The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Đặc San xuất bản năm 2011

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by Nguyen Thieu, 2023-11-12 23:32:58

Đặc San Lê Văn Duyệt

Đặc San xuất bản năm 2011

LVD 75. P ñã muốn tìm về trường cũ ñã lâu, nhưng không biết ñường về, may nhờ chị Đậu Đỏ chỉ ñường dùm. Phượng cám ơn chị nhiều! Chị xứng danh là ñàn chị của tụi em. Vào trường rồi mà không thấy bạn bè ñâu hết, nhóm của P gồm có Lê Thị Châu (ñang ở Germany ), Ng Dư Thị Liên Anh, Ng thị Thu Hương, Trần Thị Lệ Chi... Phượng là Trần Thị Phượng, những bạn này P vẫn còn giữ liên lạc. P mới trở về trường vẫn còn bỡ ngỡ chưa biết ñi ñâu và...về ñâu, mong các Thầy Cô và các bạn giúp ñỡ dùm, hứa sẽ không giở trò "nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò" June 2nd 2007, 5:31am Đậu Đỏ mến chào em Phượng. Mấy em còn trẻ nên lanh lẹ nhỉ, chỉ nắm tay "hô biến" 1 cái là em ñã xuất hiện ở trên diễn ñàn liền). Chị nghe em nhắc ñến tên Lê thị Châu (Germany), chị vừa nhận ñược email của cô em nào cũng tên Thi Châu Lê, không biết có phải Châu Germany không . Trong này có nhiều em LVD75 lắm, dường như Tuyết, Phương Tần, Phương Huệ ñều là LVD75 cả. Phượng xem hình xưa do Phương Tần post chưa? Đậu Đỏ June 2nd 2007, 6:17am Phượng ơi, Bây giờ là sáng sớm thứ bẩy giờ Arizona, USA, còn sớm chán nên sân trường vắng hoe. Các anh chị em còn nướng cho...vàng ñều. Phượng hiện ñang cư ngụ ở nơi nào trên quả ñất tròn này hả Phượng? Đ Đ vừa gởi password cho Châu xong, chắc Phượng sẽ thấy Châu xuất hiện trên ñây ñấy nhé! Đậu Đỏ hi vọng các cô sau khi tái ngộ trên diễn ñàn sẽ cười nói ròn rả cho mọi người vui lây . Trong ñây có cô admin Đặng Mỹ ở Vancouver là LVD 73, chị Anh Thư ở Úc là LVD 68, chị Khánh Vân ở Vancouver là LVD 69, chị Thu Cali ở California là LVD...năm nào nhỉ , Ui cha nhiều lắm không kể hết , từ từ em sẽ gặp cả nhé! Các giáo sư Cố Vấn có cô Vũ Ngọc Mai, Cô Ngô thị Vân, cô Tịnh. Và Giáo sư phụ trách mục Tâm Tình buổi sáng là cô Lê thị Thu. Ngoài ra còn có các anh trường láng giềng như anh Phú De là Ông Thần Giữ Nhạc (OTGN), anh Khiêu Long là Ông Thần Giữ Thơ (OTGT), anh Bùi Đồng là Ông Thần Giữ Hình( OTGH), anh Nguyễn Toàn chuyên lo về tin tức giựt gân, là các anh có "chức tước" ở trong này. Và các anh chị thân hữu nhu anh Chuồn Chuồn, anh ViVi, anh Phạm sĩ Trung, anh Trần văn Lương, anh Đỗ Quân, cô Miên Thụy, cô Miên Du Đà Lạt, cô Tiểu Vũ Vi, chị Nắng Cali, chị 7 Việt Dương Nhân, à còn có cô chủ quán Kinh Hoàng cô nương nữa chứ!!! ...hà hà Đậu Đỏ nói hết hơi rồi . Mời em thong thả dạo chơi sân trường nhé! Đậu Đỏ


June 2nd 2007, 6:20am Hihi Chị ơi bạn Châu ñó ñúng là người em nói với chị ñó! Em biết trang Diễn Đàn LÊ VĂN DUYỆT là nhờ bạn ấy. Bạn cũng ñã ghi danh mà không ñược, rốt cuộc em vào D Đ trước bạn ấy nối gót theo sau. Dạ em cũng ñang muốn nhắn tin với mấy bạn ấy ñể nhận bà con ñấy. Em và Châu ñược trở lại trường mừng lắm chi Đậu Đỏ ơi! không thể diễn tả ñược hết ñâu chị! Ai mà ở trong hoàn cảnh như tụi em, ñứng lấp ló ngoài cổng trường hoài mà không biết làm sao vô ñươc thì mới hiểu, thành ra vào ñược rồi là vỗ cánh bay cái vù. Em Phượng ______________________________________ June 2nd 2007, 7:04am Chị ơi Nhà em ở Quận Bình Thạnh ( gần nhà Thầy Dziệu và cô Song Thu dạy Sử Địa ñó chị ), cách xa chị nửa vòng trái ñất nên nếu chi thức dậy thì em ñi ngủ. Bây giờ là 11:40 PM ở VN rồi. Lưc lượng của mình nghe ra hùng mạnh và nặng ký dữ lắm à chị, nghe chị giới thiệu rôm rã quá xá tụi em thấy vui ghê! Hy vọng cả nhà dang rộng vòng tay ñón tụi em trở về tổ ấm, nhất là Châu ñó chi, Châu ở bên Germany lạnh lắm và buồn nữa. Từ từ tụi em sẽ ñi ñến từng nhà gõ cửa. Chị ơi em thấy hình của Cô Tám Giám Thị rồi, và Cô Phương Oanh nữa. Em vẫn còn giữ ñược một tấm hình chup chung nhóm múa của tụi em với Cô Phượng Oanh. Bây giờ Cô vẫn xinh ñẹp như xưa. Em xem hoài mấy ngày nay mà vẫn chưa xem hết tất cả các trang. Càng xem càng thấy thích và yêu D Đ LÊ VĂN DUYỆT quá chừng! Cám ơn các Thầy Cô và các Anh Chị ñã xây dựng và quản lý D Đ LVD rất tốt ñể cho tụi em có một nơi ñể " VỀ NHÀ " Chị biết không hồi ñó tụi em ñi học lớp ñêm mà trong cặp thường xuyên có cây ñèn cầy ñó chị, phòng khi cúp ñiện bất tử thì ñốt ñèn cầy lên và học tiêp. 12:03Am rồi em ñi ngủ nha! Phượng June 2nd 2007, 7:23pm Phượng ơi, Vậy là Phượng ở gần nhà Mỹ hồi xưa rồị. Không biết bây giờ Cô Song Thu còn ở hẻm có tiệm thuốc tây (tiệm cầm ñồ cũ) không? Nhà My hồi xưa ở hẻm kế bên hẻm ñó ñó. Phượng vào xem hình ảnh các bạn cùng năm với Phượng chưa? Có hình cũ mới gì thì mang lên cho cả nhà xem với nhé1 Đặng-Mỹ


June 4th 2007, 1:15am Phượng ơi!!! chị AT ñang ở VN ñây và hiện cũng ñang ở Bình thạnh, rất gần với nhà của em. Em có thấy là hai chị em mình gặp mặt nhau một chút và chớp với nhau một tấm ảnh ñể gửi lên cho mọi người cùng chiêm ngưỡng dung nhan mùa Hạ của hai chị em mình ñược không?????? Nếu ñược xin em cho chị số phone nhà của em trong tin nhắn của chị ñể hai chị em mình hẹn hò gặp nhau nha! anh_thu_Tran June 4th 2007, 2:52am Hihi, em cho chị số phone rồi ñó! Sao mà số em hên dữ vậy ta! ñừng làm tối nay em ngủ không ñược nha chị vì mong gặp chị ñó! Ngày ñầu tiên em thấy trang Diễn Đàn Lê Văn Duyệt và liên lạc ñược với chị Đậu Đỏ, em cũng ngủ không ñược ñó! Em tin rằng chị em mình gặp nhau ở VN kỳ này hứa hẹn có nhiều chuyện kể lai cho cả nhà cùng nghe. Hẹn sớm gặp chị Em Phượng June 4th 2007, 2:56am Mèn ơi kỳ này chị Anh Thư giỏi quá há! Không hổ danh là chị cả, mau mắn chẳng ai bằng. Chị Thư nhớ chớp nhiều nhiều hình cho tụi bên này nhìn ké nhé. À chị ơi, chi làm ơn trở lại thăm trường và chụp thêm vài tấm hình với bụi trúc vàng ñã...già lão ñi, từ lâu mình ngỡ "người ta" ñã chặt hết trúc nhà mình rồi chứ Đậu Đỏ June 4th 2007, 1:45pm Các chị ơi, Thiệt là ấm cúng và sung sướng khi ñược trở về nhà, ñược ở trong ngôi nhà thân thương của mình, ñi thăm lại từng ngõ ngách, từng nơi, từng chỗ thân quen, thấy thương ơi là thương! Thương luôn cả cái chỗ ngồi của mình! Nhớ mỗi buôi tối ngồi học trong lớp nhìn ra thấy cô Mai, nhân viên lao công của trường, lau hàng hiên từng dãy lớp thấy cực nhọc làm sao ( nhât là mùa mưa ) nên ñâu ai dám xả rác hay làm dơ nhà. Tối hôm qua nói chuyện ñiện thoại với Thu Hương ñể hỏi thăm về tin tức của Ngọc Thanh cho Tuyêt Ngô, Hương còn nhắc lại ánh mắt của Cô Tám Giám Thị, cứ nhìn xem có ai không mặc áo lá không, vậy mà tia nhìn của Cô cũng...bị sót! Thu Hương nói mỗi lần thấy Cô Tám ñứng ngoài cửa lớp là "ai ñó" lấy cái áo lá ra (loại áo không dây như bây giờ) tròng vô chân rồi kéo lên... an toàn... Trời ! Cô Tám bây giờ mà ñọc những dòng này chắc Cô cũng...nổi da gà. Đây là chuyện "bây giờ mới biết".... Chịu nổi không... Phượng June 4th 2007, 7:38pm Phượng ơi sao số bà hên dễ sợ, ñược về lại chỗ ngồi của mình có còn như xưa không? Nhớ khắc tên tui trên bàn nghe! Tui thèm ñược ngồi lại cái ghế của tụi mình quá P. ơi! Cám ơn bà về tin tức của Ngọc Thanh nghe! tuyet_ngo


June 4th 2007, 8:20pm Đậu Đỏ ơi, nghe lệnh của em chị ñã cùng Phượng dạo sân trường sáng nay rồi. Bụi trúc trước phòng bà HT bây giờ không còn nữa, chỉ còn lại bụi trúc ở dãy nhà ngang mà hồi chị còn học ở ñó chưa có dãy nhà này. Trường thay ñổi hoàn toàn không làm sao hình dung ñược ngày xưa nữa. Có thể mấy cô em ra trường sau chị còn thấy quen quen, chứ ngày ñó chỉ có hai dãy lớp ở hai bên mà thôi và chỉ có hai tầng lớp. Bây giờ là ba tầng và cây phượng già giữa sân trường cũng hoàn toàn khác luôn. Nhìn lại trường cũ mà buồn lắm lắm vì không còn hồi tưởng ñược chút nào của ngày xa xưa ấy anh_thu_Tran June 5th 2007, 8:52 pm Em sẽ viết tiếp ñây nè! Để cho em cười một chút ñi KHAKHAKHA rồi em kể cho cả nhà cùng nghe tiếp theo lời chị Anh Thư nè! Sáng nay khoảng 8 giờ P ñên nhà chị Thư như ñã hẹn. Gặp nhau mừng quá trời! Chị Thư ñẹp ơi là ñẹp, xinh ơi là xinh mà còn trẻ ơi là trẻ nữa chứ (ñến nổi Cô Thu nhầm chị Thư là LIên Anh của nhóm Phương LVD 75 , nghĩa là mới thuộc hàng U 50 thôi). Chào hỏi, chụp hình ñàng hoàng xong xuôi 2 chi em qua trường cũ. Trời ơi mất tiêu khóm trúc vàng phía bên tay phải ở cổng trường rồi các chị ơi, chỉ còn lại khóm trúc vàng phía trong trước dãy lớp mái tôn (nhưng nay cũng ñã xây dựng lại thành dãy lầu 2 tầng khang trang rồi), nhưng chị Thư nói lúc chị học không có khóm trúc ñó, vậy là nó chỉ ñược trồng vào thời gian tụi P học thôi. Tuyết Ngô ơi có tin không vui ñây, chỗ ngồi của tụi mình biến ñi ñâu mất rồi, cái dãy lớp bên tay trái ñó, bây giờ là phòng họp của giáo viên, tui nhin nó hoài mà lòng thấy ngẩn ngơ! Tui nhìn kỹ lắm ñó bà ơi, tui mà biết dẹp cái phòng học ñó thế nào tui cũng năn nỉ xin cái bàn và cái băng ghế ñó về nhà cất ñể dành mai mốt bà về VN chơi, hai ñứa mình lấy ra ngồi chung hen ??? LVD 68 và LVD 75 ñược hội ngộ lần ñầu tiên trong khi chỉ mới biết nhau qua Diễn Đàn, chưa kịp biết mặt ra sao nữa ñã nhờ "hậu sinh" ở trường chụp dùm mấy tấm hình làm kỷ niệm ngày khóm trúc và cây phượng già (cây phượng già chứ không phải em già ñâu nhen). Chị Thư cứ thích chụp ngay khóm trúc, Phượng thì khóai chụp ngay cây phượng ñang nở hoa màu ñỏ; thế là hai chị em ñược chụp hai tấm hình ở cả hai nơi, sung sướng và hạnh phúc quá phải không chị Thư Xong xuôi màn về thăm trường cũ thì lên ñường ñến nhà Cô Song Thu. Đang ñứng chờ xe taxi thì Phượng thấy Má của Châu Lê (Germany) ñi vào


Y tế Quận Bình Thạnh ñể khám bịnh. Bác nói bị mệt nên ñi khám xem sao. Chị Anh Thư không bỏ lỡ cơ hội chớp lấy một tấm hình Bác Gái và Phượng liền. Thông báo Châu biết tin Má rồi ñó nhe! Xong xuôi màn về thăm trường cũ thì lên ñường ñến nhà Cô Song Thu. Đang ñứng chờ xe taxi thì Phượng thấy Má của Châu Lê (Germany) ñi vào Y tế Quận Bình Thạnh ñể khám bịnh. Bác nói bị mệt nên ñi khám xem sao. Chị Anh Thư không bỏ lỡ cơ hội chớp lấy một tấm hình Bác Gái và Phượng liền. Thông báo Châu biết tin Má rồi ñó nhe! Thời gian còn lại của buổi sáng nay là ñến nhà Cô Thu và Cô Hạnh, sẵn ñó P cũng ñược lắng nghe tin tức họat ñộng của Nhóm Thiện Nguyện do Cô Thanh Phúc phụ trách cùng với ba chị Nga, Trân, Phương. Chị Anh Thư nhớ nói với Cô Thanh Phúc và mấy chị về nhóm LVD 75 của tui em nhen! nhóm còn lại ở VN sẽ do em ñại diện liên kết lại ñể xem tui em có ñóng góp công sức gì ñược cho nhóm thiện nguyện hay không, dĩ nhiên ai cũng bận rộn nhưng em nghĩ tụi em sẽ sắp xếp ñược, chị nhớ ñấy nhé! Chà chị Anh Thư nói các Chị dễ thương lắm, ai cũng vui cả. Em hy vọng cả nhà mình ai cũng mạnh khỏe, tươi trẻ làm ăn khấm khá, cả nhà hạnh phúc là mừng rồi. Em mong sao các Thầy Cô của tụi mình luôn ñược mạnh khỏe sống lâu ñể còn dạy thêm tụi mình trên trường ñời nữa chứ! Sáng nay Thứ Ba 05/06/2007 là một buổi sáng ñáng nhớ em không bao giờ quên, vui ñến nỗi em không biết kể lại chuyện nào trước chuyện nào sau, nhớ chuyện nào em kể lại chuyện ñó cả nhà cùng nghe ñỡ nhớ nhau vậy. Phượng Ngày tôi vào Diễn Đàn LVD cách nay ñúng 4 năm (ñầu tháng 6 / 2007 - 2011). Còn ngày tôi ñược mang tên là nữ sinh LVD cách nay 42 năm (thời gian ñủ cho một ñứa trẻ lớn lên và... già ñi). Bao nhiêu là kỷ niệm ở dưới mái trường và ở trang Diễn Đàn LVD này. Hình như là thời gian ñã ngừng lại không trôi ñi nữa khi chúng tôi tụ họp về ñây ở dưới mái trường hiện tại là trang D Đ LVD ñây. Khi tôi vẫn còn ñược thưa Cô, thưa Thày thì ñối với tôi quãng ñời học trò như trở lại, không khí nghiêm trang của lớp học như vẫn còn ñâu ñây; tà áo dài màu duyên dáng của Cô giáo, tà áo trắng nữ sinh ngoan hiền như vẫn còn thấp thoáng; tiếng cười, tiếng cây thước gõ của Thày Cô như vẫn còn vọng lại. Chúng tôi ngồi ñây nơi Diễn Đàn này và mong ước kỷ niệm xưa - xin hãy trở lại và ñừng ñi! Phượng Trần


TRUNG THU Nguyên Tác: MID AUTUMN trích trong tuyển tập truyện ngắn A GOOD SCENT FROM A STRANGE MOUNTAIN, Hương Thơm Từ Núi Lạ, giải thưởng Văn Chương Pulitzer 1993, của ROBERT OLEN BUTLER. Trần Thúy Lan dịch Mẹ con chúng ta may mắn là người Việt Nam ñể mẹ có thể trò chuyện với con ngay cả trước khi con sinh ra ñời. Đó là lý do tại sao mẹ sử dụng tiếng Việt. Mẹ theo tập tục bắt ñầu nói chuyện với thai nhi khi còn ở trong bụng của các bà mẹ Việt Nam ñể bắt ñầu giảng giải cho con biết về thế giới mà con sắp bước chân vào. Đây không phải là tập tục của người Mỹ nên có lẽ con cũng không hiểu tiếng Anh nếu mẹ sử dụng ngôn ngữ này. Mà mẹ cũng không có thể nói tiếng Anh lưu loát như vậy ñể tiết lộ với con một ñôi ñiều trong tâm sự của mẹ. Trên tất cả, con cứ nghe theo nhịp ñập của trái tim của mẹ. Ngôn ngữ không quan trọng. Mẹ không biết con có nghe thấy hết những tiếng nói khác, những tiếng nói bằng Anh ngữ lao xao chung quanh chúng ta như những phấn hoa vào mùa xuân làm mẹ hắt hơi và khiến những ñóa hoa kết trái. Mẹ nhớ lại từ ngày còn ở quê nhà thì ñây là một cuộc nói chuyện hoàn toàn riêng tư, nên chỉ có tiếng nói của mẹ con mới nghe thấy, nhưng mẹ không chắc chắn lắm như thế. Bà ngoại bây giờ ñã qua ñời và không thể trả lời câu hỏi này. Bà ngoại cũng nói chuyện với mẹ khi mẹ còn ở trong bụng của bà. Đôi lần, khi mẹ nằm mơ tỉnh dậy và không nhớ gì cả, mẹ có cảm tưởng cả giấc mơ chỉ là tiếng nói của bà rơi xuống như một con người trơ trọi lao vào vùng biển và bơi nhanh ñến mẹ, ñang chờ thật sâu dưới muôn lớp sóng. Khi con ñạp trong bụng mẹ, con bé bỏng của mẹ, khi con cố gắng bơi lên cao hơn nữa ñể gặp mẹ, mẹ nhìn hai chậu gỗ sồi trồng hai cây dâm bụt ñầy hoa ñỏ. Hoa dâm bụt ñâu có hương thơm nhưng thật ñẹp, và thỉnh thoảng bầy chim sâu bay ñến với những cặp cánh ñập mơ hồ cùng thân hình nhỏ mượt mà như vừa bay lên từ lòng biển cả. Mẹ cũng nhìn hàng rào gỗ sơn trắng, thật trắng, không một vết rêu mốc mặc dầu không khí luôn luôn ấm và thật ẩm ướt nơi tiểu bang Lousiana này. Và ñôi khi, như lúc này, mẹ nhìn xa hơn khu sân nhỏ, ñưa tầm mắt lên bầu trời cao phía trên những hàng cây chập chùng. Đó là bầu trời giống như bầu trời tại Việt Nam. Có lúc ñầy những cụm mây nhỏ bất ñộng như những ñóa hoa nổi trên mặt nước trong tô sứ ñặt trịnh trọng giữa bàn thờ vào ngày Tết.


Có lúc ñầy những hình khối ñen ñủi, những hiệp sĩ Trung Hoa vươn vai, thịnh nộ cùng với cơn mưa bão mùa hè sắp thổi qua. Môt ngày nào ñó con sẽ lao vào cơn mưa bão, cười ñùa, như tất cả những ñứa trẻ Việt Nam. Mẹ nhìn thấy con lần ñầu tiên hồi tuần trước. Ông bác sĩ bôi một loại thạch nhờn trên bụng mẹ và chưa bao giờ mẹ cảm thấy lạnh ñến như thế, lạnh hơn cả nắm tuyết mà một lần nào ñó mẹ ñã ñể tan trong tay mẹ. Ông ta rà một micro khắp bụng mẹ và mẹ ñã nhìn thấy con, hình dáng của con, trên một màn ảnh nhỏ. Mẹ có thể nhìn thấy bên trong cơ thể của con. Mẹ có thể nhìn thấy cột xương sống của con. Mẹ có thể nhìn thấy trái tim con ñang ñập và ñiều ñó nhắc nhở mẹ về bổn phận của mẹ ñối với con, cùng những niềm vui của mẹ. Nói ñúng là như vậy. Và ông ta cho mẹ biết con là con gái. Nên hiểu rằng mẹ thương con, dù con là con gái. Bà ngoại không bao giờ biết mẹ là trai hay gái khi bà nói chuyện với mẹ. Mẹ biết rằng bà là một bà mẹ Việt Nam và như vậy, bà ñã phải thật thất vọng ngay khi thấy mẹ là con gái, khi bà ôm mẹ lần ñầu tiên và chia sẻ cái nhìn sầu buồn của ông ngoại bởi vì mẹ ñã không là một ñứa con trai cho ông bà. Ở Việt Nam thì như vậy. Mẹ biết rằng những lời mà bà ngoại nói với mẹ trong bụng của bà là những lời dành cho một ñứa con trai. Bà hy vọng mẹ là con trai và hành ñộng như là mẹ sẽ không thể là gì khác hơn là một ñứa con trai. Nhưng, này con bé bỏng của mẹ, mẹ thật sung sướng vì con là con gái. Con sẽ hiểu mẹ nhiều hơn nữa. Hôn nhân ở Việt Nam là môt cái gì lạ lùng và huyền diệu. Có một ông thần hôn nhân. Mọi người gọi ông là Thần Xe Tơ Hồng, mặc dầu ông không hoàn toàn là một ông thần. Mẹ có thể nói như vậy bởi vì mẹ ñã lập gia ñình, nhưng nếu mẹ còn ñộc thân và vẫn sống nơi ngôi làng mà mẹ lớn lên ở Việt Nam, mẹ sẽ phải gọi ông là một ông thần và sẽ phải làm mọi ñiều tốt lành ñể ông ñem may mắn lại cho mẹ. Một bàn thờ ñặc biệt ñược thiết lập và mọi người thắp nến và hương ñể dâng cúng ông thần này. Vào ngày hôn lễ, có một nghi thức do người trưởng tộc của gia ñình chú rể chủ xướng. Mọi người cúi ñầu khấn nguyện trước bàn thờ, lời cầu xin ông thần che chở cùng giúp ñỡ ñược viết trên một tấm lụa hồng và sau ñó ñược ñọc lớn tiếng.Một chén nhỏ ñược rót ñầy rượu, vị trưởng tộc uống một hớp rồi trao cho chú rể, cũng uống một hớp và chuyển tiếp cho cô dâu. Cô dâu uống cạn phần còn lại và mẹ nghe nói ñây là những giọt rượu ngon nhất mà cô sẽ không còn bao giờ ñược thưởng thức nữa. Mẹ không biết ai nói với mẹ như vậy. Có lẽ bà ngoại. Có lẽ mẹ nghe ñược khi mẹ còn ở trong bụng của bà. Rồi thì sau khi cô dâu uống hết chén rượu mà hai người ñàn ông ñã nhắp môi, tấm lụa hồng ñược ñem ñốt. Ánh lửa màu hồng nhạt và những sợi lụa vươn lên trong hơi nóng trước khi tan biến vào không gian. Con bé bỏng của mẹ, thuở ñó mẹ còn thật trẻ. Mẹ mười sáu tuổi, vô cùng xinh ñẹp và mẹ gặp Bạo khi Bạo mười bẩy tuổi. Đó là vào thời gian tuyệt vời nhất của một năm ñể những người yêu nhau gặp nhau, vào dịp Tết Trung Thu. Mẹ nhìn thấy Bạo vào buổi sang khi mẹ bước lên lối ñi từ bể chứa nước. Khuôn mặt, ñôi bàn tay và cánh tay lên gần tới vai của mẹ mượt mà và mát rượi vì mẹ ñã nhúng tất cả vào nước trong bể. Bể chứa nước uống cho toàn ấp của mẹ, nhưng không có người trông coi và mẹ biết là mẹ vô cùng sạch sẽ bởi mẹ ñã tắm sông hồi sáng sớm và mặt nước hồ tĩnh và trong ñến nỗi mẹ không ngăn nổi nhúng cả cánh tay và vục mặt vào trong bể. Khi mẹ nhấc mặt và tay ra khỏi nước bể, mặt trời vốn phũ phàng với mẹ suốt buổi sáng chợt trở thành bạn của mẹ, vuốt ve nhẹ nhàng làn da của mẹ khiến mẹ rất bình an. Mẹ múc ñầy bình ñựng nước của gia ñình và bắt ñầu bước lên lối mòn. Và khi mẹ bắt gặp người con trai cao lòng khòng ñó bước xuống lối mòn một cách mạnh bạo, cảm nghĩ ñầu tiên của mẹ là anh ta bước xuống ñể bắt mẹ và trừng phạt mẹ vì ñã nhúng mặt và tay vào nước mà cả ấp phải dùng ñể uống. Mẹ nhìn thẳng vào mặt anh ta. Đôi mắt ñen láy của anh ta chăm chú quan sát mẹ với tia nhìn nóng bỏng khiến mẹ suýt ñánh rơi bình nước. Mẹ ñã nghĩ mẹ thấy lo sợ thì phải, nhưng về sau mẹ biết không ñúng như vậy. Anh ta lao về phía trước và ñỡ lấy bình nước. Nước bắn tung tóe lên mặt, lên ngực anh ta và anh


ta cười ròn. Khi anh ta cười, mẹ càng bủn rủn tay chân hơn nữa. Anh ta phải vác bình nước trên vai và xoay người cùng sóng bước với mẹ theo lối mòn dẫn về nhà của mẹ. Mẹ và anh ta không nói với nhau nhiều. Hai người cùng cười mấy lần khi lặng lẽ nhớ lại cảnh bình nước ñổ nghiêng và bắn tung tóe. Và khi mẹ cùng anh ta sóng bước, hai người nhìn nhau bằng khóe mắt. Có lúc mẹ nhìn anh ta và anh ta không nhìn mẹ; có lúc mẹ biết anh ta nhìn mẹ và mẹ không nhìn anh ta; nhưng lúc khác, một trong hai người nhìn và người kia cũng nhìn cùng một lúc và cả hai người lại cùng cười. Cuối cùng, không hiểu sao, ñôi chân mẹ dần dần nặng chĩu khi hai người về tới gần nhà của mẹ. Mẹ nói với anh ta ñã ñến lúc hai người phải chia tay. Rồi trong khi chậm rãi lấy bình nước từ trên vai xuống và trao cho mẹ, anh ta cho mẹ biết tên anh ta là Bạo, từ một ấp khác nhưng ñang sống ở ñây một thời gian với một người anh em họ. Và anh ta hỏi mẹ có tính ra ngoài ñón trăng ñêm nay hay không, mẹ ñã trả lời là có. Này con bé bỏng của mẹ, Tết Trung Thu là tất cả những gì liên quan ñến mặt trăng. Tết ñược tổ chức vào ngày thứ mười lăm của tháng tám âm lịch, khi mặt trăng sáng nhất trong năm. Tết Trung Thu bắt nguồn từ Trung Hoa. Một vị hoàng ñế xa xưa của họ yêu thơ và làm rất nhiều thơ. Thường mọi thi sĩ ñều ñầy thi hứng khi mặt trăng lớn dần, và vị hoàng ñế này ao ước ñược lên mặt trăng. Vào ngày thứ mười lăm của tháng tám âm lịch, ao ước này không còn nhịn ñược nữa, vị hoàng ñế cho triệu vị ñạo sĩ của ông vào cung, ra lệnh cho ông này phải tìm ra một cách nào ñó. Vì vậy vị ñạo sĩ ñã hết sức làm việc, ñọc hết biết bao nhiêu là thần chú và ñốt biết bao nhiêu là hương liệu qúy, và cuối cùng, trong một chớp sáng lóe mắt, vị ñạo sĩ ngã xuống ñất, và ngay nơi sân hoàng cung, chân một cầu vồng thật lớn uốn vòng vào bầu trới ñêm và vươn mãi lên tận mặt trăng. Mang theo tập thơ ông ñã làm, vị hoàng ñế nhảy lên yên con ngựa quý nhất của ông, thúc ngựa bước vào cầu vồng và phi nước kiệu lên mặt trăng. Khi vị hoàng ñế ñến nơi, ông thấy một hải ñảo ñẹp tuyệt vời giữa một vùng biển lớn, tối ñen. Trên hải ñảo, ông xuống ngựa và thật nhiều tiên nữ quây quần chung quanh ông. Bầy tiên nữ nâng bổng ông lên, nhảy múa và ngâm những bài thơ của họ. Vị hoàng ñế ngâm những bài thơ của ông. Đó là thời gian tuyệt vời trong cuộc ñời của ông, ngồi trên vai của những sinh vật thật ñáng yêu và cảm thấy như mình thuộc hoàn toàn vào nơi ñây, cái ngã sâu thẳm nhất của ông thuộc về chốn này, nơi chốn ñầy rẫy những sự kỳ diệu. Tuy nhiên vị hoàng ñế không thể ở lại. Thần dân của ông còn cần ñến ông. Có một thế giới khác phải chăm sóc. Do vậy, ông ñã miễn cưỡng leo lên lưng ngựa và quay trở xuống hướng cung ñiện của ông. Sáng hôm sau, cầu vồng biến mất. Vị hoàng ñế làm tất cả những gì ông cần làm cho thần dân của ông và một ñêm ông nghĩ rằng ông có thể nghỉ ngơi, ông có thể trở lại mặt trăng ít nhất cho ñến sáng ngày hôm sau. Vị ñạo sĩ lại ñược ông triệu vào cung nhưng ông này buồn rầu giải thích rằng không còn ñường nào trở lại mặt trăng. Một khi ông ñã bước xuống cầu vồng, ông không có thể nào quay lại ñược nữa. Vị hoàng ñế thật buồn, do ñó ông hạ lệnh hàng năm, vào ngày thứ mười lăm của tháng tám âm lịch, một buổi lễ sẽ ñược tổ chức khắp vương quốc ñể tưởng nhớ mảnh ñất ñẹp ñẽ mà ông ñã bỏ lại sau lưng. Con bé bỏng của mẹ, con sẽ yêu thích tất cả những lồng ñèn mà mọi người thắp sáng ñêm hôm ñó. Lồng ñèn mang hình dáng của những con rồng, con kỳ lân, ngôi sao, chiếc thuyền, con ngựa, con thỏ, con cóc… Mọi người ñốt nến trong lồng ñèn, ñu ñưa chúng trên ñầu những que tre ngắn trong bóng ñêm và khắp làng ñầy những vòng sáng bất tận tuyệt vời do chuyển ñộng không ngừng của những lồng ñèn rực rỡ này. Mẹ lại nhận ra Bạo trong vùng ánh sáng như vậy, với những lồng ñèn xoáy tít và mặt trăng vừa nhô lên khỏi chân trời, mập như một con voi và vàng vọt như mặt trời trong sương mù. Mẹ nhìn thấy anh ta tại trung tâm của ấp nơi mọi người tụ họp ñể vui chơi, nơi mà ánh sáng ñảo lộn chập chùng. Khi hai cặp mắt gặp nhau, anh ta bất ngờ lảo ñảo dưới sức nặng của một bình nước vô hình. Anh ta vác bình nước vô hình ñó trên vai và chạy vòng vòng. Một màn kịch câm tuyệt vời. Rồi thì anh ta mất thăng bằng và mẹ hầu như có thể nhìn thấy bình nước trên vai anh ta nghiêng dần, nghiêng dần, rơi xuống, bể nát và anh ta nhảy vội về sau ñể tránh làn nước tung tóe, và hai người cười vang.


Trong ñêm hội mùa trăng, không ai cấm con trai và con gái chưa ñính hôn nói chuyện với nhau. Mẹ và Bạo tiến lại gần nhau. Mẹ có thể cảm thấy hơi nóng của những chiếc lồng ñèn ñong ñưa trên khuôn mặt mẹ khi ñám trẻ nhỏ chạy gần mẹ hoặc băng ngang phía trước. Tuy nhiên, mẹ và Bạo tiếp tục di chuyển, hai người gặp nhau tại giữa công viên của làng và cùng nhau trò chuyện. Bạo hỏi thăm về gia ñình mẹ, mẹ hỏi thăm về gia ñình anh ta và mẹ ñã vô cùng sung sướng khi biết rằng cha của người anh em họ của Bạo là bạn thân của ông ngoại. Bạo hỏi mẹ xem bình nước của mẹ có còn ñầy, mẹ hỏi Bạo xem vai Bạo có ñau ñớn vì vác bình nước hay không và hai người bước lần vào vùng bóng tối phía ngoài khu vui chơi, theo lối mòn, dẫn xuống bể chứa nước và xa hơn nữa, tới tận bờ sông. Có lẽ mẹ và Bạo ñã ñi quá luật lệ mà làng xã cho phép nhưng cả hai người ñều không nghĩ ñến ñiều ñó. Mẹ là một cô gái cứng cỏi, con bé bỏng của mẹ, và Bạo là một người con trai ñứng ñắn. Mẹ ñã linh cảm Bạo là con người như vậy và mẹ ñã không lầm. Bạo kính trọng mẹ. Mẹ cảm thấy vô cùng an toàn. Hai người ñứng bên bờ sông, và một chiếc tam bản treo những lồng ñèn màu cam, màu của mặt trăng lúc xẩm tối khi vừa nhô khỏi chân trời và khi Bạo diển kịch câm cho mẹ coi, lặng lẽ trôi ngang. Bấy giờ trăng ñã lên cao, thon thả hơn và trắng tới mức gần làm lóa mắt mẹ. Gần làm lóa mắt nhưng không hẳn thế nên ñẹp vô cùng. Trăng sáng như chưa bao giờ sáng như thế và thật là một ñiều tốt lành. Bạo choàng tay qua lưng mẹ và mẹ cho phép anh ta ñể tay ở ñó. Niềm hạnh phúc của vòng tay ôm không thể nào chất ngất hơn nữa và quả là một cái gì tuyệt vời. Mẹ cùng Bạo ñứng ngước nhìn trăng, cố gắng tìm bầy tiên nữ nơi giữa vùng biển tối ñen ñó, cố gắng lắng nghe tiếng ngâm thơ của họ. Con bé bỏng của mẹ, Bạo là người mẹ thương yêu. Cả hai gia ñình cũng ñều yêu thương mẹ và Bạo nên ñồng ý cho hai người thành hôn. Đây là một ñiều hiếm có ở Việt Nam: hôn nhân cũng phải có thỏa thuận của con tim giữa cô dâu và chú rể. Rồi con cũng sẽ may mắn như mẹ, ñó là một ñiều thật tuyệt vời khi sống tại Hoa Kỳ. Nhưng mẹ tự hỏi liệu con có thể ñoán biết lúc này lệ ñang ñong ñầy ñôi mắt mẹ, liệu con có thể cảm thấy giòng thác lệ nhỏ nhoi ñó khi mà con bị bao bọc bởi vùng biển riêng của con. Tuy nhiên, ñừng lo lắng. Những giọt lệ này là những giọt lệ hạnh phúc, những giọt lệ dành cho con và cuộc ñời vô cùng tươi ñẹp mà con sẽ có. Mẹ nhìn cánh cổng nhỏ nơi hàng rào gỗ sơn trắng mà lát nữa cha con sẽ ñi ngang. Mẹ muốn nói cho con biết con là một cô gái may mắn. Ngay cả những giòng lệ của mẹ cũng vừa thay ñổi. Bạo và mẹ sửa soạn làm ñám cưới. Nhưng rồi Bạo bị ñộng viên và lên ñường trước khi lễ cưới có thể ñược sắp xếp. Và Bạo tử thương trong một trận ñụng ñộ nơi vùng núi nào ñó. Cánh cổng nhỏ bây giờ mở rộng cho cha con, người bạn ñời của mẹmột người ñàn ông thật tốt- ñang bước qua. Cha con giữ cho hàng rào này và ngôi nhà của chúng ta không bị rêu phong. Cha con cọ rửa hàng rào bằng thuốc tẩy trắng và xịt nước ngôi nhà mỗi sáu tháng một lần. Cha con ngừng nơi hai chậu hoa dâm bụt của mẹ, không nhìn thấy mẹ ở chỗ này, bên cửa sổ. Mẹ sắp phải ngưng nói chuyện với con rồi. Cha con là một người ñàn ông thật tốt, một quân nhân Hoa Kỳ luôn yêu thương người vợ Việt Nam một cách chân thực. Cha con sẽ thấy mẹ bên cửa sổ, sẽ dịu dàng ñặt lưng bàn tay thanh tú và cứng cáp nơi má mẹ, sẽ vuốt ve bụng mẹ, cố gắng nghĩ rằng ñang vuốt ve con. Con sẽ yêu cha của con, con bé bỏng của mẹ. Và bởi vì mẹ biết con hiểu nhịp tim của mẹ, mẹ không muốn con buồn cho mẹ. Mẹ ñã có ñêm của mẹ trên mặt trăng và khi mẹ từ cầu vồng bước xuống, thế giới mà mẹ tìm thấy cũng vô cùng tốt ñẹp. Thật buồn khi không có ñường nào trở lại nhưng chúng ta vẫn có thể thắp một lồng ñèn, nhìn sâu vào bầu trời ñêm và hồi tưởng. ROBERT OLEN BUTLER ( Trần Thúy Lan dịch)


Lá thư từ 40 năm cũ Các bạn có ñồng ý với tôi trong cuộc ñời một người thì ñoạn ñời vui nhất, nhớ nhất và ñi theo mình suốt cuộc ñời có lẽ là khoảng thời gian dưới mái trừơng trung học. Mặc dù mình trải qua thời tiểu học, nhưng lúc ấy chúng ta còn quá nhỏ ñể mà nhớ những gì xảy ra ở quanh mịnh, chỉ ñến khi vào trung học là vừa vaò tuổi mới lớn, tuổi dậy thi...... lúc ấy chúng ta mới ñủ khôn ñể hiểu biết những chuyện học trò ñủ mơ mộng ñể mà nghĩ ñến những chuyện tình cảm vẩn vơ và ñủ hiểu ñể mặt ñỏ như trái gấc. Đến lúc vào Đại học thì chỉ còn chuyện người lớn nên cũng có cái phải nhớ có cái phải quên. Lúc ấy chúng ta có ñủ khả năng ñể ñối chọi với một số tình huống nên hết vui rồi. Sau khi tốt nghiệp trung học các cô nữ sinh Lê văn Duyệt như những con chim ñầy nhiệt huyết tung cánh bay vào cuộc với tất cả những mộng ñẹp về tương lai, mỗi người ñược huấn luyện ñể có một nghề nghiệp chắc chắn trước khi lập gia ñình. Vả lạ thời chúng ta vừa tốt nghiệp ñại học là hoàn cảnh xã hội có phần thay ñổi. Rồi 1975 ñến mọi người phải chia tay quê hương nơi mình sinh ra và lớn lên ñể ñến một xứ sở mới với nền văn hóa khác, ngôn ngữ khác. nên mặc dù ở vào tuổi nào chúng ta ñều phải bắt ñầu lại từ ñầu, ñể lại sau lưng những kỷ niệm vui buồn của thời gian ñã sống tại quê nhà. Vì thời cuộc người Việt Nam sống phân tán, rải rác trên khắo vùng thế giới, nhưng dù ñi ñến vùng ñất nào những hình ảnh của quê hương, cùng những kỷ niệm từ thời thơ ấu nằm sâu trong tiềm thức của chúng ta ñến nỗi chúng ta không còn biết và chỉ chờ dịp là sẵn sàng bộc lộ. Tôi nhớ mãi lần ñầu tiên thấy cây phượng ở Hawaii tôi cứ ngẩn người ra ñể ngắm cây và nhớ ñến những quyển lưu bút ñược chuyền tay nhau cùng các bạn dưới gốc cây hoa phượng vĩ như thế này. Mặc dù cây hoa phượng ở Hawaii không giống ở quê tôi lắm, nhưng cho tôi một thoáng bâng khuâng khi chợt nhớ ñến cây phượng vĩ ở sân trường , lòng tôi chợt chùng xuống và mặt ngẩn ra ñến nỗi bạn tôi cứ chọc "lại nhớ chàng rồi hả " Chợt văng vẳng trong tôi câu hát " Tôi muốn mời em về nhưng quê hương tôi quá xa bên kia bờ Thái bình bao la " Thôi qua rồi một ñoạn ñời của thời niên thiếu … Các bạn cũng như tôi rong ruổi trên những vùng ñất tự do có khi ở Âu Châu khi ở Mỹ Châu có cả ở Nam Phi nữa... Như vạn ngàn người Việt nam khác tôi cùng gia ñình cũng rong ruổi từ Việt Nam ñến Âu Châu và cuối cùng ñến Mỹ. Một hôm cùng gia ñình ñi ăn phở số một ở Capitol way khi tôi và các em ñang ñứng xếp hàng ñể chờ chỗ ngồi thì có một cô ñến hỏi


" xin lỗi chị có phải là Mai " tôi hỏi lại : « phải nhà ngươi là Thủy không ? » Đấy ngôn từ của chúng tôi thời Lê Văn Duyệt là thế và chỉ có thế nhưng chúng ta thời học trò ai cũng xử dụng mà thấy nó dễ thương làm sao ấy. Tôi gặp lại cô bạn Lê văn Duyệt của tôi và sau ñó còn nhiều nữa cho ñến một hôm ñến ăn trưa ở một nhà người bạn tôi gặp một ni sư, với nụ cười thật hiền hòa và quen quen.... Cô bạn Nhơn của tôi ngày nào ñây mà.. vẫn cái cười hiền hòa trong tấm áo xám của một ni sư. Tôi mừng quá nên vẫn gọi Nhơn là Nhơn mà quên rằng bạn tôi bây giờ ñã thành một sư nữ ñược sự kính trọng của Phật tử ở mọi lứa tuổi, tí nữa tôi lại quên và tính dùng ngôn ngữ học trò.......mi tao...nữa chứ Nhơn ñưa cho tôi một món quà nhỏ mà khi mở ra tôi ñến ngẩn người vì ñó là một lá thư bằng tay mà bạn tôi ñã viết lâu lắm rồi từ khi chúng tôi vừa rời khỏi trường Lê Văn Duyệt, cũng gần 40 năm mà chưa có dịp gửi cho tôi


cùng với lá thư là những tấm ảnh của thời chúng tôi cùng vui cười vô tư ngây thơ dưới mái trường Lê Văn Duyệt Hồng , Nhơn , Mai , Tuyết Lê , Tường Vi Vân, Mai , Nhơn. Mỹ Dung, cô Thanh Phúc Cô Trâm, cô Hạnh, cô Song Thu, cô Ngoạn,cô Huỳnh Điểu


Thời gian trôi qua thật nhanh , mới ñó mà ñã hơn 40 năm giờ ñây gặp lại nhau bao nhiêu là chuyện kể cho nhau nghe , chuyện ngắn chuyện dài chuyện gần chuyện xa. Các bạn lúc ñó mới kể cho tôi nghe những cái họ chọc tôi từ dạo ấy vì có lẽ tiếng Bắc của tôi nghe lạ vì phần lớn các bạn ñều là người Nam thêm vào ñó các bạn tôi còn kể cho tôi nghe tôi ñược bầu làm trương lớp vì tôi cao quá nhỡ khi tôi phải lên bảng viết gì ñấy giúp cho Cô hoặc thầy thì ñỡ phải với hoặc bắc ghế leo lện. Các bạn xem hình của Mai xem co' ñúng không? Cô Thu Ba cùng một phần lớp A1 Cô Thu cùng chúng tôi


+ Đinh thị Hảo, Vân Hoàn, Thu Thủy, Mai và Cô Trâm dạy Vật Lý tại nhà Cô Sau 1975 bắt ñầu từ một vùng ñất hoang vu khô cằn với hai bàn tay của một nữ sinh mới rời mái trương trung học bạn tôi cùng nhưng người ñồng tu ñã xây dựng nên một mái nhà cho khoảng 120 ni sư cùng tu hành với nhau. Công việc ñã tốn nhiều năm thánng lao ñộng vất vả thế mà bạn tôi còn giữ ñược những hình ảnh của thời áo trắng học trò thơ ngây và vô tư chỉ biết vùi ñầu vào sách vở cùng những nghịch ngợm liến khỉ của thời ñi học mà không lo nghĩ gì về cuộc ñời . Ngôi nhà của bạn tôi có tên là Thiền Viện Viên chiếu tại Long Thành


Sau nhiều năm chúng tôi ñược gặp lại nhau ở San Jose , với nụ cười hiền hòa như thủa nào Nhơn bảo chúng tôi “Mình sẽ trồng cho mỗi người một cây mít , xây cho mỗi bạn một cái chòi dưới bóng cây mít ñể khi nào các bạn mệt mỏi với cuộc sống ở Mỹ thì về tu với mình “ Thật là một ý tưởng ngọt ngào, chúng tôi nhìn Nhơn cười một cách vô tư như ngày xa xưa ấy


Buồn cười nhất là khi chia tay chúng tôi ñược tặng mỗi người vài quả mít ñem về nhà ñể làm quà, Mỷ Dung hỳ hục vần mít lên xe ñể về lại Sài Gòn, ñi nửa ñương nàng ta nhìn quả mít và lẩm bẩm " mít gì mà múi có chút xíu rồi làm sao ăn" tôi cũng chỉ cười vu vơ. Cho ñến khi về ñến Mỹ tôi nhận ñươc công thức cách kho cá chay tôi mới nhẩn người ra vì câu trách của Mỹ Dung " mít không có múi". Nàng Mỹ Dung thân mến ơi , mít là nguồn vật liệu chính ñể nấu tất cả các món ăn chay cho các ni và thiện nam tín nữ nên ñược dùng luôn cả sơ mít non do ñó ñâu có chờ cho ñến khi chín có múi. Thời gian trôi qua nhanh quá không chờ ñợi ai mà cũng không nhân nhượng ai, từ những nữ sinh Lê Văn Duyệt ngây thơ , vô tư chỉ biết học và vui ñùa cùng bạn bè dưới mái trường chúng ta bây giờ có những người ñã trở thành bà ngoại ,bà nội và cũng có những người ñã khuất nhưng những khuôn mặt thân yêu của Thầy Cô cùng bạn bè thời niên thiếu hình như luôn in ñậm trong tim nhau khó phai nhòa. Có thể ñã thấy xuất hiện những nếp nhăn trên mặt bạn, có thể bạn ñen ñi nhiều vì nắng gió nhưng khi gặp lại nhau thì nụ cười và ánh mắt vẫn là người bạn xưa của tuổi học trò. Lê Văn Duyệt ơi, ñã xa rồi thời áo trắng cùng Thầy Cô, bạn bè và những mơ mộng tuổi thơ. Tôi chỉ còn biết cảm ơn ñời ñã cho tôi những thời gian tuyệt diệu dưới mái trường Lê Văn Duyệt của một thời áo trắng học trò. Tôi xin kính chúc Thầy Cô cùng những bạn bè gần xa những ngày tháng vui tươi, hạnh phúc cùng tràn ñầy sức khỏe ñể chúng ta còn gặp nhau vào những lần Hội Ngộ trong tương lại Mai Phạm


Gặp Lại Một Cựu Nữ Sinh Lê văn Duyệt Ni Sư Như Đức - Viện Chủ Thiền Viện Viên Chiếu - Long Thành, Việt Nam Gs. Thu Lê Ai ñi dạy học nhiều năm cũng ñều nhận một ñiều là trên ñường ñời nếu thầy trò có duyên gặp lại nhau thì thường là trò nhận ra thầy chứ ít khi thầy cô nhớ ra người học trò cũ, ngoại trừ vài trường hợp ñặc biệt. Năm 2002, tôi gặp lại cô Như Đức tại một ngôi chùa mới lập ở thành phố Oxnard, CA (thuộc quận Ventura) mà tôi ñã tiếp tay giúp thành lập một trung tâm Việt Ngữ cho con em quanh vùng, nhất là các em sinh trưởng và lớn lên ở Mỹ. Buổi tối hôm ñó, các phật tử trong vùng tề tựu tại chùa ñể ñón mấy vị khách quí từ phương xa ñến trong ñó có ni sư Như Đức. Sau giờ pháp thoại, các phật tử ra chào mừng hỏi chuyện ni sư. Tôi cũng tới gặp và tự giới thiệu mình là Trung Tâm Trưởng của Việt Ngữ Về Nguồn . Cô Như Đức nhận ra tôi là cô giáo dạy Anh Văn của Lê Văn Duyệt ngày xưa. Thật là một hội ngộ cảm ñộng, ñầy ngạc nhiên và lý thú. Trong khi các Phật tử khác ñang cung kính với một nhà tu “cỡ lớn” mà họ gọi là “ni sư” và xưng “con” thì cô Như Đức lại ôm lấy tôi giữa ñám ñông, “ Cô Thu là cô giáo của em ngày trước...”. Tôi thật vui mừng khôn tả và về báo ngay cho các em trong hội Ái Hữu Lê Văn Duyệt biết. Kết quả là các em cùng khóa với cô Như Đức ñã liên lạc với nhau và cuôí cùng ñã tụ tập một số bạn ñể gặp lại người bạn xưa , nay ñã là một người tu hành với 39 tuôỉ ñạo. Các em gặp nhau tại San Jose khi Như Đức trên ñường ñi bắc Cali ñể thành lập 1 thiền viện mới là thiền viện Diệu Nhân ở Sacramento. Cô Như Đức, với tên thật ngoài ñời là Nguyễn thị Nhơn, là một cựu nữ sinh Lê văn Duyệt (60-67), là bạn học cùng thời với Mai Phạm, Bạch Tuyết, Bạch Yến, Thu Thủy và Bích Ngọc.....(tất cả ñều ñang ở bắc Cali). Với 7 năm học dưới mái trường Lê Văn Duyệt, Nhơn còn nhớ rất nhiều ñến các thầy cô. Nhơn có nhắc ñến thầy Kính, thầy Quang, thầy Trừng…và các cô như cô Ngọc Lan, cô Hạnh, Song Thu, cô Tố Phượng, cô Thu Trang, cô Hòa, cô Lài . Có cô thầy em Nhơn nhắc ñến mà thú thiệt tôi không nhớ, như cô Huỳnh Điểu, bà Bùi Khương, cô Thu Ba, cô Diệp, cô Thu Vân, cô Minh (dạy Vạn vật Đệ Tam, không biết có phải là cô Đái thị Minh ?) . Nhơn nhớ cả cô Sinh và cô Tố Lan (dạy Triết năm Đệ Nhất), cô Bạch Nga, Thủy Tiên, cô Minh Vân (dạy AnhVăn lớp Đệ Nhất), cô Ngô Vân và tôi. Nhơn học Anh Văn với tôi năm Đệ Tam. Ngay sau khi ñâụ tú tài II vào cuối năm 67 thì Nhơn xuất gia. Tính tuổi ñạo thì từ khi thọ giới tỳ kheo tới nay ñã ñược 39 năm. Với 39 năm tuổi ñạo, Nguyễn thị Nhơn ñã ñi từ danh xưng “ni cô” ñến “ni sư” (tương ñương với Thượng Tọa).


Viên Chiếu là một trong những thiền viện lớn ở Việt Nam tu theo hệ thống thiền phái Trúc Lâm do Hoà Thượng Thanh Từ chỉ dạy. Ở Hoa Kỳ những năm gần ñây cũng có một vài thiền viện với sự hướng dẫn cuả HT Thanh Từ như Ngọc Chiếu ở Orange County và ở Forthworth, Texas thì có Quang Chiếu. Viên Chiếu ñược thành lập từ năm 1975 với một con số rất khiêm tốn gồm 10 ni cô, một chòi canh và mâý cái cuốc... Có thể nói là các cô ñã dùng bàn tay nhỏ bé của mình, bắt ñâù từ số không, trên một mảnh ñất hoang, bắt ñâù vỡ ñất, cầy sâu cuốc bẫm, xây dựng nên một thiền viện rộng 7,8 mẫu ñất như ngày hôm nay với tông số ni chúng trên 150 người. Trong số ñó, chúng tôi ñược biết có sư cô Thuần Phong là con của một CNS/ LVD Huỳnh thị Bích Ngọc, học cùng lớp với Nguyễn thị Nhơn từ Đệ thất ñến ñệ tứ. Em Phương Đặng LVD 69 ñã gặp sư cô Thuần Phong khi em ñến thăm Viên Chiếu năm 2007 và cứ suýt xoa khen sư cô ñẹp như Demi Moore! Sư cô Thuần Phong và LVD 69 Phương Đặng Vào năm 2008, Mai Phạm ñã về VN và cùng các cô giáo & bạn học ở VN ñến thăm Viên Chiếu. Viên Chiêú (dành cho các ni) tọa lạc ở trên ñường ñi Long Thành. Cách ñấy không xa là 2 thiền viện lớn Linh Chiêú và Thường Chiếu dành cho các tăng. “.... Theo mũi tên chỉ, xe chúng tôi ñi thẳng vào bên trong ñộ hai trăm thước thì ñến cổng. Tôi vội vã bấm chuông mà không nghĩ rằng bấy giờ là buổi trưa, mọi người có lẽ ñang nghỉ ngơi. Trong chốc lát một sư cô ra mở cổng và tươi cười mời chúng tôi vào. Mai Phạm, các cô, các bạn thăm Viên Chiếu Sân chùa rộng, có trồng nhiều hoa và cây cảnh. Lần ñầu tiên chúng tôi ñược nhìn thấy cây Sa-La ngay phiá sân tur7ớc cuả chánh ñiện. Nghe nói Sư Cô Như Đức có nhà, tôi hết sức vui mừng. Ngồi chờ ở phòng khách ñặt ở hành lang chùa, cũng lần ñầu tiên tôi ñược trông thấy một chậu lan rất lạ mắt ñược các sư cô gọi là Lan Bầu Rượu vì thân cây giống hệt cái nậm rượu. Độ 10 phút sau thì Sư cô Như Đức ra gặp chúng tôi. Sư cô gương mặt hồng hào, tươi tắn, và phúc hậu. Sư cô rất vui là chúng tôi ñã có duyên may gặp ñược nhau. Bọn tôi ñươc nghe Cô kể về những ngày ñầu tiên khó khăn và cơ cực của các cô khi ñến Long Thành ñể lập chùa. Đó là những ngày sau 30-4-75. Bằng những bàn tay nhỏ bé, những ngón tay non yếu ớt nhưng với nhiệt tâm và lòng tin tưởng ở Phật Pháp, các cô ñã tự mình chặt cây, xới ñất, làm rẫy, trồng lúa nương náu cùng nhau ở một nơi hoàn toàn hoang vu. Xung quanh lúc ấy chưa có dân cư, chỉ xa xa thưa thớt một căn chòi của những người ñốn củi làm than hay canh gác vườn tược. Tôi thấy mắt mình cay, hai bên hàm cứng lại, trong lòng xót xa nghĩ tới một nhóm thiếu nữ ngày ngày dầm sương dãi nắng, mồ hôi rỏ giọt, rau cháo hẩm hiu, nhưng vẫn quyết chí


bền lòng tu tập và xây dựng chùa. Phật tử ngày ấy thưa thớt và cũng nghèo, bữa ñói bữa no, lấy ñâu ra mà giúp chùa. Thế rồi từng ngày, từng nhát cuốc, từng viên gạch, giờ ñây Sư cô ñã có thể hãnh diện và tự hào ñưa chúng tôi ñi xem vườn cây ăn trái, rẫy trồng rau, ruộng lúa, và ni xá. Chánh ñiện lúc ấy ñang có buổi học tâp của các cô. Tôi tự hẹn rằng thế nào mình cũng sẽ trở lại ñây, có lẽ cùng với chị Thu. Chúng tôi ñược phát mỗi người một cây dù ñể che bớt cái nắng chói chang của buổi trưa. Cầm cây dù Nina Ricci trên tay, tôi thấy lòng mình vui rộn rã mà sao nước mắt cứ chực trào ra… (thư của chị Mai Trân, một người bạn viết cho tôi sau khi thăm Viên Chiếu) Tôi ñến thăm Viên Chiếu lần ñầu tiên vào năm 2005 cùng với mấy người bạn. Từ Sài gòn, tôi gọi ñiện thoại trước có 2 ngày thì ñược biết cô Như Đức hiện không có mặt ở thiền viện vì ñang ñi hoằng pháp xa , nhưng sẽ gắng trở về ñể gặp tôi. Khi bọn chúng tôi ñến thì cô Như Đức chưa về. Sư cô Viên Thể với chức vụ “tri khách” (chuyên lo việc tiếp tân) dẫn chúng tôi ñi quanh sân phía trước chánh ñiện, ñược nhìn thấy cây sa la (nơi Đức Phật nhập diệt ngày trước) lần ñầu tiên trong ñời, cây rất lớn và hoa thật lạ với những cánh dầy mầu nâu ñỏ bóng như mầu burgundy. Hoa Sa la của Phật Trong khi chờ ñơị “thày” ñang trên ñường hoàng pháp trở về ñể kịp gặp chúng tôi, Sư cô Viên Thể dẫn chúng tôi vào chánh ñiện uy nghiêm tọa lạc ngay giữa sân chùa, rộng rãi, khoảng khoát, ánh nắng chan hòa . Sư cô Viên Thể, nói năng rất nhỏ nhẹ, dáng diêụ khoan thai vừa dẫn chúng tôi vào, tay vừa cầm một bình hoa cắm kiêủ Nhật rất ñẹp ñể trên bàn thờ Phật ở chính giữa. Tất cả chánh ñiện ñều ñược xếp ñặt bầy biện rất nhẹ nhàng, trang trọng,và thanh thoát, làm như người và cảnh ñều hoà hợp với nhau ñem lại một cái gì rất “thiền” cho những người trần tục như chúng tôi . Đang ñứng nói chuyện thì cô Như Đức về, tôi thoáng ngửi thấy mùi dầu nóng và nhìn gương mặt ñỏ nhưng không thiếu nụ cười của cô, tôi hết sức cảm kích, biết rằng quãng ñường cô vừa ñi trở về ñể gặp tôi là một quãng ñường dài và vất vả. Chúng tôi ngôì nghỉ ở khu nhà khách, nói chuyện và ăn chè ñậu ván do các cô nấu. Những bát sứ trắng, với nước ñường trong có những hạt ñậu trắng tươi, ñể trong một cái khay sơn mài mầu nâu bóng quả thật ñã ñem lại một cảm giác tươi mát, thật “ñã khát” trong một ngày hè nóng nực. Chúng tôi chỉ có 2 tiếng hồ ghé thăm Viên Chiêú trên ñường ñi Vũng Tầu, không có thì giờ ở lại dùng cơm trưa, nên sau khi ăn chè xong thì cô Như Đức dẫn cả bọn ñi thăm khuôn viên thiền viện. Cả khuôn viên sạch như lau, cây cỏ cắt xén ñâu ra ñấy. Chánh ñiện nằm giữa, phía trước có những chậu cây cảnh, và những cây lớn ở rải rác xung quanh. Hai bên là khu nhà khách, khu cho ni chúng. Đây là vườn lan, kia là vườn Nhật (pebble garden). Con ñường ngoằn ngoèo dẫn chúng tôi ñi xa hơn qua các vườn cây ăn quả như mít, ñu dủ, chuối, vv.v.một dòng sông nhỏ lững lờ phía bêntay trái.... xa nữa là vườn rau khoai sắn và cả ruộng lúa. Tôi không dấu ñược sự ngạc nhiên và lòng cảm phục các ni cô, ngưỡng mộ công trình và sự tổ chức khéo léo của các cô mà cô Như Đức là viện chủ. Dưới trời nắng chang chang chúng tôi ñội nón ñi theo cô Như Đức ñi vãn cảnh, trong lòng tràn ngập niềm hân hoan và an bình. Tôi mong có dịp trở lại và ñược ở lâu hơn ñể may ra có “thấm” một chút nào cảm tưởng ở chốn thiền môn. Tôi trở lại Viên Chiếu lần thứ hai vào tháng 11 năm 2010 sau khi ñã hẹn hò trước là sẽ ñể cả ngày


thăm cô và thiền viện. Lần này xe chúng tôi ñi vào thăm Thường Chiếu và Linh Chiêú trước nên khi ñến Viên Chiếu thì ñã quá giờ ngọ (quên rằng các ni cô ñều phải ăn trước ngọ) nên rất tiếc các cô ñã bầy sẵn một bàn cơm chay thịnh soạn mà cô Nhu Đức không ngồi cùng ăn với chúng tôi ñược. Khuôn viên của chùa Nào là món mít non kho (mít hái ngay ở chùa), canh chua, ñồ sào, chả chiên....món nào cũng trình bầy xếp ñặt tỷ mỷ, mỹ thuật và ăn thật ngon. Ăn xong chúng tôi lại làm một vòng ngắm cảnh. Thiền viện ñã thay ñổi nhiều, cây cối um tùm hơn trước, hiện ñang xây lại chánh ñiện (mà tôi nghĩ trước cũng ñã ñẹp quá rồi) và tạm thời dùng thiền ñường phía sau làm nơi hành lễ. Thấp thoáng ñó ñây bóng dáng các ni cô, mỗi người một phận sự, mọi việc ñâu ra ñâý, chỗ nào cũng sạch trong sạch bóng. Tôi nghĩ ñây chỉ là những cái tôi nhìn thâý trong chốc lát, còn bao nhiêu hoạt ñộng của các cô trong việc tự lưc cánh sinh, tổ chức khóa tu học, hoạt ñộng từ thiện, gíúp ñỡ và hoạt ñộng với các thiêú nhi....mà tôi không nhìn thấy, biết bao nhiêu công sức của các cô trên con ñường tu tập và hoằng pháp lơi sinh..... (xin ñọc bài “Đôi nét Về Viên Chiêú” bên cạnh.) Sư cô Viên Thế, Như Đức và Gs. Thu Tôi thật là vui và kiêu hãnh biết có một người tu hành, hiện là Viện Chủ cuả một thiền viện lớn lại là một cựu nữ sinh Lê văn Duyệt. Tôi nghĩ ñến các CNS Lê văn Duyệt khác ở khắp nơi trên thế giới với cuộc ñời ñưa ñẩy mà tôi không gặp, nhưng chắc cũng ñang có những thành tựu, những xây dựng tốt ñẹp cho cá nhân và nỗ lưc phụng sự tha nhân và vì vậy tôi muốn chia sẻ mẩu chuyện này với gia ñình LVD nhận dịp hội ngộ toàn thế giới.. Gs. THU LÊ (5-10-2011) TB: Các CNS /LVD muốn liên lạc với Viên Chiếu, xin theo ñịa chỉ sau ñây: Ni sư Như Đức Thiền Viện Viên Chiêú Xã Phước Bình Huyện Long Thành Tỉnh Đồng Nai ñiệnthoại: 84-616-504219 và 84-616-507319. email:[email protected]


Phụ lục: ĐÔI NÉT VỀ VIÊN CHIẾU Từ thành phố ñến Viên Chiếu, trên quốc lộ 51 ñang phát triển với các công trình, chúng ta rẽ qua con ñường nhỏ ñối diện khu công nghiệp Gò Dầu. Viên Chiếu nằm cách ñường khoảng 2km theo bảng chỉ dẫn, trong những vòm lá xanh tươi, từ những năm tháng phá rừng dọn ñất khai hoang, thiền viện thay ñổi lớn dần, nhưng một chút gì thô sơ mộc mạc như con ñường ñất ñỏ vẫn còn lưu dấu. Hiện tại với sĩ số 150 người, bảy tám mẫu ñất ñể ở và canh tác, chánh ñiện ñược hình thành từ 1993, nay ñã hơi chật và cũ kỹ. Đó là nơi tu tập chính, tiếp ñón khách chiêm lễ và các em GĐPT sinh hoạt. Nhà khách ñang sửa chữa phần trước, nới rộng hơn, tạo cảm giác khoáng ñạt. Các ngôi nhà dành cho ni chúng, nhà bếp, trai ñường ñều ñược tu sửa khang trang, sinh hoạt của chư ni diễn ra nhịp nhàng ổn ñịnh. Riêng mái thiền ñường vút cao, màu gỗ nâu thấm ñẫm, ñó là nơi nghiêm trang tôn kính, dành cho những thời thiền tĩnh lặng. Vườn cây ăn trái có nhiều chủng loại, ñặc biệt rất nhiều măng cụt ñang ñược chăm bón, sau hơn ba mươi năm thử thách mới biết giống cây này thích hợp. Đất Viên Chiếu, khi xếp loại nông nghiệp, ñược cho vào loại bốn, là hạng ñất dở nhất. Ruộng lúa phèn nổi vàng, sầu riêng bị cụt ngọn, chôm chôm cháy lá, mít xoài tàm tạm cho mỗi năm, một vườn dừa luôn luôn xác xơ không giống ai. Ở ñó, quý cô vẫn cần mẫn chăm bón, làm cỏ, cuốc ñất, trồng khoai, trồng bắp; liếp rau cải xanh, ñọt mồng tơi mơn mởn mỗi ngày ñể cung cấp cho nhà bếp của ñại chúng. Sinh hoạt nông thiền và tu học ñều ñặn theo tiếng chuông, hồi kiểng báo hiệu. Khuya ba giờ dậy tọa thiền, sáng dùng cơm cháo, bảy giờ làm công tác vườn ruộng, quét sân, tưới hoa, chẻ củi, may vá... tất cả mọi người ñều có công việc của mình. Ban lãnh ñạo sắp xếp tổng quát công việc, tiếp khách, giải quyết chuyện trong ngoài. Ban giáo thọ nghiên tầm kinh ñiển ñể giảng dạy. Buổi chiều bắt ñầu từ 14h ñến 16h là lớp học của ni chúng, cũng có những lớp phụ ñạo kèm thêm cho người mới. Riêng tại Viên Chiếu có một sinh hoạt dành cho các em thiếu nhi quanh vùng. Ban ñầu chỉ có hơn mười em lác ñác, quý cô thấy các em không có chỗ chơi ñùa, thiếu một không gian trẻ thơ nên rủ vào thiền viện, dạy cho ñôi câu chuyện cổ, một vài bài hát thời xưa của GĐPT. Dần dần thành nếp, Sư cô Hạnh Đạt là người nhiệt tình gánh vác, ñã gây dựng nền tảng ban ñầu, gắn bó tâm tình, theo dõi hoàn cảnh của các em khó khăn, ñộng viên cổ vũ lôi kéo tuổi thơ về với mái chùa. Chánh ñiện Viên Chiếu xây dựng năm 1993 thì khoảng 1995-1996 ñã có sinh hoạt thiếu nhi. Rất nhiều ñợt tập họp, các em ñến và ñi như sóng, theo sự di chuyển của gia ñình, theo ñộ tuổi lớn lên và ñi học xa, ñi làm việc... Nhưng mỗi sáng chủ nhật, sân chùa vẫn ñông ñủ các em. Có nhiều sự tài trợ về tinh thần và vật chất của quý Sư cô và các Phật tử hảo tâm gần xa, các em thiếu nhi Viên Chiếu có hoàn cảnh khó khăn ñược chăm sóc việc học thường xuyên. Chương trình Văn nghệ mỗi mùa Vu Lan là dịp ñể các em báo hiếu công ơn cha mẹ, thầy cô. Sân khấu ban ñầu ñơn giản, các em tự phát triển khả năng của mình, tự học hỏi diễn ñạt với nhau, quý cô Viên Chiếu và phụ huynh các em là khán giả nhiệt tình cổ ñộng. Niềm vui mỗi năm mỗi lớn, các em trưởng thành, chững chạc hơn, thay nhọc cho quý cô ñể hướng dẫn lớp sau. Sư cô Hạnh Đạt vẫn là người thầy, cố vấn, ñạo diễn, cội cây rất lớn cho bầy chim nương tựa. Năm 2008, Sư cô bị bệnh mất, các người thân chung quanh hụt hẫng, thương các em GĐPT và muốn làm một kỷ niệm ñể tưởng nhớ Sư cô Hạnh Đạt. Đêm Văn nghệ Vu Lan 2008 ñược tổ chức bài bản, chu ñáo với sự ñóng góp của rất nhiều tấm lòng. Đến nay 2010, cũng còn tinh thần hào hứng ñó, vì thế chương trình Vu Lan “Lời Mẹ Ru” ra ñời. (Tài liệu của Viên Chiêú)


Làm sao tôi giảm ... béo (mỡ) Khi bà chị “little sister” hỏi Quỳnh Thi rằng, em ơi viết bài về dinh dưỡng cho ñặc san Lê Văn Duyện thì Quỳnh Thi cười cuời mà rằng: dziết thì dziết, sợ ai mà không ... giết. Chả là Quỳnh Thi ñang ñại diện cho một công ty sản phẩm dinh dưỡng, cho nên nghe ñến ñó thì như lân gặp pháo. Cô nàng bèn lấy giấy viết ngồi gõ liền. Việc ñầu tiên là kể chuyện bà chị “little sister” của Quỳnh Thi, cách ñây gần một năm, bà chị ñến lấy về mấy hộp sản phẩm, chị của Quỳnh Thi, bà hội trưởng Hòang Thị Nga, lanh chanh làm sao mà thay vì giảm cân bà lại tăng cân vù vù, bà giận quá ... ñi biệt dạng. Quỳnh Thi có biết ñâu, mấy tháng sau mới gặp lại thì chị của mình quả có ... có da có thịt hơn một tị. Chà Quỳnh Thi nói chữ có da có thịt cho nó ... lịch sự chứ thật ra phải dùng chữ ... bổ bề ngang!!! Cái lý do ñể bà bổ bề ngang là vì ñây là sản phẩm dinh dưỡng nó bồi bổ những gì thiếu thốn trong cơ thể ñể rồi một mình nó tự ñiều chỉnh lấy mình, nó không phải là thuốc diet ñể mà mấy bà sợ hãi. Vì là sản phẩm dinh dưỡng cho nên nó có khả năng giảm cân mà khi cần tăng cân nó cũng tăng, ngòai ra nó còn dùng ñể bảo trì dinh dưỡng cho mọi ngừoi, nói tóm lại có trường hợp nào là áp dụng trong trường hợp ấy ngay, chà có ... I do lung tung không dzậy!! Bà hội trưởng của Quỳnh Thi sau khi uống vào thì nhịn tơi bời, ăn không dám ăn, uống không dám uống, uống cũng sợ mập làm cho bà sau một tuần thì lượng mỡ thặng dư bây giờ lại ... thặng dư gấp bội. Không dám uống nước vì nghe người ta nói là uống nước nó cũng mập cho nên là nín khe, một ngụm cũng không uống. Chị của Quỳnh Thi bận rộn mà Quỳnh Thi cũng bận rộn, khi gặp lại hỏi ra thì có bao nhiêu lỗi .. của dân gian, bà phạm hết từng ấy lỗi. Khi dùng sản phẩm dinh dưỡng này, bà phải ăn uống chừng mực, giữ no thì mới bắt ñầu tan mỡ thì bà nhịn ñói ... nhăn răng. Cần phải uống nước ñể tải tất cả ñộc tố trong cơ thể ra ngòai cùng với mỡ thì bà nín riết, Quỳnh Thi kêu trời như bọng, cần phải ăn ñầy ñủ chất ñạm ñể nuôi dưỡng cơ bắp thì bà ... “sơi” một lô rau rồi lên giường ... ñi ngủ (ăn rau cho ốm bớt!!). Chị của Quỳnh Thi hôm ấy ăn chay cho nên ñêm ngủ cũng chay luôn, nửa ñêm ñói bụng bà ñi kiếm .. bún vì người ta (cũng người ta nữa) mách rằng ăn bún ... ñỡ hơn ăn cơm vì bún ñã .. rửa rồi. Trời ơi, thế là chết ... con nhỏ Quỳnh Thi rồi, từ ñó Quỳnh Thi học ñược bài học là lúc nào cũng phải ôm khách hàng cho chặt, sau khi bán hàng rồi là theo dõi, cứ 3 ngày ñầu trở lại cân ño ñể biết là khách hàng của .. tui ñừng có ñi trật ñường, người gầy xuống phải gầy và người muốn mập phải mập. Người lắm mỡ trong ngừơi thì phải giảm bớt, chứ không phải chỉ số cân có giảm mà cái cần giảm thì lại tăng như luợng mỡ và cái cần tăng như cơ bắp lại giảm tuột ñi. Khi cân ño Quỳnh Thi sẽ biết lượng nước, lượng mỡ, lượng cơ bắp, tuổi sinh học, xương cứng, nặng hay rỗng ñể cố vấn cho khách hàng. Điều quan trọng là cố vấn và theo dõi liên tục thường xuyên vì chúng ta bị vây quanh bởi thức ăn, bởi chất tinh bột và ñường hằng hà sa số. Nó ưỡn ẽo và lúc nào cũng khêu gợi, mời chào, trời ơi chịu ñời sao thấu hở quý vị!! Tưởng là Quỳnh Thi cũng phải nói sơ qua một tí về bà chị của mình, bà là một ... superwoman, có nghĩa là anh hùng xa lộ ñó, ngày xưa một nách 5


ñứa con, bây giờ cộng thêm một lô cháu, dâu và rể, ñã vậy bà còn là người của ... thiên hạ, ñàn chay nào cũng có nước mắt, bạn bè của bà năm châu bốn bể, nội bạn Lê Văn Duyệt ñã mấy trăm bà, bởi thế bà làm việc ban ngày, bà làm việc ban ñêm, bà làm thêm giờ nghỉ nữa chỉ có một việc mà bà không làm ñó là bà không cho cái thân của mình ăn. Khi cần chạy cái vù là bà phóng mất, buổi sáng mà bắt bà ñứng lại ăn cái gì thì khổ lắm, bà nhịn cho tới trưa, khi thấy ñói cồn cào rồi thì cứ cơm tấm, mì, cháo, phở, những thứ gì bằng tinh bột là bà chịu vô cùng. Hoặc giả có hôm bà tuyên bố rằng hôm nay bà ăn chay, buổi sáng chỉ làm một ly cà phê sữa rồi nhịn ñến chiều, trời ơi , Quỳnh Thi nghe vậy là rởn tóc gáy vì con nhỏ ñược huấn luyện là buổi sáng thức dậy phải cho cơ thể ăn ñầy ñủ, cơ thể giống như một cỗ máy ñựơc cung cấp ñầy ñủ nhiên liệu nó sẽ làm việc thong thả, an nhàn. Buổi sáng nó không bị quá ñói hay bị tộng vào một ñống ñường ñể khiêu khích cho insulin làm việc. Mà khi insulin bị kích thích làm việc thì buổi trưa chúng ta cứ nhè tinh bột mà ăn thôi vì buổi sáng ăn nhiều ñường vào cơ thể thì khi insulin lấy mất ñường, chúng ta lại thèm khát ñường và rồi bằng cách nào ñó chúng ta chỉ ñi kiếm những thức ăn có ñường ñể ăn vào. Từ khi “dụ dỗ” cho bà chị của Quỳnh Thi ăn uống ñàng hòang vào buổi sáng bằng một ly sinh tố dinh dưỡng Herbalife và ngay cả khi mấy chị em rủ nhau ñi ăn buffet với thật nhiều chất ñạm, lượng mỡ trong ngừơi chị ñi cứ dần dần mà tan ñi, hồi ñầu là 24% mỡ trong cơ thể nay chỉ còn 19%. Chị của Quỳnh Thi ñã dùng chính phương pháp ăn uống những sản phẩm dinh dưỡng ñể giảm mỡ trong cơ thể của mình. Lượng huyết áp của chị cũng giảm ñáng kể, chị cứ thắc mắc mãi làm Quỳnh Thi phải giải thích rằng, ăn uống ñiều ñộ, ñúng giờ, ñưa vào cơ thể những thứ tinh túy, giầu dinh dưỡng, ít calo, chị ñã “ăn” hết mỡ trong người rồi ñó. Đến bây giờ thì chị của Quỳnh Thi không những thon thả mà bà còn ñem những kinh nghiệm của mình ra san xẻ với mọi người, chỉ cần họ biết cho cơ thể những vitamins và khóang chất cần thiết ñể rồi sau ñó cơ thể tự vận hành một mình. Chị của Quỳnh Thi vui lắm, bà ñang mơ ñến một ngày ñi du hành khắp nơi, bây giờ thì con cái ñã lớn khôn chị còn lại ứơc mơ cùng phu quân ñi du hành vòng quanh thế giới, ñến những nơi có downline của mình ñể ngày nào ñó mang ích lợi ñến cho những trẻ em cơ nhỡ khắp nơi. Quỳnh Thi hơi tức cười là mới tham gia Herbalife có vài tháng vậy mà chị ñã tính tóan là tiền nào dùng ñể cứu trợ trẻ mồ côi, tiền nào dùng ñể giúp những thầy cô già vì với hoa hồng hậu hĩ của Herbalife, chị của Quỳnh Thi với vóc người nhỏ xíu chị chẳng ăn mặc hết bao nhiêu, một thước vải may tới mấy bộ ñồ, chị của Quỳnh Thi tha hồ mà cứu trợ. Nhân hôm nay là ñại hội Lê Văn Duyệt, một ngôi trường của những nàng con gái áo trắng một thời, của cái tuổi mộng mơ trong trắng, Quỳnh Thi xin cống hiến một chuyện diễu có thật về những sản phẩm Herbalife ñể gởi ñến những người phụ nữ, người Mẹ, người bà của những gia ñình Việt Nam với lời chúc thật nhiều sức khỏe, thật ít mỡ, cái eo thật thon nhé. Và ñây lại chuyện diễu nữa có thật nhé, nó xẩy ra ngay trong họ của Quỳnh Thi: Một bà chị của Quỳnh Thi có con gái ñi lấy chồng, cả mẹ lẫn con ñều ñi may áo dài, hôm ñi may thì cái bụng vẫn ... chành ành, còn to lắm. Tám tuần lễ trước ngày cưới, Quỳnh Thi ñưa cho chị vài hộp sản phẩm dinh dưỡng, chị dùng ñều ñặn theo lời chỉ dẫn của Quỳnh Thi, thế là cái bụng của chị ... tiêu tán thòong. Hôm ñám cưới, bà chị mặc vào bộ áo dài, cái quần nó cứ .... rớt, chị vừa ñi ñưa con về nhà chồng vừa cười ngặt nghẽo... "ơ , cái quần, cái quần" . Quỳnh Thi không không biết bà nhắc con ... giữ lấy cái quần hay bà mà cứ thấy bà ... cừơi mãi. Quỳnh Thi.


Click to View FlipBook Version