300 gốc cây nghỉ mệt. Cát Đằng âu sầu đưa mắt nhìn chung quanh.Tôi biết trong đầu bạn đang nghĩ về những kỷ niệm xưa. Cũng nơi này, ngày ấy có một cặp tình nhân thật đẹp đang nắm tay nhau đi dưới rặng thông. Cảnh đấy người đây nhưng một người đà khuất bóng. Tôi không dám gợi lên điều gì với bạn. Mọi chuyện cứ như là một giấc mơ nhưng mỗi sáng mai thức dậy lại phải đối mặt với sự thật kinh hoàng.Thành phố tăm tối hẳn đi. Mới tám giờ tối điện đã cúp. Những chiếc Honda đổi chỗ cho giai cấp cán bộ. Huế xuất hiện xe đạp thồ. Những khuôn mặt đau khổ nhếch nhác. Những câu ca dao hiện đại được thầm thì chuyền miệng. Những bài hát được chế biến bi hài. Người ta nhắc lại câu nói mười bốn chữ bất hủ của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. “Rồi cứ thế ni mãi răng???” Mạ tôi ngữa mặt than trời rồi chặt hết những cây mai vàng thay vào mấy luống khoai lang cứu đói!Bốn năm sau, ba Cát Đằng chết trong tù vì sức tàn lực kiệt. Mạ bạn khô nước mắt đi thăm mộ chồng ngoài Thanh Hóa. Một mô đất trơ trọi trong rừng được đánh dấu bằng viên đá xanh lớn. Còn đâu người đàn ông khả kính trụ cột gia đình. Tóc bà bạc trắng. Cái lúm đồng tiền xưa kia đã trở thành ngoặc đơn rồi ngoặc kép.Từ nước ngoài người con trai yêu Cát Đằng ngày đó xuất hiện như một vị cứu tinh. Anh ta gởi về giúp gia đình bạn những xấp vải, những gói thuốc tây, những đồng đô la được khéo léo nhét trong hộp sữa… Tất cả chỉ nhằm một mục đích chinh phục tình yêu của người con gái Huế mà anh ta say đắm. Mạ bạn tha thiết khẩn nài:- “Con ơi! Thằng đó nó tốt, lại hiền lành, con nhà trí thức. Lấy hắn con cũng sướng mà các em cũng đỡ khổ. Với lý lịch
Dẫu Lìa Ngõ Ý Tôi khuyên Cát Đằng:- “Mọi chuyện đã trở thành quá khứ. Anh H. mất rồi. Đã gần gần năm. Bạn đâu phải là kẻ phụ tình. Trong hoàn cảnh này đôi khi phải thực tế. “Bạn yên lặng gật đầu.Mọi chuyện được thu xếp nhanh chóng. Bà mẹ chú rể từ nước ngoài trở về. Một vài lễ nghi cần thiết trong buổi giao thời. Và xúc tiến giấy tờ bảo lãnh.Tôi đưa Cát Đằng lên thăm chị Hương lần cuối. May sao lại gặp mẹ anh H. từ Bình Dương trở về. Bác bảo có thể bác sẽ vào trong đó ở hẳn. Bác ôm vai bạn tôi:- “Bác mừng cho con. Biết tin này chắc H. vui lắm.”Trên bàn thờ vẫn chưa có ảnh của anh. Ghê gớm thay lòng tin của người mẹ. Bạn tôi xin phép được lạy trước bàn thờ ba lạy và nhét vào túi mẹ anh H. chút vốn liếng còm cỏi. Nước mắt người mẹ ứa ra tràn trề. Bà khẽ kêu “ H. ơi!”Trước khi xuất cảnh, Cát Đằng đến nhà tôi ngủ lại một đêm. Bạn đem theo cái hộp bánh CHOCOLATE chứa những bức thư của hai người, tấm ảnh trao nhẫn được đặt lên trên. Cát Đằng bảo tôi:- “An Nhiên là một chứng nhân quan trọng trong mối tình lớn của mình. Mình không thể mang theo kỉ vật quý giá này. Bạn giữ giúp mình cho đến lúc nào còn có thể .”Tôi cất vào tủ sách, lòng ngậm ngùi thương bạn.Thời gian qua, Cát Đằng đã có một gia đình êm ấm. Ông chồng thành đạt, hai con một trai một gái xinh xắn. Cả hai đang định cư ở thành phố Denver, tiểu bang Colorado. Tôi
302 sắp đặt. Một ông chồng yêu vợ thương con, nhưng vô tâm. Tôi cũng chẳng bao giờ hé môi về chuyện bạn mình…* * *Ngày mai, gia đình tôi sẽ vào Nam lập nghiệp. Mở tủ sách, tôi cầm cái hộp bánh cũ. Những bức thư nhuốm màu thời gian nhưng tấm ảnh vẫn còn rất rõ. Ôi! Nụ cười hạnh phúc của cả hai người.Tôi không thể đem chúng theo. Đốt thì tôi không nỡ. Suy đi tính lại, tôi quyết định đem lên nhà chị Hương, nhờ chị đặt trên bàn thờ anh H. Không còn gì để hy vọng về anh nữa rồi.Căn nhà vẫn như xưa dù thời gian có làm nó già và cũ kỹ hơn. Tiếng chim sâu vẫn kêu lách chách trên những vòm cây xanh. Tôi dựng chiếc xe vào gốc ngọc lan, lòng bùi ngùi. Kỷ niệm ngày xưa ùa về trong ký ức. Một chiếc xe lăn trên hàng hiên. Tôi trách mình đã lâu không thăm mẹ anh. Cuộc sống bận rộn với cơm áo, gạo tiền làm mình trở thành người có lỗi.Tôi tự nhiên đẩy cửa vào phòng khách khép hờ. Một người đàn ông nằm trên ghế sofa, tay cầm cuốn sách, chiếc chăn mỏng đắp ngang thân, phía bên dưới là một… khoảng trống. Anh ngước nhìn lên. Có phải tôi đang mơ? Đôi mắt ấy, gương mặt ấy… Đúng là anh H. Anh cất tiếng:- “An Nhiên đấy ư em?”Tôi bàng hoàng, ngơ ngẩn.Vâng, anh H. bị thương nặng nhưng không chết. Trong cuộc hành quân của Tiếu Đoàn vào mật khu Đồng Tháp Mười, đại đội của anh sa vào ổ phục kích. Môt mảnh B40 đã bay vào lưng anh, chạm ngay cột sống. Anh được đưa về quân y viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ. Bác sĩ cho biết mảnh đạn đã làm
Dẫu Lìa Ngõ Ý mất tích. Và người mẹ đã làm theo lời anh…Từ Cần Thơ, anh được chuyển vể Tổng Y Viện Cộng Hòa. Các bác sĩ và y tá tận tâm chăm sóc anh. Vết thương bên ngoài tạm ổn, anh sang Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng. Mẹ già theo sát anh từng bước. Đó là lý do khiến bà bảo với Cát Đằng mình vào Nam sống với người anh cả.Sau ngày 30 tháng 4, tất cả thương binh nặng nhẹ đều bị tống ra đường. Anh về Bình Dương nương tựa nhà anh Hùng. Vết thương không còn được quân y viện chăm sóc, lâu ngày bị hoại tử và hai chân anh bị tháo khớp tới gối. Mẹ già mất, Cát Đằng đã đi xa, anh quyết định về Huế sống phần đời còn lại bên người chị gái thương yêu. Gần mười mấy năm nay anh sống nhờ vào sự cưu mang, đùm bọc của các khóa Võ Bị ở nước ngoài, những chiến hữu cùng đơn vị và một số anh em còn kẹt lại ở quê nhà... Cao quý thay tình nghĩa đồng môn của những chàng trai cùng trường Mẹ! Anh cũng tự ôn kiến thức để dịch thuật, để luyện thi cho các học sinh nghèo vào Đại học. Cụôc sống không đến nỗi thấy mình là người vô dụng.Cầm xấp thư và tấm hình, anh H. trầm ngâm bảo tôi:- “Anh cám ơn An Nhiên. Cố vật đã tìm về cố chủ. Cứ để cho Cát Đằng nghĩ rằng anh đã chết. Đó chính là tình yêu của anh giành cho cô ấy.”Anh nâng chiếc nhẫn có viên hồng ngọc trên ngón tay áp út, âu yếm hôn vào nó. Chiếc nhẫn năm xưa, Cát Đằng đã lồng vào tay anh trong đêm Lễ Trao Nhẫn trên Vũ Đình Trường. Một cơn gió lạnh thoảng qua. Mùa Đông đã về trên thành phố.
304 VÕ BỊ VÀ NHỮNG VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG.Người chiến sĩ Bảo Quốc An Dân chấp nhận mọi hiểm nguy đến tính mạng, xông pha vào lửa đạn để bảo vệ cho nhân dân được tự do, ấm no, hạnh phúc và Tổ Quốc được trường tồn. Họ sẳn sàng hy sinh không những vì đạn thù trên chiến trường mà ngay cả khi “không toại mộng hải hồ” của người trai thời chinh chiến. Ngày xưa đã có các anh hùng dân tộc Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu thì ngày nay cũng đã có Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, Nguyễn Văn Long… Đồng thời, nhiều chàng trai Võ Bị đã không chết vì đạn thù mà chính họ đã tự kết liểu đời mình bằng những hành động bất khuất, kiên cường do họ tự chọn cho bản thân mình đúng ước nguyện “Tử Vi Thành” của người trai thời loạn khi không hoàn thành “sứ mạng Bảo Quốc An Dân” mà họ đã hiến thân phục vụ. Họ là Ai?1 - Thiếu Tướng Phạm Văn Phú K8chức trung đội trưởng, đại đội trưởng của binh chủng Nhày
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng một tướng lãnh của chiến trường.Do đó, tháng 12 năm 1974, khi chiến trường sôi động, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bổ nhiệm Ông làm Tư Lệnh Quân Đoàn II/Quân Khu 2.- Ngày 14/03/1975, chính phủ Hoa Kỳ đã cắt đứt quân viện, Tổng Thống Thiệu họp với các Tướng Lãnh cùng Thiếu Tướng Phú tại Cam Ranh và ra lệnh Tướng Phú triệt thoái Quân Đoàn II theo Liên Tỉnh Lộ 7 về Nha Trang để bảo vệ vùng duyên hải... Tướng Phú xin tử thủ ở cao nguyên nhưng không được chấp thuận. Cuộc triệt thoái thất bại.- Trưa ngày 02/04/1975, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú và vài sĩ quan thân tín đã bay đến đồi “Lầu Ông Hoàng” để chờ bàn giao phần lãnh thổ còn lại của Quân Đoàn II/Quân Khu 2 cho Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu K3, Tư Lệnh Phó Quân Đoàn III. Khi trực thăng chở Tướng Hiếu vừa đáp xuống, Tướng Phú đã rút súng ra để tuẩn tiết, nhưng Đại Tá Đức, nguyên Phụ Tá Tư Lệnh Quân Đoàn II, đặc trách lực lượng diện địa, đã ngăn cản kịp thời...- Cuối tháng 4/1975, nhân viên của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ đã đến tận nhà, đề nghị Thiếu Tướng Phú và gia đình rời Việt Cố Thiếu Tướng Nguyễn Văn Phú, nguyên Tư Lệnh Quân
306 4 năm 1975, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú tỉnh dậy, thều thào với phu nhân:- Tình hình đến đâu rồi?Bà Phú buồn rầu, thổn thức:- … Cộng sản đã vào đến Sài Gòn!Từ từ nhắm mắt lại, trở về cỏi hư vô, tìm gặp lại những chiến hữu trên khắp mọi miền của đất nước, Thiếu Tướng Phú đã giữ trọn ước nguyện của mình khi Ông xin tử thủ Pleiku cho đến viên đạn cuối cùng!!!2 - Chuẩn Tướng Trần Văn Hai K7những sĩ quan đầu tiên xây dựng Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân, Dục Mỹ, cũng từng là chỉ huy trưởng Binh Chủng Biệt Động Quân và Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia.Cuối năm 1974, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bổ nhiệm Ông làm Tư Lệnh Sư Đoàn 7 BB. Trước khi từ nhiệm, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã cho trực thăng xuống đón Tướng Hai và gia đình về Sài Gòn. Ông đã từ chối và xin được ở lại với đơn vị.Trưa 30/4/1975, khi có lệnh buông súng, Ông đã tập họp quân nhân các cấp của Bộ Tư Lệnh tại Câu Lạc Bộ Sư Đoàn để ngỏ lời cám ơn, chào từ giã và đề nghị mọi người về nhà thu xếp gia đình trong hoàn cảnh mới, tuyệt đối tránh đụng độ với địch quân, đổ máu vô ích …Đến 15 giờ, Trung Úy Hoa lên văn phòng, Tướng Hai ngồi trầm ngâm như một pho tượng. Thái độ yêu đời, nhiệt tình của Tướng quân không còn nữa, báo hiệu một điều chẳng lành của một Tướng quân suốt đời Vì Nước, Vì Dân. Ông ra dấu cho Trung Úy Hoa ngồi xuống ghế, rồi từ tốn nói:
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng Ông mở ngăn kéo, lôi ra một gói đồ bọc bằng giấy báo rồi đưa cho Trung Úy Hoa và nhờ:- Đây là gói quà của anh gởi cho bà xã và bảo bà đừng lo gì cho anh cả!Sau này, Trung Úy Hoa được biết trong gói quà đó có 70.000 đồng – một tháng tiền lương và một số vật dụng cá nhân của Ông.Chờ mãi đến 6 giờ chiều, Trung Úy Hoa tự ý chạy lên văn phòng. Đèn vẫn sáng như mọi ngày nhưng không khí vô cùng lạnh lùng, ảm đạm. Đẩy mạnh cửa phòng, khung cảnh trước mắt làm cho Trung Úy Hoa hoảng hốt, bàng hoàng, đau đớn lẫn xót xa…Chuẩn Tướng vẫn ngồi trên ghế nhưng đầu thì đã gục xuống trên bàn mê man, bất tỉnh cạnh một ly rượu lớn đã cạ. Trung Úy Hoa liền gọi xe cứu thương đến, chở Tướng Quân về bệnh xá.Các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng Tướng Quân đã trút hơi thở cuối cùng.Chuẩn Tướng Trần Văn Hai là một Tướng Lãnh tài, đức, có đầy đủ nhân, lễ, nghĩa, trí, tín trong công cuộc Bảo Quốc, An Dân.3 - Đại Tá Phạm Tường Chinh K8Cố Chuẩn Tướng Trần Văn Hai
308 cũng đã tuẫn tiết. Tuy nhiên, cộng sản không cho gia đình khai tử vào ngày 30/04/1975 mà phải khai tử ngày 16 tháng 05 năm 1975 và phải đóng “thuế tử” mới được mai táng.4 - Đại Tá Nguyễn Hữu Thông K16Ông sinh năm 1937, tại Quảng Trị. Chỉ 10 năm trên chiến trường, Ông đã mang cấp đại tá và đảm nhận chức Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 42 của Sư Đoàn 22 Bộ Binh. Ông là một sĩ quan có đầy đủ các đức tính Đức, Trí và Dũng. Khi có cơ hội, Ông tiếp xúc với binh sĩ để thăm, hỏi sức khỏe gia đình, quyền lợi lương bổng, lương thực, thực phẩm lúc hành quân, tình trạng quân trang, quân dụng và khuyên họ chi tiêu vừa đủ, cố gắng gởi tiền về giúp cha mẹ già hoặc vợ con…Khi Sư Đoàn 22 Bộ Binh được lệnh di tản khỏi Qui Nhơn thì tình cảnh Quân Y Viện thật đau lòng! Hầu hết các bác sĩ Đại Tá Nguyễn Hữu Thông, Khóa 16 vừa thăng cấp dại tá tại mât trận (còn đeo cấp bậc trung tá trên cổ áo), 1974.
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng đến thăm, chứng kiến cảnh tang thương ấy. Ông đã khóc!Thế nhưng khi đối đầu với giặc cộng, Ông là một quân nhân anh dũng lại đầy mưu trí. Do đó, Ông đã tạo được nhiều chiến công thật vẻ vang mà điển hình nhất là chiến thắng Đèo Nhông. Năm 1974, Đại Tá Thông đang chỉ huy Trung Đoàn hành quân tại Pleime, tây nam Pleiku thì được lệnh lui binh để về giải tỏa áp lực địch ở Bình Định. Kế hoạch dự trù cuộc chuyển quân nhanh nhất cũng mất 48 giờ từ Pleime về Bắc Phù Cát! Nhưng thật tài tình! Đại Tá Thông đã lui binh rồi di chuyển cả trung đoàn về đến Bắc Phù Cát, ngay trong đêm hôm đó, chỉ hơn 12 giờ. Thật bất ngờ. Từ đó, Trung Đoàn đã đánh thẳng vào cạnh sườn của địch đã làm cho địch quân hổn loạn, tan nát rồi tìm đường tẩu thoát. Đơn vị của Ông đã đánh tan cả một trung đoàn của Sư Đoàn 3 Sao Vàng cộng quân.Giữa tháng 3 năm 1975, Trung Đoàn lại đang anh dũng chiến đấu với Sư Đoàn 3 Sao Vàng cộng sản ở Bình Khê thì được lệnh lui binh để di tản! Khi về đến đèo An Khê, Trung Đoàn đã giao chiến, ngăn chặn Sư Đoàn 10 cộng quân tràn xuống thành phố Qui Nhơn. Do đó, khi có lệnh lên tàu thì Trung Đoàn còn 1 tiểu đoàn đang giao chiến với cộng quân ở nghĩa trang của thành phố…Trung Tá Lê Thành Uyển, Chỉ Huy Trưởng Hải Đội 3 Tuần Dương HQ08 đã nhiều lần thúc giục Đại Tá Thông lên tàu, nhưng Đại Tá Thông không chịu lên tàu vì các chiến hữu của Ông đang chiến đấu với cộng quân. Nôn nóng, Trung Tá Uyển hỏi tại sao Đại Tá Thông không chịu lên tàu? Đại Tá Thông đã ôn tồn đáp:- Tôi không thể ra với Anh được. Lính của tôi có lẽ ra cũng gần hết rồi. Cám ơn Anh. Tôi đi về đây!
310 đi ngược về những ngọn đồi vô danh mà đơn vị đã từng chiến đấu với cộng quân trước đây.Hình ảnh của một vị đại tá trẻ khi đã đưa được những chiến hữu của mình còn lại sau những trận đánh khốc liệt về vùng an toàn rồi lửng thửng đi trở lại con đường cũ, về phía những ngọn đồi vô danh của chiến trường xưa, để rồi cùng được nằm xuống bên cạnh những chiến hữu của mình đã Vị Quốc Vong Thân. Thật hào hùng!Đại Tá Nguyễn Hữu Thông đã an giấc ngàn thu bên cạnh các chiến hữu của mình, vẹn toàn Tình Nghĩa Huynh Đệ Chi Binh với các tử sĩ đã một lòng Vì Nước Vì Dân!5 - Trung Tá Nguyễn Đình Chi K1030/04/1975), sinh quán Quảng Trị, Phụ Tá Chánh Sở 3 An Ninh Quân Đội tuẫn tiết tại Sài Gòn khi có lệnh buông súng…6 - Trung Tá Nguyễn Văn Đức K1130/04/1975), Trưởng Ty Cảnh Sát Giao Thông Công Lộ Sài Gòn, tuẫn tiết tại tư gia ở Sài Gòn khi có lệnh buông súng ...7 - Trung Tá Nguyễn Xuân Tiêu K804/1975), số quân 51/300263, sinh tại Hải Dương, quận trưởng Bình Khê, tỉnh Bình Định, tuẫn tiết tại Bình Định.8 - Thiếu Tá Nguyễn Văn Chúc K6 (……. – 30/04/1975). Tổng Cục Tiếp Vận, tuẩn tiết tại Sài Gòn, khi có lệnh buông súng.9 - Thiếu Tá Lê Vĩnh Xuân K13 (17/10/1938 – 30/04/1975), số quân 58/191318, sinh tại Chợ Lớn, Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Quân Báo/Biệt Khu Thủ Đô cùng vợ và các con tuẩn tiết tại Sài Gòn.10 - Thiếu Tá Phạm Văn Thái K20 (……… - 02/04/1975).
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng phố Nha Trang thất thủ, Thiếu Tá Thái đã tuẫn tiết tại tư gia.11 – Thiếu Tá Tôn Thất Trân K20 (… - 30/04/1975).Trong lưu niệm của Khóa 20, Ông đã viết “… sống hào hùng, đầy nguy hiểm và thử thách trong tương laiRa Trường, Ông tình nguyện phục vụ trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến. Được phân phối về trung tâm huấn luyện, nhưng Ông xin phục vụ ở các đơn vị tác chiến. Ông đã tham dự các chiến trận lớn như Tết Mậu Thân, Hành Quân Lam Sơn 719 cho đến Mùa Hè Đỏ Lửa, đặc biệt là cuộc phản công tái chiếm Cổ Thành Đinh Công Tráng, Quảng Trị... Ông đã được ân thưởng Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương kèm Anh Dũng Bội Tinh với nhành Dương Liễu, 5 Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu cùng với các Chiến Thương Bội Tinh… Sau đó, Ông được thuyên chuyển về Tiểu Khu Hậu Nghĩa, giữ chức Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 327 Địa Phương Quân. Trưa ngày 30/04/1975, mặc dầu đã bị “gẫy súng”, nhưng Ông không chịu buông vũ khí, thà chết chứ không sống nhục, nên khi cộng quân đòi tước vũ khí của binh sĩ Tiểu Đoàn 327, Ông khẳng khái đối đáp:- Tôi là Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng 327, theo lệnh của thượng cấp đưa đơn vị về đây để bàn giao chứ không phải để các anh tước vũ khí và đầu hàng.Sau đó, Ông đã thổ lộ với Thiếu Tá Tô Công Thất K16, Thiếu Tá Tôn Thất Trân
312 em cho hả dạ. Em cũng muốn nó bắn em đi, nếu không, còn bị chúng làm nhục nữa!Trước họng súng của kẻ thù gian ác, Ông vẫn khẳng khái, bất khuất với thách đố hào hùng “Em cũng muốn nó bắn em đi…” (Trích) của người trai Võ Bị mà Ông đã ước nguyện hiến dâng đời mình cho Lý Tưởng Bảo Quốc An Dân.Bọn chúng đã hèn hạ thủ tiêu Ông.12 - Đại Úy Trịnh Lan Phương K21 (….. – 30/04/1975).Ra Trường, Ông phục vụ tại Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 42 Biệt Lập cho đến tháng 07/1968. Ông được thuyên chuyển về Phủ Tổng Thống. Vì không chấp nhận đầu hàng, Ông đã tuẫn tiết vào chiều ngày 30/04/1975 tại tư gia ở Sài Gòn.12 - Trung Úy Nguyễn Văn Hùng K20 (…… - 08/04/1970). Đại Đội Trưởng/ Tiểu Đoàn 23 BĐQ tuẫn tiết tại chiến trường Dak Seang, cao nguyên Trung Phần trong đêm 08/04/1970, khi căn cứ bị cộng quân tràn ngập.Đầu tháng 4/1970, Tiểu Đoàn 23 BĐQ hành quân vào vùng Dak Saeng, cao nguyên Trung Phần. Đại Úy Nguyễn Văn Thu K19, Tiểu Đoàn Trưởng đang điều trị bệnh sốt rét tại bệnh viện liền xin xuất viện để tham dự cuộc hành quân. Trung Úy Trần Công Bao K20 và Trung Úy Nguyễn Văn Hùng K20 là đại đội trưởng. Trung Úy Vương Mộng Long K20 là trưởng ban 2 của Liên Đoàn 5 BĐQ đang điều trị vết thương cũ ở bệnh viện cũng được gọi về … Tờ mờ sáng ngày 8 tháng 4
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng Long K20 đành phải:“… Tới nước này, tôi chẳng còn câu nệ dùng ám danh hay ngụy thoại gì nữa, cứ bạch văn mà xài.- Hồng Hà! Đây Lê Lai! Phải Hùng Cá Sấu đó không?- Tao đây! Long ơi! Mẹ kiếp! Tao bị gảy hai chân rồi! Lính của tao thì áo đỏ, áo vàng lền khền. Tụi tao đã chơi hết mình nhưng tụi nó đông quá! Chắc tao không trụ được nữa đâu, mày ơi!- Anh Thái Bạch thế nào?- Tao giữ mặt Tây, anh Thu nằm bên mặt Đông với thằng Bao. Thằng Bao nói anh Thu chết rồi!- Để tao lệnh cho thằng Mạnh Mẽ (Mừng) quay lại cứu mày nhé!- Nó chịu trận từ tờ mờ sáng đến giờ, chắc không còn hơi sức đâu mà cứu tao.- Thế còn thằng Bao. Nó có giúp gì cho mày được không?- Thằng Bao cũng sắp hết đạn. Nó đang chuẩn bị rút. Nó cho người sang khiêng tao đi. Nhưng lính của tao bị thương được. Thà chết thì thôi!Hùng nói một hơi không nghỉ, tiếng nói xen lẫn tiếng súng chát chúa nghe như sát bên.- Vậy thì tao có thể làm gì để giúp mày bây giờ?Hùng Cá Sấu không trả lời. Hình như nó phải ngừng đàm thoại để tiếp tục bắn nhau. Một hồi sau:- Tao giục thằng Bao chạy rồi. Tao đoạn hậu cho nó chạy. Mày đón nó!
314 Chúng tôi người này nhìn người kia, không ai biết sẽ phải làm gì lúc này. Chợt loa khuếch âm oang oang tiếng thét giựt giọng, lẫn với tiếng súng ròn rã, có cả tiếng “Oành! Oành” của lựu đạn và thủ pháo:- Lê Lai đây Hồng Hà! Tao bị tràn ngập rồi! Mày bắn lên đầu tao đi! Mau lên!Tôi hướng về Trung Tá Sâm:- Thằng Hùng xin bắn lên đầu, xin Trung Tá quyết định.Trung Tá Sâm nhìn sang Thiếu Tá Tòng:- Chỉ có Đại Úy Thu mới có thẩm quyền. Giờ đây số phận của cố vấn cũng không biết thế nào? Mình có xin oanh kích lên đầu bạn, chắc gì Mỹ nó chịu.Thiếu Tá Đào trao đổi vài câu với Trung Tá Mỹ, rồi lắc đầu.- Họ không chịu!Trên đầu máy bên kia, Hùng Cá Sấu hổn hển, nghẹn ngào:- Lê Lai đây Hồng Hà! … Long ơi! Long ơi!... Tao phải bắn … viên đạn cuối cùng rồi! … Vĩnh biệt mày!Rồi máy của Hùng phụt tắt. Tôi chết lặng người, tai ù đặc như bị ai bưng kín. Những người khác trong trung tâm hành quân đều hiểu rằng bạn tôi đã tự sát, nhưng chắc có lẽ họ không biết ý nghĩa sâu xa của danh từ “Viên đạn cuối cùng” này đâu! Danh từ ấy mang ý nghĩa của một sự đứt gánh giữa đường đầy chua xót, đồng thời cũng biểu hiện cái nghĩa khí can vân của một Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam”. (Trích, Dak Saeng 1970, Vương Mộng Long K20).13 - Trung Úy Vy Văn Ðạt K25. (20/08/1949 - 04/1975),
Võ Bị Và Những Viên Đạn Cuối Cùng số quân 69/142955, sinh tại Hải Dương, Ðại Đội Trưởng Ðại Đội Trinh Sát/ Trung Đoàn 50/ Sư Đoàn 25 Bộ Binh. Tuẫn tiết lúc đơn vị đang di tản.15 - Trung Úy Lê Văn Cao K26. (20/09/1949 - 30/04/1975), sinh tại Hà Nam, Thiết Giáp. Đơn vị bị địch bao vây, Ông không chịu đầu hàng rồi tuẫn tiết tại Ấp Tân Bắc, Hố Nai, Biên Hòa.16 - Trung Úy Phạm Đức Loan K26sinh tại Thái Bình, Tiểu Đoàn 11/Nhảy Dù, tuẫn tiết tại Phan Rang.17 - Thiếu Úy Trần Hữu Sơn K2821/08/1979)Sau ngày 30/04/1975, Việt Cộng áp dụng chính sách hận thù đối với các tù nhân Quân Cán Chính VNCH. Tại Trại Bình Điền, tây nam Thành Phố Huế, bọn cai tù đã hành hạ các tù nhân một cách dã man. Do đó, các tù nhân cùng nhau họp lại, tổ chức tranh đấu đòi cải thiện chế độ lao tù gian ác của cộng quân. Các “tù nhân cải tạo” đã biến những buổi họp kiểm điểm cuối tuần thành những cuộc đấu tranh. Họ ca những bản hùng ca của Cục Chính Huấn VNCH. Do đó, cộng sản đã thủ tiêu các tù nhân có trách nhiệm tổ chức và đàn áp, đánh đập các tù nhân tham gia cuộc đấu tranh một cách hung bạo.Thiếu Úy Trần Hữu Sơn, một sĩ quan trẻ, đầy nhiệt huyết, không khuất phục bạo quyền đã tích cực tham gia vào cuộc đấu tranh. Bọn cai ngục đã tra tấn, đánh đập ép cung, bắt anh khai những tù nhân đã chỉ huy anh trong cuộc đấu tranh, nhưng anh luôn luôn xác nhận rằng anh tranh đấu vì Lý Tưởng Quốc Gia Dân Tộc, chứ không do một cá nhân nào hết! Do đó, các tên cai ngục đã liên tục hành hạ, tra tấn, đánh đập anh
316 tuyệt thực để phản đối chính sách trả thù tàn ác, đầy thú tính của cộng sản. Càng ngày, cơ thể của anh càng trở nên hốc hác, tiều tụy. Hai chân sưng vù lên nên vòng cùm sắt lại càng siết chặt... Lớp da thịt ở cổ chân chạm vào cùm sắt, bung ra thành một vết thương đỏ loét, nhức nhối. Qua ngày thứ 6, hai chân sưng to, lớn như chân voi. Đôi cùm sắt trên cổ chân đã lún sâu vào lớp da, thịt phù thủng của nạn nhân. Các vết thương bắt đầu chảy nước màu vàng, nhầy nhụa có đậm mùi tanh. Da mặt trở nên nhợt nhạt, tái dần… nhưng tinh thần của anh càng trở nên cương quyết vô song! Anh không bao giờ than van hay rên siết!Đến ngày thứ Bảy, anh gục chết ngay trong phòng biệt giam. Nhưng hồ sơ của công an tỉnh Thừa Thiên đã ghi: “… Trong thời gian học tập cải tạo ông Sơn đã chết ngày 11 tháng 10 năm 1979 tại trại cải tạo Bình Điền. Lý do: Tự hủy hoại thân thể.” (Trích).Họ là những Chiến Sĩ Bảo Quốc An Dân. Họ đã xả thân chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cùng nền Độc Lâp của Tổ Quốc Việt Nam. Ngay cả khi đã sa cơ thất thế, trước họng súng của cộng quân gian, ác, họ vẫn kiên cường, bất khuất một lòng Vì Nước Vì Dân. Máu xương của họ đã đổ xuống để bảo vệ quê hương Việt Nam cùng tô thắm lá Cờ Vàng của muôn dân Việt. Họ là những Anh Hùng.Anh Hùng tử, Khí Hùng bất tử.
Bâng Khuâng Tình Đầu BÂNG KHUÂNG TÌNH ĐẦUChuyến đi chơi xa đã được sửa soạn xong. Vé xe, khách sạn đã sẵn sàng. Lam, Thu, và tôi lên xe trực chỉ Đà Lạt.Trong căn phòng một khách sạn hạng trung, ba đứa nằm dật dựa, kể cho nhau nghe về mối tình đầu của mình. Không khí trong phòng đang chùng xuống lại càng buồn thêm khi câu chuyện của tôi với người xưa không đoạn kết. Đến phiên Lam, đôi mắt xa xăm, đang tìm về trời cũ, bỗng như bừng tỉnh, nàng nói lớn:- Chiều nay Lam bao taxi mời mấy người đi tới chỗ này.Tôi và Thu ngơ ngác chưa biết chuyện gì, tôi nói:- Đi chơi, ăn đồng chia đủ, Lam ơi.Lam, giọng cương quyết:- Không, Lam bao.Không biết đi đâu mà nàng đòi bao trong khi ba ngày hôm nay không có vụ bao này. Tôi đoán chuyến đi chiều nay chắc sẽ rất đặc biệt.Lên xe, Lam bảo tài xế cho xe đến TRƯỜNG VÕ BỊ QUỐC
318 * * *Ngày ấy Lam là học trò Gia Long, với áo dài trắng, tóc ngắn, “Mà mùa Xuân dài lắm ở chung quanh.”đôi mắt nai vàng, và nụ cười chết ngườitiền lõm vào rất sâu của nàng.Là học trò Gia Long chính hiệu, Lam chỉ biết học và học. Nàng không biết bên ngoài cửa sổ, bên kia đường, mỗi buổi tan trường có bao nhiêu cây si mọc lên, chờ được ngắm những tà áo trắng.Anh, chàng Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, là bạn của người nhà Lam. Anh đã bị nàng mê hoặc. Đôi mắt ngơ ngác cùng nụ cười với hai má lúm đồng tiền đã không rời anh giây phút nào, kể từ khi thấy nàng.Anh đẹp trai, yêu văn chương. Anh ít nói, và nghiêm nghị… Một trong những ngày Chủ Nhật đầu tiên của Khóa 23 sau thời kỳ Tân Khóa Sinh, 1967.
Bâng Khuâng Tình Đầu sẽ không biết. Nghiêm nghị làm cho nàng sợ, mặc dù nàng công nhận anh đẹp trai và nàng cũng thích văn thơ!Nhưng thoáng đâu đó, Lam hiểu anh đang nặng lòng với mình.* * *Trên tờ đặc san ĐA HIỆU của trường VBQGĐL, Lam tìm thấy bài thơ VÀO CHUYẾN QUÂN HÀNHnàng: “Cho Lam. người em gái nhỏ.”:“…“Tay anh rách nát gai rừng,“Đầu xanh hoa lá, áo quần cũng xanh,“Giờ đi vào chuyến quân hành,“Mưa giăng lối cũ, thôi đành xa em.“….“Thương em biết mấy cho vừa.”Bài thơ trên làm lòng nàng bối rối một thời gian.Rồi người Sinh Viên Sĩ Quan ấy ra trường, đi vào vùng lửa đạn. Món quà đầu tiên sau chuyến hành quân anh đem về cho Lam là gói cơm sấy của lính. Nàng nhận và hiểu anh muốn gởi gấm điều gì đó trong gói quà ấy.Những món quà tiếp theo từ tay anh trao cho nàng sau mỗi chuyến hành quân là những sản phẩm đặc biệt của những vùng đất anh đã hành quân qua. Một bài thơ viết trên lá Buông được gởi đến.Bâng khuâng… nhưng cũng chỉ có vậy thôi.Năm 1973 người con gái Gia Long ấy đi lấy chồng, Nàng vẫn tiếp tục ngây thơ, cả đến việc chọn cho mình một bến đỗ cuộc đời.
320 áo. Trên đường trưa, trên vùng đất này, chỉ có nắng và bụi đỏ.Một chiếc xe Jeep từ sau lưng trờ tới, thắng gấp, bốn bánh xe rít trên mặt đường, bụi đỏ bốc lên cao. Lam hoảng hốt quay lại: Anh của ngày xưa! Anh oai hùng, hiên ngang, trong bộ đồ trận bám bụi đường. Nét phong trần hiện trên khuôn mặt của người lính chiến, nhưng không giấu được vẻ đẹp trai cố hữu của anh. Không thay đổi, có khác chăng là cánh Mai Bạc lấp lánh trong nắng trưa, trên hai ve áo trận.Còn anh, bóng hình thân yêu anh đã nhận ra từ xa, cái dáng yêu kiều mà đã bao lần anh ao ước là của riêng mình, nay đang đứng kề sát bên anh.Hình như tình hình đang gấp lắm. Anh được tăng cường cho Thị Xã Long Khánh vì chiến cuộc đang gia tăng khốc liệt. Không có thời gian cho một cuộc trò chuyện cho hai người, dù đã bao năm mới thấy lại nhau. Tất cả diễn ra trong chớp mắt, chỉ vừa đủ cho cả hai có với nhau một nụ cười.Chiếc Jeep rú lên, lao tới. Bụi đỏ lại bốc lên, che khuất chiếc xe jeep chở người lính trận, che khuất cả nụ cười họ vừa trao cho nhau.“Áo em trắng quá nhìn không ra,”…Ai biết tình ai có đậm đà?”Địch quân đánh rát xuống phía Nam. Hàng ngày có hàng ngàn quả đại pháo rơi vào vùng đất có người anh thương. Cuộc gặp chớp nhoáng buổi trưa hôm ấy mà cả hai chỉ kịp trao nhau nụ cười, làm cả hai đều thấp thỏm, lo lắng cho nhau…Kể từ đó, Lam không gặp lại anh nữa.
Bâng Khuâng Tình Đầu nơi chốn cũ…* *Trong lần sang Mỹ năm 2011, Lam vui mừng biết bao khi tìm được tung tích của anh.Cuộc điện thoại đầu tiên lại rơi đúng vào lúc anh đi làm chưa về. Qua cung cách tiếp chuyện của vợ anh, Lam linh cảm người phụ nữ ấy “biết” nàng. Câu chuyện khách sáo của vợ anh làm nàng ngần ngại không muốn gọi anh lần thứ hai. Nàng để lại số liên lạc.Cả ngày Lam thấp thỏm, chờ tiếng chuông reng. Cuối cùng nàng cũng nhận được điện thoại từ anh. Họ đã trải qua những phút giây hiếm hoi, quý giá, ngắn ngủi bên chiếc điện thoại, có không gian ngăn cách mà tưởng như đã cầm được tay nhau.Lam trả lời anh, giọng ngập ngừng, lắng nghe tiếng thở bên Các tân sĩ quan Khóa 25 trong ngày mãn khóa, 1973. Từ trái các Thiếu Úy Nguyễn Phùng Gioanh - Trần Việt Doanh – Nguyễn Văn Bảo – Nguyễn Ngọc Bửu
322 có cuộc nói chuyện lâu dài như mong đợi, vì có thể gia đình anh đang có mặt. Lam nói lời tạm biệt trước và buông điện thoại.Có hay không cuộc hạnh ngộ thứ hai…?Lam về lại Sài Gòn ngay ngày hôm sau với nỗi lòng không yên vì biết anh đang không khỏe.* * *Trong xe cả ba chúng tôi không nói lời nào vì tôi biết Lam đang chìm đắm vào quá khứ. Chiếc taxi chạy vòng vèo một hồi lâu mới đến nơi được mệnh danh là Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, ngôi trường Võ Bị nổi tiếng nhất Đông Nam Á trước 1975, nay đã thay tên đổi họ.Chúng tôi xuống xe. Lam đứng tần ngần trước một khu vực rộng bao la với những dãy tường dài hun hút.Nàng lắc đầu buồn bã:- Tất cả đã thay đổi, không còn chút gì là Trường Võ Bị của… Lam.Nàng cho tài xế tiếp tục đi đến đủ bốn cổng trường. Hình như Lam đang cố tìm nơi đây một dấu vết quen thuộc, nhưng không có gì ngoài bốn bức tường hun hút, lạnh lẽo, lặng câm, dưới bầu trời xanh…Có phải nàng đang hồi tưởng lại khoảng trời cũ mà vì quá khờ dại, nàng đã đánh mất một mối chân tình?Hình ảnh oai hùng của người lính trận Lam đã gặp lại trên đường đi làm của buổi trưa năm ấy, cùng mối tình đơn phươngcủa người SVSQ Trường Võ Bị năm nào đã đưa nàng đến đây, chiều nay.
Bâng Khuâng Tình Đầu - Thì… Lam sẽ theo anh ấy…* * *Câu chuyện thơ mộng của Lam đã làm tôi bâng khuâng suốt một thời gian.Mối chân tình của người lính Võ Bị năm xưa cuối cùng cũng được đền đáp.Bước chân của người thiếu nữ năm nào, tóc nay đã phai màu, đang tìm về trường Võ Bị sao đẹp đến vậy, đẹp đến xót xa như lời bài hát đang vang vọng đâu đây trong buổi chiều Đà Lạt mờ sương…“Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai…“Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi,“Riêng một góc trời…”
Thông BáoHọc Bổng Võ Bị dành cho hậu duệ Võ Bị tại Việt NamDo Tổng Đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu bảo trợ.Kính đại gia đình Võ Bị,Để kết nối tình thân giữa hậu duệ Võ Bị trong và ngoài nước, khuyến khích lòng hiếu học và phụ giúp phí bút mực cho các hậu duệ Võ Bị trong nước, đây là năm thứ bảy TĐ TTNĐH chúng con duy trì Học Bổng Võ Bị.Với sự thương yêu hỗ trợ của đại gia đình Võ Bị, chúng con đã có thể gởi đến hậu duệ Võ Bị trong nước 30 phần học bổng cho niên học 2023-2024.Tổng Đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu xin kính thông báo cùng quý vị và chúc mừng các hậu duệ Võ Bị tại Việt Nam được nhận Học Bổng Võ Bị do TĐ TTNĐH tài trợ năm học 2023-20241. Tiểu Học, Lớp 1-5, mỗi học bổng trị giá $50.00Phạm Đình Khiêm K31/3Phạm Thanh Trúc K.31/3Thiên Long K.31/3Đăng Nguyên K.31/3Châu Ngọc Duy K.31/3Lê Lương Triệu K.31/3Trịnh Xuân Huy K.19/3324
Lê Nguyên Phúc K.31/3Châu Ngọc Lê K31/3Lê Lương Triều K.31/3Nguyễn Hải Đăng K.31/3Trịnh Hoàng Anh K.19/3Đỗ Nguyễn Cát Tường K.31/33. Trung Học Đệ Nhị Cấp, Lớp 10-12, mỗi học bổng trị giá $150.00Đồng Kiều Phúc Hậu K.20/3Đồng Kiều Nhân Hậu K.20/3Phạm Khánh Ngân K.31/3Hồ Nguyễn Uyên Nhi K.31/3Nguyễn Cao Đăng Khôi K.31/3Lê Nguyên Khang K.31/3Trần Phan Bảo Hân K.31/3Nguyễn Trường Giang K.31/3Trịnh Thị Khánh Ngân K.19/3Nguyễn Gia Thịnh K.21/34. Đại Học, mỗi học bổng trị giá $200.00Thái Ngọc Quỳnh Anh K.19/3Dương Anh Duy K.19/3Văn Bảo Thy K.21/3Nguyễn Ngọc Bảo Hân K.31/3Trần Nguyễn Khánh Linh K.31/3Tổng Đoàn TTNĐH xin cảm ơn đại gia đình Võ Bị đã luôn sát cánh trong cùng mọi hoạt động của chúng con.Học Bổng Võ Bị tuy khiêm nhường nhưng gói ghém rất nhiều những tình cảm, quan tâm của hậu duệ hải ngoại dành cho hậu duệ Võ Bị trong nước. TĐ TTNĐH một lần nữa xin Học Bổng Võ Bị của TTNĐH Niên Học 2023-22024.
Ngày 15, Tháng 3, Năm 2024Thay Mặt Ban Chấp Hành Tổng Đoàn TTNĐH Tổng Đoàn Trưởng, Cao Xuân Thanh Ngọc, K14/2326
Yểm Trợ Quỹ Tổng Hội TỔNG KẾT Yểm Trợ Quỹ Điều Hành Tổng Hội(Tới ngày 29 tháng 3 năm 2024)TT Họ và tên Khóa Số tiền1 Mr. Bùi Đức Cẩn 17 502 Mr. Trương Đình Huấn 19 1003 Mr. Trần Phú Tỉnh 19 100Cộng 250 Từ 127 chuyển sang 4850 Tổng Cộng 6112CHI1 Yểm Trợ May Áo Dài 20002 Yểm Trợ TTNĐH 3003 Web + Domain Name 150Cộng 2450TỒN QUỸ 3662
328 XXIII và Tập San Đa Hiệu, xin:1) Thư Bưu Điện: Đề tên Minh Truong và gởi về địa chỉ:Minh TruongPO. Box 341Mt. Eden, CA. 945572) Zelle: Tên Minh Truong, phone: (510) 944-77503) Paypal: Tên Minh Truong, Phone: (510) 944-7750 Trân Trọng, Thủ Quỹ kiêm Trị Sự Đa Hiệu CSVSQ Trương Thành Minh
Yểm Trợ Tập San Đa Hiệu 127 TỔNG KẾT Yểm Trợ Tập San Đa Hiệu Số 127(Tới ngày 29 tháng 3 năm 2024)Kính thưa quý Niên Trưởng và các bạn CSVSQ/ TVBQGVN,Kính thưa quý Chị PNLV,Cùng các Anh Chị Em TTNĐH thân mến,Kính thưa quý vị,Tổng Hội chúng ta đã bị hỗn loạn một thời gian vì những mưu tính thiếu chân thực, bằng những hành xử rất đáng hổ thẹn, bằng những lừa dối dư luận với ngôn từ rỗng tuếch. Những hành vi đó đã giúp mọi người nhận chân được sự thật.Để giữ vững Truyền Thống sinh hoạt hài hoà trong Tình đúng đắn; Văn Thư Số 01/ BCH/ THVB/ 22-24/ LT đã công bố kịp thời việc thành lập Ban Chấp Hành Tổng Hội Lâm Thời.Với tấm lòng trung chính và lương tâm trong sáng, chúng ta quyết giữ vững ngôi nhà truyền thống của Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Cơ quan ngôn luận chính thức của Tổng Hội chúng ta -Tập San Đa Hiệu - nhất định phải được duy trì, cho dù phải vượt qua bao nhiêu trở lực.
330 Tuy nhiên, xen lẫn niềm vui là nỗi lo canh cánh trong lòng của một Thủ Quỹ với ngân sách số không. Chúng ta không thể chờ đợi một việc bàn giao chính thức sau Đại Hội XXIII theo đúng nguyên tắc, trong khi việc phát hành Đa Hiệu số 127 đã quá cận kề. Chúng tôi rất cần quý vị cùng chung tay góp sức.- Để đóng góp bài vở, xin quý vị gởi về địa chỉ email [email protected]. Chủ Bút CSVSQKhoá 23 Nguyễn Trọng Việt sẵn sàng đón nhận.- Để yểm trợ tài chánh, xin quý vị gởi về Thủ Quỹ Đa Hiệu: CSVSQ Khoá 28 Trương và thông báo về địa chỉ email [email protected]ác phương tiện sau:1. Bằng check, xin ghi tên Minh Truong, ghi chú Yểm Trợ Đa Hiệu hoặc Yểm Trợ Sinh Hoạt và gởi về:DA HIEU MAGAZINEPO.Box 341Mt. Eden, CA. 945572. Bằng Paypal: Minh Truong với số điện thoaị: 944-77503. Bằng Zelle: Minh Truong cũng với số điện thoaị: 944-7750Chúng tôi, cố gắng bằng mọi cách, sẽ cập nhật danh sách yểm trợ của quý vị sớm nhất, và thông báo ngay trên group của TH/ CSVSQ/ TVBQGVN, và trên Tập San Đa Hiệu 127 sau này.· Xin lưu ý: Việc cập nhật danh sách nhận Đa Hiệulà mối quan tâm hàng đầu của Ban Trị Sự Đa Hiệu, kính xin tất cả hãy gởi địa chỉ nhận Đa Hiệu qua email hoặc thư bưu
Yểm Trợ Tập San Đa Hiệu 127 Ngày 29 tháng 3 năm 2024 Thủ Quỹ kiêm Trị Sự Đa HiệuCSVSQ Trương Thành Minh, Khoá 28.Ghi Chú:Phần tổng kết chưa tính đến các chi phí xuất bản Tập San Đa Hiệu 128, mà quý vị đang cầm trên tay. Rất mong Tập San Đa Hiệu vẫn nhận được yểm trợ rộng rãi từ quý vi độc giả. Số TT Họ & Tên Khóa/ Thân Hữu Số DANH SÁCHCSVSQ & THÂN HỮU YỂM TRỢ TẬP SAN ĐA HIỆU 127(Tính tới ngày 129 tháng 3năm 2024) 1 Mr. Phạm Bá Hoa 2 Mr. Nguyễn Đình Hoà 3 Mr. Phan Đình Tùng 4 Mr. Vũ Ngọc Lý 5 Mr. Nguyễn Văn Sắc 6 Mrs. Kathy Trần 7 Mr. Nguyễn Ngọc Thạch 8 Mr. Đoàn Thế Cường 9 Mrs. Nguyễn Trọng Mạc 10 Msr. Nguyễn Mỹ Uẩn
332 15 Mrs. Lê Hữu Đông 17/1 16 Mr. Vũ Khắc Huy 17 17 Mr. Hoàng Đình Ngoạn 17 18 Mr. Nguyễn Xuân Tâm 17 19 Mr.s Nam Sinh Tín 17/1 20 Mr. Nguyễn Quang Trung 17 21 Mrs. Trần Minh Vũ 17/1 22 Mr. Võ Ý 17 23 Mr. Nguyễn Bê 18 24 Mr. Phạm Văn Cẩm 18 25 Mr. Lưong Công Cẩn 26 Mr. Huỳnh Văn Giai 27 Mr. Trần Ngọc Huế 28 Mr. Nguyễn Văn Thiệt 29 Mr. Phạm Văn Thuận 30 Mr. Nguyễn Xuân Toàn 31 Mr. Lã Quí Trang 32 Mr. Trịnh Bá Tứ 33 Mrs. Nguyễn Văn Xuân 34 Mrs. Một phu nhân 35 Msr. Quách Thưởng 36 Mr. Nguyễn Quang Bột 37 Mr. Trần Văn Châu 38 Mr. Dương Văn Chiến 39 Mrs. Lương Phú Chung 40 Mr. Nguyễn N N Cường 41 Mr. Vĩnh Đào 42 Mr. Võ Quang Giáng 43 Mr. Nguyễn Gio
Yểm Trợ Tập San Đa Hiệu 127 48 Mr. 19 49 Mr. Nguyễn Nho 19 50 Mr. Trịnh Đức Phưong 19 51 Mr. Nguyễn Thành Sơn 19 52 Mr. Trương Sương 19 53 Mrs. Hoàng Gia Thái 19/1 54 Mr. Trần Phú Tỉnh 19 55 Mr. Hồng Khắc Trân 19 56 Mr. Trần Văn Trữ 19 57 Mr. Lê Quang Trường 19 58 Mr. Nguyễn Hữu Mạnh 20 59 Mr. Trương Hàng Minh 20 60 Mr. Hoàng Văn Ngọc 20 61 Mr. Lương Văn Phạm 20 62 Mr. Trương Phúc 20 63 Mr. Phạm Văn Thành 20 64 Mr. Võ Minh Hoà 21 65 Mr. Nguyễn Minh Kính 66 Mr. Kiều Công Cự 67 Mr. Dương Hiển Tòng 68 Mr. Lê Văn Bá 69 Mr. Lê Hoành 70 Mrs. Tăng Khải Minh 71 Mr. Lê Khoa Toàn 23 72 Mr. Đỗ Mạnh Trường 23 73 Mr. Nguyễn Trọng Việt 23 74 Mrs. Vũ Cao Hiến 24/1 75 Mr. Huỳnh Văn Đức 25 76 Mr. Cao Văn Hải 25
334 81 Mr. 26 82 Mr. Trần Văn Giỏi 26 83 Mr. Đào Quý Hùng 26 84 Mr. Nguyễn Văn Ngọc 26 85 Mr. Lê Văn Thanh 26 86 Mr. Hồ Sĩ thơ 26 87 Mr. Vũ Kim Trọng 26 88 Mr. Huỳnh Văn Hải 27 89 Mr. Trương Thành Minh 28 90 Mr. Phạm Công Thành 28 91 Mr. Hoàng Như Cầu 28 92 Mr. Hứa Trí Thành 29 93 Mr. Lê Đình Trí 94 Mr. Nguyễn Sanh Sự 95 Mrs. Đỗ Anh Tú 96 Ms. Nguyễn Diễm Anh 97 Mr. Lâm N. Chiêu 98 Mr. Trương Cơ 99 Mr. Phạm Điền 100 Mr. Nguyễn Thành Điểu 101 Mr. Linh Mục Hùng Đức 102 Mr. Vianney Đức 103 Mr. Huỳnh Phi Hổ 104 GS Phạm Thị Huệ 105 Mrs. Đỗ Quốc Hương 106 Mr. Trần Văn Khởi 107 Mrs. Phan Hoàng Chi Mỹ 108 Mr. Đặng Đức nghiêm 109 Mrs. Rosa Nguyễn Thân Hữu
Yểm Trợ Tập San Đa Hiệu 127 Cảm Ơn! 114 Mr. Nguyễn Việt Thân Hữu Cộng Tồn quỹ từ số 127 Cộng Tổng Cộng CHI1 In ấn 2 Business License + Renew 3 Chi phí gửi báo + lặt vặt 4 Chi phí gói báo và văn phòng phẩm Tổng Cộng TỒN QUỸ18517.00 - 10911.89 = 7659.11
336 Kính thưa quý Niên Trưởng cùng các Bạn, quý chị PNLV cùng các Anh Chị TTNĐH. Đã đến lúc chúng ta phải lên tiếng trước các vấn đề khó khăn hiện nay trong Tập Thể Võ Bị. Một số quý vị còn do dự vì những từ ngữ hào nhoáng khuất lấp mọi thực tế, bị lầm tưởng vì một con số kết quả của một câu hỏi triệt buộc từ một cuộc thăm dò không minh bạch, ngại ngùng vì lo sợ những lời lẻ không lịch sự sẽ đến với mình trên các diễn đàn khác như đã xảy ra, Nhưng chúng tôi thiết nghĩ: hơn bao giờ hết, sự hy sinh lúc này thật là cần thiết.Hãy lên tiếng bằng sự đóng góp thực tế của quý vị. Con số không nói lên được tấm lòng, số tiền không nói lên hết nghĩa cử tốt đẹp. Chỉ một tấm check nhỏ của quý vị gởi đến chúng tôi, cho dù chỉ $10, $20 cũng đã nói lên một tấm lòng trung kiên quyết duy trì những Truyền Thống thân ái tốt đẹp của Tập Thể Võ Bị. Sau cùng, đó là một phần thưởng, một niềm khích lệ lớn lao đối với chúng tôi, những anh chị em đang ngày đêm miệt mài lo lắng cho một cuộc họp mặt đấy ý nghĩa của Đaị Hội XXIII với chủ đề Truyền Thống, Danh Dự, và Trách Nhiệm. Từ ngày phát súng khai hoả đầu tiên, qua Bức Tâm Thư của Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội XXIII, Niên Trưởng Lê Khắc Kha Khoá 19, những quả pháo yểm trợ đã bắt đầu dọn đường cho một cuộc (hành quân) tuy gian nan khó khăn, nhưng cũng ĐẠI HỘI VÕ BỊ KỲ THỨ XXIII14, 15, 16 tháng 5 năm 2024Nam California, Hoa Kỳ
Yểm Trợ Đại Hội Võ Bị XXIII nhà Võ Bị Truyền Thống, trong đó đầy ắp lòng yêu thương và sự kính trọng lẫn nhau của những người con xuất thân từ Trường Mẹ. Xin chân thành cảm ơn những tấm lòng rộng mở cho Tập Thể Võ Bị chúng ta.Trân Trọng.CSVSQ Trương Thành Minh, Khoá 28.Trưởng Ban Tài Chánh Đại Hội XXIIIĐể tiếp tục yểm trợ Đại Hội, xin quý vị gởi theo 3 phương cách sau: Bằng thư bưu điện: - Check đề tên: Minh Truong- Gởi về địa chỉ: Minh TruongPO. Box 341Mt. Eden, CA. 94557* Bằng Zelle hay Paypal: Tên: Minh TruongSố phone: 510-944-7750(Xin lưu ý:thường đánh tiếng Việt chữ Minh tự động thành chữ Mình, có dấu huyền, nên gặp trở ngại).
338 Số TT Họ & Tên Khóa/ Thân Hữu Số Danh Sách Yểm Trợ Đại Hội XXIII(Tới ngày 10 tháng 12 năm 2023)1 GS. Trần Huy Bích VHV 2 Mrs. Nguyễn Xuân Thịnh 3/1 3 Mrs. Từ Cát 5/1 4 Mr. Trần Kiên 8 5 Mrs. Nguyễn Đình Thế 10/1 6 Mr. Lê Văn Giàu 12 7 Mr. Nguyễn Quang Hà 8 Mr. Nguyễn Cao Đàm 9 Mr. Nguyễn Ngọc Thạch 10 Mr. Phạm Minh Đức 11 Mr. Vĩnh Quốc 12 Mr. Hoàng Đình Ngoạn 13 Mrs. Nguyễn Duy Long 14 Khoá 18 15 Mr. Phạm Văn Cẩm 16 Mr. Lại Đình Đán 17 Mrs. Nguyễn Chánh Dật 18 Mr. Phan Bác Giác 18 19 Mr. Huỳnh Văn Giai 18 20 Mr. Đỗ Văn Hạnh 18
Yểm Trợ Đại Hội Võ Bị XXIII 25 Mrs. Terry Võ 18/1 26 Mr. Dương Văn Chiến 27 Mr. Trần Kim Đức 28 Mr. Võ Quang Giáng 29 Mr. Hồ Văn Hạc 30 Mr. Nguyễn Đình Hạnh 31 Mr. Trần Văn Hên 32 Mr. Phạm Kim Khôi 33 Mrs. Đỗ Thành Long 19/1 34 Mr. Nguyễn Tấn Phước 35 Mr. Trịnh Đức Phương 36 Mrs. Hoàng Gia Thái 19/1 37 Mr. Trần Phú Tỉnh 38 Mr. Trần Bá Tòng 39 Mr. Trần Văn Trữ 40 Mr. Nguyễn Văn Nam 41 Mr. Lê Thanh Phong 42 Mr. Nguyễn Xuân Hợp 43 Mr. Nguyễn Minh Kính 44 Mr. Đặng Quang Phước 45 Mr. Võ Văn Đức 46 Mr. Dương Hiển Tòng 47 Mrs. Vũ Cao Hiến 24/1 48 Mr. Trần Hữu Hạnh 49 Mrs. Đinh Như Khả 25/1 50 Mr. Đặng Văn Khanh 51 Mr. Võ Khôi 52 Mr. Trần Kiến Võ
340 57 Mr. Lý Bảo Nhơn 26 58 Mr. Lê Văn Thanh 26 59 Mr. Hồ Sĩ Thơ 26 60 Mr. Vũ Kim Trọng 26 61 Mr. Vũ Quý Khang 62 Mrs. Chị Lê Đoàn PNLV-NC-20/1 63 Mrs. Trịnh Đình Dỹ PNLV-NC-18/1 64 Mrs. Đinh Như Khả PNLV-NC-25/1 65 Mrs. Lê Trực PNLV-NC-20/1 66 Mrs. Trịnh Bá Tứ PNLV-NC-18/1 67 Mrs. Nguyễn T H Nga Thân Hữu 68 Mr. Đỗ Daniel TTNĐH-1/3 69 Mr. Phạm Trí TTNĐH-12/2 70 Ms. Tracy Võ TTNĐH-19/2 71 Mr. David Võ TTNĐH-19/2 72 Mrs. Trương Vương Thư TTNĐH-19/2 73 Ms. Lương Kim Phượng TTNĐH-18/2 74 Ms. Monica Nguyễn TTNĐH-18/2 75 Ms. Phương Nguyễn TTNĐH-18/2 76 Ms. Thảo Nguyễn TTNĐH-18/2 77 Ms. Trúc Nguyễn TTNĐH-18/2 78 Mr. Trung Nguyễn TTNĐH-18/2 CỘNG Điều chỉnh tổng kết từ số 127: 1. Chị Quách Thưởng K20/1 100 (thay vì 200) 2. Ẩn Danh 20: K20/1 100 (thay vì 200) Thực tế tổng kết của 127 là 12100 - 200 =
Yểm Trợ Đại Hội Võ Bị XXIII Chúng ta hẹn gặp nhau tại Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu Kỳ Thứ XXIII vào các ngày 14, 15, và 16 tháng 6 năm 2024tại Nam California,Hoa Kỳ! Tổng Thu: (21468 + 691) 22159 Chi: - In và Gởi Thiệp Mời: 1542- Trang bị cho Toán QQK (Kiếm, Mũ, Đai…) 1055 Tồn Quỹ
342 Lá Thư Chủ BútNguyễn Trọng Việt, Khóa 23Kính thưa cùng Quí Độc Giả,Thật vô cùng vui sướng khi Đa Hiệu 128 đến tay Quý Vị sớm hơn thời gian quy định. Đã có nhiều bài viết đến ngày 30 thánng Tư, như đánh dấu một điểm đen tang tóc cho miền Nam VN. Những uất hận nghẹn ngào khi phải buông súng, những đau đớn tưởng chừng như ngừng thở khi nhìn lũ cán binh miền Bắc nghênh ngang trên đường phố... Những lao tù CS, những chuyến vượt biên tìm sự sống trong cái chết… và cho đến hôm nay...“Khắp nơi trên địa cầu, đều in dấu bước chân VN. Những đôi chân miệt mài, đang vươn tới ánh sáng ban mai.”Như đã nói trên, Ban Biên Tập Tập San Đa Hiệu đã cố gắng hoàn thành số 128 trước ngày 30/4 với ước muốn như một nén nhang được thắp lên để tưởng niệm những vị anh hùng liệt sĩ đã vị quốc vong thân, những vị Tướng đã tuẫn tiết theo thành, thật không hổ với danh xưng “Sinh Vi Tướng Tử Vi Thần”.Từ cổ chí kim, nhiều người ca tụng những Danh Tướng, Dũng Tướng, nhưng rất ít người biết đến bên cạnh những Danh Tướng còn có những ‘Thanh Liêm Tướng’. (Những vị sĩ
Lá Thư Chủ Bút Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, Đại Tá Nguyễn Văn Sử. Trong suốt thời gian chúng tôi theo học, Đại Tá đã dạy bảo chúng tôi luôn phải ‘cần, kiệm, liêm, chính’, phải tiết kiệm từng cái vỏ đạn đã dùng trong thời gian được huấn luyện, vì đó là những nguyên liệu để làm ra nhưng viên đạn cần thiết sau nầy.Không phải chỉ bằng lời, cách sống, cách chỉ huy các sĩ quan, và ngay cả đối với gia đình của riêng mình ưới quyền và Trung Đoàn SVSQ được thể hiện rõ ràng tư cách của một lĩ quan liêm chính, Theo lời kể của một SVSQ;- Tôi còn nhớ có lần tôi đến nhà Ông để xin chỉ thị khẩn cấp cho buổi phát thanh tại Đà Lạt. Đại Tá Sử đang làm việc nhà khi người tài xế lái xe đến để đón ông đi công tác, thấy ông đang làm việc nhà. Khi anh tài xế cũng xăn tay áo với ý định phụ giúp một tay, Đại Tá Sử gạt tay anh ra mà nói:- “Quân Đội trả lương cho cậu để đưa tôi đi làm chứ không phải để làm chuyện này! Việc riêng của gia đình tôi hãy để tôi lo!”Đại Tá còn dạy chúng tôi phải biết ‘tự lực cánh sinh’ mà không nhờ vào một ai cả. Ông quan tâm đến sức khỏe và đời sống của SVSQ nên đã cho phát động chiến dịch trồng rau, trồng chuối để bữa ăn của của SVSQ được dồi dào thêm. Đại Tá Sử đã chiến đấu đơn độc và đã hy sinh trong âm thầm… vào năm 1972.Tiếc thay, những hoài bão của ông đã bị dang dở và cái chết đột ngột khiến ai cũng phải ngậm ngùi thương tiếcĐại Tá Nguyễn Văn Sử tốt nghiệp Khóa 7 Trường Võ Bị
344 Đại Tá Nguyễn Văn Sử như một Thanh Liêm Tướng, ‘bất hứa nhân gian kiến bạc đầu’Thưa Quí Độc Giả,Xin nhận đây lời cám ơn chân thành của Ban Biên Tập Tập San Đa Hiệu. Xin cám ơn các Niên Trưởng, các bằng hữu, các chiến hữu, các chị Phụ Nữ Lâm Viên, các anh chị Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu đã ủng hộ bài vở, tài chánh. Quý vị như luôn khuyến khích chún tôi, để Đa Hiệu không cảm thấy cô đơn, khi “bên em đang có ta” mà mạnh bước trên con đường làm nhiệm vụ truyền thông cho Tập Thể Võ Bị và nhất là duy trì nền Văn Hóa Việt Nam, vì ‘Văn Hóa là những gì còn lại khi ta đã mất hết tất cả.’Trân trọng kính chào.Hẹn Gặp Lại!
Phân Ưu Tổng Hội CSVSQ/ TVBQGVNNiên Trưởng BÙI DZINH, Từ trần ngày 2 tháng1 năm 2024Thánh Danh GiuseTại Bịnh Viện Villeurbance, PhápHưởng thượng thọ 95 tuổi.Niên Trưởng NGUYỄN VĂN SĨPháp danh NGUYÊN PHƯỚCTừ trần ngày 26 tháng 12 năm 2023Tại Houston, Texas, Hoa kỳHưởng thượng thọ 91 tuổi.Niên Trưởng NGÔ THANH VÂNĐã mãn phần ngày 28 tháng 1 năm 2024Tại Seatle, Washington, Hoa KỳHưởng thựơng thọ 90 tuổi.Niên Trưởng PHẠM BÁ CÁTThánh Danh Gioan BaotixitaGiám Đốc Đài Phát Thanh Quân Đội VNCHTừ trần ngày 26 tháng 1 năm 2024Tại Orange County, California, Hoa KỳHưởng thượng thọ 89 tuổi.
346 CSVSQ NGUYỄN KHA, Khóa 14/ TVBQGVNPháp Danh NGUYÊN GIÁCAnh của CSVSQ Nguyễn Hàm, Khóa 25/ TVBQGVNThân phụ của anh Adam Nguyen, K14/2Vừa từ trần ngày Chủ Nhật, 28 tháng Giêng năm 2024Tại Westminster, Nam California, Hoa KỳHưởng Thượng Thọ 90 tuổi.CSVSQ VÕ VĂN ĐẠI, K15/ TVBQGVNPháp danh Minh ĐộTừ trần ngày 19 tháng 12 năm 2023Tại Houston, Texas, Hoa KỳHưởng thọ 84 tuổi.CSVSQ THÁI HỮU DƯ, Khóa 16/ TVBQGVNTừ trần ngày 08 tháng 1 năm 2024Tại Florida, Hoa KỳHưởng thọ 83 tuổi.CSVSQ NGUYỄN VĂN HẬUTừ trần ngày 27 tháng 12 năm 2023Tại Houston, Texas, Hoa KỳHưởng thọ 82 tuổi.CSVSQ NGUYỄN HOÀI CÁTĐã tạ thế lúc 20:00 giờ ngày 9 tháng Giêng năm 2024.Tại Quận Cam, California, Hoa KỳHưởng thọ 85 tuổi.Phu nhân CSVSQ Phùng Xuân Vinh, K17/ TVBQGVNBà HUỲNH THỊ KÝPháp danh Đức HuệMãn phần ngày 22 tháng 2 năm 2024Tại Pennsylnavya, Hoa Kỳ
Phân Ưu Hưởng thọ 86 tuổi.Phu nhân cố CSVSQ Võ Vàng, K17/ TVBQGVNNhũ danh LÊ THỊ ĐƯỜNGPháp danh Nguyên BáTừ trần ngày 17/2/2024Tại Nam California, California, Hoa Kỳ.Hưởng thọ 86 tuổi.CSVSQ NGUYỄN VĂN LONGPháp Danh Chơn Minh TạngĐã mãn phần ngày 01 tháng 03 năm 2024Tại San Jose, California, Hoa KỳHưởng Thọ 85 tuổi. CSVSQ NGUYỄN VĂN BẾPĐã về nước Chúa ngày 26 tháng 2 năm 2024Tại Canoga Park, California, Hoa KỳHưởng Thọ 90 tuổi.CSVSQ LẠI ĐÌNH ĐÁN, Khóa 18/ TVBQGVNPháp danh Minh QuangTừ trần ngày 5 tháng 1 năm 2024Tại Reston, Virginia, Hoa KỳHưởng thọ 83 tuổi.Phu nhân CSVSQ Lê Trọng Đức, K18/ TVBQGVNBà Augustine CELINE LÊĐã mất ngày 20 tháng 01 năm 2024Tại Nam California, Hoa Kỳ.Hưởng thọ 81 tuổiCSVSQ TRẦN VĂN LONG, Khóa 19/ TVBQGVNTừ trần ngày 3 tháng 1 năm 2024Tại Canada
348 Tại Sài Gòn, Việt NamHưởng thọ 85 tuổi. CSVSQ NGUYỄN VĂN QUÝ, K19/ TVBQGVNTừ trần ngày 20 tháng 3 năm 2024Tại Elgin, Tiểu Bang Illinois, Hoa KỳHưởng thọ 81 tuổi.CSVSQ ĐẶNG QUỐC TRỤ, Pháp Danh Minh ĐứcTừ trần ngày 28 tháng 12 năm 2023Tại Fairfax, Virginia, Hoa Kỳ.Hưởng thọ 82 tuổi.CSVSQ NGUYỄN VĂN HẢI, K20/ TVBQGVNPháp danh Viên TríTừ trần ngày 12 tháng 2 năm 2024Tại Houston, Texas, Hoa KỳHưởng thọ 83 tuổi.CSVSQ NGUYỄN VĂN LONGTừ trần ngày 2 tháng 1 năm 2024Tại Houston, Texas, Hoa KỳHưởng thọ 78 tuổi.CSVSQ DƯƠNG CÔNG PHÓBào Huynh CSVSQ Dương Công Thơ, K23/ TVBQGVNTừ trần ngày 5 tháng 1 năm 2024Tại Orange County, California, Hoa KỳHưởng thọ 81 tuổi.CSVSQ LÊ VĂN LỆ, K22/ TVBQGVNTừ trần ngày 07 tháng 3 năm 2024Tại Sài Gòn, Việt Nam.Hưởng thọ 83 tuổi.
Phân Ưu Phu nhân CSVSQ Bùi Văn Hồng, K23Nhũ danh ĐINH THỊ NGỌC LANPháp danh Diệu HươngĐã mãn phần lúc 1 giờ trưa ngày 3 tháng Giêng năm 2024Tại San Jose, California, Hoa KỳHưởng thọ 75 tuổi.CSVSQ TRẦN DUYÊN SƠN, K23/ TVBQGVNĐã từ trần ngày 11 tháng 1 năm 2024Tại Spring Lake North, Carolina, Hưởng thọ 79 tuổi.CSVSQ VÕ TRÂM, K23/ TVBQGVNĐột ngột từ trần ngày 12 tháng Giêng năm 2024Tại Phoenix, Arizona, Hoa Kỳ.Hưởng thọ 77 tuổi. CSVSQ TRẦN ĐÌNH TÙNG, K23/ TVBQGVNĐột ngột từ trần tháng 2 năm 2024 (Sau Tết Nguyên Đán)Tại Đà Lạt, Việt NamHưởng thọ 81 tuổi.CSVSQ CAO VĂN TÀI, K25/ TVBQGVNTừ trần ngày 23 tháng 1 năm 2024Tại Buffalo, New York, Hoa KỳHưởng thọ 77 tuổi.CSVSQ ĐỖ THIẾU BÁ, K25/ TVBQGVNTừ trần ngày 28 tháng 1 năm 2024Tại Austin, Texas, Hoa KỳHưởng thọ 77 tuổi.CSVSQ TRƯƠNG QUANG TÙNGTừ trần ngày 04 tháng 3 năm 2024Tại Tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam