trang 31
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
-Bài 3 -
- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. -
Để quý độc giả hiểu được một cách tường tận về tất cả những kẻ đang ở dưới
trướng của tổ chức Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, bây giờ là đảng Việt Tân ; trong đó có
Nguyễn Chí Thiện, Phan Nhật Nam…
Trước hết, chúng tôi xin mời quý độc giả đọc lại một bản tin của : « Đài phát thanh Việt
Nam Kháng Chiến » đã được đăng tải trên tờ « Kháng Chiến số 71, trang 19 tháng 1 năm
1988 » như sau đây :
« - Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến.
- Kháng Chiến Quảng-Đà
- Phục kích một toán Việt cộng tại huyện Tiên Phước.
- Một thương binh Việt cộng xin tham gia kháng chiến.
(VNKC, 23-10-1987)
Ủy ban Kháng Quản Tỉnh Quảng-Đà cho biết là, trong ngày 10 tháng 9 vừa qua,
Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Tỉnh đã phục kích một toán Việt cộng tại huyện Tiên
Phước. Tin này được được đài Việt Nam Kháng Chiến loan đi vào ngày 23 tháng 10
vừa qua. Trong cuộc phục kích này, sau 10 phút giao tranh, địch đã bỏ chạy, để lại hai
xác chết và hai thương binh. Phía Đoàn Võ Trang có một chiến hữu hy sinh. Ta tịch
thu của địch bốn AK. 47, năm lựu đạn, một dao găm và nhiều đạn dược, thuốc cá
nhân. Hai thương binh Việt cộng bị bỏ lại đã được y tá Đoàn chăm sóc thuốc men,
băng bó tử tế. Nhưng, một người vì vết thương quá nặng, đã chết sau đó ; người còn
lại thấy sự chăm sóc tận tình của Đoàn và sau khi được hướng dẫn về chính sách
khoan hồng của Mặt Trận đối với tù hàng binh Việt cộng, đã tình nguyện xin theo về
với kháng chiến và được Đoàn chấp thuận.
Tưởng cũng nên nhắc lại, vào hạ tuần tháng 6 vừa qua, Đoàn võ Trang Kháng Chiến
Quảng-Đà đã phục kích một toán Việt cộng tại huyện Hòa Vang. Toán Việt cộng này đã
bỏ chạy để lại ba xác chết và một số súng CKC, AK.47, cùng nhiều đạn dược, thuốc
men khác mà trong lúc hoảng hốt bỏ chạy, chúng đã không kịp mang theo. Trước khi
rút khỏi nơi giao tranh, Đoàn Võ Trang đã rãi lại một số truyền đơn kêu gọi anh em bộ
đội bỏ ngũ gia nhập lực lượng kháng chiến dân tộc chống lại bạo quyền.
Thêm vào đó, vào hai tháng 5 và 6 vừa qua. Đoàn cũng đã tháo gỡ bốn đoạn đường
sắt dài tổng cộng 84 cây số trên tuyến đường xe lữa Sài Gòn-Đà Nẵng và phá hủy 16
trụ dẫn điện ».
Trên đây, là một trong những « Bản tin Kháng Chiến » mà tôi đã lưu giữ gần 20 năm qua.
Dĩ nhiên, là chúng tôi còn nhiều « bản tin » khác của « Kháng Chiến ». Song tôi thấy chưa
cần phải đưa lên mặt báo, bởi bài viết có hạn nên tôi chỉ nêu lên một bản tin này, còn những
bản tin khác chúng tôi sẽ lần lượt đưa lên mặt báo để quý độc giả cùng suy gẫm.
Đọc cái « Bản tin của Kháng Chiến Quảng-Đà » như đã trích ở trên, chắc chắn các vị
Quân-Dân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa đang ở trong và ngoài nước, đều thấy nó giống
như những trận giao tranh vào thời chiến tranh khốc liệt giữa Quân đội Việt Nam Cộng Hòa
và bộ đội chính quy Bắc Việt, ở những nơi địa đầu giới tuyến, hoặc ít ra cũng là những vùng
mất an ninh trước 1975. Còn đây là những « trận phục kích » của «Đoàn Võ Trang Kháng
Chiến Quảng-Đà » đã đánh vào quận Tiên Phước là quê hương của tôi, và quận Hòa Vang
ở sát nách phi trường Đà Nẵng, là quê hương của chồng tôi. Nên biết, quận Hòa Vang chỉ
trang 32
cách Đà Nẵng có mỗi mặt đường mà thôi. Tôi xin nói thêm để các vị chưa hề biết đến Đà
Nẵng và Hòa Vang hiểu rõ :Trước 1975, quận Hòa Vang thuộc tỉnh Quảng Nam, nhưng chỉ
cách Đà Nẵng một cái mặt đường ; bên này đường là thành phố Đà Nẵng, bên kia đường là
quận Hòa Vang .Vì vậy, hiện nay quận Hòa Vang không còn trực thuộc tỉnh Quảng Nam
nữa, mà đã sáp nhập vào thành phố Đà Nẵng.
Sự thật về cái bản tin của « Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà » :
Tôi vốn là một con người không bao giờ dám đưa lên mặt báo những điều mà chính mình
không mắt thấy, tai nghe. Vì thế, trước đây mười mấy năm, chúng tôi đã từng lên tiếng trên
Văn Nghệ Tiền Phong. Chỉ tiếc rằng, tôi lại không đưa ra cái bản tin này ; đó là một sai lầm
vì đã «Hữu thuyết vô bằng».Vì vậy, hôm nay chúng tôi xin nói rõ về cái «bản tin» này như
sau :
Tôi nghĩ rằng, cái gọi là « Đài Phát Thanh Kháng Chiến- Kháng Chiến Quốc Nội-Ủy Ban
Kháng Quản Tỉnh Quảng-Đà », trước khi đăng những « bản tin » nói trên, chúng đã xem cái
bản đồ Việt Nam, rồi cứ tưởng cái huyện Tiên Phước chắc xa xôi lắm, nên chẳng có ai biết,
nên mởi đẻ ra cái « Bản Tin Kháng Chiến Quảng-Đà » vô cùng láo khoét này.
Nhân đây, tôi phải nói rõ cho mọi người được biết như sau :
Vào thời điểm ấy, là thời gian tôi sống tại nhà chồng tại thành phố Đà Nẵng. Nhưng tôi
thường đi về giữa hai nơi Tiên Phước-Đà Nẵng ; vì phải đi mua bán để nuôi chồng con, nên
chính bản thân tôi đã từng đạp xe đi đến nhiều phiên chợ ở nhiều Thị xã khác trên khắp
thành phố Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam.
Khi viết lại những điều này, thì những hình ảnh đầy máu lệ của năm xưa bỗng đội mồ
sống dây. Tôi không bao giờ quên được một ngày tang thương đã chụp phủ xuống gia đình
chúng tôi. Đó là vào ngày 12 tháng 9 năm 1964. Khi cộng quân đánh chiếm quê tôi. Một đám
du kích đã xông vào nhà tôi, chúng đã bắt Bác ruột của tôi vào « Trại cải tạo » Đá Trắng.
Đồng thời tên Huỳnh Thuyên, Trung đội trưởng du kích đã bắn chết Cha tôi bằng hai phát
đạn, một phát làm gãy cánh tay trái và một phát vào ngực trái, làm cha tôi gục chết trước sự
kinh hoàng của gia đình chúng tôi. Sau đó, chúng ra lệnh cho cả nhà tôi phải đi theo chúng
vào vùng chúng đã kiểm soát, mà không cho gia đình chúng tôi được chôn cất Cha tôi.
Sau đó, chúng tôi được biết quân đội Quốc Gia đã hành quân vào để lấy xác của Cha tôi
đem ra vùng an ninh để chôn cất. Gia đình chúng tôi cũng đã nhận được một «Giấy báo
tử».Nội dung viết :«Ông Trần Thắng (Bác ruột tôi) đã chết vì bệnh vào ngày 9 tháng 9 năm
1965, tại trại cải tạo Đá Trắng ». Chúng tôi không biết thực sự là Bác tôi đã chết vào ngày
nào. Nhưng cứ theo cái « Giấy báo tử » ấy thì hàng năm gia đình chúng tôi vẫn làm lễ giỗ
và cầu nguyện cho Bác tôi vào ngày 9 tháng 9.
Vậy, một lần nữa, tôi muốn đập vào mặt của Bùi Tín, bởi Y đã nói rằng : « Nếu Cụ Hồ còn
sống thì không có các trại cải tạo ở miền Nam ». Vì Bác ruột tôi và các vị đã bị Việt cộng bắt
cùng ngày với Bác tôi, đều đã lần lượt bỏ mình trong « Trại cải tạo Đá Trắng » từ năm 1960
đến năm 1964. Năm này « cụ Hồ » của Bùi Tín vẫn còn lúc lắc chứ chưa có chết.
Trở lại với thời gian mà cái «Đài Phát Thanh Kháng Chiến »đã loan tin. Hàng năm tôi vẫn
nhớ đến ngày 9 tháng 9 là ngày Bác ruột tôi đã chết trong «Trại cải tạo »Đá Trắng. Lần ấy,
năm 1987. Trước khi về quê để dự lễ giỗ của Bác tôi ; nên ngày 4-9-1987,tôi đã từ nhà
chồng tại thành phố Đà Nẵng đi đến chợ Cẩm Lệ thuộc quận Hòa Vang, để mua một loại
thuốc lá, là đặc sản của vùng đất này ;vì thế nó đã được mang tên là thuốc lá Cẩm Lệ, đem
về quê Tiên Phước để bán cho bà con. Ngoài ra, tôi cũng mua bán thuốc Tây nữa. Ngày 5-
9-1987, tôi ở nhà tại Đà Nẵng. Ngày 6-9-1987, tôi lên xe đò tại bến xe Liên tỉnh Quảng Nam-
Đà Nẵng, để về quê Tiên Phước. Ngày 7-9-1987, tôi có mặt cùng gia đình tại làng Tiên
trang 33
Giang Thượng, huyện Tiên Phước. Khi về đến nhà thì Trời bỗng đỗ mưa. Ngày 8-9-1987, thì
Trời không còn mưa nữa mà đã trở thành một trận lụt lớn, nước sông và suối gặp nhau,
những giòng nước đục pha lẫn bùn đất chảy cuồn cuộn, những đồng ruộng mênh mông
nước. Nhìn thấy cảnh mưa lụt này, tôi nóng ruột vì lo cho chồng con đang ở Đà Nẵng. Biết
tôi lo lắng, nên vào ngày 9-9-1987, sau lễ giỗ của Bác tôi, Mẹ tôi đã bảo tôi :«Con hãy để tất
cả thuốc men lại nhà cho Mẹ bán giúp, còn con phải về coi con cái, chứ chồng con nó không
biết săn sóc con nít, nhất là trong lúc Trời mưa lụt như thế này »
. Nghe lời Mẹ , tôi đã để tất cả tại nhà cho Mẹ. Sáng ngày 10-9-1987, tôi chuẩn bị để trở về
Đà Nẵng. Trước khi về Đà Nẵng tôi đã đến thăm Giáo Sư Đồng Triết, Bí thư Việt Nam Quốc
Dân Đảng Quận Bộ Tiên Phước, vì biết Giáo sư cũng vừa ra khỏi trại tù. Sau đó, tôi đã lên
chuyến xe đò tại « Trạm xe đò ngã Ba Cụ Huỳnh » để quay về thành phố Đà Nẵng. Trên
tuyến đường trở về thành phố Đà Nẵng, khi xuống đến chiếc cầu cũ bắc qua sông Tiên,
mằm sát chợ Tiên Phước, thuộc xã Phước Kỳ ( nay là Tiên Kỳ). Đây là Thị xã quận Tiên
Phước, đối diện với quận đường quận Tiên Phước, cả hai đã hình thành từ thời Đệ Nhất
Cộng Hòa. Riêng chiếc cầu này do quân đội Hoa Kỳ khởi công và hoàn thành vào tháng 7-
năm 1964. Khi đến bến sông Tiên, tôi cũng như mọi người dân và tất cả hành khách trên
các chuyến xe đò đều phải xuống xe, bởi trước mặt mọi người là giòng sông Tiên đang dâng
lên ngập gần đến chợ Tiên Phước. Chiếc cầu đã nằm sâu dưới giòng nước đục ngầu. Các
ông tài xế xe đò đã bảo mọi hành khách phải xuống xe, rồi đi bằng đò sang bến xe chợ Tiên
Phước để sang xe khác, vì phải hai ba ngày sau nước mới rút xuống dưới chân cầu.
Nghe các ông tài xế nói vậy, tôi và mọi người đều xuống xe và lần lượt lên những chuyến
đò để sang sông Tiên. Sau khi bước xuống đò, tôi đi qua chợ Tiên Phước để đến bến xe.
Bến xe này nằm bên phải nhà thờ của giáo xứ Tiên Phước, cạnh trường Trung học Tiên
Phước.
Sau khi vượt sông Tiên, băng qua chợ Tiên Phước tôi và tất cả hành khách lần lượt lên
xe đò để trở về các thị xã như : Hương An, Vĩnh Điện, Hội An… và thành phố Đà Nẵng.
Với những điều đã kể ở trên. Tôi tuyên thề rằng : Từ ngày 4-đến ngày 10-9-1987 ;
đặc biệt là ngày 10-9-1987, tôi có mặt tại chợ huyện Tiên Phước ; tôi cũng như tất cả
mọi hành khách và những người dân tại Quảng Nam-Đà Nẵng, chỉ chứng kiến những
giòng nước đục ngầu chảy lan lên khắp mặt đường nhựa ; tuyệt đối chúng tôi không
hề biết, không hề nghe, không hề thấy bất cứ một tí gì về cái gọi là « Những trận phục
kích của Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà ». Tôi cũng xin đoan chắc rằng không
riêng trong ngày 10-9-1987, mà suốt thời thời gian chúng tôi còn ở trong nước, cho
đến ngày chúng tôi bồng bế các con liều chết lên tầu vượt biển, chúng tôi cũng như
đồng bào Quảng Nam-Đà Nẵng, cũng đều không hề biết gì về những điều láo khoét
trong những « Bản tin của Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà ». Trừ những kẻ đã
và đang ở trong Mặt trận Hoàng Cơ Minh, thì dĩ nhiên là phải làm chứng láo cho vô số
những điều láo. Bởi, không nói láo thì không phải là thành viên-đảng viên của Mặt
trận-Việt Tân. Ngược lại Mặt trận-Việt Tân cũng không bao giờ kết nạp những người
không biết nói láo. Vậy không có gì lạ, khi nghe thấy những cái vô cùng láo của
Nguyễn Chí Thiện-Phan Nhật Nam và những tên khác ở trong cái Mặt trận-Việt Tân.
Tiên Phước quê hương tôi :
Như đã nói ở trên, tôi được sinh ra tại làng Tiên Giang Thượng, huyện Tiên Phước, tỉnh
Quảng Nam. Nhà tôi gần nhà của cụ Huỳnh Thúc Kháng. Quê tôi có những vườn chè,những
vườn quế, những đồi tiêu trãi dài xanh ngát. Có những cánh đồng lúa mênh mông sóng lúa.
Khi tôi vừa đủ trí nhớ thì những năm tháng thanh bình như trong thi-ca của thời tiền chiến
không còn nữa. Nhưng tôi cũng đã được sống qua những ngày tháng thanh bình tại Tiên
Giang Thượng vào thời kỳ đầu của nền Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam. Tiếc rằng, thời thanh
bình ấy đã không được bao lâu kể từ khi cái Cục Cứt Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền
Nam nó đã được cộng sản Hà Nội ỉa ra. Sỡ dĩ tôi không gọi Hà Nội đẻ ra cái « Mặt
trang 34
trận » này như nhiều người vẫn thường gọi, vì con đẻ thì khó có ai nỡ lòng bỏ rơi,
cho dù con của mình có vấp phải lỗi lầm. Còn như cái Cục Cứt Mặt Trận Giải Phóng
Miền Nam này thì nó chỉ có tác dụng là bón cho cái cây cộng sản cho nó khỏe mạnh,
tốt tươi, cho đến khi nó đơm bông, kết trái rồi thì cái Cục Cứt Mặt Trận Giải Phóng
Miền Nam này cộng sản Hà Nội không có cần đến nó nữa. Tuy nhiên, những cán bộ
cộng sản cao cấp, từng lãnh đạo ở trong cái « Mặt trận » này thì là những đứa con
ruột nên vẫn là con cưng của hà Nội.
Trở lại với quê hương tôi. Dân quê tôi chỉ được sống trong thanh bình một thời gian ngắn
ngủi cho đến ngày Nền Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ, ấp chiến lược đã bị những kẻ ngu xuẩn
kia ra lệnh phá bỏ, thì là một cơ hội bằng vàng cho Việt cộng tấn công và đánh chiếm các
thôn làng như vũ bão. Tại quận Tiên Phước quê tôi, gồm có 15 xã. Nhưng tính đến ngày
12-9-1964, Việt cộng đã đánh chiếm hết 11 xã, chỉ còn có 4 xã nằm quanh Quận lỵ, mà
chẳng có xã nào nguyên vẹn cả, xã nào cũng mất ba, bốn thôn. Riêng quê tôi Tiên Giang
Thượng đã mất hết sáu thôn, chỉ còn một thôn Đại Trung nằm bên bờ Tiên Giang Hạ.
Và từ đó, người dân quê tôi đã sống với những tiếng bom gầm, đạn thét cùng những cảnh
máu lữa ngất Trời; nên một số người dân tại đây đã bỏ quê chạy về các nơi khác như thị xã
Tam Kỳ, thành phố Đà Nẵng … cũng có nhiều người đã vào tận Sài Gòn để sinh sống. Vì
thế, tôi đã có mặt tại thành phố Đà Nẵng, những tưởng rằng sẽ được sống bình yên, nào có
ngờ đâu, để rồi sau đó tôi phải chứng kiến với không biết bao nhiêu lần những cảnh người
giết người vô cùng man rợ, còn kinh hoàng hơn là chết vì bom đạn !!!
Đến đây, tôi xin phép quý vị độc giả để trả lời cho cái gọi là « Đoàn Võ Trang Kháng
Chiến Quảng-Đà đã đánh vào quận Tiên Phước » như sau :
Mặc dù tôi đã ra đi, song không phải tôi mãi mãi rời xa Tiên Phước. Vì tôi vẫn thường
xuyên đi-về giữa Đà Nẵng-Tiên Phước, tôi vẫn nhớ ngày trở về năm ấy vào đầu năm 1965.
Tôi đã chứng kiến quê tôi thật sự đã đổi thay. Tại quận lỵ đã hình thành một sân bay do
quân đội Hoa Kỳ thành lập. Sân bay này tương đối lớn, các loại máy bay tiếp tế của quân đội
Hoa Kỳ như : C.123, C.130… L.19, L.20… và các loại trực thãng đều đáp xuống được.
Nhưng người dân ở đây muốn đi lại giữa Tiên Phước-Tam Kỳ-Đà Nẵng hoặc các nơi khác,
và ngược lại đều phải đi nhờ bằng các máy bay tiếp tế quân sự này ; vì tuyến đường Tiên
Phước-Tam Kỳ đã bị Việt cộng kiểm soát hoàn toàn kể từ tháng 5 năm 1964 cho đến 30-4-
1975..
Cũng vào thời điểm này, quân đội Hoa Kỳ đã thành lập một căn cứ của Lực Lượng Đặc
Biệt gần sân bay, đó là Trại An phước. Căn cứ này do quân đội hoa Kỳ « cố vấn », còn các
chiến sĩ Lực Lượng Đặc Biệt trực tiếp chiến đấu với cộng quân là người Việt Nam.
Tôi cũng xin nói thêm, vào thời gian trước 1954, tại quê tôi đã là căn cứ địa của Việt Minh.
Việt Minh đã cho lập « Ty công an- Công binh xưởng », chúng bắt mọi người dân phải bỏ đói
con ruột của mình, để nuôi cái đám « Công binh xưởng » này. Chúng cũng đã lập ra nhà lao
Tiên Hội. Chính nhà lao này đã giam cầm rất nhiều chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng trong
vụ án ngụy tạo Cầu Chiêm Sơn.
Nên biết, sau ngày 30-4-1975, tất cả những căn cứ của quân đội Việt Nam Cộng Hòa bỏ
lại ; thì Việt cộng đều biến thành « Doanh Trại Quân Đội Nhân Dân ». Chẳng có chỗ nào
không có bộ đội Việt cộng, vì chiếm được rồi thì phải giữ, cuộc chiến tranh nào cũng vậy. Tại
quận Tiên Phước sau ngày mất nước ; Trại An Phước đã trở thành « Doanh Trại Quân Đội
Nhân Dân ». Ngoài ra, Chi Khu cũ và các nơi khác cũng đều được thay vào đó là nơi đồn trú
của bộ đội việt cộng. Như vậy, thì làm sao có cái chuyện « Đoàn Võ Trang Kháng Chiến
Quảng-Đà giao tranh với Việt cộng » cho được ???
Và bây giờ, tôi xin phép quý độc giả để dừng vài phút ở đây để hỏi những cái tội của Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh rằng :
trang 35
Mặt trận Hoàng Cơ Minh, bây giờ là đảng Việt Tân :Với một huyện Tiên Phước như
chúng tôi đã kể ở trên. Tuyến đường Tiên Phước-Tam Kỳ đã bị cắt đứt, việt cộng đã
kiểm soát hoàn toàn suốt thời gian kể tứ tháng 5 năm 1964 đến 30-4-1975 ; dân chúng
đi lại từ Tiên Phước-Tam Kỳ-Đà Nẵng cũng như các nơi khác, và ngược lại, bắt buộc
phải đi nhờ các chuyến bay tiếp tế của quân đội Hoa Kỳ. Vậy với cái ngày 10 tháng 9
năm 1987, một ngày mưa lụt lớn, nước sông Tiên đã dâng cao, chiếc cầu bắc ngang
sông đã chìm sâu dưới làn nước đục ngầu chảy xiết, ngập gần đến chợ huyện Tiên
Phước. Và trong lúc cả miền Nam đã rơi vào bàn tay sắt máu của cộng sản Hà Nội ;và
Trại An Phước là Căn cứ của Lực Lượng Đặc Biệt cũ và sau này là Tiểu Đoàn 77, biệt
Động Quân Biên Phòng. Sau 30-4-1975 đã trở thành « Doanh Trại Quân Đội Nhân Dân.
Như thế, Mặt trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân hãy trả lời :Làm như thế nào, đi đường nào
mà « Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà giao tranh-phục kích- đánh giết nhiều
tên việt cộng, thu nhiều súng đạn ». Rồi Việt cộng bị thương « được băng bó chăm
sóc tử tế rồi Việt cộng đã xin theo quân kháng chiến » ở chổ nào. Cái tên « thương
binh đã xin theo kháng chiến » hắn tên gì ? Bây giờ ở đâu ? «Và « Sau 10 phút giao
tranh địch đã bỏ chạy ». Sao bè lũ « Kháng Chiến » này lại có thể viết một « bản
tin »láo và ngu xuẩn đến mức độ không ai có thể tưởng tương nỗi ???. Giao tranh với
Việt cộng mà chỉ có 10 phút ??? Sao ngu quá vậy, chỉ có giao tranh với vợ trong
phòng ngủ thì 10 phút thôi cũng đủ để « thu quân, hồi tướng, xếp can qua ».
Mà Trời hỡi ! Từ 30-4-1975 cho đến hôm nay, cả nước Việt Nam đều nằm trong bàn
tay sắt máu của bạo quyền cộng sản Hà Nội , mà «địch đã bỏ chạy, bỏ lại hai xác chết
và hai thương binh và nhiều súng đạn». Rồi «Trước khi rút khỏi nơi giao tranh, Đoàn
Võ Trang Kháng Chiến đã rãi một số truyền đơn…». « Rút khỏi nơi giao tranh », là rút
đi đâu. Huyện Tiên Phước không phải là một cái vườn hoang đâu nhé. Với những trò
lừa bịp đồng bào của Mặt trận Hoàng Cơ Minh, bây giờ là Việt Tân, trong đó có những
tổ chức ngoại vi do Mặt trận-Việt Tân đẻ ra, dù mang nhiều danh xưng khác nhau ;
nhưng tất cả đều dưới sự chỉ đạo của Việt Tân. Chính bè lũ này, đã làm băng hoại
niềm tin của đồng bào. Vì thế, tất cả bọn chúng đều là những tên tội đồ của đân tộc.
Phải nói thực rằng, nếu ngày xưa lúc mới ra hải ngoại, tôi không đọc được những tờ «
Kháng Chiến » này thì biết đâu, giờ này chúng tôi cũng đã bắt rễ trong cái mặt mẹt Phở Bò
này rồi. Bởi từ ngày ra hải ngoại đã có nhiều « ông to » của băng đảng này từng đến nhà
gặp gỡ chúng tôi. Song với tôi thì bất kể điều gì do băng đảng Phở Bò nói ra thì tôi đều bịt
kín hai cái lỗ tai lại. Trong số này, có cả người thân của tôi ; nhưng mỗi lần đến thăm tôi là
mỗi lần tranh cãi với nhau, có khi đến kịch liệt. Vì vậy, sau nhiều lần tranh cãi , chúng tôi
quyết định không tiếp nữa để giữ tình anh em.
Và bây giờ, tôi xin nêu thêm về « Bản tin của Đoàn Võ Trang Kháng Chiến đã phục kích
một toán Việt cộng tại quận Hòa Vang » như sau đây :
Quận Hòa Vang :
Chắc những ai chưa từng sống ở thành phố Đà Nẵng, thì khó biết được : Hòa Vang ở bên
đàng Đà Nẵng. Tôi biết có một vị hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ đã biết rất rõ về Hòa Vang, đó
là Thiếu Tá Mai Xuân Hậu, Ông từng làm quận trưởng quận Hòa Vang. Sau đó, là Đại tá
Tỉnh trưởng tỉnh Phú Yên. Ông cũng là người đã từng nếm bốn mươi ngày tù ở trong «
Tổng Hành Dinh Quân Đoàn Vạn Hạnh » được đặt tại « chùa » Phổ Đà ở số 340, đường
Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, trong cuộc bạo loạn miền Trung, bàn Phật xuống đường vào
mùa hè 1966.
Như đã nói, Hòa Vang ở bên đàng Đà Nẵng, nghĩa là chỉ cách nhau chỉ có mỗi cái mặt
đường nhựa mà thôi. Là người Việt Nam ai mà không biết, Hải cảng Đà Nẵng là nơi đã từng
« đón » những đoàn quân viễn chinh của Pháp rồi đến Mỹ. Nhất là vào thời quân đội Hoa
trang 36
Kỳ có mặt tại Việt Nam. Đà Nẵng đã trở thành một thành phố lớn về mọi mặt, có Phi trường
và Hải cảng lớn, là nơi được đặt Bộ Chỉ Huy Quân Đoàn 1, Quân Khu 1 tại Trại Nguyễn Tri
Phương. Có Trung Tâm Huấn Luyện Hòa Cầm, và nhiều đơn vị khác… … Bên kia đường là
quận Hòa Vang, nếu từ ngã ba Hòa Cầm ( sau 30-4-1975, là ngã tư) đi xuống ngã tư Cẩm
Lệ khoảng 2 km, thì ta nhìn thấy đồn cảnh sát thôn Bình Thái, xã Hòa Thọ, đi thêm khoảng
20 mét nữa là ngã tư Cẩm Lệ ; nếu quẹo trái là có quận đường Hòa Vang và đồn cảnh sát
quận, cuối đường là hãng dệt Sicovina, đều nằm dựa lưng vào phi trường Đà Nẵng, nhưng
thuộc thôn Bình Thái, xã Hòa Thọ. Quẹo phải là chợ Cẩm Lệ và chùa Thọ Quang, là ngôi
chùa riêng của Hòa thượng Thích Quang Thể, Chánh đại diện giáo hội Phật giáo Quảng
Nam-Đà Nẵng. Nếu chạy thẳng chưa đến 1 km là Bệnh viện Hòa Vang.
Với địa hình như thế, thì làm sao cái « Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà đã phục
kích một toán Việt cộng tại huyện Hòa Vang » ??? và « Bản tin » này còn viết tiếp : «
Đoàn cũng đã tháo gỡ bốn đoạn đường sắt dài tổng cộng 84 cây số, trên tuyến đường
xe lữa Sài Gòn- Đà nẵng và phá hủy 16 cột trụ dẫn điện ».
Trời đất ạ, cái « Đoàn Võ Trang Kháng Chiến »này, đã vừa « giao tranh » với Việt
cộng, vừa « tháo gỡ bốn đoạn đường sắt, trên tuyến đường Sài Gòn-Đà Nẵng » lại
vừa đếm tỉ mỉ được rõ ràng tới « bốn đoạn- 84 cây số và 16 cột dẫn điện bị phá hủy ».
Mà thôi, chúng tôi thấy chẳng cần phải nói thêm một điều gì nữa. Bởi cái Mặt Trận Hoàng
Cơ Minh này đã nói láo đến mức độ ngu xuẩn, không ai có thể tưởng tượng nỗi.
Hỡi bè lũ gian manh-tàn ác- sát nhân kia. Đừng tưởng rằng bao nhiêu năm qua, là mọi
chuyện đã đi vào quên lãng. Không, một triệu lần không. Tất cả những tội ác này, chẳng
phải bây giờ mà đời đời hậu thế vẫn còn ghi tạc.
Trên đây, là những bằng chứng vô cùng chính xác về cái gọi là « Đoàn Võ Trang
Kháng Chiến Quốc Nội », của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, bây giờ là đảng Việt Tân.
Chúng tôi tin rằng cho đến « kiếp sau » Mặt Trận-Việt Tân cũng không bao giờ chạy
chối cho được những trò gian manh-láo khoét và lường gạt niềm tin của đồng bào
trong suốt mấy chục năm qua.
Nhưng, bản chất của Mặt trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân, vẫn không hề thay đổi. Một mặt
chúng luôn tự xưng là « Quốc Gia- Chống Cộng ». Nhưng nhiều người đã thấy rõ bọn chúng
là ai. Nên nhớ, Đỗ Ngọc Yến đã nằm vùng suốt mấy chục năm qua, cho đến một ngày
Yến ta không cần nằm nữa, mà Y đã đứng chụp hình chung với hàng cán bộ cao cấp
của Việt cộng. Còn hiện nay đảng Việt Tân cương quyết bảo vệ Nguyễn Chí Thiện ; bởi
Việt Tân biết Thiện là việt cộng thứ thiệt nên cần phải lập công ; nên Thiện ta là của quý của
Việt Tân. Vì vậy, băng đảng này cương quyết bảo vệ Nguyễn Chí Thiện. Chúng lồng lộn,
điên tiết, chụp những cái mũ cộng sản nằm vùng, cho tất cả những ai nghi ngờ
Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của Thi tập Vô Đề. Chúng bảo là Nguyễn Chí
Thiện đã được nhận vào nước Mỹ, có Quốc tịch Mỹ là không phải là Cộng Sản. Vậy thử hỏi,
ngày xưa chính Mỹ đã biết rõ Thích Trí Quang là cán bộ cao cấp của cộng sản đại gian-đại
ác; nhưng Mỹ đã bảo vệ Thích Trí Quang, còn ông Ngô Đình Cẩn, Mỹ cũng biết rõ ông Ngô
Đình Cẩn không phải là cộng sản, nhưng Mỹ đã không bảo vệ ông. Chẳng những không bảo
vệ mà còn nộp mạng ông Ngô Đình Cẩn cho bọn đâm thuê giết mướn. Để rồi Nguyễn
Khánh, một tên bất nhân, bất lương và bất nghĩa, vì đã tin vào những lời hứa của Thích Trí
Quang mà đã đem ông Ngô Đình Cẩn ra xử bắn. Nhưng Nguyễn Khánh đã sáng mắt ra khi
Thích Trí Quang đã nuốt lời hứa…Và chính người Mỹ cũng thừa biết Vũ Ngọc Nhạ và nhiều
tên nữa là những tên điệp viên cộng sản, nhưng vẫn để cho chúng hoạt động một thời gian
khá dài, cho đến lúc thấy cần thì mới ra tay…Chẳng cần nói đâu xa, ngay hiện tại con ruột
của Võ Nguyên Giáp và con ruột của Thủ tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng cũng đang ở
tại nước Mỹ và còn nhiều nữa …thì chắc con của Võ Nguyên Giáp và con của Nguyễn Tấn
Dũng đều không phải là cộng sản ??? Chỉ những người đã từng bước vào chính trường,
từng nếm trãi đủ mùi tân khổ, từ những cuộc trường kỳ chiến đấu với giặc ngoại xâm, hoặc
từng dày công nghiên cứu về chính trị, thì chắc chắn các vị đều biết thế nào là chính trị, còn
trang 37
bọn gian manh này, chúng không thể hiểu nỗi hai từ chính trị, chúng chỉ biết lừa bịp đồng
bào mà thôi.
Nên biết, ngày xưa ông Ls Hoàng Cơ Thụy trong lần « đảo chánh » vào 11-11-1960,
chính ông Hoàng Cơ Thụy đã phải chui vào trong một cái thùng phuy, để ngoại nhân
đưa ra khỏi nước… Tại sao lại phải như vậy và tại sao lại có cái cuộc « đảo chánh »
này ? Những người biết được chuyện thâm cung bí sử chắc không nhiều lắm.
Như vậy, đừng có ngu xuẩn mà bô bô cái mồm nói là những ai đã được đến Mỹ,
sống tại Mỹ, vào quốc tịch Mỹ đều không phải là cộng sản. Ngoài ra, chớ nghĩ rằng
những ai đã từng ở trong các nhà tù của Việt cộng là không bao giờ làm cộng sản ; và
cũng đừng đem những năm tháng tù « cải tạo » ra để làm cái bằng bảo kê cho những
hành vi cộng sản. Nên nhớ cho thật kỹ, đã có nhiều trường hợp, chính vì ở trong các
nhà tù của cộng sản, nên đã vì những nhu cầu khác nhau như : Vì những cơn vả
thuốc phiện, vì một nữ công an … mà đã có một số người tù « cải tạo » đã cam tâm
hãm hại bạn tù, hoặc phải làm cộng sản cho đến chết.
Nguyễn Chí Thiện và Thi Tập Vô Đề :
Trong lúc tôi đang viết đến đây, thì tôi đã nhận được rất nhiều cái e-mail, nội dung nói
rằng sẽ đưa những tấm hình của Nguyễn Chí Thiện chụp chung với nhiều vị Linh mục ; và
những lời làm chứng của các vị Linh mục rằng : đã ở tù chung với Nguyễn Chí Thiện kể cả
Lý Tống lên các diễn đàn để chứng minh Nguyễn Chí Thiện là tác giả của Thi tập Vô Đề. Và
còn nói là « Sứ quán Anh đã trả lại tập thơ viết tay cho ông Nguyễn Chí Thiện ».
Bây giờ, lại thêm một trò con nít nữa. Ở đây, chúng tôi không cần phải đề cập đến Lý
Tống. Bởi Lý Tống chỉ là một thứ cò mồi rẽ tiền của Mặt Trận Kháng Chiến Láo tức đảng
Việt Tân. Còn về Phan Nhật Nam, sau khi vượt biển chúng tôi đến Hồng Kông, thì Hội Ân Xá
Quốc Tế đã muốn gặp chúng tôi để tìm hiểu về các trại tù của Việt Công. Sau đó, qua trung
gian của Văn Phòng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc, chúng tôi đã được gặp trực tiếp Hội Ân
Xá Quốc Tế. Khi tôi nêu tên những người bạn đồng tù đang còn ở trong « Trại cải tạo »
T.154, tại Tiên Phước ; thì các vị trong Hội Ân Xá Quốc Tế đã nói với chúng tôi rằng :
«Ông Phan Nhật Nam trong một lần gặp phái đoàn của chúng tôi, ông ấy đã nói là
hiện nay đã không còn một người tù chính trị nào ở trong các trại cải tạo tại Việt
Nam».
Nghe những lời của các vị trong Hội Ân Xá Quốc tế này đã nói, chúng tôi sững sờ, uất ức
đến rơi nước mắt. Chúng tôi không ngờ Phan Nhật Nam lại có thể đối đãi với các vị tù chính
trị như vậy, và đã làm chứng dối như thế. Song chúng tôi nhất định phản đối những lời
chứng dối của Phan Nhật Nam. Sau khi nghe những lời trình bày của chúng tôi, Hội Ân Xá
Quốc Tế đã bảo chúng tôi về phòng và lập một danh sách có đủ tên họ của những người tù
chính trị vẫn còn trong trại. Và chúng tôi đã lập một danh sách nêu lên đầy đủ tên họ, cấp
bậc, chức quyền trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa của các vị đồng tù vẫn còn ở trong «Trại
cải tạo T.154 ». Đồng thời chúng tôi đã mô tả về cách giam cầm, và đời sống của các tù cải
tạo. Sau đó, chúng tôi đã đem nộp cho Hội Ân Xá Quốc Tế. Về chuyện Phan Nhật Nam đã
làm chứng trước Hội Ân Xá Quốc Tế như đã kể . Chúng tôi nhớ vào thời gian đó ở hải ngoại
đã có nhiều vị đã lên tiếng phản đối và nguyền rủa Phan Nhật Nam dữ dội lắm. Bởi thế, chớ
bao giờ nghe những gì Phan Nhật Nam đã nói và sẽ nói.
Và cũng nên nhớ rằng : Không có một tấm hình nào của Nguyễn Chí Thiện, đã chụp
với bất cứ ai, dù là chụp chung với các vị Tổng Thống, Linh mục, Giám mục, Hồng
Y…Kể cả những người nói là đã ở chung với Thiện trong nhà tù Việt cộng. Bới trước
khi đưa Nguyễn Chí Thiện ra nước ngoài làm công tác ngoại vận, thì cộng sản Hà Nội
trang 38
đã chỉ thị cho Thiện phải tập dợt trước nhiều ngày tháng ; trong đó có việc đưa Thiện
đến biểu diễn nhiều màn ở nhiều nhà tù khác nhau, để rồi những người từng gặp
Thiện trong nhà tù, vì ngây thơ nên đã làm chứng. Song nên nhớ cho kỹ rằng : Các vị
ấy, nếu có ở tù và nếu có gặp, thì cũng chỉ gặp Nguyễn Chí Thiện mà thôi ; chứ các vị
không hề gặp Tác giả Khuyết Danh của Thi tập Vô Đề. Bởi vậy, tất cả và tất cả cũng
không bao giờ có giá trị để làm bằng chứng cho Nguyễn Chí Thiện là tác giả của Thi
tập Vô Đề.
Một điều nữa, nếu quả thật Sứ quán Anh đã « trả » tập thơ bằng chữ viết tay của
Nguyễn Chí Thiện, thì nó lại càng cho mọi người thấy được một cách rõ ràng hơn là
Nguyễn Chí Thiện chính cống là một cán bộ cộng sản cao cấp, đã được Hà Nội đưa ra
làm công tác ngoại vận. Bởi như thế, thì không còn nghi ngờ gì nữa để cho chúng ta
biết rằng : Tác giả của Thi tập Vô Đề thực sự đã chết từ rất lâu rồi. Nhưng, Hà Nội đã
chỉ thị cho Nguyễn Chí Thiện này chép tay trở lại, rồi cầm tập thơ chạy vào Sứ quán
Anh để đóng tròn một vai diễn. Tiếp đến Nguyễn Chí Thiện phải sang Mỹ, phải làm tất
cả những gì cộng sản Hà Nội đã chỉ thị. Nhưng, Hà Nội đã chọn một điệp viên không
đủ khả năng để hoàn thành « sứ mạng ». Vì Nguyễn Chí Thiện này đã để lộ quá nhiều
sơ hở. Mỗi lần báo chí hoặc có người hỏi về thơ, năm sinh, học ở trường nào mà có
cái bằng Tú tài Pháp… Nguyễn Chí Thiện vì nói láo nên không nhớ được những gì
mình đã nói ra trước đó, nên những câu trả lời của Thiện luôn luôn tiền hậu bất nhất.
Nên nhớ cho kỹ : Sáng tác là khác, còn chép lại thơ của người khác là chuyện khác.
Còn một điều mà không ai nói đến : Nếu Nguyễn Chí Thiện là giáo sư dạy Pháp văn,
lại là một thi tài, thì tại sao Nguyễn Chí Thiện lại phải đem ba tấc lưỡi ra để nhờ đến
một người bạn của chúng tôi tại Pháp là Bác sĩ Nguyễn Ngọc Quỳ, để dịch Thi tập Vô
Đề ra tiếng Pháp, để in và đã phát hành vào năm 1999, tại Pháp ???
Một lần nữa, chúng tôi xin lập lại : Nếu quả thật có chuyện Sứ quán Anh đã « trả »
tập thơ cho Nguyễn Chí Thiện do chính Thiện này viết tay. Và sau này, khi đã được
giảo nghiệm chữ viết, nếu đúng tất cả đều do chính Nguyễn Chí Thiện đã viết. Thì
chúng ta những người biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, từng quý mến tác giả của Thi
tập Vô Đề, thì không còn cách nào khác hơn là hãy thắp lên những nén hương, để
tưởng niệm một thi tài bất khuất trước bạo quyền cộng sản . Vì thế, Tác giả Khuyết
Danh đã chết tức tưởi trong đớn đau, «chân trong cùm nhay lỡ loét, gầy mòn xương
da một dúm, lưng gù, mắt mờ run, lóa hẳn rồi, ho lao, thổ huyết… » !!! Và hãy nguyện
cầu cho linh hồn tác giả Thi tập Vô Đề sớm được về cõi vĩnh hằng. Đồng thời « Thác
là thể phách, còn là tinh anh ». Xin tác giả của Thi tập Vô Đề phù hộ cho chúng ta trên
con đường đấu tranh Diệt cộng-Trừ gian. Vì đó, chắc chắn cũng là ước nguyện của
tác giả Thi tập Vô Đề.
Đọc đến những dòng này, tôi biết chắc sẽ có nhiều độc giả sẽ chửi bới rằng :Tôi đã trù ẻo
cho tác giả Thi tập Vô Đề. Nhưng tôi xin quý vị hãy bình tâm, để đọc tiếp những trích đoạn
của những bài thơ do chính tác giả Khuyết Danh đã cho chúng ta biết được như sau đây :
Đón xuân chân trong cùm
Trà thuốc không một hơi, một ngụm
Xung quanh ta một mùi thum thủm
Con người ta xương da một dúm
Dốc chút hơi tàn dành dụm
Thơ xuân vẫn nở một chùm.
Chúng cho ta ăn thua một con mèo
Và khoái trá nhìn ta xương da lủng củng
Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run.
Bóng cuộc đời tôi lặng vắng như tờ
trang 39
Thất thểu, bơ vơ, khóc cười lỡ dỡ
Lảo đảo đi về, tuyệt vọng, âm u
Bóng hình tôi ho ra máu, lưng gù
Mở mắt ra: sừng sững bóng trại tù.
( 1969)
Từng cơn nóng dội, từng cơn rét
Thịt bắp tiêu dần, xương với da
Chân vỡ sưng, cùm nhay lỡ loét
Rệp muỗi quây quần hút máu ta
Vụ hè oi bức trong hầm đá
Không khí như là hơi nước sôi
Ta khắp thân mồ hôi ướt vã
Cơm muối nhai cùng phân chuột hôi
Thời gian ẩm mốc, ngày như tối
Cặp mắt mờ run, lóa hẳn rồi
Hốc mũi hơi thùng xông nhức nhối
Một mùa trong mộ đói qua trôi…
(1972)
Quý độc giả vừa đọc qua những dòng thơ của chính Tác giả Khuyết Danh đã viết trong
Thi tập Vô Đề, từ đầu thập niên 1960-1972, tác giả đã cho chúng ta biết, ông đã sống như
thế nào và con người thật của ông ra sao, theo những dòng thơ cũng là những dòng tâm
huyết của ông, chúng ta hãy tưởng tượng ra nhà thơ qua những hình ảnh rất thực :
Con người ta xương da một dúm
Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run
Bóng hình tôi ho ra máu, lưng gù
Thịt bắp tiêu dần, xương với da
Chân vỡ sưng, cùm nhay lỡ loét
Cặp mắt mờ run, lóa hẳn rồi.
Chỉ chừng ấy thôi, trong chúng ta ai là người dám nghĩ rằng tác giả của Thi tập Vô Đề là
một con người khỏe mạnh như mọi người đã thấy, ông ta đã từng đi khắp nơi Âu-Mỹ.... Qua
những hình ảnh, ai cũng thấy ông ta như một người bình thường ; không ai có thể tìm thấy
một dấu tích gì, như những dòng thơ của Tác giả Khuyết Danh đã để lại cho chúng ta.
Nguyễn Chí Thiện đi đứng lưng chẳng hề « gù »,mắt chẳng hề «mờ run, lóa hẳn
rồi »,tay chân không hề có dấu vết gì của « cùm nhay lỡ loét », phổi không hề « ho ra
máu »và thân thể cũng chảng phải « xương với da một dúm. Vậy, Nguyễn Chí Thiện
đừng có nằm mơ màng-mộng du mà cứ tưởng rằng mình là « Vua Trần »,là «Cha Lạc
Long Quân ».Vậy «Lê Lợi Nguyễn Đan Quế và các Nguyễn Trãi 1-2-3…»sao còn chần
chờ gì nữa, mà chưa « sáng tác sấm ký Trạng Trình để thần thánh hóa » Nguyễn Chí
Thiện ???
Trên đây, là những lời thơ của chính tác giả Khuyết Danh. Vì thế, chúng tôi nghĩ rằng :
Tác giả của Thi tập Vô Đề hoặc là đã bị cộng sản Hà Nội giết chết, hoặc đã chết vì quá
nhiều bệnh tật hiểm nghèo ở trong tù, chứ không thể sống được cho đến ngày hôm
nay.Vì vậy,Tuyệt đối Nguyễn Chí Thiện không bao giờ là Tác giả của Thi tập Vô Đề.
Để tạm kết bài số 3 này. Chúng tôi chỉ có một ước mong là tất cả chúng ta, những người
biết tôn trọng sự thật. Vì muốn làm sáng tỏ mọi sự, để trả Thi tập Vô Đề trở lại cho chính tác
giả của nó. Dù biết rằng sẽ gặp nhiều khó khăn. Song không sớm thì chầy không ai có thể
cướp đi những công lao bằng tim óc của người khác, dù người ấy đã chết..
Vì thế, chúng tôi chỉ dám xin các vị đã và đang cùng chung chí hướng ; xin hãy bỏ qua hết
tất cả những gì có thể vì đã hiểu lầm nhau, bởi kế ly gián của đối phương, mà đã có những
điều khiến làm buồn lòng nhau, nếu có. Để tất cả cùng kết hợp lại với nhau. Để có những
việc làm cụ thể, thiết thực hơn với công nghĩa Diệt Cộng-Trừ Gian và đòi công đạo cho Tác
trang 40
giả của Thi tập Vô Đề.
Cuối cùng, chúng tôi xin lập lại là chúng tôi chỉ dám ước mong mà thôi. Vì vậy, nếu quý vị
không đồng ý, thì cũng xin quý vị vui lòng bỏ qua. Bởi kẻ viết bài này chỉ có tâm thành là
muốn tận Diệt Cộng-Trừ Gian và đòi lẽ công đạo cho Tác giả của Thi tập Vô Đề, chứ không
bao giờ dám lộng ngôn. Xin quý vị niệm tình mà suy xét.
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
trang 41
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
-Bài 4 -
- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. -
Quý độc giả vừa được « Thị sát » qua những « trận giao tranh mười phút » của «
Đoàn Võ Trang Kháng Chiến Quảng-Đà ». Bây giờ, chúng tôi xin mời quý vị tam biệt miền
Trung, để cùng «đi vào » miền Nam, để biết thêm về đoàn quân « Kháng Chiến Sài Gòn » :
Cũng trên « Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến » với những lời phát thanh và đã
được đăng trên báo « Kháng Chiến » nơi trang 19, số 71, tháng 01 năm 1988, như sau :
«Đây, là tiếng nói của Việt Nam Kháng Chiến phát đi từ Căn Cứ Quốc Nội của Mặt
Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam… »
*Kháng Chiến Sài Gòn.
- Việt cộng run sợ các ấn phẩm và tài liệu kháng chiến.
- Một tên trong đoàn thanh niên cộng sản bị giết.
(VNKC. 23-10-1987)
Tại thành phố Sài Gòn, những ấn phẩm và tài liệu tuyên vận của Mặt Trận đã được
lén chuyền tay nhau đọc và phổ biến sâu rộng. Tin này đã được đài Việt Nam Kháng
Chiến phát thanh ngày 23-10-1987 và cho biết thêm là sự kiện này đã khiến Thành ủy
việt cộng vô cùng bực tức và ráo riết ra lệnh truy lùng nhưng không đạt được kết quả
bao nhiêu. Những tài liệu này đã được phổ biến rộng rãi trong các cơ xưởng quốc
doanh, trong cả các Đảng, Đoàn của việt cộng, khiến cho việc kiểm soát, truy tìm càng
khó khăn và phức tạp vì Thành ủy việt cộng không dám làm rầm rộ.
Theo phúc trình của Đoàn Thanh Niên Kháng Chiến Thành Phố Sài Gòn, các tài liệu
được đồng bào ta trong nước ưa thích nhất là cuốn Ca Dao Kháng Chiến và Anh
Hùng Nước Tôi.
Ngoài ra, vào đêm mùng 4 tháng 9 vừa qua, một thanh niên tên Phòng trong đoàn
thanh niên cộng sản đã bị đâm chết tại đường Điện Biên Phủ. Dư luận trong khu vực
nói rằng thanh niên bị đâm chết vì hắn chuyên dòm ngó, cáo giác người khác là có
liên hệ hay chứa chấp « tài liệu phản động ».
Với cái bản tin trên, tôi thấy cái « Mặt trận » này còn láo hơn cả Việt cộng nữa. Trước
năm 1975, tôi cũng từng nghe mấy cái đài phát thanh của Việt cộng. Cũng những tin « Bộ
đội giải phóng miền Nam » trong trận đánh ở các tiền đồn, rừng núi, hoặc các vùng địa đầu
giới tuyến « Mỹ-Ngụy chết rất nhiều ; còn bộ đội ta chỉ hai, ba người chết và vài người bị
thương nhẹ ». Cố nhiên, Việt cộng cũng tung tin thất thiệt, nhưng còn kém xa cái « Đài
Phát Thanh và Báo Kháng Chiến » vì vừa láo vừa ngu. Bởi, ngày xưa Việt cộng tung tin
trong lúc còn nữa nước, tức miền Nam thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam Cộng Hòa. Còn
cái « Đài Phát Thanh Kháng Chiến » này đã tung tin trong lúc cả nước Việt Nam đã hoàn
toàn rơi vào tay của cộng sản Hà Nôi.. Như thế, thiết nghĩ chúng tôi chẳng cần phải dài dòng
thêm để mất thời giờ của quý vị ; mà nhân đây chúng tôi kính mời quý vị đọc thêm một «
Bản tin » khác của « Kháng Chiến » đã được đăng trên « Báo Kháng Chiến » nơi trang
51, số 89, tháng 7-1989, nguyên văn như sau đây :
« Đại Hội Xứ Bộ Nam Califonia, Hoa Kỳ.
Đại Hội Xứ Bộ Nam Califonia vừa được tổ chức tại Santa Ana ngày 11 tháng 6 vừa
qua với sự tham dự của toàn thể đoàn viên các Cơ sở Mặt trận tại miền Nam Cali; đặc
biệt có sự hiện diện của chiến hữu Phan Vụ Quang, Vụ Trưởng Vụ Tổ Chức, Tổng Vụ
Hải Ngoại.
Sau phần nghi thức khai mạc, lúc 10 giờ sáng, là Lễ Tuyên Thệ gia nhập Mặt Trận
cho tân đoàn viên và Lễ Tuyên Dương các chiến hữu xuất sắc trong những đợt công
tác vừa qua.
trang 42
Tiếp theo, chiến hữu Xứ Bộ Trưởng Xứ Bộ Nam Cali đã tổng kết những thành quả
đạt được trong năm qua của Xứ Bộ, nêu lên một số ưu điểm cần phát huy cũng như
các khuyết điểm cần khắc phục. Trong dịp này, chiến hữu Xứ Bộ Trưởng đã tuyên bố
phát động Chiến Dịch Một Vỉ Thuốc Cho Kháng Chiến Quân, trên toàn miền Nam Cali.
Được biết, chiến dịch được mở ra nhằm mục tiêu tiếp vận cho anh chị em kháng
chiến quốc nội, đồng thời mở rộng địa bàn hoạt động của các Cơ sở Mặt Trận thuộc
Xứ Bộ.
Buổi chiều, toàn thể Đại Hội đã sôi nỗi thảo luận về những phương án công tác
được các Chi Bộ kiểu mẫu đề nghị nhằm mục đích hoàn thành tốt đẹp Chiến Dịch Một
Vỉ Thuốc Cho Kháng Chiến Quân”.
Sau đó, chiến hữu Vụ Trưởng Vụ Tổ Chức cũng sinh hoạt với Đại Hội về một số đề
tài đấu tranh.
Kết thúc Đại Hội là phần đóng góp ý kiến và chia xẻ kinh nghiệm từ thực tế đấu
tranh trong những công tác đã qua. Đại Hội Xứ Bộ Nam Cali, bế mạc lúc 6 giờ chiều
cùng nhau nỗ lực thực hiện những công tác sắp tới để đưa công cuộc đấu tranh giải
phóng đất nước lên một giai đoạn mới. ( Bài báo có đăng kèm theo một tấm hình sinh
hoạt).
Ngô Từ Nam ghi.
Đọc lại cái “ Bản tin” trên, chắc nhiều người còn nhớ vào thời điểm ấy. Khi “Mặt trận
Hoàng Cơ Minh phát động “ Chiến Dịch Một Vỉ Thuốc Cho Kháng Chiến Quân”. Có rất
nhiều cụ bà đã vì lòng thành thực, nên đã đi đến các phòng mạch của Bác sĩ để khám bệnh
và mua thuốc, rồi mang đến các “Chi bộ” của Mặt trận những vỉ thuốc Tây như: thuốc giảm
đau, thuốc chống sốt, thuốc trị tiêu chảy... Nhưng các cụ đã không ngờ được là họ đã được
nghe những lời vàng ngọc của các “ông kháng chiến” rằng: “ Quân kháng chiến của mặt trận
thì ở tận trong quốc nội, nghĩa là quân ta hiện ở trong nước Việt Nam; mà đồng bào cho
kháng chiến những vỉ thuốc thì rất khó chuyển về trong nước. Vì thế, chúng tôi xin đồng bào
hãy hiến tặng bằng tiền, để Mặt trận sẽ mua thuốc men ngay tại quốc nội, và chuyển đến
cho kháng chiến quân, như thế được dễ dàng hơn”.
Như vậy, nói tóm lại là “ Mặt trận” chỉ quyên tiền mà thôi. Còn những chiến dịch này,
chiến dịch kia, thì chỉ là những Chiến Dịch Bịp. Còn một điều nữa, ấy là trong cái “ Bản tin”
trên còn có cái câu: “ Nêu lên một số ưu điểm cần phát huy cũng như các khuyết điểm
cần khắc phục”. Sao nghe nó giống y những lời của “ Ban Giám Thị-Cán bộ Giáo dục-Cán
bộ An ninh- Cán bộ Quản giáo- Cán bộ Trực trại trong những lần “ sinh hoạt” trong “ trại cải
tạo” vậy ???.
Nên nhớ, khi “Mặt Trận” phát động “Chiến Dịch Một Vỉ Thuốc Cho Kháng Chiến
Quân”vào tháng 6 năm 1989, là lúc, “Một tướng ( Hoàng Cơ Minh) đã hùng dũng xông
vào nơi cửa ải; còn hai quân đều lăn lóc bãi san hà”. Nghĩa là ông Hoàng Cơ Minh đã
chết, nhưng “ Mặt trận” vẫn phát động chiến dịch quyên tiền cho “ kháng chiến
quân”. Và chắc mọi người còn nhớ, vào thời điểm ấy, chính Mặt Trận đã công bố là
có “ Mười ngàn kháng chiến quân ”. Vì thế, nhân đây, chúng tôi yêu cầu Mặt Trận-Việt
Tân hãy trả lời cho đồng bào ở trong và ngoài nước đều được biết số phận của “
mười ngàn quân” này hiện giờ họ sống, chết ở nơi nào ???. Nếu không có số kháng
chiến quân này, thì Mặt Trận-Việt Tân phải thú nhận rằng Kháng Chiến Bịp, ngược lại
nói không bịp thì Mặt Trận-Việt Tân đã làm gì với mười ngàn người này ??? Mặt Trận-
Việt Tân đã nộp mạng tất cả cho Việt cộng, hay đã giết chết sạch “ Mười Ngàn Kháng
Chiến Quân” để bịt miệng vì sợ họ sẽ nói ra những sự thật về những hành vi “Kháng
Chiến Bịp”???
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân đã làm băng hoại tất cả niềm tin của đồng bào.
trang 43
Người Việt chúng ta, từ xưa-nay và mãi mãi, chắc không ai có thể phủ nhận được những
lời của cổ nhân đã dạy : « Niềm tin dời được cả núi ».
Sau ngày 30-4-1975, khi Quốc phá gia vong. Hàng triệu người dân Việt đã bị đọa đày ở
trong và ngoài nhà tù của Việt cộng ; mọi người ai ai cũng muốn thoát khỏi gông cùm cộng
sản. Biết rõ những hoài mong của đồng bào ở tại hải ngoại đang hướng vọng về nơi cố
quốc. Vì thế, ông Hoàng Cơ Minh là người đã tiên phong mở màn « Kháng Chiến » bởi ông
thấu suốt được tâm lý của đồng bào; họ là những người mới rời xa đất nước, họ tha thiết
muốn được trùng phùng với những người thân của họ ở trong và ngoài các nhà tù của Việt
cộng, hoặc đang sống ở những nơi rừng thiêng, nước độc tại các « Vùng kinh tế mới ».Lúc
ấy, hầu hết họ đều vọng tưởng đến quê nhà.
Chính vì thế, khi nghe lời kêu gọi : « Đóng góp cho Quỹ Kháng Chiến Quốc Nội » thì với
niềm tin phục Quốc, nên mọi người không cần phải suy nghĩ gì cả, mà họ sẵn sàng nhịn ăn,
nhịn tiêu để đóng góp cho « Quỹ Kháng Chiến ». Để rồi cho đến hôm nay thì niềm tin của
đồng bào đã mất, khi tất cả đều đã biết rõ những trò gian manh, lường gạt của băng đảng
Hoàng Cơ Minh. Bởi vậy, từ đó đồng bào đã không còn tin vào một tổ chức nào dù có thành
tâm phục quốc.Điều đó, cũng có nghĩa : Niềm tin đã mất thì khó có thể dời được núi.
Bây giờ, chúng tôi xin trở lại với tên diệp viên cộng sản Nguyễn Chí Thiện của băng đảng
Mặt Trận-Việt Tân. Theo chính những lời thơ của tác giả Thi Tập Vô Đề thì bị « ho lao, thổ
huyết » ; ngoài ra, tôi cũng đã tìm thấy thêm những lời thơ như sau :
« Cửa đời muôn ngã chẹn
Lao tù chêm thêm then
Sao quên những chân trời sai lỗi hẹn
Cho tâm tình sâu lắng dứt cơn hen!”
(1970)
Đọc qua những lời thơ trên, tôi chắc ai cũng biết rằng cho đến bây giờ trên thế giới này
cũng chưa nước nào có thứ thuốc gì để chữa dứt hẳn được căn bệnh hen-suyễn, mà chỉ có
thể làm hạ cơn hen-suyễn mà thôi. Như vậy, thì Nguyễn Chí Thiện hiện nay có bệnh hen
hay không ??? và nếu có, thì kể từ năm 1970 cho đến nay, đã 38 năm, thì chắc chắn bệnh
đã nặng lắm rồi, phải thở bằng bình dưỡng khí, hoặc ít ra thì lúc nào cũng phải thủ sẵn trong
người một trong những loại bình thuốc xịt làm giản nở phế quản, để mỗi lần lên cơn hen-
suyễn là phải xịt thuốc ngay vào cuống họng, nếu không thì phải tắt thở.
Riêng bệnh ho lao, ai cũng biết lao phổi có nhiều nguyên nhân. Nhưng đã ho lao-thổ
huyết cả cốc; thì theo tôi, không phải là loại lao phổi thông thường, mà đó là một bệnh lao
phổi do trực khuẩn Koch gây nên. Bệnh nhân đã ho lao-thổ huyết, thân thể chỉ còn “ Xương
với da một dúm, Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run”.thì đó là lúc căn bệnh đã phát tác
đến thời kỳ cuối cùng. Đây là thể nặng nhất trong các loại lao, phát tác từ 80% đến 90% chủ
yếu ở nhu mô phổi; số còn lại chúng gây hại cho các bộ phận khác như màng não, xương
khớp, hạch, thận, ruột, da... Căn bệnh này, đối với y học ngày nay thì chữa lành một cách dễ
dàng ; nhưng phải được phát hiện sớm. Riêng trường hợp của Nguyễn Chí Thiện, kể cả
những người Việt ở vào thế kỷ trước, nhất là đang sống tại Việt Nam mà đã bị căn bệnh này;
thì chỉ có một con đường là đi đến nghĩa địa.
Chúng tôi vẫn nhớ những bệnh nhân và cũng là tù nhân của “ Trại cải tạo T.154, Tiên
Phước, Quảng Nam. Những người này, sau khi đã được phái đoàn của Viện Bài Lao từ Đà
Nẵng lên trại để lấy đàm về thử nghiệm. Sau khi định bệnh là lao phổi, thì họ phải ở trong “
nhà cách ly”, vì đây là một bệnh truyền nhiễm; mà Y Sĩ Trung Tá Phùng Văn Hạnh đã là một
chứng nhân tại trại cải tạo; vì ông từng khám bệnh và điều trị cho họ bằng những viên thuốc
... Xuyên Tâm Liên trị bá bệnh; do “Cán bộ y tế”cấp phát. Vì thế, tất cả những bệnh nhân này
đều lần lượt chết sau thời kỳ cuối của căn bệnh. Bác sĩ Phùng Văn Hạnh là người Quảng
Nam, anh là một người thân thiết của chồng tôi và là nghĩa huynh của tôi, anh ấy và chúng
tôi đã từng chia xẻ với nhau về mọi mặt lúc còn ở trong nhà tù cải tạo. Trong thời gian ở
trang 44
trong nhà tù Bác sĩ Phùng Văn Hạnh chỉ được làm công việc Y tế một thời gian ngắn. Sau
đó, công an trại đã buộc anh hàng ngày phải leo lên rừng để mót sắn. Mót, nghĩa là phải tìm
đến những đám sắn đã nhổ xong, để đào bới những củ sắn còn sót lại, tuyệt đối không được
vào những đám sắn còn nguyên mà nhổ; rồi gánh về kho lương thực để cân, với tiêu chuẩn
mỗi ngày phải 70 ký hoặc hơn; nhưng không được thiếu.Hiện nay, anh Phùng Văn Hạnh
cùng Vợ là chị Bạch Nhạn đang có mặt tại Montreal, Canada. Anh chị Bác sĩ Phùng Văn
Hạnh thường cho chúng tôi những lời khuyên quý báu. Chúng tôi chẳng bao giờ dám quên.
Nhưng những người thân của chúng tôi không phải ai cũng giống như Bác sĩ Phùng Văn
Hạnh; vì khi vừa viết xong bài thứ 3, thì có một người thân khác của chúng tôi đã ba lần gọi
điện thoại đến cho chúng tôi và đã nói rất nhiều chuyện, mà toàn những điều không thể chấp
nhận được; song ở đây, tôi chỉ ghi lại một điều mà người ấy đã nói như sau:
“Anh cũng không tin Nguyễn Chí Thiện là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục, và
những điều em viết về Kháng chiến Quốc nội tại quê hương của mình, của Mặt Trận-
Việt Tân là đúng; nhưng em không nên viết ra, em phải ngưng ngay ở bài số 3...Em có
thấy Nguyễn Chí Thiện đã nói gì, làm gì có hại cho người Quốc Gia hay chưa ? Mình
biết người ta là cộng sản, thì tại sao mình không lôi kéo họ về phía mình, mà em cứ
đẩy người ta về phía cộng sản...”.
Nghe những lời vàng ngọc ấy, sao nó giống y những điệp khúc ở mấy cái diễn đàn, tôi
thật sự thấy buồn, bởi không hiểu được có một cái gì đã khiến anh phải khiếp nhược đến
như thế ??? Thật vô cùng thảm hại, sống tại hải ngoại, mà còn kém hơn những người sống
dưới chế độ của cộng sản Hà Nội !!! Là một giáo sư, một người cầm bút, nhưng có miệng
mà không dám nói lên lẽ thật, có sẵn bút trong tay mà không dám viết lên những điều mình
nghĩ ???!!! Mà không biết chừng, mai mốt đây, rồi anh cũng sẽ vẽ những bài để bênh vực
Nguyễn Chí Thiện. Nếu quả đúng như vậy, thì tình huynh đệ chưa chắc sẽ còn trọn vẹn như
đã có từ bao nhiêu năm qua. Xin những người thân của chúng tôi, kể cả ruột thịt, hãy hiểu
cho rằng: Từ lúc chào đời, trái tim bé nhỏ của tôi vốn đã nép mình ở phía dưới của khối óc.
Tôi không biết trên đời này có bao nhiêu kẻ vì ngây thơ mà đã nghĩ đến chuyện lôi kéo
những tên điệp viên, những tên nội gián của cộng sản Hà Nội về phía người Quốc Gia. Nên
nhớ, ngày xưa cả hai nền Cộng Hòa Việt Nam đều có Chính Sách Chiêu Hồi. Nhưng thử hỏi
đã có được bao nhiêu người chiêu hồi thật ???. Chúng tôi thành thật xin lỗi các vị đã thực sự
đã trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia, các vị đã từng sinh-tử cùng Quân-Dân Miền Nam Tự
Do; điều đó, đã chứng minh được những tấm lòng sắt son của các vị. Nên ở đây, tôi chỉ nói
đến một thiểu số mà trước ngày 30-4-1975, đã có những tên cộng sản từ nơi rừng núi sống
đời kham khổ với cơm nắm, sắn, khoai chấm muối nên đã ra “ chiêu hồi”; được chính quyền
Quốc Gia cho làm việc ngay tại Trung Tâm Chiêu Hồi, hàng tháng được lãnh lương với đời
sống đầy đủ. Nhưng sau ngày 30-4-1975, thì chính những tên “ chiêu hồi” này đã công khai
trở thành những tên cán bộ cộng sản đủ cấp. Còn hiện nay, tên gián điệp cộng sản Nguyễn
Chí Thiện và đồng bọn, trong đó, có những kẻ từng được ăn cơm Quốc Gia mới có được
những học vị như ngày nay, tất cả đang sống tại hải ngoại, chúng đều sống trong sung
sướng, đầy đủ về mọi mặt, chứ có ăn cơm nắm, sắn, khoai chấm muối đâu mà chúng phải
chiêu hồi ??? Ngoài ra, còn vì nhiều nguyên do khác nhau, nên cho dù có muốn chúng cũng
không bao giờ đứng về phía người Quốc Gia; chỉ tại chúng ta không nghĩ ra điều ấy mà thôi.
Viết đến đây, tôi bỗng hồi tưởng về một thời còn ở quê nhà, tôi nhớ đến những con
rắn lục; khi chúng nằm trên thân cây, ẩn mình trong những tàn lá xanh, nên khó có ai
nhìn thấy, vì thân mình của nó cũng có mầu xanh của lá, và trông nó cũng hiền lành,
nên ít ai chịu đánh đuổi nó. Nhưng nếu ai chịu khó nhìn kỹ, thì sẽ thấy ở phía dưới cái
bụng màu xanh nhạt của loài rắn độc này, rõ ràng nó có một đường sọc màu đỏ bằng
chiếc đầu đũa nằm ở giữa bụng của nó; vì thế khi nó bò, hoặc nằm trên thân cây khó
phân biệt giữa rắn độc và lá xanh. Bởi nó đã giấu mình dưới cái vỏ bọc mầu xanh
cùng với mầu xanh của lá. Song nó không hề hiền một tí nào cả; bởi nó là loài rắn có
trang 45
một thứ nọc độc giết chết người. Loài rắn này, chúng luôn luôn ẩn mình trong đám lá
xanh, cho đến một lúc nào đó, thật bất ngờ, nó sẽ tấn công con người bằng cái nọc
nộc cũng từ chính cái miệng của nó, mà mỗi lần nó phát ra tiếng kêu, nhất là vào
những buổi trưa hè; tiếng kêu của nó nghe réo rắt-êm đềm, như những tiếng sáo trúc.
Lúc đó, những người bị nó tấn công, dù có biết mình ngu thì cũng đã quá muộn
màng, vì nọc độc của loài rắn lục này đã chạy lan tràn khắp châu thân.
Vì vậy, tôi muốn nói tên điệp viên cộng sản Nguyễn Chí Thiện và đồng bọn cũng
giống như những con rắn lục, chúng đang nằm ẩn núp dưới cái vỏ mầu xanh cùng
mầu lá xanh của Người Việt Quốc Gia. Nếu chúng ta vì ngây thơ, hoặc thờ ơ, thì chắc
chắn sẽ có một ngày chúng ta sẽ từ tê liệt cho đến chết, bởi những độc chất từ cái
nọc độc của chính những con rắn lục mà chúng ta đã từng nuôi dưỡng nó.
Viết đến đây, chúng tôi được biết Nguyễn Chí Thiện sau khi đến thăm tòa soạn Việt Báo,
thì Nguyễn Chí Thiện đã quyết định tổ chức họp báo; mà theo tác giả Trương Minh Hòa đã
viết “ Việt Báo Là Đầu Cầu Giao Lưu Văn Hóa Hải Ngoại”, chắc là đã được “ cấp trên
bồi dưỡng nghiệp vụ”; thì chắc chắn sẽ có những trò gian trá, ma mãnh, khó lường
trước được; vì đã có đạo diễn, mà diễn viên Nguyễn Chí Thiện đã được tập dượt từ
bấy lâu nay. Có một điều chắc chắn là những ai đến đó chỉ là để nghe Nguyễn Chí
Thiện trình diễn những màn bịp. Tuyệt đối, không phải là để gặp hoặc nghe tác giả
của Thi tập Vô Đề nói chuyện. Bởi, tác giả của Thi tập Vô Đề đã chết từ rất lâu như tôi
đã viết qua bài số 3. Hoặc giả, nếu còn sống sót; thì từ năm 1962 cho đến nay năm
2008, đã ngót 46 năm qua, với không biết bao nhiêu căn bệnh hiểm nghèo, với thân
hình như một bóng ma trơi ; thì cũng chỉ hoàn toàn là một phế nhân sống đời thực
vật. Vì chính tác giả của Thi tập Vô Đề kể từ năm 1962, đã cho chúng ta biết:
“Con người ta xương da một dúm
Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run
Bóng hình tôi ho ra máu, lưng gù
Thịt bắp tiêu dần xương với da
Chân vỡ sưng, cùm nhay lỡ loét
Cặp mắt mờ run, lóa cả rồi”
Vì để biết thêm về Nguyễn Chí Thiện, tôi đã bỏ ra rất nhiều thời giờ, để lục tìm ra được
nhiều số báo Văn Nghệ Tiền Phong và nhiều tài liệu về băng đảng Hoàng Cơ Minh-Việt Tân;
chúng tôi sẽ lần lượt đưa lên mặt báo; tiện dây, tôi xin trích một câu ngắn trong bài phỏng
vấn: Nguyễn chí Thiện đã trả lời ông Bùi Dương Liêm, đã đăng trên Bán Nguyệt San Văn
Nghệ Tiền Phong nơi trang 71, số 479, từ ngày 01-15-01-1996, như sau:
“ ...Vào năm 1956, đã tốt nghiệp Trung học, tức là hết lớp 12, sau đó bị bệnh phổi
theo gia đình di chuyển xuống Hải Phòng. Thời gian từ năm 1956 đến năm 1961 chỉ
nằm nhà đọc sách. Đọc tác phẩm của Pháp, Nga, Anh, Mỹ ...”.
Thật là một điều khó tin, vì vào năm 1956 đến năm 1961, tại miền Bắc với bao nhiêu
những màn đấu tố từ Nhân Văn Giai Phẩm cho đến Cải Cách Ruộng Đất mà có nhiều sách
ngoại ngữ như thế hay sao ??? Còn về đậu Tú tài Pháp, thì mới đây, Thiện đã nói chỉ đậu
Tú tài 1.Và như chính Nguyễn Chí Thiện đã nói, thì rõ ràng Nguyễn Chí Thiện không có bị
tù vào năm 1961 như Thiện từng nói.( Những điều này chỉ có ông Việt Thường là
người trả lời một cách chính xác mà thôi).
Thế nhưng, những dòng thơ mà chúng tôi đã trích trên đây, là do tác giả của Thi tập Vô
Đề đã viết ra từ năm 1962 đến năm 1970. Nguyễn Chí Thiện đúng là một tên vô cùng láo
khoét.
Và vừa rồi tôi có đọc bài thơ mang tựa đề: “Thách Nguyễn Chí Thiện” của Giáo Sư-Nhà
Văn-Nhà Thơ và là Dân Biểu Trần Đình Ngọc. Theo như những điều kiện mà Giáo Sư Trần
trang 46
Đình Ngọc đã viết qua những dòng thơ. Nếu là một Thi tài ( chứ không phải là tác giả của
Thi tập Vô Đề) thì tại sao Nguyễn Chí Thiện không ”tỉ thí”cùng Giáo Sư Trần Đình Ngọc ???
Song nếu Nguyễn Chí Thiện chấp nhận tỉ thí cùng Giáo Sư Trần Đình Ngọc, là để
chứng minh về những bài thơ và những bài viết của Nguyễn Chí Thiện tại hải ngoại là
do Thiện viết. Bằng không thì những bài viết, sách, truyện cũng như Hạt Máu Gì mang
tên Nguyễn Chí Thiện cũng đều do người khác viết cả. Nhưng phải nhớ cho kỹ là chỉ
Nguyễn Chí Thiện tỉ thí với Giáo Sư Trần Đình Ngọc, chứ không bao giờ có tác giả của
Thi tập Vô Đề tỉ thí với Giáo Sư Trần Đình Ngọc. Bới tác giả của Thi tập Vô Đề đã chết
từ rất lâu trong ngục tù tăm tối của cộng sản Hà Nội.
Và để thêm một bằng chứng cụ thể của một trong vô số những trò gian manh-lừa bịp của
băng đảng Mặt Trận-Việt Tân. Trong đó có việc bảo vệ bằng mọi cách cho tên điệp viên
cộng sản Nguyễn Chí Thiện. Chúng tôi xin đính kèm một bản ” Thông Báo”như sau đây:
“Thông Báo của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam-Tổng Vụ Hải
Ngoại-Văn Phòng Tổng Vụ Trưởng.
Thông Báo của Tổng Vụ Hải Ngoại.
Ngày 01 tháng 12 năm 1987. Do Tổng Vụ trưởng Tổng Vụ Hải ngoại. Ủy Viên Hội
Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc: Nguyễn Kim Ấn Ký.
Qua bản “Thông Báo” này, điều thứ tư, ở phần cuối đã viết:
“ Thứ tư, Chiến hữu Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn bình an, và đang lãnh đạo công
cuộc đấu tranh giải phóng Tổ Quốc Việt Nam. Mặt Trận đã có những biện pháp để
đồng bào khắp nơi ở trong nước đều được biết rõ về sự kiện này hầu vững tin vào
công cuộc đấu tranh tất thắng của chúng ta”.
Kính mời quý độc giả công tâm, ở trong và ngoài nước hãy cùng đọc bản “Thông Báo” này
và cùng suy gẫm.
trang 47
trang 48
Quý độc giả vừa đọc xong bản «Thông báo » của Mặt trận
Hoàng Cơ Minh, tiền thân của đảng Việt Tân. Chúng tôi tự thấy không cần phải nói
thêm điều gì nữa cả. Bởi nghĩ rằng mọi người ai cũng có một bộ óc để suy xét. Vì
vậy, chỉ cần đọc qua, là quý vị đã nhận chân được mọi vấn đề.
Tuy nhiên, nếu vì một lẽ nào đó, mà đã có những người đã cam tâm đi làm chứng dối,
thì họ cũng như những tên điệp viên cộng sản như băng đảng Mặt Trận-Việt Tân. Tất
cả đều giống y như : « Chiến hữu Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn bình an, và đang lãnh
đạo công cuộc đấu tranh giải phóng Tổ Quốc Việt Nam ».
Đến đây, bài viết đã dài ; mà những tài liệu về Mặt Trận-Việt Tân và tên điệp viên cộng
sản Nguyễn Chí Thiện cùng đồng bọn vẫn còn quá nhiều ? Vì thế, chúng tôi phải tạm dừng
lại nơi đây.Nhưng không quên nhắc nhở cho Mặt Trận-Việt Tân là chớ bao giờ đòi «
Giải phóng Tổ Quốc Việt Nam ». Vì chỉ có dân tộc Việt Nam mới cần được giải phóng.
Xin tái ngộ quý độc giả ở bài số 5 :«Kháng Chiến Quốc Nội-Kháng Chiến Cửu Long ».
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
TinParis.net
Chúng tôi gom tất cả các bài viết liên hệ đến " Mặt Trận Kháng Chiến Bịp
Hoàng Cơ Minh" đã đăng trên tinParis.net thành những tập tài liệu để
quý độc giả có thể in ra trên giấy , và phổ biến rộng rãi để mọi người
hiểu rõ thêm lịch sử của người Việt Quốc Gia Tỵ nạn Cộng sản tại hải
ngoại.
__________
TÀI LIỆU I
Phần B
*
**
Từ Mặt trận Kháng Chiến Bịp
đến cái chết của Hoàng Cơ Minh
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
Bài 5- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
Bài 6- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.
• Mặt Trận kiên Báo Chí
• Từ Mặt Trận đến băng đảng Việt Tân - Phùng Ngọc Sa -
Paris Tháng 6.2011
http://www.tinparis.net
trang 1
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
- Bài 5 -
- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. -
Vừa qua, quý độc giả đã được « theo chân » : « Chiến hữu Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn
bình an, và đang lãnh đạo công cuộc đấu tranh Giải phóng Tổ Quốc Việt Nam » ; qua những
« Đoàn Kháng Chiến Quốc Nội » với những « trận giao tranh » » từ Quảng Nam-Đà Nẵng
đến Sài Gòn. Và bây giờ chúng tôi lại kính mời quý độc giả tạm rời Thủ Đô Sài Gòn để biết
thêm về « Kháng Chiến Cửu Long » ; cũng theo như cái « Bản tin » của « Đài Phát Thanh
Kháng Chiến » như sau đây :
« Đây, là tiếng nói Việt Nam Kháng Chiến phát đi từ Căn cứ Quốc nội của Cơ sở Mặt
Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam… » ; và đã đăng trên « Báo Kháng
Chiến » nơi trang 19, số 71, tháng 01 năm 1987 :
« Kháng Chiến Cửu Long
- Huấn luyện thanh niên nam nữ.
- Một ổ kháng cự gia nhập Mặt Trận.
( VNKC. 23-10-1987)
Tin tức của đài Việt Nam Kháng Chiến phát thanh ngày 23 tháng 10 cho biết là
trong tháng 8 và 9, Ủy Ban Kháng Quản Tỉnh Cửu Long đã tăng cường công tác
tuyên vận tại các huyện Tam Bình, Trà Ôn và Vĩnh Liêm. Cán bộ Mặt Trận đã tổ chức
bốn đợt huấn luyện nhằm hướng dẫn thanh niên nam nữ trong tỉnh về các kỹ thuật
tuyên vận, địch vận và cách sử dụng vũ khí nhẹ. Ngoài ra, Ủy Ban cũng đã cho rãi
hơn 4000 tờ truyền đơn đủ loại và treo hơn 20 lá Quốc kỳ lớn nhỏ trong các huyện
kể trên.
Cũng theo bản tin phát thanh cùng ngày Ủy Ban Kháng Quản Tỉnh Cửu Long đã
tiếp xúc với một tổ chức kháng cự mệnh danh là Thanh Niên Việt Nam Cứu Nước tại
thị xã Trà Vinh. Sau khi được cán bộ Mặt Trận giải thích cặn kẻ, tổ chức kháng cự
này đã đồng ý giải thể gia nhập Mặt Trận. Các chiến hữu này tiếp tục hoạt động
trong tầng lớp thanh niên nam nữ trong tỉnh. Được biết, khi gia nhập Mặt Trận,
nhóm kháng cự này đã mang theo một súng K.59, hai trái lựu đạn và một lưỡi lê ».
Sỡ dĩ chúng tôi phải trích lại những cái « bản tin » này là để minh chứng cho tất cả đồng
bào ở trong và ngoài nước đều biết được một cách tường tận hơn về những trò gian manh,
lường gạt của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, tiền thân của « đảng Việt Tân ». Đọc qua cái «
Bản Tin » trên, trong chúng ta, những người đã trưởng thành trước ngày mất nước, đều liên
tưởng đến những đợt huấn luyện thao tác quân sự cho Thanh Niên Cộng Hòa ( Đệ Nhất
Cộng Hòa) và Nhân Dân Tự Vệ ( Đệ Nhị Cộng Hòa). Nghĩa là phải tổ chức công khai ngay
trên lãnh thổ do chính quyền VNCH kiểm soát.
Nên nhớ, khi nói đến « hướng dẫn cách sữ dụng vũ khí nhẹ » ; thì dù nhẹ đến đâu cũng
đều phải hướng dẫn cách tháo và ráp súng, bảo quản súng như thông nòng súng. Đặc biệt,
là phải hướng dẫn cho họ biết điểm bắn trúng là phải nhắm từ lỗ chiếu môn đến đỉnh đầu
ruồi, biết cái cơ bẩm để đưa viên đạn lên nòng và phải biết cái khóa an toàn… vì sau đó họ
sẽ được giao cho một khẩu súng để trực tiếp chiến đấu ngay tại các thôn làng. Ngoài ra, còn
phải hướng dẫn cho họ biết những thao tác quân sự như tập những bước đi, những cách
thủ thế bắn như đứng, nằm, bò để tránh đạn của đối phương và để không bị báng súng va
đập vào ngực, vào vai… Chính vì vậy, chúng tôi muốn nói như tạt nước vào mặt cả lũ Mặt
trang 2
trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân là một bè lũ gian manh láo khoét ; vì vào thời điểm tháng 8-9
năm 1987, trong lúc cả nước Việt Nam đang nằm trong bàn tay sắt của cộng sản Hà Nội, thì
không có một tổ chức nào dù ở ngay trong nước cũng không bao giờ làm được những điều
như « hướng đẫn sữ dụng vủ khí nhẹ, rãi hơn 4000 tờ truyền đơn đủ loại, treo hơn 20 lá
Quốc kỳ lớn nhỏ trong các huyện kể trên ».
Chưa hết, vì bọn Mặt trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân còn loan tin : « Một tổ chức kháng cự
mệnh danh là Thanh Niên Việt Nam Cứu Quốc tại Thị xã Trà Vinh đã giải thể và gia nhập
Mặt trận, khi gia nhập Mặt trận đã mang theo một súng K.59, hai trái lựu đạn và một lưỡi
lê ». Chúng ta chắc ai cũng biết bọn Mặt trận Hoàng Cơ Minh-Việt Tân này chúng đã láo đến
mức độ thật vô cùng ngu xuẩn, mà chúng tôi không muốn dài dòng ; bởi nghĩ rằng quý độc
giả đều đã nhận biết tất cả. Nếu nói, nhóm thanh niên nam nữ này khi gia nhập Mặt trận,
họ đều có mang theo hai trái lựu đạn mini, một lựu đạn chày và những cái lưỡi …gà
thì nghe hay hết biết.
Và bây giờ chúng tôi xin mời quý độc giả đọc lại những trích đoạn qua bài viết của Tác giả
Nguyễn Toàn, một Sĩ Quan QLVNCH, lúc ấy đã vượt biển đến Thái Lan và đã gia nhập «
Kháng Chiến » đã tường thuật về cái chết của Hoàng Cơ Minh trên Văn Nghệ Tiền Phong
nơi trang 25, số 303, từ 01 đến 15 tháng 09 năm 1988 như sau đây :
« Những Sự Thật Về Cái Chết Của Hoàng Cơ Minh -Tàn Ác Và Sắt Máu :
« … Tuy số cán bộ của « Mặt Trận » tại « chiến khu » đếm không đủ mười đầu
ngón tay, ( tám người) nhưng HCM đã phong Tướng …Không quân cho tả hữu. Cựu
Trung tá Nhảy dù Lê H…, bí danh Đặng Quốc Hiền, được phong « Tướng Tư Lệnh Lực
Lượng Kháng Chiến », cựu Đại tá Dương Văn Tư ( gia nhập từ trại tỵ nạn Thái Lan)
được phong « Tướng Tư Lệnh Chiến Khu » ( ở Uborn) ông cựu Trung úy phòng 7 Bộ
TTM, Nguyễn Trọng H…bí danh Huy, được thăng « Đại tá Tư lệnh Phó Lực lượng Vũ
trang ». Huy có một Album hình ảnh « Lễ Tuyên Bố Cương Lĩnh MT » và sinh hoạt ở
« chiến khu » đem váo các trại tỵ nạn để tuyên truyền tuyển mộ quân.
Trong thời gian 1982-1983, có hai người Việt làm việc tại Tòa Đại Sứ Mỹ ở Bangkok
là các ông V. và N. đã giúp nhóm HCM rất nhiều. Tuy nhiên, sau thời gian sôi nỗi lúc
đầu, những người có mặt ở Thái Lan đã thấy rõ hơn ai hết chân tướng của phe nhóm
Hoàng Cơ Minh nên ai có thể xa lánh được thì xa lánh, ai bị « kẹt » thì bất bình và bất
mãn. Để trấn áp các sự phản kháng và ngăn chận đào ngũ Hoàng Cơ Minh đã cho thi
hành kỹ luật thép, và hơn thế nữa, dùng sự tàn ác sắt máu đối với những kẻ bất tuân
phục. Không kể một số thanh niên vô danh theo Mặt trận từ các trại tỵ nạn, sau đó bị
thủ tiêu vì định bỏ « chiến khu », còn những cái chết bí ẩn của một số người được du
luận biết đến. Được nói đến nhiều nhất là cái chết của Kỹ sư Ngô Chí Dũng, một thanh
niên trí thức, đầy nhiệt huyết đã bỏ đời sống êm ấm tiện nghi ở Nhật Bản đi theo Mặt
trận, người đã đóng góp rất nhiều cho « Mặt trận » và cũng là người đã nuôi dưỡng «
Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh » lúc còn « bôn ba » ăn nhờ ở đậu tại Nhật. Ông Dũng đã tới
sống tại « chiến khu » và rồi không biết chuyện gì đã xãy ra mà sau đó ông Ngô Chí
Dũng đã bị giết chết hết sức bất ngờ, xác ông Dũng được vùi ở một khu rừng chồi tại
Bunthari. Một người khác là Bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, cựu Đại tá Dương Văn Tư…ít
nhất đã có ba người đã bị thủ tiêu trong một thời gian ngắn….
Cái chết của Hoàng Cơ Minh :
…Vài tháng sau người ta thấy Nguyễn Kim H. và Nguyễn Trọng H. đến trại tỵ nạn
tiếp xúc với Lưu Tuấn Hùng và kết nạp y làm « đại diện » cho « Mặt trận » tại Sikiew.
Hắn đã mua chuộc được sự tín nhiệm của Hoàng Cơ Minh và được ông này sử dụng
làm « Tùy viên » Chính Y đã xúi dục bốn người khác giết Hoàng Cơ Minh bằng cách
tổ chức của Lưu Tuấn Hùng đã bất ngờ rút súng bắn sả vào Hoàng Cơ Minh trong lúc
đi dọc đường, để đoạt hai ký lô vàng mà ông này mang theo định để đút lót các viên
chức Thái trong việc lập lại « chiến khu » mới…
trang 3
Sau khi Hoàng Cơ Minh chết, nhóm người đi theo ông ta sợ bị Thái
Lan bắt trừng trị nên không còn con đường nào thoát thân nào khác
hơn là tạm thời vượt sông Mékong kéo nhau sang Nam Lào, không
may lọt ổ phục kích của Lào Cộng, bị sát hại một số, còn một số bị bắt
và đưa về Việt Nam, trong số này có cả Lưu Tuấn Hùng. Bởi vậy,
người biết chuyện không hề ngạc nhiên khi được tin « Tòa Án Nhân
Dân Thành Phố Hồ Chí Minh » chỉ xử Lưu Tuấn Hùng tù treo … ! Chi
tiết về cái chết của Hoàng Cơ Minh đã được một số Sĩ Quan cao cấp
của Thái, trong đó có Đại tá Thamasak thuộc Lực Lượng Đặc Nhiệm 80
ở vùng biên giới Prachinburi, xác nhận với kẻ viết bài này.
Tiếp Tục Khủng Bố :
Từ ngày « Mặt trận » ra đời đã xãy ra nhiều vụ khủng bố nhắm vào các phần tử
Quốc Gia, đặc biệt là những người cầm bút…Từ đe dọa, đến ám sát, đốt nhà… Những
người bị khủng bố đều có chung một « tội » là không chịu hùa theo đồng lõa với trò
lừa bịp của « Mặt Trận » nên dù không tìm ra thủ phạm, dư luận vẫn tin rằng họ biết ai
đã chủ mưu những vụ này…. »
Một đoạn khác tác giả Nguyễn Toàn cho biết ông đã đóng vai một người Nhật, nói tiếng
Nhật để theo dõi bọn « Mặt Trận » ;chính tác giả đã kể lại những lời của bọn này khi nó
chuyện với nhau như sau:
« … Còn Nguyễn Thanh Hoàng của tờ Văn Nghệ Tiền Phong nữa, sao không dứt
điểm mẹ nó đi …
Tệ hơn nữa, những nhóm người bất lương với các ý đồ đen tối đã lợi dụng những
« chiến khu » ở Thái Lan để lừa bịp đồng bào, vơ vét tiền bạc của những người dễ tin,
khủng bố những ai dám nói thật, biến kháng chiến thành trò hề, và đẫy lùi giấc mơ
phục quốc ngày một thêm xa ».
Đọc bài tường thuật về cái chết của Hoàng Cơ Minh ở trên. Chắc mọi người đã thấy thật
rõ ràng : Hoàng cơ Minh đã chết vì mang theo trong người đến hai ký lô vàng nên đã bị Lưu
Tuấn Hùng và đàn em giết chết để đoạt số vàng ấy, chứ không có phải là « Anh hùng, hy
sinh » hay « tử trận » gì cả.
Và cũng trên Văn Nghệ Tiền Phong nơi trang 14, số 335, từ 01 đến 15 tháng 01 năm
1990 ; đã đăng một bản tin :
« Tư Thù Hay Khủng Bố ??? Một Nhân Viên ban Kỹ Thuật Của VNTP Bị Ám Sát » :
Đỗ trọng Nhân
Bản tin này cho biết : « Ông Đỗ Trọng Nhân 56 tuổi, một cựu Trung Tá trong
QLVNCH, là nhân viên ban kỹ thuật của tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong đã bị bắn chết
vào sáng ngày 21-11-1989, ông Đỗ Trọng Nhân đã nằm chết gục trên băng ghế trước
của chiếc xe Datsun 1980 với nhiều vết đạn ở phần trên thân thể. Tuy nhiên, ông Nhân
chỉ là một nhân viên kỹ thuật giữ nhiệm vụ nhỏ bé trong tòa soạn ( layout), nên ông ta
khó có thể là mục tiêu của bất cứ tổ chức khủng bố, dù tàn bạo và ngu xuẩn tới đâu ».
Trên đây, là những cái chết oan khuất mà ít có người biết đến. Ngoài ra, còn nhiều vị đã bị
bọn khủng bố giết chết một cách vô cùng tàn ác như Ông-Bà Lê Triết, nhà báo Đạm Phong,
nhà báo Hoài Điệp Tử …Chúng tôi tin rằng, không sớm thì chầy rồi đây cả lũ băng đảng
khủng bố này dù cho có lọt qua được luật pháp ; Nhưng, chúng không bao giờ thoát nỗi luật
Trời, chắc chắn sẽ có một ngày chúng phải đền tội.
Nguyễn Chí Thiện qua những hoạt động nơi hải ngoại :
Trước đây, qua loạt bài : « Điểm mặt những nhân vật thò ra đáp lời kêu gọi của cò
mồi Nguyễn Hộ trong cái gọi là « Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài » ; của Tác giả Bách
trang 4
Linh đã khởi đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong từ số 488, từ 16 đến 31 tháng 05 năm 1996.
Vì loạt bài này quá dài, nên nhân đây chúng tôi xin phép tác giả Bách Linh để được trích
đoạn những đoạn chính yếu như sau đây :
« Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài » được tổ chức tại Khách sạn Ramada, Santa
Anna, California… với sự hiện diện của ông Võ Đại Tôn… và hai đài phát thanh Chân
Trời Mới và Diễn Đàn Dân Chủ. Người ta được biết hai đài này đã được thành lập
trong tinh thần « Hòa giải hòa hợp bất bạo động và nhân quyền » của « chí hữu »
Đoàn Viết Hoạt và luôn luôn phát thanh bài phỏng vấn và bài viết của đồng chí cộng
sản Nguyễn Hộ. Qua đó, Phát động chiến dịch quảng bá tinh thần bất khuất của thi
sĩ Nguyễn Chí Thiện, tác giả tập thơ đấu tranh Hoa Địa Ngục, đòi trả tự do cho bác sĩ
Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Hộ… đều là những cán bộ cộng sản. Chưa bao giờ những
cán bộ cộng sản này có « thành tích » tranh đấu cho Quốc gia, Dân tộc, và đề cao
Cao Trào Nhân Bản, là con đẻ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh,
… kêu gọi Diễn đàn Tự do với hòa giải hòa hợp, dân chủ đa đảng đa nguyên vẫn
ngụ ý liên kết, liên hiệp sống chung với cộng sản hơn là tiêu diệt cộng sản. Ông
Nguyễn Kim, thuộc Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, trình bày
rằng : « Hiện nay các đảng viên cộng sản đã mất hết niềm tin vào chủ nghĩa, và các cơ
sở đảng hầu như tê liệt, sinh hoạt đảng chỉ còn là hình thức. Khai thác tình trạng phân
rã đó, làm cho sự tranh chấp đạt đến mức tối đa, biến những mãnh rã đó thành ngòi
nỗ để tạo những biến chuyển chính trị lớn ở Việt Nam.
Ông Nguyễn Kim nói thật là hay ho. Thế tại sao tổ chức của ông với cái tên khá
oai vệ : « Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam » không bắt ngay cái
cơ hội bằng vàng mà ông vừa nói mà « giải phóng » Việt Nam ngay đi ??? Mấy tên
đảng viên cộng sản như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Đoàn Viết Hoạt,
Hoàng Minh Chính, Đỗ Trung Hiếu, Hà Sĩ Phu Nguyễn Xuân Tụ, Nguyễn Hộ, Lê Hồng
Hà, Bẩy Liếm, Tiêu Dao Bảo Cự… dã được Cục phản gián dàn dựng để vẽ bánh vẽ
« dân chủ đa nguyên » cho chúng ta « ăn » không lẽ ta không có trí khôn để hiểu thế
nào là « bánh vẽ cộng sản » ? Chỉ cần đọc « Dự thảo cương lĩnh Đại hội 8 » và Chỉ
thị mật của Đào Duy Tùng là ta đã đủ thấy « sự thật » trần truồng, phủ phàng và tàn
ác của cán bộ cộng sản kiêm cò mồi bánh vẽ Nguyễn Hộ ». (ngưng trích vì quá dài).
Người Việt chúng ta chắc đa số đều hiểu Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ
Nhiệm- Chủ Bút Bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong, là một người có lập trường Quốc
Gia Dân Tộc kiên định. Ông rất quý những người thực sự yêu nước, chống cộng sản. Bởi
vậy, khi đọc những dòng thơ của Tác giả Thi tập Vô Đề thì ông không tiếc công, tiếc của
để đưa tên tuổi của Nguyễn Chí Thiện lên tận mây xanh. Nhưng, sau đó chính ông
Nguyễn Thanh Hoàng đã tìm ra sự thật, đã biết Nguyễn Chí Thiện không phải là tác
giả của Thi tập Vô Đề, thì cũng chính ông đã cho đăng những loạt bài viết về mặt
thật của Nguyễn Chí Thiện. Vậy, Thiện và đồng bọn đừng có đem những bài viết
trước đó trên Văn Nghệ Tiền Phong ra mà chưng trên các Diễn Đàn. Và đây, là một
trong những bài viết của tác giả Thạch Hãn khởi đăng từ số 525, từ 01 dến 15 tháng
12 năm 1997, như sau :
« Đại Hội Chính Trị Cò Mồi Thế Kỹ 20- Truyện Dài Cò Của Mồi Cộng Sản, Từ
Dương Thu Hương… tới Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Minh Cần,
Hà Sĩ Phu, Đoàn Viết Hoạt, Đinh Quang Anh Thái …
« Nguồn tin từ trong nước cho biết là Vũ Thư Hiên được chế độ cho đi Liên sô
trong một kế hoạch chim mồi vĩ đại bao trùm cả Hoa Kỳ và thế giới. Cuốn sách của
Hiên bán chạy như tôm tươi khiến cho Hiên và đồng bọn tưởng rằng có thể ra mặt
tại Hoa Kỳ để phong cho nhau làm « lãnh tụ chống cộng dổm », rồi từ đó lãnh đạo
trang 5
các phong trào chống cộng hải ngoại đi vào con đường « đòi dân chủ, nhân quyền
năm 2000 » nhưng không bao giờ đòi tiêu diệt cộng sản. !
Nguyễn Minh Cần nói : « … hy vọng rằng với sức mạnh của cộng đồng Việt Nam
ở hải ngoại và thời cơ sẽ đến để chúng ta sẽ trở về Việt Nam xây dựng dân chủ… »
« Thi sĩ » Nguyễn Chí Thiện cũng mập mờ bày tỏ niềm « … hy vọng tạp chí Thế
Kỹ 21 sẽ trở về Việt Nam và tổ chức lễ sinh nhật ở Việt Nam sau khi đã đánh phọt óc
con rắn độc cộng sản Việt Nam, để đón con Rồng Thiêng Việt Nam và ngày đó
không xa.
Nghe câu của ông Nguyễn Chí Thiện nói thì rất kêu, kêu như chuông, như thùng.
Nhưng tìm hiểu thì thực chất không có gì là chống cộng. Chỉ nói vu vơ, nghe xuôi
tai, rồi được cử tọa vỗ tay, tuy chẳng hiểu ông Thiện nói cái gì ? Câu nói của ông
Thiện toàn là sáo ngữ, không có thực chất và hoàn toàn không có « ý chí tiêu diệt
cộng sản » như những bài thơ của tác giả Vô Danh, mà ông ta nhận là của ông.
- Có lẽ ông Nguyễn Chí Thiện không phải là là thi sĩ thật và chưa từng ở « tù cộng
sản 27 năm thật sự » như ông Thi sĩ Vô Danh, nên ông Thiện có vẽ hiền lành với
cộng sản hơn ai hết, hơn cả vị Thi sĩ Vô Danh đã bị mất mạng sống sau khi đã đưa
tập thơ vào tòa Đại sứ Anh và bị mất luôn cả tên tuổi và quyền tác giả.
Dân chủ không thể xây dựng khi cộng sản còn đang cai trị, nô lệ toàn thể dân tộc.
Cứ tiêu diệt xong cộng sản và bè lũ chim mồi thì có dân chủ, tự do, no ấm ngay lập
tức ! » .
Tiếp đến Văn Nghệ Tiền Phong số 547, từ ngày 01 đến 15 tháng 11 năm 1998, nơi trang
10-75, tác giả Thạch Hãn đã viết :
« … « Diễn Đàn Tự Do » …với ngụ ý rằng Cộng sản vẫn còn nhưng dân Việt Nam sẽ
có nhiều hy vọng rằng đến năm 2000 sẽ có ... nhân quyền, miễn là hòa giải hòa hợp
với Cộng sản và đừng tính chuyện bạo động nữa !
Cộng sản cũng cho “thi sĩ “ Nguyễn Chí Thiện đi Mỹ và đã đến Mỹ ngày 01 tháng 11
năm 1995. Người ta được biết là Mặt Trận Kháng Chiến « Ma » đã « nuôi » ông
Nguyễn Chí Thiện từ lúc còn ở Việt nam với nhiều ngàn đôla, và bảo trợ cho ông sang
Mỹ ...
Ngày 8 tháng 11 năm 1995, Nguyễn Chí Thiện, Trần Thị Thức, Nguyễn Tấn Trí, Trần
Tử Thanh ... đã được Quốc Hội Mỹ mời ra điều trần về nhân quyền tại việt Nam.
Mười ngày sau, ngày 18 tháng 11 năm 1995, tại tòa báo Thời Luận ở California,
Nguyễn Chí Thiện đã biểu diễn một kiểu khóa còng số 8 theo kiểu mà ông Thiện gọi là
«Cánh Tiên » vô cùng độc đáo, chỉ có Công an Cộng sản mới sáng chế ra để làm cho
nạn nhân của chúng vô cùng đau đớn. Người ta không thấy ông Thiện làm thơ hay
xuất khẩu thành thơ.
Làm « thi sĩ » suốt đời người mà không biểu diễn xuất khẩu thành thơ, lại biểu diễn
thành thạo khóa còng số 8 kiểu « Cánh Tiên » ? Phải chăng ông Thiện là Công An thứ
thật, chỉ quen đi còng người khác, chứ không phải là thi sĩ ??? Giống như « chí hữu »
Đoàn Viết Hoạt-Trần Thị Thức, ông Thiện cũng được « phe ta » tổ chức ra mắt đồng
bào khắp nơi trên thế giới từ Mỹ châu sang Âu châu, lên Canada rồi xuống Úc châu.
trang 6
Năm 1991, các « chí hữu » trong Văn Bút « phe ta » ở Hải Ngoại đã đề nghị và vận
động để «thi sĩ không làm thơ »Nguyễn Chí Thiện được phát giải Nobel Văn Chương.
Năm 1996, các « chí hữu » trong Văn Bút « phe ta » ở Hải Ngoại đã đề nghị cho « chí
hữu » Đoàn Viết Hoạt được tặng giải Nobel Hòa Bình. May cho Tổ Quốc Việt Nam
chúng ta là người Thụy Sĩ đã không ... điên và chắc chắn không phải là « chí hữu »,
nên đã nhã nhặn ...phe lờ, không thèm chú ý tới các món đồ Mỹ Ký !
Có một lần « các anh hùng chí hữu nhân quyền hội ngộ » tại buổi họp báo của báo
Thế Kỷ 21, tại quận Cam ngày 12/10/1997, có đủ mặt các « chí hữu » Nguyễn Chí
Thiện, Trần Thị Thức và Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Nội Nguyễn Minh Cần chủ
tọa, lại có cả ca đoàn Ngàn Khơi với hơn 50 nhạc công, ca sĩ giúp vui ... Vui thiệt là
vui !
Nhờ vui vẻ như vậy, nên trong cuộc họp kỷ niệm 9 năm của báo Thế Kỷ 21 như đã
quảng cáo trên các báo trong hai tuần lễ liền, các « chí hữu » đã rặn ra được cái « Đại
Hội Mạng Lưới Nhân Quyền cho Việt Nam, sẽ họp vào ngày 1/11/1997… »
Nhân đây, chúng tôi cũng xin thông báo để đồng bào ở trong và ngoài nước đều
được biết rằng : Từ lâu, và cho đến hôm nay, và sẽ còn tiếp tục : Đồng bọn của cái gọi
là « Cao Trào Nhân Bản », mà theo Tác giả Bách Linh là con đẻ của băng đảng Mặt
trận Hoàng Cơ Minh-Tức Đảng Việt Tân ; chúng cũng luôn luôn tìm mọi cách để một
đảng viên Cộng Sản thuộc Chi Đảng Bộ Cộng Sản Ấn Quang, dưới sự chỉ đạo của tên
cán bộ cao cấp của đảng cộng sản, và cũng là một tên Gián điệp cộng sản mang bí số
028A, tức Phạm Văn Bồng tức Thích Trí Quang ; kẻ đó là Nguyễn Đan Quế được trao
giải Nobel Hòa Bình ! Và cũng nên biết, trước đây, chúng đã có một kế hoạch cho
Hoạt đi Quế ở…
Võ Đại Tôn và « Đại Hội Liên Kết Trong Ngoài » :
Cũng trên Văn Nghệ Tiền Phong nơi trang 74-96 ; Tác giả Thái Tinh đã viết :
« Ông Võ Đại Tôn : Sau khi từ Việt Nam ra hải ngoại, ông Tôn đã cho phổ biến một «
Cuốn Bạch Thư » gồm 40 trang ; khi nói đến ngày 30-04-1975, là ngày Miền Nam đã bị rơi
vào bàn tay sắt máu của Cộng Sản Hà Nội, thì ông Tôn đã viết :
« Chiến tranh đã chấm dứt vào tháng 4-1975, khi Bắc Việt hoàn tất cuộc GIẢI PHÓNG
miền Nam bằng võ lực ».
Như vậy, theo ông Tôn là miền Nam đã được « Giải Phóng » thì hóa ra cái chuyện ông
Tôn về Việt Nam thực ra chỉ là trò bịp bợm ??? Ngoài ra ông Tôn cũng đề nghị :
« Quốc nội, hải ngoại, quốc gia, cộng sản hãy cùng nhau giải quyết vấn đề đất nước,
không cần đến những giúp đỡ của bất cứ siêu cường nào- Một giải pháp toàn bộ cho
đất nước cũng cần phải có sự hợp tác của các thành phần cầm quyền, độc lập, đối
lập, cũng như của toàn dân… »
« … Khi viết về « Phong trào văn nghệ phản kháng ở trong nước » kiểu Dương Thu
Hương, Nguyễn Huy Thiệp … do một số cò mồi cộng sản và mấy kẻ a dua ở hải ngoại
lăng xê ra, VNTP cũng đã bị mang tiếng là « đa nghi » và « làm vậy là gián tiếp đề cao
cộng sản », chứ đời nào cộng sản có thể giỏi được như vậy, nghĩ ra được những
mưu mô xảo quyệt đến thế (!) ; bây giờ mọi người đã rõ : Nghi vấn ấy không còn nữa
sau khi chính miệng Dương Thu Hương đã xác dịnh vị trí của mụ ta trên giới tuyến
Quốc-Cộng.
trang 7
Bây giờ, đến lượt « chiến sĩ » Võ Đại Tôn, mà hồi sanh tiền ông Tú Rua đã trót dại
gọi quá sớm là Võ Đại Bịp, và đã bị tờ báo ngoại vi của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh xông
ra kể « tội » và đay nghiến lại trong nhiều số báo liên tiếp ». ( Mà sao chỉ riêng có báo
chí của Mặt trận Hoàng Cơ Minh Tiền thân của « đảng Việt Tân » xông ra kể « tội »và
đay nghiến ông Lê Triết và Văn Nghệ Tiền Phong như vậy… ???).
May quá ! Ngày nay cộng sản chẳng những thả ông Tôn ra, lại còn biệt đãi cho ông
xuất ngoại để làm kháng chiến chống cộng trở lại tại hải ngoại. Thật là có phúc cho...
VNTP.
*Vì có “tật” cho nên VNTP đã theo dõi rất kỹ lưỡng đường đi nước bước của Võ Đại
Tôn, đặc biệt là đường đi nước bước của cộng sản đối với ông từ khi ông về nước.
Thì thấy có nhiều sự lạ ở phía bạo quyền cộng sản, bởi thông thường có thói quen
“giết lầm hơn tha lầm”, cộng sản đã không hành dộng như thế:
- Cộng sản đã trả tự do cho Võ Đại Tôn, chẳng những trả tự do lại còn cho Võ Đại
Tôn xuất ngoại. Cộng Sản hiếm khi “thả hổ về rừng” như vậy.
- Cộng sản đã cho Võ Đại Tôn ra mắt báo chí quốc tế và ông Tôn đã nhân dịp ấy để
nhắm nháy với báo chí quốc tế. Hành động này đã “đánh bóng” uy tín của ông không
ít trước mắt các đồng hương của mình. Sự lạ này đã rọi một ánh sáng đặc biệt lên
trên sự kiện cộng sản cho ông xuất ngoại.
Bao nhiêu sự lạ, bấy nhiêu thắc mắc của VNTP, và cả của đồng bào nữa qua các tin
đồn mà VNTP nhận được.Phải chăng sự kiện này có thể giải thích cho thái độ kém
nồng nhiệt của đồng bào trước những buổi ra mắt đồng hương của ông mới đây tại
hải ngoại?
-May thay, bây giờ những thắc mắc ấy đã được giải tỏa. Đó là nhờ việc ông Tôn công
bố “Cuốn Bạch Thư” có lợi cho cộng sản, và, sau khi bị báo chí mỗ xẻ, việc vội vã rút
lại “ Cuốn Bạch Thư” ấy của ông Võ Đại Tôn.
-Sự thể đã trở nên rõ như ban ngày.
-Đến nỗi có người đã nói diễu rằng, nếu một mai ông Võ Đại Tôn có theo chân mấy vị
“nhân sĩ hải ngoại” trở về nước để làm một thứ đối lập nào đó cho cộng sản thì cũng
là chuyện ... bình thường vậy thôi !”
Nói tóm lại cái “Đại Hội Chính Trị” này; ở trong thì có Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính,
Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự ... ở ngoài thì có Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên,
Võ Đại Tôn, Nguyễn Kim, Mặt trận-Việt Tân..; cứ ở trong ra, ngoài vô; cùng nhau
“đánh giặc” đến nỗi “nước non” phải chịu mưa dầm nắng....nhọc. ( Chúng tôi vẫn còn
lưu giữ cuốn “ Tuyển Tập Đại Hội Liên Kết Trong Ngoài” mai mốt sẽ đưa lên mặt báo để độc
giả cùng nhau suy gẫm).
Mặt trân Hoàng Cơ Minh sợ ngay cả cái tên mà chính chúng đã khai sinh ta từ nơi
sào huyệt của chúng ở rừng núi Thái Lan: MTQGTNGPVN.
Người Việt chúng ta, đặc biệt tại hải ngoại, đa số đã biết : Sau khi Hoàng Cơ Minh đã bị
Lưu tuấn Hùng bắn chết để đoạt lấy hai ký lô vàng; thì Mặt trận này đã từng đẻ ra không biết
bao nhiêu những tổ chức, như Tác giả Bách Linh đã viết:”Cao Trào Nhân Bản là Con Đẻ
của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”. Chúng tôi tin Tác giả Bách Linh. Vì mặc dù không dám
nhìn nhận; nhưng có những người vừa là “cán bộ” của “Cao Trào Nhân Bản”, của “Liên Minh
Việt Nam Tự Do”... và của Việt Tân. Việt Tân, nghĩa là Việt Cộng Mới. Mới cái bình, còn ở
trang 8
trong thì chứa đầy là mắm thúi. Bọn này, trừ một số tên cầm đầu băng đảng mới công khai,
còn bọn chúng đều chối không nhận mình là Việt Tân. Tại sao vậy ??? Tại cái tên Mặt Trận
HCM vốn nó chẳng hề thơm tho gì. Vì là một băng đảng đã từng nhúng tay vào máu của
nhiều người vô tội từ trong rừng Thái Lan, cho đến hải ngoại, chưa kể những trò gian manh,
lường gạt niềm tin của đồng bào ở trong và ngoài nước.
Chính vì vậy, mà chúng ta đã thấy băng đảng Mặt trận-Việt Tân đã từng đẻ ra rất nhiều tổ
chức dưới sự chỉ đạo của Việt Tân, chúng đã núp dưới nhiều nhãn hiệu khác nhau như: “
Liên Minh ... đủ thứ..., Ủy ban ... đủ loại..., Phong trào ...đủ cỡ...lớn nhỏ... ; nhưng không có
tổ chức nào có hai từ Mặt Trận đứng trước. Bới như đã nói ở trên là bọn chúng sợ ngay cả
cái tên khai sinh của chúng khi đẻ ra ở nơi sào huyệt trong rừng Thái Lan là “ Mặt trận Quốc
gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam” Vì với những hành vi khủng bố, giết người, đốt nhà,
gian manh, lường gạt; đến nỗi không phải bây giờ mà cho đến ngàn sau, khi đọc lại những
bài báo của các vị viết về Băng đảng Hoàng Cơ Minh, thì hậu thế đều phải kinh tởm. Nhưng
tai hại thay, bởi chẳng phải bây giờ mà mãi mãi những người Việt Nam, nhất là những người
cầm bút chân chính, các vị mỗi khi muốn nói đến “ Việt Tân”, thì tất cả đều phải viết kèm
theo là hậu thân của Mặt trận Hoàng Cơ Minh.
Mà chẳng cần nói điều gì xa xôi, mà trong chúng ta có ai là Đảng viên của các Chính Đảng
như: Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt... mà đi phủ nhận quý đảng mà mình đã chọn hay
không ??? Tôi chắc chắn là không. Bởi các vị sáng lập đảng của chúng ta không hề có tì vết.
Chẳng những thế, mà các vị còn để lại cho chúng ta những vòng hào quang ngời sáng. Vì
thế, ngay bây giờ băng đảng Mặt trận-Việt Tân cũng đã và đang tìm cách chui vào để đứng
ké dưới ánh hào quang của các chính đảng, giống như những con mụ đàn bà mắc bệnh hôi
nách, cứ tìm mọi thứ nước hoa để xịt, để thoa vào nách. Nhưng ác hại thay, càng thoa, càng
xịt nách lại càng hôi nồng nặc chẳng ai dám đến gần; chỉ những thằng đồng bệnh hôi nách
mới chịu ngủ chung mà thôi.
Nhân dây, chúng tôi muốn nói đến các vị trong các tôn giáo, các chính đảng: Bất kể
vì một lý do gì mà có một thiểu số đã đứng chung, hoặc cho những con rắn lục này
núp ké rằng: Chính các vị cũng đã bị dây dính với cái mùi hôi nách này mà đời đời
không có thứ nước hoa hay nước sông nào rữa cho sạch được.
Bầy rắn lục Nguyễn Chí Thiện-Băng đảng Mặt trận-Việt Tân và Thi tập Vô Đề:
Mới đây, Thiện nói rằng Thiện không phải là đảng viên Việt Tân, và không ở trong một
đảng phái nào hết. Chúng tôi biết Thiện phải nói như thế. Bởi như chúng tôi đã viết qua ở bài
số 3; là Băng đảng của Thiện đã đưa Thiện vào cơn mộng du, nên Thiện cứ tưởng mình là
“Vua Trần Nhân Tôn, là Cha Lạc Long Quân”, nên Thiện mới phát biểu như đã trích ở trên là
“...để Việt Nam sẽ đón con Rồng Thiêng Việt Nam”.Và chính Thiện cũng cứ mơ màng rồi cứ
tưởng mình là con Rồng ...lộn.
Chúng tôi cũng biết Nguyễn Chí Thiên và đồng bọn đang tìm cách để vượt qua cơn sóng
gió; nhất là đang bị hai vị cao thủ, đó là Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên dám đứng ra đánh cá hai
trăm ngàn Mỹ kim theo lời thách của chính Nguyễn Chí Thiện và Lý Tống. Còn Giáo sư Trần
Đình Ngọc thì đã dám đứng ra thách Nguyễn Chí Thiện cùng “ tỉ thí” bằng thơ-văn. Nên nhớ,
chính Thiện và Lý Tống đã ra giá hai trăm ngàn Mỹ kim để đánh cá, chứ chẳng có ai ép đâu
mà tìm cách chạy làng nghe Tứ Thiện- PháoTống. Ngoài ra, băng đảng của Thiện cứ bô bô
là Nguyễn Chí Thiện đã thắng Bà Hoàng Dược Thảo, Thiện giỏi tiếng Pháp...Chúng tôi
chẳng biết bọn này có điên hay ngu mà dám nói là Thiện giỏi tiếng Pháp. Bởi người Việt
Nam ở trong và ngoài nước đều đã nghe Thiện đọc lá thư tiếng Pháp, dù đã được tập tành
rất nhiều ngày nhưng nghe vẫn còn thua xa “các chị em ta” làm ở trong ty “địa ốc” ngày xưa
ấy. Như thế, mà cả lũ băng đảng của Thiện đã kèm cặp nhiều ngày để tập luyện cho Thiện
đọc cái thư vô tác dụng ấy, thật là uổng công, phí sức.
trang 9
Nguyễn Chí Thiện và đồng bọn cũng cần phải biết rằng: Những người đã từng học ở
các trường của Pháp, họ đều ăn, nói, đi, đứng, xã giao... rất lịch thiệp; đặc biệt là đối
với phụ nữ, dù người phụ nữ đó là ai. Vì thế, tại Pháp quốc khi nhìn thấy cái “cung
cách” của Thiện khi đứng trước bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo đã có rất nhiều vị
đã nói là thằng Thiện này từ lời nói, đến cử chỉ, nó đúng là một tên ma cô ở trong nhà
thổ trước kia, tức đệ tử của cô Tư Hồng. Chẳng những thế, mà Thiện còn mắng tất cả
các vị đã nghi ngờ Thiện không phải là tác giả của Thi tập Vô Đề là : “ Chúng nó toàn
là ngu dốt, dốt đặc...” Điều này, chính Nguyễn Chí Thiện đã tự phơi bày tất cả cho mọi
người đều thấy được một cách vô cùng chính xác về cái chân tướng của Thiện đúng
là một tên ma cô nhà thổ, du côn, lưu manh, vô giáo dục.
Mặt khác, Nguyễn Chí Thiện và băng đảng của Y phải nên nhớ cho kỹ rằng: Người Pháp
không phải đơn giản như chúng đã nghĩ. Thử hỏi tại sao Chính phủ Pháp lại chịu bỏ ra một
số tiền 8000 tiền Pháp, khoảng 1300 Euros ( lúc đó chưa có đồng Euros), để cấp hàng tháng
cho Nguyễn Chí Thiện và Vũ Thư Hiên, mỗi tên đều được lãnh mỗi tháng 8000 đồng tiền
Pháp lúc đó; vị chi là mỗi tháng chính phủ Pháp đã bỏ ra 16000 đồng để cấp cho hai tên
Nguyễn Chí Thiên và Vũ Thư Hiên trong suốt ba năm dài; nói là để tạo điều kiện cho cả hai
Thiện-Hiên muốn viết gì thì viết; mà không hề phải trả tiền nhà , tiền nước, điện, gaz, máy
sưởi, cộng thêm các chi phí cho Bác sĩ và bệnh viện khi bệnh tật... Và Thiện cũng nên nhớ,
trong suốt thời gian ở Pháp, Thiện không một lần đến một Phòng thí nghiệm nào hay một
Bác sĩ chuyên môn để lấy mẫu máu xét nghiệm hay chiếu phim phổi, hoặc khám tổng quát
về các căn bệnh mà Tác giả Thi tập Vô Đề đã kể qua những dòng thơ ( dù không phải trả
tiền). Bầy rắn lục Nguyễn Chí Thiện nên biết chính phủ Pháp không có điên đâu nhé...
Và bây giờ, một lần nữa chúng tôi muốn nhắc lại cho con rắn lục Nguyễn Chí Thiện và
đồng loại hãy nghe cho kỹ:
Như đã viết qua bài số 3; chúng tôi khẳng định rằng Tác giả của Thi tập Vô Đề đã bị cộng
sản giết chết, hoặc chết vì đã lâm vào những căn bệnh hiểm nghèo từ rất lâu lắm rồi. Còn
những bài thơ được ghi là viết vào thời gian sau này, thì đó là do đảng cộng sản Hà Nội đã
đẻ ra; để cho Thiện trở thành “ người tù 27 năm” trước khi đưa Thiện xuất ngoại. Mà biết
đâu có bàn tay “ Liên Kết Trong Ngoài” đám này đa số có nhiều bằng cấp như : Giáo sư,
Tiến sĩ, Bác sĩ... và Vô Liêm Sĩ. Bọn chúng đã từng bất chấp luật pháp quốc tế nên dám cả
gan làm ra nhiều thứ giả; thì nghĩa lý gì với chuyện cùng với cộng sản Hà Nội để đẻ thêm ra
những bài thơ sau này để sơn phết cho Nguyễn Chí Thiện từ một tên du côn để trở thành
một “anh hùng với 27 năm tù, và là nhà thơ vĩ đại” và cũng vì “Liên Kết Trong Ngoài” nên
chúng đã hợp đàn, hợp sức lại với nhau để:
“ Phát động chiến dịch quảng bá tinh thần bất khuất của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện,
tác giả tập thơ Hoa Địa Ngục; ra sức vận động cho Nguyễn Chí Thiện được trao giải
Nobel Văn Chương”. Nhưng, chúng không làm sao thay đổi được cái bản chất của
Nguyễn Chí Thiện vốn từ một tên du côn, có thể giống y như tác giả của Thi tập Vô Đề đã kể
qua những dòng thơ như sau:
- Con người ta xương da một dúm
- Đi dứng lờ đờ xanh bủng, mắt mờ run
- Bóng hình tôi, ho ra máu lưng gù
- Thịt bắp tiêu dần, xương với da
- Chân vỡ sưng, cùm nhay lỡ loét
- Cặp mắt mờ run, lóa hẳn rồi.
- Sao quên những chân trời sai lỗi hẹn,
- Cho tâm tình sâu lắng dứt cơn hen”.
trang 10
Những dòng thơ trên, là trích đoạn của những bài thơ mà tác giả của Thi Tập Vô Đề
đã viết vào năm 1962-1969-1970 và 1972. Cho đến nay đã là từ 46-39-38-36 năm qua.
Nên nhớ, cách đây hơn bốn mươi năm về trước, nhiều lần tác giả của Thi tập Vô Đề
đã cho chúng ta biết là cặp mắt của tác giả đã “ Cặp mắt mờ run, lóa hẳn rồi”; nghĩa là
cặp mắt của tác giả đã không còn nhìn thấy rõ nữa. Vậy, sao hơn bốn mươi năm sau
mà cặp mắt của Nguyễn Chí Thiện hiện nay lại đang sáng quắc như thế ??? Chưa nói
đến cái lưng của Thiện chẳng hề gù, còn đôi chân của Thiện có dấu tích của “cùm
nhay lở loét” và Thiện có bị bệnh phổi-hen-suyễn hay không ???
Như vậy, chẳng cần giảo nghiệm bất cứ thứ gì cả, hoặc phải chiếu rọi đến những
bệnh lý ở trong nội tạng của Thiện; mà mọi người chỉ cần nhìn ngay vào mỗi cặp mắt
của Nguyễn Chí Thiện thôi, thì chỉ những người vì ngây thơ, hoặc điên, hay là đồng
loại rắn lục với Thiện, mới dám nói rằng Nguyễn Chí Thiện là tác giả của Thi tập Vô
Đề.
Viết đến đây, chúng tôi lại thấy có ý kiến nói rằng phải kết thúc chuyện Nguyễn Chí Thiện.
Chúng tôi xin nói là KHÔNG. Sao chúng ta lại có thể đễ dàng bị cuốn hút vào những tiếng
tiếng sáo mà nó đã được phát ra từ những cái miệng của những con rắn lục độc hại này???.
Bọn chúng muốn qua cho được cái ải mà chúng biết khó mà qua nỗi. Chúng ta phải quyết
tâm không cho bọn chúng thoát qua cái ải này một cách êm ái như vậy; bởi chính bọn
chúng đã đồng lõa và cương quyết bảo vệ cho Nguyễn Chí Thiện ăn cướp một công trình
tim óc của Tác giả Thi tập Vô Đề. Sao chúng ta lại vô tâm, nỡ đành để cho tên điệp viên
cộng sản Nguyễn Chí Thiện, một tên không biết gì về thơ văn lại ngang nhiên nhận vơ Thi
tập Vô Đề là của hắn. Ngay cái Hạt Máu Gì đó cũng do người khác viết. Nếu chẳng như vậy,
thì tại sao Thiện không dám tỉ thí cùng Giáo Sư Trần Đình Ngọc ???
Còn một điều khác nữa, là tác giả Trần Thanh đã thách Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Vũ
Thư Hiên... là hãy làm những điều như sau:
“A- Chào cờ Quốc Gia, cờ vàng ba sọc đỏ
B- Xé và đốt lá cờ đỏ sao vàng của Việt Cộng
C- Xé và đốt hình Hồ Chí Minh
D- Hô thật lớn ba lần câu khẩu hiệu “Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm”.
Không, Không một triệu lần không. Chúng tôi không đồng ý như thế. Bởi, bất cứ một tên
điệp viên cộng sản nào chúng cũng dám làm những điều ấy.
Vì vậy, nếu một ngày nào đó, Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên ... có làm theo như
những lời của Tác giả Trần Thanh đã viết. Thì lúc ấy, chúng tôi sẽ viết và gọi tất cả bầy rắn
lục này là Hoàng Cái Nguyễn Chí Thiện, Hoàng Cái Bùi Tín, Hoàng Cái Vũ Thư Hiên ...
Riêng về những nguyên do... mà “ Mặt trận-Việt Tân” lúc nào cũng đều thi hành tất
cả những chỉ thị của cộng sản Hà Nội. Có thể phải nhiều năm sau nữa, thì mọi việc
mới được sáng tỏ... Còn bây giờ ai muốn thì cứ tự nhiên nhập bầy với loài rắn lục độc
hại này; để cho lũ tội đồ của dân tộc ngày một đông thêm...
- Một lần nữa, chúng tôi thấy cần phải lập lại đến hàng triệu lần rằng: Cả lũ Băng Đảng Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh Tức Đảng Việt Tân, phải trả lời cho tất cả đồng bào ở trong và
ngoài nước đều được biết về số phận của “ Mười ngàn Kháng Chiến Quân” mà chính
“ Mặt trận” đã công bố: Hiện giờ mười ngàn người này họ sống chết ở nơi nào ???
Có phải Mặt trận-Việt Tân đã giết chết tất cả mười ngàn người này để bịt miệng, để họ
trang 11
không lên tiếng được về những hành vi khủng bố, giết người, đốt nhà, gian manh,
lường gạt của băng đảng Mặt trận-Việt Tân hay không ??? Đồng thời Mặt trận-Việt
Tân cũng phải trả lời trước đồng bào và gia đình của Kỹ sư Ngô Chí Dũng, Bác sĩ
Nguyễn Hữu Nhiều, Cựu Đại tá Dương Văn Tư... đã bị Mặt trận-Việt Tân thủ tiêu, giết
chết, rồi vùi thân xác họ tại rừng núi Thái Lan như Tác giả Nguyễn Toàn đã tường
thuật. Ngoài ra, còn những cái chết oan khuất của các vị như: Ông Bà Lê Triết, nhà
báo Đạm Phong, nhà báo Hoài Điệp Tử, Cựu Trung Tá Đỗ Trọng Nhân...
Và trước khi tạm dừng bài viết này. Chúng tôi xin thành kính tri ân quý vị Tiên Sinh là
:tác giả " Mắt Thần " , Bách Linh, Bạch Long, Thạch Hãn, Nguyễn Toàn, Hướng Vân
Thiên, Thái Tinh, Tầm Nguyên, Gàn Bát Sách, .... Bởi nhờ các vị mà chúng tôi có thêm
những chứng liệu để xác tín cho những điều mà băng đảng gian manh này đã ghi trong tập ‘
Tài Liệu Tuyệt Mật” mà chúng tôi đang thủ đắc.
Xin tái ngộ quý độc giả ở những bài kế tiếp.
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
trang 12
• Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn. -
Bài 6 -
- Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. -
Quý độc giả đã đọc qua với những cái « Bản tin » của « Mặt Trận-Việt Tân », mà chúng
tôi đã trích lại nguyên văn từ chính ở các số «Báo-Đài Kháng Chiến ». Đến bài này, thì
chúng tôi nghĩ rằng : Nên ngưng lại, không cần phải trích thêm những « Bản Tin » đó, vì nó
sẽ làm cho quý vị Khiến Chán.
Tuy nhiên, để đòi công đạo cho các vị mà đã vì lòng yêu nước thiết tha ; mà chính họ đã
phải bị giết chết một cách oan uổng, và cho đến tận hôm nay thân nhân của các vị ấy, cũng
không biết nắm xương tàn của họ hiện đang bị vùi dập ở nơi nào nơi rừng núi Thái
Lan ???!!!
Vì vậy, với bài này, chúng tôi xin mời quý vị hãy đọc thêm lần cuối, một « Bản Tin » nữa ;
bới ở « Bản Tin » này đã có nói đến một Thiếu úy của QLVNCH đã gia nhập « Kháng
Chiến », nên chúng tôi xét thấy cần phải nêu tên vị Thiếu úy này , để sau này, dù là một
năm, năm năm, mười năm, hay nhiều năm sau nữa ; chúng ta không thể để tên tuổi của các
vị ấy đi vào quên lãng… Và bây giờ, chúng tôi xin trích lại nguyên văn cái « Bản Tin » đã
được đăng trên « Báo Kháng Chiến » nơi trang 08, số 89, tháng 7 năm 1989, như sau :
« Đây, là tiếng nói của Việt Nam Kháng Chiến phát đi từ Căn cứ Quốc Nội của Mặt
Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam… ».
-Kháng Chiến Quốc Nội
-Kháng Chiến Cửu Long :
-Hai Tổ Chức Kháng Cự Giải Thể và Gia Nhập Mặt Trận;
-Đồng Bào Tiếp Vận Lương Thực.
( VNKC, 19-05-1989)
Cũng trong phần tin tức quốc nội do Đài Việt Nam Kháng chiến truyền thanh vào
ngày 19 tháng 5 năm 1989, Ủy Ban Kháng Chiến Tỉnh Cửu Long cho hay là với sự vận
dụng của cán bộ Mặt Trận trong tháng 3 vừa qua, Ủy Ban đã làm Lễ Tuyên thệ gia
nhập Mặt Trận cho thành viên của hai tổ chức Kháng cự trong tỉnh.
Một nhóm, do một Thiếu úy quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tên Hiếu chỉ huy, đã mang
về một súng cá nhân, một số lựu đạn và tài liệu... Một tổ chức khác, mệnh danh là
“Mặt Trận Quốc Gia Cứu Nước”, do một nhân sĩ tên Hòa đứng đầu, bao gồm nhiều
thành phần trẻ trong tỉnh.
Trước đó, cán bộ Mặt Trận đã dự kiến Lễ Giải Thể của hai tổ chức kháng cự kể trên.
Theo các nhân sĩ, sĩ quan cầm đầu hai tổ chức trên thì họ mong chờ được tiếp xúc
với cán bộ Mặt Trận hầu sớm được tổ chức hóa theo một đường lối đấu tranh thống
nhất để đẩy mạnh công cuộc giải phóng đất nước.
Ngoài ra, Ủy Ban cho biết là trong thời gian qua, Ủy Ban đã nhận được từ đồng bào
hơn 400 kí-lô đồ tiếp vận gồm gạo, muối, thuốc men và một số chất nổ, ngòi nổ nặng
hơn 40 kí”.
Với cái “Bản Tin” trên. Về phần đầu, chúng tôi sẽ nói ở sau. Riêng phần cuối của “Bản
Tin” thì nhân đây, chúng tôi xin trích một đoạn trong bài viết của Tác giả Hồng Xuyên đã
trang 13
đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong nơi trang 17, số 374, từ 16 đến 31 tháng 8 năm 1991 như
sau:
“... Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, tức Mặt Trận Hoàng Cơ
Minh, cũng còn được gọi là “ Mặt Trận Đĩa giấy”... Gọi là Mặt Trận Đĩa Giấy, vì Mặt
Trận Kháng Chiến của Hoàng Cơ Minh trên đường “Đông Tiến” về Thái Lan sau khi
thành lập ở Hoa Kỳ, có dàn cảnh để quay một cuốn phim lấy tên là:” Ngày Ra Mắt Mặt
Trận Tại Chiến Khu” do ký giả Nguyễn Ngọc Ẩn thực hiện và được đài truyền hình
CBS Mỹ chiếu... lòi ra cảnh các “Kháng Quân” ăn cơm “kham khổ” tại mật khu bằng
đĩa giấy sang trọng, ăn xong rồi vứt bỏ trong rừng... Với điểm sơ hở này, dư luận đã
kết luận là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là “không trung thực” và uy tín của Mặt Trận bị
sụp đổ luôn dù nó được đội cho cái “danh xưng” rất kêu là “Mặt Trận Quốc Gia Thống
Nhất Giải Phóng Việt Nam”.
Qua bài viết của Tác giả Hồng Xuyên, mọi người chắc đã thấy Mặt Trận-Việt Tân đâu có
cần những thứ như “ gạo, muối... của đồng bào”. Mặt Trận ăn uống còn sang hơn cả người
Việt tỵ nạn cộng sản của chúng ta nữa kia; còn “chất nổ, ngòi nổ” thì mặt Trận-Việt Tân
cũng không hề cần đến, vì Mặt Trận-Việt Tân ngay từ đầu đã có sẵn rất nhiều “ngòi nổ, chất
nổ” rồi. Và cho đến hôm nay, thì Mặt Trận-Việt Tân lại càng tăng thêm quá nhiều những “
ngòi nổ, chất nổ” chúng đang nổ rầm trời khắp nơi, đến nỗi cứ mỗi lần nghe chúng nổ là
những cặp lỗ tai của nhiều người phải chịu bị hành hạ, làm cho nhiều người chỉ biết chờ
cho... ngưng nổ để được nghĩ ngơi...
• Mặt Trận-Việt Tân và “ Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài”( lần 02):
Tất cả người Việt chúng ta, khi đọc cuốn tuyển tập “ Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài”(lần
thứ 02). Chắc đã có người vì ngây thơ nên cứ thấy bên trong có ghi tới “60 Đoàn thể”;
nhưng các vị để ý một chút thì sẽ thấy ngay là cái “Hội Nghị” này do Mặt Trận-Việt Tân đứng
ra tổ chức; vì thế, những kẻ được ghi tên, chụp hình và đăng bài phát biểu ở trong tuyển tập
này, hầu hết là những tổ chức do Mặt Trận-Việt Tân đẻ ra, hoặc đã bị Mặt Trận-Việt Tân xỏ
mũi, hoặc đã bị Mặt Trận-Việt Tân lừa bịp... Vì thế, có vị vì đã nhận thấy rõ những mưu đồ
đen tối qua cái gọi là “ Hội nghị Liên Kết Trong Ngoài” này nên hiện nay đã không còn dây
dính với đám nữa trong nữa ngoài này nữa. Chúng tôi thấy có nhiều “tên tuổi” rất quên
thuộc; nhưng không cần nêu tên ở đây, bởi thấy quá tội nghiệp, chứ chẳng phải ngán gì, vì
chúng tôi biết rất rõ về mấy cái thùng rỗng này. Tuy nhiên, nếu cần, thì chúng tôi sẽ nói ở
những bài sau. Vì thế, trong phạm vi của bài này, chúng tôi chỉ trích đoạn những điều cần
thiết như sau đây:
Nơi trang số 12-15-22-37-43, đã viết:
“... Hội Nghị trong việc thực hiện công tác chung; Là quảng bá ngược về trong nước
tinh thần bất khuất của Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện... và những tấm lòng vì dân vì nước
của : Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Quý vị Nguyễn Hộ, Hà Sĩ Phu,
Hoàng Minh Chính...Ví dụ ông Nguyễn Hộ tuyên bố nhất quyết tử thủ bằng lựu đạn tại
nhà khi bị công an dọa bắt
Hội Nghị Liên Kết 1995 đã đồng ý vận động can thiệp cho ông Nguyễn Hộ và sự hỗ
trợ đã góp phần bùng dậy phong trào chống đảng trong nước. Lần này cần thúc đẩy
và mở rộng thêm thành phàn đối tượng, không chỉ những Hà Sĩ Phu, La Văn Liếm,
Tiêu Dao Bảo Cự, Lê Hồng Hà... mà còn cả những thành phần trước kia là đảng viên
cộng sản, nhưng nay đã quay ra chống đảng như Hoàng Minh Chính, Đỗ Trung
Hiếu.v...v... Nhất là trong lãnh vực nhân quyền hai người Việt được đề nghị để lãnh
giải Nobel về Hòa Bình, đó là Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh và Bác sĩ Nguyễn Đan
Quế...”
trang 14
Đến trang số 48, đã có ghi : “ Lời phát biểu của một nhân sĩ:
“ Cựu Đại tá Lê Khắc Lý, nguyên Ủy viên Hội đồng Giám sát Cộng đồng Việt Nam miền
Nam Cali, là vị khách gây cảm xúc đặc biệt đối với cử tọa. Ông nói:
“...Cách đây một thời gian ngắn, chúng tôi có tham gia một cuộc vận động tổ chức
gọi là Hòa Đồng Dân Tộc của nhiều vị nhân sĩ, tôn giáo lớn, có uy tín trong cộng đồng.
Nhưng cuối cùng việc đó không hẳn đưa đến kết quả mong muốn; Kinh nghiệm đó,
cho chúng tôi thấy rằng, thưa quý vị, chúng tôi xin ngã nón khâm phục những các anh
Nguyễn Kim, ( Mặt Trận-Việt Tân) anh Nguyễn Ngọc Bích, anh Trần Quốc Bảo, tất cả
quý vị đây...đã làm ngày hôm nay... Một lần nữa chúng tôi khâm phục quý vị. Quý vị đã
làm điều mà toàn dân từ trong ra ngoài nước đều mong chờ,... lịch sữ sẽ ghi công cho
quý vị. Xin quý vị nhân nơi đây một bái lạy khâm phục của cá nhân chúng tôi, Lê Khắc
Lý”.
Tưởng cũng nên nhắc lại là cách đây hơn 20 năm khi chúng tôi vượt biển đến Hong Kong,
chúng tôi đã cố tìm ông Lê Khắc Lý; bởi một lá thư và những lời nhắn gửi của cô Hai A và
cậu con trai vô cùng thảm thiết. Chứ chúng tôi không phải tìm ông vì một điều gì khác. Cô
Hai A là học trò của ông Lê Khắc Lý. Ngày ấy, cô Hai A dù đã 15 tuổi nhưng vẫn còn học ở
Tiểu Học tại làng Cẩm Khê, nơi ông Lê Khắc Lý đã làm Hương Sư vào thời đó... Còn sau
này, thì chúng tôi đã trả lời cho cô Hai A và cháu rồi. Bởi chúng tôi thấy sợ cái “ Bái lạy
khâm phục” của ông Lê Khắc Lý. Vì chúng tôi chỉ biết lạy Thượng Đế, lạy Tổ tiên, lạy Ông
Bà, Cha Mẹ của chúng tôi, ngoài ra chúng tôi không bao giờ lạy bất cứ một người nào ở trên
trần thế này cả.
Cũng trong tuyển tập “Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài”, nơi trang 25-26, đã có đăng tấm
hình và “Bài thuyết trình”của Ô. Nguyễn Ngọc Đức “Tổng Thư Ký Liên Minh Việt Nam Tự
Do”; tức Mặt Trận-Việt Tân.“Bài thuyết trình” của Nguyễn Ngọc Đức rất dài dòng; song ở
đây,chúng tôi chỉ trích một câu nói thật hay ho của Nguyễn Ngọc Đức nguyên văn như sau:
“... Hội Nghị Liên Kết 1996 được tổ chức và cũng chính vì lý do đó, chủ đề của Hội
Nghị này được xoay quanh nhu cầu Liên Kết Trong Ngoài để đấu tranh cho một Việt
Nam Dân Chủ Tự Do. Mục tiêu của Hội Nghị là nhằm phát huy tinh thần liên kết trên bề
rộng cũng như trong bề sâu”.
Chúng tôi vốn dốt nát, quê mùa, chẳng hiểu được cái gì trên thì rộng trong thì sâu; nên cứ
liên tưởng nó giống cái...hang cua. Mà cũng vì dốt nên tôi xin mượn cái câu nói của “Ô.
Tổng Thư Ký...” và thêm một câu để thành hai câu ... vè để dành tặng cái “ Hội Nghị Liên Kết
Trong Ngoài” cho nó tăng thêm phần ý nghĩa; và hai câu đã được kết hợp như sau:
“ Trên bề rộng, trong bề sâu”,
Quần hồ-Liên kết-Quy đầu Cộng gian.
• Nguyễn Chí Thiện và Băng Đảng Mặt Trận-Việt Tân:
Như mọi người đã thấy rõ; từ rất lâu Mặt Trận-Việt Tân luôn luôn tìm mọi cách để thổi
phồng tên tuổi của Nguyễn Chí Thiện và Nguyễn Hộ lên tận mây xanh. Riêng Nguyễn Hộ
mọi người đều biết đến Y với câu tuyên bố vô cùng tàn ác khi chiếm được Miền Nam Tự Do
rồi thì: “ Nhà chúng, ta ở- vợ chúng, ta lấy- con chúng, ta bắt làm nô lệ”. Nhưng, Mặt
Trận-Việt Tân đã không ngớt lời ca tụng Nguyễn Hộ; không chỉ ở trong cái gọi là “Hội Nghị
Liên Kết Trong Ngoài”, mà liên tiếp qua nhiều số báo “ Việt Nam Dân Chủ, do Ban báo Chí
Liên Minh Việt Nam Tự Do” Mặt Trận-Việt Tân cũng luôn ca tụng những tên cộng sản
như:Nguyễn Hộ, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương... mà hiện chúng tôi vẫn còn
lưu giữ.
trang 15
Riêng Nguyễn Chí Thiện, đã được băng Mặt Trận-Việt Tân “đầu tư” ngay từ khi còn trong
nước. Khi mới ra hải ngoại, Thiện đã đóng tròn vai diễn, mà vì tinh thần chống cộng của
người Việt tỵ nạn cộng sản lúc ấy hãy còn ở cao độ, chưa có chuyện người Việt đi về nước
đông đảo như ngày nay, nên Thiện đã dễ dàng đưa chúng ta đi vào những thước phim giả
tưởng, mà chúng ta cứ nghĩ là người thật, việc thật. Cho đến khi cây kim nhọn hoắt nó cứ từ
từ lòi ra từ từ trong cái bọc, thì nhiều người mới suy xét lại.
“Thư Ngỏ của Nguyễn Chí ThiệnThân Gửi Đồng Bào Hải Ngoại”
Lá “Thư ngỏ” này rất dài; nhưng tôi chỉ trích lại nguyên văn ở một đoạn Thiện đã tả lại cái
chuyện (phim) đột nhập Sứ Quán Anh như sau:
“...Tôi đành đợi đến sáng thứ hai 16-07-1979, đột nhập Sứ Quán Anh. Sứ Quán Anh
rất thuận tiện chỉ bước dăm bước là vào phòng ngoài. Tôi dấu tập thơ trong bụng,
nghiền nát 30 viên Gardénal 0,10 khâu vào gấu quần phòng việc thất bại sẽ tự sát
trong xà lim. Độ 9 giờ sáng tôi thình lình vượt qua viên lính đứng ngoài (viên lính này
mặc thường phục) lọt vào. Tôi bất ngờ vì trong phòng có ba nam và một nữ ngồi làm
việc ở một chiếc bàn lớn. Tôi nói tôi là Cán bộ Bộ Ngoại Giao tôi cần liên hệ với sứ
quán. Họ hỏi giấy. Tôi nói tôi quên không mang giấy, vừa nói vừa lao vào căn phòng
trong. Họ cản đường tôi. Có một căn buồng nhỏ ở bên cạnh cửa mở, một thiếu nữ trẻ
người Anh đang chải tóc, tôi lao vào. Cô ta sợ quá rơi cả lược. Tôi vội nói: Tôi là
người lương thiện, đừng sợ. Cô ta vẫn há mồm ra kinh hoàng. Một người phụ nữ Việt
tới ôm lấy tôi, tôi đẩy bà ta ngã và chạy quanh cái bàn. Một người đàn ông chạy ra báo
cảnh sát. Hai người khác đuổi tôi. Thế nguy, tôi xô chiếc bàn, mực, ghế đổ cả. Nghe
tiếng ồn, ba người Anh đi ra. Mấy nhân viên Việt Nam dẹp sang một bên và nói với
mấy người Anh: Nó là một thằng điên. Tôi vội nói: Tôi không điên. Tôi có một tài liệu
quan trọng muốn trao cho các ông. Hãy cứu tôi. Miệng nói chân chạy vào buồng
trong, khép cửa da lại. Ba người Anh vào theo tôi ngay. Tôi vội lấy tập thơ trong bụng
ra, nhưng do vật lộn, nó đã bị tụt xuống tận đũng quần! Tôi phải cởi khuy quần mới lôi
ra được và đưa cho người Anh lớn tuổi nhất. Tôi bảo ông cất đi rồi sẽ nói chuyện. Ba
người Anh tiếp tôi gần 1 tiếng . tôi nhờ họ mang tập thơ về Anh Quốc và xuất bản,
dặn họ không giao cho bất kỳ một người nào ở trong nước. Tôi nói với họ về tình hình
nhân quyền ở Việt Nam, về cuộc đời tù tội của tôi, về nguyện vọng muốn tố giác Cộng
sản ...”.
Quý độc giả vừa đọc qua một trích đoạn lá “ Thư ngỏ” của Nguyễn Chí Thiện. Bây giờ,
chúng tôi xin mời quý vị hãy cùng nhau suy gẫm về những lời của chính Nguyễn chí Thiện
đã viết. Và đây là ý kiến của chúng tôi:
*Trước hết, tất cả người việt chúng ta đang ở hải ngoại; chúng ta đều biết dù ở nhà riêng
hay ở nhà thuê đều có chuông cửa ở ngoài cổng nhà, hoặc ở phía ngoài chung cư. Vì thế,
bất kể là ai, khi muốn vào nhà người nào thì bắt buộc chúng ta đều phải bấm chuông ở phía
ngoài; nếu được mở cửa, khi đến cửa của gia chủ, thì lại cũng gặp một cái chuông ở phía
ngoài cửa nữa, ai cũng phải bấm cái chuông này, mà trên cánh cửa thường có một lỗ nhỏ
xíu có lồng kính để gia chủ ở phía trong nhìn xuyên qua cửa, để nhận mặt người quen thì
mới mở cửa. Có khi là người quen, nhưng không muốn tiếp, thì gia chủ cũng không im luôn.
Đó là nhà riêng, hoặc nhà thuê ở các chung cư. Còn chúng ta nên nhớ, đây là Sứ Quán
Anh Quốc, dù đặt ở Hà Nội, thì Bộ Ngoại Giao Anh bắt buộc cũng phải có những biện pháp
hầu bảo vệ an ninh cho các nhân viên của Sứ Quán, tối thiểu cũng được như những căn
chung cư mà người Việt chúng ta đang ở thuê; chưa kể đến trong đó còn có các vị như Đại
Sứ, Phó Đại Sứ... Vì thế, tuyệt đối Bộ Ngoại Giao Anh Quốc không bao giờ để nhân viên
của Sứ Quán làm việc trong một căn nhà mà như Nguyễn Chí Thiện đã kể chuyện...ma..Và
trang 16
cũng nên nhớ, các nhân viên bảo vệ Sứ Quán họ đều không phải là những người tầm
thường.
*Về 30 viên thuốc Gardénal0,10, không phải là thuốc tự tử, rồi sau đó 30 viên thuốc này nó
đi đâu mà Thiện không uống ?. Còn một điều nữa, tác giả của Thi tập Vô Đề là một con
người mang đủ những căn bệnh hiểm nghèo đang ở vào thời kỳ cuối cùng, thân hình như
một bóng ma trơi, mà làm sao có thể “ vượt qua viên lính đứng ngoài ... lao vào, chạy
vào phòng trong ...đẩy bà ta ngã và chạy quanh cái bàn, xô chiếc bàn mực, ghế, đổ
cả” lại còn “ vật lộn” với nhiều nhân viên cả người Anh và người Việt trong Sứ Quán làm
cho “ nó ( tập thơ) đã bị tụt xuống tận đũng quần...”
*Chúng tôi nghĩ mọi người ai cũng hiểu chẳng có một văn phòng của Sứ Quán của bất kể
là của nước nào, dù có đặt ở tận bên Phi Châu lại có cái chuyện “ ba nam và một nữ ngồi
làm việc ở một chiếc bàn lớn”.. Vậy, chúng ta chỉ cần nhớ đến một Văn Phòng Xã Hội của
một nước nào đó; khi bước vào chúng ta đều thấy có một phòng có những nhân viên
thường trực để tiếp khách, ta phải xuất trình giấy hẹn; sau đó những nhân viên này sẽ
hướng dẫn ta đến gặp người mà chúng ta cần gặp. Nhưng, các nhân viên này đều ngồi mỗi
người riêng ở một chiếc bàn nhỏ, nơi dành cho họ làm việc, trên bàn có đủ những dụng cụ
bút chỉ văn phòng, có đặt máy vi tính, có một điện thoại riêng. Tuyệt đối, không bao giờ có
“ ba nam một nữ ngồi làm việc ở một chiếc bàn lớn”. Và trên các bàn làm việc của các
vị này đều có để tấm biển nhỏ có ghi rõ tên, họ và chức vụ của người ngồi trên chiếc ghế đó.
* Tiếp theo, Nguyễn Chí Thiện kể:” Có một căn buồng nhỏ ở bên cạnh cửa mở một thiếu
nữ trẻ người Anh đang chải tóc, tôi lao vào. Cô ta sợ quá rơi cả lược”. Ở điểm này, chúng tôi
biết không phải chỉ ở một cơ quan của chính phủ nào, mà ngay cả các công tư sở... những
nơi này đều có một phòng dành riêng cho nữ nhân viên trong việc vệ sinh cá nhân, có đặt
chiếc bàn trang điểm, có gương soi mặt, để cho các cô, các bà sửa sang lại những nét son
đã bị nhòe đi sau những lần kề đôi môi vào vào ly nước; hoặc trang điểm, chải tóc lại, có khi
thay trang phục khác sau giờ tan sở, để bước ra đường. Và chắc chắn những căn phòng
này không bao giờ “mở cửa một thiếu nữ trẻ người Anh đang chải tóc”. Lại thêm:” Một người
phụ nữ Việt tới ôm lấy tôi, tôi đẩy bà ta ngã và chạy quanh cái bàn...Thế nguy, tôi xô chiếc
bàn, mực, ghế, đổ cả”.
Đọc qua những lời của chính Nguyễn Chí Thiện kể, nghe chẳng khác gì những chuyện
ma. Vậy, Nguyễn Chí Thiện và cả bầy rắn lục độc hại này hãy nghe cho kỹ: Hoặc giả, “thiếu
nữ trẻ người Anh đang chải tóc” ấy, có quên đóng cửa, và nếu Thiện có xô chiếc bàn ngã,
thì nó cũng chỉ rơi, son, phấn, bút kẻ mắt, lược... và những vật dụng cá nhân của “thiếu nữ
trẻ người Anh” ấy chứ không bao giờ có chuyện “ mực, ghế, đổ cả”. Mà “mực” gì vậy hả
Nguyễn Chí Thiện ???. Bởi, cho dù đó là phòng làm việc thì cũng không bao giờ có cái
bình mực nào để trên bàn cả. Vì chỉ ở vào đầu thế kỷ trước mới có cái bình mực và
những ngòi bút lá tre ở trên bàn làm việc.
Chưa hết, Thiện còn kể:”... Miệng nói chân chạy vào buồng trong, khép cửa da lại”.
Chúng tôi không biết cái “buồng trong” mà Thiện kể đó là cái “buồng” gì ở trong một
Sứ Quán mà lại có cái cánh cửa bằng da như thế ???
Và chừng ấy đã đủ chưa, hay còn muốn vẽ vời thêm những chuyện gì nữa Tứ Thiện
?
• Dương Thu Hương: Một Cán Cái Cộng Sản Lưu Manh.
Chúng tôi vẫn nhớ, trước đây, lúc Dương Thu Hương mới viết những bài đầu tiên được gọi
là “phản tỉnh” Chúng tôi nhất định không tin. Lúc ấy, nhiều người bạn của chúng tôi đã nói :”
Bà đa nghi như Tào Tháo”. Tôi đã trả lời: Chúng tôi không bao giờ tin bất cứ một tên
trang 17
đảng viên cộng sản nào cả, nhất là những tên đảng viên CS thâm niên, vì từ trong
phôi thai chúng đã được cưu mang, nuôi dưỡng bằng những dòng máu cộng sản.
Từng tế bào của chúng đều đã nhiễm sâu nặng siêu vi cộng sản. Hơn thế, chúng còn
từng nhúng tay vào máu của đồng bào vô tội. Mà để kiểm chứng một cách chính xác ai
cũng thấy; trước hết, là Băng Đảng Khủng Bố-Giết Người-Đốt Nhà-Mặt Trận-Việt Tân là
cái ổ chuyên “ sản xuất” ra những “Nhà Dân Chủ-Nhà Phản Tỉnh...” từ Nguyễn Hộ,
Dương Thu Hương, Nguyễn Khắc Toàn, Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên ...”
Ngoài ra, cùng có nhiều trang điện tử khác là những thứ râu, lông của Mặt Trận-Việt Tân-
Việt Cộng, đều đã ra sức hứng những cái bả của bọn này; chẳng tin, thì quý độc giả cứ vào
trang Điện Báo Trời Nam thì sẽ thấy những Dương Thu Hương, Nguyễn Thanh Giang, Hà
Sĩ Phu v...v... nằm đầy ra đấy.
Mà mới đây, Cán cái Dương Thu Hương mụ ta mới vừa trình diễn thêm một màn “ phản
tỉnh” qua việc ra mắt cuốn “ Đỉnh Cao Chói Lọi” tại Paris. Mặc dù chưa đọc. Song chúng tôi
đã đọc qua bài báo này trên trang BBC; cũng như mọi người đều biết Dương Thu Hương
đã công khai bênh vực” Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại” “Vĩ đại” vì đã đào huyệt chôn
sống và giết chết không biết bao nhiêu những lương dân vô tội qua những cuộc đấu
tố : Từ Cải Cách Ruộng Đất-Nhân Văn Giai Phẩm-Thảm Sát Mậu Thân, 1968, tại Huế
v...v... Vậy, để quý độc giả hiểu rõ hơn bọn nào đã đưa Dương Thu Hương một cán cái từ
Bắc đi vào Nam với quần thò, ống thụt, đã rắc muối và “mì chính” (bột ngọt) lên cây
kem ở trong tủ lạnh ở miền Nam để ăn, đến trở thành người nỗi tiếng ??? Vì để đồng
bào ở trong và ngoài nước đều biết những mưu đồ đen tối này, chúng tôi không ngần ngại
sẽ bị bọn chúng thù oán, giết chết... mà xin trích nguyên văn một đoạn trong tập “Tài Liệu
Tuyệt Mật của Cao Trào Nhân Bản” mà theo Tác giả Bách Linh là “Cao Tào Nhân Bản
là con đẻ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” như sau :
“... Đưa Dương Thu Hương làm anh hùng. Bùi Duy Tâm (Bác sĩ ) được ta cấp tiền
bạc làm công tác phí và Bùi Duy Tâm có mộng làm quốc trưởng càng hay. Bùi Duy
Tâm sẽ móc nối Việt Cộng. Bùi Duy Tâm đã quen sẵn các tướng gián điệp, phản gián
Việt Cộng như : Dương Thông, Quang Phòng, Võ Nguyên Giáp, Dương Thu Hương.
...Hiện nay, đã có sẵn ...như Nguyễn Hộ, Dương Thu Hương, Nguyễn Thanh Giang,
Phan Đình Diệu, Tạ Bá Tòng, Hồ Hiếu v...v...”
Về tài chánh bọn này viết :” Ta đã có một núi tiền...” Ngoài ra, tài liệu cũng đã ghi rõ :
Ô. Trần Đình Trường chủ nhiều Hotel ở New York; Ông Trường này hám danh
nhưng không đến nỗi mất uy tín. Ô. Có thể giúp ta vài triệu Dollars để mua danh”. (
Chúng tôi thành thật xin lỗi ông Trần Đình Trường, vì trong tập tài liệu này, cả hai bản, một
viết tay và một bản đánh máy, đã viết nguyên văn rõ ràng như vậy).
Và “ Tài Liệu “ này cũng viết tiếp :“...Tổ chức phong trào từ thiện, cứu tế...rủ làm từ
thiện-chỉ biết mục đích từ thiện thôi”.( Chú ý, chúng tôi chỉ trích lại nguyên văn bảy chữ “
chỉ biết mục đích từ thiện thôi” có gạch ở phía dưới hàng chữ này; chắc chắn là bọn
chúng muốn nhấn mạnh cái mục đích của việc làm, chứ chúng tôi không tự ý cho thêm
“gạch đít” ).
Nhưng chẳng riêng “Cao Trào Nhân Bản” mà qua nhiều số báo: “Việt Nam Dân Chủ do
Ban Báo Chí Liên Minh Việt Nam Tự Do ( con đẻ của Mặt Trận-Việt Tân) thực hiện”; cũng đã
liên tục ca tụng Dương Thu Hương; như Việt Nam Dân Chủ số 10, tháng 4-1997, đã đăng:
Nhiều người đã biết đến như : Nguyễn Hộ, Đỗ Trung Hiếu, Hoàng Minh Chính, Lê
Hồng Hà, Nguyễn Trung Thành, Phan Đình Diệu, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Tiến, Hà
trang 18
Sĩ Phu v...v....; Tiếp theo ở trang 11 đã viết: “ Chưa nói đến những nhà văn, nhà báo bị
phê phán một cách bất công, xử lý kỷ luật hành chính hoặc đánh đòn hội chợ theo
nghĩa bóng và nghĩa đen như : Dương Thu Hương, Phạm Thị Hoài, Phạm Ninh, Hà Sĩ
Phu, Hồ Hiếu, Trần Vàng Sao, Hà Văn Thùy v...v... Còn nhiều số báo VNDC mà tôi đang
lưu giữ, nhưng thấy chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để cho quý độc giả hiểu được mọi vấn đề rồi
nên chúng tôi ngưng trích.
Song bè lũ gian manh này, chúng sẽ không chịu dừng lại ở hành động đội quần Dương
Thu Hương và cả lũ cộng sản đâu, vì chúng đã viết “ Con bài nào bị cháy thì cho lui vào
bóng tối”.Nghĩa là chỉ lui vào bóng tối để làm những (trong) đen tối, chứ đừng tưởng chúng “
vắng bóng” là chúng đã về vườn đâu nhé. Còn những tên tuy đã cháy nhưng vẫn còn ngo
ngoe, như hắn ta đã viết: “Chúng ta cần phải tìm hiểu, nghiên cứu thật chính xác về đời tư,
quá trình hoạt động của đối tượng, phải vạch mặt chỉ tên...”
Về điều này, chúng tôi muốn nói với những tên lưu manh đang ở trong băng đảng của
Nguyễn Chí Thiện kia rằng: Trong các vị đã từng lên tiếng về tên ma cô nhà thổ, lưu manh,
vô giáo dục: Nguyễn Chí Thiện; không hề có ai sợ ba cái chuyện chụp mũ “ cộng sản nằm
vùng”, “tìm hiểu, nghiên cứu về đời tư, quá trình hoạt động ...” Mà cái câu “ Quá trình hoạt
động” này sao nghe nó giống y như cái câu đã được in sẳn trong cái mẫu “ Tờ Tường
Thuật” của Việt Cộng, mà bọn “Cán bộ Chấp pháp” mỗi lần hỏi cung chúng đều phát
cho các tù nhân để họ phải khai đầy đủ lý lịch ba đời vào cột “ Thành Phần Lý Lịch”;
ngoài ra còn phải khai ra tên ba người bạn thân ở cột “ Quá trình Hoạt động”. Riêng
chúng tôi biết Y là ai. Nhưng tạm thời chưa nói đến, vì y là cái thá gì mà phải sợ.. Còn
nếu y muốn nói thì chắc hắn còn nhớ đến những năm trước 30-04-1975, mỗi lần từ Sài Gòn
ra Đà Nẵng y đều đến cái căn gác của một người Hoa tên là Bành Lỗ Bang, tại đường
Nguyễn Thái Học, ĐN. Và người thường cứu “mạng” của y là ông Hoàng Ngọc Trân, anh
ruột của Linh Mục Hoàng Ngọc Lạc; mà người chịu trả tiền, có lần phải đem cầm một chiếc
xe Honda để lấy tiền trả cho ông Bành Lỗ Bang; người ấy chính là cái đức ông chồng của
người viết. Mà các vị đã viết những bài vạch mặt Nguyễn Chí Thiện và băng đáng Mặt Trận-
Việt Tân, đa số họ đã công khai ký tên thật kia mà. Riêng chúng tôi, đã sẵn sàng đón nhận
tất cả ở ngay bài đầu tiên như đã viết.
Ôi! ở đời, sao lại có những tên ngu đần đến nỗi đi chữa cháy mà “ Mang tơi chữa lữa”,
chẳng những thế, mà trên tay chúng lại còn kè thêm một xô dầu nữa !!!
• Mặt Trận-Việt Tân phải trả lời về số phận của “Mười ngàn Kháng Chiến
Quân”.
Trở lại với con số “ Mười ngàn kháng chiến quân” do chính Mặt Trận-Việt Tân đã công
bố trước đây rằng :
Đúng như vậy, ngày ấy, bởi lòng yêu nước thiết tha, nên khi Mặt Trận-Việt Tân đem
những cuộn băng được cho là quay tại Chiến Khu vào trại tỵ nạn Thái Lan để tuyển
mộ quân, như Tác giả Nguyễn Toàn đã viết. Vì tin tưởng vào Mặt Trận-Việt Tân, nên đã
có một số đông đảo thanh niên đã đi theo Cựu Đại Tá Dương Văn Tư, Bác sĩ Nguyễn
Hữu Nhiều để cùng trốn khỏi trại tỵ nạn để gia nhập “kháng Chiến”; và thêm một số
người đã vượt biên bằng đường bộ qua biên giới, khi đến được đất Thái họ đã gặp
Mặt Trận-Việt Tân; và vì nghe theo lời đường mật của Mặt Trận-Việt Tân, nên họ đã
không vào Văn Phòng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc để xin tỵ nạn cộng sản, mà họ
đã gia nhập Mặt Trận-Việt Tân.
Chính vì thế, mà đã có rất nhiều gia đình người Việt Nam có thân nhân là chồng,
cha, con, anh, em đã ra đi vượt biên, vượt biển, đã đến được đất Thái Lan an toàn rồi.
Nhưng, rồi sau đó bỗng dưng biệt tích; vì họ đã tin và đã gia nhập Mặt Trận Hoàng Cơ
trang 19
Minh tức đảng Việt Tân. Bằng chứng rõ ràng là Mặt Trận đã công bố có tới mười ngàn
kháng chiến quân, mà cho đến ngày hôm nay, Mặt Trận-Việt Tân cũng chưa hề nhắc
về con số “Mười ngàn Kháng Chiến Quân” này. Như vậy, rõ ràng Mặt Trận-Việt Tân đã
nhìn nhận rằng đã có mười ngàn người chính thức, công khai đi theo tiếng gọi : “Giải
Phóng Việt Nam” của Mặt Trận-Việt Tân. Vậy, bây giờ mười ngàn người này hiện ở
nơi đâu ??? Mặt Trận-Việt Tân hãy trả lời cho các thân nhân của họ và cho người Việt
tỵ nạn cộng sản ở tại hải ngoại đều được biết. Bởi, trước đây, đồng bào đã có đóng
góp tiền của cho Mặt Trận-Việt Tân qua những “ Chiến Dịch Một Vỉ Thuốc Cho Kháng
Chiến Quân” và nhiều “Chiến dịch” khác ... Mặt Trận-Việt Tân nên nhớ, các vị như :
Cựu Đại tá Dương Văn Tư, Bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, Kỹ sư Ngô Chí Dũng, Nguyễn
Đoàn...là những người đã vì lòng yêu nước thiết tha, nên đã từ bỏ cả một tương lai
tươi sáng để chính thức gia nhập Mặt Trận-Việt Tân, và họ đã công khai đến ở tại
“Chiến khu”. Để rồi sau đó, theo như lời tường thuật của Tác giả Nguyễn Toàn thì Mặt
Trận-Việt Tân đã giết chết một cách vô cùng tàn ác,rồi vùi thân xác của họ ở một khu
rừng chồi tại Bunthari, Thái Lan; mà cho đến hôm nay, Mặt Trận-Việt Tân vẫn không
chịu trao trả nắm xương tàn ấy cho thân nhân của họ !!! Mặt Trận-Việt Tân đừng
tưởng rằng cứ giả câm, giả điếc rồi mọi chuyện sẽ trôi qua ...
Qua đó, chính những điều đã nêu ở trên; mà chúng tôi đã bất chấp những hiểm nguy, bất
trắc, kể cả cái chết như trường hợp của Ông Bà Ký giả Lê Triết, Cựu Trung tá Đỗ Trọng
Nhân của Văn Nghệ Tiền Phong, nhà báo Đạm Phong, nhà báo Hoài Điệp Tử... để gióng
lên tiếng nói; hầu cho các gia đình là nạn nhân của Mặt Trận-Việt Tân sẽ vững tâm trên con
đường đi đòi công đạo cho chính thân nhân của mình. Nhưng, trước và trên hết các vị phải
nhờ đến các Cơ quan An ninh-Chống Khủng Bố, ở các Quốc Gia nơi mình đang tỵ nạn cộng
sản, để trình bày những điều cần thiết ...Bởi như tác giả Nguyễn Toàn đã viết về những
hành vi :“Khủng Bố-Giết Người-Đốt Nhà ...của băng đảng Mặt Trận-Việt Tân.
Viết đến đây, chúng tôi bỗng thấy lũ rắn lục độc hại kia, chúng lại đưa lên những tấm hình
của một tên “Bộ đội Việt cộng đội nón tai bèo ở bên Miên”, và một tấm hình khác tên “bộ
đội” này lại mang lon “Đại úy Công an” Việt cộng; mà chúng cả quyết đó là những tấm hình
của ông “Bách Linh, tức Triệu Lan”. Triệu Lan thì chúng tôi không biết là ai. Nhưng
chúng tôi biết ông Bách Linh không phải là người trong những tấm hình đó, mà chúng
đã lưu manh dám đoan chắc đó là ông Bách Linh thì theo chúng tôi có hai lẽ : Bọn chúng
đưa những tấm hình này lên mạng; thứ nhất là để chính ông Bách linh, hoăc những người
thân thiết của ông sẽ lên tiếng đặng cho chúng biết ông Bách Linh là ai, để cả lũ chúng viết
bài chứi bới, hoặc hãm hại ông Bách Linh. Song chúng đã lầm, ông Bách Linh và những
người thân của ông sẽ không lên tiếng trong lúc này; bởi ông Bách Linh còn nhiều việc phải
làm.
Nhưng, lũ rắn lục này không hề biết được rằng Tác giả Bách Linh là một cây bút kỳ cựu
của Văn Nghệ Tiền Phong với tuổi đời bằng ông cố nội của chúng, ông đã phục vụ cả hai
nền Cộng Hòa Việt Nam, còn cái tên nào đó trong những tấm hình kia là một thằng con nít
chỉ bằng thằng chắt nội của tác giả Bách Linh mà thôi. Lý do thứ hai là để cho quý độc giả
hiểu lầm tác giả Bách Linh là “Đại úy Công an Việt cộng”, để vô hiệu hóa những bài viết của
ông Bách Linh. Song cho dù với những âm mưu gì chăng nữa thì bọn chúng cũng đừng
hòng biết tác giả Bách Linh là ai. Chúng tôi chắc tác giả Bách Linh dù mái tóc đã bạc, với bộ
răng mới được ông nha sĩ ưu ái gắn vào; nhưng ông đang cười, cười thật lớn đấy nhé.
Và giờ này là Đêm Giáng Sinh. Đêm chia hai lịch sử của nhân loại. Mọi người ở trên mặt
địa cầu này, dù có tin Chúa hay không; nhưng mỗi lần đặt bút xuống để ghi một ngày tháng
nào đó, dù là ngày vui hay một ngày buồn; thì chính họ đã công nhận đó là ngày đánh dấu
niên lịch của sự kiện Chúa Cứu Thế đã Giáng Sinh. Và bằng tất cả tâm thành, chúng tôi xin
phép quý độc giả để được cùng chia xẻ niềm vui trong “Đêm Thánh Vô Cùng” này. Một lần
trang 20
nữa chúng tôi xin thành kính tri ân quý Tiên sinh : Tác giả Mắt Thần và Tác giả Hoàng Xuyên
của Văn Nghệ Tiền Phong với những tài liệu vô cùng quý giá của quý vị.
(còn tiếp)
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
trang 21
TinParis. Chúng tôi cho đăng lại bài viết dưới đây trích ra từ Nguyệt san Sự Thật số 5 tháng 5
năm 1995 trang 11 để giúp cho những " người trẻ " chưa hiểu rõ về " băng đảng Mafia " Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh tức " Việt Tân " hiên nay : Tay sai " chiến lược " của CSVN với MỘT
MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC : " Làm tan vỡ Cộng Đồng Việt Nam Quốc Gia Hải Ngoại " để kêu gọi
" Hòa Hợp Hoà giải với CSVN " và " Quên đi quá Khứ ".
Xin nhắc lại kỹ thuật " tẩy não tù nhân " của CS là :
1- làm mất đi khái niệm về " Không gian " ( đổi chổ giam thường xuyên, tù nhân không
biết mình đang ở đâu)
2- Làm mất đi khái niệm về " Thời gian " ( giam tù nhân trong phòng tối, tra hỏi tù nhân
bất kể ngày giờ)
Chỉ trong vòng vài tháng, là tù nhân mắt hết cả mọi " kháng cự ", rồi từ đó, CSVN mới nhồi
vào đầu họ những hình ảnh , những khái niệm phải trái như thế nào theo chiều hướng của
người CS, tạo cho họ hy vọng " làm tốt thì được về sớm". Do đó , chúng ta mới thấy " bản
năng sinh tồn của tù nhân " như thế nào, những người trước đây " anh hùng " nhưng cư xử
rất tồi tệ, không còn nhân cách để lo cho bản thân mình, chà đạp lên các người ở tù chung
với mình..Những tù nhân đó đều bị CSVN cấy " sinh tử phù " hết rồi. Cũng có người kháng cự
được nhưng chỉ một số ít thôi, và phần đông họ đều chọn thái độ "ẩn dật" hay " tu thân " khi ra
hải ngoại.
Trong khi đó, Việt Tân ra tay đón tiếp " rầm rộ " những kẻ " đã bị tẫy não " với tài chánh "
lường gạt của đồng bào trước đây " và ngoài các đòn " hư chiêu " cho có vẽ chống cộng , kỳ
thật là VT thi hành , phát động các " công tác chia rẽ chiến lược " như " hòa hợp hòa giải với
CSVN " hay " dẹp bõ ngày Quốc Hận " thành ngày " Tranh đấu cho Tự Do ", v.v... Điều nầy
chỉ cốt để " phá tan hàng ngũ của người Việt Quốc Gia Hải Ngoại " mà thôi.
trang 22
trang 23
trang 24
trang 25
trang 26
trang 27
trang 28
TỪ MẶT TRẬN đến ĐẢNG VIỆT TÂN - Phùng Ngọc Sa –
Mặt trận nói trên là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, hay Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh, thường gọi tắt là Mặt Trận (MT); Đảng Việt Tân, do tiếng ghép
của những chữ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng.
I- / Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam.
Nhờ sưu tầm, chúng tôi được biết có nhiều sách báo viết về MT, nhưng có lẽ quyển hồi ký
«Trả Ta sông Núi 3» phát hành tại Hoa Kỳ trong năm 2004 của cựu đại tá Phạm Văn Liễu,
nguyên Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT, (kể từ khi thành lập năm 1981 cho đến
ngày «tan vỡ» vào cuối năm 1984) là một tài liệu chứa đựng nhiều chi tiết khả tín và có tính
cách thuyết phục. Lý do: Ông là nhân vật đóng vai chính trong việc tổ chức và sáng lập MT
viết.
Khi công khai hoạt động, theo hệ thống tổ chức và phân nhiệm, MT được chia ra làm
2 bộ phận:
- Trong nước: Do Tổng vụ Quốc Nội: Nhiệm vụ là trực tiếp chiến đấu để lật đổ bạo quyền
cộng sản, người lãnh đạo là phó đề đốc Hoàng Cơ Minh.
- Tại ngoại quốc: Do Tổng vụ Hải Ngoại: Đặc trách xây dựng và phát triễn cơ sở hậu cần,
vận động với cộng đồng người Việt trên thế giới, góp công góp của, giúp kháng chiến trong
nước; người đứng đầu là cựu đại tá Phạm Văn Liễu.
Hoạt động song hành với MT còn có Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến do ông
Phạm Ngọc Lũy, hội trưởng Hội Trường Xuân (1), một người đạo đức và rất được tín nhiệm
của đồng hương Việt Nam lúc bấy giờ làm Chủ tịch; ông Lũy phụ trách kêu gọi đồng bào
Việt Nam khắp thế giới đặc biệt là những người có cảm tình vì từng chịu ân của ông tích cực
tham gia ủng hộ tổ chức kháng chiến trong nước.
Xin sơ lược qua về đại tá Phạm Văn Liễu, tác giả 3 quyển hồi ký «trả ta sông núi», đặc
biệt trong quyển 3 có ghi rõ nhiều sự kiện liên quan tới MT. Được biết, cựu đại tá Phạm Văn
Liễu, nguyên Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT là người đã từng đãm nhận chức
vụ Tổng giám đốc Cảnh Sát Quốc Gia dưới thời nội các của bác sĩ Phan Huy Quát vào
những năm 1965-1966.
- Trước đó, vào những năm 1945-1946, ông Liễu là một thanh niên yêu nước đã tình nguyện
đứng vào hàng ngũ Mặt Trận Quốc Dân Đảng để chống nhau với Mặt Trận Việt Minh cộng
sản. Ông được cử theo học khóa huấn luyện quân sự tại trường Lục Quân Yên Báy, trung
tâm nầy do các giáo quan Nhật Bản trực tiếp đào tạo và giảng dạy. Bị thất bại trong cuộc
chiến đấu chốâng bọn Việt Minh cộng sản nên ông phải lưu lạc sang Tàu. Trở về nước, ông
theo học và tốt nghiệp khóa 5 trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt năm 1952. (Người viết tốt
nghiệp khóa 8 -1953).
- Là sĩ quan theo học khoá I Sĩ Quan Hải Quân Việt Nam. Kế đó được giao phó nhiệm vụ
thành lập và là Tư Lệnh đầu tiên của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa.Thất bại trong cuộc đảo chính chống chế độ Ngô Đình Diệm năm 1960, ông phải
lưu vong tị nạn chính trị tại Cao Miên.
- Sau năm 1975, đại tá Liễu may mắn thoát nạn cộng sản và định cư tại Hoa Kỳ. Mặc dù tuổi
tác đã cao, gia đình tuy mới tạm ổn định, nhưng vốn mang dòng máu tự hào cách mạng,
ông đã kết nghĩa với phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và cả hai cùng nhau thề nguyện mang hết
ý chí, khả năng vận động kết hợp tất cả chiến hữu thành một khối để thành lập một mặt trận
tiêu diệt chế độ CSVN. Tiếc thay, ông bị thất bại, «Họa hổ bất thành khuyển» (Vẽ con cọp
trang 29
thành con chó). Công cuộc giải phóng quốc gia tới đâu thì không thấy, nhưng chính ông đã
vô tình giúp một số người vì quyền lợi phe nhóm làm mất chính nghĩa của MT. Ngoài ra, do
những việc thu nhập tiền bất chính, cộng thêm các hành vi lừa gạt đã làm cho bầu không khí
chính trị tại hải ngoại bị vẩn đục, tập thể người Việt tị nạn phân tán chia rẽ. Mất niềm tin và
nghi ngờ lẫn nhau.
Theo giới thông hiểu nội tình, thì không phải vì ông Liễu cùng ban tham mưu của ông thiếu
hiểu biết về các nhân vật mà họ liên kết khi thành lập MT nên làm hỏng đại sự, mà thực ra
do ông vì quá tự tin, nghĩ mình là một pháp sư cao tay ấn, có khả năng tạo ra âm binh, thì
cũng đũ bản lãnh để điều khiển chúng. Tiếc thay, trong vai phù thủy, ông đã không đũ sức
hô phong hoán vũ điều khiễn âm binh, lại thiếu đề phòng nên bị chúng quật lại diệt luôn phù
thủy và khiến ông trở thành một kẻ tòng phạm.
Tuy nhiên, điều đáng khâm phục là trước khi bước vào hoàng hôn cuộc đời, tác giả còn có
can đảm nói lên sự thật, vạch ra những lỗi lầm của MT và nhờ tài liệu đó, chúng ta biết được
là MT đã phản lại sự nghiệp chống cộng giải phóng quê hương. Việc làm của tác giả là một
hành động xám hối và là một tiếng chuông cảnh tĩnh cho những ai dễ tin, đặc biệt là tuổi trẻ
rút kinh nghiệm mà xa lánh tổ chức nầy.
Trước đây, lúc còn sinh hoạt và đặc trách bộ phận An Ninh trong một chính đảng; do sự giúp
đở của các đồng chí và một số nhân vật từng tham gia MT. Chúng tôi đã thu thập được
nhiều tin tức liên quan đến MT. Đem đối chiếu nó với các tài liệu ghi trong sách của ông
Cao Thế Dung, hồi ký Trả Ta Sông Núi 3 (Trtsn) của đại tá Phạm Văn Liễu, chúng tôi biết
được là trong quá trình 23 năm hoạt động, kể từ khi thành lập năm 1981 cho đến lúc tuyên
bố giải tán để cho ra đời đảng Việt Tân vào ngày 19-9-04, MT chưa lập được một thành tích
gì khả dĩ giúp dân cứu nước, mà chỉ thành công trong kế hoạch kinh tài có lợi cho phe
nhóm, và xây dựng được một hệ thống bán phở. Vì thế, người đời mới chế diễu, đổi tên MT
đáng lẽ là một công cụ đấu tranh chống cộng thành ra « Mặt Trận Phở Bò».
Phần còn lại MT chỉ tạo cho mình một hình ảnh không mấy tốt đẹp là: - Dối trá lừa
gạt - Hù dọa làm tiền và sử dụng bạo lực..
* Dối trá lừa gạt: Từ hình thức lẫn nội dung. Xin trưng dẫn một vài vụ điễn hình:
1- Ngay từ lúc khởi sự, người đứng đầu quốc nội đã mưu đồ buôn bán kháng chiến
dưới hình thức lập chiến khu giả để câu khách kiếm tiền. Ý định đó bị phản đối, MT lại
đi thuê đất ở Thái Lan lập căn cứ địa chiến đấu.
Theo hồi ký «trả ta sông núi» (trtsn) ở trang 195 ông Liễu viết, khu chiến của ông Hoàng Cơ
Minh, là một mảnh đất rừng mà ông ta đã thuê lại của tướng Thái Lan tên Sutsai.Thử hỏi,
lập khu chiến mà phải thuê đất của một tướng Thái, là một bọn được coi lưu manh, tham
nhũng bậc nhất thì làm sao tiến hành tổ chức kháng chiến được: Với bọn Thái nầy, khi vòi
được tiền, chúng tạm để yên, nhưng khi CSVN ngả giá cao hơn, là bọn tướng tá Thái trở
mặt và bán đứng ta ngay.
Kinh nghiệm cụ thể: Một chiến hữu của chúng tôi nhờ quen biết với đại tá Sauvageot, (tên
Việt là Nguyễn Hữu Hai) đặc trách công tác tìm M.I.A (Người Mỹ mất tích) tại sứ quán Hoa
Kỳ, Bangkok, Thái Lan. Trước kia, ông là một cố vấn tại Trung Tâm Huấn Luyện Xây Dựng
Nông Vũng Tàu mà tôi thường xuyên liên lạc. Là một người Mỹ sành tiếng Việt, thuộc lòng
quyển Kiều; bạn tôi được đại tá Sauvageot thuận cho tham gia công tác tìm MIA. Nhưng
chiến hữu nầy vì không đồng ý để bọn Thái Lan hướng dẫn lộ trình nên bị chúng kiếm cớ
trục xuất ra khỏi đất Thái trong vòng 24 giờ.
Thuê đất của bọn Thái lập chiến khu, mướn thường dân Lào làm lính đóng kịch, giả làm
kháng chiến quân (trtsn 200-204) để trang trí cho buổi lễ ra mắt Khu Chiến và tuyên bố
Cương Lĩnh Chính Trị của MT đã là một hành động lừa dối, nhưng có thể tha thứ được, vì
trang 30
dù sao buổi đầu cũng cần đánh bóng thổi phồng để huyên truyền có lợi cho đại cuộc. Nhưng
ông Hoàng Cơ Minh, (HCM) Tổng Vụ Trưởng Quốc Nội (TVQN) chỉ quanh quẩn trên đất
Thái, Nhật hoặc Hawaii thế mà ông dám phịa ra là đã quy tụ được 36 tổ chức trong nước, và
đã có trên 10.000 tay súng (trtsn 320) thì quá đáng.
2- Chủ trương lừa gạt ngay cả trong nội bộ:
Khi ông Liễu dẫn phái đoàn hải ngoại từ Hoa Kỳ đến thăm khu chiến còn được gọi là căn cứ
số 9 (trtsn 209); ông HCM đã giàn dựng cho mọi người tưởng là khu chiến nằm sâu tận
trong lãnh thổ Ai Lao, chứ không nằm trên đất Thái, nên mới bố trí cho phái đoàn hải ngoại
của ông Liễu nếm mùi gian khổ: từ đường cái vào khu chiến phải vượt rừng, lội suối, ngược
giốc, phơi nắng tới 2 ngày và một đêm; đó là chưa nói đường đi trơn trợt quanh co, vất vả
gian nan lắm mới tới chiến khu. Thế mà khi trở ra thì chưa đầy 3 tiếng đồng hồ đã tới đường
cái, có xe chờ sẵn. Đặc biệt, ông Hoàng cơ Minh rời chiến khu sau, nhưng khi phái đoàn
về tới Bangkok thì ông Minh đã quần áo tươm tất chờ sẵn.. Dấu đầu bị hở đuôi.
3- Dối trá trong việc dấu nhẹm cái chết của ông Hoàng Cơ Minh:
Lúc bị giam ở trại «cải tạo» cũng như thời gian còn kẹt trong nước, nguồn an ủi và hy vọng
độc nhất của chúng tôi là nhờ vào các tin tức liên quan đến phong trào Kháng Chiến, hoặc
Hoa Kỳ sẽ cứu ra khỏi tù và được « Tống xuất».
Khi được thả ra từ trại tù nhỏ về sống vất vưởng trong nhà tù lớn, thì nguồn hy vọng nói trên
đã tăng gấp bội.Mặc dù bị quản chế chặt chẻ, bị bưng bít nhưng ít nhiều vẫn tiếp nhận được
tin tức kháng chiến chống cộng, và nhờ thế cuộc sống có phần dễ thở. Khốn thay, lúc được
trả quyền công dân vào năm 1987, việc di chuyển dễ dãi đôi chút, hơn nữa vì sinh kế phải
giao thiệp biếu xén bọn công an, nhờ thế mới biết được lãnh tụ kháng chiến HCM đã hy
sinh. Mặc dầu thấy bọn công an đem cái chết của ông Minh ra triển lãm và bêu rếu, phần lớn
anh em chúng tôi vẫn cho đó là một vụ ngụy tạo và nói láo của cộng sản. Đến lúc thu thập
đủ bằng chứng xác thực ông HCM đã chết, thì kể như trời sập! Bao nhiêu hy vọng đều sụp
đổ tiêu tan, bỏ ăn, mất ngủ. Ấy vậy mà lúc được qua Mỹ theo chương trình H.O vào năm
1991, và tiếp mãi nhiều năm về sau, cán bộ MT vẫn nói là lãnh tụ HCM hãy còn sống, vẫn
lãnh đạo kháng chiến; chiến trường chống cộng vẫn sôi động: hôm nay thì đơn vị VC nầy bị
phục kích, bữa khác kho đạn của chúng bị quân kháng chiến phá hoại v.v. Chưa hết, sẽ có
thư chúc Tết của lãnh tụ HCM, cố đón chờ.
Quả thật, không có gì đáng buồn bằng lấy cái chết một người được tôn phong làm anh hùng,
đã từng hy sinh tất cả, kể cả mạng sống để đổi lấy một số lợi lộc nào đó. Theo đánh giá, sở
dĩ MT cố bưng bít dấu nhẹm cái chết của ông HCM, vì họ chủ trương càng giữ kín và kéo
dài lâu, thì số tiền buôn bán kháng chiến càng thâu được thêm nhiều. Lý do đó, nên mới có
chuyện ông HCM bị hy sinh vào cuối năm 1987 mà mãi cho đến năm 2001, nghĩa là 14 năm
sau, MT mới chính thức khai tử ông. Và đến lúc cần phải giải thích, thì họ lại ngụy biện:
Trong một buổi hội luận trên đài Tiếng Nước Tôi giữa ông Lê Thành Tùng và bác sĩ Đặng Vũ
Chấn, một khuôn mặt không những hoàn toàn xa lạ với chính giới Việt Nam mà xa lạ ngay
cả trong hàng ngũ lãnh đạo MT, như bác sĩ Trần Xuân Ninh, ông Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ
Long, Nguyễn Kim Hườn v.v.
Dịp nầy, ông Đặng Vũ Chấn đã nói: Tin lãnh tụ HCM bị hy sinh là do bọn VC nó tung
ra, thì làm sao có thể tin, vì thế phải cần nhiều thời giờ để kiểm chứng, lý do đó nên
mới có sự chậm trễ trong việc loan báo.
Ô hay! Phải chăng ông Đặng Vũ Chấn quá coi thường dư luận, xem thính giả và đồng
bào trong nước cũng như hải ngoại chỉ là một lũ khờ khạo, nói sao nghe vậy không cần lý
luận phải trái. Ông HCM, là tư lệnh một Khu Chiến, ngoài chiến hữu trực tiếp chiến đấu, còn
có hệ thống liên lạc; bên cạnh còn đảng Việt Tân hoạt động bí mật từ năm 1982. Thế mà
không một ai có trách nhiệm kiểm nhận và thông báo cái chết của lãnh tụ, thì quả là một sự
trang 31
kiện quá vô lý.
Có lẽ khi ngẩu hứng giải thích với thính giả về cái chết của ông HCM, ông Đặng Vũ Chấn
quên không nghĩ đến hoạt động phản gián và tuyên truyền của bọn VC. Nếu CSVN muốn cố
tình đánh phá MT, chúng đã ồ ạt tung cán bộ và phương tiện trưng dẫn bằng cớ chứng minh
là ông HCM đã chết thì MT sẽ vô phương chống đở. Nhưng không, bọn cộng sản lại ma
quái, áp dụng kế hoạch «chim tu hú mượn ổ sáo sậu» để gài cán bộ vào hàng ngũ MT.
Dân gian ai cũng biết loại chim tu hú vốn tinh ranh, không làm tổ, chỉ chiếm tổ sáo sậu trước
là xơi trứng rồi phi tang vỏ; kế đó mượn ổ đẻ trứng. Sáo sậu nhà ta khi về tổ tưởng là trứng
của mình, lo thu hết công sức ấp trứng của tu hú. Đến khi trứng nở, tu hú con bay theo mẹ..
CSVN đã sao cóp y nguyên bản. Chúng biết rõ MT muốn dấu nhẹm cái chết của ông Minh,
bọn chúng tương kế tựu kế áp dụng màn «Tu hú mượn ổ sáo sậu». Do đó trong nước, cộng
sản chỉ qua loa tuyên truyền là đảng thẳng tay tiêu diệt bọn kháng chiến phản động, còn tại
hải ngoại thì chúng áng binh bất động, mượn cơ sở sẵn có, gài cán bộ vào tổ chức MT. Phải
chăng 14 năm là thời gian cần và đũ để phản gián VC xâm nhập và cấy «sinh tử phù» vào
một tổ chức có tiếng chống cộng tại hải ngoại.
*- Hù dọa để thu tiền. Áp dụng bạo lực.
- Hồi ký Trả Ta Sông Núi 3 của cựu đại tá Phạm Văn Liễu tố cáo MT chủ trương bằng mọi
giá, kể cả hăm dọa để «tận thu»tiền bạc. Cụ thể trong thư từ Thái Lan viết cho ông Liễu
ngày 09-02-1982, HCM dưới tên Nhật là Komori C Masaaki đã thúc giục hải ngoại phải đóng
góp nhiều hơn nữa, nếu cần thì phải «hù dọa» (Trtsn 399). Lý do đó mà MT đã áp dụng
nhiều thủ đoạn thu các nguồn tiền, từ: Nguyệt liễm; đóng góp của đồng bào; hàng vạn «lon
kháng chiến» đặt tại phòng mạch bác sĩ, nha sĩ, nhà hàng; tiền của các đoàn viên tình
nguyện bỏ công sức làm cuối tuần như : cắt cỏ, dựng hàng rào, xây tường gạch v.v. (Trtsn
355) Tất cả số tiền thu được đều chui thẳng vào túi không đáy của Vụ trưởng Vụ Tài Chánh
Hoàng Cơ Định (em ruột của HCM) một cách không phân minh; không kế toán sổ sách. Do
hành động bất hợp pháp đó mà vào ngày 22-4-1991, một số đầu lĩnh của MT bị bắt, bị còng
tay và đẩy lên xe cây vì các tội danh âm mưu khai gian thuế, trốn thuế, và không khai thuế
.(Trtsn 450)
- Có nhiều dư luận cho rằng vợ chồng anh Lê Triết cũng như nhà văn Duyên Anh sở dĩ bị
thảm sát vì phê bình những sai trái của MT. Nhưng vì thiếu chứng cớ, vụ án được xếp lại.
Tuy nhiên, bản thân người viết cũng xin đưa ra vài bằng chứng cụ thể, MT đã bắt chước
CSVN áp dụng bạo lực với tất cả những ai không đồng ý với họ. Xin trưng dẫn 2 sự
kiện dưới đây:
1-/ Vào dịp lễ Giổ Quốc Tổ năm 1994, lúc đó chúng tôi vừa mới tới định cư tại Hoa
Kỳ.Vì chưa nắm vững tình hình nên đã bộc trực lên tiếng phản đối Ban tổ chức treo
khẩu hiệu «Lể Giổ Quốc Tổ, Mừng Ngày Quốc Khánh». Sau đó, qua một bài viết, tôi đã
phản bác và giải thích: Giổ Quốc Tổ là một nghi lễ truyền thống; Quốc Khánh là ngày lễ dùng
để đánh dấu một giai đoạn lịch sử. Lịch sử Việt Nam cận đại đã có tới 3 ngày Quốc Khánh:
Ngày 3-8-1949, kỷ niệm ngày Pháp trao trả độc lập cho Việt Nam; ngày 26-10-1956, tuyên
bố nền Cộng Hòa và 1-11-1963 là ngày Cách Mạng, quân đội lật đổ Đệ I Cộng Hòa. Hơn
nữa, chúng tôi đề nghị, khi chưa có quyết định của toàn dân, thì không một ai được quyền
áp đặt. Hậu quả của bài báo: Ngày đêm nhà tôi bị quấy nhiểu; trong vòng 2 tuần, mặc dù
bánh mới vẫn bị đâm lũng làm xẹp tới 3 lần; lúc vắng nhà đồ đạt bị đập phá, vô số cú điện
thoại chủi mắng. Sau cùng, một người nói thẳng mặt tôi: « Anh đã chống lại Mặt Trận khi
phản đối việc đổi lễ Quốc Tổ thành Quốc Khánh .» . Vụ việc tôi đã trình cơ quan công lực và
mãi mấy năm sau mới tạm lắng. Tuy vậy, một người đã thông báo cho biết là tên đã bị ghi
vào «sổ đen» của MT.
2-/ Trung tuần tháng 8 năm 2004. Sau khi thu nhận tin tức từ các đài phát thanh, ngoài
trang 32