tại mặt trận phía Bắc An Lỗ gồm Lữ Đoàn 147/TQLC, Liên Đoàn 14/BĐQ, lực lượng Địa Phương Quân Quảng Trị và Lữ Đoàn 1 Kỵ Binh. Khi về tới Đà Nẵng, chiều ngày 27 tháng 3, điều hợp cuộc rút quân của 3 Lữ Đoàn 468, 369 và 258 Thủy Quân Lục Chiến phía Nam đèo Hải Vân để rồi sáng ngày 29/3, không tới 48 tiếng đông hồ sau, ông phải bơi ra biển cùng Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Đoàn I để lên hải vận hạm Hương Giang (HQ 404). Về trong Nam, Đại Tá Trí được lệnh chỉ huy hai Lữ Đoàn 258 và 468/TQLC cùng các chi đoàn Thiết Giáp tăng phái lập một phòng tuyến phía Đông Biên Hòa để bảo vệ thành phố này. Sáng ngày 30/4/1975, thi hành lệnh buông súng và chuẩn bị bàn giao cho địch của Tổng Thống Dương Văn Minh, Đại Tá Trí cùng hai Lữ Đoàn dưới quyền di chuyển về căn cứ Sóng Thần Thủ Đức. Đại Tá Trí chỉ thị quân sĩ trả súng vào kho và cho họ tự do về với gia đình. Đại Tá Trí đã làm tròn bổn phận của một cấp chỉ huy cho tới giờ phút cuối cùng. (Trích Can Trường Trong Chiến Bại .. trang 17) *** Cám ơn ông Tướng Hải Quân-Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại đã có lời khen về một ông Tá TQLC, nhưng không phải chỉ có Tango Nguyễn Thành Trí đã làm tròn phận sự của cấp chỉ huy cho tới giờ phút cuối cùng, mà TQLC chúng tôi còn có nhiều “Tango” khác nữa như các Đại Bàng Bắc Ninh, Cao Bằng, Đồ Sơn, Saigòn và các cấp chỉ huy từ trung đội đến tiểu đoàn cũng đã làm tròn bổn phận của người lính TQLC. Cuộc đời binh nghiệp của Tango đi từ Trung Đội Trưởng đến Tư Lệnh Phó Binh Chủng TQLC dĩ nhiên có nhiều khó khăn và cam go, nhưng đáng nhớ nhất là kể từ ngày 18/3/1975, khi Trung Tướng Lâm Quang Thi, Tư Lệnh Quân Đoàn I Tiền Phương chỉ định Tango giữ nhiệm vụ Tư Lệnh Mặt Trận Tây Bắc Huế mà lực lượng chính là Lữ Đoàn 147/TQLC để ngăn chân quân VC, cho đến ngày 30/4/1975, Tango đã sát cánh với thuộc cấp từng giờ từng phút trong mồ hôi, máu và nước mắt. Mọi diễn tiến cam go trong giai đoạn này đã được Tango ghi lại chi tiết trong tập tài liệu dài 40 trang giấy dưới tựa đề: -Ngày Tháng Không Quên. (Trang 526-566 Tuyển Tập 2- Hai Mươi Một Năm Chiến Trận của BC/TQLC). Những ngày cuối tháng 4/75, toàn bộ SĐ/TQLC đóng quân ở một nơi: “Chân trên bờ, chân dưới nước” tại bãi biển Vũng Tàu, nếu muốn ra đi thì chả cần phải chạy đến DAO để được kéo vào! Chả cần tìm nóc nhà cao để nắm càng trực thăng Mỹ. Đi thì ai chả muốn đi nhưng bỏ lính lại cho ai? Nên tất cả TQLC đã quay lưng lại với đại dương để tiếp tục lên TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 149
đường đánh địch, đúng như lời nhận xét của Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại về LĐ 147/TQLC trong hồi ký “Can Trường Trong Chiến Bại”: - Đi là đi hết, không thì ở lại cùng chiến đấu tới viên đạn cuối cùng”. (trg 212). Cùng nhau chiến đấu tới viên đạn cuối cùng và rồi chúng tôi đi tù từ Tư Lệnh Phó đến các Lữ Đoàn Trưởng, Tiểu Đoàn Trưởng, SQ tác chiến, Tham mưu v.v.. Ôi thôi, “vui ơi là vui”! Để rồi tự tử và bị bức tử trong ngục tù CS, trong đó có 2 Lữ Đoàn Trưởng là các anh Tr/Tá Nguyễn Đằng Tống và Huỳnh Văn Lượm, Trưởng P4 Tr/Tá Nguyễn Văn Nhiều, Trâu Điên Trưởng Trần Văn Hợp v.v..và những bất khuất anh dũng vượt ngục tìm tự do. Xin cám ơn ông Tướng HQ nhận xét về Tango Nguyễn Thành Trí, còn chúng tôi, những MX đã từng làm việc trực tiếp hoặc gián tiếp với Tango, xin kể một kỷ niện về Ổng. Những cảm nghĩ viết về cấp chỉ huy khi còn tại chức thì khác, nhưng sau ngày gãy súng, “đã bị lột trần, ai cũng như ai”, thì thuộc cấp có khen chê không ngại bị trù ẻo, cũng không phải để được huy chương, tưởng lục nên tính trung thực của bài viết khá khả tín. Hơn 40 năm đã quá đủ để một tuổi trẻ năm xưa, nay là ông già có cái nhìn và nhận xét chín chắn hơn. Người phát biểu cảm tưởng xưng danh, danh có chính thì ngôn mới thuận. Người đầu tiên tôi đặt câu hỏi là một MX trẻ nhất, đang sở hữu một bộ sưu tập các kỷ vật TQLC quý giá, đã và đang mang tất cả khả năng và tâm huyết để gây dựng đoàn Young Marines, đó là Ó Biển Lý Khải Bình. Mũ Xanh Lý Khải Bình: -Vào dịp tôi dẫn các em trong đoàn Young Marines đi tham dự đại hội TQLC tại Houston 7/2004, Tango đã đến thăm và an ủi các em như một ông nội, các em vui cười nhưng tôi cảm động muốn khóc! Đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với Tango, nghĩa cử của ông tăng thêm sức mạnh cho tôi để tiếp tục hướng dẫn thế hệ 2&3/TQLC. Tại sao chúng ta không viết những kỷ niệm “vui buồn TQLC” để thế hệ sau xem như một tấm gương? Viết cả ưu lẫn khuyết, gương lành thì theo, gương vỡ thì tránh để lớp trẻ họi hỏi cho khá hơn. Bây giờ nếu các anh không nói, mai mốt đây các anh “đi rồi” thì chúng tôi biết hỏi ai? Khiếp quá! Tuổi trẻ có khác, tôi mới hỏi có một câu mà anh bạn trẻ này đã muốn “các anh đi” cho rồi! Thôi, từ giã bạn trẻ Lý Khải Bình, tôi đi kiếm ông nào già già một tí mà hỏi, bất ngờ đụng ông có râu, người về từ Houston, đang hiện diện trong phòng họp TQLC Nam CA, đó là Ó Biển đầu đàn. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 150
Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán: -Nếu có yêu tôi thì sao không nói bây giờ? Đừng để ngày mai... Anh Phán Râu là “tu sĩ” kiêm ca sĩ nên mở đầu câu chuyện về Tango là một lời hát có ý nhắn nhủ, ủng hộ ý kiến của tôi là nên viết… Anh vốn là bậc thượng thừa môn phái “Bến Cũ” nên dù “tu tại gia hay tu tại bar” anh đều đắc đạo, “đê tử” khá đông. Ó-Biển đầu đàn -Trung Tá Nguyễn Văn Phán sửa giọng nói tiếp: - Tạu làm Đại Đội Trưởng cho Tango từ hồi còn ở TĐ.1/TQLC. Nếu nói về ưu khuyết của Tango thì phải mất vài trang giấy, tau sẽ ghi lại và gửi cho mi sau, bi chừ chỉ có thể vắn tắt như thế này: “Mỗi khi đụng độ, dù nặng hay nhẹ, Ổng luôn bình tĩnh và ung dung trong bất cứ tình huống nào, điển hình như trong trận Phước Tân, Tây Ninh năm 1966, địch đang pháo kích dữ dội mà Ổng vẫn đứng quan sát.. ” Tr/Tá Phán (Khóa 9TĐ) đang diễn tả thì một niên trưởng khác, Khóa 8TĐ là Đệ-Đức Trần Kim Đệ ngắt lời: - Không những bình tĩnh mà Ổng Tango còn phán đoán rất nhanh tình hình địch để gọi hỏa lực yểm trợ phản pháo giúp cho thuộc cấp yên tâm ... Ngồi kế bên Th/Tá Trần Kim Đệ là Th/Tá Quách Ngọc Lâm (K12TĐ), nguyên là ĐĐT/ĐĐCH của Tango cũng lên tiếng góp thêm ý: - Quý anh khen Tango tựa như khen phò mã tốt áo đấy nhá, bất cứ cấp chỉ huy tác chiến nào cũng hành động như vậy cả, trừ những anh xách cạc.. táp mà lên tá, huống chi MX Tango đi từ Trung Đội Trưởng đến Tiểu Đoàn Trưởng, Lữ Đoàn rồi Tư Lệnh Phó. Điều đó thì đúng, nhưng với riêng tôi, vì khả năng đánh đấm bình thường nên Tango giao cho tôi coi Đại Đội Chỉ Huy, trước khi Ông rời Tiểu Đoàn để lên Lữ Đoàn, Tango hỏi tôi có cần chi? Thú thật là nếu tôi mà chỉ huy tác chiến thì đồng đội “bị vạ lây”, vì thế sau này Ổng gọi tôi về giữ Ban 4/LĐ. Ai đã từng ở TĐ1/TQLC hồi đó đều biết Tiểu Đoàn Trưởng Tango chú ý đến từng cá nhân thuộc cấp và gia đình họ. Khi bà xã tôi sanh, chưa kịp nạp đơn xin thì Ổng đã gọi lên lấy giấy phép, trái với ông XXX, khi nhận được điện tín vợ tôi sanh khó, tôi xin nhưng lại không cho! Thôi thì đành tự ký 7 ngày phép trước rồi lãnh 15 củ sau! Cả hai kỷ niệm đều đáng nhớ. Bổ sung cho nhận xét của Lâm-Quách về Tango, Facoto Phan Công Tôn, một Đại Đội Trưởng xuất sắc của Tango xen vào: MX Phan Công Tôn: -Nói về tính văn nghệ thì 99,9% dân cầm súng đều có máu đó, sau khi ngưng bóp cò, buông súng để nghỉ ngơi thì mỗi anh tìm cho mình một thứ gì đó để mà cầm thay cho cây súng hầu tinh thần bớt căng TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 151
thẳng. Anh thì “tay lại cầm tay”, anh cầm bài, ngài cầm chai hoặc cầm đàn.., đàn nhiều dây hay ít đây thì tùy khả năng và ý thích. Tango tức nhạc sĩ Trang Thủy thì cầm đàn sáng tác những bản nhạc thật hay. Những lần đóng quân hoặc khi đơn vị làm công tác dân sự vụ, hành quân bình định năm 1964 tại Gò Công thì Tango đàn và hát cho các cháu thiếu nhi nghe, tập cho các cháu ca hát, từ thiếu nhi đến người lớn cùng ngồi quanh nghe tiếng đàn thay tiếng pháo kích. Tính văn nghệ của Tango đầy chất tâm lý chiến, trọn bề văn võ. Ngoài các MX kể trên, người viết đi hỏi tiếp nhiếp ảnh gia MX Chu Trọng Ngư. Ông quan súng to và dài Pháo Binh (PB) MX Chu Trọng Ngư: - Một sáng đầu tháng 5/1975, tôi buồn nên đứng đón xe bus để đi lang thang thì thấy Tango từ trên xe bus bước xuống, tôi không đi nữa mà kéo Tango vào quán bên đường làm một cái “hắc-quẩy”, cả hai thầy trò có quá nhiều kỷ niệm để nói với nhau, nhưng không ai nói được điều gì vì café hôm đó quá đắng! Để không khí bớt buồn, tôi hỏi Tango rằng tại sao ông có nhiều bản nhạc hay mà trước đây không phổ biến? Uổng quá, nay thì lỡ .. thì rồi! Tango thở dài: -Cũng mong lắm, nhưng ngày đó ưu tiên cho tay cầm súng, nay súng không còn và dây đàn cũng đứt, tiếc lắm nhưng biết làm sao!” Nhắc lại chuyện cũ, PB Ngư nghẹn ngào, nuốt cục buồn rồi nói tiếp với người viết: -Trong lần dự đại hội TQLC tại Seattle, tôi nhắc ổng về những bản nhạc hay thì nên phổ biến, Tango lại thở dài: “Phổ biến làm gì! Ước mong làm một CD để làm kỷ niệm mà còn chưa có điểu kiện để thực hiện!” Người viết thấy họ Chu muốn gợi ý điều gì đó nên tôi đề nghị anh Ngư làm đầu tàu thực hiện thì sẽ có người tiếp tay ngay. Tôi hỏi anh Ngư: -Xin anh kể cho nghe một vài kỷ niệm với Tango, anh nghĩ gì về Tango? Anh Ngư nói: - Năm 1962, khi TĐ4/TQLC xuất quân, Th/Úy PB Chu Trọng Ngư làm đề-lô cho Tr/Úy Nguyễn Thành Trí, khi nghe súng nổ, tôi vội tìm chỗ núp, lúc sau ngó lên thấy Tango đứng nhìn tôi mỉm cười, khiến tôi từ từ đứng dậy và .. quê ơi là quê! Đã gần nửa thế kỷ, tôi vẫn nhớ đến nụ cười bao dung ấy của Tango thay vì nói tiếng “đức” như một số cấp chỉ huy khác. Năm 1972 khi Tango là phụ tá Hành Quân cho Tư Lệnh thì tôi giữ nhiệm vụ Trung Tâm Phối Hợp Hỏa Cực ở TTHQ/SĐTQLC (Hương Điền, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 152
Quảng Trị) nên mới thấy rõ lòng can đảm và khả năng quân sự của Tango. Có thể kết luận từ thuở ban đầu (1962) cho đến bây giờ (2007) và mãi mãi về sau, Tango vẫn là một sĩ quan chỉ huy TQLC mà tôi mến phục. MX Lê Văn Châm (K17 VK)- Phòng 2/BTL: Trong những ngày cuối Tháng 4/1975, tại BTL/SĐTQLC nhẹ ở Long Bình, tôi (Châm) nhìn trên bản đồ hành quân ở TTHQ, lúc này chỉ thấy toàn chấm màu đỏ, cộng quân như sẵn sàng tràn ngập thủ đô Sài Gòn, các lực lượng TQLC ở phía Bắc và Đông-Bắc căn cứ Long Bình bắt đầu chạm địch mạnh, tình hình biến chuyển mau lẹ. Xe cộ, dân chúng và một vài đơn vị bạn rã ngũ chạy về Thủ Đức, Sài Gòn qua cầu Đồng Nai khiến tình hình càng thêm rối loạn. Ngày 27/4/1975 khi Trung Tướng Toàn TL/QĐIII, đến căn cứ Long Bình thị sát mặt trận cùng với Đại Tá Trí (Tango) rồi sau đó mọi liên lạc với QĐIII hầu như chấm dứt. Vào khoảng 10 giờ đêm 28/4 điện thoại liên lạc với BTL/SĐTQLC ở Vũng Tàu cũng bị cắt đứt! Những sĩ quan tham mưu chúng tôi (Đ/Úy Châm P2, Tr/Úy Sơn+Bá P3, Đ/Úy Lâm Xuân P4 v.v..) không ai rời TTHQ một phút nào cả, cố gắng theo dõi điện đàm từ các nơi. Đại Tá Tư Lệnh Phó, với điếu thuốc Camel trên tay, tôi thấy Ông bình tĩnh lạ thường, đôi mắt hầu như không rời tấm bản đồ hành quân. Trong lúc những tin tức dồn dập lọt đến TTHQ khiến chúng tôi vô tình biết được ông tướng này, ông tá nọ được trực thăng bốc ra tàu Hải Quân thì Tango ra lệnh cho các sĩ quan tham mưu phải theo dõi liên tục tình trạng các đơn vị TQLC, báo cáo từng giờ, từng phút cho Ông biết. Nghe tiếng điện thoại reo, tôi (Đ/Úy Châm) vội nhắc máy lên thì bên kia đầu dây là bà Trí muốn nói chuyện với Tango, tôi trao máy cho Ông. Qua lời đối thoại, bà Trí cho biết “Các sĩ quan dưới này họ lên tàu HQ hết rồi, ông về về…” . Giọng Tango có vẻ gay gắt (nguyên văn): -Bà cứ đưa tụi nhỏ về Long Xuyên đi, tôi không thể bỏ các đơn vị mà đi được. Theo chỗ chúng tôi biết, Long Xuyên là quê của bà Trí, nhưng bà muốn ông phải về gấp căn cứ Hải Quân ở Thị Nghè để lên tàu di tản vì nhà của Đ/Tá Trí ở trong cư xá Nguyễn Văn Nho, kế bên căn cứ HQ. Một lúc sau bà Trí gọi lại và Tango vẫn giữ nguyên quyết định ban đầu. Lúc này Ông thật cô đơn vì không thể liên lạc được với ai nhưng Ông vẫn bình tĩnh, một sự bình tĩnh đến lạnh lùng. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 153
Sáng 29/4 Ông tâm sự thân mật với các sĩ quan tham mưu: - Tụi bay đứa nào muốn về với gia đình thì cứ đi, nếu chần chừ sẽ không kịp, riêng tao, chưa bao giờ tao nghĩ đến hai chữ “ra đi”. Nghe Ông nói vậy chúng tôi không mở miệng được với nhau lời nào, không một ai ra đi, chúng tôi là những sĩ quan tham mưu, đã từng theo chân Ông trong suốt thời gian ở Hương Điền rồi Thuận An, Đà Nẵng, Cam Ranh, Vũng Tàu, Long Bình.. cùng chia sẻ với Ông những cam go trong suốt hành trình gian khổ. Lúc này chúng tôi cần phải ở bên Ông vì lòng kính phục một cấp chỉ huy can đảm, tài ba và độ lượng. Cuối cùng Ông cũng đã điều động các đơn vị TQLC về căn cứ Sóng Thần, bảo toàn lực lượng chiến đấu. Trước lệnh đầu hàng của Tổng Thống Dương văn Minh, Ông đã tập họp các đơn vị để nói lời chia tay trong uất hận nghẹn ngào. Đừng đem thành bại để luận anh hùng, Đại Tá Nguyễn thành Trí xứng đáng được đứng trong danh sách những cấp chỉ huy anh hùng vì nước quên tình nhà. Thực ra chuyện “không bỏ thuộc cấp” như Tango là tư cách buộc phải có của các cấp chỉ huy, QL/VNCH (nói chung) có hằng ha sà, mà TQLC (nói riêng) lại là đại đa số nên gần như toàn bộ cấp chỉ huy đều ở lại cùng anh em và rồi vào tù CS là một chứng minh cụ thể, nhưng ít ai muốn kể lại những trường hợp “bình thường” đó. Chuyện khôi hài và không bình thường là hằng năm cứ vào Tháng Tư, báo ngoài đường lại đăng những câu chuyện mà các tác giả tả lại việc tìm đường ra đi vào những ngày cuối Tháng Tư ở phi cảng, phi trường nào đó. Ông thì bám mỏ neo, ông trèo lên đuôi L.19, ông lon to chạy đến DAO được cu-xê (QC) mũi lõ vạch rào kẽm gai cho chui vào, còn ông nọ, lon nhỏ không được vào, đứng ngoài gào thét đ.m. mày “thằng kia”. Rồi khi các ông tới bến bờ tự do, được anh mắt xanh lột lon, lột quần áo, tước vũ khí, xịt DDT lên đầu! Các ông hãnh diện kể lại tỉ mỉ gọi là những chuyện chưa ai biết!!! Báo Người Việt tại Little Saigon đã đăng ít nhất 3 loạt bài với nội dung như thế này, nhưng tôi thấy không cần viết tên họ là những ai. Biết làm gì những sự thật lên men đó! “Đẹp tốt khoe ra, xấu xa che lại”, hay ho gì mà viết ra ? Chuyện nên biết và phải biết là: Sáng 30/4/75, hơn 60 người lính sống sót của TĐ.82/BĐQ từ Long Bình được lệnh kéo về phòng thủ SG, vừa di chuyển vừa chiến đấu. Trưa 30/4 trên đoạn cuối QL1, một cuộc hỗn chiến loạn đả xà bần với VC và TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 154
cuối cùng TĐ.82/BĐQ hết đạn hết người vừa khi Tổng Thống 3 ngày ban lệnh đầu hàng! (Vương Mộng Long, tập san BĐQ số 20). Chuyện nên biết là: 13 giờ trưa 30/4, một toán TQLC vẫn còn tiếp tục chiến đấu trên xa lộ SG-BH tại ngã ba Giồng Ông Tố rồi số phận họ cùng biến mất trong xóm đạo Phú Hữu. Trở lại câu chuyện Đại Bàng Tango Nguyễn Thành Trí: Ngày 29/4/2007, người viết được nghe ông Quốc Việt, trưởng đài SBS radio (the many voices of one Australia) phỏng vấn Phó Đề đốc Thoại về “Can Trường Trong Chiến Bại”, trong đó ông Quốc-Việt có nhắc tới Tango nên tôi xin phỏng vấn lại ông Quốc Việt, một người từ nước Úc xa xôi. - Chào ông Quốc Việt, xin hỏi ông quen biết Tango Trí trong trường hợp nào? - Quốc Việt: Biết thì có chứ chưa được phép quen, nói chính xác thì tôi có dịp đến gần ông Tango hai lần, một lần “bị gần” và một lần “được gần”, hai lần cách nhau 30 năm. - Ngôn ngữ nhà truyền thông có khác! Xin ông hé cho xem một tí hình ảnh cũ của ông và cho nghe một tí về cảm nghĩ của ông đối với Tango. -Tôi tên thật là Trần Như Hùng thuộc TĐ8/TQLC Ó Biển. Chuyện tôi “bị gần” Tango là vào cuối năm 1973, Phu Nhơn, Ó Biển đầu đàn, cho lệnh tôi đem trung đội về bảo vệ Bộ Tư Lệnh ở Hương Điền (Huế) với lời hăm he: -Bất cứ xẩy ra chuyện gì để mấy “Mặt Trời” cự nự là tao cắt cổ mày. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, một ông ở phòng ANQĐ thấy mình rất oai, kiếm chuyện “vui chơi” với tôi nên ông bị sặc máu mũi còn tôi vào cũi QC202. Rồi tôi trình diện ông xếp ANQĐ, giải quyết không xong, QC202 còng tay dẫn tôi lên ông xếp khối CTCT. Chính trị cũng không trị được “thằng bất trị” nên tôi bị QC dẫn lên gặp Tango. Đứng ngoài chờ ông CTCT vào trình bày, tôi nghe tiếng đập bàn: -“… thằng nào về đây mà dám du côn, cao bồi? Đưa nó vô đây”. Vào trình diện, Ông ngó tôi chằm chằm một lúc rồi phán: -“.. cái mặt học trò mà muốn có bộ giò ăn cướp hay sao mày?” Nghe tôi trình bày xong thì Tango nhếch mép mỉm cười: -“.. đúng là thằng ngu hết cỡ, hết chỗ rồi sao mà về đây đánh lộn”? Rồi Ông gọi Đ/Úy Triệu QC202: - “Đem thằng Th/Úy cao bồi này nhốt nó 7 ngày cho tôi”. Tới ngày thứ ba, Đ/Úy Triệu, theo lệnh ông “Phật sống” (lời ông Triệu) đến mở cửa ngục tha cho “quỷ sứ” tôi về đơn vị. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 155
Tôi nhớ hoài cái nhìn và nụ cười mỉm của Ông. Không phải vì ông phạt nhẹ mà vì Ông “dạy” đàn em chứ không nạt nộ hù dọa như những bậc “tiền bố”. Từ đó trải qua bao sóng gió, sau 30/4, nghe tin Ông cũng ở lại và chịu cảnh tù đày tang thương, rồi nhận Houston làm quê hương tạm dung, tôi ước ao được một lần nhìn lại ông. Hơn 30 năm sau, Tháng 7/2004, từ nước Úc xa xôi, tôi cố về tham dự đai hội TQLC tổ chức tại Houston, nhưng với mục đích chính là nhìn ngắm Tango. Ông ngồi đó, hàng ghế đầu, trông Ông vẫn hiền từ như xưa nhưng có vẻ mệt mỏi hơn. Tới phần bầu Tổng Hội Trưởng để thay thế Đại Bàng Cao Bằng, chẳng ai bảo, chẳng ai nhắc, bất thình lình như cái máy, tôi dơ tay đề cử Tango và dĩ nhiên ông “bị” đắc cử. Tôi đến đứng nghiêm chào ông, tự giới thiệu là thằng Th/Úy “mặt học trò cặp giò ăn cướp”, Ông nhận ra và mỉm cười hiền lành hỏi thăm tôi đủ điều, cuối cùng Ông trách nhẹ: - Anh giờ già yếu rồi, muốn nghỉ dưỡng bệnh thôi, vậy mà em kéo anh ra làm chi, sao không để người khác làm? Trần Như Hùng tôi chỉ biết cười trừ, xin Ông hy sinh để anh em có đầu tầu dẫn dắt. Trong suốt buổi tiệc tiền đại hội, một TQLC khác, tục danh “ Lạt Ma” đứng tại cửa ra vào xin tất cả MX đến tham dự ký tên vào tấm bản đồ Việt Nam, khi tấm bản đồ đã kín chữ ký, anh ta trịnh trọng mang tấm bản đồ tặng lại ĐB Tango. Thấy hành động có vẻ là lạ, tôi hỏi “Lạt-ma” Khá-Lạt thì Ma giải thích: - Ngày 30/4/75 tôi dẫn Tiểu Đoàn khóa sinh của Trung Tâm Huấn Luyện ra phòng thủ trước cửa căn cứ Sóng Thần, đến khoảng 1 giờ, Tango đi ngang, thấy chúng tôi còn đứng lớ ngớ, Ông hỏi sao các em không về đi, lúc đó chúng tôi mới rõ sự tình! Cảm động trước tấm lòng ưu ái ấy dẫu cho khi đó “bức dư đồ đã rách” nhưng Ông vẫn giữ tư cách của cấp chỉ huy, không quên thuộc cấp. Những người lính tân binh ngày xưa ấy nay không biết ở đâu nên tôi thay mặt họ xin những chữ ký này tượng trưng cho người vắng mặt để gửi lời cám ơn muộn màng lên Đại Tá Tư Lệnh Phó Tango. Những “Th/Úy cao bồi Quốc Việt, Tr/Úy Lạt Ma Kha-Lạt” chẳng phải hiền lành gì, chỉ thua có Satan, những chuyện đã qua 30 năm mà họ còn để bụng! Khiếp quá! Ai khuất phục được họ ắt phải là cao tay ấn hoặc có tấm lòng đại lượng. Một MX khác, tuy không thuộc dạng “cao bồi” nhưng vốn thuộc lớp trẻ cứng cổ, đó là Long Hồ Lê Quang Liễn, đã gửi cho người viết một email nhu dưới đây: MX Long Hồ Lê Quang Liễn: TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 156
Tango đã trên 70 rồi, đau nhức phải mổ gân vai mà vẫn phải đi làm, chứng tỏ Ông Tư Lệnh Phó của tôi cầm tinh tuổi “nghèo rớt mồng tơi”, nhưng vẫn gắn bó với anh em. Đầu tháng 7/2003, không quản ngại thân già đã cùng anh em TQLC lái xe từ Houston đến Washington D.C để đi diễn hành trên đại lộ Constitution dưới quốc kỳ VNCH. Vì đức tính hiếm quý của một cấp chỉ huy nên tôi không ngại ngùng mà “điếu đóm” cho ông. Điếu đóm không hẳn là chữ V “victory nằm ngang” của những chuyên viên thượng cấp vận, mà tôi chỉ biết mang café & donut lên tận phòng cho “Ông Thầy Tango”. Cùng quan điểm với LQ Liễn là MX Nguyễn Cao Nghiêm, gốc TĐ1, thường có cái nhìn sắc như dao, nhận xét về người chỉ huy cũ của mình: - Tango là một cấp chỉ huy thanh liêm, một đàn anh không biết trù dập thuộc cấp. Là một cấp chỉ huy tác chiến, luôn phải đối phó với hiểm nguy để duy trì bảo vệ mạng sống cho thuốc cấp nên rất cần duy trì kỷ luật đơn vị, vì thế chuyện có người thương kẻ ghét là việc bình thường, cấp chỉ huy nào đạt được 75% sự mến phục của thuộc cấp là đã thành công, xứng đáng mang trên ngực một huy chương “tài-đức”, một loại huy chương cao quý hơn bất cứ loại nào có hai mặt. Theo tỉ lệ phỏng vấn ở trên thì có đến 99% đàn em MX, lúc nào và ở đâu cũng sẵn sàng đứng nghiêm, kính cẩn đưa tay chào Tango, chấp hành mệnh lệnh. Phần còn lại là 1% thì thuộc về người viết, vì không thì hành lệnh của Tango. Tôi chưa từng phục vụ trực tiếp dưới quyền Ông và hầu như không tiếp xúc bao giờ nên không biết phải nói về Ông như thế nào? Tuy nhiên, có một lần, một lần đầu và cũng là lần cuối, Ông Tango ra lệnh cho tôi nhưng tôi đã từ chối thì hành: Khoảng 10 giờ sáng ngày 30/4/1975, Tango đưa được toàn bộ các đơn vị TQLC về tới Căn Cứ Sóng Thần, Ông họp các đơn vị trưởng tại Bộ Chỉ Huy căn cứ, cho lệnh các đơn vị vẫn nắm vững tay súng. Sóng Thần là cứ điểm cuối cùng của TQLC. Khi ông Dương Tông Tông tuyên bố đầu hàng, ra lệnh Quân Đội VNCH buông súng và chờ đón người “anh em” phía bên kia để bàn giao thì Trời bỗng đổ cơn mưa rào, trong phòng họp tại BCH/CCST, Tango ngước mắt lên trần nhà trong giây lát rồi nghẹn ngào nói: -Mọi chuyện đến đây đã xong, thi hành lệnh của Tổng Thống, anh em cho quân nhân các cấp buông súng về với gia đình. Chúc tất cả may mắn, bằng an. Ông cho tìm CHT căn cứ (Tr/Tá Ân) nhưng không có, ông quay sang tôi ra lệnh: - Cấp ở lại bàn giao căn cứ cho..” TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 157
Có lẽ Tango chưa biết Th/Tá H… đã thay tôi làm Chỉ Huy Phó, còn tôi thì đã được lệnh ra trình diện ngoài hành quân (ĐN) gấp vào ngày 19/3 để rồi 29/3 bám theo gót Tango bơi ra biển, lên tàu, xuôi Nam, Vũng Tàu, rồi lui về Sóng Thần. Tango tưởng tôi vẫn còn là CHP nên mới ra lệnh cho tôi: “Ở lại bàn giao”! Bàn giao cái gì? Bàn cho ai! “Cái nhà là nhà của ta, công khó ông cha làm ra, bỗng dưng nó vào cướp lấy”! Tại sao lại phải bàn giao cho chúng cái của tôi? Tôi toan cãi lời, nhưng thôi, vì giọng Ông nghẹn ngào, ra lệnh xong Ông ngước mặt nhìn trần nhà như để nuốt trôi những đau thương! Gỗ đá trong hoàn cảnh này cũng còn phải đổ mồ hôi huống chi là người lính bị bắt buông súng nên tôi đành lặng câm. Trong thâm tâm, tôi nghĩ Tango chỉ lập lại lời của Dương Tông Tông, người “hùng” vừa đòi trèo lên làm TT đã tụt xuống rồi ra cái lệnh bắt thuộc cấp tự trói tay để nạp mạng! Thôi đành bất tuân lệnh của Tango, tôi bỏ đi cùng Trâu Điên Trưởng Trần Văn Hợp về hậu cứ của TĐ2, cũng nằm trong căn cứ Sóng Thần, để hai thằng dựa lưng vào nhau mà chờ “ở một nơi dễ tìm thấy Thiên Đàng” như lời nhà văn Huỳnh Văn Phú. Súng nổ đì đùng ngoài căn cứ về hướng Đông (Dĩ An) và hướng Tây (Lái Thiêu) nhưng trong căn cứ thì “thanh bình” đến lạnh người! Anh em đã về nhà cả rồi, Hợp và tôi nhìn quanh doanh trại lần cuối rồi cũng về nhà ở Thị Nghè vào khoảng xế chiều. Đoạn đường Thủ Đức-Sàigon sao hôm ấy xa quá! Cái nắng gay gắt trên trời dội xuống, cái nóng từ dưới xa lộ bốc lên, chúng tôi lê lết đôi chân không giầy, mồ hôi và nước mắt bắt chúng tôi phải cúi mặt. Nghe súng nổ, ngước lên thì đã tới ngã ba Cát Lái, “Giồng” Ông Tố, tôi giật mình ngước lên, nhìn thấy ai… hình như Tango đang lầm lũi đi phía trước trong cô đơn! Như vậy Tango và chúng tôi là những người sau cùng rời căn cứ Sóng Thần. Từ phía sau lưng, nhưng tôi vẫn mạnh dạn đưa tay lên chào Tư Lệnh Phó theo đúng quân phong quân kỷ. Xin cám ơn tất cả các MX đã cho tôi ghi lại những ý kiến của các anh về TQLC Tango Nguyễn Thành Trí để làm kỷ niệm. Đây là ý kiến của những nhân chứng sống, các anh đã và đang kéo cày ở ngay trên đất tạm dung này. Đúng như lời chàng Lý Khải Bình nói: -Nếu không hỏi bây giờ, một mai các anh “đi rồi” thì biết hỏi ai? Cố quên đi những người đáng quên cho đời thêm vui, nhưng còn những Đại Bàng, điển hình như Tango mà cũng quên thì lấy gì để làm gương cho thế hệ sau? TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 158
(L-R: Nam, ?, Tây Đô, Đồ Sơn, Phu Nhơn, Tango) Chủ Tọa Đoàn Đại Hội TQLC (L-R: Phạm Cang, Gia Quyết, Tango, Văn Nhân, Như Hùng) “Có Anh Tango đi hàng đầu” trong ngày diễn hành tại D.C năm 7/2003. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 159
Tình người viễn xứ Bình minh nắng ấm nơi này Lạnh lùng băng tuyết rơi đầy phương nao Nhớ người nhạc sĩ năm nào Gửi vào ý nhạc biết bao là tình Khoác lên mầu áo chiến binh Vì yêu non nước , quên mình bao năm Giờ đây lặng lẽ âm thầm Đếm thời gian với dư âm thuở nào Vùng trời kỷ niệm năm nao Còn trong tiềm thức dạt dào tâm tư Bên khung cửa những mùa thu Lá vàng rơi nhẹ như ru vào hồn Cho niềm cảm xúc trào tuôn Lên từng cung bậc như nguồn suối êm Du dương thánh thót bên thềm Tiếng chim nào hót lòng thêm bồi hồi Quê hương nay đã xa rồi Bao năm vẫn nhớ một thời đã qua Dù trong lòng mãi xót xa Dù trong tim vẫn thiết tha nhớ về Ra đi chưa trở lại quê Gửi vào dòng nhạc lời thề núi sông Tình quê mang nặng trong lòng Người nơi viễn xứ vẫn mong ngày về *** Đỗ Chí Hiếu Melbourne 28 tháng 2 năm 2021 Kính tặng Đại Bàng Tango Nguyễn Thành Trí (Nhạc sĩ Trang Thủy) Bài thơ thể hiện hình ảnh can trường của một chiến sĩ hào hùng và cũng là một nhạc sĩ tài hoa sẽ còn mãi trong lòng của những người yêu mến Tango. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 160
Niên Trưởng TQLC Đại Tá HOÀNG TÍCH THÔNG TQLC Tôn Thất Soạn sưu tập Khóa 10 sĩ quan hiện dịch Đalạt và khóa 4 sĩ quan trừ bị Thủ Đức cùng làm lễ mãn khóa chung vào ngày 1 tháng 6 năm 1954 tại Saigon. Một Cuộc duyệt binh khá rầm rộ trên đường Phạm Ngũ Lão dưới sự chủ tọa của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm. Sau đó một số sĩ quan trừ bị Thủ Đức lần lượt tình nguyện về phục vụ Binh Chủng TQLC đang trong thời kỳ thành lập 1-10-54, gồm có Trung Úy Tôn Thất Soạn (năm 1956), Trung Úy Bùi Thế Lân (năm 1956) và Trung Úy Hoàng Tích Thông (1958) (hình Đại Tá Hoàng Tích Thông LĐT/LĐ 147 TQLC) TIỂU SỬ MX. HOÀNG TÍCH THÔNG: Trong hồi ký “Cuộc Đời Tôi”, tác giả MX.Hoàng Tích Thông đã tóm tắt sơ lươc “Đời Tôi” như sau: 1928-45: Thời niên thiếu. Sinh trưởng trong một gia đình có 7 trai, 5 gái. Tôi là con út, sinh tại Hanoi, VN năm 1928. Nhưng thuở nhỏ, học tại tiểu học xã Đông Ngạc (Làng Vẽ Hà Đông).Sau đó là trường trung học Thăng Long Hànội,và trường Louis-Pasteur cho đến hết lớp Đệ Nhị, năm 1954. Lúc trẻ ham mê thể thao như bóng tròn, bóng bàn, bơi lội v.v.. Cuối năm 1945, sau khi Việt Minh cộng sản cướp chính quyền, thì nghỉ học vì tình hình chính trị xáo trộn. 1945-53: Gia nhập Quốc Dân Đảng. Trước tiên, gia nhập Quốc Gia Thanh Niên Đoàn (QGTNĐ), một tổ chức ngoại vi của Mặt Trận Quốc Dân Đảng, Quốc Gia(MTQDĐQG) chống lại Việt Minh cộng sản (VMCS). Theo thứ tự sau: a- Từ 19-8-45 đến 2-48: Tình hình chung khi thế chiến 2 chấm dứt 1940-45. b-Quốc Gia Thanh Niên Đoàn (QGTNĐ)trong những ngày đầu thành lập và thụ huấn tại trường Quân Chính Xứ Nhu (Việt Trì) và trường Lục Quân Yên Bái. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 161
c-Chiến đấu trong Mặt Trận Quốc Dân Đảng (MTQDĐ) tại Đệ Tam Khu Chiến từ Vĩnh Yên tới Lào Kay. d-Từ 11-1946 đến 2-48: Vào chiến khu Phòng Thô (Lai Châu) qua biên giới Trung Hoa. Những ngày chiến đấu trong chiến khu. e.Từ 2-1948 đến 2-50: -Trên đường lưu vong tại Trung Hoa. f.Từ 2-1950 đến 6-50: Trên đường rời khỏi Hoa Nam từ phủ thủ Côn Minh (tỉnh Vân Nam) qua Quế Dương (tỉnh Quý Châu), Liễu Châu (tỉnh Quảng Tây), Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông) tới Hương Cảng. Cuộc sống tạm bợ tại Hương Cảng và trở về Hanoi VN năm 1949. 1953-1975: Gia Nhập Quân Đội VNCH: Nhập học trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, Khóa 4. Tốt nghiệp ngày 1-6-1954 cấp bậc Thiếu Úy. -Trình diện Đệ Tam Quân Khu, Bắc Việt, nhiệm vụ đầu tiên là đơn vị trọng pháo 753, hoạt động ở yếu khu Bần Yên Nhân, Hải Dương, Bắc Việt. -1955, di chuyển vào Nam sau hiệp định Paris cùng với đơn vị PB 753 sau đó được sát nhập vào Trung Đoàn 155BB tại Nha Tran. Sau đổi tên là Trung Đoàn 5BB, để thành lập SĐ2BB đóng tại Sơn Trà, Đà Nẵng với chức vụ Đại Đội Trưởng-ĐĐ/TP 5. -1957, Trưởng Ban 3 Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn, SĐ.2BB. -1-1958, Sĩ quan Tham Mưu Trung Đoàn, SĐ.1-Huế. -4-1958, Trung Uý Ho àng T ích Th ông tình nguyện về TQLC. Trung Úy ĐĐT/TĐ.1 TQLC, Nha Trang. Hành quân với TĐ.1 tại Kiến Hòa (1960), Cà Mâu, và mật khu Hố Bò, Quân Khu 3 v.v.. -1960, Trung Úy, du học lớp Basic course, Quantico, USMCS Quantico, VA, Hoa Kỳ. -1963, Đại Uy ĐĐT/TĐ1, tham gia đảo chánh 1-11-63 tại Saigon. -1964, Thiếu Tá TĐT/TĐ.2 TQLC. Hành quân Kontum, Đức Cơ, Bồng Sơn, Bình Định v.v. -3-1966, du học khoá Junior course, MCS Quantico, VA, HK. -10-1966, Thiếu Tá Chiến Đoàn Trưởng Chiến Đoàn A/TQLC. TQLC. Hành quân Junction City với SĐ.25/BB Hoa Kỳ tại Tây Ninh. -1968, Hành quân giải tỏa VC tại Saigon sau đó là Huế. -1969, Trung Tá Lữ Doàn Trưởng Lữ Đoàn 147/TQLC, hành quân Vùng 4 Chương Thiện, Ba Xuyên v.v.. -1970, Đại Tá LĐT LĐ/147, hành quân Cambot. - 3-1971, ĐT LĐT/LĐ147, hành quân Lam Sơn 719 Hạ Lào. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 162
-10-71, Đ/Tá thực thụ, theo học Chỉ Huy & Tham Mưu Cao Cấp Dalat. -11-1972, Đại Tá Tư Lệnh Phó SĐ2/BB tại Chu Lai, Quảng Tín. Hành quân giải tỏa VC cửa biển Sa Huỳnh Quảng Ngãi, được ân thưởng Đệ 3 Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. -3-75, TLP SĐ2/BB rút về Hàm Tân, Bình Tuy. -4-75, TLP SĐ2/BB di chuyển HQ phòng tuyến Phan Rang. -22-4-75, Lui binh từ Phan Rang về đến Vũng Tàu. -30-4-75, Trong lao tù CS từ Long Giao, ra Bắc, vào Nam. -2-88, được tự do sau 13 năm tù cọng sản. -9-1991, MX Hoàng Tích Thông cùng gia đình sang định cư theo diện HO.7 tại Santa Ana, California Hoa Kỳ. ĐOẠN KẾT: Trong hồi ký “Cuộc Đời Tôi”, cựu đoàn viên Quốc Gia Thanh Niên Đoàn Nguyễn Đức Linh đã nhận xét: -“Hồi ký của Hoàng Tích Thông đã nói lên một thời trai trẻ có lý tưởng để phụng sự với bầu nhiệt huyết đấu tranh vì dân tộc, với sự mong ước trong sáng, kỳ vọng đất nước giàu, dân mạnh, thoát cảnh nghèo đói tối tăm. Con đường cách mạng của Hoàng Tích Thông cũng là con đường lý tưởng của chung cho tất cả đoàn viên Quốc Gia Thanh Niên đoàn..” MX Hoàng Tích Thông đã tâm sự trong cuốn “Cuộc Đời Tôi”: Trong số anh em chúng tôi tham gia vào Quốc Gia Thanh Niên Đoàn đến giờ phút này cũng chẳng còn bao nhiêu, khoảng chừng 20 người, trong số gần 200 người. Một nửa của 20 người đang sinh sống tại Hoa Kỳ và các nước tự do khác. Số còn lại vẫn còn ở trong nước. Thực tâm tôi chỉ muốn ghi lại những ngày hoạt động xa xưa của lứa tuổi đôi mươi trong thời kỳ tranh đấu dành độc lập cho VN để dành riêng cho gia đình Quốc Gia Thanh Niên Đoàn và may ra có thể cùng đóng góp một phần nào trong tài liệu tham khảo của những ai muốn viết về lịch sử tranh đấu của những người Quốc Gia, vì tôi đã may mắn đi chọn con đường dài từ Vĩnh Yên tới Phong Thổ Bắc Việt./. MX.Hoàng Tích Thông Sĩ Quan QLVNCH,1954-1975. Hiệu: Quý Minh, Tự: Bất Si, Orange County, CA. USA. ĐẠI TÁ HOÀNG TÍCH THÔNG đã từ trần ngày 26 tháng 8 năm 2021 tại Nam California, Hoa Kỳ, hưởng đại thọ 96 tuổi. Iowa 2-2-2022 TQLC Tôn Thất Soạn sưu tập. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 163
THỦY QUÂN LỤC CHIẾN ĐẠI TÁ NGUYỄN NĂNG BẢO Vừa tới điểm hẹn lúc 6.30PM Thứ Bẩy ngày Feb/7/09 là Đồ Sơn Ngô Văn Định cùng hai anh Lê Bá Bình và Trần Xuân Nhàn đi đến thăm Bắc Ninh Nguyễn Năng Bảo ngay, anh em MX Nam CA gồm Quách Ngọc Lâm, anh chị Huy Lễ, Võ Thanh Sang, Phan Văn Đuông và chúng tôi cũng vội vàng bước theo, các anh không kịp vào nhà MX Lâm để sửa soạn lại “dung nhan” sau cuộc hành trình dài từ San Jose’ đến Little Saigòn. Đại Bàng Bắc Ninh bị ung thư nhiếp hộ tuyến đã lâu, khi hay tin này, Nguyễn Kim Tiền, một đại đội trưởng của Bắc Ninh và chúng tôi rủ nhau đến thăm Anh, ai ngờ 6 tháng sau thì Anh lại tiễn chân lần cuối Nguyễn Kim Tiền! Còn Anh thì vẫn thản nhiên… Bác sĩ TQLC Phạm Vũ Bằng nói rằng bệnh của Bắc Ninh sẽ kéo dài nhiều năm, nhưng rồi nó sẽ đi vào xương sống, làm tê liệt từ hai chân rồi đi dần lên... Hiện bệnh trạng của Bắc Ninh đang trải qua như vậy nên Đồ Sơn từ xa xôi cũng vội về thăm đồng đội! Khi tới nơi, Cao Bằng Phạm Văn Chung đón chúng tôi tại chân cầu thang để đưa mọi người lên thăm Bắc Ninh đang TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 164
nằm ở trên lầu và Cao Bằng cho biết Niên Trưởng Cổ Tấn Tinh Châu tới thăm Bắc Ninh cũng vừa mới ra về. Đồ Sơn và mọi người lần lượt đến chào và bắt tay Bắc Ninh đang nằm trên giường, Bắc Ninh mỉm cười và điểm danh rõ ràng từng người một. Nhìn hai ông cựu Đại Tá Lữ Đoàn Trưởng, một ông ngồi, một ông nằm, nói chuyện với nhau mà chúng tôi có cảm tưởng hai ông đang thảo luận kế hoạch hành quân tái chiếm cổ Thành Quảng Trị trong khi Cao Bằng, Tham Mưu Truởng Hành Quân Sư Đoàn ghi chép. Sau thủ tục chủ khách bắt tay chào hỏi xong, Đồ Sơn trịnh trọng nâng tấm huy chương Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc trước mặt Bắc Ninh để chuẩn bị chụp những tấm hình kỷ niệm. Nằm thì tỉnh táo nói chuyện “như sáo” nhưng khi ngồi dậy để mang huy chương trước ngực thì ông có vẻ mệt và khó khăn, biết chị Bảo không nâng anh ngồi dậy được, Cao Bằng nói: -Để Đồ Sơn nâng Bắc Ninh dậy, ông ấy có nhiều kinh nghiệm trong vấn đề này. Mọi người hiểu ý Cao Bằng muốn nhắc đến việc Đồ Sơn đã săn sóc, nâng giấc hiền thê trong hơn chục năm trời nên mọi người cùng cảm phục rồi cười vui với đề nghị của Cao Bằng. Và quả thật Đồ Sơn đã nâng Bắc Ninh ngồi dậy thật gọn ghẽ. Bắc Ninh dựa lưng vào mấy cái gối, có hiền thê ngồi sát cánh trái, bên phải là chiến hữu Đồ Sơn choàng vào cổ anh tấm huy chương cao quý. Khi nghe Đồ Sơn yêu cầu Bắc Ninh mang huy chương để chụp hình thì anh có vẻ ngại ngùng với lý do không ngồi dậy được và không có quân phục cho phù hợp. Nhưng làm sao đổi ý được người bạn đã vượt cả ngàn cây số để mang đến cho anh tấm huy chương, như một món quà cao quý, mà Bắc Ninh hằng ao ước được mang thay vì cấp bậc đại tá sau chiến thắng Cổ Thành. Cuối cùng thì áo veston thay cho quân phục, ngực mang Đệ Tam Đẳng BQHC, “dựa lưng vào cõi chết”, Bắc Ninh cười thật tươi với món quà mà Đồ Sơn, vì TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 165
tình riêng đã mua tặng bạn, để chụp hình chung với đồng đội và các đàn em. Tuy phải nằm để tiếp bạn và đàn em nhưng giọng Bắc Ninh cứ sang sảng như ngày còn ra lệnh xung phong, có lẽ để xác định lại sự tỉnh táo và can đảm của bạn, Đồ Sơn nói: -Nào, bây giờ ông kể lại cho chúng tôi nghe chuyện ngày xưa xem nào. Thấy Bắc Ninh hơi khựng lại, chúng tôi cùng xía vô cho người bệnh thêm vui: -Chuyện hành quân hay là chuyện khác? Chị Nguyễn Năng Bảo mỉm cười, nụ cười thật tươi với mái tóc bạch kim và gương mặt phúc hậu mà Đồ Sơn nói trông chị giống bà Bush, chị cũng vui lây, nói: - Nếu không phải chuyện hành quân thì để tôi đi xuống dưới nhà. Đồ Sơn nói ngay: - Chuyện hành quân, tôi bảo đảm với chị là ông này không có bà nội nào cả. Nghe Đồ Sơn cười vui và thanh minh cho bạn, tôi vui lây lại nhẩy vô nói leo: - Không có bà nội thì có bà ngoại. - Đúng đấy. Chị Bảo tiếp lời “đúng đấy” rồi lại cười thoải mái khiến mọi người cười theo, không khí trong phòng mà người bệnh vừa mới gửi lời chào vĩnh biệt đến đồng đội cứ vui như tết. Không có bất cứ một dấu hiệu nào của bệnh tật, không có thuốc men hay y cụ nào trang bị để tiếp sức cho bệnh nhân, nhưng bên cạnh chỗ anh nằm là một bản tiểu sử để sau này đọc trước “áo (ông) quan”, cái điện thoại và xấp hình của anh chụp với những khách đến thăm, trong đó có một vài cựu cố vấn Mỹ khi xưa mà có vị sau này đã là cấp tướng. Nếu như Đồ Sơn từ San Jose’ xuống thăm, nếu như Cao Bằng, nhà sát bên cạnh, lúc nào cũng sẵn sàng ở bên Bắc Ninh để cùng vui buồn đời “hậu quân ngũ”, nếu như các đàn em MũXanh đến thăm Anh là chuyện bình thường thì những cựu cố vấn Mỹ, sau gần 40 năm, từ xa xôi cũng đến thăm một bạn đồng minh ngày xưa mới là điều đáng cho chúng ta suy nghĩ, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 166
phải chăng chính Bắc Ninh là cấp chỉ huy giỏi, thẳng thắn và trong sạch khiến các cố vấn Mỹ phải mến và nể phục. Chuyện vui như pháo giữa hai ông cựu Đại Tá từ thời còn là Trung Đội Trưởng cho đến Lữ Đoàn Trưởng được nhắc lại từng chi tiết cùng những kỷ niệm với cấp chỉ huy là “Ông Già Hự” tức Đại Tá Nguyễn Thành Yên, cựu TLP/SĐ/TQLC. Trên mọi nẻo đường đất nước từ Bến Hải tới mũi Cà Mau, rồi tiến ra hải đảo Hoàng Sa trở lại Cao Nguyên, Hạ Lào 1971 rồi hai ông-Đồ Sơn và Bắc Ninh là “tài tử” chính trong cuốn phim mùa Hè Đỏ Lửa 1972 và chiến dịch 55 ngày đêm tái chiếm Cổ Thành Q. Trị. Nói đúng ra là Đồ Sơn hỏi, gợi chuyện để Bắc Ninh nói, ông nói với niềm vui, thỉnh thoảng Đồ Sơn lại chuyển đề tài, hỏi chuyện 13 năm tù CS của Bắc Ninh và lý do nào Bắc Ninh bẻ gãy mấy cái “antena”, Bắc Ninh nói: -Hai thằng đó* nó lớn con nhưng hỗn, bắt nạt anh em nên tôi túm cổ đập, tôi tuy hiền nhưng không nhịn những thằng lớn (?) làm láo. (*nói rõ tên và đơn vị) Chúng tôi ngồi nghe như đã từng được nghe những chuyện đơn vị cũ chiến trường xưa, chuyện trong ngục tù, nhưng thê-nhi của Bắc Ninh thì say mê lắng nghe như lần đầu và lần cuối được thưởng thức một bản nhạc tuyệt vời, thỉnh thoảng chị Bảo và các cháu cười, cười ra tiếng, cười hãnh diện vì những việc đã làm của chồng, của cha là đúng, là tấm gương sáng. Bắc Ninh-một người lính già sắp chết “nhưng không bao giờ chết”. Nếu không mắt thấy, tai nghe thì khó, rất khó mà tưởng tượng nổi như đang xem một màn kịch hay: “Hạnh Phúc và Khổ Đau” trên sân khấu, nhà đạo diễn Đồ Sơn sành tâm lý và kinh nghiệm như đã từng trải qua nhiều hạnh phúc và bi ai. Chúng tôi hiểu ý của Đồ Sơn, vì chúng tôi cũng vừa mới trải qua một hoàn cảnh tương tự khi đến thăm chị Đoàn Trọng Cảo. Xin phép mở dấu ngoặc ở đây để nhắc lại: Nằm trong bệnh viện, chị Cảo TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 167
rất tỉnh táo và sáng suốt, mặc dầu bác sĩ cho biết chị sắp đạt được mục tiêu cuối cùng! Khi chúng tôi đến thăm chị và nói: -Chị dậy đi, còn mấy xấp vé số đại nhạc hội TPB chờ chị đi bán kia kìa. Chị cười thật tươi và đưa tay ra cho chúng tôi bắt, tay chị như ấm lên, hình như nhớ lại cảnh chị em chúng tôi gặp nhau trên đường đi bán vé nhạc hội gây quỹ TPB của chị Hạnh Nhơn. Bữa đó chúng tôi “trách” chị tranh giành khách hàng của chúng tôi. Chị cười.. Chị Cảo đang cười thì có nhóm người đến thăm và đọc kinh cầu nguyện ngay bên giường chị! Là con chiên ngoan đạo, chị im lặng, khép mi mắt như để “thông công”! Còn chúng tôi, không thể cùng đọc kinh với họ mà bỏ ra ngoài! Không hiểu điều đó đúng hay sai, tôi liền gọi điện thoại hỏi Cha Đức (Iowa), Cha tế nhị trả lời: - “Hãy nói những gì bệnh nhân muốn nghe và muốn nói”. Khi Đồ Sơn đến thăm Bắc Ninh, người bạn chiến đấu thân nhất, Đồ Sơn đã có những cử chỉ tế nhị như lời khuyên của Linh Mục Nguyễn Hùng Đức đã hướng dẫn là nên làm điều gì khi thăm bệnh nhân: “Hãy nói những gì bệnh nhân muốn nghe và muốn nói”. Những người lính chiến ít khi nào muốn kể chuyện chiến trường, chuyện sống chết cho vợ con nghe, trừ những chuyên viên thích nổ. Những điều Đồ Sơn nói bên giường bệnh, những kỷ niệm chiến trường của hai Anh, không chỉ Bắc Ninh muốn nghe lại mà thê nhi của Bắc Ninh cũng ước ao được nghe. Chuyện chiến trường của hai Anh đang hấp dẫn thì bị tiếng chuông điện thoại ngắt quãng, lúc đó là 7.56 pm, Bắc Ninh vẫn nằm ngửa, vội quơ tay ra cầm điện thoại, hồi lâu sau khi thăm hỏi, anh kết thúc vui vẻ cuộc điện đàm: “Cám ơn em, cám ơn em”. Bỏ máy xuống, Bắc Ninh nói: -Người vừa gọi điện thoại cho tôi là một đàn em. Em nói ngày trước, em ấy là Hạ Sĩ Quan của Tiểu Đoàn tôi, nay nghe tôi bị bệnh nên gọi từ xa đến hỏi TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 168
thăm, em có xưng danh nhưng tôi lại quên mất rồi! Có rất nhiều, nhiều điện thoại đã gọi đến vấn an Bắc Ninh, toàn là bạn bè, đồng đội và thuộc cấp thân quen, nhưng một đàn em Hạ Sĩ Quan từ hồi Bắc Ninh còn là Tiểu Đoàn Trưởng TĐ.3/TQLC, cách nay ít nhất cũng vài chục năm, Bắc Ninh không biết và không nhớ tên người thuộc cấp, nhưng từ xa, xa lắm mà đàn em này vẫn nhớ đến Bắc Ninh và gọi thăm sức khỏe “ông thày” thì quý biết chừng nào. Giữa cái bắt tay của các cựu cố vấn Mỹ và lời hỏi thăm của một thuộc cấp một thời xa xưa, thời gian đã quá lâu, đều là những “Tình Cảm Bội Tinh”, những minh chứng về khả năng, cách xử thế của Bắc Ninh: “Gieo giống tốt, gặt trái ngọt. Đã muộn, khách cáo từ ra về và hẹn tái ngộ vào hôm sau. Sáng Chúa Nhật 8 Tháng 2, sau chầu Café tại quán “Trâu-Già Đầu Bạc” Nguyễn Hữu Hào, những ly café’ nay thơm ngọt hơn trước vì lần này có Đồ Sơn, Bắc Giang và tất cả chúng tôi lại tới thăm Bắc Ninh một lần nữa như đã hứa. Vừa tới cửa, chúng tôi đã thấy Cao Bằng từ nhà Bắc Ninh đi ra, Anh nói rằng về nhà lấy cho Bắc Ninh cái mũ xanh. Trên giường, Bắc Ninh đang nằm ngay ngắn, mặc áo fieldjacket rằn ri, cấp bậc Đại Tá TQLC kim tuyến trắng trên hai vai, Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương đeo trên ngực, thoạt nhìn chúng tôi thót tim, nhưng thấy anh mỉm cười làm chúng tôi an tâm. Nhớ lại chiều hôm trước, sau khi Đồ Sơn choàng huy chương qua cổ Bắc Ninh và để huy chương nằm ngay ngắn trên ngực, mắt Bắc Ninh sáng hẳn, tay run run, Bắc Ninh nâng huy chương lên ngắm nghía rồi nói: - Đây là lần đầu tiên tôi được cầm huy chương này. Thấy nhiều anh em có vẻ ngạc nhiên chuyện lạ này thì Cao Bằng giải thích: -“Tháng 9/1972, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đến Quảng Trị và bất ngờ trước chiến thắng trong muôn vàn khó khăn và hy sinh của TQLC các cấp nên Tổng Thống quyết định ân thưởng Đệ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 169
Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương cho ông Đại Tá Ngô Văn Định còn ông Trung Tá Nguyễn Năng Bảo thì đã được thăng cấp Đại Tá. Vì không có sẵn huy chương nên Tổng Thống mượn Đệ Tam Đẳng BQHC của ông Tư Lệnh Lạng Sơn gắn cho ông Định (đứng trước), còn ông Bảo đứng phía sau thì chưa có. Tấm huy chương gắn cho ông Định thì sau đó cũng phải trả lại cho Lạng Sơn”. Gần 40 năm sau (1972-2009), cho đến khi nằm chờ trình diện Ngọc Hoàng, mới được người bạn đã từng sống chết với nhau đi tìm mua cho được đem đến tặng bạn để bạn nhìn mặt cái huy chương lần đầu và cũng là lần cuối! Nhớ lại tối hôm trước, khi ra về Đồ Sơn và Cao Bằng nói với nhau: -Phải có quân phục cho Bắc Ninh khi mang huy chương Do đó, hôm sau khi đến thăm Bắc Ninh, chúng tôi ngắm Bắc Ninh trong quân phục TQLC chỉnh tề từ thắt lưng trở lên, Bảo Quốc Huân Chương Đệ Tam Đẳng để bên cạnh, tôi mới hiểu cao kiến của Đồ Sơn và Cao Bằng: “Đeo huy chương phải đi với quân phục”. Bắc Ninh được nâng ngồi dậy ngay ngắn, Đồ Sơn đến bên cạnh, tay nâng Bảo Quốc, cả gian phòng im lặng, Đồ Sơn khẽ nói: -Anh Bảo… Rồi Đồ Sơn nghẹn lời, im lặng, lau nước mắt, Đồ Sơn nói tiếp: -Anh Bảo! Anh và tôi đã cùng bên nhau mấy chục năm trên chiến trường và nay thì chúng ta sắp xa nhau (Bắc Ninh khóc, Đồ Sơn nấc nghẹn). Tháng 9/1972 tại Quảng Trị, anh và tôi đã được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ân thưởng, tôi được Đệ Tam Đẳng BQHC, còn thăng cấp Đại Tá. Nhưng anh vẫn ao ước một lần thấy và đeo huy chương này! Hôm nay tôi mang huy chương đến, như một món quà đặc biệt để xin được choàng lên ngực anh, để nhắc rằng chúng ta được hãnh diện mang huy chương là nhờ công lao và sự hy sinh của biết bao anh em chiến sĩ, chúng ta phải trân trọng và biết ơn các TQLC ấy như anh đã nói trong lời vĩnh biệt…!”.(lại im lặng). TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 170
Chúng tôi đứng ngoài mà còn nghẹn lời thì Đồ Sơn khó có thể tiếp tục nói, và dù muốn nói với anh Bảo bao nhiêu đi nữa cũng không đủ lời nên tôi thấy Đồ Sơn ngước mặt lên, lắc lắc cái đầu rồi đổi giọng vui gượng, quay về phía chị Bảo, Đồ Sơn nói tiếp: -Tôi cảm phục chị đã chu toàn bổn phận đối với anh ấy trong suốt cuộc đời chinh chiến và mười mấy năm trong ngục tù CS, và nay thì chị vẫn là nơi cho anh dựa lưng. Đồ Sơn dứt lời, hai ông cùng cười làm “những con tim cùng vui trở lại”, máy chụp hình Bắc Ninh với nụ cười rạng rỡ, anh sung sướng nói thật từ cõi lòng: - Tấm nào đẹp thì dùng làm “portrait” (hình để bàn thờ). Bắc Ninh cười hạnh phúc, Đồ Sơn cười, Cao Bằng cười, mọi người cùng cười, chị Bảo và con cháu cũng cười. Chúng tôi chưa thấy một trượng phu nào chuẩn bị ngày ra đi mà “vui” như cựu Đại Tá Nguyễn Năng Bảo, LĐT/LĐ147/TQLC. Trong lời giảng về luân hồi theo Phật Giáo, Thượng Tọa TPQ đã nói với các tu sĩ rằng ai làm ơn mà không kể công* thì khi chuẩn bị “ra đi” sẽ thấy nhẹ nhàng thanh thoát, những ai hy sinh hạnh phúc cho tha nhân thì sẽ được về cõi phúc nhanh chóng, không bị níu kéo ở lại cõi ta-bà này để đời trả công nợ. Chúng tôi không hiểu hết lý lẽ cao siêu này, nhưng thấy trường hợp của Bắc Ninh trùng hợp với lời giảng dạy của vị cao tăng và đi xa hơn, những chiến sĩ đã hy sinh hạnh phúc gia đình và ngay cả mạng sống của mình cho tha nhân thì các anh đã ra đi nhanh chóng, trong chớp mắt trên khắp các chiến trường. - Thưa Bắc Ninh! Một mai đây Anh sẽ gặp lại đồng đội như các Anh Lê Hằng Minh, Dương Hạnh Phước, các thuộc cấp như các anh Nguyễn Xuân Phúc, Đỗ Hữu Tùng, Trần Ba v.v.. cùng các chiến sĩ TQLC đã hy sinh trên khắp chiến trường và nhất là 3,658 Chiến Sĩ Mũ Xanh đã gục xuống để đồng đội cắm được Quốc Kỳ VNCH lên C.T. Quảng Trị. Bắc Ninh sẽ gặp lại các anh hùng ấy trên Thiên Quốc”./. Cần Thơ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 171
Thư Gửi Người Tình Xa Phú-Phạm Thiên Thu Anh thương yêu: Tháng Tư, với những cơn mưa hạ bất chợt ập về thành phố lại đến rồi đó anh! Thời gian qua nhanh thật, mới đó mà đã hơn ba mươi năm kể từ lần cuối chúng mình gặp nhau, vì cuộc chiến đã đến hồi khốc liệt. Quả thật em cũng chẳng thể nào ngờ rằng đó chính là lần cuối cùng chúng ta gặp được nhau. Em cũng chẳng thể nào hình dung được là mình đã có thể sống qua từng đó năm mà không có anh bên cạnh, thậm chí chẳng có một chút tin tức nào của anh. Em đã chỉ sống bằng những hoài niệm ít ỏi về chút kỷ niệm của tình ta, thậm chí những lá thư của anh, những lá thư anh gửi về từ chiến trường mà em đã từng gìn giữ như báu vật đời mình cũng đã bị lạc mất trong một lần vượt biên thất bại. Sáng nay không có giờ lên lớp, trời Sàigòn lại bỗng dưng dịu nắng, không dưng em thấy lòng ngậm ngùi muốn khóc khi bất chợt soi gương thấy tóc mình đã gần như không còn nhiều sợi đen nữa - Bất giác em nhớ đến tuổi mình, và giật mình sợ hãi - Ôi! Em đã già đến thế thật sao!. Thế thì làm sao anh có thể nhận ra em nếu trời thương xót cho chúng mình có ngày gặp lại. Nhưng rồi em lại bật cười khan vì chợt nhớ ra là anh hơn em đến một con giáp cơ mà, vậy thì chỉ sợ là thời gian đã bào mòn những ký ức nên ta có thể không nhận ra nhau mà thôi, còn chuyện già thì có lẽ em không phải lo lắng lắm anh nhỉ, chắc chắn là em ''trẻ'' hơn anh rồi! Anh thương yêu, bây giờ anh sống ra sao, có khi nào anh chợt nhớ về quá khứ, nhớ đến cô sinh viên bướng bỉnh nhưng lại hay khóc nhè ngày xưa của anh không, hay rồi cuộc sống với những lo toan cơm áo gạo tiền, những mưu đồ chính trị, những địa vị bon chen, và cả những hạnh phúc êm đềm khi chiều xuống đã làm anh chẳng còn là chính anh nữa nói chi là nhớ đến em, phải thế không anh?! Không sao đâu anh ạ! Nếu là em ngày xưa chắc chắn em sẽ giận anh nhiều lắm, nhưng bây giờ thì em đã không còn giận hờn hay trách móc bất cứ ai, về bất cứ chuyện gì…nói chi đến anh, người mà em nghĩ chắc em sẽ luôn yêu thương cho đến tận ngày em nhắm mắt. Có lẽ anh sẽ hỏi tại sao phải không? Anh còn nhớ ngày xưa khi anh đàn và hát cho em nghe bài Ngăn Cách của Y Vân chứ? “Lòng người như chiếc lá, nằm TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 172
trong cơn gió vô tình…..”, cũng chính vì lẽ đó mà biết bao nhiêu chuyện đã không mong mà đến vì những vô tình, và cả những dửng dưng vô cảm của con người. Chính vì những vô tình đó mà một cô tiểu thư lá ngọc cành vàng như em đã từng phải ngồi chiên từng miếng chuối chiên, kiếm tiền đong từng lon gạo cho gia đình. Chính vì sự thờ ơ vô cảm của con người đó mà một ông thày đã không nhận ra đứa học trò ngày xưa của mình, nên đã rủ nó ngồi trên chiếc cyclo chở đi vòng vèo qua từng con hẻm của Sài Gòn, tìm chỗ ngủ qua đêm với nó, nhưng cũng may mắn cho nó là, cũng vì sự thờ ơ vô tình không coi trọng một con người hơn một phi vụ làm ăn mà rồi thày trò cũng thoát được cái cảnh chẳng ra gì đó... Anh thương yêu, nếu có khi nào đó vô tình đọc được những dòng chữ này chắc anh sẽ tự hỏi, tại sao bao nhiêu Tháng Tư trong đời chúng ta đã trôi qua, mà mãi đến giờ này em mới viết cho anh, bao nhiêu năm qua em không nhớ đến anh sao, bao năm qua em không viết bởi vì em đã quá hạnh phúc, hay em đã quá khổ đau nên chẳng còn nhớ đến anh? Phải chăng Tháng Tư này lại bất chợt có một biến cố nào đó khiến em chợt nhớ đến anh? Có lẽ anh nghĩ đúng và có lẽ cũng không đúng lắm đâu. Thật ra những người ở vào lứa tuổi của chúng ta, dù ở bên này hay bên kia chiến tuyến cũng chẳng dễ dàng gì quên được những ngày hè năm ấy. Những ngày hoa phượng rực rỡ khác thường, xen với không khí ngột ngạt ở những trường đại học. Chúng em như ngồi trên thùng thuốc nổ, cuối cùng thùng thuốc nổ cũng đã được châm ngòi và đã làm tan tác không biết bao nhiêu mảnh đời, và để lại trong nó những vết thương chẳng bao giờ lành miệng, những vết thương lúc nào cũng chực chờ ứa máu dù đã hơn ba mươi năm trôi qua. Em vẫn nhớ, và luôn mãi nhớ những ngày Tháng Tư năm ấy, nhớ lần chúng ta gặp nhau vội vã ở vùng biển đầy ắp lính tráng và những người di tản từ miền Trung vào. Thật ra lúc đó em còn quá ngây thơ, đối với những biến động của đời sống và chiến tranh đang diễn ra chung quanh mình. Em cũng còn đầy những e ấp và lo ngại của một cô tiểu thư con nhà gia giáo, em không dám vượt qua những khuôn phép và lễ giáo gia đình để ở lại thêm với anh vài giờ. Em cứ sợ lỡ không còn xe đò thì em sẽ ở đâu đêm hôm đó, nhưng em cũng tin lời anh khi anh bảo em: -“Thôi em cứ về đi học, không có gì phải lo lắng đâu. Nói với má, khoảng cuối tháng anh sẽ về thưa chuyện với ba má”. Em đã tin lời anh và yên tâm trở lại trường, thế nhưng em đâu ngờ đó lại chính là lần cuối cùng chúng mình gặp được nhau. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 173
Em đã lạc mất anh từ những ngày Tháng Tư năm đó. Tim em đau, lòng em buốt, nhưng làm sao anh biết được...Đau buốt vì em thấy mình đã bị anh phản bội, anh bỏ em ra đi không một lời từ biệt. Từ những năm tháng đó cho đến tận bây giờ em không hề nhận được tin anh, nhưng tận trong thâm tâm em vẫn tin rằng anh không thể nào chết được, bởi nếu anh chết chắc chắn là em đã gặp anh trong giấc mơ. Bạn bè em, những người nào đó, bất chợt em nhớ đến và hiện ra trong giấc ngủ của em thì chắc chắn chỉ ít lâu sau là em nhận được tin báo tử. Riêng với anh, dù em luôn nhớ đến anh nhưng chẳng khi nào em gặp lại anh trong những giấc mơ của mình. Em buồn nhưng rồi lại tự an ủi: “Vậy cũng còn may, bởi như thế là anh vẫn còn đâu đó trên cõi đời này. Dù cho anh đã lỗi hẹn cùng em hơn ba mươi năm…” Hơn ba mươi năm nay, Tháng Tư nào em cũng khóc một mình vì nhớ thương anh, nhớ thương cho mối tình thơ dại của mình, thế nhưng chẳng bao giờ em nói ra, bởi nói ra thì có được ích gì, dẫu sao thì giờ này đời cũng đã khác - chắc chắn anh cũng đã có một đời riêng với người phụ nữ nào đó và bên cạnh đã có những đứa con xinh và thành đạt…Em nói ra để làm gì cơ chứ? Đời em đã đủ khổ lắm rồi, tim em đã đủ đau lắm rồi, thế nên em không bao giờ muốn nhắc đến nữa. Tuy nhiên sáng nay, có công việc đi ngang qua khu bệnh viện Grall - Xe chạy ngang qua LTT. Không hiểu sao em bỗng đưa mắt tìm kiếm số 15 Lê Thánh Tôn - Bộ Tư Lệnh TQLC ngày nào. Em thấy thật buồn vì những đổi thay không ngờ của nó. Mặt tiền của nó đã được nhà hàng, quán nước che chắn, cổng 15 LTT xưa, giờ rất khiêm tốn nhường chỗ cho những mặt bằng khác. Em cố ngoái đầu nhìn lại, ngôi nhà hai tầng cũ kỹ ngày xưa vẫn còn đó, và em thấy như mình vẫn đang ngồi đó nói chuyện với anh PVB về anh, và chợt nhớ hai câu thơ em viết cho anh nhân ngày sinh nhật thứ hai mươi của mình, lúc anh đang ở hành quân cùng ông BTL. Bài thơ em đã viết từ rất lâu, tựa đề của nó là Ngày buồn của người hai mươi. Và em nhớ ngày ấy anh cứ trêu em hoài vì hai câu kết của bài thơ, và quả thật giờ này em cũng chỉ còn nhớ đến hai câu kết đó thôi: “Sáng hai mươi tôi thấy mình thật lạ Và tình yêu như một khúc kinh buồn”. Quả thật câu thơ của em như một lời tiên đoán cho tình ta phải không anh, dù không phải là cuộc tình giấu mặt như một tác phẩm của anh đã viết cho cô người yêu nào đó và đã gửi tặng em, nhưng …quả thật nó là một khúc kinh buồn anh ạ. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 174
Chính vì nó là một khúc kinh buồn nên em đã chỉ gậm nhấm một mình, và cũng dự định ôm mối tình sầu này xuống tận tuyền đài. Nếu không có đứa bạn biết chuyện tình của chúng ta, lại vô tình nghe được đĩa nhạc nào đó có tên gọi Những lá thư từ chiến trường, gọi điện thoại nói với em là anh vẫn còn đang sống đâu đó trên đất Mỹ - Bỗng dưng em thấy lòng buồn bã quá chừng và em muốn viết thế thôi - Có chắc gì anh còn nhớ đến em, cô sinh viên khoa học ngày nào viết thư chẳng bao giờ chịu gọi anh bằng “anh” suốt bao năm tháng quen và yêu nhau, em chỉ gọi anh bằng “anh” những khi gặp mặt, còn những lá thư thì luôn gọi anh bằng “ông'' và ''em”, những phong bì luôn mang một màu nâu chung thủy, đợi chờ…. Thế nhưng đã chắc gì anh còn nhớ đến em!. Phải thế không anh??? Bài thơ Tháng Tư Ôi tháng Tư và vạn ngày nhung nhớ Giết dần ta trong những nỗi mong chờ Anh đã hẹn nhưng rồi không trở lại Mặt trời lên, rồi đứng bóng chiều tàn Em cũng thế…đời tàn như xác lá Bên kia trời ... anh có nhớ em không? -----------------oooooooooooooo----------------- Trung Tá TQLC Phạm Nhã Đồ Sơn Trung tá Phạm Nhã sinh năm 1928 tại Nha Trang, năm nay 93 tuổi, ông từng chỉ huy các Tiểu Đoàn có nhiều công trận trong những cuộc hành quân biệt lập, hành quân với các Chiến Đoàn và Lữ Đoàn TQLC tăng phái cho các Quân khu và Khu Chiến Thuật Trung Tá Phạm Nhã hiện định cư tại Nam California, USA Huy Chương Việt Nam: Đệ Ngũ Đẳng BQHC Đệ Tứ Đẳng BQHC 11 ADBT với ngành Dương Liễu 12 ADBT với ngôi sao Vàng, Bạc và Đồng Huy Chương Hoa Kỳ 1 Silver star 1 Gold Star 1 Bronze Star with " V" (Dữ kiện về huy chương do Trung Tá Nhã cung cấp cho tôi ngày 30 tháng 7 năm 2020) Quân vụ -Tốt nghiệp khóa Sĩ Quan Trung Đội Trưởng tại Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt tháng 10 năm 1954 với cấp bậc Chuẩn Úy Ra trường ngày 01 tháng 10 năm 1954 Thuyên chuyển về trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang tháng 10-1954 TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 175
Thuyên chuyển về Sư Đoàn 1/BB năm 1956, giữ chức vụ Trung Đội Trưởng Trung Đội 1/ĐĐ1/TR Đoàn 1/ SĐ1/ Vùng 1 CT (Tất cả là đơn vị mang số 1). -Năm 1957 thuyên chuyển về TQLC/ TĐ3 tại trại Cửu Long khi TĐ3 mới thành lập 1957 Thuyên chuyển về TĐ2 /TQLC năm 1960 Trung Uý Đại đội Trưởng ĐĐ1/TĐ2 năm 1962 Tham dự trận Đầm Dơi ngày 10 tháng 9 năm 1963, được ân thưởng Đệ Ngũ Đẳng BQHC trong trận này Đại Uý Đại Đội Trưởng ĐĐ1/TĐ2 tham dự trận Phụng Dư ,Tam Quan tháng 4 năm 1965 TĐ2 được Tổng Thống Hoa Kỳ Lyndon Johnson ân thưởng huy chương Navy Presidential Unit Citation Ông được ân thưởng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương trong trận này Cuối năm 1965 ông thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 5 giữ chức vụ Tiểu Đoàn phó Tháng 6 năm 1966 Tiểu Đoàn Trưởng TĐ5 thay thế Thiếu Tá Dương Hạnh Phước tử trận ở Mộ Đức Quảng Ngãi 6-1966 Thăng cấp Thiếu Tá cuối năm1966 Tăng phái hành quân phối hợp với SĐ9 BB Hoa Kỳ hành quân vùng Rach Ruộng, Mỹ Tho tháng 6 năm 1967 Trong trận này TĐ5 đã chiến thắng mang lại kết quả là hai Lữ Đoàn Trưởng của SĐ9 BB/ HK là Đại Tá Salzer và Đại Tá David được thăng cấp Chuẩn Tướng (Brigadier General) Nhiều quân nhân TĐ5 được huy chương và thăng cấp Năm 1968 trong trận Mậu Thân giải toả áp lực của CSBV tại Huế, TĐ5 do Thiếu Tá Phạm Nhã TĐT dưới quyền chỉ huy của CĐA đã được huy chương Army Presidential Unit Citation của Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon. Tiểu Đoàn Truỏng TĐ7 Hành quân sang Campuchia cuối năm 1969 với Lữ Đoàn 147 Thăng cấp Trung Tá cuối năm 1969 TĐ7 Hành quân LS 719 dưới quyền chỉ huy của LĐ 147 tháng 2 năm 1971 Lữ Đoàn Phó Lữ Đoàn 369 tháng 4 năm1971 Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Tổng Hành Dinh TQLC 1972 Tham dự khoá Chỉ Huy Tham Mưu tại Trường Chỉ Huy Tham Mưu Long Bình 1973. Mãn khoá thuyên chuyển về Vùng 4 Chiến Thuật giữ chức vụ Tiểu Khu Phó Tiểu Khu Kiến Hòa Chấm dứt Binh nghiệp 30-4- 1975 Không đi tù Cộng Sản Vượt biên sang Phi Luật Tân năm 1990 Định cư tại Mỹ năm1994 ĐỒ SƠN TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 176
Niên Trưởng Đặng Bá Đạt (Tuần qua tôi nhận được tin vui từ MX Từ Đức Thọ - thông gia với NT Đặng Bá Đạt, Trung Tá, Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh/Sư Đoàn TQLC, là nhân dịp dịp lễ Sinh Nhật Quân Chủng TQLCHK 2021, NT Đặng Bá Đạt vừa được các cựu Cố Vấn/TQLCHK sao lục và trao tặng lại 2 huy chương bronze star mà NT được chính phủ Hoa Kỳ ân thưởng vào các năm 1968 và 1972). Thưa quý NT, Các chiến hữu MX, Đây là một tin rất vui, thật hãnh diện cho một quân nhân TQLCVNCH vì lẽ sau gần 50 năm, các người bạn thuộc TQLCHK vẫn còn lưu luyến, thân tình, và trân trọng với người bạn TQLCVN. Tôi đã gọi điện thoại chia vui với NT Đạt và phải kèo nài mãi NT mới đồng ý kể đầu đuôi câu chuyện và đồng ý để tôi phổ biến Các cựu cố vấn TQLCHK đó là Thiếu Tá Thomas Gnibus và Đại Úy David Radall từng là cố vấn cho NT trong thời gian mùa Hè 1972. Qua những gian. lao cùng nhau chia xẻ trên chiến trường năm 1972 cùng cách cư xử thân tình đã là yếu tố gắn kết tình bạn giữa các chiến hữu TQLC Việt Nam và Hoa Kỳ với nhau. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 177
Trong 13 năm qua, từ lúc các cựu Cố Vấn bắt liên lạc được với NT Đạt, họ thường xuyên liên lạc với gia đình NT. Nhân dịp kỷ niệm 246 năm ngày Sinh Nhật Quân Chủng TQLCHK (1775- 2021) vào ngày 10 tháng 11 năm 2021, các cựu cố vấn TQLCHK cùng các chiến hữu bạn đã tổ chức SNBC tại thành phố Oceanside cách Orange County về hướng Đông Nam khoảng 1 giờ lái xe. Trong một căn phòng riêng biệt, các cựu Cố Vấn đã mời gia NT Đặng Bá Đạt gồm phu nhân và 4 người con tham dự buổi lễ trao tặng các huy chương HK của NT với sự hiện diện của gần 40 TQLCHK. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 178
Trong không khí trang nghiêm nhưng thật thân tình, cởi mở giữa những người bạn chiến đấu năm xưa và là bạn tri kỷ của hôm nay, các cố vấn đã kể lại những giờ phút cùng sát cánh bên nhau trong cuộc chiến và những gian khổ của gia đình NT sau ngày 30 tháng Tư năm 1975. Buổi lễ kết thúc bằng một buổi tiệc thân mật giữa gia đình NT và gia đình của các cố vấn 50 năm trước. Cá nhân tôi đã chứng kiến nhiều cuộc gặp gỡ thân tình tương tự giữa các vị cựu Cố Vấn TQLCHK với những NT của TQLCVN chúng ta, như cảnh Đại Tướng 4 sao Walter Boomer của TQLCHK đã chào tay nghiêm chỉnh trước Đại tá Tôn Thất Soạn tại Đại hội TQLCVN năm 2004 tại Houston, cũng như những hình ảnh tương tự giữa Đại Tướng TQLCHK Anthony Zinni với Đại Tá TLP Nguyễn Thành Trí năm 2003, và những cuộc thăm viếng thân tình giữa Đại Tướng TQLCHK John Sheehan với Đại tá Ngô Văn Định ... Cuộc chiến bảo quốc an dân của Miền Nam có chính nghĩa sáng ngời mặc dầu đã kết thúc không như ý. Vì lẽ đó sau 50 năm chúng ta vẫn còn có những người bạn rất chân tình như kể trên. TNS John Mc Cain vào tháng 4 năm 2000 đã phát biểu tại VN rằng “I think the wrong guys won.” Các “quan chức CS” rất bực mình với lời phát biểu trung thực này về cuộc chiến Nam- Bắc VN. MX Lê Quang Liễn TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 179
TIEÃN NIEÂN TRÖÔÛNG BAÊC GIANG Như Hoa Ấu Tím “When you were born you were crying and everyone else was smiling. Live your life so at the end, you are the one who is smiling and everyone else is crying.” (Ralph Waldo Emerson) Và rất nhiều người đã khóc khi đến tiễn anh – khuôn mặt mãn nguyện của Anh khi nghe tiếng kèn khóc biệt, ngay cả bầu trời cũng nhỏ lệ tiếc thương. Đã gần một năm từ ngày thế giới đối diện với đại dịch, mọi người phải tự xa cách nhau, những thân tình thuở nghe gọi đến ngay không còn nữa – bạn hữu biết tin nhau qua những phương tiện truyền thông, hay điện thư đều là những tin không vui – người bị thế này người thế khác, mỗi gia đình một nỗi khốn khó riêng, độ tuổi hơn sáu mươi trở lên còn gì để mong chờ ngoài bạn bè hội họp, con cháu thăm nom nay bỗng dưng hụt hẫng vì tự cắt đứt giao tình, so sánh với đại nạn 1975 ư? Không thể so sánh được nữa vì tuổi đời đã khác và nhất là hoàn cảnh bây giờ cũng khác – đại nạn của chiến tranh chia đều cho mọi ngành nghề tuổi tác – đại nạn lần này nghiêng hẳn về phía trung và lão niên – ngành nghề tiểu thương và những người phải lệ thuộc vào nó bị ảnh hưởng rất nặng – “100 năm mới có một lần!” nghe câu than ấy nhiều lần cứ tưởng là dài lắm nhưng nghĩ đến nhũng thân cây bị cháy đen có số tuổi vài trăm năm mới biết đời sống của con người chẳng đáng vào đâu! Vừa vài năm trước đám cưới – đám tang tổ chức thật đơn giản, mà bây giờ muốn được như xưa không phải dễ – vài đám đã gởi thiếp mời gọi báo dời lại, và những cuộc chia lìa không thể đến tiễn đưa, khóc ướt bàn phím khi dự dễ từ xa. Nhưng với Trung Tá Lê Bá Bình người anh hùng của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến thì khác – trên ngọn đồi lộng gió của nghĩa trang Oak-Hill thành phố San Jose tiểu bang California – USA gia đình và các chiến hữu của ông đã cùng đến tiễn đưa ông với lòng kính yêu trân trọng – Sáng ngày thứ sáu 19 tháng 2 năm 2021 nhiệt độ thấp hơn 60 độ F với gió từ hướng Đông nơi cơn bão tuyết kinh hoàng đang càn quét thì hơi lạnh còn buốt hơn độ ấy. Nhìn xuống thảm cỏ xanh biếc – những bia đá trắng chập chùng vài đám tang khác cùng đang diễn ra phía xa với vòng tròn người thân quanh huyệt mộ, không gian thoáng mà mắt cay vì những bộ quân phục Thủy Quân Lục Chiến quanh quan tài người chỉ huy tài ba gần nửa thế kỷ. Đã sống qua thời chiến đã thấy hòm gỗ phủ cờ về thôn xóm, đã thấy chập chờn khói hương trong nhà tiễn biệt Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thì hình ảnh lá Quốc Kỳ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 180
ôm trọn xác thân người đã hy sinh máu xương – đời sống an lành cùng vợ hiền con dại để gìn giữ từng tấc đất miền Nam của Trung Tá là nỗi tiếc thương trong lòng những người chứng kiến. Nghi thức phủ cờ xếp cờ được các chiến hữu các cấp của binh chủng thực hiện một cách trang trọng. Đại Tá Ngô Văn Định bước chân chậm chạp run run nói lời tiếc thương, gió thổi u u hay tiếng ông khóc mà ai cũng nghẹn ngào theo, khi nhớ đến tình huynh nghĩa đệ lúc hai ông có dịp kể lại bao cuộc hành quân thuở trước. Tác giả quyển sách Ride the Thunder – Richard Botkin nhắc lại niềm tự hào được viết về những người anh hùng Việt Nam, để hòa nhịp tim vào với họ ông đã đến thăm vùng đất nơi xảy ra trận đánh hào hùng ngăn đường tiến của địch quân lấn sang lằn ranh đã được phân chia từ vĩ tuyến 17. Rũ xuống như nhánh lan gầy là phu nhân của Trung Tá – được thương yêu chăm sóc bao năm đã trải qua ngàn ngày khốn khó – tuổi hạc cao niềm hạnh phúc là được cùng nhau đi hết con đường trần gian gập ghềnh, chỉ một lần được dìu bước lên những cánh hoa ngày vu quy vội vã, sự thương yêu trân quý của ông bà là tấm gương sáng cho thế hệ thứ hai thứ ba nhắc đến! “Thiếp bên song cửa chàng ngoài chân mây!” nỗi niềm của bao chinh phụ đau đáu khi nghe tiếng súng vọng từ xa, ánh hỏa châu chói lòa làm con trẻ giật mình thức giấc mẹ và con cùng khóc nước mắt hòa nhau. Bà đã chăm chút cho ông từng chiếc áo chiếc khăn những ngày có hội vui – nấu những món ăn ngon mời các “đàn em” đến nhà thết đãi, và lần cuối cùng này Bà đã cạn kiệt nước mắt thanh thản sửa cành hoa trên bàn thờ, chăm chút nhắc nhở con cháu từng chi tiết để buổi tiệc cuối phải được hoàn thành viên mãn. Hơn một năm không gặp nhau, những ánh mắt mỏi mệt, những nếp nhăn hằn rõ, tóc bạc nhiều hơn, nhưng ngắm nụ cười thanh thản trên mặt Trung Tá chúng tôi chào kính ông trước khi ngàn cánh hoa được hòa thượng chủ trì buổi lễ rắc lên phần thân xác còn lại – có phải là hình thức chúc mừng tung hô một kiếp người hiền hòa nhân hậu. Hẳn hương linh của ông đã thanh thỏa nhìn ngắm từng giọt ân tình từ vợ con cháu chắt trong gia đình, đến tất cả chiến sĩ đã từng đổ máu cùng ông và bao nhiêu người không thể đến từ nơi xa hơn 200 dặm vì dịch bênh đã cùng chia sẻ nỗi niềm qua máy vi tính, nơi quê xưa Việt Nam nơi ông luôn trân quý mến yêu những câu chia buồn tôn vinh được viết và mưa – mưa lất phất dần đến nặng hạt khi quan tài được hạ xuống ba tấc đất – Anh hùng về đất nỗi tiếc thương dằng dặc khôn nguôi. “Không còn tôi nắm tay bà, cứ nghĩ là tôi đang đi hành quân bà nhé!” Mưa vẫn rất nặng hạt ngày chia tay ấy, sang hôm sau trời ráo hoảnh lạnh tanh. Vâng Trung Tá cười mãn nguyện chung quanh ông tiếng khóc nỉ non ngay cả Trời cũng khóc. https://autim.net/2021/02/26/tien/ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 181
Tiễn Biệt NT Nguyễn Văn Phán Thưa Chị Kim Khánh, phu nhân của NT Nguyễn Văn Phán, và tang gia, Thưa quý vị và các bạn, Trước hết, cựu Đại Tá Nguyễn Thành Trí, TLP/SĐTQLCVN, nhờ tôi chuyển lời chia buồn đến Chị và tang quyến. Ông không thể đến được vì lớn tuổi và lý do sức khỏe. Hôm nay tôi xin thay mặt toàn thể anh em TQLC khắp nơi đến đây để tiễn đưa người đồng đội, người anh rất dũng cảm và rất được thương mến của Binh chủng TQLCVN. Và xin thành tâm chia buồn cùng chị và tang quyến Anh Phán từng là cấp chỉ huy của tôi, cũng là người bạn nên tôi biết rõ về cuộc đời binh nghiệp thật oai hùng, gian nan của anh với từng chức vụ phải đảm nhiệm như trung đội trưởng, đại đội trưởng, tiểu đoàn phó, lên đến tiểu đoàn trưởng. Trong chiến trận, anh là một dũng sĩ xông pha không sá gì mạng sống. Với anh em thuộc cấp trong đơn vị anh đối xử bằng tình cảm thương yêu như người anh trong gia đình nghĩa là có công trận thì được khen thưởng, phạm lỗi thì la rầy, khuyên bảo chứ không trù dập, thành kiến. Vì vậy anh rất được anh em thương yêu và quí mến thật tình cho đến bây giờ. Ngày tôi đến HK định cư, anh đã bay từ DC về Houston để gặp tôi. Thật cảm động khi anh ôm tôi và khóc sau sau gần 20 năm xa cách. Mỗi khi nghĩ về anh Phán, đặc điểm rõ nhất là con người rất tình nghĩa, phóng khoáng và hào sảng với mọi người quen biết. Thưa quý vị và các bạn, Kiếp sống thật phù du, mọi vật đều biến đổi theo thời gian. Đó là quy luật tự nhiên của tạo hóa. Đã thấu hiểu triết lý vô thường của Phật Giáo nhưng anh em chúng tôi vẫn không khỏi ngậm ngùi thương nhớ khi nghĩ đến sự ra đi của Người đàn anh đáng kính.Anh Phán kính mến, anh em chúng ta sẽ lần lượt kẻ trước người sau rời khỏi cõi tạm dung này. Anh đi trước để gặp lại các niên trưởng quí mến như Lê Hằng Minh, Nguyễn Năng Bảo, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Đằng Tống, Đỗ Hữu Tùng và TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 182
hàng chục ngàn quân nhân các cấp TQLCVN đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam thân yêu.Nay Anh đã thanh thản ra đi với ước nguyện thật đơn sơ của người lính qua tâm sự được gửi gấm trong những vần thơ vô cùng cảm động.Khác biệt với nhà thơ Du Tử Lê với bài thơ ”Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển” là tâm sự của một nghệ sĩ, bài thơ của Anh “Khi Tôi Chết Đừng Đưa Tôi Ra Biển” là lời dặn dò của một chiến sĩ đến chết vẫn mong muốn nằm chung với đồng đội trên quê hương.Bài thơ với nội dụng thật bi tráng như sau đây. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh Để đêm nghe vang dội khúc quân hành Ôi! Lính chiến một thời kiêu hãnh quá Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Ben Hét, Đắc Tô Nơi bạn bè tôi, xây mộng sông hồ Nguyện trấn giữ dãy Trường Sơn yêu quý Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Bình Giả, Chiến Khu D Cho hồn tôi siêu thoát với lời thề Thân chiến sĩ, nguyện xin đền nợ nước. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc. Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển Trả tôi về với dân tộc Việt Nam Gói thân tôi ba sọc đỏ màu vàng Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi. Trân trọng kính chào tạm biệt Anh, MX Lê Quang Liễn , THT/THTQLCVN Houston, ngày 7 tháng 12 năm 2020 TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 183
Tâm tình của những người em nhỏ Tiễn biệt anh Nguyễn Văn Phán Nhận được tin buồn: Trung Tá Nguyễn Văn Phán Pháp danh Thiện Phúc Từ trần ngày 01 tháng 12 năm 2020 Tại Houston, Texas USA Hưởng Thọ 80 tuổi Chúng em xin thành kính phân ưu cùng chị Trần Kim Khánh và toàn thể tang quyến. Anh Phán thân thương rồi cũng về với hồn thiêng sông núi theo với mong ước của chính mình kể từ ngày rời xa đất mẹ, từ ngày giã từ chiến hữu sau tháng Tư đen nghiệt ngã 1975. Chúng em, những người trai trẻ may mắn vượt thoát khỏi ngục tù cộng sản và sang định cư ở Virginia những năm tháng đầu của thập niên 1980, ở lứa tuổi 19 đến 25 đang còn đang định hướng đi cho phía trước... đứa thì sinh viên, đứa thì chạy bàn, đứa thì rửa chén, đứa thì công nhân, đứa thì sửa xe, v.v. tình cờ hay cơ duyên đưa đẩy đã gặp được anh Phán (còn có tên gọi là "ông bầu", "ông thầy", chủ hội, huấn luyện viên của đội banh Việt Điểu vùng Hoa Thịnh Đốn) và được anh dẫn dắt trong tinh thần sống khỏe, sống mạnh, sống sao cho có tình và đạo nghĩa, cùng luôn chuẩn bị tinh thần cho một ngày mai trở về quê hương. Anh luôn tế nhị tuy đôi lúc có "giận dữ" trong cách khuyên bảo và huấn luyện từng đứa. Nhưng ở anh chúng em đều có một cảm phục và quý mến khá đặc biệt... Có lẽ vì anh không đề cập gì nhiều đến chuyện đã từng là một sĩ quan kiêu hùng TQLC mà chỉ tự chúng em tìm hiểu và biết thêm về quá khứ của anh. Ở anh, chúng em thấy được cái tự hào của một chàng trai nước TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 184
Việt sanh ra trong hoàn cảnh lịch sử và sẵn sàng xả thân để bảo vệ quê cha đất tổ chống lại bè lũ xâm lăng cộng sản. Cảm ơn Hoa Thịnh Đốn Việt Báo không còn nhớ ấn bản số mấy khoảng 1984-85 lúc bấy giờ đã đăng bài viết của anh Phán về trận Mậu Thân tại Huế 1968, cùng bài thơ "Khi Tôi Chết Đừng Đưa Tôi Ra Biển". Chúng em chuyền tay nhau đọc và chia xẻ cảm nghĩ với nhau về "Ông Thầy" những lúc tập luyện hay đi tranh giải khắp vùng đông bắc Hoa Kỳ và Canada... Ngồi đây sau 40 năm bản thân em và chúng em phải chân thành cảm ơn anh Phán về những dẫn dắt tinh thần vô giá ở những ngày đầu tị nạn. Cảm ơn Ông Thầy, cảm ơn Anh Phán đã viết bài thơ đó, vì nó đã là một trong những viên gạch vô cùng quan trọng trong quá trình trưởng thành nơi đây của đám trai trẻ Việt lưu lạc xa xứ. Về Lao Bảo, Khe Sanh đi anh Khúc quân hành vẫn hùng hồn Về Ben Het, Dakto đi anh Cùng bạn hữu trên dãy Trường Sơn Mà xây mộng sông hồ Về Bình Giả, Chiến Khu D đi anh Mà giữ trọn lời thề đền nợ nước. Về Cái Nước, Đầm Dơi, U Minh đi anh Với tiếng thét vang trời mừng chiến thắng Yên thân trong ba sọc đỏ nền vàng Và liệm kín với hồn thiêng sông núi. Chào giã biệt Anh Phán. Tạm Biệt Ông Thầy Chúng em ghi nhớ dẫn dắt của anh Và ước mong sẽ gặp lại anh ... Ở một nơi cùng nhau nhìn quê hương yêu dấu... Em Thịnh Ngày 5 tháng 12, năm 2020 (Xin phép viết thay mặt anh em Việt Điểu) TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 185
1 Ngày Nguyễn Văn Phán Về Bình Giả, Khe Sanh.. Sáng mai chợt thức dậy Nghe tin người qua đời Thì tử sinh tiếp nối Nhìn lên trời mây trôi ..Tôi đứng bên cạnh người Nhớ lại thời bão lửa Hóa ra cơn mộng dữ Chớp mắt đời phù hư Đánh Đầm Dơi, Năm Căn Đạn bay như trấu vãi Người xông lên hàng đầu Lẫm liệt không ngần ngại Lần đánh chiếm Kỳ Đài Mậu Thân, Xuân ở Huế Cơn mưa phùn rơi mờ Trên Cờ Vàng Ba Sọc Vạn người dân bật khóc Bạn cố cầm nước mắt Thương quê hương đọa đày! Hiểu phận riêng khó nhọc?! Môi bậm cắn chặt răng Tìm về khu nhà cũ Mạ ơi, tui đây nì.. Mạ, con đồng bật khóc! (1) Bạn xung trận Hạ Lào Giữ vững Đỉnh Cô Rốc (2) Tiếp cứu nạn chiến hũu Giữa trùng trùng lửa vây Uống xuống ly rượu cay Gây mùi máu lính chết Thấm khô đống gạch vỡ (3) Chật thây ngàn Bắc quân .. Nhớ chuyện kỳ binh đao Hiểu ra điều bi thiết Bạn không muốn ra biển (4) Chỉ mong về Khe Sanh Nơi ấy có rất đông Những binh nhất, hạ sĩ Đã xông tràn tuyến lửa Chấp nhận lần hiến thân! Tưởng như chuyện đời xưa Của một thời như thế Những người chết rất trẻ Tóc còn tươi màu xanh Thôi giã biệt Anh Đại (5) Coi như một cơn đùa Thuyền trở về Bến Cũ (5 Bis) Vắng vẻ người tiễn đưa Nhớ ngày 7 tháng 12, 2020 Lần Nguyễn Văn Phán Hóa thân trong lửa. (1) – Huế, Mậu Thân và Tôi – Bút Ký Nguyễn Văn Phán, 1968 (2) – Đỉnh Cô Rốc, đỉnh núi cao nhất chiến địa Hạ Lào ( 1971) (3) - Trận chiến Mùa Hè 1972, tái chiếm Cổ Thành Đinh Công Tráng,QT (4) -Khi Tôi Chết Đừng Đưa Tôi Ra Biển - Thơ Nguyễn Văn Phán, 1990 (5) & 5 Bis – Biệt Danh của NVPhán trong Bến Cũ – Tồ chức thân hũu bao gồm Cựu Quân Nhân QLVNCH các cấp và bằng hữu ngoài quân đội - 1995 PHAN NHẬT NAM TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 186
THIEÁU TAÙ PHAÏM VAÊN SAÉT…… 50 NAÊM TAÙI NGOÄ Ra khỏi phi trường George Bush, Thảo lăi xe nhập vào xa lộ, rồi gài số cho xe thong dong chạy trên đường vắng lúc nửa đêm. Anh hồi tưởng một ngày mệt mõi tại phi trường Philadelphia của tiểu bang Pennsylvania, chuyến bay trở về Houston lần này sao vất vả đến thế, rời nhà anh chị Trương Văn Tang (người bạn cùng khóa) lúc 4 giờ rưỡi sáng, sau khi trả xe và check in xong gần 6 giờ. Tay cầm vé phi cơ và bằng lái xe, sắp hàng nối đuôi ngoằn ngoèo như con rắn đang trườn bò, các nhân viên an ninh hướng dẫn la hét vang trời, giọng họ lanh lảnh giống như SVSQ Cán Bộ thời Tân Khóa Sinh. Qua khỏi thủ tục kiểm soát an ninh của phi trường, anh chậm rãi bước đến ngay khu vực chờ đợi lên phi cơ được ghi trên vé, chỉ thêm 1 giờ nữa là lên phi cơ và 30 phút sau là phi cơ ra phi đaọ. Ngả lưng trên ghế, anh nhìn chiếc phi cơ ở bên ngoài cửa, vậy là đúng giờ. Miếng bánh ngọt của Đại Hàn tan dần trong miệng, anh khẽ cười mỉm, buổi đầu tiên khi bạn Tang chở anh ghé tiệm bánh, hương thơm của từng loại bánh thât hấp dẫn, khi cả hai người xách bao giấy đựng bánh rời khỏi quày trả tiền thì một người khách Đại Hàn đang uống cà phê đứng dậy nói bằng tiếng Anh: - Xin hai ông chờ, chủ tiệm sẽ đưa thêm bánh nóng cho hai ông - Cám ơn anh. Bạn Tang nhanh nhẩu trả lời. Người khách nói tiếp: - Xin lỗi, chủ tiệm không nói rành Anh ngữ nên nhờ tôi chuyển lời. - Thật cám ơn anh nhiều. Lát sau, chủ tiệm đưa cho Thảo gói giấy với 4 cái bánh nóng mới ra lò thơm phức. Cầm quà tặng, anh nói: - Thank you, good-bye! Người khách lần nữa chuyển dịch qua tiếng Đại Hàn. Thảo ghé tiệm thêm hai lần đêù có thêm phụ trội, anh cố gắng học chữ “cám ơn” của Đại Hàn qua phiên âm từ cellphone - Gomabseubnida 고맙습니다. Nghe anh phát âm, chủ tiệm mỉm cười. Thảo thầm nghĩ chắc gương mặt mình giống người thân đặc biệt nào đó của chủ tiệm nên mới được ân huệ này. Không biết những ngày kế tiếp khi bạn Tang ghé đến, chủ tiệm bánh nghĩ gì? Gần tới giờ lên phi cơ thì chuyến bay lại trì hoãn, phi cơ bị trục trặc cần thay thêm cơ phận, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 187
sau đó lại hoãn thêm hai lần nữa, tổng cộng trước sau 11 giờ. Hãng máy bay phát phiếu trả tiền ăn trưa cho hành khách, họ trấn an có thể phi cơ sẽ thay xong bộ phận và cất cánh sớm hơn dự tính, nhưng sau đó lại xin lỗi vì không có phi hành đoàn. May mắn Thao được chuyển qua chuyến bay khác đến Denver. Gặp gỡ và trò chuyện một số anh chị tham dự Đại Hội ATBĐ cùng về Denver, cả bọn nhắc lại những ngày vui qua mau. Chuyện bao chàng trai trẻ áo quần tù lam lũ, người ốm đói, lưng oằn xuống vì gánh củi trên vai, bó giang nứa hay cây cột nhà, câu chuyện của người vợ son trẻ vai đeo, tay xách, dáng mệt nhọc cố bám vào đoàn người băng rừng, vượt suối để thăm chồng. Những kỷ niệm khó quên như chất keo của hạnh phúc trong cuộc sống tự do hiện tại. Thảo đến Philadelphia thật sớm, anh chị Trương Văn Tang bảo bọc, hướng dẫn viếng thăm “Liberty Bell”, nơi bà Betsy Ross may lá cờ Mỹ đầu tiên với 13 tiểu bang, vườn hoa Longwood…. Thảo dự tính đến thăm ông thầy cũ ở New Jersey, lộ trình của Google qua Delaware River, rồi 2 giờ lái xe theo xa lộ hướng Đông Bắc, nhưng khi nghe anh ngỏ ý, ông thầy chắc chắn sẽ đến gặp Thảo tại đêm dạ tiệc. Đêm đó Thảo nôn nóng đến sớm, nhưng hệ thống giao thông của Philadelphia khác với tiểu bang Cao Bồi miền Nam, xe kẹt nối đuôi nhau, không có bạn thổ địa đi cùng nên anh đành phải theo GPS hoặc cell phone hướng dẫn. Ông Thầy đứng chờ trước nhà hàng, Thảo vẫn nhận ra ông dù có chút khác biệt là không còn râu kẽm. Tình cảm thầy trò tái ngộ gần nửa thế kỷ trong khoảnh khắc được Thoa nhận xét. - Em thấy Thầy của anh thương anh lắm đó. Không gian rộng rãi của nhà hàng cô đọng lại như chỉ còn bàn có ông Thầy Phạm Văn Sắt (nguyên TĐT của TĐ3, TĐ8 và TĐ Yểm Trợ Thủy Bộ TQLC. Ông Thày Sắt (New Jersey), Huyện (Pháo Binh TQLC, Ohio), Báu (Vận Tải TQLC, Arizona), Dương (TĐ3TQLC, Pennsylvania), Thảo (TĐ5 TQLC, Texas) những mẩu chuyện ngày xưa kéo dài như bất tận. Chợt NT Sắt hỏi Thảo: -Anh nhớ còn 1 người nữa cùng về TĐ.3 với em phải không? -Dạ đúng, anh đó đã tử trận tại Chương Thiện. Trong ký ức hành trang của 160 sĩ quan tốt nghiệp về các đơn vị tác chiến là kinh nghiệm thực tế chỉ huy từ cấp tiểu đội, trung đội và cuối cùng đại đội, thao dượt trên từng địa thế rừng, núi và sình lầy tại Dục Mỹ, giờ đây chuẩn bị ra mặt trận tuy tự tin nhưng cũng không tránh khỏi lo lắng. Nguyên Thảo (Giang Văn Nhân) và Đào Duy Chàng được Trung Úy Phạm Tòng Rong đón từ Trại Yết Kiêu về hậu cứ Tiểu Đoàn 3 TQLC, tiểu đoàn đang hành quân ngoài Vùng TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 188
II, doanh trại thật vắng vẻ, Trung Úy Rong chỉ huy hậu cứ đã liên lạc với tiểu đoàn trưởng, ông nói ra hành quân sẽ phân phối về đại đội. Chiều hôm đó Trung Úy Rong ký phép cho cả hai về nhà, hôm sau có mặt chuẩn bị lên đường. Sáng hôm sau, khi Thảo và Chàng bước vào hội quán của tiểu đoàn thì gặp Đại Úy Sắt với bảng tên màu olive, hàng huy chương bên trên túi áo, nổi bật 5 ngôi sao màu đỏ* chứng tỏ ông trải qua 5 lần đổ máu ngoài chiến trường (Nha Mân, Quảng Ngải, Tân Uyên, Cai Lậy và Bàn Long). Đại Úy Sắt nguyên là Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 3 TQLC, bị thương tại Bàn Long tháng 7 năm 1967, ông được bổ nhiệm làm Quận Trưởng Quận Thủ Đức. Đại Úy Sắt cho biết khái quát đặc trưng của từng đại đội, ông dặn dò về lãnh đạo chỉ huy rất cần thiết trong đời binh nghiệp, ông lưu ý trau dồi sinh ngữ nếu có cơ hội đi học khoá TQLC tại Hoa Kỳ. Chiếc DC 47 chở 8 quân nhân và 2 quan tài đáp xuống phi trường Qui Nhơn, Thảo và Chàng vào phòng chờ đợi, chìều hôm đó có mặt tại đồi 10 Dương Liễu. Tết Mậu Thân 1968 giải tỏa Sàigòn, rồi về Vùng IV hành quân Cần Thơ, Vĩnh Bình, Vĩnh Long, Chương Thiện, Cà Mau. Thời gian tăng phái cho Lực Lượng Thủy Bộ Hoa Kỳ ** lênh đênh trên các nhánh cuả sông Cửu Long. Đón Xuân 1969 ở Lộc Ninh rồi Phước Long, Long Khánh, Phước Tuy, Hậu Nghĩa. Theo thời gian đôi chân bước vững chắc trên chiến địa, bạn bè, đồng đội hy sinh hoặc giã từ quân ngũ. Trong cuộc hành quân qua vùng Trảng Bom gặp lại Thiếu Tá Sắt đi cùng với ban chỉ huy tiểu đoàn. Đơn vị đến Rạch Giá theo sông Cái Lớn vào Kiên Long, Kiên Thiện (Ngan Dưa), Thơi Bình, đổ bộ, lục soát, chạm địch. Lúc thì tàu ủi bãi, khi thì nhảy “Diều Hâu”***, cả ngày quần ướt sũng nước phèn. Bạn Đào Duy Chàng hy sinh gần khu vực nhà thờ Đất Sét. Mấy ngày chạm địch, đại đội đổ bộ tàu, đại đội trực thăng vận làm Tiểu Đoàn Tây Đô của VC bị tổn thất nặng, phải chém vè. Sau chiến thắng TĐ được trở về hậu cứ Những quân nhân kỳ cựu của tiểu đoàn điều nhận biết cứ mỗi lần khi chiếc xe của đoàn quân vận cuối cùng chở tiểu đoàn từ vùng hành quân vừa vào trong cổng trại, anh Hạ Sĩ Quan Trực và người lính gác vội vàng đóng cổng trại và treo lên tấm bảng “Cấm Trại”. Các đại đội di chuyển và sắp hàng trước nhà kho của đại đội mình, trung đội phó gặp Hạ Sĩ Quan Tiếp Liệu Đại Đội nhận dụng cụ thong nòng súng, vải, dầu chống rỉ sét rồi phát cho anh em lau chùi quân dụng. Chiếc xe Jeep có antene dài uốn cong chở tiểu đoàn trưởng ngừng trước ngôi nhà kiến trúc của Pháp, bậc tam cấp bước dẫn vào bộ chỉ huy tiểu đoàn và phòng họp.Thiếu Tá Phạm Văn Sắt vào TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 189
văn phòng, ông đọc nhanh các văn thư quan trọng mà Chỉ Huy Hậu Cứ trình cho ông theo thứ tự ưu tiên giải quyết. Ông bước ra bên ngoài nhìn quân nhân trong khu vực riêng từng đại đội đang bảo trì vũ khí, quân trang trước khi trả vào nhà kho. Ông chạnh nhớ lúc về doanh trại Tiểu Đoàn 3 TQLC vào buổi chiều sắp tàn, bụng đói meo mà văn phòng của ban quân lương đã đóng cửa. Trong hậu cứ có Thượng Sĩ Nguyễn Văn Hào Thường Vụ Đại Đội 4 mời Thiếu Úy Sắt ra ngoài dùng bửa tối, nhưng ông lịch sự trả lời: - Cám ơn thượng sĩ, tôi dùng rồi, bụng còn đầy. Suốt cả đêm ông trằn trọc vì bụng đói cồn cào. Ông làm Đại Đội Phó Đại Đội 3 một thời gian rồi được thụ huấn khóa học TQLC Hoa Kỳ tại Quantico Virginia cùng với các bạn đồng khóa 16 là Nguyễn Xuân Phúc và Trần Văn Hiển. Về nước ông làm Đại Đội Trưởng Đại Đội 3 rồi Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 3 TQLC và ông bị thương lần thứ 5 tại Bàng Long năm 1967. Ông rời tiểu đoàn tròn 2 năm, cũng không gian này, cảnh vật này, nhưng chiến tranh lấy đi một số đồng đội, chiến hữu thuộc cấp ngày xưa. Ông âm thầm đi vòng quanh nhìn không khí sinh hoạt và lắng nghe khi lau chùi vũ khí, quân dụng anh em binh sĩ tỉ tê, tâm sự vụn vặt, ước muốn trong mấy ngày ở hậu cứ. Gia đình ông ở ngoài Huế, lúc còn ở cấp đại đội ông cũng có tâm trạng như thế nên ông hiểu được những ước mong thầm kín của anh em binh sĩ sau mỗi chuyến hành quân về, khi đi ngang qua tấm bảng “Cấm Trại”, ông dừng lại, nhìn tấm bảng hồi lâu rồi Thiếu Tá Sắt ra lệnh cho người Hạ Sĩ Quan trực: - Nhờ trung sĩ cất tấm bảng “Cấm Trại” dùm tôi. Sau đó ông trở về Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn cho lệnh các đại đội tập hợp ngay tại sân cờ. Từ bộ chỉ huy ông thấy người lính tập họp kém vui vì hoang mang và lo ngại lệnh chuẩn bị hành quân sẽ được ban ra. Tại sân cờ, trước mắt ông là những gương mặt rắn rỏi, sạm nắng, họ chiến đấu để bảo vệ an lành cho hậu phương, tuy họ không đòi hỏi, nhưng ông thấy mình có trách nhiệm đối với họ và thân nhân. Họ cần được sống trong không khí ấm cúng xuất phát từ tình nghĩa phu thê, tình phụ tử trong mấy ngày ngắn ngủi, vì nào ai biết được những lần hành quân kế tiếp. Thiếu Tá Sắt nói với cảm xúc thật của chính mình và ông cám ơn quân nhân các cấp đã tạo nên chiến thắng cho đơn vị, ông gởi lời chia buồn đến các gia đình tử sĩ, lời thăm hỏi anh em thương bệnh binh. Ông biết anh em đang phập phòng lo ngại lệnh chuẩn bị lên đường, vì thế ông tuyên bố xả trại, mỗi quân nhân được cấp 5 ngày phép, ông mong muốn anh em an lành trở về đúng ngày. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 190
Cả tiểu đoàn mừng rỡ, khi tan hàng họ hét to vang dội và túa chạy về văn phòng đại đội chờ nhận giấy phép. Anh em nào cũng mong cầm được tờ giấy phép, khi có nó trong tay là họ đi ngay nên số người trong doanh trại dần dần thưa thớt, Thiếu Tá Sắt cầm cây gậy nhỏ đi vòng quanh nhà ở của binh sĩ, nghe tiếng chuyện trò văng vẳng, ông bước vào nhà ngủ, bốn người lính hoảng sợ đứng nghiêm chào, ông thắc mắc hỏi: - Các em đã nhận giấy phép chưa? - Thưa thiếu tá chúng em đã nhận rồi. - Nếu có giấy phép rồi thì các em rời khỏi đây ngay. - Thưa thiếu tá chúng em không biết đi đâu bây giờ. - Tôi đã cho đi phép tại sao các em không đi? - Quê chúng em ở xa, không có tiền biết ở đâu, thà ở lại trại có cơm ăn chỗ ngủ. Thiếu Tá Sắt nhớ lại kỷ niệm hồi mới về Tiểu Đoàn 3, nhà thì ở xa, không có tiền, được người thượng sĩ thường vụ mời ăn cơm, nhưng vì học “lãnh đạo chỉ huy” ở quân trường, để tránh việc khó xử trí sau này ông nên trả lời là “còn no”, rồi suốt đêm đó ông cố dỗ giấc ngủ với bụng đói meo. Hôm nay ông nhìn thấy và nghe tường tận hoàn cảnh của thuộc cấp sau chuyến hành quân trở về được hưởng phép mà không muốn đi vì lý do nhà xa và không có tiền khiến ông xúc động: - Các em đi theo tôi. Thiếu Tá TĐT dẫn bốn người lính xuống Ban Quân Lương và chỉ thị nơi đây làm giấy ứng tiền lương trước cho anh em này và cả cho những người cần về thăm gia đình ở xa. Sau 5 ngày phép anh em hân hoan trở về đầy đủ, vài người ở miền Trung quá xa trễ 2 hoặc 3 ngày nên cũng được Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng thông cảm bỏ qua. Một cấp chỉ huy biết quan tâm lo lắng cho thuộc cấp và gia đình của họ đã được các tân binh đang thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Rừng Cấm kháo nhau chuyện đi phép, nên rủ nhau khi mãn khóa sẽ tình nguyện về Tiểu Đoàn 3. Thiếu Tá Phạm Văn Sắt rời Tiểu Đoàn 3 cuối năm 1969 để thành lập Tiểu Đoàn 8. Cuộc sống cùng tư cách và tài lãnh đạo chỉ huy của ông khiến thuộc cấp kính trọng. Hôm nay gặp lại ông thầy trong không khí hội ngộ hàng năm của những tù nhân cộng sản, dịp này hân hạnh được gặp NT Nguyễn Văn Dục khóa 17, NT Ái SĐ1 (chú của Thoa). Dù mệt nhọc từ 4 giờ rưởi sáng tới 12 giờ đêm, nhưng Thảo thoả mãn, chuyến đi được gặp lại ông thầy sau nửa thế kỷ, ông vẫn như ngày nào, từ tiếng nói, cách đối xử thật tình nghĩa với thuộc cấp ngày xưa. Thảo nhìn trên bầu trời thầm cảm tạ và hảnh diện về quân trường của mình./. MX Giang Văn Nhân TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 191
TIỄN ANH-CỰU THIẾU TÁ TRẦN VĂN CHÍ MX Thạch Thảo Cựu th/tá Trần Văn Chí sinh năm 1939, ra đi lúc 6.45pm ngày 10/9/2020 tại thị xã Bến Tre, huyện An Khánh, tỉnh Kiến Hòa VN, hưởng thọ 81 tuổi. Thế là anh đã thực sự rời xa thế giới đầy bon chen và phiền muộn nầy, để đến một miền miên viễn xa xôi khác, chắc chắn anh sẽ gặp lại các NT và đồng đội đã một thời cùng anh sống chết bên chiến hào, cùng chia nhau từng điếu thuốc, bao gạo sấy để bảo vệ Tổ Quốc, giành lại từng tấc đất cho quê hương. Nhất là trận Cổ Thành Quảng Trị, anh đã để lại nơi đây một phần thân thể, máu của anh đã tô thêm ngọn cờ vàng 3 sọc đỏ thân yêu, ngạo nghễ tung bay trên Cổ Thành Đinh Công Tráng ngày 16/9/1972. Bao năm rồi tôi không gặp anh, kể từ 30 tháng 4 năm 75 nghiệt ngã. Anh trở về quê hương với đôi nạng gỗ, thử hỏi anh còn lại gì cho tương lai? Phải chăng chỉ còn 1/2 mảnh đời với tấm thân tàn phế, bị chế độ CS loại anh ra bên lề xã hội...từ đó anh sống lây lất cho qua ngày đoạn tháng. Vợ chết sau 1975, chị đi buôn đường Saigon- Bến Tre, bị kinh tế CA rượt đuổi và bắn chìm xuồng, từ đó anh làm gà trống nuôi 3 con nhỏ đứa nhỏ nhất mới 2 tuổi! Trong trận chiến, đối diện thẳng với kẻ thù, sự sống chết chỉ là đường tơ kẽ tóc, tinh thần anh cũng không bị giao động nhiều như lúc nầy, anh đã thực sự mất tất cả: -Mất quê hương - Bỏ lại 1 chân nơi chiến trường -Vợ chết, mái ấm riêng tư của anh chỉ còn lại 1/2 mảnh đời! Tuổi đời ngày một chồng chất, anh lại mang thêm nhiều thứ bịnh trong người, thiếu thuốc men, sức khỏe ngày một cạn dần cho đến một ngày cách đây 2 năm, anh bị stock liệt bán thân, tiếng nói cũng bị liệt bởi hệ thần kinh số 7 nên không được phục hồi bình thường như xưa nữa... Nói về anh lúc còn tuổi trẻ, chúng tôi làm việc chung đơn vị, anh thì đánh đấm nơi chiến trường, tôi thì ổn định công tác tại hậu phương. Cuối tháng 11/67 tôi ra trường được bổ nhiệm công tác XH với chức vụ TBXH/TĐ4/TQLC. Anh ở đó Tr/Uý Trần Văn Chí ĐĐP/ĐĐ2/TĐ4/TQLC. Anh xem tôi như một cô em gái nhỏ, ra trường với tuổi 19 hoa niên mỗi lần về hậu cứ, anh luôn trêu chọc ... đến nỗi tôi khóc mới chịu tha... Trần Văn Chí! Anh còn nhớ không? lí lắc đến nổi tôi bị còng tay chung với Th/Uý Lâm Kì Anh bằng cái còng số 8, rồi các anh cười ha hả... còn tôi nước mắt tèm lem vì quá uất ức... Đến năm 1991, gia đình tôi đi tị nạn theo chương trình HO6, thỉnh thoảng tôi cũng có gọi thăm anh, được biết thằng út của anh cũng mất rồi, cô con dâu thì trở về nhà mẹ cô TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 192
ấy và bước thêm bước nữa, chỉ còn lại mình anh và 2 cháu hẩm hú với nhau trong căn nhà quạnh hiu vì thiếu bóng đàn bà! Mỗi năm tôi và anh Thạch (đầu đà) đều gởi về tặng anh 100$. Chúng tôi thực sự có lòng, nhưng không đủ sức... quà của chúng tôi chỉ là hạt sương trong cơn nắng Hạ. Thôi! Hãy an lòng mà ra đi nha anh Chí, đừng trăn trở vì hai đứa cháu nội nữa, đẫ có cô út Lợi thay anh săn sóc hai đứa cháu dùm anh rồi, gia đình Kình Ngư cũng thường nhắc nhở về anh, lúc nào cũng vui vẻ tươi cười, nguyện cầu mười phương chư Phật tiếp dẫn hương linh Trần Văn Chí sớm vãng sanh cực lạc quốc. - Vĩnh biệt anh-cố Th/Tá Trần Văn Chí -Vĩnh biệt anh ... cố Th/tá Trần văn Chí *** BẠN TÔI, NGƯỜI Y TÁ TÊN RI MX Thạch Thảo Ngày tôi nhập ngũ tháng 2/1967, sau 3 tháng cơ bản thao diễn tại TTHL/NQN ở đường Nguyễn Văn Thoại, chúng tôi được chuyển sang học giai đoạn hai về công tác chuyên môn của người NTT/XH từ tháng 5/67 đến cuối tháng 11/67. Vào giữa tháng 6/1967 chúng tôi bắt đầu đi thực tập về công tác quân y tại tổng y viện Cộng Hòa. Chúng tôi gồm 5 tổ, mỗi tổ 12 người, tôi là tổ trưởng tổ 1, được thực tập ở trại Liệt, mỗi ngày băng bó và thay vết thương cho thương binh (đa số họ bị liệt một phần thân thể), cứ 6 giờ nằm sấp, thì đổi vị thế 6 giờ nằm ngửa... Ở tuổi hoa niên, chập chửng mới vào đời, tôi không quen lắm khi nhìn thấy những vết thương lỡ loét của họ. Cho đến một ngày...nhìn thấy một thương binh, mình mẩy quấn đầy băng trắng, được băng ca khiêng ra giường, nhìn kỹ thì mới thấy được đôi mắt…tự dưng tôi cảm thấy chóng mặt quá, xây xẩm và sỉu…Y tá vực tôi dậy và khiêng vào phòng cấp cứu. Sau một hồi, tôi tỉnh lại, và kể từ ngày hôm sau, tôi bị chuyển thực tập ở trại ngoại thương 4 (hình như khu nầy dành cho sỉ quan thì phải) Và tôi đã gặp Anh từ dạo đó, Anh Ri bạn của tôi. Anh là y tá trưởng của ngoại khoa nầy, vừa mới rửa lon Thượng Sĩ, anh đã chỉ dẩn cho chúng tôi rất nhiệt tình theo kinh nghiệm hiểu biết của anh. Thời gian 2 tháng thực tập về quân y, tôi có 2 kỹ niệm đáng nhớ: 1/Thực tập ở trại Liệt được 2 ngày vì sợ quá nên sĩu... 2/Ở trại ngoại thương 4 cũng có 1 thương binh, hễ gặp tôi là ổng tìm cách đi vòng vòng ngoài khuôn viên trại. Khi chúng tôi xong công tác, lên xe trở về ông ta mới vào chích thuốc, có lần tôi thắc mắc hỏi anh Ri: - Sao ông thương binh giường số 37 cứ bỏ trống hoài vậy anh? Ri cười vui tính: -Ổng nói ngoài chiến trường VC bắn không đau, mà mấy cô chích thuốc đau quá... -Thì ra là vậy. Rồi 30/4/1975 nghiệt ngã...Tổng Y Viện Cộng Hòa bị thay ngôi đổi chủ sau 10 giờ sáng ngày 30 tháng 4...khi Tổng Thống.. 3 ngày, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 193
ông Dương Văn Minh tuyên bố buông súng đầu hàng....hàng hàng lớp lớp thương binh không cần đuổi, họ cũng dắt díu nhau rời khỏi bệnh viện. Người đi được thì dìu, cõng người không đi được, qua bên kia đường trước cổng bệnh viện...ngồi ở những quán nhỏ ven đường để chờ thân nhân tới đón. Cũng có người chờ...chờ mãi mà gia đình không đến! Thân phận người Lính, họ biết rằng với cuộc đổi đời tàn bạo và khắc nghiệt nầy, họ đã mất tát cả rôi: -Mất quê hương... -Mất một phần thân thể... -Thậm chí có người mất cả mái ấm riêng tư. Riêng bạn tôi, người Th/S y tá của QLVNCH tên Ri, người của chế độ cũ bị lưu dụng làm việc cho chế độ mới...Ri phải chứng kiến cảnh đổi đời của bên gọi là “thắng cuộc”...(thương bịnh không đuổi họ cũng đi) kể cả những người không có nơi chốn để về.. Còn số bác sĩ và sĩ quan cũ thì bị cho nghỉ đồng loạt để chuẩn bị "vào rọ" 10 ngày hoặc 1 tháng, còn những y tá hạ sĩ quan và bính sĩ ...họ được thanh lọc qua ý kiến của bọn nằm vùng trở cờ. Đây cũng là một dịp họ ân oán với nhau... Bạn tôi, vì có khả năng chuyên môn cao, nên được lưu dụng và làm việc tại khu Liệt, dưới quyền chỉ huy của một tên thượng úy gốc Nghệ An, nghe bạn tôi nói hắn rất là quyền uy, nhiều bác sĩ chính quy phải nể vì... (SỢ)... Khu Liệt cũng chia làm 2 khu riêng biệt: Khu thương binh cách mạng (nằm nệm dầy cả chống), còn khu của thương binh Liệt chế độ cũ chẳng ai ngó ngàng tới...cũng đâu còn những phái đoàn tới thăm viếng an ủi... Những thương binh Liệt của chế độ cũ, đa số là những người không có gia đình, bịnh rất nặng, liệt cả tứ chi, co quắp, không đi đứng được nữa... Đã từng làm việc ở đây nhiều năm rồi, vậy mà Ri cũng không dằn lòng cảm xúc mỗi khi chăm sóc những thương binh trẻ, họ thuộc đủ mọi thành phần của quân binh chủng, đã chiến đấu anh dũng với quân thù và đã ngã xuống ở mỗi địa danh khác nhau. Trong nghịch cảnh nầy họ còn dai dẳng sống từng ngày được bao lâu nữa? Riêng thằng Hoài, được Ri xem như là đứa em kết nghĩa. Nó là gốc lính Mũ Xanh, chưa tới tuổi, nhưng vì ham bộ đồ rằn ri, nên mượn khai sanh của người ta để đăng lính. Trải qua bao trận chiến, nó vẫn thoát được và sống phây phây. Người ta đồn nó có bùa, nên đạn tránh nó và lại có bùa yêu nữa chứ, toàn là những nử sinh trẻ, đẹp và có học thức, mê nó như điếu đổ... Vậy mà lần nầy chắc bùa nó hết linh, khiến nó suýt chết lãng xẹt ở mấy ngày tết Mậu Thân 68. Hoài bị đứt tủy sống do một mảnh pháo bắn vào phi trường, lần nầy không ai bị thương, chỉ trừ nó. Với bản tính năng động và bay bướm, nó làm sao chịu được cảnh nầy? Hoài đã tự tử nhiều lần nhưng đều được cứu sống, rồi nó hiểu rằng sống lây lất chẳng dễ dàng mà muốn chết lại càng khó khăn hơn... Bạn tôi vẫn còn làm việc trong bệnh viện, nhà Ri ở Biên Hòa, có chiếc Honda sáng đi chiều về, thỉnh TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 194
thoảng chúng tôi cũng có dịp gặp nhau, vì cạnh nhà tôi có vợ chồng bác Túc, lúc trước nghe nói làm ở kho xăng dầu gì đó, bác trai bị tai nạn phỏng cả mình mẩy, nằm viện ở Công Hòa cũng mấy tháng... Ri săn sóc cho bác ấy, rồi trở thành kết nghĩa, cuối tuần nào Ri cũng đến thăm 2 bác, thỉnh thoảng cũng có gặp tôi từ Vũng Tàu về thăm nhà Chúng tôi vẫn là đôi bạn tốt của nhau...Cho đến một ngày, hoàn toàn không được báo trước, Ri đang bận rộn tắm rửa cho mấy thương binh Liệt..(trong đó có thằng Hoài), thì được gọi lên gặp ban tổ chức báo cho biết phải ngưng việc kể từ hôm nay (vắt chanh bỏ vỏ) Ri không được phép và cũng không có cơ hội trở lại trại Liệt để từ giã c ác bệnh nhân...nhất là với thằng Hoài. Sau nầy chồng tôi đi tù, tôi bon chen xin được mấy sổ đại lý vé số (trong đó có sổ đại lý ở Đông Nai, thành phố Biên Hòa), lúc đợi tàu lửa trở về thì tôi có gặp vợ chồng Ri và một đứa cháu gái kháu khỉnh. Ngày tôi theo gia đình đi định cư ở Mỹ, không có điều kiện để gặp lại Ri nữa, không biết bạn tôi giờ ra sao? Còn sống hay đã chết? Cầu mong bạn và gia đình mãi mãi an lành trong cuộc sống./. TIỄN BIỆT CỐ ĐẠI ÚY TRẦN VĂN HÊN Bất ngờ sét đánh bên tai Ôi thôi! Nay đã "sao mai" lặn rồi 1941-2020 Hên Trần Mảnh Hổ một thời Băng rừng vượt suối qua đồi hiên ngang Phong ba, bão táp chẳng màng Thu sang lá rụng về ngàn thiên thu Mây giăng khắp chốn mịt mù Bầu trời se lại...Tây du Phật đài Phong trần Bảo trúc hôm nay An cư Phật Quốc an bài trần gian Người đi! ...vắng lặng mây tan Kẻ còn ở lại vô vàn tiếc thương Tiễn NGƯỜI bằng nén tâm hương Di Đà Thọ Ký mười phương an lành... Thương tiếc tiễn đưa người quá cố. Mũ Xanh tình nghĩa mãi đong đầy NGƯỜI đi xa vắng lòng thương nhớ Hình bóng còn đây chẳng phai mờ... MX Thạch Thảo TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 195
Cựu Đại Úy TQLC Nguyễn Văn Thạch Đại Đội Trưởng Đại Đội 3 Tiểu Đoàn 3 Sói Biển TQLC Dựng Cờ Trên Cổ Thành Quảng Trị (1972) Đã Vĩnh Viễn Ra Đi... Phóng viên Xây Dựng. Hình: Phương TQLC Cuối cùng, thì người con thân yêu của đất nước, tên Nguyễn văn Thạch, gốc Thiếu Sinh Quân, cựu Đại Úy Thủy Quân Lục Chiến của Quân lực VNCH, Trưởng ban Hành Quân và Huấn Luyện của Tiểu Đoàn 3 Sói Biển, đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 2 tháng 7, năm 2016, tại Houston, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, hưởng thọ 73 tuổi.. Houston là thành phố mà anh Thạch đã gửi nắm xương tàn sau khi đã hít thở, vui buồn theo từng biến động của nó, kể từ ngày đặt chân đến Hoa Kỳ. Khi còn khoẻ mạnh, người ta thấy anh oai hùng trong quân phục TQLC, tham dự các các sinh hoạt của gia đình Quân đội như Đại Hội Gia đình TQLC, Đại Lễ Ngày Quân Lực 19 tháng 6, kỷ niệm Tháng Tư Đen... Bảy năm gần đây, sau khi mổ tim, sức khoẻ anh mỗi ngày một xuống. Tuy nhiên, với sự thông cảm và hỗ trợ của người bạn đời, anh vẫn có mặt, nhưng ngồi trên chiếc xe lăn, đưa đôi mắt u uẩn buồn bả chào mừng người qua kẻ lại. Tóm lại, từ thời thanh niên, người con yêu của đất nước, đã dâng hiến sinh mạng bảo vệ quê hương. Sau khi tan hàng, anh vẫn gắn bó với anh em nơi quê người, như một sự chia xẻ thầm lặng nỗi đau đời tị nạn, của những đứa con xa xứ, luôn dõi mắt nhìn về quê mẹ. Sự nghiệp không còn, tuổi tác ngày một cao, bệnh tật quấy rầy... nhưng Nguyễn văn Thạch vẫn có mặt, để cùng cười, cùng khóc với tập thể những người Lính. Bởi vậy, hiện diện tại nhà quàn Vĩnh Phước của mấy ngày lễ tang, người ta thấy đông đảo anh em quây quần bên áo quan, để tạo không khí ấm áp của một đại gia đình, giúp cho chị Thạch có được năng lực, vượt qua nỗi đớn đau khi đưa anh về cõi vĩnh hằng. Dịp này, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 196
người ta thấy sự tham dự của nhiều anh em, mặc quân phục Thiếu Sinh Quân là ngôi trường đào tạo anh trở thành người lính, và các anh trong quân phục TQLC, là binh chủng oai hùng mà anh đã chọn, sau khi ra trường. Xin mời quí vị đọc bài phát biểu của cựu Trung Tá Nguyễn văn Cảnh, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 3 TQLC (có đăng dưới đây) để biết đôi điều về cuộc đời binh nghiệp của một thanh niên, sinh nhằm thời ly lọan: Bài điếu văn của Chiến Hữu MX Nguyễn Văn Cảnh Kính thưa Quý vị và Tang quyến, Tôi MX Nguyễn Văn Cảnh cựu TĐ3 TQLC - Sói Biển Anh Thạch thân kính, Thật là một nổi đau buồn khi nghe tin anh đã nhắm mắt ra đi, bỏ lại gia đình, bà con quyến thuộc và bạn bè đồng ngũ. Chúng tôi, những người lính thuộc TĐ3 Sói Biển-TQLC thành thật xin chia buồn cùng tang quyến. Anh Thạch. Nhắc đến Anh, là nhắc đến một thiếu niên tuổi trẻ tên Thạch trong đoàn Thiếu Sinh Quân với quân phục trắng, hùng dũng đi đầu đoàn quân diễn binh năm xưa của QLVNCH. Nhắc đến Anh, là nhắc tới một huấn luyện viên, một cán bộ chuyên nghiệp hướng dẫn TSQ đàn em, trở thành người hữu dụng nối tiếp chí hướng cha anh. Nhắc đến Anh, là nhắc đến chàng trai trẻ 23 tuổi xuất thân khoá 2/66 Sĩ Quan Đặc Biệt Thủ Đức. Anh không sợ gian nguy, Anh tình nguyện gia nhập Binh Chủng TQLCTĐ4 Kình Ngư. Chí trai vẫy vùng, nay đây mai đó hết 4 vùng chiến thuật. Từ miền Tây sình lầy, đến rừng núi heo hút miền Trung, không nơi nào không có dấu chân Anh. Mùa Hè Đỏ lửa 1972: Đông Hà – Quảng Trị tiếng súng vang rền, cường độ chiến tranh trở nên khốc liệt. Anh thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 3 Sói Biển với chức vụ Đại Đội Trưởng để tạo thêm thành tích sáng chói cho đơn vị nầy. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 197
Tháng 7/72 Hội nghị Ba Lê đến giai đoạn quyết liệt. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh TQLC hoán đổi với Nhảy Dù, SĐ/TQLC có nhiệm vụ phải Tái Chiếm Cổ Thành cùng Thị Xã Quảng Trị. Mặt trận kéo dài, cho đến một quyết định sau cùng. Đại Uý Nguyễn Văn Thạch được chọn lọc và chỉ định như hiệp sĩ Kinh Kha, làm mũi xung kích bằng mọi giá chiếm cho bằng được góc Đông Bắc Cổ Thành để làm bàn đạp cho toàn thể Tiểu Đoàn 3 chiếm trọn khu vực trách nhiệm sau đó. Một quyết định quá khó khăn nhưng buộc phải thi hành. Đúng là đêm lịch sử 14/9/1972, và cũng là đêm ghi nhớ tên Anh đã tạo thành tích sáng chói, sau nầy không ai quên được. Hồi tưởng lại bước chân Anh đi trong đêm ấy, không ai mà không lo lắng. Từ Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 3, Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn 147 TQLC, cho đến BTL/SĐ.TQLC đều thức trắng để chờ tin Anh. Muôn vàn khó khăn, từng bước tiêu diệt chốt, tìm cách băng hào sâu, phải trèo thành cao tung lựu đạn áp chế địch. Quân Cộng Sản Bắc Việt chạy tán loạn, chúng không ngờ quân ta đã táo bạo đột kích và tấn công ngay chính diện. Đến 5:35 phút sáng ngày 15 tháng 9 năm 1972. Anh báo cáo Đại Đội đã làm chủ góc Đông Bắc Cổ Thành, Tiểu Đoàn lập tức ra lệnh cho các Đại Đội tràn ngập phần Cổ Thành còn lại. 7giờ sáng quân ta hoàn toàn chiếm lại Cổ Thành và Thị Xã Quảng Trị. Nỗi vui mừng khôn xiết! Ngày 15 tháng 9 năm 1972, Quốc Kỳ VNCH phất phới bay trở lại trên thành phố Quảng Trị thân yêu. Để tưởng thưởng chiến sĩ lập công xuất sắc. Đại Uý Nguyễn Văn Thạch được ân thưởng Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Anh vẫn miệt mài đời sống ngoài trận địa, cho đến ngày đất nước bị CSBV xâm chiếm. Tại quê người, Anh không từ chối một việc nào mà Anh em TQLC Hải ngoại cần đến. Anh Thạch thân mến, Hôm nay đây, với sự hiện diện bao người thương yêu Anh: Đại Uý Nguyễn Văn Thạch một mũ xanh xuất sắc, người chiến sĩ đầu tiên cắm cờ trên Cổ Thành Quảng Trj. Anh ra đi để lại biết bao kỷ niệm thời quân ngũ và bao tiếc thương cho TĐ3 Sói Biển chúng tôi. Anh Thạch, Anh hãy thanh thản ra đi. Ra đi như làn khói, nhẹ nhàng cùng quyện với lá Quốc Kỳ mà ngày nào anh là người lính đầu tiên cắm cờ trên Cổ Thành Quảng Trị Chúng tôi những người lính TQLC còn lại đây vẫn mãi mãi nhớ Anh: Thạch Sanh Nguyễn Văn Thạch Vĩnh biệt một Anh hùng bất tử QLVNCH Và trang quân sử vẫn luôn luôn khắc ghi tên Anh. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 198