The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Chặng đường hành trình 12 năm thành lập EQuest

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by tbphuong85, 2015-10-31 06:36:09

Su ky 12 nam EQuest

Chặng đường hành trình 12 năm thành lập EQuest

Quest trong tôi là những bậc thang tiến lên phía trƣớc, giúp tôi nhìn
thấy tƣơng lai và hiện thực hóa tƣơng lai đó. Mỗi một ngày trải
nghiệm ở EQuest giống nhƣ việc bạn bƣớc đi một bƣớc gần hơn tới
giấc mơ của bạn. Và dù giấc mơ đó là giấc mơ của riêng tôi, nhƣng tôi
nghĩ tôi luôn tìm đƣợc đâu đó những hình bóng của ai đó ở EQuest
trên con đƣờng chinh phục của mình. Tôi tìm thấy Kim Liên, ngƣời
sếp nhỏ bé, nhƣng gần gũi nhƣ ngƣời chị em, luôn giúp đỡ, cảm
thông, chia sẻ với tất cả mọi ngƣời, nhờ đó tôi thấy mình hòa nhập
hơn từ những ngày đầu chân ƣớt chân ráo vào EQuest.

Tôi tìm thấy Minh Mão, dù không đƣợc tiếp xúc trực tiếp nhiều,
nhƣng tôi cảm nhận sự cứng rắn, đứng vững lập trƣờng dù phía đó
chỉ là số ít, một câu nói rất hay của Mão khiến tôi luôn nhớ tới mỗi khi
nản lòng “Không có thần thoại. Chỉ có một cuộc sống nỗ lực, đấu
tranh không ngừng, không từ bỏ vì thất bại và đức tin không bị lung
lay.” - Lee Myung-bak .

Tôi còn thấy Ngân Hà, một cô bé nói gì mà nhanh nhƣ máy, ngắn gọn
tới mức đôi khi thấy hụt hẫng vì đang mong chờ còn điều gì sau đó.

100

Hà truyền cho tôi sự năng động ở con ngƣời trẻ (dù tôi biết rằng tôi
chƣa già). Khi tôi thấy Ngân Hà, tôi thấy nhƣ có thêm một cục pin
năng lƣợng gắn thêm vào cái thân chây ỳ của mình để lúc nào đó khi
cái thân đó làm biếng tôi lại lấy cục pin đó ra xài….

Tôi còn thấy nhiều nhiều điều nữa mà kể hết ra tôi sẽ đi qua cái giới
hạn tôi đã vạch ra là viết vừa đủ để nộp (hihi đừng ném đá nhé)…
Những con ngƣời mà tôi gặp ở EQuest nhƣ những ngọn đèn đƣờng
soi sáng con đƣờng mà tôi đã chọn để tôi có thể vững tin bƣớc đi để
vƣợt qua những khó khăn. Đôi khi họ giống nhƣ cơn gió mát làm dịu
đi nhƣng hối hả, vất vả của cuộc sống đời thƣờng - nơi những bon
chen chật vật vì cơm áo gạo tiền khiến đôi lúc con ngƣời ta bỏ quên đi
những điều nhỏ bé làm giàu tâm hồn chính mình. Con ngƣời làm nên
tất cả và ở đây con ngƣời tạo nên môi trƣờng thân thiện khiến tôi
thấy mình gắn bó. Ở đây con ngƣời giúp đỡ lẫn nhau để cùng nhau
tiến lên phía trƣớc. Ở đây con ngƣời là sợi dây níu giữ con ngƣời lại
gần nhau hơn. Đó là những điều tôi đã thấy.

Dù tƣơng lai tôi có thế nào, nhƣng những gì mà tôi trải nghiệm,
những ngƣời chị, ngƣời bạn, ngƣời em mà tôi đã gặp và đƣợc làm
việc cùng tại EQuest sẽ là những gì tôi luôn nhớ.

101

5 năm và 6 vị trí

Đang ru con ngủ trong buổi tối mất điện, mƣa gió sấm chớp, bỗng chợt
nhớ ra "sử ký", deadline đến rồi viết nhanh thôi!

Đầu tiên phải thừa nhận rằng cái "trò sử ký" cũng có sức hấp dẫn và
đã trở thành đề tài không thể thiếu trong những câu chuyện rôm rả
hàng ngày của phòng tôi. Nói gì thì nói, tôi vẫn muốn cảm ơn ngƣời
khởi xƣớng ra "trò" này. Mỗi ngày đến công ty, tôi rất hào hứng với
việc đọc sử ký, để khám phá, hiểu, yêu mến và khâm phục các bạn
đồng nghiệp hơn.

Không biết điều gì đã khiến tôi gắn bó với EQuest đƣợc 5 năm và trải
qua khá nhiều vị trí, công việc, địa điểm làm việc. Thậm chí có những
vị trí, công việc tôi nghĩ không phù hợp với mình hay mình không thể
làm đƣợc thì tôi vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ :)

Công việc đầu tiên tại phòng du học tại 207 Xã Đàn đã "tôi luyện" tôi
bởi những “to do list”, deadline của Sếp An Quyên, bởi những áp lực
của hồ sơ du học, bởi những khách hàng VIP khó tính. Tuy chỉ làm du
học có "một mùa" thôi nhƣng tôi đã cảm thấy tự tin hơn nhiều, một
phần là nhờ có sự hƣớng dẫn và hỗ trợ tận tình của chị Huyền - quản
lý trực tiếp của tôi nhƣng chị gần gũi, thân thiện nhƣ một ngƣời chị
cả.

Rời phòng du học tôi tiếp quản UM-207 Xã Đàn với lý do "lãng xẹt" hết
mùa du học, đến mùa đào tạo nên cần Sales. Vậy là tôi trở thành nhân
viên kinh doanh bất đắc dĩ - tham gia và quản lý công việc "liên quan
đến tiền" thứ mà tôi vẫn luôn nghĩ mình không có duyên với nó. Thế
nhƣng chính quãng thời gian này đã mang đến cho tôi rất nhiều trải

102

nghiệm thú vị. Tôi đã trở thành một “chiến binh” trên các “mặt trận”
207 Xã Đàn, 373 Hoàng Quốc Việt, 44 Hàng Cháo... mà ở đó tôi đã học
học đƣợc rất nhiều từ các “bạn trẻ” đầy nhiệt huyết, sôi nổi và cũng
rất tài giỏi. Tôi cũng có đƣợc những ngƣời bạn, những ngƣời đồng
nghiệp luôn chia sẻ, cảm thông với tôi không những trong công việc
mà trong cả những chuyện cá nhân hàng ngày.

Tạm xa phòng kinh doanh, tôi đến với công việc của phòng HR rồi tiếp
đó là phòng QA. Nhớ mãi chƣơng trình EQuest Idol của Tet party 2012
mà tôi và Thái Hà phụ trách. Lần đầu đƣợc giao nhiệm vụ tổ chức
event cho công ty tôi đã rất căng thẳng và lo lắng. May sao cũng thở
phào nhẹ nhõm khi mọi việc diễn ra suôn sẻ. Tiếp nhận công việc của
phòng QA cũng khiến tôi lo lắng không kém. Làm sao mình có thể đi
dự giờ, đánh giá giờ dạy của giáo viên? Vậy mà mỗi tuần tôi cũng
hoàn thành đủ chỉ tiêu :)

Cái duyên với phòng kinh doanh lại kéo tôi về với công việc chăm sóc
khách hàng - một công việc hoàn toàn mới lúc bấy giờ. Thuỷ Nguyễn
và tôi bắt đầu loay hoay với các công việc và hoạt động của chăm sóc
khách hàng. Và một trong những hoạt động vui và đầy ý nghĩa với
chúng tôi ngày đó chính là những chuyến đi dã ngoại, những buổi off
để chăm sóc nhân viên....

103

Thế rồi vào một ngày chị Hằng gợi ý tôi tổ chức lớp học tiếng Anh cho
các cháu là con em nhân viên công ty. Và tôi hì hục với "dự án" đầu
tiên dành cho các cháu 3-6 tuổi nhƣ Bu Bu, Chip, Ỉn, Ổi, Nhót, Nhím, Hà
Anh, Quốc Anh... Tôi hào hứng chuẩn bị mọi thứ "set up" lớp học thí
điểm. Nào là mua bàn ghế, thảm trải sàn, sách truyện, đồ dùng.....rồi
trang trí lớp học, lên chƣơng trình dạy, liên hệ với phụ huynh.... Ban
đầu chỉ có 2 lớp của con nhân viên rồi các anh chị giới thiệu bạn bè
cho con học thử... Tôi bắt đầu dự án EFK giai đoạn 1 cùng với các bạn
giáo viên Minh Trang, Quyết, Quỳnh Anh, Tiến, Huyền Hƣơng... Giai
đoạn 1 kết thúc với 10 lớp tại cơ sở Cát Linh, 2 lớp ở cơ sở Hoàng Quốc
Việt, tôi đƣợc động viên "đi ở riêng" và Bealy ra đời với sự giúp đỡ của
sếp Phƣơng.

Thế nào mà Bealy lại đƣợc nhắc đến cuối cùng trong bài sử ký này,
nếu không tôi sẽ kể không hết chuyện về Thƣơng hiệu "ngắn hạn"
này. Chỉ đơn giản một điều tôi muốn nói lời cảm ơn những ngƣời bạn
đã đồng hành cùng tôi trong một thời gian ngắn nhƣng đầy ý nghĩa.
Tôi thực sự yêu mến và khâm phục các bạn. Tôi nhớ những ngày hè

104

oi bức, các bạn không ngại nắng, không sợ xấu hổ đi lấy survey, để tiết
kiệm chi phí, để đƣợc tƣ vấn trực tiếp cho khách hàng, để thu đƣợc
những contact tiềm năng. Tôi nhớ cách các bạn đeo bám khách hàng
để thu đƣợc tiền học phí. Tôi nhớ hình ảnh mỗi ngƣời một chân một
tay lăng xăng chạy các chƣơng trình cho các con. Tôi nhớ cái nóng
hầm hập trên tầng 5 của 22C Giảng Võ khi cùng các bạn thực hiện
chƣơng trình. Tôi nhớ những buổi tự liên hoan để hạ quyết tâm đạt
doanh thu mỗi tháng. Và còn rất nhiều thứ để nhớ...

Nhìn lại 5 năm ở EQuest tôi thấy mình cũng rất may mắn khi đƣợc
trải qua nhiều công việc, nhiều vị trí, đƣợc tiếp xúc, làm việc và nhận
đƣợc sự hỗ trợ của “tất cả” các cô chú, anh chị, bạn đồng nghiệp. Nếu
một ngày không còn làm tại EQuest tôi sẽ rất nhớ môi trƣờng làm việc
và con ngƣời nơi đây. Đó là những ngƣời quản lý luôn tạo cơ hội và
“trao quyền” cho nhân viên. Đó là các bạn quản lý “tuổi trẻ tài cao” –
thú thật tôi rất khâm phục các bạn (dù các bạn trẻ hơn tôi nhiều). Đó
là những ngƣời cộng tác với tôi – đầy nhiệt huyết và trách nhiệm. Đó
là những đồng nghiệp thân thiết, gắn bó nhƣ chị em.... tất cả sẽ mãi
trong tim tôi.

105

“Du học” đã giữ chân tôi

“Ai rung cho hạt nắng rơi

Vƣơng dây tơ nhện ngang trời đung đƣa…”

Cuộc phát động viết Sử ký EQuest đã lâu mà tôi vẫn loay hoay chƣa
bắt đầu. Tâm trạng thì hơi ngổn ngang khi thấy có quá nhiều bài viết
hay: sắc sảo có, chân thành có, đơn giản có, hài hƣớc có… đúng là
muôn hình vạn trạng. Thế nên Sếp Sơn đã phải thốt ra rằng “Không
ngờ nhân viên nhà mình nhiều nhân tài thật!”

Khi nhận đƣợc thông tin về cuộc thi, tôi còn đùa với các đồng nghiệp
rằng tôi sẽ phải viết đƣợc bảy bài, mỗi năm một bài vì tôi có quá nhiều
kỉ niệm ở nơi đây. Ấy vậy mà, đến phút chót tôi vẫn chẳng thể chọn
cho mình một “topic” ƣng ý nào, đúng là “lắm mối tối nằm không”
thật. Thôi thì cũng chắp bút để hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời cũng
muốn sắp xếp để lƣu giữ lại những kỉ niệm cho mình, để sau này, đến
lúc dự lễ kỉ niệm thành lập EQuest 30 năm, còn đƣợc mời lên sân
khấu chia sẻ, “ôn cố tri tân” cho thế hệ EQuesters mới lúc đó.

Tôi cũng không biết vì điều gì đã khiến tôi bỏ lại sau lƣng 10 năm
đứng trên bục giảng để về với Phòng du học EQuest. Lúc bấy giờ, khi
đến tham dự phỏng vấn, có lẽ ấn tƣợng với tôi khi bƣớc chân vào văn
phòng EQuest 44 Hàng Cháo là sự tất bật, bận rộn của Quyên và các
nhân viên tuyển sinh khác. Tôi cảm nhận đƣợc sự quan trọng trong
công việc mình sắp làm và cứ thế, tôi bị hấp dẫn bởi sự chuyên
nghiệp, năng động mà trƣớc đây khi là giáo viên tôi không có đƣợc.

Tập thể EQuest Hà Nội lúc đó chỉ vẻn vẹn 16 ngƣời và tôi luôn cảm

106

nhận đƣợc không khí gia đình, sự lăn xả vì công việc của mọi ngƣời.
Nhớ những lúc để chuông báo thức dậy lúc 2h sáng để check email
cho khách hàng, nhớ ngày 29 Tết vẫn một mình lọ mọ ở Công ty để
gửi hồ sơ cho học sinh. Vì danh sự và sự tự hào là nhân viên du học
của EQuest, chúng tôi không mảy may suy nghĩ thiệt hơn. Cho đến tận
bây giờ tôi vẫn tự hào với những gì tôi học đƣợc ở EQuest, ở những
ngƣời quản lý đầu tiên của tôi nhƣ Quyên, Sếp Sơn và gần đây là Trà
Mi cũng nhƣ các bạn trẻ trong phòng tôi.

Tôi cũng có may mắn đƣợc trải nghiệm chuyển văn phòng và đƣợc
ngồi ở 6 cơ sở EQuest Hà Nội. Có lẽ do sự ƣu ái của Ban Lãnh đạo
chăng? Tôi tự nhủ có lẽ vậy vì dù sao thì Du học vẫn là sản phẩm kinh
doanh đầu tiên khi thành lập EQuest, tiếng tăm lẫy lừng đó chúng tôi
đƣợc thừa hƣởng và có nhiệm vụ duy trì và phát triển lên. Cơ sở nào
mới, to và đẹp thì Phòng du học cũng sẽ đƣợc chuyển đến, vì ở đó
chắc chắn sẽ có nhiều khách hàng “có điều kiện”. Nghĩ vậy nên chúng
tôi quyết tâm trau dồi, tích lũy kiến thức đồng thời cũng “cất vó” và
“sàng lọc” khách hàng. Tất cả đều chung một mục đ ch “sự thành
công của khách hàng” cũng là “túi tiền của chúng tôi”.

107

Thủa ban đầu ấy, vèo một cái tôi đã trở thành những nhân viên gạo
cội của Công ty, đƣợc lên bục danh dự để nhận quà và certificate vì
thời gian gắn bó và đóng góp cho công ty nhân dịp Year-end party,
đƣợc nhận những tràng vỗ tay và cổ vũ của mọi ngƣời, điều đó giúp
tôi quên đi những áp lực trong công việc để có thể hòa mình vào
những điệu múa belly, những niềm vui giữa một một tập thể là các
thành viên trẻ trung, xinh tƣơi, năng động và rất giỏi giang của
EQuest.
Dù thời gian và công việc có cuốn tôi đi đến đâu thì tôi luôn cảm thấy
rằng những năm tháng gắn bó với EQuest và các đồng nghiệp là
những kỉ niệm thật khó quên. Đôi khi, tôi cũng muốn sống chậm lại
một chút để cảm nhận nhiều hơn.

108

Nghề Tư vấn tuyển sinh đã cho tôi
nhiều trải nghiệm

Năm 2010, tôi vào EQuest làm việc tại vị trí tƣ vấn tuyển sinh cơ sở 38
Hàng Cháo với hành trang tuổi đời và kinh nghiệm làm việc còn
mỏng, chỉ có một lợi thế nhất lúc bấy giờ là biết rõ cấu trúc bài thi
IELTS để trả lời trong buổi phỏng vấn với chị Trần Minh Hải.

Thời điểm đó tôi ngạc nhiên giữa một phố Hàng Cháo toàn bán ốc vít,
đinh, máy móc lại có một địa chỉ dạy tiếng Anh khá nổi tiếng. Mọi
ngƣời thƣờng truyền tai nhau: “Muốn luyện thi TOEFL, SAT phải đến
38 Hàng Cháo". Cũng phải nói rằng lúc bấy giờ, khách hàng tìm đến
EQUEST 38 Hàng Cháo rất đông, thậm chí chúng tôi không kịp chấm
bài đầu vào hay báo điểm xếp lớp cho học viên.

Có một điều tôi luôn ghi nhớ đó là những bài học đầu tiên do các bạn
đồng nghiệp tặng tôi. Tôi đã học đƣợc từ họ cách giao, xử lý tình
huống linh hoạt với khách hàng. Những bài học đầu tiên đó đã đồng
hành cùng tôi suốt những năm sau này, trong công việc của tƣ vấn
tuyển sinh và là một hành trang tôi thấy thật sự có giá trị.

Cũng cuối năm 2010, chị An Quyên có hẹn gặp tôi một buổi. Tôi có
chút lo lắng của một nhân viên mới, hay là mình đã làm sai điều gì?
Tháng 12 năm đó EQuest mở cơ sở mới tại 28 Tây Sơn, tôi và Quản
Hằng cùng phụ trách cơ sở.

Rồi thời gian cứ thế trôi nhanh, EQuest cũng phát triển và mở rộng
thêm vài cơ sở nữa. Bản thân tôi đã có những thay đổi về công việc
nhƣng phải nói rằng TVTS đã mang cho tôi những trải nghiệm thực

109

sự có ích cho cuộc sống sau này.

Ở EQuest, tôi còn có đƣợc những bạn đồng nghiệp tuyệt vời, chúng tôi
đã đi cùng nhau từ những ngày đầu tiên. Bạn Thụy Giang, vào sau tôi 1
tháng, trông rất điệu, nhƣng điệu thế thôi, một khi đã quyết tâm bán
hàng thì cũng rắn giỏi đáng nể. Lệ Quyên và Thanh Mai, một em thì
thấy luôn cƣời, rất lạc quan, một em thì rất gọn gàng sạch sẽ, ba chị
em cùng nhau "chiến đấu" tại 44 Hàng Cháo một thời gian dài, với
nhiều kỷ niệm. Còn Hoàng Huyền trông mỏng manh yếu đuối nhƣng ý
chí phấn đấu thì quật cƣờng. Rồi chị Khanh, ngƣời hƣớng dẫn tận
tình những trƣa hè nóng nực tại 38 Hàng Cháo. Chị Chi xinh đẹp ngày
xƣa (bây giờ vẫn xinh nhƣng không bằng ngày xƣa) bán gói Biz rất có
duyên. Một ngƣời nữa phải kể đến là Thanh Thủy, tên là nƣớc nhƣng
nói thì ra hỏa, là một Leader thật sự thuyết phục.
Rồi tất cả sẽ trờ thành kỷ niệm
Nhớ hay quên là ở tự lòng ta

110

111

EQuest ngày ấy…

Bỗng nhiên tôi muốn viết một vài dòng gì đó, lƣu lại những phút giây
hạnh phúc mà tôi đã sống trong ngôi nhà chung của EQuest. Để sau
này, nếu tôi có đến một chân trời mới, tôi sẽ lƣu giữ mãi đƣợc những
khoảnh khắc này, giống nhƣ 12 năm trƣớc tôi đã lƣu giữ những kỷ
niệm về thời học sinh.

Hơn hai năm trƣớc, lần đầu tiên đặt chân tới EQuest, cái cảm giác
đƣợc đi làm sau hơn năm năm trời phải ở nhà để hoàn thành trách
nhiệm của một ngƣời vợ - ngƣời mẹ khiến mình vô cùng lo lắng. 5
năm ấy không quá dài nhƣng cũng đủ để mình quên đi những nghiệp
vụ của một kế toán cần phải làm khi bƣớc vào công việc. Và cảm giác
tự ti là điều khiến mình trở nên rụt dè và ngại bày tỏ, đó chính là bƣớc
khởi đầu dẫn đến việc mình có một “vị tiền bối” kèm cặp và chỉ bảo.

Ngƣời thầy đầu tiên trong đời mình không phải là một ông giáo già
hay một bà cô khó tính, đó lại là một cô bạn cùng phòng bé tuổi hơn
mình và nói giọng miền Trung khó nghe đến phát ghét. Sau gần một
tháng làm việc trong phòng kế toán mọi ngƣời ai cũng thắc mắc mình
là ai mà không thấy bên nhân sự đƣa đi một vòng công ty để giới
thiệu. Mình cũng thực sự cảm thấy rất ngại khi phải làm cái việc mà
sau này bản thân mình lại cho rằng là cần thiết ấy. Chỉ khi mọi việc
bắt đầu bằng việc mình đi hâm nóng thức ăn và làm đổ bát canh thì
mới thực sự khởi đầu cho việc mình chui ra khỏi “bức tƣờng vô hình”
và làm quen với tất cả mọi ngƣời. Và những kỷ niệm về những ngày
tháng sống trong đại gia đình EQuest của mình mới bắt đầu đƣợc ghi
dấu…

Mình nhớ ngày ấy, mỗi khi phòng mình có đồ gì đó để ăn – mọi ngƣời
thƣờng giấu diếm để Sếp không nhìn thấy, bởi một khi Sếp nhìn thấy

112

thì một loạt những câu từ A đến Z sẽ đƣợc tuôn ra một cách không
cần thiết. Cái cảm giác ăn vụng ăn giấu, ăn diếm đó khiến mọi ngƣời
đƣợc phen cƣời hỷ hả mãi không quên. Rồi những lần Sếp đi công tác,
phòng kinh doanh do “thủ lĩnh” Thủy Nguyễn đứng đầu sẽ lại tổ chức
một buổi foodshow cùng với phòng hành chính, kèm theo sự hƣởng
ứng nhiệt liệt của phòng kế toán lẫn Marketing lại bắt đầu.

Giữa trƣa hè nóng nhễ nhại mồ hôi, “Phi công” kiêm đầu bếp Tuấn
Anh sẽ trổ tài xào nấu, gà qué cần chặt, chém, băm, xé... cũng sẽ lại vào
tay anh. Mình làm chân phụ bếp cũng lăng xăng nào cắt, nào thái,
mua bán lung tung các kiểu… Ngƣời ra – ngƣời vào vừa bƣng vừa bê,
vừa bốc nhóp, vừa chóp chép khen tài đầu bếp thì ít – mà ăn vụng thì
nhiều. Đến lúc ăn: vừa chọc ghẹo nhau, vừa í ới tranh nhau từng
miếng… Thủy Nguyễn vừa tham ăn, vừa đanh đá và phòng kế toán thì
lúc nào cũng có dao thớt, dầu ăn, mì chính, nƣớc mắm… giấu khắp
phòng.

Những tháng ngày EQuest đặt trụ sở tại 36 Cát Linh là những ngày
tháng huy hoàng nhất trong lịch sử của Công ty, cả về mặt tài chính
cũng nhƣ tinh thần của toàn bộ nhân viên công ty. Và những kỷ niệm
thì không giấy bút nào tả hết! Thời gian đó, vì công ty phải thuê lại
mặt bằng của xƣởng In nên mỗi lần hai bên có bức xúc về giá cả điện
– nƣớc tăng vùn vụt thì bên cho thuê lại chơi trò cắt nƣớc. Mình nhớ
lúc đó nhà vệ sinh cả công ty chỉ có 4 cái và không may cho ai đi vệ
sinh đúng thời điểm nhà In cắt nƣớc thì “thôi rồi lƣợm ơi”. Những
ngày đó, phòng mình cứ tếu táo trêu nhau: uống ít nƣớc thôi, kẻo
không có nƣớc để mà xả. Chị Hƣơng “già” vẫn hay tếu táo trêu Lƣơng
là uống nƣớc nhiều nhất công ty thì khi đi “nhớ mang chai Lavie”….

113

EQuest 99 An Trạch

Cho đến khi công ty chuyển trụ sở sang 99 An Trạch, thì nhà vệ sinh
tầng 1 là ác mộng cho các chị em không may đang “giải quyết”thì có
ngƣời kéo cửa xông vào. Cũng có lần, mình đang định kêu ầm lên nhờ
ngƣời mở cửa cho vì bị kẹt cửa không ra đƣợc, thì lại vừa khéo có
ngƣời kéo cửa đi vào. Và cũng từ lần đó, mình đã quyết định là sẽ phải
leo lên tầng 3 đi vệ sinh, bởi nhà vệ sinh tầng 2 cũng đã hai lần phá
cửa để cứu ngƣời bị nhôt trong đó (rất may ngƣời bị nhốt không phải
là mình, haha).

Nói đến lịch sử cắt điện của công ty thì mình vẫn nhớ những ngày hè
của năm 2013, khi tòa nhà mới thuê ở An Trạch lại có đến hai đƣờng
điện. Mỗi lần cắt điện luân phiên, công ty lại rơi vào cảnh: cắt điện
đèn thì lại có điện điều hòa – cả làng ngồi chơi vì không dùng đƣợc
máy tính mà cắt điện điều hòa thì dân tình chết khiếp vì cứ phải vừa
làm việc, vừa phải lau mồ hôi nhƣ đang ở trong phòng xông khô, toàn

114

ngƣời là ngƣời. Nóng là thế nhƣng nhân viên chẳng ai dám trốn việc
bởi sợ ông Sếp nóng tính đòi trừ lƣơng nếu điểm danh không thấy
mặt.

Ngày ấy, phòng mình có cả đống sự kiện để cùng nhau nhớ mãi cho
đến sau này và đặc biệt nhất chính là ngày “hổ sƣ tỷ” Trần Mỹ Lợi
“giáng lâm”! Chị xuất hiện tại phòng kế toán nhận lƣơng kèm theo
một phát ngôn gây sốc đến tận bây giờ, đấy là “Em làm cho bao nhiêu
công ty rồi, em chƣa phải nộp một bộ hồ sơ nào cả. Có mỗi cái công ty
này vô lý thế thôi!” Lúc đó, vì hạn deadline để nộp hồ sơ mà chính
mình với Lợi sƣ tỷ đã một phen “gây sóng gió kinh thành EQuest”,
mình đã từng thề không đội trời chung với “nàng hoa hậu đỏng đảnh”
ấy, để rồi hai năm sau: hai chị em trở thành một đôi bạn thân đội
chung đầu “bầu trời EQuest” một cách khá là thắm thiết và hợp nhau!

Ngày ấy, giờ nghỉ trƣa chính là thời gian cho “tổ hƣu” hoạt động,
bản thân mình đƣợc “kết nạp” bằng một cốc trà sữa Paris Gatoux mà
đ ch thân kế toán trƣởng mời. Những ngày ấy, mỗi lần họp tổ hƣu là
cả công ty mất ngủ, bởi “kẻ cầm đầu” Thủy Nguyễn sẽ có cả một bữa
cỗ cho bạn tham dự, vừa ăn – vừa “chém gió” “chém bão” hăng say
đến mức quên cả việc mình đang buồn ngủ tới cỡ nào. Và những buổi
họp tổ hƣu ấy cứ ít dần ít dần, rồi kết thúc bằng việc mọi ngƣời bắt
đầu xin nghỉ việc, từng ngƣời – từng ngƣời một vì cuộc sống mới, vì
những ƣớc mơ còn dang dở, vì điều kiện địa lý không cho phép… đã
lần lƣợt rời bỏ “ngôi nhà hạnh phúc” ấy để đi tìm chân trời mới dành
riêng cho mình. Để lại đằng sau những nỗi buồn, nuối tiếc về những gì
đã qua đi mà chẳng bao giờ trở lại…

Những năm tháng ăn – ngủ - sống cùng EQuest, mình đã tìm thấy
niềm vui và sự say mê trong công việc một phần cũng nhờ vào chính
những đồng nghiệp, anh chị em đã luôn bên mình trong những năm
tháng thăng trầm của Công ty cũng nhƣ trong cuộc sống hàng ngày.
Nhớ đến sếp Nam: ngƣời luôn đầy nhiệt tình trong công việc – sẵn
sàng mƣớt mồ hôi bê cả đống sách nặng từ tấng 1 lên tầng 3; mình

115

nhớ chị Hiền – lúc nào cũng cƣời rất tƣơi với mái tóc ngắn cùng đôi
kính cận; mình nhớ sếp Phƣơng – luôn trầm ngâm đứng hút thuốc
ngoài hành lang và vỗ vai mình nhƣ một cậu nhóc mới lớn; mình nhớ
sếp mình: lúc cƣời híp tịt cả mắt, mồm thì bảo mình hâm nhƣng lại
bảo không phải hâm nhƣ mình nghĩ (thế là nhƣ nào ấy nhỉ?); luôn
nhớ tới bà “Hƣơng già” nơi để mình xả stress mỗi khi mình căng
thẳng; luôn nhớ tới Em Lƣơng – “bà thầy già” khó tính nhƣng cũng
đầy thông cảm và chia sẻ những buồn vui trong nghề cùng với mình…
Những con ngƣời đã và đang làm việc tại EQuest, sẽ chẳng bao giờ
quên đƣợc những năm tháng tƣơi đẹp bên nhau. Rồi đâu đó trong
bƣớc đƣờng đời, ta sẽ bắt gặp lại những khoảnh khắc rất đỗi thân
quen đã từng gắn bó với ta trên những chặng đƣờng của cuộc sống...
Hà Nội, những ngày “nƣớc sôi lửa bỏng” vì chƣa có lƣơng…

116

EQuest trong tôi là.....

Ngày đầu tiên bƣớc vào EQuest với bao bỡ ngỡ, ứng tuyển vào vị trí
TVTS, một chút thiếu tự tin ở tôi khi có suy nghĩ hơi tiêu cực rằng,
liệu mình có thể làm tốt để vƣợt qua 2 tháng thử việc, một cơ hội và
cũng là thử thách cho bản thân mình.

Đƣợc phân về cơ sở 373 Hoàng Quốc Việt, đƣợc làm việc cùng chị
Thanh Mai, chị Doãn Vân. Sự thân thiện và nhiệt tình của 2 chị đã làm
tôi giảm bớt đƣợc thật nhiều căng thẳng của sự bỡ ngỡ ban đầu. Với
quan điểm của bản thân: “muốn làm đƣợc các việc lớn, trƣớc hết cần
phải làm thật tốt các công việc nhỏ”. Việc trở thành 1 TVTS của tôi
đƣợc bắt đầu bằng việc nhập thông tin khách hàng lên trang CMS.
Dần dần, đƣợc các chị tin tƣởng phân công cho các công việc mở lớp,
chăm sóc lớp,.. những công việc chủ đạo của 1 TVTS. Đến nay, tôi đã
làm ở EQuest gần 2 năm rồi, ấn tƣợng để lại mãi trong tôi đó là tập thể
lớp Pre IE115.

Khi mới bắt đầu công việc của một TVTS thì đây là lớp đầu tiên tôi
phụ trách mở và trực tiếp chăm sóc lớp. Lớp có 13 học viên, có 1 anh
sinh năm 89 đang là nhân viên IT của FPT, còn lại là các bạn sinh viên
từ năm nhất đến năm ba đến từ các trƣờng: ĐH Ngoại Thƣơng, ĐH
Công Nghiệp, Học viên Báo chí tuyên truyền và ĐH Thăng Long. Lần
đầu tiên mở lớp tôi rất lo lắng, không biết các bạn có hài lòng với GV
của EQuest hay không, không khí trong lớp học có hòa đồng với nhau
hay không? Ngày lớp học buổi đầu tiên cũng thật trùng hợp khi tôi
làm ca 3, ở lại trực đến 8h, cũng đúng thời điểm lớp học xong, nhẹ
nhõm nỗi lo trong lòng khi các bạn xuống bàn tƣ vấn với gƣơng mặt
rạng ngời, ai cũng rất vui và luôn mồm nói: Cô Sharon thật tuyệt vời,
buổi học rất tốt, rất hiệu quả. Mỗi bạn đều tự nhắc nhở bản thân về

117

nhà sẽ học thêm thật nhiều từ mới để buổi học tiếp theo có thể giao
tiếp và trao đổi với cô đƣợc nhiều hơn.

Và sau đó mỗi buổi học đều diễn ra rất vui vẻ và đạt hiệu quả tốt, hàng
ngày khi lớp học kết thúc, các bạn đi về qua bàn tƣ vấn, tôi đều hỏi
chất lƣợng của buổi học, tình hình trong lớp có tốt không, các bạn
thân thiện với nhau không. Và cũng thật may mắn khi trong lớp có
một bạn lớp trƣởng tuyệt vời, bạn ấy là học viên trung thành của
EQuest, đã học 2 khóa ở EQuest, đến khóa Pre IE là khóa thứ 3 rồi. Tôi
đã bầu bạn ấy làm lớp trƣởng và chính bạn ấy là ngƣời mang lại niềm
vui, hiệu quả trong các buổi học của lớp. Ngƣời dìu dắt lớp thân thiện
hơn với EQuest, thân thiện hơn với tôi và các bạn TVTS của 373 Hoàng
Quốc Việt. Cuối mỗi buổi học, các bạn đều dừng lại bàn tƣ vấn ngồi
tán gẫu nói chuyện với tôi trƣớc khi về, cậu chuyện của lớp luôn
mang lại cho tôi tiếng cƣời và thấy yêu hơn công việc TVTS mà mình
đang làm.

Tôi không bao giờ có thể quên đƣợc mùa Giáng Sinh năm 2012, chính
tay các bạn học viên lớp Pre IE115 đã dùng đồ trang trí Giáng sinh do
phòng Marketing mang qua, tự tay trang trí trƣớc sảnh, mang không
khí Giáng Sinh ấm áp cho tòa nhà 373 Hoàng Quốc Việt. Những bức
ảnh đầy niềm vui, nụ cƣời tƣơi, bận rộn với công việc tƣ vấn, tôi cảm
thấy hơn bao giờ hết, tôi thấy yêu quý những con ngƣời của EQuest,
từ nhân viên TVTS thân thiện đến các bạn học đáng yêu và xi tin.

Mỗi ngày trôi qua, tôi không những là TV phụ trách lớp mà còn là 1
ngƣời em, 1 ngƣời chị của các em trong lớp, các em thoải mái tâm sự
chuyện tình yêu, chuyện học hành sau một ngày vất vả tại trƣờng,
những áp lực trong công việc. Và đặc biệt hơn đó chính là tình cảm
bạn bè, tình anh em mà các bạn trong lớp dành cho nhau ngày càng
gắn kết, trong lớp có ai đó vắng học thì các bạn xuống đòi tôi gọi ngay
cho bạn đó hỏi tại sao không đi học? Ốm hay thế nào? Chính tình cảm
các bạn dành cho nhau và dành cho tôi, đó chính là động lực làm tôi
có thể hoàn thành công việc của một TV phụ trách lớp tốt hơn.

118

Quan tâm nhiều hơn đến lớp, đến từng thành viên trong lớp, biết rõ
hoàn cảnh gia đình, tình cảm cũng nhƣ tình hình học hành của các
bạn trong lớp. Điều này chính là mấu chốt để tôi có thể mời học thành
công cho lớp học tiếp theo của mình. Khi có chƣơng trình khuyến mại
ngày vàng trong tháng 12, với lý do để các bạn đƣợc học cùng nhau, có
thể order GV các bạn yêu quý dạy các bạn, tôi đã mời đƣợc 10/13 học
viên trong lớp học lên, 1 bạn học EFC và 9 bạn còn lại học lên IELTS A.

Sau khi đã hoàn thành hết các khóa học và đạt đƣợc mục tiêu của
mình, các bạn không còn thời gian đến EQuest nữa, tuy nhiên thông
qua Facebook, tôi vẫn giữ liên lạc với các bạn trong lớp, chúng tôi là
những ngƣời bạn thân, thỉnh thoảng vẫn rủ nhau cùng đi uống nƣớc
và trò truyện, tâm sự về những vấn đề gặp phải trong cuộc sống. Tôi
đã có thêm những ngƣời bạn tốt trong cuộc sống, đó thực sự là một
điều tuyệt vời.

Thời gian trôi qua, tôi có thêm thật nhiều những ngƣời bạn, đó là các
cô chú, anh chị, bạn bè, các em. Thật nhiều cảm xúc trong công việc
nhƣ: vui và hạnh phúc khi có bạn học viên đi thi về đạt điểm cao, có
bạn apply thành công hồ sơ đi du học,.... Cảm giác buồn khi xảy ra sự
cố và dẫn đến là sự không hài lòng của phụ huynh, của học viên. Cảm
giác lo lắng khi học viên đòi rút phí khi không mở đƣợc lớp.

Và một điều chắc chắn rằng tôi sẽ gắn bó với EQuest, gắn bó với ngôi

119

nhà thứ 2 này. Bản thân mang niềm tin vào tƣơng lai EQuest sẽ trở
thành tập đoàn nghìn tỷ theo lời nói của Sếp Sơn ngày nào. Một động
lực thúc đẩy tôi sẽ cố gắng làm việc, cố gắng phấn đấu cùng với các
bạn trong phòng kinh doanh, các phòng ban hỗ trợ, cùng làm cho
EQuest trở thành tập đoàn giáo dục hàng đầu tại Việt Nam.

120

EQUEST – Sự lựa chọn đúng đắn
của tôi!

Sau gần hai năm làm việc tại EQuest, tôi biết rằng mình đã đúng khi
quyết định lựa chọn nơi này để gắn bó. Ở đây tôi không chỉ đƣợc học
hỏi, tích lũy thật nhiều kinh nghiệm mà còn đƣợc tham gia vào các
hoạt động đào tạo, dã ngoài cùng công ty. Tôi thực sự muốn gắn bó lâu
dài với công ty.
Đối với mỗi ngƣời đã từng làm việc trong đại gia đình EQuest, không
ai là không có những kỷ niệm, ký ức riêng của mình về những năm
tháng trải nghiệm, đƣợc học hỏi từ EQuest dù thời gian gắn bó dài hay
ngắn, ít hay nhiều, dù bằng cách này hay cách khác. Riêng tôi, tôi đã
học đƣợc rất nhiều từ EQuest, chính EQuest đã giúp tôi trƣởng thành,
hơn năng động hơn.

121

Lúc mới vào EQuest, tôi không nghĩ sẽ học hỏi đƣợc nhiều điều đến
vậy, bởi vì đây là môi trƣờng sƣ phạm nên tôi nghĩ công việc của
mình chỉ đơn thuần là đi dạy xong rồi về. Nhƣng không, ở EQuest,
giáo viên không chỉ dạy và học cách dạy, ở đây tôi đƣợc làm việc
trong một môi trƣờng năng động thực sự với những giờ làm việc
nghiêm túc và thời gian thƣ giãn tối đa. Tôi đã học hỏi chuyên môn từ
những giáo viên khác, các giáo viên thế hệ đi trƣớc thông qua các
buổi dự giờ hay demo, các buổi đào tạo chuyên môn nội bộ... Ví dụ, ở
buổi dạy về cách dạy trẻ em, tôi đƣợc học về tâm lý lứa tuổi, cách tổ
chức các trò chơi thú vị để học sinh nhất là trẻ em tiếp thu bài tốt mà
không bị nhàm chán và căng thẳng khi học tiếng Anh.

Tôi đƣợc học về cách bán hàng, cách marketing mà trƣớc đó tôi chƣa
hề biết nhiều về lĩnh vực này, mỗi giáo viên đều là một ngƣời bán giỏi.
Tại các buổi đào tạo kỹ năng mềm, tôi đã biết cách diễn đạt thế nào để
thu hút đƣợc ngƣời đối diện, mà cụ thể là học sinh của tôi.

Những buổi dã ngoại luôn đầy ắp những kỷ niệm, là những phút giây
chúng tôi đƣợc vui chơi thỏa thích, mọi ngƣời gắn kết, hiểu nhau hơn.
Chúng tôi giống nhƣ các thành viên trong một gia đình lớn – gia đình
EQuest!

Những điều này khiến tôi thực sự muốn gắn bó lâu dài với Công ty và
cống hiến nhiều hơn nữa để đƣa Công ty ngày càng lớn mạnh, đi lên.

122

Viết về mối tình đầu ngọt ngào của
tôi

Lách cách lách cách... Bụp.

“Ơ mất điện à?”

“Trời ơi, em đang soạn bài chƣa kịp save!”

“Sao lại mất điện trời này chứ! Nóng thế này làm sao chịu đƣợc???”

“Bao giờ mới có điện không biết? Gọi lễ tân hỏi sở điện xem nào. Còn
bao nhiêu việc phải làm.”

“Có ai có quạt giấy không???”

Mất điện lúc 2h chiều. Cái nắng oi ả tháng 6 khiến các chị em có mặt
trong căn phòng tầng 5 ở 38 Hàng Cháo năm ấy không khỏi bồn chồn,
nhốn nháo; phần vì lo lắng cho những trang tài liệu và giáo án dang
dở đã dành bao nhiêu công sức bỗng dƣng không cánh mà bay, phần
vì bị thiêu đốt trong không gian nóng nực của căn phòng áp mái nắng
chiều hun lửa bốn bên. Có ngƣời chạy tới chạy lui lấy cốc nƣớc mát,
có ngƣời tìm chỗ giải khuây, còn lại ngồi tán phét trong phòng mặc
cho mồ hôi lăn thành giọt trên trán, quần áo cũng khô và nóng nhƣ
rang. Chúng tôi bắt đầu những câu chuyện quen thuộc về học sinh,
lịch dạy kín mít cả tuần, deadline làm sách... Mệt và nóng, mỗi đứa
một góc lăn ra sàn, la liếm một chút hơi mát từ mặt đất phả lên và chờ
đến khi có điện trở lại.

123

Thời đó, năm 2010, phòng đào tạo EQuest Hà Nội chỉ vỏn vẹn có hơn 10
ngƣời, đƣợc sắp xếp làm việc trên tầng 5, tòa 38 Hàng Cháo vốn là
phòng họp chung của cả công ty. Mở cửa ra đã thấy “mùi” Đào tạo với
tủ sách, tài liệu ngổn ngang... bàn nào cũng hàng chồng sách, bài kiểm
tra và tài liệu giảng dạy. Chúng tôi ngày đó quay cuồng với việc dạy dỗ
và cùng với R&D xây dựng bộ tài liệu cho các khóa học mà sau nhiều
năm chúng đã trở thành sách giáo khoa hiện dùng cho các khóa tiếng
Anh của công ty. Chắc hẳn những thành viên của các nhóm làm sách
ngày đó sẽ chẳng bao giờ quên đƣợc những câu hát chế của bài “Cầu
vồng khuyết”: đã khuya rồi vẫn ngồi đếm trang, đến bao giờ mới đƣợc
một bài...

Những năm tháng ấy rồi cũng qua, năm 2011 nhóm 5 ngƣời lứa 86
chúng tôi, lứa full-time đời F2 đƣợc nhận vào công ty chỉ cách nhau
1-2 tháng, mỗi đứa một nơi. Tôi bắt đầu hành trình mới của mình với
thƣơng hiệu IvyPrep. Khởi nguồn từ những công việc thân quen của
một “chức sắc” phòng Đào tạo, lần đầu tiên tôi học cách nói chuyện
với khách hàng, làm hồ sơ du học và xây dựng đề án marketing từ sếp
cũng là ngƣời chị đã kiên trì hƣớng dẫn và ủng hộ tôi nhiều năm.
Trách nhiệm mới, hứng thú thì rất nhiều mà thử thách cũng chẳng
kém bao nhiêu, tôi đã từng có lúc cảm thấy bế tắc và mệt mỏi với các
trƣờng hợp khách hàng khó hay khi doanh số không có dấu hiệu khả
quan.

124

Mặc dù vậy, mỗi ngày tôi thấy mình một khác, nhìn lại mình của 5
năm trƣớc, không khỏi ngỡ ngàng với những gì mình học đƣợc và trải
nghiệm đƣợc. Nếu là mình của ngày xƣa, tôi không tƣởng tƣợng đƣợc
mình sẽ phản ứng thế nào khi phải nghe khách hàng cáu giận và thóa
mạ qua điện thoại cả tiếng đồng hồ. Bây giờ tôi có thể bình tĩnh tiếp
nhận và thậm chí sau đó vẫn ngọt ngào để xoa dịu cái đầu đang bốc
hỏa của vị khách đó. Có lần chị hỏi tôi “bây giờ cho em chọn, em có
muốn quay trở lại làm một giáo viên?” Câu hỏi bất ngờ của chị khiến
tôi không khỏi băn khoăn và trong giây lát tôi định hình lại rằng mình
chƣa bao giờ xác định tƣơng lai nghề nghiệp cho mình. Bối rối, tôi đi
tìm câu trả lời, vẽ lên giấy và cân đo đong đếm công việc tôi đang làm
và nghề giáo quá đỗi quen thuộc. Tôi thấy mình mạnh mẽ hơn, có sức
sống hơn và đa năng hơn ở những thử thách hiện tại và tôi đã chọn đi
tiếp con đƣờng mình đang đi cùng với IvyPrep.

EQuest, mối tình đầu ngọt ngào của tôi xen lẫn những vấp váp và xúc
cảm nhất thời, cùng với căn phòng tầng 5 năm nào đã cho tôi nền
tảng và bản lĩnh để bƣớc những bƣớc chân chín chắn hơn trên chặng

125

đƣờng phía trƣớc.
“Take my hand, take my whole life too
For I can’t help falling in love with you”
(Can’t help falling in love – Elvis Presley)

126

Thách thức tại Marketing -
IvyPrep

Bắt đầ ạt động từ nă à à một thƣơng hiệu cao cấ ủa

EQuest, Học viện IvyPrep vẫ òn tƣơng đối mới trê ị trƣờ á

ụ ọc và thực sự cần nhữ ản đầu tƣ lớn về nguồn lực con

ngƣờ à à thời gian để khẳng đị ị thế ủ ình.

"Con ngƣờ à à ả á nhấ ủa mỗi doanh nghiệp" - ấy vậy mà

òng marketing hiệ ạ ỉ ó áu ngƣời, bao gồ ả bộ phận sales.

Nhân sự nhƣ vậy nhƣng chúng tôi lại đang mang mộ ọ ách lớn

trê ả ì à át triển thƣơng hiệu trên mộ ị trƣờng

đầ ạnh tranh. Đâ à một thử ách không hề ỏ.

Những ngƣời khổng lồ nhƣ

à ỉ đôla mỗi năm cho tiề ả á à marketing. Tất nhiên họ

ó doanh thu cự ì lớ à ó chính sách chi tiền cho marketing theo

tỷ lệ phần trăm tính trên doanh thu. Phải thừa nhận rằ ó

chất lƣợ ản phẩ ị ụ tốt nhƣng nếu làm marketing không tố

ì á à ẽ thậm chí không biết đến sự tồn tạ ủa IvyPrep, chứ

chƣ ói đế ọ ẽ là khách hàng hay khách hà à ủa

Học viện.

ủa IvyPrep chƣa đủ ạ ì ngâ á

ũ ị ạn chế à khi ngâ á ị ạn chế

ì ác độ ủa marketing tới doanh số á à ũ ẽ ị giớ ạn.

Đây giống nhƣ mộ òng luẩn quẩn. Mặ ù sau ba năm đầu đầ ó

khăn, sang năm 2014 doanh số á àng đang dần đ à ỹ đạ à

ì ả ủa IvyPrep đã dần đị ị trê ị trƣờng, việ ìà

át triển thƣơng hiệu vẫn cần rất nhiều nỗ lự à thời gian.

127

Marketing hiện giờ vẫn đang tậ ụ ác cô ụ truyền thông hiệ

ả à tố nhƣ ạ ã hội, website, truyền miệ ài

trợ sự kiện, tổ chứ ác cuộc thi... để ỏa độ nhận biết về thƣơng

hiệu. Tuy nhiê á á àng cầ ạt hơn với việc sử

ụng hệ thống đố á à cộ ác viê à nhữ ọc viê ủa

IvyPrep) để ản phẩm đƣợc phổ biế à sử ụng rộ ãi hơn trê ị

trƣờng.

Hiện Marketing tại IvyPrep khô ó một nguồn ngâ ách cố định

cho mỗ áng. Mỗ á tƣởng đƣợc hiện thự ó ành đề án

đề ẽ đƣợc duyệt qua nhiều tầng cấ ả . Sau khi đề án đƣợc

duyệ ác đề xuất chi cho mỗi phần việc sẽ ại tiếp tục đƣợc cân nhắc.

Cách là ày đang tỏ ạ à gây ra sự chậm trễ về mặt

thời gian. Ở đâu cũng sẽ có nhữ ách thức, và ó khăn hay thử

ách cũng không thể ải quyết một sớm một chiều. Nhƣng tôi tin

rằng, với sự thấu hiể ám đƣơng đầu, bề ỉ à kiên nhẫn của

những “cỗ máy” lãnh đạo tại IvyPrep, chắc chắ ẽ àm nên mộ

ành công à ạn.

128

1 năm 6 tháng 13 ngày

Tôi không biết bắt đầu từ đâu và phải bắt đầu nhƣ thế nào để viết về
một điều gì đó về EQuest trong tôi. Nếu là sự gắn bó, nếu là điều đặc
biệt thì đó là Tilado.

Tôi và Tilado không thân thiết từ ngày đầu gặp mặt. Giữa chúng tôi có
1 khoảng cách vô hình, luôn im lặng đúng nhƣ bản chất của những
kẻ chẳng hiểu và luôn đề phòng nhau. Tôi nhƣ đứng giữa những thứ
mơ hồ, một mình một góc, không hiểu rằng mình sẽ bắt đầu từ đâu để
làm quen và phá vỡ bức tƣờng của sự lặng thinh ấy. Đó là một cảm
giác không hề dễ chịu, không hiểu nhau thì sao có thể làm việc với
nhau! Tôi quyết định đứng dậy, làm quen và xây dựng tình bạn với
Tilado. “Chúng tôi" dần nói chuyện, kể cho nhau nghe về bản thân
mình, kể cả là những câu chuyện không đầu không cuối, đôi lúc có
mệt mỏi, giận hờn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt nhƣng trên tất cả,
chúng tôi đang bù đắp cho nhau để hoàn thiện chính mình.

Hơn 1 năm gắn bó, có lẽ tôi là ngƣời bạn lâu năm với Tilado hơn cả.
Những ngày đầu bao giờ cũng khó khăn nhất nhƣng lại là khoảng
thời gian đáng nhớ nhất. Chúng tôi làm việc với nhau nhƣ một gia
đình nhỏ - nghiêm khắc nhƣng cũng yêu thƣơng nhau hết mực. Nhƣ
những ngƣời lội ngƣợc dòng, chúng tôi vấp phải rất nhiều thất bại
nhƣng sau mỗi thất bại ấy, tôi thấy tất cả đều trƣởng thành và mạnh
mẽ hơn thật nhiều. Có những ngƣời ra đi, có những ngƣời ở lại, tôi
thấy sự thay da đổi thịt của Tilado từng ngày.

Với tôi, dù ở bất kỳ nơi đâu, yếu tố con ngƣời bao giờ cũng quan trọng
nhất. Tilado hôm nay là nhƣ thế. Ở đây, bạn sẽ thấy Một sếp Thủy
nghiêm khắc, vui tính, đôi khi bị nhân viên dìm hàng yêu. Một UM Phí
Hƣờng bản lĩnh, rắn rỏi mà cũng mềm mỏng nhƣ chính cuộc sống của

129

cô ấy. Một Marketing Hải Yến hồn nhiên nhí nhảnh, thông minh
nhƣng cũng đầy trách nhiệm. Một chị Lệ online hiền lành, sâu sắc,
Một Ngọc nhỏ nhắn xinh tƣơi, luôn khiến ngƣời đối diện cảm thấy
thật vui vẻ thoải mái. Rồi cả nụ cƣời của chú bảo vệ mỗi sáng, tinh
thần trách nhiệm, cống hiến hết mình của các anh chị giáo viên. Đó là
những con ngƣời tôi gặp hằng ngày, chia sẻ từng cảm xúc, gắp cho
nhau miếng rau miếng thịt buổi trƣa, động viên nhau cùng cố gắng,
sẵn sàng đặt tay lên vai, hiểu và cảm thông cho nhau trong từng ánh
mắt. Đơn giản vậy thôi, Tilado gần gũi và thân thuộc với tôi từ những
điều nhỏ bé, bình dị nhất.
Ngƣời ta nói rằng, khi đã quá quen với một điều gì đó, bạn thƣờng
chẳng thể nói ra nó có ý nghĩa với bạn nhƣ thế nào. Tôi và Tilado là
nhƣ vậy, không nhất thiết phải quá cầu kỳ nhƣng vẫn luôn biết là một
phần của nhau! Và cho đến hôm nay, tình bạn của chúng tôi tròn 1
năm 6 tháng 13 ngày!

130

EQuest Academy trong tôi!

Lịch sử hình thành và đội ngũ giáo viên là hai lý do luôn khiến tôi
muốn tiếp tục đồng hành cùng EQuest – nơi mà theo đánh giá của tôi,
là có một môi trƣờng sƣ phạm tốt nhất hiện nay.

EQuest Academy ra đời tại Hà Nội năm 2003 bởi chính các thầy giáo
cũng là thạc sĩ và tiến sĩ sống và làm việc ở Hoa Kỳ, Anh, Ôxtrâylia, Hà
Lan và đã từng đứng trên bục giảng dạy bảo tôi từ khi tôi còn là sinh
viên.

Trong hơn 10 năm qua, EQuest Academy không chỉ giúp các bạn trẻ
học tiếng Anh mà còn hỗ trợ giới trẻ kiến thức tiếng Anh phục vụ
“săn” hoặc đƣợc giúp đỡ để “săn học bổng” du học.

EQuest cho tôi cảm giác đƣợc làm việc tại một trong những môi
trƣờng sƣ phạm tốt nhất hiện nay, khi tôi có cơ hội gặp gỡ và trao đổi
với trên 250 giáo viên ở Hà Nội và TP.HCM. Trình độ của mỗi giáo viên
đều rất giỏi và xuất sắc, không chỉ ở Việt Nam mà còn các đất nƣớc
khác trên thế giới.

Ở EQuest, chất lƣợng giảng dạy luôn đƣợc đặt lên hàng đầu. Là giáo
viên, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân tập trung theo phƣơng pháp phát
triển kỹ năng học tập hiệu quả cho học viên và hƣớng dẫn các em có
phƣơng pháp học tập khoa học, chủ động và tích cực.

Thời gian ở EQuest, tôi luôn nhận đƣợc sự hƣớng dẫn tận tình từ Ban
Lãnh đạo cũng nhƣ đồng nghiệp để đảm bảo việc giảng dạy luôn phù
hợp với mục tiêu học tập của mọi học viên và mọi khóa học. Ngoài ra,

131

việc Công ty cung cấp mọi khóa luyện thi quốc tế, hƣớng đến việc
giúp đỡ học sinh tìm học bổng cũng là một động lực thúc đẩy tôi phấn
đấu rất nhiều trong việc rèn luyện bản thân.
Tôi thấy mình thật sự may mắn khi đƣợc làm việc trong môi trƣờng
thân thiện, chuyên nghiệp nhƣ tại EQuest.

132

Nhật ký của tôi

Tháng 8 năm 2010

Mang theo sự hào hứng của một sinh viên mới ra trƣờng, tôi bƣớc
chân vào làm việc tại EQuest – Xã Đàn với tƣ cách là một tƣ vấn tuyển
sinh. Tại đó, tôi gặp chị Thủy - UM của cơ sở Xã Đàn, cũng là ngƣời
thầy đầu tiên của tôi.

Còn nhớ ngày đầu tiên đi làm, công việc của tôi là làm quen với các
sản phẩm của EQuest, quan sát các chị nói chuyện điện thoại và tiếp
khách hàng. Ây vậy mà ngay hôm đó tôi đƣợc yêu cầu trực đến 8h tối
vì các chị đều phải đi trông thi. Suy nghĩ của tôi lúc ấy là “Thôi rồi,
mình làm sao trực một mình đƣợc, nhỡ có khách đến thì sao? Lại còn
phải giải quyết các vấn đề liên quan đến lớp học nữa? Ôi chao!”. Nghĩ
vậy thôi, chứ cũng không dám thở than vì tôi biết rằng mọi ngƣời
cũng đang bận. Ngậm ngùi đồng ý, cố gắng ghi nhớ những gì các chị
dặn dò, trong đầu cầu nguyện mọi chuyện suôn sẻ...

Hai tháng ở bộ phận tƣ vấn, tôi đã học đƣợc khá nhiều điều, từ việc
trình bày 1 trang giấy thế nào cho đẹp mắt đến cách bắt chuyện với
khách hàng, cách khai thác mối quan tâm của họ…

Tháng 10 năm 2010

Thời gian này, tôi đƣợc chuyển vào phòng Du học. Làm việc ở đây đòi
hỏi tôi phải học rất nhiều điều mới, với lƣợng kiến thức khổng lồ và
thậm chí tới giờ phút này tôi vẫn còn phải học rất nhiều. Hồi đó, tôi
đồng thời đảm trách cả hai công việc, vừa là một nhân viên tƣ vấn du
học, vừa là một chăm sóc lớp, vì IvyPrep mới đƣợc thành lập chƣa có

133

sự phân hóa công việc rõ ràng.
Ngày ấy, tôi làm việc dƣới sự quản lý của chị Quyên và sự hƣớng dẫn
chuyên môn của chị Huyền. Hai chị cũng đã dạy tôi rất nhiều điều từ
việc làm hồ sơ đến các giao tiếp với khách hàng và những kỹ năng
khác trong cuộc sống. Chị Quyên - ngƣời tôi cảm thấy ngƣỡng mộ vì
cùng một lúc chị có thể làm rất nhiều mảng khác nhau: quản lý
IvyPrep, marketing, nhân sự… Còn chị Huyền, chúng tôi luôn coi chị là
một ngƣời chị gái, ngƣời khiến chúng tôi có thể chia sẻ hết mọi tâm
sự. Bởi sự nhẹ nhàng chỉ bảo chúng tôi. Có đôi lúc vì sơ suất khiến
khách hàng phàn nàn, thậm chí trách mắng, chị sẵn sàng là ngƣời
giúp chúng tôi giải quyết và làm dịu đi cơn giận dữ của họ.

Tháng 9 năm 2011
IvyPrep có cơ sở riêng – 22C Giảng Võ. Mọi ngƣời ai nấy đều rất phấn
khởi vì không còn phải đi mƣợn phòng học cho các lớp nữa. Một
mình một cơ sở đồng nghĩa với việc phải chi trả cho rất nhiều khoản

134

khác nhau: thuê nhà, điện nƣớc, nhân viên… do đó, áp lực về doanh
thu cũng cao hơn. Cứ hàng tuần, chúng tôi lại nhận đƣợc email của
sếp về việc “doanh thu chúng ta phải đạt... còn thiếu…”. Áp lực thật
đấy, nhƣng áp lực ấy không thể cản trở đƣợc niềm vui mà tôi và mọi
ngƣời có đƣợc khi đƣợc làm việc cùng nhau. Đó là những lúc tụ tập
khi cùng ăn trƣa, rủ nhau ngủ trƣa nhƣng không ngủ mà chém gió
chém bão về nhiều vấn đề, cùng chụp ảnh tự sƣớng trong phòng thƣ
viện...

Tháng 1 năm 2013

IvyPrep dời sang cơ sở mới - 57 Láng Hạ. Chúng tôi, ai cũng háo hức
lắm vì sẽ đƣợc làm việc tại một văn phòng cao cấp hơn - Tháp Thành
Công - 1 trong những tòa nhà cao nhất của phố Láng Hạ. Cũng chính
tại đây, các lớp ngày càng đƣợc mở nhiều hơn, IvyPrep cũng có thêm
những thành viên mới.

Giờ đây tôi đang làm việc dƣới sự quản lý của chị Mi - một ngƣời luôn
hết mình vì công việc, ngƣời luôn khuyến khích chúng tôi phải
trƣởng thành hơn. Chị đang nỗ lực để đƣa IvyPrep phát triển hơn, trở
thành một thƣơng hiệu hàng đầu trong lĩnh vực giáo dục tại Việt
Nam.

Thời gian thấm thoát trôi, tôi cũng đã làm việc đƣợc gần 4 năm ở
IvyPrep – EQuest, với biết bao kỷ niệm vui buồn. Vui khi giúp khách
hàng xin đƣợc vào học tại các trƣờng đại học Mỹ với học bổng lên tới
hàng trăm triệu. Buồn khi mình chƣa cố gắng hết sức để đáp ứng
đƣợc mong đợi của khách hàng. Vui khi đƣợc cùng làm việc với mọi
ngƣời. Buồn khi đồng nghiệp chia tay để đến một chân trời mới.
Nhƣng có một điều chắc chắn rằng, tôi sẽ không bao giờ quên quãng
thời gian mà tôi và mọi ngƣời đã có cùng nhau.

Cảm ơn các chị, cảm ơn các bạn!

135

Tình yêu tôi lớn lên từng ngày

Ngƣời ta thƣờng nói những gì là đầu tiên thì luôn để lại ấn tƣợng sâu
đậm hơn cả. Đó cũng chính là lý do vì sao mặc dù đã làm việc ở
EQuest đƣợc gần 3 năm nay, nhƣng đối với tôi năm đầu tiên làm việc
ở đây vẫn để lại trong tôi ấn tƣợng sâu đậm nhất, và cũng là năm
tháng mà tôi thích nhất. Có rất nhiều thứ lần đầu tiên tôi đƣợc trải
nghiệm sau quãng đời sinh viên của mình.

Công việc đầu tiên

Tôi nộp CV vào lúc 11h trƣa, và ngay lập tức 1h chiều cùng ngày tôi
đƣợc gọi hẹn phỏng vấn. Cảm giác lúc đó rất tuyệt, và ấn tƣợng lúc đó
của tôi về EQuest cũng rất tốt. Tôi cảm thấy háo hức cho buổi phỏng
vấn đầu tiên ấy. Tôi còn nhớ ngƣời phỏng vấn lúc ấy là anh Hùng –
một ngƣời có nụ cƣời hiền, da ngăm ngăm – nhìn anh có một chút gì
đó vừa nể phục, sợ sợ mà cũng thấy gần gũi. Anh hỏi tôi nhiều thứ,
mà ấn tƣợng nhất là câu: “Nếu em đi dạy mà học trò hỏi em bao nhiêu
tuổi thì em sẽ trả lời thế nào?”. Lúc đó tôi thật sự lung túng, liền nói
đại một câu mà tôi đã đọc đƣợc ở đâu đó: Em sẽ cƣời và nói “Bí mật
làm nên một ngƣời phụ nữ”. Anh nghe xong và phá lên cƣời, còn tôi
lúc đó nhƣ trút đƣợc gánh nặng, rồi tôi cũng qua vòng phỏng vấn,
đƣợc mời dạy demo. Trải qua một buổi demo 45 phút với đầy những
thách đố văn vẹo từ giám đốc và các giáo viên khác, rồi cả 2 tuần dài
đằng đẵng chờ đợi kết quả thì cuối cùng tôi cũng chính thức đƣợc
nhận thử việc.

Mỗi ngày lên công ty tôi cảm thấy vô cùng háo hức, đƣợc học những
điều mới, đƣợc tiếp xúc với nhiều ngƣời, nhƣng vì tính nhút nhát của
tôi mà đã gây ra khá là nhiều hiểu nhầm, và cả khó khăn nữa. Nhƣng
chính những lúc nhƣ thế tôi dần trƣởng thành hơn, và luôn luôn nhận

136

đƣợc sự động viên từ chị Nhi giám đốc và những đồng nghiệp thân
yêu – đối với tôi khoảng thời gian ở bên họ thật luôn luôn đáng nhớ.

Chị Nhi

Chị Nhi là một ngƣời giản dị, giản dị đến mức là lần đầu tiên gặp chị
tôi nghĩ chị là một nhân viên bình thƣờng. Sau này biết chị là giám
đốc tôi mới té ngửa. Không chú trọng vẻ bề ngoài, nhƣng về công việc
chị là một ngƣời chu đáo, kỹ tính và luôn đúng hẹn. Chị là ngƣời quan
tâm tôi nhất, cho tôi nhiều cơ hội nhất. Chị động viên tôi những buổi
dạy đầu tiên thất bại, nhắc nhở tôi phải biết bảo vệ mình trong những
khó khăn trong công việc.

Nhớ lần tôi đã khóc trƣớc mặt chị vì nghĩ mình sẽ chẳng thể vƣợt qua
những thử thách, khi đó chị chỉ ngồi im nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng vỗ vai,
động viên … Nhờ những tình cảm chân thành của chị mà tôi đã cố
gắng hơn rất nhiều, rồi khi tôi đƣợc học trò quý mến yêu cầu dạy lớp
tiếp theo, chị đã gửi mail nói chị tự hào về tôi thế nào, những lời đó
làm tôi sung sƣớng lắm. Có một ngƣời giám đốc biết quan tâm tới
nhân viên nhƣ chị, hiểu đúng tâm tƣ suy nghĩ và năng lực của từng
ngƣời, tôi thấy mình thật may mắn!

Jonny và những đồng nghiệp mà tôi yêu mến

Jonny là ngƣời bạn nƣớc ngoài đầu tiên khi tôi làm việc tại EQ. Và vì
sao tôi lại nhắc tới Jonny ƣ? Vì khoảng thời gian chúng tôi làm việc
chung cũng đủ lâu để có nhiều kỉ niệm. Ấn tƣợng đầu tiên của tôi về
Jonny là quá phong độ, điển trai, nhƣng cũng khá là… nói thế nào cho
đúng nhỉ… “sang chảnh”. Nhƣng khi tiếp xúc rồi thì mới phát hiện ra
Jonny rất là vui tính, hòa đồng, nhƣng nếu khi bạn ấy tâm trạng
không tốt hay xì tress thì thật là kinh khủng. Nhƣng nhìn chung thì
khi gặp tôi, Jonny lúc nào cũng tƣơi cƣời, lại sẵn sàng giúp tôi mọi
câu hỏi hóc búa liên quan đến kiến thức giảng dạy nên tôi quý Jonny

137

lắm. Tôi thích khi Jonny phát âm đúng tên tôi, rồi lúc mệt quá thì hay
khều khều tôi bảo: “Nhung, can you help me teaching my GMAT class
tonight?” mặc dù Jonny thừa biết tôi chẳng dạy GMAT. Tôi thích cả
cái giọng Anh quý tộc của Jonny nữa…

Jonny về Anh rồi. Thỉnh thoảng thấy nhớ nhớ Jonny. Đã lâu rồi ở EQ
tôi không còn một ngƣời bạn ngoại quốc nào thân thiết nhƣ vậy.

Ngoài Jonny ra, thì những ngƣời đồng nghiệp đầu tiên tôi không thể
không nhắc tới là chị Hoàng Anh, Lệ Chi và chị Hƣơng. Trong khi chị
Anh là một ngƣời có cá tính khá giống chị Nhi và luôn dịu dàng chỉ
dẫn cho tôi, thì chị Hƣơng và Lệ Chi lại có tính cách khác hẳn. Hai
ngƣời rất năng động, giỏi, và xinh xắn. Tôi thân với Lệ Chi hơn vì
khoảng thời gian làm việc chung nhiều hơn – những lần công tác
chung, rồi training các thứ, có những lúc chúng tôi cũng xảy ra xích
mích, nhƣng may mắn là Lệ Chi cũng không phải ngƣời để bụng nên
chúng tôi nhờ đó lại thân nhau hơn. Tính năng động, nói nhanh của
Lệ Chi nhiều khi còn lây nhiễm sang tôi… rất thầm cảm ơn bạn ấy vì
nhờ Chi mà tôi phần nào bớt nhút nhát đi, và tự tin nhiều hơn.

Cậu học trò tôi quý – lớp tôi quý

Nhắc đến đồng ngiệp thì không thể quên nhắc về học trò. Tính ra bây
giờ dạy bao nhiêu học trò rồi thì tôi cũng không thể nhớ hết nổi,
nhƣng có một nhóc học trò mà tôi dạy năm đầu tiên ở EQ vẫn khiến
tôi nhớ nhất, và quý mến nhất. Nhóc ngƣời nhỏ nhỏ, đeo kính cận, đặc
điểm nổi trội nhất là hay cƣời mỗi khi vào lớp. Cho dù tâm trạng có
nhƣ thế nào, nhƣng khi gặp tôi nhóc luôn vui vẻ nhƣ thế: chính nụ
cƣời của nhóc, sự ủng hộ của nhóc là nguồn động viên tôi tự tin hơn
khi đứng lớp, đồng thời thoải mái thể hiện cá tính thực sự của mình.
Bây giờ tôi vẫn chƣa gặp đƣợc một học trò thứ hai có thể mang lại cho
mình cảm giác nhƣ thế.

138

Dạy bao nhiêu lớp từ ASE, FAE đến những lớp luyện thi, nhƣng tôi
vẫn yêu quý nhất là lớp kids với 4 cậu nhóc siêu quậy. Mỗi lần vô lớp
là đều cảm thấy phải vận dụng hết 100% năng lƣợng của mình, nhƣng
tôi lại yêu những tích cách ngây thơ ấy, những tiếng xƣng hô cô – con
dễ thƣơng, nhớ cả những lúc học trò tối ngày chọc cô bằng cách ra đo
chiều cao với cô rồi phán: “ơ, sao hôm nay cô lùn vậy”. Những sự thoải
mái đó chỉ có thể có ở những đứa trẻ, nó khác xa với không khí
nghiêm túc khi dạy những lớp luyện thi.

Cũng không thể quên những lớp FAE dạy hai năm đầu tiên, cảm giác
học trò ở những lớp này gắn bó nhiều hơn so với những lớp sau này.
Và những sự quan tâm tới giáo viên cũng rất là dễ thƣơng, nó đƣợc
thể hiện bằng những món quà nhỏ nhỏ thôi, nhƣng cũng đủ làm nức
lòng ngƣời đứng lớp.

Với tôi, để nói hết về những kỷ niệm và con ngƣời tại EQuest thì
nhiều lắm. Giữa những ngày bề bộn công việc và giáo án thế này, “sử
k ” đã mang đến cho tôi một khoảng lặng để ôn lại những ngày tháng
tƣơi đẹp ấy, những gì đã qua không quay trở lại, mãi mãi chỉ nằm
trong một góc nhỏ trong tim….

HẠT TIÊU

139

Growing up every day

Tôi đến với Học Viện Anh Ngữ EQuest trong một lần tham khảo thông
tin trên internet. Suy nghĩ của tôi khi đó là Học Viện thật đồ sộ với
mạng lƣới văn phòng và chi nhánh trải rộng khắp ba miền. Ấn tƣợng
nhất là các văn phòng tại Thủ Đô Hà Nội cung cấp tất cả dịch vụ học
vấn cho các đối tƣợng từ thiếu nhi đến ngƣời trƣởng thành. Từng có
kinh nghiệm làm việc lâu năm ở môi trƣờng giáo dục quốc tế, nhƣng
khi đến EQuest, trong lòng tôi xuất hiện cảm giác lâng lâng khó tả. Tôi
thật sự vui và hãnh diện khi bắt đầu làm việc tại EQuest Hồ Chí Minh
cách đây hơn một năm.

Một năm – đối với quá trình cống hiến của một nhân viên mới là chƣa
đủ dài. Tân binh nhƣ tôi khi muốn tìm kiếm cơ hội thay đổi môi
trƣờng làm việc theo chiều hƣớng tích cực hơn đều tự nhủ phải cố
gắng và nỗ lực bản thân rất nhiều. Các ban lãnh đạo, các sếp, các đồng
nghiệp mới thật sự đã hỗ trợ tôi rất nhiều và thân tình. Những bỡ ngỡ
và khó khăn bản thân dần đƣợc gỡ bỏ để tôi cảm thấy nhẹ nhõm và
hòa nhập hơn với mọi ngƣời. Dần dà, EQuest đã trở thành cái tên quen
thuộc ngay cửa miệng của không chỉ riêng tôi mà là của tất cả nhân
viên nơi đây.

Do đặc thù công việc nên tôi thƣờng phải liên hệ với phụ huynh và
khách hàng bất kể ngày dài, đêm khuya, giờ nghỉ, giờ làm….cứ lúc nào,
Cứ hễ có thông tin về công việc cần hay hồ sơ du học của con em họ
đến đâu thì mình phải theo dõi và thực hiện ngay đến đó. Đã từ lâu,
EQuest trở thành suy nghĩ, hơi thở, nhịp đập trong bản thân tôi. Tình
yêu của tôi với EQuest lớn lên trong tôi từng ngày, giúp tôi trƣởng
thành và suy nghĩ mọi việc thấu đáo hơn.

Sở thích của tôi là lƣu giữ kỷ niệm qua những hình ảnh mỗi ngày. Hy

140

vọng các anh chị trong công ty đón nhận hình ảnh của tôi nhƣ một lời
chào thân ái.

141

Bóng đá, sử ký, tôi và EQuest

Những trận cầu sục sôi cuối cùng của mùa World Cup đang dần khép
lại, cũng là lúc mình chợt nhận ra hạn chót của “Sử k ” đã tới. Tuy rất
ham bóng đá nhƣng mình cũng muốn viết mấy dòng chia sẻ về quãng
thời gian hơn 4 năm mình đã gắn bó với EQuest, cùng biết bao kỷ
niệm vui buồn.

Ở EQuest, mọi ngƣời thƣờng hay gọi mình là “Cán bộ đƣờng lối”, nghe
oai nhƣ đang đi làm cách mạng. Ngoài ra mình còn đƣợc anh em “tín
nhiệm” cho làm đội trƣởng đội bóng, vai vế chắc chỉ sau mỗi ông bầu
Giang. Là cán bộ đƣờng lối nên mình có thời gian và cơ hội tiếp xúc
với tất cả các sếp, các bộ phận trong công ty. Từ đó mình dần dần hiểu
thêm về công ty, về anh chị em, và tình yêu với EQuest trong mình
cũng lớn lên từng ngày qua những lần tiếp xúc đó. Biết bao kỷ niệm
vui buồn muốn đƣợc chia sẻ cùng mọi ngƣời.

Đầu tiên là những kỷ niệm về đội bóng. Mình là một ngƣời vô cùng
đam mê bóng bánh, thời trai trẻ cũng suýt nữa xỏ giày theo nghiệp
“quần đùi, áo số”. Đội bóng hoạt động đƣợc hơn 1 năm cũng mang lại
cho mình biết bao niềm vui, mỗi tuần 1 trận, có thắng có thua nhƣng
hôm sau bao giờ anh em cũng ngồi lại phân tích chiến thuật nhƣ
những huấn luyện viên chuyên nghiệp. Tuy nhiên, cứ đến ngày đá
bóng mà nhận đƣợc lệnh đƣa sếp ra sân bay là mình lại buồn tênh.

Trên sân bóng, mình và Thành Rock nhƣ hai đối thủ không đội trời
chung, cố gắng đẩy căng thẳng lên cao độ, để trận đấu “nhiệt” hơn. Tất
cả chỉ để phục vụ mục đ ch vui, khỏe của anh em trong đội. Mấy
tháng trở lại đây, EQuest FC mới “khai quật” đƣợc chú Chính phòng IT
đá ở vị trí hậu vệ cánh. Chú này nhìn cũng đẹp trai cơ mà có vẻ hơi
nhát gái, nên giờ vẫn chƣa có ngƣời yêu. Mình và phòng kỹ thuật

142

cùng các chị, em trong công ty đang lên kế hoạch làm mai mối cho
chú ấy.

Làm lái xe cho Công ty thì không thể không kể đến những lần đƣa các
sếp đi công chuyện, những trải nghiệm này ở công ty có lẽ chả ai có
thể biết đƣợc, mình không chia sẻ trên sử ký thì quả là một điều thiếu
sót nặng nề. Mỗi tối trời mƣa đƣa sếp đi nhậu, ngồi một mình trên xe
tuy thấy hơi buồn nhƣng vẫn có những em muỗi làm bạn, cũng vui
lên đƣợc vài phần. Cũng có một kỷ niệm khó quên khi sếp tổng đi
vắng, mình đi đón sếp phó là An Quyên trong một buổi mƣa tầm tã
trắng xóa mặt đƣờng. An Quyên cho mình địa chỉ, nhƣng chả hiểu
hôm đó bối rối thế nào mà một ngƣời thuộc Hà Nội nhƣ lòng bàn tay
nhƣ mình lại loay hoay mãi mới tìm đƣợc đến nhà. May sao cuối cùng
mình cũng đón đƣợc sếp phó. Địa điểm đó có lẽ mãi mãi mình chả
bao giờ quên đƣợc.

Thêm một ƣu điểm trong nghề của mình là mình chẳng bao giờ vắng
mặt trong các cuộc vui nhất của các anh chị em trong công ty: đám
cƣới. Bao giờ mình cũng là ngƣời đƣa các sếp và các anh chị em trong
phòng đi đám cƣới. Còn nhớ một ngày đi đám cƣới của em Cúc ở Thái
Bình, mình đánh xe chuẩn bị cho cả một tiểu đoàn lên đƣờng vậy mà
cuối cùng chuyến xe chỉ có mỗi mình và em Hằng làm mình cũng
thấy hơi hụt hẫng. Ở đám cƣới Trƣờng Giang, mình đƣa các lãnh đạo
đi dự. Sau khi uống mấy ly, mình thấy Trƣờng Giang cƣời rất tƣơi vì
đã thoát khỏi đời trai độc thân. Cũng vào một ngày đẹp trời đƣa đội
Tilado đi đám cƣới Hào Quang, cả đoàn chả ai biết đƣờng cứ vừa đi
vừa hỏi. Cuối cùng vẫn tới đƣợc nhà chú rể nhƣng không thấy chú rể
đâu cả. Thật buồn cƣời rồi cả đoàn rủ nhau ra ngoài uống nƣớc chờ
đợi tân lang về.

Mình làm việc tại EQuest cũng đã đƣợc hơn 4 năm, qua hai đời trƣởng
phòng hành chính. Có thể nói, các trƣởng phòng của mình đều rất
quan tâm đến các anh em trong phòng và tận tình nhắc nhở mọi
ngƣời thực thi tốt công việc. Sống trong môi trƣờng EQuest đã làm

143

cho con ngƣời mình vui vẻ, hoạt bát. Mình rất vui vì các anh chị em
rất hòa đồng nhƣng mình vẫn bị chị em bắt nạt tí. Hì hì. Thật hạnh
phúc khi đƣợc làm trong môi trƣờng vui vẻ nhƣ thế này.
Một đêm mƣa tại vòng tứ kết Word Cup.

144

Marketing – Một phòng ban rất đặc
biệt tại EQuest

Chào tất cả mọi ngƣời! Tôi là Nguyễn Gia Nguyên – ngƣời của phòng
Marketing Hà Nội, một phòng ban rất đặc biệt của EQuest. Tôi rất
hạnh phúc khi đã trở thành một phần nhỏ bé trong lịch sử EQuest. Và
cũng hết sức tự hào đƣợc kể phần nhỏ bé đó với tất cả mọi ngƣời.
Mong rằng các bạn sẽ đọc hết bài sử ký này của tôi, tôi biết nó sẽ dài
nhƣng tôi chắc chắn với các bạn là nó rất chân thật…

Tôi sẽ bắt đầu từ thời điểm đầu tiên tôi biết đến EQuest nh …

Tôi là sinh viên Bách Khoa, hay táy máy tổ chức các chƣơng trình nho
nhỏ cho sinh viên. Thế nên... Lần đầu tiên tôi biết đến EQuest thực sự
là năm 2011, năm đó tôi có gửi một hồ sơ mời tài trợ đến chị Tuyến –
Trƣởng phòng Kinh Doanh hiện tại, thời điểm đó chị Tuyến vẫn còn
làm ở phòng Marketing EQuest Hà Nội. Rất tiếc là năm đó tôi không có
duyên hợp tác với EQuest vì giữa BTC chƣơng trình và EQuest chƣa đi
đến đƣợc việc thống nhất nội dung tài trợ. Có một chút thất vọng
trong tôi vào thời điểm đó!

Nhƣng tôi đã ấn tƣợng ngay từ cái nhìn đầu tiên với những con ngƣời
ở EQuest, tôi vẫn nhớ hình ảnh chị Tuyến ngồi uống nƣớc ở quán trà
chanh bên ngoài hội trƣờng tổ chức chƣơng trình vào ngày chƣơng
trình diễn ra (tôi cũng không biết là chị ấy đến quan sát chƣơng trình
hay chị ấy đến uống nƣớc với bạn nữa )…

Hè năm 2012, tôi trở thành học viên khóa Toeic A của EQuest. Tôi chỉ
có thể khẳng định ngƣời chốt phí để tôi đăng ký khóa học đó là 1

145

trong 2 chị Thụy Giang hoặc Thùy Linh. Khóa học đó tôi học ở cơ sở 28
Tây Sơn – Giáo viên dạy chúng tôi là cô Tạ Thị Diệu Hồng - sinh năm
1990 và một cô giáo nào đó sinh năm 1989 đang dạy ở trƣờng Học viện
Tài chính, chú bảo vệ thời đó là chú Ngọc. Hồi đó tôi đƣợc làm lớp
trƣởng của lớp đó cơ đấy =)). Lớp chúng tôi ban đầu có khoảng 17
ngƣời, quãng thời gian rất ngắn theo học khóa đó cũng khiến tôi kịp
làm quen thêm một số ngƣời bạn và chút ít kỷ niệm về EQuest. Trong
các kỷ niệm đó có 1 lần bị kẹt thang máy với 1 bạn nam và 1 bạn nữ
những 35 phút đồng hồ , có một chuỗi ngày ngồi né vị trí điều hòa
chiếu thẳng vào vì nó quá lạnh, những giờ học vui trên lớp, những
hoạt động ngoại khóa chúng tôi tự tổ chức… Đó là quãng thời gian tôi
cảm thấy vui vẻ tại EQuest với một vai trò là học viên.

Thời gian cứ trôi qua, nhƣng hình ảnh EQuest vẫn cứ hiện diện xung
quanh tôi vì đơn giản tôi có khá nhiều ngƣời quen từng làm, đang làm
tại đó. Họ có kể cho tôi vài chuyện về công việc, môi trƣờng làm việc,
những thú vị và cả những thất vọng, chán nản nữa. Tôi cảm thấy
EQuest rất thú vị và mong muốn đƣợc làm việc tại đó, tôi đã từng nghĩ
mình sẽ làm những gì khi vào làm việc tại EQuest…

Tháng 9 năm 2013… Tôi đến EQuest phỏng vấn tại An Trạch qua lời
mời phỏng vấn từ Công ty (thú thật là tôi rất háo hức). Ngƣời đầu tiên
chào tôi đó là chị Tuyến, còn ngƣời đầu tiên nói chuyện với tôi là chị
Nguyễn Thị Kim Huệ. Tôi vẫn nhớ là hôm đó chị Huệ mặc một chiếc
váy hoa thật đẹp, hai chị em chém gió với nhau một hồi và tôi đƣợc
biết mình có thể đƣợc nhận vào làm việc ở EQuest, chỉ còn một việc
nữa tôi phải làm là gặp mặt với chị Hằng (phòng Nhân Sự) để nói
chuyện về tƣơng lai của tôi.

Tôi vẫn nhớ 1 câu mà chị Huệ nói ngày hôm đó, chị ấy nói rằng:
“Phòng chị đang cần một nhân viên phụ trách mảng các trƣờng đại
học, bạn này cần có ngoại hình nhìn đƣợc, ăn nói lƣu loát, có kinh
nghiệm làm việc với sinh viên…”. Sau buổi phỏng vấn đó, tôi quyết
định làm việc cho EQuest đồng thời từ bỏ công việc ở một nơi khác,

146

đơn giản vì tôi thích EQuest, thấy EQuest rất hợp với mình và làm việc
ở EQuest từng là một mong muốn của tôi. Đó đó! Tôi trở thành nhân
viên của EQuest nhƣ thế đó…

Ngày 16 tháng 9 năm 2013 là ngày đầu tiên tôi làm việc tại EQuest, tôi
mặc rất lịch sự (quần kaki, áo sơ mi đóng thùng và đi giầy tây trông
rất giống một ông đa cấp). Chắc là qua cái nhìn đầu tiên, mọi ngƣời sẽ
nghĩ tôi nghiêm túc lắm =)). Việc tôi đến công ty đã đƣợc các thành
viên trong phòng chào đón rất hoành tráng bằng một bữa ăn bún đậu
mắm tôm vỉa hè gần Hào Nam và bữa chè tại Vũ Thạnh ngay sau đó
(bữa ăn làm tôi lo lắng mãi cả ngày hôm đó vì vốn tôi rất xấu dạ @@).
Hồi đó rõ đông, rõ vui nữa! Ngó nghiêng sang bất kỳ hƣớng nào tôi
cũng đang thấy mọi ngƣời đang tập trung làm việc. Là một nhân viên
mới, tôi luôn cố gắng chăm chỉ, đến Công ty sớm và cố gắng hoàn
thành công việc đƣợc giao, các đồng nghiệp luôn giúp đỡ tôi khi tôi
cần sự hỗ trợ. Nhƣng trên thực tế, mọi cố gắng của tôi thực sự là chƣa
đủ, hoặc có thể là tôi chƣa tập trung vào đúng việc cần làm. Có lẽ mọi
cố gắng của bạn sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu nó không đem lại hiệu quả
và kết quả trông thấy.

Ngày 14 tháng 10 năm 2013 tôi nhận đƣợc email từ cấp trên trực tiếp
là chị Nguyễn Thị Kim Huệ để cảnh báo về tình hình làm việc của
mình. Với câu nói: “…Với tình hình thử việc của em hiện nay, chị buộc
phải đƣa ra warning để em cố gắng. Từ nay đến hết 30/10, nếu em vẫn
tiếp tục nhƣ vậy thì chị sẽ đƣa ra kết luận sớm về em…” chị Huệ đã tạo
ra ngày buồn đầu tiên của tôi tại EQuest. Kết thúc ngày làm việc hôm
đó, tôi đi lang thang trên chiếc xe máy của mình khắp các con đƣờng
thân quen tại Hà Nội, tôi tìm đến những nơi mà tôi thƣờng xuyên đến
mỗi khi có chuyện vui hoặc nỗi buồn. Tôi đã khóc nức trong ngày
hôm đó, cảm giác thất vọng bao trùm toàn bộ suy nghĩ của tôi. Mỗi lần
hỏi tại sao? là một lần trong tôi thất vọng, và thực sự tôi muốn gào to
lên để giải tỏa hết tất cả. Tôi thất vọng vì bản thân mình yếu kém, tôi
thất vọng vì những gì tôi học đƣợc trƣớc đây đáng nhẽ sẽ làm tôi tự
tin nhƣng lúc này nó lại gần nhƣ một thứ bỏ đi, tôi thất vọng vì chị ấy

147

đã không hiểu tôi và cũng chẳng đoái hoài đến những cố gắng của tôi.
Đó là một ngày buồn nhƣng đó sẽ là kỷ niệm tôi không bao giờ quên
tại EQuest. Nó sẽ nằm trong miền ký ức của tôi tại Công ty, một miền
ký ức… để nhớ về!

Tôi là cái thằng lạc quan và yêu đời lắm, thế nên ngày hôm sau tôi lại
có thể trở lại tâm trạng bình thƣờng đƣợc. Chuyện buồn sẽ trở thành
dĩ vãng nhƣờng chỗ cho những suy nghĩ tích cực trong công việc. Tôi
cần phải cố gắng để không nhận quyết định sớm về mình nữa chứ…
“Thanks Nguyên. Hy vọng, từ các kinh nghiệm này, thì việc tổ chức tài
trợ và tổ chức thi IELTS/TOEIC sau này sẽ tốt hơn rất nhiều.” – lời chị
Huệ nói với tôi vào ngày 23 tháng 10 năm 2013 đã cho tôi thấy tôi còn
có ý nghĩa khi làm việc tại EQuest. Đối với tôi, ngày nào những việc tôi
làm còn có ý nghĩa với EQuest, ngày đó tôi sẽ còn làm việc và đóng
góp cho EQuest. Nếu đến một ngày, tôi tự thấy những gì tôi làm đều
không ý nghĩa và kém hiệu quả, ngày đó sẽ là ngày tôi chọn lựa chia
tay EQuest để dành vị trí cho những ngƣời thích hợp hơn tôi.

Bắt đầu từ tháng 11 năm 2013, tôi có Sếp mới là chị Nguyễn Thị Mai
Sao – chị ấy là một trong những ngƣời nhiệt huyết, nhiều kỹ năng,
kinh nghiệm và hoạt bát nhất tôi từng gặp. Qua buổi gặp mặt với chị
Sao để bàn bạc về tƣơng lai và công việc của tôi tại EQuest, tôi nhận
thêm các mảng công việc mới tại EQuest, đó là điều bình thƣờng vì
phòng Marketing càng ngày càng vắng vẻ hơn. Cũng trong tháng 11
này tôi chính thức trở thành nhân viên của EQuest sau khi kết thúc
hai tháng thử việc. Công việc bận rộn từ lúc đó đến cuối năm không
cho tôi và mọi ngƣời trong phòng có thời gian dành cho những việc
khác. Nếu bạn ở EQuest vào thời điểm đó, bạn sẽ thấy tôi thƣờng
xuyên xách balo lên và đi (theo đúng nghĩa đen) vào những buổi chiều
tối. Có những lúc bạn lại thấy tôi chạy hết cơ sở này tới cơ sở khác để
triển khai các công tác marketing tại các cơ sở đó. Nhiều lúc tôi cũng
thấy nản vì phải chạy quá nhiều các chƣơng trình tài trợ, có những
hôm về tới nhà là 12h đêm mà chƣa cơm nƣớc tắm giặt gì. Đi nhiều
chƣơng trình nhƣng lại thấy nhiều chƣơng trình mình làm còn nhiều

148

thiếu sót, không thành công nhƣ những gì mong đợi. Cũng may mắn,
niềm an ủi của tôi lúc đó là những đồng nghiệp sát cánh cùng với tôi
để tôi không cảm thấy đơn độc…

Càng đến cuối năm, phòng marketing càng trải qua nhiều chƣơng
trình, nhiều hoạt động sôi nổi. Hết các chƣơng trình tài trợ rồi lại đến
các chƣơng trình nội bộ, các sự kiện dành cho khánh hàng nhân các
dịp đặc biệt nhƣ Lễ hội hóa trang 31/10, ngày nhà giáo việt nam 20/11,
Noel 24/12. Đó là những hoạt động tôi rất thích, vì khi lao vào nó tôi
cảm thấy mình đƣợc trở về cái thời là sinh viên, cái thời mà tôi luôn
bận rộn với các công việc tổ chức sự kiện.

Nếu nhƣ những tháng cuối năm 2013 đem lại cho tôi những hứng
khởi làm việc thì 4 tháng đầu năm 2014 lại làm cho tôi cảm thấy rất
mệt mỏi và khó chịu. Năm mới, khai trƣơng cơ sở mới bộn bề công
việc, mỗi công việc lại cần thật nhiều thời gian để giải quyết chứ
chẳng lơ là đƣợc. Năm mới cũng phải cố gắng để đạt những kỳ vọng
mới, rồi lại phải có những thay đổi mới để bắt kịp với những đổi mới
trong Công ty. Năm mới kỳ vọng là vậy nhƣng thực tế thì lại chẳng
bao giờ đƣợc nhƣ kỳ vọng thì phải. Mọi ngƣời bị cuốn vào vòng xoáy
bộn bề công việc giống nhƣ những cỗ máy cứ liên tục, liên tục hoạt
động mà chẳng bao giờ nhìn ngó xung quanh...

Tháng 1, tháng 2 qua đi rồi sang đến các cao điểm là tháng 3, tháng 4.
Trong những tháng đó, các bạn sẽ bắt gặp hình ảnh chị Mai Sao bù
đầu với các công việc và thỉnh thoảng lại la một câu “ối giời đất ơi!”,
bắt gặp bạn Mai Phƣơng đang cắm cúi vào cái màn hình máy tính gõ
cành cạch bên cạnh đống giấy tờ chất nhƣ núi liên quan đến English
Champion 2014. Hai ngƣời đó chắc chẳng để ý gì xung quanh hết nên
chắc cũng chẳng để ý bạn Hoàng Ngọc đang làm gì với các đầu mục
công việc mới khi bạn ấy bắt đầu chuyển sang làm việc tại ban PR,
hay sẽ chẳng biết cậu thiết kế Quang Thái còn đang ngập đầu với
đống thiết kế của đủ thể loại các chƣơng trình, chắc lại càng không để
ý đến việc chị Tuyến đang bận bịu các công việc của cả Marketing và

149


Click to View FlipBook Version