The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Đặc San Thủy Quân Lục Chiến 2021-2022

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2023-06-22 01:18:56

Đặc San Thủy Quân Lục Chiến 2021-2022

Đặc San Thủy Quân Lục Chiến 2021-2022

vẻ một chút gọi là “Độc Nhãn Tướng Quân”. Nói về “Danh Dự và Trách Nhiệm” thì Hên-Đui xứng đáng cho tôi gọi anh là ông Tướng. Những năm 1994-95, tôi gặp lại “Độc Nhãn Tướng Quân” ở một nơi dễ tìm thấy dầu mỡ, ở một tiệm sửa xe ở Santa Ana, Nam CA. Nhưng rồi ông Tướng biến đâu mất! Hên ơi bây giờ anh ở đâu? Hên đã từ giã an hem năm 2019 rồi! Sau độc nhãn tướng quân là vua “lựu đạn” Ngô Thành Hữu. Đụng trận trong rừng, gặp mấy “em” VC núp trong hầm có nắp, chỉ thò từ cái lỗ be bé xinh xinh ra cái họng AK khiến nhiều anh hùng Mũ Xanh vất vả. Bình thường quân ta bắn trả không hiệu quả, thảy lựu đạn thì vướng cây, hay rơi trên nắp hầm, nhưng gặp Hữu lựu-đạn là đời các “em” banh. Hữu chặt vài cây nhỏ, nối vào nhau làm thành cây que vươn dài tới miệng hầm VC núp, cột trái M 26 vào đầu que, chốt M26 được cột vào một sợi dây cước, dí từ từ, từ từ tới phía trước, khi trái lựu đạn vừa lọt vào lỗ châu mai là Hữu giật “dây rút”, chốt lựu đạn sút ra, em-26 banh là các em VC banh càng theo. Từ mưu nhỏ đến việc lớn Hữu đều cười mím chi rồi hoàn thành xuất sắc, nhưng trên ngực thì huy chương lác đác như lá mùa Thu! Công trạng của anh, nếu không phải sống trong gia đình TQLC đất chật con đông thì đã là ông nọ ông kia từ lâu rồi, nhưng Hữu vẫn cười và bám trụ TĐ.5/TQLC từ đầu đến cuối (1964- 1975) với chức vụ nho nhỏ là tiểu đoàn phó. Tôi phục Hên-Đui và Hữu Lựu-Đạn là ở chỗ đó. Lương Văn Cường (Cường Tây Lai) và Nguyễn Văn Lộc (Lộc-Lùn). Đây là hai dân chơi chính hiệu, rượu uống không biết say, nhảy không biết mệt, dù nhảy rào, nhảy đầm hoặc nhảy trực thăng cũng đều rành 6 câu, hai tên này là anh em một nhà, Cường Lai cưới em gái Lộc. Vì Lộc và tôi cùng Đại Đội 4/TĐ5, nên Lộc chính là niên trưởng, là ông thầy của tôi trong bốn món ăn chơi và đánh đấm, cái hay của ông Lộc Lùn này là lúc nào cũng cười và chửi thề, còn nghề xập-xám-chướng thì Lộc Lùn nhìn lưng con bài là biết đó là xìbích hay đầm-cơ. Lương Cường giờ này ở đâu thì không ai biết, nhưng Lộc Lùn thì ở Florida. Tôi đã liên lạc được và Lộc hứa sẽ về San Jose để dự đại hội TQLC năm 2017 do bạn đồng Khóa 17VK là Lâm Tài Thạnh làm trưởng ban tổ chức. Nhưng Lộc đã bất ngờ “ra đi” trước khi đại hội diễn ra. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 99


Tây Đô Lâm Tài Thạnh. Vào một buổi chiều năm 1967, tại xóm Xuân Trường, Bồng Sơn, tôi từ ĐĐ.4 của Trung Úy Trần Văn Hợp sang ĐĐ.1 nhận nhiệm sở mới. ĐĐT là Đà Lạt Đại Úy Nguyễn Kim Đễ (K16VB) giới thiệu tôi với Tây Đô và bố già Chung Văn Nghiêm, được biết hai ông là những sĩ quan giỏi và kỳ cựu của Đại Đội 1 khiến tôi khớp. Thời gian ngắn sau, tôi được coi Đại Đội 1 thay cho Đà Lạt thì may mắn có Tây Đô làm đại đội phó giúp đỡ. Tây Đô cao hơn tôi một “cái đầu” nên những khó khăn của đại đội đã có anh lo vì anh rất có uy đối với anh em trong đại đội. Nói suông không bằng chứng minh cụ thể, xin kể một vài chuyện điển hình: Trong trận Mậu Thân 1968, sau khi Đại Đội tôi đánh đấm khắp nơi không đến nỗi tệ nên Đại Bàng Đồ Sơn giao cho ĐĐ.1 của tôi nhiệm vụ rất “hấp dẫn” là trấn thủ Bưu Điện và đài phát thanh Phan Đình Phùng! Vì trời sinh ra “bắt xấu” lại là tên “đần” ông thêm tí râu, trông tôi như hình bia thằng VC trên thềm bắn, nếu mà tôi đóng sát Bộ Tư Lệnh ắt là có ngày lãnh búa nên tôi giao cho Tây Đô và 2 trung đội của Quang (18VK) và Ngộ giữ Bưu Điện trung ương, còn tôi và ĐĐ (-) thì lui về đài phát thanh Phan Đình Phùng ẩn náu. Bưu điện ở ngay trung tâm Saigon, sát bên là BTL/SĐTQLC, trước mặt là dinh Độc Lập, cả hai nơi đều có “Mặt Trời”! Nóng quá, nóng quá! Đối diện là Vương Cung Thánh Đường, là nơi “Dễ Tìm Thấy Thiên Đàng” như tựa đề cuốn truyện của nhà văn Huỳnh Văn Phú có tục danh là Phú-Phét! Điều nguy hiểm hơn nữa là giai nhân dập dìu trên phố, ra vô bưu điện cả ngày, nói theo truyện Kiều là “ngổn ngang gò đống kéo lên”, phụ nữ đẹp đi qua lại trước mặt mà còn nháy mắt khiến anh em Trâu Điên muốn “phát điên”, muốn huýt sáo nhá tín hiệu nhưng lại sợ..! Thân trâu chẳng sợ lấm bùn, nhưng sợ ông TMT, lỡ tiếng huýt sáo chọc gái lọt đến tai “ngài” thì chỉ có thác! Thôi thì Trâu Điên ĐĐ.1 chỉ còn biết ngước mặt lên trời mà nhe răng cười cho hạ hỏa chứ không biết làm gì khác! Sau hơn một tháng sống trong vòng lửa của Tướng, Vua, Chúa mà 2 trung đội của Th/Úy Quang và Ch/Úy Ngộ không ai “bị thương” là nhờ khả năng chỉ huy và tâm lý của Tây Đô, phần thưởng cho anh là dân chúng xung quanh thương yêu MX và nhất là Tây Đô được xem như anh em con cháu trong nhà. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 100


Tâm lý là vậy, còn đánh đấm thì sao? Chỉ kể một thí dụ cụ thể thôi: Ngày N tháng 9/68, ĐĐ.1 (-) nhảy trực thăng diều hâu xuống Cầu Khởi, Tây Ninh, chúng tôi bị lọt vào vòng vây của Tiểu Đoàn 14DVC. Cánh của Thạnh đi trong rừng cao su bị địch ép sát tấn công bằng mọi vũ khí thiếu điều các gốc cao su muốn chẩy nhựa, phải thú thực là đã có vài anh em khinh binh đi đầu tính gài số “de”! Nhưng vừa quay lại là đụng phải ngay Tây Đô, anh đứng thẳng lưng, móc colt chỉ thiên “pằng pằng”, nhờ vậy mà anh em an tâm trụ lại, trong khi đó Đại Bàng Đồ Sơn điều động tiểu đoàn tiếp viện và yểm trợ tối đa hỏa lực Pháo Binh, Cobra, AD6 nên chúng tôi đã được “bình an” với 3 tử trận, 10 bị thương để bắt tay với Tiểu Đoàn vào sáng hôm sau. Không có những cấp chỉ huy can đảm, cứng cựa như Tây Đô thì hôm đó đại đội tôi khó mà an toàn chứ đâu phải chỉ có 10 whiskey & 3 kilo. Trận chiến gay cấn đến nỗi anh cố vấn Mỹ đi với tôi bị thương nhẹ thôi, nhưng vì “quá teo” nên đã leo theo trực thăng tải thương bay mất tiêu khiến tôi phải báo lên anh Đinh Xuân Lãm, B3/TĐ.. Đó là “tình anh lính chiến”, còn ba ông K17VK nữa thì phải thành thực nói rằng trước 30/4/1975 tôi ít có dịp tiếp xúc, chỉ nhìn qua là đã sợ ba ông “babị” này rồi, đó là các ông Lê Đình Bảo và Lê Văn Châm, Đỗ Trung Giao. Trong một lần họp mặt ôn chuyện cổ.. tích, tôi tâm sự với anh X rằng các anh K17/VK quá dư tiêu chuẩn để làm anh “Hai Râu” (tiểu đoàn trưởng) chứ đâu phải chỉ có một mình Tây Đô, nhưng anh Đỗ Trung Giao xen vào: -Thôi bỏ qua chuyện cũ đi, gia đình TQLC mình đất chật người đông mà. Chỉ một lời nói bất chợt như trên khiến tôi hiểu tính khiêm nhường từ đáy lòng của các anh, nhiệm vụ là chính, chức vụ tùy theo nhu cầu, không than van: Đáng phục. NT Lê Đình Bảo. Họ Lê, chữ lót “Đình” khiến tôi bị ám ảnh nỗi sợ hãi bị “ngài Lê Đình” ký 15 trọng cấm và còn bị hứa sẽ đưa ra tòa án quân sự chỉ vì cái lỗi không biết vâng “lạc” (lệnh lạc). Sợ Lê Đình nọ tôi kính nhi viễn chi Lê Đình kia. Nhưng khoảng tháng 9/68, trong trận Bời Lời, chú em ô-đô của tôi, Hạ Sĩ Bùi Ngọc Đường, cứu được anh cố vấn Mỹ đã bị trọng thương và đang TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 101


trong vòng tay của VC nên đã được Trưởng Phòng Chính Huấn Sư Đoàn Lê Đình Bảo cứu xét và đề nghị tưởng thưởng cho Đường một xe Honda*. Từ đó tôi phục anh. “Đình” này tượng trưng cho đình làng, nơi hội họp tiệc tùng đình dám, đem niềm cho dân quê chất phát. Nhưng điều đáng phục hơn nữa là NT Lê Đình Bảo lúc nào cũng lái xe to, đẩy xe con cho chị nhà đi chợ, cứ vui như hồi 40 năm về trước khiến anh chị trẻ mãi không già. (* Đường lãnh xe Honda xong, chưa chạy hết rô-da thì Đường tử trận!) Anh Lê Đình Bảo đã từ giã bạn bè 2020. Chương Đài Quái Điểu Lê Văn Châm. Thời Pháp thuộc, dân Việt Nam ta mà nghe đến “đơ-zèmbuya-rô”, tức Phòng Nhì là đổ mồ hôi cái, đái mồ hôi con. Nghe ông Châm làm Phòng Nhì, lại thêm cái dáng cao cao, mặt lạnh như tiền, thỉnh thoảng nhếch mép cười ruồi khiến tôi cũng ớn, không dám lại gần! Nhưng lầm to, tôi đã bỏ qua nhiều dịp để làm quen để học hỏi nơi anh nhiều điều hay, nhất là thái độ cư xử đầy ắp tình nghĩa với đồng đội. Người đó là nhà thơ Chương Đài Quái Điểu Đ/Úy Lê Văn Châm K17VK/TQLC. MX Nguyễn Thế Thụy, tức âm thoại viên Tiểu Cần có cái cần cần tiểu đã viết về Châm, người anh trong TOC (trung tâm hành quân), tôi xin trích: -Em mới ra trường, về làm âm thoại viên trong TOC tại Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, chỉ có 3 âm thoại viên chúng em là lính còn toàn là quan, mỗi khi ông Lạng Sơn (Đại Tá Tham Mưu Trưởng) bước vào TOC là tụi em quýnh lên, chân tay lạng quạng, mồ hôi toát ra khắp người... thì có ông trung úy đến vỗ vai nói nhỏ: “Cứ bình tĩnh, không có gì phải run”. Rồi một đêm vào lúc 1 giờ, 3 thằng truyền tin tụi em ngủ gục ngon lành, loa khuếch âm réo mà không ATV nào trả lời, ông trung úy này đến vỗ vai, tụi em tỉnh dậy, tụi em sợ té đái, vãi kaka, nhưng ổng mỉm cười, bảo tụi em đi rửa mặt, ổng còn chia cho mỗi thằng một hớp café (có đường). Từ đó tụi em gọi ổng là TOC, có nghĩa là: “Thích Ông Châm”, tức Tr/Úy Lê Văn Châm. Một kỷ niệm đầu đời lính nhớ mãi cho đến nay. (hết trích) Còn MX Lê Quang Liễn K20VB thì kể nhiều kỷ niệm đẹp với người bạn ít nói nhưng nhiều tình, người viết chỉ xin ghi một kỷ niệm mặn mà ... mà thôi: - Sau ngày 20/3/75, tôi (Liễn) được lệnh về trình diện TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 102


Tango tại Hương Điền (Huế) để nhận nhiệm vụ mới, đang mệt mỏi phờ phạc, đói ngủ thì đụng Lê Văn Châm, hình như Châm trông thấy dạ dầy tôi cũng trống nên chạy đi kiếm được 2 đùi gà rô-ti rồi ra lệnh cho tôi thanh toán xong mới được vào trình diện Tango. Nghe MX Nguyễn Thế Thụy tâm sự về người Anh “TOC”, nghe Lê Quang Liễn kể về “miếng khi đói” của Châm thì người viết có nói gì thêm nữa về Chương Đài Lê Văn Châm cũng bằng thừa. Nhưng cũng cần nói thêm rằng Chương Đài Lê Văn Châm là một thi sĩ, anh có những bài thơ rất hay (đón đọc trong ĐSST 2010-15) và xin bật mí một cái bí mật là nhà Châm có một cái sân chứa được một đại đội (-) dưới tàn cây bơ cổ thụ. Trái bơ thì anh chị Châm hái cho vào từng bịch rồi chia cho anh em hội café, còn cái sân thì lúc nào cũng sẵn bàn ghế để đón khách Mũ Xanh phương xa. Sân rộng, tấm lòng cũng rộng thì “tu” tại gia và “tu” chùa thoải mái, cười sảng khoái. Nếu chưa có khách phương xa thì anh em ta binh với nhau. Đó là những ông niên trưởng K17VK/TQLC của tôi, ngoài ra, tôi còn được hân hạnh làm bạn với khá nhiều K17/VK thuộc nhiều quân binh chủng bạn, trong số đó có một người khá đặc biệt, anh nói thông thạo 8 thứ tiếng, gồm Việt, Miên, Lèo, Tiều, Anh, Pháp, Đức và Đan Mạch. Anh là tổng thư ký một tập san nổi tiếng, là Cọp thứ thiệt nên anh không ngại ngùng giúp tôi phổ biến những tài liệu “bắc cọp” những tên tay sai, đó là Thiên Lôi BĐQ Đỉnh Đầu Bạc Nguyễn Thế Đỉnh. Từ K17/VK lui về những ông thâm niên nhiều hơn thuộc K12VK/TQLC thì tôi được làm việc với 3 anh, đó là Lê Bá Bình, Quách Ngọc Lâm và Nguyễn Kim Tiền. Bắc Giang Lê Bá Bình: Khi anh Lê Bá Bình về thay anh Trần Ngọc Toàn làm CHT/CC/ST thì tôi đã ở căn cứ rồi, qua 4 đời CHT mà chỉ có 1 CHP là tui. Là phó thì phải giữ đúng bổn phận, không thể “rỡn mặt khó làm việc”, anh Bình là người làm việc không biết mệt, luôn hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ thượng cấp trao phó. Bắc Giang Lê Bá Bình đã từ giã gia đình và đồng đội 2/2021! NT Quách Ngọc Lâm: Quách “đại nhân” thì sao? Sau 30/4/75, vào trại tù Long Giao tôi ở chung tổ với Lâm, sống tạm dung trên đất khách, tôi ở gần Quách đại nhân nên có nhận xét là ai đã tiếp xúc với Quách Ngọc Lâm đều mến và ... yêu. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 103


Lâm là một người to lớn và tốt bụng nhưng thẳng tính, nói và làm như nhau, “đâu cần thì Lâm có, chỗ nào khó thì Lâm mó tay vô”. Bản tính hiền lành miền Nam sông Hậu, nhưng thấy chuyện bất bình thì không khó đổ quặu. Lâm hiền như con cọp đang ngủ, nhưng coi chừng, cọp đang ngủ mà ai liều lĩnh dám thò tay đụng vô, đòi “bắc cọp” là không được với chúa sơn Lâm à nha. Anh từ từ, thủng thỉnh đủng đỉnh như một chúa sơn Lâm với bộ lông rằn ri óng ánh vàng đen tuyệt đẹp. Quách đại nhân có số đào hoa là vì vậy. Một kỷ niệm rất vui với Quách đại nhân, tôi xin kể cho bà con nghe để cùng vui với bản tính thật thà của anh: Từ Utah trở về sau buổi tham dự lễ khánh thành tượng đài Việt-Mỹ do Facoto Phan Công Tử Tôn mời, trên xe khoảng 5 cặp, trong đó có Quách và grilfriend. Hẳn quý vị biết phe ta mà đi chơi xa, ngồi chung một xe thì vui hơn tết. Sáng sớm hôm đó có trận đá banh tranh chức vô địch thế giới giữa 2 đội nữ Đức và Anh. Nghe vài anh em tiếc rẻ là không có TV để coi trận đá này nên Quách Lâm thương tình những số phận hẩm hiu bèn tường thuật lại cho anh em nghe: -Sáng nay tui nằm trên giường coi tụi nó đá thấy đã …mắt, tụi Đức đá hay quá, nó sút một lúc vào lưới đội Anh 3 trái liền ... Nghe “sút” là có chàng đang ngủ gật giật mình tỉnh giấc hỏi cắt ngang: -Thế anh có sút được cú nào không? Lâm thật thà trả lời câu hỏi mà người hỏi có hàm ý “mách qué” -Anh sút hụt 2 trái, con mẹ giữ gôn đội Đức khép góc kín quá! Câu trả lời thật thà miền Nam của Lâm Quách về hai đội banh lại bị người hỏi diễn dịch là chuyện “anh-em” khiến cái xe rung lên vì tiếng cười, vì sự hiểu lầm giữa chữ “anh” (anh em) và “Anh”, tức nước Anh. Cả câu hỏi và đáp thật là thú vị ý nhị, niềm vui tiếng cười kéo dài mãi về tới tận Ca. Hiện nay Lâm đại nhân là tổng đàn trưởng “Hào-Trâu-Điên Café Club”, một nơi quy tụ anh em MX mỗi sáng Chúa Nhật, hội viên thường là 20 đến 30, khách MX phương xa về Little SG Bolsa là không thể bỏ qua “ở một nơi dễ tìm thấy” tiếng cười của đồng đội, anh em. Ngoài ra Lâm còn là trưởng ban phân phối đặc san Sóng Thần, một nhiệm vụ lúc nào TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 104


cũng nhận được đầy ắp tiếng trách móc! NT Nguyễn Kim Tiền. Nguyễn Kim Tiền ư? Nói gì và bắt đầu tư đâu về “ông nội” này? Phải tốn cả trăm trang giấy tôi mới kể hết những kỷ niệm vui buồn với Tiền, việc này tôi đã khởi sự viết ngay từ khi vừa “chôn” hắn xong, nhưng mỗi khi cầm viết nghĩ đến Tiền là tôi chỉ còn thấy lờ mờ, ngồi cắn quản bút, mực viết bi mà cũng làm nhòe trang giấy! Thôi, kể một vài kỷ niệm vui với Tiền vậy. Tháng 6/69 tôi với Tiền cùng bị thương về nằm bệnh viện Lê Hữu Sanh (Thị Nghè). Hai thằng bị thương nằm sát giường nhau. Tiền gãy xương ống quyển nên bó bột chân tới đầu gối, còn tôi bị gãy xương đùi nên bó bột chân lên tới rốn, lại thêm gãy tay bó bột vòng quanh ngực! Nó chống nạng cà nhắc bay nhảy, còn tôi nằm ngửa một chỗ. Nó đào hoa, tôi cô đơn. Vì bệnh viện nhà, y sĩ là bạn, y tá là đàn em nên các “em” ra vô bất kể giờ giấc, em nào cũng yêu “tiền”, không hề ghen nhau. Đây là nỗi khổ đau bàng quang của tôi, vì nằm bên cạnh hắn! Các em ngồi lên giường thay nhau nắn “bóp Tiền”, em nào tới phiên nghỉ xả hơi thì ngồi ké lên giường của tôi. Các em vui, các em cười rồi các em rung đùi! Em rung thì cái giường sắt bọc nệm tôi nằm cũng rung theo! Ai đã từng gãy xương thì biết hai đầu xương nhúc nhích cọ vào nhau thì nó phê, nó tê dường nào. Mỗi khi em nào của Tiền rung đùi là tôi run (không có g, dê) theo, là mặt tôi tái đi, đau đổ mồ hôi, đến khi hết chịu nổi thì tôi hét lên: -Ối giời ơi! Những người yêu Tiền liền vội vàng lo lắng hỏi tôi: -Anh làm sao vậy? Có sao không? Cần gì không? Muốn gì không? -Em rung đùi làm tôi đau! Tôi không muốn .. Tôi nằm một chỗ nên mỗi khi muốn “thủy lợi”, khi cái cần cần tiểu thì tôi phải cầm cái đây kéo cái chai để dưới gầm giường (vỏ chai đựng nước biển) lên rồi nhét “con giun” vào, khổ nỗi các cô bạn của Tiền cứ ngồi ngay đó thì làm sao tôi đẩy con giun vào miệng chai được! Nhiều khi tức nước vỡ bờ, muốn trào ra nệm! Tuần 7 ngày, ngày 12 tiếng, ôi đau khổ! Họa vô đơn chí, đã bị thương chiến trường lại còn bị em hậu phương của Tiền hành hạ! Năm 1971 khi thành lập BCH/CC/Sóng Thần thì Tiền nó lại cố vấn cho CHT Trần Ngọc Toàn kéo tôi về làm chung một chỗ, nỗi khổ vì em như khi nằm bệnh viện TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 105


lại tái xuất hiện! Cũng may là chung phòng nhưng ngăn vách nên tôi không đau mà chỉ bị mất ngủ thôi! Xin nói cho rõ, lúc đó Tiền và tôi còn độc thân. Quanh Tiền có cả trăm bông hồng không cài áo. Nhưng cuối cùng thì 99 đóa bị Tiền cho qua mà Tiền chỉ chọn một bông tên Kim để chung sống cho đến trọn đời, vì thế chị Kim vui lên đi và hãnh diện với chính mình, vui lên đi và chớ có ghen với zĩzãng. Tiện thể nói về Kim Tiền có số đào hoa, tôi xin bật mí luôn là tất cả đàn ông TQLC đều có số đào hoa cả, từ lúc biết yêu lần đầu cho tới khi dừng bước giang hồ thì có bao nhiêu đốt ngón tay là có bấy nhiêu tình. Nhưng cuối cùng họ chỉ chọn một, vậy thì quý phu nhân Mũ Xanh chắc chắn sẽ hãnh diện về tài và sắc của mình, và quý phu nhân MX nào đang còn có những anh “đần ông” quanh quẩn bên mình thì cũng xin nhẹ tay một chút, sai họ ít thôi, cằn nhằn ít thôi để anh em tôi thêm tuổi thọ. Chiến tranh và tù đày đã biến những chàng Cọp Biển thành những anh “đần ông” chứ thực sự xưa kia họ là những Strong Men, Super Men cả đấy chứ. Năm 1990, ngày đầu tiên bước chân đến Mỹ thì Tiền lôi tôi đi lung tung và điểm đến cuối cùng là Bicycle club, đến để ôn lại kỷ niệm ngày xưa “cú lũ tàng tàng thì bán cái honda”. Sau một đêm với Bicycle thì cả nó và tôi không còn cái xe đạp để bán nên tôi quyết định chia tay vĩnh viễn cô đầm Q kể từ đó. Sống với nhau, làm việc với nhau hằng chục năm trên đất khách, chia nhau từng câu nói, đôi khi chen vào tiếng chửi thề “mẹ mày” rồi nó đột ngột đi tìm cuộc sống riêng tư! Trên đường tiến chiếm mục tiêu cuối cùng, Tiền không cần xin hỏa lực yểm trợ, không xin tiếp tế mà hắn lại nói nhiều về chiến tranh, về Binh Chủng Mũ Xanh, những đàn anh, đồng đội và đàn em, một trong những câu nó hỏi là: -Chương trình tổ chức đại nhạc hội cho TPB tới đâu rồi? Nhận thấy hằng năm, hội “Bạn Người Cùi” họ tổ chức đại nhạc hội gây quỹ cho “cùi” trong nước, còn TPB, nói chung, thì đói meo nên anh em chúng tôi liên lạc bàn với một vài “giới chức có thẩm quyền” tìm cách phải tổ chức đại nhạc hội, việc chưa đi đến đâu thì Tiền đổ bệnh nên kế hoạch gác sang một bên, nay nằm trên giường bệnh chờ chết mà nó hỏi một câu khiến tôi ngượng. Khi Tiền đi rồi, tôi phổ biến lời kêu gọi thay cho Tiền. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 106


Không biết vì Thượng Đế nhận lời Tiền cầu xin hay do trùng hợp mà một thời gian sau thì thấy đại nhạc hội gây quỹ giúp TPB lần đầu tiên được hội H.O tổ chức. Chúng tôi xin nhấn mạnh điểm “Thượng Đế nhận lời hay do TRÙNG HỢP” để tránh một sự ngộ nhận là chúng tôi có ý “vơ vào” kể công. Nhắc đến Thượng Đế thì lại phải nói thêm về những con chiên không ngoan đạo là Tiền và người viết. Khi thấy hết thuốc chữa, Tiền ngỏ ý muốn tìm một vị linh mục để “tâm sự” khiến tôi ngạc nhiên, mấy chục năm chơi với nhau tôi không biết nó theo tôn giáo nào và ngược lại nó cũng không biết tôi là Phật tử hay con chiên! Nhưng đó chỉ là cái vỏ lười biếng ham chơi, thích đạo “thờ bà”, còn trong tận đáy trái tim, mỗi người đều có một niềm tin và chỉ tìm đến niềm tin đó một khi bản thân không còn khả năng vượt qua những khó khăn, và Thượng Đế, Chúa, Phật lúc nào cũng tha thứ, đón nhận những đứa con hoang trở về. Đó cũng là tấm lòng của các bậc cha mẹ. Tiền đã được đón nhận đầy đủ các phép bí tích của một con chiên khi được Thiên Chúa gọi trình diện. Nguyễn Kim Tiền, người của mọi người, vì mọi người. Ngoài những niên trưởng của tôi là K17VK và K12VK, không biết còn những ai, khóa nào nữa, nhưng tôi biết chắc có ba ông kẹ Khóa 9 Võ Khoa/TQLC mà tôi mến phục, đó là Phu Nhân Nguyễn Văn Phán, Facoto Phan Công Tôn và sư phụ “Bù-Loong” Dương Bửu Long. Không biết tuổi của các ông là bao nhiêu nên tôi xin bắt đầu từ người có râu trông “già” nhất, đó là Phu Nhân. NT Nguyễn Văn Phán Phu Nhân: là “public figure” thì nói năng chi cũng bằng thừa, ai cũng biết xưa kia ông là “hụt phò mã”, nay ông là một trong những Tổng Đàn Trưởng “Bến Cũ”. Riêng với ông thì tôi xin gọi thêm là “bến cũ con đò xưa”, đò-xưa thì có “ghecủ”. Cũng xin hỏi thêm là tại sao ông chọn danh hiệu Phu Nhân làm chi khiến cho nhiều người hiểu lầm! Trong một buổi họp mặt, khi MC giới thiệu: “Phu Nhân Phán” đến, một lúc lâu có một bà ngồi cạnh tôi hỏi: -Bà Phu Nhân Phán đâu không thấy mà chỉ thấy ông có râu kia? -Thì ông ấy tự nhận mình là Phu Nhân đó, còn đích thực người TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 107


ấy là phu nhân hay phu quân thì chỉ có trời biết, đất biết và nửa kia của ổng biết, còn bà muốn biết thực hư thì xin một cái hẹn với Phu Nhân. Phịa chọc quê Phu Nhân hay Phu Nhơn một chút cho đỡ buồn, sau đây mới là chuyện thật: Năm 1968 Mậu Thân, ĐĐ1/TĐ.2 tôi đến thay vị trí đại đội của anh Phán TĐ.1 tại xi-măng Hà Tiên để TĐ.1 ra Huế, tôi gặp Nguyễn Văn Sự là đại đội phó cho anh Phán. Sự là Á-Khoa của K19 VB. Hắn rất giỏi, vậy mà không hiểu lý do gì hắn trầy vi tróc vẩy ở TĐ.1, không làm nổi đại đội trưởng, và sau này thì xuất Binh Chủng. Tháng 7/2009, tôi sang Pháp thăm ông già và bẩy đứa em thì gặp Sự, hắn hỏi tin tức một số anh em TĐ.1/TQLC rồi hắn nói: -Mày về Mỹ cho tao gửi lời thăm và cám ơn anh Phán, nếu không có anh ấy giúp đỡ che chở thì tao không đứng dậy nổi khi ông xếp “Hô” trù tao vì chuyện riêng. Tôi không hỏi thêm gì cả mà chỉ chuyển lời Sự lại cho anh Phán, ảnh hối: -Mi cho tau số phôn của Sự đi, mi hỏi Sự xem hắn có qua Mỹ chơi được khộng? Tau sẽ mua vé máy bay cho hắn, qua đây chơi, tau lo hết, đừng ngại chi mô. Chuyện giữa anh Phán và Sự “ra răng” tôi không biết, nhưng một kỷ niệm đã hơn 40 năm rồi nay được nghe qua những thư đi tin lại giữa hai chàng VK&VB mà thấy ấm lòng. Nguyễn Văn Sự còn đó, và Phu Nhơn Phán còn đây, sự thật là vậy, người viết không phịa, phịa làm chi cho bài viết thành vô duyên. Nhưng tôi tha cho ông Phán chuyện Phu Nhơn bị Phu Nhân ghen rồi xách xéng đuổi khiến ông chạy xì khói. Tạm biệt ông, tôi đi tìm anh thiếu chiều cao Facoto. Anh Phán Phu Nhân đã từ giã gia đình và Cọp Biển 12/2020! NT Facoto Phan Công Tôn: Facoto đích thực có phải là viết tắt của chữ Phan Công Tôn hay còn có ý gì khác? Khi còn ở Việt Nam tôi nghĩ anh Tôn lấy ám danh như vậy là chính xác, nhưng ai ngờ ông còn có thâm ý khác, khi sống ở Mỹ rồi tôi mới hiểu cái danh Facoto có âm thanh nghe lạ tai! Quả thật tên làm sao thì chiêm bao là vậy, phải không ông Phan Công Tôn? Ông gốc Đà Lạt, xứ hoa anh đào, khởi đầu binh nghiệp từ Quái Điểu nên có số đào hoa chiếu mệnh và tài “đánh đấm” cũng ra trò. Sàigon, cựu TĐT/TĐ.1 nhận xét: TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 108


- “Trong chiến thắng trận Ba Gia ngày 2/6/1965, Trung Úy Phan Công Tôn là người có công đầu nên được đặc cách thăng cấp đại úy tại mặt trận. Phan Công Tôn luôn hăng say và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, một sĩ quan tham mưu giỏi”. Facoto đào hoa, đánh giặc giỏi như lời nhận xét của Saigon, nếu tôi kể thêm thì hóa ra vuốt đuôi Saigon. Tôi xin kể một vài kỷ niệm “hại bạn” của bạn ta. Khởi sự đi tù và ở chung với nhau đội 8 trại Long Giao gồm có 9 tên TQLC là Phan Công Tôn, Trần Kim Hoàng, Lê Văn Cưu, Huỳnh Văn Phú (tổ 1), Trần Văn Hợp, Quách Ngọc Lâm, Trần Quang Duật, Doãn Thiện Niệm và Tô Văn Cấp (tổ 2) toàn là những tên “dài lưng tốn vải ăn xong lại nằm”, chỉ có một người không dài lưng là Facoto, anh sắp xếp sao cho anh em ăn ở có vệ sinh, đoàn kết chống đối cai tù và hạch tội tù antena, thằng đội phó tên Cươngquè đi “mét-bu” bố nó nên chẳng bao lâu “tiểu đội tù TQLC” tan đàn xẻ nghé, mỗi anh một nơi, hơn 10 năm sau tôi mới gặp lại Facoto tại Saigon. Vẫn cái tính siêng năng, Tôn rủ tôi đi học điện toán, ngôn ngữ “cô-bôn”, “bê-zíc”, “bồ-gam-mơ” gì đó để có nghề nghiệp cho tương lai, nhưng học hoài không zô nên Facoto tìm được một cô giáo về kèm “trẻ em” Tôn và tôi tại tư gia, cô tên Hải, chuyên viên điện toán IBM, cô kèm Tôn và tôi trên căn gác xép của nhà tôi tại số 96 Trương Định Q1 Saigon. Cô và học trò ngang tuổi nhau, cùng thuộc chế độ cũ nên không rủ cũng tới. Rồi một ngày kia, sau khi giảng xong phần “cứng”, phần “mền” thì cô mang phần mềm và trò Tôn mang phần cứng cùng nhau biến mất! Vài tuần sau tôi nhận được công điện Tôn báo đang bình an trên đảo một mình (?) Năm 2007, TQLC Nam CA sang Utah dự lễ khánh thành tượng đài Việt Mỹ do Tôn làm chủ xị, tôi tạm trú tại nhà Tôn, đêm về không biết lý do gì mà gia chủ mở máy lạnh chạy tối đa, tôi và phóng viên KBC Lê Tường Vũ lạnh teo tim, thiếu điều muốn ôm nhau cho ấm! Tôi nghi Facoto muốn gài độ cho tôi và anh chàng phóng viên LTVũ vào cái thế “gậy ông đập lưng ông***” chăng? Nhưng nhờ nội công thâm hậu nên chúng tôi không bị sập bẫy! Sáng ra tôi than phiền về vụ mở máy lạnh tối đa thì anh chị Tôn chỉ hai cái mền để sẵn trên đầu giường! Nhưng phiền một điều là mền còn để trong bọc nylon mà không nói cho chúng tôi biết thì TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 109


sao dám bóc tem! Đúng là một kỷ niệm hại bạn! Kẻ đắp chăn da, kẻ lạnh lùng! Anh Dương Bửu Long: Trước đây tôi có viết một bài về những “ông thầy” đầu đời binh nghiệp của tôi ở TĐ.5/TQLC, kể từ ông Trung Sĩ 1 trung đội phó Nguyễn Văn Lô đến ông Trung Úy ĐĐT Dương Bửu Long, nay xin vắn tắt đôi điều chưa nói hết. Anh Dương Bửu Long là ông thầy đầu đời binh nghiệp của tôi, anh là đại đội trưởng đầu tiên của tôi, anh là thầy của tôi về mọi phương diện. Anh là cấp chỉ huy đại lượng, nhưng lại rất bướng đối với những lệnh ... lạc của cấp trên, nôm na là những cái lệnh bắt “thi hành trước khiếu nại sau” khiến anh thường chịu thiệt thòi, “đệ tử” lây cái tính của “ông thầy” nên tôi cũng không khá. Sau trận Mộ Đức Quảng Ngãi, ĐĐ.4/TĐ.5/TQLC của anh Long bị hy sinh nhiều nhất, 2 trung đội trưởng tử thương (Phương K18VK** và Thảo) một bị bắt (Quỳ K20VB), Lộc và anh bị thương! Thay vì được anh dũng bội tinh thì anh lãnh cán búa! Anh về ngồi chơi xơi café đắng ở TTHL! Ly nước tràn vào thời điểm tết Mậu Thân, anh mang vết thương lòng về với BĐQ. Năm 1969, anh và tôi gặp nhau ở ngay trận chiến Chương Thiện rồi biệt tăm từ đó! (** xin mở dấu ngoặc nói về Trần Tử Phương K18/VK: Trước khi xẩy ra trận Mộ Đức, TĐ.5 đi Kontum, nhóm sĩ quan trung đội trưởng ĐĐ.4 chúng tôi gồm Lộc Lùn, Quang Gù, Cấp Râu, Thảo và Trần Tử Phương được anh Long cho ra phố uống café, thấy có lá Quốc Kỳ VNCH treo trước cửa tiệm, Trần Tử Phương gỡ cờ xuống rồi choàng vào người, thế là 4 tên còn lại chúng tôi đè Trần Tử Phương nằm xuống đất, 4 tên cầm 4 góc lá cờ, hát Ò-Í-E rồi phủ cờ lên mình Phương, khi chấm dứt bài truy điệu thì Phương vùng đứng dậy, toét miệng cười: -Tao chưa chết. Dân tác chiến mà đùa dai kiểu này thì quả thật coi cái chết nhẹ tựa “lông… hồng”, coi trời bằng vung. Chẳng ngờ chuyến hành quân sau đó đi Quảng Ngãi, TĐ.5 đụng trận Mộ Đức thì Tử Phương tử thật! Trong trận này Thiếu Tá TĐT Dương Hạnh Phước, Bác sĩ Lê Hữu Sanh và nhiều TQLC khác tử trận! Riêng ĐĐ.4 thì Phương và Thảo tử trận, Lộc, Quang và anh Long bị thương, còn Cấp râu tôi thoát nạn vì lúc đó tôi đang nằm QC 202 với 15 ngày trọng cấm vì tội vô lễ với thượng cấp) TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 110


Năm 2000, thấy hình anh Long và bài viết về trận Mộ Đức trong cuốn chiến sử TQLC do BS Trần Xuân Dũng biên soạn, tôi tìm cách liên lạc và đã nhận được hồi âm. Anh ở bên Úc, sống cô độc và không sinh hoạt với đơn vị gốc. Đây là chuyện khá lạ, vì anh Long vốn là người của đám đông, mang niềm vui đến cho anh em. Sau một thời gian thư đi tin lại tôi mới biết anh đang bị bệnh phổi, rồi thư anh thưa dần và ngưng hẳn, tôi không biết làm sao hơn vì không quen biết ai ở bên Úc cả. Năm 2004, nhân dịp Đại Hội TQLC ở Houston TX, tôi gặp MX Trần Như Hùng từ Úc về dự, tôi hỏi Hùng về anh Long nhưng Hùng không biết, tôi vội viết thư cho anh Long và nhờ Hùng về Úc tìm tung tích BĐQ cựu TQLC Dương Bửu Long. Ngay khi về tới Úc, Hùng đã tìm ra tung tích anh Long và báo cho tôi biết: -Anh Long đang đi dần vào hôn mê, trên đầu giường còn những sách báo TQLC do anh gửi, anh Long không còn nói năng gì nhưng khi đọc thư anh và anh Phán thì anh Long tỏ dấu hiệu mấp máy đôi môi! Khi đã tìm ra và biết anh BĐQ Dương Bửu Long là cựu TQLC thì MX Trần Như Hùng cùng anh em MX bên Úc thay nhau thăm viếng và săn sóc anh Long. Khi anh Long ra đi thì MX Trần Như Hùng đã điều động cả BĐQ lẫn TQLC để lo hậu sự cho anh với đầy đủ nghi thức và đã trao tro cốt về cho gia đình anh tại VN. Hiện nay hằng năm anh em vẫn nhớ đến ngày giỗ cho anh Long. Tôi không đủ ngôn từ để ca ngợi cho đúng tình Huynh-Đệ của TQLC Hùng đối với BĐQ Long, dù Trần Như Hùng và anh em MX bên Úc không hề quen biết anh Dương Bửu Long. Tôi nhớ mãi về anh Dương Bửu Long. NT Trần Kim Đệ. Một niên trưởng thâm niên, hiền và trẻ trung nhất trong số các niên trưởng Võ Khoa mà tôi đề cập đến trong bài này là anh Trần Kim Đệ biệt danh Đệ Đức. Anh là K8VK/TQLC. Ngày xửa ngày xưa, nếu không bị loại vì lý do sức khỏe, vì thiếu vài kg thì tôi đã là đồng khóa đồng chìa với Đệ Đức rồi, đã “mày-mày tao-tao” rồi, và dĩ nhiên những ông thần Nước Mặn kể trên đều là niên đệ của tôi đấy nhá. Nhưng nhờ trời thương nên sau này tôi được làm “đồng-đàn” với anh ở Tiểu Đoàn Trâu Điên. Đệ Đức Trần Kim Đệ là một lão làng trong Binh Chủng Mũ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 111


Xanh nhưng không hiểu tại vì nguyên cớ nào mà anh chịu nhiều thua thiệt! Làm sao người viết biết lý do? Bản tính hiền lành nhưng cũng hay lý-sự cùn có thể ảnh hưởng tới binh nghiệp của anh chăng? Đệ Đức chỉ biết chửi thề nửa vời, chỉ biết nói tiếng “mẹ” mà thôi! Không biết có phải Đệ Đức sợ tiếng đức, sợ “đ..” mà bỏ đi chữ này nên câu chửi thề không tròn, đó là một trong cái dễ thương của Đệ Đức. Nếu phải tóm tắt về bản tính của Đệ Đức thì tôi xin dùng bốn chữ “Khẩu Phật, Tâm Phật”. Trong TĐ Trâu Điên, anh và tôi có nhiều kỷ niệm khó quên, đặc biệt là trong giai đoạn Mậu Thân 1968. Đệ Đức Trần Kim Đệ và Lâm Đồng Đinh Xuân Lãm luân phiên nhau giữa hai nhiệm vụ đại đội trưởng và Ban Ba tiểu đoàn nên tôi khó xác định chính xác thời gian, nhưng sự kiện thì không sai. Khi ĐĐ.1 của tôi thanh toán những mục tiêu vùng Gia Định, rạp hát Cao Đồng Hưng, Cây Quéo vừa xong thì được lệnh cấp tốc quay trở lại vùng Chợ Lớn để tiếp viện cho ĐĐ.2 của Đệ Đức đã bị VC tấn công trong đêm, và trung đội của Chuẩn Úy Hồng đang bị bao vây, tính mạng như “chỉ mành treo chuông”. Tôi giao cho Trung Đội 14 của Th/Úy Huỳnh Vinh Quang lãnh nhiệm vụ bắt tay với Hồng và Quang đã giải thoát được cho Hồng. Sau Mậu Thân, vào sáng ngày N tháng 9/1968, TĐ.2 đi hành quân Tây Ninh, ĐĐ.1 được giao nhiệm vụ nhảy diều hâu vào vùng Cầu Khởi để tìm địch. Không cần lùng đâu cả, địch nằm sẵn chờ quân ta nên ĐĐ.1 (-) dính trấu ngay, Tiểu Đoàn liền nhảy vào bao vây để diệt VC và tiếp cứu chúng tôi. TĐT Đồ Sơn lệnh cho Đệ Đức: -Đệ Đức, bằng mọi giá ông phải bắt tay được với Cần Thơ. Cần Thơ tôi liên lạc hàng ngang với Đệ Đức, hướng tiến của Đệ Đức và trung đội đi đầu là Chuẩn Úy Hồng lại nhằm vị trí của Th/Úy Huỳnh Vinh Quang. Địch kẹt ở giữa, hai cố tri Hồng-Quang cố gắng thanh toán địch để bắt tay nhau. Nhưng than ôi! Mừng vui chưa bắt thì đã sầu chia ly, Chuẩn Úy Hồng đã gục ngã trên đường tiến quân và phải đến ngày hôm sau chúng tôi mới bắt tay được với nhau. Mậu Thân Chợ Lớn, Quang cứu Hồng, Hồng thoát, nay Cầu Khởi, Hồng cứu Quang thì Hồng tử trận. Quả thật đời lính chiến “ra đi” quá dễ dàng, “sống nay chết mai” là chuyện bình thường, vừa mới nhăn răng cười vung nước miếng thì đã chết nhăn răng sùi bọt mép! Thằng em mang máy TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 112


cho tôi vừa mồi cho ông thầy điếu thuốc bên miệng hố, khói thuốc chưa kịp bay ra khỏi miệng thì đệ tử gục xuống vì đạn CKC, máu và óc đệ tử văng đầy mặt ông thầy! Ai vay của Tổ Quốc thì không biết mà chỉ có người lính chiến phải trả, một người tiền tuyến trả nợ thay cho cả ngàn hậu phương vay rồi quỵt, làm sao lính trả hết nợ đây? Lời chồng chất, lãi mẹ đẻ lãi con, chỉ khi nào cha, mẹ, vợ, con, lãnh được 12 tháng lương tử tuất thì lúc đó người lính mới hết nợ, “Đã Đền Xong Nợ Nước”!!! Nỗi buồn này ai hay? Vậy mà có những “ông” chưa một ngày mặc áo lính, những “thày” chỉ bắn đạn “mã tử” (đạn giả), chúng sống được là nhờ người lính, vậy mà ngày nay dung thân đời tầm gửi nơi đất khách thì lại ngoác mồm chê người lính VNCH! Chúng coi thường sự hy sinh của lính trận, chúng coi những anh hùng tự vẫn vì nhục mất nước ngày 30/4/75 là “chuyện bên lề”! Quả thật bọn này là bọn “bên lề”, quả tim vong ân của chúng thua xa loài... Xin lỗi độc giả, tôi quay về với Đệ Đức một kỷ niệm khó quên, khó quên nên nhớ cả ngày tháng, nhớ cả không gian và thời gian. Sáng ngày 19 tháng 6 năm 1969, trên cánh đồng ngập nước mênh mông thuộc Hỏa Lựu, tỉnh Chương Thiện, đường mòn chớ đi, binh thư đã dậy như vậy nên cánh B/TĐ.2 của tôi bì bõm lội ruộng, nước ngang lưng, tiến vào mục tiêu, nhưng lại gặp mìn VC gài chìm dưới gốc cây dừa nước với dây cước dăng ngang, làm sao biết, làm sao trông thấy mà tránh, trên VC bắn, dưới nước mìn tung lên! Trong tích tắc tôi biết mình cũng tung lên rồi … đi. Khi nghe tiếng phành-phạch của cánh quạt trực thăng, tôi run lên vì lạnh, cái lạnh khủng khiếp làm tôi tỉnh lại, mơ màng nghe được tiếng Đệ Đức báo cáo với những tiếng quen thuộc “Whiskey”, “Kilô” ... như vậy là tôi chưa đi. Tôi thều thào: -Hey Đệ Đức, tôi chưa chết hả? Tôi muốn gào lên như thế mà gào không ra tiếng, nhìn thấy mặt Đệ nhưng ông ấy cứ lờ đi như không thấy tôi mấp máy đôi môi! Sình, nước, máu chui vào miệng tôi mặn chát dù tôi đang khát nước! Khi trực thăng đáp xuống sân bay tỉnh Chương Thiện, tôi nghe lao xao tiếng Bác sĩ Hạnh và toán y tá nhận thương binh rồi lựa thương: “Đi rồi”, “còn thở”, cố vấn Mỹ cụt tay và Cần Thơ tôi nát bét chân tay nhưng còn nhúc nhích. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 113


Tôi được chuyển tiếp về bệnh viện Phan Thanh Giản Cần Thơ, chưa kịp lên bàn mổ, chưa kịp nghe tiếng “cưa” vào ống xương đùi như lời phán “cưa” của quan đốc địa phương thì “ông thầy” Hạnh đến nhận thương binh TQLC để chuyển về bệnh viện Lê Hữu Sanh Thị Nghè. Ở đây các thầy Dõng, thầy Hiệp, thầy Hạnh, thầy Tựu, thầy Hải, thầy Vi không nỡ cưa của tôi nên nay tôi cũng còn một chút gì để đứng để đi. Cám ơn các thầy lang Tây Mũ Xanh, mong có ngày sẽ được ôn lại chuyện vui buồn bệnh viện với các thầy. Này ông Đệ Đức! Lúc đó ông làm chức gì mà có trực thăng bay vòng vòng để kịp thời đáp xuống lấy xác tôi vậy? Không phải Trâu Điên Trưởng, vì lúc đó là anh Robert Phúc, ông cũng không là Lữ Đoàn Trưởng, vậy thì ông là Ban 3/LĐ chăng? Quần áo ướt, tôi nằm dưới sàn trực thăng lộng gió lạnh thí mẹ, lạnh và đau quá làm tôi không biết đau nhưng thèm điếu thuốc, nhìn ông bầm dập điếu thuốc mà tôi thèm, ông tiếc gì mà không cho tôi một hơi! Nghĩ lại mà tôi nhớ ông, cám ơn ông đã nhanh chóng tải thương nên tôi được cứu sống và sau này tôi được làm tới cái chức “chỉ huy phó” Căn Cứ Sóng Thần, một cái chức “bự tổ bố” nhưng chưa có bảng cấp số, nên chả sơ múi gì khi tính điểm thăng cấp. Nhưng nhờ chức vụ mà đó tôi có cơ hội trả nợ ơn ông khi ông bị “bà rượt” Mỗi lần gặp lại ông là tôi nhớ đến đêm đó ở BCH/CC Sóng Thần, nhân dịp TĐ.2 về hậu cứ, Trâu Điên Trưởng Robert Xuân Phúc cho “đàn trâu” nhảy đầm, Đệ Đức đến thăm đơn vị cũ cũng tham gia, ông vui như một “Trâu Già” bên đám cỏ non mà quên nhiệm vụ chính nên đã bị bà rượt! Nhớ ơn xưa, tôi vội mở cửa phòng cho ông ti nạn. Ông cứu tôi, tôi cứu ông, nhưng so ra thì ông ở trong tình thế dễ bị xé xác, nguy hiểm đến tính mạng hơn tôi ngày trước nên coi như ông vẫn còn nợ tôi. Cám ơn niên trưởng Đệ Đức Trần Kim Đệ. Khi Đệ Đức đọc đến đoạn này, nếu có “bà” nằm bên cạnh thì thế nào Đệ Đức cũng mắng tôi: -Mày nói tầm bậy, đâu có đâu! Đúng thế, vì thấy ông “nhát gái” quá nên tôi phịa ra cho vui ấy mà. Làm sao kể cho hết những kỷ niệm vui buồn thời súng đạn “vàng son” với các niên trưởng Võ Khoa Thủ Đức thuộc Binh Chủng TQLC đây? Mới kể mỗi ông một “tội” mà đã hết 20 trang giấy, người đọc đã chán mà “tội lỗi” của các ông thì TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 114


nhiều, thôi thì để dành coi như “án treo”, buồn buồn mang ra kể tiếp. Đối với các vị đại niên trưởng Võ Khoa, những cấp chỉ huy trực tiếp thì tôi đã đi thăm, đã viết về các anh trước đây rồi. Tango-Đại Tá Tư Lệnh Phó, lần cuối cùng Ông ra lệnh trực tiếp cho tôi là vào lúc 12 giờ trưa ngày 30/4/1975 tại BCH/CCST sau khi tông tông Big Minh tuyên bố đầu hàng và ra lệnh cho các đơn vị quân đội VNCH bàn giao cho VC! Bàn giao cái quái gì đây? Tango ngồi thừ người rồi ông lập lại lời của thượng cấp tối ...cao: -Cấp ở lại bàn giao ...! Tango không thể nói tiếp được vì Ông nghẹn lời. Và tôi đã “bất tuân” lệnh, vì Trâu Điên Trưởng Trần Văn Hợp nháy mắt, ra hiệu cho tôi đi với nó về TĐ.2. Tôi đã đi thăm (viết về) Saigon-Đại Tá Tôn Thất Soạn rồi, tuy là Lữ Đoàn Trưởng nhưng đã nhiều lần ông vào tần số nội bộ Đại Đội của tôi để ra lệnh cho Cần Thơ. Trong trận Hố Bò, thấy tiếng ông trong máy PCR25, tôi xin ông cho vài phi tuần lên cái đồi cao phía sau lưng. Ông hỏi có gì trên đó? Tôi nói chưa thấy gì nhưng sao lạnh lưng quá, đập trước cho chắc ăn. Ông cười, và bảo chừng nào có địch hãy hay. Tôi đã đi thăm Bắc Ninh, vì khi ông làm CHT/CC, ông giao cho tôi muốn làm gì thì làm. Và tôi đã đi thăm Đồ Sơn, vị tiểu đoàn trưởng của tôi từ 1967-1969. Vui buồn với các niên trưởng Võ Khoa Thủ Đức xin tạm chấm dứt ở đây. Thăm anh thì cũng cần thăm các “em”, những người em trẻ tuổi, tài cao, mà tôi chưa có dịp được cùng làm việc chung trên chiến trường xưa, nhưng nay gặp nhau trên bước đường tị nạn, dù trực tiếp hay gián tiếp trên e-mails thì nhiều lắm, nhiều lắm. Tôi quý những biệt danh: Giặc Cờ Đen, Lạt Ma, Trâu Nước, Trần Như Nhộng, Tiểu Bình, Tiểu Cần có cái cần cần tiểu, 9-Móc hay còn là Củ-Mốc vv... không đến thăm hay bắt tay nhau được thì mai mốt “mượn giấy thay mặt, mượn bút thay lời” thăm nhau vậy. California đầuXuân MX Tô Văn Cấp TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 115


Anh Hai MX Giang Văn Nhân Cánh cửa nhà vừa mở, luồng gió lạnh lùa vào, tôi kéo cao cổ của chiếc áo lạnh rồi bước ra ngoài. Theo thói quen mỗi sáng thức dậy điều trước tiên là tôi thăm khu vườn trồng trọt của mình. Ba hôm trước mưa cả ngày, toàn thân được phủ ấm, tôi đứng trong patio nhìn khu vườn qua làn mưa trắng, tai nghe âm thanh giọt nước mưa chạm mạnh vào mái che patio, âm thanh đó sao quá quen thuộc từ thời xa xưa hơn 50 năm, tiếng lốp bốp như giận dữ của những hạt mưa tiên phong bị cái Poncho chận lại, rồi các hạt mưa sau dịu lại khi nước từ bầu trời trút xuống. Đời lính tác chiến với poncho là mái nhà, võng và tấm đấp như chăn êm nệm ấm, riêng TQLC đi khắp 4 vùng chiến thuật, từ sông Bến Hải đến mũi Cà Mau, sống với tình đồng đội, cùng sự quan tâm tinh thần trách nhiệm của đơn vị trưởng. Thời gian qua nhanh không kéo lại được, nhưng vài hình ảnh đó vẫn còn lởn vởn trước mắt. Nhớ lần gặp một người mà thuở trước làm đại đội phó cho tôi, anh đó rời quê hương năm 1975, mới chào xã giao thì anh ta nói ngay: - Tôi đã quên không còn nhớ chuyện ngày xưa nữa. Mẹ kiếp! Tôi thầm nghĩ anh ta và tôi là hai người xa lạ, sợi dây gắn bó anh ta và tôi là đời quân ngũ, nếu dùng danh từ của đất nước Hoa Kỳ nơi tôi đang sinh sống là chúng mình mặt nhìn mặt, sống chết bên nhau 24/7 từ khi đơn vị rời hậu cứ. Nếu anh ta không còn nhớ thì tôi và anh ta còn gì nữa đâu, chỉ là 2 người xa lạ. Thôi giã biệt ông bạn nhé! Hôm nay đầu tháng 12, đầu óc tôi không còn lo lắng vì mùa giông bão đã chấm dứt ngày hôm qua. Tuy trời nắng ráo nhưng lạnh, gió thổi mạnh nên càng lạnh hơn, bãi cỏ nhiều lốm đốm trắng do sương đông thành đá, lá các loại cây leo như khổ qua, mồng tơi đen thui, lá cây đu đủ héo rụi. Hàng chục trái khổ qua xanh đẹp giờ nhiều chỗ như bị nấu chín. Ai đã làm vịệc trong freezer các hãng thực phẩm lớn hiểu rõ tình trạng này. Trong không khí lạnh, cảnh vật chung quanh vài hôm trước xanh tươi, bây giờ một số chết rũ, làm lòng tôi trĩu xuống. Tôi trở vô nhà, tin buồn Anh Hai (tiếng gọi thân TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 116


tình) Trung Tá Nguyễn Văn Phán đã giã biệt cõi đời sau cơn bạo bệnh kéo dài hành hạ anh. Tôi mường tượng hình ảnh Anh Hai dù sức khỏe ngày càng suy giảm, trên chiếc xe lăn Anh Hai vẫn đến sinh hoạt binh chủng để gặp mặt anh em. Những chiến hữu ngày xưa mà đôi chân đã một thời cùng cùng Anh Hai dẫm nát các mật khu địch, suốt “12 tháng anh đi” mà bao người không trở lại. Họ và Anh Hai cùng rung động theo nhịp đập của con tim nặng tình yêu quê hương, hy sinh không khí ấm cúng gia đình, chọn cuộc sống cận kề sinh tử, đổi lấy sự an bình cho người dân sinh sống từ Bến Hải đến Mũi Cà Mau. Các chiến hữu tại Houston, tại các tiểu bang lân cận, hay từ Virginia, từ San Jose, hoặc xa vạn dặm Úc Châu, đến thăm nhen lại ánh lửa kỷ niệm thuở xa xôi sưởi ấm lòng Anh Hai, ông thầy cũ. Người lính Thiết Giáp từng tăng phái cho Anh Hai, nhờ tôi chở tới thăm ông đơn vị trưởng biết thương thuộc cấp. Cuộc trò chuyện về những ngày đó mà Anh Hai vẫn nhớ, lúc thì anh gật đầu, khi thì anh nói đặc sệt giọng Huế, cái giọng đó sao tôi cảm thấy dễ thương chi lạ, có phải vì cùng chung phong thổ dòng sông Hương, đặc biệt là sông An Cựu nắng đục mưa trong với “Mụ Vợ” của tôi (!). -Alô! Phải Nhân đó không, Quang Dũng đây. -Đàn em xin chào Quang Dũng. Sau vài lời tâm sự, Quang Dũng Trung Tá Hồ Quang Lịch cựu TĐT/TĐ5/TQLC nói: -Quang Dũng ở xa, nếu Nhân tới viếng Phu Nhơn, cho anh gởi lời chia buồn với gia đình. À, nhớ đại diện anh em TĐ5/TQLC chia buồn với gia đình Phu Nhơn. - Dạ, đàn em nhận Quang Dũng 5/5. Tôi phải viết những lời đối thoại cùng Quang Dũng, để khi nói đại điện anh em Hắc Long, tôi xin sự cảm thông tránh sự hiểu lầm tự đề cao, khoác loát, vì hiện tại còn nhiều NT con chim đầu đàn của Tiểu Đoàn 5 Hắc Long. Nhớ lại ngày tôi cùng 14 anh em cầm Sự Vụ Lệnh trình diện Đại Tá Bùi Thế Lân, Tham Mưu Trưởng Lữ Đoàn TQLC, bổ sung đơn vị tác chiến và tôi may mắn an toàn, phục vụ TĐ3/TQLC khá lâu, cho đến lúc học khoá Bộ Binh Cao Cấp rồi thuyên chuyển về TĐ5/TQLC. Tôi chỉ gặp Anh Hai vài lần trong suốt đời binh nghiệp, không sống với Anh Hai, không biết nhiều về anh Hai, nhưng tại sao tôi lại viết về Anh Hai. Trong đời quân ngũ, mỗi cá nhân có một hay nhiều đối tượng đáng kính phục hoặc bĩu môi khinh bỉ, nhưng nếu nhận xét nào đó được nhiều anh em đồng tình thì may phước cho tôi, còn ngược lại thì tôi trở thành kẻ lập dị, người Huế gọi là nói nghịch, TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 117


người Nam cho là bợ đít, là kinh tài, là xách cặp. Anh Hai từ Virginia dọn về Houston, tôi được gặp và tiếp chuyện. Tánh anh Hai khẳng khái, hào phóng, thương đồng đội và tính giang hồ, điều này làm tôi nhớ đến Đại Úy Nguyễn Phát Roanh Tiểu Đoàn Phó TĐ3/TQLC. Thời gian đó tôi chỉ là một trung đội trưởng, nhưng tôi cũng biết, Đại Úy Roanh gốc Thiếu Sinh Quân, phục vụ TĐ4/TQLC và thuyên chuyển về TĐ3/TQLC. Năm 1968, vào đêm hôm trước, TĐ2/TQLC đụng độ nặng tại Cầu Khởi, chiến trường khốc liệt và Việt Cộng tham bại. Thời gian đó TĐ3/TQLC đổ quân xuống khu rừng phía Đông Bắc Truông Mít. Đợt đổ quân đầu bị địch bắn dữ dội, nên các đợt sau phải thả màn khói cho an toàn. Hôm sau đoàn xe của Hoa Kỳ bị VC bắn gần Truông Mít, nhưng chúng bị tiêu diệt trọn. TĐ3/TQLC từ trong rừng kéo ra, dưới trời nắng gắt đơn vị phải đi qua bãi trống dài 3 cây số, thấy Truông Mít như lung linh qua màn sương mỏng trước mặt. Sau này ra Quảng Trị mới biết cái nắng ở Tây Ninh nóng rát chẳng khác nào cái nóng của gió Nam Lào. Khi tôi tới gần Truông Mít, một người trên xe jeep vẫy tay ngoắc tôi: - Em lại đây uống miếng nước. Khi giáp mặt, tôi nhận ra và chào Đại Úy Roanh Tiểu Đoàn Phó. Đại Úy Roanh cầm lon bia lạnh trao cho tôi - Em làm hớp bia cho mát đi em. Ôi! Làm sao diễn tả cho chính xác, tôi cứ như cảm thấy bia lạnh đang lăn từ bờ môi lần xuống cuống bao tử. Ai đã từng uống bia lạnh sềnh sệt ở Tân Vạn gần Cầu Gành, lúc nhấp môi đầu tiên sẽ giống như vậy, nhưng hớp bia từ Đại Úy Roanh trộn với tình cảm của người chỉ huy, khó hình dung được. Cuối năm 1968, Tiểu Đoàn Phó Nguyễn Phát Roanh hy sinh tại vùng hành quân ở quận Càn Long tỉnh Vĩnh Bình. Anh Hai cũng rất hoà đồng với thuộc cấp, xắn tay áo làm chung với người lính. Anh Hai là cầu thủ trong đội banh của TĐ8/TQLC, khi tranh giải với các tiểu đoàn khác, một cầu thủ đội banh bạn tâm sự “thấy Phu Nhơn càn xuống là em hoảng sợ, để Phu Nhơn dẫn banh đi luôn”. Phu Nhơn chăm lo cho thuộc cấp, ông quan niệm tiểu đoàn mạnh là do các đại đội trưởng giỏi (cũng vậy đại đội cứng cựa là nhờ vào Trung Đội Trưởng, Tiểu Đội Trưởng) đó là một sự hỗ tương. Anh Hai khác với một vài cá biệt cùng trách nhiệm, đẳng cấp, anh đã chạy đặc cách cho 3 đại đội trưởng, điều hiếm thấy trong binh chủng. Trung Úy Lượng Chi Đoàn Trưởng Chi Đoàn 1/ 15 Thiết Giáp nể phục tâm sự với bạn cùng khoá trong khi bàn giao chi đoàn:- Ông Phu Nhơn TĐT, mỗi khi tiểu đoàn đụng trận, ông chạy lên phía trước, tao theo muốn mệt. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 118


Năm 1973, Trung Úy Tăng Khải Minh thay thế nhiệm vụ cho Trung Úy Lượng về học, anh Minh giải thích, trong cuộc chiến 1972, Chi Đoàn 1 của Thiết Đoàn 15 Thiết Giáp tăng phái cho Thiết Đoàn 18 Thiết Giáp, Chi Đoàn 1/15 TG tăng phái cho TĐ8/TQLC của Anh Hai. Anh Minh cho biết một lần thèm vô Huế chơi, anh lên trình với Anh Hai, Anh Hai bảo: - Giao trách nhiệm cho thằng phó (chi đoàn phó) trông coi, chiều nhớ trở về. Trên đường vô Huế, anh Minh gặp xe jeep của Thiếu Tá Sĩ Thiết Đoàn Trưởng Thiết Đoàn 18 từ Huế ra. Thiếu Tá Sĩ vặn hỏi âm thoại viên chi đoàn về ông thầy, sau cùng Thiếu Tá Sĩ nói: - Trung Úy Minh đang ở Huế, khi nào Trung Úy Minh về, bảo ổng lên trình diện tôi ngay. Buổi chiều trở về nghe câu chuyện, Trung Úy Minh lên trình bày cùng Anh Hai. Anh Hai nhìn anh Minh, gương mặt có vẻ tức giận: - Nó phải biết luật lệ chớ. Chi đoàn của anh tăng phái cho tôi, Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn xử dụng chi đoàn anh trong mọi tình huống, chỉ huy, điều động. Tôi có quyền cho phép anh vô Huế, sáng đi, chiều về, Thiếu Tá Sĩ không thể hạch sách, bắt anh trình diện hay hăm he phạt anh. Anh Minh trốn chạy cái lạnh về Houston, nghe Anh Hai ở đây, anh nhờ tôi đưa đến thăm cấp chỉ huy đã bảo vệ cho thuộc cấp, dù chỉ là đơn vị tăng phái. Tình người nơi hải ngoại thật đáng ghi nhớ, mọi người đến Mỹ đều bỡ ngỡ, lo lắng công việc làm để làm lại cuộc đời nơi đất khách. Trung Tá Trần Ngọc Toàn TĐT/TĐ4/TQLC và Đại Úy Lê Đình Đơn cùng trại tỵ nạn Indonesia, đến Virginia, may mắn gặp Anh Hai, chỉ 2 tháng sau cả hai người có việc làm tại toà soạn báo The Washington Post. Giờ đây khi tôi lật phần cuối sách CĐNT, nhìn “trang hình của Trung Tá Nguyễn Văn Phán tặng” gồm các bức hình quý báu, gợi nhớ bước chân người lính TQLC di chuyển bằng GMC, xông vào mục tiêu khi Trực Thăng Vận đổ quân, tràn lên bờ lúc tàu Hải Quân ủi bãi.. Những tấm ảnh kỷ niệm xa xưa Anh Hai tặng vẫn còn đây, mà anh đã ra đi lòng viên mãn, để người ở lại xót xa. Tôi xin dâng Anh Hai nén hương thành kính, nguyện cầu Anh Hai sớm về miền Lạc Cảnh. Giang Văn Nhân TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 119


PHÁN ƠI, MI ĐÃ ĐI RỒI! MX Phan Công Tôn Trưa ngày thứ Tư, 2 tháng 12/2020 Quách Ngọc Lâm (cựu Tiểu Đoàn 1/TQLC) ở Nam California gọi và báo tôi tin buồn: “Phán Phu Nhân” qua đời hôm qua ở Houston, TX. Vào buổi chiều cùng ngày, Phạm Ngọc Khanh (người bạn thân, cùng Khoá 9 Thủ Đức với tôi) cũng gọi từ San Francisco, báo tin buồn về Phán. Sau đó, tôi gọi qua Kim Khánh, bà xã của Phán và được xác nhận tin này. Kim Khánh còn cho biết thêm một số tin tức: Phán được đưa vào bệnh viện West Hilton Medical Center ở Houston hôm 20 tháng 11/2020, mười một ngày sau, bệnh viện gọi về nhà thông báo cho Kim Khánh biết: Phán tắt thở lúc 9:21 AM ngày 1 tháng 12/2020. Thật là đặc biệt: ngày và tháng qua đời của Phán trùng với ngày và tháng Phán được sinh ra. (Phán sinh ngày 1 tháng 12 năm 1940). Khi nhận được tin Phán qua đời, tôi thật buồn nhưng không sửng sốt hay bất ngờ vì từ gần nửa năm nay, mỗi lần tôi gọi điện thoại qua thăm, chỉ nói chuyện với Kim Khánh thôi, còn Phán thì đã không thể nói chuyện qua điện thoại với tôi như lúc trước. Kim Khánh còn cho biết thêm: tình trạng sức khoẻ của Phán ngày càng tệ, không đi đứng gì được nữa, ngay cả đi bằng walker và phải ngồi xe lăn. Việc ăn uống cũng khó khăn, từ 3 năm trước khi qua đời, Kim Khánh phải đút cho Phán ăn mỗi ngày và Kim Khánh cho Phán ăn chay bốn ngày mỗi tháng! Tôi và Phán là đôi bạn rất thân, đã quen biết nhau từ khi còn học chung Khoá 9 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức, cùng tình nguyện về Binh Chủng Thuỷ Quân Lục Chiến ngay sau khi mãn khoá. Mấy năm đầu tiên trong TQLC, vì khác Tiểu Đoàn nên chỉ được gặp nhau khi đi hành quân chung mà thôi, cho mãi tới năm 1966, Phán được thuyên chuyển về cùng đơn vị với tôi (Tiểu Đoàn 1/TQLC). Trong gần 3 năm chung sống cùng Tiểu Đoàn, Phán và tôi có rất nhiều kỷ niệm “nhớ đời” trong chiến đấu và trong sinh hoạt đời thường sau những cuộc hành quân trở về hậu cứ. Đến năm 1969, Phán rời Tiểu TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 120


Đoàn 1 để qua Tiểu Đoàn 5, tôi thì về Phòng 3/Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, sau khi bị thương lần thứ tư vào cuối năm 1968. Về sau, Phán thuyên chuyển từ TĐ5 qua TĐ8 rồi làm Tiểu Đoàn Trưởng TĐ8. Đầu năm 1975, Phán thuyên chuyển qua làm Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Tổng Hành Dinh/SĐ/TQLC. Mấy ngày cuối của tháng 4/1975 Phán và vợ con rời Vũng Tàu để sang Mỹ, còn tôi, ở lại và bị đi tù hơn 9 năm dưới chế độ Cộng Sản. Từ khi được thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 1, vì là người Huế chính thống nên Phán được anh em phe ta “chỉ định” đóng vai “đầu tàu” trong tổ chức “chế ra luật lệ” của nhóm “nói tiếng lóng” áp dụng các từ đặc biệt của các vùng nhà quê chung quanh Huế như: mô, tê, răng, rứa, ôn, mệ và nhiều nhiều nữa. Đặc biệt là khi kêu tên của các bạn trong nhóm thì kêu trớ đi hoặc méo mó đi cho vui (mà ai cũng đành phải chấp nhận), ví dụ: Lượm là Lẹo, Châm là Cheo, Tôn là Tô, Dàng là Lạt, Phán là Phom, Hoà (vợ Phán) là Huề, Lâm là Mồi, v.v… Qua vụ gọi tên này, tôi mới nhớ ra một điều: khi về Tiểu Đoàn 1, Phán muốn dùng danh hiệu truyền tin của mình là “Phú Nhơn”, một địa danh (gần hồ Tịnh Tâm) nơi gia đình Phán đang sống trong Thành Nội, Huế. Vậy mà, chỉ sau một thời gian ngắn thôi, qua các âm thoại viên, và ngay cả các “Đại Bàng” không gọi “Phú Nhơn” mà gọi là “Phu Nhơn” về sau dần dần trở thành “Phu Nhân” và cái tên “Phán Phu Nhân” trở thành … “chết tên”! Thời gian đó, tôi hỏi Phán thì hắn cứ lắc lắc cái đầu và nói: “Hiệu tin của tau bị đổi rồi mi nợ. Tau phải đành nhận như rứa!” (Danh hiệu truyền tin của tao bị đổi rồi mày ơi. Tao đành phải chấp nhận như vậy thôi!) Cho tới bây giờ, trên đất Mỹ, tôi, Phán và một số anh em cựu TĐ1/TQLC khi gặp mặt nhau hay khi nói chuyện qua điện thoại, vẫn dùng những tiếng lóng của TĐ1 mà “phe ta” đã “chế ra” từ hơn 50 năm về trước, coi đây là những kỷ niệm thật dễ thương của một thời … Một vài cuộc hành quân đặc biệt khi Phán và tôi còn ở chung trong Tiểu Đoàn 1/TQLC, đã để lại dấu ấn trong lòng tôi: . Trận tái chiếm Thành Nội, Tết Mậu Thân 1968 ở Huế: Bảy ngày trước Tết Mậu Thân, tôi bị thương tại Cai Lậy vào đêm 23 tháng Chạp, đêm cúng để tiễn Ông Táo về Trời. Sau 2 ngày TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 121


nằm trong bệnh viện Mỹ Tho, tôi được chuyển về bệnh viện TQLC Lê Hữu Sanh ở Thị Nghè. Vì nhu cầu quân vụ, tôi được cho xuất viện hôm mồng 10 Tết, bay ra Huế để tham gia trận đánh tái chiếm Thành Nội. Lực lượng VC tấn công và chiếm thành phố Huế trong ngày 30 tháng Chạp và đã chiếm toàn bộ Thành Nội trong đêm Giao Thừa, Tết Mậu Thân. Tiểu Đoàn 1/TQLC từ Sài Gòn được không vận ra phi trường Phú Bài trong ngày mồng 7 Tết, bị kẹt tại đây mất mấy ngày mới di chuyển ra Huế thay thế cho một đơn vị của Sư Đoàn Nhảy Dù để tấn công tái chiếm Thành Nội, bắt đầu từ ngày 12 tháng Giêng Âm Lịch. Tôi được trở lại Đại Đội 2 trong ngày Rằm Tháng Giêng, lúc Tiểu Đoàn 1 đã chiếm lĩnh phi trường Tây Lộc (trong Thành Nội). Hơn nửa tháng trời qua cuộc tái chiếm thật là cam go, phe ta phải “chiếm từng tấc đất” (đúng chữ và nghĩa của nó) để đánh lùi các đơn vị phòng thủ của VC. Nguy hiểm nhất là, trước khi rút lui, VC đã xích các xạ thủ các loại súng liên thanh tại các chòi gác và trên các bờ thành, do đó các xạ thủ liên thanh này, trong hoàn cảnh chẳng đặng đừng, đành phải bắn tối đa cho đến khi bị bắn chết tại ụ súng của mình. Cuối cùng, TĐ1/TQLC đã hoàn thành trọng trách: TÁI CHIẾM THÀNH NỘI HUẾ. Tôi không muốn ghi lại chi tiết của trận đấu này vì Phán đã viết bài: “Huế Mậu Thân và Tôi” và bài này đã được đăng nhiều lần qua các Đặc San, Diễn Đàn, Tuần Báo, Nhật Báo, v.v… ĐĐ2 của tôi đóng quân bên phía Cửa Nhà Đồ, còn ĐĐ3 của Phán đóng kế tường thành có cổng đi ra phía chợ Đông Ba. Sau khi tình hình an ninh tại thành phố Huế và khu Đại Nội đã được ổn định, TĐ1 tiếp tục hành quân tại các quận lỵ chung quanh Huế và sau đó tham dự các cuộc hành quân ở Quảng Trị cho đến tháng 5/1968 TĐ1 bị cấp tốc bay về Sài Gòn để đối đầu với lực lượng VC đang tấn công Chợ Lớn, Sài Gòn và Gia Định qua cuộc Tổng Công Kích đợt 2. Trong tháng 6/1968, sau khi Tiểu Đoàn 1 giải vây khu Gia Định xong, hai Trung Uý Nguyễn Xuân Tòng và Nguyễn Văn Phán được thăng lên cấp Đại Uý. . Trận Tây Ninh (Phán đã cứu mạng tôi) TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 122


Trong tháng 10/1968, TĐ1 đang hành quân ở tỉnh Hậu Nghĩa thì có lệnh phải đi tới Tây Ninh ngay để tham dự một cuộc hành quân khẩn cấp và rất căng thẳng trong vùng này. TĐ1 đến vùng huyện Tân Uyên (thuộc tỉnh Tây Ninh) nơi này coi như là căn cứ rất quan trọng của VC: “Mật Khu R”, phía Việt Nam Cộng Hoà gọi là: “Cục R” của VC. Một hôm đang hành quân trong khu rừng cao su, mỗi lần đi gần tới một khoảng trống là có lực lượng phục kích của VC bắn trả kịch liệt, rừng cao su thì chạy dài mút chỉ, lâu lâu khoảng gần 2 cây số mới có một khoảng trống. Khoảng hơn 11 giờ trưa, trong khi hai bên đang bắn trả qua lại, thì tôi bị thương, một viên đạn của VC bắn trúng phần lá phổi phía trước và xuyên thủng ra đằng sau, gần cột sống. Thật là xui, tôi và mấy thương binh phải được mang theo Đại Đội khi tiếp tục tiến quân. Khi Tiểu Đoàn đã chiếm được 3 khoảng trống, cứ mỗi khoảng trống chiếm được, trực thăng tải thương được gọi tới, sắp sửa đáp xuống thì bị hoả lực của VC vùng kế bên bắn lên, trực thăng không đáp xuống được, đành phải bay về. Khoảng gần 5 giờ chiều, ĐĐ3 của Phán, bên cánh trái của ĐĐ tôi, chiếm được một khoảng trống, Tiểu Đoàn ra lệnh khiêng tôi và 3 thương binh qua bên ĐĐ của Phán để gọi trực thăng tải thương. Lúc đó tôi đang nằm trên băng ca và đã “ngất ngư con tàu đi” thật sự, nhưng vẫn nhận ra Phán và nói thều thào với Phán là tôi bị nặng lắm rồi, hết chịu nổi rồi. Sau hơn 5 tiếng đồng hồ bị trúng đạn, không có máu chảy ra bên ngoài, tôi đã từng kinh nghiệm tại mặt trận, trong tình trạng “nội xuất huyết” mà kéo dài như vậy, thì chỉ có nước “đi đoong”! Tôi thấy và nghe Phán đang dùng máy truyền tin nói chuyện với phi công của trực thăng, sau đó Phán và âm thoại viên mang máy truyền tin cùng đi ra giữa khoảng trống, tung một trái khói màu xác định vị trí bãi đáp. Khi trực thăng bay tới và sắp đáp xuống, Phán vung tay và ra dấu chỉ vào bãi đáp… Ba anh lính bị thương được “thảy” gấp lên trực thăng, sau đó mới đưa băng ca của tôi lên. Bất ngờ có hằng loạt tiếng súng VC nổ, trực thăng vội cất cánh, cái băng ca và người tôi muốn rớt xuống đất, may quá có chú Nho (chú đệ tử của tôi) đã phóng lên trực thăng trước nên ôm được tôi và cái băng ca không bị rớt xuống. Thật là hú hồn! Anh em trong đơn vị, chứng kiến cảnh Phán lăng xăng chạy tới chạy lui, liên lạc với phi công qua máy truyền tin, cho tung trái khói màu, ra dấu hướng dẫn cho phi công đáp xuống để cứu thương TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 123


binh, mọi người và ngay chính cả tôi, tôi đã coi Phán như một ân nhân đã cứu mạng mình! Theo đường chim bay, thì từ Tây Ninh về Sài Gòn khoảng hơn 120 cây số, nên trực thăng bay thẳng về Bệnh Viện Cộng Hoà. Tôi đang trong tình trạng nguy kịch, nên được giải phẫu ngay. (Tôi phải nằm bệnh viện gần 5 tháng, qua lại giữa BV Cộng Hoà và BV/TQLC Lê HữuSanh ở Thị Nghè, tôi bị giải phẫu phổi 2 lần và phổi bị cắt bỏ 1/3. Sau đó, tôi được thuyên chuyển về Phòng 3/Bộ Tư Lệnh/SĐ/TQLC). Năm 1969 Phán rời TĐ1 và thuyên chuyển về TĐ5. Về sau, Phán qua TĐ8 và giữ chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng cho đến đầu năm 1975 thì qua làm Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Tổng Hành Dinh/SĐ/TQLC. Cấp bậc cuối cùng của Phán là Trung Tá. . Những lần tôi và Phán gặp nhau trước năm 1975: Đầu năm 1971, tôi là Thiếu Tá Trưởng Ban Kế Hoạch/Phòng 3/SĐ/TQLC cùng đi chung trực thăng với Đại Tá Bùi Thế Lân, Tham Mưu Trưởng Sư Đoàn từ phi trường Tân Sơn Nhất qua Neak Luong (Campuchia) để thăm Lữ Đoàn 369/TQLC nhân dịp TĐ 8 của Phán vừa thắng lớn Tiểu Đoàn K-17 của VC trong một trận hành quân trực thăng vận hơn một tuần trước đó. Đây là lần đầu tiên tôi và Phán gặp lại nhau kể từ khi Phán rời TĐ1 từ năm 1969. Từ đó cho đến ngày mất miền Nam, 30 tháng 4/1975 tôi chỉ gặp lại Phán và Hoà (vợ Phán) có 2, 3 lần khi Phán có phép, về Sài Gòn thăm gia đình và hẹn gặp tôi cùng đi chơi chung. Khi tôi và Phán còn ở chung TĐ1, tôi, Phán và Huề (tên anh em trong nhóm nói tiếng lóng của TĐ1 gọi Hoà) cùng đi chơi chung: ăn uống, ca hát, nhảy nhót … . Những lần tôi và Phán “tái ngộ” bên Mỹ: . Lần thứ nhất: Năm 1989 tôi và bà xã tôi đi thăm thác Niagara, giáp ranh tỉnh Ontario (Canada) và New York (Mỹ). Khi về, vợ chồng anh bạn thân qua đón tôi về New York chơi vài hôm rồi chở chúng tôi xuống D.C. ở trong Hotel một đêm và hôm sau Phán đến đón chúng tôi về nhà. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 124


Đây là lần đầu tiên từ sau 30 tháng 4/1975, tôi và Phán mới được tái ngộ. Qua lần gặp gỡ này, Phán đã đưa chúng tôi đi thăm mấy anh bạn cùng Khoá 9 Thủ Đức ở Maryland. . Lần thứ 2: Từ 3 đến 10 tháng 7 năm 2003 tại Washington D.C. tham dự Đại Hội kỷ niệm năm thứ 49 thành lập Binh Chủng TQLC. . Hội Trưởng Hội TQLC miền Đông Bắc Hoa Kỳ và Vùng Phụ Cận là cựu Trung Uý Nguyễn Trương Lương (PB/TQLC). . Cựu Trung Tá Nguyễn Văn Phán, đã được anh em bầu làm Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội kỳ này. Trước đó cả tháng, Phán gọi mời tôi về tham dư Đại Hội và Phán gởi cho tôi toàn bộ: mủ xanh, bộ đồ rằn TQLC và đôi giày trận. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày qua Mỹ từ năm 1987, tôi mới có dịp mặc lại bộ đồ rằn chiến trận của Binh Chủng Mũ Xanh mà tôi rất nhớ và trân quý. Và đây cũng là dịp, lần đầu tiên tôi được gặp lại các đàn anh và bạn bè cùng Binh Chủng. Đặc biệt, Đại Hội kỳ này có sự tham dự của một số cựu Tướng Lãnh trong QL/VNCH đang cư ngụ tại DC như: cựu Trung Tướng Ngô Quang Trưởng và phu nhân, cựu Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh (hai vị này là bạn cùng Khoá 4 Thủ Đức với cựu Thiếu Tướng Bùi Thế Lân), cựu Trung Tướng Lữ Lan, cựu Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng, v.v… Đại Hội kỷ niệm năm thứ 49 thành lập Binh Chủng TQLC tại DC là một Đại Hội rất thành công về phương diện tổ chức, nhất là có sự tham dự rất đông (hơn 60 cựu Cố Vấn Mỹ cho Sư Đoàn TQLC trước 1975). Đa số các vị này đã lên Cấp Tướng và đã về hưu. Các vị này đã ngồi chung với nhau tại 6 bàn tiệc. Dịp này Phán cũng đưa chúng tôi đi thăm Trường Căn Bản TQLC Hoa Kỳ (The Basic School, The U.S. Marine Corps) ở Quantico, Virginia. Đại Hội TQLC năm 2003 rơi đúng vào dịp có tổ chức Diễn Hành kỷ niệm ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ (mồng 4 tháng 7) tại DC. Nhân dịp này cựu Đại Tá Nguyễn Thành Trí, Tư Lệnh Phó SĐ/TQLC đã dẫn đầu đoàn quân TQLC/VN tham dự diễn hành. Năm 2005 Phán nghỉ hưu, bán nhà ở DC và dời về Houston, mua nhà và sống cho đến khi qua đời. Người vợ hiện tại là Kim TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 125


Khánh, quen với Phán từ năm 2008, chính thức lấy nhau từ năm 2014. Năm nay (2020) Khánh mới 55 tuổi. Phán thật là có phước, 3 năm cuối cùng của đời mình, nếu không có Khánh thường trực 24/24, chăm lo, săn sóc trong việc tắm rửa, thay quần áo, đút cho ăn … thì chắc chắn Phán đã “đi” lâu rồi chứ không phải đợi tới bây giờ! Khánh là một người vợ trẻ, trẻ hơn Phán 25 tuổi, theo đạo Phật và ăn chay trường. Một phụ nữ, ngoài tình yêu thương dành cho Phán, còn đem cả lòng nhân hậu cung phụng, chăm lo săn sóc tận tình cho chồng mình, đặc biệt người chồng đang bị rơi vào trạng huống: cơ thể bất khiển dụng. Suốt mấy năm vừa qua, đặc biệt là lúc Phán không có thể nói chuyện qua điện thoại, sau mỗi lần tôi và bà xã tôi nói chuyện với Khánh qua phone, chúng tôi lúc nào cũng yểm trợ tinh thần cho Khánh và thêm vào những lời khen chân thành và rất thật lòng, dành cho một phụ nữ rất đáng trân quý như Khánh! Kim Khánh đã phối hợp với tổ chức Phật Giáo, các cơ quan quản trị và điều hành mọi vấn đề liên quan đến tang lễ. Liên lạc với các thân hữu của Phán và các Cựu Quân Nhân Đại Diện cho các Quân Binh Chủng/Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà tại địa phương. Sư Đoàn Nhảy Dù thì có Cựu Thiếu Tá Phan Nhật Nam, Khoá 18 Đà Lạt. Binh Chủng Pháo Binh thì có Cựu Thiếu Tá Lê Văn Sanh, Khoá 9 Thủ Đức và nhiều anh em cựu quân nhân khác. Đặc biệt là toán đại diện cho Binh Chủng TQLC tại Houston, do cựu Thiếu Tá Lê Quang Liễn (đương kim Tổng Hội Trưởng Tổng Hội TQLC tại Hoa Kỳ) phối hợp và điều khiển các tiết mục của chương trình qua các nghi thức của tang lễ như: Lễ Nhập Liệm, Phát Tang, Cầu Siêu, Đại Diện các Tôn Giáo hay Hội Đoàn lên Phát Biểu và Phân Ưu, chương trình Phúng Viếng, Truy Điệu, Phủ Kỳ, Di Quan, nghi thức tại Nhà Hoả Táng, v.v… [Ngày 1 tháng 12/2020 cựu Đ/Uý TQLC Lê Đình Đơn, cư ngụ tại Virginia, gọi Th/Tá Liễn báo tin cựu Tr/Tá Phán mới qua đời sáng nay. Th/Tá Liễn gọi ngay cho cựu Đ/Tá Nguyễn Thành Trí, Tư Lệnh Phó SĐ/TQLC trình báo tin buồn này. Qua điện đàm, Đ/Tá Trí cho biết vì sức khoẻ không cho phép Ông tham dự tang lễ, nên đã uỷ quyền cho Th/Tá Liễn, chính thức đại diện cho TQLC tại tiểu bang Texas và các tiểu bang khác tại Hoa Kỳ đến tham dự tang lễ để phối hợp và điều hành các nghi thức thích ứng. Sau đó, Th/Tá Liễn TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 126


liên lạc với phu nhân của Tr/Tá Phán để biết rõ ngày, giờ, địa điểm Nhà Quàn, Nhà Thiêu, v.v… Rồi kêu gọi anh em TQLC tại địa phương để sắp xếp và tổ chức các thành phần liên hệ đáp ứng các chương trình thích nghi]. Kim Khánh cho biết, sau này hũ tro cốt của Phán sẽ tạm thời được đặt trong chùa Linh Sơn, sau đó tuỳ vào quyết định của toàn thể gia đình và con cháu: tro cốt Phán có thể sẽ được đem về Huế. Lúc sinh thời, Phán có làm một bài thơ “Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển”, gia đình coi đây như lời trăn trối của Phán và sẽ không đem tro cốt của Phán ra rải trên sông hay ngoài biển. Hoà (người vợ đầu của Phán) đã qua đời năm 2013, hai vợ chồng có 2 người con trai tên Nguyễn Trung Quân (sống ở Virginia) và Nguyễn Linh Vương (sống ở South Carolina). Quân và 2 con trai cùng Vương và 1 con gái có về dự tang lễ của Phán. Phán ơi! Qua cái chết của mày đã làm tao buồn ghê gớm suốt mấy hôm nay. Ngực tao cứ đau nhói và hai tai cứ lùng bùng, tao cố gắng nhớ để viết lại những kỷ niệm mình đã có với nhau. Trong khi viết, nhớ và thương mày quá, nước mắt tao cứ tự động tràn ra, không cản lại đươc. Vì hoàn cảnh sống, vì không gian xa cách, vì dịch bệnh COVID-19 lan tràn, tao không thể bay qua thăm mày và nhìn mặt mày lần cuối như trong lòng tao mong muốn. Thôi, tao đành phải dùng bài viết này thay tao nói lời vĩnh biệt với mày, người bạn có quá nhiều kỷ niệm trong tao. * Phom ơi! Khi được gặp lại Huề, cho tao gởi lời thăm. Chúc tụi mày được nhiều niềm vui khi tái ngộ và cùng nhau bay lượn trên vừng hồng cao tít tắp! Có một điều tao cần dặn mày: phải nhớ về Kim Khánh, phải an ủi và cầu nguyện cho nàng được bình an và tâm hồn được ổn định. Vì suốt mấy ngày vừa rồi, vợ chồng tao chuyện trò qua điện thoại với Kim Khánh, tụi tao biết chắc chắn và khẳng định chính xác: nàng đang rất nhớ mày, đang đau buồn vì mày và đang khóc vì thương mày nhiều lắm lắm! Phom ơi! Mi có nghe lời Tô dặn đây không? MX Phan Công Tôn TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 127


ANH PHUÙù và các Đồng đội của chúng tôi trong LOÂI HOÛA Tháng 10/2018, chúng tôi dành 2 tuần lễ từ vùng Tây Bắc về Atlanta thăm thân nhân và bằng hữu. Khi ngồi với anh em Pháo thủ Mũ Xanh, chúng tôi luôn nhắc chuyện vui buồn đời lính, chuyện hành quân, chuyện quá khứ trong đơn vị, chuyện anh em đang sinh sống tại Việt Nam mỗi năm đều họp mặt nhân ngày thành lập Binh Chủng và vào dịp cuối năm, tiền yểm trợ để anh em họp mặt do một số Pháo thủ Mũ Xanh hải ngoại gửi tặng. * * * Trước thời gian thành lập thêm Bộ chỉ huy Pháo binh và 3 Tiểu Đoàn 1, 2, 3 PB/TQLC vào thời gian từ đầu năm đến cuối năm 1969, Sư Đoàn TQLC chỉ có một Tiểu Đoàn Pháo Binh với 3 Pháo Đội A, B, C cơ hữu. Hai Pháo Đội B và C trang bị đại bác 105 ly nòng ngắn, riêng Pháo Đội A vẫn còn xử dụng Sơn pháo 75 ly. Đến đầu năm 1968, Pháo đội D ra đời. Đại uý Đặng Bá Đạt bàn giao PĐC cho người bạn cùng khóa 6 TBTĐ của ông là Đại uý Nguyễn Tấn Lộc để thành lập Pháo đội này. Riêng Pháo đội A có 12 khẩu Sơn pháo, đạn sản xuất từ thời đệ nhị thế chiến, nay Mỹ đã ngưng viện trợ, chỉ xử dụng đạn còn tồn kho tại hậu cứ và cơ hữu của Pháo đội. Do đó, PĐA không tham dự các cuộc hành quân tăng phái các vùng I, II, IV mà chỉ hành quân vùng III và Biệt khu Thủ Đô để dễ dàng vận chuyển. Khi các PĐB và PĐC thiếu Sĩ quan Tiền sát viên, PĐA sẽ tăng phái SQ/TSV đến hai PĐB và PĐC theo nhu cầu. Dĩ nhiên, những SQ ít thâm niên luôn luôn làm nhiệm vụ tăng phái. Chính cá nhân người viết cũng làm nhiệm vụ tăng phái TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 128


cho PĐB rồi tăng phái PĐC và ngược lại từ C qua B; trong suốt thời gian đề-lô. Thủy Quân Lục Chiến tham chiến Tết Mậu Thân: Bọn việt cộng vi phạm lệnh hưu chiến và mở cuộc tấn công hầu hết các tỉnh thành của VNCH trong dịp Tết Mậu Thân 1968. Thủ đô Sài Gòn bị chúng tấn công khá nặng. Thủy Quân Lục Chiến là một trong những lực lượng giải tỏa và đánh đuổi bọn việt cộng đang lẩn khuất trong phạm vi Sài Gòn-Gia Định. Pháo Đội A tham gia hành quân yểm trợ Biệt Khu Thủ Đô và các đơn vị bạn ngay khi Thủy Quân Lục Chiến được không vận từ vùng IV về Sài Gòn. Pháo Đội có 3 vị trí đóng quân: Trung đội 1A tại trại Nguyễn Văn Nho/Thị Nghè do Trung uý Trần Văn Nhẫn/ Pháo đội phó chỉ huy; Trung đội 3A tại trại Chương Dương/Thủ Đức do Trung uý Đỗ Kim Quang/Trung đội trưởng chỉ huy; Ban Chỉ huy Pháo Đội do Đại uý Đoàn Trọng Cảo/PĐT chỉ huy cùng với 4 khẩu Sơn pháo 75 ly của Trung đội 2A. Tôi, Thiếu uý Lưu Văn Phúc là Sĩ quan Tiền sát viên cạnh các Đại đội tác chiến thuộc TĐ1/TQLC từ Cai Lậy, Định Tường về giải tỏa khu vực Gò Vấp ngày 31/01/1968. Tiểu Đoàn 1 sau khi hoàn thành nhiệm vụ được không vận ra Huế để hành quân giải tỏa Cố đô. Cuối tháng 4/1968, chúng tôi theo TĐ1/TQLC trở lại Sài Gòn hành quân vùng Đồng Ông Cộ, cầu Băng Ky, ngã ba Cây Thị và khu vực cầu Bình Lợi. Đến tháng 5/1968, chúng tôi chuyển sang làm Tiền sát viên Pháo binh cho TĐ3/TQLC. Nhiệm vụ Trung đội trưởng TĐ 2/A: Một buổi sáng vào trung tuần tháng 6/1968, khi đang làm nhiệm vụ đề-lô với TĐ3/TQLC, tôi được gọi vào máy liên lạc truyền tin để nhận lệnh trực tiếp từ Đại uý Đoàn Trọng Cảo (danh hiệu Can Trường), PĐT/PĐA. Vắn tắt, ông ra lệnh cho tôi sẵn sàng quân trang, vũ khí cá nhân, sẽ có xe đón về trình diện Pháo đội A. (BCH/TĐ3/TQLC đã được thông báo). Đúng giờ hẹn, một Hạ sĩ quan PĐA bước vào vị trí hành quân gặp tôi và nói: “tôi nhận lệnh Đại uý PĐT đến đón Thiếu uý, nhân viên toán Đề-lô để lại tại vị trí, PĐB sẽ có Sĩ quan đến thay thế”. Tôi nói với ông ta, chờ tôi lên BCH/TĐ3/TQLC chào từ giã. Tôi chỉ gặp SQ/TB3/TĐ báo cáo trước khi rời vùng hành quân. Đại úy Bằng bắt tay và chúc tôi may mắn. Tôi từ giã 3 nhân viên trong toán, những chiến sĩ Pháo binh đã từng có những thời gian trải qua nguy hiểm bên nhau (trong đó có một tân binh thay thế cố Hạ sĩ Trương Văn Hướng, nhân viên truyền tin TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 129


toán Đề-lô, anh ấy tử trận khi toán chúng tôi theo Đại đội 3/Tiểu đoàn 1/TQLC tái chiếm khu Đại nội Huế vào đợt 1/Tết Mậu Thân). Tôi lên xe về vị trí BCH/PĐA, vào trình diện Đại uý Cảo, ông bắt tay, hỏi thăm và an ủi tôi, một Sĩ quan cơ hữu PĐA nhưng rất hiếm thời gian hành quân dưới sự yểm trợ trực tiếp của PĐA về mọi phương diện. Sau cùng Đại uý Cảo nói: “Tôi giao chức vụ Trung đội trưởng 2/A cho Thiếu uý, cố gắng làm việc. Tôi sẽ hướng dẫn và tập cho Thiếu uý quen với công việc.” Tôi đứng nghiêm chào và cám ơn vị PĐT. Tôi hứa sẽ thi hành nhiệm vụ cách nghiêm chỉnh. Kể từ hôm đó, tôi làm quen với tất cả anh em trong BCH/PĐ và Trung đội 2A. Từ Thường vụ Pháo đội A là Thượng sĩ Nguyễn Văn Đó; các Khẩu trưởng: Trung sĩ Phạm Đình Lư, Trung sĩ Đinh Văn Tắc, Trung sĩ Nguyễn Văn Đuổi, Trung sĩ Nguyễn Văn Bình; Hạ sĩ quan tác xạ: Trung sĩ Trần Văn Trật (tên ông ta là Trật, nhưng tính yếu tố tác xạ không bao giờ sai trật); Văn phòng trưởng Pháo đội: Trung sĩ Huỳnh Nghiệm; Hạ sĩ quan quân xa Pháo đội: Trung sĩ Danh Kim; Hạ sĩ quan tiếp liệu Pháo đội: Trung sĩ Nguyễn Tiêm; Hạ sĩ quan truyền tin Pháo đội: Trung sĩ Phạm Văn Cảnh và nhiều pháo thủ khác; đến nay tôi còn nhớ tên họ của vài anh em này, như Phan Gà, Nguyễn Chi, Đỗ Chớ, Phạm Văn Minh, Nguyễn Văn Chốn, Nguyễn Văn Mai.... Kể từ ngày tháng đó, tôi giã từ NHỮNG NGÀY THÁNG ĐỀ-LÔ. Các Tân Pháo Thủ K26 SQTB: Với sự phát triển Binh Chủng TQLC gồm nhiều đơn vị, trong đó có pháo binh, nhu cầu tăng thêm quân số các cấp. Những Sĩ quan thâm niên đang phục vụ Tiểu đoàn Pháo binh TQLC có đầy đủ, nhưng thiếu các Sĩ quan Tiền sát viên. Do đó BCH/PB/QLVNCH thuyên chuyển 18 tân Sĩ quan Pháo thủ mới tốt nghiệp khóa 26 SQTBTĐ ngành pháo binh về phục vụ đơn vị PB/TQLC vào trung tuần tháng 7/1968. Cuối tháng 7/1968, Đại uý PĐT Đoàn Trọng Cảo ra lệnh cho tôi đem xe về hậu cứ Tiểu đoàn Pháo binh tại trại Chương Dương, Thủ Đức đón tiếp 6 vị tân Pháo thủ được Thiếu tá TĐT Nguyễn Văn Trước phân phối về phục vụ tại PĐA. Danh sách 6 vị Chuẩn uý về PĐA là: Hà Minh Công, Ông Văn Diệm, Phạm Công Hiến, Nguyễn Văn Muôn, Nguyễn Văn Phú, Nguyễn Chí Sĩ. Khi chúng tôi trở lại vị trí hành quân, Đại uý PĐT đi họp trên BTL/SĐ, tôi nhờ Thượng sĩ Nguyễn Văn Đó, Thường vụ Pháo đội lo chỗ nghỉ tạm của các tân Sĩ quan; còn việc ăn uống sẽ do Hạ sĩ quan ẩm thực chu cấp trong thời gian các Sĩ quan này lưu lại Pháo đội. Ngày hôm sau tôi thông báo các anh chuẩn bị sẵn sàng, khi có TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 130


lệnh, tôi sẽ đưa các anh trình diện Đại uý PĐT. Tôi nhờ người binh sĩ giúp việc hàng ngày của PĐT báo rõ với ông là tôi muốn vào gặp. Tôi trình diện và báo cáo mọi việc. Đại uý Cảo cho tôi hướng dẫn các tân Sĩ quan lên trình diện. Tôi nói các anh sắp hàng ngang. Tôi hô khẩu hiệu chào kính và trình diện xong. Lần lượt các anh trình diện với cấp bậc, tên họ, số quân. Đại uý PĐT ân cần bắt tay thăm hỏi từng vị tân Sĩ quan của Pháo đội. Đại uý nói: “tôi bận nhiều công vụ, mọi việc tôi sẽ ra lệnh cho Thiếu uý Phúc truyền đạt đến các anh. Hiện thời các anh nghỉ tại Pháo đội, hàng ngày làm quen với sinh hoạt và tìm hiểu thêm về loại Sơn pháo mà Pháo đội A đang xử dụng”. Xong, Đại uý PĐT lại bắt tay từng anh và cho tan hàng. Kể từ đó, mỗi khi có nhu cầu cung cấp Sĩ quan Tiền sát viên đến các đơn vị bạn, hoặc tăng phái cho các PĐB, C và D, tôi đều áp dụng giải pháp “bắt thăm”. Tôi viết thăm ngay trước sự chứng kiến của các anh. Tôi xếp nhỏ, bỏ vào nón và yêu cầu các anh bắt thăm để lãnh nhiệm vụ. Anh Nguyễn Văn Phú là người có vận may, lần nào cái thăm đi đề-lô hay tăng phái, anh cũng bắt trật. Mà bắt trật thì ở lại vị trí chờ đợt khác. Anh Phú cùng với tôi làm việc chung, lúc ở ngoài khẩu đội, lúc trong đài tác xạ. Chúng tôi thân nhau là điều dễ hiểu: Đại uý PĐT không phải lúc nào cũng có thì giờ hướng dẫn hay trò chuyện với hai Sĩ quan trẻ. Khi tiếp xúc với các ông Hạ sĩ quan già, chúng tôi phải tế nhị mới chỉ huy các ông ấy được. Trong các HSQ, tôi thân với Th/sĩ Đó và Tr/sĩ Bình. Hai ông phóng khoáng hơn. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng uống với nhau vài ly rượu nên càng thêm tình thân thiết. Cuối tháng 9/1968, tôi tạm chia tay PĐA và anh Phú, người bạn mới quen để nhận nhiệm vụ khác. Thiếu tá TĐT Nguyễn Văn Trước có lệnh gọi tôi về hậu cứ thành lập toán Thám sát địa hình. Thiếu tá TĐT cho phép tôi chọn trong quân số thuộc PĐA 1 hạ sĩ quan và 6 binh sĩ trong toán, lập danh sách đưa lên Thiếu tá TĐT duyệt xét; khi thành lập xong sẽ đồn trú và phòng thủ trại Yết Kiêu do Trung tâm huấn luyện TQLC giao lại (TTHL dời lên doanh trại mới tại Rừng Cấm). Ban ngày, tôi hướng dẫn toán Thám sát Địa hình đi bộ với dụng cụ đo đạc từ doanh trại ra làng Đại học, Thủ Đức để thực tập. Sau khoảng một tuần, Tiểu Đoàn cho tăng cường thêm quân số phòng thủ, canh gác và cấp trên cử Trung uý Phạm Xuân Thanh chỉ huy tổng quát doanh trại Yết Kiêu. Với lòng kính trọng Đại uý Cảo, tôi đã tìm cách thưa chuyện với ông trước về danh sách đó. Đại uý Cảo vui vẻ giúp đỡ. Tôi đã chọn Trung sĩ Huỳnh Nghiệm là Hạ sĩ quan phụ tá của tôi và 6 Binh sĩ khỏe TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 131


mạnh, trong đó có Binh nhất Bình, Binh nhất Lễ là hai người có trình độ văn hóa tương đối. Hai em đã học xong lớp Đệ nhị, vì không may thi rớt Tú tài I, không muốn vào trường Hạ sĩ quan, vì yêu binh chủng TQLC, nên hai chàng thanh niên Qui Nhơn rủ nhau đăng lính tình nguyện vào TQLC, ra trường cùng về PĐA. Thời gian tôi là Trung đội trưởng có nhiều lúc ngồi nói chuyện với hai em. Thời gian anh Phú và tôi làm việc chung tại PĐA, tuy chỉ hơn 2 tháng nhưng chúng tôi rất quý mến nhau, xem nhau như bạn thân thiết từ lâu. Anh Phú làm việc gì cũng chu đáo, luôn luôn có sổ tay ghi chú đầy đủ những gì anh học hỏi. Trái lại, tôi là tên hơi ẩu, mọi việc tôi nhớ được tới đâu thì nhớ, không kỹ lưỡng, chỉ nhờ vào vận may mắn mà thôi (mà may thật, học khóa nào cũng có kết quả tốt, dù chẳng siêng năng gì). Cuối tháng 9/1968 PĐA đổi từ sơn pháo thành đại bác 105 ly. Đại uý Cảo theo học khóa PB cao cấp, Đại uý Trầm Hữu Phước thay thế trong nhiệm vụ PĐT và Trung uý Trương Công Thông thay Trung uý Nhẫn làm PĐ phó (vài tuần sau, Trung uý Thông thăng cấp Đại uý, khi PĐA ra Trường Pháo binh, Dục Mỹ, các Sĩ quan huấn luyện viên rất ngạc nhiên khi thấy Đại uý mà còn giữ chức vụ Pháo đội phó. Thực tế, PB/TQLC trong năm 1969 có nhiều Sĩ quan cấp bậc Đại uý với nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ Tiểu Đoàn phó, Trưởng ban 3/TĐ, Pháo đội trưởng, Pháo đội phó, Trung đội trưởng, Sĩ quan liên lạc....đều mang cấp bậc Đại uý). Sau khi tự huấn luyện hàng ngày tại khu làng Đại học Thủ Đức trong 3 tuần lễ, toán địa hình chúng tôi di chuyển từ trại Yết Kiêu về lại trại Chương Dương, sát nhập và trở thành toán địa hình thuộc PĐA (quân số của tôi thuộc BCH/TĐ) để chuẩn bị ra Trường Pháo binh Dục Mỹ khảo hạch. Thời gian tuy ngắn, nhưng tôi cũng học hỏi được nhiều từ Đại uý Trương Công Thông. PĐA hoàn tất chương trình khảo sát với số điểm cao. Trong thời gian PĐA huấn luyện và khảo hạch, các SQ-TSV cũng theo pháo đội và thi hành nhiệm vụ đề-lô (thực tập như khi hành quân). Tháng 01/1969, PĐA di chuyển trở về hậu cứ. Trung uý Phạm Xuân Thanh thay thế Đại uý Trương Công Thông làm PĐ phó. Đại uý Thông nhận chức vụ cao hơn. PĐA tham dự hành quân khu vực Phú Hoà Đông, Bình Dương cùng với Chiến đoàn A/TQLC ngắn hạn, sau được PĐC thay thế nhiệm vu. Từ vùng hành quân, Đại uý Phước trả tôi về hậu cứ, trình diện BCH/TĐ theo chuyến xe liên lạc hành quân-hậu cứ. Tôi không còn dịp làm việc chung với anh Phú, bạn tôi. Tháng 2/1969, Đại uý Trương Công Thông nhận lãnh một số đông Hạ sĩ quan và Binh sĩ từ các pháo đội chuyển đến cũng như các Hạ sĩ quan Trừ bị mới tốt nghiệp, họ tình nguyện phục vụ TQLC. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 132


Ông đưa quân sĩ dưới quyền sang doanh trại Yết Kiêu, chuẩn bị thành lập TĐ2PB. Khi bắt đầu TĐ2PB, Đại uý Thông là người thành lập PĐE, Đại uý Phan Văn Kính là vị Sĩ quan phụ tá của ông với chức vụ PĐ phó/PĐE. Tân TĐT/TĐ1PB/TQLC: Tháng 3/1969, Đại uý Đoàn Trọng Cảo, vị tân Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 Pháo binh/TQLC thuyên chuyển tôi đến phục vụ PĐC với nhiệm vụ Trung đội trưởng Trung đội 3/C. Tôi trở lại vùng hành quân Phú Hòa Đông. Thời gian đó, PĐT/PĐC là Đại uý Trần Văn Nhẫn, PĐ phó là Đại uý Hà Tiến Chương. Tôi có 2 người bạn thân quen đang phục vụ PĐC: Trung uý Vũ Quang Vinh (bạn cùng khóa 21SQTB) đang là Trung đội trưởng Trung đội 1/C và Thiếu uý Trịnh Văn Nguợt (khóa 22SQTB) là SQ liên lạc PB cạnh BCH/ Chiến đoàn A. Gặp lại nhau rất vui mừng, vì chúng tôi đã cùng trải nhiều thời gian hành quân. Gặp lại anh Phú, bạn tôi: Bẵng đi thời gian gần một năm rưỡi, chính xác là 17 tháng, tôi đi học mới trở lại đơn vị. Đầu tháng 11 năm 1970 tôi theo xe của Đại uý Trần Văn Nhẫn, tân TĐ phó, di chuyển từ hậu cứ Chương Dương, Thủ Đức xuống hậu trạm tại Châu Đốc để sáng hôm sau được vận chuyển bằng tàu Hải quân/VNCH sang Neak Luong/Campuchea trình diện Thiếu tá TĐT Đoàn Trọng Cảo. Tôi gặp lại bạn tôi là Thiếu uý Nguyễn Văn Phú, anh hiện đảm nhận chức vụ Sĩ quan Tiếp liệu kiêm Chỉ huy hậu trạm của Tiểu đoàn I PB/TQLC. Chúng tôi vui mừng khi hội ngộ. Bấy giờ Pháo binh Thuỷ Quân Lục Chiến phát triển mạnh với BCH/PB/SĐ do Trung tá Nguyễn Văn Trước là Chỉ huy trưởng. Có 3 Tiểu đoàn PB: TĐ1, TĐ2, TĐ3 các vị TĐT: Thiếu tá Đoàn Trọng Cảo, Đại uý Đặng Bá Đạt, Thiếu tá Trần Thiện Hiệu. Thiếu tá Cảo rất quý mến và nâng đỡ các Sĩ quan trẻ trong đơn vị. Ban tham mưu BCH/TĐ1PB, Thiếu tá TĐT giao trách nhiệm cho các vị Sĩ quan khoá 26SQTB: Thiếu uý Nguyễn Chí Sĩ, Trưởng ban 1/TĐ. Thiếu uý Phạm Công Hiến, Trưởng ban 2/TĐ. Thiếu úy Nguyễn Văn Phú, SQ Tiếp liệu/TĐ, tức là Trưởng ban 4/TĐ. Thiếu uý Nguyễn Văn Muôn, SQ Truyền tin/TĐ. Hai SQ giỏi khác cùng khóa với các Sĩ quan Trưởng ban đang đảm nhận các chức vụ Sĩ quan tác xạ, tức Pháo đội phó các Pháo đội A và C. Đó là: Thiếu uý Hà Minh Công, SQ tác xạ (PĐ phó)/ PĐA. Thiếu uý Ông Văn Diệm, SQ tác xạ (PĐ phó)/PĐC. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 133


Riêng Pháo đội B, bạn tôi là Trung uý Đoàn Văn Khởi là Pháo đội phó. Các anh đều là những SQ xuất sắc trong đơn vị. Thiếu tá TĐT rất tin tưởng. *** Anh Phú và tôi vui mừng gặp lại nhau. Khi Đại uý Nhẫn/TĐ phó đến nghỉ tại khách sạn trong phố, Phú và tôi kiếm chỗ lai rai vài chai bia, lẩu canh chua cá lóc, nói chuyện và hỏi thăm nhau những ngày tôi vắng mặt tại đơn vị, cũng như thời gian anh lội đề-lô, thời gian học SQ Tiếp liệu. Tôi nói với anh: “Anh Phú, tôi nghĩ Th/tá TĐT chọn anh làm Trưởng ban 4, tức SQ Tiếp liệu, vì tính anh cẩn thận, có tinh thần trách nhiệm cao”. Phú ngắt lời tôi, anh nói: “tôi không hợp với nhiệm vụ Sĩ quan Tiếp liệu. Tôi thích ra hành quân cùng các pháo đội, thoải mái hơn”. Buổi tối hôm ấy, Thiếu uý Phú, Thượng sĩ Lê Quốc Tạo, người Hạ sĩ quan phụ tá của anh và tôi thức hơi khuya, ngồi nói chuyện cả đêm. Sáng hôm sau, Phú gọi tôi thức sớm, lấy xe jeep đưa tôi ra phố chợ, ăn sáng với hủ tíu, cà phê và trở về vị trí trước khi Đại uý TĐ phó từ khách sạn được tài xế lái xe đón về hậu trạm. Khoảng 10 giờ, các đơn vị đưa đồ tiếp liệu xuống tàu đầy đủ, chúng tôi chia tay anh em hậu trạm, cùng với các quân nhân xuống tàu lênh đênh trên giòng sông từ Tân Châu vào Neak Luong. Tôi nhận nhiệm vụ quyền Trưởng ban 3/TĐ kiêm SQ liên lạc pháo binh cạnh BCH/LĐ 369/TQLC kể từ tháng 11/1970. Vị Lữ Đoàn trưởng là Trung tá Ngô Văn Định. Tôi có thời gian khoảng 4 tháng đi đề-lô với Tiểu Đoàn Trâu Điên vào năm 1967 do Thiếu tá Ngô Văn Định là vị Tiểu Đoàn trưởng. Nhưng lúc đó, tôi là đề-lô cấp Đại đội. Chỉ một lần về BCH/TĐ trình diện ông. Thời gian cùng phục vụ tại BCH/TĐ: Cùng phục vụ tại BCH/TĐ, anh Phú và tôi có nhiều cơ hội làm việc chung khi hành quân, cũng như lúc về hậu cứ, nhất là khi TĐ1PB di chuyển doanh trại vào Căn cứ Sóng Thần, sau khi từ hành quân Hạ Lào về, các văn phòng thiếu hụt bàn ghế, phòng ngủ SQ, HSQ và Binh sĩ thiếu giường nằm, anh Phú và tôi đã nhờ Cố vấn giúp đỡ việc lên xin tại tổng kho Long Bình. Thời gian đó quân đội Hoa Kỳ đang rục rịch rút khỏi Việt Nam. Chuyến đó, chúng tôi đã xin được tạm gọi là đầy đủ cho BCH/TĐ và các Pháo đội. Phú cũng như tôi, không dành cho Ban 3 và Ban 4 ưu tiên gì. Đầu tháng 5/1972, Thủy Quân Lục Chiến trấn giữ bên giòng sông Mỹ Chánh, nhiệm vụ TĐ1PB lúc bấy giờ là yểm trợ hỏa lực cho BCH LĐ369/TQLC và các TĐ2, 5 và 9. Đây là tuyến đầu chận quân cộng TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 134


sản Bắc Việt, sau khi Chuẩn tướng Vũ Văn Giai, Tư lệnh SĐ3BB ra lệnh rút lui khỏi tỉnh Quảng Trị trước sự tấn công của quân Bắc Việt đông gấp nhiều lần so với quân VNCH. Với sự chiến đấu tuyệt vời của các chiến sĩ Mũ Xanh trong Lữ đoàn 369/TQLC trực thuộc quyền chỉ huy tài giỏi, can đảm của Đại tá LĐT Phạm Văn Chung, quân cộng sản Bắc Việt đã bị khựng lại. TĐ1PB cũng đã góp công trong chiến thắng chung của Lữ đoàn. Với trách nhiệm Sĩ quan Tiếp liệu, kiêm Chỉ huy hậu trạm, Trung uý Nguyễn Văn Phú đã hoàn thành rất xuất sắc nhiệm vụ xin cấp phát và cung ứng đầy đủ đạn đại bác, vũ khí, quân trang, quân dụng, lương thực, nhiên liệu theo nhu cầu của đơn vị. Tôi liên lạc với hậu trạm hàng ngày để chuyển những nhu cầu của đơn vị cho anh Phú, đồng thời trình lên Trung tá TĐT Đoàn Trọng Cảo những báo cáo của hậu trạm và xin quyết định. Với nhiệm vụ quyền Trưởng ban 3/TĐ (làm công việc của Trưởng Ban, nhưng không có Quyết định chính thức) kiêm nhiệm Sĩ quan Phối hợp hoả lực yểm trợ Pháo binh cạnh BCH/LĐ258 trong cuộc hành quân tái chiếm Quảng Trị, nên tôi làm việc chặt chẽ với 5 Pháo đội (A, B, C, K và PĐ 155 ly thuộcPháo Binh Quân Đoàn I tăng cường) và các Sĩ quan Tiền sát viên đang theo các Tiểu đoàn tác chiến TQLC trong hệ thống tác xạ để yểm trợ nhanh chóng, hiệu qủa cho tất cả các đơn vị tham chiến trực thuộc quyền chỉ huy của BCH/LĐ; cũng như liên lạc hậu trạm để lo mọi việc của đơn vị: xin Quân cụ sửa chữa các đại bác hư hỏng của các Pháo đội do tác xạ quá nhiều, hoặc xin Ban 4 Lữ Đoàn giúp thêm xe quân vận để tiếp tế đạn đại bác, xin phương tiện tản thương các quân nhân thuộc các Pháo đội và các toán Tiền sát viên bị thương vong. Những Sĩ quan Tiền sát viên lúc đó đều là các Sĩ quan trẻ đầy đủ khả năng và lòng can đảm như các Thiếu uý: Phạm Phù Tang, Phan Đông, Huỳnh Mười, Huỳnh Thái Sơn, Vũ Mạnh Tá, Đặng Đình Thức, Hoàng Trọng Khánh, Đào Hữu Trình, Nguyễn Tri Thường, Nguyễn Ngọc Ninh, Hà Văn Chuốt.. Các anh đã đóng góp công lao rất nhiều trong chiến thắng chung của QLVNCH tại chiến trường Quảng Trị. Đặc biệt Thiếu uý Nguyễn Ngọc Ninh có công trong trận đổ bộ Triệu Phong cùng Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu. Anh đã vinh thăng Trung uý đặc cách, và Trung tá TĐT đề cử anh là Sĩ quan xuất sắc tham dự Phái Đoàn Chiến sĩ xuất sắc thăm Trung Hoa Dân Quốc. Đối với các Sĩ quan đề-lô, cá nhân tôi được anh em xem như “Đề-lô trưởng”, đôi khi các toán Đề-lô không nhận được tiếp tế lương thực, các bạn ấy cũng kêu tôi; nhân viên toán Tiền sát uống whiskey (bị thương), các bạn cũng TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 135


gọi tôi lo tản thương và can thiệp với các Pháo đội cung cấp nhân viên thay thế. Có những trường hợp rất đau thương: Sĩ quan trẻ, mới ra trường, về đơn vị, ra hành quân, chỉ vài ngày sau tử trận bên bờ Cổ Thành, trong đó có một người em vợ của Trung tá Đoàn Trọng Cảo, TĐT/TĐ1PB/TQLC. Trong giai đoạn chiến trường khốc liệt nhất trước ngày chiến thắng, tôi túc trực tại Trung tâm hành quân LĐ258/TQLC, giải quyết tất cả mọi việc phân phối yểm trợ hỏa lực theo chỉ thị ưu tiên cho các Tiểu Đoàn tác chiến của Thiếu tá Huỳnh Văn Lượm/Trưởng Ban 3 Lữ Đoàn. Pháo Binh Thủy Quân Lục Chiến đã góp công bằng xương máu, mồ hôi, sự gian khổ đầy nguy hiểm của tất cả quân nhân các cấp, tạo nên chiến thắng chung của QLVNCH mà SĐTQLC là nỗ lực chính tái chiếm Quảng Trị và Cổ thành Đinh Công Tráng. Các Pháo đội và các toán Tiền sát viên là những người có công nhiều nhất, BCH/TĐ chỉ đóng góp phần phối hợp, điều động, hướng dẫn, yểm trợ quân dụng, đạn dược, lương thực sao cho kịp thời. Trung uý Nguyễn Văn Phú nhận nhiệm vụ PĐ phó/PĐB: Đầu tháng 10/1972, tôi nhận ra tiếng của Trung uý Phú qua hệ thống của Pháo đội B vì PĐB thi hành nhiệm vụ di chuyển hành quân lên Gia Đẳng II, sát mé biển, chỉ cách Cửa Việt chừng non 10 cây số. PĐB thay thế cho PĐF/TĐ2PB. Chiếm đóng vị trí xong, cuối ngày, anh Phú gọi máy vô tuyến, qua tần số riêng (TĐ1PB có một đặc lệnh truyền tin PBTQLCVNAD) nói chuyện. Anh cho biết đã xin ra Pháo đội tác xạ, hiện anh đang là Pháo đội phó PĐB, dưới quyền chỉ huy của Trung uý Đoàn Văn Khởi, một người bạn khác của tôi. Đầu năm 1973, công việc của Trưởng Ban3 /TĐ là lo các tài liệu và có chương trình hướng dẫn huấn luyện tại chỗ cho các Pháo đội cơ hữu của Tiểu Đoàn. Trung tá TĐT chỉ thị cho tôi, nhiệm vụ Sĩ quan Hành quân và Huấn luyện (TB3), dịch thuật các tài liệu từ tiếng Anh ra tiếng Việt và phổ biến đến các Pháo đội. Nhiều khi trở ngại với những từ ngữ quân sự, tôi nhờ Thiếu tá Lạc/TĐ phó giúp thêm ý kiến, ông đã từng học 2 khóa tại Hoa Kỳ, nhất là ông tốt nghiệp khóa Advanced tại Trường Pháo Binh Fort Sill, nên ông hiểu biết hơn tôi nhiều. Huấn luyện điều chỉnh tác xạ Pháo binh: Bắt đầu tuần lễ thứ nhất tháng 3/1973, tôi lãnh thêm nhiệm vụ đến từng Tiểu đoàn tác chiến TQLC trực thuộc Lữ đoàn 258/TQLC để huấn luyện Sĩ quan Trung đội trưởng các đơn vị đó về hiệu quả TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 136


cũng như quan sát và điều chỉnh tác xạ pháo binh. Trước tiên, toán chúng tôi huấn luyện tại BCH/TĐ3. Tôi gặp người bạn thân là Đại uý Nguyễn Văn Thạch, anh đang là Trưởng ban 3/TĐ3. Anh tiếp đãi toán chúng tôi niềm nở. Buổi trưa, anh nói nhân viên của anh dọn cơm cho anh và tôi cùng ăn, nhắc lại thời anh là Trung đội trưởng thuộc TĐ4/TQLC, tôi là Đề-lô đi theo đơn vị. Khi chúng tôi đến huấn luyện tại BCH/TĐ9/TQLC, Trung tá Huỳnh Văn Lượm/TĐT luôn luôn quan sát khóa học. Buổi trưa, Tr/tá Lượm bảo: “cậu ăn cơm với tôi nha”. Tôi cũng có nhiều kỷ niệm với Trung tá Lượm. Thời gian cuối năm 1966, học xong khóa The Basic School về, ông giữ chức vụ ĐĐT/ĐĐ1/TĐ1 thay thế Đại uý Trần Văn Bi giải ngũ. Tôi theo Đại Đội do Đ/uý Lượm chỉ huy trong hành quân tấn công để giải toả Thành Cổ Loa/BCH/PB/QLVNCH và hậu cứ TĐ61PB, ngay mùng 3 Tết Mậu Thân. Trận chiến tại Cố đô Huế, toán Đề-lô chúng tôi được đưa qua đưa lại giữa ĐĐ1 và ĐĐ3 thuộc TĐ1, mỗi khi hai Đại Đội thay phiên nhau làm “nỗ lực chính”. Mậu Thân đợt nhì, tôi cùng tham dự với Đại Đội do ông chỉ huy hành quân khu vực cầu Băng Ky, Đồng Ông Cộ, ngã ba Cây Thị, khu vực dọc theo sông Sài Gòn gần cầu Bình Lợi. Trong trận chiến phản công và tái chiếm thành phố Quảng Trị, ông là Thiếu tá Trưởng ban 3/Lữ Đoàn258/TQLC; tôi làm việc dưới quyền trực tiếp của ông, vì nhiệm vụ của tôi là Sĩ quan phối hợp hỏa lực pháo binh bên cạnh BCH/LĐ. Trung tá Lượm mới giữ chức vụ TĐT/TĐ9/TQLC thay thế Trung tá Nguyễm Kim Đễ thuyên chuyển về BTL/SĐ đảm nhận chức vụ Trưởng phòng III/SĐTQLC, đúng vào thời gian chúng tôi đến huấn luyện cho các vị Sĩ quan Trung đội trưởng. Buồn thay, ông đã mất trong thời gian bị giam cầm trong trại giam của việt cộng. Vừa mới chấm dứt việc huấn luyện hai Tiểu đoàn, chưa kịp huấn luyện “điều chỉnh tác xạ pháo binh” tại Tiểu đoàn 5/TQLC là Tiểu đoàn thứ ba theo kế hoạch của BCH/LĐ258, một buổi sáng trung tuần tháng 3/1973 này, đột nhiên tôi nhận lệnh trực tiếp từ Trung tá TĐT: “giao cho người Sĩ quan phụ tá của tôi là Trung uý Trần Gia Sản làm trưởng toán huấn luyện. Còn tôi, Đại uý Lưu V. Phúc có xe của Pháo đội C đón trong vòng một tiếng đồng hồ nữa, để lên vị trí PĐC với trách nhiệm chỉ huy pháo đội”. Trung tá Cảo ra lệnh cho tôi chỉ có thế, xong ông lên xe về BTL/SĐ tại Hương Điền ngay. Tôi không kịp hỏi thêm cho rõ ràng. Tôi hỏi Thiếu tá TĐ phó. Ông trả lời rằng ông không biết. Xe PĐC về đón, tôi đeo vũ khí cá nhân, quân trang và thùng đựng vật dụng cá nhân của tôi được người em thân tín là Hạ sĩ Phùng Vinh để lên xe. Anh ta hỏi: “em có theo Đại uý không?”. Vinh chính là TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 137


người tôi chọn từ Pháo đội Chỉ huy vào Ban 3. Anh ta rất thương mến tôi, những sáng không còn thức ăn, Vinh chiên cơm gạo sấy cho tôi và anh ta cùng ăn. Chia tay, lưu luyến là điều dĩ nhiên. Tôi lắc đầu và trả lời: “Các em tiếp tục làm việc với Trung uý Sản. Chắc sẽ có một Đại uý khác thay thế anh. Cần gì cứ gọi máy cho anh”. Vinh nói: “thằng Phát và em muốn theo Đại uý”. Tôi bảo Vinh: “chưa được em, anh cũng không biết lệnh trên thế nào”. Một quyết định bất ngờ của thượng cấp. Thày trò chúng tôi bắt tay nhau. Tôi dặn Tr/uý Sản vài điều, rồi lên xe hướng về vị trí PĐC đang chiếm đóng tại Gia Đẳng I, cũng dọc theo bờ biển, phía Nam vị trí PĐB khoảng 4 Km. Phú đến thăm tôi chỉ ít giờ sau khi tôi đến PĐC: Rời xe để vào đài tác xạ PĐC, Trung uý Lê Hoàng Điệp/PĐ phó đã đứng chờ trước cửa. Điệp chào và hướng dẫn tôi sơ qua mọi việc của Ban chỉ huy Pháo đội. Anh ta chỉ cho tôi phòng ngủ của Đại uý Lê Tự Hào, PĐT/PĐC mà tôi vừa đến thay thế. Hào và tôi cũng là bạn đồng thời, đồng trang lứa trong Pháo binh TQLC. Đại uý Hào tốt nghiệp khóa 2 Sĩ quan Đặc biệt tại Trường Sĩ quan Thủ Đức. Tình nguyện phục vụ Binh chủng TQLC, anh và một Sĩ quan cùng khóa, được Bộ Tư lệnh chọn cho theo học khoá 22 Sĩ quan Căn bản Pháo Binh. Tôi yêu cầu Trung uý Điệp hướng dẫn tôi đi một vòng thăm các Khẩu đội cũng như hệ thống phòng thủ vị trí. Gặp đầy đủ các Sĩ quan Trung đội trưởng, các Hạ sĩ quan Thường vụ Pháo đội, Trung đội phó, Khẩu đội trưởng, Trưởng ban tác xạ, Truyền tin, Đạn dược... Có hai điều bất ngờ nữa xảy ra. Khoảng gần trưa, Hạ sĩ quan Tiếp liệu kiêm Chỉ huy hậu trạm PĐC là Trung sĩ Ngọ từ Huế vào vị trí hành quân trình diện tôi. Anh ta trình bày những công việc của hậu trạm. Tôi chỉ nghe, sau cùng tôi bảo anh ta: “công việc của Trung sĩ từ trước đến nay làm như thế nào, hãy tiếp tục như thế. Chính tôi cũng không biết rõ như thế nào. Tôi nghĩ chỉ tạm thay cho Đại uý Hào. (Tôi thật sự không biết lý do thay thế). Nhưng Ngọ cứ nài nỉ hoài. Tôi nói: “nếu anh làm việc tốt, bất cứ Sĩ quan nào là Pháo đội trưởng cũng vậy thôi. Anh nên gặp Trung uý Điệp, hỏi xem Pháo đội cần anh lo liệu việc chi”. Tôi chỉ nhắc anh: “tiếp tế các toán Tiền sát viên của Pháo đội đúng lúc và đầy đủ theo tiêu chuẩn". Trung sĩ Ngọ nhận lệnh và thi hành. Sau bữa cơm trưa, tôi và Điệp ở trong đài tác xạ cùng xem xét lại công việc, thì ông Hạ sĩ quan trực bước vào chào và nói: “thưa Đại uý, có Trung uý Phú, PĐ phó PĐB đển thăm Đại uý”. TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 138


Nghe vậy, tôi bước ra đón Phú. Gương mặt anh ửng đỏ vì nắng, áo trận màu sóng biển đẫm mồ hôi. Bên cạnh anh là một két bia chai 33, chỉ liếc sơ qua cũng biết là két 24 chai. Phú đưa tay chào tôi, tôi xiết chặt tay Phú, chưa kịp hỏi thăm, thì Phú đã nói: “nghe anh ra PĐC làm PĐT, Phú đến thăm anh”. Tôi kéo tay Phú vào đài tác xạ và bảo nhân viên kiếm ghế cho chúng tôi ngồi. Tôi nói “Phú ơi, tôi nghĩ rằng tôi chỉ tạm thời ra thay thế cho ông Hào. Lệnh lạc không có gì rõ ràng. Mà Phú thích đến chơi, sao không gọi máy, tôi cho xe lên đón. Lội bộ mấy cây số, trên nắng, dưới cát nóng, vai vác két bia nặng, Phú khiến tôi áy náy quá. Mình là bạn với nhau mà Phú”. Anh trả lời: “Phú muốn dành cho anh sự bất ngờ”. Nếu vì công vụ, chúng tôi xưng hô theo quân kỷ còn bình thường thì chúng tôi xưng hô như hai người bạn: anh và tôi. Anh Phú và tôi ngồi lai rai trò chuyện. Tôi đoán ra hình như Phú không vui. Phú nói với tôi: “nếu anh chính thức là PĐT/PĐC; anh hoán đổi Phú về PĐC được không?” Tôi cười nhẹ và nói: “ông Hào gốc chắc lắm. Tôi chỉ tạm thay dăm bữa nửa tháng thôi”. Tôi đề nghị Phú kiên nhẫn, chờ vài tháng nữa làm đơn xin đi học khoá Pháo đội trưởng, vì Phú và các bạn cùng khóa 26SQTĐ là Trung uý thâm niên. Đã đến lúc “cờ đến tay các anh”.Xế chiều, tôi nhờ Hạ sĩ quan trực, kêu tài xế và một binh sĩ mang máy, khi xe sẵn sàng, tôi lái xe đưa Phú về vị trí PĐB. Phú và tôi bắt tay nhau, Phú bước vào vị trí, tôi bảo anh tài xế: “chúng ta về”. Đúng như tôi dự đoán, chỉ mười ngày sau, vào buổi sáng, tôi nhận lệnh chuẩn bị có xe đón về BCH/TĐ. Trước lúc rời PĐC, tôi dặn Trung uý Lê Hoàng Điệp trông coi Pháo đội và nói với anh ta là Đ/uý Hào sẽ trở lại trong ngày. Điệp tiễn chân tôi lên xe, anh ta nói: “tôi tưởng Đ/uý làm PĐT/PĐC luôn...”. Lắc đầu, tôi nhắc anh ta rằng: “tôi đã nói với Điệp và Trung sĩ Ngọ việc tôi tạm thời thay thế Đ/uý Hào ngay ngày đầu tiên tôi đến nhận nhiệm vụ”. Chia tay, xe lăn bánh, hướng về BCH/TĐ. Tôi làm xong nhiệm vụ tạm thời nơi PĐC. Công việc Ban 3/TĐ sau Hiệp định Paris không bận rộn như thời chiến trận, tôi tiếp tục lo dịch thuật các tài liệu pháo binh, sắp xếp các khóa huấn luyện, phân chia các khóa tu nghiệp Sĩ quan, Hạ sĩ quan cho các Pháo đội A,B,C và Pháo đội chỉ huy cách đồng đều theo thâm niên của các quân nhân theo những chỉ thị của Phòng III/BTL Sư Đoàn TQLC; gửi và nhắc nhở các Pháo đội việc huấn luyện theo lịch trình hàng tuần; thông báo và đến thăm các Pháo đội trong những buổi huấn luyện. Mỗi khi đến Pháo đội nào, tôi thường gặp các vị Pháo đội phó và các Trung đội trưởng, họ là những người trực tiếp huấn luyện nhân TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 139


viên về các môn như đài trung ương tác xạ, truyền tin, khẩu đội vụ, và canh gác, tuần tra... Làm việc chung với Trung uý Phú trong một Pháo đội: Ngày 01 tháng 04 năm 1973, tôi đang làm việc tại Trung tâm hành quân thuộc BCH/LĐ258/TQLC sau khi họp tham mưu hàng ngày dưới sự chủ tọa của Đại tá Lữ Đoàn trưởng thì Sĩ quan trực của TĐ1PB/TQLC lên Lữ Đoàn gặp tôi và nói: “Trung tá TĐT cần gặp Đại uý ngay”. Tôi hỏi anh ta: “Thiếu uý có biết chuyện gì không?”. Anh ấy đáp: “Thưa Đại uý, tôi không biết”. Tôi quay sang Trung uý Trần Gia Sản, người Sĩ quan phụ tá của tôi và nói Sản thay tôi điều hành công việc. Tôi bước theo người Sĩ quan trực, về đến BCH/TĐ vào trình diện Trung tá Đoàn Trọng Cảo/TĐT. Sau khi chào kính và trình diện theo quân kỷ, Trung tá Cảo bắt tay tôi và nói: -“Đại uý bàn giao công việc Ban 3 cho Trung uý Sản. Tiểu đoàn sẽ có Trưởng ban 3 đảm nhận sau. Đại uý theo Thiếu tá Tiểu đoàn phó lên PĐB nhận chức vụ Pháo đội trưởng thay Đại uý Khởi”. -“Trình Trung tá, tôi lên PĐB chỉ tạm thời hay chính thức?” -“Ông là PĐT/PĐB. Đây là lệnh từ BTL/SĐ. Tôi phải lên Bộ Tư Lệnh ngay bây giờ. Quyết định chức vụ sẽ được BTL gửi đến Tiểu Đoàn và Pháo đội B sau”. -“Nhận rõ Trung tá”. Tôi chào và xin phép bước ra khỏi phòng TĐT. Vào Ban 3/TĐ, tôi nói Hạ sĩ Phùng Vinh cho mời Trung uý Sản. Tôi quay sang Trung uý Nguyễn Văn (anh ta họ Nguyễn, tên Văn), một Sĩ quan khác của Ban 3, tôi nói anh ta lên Lữ đoàn thay Trung uý Sản về gặp tôi. Sản và tôi làm việc gắn bó từ ngày tôi nhận nhiệm vụ “quyền” Trưởng ban cho đến lúc chính thức là Trưởng ban 3/TĐ. Anh em hiểu và thông cảm , chia sớt những khó khăn, bận rộn trong 2 năm rưỡi, qua nhiều cuộc hành quân. Chúng tôi cùng bất ngờ trước quyết định của thượng cấp. Quân đội, lệnh là thi hành. Vũ khí cá nhân tôi hoàn trả Pháo đội chỉ huy. Mấy người em trong Ban 3/TĐ giúp tôi nhanh chóng, gọn gàng để lên xe. Tôi không có đồ đạc nhiều, vỏn vẹn chỉ có cái giường ghế bố nhà binh, thùng bằng sắt cất hai bộ quân phục tác chiến, quần áo lót và cuốn album hình ảnh vợ và đứa con trai lên 1 tuổi. Phùng Vinh và Trần Hồng Phát là hai binh sĩ rất thân cận của tôi đều muốn theo tôi ra Pháo đội. Tôi bảo hai em: “anh không có quyền, hơn nữa các em làm công việc trong Ban 3 đã quen, ra Pháo đội có nhiều thay đổi, mà chưa chắc anh sẽ rời nhiệm vụ này lâu, sẽ trở lại”. Lên xe, hướng đến vị trí PĐB tại Gia Đẳng II dọc theo bờ biển. Khoảng 10 giờ sáng, xe chúng tôi TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 140


đến trạm gác của Pháo đội. Người Hạ sĩ quan trực tiến ra, đứng nghiêm chào. Thiếu tá TĐ phó bảo anh ta thông báo cho Đại uý Đoàn văn Khởi/PĐT biết có Thiếu tá Tiểu đoàn phó đến Pháo đội và cần gặp Đ/uý Khởi tại đài tác xạ. Xe tiến vào bên trong vị trí. Tôi theo Tiểu đoàn phó vào đài tác xạ. Trung uý Nguyễn Văn Phú đang có mặt tại đây, anh chào kính và đón tiếp chúng tôi. Thiếu tá Lạc ra lệnh: "Trung uý Phú cho mời Đại uý Khởi". Vừa lúc đó, Khởi bước vào đài tác xạ. Sau khi chào hỏi xã giao thường lệ. Thiếu tá Lạc truyền lệnh: “Đại uý Khởi cho tập họp Pháo đội để làm lễ bàn giao cho Đại uý Phúc theo khẩu lệnh của Trung tá TĐT ngay bây giờ”. Tất cả quân nhân thuộc PĐB đang hiện diện trong đài tác xạ đều bất ngờ khi nghe Thiếu tá TĐ phó ban lệnh. Riêng Phú vừa bất ngờ, vừa vui vẻ, vì anh ấy không nghĩ rằng có ngày chúng tôi lại cùng làm việc với nhau. Đại úy Khởi nói Trung uý Phú lo tập họp Pháo đội trước sân đài tác xạ, ngoại trừ các Hạ sĩ quan trực và tuần tiễu, các binh sĩ đang làm nhiệm vụ canh gác chung quanh hàng rào phòng thủ. Khi Thường vụ trình diện Pháo đội lên Trung uý Phú xong. Tất cả các Sĩ quan Trung đội trưởng vào hàng quân, đứng trước từng Trung đội do họ chỉ huy. Trung uý Phú chỉ huy Pháo đội và trình diện lên Đại uý Khởi. Kế đến Đại uý Khởi trình diện Pháo đội lên Thiếu tá TĐ phó. (Viết để diễn tả thì lâu, thực tế rất nhanh, vì đây là vị trí hành quân). Đứng trước hàng quân, Thiếu tá TĐ phó ra quân lệnh cho toàn thể quân nhân các cấp PĐB như sau: “Tuân lệnh thượng cấp, tôi Thiếu tá Nguyễn Hữu Lạc, Tiểu đoàn phó TĐ1PB/TQLC, thừa lệnh Trung tá TĐT, sáng hôm nay ngày 1 tháng 4 năm 1973 tại vị trí hành quân này, lễ bàn giao chức vụ PĐT/PĐB giữa Đại uý Đoàn Văn Khởi cựu PĐT và Đại uý Lưu Văn Phúc tân PĐT. Quân nhân các cấp thuộc PĐB triệt để tuân theo và thi hành dưới sự chỉ huy của Đại uý Phúc kể từ bây giờ”. Khởi và tôi bắt tay nhau. Sau đó tôi chỉ huy pháo đội chào kính TĐ phó và tiễn chân ông và cựu PĐT/PĐB rời vị trí. Tôi quay sang hàng quân nói vài câu với anh em, hứa với họ sẽ nói chuyện kỹ hơn vào sáng ngày mai, vì tôi dự tính sẽ họp với PĐ phó, các Sĩ quan, các Hạ sĩ quan trong Pháo đội vào chiều nay tại phòng họp. Tôi nói với Phú cho tan hàng, mhiệm vụ thường ngày của quân nhân nào, cứ thế thi hành. Bước vào đài tác xạ có Thiếu tá TĐ phó ngồi chờ Đại uý Khởi thu xếp quân trang, quân dụng để theo xe TĐ phó trở lại BCH/TĐ, tôi nói nhỏ với Phú bảo một binh sĩ đem nước uống lên mời TĐ phó và đem đến người tài xế đang chờ tại bãi đậu xe. Việc bàn giao giấy tờ giữa Khởi và tôi tiến hành nhanh chóng, vì Khởi và tôi là bạn hữu lâu năm. Trong TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 141


Quân Đội, việc thay đổi nhiệm vụ theo nhu cầu chiến trường hay do lệnh thượng cấp là lẽ thường tình, chẳng có chi quan trọng. Gần trưa, xe jeep đưa TĐ phó và cựu PĐT/PĐB lăn bánh trở về BCH/TĐ tại ngã tư Hội Yên. Xe rời vị trí, Phú và tôi song bước vào đài tác xạ. Phú lên tiếng trước: “Phú thật bất ngờ, rất vui khi anh ra PĐB làm PĐT (khi chỉ có Phú và tôi nói chuyện, chúng tôi xưng hô với nhau như hai người bạn thưở nào)”. Tôi nói: “tôi cũng bất ngờ Phú ơi. Sáng hôm nay, trước khi Trung tá TĐT lên BTL/SĐ họp. Ông cho gọi tôi và ra lệnh phải thi hành ngay, Trung tá nói: đây là lệnh của Sư Đoàn”. Phú nói: “lần trước anh ra PĐC, Phú tính xin hoán đổi về PĐC để làm việc với anh. Đâu ngờ, anh chỉ thay cho ông Hào ít ngày. Lần này có lễ bàn giao chức vụ, vậy là anh chính thức chỉ huy PĐB chứ không tạm thay thế nữa”. Tôi trả lời: “nhà binh, sai đâu làm đó. Tụi mình có cơ hội làm việc chung là vui rồi.” Phú hỏi: “trưa rồi, anh tính ăn cơm trưa chưa, để tôi nói nhà bếp dọn”. Phú cho biết sẽ gọi các Sĩ quan Pháo đội cùng dùng bữa, trò chuyện làm quen. Hạ sĩ Trần Xíu Tài, người em giúp việc và liên lạc viên của PĐT đang chờ tôi trước căn hầm ngủ. Em đứng nghiêm chào kính và thưa: “trình Đại úy, em đã trải giường ghế bố và đem đồ đạc của Đại uý vào phòng. Đại uý còn đồ đạc gì trên Tiểu đoàn chưa kịp đem xuống không? Ngày mai hay chiều nay, Đại uý cho xe chở em về Tiểu đoàn để đem về Pháo đội”. Tôi nói: "anh chỉ có vậy thôi. Lính hành quân mà nhiều đồ đạc gì hả em". Tài chỉ “dạ”. Tôi quay sang Phú và nói: “tôi chỉ cần căn hầm nhỏ, để vừa ghế bố để ngủ, một bàn nhỏ làm việc với điện thoại và một PRC-25”. Phú bảo sẽ cho làm lại căn hầm vào ngày mai. Bữa cơm trưa đầu tiên tại PĐB, các bạn Sĩ quan e ngại, ít nói. Hỏi người nào, người đó trả lời, chỉ có Phú và tôi trò chuyện. Tôi nói với các bạn cứ tự nhiên, làm việc theo đúng nhiệm vụ của mình. Cơm nước xong, trong lúc chuyện vãn, tôi thông báo: "Chiều nay, anh Phú và tôi sẽ thăm từng Trung đội, nói chuyện với các Trung đội phó, các Khẩu đội trưởng". Trước bữa cơm chiều, Phú và tôi thảo luận tại phòng khách. Tôi nói Phú vui lòng xem xét kỹ lưỡng lại danh sách Sĩ quan, Hạ sĩ quan, Binh sĩ theo thâm niên, theo cấp bậc và các quyết định đề nghị chức vụ. Phú cười buồn và nói: “ngay cả Phú từ Trưởng ban 4/TĐ ra làm PĐ phó/PĐB cũng chỉ là khẩu lệnh. Không một Sĩ quan nào có quyết định chức vụ chính thức bằng văn bản”. Tôi nói: “mình làm lại, Phú ơi. Chiều nay, Phú bảo Văn phòng trưởng Pháo đội gặp Phú và tôi tại TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 142


đài tác xạ". Phú gọi máy ra lệnh cho Thượng sĩ Lê Đắc Lập, hậu trạm vào Pháo đội với đầy đủ văn thư chứng từ tiếp liệu để trình bày công việc. Việc thứ nhất tôi làm ngay ngày hôm sau: gửi Văn thư lên BCH/TĐ đề cử Trung uý Nguyễn Văn Phú giữ chức vụ Pháo đội phó. (từ ngày Phú đảm nhận chức vụ, chưa hề nhận được quyết định chức vụ, đó là một thiệt thòi lớn khi thăng cấp hay nhận chức vụ cao hơn cho bất cứ ai chỉ làm việc theo khẩu lệnh, không ghi trong hồ sơ quân bạ). Cho sắp xếp chức vụ Trung đội trưởng theo thứ tự thâm niên, có quyết định chức vụ của BCH/TĐ theo đề nghị của PĐB, trong số Sĩ quan được điều chỉnh, có Trung uý Huỳnh Thái Sơn được Pháo đội đón về, giao nhiệm vu Trung đội trưởng Trung đội 1B. Hoán đổi một Sĩ quan sang PĐA, đưa Thiếu uý Nguyễn Tri Thường, một Sĩ quan có khả năng, nhận nhiệm vụ Trung đội trưởng Trung đội 3/B. Trung đội 2/B tạm thời do Trung uý Phú/PĐ phó kiêm nhiệm. Việc thứ nhì: trước hàng quân, tôi chỉ thị quân nhân các cấp từ Sĩ quan, Hạ sĩ quan, tại vị trí Pháo đội hành quân và các toán Tiền sát viên, tiền trạm, hậu trạm, hậu cứ phải báo cáo và thi hành lệnh của Trung uý Phú/PĐ phó; tất cả quân vụ của Pháo đội đều có sự thống nhất giữa PĐT và PĐ phó là tôi và Trung uý Phú. Buổi chiều, tại phòng họp Pháo đội, tôi đối xử cách dân chủ, cho phép buổi họp bầu chọn các chức vụ Hạ sĩ quan tiếp liệu kiêm Hạ sĩ quan hậu cứ; Hạ sĩ quan tiếp dưỡng và hậu trạm. Nói xong, tôi trao Trung uý Phú điều khiển buổi họp cho mọi người không e ngại. Kết quả, Phú cho tôi biết rằng anh em bầu: Trung sĩ Đỗ Chớ/Khẩu trưởng Khẩu 1 sẽ về hậu cứ tại Căn cứ Sóng Thần/Dĩ An đảm nhận Văn phòng trưởng kiêm Hạ sĩ quan tiếp liệu hậu cứ thay thế Trung sĩ I Phan Hữu Táng có nhiều sự than phiền của anh em Pháo đội sẽ ra hành quân và Trung sĩ Nguyễn Văn Mới/Hạ sĩ quan quân xa thay thế Thượng sĩ Lê Đắc Lập để lãnh nhiệm vụ Hạ sĩ quan tiếp dưỡng kiêm hậu trạm pháo đội. Với sự thay đổi này đã thổi vào tinh thần PĐB một luồng gió mới, các Sĩ quan, Hạ sĩ quan và Binh sĩ sinh hoạt cởi mở hơn. Trung uý Phú phân chia quyền lợi: hưởng phép, quân trang, tiếp dưỡng... cách công bằng, tôi chỉ bàn thảo riêng với Phú, nhưng để Phú toàn quyền điều động. Chỉ chưa đầy nửa năm, PĐB trở thành một đơn vị được Đại tá Lữ Đoàn trưởng khen ngợi và thông báo với Sư Đoàn về sự huấn luyện, thao dượt, quân phong, quân kỷ của quân nhân các cấp. Mỗi dịp họp tại BCH/TĐ dưới sự chủ tọa của Trung tá TĐT, tôi đều trình bày khả năng và công sức của Trung uý Phú, cốt ý mong sao Phú sớm nhận nhiệm vụ pháo đội TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 143


trưởng, vì tôi quan sát thấy rằng bạn cùng khóa hay khóa sau của Phú tại các Tiểu đoàn 2 và 3 PB/TQLC đã có những Sĩ quan ít thâm niên so với Phú được trao chức vụ pháo đội trưởng rồi. Gần cuối năm 1973 đó, tôi nói với Phú vài ba lần rằng “Phú nên đi học khóa Pháo binh trung cấp, có bằng và có khả năng, dễ dàng được cấp trên giao nhiệm vụ". Nhưng Phú cứ chần chờ, mãi đến tháng 5/1974, anh ta mới đi học. Thời gian Phú và tôi làm việc chung với nhau chỉ hơn một năm nhưng rất hợp. Đây chính là thời gian Phú xử dụng khả năng “lãnh đạo, chỉ huy”. Nhân đây, tôi cũng muốn kể một chuyện tuy ngoài lề, nhưng cũng gây phiền không nhỏ. Chuyện là: khi tôi từ PĐC trở về nhiệm vụ Trưởng Ban 3/TĐ, Trung tá TĐT chỉ thị tôi ra thanh tra hậu trạm trong một ngày, sẽ vào hành quân ngày hôm sau. Trên đường từ Huế trở ra Quảng Trị xe chúng tôi chạy đến cửa An Hoà, cách trung tâm Huế khoảng 6 km, thấy một quân nhân TQLC đứng đón và vẫy xe chúng tôi xin quá giang. Xe đã vượt qua, tôi thoáng thấy bảng tên màu trắng và đỏ. Tôi yêu cầu tài xế dừng xe, anh ta chạy bộ đến, đứng nghiêm và chào tôi. Nhìn bảng tên, tôi biết anh ta là Trung uý Trần Phúc Hoà, một Sĩ quan thuộc PĐC, dù rằng thời gian tôi tạm thay cho Đại uý Hào, tôi không thấy ông Trung uý này tại vị trí. Anh ta chào tôi và nói: “xin Đại uý cho tôi quá giang về Hải Lăng, rồi tôi sẽ đi bộ về Tiểu đoàn tác chiến, nơi tôi đang đề-lô”. Tôi bước xuống, bắt tay Hoà và để anh leo lên hàng ghế phía sau. Trên đường, chúng tôi trò chuyện. Tôi hỏi: -Hoà lên Trung uý lâu chưa, sao còn đi đề-lô?. -Dạ, tôi đã lên Trung uý gần năm rồi. Tôi đang làm Trung đội trưởng, nhưng bị Đại uý Lê Tự Hào đày đi đề-lô. Tôi nói: chắc bạn làm lỗi gì nặng, nên mới bị ông Hào đưa đi đề-lô. Tôi là bạn cùng thời với ông Hào, tôi biết ông ta hiền. Thôi ráng ít lâu, bạn gọi máy và xin lỗi Đại uý Hào, chắc ông ta sẽ bỏ qua và hoàn chức vụ lại cho bạn. Trung uý Hoà chỉ “dạ” yếu ớt. Một lát sau, Tr/uý Hòa lên tiếng: “tôi xin Đại uý một việc, nếu Đại uý cho phép”. Tôi cười thành tiếng và nói: “việc gì mà ghê gớm vậy bạn. Muốn gì thì cứ nói xem”. Hoà nói tiếp: “khi Đại uý ra làm pháo đội trưởng bất cứ pháo đội nào, xin Đại uý cho tôi về pháo đội làm việc với Đại uý”. Tôi bảo: “bạn lầm rồi. Làm sao tôi ra làm pháo đội trưởng được, trong lúc các pháo đội trưởng đương nhiệm là những Sĩ quan trẻ cùng thời với tôi. Cấp trên sắp đặt đâu đã vào đó rồi.” Trung uý Hoà tiếp tục nói: “xin Đại uý hứa, khi Đại uý ra pháo đội, Đại uý giúp đỡ TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 144


em út nha”. Tôi ừ đại cho qua chuyện. Do đó chỉ vài ngày, sau khi tôi đảm nhận PĐT/PĐB, một buổi sáng, Phú sai người trình với tôi là có Sĩ quan đề-lô của PĐC muốn gặp tôi trên máy vô tuyến. Tôi hỏi: “ai?” -Dạ, thưa Đại uý, vị Sĩ quan xưng tên là Hoà. Tôi chợt nhớ ra câu chuyện trước đây. Tôi trở vào đài tác xạ và tiếp chuyện với Trung uý Trần Phúc Hoà. Anh ta nhắc lại việc anh ta đã xin với tôi . Tôi bảo: “bạn phải chờ tôi nói chuyện với Hải Yến (ám danh đàm thoại của Đại uý Hào). Nếu Hải Yến chấp thuận, tôi còn phải hỏi ý kiến của Lạc Long (Thiếu tá TĐ phó), và mọi điều thuận lợi, tôi sẽ làm Văn thư xin hoán đổi Sĩ quan"” Đại uý Lê Tự Hào và tôi là bạn từ lúc Chuẩn uý cùng nhau về chung một Pháo đội A, cùng đi Đề-lô, cùng lặn lội theo chân các Mũ Xanh thuộc các Tiểu Đoàn tác chiến, lúc tạm dừng quân, rủ nhau “dù” ra phố quận, cuộc đời các Sĩ quan trẻ có nhiều kỷ niệm, nên cũng dễ nói chuyện. Tôi tự trách mình vì hứa ẩu, đã mua việc vào người. Người khác có thể nghĩ không tốt về mình. Hôm sau, với sự đồng ý của Hào và sự chấp thuận của vị TĐ phó (qua đàm thoại vô tuyến). PĐB làm Văn thư gửi BCH/TĐ xin hoán đổi một Sĩ quan và nhận Trung uý Trần Phúc Hòa về PĐB làm Trung đội trưởng Trung đội 2/B. Anh này có số may mắn, giữa năm 1974, Trung uý Phú theo học khóa Pháo binh trung cấp, BCH/TĐ cho phép PĐB đề cử một sĩ quan dự thi anh văn tại Phòng III/BTL/SĐTQLC hành quân tại Hương Điền. Nếu đủ điểm ấn định, người đó sẽ được về Sài Gòn học thêm Sinh ngữ Quân Đội và du học tại Hoa Kỳ. Hoà chỉ ít thâm niên sau Phú, vì Phú đã đi học. Do đó tôi đề cử Hoà về BTL/Đ dự thi. Trung uý Nguyễn Văn Phú: PĐT Pháo đội hỗn-hợp A&B: (khóa 26 thăng cấp Đại uý thường niên từ đầu năm 1975, nhưng quyết định về đến đơn vị chậm trễ!?) Tháng 10/1974, Phú tốt nghiệp khóa Pháo binh trung cấp, đáo nhậm đơn vị hành quân. Anh muốn trở lại PĐB với nhiệm vụ Pháo đội phó. Tôi nói với anh: “Phú chỉ nên trở lại PĐB với nhiệm vụ Pháo đội trưởng. Ngay lúc này, hay thời gian ngắn nữa thôi, tôi đang xin đi học khóa Pháo binh cao cấp hoặc khóa tham mưu. Nếu Thiếu tá TĐT giao cho Phú giữ chức vụ PĐT thì tốt quá”. Nhưng cấp trên chưa muốn có sự thay đổi. Việc xin đi học của tôi, không được chấp thuận nên Phú tạm thời phục vụ tại BCH/TĐ1PB/TQLC. Cuối năm 1974, anh Phú là Pháo đội trưởng Pháo đội hỗn hợp A & B. Lý do: Lữ đoàn muốn có thêm TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 145


một vị trí pháo binh, trong việc bố trí phòng thủ của phòng tuyến Thạch Hãn, nên PĐA và PĐB, mỗi pháo đội cử ra một Trung đội, đặt dưới quyền chỉ huy của Trung uý Phú về phương diện chiến thuật. Trung đội của PĐA do Trung uý Phạm Phù Tang là Trung đội trưởng. Trung đội của PĐB do Trung uý Nguyễn Tri Thường chỉ huy. Các vấn đề yểm trợ tiếp liệu đạn dược và lương thực do các pháo đội A và B chu cấp cho các Trung đội biệt lập của mình. Ngày 21 tháng 2 năm 1975, nhiệm vụ của Pháo đội hỗn hợp A&B do Trung uý Phú chỉ huy được chấm dứt nhiệm vụ. Hai Trung đội cơ hữu của hai Pháo đội A và B trở về đơn vị gốc. Trung uý Phú tiếp tục phục vụ tại BCH/TĐ. Pháo đội B/TQLC lẻ loi trên Hương lộ 555: Vào ngày 15/3/1975, BCH/Lữ Đoàn 369/TQLC và 3 Tiểu Đoàn tác chiến, Tiểu Đoàn 3 Pháo binh cùng với các Đơn vị trực thuộc: Viễn Thám, Chống Chiến Xa, Công Binh, Quân Y....rời phòng tuyến Thạch Hãn, di chuyển về Đà Nẵng thay thế nhiệm vụ một Lữ Đoàn Nhảy Dù để Lực lượng Nhảy Dù tiếp viện chiến trường cho Quân Khu II và Quân Khu III. Sáng ngày 17/3/1975 BCH/Lữ Đoàn 258/TQLC cùng các đơn vị trực thuộc cũng rời Quảng Trị, di chuyển về hướng Đà Nẵng, lập phòng tuyến phiá Bắc đèo Hải Vân. Cá nhân tôi, Đại uý Lưu V. Phúc/PĐT/PĐB nhận lệnh trực tiếp của Thiếu tá Nguyễn Hữu Lạc/TĐT/TĐ1PB/TQLC như sau: Pháo đội B đóng tại chỗ, vị trí gần ngã tư Hội Yên, giao điểm của Hương lộ 555 và con đường từ Hải Lăng ra Mỹ Thủy. Nhiệm vụ yểm trợ cho Tiểu Khu Quảng Trị gồm Liên Đoàn 913 Địa Phương Quân và các Trung đội Nghĩa Quân của các Chi Khu. Tự túc trong mọi việc: tự phòng thủ, tự vận chuyển đạn dược và tự túc lương thực, ngay cả việc tản thương cũng “tự túc”!!!??? Là người chỉ huy một đơn vị nhỏ, cấp bậc thấp, chỉ biết tuân lệnh thượng cấp nhưng có một điều, cho đến nay dù là chuyện cũ đã gần nửa thế kỷ, tôi vẫn không thể nào quên điều NGHỊCH LÝ, đó là sáng 17/3/1975 tất cả 7 GMC dùng kéo đại bác và chuyên chở đạn của Pháo đội B phải giao cho BCH/TĐ để Tiểu Đoàn xử dụng trong việc di chuyển rời Quảng Trị. Một pháo đội không có xe kéo súng, pháo đội đó kể như một pháo đội CHẾT. Đây là một sự thật, các Sĩ quan thuộc PĐB hiện định cư gần như đầy đủ tại Hoa Kỳ, mỗi khi chúng tôi kể chuyện xưa, đều man mác nỗi buồn. Trung uý Phú, vì tình cảm cá nhân đối với PĐB, nên anh xin ở lại cùng với PĐB. Tôi khuyên anh không nên làm như vậy, hãy theo BCH/TĐ về Đà Nẵng. Nhiệm vụ PĐB lúc này là nhiệm vụ “impossible”, không mong có ngày TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 146


về, có thể cả Pháo đội sẽ bị tiêu diệt. Nói mãi, anh Phú mới nghe và chúng tôi bắt tay thật chặt. Trời vẫn còn thương. Gian nan như vậy, nhưng ông Thày cũ của tôi là Thiếu tá Nguyễn Trọng Đạt, Sĩ quan Pháo Binh luôn bên cạnh Đại tá Nguyễn Thành Trí, Tư lệnh phó SĐ/TQLC và kiêm Tư lệnh tất cả các Lực lượng QLVNCH phía Bắc Thừa Thiên, đã can thiệp kịp thời cho PĐB chúng tôi có 7 GMC trở về vị trí Pháo đội vào đêm 19/3/1975. (Cám ơn Thiếu tá Nguyễn Trọng Đạt và tất cả các tài xế, cũng như Trung sĩ Nguyễn Sang, Trưởng đoàn xe GMC của PĐB). Những giai đoạn sau 19/3/1975 cho đến khi TQLC rút lui tại bến Bắc và bãi biển phía Nam Thuận An như thế nào, người viết đã trình bày trong “HƯƠNG LỘ 555 LẺ LOI”, có đăng trong Chiến sử TQLC. Đại uý Nguyễn Văn Phú/PĐT/PĐA/TĐ1PB/TQLC: Ngày 05/04/1975 SĐTQLC rút lui bằng tàu Hải quân VNCH từ Cam Ranh về đến Vũng Tàu. Tại căn cứ cũ của Lực lượng Úc Đại Lợi, vào sáng ngày 06/04/1975, Thiếu tướng Tư lệnh Sư Đoàn, có Trung tá Chỉ huy trưởng PB/TQLC tháp tùng đến thăm Tiểu đoàn 1 PĐ/TQLC và chỉ định Đại uý Nguyễn Văn Phú, đảm nhận chức vụ PĐT/PĐA thay thế Đại uý Nguyễn Văn Thiết thuyên chuyển sang Tiểu Đoàn 3PB/TQLC. (Khóa 26SQTBTĐ thăng cấp Đại uý thường niên từ 01/01/1975, chỉ vì tình hình biến chuyển phức tạp, nghị định thăng cấp phổ biến chậm trễ, nên đa số quân nhân trong Đơn vị vẫn nghĩ các Sĩ quan thuộc khóa 26TBTĐ mang cấp bậc Trung uý). Ngày 14/04/1975, Đại tá Nguyễn Thành Trí, Tư lệnh phó SĐ/TQLC chỉ huy 2 Lữ Đoàn 258 & 468 trong đó có TĐ1PB tăng phái cho Quân Đoàn III tại tuyến phòng thủ Đông Bắc Thủ đô Sài Gòn. Đại uý Nguyễn Văn Phú chỉ huy PĐA tham chiến, các anh em PĐA đã làm tròn nhiệm vụ do cấp trên giao phó. Thuỷ Quân Lục Chiến đã chiến đấu và giữ vững phòng tuyến Long Thành cho đến khi lệnh của Tổng thống VNCH Dương Văn Minh yêu cầu buông súng. Một nén hương lòng tưởng nhớanh Nguyễn Văn Phú, người bạn cũng là người Sĩ quan phụ tá thân thiết của tôi, một người đồng đội mà tôi rất quý mến. Tình bạn của chúng tôi vẫn luôn bền chặt, dù vật đổi sao dời, dù chế độ VNCH không còn, dù xa cách nửa vòng quay Trái Đất, từ ngày gia đình chúng tôi bỏ xứ ra đi; ngay cả bạn PHÚ hiện nay đang bên kia thế giới loài người. Tình bạn, tình đồng đội luôn luôn là tình bạn, tình đồng đội. Mùa Đông trên vùng Tây Bắc Hoa Kỳ, tháng giêng 2021. Pháo Thủ Lưu Văn Phúc TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 147


THỦY QUÂN LỤC CHIẾN TANGO ÑAÏI TAÙ NGUYEÃN THAØÀNH TRÍ Thưa Tango: Sau 13 năm trong lao tù VC, học “Lao động là vinh quang” ngày ra khỏi trại, lại phải lang thang nơi hải ngoại để trả nợ đời ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy”! Vậy mà Tango vẫn sát cánh cùng anh em trong mọi sinh hoạt khiến các Mũ Xanh chúng em cảm thấy “đời còn có ý nghĩa”. Vì lẽ đó đã nhiều lần chúng em muốn cầm bút để nói lời cám ơn đến Tango nhưng vì biết bản tính Tango chịu đựng và ẩn dật nên chúng em đành phải tạm ngưng. Nay vì một vài lý do…, chúng em đành phải thực hiện, dù cho Tango “Yes or No”. Xin Anh thứ lỗi. Cọp Biển *** Phần “Lời Mở Đầu” trong tác phẩm “Can Trường Trong Chiến Bại”, sau khi nói về người hùng HQ Trí tự nguyện chìm theo chiến hạm trong trận chiến Hoàng Sa, ông Tướng HQ Hồ Văn Kỳ Thoại viết về ông Tá TQLC Nguyễn Thành Trí như sau: - Đúng một năm sau, một anh hùng Nguyễn Thành Trí, cấp bậc Đại Tá, Tư Lệnh Phó Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến cùng bộ chỉ huy nhẹ trên một tàu đổ bộ LCM8, chỉ huy cuộc rút quân của các lực lượng trực thuộc TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM ___________________________________________________________ THÁNG 5/2022 ______________________________________________________________ ĐẶC SAN SÓNG THẦN 2021-2022 ___________________________________________________________ TRANG 148


Click to View FlipBook Version