- Anh nói: 'Da cọp 10,000 đô la, da beo 7,000,
da chồn 6,000'.
Thế rồi anh quay sang ôm tôi và sờ lên mặt tôi,
rồi nói: 'Da trâu 300 đô la...'
Vợ
Một ông đã uống xỉn, tỉnh dậy vào lúc nửa đêm,
hốt hoảng kêu lên:
- Trời ơi! Sao lại có cá sấu trên giường thế này?
- Ôi, anh yêu, em đây mà! - Bà vợ nói.
- Trời, lại còn biết nói nữa chứ! Mi bao nhiêu
tuổi rồi?
- Phụ nữ thì nhìn thế nào, tuổi thế ấy mà.
- Vô lý, làm gì có người nào sống lâu đến như
vậy cơ chứ.
Bao lâu???
Bác sĩ đang khám bệnh người chồng, thình lình
có điện thoại, bà vợ nghe rồi hỏi:
101
Thưa bác sĩ, công ty mai táng gọi đấy. Bác sĩ
tính xem tôi phải chờ bao lâu nữa để trả lời dứt
khoát với họ?
Thằng Bé chậm biết nói
Có 2 vợ chồng sinh được 1 đứa con trai rất kháu
khỉnh. Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết
nói.
Dù cả nhà cố gắng tập cho no nói nhưng thằng
bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ.
Rồi đến năm 3 tuôi... rồi 4 tuổi... nó vẫn chẳng
nói được câu nào.
Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói
được 1 câu: "Ông Ngoại"!.
Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên,
mở tiệc ăn mừng tưng bừng. Nhưng đến ngày
hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời...
Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng.
Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu
nữa: "Bà Ngoại".
Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời.
Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy
102
lo sợ...
Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng
gọi: “Bố ơi!”.
Người bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối
cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng,
đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất.
Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng
kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm.
Ông hàng xóm đã qua đời.!
103
-
Hai người yêu nhau và sắp sửa tiến đến hôn
nhân.
Một hôm, nàng
được biết người yêu bị tai nạn, đang được cấp
cứu ở
bệnh viện
. Nàng liền tức tốc đến thì được bác sĩ cho biết
tình
trạng của anh ta rất là nguy hiểm, có lẽ không
sống
được bao lâu.
Vào thăm chàng, thấy chàng đang hấp hối trên
giường
104
bệnh, nàng lao tới ôm chầm lấy người yêu, hôn
lên
môi và thì thầm gọi tên chàng.
Như có một sức mạnh huyền bí, chàng trai
gượng
tỉnh
và mấp máy nói qua hơi thở:
- Em yêu... quý, có lẽ anh không qua được... anh
chỉ
tiếc rằng... từ ngày đầu tiên mình yêu nhau đến
bây
giờ... anh chưa khi nào được nhìn thấy thân hình
của
em... Hãy giúp... anh...
105
Nàng nghe thế thoáng lưỡng lự, nhưng rồi vì
tình yêu,
nàng dần dần cởi hết bộ đồ...
Và như được tiếp sức sinh lực, chàng dần dần
hồi
tỉnh
và qua được cơn hiểm nghèo. Sau khi hết bệnh
chàng
tổ chức 1 đám cưới ..
Chuyện chưa kết thúc ở đây, còn đoạn cuối, ấy
là khi
họ về già.
Một hôm trở trời, ông lão phều phào nói với vợ:
106
Bà nó à! Hôm nay tôi thấy khó ở quá!
Câu chuyện của họ lại trở về trong ký ức của bà
lão
làm bà bừng tỉnh. Bà thì thào:
-
Ông ơi, hãy quay mặt vào tường. Bao giờ tôi tôi
bảo
quay ra thì mới được quay ra nghe!
Một lát sau.
-
Xong rồi! Ông hãy quay lại đi!
Ông lão từ từ quay ra nhìn... nấc mạnh... từ từ
quay
vào trong... và rồi ông lão “thăng” luôn!
107
Quý bà thử xem cuộc đời của một ông chồng
có đúng như bà vợ này tả không?
Giai đoạn 1: năm 20 - 30 tuổi
Chồng em chẳng thích ăn quà
Ngày nào cũng chỉ về nhà ăn cơm
Cơm nhà rất dẻo rất thơm
Chồng em chỉ thích ăn cơm ở nhà ...
108
Giai đoạn 2: năm 30 - 40 tuổi
Chồng em đã biết ăn quà,
Bây giờ thỉnh thoảng về nhà ăn cơm.
Cơm nhà vẫn dẻo vẫn thơm,
Chồng em giờ biết ăn cơm lẫn quà....
Giai đoạn 3: năm 40 - 50 tuổi
Chồng em chỉ thích ăn quà,
Bây giờ anh chẳng về nhà ăn cơm.
Cơm nhà vẫn dẻo vẫn thơm,
Chồng em giờ đã bỏ cơm ăn quà.
109
Giai đoạn 4: năm 50- 60 tuổi
Chồng em chẳng thích ăn quà,
Mà giờ cũng chẳng về nhà ăn cơm.
Cơm nhà hết dẻo hết thơm,
Chồng em giờ đã bỏ cơm lẫn quà
Giai đoạn 5: năm 60 - 70 tuổi
110
Chồng em bỏ cả cơm, quà;
Chỉ ăn được phở, cháo gà mà thôi.
Chê quà, cơm dẻo hôi hôi;
Phở bà hàng xóm kề môi húp liền.
Giai đoạn 6: Năm 70 - 80 tuổi
Chồng em tóc bạc như tiên,
Phở ăn chẳng được, có tiền như không.
Ngồi thèm nhìn ngó các ông,
Trẻ trung húp phở mà lòng xôn xao.
Giai đoạn 7: năm 80 - 90 tuổi
Chồng em da hết hồng hào,
111
Quà, cơm, phở, cháo gà sao chẳng thèm.
Không còn có chút tòm tem,
Ngó qua liếc lại nhìn xem đất trời
Giai đoạn 8: năm 90 - 100 tuổi
Chồng em chán sống trên đời,
Muốn đi chầu Chúa, Phật, Trời, Diêm Vương.
Nhưng nghĩ cũng
tội cũng thương
Chúa, Trời, Phật,
Diêm vương chê rồi!
112
Thêm hương vị
Anh Tư tâm sự với người bạn thân
: Tao lấy vợ đã mấy năm mà chẳng thấy cuộc số
ng lứa đôi có hương vị gì, chánqúa ! Ông bạn bè
n mách kế :
-
Tại vì ngày nào mày cũng ăn cơm. Đôi khi hãy
ăn phở xem sao.-
Tao sợ vợ biết được thì nguy to !
- Bây giờ là thế kỷ 21 rồi, mọi sự đã đổi khác.
Tối hôm đó anh Tư bèn nói thật với vợ về ý địn
h đi ăn phở. Vợ anh thuộc lớp trẻ đợt sống mới
đã trả lời anh tỉnh bơ :
-
Cái đó tùy anh. Em đã thử rồi mà cũng chán ph
èo !
Nụ Hôn Đầu
Bác Hải nói với Bác Tú:
- Trong đời một người, dù nam hay nữ, cái
không thể nào quên được, cái kỷ niệm đầu đời
113
không bao giờ có thể phai mờ trong tâm khảm.
Đó là: Nụ hôn đầu tiên. Với tôi dư vị của "Cái
hương vị môt đời vương vấn ấy" không bao giờ
phai mờ trong tôi, thậm chí tôi còn hình dung lại
được buổi chiều hôm ấy trời vừa chớm thu, hai
chúng tôi dìu nhau trên con đường vắng, lất phất
mưa bay. Hai con tim đang hòa chung một nhịp,
môi tìm môi... Còn Bác, bác hãy kể tôi nghe
cảm giác nụ hôn đầu đời của bác như thế nào ?
Bác Tú trả lời:
- Đối với tôi, cái giây phút ấy, ngàn năm nhớ
mãi, suốt đời không quên, nhưng khác với bác
là sau đó tôi thấy tái tê trong hồn và toàn thân tê
dại.
Bác Hải hỏi:
- Chắc đó là nụ hôn lần đầu và cũng là nụ hôn
cuối cùng trước khi hai người xa nhau ???
Bác Tú đáp:
- Đúng vậy, sau nụ hôn ấy, tôi không còn gặp lại
nàng nữa. Tôi nhớ rất rõ, khi môi tôi vừa chạm
vào môi nàng, thì nàng giáng cho tôi một cái tát
nẩy lửa, toàn thân tôi tê dại, tôi đã thấy được
trăm ngàn vì sao của tình yêu !!!
114
Việt Nam number 1
Bác sĩ Pháp:
- Ở Pháp, ba năm trước chúng tôi cắt một lá
phổi của người chết cho một người đàn ông
khác.
Hôm qua ông ấy đang đi tìm việc làm.
Bác sĩ Đức:
- Nhầm nhò gì, ở Đức chúng tôi cấy 1/100 óc
của một người chết cho một người sanh ra
không có óc.
Hiện nay người ấy đang đi tìm việc làm.
Bác sĩ Nga:
- Chưa tới đâu, bên Nga chúng tôi lấy một trái
tim của con heo cấy cho một người sắp chết.
Ông ấy vừa có một việc làm tốt hôm qua.
Bác sĩ Vịt cộng:
- Chuyện nhỏ, hai mươi năm trước chúng tôi bắt
con khỉ ở Trường Sơn mang về dậy nó ăn, nói,
đi, đứng như người.
Bây giờ nó là Thủ Tướng của nước tôi và cả
quốc gia đang đi tìm việc làm.
115
Cả nước lừa nhau
Tôi từ Sàigòn ra Hà Nội đến Hồ Gươm xem
xong, gọi xích lô và hỏi đi đến chợ Đồng Xuân
giá bao nhiêu?
Anh đạp xích lô bảo 70 nghìn, tôi trả 50 nghìn.
Anh ta đồng ý chở tôi đi. Còn cách chợ Đồng
Xuân chừng 300 mét, anh bảo tôi xuống.
Tôi hỏi anh ta sao lại xuống đây? Anh ấy trả lời
50 nghìn chỉ đến đây thôi! Tôi hỏi sao anh đồng
ý giá ban đầu là 50 nghìn mà bây giờ anh nói
thế?
Rồi anh ta đáp gọn ơ: "Anh thông cảm cho. Ở
đây Đảng lừa dân, cho nên dân chúng em phải
lừa nhau mà sống!"
Vừa tức mà phải cười, tôi trả tiền rồi bỏ đi.
Anh ta còn nói thêm:
"Không lừa, không phải Cộng Sản.
Không đi chàng hảng, không phải Việt Minh.
Không nói linh tinh, không phải Ủy Viên Bộ
Chính Trị.
Không học vị, mới vào Trung Ương".
Chán thật!
116
1. Ngày… tháng… năm…
Một hôm, tôi nói với vợ: “Vợ ơi, rất lâu rồi anh
không có cảm giác sợ giật bắn cả mình”.
Ngày hôm sau, vợ dẫn tôi đến một cửa hàng
sang trọng bán đồ trang sức, rồi bảo tôi nhìn giá
chúng. Tôi nghĩ bụng, vẫn là vợ cao tay.
...
2. Ngày… tháng… năm…
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng vụng về của vợ lúc
cắt thịt heo, tôi muốn rửa nỗi nhục ngày hôm
qua, đắc ý hỏi vợ: “Em và heo có quan hệ gì
vậy?”. Ai ngờ vợ quay đầu lại và trả lời: “Quan
hệ vợ chồng”.
...
3, Ngày… tháng… năm…
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt, rồi ngủ
giường riêng. Vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to
trên cái mùng của tôi và nói: “Để muỗi bay vào
cắn chết anh giùm”.
Một giờ trôi qua, vợ lại đi vào lấy băng dán dính
cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của
117
vợ, trong lòng tôi nghĩ, chắc cô ấy hối hận rồi,
thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy
thương tôi nhất.
Nghĩ bụng vậy, tôi vừa ngồi dậy, thì nghe thấy
cô ấy lẩm bẩm một mình: “Muỗi bay vào cũng
nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng
bay ra”.
Tôi xây xẩm mặt mày.
...
4, Ngày… tháng… năm…
Buổi tối vợ nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà,
rồi hỏi tôi: “Rửa chén và lau nhà, anh chọn cái
nào?”. Tôi chọn rửa chén.
Tôi rửa chén xong, vợ lại hỏi: “Tắm con và lau
nhà anh chọn cái nào?”. Tôi chọn tắm cho con.
Tôi tắm con xong, vợ lại hỏi: “Lau nhà và dỗ
con đi ngủ anh chọn cái nào?”. Tôi phân vân
một lúc rồi chọn lau nhà. Dẫu sao vẫn đỡ hơn
phải dỗ ngủ một thằng nhóc quậy như giặc.
Lau nhà xong, tôi trở vào phòng. Nhìn thấy vợ
và con đang ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy
hình như có chỗ nào không đúng…
....
118
5, Ngày… tháng… năm…
Tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói:
“Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng
máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như
cận thị rồi đấy”.
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến
đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp.
Tôi nói: “Ngày mai rảnh anh sẽ đến cửa hàng
kiếng đo thị lực xem sao”.
Vợ lập tức nói: “Không cần đâu. Bây giờ em có
thể giúp anh đo thị lực”. Cô ấy chỉ vào góc cửa
và hỏi: “Anh nhìn thấy cái gì?”.
Tôi bán tín bán nghi: “Một cái túi nilon”.
“Màu gì?”
“Màu đỏ”.
“Dùng để làm gì?”
“Để đựng rác”.
“Túi đầy hay túi không?”.
“Túi đầy rác”.
“Thị lực anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần
anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi này đựng đầy rác
như vậy, lại cứ giả bộ không nhìn thấy? Em cứ
tưởng anh bị cận cơ đấy!”.
119
...
6, Ngày… tháng… năm…
Mấy hôm trước tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài
trước mặt mấy người hàng xóm. Bình thường
chỉ có hai vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng
trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám
chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động.
Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô
ấy và nói: “Cảm ơn em đã khen anh có tài trước
mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động”.
Vợ hắng giọng nói: ”Tiền không, ngoại hình
không, địa vị cũng không, nếu em không nói
anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy
anh”.
...
7, Ngày… tháng… năm…
Một hôm đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện
thoại đến, giọng hốt hoảng: “Chồng ơi, chết rồi.
Hôm nay nhà mình bị trộm viếng thăm”.
Tôi vội vã hỏi: “Mất đồ gì không?”.
Vợ mếu máo: “Nhà bị lục tung hết cả lên, 5
triệu em để dành trong tủ quần áo bị mất rồi !
Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay
120
không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn
trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ
đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê
xem mất những thứ gì để khai ra bắt nó trả lại”.
Tôi la lên: “Em chạy tới tháo cái khung ảnh
cưới trên đầu giường, coi phía sau tấm ảnh có
dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu”.
2 phút sau…
Vợ nói: “Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi,
phía sau không có gì cả”.
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn
ngoan, mấy chỗ giấu tiền đó vợ tôi còn không
biết mà sao nó lại biết được chớ. Mà trong đó có
phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất.
Tôi vội bảo vợ chạy vào nhà vệ sinh: “Phía sau
két nước bồn cầu, có một cái khe hở, trong khe
nhét một túi xốp màu đen, em coi coi nó có còn
trong đó nữa không?”.
5 phút sau,
Vợ gọi điện đến thông báo: “Không có đâu anh
ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ?”.
Tôi lo lắng nói: “Nhầm thế nào được, lúc sáng
đi vệ sinh anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng
121
10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri. Đó là tiền
năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một
nửa”.
Vợ hỏi dồn: “Chỉ có vậy thôi à, có quên chỗ nào
nữa không?”.
Tôi buồn bã: “Hết rồi, chỉ có 15 triệu đó thôi”.
Và nhắc vợ: “Em phải nói rõ ràng với công an
số tiền đó nhé”.
Vợ bình thản trả lời: “Được rồi, cảm ơn anh đã
thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập
chống trộm của gia đình mình lần này”.
Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời,
nước mắt tuôn trào thành sông. Phụ nữ rốt cuộc
là do yêu tinh phương nào biến thành ?
122
MƯỜI THƯƠNG
Ngày Xuân con lạy Phật Trời
Sao cho con bỏ được người con thương
Không phải tại nó bất lương
Mà vi` nó bắt "Mười Thương" tối ngày
Một thương giựt tóc đuôi ga`
Hai thương tay móc lưởi rà phía trên
Ba thương bịt miệng cấm rên
Bốn thương con phãi leo lên đầu giường
Năm thương con tựa vách tường
Sáu thương nằm dưới hết đường bó tay
Bảy thương phải ngoáy phải xoay
Tám thương qua nui' vác cày gảy xương
123
Chín thương phải thở bình thường
Mười thương bải cát sấu trường sấu nhai
Chúa ơi con sáu mươi ngoài
mà làm kiểu đó có ngày con die !
Xuân nầy nàng mới hai hai
Con hơn nàng tới bốn hai xuân thi`
Già...
Lâu nay cứ tưởng mình già
Bây giờ mới biết quả là y chang
Suốt ngày nói chuyện thuốc thang
Gặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưa
124
Tivi dỗ giấc ngủ trưa
Sức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhăn
Đọc chữ phóng đại mấy trăm
Lại còn đãng trí, tần ngần, hay quên
Cả ngày mỏi mắt đi tìm
Hết tìm khoá cửa lại tìm khoá xe
Nhiều hôm thăm viếng bạn bè
Được dăm ba phút nằm phè ngủ ngon
Tóc bạc chen chúc tóc non
Không dám nhổ nữa sợ còn bình vôi
Kiến thức mới nuốt chẳng trôi
Bước ra khỏi cửa trùm người áo len
Ra đường chẳng ai gọi tên
Cứ gọi chú, bác có phiền hay không?
Lại hay nhạy cảm, tủi đời
125
Thích được săn sóc hơn thời ngày xưa
Thấy tình nhân trẻ vui đùa
Mà lòng chua xót phận vừa cuối thu
Suốt ngày trung tiện lu bù
Cơm thì phải nhão, phở cho thật mềm
Thích nghe tiếng hỏi, lời khen:
'Lúc này đẹp lão, trẻ hơn dạo nào'
Thức ăn thi cứ lấy vào,
Ăn thì chẳng nổi mà sao cứ thèm
Ngủ trưa giấc cứ dài thêm
Phòng the, chăn gối nhắc chi tủi minh.
Đánh răng, tìm thuốc loại gì
Để răng được trắng không thì khó coi
Cà phê chỉ hớp một hơi
Đêm về trắng mắt nhìn trời đếm sao
126
Gặp người cùng tuổi như nhau
Thường hay hỏi 'Thế nào? Khoẻ không?'
Cell phone thì khổ vô ngần
Lúng ta lúng túng thường không trả lời
Để chuông reo mãi một hồi
Mở ra thì đã chậm rồi còn đâu ?
Bệnh tật nó đến từ đâu
Cao mỡ, cao máu lâu lâu ... tiểu đường
Tránh né việc nặng là thường
Việc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoài
Đi chơi càng khổ gấp hai
Đi đâu cũng ngại đường dài lái xe
Giữ thân cho khỏi tròn xoe
Vòng hai sao cứ bè bè phình to
Thang lầu càng nghĩ càng lo
127
Chỉ sợ trượt ngã khổ cho thân này
Ngủ thì chẳng ngủ được say
Bốn năm giờ sáng dậy ngay tức thì
Sinh nhật, sinh nhiếc làm gì
Cái chuyện lẻ tẻ ấy thì nên quên
Vẫn hay nhìn kiếng thường xuyên
Xem chân dung đã trở nên thế nào
Buồn tình đếm thử xem sao
Bao nhiêu triệu chứng ấy bao nhiêu già!
128
Định nghĩa về những bà vợ
- Người nông dân: Vợ là miếng đất cằn cỗi
nhưng chúng ta cứ phải cày vì cầm cố, rao bán
không được.
- Nhà giáo: Vợ là một học sinh tối dạ, cứ hỏi đi
hỏi lại mỗi một câu.
- Người bán vé số: Vợ là tờ vé số khi mới mua
ai cũng hy vọng sẽ trúng độc đắc.
- Nhà triết học: Vợ là một thực thể độc lập tồn
tại bên ngoài ta, ngoài ý muốn của ta. Vợ là
phạm trù chỉ sự sợ hãi của đàn ông.
129
- Nhà vật lý học: Vợ có thể chuyển hóa từ dạng
này sang dạng khác, từ dạng cho chồng ra khỏi
nhà đến dạng bầm dập te tua, vợ là hình thức, là
cơ sở để đàn ông đào hố nhảy lầu.
- Nhà kinh tế học: Vợ là ngân hàng vô luật
pháp, không thể lệ: Gửi vào thì dễ, rút ra thì khó
mà không thể kiện cáo gì được.
- Về mặt tài sản: Vợ là cái gì rất cũ mà không
thể thanh lý được
- Nhà xã hội học: Vợ là cá nhân tự do, tình
nguyện về chung sống với ta nhưng lại luôn tố
cáo ta làm mất tự do của cô ấy, và nếu như ta trả
lại thì không nhận.
- Nhà khảo cổ học: Vợ là loại đồ cổ càng để lâu
càng mất giá.
130
Ca dao Việt Nam CS
Hôm qua Đảng hứa quyết lòng:
Cái kim sợi chỉ, Đảng không tơ hào.
Hôm nay ma quỉ ập vào
Cái kim để lại, bạc vàng cào đi.
Dân khờ trố mắt xầm xì:
Hôm tê giải phóng, bửa ni côn đồ
Đảng rằng: "Đảng có dối chi,
Vàng bạc qúi giá, báu gì kim may"
Luôn luôn hãy nhớ câu nầy
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
Ngày đi: Ðảng gọi Việt gian
131
Ngày về: Ðảng lại chuyển sang Việt kiều
Chưa đi: phản động trăm chiều
Ði rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng
Trốn đi: Ðảng bắt đến cùng
Trở về: mời gọi, săn lùng Đô la
Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào
Việt Minh tuổi đã khá cao
Việt Cộng ốm yếu xanh xao gầy mòn
Việt Kiều tuổi hãy còn non
Đảng yêu, Đảng quý như con đầu lòng
Ngày xưa: chửi Mỹ hơn người
Ngày nay: nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
132
Ngày xưa: đánh Mỹ không chừa
Ngày nay: con cái lại lùa sang đây
Ngày xưa: Mỹ xấu, Ðảng hay
Ngày nay: Ðảng ngửa hai tay xin tiền!
Hồ tặc chết phải giờ trùng
Nên bầy con cháu dở khùng dở điên
Người tỉnh thì đã vượt biên
Những thằng ở lại nửa điên nửa khùng.
Rắn đâu có dẻ ra Rồng
Mặt Trận Giải Phóng là dòng cộng nô
Cú đâu có đẻ ra gà
Mặt Trận Giải Phóng chỉ là cộng nô
133
Phong lan, phong chức, phong bì
Trong ba thứ ấy, thứ gì quý hơn?
Phong lan ngắm mãi cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm nức, cả nhà cùng vui.
Thank cha, thank mẹ, thank gì ?
Hễ có phong bì thì nó thank you
Thi đua làm việc bằng hai
Để cho cán bộ mua đài, mua xe
Thi đua làm việc bằng ba
Để cho cán bộ xây nhà lát sân
Công nhân, vợ ốm, con côi
Lãnh đạo nhà gác, xe hơi bộn bề
134
Bao giờ cho hết trò hề?
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Với rau muống luộc khen thầm là ngon.
Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai cũng vỡ, chỉ còn bia ôm.
Thầy giáo, lương lãnh ba đồng
Làm sao sống nổi mà không đi thồ
Nhiều thầy phải đạp xích lô
Làm sao xây dựng tiền đồ học sinh?
Cô giáo phải bán bia ôm
135
Ôm phải học trò, ăn nói sao đây
Dân đói mà đảng thì no
Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày
Đảng béo mà dân thì gầy
Độn bắp, độn sắn biết ngày nào thôi?
Nhân dân thì chẳng cần lo
Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày
Hãy chăm tay cấy tay cầy
Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang
Nhà ai giàu bằng nhà cán bộ?
Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?
Dân tình thất đảo bát điên
136
Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi.
Ai về qua tỉnh Nam Hà
Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.
Tớ ơi, mày có biết không?
Chúng ông làm chủ mà không bằng mày!
Một thằng lên vũ trụ (Phạm Tuân)
Trăm thằng đi Mút Cu (Moscow)
Nghìn thằng chè chén lu bù
Để dân chịu đói thò cu ra ngoài
Nhân dân thiếu gạo thiếu mì
Mầy vào vũ trụ làm gì hở Tuân?
137
Ai lên vũ trụ thì lên
Còn tôi ở lại ghi tên mua mì
Bắt trồng mà chẳng thu mua
Tại sao đảng nỡ dối lừa nhân dân?
Tiền cầy, tiền giống, tiền phân
Một trăm thứ thuế đổ thân gầy gò
Dân đói mà đảng thì no
Kêu trời, kêu đất, kêu Hồ chí Minh
Trồng mía, trồng ớt, trồng hành
Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu
Trồng tiêu rồi lại trồng điều
Vì nghe lời đảng mà niêu tan tành
Tiếc thay cây quế còn soan
138
Để cho đám mọi Đài Loan nó trèo
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông
Tìm chi cho phải mất công
Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi.
Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngay nay đại tướng cầm quần chị em
Vẻ vang thay lãnh tụ ta
Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài
Ðảng ta ân đức bao la
Làm cụ thằng đểu, làm cha thằng lừa
139
Bác Hồ thuở nhỏ bồi Tây
Đến già Bác lại đu giây Nga Tàu.
Cuộc đời cách mạng Bác Hồ
Nâng bi cụ Mác bưng bô cụ Mao
Thương thay thủ tướng Võ Văn
Kiệt sức, kiệt lực chết lăn giữa giường!
Chị em du kích giỏi thay
Bắn máy bay Mỹ rớt ngay cửa mình
Thương nhớ bác Hồ Chí Minh
Dán hình bác trước cửa mình... khỏi quên
140
Rằng nghe một chuyện đứng tim
Ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm chim thằng
Tầu
Hôm qua còn sống sờ sờ
Mà nay bác đã cứng đơ cái mình
Vào thăm lăng bác âm u
Các chị bộ đội ngả mu ra chào!
Nghe tin đồng chí Võ Văn
Kiệt quệ cổ võ xin ăn láng giềng.
Đồng chí tham quan Tân Gia
Ba chân kiềng gẫy, ối Nga, ối Tầu!
Đỗ Mười ở lại càu nhàu,
141
Kiềng ba chân gẫy, ối Tầu, ối Nga!
Bác Hồ sống rất thanh đàm
Heo gà dâng đến bác làm sạch trơn!
Đỗ Mười đấm ngực kêu trời
Lênin ngã xuống không lời trối trăn.
Ngày xưa giặc Pháp mộ phu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu
Chưa đi, chưa biết Sài Gòn
Đi rồi, trong túi chẳng còn đồng xu
142
Đêm nằm, ngẩm lại thấy ngu.
Thằng cha ăn ít thằng cu ăn nhiều
Mất mùa là bởi thiên tai
Được mùa, là bởi thiên tài đảng ta
Liên bang Xô Viết vỡ rồi (12-1991)
Văng Linh, văng Kiệt, Đỗ Mười văng luôn
Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi!
Ở với Hồ Chí Minh
Cây đinh phải đăng ký
Trái bí cũng sắp hàng
143
Khoai lang cần tem phiếu
Thuốc điếu phải mua bông
Lấy chồng nên cai đẻ
Bán lẻ chạy công an
Lang thang đi cải tạo
Hết gạo ăn bo bo
Học trò không có tập
Độc Lập với Tự Do
Nằm co mà Hạnh Phúc!
Mang danh Dân Chủ Cộng Hòa
Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền
Xuất trình giấy phép liên miên
Chứng từ thị thực ở miền nào qua
Trăm năm trong cõi người ta
144
Ở đâu cũng được đi ra đi vào
Xa xôi như xứ Bồ Đào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Đen đủi như Ăng Gô La
Người ta cũng được đi ra đi vào
Chậm tiến như ở nước Lào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Chỉ riêng có ở nước ta
Người ta không được đi ra đi vào
Ngày xưa chống Mỹ chống Tây
Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm
Văn Đồng, Lê Duẩn, Trường Chinh
Vì ba thằng ấy, dân mình lầm than
145
Thằng Đồng, thằng Duẩn, thằng Chinh
Chúng bay có biết dân tình hay không?
Rau muống nửa bó một đồng
Con ăn, bố nhịn, đau lòng người dân
Ai sinh ra củ khoai mì?
Hỏi: Để làm gì? Đáp: Để mà ăn!
Nước nhà còn mãi khó khăn
Dân mình còn phải chịu ăn củ mì
Hồ tặc đại trí, đại hiền
Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong
Minh Khai phận gái chữ tòng
Thằng Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì.
146
Ngày xưa giặc Pháp mộ phu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.
Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên, mất Tự Do
Đôi dép râu dẵm nát đời son trẻ
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Việt Cộng về thành làm tội dân ta
147
(VC đổi 500$ tiền cũ thành 1$ tiền mới)
Năm đồng đổi lấy một xu
Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy
Có miệng không nói lại câm
Hai hàng nước mắt chan dầm như mưa
Từ khi ta có Bác Hồ
Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào
Giỏi a đồng chí Đỗ Mười
Lớp ba chưa đỗ đã ngồi bí thư
Đảng ta là đảng tham tiền
Đa lô (đô-la) thì được, đa nguyên thì đừng.
148
Chiều chiều dạo trên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân!
Tiên sư cộng sản Việt Nam
Cuối đời bán cả giang san nước nhà
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Cúi đầu dâng đảo Trường Sa cho Tầu
Đỗ Mười sang lạy Trung Hoa
Kính dâng quần đảo Trường Sa cho Tầu
Việt kiều ngồi thải trên cầu
Đảng như bầy chó đứng chầu dưới sông
Ăn no Đảng nổi chứng ngông:
149
Bắt, giam, quản chế, siết gông dân lành
Nếu đời không Nguyễn Sinh Cung
(tức là: Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc,
Lý Thụy, Hồ Chí Minh)
Dân đâu phải đọa Hồ khùng Chính Mi
(nói lái: Hồ khùng Chí Minh)
Nước ta bầu cử tự do
Lọc qua, lừa lại, trâu bò Mác, Lê
(Karl Marx, Vladimir Lenin)
Tin đâu như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần
Tin đâu như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang
150