The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2023-04-24 13:42:58

Đặc San Đại Hội XVI OCS

Đặc San Đại Hội XVI OCS

50 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Boston Ngi v, Am ngi v E7 mang Th: ng Hào Phan Thin Ái Nhc: Ngô o c gì chng. Dm Ta v mang c C vng trng túi su. Am Thi gian, Dm thi gian thâm E7 thoát bóng câu, Xuân Thu Bm cách bit, G mái u im Am sng. Ngi bun, E7 ngi bun C khúc nhc su vng. Dm Ta au; Ta au Bm kim gãy, on E7 trng ai hay. Am Chén tin a, Dm trong cn Còn Chng Ngày V


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 51 Boston Ngi v, Am ngi v E7 mang Th: ng Hào Phan Thin Ái Nhc: Ngô o c gì chng. Dm Ta v mang c C vng trng túi su. Am Thi gian, Dm thi gian thâm E7 thoát bóng câu, Xuân Thu Bm cách bit, G mái u im Am sng. Ngi bun, E7 ngi bun C khúc nhc su vng. Dm Ta au; Ta au Bm kim gãy, on E7 trng ai hay. Am Chén tin a, Dm trong cn Còn Chng Ngày V say, Am lòng quay qut lòng. Dm Trng bn c, C i áo cm, E7 cúi mt sao ành. Am L Em mai, l mai Am sông núi gi v. C Trong ta tnh gic, E7 hôn mê na Am i. D ngôn C nào ng trên môi. Trm Dm con chim l, G trm li a oan. Am Xin tm E7 tay vi lên cao. C Cho dòng hn s, E7 i vào lãng quên. Am Mai Bm này; Mai ny E7 sông núi gi tên. Am Fine


52 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Để nhớ về Hạm trưởng, Hạm phó, quý chiến hữu thủy thủ đoàn Tuần dương hạm Trần Nhật Duật HQ 3 (WHEC). Mỗi lần đi tầu du lịch (Cruise), tôi có cái thú buổi sáng ngồi uống cà phê, ngắm trời nước mênh mông. Nhìn những bọt nước trắng xóa để lại sau con tầu, tôi chợt nhớ về những chiến hữu với bao kỷ niệm vui buồn, những nhọc nhằn của đời lính biển, những ngày xa gia đình. Bù lại, chúng tôi được chúng tôi tìm được niềm vui đơn sơ qua những chuyến hải hành quần đảo Trường Sa. Sau biến cố Hoàng Sa rơi vào tay Trung cộng tháng 01 - 1974, vùng biển Trường Sa trở nên sôi động. Trước nguy cơ xâm lăng của kẻ thù, Việt Nam Cộng Hòa điều động thêm quân đội trấn giữ các đảo. Nhiều chiến hạm như Hải vận hạm (LSM), Dương vận hạm (LST), Tuần dương hạm (WHEC)… chở Địa phưong quân Phước Tuy (Bà Rịa), đặc biệt Tiểu đoàn Trinh sát Mãnh Sư 371, ra bảo vệ đảo và dựng bia chủ quyền quốc gia. Chiến hạm chúng tôi -Trần Nhật Duật HQ3- thuộc loại tầu chiến, không chở tiếp liệu và binh sĩ nhiều như như các tầu Hải và Dương vận hạm. Tuy nhiên, sự hiện diện của các chiến hạm có hỏa lực mạnh như Khu trục hạm, Tuần dương hạm chứng tỏ quyết tâm bảo vệ biển đảo của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Ngoài những nguy hiểm bão tố hàng năm, hải hành trong vùng biển Trường Sa đòi hỏi sự thận trọng, vì có nhiều bãi đá ngầm, san hô. Rải rác trong vùng, đôi khi chúng tôi còn bắt gặp những xác tầu chìm. Chiến hạm chúng tôi thường công tác đến các đảo: Song Tử Tây, Trường Sa, Sơn Ca, Nam Yết, An Bang, Sinh Tồn (Gạc Ma)… Đảo Nam Yết nằm giữa các đảo nhỏ, nên ở đây đặt hậu cứ gồm Trung tâm truyền tin và trạm y tế. Riêng Bộ chỉ huy tiền phương đặt ở Song Tử Tây. Từ đảo này, bằng mắt thường có thể nhìn thấy đảo Song Tử Đông của Phi Luật Tân và đảo Itu-Aba (Ba Bình), do Đài Loan chiếm giữ. Đảo Ba Bình là đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa và có nước ngọt (freshwater). Song Tử Tây có gì lạ? Theo khảo cứu địa chất, đảo này giầu tài nguyên khoáng sản. Đảo trơ trọi, chỉ có cây dừa không đủ bóng mát che cái lều lớn binh sĩ đồn trú tại đây. Anh em trông khỏe mạnh, đa số để tóc dài, nước da đen sậm vì nắng cháy. Nếu không nghe họ nói tiếng Việt, bạn có thể tưởng họ là thổ dân trên đảo. Vì tầu lớn mà đảo không có cầu tầu nên anh em lái ca nô ra nhận tiếp liệu hay thay thế binh sĩ mãn hạn công tác. Câu hỏi quen thuộc của anh em là có mang thuốc lá, cà phê? Đặc biệt rượu “Ông già chống gậy” để chúng tôi nhậu lai rai các món hải sản anh em trên đảo tự nấu. Chim biển Đảo có hàng ngàn chim biển về làm tổ, đẻ trứng. Bạn có bao giờ ăn thịt chim biển? Mùi vị hơi tanh khi chưa quen. Nếu có thêm gia vị thì không đến nỗi nào! Anh em trên đảo bắt chim, rùa biển phơi khô. Mùa giông bão, tầu tiếp liệu không đến kịp, anh em có thức ăn dự trữ. Trứng chim Trên đảo có vô số trứng. Tha hồ nhặt. Đàn chim la hét, bay vần vũ trên đầu mình tỏ vẻ “phẫn nộ” với kẻ ăn cắp trứng. Có con nhào xuống mổ đầu mình. Không đau. Nhưng nhớ đội mũ, đeo kính cho an toàn. Đi biển lâu ngày, thiếu đồ ăn tươi. Buổi sáng uống ly sữa đặc Ông thọ, bỏ thêm vài trứng chim (thay cho trứng gà). Cơ thể như thêm sức. TRƯỜNG SA VÙNG BIỂN NHỚ Trịnh Hoài Phương


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 53 Quà của lính biển mang về cho người thân hoặc người yêu, không huyền thoại như mang “hoa biển” về tặng em. Thực tế chỉ có hải sản: Thịt chim biển phơi khô ư? Tanh quá nuốt hổng vô! Thịt rùa biển ư? Ăn vô ngứa thấy bà tổ! Tóm lại chỉ có trứng chim được ưa chuộng nhất. Ốc tai tượng Tôi có vài lần theo các chiến sĩ người nhái lặn bắt tôm hùm, ghẹ, ốc ở các đảo Cam Ranh, Bình Ba, Nha Trang. Tôi chưa bao giờ thấy ốc tai tượng to đến hai ba gang tay như ở đây. Có lần đi bơi ở Song Tử Tây, khi đứng dưới nước, tôi cảm thấy có vật gì động đậy dưới chân. Theo phản xạ, tôi giật chân lên và lặn xem con gì? Quá đỗi ngạc nhiên, tôi thấy vô số ốc tai tượng. Tôi định bắt vài con về xào hay nấu cháo. Tôi nhặt nhánh cây khô đặt vào miệng ốc, chờ khép lại và kéo ra khỏi cát. Trái như tôi nghĩ, thân ốc nằm trong đá san hô. Dùng hết sức, tôi không thể nào rút cành cây ra khỏi miệng ốc, đừng nói đến đem ốc lên bờ. Chợt nghĩ nếu chẳng may, tay hoặc chân bị ốc kẹp, thì chỉ có nước đi chầu Long vương Hải thần. Lạnh cẳng, tôi bỏ lên bờ, không dám nghĩ đến… nồi cháo ốc. Rùa biển Có nhiều loại như: ba ba, đồi mồi… trên đảo mọi người gọi là vít. Họ đi bắt về ban đêm, nhất là mùa đẻ trứng. Tha hồ đào cát lượm trứng. Trứng có vỏ mềm, luộc ăn rất ngon. Thịt vít có người ăn không bị phản ứng. Có người ăn bị ngứa, không ngủ được. Dù sao món hải sản này cũng góp phần thực phẩm cho binh sĩ trấn đảo. Cá chuồn Trên biển, thỉnh thoảng thấy vài con cá chuồn bay trên mặt nước như “thủy phi cơ”. Trông rất ngoạn mục. Đôi lúc từng đàn cá mập, nhiều nhất là cá heo, bơi đuổi theo tầu. Một niềm vui bất chợt, vì giữa đại dương bao la không phải chỉ mình ta dong ruổi… Có lần chiến hạm neo tại đảo Nam Yết, gặp mùa cá chuồn. Ban đêm, xung quanh chiến hạm thường thắp điện sáng trưng. Cá chuồn theo ánh sáng bay lên boong, đụng thành tầu sắt, nằm lăn dẫy đành đạch. Chúng tôi lâu lâu đi quanh tầu, lượm cá vô nấu cháo khuya. Cháo cá chuồn vào mùa có trứng thật tuyệt vời. Ăn tô cháo cá, cam đoan tối ngủ không… mộng mị. Đối diện với cá mập Chiến hạm neo tại đảo Sơn Ca, gần một vùng vịnh hình tròn, xung quanh nhấp nhô san hô, chính giữa là một vùng nước trong xanh. Trông thật thanh bình. Sau cơn mưa tối hôm qua, sáng nay bầu trời trong vắt, nắng đẹp. Tầu đi công tác lâu ngày, thiếu đồ ăn tươi. Anh em đề nghị hạm trưởng Nguyễn Kim Triệu cho thả ca nô đi bắt cá. Hạm trưởng thông cảm, vui vẻ chấp thuận.


54 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Xuồng nhỏ hạ xuống, từ từ chạy vào vùng vịnh trong xanh phẳng lặng như gương. Hai quả lựu đạn chống người nhái (MK.3) ném xuống biển. Sau tiếng nổ, vài con cá chết từ từ nổi lên mặt nước. Anh em nhanh nhẹn lặn xuống bắt những con cá còn chìm phía dưới. Đột nhiên từ dưới nước anh em bắn mình lên hốt hoảng la to: cá mập! cá mập! Thì ra mấy con cá mập đánh hơi máu cá chết, phóng vào tranh ăn. Cá mập vùng này da rằn ri, trông rất dữ tợn. Muốn vớt vài con cá nổi trên mặt nước nhưng không có vợt lưới. Định dùng tay vớt cá nhưng thấy vài vi cá mập nổi lên mặt nước, lượn vòng vòng ung dung đớp cá của mình. Chúng tôi hậm hực trở về tay không. Tắm mưa Những chuyến công tác xa bờ lâu ngày, việc xử dụng nước ngọt rất giới hạn. Đi biển không nói đến tắm mưa thật là thiếu. Cấu trúc của tầu tuần dương hạm, cho chúng tôi hứng được nhiều nước mưa trên các sàn tầu đổ xuống. Những cơn mưa ngoài đại dương thật thú vị. Mưa đem đến sự tươi mát, tắm rửa, giặt quần áo dơ bẩn theo những chuyến hải hành. Nước ngọt chứa trong hầm tầu vào những ngày sắp cạn, mà vẫn còn phải “vượt bao hải lý, chưa nghe vừa ý, lắc lư con tầu đi”… Làm cho nước có màu vẩn đục vì chất sét thân tàu, chúng tôi vẫn phải dùng và gọi đùa là vitamin iron. Giữ một thùng nước mưa để sau khi tắm nước biển, tưới khắp thân thể bằng hai, ba cốc nước mưa cho sạch chất mặn, hạnh phúc không gì bằng! Lạy trời mưa xuống, có nước tôi uống, có nước nấu mì (gói)… Quần đảo Trường Sa ngày nay trở thành pháo đài, phi trường quân sự của các quốc gia chiếm đóng. Đặc biệt Trung cộng. Sự nạo vét đất cát, san hô để xây dựng đảo nhân tạo đã phá hủy nguồn hải sản, tài nguyên Biển Đông. Vẻ đẹp thiên nhiên của Trường Sa, thú vui bình dị của người Lính Biển ngày xưa có lẽ bây giờ chỉ là những kỷ niệm… o Mới năm ngoái, con về sinh nhật Mẹ Mà giờ đây, Mẹ vĩnh viễn rời xa Con cứ tưởng, Mẹ sẽ còn khỏe mãi Để con còn thấy mẹ mỗi mùa xuân Nhớ năm xưa quây quần bên gối Mẹ Dù mất Ba, Mẹ vẫn vẹn chu toàn Thời gian qua, sáu con đều khôn lớn Biệt Mẹ yêu, rời tổ ấm di xa. Rồi hôm nay, chúng con về đây lại Tiễn Mẹ hiền một lần cuối nữa thôi Trước vong linh, chúng con đồng khóc lạy Tiếng mẹ cười vẫn giữ mãi trong tim Hình mẹ đó như nhìn con nhắn nhủ Mẹ đi rồi, con chớ quá buồn đau. Mẹ yêu ơi, nơi miền miên viễn đó Mẹ yên lòng ngủ giấc ngủ ngàn thu. Hoàng Mộng Lương Khóc Mẹ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 55 CHỈ CÓ EM, CHẮP CÁNH CHO THƠ chỉ có em. là cánh diều thơ. vươn phất phới. trong ngữ ngôn kỳ diệu. anh là kẻ. buộc dây. cầm thất kiểu. đành ngẩn ngơ. khi diều đứt dây. bay. chỉ có em. ngồi dưới chân mây. nghe góc biển. thì thầm. lời anh gọi. ôi. góc biển. ngàn năm. u tối. suốt đời. chưa. gặp giọt sáng. đêm thâu. chỉ có em. nghiêng dáng. bên lầu. ngó. nhan sắc trăng. vỡ. từng mảng huyết. anh làm thơ. thương hoài mảnh khuyết. chữ nghĩa cuộn tròn. tuẫn tiết. dưới chân em. chỉ có em. mắt biếc. môi mềm. mùi tình lạ. thơm. hương trầm thiếu nữ. chắp cánh cho thơ. em bay cùng ngôn ngữ. tế đất trời. mùa giao ước. thanh tân. PHẠM HỒNG ÂN 06 đêm mảnh khuyết 09.017 TÂN-ƯỚC-TÌNH 1. sáng. tôi. nằm thở rét đông hỗn mang trời núi ngồi cong dáng rừng thương cho sợi nắng run run nhớ ai hiu hắt bóng cùng tận tôi sáng về. tiếc chỗ đêm rơi gối chăn quấn những vòng đời lao lung. 2. về đây. hồn rộng muôn trùng như chim. thơ mọc cánh lừng lững bay tôi ôm phận chữ. đã vay nợ nhau từng áng thơ đầy tình riêng bên kia. ai thắp ngọn đèn bên tôi. lửa rực nỗi niềm chưa tan. 3. giọt sương che kín mắt nàng kinh tim đã vỡ từng trang thơ tình thì thôi. mảnh khuyết tâm linh vá nhau bằng những tràng kinh tật nguyền. PHẠM HỒNG ÂN (12.sáng 20.17-dấu ấn mùa đông) Trang Thơ PHẠM HỒNG ÂN


56 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Chị nhìn xuống làn da bụng, vẫn còn mịn màng mặc dù tuổi chị đã lớn. Có lẽ vì chị chưa một lần sinh nở. Những vết thẹo đã lành nhưng vẫn còn dấu ngang dọc. Những vết thẹo khiến chị xót xa mỗi lần gần chồng. Chồng chị nếu không nhanh trí, chị có thể không sống được đến giờ. Năm ấy, sau khi tham khảo ý kiến chồng, chị quyết định nên có con theo lời khuyên của bác sỹ. Biết mình hiếm muộn, chỉ còn giải pháp cấy thai. Tai nạn đã xảy ra, chị bị xuất huyết nội. Chồng chị đã nhanh chóng gọi 911 khi thấy vợ mê man bất thường. Rồi họ giải phẫu; chị sống còn. Tuy nhiên những vết mổ trên bụng theo chị suốt đời. Cũng không sao, chị tự an ủi. Đàn bà phải mang nặng, đẻ đau, con cái ra đời, vui buồn trông nhờ may rủi. Có đứa chăm chỉ nên người, có đứa lêu lỏng bê tha; Có con lành lặn mình mừng; nhưng cũng có con tật nguyền, mình lại một đời khổ đau vì chúng. Khôn lớn, chúng như chim rời tổ, lăn xả vào đời, biết đâu cạm bẫy, tai ương. Phận làm cha mẹ biết có đủ năng lực bao che con mình trên mọi trạng huống! Chị cũng tâm tưởng về con, chị không phải đi đâu xa để thăm con, chị chỉ nhìn xuống bụng mình, nhìn những vết thẹo dọc ngang để liên tưởng về đứa con. Con chị không phải học hành cam khổ, không phải bon chen với xã hội đầy lọc lừa. Con chị có thể hoặc không thể hiển đạt công danh, nhưng chắc chắn con chị đã không và không bao giờ làm phiền lòng bố mẹ. Con người ta, vì cuộc sống phải tha phương. Thỉnh thoảng mới có dịp về thăm bố mẹ. Chị nhìn những vết thẹo trên bụng mình là đươc thấy con. Nó hiện diện bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu một khi chị nghĩ về nó. Già yếu, người ta trông chờ con xa về thăm. Buồn tủi vì lẻ loi không con cái giờ phút cuối. Chị yên lòng, đứa con trong tâm tưởng của chị lúc nào cũng quanh quẩn bên bố mẹ Vết thẹo trên bụng chị còn đó, con chị không bao giờ lìa xa. Sợi dây xích bằng vàng Ông vặn chìa khóa mở máy, tiếng động cơ êm ả của chiếc xe mới, mang đến ông một cảm giác thoải mái. Thật ra, việc làm trong hãng cũng không lấy gì nhọc nhằn, nhưng cái ý nghĩ ra về vẫn cứ nôn nao mặc dù ông đã ở đây, đã đi làm công cho các hãng xưởng trên quê hương mới này hơn 30 năm. Một chút êm đềm len lén ve vãn mỗi khi ông nhớ lại việc bà vợ đã dám bỏ ra 5 ngàn đô la để mua cho ông chiếc xe mới toanh này. Nói tặng thì cũng không đúng vì bà chỉ bỏ ra 5 ngàn đặt cọc . Hàng tháng ông phải trả góp và việc này sẽ phải kéo dài đến 5 năm. Với tuổi 60 mươi, 5 năm như một con dốc khó trèo. Trong số bạn bè, nhiều người còn kém ông vài tuổi, cũng đã chen lấn ông để đi trước. Cũng có thể vì nhiều năm tù tội, thiếu ăn, thiếu dinh dưỡng; còn ông đã ra đi trước ngày sụp đổ miền Nam. Ông mang cái tuổi xuân tráng kiện đến xứ này trong danh xưng có nghĩa khí là tỵ nạn chính trị. Quả thật vào thời điểm sôi động ấy, cũng như bao nhiêu người tỵ nạn khác, ông rất băn khoăn cho cuộc sống nơi xứ lạ; chẳng có nghề nghiệp chuyên môn, ngôn ngữ khác biệt. Trong những khi xếp hàng lãnh đồ ăn trong trại tỵ nạn, ông có thấy một vài lao công, đen có, trắng có, rất trẻ. Họ đã dọn dẹp, làm vệ sinh quanh trại, nhặt đổ những thùng rác tổ tướng với đầy đủ phong thái hồn nhiên, ông lại lẩm bẩn trong lo âu - trẻ mạnh như chúng nó, nói tiếng Mỹ giỏi như … Mỹ mà còn đi hốt rác thì vô dụng như ông, còn cái gì cho ông hốt đây?. Rồi nghĩ lại, trong trại tỵ nạn nơi ông cư trú, có gần 70 ngàn người, có được mấy người trẻ trung độc thân, khoẻ mạnh như ông. Mình không sống được thì 70 ngàn người kia sẽ ra sao? Chính phủ này chắc không tệ như ông tưởng để mang bao nhiêu ngàn người qua xứ họ như một gánh nặng. Sau vài tháng được bảo trợ ra khỏi trại, ông đã học Những vết thẹo êm đềm Ngô Đạo


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 57 qua loa Anh ngữ và rồi có việc làm, có tích lũy chút ít tiền bạc từ sức lao động của tuổi trẻ, ông có cơ hội ăn chơi lăn lộn những nơi mà sau này khi đã lập gia đình, ông niêm phong quá khứ để bảo vệ hạnh phúc. Biết đâu đấy, vợ ông có thể nổi cơn trước những chặng dĩ vãng không mấy nghiêm túc của ông. Nhắc đến dĩ vãng, ông lại ươm tơ thuở vàng son, thuở mà ông may mắn được chọn chung cùng một số anh em khác để sang xứ này học hải nghiệp. Ai đó là kình ngư đại dương nhưng ông biết ông chỉ là cá lòng tong, cá mén. Dầu sao cái lon lá hải quân cũng đã một thời cho ông có một chỗ đứng rộng rãi trong xã hội loạn ly, chinh chiến. Vậy mà ông vẫn phải miễn cưỡng treo cái giá ngọc đến 2 năm sau ngày tỵ nạn. Trên đường xuyên bang, ông đã may mắn gặp được bạn đồng thuyền và nàng tình nguyện theo ông trong cuộc sống lứa đôi. Chuyện rủi may trong đời khó ai lường trước nhưng trong chuyện đại sự chung thân, ông biết mình quá ư may mắn. Về nhân dạng và trí năng, ông hiểu mình được xếp hạng dưới mức trung bình. Về khả năng, ông tự biện hộ cho sự thiếu cố gắng bằng cách cho rằng phần phước không được lộc trời ban. Kim Trọng trong truyện Kiều sao mà may mắn; Văn chương nết đất, thông minh tính trời. Thông minh tính trời là của Kim Trọng, không phải của ông. Còn văn chương nết đất thì ông làm sao có được. Ông vốn sinh ra trong một gia đình mà toàn thể quyến thuộc không một ai muốn nhắc đến gia phả. Vả lại nơi chôn nhau cắt rốn của ông hầu như không có tên trong bản đồ. Nếu có ai đó than phiền về ngoại hình của ông thì quả ông có chút ít bẽ bàng nhưng nào lỗi tại ông! Tại ông bà cụ nắn nót không được khéo tay. Tuy nhiên, phước có trùng lai, ông liên tiếp thọ hưởng ân sủng. Bên cạnh sự cần cù của ông, vợ ông quán xuyến và chăm chỉ học hành để có nghề nghiệp và tiền bạc sung vượng. Các con ông tuần tự mở cổng chào đời mặc dù ngoài ý muốn của ông. Chúng nay đã trưởng thành, học hành đỗ đạt. Trước kia, mỗi khi những mong ước có vẻ xa tầm tay, ông thường chặc lưỡi với lời than giảm khinh: Ối, mình là dân tỵ nạn. Dần dà, theo tháng năm, cái lá chắn đó bị xoáy mòn theo thời gian để một ngày kia, vợ ông đã phản đối: Mình không còn là thân phận tỵ nạn nữa. Mình đã có đời sống trung lưu. Mình đã gia nhập vào dòng chính... vân vân và vân vân. Thế là hố cá nhân, chỗ trú thân cho những thua thiệt trong đời đã bị lấp cạn. Mà vợ ông nào có quá đáng đâu. Đôi lần chính ông cũng len lén so sánh với dân bản xứ rồi tự cho mình cũng có chỗ đứng hẳn hoi. Nhà cao cửa rộng, công việc thoải mái, xe cộ mới toanh. Con cái lễ độ và thông minh. Hơn 30 năm trên quê hương mới chưa một lần bị nhân viên công lực đến quấy rầy dưới danh nghĩa thăm viếng, chúc mừng. Nổi cơn, ông cũng phang ào ra. Bush cà chớn, tại sao như thế này, như thế kia... và rồi có ai thèm mời lên khóm, lên phường kiểm thảo, phê bình. Cái Little Saigon tại quận Cam ngày nay là trung tâm của du khách người Việt khắp nơi. Cửa hàng cửa tiệm buôn bán sầm uất. Nghe đâu hàng hóa phẩm chất hơn cả ở Sài Gòn lúc này. Phải mà, bao nhiêu của ngon vật lạ, dân bán buôn trong nước tranh nhau xuất cảng để dành giựt đô la. Trẻ em lên 3 đến ông bà già 9 chục đều hiểu rằng hầu hết chợ thực phẩm do người Việt đứng tên làm chủ bằng đồng tiền trong nước. Ông nào có bận tâm là tiền bạc ra vô làm sao và từ đâu đến. Ông chỉ cần mua hàng tốt mà giá rẻ là vui. Chuyện thất thoát tài sản, tài nguyên trong nước, chuyện rửa tiền rửa bạc có thể là mối quan tâm của những chính khách, những người yêu nước, không phải của ông. Tuổi càng về chiều, ông càng thấy mình may mắn khi các con đã khôn lớn và thương tưởng đến ông nhiều hơn. Phiền một nỗi, chúng lo theo kiểu Mỹ. Cái gì cũng chừng mực, cái gì cũng calori, vitamin… Mỗi ngày ông chỉ được nhâm nhi một ly. Đúng là chúng cho thả bom mà không cho nổ. Vợ ông lại cũng theo công thức đó để đong cân cho ông từng miếng ăn, thức uống. Bà lựa gạo đen sì với lý do nhiều sợi, nhiều tơ trong đó để bảo tồn dinh dưỡng. Ăn nhiều rau, nhịn thịt vì sợ lên cân. Hàng ngày phải tộn vài ba chai nước. Ông ao ước, giá mà bác sĩ của bà cho toa rằng bia, rượu cũng tốt lành như nước thì hay cho ông biết bao. Đúng như lời ai đó đã từng than trách “Sợi dây xích có bằng vàng thì cũng là sợi dây xích”. Ông lại hồi tưởng những ngày phóng đãng, không kỷ cương - Nghĩ mà ham. o


58 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Ngày xưa lúc còn nhỏ tôi rất mê mấy anh lính Nhảy Dù khi họ dừng quân ở làng tôi. Trông họ rất oai hùng và đẹp trai ! Tôi nghĩ lớn lên tôi cũng sẽ đi lính Nhảy Dù . Rồi tôi học trung-học nhưng không ra trường nổi vì học dốt quá nên bèn ở nhà làm vườn giúp cha mẹ. Tới năm đủ 18 tuổi tôi liền xung-phong vào Nhảy dù. Không ngờ tôi đánh giặc giỏi hơn đi học. Tôi oánh giặc hăng quá nên chỉ 6 tháng sau tôi được lên chức Đội. Ai cũng gọi tôi là “Đội Dù”, nhưng biết tôi là dân Hố-nai, Gia- kiệm nên bạn bè hay chọc tôi bằng tiếng địa-phương là “Đội Rù”, thì cũng được đi, miễn Đội nà được rồi. Ít lâu sau thằng bạn cùng xóm cũng vô Nhảy dù và lại ngay đơn-vị của tôi . Nó đánh giặc cũng rất giỏi như tôi nên 6 tháng sau lên chức “Đội”, còn tôi leo lên chức “Cai”. Chúng tôi rất thân nhau. Đi chơi đâu cũng có nhau nên mọi người gọi chúng tôi nà Cai Rù và Đội Rù. Đang đánh đấm ngon lành thì bị bắt phải buông súng đầu hàng. Thiệt là uất ức, tôi đã định tự tử cho rồi, nhưng còn cha mẹ già cần phải giúp đỡ nên đành thôi .... Vì không phải là sĩ-quan nên chúng tôi chỉ bị việtcộng bắt học tập trong xóm có một tuần lễ. Sau một năm dưới chế-độ xã-nghĩa thì chịu hết nổi, tôi và thằng bạn rủ nhau vượt biên đường bộ qua ngã Campuchia và đi thoát . Đường rừng và mưu-sinh thoát hiểm là nghề của Nhảy Dù mà! Rồi chúng tôi được định-cư ở Mỹ . Sau khi ESL và học nghề assembly 3 tháng, hai chúng tôi cùng xin vào làm cho một hãng điện-tử ở San José, cuộc sống rất thoải mái. Trong hãng có nhiều phụ-nữ gốc Mễ rất thích nghe chúng tôi kể chuyện đánh giặc, và ai cũng biết chúng tôi đã từng là Cai Rù và Đội Rù, nên thường gọi chúng tôi như vậy, giống như nickname cho dễ nhớ. Trong số các cô Mễ có một cô tên là Ana rất đẹp và quyến rũ mà cả hai thằng tôi đều mê. Nhưng Ana lại thích tôi hơn, thường kiếm cớ lại gần lại còn hẹn tôi đi ăn cuối tuần nữa chớ! Thằng bạn tôi tức quá nên mới hỏi tôi : - Tao với mày là bạn thân, sống chết có nhau nên hỏi thẳng mày làm sao em Ana chỉ thích mày mà không thích tao, mặc dù tao đã chủ ý tán tỉnh em nhiều hơn mày luôn? Nếu mày cho tao biết thì tao sẽ rút lui, bạn bè vẫn vui vẻ . Tôi trả lời : - Thiệt tình tao không biết tại sao Ana thích tao hơn. Thôi được, để cuối tuần này tao sẽ mời mày và Ana đi ăn nhà hàng bún bò Huế, rồi sẽ hỏi Ana trả lời cho mày luôn. Vì Ana rất thích món bún bò Huế của người Việt mình. Cuối tuần ấy, chúng tôi tới nhà hàng Ngự Bình trong khu phố để ăn bún bò. Trong lúc ăn uống, chuyện trò , tôi lựa lúc để hỏi Ana : ĐỘI DÙ CAI DÙ Vũ Thế Lực


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 59 - Ana ơi, bạn tôi muốn biết tại sao cô lại thích tôi hơn anh ấy? Ana trả lời rất tự-nhiên: - Tại vì anh là Cai Rù, còn bạn anh chỉ là Đội Rù thôi! ........... Và chúng tôi vẫn là bạn chí thân từ đó đến nay. Thuở mới tạo dựng nên con người, Thượng-Đế đã ấn-định cho người nam giữ chức-năng sinh con. Vì thời gian mang thai và sinh nở thì Adam phải nghỉ dưỡng, không làm gì cả. Cho nên Eva phải cáng đáng mọi công việc cũng như nuôi nấng Adam và con thật là vất vả. Cho đến một hôm Eva thưa cùng Thượng-Đế : - Thưa Thượng-đế, Adam là người nam mạnh mẽ mà không phải làm việc nặng nhọc như con. Chỉ biết ở nhà và sinh con. Thật là bất công . Thượng-Đế hỏi : - Vậy ngươi muốn gì ? Eva nói : - Thưa, hãy để con giữ việc sinh con và Adam hãy ra đồng làm việc . Thượng-Đế hỏi Adam : - Adam, con có muốn thay đổi chức-năng với Eva không ? Adam mừng quá vội thưa : - Dạ, dạ. Con xin bằng lòng đổi với Eva Rồi đó, Thượng-Đế liền đưa cho Adam một cái kim và sợi chỉ để khâu chỗ sinh nở lại. Còn Eva thì được trao cho một cái cưa để mở nơi sanh con. Eva vì hăng hái quá hay sợ Adam đổi ý mà mạnh tay làm gãy một răng cưa dính nơi cửa mình, lưu-truyền cho con cháu đến mãi về sau . Từ đây người nữ giữ việc sinh con, và người nam phải cáng đáng những công việc nặng nhọc. Sự thay đổi chức-năng nam nữ vẫn còn chứng-tích trên thân thể mỗi người. o ADAM SINH CON Em hỏi anh: “Quay Gót Được Không?” Cũng là khi cõi lòng anh tan nát Ngày vui nào ta trao lời thơ nhạc, Giờ chỉ còn là di niệm buồn đau! Mai xa em thiên đường thành sa mạc! Linh hồn tôi là chiếc lá đơn côi Lá rụng rơi, tơi bời trong gió lạnh Còn khổ đau, riêng tôi với tình yêu! Mai em đi, lòng thơ sầu câm lặng Mai tôi đi, buồn lắng bước cô liêu Đời mênh mông, hoang lạnh tiêu điều, Mưa tím rơi nhiều! Cuộc tình phai lãng! Tình đôi ta không bao giờ đơn giản, Tình đôi ta, cơn sóng tràn lãng mạn, Lỡ muộn rồi chuyện tình buồn vô hạn Quên được không? Hay sớm nhớ chiều mong! Đã xa rồi! Sao vẫn nhớ thương nhau? Đêm khắc khoải nữa hồn đau tưởng tiếc, Còn gì đâu? Hai phương trời cách biệt. Lòng bâng khuâng ngóng đợi chốn xa nào!. Đâu có lời nào trách cứ tôi. Hai ta duyên số trời chia đôi, Buồn sao định mệnh nhiều oan nghiệt! Lỡ chuyện tình thơ, lỡ mộng hờ! Hạnh phúc rồi tan như giấc mơ, Còn tôi nuối tiếc chuyện tình thơ, Chờ mong từng phút giây mòn mỏi, Mà chỉ hoài công phút đợi chờ! Chuốc đắng mình tôi cạn chén sầu, Chập chờn, thao thức suốt đêm thâu, Dáng em mờ nhạt màu nhân ảnh, Mưa buồn giăng tím cả trời ngâu! Lê Ngọc Trùng Dương Khi Em Quay Gót


60 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Certain words give him trouble: cannibals, puzzles, sob, bosom, martyr, deteriorate, shake, astonishes, vexed, ode    ...     These he looks up and studiously annotates in Vietnamese. Ravish means cướp đoạt; shits is like when you have to đi ỉa; mourners are those whom we say are full of buồn rầu. For “even the like precurse of feared events” think báo trước. Its thin translucent pages are webbed with his marginalia, graphite ghosts of a living hand, and the notes often sound just like him: “All depend on how look at thing,” he pencils after “I first surmised the Horses’ Heads/Were toward Eternity—” His slanted handwriting is generally small, but firm and clear. His pencil is a No. 2, his preferred Hi-Liter, arctic blue. I can see my father trying out the tools of literary analysis. He identifies the “turning point” of “The Short and Happy Life of Francis Macomber”; underlines the simile in “Both the old man and the child stared ahead as if they were awaiting an apparition.” My father, as he reads, continues to notice relevant passages and to register significant reactions, but increasingly sorts out his ideas in English, shaking off those Vietnamese glosses. 1981 was the same year we vượt biển and came to America, where my father took Intro Lit (“for fun”), Comp Sci (“for job”). “Stopping by Woods on a Snowy Evening,” he murmurs something about the “dark side of life how awful it can be” as I begin to track silence and signal to a cold source. HAI DANG PHAN My Father’s “Norton Introduction to Literature,” third Edition (1981)*


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 61 Reading Ransom’s “Bells for John Whiteside’s Daughter,” a poem about a “young girl’s death,” as my father notes, how could he not have been “vexed at her brown study/ Lying so primly propped,” since he never properly observed (I realize this just now) his own daughter’s wake. Lấy làm ngạc nhiên về is what it means to be astonished. Her name was Đông Xưa, Ancient Winter, but at home she’s Bebe. “There was such speed in her little body,/And such lightness in her footfall,/It is no wonder her brown study/Astonishes us all.” In the photo of her that hangs in my parents’ house she is always fourteen months old and staring into the future. In “reeducation camp” he had to believe she was alive because my mother on visits “took arms against her shadow.” Did the memory of those days sweep over him like a leaf storm from the pages of a forgotten autumn? Lost in the margins, I’m reading the way I discourage my students from reading. But this is “how we deal with death,” his black pen replies. Assume there is a reason for everything, instructs a green asterisk. Then between pp. 896-97, opened to Stevens’ “Sunday Morning,” I pick out a newspaper clipping, small as a stamp, an old listing from the 404-Employment Opps State of Minnesota, and read: For current job opportunities dial (612) 297-3180. Answered 24 hrs. When I dial, the automated female voice on the other end tells me I have reached a non-working number. Hai-Dang Phan is a Vietnamese-American poet from the Midwest. His debut collection of poems, Reenactments, will be published by Sarabande in spring 2019. His poems and translations have been published in The New Yorker, Poetry, Best American Poetry 2016, New England Review, jubilat, Prelude, Waxwing, Asymptote, and other journals. The author of a previous chapbook, Small Wars (Convulsive Editions, 2016), his work has been recognized with the Frederick Bock Prize from Poetry, an Emerging Writers Award from New England Review/Bread Loaf Writers’ Conference, and an NEA Fellowship. He holds an M.F.A. in Creative Writing from the University of Florida and a Ph.D. in Literary Studies from the University of Wisconsin at Madison. Currently, he is an Associate Professor of English at Grinnell College and lives in Des Moines, Iowa. o *Bài thơ đã được chọn vào “Best American Poetry 2016”


62 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Lời Tình Nhân Em yêu nhân lễ tình nhân Bài thơ anh viết ân cần tặng em Tặng em tươi thắm hoa hồng Thay lời âu yếm mặn nồng yêu em Tặng em khúc hát ân tình Du dương, lãng mạn đôi mình cùng nghe Bánh nầy anh bẻ chia hai Mời em một nửa, bánh nào ngon hơn Chiều êm, dịu nắng hoàng hôn Đưa em đi dạo con đường, cỏ hoa, Thì thầm khen ngợi em là Đóa hồng xinh đẹp, mặn mà sắc hương Lời em êm ái du dương Dáng kiều diễm tuyệt,  mến thương bao người Vai thon buông suối tóc huyền Đoan trang, đức hạnh, diệu hiền, xinh tươi Má hồng môi thắm xuân thì Mắt huyền,  yêu quá rèm mi cong dài Em xinh đẹp dáng trang đài Bên  nhau hạnh phúc mãi hoài không ngơi Tâm Sự Cùng Em Khi có em, thời gian như ngừng lại.   Tình anh dâng cao mãi mỗi ngày thêm Anh giữ trong tim hạnh phúc êm đềm Một tình yêu rất đậm đà tha thiết, Yêu em lắm,làm sao mà em biết Trái tim hồng chan chứa một niềm vui Hạnh phúc đó chưa bao giờ có được Khi tay anh âu yếm,vuốt thay lời. Yêu quá đỗi, bao lời không nói hết, Mai nếu phải thốt ra lời ly biệt, Anh mãi luôn, thần tượng dáng hình em Tận đáy lòng sâu thẳm, trái tim hồng. Anh nguyện cầu em ơi xin giùm nhớ “ Anh mãi hoài muôn thuở vẫn yêu em”. Vĩnh Biệt Tình Ta Đến với đời anh, bước chân ngoan Mừng em trời trải nắng hanh vàng Lá xanh e ấp cành xuân biếc Chim hót tưng bừng tung cánh bay Hạnh phúc tràn dâng hạnh phúc đầy Ôm nàng công chúa đẹp vào tay Dáng em gợi ý nghìn thi tứ Làn tóc mây trời hương đắm say Thỏ thẻ lời em, ngọt tiếng chào Mắt em ngời nét bạc trăng sao Chìm trong ánh mắt, hồn du tử Không uống mà say chén rượu đào trang thơ Lê Ngọc Trùng Dương Vườn LÊ


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 63 Ôm sát vòng tay nét diễm kiều Dìu em vào tuyệt đỉnh tình yêu Lênh đênh ngày tháng sông tình tự Ngây ngất môi hồng trao tiếng yêu Anh muốn yêu em trọn kiếp đời Cho dù giông bão dập tơi bời Thì xin viết nốt trang tình sử Cho trái tim nầy thôi vấn vương Đành lòng sao em nói giã từ Đôi bờ ly biệt thực và hư Đắm chìm trong giấc mơ tình ái Em nói làm chi tiếng giã từ Mai nếu em về xa chốn nao Tìm em trong giấc ngủ chiêm bao Đàn khuya ai trổi từng cung oán Cho sóng lòng tôi vẫn rạt rào. Nửa Cuộc Tình Xa Nhớ lời nhắn nhủ cùng em, Buổi đầu gặp gỡ mà thêm héo lòng, Nhà anh nghèo lắm nghèo xơ xác Mái lá thềm rêu vách đất gầy. Đến với anh xin đừng suy tính Đừng bảo rằng tôi trót lỡ vào đây. Giờ thì em đã lìa xa, Còn đây với cuộc tình ta đôi bờ. Mưa rơi gác nhỏ đèn mờ. Em về phố lạ, tình khờ riêng ta Lỡ làng nửa bản tình ca, Sầu vương theo ánh trăng ngà buồn tênh. Những ngày tháng lạnh ưu phiền, Giở tờ thư cũ đau miền lãng du. Buồn như chiếc lá mùa Thu, Theo cơn gió cuốn mịt mù bay đi Ân tình giờ chẳng còn chi, Giọt buồn uống cạn, sầu bi não nùng.


64 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Hôm nay trời ở Atlanta nóng như thiêu đốt. Nóng như ở Saigon vậy. Nhìn ra sân sau nhà, những bụi hoa hồng rũ xuống vì cơn nóng tàn bạo. Những con chim vàng làm biếng bay mà chỉ muốn núp dưới bóng cây hoa tường vi. Không có gì để tiêu khiển thời gian, tôi vào phòng sách tìm những cuốn album ngày xưa. Tôi vừa tìm ra mấy tấm ảnh cũ, xưa lắm đã hơn gần nửa thế kỷ qua. Valerie, con gái tôi mới đến thăm bố mẹ sáng nay, thấy ngạc nhiên với những tấm ảnh này; những tấm ảnh ở quân trường OCS và trường đại học ngày xưa. Con gái tôi đã không nhận diện được ai trong các tấm hình này… nhưng trong trí vẫn tò mò… “Thế thì bố ngày xưa như thế này à… cũng dễ thương và bảnh trai quá. Hôm nào rảnh… bố kể chuyện ngày xưa cho con nghe nhé.” Tôi ừ cho qua chuyện vì không nghĩ là con gái muốn nghe chuyện xưa ấy. Cứ ngỡ là con gái hỏi cho qua chuyện trong lúc trà dư tửu hậu, nhưng rồi sau đó đã trở lại chuyện này và tôi đã thu mình lại để về dĩ vãng ngày xưa. Kể chuyện cho con Khi ấy, Bố vừa đậu tú tài II Pháp. Bố được diễm phúc là ông bà nội cho học trường Tây-Taberd, một trường dậy theo chương trình Pháp từ tiểu học đến trung học. Cuộc chiến Việt Nam khi ấy đang ở vào giai đoạn thảm khốc và tàn bạo nhất, nhất là trận tổng công kích Tết Mậu Thân 1968 mà con đã có dịp đọc và nghe qua. Đau thương và tang tóc trùm phủ khắp nước Việt Nam, nhất là thành phố Huế. Những cán binh Việt Cộng vượt Trường Sơn để có vinh dự “Sinh Bắc tử Nam” khi tuổi còn rất trẻ. Những chiến binh Hoa Kỳ vì thời cuộc chính trị đã rời quê hương sung sướng để sang đất Việt nghèo khổ và chết ở đây, họ không chết trên quê hương của họ mà chết trên quê hương chúng ta vì lý do chính trị. Những thanh niên Việt khi ấy, ra đi và có người không bao giờ trở lại. Bố là những người phải nhập cuộc để thay thế cho thế hệ đàn anh. Quân chủng Bố chọn chính là Hải Quân. Những người bạn cùng chung với Bố trong những ngày đầu tập làm lính đã may mắn như Bố hiện đang sống tại Atlanta và có dịp cùng sinh hoạt chung với nhau đó là Bác Hội, Bác Ái, Bác Lễ, … v.v… Sau thời gian thụ huấn căn bản quân sự ở Quân Trường Quang Trung, họ đã cùng Bố trở về Tạm Trú Hạm (APL) tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân ở Saigon trong Liên Đội C tiếp tục chương trình học để thi và chuẩn bị sang Hoa Kỳ sau kỳ thi sát hạch Anh Ngữ. Đường đi cho tương lai được phân định từ đây. Quân Trường Officer Candidate School (OCS) là nơi Bố sẽ lưu trú làm lính thủy hơn nửa năm trước khi về nước, Bố sẽ nói rõ hơn sau này nhé. Joyce, từ bếp đi lên nhìn thấy cha con chúng tôi đang tương đắc chuyện trò, cũng ngưng chuyện làm bếp kéo ghế ngồi cạnh bên. Họ đã đồng hành cùng tôi vượt thời gian trở về quá khứ đã hơn 45 năm. Trở về quá khứ Joyce và Valerie rất muốn biết học trình tại OCS vì đã nghe mấy OC nói chuyện về chương trình này trong Mạc Văn Vĩnh Kể Chuyện Ngày Xưa Quân Trường OCS – Newport, RI **


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 65 sự say mê và thán phục vào những buổi họp mặt để chuẩn bị chương trình cho Đại Hội 16 OCS tại Atlanta. Tôi xoay người nhìn người bạn tri kỷ mà tôi đã kết hôn hơn 40 năm qua. Nàng là bạn gái trong sân trường đại học (college sweetheart) ở Tiểu Bang South Carolina. Tôi hướng về Joyce và chậm rãi giải thích những gì nàng cần biết về chương trình học tại OCS, Newport RI. Cuối thập niên 60, Hoa Kỳ chuẩn bị ráo riết việc tháo lui trong danh dự nên mọi chương trình huấn luyện cho quân đội Việt Nam bị cắt giảm nặng nề. Chương trình huấn luyện Sĩ Quan Hải Quân tại Quân Trường Nha Trang cũng thế, bị giảm từ 2 năm xuống còn 18 tháng và sau đó chỉ còn 12 tháng và không thể nào giảm thêm được nữa. Vì nhu cầu chiến trường, cũng như lý do Hoa Kỳ muốn rút khỏi Việt Nam theo chương trình Việt Nam hóa càng sớm càng tốt, Hoa Kỳ mới nới rộng việc huấn luyện các Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân Việt Nam tại quân trường Mỹ, Newport, Tiểu Bang Rhode Island. Quân trường này có tên là OCS (Officer Candidate School). Sinh Viên Sĩ Quan Việt Nam được chia làm 3 đại đội: Tango, Uniform và Victor. Chương trình huấn luyện các Sinh Viên Sĩ Quan là 6 tháng, gồm các môn học chú trọng nhiều về thực hành như sau: Vận Chuyển, Vận Chuyển Chiến Thuật, Hàng Hải, Phòng Tai, Cứu Tầu Lâm Nạn, Hải Pháo, Lý Thuyết Thuyền Bè, Căn Bản Quân Sự, Lãnh Đạo Chỉ Huy và Hành Quân. Quân Trường OCS nằm trên một hòn đảo lớn của Tiểu Bang Rhode Island, gần trường Naval War College và căn cứ Hải Quân Hoa Kỳ. Trường có diện tích rộng lớn hơn Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang, có khả năng cung cấp nơi ăn chỗ ở cho trên 1300 khóa sinh. Sau 26 tuần lễ thì tốt nghiệp, rồi tiếp tục học về Chiến Tranh Sông Ngòi (Naval Inshore Operation) tại Mare Island, Vallejo California. Khoảng 2 tuần lễ thực tập trên các loại Giang Đĩnh như Monitor, ATC, LCM, PBR vv … Trong thời gian đó, có ba ngày đêm tập trận hành quân Tuần Thám và Thủy Bộ tại Suisun Slough California, địa hình và cảnh trí giống như chiến trường Việt Nam. Tập trận bị phục kích trong khi tuần thám trên sông và chiến đĩnh đánh trả bằng vũ khí đủ loại như thật, quân nhân Mỹ đóng vai Việt Cộng. Khóa OCS đầu tiên bắt đầu vào cuối tháng 1 năm 1970, khóa 2 vào giữa tháng 3, cứ thế mỗi khóa cách nhau 6 tuần. Khóa 12 hoàn tất vào tháng 9 năm 1971. Sau chương trình OCS thì Hoa Kỳ chuyển qua huấn luyện IOCS (International Officer Candidate School). Khóa IOCS đầu tiên gồm 197 Sinh Viên trong đó có: 22 SVHQ/VN, 1 Sĩ Quan Ba-Tư, 7 Sĩ Quan Thổ-Nhỉ-Kỳ, 8 Sĩ Quan Á-Căn-Đình, 2 Sĩ Quan Cam-Bốt, số còn lại là Sinh Viên và Sĩ Quan Hoa Kỳ. Ngoài ra tại Úc cũng có phụ giúp huấn luyện hai khóa OCS với số lượng tổng cộng khoảng trên 10 SVHQ/VN. Valerie tò mò hỏi “Cuộc sống trong Quân Trường OCS như thế nào hả bố?”. Tôi chậm rãi nói “Bình thường trong tuần, sau khi chào cờ buổi sáng ngày thứ hai xong… tất cả đều đi học lý thuyết và thực tập các môn đã học qua như phòng tai “Buttercup”, cứu hỏa … v.v … cho đến cuối tuần… Ngày thứ sáu, các OC trong 3 đại đội có cuộc thi đua tranh giải thể thao với nhau như bơi lội, đánh bóng chuyền, chạy “obstacles course” … v.v… và sáng thứ bảy, tất cả đi diễn hành trước khi “liberty call” cho đến tối Chủ nhật trở về trường điểm danh và clean-up barrack”. Valerie lại tò mò hỏi tiếp “Buttercup là gì hả bố, chắc chắn đây không phải là một loại hoa dại”. Tôi cười và nói “Ha ha… thực tập “Buttercup” hứng thú lắm, vì tất cả mọi người đều bị ướt như chuột. Nếu làm thực tập này vào mùa đông thì còn bị lạnh cóng luôn. Sau khi học qua lý thuyết về phòng tai, là đến phần thực tập. “Buttercup” là một cái thùng sắt vuông rất lớn, thiết trí trong thùng này giống như một căn phòng ở bên trong một chiến hạm. Sau khi một nhóm SVSQ đã được tụ họp vào đó… đùng một cái… một bên thành tầu bị thủng một lỗ to tướng và nước chảy ồ ạt vào căn phòng; tất cả SVSQ phải lượm lặt nệm giường, ván gỗ, cột gỗ hay bất cứ cái gì ở trong phòng có thể dùng được để chận đứng cơn nước lũ đang tuôn chảy vào căn phòng. Tất cả SVSQ phải hoàn tất nhiệm vụ phòng tai trong vòng 20 phút trước khi căn phòng bị nghiêng qua một bên quá 30 độ. Vì theo thực tập, nếu để căn phòng nghiêng qua một bên quá 30 độ; thì chiến hạm sẽ coi như đang bị chìm vào lòng biển sâu”. Joyce hỏi tiếp ”Khi đi thăm Quân Trường OCS cách đây hai năm, chúng mình có cơ hội đi ăn trưa ở “Officers Club”; thế ở Mare Island, họ cho các anh ăn uống có ngon được như thế không?”. Tôi mỉm cười trả lời “Làm sao cơm nhà bàn cho SVSQ lại ngon hơn thức ăn cho Sĩ Quan được. Trung tâm huấn luyện ở Mare Island nhỏ hơn OCS nhiều; SVSQ phải lưu trú trong mấy barrack bằng gỗ gần cầu tầu với các Chiến Đĩnh. Tụi anh đi ăn cơm nhà bàn như trong các “Public Schools” ở đây. Tuy nhiên, ở đó, họ dùng đầu bếp Thái và họ có nấu thêm


66 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 vài món ăn Á Đông dành riêng cho SVSQ Việt Nam mà thôi, cho nên ăn cơm nhà bàn ở Mare Island cũng rất ngon miệng. Nhưng trong khi thực tập tuần thám ở Suisun Slough thì tụi anh phải ăn đồ hộp “C-Ration” và sống trong các nhà chòi bằng gỗ cạnh cầu tầu bên bờ sông. Sau ba ngày đêm không tắm rửa và ăn đồ hộp, anh bị “allergy” khá nặng và bị nổi phong ngứa lên đầy thân mình… làm anh gãi đến chết mà thôi”. Joyce ngắt lời tôi ở đây và hỏi tiếp là “Anh Đ.V. Chung và Anh N.N. Lễ đã tốt nghiệp cùng khóa 5 với Anh phải không?”. Tôi xoay qua nàng và trả lời “ Đúng như thế, Anh Chung, Anh Lễ với Anh ở cùng một barrack cho nên tất cả đều có một giao tình bền vững, thêm vào đó có anh Ái, anh Quýnh, anh Quan… cũng đang ở Atlanta này. Đúng là một thế giới nhỏ nhoi.” Valerie chỉ vào một tấm hình trắng đen và hỏi “Bố và mẹ gặp nhau ở OCS hả?”. Tôi chậm rãi trả lời “Không, đó là hình Bố qua Hoa Kỳ lần thứ nhì đi du học ở trường đại học University of South Carolina. Ngày ấy khi Bố mới chập chững vào đại học thì mẹ con đã học gần xong chương trình Thạc Sĩ (Master) rồi. Bố phải theo đuổi một chương trình học về ngành kỹ sư cơ khí (Mechanical Engineering) thật nặng nề. Bắt đầu từ năm 1972, BTL/HQ đã lần lượt tuyển chọn 4 nhóm Sĩ Quan Hải Quân xuất thân từ Quân Trường OCS và Quân Trường Nha Trang sang Hoa Kỳ theo chương trình học kỹ sư với học kỳ thường lệ là 4 năm nhưng phải hoàn tất trong vòng 2 năm rưởi để tiết kiệm ngân sách Quốc Gia. Nhóm thứ nhất gồm có 6 Sĩ Quan đi vào đầu năm 1972, nhóm thứ hai gồm có 6 Sĩ Quan trong đó có Bố đi vào đầu năm 1973, nhóm thứ ba gồm có 8 Sĩ Quan đi vào cuối năm 1973, và nhóm sau cùng chỉ có 2 Sĩ Quan đi vào năm 1974”. Con gái tôi nghe đến đây ồ lên một tiếng “My daddy và các bác thật là super, chả bù cho con theo chương trình Tiến Sĩ (Ph.D.) đến hơn 7 năm mới xong”. Tôi vội cắt ngang “Con không biết là… trong nhóm đầu tiên đi du học; có một bác, trước đây là thủ khoa khóa 9 OCS, không những đã hoàn tất chương trình kỹ sư với “a perfect 4.0 GPA”… mà chỉ trong vòng có 2 năm mà thôi… đó mới thật sự là super!… Sau tháng 5 năm 1975 với ngân sách dành cho du học không còn nữa, những bác chưa học xong chương trình phải đi làm việc ban đêm để tự túc đi học cho xong, còn có vài bác khác phải bỏ ngang học để đi làm kiếm sống”. Đoạn kết ngày hôm nay Tiếng chuông báo động từ lò bếp điện kéo chúng tôi trở về thực tại. Hơn 4 thập niên đã qua, nhớ ngày xưa khi sang Hoa Kỳ du học 2 lần, tuổi tôi thật là bé nhỏ, mới đó mà đã hơn 48 năm trôi qua. Nay tóc đã bạc, da mặt chấm đồi mồi đã nhăn; một cánh đồng trơ vơ trên đỉnh tóc. Tôi đã thực sự già rồi, nhìn lại dĩ vãng. Nhìn lại con đã trưởng thành. Nhìn lại những lần đưa tiễn các anh chị tôi và các Ngày lễ ra trường Khóa 5 OCS (1970) * Môt buổi diễn hành cuối tuần (1970) * Đánh bóng sàn “barrack” cuối tuần (1970) *


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 67 Diển hành cuối tuần (1970) *


68 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Thi đua thể thao cuối tuần (1970) *


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 69 bạn cùng trường về bên kia thế giới; tôi cảm thấy kiếp người sao quá ngắn ngủi. Nhìn hai mẹ con; Valerie sửa soạn bàn cho buổi ăn với Joyce đang thao thao bất tuyệt bàn luận cho buổi cơm chiều nay, lòng tôi bỗng dưng ấm áp lạ thường. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, tuyệt vời. Valerie, con gái tôi nay đã thành tài và hiện tại là Giáo Sư Đại Học. Joyce, người vợ đáng yêu đã cùng tôi bước đi trong thăng trầm của cuộc sống. Nàng đã sẻ chia với tôi rất nhiều đắng cay, ngon ngọt trong cuộc đời. Joyce quả có một sự cảm thông rất sâu sa, nhất là những lần gặp các anh chị trong những buổi họp OCS, nhóm lại tụm năm tụm bảy nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt như bắp rang và cười hô hố. Nàng vẫn vui vẻ chấp nhận ngôn ngữ và văn hóa bất đồng, nàng vẫn thích thú ngồi nghe với một gương mặt thoải mái và sung sướng vì thấy tiếng cười viên mãn và to lớn của tôi… Chuẩn bị thanh tra quân phục buổi sáng (1970) * Đi “Liberty Call” cuối tuần (1971) * Cuối tuần trong Quân Trường OCS (1970) * Thực tập cứu hỏa (1971) * Thực tập phòng tai “Buttercup” **


70 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Cám ơn em, cám ơn đời !!! o Mạc Văn Vĩnh (OCS – Tango 5) * Hình trích ra từ OCGroupForum ** Hình trích ra từ Google Internet Thằng Tây Học Viết Tiếng Việt Nhỏ lớn đi học trường Tây Sắc huyền hỏi ngã trước đây biết gì Tiếng Việt dùng đến mấy khi Suốt ngày tiếng Pháp rồi thì tiếng Nga Bây giờ muốn học tiếng ta Những gì không biết học qua diễn đàn Bạn bè đã có sẵn sàng Học nhiều hay ít muộn màng hơn không Một câu viết cũng không thông Hành văn, cú pháp viết không ra hồn Thầy không có, bạn thì khôn Tội gì không học chuyên môn của người Diễn đàn là chỗ vui tươi Học thêm Việt ngữ bằng mười bách khoa Khó lúc đầu, sau cũng qua Tiếp thư với bạn ba hoa chích choè Viết xong lưỡng lự chưa khoe Cơ hội đã đến thích lòe anh em Đặc San viết để cho xem Thiết rằng chẳng có ai thèm chê bai “Thằng Cu Trường Tây” BigMac Hồi tưởng lại...Một buổi sáng mùa hè tuyệt đẹp, trái hẳn với những ngày hè oi ả, nóng bức ở thành thị, hôm ấy không khí thật tươi mát. Dưới bầu trời quang đãng xanh màu lam thẩm, vài cụm mây trắng lơ lửng bồng bềnh trôi trên đỉnh những hàng cây phượng đỏ thắm những chùm hoa phượng vĩ; ngọn gió nhẹ hiu hiu thổi rì rào qua hàng cây kẽ lá tạo thành một bản nhạc êm dịu. Vài cánh chim trời nhẹ nhàng bay lượn trên cao; xa xa đôi bướm trắng đang vẫy cánh đùa giỡn với những đóa tường vi tươi sắc bên hàng rào nhà ai. Tất cả như hòa hợp nhịp nhàng tô điểm thêm cho bức tranh tuyệt tác của thiên nhiên. Trong khung cảnh ấy còn có nàng, một nữ sinh của trường trung học Lê Bảo Tịnh, và chàng, một sinh viên sĩ quan trẻ tuổi với khuôn mặt khôi ngô và đôi mắt sáng. Buổi sáng ấy còn in đậm nét trong ký ức của Trang, vì đó là buổi hẹn đầu tiên của Trang với chàng và cũng là buổi hò hẹn đầu đời của Trang với người khác phái. Dạo ấy, Trang còn nhỏ lắm, nhưng hình như tâm hồn nàng đã biết xao xuyến trước chàng sinh viên sĩ quan hào hùng. Không đợi mẹ đánh thức dậy như thường lệ, Trang thức dậy thật sớm, thay vội chiếc áo dài và quần trắng mà Trang đã ủi thật kỹ từ tối hôm qua. Đứng trước gương chải lại mái tóc, suy nghĩ vài phút, Trang mở hộc tủ lấy ra hai sợi dây ribbon màu tím, chia tóc ra làm đôi và thắt mỗi bên một cái nơ. Trang ướm thử đôi sandal cao gót cũng màu tím. Soi gương một lần nữa, nhìn bóng mình trong gương, Trang ngạc nhiên vì thấy mình như lớn Hoài Nhớ Lê Phạm Kim Phượng


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 71 hẳn ra. Tự nhiên mặt Trang cảm thấy nóng bừng vì thẹn. Nhìn đồng hồ trên tường, Trang thấy đã 6 giờ 15 phút, còn 10 phút nữa mới được rời nhà, nhưng Trang nôn nóng muốn đi ngay. Trang vói tay lấy cặp sách trên bàn và thu hết can đảm bước ra phòng khách nói lớn: - Thưa mẹ con đi học. - Sao hôm nay con đi học sớm vậy, không ăn sáng à? Vừa nói, mẹ Trang vừa ngước lên nhìn con gái, hình như bà cũng nhìn thấy sự khác lạ và lúng túng của Trang. Không đợi Trang trả lời, mẹ Trang nói tiếp: - Hôm nay lễ gì vậy con? - Dạ không! Hôm nay... Hôm nay con phải theo mấy anh chị lớp lớn đi bán báo của trường. Vừa nói, Trang vừa bước nhanh ra khỏi cửa như để tránh những câu hỏi của mẹ. Ra đến đầu ngõ Trang mới hoàn hồn. Trang cảm thấy thật tội lỗi vì đã nói dối mẹ. Từ ngày bố qua đời, sáu chị em Trang là nguồn an ủi lớn lao duy nhất của mẹ, mẹ luôn canh cánh bên lòng nỗi lo lắng cho đàn con sớm mất cha. Đêm nào mẹ cũng thức thật khuya quì trước bàn thờ Chúa. Mẹ bảo mẹ cầu nguyện cho linh hồn bố và chị em Trang ngoan ngoãn và học giỏi. Trang tự nhủ: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ.” Mải suy nghĩ, Trang đã ra đến trạm đón xe buýt lúc nào không hay. - Cô! Cô bé! Giật mình vì tiếng gọi bất ngờ Trang quay lại. Tim Trang như ngừng đập, tay chân luống cuống, người sinh viên sĩ quan mà Trang gặp hôm qua đã đứng đó tự bao giờ. -Thưa ô... ô... ông... Chú gọi cháu? Trang ngớ ngẩn đến buồn cười. Chàng nhìn Trang một lúc lâu làm Trang càng thêm bối rối. Nụ cười trên môi chàng thật hiền dịu, ánh mắt chàng tha thiết làm Trang chùng lòng. - Em đón xe buýt ở đây? - Dạ. - Em học trường nào? - Dạ trường Thánh Lê Bảo Tịnh. - Thánh Lê Bảo Tịnh? Xa không em? Anh quê ở Chợ Gạo, ít khi lên Sài Gòn nên không rành đường sá. Như một hướng dẫn viên, Trang cho chàng biết trường của Trang nằm trong một góc nhỏ đường Trương Minh Giảng và rất gần Đại Học Vạn Hạnh, không biết có nghe Trang đang nói không, nhưng hình như hồn chàng đang lạc vào đôi tà áo vờn bay trong gió của Trang. - Em mặc áo dài trắng trông duyên dáng quá! Lời nói nhẹ nhàng, đơn sơ, nhưng đủ làm Trang thẹn đỏ mặt. Trang cúi nhìn mặt đất không đáp lời. Cũng giọng nhẹ nhàng của người miền Nam, chàng đọc nhỏ một bài thơ: Có phải em mang trên áo bay Hai phần gió thổi, một phần mây, Hay là em gói mây trong áo, Rồi thở cho làn áo trắng bay. Đến đây thì toàn thân Trang nóng ran vì mắc cỡ, Trang cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò từ chân lên đến đầu. Trang thực sự mất bình tĩnh. - Em có biết bài thơ này hay không? - Dạ không! Trang trả lời như một cái máy, vì từ nhỏ đến giờ Trang đâu chú ý đến mấy chuyện thơ thẩn này. - Đó là một đoạn trong bài “Tương Tư” của thi sĩ Nguyên Sa, em thích không? Về đến quân trường anh sẽ chép gửi đến tặng em. Vẫn còn đang bối rối nên Trang không đáp lời. Như hiểu được tâm trạng của Trang nên đợi một lúc lâu chàng nói tiếp: - Ngày mai anh trở về đơn vị, em cho anh địa chỉ nhà em được không? Trang ngần ngại chưa trả lời, với giọng van lơn chàng dỗ dành: - Cho anh địa chỉ để anh viết thư thăm em, lần sau


72 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 về phép anh cho quà. Trang vẫn chưa biết xử trí ra sao, như chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, chàng vội nói: - Em tên gì? Còn anh tên Lê Quốc Việt. - Trang, Phạm Đoan Trang. Trang trả lời lí nhí trong miệng như thể nói với chính mình, viết vội địa chỉ lên trang giấy trắng học trò. - Phạm Đoan Trang! Tên em đẹp như một bài thơ! Xe buýt vừa trườn tới, trao vội trang giấy mới viết xong, với giọng dịu dàng của người con gái Bắc, Trang dặn dò Việt: “Mẹ em rất khó, hãy dùng tên bạn Trang, Trần Thị Băng Tâm, ngoài bì thư.” Nói rồi, Trang bước lên xe. Xe chạy một quãng xa, quay nhìn trở lại, thấy Việt vẫn còn đứng nhìn theo, tự nhiên Trang cảm thấy buồn! Một nỗi buồn khó tả, xâm chiếm tâm hồn Trang. Mắt Trang cảm thấy cay và ướt. Bất giác, Trang mỉm cười vì tánh đa cảm đa sầu của mình. Đang suy nghĩ thì xe buýt thắng vội, dừng lại để đón thêm hành khách, vì bất cẩn nên cả thân mình Trang bị chúi về phía trước, gần rớt ra khỏi ghế, chưa kịp lấy lại thăng bằng thì Tâm đã bước đến trước mặt Trang và la lớn: - Ê Trang! Mi định đi hát bội ở đâu mà màu mè vậy? Nghe Tâm diễu, bọn nam sinh ngồi băng sau cười rộ lên, rồi nhao nhao với những câu bàn tán, phê bình. Một tên lém lỉnh ngâm lên hai câu thơ: “Chìm đáy nước, cá lờ đờ..., nghẻo Lửng ngang trời nhạn ngẩn ngơ rơi. Ới ời ơi.. . !” Thừa thắng xông lên, nhóm con trai cười há, há, há... Bị chạm tự ái, Tâm nổi nóng, trừng mắt nhìn nhóm nam sinh đang hả hê cười thích thú. Bằng một giọng rất đàn chị, Tâm dõng dạt nói: - Ai nói chuyện với mấy người, vô duyên! Đám con trai như những trái bóng xì, mặt mày tiu nghỉu, ngồi im thin thít. Theo dõi bạn xử trí với bọn con trai, Trang phục Tâm sát đất. Không ngờ phái nam trông hùng hổ mà yếu xìu, nhát như thỏ đế. Trang kéo tay Tâm ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, ra dấu cho bạn đừng ồn ào quá. Tâm ngồi xuống, thở phào như thể nới vừa trút được một gánh nặng, quay nhìn Trang cười hóm hỉnh: - Ừ mà mi nhìn cũng không đến đổi quá tệ, bảo sao ông anh họ của tao hỏi thăm về mi hoài. Mà sao hôm nay mi diện kẻng vậy? Có hẹn hả? Ai vậy? Phải anh N ở lớp đệ nhất B1 không? Bữa hổm mi làm rớt quyển tập ổng lượm giùm, đưa lại cho mi mà mắt ổng chớp lia như mắt có ghèn. Trang và Tâm đều bật cười vì lời nói pha trò của Tâm. - Mi hỏi đủ chưa Tâm? Miệng gì mà tía lia, có muốn nghe tao kể về “ổng” không? Mắt Tâm sáng rỡ, xích lại gần Trang rồi hạ thấp giọng hỏi: - Ổng nào? Bồ của mi hả? Có oai như ông anh họ của tao không? Alpha đỏ đó mi, “ga lăng” hạng nhất. Tao nhận quà hối lộ của ảnh rồi đó, mi đừng có lộn xộn thì khổ cho tao nhỏ ạ! - Alpha vàng! Rất đàn ông, rất oai và cũng rất thi sĩ. Tâm chăm chú nghe Trang kể về Việt, từ lần đầu tiên gặp gỡ trong chớp nhoáng, cho đến lời hẹn hò vu vơ rồi chuyện Việt đã đón Trang ở trạm xe buýt để từ giã. Trang say sưa kể không bỏ sót một chi tiết. Đang mơ màng nghe Trang kể, bỗng Tâm đánh vào tay Trang một cái thật mạnh và kết luận: - Ngu! Ngu nhất thế giới là mi Trang ạ! Ngu một mình chưa đủ, còn kéo ta theo cái ngu của mi nữa. Tức thật! Trang ái ngại nhìn Tâm và hỏi tại sao bị gọi là ngu? Trang đâu có làm gì đâu? Không đợi Trang nói hết những âu lo trong lòng, với giọng chị cả Tâm nói: - Con gái cho địa chỉ con trai là ngu! Cho biết tên thật cũng là ngu! Còn đợi “làm cái gì” nữa là đại ngu biết chưa nhỏ? Sau khi lên mặt dạy đời Trang và nhìn nét mặt âu lo của Trang, có lẽ cảm thấy thương bạn nên Tâm hạ giọng: - Để tao rủ thêm nhỏ Thu và nhỏ Diệp, ba đứa tao sẽ làm professeur de l’amour cho mi, như vậy là chắc ăn như bắp rang. Nhớ có thư thì phải đưa trình làng nghe nhỏ. Sau một hồi bàn soạn, Trang cảm thấy an tâm hơn. Vì nếu có Tâm, Thu và Diệp làm quân sư thì Trang không còn sợ bị ngu nữa. Phần lớn hành khách trong chuyến xe này là học sinh của trường LBT, nên khi xe vừa dừng lại trước cửa ngõ dẫn vào trường thì tất cả học sinh ùa ra cửa trước và cửa sau để chuẩn bị xuống xe. Bọn nam sinh lúc nào cũng thích chen lấn! Trang và Tâm gặp Thu và Diệp trước cổng trường. Không bỏ lỡ cơ hội, Tâm vội kể cho Thu và Diệp nghe


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 73 chuyện “tình” của Trang! Nhỏ Thu nhanh nhẩu góp ý: - Để tao về mượn chị Minh cuốn “Những Bức Thư Tình Hay Nhất Thế Giới” để bọn mình tham khảo. Diệp nãy giờ chú ý nghe, thỉnh thoảng cười khúc khích để lộ hai cái răng khểnh, cũng hăng hái lên tiếng: - Bà chị tao cũng sưu tầm thơ Nguyên Sa, để tao mượn bả vài tập thơ là xong ngay. Gì chứ thơ thẩn thì mấy bà bên Trưng Vương chiếm giải nhất. Chuông reo báo hiệu đến giờ vào lớp, Trang chia tay các bạn, tất cả hẹn gặp nhau vào giờ ra chơi. oOo Những ngày chờ đợi thư Việt dài như vô tận. Đã tám ngày trôi qua, mỗi lần bác phát thư dừng lại trước nhà là mỗi lần Trang mừng rỡ, hồi hộp để rồi thất vọng. Những phong thư kia không phải là của Trang! Nhưng Việt hứa sẽ viết thư cho Trang ngay khi về đến quân trường kia mà? Hay tại con rùa bưu điện? Hay tại Việt quá bận rộn với công việc? Hàng ngàn câu hỏi cứ vô tình lượn quanh trong trí Trang hoài làm Trang buồn da diết và giận Việt vô cùng. Người đâu gặp gỡ mà chi, Trăm năm biết có duyên gì hay không? Trang lẩm bẩm hai câu thơ Kiều mà Trang học được trong giờ Việt Văn với thầy Bàng Bá Lân. Các bạn cũng dùng lời thơ này để chọc ghẹo Trang sáng nay. Bây giờ Trang mới thấy thấm thía, và nỗ buồn cứ gia tăng bằng cấp số nhân theo thời gian. Trang không còn tung tăng nô đùa với các em như ngày thường nữa, Trang trầm ngâm đến khó ưa. Có lúc Trang cảm thấy hổ thẹn vì đã bỏ quá nhiều thời giờ để suy nghĩ về một người mới quen biết. Đã có lần Trang tự hỏi: “Có phải người lớn gọi cái tâm trạng phức tạp và dễ ghét này là yêu? Như vậy thì Trang chẳng muốn yêu làm chi cho khổ!” Trang tự nhủ. Đi học về, Trang thay đồ ngắn phụ chị dọn cơm trưa; vừa làm, Trang lẩm nhẩm trong miệng: “Đã mười một ngày!” Đặt đĩa cá chiên còn nóng hổi lên bàn ăn mà lòng buồn rười rượi! Bỗng Trang nghe có tiếng kịch trước cửa và giọng nói quen thuộc của bác phát thư : - Có thư của Trần Thị Băng Tâm. Trang hốt hoảng đáp: - Có thư... ư... ư. Như chợt hoàn hồn, Trang nhảy ba bước ra đến cửa. Bác phát thư trao cho Trang một phong bì màu xanh. Cầm phong thư dầy cộm, đọc những dòng chữ ngoài bì thư, Trang thơ thẩn nói với chính mình: “Đúng rồi! Đúng là thư của Việt rồi!” Lúc Trang ngẩng đầu lên thì bác phát thư đã đến nhà bên cạnh. Trang vội nói vói theo lời cảm ơn. Trang cảm thấy lòng tràn ngập một niềm vui. Tất cả cảnh vật chung quanh Trang như vừa khoác lên mình một chiếc áo mới màu xanh đáng yêu. Bức thư sáu trang giấy mỏng xanh màu nước biển, đầy ắp những dòngchữ thương mến, nhớ nhung thắm thiết làm Trang cảm động. Trang đã đọc sáu trang thư này nhiều lần từ chiều đến giờ. Trang đã thuộc lòng bài thơ Việt gửi tặng. Nhưng sao Trang vẫn thèm đọc những dòng chữ ấy, một lần nữa, rồi một lần nữa như một đứa trẻ thèm những viên kẹo chocolate. Đêm đã về khuya, cả nhà Trang mọi người đã ngủ yên, và Trang cũng đã làm bài xong. Chui vào trong chiếc chăn dạ màu xám, Trang thận trọng lấy phong thư kẹp sẵn trong quyển vở và cây bút nguyên tử có đèn pin ra. Dưới ánh sáng của đèn pin. Trang say sưa đọc từng chữ, từng chữ một: “Đoan Trang, thiên thần áo trắng dễ thương ...” Trang cứ say mê đọc, trang sáu rồi lại trang một,Trang khẽ đọc bài thơ Việt gửi tặng: “Anh vẫn nhớ em buổi đầu gặp gỡ, Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò. Đời tươi vui như cổng trường rộng mở Bước thiên thần chưa bận phiền lo.. .” (Lê Ngọc Trùng Dương ) Qua khung cửa sổ cạnh giường, ngước nhìn bầu trời đầy sao, đưa mắt tìm một vì sao sáng nhất, Trang thì thầm: “Sao ơi hãy đến nói với Việt là Trang rất thích làm thiên thần nhỏ bé của Việt.” Nước mắt Trang chảy xuống làm ướt mặt gối từ lúc nào! Trang khóc có lẽ vì quá xúc động hay vì thương người trai trẻ hào hùng phải sớm xếp bút nghiên, rời ghế nhà trường dấn thân vào vùng lửa đạn để mang yên bình cho hậu phương? Trang không thể phân tích được. Trang thì thầm những lời cầu nguyện cho quê hương sớm thanh bình, cho tiền tuyến thôi tiếng súng nổ đạn rơi và cho Việt được bằng an. Rồi Trang thiếp đi trong lời kinh và hình ảnh của Việt. o


74 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Thăm lại OCS, 46 năm sau tháng tư xám, người về đô, hoa đào rụng bật tiếng vô thanh chờ. bốn chục năm, cầu treo hờ, lòng vịnh đợi, tuế nguyệt bờ sóng đưa. hành lang trống, tiếng chân xưa, còn vọng lại bước hồ như rất gần. với mây, năm tháng xa dần, với riêng, ở lại lặng sân không người. sau cơn mê, thực, mơ, đời, tan hàng túy lụy đắng lời cưu mang. chào quân ngũ, lớp lớp hàng, tàu ra khơi, biển bàng hoàng sóng xa. mùa xuân nào đã đi qua, tôi đứng lại, hương cảng òa bủa vây. thơm hạnh ngộ, buổi vui vầy, những còn, mất, những tháng ngày chưa vơi. April 11, 2016 moon river 1. nguyệt hà nhớ bến trầm sương em huyền hoặc đứng vô thường dặm xa cồn khuya lũng khói quê nhà sao rơi hồn quyện tinh hà dạ khơi 2. sông trăng cõi mộng đôi bờ em về mở lại cõi thơ chan hòa thuyền lên khua ánh trăng hoa em lay khoang nguyệt vỡ òa nguyện hương thơ Vũ Hoàng Thư


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 75 Moon river Moon river, wider than a mile I’m crossing you in style, someday. Oh dream maker, you heart breaker wherever you’re going I’m going your way. Two drifters, off to see the world. There’s such a lot of world to see. We’re after the same Rainbow’s end, waiting around the band. My huckleberry friend… Moon river and me. (Music: Henry Mancini Lyrics: Johnny Mercer) Nguyệt hà sông trăng rộng trải dặm dài ta sẽ vượt phong điệu lai rai bồng hồn đau lịm kẻ mơ mòng tay vương bắt trong cuộc chòng chành đua bạn cùng ta một chuyến đùa ôm thế giới cõi người ta đón chờ ồ, ngũ sắc ở cuối bờ duỗi chân đón phất phơ ngời dị hương thơ ấu ơi hỡi bạn đường nguyệt hà trôi, ta với nguồn lãng du Vũ Hoàng Thư (phỏng dịch)


76 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Trời đất mang mang ai người tri kỷ Lại đây cùng ta cạn một hồ trường Tiêu Đẩu-Nguyễn Bá Trác (1881-1945) Sáng thứ bảy cuối năm trời còn bao nhiêu cơn lạnh như trút hết về thung lũng hoa vàng. Thành phố một màu mây xám đục. Mưa dai dẳng, giăng kín trời, sũng ướt khúc quanh dẫn đến ngôi nhà điểm hẹn, nơi mà tối qua đã có một bữa tiểu yến nhớ đời. Sáng sớm, con đường sáu làn xe trước khách sạn Holiday vắng hoe. Thỉnh thoảng, một chiếc xe hối hả phóng vụt qua - một người đi làm sớm - bắn tung toé nước lên hàng bông giấy, nhớp nhúa mấy luống hoa e dè bên bờ rào còn mang trên người dây đèn và những trang sức mỹ thuật lỉnh kỉnh “Chào Mừng Năm Mới”. Mặc cho giới hữu trách khan cổ kêu gào đừng hoang phí nhiên liệu, cả đêm qua dòng đèn vẫn thức rọi ánh sáng dư thừa vào khoảng không, để nhắc nhở không cần thiết một ngày trọng đại, mà dù muốn hay không ngày đó vẫn đến: Năm Mới! Hai người bạn đi Tiệc Mừng Năm Mới, Hào và Lễ, người đến từ bờ tây, kẻ bến đông, song đôi, co ro trên đường đến điểm hẹn trong cái lạnh ngỡ ngàng của miền đất hứa Silicon, Santa Clara. Dưới cơn mưa, hai cái bóng, một tròn trịa và một gầy đét, đi như đếm bước theo một khúc nhạc quân hành mệt mỏi sau khi thua trận. Lễ che cây dù, bước chậm chạp như kéo lê cặp chân. - Mày bị đau chân? - Ừ. - Có bao nhiêu chứng bệnh mày định dành hết sao? Tao mới nghe tin mày bị mổ tim? - Ừ. Mình già rồi mạy, phải có một lý do chính đáng để ghi trên giấy “xuất tịch” chớ! Rồi như biết được chẳng có ai tranh giành con đường phố vắng vẻ vào giờ này, Lễ thoải mái cười lớn tiếng, lớn như cái khổ người của anh ta, kể lể dong dài: “Thời gian qua mau thiệt hả, Sugar? Mới ngày nào tao và mày còn ở U Minh, giờ lại gặp nhau ở Mỹ. Mau thiệt. Cuộc đời không biết trước đâu mà mò, nghĩ hoài không ra. Tao với mày như có duyên với nhau, Sugar. Gặp nhau trong quân trường, ra trường, nhận đơn vị đầu tiên đến tan hàng, cứ tao đến đâu thì sau đó mày như cũng tìm đến đó. Tao về Thuỷ Bộ tham dự Chiến Dịch Bình Định U Minh được mấy tháng thì mày lù lù xuất hiện ngay lúc chiến trường đang khốc liệt, xác tàu của Giang Đoàn nằm rải rác phơi dọc trên con Kênh Cán Gáo đục ngầu phù sa. Mày còn nhớ hôm mình đi đổ bộ hai liên đoàn Biệt Động Quân trong Chương Thiện không? Tao cầm cây M79 phóng mấy trái vào bờ không ngờ mắc nhánh cây trên đầu. Đạn nổ, phe ta bị thương. Khi trực thăng vào tải thương, anh BĐQ nhe răng cười với tao, nói một câu nghe thấm thía: “Vậy là ông thầy cho em về ăn Tết rồi, cám ơn nha”. Mẹ, lính tráng khổ thiệt, bất cứ lý do gì để thoát ra khỏi vùng hành quân cũng đều tốt. Mày còn nhớ thời gian mình ở căn cứ Kiên An, khu bến chợ với một hàng hủ tiếu độc nhất? Ngoài việc chờ đến phiên dẫn tàu đi vô Kênh Chín tiếp tế bản doanh sư đoàn ông “Tướng Nón Sắt”, suốt ngày chả có gì để làm. Chiều cơm nước xong, tao với mày tập bắn súng. Bia là mấy con chuột đói chui ra từ ống thoát nước bên bờ con kênh nước lợ. Xong Kiên An đến Cà Mau, Bình Thủy. Rồi tao đổi ra Hải Đội không lâu thì mày cũng về Cam Ranh lãnh tàu. Thời gian đó thiệt là thần tiên hả, Sugar? Biển xanh um, bãi cát trắng mịn dài ngút mắt. Tao khoái nhất những ngày nghỉ bến. Ban đêm trong cái ánh sáng vàng nhợt nhạt, ngồi trong câu lạc bộ sĩ quan của vợ chồng Trung Uý Hùng, thả hồn theo tiếng bass bập bùng phát ra từ mấy cái loa “bose” quyện trong tiếng rì rào của sóng biển dưới bãi tắm lừ đừ sáng những đợt lân tinh. Thiệt là tĩnh mịch. Nó bình yên vậy mà đất nước lại đang trong chiến tranh đó! Mẹ, tao không thể nào hiểu được! Mình đi bỏ lại Market Time, bỏ căn cứ đó thiệt uổng. Nhớ thằng Quý chớ? Quý Bùi roomate của mày, nó là tay bơi nhái bảnh nhất bán đảo, không thua tụi “Người Nhái” chút nào hết. Mày có biết nó bị đến mấy năm tù cãi tạo tận ngoài Bắc chỉ vì đi lính miền Nam. Tụi Việt Bữa Tiệc Cuối Năm Đường Du Hào


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 77 Cộng đày nó như một con chó. Khổ và đói còn bị hành hạ tinh thần, nó sụm xuống thê thảm. To và mạnh như nó mà ngày được thả ra nó không hơn cái thây ma. Nếu là tao hay mày chắc chỉ còn cái xác khô mang về. Tan hàng, tao qua đây đi học. Tao lấy Journalism tại khoái phiêu lưu, định xuống vùng Nam Mỹ chơi cho biết. Làm báo vài tháng ở dưới đó, thấy ràng buộc quá, tao trở về lại Mỹ. May sao tao có cái nghề programming, nhờ nó tao lết hết Coca Cola đến Kodak. Giờ nhiều chỗ vẫn gọi nhưng tao mệt rồi chỉ muốn rong chơi. Tao bây giờ tà tà, có dịp là tao đi du lịch chụp hình. Đẹp lắm, Sugar! Âu châu, nhất là Đông âu, nhiều chỗ không chê được. Vợ chồng mày ở Nice mấy năm trời thì biết rồi. Sau tiệc tất niên này, tao về rồi đi nữa. Tao sẽ gởi mày mấy cái CD hình như đã hứa...” Đi bên cạnh, Hào chỉ ầm ừ lắng nghe. Câu chuyện riêng tư của hôm nay cũng lặng lẽ như hôm xưa, xuôi dòng theo chập chờn phù sa sông Cái Lớn trong đêm di hành cuối năm cùng Lễ. Hai chiếc tiểu đĩnh đen như hai con tàu ma âm thầm trôi. Hào vừa tân đáo đơn vị, màu vàng của chiếc lon “chưa cắt chỉ” (Chuẩn uý) trên vai còn long lanh, bữa ăn chiều còn nguyên mùi vị cơm lính chưa trôi, đã vội vã hành lý xuống tàu công tác. Làm sao quên được ly cà phê bít tất đắng nghét, quán cà phê mái tranh xiêu bên bờ kênh của một quận lỵ có tên gọi đẹp như trong thơ: Dương Liễu, bến giang đầu ngõ vào Chương Thiện. Thằng Lợi 58 Tuần Thám đã chết tại ngã quẹo này, Giang Đoàn 58 bị trúng phục kích, chiếc PBR của nó lãnh nguyên một trái B40, nổ tung như pháo Tết. Hôm đó là đêm Ba Mươi. Trong trí nhớ của Hào, Lễ cao, lớn nhưng không to. Cho dù Lễ gốc gác ở Cầu Đá, Nha Trang, anh chỉ thật sự biết và thân với Lễ khi cả hai cùng xuất hiện trong buổi lễ mãn khoá Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân tại quân trường OCS New Port, tiểu bang Rhode Island năm 1970. Sau sự kiện cộng sản đánh chiếm Miền Nam năm 1975, hai người bạn lần đầu tiên gặp nhau tại Houston, Texas. Hôm ấy Hào đã suýt không nhận ra Lễ. Thiếu vắng bộ quân phục thân quen đã làm mất đi người bạn khó quên của mình. Lễ trông rất lạ. Và, những người bạn cùng khoá đang vây quanh cũng rất lạ không kém, cho dù nhiều người đang khoác lên những bộ tiểu lễ, đại lễ quen mắt với đầy đủ những cấp bật sáng chói. Từ sau đó, cứ mỗi hai năm, mỗi lần gặp lại, những kích cỡ dùng đo đạt một con người nơi Lễ đều tăng. Anh nặng


78 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 hơn, vòng bụng to hơn, và khuôn mặt bự hơn. Một điều đáng mừng là cái tánh khí vui nhộn, ồn ào ở nơi anh vẫn không đổi thay. - Đây rồi, Sugar! - Quên mất! Ăn ở nhà nó tối qua mà tao cứ lộn với cái “mobile home” mấy năm trước. - Bậy! Nó “traded in” cái nhà cũ lâu rồi. Nó bây giờ bảnh lắm mạy. Điểm hẹn là nhà của vợ chồng Sang-Thu. Theo bản đồ của Google Maps, ngôi nhà và Khách Sạn Holiday, nơi Hào và Lễ tạm trú, đâu lưng nhau. Đêm qua khi hai người từ nhà Sang trở về lại quán trọ, họ đã không thể nào mường tượng ra khoảng cách nó lại ngắn đến vậy. Thật đúng là “Gần nhà xa ngõ”. Sân sau ngôi nhà này, trong cái ánh sáng khan hiếm của một ngày đông tàn, hiện ra rõ ràng nó chỉ cách khách sạn một bức tường, một hàng rào thấp bên một cây quít đặc trái. Đúng như lời của Sang khi mời bông đùa với Lễ trong bữa ăn tối qua, “Mày không uống được thì cứ ăn. Nếu ăn mà say, bọn tao sẽ khiêng mày liệng qua hàng rào. Từ đây, mày chỉ cần lăn tròn cũng đến được cửa phòng khách sạn.” Hào rón rén đi về phía cánh cổng bên cạnh nhà chứa xe, nhìn ra vườn sau. Mấy chậu bông bỏ hoang nằm ngổn ngang, có lẽ vợ chồng Sang chờ “tái phối trí” khi giọt nắng đầu mùa kéo về. Anh thận trọng tiến đến bên cây quít trái vàng nặng trĩu như đang bị nhận chìm hẳn trong cái bóng râm của toà khách sạn cao ngất trời. “Gần thiệt Lễ ơi!” Hào chắc lưỡi, kinh ngạc, “Đứng đây có thể nghe được tiếng mày ngáy từ căn phòng số 331.” Lễ cười khúc khích. “Để tao chụp cho mày tấm hình với cây quít làm kỷ niệm.” Theo thói quen của một nhiếp ảnh nhà nghề, Lễ nhanh nhẹn đưa máy hình, nhắm, bấm. Xong, cả hai tiến đến cửa chính. Không đợi tiếng đập cửa, bước chân của hai người khách đã đánh thức hai con “Đen”, “Trắng”. Lập tức từ bên trong nhà vọng ra tiếng chó sủa lảnh lót phá tan cái không khí tịch lặng của buổi sáng. Có tiếng lách cách nơi ổ khoá. Cửa hé mở. Một giọng nói ồ ề, quen thuộc, - Good morning, Lễ! Mẹ, sớm vậy? - Tuấn, nhớ là mày text tụi tao, bảo qua ngay, nghe! - Cà phê chưa? Bộ đêm qua ngủ không ngon à? - Tao thì OK. mày hỏi Sugar đi. Bảnh mắt đã thấy nó chơi với cái phone rồi. - Chắc là hai thằng mày chưa ăn sáng?


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 79 - Tụi tao quyết định hy sinh phần ăn “chùa” của khách sạn, qua đây ăn bún bò. Trong nhà hình như vẫn chưa sẵn sàng cho một ngày mới. Dây đèn trên cây Noel thản nhiên lấp lánh, có lẽ chủ nhà đã quá chén quên tắt đêm qua. Trên chiếc bàn bầu dục bằng gỗ sồi màu nâu bóng, hai tách cà phê cạn phân nửa và một bình trà bốc khói. Tĩnh mịch. Yên ắng. Sang đang loay hoay trong bếp. Tuấn “Bắt nắng”, nhà thơ của “Lặng lẽ”, đang lặng lẽ ngụm từng giọt đắng cà phê, trong bộ dáng như đang sắp xếp những con chữ trong một câu thơ sáu tám. Thả người xuống chiếc ghế đối diện Tuấn, Lễ lớn tiếng, hướng về bếp: - Good morning, Sang! - Morning hai thằng mày, cà phê? - Dĩ nhiên! - Cả hai? - Ừ. Sang rót cà phê mời hai người bạn mới đến. Mùi hột rang bơ Colombia thơm ngất. - Tối qua nghe nói bọn nó quậy ở quán vợ chồng Thắng-Nga. Ăn sáng xong mình sẽ bàn đến chuyện đi đâu chơi trước khi đến nhà hàng cho Tiệc Tất Niên. Hay là ưu tiên cho thằng Hào, mày từ xa đến. - Tao đi đâu cũng được. Mày là thổ địa biết đường xá, cứ tự nhiên dẫn. Tô bún bò của tao đâu? - Từ từ! Nồi nước đang nóng. Chờ đông đủ mọi người. - Ai nữa? - Ngọ-Hương. Ngọ của “Anh còn nợ em”. Rồi như muốn khoe bạn bè tài gia chánh bếp núc của mình, Sang làm điệu, mang găng tay, mở nắp nồi súp. Tức thì, mùi sả, mùi mắm ruốt, mùi ớt cay nồng xông lên ngào ngạc thơm phức, tràn ngập cả gian phòng, len lỏi qua mấy cánh cửa khép làm hoang mang cả Thu và Phượng từ trong phòng. Ngay lập tức, một mệnh lệnh nhẹ nhàng, trong trẻo vọng ra, “Anh ơi, xuống lửa và đậy nắp nồi lại giùm em.” Khỏi cần xác minh cũng biết nồi bún bò mời mọc kia không phải là tác phẩm của Sang. Vợ hắn, Thu đã cẩn thận sửa soạn món này để đãi khách từ ngày hôm qua. Và như những chuyện to tác của các đấng ông chồng làm trong việc tề gia lúc từ quan lui về hưu trí, Sang chỉ canh lửa, giữ cho nồi súp không cạn. Thật là vô tích sự! Điều đáng chỉ trích hơn là trong khi Sang làm theo lời vợ, tay trái hắn mở nắp vung, nhưng tay phải vẫn khư khư rất điệu nghệ, như phong cách của những đệ tử lưu linh, một ly rượu đỏ sóng sánh mà hắn thi vị hoá: “hồ trường”. “Không, không, tao mót đầy ly từ mấy chai hồ trường của hôm qua,” Sang to tiếng chống chế. Lời hắn nói nhắc nhở đến buổi tiệc đêm qua... Buổi ăn tối qua không nằm trong chương trình vì lẽ ra chiều đó cả bọn phải có mặt tại nhà hàng của Thắng “đầu bò” trong cái gọi là tiệc họp mặt, một thứ tiểu yến trước khi đại tiệc. Nhưng từ sáng sớm phải cùng Liêm và Lễ đi đón Hào tại phi trường, Sang-chủ-nhà đã, một cách cố ý, chậm mất giờ xuất phát. Đã trễ mà đồ ăn của Tuấn Phượng mang theo lại thơm và ngon đầy đủ chất lượng, hương vị nồng nàn chất đầy sau chiếc Lexus mới toanh mời gọi, nên cả đám bị “phê”, ở nhà, ăn tại gia. Được thể, Sang-chủ-nhà bèn “Nhân sự tùng sự”, đãi bạn bằng thực phẩm chùa; ngay cả hai chai rượu đỏ cũng quá giang vợ chồng Tuấn trong lẫn lộn với mấy cái áo dài dạ hội của nữ chủ nhân. Dĩ nhiên người vui vẻ và phát ngôn nhiều nhất trong buổi tiểu yến bỏ túi này không ai khác hơn là Sang-chủ-nhà. Rượu dễ bốc hơi. Sau cú nâng ly mừng tái ngộ, Sang nhân danh gia chủ, đứng lên, -mặt trời đêm đã lên đỏ đôi gò má- mời một cách trịnh trọng: - Mừng gặp ba thằng mày. Dô! Lễ, mày không uống rượu thì dùng nước cụng ly, mạy. - OK, nước nào cũng là nước. Dô! Sang ngồi kế bên Lễ, một tay ăn ngoại hạng. và người đớp chát, bắt bẻ anh ta không thương tiếc. “Món này người Tây gọi là écargo.” Chỉ tay vào dĩa ốc hương, Sang quay qua Lễ, lè nhè. “Chỉ có những người được trân trọng như Sang…” Chưa dứt câu, Sang đã bị Lễ dũa một cách thảm thiết. “Nữa, nữa, mày tính văn chương nữa hả? Cái thằng này! Ở đây chỉ có một người được quyền nói văn thơ đó là tonton Tuấn. Hỏi thằng Hào thì biết.” - Còn mày thì chỉ có ăn thôi. - Đúng. Tao không có thẩm quyền để bàn về văn thơ, nhưng ăn thì khó có ai qua mặt. Chiếc bàn dù đã được ráp thêm vẫn không đủ chỗ. Ngoài những món ăn truyền thống của ngày Tết, còn có lu bù món, đặc biệt là các món nhậu; như thịt bò nướng gói với lá cải và ốc hương mà “anh Tuấn rất thích” Phượng đã mang theo từ Nam Cali. Ngoại trừ Lễ ung dung phá mồi, Sang, Tuấn và Hào nhiệt tình và hứng thú nâng ly, cạn chén. Sau vài tuần đưa đẩy, “dô, dô”, ba chai “hồ trường” mỹ tửu ngã lăn quay dưới đất. Lúc bấy giờ, Sang mang


80 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 ra một cây đàn guitar thùng. Chương trình ca nhạc giúp vui! Không ai yêu cầu, thỉnh mời, hắn tự tin so dây lên giọng. Ngay lập tức, Thu nhanh chóng gom số dĩa chén dư thừa mang đi vào nhà bếp. Người thứ hai rời bàn tiệc là Phượng, sau khi nở một nụ cười nửa môi, bí hiểm ra cái điều “Rồi! cho em xin hai chữ bình-an”. Cả hai như tia chớp biến dạng vào trong như thể hai nàng đã kinh nghiệm qua những cuộc trấn áp quen thuộc khó tránh khỏi. Sang bắt đầu hát. Hát rất mùi: mùi rượu! Giọng khàn đục chất cồn. Ở nhiều đoạn lời hát và tiếng đàn như giận nhau. Phải công bằng mà nói Sang không thể nào là một ca sĩ nổi tiếng được. Anh ta không thuộc bài. Hát nhưng hồn thì lãng đãng phiêu phiêu, cặp mắt cá đỏ lồi ra dưới gọng kính to bảng cứ trừng trừng vào chỗ hư không như một người đang lên đồng nhập cốt. Nếu có một lời khuyên cho tương lai, câu nói chính xác nhất vẫn là anh ta nên dập tắt ngay cái giấc mơ trở thành ca sĩ đang nhen nhúm trong đầu, nếu cứ còn lải nhải “Làm sao, làm sao giết được người trong mộng”. Giết người không những phạm giới luật, uống rượu còn nguy hại bản thân. Uống đến quá chén, say mèm, bí tỉ, lè nhè lại còn nảy ý sát sanh, chắc chắn là “Thiên địa bất dung”, “Tác ý thị nghiệp”. Nghe Sang hát, Lễ “xì” một tiếng lớn - xì chất hơi kéo ra từ trong chiếc bụng đầy - thay cho lời phẩm bình giọng hát. Chụp lấy chiếc bánh bột lọc cuối cùng -hậu quả của một sự nhường nhịn, lịch sự không đúng chỗ- Lễ lột trần lớp vỏ lá chuối, thả chiếc bánh vào dĩa nước mắm mà trước đó hắn đã dùng muỗng nghiền vào một trái ớt đỏ tươi. Sau khi chắc chắn chiếc bánh đã tắm ướt nước, anh ta cho cả chiếc bánh gọn lỏn vô miệng nhai một cách ngon lành. “Nghe nó hát tao mệt quá,” Lễ quay qua nhìn Hào, phát biểu, “Ăn còn sướng hơn.” Hào gật gù đồng tình, nâng ly rượu còn chút cồn đỏ cuối cùng lên ngang tầm mắt, nhìn anh ca sĩ nghiệp dư qua lớp lăng kính thuỷ tinh: “Tiếp! Tiếp!” Sang được thể, ngân nga “Đêm qua chưa mà trời sao lại sáng”. Cũng đúng thôi, đồng hồ đã qua nửa đêm và mặt trời, nếu chưa ló dạng bên ngoài thì cũng đã lên màu trên mấy gương mặt đỏ gay. Ngồi bên “ca sĩ” Sang nãy giờ, Tuấn cảm thấy ngứa ngáy, đưa tay giựt lấy cây đàn. Không phải để chấm dứt cơn trấn áp mà còn làm cho cuộc tra tấn tăng gấp đôi, Tuấn nghêu ngao “Mưa vẫn mưa bay…”. Lập tức Sang hoà theo “Trên tầng tháp cổ”. Cái chữ “cổ” vừa thấp quá tông, vừa khàn quá “cổ” nghe như “đổ”, trong đổ nát. Lời ca ẩn hiện ngôi Tháp Bà nơi thánh địa tộc Chàm ngàn năm vẫn soi mình xuống biển nước xanh lơ, bên cây cầu Xóm Bóng. Nếu Nha Trang không phải là nơi chôn nhau cắt rún của Sang, Lễ, Tuấn và Hào thì ít ra thời tuổi trẻ của họ cũng đã lăn lóc dưới mấy hàng dương liễu xanh màu tóc, ngắm nhìn ai trong quán paté chaude góc đại lộ Duy Tân, mòn gót giày lang thang trên con đường rợp bóng cây mắt mèo ở thành phố biển…, như Tuấn đã thổ lộ trong một bài thơ đã hơn mười tuổi: ... đêm cuối ở nha trang hàng phi lao còn sót lại vi vút gào bên đại lộ gởi lại em một mùa xanh khi tóc cùng màu như liễu tôi sẽ đi như 32 năm trước tôi sẽ đi vội vã như một lần có thật đã 32 năm? Vũ Hoàng Thư Tháng 6, 2007 (trên đường Duy Tân xưa) Bốn gốc tre già đã một lần qua cơn địa chấn của đất nước, tróc gốc trôi ra biển Đông. Lênh đênh theo cuồn nộ của định mệnh, để rồi cuối cùng họ hội tụ tại nhà Sang đêm cuối năm, mời nhau một chén hồ trường. Hồ trường! Hồ trường! Ta biết rót về đâu? Rót về Đông phương, nước biển Đông chảy xiết sinh cuồng loạn Rót về Tây phương, mưa phương Tây từng trận chứa chan Rót về Bắc Phương, ngọn Bắc phong vi vút cát chạy đá giương Rót về Nam phương, trời Nam mù mịt có người quá chén như điên như cuồng


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 81 Nào ai tỉnh, nào ai say Lòng ta ta biết, chí ta ta hay Nam nhi sự nghiệp ư hồ thỉ Hà tất cùng sầu đối cỏ cây “Hồ Trường - Tiêu Đẩu -Nguyễn Bá Trác (1881-1945)” Trong cái tỉnh say, dưới một tổ ấm có diện tích khiêm nhường trên vách còn những vết nứt hậu quả của một cơn rúng động nhẹ của thiên nhiên vừa qua, tiếng đàn quờ quạng của Tuấn, giọng ca đang đi xuống của Sang, cặp mắt đỏ kè say ngủ của Hào và dĩa bánh bột lọc đầy... lá đang thất vọng trừng mắt nhìn chằm chặp vào Lễ, bữa tiệc giã chiến cuối năm chấm dứt trong tiếng mưa rào rạt bên ngoài. “Sáng đến sớm tao đãi bún bò,” Sang sắp xếp. “Xong mình đi San Frans, chiều nhập Tiệc Cuối Năm OC.” Trước khi Hào và Lễ xông vào cơn mưa bụi ra về lại khách sạn Holiday Inn, tất cả còn hẹn ngày mai, rồi ngóng về Nam lớn tiếng: Mừng Năm Mới! o Đường Du Hào Tình chết theo muôn vạn phiến sầu Những lúc mơ về dĩ vãng Đêm thâu ôm mối hận tình Tiếng gió bên ngoài xào xạt Không gian chìm khuất, lặng thinh Ta lắng nghe buồn giọt rơi rơi Tình yêu câm lặng chẳng nên lời Xa em từ mấy mùa thu ấy Tình đã mỏi mòn lệ đã rơi Yêu em ta dệt những vần thơ Sầu nhớ miên man những phút giờ Lắng đọng lời yêu đầy trang sách Miên man rã rượi những đường tơ Những phút yêu đương đã rã rời Đam mê ngày ấy lúc đầy vơi Chờ em phố vắng đêm tình sử Đợi suốt canh trường mưa tả tơi Tình vỡ tan rồi em ở đâu? Mình ta ôm nặng mối u sầu Đêm đêm chiếc bóng nghe lòng nhớ Tình chết theo muôn vạn phiến sầu Mộng cũ tan tành tay trắng tay Dung nhan ngày ấy khuất trời mây Tang bồng mấy nẻo trời hiu quạnh Năm tháng tàn theo giấc héo gầy Phương ấy bây giờ em có hay Mình ta thơ thẩn buổi chiều nay? Vắng em vũ trụ thành sa mạc Tinh tú mờ phai giấc đọa đày Ta lắng nghe đêm tiếng thở dài Tâm tư não nuột cõi trần ai Sầu lên đã chín tầng mây khói Không biết đêm này thương tưởng ai? 2018.02.01 Huỳnh Kim Khanh


82 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 TOP 5 PLACES ACCORDING TO SÁU LỄ Lời giới thiệu: Nếu được hỏi ai là người xứng đáng với danh hiệu “the Globe-trekking photographer” của Gia đình Hải quân Trần Hưng Đạo OCS chúng ta, có lẽ Quý Bạn đều nghĩ ngay đến OC Nguyễn Ngọc Lễ. Trong nhiều năm qua, bạn Lễ đã lữ hành theo kiểu “tây ba-lô” qua hàng chục quốc gia trên thế giới, từ Âu qua Á, từ Cận Đông sang Viễn Đông để “thỏa mãn” sở thích chụp hình của mình. Tấm hình dưới đây là một trong vài tấm hiếm hoi Lễ có mặt vì anh chàng luôn bận rộn sau đàng camera để chụp “người ta”. Ở đây người chụp hình vui tính của OC chúng ta đang đứng “tạo dáng” chụp hình kỷ niệm ở Town of Mykonos, thủ phủ của một đảo ở Greek– nơi có nhiều cối xay gió Kato Mili nổi tiếng. Thể theo thỉnh cầu của Ban Biên tập Đặc San, dưới đây là bài viết và hình ảnh của bạn Nguyễn Ngọc Lễ về “Top 5 Places” những nơi anh đã thăm viếng trên thế giới trong nhiều năm qua. 1. Ancient Egypt For almost 30 centuries—from its unification around 3100 B.C. to its conquest by Alexander the Great in 332 B.C. - Ancient Egypt was the preeminent civilization in the Mediterranean world. From the great pyramids of the Old Kingdom through the military conquests of the New Kingdom, Egypt’s majesty has long entranced archaeologists and historians and created a vibrant field of study all its own: Egyptology. The main sources of information about ancient Egypt are the many monuments, objects and artifacts that have been recovered from archaeological sites, covered with hieroglyphs that have only recently been deciphered. The picture that emerges is of a culture with few equals in the beauty of its art, the accomplishment of its architecture or the richness of its religious traditions. Giza Plateau


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 83 2. Petra - Jordan Petra, the fabled “rose red city, half as old as time”, is a well known ancient Nabataean city in the south of Jordan. Due to its breathtaking grandeur and fabulous ruins, Petra was recognized as a World Heritage Site by UNESCO in 1985 and in 2007 it was named one of the new seven wonders of the world. Petra was the impressive capital of the Nabataean kingdom from around the 6th century BC. The kingdom was absorbed into the Roman Empire in AD 106 and the Romans continued to expand the city. An important center for trade and commerce, Petra continued to flourish until a catastrophic earthquake destroyed buildings and crippled vital water management systems around AD 663. After Saladin’s conquest of the Middle East in 1189, Petra was abandoned and the memory of it was lost to the West. The SIQ is the main entrance to the ancient Nabatean city of Petra in southern Jordan. Also known as Siqit, the main entrance in Petra is a dim, narrow gorge winds its way approximately 1.2 kilometres and ends at Petra’s most elaborate ruin, Al Khazneh Al Khazneh, also known as the Treasury, is one of the most impressive sites of ancient Petra in Jordan. Al Khazneh, along with the other architectural sites of Petra, was hand carved from the beautiful red sandstone mountain. The Sphinx and the Pyramid Temple of Luxor - Luxor


84 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 The Siq - Petra The Treasury - Petra The Corinthian Tomb - Petra


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 85 3. The Temples of Angkor - Siem Reap The temples of Angkor are a source of inspiration and national pride to all Khmers as they struggle to rebuild their lives after the years of terror and trauma. Today, the temples are a point of pilgrimage for all Cambodians, and no traveller to the region will want to miss their extravagant beauty. Angkor is one of the world’s foremost ancient sites, with the epic proportions of the Great Wall of China, the detail and intricacy of the Taj Mahal, and the symbolism and symmetry of the pyramids, all rolled into one. Angkor Thom, located in present-day Cambodia, was the last and most enduring capital city of the Khmer empire. It was established in the late twelfth century by King Jayavarman VII. It covers an area of 9 km², within which are located several monuments from earlier eras as well as those established by Jayavarman and his successors. At the centre of the city is Jayavarman’s state temple, the Bayon, with the other major sites clustered around the Victory Square immediately to the north. Angkor Wat is a temple complex in Cambodia and the largest religious monument in the world, on a site measuring 162.6 hectares. It was originally constructed as a Hindu temple dedicated to the god Vishnu for the Khmer Empire, gradually transforming into a Buddhist temple towards the end of the 12th century. It was built by the Khmer King Suryavarman II in the early 12th century in Yaśodharapura, the capital of the Khmer Empire, as his state temple and eventual mausoleum. Breaking from the Shaiva tradition of previous kings, Angkor Wat was instead dedicated to Vishnu. As the best-preserved temple at the site, it is the only one to have remained a significant religious centre since its foundation. The temple is at the top of the high classical style of Khmer architecture. It has become a symbol of Cambodia, appearing on its national flag, and it is the country’s prime attraction for visitors. The Bayon is a well-known and richly decorated Khmer temple at Angkor in Cambodia. Built in the late 12th or early 13th century as the official state temple of the Mahayana Buddhist King Jayavarman VII, the Bayon stands at the centre of Jayavarman’s capital, Angkor Thom. Following Jayavarman’s death, it was modified and augmented by later Hindu and Theravada Buddhist kings in accordance with their own religious Angkor Thom - Siem Reap


86 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Angkor Wat - Siem Reap Bayon Temple Bayon Temple


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 87 4. Vịnh Hạ Long, Việt Nam Ha Long Bay, located in the Gulf of Tonkin, within Quang Ninh Province, in the northeast of Vietnam, is165 km from the capital of Ha Noi. Covering an area of 43,400 ha and including over 1600 islands and islets, most of which are uninhabitated and unaffected by humans, it forms a spectacular seascape of limestone pillars and is an ideal model of a mature Karst landscape developed during a warm and wet tropical climate. The property’s exceptional scenic beauty is complemented by its great biological interest. The outstanding value of the property is centered around the drowned limestone karst landforms, displaying spectacular pillars with a variety of coastal erosional features such as arches and caves which form a majestic natural scenery. The repeated regression and transgression of the sea on the limestone karst over geological time has produced a mature landscape of clusters of conical peaks and isolated towers which were modified by sea invasion, adding an extra elemant to the process of lateral undercutting of the limstone towers and islands. Ha Long Bay - Viet Nam Ha Long Bay - Viet Nam


88 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 5. Kyoto - Japan This is a city of some 2000 temples and shrines: a city of true masterpieces of religious architecture, such as the retina-burning splendour of Kinkaku-ji (the famed Golden Pavilion) and the cavernous expanse of Higashi Honganji. It’s where robed monks shuffle between temple buildings, prayer chants resonate through stunning Zen gardens, and the faithful meditate on tatami-mat floors. Even as the modern city buzzes and shifts all around, a waft of burning incense, or the sight of a bright vermillion torii gate marking a shrine entrance, are regular reminders that Kyoto remains the spiritual heart of Japan. Kinkaku-Ji (Temple of the Golden Pavilion) is officially named Rokuon-ji , literally “Deer Garden Temple”), is a Zen Buddhism Temple. It is one of the most popular buildings in Japan, attracting a large number of visitors annually. It is designated as a National Special Historic Site and a National Special Landscape, and it is one of 17 locations making up the Historic Monuments of Ancient Kyoto which are World Heritage Sites. Ha Long Bay - Viet Nam


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 89 Fushimi Inari Taisha is an important Shinto Shrine in southern Kyoto. It is famous for its thousands of vermilion torii gates, which straddle a network of trails behind its main buildings. Fushimi Inari is the most important of several thousands of shrines dedicated to Inari, the Shinto god of rice. Foxes are thought to be Inari’s messengers, resulting in many fox statues across the shrine grounds. Fushimi Inari Shrine has ancient origins, predating the capital’s move to Kyoto in 794.


90 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 91 Toji (or To-ji, “Eastern Temple”) is a Buddhist temple of the Shingon sect in the city center of Kyoto, Japan. It is best known for its five-story pagoda, the highest wooden tower. o


92 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 To-ji To-ji


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 93 Love is being happy for the other person when they are happy being sad for the person when they are sad being together in good times and being together in bad times Love is the source of strength. Love is being honest with yourself at all times being honest with the other person at all times telling, listening, respecting the truth, and never pretending Love is the source of reality Love is an understanding that is so complete that you feel as if you are part of the other person accepting the other person just the way they are and not trying to change them to be someone else Love is the source of unity. Love is the freedom to pursue your own desires while sharing your experiences with the other person the growth of one individual alongside of and together with the growth of another individual Love is the source of success Love is the excitement of planning things together the excitement of doing things together Love is the source of the future Love is the fury of the storm, the calm in the rainbow Love is the source of passion Love is giving and taking on a daily situation being patient with each other’s needs and desires Love is the source of sharing Love is knowing that the other person will always be with you regardless of what happens missing the other person when they are away but remaining near in the heart at all times Love is the source of security Love is the source of Life !! Yêu là chia xẻ cùng nhau Niềm vui, hạnh phúc, đớn đau, u buồn Bên nhau những lúc cơ may Có nhau những lúc u hoài, vận xui. Yêu là sức mạnh ở đời Yêu là thành thật với mình Trước sau như một, giữ tình thiện tâm Nói, nghe, sự thật giữ tuân Không nên lường gạt, dối gian lừa người Yêu, nguồn thực tế trong đời. Yêu là thông hiểu chuyện đời, Coi mình như thể là người mình yêu Chấp nhận những điều khác xa, Không cố thay đổi người ra lạ thường Yêu là nguồn của thuần lương. Yêu là được quyền tự do Làm theo sở thích, ước mơ của mình Chia xẻ kinh nghiệm với người Cả hai cùng tiến trong đời mênh mông Yêu là nguồn của thành công Yêu là thích thú lo toan Bao nhiêu dự tính sẽ làm với nhau Yêu là nguồn của mai sau Yêu là phẫn nộ bão giông Lặng yên, như chiếc cầu vồng đẹp xinh Yêu là nguồn của nhiệt tình Yêu là cho, nhận hằng ngày Bền tâm, kiên nhẫn với người cần, mong Yêu là nguồn của xẻ chia Yêu là luôn mãi có đôi Dù cho vật đổi, sao dời xảy ra Đường dù cách trở chia xa Nhưng người yêu mãi đậm đà trong tim Yêu là nguồn của bình yên Yêu là nguồn sống thiên nhiên trong đời!! Love Is Susan Polis Schutz Yêu Là Phỏng dịch Lê Ngọc Trùng Dương


94 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Không ai biết tuổi thật của hắn. Chỉ biết hắn đã từng làm nhiệm vụ bảo vệ chất lượng của rượu thánh của nhà thờ Notre-Dame đã nhiều năm. Hầm rượu thánh ở cạnh hầm mộ của vị thánh tổ của nhà thờ đầu tiên. Có người nói rằng hắn đến từ nước Ý từ nhiều năm trước. Cũng có người nói thêm rằng hắn đã từng thực tập những xảo thuật bí mật của loài Undead. Rồi sau đó hắn chợt tỉnh ngộ và muốn cải biến cuộc đời hắn. Rượu thánh mới đầu là rượu dành cho những người theo đạo thánh. Loài Undead chỉ dùng máu người để kéo dài đời sống. Thế nhưng cuộc sống đó phải tùy thuộc vào quyền lực tối cao của Công Tước Dracula, và sẽ mãi mãi không tìm ra lối thoát. Khoảng giữa thế kỷ thứ mười lăm, một cha nhà thờ ở vùng Đông Âu gần biên giới Hung Gia Lợi và Lỗ Ma Ni tìm ra công thức để giải thoát gông cùm của Dracula. Dùng rượu thánh, pha chế với máu người theo từng nồng độ chiết giảm sẽ dần dà làm nạn nhân hướng thượng và cuối cùng sẽ thoát khỏi sự ràng buộc của Dracula. Và theo huyền thoại thì tên quản trị rượu thánh của nhà thờ Notre-Dame là một trong những tín đồ quan trọng ấy. Tên thật của hắn là Marco Bellucci. Hắn theo đạo dòng từ nhỏ, theo truyền thống gia đình. Sau hơn mười năm làm công quả ở các nhà thờ, hắn được lên chức phụ tá cho cha bề trên ở một vùng hẻo lánh Bắc Ý. Sau đó hắn được thuyên chuyển về Rome. Rồi từ đó cứ thế, hắn được thăng cấp. Thế nhưng bên dưới áo sồng La Mã của hắn là một cuộc sống u tối dính liền với ma thuật cổ điển của loài Undead. Chỉ gần đây độ trên dưới mười năm, hắn muốn hối cải cuộc đời. Khi hắn được thuyên chuyển về Montréal dưới sự quản trị của nhà thờ Notre-Dame, hắn vui vẻ nhận lời. Hai năm sau đó, hắn trở thành quản lý của nhà thờ về rượu thánh. Thế nhưng, câu chuyện về đời quá khứ của hắn có nhiều bí ẩn chỉ có mình hắn biết. Có những tình tiết mà hắn không hề thố lộ với ai. Những tình tiết đó là cả một thiên tình sử gay cấn, một cuộc tranh đấu cá nhân giữa đạo và đời, giữa thánh nhân và kẻ phàm phu thời trẻ tuổi. Và cũng vì hắn bị sa đoạ trong cuộc đấu tranh đó mà đời hắn thay đổi hoàn toàn và cũng là một sự tình cờ oái oăm lôi cuốn hắn vào vùng ảnh hưởng của loài Undead. Đôi khi nghĩ lại, hắn tuy có chút tiếc nuối nhưng trong sự tiếc nuối cũng có niềm tàng khoái lạc vô biên… Đêm tĩnh lặng và đầy bí mật. Trăng nằm vật vã sau đám mây mù. Đâu đây, có tiếng côn trùng kêu tha thiết, than van. Sau một ngày làm việc cực nhọc ngoài cánh đồng nho, hắn chỉ muốn ngồi nghỉ một góc vắng trước khi về túc xá dưới thung lũng. Giờ này hầu hết các công nhân và nông dân địa phương đã về nhà nghỉ ngơi. Dưới ánh trăng lu, hắn nhìn xuyên làn sương mỏng, ngắm nghía cảnh vật xung quanh. Một vùng sương trắng che phủ trên mặt đất chừng một bộ. Hậu cảnh đồi núi trở nên mù mịt phía sau. Hắn cảm thấy buồn ngủ. Và trong chốc lát, hắn đã ngủ gà gật ở thế ngồi. Rồi tự nhiên có tiếng động gì đâu đó làm hắn tỉnh giấc. Hắn mở mắt ra và nhận dạng một dáng người đàn bà tóc dài màu đỏ thẫm, mặc đồ nhà quê mộc mạc, mang dép da thô đang đứng ngay trước mắt hắn. Hắn không nhớ đã gặp người đàn bà ở đâu nhưng trong tâm khảm hắn, có lẽ hắn đã quen nàng từ bao kiếp nào trước. Rồi hắn nhớ lại tình hình hiện tại là hắn đã đi tu dòng tu kín, và hiện đang làm công tác ở vùng Bắc nước Ý. Hắn đã từ bỏ những đam mê trần tục để dấn thân phụng sự Thượng Đế. Kinh Thánh là quyển sách duy nhất hắn đọc thuộc nằm lòng và có thể gợi nhớ từng câu, từng đoạn và ý nghĩa sâu xa ghi khắc trong những chương cú nhiệm mầu đó. Thế nhưng tối nay, ngồi dưới ánh trăng lu trên băng ghế đá lạnh lẽo, đối diện với người đàn bà bí mật mà hắn cảm thấy đã quen từ nhiều kiếp trước, lòng hắn chợt nổi lên nhiều mối nghi hoặc kỳ lạ. Đây là lần đầu tiên những nghi vấn nầy nẩy lên trong đầu hắn. Và hắn cảm thấy sẽ mất tự chủ không lâu sau đó. Người đàn bà mở miệng nói ra những câu mà nhận ngay rằng bằng ngôn ngữ cổ điển mà hắn đã từng học hỏi nhiều năm trước. Hắn tự động đối đáp cùng ngôn ngữ. Sự cảm thông huyền diệu giữa hai người được thiết Marco Bellucci Hải Yên Marco Bellucci


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 95 kế nhanh chóng và tự nhiên. Hắn biết là sứ mệnh của người đàn bà này là đưa hắn gặp một lãnh tụ quan trọng trong đời hắn. Nhưng trước hết hắn phải chịu khuất phục dưới quyền lực quyến rũ của người đàn bà. Trong giây phút đầu óc hắn trở nên lú lẫn và hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối của người đàn bà bí mật. Trong cơn mộng du kế tiếp, hắn thấy người đàn bà đã thoát y trước mặt hắn, để lộ một thân hình đẫy đà, quyến rũ nhễ nhại dưới ánh trăng lu. Người đàn bà bí mật đưa tay cầm lấy tay hắn và đặt lên hai gò bồng đảo của mình. Phản ứng tự nhiên làm hắn rụt tay lại. Thế nhưng một sức mạnh huyền bí khác giục hắn đề yên cho nàng muốn làm gì thì làm. Hắn cảm thấy rạo rực trong lòng. Niềm ham mê nhục thể sau bao năm bị ứ đọng chợt bùng lên tràn ngập lòng hắn như con nước vỡ bờ. Hắn cảm thấy như ngộp thở. Tay hắn mân mê vùng ngực đầy đặn gợi cảm của người đàn bà. Chừng vài phút sau, tay nàng hướng dẫn tay hắn phiêu du xuống vùng cấm địa nóng bỏng, rậm rạp, ướt át… Hắn nghe đâu đây có tiếng rên nho nhỏ. Hắn cảm thấy tim mình đập mạnh trong khi người đàn bà bắt đầu thở hổn hển rồi hơi thở càng lúc càng trở nên cấp bách. Và trong lồng ngực hắn, tim hắn đập loạn cả lên.Những gì xảy ra kế tiếp làm hắn ngộp thở, chới với như một kẻ sắp chết đuối trong vũng lầy đam mê nhục thể huyễn hoặc khó tả mà mỗi lần nghĩ tới hắn đều có cùng một cảm giác đê mê đần độn. Cuộc làm tình táo bạo, nẩy lửa kéo dài như thiên thu. Khi hắn tỉnh dậy thì trời đã rựng sáng. Hắn thu hồi y phục rồi rảo bước xuống thung lũng, trở về túc xá. Đúng một tuần sau đó, người đàn bà bí mật lại xuất hiện chỗ cũ, nơi hắn thường ngồi nghỉ chân trước khi trở về chỗ trọ. Và hai người lại chia xẻ niềm vui nhục thể tội lỗi mà hắn chưa hề thố lộ cùng ai kể cả những lần thú tội hằng tháng với cha bề trên. Đến chừng một tháng sau đó, cũng cùng nơi hẹn hò cũ, hắn và người đàn bà bí mật lại gặp nhau để làm tình như mọi khi. Nhưng lần này hắn có cảm tưởng khác lạ không như mọi khi. Khi hắn đột nhập vùng cấm địa, tuy bên trong cũng ấm áp như mọi khi nhưng bên ngoài hắn cảm thấy cơ thể nàng mát lạnh, âm hiểm. Trong ánh mắt của nàng có một vẻ man rợ, lạnh lùng đồng thời có một sức thu hút ma quái nào đó làm hắn cảm thấy lo sợ bâng quơ. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố xô đuổi những ý nghĩ kỳ hoặc trong đầu. Rồi hắn cảm thấy đau nhói bên cổ trái như bị ong đốt. Phản ứng máy móc làm hắn đưa tay xô đẩy thân thể người đàn bà qua một bên. Hình ảnh sau cùng trong trí nhớ lờ mờ của hắn là bóng dáng một con chó sói lông trắng đang cụp đuôi bỏ chạy biến dạng trong đêm đen. Trăng hạ tuần le lói sau đám mây đen. Đâu đây có tiếng bầy sói hoang đang tru tréo gọi nhau. Hắn cảm thấy cổ hắn ướt át, đau nhức. Hắn đưa tay sờ chỗ đau rồi nhìn xuống quan sát bàn tay mình. Dưới bóng trăng tù mù, hắn nhận ra tay mình đẫm máu. Hắn nhận ra rắng mình vừa bị hút máu bởi loài ma cà rồng giả dạng, đội lốt người đàn bà bí mật mà hắn đã gặp chừng một tháng hơn trước đây. Hắn dùng hai ngón tay trỏ và giữa của tay phải đè chặt vết thương ở cổ trái rồi khập khiểng đi về túc xá. Về đến nơi thì đêm đã hừng sáng. Hắn vào nhà bếp tìm vài thứ thuốc sát độc đắp lên vết thương rồi vào hậu liêu nằm xuống giường. Hắn ngủ thiếp đi suốt ngày hôm đó. Ba hôm sau, hắn trở lại làm việc ở cánh đồng trồng nho bên sườn núi. Bẵng đi mấy tháng, hắn không hề gặp lại người đàn bà bí mật. Nhiều đêm dài khó ngủ, hắn cứ nghĩ ngợi miên man về người đàn bà bí mật đã làm hắn phạm lời thề với đấng tối cao. Hắn cảm thấy hối tiếc những gì đã xảy đến trong đời hắn. Rồi thời gian trôi qua nhanh chóng. Hắn dần dần hồi phục sức khỏe và quên bẳng đi cuộc hội ngộ tình cờ đó. Nhưng trong thâm tâm, hắn nghĩ rằng hắn sẽ gặp lại người đàn bà này trong một hoàn cảnh mới nào đó, ở một địa phương xa lạ nào đó trong cuộc đời hành đạo dài lê thê sắp tới… Những ngày tháng kế tiếp trong đời hắn được hắn quan sát và tìm tòi về loài Undead. Đa số những tài liệu về hiện tượng này đều là những tài liệu cổ điển viết bằng chữ La Tinh hay Hy Lạp hoặc những cổ ngữ vùng Đông Bắc Âu. Có những truyền thuyết trong dân gian rất khó kiểm chứng. Thế nhưng nhiều người trong dân gian vẫn tin những lời đồn đại ấy đã dược thiên hạ rỉ tai nhau ở nơi riêng tư, ít người nghe ngóng. Chừng hơn sáu tháng sau biến cố bị ma cà rồng cắn cổ, Marco Bellucci nhận thấy có sự thay đổi quan trọng trong cơ thể hắn. Hắn bắt đầu nghe được nhịp tim của những người xung quanh một cách dễ dàng và tệ hại hơn nữa là hắn bắt đầu thèm khát máu tươi, nhất là máu người. Hắn tự hỏi có nên thú tội với cha bề trên về những dữ kiện này. Sau một thời gian do dự, đắn đo, hắn quyết định giữ trong lòng và tự tìm phương cứu chữa.


96 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Từ đó về sau, hắn sống trong niềm âu lo kín đáo không tiết lộ cùng ai. Hắn sống đời hành đạo âm thầm sau những bức tường đá lạnh lẽo của những tu viện cổ kính, chờ ngày về với những đấng thánh thiêng liêng ở chốn vĩnh hằng… *** Đêm trở nên cô tịch và lạnh lẽo. Mùa đông năm nay đến hơi sớm hơn mọi năm. Cơn bão tuyết đầu tiên làm đình trệ hệ thống giao thông của thành phố Montréal mấy ngày liên tiếp. Khách thăm viếng nhà thờ cũng vắng đi. Khách hàng quen thuộc của hắn từ quán Blue Moon cũng không thấy tới như mọi khi. Cô gái tóc đỏ Erika thường là đại diện cho quán có dáng vẻ và khuôn mặt làm hắn gợi nhớ đến người tình bí mật hắn đã gặp gỡ ở vùng Bắc nước Ý mùa hè xa xưa đó… Hôm nay cuối tuần, sao không thấy nàng tới. Đã trên mười giờ đêm. Thôi chắc cũng là lúc hắn nên đóng cửa nhà thờ và chuẩn bị nghỉ ngơi và bắt đầu thiền định. Khi hắn vừa khóa trái cửa chính thì có tiếng ai gõ cửa ở phía bên ngoài. Hắn ngạc nhiên, nhưng ngần ngừ tự hỏi có nên mở cửa hay không. Hắn đứng yên giây lát thì tiếng gõ cửa lại bắt đầu trở lại và lần này có vẻ mạnh hơn lúc đầu. Cuối cùng, hắn mở cửa ra. Đứng sừng sửng trước thềm lá một người đàn bà mặc áo da dài quá gối màu đỏ thẫm loại da Ý đắt tiền. Nàng đội mũ màu đỏ sậm hơn cả màu áo mà mới nhìn hắn cũng đoán là thuộc design của Ý rất cầu kỳ. Dưới ánh đèn đường tù mù, hắn đoán tóc nàng màu nâu đậm hoặc màu đen. Chưa hỏi thì nàng đã tự giới thiệu bằng tiếng Pháp có lai giọng Địa Trung Hải. - Tôi là Violeta, nhân viên mới của nhà hàng Blue Moon… Chưa cần nghe tiếp hắn cũng biết ý định của người đàn bà xa lạ. Thế nhưng điều mà hắn ngạc nhiên là tại sao nàng không dùng cửa sau như những nhân viên khác mà lại đến bằng cửa chính. Tuy chỉ đặt nghi vấn trong lòng, nhưng hắn cũng mời nàng bước vào trong. - Sao cô đến muộn thế, đã đế giờ đóng cửa? Hắn gặng hỏi. - Thưa vì quá bận nên không thể đến sớm hơn. Hắn để người đàn bà bước hẳn vào bên trong rồi mới đóng cửa lại nhưng không khóa chốt. Hắn cảm thấy một mùi nước hoa thoang thoảng tỏa ra từ người đàn bà lạ mặt. Mùi nước hoa có vẻ quen quen mà hắn chưa xác định hiệu gì. Có lẽ cũng lại là một sản phẩm của Ý. Hắn đưa tay ra hiệu cho người đàn bà bước theo hắn đi về cuối dãy hành lang rồi bước xuống một cầu thang cuốn cổ kính ở cuối nẻo. Nàng tự nhiên bước theo hắn, không một chút đắn đo. Cầu thang cuốn dẫn hai người xuống hai ba tầng ít nhất trước khi đi vào hầm chứa rượu thánh với những thùng tô nô gỗ chất dài hai bên vách và có đến ba bốn tầng. Sau khi đi hết chiếc hành lang chật hẹp, hai người bước vào một văn phòng cổ kính với một bàn dài bằng gỗ tec rộng rãi với những chiếc ghế có thân dựa cao quá đầu người, nhìn thoáng qua, nàng cũng đoán đây là một phòng ăn sang trọng có thề chứa được khoảng mười hai người. Bên cạnh phòng ăn là một phòng đọc sách có bàn viết và sofa trang bị bằng những ghế da to cỡ. Hắn mời người đàn bà vào văn phòng của hắn và chỉ một ghế bánh mời nàng ngồi xuống. Violeta cởi áo khác da rồi đặt nó xuống một chiếc ghế bành và ngồi xuống ở một ghế bành cạnh đó. Nàng đặt giỏ xách tay lên lòng và chờ đợi hắn tìm chỗ ngồi. Hắn tiến đến ngồi xuống chiếc ghế bành sau bàn làm việc của hắn và nhìn nàng mỉm cười. - Cô muốn uống gì không? Rượu hay trà hoặc cà phê? - Cà phê hay trà cũng được nếu không phiền ông. Nàng khẽ trả lời. Hắn đứng lên, đi về phía một quầy nhỏ sau bàn làm việc. Trên quầy là một máy làm cà phê tự động đang hoạt động. Hắn lấy hai tách bằng sứ trắng có hình chạm trổ phức tạp, rót ra hai tách cà phê. Hắn đặt hai tách cà phê nóng lên một cái bàn tròn nhỏ có bánh ở ba góc rồi cúi xuống, đẩy bàn cà phê đến trước chỗ ngồi của Violeta mà không quên lấy thêm một rổ nhỏ bằng mây đựng kem và đường gói. Hắn ra dấu mời người đàn bà, đồng thời bưng một tách cà phê cho mình về bàn viết, và ngồi xuống cạnh tách cà phê nóng. Hai người đều uống cà phê đen. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sau khi mỗi người nhấp vài lần cà phê, hắn quay qua hỏi Violeta: - Kỳ này cô muốn đặt bao nhiêu gallon? Violetea không trả lời ngay mà chỉ thong thả uống thêm một ngụm cà phê. Rồi nàng đứng lên, tiến đến bàn làm việc của hắn và đặt xuống bàn một tờ giấy màu trắng ngà. Hắn nhìn xuống tờ giấy màu trắng ngà và từ từ tái mặt. Trong trang giấy là hình một con rồng đen cuộn


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 97 mình quanh một thanh kiếm màu bạc. Hắn hiểu rõ biểu tượng của hình vẽ. Hình vẽ đó cũng là một thông điệp không lời của lãnh tụ tối cao của loài Undead, Dracula. Hắn lặng ngưới, hoá đá tại chỗ ngồi hiện tại. Người đàn bà bí mật lúc bấy giờ mới giở mũ ra và để tóc xoả xuống quá vai. Mái tóc nàng không phải màu nâu đậm như hắn tưởng, mà là màu đỏ thẫm y như màu tóc của cô gái Erika ở quán Blue Moon gần đó. Lúc bấy giờ hắn mới thấy rằng nét mặt nàng, dáng dấp của nàng y trang dáng vẻ của người con gái quê vùng Bắc nước Ý mùa hè năm nào. Mắt nàng có màu sắc hỗn hợp giữa xanh lục và tím thẫm, đẹp thu hút, bí hiểm. Và nàng đang nhìn thẳng vào đôi mắt hắn như muốn nhìn thấu tâm hồn hắn. Nói đúng ra, hắn đang bị nàng thôi miên. Một dĩ vãng đẫm máu hiện ra trước mắt Marco Bellucci. Thảm cảnh chiến tranh từ cả trăm năm trước, nơi mà hắn từng chiến đấu bên cạnh thủ lãnh oai hùng trên vùng đất địch chạy dài muôn dặm, trải qua những rừng núi hiểm trở Thổ Nhĩ Kỳ… Xác bạn và thù chồng chất lên nhau giữa vùng máu lửa mịt mù. Tiếng kêu than của những người chiến sĩ ngã gục của hai phe vang dội chiến trường. Trong khoảng binh lửa loạn cuồng đó, một khuôn mặt ngây thơ lem luốt tro bụi chiến chinh của một người con gái trẻ in sâu trong tâm khảm hắn. Hắn đang ngụp lặn giữa hai vùng ý thức và vô thức, giữa dĩ vãng và thực tại. Cuốn phim chiến tranh xa xưa heo hút đang diễn ra nhanh chóng trong đầu hắn. Khuôn mặt người con gái ngây thơ vô tội trở nên cận kề mặt hắn. Hắn cảm thấy hơi thở ấm áp của người con gái và nét mặt nàng gần gũi hơn… Rồi khuôn mắt đó trở thành khuôn mặt của người đàn bà tóc đỏ với ánh mắt xanh lục pha tím ma quái xoáy sâu tâm can của hắn. Miệng nàng hé mờ, mời mọc. Đôi môi đầy đặn ướt át màu rượu đỏ kề xuống gần hơn, nửa khêu gợi, nửa thách thức. Hắn đón nhận nụ hôn nồng cháy của người đàn bà bí mật hiện về từ nhiều thế kỷ. Như một người mộng du bị lôi cuốn bằng ma lực huyền bí nào đó, hắn để mặc cơ thể trôi bềnh bồng trong vũng lầy đam mê nhục thể cuồng nhiệt, tối tăm. Từng mảng da thịt lồ lộ nóng bỏng ma xát vào nhau. Những hơi thở hổn hển, chới với làm u mê vùng ý thức dìm hắn xuống vực thẳm rồi lôi cuốn cơ thể hắn bay cao chin tầng mây. Và cứ thế, hắn ngụp lặn giữa hai ranh giới tử sinh cho đến lúc cơ thể hắn rã rời, tơi tả. Rồi hắn nghe đau nhói một bên cổ phải và gục xuống mê man không tri giác… *** Hắn tỉnh dậy giữa khoảng tối tăm, lạnh lẽo và ẩm thấp. Hắn cố lắng nghe những tiếng động xung quanh. Tuyệt nhiên yên lặng. Hắn có thể theo dõi từng hơi thở của chính mình, vô ra chầm chậm. Có thể nói, hắn đang thiền định dù ở thế nằm. Sau nhiều năm nghiên cứu môn này, hắn biết rằng muốn nhận thấy thực tại hiện hữu, hắn phải gội bỏ hết những ý tưởng lúc nào cũng liên tiếp hiện ra trong đầu hắn. Hắn phải biết đón nhận chúng một cách tự nhiên, không gượng ép và không bao giờ đặt ra câu hỏi. Vì hỏi, tức nhiên sẽ rơi vào một chuỗi câu trả lời và những nghi vấn kế tiếp, và cứ thế để đầu óc sa vào u minh. Trong những lúc hắn đang cần đầu óc minh mẫn để giải quyết tình cảnh hiện tại, hắn cần phải có đầu óc trống rỗng, tĩnh lặng. Sau một khoảng thời gian trầm mặc lâu lắc mà hắn không thể nhất định là bao lâu, dĩ vãng từ nhiều năm tháng quá khứ xa vời trong đời hắn chợt hiện về như một cuốn phim câm… Hắn thấy hình ảnh của chính mình thời còn trẻ. Hắn thấy lại những cảnh chết chóc trên chiến trường và chuỗi ngày khổ nhọc có nhau giữa hắn và vị lãnh tụ Vlad Dracula của Walachia. Trong những hình ảnh linh động lặng lẽ đó, một khuôn mặt ngây thơ, vô tội, đẹp lem luốt hiện ra rõ rệt nhất. Ngày mà lãnh tụ Vla trở về kinh đô cũ với đám tàn quân cũng có hắn theo cùng. Cái chết của người yêu Elizabeta đã chuyển hoá cuộc đời của Vlad Dracula thành lãnh tụ của loài Undead cũng có hắn chứng kiến. Rồi định mệnh nổi trôi đưa hắn hắn thành linh mục của dòng tu kín kế tiếp lần lượt diễn ra trong cuốn phim câm đó. Có những quãng trống bưng bít làm hắn không hiểu là vì sao Violeta đã trở thành đồ đệ của Dracula và đã gặp gỡ hắn trong mùa hè khó quên đó của đời hắn. Mới đó mà đã mấy mươi năm… Làm sao nàng có thể tìm ra tông tích của hắn cũng là một mối bí mật khó hiểu. Tuy không cần suy luận dài dòng, hắn cũng biết cuộc gặp gỡ này có liên quan đến Dracula. Theo hệ thống tình báo mật của hắn thì cách đây không lâu, có người đã từng toan tiêu diệt Dracula khi vị lãnh tụ của loài Undead đột nhiên xuất hiện ở Montréal. Trong những giây phút riêng tư thầm lặng nhất của đời hắn, Marco Bellucci cũng đoán ra rằng lãnh tụ của loài Undead vừa gửi hắn một thông điệp mật qua sứ giả Violeta. Đã mấy thế kỷ trôi qua, hắn tưởng đời hắn sẽ lặng lờ như chiếc bóng chờ đới ngày về chầu đấng tối cao. Thế nhưng biến cố trong vài tiếng đồng hồ qua đã làm đảo lộn cuộc đời còn lại của hắn.


98 - Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 Một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu hắn. Người mà có thể giúp hắn chắc là Marlene, người nữ chủ nhân trẻ đẹp của quán Blue Moon kế bên. Nhưng trước nhất, hắn phải tìm cách thoát khỏi tình thế ngặt nghèo hiện tại. Hắn biết mình đang nằm theo thế Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá, trên sàn đá lạnh với một ít vải che thân. Theo hắn dự đoán thì hắn đang nằm ngay trên mặt nhà kho đối diện bến tàu nơi nhận hàng hoá nhập cảng trước khi đi vào đường hầm bí mật dẫn tới hầm rượu. Có lẽ hắn đã nằm đó khá lâu sau biến cố làm tình táo bạo nóng bỏng với Violeta rồi đi tới vết cắn thường lệ bên cổ trái để chuyển sinh lực của cơ thể hắn vào thân xác của loài Undead. Tính đến hôm nay, có lẽ hắn đã nhận đủ liều nọc độc để trở thành một ma cà rồng đồ đệ của Dracula. Kế hoạch hoàn lương mà Marlene có bàn với hắn chắc trở nên vô hiệu quả sau cuộc gặp gỡ này. Trong lúc hắn trở nên tuyệt vọng thì có tiếng chân người vang vọng trên nền sàn đá lạnh. Hắn cố ngẩn đầu lên nhìn về phía đám người đang đi tới từ cuối dãy hành lang sâu hun hút. Đi đầu là một người đàn bà tóc dài ngang vai màu nâu sẫm, mặc đồ đồ dài quá gối, mang bốt cao gót da đen đang cầm đuốc, sau đó là ba người đàn bà khác với trang phục tương tự và tóc màu khác nhau từ màu vàng óng đến màu đen và đỏ hoe. Người đi cạnh người đàn bà cầm đuốc chính là Violeta. Cuối cùng là một người đàn ông cao ráo mặc áo dài toàn đen, tóc dài gần đến vai. Người đàn ông này không ai khác hơn là Dracula, lãnh tụ tối cao của loài Undead! Khi gần đến chỗ nằm của Marco, hai người con gái trẻ nhất, tóc đen, mắt nâu, môi màu chocolat tiến đến gần chỗ hắn nằm, mở trói tay chân hắn và dìu hắn đứng lên dựa vào vách tường. Dracula tiến lên đầu hang và bước đến trước mặt Marco Bellucci, nhìn thẳng vào mắt hắn cất giọng sang sảng: - Kẻ thù chung đã khởi sự gây chiến và đã đến lúc chúng ta phải vùng dậy để tiêu diệt tận gốc bọn chúng. Và ngươi có nhiệm vụ lùng bắt lãnh tụ của nhóm phản động đó. Ta cho ngươi bảy ngày để thi hành sứ mạng. Ta không chấp nhận bất cứ lý do nào để thất bại. Ngươi nên nhớ kỹ, bảy ngày, kể từ giờ phút này. Nói xong, Dracula chợt biến đi như một cơn trốt để lại đám vệ nữ nhìn theo nháo nhác. Hai người con gái trẻ buông tay ra để hắn gục xuống bên cạnh tường đá lạnh lẽo. Rồi cả bọn rút lui theo lối hành lang chật hẹp mà chúng đã từ đó đến. Marco Bellucci cố hoàn hồn. Bóng tối chợt trở về bao phủ căn phòng lạnh lẽo, ẩm thấp. Hắn lần mò tìm chỗ mở đèn lên và mệt nhọc đi vể chỗ trọ. Hắn đi tắm rửa, thay đồ rồi lui vào hậu liêu, ngồi xuống, rót cho mình một ly rượu mạnh. Trên bàn là một ngọn nến vàng vọt cháy hết hơn một phần ba. Hắn vừa nhấp rượu vừa suy nghĩ về biến cố vừa qua. Những gì hắn đã chứng kiến vài tiếng đồng hồ qua xác nhận nguồn tình báo riêng tư của hắn là đúng. Dracula đã “sống lại” sau cuộc tấn công đó của kẻ thù hắn. Và cũng theo nguồn tình báo mà hắn có thì nữ chủ nhân của quán Blue Moon có nhúng tay trong biến cố táo bạo đó… Thế có nghĩa muốn tìm lối thoát, hắn phải liên lạc gấp với Marlene, người nữ chủ nhân của quán này. Hắn chỉ có không đầy bảy ngày để thi hành kế hoạch. Hắn cảm thấy lo âu, hồi hộp trong vụ này. Nếu sau vụ ám sát đó, Dracula có thể “hồi sinh” thì hy vọng để tiêu diệt hắn lần tới có kết quả mỹ mãn hay không? Và điều quan trọng nhất là làm thế nào khám phá ra sào huyệt mới của hắn. Hắn nghĩ tới Violleta. Chắc chắn nàng có dính dáng đến việc giải cứu tên lãnh tụ tối cao. Và chắc chắn nàng biết rõ chỗ cư trú hiện tại của Dracula. Nói tóm lại, then chốt để diệt trừ Dracula nằm trong tay hai người đàn bà: Violeta và Marlene. Sau bao năm vắng bóng, biệt tăm, Violeta chợt xuất hiện ở Montréal, ngay chỗ làm việc của hắn làm hắn khá ngạc nhiên. Cử chỉ và hành động của nàng cho hắn thấy là nàng cũng không thay đổi gì cho lắm so với mùa hè xa xôi đó khi hai người gặp nhau. Hơn nữa, với thông điệp mật của Dracula chính tay nàng trao nàng đã khẳng định một điều: nàng vẫn là đồ đệ trung thành của hắn. Về phần Marlene thì theo nguồn tình báo riêng của hắn, nàng đang tìm cách ly khai khỏi ma lực của loài Undead, và nàng đã chứng tỏ bằng âm mưu diệt trừ chính tên lãnh tụ tối cao. Điểm khởi đầu cho hắn ngay bây giờ phải là cuộc gặp gỡ quan trọng với Marlene. Nhìn đồng hồ thì đã gần sáu giờ sáng, và hôm nay mới có thứ hai. Hắn tự rót cho mình thêm một ly rượu mạnh, nhâm nhi chờ sáng… Hắn chợt nhớ ra một điều quan trọng: giây chuyền vàng đeo cổ với thập tự bằng vàng của hắn đã biến mất từ bao giờ. Nếu Violeta là người tước đoạt thập tự đó thì bản lĩnh của nàng quá cao. Vì theo lệ thường, loài Undead rất sợ những vật biểu tượng linh thiêng đó. Lại thêm một dữ kiện đáng ghi nhận. Giờ này còn quá sớm để tìm gặp Marlene. Hơn nữa, muốn gặp nàng, hắn phải hẹn trước. Do đó hắn kiểm


Đại Hội OCS 16 - Atlanta, GA 2018 - 99 điểm lại trong ký ức những gì hắn đã biết về cô nữ chủ nhân của quán Blue Moon. Hắn biết chắc là Marlene đã từng là nạn nhân của Dracula từ nhiều năm. Nàng có phải là một trong những đồ đệ trung thành của hắn hay không? Đó là một câu hỏi khó giải đáp ổn thoả. Nếu như nàng đã từng tìm cách giết Dracula, có lẽ nàng cũng muốn vượt ra vòng kìm kẹp của hắn. Đó là một điểm mà hắn cần xác nhận và chứng nghiệm. Riêng cá nhân hắn, tuy đã bị Violeta cắn và hút máu vài lần, hắn chưa thấy có triệu chứng gì để quả quyết hắn đang biến thành ma cà rồng. Hắn vẫn nghiền ngẫm kinh thánh, vẫn làm công quả cho nhà thờ và vẫn sống âm thầm trong bóng tối u minh giữa đạo và đời là vì trong thâm tâm hắn, nhục dục hãy còn là một thử thách to tát hắn chưa thể gội bỏ. Ngày nào mà hắn còn mang thân xác người, ngày đó hắn vẫn cần phải phấn đấu. Chuỗi dài vô tận phạm tội, xưng tội cứ tiếp nối như không bao giờ dứt. Có những đêm dài hắn thiền định, nghiền ngẫm về thân phận mình. Một trong những lúc định thần đó, hắn để hồn đi ngược về quá khứ xa xôi nào đó. Hắn thấy có lần mình đã làm kiếp ma cà rồng và đã từng có nhiều nữ đệ tử trẻ đẹp không khác trường hợp của Dracula. Có thể những truyền thuyết về ma cà rồng có thật từ lâu đời. Cũng có thể đó chỉ là óc tưởng tượng của dân chúng trong bất kỳ thời đại nào. Thế nhưng những biến cố gần đây trong đời hắn cho thấy ma cà rồng có thật, và dường như cuộc đời hiện tại của hắn cũng dính dáng mật thiết với loài quỉ quái này. Nghĩ đến đây, hắn lại nhớ đến Violeta. Nàng có thể phiêu du từ quá khứ xa mù nào đó đến xã hội cận đại để gặp hắn, chứng tỏ nàng đã trở nên một đệ tử lão luyện của Dracula. Nàng và đám nữ vệ sỹ trẻ đẹp đang bảo vệ lãnh tụ tối cao của tông phái Undead. Có nghĩa nàng phải biết nơi cư trú hiện tại của Dracula… *** Tối hôm thứ Tư tuần đó, Marlene đồng ý gặp Marco ở quán Blue Moon. Hắn hóa trang như một khách đàn ông tầm thường của quán. Hắn mặc bộ đồ tây phục áo chemise trắng, không đeo cà vạt, jacket xanh đậm, quần tây xám đậm, giày ngắn cổ. Cô chiêu đãi viên tóc vàng dài quá vai, áo hở cổ màu tím nhạt, váy ngắn màu đen đưa hắn vào phòng làm việc của Marlene. Nàng mặc bộ đồ làm việc trang trọng màu đen, chemise trắng. Tóc nàng màu đen vừa chấm vai. Đôi mắt nàng to và xanh biếc nhìn thấu tâm can người đối diện. Nàng ra hiệu cho Marco ngồi xuống ghế đối diện và hỏi hắn uống gì. - Xin cô ly cà phê. Hắn khẽ trả lời. Marlene ra hiệu cho nữ nhân viên mang cà phê ra đãi khách. Cô chiêu đãi viên mang cà phê ra mời khách rồi lui ra. Marco nhấp một ngụm cà phê rồi đi thẳng vào vấn đề. - Chắc cô cũng biết về những tin đồn đại về Dracula? - Thì tôi cũng có nghe nói về những biến cố gần đây. Theo ông thì có nên tin lời thiên hạ hay không? - Tôi nghĩ những lời đồn đại đó chính xác. Vì thế tôi muốn gặp cô để hỏi ý kiến. Marlene giữ vẻ mặt thản nhiên như không. - Xin ông nói rõ hơn… Hắn do dự vài giây rồi nói thẳng ra ý nghĩ của mình. - Theo tôi biết thì cô đã có lần toan tiêu diệt hắn không lâu trước đây. - Đó là những đồn đại của thiên hạ, xin ông chớ tin làm gì. Tôi chỉ là một người làm thương mại bình thường, ít để ý đến chuyện ma mãnh. Marco nhấp thêm một ngụm cà phê rồi móc túi lấy ra một phong bì trắng. Hắn mở phong bì và lôi ra một miếng giấy gấp ba màu ngà, mở ra trước mặt Marlene. Nàng ghé mắt nhìn xuống trang giấy với hình vẽ con rồng đen đang cuộn mình quanh thanh kiếm bạc. Marco để nàng nhìn rõ vài giây rồi hạ giọng: - Theo nguồn tình báo của tôi thì con gái của cô cũng có mang dây chuyền với dấu hiệu tương tự… Marlene tuy cảm thấy rúng động trong lòng, nhưng vẫn giữ bình tĩnh. Thời khắc trở nên chậm chạp vô cùng. Vài phút trôi qua im lặng giữa hai người. Cuối cùng, nàng trả lời: - Thật ra đây là một thảm cảnh riêng tư mà tôi phải giằng co nhiều năm để giải quyết. Tôi tưởng đã thoát khỏi quyền lực của hắn, ai ngờ hắn cho thấy hắn là một kẻ thù bất tử. Và cuộc chiến đấu của chúng tôi phải tiếp tục. Marco uống thêm một ngụm cà phê rồi nói: - Mục đích của tôi là muốn hợp tác với cô để tiêu trừ loài Undead. - Nếu thế thì thật là quí hoá quá, Marlene khẽ nói. Marco ngần ngừ giây lâu, rồi nói: - Điều cần nhất là chúng ta phải biết rõ sào huyệt của hắn. Kế đến là làm cách nào diệt hắn hữu hiệu nhất, bằng


Click to View FlipBook Version