The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Tuyển tập truyện ngắn Hết Đa Thê Rồi Đa Phu của tác giả T.T Thái An

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2022-07-27 15:11:39

Hết Đa Thê Rồi Đa Phu- T.T Thái An

Tuyển tập truyện ngắn Hết Đa Thê Rồi Đa Phu của tác giả T.T Thái An

bắt đầu thi hành chức vụ truyền giáo về nước Đức Chúa
Trời tại Do Thái.

Khi Chúa Jesus bị đóng đinh, Cơ Đốc giáo chỉ mới bắt đầu
ở thành Giê-ru-sa-lem, thủ đô của Do Thái lúc bấy giờ.

Họ bị bắt bớ, nếu bị bắt thì bị ném đá cho chết. Họ phải
nhóm họp trong nhà cách kín đáo. Nhưng Chúa Jesus phục
sinh và ở lại với họ thêm 40 ngày. Sau đó Ngài thăng thiên
về trời ngay trước mắt họ. Trước khi thăng thiên, Ngài
phán với các môn đồ “Hãy đi khắp thế gian giảng tin lành
cho mọi người, khởi sự tại thành Jerusalem, qua xứ Giu-đê,
xứ Sa-ma-ri cho đến cùng trái đất”.

Từ đó, những người tin Chúa Jesus không còn trốn tránh
mà dạn dĩ đi truyền giáo dù những lãnh tụ Do Thái Giáo
vẫn còn bắt bớ họ.

Khi các sứ đồ đầu tiên của Chúa Jesus là Phi-e-rơ, Phao-lô
và Ba-na-ba qua La Mã truyền giáo, người Âu chấu lúc đó
còn thờ các thần theo tôn giáo cũ của họ nên ăn thịt lợn là
việc thường. Khi họ thay đổi niềm tin và tin Chúa Jesus,
các sứ đồ cũng để họ ăn uống như cũ, không bắt ép phải bỏ
ăn thịt lợn.

Trong kinh Tân Ước, sách Rô-ma, chương 14:

Câu 2: Người này tin có thể ăn được cả mọi thứ; người kia
là kẻ yếu đuối, chỉ ăn rau mà thôi. Câu 3: Người ăn chớ
khinh dể kẻ không ăn; và người không ăn chớ xét đoán kẻ
ăn, vì Đức Chúa Trời đã tiếp lấy người.

Câu 17: Nước Đức Chúa Trời chẳng tại sự ăn uống, nhưng
tại sự công bình, bình an, vui vẻ bởi Đức Thánh Linh vậy.

Vì thế, người tin Chúa Jesus có thể ăn thịt lợn, không còn
phải giữ theo luật Cựu Ước, không được ăn thịt lợn.

52 Con Lơṇ Ủn Ỉn | TT-Thái An

Tuy nhiên có một giáo phái Tin Lành, tên Cơ Đốc Phục
Lâm vẫn giữ theo Cựu Ước, không ăn thịt lợn.
Ăn thịt lợn hay không ăn thịt lợn, đối với Đức Chúa Trời
không phải là điều quan trọng nữa, vì đồ ăn không phải là
phương tiện đem con người đến gần Đức Chúa Trời hay
được lên Thiên Đàng.
Ăn thịt lợn hay không ăn thịt lợn hoặc ăn mặn hay ăn chay
tùy ý chọn lựa của mỗi người.
Cứ vui vẻ ăn uống vì Thượng Đế hay Đức Chúa Trời đã tạo
ra thức ăn để cho con người vui hưởng.
“Con gà cục tác lá chanh.
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi”

(Ca dao)

TT-Thái An
1/5/2019

TT-Thái An | Con Lợn Ủn Ỉn 53

Con Rôǹ g, Có Thâṭ Không Vâỵ ?

TT-Thái An

Người Trung Hoa tự hào có đến năm ngàn năm văn hiến.
Và họ cũng tự hào là hậu duệ của rồng. Trong huyền thoại
Trung Hoa, họ có hai vị vua có liên quan đến rồng.

Vị vua thứ nhất là Hoàng Đế, trị vì khoảng năm 2698-2599
(Trước Công Nguyên) và là người sáng lập ra nền văn minh
Trung Hoa. Theo truyền thuyết, Hoàng Đế rút về phía tây
tại trận Trác Lộc đánh bại thủ lĩnh Xi Vưu là mốc sự kiện
hình thành người Hán. Vào cuối triều đại của mình, Hoàng
Đế đã hóa thân bất tử thành một con rồng và bay lên thiên
đình.

Vị vua thứ hai là VIÊM ĐẾ, còn được gọi là THẦN
NÔNG. Theo truyền thuyết, Viêm Đế sống cách đây
khoảng 5000 năm và là người đã dạy dân nghề làm ruộng,
chế ra cày bừa và là người đầu tiên đã làm lễ Thượng Điền
và Hạ Điền, cũng như nghề làm thuốc trị bệnh. Viêm Đế
được sinh ra do thần giao cách cảm của mẹ mình với một
con rồng.

Người Trung Hoa cổ nhận mình là “Con cháu của rồng” vì
theo truyền thuyết Trung Quốc, cả 2 vị thủy tồ Hoàng Đế
và Viêm Đế (Thần Nông) đều có liên quan đến rồng.

Người Việt Nam tự hào có bốn ngàn năm văn hiến. Gốc
gác Lạc Việt và Âu Việt, là hai bộ tộc trong nhóm Bách

54 Con Rồng, Có Thật Không Vậy? | TT-Thái An

Việt.

Người Hán cổ xưa dùng từ Bách Việt để chỉ những dân tộc
không phải là người Hán đã từng sống ở vùng đất phía nam
Trung Quốc và Bắc Việt Nam.

Khoảng năm 220-210 TCN, phần lớn các bộ tộc Bách Việt
ở phía Nam Trung Hoa bị nhà Tần đánh bại, sau đó bị Hán
hóa và trở thành tổ tiên của người Hán, thì nhóm Lạc Việt
và Âu Việt vẫn tồn tại trên mảnh đất thuộc phía bắc Việt
Nam bây giờ và là tổ tiên của người kinh ở Việt Nam ngày
nay.

Cháu ba đời của VIÊM ĐẾ (Thần Nông của Trung Hoa) là
ĐẾ MINH, sinh Lộc Tục. Phong LỘC TỤC làm KINH
DƯƠNG VƯƠNG, cai quản phương Nam, gọi là nước
Xích Quỷ. Kinh Dương Vương lấy con gái Động Đình
Quân, sinh LẠC LONG QUÂN. Lạc Long Quân lấy Âu
Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, sinh ra trăm con trai.

Con của Lạc Long Quân là HÙNG VƯƠNG lên ngôi, đặt
quốc hiệu là VĂN LANG. Quốc hiệu XÍCH QUỶ chấm
dứt.

Theo lời bàn của soạn giả Ngô Sĩ Liên, Đại Việt Sử Ký
Toàn Thư “Con cháu Thần Nông thị là Đế Minh lấy con
gái Vụ Tiên mà sinh Kinh Dương Vương, tức là thủy tổ của
Bách Việt. Vương lấy con gái Thần Long sinh ra Lạc Long
Quân, Lạc Long Quân lấy con gái Đế Lai mà có phúc lành
sinh trăm con trai. Đó chẳng phải là cái đã gây nên cơ
nghiệp của nước Việt ta hay sao?”

Như thế KINH DƯƠNG VƯƠNG là cháu đời thứ tư của
vua VIÊM ĐẾ tức Thần Nông bên Trung Hoa, chắc chắn
chịu ảnh hưởng nặng nề của truyền thuyết “Con cháu của
rồng” của người Hán.

TT-Thái An | Con Rồng, Có Thật Không Vậy? 55

Vì thế khi được vua cha là Đế Minh sai xuống cai trị phần
đất phía nam của người Lạc Việt, Kinh Dương Vương đã
dùng phần đất này để lập quốc riêng, nên đã đặt ra một gốc
gác có vẻ huyền bí hơn của người Hán, nên cho ra đời
thuyết “CON RỒNG CHÁU TIÊN” để khác với cái thuyết
“Con cháu của rồng” của người Hán một chút, mà nghe có
vẻ cao siêu hơn một tí. Vì người Hán chỉ là con cháu của
rồng, còn người Xích Quỷ (tên nước Việt Nam thời đó) là
con cháu của rồng và tiên.

Nhưng các nhà khảo cổ chẳng bao giờ kiếm ra xác một con
rồng đã hóa thạch.

Các nhà sinh vật học cũng không chứng mình được con
rồng đã từng hiện diện trên mặt đất.

Vậy tại sao tại Trung Hoa, người ta xem con rồng như một
linh vật, tượng trưng cho sức mạnh, quyền lực và biểu
tượng của thiên Tử.

Chỉ có các vua mới được mặc áo có thêu rồng, ngai vàng có
trạm rồng, ấn triện có khắc rồng, kiếm của vua có trạm
rồng, hoàng cung có trạm rồng trên mái nhà, trên cổng ngọ
môn và trên các tay vịn ở các bậc thang.

Thường dân thì tuyệt đối bị cấm, không được mặc áo có
thêu rồng, nếu phạm vào sẽ mắc tội khi quân và có thể bị
xử trãm. Chỉ có các đình chùa, miếu mạo thì được trạm
rồng trên mái nhà, trên các cổng tam quan.

Việt Nam cũng theo y như vậy.

Lá cờ nhà Thanh ở Trung Hoa vào cuối thế kỷ 19 là Hoàng
Long kỳ, được xem là quốc kỳ đầu tiên của Trung Quốc, lá
cờ màu vàng có hình con rồng xanh ở giữa đang vươn tới
một viên hỏa ngọc.

56 Con Rôǹ g, Có Thâṭ Không Vâỵ ? | TT-Thái An

Hiện nay, ngay trong phi trường quốc tế tại Bắc Kinh được
nhà nước Trung Cộng cho dựng tượng bốn con rồng thật
cao lớn đang ôm quả địa cầu trong tay vì nhà nước muốn
lấy lòng dân rằng họ vẫn giữ văn hóa dân tộc là “con cháu
của rồng” đấy chứ.

Hơn nữa, vì con rồng là biểu tượng của người Trung Hoa,
nên đem bốn con rồng đang ôm quả địa cầu ra bầy ở phi
trường là họ có ý phô trương với quốc tế về sức mạnh và
quyền lực của Trung Quốc đang cầm nắm thế giới này
trong tay họ.

Nhưng đa số người ngoại quốc không biết huyền thoại “con
cháu của rồng” của người Trung Hoa nên không quan tâm
lắm khi thấy mấy cái tượng này.

Riêng người Trung Hoa khi nhìn thấy tượng bốn con rồng
đang ôm quả địa cầu trong tay thì hả hê lắm.

Bởi đâu mà Trung Cộng có sức mạnh và quyền lực này?

“Con Thú” trong câu kinh thánh dưới đây ám chỉ một quốc
gia hay một khổi nào đó.

Hoặc có thề ám chỉ cả hai vừa quốc gia và khối.

Các nhà giải kinh qua nhiều thế kỷ đã cố tìm hiểu và giải
nghĩa sách Khải Huyền (sách cuối cùng của kinh thánh),
nhưng không ai dám quả quyết là mình giải đúng trăm phần
trăm.

Nhưng vào những thập niên gần đây, do tình hình biến
chuyển nhanh chóng trên toàn cầu, các nhà giải kinh đã
nhìn thấy rõ hơn “con thú” ám chỉ về nước nào hoặc một
khối nào. Dân Trung Hoa tự hào là con cháu của rồng, như
thế con rồng Satan đã cho nó quyền lực và sức mạnh này.

TT-Thái An | Con Rồng, Có Thâṭ Không Vâỵ ? 57

Khải Huyền 13:2 “Con thú tôi thấy đó giống như con beo;
chơn nó như chơn gấu, miệng như miệng sư tử, và con rồng
đã lấy sức mạnh, ngôi và quyền phép lớn mà cho nó.

Con rồng Trung Quốc đã xâm chiếm thế giới qua lãnh vực
kinh tế, đâu đâu cũng có hàng nhập cảng “Made in China”.

Bây giờ nhiều người ở Trung Cộng đã có tiền, thành triệu
phú, họ đổ xô vào Hoa Kỳ và Canada đầu tư, mua bất động
sản ào ạt khiến giá nhà đất lên cao gấp đôi gấp ba lần trong
vòng năm năm qua. Lớp người trẻ tuổi sau này khó mà
mua được nhà nếu một gia đình chỉ có một người chồng
hay vợ đi làm với đồng lương trung bình.

Cán cân mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc quá chênh
lệch và Trung Quốc trở thành chủ nợ của Hoa Kỳ.

Trung Cộng cũng đang tác yêu tác quái trên vùng biển Thái
Bình và đã chiếm của Việt Nam vài cái đảo, một giải đất
giáp biên khiến Việt Nam mất Ải Nam Quan.

Trung Cộng cũng tuyên bố một cái đảo của Nhật là của nó
và đòi lấy lại. Hình như con rồng lớn Trung Quốc đang
nhe nanh hoác mồm để cố nuốt con rồng bé Việt Nam nữa
đấy.

Theo truyền thuyết Trung Hoa và Á Châu, rồng có các bộ
phận trên cơ thể giống các động vật có thật: thân và cổ
RẮN, vảy cá chép, đầu cá sấu, sừng hươu, bụng sò, MẮT
QUỶ, móng đại bàng, bờm sư tử, bàn chân của hổ và tai
của bò.

Nhưng nếu nói về “linh vật” thì con rồng thuộc loại linh gì,
tà linh hay chánh linh?

Nếu bảo “đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” thì rồng có đôi
mắt của quỷ, hẳn linh hồn của nó là của quỷ. Mà chỉ có
quỷ mới có khuôn mặt hung giữ và ghê gớm như thế.

58 Con Rồng, Có Thâṭ Không Vậy? | TT-Thái An

Nếu con rồng không có thật trên phương diện vật thể, thì nó
phải có trong lãnh vực thuộc linh. Nghĩa là trong thế giới
linh có sự hiện diện của nó.

Người Trung Hoa cổ đã nhận biết nó là con linh vật. Mà đã
là linh vật thì nó có quyền phép biến và hiện. Nghĩa là nó
đã từng hiện ra cho những người thời cổ xưa tại Trung
Quốc thấy để thờ lạy nó, đầu phục nó, cho nó thẩm quyền
cai trị đất nước và dân tộc này thì nó sẽ phò giúp.

Dĩ nhiên, nó rất muốn cầm quyền trên vua chúa, vì vua
chúa cầm quyền trên dân chúng. Nắm đầu vua, là nắm đầu
dân. Vì thế nó hiện ra với vua là chính. Nhưng thật ra con
rồng Satan vẫn còn điều khiển thế giới này, không riêng gì
ở Á châu.

Nước Việt Nam về đời Lý, vua Lý Công Uẩn khi dời đô từ
Hoa Lư đến Đại La cũng từng nằm mơ thấy rồng bay trên
bầu trời Đại La nên lấy tên Thăng long đặt cho kinh đô mới
của mình.

Thoạt nghe thì ai cũng nghĩ là vua bịa chuyện cho vùng đất
mới có vẻ huyền bí, linh thiêng. Nhưng dân gian chấp
nhận những truyền thuyết như vậy vì lòng dân cũng muốn
kinh đô mới của mình được thần linh phò giúp.

Nhưng có thể con rồng đã hiện ra trong giấc mơ cho vua Lý
Công Uẩn thấy mà lấy tên Thăng Long đặt cho kinh đô. Vì
đó là ý muốn của nó, nó muốn vùng đất này là của nó.

Truyền thuyết của vài nước Á Châu xem con rồng là linh
vật, họ rất kính nó và rất sợ nó. Nhưng họ không biết gốc
gác của nó từ đâu mà ra.

Nhưng trong Kinh Thánh có nói về con rồng, nó chính là
Satan, là tà linh:

TT-Thái An | Con Rôǹ g, Có Thật Không Vâỵ ? 59

“Khải Huyền chương 12: câu 7 Bấy giờ có một cuộc chiến
đấu trên trời: Michen (thiên sứ trưởng của Đức Chúa Trời)
và các sứ mình tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng
các sứ mình tranh chiến lại. Câu 9: Con rồng lớn đó bị
quăng xuống, tức là con rắn xưa (con rắn trong vườn Ê
Đen đã dụ dỗ Adam và Ê Va phạm tội), gọi là ma quỷ và
Satan, dỗ dành cả thiên hạ; nó đã bị quăng xuống đất, các
sứ nó cũng bị quăng xuống với nó.”

Cách đây trên 10 năm, khi tôi còn làm việc ở một nhà băng.
Có một bà khách người Việt Nam hay đến nhà băng này,
thấy tôi là người Việt Nam nên bà mời đến nhà chơi. Bà
mời vài lần, thấy bà có vẻ thật lòng nên tôi nhận lời. Tôi
hẹn với bà một buổi trưa thứ Bảy sau khi nhà băng đóng
cửa tôi sẽ đến thăm bà.

Sáng thứ Bảy đó, trước khi thức dậy, tôi có một cơn ác
mộng thật đáng sợ. Trong giấc mơ, tôi đến thăm một căn
nhà, bước vào nhà tôi thấy một người đàn ông trung niên
đang ngồi trên cái ghế trường kỷ. Mặt ông ta xám xịt như
người đau bệnh trầm trọng. Tôi đến gần hỏi thăm: “Ông bị
bệnh sao vậy?” Người đàn ông trả lời thều thào, không ra
tiếng nên tôi không nghe rõ. Thì bỗng dưng cánh cửa sau
lưng ông ta mở ra, một con rồng bước ra, mặt mày hung ác,
ghê sợ, nó há miệng khạc lửa ra và tiến đến phía tôi. Tôi
sợ quá, quay lưng chạy lại cánh cửa bên phải. Ngay lúc đó
cánh cửa này mở ra, một con rồng thứ hai trông giống như
con kia bước ra há miệng khạc lửa bước về phía tôi. Tôi lại
quay lưng chạy về cái cửa mà lúc nãy tôi bước vào thì cánh
cửa này cũng mở ra và con rồng thứ ba bước vào nhìn tôi
cách giận dữ, há miệng khạc lửa ra. Tôi hoảng quá, giật
mình thức dậy thì vừa đúng giờ thức dậy đi làm.

Tôi ngẫm nghĩ về giấc chiêm bao này mà không hiểu. Tuy
nhiên, những giấc mơ vào lúc gần sáng và có những chi tiết
rõ ràng, tôi biết ngay là Chúa báo cho tôi biết một việc gì

60 Con Rồng, Có Thâṭ Không Vâỵ ? | TT-Thái An

đó sắp xẩy ra. Rồng lại tượng trưng cho ma quỷ, loại quỷ
lớn chứ không phải quỷ nhỏ nên tôi hơi lo, chỉ biết xin
Chúa che chở bảo vệ trước những tấn công của chúng nó.

Buổi trưa hôm đó, tan sở ra, tôi lái xe đi tìm nhà chị H, chỉ
cách nhà băng vài đoạn đường mà thôi.

Khi kiếm ra số nhà của chị, tôi lái xe vào sân. Vừa đậu xe
xong, tôi ngước mắt nhìn lên cái cửa sổ phía trên lầu thì
thấy một người đàn ông vội vã thụt đầu vào núp sau màn
cửa.

Như thế ông ta đã nhìn thấy tôi từ xa và không muốn tôi
biết ông ta đang quan sát tôi. Tôi cảm thấy ông này hơi bất
thường. Nhưng đã đến nơi rồi thì phải ra khỏi xe vào nhà
người ta thôi.

Tôi xin huyết Chúa Jesus bao phủ tôi, rồi gõ cửa. Chị H ra
mở cửa rồi dẫn tôi vào phòng khách. Vừa bước vào phòng
khách, tôi thấy ngay bộ ghế trường kỷ kiểu của Tàu, một
cái ghế dài, hai cái nhỏ, tất cả đều có trạm đầu rồng khiến
tôi nhớ ngay đến giấc mơ buổi sáng. Bây giờ thì tôi biết ý
nghĩa của giấc mơ: Chúa đã báo cho tôi biết căn nhà này có
nhiều quỷ đồn trú.

Sau đó chị H đưa tôi vào nhà bếp, chị đem trái cây đến bồn
rửa và đứng đó gọt vỏ. Tôi đứng cạnh chị để nói chuyện.

Vài phút sau tôi có linh cảm như có người đang nhìn tôi từ
phía sau. Tôi quay người lại thì thấy người đàn ông ngồi
bên cửa sổ ban nãy đang quan sát tôi.

Ghê thật, ông ta cố ý bước đi nhẹ đến nỗi không gây ra một
tiếng động nào. Đôi mắt ông ta toàn một màu xám đục,
không có tròng đen hay tròng trắng riêng rẽ. Tôi nhận biết
ngay đó là đôi mắt của quỷ.

TT-Thái An | Con Rôǹ g, Có Thâṭ Không Vậy? 61

Theo như giấc mơ, tôi biết có đến ba con quỷ lớn đang cư
ngụ ngay trong thân thể của ông này. Và những con quỷ
này đang nhìn tôi căm tức lắm, chúng chỉ muốn đuổi tôi ra
khỏi nhà ngay vì chúng nó biết tôi là người của Chúa, đối
nghich với chúng nó. Chúng nó sợ tôi đến sẽ xúi chủ nhà
đuổi chúng ra; chúngkhông muốn mất chỗ ở.

Người đàn ông bất ngờ bị tôi bắt gặp đang nhìn lén nên vội
chớp mắt, tức thì đôi mắt ông ta trở lại bình thường, có
tròng đen và tròng trắng. Chị H quay lại giới thiệu đó là
chồng của chị.

Ông ta trở lại vẻ mặt bình thường, chào hỏi tôi thật lịch sự.

Bây giờ tôi biết người đàn ông trong giấc mơ mặt mày xám
xịt như đau nặng là ông chủ nhà này, chồng chị H, người bị
quỷ ám.

Sau đó hai vợ chồng đưa tôi sang phòng ăn để ngồi vào bàn
nói chuyện. Chị H giới thiệu một dịch vụ mà hai vợ chồng
chị đang làm và có ý mời tôi tham gia. Chồng chị có vẻ
hiểu biết công việc, nói chuyện khôn ngoan không có chút
gì là người bị quỷ ám. Nhưng tôi bảo để suy nghĩ lại rồi
chào ra về.

Qua hôm sau tôi gọi cho chị H, tôi hỏi chị:

- Chị ở trong căn nhà đó có bình an không vậy?

Chị giật mình hỏi lại tôi:

- Bộ em thấy có gì hả?

Tôi trả lời:

- Không phải là em thấy đâu, nhưng Chúa cho em biết ông
chồng chị bị quỷ ám nặng lắm. Phải không chị?

Chị H thở dài rồi xác nhận:

62 Con Rôǹ g, Có Thật Không Vậy? | TT-Thái An

- Phải rồi! Chị rước thầy về đuổi mấy lần rồi mà không
được, chị dọn nhà mấy lần rồi mà đi đâu nó cũng theo. Chị
khổ quá, không biết làm sao nữa.

Tôi buồn cười khi nghe chi bảo dọn nhà để nó khỏi theo,
nhưng thấy thội nghiệp chị.

Tôi phân tích cho chị hiểu:

- Ma quỷ thuộc về thế giới linh, không bị vật thể cản trở.
Chị có dọn về Việt Nam chúng nó vẫn đi theo được như
thường. Nhất là chúng nó ở ngay trong người của chồng
chị, ổng đi đâu thì chúng nó cũng đi theo đó. Chị nên bỏ
cái bộ bàn ghế có trạm rồng đi. Vì rồng là hình ảnh của
Satan, nơi nào có hình ảnh của nó thì nó đến ở. Nó rất
thích những nơi có hình ảnh của nó vì nó rất thích ở chung
với người, nó không muốn ở một mình. Chị đừng tiếc cái
bộ bàn ghế đó làm gì.

Chị H lại thở dài nói bỏ thì uổng. Tôi hỏi chị:

- Chị có muốn chồng chị được giải phóng khỏi quỷ ám
không? Em biết nhiều khi bọn quỷ xúi ổng đánh đập chị,
còn đòi giết chị nữa là khác. Nhưng bỏ bộ bàn ghế đó thôi
chưa đủ. Chị nên mời một ông muc sư được Chúa cho ơn
đuổi quỷ đến giúp đuổi quỷ ra khỏi chồng chị. Vì khi Chúa
cho em thấy giấc mơ như vậy mục đích của Chúa muốn
giúp vợ chồng chị thoát khỏi bị quỷ hành hạ. Vì Chúa
thương xót vợ chồng chị đó.

Chị H sốt sắng hỏi tôi số điện thoại của một ông mục sư;
tôi cho chị và dặn gọi càng sớm càng tốt. Mấy hôm sau tôi
gọi cho chị hỏi xem đã gọi cho ông mục sư đó chưa. Chị
lại bảo ông chồng chị không cho gọi.

Dĩ nhiên là ma quỷ trong người của ông ta đâu muốn mất
chỗ ở; ông ta sống với quỷ đã quen, nghe tiếng chúng nó

TT-Thái An | Con Rôǹ g, Có Thật Không Vâỵ ? 63

nói chuyện trong đầu thường xuyên đã quen, nên ông
không muốn mất “bạn”. Chúng nó xúi ông ghét người này,
hận người kia, đòi giết người nọ và hành hung vợ thường
xuyên. Ông thích những việc như vậy nên càng ngày càng
thích nghe chúng xúi xiểm. Nếu nạn nhân không muốn sự
giúp đỡ thì ông mục sư không có thẩm

quyền thuộc linh để đuổi quỷ giùm họ đâu. Thân thể của ai
là căn nhà của người đó, chủ nhà cho phép ai vào thì
“người đó” được vào. Người ngoài không được phép đuổi
khách của chủ nhà trừ khi chủ nhà yêu cầu.

Trong kinh thánh có trường hợp Chúa Jesus đuổi cả một
bầy quỷ ra khỏi một người bị quỷ ám mà không cần người
này kêu cầu, vì người này hoàn toàn bị quỷ chiếm hữu, tâm
trí không còn suy nghĩ được. (Mác 5:7-19)

Không phải ai chứa đồ đạc có hình ảnh con rồng trong nhà
đều bị quỷ ám hết đâu. Nhưng tôi không muốn chứa hình
ảnh chúng nó trong nhà vì tôi không muốn mời chúng vào.
Mấy cái gói hàng của Tàu hay có nhãn hiệu con rồng, nếu
cần phải mua như miến (bún Tàu), tôi đem về xé bỏ cái bao
có hình rồng đi, bỏ vào cái bao khác không có nhãn hiệu rồi
cất để dùng từ từ.

Trong linh giới, con rồng có thật, nó từng là thiên sứ trưởng
của Đức Chúa Trời, nó từng có hình ảnh xinh đẹp của một
thiên sứ bậc nhất. Nhưng từ khi phản loạn, bị Đức Chúa
Trời đuổi ra khỏi thiên đường, Ngài cất khỏi nó sự xinh
đẹp, khiến nó trở nên xấu xí và gớm ghiếc. Nó ganh ghét
với loài người vì loài người mang hình ảnh của Đức Chúa
Trời, đẹp hơn nó quá nhiều. Bởi vậy nó luôn kiếm cách
cướp, giết và hủy diệt loài người. Nó hủy diệt loài người
bằng nhiều cách, từ thể xác đến linh hồn.

64 Con Rồng, Có Thâṭ Không Vậy? | TT-Thái An

Nhưng con rồng còn được lộng hành đến bao giờ? Trong
kinh thánh, sách Khải Huyền đoạn 20: câu 2 “Người (Chúa
Jesus) bắt con rồng, tức là con rắn đời xưa, là ma quỷ, là
Satan, mà xiềng nó lại đến ngàn năm.”
Không ai biết được thời điểm của Chúa sẽ hành động.
Nhưng chắc chắn ngày đó sẽ đến và nó đang đến gần lắm
rồi. Con rồng Satan cũng biết ngày của nó bị xiềng xích lại
rất gần nên càng lúc nó càng quạy phá mạnh mẽ và gấp rút.
Nó thêm sức mạnh và quyền lực cho những nước, những tổ
chức đang làm việc cho nó.
Hãy nhìn xem thế giới ngày nay, biết bao nhiêu tổ chức
khủng bố đang ráo riết leo thang. Bên Á Châu có Trung
Cộng và Bắc Hàn đang châm ngòi nổ. Bên Trung Đông,
Âu Châu và Mỹ Châu có các tổ chức khủng bố Hồi Giáo
đang đe dọa nền an ninh toàn cầu. Nga Sô sau khi rời bỏ
chế độ cộng sản, theo chế độ tự do được một thời gian
ngắn, bây giờ lại trở về chế độ độc tài. Bắt đầu xâm lấn và
đe dọa các quốc gia lân bang và sẵn sàng hợp tác với Trung
Cộng bất cứ lúc nào.
Thế chiến thứ ba đang bắt đầu chỉ vì con rồng Satan đang
quậy phá vào những giờ phút cuối cùng của nó!

Ghi chú: Cám ơn T.C.H. đã cung cấp sử liệu Trung Hoa về con rồng.

TT-Thái An
7/14/2017

TT-Thái An | Con Rồng, Có Thật Không Vâỵ ? 65

Hai Caí Thẹo

TT-Thái An

Thời xa xưa, khoảng đầu thập niên 1960, tại miền nam Việt
Nam chưa có cái thẩm mỹ viện nào; các bà, các cô muốn
sửa sang nhan sắc phải qua Nhật, chẳng nghe ai nói qua
Thái Lan, Hồng Công hay Đài Loan để hoàn chỉnh dung
nhan cả. Có lẽ các nước Á châu thời bấy giờ còn nghèo,
đời sống kinh tế của dân chúng chưa thịnh vượng để nghĩ
đến việc sửa sắc đẹp nên kỹ nghệ thẩm mỹ việc chưa phát
triển.

Riêng Nhật Bản nổi tiếng đi trước về vấn đề giải phẩu thẩm
mỹ, người Nhật cũng nổi tiếng khéo tay và là một quốc gia
tiên tiến nhất Á châu. Như thế, muốn qua Nhật sửa sắc đẹp
trước hết phải có nhiều tiền, vì vé máy bay khứ hồi, tiền ăn,
ở khách sạn, tiền di chuyển và nhất là tiền trả cho viện
thẩm mỹ để được phục vụ theo nhu cầu là một số tiền lớn
mà không phải giai cấp bình dân và công chức hoặc giới có
đồng lương cố định có thể lo được. Vì thế, số người có thể
sửa sang nhan sắc thời đó rất ít, mặc dù số người muốn
“nâng cấp sắc đẹp” thì rất nhiều.

Một trong số những người may mắn có thể tu bổ nhan sắc
vốn đã đẹp của mình là nữ minh tinh điện ảnh TTH, cô này
qua Nhật sửa mũi dọc dừa, sửa môi dưới trề ra và có chút
đường ngấn chính giữa, sửa thêm hai cái má “quả đào”

66 Hai Cái Thẹo | TT-Thái An

bằng cách chích silicon vào nên khi về già, da thịt bèo nhèo
thì nó kéo da chảy xuống, khiến hai mí mắt dưới bị xệ
xuống, hở ra bên trong trắng hêu nên hai con mắt trông kỳ
dị! Nhưng gồ ghề hơn hết là hai cái đồi “vĩ đại” vì được
bơm quá cỡ, dĩ nhiên là bác sỹ phải làm theo đòi hỏi của
thân chủ, khiến cô chỉ mặc được áo dài cổ khoét sâu, không
mặc áo dài cổ cao loại truyền thống được vì hai cái “ấy” cứ
đưa lên tận cổ, làm sao mặc áo cài sát cổ mà còn cựa quậy
thoải mái chứ?

Thời đó, đang có phong trào vũ sexy nổi lên ầm ầm, trong
các đại nhạc hội thế nào cũng có tiết mục vũ sexy; trên
trang bìa của các tờ Kịch Ảnh và Điện Ảnh hay có hình của
các “Nữ thần Sexy”, một trong những cô này là Diễm Thúy.
Diễm Thúy cũng qua Nhật bơm cho bằng được hai cái vú
như hai cái núi cao nghều nghệu; hình của nàng đăng trên
các trang bìa luôn luôn chỉ có vài sợi dây hay vài miếng vải
vụn kéo qua, vắt lại trước ngực, che sơ sơ thôi. Nhưng chỉ
được vài năm thì nàng biến mất trên sân khấu và trên các
trang bìa của các tạp chí, chẳng nghe tin tức gì về nàng nữa.
Bỗng một hôm, trong chương trình “Giờ Thúy Hằng” có
chàng viết thư hỏi về Diễm Thúy, rằng có phải Diểm Thúy
đã chết vì bị ung thư ngực; Thẩm Thúy Hằng thành thật trả
lời “Phải”; anh chàng hỏi câu này chắc là một anh lính từng
là khách mộ điệu nàng Diễm, vì “Giờ Thúy Hằng” là
chương trình dành cho các anh chiến sỹ ngoài tiền tuyến.

Sau đó khoảng cuối thập niên 1960 thì tại Sài Gòn đã bắt
đầu có thẩm mỹ viện, thẩm mỹ viện Cẩm Thạch và thẩm
mỹ viện Bích Ngọc và nghe đâu có một cái mỹ viện nho
nhỏ của một vị bác sỹ khác, không quảng cáo rầm rộ nhưng
lấy giá rẻ hơn nên cũng có thân chủ. Nhờ có mấy cái thẩm
mỹ viện này mà rất nhiều bà, nhiều cô có cơ hội sửa sang
sắc diện của mình với giá tiền hợp với khả năng, giúp các
bà, các cô có thể theo đuổi giấc mơ “Em đẹp nhất đêm nay”.

TT-Thái An | Hai Cái Theọ 67

Trong số những người này có cô bạn học của tôi tên Kim,
năm ấy chỉ mới 16 tuổi; Kim có cái mũi thật to, bị bạn bè
hay nói sau lưng rằng nàng có cái mũi cà chua, dù mũi của
nàng không đỏ tí nào, nhưng nó to và hai cánh phình tròn
như quả cà ấy. Mẹ Kim biết khuyết điểm trên khuôn mặt
con nên đã chịu tốn tiền, giúp con tém bớt hai cái cánh mũi
lại, thế là Kim được toại nguyện. Bác sỹ thẩm mỹ giúp
Kim cắt bớt hai cánh mũi, độn thêm một cái sống bằng
plastic giúp cho mũi cao thêm để kéo hai cái cánh mũi lên,
thì cái mũi sẽ thon hơn, bớt to. Vì cái sống mũi tự nhiên
của Kim không thấp, thuộc loại cao vừa tầm, với cái sống
mũi plastic độn vào, làm cho mũi của Kim cao kều, trông
Kim như lai Chà Và, Ấn Độ vì nước da vốn đã đen như Ấn
Độ ấy. Nhưng hai cái vết cắt hai bên để lại hai cái thẹo đen
chạy dọc theo cánh mũi, trông kỳ kỳ thế nào. Được chừng
một năm thì Kim cảm thấy mũi bị đau nhức thường xuyên,
nên phải trở lại mỹ viện để bác sỹ tháo gỡ cái sống mũi giả
ra; cái mũi Kim lúc này xẹp xuống như xưa, nhưng hai cái
cánh mũi thì bớt phần to lớn vì đã tém bớt, duy hai cái thẹo
thì vẫn còn ghi dấu. Đám con gái lắm mồm lại có chuyện
bàn, nào là “Kim là gái Trời bắt xấu” vì tốn tiền sửa chữa
rồi mà lại phải tháo ra.

Còn về minh tinh Thẩm Thúy Hằng thì sao!? Vài tấm hình
chụp nàng đang cầm cờ đỏ sao vàng đứng cạnh bà Túy Hoa
chen lấn trong đám dân chúng Sài Gòn đón đoàn quân Việt
cộng vào tiếp thu thành phồ Sài Gòn tháng Tư, năm 1975,
nàng mặc áo bà ba có hoa, mặt vẫn còn giữ nguyên được
nhan sắc cũ.

Khoảng thập niên 1990, nghe người ta đồn rằng lúc này
Thẩm Thúy Hằng phải vào chùa ở, trốn thiên hạ vì không
muốn ai nhìn thấy nhan sắc tàn phai và kinh dị của mình.
Khoảng sau năm 2000, trong một vài tấm tấm hình nàng

68 Hai Cái Thẹo | TT-Thái An

chụp với Thanh Tuyền tại tư gia thì hỡi ôi, nhìn không ra
nàng nữa;

hai cái môi xinh đẹp, gợi cảm bây giờ chảy xuống như hai
miếng thịt dư, hai cái má quả đào năm nào bây giờ chảy
nhão, thòng xuống như đeo bị, hai con mắt sắc xảo, đa tình
năm nào bây giờ hở xệ phía mí dưới, để lộ ra một đường da
trắng phía trong mắt, nàng phải tô chì đen thui một đường
viền thật dầy quanh mắt dưới, trông kỳ dị chứ không che
dấu được lớp da hở.

Có một cô ca sỹ trước 1975 đi khoét má lúm đồng tiền, vào
năm 2014 thì nàng gần 70, mặt mày đã có nếp nhăn, nếp
nhão cộng thêm hai cái lúm đồng tiền bác sỹ cho, bây giờ
càng lõm sâu và chạy dài theo các nếp nhăn khác, trông
nhăn nhúm càng thêm nhăn nhúm, buồn làm sao!

Ôi thôi! dù biết cái gì nhân tạo rồi cũng có ngày bị phản
ứng, nhưng ai cũng muốn làm đẹp, định luật tự nhiên mà!
người đen thì muốn mình trắng ra, người lùn thì muốn
mình cao thêm, người già thì muốn mình trẻ lại, người xấu
thì muốn mình không những hết xấu mà còn đẹp ra, người
trung bình thì muốn mình đẹp hơn, người đẹp thì muốn
mình đẹp hơn nữa. Chỉ cần đẹp bây giờ, chừng già tính sau;
đẹp sớm lúc nào hưởng sớm lúc đó!

Sau 1975, con số người Việt tị nạn đến nước Mỹ càng ngày
càng đông. Ban đầu là đợt di tản, rồi đến đợt thuyền nhân,
rồi đến đợt HO, rồi đến đợt bảo lãnh. Dân số tăng lên thì
nhu cầu “sửa sắc đẹp” cũng tăng theo. Mỹ viện Việt Nam
tại Mỹ hoạt động náo nhiệt, lúc nào cũng có thân chủ, vì
giá tiền sửa mũi, cắt mắt hai mí, bơm môi, khoét đồng tiền,
cằm chẻ đôi, tính theo mức thu nhập của người lao động tại
Mỹ thì ai cũng có thể trả được. Còn sửa những thứ to lớn
hơn như nâng vòng số một, thu nhỏ vòng số hai, căng da cả
khuôn mặt, hay thâu nhỏ chỗ kín.v.v thì đã có thẻ tín dụng

TT-Thái An | Hai Cái Thẹo 69

trả trước, rồi “bệnh nhân” từ từ trả lại sau.

Có mỹ viện còn quảng cáo sẽ tính vào bảo hiểm sức khỏe
của thân chủ tùy theo trường hợp. Dễ dàng như thế, có bà
đang ăn tiền trợ cấp xã hội, ký cóp để dành, cũng đi sửa sắc
đẹp được. Sửa sắc đẹp trở thành phong trào, nhiều cái mũi
sửa nhọn như cây kiếm; mắt hai mí cắt thật dầy, nhiều khi
mí mắt dầy hơn cả con mắt; môi bơm hơi tham, không ai
đánh mà lúc nào cũng sưng “tù dù”, nhìn thấy mấy cái môi
này không biết có anh nào cảm thấy sexy và muốn cắn một
cái cho “bõ ghét” không?

Cái mũi của ca sỹ TT và cái mũi của Michael Jackson trông
hao hao giống nhau, nghĩa là nhỏ xíu và nhọn hoắt, nhưng
lại ngắn cũn, không đủ chiều dài. Nói chung, nhiều người
sửa mũi, sửa mắt trông hao hao giống nhau cứ như là chị
em một nhà ấy.

Tôi nhìn ngắm mình thường xuyên trong gương vì ngày
nào mà chẳng soi gương, tôi biết tôi trông được, mọi thứ
trên khuôn mặt tôi đều vừa phải; cái mũi cao vừa phải,
không xẹp và không hở, không to loe nên không cần sửa;
cái môi bình thường, không mỏng quá để phải đi bơm,
cũng không dầy quá để phải đi xén bớt; con mắt không to
như mắt nai, nhưng không bé xíu, ti hí; mí mắt vừa dầy,
hình như hơi sâu đến nỗi có vài người đã hỏi tôi “cắt mắt ở
đâu vậy?” Tôi phải nhắm mắt lại cho bà kia trông không
có nếp cắt ngấn sâu như mắt sửa đấy nhé! Tôi chưa thấy
mắt ai cắt hai mí mà đẹp tự nhiên, nhìn vào là biết mí sửa
ngay; còn mình có mí thật mà bị người ta nghĩ là mí giả thì
“tốt” hay “xấu”? Hai trong ba đứa con trai tôi được thừa
hưởng cái mí mắt dầy và sâu của tôi nên nếu có ai hỏi như
trên, tôi hay bảo họ nhìn mí mắt của hai đứa con trai mà
xem, giống y mí mắt tôi mà chúng có sửa chữa gì đâu.

Có thời thất nghiệp, phải đi làm nail một tuần vài ngày; bà

70 Hai Caí Thẹo | TT-Thái An

chủ tiệm nail sàng sàng tuổi tôi; có đôi mắt hơi nhỏ, mí hơi
mỏng, vào tuổi ngũ tuần, bà cảm thấy mí mắt mình đã xụp
nhiều quá, che mất cả hai mí, cần cắt bỏ mỡ trên mí mắt
cho mắt bớt sụp. Các bà, các cô Việt Nam quanh khu vực
Virginia, DC và Maryland này hễ đã muốn tân trang nhan
sắc thì phải biết bác sỹ TN nổi tiếng khéo tay, lấy giá phải
chăng, lại rất tín nhiệm nên bà nghỉ làm một ngày để đi cắt
lại mí mắt.

Hôm sau đã thấy bà đi làm trở lại, bà phải đeo kính râm
một tuần để khách hàng không nhìn thấy vết bằm trên mắt.
Sau một tuần, vết bằm đã tan, bà mở kính ra cho mọi người
xem; quả thật, bác sỹ TN đã làm cho bà chủ có đôi mắt trẻ
lại như xưa; nhìn rất tự nhiên, nếu bà không nhắm mắt lại
để lộ vết ngấn của mí cắt thì không nhìn ra là mí sửa.

Bà lại sốt sắng khuyên tôi cũng nên đi cắt mí lại cho khỏi
sụp; bà lấy lý do là bác sỹ TN đã ngoài 70 rồi, tay bắt đầu
run rồi, nếu không làm ngay, sợ vài năm nữa ông ấy về hưu
thì không kiếm ra người khéo tay như ông ấy nữa. Tôi cảm
thấy mắt mình chưa sụp, chưa cần sửa; hơn nữa, tôi không
muốn mất đôi mí mắt tự nhiên, không sửa mà vẫn sâu của
mình. Nếu bây giờ đi cắt mỡ mí trên để mí bớt sụp thì tôi
sẽ mất cái mí Trời cho của mình. Tôi tiếc của Trời nên
không đi vội, kéo dài thêm vài năm nữa, chừng nào sụp
nhiều hãy hay; vì tôi biết mí mắt dầy thì không sụp nhanh
như mí mỏng.

Người ta khó mà mách bảo nhau cách nào kiếm tiền nhanh
chóng mà vẫn hợp pháp, nhưng lại sãn sàng chỉ nhau cách
nào xài tiền cho nhanh và cho “đáng”. Rủ tôi không được,
bà xoay qua cô Mỹ, cô này hay than phiền mình có cái mũi
hơi xẹp. Đối với tôi, cái mũi hơi xẹp nhưng thon nhỏ và
không bẹp dí, cân xứng trên khuôn mặt là được rồi. Trông
Mỹ đâu có xấu, xinh nữa là khác; nhưng nghe bà chủ đe

TT-Thái An | Hai Caí Thẹo 71

rằng bác sỹ TN sắp về hưu, muốn sửa thì phải sửa ngay. Vì
thế, Mỹ nghe lời.

Tôi không ra tiệm nail gần một tuần, gặp lại Mỹ tôi không
nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Mỹ. Một hôm Mỹ ngồi
nghiêng, tôi tình cờ nhìn thấy cái mũi của Mỹ đâu có xẹp
như Mỹ hay than đâu; nó hơi cao, nhô lên trên gó má thì
vừa vặn đẹp nữa chứ. Nhìn đi nhìn lại, tôi nhớ ra mọi khi
mình cũng nhìn Mỹ ngồi nghiêng thế này mà lúc đó cái mũi
còn hơi xẹp, chứ đâu cao như bây giờ. Tôi buột miệng hỏi
Mỹ: “Mỹ mới sửa mũi phải không?” Mọi người cười vang
lên; à thì ra mọi người bảo nhau đừng cho tôi hay xem tôi
có nhận ra Mỹ vừa sửa mũi chăng. Khéo thật, bác sỹ TN
khéo tay thật! Tôi bảo Mỹ và chị Chăn hên quá, gặp bác sỹ
giỏi nên đẹp ra như ý muốn; tôi nhủ thầm trong lòng rằng
sau này nếu tôi muốn cắt mỡ mí trên thì sẽ tìm đến bác sỹ
TN, vì thấy rồi mới tin.

Sau này, kiếm được việc làm kế toán, trong sở toàn là dân
“nước ngoài” nên không thấy ai sửa mũi, sửa mắt; hay là
họ sửa thứ khác, nơi kín đáo mình không thấy? Vì thống
kê cho biết tổng thâu nhập trong ngành giải phẩu thẩm mỹ
trên toàn quốc Hoa Kỳ mỗi năm lên đến bạc tỷ, thì số
người sửa sắc đẹp nếu tính theo tỷ lệ chắc phải đông lắm
chứ.

Một hôm, đến thăm cô bạn thân tên Hằng, Hằng vừa đi
Việt Nam về hai tuần. Hằng hỏi tôi có nhìn thấy trên mặt
Hằng có gì lạ không. Tôi nhìn mãi chẳng ra, lắc đầu chịu
thua. Hằng bảo:

- Em vừa lift eyebrows.

Tôi không hiểu nên hỏi lại:

- Lift eyebrows là gì?

72 Hai Caí Theọ | TT-Thái An

Hằng cười, kể chuyện:

- Em có bà chị còn ở Sài Gòn, bà này thì điệu lắm, chịu làm
đẹp lắm. Kỳ rồi em về, nhìn thấy mắt em bả liền phê một
câu: “Tao thấy mắt mày buồn quá, nó bị xụp phía đuôi rồi,
mày phải đi treo lông mày để kéo mí mắt lên, coi cho bớt
buồn”. Lúc đầu em đâu nghĩ tới, bả đẩy một hồi thấy cũng
êm tai nên hôm sau em theo bả tới chỗ quen, dắt em vào
gặp bác sỹ rồi bả nói chuyện với bác sỹ, em chẳng nói gì
hết, thế là làm xong ngày hôm đó.

Hằng bảo vết cắt sát dưới chân lông mày, nhìn kỹ mới thấy,
tôi lại gần nhìn thật lâu cũng chẳng thấy vết cắt đâu, tài thật!
Bây giờ là thời điểm gần năm 2010, nhà nước cộng sản đã
để dân buôn bán theo “kinh tế thị trường” nên nhiều người
có dư tiền để lo chuyện làm đẹp, vì thế mỹ viện lớn, nhỏ thi
nhau mọc lên; phải có người quen đi trước thì mới biết mà
theo, đương không làm sao biết được bác sỹ nào khéo tay,
bác sỹ nào giở; khối gì người còn chữa “lợn lành ra lợn
què”, mắt sửa thành bên to bên nhỏ hay lúc nào cũng trợn
lên; môi người sửa thành môi lợn luộc.

Tôi thấy phương pháp treo lông mày thật tuyệt, cắt bỏ một
phần da dưới lông mày rồi may nhíp lại sát lông mày mà
kéo được mí lên, trông trẻ ra một tí, và vẫn giữ được đôi mí
Trời cho, không bị may nhíp lại phía trong mí tạo ra ngấn
phía trên mí.

Tôi thích quá, bụng bảo dạ rằng kỳ sau về Việt Nam thế
nào tôi cũng nhờ Hằng giới thiệu đến bác sỹ này. Tôi thấy
Hằng may quá, nhờ có bà chị thích điệu nên biết bác sỹ giỏi.
Tôi đã chứng kiến tận mắt nên cảm thấy ông bác sỹ này
thật đáng tin cậy, mình phải nhờ ông ta treo lông mày cho
mới được, nhất định không kiếm ai khác. Mình phài “chọn
mặt gửi vàng” là thế đấy.

TT-Thái An | Hai Cái Theọ 73

Thế là gần mười năm sau khi bà chủ tiệm nail khuyến
khích cắt mỡ dưới mí mắt, tôi về VN, vừa là đi chơi, vừa
sửa sắc đẹp. Trước khi đi tôi đã liên lạc với Hằng, nhờ giới

thiệu với bà chị ở Sài Gòn để dắt tôi đến bác sỹ treo lông
mày, người đã làm cho Hằng. Email qua lại nhiều lần, mới
lấy được địa chỉ và điện thoại của chị Kiều và hẹn ngày,
tháng sẽ gặp tại nhà chị để nhờ chị dắt đi gặp bác sỹ, nhất
là nhờ chị lấy hẹn trước với bác sỹ vì tôi không có nhiều thì
giờ tại Sài Gòn.

Đến Sài Gòn, đi chơi nhiều tỉnh rồi lại về Sài Gòn, gọi cho
chị Kiều vài lần mà không gặp, chỉ để lại lời nhắn, tôi phát
sốt ruột. Một hôm đi thăm bà chị họ, hỏi xem bà có biết
bác sỹ nào giỏi, treo lông mày không để thẹo thì giới thiệu
cho. Bà chị họ bảo biết một ông rất giỏi, nhiều người làm
rồi rất đẹp, không thấy thẹo, nhưng rất tiếc ông này đang đi
du lich ra nước ngoài, vài tuần nữa mới về; lúc đó tôi đã rời
VN, thế thì không được rồi. Bà chị họ khuyên tôi cứ tiếp
tục gọi cho chị Kiều đi, biết đâu bà vô tình tắt máy, có lúc
bà mở ra sẽ bắt phone. Thế là chỉ còn cách này thôi, tôi
không dám bước đại vào một mỹ viện nào đó chẳng biết ai
giỏi ai dở, lỡ giao mặt mình cho bác sỹ thiếu kinh nghiệm,
làm hư nhan sắc vốn tầm thường thì toi công, hại sắc.

May quá, tối hôm đó tôi gọi, chị Kiều bắt phone, giọng chị
rất lịch sự; sau khi nghe lịch trình của tôi, chị khuyên nên
đi chơi trước, khi trở lại sẽ đi treo lông mày sau. Tôi trả lời
rằng, khi trở lại, em chỉ còn ở Sài Gòn hai ngày rồi phải về
Mỹ, không kịp đâu, làm sao trở lại tháo chỉ? Chị Kim bảo
người ta dùng chỉ tiêu được, không cần tháo, cứ đi chơi
thoải mái, vì nếu làm rồi thì đi chơi không thoải mái vì còn
đau vài ngày. Tôi thấy chị khuyên cũng phải nên nghe theo.

Thế là sau một tuần du lịch, trở về Sài Gòn, tối hôm đó tôi
gọi chị Kiều ngay; chị hẹn tôi sáng hôm sau đến nhà chị

74 Hai Caí Thẹo | TT-Thái An

trước 11 giờ vì bác sỹ hẹn 11 giờ có mặt tại mỹ viện. Một
lúc sau, chị gọi lại bảo tôi phải đến lúc 8 giờ vì bác sỹ có
hẹn với người khác lúc 11 giờ. Cũng được, mình chẳng
bận gì, làm sớm nghỉ ngơi sớm.

Sáng sớm hôm sau, ông anh họ chở tôi đến nhà chị Kiều.
Có một cô gái trẻ, cao dong dỏng, trằng trẻo, mặt mày xinh
xắn ra mở cửa, tôi theo vào nhà, gặp chị Kiều, chị bảo vì có
hẹn lên tòa lãnh sự Pháp ký visa sáng nay nên phải nhờ cô
này đến sớm chở tôi qua thẩm mỹ viện. Chị Kiều giới
thiệu đó là cô chủ của viện thầm mỹ, cô tên Sang. À ra thế,
chị Kiều chu đáo quá, chị không muốn bảo tôi đi thẳng đến
mỹ viện của cô Sang, mà bảo đến nhà chị trước, có lẽ chị
muốn gặp tôi cho biết mặt, dù sao cũng là bạn thâm niên
của em chị.

Cô Sang chở tôi qua mỹ viện, cách đó khoảng 10 phút lái
xe gắn máy. Đến nơi, cô bảo tôi ngồi chờ, đến 11 giờ mới
tới phiên tôi. Còn dư hơn hai giờ, tôi muốn đi loanh quanh
cho biết phố xá nơi này.

Tôi hỏi đường ra chợ, cô Sang bảo nó ở ngay đầu đường.
Chợ là một con hẽm, nhà cửa hai bên hẽm, dân chúng tự
họp thành chợ. Đi lên, đi xuống một lượt là hết chợ, ghé lại
quán sữa đậu nành đầu chợ gọi một ly, ngồi chờ và nhìn
ngó sinh hoạt buổi sáng của con đường. Những người bán
trái cây bây giờ không gánh hàng như ngày xưa, họ đẩy hay
đạp xe ba gác đi bán. Lúc trước 1975 cũng có một vài trái
cây đẩy bán trên xe ba gác là dừa tươi, hay mía hấp; còn
bây giờ trái cây gì cũng đẩy xe đi bán dạo được cả, kể cả
chuối. Họ không rao hàng như ngày xưa: “Ai mua cam, ai
mua dưa hấu, ai mua bưởi, ai mua chuối hông….?” mà
dùng máy thâu băng sẵn, vặn ra cho hai bên phố nghe. Tôi
thấy nhớ các bà hàng rong ngày xa xưa, mặc áo bà ba, đội
nón lá hay vắt cái khăn rằn trên đầu, vừa gánh hàng vừa rao

TT-Thái An | Hai Caí Thẹo 75

lanh lãnh, tiếng rao ngân nga, kéo dài khi lên khi xuống
như một câu hò. Vắng bóng các bà, Sài Gòn như thiếu đi
một nét đẹp quê hương, bình dân nhưng ấm lòng người
viễn xứ.

Ngồi một lúc trở lại mỹ viện, vẫn còn khối thì giờ, trong
phòng chờ có một cô khách đang soi gương rờ vuốt cái mũi
mãi, tôi đoán cô này đi tém mũi. Tôi hỏi cô gác máy điện
thoại khi nào bác sỹ đến, cô bảo rằng bác sỹ đang đi uống
cà phê.

Khi cô Sang từ ngoài trở về tiệm, tôi đến gợi chuyện, hỏi
có phải bác sỹ làm cho Hằng lúc trước sẽ làm cho tôi hôm
nay không. Sang trả lời “Không, bác sỹ làm cho cô Hằng
là đàn bà; còn bác sỹ làm cho cô hôm nay là đàn ông”. Tôi
nghe hết cả hồn, thất vọng quá! Mình nhất định nhờ chị của
Hằng giới thiệu cái người bác sỹ làm cho Hằng chứ đâu
ngờ là bác sỹ khác; như thế này có khác gì bước đại vào
một mỹ viện lạ, không cần ai giới thiệu, chờ hên xui! Tiến
thoái lưỡng nan, sáng sớm mai phải ra phi trường trở về
Mỹ, nếu không làm hôm nay thì phải chờ vài năm nữa
mình mới trở lại Sài Gòn, thôi thì “cũng đành nhắm mắt
đưa chân”, cầu mong sao ông bác sỹ này cũng giỏi. Tôi
buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn:

- Bác sỹ này có tốt không?

Cô Sang trả lời ngay:

- Tốt chứ, bác sỹ giỏi mới mời đến làm chứ cô.

Một lúc sau có một người đàn ông trẻ khoảng trên dưới 30
từ ngoài đi vào, mặc áo sơ mi ca-rô trên vai đeo một cái túi
vải kiểu túi xách của học trò; Khi đi ngang qua tôi thì loáng
nhìn một cái có vẻ hơi chú ý, rồi đi thẳng vào trong, tôi
đoán có lẽ đó là bác sỹ. Cô gác điện thoại ban nãy gọi tôi
vào phòng trong để xâm tạm phía trên lông mày cho thành

76 Hai Caí Theọ | TT-Thái An

hình dạng như ý muốn, để bác sỹ sẽ cắt da theo đường phía
dưới lông mày đã xâm, nói là xâm tạm vì một tuần sau nó
sẽ lột da phía trên ra. Cô này dặn tôi khoảng 3 tháng sau
trở lại để xâm dặm lại. Nhưng tôi không thể trở lại Việt
Nam nhanh như vậy.

Xâm xong, tôi lại được đưa ra phòng khách ngồi chờ tiếp.
Một lúc sau tôi được hướng dẫn lên lầu ba, nơi có một
phòng giải phẫu nhỏ. Bác sỹ đúng là anh thanh niên đeo ba
lô học trò lúc nãy; có một thanh niên khác khoảng ngoài hai
mươi, mặc áo blouse trắng làm phụ tá, còn anh bác sỹ vẫn
mặc áo sơ mi ban nãy. Tôi thấy hơi khó chịu vì bác sỹ này
không thay áo đồng phục của bác sỹ khi giải phẫu, sợ
không vệ sinh tí nào.

Nhưng tôi cũng phải hỏi chuyện trước:

- Khâu chỉ tiêu không cần gỡ ra hả bác sỹ?

Bác sỹ trả lời:

- Không, may chỉ tiêu sau này nó cộm lên trông không tự
nhiên; tôi may chỉ thường, về Mỹ một tuần sau cô phải đi
tháo ra.

Tôi phát lo, hỏi lại:

- Tự nhiên bảo người ta tháo cho mình kỳ không vì người
ta không giải phẫu cho mình mà?

Bác sỹ trả lời:

- Có nhiều người làm ở đây xong về Mỹ tháo chỉ rồi, bác sỹ
bên đó biết hết đó.

Tôi yên tâm, nằm chờ trên bàn mổ; bác sỹ bắt đầu chích
thuốc tê vào chung quanh lông mày của tôi, vừa chích anh
bác sỹ vừa gợi chuyện nói:

TT-Thái An | Hai Caí Theọ 77

- Lúc trước, khi nước mình còn bị làm nô lệ cho Mỹ, dân
chúng khổ lắm.

Tôi nghe quá lạ tai vì mấy tiếng “bị làm nô lệ cho Mỹ”,

nghĩ thầm trong lòng bác sỹ gì mà nói chuyện nghe dốt quá,
nhưng cố tỉnh bơ hỏi lại:

- Nước mình bị làm nô lệ cho Mỹ hồi nào vậy?

Bác sỹ đáp ngay:

- Hồi trước 1975 miền nam mình bị Mỹ đô hộ cô không
nhớ sao?

Tôi thấy tên bác sỹ này đang làm công tác tuyên truyền, có
thể hắn là cán bộ tuyên truyền đây, mình bây giờ như cá
nằm trên thớt, hó hé hắn cắt cho bỏ ghét thì khốn, nhưng im
lặng là đồng ý, làm sao mình có thể đống ý với cái luận
điệu láo xạo này.

Tôi đáp:

- Chưa bao giờ miền Nam bị Mỹ đô hộ, dân miền Nam có
tự do ăn nói, đi đứng, buôn bán và tự do sáng tác, không ai
bị bắt sáng tác theo ý chánh phủ để bợ đít Mỹ hay tuyên
truyền láo khoét cho chính phủ.

Bác sỹ cãi ngay:

- Sách sử ghi chép rõ ràng, cô không đọc sách sử sao?

Tôi thật sự thất vọng vì sự ngu dốt của bác sỹ, tự nhiên tôi
nghi ngờ hay là tên này là lang băm! Tôi trả lời:

- Sách sử của những người bị bắt buộc viết theo lệnh thì
không đáng tin; nếu bác sỹ đọc được tiếng Anh hay Pháp
thì lên mạng mà đọc các bài nghiên cứu của các viện đại
học, các cơ quan nghiên cứu bất vụ lợi, họ viết không tây vị
ai, thì đáng tin hơn. Hơn thế nữa, nước Việt Nam bé tí này
có gì để lấy? nếu bảo rằng vì tài nguyên của Việt Nam

78 Hai Caí Theọ | TT-Thái An

nhiều quá nên Mỹ ham lại càng sai, nước Mỹ rộng lớn bao
la hơn nước Việt Nam rất nhiều và tài nguyên gấp trăm
ngàn lần hơn. Dân số Vệt Nam trước 1975 miền Nam có
khoảng 20 triệu dân, miền Bắc đông dân hơn chút; nếu lấy
Việt Nam thì chánh phủ Mỹ phải bắt toàn dân Mỹ đóng
thuế để nuôi mấy chục triệu cái miệng đói sao? Đa số
dân miền Bắc lúc đó quá nghèo khó, mua thực phẩm theo
tiêu chuẩn cho phép của nhà nước thì được xem là thiếu
dinh dưỡng theo tiêu chuẩn của Mỹ và các quốc gia tiên
tiến ở Á châu như Đài Loan, Nam Hàn hay Nhật Bản, dân
miền nam thì không thiếu dinh dưỡng, nhưng so với tiêu
chuẩn của một người dân Hoa Kỳ thì người Việt Nam quá

nghèo.

Anh bác sỹ vẫn còn cãi chầy cãi cối thêm để cố thuyết phục
tôi tin vào tín điều cộng sản của anh ta; nhưng một người
từng nếm trải tự do no ấm của miền Nam trước 1975 thì
làm sao tôi tin nổi; họa may những người đầu óc như bã
đậu, bị nhồi sọ từ nhỏ hay từ trong bụng mẹ, hay thành
phần cai trị, được nhà nước cộng sản ưu đãi thì mới tin nổi.

Thảm nào, những ông tổ cộng sản người Nga, phát minh ra
chế độ cộng sản đã đưa ra những thủ đoạn loại bỏ thành
phần trí thức, dù trình độ chỉ mới ở cấp giáo viên tiểu học,
loại bỏ thành phần có tiền dù là tiểu thương, có tiệm mì
tiệm phở hay tiệm may ở đầu đường, sống thoải mái hơn
người lao động chút đỉnh; vì những thành phần này khó mà
nói láo với họ rằng chế độ bình đẳng giai cấp là lý tưởng,
nhất là bình đẳng trong sự nghèo khó; phải hoàn toàn trên
răng dưới dế, nghĩa là hoàn toàn vô sản mới là công dân
tốt, ngoài ra đều là “có nợ máu với nhân dân”. Một chế độ
xem chuyện làm giàu bằng cách kinh doanh là có tội, ăn
học cao là ác ôn, không tẩy não được, thì rõ ràng là một chế
độ ngu dân và bần cùng hóa nhân dân; vì dân càng ngu,
càng dễ bóc lột, càng dễ lừa gạt, càng dễ đàn áp; dân càng

TT-Thái An | Hai Caí Thẹo 79

nghèo, càng thiếu thốn, thì càng dễ khiến, dễ cai trị vì ai
cũng sợ bị chết đói cả. Cứ nắm khẩu phần thực phẩm của
“chúng nó” xem thằng dân nào mà chẳng phủ phục nghe lời.

Tôi cảm thấy mình nói đủ rồi nên im lặng, không buồn
nghe hoặc trả lời nữa; khâu xong mũi kim cuối, anh bác sỹ
dặn tôi về Mỹ 7 ngày sau thì phải đi tháo chỉ. Khi xuống
dưới lầu, cô chủ tiệm kê toa cho tôi ra đầu đường mua
thuốc uống đủ một tuần; cô dặn phải kiêng cữ các thứ như
thịt bò, rau muống và tôm, cua, các thứ ốc sò trong một
tháng. Tôi gật đầu, một tháng dễ ợt, không thành vấn đề;
nhưng hỏi lại: “Ăn cá được không?”, cô chủ trả lời: “được”

Thế là sáng sớm hôm sau, trời còn tối, tôi đã ra phi trường
về Mỹ, mang theo bao thuốc để ra phi trường uống đúng
giờ, về Mỹ còn phải uống tiếp tục cho đến khi hết; gì chứ
uống thuốc để ngừa viêm nhiễm là tôi rất chăm chỉ, đúng
giờ. Sáng sớm nay khi vào phòng tắm tôi thấy hai bên lông
mày đã có vết tím bằm, và hơi sưng; có lẽ ai nhìn vào cũng
nhận ra. Nhưng không sao, gặp nhau trên máy bay, chẳng
quen biết gì với ai, nên chẳng ai hỏi han mà lo, uống thuốc
xong là cứ ngủ thoải mái.

Sau gần 24 giờ trên máy bay, về đến Mỹ, cậu con lớn ra
đón. Sau ba tuần xa nhà, mẹ con gặp nhau mừng rỡ, hỏi
han tíu tít. Đi độ một quãng, nó nhìn thấy mặt mẹ nó có gì
khác lạ, rồi buột miệng hỏi thật lớn: “Lông mày của mẹ bị
sao vậy?”. Tôi buồn cười quá, nhưng cũng trả lời: “Mẹ vừa
treo lông mày đó”. Nó la lên “Ôi, Trời!”. Vì hai mẹ con
nói tiếng nước người với nhau nên có một anh thanh niên
Mỹ đang đứng gần đó tình cờ nghe thấy nên bật cười to.
Chúng tôi cùng nhìn nhau cười. Tôi giải thích cho con hiểu:

- Không sao đâu, vài tuần nữa nó lành thì nhìn mẹ trẻ ra
chút xíu.

80 Hai Caí Thẹo | TT-Thái An

Cả hai mẹ con cùng cười vang. Trời bên ngoài hôm nay rất
lạnh nhưng không có tuyết rơi nên máy bay đáp xuống
đúng giờ; ngoài đường vẫn còn tuyết đóng hai bên lề vì
tuyết rơi từ mấy hôm trước vẫn chưa tan hết.

Qua hôm sau tôi đã đi làm lại, ai cũng bảo tôi khỏe vì
không bị mệt hay say vì đổi giờ, giờ Mỹ đi sau Việt Nam
đến 12 giờ. Vào sở ai cũng nhìn chăm hai cái lông mày của
tôi, tôi tỉnh bơ bá cáo mình vừa treo lông mày đấy; ai cũng
bảo hy vọng khi vết thương lành thì sẽ tốt đẹp. Tôi gọi
ngay cho bác sỹ để lấy hẹn đi cắt chỉ cho đúng ngày.

Thế là đúng 7 ngày, tôi đi cắt chỉ. Bác sỹ dặn dò cô y tá
xong đi ra khám cho người khác, bảo cô y tá cắt chỉ cho tôi.
Cô y tá cắt được mũi chỉ đầu, tính dựt cả dây ra, nhưng đau
quá tôi rên rỉ kêu đau. Cô ta chạy ra gọi bác sỹ vào xem lại;
bác sỹ nhìn một lúc rồi bảo: “thường họ may mũi luồn thì
mới kéo cả sợi ra được, nhưng bây giờ là họ may mũi móc
nên phải cắt từng mũi gỡ ra, chỉ đen nên khó thấy”. Tôi
oán thầm cái tên bác sỹ treo lông mày cho tôi, có lẽ hắn cố
ý chơi tôi cho bõ ghét vì bất đồng chính kiến với hắn hay
sao vậy?

Bác sỹ dặn dò cô y tá thêm vài câu rồi rút ra ngoài; tôi phải
chịu đau gần 1 giờ để cô y ta tháo gỡ từng mũi khâu, nằm
trên giường mà chân tay cứ co rúm, người cứ phải gồng
cứng “cho bớt đau”, mà thực ra vẫn đau như thường. Khi
cô y tá bảo “Xong rồi”, tôi vội chạy ngay vào phòng vệ
sinh vì xém làm ướt quần.

Sau khi cô y tá đã hoàn thành nhiệm vụ của bác sỹ giao phó,
tôi thở phào nhẹ nhõm vì gồng lâu quá rồi khiến cơ thể mỏi
nhừ. Ra khỏi phòng mạch, tôi cảm thấy đói nên qua tiệm
Việt Nam gần đó để ăn và để thư dãn, dĩ nhiên tôi còn phải
kiêng cữ nên không gọi thứ gì có tên trong danh sách phải

TT-Thái An | Hai Cái Theọ 81

kiêng; mùa này chưa có rau muống nên không cần kiêng
cũng chẳng có mà ăn.

Sau đó tôi đến nhà Hằng khoe vừa mới cắt chỉ, tôi kể cho
Hằng biết tôi phải chịu đau cả giờ, muốn xón đái để cô y tá
cắt chỉ cho, không biết ông bác sỹ kia khâu ra sao mà khó
gỡ thế; tôi kể sơ cho Hằng về ông bác sỹ, tôi nghi ông ta là
VC, ông ta ghét tôi nên khâu kiểu gì cho khó gỡ; Hằng bảo
không có thể như thế đâu, ông ta phải làm cho tốt vì đó là
công việc của ông ta; Hằng cho tôi thuốc để bôi cho mau
lành, mau hết dấu cắt; dặn dò phải kiêng cữ cẩn thận.

Tôi kiêng cữ rất dễ dàng, hai tháng sau mới ăn thịt bò và
tôm là hai thứ tôi ăn ngoài tiệm vì có trong món bún bò
Huế và bún mắm, chứ không ăn mỗi ngày ở nhà. Cả nửa
năm sau, cuối tháng 7 mới có rau muống bán ở chợ Việt
Nam, lúc đó mới ăn rau muống, nhưng không ăn mỗi ngày,
còn cua thì tôi không có hứng thú lắm nên chỉ ăn một lần
sau nửa năm; ốc thì tôi không dám ăn chút nào vì nghe
nhiều chuyện chẳng lành về ốc.

Thế mà bốn tháng sau, hai cái thẹo vẫn lồi, vẫn nổi u, chạy
dài phía dưới chân lông mày, đã thế còn cách xa chân lông
mày cả ba ly là ít.

Tôi đến nhà Hằng, Hằng nhìn thấy hai cái thẹo nổi bật trên
mặt tôi thì sốt ruột, trách ngay:

- Chị không chịu kiêng cữ, em kiêng dữ lắm, nhất là vết
thương trên mặt càng phải kiêng cữ cẩn thận mới không lồi
thẹo.

Tôi đáp:

- Tôi cũng kiêng chứ, người ta dặn kiêng một tháng, mà tôi
kiêng gần nửa năm; da tôi rất ít khi lồi thẹo, tôi có rất nhiều

82 Hai Caí Thẹo | TT-Thái An

vết cắt trên tay, lúc đầu có thẹo rất rõ, nhưng sau mờ dần,
bây giờ thì biến mất luôn, không thấy nữa.

Hằng hỏi lại:

- Chị có bôi nghệ không? Về bôi nghệ đi, bôi lotion loại
cho da bụng bà bầu để nó mờ vết thẹo.

Sau khi tháo chỉ khoảng ba tuần, khi vết thương không còn
đau tôi đã bôi nghệ liên tục vài tuần; nên trả lời đã bôi nghệ
rồi; Hằng lại nói:

- Một tuần sau về Mỹ, em tự tháo chỉ ở nhà không đau gì
hết. Em cầm đầu sợi chỉ kéo ra một đường. Tháo chỉ xong
không có thẹo lồi lên, không ai biết em đã treo lông mày.

Thì tự thấy Hằng không có thẹo trên vết cắt nên tôi mới
nhờ giới thiệu đấy thôi, nhưng bác sỹ của Hằng không phải
là bác sỹ của tôi; tôi chỉ biết nói thế:

- Nhưng bác sỹ của Hằng là “cái bà”, còn bác sỹ của tôi là
“cái ông”, hai người khác nhau.

Thật lòng, tôi không muốn mất lòng bạn bè, người ta đã có
lòng tốt giới thiệu người trung gian cho mình, còn phần hên
xui của mình gặp bác sỹ khác thì chịu thua; bạn bè lâu năm
chỉ có Hằng là chính, ai lại muốn làm mất lòng bạn đây.
Tôi định bụng kỳ sau về VN sẽ kiếm chỗ khác sửa lại cho
hết thẹo, lại phải chịu đau thêm lần nữa, nhưng nếu tốt ra
thì cũng nên làm.

Kỳ rồi đi cắt tóc ở bà Quy, bà kể rằng ông Lâm vừa về VN
treo lông mày ở mỹ viện TV, hay quá, không thấy thẹo gì
hết; tôi ngạc nhiên hỏi:

- Đàn ông mà cũng treo lông mày sao?

Bà Quy trả lời:

TT-Thái An | Hai Caí Thẹo 83

- Thiếu gì, đàn ông bây giờ chịu sửa sắc đẹp lắm à, nhất là
mấy ông có vợ nhí hay bồ nhí lại càng điệu cho khỏi bị chê
già.

Nếu vậy kỳ sau về VN tôi sẽ đến mỹ viện TV để sửa cho
hết thẹo; nhưng không biết bác sỹ nào làm cho ông Lâm, vì
một mỹ viện có vài bác sỹ khác nhau là khác tay nghề rồi.
Tôi cũng chẳng muốn hỏi thăm ông Lâm xem bác sỹ của
ông tên gì, vì cảm thấy vô ích. Ở Việt Nam, người ta có thể
tráo bác sỹ như thường, nghĩa là bạn cứ lấy hẹn với ông bác
sỹ tên như thế, nhưng khi gặp gỡ thì là người khác vì ông
kia đã bỏ đi làm ăn chỗ khác rồi.

Ba tháng sau khi treo lông mày, hai cái thẹo vẫn lồi lộ liễu
trên mặt, tôi vẫn phải đi làm và đi đó đi đây khi cần. Một
hôm phải xuống Lynchburg để thăm đứa con trai đang học
dưới đó. Phong, cha cháu ghé để rước tôi cùng đi thăm
“con của chúng ta”. Suốt dọc đường hơn hai giờ ngồi trong
xe nói chuyện huyên thuyên, hết chuyện trong nước đến
ngoài nước, chuyện từ đông sang tây. Khi đến Lynchburg,
ghé nhà con chở cháu ra tiệm ăn; đến khi ngồi vào bàn, tôi
ngồi đối diện với Phong, Phong trố mắt nhìn tôi rồi hỏi:

- Lông mày Hạnh bị sao vậy?

Tôi phá lên cười, cười thật lâu không dứt ngay được vì nãy
giờ ngồi trong xe cả gần 3 tiếng mà Phong không nhìn thấy,
có lẽ cả hai ngồi song song nhìn ra phía trước nên Phong
không thấy. Phong hỏi tôi:

- Làm gì mà cười dữ vậy?

Tôi lại càng buồn cười hơn, cố gắng nín cười, tôi trả lời:

- Tới bây giờ Phong mới thấy hả? Bị bác sỹ đánh đó!

- Bác sỹ làm sao đánh Hạnh?

Phong hỏi có vẻ không tin. Tôi nói ngay:

84 Hai Caí Theọ | TT-Thái An

- Nói đùa thôi.

Tôi kể lại từ đầu mọi việc cho Phong nghe, lúc đầu Phong
bảo chắc tên bác sỹ này là đảng viên cộng sản hạng nặng.
Nhưng một lúc sau Phong lại đổi ý, bảo rằng:

- Tôi nghĩ là chắc cha bác sỹ này chọc cho Hạnh nói thôi,
chứ nó không phải cán bộ cộng sản đâu.

Tôi thắc mắc hỏi lại:

- Tại sao phải chọc cho tôi nói?

Phong trả lời mà cũng như không:

- Ai biết đâu được, chả muốn chọc cho Hạnh nói chơi cho
có chuyện nói.

Tôi trả lời:

- Chọc tôi thì tôi nói cho bõ ghét.

Thời gian trôi qua nhanh, mới đó mà đã gần năm tháng.
Sáng sáng trước khi đi làm, soi gương tôi lại thấy hai cái
thẹo gồ ghề chạy dài, cách vài ly dưới chân lông mày. Mỗi
tối trước khi đi ngủ, tôi cũng nhìn vào gương và lại thấy hai
cái thẹo vô duyên này. Lòng không khỏi bực bội vì phải
chờ đến hơn năm nữa mới về Việt Nam để sửa lại.

Có lần ghé thăm bà chị họ ở Fairfax, nhìn thấy hai cái thẹo
chạy song song dưới hai cái lông mày của tôi, chị nói:
“Trông em giống như có 4 cái lông mày, mỗi bên 2 cái.”
Nghe thế, tôi muốn khóc quá!

Tôi chợt nhớ ra một bài học về phép chữa lành mà Chúa
dạy, tôi đã nghe có nhiều người áp dụng để truyền đuổi
bệnh tật ra khỏi cơ thể và có hiệu quả, miễn là mình phải có
đức tin và hiểu biết uy quyền của Chúa ban cho dân sự
Ngài. Tôi lại chần chừ vì nghĩ rằng đó là áp dụng uy quyền
Chúa cho trên bệnh tật, còn mình thì có bệnh gì, bệnh sửa

TT-Thái An | Hai Caí Theọ 85

sắc đẹp ấy à?

Tuy vậy, tôi cũng bắt đầu nói:

“Lạy Chúa, con không muốn xấu, con chỉ muốn đẹp. Con
muốn làm đẹp nên mới đi treo lông mày, nhưng bây giờ hai
cái thẹo này làm con xấu ra. Con xin Chúa tẩy cho con hai
cái thẹo này”

Đó là phần đầu, tôi xin Chúa tẩy thẹo cho. Tiếp theo là
phần thứ nhì, chính tôi nhân danh Chúa Jesus mà truyền
lệnh cho hai cái thẹo này biến mất; đây là phần áp dụng uy
quyền của Chúa ban cho.

Tôi soi gương, lấy tay rờ hai cái theo rồi nói:

“Trong danh Chúa Jesus, ta ra lệnh cho hai cái thẹo này
phải lui ra khỏi mặt ta; chúng mày phải cút xéo vào nơi tối
tăm đời đời”

Tôi lập đi lập lại vài ngày như thế mỗi khi soi gương trước
khi đi ngủ. Một hôm trong lúc làm việc ở sở, theo thói
quen tôi đưa tay lên sờ hai cái thẹo, kỳ này tôi không nhận
ra vị trí của hai cái thẹo nữa, rờ mãi không thấy đụng trúng
cái nào, tôi lấy làm lạ. Tôi lôi cái gương trong ngăn kéo ra
soi, không còn cái thẹo nào bên dưới lông mày nữa; chúng
biến mất rồi. Tôi đi ngay vào phòng vệ sinh vì trong đó có
tấm gương lớn chạy dọc theo tường để nhìn cho rõ. Quả
thật, chúng đã biến mất, chẳng còn dấu vết. Tôi chỉ còn 2
cái lông mày bình thường, chứ không phải 4 cái lông mày
như bà chị họ nói nữa.

Tôi biết là Chúa đáp lời cầu nguyện của tôi, nhưng vẫn
ngạc nhiên là Chúa ban uy quyền cho tôi để truyền lệnh cho
hai cái thẹo thiếu thẩm mỹ này tiêu biến nữa. Tôi cảm ơn
Chúa quá, việc trau dồi nhan sắc, chứ không phải việc
chữa bệnh mà Chúa cũng chăm sóc cho tôi. Vì Ngài xem

86 Hai Cái Thẹo | TT-Thái An

tôi là con gái cưng của Ngài.
Thế là tôi không phải lo kỳ sau về Việt Nam kiếm thẩm mỹ
viện khác để tẩy thẹo. Cám ơn Chúa quá!

TT-Thái An
10/28/2013

TT-Thái An | Hai Caí Theọ 87

Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu!

TT-Thái An

Cái giếng của cả xóm trong và xóm ngoài nằm ở ngay góc
của hai dãy nhà. Dãy quay mặt ra đường là xóm ngoài, dãy
quay mặt vào trong chạy dài theo con hẽm là xóm trong.
Hai dãy nhà này chạy theo góc vuông và cả hai dãy đều có
cửa hậu. Cái giếng nằm ở ngay góc vuông của hai dãy nhà
có cửa hậu này.

Mỗi buổi sáng trời vừa hưng hửng, đám người gánh nước
mướn lại bắt đầu công việc của họ tại cái giếng này. Họ
gồm có những người ở hai xóm này và những người ở bên
kia đường hay từ xóm khác đến đây gánh nước.

Tiếng cười nói bô bô lẫn với tiếng kêu leng keng của gàu
thùng va vào thành giếng và nền xi măng làm ồn ỹ cả xóm.
Nhưng chỉ khoảng hơn hai giờ thôi, khi mặt trời bắt đầu lên
cao thì họ đã xong việc, ai về nhà nấy. Trả lại yên tịnh cho
cái giếng và cả xóm.

Nhưng hôm nay bỗng dưng khác thường, chỉ vừa yên tĩnh
được chốc lát thôi, thì có tiếng la hét chói lói của nhiều
người vang lên từ phía giếng.

Thế là bao nhiêu cái cửa hậu đều mở ra, mọi người đổ xô ra
xem cho biết việc gì đang xẩy ra thế.

88 Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

Chị Bốn giúp việc nhà tôi nhanh chân ra xem trước, vì nhà
tôi nằm ngay góc vuông này nên cái giếng nằm ngay phía
sau nhà tôi. Nhân dịp tôi chạy theo chị vì thường ngày
chẳng bao giờ bố mẹ tôi cho chị em tôi ra giếng chơi vì sợ
bị té giếng. Chị Bốn nắm tay tôi thật chặt, để bảo đảm rằng
tôi không đến gần bên giếng. Tôi nhìn ra được ba người
con lớn của bà Sơn đang đứng gần cửa hậu nhà ông Hứa la
hét, chửi bới, thách ông bước ra. Ba cái miệng cùng chửi
một lúc, tiếng người này chồng lên tiếng người kia làm tôi
nghe không kịp, rối hết cả tai. Hơn nữa, ở tuổi lên sáu,
phần ngữ vựng của tôi chưa được bao nhiêu, nên nhiều chữ
mới nghe lần đầu, còn lạ tai, chưa hiểu được. Nhất là
những từ nghữ chuyên dùng để chửi rủa.

Một lúc sau ông Hứa bước ra, ông cũng sừng sổ quát tháo
lại. Ông Hứa là người gốc Hoa, nói tiếng Việt tuy thạo
nhưng còn lơ lớ. Tôi nghe con trai lớn của bà Sơn cấm
không cho ông liên lạc với bà Sơn nữa, cấm luôn không
cho ông qua nhà họ. Còn cô con gái thì chửi ông Hứa
chẳng ra thể thống gì, tôi không nhớ nổi những câu chửi
này.

Nhưng ông Hứa chửi lại không kém. Hai người con trai bà
Sơn xấn vào đánh ông Hứa, ông Hứa phải đánh lại. Tôi sợ
quá kéo chị Bốn về, nhưng chị Bốn nhất định phải xem
tiếp.

Cả xóm ra xem, vui như đi xem hội. Thời đó, khoảng năm
1960, chưa có TV, chỉ có radio mà thôi. Lâu lâu có dịp
xem đám cãi nhau, người ta khoái chí lắm. Có người còn
vỗ tay cổ vũ đám người đang đánh nhau để họ đánh hăng
hơn lên. Thế là bà vợ ông Hứa phải chạy ra kéo chồng về.

Ông Hứa chưa đã tức nên chưa chịu về, ông phải mắng
đám con bà Sơn vì ông bảo “chúng mày quá hỗn với mẹ
chúng mày, lại còn hỗn với tao nữa”. Khuyên chồng không

TT-Thái An | Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! 89

đươc, bà Hứa phải quay ra khuyên đám con bà Sơn về nhà
đi, chuyện gì còn có đó, hạ hồi phân giải. Đám con bà Sơn
chưa đã nư nên tiếp tục chửi rủa ông Hứa. Hình như họ cố
ý chửi ông Hứa và luôn thể bá cáo cho cả xóm nghe cho
biết việc liên hệ giữa ông Hứa và bà mẹ của họ là việc
không thể chấp nhận được. Thế là cả xóm đã biết việc gì
rồi! Ông Hứa gian díu với bà Sơn, làm bà Sơn có bầu. Bây
giờ đẻ con ra bắt ông Hứa phải nuôi, chứ đám con bà Sơn
không chịu chứa “của nợ” trong nhà. Tới lúc này thì bà
Sơn phải ra mặt, năn nỉ đám con bà về nhà, đừng có vạch
áo cho người xem lưng nữa. Chúng nó đang tức, quay ra
chửi cả mẹ là bà Sơn.

Bà vợ ông Hứa hình như đã biết trước nên không ngạc
nhiên chút nào. Bà hứa với đám con bà Sơn rằng khi nào
bà Sơn sanh con, bà sẽ đem đứa bé về nuôi. Đám con bà
Sơn có vẻ không bằng lòng lắm vì mục đích của chúng là
cấm tiệt không cho ông Hứa liên hệ với mẹ chúng nữa.
Nhưng chúng cũng rút về sau khi chửi vớt thêm nhiều câu
nữa. Có lẽ vì chúng khan cả tiếng rồi, và cả xóm cũng
nghe bá cáo khá đủ rồi. Bà Hứa nắm tay chồng kéo về, vừa
nói vài câu tiếng Quảng với ông, hình như có vẻ khuyên
lơn ông sao đó. Hai vợ chồng vào nhà rồi đóng cửa lại.
Thế là “vãn tuồng”, đám cãi nhau giải tán, cả xóm lại rút về
nhà. Nhưng sau đó là bàn tán hào hứng kéo dài thêm nhiều
ngày.

Nhà bà Sơn và nhà ông Hứa đều ở dãy nhà quay ra mặt
đường, cách nhau 4 căn. Nhà bà Sơn chỉ có bốn mẹ con.
Từ khi dọn đến đây, không thấy bà có chồng. Nghe nói bà
góa chồng từ lâu.

Dáng người bà cao lớn, hơi đẫy đà so với phụ nữ Việt Nam
thời đó. Người ta gọi bà là bà Sơn vì con trai lớn của bà
tên Sơn. Căn nhà bà ở cách xa xóm trong một chút nên

90 Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

chẳng thấy qua lại với nhà nào. Các con của bà cũng chẳng
ra đường thường xuyên. Các con bà Sơn ở khoảng tuổi từ
mười ba đến mười bẩy. Hình như bà Sơn làm nghề chạy
hàng sách để nuôi các con. Vì năm đó các con bà chưa ai
đi làm, chỉ trông vào bà mà thôi.

Còn gia đình ông Hứa chỉ có hai người con. Chị con gái
lớn cũng gần hai mươi rồi, người con trai thứ hai khoảng
chín hay mười tuổi. Cả hai con của ông bà đều ít khi ra
đường. Ngay cả ông bà cũng ít qua lại với hàng xóm. Họ
có vẻ kín đáo, riêng tư. Khi thấy cha ra đường cãi nhau với
các con bà Sơn, họ cũng chẳng ra bênh, vẫn ở yên trong
nhà.

Vợ ông Hứa dáng người cao cao, nhưng gầy gò, bà cắt tóc
ngắn và kẹp tóc qua hai bên tai, kiểu như những bà xẩm
khác. Bà luôn mặc cái áo xẩm ngắn tay màu xám nhạt hay
xanh nhạt với cái quần đen. Suốt ngày bà ở trong nhà. Vì
bà luôn mở cửa hậu, nên thỉnh thoảng tôi nom thấy bà ở
phía trong. Mỗi ngày đã có người gánh nước mướn gánh
nước cho bà, nên bà chẳng cần ra giếng thường xuyên.

Chị Bốn về kể lại cho mẹ mọi chuyện chị đã nghe được.
Mẹ bảo rằng: “Đà bà Tàu hay nhỉ! Tôi nghe nói, nếu họ
không có con được thì để cho chồng lấy thêm vợ để sanh
con cho chồng. Có bà còn đi cưới vợ bé cho chồng nữa.
Nhưng ông bà Hứa đã có hai con rồi. Hay là không sanh
thêm được nữa nên bà Hứa cho chồng kiếm thêm con ở
ngoài.”

Tôi nghe lóm, vẫn chưa hiểu gì lắm mấy cái chuyện thêm
vợ, thêm con của đàn ông, hay của đàn ông Tàu.

Chị Bốn nói ngay: “Con gái lớn của ông bà Hứa là con
nuôi, con trai thứ hai là con của bà Sơn đẻ cho ông. Con

TT-Thái An | Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! 91

riêng của bà Sơn cấm không cho ông Hứa tiếp tục với mẹ
chúng từ lâu, nhưng bây giờ bà Sơn có bầu thêm đứa nữa.”

À! Ra thế. Việc gì trong xóm chị Bốn cũng biết. Chị nói
tiếp: “Con trai của ông Hứa và bà Sơn đẻ ở Hải Phòng
trước khi di cư vào Nam vì chồng bà Hứa chết rồi nên ông
Hứa kiếm bà Sơn làm vợ nhỏ.”

Chị Bốn lại nói ngay đến gia đình ông Nùng bán bò khô đu
đủ ở gần giếng.

Hai vợ chồng ông này người Nùng, di cư từ Bắc vào năm
1954, bà vợ ông hơi thấp người, dáng béo tròn, luôn mặc
bộ quần áo đen, phía trên là áo cánh tay, kiểu như áo xẩm,
còn cái quần đen thì ống hơi rộng, dài qua đầu gối một
chút. Đầu bà luôn buộc cái khăn vải màu đen giống như
khăn quấn đầu của đàn ông khi ra đồng làm ruộng (không
phải khăn mỏ quạ). Có lẽ đó là cái khăn quấn đầu của phụ
nữ Nùng. Bà có nghề làm bánh rán rất ngon. Mỗi ngày bà
đẩy xe bánh rán ra đường vừa đi vừa rao hàng “Ai bánh rán
đây!” Bánh rán của bà cũng nắn nhỏ như của người khác,
có nhân đậu xanh bên trong, nắn xong lăn qua vừng (mè),
nhưng khi cho vào chảo dầu chiên thì phồng lên, to bằng
cái bát ăn cơm, nên vỏ mỏng dính, không còn cái lớp nếp
mềm và dầy phía bên trong vỏ, ăn rất giòn và rất thơm.
Mỗi chiều, khi bà đẩy xe đi bán, nhiều người trong cái xóm
này ra mua bánh cho bà. Bán xong cho những người trong
xóm thì bà đẩy ra đường đi bán dạo qua những hẽm khác,
đường khác. Hễ đã ăn bánh rán của bà rồi, không muốn
mua bánh rán ngoài chợ hay của ai khác bán nữa.

Ông Nùng có dáng người cao lớn hơn những người đàn ôn
trung bình. Ông có nghề làm bò khô, mỗi ngày ông ướp
thịt bò xong thì đem rải ra phên, phơi ở trước sân nhà.
Nhiều lúc ruồi bu lại đen kịt, nhưng ông cứ thản nhiên.

92 Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

Phơi khoảng vài giờ thì thịt bắt đầu khô, ông đem vào chiên
cho chín. Sau đó lại đẩy xe đu đủ bò khô đi bán mỗi chiều.

Cả hai ông bà Nùng đều nói ba thứ tiếng: tiếng Nùng, tiếng
Quảng Đông và tiếng Việt Nam. Bà Nùng không có con
nên nhờ người mai mối cho chồng được một cô gái có bệnh
tâm thần, gốc Hoa hay gốc Nùng cũng không rõ.

Năm đó, có lẽ cô này chưa đến hai mươi tuổi. Hình như cô
không biết tiếng Việt. cả xóm gọi cô này là cô Khùng vì
chẳng ai biết tên cô. Có lẽ cha mẹ cô cũng biết khó mà gả
người con gái có bệnh tâm thần cho ai, nên khi được bà mai
đến giới thiệu cho về làm bé ông Nùng, cha mẹ cô bằng
lòng ngay. Vì “có người rước cho là may lắm rồi!”. Ít ra
cũng có người nuôi cô. Sau này cha mẹ cô có chết đi thì
cũng yên lòng rằng cô không bơ vơ trơ trọi. Ông bà Nùng
thì cũng biết phận nghèo của mình, không có nhiều tiền
sắm sính lễ cho cô dâu nên cưới một cô khùng cho ông
Nùng. Cha mẹ cô cũng chẳng dám đòi hỏi gì. Cả hai bên
đều có lợi.

Cô Khùng hay mặc cái quần đen, áo xẩm cánh tay màu
trắng hay có hoa lốm đốm. Tóc cô để dài và thắt bín đuôi
sam. Có lẽ bà Nùng thắt bín giùm cho cô.

Thế là cô Khùng cũng sanh cho ông Nùng được hai đứa
con. Khi đứa con gái lớn đã năm tuổi, không thấy triệu
chứng gì là có bệnh tâm thần giống mẹ. Đứa con trai thứ
hai thì khoảng gần một tuổi.

Thỉnh thoảng thấy cô khùng bế nó ra ngồi trước sân nhà
cho bú. Bà Nùng thì bận buôn bán, nhưng mỗi khi con đau
ốm thì chính bà địu con đi bác sỹ, lo thuốc thang cho con.
Khi đứa con gái lớn bắt đầu đi học, bà lại mua sắm sách vở
và quần áo đồng phục cho nó. Ông bà Nùng cho nó đi học
ở trường tiểu học Chánh Tâm của người Tàu ở gần nhà.

TT-Thái An | Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! 93

Cô khùng ở nhà suốt ngày. Có lẽ cô cũng chẳng dám ra
đường vì sợ đi lạc. Lâu lâu tự nhiên cô lên cơn, ra trước
sân chửi rủa hay la hét tràng giang đại hải tiếng Quảng,
tiếng Nùng của cô, chẳng ai hiểu. Có khi cô chửi cả hai ba
tiếng đồng hồ, khan cả tiếng. Vừa chửi vừa khóc. Ông
Nùng hay bà Nùng lại ra nói chuyện với cô, bắt cô vào nhà.
Nhưng cô vẫn không nghe lời, chừng nào chửi mệt, hết hơi
rồi cô mới thôi.

Nhưng một hôm đi bán về, bà Nùng phát hiện cô khùng
không có nhà, hai đứa con vẫn ở trong nhà. Hỏi thăm đứa
con gái, nó chẳng biết mẹ nó đi đâu, chỉ biết rằng mẹ nó ra
đứng trước cửa rồi đi ra đường bao giờ chẳng cho nó hay.
Thế là bà Nùng hô hoán lên cho cả xóm hay để còn phụ bà
đi kiếm cô khùng. Lũ con trai khoảng từ tám đến mười tuổi
rủ nhau đi kiếm hộ. Chúng nó chạy sâu vào hẽm trong, đi
luồn ra xóm chợ thì thấy cô khùng đang đứng sớ rớ ra bộ sợ
hãi. Chúng nó xúm nhau lại nắm tay cô rồi bảo: “Đi về, bà
Nùng đi kiếm nị nãy giờ”. Thế là cô khùng ngoan ngoãn đi
theo bọn trẻ con về nhà.

Về đến gần nhà bà Nùng, bọn trẻ đã hô to lên: “Kiếm ra rồi,
kiếm ra rồi!”. Nhưng bà Nùng đang đi kiếm ở ngã khác
chưa về. Đứa con gái thấy mẹ về vội chạy ra đón. Tối hôm
đó ông Nùng về nhà nghe bá cáo mà vui mừng vì cô khùng
không bỏ nhà đi luôn.

Sau này ông bà Nùng dọn vào Chợ Lớn. Căn nhà gỗ sơ sài
nhưng rộng bề ngang, có cái sân trước rộng rãi và có một
cây khế cao to, ra trái thường xuyên, được bán cho người
khác. Người ta mua xong thì phá căn nhà gỗ đi, xây lên
một căn nhà gạch hai tầng, chẳng còn chừa lại sân trước.
Từ đó, cái xóm này chẳng còn có cây khế nào nữa.

Trở lại chuyện ông Hứa và bà Sơn. Không biết bà Sơn
sanh con khi nào, chỉ thấy vài tháng sau khi xảy ra chuyện

94 Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

cãi nhau giữa các con bà và ông Hứa thì nhà ông Hứa có
tiếng trẻ con khóc đêm. Khi đứa bé được gần một tuổi, bà
Hứa hay mở cửa sau ra khi tắm cho nó. Có lẽ bà muốn cho
nó nhìn thấy bên ngoài. Hoặc cũng có thể bà muốn khoe
nó với cả xóm, rằng nó là con của bà đấy! Nó đã biết ngồi,
bà cho nó ngồi trong một cái thau tròn lớn màu đỏ, có vài
cái đồ chơi trẻ con thả trong thau cho nó chơi. Bà vừa tắm
cho nó vừa nói chuyện với nó bằng tiếng Quảng Đông.
Trông bà rất vui khi tắm cho nó, nó cũng vui vẻ nói u ơ
theo bà dù chưa ra tiếng gì. Một hôm, khi trông thấy bà
Hứa đang tắm cho nó, tôi lân la đến làm quen. Tôi hỏi bà
Hứa “Tên nó là gì thế bác?” Bà Hứa vui vẻ trả lời: “Tên nó
là a Hòa.” Thế là tôi biết được tên nó, dù lúc đó, tôi chưa
biết rằng nó là con của bà Sơn đẻ ra. Ít khi nào thấy ông
Hứa có nhà. Lâu lắm, không thấy ông ra vào cửa sau, là
cửa ra giếng.

Khi con gái lớn của ông bà Hứa đi lấy chồng, lũ trẻ con
trong xóm kéo nhau đi xem cô dâu. Có cả vài người lớn
cũng ra xem. Cô dâu mặc áo dài Việt Nam, vải ren mầu
hồng, đeo khăn lúp trắng che mặt, đội vương miên có hạt
thủy tinh lấp lánh, tay đeo đôi găng tay trắng, cầm bó hoa
lai ơn dài màu hồng nhạt bọc trong giấy trắng loại giấy bọc
hoa cho cô dâu. Thời đó, khoảng năm 1962, chưa có phong
trào cô dâu mặc áo dài gấm đỏ, đầu đội khăn xếp kiểu của
Nam Phương hoàng hậu.

Trẻ con thì chưa hiểu biết gì, nhưng người lớn lại thì thầm
với nhau: “Lạ nhỉ, người Tàu mà mặc áo dài như cô dâu
Việt Nam!” Tôi cũng chen chân trong đám trẻ con để xem
cô dâu, nghe thấy vậy, vội nói ngay: “Mặc áo dài trông đẹp
hơn mặc áo xẩm chứ!”.

Mọi người chỉ cười rồi có người nói: “Cô dâu mặc áo dài
thì đẹp rồi, nhưng cái nhà ông Hứa này người Tàu mà cho

TT-Thái An | Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! 95

con mặc áo dài Việt Nam thì cũng dễ dãi đấy”.

Năm đó tôi chưa đến mười tuổi, chưa hiểu gì những chuyện
như thế. Nhưng vì chạy theo xem cô dâu Tàu vài lần ở khu
này, tôi thấy họ mặc áo cô dâu như áo của các tuồng hát bội
hay cải lương, trông lạ mắt, cầu kỳ nhưng lùng bùng và lùm
xùm thế nào ấy; chứ tôi không thấy đẹp. Tôi cũng đi xem
cô dâu Việt Nam vài lần, lần nào tôi cũng thấy áo dài bằng
ren màu hồng, thấy áo cô dâu thắt lại ở eo, cô dâu nào cũng
có cái eo nhỏ xíu, vậy là tôi thấy đẹp quá rồi!

Ai cũng tò mò xem chú rể là ai. Hóa ra là anh Cún, người
làm công cho lò hủ tíu của ông Tàu mập bên kia đường.
Sáng sáng anh qua xóm này gánh nước về để dùng cho lò
hủ tíu của ông Tàu mập (chẳng ai biết tên ông, nhưng thấy
cái bụng to phệ của ông nên dân chúng của con đường này
gọi ông là ông Tàu mập). Mọi người lại xì xầm với nhau
rằng nhà ông Hứa hay nhỉ, không kỳ thị giàu nghèo, chịu
gả con gái cho anh Cún, chỉ là người làm thuê của lò hủ tíu
mà thôi. Cưới nhau xong, chị theo chồng ra ở riêng. Hình
như ông bà Hứa giúp cho anh Cún có tiền mua xe làm nghề
lái taxi. Vài năm sau nghe nói hai vợ chồng sanh được hai
đứa con trai.

Khi a Hòa khoảng năm tuổi, bà Hứa cho nó đi uốn tóc.
Nhìn mái tóc quăn xoắn của nó trông buồn cười, nhưng đó
là cách bà Hứa tỏ lòng thương yêu, chăm sóc nó. A Hòa ít
khi ra đường, nó chỉ ở trong nhà giống như anh chị nó.

Một hôm, a Hòa đến trước cửa nhà tôi, nó mặc đồng phục
váy xanh dương, áo sơ mi trắng của trường Tàu, vai đeo cái
cặp màu vàng. Nó chỉ đứng bên rào nhìn tôi, không nói
năng gì. Trông thấy nó lần đầu ra đường như thế này, lại
đến nhà tôi, hình như nó có ý khoe cho tôi thấy nó vừa đi
học về đấy. Tôi hỏi ngay:

96 Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

-A Hòa đã đi học rồi à?”

Nó gật đầu, có vẽ bẽn lẽn. Tôi lại hỏi tiếp:

-A Hòa học lớp mẫu giáo à?

Nó lại gật đầu, chẳng nói năng gì. Tôi không biết nó có nói
được tiếng Việt hay không. Tôi lại thắc mắc có lẽ phải có
người đưa nó đi học ngày đầu chứ, chẳng lẽ để nó băng qua
ngã tư Trương Tấn Bửu, Nguyễn Minh Chiếu một mình.
Tôi lại hỏi:

- Ai đưa a Hòa đi học hôm nay thế?
Lúc này nó mới nói:
- Má lớn đưa.

Tôi chợt khám phá ra nó có hai má. Nó nói đến má lớn, thì
phải có má nhỏ chứ! Tò mò, tôi lại hỏi tiếp:

- Thế má nhỏ có hay đến thăm a Hòa không?
Nó lại gật đầu. Tôi lại hỏi:
- A Hòa thương má nào hơn, má lớn hay má nhỏ?
Nó lắc đầu trả lời:
- Thương hai má bằng nhau.
Tôi nói theo nó:
- Vậy là hai má thương a Hòa bằng nhau phải không?
Nó lại gật đâu mấy cái ra vẻ đồng ý, rồi nói:
- Hai má ai cũng thương Hòa.

Ngày hôm đó, tôi biết được một điều bí mật là bà Sơn vẫn
thường xuyên liên lạc với con, là a Hòa và anh nó là con
trai mà bà đẻ cho ông Hứa. Dĩ nhiên là gặp nhau ở nhà ông
bà Hứa, không phải ở nhà bà Sơn.

TT-Thái An | Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! 97

Hai năm sau, vào một buổi trưa, hầu như mọi người đang
ngủ trưa trong nhà. Cái giếng đang yên ắng. Bỗng có tiếng
la hét chói lói của lũ con trai:

- Bớ người ta té giếng, té giếng!

Thế là mọi người vội vã tung cửa chạy ra giếng để cứu và
để xem. Không ngờ trong đám con trai đang bu quanh
thành giếng có cả thằng em tôi. Tôi hỏi ngay

- Ai bị té giếng?

Cả đám con trai khoảng bốn năm đứa đều trả lời:

- A Hòa!

May quá, có mấy người đàn ông chạy ra xem, thả ngay gầu
xuống giếng cho a Hòa nắm lấy. Cả lũ con trai lại cúi
xuống giếng, la to cho a Hòa nghe:

- Nắm lấy cái dây, nắm lấy cái dây!

Bà Sơn đã chạy ra đến nơi. Khi phát giác ra người bị té
giếng là a Hòa, bà hỏi ngay:

- Tại sao mà nó té?

Có đứa chỉ vào thằng em tôi và trả lời cho bà:

- Tự vì a Hòa thả dây ra đất dài quá, thằng này vấp trúng
làm nó té!

Thế là bà chỉ vào mặt thằng em tôi mà quát lên:

- Đồ khốn nạn, tại sao mày làm té con của bà? Mày định
giết con bà đấy à?

Thằng em tôi mặt mày xanh mét, chẳng dám trả lời. Có
đứa khác cãi ngay cho em tôi:

- Tự a Hòa thả dây dài ra làm thằng này vấp trúng, nó cũng
bị té vậy.

98 Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

Nhưng bà Sơn cũng không tha. Bà vẫn tiếp tục chửi. Mặt
thằng em tôi từ tái xanh đổi sang đỏ ửng. Tội nghiệp thằng
bé, lớn hơn a Hòa độ một tuổi thôi. Nó chưa bị người lớn
trong xóm chửi rủa bao giờ. Tự nhiên hôm nay lại theo lũ
con trai chạy ra giếng làm gì. A Hòa đang lúc trưa mà
không ngủ, lại lẻn ra giếng xách nước. Vì không biết cuốn
dây lại cầm trong tay khi kéo gàu lên nên nó thả dây dài ra
phía sau lưng nó.

Lũ con trai và thằng em tôi chơi đùa, rượt nhau chạy ra
phía giếng. Xui xẻo làm sao, thằng em tôi vướng vào cái
dây thừng của a Hòa làm con bé ngã ùm xuống giếng.

Mấy người đàn ông đã kéo xong a Hòa lên khỏi giếng. Má
lớn của nó đã đứng chờ với cái khăn bông trùm cho nó khỏi
lạnh. Nhưng nó chỉ ngay thằng em tôi mà la thật lớn tiếng:

- Thằng này làm tôi té nè! Thằng này làm tôi té nè!

Ai cũng mừng vì a Hòa vẫn la hét thật khỏe, không có dấu
hiệu nào là nó vừa bị sặc nước. Bà Sơn vẫn tiếp tục chửi.
Cũng may mấy đứa con riêng của bà không ra chửi phụ mẹ
vì có lẽ chúng nó chẳng xem a Hòa là em út của mình. Chứ
nếu chúng nó cùng ra chửi phụ với bà Sơn thì có lẽ thằng
em tôi phải đến “té giếng” quá.

Mấy người đàn ông phải khuyên bà Sơn bỏ qua cho em tôi
vì nó chỉ vô ý thôi. Mẹ tôi phải ra xin lỗi cả hai bà Sơn và
bà Hứa hết lời rồi dắt em tôi về. Hôm sau, mẹ tôi còn đi
mua chục cam sang nhà bà Hứa biếu để xin lỗi cho con,
tiện thể thăm a Hòa.

Đó là lần bà Sơn ra mặt bênh con, cũng là lần đầu tiên bà
chánh thức nhìn a Hòa là con trước mặt cả xóm.

Trên đây chỉ là hai trường hợp đa thê của hai gia đình
người Hoa, người Nùng. Trường hợp nhà ông bà Nùng thì

TT-Thái An | Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! 99

chánh thức cưới vợ bé cho chồng. Trường hợp nhà ông
Hứa thì hơi khác, vì bà Sơn đã có con riêng nên có lẽ
phong tục của người Tàu không đi cưới đàn bà nạ dòng về
làm bé cho chồng. Tuy nhiên, bà Hứa vẫn để chồng liên hệ
với bà Sơn như vợ bé.

Về phía các con bà Sơn, vì theo nề nếp Việt Nam, rất xấu
hổ vì “mẹ mình mà phải làm lẽ người khác hay sao!” nên
không thế nào chấp nhận được mối liên hệ giữa mẹ mình và
ông Hứa. Vì thế, a Hòa và anh nó không được họ nhìn
nhận là em. Hơn thế nữa, họ tự cho mình cái quyền kiểm
soát đời sống tình cảm của mẹ.

Không phải chỉ có trường hợp hiếm con mới cho chồng
cưới vợ bé. Người Tàu khi có chút tiền là cưới thêm vợ.
Tùy theo ông ta giầu có bao nhiêu mà cưới thêm vợ hai, vợ
ba, vợ tư v.v.

Thời cổ xưa ở Trung Đông, người ta đếm số nô lệ mà một
người có được để biết ông ta giầu đến đâu. Thì ở Trung
Hoa, người ta đếm số vợ và nàng hầu mà một người đàn
ông có được thì biết ông ta giầu thế nào.

Tuy nhiên, địa vị của bà vợ lớn không bị lung lay. Đàn ông
Tàu thời xưa không ly dị vợ cả hay gửi trả về nhà bố mẹ đẻ
vì không sinh được con. Các bà vợ bé cũng biết phận
mình, không dám hống hách ngang ngược với bà cả.

Người Việt Nam vì chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa
dưới một ngàn năm Bắc thuộc, nên cũng theo tục đa thê
này. Đến nỗi còn đặt ra câu tục ngữ “Trai năm thê bảy
thiếp. Gái chính chuyên chỉ biết một chồng!”

Tôi dám cam đoan rằng cái người đặt ra câu trên ắt phải là
một người đàn ông đa thê. Đã đa thê là đa dâm. Còn lo sợ
đám vợ mình vì thiếu hụt đàn ông sẽ sinh ra ăn vụng chăng

100 Hết Đa Thê, Rồi Đa Phu! | TT-Thái An

nên mới đặt ra câu tục ngữ có tính răn đe những người đàn
bà chịu cảnh chồng chung như thế này.

Cho đến khi bà cố vấn Ngô Đình Nhu sửa đổi luật gia đình,
phá bỏ tục đa thê, chỉ được cưới một vợ mà thôi, thì cảnh
đánh ghen bắt đầu xẩy ra vô số. Vì sao? Vì đàn ông Việt
Nam chưa quen cảnh ly dị vợ cả. Họ muốn có một lúc
nhiều bà. Dù say mê người mới, nhưng không muốn mất
người cũ và mấy đứa con. Lắm lúc, tài chánh chỉ đủ cung
cấp cho bà sau là người họ đang xem trọng. Nên vợ lớn và
các con lâm vào cảnh túng thiếu, không những mất chồng,
mất cha, mà còn mất cả kinh tế gia đình. Thế là đánh ghen
để trả thù, cho đã hận cái “con đĩ” giật chồng, phá hại gia
cang của “bà”. Nhiều lúc đánh ghen xong rồi, gia đình
cũng tanh banh luôn.

Nhưng ở Trung Hoa ngày nay, thời đa thê ấy đã xa xưa quá
rồi, đã đi vào dĩ vãng! Vì sợ nạn nhân mãn, kế hoạch gia
đình của chánh phủ Trung cộng chỉ cho phép sinh một con,
kéo dài trong nhiều thập niên.

Dù sống dưới chế độ cộng sản vô thần, người Tàu vẫn
mong khi chết đi còn có con trai tiếp tục nối dõi tông
đường và thờ cúng mình. Hơn nữa, khi già còn được ở với
con trai và con dâu. Vì đó là phong tục của người Tàu, con
gái phải về nhà chồng, thờ cúng bên họ nhà chồng. Chứ
con trai không đi ở rể.

Vì chỉ được phép sinh một con nên ai cũng phải tính toán
thiệt hơn, và hầu như ai cũng tính toán như nhau, vì ai cũng
“khôn” như nhau hết.

Thế nên, hễ sinh con đầu lòng là trai thì họ để cho sống.
Nhưng nếu là gái thì họ phá thai khi đã biết kết quả là con
gái. Hoặc khi sanh ra, thấy con gái là bóp mũi cho chết.
Như thế họ mới được phép sinh thêm đứa khác, cho đến khi

TT-Thái An | Hêt́ Đa Thê, Rồi Đa Phu! 101


Click to View FlipBook Version