ nhích ngườisâu vào bên trong. Dưới haitầng kích thích, toàn thânGiảnDao lại bắt đầu run rẩy. Anh đúng làcao thủ... quả nhiên cô không còn thấy đau như trước. Lúc Bạc CậnNgôn hoàn toàn chôn sâu trong ngườiGiảnDao,cả hai đều imlặng. Cảmgiác này vừa xalạ vừa kích thích. Haithân thể nốiliền, không khí xung quanhmùi hương của họ. Haitráitimđập nhanh như trống trận, bởi vìtiếp theo sẽlàcuộcáiân cuồng nhiệt nhất. “Bây giờ emđãcó cảmgiácchân thựcchưa?”Bạc CậnNgôn hỏi nhỏ bên taiGiảnDao. GiảnDao mơmàng nhìn anh:“Rồi.” Liệu còn tồn tại điều gìchân thực hơn lúc này? Trong đêmtối đẹp đẽ như mộng ảo,anh ở bên cạnh em,chôn trong thân thểcủaem. Là một người đàn ông kiêu ngạo, nhưng anh nồng nhiệt vớiemvà yêu thương emnhư vậy. Anh khiến emchìmđắm,cũng khiến emđiên cuồng. Cuốicùng chúng tacũng trở thành hai ngườithânmật nhất trên thế giới này, quyến luyến quấn quýt, gắn bó như môi vớirăng. Emvô cùng ướcao, thời khắc này là mãimãi. Emcó thể ngày đêmở bên anh, đicùng anh đến hếtcuộc đời. Chúng taluôn yêu thương nhau, vĩnh viễn không xarời... Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net. Chương 58 Ánhmặt trờitừ ba phíachiếu rọi vào phòng, khiến cảcăn phòng sáng rực hẳn lên. GiảnDao đang nằmngay trung tâmphátsáng trên chiếc giường lớn hỗn loạn. CònBạc CậnNgôn đang chìmtrong ánh sáng huyễn hoặc đó, tại nơi bímậtẩn giấu bảo vật, không ngừng tìmkiếmđòi hỏi. Ngôn ngữ không đủ để biểu đạtcảmxúccủaanh lúc này. Mỗimột giọtmồ hôi, mỗimột giọtmật ngọtcủacô chảy ra,còn có mỗimột tấc dathịt đang run lên củacô, dường như đều bịanh nắmgiữ, đều nhảymúacùng anh. Mỹ nhân yêu kiều non nớt như lan,chỉ vì quân tử màcúimình. Niềmvuithích nguyên thủy nhấtcủa namnữ, thìralàchuyện đẹp đẽ diệu kỳ đến thế. Những lời giảithích đơn điệu qualoa vềchuyện tình dụctrong sách lý luận,căn bản giống như câu chuyện cười vậy. Theo anh thấy, nên đổithành ‘Không cách nào miêu tả bằng chữ, đề nghị người đọc nên đích thân trải nghiệmcảmgiác vuisướng tột đỉnh trong đó’. Hơithở dốccủacô bịchôn giấu giữa đống chăn, vòng eo tinh tế mềmmạilay động theo từng tiết tấu củaanh. Gò má đỏ bừng như lửa, đôimật đào đẫy đà nảy lên,còn có đôichân run rẩy đang quấn quanh eo anh... Cô vừa mềmmại yếu đuốilại vừa mê người. Mỗimột lần tiến vào,cảmgiác bịcô nóng bỏng bao chặt lấy, đềumất hồn vô cùng. Ngón tay lớn thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve dọctheo đường cong nõn nà như tuyết trắng. Công kích củaanh cũng giống phong cách xử lý bấtcứ chuyện gì củaanh vậy: nhanh chóng,chính xác, mạnhmẽ, lại khôngmất đisự tao nhã phóng túng. Toàn bộ quátrình anh vẫn không quên cúi đầu bên taicô, dùng giọng nóitrầmthấp gợicảm, trắng trợn kích thích dụ hoặc: “Ờ... xemraemrất thích tiết tấu ‘chín cạnmộtsâu’ này.” “Đừng cắnmôi, kêu ra đi, như vậy sẽ khiến anh càng sung sướng hơn.” “Emđãẩmướt như thếrồi kìa... Bảo bối, lần này sẽcàng tuyệt hơn lần trước.” ... Những lời nói‘mặt dày vô sỉ’ như vậy, thế mà vẻ mặtcủaanh vẫn cực kỳ thẳng thắn chân thành,chỉ khiếnGiảnDao xấu hổ đến hận không thểlấy băng
keo dánmiệng anh lại. Nhưng toàn thân cô đãsớmtrở thành đống bùn nhão, hô hấp đứt đoạn, đâu còn hơisức để kháng nghị nữa?p> Vìthếtiếp tục bịanh dùng thân thể vàlời nói, haithứ cùng kích thích cảmquan, khoáicảmngày càng kịch liệt, ngày càng bén nhọn... Toàn thân cô dường như đang đắmchìmtrong hơithở nóng bỏng, mờmịt không chỗ che giấu, duy nhấtchỉcó anh ở bên trong cô, không ngừng tiến về phíatrước, mớilàsự tồn tạimãnh liệtchân thực nhất. Rốtcuộc, trongmột nháymắt, lần đâmsâu cuốicùng củaanh,cánh taymạnhmẽ ômchặt lấy eo cô, thân hình anh nặng nề bao trùmlên ngườicô. Anh cũng không còn luật động nữa,chỉcó mỗimộtchỗ, lấy tiết tấumạnhmẽ nhất,cùng run rẩy kịch liệt với bộ phận non nớtcủacô. Toàn thânGiảnDao lại co rút lần nữa, bàn tay chống trên lồng ngựcanh, hếtmở rồilại nắm,cuốicùng cấu lấy dathịtanh không buông. Mồ hôitrên trán anh rơi xuốngmặtcô, gươngmặt trắng trẻo tuấn tú ngạo mạn nhăn lại, đôimắt đen sẫmlạitừ từ ẩn hiện ý cười...“A...”Anh thở dàimột hơi, xoaymình lật khỏi ngườicô,cùng nằmsong song trên giường vớicô. Hai người nhìn chằmchằmtrần nhà, vẫn chưa ổn định hơithở của mình, nhất thời không nóiai nói vớiailời nào. GiảnDao vớilấy cáichăn đang cuộn thànhmột đống bên cạnh, trùmlên ngườimình. Anh nhìn sang,cũng lậtmột gócchăn chui vào. Qua một lúc,anh giơ tay ômlấy cô, đểcô nằmsấp trong lòngmình. Trong đôimắt thanh lạnh, tình dục vẫn chưalui đi, nhưng ý cười nhàn nhạt đãtăng lên. “Cảmgiácthế nào?”Anh nhìn lên chiếc đồng hồ kiểu cổ ở trong góc phòng:“Lần này là 1 giờ 34 phút. Nếu như emnhận thấy chưa đủ, lần sau anh hoàn toàn có thể kéo dàithêm.” Anh cố ý cường điệu thời gian, khiếnGiảnDao vừa xấu hổ vừa buồn cười. Ngón tay gãi nhè nhẹlồng ngựcanh:“Thật raanh không cần để ý thời gian củalần đầu tiên. Mới đầu chưacó kinh nghiệmmà...” Sắc mặt Bạc CậnNgôn lạnh nhạt trầmmặc. Tình hình lần đầu tiên tối qua, hai người vẫn còn nhớ rất rõ. Bạc CậnNgôn tiến vào chưa được bao lâu, mớimạnhmẽ hoạt độngmấy chụclần, GiảnDao cũng bắt đầu thích ứng từ trong cơn đau, nhỏ giọng như muỗi kêu nói vớianh:“Ừm,có cảmgiácrồi, thật thoảimái.”Có lẽ bịlờitình tự của ngườitrong lòng kích thích,chỉthấy gươngmặt tuấn tú củaanh lộ ra vẻcăng cứng. Lần đầu tiên phálệ, trongmắtanh ánh lên nhiều tia phứctạp: khó nhịn, không nỡ, nóng bỏng, xấu hổ... đủ loạicảmxúc đan xen vào nhau,anh liền cấp tốcrút luira ngoài... Bạc CậnNgôn đương nhiên hiểu rất rõ, lần đầu tiên của đàn ông bởi vì bị kích thích lạlẫmvà mãnh liệt, đasố đều rất ngắn ngủi. Nhưng điểmmấu chốt là, trước khilàmvớiGiảnDao,anh tin chắcrằng, bản thânmình trên phương diện này cũng có thiên phú không giống với người bình thường, hoàn toàn có thể khiến lần đầu tiên củacô có đượctrải nghiệmcực kỳ dàicực kỳmãnh liệt... Vìthếsau khichuyện tối qua xảy ra, mấy lần sau đó,anh đều không ngừng kéo dàithời gian, nhưng dường như thất bạilần đầu tiên khiến anh có chút không camlòng. Hômnay vừatỉnh dậy,anh lại nhịn không được muốn thêmmột lần,chính là muốn thể hiện thựclựccủa mình vớiGiảnDao lần nữa, đồng thờicũng thành công giatăng thời gian bình quân bao gồmcảlần đầu tiên, nâng lên hơnmột tiếng đồng hồ. Con số này,cũng coi như khiến anh có chút vừalòng với bản thânmình. “Xin lỗi vì đãlàmemsưng lên.”Anh cúi đầu nhìn chằmchằmcô nói:“Nhưngmà không cần lo lắng, trong nhàcó thuốc. Hơn nữaanh thấy tính đàn hồi của daemrất tốt,chắcsẽ nhanh chóng hồi phụclại nguyên trạng thôi.”Rõ ràng trong đầu anh lại đang liên tưởng đến hình ảnh củacái gọilà‘nguyên trạng’, ý cườicàng thêmthâmsâu. GiảnDao nhất thời đỏ bừng cả mặt, giơ tay đấmanhmộtcái:“Sao anh lạicó... loạithuốc này?” Bạc CậnNgôn nở nụ cười kiêu ngạo liếccô mộtcái:“Làmtình là bước quan trọng trong việc phát triển quan hệ giữaanh vàem,emcho rằng anh sẽcó chỗ nào không suy nghĩchu đáo?” GiảnDao yên lặng trong giây lát, mỉmcười đáp:“Đúng rồi, rấtchu đáo, trừ lần đầu tiên nhanh như tiachớp ra.” Cô nóilời này hoàn toàn chính làchâmngòi nổ, mắt Bạc CậnNgôn chợt tốilại, nhìn chằmchằmcô mấy giây. Anh chỉ nhìn thôicũng khiến lòng cô run rẩy,cô lập tức xoay ngườimuốn xuống giường:“Emđitắmtrước...” Eo lại bịanh tómchặt, thân thể đàn ông cao gầy đèlên lần nữa, khí nóng bao trùmlấy cô, đôimắt đen thẫmnhìn cô chămchú:“Xemrathời gian bình quân vẫn chưa đủ lâu, mới khiến emnhớmãi không quên lần đầu tiên.” Thân dưới bắt đầumạnhmẽtiến vào, GiảnDao thétmột tiếng chóitai:“Emsairồi,emsairồi, đủ rồi đủ rồi.” ... Căn phòng lại quấn quýtsimê. KhiGiảnDao tỉnh dậy lần nữa, đã vào giữatrưa. Cảcăn phòng lấp lánh dướiánhmặt trờitừ bốn phía, mùi hương ấmáp sạch sẽ bao trùmlấy thân thể rãrời vô lựccủacô. Trong phòng tắmtruyền ratiếng nướcchảy, Bạc CậnNgôn đang tắm. Cô trốn ở trong chăn ngơ ngẩnmột lúc, nhớ đếnmỗi giây phútcủatối qua vàsáng
nay, liền cảmthấy triềnmiên kích động như một giấc mơ. Hiện giờ,cô đãthậtsự đemcảthân thể giao cho anh rồi. Ýnghĩ này,chỉ nghĩthôicũng khiến lòng người ngọt ngào tan chảy. Đúng lúc này, điện thoạicầmtay của Bạc CậnNgôn đặt trên bàn vang lên, GiảnDao quấn lấy ga giường đi qua,cầmlên xemthìthấy làcủa Phó Tử Ngộ. Sao anh ấy lại gọi vào giờ này? GiảnDao thoáng có cảmgiác xấu hổ như bị ngườita bắt gặp,cao giọng nói:“Điện thoạicủa Tử Ngộ.” Sau đó bắtmáy nói:“Tử Ngộ,anh chờ chút,anh ấy tới ngay đây.” Phó Tử Ngộ ở đầu bên kia hình như đang cười:“Không vội không vội, rời giường rồià? Không làmphiền hai ngườichứ?” Gò má GiảnDao nhất thời nóng bừng, rõ ràng làanh ấy biết rồi. Lúc này thấyBạc CậnNgôn điratừ phòng tắm,cô dứt khoát không đáp, đưa điện thoạicho anh. Máitóccủa Bạc CậnNgôn vẫn còn ẩmướt nhỏ nước,chưa mặc quần áo,chỉ quấnmộtcái khăn tắmquanh eo, lạicàng lộ rõ đường cong toàn thân trần trụi, thon dài, rắn rỏi. GiảnDao ngồi ở trên giường ngắmanh, gò má hơi nóng lên, nhưng lạicảmthấymềmlòng. Sau này, bọn họ sẽthường xuyên trần trụi đốimặt nhau thế này. “Có chuyện gì?”Lúc Bạc CậnNgôn tiếp lấy điện thoại, trongmắt vẫn còn ý cười nhàn nhạt. Phó Tử Ngộ vốnmuốn gọi điện quan tâmbạn. Dù sao GiảnDao trờisinh tính tình điềmđạmhay thẹn thùng, tuy rằngBạc CậnNgôn có để ý nhưng thật sự là dây thần kinh rất thô. Cho nên anh sợ Bạc CậnNgôn tối qua gặp khó khăn. Hiện giờ nghethấy giọng điệu của bạn, làmgìcó đạo lý chưaăn được, ngượclại không chừng còn làrất no nữa kìa. Chậcchậcchậc... Tiểu thư GiảnDao, thậtsự khổ thân emrồi, xử namhaimươisáu nămđấy! Vìthếanh nói vớiBạc CậnNgôn:“Không có gì,chỉmuốn chúc mừng thôi.”Lạicườicười hỏi:“Cảmgiácthế nào?” ÝcườitrênmôiBạc CậnNgôn càng sâu:“Cámơn,cảmgiác vô cùng tuyệt vời.” GiảnDao ở bên cạnh nghethấy anh nói như thế, lập tức muốn phát điên,cầmlấy gối đầu némvề phíaanh. Bạc CậnNgôn bị đột kích liếc mắt nhìn về phíacô. “Đừng có thảo luận chuyện đó vớiPhó Tử Ngộ!”Cô đèthấp giọng nói quát lên. Bạc CậnNgôn cười nhẹ:“Ok.”Quay lại nói với điện thoại:“Cô ấy xấu hổ rồi, tôi không định nóitiếp, nhưngmàchắccậu có thểtưởng tượng được, ý nghĩacủatừ vô cùng tuyệt vờilà gì. Chúng tôitương đốisung sướng, một lần nữacámơn những kiến nghị vàsự quan tâmcủacậu.” GiảnDao:“...” Cúp điện thoại, Bạc CậnNgôn vừa quay người đã nhìn thấyGiảnDao đang bỏ ga giường quấn quanh ngườira mặc đồ ngủ,có lẽ định đitắmrửa. Đường cong trắng trẻo mềmmại xinh đẹp, bộ phận lung linh đẫy đàlướt quatrước mắtanh, lạimột lần nữa dễ dàng trêu chọclòng anh nổilênmộtcơn lửa nóng. Ờ... Cô thuộc vềanh, loạicảmgiác này thậtsự quátuyệt vời. GiảnDao vừa quay đầu lại, lập tứctrông thấy ánhmắtcủa Bạc CậnNgôn đang sáng quắc nhìn về phía mình. “Sao thế?” Bạc CậnNgôn trầmtư trong giây lát, tổ chứclạicáctừ ngữ của mình,chọnmộtcách chính xác nhất để biểu đạtcảmgiáccủaanh đối vớicô. “Nếu như sớmbiết hợp thànhmột thể vớiemvềcảcơ thể vàlinh hồn sẽ mang đến cảmgiácsung sướng tột đỉnh thế này. Từ ngày đầu tiên gặp mặtem, anh đã ngỏ lời vớiemngay lập tức.” Cần gì phải phí phạmbiết bao thời gian như vậy, nếu không anh sớmđã nắmtay cô cùng nhau đắmchìmtrong hạnh phúcrồi. GiảnDao hơi giậtmình, mộtcảmgiác hạnh phúc ngọt ngào, mềmmạilan tỏatrong lồng ngực. Cái người này... ngày đầu tiên đã ngỏ lời, nếu thật như thế, đúng làrất phù hợp vớitác phong ngạo mạn, tự đạilạilộ liễu trắng trợn củaanh. Nhưngmà... “Cámơn,emcũng rất vui.”Cô thìthầm.
Rất vui được ở cùng vớianh, tuy rằng câu nói giả định này củaanh hoàn toàn không có logic, nhưng lạilàlần đầu tiên anh vìem, nóira những lờicảmtính không logic như vậy. Bởi vìanh yêu em, màemcũng yêu anh sâu đậm. *** Chớp mắt đã qua kỳ nghỉQuốc khánh dài ngày,có ngườitrải quathật ngọt ngào nồng nhiệt,có ngườitrải quathật phong phúmệtmỏi,cũng có ngườilại trải quathật đau khổ tuyệt vọng. Đêmtối ngày 7 tháng 10, ngày cuốicùng của kỳ nghỉ dài, ởmột thành phố nào đó tại phía nam, trongmộtcông xưởng âmu yên tĩnh. Một người đàn ông trung niên đang run lẩy bẩy, tay cầmmột bình xăng, rưới đầy lênmặt đấtchung quanh. “Cầu xin cậu... đừng như vậy...”Giọng nóicủa ông nức nở nghẹn ngào, người đàn ông cường tráng lúc này lạirơilệ đầymặt:“Ba mátôituổitác đãcao, còn có vợ vàcon nhỏ. Cầu xin cậu đừng giết tôi, tạisao lạilàtôi...” Trong bóng tối, một giọng nói đàn ông vô cùng êmtai vàtrầmthấp vang lên:“Bởi vìtôithấy ông rất vừa ý,cho nênmớichọn ông.” Người đàn ông đó thậtsự là khóc không ra nước mắt. Nhưng ông biếtsự tàn nhẫn của người này, hiểu bản thân không còn cách nào khác. Ông run rẩy giơ bật lửalên, ngọn lửa bốccao trong đêmtối hếtsức dữ tợn. “Cậu sẽthacho người nhàcủatôichứ?”Ông run giọng hỏi:“Chỉcần tôi đốt lửa, tấtcả những quả bomđang đặt trong nhàtôisẽ được gỡ bỏ hết phải không?”“Đương nhiên.”Người kia đáp:“Tôi bảo đảmbọn họ sẽ không hềcảmthấy điều gì bất thường. Ha...chỉtrừ ông ra, bởi vìthù hận xã hội, màtự phóng hỏa bỏ mạng... Bùm!” Người đàn ông sau khi hítsâumột hơi, nhắmmắt lại, hét lênmột tiếng đau khổ, vung tay hấtcái bật lửarơi vào trong đống xăng lênh láng trênmặt đất... Lúclửalớn hừng hực bùng lên xung quanh người ông, ông dường như nghethấy giọng người kiacàng lúccàng xa:“Đây làchuẩn bịcho người bạn tốt nhấtcủatôi, đượcchết vìcậu ta, là vinh hạnh của ông.” Sau đó, một loạt những tiếng nổ truyền tới, ông bịcuốn vào trong luồng nhiệtchấn động đó, không còn nghethấy bất kỳ tiếng nào. *** Sáng sớmngày 8 tháng 10. Mộtchiếc xeJeep dừng lạitrong bãi đỗ xecủa Cục Cảnh sát. GiảnDao mở cửa xuống xe, Bạc CậnNgôn vẫnmột thân comple như trước, rảo nhanh chân dài bước qua, hai ngườisóng vai nhau tiến vào tòa nhàlàmviệc. Ánh nắng buổisáng chiếu xuống, gươngmặtanh trắng như ngọc, vừa mới đi được vài bước, đôichânmày tuấn tú khẽchau lại, liếc mắt nhìn cô chằm chằm. “Anh vẫn cònmuốn đưara kháng nghị với đêmqua.” BướcchânGiảnDao khựng lại, đã nghethấy anh tiếp tục nói:“Tạisao emlạitừ chốithử tư thế mới? Emphải biết rằng với năng lực họctập vàlĩnh ngộ củaanh,emkhông thể ngăn cản việcanh tiến sâu tìmtòi về phương diện này được.” GiảnDao đỏ mặt:“Imlặng đi!” Bạc CậnNgôn đương nhiên không chịu imlặng,anh liếccô mộtcái, vẻ mặt thản nhiên nói:“Nếu anh đãlà một trong những người đàn ông thôngminh nhất trên thế giới này, đương nhiên cũng sẽlà người đàn ông ưu tú nhất trong phương diện kia.” Mặt GiảnDao càng đỏ hơn, đúng lúc phíatrước mặtcó một đámcảnh sát đang đi đến,cô lập tứcthấp giọng nói:“Có gì về nhà nóisau.” Bạc CậnNgôn cũng không tiếp tục dây dưa đềtài này nữa,ánhmắt lạnh lẽo thản nhiên lướt qua đámđàn ông phíatrước. Bọn họ chắc mới vừa hoàn thành bàiluyện tập buổisáng, mỗi người đềumặc mộtchiếcáo thun hoặc balỗ, lộ racơ bắp căng cứng và mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy hai người, bọn họ đều cườichào hỏi:“Giáo sư Bạc!”“GiảnDao,chào buổisáng!” GiảnDao cũngmỉmcườitrò chuyện với bọn họ, lúc này cô nghethấyBạc CậnNgôn ở bên cạnh, thấp giọng lẩmbẩmmộtmình:“Ôi... nhìn xemđám hormone phát tiết quáthừa mứa này, lạilà đámđàn ông chưa đượcthỏa mãn nhu cầu rồi.” GiảnDao sững người, bấtchợt nhịn không được phìcười.p> Đã biết bản thân anhmớilà người‘nhu cầu đượcthỏa mãn’ suốtcả một tuần rồi,có cần phải đắc ý như thế không! Công việcsaumột kỳ nghỉ dài,cũng không khác gì với bình thường, hai người vẫn khẩn trương và bận bịu giống lúctrước. Bạc CậnNgôn vẫn cứ như cũ, hễlao vào làmviệclàtự tiến vào thế giớitư duy của bản thânmình. Chỉtrừ lúc nghỉtrưa, mộtcái ômhôn dài dằng dặc,cộng thêmthấp giọng dụ dỗ
bên taicô:“Tối nay tiếp tục...” Đến buổichiều,ánhmặt trời yên ả,cảcăn phòng yên tĩnh, Bạc CậnNgôn nhận được điện thoạicủa DoãnTư Kỳ. Bởi vìtâmtình rất tốt,cho nên nóichuyện vớichịcũng rất ôn hòa vui vẻ:“Có chuyện gì,cô chịthân ái và phiền phứccủatôi?” Tiếng cườicủa DoãnTư Kỳ rất dịu dàng, vốn dĩchị gọi điện thoại đến là muốn gọiBạc CậnNgôn tháng sau cùng chịtrở về Mỹ đểănmừng lễ Giáng Sinh. “Thân thểcủa bacậu gần đây không đượctốt lắm.”Chị nói:“Tôicho rằng cậu nên trở về mộtchuyến.” Bạc CậnNgôn suy nghĩmột lát, đáp:“Ok. Tôisẽcùng về vớiGiảnDao,chị đặtsẵn vé máy bay gửi qua đây.” Đầu dây bên kia DoãnTư Kỳ dừngmộtchút:“Cậu xác địnhmuốnmang bạn gáitrở về ư? Cậu biếtchúBạcluôn hi vọng cậu tìmmột tiểu thư môn đăng hộ đối ở bênMỹmà, tư tưởng củachú ấy quá bảo thủ, tôicũng không tán đồng. Nhưng gần đây thân thểcủachú ấy không tốt,cậu xác địnhmuốn làm như thế?” Bạc CậnNgôn cười nhạt:“Đó là vấn đềcủa ông ấy,có liên quan gìtớitôi đâu? Kểtừ lúctôilựachọn trường đại học đến giờ, ông vẫn luôn lấy lý do sức khỏe để uy hiếp. Đương nhiên làchưatừng thành công. Tôithấy rất kỳ quái khichịlại đemloạichuyện này nhắc đến như một vấn đề.” DoãnTư Kỳ:“... Đượcrồi.”Cúp điện thoại,chị némđiện thoạilên bàn, yên lặng trong chốclát,chịlạicầmlên, gọi điện cho vị hôn phu:“Hi, tối nay đi đâu ăn cơmđây?” Phía bên này, Bạc CậnNgôn cũng quăng điện thoạisangmột bên, ngước mắt nhìnGiảnDao ở đối diện. GiảnDao cũng nhìn anh:“Anhmuốnmang emtrở về Mỹ sao?” “Chúng tacó thểtrải qua một kỳ nghỉGiáng Sinh vui vẻ. Không bị bất kỳ ai quấy rầy.”Anh thong thả ung dung nói. Có lẽ do giọng điệu trầmthấp lộ rõ mê hoặc, GiảnDao tự nhiên nghĩsailệch đi. Không bị bất kỳ ai quấy rầy, trong đầu anh nhất định là nhớ đến chuyện kiarồi. Ngay lúccô khinh bỉanh, lại ngheanh vui vẻ nói:“Nếu như embằng lòng,anh sẽ đưaemđếnmộtsố nơi,anh nghĩ những nơimàanh thích,emnhất định cũng sẽrất thích thú.” GiảnDao hơisững sờ. “Vâng,emđương nhiên là bằng lòng rồi,emrấtmuốn đi.” Thìralà vậy. Anh chỉ đơn thuầnmuốn chiasẻ những nơi yêu thích vớicô màthôi. Anh chàng này thường khiến ngườita mềmlòng trong lúc không để ý. Bạc CậnNgôn nghe đượccâu trảlời khẳng định, đương nhiên là vô cùng hàilòng,anh chỉcười nhẹrồi vùi đầu vào công việc. Hai người đều không nóichuyện nữa, không khítrong phòng làmviệc dường như có một dòng khímềmmại dịu dàng đang chuyển động. Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa nhanh gọn vang lên, hai người đồng thời ngẩng đầu, nhìn thấy độitrưởng độicảnh sátcầmmột tập tư liệu, vẻ mặt nghiêmtrọng bước vào. “Giáo sư,có một vụ án rất kỳ quái, bên phía Bộ Công anmuốn đểcậu xemthử.”p> TâmtìnhGiảnDao khẩn trương, gươngmặt Bạc CậnNgôn lạilộ ra vẻ bình đạmthường có:“Đượcthôi.” Độitrưởng độicảnh sát nóitiếp:“Bảy ngàyQuốc khánh, ở nămthành phố trong cả nước, phátsinh các vụ án phóng hỏatạo thành thương vong rất lớn cho người vàtàisản. Hung thủ của những vụ án này, đều chết trong biển lửa,cũng có đểlại dithư. Nhưng chúng tôi phát hiện ra một hiện tượng không bình thường, sau khithống kê phát hiện:Nămvụ án này, đều dùngmột loại khí đốt giống nhau, bật lửa giống nhau. Trong đó có ba vụ án lắp đặt trang bị kíp nổ, mà những trang bị này lạicùngmột loại.” Bạc CậnNgôn đã đứng lên, tiếp nhận tư liệu trên tay anh ta, nhanh chóng xemlướt qua, đôimắt hẹp dài nhất thờilóesáng. “Quả nhiên... là một vụ án rất thú vị.” *** Câu chuyện nhỏ số 8 Trung thu, Bạc CậnNgôn trảlờicâu hỏicủa độc giả. Lão Mặc:Xin chào mọi người, trong ngày hộiTrung thu hômnay,chúng tôimờiBạc CậnNgôn tiên sinh đến trước màn hình, trảlời những vấn đềcủa
mọi người. Đương nhiên bởi vì buổitốianh ấy còn có chuyện khác(mọi người biết là gìmà),cho nên chỉcó thể nán lạimấy phút. Mờimọi người nhanh chóng đặtcâu hỏi! Bạc CậnNgôn:Cô đãlãng phímất nămphút rồi. Lão Mặc:...Vấn đề đầu tiên:Tối qualàmmấy lần? Những vấn đềsau đây đều là do các độc giả đặtcâu hỏithông qua QQ củalão Mặc. Oan có đầu nợ có chủ, không liên quan gì đến lão Mặc đâu. Bạc CậnNgôn:Bốn lần. Không tính lần đầu tiên. Lão Mặc:Tạisao không tính lần đầu tiên? Bạc CậnNgôn:Cô có thểimlặng đượcrồi, vấn đềtiếp theo. Lão Mặc:...Vấn đềthứ hai:Thịtăn ngon không? Tần suấtsau này như thế nào? Bạc CậnNgôn (mỉmcười):Đây là một vấn đềrất hay. Tôicảmthấy vô cùng hoànmỹ, tần suấtsẽtùy thuộc vào tâmtình, nhưngmỗi ngày đều sẽlàm. Lão Mặc:Cậu cảmthấy lúc nào thìGiảnDao đáng yêu nhất? Bạc CậnNgôn:Ở dưới xu thếcủa hormonethì bấtcứ lúc nào trongmắt tôicô ấy cũng đều dễthương cả. Độc giả hỏi vấn đề này rõ ràng làcon gái, thiếu sự hiểu biết đối với đàn ông. Đề nghị đi đọcthêmmấy quyển sách vềsự tương tác giữacon trai vàcon gái. Lão Mặc:... Khụ khụ, lần đầu tiên bao lâu? Bạc CậnNgôn (lạnh lùng nhìnmàn hìnhmộtcái):Cô trước khi đặtcâu hỏi không có mang theo EQ sao? Hay làcố ýmuốn khiêu khích? Lão Mặc:... Khụ khụ vấn đềtiếp theo... (hộc máu) Lần đầu tiên cảmgiác như thế nào? Bạc CậnNgôn (yên lặngmột lát):Trên thựctế, tôi không ngạirời khỏi quyển sách này củacô, không thèmđảmnhiệmvai namchính nữa. Lão Mặc:Tôisairồi! Không dámnữa đâu, vấn đềtiếp theo! Muốn sinh con không? Bạc CậnNgôn:Không có hứng thú, khôngmuốn sinh. Lão Mặc:Không sinh thì không sinh, dù sao cũng không do cậu quyết định... Bạc CậnNgôn:Cô nóicái gì? Lão Mặc:Không có gì không có gì. Vấn đềtiếp theo, ngày hômsau có phảiGiảnDao không dậy nổi không? Bạc CậnNgôn (cuốicùng cũngmỉmcười):Đương nhiên. Tuy rằng cô ấy không bằng lòng thừa nhận chuyện này. Lão Mặc:Áp dụng biện pháp tránh thai như thế nào? Bạc CậnNgôn:Hômquatránh thai bằng cách bắn bên ngoài, BCS... Hailoại này tôi đều không thích, nếu so sánh thìsau này sẽthiên về bắn bên ngoài hơn. Lão Mặc:Thật trựctiếp... Muốn có mấy đứacon... Xin lỗi bịtrùng lặp rồi. Bạc CậnNgôn:Không đứa. Vấn đềtiếp theo! Lão Mặc:Có sợ chết không? Bạc CậnNgôn:Nóithừa, không sợ. Vớitríthôngminh củatôithìmuốn tôichếtcũng rất khó. Lão Mặc:... Đây làlogic gìchứ... Thật hỗn loạn... Vấn đềtiếp theo:Đối vớichị gáicó cách nghĩ như thế nào? Bạc CậnNgôn:Ngườithân quan hệsơ sơ. Lão Mặc:(DoãnTư Kỳ, xin tự cầu phúccho mình nhiều nhiều đi.) GiảnDao có nhiều ngườiáimộ như vậy,anh dự định đối phó thế nào? Bạc CậnNgôn:Tạisao tôi phải đối phó bọn họ? Những tên đàn ông đó từ đầu đến chân đều viết đầy haitừ ngu xuẩn. Lão Mặc:À! Đàitừ chỗ này xuất hiện rồi! Vấn đềtiếp theo, thích nhất bộ phận nào của GiảnDao? Bạc CậnNgôn (lạicười):Đôimắt. Lão Mặc:Thật thuần khiết! Hômnay là Trung thu,còn có độc giả hỏicậu thích ăn bánhTrung thu nhân gì?
Bạc CậnNgôn:Nhân anh đào kiểu Pháp. GiảnDao cũng thích ăn. Lão Mặc:Ok, vấn đềcuốicùng. Vào lúccái gì đó đó,anh nói những gì? Bạc CậnNgôn:Tuy rằng cô nói không rõ, nhưng tôi nghĩtôi hiểu ý củacô rồi. Tôithừa nhận, lúc đạt tớicao trào, tư duy củatôisản sinh rachút hỗn loạn trongmột lúc, nên không hề nói gì. Nhưng cô biết là, tốc độ tư duy củatôi vô cùng nhanh, lúc đó có rất nhiều từ lướt qua đầu tôi. Lão Mặc:Ví dụ như? Bạc CậnNgôn:Ví dụ như So great, Unbelievable, Iamfucking hercùng vớiI love her so much. Lão Mặc:Vừa muốn cười... vừacảmđộng... Ok, vấn đềcuốicùng, tết Trung thu,có muốn nói gì vớimọi người không? Bạc CậnNgôn (trầmtư một lát):Không có gì để nói. Lão Mặc:Cậu,cậu! Cậu không chúc mọi ngườiTrung thu vui vẻ,cả nhà đoàn viên, tôi không đểcho cậu ăn thịt nữa. Bạc CậnNgôn (lạilần nữalạnh lùng khinh bỉtác giả,cuốicùng bịép phải quay về phía màn hình):Ok, Trung thu vui vẻ,cả nhà đoàn viên. Tạmbiệt. Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full.Net. Chương 59 “Con người vìsao lại phóng hỏa?” “Bởi vì khi nhìn thấy ngọn lửathiêu rụi hết tấtcả,có thểcảmnhận đượccảmgiác vuisướng của việc‘khống chếtrong lòng bàn tay’. Đầu tiên là khống chế ngọn lửa, sau đó hắnmuốn khống chếsinhmạng rồichuyển sang giết người.” Trong nhà xưởng cháy đenmộtmảng, Bạc CậnNgôn chắp tay sau lưng, đứng trên nơi phủ đầy tro tàn trầmtư. GiảnDao đứng sau lưng anh,cẩn thận đánh giátừng góc nhỏ. Bởi vì nămvụ án xảy ra ở những thành phố khác nhau,cũng đều được kếtán khác nhau. Cho nên lần này bọn họ triển khai điều tra bímật. Một viên cảnh sátcủa Bộ Công an đứng sau lưng bọn họ giảithích:“Ba vụ án trước, đều xảy ra ở công viên ban đêmvắng người,chỉcó mình họ ở đó, ngoạitrừ bản thân người phóng hỏa, không hề người bị hại nào khác. Nhưng bắt đầu từ vụ thứ tư, thứ nămtrở đi, bắt đầu có người vô tội hy sinh. Ngoài ra ở vụ thứ năm, ba nhân viên công táctrực ban ở nhà xưởng đều bị nổ chết.” “Cho nên...”Bạc CậnNgôn quay đầu nhìn anh ta:“Cácanhmớichú ý đến chỗ tương đồng của nămvụ án?” Viên cảnh sát gật đầu. BờmôiBạc CậnNgôn hiện lênmột nụ cườimỉa mai:“Tôi không tin những lời quỷ quái như là nămvụ án vô tình có nét tương đồng. Rõ ràng có thểthấy được, ngườithao túng phíasau đãthay đổisách lược giữachừng, bắt đầu giết người không liên quan,chỉcó hai nguyên nhân:Thứ nhất, khẩu vịcủa hắn ngày càngmạnh; Thứ hai, hắnmuốn thu hútsự chú ý nhiều hơn. Bướctiếp theo,chắcchắc hắn sẽtạo ra những vụ án lớn tương tự như nổ phương tiện giao thông công cộng.” Viên cảnh sát giậtmình, hỏi:“Nhưng làmsao hắn có thểthao túng người khác?” “Đây chính là đáp ánmàchúng ta phảitìmra.”Bạc CậnNgôn trảlờilãnh đạm. Anh tháo bao tay, quay người nhìnGiảnDao:“Đithôi.” GiảnDao bước nhanh lên đicùng anh:“Đã quan sát xong các hiện trường,anh có phát hiện gì không?” “Chưacó phát hiện gì. Đây là hiện trường phóng hỏarất điển hình, những thứ có thể điều tralấy chứng cứ, phíacảnh sát đều đãlàmhết rồi.” Bướcra khỏi hiện trường vụ cháy, phía bên ngoài đều là xecảnh sát. Bạc CậnNgôn đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cô cười nhẹ:“Nóithử anh nghe, tiếp theo phảilàmgì?”
GiảnDao ngẫmnghĩchốclát, đáp:“Nếu hiện trường không có manhmối gì,emcho rằng nên đi giámđịnh những bức dithư của nămngười đó.” Bạc CậnNgôn đột nhiên lại quay người, tiếp tục đi về phíatrước, giọng nóithản nhiên truyền đến:“Xemra việclàmtình thường xuyên vàtình dục mãnh liệtmấy ngày trước,cũng không có những quấy nhiễu rõ ràng đến đầu óc,ảnh hưởng đến tríthôngminh bình thường củaem. Rất tốt, hãy cứ tiếp tục bảo trì như vậy.” GiảnDao:“...” Anh chàng này... quả nhiên cứ hễ bắt đầu công việclàthay đổi ngay lập tức, lạicòn thử thách cô ở phương diện này nữachứ, thật làcông tư rạch ròi. Ở Cục Cảnh sát. GiảnDao và Bạc CậnNgôn ngồitrong phòng hội nghị, dithư của nămngườichết nằmtrên bàn,cùng với bản copy dithư từ các nơi khác gửitới. Bạc CậnNgôn xemxong rất nhanh, ngồi dựa vào ghế, khoanh tay nhìn chằmchằmvề phíatrước, trong đôimắt đen nhánh củaanh có nét như có như không,cũng không biết đang suy nghĩ điều gì. GiảnDao cẩn thận tỉmỉ đọctừng câu từng chữ,càng đọc, nghi ngờ trong lòng càng lớn. “Những bức dithư này... làlạ.”Cô ngẩng đầu nhìnBạc CậnNgôn. Anh nhếchmôicười, tiếng nóitrầmthấp ôn hòa:“Đúng vậy, những bức dithư này quảthực quá hoànmỹ.” GiảnDao hiểu rõ, ‘hoànmỹ’ màanh nói, hoàn toàn không phảichỉ việc bố trí quá hoànmỹ,có thể dễ dàng xác định là giả. Màlà... Chúng quáchân thực đáng tin! Bút tích lưu loát, thỉnh thoảng có chữ viết ngoáy do cảmxúc bị kích động; dùng khẩu ngữ rất tự nhiên;cảmtình chân thựccămphẫn. Mỗimột bức đều đang lên án những bấtcông trong cuộc đờimình, sự tuyệt vọng đối với xã hội,cuốicùng quyết định dùng hình thức phóng hỏa, kết thúcsinhmạng, ‘báo đáp’ xã hội. Hơn nữa mỗi bứcthư đều dài dòng, hoàn toàn không cố ý lảng tránh bấtcứ chuyện gì, thậmchícòn chứa đầy phong cách sắctháiriêng biệt củatừng người. Chiếu theo phương pháp lý luậnmà Bạc CậnNgôn đã dạy cô lúctrước, những bức dithư này rấtcó khả năng làchân thực,cũng không phải viết dưới tình trạng bị bứcép. Chắc đây là một trong những nguyên nhânmà phíacảnh sát địa phương nhanh chóng kếtán. Nhưng điều này lại đi ngược vớicácsuy luận trước đây của Bạc CậnNgôn. Thậtsự tồn tại ngườithao túng phíasau sao? Nếu như tồn tại, thì giống như câu hỏilúc nãy của viên cảnh sát, hắn làmsao có thể khiến bọn họ camtâmtình nguyện viết dithư, sau đó đi phóng hỏa? “Hãy nhìn gươngmặt nhỏ nhắn đầy nghi hoặccủaemkìa.”Giọng nóitrầmthấp, làmgián đoạn suy nghĩcủacô. Bạc CậnNgôn đang nhìn cô chằmchằm, ánhmắtsắc bén thấu suốt, nhưng trên gươngmặtanh lại không nhìn rachút do dự nghi hoặc nào cả, bờmôithậmchí vẫn còn giữ nụ cười kiêu ngạo. “Emđang suy nghĩmà!”GiảnDao phản bác:“Nói nhanh đi,anh nghĩthế nào.” Bạc CậnNgôn đứng lên. Hômnay anhmặc một bộ comple màu xámđậm,càng toát lên vẻthanh tân thoát tục phẳng phiu. Anh lại gần bảng trắng ngay trước bàn dàitrong phòng hội nghị, khomlưng cầmbút lên, haitay chắp sau lưng, gươngmặt tuấn tú thản nhiên nhìn về phíacô:“ConanDoylecó một câu nóithực dụng cổ điển như thế nào?” GiảnDao:“Sau khi đãloại bỏ hếtcác yếu tố không thể hay vô lý,cáicòn lại dù có vô lý đến đâu cũng phảicoi đó làsự thực.” Bạc CậnNgôn:“Cho nên? Emcòn nghi hoặc gì nữa? Từng bướcsuy luận chẳng phải ok rồisao.” GiảnDao:“... Đừng nói nhảmnữa! Suy luận liền đi.”Cái người này, trên phương diện chuyên nghiệp vàtrítuệ, vĩnh viễn ngạo mạn như vậy. Cho dù bọn họ đã phát triển đến bước này,cũng chẳng thấy anh đối xử ‘thương hương tiếc ngọc’ vớicô được bao nhiêu hết,cần đả kích thì vẫn đả kích như cũ... Nhưngmà không sao cả,cô cũng có thểlờ đisự ấu trĩtự đạicủaanh giống y như lúctrước. Bạc CậnNgôn lúc nàymới bắt đầu bình thản đáp:“Xác định lạilần nữa kết luận trước đây củaanh:Nhất định tồn tạimột kẻlập kế hoạch ở phíasau. Đạo lý rất đơn giản:Cho dù nămngười này đều có động cơ phóng hỏa để báo thù xã hội,cũng không thể nào trùng hợp đến thế, đều chọn thời gianmấy ngày liền nhau,chọn phương thứccông cụ gây án tương đồng nhau, hơn nữa nămvụ án còn lộ ra xu thếthăng cấp phạmtội ngắn gọn rõ ràng như vậy.” “Ừ.”GiảnDao tiếp lời:“Xácsuất này cực kỳ nhỏ.” Bạc CậnNgôn lại nóitiếp:“Dướitiền đề này, dithư lại không có kẻ hở,chỉcó hai khả năng: Thứ nhất, bọn họ vốn đãcó lòngmuốn chết, người này chỉ hơi dẫn đường vàtổ chức mộtchút, biến những vụ án này trở thành những vụ án liên hoàn. Nếu như vậy, hắn cũng là một nhân vật nguy hiểm.” GiảnDao gật đầu:“Emcảmthấy khả năng này rấtcao.”
“Còn có một khả năng thứ hai.”Bạc CậnNgôn nói:“Lúc viết dithư, hắn sử dụng kỹ thuật khống chếtâmlý,ảnh hưởng đến ý chícủa bọn họ, thủ đoạn cụ thể bao gồmdùng thuốc, thôimiên, ngôn ngữ hướng dẫn... khiến bọn họ sản sinh raảo giác dẫn đến cảmxúc dao động... Từ đó viết ra được những ‘dithư chân thật’ này.” GiảnDao sững sờ. Kỹ thuật khống chếtâmlý? Cáithứ này chỉ nghe quatrên cáctác phẩmvăn học gần đây thôi, nhưngBạc CậnNgôn lạitrịnh trọng nhắc đến chuyện này. Dường như phát hiện đượcsuy nghĩcủacô, Bạc CậnNgôn cười nhạt:“Lại nghi hoặcrồi? Kỹ thuật khống chếtâmlý vốn là mộtchuyênmục nhỏ trong tâmlý học. Chỉcó điều, không khoatrương và không chuyên nghiệp như những bộ phimđiện ảnh tạp nhammàemxem.”Vừa nói xong đột nhiên anh dừng lạimộtchút,ánhmắt bỗng trở nên thâmtrầm. GiảnDao:“Sao vậy?” Trongmắt Bạc CậnNgôn lướt qua ý cườicực kỳ lãnh đạm:“Đột nhiên nhớ ra, Tommy cũng đãtừng vọng tưởngmuốn dùng kỹ thuật khống chếtâmlý vớianh. Hừm...” GiảnDao buông lỏng haitay trên đùi xuống, không tiếng động nắmchặt lại. Tommy, tên ăn thịt người‘hoatươi’ đến nay vẫn còn bị giamgiữ trong nhàtù của nước Mỹ. Đoạn quá khứ đó, Bạc CậnNgôn chưatừng kểchitiếtcho cô nghe. Căn hầmâmu, vết thương chichít khắp người,còn có những lờianh vừa mới nói, kỹ thuật khống chếtâmlý nguy hiểm. “Vậy sau đó... thế nào?”Cô nhìn anh chằmchằm,cất giọng khe khẽ hỏi. Bạc CậnNgôn nhìn cô kỳ quái:“Sau đó? Anh tống hắn vào nhàtù PelicanBay State. Khả năng ghi nhớ lựachọn củaembịmất rồisao?” GiảnDao ngắmgươngmặtcao lớn lạnh lùng củaanh, nhịn không được mỉmcười. Đúng vậy,anh làmsao có thểthua! “Đúng đúng đúng, làemhỏi nhảmnhí. Tiếp tụcsuy luận đi,emđã nắmđược mộtchútcảmgiácsáng tỏ thông suốt rồi.” NhìnBạc CậnNgôn tự phụ chỉ dẫn tấtcả, sau khi nghethấy lờitán dương uyển chuyển củacô, quả nhiên ‘nghelời’ màtiếp tụcsuy luận tiếp:“Đương nhiên,cá nhân anh có khuynh hướng thiên vềsuy luận, hắn sử dụng kỹ thuật khống chếtâmlý. Bởi vìtự thiêu là mộtcách chết vô cùng đau đớn. Em muốn trong cùngmột khoảng thời gian, tụ tập đủ nămngười vô cùng kiên định, dùng phương thức đau khổ này đểtự tử nhằmbáo thù xã hội, vốn không phảichuyện dễ dàng. Nêu thử một ví dụ, nếu như cho emlựachọn, uống thuốc độc vàtự thiêu,emsẽchọn cách nào?” GiảnDao:“... Uống thuốc độc.” Bạc CậnNgôn gật đầu:“Không sai.” “Vấn đềtiếp theo:Nămngười phóng hỏacó những điểmchung nào?”Anh hỏitiếp. Vấn đề này xácthực GiảnDao đã nghiêmtúcsuy nghĩ qua, trảlời vô cùng lưu loát: “Đầu tiên, tuổi nằmtrong khoảng ba mươilămđến bốnmươilăm; Thứ hai, tình hình kinh tếcủa bọn họ không quá như ý. Có ngườilãnh số tiền trợ cấp ít ỏi,có ngườicông việcthu nhập vô cùng thấp,còn có hai người thất nghiệp; Thứ ba, từ lời khaicủa những ngườithân thích bạn bècho thấy rằng,có ngườitính cách cực kỳ trầmmặc hướng nộirất ít khi giao lưu với người khác, lại có ngườirấtcămghét thếtục, thường xuyên công kích xã hội bấtcông. Bất luận là kiểu nào, đều tồn tạitư tưởng tiêu cực; Thứ tư,emcòn chú ý tới, bọn họ đều có ghichép đãtừng vi phạmpháp luật. Có ngườilàtrộmcắp tàisản công cộng,có người đánh nhau với hàng xóm. Nhưng không phải đặc biệt nghiêmtrọng,cho nên chỉ phải nhận giáo huấn và hòa giảicủa phíacảnh sát. Tuy có ghichép về vụ án, nhưng không phải ngồitù.” Sau khi nói xong, mắtcô liền sáng rựcrỡ nhìn chằmchằmBạc CậnNgôn. Bờmôicủaanh hiện lênmột ý cười đămchiêu. “Không tệ.”Anh chậmrãi nói:“Đây là một bứctranh tâmlý tội phạmphóng hỏasinh động biết bao.” GiảnDao ngây ngườimột lúc:“Ýcủaanh là...” Bạc CậnNgôn khẽ gật đầu:“Hắn cũng hiểu đượccách phân tích hành vi, hắn thông qua một phương thức nào đó, tuyển chọn những người phù hợp với bứcchân dung đó, thực hiện phương thức phạmtội. Đây cũng chứngminh cho kết luận lúctrướccủaanh:Hắn rấtcó khả năng nắmđược kỹ thuật
khống chếtâmlý.” GiảnDao trầmmặc không nóilời nào. Nếu là như vậy, tên tội phạmnày không chỉcó trítuệcao, thậmchícòn hiểu đượctâmlý tội phạm. Thông qua việcsắp đặtmột loạtcác vụ án phóng hỏatàn nhẫn, trắng trợn vàtáo bạo khiêu khích phíacảnh sát... Cô nhẹ giọng hỏi:“Hắn có phảilàtên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số hai không?” Vốn trước giờ chưatừng nghĩ đến phương diện này. Sau cáichếtcủa GiangHạo, hai vụ án tiếp theo không còn xuất hiện tin tứccủa‘hắn’, khiến cô gần như tưởng rằng ‘hắn’ khẳng định đãchết rồi. Nhưng vừa nãy nghe Bạc CậnNgôn nhắc đếnTommy cũng biết kỹ thuật khống chếtâmlý, thậtsự khiến lòng cô có dự cảmkhông hay. Hơn nữa không biết tạisao, phong cách gây án của người này, luôn khiến cô cảmgiáccó điểmtương đồng với‘hắn’ nhưng lạicó chút không nóirõ được. Bạc CậnNgôn rõ ràng đãsớmnghĩ đến khả năng này, gươngmặtanh ẩn hiệnmột tia ý cườimỉa mai:“Nếu như phải, vậy thìcàng thú vị.”Anh liếc nhìn cô mộtcái:“Emkhẩn trương cái gì,có anh ở đây cơmà.” Tâmtình vốn đang trầmtrọng của GiảnDao, thậtsự bịanh quấy nhiễumàthảlỏng hơn không ít. Ngẫmnghĩthấy cũng đúng, ‘hắn’ tuy rằng thần không biết quỷ không hay, nhưng sao có thểlà đốithủ củaanh được? Tôichỉ bắt tội phạmhung hãn tàn bạo nhất,cũng chỉmộtmình tôimớicó thể bắtchúng. Nămđó sau khi huênh hoang quẳng cho cô câu nói đó,anh chưa bao giờ nuốt lời. Buổichiều. Bạc CậnNgôn cùngGiảnDao đang ngồitrong phòng ăn chính của một nhà hàng nổitiếng nhất tạithành phố cấp hai này. Ánhmặt trờichóichang lấp lánh, hồ nước ngoàicửasổ trong vắt. Bạc CậnNgôn nớilỏng cà vạt, thoảimái dựa vào chiếcsô phatao nhã,cánh tay còn ômngười phụ nữ của mình. GiảnDao đãthích ứng được phương thức pháán lao động cao độ kết hợp với nghỉ dưỡng củaanh. Hiện giờ giai đoạn công tác phân tích tâmlý tội phạm đãtuyên bố kết thúc. Tiếp theo chính làcần cảnh sát hình sự và nhân viên giámđịnh đitừ các phương diện khác nhau, tìmkiếmtrên diện rộng ‘một điểm chung nào đó’ tồn tại giữa nămtên tội phạmphóng hỏa,cũng tứclàtên sắp đặt phíasau, rốtcuộclàmthế nào đểtìmkiếmvàthiết lập liên hệ với bọn họ. Chỉcó điều cho dù là đang nghỉ ngơi buổichiều,cô cũng không thoảimái giống như anh,cầmlấy tư liệu vụ án tiếp tục xemxét. Lúc nàyBạc CậnNgôn quay đầu, ngắmnhìn chămchú sườnmặt yên tĩnh thanh tú củacô, đột nhiênmởmiệng nói:“Hômnay emđã vượt qua mức độ chuyên nghiệp trướcthời hạn đối với việc phác họatội phạmphóng hỏa.” GiảnDao nhất thời ngẩng đầu cười vớianh:“Cámơn.”Đượcanh khen ngợimộtcâu, quảthực không dễ dàng gì! Bạc CậnNgônmỉmcười:“Xemra phán đoán trước đây củaanh vềemchưa đủ chính xác.” GiảnDao hơisững người:“Gìcơ?” Anh thong thả ung dung đáp:“NgườiAnh cho rằng, tình dụcthích hợp có thể khiến tình trạng cơ thểcủacon ngườitốt hơn, năng lựctư duy và năng lực phản ứng càng nhanh nhẹn hơn. Emđãchứngminh kết luận này,có ý nghĩathựctiễn.” Lúcanh nói những lời này, giọng điệu khôngmang theo bấtcứ cảmgiác dụ dỗ mập mờ nào, sắc mặt thản nhiên ánhmắt trong trẻo, thậtsự như chỉlà đang ‘nghiệmchứngmột lý luận nào đó’. NhưngGiảnDao khó tránh khỏi nóng bừng hai gò má. Anh lại bình thản nóitiếp:“Còn không cámơn anh?” “Anh thôi đi!” Hai ngườicơmnước xong xuôi, trên đường lái xetrở về Cục Cảnh sát,cuốicùng cũng có tin tức. Hình cảnh gọi điện thoại đến:“Giáo sư Bạc,chúng tôi phát hiệnmộtmanhmối quan trọng!” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net.
Chương 60 Trong lịch sử,có rất nhiều tội phạmhung tàn giảo hoạt, không salưới dướisự vây bắtmạnhmẽcủa phíacảnh sát, lại bởi vì những bất ngờ ngẫu nhiên, bị bạilộ thân phận. Ở nước ngoàicó vụ án ‘Sát thủ đẹp trai’ Ted Bundy bởi vì phương tiện giao thôngmà bất ngờ bị bắt. Trong nướccó vụ lúccảnh sát đang tuần trathường lệcác địa điểmvuichơi giảitrí vô tình đụng phảitên sát nhân hàng loạt DươngTânHải. Hiện tại phơi bày trước mặt Bạc CậnNgôn và GiảnDao,chính là mộtmanhmối quý báu ngẫu nhiên thu hoạch được như vậy.p> Buổichiều, trong phòng hội nghịrộng rãisáng sủa yên tĩnh. Mấy kỹ thuật viên bênBộ Công an pháitới đang chỉnh lý số liệu trongmáy tính. Tổ trưởng tổ kỹ thuật độ khoảng hơn ba mươituổi giảithích:“Trong nămtên phóng hỏa,có ba ngườicó máy tính trong nhà. Chúng tôi phát hiện ra một hiện tượng khácthường. Nhữngmáy tính nàymấy ngày trước đều bịformat lạitoàn bộ, thậmchí đếnmấy server gần đó cũng từng bịtấn công. Rõ ràng đã bịai đó thả virus vào, xóa đitoàn bộ số liệu.” Bạc CậnNgôn đứng sau lưng bọn họ, ngón tay thon dài như ngọc gõ nhẹlênmặt bàn:“Cho nên, gần chỗ ở của hai ngườicòn lạicó tiệmnet, hơn nữa nhữngmáy tính củatiệmnet này cũng từng bị hack?”Anh dùng giọng điệu lãnh đạmnói:“Internet,chắcchắn làcon đường để hắn khai quật raconmồi nhanh vàtiện nhất.” Anh phản ứng nhanh như vậy, khiếnmọi người đều imlặng trong khoảnh khắc. GiảnDao ngẫmnghĩ nói:“Dựatheo độ tuổicủa bọn họ,cơ bản đều sinh năm70. Độ tuổi này có khoảng thời gian tiếp xúc diễn đàn,chat roomtương đối nhiều.”Cô quay đầu nói vớiBạc CậnNgôn:“Phác họa bọn họ vẫn còn cộng thêmmột điểm:Quen thuộc vớiinternet.”Hiện giờmạng lướiinternet ở thành phố cấp haicũng vô cùng phổ biến vàtiện dụng, những ngườitrung niên tương đốithất bạitrong cuộcsống, gửi gắmtình cảmvào internetcũng không có gìlạ. “Cô nóirất đúng.”Tổ trưởng tổ kỹ thuật nhìn cô bằng ánhmắt tán thưởng:“Chúng tôicó một thu hoạch bất ngờ,có mộtmáy tínhmaymắn thoát nạn.” Thìra, tên phóng hỏathứ năm,cũng chính là người đàn ông trung niên lớn tuổi nhất, tình hình kinh tếtương đối khá hơnmộtchút. Máy tính của ông talà máy tính để bàn đờicũ do đứacon trai đang học đại học đểlại dùng. Trước khi xảy ra vụ án, đứacon nghỉ phép về nhà,chê máy tính tốc độ quáchậm, tự ý quyết định đemđitu sửa, lấy laptop của mình cho ba dùng tạm. Kết quả, laptop bị hack tiêu rồi, máy tính để bàn cũ sau khitu sửa xong đemvề nhà, ba đã phóng hỏa mấtmạng. “Thông quasố liệu trênmáy tính để bàn,chúng tôitruy tìmđếnmộtserver diễn đàn. Ở phía diễn đàn cho biết, bọn họ mấy ngày trướccũng từng bịtấn công, nhưng bởi vì hệthống an toànmạng của bọn họ tương đối phứctạp, đối phương không thểtấn công được. Vìthếchúng tôithu hoạch đượcsố liệu hoạt động internetcủa nămngười phóng hỏa. Thống kêcho thấy, bọn họ đều có liên hệ vô cùng thường xuyên vớicùngmột ID.”Tổ trưởng tổ kỹ thuật quay đầu sangmột nhân viên kỹ thuật bên cạnh nói:“AnNham, mở racho nhómgiáo sư Bạc nhìn xem.” Ngườithanh niên gọilà AnNhamtrông cực kỳ trắng trẻo, giơ tay chỉnh chỉnh lại gọngmắt kiếng viền vàng, quaymàn hình về phía bọn họ:“IDnày gọilà ‘Thanh thiên cô chí’, sử dụng server đăng ký đại diện ở nước ngoài, bố trírất nhiều tường lửa. Trước mắtchúng tôi đang lợi dụng nhiều thuật toán khác nhau, thâmnhập vào máy tính, để xác định vịtrícủa hắn.” Tính luôn cảanh ta, trên bacáimáy tính củacác vị kỹ thuật viên khác, đều cho thấy cácsố liệu tính toán đang chạy đầy trênmàn hình. Đây đương nhiên không phảilàsở trường của Bạc CậnNgôn,anh liếc mắtmộtcáiliền ngẩng đầu nhìn chằmchằmAnNham:“Mất bao lâu thìsẽcó kết quả?” AnNham:“Ba phút.” Bạc CậnNgôn lộ ra một nụ cườimỉmhàilòng, kéo mộtchiếc ghếra ngồi xuống bên cạnh. GiảnDao vàtổ trưởng tổ kỹ thuậtcũng ngồi xuống,căng thẳng chờ đợi. “Thanh thiên cô chí...”Bạc CậnNgôn dùngmột giọng nói vô cùng vuitai, thìthầmmỉa mai:“Mộtcáitên vô cùng tự kỷ dung tục.” GiảnDao imlặng, những người kháccũng không trảlời. Chính vào lúc này, bacáimàn hìnhmáy tính phíatrước đồng thờilóelên tiasáng, đột nhiên biến thànhmàu xanh lam! Một đống số liệu báo sailiên tiếp không ngừng nhảy ra, những trình tự tính toán phíatrước không biết biến đi đâu. “Chuyện gì vậy?”Tổ trưởng tổ kỹ thuật nhanh chóng đứng dậy. ChânmàyAnNhamnhíu chặt nhìn chằmchằmmáy tính, hai người kháccũng biến sắc, liên tục gõ lên bàn phím, nhưng không có chút phản ứng nào.p> Bạc CậnNgôn vô cùng lãnh đạmnói:“Đừng nói vớitôi,cácanh bị hắn hack ngượclạitiêu rồi.”GiảnDao cũng căng thẳng trong lòng, nhẹ nhàng túmlấy cánh tay anh, ý bảo anh nên nể mặt ngườita mộtchút. Sắc mặt vịtổ trưởng tổ kỹ thuật khó coi hạlệnh:“Lập tức xử lý! Nếumanhmối bịmất thì vụ án này làmsao mà phá!”
Lúc này, AnNhamvẫn luôn yên tĩnh bất động, đột nhiênmởmiệng nói:“Hệthống an toànmà hắn chọn dùng là kỹ thuật tân tiến nhấtcủa hacker Mỹ.”p> Sắc mặtmọi người đều trầmtrọng đimấy phần, nhưng lại nghethấy anh ta hờ hững nóitiếp:“Có điều, đồ của Mỹ chưachắc đãlàtốt nhất.”Vừa nói xong, mười đầu ngón tay gõ như bay trên bàn phím. Trong nháymắt, màn hình vitính củaanh ta đãsáng trở lại, từng hàng số liệu tính toán, một lần nữa hiện ralưu loát. Những nhân viên kỹ thuật đều thở phào nhẹ nhõm, Bạc CậnNgôn và GiảnDao đồng thờiliếc nhìn anh chàngAnNhammộtcái. Lúc này,con chuột trên tay anh ta nhanh chóng click mườimấy cáitrênmàn hình, một hàng số liệu tọa độ nhảy ra. Anh ta quay đầu nhìn về phía Bạc CậnNgôn, đôimắt hẹp dài saumắt kính ánh lênmàn hình sáng bóng:“Đãlấy được địachỉcủa hắn, vẫn chưa vượt quá ba phút.” Mọi người nghe xong, tấtcả vừa kinh ngạc vừa vuimừng, vỗ vỗ bả vaicủa AnNham, sau đó nhanh chóng hành động, báo cho nhómhình cảnh bên ngoàilập tứcra quân hành động. Bạc CậnNgôn cũng đứng dậy, dáng vẻcao lớn vững chãi, thản nhiên lướtmắt qua AnNham:“Hệthống bảo anmạng của diễn đàn đó là do cậu thiết kế?” Trênmặt AnNhamkhông chút biểu tình, giơ tay khép màn hình lại, trảlời:“Mộtcase nhỏ nhận làmthời đại học.” Bạc CậnNgôn không nóithêmlời nào, sải bước dài đira khỏi phòng hội nghị. GiảnDao nhìn bóng lưng cao ngất thong thảcủaanh, lại nhìn anh chàng AnNhamtrầmmặc mảnh khảnh,cũng bước nhanh ra ngoài. Nửatiếng sau, trênmáy bay hàng không dân dụng. ĐịachỉAnNhamtìmthấy, được xác định là một ngôi biệt thự ởmột thành phố ven biển nào đó. Ngườicủatổ chuyên án lập tức khẩn trương lên chuyến bay sớmnhất, đồng thờithông báo vớicảnh sát địa phương để kết hợp hành động. Ngoàicửasổ, bầu trời xanh trong vắt, từng đámmây trắng lượn lờ. Bạc CậnNgôn đeo chụp mắt, hạthấp lưng ghế dựa, gươngmặtanh tuấn như tranh vẽ dướiánhmặt trờithấu suốt. Một tay anh vẫn còn nắmchặt lấy tayGiảnDao, ngón tay cái nhẹ nhàng tinh tế xoa nhẹ mu bàn tay cô. Có lúc, bạn cùng ngườiấy yêu đương, yêu nhấtchính là những khoảng thời gian an bình như thế này. Anh ấy ở bên cạnh bạn, ưu nhãtự đắc, màtrong lòng bạn lại như tràn đầy nướcsuối ngọt lành ngập tớitậnmiệng. Cho dù tình huống có nguy hiểmcăng thẳng đichăng nữa,cũng có thểcùng anh ấy thản nhiên đối diện. “AnNhamcũng là một thiên tài.”GiảnDao nhẹ giọng nói. Vừarồi nhìn thấy sự tương tác giữa hai người bọn họ trong phòng hội nghị, giống như nhìn thấy cao thủ so chiêu. Không biết bọn họ có phảisẽcó cảm giác đồng cảmthương tiếclẫn nhau hay không? Dù sao cô cũng rất kinh ngạc và vuimừng, bởi vìmột thiên tài như vậy,có thể mang đến sự hỗ trợ lớn nhất để bọn họ pháán. Ai ngờ Bạc CậnNgôn chânmày cũng không động, nhàn nhạt lặp lạimột từ quan trọng:“Cũng?” GiảnDao mỉmcười:“Ừ, giống y như anh vậy.” Khóe môi xinh đẹp khẽ hiện lênmột ý cười kiêu ngạo:“Mọi người đều biết, tâmlý tội phạmlà mộtmôn nghệthuật, IT là mộtmôn kỹ thuật. Emđemhai thứ này đánh đồng với nhau à?” GiảnDao:“...” Sự tự cao tự đạicủaanh quả nhiên là hết thuốcchữarồi. Kết quả, lại nghethấy anh nói:“Đương nhiên,anh tacũng coi như xuấtsắctrong số đồng loại. Gặp đượcanh,anh ta nên cảmthấy vuimừng.” GiảnDao liếc mắt nhìn anh:“Tạisao?” “Đượcanh sử dụng có thể nâng giátrịcủaanh talên cao nhất.”Bạc CậnNgôn thản nhiên nói:“Chẳng phảianh ta nên cảmthấy vuimừng hay sao?” GiảnDao:“...” Ghếtrống phíasaumáy bay rất nhiều, Lúc nàymấy ngườitrong tổ chuyên án đi đến ngồi, muốn bàn vớiBạc CậnNgôn phương án đểlát nữa hành động. Bạc CậnNgôn lấy chụp mắt xuống, ngồithẳng dậy, thấp giọng thảo luận với bọn họ. GiảnDao quay đầu nhìn lại, AnNhamđang ngồimộtmình bên phíacửasổ cách đó mấy ghế,cúi đầu nhìn vào điện thoại. Sắc mặtanh ta hờ hững, hoàn toàn khôngmuốn thamgiathảo luận vớiBạc CậnNgôn ở bên này. Cho nên, thiên tài ngạo mạn gặp phảimột thiên tài khác, đều sẽtrựctiếp lờ đi đối phương? Gần đến hoàng hôn,ánh sángmàu vàng vỡ ratràn trênmặt biển, gió biển thổichầmchậm, bờ cát tư nhân trắng xóa bằng phẳng.
Mấy chiếc xecảnh sátchạy trên đường quốclộ dọctheo bờ biển, từ phía xa nhìn thấymột ngôi biệt thự mang phong cách hiện đại xen kẽtrắng và đen, đứng sừng sững bên bờ biển. Chung quanh nhà đãcó mấy bóng cảnh sát, đó làcảnh sát địa phương đến trước. “Biệt thự màymới xây xong không lâu, vẫn chưa đăng ký tên chủ nhà.”Một viên cảnh sát đitheo đoàn giảithích:“Nhưng có thể xây biệt thự ở chỗ này, không giàu thìcũng sang.” Sau khi xecảnh sátchạy tới bãi đậu xetự thiết lập ở khu biệt thự, Bạc CậnNgôn và GiảnDao vừa mới xuống xe, đều ngẩn ngườicùngmột lúc. Bên cạnhmộtchiếc xecảnh sát ở phíatrước, bọn họ nhìn thấymột dáng người quen thuộc đến bất ngờ, đứng giữa hai ngườicảnh sát. DoãnTư Kỳ. Chịmặc một bộ đồ thể dụctrong nhà màu vàng nhạt, tóc dàitùy ý cột lên sau gáy, thần sắc vô cùng chán nản. Mấy người đứng sau lưng chị vẻ mặtcũng không dễchịu lắm. GiảnDao nhận ra đó làtrợ lý, thư ký và hai người vệsĩcủachị. “Chào các vịlãnh đạo,chào mừng đến thành phố K. Nói ngắn gọn,chúng tôi đã xác nhận rồi.”Một người giống như hình cảnh vẻ mặt nghiêmtrọng đi đến:“Người đứng tên của ngôi biệt thự này gọilà LậnYDương, là phó tổng giámđốccủatập đoàn PhongKhải. Cô DoãnTư Kỳ đứng phía bên kialà vị hôn thêcủaanh ta. Lúcchúng tôi đến,cô ấy đang ở trong ngôi biệt thự này.” LòngGiảnDao đột nhiên chấn động. Bạc CậnNgôn đãlạnhmặt xuống, đẩymọi ngườira, sải bước đi về phía DoãnTư Kỳ. DoãnTư Kỳ vừa nhìn thấy anh, trongmắt nhanh chóng lướt qua một loạtcảmxúc vô cùng phứctạp: kinh ngạc, vuimừng, ỷ lại, nghi hoặc,chấn kinh... “CậnNgôn, đây rốtcuộclàchuyện gì?”Chị nắmvạtáo trước ngựcanh:“YDương xảy rachuyện gìrồi?” Đôimắt trong trẻo lạnh lùng của Bạc CậnNgôn nhìn chị:“Trước mắt vẫn chưarõ ràng. Tạisao chịlại ở đây?” “Mấy hômtrước YDương nóimuốn ra biển, đến bên này. Hômquatôi vừa đúng lúc đến đây công tác, liền ở đây đợianh ấy.”DoãnTư Kỳ đáp:“Lúc trướcanh ấy nói hômnay sẽtrở về.” Bạc CậnNgôn imlặng trong phútchốc, nói:“Vậy chịtốt nhất nên chuẩn bịtâmlý,anh tacó khả năng sẽ mãimãicũng không quay về được.” DoãnTư Kỳ biến sắctrong nháymắt, GiảnDao ởmột bên cũng trầmmặc không nói gì. Anh nói đúng, bất luậnLậnYDương có phảilà người đứng sau lên kế hoạch cho những vụ án phóng hỏa hay không, đều có khả năng sẽ không quay về được nữa. Nhưng điều này thật khiến ngườita bất ngờ. Vị hôn phu của DoãnTư Kỳ, thiếu giacon nhà giàu, lạicó thể bịcuốn vào trong vụ án này? Đã vậy còn là một ngườiluôn kềcận bên bọn họ? Lúc này, sắc mặtcủa DoãnTư Kỳ đãtrắng bệch, tâmtình dậy sóng khó mà bình lặng nổi. Tuy rằng ngẫu nhiên có chút vuimừng, nhưngLậnYDương vàchị đã yêu nhau được nămnăm,cảmtình rấtsâu đậm, đôi bên đều coi đối phương là đối tượng kết hôn đúng đắn nhất. Lờicủa Bạc CậnNgôn quảthực giống như sét đánh giữatrời quang. Chị không ngốc,chị biết Bạc CậnNgôn chỉlàmnhững vụ án giết ngườilớn, nháymắt lệ đãtràn đầy khóe mi:“Cho nên... LậnYDương đã bị ngườita giết rồisao?” Bạc CậnNgôn ra hiệu cho nhómcảnh sát bên cạnh rời đitrước, sau đó nhàn nhạt đáp:“Cũng chưachắc. Có thểchính anh ta mớilà kẻ giết người.” Sắc mặt DoãnTư Kỳ đột nhiên thay đổi:“Cậu đang nóicái gì?” Ánhmắt Bạc CậnNgôn lạnh lẽo nhìn chằmchằmmặtchị. GiảnDao ở bên cạnh bỗng nhiên phản ứng lại. Anh đang quan sát biểu tình của DoãnTư Kỳ, nhìn xemchịcó biếtchuyện gì hay không. Nhưng dựatheo trực giáccủa bản thânGiảnDao, biểu tình của DoãnTư Kỳ rấtchân thực,chắc hẳn không biếtchuyện gì. Bạc CậnNgôn rõ ràng cũng có cùng kết luận, giọng nóicủaanh thảlỏng hơnmấy phần:“Không cần đau buồn, tôi biếtchịrất kiên cường. Tôisẽtìmanh tatrở về, bất kểlàsống hay chết.” Những lời này lạicàng khiến nước mắtcủa DoãnTư Kỳ chảy nhiều hơn, hai gò má vừa hồng vừatrắng. GiảnDao nhìn thấy trong lòng có chút buồn phiền, nhưngBạc CậnNgôn quảthực không biếtcách an ủi người khác,còn phải nhấnmạnh là‘bất kểsống hay chết’? Cô bướclên phíatrước một bước, xoa nhẹlên lưngDoãnTư Kỳ:“Đừng lo lắng, tấtcả hãy giao cho CậnNgôn đi, nói không chừng tình hình cũng không đến nông nổi như vậy.” DoãnTư Kỳ không lên tiếng, rút khăn giấy lau chùi nước mắt, rồilại nhìn về phía Bạc CậnNgôn:“Rốtcuộclàchuyện như thế nào?”
Bạc CậnNgôn:“Không có thời gian nói nhiều vớichị, những cảnh sát khácsẽ nóirõ cho chị. Hiện giờ chỉcần chịtrảlờitôimột vấn đềthôi.” Khóe mắt DoãnTư Kỳ đỏ hồng, lặng lẽ gật đầu. Bạc CậnNgôn nhìn chịchằmchằm, giọng nóitrầmthấp rõ ràng:“Tên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số hai đãtừng hôn chị. Chịlạisớmchiều qualại vớiLậnYDương. Hiện giờ tôimuốn chị nhớ lạithật kỹ, vị hôn phu củachịtrong đờisống ngày thường,có bấtcứ điều khácthường nào không? Chịcó phát hiện ra, giữaanh ta và‘hắn’có bấtcứ điểmnào giống nhau không?” GiảnDao quay đầu nhìnDoãnTư Kỳ. Sau khichịsững sờmộtchút, liền biểu lộ vẻ mặt không thểtin:“Không thể nào! Sao cậu có thể nghĩ như vậy...” “Chị xác định?”Bạc CậnNgôn lạnh giọng cắt ngang:“Không có bấtcứ điều gìlàmchịcảmthấy có chỗ nào đó bất thường sao?” “Không có!”Lần này là DoãnTư Kỳ cắt ngang lờianh. “CậnNgôn, quảthực bình thường công việccủaanh ấy vàtôi đều rất bận rộn, tôicũng không hiểu hết tấtcả mọichuyện củaanh ấy. Nhưng cậu cũng đã nói, tên biến tháiăn thịt người đãtừng hôn tôi. Lẽ nào đến nụ hôn của vị hôn phumàtôicũng không phân biệt nổisao?” Đây là một ngôi nhàcủa phú hộ điển hình, trang hoàng xa hoa, tinh xảo thanh lịch. Đặc biệt là phòng ngủ, phòng sách, mang đến phong cách rõ ràng là chỗ ở của đàn ông. Trong phòng ngủ treo một bứcảnh nghệthuật nửa ngườithật lớn của LậnYDương, không có mặc đồ. Đó là một người đàn ông anh tuấn,cường tráng và gợicảm, khóe môiẩn hiện ý cười nhàn nhạt, lộ rõ nét phong lưu. Trong phòng sách có mộtmàn hình cựclớn. AnNhamkết nốilaptop vớicáimáy tính để bàn ở đó,còn đang loay hoay bận rộn. Những cảnh sát khác cũng khẩn trương điều trathu thập chứng cứ ở khắp nơitrong phòng. Bạc CậnNgôn và GiảnDao đimột vòng xung quanh, không có phát hiệnmanhmối nào rõ ràng,cuốicùng đi đến phòng sách. Bạc CậnNgôn đứng trướccửasổ, kéo rèmcửalên, ngẩng đầu ra ngoài nhìn về biển lớn, gươngmặt tuấn tú lãnh đạm, không biết đang suy nghĩ điều gì. GiảnDao nhẹ giọng hỏi:“Anh cho rằng làanh tasao?” Bạc CậnNgôn buông rèmcửasổ xuống, liếc mắt nhìn cô:“Trước mắtanh không định kết luận vội. NhưngLậnYDương phù hợp vớirất nhiều điều kiện của‘hắn’.” GiảnDao trầmngâmtrong giây lát. Vừarồicô cũng đã nghĩ đến điểmnày. Có quan hệ gần gũi vớiDoãnTư Kỳ, giàu có, những chuyện ‘hắn’ đãtừng làm, LậnYDương đều có thểlàmđược. Từ bốicảnh cho thấy,anh tachỉlà mộtcông tử nhà giàu bình thường đến không thể bình thường hơn, học vấn cao, trítuệcao,aicó thể xác định phảichăng anh tacòn có một bộ mặt khácẩn giấu dưới bộ mặt vinh quang này? GiảnDao ngẫmnghĩmột lát, vẫn nói:“Emcho rằng không phảianh ta.” Đôimắt dàicủa Bạc CậnNgôn khẽ nhíu lại:“Tạisao? Nữ trinh thámcủatôi?” GiảnDao hé miệng cười, ngữ khílạirất nghiêmtúc:“Lời nóicủa DoãnTư Kỳ cũng rấtcó lý. Nếu như LậnYDương chính là‘hắn’, vậy lúcanh ta hôn chịấy,chịấy sẽ phát hiện ra.” Bạc CậnNgôn yên lặng nhìn cô chằmchằm, đột nhiên lộ ra ý cười:“Kết luận thật kỳ lạlàmsao. Từ một nụ hôn liền có thể phân biệt được một người? Trừ phiLậnYDương hôimiệng rất nghiêmtrọng, nếu không thìtùy tiện thay đổimộtcách thức hôn khác,anh nghĩDoãnTư Kỳ sẽ khó có thể phân biệt được.” GiảnDao hơi giậtmình:“Nhưng emvẫn cảmthấy...” “Ok,chúng ta kiểmchứng thử xem.”Bạc CậnNgôn nói dứt khoát. Vừa dứt lời,anh đãtiến lênmột bước, ômlấy eo cô,cúi đầu hôn lên. Sự ẩmướtấmáp đặcthù của đàn ông, trong nháymắtcuốn lấy khoangmiệng cô. Nhưng nụ hôn này, hoàn toàn không giống những nụ hôn trước đây. Trước đây,anh hôn đasố là dịu dàng, triềnmiên. Ngay cả những khi động tình nhất,cũng là nóng bỏng và nhẫn nạiliếmmútcô, tạo cho cô cảmgiáctao nhã mãnh liệt. Còn lần này, tay anh nắmchặt lấy cằmcô, lực đạo hơimạnh, mang đến cảmgiác đau nhè nhẹ. Môilưỡicủaanh cũng vô cùng kịch liệt, hung hăngmạnh mẽcàn quét trong khoangmiệng cô, giống như công kích quấn lấy lưỡi nhỏ củacô. Thậmchícòn cắn lấy đầu lưỡicô, vừa đau vừa ngứa, khíthếáp bức không thể kháng cự. Hoàn toàn giống như biến thànhmột người khác, nụ hôn vừa mạnhmẽlại hung tàn... Saumột lúc,anhmới buông cô ra, trên bờmôi vẫn còn lờmờ bóng nước, đôimắt đen láy thâmtrầm. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, GiảnDao lại bị hôn đến thở dốc phù phù, bờmôi phát đau. “Anh vốn không thích cách thức hôn như thế này, xemraemcũng không thích.”Giọng điệu củaanh bình thản nói:“Nhưng anh nghĩ vừarồi đã kiểm chứng được, hôn có thể giảtrang rất dễ dàng.” Hơithở của GiảnDao có chút không ổn định, vừa định lên tiếng, đột nhiên nhớ đếnmộtsự thật.
Trong phòng vẫn cònmột người khác nữa! Cô hơicứng người. Tuy rằngBạc CậnNgôn dùng thái độ nghiên cứu khoa học để hôn cô, nhưng bị đồng nghiệp nhìn thấy, đương nhiên cũng không hay lắm. Cô đảo ánhmắt, quả nhiên nhìn thấy cách đó mấy bướcchân, AnNhamở phíasau bàn sách đang ngẩng đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt lộ rõ có chút bất ngờ. Nhưng sau khitiếp xúc vớiánhmắtcủa GiảnDao,anh talạicúi đầu không chút biểu tình, tiếp tục bận rộn vớimáy tính. Gò má GiảnDao hơi nóng bừng, lúc nàymới quay đầu nhìnBạc CậnNgôn, thấp giọng hỏi:“Phong cách hôn như thế này,anh lại học đượctừ trong sách phải không?” Bạc CậnNgôn:“Không cần thiết,anh chỉcần tưởng tượng bản thânmình thànhmột tên côn đồ thôi.”p> GiảnDao mỉmcười:“Nhưng anh vẫn sailầmrồi.” Mắt Bạc CậnNgôn chợt tốilại. GiảnDao kéo áo củaanh, đểanh cúi đầu thấp xuống, nhỏ giọng nói bên taianh:“Mỗilần anh hôn đến lúccuốicùng... đều sẽcó một thói quen, nhẹ nhàng đánh lấy lưỡiemtừ dướilên trênmộtcái. Mới vừarồianh cũng vô thứclàmđộng tác nhỏ này.” Bạc CậnNgôn ngẩn ngườimột lúc,cúithấp đầu, đôimắtsâu thẳmnhìn cô. Trầmtư trong giây lát,anh đột nhiên bậtcười:“Emđãthuyết phục đượcanh rồi.”Anh giơ ngón tay thon dài,cọ nhẹlênmặtcửasổ, nói:“DoãnTư Kỳ và LậnYDương yêu đương nhiều nămnhư vậy, bọn họ hiểu nhau chắcchắn thân thuộc hơn chúng ta. Tính tình của DoãnTư Kỳ trờisinhmẫn cảmtỉmỉ hơn emnhiều. Chiếu theo suy đoán này,chịấy quảthựccó thểthông qua một nụ hôn, phân biệt ra hai người khác nhau.” GiảnDao gật đầu, không biết vìsao, ngheanh nói vậy, khiến cô âmthầmthở phào nhẹ nhõm. Có lẽlà vìcô cũng khôngmuốn để người bên cạnh bị cuốn vào trong vụ án. Ai ngờ anh đột nhiên lại nói:“Nhưng điều này cũng không thểchứngminh, LậnYDương không phảilà‘hắn’.”GiảnDao trừngmắt:“Tạisao?”Anh nói như vậy không phảilàtự mìnhmâu thuẫn? Gươngmặt tuấn tú của Bạc CậnNgôn hiện lên ý cườimờ nhạt:“Emquênmấtmột khả năng. Hắn có thểlà người hai nhân cách.” GiảnDao hơi ngẩn người. Cô cũng có đọcsơ những quyển sách liên quan đến người đa nhân cách. Nếu như thậtsự là người hai nhân cách, tính cách, sở thích, thậmchílà giớitính nhân cách, đều có thể khác nhau. Vậy thói quen khi hôn, đương nhiên cũng có thể hoàn toàn khác biệt. Xoay xoay chuyển chuyển, dường như lạitrở về điểmban đầu. Vụ án này,càng lúccàng dày đặcsươngmù, khó tìmkiếmdấu vết. *** Lúc này, mấy thành viên kháccủatổ chuyên án cũng bước vào phòng sách, gật đầu với bọn họ, hỏiAnNham:“Lạicó phát hiện gìsao?” AnNhamlắc đầu:“Mainboard và phần cứng củaanh ta đều bị hủy rồi, tôi đang thử xemcó thể khôi phụclạimột phần số liệu hay không...”Đột nhiên, tiếng nóiimbặt,anh ta nhìnmàn hình, biểu tình có chút biến hóa. Tấtcả mọi người đều nhận thấy, trầmngâmnhìn anh ta. Anh tachỉ yên lặng trong nháymắt, đemmàn hình cựclớn từ từ đẩy qua, đưa màn hình hướng về phía mọi người:“Đây là một nhómsố liệu duy nhất lấy ra đượctừ phần cứng củaanh ta.” Những ngườitrong tổ chuyên án đều làchuyên giacủa vụ án phóng hỏa,chưatừng tiếp xúc với vụ án biến tháiăn thịt người‘hoatươi’, nhìn thấymàn hình thìsững sờ. Mắt Bạc CậnNgôn trầmxuống,còn lòngGiảnDao lại giật thót! Trênmàn hình được bao phủ bởimộtmàu đen thui, duy nhấtchỉcó mấy con số màu đỏ như máu quen thuộc, lộ ra vẻâmu lạnh lẽo, nhìn thấy ghê người. “1/26/575/36/529; 25/50/24/100/16;p> ......” AnNhamgõ rất nhanh trên bàn phím, đemnhững số liệu này truyền ra, tự động giảitoán. GiảnDao nhìn những con số mậtmã đầymàn hình, quay đầu nhìn về phía Bạc CậnNgôn. Anh đứng thẳng tắp,ánhmắtsắc bén sáng ngời nhìn chằmchằmvào màn hình,càng lộ ra vẻ mặt tuấn tú cương quyết. Trong phòng vô cùng yên tĩnh.
Đột nhiên, Bạc CậnNgôn biến sắc. LòngGiảnDao lộp bộp mộtcái,cô bỗng nhiên có dự cảmchẳng lành. Đồng thờilúc đó, bên phía AnNhamđãchầmchậmrõ ràng báo cáo đáp án:‘Say hello to Jenny’. Sau đó ngẩng đầu nhìn bọn họ:“Jenny làai?” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net. Chương 61 Lúc này đãlà hoàng hôn, bên ngoàicửasổ trời biển nốiliền, mộtmàu u ámbao trùm. Chỉcó sóng biển không ngừng vỗ đánh vào bờ, tầng tầng lớp lớp ‘rào... rào’ rót vào tai người. Trong phòng,ánh đèn sáng trưng như ban ngày, sắc mặtai nấy đều nghiêmtrọng. Từng cơn ớn lạnh trườn lên sống lưngGiảnDao, giống như mộtcon rắn đang nhẹ nhàng chuyển động, mang đến cảmgiáctồn tạicủa người đó. Cô yên lặng hít thởmấy giây, mởmiệng nói:“Jenny, làtên tiếngAnh củatôi.” Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đếnAnNhamcũng đột nhiên ngẩng đầu lên. Bạc CậnNgôn nhìn cô, trên gươngmặt tuấn lãng, đôimắt hẹp dàilạnh lẽo như băng. “Emcăng thẳng cái gì?”Giọng nói vô cùng bình thản. Mọi người đều yên lặng, lại nghethấy anh bình thản nói vớiGiảnDao:“Hắn chỉ đang chào hỏiemthôi. Đó làchuyện duy nhất hắn có thểlàmvớiem.” Mười phútsau. Bạc CậnNgôn đút tay vào túi quần, đứng dướimái hiênmàu trắng của biệt thự. Cách đó mấy bước, GiảnDao đang ngồitrongmộtchiếc xe kỹ thuật, một nhân viên kỹ thuật đang càimáy nghelén, máy theo dõicho cô. Hai ngườicảnh sát gầy gò cao lớn, đứng bảo vệ bên cạnh xe. Bạc CậnNgôn nhìn cô mỉmcười với những người bên cạnh, trong khisắc mặtanh cực kỳ hờ hững và bình tĩnh. Anh rất quen thuộc với phương thức mậtmã đơn giản lạicố làmra vẻ huyền bícủa người đó,cho nên đồng thờilúc AnNhamdùngmáy tính giảira kết quả, trong lòng anh đã đọc được đáp án. Lúc đó anh chỉcảmthấymộtcơn giận lạnh lẽo, xông thẳng vào trong lồng ngực. Hừ, khiêu khích tự cho làthôngminh, không phảichỉmuốn làmloạn tư duy củaanh thôisao? Cho nên chỉcần saumấy phút đồng hồ,anh đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Say hello to Jenny. Anh đã biết, bướctiếp theo hắn định làmgìrồi. HỏithămGiảnDao ư? Mỗilần hắn hỏithăm, đều phảitrả giá bằng sinhmạng. Vìthế ngườitiếp theo hắnmuốn làmhại,chính là ngườithân cận nhất bên cạnhGiảnDao. Nhưngmà, trước khianh gắng sứccứu vãn, tạmthời không cần cho cô biết, đểcô khỏi phảilo lắng. Chính vào lúc này, một viên cảnh sát vội vàng chạy đến:“Giáo sư,chúng tôiưu tiên liên lạc vớithành phố Đồng, đãliên lạc được vớimẹ vàemgáicủa GiảnDao. Cảnh sát địa phương sẽlập tức điều người bảo vệ, không có chuyện gì đâu.” Bạc CậnNgôn gật đầu, lại hỏi:“Vậy người gọilà LýHuânNhiên thìsao?” Viên cảnh sát đáp:“À, bản thân anh tacũng là một hình cảnh, mấy hômnay đang chấp hành nhiệmvụ ở bên ngoài, tạmthờichưaliên lạc được. Ngoàira, tôi vừa mới xác nhận, sáng sớmhômnay, tạimột phân xưởng pháo ở ngoại ô thành phố Đồng xảy ra một vụ nổ bom. Bởi vì không có nhân viên thương
vong,cho nên chỗ đó vẫn chưa báo cáo lên trên. Tin tức mới nhất là, nhân viên giámđịnh vừa phát hiện ra một vàimẫu dathịt rất nhỏ ở hiện trường, trước mắtchưathể xác định làthuộc về người hay động vật, đang đưa đi kiểmnghiệm...” Bạc CậnNgôn đột nhiên ngước mắt nhìn anh ta. Sau khi điều chỉnh xong những thiết bị nghelén bảo vệ đượcchuẩn bịtrên người, GiảnDao lập tứctrở về ngồitrong xecảnh sát,cầmlấy giấy bút, trầm tư suy nghĩ. Lúc này sắctrời đãtối hẳn, nétmặt những người bên ngoài xecũng trở nênmơ hồ không rõ. Hai ngườicảnh sát bảo vệcao ngất vẫn giữ vững công tác đứng bên ngoài xe như cũ. Đây là do vừarồiBạc CậnNgôn yêu cầu. Bắt đầu từ bây giờ, bọn họ sẽ ở bên cạnh bảo vệcô 24/24. Cô lại quay đầu, nhìn về nơi không xalắm, Bạc CậnNgôn đang đứng dướimái hiên của biệt thự, gươngmặtanh lạnh lẽo, đang nói gì đó với người hình cảnh bên cạnh. Mới vừarồi nhìn thấy câu nói khiến lông gáy dựng đứng đó, duy nhấtchỉcó anh tỏ vẻ khoatrương và bình tĩnh, hoàn toàn không xemkhiêu khích của đối phương ra gì. Màthái độ củaanh, rõ ràng đãlây nhiễmcho những người khác, thần sắccủa mọi ngườicũng trở nên không còn quá khẩn trương nữa. Có lẽ người bên cạnh không nhìn ra, nhưng cô lạirất quen thuộc vớitừng tính khí, từng biểu cảmcủaanh. Ánhmắtanh sáng rựclạilạnh lùng hơn bình thườngmấy phần, khóe miệng thỉnh thoảng lướt qua nụ cườilạnh lẽo đến cực điểm. Anh tức giận rồi,chỉlà không biểu hiện ra ngoài, khống chếrất tốt. Anh như vậy,cô còn có gì đểsợ hãi? Lúc này,anh quay đầu lại nhìn về phía bên này. Ngăn cách bởi hoàng hôn dày đặc, GiảnDao cũng nhìn về phíaanh. Anh sải bước dài, đi qua. GiảnDao đang ngồi ở ghếsau,anh kéo mở cửa xe,cũng ngồi vào. Máitóc ngắn củaanh bị gió biển thổicó chút tán loạn, nhưng lạicàng phù hợp với gươngmặt trắng trẻo tinh khiết như ngọccủaanh. “Tâmtình đã điều chỉnh xong chưa?”Anh hỏi. GiảnDao cười vớianh, dướiánh đèn xe, đôimắtcô sáng ngời, sóngmắt trong veo, gươngmặt trắng như sứ cũng ánh lên tiasáng nhu hòa. “Đã điều chỉnh xong từ lâu rồi.”Cô đáp:“Anh nóirất đúng, sao emcó thể ngăn cản người khácchào hỏiemđượcchứ.” Trongmắt Bạc CậnNgôn lướt qua ý cười nhàn nhạt,ánhmắt dừng lại ở quyển tập trên tay cô:“Phác họa được những gìrồi?” Ýanh làchỉ việc phác họa hắn. Mới vừarồilúc Bạc CậnNgôn sắp xếp cho cô tiếp nhận các biện pháp bảo vệ, đồng thờicũng giao nhiệmvụ này cho cô, đểcô làmthử trước. GiảnDao đáp:“Đãcó chútsuy nghĩ bước đầu.” Bạc CậnNgôn ngước mắt nhìn cô, haitay tùy ý đểlên đầu gối, ý cườimờ nhạt lướt qua mắtanh,cảmgiác giống như... một tuyệt thếcao thủ vô cùng nhàn hạ, rấtcó hứng thú quan sátmột ngườimới vào nghềlên đài biểu diễn. GiảnDao quyết định lờ đi biểu tình củaanh, tự mìnhmở lời: “Cho tới hiện giờ, LậnYDương vẫn là người bị hoài nghilớn nhất, nhưng cũng không thể kết luận như vậy được. Emvừa mới nhờAnNhamsưu tập toàn bộ những tư liệu củaanh tatrênmọimặt. Lúc dòng chữ máu xuất hiện lần đầu trong vụ ‘Cỗ máy giết người’, mấy hômđó LậnYDương đang ở nước ngoài,có chứng cứ không ở hiện trường. Nhưng hai vụ sau anh ta đều không có chứng cứ thời gian vững chắc. Emcho rằng không thể xemđây là chứng cứ phán đoán anh tacó phảilà người đó hay không. Bởi vìcho dù anh ta không có mặt ở hiện trường,cũng có thểsử dụng người kháclàmtrợ thủ.” Bạc CậnNgôn hờ hững gật đầu. GiảnDao lại nóitiếp:“Từ bốicảnh gia đình củaanh tacho thấy, tuy rằng giàu có, nhưng khôngmấy hạnh phúc. AnNhamtìmđược một vàitư liệu bí mật. Chaanh tacó mấy nhân tình cố định ở nước ngoài, hồicấp baanh ta đãtừng bị đưa đến ký túc xátrong học viện,anh tacòn từng có ghichép về vi phạmgiao thông. Nhưng không ítcon cháu nhà giàu đều như vậy,cho nên tạmthời khó có thể phán đoán sâu hơn về bốicảnh và việc hình thành tính cách củaanh ta.” Khóe môiBạc CậnNgôn lờmờ ẩn hiện ý cười:“TênAnNhamnày,cũng coi như có ích.”Tình sử phong lưu của gia đình người bị hiềmnghicũng có thể đào ra được. GiảnDao nhẹ nhàng huých huých cánh tay anh:“Cho nên thỉnh thoảng anh cũng phảicổ vũ anh ấy. Nếu như sau này kéo đượcanh ấy vào độicủaanh,
giúp anh pháán,chẳng phảicàng tốt hơn sao?” Bạc CậnNgôn từ chốicho ý kiến nhìn cô mộtcái, không nói gìcả. GiảnDao lại hỏi:“Đối vớiLậnYDương,anh có cách nghĩ như thế nào?” Bạc CậnNgôn gối haitay sau đầu, tùy ý dựa ngườirasau, đáp:“Đồng ý vớicách nghĩcủaem. Anh tacó khả năng làtội phạm, nhưng cũng có khả năng là một người bị hại. Hãy chú ý, những vụ phóng hỏacho tới ngày hômnay, tấtcả manhmối đều là do hắn cố ý lưu lại. ĐầumốiLậnYDương này,có phảicũng nằmtrong kế hoạch của hắn hay không,chúng ta vẫn chưa biếtchắc được. Ngoàira, hắn đãtừng sử dụngGiangHạo làmthếthân, hơn nữalà một thếthân gần như hoànmỹ. Vậy thìLậnYDương,có khi nào cũng là một thếthân hoànmỹ thứ hai?” GiảnDao nghe xong trầmmặctrong giây lát. Nếu là như vậy, vụ án này lạitrở nên khó bề phân biệt lần nữa, hắn cũng quá mứcthâmsâu không lường nổi. Cô ngẩng đầu ngắmmàn đêmđen tối bên ngoàicửasổ, suy nghĩcũng trở nên có chút xa xăm. Hiện giờ cô đãcó thểcảmgiác được, tạisao những cảnh sát lâu nămtìmđến cửa mấy ngày trước, đều có cảmgiáctiêu điều do chí khíchưathành. Bọn họ ở ngoàisáng, tội phạmở trong tối. Cho dù là Bạc CậnNgôn thôngminh lợi hại như vậy,cũng không thể dự báo trướctội phạm, không thể bảo vệ mỗimột người. Còn tội phạmchỉcần chọn đạimột người nào đó trong biển ngườimênhmôngmàratay, bọn họ đều không thể phòng bị được. Nhưng càng bởi vì như thế, bọn họ mớicàng phải kiên định bướctiếp. Hắn luôn xemmạng người như một trò chơi, bất kể hắn làtên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ nổi danh cũng được, làtên thiếu gia nhà giàu nhân cách phân liệtcũng được...p> “Nhất định phải bắt hắn về quy án.”Cô quay đầu nói vớiBạc CậnNgôn. Bạc CậnNgôn cũng nhìn cô, đôimắt u tốisâu thẳm. “Nóithừa.” GiảnDao đương nhiên không giận, lạicònmỉmcười. Lúc nàyBạc CậnNgôn hỏitiếp:“Đi vào vấn đềchính đi, đối với hắn,emcó kết luận gì?” GiảnDao ngẫmnghĩ, thật ratừ trước đến giờ,ấn tượng trực quan đối với hắn đều rấtmơ hồ. Bởi vìtuy rằngmỗilần hắn xuất hiện vô cùng kinh động, nhưng ngẫmnghĩcẩn thận, hắn cũng không đểlại bao nhiêumanhmối. Hai vụ án trước,chỉ đểlại haicâu. Nhữngmanhmốisót lại này tuy nhiều, nhưng cũng giống như lờiBạc CậnNgôn nói, đều do hắn chủ động đểlại, hắn còn hiểu đượctâmlý tội phạm, dùng điều này để phân tích thìcàng phảithận trọng. GiảnDao đáp:“Loạitrừ LậnYDương ra, trướctiên coi hắn là một tội phạmcó thân phận chưarõ để phân tích: Đầu tiên, người hômđó đã hônDoãnTư Kỳ làthanh niên,cho nên tuổitácchắctầmtừ haimươilămđến ba mươilăm; thân hình cao lớn, vóc dáng vừa phải; Tríthôngminh cao,có năng lựclên kế hoạch vàthực hiện hành vi phạmtộirấtmạnh. Cho nên trước đây chắcchắn hắn có lịch sử phạmtộirất phong phú, nhưng có bị ghichép vào hồ sơ hay không thìrất khó nói; Tất nhiên phảicó năng lựctàichính rất tốt, mớicó thể hỗ trợ cho những tộiáccủa hắn; Nhìn từ tính cách, tự phụ,cực đoan. Cho dù những vụ phóng hỏalà do hắn sắp đặt,cũng không biểu lộ rõ ràng các dấu hiệu hành vi và phát tiết tình cảmbiến tháicủacá nhân hắn. Màtrong toàn bộ quátrình, tình cảmduy nhất hắn bộclộ ra,chỉlàcoitấtcả như một trò chơi, trò chơicùng vớianh. Nhưngmục đích của hắn là gì? Hắn vốn chưatừng tấn công anh, lẽ nào mục đích của hắn chính là muốn chiến thắng anh? Bởi vì hắn là đồng đảng của tên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số một hay là ngườitheo đuôi?” “Không.”Bạc CậnNgôn ngước mắt nhìn về phía mặt biển tốitămcuộn trào mãnh liệt,ánhmắtanh dưới bóng đèn nhàn nhạt như sương:“Anh đãcó thể xác nhận được mối quan hệ giữa hắn và Tommy rồi.”Trong lòngGiảnDao giậtmộtcái, đã ngheanh nóitiếp:“Hắn chính là ngườithầy lãnh đạo tinh thần của Tommy.” GiảnDao:“... Ýcủaanh là, Tommy thật rachỉ nghetheo lời hắn?” Bạc CậnNgôn gật đầu:“Đãtừng,anh và đồng nghiệp của FBI phán đoán rằngTommy không có đồng bọn, bởi vì những nguyên nhân sau đây: Thứ nhất vìloại hình sát thủ liên hoàn như hắn, trên lịch sử gần như chưatừng có đồng bọn, điều này phù hợp vớitrạng tháitâmlý của bọn chúng; Thứ hailà vìtrong nửa nămđó,chưatừng xuất hiện tung tích của một người khác;
Thứ balà vì bản thân của Tommy chính là một tên tội phạmhung tàn vô cùng giảo hoạt. Bao gồmcảlần hắn thử dùng kỹ thuật khống chếtâmlý để giao lưu vớianh, dựa vào tríthôngminh của hắn, hoàn toàn có thểlàmđược điều đó. Cho nên bọn anh chưa bao giờ quá hoài nghi hắn.” GiảnDao rùngmình trong lòng, lại nghethấy anh nói:“Nhưng phàmchuyện gìcũng có ngoạilệ. Hiện giờ xemra, ‘hắn’cực đoan tự phụ, người như vậy, không thể nào chịu bằng vai phảilứa với người khác, hoặclàlàmkẻtheo đuôicủa người khác. Mà kỹ thuật khống chếtâmlý của hắn,cũng đã vượt xa công phumèo cào của Tommy rồi. Cho nên vịtrícủa hắn chỉcó thểcao hơnTommy. Khả năng cao nhất,chính là vai diễn đạiloại như ngườithầy lãnh đạo tinh thần. Hắn cũng không trực tiếp gây án, nhưngTommy thần phục hắn, hắn ảnh hưởng đến tộiáccủa Tommy. Hắnmớilàtên biến tháiăn thịt người‘hoatươi’ số một, Tommy chỉcó thểchiếmvịtrísố hai. Mục đích hắn đến tìmanh, hiện giờ xemra đãrõ ràngmười phần. Giống như emnói, dục vọng ‘chinh phục’, rõ ràng lớn hơn ‘trảthù’. Bởi vìanh đãtự tay tống đệtử của hắn vào ngục.” GiảnDao vừa nghe xong liền cảmthấy lòngmình phát lạnh,cô hỏi:“Vậy tiếp theo chúng ta phảilàmthế nào?” Bạc CậnNgôn yên lặng trong chốclát,anh quay đầu nhìn thẳng vào cô,ánhmắt đó đen thẳmvàtrong suốt. “Nếu như đãrõ động cơ của hắn, vậy có thểáp dụng biện pháp chủ động. Anh sẽcố gắng nhanh chóng quay về Mỹmộtchuyến, tìmTommy nói chuyện. Đó có lẽlà mấu chốtcủatấtcả.”Anh dừng lạimộtchút:“Nhưng hiện giờ,chúng ta phải đi đến thành phố Đồngmộtchuyến.” GiảnDao bỗng chốc ngẩn người. Mấy chiếc xecảnh sát, trong bóng đêmchạy vụt như bay trên đường quốclộ. Không có máy bay trựctiếp trở vềthành phố Đồng, thời gian đi đường quốclộ nhanh vàtiện hơn,cho nên tổ chuyên án lái xesuốt đêmvội vã quay trở về. GiảnDao ngồi ở ghếsau của xecảnh sát, phíatrướclà hai vịcảnh sát bảo vệ, bên cạnh là Bạc CậnNgôn,cô đang gọi điện thoạicho mẹ vàemgái, dịu giọng trấn an. Cúp điện thoại xong, trong lòng cô than thởmột tiếng, nghiêng đầu nhìnBạc CậnNgôn:“LýHuânNhiên thìsao? Anh ấy có phảicũng sẽ gia nhập vào tổ chuyên án của địa phương phối hợp vớichúng ta?” Ánh đèn trong xerất tối, gươngmặt tuấn tú của Bạc CậnNgôn lạicàng u ámhơn. Anh nhìn cô,chỉ bình tĩnh lặp lại những tin tứcanh nghe đượclúc trước:“Anh ấy đang chấp hành nhiệmvụ ở bên ngoài, hiện giờ vẫn chưaliên lạc được.” GiảnDao sững người. Tay cô nắmchặt điện thoại, từ từ nhiễmchútmồ hôi. Hai người yên lặng nhìn nhau trong chốclát,cô lạicầmlấy điện thoại gọi đi, nhưng quả nhiên là khóa máy. Cô lạicúi đầu nhắn tin cho LýHuânNhiên:“Tình hình khẩn cấp, sau khimởmáy lập tứctrảlờilạicho em.” Sau khilàmxong tấtcả,cô ngẩng đầu nhìn ra bóng đêmmênhmang quỷ dị bên ngoàicửasổ, dựa người vào lưng ghế, không lên tiếng. Bạc CậnNgôn trầmmặc một lúc, đột nhiên giơ tay, ômlấy cô vào lòng, đểcô dựa vào lồng ngựccủa mình. GiảnDao vươn tay ômlấy eo anh, mặt dán chặt vào lòng anh:“Trước đâyLýHuânNhiên cũng thường xuyên không thểliên lạc được giống như vậy, chắclà không có chuyện gì đâu.” “Ừ.”Giọng nóitrầmthấp của Bạc CậnNgôn vang lên trên đầu cô. Hai người nhất thời đều trầmmặc,chỉcó tiếng xecảnh sátchạy lướt trênmặt đường, phát ratiếng động cơ vàtiếngmasát đơn điệu lặp đilặp lại. Đột nhiên, Bạc CậnNgôn lên tiếng:“Nămđó lúc điều tratruy đuổi vụ án ‘hoatươi’ăn thịt người,anh từng bị uy hiếp.” GiảnDao từ từ ngẩng đầu, ngắmđường cong sườnmặt rõ ràng củaanh. Anh vẫn tiếp tục nói:“Mộtcơ hội ngẫu nhiên, nhận đượctin tình báo sailầmcủa đồng nghiệp khác,anhmột thânmộtmình truy đuổitheo Tommy. Lúc đó những người khác vẫn chưa đuổitới,cơ hộichỉtrong thoáng chốc. Đó làtrên con đường gầnmột trường tiểu học. Ở ngay trước mặtanh, Tommy đầu tiên cho nổ tungmộtchiếc xe bus trường học, hơnmười đứatrẻ bị nổ tung lên trời. Màsau đó, hắn đềra yêu cầumuốn anh bỏ súng xuống, đilên xe của hắn, nếu không hắn sẽcho nổ chiếc xe bus thứ hai.” GiảnDao ngơ ngẩn nhìn anh. Anh trước giờ chưatừng nhắc đến những chuyện đã xảy ralúc bịcầmtù nămđó, thìralà bởi vì như vậy. “Tấtcả nhân viên FBI, đặc biệt làchuyên gia phân tích hành vi, đều đượcrăn đerằng, không thể đàmphán thỏa hiệp với phần tử khủng bố.”Giọng nói củaanh trongmàn đêmtrầmnhư nước:“Nhưng lúc đó,anh đãthỏa hiệp, bướclên xe.”p> GiảnDao ômlấy eo thon củaanh càng chặt hơn:“Vìsao hômnay đột nhiên lạimuốn nói vớiemchuyện này?”
Bạc CậnNgôn cúi đầu nhìn cô, đôimắt dàimát rượi động lòng người. “Bởi vì hiện giờ emcần anh.” Về đến thành phố Đồng đãlà nămgiờ sáng. NhómBạc CậnNgôn trựctiếp đi về phía hiện trường vụ nổ bom. GiảnDao dướisự bảo vệcủacảnh sát, về nhà mộtchuyến trước. Tậnmắt thấymẹ vàemgái bình an vô sự, tâmtình căng thẳng của GiảnDao mớicoi như hơi dịu xuốngmộtchút. Nhưng khiến họ lo lắng là điều khó tránh khỏi. GiảnHuyên khẩn trươngmuốn chết, kéo lấy cô hỏitới hỏilui. Hốc mắtcủa mẹthì đỏ hồng, nhưng nhìn thấy cô lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh, cũng không hỏi gì nhiều,chỉcăn dặn cô nhất định chuyện gìcũng phảicẩn thận. Trong lòngGiảnDao rất đau buồn, ômchặt bọn họ một lúc, đến khi quay người đithìtrời đãsáng hẳn. GiảnHuyên đứng trướccửasổ, nhìn chị gáichui vào trong xecảnh sát,cô quay đầu nhìn về phía mẹ:“Mẹ, mẹ đừng trách chị. Cùng lắmthìsau này chúng ta khuyên chị đừng làmviệc này nữa.” Mẹcô ngơ ngẩnmột lát, hốc mắt lại đỏ lên, đáp:“Tính cách củachịcon, đã quyết định rồithìtámcon ngựacũng không kéo về nổi. Con xemdáng vẻ vừarồicủa nó... Mẹchỉ hi vọng chịcon sau này nhất thiết đừng xảy rachuyện gì, nếu khôngmẹlàmsao đốimặt được với bacáccon...” Ánh nắng banmaimờmịt, GiảnDao vừa bước xuống xecảnh sát, lập tức nhìn thấy bên ngoài xưởng pháo nơi xảy ra vụ án tụ tập đông đúccáccông nhân chen lấn,còn lôi kéo dây băng cảnh sát. Từ cánh cửarộngmở của phân xưởng nhìn vào trong,chỉthấymộtmàn khói bụi bay tán loạn, mấy viên cảnh sátchạy tớichạy lui như thoi đưa. Cô bước đến cửara vào, trước mặt là một ngườicảnh sát lớn tuổicó quen biết, ông cúi đầu vội vàng đira. “ChúChâu, tình hình thế nào rồi?” Người hình cảnh già bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô:“GiảnDao...con cũng vềrồi.” GiảnDao hơi ngẩn người. Người hình cảnh già này cũng coi như một ngườicứng rắn, là đồng nghiệp của bacô, nhưng lúc này khóe mắt lại đong đầy nước mắt. LòngGiảnDao siếtchặt lại. LýHuânNhiên... LýHuânNhiên! Cô bước nhanh vào, nhìn thấymấy hình cảnh đang đứng trong góc, liền giơ tay quẹt nước mắt. Bạc CậnNgôn thì đứng ở trướccô mấy bước,áo vest giày da, gươngmặt tuấn tú yên tĩnh, không có bấtcứ biểu tình gì. Anh nghethấy tiếng động, quay đầu nhìn cô. Trong đôimắt đen nhánh hình như có một tia dao động, nhưng lập tức bình thường lại. “GiảnDao.”Anh chầmchậmnóirõ ràng:“Chuẩn bịtâmlý cho tốt.” Đầu óc GiảnDao trong nháymắt trống rỗng, một luồng khí nặng nề không chịu nổi xông lên não. Cô ngẩn người nhìnBạc CậnNgôn, bỗng nghethấy anh nóitiếp:“Kết quả kiểmnghiệmDNAđãcó rồi. Nhữngmẫu dathịtcòn sót lại ở hiện trường, làcủa LýHuânNhiên.” GiảnDao chỉcảmthấy lòngmình giống như bịmộtcái búatạ gõ mạnh vào, một lần, lạitiếp một lần. Trong ngực nghèn nghẹn bức bối, dường như trong nháymắt lênmen, bắt đầu bùng lên đau thấu xương. Còn đôitay để ở hai bên người, bắt đầu run nhè nhẹ. Bạc CậnNgôn bướclênmột bước, ômchầmcô vào lòng. Hốc mắt GiảnDao đau đớn, nước mắt đãrơi xuống ào ào như đê vỡ. LýHuânNhiên... LýHuânNhiên? LýHuânNhiên nghiêmnghịanh tuấn, LýHuânNhiên từ nhỏ luônmang theo cô chạy khắp núi đồi, LýHuânNhiên dịu dàng luôn cười nhàn nhạt nói muốn tác hợp giúp cô và Bạc CậnNgôn, LýHuânNhiên vìsự nghiệp cảnh sátmà xảthân quênmình? Cô nấc nghẹn gần như nói không nên lời, mờmịt bước đitrong cơnmê. Chỉcó mỗiBạc CậnNgôn là quen thuộc, giọng nóitrầmthấp thậmchílộ ra mấy phần dịu dàng, vang lên bên tai: “Không phát hiện ra dithư của LýHuânNhiên,anh nghĩ, hắn cũng không khống chế được LýHuânNhiên... Hiện giờ chỉcó thể phán đoán anh ta mất tích,chúng ta vẫn còn hi vọng.” ... Những ngườichung quanh đi qua đilại, sắc mặt nhómhình cảnh đều lạnh lẽo như sắt. Mà hai người bọn họ chỉ ômchặt lấy nhau, không ai nóilời nào.
Chính vào lúc này, điện thoạicủa Bạc CậnNgôn vang lên tích tích ở trong túi quần, làtin nhắn. Anhmột tay ômGiảnDao, một tay lấy ra xem,ánhmắtchợt tốilại:“AnNham!” AnNhamđang ômmộtcáilaptop ngồitrong góc gõ gõ, nghetiếng gọi ngẩng đầu lên,ánhmắt lướt qua động tháicủa Bạc CậnNgôn, lập tứclấy ra một cái dụng cụ cầmtay từ trong túi hành lý lớn bên cạnh đi qua. Màn hình điện thoại vừasáng,chỉcó mộtcâu tiếngAnh đơn giản từ mộtsố máy vô danh: “Nowit begins.”(Bây giờmới bắt đầu.) AnNhamnhanh chóng tiếp lấy điện thoại, lắp vào trong cái dụng cụ cầmtay đó, vừalần theo dấu vết định vịsố điện thoại, vừa không thèmngẩng đầu lên hỏi:“Hắn có ý gì?” GiảnDao nghethấy cũng ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, đôimắt đầy lệ đỏ hồng,cô bướng bỉnh cố chấp nhìn chằmchằmvào màn hình điện thoại. Bạc CậnNgôn yên lặng trong giây lát, đáp:“Hắn chưa bao giờ trựctiếp gây án. Cho dù là những vụ án này,chúng ta đều biết hắn có liên hệ với những tên phóng hỏa, nhưng không có chứng cứ trựctiếp chỉ điểmhắn.” Ngừngmột lát,anh lại nói:“Hiện giờ, hắn đã bắt đầumuốn tự mình gây án.” Bạn đang đọctruyệnHãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến đượctảimiễn phítạiwWw.EbookFull.Net. Tảimiễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full.Net. Chương 62 Buổi đêmgiálạnh, mưa bụilất phất. Nửa đêm, thành phố núisươngmù dày đặc, không còn nhà nào sáng đèn. Bạc CậnNgôn từ phòng tắmđira ngoài,anhmặc bộ đồ ngủmàu đen, máitóc ướt dính sau tai. Anh cúi đầu nhìn xuống giường, GiảnDao đang ngủ say. Cô vùi đầu vào gối, máitóc đenmềmmãi xõatrên gatrải giường trắngmuốt, dáng vẻcủacô mang lạicảmgiác đáng thương. Anh ngắmcô mấy giây rồi đi đến bên cửasổ, gọi điện cho Phó Tử Ngộ. Ngữ khícủa Phó Tử Ngộ có vẻ phát điên:“Bây giờ là mấy giờ rồithiếu gia? Chín giờ sángmaitôicó mộtca mổ đấy.” Bạc CậnNgôn liếc đồng hồ treo tường:“Một giờ haimươi phút.” Giọng điệu thản nhiên của Bạc CậnNgôn khiến Phó Tử Ngộ chịu thua,anh đành hỏi:“... Chuyện gì vậy?” “Chúng tôi đã mất dấu vếtcủa“Hắn”.”Bạc CậnNgôn cất giọng lạnh nhạt:“Hắn tuyên bố sẽ phạmtộiáccàng nghiêmtrọng hơn. Xétmối quan hệcá nhân giữacậu vàtôi, hy vọng cậu chú ý an toàn.” Phó Tử Ngộ trầmngâmmột lúc:“Ok, tôisẽtự lo liệu,cậu yên tâmđi.”Anh lại hỏi:“Cậu và GiảnDao vẫn ổn đấy chứ?” Bạc CậnNgôn đáp:“Tôirất ổn,còn cô ấy không ổnmộtchút nào. Một người bạn quan trọng đối vớicô ấy có khả năng đã bịtên biến tháisát hại.” Phó Tử Ngộ hítmột hơi, imlặng vài giâymớimởmiệng:“Chuyển lời hỏithămcủatôi đến cô ấy.” “Được.” Phó Tử Ngộ ngẫmnghĩ, lại nói:“Tôi biếtcông việc điều tra vụ án căng thẳng, nhưng là một người bạn trai,cậu ấy cố gắng bớtchút thời gian vỗ vềcô ấy, ở bên cạnh cô ấy.” Câu nói này cũng làtiếng lòng của Bạc CậnNgôn,anh hơichaumày. Thấy bạnmãi vẫn không lên tiếng, Phó Tử Ngộ hỏi:“Cậu sao thế?” Giọng nóilãnh đạmcủa Bạc CậnNgôn truyền tới:“Vỗ vềthế nào?” Chứng kiến cảnh người phụ nữ của mình vô cùng đau khổ, thiên tàicũng có lúcchịu bó tay.
Phó Tử Ngộ mỉmcười,anh ngẫmnghĩmột lát, ý cườitrên khóe miệng càng sâu hơn:“Rất đơn giản. Lúccô ấy ủ rũ buồn bã,chúng tacó một tuyệtchiêu, chỉcần cậu hátcho cô ấy nghe một bài,cô ấy nhất định sẽ nở nụ cười.” Bạc CậnNgôn hơithay đổisắc mặt:“Không thể.”Nói xong anh liền cúp điện thoại. Lúc này, GiảnDao ở trên giường động đậy người, sau đó chống tay ngồi dậy. Cô mặcáo ngủmỏngmanh, đôimắtsưng húp, gươngmặt tái nhợt. “CậnNgôn.”GiảnDao gọi khẽ một tiếng. Bạc CậnNgôn lập tức đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh cô. Gươngmặtanh hếtsức bình thản, đôimắt đen nhìn cô chămchú, đểlộ sự trầmtĩnh và quan tâm. “Emkhông sao đấy chứ?”Giọng nóitrầmthấp củaanh trong đêmtối như dòng nướcchảy bên tai. GiảnDao gật đầu:“Emkhông sao.” “Vậy hôn anhmộtcái đi.” GiảnDao cất giọng hơi khàn khàn:“Anh làtrẻcon à?” Bạc CậnNgôn nheo mắt nhìn cô:“Tối qua, ít nhấtemđểlạimột lít nước mắt trên áo sơmicủaanh. Emthử nói xemaimớilàtrẻcon?” Lời nóicủaanh khiếnGiảnDao nhớ lạicảnh tượng ngày hômqua. Hiện trường vụ nổ hoang tàn, mẩu da đầymáu trong túi vậtchứng củacảnh sát, phòng ở của LýHuânNhiên trống không, trên ghếsofacòn có áo đồng phụccảnh sátcủaanh... TráitimGiảnDao lại nhói đau. Cô quyết tâmkhông nghĩ ngợi nhiều. Còn chưathấy thithể,cô tuyệt đối không bỏ cuộc. GiảnDao ngẩng đầu hỏiBạc CậnNgôn:“Lẽ nào anh chưatừng rơilệ?” “Tất nhiên.”Anh bình thản đáp:“Kểtừ khianh bắt đầu có trí nhớ.” GiảnDao mềmlòng, yên lặng ngắmgươngmặt trắng trẻo củaanh. Như nhớ ra điều gì đó, Bạc CậnNgôn nóitiếp:“Một điều bilịch làtừ nhỏ đến lớn, rất nhiều người khóctrước mặtanh.” GiảnDao không nhịn đượccười. Người đàn ông này không biết rơilệ,cũng không thích người khác khóclóctrước mặtanh. Có điều... ngoài những nạn nhân rơi nước mắt vìcảmkích, những người khácchắctức đến phát khóc bởithái độ ngạo mạn vàlời nói độc địacủaanh. Tất nhiên cô không nóiracâu này. Cô nhẹ nhàng giơ tay, ômchặt lưng anh từ phíasau. Bạc CậnNgôn hưởng thụ vòng tay củacô. Anh lặng lẽ ngồi xuống giường bất động, để mặccô áp mặt vào lưng anh. GiảnDao nhẹ nhàngmởmiệng:“Nửa nămđó...anh sống thế nào?” Bạc CậnNgôn trầmngâmvài giây. Anh quay người nhìn cô rồi nằmxuống giường, đồng thời kéo cô nằmúp sấp trong lòng anh. “Cũng không có gì đặc biệt, tấtcả phát triển theo kế hoạch củaanh. Việc bịthương,cũng làcái giá hợp lýmàanh không thể nétránh.” Anh chỉ kể qualoa, khiếnGiảnDao vừa xót xa vừa buồn cười. Có lẽ bấtcứ khó khăn nguy hiểmnào, trongmắtanh cũng chẳng là gì hết. Trờitờmờ sáng, mưa mỗilúc một nặng hạt, bên ngoài vang lên tiếng sấmđì đùng. Bạc CậnNgôn vẫnmởmắt. Trong phòng tối om, GiảnDao nằmgối đầu trên cánh tay anh,cuộn người ngủ say sưa. Gươngmặtcô dường như nhẹ nhõmhơn, đầumày không còn chau lại, mắtcũng đã bớtsưng. Anh lặng lẽ ngắmcô, trong đầu nghĩ đến câu nóicủacô ban nãy:“Nửa nămđó,anh sống thế nào?” Rất nhiều hình ảnh điên cuồng và méo mó phảng phất vụt quatrước mắtanh:mặt đất đầymáu, người bịcắt thành khúc, thịt vụn trong đĩa, máu tươitừ sống lưng anh chảy vào cốc mỗi ngày... Bạc CậnNgôn khép mimắt, nghiêng đầu ghésátmáitóc dàicủa GiảnDao, ngửimùi hương thoang thoảng trên tóccô, yên lòng chìmvào giấc ngủ. Quá khứ đó có gì đáng nói? Không cần cho cô biết, không cần khiến cô đau lòng. Buổisáng ngày hômsau, trong phòng hội nghịCụccảnh sát thành phố. Bây giờ đã hơn haimươitư tiếng đồng hồ trôi qua kểtừ lúc LýHuânNhiênmất tích. Cảnh sát điềumột lựclượng lớn tìmkiếmở khu vực xung quanh