Tiếng động nhẹ đánh thức tôi. Tôi quay lại. Bé Timmy
đứng sau lưng tôi tự hồi nào, hai tay lễ mễ bưng năm sáu
cuốn sách.
“Nhiều thế.”
Thằng bé nhoẻn miệng cười. Cái răng cửa sún thấy
thương.
“Một cuốn thôi.”
“Hai cuốn.” Thằng bé kỳ kèo.
“Cũng được.”
Chúng tôi theo nhau xuống cầu thang. Jackie đứng chờ,
kiên nhẫn như pho tượng. Những cảm xúc trên khuôn mặt
vẫn còn nguyên như thể thời gian đã ngừng trôi.
Khóa cửa xong, tôi lầm lũi bước đi với Timmy và
Jackie về bên nhà. Thằng Timmy tung tăng đi giữa. Những
ngón tay nhỏ xíu của nó nắm chặt lấy ngón tay cái của tôi
và ngón tay nào đó của Jackie. Những ngọn đèn đường xô
ba chiếc bóng ngã nhào xuống mặt đường, nhùng nhằng,
nhập vào nhau. Như những hình ảnh nhập nhằng của quá
khứ trộn lẫn với hiện tại.
Tôi cố ậm ờ nhai từng con chữ cho thằng bé.
“Uncle đọc kỳ quá hà!”
Thằng bé có câu trách móc giống hệt mẹ nó.
Tôi buồn cười, “Sao lại kỳ.”
“Hỏng giống tiếng English gì hớt.”
Thấy không, còn nhỏ xíu mà giọng nói thằng bé đã lai
đầy âm hưởng giọng mẹ nó.
Tôi muốn thằng bé đừng ngủ. Tôi muốn nó nằm bên
cạnh tôi hoài. Tôi muốn kể cho cho nó nghe chuyện cổ tích
Việt Nam.
“Vậy thì khỏi đọc sách. Kể chuyện được không?”
“Fine.”
Tôi gỡ cánh tay khỏi đầu thằng bé, “Ngày xưa có một
ông vua nhân từ...”
“Ông dzua là gì dzậy?”
Tôi suy nghĩ.
“King.” Tiếng Jackie từ bên ngoài vọng vào.
Bỗng dưng tôi chẳng còn chút hứng thú nào để kể
chuyện cho ai nghe nữa.
Phải kể cho tôi biết chuyện thật của ông, có thế tôi mới
giúp ông được. Ông luật sư này dai như đỉa. Ừ thì chuyện
của tôi thế này đây. Tôi cũng có vợ có con như người ta.
Tôi vượt biên với con gái nhỏ. Tôi ghép hộ với một người
đàn bà. Bọn Cao Ủy bảo muốn đi định cư phải có vợ có
con. Độc thân thì có mà chờ dài cổ ra cũng chẳng nước nào
dám nhận. Cô ta trẻ hơn tôi nhiều lắm. Chúng tôi có với
nhau một đứa con trai. Tôi bị chứng động kinh từ nhỏ nên
không được cấp bằng lái xe. Qua xứ sở này không lâu thì
mất vợ. Đúng ra là vì tòa không cho liên lạc với người ta. Dĩ
nhiên là tôi nhớ con trai tôi chứ. Nhớ cả mẹ nó nữa. Tôi chỉ
ngủ với người ta được một lần nhưng xách nước, đi lãnh
lương thực thì không biết bao nhiêu lần. Người ta bảo tôi là
đồ dịch vật gì đâu, làm hại đời người ta. Mỗi một lần mà
cũng có thai được. Vâng, tôi bảo đảm chỉ có một lần. May
mà thằng bé cũng giống tôi. Luật pháp bên này lôi thôi nhỉ.
Trời đã sang xuân. Hồi sáng, lúc được chuyển từ tòa án
qua xe cảnh sát về trại giam, thoáng thấy cô gái tóc vàng đi
skate vùn vụt trên lề đường cho người đi bộ. Lòng bỗng
dưng xao xác chút tiếc nuối không tên gọi. Lúc ấy tôi mới
chợt nhớ ra mình đã đánh mất tự do. Cô gái tóc vàng mặc
áo khoác mỏng. Gió ép lên thân thể trẻ trung, hằn lên khuôn
ngực nhấp nhô. Tôi chợt thấy luôn mình đã mất tuổi trẻ,
mất đi sự linh hoạt của đời sống. Tuổi trẻ và thời gian là hai
thứ tôi suốt đời níu kéo. Những ngày trai trẻ thường níu kéo
tình yêu, hay níu kéo những người đàn bà. Khi đứng chông
chênh trên dốc đời ở nửa đường đi xuống, người ta lại đuổi
bắt và níu kéo thời gian. Giờ này mùa xuân đang rực rỡ
ngoài đường phố. Trong lòng tôi sao không có gió sang
mùa.
Tôi ngước nhìn bầu trời lẩn khuất sau những nhánh cây
còn trụi lá. Để ý mà xem. Cành non thường vươn cao, cành
già thường rũ xuống. Như cánh tay đuối sức; như chiếc đòn
gánh trĩu nặng hai thúng đất thủy lợi độ nào ở quê nhà.
Năm nay tết sớm. Không khí tết bò lan trên những hộp
mứt bằng nhựa đỏ có thể nhìn suốt qua, để thấy những
miếng mứt gừng vàng lợt, những miếng mứt bí trắng đục
chen chúc bên trong. Không khí tết còn vén cái lạnh quay
quắt keo đặc của mùa đông về đậu trên những vạt lá xanh
thẫm của bánh chưng xếp chồng lên nhau trên quầy hàng
tiệm thực phẩm Á Đông. Trên chiếc bàn chữ nhật sần sùi
góc cạnh nhà cô ấy có một cái đĩa viền hoa đỏ hoa vàng.
Trong lòng đĩa hai chiếc bánh chưng chồng lên nhau, cùng
dựa lưng vào cặp bánh tét bọc ngoài bằng giấy bạc và bao
ny lông. Tết cũng đã về đâu đó trong căn hộ nhỏ như chiếc
hộp vuông phảng phất mùi nhang thơm tỏa từ bàn thờ Phật
đóng cao trên vách tường.
“Lâu quá trời hổng đi hái lộc!” Cô ấy vừa vẩn vơ sắp
lại hai chiếc bánh chưng cho thẳng vừa thở ra cái giọng
ngậm ngùi.
“Đi hái lộc để làm gì?” Tôi ngả người ra lưng ghế, hỏi.
“Tết thì phải... đi lễ chùa, phải đi hái lộc.” Đôi mắt
người thiếu phụ nhìn lướt một nửa vòng căn phòng khách
trống trải. Ánh mắt ấy dừng lại ở mấy chiếc xe chạy bằng
bin của thằng bé Timmy bỏ lay lắt trên nền nhà.
“Mấy năm trước có đi không?”
“Lâu lắm hổng đi, mắc mấy đứa nhỏ.” Cô ấy chấm câu
bằng một nửa nụ cười.
Tôi nhìn cái lúm đồng tiền, “Ai bảo ham làm mommy
sớm.”
“Ai mà ham!”
Tôi không thèm cãi cọ với cô ấy. Không ham mà mới
hai mươi mấy tuổi đầu đã tay bồng tay bế.
Cô ấy ném cho tôi cái nhìn vướng víu những lời kêu
oan, “Tại số mạng chứ bộ!”
Rồi cô ấy lại cúi nhìn xuống nền nhà, lại chăm chú ngó
chiếc xe chạy bằng bin của thằng bé con nằm lay lất. Không
còn gì để nói. Tôi nhìn những sợi tóc mượt chảy xuôi, che
một nửa khuôn mặt học trò. Khuôn mặt học trò ấy lại ngó
xuống những đường kẻ vuông trên nền nhà. Những ánh mắt
không bao giờ gặp nhau, như những dòng sông, như những
cuộc đời chỉ toàn ngã rẽ.
Tôi muốn ném cho cô ấy thêm vài lời trách móc. Dẫu
biết mình chả có quyền gì.
Bỗng dưng cô ấy ngước lên, hất cái đầu thật mạnh, thật
cả quyết, làm rụng đi những giọt nước mắt. Những giọt
nước mắt nhòe hai khóe mi. Lòng tôi thót lại cơn bàng
hoàng. Người đâu mà dễ khóc. Hở một chút là tủi thân.
Cổ họng tôi thắt lại. Không chữ nghĩa nào đủ bình an
để dỗ dành cơn đau thắt ruột của một người đàn bà chưa
kịp dậy thì đã tay xách, nách mang.
Tôi nhìn cô ấy. Lọn tóc quẫy động như con nước lớn.
Rồi những lọn tóc chảy xuôi, thành con sông hiền hòa một
dốc vai xuôi.
“Tại phần số chớ bộ!”
Tôi vội vã gật đầu. Đúng rồi. Tại phần số. Chỉ có phần
số mới dun dủi cho hai kẻ ở cách xa nhau một nửa vòng trái
đất, gặp nhau và gắn liền hai cuộc đời với nhau. Chỉ có phần
số mới làm cho người này con đàn con đống với người kia
mà không có cho nhau một chút tình yêu. Phần số. Có phải
người thầy tướng số nào đã phán truyền vài ba năm trước
rằng người ta có số vượt biên, rằng người ta có số lấy
chồng xứ lạ.
Tôi muốn nói một câu gì đó, nhưng những giọt nước
mắt tuôn trên bờ má xanh xao của người con gái làm tôi á
khẩu. Tôi muốn đứng dậy, choàng tay qua hai vai cô ấy,
vuốt ve những sợi tóc hiền xuôi dốc lưng thon. Muốn lau
những giọt nước mắt oan ức của một tuổi xuân chưa kịp
chín. Nhưng tôi sợ. Thành ra tôi nói hùa theo cô ấy, “Thì
phần số. Biết mà!”
Tôi nhìn quanh. Những chiếc bánh chưng vẫn dựa lưng
những chiếc bánh tét trong chiếc đĩa rộng lòng. Những
chiếc bánh vuông, những chiếc bánh tròn dài trong vòng
tròn trắng viền hoa đỏ hoa vàng. Sự phối hợp méo mó. Như
những cái tết gượng gạo xứ người.
Tôi đổi đề tài, “Năm nay đi hái lộc không?”
Con mắt ướt nhìn tôi, “Nên đi hôn?”
Ơ, sao lại hỏi tôi nhỉ. Tôi lấy quyền gì để bảo người ta
nên đi lễ chùa hay không.
“Thích thì đi!”
“Hổng thích cũng phải đi!”
“Thì đi.”
Cô nhìn tôi, nói bâng quơ, “Hổng biết giờ nào mới có
xe buýt đi ngang.”
Tôi đứng bật dậy kêu cô ấy chờ một tí rồi chạy băng về
nhà cuống quýt tìm cho ra tấm giấy in lịch trình giờ xe buýt.
Thấy tôi kéo hết ngăn tủ này đến ngăn tủ kia, Jackie
thắc mắc, “Tìm gì mà cuống lên vậy anh?”
Tôi bối rối như đứa học trò bị bắt gặp chui hàng rào
trốn học.
“Có tìm gì đâu.”
Jackie đứng dựa cửa phòng, tay chống lên một bên
hông. Chiếc quần jean mở ra cho tôi một khoảng bụng
trắng ngần và cái rốn tròn như đồng mười xu. Cái đồng
mười xu tròn trĩnh ấy làm hai tai tôi nóng bừng.
Jackie nhìn tôi chăm chú, hai con mắt long lanh, “Tìm
gì mà hăng thế?”
Tôi vừa luồn tay xuống dưới lớp quần áo trong ngăn tủ,
nơi hay dấu những đồng tiền giấy dành dụm được, vừa lắc
đầu bối rối, “Cái đồ lặt vặt ấy mà!”
Jackie bước vào phòng, lững thững những bước đi của
một con hươu rong chơi trong khu rừng thưa, bên dòng suối
ấm. Nàng đến sát bên tôi. Mùi dầu thơm dịu dàng như trầm
hương mênh mang mời gọi.
“Nói đi, em tìm tiếp cho.”
Hơi thở mùi kẹo bạc hà. Tôi như đứa bé lên cơn sốt
thương hàn vừa lạnh run vừa bừng bừng nóng. Cũng may
ngay lúc ấy, bàn tay tôi chạm vào tấm giấy ghi giờ xe buýt
của tuyến đường trước nhà.
“Thấy rồi! Jackie à.”
Jackie nhìn tôi, mỉm cười. Tôi bắt gặp trong khóe cười
ấy chút từ tâm của kẻ sắp ban phát những mùa vui.
“Giấy xe buýt à?”
“Ừ. Xem giờ xe chạy ấy mà.”
Tôi lướt ra ngoài, nhanh như thằng ăn trộm, bỏ mặc
Jackie trong phòng mình.
“Phòng anh lại bừa bãi nữa rồi!”
Giọng Jackie dịu dàng như lời phiền trách nhỏ nhẹ của
một người vợ tận tụy với chồng con. Tôi khép vội cửa, chạy
băng qua nhà cô ấy.
Khu nhà chúng tôi ở xa lộ trình chính nên quá nửa đêm
thì cứ bốn mươi lăm phút mới có một chuyến xe.
“Nhớ về sớm.” Tôi dặn dò lúc dúi tờ lịch trình giờ xe
buýt vào tay cô ấy.
Cô ấy gật đầu.
“Quá mười hai giờ đêm ít xe buýt lắm đó.”
Ánh mắt cô ấy thắp sáng niềm biết ơn, “Nhớ rồi mà.”
“Phải ra trước mười hai giờ một chút.”
“Mười hai giờ mới giao thừa, ra trước sao được?”
Tôi nhăn nhó, “Sau mười hai giờ lâu lắm mới có xe
buýt. Còn phải đi bộ từ ngoài đường về nhà nữa. Xóm này
nguy hiểm biết không?” Tôi nghe tôi rõ ràng đang hắt ra cái
giọng nghiêm khắc của một ông bố chồng khó tính.
Nhưng cô ấy chắc không nghe ra được.
“Biết mà!”
Cô ấy vừa nói vừa cặm cụi thoa son môi. Cây son mầu
cam tươi như mầu da môi đứa bé sơ sinh. Và đôi môi cô ấy
tươi dần lên như dấu vết xuân thì nhú ra khi loài thảo mộc
vừa giũ cho sạch mảnh tuyết cuối mùa.
“Chừng nào con Amy khóc là nó bị ướt tã đó.”
“Biết rồi.”
Những đứa bé tôi giặt tã cho ngày nào giờ này hẳn
cũng đã có con. Tôi đã bao nhiêu lần thay tã cho con, cho
cháu. Tã ngày xưa ở quê nhà bằng vải. Tháo ra, cuộn lại.
Tất cả những ê chề của tình yêu gói trong đó. Những đắng
cay chua chát túm gọn trong đó. Nếu người ta yêu nhau thì
chả ai nề hà gì chút công việc nhỏ nhoi. Những chua cay,
vất vả gói cho gọn, đem ra bờ ao, bờ rạch, mang theo cái
bàn chải và cục sà phòng. Vét cho sạch cái chất mầu vàng
keo đặc. Có lũ cá tranh nhau rỉa bên dưới. Xát sà phòng lên
chỗ mầu vàng sậm. Chà bằng bàn chải, rồi vò, rồi vắt. Rồi
phơi lên từng dãy dài trên đám giây phơi giăng sau nhà.
Nắng gió sấy khô. Gom vào, xếp cho gọn. Ngày mai lại túm
gọn đem ra bờ ao. Lại vét cho sạch, lại xát cho đều. Rồi vò,
rồi vắt. Tôi đã quá quen với những vất vả trong đời. Sá gì
cái việc thay tã cho con bé Amy. Bên này, tã xài một lần,
sạch hay bẩn gì thì cũng cuộn tròn một cục. Dán miếng
băng keo cho chặt, bỏ vào thùng rác.
“Biết thay tã hôn đó?” Cô ấy hỏi đùa.
“Sao không.”
Cô ấy cười, đỏ hồng đôi má lúm đồng tiền.
“Tã ở trong tủ quần áo.”
“Biết mà.”
“Đừng cho tụi nhỏ coi ti-vi trễ quá nghe.”
“Nghe.”
Căn phòng sáng lên sau những vệt son phết lên đôi môi
hồng, sau những quệt phấn hồng thoa đều hai má người con
gái. Cô ấy đang trẻ lại trước mắt tôi. Chúng tôi không nói gì
với nhau nhưng căn phòng xôn xao khúc nhạc xuân. Và
lòng tôi rộn ràng câu hát giao mùa. Hai đứa bé giờ này chắc
đang châu đầu trước màn ảnh truyền hình. Cuốn phim hoạt
họa tôi mua cho thằng bé Timmy hôm trước. Cô ấy đi qua
đi lại, tung tăng như đứa bé sắp được bố mẹ dẫn đi coi hát
xiệc.
Chợt cô ấy đứng sựng lại trước mặt tôi, “Coi được
hôn?”
Dòng tóc tuôn dài chảy suốt những hang động lòng tôi.
Vai thon như dốc đời mảnh mai, thuôn xuống những bến bờ
mịt mù ước mơ. Má đỏ như hẹn hò với hư không, môi hồng
như dặn dò với vô cùng. Hai núm đồng tiền xoáy cơn lốc
trong thẳm sâu vực ham muốn lòng tôi. Tôi muốn đưa bàn
tay chạm nhẹ vào mùa xuân có thật trong không gian ấm
cúng đêm giao thừa xa xứ nhưng những ngón tay tôi máy
động như vướng cơn động kinh cục bộ.
“Được hôn?”
Tôi gật đầu vội vã, “Được chứ.”
“Nói dóc hôn đó?”
“Thật mà.”
“Cái gì được?’
“Ơ...” Tôi chỉ muốn trả lời cô ấy bằng một chữ tròn,
đầy và hàm chứa cả mùa xuân. Em.
Nhưng ai đó bảo tôi đừng nói. Bởi dễ gì người ta lại tin
một lão già lẩm cẩm, không làm nên chuyện gì ngoài cái
việc giữ con, trông cháu. Thành ra tôi thở nhẹ, “Mọi thứ.”
Cô ấy nghiêng đầu, “Chắc hôn?”
“Chắc.”
Vậy là cô ấy tự tin bước về phía cửa ra vào. Lúc cô ấy
bước qua chỗ tôi đứng, không gian dậy lên mùi nước hoa
dịu dàng. Hương của trăm ngàn bông hoa mùa xuân góp lại.
Tôi ngây ngất với niềm hạnh phúc; thứ hạnh phúc ngặt
nghèo.
Trước khi bước ra cửa, cô ấy đứng sựng lại, nhìn tôi,
“Có muốn vái gì hôn?”
Tôi ngập ngừng, “Biết vái gì bây giờ.”
“Gì cũng được.”
Tôi nghĩ đến cô ấy. Tôi nghĩ đến thằng bé Timmy và
con bé Amy. Hai đứa bé không cha. Hai đứa bé quấn quýt,
bám lấy tôi còn nhiều hơn đeo mẹ chúng nó. Tôi nghĩ đến
một căn phòng chung cư ba phòng ngủ, mỗi đứa bé một
phòng. Tôi nghĩ đủ thứ. Những hình ảnh lướt thướt dạt qua
trí tưởng tượng.
Cô ấy đưa cái cổ tay thon lên nhìn đồng hồ, “Thôi, để
hái lộc giùm cho nghe.”
Như nguời tiều phu trong truyện cổ tích bị lấy đi mất
những điều ước, tôi ngơ ngác, “Hái giùm cũng được à?”
“Được chớ.’
Một lát, tôi lại hỏi cái câu cũ rích, “Có chắc là vái giùm
được không?”
“Chắc được mà.”
“Vái với ai?”
“Thì Trời Phật, ai biết đâu, hỏi hoài.”
“Thì vái giùm đi.”
Vậy là đêm giao thừa, cô ấy đi chùa, hái lộc. Một mình.
Tôi vươn vai, ngáp dài. Bỗng dưng thấy mình liều lĩnh.
Biết đâu lại chẳng làm ơn mắc oán. Bây giờ chồng cô ấy về
bất chợt, tôi sẽ giải thích thế nào cho xuôi. Những ngày cận
tết, những đêm giao thừa, bọn người lông bông, đầu đường
xó chợ; dân bụi đời, dân không cửa không nhà cũng thường
mò về nơi chốn nào ấm cúng. Nhất là khi hắn lại còn hai
đứa con.
Tôi đứng dậy, lững thững kéo những bước nặng nề lên
cầu thang.
Hai đứa bé dán mắt vào màn ảnh máy truyền hình trong
phòng ngủ chúng nó. Hello Uncle. Thằng lớn chào tôi. Tôi
cười. Chào Timmy, chào Amy. Con bé Amy không ngửng
đầu lên nổi. Hai bàn tay nắm chặt cái đồ điều khiển trò chơi
điện tử. À, thì ra chúng nó không coi phim. Hai đứa đang
chơi game.
Tôi nhìn cái hành lang hẹp. Cửa phòng cô ấy đóng kín.
Cửa nhà tắm hé mở. Tôi lững thững bước về phía đó. Tôi
cần đi tiểu. Lúc già, người ta cứ mắc tiểu liền liền.
Khung chữ nhật hẹp. Chiếc gương cũ có nhiều chỗ bị ố.
Bao nhiêu lần cô đã soi mặt mình trong đó. Bao nhiêu lần
thằng đàn ông kia cũng đứng sau lưng cô, cùng soi mặt
mình trong đó.
Tôi nhìn mình trong gương. Những nếp nhăn xô đẩy
nhau như những con sóng vất vả đổ lên bờ biển lạ.
Vậy là năm nay, tôi lại đón giao thừa một mình.
T. trở về bất ngờ, kéo vội Jackie vào phòng. Hai đứa
huỳnh huỵch đâu chừng mười lăm phút. Thường thì hai đứa
nó vật nhau lâu lắm, sao hôm nay lại vắn tắt, ngắn ngủn như
vậy. Nhưng thôi, đấy có phải là việc của tôi đâu mà thắc
mắc. Rồi nghe tiếng T. đòi Jackie đưa tiền. Chúng nó gây
gổ lớn tiếng. Tiếng Jackie la hoảng như bị ai bỏ cục nước đá
vào lưng áo. Cánh cửa bật tung, T. vung vẩy chùm chìa
khóa trong tay, lao ra sân. Tôi ngơ ngác nhìn theo. Lúc tôi
quay lại, Jackie đã đứng sát bên tôi tự lúc nào.
“Anh coi nó đánh em này. Có đàn ông nào như vậy
không!”
Jackie vừa nói vừa nghiêng một bên má về phía tôi.
Khuôn mặt rất gần. Tôi thấy rõ cả những mạch máu mảnh
như sợi chỉ dưới làn da trắng. Cánh môi cong. Tôi thấy cả
những nếp nhăn ẩn dưới lớp phấn mỏng ở đuôi hai con mắt.
Lòng tôi như cánh diều đứt dây.
Chợt đôi môi đỏ ấy mím lại một giây rồi hé mở. Hàm
răng dưới cắn lấy môi trên. Những chiếc răng mầu trắng.
Những người đàn bà bùa phép cả trong những cử chỉ vô
tình.
Tôi run run đưa tay chạm lên má Jackie nơi dấu bàn tay
thằng T. vồng lên, ửng đỏ. Jackie đứng lặng như đang đào
xới một ý nghĩ xa xăm nào đó. Rồi bàn tay mát lạnh và mềm
như miếng thạch cầm lấy tay tôi. Cả hai bàn tay mát lạnh
cùng cầm lấy tay tôi mà vuốt ve từng ngón khô cằn. Những
giọt nước mắt lăn xuống chạm đầu ngón tay trỏ của bàn tay
tôi.
Bất chợt, Jackie quay đầu lại, nhìn xoáy vào mắt tôi,
“Sao anh không gọi cảnh sát?”
Tôi luống cuống rút bàn tay lại, ngó lơ vào khoảng
trống phía sau lưng người đàn bà, nơi những chiếc áo mắc
chồng lên nhau ở chiếc đinh đóng trên vách tường.
“Hở anh?”
“Jackie gọi được mà.” Tôi nói nhỏ.
Ngọn đèn pha lóe sáng trong mắt nhìn của người thiếu
phụ. Chỉ một giây ngắn ngủi rồi ánh đèn ấy lịm tắt, trả lại
cho tia nhìn chút gì đó mênh mông như niềm tuyệt vọng.
“Anh gọi cảnh sát cho người ta thì được!”
Ném câu nói vào mặt tôi xong, người đàn bà quay lưng.
Đôi vai gầy nhô cao. Tóc rối nhằng nhịt sau lưng. Sợi dây
áo ngực bị xoắn hằn một đường cong lệch bên vai trái. Tôi
cố nghĩ đến cái người mà Jackie nhấm nhẳng gọi là người ta
một cách chua chát. Tôi nghĩ đến chiếc áo ngực mầu đen có
sợi dây đeo sờn rách. Và tôi thấy lòng bình yên.
Đi chợ một mình. Thì vẫn đi chợ một mình đấy thôi. Từ
lâu rồi. Có những số phận không gắn liền với ai. Đi ngang
qua chỗ đồ chơi trẻ con, tôi dừng lại, nắn nhẹ vào con gấu
bông trắng nõn. Con bé Amy thích con gấu bông này lắm.
Có con gấu, chắc chắn hàng đêm nó sẽ ôm mà ngủ no nê và
sẽ không giật mình thức dậy mà quấy mẹ nó. Hình dung hai
má phinh phính, cái miệng chu chu như còn mê vú mẹ,
nhưng hai tay thì ôm cứng con gấu bông như ôm mẹ mà
thấy thương. Nghĩ thế, tự dưng tôi thấy vui.
“May I help you?”
Giọng nói trong veo làm tôi giật mình. Cô bán hàng
tươi cười nhìn tôi. Câu nói đã quá quen thuộc. Ông cần gì ạ.
Tôi học từ những ngày còn mài lưng vào lưng ghế gỗ lớp
học đời sống mới trong trại tỵ nạn. No. Không gì hết. Cám
ơn. Tôi nói và quầy quả bỏ đi.
Đi chán ngoài thương xá tôi cũng phải trở về.
“Uống thuốc chưa anh?” Jackie đón tôi ở cửa với câu
hỏi dán sẵn trên môi. Tôi bối rối cười trừ.
Jackie nhăn nhó, “Lại quên nữa rồi phải không?”
“Đâu có.”
“Đừng chối. Anh làm gì em cũng biết.”
Thấy tôi ngượng ngùng, Jackie lấp liếm, “Ốm đau mà
không biết lo.”
Và vô tình Jackie nói cũng nói cái câu cô ấy thường
nói, “Đưa thuốc em giữ rồi em nhắc cho mà uống.”
Chỉ khác là cô ấy nói trống không.
Đến bao giờ người ta mới xưng em với tôi nhỉ.
Đã là thói quen cứ mỗi lần hai đứa nó gây gổ nhau, tôi
đều phải bỏ đi. Tôi sợ những giọt nước mắt. Thường thì tôi
lang thang cả tiếng đồng hồ ngoài đường phố hay ngoài
những siêu thị đông người nhưng rất thường lúc tôi lủi thủi
trở về, cơn giận của Jackie vẫn còn nguyên vẹn.
Đời sống là như thế. Chúng tôi bị trói buộc bởi những
thứ đã bắt rễ vào đầu óc con người. Vợ tôi bà ấy đẻ được
mỗi đứa con gái rồi tịt luôn. Cố thế nào cũng không kết
quả. Không sinh được con trai bà ấy bị cả họ rẻ rúng. Nhất
nam viết hữu thập nữ viết vô. Qua đến bên này mà cái bà
Nhiêu vẫn không quên câu ấy cơ mà. Rồi chúng tôi chả còn
chuyện gì để nói với nhau. Buổi sáng, người đàn bà ấy thức
sớm, cái chổi cùn trong tay, quét quèn quẹt từ trong nhà ra
tới đầu ngõ.
Quét xong, bà ấy nhìn quanh, tìm xem còn mảnh rác
nào không để còn tiếp tục quét.
Ngày ấy bố tôi còn sống.
Đâu có như tôi với cô ấy. Cô ấy kể tôi nghe đủ thứ
chuyện. Vui, buồn gì cũng có.
Lúc ở trại tỵ nạn, tôi ghép chung hộ với một người đàn
bà. Ở trại tỵ nạn thì ai cũng biết rồi. Đàn bà con gái đơn
chiếc nào cũng cần nơi nương tựa. Đàn bà cần đàn ông như
đàn ông cần đàn bà. Chỉ tiếc là đôi khi có những người đàn
bà cần đàn ông làm phu khuân vác và thằng đàn ông cần
con đàn bà như đứa bé cần một món đồ chơi. Ở trại tỵ nạn,
tôi ghép hộ với một người đàn bà. Con gái tôi với người đàn
bà ấy cãi nhau như cơm bữa. Con bé ngang ngược, không
chịu lối “cầm quyền” của mẹ ghẻ. Con bé không thích tôi
giặt quần áo cho người đàn bà ấy. Con bé không thích tôi
lặn lội đi tìm lá cây hầm bà lằng về sắc thuốc cho người đàn
bà ấy chữa bệnh ghẻ ngứa. Là con mà nó cấm đoán tôi đủ
thứ.
Mà cái người đàn bà kia cũng quá đáng. Kiêu kỳ không
ai bằng. Một ngày kia, lúc mẹ ghẻ đi mua bán gì đó, con bé
đã nói với tôi là bố có biết bà ấy chảnh lắm không. Tôi hỏi
lại nó chảnh là gì, nó bảo chảnh là cà chớn đó. Tôi lại hỏi cà
chớn là gì. Không giải thích được nên nó bực mình xẵng
giọng thì chảnh hay cà chớn là giống cái kiểu của bà ấy đấy.
Tôi hỏi nó học hai chữ đó ở đâu. Nó bảo đấy là tiếng Sài
Gòn, nó học được từ mấy đứa trẻ cùng trại.
Chuyện của tôi ngẫm lại, cũng nhiều chuyện vui. Buồn
cũng có đấy nhưng buồn gì thì cũng chẳng bằng chuyện của
cô ấy. Chuyện cái thằng đàn ông cạy cục về Việt Nam kiếm
vợ. Cưới người ta được chẳng bao lâu, thằng đàn ông ấy
chán vợ, trở thành bê tha.
Còn cái người lấy được chồng Việt kiều kia chẳng bao
lâu đã tay bế tay bồng.
Tôi suy nghĩ hoài về lời khuyên của luật sư. Còn
chuyện gì tôi chưa kể cho ông ta nghe nhỉ. Ừ, có thể tôi sẽ
nói hết cho luật sư nghe. Ông ta sẽ hiểu tại sao tôi lấy trộm
đồ phụ nữ trong tiệm. Để tôi suy nghĩ kỹ đã.
Sao ông luật sư hỏi nhiều thế nhỉ. Người đàn bà tôi
sống chung ở trại tỵ nạn ư. Người ta bỏ tôi lâu rồi.
Sao hồ sơ cảnh sát ghi rằng ông bị ra tòa vì tội hành
hung người khác. À, đấy cũng là vợ, nhưng là vợ hờ, vợ
tạm. Lần ấy chị ta sinh tật lăng nhăng. Trong cơn ghen, tôi
quăng ly bia vào tường. Mảnh vỡ văng trúng chị ta. Tới bây
giờ tôi cũng không hiểu sao chị ta chảy máu mũi. Hình như
trượt chân ngã thì phải. Nhưng khi cảnh sát đến nơi thì mặt,
mũi, cằm, cổ chị ta máu me đầm đìa.
Chẳng cần biết ai phải ai trái, cảnh sát còng tôi ngay.
Tôi trở thành tội phạm nguy hiểm. Nhớ ông Công tố viện đã
từng bảo là tôi chẳng những nguy hiểm cho xã hội, mà còn
nguy hiểm cho chính tôi nữa kìa.
Tôi vừa mới bị truy tố vì tội hành hung có vũ khí là
người đàn bà ấy rước ngay một thằng đàn ông khác về share
phòng. Nhà nước không cho cha con tôi gặp nhau vì “lo cho
sự an toàn của thằng bé.” Thế là những ràng buộc đứt tung.
Lần ấy, tôi cũng bị tạm giam đúng ngay mùa băng
tuyết, lúc con trai tôi còn măng sữa và con gái tôi đang tuổi
thiếu niên.
Trở ngại lớn đây. Tội danh lấy trộm đồ trong tiệm. Chữ
shoplifting anh biết mà. Người thông dịch nhấn mạnh.
Nhưng chính món đồ anh lấy làm hại anh. Lấy áo ngực quần
lót phụ nữ. Tại sao không là thứ gì khác. Anh lấy mấy thứ
đó cho ai. Lấy cho anh à. Đàn ông lấy quần lót, áo ngực
phụ nữ để làm gì. Có bệnh tâm thần không mà lại làm thế.
Thà lấy cho ai thì lại dễ cho tôi thuyết phục quan tòa. Luật
sư cả quyết với tôi. Sao người ta phải làm khó tôi như thế
nhỉ. Tôi sẽ nên nhận là lấy cho ai đây. Hình ảnh những
người đàn bà lướt qua trong trí nhớ. Cô ấy thì không thể rồi.
Cô ấy bất khả xâm phạm. Hay là nhận lấy cho Jackie. Thằng
T. còn sống sờ sờ ra đấy, mình đi lấy quần áo lót cho bạn
gái nó coi sao được. Hơn nữa, thằng T. tính tình cộc cằn.
Nó dám chơi dao chơi búa với mình lắm. Hay là lấy cho bà
Nhiêu. Bà Nhiêu ca dao tục ngữ. Bà Nhiêu áo mặc không
qua khỏi đầu. Bà Nhiêu quan liêu phong kiến. Ơi, những
người đàn bà hiếm hoi. Rắc rối và phức tạp. Có bao giờ
ngờ hành động chôm chĩa cho một người lại mang ý nghĩa
khác nhau. Với cô ấy có thể là điều sỉ nhục, với Jackie có
thể là lời khen, với bà Nhiêu thì chẳng khác gì gửi đi một lá
thư tình mùi mẫn. Lâu lắm rồi tôi không viết thư; nói gì đến
thư tình. Nhưng với cô ấy thì khác, tôi sẽ viết cho cô ấy một
lá thư; một lá thư tình viết muộn.
Con đấy à. Bố ô-kê không bố. Ừ bố ô-kê. Con ô-kê
không. Ô-kê, bố. Sao tóc bố dài thế nhỉ. Bố ô-kê thật hả bố.
Ừ, ô-kê thật. Hai bên má của bố sao vậy. Muỗi đấy. Cánh
tay bố nữa. Ngứa không bố. Không ngứa đâu. Bạn con đấy
à. Vâng, bạn con. Boyfriend. Bố nói chuyện với nó không.
Bố biết... gì mà nói. Thì say hi. Chao bó. Nó chào bố đấy.
Hello. Chao bó. How are you. Fine, bó. What your name.
Tom, bó. Bó khoe khon. Khỏe. Bố thấy nó good không bố.
Good. Nó marry con được không bố. Nó... gì con. Đám
cưới đó bố. À. Hả bố. Bố đâu biết. Yes nghe bố. Nó tên
Tom à. Yes. Nó có đi học không. Có chứ bố. Lấy vợ rồi
làm sao sống. Con có job mà bố. Hả. Con đi làm mà bố. À.
Bố chịu nó không. Nó cũng đẹp trai. Chịu nghe bố. Để từ
từ được không. What’s for, bố. Con nói gì. Chờ làm gì hả
bố. Thì để dành tiền bạc. Mình đâu cần nhiều tiền, bố. Nhà
nó ở đâu. Nó ở với con mà bố. Con ô-kê không vậy. Sao hở
bố. Bố sợ con không ô-kê. She’s OK, bó. Ô-kê. Bố take
care nghe bố. Ừ. Bữa nào con lại vào thăm bố. Ừ. Bố chào
thằng Tom cho nó vui đi bố. Chào thế nào bây giờ. Bố nói
take care. Ừ. Take care. Merry Christmas, Sir. Ông già.
Làm gì mà khóc hoài vậy cha! Bậy nào khóc đâu mà khóc.
Tù Canada thì cũng như đi vacation vậy mà. Ra coi ti-vi ông
ơi. Ở đó mà nhớ nhà cho nó mệt cả cái thằng người.
Nhớ năm nào đó. Hình như cũng mới đây thôi. Hôm
tết, cô ấy khóc đỏ mắt nhớ nhà. Bây giờ con bồng con bế
làm sao về thăm. Hôm đầu năm, cô ấy đi chùa về, vái van
chuyện gì đó. Nhưng chắc Trời Phật không nhận lời bởi cô
ấy chẳng có gì để cúng. Cô ấy kể có nhà kia cúng chùa hai
mươi lăm ngàn đô.
Cô kể chuyện chùa, chuyện ăn uống, nấu cơm, chuyện
chen lấn, cọ quẹt. Chuyện liếc mắt đưa tình. Chuyện ban trị
sự không cho vào sau bức tường để lạy Phật. Bao nhiêu là
chuyện.
Cả chuyện thằng râu dê đóng vai tài tử Hồng Kông đeo
kính đen, áo quần đen như bọn xã hội đen, đem tặng hoa
những ngày lễ lạc.
Tôi lo lắng mỗi khi nghe cô ấy nhắc đến thằng râu dê.
Cô ấy vướng vào thằng râu dê thì đúng là đại họa. Cái lần
thằng râu dê đưa cô ấy về sau buổi lễ chùa sao cứ ám ảnh
đầu óc tôi. Cái thằng chắc có trong người dòng máu thẩm
vấn tù nhân. Ở Việt Nam làm gì. Có đi học không. Nhà
đông anh em không. Em là người thứ mấy. Lúc ấy tôi đã cố
tình không nghe những câu trả lời của cô ấy. Nhưng cái
thằng râu dê khốn nạn ấy đâu có buông tha chúng tôi.
“Nhà ở đâu?”
Cô ấy nói cho nó nghe một cách khó khăn tên con
đường dẫn vào nhà cô ấy (và nhà tôi).
Thằng râu dê đặt tay lên cánh tay cô ấy. Tôi thấy rõ
mồn một những ngón tay sần sượng của nó bấm trên cánh
tay thon của cô ấy như ngón tay gã lang băm bấm huyệt cho
con bệnh. Giọng nó xởi lởi, “Không phải nhà ở đây. Nhà ở
Việt Nam kìa.”
“Nhà Việt Nam hả?”
Thằng râu dê vồn vã, “Chắc phải lớn lắm. Em con nhà
giầu phải không?”
“Hổng dám đâu!” Cô ấy nói.
“Con gái nhà giầu da mới trắng trẻo thế này chứ.”
Nó lại toan đưa tay bốc lấy làn da trắng trên lưng bàn
tay cô ấy, nhưng (cám ơn Trời) cô ấy đã rụt tay lại.
Cổ họng tôi ngứa ngáy như lúc vô tình hớp phải một
con muỗi trong buổi tối mùa hạ nào đó ở quê nhà. Lồng
ngực tôi quặn lên. Tôi đưa bàn tay lên che miệng nhưng
cũng không ngăn được một tiếng ho khan.
“Trắng hồi nào đâu mà trắng.” Cái giọng thẹn thùng
của cô ấy lúc nào cũng làm lòng tôi nao nao.
“Con gái nhà giầu lắm của hồi môn.”
Thằng râu dê kết luận trước khi bật lên tiếng cười át cả
câu hát tán tỉnh trắng trợn phát ra từ những chiếc loa công
suất cao gắn trong chiếc xe mấy mươi ngàn của hắn.
Sinh đứa con thứ nhì xong, mẹ tròn con vuông, cô ấy
đẹp hẳn ra. Không còn xanh mướt như độ nào. Cô ấy đặt
tên đứa bé là Amy. “Tên Amy được hôn?” Cô ấy hỏi tôi.
Tôi chỉ biết gật đầu.
Xe cộ dồn cục trên xa lộ. Tôi nhìn ra ngoài khung kính.
Đám xe cảnh sát chớp đèn xanh đỏ đậu bu quanh khúc
đường tai nạn. Từ trong xe, tôi chỉ nhìn thấy chiếc xe vận tải
chở hàng nằm vắt ngang mặt đường. Những bánh xe ngửa
lên trời. Trong trí tưởng tượng mù mờ, tôi thấy vô số bánh
xe quay tròn. Tôi thấy bao nhiêu thân thể đứt rời, máu đỏ
loang mặt đường. Những ngón tay co duỗi vô hồn trên mặt
nhựa đen thẫm. Mặt kính mờ dần vì hơi thở tôi phà vào. Tôi
đưa bàn tay chùi cho trong mặt kính. Người cảnh sát ngồi
trong băng trước quay lại nhìn tôi. Cái nhìn không mang
một ý nghĩa gì.
Chắc ông ta sợ tôi sẽ trốn chạy. Nhiều người tù đã tẩu
thoát nhờ tai nạn giao thông trong lúc chuyển trại. Hai con
mắt vẫn nhìn tôi. Everything’s OK. Mọi chuyện tốt đẹp cả
chứ. Tôi đoán ông ta hỏi vậy. Và tôi gật đầu. Accident. Ông
ta lại nói. Tôi lại gật đầu.
Nhưng sao ông ta vẫn nhìn tôi chăm chú. Tôi nào có ý
định trốn đi mà nhìn tôi như thế. Trốn đi cũng chẳng để làm
gì. Trốn cùng lắm là được vài ba hôm. Tôi không quen ai.
Ruột rà thân thuộc còn ở tận bên kia biển. Con trai, con gái
tôi đã có đời sống riêng. Chúng nó đâu có biết giờ này tôi
đang ngồi trong xe cảnh sát, hai cổ tay dính vào nhau bởi
chiếc còng nặng như tảng đá. Tôi cũng chả muốn cho đứa
nào biết. Tôi không để lại cho các con tôi niềm tự hào nào
thì tôi cũng chẳng muốn để lại cho chúng nó nỗi tủi hờn.
Tôi chỉ còn một mình cô ấy. Nếu trốn về, tôi sẽ phải trốn ở
nhà cô ấy. Tôi sẽ lẻn về lúc quá nửa đêm, bởi dân xóm ấy
thức khuya. Những kẻ không phải thức sớm đi làm ngày
hôm sau đâu có vội vã gì lên giường sớm.
Người cảnh sát quay mặt ra trước lúc chiếc xe nhích đi
thêm được một chút. Hai người nói gì đó với nhau, rồi
người cảnh sát lái xe bẻ tay lái cho xe leo lên khoảng lề
đường bỏ trống, tiếng còi hú vang lên, xe chúng tôi lướt đi
trên khoảng lề đường dành cho xe di chuyển khẩn cấp.
Thiên hạ nhìn chúng thôi thèm thuồng. Hình như dãy đèn
xanh đỏ trên nóc xe chớp nháy liên tục. Tiếng nói chuyện
khọt khẹt trên máy vô tuyến. Người cảnh sát đã nhìn tôi
chăm chăm ban nãy, đang trả lời một cách chăm chú vào
ống nói.
Ờ giả như xe này bị lật, tôi sẽ làm gì nhỉ. Chẳng biết rồi
tôi sẽ trốn không khi xe lật như trong những phim ảnh vẫn
coi. Người cảnh sát giải tù nào cũng có ánh mắt sắc lạnh.
Người cảnh sát ngồi phía trước cũng vậy. Hay mình tưởng
tượng thế. Tại có tật giật mình. Đúng ra mình đâu có ý đồ
gì. Ở đây trốn được rồi đi đâu nhỉ.
À mà được chứ. Mình về gặp cô ấy.
Tôi đứng trước cửa nhà cô ấy lúc hai giờ sáng. Không
có đồng hồ nhưng tôi đoán giờ chẳng sai bao nhiêu. Hai giờ
sáng. Trời mưa sụt sùi. Nước chảy róc rách xuống góc sân,
qua chiếc ống máng nhỏ. Trời đất một mầu xám tối. Hai giờ
sáng. Khoảng đó. Không có đồng hồ nhưng tôi vẫn đoán
giờ chính xác. Cái đồng hồ bị giữ ở trạm cảnh sát. Giữ tạm
thôi. Người ta bảo sẽ trả lại lúc tôi được tự do. Tôi co ro,
cố giữ chút hơi ấm còn sót lại trong cơ thể. Tôi tự sưởi ấm
thân thể mình bằng chút hơi ấm còn sót lại, bằng cả chút
cảm xúc bồng bềnh cái cảm giác trốn nhà đi chơi, trễ chuyến
xe về nhà, chờ một câu mắng yêu của mẹ. Tôi đứng ép sát
vào vách tường. Khu phố vắng tanh. Những nếp nhà im lìm
như bị đóng cứng trong khung tranh lộng kính. Đêm sâu.
Không bóng một sinh vật nào chuyển động trong mắt nhìn
ngoài những giọt mưa làm nhăn nhúm khuôn mặt méo xệch
của những vũng nước đọng trong khoảng sân hẹp.
Những cơn rùng mình xô nhau trên thân thể tôi còm
cõi. Tôi co ro ép sát hai cánh tay vào thân mình. Hít mạnh
một luồng không khí cũng lạnh vào lồng ngực. Nơi ẩn náu
cuối cùng. Không gõ cửa nhà cô ấy thì gõ cửa nhà ai bây
giờ.
Tôi cào nhẹ vào cánh cửa gỗ. Đêm vẫn rả rích tiếng
mưa nhỏ giọt chung quanh. Cái lạnh thấm vào xương.
Những bắp thịt không còn run được nữa. Mười ngón tay
cứng như những miếng băng đá mùa đông.
Tôi cào mạnh vào mặt gỗ. Mặt gỗ trơ lì. Mặt gỗ vô
hồn. Tôi gõ bằng những đầu ngón tay. Mặt gỗ vênh lên
ngạo nghễ. Không một tiếng động nào rơi vào vũng âm
thanh róc rách của mưa đêm. Tôi gõ cửa nhà cô ấy bằng
lưng những ngón tay cong lại. Tiếng động khô mục nhòa
vào vũng âm thanh rì rào của đêm mưa phố nhỏ, thứ âm
thanh trần truồng của đêm, trần truồng vì vắng hẳn tiếng
côn trùng, tiếng giun dế thân quen thuở nào. Đêm vẫn lặng
thinh. Có chiếc xe nào chạy qua đầu ngõ. Ánh đèn pha quét
một vệt loang vũng nước sân nhà cô ấy. Tôi nắm chặt bàn
tay, đập vào mặt gỗ vô hồn. Tiếng động rung rinh khung
cửa. Ánh đèn xe ngoài ngõ quét vòng đêm tối. Chắc có kẻ
nào đó đi tắc xi về muộn. Căn hộ tôi ở không một ánh đèn.
Thằng T. chắc vẫn chưa về. Giờ này hẳn nó đang ôm người
đàn bà nào đó, ngủ vùi sau khi đã đầy ứ cơn vui. Không
công bằng là cái lẽ riêng của đời sống. Trời cho nó cái
miệng ngọt ngào, trời lại cho nó cái gan kẻ cướp. Còn tôi,
trời chẳng cho thứ gì. Không một thứ gì.
Tôi đập cửa bằng tất cả sức mạnh gom góp được trên
cánh tay. Tôi nghiêng đầu nghe ngóng và bắt gặp được
trong cái rì rào uể oải của mưa đêm, tiếng chân bước loạt
xoạt trên nền nhà. Lòng tôi thắt lại. Lạy trời đừng cho ai ra
mở cửa ngoài cô ấy. Nếu là ai khác, xin hãy cho tôi trở lại
trại giam, nằm nói chuyện đời với thằng bạn tù mới quen.
Ánh đèn lóe sáng. Chân tay tôi rụng rời. Tôi cố hít một làn
hơi thật dài, nén sâu xuống lồng ngực. Lạy trời cho người ra
mở cửa là cô ấy.
“Ai dzậy?”
Giời ạ! Công bằng là cái lẽ đôi khi cũng xảy ra trên đời
sống. Tiếng của cô ấy.
“Tôi đây.”
Dường như cô ấy ngần ngừ suy nghĩ, rồi tiếng mở khóa
lạch cạch làm nứt tung những mảnh sợ hãi đóng cứng trái
tim tôi.
Cái đầu tóc rối ló ra ngoài khung cửa.
“Chèng ơi, đi đâu mà ướt hớt trơn hớt trọi dzầy nè!”
Lời thở than hay câu tra hỏi tôi cũng không biết nữa.
Tôi nuốt nước bọt nhìn hai núm đồng tiền. Hai hàm răng gõ
nhau đều nhịp. Môi không gỡ nổi câu chào. Cô ấy níu lấy
tay tôi, “Vô đi, trời ơi, bịnh chớt!”
Rồi cô ấy buông tay áo tôi ra. Những giọt nước theo
ngón tay thuôn của cô ấy rụng xuống nền nhà. Cô ấy mở
cửa, đứng tránh qua một bên cho tôi lách vào. Nước mưa
rụng xuống từ trên mái tóc rậm rạp như mái gianh.
Cánh cửa đóng lại. Hơi ấm vồ lấy tôi. Nơi chốn bình
yên. Sẽ không ai tìm bắt tôi nơi này. Xứ sở tự do. Mình sẽ
trốn hoài trên lầu. Phòng nào cũng được. Cảnh sát chẳng
bao giờ nghĩ ra. Có nghĩ ra cũng chả ai cho phép leo lên tận
phòng ngủ nhà người ta mà khám, mà xét. Tìm hoài không
thấy, cũng phải dẹp hồ sơ qua một bên. Mình sẽ rủ cô ấy
dọn đi thành phố khác. Hai đứa làm lại cuộc đời. Đời cô ấy
còn dài. Mình sẽ tiếp cô ấy nối lại những gì dang dở. Chỉ có
đời mình chả biết phải làm lại từ đoạn nào.
Những đoạn cuối đời, biết làm lại từ đoạn nào.
“Đi đâu dzậy?”
Cô ấy vừa hỏi vừa bối rối túm lấy vạt chiếc áo ngủ rộng
thùng thình. Ngọn đèn trần nhà không đủ ánh sáng, đổ
xuống chiếc áo hồng dài tới gót chân những vũng tối nhập
nhòa lẫn vào nhau.
Hai bàn tay cô ấy vắt lên nhau trước bụng. Vặn vào
nhau như cố gỡ ra ở đâu đó một câu trả lời.
“Lần sau...” Tôi thều thào.
“Lần sau gì?” Cô ấy vênh một bên má. Cái núm đồng
tiền méo một góc.
“Lần sau trước khi mở cửa phải coi là ai đã.”
“Thì coi rồi mới mở đó chớ.”
“Có thấy nhìn qua cái lỗ đó đâu.” Tôi vừa nói vừa chỉ
vào cái lỗ nhỏ xíu trên cánh cửa. Cô ấy thấp, phải bắc ghế
mới nhìn ra ngoài được. Tôi có thấy cái ghế nào gần cửa
đâu. “Đã dặn hoài mà không chịu nghe. Dạo này trộm
cắp...”
Tôi ngừng nói vì cái cổ bỗng dưng đầy ứ một cơn ho.
Rồi tôi bật ho sù sụ. Chắc vì thấm lạnh. Cô ấy bỏ tôi đứng
đó một mình, chạy vào khoác vội cái áo choàng lên người,
rồi lấy cho tôi chiếc khăn tắm của cô ấy.
“Lau khô đi, trúng gió cho coi.”
Tôi nén cơn ho, choàng chiếc khăn lên mặt. Mùi nước
hoa hay mùi thịt da phảng phất. Hạnh phúc bò qua những lỗ
chân lông ướt sũng nước mưa. Da thịt tôi phồng lên, trương
sình, chết trôi. Nỗi ngậm ngùi đầy ứ lồng ngực. Không phải
cái lạnh, không phải cơn cảm cúm đang hăm he chiếm đoạt
cái thân thể hom hem. Niềm hạnh phúc. Chắc chắn đó là
niềm hạnh phúc. Hạnh phúc vẽ những vòng hào quang rực
rỡ quanh vóc dáng mỏng manh của người đàn bà trẻ con.
“Lau tóc đi kìa. Đói hôn? Ăn mì gói nghe.”
Tôi lặng lẽ gật đầu. Thêm những giọt nước từ tóc rụng
xuống mặt chảy dài hai má.
Cô ấy đặt bàn tay lên ngực áo tôi, bàn tay nóng ran như
cái vỉ sắt nung đỏ.
“Chèng ơi, người gì mà lạnh quá trời dzầy nè!”
Wake up, man! Ông cảnh sát gõ rầm rầm vào cửa xe,
đánh thức tôi dậy. Tới tòa rồi à. Tôi hỏi tôi. Không ai trả
lời. Con mắt người cảnh sát bên ngoài khung kính xe không
diễn tả điều gì. Cô ấy đâu rồi. Tôi đã nằm mơ. Nằm mơ sao
ngực áo còn nóng ran nơi bàn tay cô ấy đặt vào.
Chúng tôi lại tòa muộn mất cả tiếng đồng hồ. Luật sư
yêu cầu cho tôi khám tâm thần. Ông ấy bảo là để câu giờ và
để chứng tỏ tôi không là mối đe dọa cho xã hội thì mới có
thể xin được tự do tạm.
Ông mõ tòa nhắc một người mang ly cà phê ra ngoài.
Tôi chợt nhớ ly cà phê rất nhiều buổi sáng cô ấy pha, mang
qua cho.
Nhớ ngồi lắc cái nôi cho con bé Amy ngủ lúc cô ấy nhổ
lông mày. Đôi môi chúm chím ngậm nụ cười. Cô ấy cười
như thế đấy. Còn người đàn bà sống chung với tôi ngày xưa
có bao giờ biết cười. Mỗi lời nói ra là một tiếng chua ngoa,
là một câu thóa mạ. Hết chửi đời xoay qua chửi người mà
hồi ấy cuộc đời, cõi người gom lại trong tôi, nên tôi bị chửi
liên miên như cục xương bị con chó đói gặm quanh năm
suốt tháng. Cô ấy nhổ lông mày. Hai đường chân mày cong
và mảnh như nét vạch bút chì. Nét vạch làm nhớ tới những
đường kẻ cuốn tập học trò. Lẽ ra cô ấy phải được đi học.
Mới ngoài hai mươi tuổi mà đã tay bế tay bồng.
“Nghĩ kỹ đi, luật sư bảo. Lấy cho người khác nhẹ tội
hơn.”
Chắc tôi phải nhận đại là lấy cho một người đàn bà
trong khu nhà chính phủ.
“Tôi không nói tên bà ta có được không?”
“Tại sao không nói?”
“Sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ phiền người ta. Người ta có xúi dục tôi đâu.”
“Chuyện đó tính sau. Chỉ cần nhận là lấy cho ai đó, tôi
mới thuyết phục ông tòa cho anh tại ngoại hầu tra được.”
“Ô-kê. Tôi lấy cho một bà trong khu nhà chính phủ.”
“Phải bạn gái không?” A. Câu hỏi làm tôi suy nghĩ. Tôi
có bạn gái không nhỉ.
Và tôi có ngay câu trả lời, “Không phải bạn gái.”
“Tại sao lại lấy trộm đồ cho người khác vậy.”
“Thấy bà ấy không có áo quần mặc, tội nghiệp.” Ông
luật sư lúi húi viết nguyệch ngoạc lên mặt giấy cuốn tập có
hàng kẻ mầu xanh lợt.
“Sao anh biết bà ấy không có quần áo lót?”
Tôi cúi đầu, lặng thinh.
“Thôi được.” Ông luật sư gật gù. “Cứ vậy đi. Nghe hợp
lý hơn. Tôi có thể xin tòa cho anh tự do tạm. Ăn trộm là ăn
trộm tuy nhiên lấy cho người khác dù sao cũng nghe được
hơn lấy cho mình.”
Dịch xong câu cuối cùng ấy, anh chàng thông dịch
nhếch mép cười.
Chán nản, tôi quay xuống đám khán giả. Lâu lắm rồi tôi
không bận tâm có người quen hay không trong phòng xử
nữa. Vậy mà ngay lúc ấy lại có ai dưới kia nhìn tôi chăm
chú. Jackie. Tôi có nhìn lầm không. Jackie chứ ai. Tôi nhìn
quanh xem còn ai khác quen không. Nhưng cả phòng chỉ có
mình Jackie tóc đen. Tôi nhìn Jackie thầm hỏi sao Jackie
biết tôi bị thế này. Jackie kín đáo vẫy những ngón tay thon.
Chiếc áo khoác mầu đen. Tóc đen xuôi vai gầy. Tôi rụng rời
chân tay. Tôi khẽ gật đầu rồi tôi quay qua khều anh thông
dịch.
“Tôi ra tòa thế này báo có đăng không.”
Anh thông dịch ngần ngừ. “Chắc có.”
“Có đăng tên tôi không?” Tôi lại hỏi.
“Chắc có. Đăng ngày xử, đăng tên người bị xử. Có
người quen dưới đó hả.” Anh thông dịch thắc mắc.
Tôi không trả lời vào câu hỏi. “Làm sao người hàng
xóm biết tôi ở phòng xử này?”
“Ngoài kia có cái bảng dán danh sách những vụ xử mỗi
ngày, có cả tên phạm nhân.”
Thì ra thế. Tôi đã ra tòa ở thành phố này bao giờ đâu
mà biết. Nhưng mà Jackie có bao giờ đọc báo, làm sao cô
ấy biết tôi ở đây hôm nay. Thôi tôi nhớ ra rồi. Lúc cảnh sát
bắt tôi đi, có vài đứa Việt Nam lảng vảng ở quầy tính tiền.
Lần tạm giam trước, con gái tôi vào thăm. Nó làm tôi
nhớ hoài. Tôi đã tự nhủ lần xui xẻo này tôi không cho ai
biết và cũng chẳng cần ai vào thăm. Con gái tôi lâu lắm
không nghe tin tức gì. Tôi mong nó bình yên; tôi mong nó
hạnh phúc.
Đến mười một giờ đêm thì tôi không thể chịu được
nữa. Tôi gõ cửa bà Nhiêu, gửi hai đứa bé rồi vội vã đi tìm
cô ấy. Đoạn đường hình chữ U từ phía nhà tôi và cô ấy ra
tới chỗ có trạm xe buýt dài cũng gần cây số. Khúc đường
bò quanh những đoạn vắng, nhiều cây rậm rạp và chi chít
những nếp nhà cao thấp không đều. Dây điện chằng chịt vắt
ngang đường trông như những màng nhện đứt khúc.
Tôi co ro chờ xe mất cả nửa giờ đồng hồ. Đêm mịt mờ
hơi sương.
Tôi đẩy cửa rụt rè bước vào chùa. Ánh đèn chói mắt.
Mùi nhang lâng lâng trong không khí cuốn tôi vào một cõi
xa xăm, bỏ lại mọi tị hiềm, mọi ước muốn ở dương gian.
Tôi nhìn lướt qua những bóng người lố nhố. Dường
như buổi lễ đã tàn. Những con mắt nhìn tôi. Tiếng cười nói
lao xao. Tôi men theo chân tường, tránh lối dẫn vào chánh
điện. Có cầu thang dẫn lên lầu và cầu thang dẫn xuống hầm.
Tôi phân vân ở ngã rẽ. Lên hay xuống. Cô ấy giờ này đang
ở đâu. Hai người đàn bà lấn qua, đẩy tôi sát tường để bước
lên cầu thang. Mùi nước hoa sỗ sàng bủa vây tôi. Thôi thì
thử đi xuống tầng dưới vậy.
Cô ấy đứng ngay dưới chân cầu thang, tay vịn vào lan
can, đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Cái
cằm nhọn tua tủa những cọng râu của người đàn ông cày
vào mắt tôi. Chùa sao cũng có những loại người như thế này
nhỉ.
Cô ấy tròn mắt nhìn tôi. “Trời Phật ơi, lại đây chi
dzậy?”
Tôi lặng thinh.
“Đi đâu dzậy? Mấy đứa nhỏ đâu rồi?” Cô ấy lại hỏi.
“Gửi bà Nhiêu.” Tôi trả lời vắn tắt, mắt không thèm
nhìn gã đàn ông đang bối rối, thụt lui một nửa bước chân.
Nét căng thẳng trên mặt cô ấy giãn ra thành một nửa nụ
cười. Cả hai núm đồng tiền cũng cười với tôi, quá đỗi dịu
dàng.
Tôi nhỏ nhẹ, “Thì đi... chùa. Chứ đi đâu.”
“Có bao giờ nghe nói đi chùa đâu nè.”
Gã thanh niên lùi ra phía sau cô lúc đầu đã như vừa
hoàn hồn, rục rịch bước tới.
Gã nói nhỏ với cô ấy nhưng con mắt - hai con mắt gian
xảo - thì nhìn tôi, “Ba em hả?”
Cái nguýt dài ở đuôi mắt cô vắt ngang như tia chớp.
“Bậy nè, người nhà tui đó.”
Người thanh niên xoay qua tôi, gật đầu, “Hi!” những
sợi tóc lòa xòa phủ xuống trước trán hắn. Tôi cũng gật đầu
chào những sợi râu lưa thưa mọc không hàng lối trên cằm
hắn.
“Về chưa?” Tôi nhắc. “Coi chừng trễ xe buýt.”
“Để tui cho quá giang. Tui có xe.” Người đàn ông
nhanh nhảu.
Tôi nhìn cô ấy, thầm bảo đừng. Cô ấy cũng nhìn tôi.
Tia nhìn sáng như hy vọng. Tôi đọc ra được điều cô muốn
nói. Vậy là uổng công tôi. Con dã tràng xe cát xây lâu đài.
Từ trạm ngừng xe buýt tới khu nhà chúng tôi phải đi bộ hai
ba quãng đường. Có những đoạn khét tiếng vì bọn xì ke ma
túy và ăn cắp vặt. Của đáng tội, tôi lặn lội tới đây đâu phải
vì Trời vì Phật. Tôi băng băng trong cái lạnh bong da chỉ vì
lo cho người ta đường khuya, bóng nhỏ. Vì những lề đường
đóng băng, trơn trượt.
Thôi thì cứ để thiên hạ đưa cô ấy về.
Tôi nhìn cô ấy thật lâu, cố làm ra vẻ thản nhiên, “Sao
cũng được.” Rồi quay lưng bước lên những bậc cầu thang.
“Đi đâu dzậy?” Cô ấy gọi với theo.
Lòng tôi ấm lại. Rễ đâm ra từ hai đế giầy mòn cũ mọc
sâu xuống nền nhà.
Tôi đứng sựng nhưng không quay đầu lại, “Về.”
“Về bằng gì?”
“Tới bằng xe buýt thì về bằng xe buýt.” Tôi cố thấm
đầy cái giỗi hờn vào giọng nói. Cái giỗi hờn của người
không còn tiêu chuẩn để hờn giỗi hẳn khó coi.
Tôi lại vừa dợm bước thì bàn tay nào níu lấy vai áo tôi.
Hương tóc xông lên, lâng lâng đất trời. Giọng nói mềm, ấm
và trong như chất rượu mầu hổ phách sóng sánh lòng ly pha
lê, “Đi xe buýt lạnh muốn chớt hà!”
Thôi thì chiều ý cô ấy vậy.
“Để tui đưa về luôn.” Người đàn ông xen vào khúc đối
thoại của chúng tôi. Hắn là gì mà dám như vậy nhỉ. Tôi và
cô ấy, mắc mớ gì đến hắn. Tôi không muốn đi xe người lạ.
Nhưng tôi cũng đâu có thể để cô ấy một mình chung xe
người lạ. Thằng T. đã chẳng từng bảo, dụ được đứa con gái
lên xe, đi chơi đêm là đã tiến được hai phần ba đoạn đường
chinh phục.
Thì đành quá giang xe người lạ vậy.
Mùi nệm mới xộc vào hai lỗ mũi. Cùng với mùi dầu
thơm nặng như nhang, như trầm tỏa ra từ chiếc bình lòe loẹt
đặt phía trong xe, gần kính chiếu hậu.
Gã mở cửa xe cho cô ấy luồn vào băng ghế trước.
Những bông tuyết bám vào tóc cô ấy luồn theo vào xe. Tôi
lặng lẽ gõ cho sạch tuyết bám trên đế giầy rồi luồn vào ngồi
phía sau. Cô ấy chui vào, ngồi lặng thinh, co ro – không biết
vì lạnh hay vì rụt rè – như con mèo mới được đem về nhà
chủ mới. Người đàn ông đề máy xe. Âm thanh bùng vỡ một
bài hát tiếng Việt quen tên. Những đốm đèn mầu li ti nhấp
nháy phía trước, trong những đồng hồ vận tốc, đồng hồ
nhiên liệu, đồng hồ... đủ thứ. Người đàn ông đưa tay chỉnh
kính chiếu hậu. Lúc hắn xoay miếng kính hình chữ nhật, tôi
thoáng thấy mặt hắn trong đó. Cái mặt gẫy khúc. Hai con
mắt soi mói. Tia nhìn đầy góc cạnh. Hắn sang số cho xe
nhích tới rồi thắng mạnh cho xe sựng lại. Đầu tôi nhào tới
trước.
Cô ấy ngơ ngác xoay qua nhìn hắn. Hắn gài số cho xe
ngừng hẳn, rồi chững chạc xoay qua, nghiêng người về phía
cô. Tôi biết mà. Thằng T. đã từng nói với tôi nhiều lần về
những trò ma mãnh mà bọn thanh niên hay làm khi rủ được
đứa con gái lên xe mình. Tim tôi nhảy loạn trong lồng ngực.
Mắt tôi cay như đã bao nhiêu đêm thức trắng. Hắn quay hẳn
về phía cô. Nhìn nghiêng, sống mũi hắn gẫy gập ở giữa, như
thể lúc nhỏ ngủ gật trong lớp học - mà hắn có bao giờ đi
học không nhỉ - đập mặt vào cạnh bàn gỗ cứng.
Thằng đàn ông này sẽ hôn cô. Tôi đã thấy tụi tây hôn
nhau trên màn ảnh. Tôi cũng đã thấy bọn Tầu hôn nhau trên
ti-vi. Và tôi cũng thỉnh thoảng thấy Việt Nam hôn nhau
trong tiệc cưới hay trên những băng ka-ra-ô-kê. Bọn con
trai, đàn ông bao giờ cũng đưa cái mặt sần sùi, cái môi thâm
mốc vào mặt cô gái. Và cô gái bao giờ cũng quay mặt tránh
né, dù trước phút giây lãng mạn cải lương ấy, cặp trai gái đã
ngủ với nhau nát nước. Điều đó làm tôi nghi ngờ người Việt
không biết hôn nhau. Vậy mà bây giờ thằng đàn ông này
đang toan tính hôn “người nhà” của tôi.
Người tôi nóng bừng. Hai hàm răng tôi cắn vào nhau.
Tôi biết cằm tôi lúc này bạnh ra. Những sớ thịt trên má căng
cứng như những sợi dây nịt cao su chằng kỹ một bọc đồ.
Những ý nghĩ nhào nháo trong đầu. Tôi sẽ làm gì cho phải
đạo. Cô ấy là phụ nữ đã có gia đình. Hắn không được phép
làm như vậy. Không ai được phép làm như vậy.
Tôi nhấp nhổm trên mặt nệm. Tiếng nhạc xôn xao. Tôi
vểnh cổ, thẳng lưng, vươn cao như con rắn hổ mang sắp
mổ. Cái mặt lởm chởm những sợi râu đưa sát má cô ấy. Cô
ấy xoay mặt ra phía cửa xe, như những cô gái Việt Nam lúc
sắp bị cặp môi sần sùi dán lên miệng. Tôi cố hít một hơi dài
nhưng hơi thở tôi hụt hẫng. Tôi cảm được hơi thở hôi mốc
của gã phà lên mặt, lên má cô ấy. Tôi sắp đấm bay những
chiếc răng lởm chởm. Tôi sẽ đấm rách toạc cặp môi lố bịch
như hai miếng thịt bò ôi sắp dán lên môi người con gái.
Tôi run rẩy bám một tay lên lưng ghế cô ấy. Tôi sẵn
sàng tấn công. Tôi nghĩ đến những cơn động kinh. Và tôi
nhớ hình như hôm nay tôi đã uống đủ thuốc rồi.
“Em quên gài seat belt rồi cưng!” Ở đâu đó tuôn ra cái
giọng của một con dê đực sổng chuồng.
Cánh tay trái hắn vươn lên, chộp lấy sợi dây an toàn
phía trên cánh cửa, thong thả kéo choàng qua trước đôi bờ
ngực căng sữa bữa hôm nào cô ở cữ con bé Amy, kéo
xuống hông cô ấy và gài vào cái móc bên cạnh ghế ngồi.
Tôi thấy đầu cô ấy ngọ ngoạy. Chắc hắn đã phải thêm
bớt ít nhiều những động tác thừa thãi vào việc cài dây thắt
lưng an toàn cho người ta. Những va chạm làm như tình cờ.
Thằng khốn nạn. Cô ấy lặng thinh. Nhưng tôi biết cô ấy
đang thẹn chín người. Những người như cô ấy sẽ còn thẹn
hoài, tới ngày đầu bạc. Và sẽ còn thẹn hoài dù con đàn cháu
đống. Bởi những gì xảy ra trong đời cô ấy có khác chi một
chuỗi những biến cố áp đặt, những chiếm đoạt, những chiếm
đóng, những tiếp thu. Cô ấy chưa có một lần tình nguyện,
hiến dâng, cô ấy suốt đời vẫn là một cô gái trinh nguyên.
Và tôi, tôi sẽ chờ hoài cái lần dâng hiến ấy.
“Xe xịn quá trời à!” Giọng cô ấy suýt soa.
“Trời ơi, xe người ta sáu bảy chục ngàn đô đó. Không
phải ai cũng mua nổi đâu nghe!”
Gã nhấn xuống chữ “đô” như người thợ mộc nhấn cái
bào xuống thớ gỗ non cho cày xước nên những phoi bào đỏ
hồng vân máu. Sáu bảy chục ngàn đô đó. Câu nói vang
trong đầu tôi như tiếng trống múa lân thời thơ ấu.
“Chắc chạy dzọt dữ lắm hén.”
Trời ơi, ai xát muối trong lòng. Cái miệng xinh sao lại
nói ra những lời vô nghĩa đến như vậy!
“Pho hiu rai đó. Biết pho-hiu-rai là gì không?”
Cả tôi với cô ấy cùng lặng thinh. Thằng đàn ông ngẩn
ra như trái cây thối cuối mùa, rụng vào cơn thất vọng. Hắn
nhoài người qua phía cô ấy, moi trong cái ngăn để găng tay
ra một cuốn sách. Hắn bật sáng ngọn đèn trong xe, lúi húi
lật lướt từng trang. Những ngón tay hắn dừng lại khoảng
giữa cuốn sách. Hắn đưa cuốn sách vào sát mặt cô ấy. “Chữ
này nè. Pho-hiu-rai viết thế này nè”. Rồi hắn xoay người lại,
dí cuốn sách vào mặt tôi. Những ngón tay hắn miết trên
những chữ tiếng Anh lạ mặt. Hắn để cuốn sách trước mặt
tôi thật lâu, cho những chữ four-wheel-drive thấm vào trí
nhớ tôi.
“Xe này pho-hiu-rai đó! Biết không?” Cái giọng đàn
ông hể hả lúc chiếc xe vọt đi trên đường phố.
“Hổng biết.”
Gã đưa tay vặn nhạc nhỏ xuống.
“Qua lâu chưa mà cái gì cũng hổng biết, hổng biết
dzậy? Hỏi quán cà phê nào cũng nói hổng biết. Hỏi tên bản
nhạc nào cũng lắc đầu hổng biết, hổng biết. Vậy rồi mai mốt
rủ đi pác-ty, làm sao mà ca ka-ra-ô-kê.”
Thì ra chúng nó đã nói với nhau chừng đó chuyện. Vậy
mà nói đi chùa hái lộc. Vậy mà tôi cặm cụi ở nhà dỗ dành
hai đứa bé. Vậy mà.
“Mắc con cái, thì giờ đâu mà ca mà hát chớ!”
Duờng như câu nói của cô có làm người đàn ông sựng
lại đôi chút. Rồi hắn lặng thinh không biết bao lâu. Chiếc xe
vẫn lao đi vùn vụt. Đèn đường dạt ra phía sau. Những cửa
tiệm đóng kín. Vài bóng người lầm lũi bước đi trên đường
phố. Đèn đường hờ hững đổi mầu. Lúc ngừng xe chờ đèn
xanh, người đàn ông ngả người tới trước bấm nút cho băng
nhạc chạy tới. Hắn dừng tay, tiếng nhạc bùng lên dở dang
một bài hát mà tôi nghe hoài ở những tiệc cưới. Bằng lòng
đi em, bằng lòng đi em gì gì đó. Người đàn ông gật gù theo
tiếng nhạc. Lúc thường nghe chân thành và nồng nhiệt biết
bao nhiêu nhưng trong lòng chiếc xe còn thơm mùi nệm
mới, với cô ấy ở bên cạnh thằng đàn ông lạ, bài hát trở
thành những câu tán tỉnh rẻ tiền.
Bản nhạc kết thúc, hắn xoay qua cô ấy, đuỗn cái mặt
thô nhám có chiếc cằm lưa thưa những sợi râu. Bao nhiêu
hứng khởi trên thế gian ươm đầy giọng nói hắn, phà vào mặt
cô ấy, “Bằng lòng không?”
Cô ấy cười. Nhỏ nhưng tôi vẫn nghe được. Tiếng cười
trong. Giọng cười có âm thanh ở nốt cao. Trẻ con hay cười
như vậy.
Thằng đàn ông mới gặp đã làm được cho cô ấy cười.
Còn tôi mất bao nhiêu thời gian và công sức mới gặt hái
được một nụ cười.
Bản nhạc mới trổi lên. Tôi ngả người ra sau, cắn răng
chịu đựng. Mặc cho tiếng nhạc đổ đầy đầu óc. Tôi không
còn lắng nghe câu chuyện phía trước. Để một lúc nào đó tôi
sẽ bảo cô ấy rằng nó không xứng với cô ấy đâu.
Từ lúc ấy, tôi vừa câm vừa điếc; tôi bán thân bất toại.
Cho đến khi chiếc xe dừng lại trước cửa nhà cô ấy.
“Háp-bi niu-ia.” Thằng đàn ông xoay người qua, nhe
hàm răng ra tiễn cô ấy.
Tôi lục tục xuống xe, quên cả cám ơn chuyến quá giang
xe đầu năm mới. Cô ấy rón rén đo từng bước trên lề đường
trơn trượt. Thằng đàn ông bóp còi xe, khuấy động cái yên
tĩnh của đêm. Tôi và cô ấy cùng giật mình quay lại. Thấp
thoáng trong bóng tối nhòe nhoẹt của đèn đường, tôi thấy
thằng đàn ông mặt gẫy vẫy tay rối rít.
Lúc mở cửa cho chúng tôi (đúng ra chỉ mình cô ấy) đón
hai đứa bé, bà Nhiêu nhăn nhó như bà mẹ chồng cay độc,
“Năm mới năm me mà xông nhà kiểu này thì bỏ mẹ người ta
rồi!”
Người thông dịch đến sớm như mọi khi. Tôi gật đầu
chào anh ta. Anh ta nháy mắt chào lại. Người cảnh sát đứng
sát bên tôi. Phòng khám vuông vắn bốn bức tường mầu xám
nhạt. Chiếc kim giây của chiếc đồng hồ treo tường uể oải
vạch những nét cà giật như bị níu kéo bởi khối thời gian
đang dần keo đặc lại. Chúng tôi đứng như thế không biết
bao lâu. Cả ba không có gì để nói. Tôi lại nhìn quanh quất
căn phòng. Bốn phía là vách tường. Người cảnh sát cũng
nhìn quanh. Tôi biết đấy là thói quen nghề nghiệp. Ông ta
muốn chắc chắn là không có kẽ hở nào để tù nhân có thể
luồn qua đó mà trốn chạy. Bốn bức tường bưng bít. Một
khung cửa hẹp đã khép lại phía sau. Chiếc bàn lớn trống
trơn trên mặt. Chiếc ghế xoay bọc da. Bốn chiếc ghế thường
có chỗ tựa lưng. Người thông dịch lật lướt qua những trang
đầy mầu sắc trong một tờ tạp chí. Chúng tôi không nói gì
với nhau. Tôi đưa cả hai tay lên gãi mặt. Những vòng sắt
nhỏ của chiếc còng chạm nhau kêu lạch cạch. Người cảnh
sát chỉ một chiếc ghế bảo tôi ngồi. Tôi ngồi xuống, dựa
lưng vào thành ghế. Miếng nệm ở lưng ghế mềm mại vỗ về
cái lưng mỏi rã rời.
Người cảnh sát lui lại sát vách tường, cạnh khung cửa
của lối ra duy nhất. Trong đời, chưa bao giờ tôi cảm thấy
mình quan trọng như lúc này. Bây giờ là lúc an toàn tuyệt
đối. Không kẻ gian nào dám móc túi tôi, không kẻ cướp nào
dám chĩa dao vào ngực tôi đòi tiền hay bắt tôi đưa ví. Bây
giờ tôi đi đâu cũng có cận vệ võ trang đầy đủ đi theo.
Ý nghĩ ngộ nghĩnh chợt làm lòng tôi lâng lâng. Tôi mỉm
cười một mình rồi quay lại nhìn người cảnh sát, chia với anh
ta một nụ cười. Nhưng cặp lông mày của anh ta chỉ nhướng
lên như cố vạch cho suông một câu hỏi khó.
Cánh cửa bật mở. Một người đàn ông bước vào. Hắn
cao tưởng chừng có thể chạm cái đầu vào trần nhà. Hắn đi
ào qua sau lưng tôi, khuấy lên một cơn lốc nhẹ. Áo sơ mi
thùng thình rúm ró nhét vào quần. Một góc phía sau xổ ra
ngoài. Tôi nhìn quanh phòng xem có bọc rác nào cần lấy đi
không nhưng không thấy. Người đàn ông nhân dáng thô
kệch, ăn mặc xuề xòa này giống hệt những người phu
thường bám theo chiếc xe rác mỗi sáng thư tư vẫn chạy qua
khu nhà tôi ở.
Gã kéo chiếc ghế có lưng dựa bọc da, ngồi phịch
xuống, xì xồ một tràng tiếng Anh. Người thông dịch sửa lại
thế ngồi cho ngay ngắn và mau mắn dịch lại câu chào của
gã.
À, thì ra đây là bác sĩ chuyên khoa tâm thần.
Ông bác sĩ tâm thần yêu cầu người cảnh sát tháo chiếc
còng ở cổ tay tôi ra. Tôi nhìn ông ta bằng con mắt biết ơn.
Nhưng ông ta không nhìn tôi. Tôi vừa xoa xoa hai cổ
tay vừa dựa lưng mạnh bạo vào thành ghế, tận hưởng cái
tiện nghi của giây phút tự do quý báu.
“Anh tên gì?”
“Độc thân?”
“Tuổi?”
“Địa chỉ?”
“Có mấy anh chị em?”
“Bố mẹ còn sống không?”
“Ở đâu?”
Những câu hỏi dồn dập ném ra qua mặt bàn gỗ bóng.
Tôi ngỡ chừng ông bác sĩ và tôi đang chơi bóng bàn. Và
những trái bóng ông ta ném ra làm tôi tối tăm mặt mũi.
“Ở đây với ai?”
Câu hỏi làm tôi nhớ tới cô ấy. Tôi không vội vã trả lời
nữa. Tôi để cho hình ảnh cô ấy lướt thướt dịu dàng trong trí
nhớ.
Rồi tôi trả lời cộc lốc, “Một mình.”
“Nhà hay apartment?”
“Townhouse.”
“Có đi làm không?”
“Không.”
“Sống bằng cách nào?”
“Tiền bệnh.”
“Anh bệnh gì?”
“Động kinh.”
“Động kinh?”
“Động kinh.”
“Bao lâu mới lên cơn một lần?”
“Vài tuần.”
“Vài tuần?”
“Có khi vài tháng mới lên một lần.”
“Có bạn gái không?”
Tôi lại nghĩ đến cô ấy.
“Không.”
“Có làm tình thường không?”
Tôi nhìn ông bác sĩ tâm thần. Tôi nhìn người thông dịch
khi anh ta vừa nói xong chữ cuối câu. Xem chừng cả hai
đều nghiêm trang khi hỏi cái điều cấm kỵ. Tôi xoay lại nhìn
người cảnh sát. Mặt anh ta lạnh lùng đến không ngờ.
“Bao lâu làm tình một lần?”
Tôi nhìn cái cạnh bàn gỗ nâu. Tôi nghĩ đến cô ấy. Tôi
nghĩ đến dòng tóc đổ ngang vai. Tôi nghĩ đến hai vòm cong,
xuôi phía dưới chiếc cổ trắng ngần.
“Một tuần? Một tháng? Một năm?”
Tôi nghĩ đến cái lưng thon lúc cô ấy diện áo thun, đến
đôi chân suông đuột khi cô ấy diện quần jean.
“Never?”
Những câu, những chữ tới tấp ném vào mặt tôi. Và
hình ảnh Jackie trôi về, bồng bềnh đôi vú kiêu căng không
nhân nhượng cái cổ áo đã chịu nhường, xẻ xuống thật thấp.
Tôi trả lời, “Never.”
Ông bác sĩ gật gù. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ông bác
sĩ không ghi chép một chữ nào những lời khai của tôi, mà
trong phòng này cũng chẳng có một thứ gì cho ông dùng
mà ghi mà chép. Ông bác sĩ che miệng ngáp. Ngáp xong,
ông xới những ngón tay thô vào cái đầu tóc bù xù. Những
sợi tóc mầu muối tiêu.
“Chia phòng với đàn ông hay đàn bà?”
Tôi nghĩ đến thằng T., “Đàn ông.”
“Chỉ có hai đàn ông trong nhà thôi?”
Tôi nghĩ đến Jackie.
“Có đàn bà nữa chứ.”
“À.” Ông bác sĩ gật gù.
Tôi lại nhìn cái cạnh bàn mầu nâu. Phòng khám bệnh
không khác gì phòng thẩm vấn tù nhân. Không có bất cứ
vật gì ngoài bàn ghế và bốn bức tường. Chắc người ta sợ
bệnh nhân nổi cơn điên bất tử.
Bỗng dưng ông bác sĩ đẩy chiếc ghế có bánh xe lùi ra
sau, đưa tay mở hộc bàn, lôi ra một xấp giấy. Ông ta lựa
một tấm, đưa lên trước mặt tôi, “Hình gì đây?”
Tôi nhìn cái hình lạ lẫm. Mầu đen trên nền giấy trắng,
trông giống hệt vết mực loang trên giấy.
“Anh thấy giống hình gì ngoài đời sống?”
“Chả thấy giống gì hết.”
“Có, anh đã gặp nó rồi. Cố nhớ lại coi.”
Tôi nghiêng đầu bên phải, rồi nghiêng đầu bên trái. Vẫn
không nhận ra cái hình mà ông bác sĩ bảo tôi đã thấy trước
đây rồi. Vết mực loang trên giấy. Những đốm tròn nối nhau
bằng những vệt dài cong quẹo. Ờ, tôi nhận ra. Hình như nó
giống những chiếc áo ngực mầu đen đan rối vào nhau tôi
đã thấy trong phòng tắm nhà cô ấy. Nhưng tôi sẽ không nói
ra cho ai nghe hết.
“Giống những con chim én mùa xuân.” Tôi trả lời.
Ông bác sĩ lại đưa tấm giấy khác ra trước mặt tôi,
“Hình gì đây?”
Em làm anh thất vọng quá. Thế trước khi lấy chồng
nước ngoài (nó nhấn mạnh hai chữ “nước ngoài”) mẹ em
không dạy em một khóa nấu nướng gì sao. Không biết nấu
nướng gì mà cũng lấy được chồng nhỉ. Sao thằng khốn nạn
không biết rằng cô ấy còn đang cái tuổi cắp sách đến trường
thì phải khăn gói theo nó về cái xứ sở lạnh lẽo này. Sao nó
không hiểu được rằng nếu đất trời không đổi dời, cái ngữ nó
xin xách cho cô ấy một chiếc dép biết cô ấy có chịu cho
không.
Thằng chồng ngồi gác chân lên bàn, bấm đài ti-vi một
cách hậm hực. Mặt cô ấy xịu xuống, cái phụng phịu trẻ con.
Cô ấy nhìn tôi. Cô ấy nhìn Jackie. Chúng tôi nhìn cô ấy. Tôi
nhìn cái viền nước mắt đỏ sọng ở hai mi. Tôi biết nói gì bấy
giờ.
Chợt Jackie nắm lấy tay áo tôi, kéo tôi đứng dậy,
“Mình về thôi!”
Cô ấy xớn xác hai mắt nhìn. Tôi đọc ra được lời van nài
trong đôi mắt quá đỗi trẻ thơ ấy. Tôi nhùng nhằng đứng dậy
theo cánh tay Jackie.
Tôi chỉ biết chào cô ấy bằng ánh mắt. Trước khi xoay
lưng, tôi còn thấy được hai giọt nước trong như hai giọt
ngọc lăn dài xuống đôi má người con gái.
Vừa bước qua khung cửa nhà, tôi hỏi, “T. đâu?”
Jackie sưng sỉa, “Ai mà biết ông ấy đi đâu.”
Tôi ngồi phịch ngay xuống chiếc ghế rời của bộ sa
lông cũ trong phòng khách. Tôi nghĩ tiếc cho cô ấy, lấy phải
thằng chồng không ra gì.
“Cái thằng này kỳ cục quá. Người gì mà không biết
điều gì hết. Vợ đã nấu cho ăn còn chê lên chê xuống.”
Jackie vừa xếp những giầy dép ở bậc thềm cho gọn
gàng vừa lẩm bẩm, “Cái người thất học nó ăn nói vậy đó
anh ơi. Chồng gì mà chơi vợ ngay trong phòng khách, trước
mặt hàng xóm láng giềng như thế.”
Dường như người ta cố tìm cho tôi một tội danh nghe
được. Tôi thì cứ loanh quanh tránh trả lời cái chuyện lấy đồ
cho ai. Tới mức ông luật sư bực mình dõng dạc bảo nghe
đây, tôi giúp ông chứ không phải muốn hại ông. Tội ông có
thể ở tù lâu nên chính phủ mới trả chi phí cho ông mướn
luật sư. Tôi bần thần nghĩ ngợi. Xứ sở nhân đạo đến khó mà
tin được. Có ở đâu mà nhà nước phải bỏ tiền ra tìm luật sư
chữa chạy cho phạm nhân như thế không.
“Ông lấy quần lót phụ nữ cho ai?”
“Chẳng cho ai hết.”
“Không cho ai thì lấy làm gì?”
Tôi muốn nói sao không bỏ tù tôi ít lâu cho nó xong
chuyện. Mất công hỏi đi hỏi lại hoài.
Thằng cho quá giang xe (tôi đặt tên cho nó là thằng râu
dê) ghé thăm cô ấy từ lúc nào mà tôi không hay. Nó quà
cáp tối đa. Cái chiêu quà cáp, cúng kiếng, lễ lạc của nó làm
tôi chóng mặt.
Nhớ lần tôi ngồi trên gác nhìn qua cửa sổ, canh chừng
chiếc xe mắc tiền trong bãi đậu.
Nó đeo kính đen, áo jacket choàng ngoài sơ mi. Cổ tay
áo sơ mi gài nút kỹ lưỡng nhưng cổ áo thì hở hai ba nút,
phanh ra cái xương ức gồ ghề. Nó đủng đỉnh mở cửa sau,
lấy ra một bó hoa lù xù như bó hoa phúng điếu đám ma, ôm
vào người. Rồi nó bước đi vài bước mới quay người trở lại,
điệu nghệ như tay vũ công dợm những bước đầu tiên cho
điệu luân vũ, đưa đồ điều khiển báo động ăn trộm xe hơi,
bấm nút. Tiếng còi ngắn vang lên như một câu nói móc hỗn
xược.
Xong cái công việc nghiêm trọng ấy, thằng râu dê lững
thững bước về phía nhà cô. Tôi thấy nó giống hệt một tên
tài tử Hồng Kông trong phim tập nào đó tôi có dịp coi qua.
Tôi đang ngồi sững ra bên khung cửa, hình dung những
trò vặt thằng râu dê sẽ làm với cô ấy thì có tiếng Jackie ngọt
ngào, “Ngồi ngóng ai mà buồn rũ ra vậy hở ông anh?”
“Hoàn cảnh tôi vô vọng.” Người thông dịch đọc câu
hỏi từ trang giấy.
Ừ, bị bắt quả tang tại trận chắc là vô vọng thật rồi. Lại
còn ra tòa lôi thôi thế này.
“Vâng, vô vọng.” Tôi trả lời.
“Ô-kê, để tôi ghi là vô vọng.”
“Khoan đã.” Khi không tôi nhớ nụ cười trẻ thơ của cô
ấy. Cô ấy như trái cây chín ép. Chín vì người ta rấm trong