The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

FLIP DE NHAT TAM CA NGUYET SAN 2026

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2025-12-17 21:27:59

FLIP TAM CA NGUYET SAN KY I-2026

FLIP DE NHAT TAM CA NGUYET SAN 2026

TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 351VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 352VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIDiễn Hành Đầu NămĐầu năm mấy chục diễn hànhXe hoa khắp chốn thị thành bày ra.Mỗi xe nghệ thuật tài hoa,Người đi hộ diễn mượt mà đẹp xinh.Cơ giới phát triển tài tình,Thú giả vĩ đại, chuyển mình tự nhiên.Bốn bên trên dưới như tiên.Voi cùng sư, gấu, cừu hiền gần nhau.Vật nhỏ như ngỗng, vịt con,Rùa to như đám xe con trên đường,Hải cẩu, hải tượng lết lê.Cá vàng, cá mập vui bơi gương hồ.Cá sấu bầy, đám tê ngưu,Heo rừng, đà điểu, công xòe, bò, trâu.Nai, hươu cao cổ, ngựa vằn,Bày đi hàng lối rõ ràng tài ba.Nhiều bầy hoang thú không tên.Hằng ngàn người đẹp phơi đùi ngực mông,Trang y trăm kiểu đẹp xinh,Cứ nhìn nguyên thế thỏa tình đông vui.Thú nhiều ta chẳng biết tên,Làm sao điều khiển theo nhau diễn hành?Ngàn xe mỗi kiểu đẹp trông,Trưng bày tài nghệ không nào kém ai.Người ta có lắm nhân tài,Hòa bình vui vẻ yên bình muôn nơi.Mỗi năm bày diễn ra chơi,Phô bày tài nghệ cho đời thưởng vui.Tiếc ta ngôn ngữ bất tài,Nên không thể tả toàn bài trưng ra.Nhật Quang Phi Hồ (Jan 2026)


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 353VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITHI SĨ, ĐÀN BÀ và NHÀ ĐỘC TÀI.Tôi mơ một ngày,Tôi trở lại Sài Gòn.Bắt tay và nói lời cảm ơn những người cầm bút,Tôi đã quen tên mà chưa gặp mặt:Đỗ Trung Quân, Bùi Chát, Nguyễn Cung Thương, Bùi Chí Vịnh, Lý Đợi.Tôi sẽ chào họ theo kiểu nhà binh.Dẫu ngày trước không chung chiến hào,Chưa có dịp nổ súng vào đầu nhau.Nên nay vẫn còn làm thơ, vẫn còn uống rượu, vẫn còn chưởi thề, và ve gái.Vẫn còn phất phơ, bay bướm, bướm bay.Chúng tôi vinh danh người tình như Nữ Hoàng, Nữ Chúa.Thượng Để chúng tôi không sợ, nhưng chúng tôi sợ những người tình.Người tình càng nhiều càng tốt.Chúng tôi không từ chối bao giờ, một ai.Em nào đến, chúng tôi đều nhận, vui vẻ cầm tay,Nhưng em nào muốn đi, chúng tôi sẵn sàng phóng thích.Thi sĩ, đàn bà, chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống.Không có đàn bà, thi sĩ chết rấp.Không có thi sĩ, đàn bà thoi thóp,Như gà nuốt dây thun.Mỗi lần Thượng Đế gọi, chúng tôi im lặng, giả đò như câm như điếc.Nhưng người tình gọi, dẫu chưa hết câu,Chúng tôi đã dạ dạ, vâng vâng.Và nếu cần, đôi khi quỳ lạy,Là chuyện nhỏ.Chúng tôi là vậy, chúng tôi là những người làm thơ.Thi sĩ là công dân thế giới.Nhưng với bọn độc tài, chúng sợ chúng tôi như sợ cọp.Đã nhiều lần chúng định tặng hoa cho chúng tôi và đuổi chúng tôi ra khỏi đất nước,Nhưng chúng tôi đâu có ngu, mà nhận mà đi.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 354VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIMà có đi, chúng tôi cũng sẽ trở về.Chúng tôi nhởn nhơ trước mặt chúng, cho chúng nổi khùng.Chúng nồi khùng lâu ngày, rồi cũng chết.Chúng có thể cầm tù hay hãm hại xác thân thi sĩ,Nhưng với trái tim, tâm hồn thi sĩ, chúng đừng hòngChúng tôi, thi sĩ, những người không chết.Chúng tôi, thi sĩ, quan toà của lịch sử.Nhốt chúng thiên thu trong mọi lời thơ.Cầm tù chúng muôn đời trong những bài thơ bất tử.Chúng tôi, thi sĩ, những người không chết.Lê Mai Lĩnh.5/26/2025.Pittsburgh, Pennsylvania.USA.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 355VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIĐỜI NÀY EM NỢ TÌNH ANHEm nợ tình anh một thời niên thiếuNợ một lời tạ tội khó lên môiBiết nói chi giờ cũng đã vậy rồiLòng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại.Mắt lá thôi xanh màu xanh vụng dạiCánh hoa cò điểm nhuỵ đỏ li tiNhư tim người rướm máu một mùa thiKhi em đã bạc tình thay lối khác.Em nợ anh từng lời ca phím nhạcVô tâm bên tình mới bước tênh tangEm lãng quên người đứng ngóng cuối đàngKhông muốn nhận có tình yêu thứ nhất.Cuộc đổi thay đất trời nhào xáo tấtTình em tan anh cũng đã đi rồiDòng đời chia mãi mãi cách hai nơiChiều xuống chậm đôi khi thầm thỉ gọi.Em nợ anh một lần quay về lạiNợ thêm lần dấu diếm chuyện dở dangĐể anh đi xa khuất bể non ngànBước bước nữa tình anh em vẫn nợ…L.M.LÊ MAI ( Lê Thị Xuân Mai )Sacramento( 2025)


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 356VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠICHỬNG NHỊP. Men men leo bậc bậc caoNgoái đầu nhìn lại té nhào khoảng khôngBỗng dưng mệt mõi vô ngầnMuốn rơi thật sự đất gần, trời xa.. Nghiến răng con nhện vừa sa Một con muỗi ẩn hiện mà đốt quanh…Ngứa như điên, gải tam bànhBật cười - vụn vặt cũng thành sự nhân!. Ngông nghênh vạn nỗi bất cầnVấp ngang bậc cửa níu cầm linh tinhThấy ta cô đọng mình mìnhĐưa vai, nhỡ gánh bất bình phàm phi…. Đã là vậy, cứ vậy điUốn cong, vuốt thẳng, vô ghì càng đauNhấp nhô sỏi đá, vàng thauCát trong giày bởi vì nhau rồi người!. Lưng yên quen chiếc nệm lười Tạ ơn trời đất ban tôi chốn nằmQua ngày, đoạn tháng, đoạn nămĐoạn xong phần nữa là xong vơi, đầy!. Tới, lui giữa cõi thế nàyĐụng nầy, va nọ - mỏng, dày - ni, tê…Lặng âm trời trở mưa vềTa bà chửng nhịp - tứ bề tịch liêu…L.M.LÊ MAI ( Lê Thị Xuân Mai )


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 357VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVỌNG XUÂN Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời tháng chạp trở lại trong xanh với vô vàn mây trắng lững lờ bay. Bao đau thương mất mát lắng xuống, những con người tả tơi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần dần nguôi ngoai…Mọi người tiếp tục cuộc mưu sinh. Tháng chạp lại về, trẻ già, nam nữ bộn bề với nhiều công việc chuẩn bị đón xuân sang. Vườn mai sống sót qua mùa lũ đang được chăm sóc tỉa tót để một mai xuân sang lại tươi hoa thắm nhụy hiển hiện sắc vàng hân hoanRuộng vườn tan nát sau mấy bận xả hồ, xả đập nay mọi người ra sức vun bồi, cày cấy, gieo trồng để mùa xuân về có được bát cơm, có bánh chưng, bánh tét…Mùa xuân xưa đã đến, mùa xuân này đang đến, mùa xuân sau sẽ đến. Người có khổ đau hay hạnh phúc thì xuân vẫn cứ là xuân. Xuân của đất trời và xuân cũng ở trong lòng người. Người vọng xuân, nuôi dưỡng sắc xuân từ muôn đời và sẽ mãi như thế. Giữa khổ đau vô vàn vẫn thấy “mùa xuân miên trường” dù phía trước hay phía sau. Còn vọng xuân là sống còn. Những thế lực xấu, tàn độc có thể hại người, hại nước non, hại thiên nhiên nhưng không thể nào diệt được vọng xuân, xuân vọng trong tâm thức con người.“Mùa xuân ơi, ta nghe mùa xuân hát…”lời ca của con người hay lời của mùa xuân? Ta không phân biệt được, người có biết chăng? Tiếng xuân vọng trong nắng gió, thanh xuân trong nước chảy mây bay, hương xuân ẩn trong nhụy ủ hoa khai, vị xuân đượm ngọt ngào trong trái sai quả trĩu. Mùa xuân biếc lá thắm cây. Xuân vô hình tướng vẫn chạm được vào cả thân tâm người. Pháp xuân tự nhiên như thế, ai cũng có thể cảm nhận được xuân, thọ hưởng xuân cho dù là ngu muội hay trí thức, bần hèn hay giàu sang. Pháp xuân chan hòa ai cũng có trong lòng dù hạng cùng đinh khố rách áo ôm hay hàng cực phẩm nhân gian. Pháp xuân xuyên suốt ba đời bàng bạc khắp mười phương. Bởi vậy người cực hiền hay kẻ thậm ác cũng đều có cơ hội “đắc” như nhau, chỉ phụ thuộc ở mức độ sâu cạn của tỉnh mê. Có lẽ vì vậy mà đức Phật mới bảo “ai cũng có Phật tánh” tức là ai cũng có thể thức tỉnh, giác ngộ và ngài còn nói “ai cũng có thể thành Phật” điều này cũng giống như ai cũng có thể “đắc” được pháp xuân. Tháng chạp về, xuân đã ngấp nghé bên thềm mặc cho khí vị xuân bây giờ đã khác xuân xưa. Những lò rim mứt cổ truyền giảm đi rất nhiều, mùi thơm của nước đường sênh, của gừng không còn bay trong gió. Đời sống con người bây giờ khá hơn không còn cái cảnh chờ xuân đến để được mặc áo mới. Mọi vật, mọi việc ở thế gian này thay đổi không ngừng nghỉ, thay đổi trong từng phút giây…Ấy vậy mà đời lại có những con người, những băng nhóm cứ mãi khư khư không chịu thay đổi, mãi ôm giữ quyền lực và quyền lợi không chịu thức thời với thời cuộc đã đổi thay; đã thế lại còn ngu muội đại ngôn “muôn đời, sống mãi, đỉnh cao, vĩ đại…”. Thậm chí còn vô minh đến độ đặt băng nhóm đảng phái lên trên trước mùa xuân. Làm sao có thể được? làm sao cấm cố được thời gian? ấy là sự hoang tưởng vô minh đáng thương thay!


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 358VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIXuân đến, xuân đi nhưng xuân vĩnh viễn xuân. Người đến người đi người dù thông minh hay đần độn. Người vẫn là người, thông minh hay đần độn phải chăng chỉ là nghiệp, là nhân quả xoay vần? Người đến người đi, người thăng đọa chứ mùa xuân vẫn nguyên xuân như tự thuở nào. Tháng chạp vào xuân ấy là cố quận. Đất trời ngoại phương mới giữa mùa đông. Vườn ta sáng nay nở đóa thủy tiên vàng rực rỡ, một đóa thủy tiên sớm lạc loài nhưng mang đầy đủ hương sắc dấu hiệu của mùa xuân phía trước, là vọng xuân của đất trời nhưng đâu dễ mấy ai hay. Người rời xa cố quận, dù ra đi với bất cứ lý do gì cũng đều mang theo vọng xuân trong tâm tưởng. Làm sao xóa được cái hình ảnh ký ức xuân xưa với mai vàng đào đỏ, bánh chưng bánh tét, tà áo dài…làm sao xóa được ký ức trong tiềm thức âm thanh xuân rộn ràng với tràng pháo chuột lẹt đẹt, đì đùng bởi pháo đại, thì thùng tiếng trống xuân… Tính từ mốc đầu công nguyên đến nay thì loài người đón được 2026 mùa xuân, nếu tính xa hơn nữa thì cũng cỡ 4000 hay 5000 ngàn mùa xuân… Những con số này vô cùng nhỏ nhoi so với dòng thời gian vô thủy vô chung, vũ trụ vô cùng tận…Một kiếp người đón chừng 100 mùa xuân, con số tí ti so với vô số kiếp luân hồi. Thế mới biết xuân của đời người so với xuân của đất trời chẳng khác gì hạt bụi giọt sương giữa thiên nhiên bao la vô biên tế. Mấy ngàn mùa xuân nhân loại có biết bao trận binh đao khói lửa. Con người truy sát tru diệt lẫn nhau. Những đế quốc lớn xâm lăng nước nhỏ, bao nhiêu quốc gia hình thành và diệt vong… nhưng mùa xuân vẫn nguyên xuân. Xuân là mới mẻ, tươi trẻ nhưng có những con người, những thế lực cũ kỹ không sao tưởng được! Cũ kỹ vì sự tham lam, vì sự vô minh mà tự cuộn mình trong cái kén lợi quyền nên không thể cảm nhận được sức xuân tươi trẻ, sự đổi mới của vọng xuân, không hưởng được sắc xuân và càng không thể biết pháp xuân. Bọn họ đang tâm hủy hoại xuân thiên nhiên, phá hoại xuân con người. Bọn họ dùng quyền lực tàn phá mùa xuân, khói lửa đạn bom ngút trời, thịt nát xương tan, gây ra bao nhiêu thảm họa cho con người cũng như muôn loài và thiên nhiên. Có một điều là những kẻ xấu, những thế lực ác không biết rằng: người có thể giết, nước có thể diệt nhưng mùa xuân không thể diệt, vọng xuân không thể mất, pháp xuân vẫn hiển hiện trong trời đất mỗi độ mùa lên. Mùa xuân vẫn vĩnh viễn với khí xuân tươi tắn, sắc xuân rạng rỡ, thanh xuân rộn ràng, hương xuân thoang thoảng, vị xuân ngọt ngào, xuân xúc chạm êm đềm, pháp xuân xuyên suốt ba đời bát ngát khắp mười phương. Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 359VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITẾT VIỆT MIỀN PHƯƠNG NGOẠIThành Ất Lăng lặng mình trong cơn lạnh giá, cây cối trơ trụi lá cành, thảm cỏ vàng úa, thỉnh thoảng lại có ngày băng giá hoặc tuyết phơ phất bay bay. Con người và xã hội dịu lắng xuống sau cơn hưng phấn tột độ của những ngày lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, năm mới... Các khu shopping, trung tâm thương mại đều vắng hẳn đi. Ngược với không khí trầm lắng chung này, các khu vực chợ búa, trung tâm thương mại của người Á Đông lại tưng bừng rộn ràng hết sức. Hàng hóa nhập từ Việt Nam, Thái Lan, Đài Loan, Tàu, Hồng Kông, Hàn ... tràn ngập khắp chợ búa, ứ hự trên kệ, đầy nhóc trong kho. Đi đâu cũng thấy một sắc đỏ rực rỡ của lồng đèn, bao bì, đồ vật trang trí... Cái màu đỏ vốn là màu chủ đạo trong văn hóa Tàu, người ta tin tưởng nó là sắc màu may mắn, dĩ nhiên ngươi Việt cũng thế vì người Việt bị người Tàu đô hộ hàng ngàn năm, bị ảnh hưởng sâu đậm văn hóa Tàu. Ngày tết không thể thiếu sắc màu đỏ của bao lì xì, của những miếng giấy viết chữ Tàu, của hoa, của phẩm vật...Giữa biển sắc đỏ ấy, lại bừng lên màu vàng tươi của hoa mai dù là hoa nhựa, hoa vải...Cái màu sắng của nắng ấm phương Nam, cái màu vàng sáng lạn báo xuân của tộc Việt.Từ nhiều tuần trước, dân Việt từ các tiểu bang lân cận như: South Carolina, North Carolina, Tennesse, Florida, Alabama... đã nườm nượp kéo về thành Ất Lăng để vui trẩy hội trước tết và cũng là để mua sắm thức ăn, lễ vật, bánh mức, quà cáp cho tết Nguyên Đán. Người về đông như hội, ngựa xe chen nhau, nam thanh nữ tú, ông già bà cả... cùng về thủ phủ lớn của miền Đông Nam xứ Cờ Hoa. Ngày Chủ Nhật, vợ chồng Luke Nguyen hòa vào dòng người đi mua sắm tết ở khu trung tâm thương mại Á Đông. Luke Nguyen nhắc vợ:- Em mua ít thôi, đừng phóng tay quá, năm nào cũng quá trời bánh mức quà tết nhưng cuối cùng quăng thùng rác, chẳng có ai ăn. - Tết nhất mà anh, năm có một lần, mua cho nhà cửa có không khí ngày tết. - Đành rằng là vậy nhưng mấy món bánh mức cổ truyền giờ đâu có ai ăn, chưng cho có hương vị tượng trưng thế thôi.- Nói như anh vậy chợ búa bán cho ai?-Thì cho người Việt mình chứ ai, truyền thống bao đời nay vậy mà. Mình ở xa quê nên ai ai cũng muốn mua sắm để thõa cái lòng nhớ về cố quận. Anh đâu có bảo không mua mà chỉ nói mua vừa đủ thôi.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 360VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Anh đừng lo, em biết, mình vừa mới chi quá trời cho Giáng sinh và tết Tây kia mà! Năm nay nữa là 15 năm không về ăn tết Việt Nam anh nhỉ. - Ừ, 15 năm bằng thời gian lưu lạc ở lầu xanh của Thúy Kiều, tuy nhiên cái thời gian sống ở thành Ất Lăng này thì lại gấp đôi. Anh cũng nhớ quê mình lắm chứ nhưng cứ nghĩ về bển là thấy sợ. Mình chu du khắp thế giới qua hải quan bao nhiêu nước không sao nhưng về tới hải quan Việt Nam là ớn chè đậu. Những bộ mặt táo bón lâu năm lúc nào cũng hậm hực như thể căm thù loài người. Bọn nhân viên hải quan làm việc cứ như ngái ngủ, thái độ thô lỗ, cộc cằn, mắt láo liêng quan sát dòng người xếp hàng để tìm con mồi. Với những ai kẹp tiền trong sổ thông hành thì cho qua lẹ, còn ai không kẹp là cứ cầm giữ thật lâu. Dòng khách chờ làm thủ tục dài dằng dặc chúng mặc kệ, khách ngoại quốc bực mình, bất bình chúng cũng mặc kệ... bởi thế mà hiệp hội cảng hàng không quốc tế xếp phi cảng xứ mình tệ nhất bảng.- Thôi anh ơi, chuyện này nói tới tết Công Gô cũng không hết, hơi đâu bực mình cho mệt. Con người nào là sản phẩm của chế độ đó.- Vận nước đẩy đưa khiến cho người Việt lưu vong, thời cựu trào đâu có ai thèm ra nước ngoài sống. - Dẹp mấy cái chuyện này đi anh, cứ để mấy ông bà tai to mặt lớn lo. Bọn họ có ăn có trách nhiệm, còn mình chỉ là hạng phó thường dân ôm rơm chi cho nặng bụng. Tết này mình bay qua Cali ăn tết hen? - Về Cali ăn tết cũng vui thật, anh có nhiều bạn bè ở bển, tuy nhiên hiện giờ không còn ngày phép, để qua tết hoặc tết sang năm vậy. Thật tình anh muốn về Việt Nam ăn tết một lần, về thăm quê, thăm mồ mả ông bà tổ tiên tiện thể dắt con Jessica về thăm quê nội một chuyến. Con mình cũng như những đứa trẻ khác sanh ra ở đây, nó là công dân Mỹ, nó có cuộc sống và tương lai ở đây. Nó không bị vướng víu về những chuyện quá khứ lịch sử của lớp cha anh. Nó đoạn tuyệt với cái lịch sử rắc rối khổ đau của cố quận. Tuy nhiên anh cũng muốn con gái mình không quên nguồn cội. Chuyện này quả thật chẳng đơn giản tí nào. Rất nhiều người lầm lẫn giữa thể chế chính trị và quốc gia, thể chế chính trị chỉ là giai đoạn còn quốc gia là trường cửu. Ở cố quận mình người ta cố tình đồng hóa thể chế chính trị với quốc gia, đây là sự mị dân...- Không về bển cũng tốt, em chẳng quan tâm chi chuyện lớn, nội chuyện lo sợ bạn bè của anh dắt anh đi bia ôm, karaoke ôm là em không chịu rồi. - Em kỳ cục, không phải ai về Việt Nam cũng đi chơi bậy bạ vậy sao?


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 361VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Đôi khi không chủ ý nhưng hoàn cảnh lôi kéo khiến người ta xiêu lòng. Luke Nguyên và Laura Nguyên đi loanh quanh trong khu chợ Á Đông và trò chuyện, bất ngờ gặp Tammy Le và bạn trai của cô ấy, thằng Mathew R. Cả bọn tay bắt mặt mừng. Tammy là bạn học của Laura Nguyên, cô ấy xinh và dáng dấp rất đẹp, nụ cười tươi như hoa:- Luke và Laura có về Viêt Nam ăn tết không?- Nếu về thì giờ này còn đi sắm tết làm gì, Tammy thì sao?- Tui em qua tết mới đi Việt Nam, thật ra tụi em đi tua mấy nước châu Á và ghé Việt Nam. - Ừ, dắt thằng Mathew về cho nó biết Việt Nam, giờ tụi Tây du lịch Việt Nam nhiều lắm. Tuần tới đi hội xuân không ?- Dạ, đi, anh chị cũng đi cho vui hén?- Dĩ nhiên rồi- Vậy tuần tới mình đi hội xuân rồi ghé nhà hàng Việt Nam ăn luôn hén?- Ok, em- Ơ mà có hai hội Xuân lận, một cái của cộng đồng chính nghĩa, một cái của cộng đồng quốc gia vậy đi cái nào?- Mệt thiệt, có một nhúm người Việt mà chia năm xẻ bảy, đấu đá xâu xé nhau liên miên. Ai cũng tự cho mình chính nghĩa, hợp pháp. Ai cũng độc quyền yêu nước, hễ ai nói khác, làm khác là lập tức chụp mấy cái mũ liền. Nói cho cùng cũng chỉ vì chút danh lợi mà thôi. - Đã lưu vong mà chẳng biết đoàn kết tương trợ nhau, đằng này dập nhau tới bến. Thế này thì các cụ triều đình quê nhà tha hồ gối cao ngủ kỹ.- Hai hội xuân chưa đủ, nghe đâu còn có một cái hội xuân nữa của sinh viên Việt ở thành Ất lăng tổ chức. - Thôi kệ đi em, mình cứ đi cái hội xuân ngay trung tâm thương mại này cho tiện. Ai muốn đánh đá gì kệ họ.**Hội Xuân dân tộc tại Event Hall thật rộn ràng, phải công nhận ban tổ chức và các bạn tình nguyện viên đã làm việc hết mình, trang trí rất đẹp và đầy ý nghĩa. Toàn hội trường tràn ngập sắc Xuân cổ truyền, không khí tết rạo rực làm ai nấy cũng hân hoan, hồn dân tộc phảng phất trên cờ ngũ sắc. Mai, đào tuy hoa giả nhưng cũng đủ để gợi nhớ quê hương. Những tiểu cảnh cầu tre, bến nước, con


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 362VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIđò ... tuy có khách sáo nhưng lại được nhiều người yêu thích tranh thủ chụp hình để đăng mạng xã hội. Con bé Jessica tung tăng chạy nhảy coi cái này sờ cái kia, nó thích thú với chiếc xích lô và đòi ngồi lên để chụp hình, con bé điệu đà làm duyên thật dễ thương bên chiếc xích lô làm cảnh. Không biết thằng Mathew có cảm tưởng gì về tết cổ truyền Việt Nam vì đây là làn đầu nó tham dự. Chỉ biết nó khoái mấy món: bánh mì, chả giò, bánh xèo, phở... Con Tammy đã “huấn luyện” nó ăn những món này. Nó đi từ quầy hàng này qua quầy hàng khác và quất tận tình không chừa món nào. Hội Xuân năm nay cũng như những lần vừa qua, ngoài ca nhạc, biểu diễn thời trang, thi hoa hậu, thi karaoke và những trò chơi dân gian như hô lô tô, bầu cua cá cọp... rất xôm tụ, vui vẻ thu hút được lớp trẻ thuộc thế hệ F2, F3, gene z tham gia. Luke nhớ hội Xuân mấy năm trước lùm xùn tai tiếng vụ hoa hậu phu nhân, chuyện này để lại dấu ấn không tốt đẹp chút nào. Trong lúc ăn uống, con Tammy nhắc chuyện cũ:- Năm đó mấy mẹ sồn sồn bỏ tiền ra để thi hoa hậu, mợ nào tiền nhiều sẽ thắng. Laura, vợ Luke cũng chen vào:- Nhìn ban giám khảo là biết chất lượng bầy hầy như thế nào. Anh hàng phở bò biết đách gì cái đẹp mà làm giám khảo. Anh môi giới địa ốc giỏi lượng định giá cả đất đai chứ biết gì thẩm mỹ mà cầm chịch. Trong khi ấy có nhiều những nhà báo, họa sỹ và những người có trình độ hiểu biết về lịch sử, văn hóa, thẩm mỹ thì không mời.Cả bàn ăn cười rần rật, chị của Tammy là Helen góp thêm củi lửa:- Hội Xuân vui thật, thi hoa hậu phu nhân là trò nhảm nhất khiến cho hội xuân giống chợ trời bán mua giải ở Việt Nam.Mọi người còn rôm rả trò chuyện thì một giàn lân rập rềnh theo tiếng trống tiến vào hội trường múa chào Xuân và chúc tết mọi người. Tràng pháo dài mút chỉ cà tha treo ngoài hiên được đốt lên, tiếng pháo giòn giã nổ vang trời gợi nhớ âm thanh ngày Xuân thắng trận năm nào. Khói pháo mù mịt xông vào cả hộ trường như thể khói súng trận Đống Đa nhuộm thẫm áo bào Quang Trung khi ông dẫn đoàn quân khải hoàn tiến vào Thăng Long. Mùi thuốc pháo nồng nặc gợi nhớ truyền thống tết ngàn năm của dân tộc. **Đất trời ngoại phương còn đang tiết Đông nhưng dư âm Xuân dân tộc, tết cổ truyền tràn ngập cả thành Ất Lăng. Cái lạnh của thời tiết không làm giảm được


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 363VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠInhiệt huyết bên trong. Các bà, các cô, nam thanh nữ tú diện những bộ áo dài đủ màu sắc rực rỡ như bướm hoa. Người Việt thành Ất Lăng đang vui với hiện tại nhưng không quên quá khứ dân tộc. Hội Xuân đang tái hiện phần nào hình ảnh mùa Xuân và cái tết muôn đời của tộc ViệtTiểu Lục Thần PhongẤt Lăng thành, 0825MÁ HỒNG SẮC XUÂN Mùa về xuân lại xênh xangBướm ong rộn rã hoa vàng một phươngMình say mê giữa con đườngRằng đây một cõi vô thường đẹp saoNgười ta hoan hỷ nói chàoThắm lên nhan sắc hồng hào điểm trangTừ vui trẩy hội rỡ ràngNỗi niềm bất tận chưa tàn em ơi!Khí xuân lồng lộng đất trờiSắc xuân cố quận bao đời vẫn xanhNgày xưa biết mấy thị thành…Bây giờ muôn dặm… cũng đành thế thôi!Mười phương mây trắng còn trôiTiết đông hải ngoại núi đồi lạnh cămĐã từng năm lại rồi nămMùa xuân em hỡi vẫn thầm xuyến xao.Vàng mai đỏ pháo hồng đàoLên chùa lễ Phật mà nao nao lòngSá gì câu kệ sắc – không Tâm tơ tưởng lấy má hồng sắc xuân Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0126


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 364VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIPHÁO XUÂN RỘN RÃ NIỀM VUI Tuần tới là tết cổ truyền, Chủ Nhật này má làm tiệc tất niên thật thịnh soạn, ê hề thức ăn, nào là: Chả giò, nem rán, cháo lòng, bánh hỏi…Ba thì chăm vườn hoa thật đẹp dù rằng tiết Đông cây cỏ đang điêu tàn. Ba còn trang hoàng nhà cửa thật đẹp, treo đèn lồng, dán những mảnh giấy có ghi những câu chúc phúc tốt lành… Má mời nhà cô Bảy qua chơi. Má với cô Bảy thân thiết như chị em ruột thịt, hai người quen nhau từ hồi còn ở đảo Bidong. Cô Bảy dong dỏng cao, thanh mảnh, da trắng như trứng gà; tánh tình lại vui vẻ và xởi lởi. Má quý cô Bảy lắm.Cô Bảy qua ăn tất niên mang theo cả cô cháu gái Hạnh Hoa, con nhỏ được cô bảo lãnh qua để tiếp tục học y khoa ở đại học Emory. Hạnh Hoa kêu cô Bảy bằng Dì, con nhỏ cũng giống cô Bảy y hệt, ra đường người ta cứ tưởng là hai mẹ con. Hạnh Hoa mặt mày sang rỡ, tươi như hoa, đẹp như người mẫu. Trước khi đi du học, Hạnh Hoa đã đạt được 7,9 điểm IELTS, bởi vậy tiếng Anh Hạnh Hoa xịn sò như người bản xứ. Bữa tiệc tất niên vui ơi là vui. Liam Nguyễn dường như phấn kích và tăng động hơn ngày thường, đã vậy có lúc còn có vẻ mắc cỡ nữa mới lạ. Điều này khiến Tim thấy ngạc nhiên, má cũng nhận biết nên cứ tủm tỉm cười một cách ý nhị. Liam mới ra trường và được nhận vào làm ở bộ phận customer service ở sân bay Hartsfield - Jacson Atlanta. Thằng Tim cầm cái chả giò vừa cắn vừa khịa:- Anh Liam nay khác quá ta, tự dưng bảnh tỏn dễ sợ luôn.Liam cốc đầu Tim:- Nói xàm hả mậy?- Bình thường anh đâu có vậy, sao bữa nay nghiêm chỉnh như ông già.- Ờ, thì bữa nay tao không thích quỡn- Sao mấy ngày kia, ngày nào cũng quỡn quá trời vậy?- Mầy nhiều chuyện quá TimThằng Tim vẫn không tha:- Bày đặt làm ra vẻ người lớn, ai mà hổng biết!Cả bàn ăn cười rộn ràng, Liam mắc cỡ đỏ mặt, đứng dậy xốc nách thằng Tim kéo ra khỏi ghế và cù lét làm cho thằng nhỏ cười sặc sụa:- Anh Liam bỏ em ra, chị Hạnh Hoa, cứu em! Má nói với cô Bảy:- Hai anh em nó thương nhau ra rít, thằng Liam coi bộ lớn vậy chứ như con nít, đi học hay đi làm về là hai anh em giỡn hai con cún. Thằng Liam đi chơi đâu cũng chở thằng Tim theo.Cô Bảy cười:- Nhà chị có phước, con cái thương nhau là quý biết bao.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 365VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIMá cảm ơn rồi thúc mọi người ăn, má nói ai muốn ăn gì tự lấy chứ không gắp bỏ e rằng có khi sẽ làm khó cho người khác. Tiệc tất niên năm nay vui ghê, má hỏi Hạnh Hoa:- Con thấy cuộc sống ở đây với Việt Nam như thế nào?- Dạ, ở đây vật chất dư thừa, phương tiện xe cộ, máy móc quá nhiều, đời sống cao nhưng có lẽ yên tĩnh nên buồn. Ở Việt Nam nghèo hơn, ồn ào, dơ dáy… nhưng bạn bè thường gặp nhau, thường kéo đi chơi hoặc ăn đêm…Tuy nhiên đem Việt Nam so với Mỹ thì làm sao mà so được.Liam nghe vậy bèn nói:- Ờ, thì mới qua Mỹ ai cũng vậy thôi, buồn vì xa nhà, xa bạn bè nhưng sau khi ở một thời gian rồi thì lại thấy không muốn về Việt Nam. Em cần một thời gian nữa để cảm nhận rõ ràng hơn.- Dạ, có thể anh nói đúng, cũng may em qua đây có gia đình dì Bảy nên cũng không thấy cô đơn, ngược lại khá ấm áp. Dì Bảy cũng như má em. - Em vậy là may mắn lắm đó, hồi gia đình anh qua đây trơ trọi không một người quen, phải mất cả một thời gian dài mới có cộng đồng Việt Nam. Má và cô Bảy mải nói chuyện riêng nhưng vẫn lắng nghe hai đứa trò chuyện. Má ướm lời:- Lúc nào con thấy buồn hay cần việc gì thì nhắn tin cho thằng Liam. Ngày nghỉ nó chở con đị lòng vòng đó đây cho khuây khỏa. - Dạ, cảm ơn cô và anh Liam. Dường như má và cô Bảy có cùng ý nghĩ, cả hai muốn mai mối cho Liam và Hạnh Hoa quen nhau. Thật tình mà nói thì hai đứa kết hợp nhau rất xứng. Hạnh Hoa đẹp như hoa. Liam thì thừa hưởng cái gene của ba nên rất phong độ, đẹp trai ngời ngời, cả hai đều là trí thức, có học vấn và có nhân cách. Gặp nhau ở bữa tiệc hôm nay đâu phải là lần đầu và xem ra có vẻ hai đứa cũng có thích nhau. Thằng Tim nãy giờ lo ăn và bấm game, giờ ngẩng đầu lên nói trống không:- Mình có đi hội chợ xuân tuần tới không?Má bẹo má Tim:- Lo học hành cho giỏi như anh Liam kìa, lúc nào cũng nghĩ chuyện đị chơi không hà!- Tại anh Liam đi chơi nhiều nên mới học giỏi.Cả nhà cười nắc nẻ, Hạnh Hoa giữ ý tứ cười mỉn nhe hàm răng trắng như sứ, nét mặt vui và thoải mái lắm. Liam không nói gì nhưng cười có vẻ hãnh diện. Cô Bảy khen:- Trời, chưa thấy ai lanh lợi như cháu Tim, tưởng không lanh ai dè lanh không tưởng! Tim được khen, nở mũi, làm tới:- Mai mốt hè mình đi tắm biển Florida rồi ghé vườn cam Mười Tú luôn hén! Lần trước chỉ vô vườn nhãn xuồng của cô Lạp bên cồnLiam cúi mặt cười một mình trong khi cả nhà vẫn cười mà không thấy sự cà chớn của thằng Tim. Liam đứng dậy kéo thằng Tim ra ngoài ban công nhìn thẳng mắt và bóp miệng nó:


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 366VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Nói bậy hả mậy, trong nhà toàn người lớn chứ hổng phải con nít nha mậy!Tim giả đò không biết, chối:- Em có nói gì bậy đâu?- Gạt anh mầy sao được hả mậy? tuần này không chở đi chơi vì tội nói bậy! Trong nhà, má với cô Bảy nhìn ra thấy vậy nhưng không biết hai anh em có chuyện gì. Má nói với cô Bảy:- Chị thấy đó, hai anh em nó như hai đứa con nítThấy thằng Tim lanh lợi, kháu khỉnh, dễ thương nên cô Bảy và Hạnh Hoa mến lắm. Hạnh Hoa nựng Tim:- Tim, hễ anh Liam ăn hiếp em thì nói cho chị biết hén! - Trời, chị hổng biết đâu, ngày nào ảnh cũng ăn hiếp em. Liam cười:- Cà chớn, bán đứng anh hả mậy? ai mà ăn hiếp được mầy tao chết liền!Cứ như thế, bữa tiệc vui như chưa bao giờ vui hơn. Liam và Tim vẫn thường đùa giỡn nhưng nay dường như có ý trình diễn cho Hạnh Hoa xem. Tưởng hồn nhiên là vậy nhưng ánh mắt của Liam và Hạnh Hoa không qua được sự ngầm quan sát của má và cô Bảy. Ba thì không để ý, chỉ nói chuyện văn chương chữ nghĩa với chú Chín, chồng cô Bảy. Không biết ba có quan tâm gì chuyện Liam với Hạnh Hoa hay không vì ba luôn quan niệm chữ duyên. Có duyên thì việc gì cũng thành, không duyên thì có cố ép hay trì níu cũng không xong. Má mấy lần nói chuyện Liam và Hạnh Hoa với ba nhưng ba bảo cứ để tự nhiên chứ đừng áp đặt ý muốn của mình làm gì. **Hội xuân tổ chức ở ở Even Hall thật rộn ràng, sôi nổi. Những lá cờ năm màu bay phất phới trong nắng vàng. Lá cờ vàng tung bay dưới bầu trời xanh biếc như vẫy gọi hồn sông núi. Gia đình Liam và cả nhà cô Bảy cùng trẩy hội, ai cũng mặc áo dài nên được miễn phí vé vào cửa. Liam và Hạnh Hoa sóng đôi đẹp như người mẫu diễn thời trang, đi đến đâu cũng có nhiều người ngắm nghía, trầm trồ khen, xin chụp hình chung… Hạnh Hoa nói với Liam:- Qua đây em mới thấy cờ vàng, ở Việt Nam chưa bao giờ biết đến. - Ừ, lá cờ tự do mà, làm sao bay ở Việt Nam được!- Ban đầu em cũng bỡ ngỡ lắm nhưng giờ biết được thì thấy quen thuộc.- Ai cũng vậy thôi, lần đầu tiếp xúc cái mới thường dễ dị ứng vì tâm lý con người luôn kháng cự với cái gì khác với thói quen. - Em đọc tờ báo Trẻ thấy rất khác với báo chí ở Việt Nam- Dĩ nhiên rồi- Có rất nhiều điều mà khi còn ở quê nhà em không được thấy, không được biết, không được nghe. Không cứ là báo chí mà các mạng xã hội cũng vậy, tất cả giống hệt đường một chiều.


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 367VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠILiam xiết chặt tay Hạnh Hoa, hai đứa đi quanh các gian hàng. Thằng Tim không biết từ đâu chạy lại:- Anh Liam và chị Hạnh Hoa trốn đâu mất tiêu vậy? hai người ăn mánh lẻ phải hôn?Hạnh Hoa bẹo má Tim:- Bậy nè, chị có trốn em bao giờ! Em bỏ chị đi coi lô tô với ăn hàng một mình thì có. Má em với dì Bảy đâu rồi?- Hai bả ở đằng kia nè, tám quá trời tám luôn. Hai người gặp cả hội bà tám, nhập băng rồi. - Nãy giờ em ăn gì chưa?- Chị khỏi lo, em quất không chừa món nàoThằng Tim líu ríu một lát rồi vụt chạy đi chơi, trả lại Liam và Hạnh Hoa cái khoảng thời gian vui xuân. Hạnh Hoa chỉ vào những bó hoa màu vàng:- Ở Việt Nam người ta gọi là mai Mỹ, giá cả triệu đồng một bó đó anh- Trời, đó là hoa forsythia, mọc hoang đầy vườn, có ai thèm chơi đâu. Ba vẫn chặt bỏ hoài vì nó phát triển nhanh dễ sợ. - Ờ, có lẽ nó nở vào mùa xuân, lại màu vàng nên người ta lấy nó thay cho hoa mai. Ở Việt Nam hễ món gì có dính dáng tới Mỹ là giá mắc kinh khủng, mắc vậy mà người ta đổ xô mua mà chẳng ngại tốn kém.- Cũng phải thôi em, hàng Mỹ chất lượng luôn luôn tốt, hàng dán cái mác Mỹ là có thể tin cậy được! - Ở Việt Nam mắc cười lắm anh, nhiều người họ chửi Mỹ ra rả nhưng toàn xài đô Mỹ, hàng Mỹ, tìm mọi cách đi Mỹ, đưa con cháu du học Mỹ, mua thẻ xanh Mỹ…Em may mắn nhờ ba má em khá giả nên mới có tiền cho em du học, vả lại cũng nhờ dì Bảy bảo lãnh.- Vậy thì anh cảm ơn ba má em và dì Bảy.Không biết Hạnh Hoa giả đò hay thật tình mà hỏi lại:- Vì lẽ gì?- Ờ, thì chẳng vì lý do gì cả. Trong cái khoảnh khắc vi diệu này, cả hai chưa nói gì thêm thì pháo xuân từ ngoài cửa nổ giòn giã, khói và mùi thuốc pháo xông vào ngập cả hội trường. Một đoàn lân xập xình múa, hai ông Địa phe phẩy quạt chếnh choáng ngả nghiêng cùng tiến vào sân khấu chào mừng đồng hương vui đón xuân.Hạnh Hoa nép sát vào Liam:- Lâu lắm rồi em mới được nghe lại tiếng pháo, ngửi mùi thuốc pháo. Cái âm thanh và mùi của quá khứ muôn đời tộc Việt. Ở quê mình, người dân thèm được nghe tiếng pháo nhưng không dám đốt.- Biết sao được bây giờ? Nhưng anh hy vọng rồi sẽ có một ngày tiếng pháo lại vang lên toàn cõi.- Ngày xưa đám cưới, khi rước dâu về… tiếng pháo rộn ràng, xác pháo hồng tung tóe làm cho lễ cưới thêm long trọng và rạng rỡ.Liam nhìn vào mắt Hạnh Hoa đầy vẻ âu yếm:


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 368VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Mai kia đến ngày cưới của em, anh sẽ cho đốt phong pháo dài trăm phít luôn. Em tha hồ hạnh phúc về nhà chồng. Dường như hạnh phúc không đợi đến ngày cưới, làn sóng hạnh phúc lan tỏa ngập lòng Liam và Hạnh Hoa. Làn sóng hạnh phúc của đồng hương vui hội xuân cũng dâng cao độ. Mọi người xúng xính trong những tà áo dài, đồ Tây thật đẹp. Vẻ mặt ai cũng vui tươi hớn hở. Tiếng pháo xuân của các tiệm Á Đông trong khu shopping nối tiếp nổ vang trời. Tiếng pháo xuân làm cho hạnh phúc hơn, mừng xuân mới nơi đất mới trào dâng trong tâm ý mọi người.Tiểu Lục Thần Phong Ất Lăng thành, buổi tàn ThuLỠ BƯỚC XUÂN SANGMùa xuân non tơEm rưc rỡ Má đỏ môi hồng tươi nhuận sắcNgười về Trong mắt trong Vui vô tận dã hoa ngoài đồngDấu giày lưu lãng Tết vòng cỏ dại đội cả mùa xuân Lòng bâng khuâng câu thơ viết dở Xưa nay có trọn vẹn bao giờ Đêm thành đô mờ nhạt ánh đèn vàngCuộc vui tiếng hát chưa tanQuán rượu đêm xuân cuồng nhiệt Mặc bao khác biệt chẻ chia Dù mê trong cuộc chơi nàyĐâu dễ lãng quên đồng nộiTháng ngày mang mang thương nhớ Người đi lỡ bước xuân sangLãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 369VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIGIỮA MÙA ĐÔNG THẤY TRỜI XUÂNNgút ngàn trời đất ngoại phươngMình đang ở giữa con đường em ơiBây chừ bát ngát lòng ngườiHình xưa bóng cũ vẫn ngời sắc xuân Mùa đông hải ngoại muôn phần…Lạnh lùng đẹp đến vô ngần tuyết băngDường như đồng vọng vĩnh hằngKể từ năm nọ mùa xuân thuở nàoMá em nhuộm thắm hoa đàoVàng lên rực rỡ đón chào hoa maiĐì đùng tiếng pháo nổ dài Người vui trẩy hội muôn loài hỷ hoan Mùa xuân dân tộc hãy cònMình ngoài muôn dặm sắc son với ngườiNày đây khoảnh khắc tuyệt vời Giữa mùa đông thấy một trời xuân sangLãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 370VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIMẤY VẦN \"LỤC BÁT VÀO XUÂN...\"*MỘNG XUÂN ĐẦUKhuya nay xuân nở mộng đầuChiều bao hư ảnh chìm sâu mắt nàyMộng đời trắng nửa bàn tayMộng tình vẫn trắng như ngày năm xưakhuya nay trời đất giao mùaCành xanh nẩy lộc, hội vừa Nguyên TiêuÁo ai nhạt khói sương chiềuTưởng hồn em cũ cũng nhiều nhớ nhungĐường đi xa cách muôn trùng Mộng đầu xuân nở vô cùng cách xa...*TRÔNG LẠI MÙA XUÂN Trở về trông lại mùa xuân Em đàn nhỏ dại đã dần dần khôn !*...Mẹ già tóc điềm hoa sươngVà tôi, một nỗi buồn vương tháng ngày...*Năm 1982, từ trại tù cải tạo về, lần đầu tiên gặp lại mấy đứa em.Đứa nào trông cũng có vẻ khôn lên, nhưng cơ thể thì gầy trơ xương, KHÔNG LỚN (phát triển) NỔI, vì thiếu ăn! Nên dưới chế đô công sản, trẻ con thường THẤY\"KHÔN mà KHÔNG LỚN\"! Tuy trong tiếng Việt, ngươi ta thường dùng hai từ: KHÔN LỚN hoặc LỚN KHÔN đi đôi với nhau!


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 371VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI*XUÂN TAN HỢPRáng pha ngày muộn đỏ hồng Kề vai em. Nhẹ tiếng lòng anh ruCuối xuân cánh én bay vùTuổi thơ dại cũng tuyệt mù bóng sươngTim anh sầu xẻ đôi đườngHợp tan, đời vẫn vô thường đó thôi...*XUÂN MỘNGXuân đưa tay với thật gầnLộc non đầu ngõ một lần tôi yêuDáng ai về muộn lối chiềuMộng ngày xanh hẹn ít nhiều tàn phai ?*XUÂN VỀTôi men theo lối cỏ mònNhư em, vui những ngày buồn nhẹ xa...Xuân về đâu tối hôm quaSớm nay chim hát cùng hoa bên đường...THƠ NGUYỄN HẢI HÀ02/06/2026


TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 372VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI MẤY ĐỘ TRĂNG VỀĐêm qua chim cuốc gọi mùa trăngÁnh đèn khuya soi đêm dài không tỏChim ngẩn ngơ nhớ ai mùa trăng cũ?Tiếng Tú quyên khắc khoải khóc trăng mơNày trăng ơi đừng ngoảnh mặt làm ngơEm vẫn biết đời anh là cơn sầu sóng vỗLâu đài cát khóc cho công lao xụp đổThuyền vẫn loay hoay lạc mất bến bờAnh vẫn là anh, gã đàn ông dại khờ Lỡ yêu ánh trăng xanh chìm đáy nướcVà nhớ mãi trăng sao của mùa thu trướcĐêm mãi đi tìm thành kẻ mộng duNếu một mai không còn ánh trăng thuAnh đem nỗi buồn dấu vào bóng tốiNếu một mai lỡ trăng vàng hấp hốiAi sẽ cùng hấp hối với trăng mơ?Em là con đò, anh chở những vần thơChớ làm sông Seine chia đời đôi ngảMiệt mài sóng to cho trăng vàng tơi tảHãy làm trăng xanh, soi suốt đêm dàiTrăng thanh ơi, em chớ đợi ngày maiĐừng lỡ hẹn làm đau lòng chim cuốcTa là cánh chim sống đời mất nướcKêu suốt đêm dài, lòng vẫn còn đau. Ngân –Hà


Click to View FlipBook Version