The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Chặng đường hành trình 12 năm thành lập EQuest

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by tbphuong85, 2015-10-31 06:36:09

Su ky 12 nam EQuest

Chặng đường hành trình 12 năm thành lập EQuest

Kinh Doanh. Tôi thì chạy theo các chƣơng trình nhiều và cũng phải đi
ra ngoài rất nhiều, mỗi khi tôi về Công ty lại nhìn thấy hình ảnh đầy
cảm xúc đó.

Các cá nhân tôi ấn tƣợng tại EQuest:

1) Chị Nguyễn Thị Kim Huệ: với câu nói bất hủ “chị muốn em phải
clear vấn đề này…” và ánh mắt lạnh lùng không cảm xúc làm cho cấp
dƣới tự cảm thấy có lỗi. Khoản kinh nghiệm du lịch thì đúng là thán
phục.

2) Chị Nguyễn Thị Tuyến: một con ngƣời chăm chỉ, cẩn thận, kinh
nghiệm, bản lĩnh, gây áp lực rất tốt cho ngƣời đối diện nhƣng ngoài
công việc lại là một con ngƣời rất lạ lung.

3) Chị Nguyễn Thi Mai Sao: ngƣời sếp có làn da ngăm ngăm và có
sở thích ăn uống rất mạnh. Rất hoạt bát, chu đáo và cẩn thận trong
công việc với cái tay và cái chân luôn luôn hoạt động. Đi với chị chắc
chẳng bao giờ bị đói.

4) Hoàng Thị Bích Ngọc: một con ngƣời thẳng thắn với hình ảnh
đôi mắt mang một chút buồn phiền. Một ngƣời bạn tốt, một con ngƣời
có trách nhiệm, sống tình cảm nhƣng nhiều khi máy móc. Là một
ngƣời để dốc bầu tâm sự mỗi khi có chuyện.

5) Trần Thị Vân: Bà bầu xinh đẹp với tính cách cẩn thận và hết sức
chu đáo, ăn nói nhẹ nhàng và rất phải phép. Là một ngƣời đem lại
cảm giác yên tâm cho mọi ngƣời xung quanh

6) Nguyễn Thị An Quyên: Sếp lớn với tầm nhìn rộng và tâm huyết
với công ty, một con ngƣời hiểu biết, một ngƣời phụ nữ hiện đại. Con
ngƣời dám làm, dám thay đổi, ham học hỏi. Một ngƣời lớn tuổi nhƣng

150

có những nét trẻ con và có những khoảnh khắc khiến ngƣời khác
phải ngạc nhiên.

7) Lệ Quyên: Ngƣời có đôi mắt tròn xoe luôn nhìn thẳng vào ngƣời
đối diện, luôn tạo cảm giác thoải mái khi giao tiếp. Tính cách hòa
đồng, thẳng thắn, tốt bụng và rất đáng yêu. Một Ums kinh nghiệm,
trách nhiệm và hết sức tâm lý.

8) Anh Thái IT: Một con ngƣời vui tính, hòa đồng, tốt bụng, luôn sẵn
sàng hỗ trợ ngƣời khác. Có thể bắt gặp mọi nơi, mọi thời điểm tại
công ty. Con ngƣời với nhiệt huyết và đam mê luôn cất giấu bên trong.
Con ngƣời luôn hoàn thành công việc và luôn có góc riêng cho bản
thân mình theo đuổi sở thích và ƣớc mơ.

9) Phí Hƣờng: Cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, luôn luôn tƣơi cƣời,
luôn tạo cảm giác thân thiện với ngƣời khác. Nói chuyện với cô ấy, cô
ấy sẽ giúp bạn hết buồn liền. Bạn sẽ thích chọc tức cô ấy vì cô ấy
chẳng khi nào cáu giận cả. Một trong những ngƣời tôi muốn gặp nhất
khi đến làm việc tại công ty. Cô ấy là một ngƣời có thể đem lại năng
lƣợng làm việc cho những ngƣời khác.

10) Anh Thành Rock: Một con ngƣời máu lửa cả trong công việc và
ngoài đời, hết mình vì anh em đúng với cái tên facebook của anh ấy.
Anh ấy giống một chiến binh mặc dù công việc của anh ấy không tạo
nhiều cơ hội cho anh ấy thể hiện điều đó. Có một chút hiếu thắng, một
chút ăn thua trong con ngƣời anh ấy, nhƣng đó lại là điều tạo ra nét
tính cách riêng không lẫn với bất kỳ ai trong công ty.

11) Anh Đỗ Trƣờng Giang: Một con ngƣời logic, hiểu biết, giỏi lập
trình, luôn tính toán đến hiệu quả của công việc. Một con ngƣời chu
đáo, rành mạch và rõ ràng. Tài chém gió và tranh luận sắp thành thần
). Công ty chắc thiếu anh ấy thì sẽ mất đi rất nhiều sức mạnh. Anh ấy
là con ngƣời đại diện cho công nghệ, là một ngƣời không thể thiếu ở

151

hiện tại và tƣơng lai tại EQuest.

Thông tin gợi ý cho những người có sở thích thay đổi công việc

1) Nếu bạn muốn đƣợc thử thách sức khỏe, sự kiên nhẫn, khả
năng chịu đựng gian khổ, khả năng chịu đựng áp lực công việc. Hoặc
bạn muốn đi thăm quan tất cả các cơ sở EQuest tại Hà Nội, tiếp xúc
với tất cả các phòng ban, nhân viên trong công ty thì tôi khuyên bạn
nên vào phòng MARKETING.

2) Nếu các bạn muốn đƣợc tiếp xúc với thật nhiều khách hàng, gặp
thật nhiều học viên và giáo viên tại EQuest, gặp thật nhiều các bạn nữ
xinh đẹp thì chắc hẳn các bạn phải vào phòng KINH DOANH rồi.

3) Nếu các bạn muốn soạn các giáo trình tiên tiến, tiếp xúc với thật
nhiều các giáo viên ngƣời nƣớc ngoài, tham gia các buổi hội thảo
chuyên môn và làm diễn giả tại các hội thảo đó, đƣợc dạy thật nhiều
học viên và cảm thấy tự hào khi có học viên cám ơn bạn khi họ tiến
bộ hay khen ngợi bạn khi bạn có khả năng và tâm huyết, có lẽ các bạn
nên vào phòng ĐÀO TẠO.

4) Nếu các bạn muốn giữ thật nhiều tiền, quản lý tài sản công ty,
lên các kế hoạch đảm bảo an toàn tài chính cho công ty. Đảm bảo thu
chi, luân chuyển của dòng tiền trong công ty hay nhiều khi chỉ đơn
giản là nhìn thấy nụ cƣời “mãn nguyện” khi nhận tiền của các nhân
viên trong công ty có lẽ bạn hãy đến với phòng KẾ TOÁN. Xin nhớ khi
ra về nhớ đếm tiền cẩn thận nhé .

5) Nếu các bạn muốn đảm bảo cơ sở vật chất, quản lý các tòa nhà
và đảm bảo an toàn cho toàn bộ nhân viên trong công ty. Bạn muốn
thức đêm ngắm trăng và ngắm sao, làm các thủ tục giấy tờ, lo từng
những cái nhỏ tí của công ty để đảm bảo các hoạt động của công ty
thông suốt thì bạn nên vào làm việc tại phòng HÀNH CHÍNH nhé.

152

Nhƣng nói thật là nhớ chuẩn bị sức khỏe cho thật tốt.
6) Nếu các bạn muốn đảm bảo nguồn nhân lực cho công ty, muốn
là những ngƣời đầu tiên tiếp xúc với nhân viên mới, quản lý lƣơng và
giờ làm việc của nhân viên, đảm bảo hiệu quả làm việc của nhân viên,
đƣa ra các quyết định thƣởng phạt, tổ chức đào tạo nhân lực thì bạn
hãy đến với phòng NHÂN SỰ nhé. Nhƣng cảnh báo nhé! Ở đó có hai
chị khó tính lắm ấy .
7) Nếu các bạn muốn là ngƣời luôn luôn lắng nghe khách hàng
ngay cả lúc khách hàng bức xúc và phàn nàn, muốn đƣợc chăm sóc
khách hàng, tổ chức các chƣơng trình nội bộ dành cho khách hàng,
hồ trợ đắc lực nhằm đảm bảo chất lƣợng dịch vụ của công ty thì các
bạn hãy hỏi đến phòng CHĂM SÓC KHÁCH HÀNG nhé. Bật mí này, ở
đó toàn ngƣời khéo tay thôi .
8) Nếu bạn thích gặp gỡ, giao lƣu, đi ăn, đi chơi với phóng viên, hay
thi thoảng thích tên minh xuất hiện trên báo, mời bạn ghé qua BAN
TRUYỀN THÔNG, sẽ hẳn là thú vị lắm đấy :)

153

Tất cả chỉ vì cái biển: EQuest
Nguyễn Trãi – 2km

Làm quen

Trên con đƣờng đi làm về, đập vào mắt tôi là một cái biển chỉ dẫn khá
“ấn tƣợng” với dòng chữ: EQuest Nguyễn Trãi – 2km tại ngã tƣ Khuất
Duy Tiến (mà chả hiểu duyên nợ thế nào mà tôi lại chú ý cái biển đó
trong rất nhiều biển quảng cáo trên đƣờng). Đi xuôi xuống đúng 2km,
tôi lại nhìn thấy một cái biển: EQuest Nguyễn Trãi. Tôi nhìn quanh
xem nó là cái gì, nhƣng nhìn mãi, nhìn mãi tôi vẫn không thấy, giống
nhƣ rất nhiều ngƣời bây giờ tới EQuest Nguyễn Trãi lần đầu tiên.

Một ngày, hai ngày và rất nhiều ngày sau đó, mỗi lần đi làm về là tôi
lại ngó nhìn vào cái biển đó. Tôi thắc mắc, tự đặt câu hỏi: Không biết
EQuest là cái gì? Nghe tên thì có vẻ thân quen, nhƣ kiểu đã từng đƣợc
ai trong số bạn bè tôi nhắc tới. Với sự tò mò của bản thân, tôi đã lên
google search thông tin. À, hóa ra là một đơn vị đào tạo tiếng Anh. Tôi
đã định tắt máy tính đi, tuy nhiên khi lƣớt vào phần trang chủ giới
thiệu là Công ty Cổ phần Học thuật EQuest chứ không chỉ đơn thuần
giống các trung tâm tiếng Anh khác.

Đã tò là phải mò, tôi bắt đầu lƣớt qua những hoạt động, cơ sở vật chất,
độ phủ rộng của công ty khắp 3 miền: Bắc - Trung - Nam và đặc biệt là
6 cơ sở tại Hà Nội. Càng tìm hiểu, tôi lại đặt ra câu hỏi: Không biết họ
làm ăn nhƣ thế nào mà lại đông ngƣời, đông cơ sở và có vẻ nổi tiếng
đến thế, khi tìm hiểu xong, tôi vô tình ấn vào phần tuyển dụng, và thấy
EQuest vẫn đăng tin tuyển dụng nhân viên kinh doanh – lƣơng cạnh
tranh, dao động 5-20 triệu/tháng. Và trong đầu tôi lóe lên suy nghĩ:
hay là mình nộp thử hồ sơ xem sao??? Hạn nộp hồ sơ tận 31/08 cơ mà.

154

Nhƣng trong lòng tôi còn băn khoăn, lƣỡng lự khá nhiều. Quay trở lại
thời điểm đó một chút, lúc đó tôi đang làm giáo vụ cho một Trung tâm
tiếng Anh, công việc không áp lực, đồng nghiệp thân thiện, nhiệt tình
giúp đỡ tôi rất nhiều... mỗi tội chỗ làm thì xa nhà quá, tới 17km lận và
đó là lí do khiến tôi vẫn quyết tâm thử cơ hội mới. Thực sự là tấm
biển EQuest Nguyễn Trãi đã hấp dẫn tôi!!!

Gặp gỡ

Nói là làm, tôi quyết định cầm bộ hồ sơ đi tới EQuest. Chiều ngày
29/08, tôi vẫn nhớ nhƣ in, giữa cái nắng nóng, oi bức của mùa hè Hà
Nội, dừng chân tại địa chỉ 36 Cát Linh, tới cửa mà vẫn còn lƣỡng lự: có
nên vào hay không?? Chả lẽ ra tới đây rồi lại về, tặc lƣỡi, tôi vẫn quyết
định cầm hồ sơ đi thẳng lên tầng 3. Rụt rè bƣớc vào quầy tƣ vấn ánh
mắt các chị nhìn tôi đăm chiêu, có chút lo lắng. Nhƣng khi nói rõ mục
đ ch của mình, có một bạn đã cầm hồ sơ của tôi mang vào phòng
nhân sự và bảo tôi ngồi chờ. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là sẽ đi nộp hồ sơ rồi
về thôi, nếu mà có đƣợc phỏng vấn luôn thì tôi cũng chết (quần áo
không đƣợc nghiêm túc, chƣa chuẩn bị gì để phỏng vấn).

Đúng là ngƣời tính không bằng trời tính, một lúc sau có một chị
phòng nhân sự bảo tôi ra điền vào form phỏng vấn (tôi vẫn nhớ dáng
ngƣời chị Liên Trần hôm đó – thầm cảm ơn chị vì đã cho tôi phỏng
vấn luôn). Đƣợc gặp gỡ chị Hồng Khanh và chị Thái Hà - hai chị quay
tôi hơn 1 tiếng đông hồ - lần đầu tiên tôi đi phỏng vấn mà lâu tới thế.
Cuối cùng các chị chốt: nếu đồng ý thì sẽ gọi điện và hôm sau tôi sẽ
tới gặp bộ phận kinh doanh để phỏng vấn vòng 2. Tôi vui vẻ ra về,
trong lòng thấy thoải mái và có linh cảm mình sẽ đƣợc nhận vào
EQuest.

Chƣa kịp về tới nhà, tôi nhận đƣợc số điện thoại từ EQuest và hôm
sau tiếp tục lên Cát Linh, thêm một lần chóng mặt với Ms Thủy –
ngƣời mà tôi khá ấn tƣợng ngay từ ngày đầu tiên tôi tới (nhìn thấy

155

chị trao đổi rất hay và tự tin – cái này chƣa bao giờ kể cho chị Thủy).
Sau khi trao đổi xong, tôi đồng ý đi làm nhƣng với một mong muốn:
làm tại cơ sở Nguyễn Trãi – đó là mục đ ch của tôi vì đƣợc đi làm gần.
Tuy nhiên chị Thủy muốn tôi làm ở Xã Đàn một thời gian rồi sau đó về
Nguyễn Trãi. Tôi chấp nhận và thế là hành trình EQuest bắt đầu….

Tiếp xúc và trải nghiệm

Ngày 31.08.2012 chân ƣớt chân ráo lên 207 Xã Đàn. Tôi gặp chị Hoàng
Huyền với bạn Phí Hƣờng. Hai ngƣời rất nhiệt tình giúp đỡ tôi, cũng
tin tƣởng giao cho tôi mở lớp. Tôi vẫn nhớ tháng 09 đó tôi mở đƣợc 4
lớp TOEIC (sáng + tối) và đƣơng nhiên tôi phải đứng vào lớp khai
giảng khi lớp học buổi đầu tiên. Vì mới đi làm nên có vẻ ngƣợng
ngùng, tuy nhiên các bạn trong lớp hôm đó lại rất vui tính nên tôi
cũng đỡ phần nào… rồi có rất nhiều kỉ niệm trong 1 tháng đó. Và đùng
cái, tôi nhận quyết định thay đổi nhân sự..

55 Nguyễn Khang - tôi đƣợc về làm cùng chị Quản Hằng, Doãn Vân,
mỗi ngƣời 1 phong cách làm việc. Những buổi đào tạo cùng chị
Phƣơng Chi, chị Linh Giang, chị Hồng Khanh tôi đã học thêm đƣợc
nhiều kiến thức bổ ích. Nhƣng chƣa kịp làm quen đƣợc tất cả mọi thứ
thì sau 15 ngày ở Nguyễn Khang, tôi đƣợc về với Nguyễn Trãi nơi tôi
mong muốn

Km 10 Nguyễn Trãi đây rồi - vẫn khó tìm và lối lên cầu thang thì thật
là “buồn”, có một chút khác xa với các cơ sở khác. Tôi đƣợc gặp lại Phí
Hƣờng và bạn Thu Thủy. Tôi vẫn nhớ tháng 11/2012 - cái ngày sinh
nhật tôi, các bạn cùng anh Hồng Thái đã tạo cho tôi một bất ngờ và
đặc biệt là cuộc thi “ Mit EQ 2013 nữa chứ”. Đó là những kỉ niệm tôi
không bao giờ quên đƣợc . Chƣa đầy 4 tháng, tôi lại nhận đƣợc
nhiệm vụ mới….

22C - Giảng Võ – lại cách nhà tôi đúng 17km. Một trải nghiệm mới

156

với môi trƣờng mới. Ấn tƣợng với tôi ở Giảng Võ là những lần trao đổi
với phụ huynh “chóng hết cả mặt” chỉ hi vọng chốt đƣợc phí, là những
buổi tổ chức sự kiện cho các con và đặc biệt là những buổi liên hoan
chia tay hoăc ăn uống cùng cùng các đồng nghiệp. Chỉ trong vòng
chƣa đầy 6 tháng, có khoảng hơn 10 bữa ăn uống - chính vì thế tôi đã
béo lên trông thấy sau khi làm việc ở đó. Và rồi, tới tháng 7 năm 2013
tôi lại nhận đƣợc quyết định chuyển sang một nơi khác - trụ sở chính
Công ty.

99 An Trạch – đúng là một nơi “xa hoa và tráng lệ” với tôi - con ngƣời
và tất cả. Đƣợc gặp lại chị Quản Hằng và làm quen với “2 chị già xinh
đẹp” chị Thụy Giang, chị Bùi Linh. Với những buổi thịt xiên nƣớng
4h chiều trƣớc cổng trƣờng Cát Linh, những bữa trƣa, thậm chí đi taxi
ăn cháo lòng tiết canh cùng phòng IT, nhân sự, kế toán: cô Hƣơng, anh
Phƣơng, anh Yết, chị Tuyến, chị Tuyết, anh Giang... Một buổi chiều
cuối tháng 11 lại có cuộc gặp gỡ với chị Tuyến, có sự thay đổi nhẹ…

Km 10 - Nguyễn Trãi lần 2 – Và lần này đƣợc làm việc với hai em tƣ
vấn xinh đẹp: Lan Anh - Minh Thƣ – mỗi ngày đi làm là một ngày
vui. Hai em hồn nhiên, lúc nào cũng cƣời nói vui vẻ. Tôi đã trẻ ra trông
thấy nhờ các em. Các chị em hòa đồng, đoàn kết đã đƣa Nguyễn Trãi
có những tháng lên một tầm cao hoành tráng , ai cũng phải ngƣỡng
mộ. Tất cả cũng là kỉ niệm và rồi cuộc vui chƣa đƣợc bao lâu, tôi lại có
một quyết định mới…

373 Hoàng Quốc Việt – 19km “from my house” – khi viết những dòng
sử kí này, tôi mới trải nghiệm ở Hoàng Quốc Việt đƣợc 2 ngày, cùng
hai bạn “song Hà”. Có sự mới mẻ, có niềm vui mới, và đôi khi nhớ
nhung những chốn cũ, không biết sẽ gắn bó với Hoàng Quốc Việt bao
lâu, sẽ đƣợc điều chuyển đi đâu?? nhƣng suy cho cùng tất cả đều
thuộc ngôi nhà EQuest…Và còn rất rất nhiều đồng nghiệp nữa tôi
chƣa kịp “xƣớng tên” vì tôi e rằng khi mọi ngƣời đọc tới đây thì đã
nản rồi.

157

EQuest là nơi tôi lựa chọn - biết bao kỉ niệm vui buồn gắn bó với tôi
suốt hai năm qua, tôi sẽ đi cùng nó tới khi nào mà nó không còn yêu
tôi nữa….<3
P/s: Bài viết tâm sự thật lòng, rất mong sự ủng hộ của các cô/ chú/
anh/ chị/ bạn/ em ở EQuest. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc tới những
dòng cuối cùng này <3

158

Chào sử ký, là tôi, mar đây!

Tôi viết những dòng này trong 1 đêm hè oi bức, oi bức nhƣ deadline
của sử ký cũng nhƣ deadline của bất cứ đề án nào mà tôi đã và đang
làm ở EQuest vậy! Luôn luôn là ngày cuối cùng, thậm chí muộn hơn
ngày cuối cùng một vài ngày cho máu!
Sử ký ơi, khi bắt đầu viết sử ký, đúng nhƣ lời kêu gọi thống thiết,
huyết thƣ sặc mùi nƣớc mắm của sử ký (vì sử ký ăn sáng bằng bánh
cuốn chấm nƣớc mắm), tôi dành 1 tiếng để suy ngẫm, để suy nghĩ và
lan man theo dòng hồi tƣởng!

Dòng hồi tƣởng bồng bềnh trôi về những ngày đầu năm 2013. Ngày ấy,
trong cái lạnh co ro của những ngày Đông giá rét, tôi bƣớc vào cánh
cửa kính long lanh của căn nhà 22C Giảng Võ, căn nhà mà sau đó ăm
ắp kỷ niệm thân yêu của tôi, một thời để nhớ của tôi! Ngƣời tôi gặp

159

đầu tiên tại căn nhà ấy là 1 ngƣời phụ nữ mảnh mai, trông có vẻ yếu
đuối (nhƣng kỳ thực vô cùng khủng khiếp với Nội lực thâm hậu tiềm
tàng!!!!!). Chỉ vài câu chào hỏi, trò chuyện, thế là ngƣời phụ nữ ấy
thành sếp của tôi! Và những ngày tháng cùng đứa con sơ sinh của
EQuest - Bealy bắt đầu!!

Ấn tƣợng đầu tiên của tôi với thƣơng hiệu này là chẳng hiểu nó liên
quan gì đến ông bố của nó, không phải màu sắc (bố là màu đỏ, con là
màu xanh biển), không phải hình khối (vì bố thì mảnh mai, con lại dèn
dẹt??), nhƣng đó chính là khi hành trình đi xây dựng thƣơng hiệu mới
bắt đầu!

Thƣơng hiệu mới bắt đầu từ cái hệ thống bảng biển, từ việc thiết kế
nội thất sảnh TVTS, trang trí phòng học, trang trí tƣờng đến từng cái
bàn, từng cái ghế, tƣờng hộc tủ đa năng, từng cái đôn sắc màu, từng
quyển sách, cuốn truyện, đến cả dây dù cuốn quanh cầu lan can cầu
thang để bảo vệ cho các cháu bé! Công việc đòi hỏi kết quả là nội thất
phải thật xinh xắn, đáng yêu, phù hợp với lứa tuổi, tổng thể hài hoà,
thống nhất với biểu tƣợng và sắc mà thƣơng hiệu, thời gian triển khai
nhanh chóng nhƣng chi phí phải cực kỳ, cực kỳ hợp lý! Song song với
xây dựng hình ảnh cơ sở của thƣơng hiệu là xây dựng các ấn phẩm
truyền thông cũng phải nhanh chóng, đẹp đẽ! Một công việc cốt lõi là
sự hiểu biết về sản phẩm, dịch vụ mà mình cung cấp, nhất là 1 sản
phẩm mà bấy giờ chúng tôi mới cùng nhau tìm hiểu, khám phá và tìm
cách truyền tải tới khách hàng! Phải thật thấu hiểu mình để trở nên
khác biệt nhƣng phù hợp, vì trƣớc chúng tôi là cái bóng lớn của
những thƣơng hiệu đã ra đời gần 20 năm, ăn sâu vào tiềm thức của
bao thế hệ khách hàng mục tiêu của chúng tôi!!!

Đồng hành với thiết lập cơ sở vật chất, ấn phẩm truyền thông là xây
dựng chiến lƣợc marketing & chiến lƣợc bán hàng, hay nói ngắn gọn
là làm gì để có 150 khách hàng đến cơ sở trong tháng khai trƣơng và
đạt doanh thu 200 triệu, đủ tiền thuê nhà và nuôi đủ mấy miệng ăn
của cái gia đình Bealy bé nhỏ đó!!!!!!!!!!!!!!

160

Tôi sẽ mãi mãi nhớ về 1 buổi chiều cuối năm cũng thật lạnh giá ấy, có
một cô bé cao ráo, xinh xắn trắng trẻo và năng động mới đƣợc thăng
chức hay kiêm chức "trợ lý tổng giám đốc" phi 1 con Honda đến và hỏi
tôi về kế hoạch khai trƣơng cơ sở ra sao, mau và luôn gửi lại trong 2
ngày tới trong khi tôi vẫn còn đang lật đật dựng nốt cái biển tòa nhà
và cái backdrop cá heo xinh xắn. Những tài liệu hƣớng dẫn, những
câu hỏi sắc sảo của cô bé ấy đã giúp tôi hoàn thành kế hoạch chi tiết
và tàm tạm để qua đƣợc vòng soi mói tiền bạc khốc liệt của một ông
kế toán trƣởng béo tốt ngày ấy. Đó là những ngày đầu tiên vào đời
mar B2C của tôi.

Không trƣờng học nào dạy dỗ tốt hơn là trải nghiệm và vấp ngã, tôi đã
đi từ đề án này đến đề án khác, đƣợc cùng cộng tác với những cô
nàng TVTS xinh xắn, cute lúc nào cũng rạng rỡ nụ cƣời và kết quả là
sau 5 tháng chúng tôi đã có 15 lớp học đƣợc khai giảng với 150 học trò
đáng yêu. Đến ngày hôm nay, khi Bealy chỉ còn là trong tiềm thức, tôi
sẽ mãi nhớ về những chiều đi phát tờ rơi và mỏi mồm xin survey với
cái mặt dày vài mét, nhớ về những sáng cần mẫn chuẩn bị đồ đạc cho
Ngày hội Sáng tạo hay ngày Tết thiếu nhi sắp tới, nhớ về những trƣa
hè đổ lửa chạy lòng vòng mua bimbim cho lớp học mẫu mùa hè năng
động, nhớ về những ngày thứ 7, Chủ nhật đèo con trai lƣợn qua cơ sở
để xem lớp học khai giảng thế nào, học sinh học ra sao... Và cả những
con ngƣời nơi ấy, sẽ đọng mãi trong tôi những kỷ niệm ngọt ngào, là
chị giám đốc mảnh mai và giàu nội lực, là cô TVTS trắng trẻo và luôn
toét miệng cƣời, là anh bảo vệ luôn lo lắng từng cái bánh mỳ que, từng
quả dứa vào những tối muộn ở lại trực lớp tại cơ sở.... Chao ôi, cả một
bầu trời kỷ niệm ùa về trong tôi................

Dòng cuối này tôi xin gửi lời cảm ơn dành tặng Sử ký – một dự án thú
vị mà EQuest đã gửi tới chúng tôi. Nhờ dự án ép buộc này mà tôi có
đến hơn 1h đồng hồ giữa những bộn bề, lớp lớp đề án kéo dài mãi
không dứt, để đƣợc ngồi lại, lắng mình hồi tƣởng và suy ngẫm về

161

khoảng thời gian tƣơi đẹp đã qua! Kỷ niệm là do mình tạo dựng, niềm
vui hay hạnh phúc đều ở trong tay mình, cứ cống hiến hết mình, cứ
sống hết mình, cuộc sống sẽ mang đến cho bạn những điều thật tuyệt
diệu!!!!!!!!!!!!!!!

162

Tôi gia nhập EQuest như duyên
tiền định

Đã có bao giờ, trong khi đang làm việc, bạn tự hỏi bạn đến từ đâu, và
sẽ đi về đâu? Bạn là ai trong tổ chức bạn đang làm việc? Bạn đóng góp
đƣợc những gì? Sếp bạn đang trả tiền công cho bạn vì cái gì? Và rồi
nếu một ngày bạn rời đi, bạn đƣợc gì, mất gì?

Khi tất cả đã qua đi, nơi mà bạn đã từng làm việc chỉ còn lại những
câu chuyện mà thỉnh thoảng ngƣời ta nhắc đến bạn, kể về bạn, khen
bạn và cả ... nói xấu bạn nữa.

Đây rồi, phải chăng đây chính là cơ hội để bạn tự giãi bày, bộc bạch, tự
ghi lại sử ký cho mình. Để ngƣời đời sau nếu có muốn cất công tìm
hiểu xem bạn là ai, bạn đã làm những gì, đóng góp đƣợc gì, thì hãy vào
đây, đọc lại những trang sử ký này. Mọi sự sẽ tỏ tƣờng.

Nào, hãy lắng nghe câu chuyện của tôi...

Vào đề ..

Hôm nay hạn chót nộp bài

Sử ký EQuest còn dài chƣa xong

Thôi thì cũng phải cất công

Không thì Sếp cắt phần mƣời tiền lƣơng.

163

Lần này sếp rất quyết cƣơng

Đêm hôm cũng cố nộp bài cho xong

Trƣớc là viết lách loanh quanh

Sau là có tí nộp lên Portal

........................

Trả món nợ* Công ty trƣớc mắt

Mặc đời sau, thiên hạ com mèn

Cơ duyên

Tôi gia nhập EQuest nhƣ một cơ duyên định sẵn. Sau một kỳ nghỉ dài,
một mình đây đó khắp nơi, khi cơ thể tràn đầy năng lƣợng tôi lại
muốn quay trở về với công việc. Và tôi muốn, phải là một công việc gì
đó rất mới, rất lạ, ít ra thì sẽ không giống với những công việc tôi từng
làm trƣớc đây, để tôi có cơ hội đƣợc khám phá bản thân, đƣợc tìm tòi
những cái mới, môi trƣờng mới, những con ngƣời mới... Và rồi...

Trong một lần tình cờ gặp lại anh bạn đồng nghiệp cũ là anh Phạm
Văn Yết, lúc đó đang làm ở bộ phận kế toán tại Công ty, qua câu
chuyện ngắn gọn tôi biết rằng EQuest sắp thành lập một bộ phận
chuyên làm phần mềm học và thi online. Điều này thực sự rất cuốn
hút vì trƣớc đây tôi cũng đã từng có ý tƣởng triển khai các ứng
dụng phần mềm test online. Và bản thân tôi cũng có nhiều ấp ủ và dự
định xây dựng một hệ thống nhƣ vậy. Mặc dù vốn kiến thức và kinh

164

nghiệm không có nhiều. Tôi quyết định sẽ nộp hồ sơ ứng tuyển vào
đây.

Sau đó mấy ngày, tôi đƣợc xếp lịch hẹn với anh Trần Huy Phƣơng để
phỏng vấn. Lần đầu gặp anh tôi không khỏi ngạc nhiên với phong
cách nghệ sĩ pha chút gì đó dáng dấp của một vị giáo sƣ chân kính mà
tôi thấy ở anh Phƣơng. Đƣợc anh chia sẻ về những kế hoach dự định
xây dựng một hệ thống eLearning số một, về những ý tƣởng khi triển
khai, những hệ thống mã nguồn mở, về những hiểu biết, sở thích của
anh, tôi biết rằng nếu đƣợc làm việc ở đây, tôi sẽ gắn bó khá lâu với
nơi này.

Cơ duyên cho tôi là đƣợc làm việc với anh trong một khoảng thời gian
khá dài. Đủ để cho tôi học đƣợc rất nhiều điều từ anh, một con ngƣời
am hiểu sâu rộng ở nhiều lĩnh vực, một con ngƣời hài hƣớc và hết
sức nghiêm túc trong công việc. Một nhân cách, một cá tính.

Những ngày đầu...

Ngày đầu tiên làm việc ở EQuest tôi đến cơ sở 373 Hoàng Quốc Việt.
Đƣợc làm việc với các em xinh tƣơi nhƣ Ngân Hà, Minh Tú, Huyền
Hƣơng... tôi rất lấy làm tiếc... vì tôi đã lấy vợ rồi :D. May mà lúc gặp sếp
tổng là anh Thanh Sơn, anh có động viên là có vợ nhƣng chƣa hết cơ
hội, lúc đó tôi mới thấy... đỡ tiếc. Dù sao thì đƣợc làm việc cùng với
các em, tôi thấy thú vị hơn rất nhiều so với những nơi mà trƣớc đây
tôi từng làm. Tôi thƣờng nói với các đồng nghiệp, đƣợc làm ở đây,
khác nào đi lạc vào một rừng hoa, tuy rằng không thể ngắt hoa mang
về cắm lọ nhƣng nhƣ thế cũng đủ... ngọt ngào rồi. :D

Sau này trong quá trình làm việc, tôi đã làm việc với khá nhiều chị em
trong các bộ phận khác vì công ty chủ yếu là nữ, cảm giác chung là rất
dễ chịu. Có một điều tôi vẫn băn khoăn đến bây giờ, là mình sinh ra ở
cung “xử nữ”, làm việc ở một công ty toàn “nữ” mà vẫn chƣa ...”xử”

165

đƣợc em nào ???!!!!?

EDC – Một team ăn ý

Gần 2 năm hoạt động, EDC trong mắt mọi ngƣời ở bộ phận khác nhƣ
là một đứa con cƣng của Sếp tổng. Đƣợc trang bị những điều kiện gần
nhƣ tốt nhất, chúng tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt nhất những
nhiệm vụ đƣợc giao vì biết rằng có những áp lực rất lớn từ phía công
ty, từ kỳ vọng của mọi ngƣời và ngay chính bản thân chúng tôi cũng
có những kỳ vọng rất lớn về sản phẩm mà chúng tôi đang làm. Thời
gian chuyển về 101C Xã Đàn, hầu nhƣ ngày nào chúng tôi cũng làm
việc rất muộn đến tầm 8, 9 giờ tối. Lúc đó vẫn rất mù mờ về cách thức
làm sản phẩm, sản xuất nội dung, core phần mềm...

Và rồi nhân tố mới xuất hiện. Mọi việc đƣợc giải quyết rất nhanh gọn
và chính xác. Anh mang đến một phong cách làm việc rất khoa học,
chính xác và khẩn trƣơng với các quy trình chặt chẽ. Đó là anh
Trƣờng Giang, một kỹ sƣ lập trình mới chuyển về từ bên đối tác.
Những vấn đề nêu ra đều đƣợc anh xử lý rất logic, hợp lý và rất thực
tế. Từ đó công cuộc sản xuất phần mềm tiến triển rất tốt. Có những dự
án anh hoàn thành nhanh đến mức khó tin, chỉ trong 2 ngày. Ngoài ra
anh còn có biệt tài “chém gió”. Anh dạy chúng tôi cách “chém” với
bố cục chặt chẽ, luận điệu, chiến thuật, làm sao cho đối thủ nghe xong
chỉ biết gật gù chứ không thể phản kháng. Riêng cá nhân tôi cảm
thấy, kỹ năng đó thực sự cần thiết cho mỗi ngƣời.

Sau này, vì những khó khăn kinh doanh, sản phẩm do chúng tôi tạo ra
chƣa có cơ hội đƣợc giới thiệu rộng rãi ra thị trƣờng. Tôi vẫn tin vào
một ngày nào đó, khi máy tính, smartphone trở thành một vật dụng
mà ai cũng có, khi giáo dục từ xa trở thanh một xu hƣớng tất yếu,
chúng tôi sẽ có một thị trƣờng với 90 triệu khách hàng tiềm năng.

Giờ đây, mỗi khi nghe ai đó nhắc đến thƣơng hiệu EDC, tôi vẫn nhớ

166

đến nhƣ một Team ăn ý và biết chém gió.

Con đường trở thành một EQuester ...

Sau khi thành lập Trung tâm công nghệ (ITC), tôi chính thức trở thành
một EQuester theo đúng nghĩa.

Ngƣời mà chúng tôi hay gặp là TGĐ Nguyễn Thanh Sơn. Trƣớc đây
anh cũng là “dân công nghệ” và vì sở thích với công nghệ nên anh hay
gặp chúng tôi để chia sẻ, trao đổi về xu hƣớng mới. Cảm giác về anh là
một ngƣời đắm say với công việc và luôn đƣa ra nhiều ý tƣởng mới.
Từ một ý tƣởng rất nhỏ, anh cũng nhìn thấy rõ tiềm năng, và cơ hội
kiếm tiền trong đó. Anh trở thành diễn giả chỉ cho chúng tôi cách
kiếm tiền, giữ tiền, và tiêu tiền. Những thói quen của ngƣời giàu, tật
xấu của ngƣời nghèo, học cách “yêu tiền” để trở thành ngƣời giàu có.
Từ đó chúng tôi học đƣợc rất nhiều bài học về cuộc sống. Những bài
học mà thậm chí phải bỏ ra rất nhiều học phí mới có thể học đƣợc.

Ngƣời mà tôi muốn kể đến tiếp theo là chị Nguyễn Thanh Thủy. Lần
đầu tiên gặp, tuy rằng ít tuổi hơn, nhƣng chị nhất quyết bắt tôi gọi
bằng chị. Tôi biết là bị bắt nạt nên gọi hẳn là “Cô” cho bõ tức. Ai dè “Cô
ấy” đồng ý ngay và cái chức danh ấy vẫn đƣợc sử dụng cho đến ngày
nay. Hiện giờ vẫn rất nhiều ngƣời vẫn tƣởng rằng chúng tôi có một
quan hệ họ hàng gì đó rất mù mờ. Cảm giác của tôi về “Cô” Thủy là
một ngƣời rất mẫu mực, cả trong công việc và cách ứng xử trong cuộc
sống. Với cô ấy, đã làm việc là phải đâu ra đấy. Các em làm việc với cô
ấy là phải răm rắp hoàn thành. Việc ra việc, chơi ra chơi. Đã là lãnh
đạo, cần rất nhiều tố chất. Riêng tôi cảm thấy, với tố chất ấy, “Cô” Thủy
có thể trở thành một lãnh đạo xuất chúng.

Trong một dự án mà tôi làm việc với chị Tuyến Nguyễn là dự án xây
dựng lại website mới cho EQuest, tôi có dịp để hiểu chị hơn. Kỳ thực
chị Tuyến là một ngƣời rất “kỹ tính” trong công việc. Tuy không

167

phải là dân chuyên về thiết kế đồ họa, nhƣng khi làm việc với Tuyến,
tôi buộc phải cuốn theo chị bởi sự tỉ mẩn, chi tiết, sự tinh tế trong
màu sắc thiết kế, cho đến những yêu cầu về thẩm mỹ đến từng pixel.
Từ đó, tôi học đƣợc bài học rất lớn để tạo ra sản phẩm. Nếu bạn muốn
tạo ra những sản phẩm ƣng ý, bạn thực sự phải khắt khe với chính
mình. Nếu không, sản phẩm của bạn sẽ mãi chỉ là một thứ dở dang.
Mặc dù có đôi lần cảm thấy khó chịu khi phải sửa quá nhiều lần bản
demo website, nhƣng khi hoàn thành dự án tôi cảm thấy mình nợ chị
Tuyến một lời cảm ơn xuất phát từ sự chân thành.

Nếu nói đến linh hồn của một tổ chức giáo dục lớn, có lẽ ngƣời ta sẽ
còn mãi nhắc đến, ca ngợi, tôn vinh những con ngƣời đã dành hết tất
cả tâm huyết, dốc cả trái tim để dày công dạy dỗ, đào tạo ra những thế
hệ bằng tri thức và trí tuệ để đi ra ngoài và nói với thế giới rằng dân
tộc chúng ta không hề thua kém. Họ là những ngƣời lái đò sông... Tô
Lịch =)) Dù ít có điều kiện để làm việc với họ, nhƣng tôi cảm thấy họ
thực sự là những ngƣời thầy tận tụy, yêu nghề. Xin kể đến một vài cái
tên mà tôi biết nhƣ là: Kim Liên, Minh Mão, Hiền Hòa, Ngân Hà, Diệu
Thu, Kim Cúc, Hào Quang, Minh Tiến ...

Thành lập đội bóng

Vào thời điểm đầu năm 2013 tôi nhen nhóm ý định thành lập đội bóng
EQuest FC, phần vì thấy Công ty chƣa có phong trào thể thao, phần vì
thấy Công ty rất đông, nhiều bộ phận. Nếu có một cái gì đó gắn kết
mọi ngƣời, các bộ phận với nhau thì công việc mà cần đến tham gia
của nhiều bộ phận sẽ rất “chạy việc”. Hơn nữa, còn một lý do quan
trọng nữa là anh chị em EQuest ai cũng phải ngồi làm việc với máy
tính rất lâu là nguyên nhân dẫn đến các bệnh văn phòng nhƣ tim
mạch, thận, gan, thần kinh... Bóng đá chính là môn thể thao ngon, bổ,
rẻ phù hợp với tình hình Công ty. Sau khi gửi thƣ mời tham gia đội
bóng, số lƣợng thành viên tăng nhanh chóng mặt. Hầu nhƣ tất cả anh
em trong Công ty ở thời điểm đó đều tham gia. Đó là tín hiệu rất mừng
để tôi tin rằng, ý định thành lập đội bóng ban đầu của tôi, là rất đúng

168

đắn.

Thời điểm mới thành lập có rất nhiều sự ủng hộ của các phòng ban cá
nhân nhƣ chị Tuyến Nguyễn xin tài trợ cho đội bóng, anh Hiến thiết
kế áo, logo cho đội bóng, anh Hào Quang đội trƣởng, anh Trƣờng
Giang ông bầu của đội bóng – ngƣời nổi tiếng với học thuyết “Thần
đèn”, anh Tuấn Anh, ngƣời giữ lửa cho đội bóng, anh Hồng Sơn ngƣời
luôn phải rời trận đấu sớm nhƣng vẫn luôn có mặt, Thủ môn Thái
salem, chân sút sát thủ Duy Tiến, và còn rất nhiều, rất nhiều những
cái tên mà lịch sử đội bóng sẽ còn nhắc đến.

Đến giờ, tôi vẫn còn ấp ủ một tham vọng mở rộng đội bóng đến các
bạn học viên tại EQuest. Nếu làm đƣợc điều này năng lực đội bóng sẽ
rất mạnh, sẽ có thể tham gia những giải đấu lớn, tạo đƣợc tiếng vang
và cũng là một cách làm thƣơng hiệu rất khác.

Đoạn kết

Gần 3 năm của tôi ở đây là một khoảng thời gian không dài trong lịch
sử một chặng đƣờng dài của EQuest đã và đang vƣơn tới để trở thành
một Tập đoàn giáo dục hàng đầu trong cả nƣớc. Những con ngƣời tôi
đã gặp, đã từng làm việc cùng nhau đã cho tôi rất nhiều vốn sống, về
cách nghĩ, cách ứng phó trƣớc một vấn đề. Điều mà tôi luôn tâm niệm
là hãy làm việc tận tâm. Mỗi một cá nhân hãy làm việc tận tâm thêm
một chút, cố gắng thêm một chút, tiết kiệm thêm một chút, cả Công ty
sẽ thêm đƣợc rất nhiều giá trị. Từ đó chúng ta sẽ ngày một lớn mạnh.
Và khi chúng ta lớn mạnh bằng thực lực không vật cản nào có thể
ngăn cản chúng ta trở thành ngƣời dẫn đầu.

Món nợ: Là động lực để tôi viết lại những đoạn hồi ký này là vì tôi biết
dù muốn hay không, tôi cũng đã là một phần của lịch sử EQuest, dù

169

phần đó có bé nhỏ hoặc to lớn đến đâu. Bạn cũng vậy, dù bạn đến và
đi chỉ trong một ngày, hãy nhƣ tôi, nhƣ tất cả các đồng nghiệp của tôi,
hãy hãnh diện mà nói rằng: Tôi đã và đang là một phần của EQuest.

170

Kỷ niệm khó phai

Kỷ niệm này trong tôi đã hơn 7 năm rồi nhƣng nó nhƣ mới ngày nào.
Tôi không thể quên đƣợc kỷ niệm ấy dù thời gian có đi qua.

Ngày ấy, tôi còn là sinh viên năm nhất, còn nhiều bỡ ngỡ của một đứa
từ quê mới lên Sài Gòn. Học hành cũng chƣa nhiều vì chỉ mới năm
đầu làm sinh viên. Thế rồi “duyên phận” đến khi đƣợc nhận vào
EQuest làm part–time cuối tuần. Tuy chỉ là công việc bán thời gian
nhƣng nó cũng làm tôi có nhiều hứng thú.

Câu chuyện xảy ra vào một buổi tối thứ 7, tôi đang trực tại quầy tƣ vấn
một mình thì có một Phụ huynh đến đóng phí cho con học SAT, đây là
đứa con thứ 2 của khách hàng này học tại EQuest nên có thẻ ƣu đãi
giảm 10%. Tôi tiến hành thu phí bình thƣờng và có giảm 10% cho
khách, nhƣng sau khi thấy số tiền phải đóng, vị khách hàng này đã
không ngừng thắc mắc hỏi: “Tại sao con tôi vào học sau một buổi, một
buổi học thử không đóng tiền mà thu học phí không trừ ra ? Trƣớc khi
đến đóng tiền, tôi đã gọi đến và đƣợc nhân viên ở đây nói sẽ trừ ra 2
buổi học và giảm 10% học phí nữa mà”. Tôi gọi cho chị Huyền nhân sự
để biết đƣợc con số học phí chính xác cần phải thu thì vẫn là con số
nhƣ tôi đã tính cho khách hàng. Tôi đã giải thích cho khách hàng về
sự nhầm lẫn này, nhƣng vị khách hàng này càng lúc càng lớn tiếng, la
mắng tôi thậm tệ, chị ra về và không đóng học phí. Vì còn non trong
giải quyết tình huống nên tôi đã vỡ òa, khóc nhƣ mƣa, bác bảo vệ nhìn
thấy tôi khóc cũng tội nghiệp nhƣng không biết nói gì. Sau đó, tôi gọi
cho chị Trâm, chị là ngƣời trực tiếp phụ trách lớp SAT này, chị đã an
ủi, động viên tôi và nói: “không sao đâu em, để đó chị sẽ giải quyết, em
đừng khóc nữa và chuẩn bị về đi”.

Hôm sau, hỏi ra mới biết, khi vị phụ huynh này gọi điện đến, trợ giảng

171

đã giải thích nhầm cho khách hàng mà không biết rõ quy chế, ai ngờ
ngƣời nhận hậu quả lại là tôi. Những cũng chính từ sự vụ đó mà giờ
đây tôi đã tự tin hơn rất nhiều, giải quyết các tình huống khó khéo léo
hơn, thuyết phục hơn.
Vì ngày ấy còn đi học, mà công ty lại cần nhân viên Full – time nên tôi
đã không còn làm ở EQuest nữa. Tuy nhiên, trải qua quá trình làm việc
tại nhiều đơn vị đào tạo Anh ngữ khác trong thời sinh viên và sau đó,
tôi đã quay lại làm việc tại EQuest sau khi tốt nghiệp. Đến bây giờ, tôi
đã gắn bó với EQuest đƣợc 2 năm, kể từ khi chính thức làm nhân viên
kinh doanh và hiện tôi đang là UM quản lý một cơ sở.
Hy vọng, EQuest ngày càng phát triển và vững mạnh, là mái nhà
chung của tất cả chúng tôi!

172

EQuest ngày ấy trong tôi!

Ngày ấy, chúng tôi cùng nhau làm việc miệt mài đến khuya. Ngày ấy,
chúng tôi vừa cùng nhau ăn trƣa thoải mái vừa tám chuyện rôm rả.
Ngày ấy, chúng tôi phải tự bỏ phiếu điểm danh vào thùng coi nhƣ tự
chấm công cho mình. Ngày ấy, chúng tôi cùng nhau gom góp nhiều
thật nhiều những bài học, kinh nghiệm và cả những kỉ niệm chẳng
bao giờ quên.

Cột mốc đầu tiên

14/7/2008 có lẽ là mốc thời gian đánh dấu bƣớc ngoặt lớn trong cuộc
đời của tôi. Đó là ngày đầu tiên tôi đi làm với tƣ cách là nhân viên
chính thức của EQuest, 38 Hàng Cháo. Tôi cứ nghĩ rằng làm việc ở
trên tuyến phố này, chắc sẽ có nhiều “Hàng Cháo” lắm đây ^^, hóa ra
lại chủ yếu là Hàng Đinh, Hàng Ốc. Tòa nhà 38 Hàng Cháo thật đẹp và
khang trang làm sao. Nơi đây còn trở nên nhộn nhịp hơn, rộn ràng
hơn với những tốp học sinh tung tăng đến lớp vào những buổi chiều
muộn.

Thời điểm mới vào công ty, tôi là giáo viên toàn thời gian đầu tiên.
Nhƣng chỉ 5 năm sau số lƣợng giáo viên toàn thời gian đã tăng gấp 50
lần. Số lƣợng giáo viên nƣớc ngoài cũng tăng đến mƣời mấy lần. Chỉ
có giáo viên bán thời gian vẫn duy trì ở mức 20 đến 30 ngƣời. Hiện
nay, với đội ngũ giáo viên hùng hậu nhƣ vậy, cùng hệ thống 12 cơ sở
tại 3 thành phố lớn Hà Nội, Đà Nẵng, Hồ Chí Minh, bất cứ ứng cử viên
nào xin tuyển vào EQuest cũng cảm thấy rất tự hào khi đƣợc nhận
chính thức. Các bạn ấy còn có thể dễ dàng có đƣợc thông tin về
EQuest nhƣ môi trƣờng làm việc có chuyên nghiệp không? Mức
lƣơng cao đến nhƣ vậy không? Không khí làm việc có thoải mái
không? So với trƣớc đây, thật khó mà tôi biết đƣợc nhiều thông tin

173

nhƣ thế!

Chọn cho mình một lối đi riêng

Lúc đó tôi đƣợc chị Hải Nhi – giám đốc đào tạo và chị Minh Hải – phó
giám đốc phỏng vấn. Chính các chị- những vị sếp rất đáng tin cậy
cùng quá trình tuyển dụng vô cùng khắt khe đã khiến tôi có quyết tâm
để đƣợc làm việc tại EQuest. Và thật may mắn và hạnh phúc khi tôi
đƣợc tuyển dụng vào làm. Bạn bè tôi lúc đó, ai cũng theo đuổi ƣớc mơ
làm cô giáo dạy ở trƣờng này, trƣờng kia…

Riêng tôi, tôi đã chọn cho mình một lối đi riêng. Trong tiềm thức của
tôi, tôi muốn đƣợc làm việc ở môi trƣờng mà ở đó tôi có thể phát triển
khả năng của bản thân. Ở đây tôi sử dụng tiếng Anh hàng ngày. Đến
lớp tôi dùng tiếng Anh, ngồi văn phòng tôi dùng tiếng Anh trao đổi với
giáo viên nƣớc ngoài. Có nhƣ thế, tiếng Anh của tôi mới không bị mai
một. Một lớp ở EQuest cũng chỉ có khoảng 10 đến 15 em học sinh. Nếu
dạy cho 40 đến 50 em thì tôi làm sao đủ sức vì lúc đó tôi còn thấp bé
nhẹ cân hơn bây giờ nhiều.

Làm giáo viên toàn thời gian hồi ấy, những năm 2008-2009 là ngày
ngày tôi hân hoan đến văn phòng chuẩn bị bài rồi tối đi dạy. Tôi ngồi
làm việc ở tầng 2, và số tôi đƣợc xếp ngồi bên cạnh sếp Nhi nên tôi
không thể không nghiêm túc đƣợc. Thi thoảng hóng hớt đƣợc vài
cuộc điện thoại của chị Hằng phòng kế toán vì chị thƣờng nói rất to.

Sau 2 tháng làm việc thì phòng đào tạo đã có thêm Hồng Hạnh, Trà Mi
và Thu Hằng. Chúng tôi ngồi làm việc rất chăm chỉ. Làm sao có
chuyện đang ngồi làm việc mà chơi nông trại hay đào vàng…để sếp
Sơn lên tận nơi vẫn không biết nhƣ Kim Phƣơng năm 2010? (lúc này
phòng đào tạo đã chuyển lên tầng 6 của tòa nhà 38 Hàng Cháo). Làm
sao có thể về sớm hơn sếp khi chính sếp Nhi lúc nào cũng miệt mài
đến 7-8 giờ tối? Nhƣng nghĩ lại tôi luôn cảm ơn những ngày tháng ấy,

174

thói quen làm việc nghiêm túc đã giúp tôi trƣởng thành hơn từ đây.
Nói nhƣ thế không có nghĩa là đi làm không vui, mà phải nói rằng rất
vui vì lúc nào có thể trao đổi bài dạy, học hỏi lẫn nhau, làm
slideshow…, chỗ nào khó khăn thì hỏi sếp Nhi. Thi thoảng là đi mua
sắm, đi ăn cùng nhau vào những ngày mới có lƣơng.

Mấy ngày đầu mới vào công ty, tôi cũng chƣa biết sếp Sơn là ai, chƣa
có cơ hội gặp sếp thì đúng hơn. Sếp chắc là đi công tác; tôi chỉ biết là
sếp ngồi ở phòng Vip, 38 Hàng Cháo. Sau đó, sếp đã xuất hiện. Nhƣng
không phải trong phòng đào tạo mà lần đầu tiên tôi đƣợc gặp sếp lại
là ở phòng ăn tập thể, 44 Hàng Cháo. Các sếp khi nào cũng ăn muộn
hơn vì họp hành vào buổi trƣa. Hình nhƣ có truyền thống họp vào
buổi trƣa vì tôi mới vào nên cũng không quan tâm nhiều. Những bữa
cơm trƣa đƣợc hai cô Mến chuẩn bị rất đơn giản nhƣng trong tâm trí
tôi hôm nào cũng thấy cơm ngon canh ngọt. Ăn xong lại có hoa quả
tráng miệng nữa! Những ngày đó thật vui vì chúng tôi vừa ăn uống
vừa thoải mái tám chuyện rôm rả về mấy bạn trai tây. Lúc đó, tây ta ăn
cơm cùng nhau hết. Điều mà chúng tôi thích thú là các bạn ấy không
hề hay biết gì bởi chúng tôi đặt cho mỗi bạn một cái tên, nào là Math -
Mì tôm, hay Ralph - Cụ rùa.

Khó khăn những ngày tháng 2008+

Việc quản lý lịch dạy những năm 2008-2009 chƣa có ECO nên chủ yếu
là giáo viên nhƣ tôi tự ghi chép. Việc nhận lớp nhiều hay ít cũng do bộ
phận xếp lịch. Thế nên, Trang béo hồi đó quyền lực đầy mình. Lúc xếp
lịch cho tôi bạn ấy nhẹ nhàng biết mấy. Thế mà lúc tôi muốn xin nghỉ
một buổi hay từ chối một buổi dạy thay mới khó làm sao? Vì chƣa kịp
có thêm giây nào để suy nghĩ, bạn ấy đã chốt: “thôi thế chị nhé, nếu
không đi chị nói chuyện với chị Hải Nhi nhé!” Thôi xong! Cứ thế đến
cuối tháng, số buổi dạy sẽ đƣợc bộ phận xếp lịch thống kê và gửi lên
phòng kế toán để tính lƣơng.

175

Tiến đến giai đoạn 2010-2012, việc tính công buổi dạy của giáo viên là
sử dụng phiếu điểm danh. Không ai hiểu vì sao, nhầm lần lại xảy ra
nhiều đến thế? “Ơ, rõ ràng em đã bỏ phiếu vào thùng rồi mà,tại sao lại
không cánh mà bay nhỉ?”, giáo viên nào cũng nói thế. Một trong
những lý do mà tôi biết là giáo viên chúng tôi có quên bỏ phiếu thật vì
việc bỏ phiếu đã thành thói quen, một số bạn quên mất rằng mình mới
nộp phiếu điểm danh của ngày hôm qua, còn phiếu của ngày hôm nay
lại bỏ túi mang về.

Vào những năm 2008+, tôi không thể không nhắc đến một ngƣời, là
anh Trần Huy Phƣơng. Chính xác là anh về năm 2009. Lúc anh đƣợc
sếp Sơn giới thiệu ở phòng đào tạo, tôi đã rất ngƣợng ngùng để gọi
“anh” vì nếu gặp ngoài đƣờng chắc chắn tôi sẽ chào là “chú”. Trƣớc
thời điểm anh về, tài liệu các lớp học chủ yếu là do giáo viên tự chuẩn
bị. Và rồi phòng R&D đã ra đời. Những bộ giáo trình tự biên soạn đã
lần lƣợt ra lò.

Lúc mới đƣa vào sử dụng, sách bị chê mãnh liệt: “sách gì mà lại không
có đáp án?” Anh Phytran đã có câu nói bất hủ rằng: “giáo viên đi dạy
tiếng Anh mà lại phải dùng đến đáp án thì vứt?” Câu nói của anh vừa
đúng lại vừa không đúng. Đúng vì giáo viên đi dạy là mặc định tiếng
Anh phải giỏi nhƣng tại sao các nhà xuất bản có tên tuối họ đều có
sách dành cho giáo viên? Thực ra, thời điểm đó nguồn nhân lực soạn
sách còn khá mỏng. Khó khăn là thế nhƣng cũng nhờ những phản hồi
nhƣ vậy, các cuốn đƣợc biên soạn sau đó không những có đầy đủ các
phần để hỗ trợ giáo viên mà còn đƣợc đầu tƣ thiết kế đẹp mắt hơn.

Sáu năm và những kỉ niệm

Trải qua 6 năm gắn bó với EQuest, tôi không thể đong đếm đƣợc có
bao nhiêu kỷ niệm, buồn có, vui có. Nhƣng có một kỷ niệm chƣa bao
giờ phai mờ trong tôi đó là lần mà tôi và các đồng nghiệp đã khiến sếp
của tôi rơi lệ. Rất may đó là giọt nƣớc mặt của sự xúc động và niềm

176

hạnh phúc. Đó là ngày 20-11-2008, chúng tôi chỉ âm thầm chuẩn bị và
tặng chị một bó hoa tƣơi thắm để cảm ơn sự quan tâm, sự hƣớng dẫn
tận tình của chị. Chỉ vậy thôi nhƣng với chị là một điều vô cùng ý
nghĩa và chị đã khóc. Trong cuộc sống, hạnh phúc đôi khi lại đến từ
những điều hết sức giản dị, và tôi biết rằng phải luôn nâng niu trân
trọng những phút giây đầy ý nghĩa đó. Nhờ chị mà chúng tôi, thế hệ
giáo viên toàn thời gian đầu tiên luôn có niềm đam mê với công việc,
luôn luôn cố gắng và giờ đây mỗi chúng tôi đã bƣớc đầu đạt đƣợc một
số thành công nhất định trong sự nghiệp và trong cuộc sống.
Thời gian trôi đi thật nhanh, mỗi thành viên của gia đình EQuest giữ
một số mảnh ghép về Công ty. Và giờ đây khi nhìn lại chặng đƣờng 12
năm, chúng ta cùng nhau ghép lại bức tranh tổng thể về EQuest ngay
ấy và bây giờ. Không chỉ ôn lại những kỷ niệm mà còn khiến chúng ta
xích lại gần nhau hơn, thế hệ đi sau hiểu về Công ty hơn để cùng nhau
xây dựng một EQuest ngày càng phát triển và vƣơn xa hơn nữa trong
tƣơng lai.

177

Chuyến đi bão táp

Ba năm không phải là một khoảng thời gian quá dài đối với cuộc đời
của một con ngƣời nhƣng cũng không quá ngắn để tạo nên những ký
ức không bao giờ quên. Tôi đã có 3 năm nhƣ vậy ở EQuest với những
kỷ niệm đong đầy, và Cát Bà là chuyến đi mà tôi sẽ không bao giờ
quên.

Chắc các bạn sẽ thắc mắc đi Cát Bà thì có gì mà đặc biệt, có gì mà
đáng nhớ đến nhƣ vậy (?!).

Ngày chúng tôi lên đƣờng không phải là một ngày đẹp trời, trên
đƣờng từ Hà Nội xuống Hải Phòng trời mƣa khá nặng hạt. Mọi ngƣời
dậy sớm nên chỉ một lúc sau cả xe đã đều say giấc,. Chúng tôi đến Bến
Bính và chuyển từ phƣơng tiện ô tô sang tàu cánh ngầm.

Tàu rời bến. Chỗ ngồi của đoàn chúng tôi là trên tầng 2 của tàu, xung
quanh không che chắn khiến mọi ngƣời rất thích thú vì thoáng và có
thể thoả thích ngắm biển. Mọi ngƣời đổ ra mũi tàu để chụp ảnh, tàu ra
khỏi cửa biển gió càng mạnh nên đứng chụp ảnh mà ai cũng nghiêng
ngả. Sau một hồi chụp ảnh mọi ngƣời cũng dần ổn định vị trí ngồi của
mình. Ở trên boong tàu nên chúng tôi chỉ đƣợc ngồi ghế nhựa, chứ
không phải ghế bọc nỉ nhƣ ở dƣới tầng 1 của tàu. Tàu rất đông, đi cùng
chuyến với chúng tôi cũng có 2-3 đoàn nữa, mỗi đoàn cơ bản cũng
30-40 ngƣời.

Càng ra xa bờ gió càng ngày càng mạnh, sóng đánh bạc đầu. Để đi ra
đến đảo mất hơn 1 giờ thôi mà sao tôi thấy lâu quá. Ra đến giữa biển,
xung quanh chỉ có nƣớc và không nhìn thấy bờ. Tàu chạy nhanh,
chồm lên trƣớc đầu sóng rồi lại nhƣ rơi tự do nên đang đi trên biển

178

mà tôi cứ nghĩ nhƣ đang đi trên đƣờng bộ mà gặp phải ổ voi, xóc long
tận óc. Mỗi khi gặp sóng mạnh, chúng tôi chao đảo nhƣ ngƣời say,
những con sóng cao đánh vào hai bên mạn tàu, tạt cả nƣớc vào trong
lòng tàu khiến tôi và Dung – cô bạn phòng du học đã từng có thời ngồi
cùng nhau ở Xã Đàn, hai đứa ngồi gần mạn tàu nhất ƣớt nhƣ chuột
lột. Thế là hai đứa lục tục lôi khăn tắm từ ba lô ra để trùm lên ngƣời
cho đỡ lạnh. Mỗi lần tàu nghiêng ngả hay rơi tự do từ đầu sóng xuống
là chúng tôi lại hét ầm lên vì quá sợ. Xung quanh cũng không có con
tàu nào, áo phao cũng chả thấy có mấy cái và chắc cũng không thể đủ
cho cả trăm con ngƣời đƣợc.

Rất nhiều tiếng la hét, có cả những tiếng khóc, có những đôi bàn tay
nắm chặt vào nhau, còn tôi và Dung thì hai tay ôm chặt lấy cột thuyền.
Tôi vẫn nhớ sếp Sơn và sếp Phƣơng lúc đó, đúng là hai sếp cũng sợ
nhƣng vẫn phải cố giữ bình tĩnh để trấn an mọi ngƣời trong đoàn. Sếp
Sơn còn nói to, nửa đùa nửa thật “Chúng mày hét vừa thôi không cắn
vào lƣỡi, chƣa chết vì chìm tàu thì chết vì cắn vào lƣỡi đấy”. Chúng tôi
bất giác bật cƣời, trong giây lát nỗi sợ hãi cũng giảm bớt phần nào. Rồi
tàu cũng đi vào con đƣờng đỡ gió và sóng hơn rồi cập bến, cả đoàn lên
bờ mà ai cũng phờ phạc và miệng thì mặn chát nhƣ vừa lặn ngụp
dƣới biển lên vậy. Chúng tôi nhìn nhau rồi cƣời phá lên “Sống rồi”,
cảm giác đúng nhƣ vừa thoát khỏi cánh cửa tử thần vậy. Bạn nào còn
nhớ tác phẩm “Ngƣời lái thuyền trên Sông Đà” của Nguyễn Tuân thì
chuyến đi của chúng tôi cũng không khác lắm với những gì mà tác
giả đã miêu tả.

Chuyến đi đã kết thúc cách đây hơn 2 năm với nhiều kỷ niệm đáng
nhớ những không hiểu sao mỗi khi nhắc lại, tôi lại chỉ nhớ đến
chuyến tàu bão táp đó, mà giờ kể lại tôi thấy vẫn mới mẻ và gay cấn
nhƣ ngày hôm qua. Thỉnh thoảng trong câu chuyện giữa những giờ
làm việc, chuyến “Dìn K ” EQuest thỉnh thoảng vẫn là một câu chuyện
hút khách, không chỉ với những bạn nhân viên mới mà còn cả với
những ngƣời cũ nhƣ tôi. Dù chỉ vỏn vẹn có 3 ngày nhƣng chuyến đi
nghỉ ở Cát Bà đã là kỷ niệm không thể quên của tôi, là một phần ký ức

179

của cuộc đời tôi từ lúc nào không hay.

180

Kỷ niệm những ngày đầu đến
EQuest

Ngày đầu phỏng vấn

Nhớ lại những buổi đầu đi phỏng vấn mà tôi vẫn còn cái cảm giác hồi
hộp và run run, cảm giác cứ nhƣ vừa xảy ra hôm qua vậy.

Chân ƣớt chân ráo, chƣa có kinh nghiệm làm việc, chƣa hiểu biết
nhiều về Công ty, chƣa định hình đƣợc công việc mà mình đang xin
vào làm, trong tôi có một phần hoang mang và không đƣợc tự tin lắm.
Bƣớc chân vào nơi đƣợc hẹn đến phỏng vấn - Cơ sở 28 Tây Sơn đã
gặp hai ứng cử viên cũng đang chờ. Thấy bạn nào cũng ăn mặc chỉnh
tề, còn tôi thì mang đúng chất “ngố” của một sinh viên mới ra trƣờng
với áo phông không cổ và đôi giày vải “huyền thoại”.

Tim đập chân run bƣớc vào phòng, tôi gặp ngay chị phỏng vấn khó
tính (Chị Thanh Thủy). Chị hỏi vặn rõ lâu, từ tiếng Anh rồi tình huống,
chật vật mãi mới xong. Về đến khu trọ, bạn bè tôi đều hỏi kết quả cuộc
phỏng vấn, tôi đã trả lời ngay “Khéo vụ này tạch rồi, thôi coi nhƣ đi
giao lƣu học hỏi”.

Nhƣng không ngờ hôm sau đó tôi nhận đƣợc điện thoại hẹn phỏng
vấn buổi thứ hai. Sau 2 buổi phỏng vấn, tôi và một bạn nữa (đó là Thu
Thủy) đƣợc nhận vào học việc nửa tháng, sau đó sẽ đƣợc phỏng vấn
và thi lại lần nữa xem ai đƣợc vào.

Thời điểm nhận đƣợc điện thoại tôi thực sự rất mừng nhƣng do công
việc ở công ty cũ chƣa thu xếp xong nên đành ngậm ngùi trả lời “Em

181

xin nhƣờng cơ hội làm việc tại EQuest này cho bạn kia ạ. Nếu có cơ
hội khác em rất mong đƣợc làm nhân viên và hợp tác cùng Công ty”.
Nhƣng điều kì diệu đã xảy ra, nửa tháng sau đó, tôi đƣợc chị Thủy gọi
đi làm. Ngƣời ta nói cơ hội không đến với ai hai lần, thế mà lần này cơ
hội đã đến với tôi lần thứ 2 thì dại dột gì mà không nắm lấy. Tôi quyết
định ngừng hẳn mọi việc ở Công ty cũ để đến làm việc tại EQuest.

Buổi đầu đi làm

Buổi đầu tiên đi làm, tôi đƣợc giao đến làm tại cơ sở 207 Xã Đàn.
Trƣớc đó, tôi đã đƣợc chị Thủy “dọa” là chị Lệ Quyên UM là một ngƣời
rất kỹ tính và khó tính, làm tôi cảm thấy có chút áp lực tâm lý. Hai
ngày đầu làm việc với tƣ tƣởng rất khép nép, vừa làm vừa để ý xem
chị UM có đang “Soi” gì mình không. Nhƣng càng làm việc với chị, tôi
lại thấy chị tuy nghiêm khắc nhƣng cũng rất vui vẻ, thoải mái.

Thời gian cứ thế trôi đi, thấm thoát đã gần đƣợc 3 năm gắn bó với nơi
này, với vị trí tƣ vấn tuyển sinh - Điều mà một ngƣời học ngành kế
toán nhƣ tôi chƣa bao giờ nghĩ đến với biết bao nhiêu kỷ niệm. Tôi
còn nhớ vụ ăn lẩu đón “Ngày tận thế” với Thanh Hoa, Thu Thủy, Tùng
Béo; Nhớ bữa sinh nhật đạm bạc của chị Linh Giang cùng Nguyễn Hà,
Đỗ Đƣơng; Nhớ những nồi lẩu với Bùi Hiền, Chu Thúy, những bát ngao
hấp với Doãn Giang và chị Kiều Hà; Rồi cả những ngày tập nhảy
chuẩn bị cho EQuest Idol cùng chị Thanh Mai, Lệ Quyên, Bùi Linh,
Trang Còi; Những bữa tụ tập cùng hội “Không cảm xúc” ở công ty,
những buổi xem phim, cafe nói chuyện thoải mái cùng chị Thủy, Lệ
Quyên, Thanh Loan, rồi Hoa Hƣờng, Hải Yến, chị Lệ và Lê Ngọc......

Có quá nhiều kỷ niệm ở nơi đây (tuy phần lớn toàn gắn với ăn uống).
Cho dù sau này có thế nào, đối với tôi EQuest vẫn là một tập thể tuyệt
vời nhất. Nhân dịp mƣời năm thành lập công ty lần thứ nhất, tôi xin
chúc EQuest ngày càng đoàn kết, vững mạnh và thần tốc cán đ ch “
Tập đoàn nghìn tỷ” nhƣ đã đề ra.

182

“Anh” và Tôi

Tôi là dân khối A, mà theo quan niệm của phần đông mọi ngƣời thì
con gái khối A khô khan, trong đầu lúc nào cũng toàn chữ là chữ. Còn
“anh” là dân khối D, nói tiếng anh nhƣ gió, ăn nói lúc nào cũng mềm
mỏng, dịu dàng. Anh với tôi, là 2 con ngƣời xa lạ, tính cách hoàn toàn
trái ngƣợc nhau, tôi chỉ tình cờ biết đến anh qua lời giới thiệu của một
ngƣời bạn.

Lần đầu gặp gỡ, tôi đoán chúng tôi sẽ chẳng còn gặp lại nhau thêm lần
nào nữa, vì cuộc gặp mặt diễn ra thật chóng vánh và không để lại chút
ấn tƣợng nào (đấy là theo tôi nghĩ thế). Thế nhƣng không hiểu định
mệnh run rủi thế nào, 1 tuần sau thì anh chủ động hẹn gặp tôi, vẫn ở
chỗ hẹn lần trƣớc. Và rồi sau cuộc nói chuyện và nhiều lần tiếp xúc
sau này, tôi chợt nhận ra anh chính là ngƣời mà tôi tìm kiếm bấy
lâu nay. Và giờ tôi có thể tự tin nói rằng tôi yêu “anh”… tôi yêu EQuest.

Tôi học khối A ở một trƣờng Tài chính, giờ lại tiếp tục theo học lên để
lấy tấm bằng Thạc sỹ kinh tế nên dù trong mơ tôi cũng chƣa bao giờ
nghĩ công việc của tôi lại ở EQuest, và ở một vị trí rất đặc biệt, nhân
viên chăm sóc khách hàng. Mọi ngƣời hay hỏi “EQuest là gì hả
bạn/em/cháu?”, mỗi lần nhƣ vậy, tôi lại trả lời chung chung “Đại loại
nó là nơi đào tạo tiếng Anh ạ”, “Thế bạn/em/cháu làm tƣ vấn ở đấy à?”,
“Dạ không, cháu là nhân viên chăm sóc khách hàng thôi ạ” rồi mọi
ngƣời “à”, “ồ” khá ngạc nhiên. Sự ngạc nhiên này là vì mọi ngƣời chƣa
hiểu với một nơi đào tạo tiếng Anh thì nhân viên chăm sóc khách
hàng sẽ làm những gì?

Đây cũng là băn khoăn của tôi khi mới bƣớc chân vào EQuest và ứng
tuyển vào vị trí này. Nhƣng sau một thời gian gắn bó cũng tạm gọi là

183

lâu thì tôi thấy yêu công việc này một cách “khủng khiếp”, chính xác
là từ “khủng khiếp” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Vì công việc của
tôi thƣờng xuyên phải tiếp xúc với khách hàng, cả trực tiếp và qua
điện thoại. Mà khách hàng thì có vô vàn cung bậc cảm xúc, từ dễ
thƣơng đến dễ sợ.

Có những bé EFK đáng yêu hay gọi tôi là cô giáo rồi bi bô kể những
câu chuyện trên trời dƣới biển với giọng điệu vô cùng hồn nhiên và
ngây ngô. Có những cô học trò lớp 9 lớp 10 hay chạy qua hỏi tôi “Chị
Linh ơi lớp em có điểm chƣa ạ?” rồi nghe báo điểm xong lại tiu nghỉu
“Kiểu này về bố mẹ em cho no đòn”, vừa thấy tội nghiệp mà vừa thấy
buồn cƣời vì tôi lại đƣợc thấy hình ảnh của mình ngày xƣa trong các
cô cậu học trò ấy.

Rồi những vị phụ huynh khó tính thƣờng xuyên gọi điện đến để hỏi
xem con cái đi học có đủ không, nhận xét của giáo viên nhƣ thế nào,
sao điểm kiểm tra lại thấp nhƣ vậy… làm tôi nhiều khi cũng quay nhƣ
chong chóng. Nhƣng tiếp xúc nhiều với khách hàng cũng cho tôi
thêm nhiều kinh nghiệm, những kinh nghiệm quý báu mà không dễ
gì có đƣợc.

Không chỉ yêu công việc này mà tôi còn yêu cả những đồng nghiệp
xung quanh mình, cả môi trƣờng làm việc ở đây. Khi mới vào làm
việc, cái gì cũng bỡ ngỡ và mới mẻ, nhƣng mọi ngƣời đều chỉ bảo,
giúp đỡ tôi rất nhiều. Làm việc cùng mọi ngƣời trong EQuest, tôi có
cảm giác nhƣ mình đang đƣợc sống trong một gia đình thứ hai, với
các anh chị thân thiết, còn tôi là cô em út bé bỏng, đôi khi có thể mắc
lỗi nhƣng mọi ngƣời không hề trách móc mà chỉ bảo, nhắc nhở, đôi
khi là cả động viên để tôi cố gắng nữa. Tôi hiểu và vô cùng trân trọng
những tình cảm quý giá ấy. Vì vậy vẫn luôn tự nhủ phải làm việc thật
tốt vì những ngƣời anh, ngƣời chị trong đại gia đình EQuest đã
thƣơng yêu đứa em út là tôi và vì TÔI YÊU EQUEST :XXX

184

Nếu cuộc đời xuất phát từ chữ
Duyên

Tôi luôn nghĩ rằng con ngƣời ta tồn tại từng ngày với các mối quan hệ
xung quanh luôn có một chữ “Duyên” vô hình nào đó. Và tôi ở đây, tại
EQuest cũng là bởi chữ Duyên đó mà thôi.

Hãy bắt đầu câu chuyện của tôi từ ngày vẫn còn ngồi trên ghế Trƣờng
Đại học. EQuest là cái tên đƣợc nhắc đến đâu đó trên giảng đƣờng,
nào là lớp luyện thi chứng chỉ TOEIC, IELTS hay khóa học giao tiếp
cấp tốc. Đứa bạn nào xung quanh tôi cũng tham gia một lớp học tại
đây. Và chúng bạn thì luôn háo hức học tiếng Anh nhƣ đứa trẻ con
tập đọc, tập viết làm tôi cũng tò mò rất muốn tham gia. Nhƣng lúc đó
chữ Duyên chƣa đến bởi vì tôi lƣời – cái căn bệnh của sinh viên ham
chơi hơn ham học ấy mà.

Rồi thì tôi cũng tốt nghiệp Đại học, hiểu rõ tầm quan trọng của việc
học tiếng Anh để có thể tìm kiếm một công việc tốt. Nhƣng đáng tiếc
tôi lại chƣa có đƣợc lợi thế đó. Vì vậy tôi lao đầu vào học, bên cạnh
việc học tiếng Anh trên lớp, tôi tìm cách tham gia các câu lạc bộ tiếng
Anh trong đó có Oops của EQuest, và vì thế chữ Duyên bắt đầu nhú lên
nhƣ một cái mầm.

Qua Oops và facebook của EQuest, tôi lại biết đến cuộc thi English
Champion 2013 với nhu cầu tuyển cộng tác viên coi thi. Tôi ứng tuyển
và đi phỏng vấn ngay tức khắc và trở thành giám thị quen mặt trong
suốt chặng đƣờng tổ chức cuộc thi đó.

Tình cờ và bất ngờ hơn sau khi cuộc thi kết thúc, từ cộng tác viên coi

185

thi, tôi có cơ hội trở thành cộng tác viên viết bài qua một bản đăng ký
ngắn ngủi và một email mà tôi cứ tạm gọi là “thử thách tài năng” từ
địa chỉ email [email protected]. Và từ đây cái mầm
Duyên đã mọc thành lá non. Ngƣời đầu tiên tôi tiếp xúc thực sự là chị
Ngọc, và cũng là đồng nghiệp “cùng phòng xa chỗ” của tôi sau này.
Với sự giúp đỡ của chị, tôi đã viết những bài phỏng vấn học sinh đầu
tiên, những bài phóng sự ảnh đầu tiên về các chƣơng trình truyền
thông của. Tôi hạnh phúc mỗi khi đƣợc duyệt bài, hạnh phúc hơn khi
thấy bài mình đƣợc đăng lên website và tràn ngập vui sƣớng thì nhận
đƣợc tiền nhuận bút. EQuest đối với tôi ngày ấy vẫn là một cảm xúc
khó nói thành lời và công việc ngày ấy vẫn là công việc mà tôi cảm
thấy trân trọng nhất.

Chặng đƣờng đến với EQuest còn dài hơn khi thêm một lần nữa tôi
trở thành cộng tác viên telephone sau cuộc thi English Champion.
Một thời gian dài ngồi chính góc làm việc của tôi bây giờ, cũng cái bàn
ấy, với những con ngƣời mà ngày ngày tôi gặp mặt. Là chị Mai ở chăm
sóc khách hàng, là chị Phƣơng Chi từ lúc còn bầu bí, là cả chị Thủy
sếp tôi bây giờ. Mà ngày ấy tôi cũng không biết sếp Thủy là ai đâu, chỉ
thấy cƣời nói suốt ngày và luôn chạy đi chạy lại, không thấy ngồi quá
lâu ở bàn làm việc 10 phút. Thế nên chẳng bất ngờ gì khi nói chuyện
với chị ấy sau này trong cuộc phỏng vấn. Chuyện này thì cứ để sau sẽ
kể tiếp vậy.

Kết thúc thời gian dài làm cộng tác viên viết bài ở EQuest, chán ghét
công việc về luật lúc bấy giờ, tôi đánh liều hỏi chị Ngọc về việc tuyển
dụng tại EQuest với vị trí marketing. Đáng tiếc là chẳng có chân nào
cho tôi cả, tôi đƣợc chuyển hồ sơ qua bộ phận chăm sóc khách hàng
rồi chờ ngày phỏng vấn. Tất nhiên chẳng cần nói mọi ngƣời sẽ biết là
tôi đã trƣợt thảm hại. Vì nếu không trƣợt thì giờ tôi đã làm việc ở
chăm sóc khách hàng rồi, phải không? Nhƣng cơ hội lại đến khi tôi
gặp lại sếp Thủy và ngồi cùng chị ấy “trò chuyện”. Một cuộc nói
chuyện dài mà giờ điều duy nhất nhớ đƣợc là chị đối diện toàn cƣời,
cƣời từ đầu đến cuối, và hỏi tôi rất nhiều thứ.

186

Tôi thấy mình cứ lăn qua lăn lại mà mãi chƣa thấy chóng mặt. Câu
chuyện của tôi vẫn tiếp tục vì chữ Duyên mới đƣợc có nửa mà thôi.
Tôi đƣợc nhận vào làm ở Tilado – EQuest với áp lực quanh cái điện
thoại. Nhƣng may mắn có cô bạn đồng nghiệp vui tính, dễ gần lại
thích ăn, thích chơi nhƣ tôi nên hai đứa nhanh chóng tìm đƣợc điểm
chung và sự đồng cảm. Sau một vài tháng làm việc với sự tham gia
đắc lực của thuốc kháng sinh và thuốc dạ dày, hai đứa bƣớc vào giai
đoạn khủng hoảng về tinh thần và sức khỏe. Nhƣ hai đứa bạn già
luôn tâm sự lúc nửa đêm, tôi và cô ấy cứ từng ngày, từng ngày cố
gắng không biết mệt mỏi.

Gần đây, hai đứa tôi chuyển qua làm ở một bộ phận khác – Marketing
của Tilado. Đây là bộ phận mà tôi nộp hồ sơ vào từ ban đầu và cũng là
vị trí tôi mong muốn từ cách đây 08 tháng. Đó không phải thời gian
quá dài nhƣng với tôi đã là thời gian đủ lâu để tôi ở cạnh nó và trăn
trở vì nó.

Thế đấy, EQuest là khởi đầu của một công việc tôi chẳng hề đƣợc đào
tạo và cũng là nơi chắp cánh cho tôi đến với Tilado sau này. Góc làm
việc thân quen ở 99 An Trạch với điều hòa mát rƣợi, với cơm Seiben,
với những đồng nghiệp mà tôi luôn quý mến nhƣ ngƣời thân của
mình. Ở đó tôi đã lớn lên, đã khác đi, đã hạnh phúc, đã thất vọng, đã hi
vọng và sẽ trân trọng.

Để kết thúc câu chuyện không đầu không cuối của mình tôi sẽ viết lại
lời chia sẻ của Thomas Friedman - tác giả cuốn sách “Thế giới phẳng”:
"Nếu thời trẻ tốt nghiệp ra trƣờng, tôi phải lo đi kiếm việc; thì hiện tại,
con gái tôi lại là ngƣời tạo ra việc làm. Các bạn trẻ cũng vậy.”

Bên cạnh chữ Duyên tôi có đƣợc ở đây thì tôi luôn nghĩ rằng việc làm
là do bạn tạo ra bằng chính trí tuệ và khối óc của mỗi ngƣời. Trân
trọng từng phút giây bạn có trong cuộc sống này, đó cũng là một cách
để bạn sống hạnh phúc.

187

Mối tình đầu

Lần đầu tiên đứng lớp với tƣ cách thầy giáo, tôi nhận đƣợc khá nhiều
“gạch đá” từ mọi ngƣời. Nhƣng hai năm trôi qua, chính những “gạch
đá” đó đã giúp tôi trở thành một ngƣời thầy giáo chín chắn hơn, nhiều
kinh nghiệm hơn. Và giờ đây, tôi vẫn sẽ luôn cố gắng cho tình yêu đầu
của mình.

Ngày đầu làm thầy giáo

Còn nhớ ngày nào mới bỡ ngỡ bƣớc chân vào lớp học EQuest, giờ đã
hai năm trôi qua rồi. Thời gian thật nhanh…

Hôm đó, trời nắng nhƣ đổ lửa, tôi đến cơ sở Xã Đàn để dạy thử. Cái
cảm giác lo lắng hồi hộp chiếm lấy tôi, làm những bƣớc chân trên bậc
cầu thang trở nên nặng nề hơn. Mở cửa bƣớc vào, tôi chào mọi ngƣời
một tiếng, rồi thật nhanh lao đến cái máy tính để tránh những ánh
mắt của các bạn giáo viên dự giờ và học sinh hôm đó. Mặt tôi đỏ gay.

Đó là lần đầu tiên tôi đứng lớp với tƣ cách thầy giáo tại EQuest. Do
chƣa có kinh nghiệm dạy, cũng không có nền tảng cơ bản về sƣ
phạm, bài dạy thử của tôi khá nhàm chán và khô cứng, kết quả là tôi
đã lƣợm đƣợc kha khá “gạch đá” từ mọi ngƣời Nhƣng nhờ những lời
góp ý chân thành đó, tôi biết mình yếu ở đâu và cần sửa những chỗ
nào để tiến bộ hơn.

Tôi từng không thích nghề giáo viên

Tôi chƣa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một ông thầy giáo, kể cả
trong giấc mơ. Tôi từng không thích nghề này vì khi nhìn thấy những

188

thầy cô tôi đã từng học qua, rệu rạo, uể oải và không có trách nhiệm,
tôi nghĩ có lẽ nền giáo dục Việt Nam chỉ ở mức độ này thôi.

Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi khi bƣớc chân vào EQuest giai đoạn đó.
Trƣớc mắt tôi là những thầy cô tràn đầy nhựa sống và nhiệt huyết, vui
vẻ, nhiệt tình và rất cởi mở. Càng nói chuyện với họ, tôi càng học
thêm đƣợc nhiều. Và tôi nhận ra đó là những gì mà mình hƣớng đến
và mình cần.

Tôi nhớ những buổi họp phòng vui vẻ, ngập tràn tiếng cƣời. Tôi nhớ
những buổi các giáo viên ở lại chuyện trò, trao đổi kiến thức với nhau
ở nhà cũ bên Xã Đàn, những buổi liên hoan chén chú, chén anh….. Tất
cả đã tạo nên một kỷ niệm đẹp không thể nào quên về EQuest trong
tôi.

Một khi vẫn còn yêu là vẫn còn cố gắng

Thời gian thấm thoát thoi đƣa, hai năm qua chứng kiến nhiều đổi
thay trong EQuest và trong tôi. EQuest giờ đã lớn mạnh hơn, nhiều cơ
sở mới đƣợc mở, nhiều giáo viên mới đƣợc tuyển, nhiều thiết bị mới
đƣợc trang bị và ngày càng nhiều học sinh theo học hơn. Tôi thấy
mình cũng chín chắn và có kinh nghiệm hơn trong việc dạy học, dù
vẫn còn nhiều thiếu sót. Tôi quen đƣợc nhiều ngƣời bạn hơn, giáo
viên có, học sinh có. Nhƣng mà lại thƣa dần những buổi họp phòng
vui vẻ, những buổi chuyện trò trao đổi giữa các giáo viên….

Ngƣời ta bảo lúc mới yêu thì mọi thứ thật đẹp, càng về sau càng nhìn
thấy nhiều điểm yếu của nhau. Con trai ai cũng muốn lấy mối tình đầu
của mình. Dù tình yêu đã không còn nhƣ trƣớc nhƣng tôi vẫn luôn hy
vọng mình sẽ cố gắng đóng góp thật nhiều hơn nữa cho EQuest, để
đáp lại những điều EQuest đã mang đến cho mình.

Một khi vẫn còn yêu là vẫn còn cố gắng.

189

Phạm Việt Phú

190

Sử ký của 1 nhân viên IT

Mấy ngày nay thấy trong nội tình EQuest xôn xao về sử ký, nào là thơ
văn lai láng lắm, nào là vè vui nhộn, nào là trƣờng ca dài tận 7 trang...
Tôi cũng thử vào portal đọc bài của các “bô lão” viết về EQuest và thấy
rất thú vị, những thông tin vô cùng giá trị. Với quãng thời gian ít ỏi gia
nhập vào đại gia đình EQuest, tôi cũng chƣa có đóng góp đƣợc gì đáng
kể cho Công ty, nên tôi chỉ muốn chia sẻ với mọi ngƣời về cảm nhận
của tôi về EQuest.

Tôi đến với EQuest thật tình cờ. Trƣớc tới giờ chắc chƣa bao giờ nghĩ
mình sẽ làm ở EQuest cả. Tôi vẫn nhớ tối hôm đó nhận đƣợc điện
thoại của anh Minh – chồng chị Hằng: “Chú có thằng bạn nào biết về
IT và lập trình thì giới thiệu cho anh qua EQuest làm”. Tôi trả lời: “Em
đây chứ ai. Chắc em làm đƣợc anh ạ”. Rồi tôi đến gặp sếp Sơn và anh
Giang. Buổi đầu tiên đến bàn về dự án, nghe sếp với anh Giang nói
chuyện mà đầu óc quay cuồng. Sao cái dự án nó cũng nhỏ nhỏ mà sao
có nhiều thứ vậy. Cơ mà 2 anh giỏi thế, gì cũng biết. May mà có anh
Giang chỉ cho quy tắc vàng 80 – 20 nên mới đỡ sốc. Rồi nghe anh
Giang bàn về dự án tƣơng lai, nghe thật là hấp dẫn nên quyết tâm
tham gia vào Ngôi nhà EQuest.

Cảm nhận đầu tiên của tôi về EQuets: thú vị!

Tôi chả bao giờ nghĩ mình lại có thể làm việc ở môi trƣờng nhiều con
gái đến nhƣ vậy. Cấp 3 thì học chuyên Lý, đại học thì học Bách Khoa.
Toàn những môi trƣờng mà con gái đếm trên đầu ngón tay, còn tại
EQuest tôi nhƣ lạc vào rừng hoa. Ở đây con trai lại ít, kiểu gì thì của
hiếm cũng sẽ là của quý, chƣa quý rồi sẽ quý. Chỉ nghĩ thế thôi đã thấy
thú vị rồi.

191

Thỉnh thoảng bạn bè hay hỏi tôi: “Giờ mày đang làm đâu vậy!!!”. Tôi
nói: “Tao đang làm ở EQuest”. - “Sao hay vậy, mày làm gì trong đấy,
dạy tiếng Anh à”. – “Không. Tao làm IT ở đấy”. – “Ở EQuest thì IT có gì
mà làm...”. – “Thế mới hay chứ”. Tụi nó đâu có biết đƣợc vào làm
EQuest cũng phải ngồi nghĩ, ngồi code thối cả đầu chứ có phải dễ đâu.
Cũng có những ngƣời bạn giới thiệu cho tôi công việc làm cho công ty
nƣớc ngoài, làm đúng lĩnh vực tự động hóa mà tôi đƣợc học nhƣng
tôi vẫn chọn EQuest.

Cảm nhận thứ hai tôi thấy đƣợc sự đoàn kết, vui vẻ, thân thiện trong
Công ty, cảnh hết chị này đến chị khác lên than phiền nhì nhèo với
anh Giang, anh Thành về hệ thống, nhất là chị Hà và chị Liên, hai chị
rất là “funny” nhé. Rồi đến phát hiện những điều rất buồn cƣời đúng
theo kết luận của anh Giang: “Máy móc không bao giờ sai đâu, em xem
lại đê”. Rồi cảnh “cô” Thủy cắt bánh sinh nhật ở phòng IT, “cô” dùng
dao thay cho thìa đƣa bánh vào miệng. Lúc đó “cháu” cũng lo cho “cô”
lắm lắm. Nhỡ có chị nào vô tình huých cho “cô” 1 cái thì có khi giờ lại
giống Joker rồi... Và khi vào EQuest, tôi còn đƣợc tham gia đá bóng
nữa. Đúng là lâu lắm mới tham gia vào thể thao, tuy mệt nhƣng rất
vui.

192

Vào EQuest, tôi còn học đƣợc nhiều thứ. Tôi hiểu đƣợc, dù có kỹ thuật
tốt, ngồi code ra đƣợc sản phẩm hoành tráng, cũng không phải là tất
cả. Đôi lúc thành công đến từ những thứ rất giản đơn. Code xong làm
sao đƣa đƣợc sản phẩm công nghệ tới tay ngƣời sử dụng mới khó
hơn rất nhiều. Rồi tôi đƣợc tham gia vào các lớp kỹ năng mềm của
công ty, biết đƣợc giá trị của các buổi ngồi trao đổi, bàn bạc. Giá trị nó
đem lại có khi còn nhiều hơn trong sách vở rất nhiều lần.....
Cuộc sống là cuộc hành trình bất tận, bƣớc chân vào EQuest cũng là
một chƣơng khó quên của tôi trong cuộc hành trình đó.

193

Nếu ngày ấy tôi không gia nhập
EQuest

Sài Gòn hôm nay chợt mƣa nhẹ, nhƣng hạt mƣa đang nhảy múa trên
mái hiên & những cơn gió nhẹ khẽ lùa vào mái tóc bóng mƣợt &
gƣơng mặt xinh đẹp của tôi. Khung cảnh này làm tôi liên tƣởng đến
những bộ phim kinh dị Mỹ với cảnh tƣợng 1 bé gái tự kỉ tóc xõa ngang
vai bƣớc đi trong đêm mƣa lộng gió…

Vào những ngày nhƣ thế này, tôi thƣờng nảy sinh ra những hành
động quái đản hay những ý nghĩ phi thƣờng: Nếu 1 ngày tôi trở thành
siêu nhân (chắc chắn nữ siêu nhân này sẽ không mặc quần chip
ngoài quần dài rồi =))), tôi sẽ bay thẳng ra quần đảo và đập tan nát cái
giàn khoan HD 981 ; Nếu 1 ngày tôi trở thành hoa hậu, tôi sẽ đem bán
chiếc vƣơng niện, lấy tiền đi shopping & du lịch sang Thái phẫu thuật
thành mỹ nam =))….

Và nếu 1 ngày tôi quay ngƣợc thời gian trở về 2 năm trƣớc, tôi vẫn sẽ
chọn ứng tuyển vào EQuest với vị trí nhân viên SALE – TVTS.

Nếu ngày ấy tôi không gia nhập vào đại gia đình EQuest, chắc chắn sẽ
không có tôi nhƣ bây giờ: tự tin về giao tiếp, điềm tĩnh trong ứng xử,
đặc biệt là khuôn mặt sáng ngời & nụ cƣời rạng rỡ mỗi khi học viên
đóng phí =)).

Trong hơn 2 năm làm việc tại EQuest, những kỷ niệm về EQuest nếu
viết ra sẽ hao tốn cả ngàn trang giấy trải dài hết cầu Sài Gòn & phải
chia làm 2 lần kể, mỗi lần kể tốn hết 6 tháng. Nhƣng 1 kỷ niệm về
EQuest mà tôi không thể nào quên đƣợc đó chính là lần sát hạch đầu

194

tiên sau 2 tháng thử việc. Lần sát hạch ấy tôi run & gà đến nỗi không
trả lời đƣợc hoàn chỉnh 1 câu hỏi nào (mặc dù tôi đã chuẩn bị rất kỹ
toàn bộ kiến thức cho lần sát hạch này nhƣng khi đối diện với các sếp
sao mà tôi “run” thế không biết ^^).

Sau ngày sát hạch ấy, tôi đã có 1 buổi trà chiều nhẹ với 1 chị nhân sự,
nội dung của cuộc trò chuyện ấy nhƣ thế này: Tôi đã đƣợc liệt kê vào
danh sách đỏ (đại loại nhƣ danh sách hàng hiếm & cần đƣợc chăm
sóc), nếu lần sát hạch kế tiếp tôi không có sự chuyển biến nào hết thì
chúng ta (tôi & EQuest) sẽ chia tay nhau sớm, bớt đau khổ. Từ sau buổi
chiều định mệnh ấy, trong tôi bừng nắng hạ quyết tâm, quyết tâm
vƣợt qua thử thách này, quyết tâm gắn bó với EQuest & quyết tâm tăng
hệ số - tăng lƣơng! Cùng với sự dìu dắt của Ms. Nhật Hà – với các cuộc
sát hạch kiểm tra kiến thức diễn ra hàng tuần trong hơn 1 tháng,
những lời nhận xét & động viên đã giúp tôi tự tin hơn & sẵn sang đối
mặt với các sếp. Tất nhiên lần sát hạch tiếp theo đã thành công nhƣ
Ms. Nhật Hà đã kỳ vọng & nhƣ tôi đã mong đợi. Và điều quan trọng
hơn hết là tôi đã đƣợc tăng lƣơng =)).

Sài Gòn những ngày này lúc mƣa, lúc nắng. Phải đi qua những ngày

195

nắng ta mới yêu thêm những ngày mƣa & tìm đến những ngày mƣa ta
lại thêm trân trọng những ngày nắng. Nhƣng dù mƣa hay nắng, dù
nóng nực hay ẩm ƣớt đối với nhà SALES chúng tôi trƣớc tiên là phải
chạy SỐ & về SỐ, bởi “nắng mƣa là chuyện của giời” còn về SỐ là
“khúc ruột” của chúng tôi mà =))

Tôi đã, đang và sẽ trân trọng & không ngừng học hỏi những tháng
ngày tiếp theo khi còn là 1 thành viên của đại gia đình EQuest bởi lẽ
tôi đã tìm đƣợc cái “TÂM” trong công việc mà tôi đang theo đuổi tại
đây. Có 1 ngƣời thầy đã nói với tôi nhƣ thế này khi tôi quá mệt mỏi với
những cuộc chạy đua & muốn từ bỏ: “Sau này các em có thể làm nhiều
nghề khác nhau, có bạn làm kỹ sƣ, bác sỹ, công an… cũng có bạn làm
công nhân hoặc ở nhà làm ruộng… Nhƣng dù là làm việc gì đi chăng
nữa thì để đạt kết quả tốt thì ta phải yêu nó, thật sự tâm huyết với nó,
có trách nhiệm với nó hay nói cách khác các em phải có TÂM với
nghề đó mới đƣợc!”.

Quả thật, tôi thực sự yêu thích công việc này & ngôi nhà EQuest đã trở
thành gia đình thứ hai của tôi nên dù khó khăn hay thử thách nào
cũng không thể làm chùn bƣớc đôi chân nhỏ xinh của tôi . Nhiều khi
tôi tự hỏi, có khi nào mình sinh ra là để làm SALE không ta?

196

Nhật ký cô giáo ba mét bẻ đôi

Feedback không tốt của học viên từ những ngày đầu đi dạy làm nó
buồn và nhiều lần muốn khóc. Nó đƣợc các sếp quan tâm nhiều hơn,
hỏi han nhiều hơn. Nhƣng chính cái sự quan tâm đó lại làm nó áp lực
hơn. Nhƣng nó nhận ra rằng, chính những feedback không tốt đó đã
giúp nó trƣởng thành hơn, bản lĩnh hơn. Giờ đây, nó đã lên một vị trí
cao hơn – ACM. Và nó thầm cảm ơn những ngày đầu khó khăn đó.

Ngày … tháng … năm …

Nó đang cao hứng soạn bài với giai điệu của bài “Beautiful in white”,
thiết kế trò chơi cho học viên thực hành thì quá khứ đơn thì nhận
đƣợc cuộc điện thoại có đầu 04.

- Alo!

- Lành à, chị Kim Liên đây

- Vâng, em chào chị!

- Dạo này em dạy thế nào? Vẫn tốt chứ?

- Dạ, vẫn ổn chị ạ.

- Thế à? Chị mới nhận đƣợc feedback của học viên từ CSKH của 2 lớp
em đang dạy bên Hoàng Quốc Việt. 1 lớp FAE A với 1 lớp FAE B. Học
viên phản ánh là giờ học hơi trầm, không có nhiều hoạt động, và cô

197

hay đi muộn.

- Thế à chị? Em thấy 2 lớp này vẫn ổn mà. Với lại…..

- Thôi em không phải lo lắng quá đâu. Học viên mà. Em chú ý bài
giảng một chút là đƣợc. Chị gọi điện thông báo tình hình cho em thế
thôi chứ không có ý trách móc gì em đâu. Lần đầu đi dạy mà, cố lên
em nhé!

- Dạ…. Em cảm ơn chị ạ.

- Hôm nào rảnh thì qua văn phòng bên 73 Núi Trúc chị em mình nói
chuyện, có khó khăn gì cứ nói với chị nhé.

- Vâng ạ. Em chào chị!

Cúp máy. Tự nhiên có gì đó làm nó khóc. Khóc vì thấy có vẻ nhƣ
feedback không đúng lắm, vì nó thấy trên lớp nó dạy rất nhiệt tình
mà. Tại sao??? Cảm hứng soạn bài biến mất, thay vào đó là cảm giác
buồn, chán, rồi sợ. Sợ vì tối phải dạy lớp FAE A rồi. Với bản tính hay
suy nghĩ, nó mƣờng tƣợng ra đủ thứ tồi tệ. Nào là tối đi dạy vào lớp sẽ
không có ai cƣời với mình, rồi lớp sẽ ghét mình, rồi học viên không
muốn nói chuyện với mình, rồi sau 2 tháng thứ việc kiểu gì cũng bị
nghỉ việc, rồi bla, bla…. Ôi! Mình chán thật rồi đấy. Hic hic. Nằm suy
nghĩ ra đủ điều, nó chỉ mong nhanh đến 12 giờ, vì lúc đấy anh mới
đƣợc nghỉ trƣa và nói chuyện với nó. Nó nhắn tin với giọng điệu vô
cùng thất vọng, nào là sợ sẽ bị nghỉ việc, sợ bị các chị ở phòng Đào tạo
ghét….. Anh chỉ cƣời và bảo:

- Gì mà ghê gớm thế. Feedback là chuyện hết sức bình thƣờng. Không
có feedback thì làm sao mà tiến bộ đƣợc.

198

- Anh nói nhƣ trong sách ý. Tối nay em không đi dạy nữa. Chán lắm
rồi.

- Nào, cứ bình tĩnh. Hồi anh mới đi làm cũng bị feedback lên xuống
đấy, rồi có sao đâu. Với lại học viên mà, feedback đấy chỉ là từ 1 phía
thôi. Em đọc kỹ feedback rồi áp vào bài giảng của em hàng ngày ý,
xem có đúng không. Biết đâu có một số điểm em có thể cải thiện trong
bài của mình. Take it easy! Mới chỉ là khởi đầu thôi mà.

- Haizzz. Nghe anh nói thì dễ thế, chứ làm là 1 chuyện khác.

- Thôi, bây giờ đi rửa mặt cho tỉnh táo, ăn trƣa rồi ngủ 1 giấc cho thoải
mái. Chiều dậy soạn bài tiếp.

- Nhƣng mà …… Hic hic…

- Nhƣng gì nữa. Đi rửa mặt đi!

- Vâng. Bibi anh.

- Thế nhé. Cố lên. Suy nghĩ thoáng đi. Có gì mới nhắn tin cho anh nhé.

Rồi giờ dạy cũng đến. Bƣớc vào lớp, nó cố gắng cƣời rồi bắt đầu bài
dạy. Hôm nay nó chọn 1 trò chơi liên quan đến từ vựng trong bài, lớp
khá hăng hái. Nhƣng nó vẫn chƣa hết “mặc cảm”.

Hết giờ dạy, nó về nhắn tin ngay cho anh. Nó bảo lớp cƣời khá nhiều.
Anh bảo cƣời nhiều không quan trọng mà vấn đề là em thấy các hoạt
động trên lớp hôm nay có phù hợp không. Nó bảo thôi kệ. Để xem các
buổi sau xem sao. Tối đó nó đi ngủ với băn khoăn mai có hoat động gì
cho lớp FAE B kia. Khò …. Khò…

199


Click to View FlipBook Version