The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2023-04-24 13:42:58

Đặc San Đại Hội XVI OCS

Đặc San Đại Hội XVI OCS

Ban Tổ Chức Đại Hội OCS 16 - Atlanta, Georgia Ngày 11 - 15 tháng 9, 2018 Trưởng ban: Nguyễn Trọng Quýnh Phụ tá: Đào Văn Chung Thủ quỹ: Lý Văn Thanh Thư ký - Báo chí: Phan Thiện Ái Văn nghệ: Nguyễn Trọng Quýnh Anh Chị Trương Trọng Thắng - Tuyết Nga (California) Anh Thái Văn Bình (Virginia) Anh Chị Nguyễn Quang Trúc (Florida) Anh Phạm Minh Hùng (North Carolina) Kỹ thuật (Văn nghệ): Anh chị Lê Đình Quang Nghi lễ: Nguyễn Trần Đàm (Texas) Mạc Văn Vĩnh Du ngoạn - Vận chuyển: Mạc Văn Vĩnh Nguyễn Ngọc Lễ Nguyễn Quang Toan Phan Thiện Ái Ẩm thực: Nguyễn Văn Thiết Triệu Minh Châu Quý phu nhân OCS-GA Trang trí: Phạm Quang Nguyễn Ánh Phạm Hoàng Kỳ Nguyễn Văn Hóa Triệu Minh Châu Tiếp tân: Quý phu nhân OCS-GA Nhiếp ảnh: Thái Văn Bình (Virginia) Nguyễn Ngọc Lễ Lý Văn Thanh An ninh – Trật tự: Nguyễn Văn Hóa Nguyễn Ánh Triệu Minh Châu Website design: Tạ Quốc Quang (Texas) Anh chị Nguyễn Kiên Trung (California)


Chủ Biên: Phan Thái Yên Biên Tập: Gia Đình OCS Trình bày & Layout Tạ Quốc Quang Hình Bìa: Phan Thiên Ái Nguyễn Văn Nhàn Thực hiện & Phát hành Ban Tổ Chức Đại Hội OCS XVI MỤC LỤC Thư đặc san Mỗi gia đình Việt Nam một ảnh tượng Đức Trần Hưng Đạo Atlanta 2018 or Bust! - Phan Thái Yên Thơ Dương Phi Chùm phượng vỹ - Cỏ Biển Thơ Đường Hào Trang thơ Lê Thành Dinh Một thời để nhớ - Huỳnh Bình Đức Những bến bờ - Hà Bạch Trúc Thơ Trương Di Hội ngộ ngày lễ Tạ Ơn - Lê Đình Quang Tình ca một thời Newport - Vũ Hoàng Thư Thơ Lý Thy Dân Mười Đá - Đường Hào Biển và Lân - Gió Đồng Nội Tìm Lại Mùa Xuân - Lê Ngọc Đảnh Thơ Lê Ngọc Trùng Dương Còn Chăng Ngày Về - Nhạc Ngô Đạo Trường Sa vùng biển nhớ - Trịnh Hoài Phương Thơ Hoàng Mộng Lương Thơ Phạm Hồng Ân Những vết thẹo êm đềm - Ngô Đạo Đội Dù, Cai Dù - Vũ Thế Lực My Father’s “Norton Introduction to Literature,” third Edition - Hai Dang Phan Kể chuyện ngày xưa - Mạc Văn Vĩnh Hoài nhớ - Lê Phạm Kim Phượng Thơ Vũ Hoàng Thư Bữa tiệc cuối năm - Đường Du Hào Thơ Huỳnh Kim Khanh Top 5 places, according to Sáu Lễ - Nguyễn Ngọc Lễ Marco Bellucci - Hải Yên Georgia, từ Dahlonega thác ngàn đến huyền thoại Moon River - Phan Thái Yên Tuần duyên hạm Song Tử - Lê Đình Quang Thơ Nguyễn Phước Ra đảo giỡn mây - Phạm Hồng Ân Tử chiến hải tặc Thái Lan - Hoàng Quốc Việt … Hồn theo sóng với nước tới chân trời xa - BTC ĐH-OCS XVI Giới thiệu sách mới 5 6 8 14 16 19 22 23 28 30 31 34 36 37 40 45 49, 59, 62, 93 50 52 54 55 56 58 60 64 70 74 76 81, 110 82 94 101 114 118 120 124 142 144


Thö Ñaëc San Thân chào Quý Bạn OCS và Gia Đình, Hơn hai năm trước, giữa trời D.C. độ tháng Tư thanh khiết những cánh hoa đào nở muộn trong gió Xuân, chúng ta quyến luyến nói lời tạm biệt Đại Hội OCS XV và cùng hẹn gặp lại nhau vào mùa Hè năm 2018 tại Georgia. Thời gian ung dung chống gậy bước theo cách tính của nhiều “ông già OC” là sau hai lần “Họp mặt Tân Niên Nam Cali”, mùa Hè Atlanta đang trờ tới với những cơn-mưa-Sài-gòn ầm ào chóng vánh vào những buổi chiều. Từ giữa một cơn mưa, sau khung kính nhòa nhạt mưa, tay ôm lồng ngực mong manh sau cuộc giải phẫu hệ trọng nhất đời mình, tôi nhìn ao sen nhỏ trước nhà lòng chợt mềm theo nỗi xúc động vọng dậy từ xa xưa, thuở còn chinh chiến sông hồ, tình thân bầu bạn OC. Dòng kinh Mỹ An băng qua cánh rừng tràm mênh mang gió Tháp Mười chợt vẳng lời kinh nghe buồn như thơ. Cành sen lá trĩu sương trong. Áo ni xám hạt trời nong buồn về...(Phạm Thiên Thư). Mùa Hè “Hot”lanta. Nắng sớm. Mưa chiều. Và những cây bách-nhật-hồng trổ đầy hoa trên khắp nẻo đường. Loài crape myrtle này cư dân Việt thường gọi là hoa bằng lăng, chẳng biết có đúng không nhưng nghe quê hương hơn cái tên “bách nhật hồng” vương giả chi hoa kia. Stone Mountain! Leo hơn dặm đường núi thì lên tới đỉnh. Dưới chân trời, dãy cao ốc từ trung tâm Atlanta trải dài tận Marietta làm thành chuỗi kỷ hà lóng lánh ánh mặt trời. Dưới chân Stone Mountain, hồ ôm núi lặng lờ nước thẳm. Bóng núi theo mây chìm vào tịnh thủy phá chấp thời gian. Hồn người như lạc vào ngàn dặm xa, bâng khuâng dòng Moon River, thương nhớ ơ hờ phố biển Savanah còn vọng mãi triều âm. Và kia thôi… du thuyền Georgia Queen đang trở về bến trong lấp lánh sao sa của đèn đêm bến cảng sau chuyến hải hành. Thưa Quý Bạn, Ban Tổ Chức sau hơn một năm dài đắn đo chuẩn bị với cả chục lần họp khoáng đại toàn thể anh chị nhóm OC Georgia, kể cả hai cái “quad bypass” của Thư ký và Thủ quỹ, chúng tôi tin tưởng đã chuẩn bị thấu đáo cho một kỳ Đại Hội OCS XVI thành công tốt đẹp và sẽ tạo nên nhiều kỷ niệm đáng nhớ đối với Quý Bạn và Gia Đình. Hãy cùng nhau hát vang lừng đêm Liên Hoan bài ca hạnh ngộ. Người ơi mau về đây! Về bên bếp hồng tay cầm tay. Cười lên chan chứa tươi làn môi. Nhớ phút vui đêm này…(Về dưới mái nhà – Xuân Tiên). Hãy hát vang cho trọn vui đêm dài. Dẫu rằng ngày mai đôi ngã, chúng ta vẫn vẹn lòng thề một ngày gặp nhau trên Quê Cũ. Chung vui đêm này cho trọn tình quê hương… Dù gió mưa về vẫn một lòng yêu mến quê. Ngày mai ta xa nhau rồi nhưng tin trong đời anh sẽ còn gặp tôi. Quê cũ mừng vui (Xin anh giữ trọn tình quê – Duy Khánh). Và đây, thưa Bạn!… Đặc San Đại Hội OCS XVI! Cảm ơn Quý Bạn đã sẻ chia những dòng văn thơ đong đầy kỷ niệm. Rất riêng, mà khi đọc lên hình như ai cũng thấy phảng phất bóng dáng mình trong đó. Xin được làm người bán vé sân ga, rao đọc lên dòng thơ “Mời” mọc Nguyên Sa…Tôi trân trọng mời em dự chuyến tàu (kỷ niệm)… Trong một phút, một giây cuộc hành trình sẽ mở… Tôi mời em đi ngay. Không cần lấy vé. Không phải đợi chờ vì điều kiện du hành là những ngón tay lồng vào nhau và tâm hồn đừng đơn chiếc… Phan Thái Yên – Chủ biên Đặc San Đại Hội OCS XVI


6 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Kính thưa quý đồng hương Việt Nam, Cơn lạnh cuối năm và những trận gió cuồn xô châm đau thân thể. Cái lạnh bên ngoài nhức nhối đấy, nói chi niềm đau rền rĩ gậm nhấm bên trong của giá rét lưu vong. Gió rít từng hồi, len lỏi bờm ngựa, người muốn thét lớn một nỗi đau. Phải, loài ngựa hồ còn nhớ đến quê xưa mỗi lần nghe gió bấc, huống chi ta? Chim hẳn bay đậu cành nam, Mênh mông bấc, ngựa hí vang chào hồ… Đã bao nhiêu năm lưu lạc trên khắp quả địa cầu, người Việt hải ngoại chúng ta ai lại không mơ ước quê hương mình ngày một độc lập, phồn thịnh, đồng bào mình được hạnh phúc, no ấm, tự do? Thế mà ngày nay nhìn lại Việt Nam, chúng ta thấy gì? Nhân dân chỉ là một chiêu bài để giành giật chính quyền và sau đó là độc đảng toàn trị. Cộng sản xem dân như bọn nô lệ để vơ vét của cải, trước họa ngoại xâm thì hèn hạ quỳ lạy quân thù mong để bám chặt quyền thế và chiếc ghế của mình. Lòng yêu nước là độc quyền của đảng, chỉ có đảng cộng sản mới có “quyền” yêu nước, nếu bạn không phải là đảng viên, bạn không có quyền yêu nước. Người dân yêu nước là một tội phạm dưới chính thể việt cộng. Bằng chứng là công an đã đánh dập dã man những người yêu nước biểu tình chống xâm lăng Trung cộng, thậm chí còn đạp cả vào mặt người biểu tình. Chúng ta hãy xem cú đạp đó như là sự xác quyết không còn nghi ngờ gì nữa tinh thần bán nước phản bội quê cha đất tổ của bọn CS từ trên xuống dưới đối với tất cả mọi người VN yêu nước ở bất cứ nơi đâu. Hơn 7 thế kỷ trước, nhìn cảnh giặc Nguyên dày xéo quê hương, Trần Hưng Đạo đã tâm sự như thế này trong Hịch Tướng Sĩ: “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.” Tiết khí người xưa như thế. Có ai trong chúng ta lại không cùng chia sẻ nỗi niềm với Đức Thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, vị Thủy Tổ của Hải Quân nước ta? Lấy dân làm gốc, tháng 6 năm 1300 Trần Hưng Đạo bị bệnh và ông đã mất hai tháng sau đó. Vua Trần Anh Tông nghe tin đã đến đến thăm ông và hỏi nếu chẳng may giặc phương Bắc lại sang xâm lược thì kế sách như thế nào? Trần Hưng Đạo trả lời “khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước”. Có nghĩa là bao giờ cũng vậy, quốc gia phải lấy dân làm gốc. Dân bao giờ cũng đứng hàng đầu. Chính quyền ở Việt Nam được gọi là Nhà Nước. Nhà Nước gồm có nhà và nước, tức người dân và quốc gia. Thế mà Nhà Nước bây giờ chẳng chăm lo được cho cả Nhà lẫn Nước. Nhà mất dần vì giới cai trị đánh đĩ linh hồn cho đồng tiền của khách ngoại bang, Nước sắp rơi vào giặc phương bắc, vì nhà nước khiếp nhược trước đàn anh Trung cộng. Thưa quý Đồng hương, chúng ta vừa ôn lại một vài yếu tố lịch sử để học hỏi tinh thần yêu nước của người xưa như thế nào, đồng thời để tương phản với cái gọi là lòng “yêu nước” của đảng cộng sản ngày hôm nay ở VN. Tinh thần Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn cần phải được nhắc nhở, ghi nhớ và thừa kế trong mỗi người con dân Hồng Lạc chúng ta. Để sống mãi trong tinh thần bất khuất của tiền nhân, chúng tôi kêu gọi mọi mọi nhà người Việt trong cũng như ngoài nước, bằng mọi cách trong phương tiện có thể được của mình, thiết lập một nơi tôn kính trong nhà để trưng bày hình, tượng hay bất cứ hình thức lưu niệm nào để nhớ ơn công đức của Đức Thánh Trần. Chiêm ngưỡng hình ảnh của Ngài hàng ngày sẽ nhắc nhở chúng ta họa xâm lăng phương bắc, hun đúc ý chí bất khuất trong việc dựng nước, giữ nước của cha ông. Đó cũng là hành động tích cực của từng cá nhân chúng ta, biểu lộ lòng yêu nước của mình trước sự đê hèn của bọn cộng sản đối với họa xâm lăng. Bằng hình thức ấy, chúng ta dạy dỗ cho chúng biết bảo vệ quê hương là một nhiệm vụ thiêng liêng cao quý của mọi người dân. Trước thềm năm mới Mậu Tuất 2018, người Việt chúng ta không quên năm Mậu Tuất 938, cách đây hơn một ngàn năm, Ngô Quyền đã oanh liệt chiến thắng quân Nam Hán trên Bạch Đằng Giang, chém đầu thái tử Nam Hán Mỗi gia đình Việt Nam một ảnh tượng Đức Trần Hưng Đạo


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 7 Lưu Hoằng Tháo rụng xuống giòng sông, chấm dứt 10 thế kỷ nô lệ giặc Tàu, mở đầu cho nền độc lập tự chủ của nước ta. Hơn ba thế kỷ sau, năm 1288, Trần Hưng Đạo lại dạy cho bọn xâm lăng phương bắc một bài học đích đáng. Bốn vạn quân Nguyên phơi xác trên sông Bạch Đằng cùng với mộng bá chủ hoàn cầu của chúng. Trương Hán Siêu không ngớt ngợi ca chiến công Bạch Đằng trong “Bạch Đằng giang phú”: Tất Liệt thế cường, Lưu Cung chước dối. Những tưởng gieo roi một lần, Quét sạch Nam bang bốn cõi. Thế nhưng: Trời cũng chiều người, Hung đồ hết lối Chúng tôi xin được kêu gọi tất cả quý Đồng hương hãy sống mãi trong tinh thần Trần Hưng Đạo, nuôi dưỡng tâm huyết người xưa để dựng xây ý chí quốc kháng trước họa xâm lăng Tàu cộng. Cầu xin hồn thiêng sông núi nói chung và Đức Thánh Trần hiển linh nói riêng phù hộ cho mọi người dân Việt chúng ta bền vững muôn lòng trong công cuộc giữ nước. Kính chúc quý Đồng hương và gia quyến một năm mới an khương và quật cường trong ý chí. Việt Nam Độc Lập Muôn Năm sẽ là khẩu hiệu muôn đời trong tâm thức chúng ta. Trân trọng kính chào quý đồng hương. Nhóm vận động “Mỗi gia đình Việt Nam một ảnh tượng Đức Trần Hưng Đạo”. o


8 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Tôi vẫn luôn mến mộ những thi sĩ tài hoa (tầm cở Vũ Hoàng Thư của “OCS mình”)! Tâm hồn nhạy cảm, lãng mạng của họ là chiếc đủa thần biến hóa chốn nơi họ đến đi, thương cảm, nhớ nhung thành những vần thơ tuyệt vời và có khi là những tác phẩm để đời. Thơ họ biến các địa danh bình thường, ít ai biết, thành những vùng đất để mơ mộng. Quang Dũng mơ “Đôi mắt người Sơn Tây”, Hoàng Cầm trở về Kinh Bắc, “không gặp người quen hờ ngõ cũ”. Ông xếp ga xe lửa ở Bắc Ninh vì mơ mòng người đẹp tên Vân ở Kinh Bắc đã biến thành chàng “thư sinh mùa cũ” Vũ Hoàng Chương viết nên dòng thơ bất tuyệt cuồng ngâm trong hai thi phẩm Vân Muội và Mây. Ở đó, đọc thích quá, có những câu thơ đã trở thành một kiểu “ngôn ngữ”, cách nói trên cửa miệng người đời. “Đời tàn trong ngõ hẹp”, “Ôi! Ta đã làm chi đời ta? Ai đã làm chi lòng ta?”, “Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ”…Và cứ thế, câu hỏi ngân nga Ai lên Xứ Hoa Đào đã khiến bao người thương về miền đất lạnh, chiều Tây Đô trên bến Ninh Kiều ngây ngất tâm hồn bao “độ giang nhân” muốn qua sông đi tìm người đẹp Nha Mân. Thương về miền Trung, chưa qua bến Hàn Giang hồn còn âm vang cố quận “chiêm bao tôi thấy tôi về Quảng Nam / rong chơi Đại Lộc, Điện Bàng / Duy Xuyên, Tiên Phước, Hòa Vang, Thăng Bình” (Bùi Giáng), người đã mơ màng đất Thần Kinh, trút nhớ thương lên Kim Long Nguyệt Biều, ngát mùi Ngọc Hồ mít chín. Em đưa anh tới làng Hồ. Anh mua trái mít, em bồ trái thơm (Ca dao)… Đang muốn viết về Atlanta để quảng cáo bà con trẩy hội OCS 2018 cho đông cho vui thế mà “đụng” phải Bùi Giáng làm thơ ca tụng “Gái bờ mương” tôi lại quên lửng đăm chiêu, vô lộn exit… “Kể chi câu chuyện môi hường. Hôn làm chi gái bờ mương không quần.” Thôi thì hảy nghe lời cái cô môi hường GPS “when possible, make a legal U-turn” mà quày xe lại vậy. Ngấp nghé 40 năm, chúng ta đã từng thấy câu phương châm “I Love New York” nhan nhản trên xe cộ, áo thun, áo gió… Gần đây hơn, nhiều người biết Las Vegas cũng có một câu quảng cáo xanh dờn “What Happens Here, Stays Here”. Còn Atlanta thì sao? Có lẽ chẳng mấy ai biết Atlanta cũng có một câu rất là “Can we all get along?”: Atlanta, a City too busy to hate. Atlanta, capital of the South. Thủ đô của Miền Nam. Nghe quen quen phải không, thưa bạn? Rứa thì chờ chi nữa mà không tìm hiểu nó rồi ghé thăm một lần vào năm 2018 để tha hồ nhớ... Sài Gòn!? Atlanta còn được biết đến với cái tên là vùng đất “Gone With The Wind”, bắt nguồn từ tác phẩm cùng tên của bà Margaret Mitchell. Cuốn tiểu thuyết được viết trên bối cảnh miền Nam vào những năm nội chiến Bắc-Nam đã được dựng thành phim rất nổi tiếng (1939) trong suốt hơn 77 năm qua. Nhắc tới Cuốn Theo Chiều Gió, có lẽ tôi lại phải mời bạn đi lan man, lòng vòng thêm đôi phút. Tôi vừa chợt nhớ tới câu thơ “Chàng từ đi vào nơi gió cát” trong Chinh Phụ Ngâm Khúc, cho dù giữa O Scarlett ích kỷ, quá quắt và nàng chinh phụ lòng sáng “tựa bóng trăng”của chúng ta chẳng có điểm nào tương đồng. Kể cả hình ảnh anh chàng Rhett bỏ nhà xách va-li ra đi sau khi mắng mỏ Scarlett “Frankly, my dear, I don’t give a damn” so với hình ảnh bi hùng của người chinh phu một mình một ngựa “nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu” lại càng chẳng “dính” vào đâu. Thế nhưng cảnh tượng nàng Scarlett đẫm lệ đứng tựa cửa nhìn theo chàng Rhett Butler đi khuất trong sương mai thật xúc động bàng hoàng. Màn sương trắng đục che khuất cả những sợi chùm gởi rêu phong sống nhờ trên hàng cây mộc lan cứng cỏi trượng phu. Scarlett vừa nhận ra nỗi bất hạnh của mình, đúng như Rhett đã nói lúc anh ta trả lời câu van nài “I love you” của nàng. Mắt đẫm lệ, nàng đứng giữa căn nhà lớn, trống vắng. Rồi ánh mắt nàng chợt sáng lên, hấp háy! Scarlett sẽ trở về đồn điền Tara nơi nàng đã sống còn qua tháng ngày nội chiến và đã vực dậy từ trắng tay. Với tính bộc trực, mạnh mẽ của người miền Nam như thông cao hùng vĩ mọc trên núi đá hoa cương, Scarlett tin rằng ATLANTA 2018 OR BUST! Phan Thái Yên


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 9 sẽ có ngày nàng sẽ chiếm lại được trái tim của Rhett. Scarlett gạt nước mắt, lòng vững chải niềm tin đứng trước đồn điền Tara ngập nắng, tai nghe câu nói quen thuộc của mình “After all, tomorrow is another day!” *** Trong chúng ta có lẽ những ai đã xem bộ phim “Cuốn theo chiều gió” đều không khỏi thích thú theo dõi tài diễn xuất vô cùng đáng yêu của người diễn viên phụ da đen Hattie McDaniel, trong vai nanny. Năm 1939, tuy được giải Oscar nhưng Hattie McDaniel đã bị cấm không được vào nhà hát ở Atlanta để xem phim bởi mầu da của cô. Ngược dòng lịch sử, trước nội chiến Nam-Bắc (1861- 1865) chừng 2 tá năm dài, phố “Terminus” được sơ khai thành lập vào năm 1837 với dân số chỉ 21 người sống quanh quẩn trong vòng 2 dặm dọc theo ga xe lửa mới xây xong. Terminus sau đó được đổi thành Marthaville, lấy theo tên con gái của vị Thống đốc tiểu bang Georgia. Năm 1847, thành phố đổi tên là Atlanta cho tới ngày nay. Khi cuộc nội chiến bùng nổ vào năm 1861, số dân đổ về sinh sống lên tới 10 ngàn. Chỉ một năm sau, dân số Atlanta đã xấp xỉ gấp đôi và trở thành căn cứ của chính quyền Confederate miền Nam. Đây là nơi chế tạo và tàng trữ vũ khí súng ống, đạn dược cung cấp cho chiến trường chống lại quân đội Union miền Bắc. Năm 1864 Tướng William Sherman tư lịnh quân Union đánh tới cứ địa Atlanta và bao vây thành phố trong 117 ngày. Sau khi Atlanta đầu hàng, ông ra lịnh cho dân chúng toàn thành phố di tản và binh lính dưới quyền ông phóng hỏa đốt thành phố ra tro bụi. Hơn 4,500 dinh thự, cơ sở, nhà cửa bị thiêu rụi. Sau cơn bão lửa Atlanta chỉ còn lại không đầy 400 ngôi nhà. Từ hoang tàn đổ nát, sau hơn một thế kỷ, Atlanta ngày nay trở thành một thành phố nhộn nhịp nhất miền Nam. Thành phố trở mình hồi sinh vào cuối thế kỷ 19 sau khi Hội Chợ Quốc Tế Bông Vải được tổ chức tại Atlanta năm 1881 và 1895. Kế tiếp là sự sáng chế ra thức uống Coca Cola đầu tiên được bán trong một tiệm thuốc Tây trên đường Peachtree vào năm 1886. Trong Thế chiến thứ 2, Atlanta và tiểu bang Georgia là nơi sản xuất vũ khí, đạn dược và nhiều nhu yếu phẩm cho đồng minh. Sau Thế Vận Hội 1996, kinh tế và thương mại Atlanta càng phát triển nhanh hơn. Những nhà đầu tư Đông Á sau khi tham dự Thế Vận Hội nhận thấy nơi đây thời tiết điều hòa, nhà cửa đất đai còn rẻ nên đã chuyển tiền qua mua bất động sản và lập những công ty trao đổi hàng hóa mậu dịch giữa Atlanta và các nước Á Châu như Ðại Hàn, Trung Cộng, Hồng Kông và Ðài Loan. Hiện nay tại Atlanta có hơn 1,000 hãng ngoại quốc và hơn 50 quốc gia có lãnh sự, văn phòng thương mại và trao đổi mậu dịch. Đi từ Macon trên Highway 75 đã nhìn thấy Midtown hiện lên với các tòa nhà chọc trời chẳng kém gì Chicago, New York hay Los Angeles. Tòa cao ốc Bank of America Plaza cao 312 m, đứng thứ 9 ở Hoa Kỳ có thể nhìn thấy từ rất xa. Atlanta cũng là nút giao thông đường bộ, đường sắt, hàng không nối liền Nam Bắc và các tiểu bang phía Tây. Sân bay quốc tế Hartsfield-Jackson Atlanta nhộn nhịp nhất thế giới kể từ 1998, hàng năm chuyên chở trên 90 triệu hành khách, tương đương với 250 ngàn mỗi ngày, và khoảng gần một triệu chuyến bay mỗi năm. Atlanta giầu có đứng thứ 15 trên thế giới, và thứ 6 tại Mỹ, với GDP khoảng 270 tỷ đô la mỗi năm, hơn cả Việt Nam. Thủ phủ Georgia nằm trên cao nguyên, rừng thông bao quanh, khí hậu dễ chịu, không quá lạnh như phương Bắc, không quá nóng như Florida, Texas... tuy vào mùa Hè vẫn có nickname là Hotlanta. Trung tâm thành phố có Centenial Olympic Park, cạnh đó là Coca Cola nổi tiếng, CNN headquarter, Aquarium GA, Botanical Garden… Georgia có khoảng 60 ngàn người Việt, đa số hơn 40 ngàn tập trung sinh sống ở Atlanta và vùng phụ cận. Cư dân gốc Việt sinh hoạt, mua sắm ở hai trung tâm. Một là khu chợ Hong Kong Center nhộn nhịp chẳng khác gì (?) Orange County hay Eden của Virginia. Hai là khu chợ dọc theo Buford Highway, khoảng gần Center for Disease Control and Prevention (CDC). Khu chợ “Buford” thật ra là khu chợ chính rất sầm uất trước


10 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 đây vào những năm 90s. Người Việt ở Atlanta có hàng trăm quán ăn, nhà hàng để chọn lựa như Nam Phương (2 tiệm), Đại Lợi (3 tiệm), I Luv Phở (3 tiệm), Phở Bắc, Phở House, Viễn Hương, Happy Valley… và ê hề các tiệm ăn của Đại Hàn hoặc Buffet của Tàu. Vài điểm du lịch (khó chối từ) khi viếng thăm Atlanta Atlanta nằm ở vị trí Đông Bắc của tiểu bang Georgia là quê hương của nhà văn Margaret Mitchell, người viết nên tác phẩm bất hủ “Gone with the wind”. Atlanta là trung tâm đô thị rộng lớn gồm các vùng phụ cận với dân số chừng 5 triệu rưởi người và đang phát triển với tốc độ chóng mặt. Người ta thường ví Atlanta như một thành phố nằm trong rừng khi nơi đây được thiên nhiên ban tặng cho thảm cây xanh tươi tốt đầu Xuân, rổi tràn ngập sắc phong vàng độ Thu sang. Đại hội OCS kỳ 16 vào tháng 9 năm 2018 là cơ hội tuyệt vời để chúng ta có thể thăm viếng một số điểm du lịch hấp dẫn ở thành phố này. 1. Atlanta History Center (Trung tâm lịch sử Atlanta) Thành lập năm 1926, Trung tâm lịch sử Atlanta bao gồm Viện bảo tàng Lịch sử lớn nhất miền Đông Nam Hoa Kỳ, trang trại của gia đình Smith (Tullie Smith Farm), trung tâm nghiên cứu Kenan, và nổi bật nhất là tư gia của nữ sỹ Margaret Mitchell, nơi chứa đựng những bộ phim ngắn và triển lãm về cuộc sống cũng như công việc viết tiểu thuyết của bà trong quá khứ. Ngoài ra nơi đây còn sở hữu một khu vườn xinh đẹp Smith Rhododendron Garden với loài hoa đỗ quyên nở đỏ rực khi mùa xuân đến. Đây cũng là nơi chụp hình và tổ chức đám cưới vô cùng lý tưởng. Ngay trong lòng Trung tâm Lịch sử Atlanta còn có bảo tàng Centennial Olympic, ghi lại những khoảnh khắc rực rỡ của người dân thành phố và niềm hãnh diện vô song của họ trong Thế vận hội mùa Hè năm 1996. Ngôi nhà số 990 đường Peachtree xây theo kiến trúc cũ, nằm lọt trong dãy phố nguy nga. Tác giả cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Cuốn theo chiều gió” đã ở tầng trên của ngôi nhà này từ năm 1925 đến 1932 trước khi bà mất vì tai nạn giao thông năm 1949. Như đoạn kết của tác phẩm viết, “After all, tomorrow is another day!”, Tập đoàn Daimler-Benz đã dành 5 triệu USD quyên góp để biến ngôi nhà và tòa nhà phía sau thành nhà bảo tàng “Cuốn theo chiều gió”. 2. Hãng truyền thông CNN Với tốc độ phát triển vượt bậc như ngày nay thì không có gì ngạc nhiên khi Atlanta là nơi đặt tổng hành dinh của nhiều tập đoàn lớn, đặc biệt phải kể đến trụ sở truyền thông CNN. Trụ sở này nghiễm nhiên trở Ngôi nhà của Margaret Mitchell Scarlet trong nhà của Margaret Mitchell.


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 11 thành một trong những điểm thu hút du lịch chính của thành phố, đưa du khách đến với hậu trường phỏng vấn các ngôi sao nổi tiếng. Ngay giữa đại sảnh là hình ảnh rất thu hút của chiếc xe thiết giáp được CNN xử dụng để ghi lại tin tức tại chiến trường Iraq năm 2003. 3. Bảo tàng Coca Cola Nếu như tại trụ sở hãng CNN du khách được chứng kiến tận mắt quá trình ghi hình phỏng vấn thì bảo tàng Coca Cola lại là nơi lưu giữ quá trình sản xuất của loại nước giải khát được ưa chuộng hàng đầu thế giới. Bước vào bên trong, du khách dường như sẽ chóng mặt trước những dây chuyền đóng chai tự động của nhà máy. Trẻ em chắc chắn sẽ thích thú khi được chụp ảnh chung cùng chú gấu Bắc cực khổng lồ cao 2.1m tại đây. Và sau khi dạo một vòng trong bảo tàng, du khách sẽ được nếm thử hơn 60 loại hương vị Coca Cola từ khắp nơi trên thế giới. 4. Aquarium Georgia Aquarium GA là nơi thu hút du khách mọi lứa tuổi đến thỏa sức tìm hiểu về thế giới đại dương rộng lớn tại Thủy cung Georgia. Với diện tích rộng 13 mẫu Anh, cùng thể tích 10 triệu galon, nơi đây được mệnh danh là một trong những viện hải dương học lớn nhất thế giới. Thủy cung có sáu phòng triển lãm, từ các khu động vật nước lạnh như Cá voi trắng Beluga đến các bể chứa kín chứa cá đuối, cua và sao biển. Nhưng điểm thu hút lớn nhất chính là bể cá nước mặn khổng lồ, Ocean Voyager, nơi du khách có thể bơi cùng loài Cá nhám voi. Bên trong trụ sở hãng truyền thông CNN ở Atlanta Bảo tàng Coca Cola là một trong những điểm du lịch hấp dẫn nhất ở Atlanta Aquarium GA thu hút sự tò mò của không ít du khách nhí trên thế giới


12 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 5. “Sở thú” Atlanta. 6. Atlanta Botanical Garden “Thảo cầm viên” Atlanta rộng hơn 30 mẫu Anh, trồng tỉa, chăm sóc, trưng bày hàng ngàn kỳ hoa dị thảo từ nhiều vùng khí hậu khác nhau là 1 trong 10 vườn đẹp nhất nước Mỹ. Atlanta Botanical Garden tọa lạc ngay vùng Midtown Atlanta. 7. Stone Mountain Stone Mountain cách Atlanta chừng nửa giờ xe là một (cục) đá khổng lồ, lớn nhất thế giới. Núi cao 251 mét so với độ cao quanh vùng, chu vi đáy khoảng 8km, toàn là đá hoa cương. Người ta không còn khai thác đá hoa cương mà biến nơi đây thành công viên, có cáp treo lên đỉnh. Từ đỉnh núi, du khách có thể ngắm thỏa thích Atlanta và vùng lân cận. Dù toàn đá hoa cương nhưng trên đỉnh núi vẫn có những cây thông mọc lên như đã có từ hàng trăm năm nay và một số hoa cỏ đặc biệt. Dưới chân núi là những khu du lịch, picnic, xe lửa, du thuyền trên hồ, và nơi bán đồ lưu niệm. Khi dùng cáp treo lên đỉnh núi, du khách sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng ảnh ba vị (bại) tướng nổi tiếng của miền Nam là Stonewall Jackson, Robert E. Lee, và Jefferson Davis, được tạc trên vách đá. Tấm phù điêu này chỉ rộng đâu chừng … 12,000 mét vuông. Hay nằm “phè” ra thở như tui nếu chọn leo núi từ Công viên núi đá Stone Mountain ở Atlanta, Hoa Kỳ Zoo Atlanta là 1 trong 3 “sở thú”ở Mỹ có Gấu trúc


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 13 mặt sau của Stone Mountain. *** Bạn có biết Stone Mountain là “nơi sinh” của nhóm KKK thứ 2 vào năm 1915? Vào đêm Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) năm 1915, William Simmons là một mục sư, cùng 16 thành viên đã khởi sinh ra nhóm KKK mới (nhóm KKK thứ 2) bằng cách đốt cháy một thập tự giá dựng trên đỉnh Stone Mountain. Không đầy 10 năm sau, cái “Klan” thứ 2 này đã thu hút cả 4-5 triệu người ủng hộ. Atlanta còn là nơi đặt tổng hành dinh của nhiều “đàn anh” khác như AT&T Mobility, Home Depot, UPS. Sân bay quốc tế Atlanta Hartsfield-Jackson là “nhà” của Delta Airlines - hãng hàng không lớn nhất nước Mỹ trong nhiều năm liền sau khi mua lại Northwest Airlines năm 2008. Thức đêm thức hôm viết xong “Atlanta 2018 or bust”, tui hí hửng đọc “rà” lại, nhưng rồi cảm thấy quá buồn, bèn ngẩng mặt nhìn trời mà than rằng: “Trời sinh Yên sao còn sinh Hải quân Trung úy Nguyễn ngọc Lễ! “ Tui viết cả chục trang còn hì hục bỏ hình ảnh vào, nhưng xem ra còn thua quá xa câu nói ngắn gọn của Tây con Lễ: ATLANTA ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU! o Phan Thái Yên Lên non tìm động Downtown Atlanta


14 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Tháng Tư Ấy Thời gian ơi! Xin trôi chầm chậm lại Cho ta còn được thấy ánh tà huy Thuở đôi mươi kiếm gãy, bỏ chiến y Giờ đầu bạc còn thương màu áo lính Quê hương ơi ! Từ ngày thôi binh biến Lòng hằng mơ trở lại… Viếng hàng tre Nghe chim muông gọi bạn đón Ta về Nhưng biền biệt... Đường quê băng ngang trán. Ừ, nhược tiểu. Cam đành thân bại trận Trôi lênh đênh biển động, vẫn can trường Đứt neo tàu, đứt ruột khách ly hương Tháng Tư về, nỗi buồn thương oà vỡ. Chiếc Nón Bài Thơ Tôi 20 tuổi, làm thơ Nghe em chằm nón giả vờ hỏi mua Nón em chưa có bài thơ Cho anh đề tặng đơn sơ làm quà Yêu em chẳng dám nói ra Đi ngang ngỏ hỏi. Có gà bán không? Nón em chưa có giải hồng Cho anh tặng cánh hoa hồng làm quen Em chưa quen mặt biết tên Trước hỏi mua nón, sau xin tặng hồng? Em ơi thú thật nỗi lòng Yêu em thi sĩ dài giòng trăng sao Vườn em sẵn có vườn cau Cho anh trồng tặng nhánh trầu được không? Dạ thưa… Không dám trầu không Nhưng yêu thi sĩ, mến hồn thi nhân Đói no dĩa muối chén gừng Bài thơ nón lá xin đừng chê duyên Mai sau mây trắng Trường Tiền Nghiêng nghiêng vành nón lưu truyền bài thơ Đời chia đôi đứa đôi bờ Quê mình nghiệt ngã, em giờ ra sao? Đêm qua thoáng giấc chiêm bao Bão bùng thổi nón bay vào thiên thu !!! Không Bao Giờ Quên Người thi sĩ cô đơn Lời thơ như cung đàn Đi vào lòng nhân thế Ý thơ như suối lệ Chảy lai láng giọt buồn Tội nghiệp những chiều đông Chống cằm nhìn qua song Nhìn mưa ru nỗi nhớ Thơ Dương Phi


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 15 Yêu một lần sai lỡ Để đau khổ cả đời … Thôi, mặc kệ thân tôi Đừng quan tâm người nhé! Đời vốn nhiều dâu bể Biến giọt lệ thành thơ Trách chi trẻ dại khờ Để giòng thơ kể lể Bao giờ mắt ráo lệ Đàn giun dế viếng mồ Lục lọi quả tim khô Tìm hình ai rướm máu Sao còn hoài ngủ đậu Từ tuổi mới dậy thì??? Tình Cũ Quê Xưa Nắng Xuân lên, vườn hoa o nở rộ Miệng o cười xinh xắn tựa nụ hoa Trộm nhìn o lòng trai trẻ thầm mơ Để đêm về hồn thơ dâng phơi phới… Hè tan trường tình cờ về chung lối Xe đạp đều hai đứa sánh song đôi O ốt dột che nghiêng vành nón lá Nắng thấy o cười nghĩ tới tui. Một chiều thu mưa rừng về khắp lối Chiếc áo tơi duyên dáng gói người o Tui lặng lẽ theo sau nhìn lén gót Mong đường dài và Trời mãi mưa to. Mùa Đông ấy tui giã từ xứ Huế Tạ từ o bên chùm khế đong đưa Bạc mái đầu không một lần chào hỏi Mãi nợ o trái ổi chín cuối mùa Món quà nhỏ, ừ quên cũng được Nhưng tình o tui lỡ nuốt vào tim Thời gian trôi đưa kỷ niệm vào quên Huế lụt lớn, bỗng nhắc mình thiếu nợ Nợ đời, nợ nhà, và nợ nước Nợ tình o răng trả được bây chừ? Bâng khuâng lòng thả mấy vần thơ Mong o đọc, nhưng biết mô mà gởi Ở bên này mỗi mùa đông tới Thương quê nghèo lụt lội, áo sờn vai! Lũ cuốn trôi bao gia sản hình hài Lụt tàn phá ruộng khoai nương sắn Ngày mai, dù trời mưa hay nắng Tay chống cằm lo lắng, khổ lắm ri Nước mắt ngắn dài bỏ quê không nỡ Chảy ngược vào lòng kẻ ở người đi! O sống còn? Mải mê đời lưu lạc? Hay vẫn còn bám đất níu cành đa? Để thân tàn muôn thuở cạnh mồ cha Nghe Ngự Bình đồi thông già ru mãi Trăng Hương giang đò ai xuôi mát mái Bến Vân Lâu hò lại khúc ân tình Tình học trò nhè nhẹ, mấy ai quên? Huế yêu ơi, chúc phúc đất Thần Kinh Dương Phi


16 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Một mình ngồi dựa lưng vào gốc cây phượng già đang nở hoa đỏ ối, tôi mơ màng nhìn bóng nắng chập chờn len vào cành lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất mỗi lần có cơn gió thoảng qua. Quanh tôi xác phượng rơi đầy, nhặt lên một bông hoa rụng và xoay tròn bằng hai đầu ngón tay rồi ngắt một đài hoa còn dính vào cuống, tôi vò nhẹ một đầu trước khi đưa lên miệng thổi phồng lên, sau đó đập mạnh vào lòng bàn tay để nghe tiếng nổ lụp bụp phát ra cho vui tai, trò chơi làm tôi nhớ lại vô vàn kỷ niệm của thuở còn là cô nữ sinh áo trắng. Trong khoảnh khắc của yên lặng thời gian dường như lùi lại khiến tôi quên đi thực tại, quên hết những ưu phiền chất chồng theo tháng ngày dâu bể. 1. Mới đầu mùa hè mà đám ve sầu trên cây phượng ở góc sân thể thao của trường bên cạnh đường Đoàn thị Điểm đã kêu lên inh ỏi. Chưa hết năm Đệ Tứ bọn con gái trong lớp vội ríu rít chọn ban. Mấy nhỏ giỏi Toán cầm chắc trong tay ý định đi ban B, những đứa làng nhàng không xuất sắc môn nào rủ nhau vào ban A bởi chỉ cần ôm quyển Vạn vật tụng niệm là đủ điểm và cánh cửa đại học luôn mở rộng cho hai ban này. Riêng tôi, thấy bà chị học trên tôi một lớp thôi mà đã ốm o gầy mòn như xác ve vì tối ngày phải ôm một đống sách nào Vạn vật, nào Toán, Lý, Hóa mà lải nhải. Chẳng biết sang đến năm thi bà chị tôi có còn đủ hơi để thở hay chăng? Đầu óc tôi vốn giàu tưởng tượng nên lúc nào cũng chực chờ bay lượn theo đám mây đang trôi bồng bềnh trên trời. Có hôm nhìn qua cửa sổ lớp học thấy đám cưới đang tưng bừng diễn ra bên kia trước cổng chùa Xá Lợi thế là hồn tôi buông thả theo bước chân mấy cô “áo đỏ sang nhà người khác” mơ ngày gặp được hoàng tử bạch mã của mình. Không phải tôi lười học bài bởi vì môn Sử địa và Công dân hầu như không bao giờ tôi đứng ngoài năm hạng đầu trong lớp. Năm Đệ ngũ Vạn vật tôi đã được xếp hạng nhất trong kỳ thi mặc dù chỉ là lần đầu tiên. Tôi chỉ hãi hùng về môn Toán vì đa phần bài kiểm tôi bị xếp bét lớp. Mấy câu định đề, định lý gì gì nữa của ông Thalès hay Pythagore nào đó quá khô khan không hấp dẫn tôi. Thêm nữa, hình như tôi dị ứng với mấy chất xúc tác của môn Hóa học nên tôi không thể cân bằng được phương trình. Có lần để thực hành môn Vật lý ở trường tôi thử nối lại dây điện của cái đèn bàn học bị đứt, kết quả sau khi cắm điện thì một tiếng nổ và khói bốc ra suýt cháy nhà, vì vậy con đường học vấn của tôi chỉ còn lại một cánh cửa duy nhất mở ra mà thôi. Hôm nộp đơn chọn ban cho giáo sư hướng dẫn, cô giáo gọi tôi lên tỏ ý băn khoăn. - Lớp học hơn năm mươi học sinh, mười lăm em đi ban B, số còn lại là ban A ngoại trừ em và Bạch Vân là chọn ban C. Về phần em Vân cô không lo ngại vì em này vốn giỏi sinh ngữ, riêng em thì cô có phần lo lắng, tuy là em có giỏi về môn Việt văn nhưng môn Anh văn của em không được khá lắm. Hệ số điểm của sinh ngữ trong ban C lại cao nhất trong các môn, chỉ ngang duy nhất có một môn Văn. Nếu em chọn ban này em phải cố gắng học thêm sinh ngữ tối đa . Người ta nói, năm Đệ Tam là năm dưỡng lão dành sức cho hai năm cuối chuẩn bị thi cử. Mấy đứa bạn tôi chưa nghỉ hè là đã chuẩn bị cho chương trình ăn chơi cho thời gian sắp đến. Riêng tôi, ám ảnh với lời khuyên của cô giáo tôi chẳng lòng nào vui chơi nổi! Tôi nhại giọng Huế hỏi Bạch Vân. - Nè, Vân nợ, mi làm răng mà giỏi sinh ngữ như rứa? Chỉ giùm ta với. - Mình hỉ, rứa là hè nào ba mình cũng cho đi học thêm từ năm vào Đệ thất mô. Thì ra là vậy, muốn giỏi là phải đi học thêm ngoài giờ học ở trường, cho nên bắt đầu mùa hè năm nay tôi phải xin tiền đi học thêm trong ba tháng hè. Ba tôi quan niệm con cái phải cố gắng thi đậu vào học trường công lập để gia đình đỡ phải lo đóng học phí hàng tháng, nhưng trong trường hợp này ông cũng đành phải chịu tốn kém cho con mình. Trường dạy Anh ngữ có rất nhiều nhưng tôi vốn nhút nhát và gà mờ nên năn nỉ Bạch Vân học ở đâu cho tôi theo cùng. Rốt cuộc Bạch Vân phải ghi Chùm phượng vỹ Cỏ Biển Chùm phượng vỹ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 17 tên học lớp Văn phạm căn bản cùng với tôi mặc dù trình độ giỏi hơn tôi nhiều. - Chừ học ban C là phải làm luận bằng tiếng Anh, mi chỉ cần học lớp văn phạm nớ là đủ. Tôi rụt rè theo Bạch Vân đi vào một ngôi biệt thự to lớn chắc của một nhà giàu xưa kia, giờ ngăn ra nhiều phòng và biến thành trường dạy Anh văn. Vì là lớp văn phạm nên nhiều độ tuổi chênh lệch nhau. Lớp học nhỏ hơn ở trường chúng tôi nhiều và trông chật chội vì hai dãy bàn song song chạy dài được ngăn đôi bằng một lối đi vừa đủ cho một người len lỏi thẳng đến trước tấm bảng đen đóng sát vách tường, phía dưới là cái bục gỗ dính liền đầu kia là cái bàn nhỏ xíu trên để lèo tèo hộp phấn cùng cái giẻ lau bảng. Quen với không khí ngăn nắp và nghiêm trang ở trường, tôi bỡ ngỡ ngoáy nhìn những khuôn mặt ồn ào chung quanh đa số là con trai, đám nữ sinh chiếm mấy bàn đầu của một bên rụt rè ngồi với nhau. Tôi nói nhỏ với Bạch Vân. - Không có mi đi cùng chắc ta bỏ chạy chứ không dám nghỉ học một mình đâu. Bỗng một thanh niên xuất hiện ở cửa, nếu anh ta không đi thẳng lên bục giảng cầm cái giẻ lau bảng và viết lên đó tựa bài học tôi cứ tưởng người là một anh học trò lớn tuổi trong lớp. Tôi khều tay thì thầm. - Ê nhỏ, mi trông ông thầy gì mà nhỏ xíu hà, tau chắc chỉ lớn hơn bọn mình chừng vài tuổi. Qua vài buổi học có dịp quan sát kỹ hơn, một tay chống cằm tôi nghiêng đầu ngắm nghía ông thầy rồi lẩm bẩm bình phẩm. - Vân nè, mi nhìn xem đôi mắt của thầy có lông nheo dài như con gái hí? Bạch Vân gắt. - Nghe giảng kìa, mi cứ chộ lung tung như ri, làm răng hiểu bài đây? Gần hết giờ học, không kềm giữ được suy nghĩ trong đầu khi nhìn ông thầy. Lợi dụng lúc ông thầy quay lưng về phía lớp học tôi cúi mặt xuống quyển tập vừa cười nho nhỏ vừa nói với Bạch Vân. - Nè nhỏ, ta thầy thầy này trẻ quá mình phải gọi là “anh thầy” mới đúng. Không biết ông thầy đã quay người lại từ lúc nào, vừa ngẩng đầu lên tôi bắt gặp đôi mắt hóm hỉnh của thầy nhìn thẳng vào tôi, miệng hình như cố giấu nụ cười. Thẹn và ngượng tôi cắm đầu xuống tập cho đến lúc tiếng chuông reo lên. Ra về tôi hỏi Bạch Vân. - Ban nãy mình nói nhỏ xíu chỉ vừa đủ cho Vân nghe thôi vậy mà hình như ổng nghe được, thấy mắt ổng nhìn có vẻ chọc quê mình, làm ngượng dễ sợ. - Cho mi bỏ tật nói lén, răng mi không biết có người chỉ cần nhìn miệng người ta mấp máy là biết người ấy đang nói gì sao? Lúc đó mọi người im lặng viết bài, mi quên là mi ngồi bàn đầu trước mặt thầy, mi cứ cất giọng oanh vàng như ri đứng chỗ ni răng lại không nghe rõ. Một tuần ba buổi học rồi một tháng trôi qua, mỗi lần vào lớp học trước khi dạy “anh thầy” đứng trước bục giảng đảo mắt nhìn mọi người trong lớp, cuối cùng dừng lại trước mặt tôi mỉm cười, tôi vờ nhìn xuống tập che miệng len lén cười theo. Buổi trưa, đến trường sớm tôi lên hành lang tầng lầu trên của ngôi biệt thự, cạnh cửa sổ có cành phượng vỹ đang trổ hoa mà tôi đã để ý từ tuần trước, vói tay hái một chùm đẹp nhất tôi giấu vào tà áo dài trắng, vào lớp chỉ lác đác có vài người đến sớm, thấy không ai để ý tôi nhẹ nhàng đặt chùm hoa lên bàn tặng cho thầy và xuống chỗ ngồi chờ bạn đến. Chuông reo đã lâu vẫn chưa thấy thầy giáo, lớp học đang ồn ào bỗng im bặt khi thấy có hai người tiến vào lớp, người nhân viên trường đứng lên giới thiệu. - Đây là thầy Phong sẽ dạy lớp Văn phạm thay thế cho thầy Nguyên Nhân đi nhập ngũ . Trong tôi nỗi niềm thất vọng hình như vỡ òa khiến tôi lặng người đi. Chùm hoa phượng tôi để trên bàn trở


18 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 thành nhạt nhẽo vô duyên. Giờ tan học xếp tập ra về tôi cố ngoáy nhìn chùm hoa lần cuối, chỉ lìa cành có hai tiếng đồng hồ hình như những cánh hoa đang bắt đầu héo rũ. oOo Mùa hè rồi cũng qua mau. Toàn bộ một cấp lớp gần ngàn học sinh chỉ có không tới ba mươi người theo học ban C. Bọn chúng tôi cứ nghe người ta diễn giải lớp Đệ Tam C là gồm ba chữ “chơi cho chết” hoặc “chết cũng chơi”. Quả thật năm Đệ tam là năm “dưỡng lão” đúng nghĩa, nhất là với ban C. Bên cạnh Bạch Vân tôi có thêm nhiều bạn mới đồng chí hướng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Gần Tết lớp tôi hình như ăn Tết sớm nhất trường. Mấy đứa giành nhau rủ rê, Lệ Hoa thì bô bô quảng cáo. - Có bồ tèo nào đi cùng mình dự party của đơn vị ông anh mình không? Lính mang đôi cánh bạc trấn giữ Tổ quốc Không gian đây. Con Thái Thanh thì bĩu môi. - Gớm, làm như rao hàng không bằng. Mũ xanh áo hoa rừng của ta mới oai hùng vừa đánh Đông vừa dẹp Bắc nức tiếng nè. - Xời ơi, Thủy quân Lục nồi, lục chén chứ báu gì. Nè đi theo tao bảo đảm tụi bây sẽ gặp những chiến sĩ áo trắng hiên ngang lướt sóng mang hoa biển về tặng em cho xem. Ngọc Ánh vừa nói vừa nắm tay tôi kéo đi như sợ bị ai giành mất. Chiều thứ bảy cuối tuần, bốn đứa trong lớp theo chân Ánh đi dự party. Con đường Cường Để với hai hàng cây cao vút lộng gió làm tà áo dài trắng của chúng tôi bay phất phơ. Qua khỏi Hải Quân Công Xưởng tôi thấy lố nhố, tấp nập sắc áo đủ màu chen lẫn giữa những bộ quân phục trắng toát di động trên bong một chiếc tàu. Tôi theo Ngọc Ánh tham dự party chỉ vì muốn thỏa mãn tính hiếu kỳ của mình, muốn biết con tàu có gì quyến rũ và cuộc sống những người lính biển thế nào? Sao lại tạo nhiều nguồn cảm hứng cho các nhạc sĩ, thi sĩ đương thời như vậy. Mặc dù đã là một cô nữ sinh trung học đệ nhị cấp nhưng dường như thời gian không làm cho tâm hồn tôi lớn lên bao nhiêu. Tôi vẫn còn là một con bé nghịch ngợm, thích trêu chọc người khác, dễ xúc động nhưng mau quên, dễ vui và cũng dễ buồn. Tôi được biết, buổi tiệc được tổ chức để các Sinh viên sĩ quan chung vui với gia đình trước khi lên đường sang Mỹ tham dự huấn luyện. Trong khi mọi người cùng dìu nhau theo tiếng nhạc, tôi nhẹ nhàng len lén một mình rời bàn tiệc bước ra sàn tàu đi dọc theo bên hông, đứng ở đó ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh những vì sao, gió thổi ào ạt từ mặt sông mang hơi lạnh xuyên qua tà áo mỏng thấm vào từng thớ thịt làm tôi rùng mình. Vội bước vào bên trong suýt chút nữa tôi va phải một sinh viên sĩ quan đang nắm tay một cô gái bước ra nhưng anh ta lại vội vàng lên tiếng xin lỗi trước. Ánh sáng vàng vọt từ bên trong hắt ra soi rõ cho tôi thấy mặt người vừa nói. Tôi bỗng sửng sốt và ngẩn ngơ một lúc vì quá bất ngờ khi nhận ra khuôn mặt người đó là “anh thầy”, hóa ra thầy đã gia nhập quân chủng Hải quân từ dạo ấy. Thời gian trôi qua việc học bận rộn đã khiến tôi nhanh chóng quên đi tất cả. Có phải những tình cảm đẹp trong sáng, thánh thiện và giàu mơ mộng chỉ có trong thời cắp sách, bởi vì nó mới tinh khôi với tất cả rung động đầu đời nhưng tiếc thay hiếm khi duy trì được lâu. Giống như cơn gió thoảng qua lặng lẽ tan vào hư vô . 2. Không ai ngờ được rằng mình đã sống ngần ấy năm sau cuộc đổi đời. Tôi cũng vậy, rồi cũng phải gắng thích nghi với mọi thứ chung quanh cho dù miễn cưỡng. Dạo sau này vì người ta vượt biên nhiều quá, hầu như tất cả những người trí thức nếu không bị kẹt lại trong các trại tù cải tạo của Cộng sản đều đã ra đi. Vào trường học, bệnh viện thấy vắng dần các khuôn mặt quen thuộc. Mọi người dường như ngầm bảo nhau chỉ cần có đủ tiền cho một chỗ trên ghe vượt biên là họ ra đi bất kể nguy hiểm sống chết hay tù tội.


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 19 (Gởi Đặc San DH16 để tặng “bạn bơi” Minh Fulro) Sáng hồ bơi nước trong veo vừa quá gối lạnh muốn teo... anh hùng thuở mười bảy nhảy cái ùm giờ bảy chục giỏi mánh mung nhát gừng liều mình bơi đạp vẫy vùng tàn hơi kiệt sức còn trùng trùng xa. nửa hồ sao vẫn chưa qua mệt muốn chết suýt nữa là ... thiên thu Nhắn ai chớ dại bơi hồ Cửa nhà ngập nước cơ đồ ...hở hang!!! Đường Hào, U5 Cuối cùng thì chính quyền phải thừa nhận là đất nước đang trong tình trạng “chảy máu chất xám”, vội vàng “sửa sai” bằng cách không còn ép buộc hay xô đuổi những người được thả từ trại cải tạo phải đi vùng kinh tế mới hoặc hồi hương về quê như trước kia. Để cải thiện đồng lương vốn dĩ có cũng như không, họ ban hành chế độ mới cho phép các xí nghiệp, bệnh viện, trường học kinh doanh ngoài giờ để thu tiền thêm với giá cao để chia chác nhau; việc này được gọi là “ba lợi ích”, nhưng người ta thường gọi kèm theo “bốn lợi nhuận” bởi nếu công việc dù có ích nhưng không thu được lợi nhuận thì sẽ không ai thèm thi hành. Cứ mỗi lần vượt biên thất bại, tôi lại trở về với tâm trạng chờ đợi chuyến đi mới, công ăn việc làm đối với tôi chỉ là tạm bợ. Có lẽ nhìn thấy vẻ chán nản của tôi lúc xếp lại chồng hồ sơ sau khi cập nhật xong các phiếu xuất nhập chị Loan làm cùng phòng hỏi tôi. - Đi làm về buổi tối Kim Phượng có rảnh không? Đi học cùng với mình cho vui. Tôi giương mắt nhìn chị ngạc nhiên hỏi lại. - Đi học?? - Ừ, đi học Anh văn ban đêm. Tôi bỗng nhớ rằng mình đã không cắp sách đến trường lâu lắm rồi, có lẽ trên mười năm kể từ ngày đất trời đổ sụp. Mười năm biến đổi tôi từ một cô gái trẻ trung đôi mươi yêu đời trở thành một “bà cô” nửa chừng xuân, gương mặt lúc nào cũng buồn thiu, ưu tư vất vả vì cuộc sống. Tôi không màng đến thời gian, tuổi trẻ hay tình yêu tuy rằng chung quanh tôi không thiếu những thanh niên đồng trang lứa làm việc chung. Có lần tôi nói với chị Loan khi thấy chị sửa soạn đi thăm chồng là sĩ quan bị tù cải tạo. - Cho em theo với, em lên đó tìm một ông để đi thăm nuôi cho đỡ buồn . - Con nhỏ này coi bộ khùng rồi ta ơi!! - Em nói thật mà, hay là chị nói với anh ấy giới thiệu cho em một ông bạn tù của ảnh giùm. Chị sờ trán tôi và nói. - Nhỏ này nó đâu có nóng đầu sao lại mê sảng vậy kìa! Mỗi lần nhận được giấy cho thăm nuôi là phải bán đồ đạc mới có tiền đi thăm, khổ muốn chết mà nó đòi nhào vô. Tôi cười cười. - Chị không thấy em đang buồn vì ế chổng gọng sao? - Tại em kén chọn quá, đám thanh niên thì chê là Tập Bơi


20 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 con nít, còn mấy tay kỹ sư cán bộ thì chê là môi thâm, răng vẩu. Nhún vai tôi quay đi. - Em thà mang tiếng ế chứ không thèm cán cuốc, Saigon hết đàn ông tốt rồi. Vậy mà cũng có ngày chồng chị được ra tù, vừa được thả là chị đã lo cho anh đi vượt biên ngay. Tôi nói. - Chị đang chờ giấy tờ bảo lãnh đi Mỹ của chồng nên cần đi học tiếng Anh, còn em chẳng biết tương lai ra sao đi học làm quái gì ! - Thì đi để đỡ buồn trong khi chờ đợi chuyến khác, với lại nếu may mắn được tàu Mỹ vớt thì trên ghe còn có người nói được chút ít tiếng Anh. Tôi bĩu môi cười chế nhạo. - Trời ơi, chưa đi được đã lo chuyện tàu Mỹ vớt. Cuối cùng thì chị cũng rủ rê được tôi đến trường. Nhờ chuyện “ba lợi ích” nên các trung tâm lớp đêm bắt đầu mở ra ì xèo. Đủ thứ môn học, võ thuật, ngoại ngữ đến lớp đàn guitar, lớp cắt may, y tế gia đình, ngay cả châm cứu bấm huyệt. Hình như thầy dạy chỉ cần viết được giáo án, cho thấy có khả năng trong môn dạy và nhất là quen biết với Phòng giáo vụ của trung tâm là có chỗ dạy ngay bởi trí thức có bằng cấp của chế độ trước năm mất nước nhất là ngoại ngữ hiếm như mặt trời mùa đông. Tuần lễ đầu tôi và chị Loan cùng học lớp cô Minh Thy dạy, tôi mới biết mình tuy đã lâu không cầm tập vở nhưng mọi thứ chưa hẳn đã quên hết. Lật sơ quyển sách Anh văn tôi thấy mình sẽ phí phạm thì giờ và dễ chán vì trình độ lớp quá thấp vì vậy tôi bèn lên phòng giáo vụ xin được chuyển qua lớp khác. Khi tôi đến lớp thì chuông reo báo hiệu giờ học từ lâu, thầy giáo đang viết về một thì trong bài văn phạm và đứng quay lưng về phía lớp học. Tôi len lén vào lớp, ngồi ghé xuống bàn học cạnh cửa sau và lật tập ghi tựa bài. Ngẩng đầu tôi bắt gặp một khuôn mặt gầy với vầng trán nghiêm nghị trông có vẻ quen thuộc nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu. Nhìn thấy tôi thầy gật đầu chào, giơ tay nói với lớp. - We have a new friend, please tell us your name. Tôi lúng túng đứng dậy giới thiệu tên mình, lâu rồi không đụng đến chữ nghĩa tuy vậy tôi cũng vẫn còn nhớ chút ít và đủ khả năng đối đáp vài câu hỏi của thầy liên quan đến việc học. Phải mất một tuần lễ đến buổi học thứ ba biết được trọn vẹn tên thầy tôi mới nhớ ra thầy là ai. Ban đầu học sinh chỉ gọi một chữ cuối của tên thầy nên tôi không tài nào nhớ được mình đã gặp thầy khi nào. Bây giờ mọi thứ như cuộn phim dĩ vãng quay lại trong tâm tư tôi. Chính là “anh thầy” của thuở xưa kia gần mười lăm năm trước. Trái đất tròn cho tôi phút giây hạnh ngộ nhưng mọi thứ đã thay đổi. Tôi không còn là một cô nữ sinh vô tư, nghịch ngợm và thầy cũng không còn là chàng trai trẻ năm xưa. Nhưng những cây phượng vỹ của Saigon ngày trước lại không hề thay đổi, chúng vẫn đều đặn mỗi năm nở những đóa hoa báo tin mùa hè lại đến . Buổi tối đến lớp, thời gian nghỉ giữa giờ học tôi hay lang thang một mình băng qua khoảng sân trống vắng. Kiến trúc của các trường học xây dưới thời Pháp thuộc hình như đều giống nhau, sân trường nào cũng được điểm trang bằng những cây phượng vỹ. Những dãy lớp cổ kính, hai tầng với mái ngói, tường rêu bao chung quanh cái sân rộng làm tôi nhớ nhung ngôi trường cũ, tưởng như mình đã trở về lại trường xưa là cô nữ sinh trung học ngày ngày leo lên những bậc thang lầu bằng gỗ, bên tai tiếng guốc khua ròn rã khuấy động những tình cảm đã từ lâu im ắng trong tâm tư. “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu … Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi thơ mười tám còn hoài trong vở ...” (Đỗ Trung Quân) Tiếng đàn hát của lớp dạy nhạc bên cạnh vọng qua làm tôi nhớ đến chùm phượng vỹ năm xưa. Lần đó thầy đã không nhận được chùm hoa tôi tặng, lần này tôi hồi hộp chờ đợi chuông reo báo giờ vào lớp, bóng thầy xuất hiện ở ngưỡng cửa làm tôi thở phào nhẹ nhõm. Thầy ngạc nhiên khi nhìn thấy chùm phượng vỹ trên bàn, cầm lên và hỏi. - Chùm hoa này của ai? Những đôi mắt nhìn nhau ngơ ngác thay cho câu trả lời. Cuối giờ học, một tay ôm sách tay kia thầy trân trọng cầm chùm hoa phượng ra khỏi lớp. Những buổi học kế tiếp khi vào lớp thầy đã thấy ngay một đóa hoa phượng đặt sẵn trên bàn và vẫn không có ai nhận mình là tác giả, thầy chỉ biết mỉm cười thốt lên hai tiếng “cám ơn”. Một hôm đi học về anh tôi cho biết người của tổ chức vừa ghé qua nhắn tin bảo gia đình đừng cho tôi đi đâu xa thành phố, chuyến vượt biên sắp sửa khởi hành vì chủ tàu đã tìm được tài công chỉ còn chờ mua xong bến bãi là xuất phát.


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 21 Giờ nghỉ giải lao, thấy thầy một mình đứng dựa hành lang nhìn xuống sân trường hút thuốc, tôi đánh bạo kéo chị Loan cùng tiến đến gần nói với thầy. - Thưa thầy cho em hỏi cái này, có phải hồi xưa thầy đi lính Hải quân. Lúc em đi dự party trên một chiếc tàu ở bến Bạch Đằng em có gặp thầy. Dụi tắt điếu thuốc thầy nhìn tôi nói. - Em có người thân đi lính Hải quân thời gian đó à? - Dạ không, em đi theo nhỏ bạn thôi, lúc đó em gặp thầy đi với một cô đẹp lắm. Tôi thấy thầy cười làm tính nghịch ngợm của tôi nổi lên, tôi trêu. - Thầy biết không, lúc đó em thấy thầy mặc lễ phục của Hải quân trông đẹp trai hết sẩy luôn. Nhỏ bạn em nói nó mê anh bồ chỉ vì thích bộ đồ trắng của Hải quân thôi. Chị Loan lúc này mới chen vào. - Ông xã nhà tôi cũng đi lính, xin phép hỏi thầy đã được mấy cháu rồi. Cười nhẹ thầy nói đùa. - Tôi vẫn chưa có gia đình, bây giờ đâu ai thèm lấy ngụy quân. Chuông reo báo giờ nghĩ chấm dứt, chị Loan đi nhanh về lớp, tôi và thầy đi chầm chậm phía sau, đột nhiên thầy hỏi tôi. - Em có biết ai đã tặng cho thầy chùm phượng vỹ mỗi buổi học không? Tôi bối rối im lặng lắc đầu, thầy nói tiếp. - Thầy rất cảm động khi nhận được những đóa hoa này, thấy hoa là thấy hình ảnh thời cắp sách vô tư và thánh thiện, thời đó dường như vẫn còn mãi trong ta. Có lẽ hôm nay là buổi học cuối cùng của tôi. Sáng mai có người đến đón tôi đi Cần thơ, tôi sẽ phải ở lại đây nhiều ngày chờ chuyến vượt biên. Có thể tôi trở về và cũng có thể tôi sẽ ra đi mãi mãi không hẹn ngày về, tất cả không ai đoán trước được. Như lệ thường, tôi vào lớp rất sớm để đặt lên bàn thầy chùm hoa phượng nhưng lần này tôi lại đặt thêm một bông hoa phượng trên bàn học ngay trước mặt tôi. Chắc chắn thầy sẽ biết tôi là chủ nhân của chùm phượng vỹ thầy nhận được mỗi khi đến lớp bởi tên tôi trùng với tên hoa. Tôi sẽ nhắc với thầy tôi chính là cô học trò nghịch ngợm gọi thầy là “anh thầy” của những ngày hè năm xưa . Hình như giữa tôi và thầy có một khoảng cách vô hình khiến những điều muốn nói không thể nói ra bởi muộn màng. Buổi học cuối cùng của tôi thầy không đến dạy. Ngồi học với người thầy mới mà mắt tôi chỉ đăm đăm nhìn ra cửa lớp ngóng chờ dù thừa biết là vô vọng. oOo Hai ngày núp trên chiếc tam bản “tắc xi”, đến nửa đêm tôi mới leo lên được con “cá lớn”, nó giống chiếc ghe đánh cá bằng cây tôi thường thấy ở bãi trước Vũng Tàu. Chủ tàu dồn hết đàn bà con gái xuống khoang khi ngang qua trạm biên phòng, hầm tàu chật nức người lớn con nít, khiến tôi ngộp thở. Mấy ngày chờ đợi trên ghe ăn ngủ không yên khiến đầu óc tôi căng thẳng, tay chân rũ liệt. Ra đến biển lại thêm bị sóng nhồi nên tôi nằm mẹp không nhúc nhích trong trạng thái mơ hồ nửa mơ, nửa tỉnh. Chỗ tôi nằm gần phòng máy nên đầy vết dầu và nước ướt mem, người ngợm mặt mày đầu cổ tôi chắc trông dị hợm lắm, tôi nhưng không hề quan tâm chuyện dơ bẩn miễn là để cho bọn hải tặc khi trông thấy chê bai thôi. Tiếng máy chạy đều đều, nghe mấy người đi chung nói, chủ tàu kiếm đâu được tài công trước kia là sĩ quan hải quân duyên phòng có đi học bên Mỹ nên cầm lái giỏi và rành mạch đường đi nước bước. Tin tức đưa xuống hầm ghe; chủ tàu cho mọi người được lên khoang trên để thở vì ghe đang chạy ngoài hải phận quốc tế với mục đích là đón tàu buôn cứu vớt trước khi tìm ra đảo. Phải hai người phía trên nắm tay kéo tôi mới leo lên khỏi khoang ghe. Múc một gáo nước biển rửa sạch mặt mũi tay chân tôi thấy mình tỉnh táo hơn. Biển êm, tôi ngồi trên sàn đưa mắt nhìn chung quanh. Khi nhìn về phía tay lái tôi trông thấy một khuôn mặt quen quen sạm nắng đen thui, tôi dụi mắt hai ba lần để nhìn cho rõ, tôi bổng kêu to vì mừng rỡ “Anh thầy, anh thầy”. o


22 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 CHIỀU HẬU GIANG Lâu quá không về thăm sông Hậu Hậu Giang mưa chiều rơi hắt hiu Lục bình nở rộ trôi theo sóng Tím cả dòng sông tím cả chiều Trên bến sông xưa đò vẫn đợi Một con đò nhỏ xuyên ngàn khơi Ông lão đưa đò giờ khuất bóng Vĩnh biệt dòng sông, giã biệt đời Ông lão ra đi không trở lại Bỏ lại con đò, bỏ bến sông Sông Hậu nắng tàn vang tiếng sóng Ai khách sang đò ai nhớ ông? TÌNH OC Một thuở OC làm lính thủy Khắp vùng sông nước giữ biên cương Đêm đêm giang hành qua đất địch Ngày ngày ôm sóng vượt trùng dương Phú Quốc, Côn Sơn chiều Cửa Việt Mai về Chương Thiện nhớ Sầm Giang Bao kẻ ra đi không giã biệt Mấy người trở lại nhớ vô vàn Chiến trận nay tàn, đất nước tan Như hải âu già lạc đảo hoang Tháng năm thẫn thờ nghe sóng vỗ Để hồn chết lịm giữa mây ngàn Giang hồ đôi cánh thôi đã gãy Về đây nhớ biển, tiếc sông xưa Tuổi đời tính lại bao năm nữa? Đại hội mấy lần nhắc chuyện xưa? Năm Căn, Cửa Việt, ai còn mất? Hải Đội, Duyên Đoàn, chuyện gió mưa Chiến hạm bao phen qua sóng dữ Xung Phong, Thủy Bộ, chiến trường xưa Kỷ niệm kể hoài sao chưa hết? Gặp nhau nhắc lại vẫn say sưa HQ3911 Trang thơ LÊ THÀNH DINH


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 23 Newport, Rhode Island . “No nước mắm, No áo dài” Thuở trời đất nổi cơn gió bụi ...... Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất quân Nước thanh bình ba trăm năm cũ Áo nhung trao quan vũ từ đây ...... Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt Xếp bút nghiên theo việc đao cung ...... Bước đi một bước lại vin áo chàng ...... Newport, Ngày 20-6-1970 Vmtldyth của anh, Phi cơ rời phi đạo vào 02:00 sáng, em đang du mình trong giấc mộng. Cuộc hành trình dài 24 giờ với 3 trạm nghỉ: Japan, Washington, McGuire Air Force Base. Thật là buồn cười trong cùng một ngày anh dùng 2 buổi điểm tâm 1 buổi ăn trưa. Vì sự khác biệt giờ giấc nên cũng khó mà chợp mắt được. Cứ ngồi thao thức nhớ em. Những lúc trời sáng nhìn xuống lớp mây mịn nghe thèm má em lạ. Suốt từ hôm lên xe bus đến nay “No nước mắm, No áo dài” anh phải dùng toàn thức ăn Mỹ, với anh thì thích, nhưng một số bạn thì không.. Tất cả đều xa lạ và thích thú đưa anh đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác. Lúc phi cơ bay qua những tiểu bang của Mỹ mình mới thấy sự rộng lớn của nước người. Đáp phi trường McGuire Air force Base, tụi anh phải mất 5 giờ xe bus để đến OCS. Cuộc hành trình xuyên qua 3 tiểu bang, trên những xa lộ thật êm và rộng. Đến trường được các bạn cũ tiếp đón, nhưng bây giờ họ là đàn anh những thằng khác không bằng lòng. Giờ là khoảng 5 hay 6 giờ sáng ngày 21-6 ở Việt Nam anh nghe thèm ngủ lạ. Mỗi việc làm ở đây phải theo giờ giấc nhứt định. Theo lời các bạn chỉ phải vất vả ở tuần lễ đầu nầy thôi. Mọi sự rời phòng phải xin phép. Điều khổ nhứt của anh là vắng em và vắng cả thuốc Lucky, thỉnh thoảng mới được nhìn khói và nhớ em. Anh ngừng đây, trìu mến gởi đến em những lời chúc đẹp của tình yêu. Hôn em OCS, Ngày 30-6-1970 Tuần lễ in processing (tạm gọi: huấn nhục), ở đây họ rèn luyện cho mình trở thành một quân nhân có kỷ luật, tinh thần trách nhiệm , thể xác khỏe để chịu đựng, một SQ có tài năng kỷ thuật hàng hải, tài lãnh đạo chỉ huy. Do đó thời khóa biểu buột mình làm việc liên tục từ 05:30 sáng đến 10:30 tối. 05:30: Loa phát “Hit the line”. Tụi anh chạy ra đứng trước cửa phòng, làm động tác thể dục, sau đó vệ sinh cá nhân, dọn phòng chờ khóa đàn anh đến thanh tra phòng ngủ, quân phục. Chuẩn bị một ngày mới 8:00: sắp hàng đến phòng học 12:00: ăn trưa 13:00: trở vào lớp học 17:00: tan học, cơm chiều. Sau đó đến phòng thể dục chơi những môn thể thao (giờ tự do) 20:00: học tại phòng 22:00 tắm rửa chuẩn bị đi ngủ 22:30: loa phát Tattoo, Tattoo, đóng cửa phòng tắt đèn lớn, lên giường. Huỳnh Bình Đức TANGO 4 MỘT THỜI ĐỂ NHỚ


24 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 22:35: loa phát Taps, Taps tắt luôn đèn nhỏ để ngủ... ... anh là người đầu tiên trong khóa có thơ mà là thơ của người yêu nữa chớ, đọc thơ em những nhọc mệt tan biến.... Kỹ niệm sắp hàng: buổi tối quán Phương nghe nhạc, buổi cơm trưa ở Sài Gòn bốc nắng nóng bỏng như tình yêu của anh những ngày đầu... OCS, Ngày 8-7-1970. ... anh lại nhận được thơ em, cứ mỗi lần có thơ em Ngọc làm khó, anh nhận tất cả để có được thơ em, niềm vui sau một ngày mệt nhọc..... Trưa nay họp tiểu đoàn vẫn những diễn viên cũ ngày nào, vẫn những lời tình cảm nhưng đầy đe dọa để loan tin 03 SVSQ (K.1) bị loại vì lý do kỷ luật... Chỉ vì trễ đôi phút điểm danh cuối tuần, trong khi còn độ mươi ngày nữa là tốt nghiệp SQHQ , một đòn thù sát thủ và tiểu nhân để thị oai (vì nghe đâu có SQ cán bộ Mỹ can thiệp nhưng không được). Khóa 1 đã ra trường với niềm vui không trọn vẹn. OCS, Ngày 12-7-1970. .... Ngày Chúa nhựt nằm co rút trong phòng những điếu thuốc cay nồng, vòng khói tròn lớn dần lượn mình tan loãng..... Ở đây buổi sáng sương mù, nhưng mù sương không là bức màn che hình ảnh em trong anh. Em tôi đó không phấn son vẫn đài cát, tóc dài bay trong nắng Sài gòn. Hôm nay em đi làm mặc áo dài màu gì, có phải màu tím nhớ thương như em đã nói trong điện thoại lần anh về quê thăm Ba Má, hay áo có nhiều vệt màu vui mắt anh vẫn trêu là “áo mới của em”, chiếc áo xanh có lẽ buồn nhiều vì nó cũng nhớ màu trắng hoa biển của bộ tiểu lễ. Mưa Sài Gòn có làm ướt tóc em tôi. Mái tóc tôi vẫn thèm hội ngộ, để nhìn nó nằm xoải mình trên vòng lưng thon nhỏ lụa là, chân em ngọc ngà cuồng si. OCS, Ngày 15-7-1970 … Hai hôm rồi không có thư ... ... Nghe nhạc, đọc tiểu thuyết ... ….. OCS,Ngày 16-7-1970, Đã 4 ngày không một lá thơ nào: Ba Má, Chị Hai và Em ... ... Sân cỏ xanh phẳng lì trống vắng nằm phơi mình dưới những sợi mưa có phải nó đang vun bón chồi non đó không em? Chiếc xe bus xám xịt ngừng trước cổng đưa tụi anh đến chỗ thực tập cứu tàu.Từng hạt mưa rắt nhẹ lạnh cóng bờ môi. Sau khi thay xong quần áo, anh bước đi trong đôi giày cao su cổ cao rộng thùng thình. Sau lời giảng của Huấn luyện viên, tụi anh bắt tay vào cuộc thưc tập. Bất chợt những âm thanh vang rền: tiếng phi cơ đến, tiếng bơm rơi, ồn ào phát ra từ magneto phone, tụi anh nằm sát xuống sàn tàu những vũng nước đọng làm mát da, nhìn nhau cười khúc khích... Torpedo (ngư lôi) port-side (tả hạm) đồng loạt đứng dậy chạy sang Starboard side (hữu hạm) Đùng!!! nước vô tàu tất cả chia nhau nhiệm sở mình. Anh trong toán bơm nước, khi được lịnh mang bơm xuống hầm tàu, nước đã lên tận đầu gối, từng vòi nước bắn tạt vào người vừa lạnh vừa đau 1, 2, ...rồi 5,6 lỗ thủng, gấp rút, xông xáo giữa những âm thanh hỗn tạp. Bịt xong lỗ thủng huấn luyện viên cho biết tàu đã nghiêng 3 độ so với SV/VN là tệ nhưng với SV Mỹ là good (vì họ để tàu nghiêng 5-6 độ) Một buổi thực tập đầy hứng thú... OCS, Ngày 18-7-1970, ...... 30 ngày xa em, đóng mình trong phòng qua khung cửa mây vẫn bay, sân trường cỏ vẫn xanh, cây cầu Newport vẫn vươn mình ngạo nghễ. OCS, Ngày 21-7-1970, Vẫn nhớ, vẫn yêu, vẫn bước nhịp đều đi học. Left, Right, Left, give me your Left (trái tim em đó) OCS, Ngày 27-7-1970 Vmtldyth của anh, Nhận được quà và thơ em từ Quế, cám ơn em ... Em yêu, 6 tháng có lâu để nhớ, không đủ để thay đổi em vẫn rực rỡ như ngày đầu ... … Hôm qua lần đầu anh được đi bờ ngoài base. Sau khi dạo khu phố chính Newport, thành phố nhỏ “đi dăm phút trở về lối cũ”, chui vào tiệm Tàu thú vui của SV/ HQ trong lần đi bờ đầu tiên. Anh và hai thằng bạn rủ nhau đi Providence (thủ đô Rhode Island). Một giờ xe bus xuyên qua những ngôi nhà khang trang nằm chơ vơ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 25 dọc theo biển, một ước mơ thơ mộng tương lai chợt đến. Đặt chân xuống thành phố giữa những gương mặt xa lạ nghe mình lạc lõng, 3 thằng lang thang qua khu phố thưa người, người Mỹ cuối tuần họ thường đi ra ngoại ô hay vào quán rượu, không như Sài Gòn tấp nập người. Công viên thì đầy những người già cô đơn lim dim ngồi hong nắng, có lẽ đang quay về quá khứ hào quang. Về khuya phố càng vắng người gần như chỉ còn 3 thằng lang thang chán lắm, đành quay về phòng ngủ giấc dài đến sáng, lại đi rong, dán mủi vào các tủ kiếng để ngắm hàng, vì các tiệm buôn đã đóng cửa từ 4 giờ chiều thứ bảy. Hàng rất đẹp và lạ 3 thằng cứ say sưa ngắm và trầm trồ. 11 giờ trưa lại chui vào tiệm cơm Tàu: giá xào tôm, cơm trắng... hai cô hầu bàn tóc xõa bờ vai, màu da trắng mịn Á đông... nét đẹp Quê hương. Trở về trường sau một ngày rong chơi mệt mỏi.... Tuần qua anh dự một cuộc thực tập chữa lửa, khá vui hào hứng như buổi thực tập cứu tàu, nhưng có điều rất nóng trong bộ đồ cao su thùng thình bít hơi, dưới ánh nắng mùa hè gay gắt không kém Sài Gòn. Nhứt là lúc cầm vòi nước xông vào đám cháy rát cả mặt nhưng vẩn hăng say tiến vì tánh hiếu kỳ và hấp dẫn. Chương trình học thực tập tụi anh rất thích, giờ anh đang nôn nao mong ngày thực tập lái tàu... OCS, Ngày 02-08-70 ..... Newport tuần nầy có trưng bày tranh ở công viên thành phố, các nam nử họa sĩ ăn mặc hippy hoa màu sặc sỡ, tóc dài hình như không tắm gội, không quen với mắt anh... OCS, Ngày 03-08-70 ... Nhận thơ em chỉ 1 trang giấy mỏng... ... Anh cũng nhận 3 thơ của Ba Má cùng một lúc... OCS, Ngày 17-08-70 ... Anh đọc xong cuốn tiểu thuyết em đã nhờ Quế mang tặng anh, cám ơn em... ... Anh dự một tour tập thể do trường tổ chức, viếng thăm một chiếc hạm. Những tour tập thể không thoải mái mình phải gò bó trong kỷ luật và anh phải hủy bỏ buổi hẹn với người bạn Mỹ ở Boston … OCS, Ngày 21-08-70 ... Ngày 28/8 đợt VI sẽ sang, anh bị chỉ định làm M.P.I. (tức là hướng dẩn khóa sau trong tuần lể đầu) không thích nhưng vẫn nhận để kiếm điểm quân sự, điểm nầy cũng ảnh hưởng đến xếp hạng ra trường.... ... Thư của Điệp làm tụi anh xôn xao, sự kỳ thị của Bộ Tư Lịnh đối xử với SQ tốt nghiệp OCS, mộng hải hồ tan trong Điệp.... ... Bơ, sữa Mỹ làm anh cân nặng 130 pound (khoảng 59.0 kg)... OCS, Ngày 05-09-70 Em yêu, hiện anh đang tại thủ đô Mỹ, sau gần 10 giờ xe bus đến nơi đã 10 giờ đêm, tìm được chỗ nghỉ ngơi xong, anh thả bộ xuống khu Chinatown để ăn cơm tàu (một thứ khoái của ngày cuối tuần) Đơn xin đi từ chiều thứ sáu nhưng bị bác và chỉ cho đi vào 1 giờ trưa thứ Bảy vì phải trả xong nợ diễn hành và thể thao. Anh có rủ một số bạn đi cùng, thằng thì ngại tốn tiền, thằng thì ngại đường xa đành đi một mình. Trước sự liều lĩnh tụi bạn lắc đầu kể cả cô bán hàng ở exchange (người anh nhờ mua vé xe bus) khi trao vé bus kèm theo lời chúc “Good luck” Anh nghĩ mình khó cơ hội trở lại đây lần thứ 2, đến Mỹ mà không biết Washington D.C. như người ngoại quốc đến Việt Nam mà không biết Sài Gòn Xe rời Newport xuyên qua những khu kỹ nghệ thênh thang, thành phố những tòa building cao ngất, chui vào đường hầm sâu hun hút, băng qua những cây cầu dài dằng dặc. Tiếc nuối to lớn là không có em đi cùng. Giấc mơ nầy biết đến bao giờ anh mới thực hiện được.... ... Nhìn cảnh trù phú, thanh bình mà thương cho quê hương mình cứ tàn héo theo chiến tranh. Một căn nhà


26 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 nhỏ nằm chơ vơ giữa vùng cỏ xanh vây phủ với nắng hồng dịu mát ước mơ cuồng dậy trong lòng.... Ngày 09-09-1970 … Điện Capitol như chiếc nón tròn trắng vươn mình, hàng trăm nấc thang dẫn vào phòng rộng thênh thang trưng bày những tượng cẩm thạch, tranh lịch sử... Mount Vernon ngôi nhà của Tổng thống Washington cổ kính thơ mộng, Nghĩa trang chiến sĩ trên ngọn đồi, đền thờ Abraham Lincoln ... Chỉ tiếc là anh có quá ít thời gian để thưởng ngoạn và hiểu biết tận tường. Một sự liều lĩnh không ngờ êm đẹp. Ngày 13-09-1970 ... Em yêu, kỷ niệm là hành trang của những ngày trống vắng. Từ lần đầu gặp em, những buổi trưa ngút nắng trên đường phố Sài Gòn, buổi ăn tối tình nhân. Tấm hình đầu tiên em đã trao với những dòng thương yêu viết vội trong anh đèn mờ quán Phương, love is blue bản nhạc đương thời. Hôm sau tàu rời bến, chuyến công tác thứ 2 của những ngày chập chững là lính biển. Ngày lên đường thụ huấn (Newport) cô bé “áo dài mới” chói sáng giữa đám đông. Ngày 21-09-1970 ... Thời tiết bắt đầu lạnh, hôm nay ngày đầu tiên tụi anh mặc working blue, đẹp nhưng hơi phiền phải mất thêm mươi phút để chậm lông trên quân phục chuẩn bị cho thanh tra trước khi đi học. Thời khóa biểu cũng thay đổi phải ngồi vào bàn học 1 giờ sớm hơn 7:00 giờ tối thay vì 8:00... Ngày 23, 27, 30, 1, 4-10-1970 Giở lịch đánh dấu một ngày đã qua. Vui cùng bạn, vẩn vơ, mơ mộng... viết cho người tình Ngày 18-10-1970 … Em yêu, sáng nay đang chuẩn bị cho buổi đi bờ cuối tuần, anh đang ngạc nhiên những sợi mưa trắng khác thường bay bay ngoài khung kính. Chợt tiếng bạn reo vang “Tuyết rơi, tuyết rơi”. Anh thay đồ thật nhanh, chạy ra ngoài để nhìn hiện tượng thời tiết đầu tiên trong đời, anh vẫn ước mơ ngay từ khi đặt chân lên vùng đất lạnh nầy. Mặc dù trước đó vài phút anh gần như ngâm mình trong thùng nước đá với cái quần ngắn em đã may để chạy một vòng cross country độ 2 km cho buổi sport cuối tuần. Anh nghe mình vui vui với những bông tuyết trắng mịn bay nhè nhẹ bám vào bộ service dress blue (bộ quân phục anh mặc hôm rời SG)... Ngày 23-10-1970 Vmtldyth, Buổi thực tập YP (Yard Patrol) thứ nhì lại bị hủy bỏ vì lý do thời tiết. Suốt từ sáng thức dậy vùng trời OCS bao phủ mưa và sương mù. Chuyến bus đưa tụi anh đến cầu tàu, những chiếc YP, những thuyền cây be bé xinh xinh đậu sát vào nhau, ở đó tụi anh sẽ bắt đầu cho những bước chân chập chững cho cuộc đời hải nghiệp, những gì của 16 tuần lý thuyết sẽ mang áp dụng. Chiếc la bàn định hướng nằm chơ vơ trên weather deck như thách thức cùng gió sương, vui với biển cả mây trời. Phòng Pilot house khung kính mờ sương, những chiếc đồng hồ tròn mặt với những số chi tiết: vòng quay của máy, độ lệch tay lái... nằm gọn gàng chào đón rong biển đang tập tễng trôi vào đại dương mà mai nầy gió bão, muối mặn trui rèn trưởng thành. Tin buổi thực tập bị hủy bỏ, quay về trong nuối tiếc: “Mặt 5, Mặt 10, lái thẳng... Hai máy tiến 3, ...” Những lời giảng khẩu lệnh vận chuyễn vẫn còn văng vẳng. Ngồi trong xe bus hình ảnh con tàu nhấp nhô giữa bọt sóng một sức quyến rũ. Buổi thực tập YP được thay bằng buổi thưc tập BZ, tụi anh lần lượt chui vào căn phòng nhờ tối, cũng tay lái, la bàn, radar, và những đồng hồ tròn... nhưng khá buồn cười là lái tàu trong phòng, biển là màn ảnh lớn, con tàu là những đốm sáng nhỏ, không sóng to gió lớn một bình yên nhàm chán vì đây là lần thực tập thứ tư.


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 27 ... 6/11 anh sẽ lên đường sang California, bờ biển phía Tây cùa nước Mỹ, thu ngắn khoảng đường xa nhau, thu ngắn những ngày dài nhớ thương. Nhận thư nầy nếu em thấy quá trễ để hồi âm, em thư về địa chỉ mới Huynh Binh-Duc C/O Commanding officer Naval Inshore Operating Training Center Vallejo - California 94592 USA Ngày 1-11-1970 ... Anh đã chấm dứt chương trình học hôm thứ Tư sau 3 giờ thực tập YP ờ vùng eo biển xanh mát nầy, những cơn gió lạnh rát da, người anh như lúc nào củng vây bọc chung quanh khối nước đá. Lớp áo reefer dầy thụng thịnh, đôi găng da thô kệch, những điếu Lucky tiếp nối vẫn không ấm lòng mình cũng như thịt da. 11 giờ hối hả trở về chuẩn bị hành lý cho chuyến viếng thăm New York sẽ khởi hành lúc 12.30 giờ. Những rừng cây, sân cỏ vận động trường hai bên đường loang lổ vàng, dấu hiệu của những ngày đầu thu. Đến nơi đã 5 giờ chiều, mặt trời đi ngủ sớm, thành phố thắp sáng đèn màu, thành phố không ngủ, người cứ chen chân, những cô gái trẻ đẹp với vòng hoa, một cô choàng cho du khách cô kia “nâng khăn sửa túi” (Khóa trước đã cảnh cáo). Tối nay New York điểm thêm những nón trắng hòa vào giòng người Hai đêm lội bộ ròng rã, vội vàng sợ phí thời gian khi về đến trại mệt phờ. Ngày 04-11-1970 ... Em yêu, hiện anh đang trong tuần lể out processing vì thế vấn đề kỷ luật uyển chuyển không phải làm phòng, đánh giầy, nhưng phải tham dự các buổi thuyết trình cho chương trình huấn luyện phòng thủ căn cứ sắp tới ở California, tập dượt cho lễ ra trường.... Treasure Island 09-11-70 ... Hình ảnh sau cùng của quân trường OCS thật cảm động, cảnh một bà Mẹ Mỹ có con phục vụ ở Việt Nam đến tận cửa xe bus bắt tay giã từ từng đứa một... ... Phi cơ rời phi trường Providence sau 32 phút bay đến phi trường New york, ở đó tụi anh đợi phi cơ thẳng đường đến San Francisco một thành phố lớn ở bờ biển phía Tây. Sau 6 giờ đi trong mây trời, thành phố xa dần trở thành mô hình với những con đường như lằn viết kẻ, núi cao đầy tuyết trắng... Bay bridge ngất ngưởng, đồ sộ, với 2 nhánh tẻ: một sang khu phố Oakland. Một về Treasure Island một đảo khá nên thơ với hàng dừa lả ngọn chạy dài theo cổng vào đến nhũng dãy nhà ngang dọc, tụi anh sẽ ở đây 7 ngày để học tập lý thuyết từ 5 giờ sáng đến 4 giờ chiều, sau đó là 3 ngày hành quân thực tập với các loại tàu sông ở vùng Slough, các sĩ quan huấn luyện viên mô tả giống như một Căn cứ Hải quân vùng đầm lầy Đồng tháp ở Việt Nam với khẩu phần lương khô của quân đội Mỹ San Jose, Ngày 14-5-2018 Cám ơn em chắt chiu cất giử những lá thơ yêu thương: những ngày tình nhân xa nhau, những ngày phép ngắn vội ngấu nghiến yêu thương, lênh đênh sông biển xa nhau thật lâu: hải hành đêm kình ngư rẽ sóng, kích đêm, sóng vỗ giang đĩnh, gió thoảng trong lặng yên hôn má em mềm, nghe môi khô đắng, mũi thèm hơi thơm. 28 tháng trả nợ nhục nhã nhọc nhằn: là lính bên thua cuộc. Trong ván bài lận, tuổi trẻ đả bị bán bởi nhửng mỹ từ “Tiền đồn” và chủ nghĩa “Lường gạt” “Cuộc chiến đã chấm dứt, nhưng thân mình còn tù đày Làm sao anh cho em một Tình yêu như em mong” Newport loanh quanh chưa kịp mỏi đã quay về biển trời xanh mát. Providence thủ phủ Rhode Island cổ kính, hiền hòa. Boston ồn ào bar rượu ..., Washington DC sừng sững di tích, trang nghiêm, cao ngạo, tự hào cường quốc, New York thành phố không ngủ, với những cửa hàng choáng ngợp thời trang... ước mơ được một lần đưa em đến ... Biển hung hăng, biển hiền hòa, biển huyền diệu đã mang ước mơ thành sự thật, 40 năm lưu lạc xứ người, em sóng bước cùng anh các con yêu tìm lại dấu chân xưa và đành nhận nơi nầy làm quê hương. Sông chảy xiết, biển phong ba con tàu vẫn lặng lẽ chung thủy cùng sông biển. Việt Nam vẫn còn đó: Sài Gòn của tôi, tuổi trẻ, giảng đường thênh thang, đêm nằm cao ốc làm sinh viên bảo vệ thủ đô. “Thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi”. Học làm lính, làm quan. Ngày tháng tình nhân, yêu thương vợ chồng. Hậu Giang đục phù sa, lục bình xanh hoa tím, ngược xuôi theo con nước lớn ròng và tôi lớn trong tình thương Ba Má, niềm vui học trò.o BĐ & KA


28 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Hà Bạch Trúc tặng Ðại hội OCS 2018 Atlanta Số tôi dính líu nhiều tới nước, nên chữ thủy và chữ hải cùng những điều liên quan tới hai chữ đó cứ vận vào người. Người yêu là thủy thủ, thuộc quân chủng Hải quân, chúng tôi là thuyền nhân vượt biển được tàu hàng hải vớt, định cư tại một nước mặt đất thấp hơn mặt biển. Nước Hòa Lan tức Ðất Thấp này nằm dọc theo bờ biển và khắp nơi chằng chịt sông rạch. Tại thủ đô Amsterdam, hệ thống những con rạch được UNESCO ghi vào danh sách những di sản thế giới. Dân nơi đây thích sống trên thuyền neo bên bờ rạch hơn sống trong căn nhà bình thường, mặc dù sống trên thuyền mắc hơn và gay go lắm mới có được chỗ đậu. Tại nước này, bằng cấp đầu tiên trong đời người chính là bằng bơi lội, đứa trẻ nào cũng phải lấy được trong hai năm cuối tiểu học. Mùa đông, kinh rạch, sông ngòi và ao hồ đóng băng, trẻ em thường được cha mẹ và thầy cô dẫn ra đó trượt băng, và người đi làm cũng vậy vào giờ nghỉ trưa. Nước này thường chiếm nhiều giải thưởng thế vận hội về bơi lội và trượt băng (speed skating). Dân nước này biết “nghề” đi biển rất sớm và đã tận dụng sở trường của mình nên mặc dù nước nhỏ xíu mà cũng chiếm được nhiều thuộc địa từ Á, Phi, đến Mỹ châu. Ðầu thế kỷ 17, chiếc tàu Hòa Lan “Half Moon” đã khám phá ra sông Hudson và vùng đất New Amsterdam tức New York ngày nay. Chiếc tàu lịch sử Half Moon nay trở thành bảo tàng viện và hiện thả neo tại thị trấn nơi tôi cư ngụ. Năm châu lục địa, những đô thị tưng bừng, những vùng thiên nhiên tuyệt hảo, những bến bờ mới lạ, trời nước mênh mông, sông biển gọi mời, mộng hải hồ sôi sục… Ðó là những hình ảnh gắn liền với đời hải quân, những chàng lái tàu hào hoa phong nhã, liên miên viễn xứ, mới cập bờ đã toan tính chuyến đi sau. Ðó cũng chính là những hình ảnh đã lôi kéo tôi về phía chàng thủy thủ. Ngày xưa chàng thủy thủ của tôi mắt sáng như sao trời, sâu thẳm như lòng đại dương, nụ cười tươi lôi cuốn mê hồn. Không những đẹp trai mà còn rất sinh động. Ngày nào chàng cũng có tiết mục sẵn sàng, cuối tuần nào cũng rong chơi, không xi-nê cũng lang thang tay trong tay, ăn uống, hay gặp gỡ bạn bè. Tôi vốn ham vui, thích rong chơi, không thích những gì nhàm chán, lại hay nghe lời đường mật, nên quên lời mẹ dạy coi chừng những anh chàng hay rủ rê, nên chẳng bao lâu… theo chàng dzề dinh. Tôi đơn giản nghĩ anh chàng này qua tận xứ Cờ hoa học trường OCS, chắc hẳn đã quen giang hồ, ít nhiều có tinh thần phiêu lưu mạo hiểm, chắc không nhàm chán, chắc phải hào hùng. Dzề dinh chẳng bao lâu mới biết… chàng thủy thủ phong nhã, vui nhộn ngày nào tính hết sức thực tế; đầu óc chàng chỉ để giải quyết những vấn đề khó khăn chứ không phải để mơ mộng viễn vông những bến bờ xa lạ như tôi. Khi chàng 50 bó, tôi làm bài thơ tặng: “… Anh neo thuyền bến vắng của lòng em.” Bài thơ đâm ra “tiên tri” vì kể từ đó chàng thả neo luôn. Chẳng còn chút gì rong chơi hay tình tứ, không còn những bốc đồng đáng mê. Chàng trở nên chăm chỉ hạt bột, lo nuôi dạy con cái và chỉ còn những toan tính tương lai chắc ăn như bắp. Ðược cái hàng đêm chàng vẫn giữ thói quen vuốt đầu, chải tóc cho tôi, rồi kể chuyện đời xưa cho nghe. Mỗi đêm một đoạn, hết truyện Bá tước Monte Cristo, qua truyện Fantômas Phượng mã vô hình. Nhiều nhất là những chuyện đời lính của chàng, từ những bữa ăn trong quân trường, những lớp học ở trường OCS, những cuối tuần rong chơi Newport, những bạn bè cùng khóa OCS, rồi về nước nhận đơn vị, những cuộc hành quân… Tôi say mê nghe, tôi mường tượng đó là quãng đời đẹp NHỮNG BẾN BỜ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 29 của chàng. Giờ đây, tôi chính là người hay rủ rê chàng đi chơi. Ngày hai buổi, tôi đi ngang qua bến cảng Amsterdam (cruise terminal) nơi các tàu du lịch sông (river cruise) và tàu du lịch biển cập bến. Những con tàu đồ sộ, nguy nga khiến tôi liên tưởng đến những chân trời tuyệt mỹ, các kiến trúc đặc thù, những cao ốc nhấp nhô trên bến cảng, những lâu đài cổ xưa tráng lệ hai bên bờ, những nền văn minh văn hóa khác lạ đón chờ … Ðó là những hình ảnh mời gọi, lôi cuốn du khách dấn thân vào những chuyến du lịch. Nhớ đến những thành phố nổi tiếng trên thế giới là nhớ đến những đường chân trời (skyline) tiêu biểu ấy. Kinh đô ánh sáng Ba-Lê với tháp Eiffel chế ngự cả một vùng kiến trúc tráng lệ. Sydney với hí viện Opera House soi mình bên bờ nước. Luân-Ðôn là nhiều thời đại kiến trúc cổ kim sánh vai nhau: điện Westminster với đồng hồ Big Ben, bánh xe quay London Eye, cao ốc Gherkin. Los Angeles, thủ đô điện ảnh, đẹp nhờ cao ốc nổi bật trên nền núi San Gabriel hùng vĩ. Tương tự, Hongkong thành phố của những nhà chọc trời nhấp nhô trên sóng nước và nền trời núi non. New York với tượng nữ thần Tự Do nơi chân trời và nhà chọc trời dày đặc trong ánh điện màu lộng lẫy. San Francisco với cầu Golden Gate uy nghi trên vùng vịnh. Singapore nhìn từ xa khơi, ban đêm lộng lẫy bởi ánh nước phản chiếu muôn ánh đèn màu. Thượng-Hải nổi bật với Oriental Pearl Tower. Và còn bao nhiêu những đường chân trời đẹp khác của Bangkok, Bắc Kinh, Tokyo, Chicago, Panama city, v.v… Tuy nhiên rủ rê cách mấy, chàng thủy thủ cũng không “nhổ neo” đưa tôi đến những bến bờ mới lạ, bởi thế nên khi chàng đáo 60 tôi bèn sửa lời nhạc phẫm Sầu Ðông của Khánh Băng để cùng bạn bè hát chế diễu chàng. 1. Chiều nay kéo nhau về/ Cùng nhau ta hát ca/ Mừng Chương 60/ Tình xuân thắm tươi/ Nụ cười vẫn vui/ Giờ anh vẫn tươi... rói… / Ngồi đây mà nhớ... anh... hoài. 2. Ngày xưa tóc anh nhiều/ Ðôi mắt như sao trời/ Hàm răng trắng tươi/ Nụ cười đắm say/ Nhiều cô ngất ngây/ Nào anh có hay... biết?/ Ngày xưa đã khuấaat.. xaaa.. rồiiii. 3. Ngày nay tóc thưa nhiều/ Ðầu anh sao vắng hoe/ Nhìn anh thấy thương/ Hàm răng trống trơn/ Miệng thôi hết thơm/ Người sao ốm nhom... thế?.../ Tình sầu một khúc... héo... mòn. 4. ÐK - Rồi thời gian mãi trôi nhanh vô tình/ Biết đâu chúng mình vẫn luyến ngày xanh/ Dẫu cho cuộc đời ngày mai đổi thay/ Mà ta vẫn còn... tìm../ Nhớ nhớ nhớ nhớ... phút giây ban đầu. 2a. Ngày xưa dáng anh gầy/ Quần jeans lả lướt bay/ Nhiều cô thấy hay/ Tình xuân ngất ngây/ Nhìn anh thấy mê/ Gặp hoài chẳng chê... Nhớ../ Tình mình nồng cháy... chân... giường. 3a. Ngày nay dáng anh phì/ Rượu bia anh thỏa thê/ Nằm đâu ngủ mê/ Vợ con bỏ bê/ Còn chi ci-nê/ Còn chi đam mê... Thế/ Còn chi đưa đón... nhau... về. 4a. ÐK - Rồi thời gian mãi trôi nhanh vô tình/ Biết đâu chúng mình vẫn luyến ngày xanh/ Dẫu cho cuộc đời ngày mai đổi thay/ Mà ta vẫn còn... tìm.. /Nhớ nhớ nhớ nhớ... phút giây ban đầu. 5. KẾT - Giờ đây 60 rồi, thời gian trôi quá nhanh/ Nhìn anh khác ghê, mà em vẫn mê/ Nhìn hoài ngất ngây, dù bao đổi thay/ Nhớ... ngồi đây mà nhớ... anh... hoài. Nhìn anh khác ghê, mà em vẫn mê/.Nhìn hoài ngất ngây, dù bao đổi thay/ Nhớ... Nhìn anh mà nhớ... muôn… đời!


30 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Rồi khi chàng thủy thủ 70 bó, tôi lại đem bài thơ 50 bó, đổi số tuổi, ra tặng chàng. Anh yêu dấu hôm nay ngày hoan khải Bảy mươi tờ niên lịch thoáng vụt qua Ðáy mắt anh tình ấy vẫn bao la Cho em ước được cùng anh… lần nữa. Năm nay Ðại hội OCS 2018 tổ chức tại Atlanta, thủ đô “Cuốn theo chiều gió”, “đất lành chim đậu”. Ðọc bài của bác Phan Thái Yên kêu gọi bà con đến Atlanta để “trẩy hội OCS”, khác gì nhìn thấy những chân trời nhấp nhô cảnh đẹp, những bến bờ hấp dẫn vô song nhờ bóng dáng Scarlett O’Hara uống Coca Cola nơi đại bản doanh của CNN. Lòng nôn nao muốn đi nhưng phải chọn nẻo đường khác. Ðành gởi bài đóng góp cho đặc san và mượn mấy câu thơ (dịch) để tạ lỗi. The Road Not Taken (Robert Frost) Two roads diverged in a yellow wood, And sorry I could not travel both And be one traveler, long I stood And looked down one as far as I could To where it bent in the undergrowth. Chọn một nẻo đường (Doãn Khánh dịch) Một cánh rừng thu đôi con lộ Tiếc mình đơn lẻ chẳng chọn hai Ta khách độc hành chùn chân bước Mút mắt dõi nhìn về một hướng Về ngàn xanh khuất nẻo quanh co. o Ta mơ đứng trên bờ sông cũ Trăng ngày xưa mềm mại vắt qua cầu Mây lụa mỏng thấm đời bao nước mắt Gió không về sao thấy lạnh lòng ta Trăng nước này sao thân quen quá đỗi Lấp lánh sao trời tự thuở xa xưa Bao mơ ước chẳng vừa đôi mắt biếc Và môi cười xao xuyến đã ngàn năm Ta tìm về chỉ còn trăng với nước Lời yêu thương đã bay mất năm nào Dáng xưa mơ hồ đầu con sóng Ta một mình đứng lạnh bến sông hoang Tuổi thơ ngây có dòng sông làm chứng Cành hoa xưa đã trôi mất đâu rồi Và mãi sau này sông vẫn chảy Như trăng vàng đêm lạnh thuở sơ khai Di Trương 7/2017 Dòng sông trong mơ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 31 Ngày 25 tháng 8 năm 1970, chúng tôi một nhóm sáu mươi bảy sinh viên sĩ quan Hải quân Việt Nam đã lên đường để thụ huấn khóa 6 tại quân trường Hải quân OCS Hoa Kỳ. Chuyến bay bắt đầu từ phi trường Biên Hòa, sau hai lần ghé Nhật Bản và Alaska để tiếp tế nhiên liệu, chuyến bay đã đưa chúng tôi đến New Jersey, tại nơi đây chúng tôi được xe bus chở về trường. Ngồi trên xe tôi cảm thấy mệt mỏi và lo lắng về một vấn đề gì đó, tuy không nói ra nhưng chắc cũng có nhiều người có cùng tâm trạng giống như tôi, tôi cố gắng để ngủ một chút nhưng không thể nào ngủ được. Cuối cùng rồi sự chờ đợi cũng đã đến, xe đã đến trường, chúng tôi tay xách hành lý theo sự hướng dẫn của các sinh viên đàn anh vào trong Nimitz Hall dành cho sinh viên sĩ quan. Chúng tôi được chia thành ba nhóm để nhập vào ba đại đội Tango, Uniform và Victor. Tôi được phân phối vào đại đội Uniform và nhóm sinh viên mới chúng tôi được chia hai người ở chung một phòng, tôi và anh Đỗ khang An ở chung một phòng. Sau phần hướng dẫn của các sinh viên khóa đàn anh chúng tôi lo thu xếp đồ dùng theo như sự hướng dẫn. Thế là xong, bước khó khăn đầu tiên đã vượt qua, vấn đề còn lại là phải thích nghi với cuộc sống mới và người bạn ở chung phòng. Tôi và anh Đỗ khang An chưa từng biết nhau ở APL nhưng ở nơi đất khách quê người cộng thêm tình anh em cùng quân chủng, chúng tôi đã dễ dàng vượt qua sự xa lạ và mau chóng trở thành bạn bè với nhau. Tháng 8 ở tại nơi đây là mùa hè nhưng khí hậu của miền đông bắc Hoa Kỳ thật là mát và dễ chịu. Chúng tôi đã trải qua những mùa hè nóng gay gắt của Sài Gòn, những đêm nóng trằn trọc không ngủ được, hôm nay đối diện với những khác biệt về thời tiết ở nơi đây, quả thật là một thay đổi tuyệt vời. Những ngày cuối tuần chúng tôi tham dự những môn thể thao ở ngoài trời như là đá banh, volleyball... tôi rất mê hai môn thể thao này. Chúng tôi đã được may mắn chứng kiến khí hậu của miền Đông Bắc Hoa Kỳ với sự thay đổi của ba mùa hạ , thu và đông. Mùa đông ở đây đã thực sự để lại nhiều ấn tượng về một thời tiết giá buốt với nhiều lần tuyết rơi. Thật là vui và cũng thật là hào hứng trong lần thấy tuyết rơi lần đầu tiên trong cuộc đời, ôi tuyết ơi là tuyết, tuyết trắng xóa ở khắp mọi nơi. Chúng tôi đã chụp hình, cũng như đã đùa giỡn với nhau trên sân trường cạnh những gốc cây cho đến khi cảm thấy lạnh cóng mới thôi . Những ngày lễ lớn Thanksgiving, Christmas lần lượt qua đi, chúng tôi cũng sắp đến ngày ra trường để trở về với quê hương, một ngày mà ai trong chúng tôi lúc nào cũng chờ đợi. Ngày 26 tháng 1 năm 1971 một ngày thật khó quên trong cuộc đời quân ngũ, chúng tôi đã ra trường. Từ giã cái giá lạnh của miền Đông Bắc Hoa kỳ chúng tôi về Naval Inshore Operations Training Center, Vallejo California để thực tập hai tuần lễ với những chiến đỉnh hoạt động trên sông ngòi và vùng cận duyên. Hai tuần qua thực nhanh, đã tới ngày chúng tôi lên đường trở về Việt Nam. Cũng như những khóa đàn anh khác, chúng tôi được phân phối đi nhiều đơn vị khác nhau. Người bạn cùng phòng với tôi, Đỗ khang An về Hải đội 4 Duyên phòng, Nguyễn hữu Phú về Hải đội 1, Nguyễn Cần về HQ 617, tôi về duyên đoàn 14 ở Cửa Đại, Hội An. Phú và Cần ở phòng đối diện với phòng tôi và An, chúng tôi có nhiều dịp gặp gỡ và đùa giỡn với nhau, nhất là Cần, có thể nói là người vui tánh nhất của U6. Thật ra có người hay đùa giỡn như vậy thì không khí mới vui hơn và nó sẽ làm giảm đi khó khăn, chán nản của quân trường. Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn, hội ngộ nào rồi cũng có lúc phải chia tay. Chúng tôi mỗi người chia ra mỗi ngã, về trình diện đơn vị mới. Thời gian này, chúng Hội ngộ ngày Lễ Tạ Ơn Lê Đình Quang


32 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 tôi không có sự liên lạc nào, ngoài những lưu niệm đã để lại cho nhau. Một năm sau, 1972 tôi thuyên chuyển về BTL/V1 duyên hải, tại đây tôi đã gặp lại Phú, Hải đội 1 Duyên phòng, tôi chân ướt chân ráo không quen ai ở đây, không biết ở nơi đâu, gặp lại Phú thật là may mắn, tôi đã dọn đến ở chung phòng với bạn. Ngày đầu tiên làm việc cho Phòng 2, thật là ngạc nhiên tôi đã gặp lại anh Nguyễn Ngọ, đang làm cho Phòng 3, thế là chúng tôi lại có dịp gặp lại nhau. Đặc biệt hơn, Phòng 3 và Phòng 2 tuy là có những công việc khác nhau, nhưng ở đây tôi và Ngọ lại có một công việc giống nhau, đó là bay không tuần mỗi tuần một ngày cho BTL/V1/DH. Buồn vui đã đến với chúng tôi thật nhiều trong những chuyến bay nhất là trong những ngày đầu của cuộc chiến mùa hè đỏ lửa năm 1972. Có thể nói Ngọ là sĩ quan OCS đầu tiên bay không tuần cho BTL/V1/DH, sau mỗi chuyến bay hai chúng tôi ngoài tờ phúc trình phải viết cho Ông Tư lệnh, chúng tôi còn có nhiều chuyện ngoài lề để nói cho nhau, thật là vui. Bỏ qua những công việc nhàm chán hàng ngày, những lúc nghỉ việc Ngọ và tôi thường vọt về Đà Nẵng để tà tà dạo phố, uống cà phê. Trận chiến mùa hè đỏ lửa 1972 Quảng Trị xảy ra, một thời gian ngắn sau đó Ngọ được thuyên chuyển về Thuận An, kế tiếp tôi cũng được lịnh ra Huế để làm việc cho BTL/ Tiền phương / V1DH đặt ở Giang Đoàn 32 Xung Phong. Lúc này con đường quốc lộ 1 đã tràn ngập người tị nạn từ Quảng Trị vào, tôi phải quá giang LCU để ra Thuận An. Khi đến nơi thì trời đã về chiều, tôi nhảy vội lên bờ chạy đi tìm Ngọ để tìm chổ trú qua đêm. Thật là may, tất cả mọi vấn đề đều xảy ra quá tốt đẹp đối với tôi, sau bữa ăn tối ở câu lạc bộ của Duyên đoàn 12, Ngọ lấy xe gắn máy đưa tôi về Huế. Tôi không nhớ rõ xe chạy bao lâu, chỉ thấy khi đến Giang đoàn 32 Xung Phong thì trời đã tối, tôi xuống xe chỉ biết nói lời cám ơn, tình bạn thật là cao cả và trân quý. Tôi ở Huế một tháng rồi về lại Đà Nẵng, thời gian sau này tuy vẫn còn ở Vùng 1 nhưng tôi không có dịp gặp lại Ngọ nữa . Phú vẫn đi đi về về, tôi ngày hai buổi làm việc tại Bộ Tư Lệnh, công việc của tôi thật là nhàn, đôi khi cảm thấy chán. Rồi một ngày thật tình cờ và may mắn, Cần theo HQ 505 đi công tác đến Đà Nẵng, thế là ba chúng tôi lại có dịp gặp lại nhau. Thành phố Đà Nẵng đột nhiên trở nên vui và đẹp hơn trong lần hội ngộ này, con người khi vui thì nhìn cái gì cũng đẹp hơn, quả thật tôi đã có cảm giác này. Ngày tháng qua đi, con người cũng thay đổi theo thời gian, cái tinh nghịch hồn nhiên của tuổi trẻ đã từ từ thay đổi. Tháng 6 năm 1973 tôi thuyên chuyển về HQ 614, lúc này tôi không biết Cần, Phú đang ở đâu. HQ 614 thường xuyên đi công tác tại Vùng 4 và Vùng 5, nơi nghỉ bến là An Thới, thỉnh thoảng gặp lại Đỗ kỳ Nam, tôi hoàn toàn không biết tin tức gì về Phú, Cần, Ngọ, An. Cuộc chiến Việt Nam càng ngày càng trở nên khốc liệt, tháng 12 năm 1974 tôi thuyên chuyển về Duyên Đoàn 26, tin tức chiến cuộc càng ngày càng trở nên thê thảm hơn. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã ra khơi, mở đầu cho một trang sử lưu vong của người Việt. Cũng như bao nhiêu người tị nạn khác, tôi đến Hoa Kỳ với bao ngỡ ngàng trong cuộc sống, mọi việc rồi cũng từ từ ổn định, tôi cũng đã di chuyển liên miên, cuối cùng rồi cũng phải chọn một nơi để an cư, thành phố Atlanta. Gia đình tôi đã trải qua nhiều biến đổi trong những năm tháng sống tại Atlanta, mùa hè năm 2006 tôi bắt đầu tìm lại những người bạn xưa, một thời gian ngắn sau đó, qua một mẩu nhắn tin ở mục hộp thư ý kiến của diễn đàn OCS anh Tạ quốc Quang đã đưa tôi về với những người bạn xưa Cần và Phú. Thật là cảm động và nhiều an ủi, Quang cho biết Cần và Phú đã tìm tôi mấy năm nay, bao nhiêu năm tôi lao đao trong cuộc sống cũng là bấy nhiêu năm những người bạn thân đã cố gắng để tìm tôi . Thật là có lỗi với bạn bè và dĩ nhiên hôm đó là một ngày thật vui đối với tôi. Cần đã gọi điện thoại cho tôi vào khoảng 12 giờ trưa, tiếp theo tôi cũng đã gọi cho Phú, những cuộc nói chuyện qua điện thoại đã không chia xẻ được hết tâm tư đã gói gém trong bấy lâu nay. Từ từ trong những lần nói


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 33 chuyện kế tiếp, chúng tôi được hiểu nhau nhiều thêm, rồi đến một ngày thật là ngạc nhiên và lý thú tôi nhận được email của Phú. Phú cho biết muốn đến Atanta để thăm gia đình tôi vào dịp lễ Tạ Ơn nhưng ngại phiền hà nên hỏi tôi trước. Bạn thật là chu đáo, lo đủ mọi bề, đã là bạn bè với nhau qua lại thăm nhau là chuyện thường tình, sống ở đây không bà con họ hàng, thì tình bạn bè càng quý hơn. Những ngày tháng kế tiếp qua đi trong bình thản và chờ đợi, cuối cùng thì cái ngày mà tôi mong đợi cũng đã đến. Ngày lễ Tạ Ơn năm 2006 bầu trời thật xanh và nhiều nắng ấm, vợ chồng Phú đã đến nhà tôi lúc hai giờ chiều, sau chín giờ đồng hồ lái xe. Hai giờ chiều một thời điểm rất tốt cho những người bạn thân gặp lại nhau, vì như vậy chúng tôi sẽ còn nhiều thời gian để tâm tình với nhau trong ngày hôm đó. Nhìn thấy bạn tôi nhận ra ngay thời gian ba mươi mấy năm đã không thay đổi bao nhiêu, Phú hơi mập thêm một chút, mái tóc dài bềnh bồng, đượm nét phong sương. Sau phần giới thiệu gia đình, chúng tôi đã chụp hình lưu niệm, anh chị Nguyễn ngọc Lễ vẫn chưa thấy đến. Tôi và Lễ gặp lại nhau thật là may mắn, qua một người bạn ở San Jose, tìm được số phone của tôi thế là Lễ gọi liền, điện thoại reo, giọng nói ở bên kia đầu dây: có phải là Quang đánh volley của Uniform không. Chúng tôi nhận ra nhau từ ngày đó, Lễ mời tôi đi ăn trưa vào tuần sau đó, bây giờ thì việc này đã trở thành một thông lệ của chúng tôi, cứ mỗi tháng chúng tôi sẽ gặp nhau một lần để ăn phở và tán dóc. Một tiếng đồng hồ sau, Lễ và vợ tới, chúng tôi tiếp tục bữa ăn, câu chuyện trở nên hào hứng thêm, thôi thì đủ mọi đề tài, nhưng nhiều nhất vẫn là những kỷ niệm khi còn ở Việt Nam. Lễ thì chỉ uống coke, Phú uống một ly bia, còn tôi thì khỏi nói, lai rai vài ba chai thì không thành vấn đề. Trong bữa ăn hôm đó, đặc biệt nhất là món nem do chính tay của vợ Phú làm, từ ngày qua Mỹ đến nay, tôi chưa hề được ăn nem ngon như vậy. Hôm nay, bữa ăn hội ngộ đầu tiên của tôi và bạn bè, thức ăn rượu thịt ê hề nhưng tôi vẫn cảm thấy hình như là còn thiếu một chút gì đó. Một chút gì đó phải chăng là những tâm tư đã bỏ lại ở quê hương mà chúng ta sẽ không bao giờ tìm lại được trong cuộc sống ở hải ngoại này. Bữa ăn rồi cũng tàn, vợ chồng Lễ về sớm để ngày mai còn bay đi California, cuộc nói chuyện cũng tạm ngưng, Phú đi nghỉ ngơi. Tối hôm đó, chúng tôi hai gia đình đã cùng nhau thưởng thức một bửa ăn đúng nghĩa của ngày lễ Tạ Ơn, những ly champagne được nâng lên cụng liên hồi để mừng ngày lễ và cuộc hội ngộ thật đặc biệt trong ngày hôm nay. Chúng tôi cũng đã chia xẻ với nhau thật nhiều về cuộc sống hiện tại cũng như trong quá khứ khi còn ở Việt Nam. Ngày kế tiếp, cũng thật đẹp trời, chúng tôi đi ăn dim sum ở một tiệm ăn nổi tiếng tại Atlanta, nhiều người thân, bạn bè ở xa đến đều khen ngợi. Quả thật ở đây có một tiệm ăn dim sum có thức ăn ngon có thể so sánh ngang hàng với những tiệm ăn nổi tiếng ở Houston và Dallas. Sau bữa ăn chúng tôi đi thăm viếng khu thương mại của người Việt. Buford Hwy, con đường tập trung các cơ sở thương mại Việt Nam hôm nay thật là nhộn nhịp, chúng tôi đi lòng vòng mua vài món đồ cần thiết rồi về. Hình như tất cả mọi chuyến đi xa thăm bạn bè ở tất cả các nơi đều giống nhau, gặp lại bạn bè, ăn uống và rồi đi lòng vòng thăm viếng những khu sinh hoạt thương mại của người đồng hương. Hồi còn trẻ có nhiều lần đi chơi xa, đến nhà bạn, khi đến nhà là ngồi vào bàn tiệc rồi cứ thế mà nhậu triền miên, ăn no rồi ngủ, hết ngày nghỉ là vội vã lên xe về lại nhà, không biết nơi mình đến là như thế nào. Phú không nhậu bao nhiêu, nên tôi chỉ uống cầm chừng. Buổi chiều sau khi đi chơi về, mục ăn uống lại tiếp tục. Ngày bạn bè tới thăm, thời gian qua thật nhanh, chớp mắt một ngày vui nữa lại qua đi. Sáng thứ Bảy, Phú chuẩn bị về lại St Louis, giây phút từ giã rồi cũng đã đến, chúng tôi bắt tay nhau bịn rịn nói lời chia tay, chúc cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Chờ đợi trong bao nhiêu ngày tháng gặp nhau trong hai ngày, bắt tay nhau trong vài giây, cuộc hội ngộ đã kết thúc, chúng tôi chia tay nhau trong niềm luyến tiếc. Xe đã chạy, tôi vẫn còn đứng trước sân nhìn theo cho đến chiếc xe quẹo khuất vào con đường khác. Có một cái gì làm cay cay đôi mắt, hình như tôi đã chảy nước mắt và cảm thấy trong lòng buồn dào dạt như là đã đánh mất một cái gì quý báu. o Lê đình Quang


34 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Mùa thu 1970… Chuyến xuất ngoại đầu đời, tình cờ như nhân duyên của mọi sự trên chốn phù du này. Hè 1969 khi chạy qua bến Bạch Đằng tôi thấy được tờ bích chương quảng cáo của Hải Quân tuyển chọn Sinh viên Sĩ quan Hải quân với lời phụ chú bên dưới: “…Ứng viên có trình độ Anh ngữ sẽ được tuyển chọn đi thụ huấn ở Hoa Kỳ…” Một ý nghĩ bay qua đầu, ừ đi Mỹ cũng lý thú đó chứ, thế nhưng nghĩ lại Pháp văn là sinh ngữ chính của tôi thời trung học nên đọc giòng chữ đó tôi thấy mình chẳng có hy vọng gì. Thế rồi hoàn cảnh đưa đẩy, gần cuối năm tôi ghi danh nhập ngũ Hải quân. Và bây giờ tôi đang nhìn lá vàng rơi, thắm đẫm hoàng lan huyễn hoặc ở Newport. Không dưng nhớ Huế, vàng soi ân sủng hoàng cung, quỳ chân phương bối mông lung nội thành… Lại thêm hương dâng mũi gỗ ẩm chiều xưa bay lại trong khí lạnh của trời Bắc Mỹ. Lần đầu tiên cảm nhận mùa thu thật sự trong đời. Thu của tôi lối trước là những lần đến trường bắt đầu niên học mới. Đã mười mấy lần như vậy thời mới lớn khi nghe những trận lốc xao đẩy hàng loạt lá bàng rơi trong gió. Những chiếc lá nhàu nằm bên đường vẫn còn mang chất diệp lục tố. Và bài học Kim văn “Nhặt Lá Bàng” của Nhất Linh thời trung học trở về, Gió lên! Gió nữa lên!... Gió lên! Lạy trời gió lên!... vang vang lời cầu trong đêm của hai chị em nhặt lá bàng. Thu bên mình không đủ lạnh để thay màu lá, chỉ có nắng và mưa cho vạn vật nhận mùa. Nhìn những mùa thu đi / Em nghe sầu lên trong nắng… Thu Việt Nam là như vậy đó, nếu có hơn chút nữa thì… Chiều cuối trời nhiều mây / đơn côi bàn tay quên lối / đưa em về nắng vương nhè nhẹ… (TCS). Bạn thấy không, ở bên mình khi nào cũng có nắng, dù cho nhè nhẹ đi nữa. Trong khi đó ở đây, chiếc lá vàng làm gây nhớ bàn tay rám nắng của mùa hè đã đi qua và những nụ hôn còn ở lại trong hồn. Nat King Cole tuyệt mù khàn đục trong lá thu bay, The autumn leaves of red and gold I see your lips, the summer kisses The sun-burned hands I used to hold Những chiếc lá thu lên màu hoàng hổ Môi em về, ghé nụ hạ thơm nồng Và đôi tay ủ nắng tôi từng nâng Những ngày cuối tuần, tôi bước dọc theo con đường lát đá phủ ngập vàng mơ, những căn nhà kiến trúc lối New England im vắng buổi sáng tinh mơ. Newport chao động thu vàng lên từng luống nhớ. Mắt ai cười long lanh thủy tinh bay về lời tình khúc Trinh Công Sơn, màu nắng bây giờ trong mắt em… Phía ngoài vịnh cầu treo Newport lửng lơ trong sương, mặt biển bạc đầu theo gió tấp đưa sóng rì rào trong nhạc vọng từ barracks, ừ, tôi sẽ làm chiếc cầu, chiếc cầu bắt qua con nước muộn phiền khi em rã rượi ngoài kia, khi bóng đêm ùa về choáng ngợp, … And pain is all around Like a bridge over troubled water I will lay me down Like a bridge over troubled water… Bridge over Troubled Water, một trong những top hits 1970, nghe đi nghe lại không chán. Tôi còn nhớ hình bìa sau đĩa nhạc Garfunkel tóc xù cao lớn, Simon nhỏ thó phía sau, gây ấn tượng mãi trong tôi hình ảnh hai tinh cầu lạc lõng một đêm khuya sâu thẳm, tỷ như những bước chân của hai linh hồn cô đơn nhất trên mặt đất, Tình ca một thời Newport… Tản mạn Vũ Hoàng Thư


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 35 đang bước về một nơi vô vọng, một thứ phi lý của phận người, một thứ “trouble” nào đó không tên. Bây giờ chiếc đĩa nhạc 33 đó đi về đâu? Như mọi thứ khác thời 70, những chiếc máy ảnh Yashika, những máy hát Pioneer, những cassette Ampex…? Tôi nhớ mãi những top hits năm 70 nghe từ cassette của mình, của bạn bè, từ loa phóng thanh trần nhà ở nhà ăn Ney Hall. Những bản nhạc nằm mãi trong tiềm thức rộn ràng thức dậy mỗi lần nghe bây giờ, về một thời khoảng thanh xuân, the lost innocence [sic]. Này nhé, có phải vậy, tôi như chim, lân la đến, ước ao tìm bên em? Carpenters giọng mượt, gọi nhung tím lót làn hơi. Ôi mùa cũ, close to you… phía biển nào tôi có thế bắt gặp dáng em? Why do birds suddenly appear Every time you are near? Just like me, they long to be Close to you… (Close to You, Carpenters) Tiếng hát Carpenters theo chân tôi tới California, những buổi ăn sáng tại câu lạc bộ Sĩ Quan Vallejo, chờ một ngày mệt mỏi sắp đến, We’ve only just begun… Hoặc Make It with You của Bread, anh chàng hát lòng vòng, ca vọng cổ một hồi trước khi vô đề, còn gì nữa ngoài yêu em… Life can be short or long Love can be right or wrong And if I chose the one I’d like to help me through I’d like to make it with you (Make It with You, Bread) Nhắc lại những top hits lúc đó, tôi không quên một bà đứng tuổi, vui tánh, tóc bạch kim, phát thức ăn ở nhà bàn Ney Hall. Bà nhún nhảy hát theo, Sugar! Oh, honey honey / You are my candy girl, and you got me wanting you… mỗi lần bản nhạc phát qua máy phóng thanh. Một thời khó quên với rất nhiều nhạc hay, Raindrops Keep Fallin’ on My Head, I’ll be there của The Jackson 5 khi M. Jackson còn bé tí, Hey There Lonely Girl, La-la Means I Love You… Nhưng thích nhất đối với tôi là hai bản của Beatles thời đó, Long and Winding Road và Let It Be. Sau mùa đông dài trắng xóa của tuyết ngập đầu đời nơi Newport, tôi ngây ngất với nắng vàng Vallejo, California, nơi thực tập giang đĩnh sông ngòi. Những cơn nắng nhắc nhở ngày về lại quê nhà cũng sắp gần. Trên những chiếc PBR len lỏi quanh co sình lạch, lời bài hát Winding Road heo hút trở về hồn trong gió và luồng ấm mật cuối đông. Như thế đó yêu ma dẫn lối, ngõ ngách về lối ngoặc mình tôi. Em hờ hững bỏ nơi này tôi đứng, đã lâu rồi tựa mấy thiên thu. Này em, đừng xua tôi làm kiếp chờ vương vấn mà hãy mở cửa toang và dang rộng vòng tay. But still they lead me back To the long winding road You left me standing here A long long time ago Don’t leave me waiting here Lead me to your door (Long and Winding Road, Beatles) F


36 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 oOo Bây giờ trời vẫn chưa hè, mới chỉ bắt đầu vào xuân. Tháng tư đen chập chùng biến động như những đám mây đen in khằng ký ức. Lao lung nhớ mùa thu 48 năm về trước, lòng bỗng nôn nao về mùa thu Atlanta sắp đến, Savannah vẽ vời trong trí, hứa hẹn moon river và những huckleberry friends. Một mùa thu rất đậm với bạn bè Ta mừng ta bảy mươi... Bảy mươi sóng vỗ giang hà Gõ phách ta hát trời xa đất gần. Này em... nầy cõi phù luân Quỳnh tương men rượu theo phù vân trôi. Bảy mươi? Ừ bảy mươi rồi ... Từ trong huyễn mộng ươm lời chia phôi Bảy mươi năm, gió lưng đồi Cội mai ta ngủ, đậm lời em ru Em ru từ mấy thiên thu Hóa thân theo hạt sương mù sớm mai. 4/6/2017 thơ Lý Thy Dân Thu đến… Chiều nghiêng soi bóng giang hà Mây buông đầu núi, trăng già ngủ quên Quỳnh lan hương thoảng bên thềm Ừ! Mùa Thu đến theo em gọi ngàn Này em sương khói quan san Hoàng hoa men rượu cùng càn khôn say. Thu về theo cánh hạc bay. Mạn thuyền sóng vỗ chiều nay đợi người. Virginia mùa Thu 2017 chăng? Có thể lắm, vì mới mùa xuân mà lòng đã rộn ràng nói đến thu. Ngày chưa tới nhưng hề chi. Không dưng bắt gặp mình ngâm nga theo Thanh Tâm Tuyền, ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới. o Vũ Hoàng Thư Tháng 4, 2018


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 37 Lăn lóc với Giang Đoàn 70 Thủy Bộ miệt Kinh Chín, Cán Gáo, U Minh, Cà Mau ròng rã hai năm, tôi nhận sự vụ lệnh thuyên chuyển về Hải Đội II, Bộ Tư Lệnh Vùng II Duyên Hải. Ngày đến trình diện Bộ Chỉ Huy HĐ tại Qui Nhơn, tôi cảm thấy lúng túng, ngượng nghịu như một anh lính mới tân đáo, vì hai năm trời không hề mặc bộ đồ lễ trắng. Lần trình diện này là lần độc nhất tôi có mặt tại BCH HĐ, dù đã phục vụ gần hai năm trong Lực Lượng Vùng II Duyên Phòng. Lãnh thổ trách nhiệm của HĐ II quá lớn, từ Phan Thiết ra đến quá Qui Nhơn. Để hoạt động phủ trùm một bờ biển dài như vậy một cách hiệu quả, HĐII chia lực lượng ra thành hai Phân Đoàn, PĐ21 Bộ Chỉ Huy tại Qui Nhơn và PĐ22 có hậu cứ tại bán đảo Cam Ranh, từ đây ra Thành Phố Nha Trang khoảng nửa ngày và Ninh Hoà quê tôi chỉ phía Bắc Nha Trang 32 cây số. Một chút hình thể địa lý để dễ hiểu vì sao khi trình diện tôi đã xin về Phân Đoàn 22. Văn phòng chỉ huy PĐ 22 là một căn nhà bằng ván ép sơn màu xám tàu biển dựng ngay trên bờ đá nhìn xuống một cầu tàu Vịnh Cam Ranh. Đứng ở đây có thể phóng tầm mắt bao quát nhìn thấy Đảo Bình Ba, Cửa Tiểu, Cửa Đại, Làng Cam Ranh. Căn Cứ Yểm Trợ Cam Ranh, thủy xưởng nơi sửa chữa chiến đĩnh của PĐ và tàu của Duyên Đoàn 23 Bình Ba cũng như của Căn Cứ, nằm phía tả cầu tàu. Suốt mấy năm làm lính, đồng đội bằng hữu, sĩ quan, thuyền viên các cấp khắp nơi coi như anh em, đi đến đâu bạn bè quen tới đó. Nếu phải kể ra tên của họ thì cả một tập san Đại Hội XVI này chắc sẽ không đủ chỗ, nhưng có một người, một nhân vật tôi rất ngưỡng mộ mà nếu không nêu tên ra đây sẽ là một thiếu sót trầm trọng. Tôi muốn nói đến anh Mười Đá, một Trung Sĩ thuyền viên PCF HĐ II Duyên Phòng. Nhiệm sở đầu tiên của tôi là Thuyền Phó PCF HQ3628. Truyền Trưởng (TT) lúc bấy giờ là HQ Trung Uý Trần Văn Lai, K1-OCS, hiện cư ngụ tại Orlando, người Bắc, tính tình điềm đạm, ít nói. Anh Lai rất “Tây” thường “Moi” “Toi” trong cách xưng hô. PCF có cấp số Thủy Thủ Đoàn là sáu đoàn viên, gồm một Giám Lộ, Cơ Khí, Vận Chuyển, Truyền Tin và hai Trọng Pháo. Tàu lên chương trình công tác mỗi hai tuần, tuần đi, tuần nghỉ. Nhân viên được luân phiên thay nhau nghỉ bến. Bến là một khu gia binh nằm ở cuối dãy đồi núi của Bán Đảo Cam Ranh tách biệt làng xóm. Qua cánh cổng Căn Cứ Hải Quân Cam Ranh, bên mặt là khu gia binh lớn, sâu vào phía trái là Trung Tâm Người Nhái, phải là bệnh xá, kế đến là barrack sĩ quan nhìn qua Câu Lạc Bộ Sĩ Quan soi bóng trên bãi cát. Tất cả sĩ quan Hải Đội đều có phòng trú tại barrack. Từ đây, đi thẳng theo con đường nhựa lên một ngọn đồi, xuống một cái dốc thì thiên nhiên mở ra cả một vịnh biển nước xanh trong, đến văn phòng chỉ huy PĐ22 và cầu tàu. Chuyến tuần duyên đầu tiên trong hải nghiệp của tôi là tuần Bắc, Nha Trang. Vì chiếc Mark III của Sáu Lễ chưa bàn giao vùng nên TT Lai ra lệnh tách bến, hướng về đảo Bình Ba thả neo chờ. Vịnh Cam Ranh êm như mặt hồ, không một gợn sóng, dù Cửa Tiểu đang trắng xoá với những đợt sóng đập liên tục vào các mỏm đá. Chiều xuống. Mặt trời nhá nhem, chấm phá với những bóng đèn lấp ló sau rặng dương liễu từ Duyên Đoàn 23 xa xa. Đẹp. Bình an lạ lùng. Chiến tranh như không có mặt tại đây. Khi còn cách xa xóm chài vài trăm thước, TT Lai nói lớn: “Buông neo!”. Ngay lập tức, nghe rõ mồn một tiếng xích neo rột rạt, va chạm vào thành tàu, sàn tàu. Rồi chiến đĩnh khựng lại, ngưng máy. “Thôi, mình ăn tối trước khi nhận vùng”. Từ phòng lái, TT Lai lớn tiếng cho mọi người cùng nghe. “Vùng đang động, mình cố gắng dứt buổi cơm tối trước khi được bàn giao”. Bữa cơm đầu tiên của tôi trên chiếc PCF đong đưa thật ngon miệng và thịnh soạn hơn tôi tưởng. Ngoài một ít thịt ba lát đồ hộp Quân Tiếp Vụ, tôi thấy đầy đủ rau, thịt và cá tươi, khác xa gạo sấy nước dừa thời Thủy Bộ ở Kiên An. Trong lúc ăn, tôi và TT Lai trò chuyện vui vẻ, chúng tôi nhắc nhở nhiều về những kỷ niệm trong thời gian thụ huấn tại quân trường OCS, riêng các anh em đoàn viên thì cười đùa, chuyện tếu hồn nhiên suốt bữa cơm. Cảnh tượng cứ như một buổi picnic trên du thuyền Mười Đá (Để nhớ về những ngày tháng cũ cùng bạn thân cố Hải Quân Trung Uý Trần Văn Lai)


38 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 của các tay tài phiệt. Thật nhàn hạ. Văng vẳng đâu đó: “Một chiều ra khơi...thấy mắt em nhuốm buồn…”. Mọi người đang ngon chén say mê thì trời bỗng nhiên sụp tối, giông gió từ đâu kéo đến đổ chụp lên bất ngờ. Mưa nặng hạt, lốp đốp rơi trên sàn tàu, trên kính phòng lái làm cả tàu mù mờ tối om. Con tàu bị gió thổi lắc lư, nhồi mạnh, quay hướng khi phải, khi trái như có người đang phá phách tay lái. TT Lai cho máy chạy, bật đèn mũi, lái và lập tức chiếu sáng xung quanh. Lúc bấy giờ có nhiều tiếng người la hét ồn ào sát bên hông tàu. Thì ra cơn giông đã đẩy con tàu đi, kéo tróc cả neo, và trong lúc chúng tôi đang loay hoay chưa kịp phản ứng, nó đã dạt vào giữa đám ghe chài trước đây đã bỏ neo nằm bến. Đám ghe cũng chịu chung số phận với con tàu, chúng cũng bị cày, kéo ra xa bờ, dây nhợ chằng chịt, dồn cục vào với chiếc PCF. Đám dân chài kẻ la người hét, hè nhau cắt dây, tháo gỡ, cho ghe tách rời nhau, nhưng vô phương vì cả mấy chục chiếc dây neo trở nên rối tung, bện vào neo tàu nằm dưới lườn chiến đĩnh. Chúng tôi cũng chẳng biết làm gì hơn là cứ giải thoát từng chiếc một. Trong lúc thuyền viên và anh em ghe chài đang bàn tán sôi nổi, tìm cách giải quyết nhanh chóng vì đã có lệnh giao vùng từ Bộ Chỉ Huy Phân Đoàn 22, tôi nghe một tiếng “ùm” sau lái: một người trên tàu đã nhảy xuống biển. Cả nhóm người lao chao. Anh Trung Sĩ Giám Lộ chiếu nhanh ngọn đèn pha về hướng người vừa nhảy. Chẳng thấy tăm tích, mặt biển chỉ để lại vòng nước loang và đám gợn sóng. Tôi nín thở, nhìn quanh, xem chừng ai mất tích trong số thuyền viên trên tàu. Chừng vài hơi thở sau, có tiếng la lớn bên hông tàu: “Kéo lên, kéo lên!”. Chúng tôi dồn về hướng hông tàu, qua ánh đèn, người nhảy xuống biển không ai khác hơn là Mười Đá!!! Anh Mười đã lặn xuống biển, ôm gọn chiếc neo PCF trong lúc dây neo còn vướng vào dây ghe. Chúng tôi lập tức cùng nhau kéo, mang chiếc neo lên boong. Nói một cách ngắn gọn, khoảng giờ sau là chúng tôi nhận bàn giao, qua Cửa Tiểu, nhập vùng, trực chỉ Đầm Môn, Bãi Giếng. Một buổi trưa nắng đẹp, trời xanh và không mây, có nghĩa là rất tốt, hay nói theo ngôn ngữ hải đội: “biển dầu”, chiếc PCF 3628 neo ở Bãi Giếng, sau hơn hai mươi bốn giờ gật gù vì không tuần quay quá kỹ. TT Lai cho anh em vào bờ lấy hơi đất. Thượng Sĩ Gòn phân chia canh gác và cắt đặt thuyền viên lên bờ. Vì an toàn, tàu neo xa xa, chúng tôi đi nhờ hai chiếc ghe câu. Bãi Giếng thật đẹp, vịnh êm, nước trong xanh, cát trắng mịn, mát lạnh dưới từng bước chân trần. Dưới bóng hàng dừa nghiêng, xóm chài cũng có vài quán nước dựng tạm, có nhạc tiền chiến, có cô quán da ngâm, mắt nhỏ, hí đong đưa đẩy tình. Tôi và TT Lai chọn hai chiếc ghế ngay trên bãi cát dưới bóng dừa. “‘Moi’ thích chỗ này nhất”, TT Lai tu chai bia, mơ màng. “Hôm nay chủ nhật, Đại Uý Chuộng chắc đang bát phố Nha Trang. Mẹ! Bọn Không Tuần cứ xỉ mà chả bao giờ biết mùi biển động. Khi “toi” tuần “solo”, “toi” dẫn tàu vào đây nghỉ, lấy sức để tuần đêm, vùng này tương đối yên”. Tôi ngả người ra ghế, trong tư thế nửa nằm, nửa ngồi, mắt lim dim, tai nghe tiếng được, tiếng mất, lời của TT Lai và tiếng rì rào ru êm của sóng đan chen dìu dặt, sau hai đêm sóng nhồi trong chuyến tuần biển đầu đời. “Không Tuần, không tuần!” Tiếng kêu hớt hãi xô ngã tôi xuống bãi cát, đánh thức tôi trong đột ngột. “Chuyện gì?”, tôi lớn tiếng. “Mẹ! Bọn Không Tuần làm việc cả weekend!” TT Lai phàn nàn, lớn tiếng “Toi lẹ lên, tập trung mấy thằng em ra ghe, về tàu ngay.” Tiếng máy ghe, tiếng kêu gọi tập trung nhân viên inh ỏi. Trên tàu, tôi nhìn quanh, hỏi lại “Tất cả đầy đủ?”. - Dạ chỉ thiếu anh Mười - Có ai biết anh ta đang ở đâu không? - Hàng bắp nướng - Vào theo ghe, kêu ngay! - Hơi xa - Hay là mình bắn một phát súng tập họp, chỉ thiên, như mọi khi? - Thôi kệ hắn, lo tách bến, báo cáo Không Tuần VT (Victor Tango) rồi tính sau. Theo lời TT Lai, chiến đĩnh bắt liên lạc với KT, nhận chỉ thị chận xét một ghe cá. Nói thì dong dài nhưng toàn bộ truyện dài phim tập này xảy ra chỉ trong chợp mắt. Bất chợt tôi chú ý gương mặt TT Lai hiện rõ nét ưu tư. Tôi chia xẻ: - Ông đang nghĩ về Mười Đá?


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 39 - Ừ. Mẹ! Không biết hắn ở đâu giờ này! - Hay là mình quay trở lại Bãi Giếng? - Moi cũng nghĩ thế. OK. Đến đâu hay đến đó. Bốc Mười Đá trước. Chưa dứt tiếng, TT Lai đánh hết tay lái một vòng, tay mặt đẩy mạnh hai cần số về phía trước, hai máy tiến “Full”. Chiếc PCF chồm lên như con ngựa chứng, bạt sóng tung toé trắng xoá; chúng tôi bắn ngã người. Bãi vừa ló dạng, chiến đĩnh giảm ngay tốc độ, chần chừ, lừ đừ lướt sóng. Tôi ra trước mũi tàu, đưa ống dòm quét lên bãi cát hy vọng có bóng dáng Anh Mười đang trong ngóng ra khơi. Bất ngờ tôi thấy một vật gì đó như trái dừa khô, không phải, như một con rái cá đang lặn hụp theo nhịp sóng, đi về hướng tàu. Tôi hô to: - Hai máy ngưng. Có vật lạ hướng 12 giờ! - Dừa khô - Cá heo - Mìn nổi Mọi người ùa ra khỏi phòng lái. Kẻ đoán hưu, người đoán vượn, cho tới khi tàu ngưng. Lúc tàu, chỉ còn cách vài chục thước, từ vật lạ văng vẳng lên giọng nói “Tui đây! Tui đây!” Cả bọn đồng loạt làm một cái ồ đầy kinh ngạc: “Mười Đá”!!! Lúc bây giờ tôi mới có cơ hội nhìn rõ nhân vật “Yết Kiêu Thời Nay”, người đã “gỡ rối tơ lòng” cho chiếc HQ3628, Mười Đá. Anh Mười đứng, từ trên boong phòng lái, không cao hơn nóc chiếc PCF lùn Mark2, có nghĩa là anh rất thấp, khoảng thước rưỡi. Như vậy làm sao Anh vào Hải Quân? Xin thưa, Anh không vào Hải Quân mà Hải Quân lượm Anh vào, đã đồng hoá Anh từ lực lượng hải “chèo”. Ngày trước Hải Thuyền giống như Nghĩa Quân, Bảo An, dân quân địa phương. Trong đợt đồng hoá các lực lượng này, anh em bên Hải Thuyền được nhiều đặc ân, miễn trừ; như trình độ học vấn, thể lực… Mười Đá nằm trong diện không đẹp trai, da anh mặn nồng nước biển, không đen thui nhà cháy, nhưng bóng lộn nâu đồng, cũng có những vùng mốc kện khó coi. Trên gương mặt xương, đôi mắt nhỏ với hai đồng tử đục như cá, vì quen lặn xuống biển sâu theo nghề chài câu biển từ nhỏ. Thấy vậy nhưng Anh Mười được cái là dễ thương, hiền khô. Trên tàu, anh Mười làm đủ tất cả các dịch vụ linh tinh, kể cả những chuyện mấy anh em đồng đội trốn tránh không làm, mặc dù anh mang cấp Trung Sĩ. Một lần theo dõi quan sát kỹ Anh Mười, tôi khám phá ra ở anh một yếu điểm: Mười Đá sợ tiếng Mỹ, hay nói cho đúng, anh ta sợ phát âm các chữ mật mã truyền tin. Khi đi tuần, Mười Đá lên ca, anh sẽ tìm đủ mọi cách tránh né trả lời, thậm chí không bao giờ dám đứng gần cái máy truyền tin. Anh thà là đi chợ, nấu ăn, nhường luôn chuyện đi bờ để không phải làm báo cáo tọa độ “Victor, Tango”. Đối với Mười Đá lặn sâu vài thước nước không mang bình hơi là chuyện nhỏ, so với phải uốn cong cái lưỡi để phát âm “Bravo” hay “Charlie”. Một lần trong lúc tàu thả neo, mình tôi với Anh Mười, tôi hướng dẫn anh phát âm 24 chữ cái theo mã truyền tin Mỹ. Anh Mười cố gắng đọc đi, đọc lại cả chục lần, cuối cùng anh tuyên bố “Sẽ không học nữa”! - Anh Mười, tôi sẽ làm phúc trình xin cho anh đi học tiếng Anh. - Thâu đi ông. Tui mà học cái gì, học không dô đâu. - Anh phải giỏi tiếng Anh, biết đâu rồi được đi học bên Mỹ. - Thâu, tui không đi Mỹ đâu. - ... Hôm nay viết lại câu chuyện này, tôi có linh tính Anh Trung Sĩ Mười, Mười Đá, người “Yết Kiêu Thời Nay” của Hải Đội 2, chắc chắn còn ở lại quê nhà và đang bơi lội vẫy vùng ở một góc biển xanh um màu ngọc bích đâu đó. Rất vui được làm bạn với Anh. Chúc Anh mọi điều may. ...... “Bạn Trần Văn Lai vừa được Thiên Chúa gọi về lúc 06:20 pm ngày mùng 8 tháng 5 năm 2018. Hưởng thọ 69 tuổi.” Nguyễn Quang Trúc (FL) Và Anh Trần Văn Lai, anh Thuyền Trưởng bạn tôi, người với cặp mắt kiếng dầy, gọng đồi mồi, trên môi lúc nào cũng cháy đỏ điếu thuốc “Con Mèo” thì đã buông neo, vĩnh viễn, giã từ giấc mơ hồi hương. Mong anh về chốn ấy bình yên. o Cựu HQ Trung Uý Đường Hào Cựu Thuyền Phó PCF HQ3628.


40 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Hầu hết các trường trung, tiểu học và cả đại học trên nước Hoa Kỳ thường bắt đầu niên khóa mới sau khi nghỉ lễ Lao Động cuối tháng Tám. Tận dụng những lễ nghỉ dài ngày cuối tuần, người Mỹ luôn tổ chức nhiều cuộc vui chơi cho đủ mọi thành phần dân chúng tham gia. Càng đông càng vui. Điạ điểm thu hút bàn dân thiên hạ trong mùa hè không đâu lý tưởng cho bằng bãi biển. Giá cả phải chăng, việc chi tiêu tùy túi tiền của từng người. Nhất là những người sống gần biển như gia đình Lân, cháu tôi. Cocoa Beach là một trong những nơi như thế. Với một cầu tầu dài từ trong đất liền ra biển, bên trên có nhà hàng ăn, bên dưới là bãi tắm, ngoài khơi là những con sóng đủ lớn để những tay lướt ván (surfboard) thi nhau bay lượn cố giữ thăng bằng, đứng thẳng người, cưỡi trên đầu ngọn sóng theo nước đưa ván của mình vào tận trong bờ. Không muốn nhìn người, ngắm cảnh thì chỉ việc chọn một góc, trải tấm khăn nằm nhắm mắt, lắng tai nghe tiếng hải âu gọi nhau ríu rít, tiếng sóng vỗ vào bờ rì rào để chìm dần vào giấc ngủ không mộng mị. Nói thế nhưng biển chỉ yên tĩnh khi vắng người, còn hôm nay, biển “động” không vì bão mà vì ngày hội của những tay lướt sóng. Mới 9 giờ sáng, Cocoa Beach Pier đã đầy người lúc tôi có mặt. Mặt trời chưa lên cao nhưng những chiếc lều che nắng đã được căng lên từ sáng sớm. Chiếc nọ sát chiếc kia. Đủ màu, đủ kiểu, cái cao, cái thấp, xen lẫn những chiếc dù đủ loại, cắm đầy trên bãi biển. Chiếc lều cao hai tầng, thật lớn nằm bên phải Cocoa Beach Pier là của ban tổ chức dành cho giám khảo cuộc thi cho dân lướt sóng chuyên nghiệp (Professional Surfers). Hai lều nhỏ hơn, một gần cạnh đó, và một ở phía bên trái cầu, là ban giám khảo cuộc thi dành cho dân tài tử (Amateur Surfers). Thành phần ban giám khảo là những người tình nguyện, Họ đã từng là dân lướt sóng chuyên nghiệp, từng đoạt giải Surfing trước đây ở nhiều nơi khác nhau. Năm nay là lần thứ 29, lễ hội lướt sóng (Surf Festival) do Ron Jon, một hãng chuyên bán những vật dụng, áo, quần liên quan đến nước, đến biển, tổ chức hàng năm vào tuần nghỉ lễ Lao Động. Bên cạnh cuộc thi lướt sóng hồi hộp là cuộc thi áo tắm (Bikini) hấp dẫn. 500 sản phẩm mỹ nghệ (Artwork) hoặc sản phẩm làm bằng tay được bán đấu giá trong yên lặng (Silent Auction). Với 25 đô la, ta có thể ăn nếm (enjoy samples) thức ăn của hơn 20 nhà hàng nổi tiếng trong vùng. Chỉ 10 đô la cho buổi Surf Party với thức ăn và nhạc sống do Sysco và Cheney Brothers phụ trách. Còn nữa, chung 20 đô la, ta thưởng thức nhạc sống và ăn mệt nghỉ (Buffet) tại Oh Shucks, Cocoa Pier. Trước mua vui, sau làm nghĩa. Điều này thật chính xác vì tất cả tiền kiếm được dành tặng vào tổ chức quốc gia chuyên biệt về Thận ở Florida (National Kidney Foundation of Florida). Với mục đích tìm kiếm nguyên nhân sinh bệnh ở thận, ngăn ngừa chứng gây trở ngại trong bàng quang, giúp đỡ người cần thay thận… National Kidney Foundation of Florida được thành lập bởi Rich và Phil Salick. Khi người anh tên Rich qua đời vì bệnh thận, người em đã thành lập tổ chức này để tưởng nhớ anh mình và cũng để giúp cho những bệnh nhân khác. Một việc làm tốt nên rất nhiều người góp của, kẻ góp công. Hơn 300 thiện nguyện viên và hàng ngàn cư dân quanh vùng đến yểm trợ cho ngày lễ hội lướt sóng hôm nay. Từ nhà tôi ra biển chỉ 15 phút nhưng tôi không thích biển cho lắm. Một phần vì nước muối mặn gây cảm giác rin rít da khó chịu, phần thì tôi sợ sóng. Phần lớn nhất là sợ bão. Bão hay từ biển đánh vào đất liền. Ngược lại, những đứa con tôi rất mê biển vì có bố đã từng phục vụ trong quân chủng Hải Quân, một người rất “yêu nước”. Cha nào con nấy. Đứa con nào cũng thích nước. Surfing là môn thể thao của chúng. Cứ nghe nơi nào trong nước Mỹ sắp có bão là đi cho được. Nhiều khi chúng đi sang các nước Nam Mỹ như Costa Rica, Nicaragua để lướt sóng. Biết mẹ nhát gan, tim yếu, chỉ khi nào về lại nhà rồi chúng mới cho tôi hay. Hết đời con sang đời cháu. Lân, cháu nội đích tôn của tôi vừa lên 8 cách đây 2 tháng cũng lại mê nước. Ngoài giờ học ra là đòi đi biển. Theo chân Bố, Lân cũng tập tễnh đi surf. Học bơi từ năm hai Gió Đồng Nội Biển Và Lân


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 41 tuổi, mỗi mùa hè tiếp tục học đủ các kiểu bơi sải, bơi ngửa, bơi bướm.. đến lặn sâu dưới nước, trốn sóng để giữ sức nên khi lên 7 thì Lân có đủ sức khoẻ để cưỡi đầu những ngọc sóng ngang tầm tuổi mình. Ngoài sức khoẻ, sự nhanh nhẹn, suy tính để đúng lúc mới nhảy lên đứng trên ván cũng là điều quan trọng. Tính sai thì chỉ một tích tắc con sóng trượt qua hoặc chưa đứng vững trên ván thì bị sóng nhồi, đánh bổ nhào xuống nước. Tuy thế, điều cần thiết nhất lại là giữ cân bằng. Đứng lên được rồi phải biết giữ thăng bằng khi đang chòng chành trên ván vì sóng đánh nghiêng ngửa chung quanh. Xoay người theo chiều sóng để điều khiển tấm ván vào bờ là cả một nghệ thuật. Chưa kể những cách biểu diễn như nhảy lên không trung, quay một vòng, hay lộn ngược người (dân chuyên nghề mới làm được) rồi mới đáp xuống vững vàng trên ván để nước đưa vào bờ. Nói thì lâu nhưng sự việc xảy ra trong chớp mắt. Thời gian lướt trên sóng ngắn ngủi, so với thời gian phải chèo (paddle) ra khơi với tấm ván và đợi ngọn sóng đủ lớn để lướt vào bờ thật cách biệt. Mệt khi chèo ra khơi và thích thú khi đạt mục đích dù chỉ mươi giây đồng hồ. Thế đấy nhưng có rất nhiều người vẫn yêu thích môn Surfing mà tôi gọi đùa là “thủy chiến”, không phải đánh nhau dưới nước mà là đánh nhau với nước. Để dự tranh giải lướt sóng tài tử (Amateur Surfers), mỗi thí sinh đóng $25 đô la ghi danh trước ngày thi hai tháng. Hạng “Surfers tí hon” dành cho trẻ em dưới 10 tuổi. Trên 10 là hạng thiếu niên. Riêng giới Professional Surfers không phân chia tuổi tác. Các toán (tiếng chuyên môn gọi là “heat”) chia theo số thí sinh tham dự. Mỗi “heat” có 5 hay 6 người. Một tiếng còi từ loa phát ra báo hiệu các thí sinh đến bàn giám khảo ở tầng dưới để nhận áo khác màu nhau. Mặc vào, đi ra bãi sát nước, đeo sợi giây nối với tấm ván (surfboard) vào cổ chân rồi chờ hồi còi thứ hai để cùng bơi ra khơi. Từ trên chòi cao, 3 giám khảo sẵn sàng chấm điểm khi lá cờ màu vàng cắm vào giá cùng lúc với tiếng còi báo hiệu vang vọng. Trong 20 phút, thí sinh chọn những ngọn sóng để làm “chủ”, “bắt” nó đưa mình vào bờ. Lại chèo ra, lại lướt trên sóng. Chinh phục được càng nhiều sóng càng tốt. Cũng không hiền lành gì, những con sóng vẫy vùng, tìm cách quăng kẻ đè đầu, cưỡi cổ mình xuống nước. Ban giám khảo quan sát cách lướt, số lần đứng trên ván (surfboard) và thời gian đứng trên ván của thí sinh qua màu áo để cho điểm. Ba người cao điểm nhất sẽ sang vòng thi thứ hai. Năm nay, số thí sinh tham dự lên hơn một trăm. 114 người. Số “Teen” ít hơn số “tí hon”. 43/71. Sau 20 phút, một hồi còi vang lên, cờ vàng đổi sang màu xanh báo hiệu hết giờ. Thí sinh vào bờ, trả lại áo rồi ngồi chờ kết quả. Sau nửa giờ, bảng niêm yết dán ở lều chính kết quả đợt đầu của 13 heats. “Sĩ tử” trúng tuyển lo ăn uống, nghỉ ngơi lấy sức để chiều thi đợt hai. Qua được ngày thứ Bảy, “tuyển sinh tiếp tục dựng lều, vác ván thi tiếp vòng tứ kết, bán kết (Quarter, Semifinals) trong ngày Chúa Nhật. Hôm nay tôi rủ thêm 2 người bạn đi cổ võ, ủng hộ tinh thần cho cháu thì thấy có mặt cô giáo trong thư viện trường Lân học. Phải công nhận người Mỹ có tinh thần thượng võ rất cao. Đứng dàn hàng trên bãi, bất kể “gà nhà” hay “gà người”, hễ thí sinh nào làm hay, làm đẹp là mọi người vỗ tay, reo hò ủng hộ thật ồn ào náo nhiệt. Máy quay phim, máy chụp hình bấm lia lịa chẳng cần Flash vì “quá dư” ánh sáng mặt trời. Nước chanh, nước đá, uống bao nhiêu cũng chưa đã khát vì mồ hôi tuôn chảy. Nóng, 91 độ F. Và Nắng. Nắng gay gắt từ mặt trời chiếu xuống. May còn có gió biển làm dịu sức nóng. Năm giờ chiều, chúng tôi mệt mỏi vì ở cả buổi ngoài trời. Dù phần lớn thời gian ngồi tránh nắng trong lều nhưng cái nóng vẫn làm những người ngoài 60 trở lên như chúng tôi kém sức chịu đựng. Riêng bố mẹ và em trai 2 tuổi của Lân thì giống mấy tượng đồng đen. Quá xá là đen. Em bé xuống nghịch nước. Mẹ lo chụp hình. Bố phải giúp Lân bơi ra khơi (các thí sinh tí hon đều có người giúp - chỉ trong việc chèo phụ - ra khơi). Cả nhà cháy nắng. Hai ngày trời ngoài bãi biển thì có là sức voi cũng mệt đừ. Khi nghe Bố Lân không mong con mình vào final để được ở nhà nghỉ ngơi thì tôi thông cảm lắm. Nhưng Trời phụ lòng cha mà chiều lòng con. Lân vào Final, thứ hai (ngày Labor Day) thi tiếp. Ngày thi cuối, ông bà nội tình nguyện ở nhà trông


42 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 em bé để bố mẹ đưa Lân đi thi final. Đã vào được đến đây mà không tiếp tục thì uổng. Kết quả là Lân đứng hạng 7. Không đoạt giải thưởng nhưng được một Trophy (cúp) và chiếc áo kỷ niệm cuộc thi Surfing 2014. Cháu tôi, đứa trẻ Á Châu duy nhất trong cuộc thi Surfing lần đầu tiên trong đời và trong vùng. Mệt nhưng vui. Cháu nói một cách chắc chắn là sẽ có mặt trong những năm sau. Thấm thoát mà đã một năm qua. Rút kinh nghiệm từ những năm trước, cuộc thi “Trượt Ván” Nhóm không tổ chức vào Hè nữa mà để sang Thu. Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa. Thật vậy. Tháng 11, mùa Tạ ơn. Cocoa Beach vào Thu trời mát dịu. Đã hết những cơn nắng gay gắt như thiêu đốt da người trong những ngày nhiệt độ cao ngất của mùa Hè. Trời trong, mây sáng. Trên con đường ra biển, những hàng cây cao đứng lặng lẽ như mong ngóng, đợi chờ những ngọn gió Thu. Thời tiết thật lý tưởng với nhiệt độ 70 độ F cho du khách nhưng chẳng lý tưởng cho những tay trượt ván trên nước (Surfer), trong đó có Lân. Nhìn cháu bé ốm nhom, nặng chưa được 50 pounds, run rẩy trong bộ đồ bơi đặc biệt (wetsuit) ướt nhẹp mà thấy xót cả ruột. Trước khi thi cả toán phải “warm up” bằng cách nhào xuống nước vận động chân tay khoảng 15 phút. Dưới nước luôn luôn ấm hơn trên bờ nên khi lên khỏi nước, sắp hàng chờ giờ thi bắt đầu thì cháu thấm lạnh. Năm nay cuộc thi cá nhân tổ chức trong ba ngày Lễ Lao Động (tháng 9), mãi sau Lễ Tạ Ơn mới cho thi nhóm (group). 26 đội ghi tên tranh tài với nhau. Mỗi đội có 6 người. Có mặt lúc 8 giờ sáng, thí sinh mới được biết đội mình sẽ thi vào giờ nào. Được huấn luyện bởi thày Sandy, một tay chuyên nghiệp lướt sóng bằng ván, Lân nằm trong đội này cùng bố và 4 đứa bạn của cháu. Những đội khác có khi là nguyên gia đình 4 người gồm cha, mẹ, con và bạn bè hay bạn bè tự kết hợp với nhau. Cứ thích và hợp ý nhau thì vào chung một đội để thi. Vui vậy đó. Sau tiếng còi báo hiệu, đội ESA thi đầu tiên. 6 người xuống nước, mang ván ra khơi chờ sóng để cưỡi. Ba giám khảo, vẫn là những tay Surfers nổi tiếng ngồi trên khán đài cao theo dõi và chấm điểm. Điểm từng người một cộng lại thành điểm chung của đội. Còi chấm dứt vang lên sau 15 phút “quần thảo” với sóng nhắc mọi người vào bờ. Dĩ nhiên là đội nào nhiều điểm nhất (đồng nghĩa với việc có nhiều tay trượt ván giỏi trong đội) sẽ thắng giải. Giải thưởng là những Trophy. Thắng giải hay không chỉ là phụ. Mục đích chính vẫn là gây quỹ cho National Kidney Foundation. Người thi, người xem, người cổ võ… tất cả cùng góp một bàn tay. Tôi đóng góp bằng cách khác. Mua một vé sổ xố 20 đô la với hy vọng sẽ thắng tấm ván trượt nước (Surf Board) thật đẹp cho thằng cháu cưng của mình. Không trúng thì coi như làm việc thiện. Đàng nào cũng tốt. Mùa Thu đến và rồi sẽ qua đi như những tháng ngày của cuộc đời. Thời gian vẫn trôi và không trở lại. Những gì đã qua thuộc về dĩ vãng, chỉ là kỷ niệm khi ta nhắc đến. Những gì chưa xảy đến thuộc về tương lai để ta hy vọng, để có đích hướng đến. Hãy gặp nhau để “kể lại chuyện xưa, bao kỷ niệm êm ái, lúc tuổi còn…” vì chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Theo đúng sách vở ông bà dạy: “Trời đánh tránh bữa ăn” tôi áp dụng y chang như thế. Chờ cho chồng ăn xong bữa tối, tráng miệng đầy đủ, chuẩn bị ra ghế “sô pha” ngồi coi truyền hình tôi mới xà lại gần thỏ thẻ: - Anh nè, em ghi tên dự thi hoa hậu phu nhân. Ông chồng té cái bịch xuống chiếc ghế ngay bên cạnh (may mà tôi đã chuẩn bị), mặt mày hốt hoảng, miệng cà lăm: e..m nói cái gì vậy? Tôi cũng ngồi xuống theo rồi mới chậm rãi lặp lại: em đi thi hoa hậu phu nhân. Rồi không để chàng kịp “quay” mình, tôi làm một hơi. Này nhé, anh vẫn nói đàn bà là hoa. Hoa nào cũng có nét đẹp riêng, mỗi bông mỗi vẻ. Đẹp tốt phô ra, xấu xa đậy lại nên em nghĩ mình dự thi cùng các chị khác khoe sắc đẹp trong mùa xuân để mọi người thưởng thức những cánh hoa biết nói đó mà. Em nghiên cứu kỹ càng đơn dự thi rồi. Mấy năm trước đơn dự thi bằng tiếng Mỹ lẫn tiếng Việt, dài tới 2 trang giấy lận. Có câu hỏi em không hiểu là người Việt gốc gì. Không lẽ người Việt gốc Mỹ đi thi ở đây? Rồi các câu thích ăn gì, có tham gia, hoạt động trong đoàn thể nào, đã từng thi hoa hậu hay làm người mẫu bao giờ chưa... làm em ngại quá, không biết trả lời, đâu dám hỏi ai nên cứ để bụng thôi. Điều kiện dự thi thì phải trên 40 tuổi, không có tiền án (bị tù), không làm những chuyện phạm đến thuần phong mỹ tục Việt Nam. Năm nay đơn chỉ còn một trang, bớt những câu hỏi “hơi khó trả lời”. Đọc hiểu liền. Điều kiện dự thi “vũ như cẩn” dễ ợt. Trước tiên Tôi Đi Thi Hoa Hậu Phu Nhân


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 43 là phải trên 35 tuổi (năm nay hạ xuống 5 tuổi). Ngoài tên, tuổi, chiều cao, sức nặng, năng khiếu, sở thích, là lý do muốn dự thi và điều gì mình muốn từ cuộc thi này. Sau lời cam kết giữ đúng những qui định và điều lệ của ban tổ chức thì mình ký tên là xong. Anh đừng lo em mất nhiều thời gian tập dợt, hai buổi thôi. Mà em có gọi cho bà Phương Thảo, trưởng ban tổ chức kỳ thi hoa hậu phu nhân năm nay nữa. Hoa hậu phu nhân lần đầu tiên của Florida mình đó. Không phải nói nịnh chớ bà đẹp thiệt. Ăn nói ngọt ngào lắm. Đám chị em đi dự thi ai cũng khoái bả. Bao nhiêu kinh nghiệm bản thân bả truyền lại hết cho cả bọn. Từ cách đi, đứng, nói chuyện sao cho duyên dáng bà chỉ vẽ cho từng người, bắt tụi em “cọp bi” lại y chang. Sửa tới, sửa lui rồi bả dặn về nhà nhớ đứng trước gương tập dợt mỗi ngày. Bởi vậy anh có thấy cái bước của em bữa nay mềm mại chớ không lật đật như trước không. Học mà có hành là vậy. Phải đi ra ngoài, gặp gỡ chị em bạn em mới thấy cái hay của mỗi người mà học hỏi. Có cái chị cao cao (em không nói tên để bữa thi anh đoán xem người nào nha) nói chuyện vui lắm. Thấy quen quen, em bắt chuyện. Vừa mở miệng hỏi phải năm ngoái... thì chị hiểu liền: “Tui chớ ai. Năm nào tui cũng đi thi cho vui. Có người hỏi cắc cớ ngay mặt tại sao tui rớt hoài mà cứ đi thi hoài vậy. Họ đâu có biết đậu hay rớt tui không quan tâm. Tui đi thi cho rậm đám. Càng đông càng vui. Cuộc thi hoa hậu của cộng đồng càng xôm tụ. Đi thi thì mình có dịp diện áo mới. Hơn nữa ngày Tết mình bận áo dài truyền thống thật đẹp, mát mắt bà con đi coi. Đem niềm vui trước là cho mình, sau là cho khán giả rồi còn chụp hình kỷ niệm để mai mốt đi không nổi thì ngồi một chỗ mà coi lại cũng đỡ buồn vậy”. À há. Chị này nói nghe hay hết biết. Vui bây giờ chưa đã còn cất dành niềm vui cho mai mốt về già. Cỡ nào cũng được vui. Mà thiệt vậy. Bữa hôm đi chụp hình để thi giải “ăn ảnh” cảm động lắm. Mười mấy mạng chụp mỗi người một hình bán thân. Không cần “photoshop” chỉnh trang lại mà ai cũng đẹp tự nhiên. Coi bộ khó cho ban giám khảo chấm giải này rồi đó. Rồi giải thời trang khi mỗi người tự lựa bộ đồ diện lúc ăn tiệc. Có bộ lộng lẫy, có bộ đơn sơ nhưng sang trọng. Cũng có bộ thật lịch sự. Tùy theo người mặc. Người đẹp nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân quả không sai. Tiếng là đi thi chứ mấy chị ai cũng dễ thương, thân thiện, không thấy ai tranh dành chi hết, cười giỡn cả buổi tập rồi hẹn hò nhau đi ăn. Không thấy có chút xíu ganh đua gì trong đó. Các “phu nhân”, người nào cũng con đàn cháu đống, thiếu điều có chắt nữa, đều đạt đạo (lão) rồi nên mọi chuyện đời rồi ra nước chảy hoa trôi, chi bằng lấy vui làm chính. Có một chị “hơi nặng cân” khoe đám tụi em là nhờ ghi danh đi thi nên mới chịu khó kiêng cữ mà xuống được cả chục pound. Đã thiệt. Chắc là chỉ phải “kỷ luật cái miệng” dữ lắm. Anh biết rồi đó. Tuổi mình bây giờ ngửi hơi thức ăn không đã lên ký vù vù. Nhịn ăn, nhịn uống quá xá chừng trọng lượng mới bớt được chút đỉnh. Không chừng chỉ có tập thể dục kèm theo thì quá tốt luôn. Bớt mập thì bớt “ba cao”, cao máu, cao mỡ, cao đường. Vừa khỏe, vừa đẹp. Anh thấy đi thi hoa hậu phu nhân có ích lợi chưa? Sau vụ thi này thế nào em cũng bắt chước để anh thấy bà xã cũng còn ngon lành. Mấy bữa nữa ban tổ chức sẽ đưa cho thí sinh những câu hỏi sẽ được bốc thăm để trả lời. Mình được học trước ở nhà nên em sẽ nhờ anh “gà” cho nhuần nhuyễn. Vòng đầu thì vậy đó. Ngược lại, vòng chung kết chỉ là một câu hỏi không ai biết trước để thi sự đối đáp của thí sinh. Câu trả lời này quyết định ra xem ai là người trúng giải hoa hậu. Rồi còn giải thời trang nữa. Nhắc vụ này em mới nhớ cái áo đã lựa ngoài tiệm Macy. Có gì tối mai anh đi coi em mặc thử xem có hạp không nha. Biết là ý em chọn nhưng có thêm ý kiến của anh vẫn tốt hơn. Ủa anh không nghe em vừa nói đây là giải thời trang hả? Áo dài vẫn là chính ông xã ơi. Đây nè, đây là cái áo dài của ban tổ chức tặng cho mỗi thí sinh nè. Cùng màu xanh kim tuyến đẹp quá chừng. Đâu phải chỉ mặc áo dài xanh này. Mình được mặc chiếc áo dài riêng của mình nữa mà. Bởi vậy mới có giải duyên dáng. Em phải lựa coi chiếc áo dài nào tăng phần thướt tha, dịu dàng khi khoác lên người. Dễ mà khó đó anh. Từ sắc áo đến màu hoa, qua cách cắt may khít khao, vừa vặn. Không được chật, mặc vô giống đòn bánh tét. Lỡ hắt hơi một cái, khuy nút bung hết ra trống hốc trống hoác thì có đường độn thổ. Còn rộng rinh sẽ lụng thụng như áo tế, trông giống ông bù nhìn coi chán chết. Khó là vậy. Chưa hết đâu Anh, còn giải thân thiện mọi năm do thí sinh tự chấm cho nhau, năm nay do ban giám khảo kín đáo theo


44 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 dõi cách hành xử của thí sinh để âm thầm cho điểm nên ai cũng vui. Mà anh biết không? Ban giám khảo năm nay toàn người mới, có 2 người em biết mặt còn 5 người kia lạ hoắc. Cuộc thi hoa hậu phu nhân năm nay có nhiều thay đổi mới mẻ chắc sẽ tốt đẹp hơn mọi năm. Người tính không bằng trời định. Năm ngày nữa tới cuộc thi hoa hậu thì tôi lăn ra bệnh. Cúm nó hành. Đắc Kỷ ho gà chắc cũng “nổ cổ, khổ họng” cỡ tôi là cùng. Tức ngực, ba sườn đau như võ sĩ thua trận, bị dần một trận nhừ tử. Nước mắt nước mũi lòng thòng, cổ họng khô đắng. Thôi đành rút đơn đi thi hoa hậu phu nhân năm nay. Đến hẹn (sang năm) lại lên. Thế nào cũng có tôi góp mặt. Nhất định như thế. Tôi sẽ chuẩn bị từ bây giờ. Độc giả nhớ đi coi ủng hộ nha. Thật là may mắn cho cộng đồng, tới ngày thi Trời thật ấm. Không đi thi được thì mình đi coi lấy kinh nghiệm. Tôi ráng uống thuốc đều chi đẩy bà cúm đi, lấy lại sức du Xuân ở hội chợ Tết cộng đồng. Trả 5 đô la mua vé vào cửa xong tôi đi ngang qua “ông hàng hoa” bán cả trái cây trước khi bước vào hội trường. Ngay chỗ xét vé là cổ động viên của 2 liên danh ứng cử ban đại diện cộng đồng niên khóa 2014-2016 đứng phát giấy quảng cáo. Bên tay mặt là bàn của Ban Bầu Cử. Đưa bằng lái xe để ghi danh đi bầu xong thì bước sang bàn bên cạnh để bỏ phiếu. Làm xong nhiệm vụ “công dân”, một lá phiếu là một viên gạch xây dựng cộng đồng, tôi tiếp tục du xuân. Bàn bên cạnh của hội Thủ Đức. Kế tiếp là bàn dành cho hội Cao Niên. Đứng ngắm những hình ảnh trình bày sinh hoạt của hội, tôi được một vị đưa cho bản tin. Cất về nhà đọc, tôi bước sang gian của hội Đức Thánh Trần cùng hội Tế Lễ. Thấy những sản phẩm thủ công nghệ mũ, khăn quàng, áo len em bé, móc bằng tay thật đẹp và rẻ. Chỉ $10 đô la. Tôi chọn chiếc áo đầm len màu hồng thật dễ thương. Nhìn thấy lá cờ Vàng nho nhỏ cắm trên nóc mái nhà tranh ở góc phía phải hội trường, tôi bước lại gần hàng rào để thấy con heo mọi chạy lăng quăng trong chuồng. Hàng xóm của nó là những cô gà mái tơ mập mạp đang bươi thóc cùng hai anh gà trống đang khoe bộ lông sặc sỡ đầy màu sắc trên chiếc thanh tre gác ngang gần nóc chuồng. Trong sân bày những chiếc ghế nhỏ quanh các bàn ăn. Tất cả đều dùng tre. Cả một trời quê hương mang theo ra xứ người. Tiếc một điều là không thấy tên của quán. Tôi mua một tô mì Quảng cho bạn, một ly sữa đậu nành cho mình rồi tiếp tục vòng chợ Tết. Những quán bán thức ăn đông đảo người thưởng thức. Đủ mọi món ăn truyền thống trong những ngày xuân. Qua những gian quảng cáo luật sư, bán bảo hiểm là nơi Wallgreen tặng quà như hộp đựng thuốc, bút viết, túi xách... để giới thiệu chương trình bảo vệ sức khỏe. Dược sĩ Thắng Phạm cho biết Wallgreen chúc mừng năm mới đến người Việt bằng những thử nghiệm miễn phí cho: Áp suất máu, Cao Mỡ, Tiểu Đường trong 2 ngày chợ Tết của Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida. Đọc tờ giới thiệu mới thấy Wallgreen nhận bảo hiểm, lại có chích ngừa Flu, ngừa nhiều thứ bệnh, cả loại Tdap mà trước đây tôi phải đến tận Department Of Health của chính phủ tốn gần hai trăm bạc (2 người) vì họ không nhận bảo hiểm. Uổng thật. Còn nữa, mỗi Thứ Ba đầu Tháng, nếu mua thuốc do Wallgreen chế tạo (Wallgreen Brand) bạn sẽ được bớt 20% và 15% cho những sản phẩm khác của Wallgreen. Tôi không có ý quảng cáo (không công) cho họ mà chỉ nói những điều tôi đã trải qua để bạn tự nghiệm nhé. Thế là hết một vòng chợ. Ngồi nghỉ chân, tôi lẩn thẩn nghĩ. Đã có cuộc thi hoa hậu, rồi hoa hậu phu nhân. Hai loại hoa mà không có gì cho “gươm” hay “súng”. Tôi đề nghị ban tổ chức đặt giải thi “Lực Sĩ đẹp” cho thanh niên lớp tuổi dưới 30. Phần các cụ trên 65 sẽ thi giải “Liệt Sĩ khỏe”. Bảo đảm sẽ có nhiều người thi, kéo theo người đi ủng hộ. Chắc chắn ngày Tết sẽ đông và vui hơn nữa. (Sáng kiến này của tôi đã trình tòa lấy độc quyền rồi. Ai xử dụng đều phải xin phép đó). Trở lại buổi du Xuân, tôi kiếm một chỗ ngồi gần sân khấu, phía giữa, ngay sau lưng ban giám khảo để dễ chụp hình và nhìn bao quát cả hội trường. Sân khấu tương đối đơn sơ. Khán giả khá đông. Thí sinh mà tôi nhắm đã vào chung kết. Cuộc thi đã vào phần cuối. Còn lại 5 người. Tôi đang hồi hộp chờ câu hỏi sau cùng thì chút trở ngại xảy ra. Ban giám khảo ngưng cuộc thi đôi phút để giải quyết. Ban tổ chức năm nay thật hay và có quyết định đúng đắn. Tất cả mọi người có mặt đều hài lòng. Công tâm mà nói, trục trặc thì ở đâu cũng có, ăn thua cách giải quyết thôi. Đừng để người dân mất lòng tin. Chương trình thi hoa hậu năm nay đã thu hút được nhiều khán giả. Nếu cứ làm việc đúng đắn như thế tôi nghĩ số người yểm trợ sang năm sẽ tăng thêm bội phần. Và số thí sinh dự thi cũng nhiều hơn vì biết là mình được đối xử công bằng, phân minh, và tôn trọng. Bạn đọc ơi, nhớ nhé, sang năm, trước đoàn dự thi, có tôi đi hàng đầu… Hẹn bạn năm sau. o Gió Đồng Nội


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 45 Đà Lạt, thành phố hữu tình Người xinh cảnh đẹp lung linh hoa ngàn Thông reo, suối chảy dịu dàng Ngẩn ngơ, có phải thiên đàng là đây? Từ trên trời cao, Vũ đã nhìn thấy rừng thông xanh mượt, những hàng Mimosa hoa vàng tươi thắm trong ánh nắng ban mai của bầu trời Đà Lạt. Chiếc phi cơ vận tải C130 bay quanh vòng cuối rồi hạ cánh xuống phi trường Cam Ly. Mọi người lục tục rời phi cơ đi đến nhà vãng lai. Chiếc xe Dodge quân sự đã chờ sẵn, đưa Vũ và các bạn từ phi trường về trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, nơi Vũ và các bạn chàng: Tuấn, Sơn, Tâm, những Sĩ Quan Hải Quân sẽ thụ huấn khóa 9 Trung Cấp CTCT. Sau gần ba năm liên tiếp phục vụ trên hai chiến hạm thuộc hạm đội với những tháng ngày chỉ thấy trời, mây, nước; giờ đây Vũ thấy lòng hân hoan khi trở lại đất liền. Đã từ lâu chàng vẫn thường ao ước sẽ có dịp thăm viếng Đà Lạt, thành phố du lịch nổi tiếng. Xe chạy qua những đoạn đường quanh co khúc khuỷu, với thác nước dọc hai bên đèo. Những con dốc quá cao, giữa hai hàng cây thẳng tắp. Xe đi qua thác Liên Khương, thác Prenn. Đôi khi đi qua những vùng đất phẳng mà hai bên đường là những luống cải xanh, những rẫy hoa hồng, hay hoa lay ơn đỏ thắm. Khỏi đèo, xe đổ dốc vào thị xã Đà Lạt. Hồ Xuân Hương hiện ra với những hàng thông cao vút mọc ven hồ. Giữa hồ là nhà Thủy Tạ. Con đường vào thị xã hai bên đường có những ngôi nhà sàn bằng gỗ, nhiều biệt thự có vườn hoa trước sân. Đó đây, hoa phong lan, hoa ty gôn, những cánh hoa tim màu hồng nhạt như tô điểm cho thành phố thêm xinh đẹp. Có lẽ chuyến bay xa từ Sài Gòn làm mọi người mệt mỏi, nên không ai buồn trò chuyện. Chiếc xe chạy chậm lại khi qua chợ Hòa Bình, qua đường Võ Tánh; chẳng mấy chốc mà đã đến Bộ Chỉ Huy trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị. Vũ và các bạn xuống xe, vào trình diện làm thủ tục giấy tờ nhập trại. Sáng ngày hôm sau, Vũ thức dậy sớm, ra chợ Hòa Bình để ăn điểm tâm. Trên đường chàng gặp lại Tuấn, người bạn học cùng làng, Tuấn cho biết hiện là trung úy, đại đội phó một đơn vị bộ binh, được gửi về Đại Học CTCT thụ huấn khóa trung cấp. Vũ mời Tuấn cùng đi ăn sáng. Tuấn gợi ý: - Vũ, hay là mình đến nhà Dì Mai, em ruột của mẹ tao. Dì Mai không có con trai nên rất thương tao. Lâu ngày không gặp, bọn mình tới chắc dì mừng lắm. Vũ đồng ý và hai người cùng rảo bước. Ngang qua chợ Hòa Bình, Tuấn mua dâu tươi và mứt mận Đà Lạt làm quà cho dì Mai. Nhà dì Mai là một biệt thự lớn bên đường Trần Hưng Đạo, phía sau nhà là rừng thông xanh thẫm, ẩn hiện mơ hồ trong làn sương khói. Tuấn đưa tay bấm chuông, vài phút sau, cánh cửa hé mở, hiện ra cô gái xinh đẹp, dáng người mảnh khảnh, tóc dài, đôi mắt to tròn lộ vẻ thông minh, tinh nghịch, Vũ ngẩn ngơ trước vẻ đẹp vừa ngây thơ, vừa quyến rũ của người con gái trước mặt. Thấy Tuấn, và Vũ, cô gái mở rộng cánh cửa nàng mừng rỡ reo lên: - A! anh Tuấn đến, mời hai anh vào nhà, mẹ nhận được điện tín của anh từ chiều qua. Sáng nay, mẹ mới nhắc em sửa soạn phòng cho anh đó. - Trời đất, mới không gặp có hai năm mà sao em mau lớn vậy? Chắc ăn nhiều bánh bông lan của dì làm? Quay sang Vũ, Tuấn nói: Vũ, đây là Loan, em họ của tao, cô bé trông mặt hiền lành, nhưng có tài phá ngầm. Quay sang Loan, Tuấn nói tiếp: Còn đây, Vũ, bạn thân của anh, nó hiền như cục bột, em yên tâm đó. Vũ gật đầu chào Loan, rồi theo Tuấn và Loan, đi vào phòng khách. Phòng khách rộng thênh thang. Tường màu xanh da Tìm Lại Mùa Xuân Lê Ngọc Đảnh


46 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 trời, có treo giỏ phong lan hoa màu vàng. Dì Mai ngồi trên chiếc ghế đai, sát bộ trường kỷ giữa nhà. Trên bàn thờ có di ảnh của một vị sĩ quan bộ binh mang lon Trung Tá. Vũ phỏng đoán chắc là chồng của dì Mai. Dì Mai đứng dậy, nhìn Tuấn, rồi bà chậm rãi nói: Chỉ mới mấy năm xa cách mà cháu đã lớn hẳn, càng lớn cháu càng trông giống cha, chị Tuyết rất thương cháu. Nói đến đây, dì nghẹn ngào: - Tội nghiệp cho cháu sớm mất mẹ! Tuấn ôm vai người dì, giọng chàng chùng xuống: - Thời gian qua đi thật mau, xa dì, con nhớ dì, nhớ mẹ. Chợt nhớ đến Vũ, Tuấn giới thiệu: - Thưa dì, đây là Vũ, cùng về đây học khóa CTCT với con, anh ấy không có thân nhân ở đây, mong dì cho phép anh ấy đi với con tới thăm dì mỗi cuối tuần. - Trên lầu còn dư ba phòng ngủ, con và bạn con có thể chọn hai phòng. Dì, em Loan và Chi ở dưới nầy cũng được. Cuối tuần về đây để dì lo cơm nước cho. Quay sang Loan, dì Mai bảo: - Con vào bếp phụ làm cơm với chị Hai, rồi đánh thức bé Chi. Cả nhà cùng dùng cơm trưa. Những ngày ở Đà Lạt thật vui đối với Vũ. Chàng chỉ mong cho chiều thứ Sáu chóng đến để cùng Tuấn về nhà dì Mai, Vũ và Tuấn dạy kèm Loan và bé Chi học thêm, chỉ một thời gian ngắn mà cả hai Loan và Chi tiến bộ thấy rõ, nhất là hai môn toán và việt văn. Sau hai tuần học kèm, bé Chi mang về khoe dì Mai bảng danh dự hạng nhất. Dì Mai rất hài lòng nên cho phép Loan làm hướng dẫn viên đưa Tuấn và Vũ đi du ngoạn nhiều thắng cảnh: Hồ Than Thở, Thác Prenn, Suối Vàng. Cuối tuần, nhiều du khách bên hàng hoa anh đào tươi thắm cạnh hồ Xuân Hương , nhà Thủy Tạ. Trên con dốc Hoàng Diệu, Loan và Vũ như cặp tình nhân bên nhau, dịu dàng thả bước. Rồi đến hồ Than Thở, thác Cam Ly, chợ Hòa Bình. Loan cũng đưa Tuấn và Vũ đi thăm phía tây thành phố, khu trồng trọt. Họ đã có cơ hội nhìn thấy những luống xu hào, bông cải, dâu tây, hoa hồng và hoa lay ơn. Dưới chân núi Lâm Viên là đất Lạc Dương, quê hương của đồng bào sắc tộc. Đôi khi bộ ba lên khách sạn Palace, nhìn xuống mặt hồ, ngắm hoa đào đỏ thắm trên mặt nước xanh. Xa xa, viện đại học Đà Lạt, mơ hồ ẩn hiện trong làn sương khói. Có những chiều thứ bảy, Tuấn viện cớ bận, không đi chơi chung. Vũ đưa Loan đi Ciné Ngọc Lan, hay đi ăn mì Ngọc Hiệp, nghe Lê Uyên và Phương hát ở Cà Phê Tùng. Trong những ngày ở Đà Lạt. Vũ cảm thấy yêu đời, và Đà Lạt đối với chàng là thành phố Thiên Đàng. Chẳng mấy chốc mà ngày mãn khóa đã gần kề. Thứ Sáu tuần cuối cùng trước khi lìa trường, Vũ xin phép dì Mai được mời Loan đi chơi cuối tuần. Dì Mai nhắc nhở chàng nên đưa Loan về nhà sớm để dì còn mời cơm, khoản đãi chàng và các ban trước khi mãn khóa. Chiếc xe Jeep ngừng lại trước chợ Hòa Bình, Trung úy Hạ ngừng lại cho Vũ và Loan bước xuống xe. Hôm nay Loan mặc áo trắng và chiếc váy màu blue- noire có kết nơ, Vũ hào hoa trong bộ quân phục hải quân màu xám trùng dương. Như đôi tình nhân sánh bước, trông hai người thật đẹp đôi. Vũ cám ơn Hạ rồi cùng Loan chung bước sang đường Yersin. Xa xa là dòng thác Cam Ly thơ mộng. Ven con đường khu Chi Lăng, Thái Phiên, là hồ Than Thơ, trên cao là đồi thông hai mộ, cảnh sắc đẹp như tranh vẽ. Loan thỏ thẻ kể: anh có biết chăng, nơi đây, xưa kia có cặp tình nhân vì tình duyên ngang trái, nên nhảy xuống hồ tự tử và trên đỉnh đồi kia là mộ phần của hai người. - Buồn quá Loan nhỉ! Bỗng Vũ đổi giọng: - Loan, em thực sự không hiểu lòng anh? - Hiểu gì hở anh? Loan thơ ngây. - Anh yêu em, anh không muốn xa em, anh không muốn xa Đà Lạt. Anh muốn xin dì cho anh được cưới em. Loan sung sướng ứa nước mắt: -Vâng, em cũng yêu anh và chờ đợi những lời nầy từ lâu. Loan cảm động tiếp: Em cũng rất sợ phải xa anh... Vũ dỗ dành: - Chỉ một năm thôi mà, anh sẽ trở lại thu xếp đám cưới. - Gặp nhau không được bao lâu thì phải chia cách, em sẽ rất buồn vì nhớ anh, em sợ mất anh và sợ phải xa anh. - Anh cũng buồn vô cùng khi nghĩ đến ngày anh phải xa em. Hai tháng sau, như đã hứa, Vũ thu xếp trở lại Đà Lạt và thành hôn cùng Loan. Vì Vũ tùng sự ở Sài Gòn, lại phải ở tạm nhà người bạn, nên Loan ở lại thành phố Đà


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 47 Lạt với mẹ nàng. Vũ trở lại đơn vị Bộ Tư Lệnh Hải Quân Sài Gòn. Thấm thoát mà đã một năm trôi qua. Loan vui mừng cho chồng biết là nàng đã thọ thai. Vũ vui mừng rất nhiều, hầu như mỗi lần có dịp nghỉ là chàng xin phép đáp phi cơ quân sự về Đà Lạt để thăm người vợ trẻ đang mang thai. Đầu Xuân 75, tình hình chiến sự ngày thêm tồi tệ. Trường Võ Bị, Đại học CTCT, quân lính, đồng bào lần lượt di tản chiến thuật về Sài Gòn. Vũ mất liên lạc với Loan. Nhớ và lo sợ cho Loan, nhiều lúc Vũ muốn trở lại Đà Lạt đón vợ. Nhưng rồi bận bịu với công vụ, nghĩ đến trách nhiệm, Vũ đành phải đặt nợ nước trước tình nhà. Tháng tư năm 1975 tình hình chiến sự sôi động và hỗn loạn và trầm trọng. Mỗi buổi sáng Vũ vào Bộ Tư Lệnh Hải Quân nhận lệnh công tác, rồi đến Căn Cứ Hải Quân Cát Lái để tiếp nhận đồng bào, binh sĩ, và chiến hạm từ miền Trung di tản về Sài Gòn. Chiều ngày 28 tháng 4 năm 1975, Vũ vào BTL và hướng dẫn toán ứng chiến tuần hành quanh BTL/ HQ. Đêm 28, cộng quân bắn hỏa tiễn rớt xuống sông Sài Gòn, trước cổng BTL/ HQ, khách sạn Majestic. Không khí thành phố Sài Gòn thật là ngột ngạt và hỗn loạn. Cộng quân đã pháo kích vào thành phố, đây đó, những cụm khói bốc lên đen nghịt từ những cao ốc. Nhiều kẻ bất lương thừa cơ hội lộn xộn, hôi của, đập phá dinh thự, đánh cắp bàn ghế, tủ lạnh, giường nệm khênh đi nghênh ngang ngoài đường phố. Từ sáng đến trưa ngày 28, nhiều đồng bào đi vào cổng trại Bạch Đằng và bước xuống tàu. Chiều 29 tháng 4, các chiến hạm từ cầu A, BTL/ HQ cho đến cầu L Thị Nghè đầy ấp những người. Đêm 29 khoảng 12 giờ đêm, Soái Hạm HQ1 và nhiều chiến hạm thuộc hạm đội rời bến, vĩnh viễn ra đi mang theo hàng vạn đồng bào. Sáng ngày 30 tháng tư năm 1975, chỉ còn lại vài chiến hạm còn ở lại, cặp bến cầu tàu hay thả neo trên dòng sông Sài Gòn. Đa số trong tình trạng bất khiển dụng. Chiến xa T54 của cộng quân đã tiến vào thành phố, theo chân là những bộ đội mặc đồ đen, dép râu, đầu quấn khăn rằn hay đội nón tai bèo. Họ võ trang súng AK hay súng trường bá đỏ. Đa số khoảng 15, 16, 17 tuổi, mặt còn non choẹt, nước da vàng mét như bị bệnh sốt rét vì ở rừng lâu ngày. Cộng quân tiến vào thành phố, và chính phủ Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Sài Gòn bắt đầu thời đại mới. Dọc theo bến Bạch Đằng, đường Cường Để, la liệt những xe Hon đa, xe hơi, xe Jeep, va li, xách tay, đồ đạc mà người ta đã bỏ lại trong những phút kinh hoàng vội vã đi xuống tàu. Vũ tháo bỏ quận phục, ném bỏ giấy tờ tùy thân, những chứng tích cuối đời quân ngũ xuống dòng sông Sài Gòn. Chàng về tạm trú tại nhà người bạn thân bên kia dạ nam cầu chữ Y. Đường sá đã bắt đầu lộ diện những người cộng sản 30, những anh phu hốt rát, những chị bán hàng rong với miếng vải đỏ mang trên cánh tay, ngồi chễm chệ trên chiếc xe Jeep chiếm được, chạy ngông nghênh trên đường phố vừa bóp còi inh ỏi, vừa bắn thị uy. Cán bộ cộng sản phát loa loan báo quân nhân thuộc chế độ cũ trình diện sẽ được khoan hồng. Mọi người chuẩn bị đi học 10 ngày sẽ được trả về với gia đình. Ngày 10 tháng 5 năm 1975, Vũ bán tín bán nghi, dù sao thì cũng ở vào tình trạng “cá chậu chim lồng’’, Vũ đến trường Pétrus Ký trình diện mà nghe trong lòng như có gì không ổn. Nhưng sau 10 ngày trình diện, và bị giữ lại, Vũ không được về nhà như cán bộ Cộng Sản đã hứa. Chàng bị đưa vào giam giữ ở trại Suối Máu Biên Hòa, tiếp tục những ngày tháng tủi nhục, đọa đày trong các trại tập trung từ Nam ra Bắc, qua các trại: Xuân Lộc, Long Khánh, Vĩnh Phú Tam Đảo. Những năm tháng dài đăng đẳng sống trong địa ngục trần gian. Nhiều sĩ quan trẻ tù-binh gầy gò thiếu ăn đi làm lụng khổ dịch ngoài ruộng, bìa rừng, bên núi. Họ phải sống nhục nhằn, đói khát, bịnh hoạn, hay chết vì quá khổ trong kiếp đọa đày trong lao tù miền Bắc. Nhiều người lúc đầu còn được thân nhân tiếp tế thăm nuôi. Tuy nhiên, sau ngày ”Giải Phóng’’ cũng có nhiều gia đình không đủ khả năng kiếm sống thì làm sao tiếp tế được cho người đi cải tạo. Có nhiều người được vợ đến thăm nuôi một đôi lần rồi không bao giờ thấy nữa, có thể vì quá nghèo hay người vợ đã có chồng khác vì cuộc sống quá khắc nghiệt. Trời Vĩnh Quang Tam Đảo nơi Vũ bị giam giữ buồn ảm đạm. Chiều rừng mây xám u hoài Rào gai vây kín đắng cay phận tù Một vùng tối ám, thâm u Cuộc đời khép kín mịt mù tương lai. Nhìn những ngọn đồi nhô lên, chập chờn qua làn sương khói, Vũ chạnh lòng nhớ về Đà Lạt, thành phố cao nguyên, nơi mà chàng ấp ủ mối tình đầu đẹp như màu hoa đào. Nhớ về người vợ trẻ đang thai nghén còn ở lại. Bất giác, Vũ rơi nước mắt. Rừng núi buồn mênh mông!


48 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Riêng Loan, mấy ngày sau ngày ‘’Giải Phóng’’, nàng đã cố gắng vào Sài Gòn để tìm Vũ, Nhưng vì không quen đường lối, có người cho biết có thể là Vũ đã xuống tàu đi ngoại quốc. Quá tuyệt vọng, Loan chỉ còn tin ở mệnh số, nàng đi coi bói; thầy bói cho biết là Vũ đã lọt xuống sông Sài Gòn và đã bị chết đuối. Khoảng tuần sau nàng gặp Sơn, người bạn cùng học khóa Trung Cấp CTCT với Vũ. Sơn cho biết là Vũ đã đi trình diện, nhưng không biết hiện ở đâu. Loan buồn bã trở về Đà Lạt. Nàng thôi học, buôn bán trái cây, và sống thật tiện tặn để dành tiền sanh đẻ và hy vọng sẽ có ngày thăm nuôi Vũ; mấy tháng nặng nề trôi qua, Loan sinh con và đặt tên là Phong. Khi bé Phong được 4 tháng thì nàng được tin Vũ bị giam ở Tam Đảo. Lá thư do người bạn tù trao lại cho Loan và nàng quyết định phải đi thăm nuôi. Bà Mai phải bán chiếc kiềng vàng, món hồi môn ngày cưới của bà để mua quà và lấy tiền lệ phí cho Loan. Chị Hai theo Loan, mang theo hai giỏ hành lý dặm trường ra Bắc thăm Vũ. Sau gần một tuần băng rừng vượt suối vì phương tiện di chuyển không có, hai người đến cổng trại Vĩnh Quang B thì đã 3 giờ chiều. Người cán bộ trả lời là Vũ không có ở đây. Nhìn quanh thấy không có ai, Loan dúi chiếc đồng hồ Seiko của Vũ vào túi áo người cán bộ; nàng áo não nói: “Ông vui lòng giúp chúng tôi tìm anh Vũ, nếu không gặp được anh ấy, chắc tôi nhảy xuống vực sâu tự tử chứ không ra về mà không được gặp mặt chồng tôi’’. Người cán bộ vô trại tìm một lần nữa. Khoảng nửa giờ sau, Vũ hiện ra trong bộ đồ bà ba đen, gương mặt gầy gò vì thiếu dinh dưỡng. Thấy Loan và chị Hai, chàng mừng rỡ. Vũ nói: - Anh thực không ngờ còn may mắn gặp được em. Loan cho Vũ biết là nàng đã sinh con trai, giống cha như khuôn đúc. Nhìn quanh, thấy người cán bộ không để ý, Vũ nói nhỏ: - Em hãy đưa con tìm đường vượt biên. Coi như anh đã chết. Chợt có tiếng người cán bộ: “Anh hãy nhận quà rồi vào trại.’’ Vũ đứng dậy, cám ơn chị Hai, siết chặt tay Loan và hôn phớt nhẹ trên trán nàng. Vũ xách hai gói quà và lặng lẽ quay lưng. Loan rụng rời vì quá thương chồng. Người vào ngục tối, kẻ ra về, biết bao giờ gặp lại. Phần Tuấn, chàng trở về đơn vị cũ ở Ban Mê Thuột. Khi thành phố nầy thất thủ, chàng bị bắt làm tù binh và bị giam giữ ở trại tù Long Khánh. Sau gần ba năm bị giam cầm, đày đọa chàng và hai người bạn tù đã vượt ngục thành công. Tuấn băng rừng vượt suối về Đà Lạt, tìm về tá túc ở gia đình dì Mai, tìm cách đưa gia đình dì Mai về lánh nạn ở Vũng Tàu tìm đường vượt biên. Cuộc vượt biên đầy nguy hiểm, một ngày sau khi rời đất liền, con tầu gặp bão; sóng gió nổi lên, tầu trồi lên, ngụp xuống nhiều lần tưởng đã chìm trong lòng biển sâu. Rạng ngày hôm sao, biển yên sóng lặn. Mọi người đều phờ phạc, rã rời. Khi trời vừa dứt bão thì bọn cướp biển lại đến. Bọn hải tặc gồm những tên cướp biển hung tợn, da ngâm đen, đầu chít khăn rằng, trang bị súng và mã tấu, tràn lên chiếc tàu tị nạn, hung hãn tìm kiếm vơ vét tiền bạc, nữ trang. Người chủ tàu chống cự, liền bị chúng bắn vỡ óc rồi đá xác văng xuống biển. Một tên cướp còn non choẹt, khoảng mười lăm tuổi đến gần xé toạc áo bé Chi. Khi nhìn thấy khuôn mặt đầy lọ nghẹ và màu máu bê bết mà bé Chi trét đầy người, nó khinh bỉ nhổ nước bọt và đá bé Chi lăn xuống khoang tàu. Tuấn ngồi sau lái tàu, thủ sẵn dao trong áo. Sau khi cướp bóc xong, bọn cướp chia nhau tìm đàn bà để làm chuyện bỉ ổi. Khi tên cướp đến gần Tuấn đứng chắn ngang, che chở dì Mai, và Loan đang run rẩy ôm bé Phong. Chàng bất thần rút dao, đâm mạnh, tên cướp bị tấn công bất ngờ, không tránh kịp, lưỡi dao đâm ngọt vào bụng hắn, Một tên khác rút mã tấu chém Tuấn, chàng đưa tay ra đỡ nên bị đứt một mảng thịt bàn tay phải. Tên cướp hung tợn chụp khẩu súng bắn Tuấn, viên đạn xuyên qua đùi, chàng bất tỉnh ngã quị xuống sàn tầu. Một tên khác định bắn phát đạn ân huệ vào đầu Tuấn, kết liễu cuộc đời chàng. Đột nhiên cả bọn nhốn nháo hoảng sợ chạy trở về tàu của chúng. Thì ra trong lúc hỗn loạn, chiến hạm Mỹ đến gần kề mà chúng không hay. Bọn cướp xả máy hết tốc lực đâm mũi vào chiếc tàu tị nạn làm bể một mãng lớn phía trước mũi phía tả. Sau đó, đoàn người được chiến hạm Mỹ cứu vớt và đưa về căn cứ hải quân Hoa Kỳ Subic Bay. Tuấn được đưa vào bệnh xá để diều trị. Sau hai tháng ở Phi, gia đình dì Mai và Tuấn được đưa đến định cư ở West Cornwall, Connecticut. Cuối cùng rồi thì Vũ cũng được tha, và được các bạn lính định cư ở Hoa Kỳ tận tình giúp đỡ tiền bạc, lo thủ tục giấy tờ để có thể sang định cư tại Hoa Kỳ. Trước khi từ giã quê hương, chàng đã trở về thăm lại Đà Lạt.


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 49 Bước đi tầm tã mưa sa Mây buồn che kín, hồn ta ngập sầu! Này em, có hiểu vì sao? Nghìn cơn mưa lệ rơi vào tim tôi? Dẫu rằng mưa tạnh, mây trôi, Riêng tôi đơn lẻ phòng côi một mình! Thế nhân ai hiểu sự tình? Sầu đau chất ngất khi mình chia xa! Sống đời hy vọng riêng ta, Vờ như lòng chẳng can qua việc gì! Nếu như còn chút tình si Chờ em tiếng gọi, anh đi tìm mình. Nếu như tôi được hồi sinh, Sống đời hạnh phúc chân tình đôi ta. Dù rằng pha chút xót xa, Em nguồn hoan lạc,em là của anh. Nếu em đổi ý quay về, Thì không đau đớn, ê chề nữa đâu. Đón em bất chấp mưa ngâu Chân anh bước vội trong mầu mưa hoang. Lê Ngọc Trùng Dương Nhưng còn đâu thuở huy hoàng những ngày vui. Thành phố hoang tàn như khoác lên mình màu xám ảm đạm tiêu điều. Những con đường rộng và đẹp ngày xưa nay loang lổ, bùn đất, rác rưới bẩn thỉu. Chỉ thấy công an, bộ đội áo quần vàng úa, nón cối quê mùa. Những đôi dép râu, nón tay bèo, nhưng ngôn từ ngốc nghếch: “Chất lượng, xưởng đẻ, giặc lái, cà phê cái nồi ngồi trên cái cốc, đồng hồ không người lái...” làm mất đi nét thanh lịch của Đà Lạt một thời vang bóng. Đà Lạt thơ mộng, thanh tao bây giờ đã chìm sâu vào quá khứ. Những người trí thức bây giờ đang bán vé số, đạp xe thồ, hay đang lao động, làm rẫy trong vùng kinh tế mới, cam phận với cuộc đổi đời. Những cô gái thông minh, xinh đẹp ở khuôn viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh, hay trường Bùi Thị Xuân ngày nay đang vất vả bán hàng rong hay tay lấm chân bùn lao động để mưu sinh, nuôi con, nuôi chồng trong trại tù cải tạo. Có người vấp ngã trước những âm mưu, dụ dỗ của những người Cộng Sản trong tay đầy quyền thế. Còn đâu nữa những hình ảnh đẹp: Những chàng Sinh Viên Sĩ Quan CTCT trẻ tuổi phong lưu trong bộ Vest mầu rêu thẩm, cầu vai alpha lóng lánh vàng, hay những chàng Võ Bị hào hoa trong bộ Vest bốn túi, kết pi, alfa đỏ sánh bước cùng giai nhân cuối tuần dạo phố, làm đẹp phố phường. Vũ thì thầm như nói với chính mình: “Loan ơi, Đà Lạt bây giờ đã xa.’’ Chiếc Boeing 757 nhẹ nhàng hạ cánh xuống phi trường International Bradley. Từ ô cửa phi cơ, Vũ đã trông thấy thành phố Hartford, nắng vàng phản chiếu lấp lánh từ những tòa nhà chọc trời cao ngất ở phía nam phi trường. Mọi người rời phi cơ và đến phòng nhận hành ly. Loan, Phong, Tuấn, Chi, bà Mai, chị Hai và các bạn chàng đã đợi chàng từ bao giờ. Thấy Vũ, Loan kêu to: “Mẹ ơi, anh Vũ đến rồi. Phong chào ba đi con.” Vũ dang rộng tay ôm con và vợ vào lòng, Chàng cảm động đến rơi nước mắt. Loan cũng sụt sùi, lệ ướt rèm mi. Vũ chào mẹ vợ và tất cả mọi người. Đến đón chàng hôm nay có các bạn hải quân thuộc các khóa Lưu Đày, OCS, và khóa 21 Nha Trang. Những người bạn lính cùng nhập trại Bạch Đằng 2 cùng lúc với chàng năm 1969. Quay sang các bạn Vũ nói: “Xin thành thật cám ơn các bạn, những người bạn đã từng chiến đấu, sống chết có nhau. Vũ thật biết ơn sự giúp đỡ chân tình của các bạn dành cho Vũ và gia đình trong những ngày hoạn nạn. Thực không có tình thân nào thắm thiết hơn là tình huynh đệ chi binh.’’ Loan nói: “Các bạn của anh đã đặt sẵn bữa ăn trưa tại nhà hàng Á Đông để mừng ngày đoàn tụ. Chúng ta hãy đến đó, sẽ trò chuyện nhiều hơn.’’ Vũ và các bạn chuyển hành lý ra xe. Chiếc xe bus đưa mọi người rời phi trường Bradley, vào hướng xa lộ 95 South về Hartford. Đoạn đường ngoại ô, trời tháng Sáu ở đây thật đẹp. Những cụm hoa Tulip đủ màu rực rỡ, hoa Magnolia tím nhạt, hoa Forsynthia vàng thắm, và hàng thông xanh thẳng tắp hai bên đường làm Vũ liên tưởng đến những hàng Mimosa, vườn Bích Câu, và rừng thông Đà Lạt năm nào. Chàng bỗng thấy yêu đời hơn bao giờ và cảm nhận dường như những lời thơ trong bài Bên Người Yêu Dấu hay hơn bao giờ! Đời tưởng không còn mùa xuân, Ngờ đâu phương trời viễn xứ Bên nhau bao lời tâm sự Ấm nồng câu tình tự vui mừng. o Lê Ngọc Đảnh Đi Trong Mưa Bay


Click to View FlipBook Version