The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2023-05-04 22:00:14

Buồn Vong Quốc- Nhật Quang Phi Hồ

BuonVongQuoc web

150 - Buồn Vong Quốc LÃ O LAI Mừ ng ta thấ t thậ p đã thêm hai, Binh lử a kinh qua mấ y thuở dài. Cuốc xớ i đồng quê, khoai với bắp, Dong thuyền biển cả, dã thêm chài. Phòng văn đô thị , vui cơm á o, Trường ốc Đông Tây giả ng sá ch bà i. Bè bạn gầ n xa cò n chẳ ng mấ y, Thương về đấ t tổ khổ trầ n ai. Nhật Quang Phi Hồ LÃ O LÀ NG Vênh vang chức sắc khắp làng Tôn. Háo tưởng danh lừng Bật Mã Ôn*. Ngố thích đểu tâng từ bát nháo, Say tuồng dàn dựng bởi du côn. Đôi câu bên cửa không sao hiểu, Vài dặm cách nhà lạc ám hôn. Vẫn mãi nổ i nông tuồng lũ trẻ, Quê mùa đám khỉ huậy bôn chôn. Nhật Quang Phi Hồ * Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân: Chúa Khỉ lo việc chăn ngựa, đòi chức tước, nên đượ c phong hư danh Bật Mã Ôn vô nghĩ a.


Buồn Vong Quốc - 151 LÁ O LẾU Năm chục đô tươi tháng mỗi người, Tham gia tổ chức độ vài mươi. Võ văn quan tướng vui nghe thuyết, Láo lếu ba hoa chuyện khó cười. Khoe bán đất trời xây dựng quỹ, E-mail phổ biến loạn thông tư. Tự do nước Mỹ không ai cấm, Láo bịp nhau quanh chúng chẳng từ. Nhật Quang Phi Hồ LAO NHAO Võ văn quan chứ c vãng danh cao, Bóng giặc còn xa, vội tẩu đào. Dối lính mưu hay, không ngoảnh lại, Khoe mình tài lớn, huậy lao nhao. Sống đời nhân nghĩa không hề biế t, Suy lẽ thành trung chẳng có nào. Như đám thú rừng, riêng ấm bụng, Nghe hơi quyền chức, lại xôn xao. Nhật Quang Phi Hồ


152 - Buồn Vong Quốc LỄNH LÃ NG Hay Ɵ n bạn cũ lú quên rồi, Sắp sửa mình đây cũng thế thôi. Lão bệnh tránh sao nào thể được, Ráng vui năng động, chậm suy đồi. Cổ khô khan giọ ng, người nghe khó, Chân bước lờ đờ , chúng chán đôi, Lắm kẻ nổi nông chê lẩ m cẩ m, Ngày tàn buồn lặng giữa đơn côi. Nhật Quang Phi Hồ LỊCH SỬ TÁ I DIỄN Khăn Vàng thờ i Hán bịp Thiên thư, Tạ o loạn, bao nhiêu ác chẳng từ. Cờ Đỏ hạ i đờ i nêu thuyết Marx, Bú a liề m gian hiể m nước tàn hư. Nô Tây cò n thể đườ ng ăn nó i, Nô Chệ t câm mồ m, đó i ngấ t ngư. Chế t chó c tan thương ba thế hệ , Nổ i buồ n ray rứ c mã i tâm tư. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 153 LIÊN ÁNH SÁNG Nhọc nhằn qua lại biển công phu, Tiền của dành gom mổ mắt mù. Giúp kẻ tối tăm mừng sắc thắm, Thương đời đem sáng đến thâm u. Tâm Ơ nh nhân ái nên trân trọng, Thiện chí thiên lương giải tối tù. Nhân đức bao la thương vạn kẻ, Phóng hào phổ độ đúng chân tu. Nhật Quang Phi Hồ LIEN’S LIGHT Tired by labor of repeatedly crossing the ocean, He saves all his moneys for mass eye surgeries. Helping the blinds to see all the beauƟ ful colors, He loves the people by bringing light to black night. His spirit of benevolence should be well appreciated, His heavenly goodwill has removed all darkness. His vast charity for all human beings and His generously giving are a real religious pracƟ ce. Nhật Quang Phi Hồ


154 - Buồn Vong Quốc LÍNH CỘNG HÒA Binh tan, xót phận lính Cộng Hòa, Thương phế tật nguyền ở nước ta. Chết dở, lết lê, sầu mãn kiếp, Kiếm ăn, lầm lũi, khổ trầm kha. Đây ta phước lộc, trời cho đủ, Còn họ đói nghèo, đất chẳng tha. Nhân ái, nghĩa Ơ nh, chia phước họa, Giúp nhau, may mắn khiến giàu ra. Nhật Quang Phi Hồ LỖI THỜI Mấ t nướ c lưu vong đã quá thì , Quyề n xưa, chứ c cũ , kể là m chi. Đạ i phu vong quố c không khoe trí *, Tướ ng tá tan quân nói dũ ng gì . Dẫu thể hế t thờ i toan phục hận, Vẫn còn lắm hướng tỏ lương tri. Thương binh tà n phế nên chia giú p, Bấ t nghĩ a vô Ơ nh chú ng rẻ khi. Nhật Quang Phi Hồ * Đượ c phỏ ng vấ n, Tướ ng Đỗ Kế Giai trí ch dẫ n cổ ngôn: “Vong quố c chi đạ i phu bấ t khả ngôn trí , Bạ i binh chi tướ ng bấ t khả ngôn dũ ng”


Buồn Vong Quốc - 155 LỜI TƯỢNG CHÀM Người Chàm hỡi, hãy chờ ta đi với, Ta đứng đây năm tháng mỏ i mòn đau. Lưu ơ ch Chàm cò n mãi tận về sau, Và chống chỏi với muôn ngàn tan vỡ . Ta từ ng say những giờ vui hớn hở, Nhìn quân Chiêm chiến thắng diễn binh về. Rồi đứ ng đây với ngày tháng ủ ê, Qua bao thuở gió mưa đời tan tác, Thá p đề n Chiêm Ɵ êu điề u trong đổ nát, Quân Bắc xâm cưỡ ng đoạt cả non sông, Khiến dân Chàm điêu đứng, hóa hư không, Đem nhau chạy, chết mòn nơi rừng núi. Ta Ơ m đâu thấy lại những ngày vui, Chỉ uất ức nhìn trờ i, say máu hận, Ta đứ ng đây cho thờ i gian cùng tận, Cho rêu phong hoen ố cả màu da, Đứng đây ta hát mãi hận trường ca, Mặ c sương gió bào mòn trong tăm tối, Dân Chàm mất, hoàng hôn buồn nhức nhối, Ta cô đơn giữa khối người xa lạ, Chịu đẩy xô, nghiêng ngã khóc canh tà. Trẻ mục đồng đùa giỡ n cỡ i vai ta. Lấy than vẽ trên ta tên nhạo xấu. Nhớ vãng thời Champa Ơ nh yêu dấu, Mãi Ɵếc thương non nước nghĩa Ơ nh sâu. Ta còn đây, người đã nát về đâu? Trời đất đấy, thành Chiêm tan biến cả.


156 - Buồn Vong Quốc Ta chơ vơ, nào ai buông ý nhã . Chỉ lâu lâu vài kẻ dạo nhìn xem, Một chiều thu trời mát lại vừa êm, Cả m hoà i hưng phế ít vần thơ ghi. 1952 Nhật Quang Phi Hồ * Nay in lạ i để luận cổ suy kim mà buồ n cho dân tộ c trên Ɵế n trì nh bị CS rướ c Tàu Ô diệt vong và đồng hóa. GÁI SUSHI Thế giới này đây hết chuyện chơi, Su-shi cá sống dọn trên người. Nằ m phơi mao hộ, mông cùng nhủ , Nhân phẩm còn đâu, chẳng dễ cười. Dân Nhật văn minh vui bẩn thế? Gái truồ ng là m đĩa đựng đồ xơi. Thương đờ i con trẻ rơi nghèo thiế u, Cảm cảnh trần thân, xót nỗi đời. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 157 LÚLẪN Bả y tá m mươi qua trí tuệ tồ i, Râu cằ m ông nọ , nó i bà môi. Tuổ i tên bè bạ n, khi quên nhớ , Chữ nghĩ a tây ta, viế t chẳ ng rồ i. Đá m nhỏ rẻ khi, không nó i vớ i, Bạ n già lắ m vã ng, vắ ng ai chơi. Trăm năm mộ t thưở không là mấ y. Tự a bó ng mây bay, biế n giữ a trờ i. Nhật Quang Phi Hồ LUẬT RỪNG Cai trị non sông dụng luật rừng, Nó i năng ngang ngược thói từ bưng, Gài mìn, ám sát, tuyên truyền bịp, Phục kích, đào hang, Ɵếng lẫy lừng. Cướp cạn giàu to, dân khổ mạt, Độc quyền bóc lột, chúng nào ngưng. Tranh nhau phá hại, Tàu ai rước? Nước tổ nô vong chuyện chẳng đừng. Nhật Quang Phi Hồ


158 - Buồn Vong Quốc LƯU VONG Thấ t sở lưu vong cả m lắ m buồ n, Bao đờ i vun đắ p đã đà nh buông. Đa già bứ ng gố c trồ ng nơi mớ i, Văn hó a Đông Tây vố n khá c luồ ng Con chẳ ng nghe cha, vợ hỗ n chồ ng, Trẻ già ngăn cá ch khó lờ i thông. Rể con khá ch lạ , không chà o hỏ i, Đồ ng cả nh ganh nhau, loạ n cộ ng đồ ng. Việ c nghĩ a đa phầ n, trá nh vấ n vương, Lò ng nhân không mấ y, cạ n Ơ nh thương. Đườ i ươi cố t khỉ cò n nguyên gố c, Chỉ biế t mì nh riêng, vẫ n thế thườ ng. Ngây ngố cuồ ng Ɵ n chuyệ n ả o huyề n: Phậ t trờ i hố i lộ , vã ng lên Ɵ ên. Hồ n linh mong độ và o thiên giớ i, Vé ả o Bồ ng Lai chú ng đặ t Ɵề n. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 159 LƯU VONG Đấ t Mỹ thênh thang, quá đẹ p sang, Lá ng giề ng kí n cử a chẳ ng liên quan. Khỏ i cầ n biết chuyệ n ngườ i thiên hạ , Đâu muố n phiề n nhau dẫ u họ hà ng. Hộ i hè tế t nhấ t gặ p mừ ng nhau, Chà o hỏ i dăm câu chẳ ng đậ m mà u. Đố kỵ cá ch ngăn ngà n dặ m đấ t, Bà n chi non nướ c chuyệ n dài sau. Nhật Quang Phi Hồ MÁC LÊ Thế giới Mác Lê hỏng nát rồi, Mà sao chúng Ɵếp bịp dân tôi. Gả buôn thân gái tuồng ma tú (1), Lừa bóc lao nô chuyện quá tồi. Tư bản tự do, thường thuận lẽ, Độc tài Cộng Sản, khổ không thôi. Trai nô, gái điếm đi cùng khắp, Danh dự non sông khó vã n hồi. Nhật Quang Phi Hồ (1) Ma cô, Tú bà: bọn buôn thân xác phụ nữ.


160 - Buồn Vong Quốc MÃ I PHÂN VÂN Tuổ i già đau nhứ c khắ p châu thân, Phố xá chưa xa, ngạ i đế n gầ n. Cú i xuố ng cộ t già y, nhì n choá ng vá ng, Rướ n lên há i quả , thấ y xoay vầ n. Dạ o qua thắ ng cả nh cò n vui thí ch, Ngoả nh lạ i dá ng mì nh đã hế t gân. Thể lự c suy tà n theo tuổ i tá c, Việ c đờ i muôn sự mã i phân vân. Nhật Quang Phi Hồ MÃ N CANH TRƯA Tỉnh giấc nằm trưa, nắng đã chiều, Thấy ngày còn lại chẳng bao nhiêu. Nhớ quê thương xót người xưa cũ, Nghĩ thuở hàn vi, khổ lắm điều. Sinh buổi loạn ly, đầy giết chóc, Phố, thành, Ɵ êu thổ, chợ đìu hiu. Mười năm hồi phục, mừng chưa kịp, Giặc dữ tràn vào, vạn sự Ɵ êu. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 161 MẤT CẢ RỒI Thiện mỹ non sông mất cả rồi, Hung đồ ngu ác ngự cao ngôi. Tàu thâm sai khiến phường vô sỉ, Cướp nước chia nhau một lũ tồi. Độc kế Chệt thâm đồ ng hóa Việt, Cố cùng Việt khổ chịu nô thôi. Rừng xanh biển đảo Tàu cư chiếm, Lãnh thổ cha ông khó phục hồi. Nhật Quang Phi Hồ MẤT NƯỚC Tồ quố c, non sông chú ng bá n rồ i, Đau lò ng, tuy chẳ ng dí nh gì tôi. Số ng cù ng chú ng nó đờ i cay nhụ c, Sớ m vộ i thuyề n đi chẳ ng tá i hồ i. Để u cá n tham tà n, chuyên dố i á c, Cướ p quyề n hạ i nướ c, khổ dân thôi. Dân Ơ nh bầ n tú ng, nô cù ng khố n, Lạ y Chệ t là m cha, chú ng quá tồ i. Nhật Quang Phi Hồ


162 - Buồn Vong Quốc MẤY CHÂN TU Ngà y thờ i kinh kệ , tố i công phu, Muôn cả nh trầ n gian, thấ y mị t mù . Sinh chú ng đầ y mưu, danh vớ i lợ i, Sã i sư tị nh tọ a, bá t dâng phù . Á o trà ng kim tuyế n thêu rà ng rỡ , Mấ n đỏ tà n che ngắ m chỉ nh chu. Mỗ i kẻ Ơ m nghề riêng kiế m số ng, Thự c Ơ nh sã i vã i mấ y chân tu. Nhật Quang Phi Hồ MỀ ĐAY (MEDAL) Rõ rà ng hai mặ t mộ t mề đay, Mặ t lá ng, mặ t thô khá c biệ t thay. Nhì n thấ y bên nà o nên kể vậ y, Chân thà nh trung thự c mớ i là ngay. A dua thiế u nghĩ thêm tà bậ y, Độ i đạ p lang quà ng, nghĩ chẳ ng hay. Vố n dĩ mã i khoe trì nh mặ t lá ng, Mặ t thô chan chứ a lắ m chua cay. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 163 MỔ MẮT CƯỜM (CATARAT)* Bả y tá m mươi qua, mắ t lã o lò a, Nhì n trờ i như thể khó i sương pha. Thấy người thấy cảnh màu nâu xỉn, Chữ nhỏ mị t mù khó nhận ra. Nhờ thuậ t nhã n khoa tà i hiệ n đạ i, Mổ cườ m thay kí nh sá ng nhì n xa. Trông trờ i trong suố t, muôn màu thắ m, Mắ t tỏ như thời trẻ tuổi xa. Nhật Quang Phi Hồ *Thay thủ y Ɵ nh thể (lens= thấ u kí nh hộ i tụ ) thuộ c phầ n trướ c củ a con mắ t. MỜI ĂN PHỞ Ngồi trong quán nhỏ tỉnh quê nhà, Nhìn thấy già xin chậm bước qua. Ta đã mời vào chung xực phở, Xảy bà chủ quán đuổi ngay ra. Ngậm ngùi rơi lệ, ta nhường nhịn, Tặ ng mấy chục nghìn để lão ra. Hối nghĩ sao không mua mấy bát, Ra hè mời lão hưởng cùng ta. Nhật Quang Phi Hồ


164 - Buồn Vong Quốc MỜI ĂN TRƯA Ăn xó mò niêu chá n ở nhà , Mờ i ra đì nh đá m gặ p ngườ i ta. Đượ c nghe, đượ c nó i lờ i tâm sự , Thêm bạ n cho đờ i gấ m nở hoa. Chinh chiế n bao năm đạ n trá nh ta, Trù ng dương, só ng cả , giặ c Ɵ nh ma. Đó i, chì m, tù , bệ nh đề u qua khỏ i, Chi mã i lui hui quẩ n bế p nhà . Tố n phí nhẹ nhà ng đâu đá ng kể , Tiề n tà i luân chuyể n để Ɵ êu pha. Giữ a là ng mộ t miế ng, trà ng nơi bế p, Lưu ý chung mờ i thoá ng rộ ng ra. Mỗ i thá ng họ p nhau ché n mộ t lầ n, Cho đờ i vui vẻ kế t tương thân. Tinh thầ n xã hộ i luôn ghi nhớ , Chẳ ng tố n bao nhiêu chớ ngạ i ngầ n. Nế u có phó ng hà o rộ ng rã i ra, Chung nhau đem giú p lí nh quê nhà . Phế thương đui cụ t vì chinh chiế n, Bả o vệ chủ quyề n thuở quố c gia. Lò ng nhân trông rõ ngườ i cao đứ c, Việ c nghĩ a nhì n phân lẽ chí nh tà . Tà i lộ c Trờ i cho đừ ng hưở ng trọ n, Sớ t san cứ u khổ , phú c bù qua. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 165 MRS VIỆT GLOBAL Áo thêu rồng lộn, nhất giai nhân, Hơn cả muôn hoa gấp bốn lần. Sánh khắp năm châu, bà lão Việt, Bỏ dài nhan sắc gái thanh tân. Hôm nào cho mượn dạo Bolsa, Chọc đám “thu tàn” lác mắt ra. Rõ hiện Hằng Nga già tái thế, Khiến cho đây đó sống yên nhà. Nhật Quang Phi Hồ MŨ VÀ FOULARD Đông về bạn lại tặng foulard, Quàng cổ hai vòng phủ ngực qua. Đêm lạnh chẳng còn ho khúc khắc, Ngày xuân thêm nữa bước an hòa. Mũ nồi giữ ấm, bao đầu sói, Mắt mũi che mờ, ngó trẻ ra. Vật mịn nhẹ bền, Ơ nh nghĩa nặng, Ước gì khăn ấy siết đôi ta. Nhật Quang Phi Hồ


166 - Buồn Vong Quốc MÙ A THU DÂN TỘC Kể từ giặ c nổ i bả y mươi thu (1945), Tang tó c lưu ly cả nh loạ n thù. Mưu lược Tà u thâm, Ɵ êu nướ c Việ t, Độ c quyề n giặ c hiể m, biế n dân ngu. Lưu manh á c bá xưng thầ n thá nh, Chí sĩ hiề n lương chế t ngụ c tù . Trí thứ c ngủ dòm, run chẳ ng nó i, Tương lai dân tộ c quá âm u. Nhật Quang Phi Hồ MÙ A THU Tháng chín mùa thu đã hiện về, Lá vàng tàn úa rụng sơn khê. Rùng mình gió thoảng da se lạnh, Ngước mắt mây buồn dạ tái tê. Nương tựa xứ người yên nửa kiếp, Quay nhìn quê tổ xó t muôn bề. Thu tàn, đông đến năm chờ hết, Từng bước đi cùng giữa cõi mê. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 167 MỤC SƯ BẢO Xuân Bảo mục sư thậ t tuyệt vời, Tìm về quê tổ tận nhiều nơi. Phát Ɵền, cho gạo người phung hủi, Khoan giếng, xây cầu cả hưở ng chơi. Mến Chúa, đường xa cam nhọc sức. Yêu người, Ɵền góp phải mòn hơi. Bao năm kiên nhẫn không ngơi nghỉ. Nghĩa cả lò ng nhân, tốt Ɵếng đời. Nhật Quang Phi Hồ MỪNG BẠN VỀ HƯU Họ c hà nh, mưu số ng, mã n bon chen, Nay đượ c an nhà n trí hế t căng. Thứ c dậ y sá ng trưa tù y ý thí ch, Vui nhiề u khuya sớ m, việ c nà o ngăn. Sá u lăm năm vộ i qua như mộ ng, Cò n lạ i ba lăm thuậ n lẽ hằ ng. Chú c khỏ e mạ nh vui, an hưở ng trọ n, Thu tà n xuân đế n mặ c trờ i trăng Nhật Quang Phi Hồ


168 - Buồn Vong Quốc MỪNG BẰNG LÁ I XE Tuổi đã dần cao, mắt yếu rồi, Vào Nha Lộ Vận thấy lo thôi. Vô Ơ nh máy móc đo hai mắt, Chữ nhỏ mù mờ, khó đọc trôi. Khám tới, thử lui buồn sốt vó, May cho thi lại, phước mừng ôi. Vui bằng còn lá i năm năm nữa, Đi giữa tàn thu, nắng ngã đồi. Nhật Quang Phi Hồ MỪNG CHÚ A GIÁ NG SINH Mừ ng Chú a sinh ra giữ a cõ i trầ n, Rao truyề n Đạ o Cả cứ u muôn dân. Công bì nh ăn ở , vinh danh Chú a, Bá c á i bao trù m, giú p thế nhân. An ủ i cưu thương nghè o bệnh tậ t, Sớ t san phú c lộ c sá ng Ơ nh thân. Yêu ngườ i, mế n Chú a đờ i tươi đẹ p, Thiệ n mỹ chân tâm cố gó p phầ n. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 169 MỪNG GẶP LẠI NHAU Ta gặ p mừ ng nhau buổ i cuố i đờ i, Phướ c cò n thêm nữ a cứ vui chơi. Chờ ngà y lệ nh gọ i lên xe tá ng, Thanh thả n chia tay, tạ đấ t trờ i. Tá m mươi lầ n lượ t sắ p đi đong, Sứ giả Diêm Vương đã sẵ n cò ng. Tà i trí khôn ngoan nà o dễ thoá t, Muôn điề u ham hố chớ hoà i mong. Trả i qua hai cuộ c chiế n dà i lâu, Để lạ i quê hương vạ n thả m sầ u. May vượ t trù ng dương, sang ở Mỹ Nương nhờ phướ c lộ c kể dà y sâu. Xó t thương trang lứ a chố n quê nhà , Chiế n tậ t cụ t mù đó i xó t xa. Lưu ý giú p nhau chia sẻ chú t, Nhân Ơ nh, nghĩ a trọ ng phả i bao la. Nhật Quang Phi Hồ


170 - Buồn Vong Quốc MỪNG GIÁ NG SINH Muôn nơi mừ ng Chú a Giá ng Sinh, Cứ u đờ i rao giả ng Ơ nh thương khắ p trờ i. Mế n yêu, Đạ o Chú a khuyên đờ i, Sá ng soi thế giớ i thà nh nơi an bì nh. Vui chơi mộ t kiế p nhân sinh, Đó i no chia sẻ nghĩ a Ơ nh giú p nhau. Thấ p, cao, đầ n, trí , nghè o, già u, Rộ ng lò ng cứ u trợ khổ sầ u lầ m than. Hã y thôi vị kỷ biển gian, Tham quyề n cướ p lợ i, á c tà n, há o danh. Theo Chú a rao giả ng điề u là nh, Mế n yêu đồ ng loạ i như yêu chí nh mì nh. Giú p đờ i, đem á nh văn minh, Đị a đà ng hạ giớ i, hiển vinh con ngườ i. Nhật Quang Phi Hồ MỪNG ÔNG THỦ TƯỚNG Việt Nam chờ đợi đấng Minh Quân, Tiền định trùng tên, gọi hợp quần. Thông cáo mời quan ra nhậ m chức, Chẳng cần mộ lính đánh quân gian. Trên răng trông vẻ đầy sinh động, Dưới súng như dường cũng dở dang. Mong ước toàn dân đều giúp sức, Phép bùa phù thủ y, quỷ Ɵ êu tan. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 171 MỪNG NHAU Mừng nhau phúc lộc an khang, Giúp Thương Binh Phế lầm than khốn cùng. Quốc gia là bổn phận chung, Chớ nên vô cảm, lạnh lùng bất nhân. Thế gian Ɵề n củ a phù vân, Thể thân là nh khỏ e: vạn lần già u vui. Thương nhau chia chút ngọt bùi, Tấm lòng rộng mở giúp nguôi tậ t nguyề n. Tự mì nh thương giú p, tự quyên, Thẳ ng ra dị ch vụ gở i Ɵề n ủ i an. Hơn nhau mộ t tấ m lò ng và ng, Bầ n keo vị kỷ vênh vang nỗi gì . Khoe danh, khoe củ a là m chi, Vô nhân bấ t nghĩ a chú ng khi đá ng buồ n. Nhật Quang Phi Hồ MỪNG QUA BẢY MƯƠI Mừ ng nhau đạt mứ c cổ lai hy, Ngẫ m lạ i còn đây phước khó bì. Nghè o bệnh bao phen, mà vẫ n khỏe, Đạn bom mấ y thuở , chẳ ng can chi. Xiềng gông đó i lạ nh, đề u qua khỏi, Trời biể n, phong ba cũ ng nể vì . Nhớ kẻ phế thương nhiề u khố n khó, Nghĩ a Ơ nh chiế n tuyến rá ng từ bi. Nhật Quang Phi Hồ


172 - Buồn Vong Quốc MỪNG NIÊN TRƯỞNG LPS Mừng ông tám mốt cái xuân xanh, Chúc thọ trăm dư, lộc phước lành. Lờ i lẽ hội trường nhiều đạo nghĩa, Tí nh toan thiện chí đáng vinh danh. Bạn bè khắp nước Ơ nh thân thiết, Con cháu gần xa sự nghiệp thành. Xưa đã công khanh, nhiều kẻ mến, Chiều đời còn sáng tợ thiên thanh. Nhật Quang Phi Hồ GREETING SENIOR LPS GreeƟ ng your eighty fi rst birthday anniversary, I wish you get more than hundred ones with happiness. With good will, your speaking remains sharply religious, Your intenƟ ons, your works are well honorable. You have friends everywhere with inƟ macy and successful off spring all over far and near You did reach high naƟ onal posiƟ ons with high esteems. Later in life, you are sƟ ll bright as the blue sky. TranslaƟ on by the author


Buồn Vong Quốc - 173 MỪNG SINH NHẬT 90 CỤ LLT Mừng ông chín chục cái xuân xanh, Chúc thọ trăm dư, lộc phước lành. Ngôn ngữ diễn đàn còn sáng suốt, Văn phong trước tác vẫn tài danh. Bạn bè bốn biển đều thân thiết, Con cháu năm châu sự nghiệp thành. Luật pháp công danh, lừng một thuở. Chiều đời trí lực vẫn Ɵ nh anh. Nhật Quang Phi Hồ GREETING YOUR NINETIETH BIRTHDAY GreeƟ ng your nineƟ eth birthday anniversary, I wish you get more than hundred ones with happiness. At conferences, your speaking remains sharp, Your style, your publicaƟ ons are sƟ ll well-known. You have friends everywhere with all inƟ macy and successful off spring all over the world. As fames and at laws you reached top posiƟ on at a Ɵ me, And later in life, your mind is sƟ ll bright as sky light. TranslaƟ on by the author


174 - Buồn Vong Quốc MỪNG SINH NHẬT 90 (2015) Mừ ng anh chín chục Ɵệc ngày sanh, Cầu chúc hơn trăm, vạn sự lành. Con cháu thăng quan, nhiều phước lộc, Cửa nhà thoáng rộng, lắm tờ xanh. Vững lòng mến Chúa, vui hằng sống, Cảm độ thương người khổ chiến tranh. Đất khách an khang hoài cố quốc, Vãng thời chiến hữu vọng chờ anh. Nhật Quang Phi Hồ MỪNG TA Mừ ng ta chân bướ c vẫ n cò n nhanh, Đấ t rộ ng trờ i cao đượ c phướ c là nh. Thoá t kiế p lầ m than nơi khổ hạ nh, Số ng đờ i sung tú c chố n tà i danh. Hà i lò ng con chá u vui chuyên nghiệ p, Yên chố n cử a nhà khỏ i dọ n quanh. Mỗ i thá ng khiêm hưu, xà i kiệ m ướ c, Quê hương ngoả nh lạ i khổ không đà nh. Í t nhiề u dà nh dụ m đem chia sẻ , Chiế n phế cụ t mù đó i bệnh sanh. Nhân á i giú p nhau cù ng chiế n tuyế n, Thân thương Ơ nh nghĩ a mộ t tâm thà nh. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 175 MỪNG TA Mừng ta đến được xứ cờ Hoa, Chính sự văn minh sống thái hòa. Ăn ở, giao thông ngăn nắp cả, Chính quyền tam lập chọ n tài ba. Tư do dân chủ, người năng lực, Thủ tục không bày rắc rối ra. Láo bịp ác gian, hì nh phạm tội. Luật chưa hoàn hảo, vẫn cao xa. Hài hòa sinh thái muôn loài sống, Luật pháp đồng đều, chẳng biệt ra. Phát biểu tự do, quyền pháp định, Bất công, chèn ép được kêu ca. Cầm quyền cố sức lo dân nước, Hào hiệp, thương người cứu nạn xa, Trụ cột vững bền ngăn lũ cướp, Dắt đưa nhân loại sống yên hòa. Nhật Quang Phi Hồ


176 - Buồn Vong Quốc CHÚC XUÂN ĐINH DẬU Thân sớm tàn qua, Dậu sắp sang, Đôi lời thông gởi khắp nhân gian. Chúc nhau mạnh khỏe vui thân ái, Mong được bình an đẹp địa đàng. Hiểu biết bao dung đời khổ hạnh, Chớ quên cứu giúp cảnh lầm than. Mến yêu sinh loại lòng thanh thản, Lập đức, muôn người cảm vẻ vang. Nhật Quang Phi Hồ MƯU CHỦ Mưu chủ trong quân nổi Ɵếng rằ ng, Mớ i nghe giặc đến, chạy ngay phăng. Bỏ quan, bỏ lính không nhìn lại, Dân chết, binh tàn giỏ i nói hăng. Diệu kế bôn đào, tài xuất chúng, Trí năng thi thố, nghệ lăng xăng. Làng quê chúng sắp nhiều mâm chiếu, Đại Ɵểu công khanh khó sánh bằng. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 177 MƯU SÁCH Tàu man mưu sách nghĩ mà kinh, Cướp nước dễ dàng khỏi dụng binh. Hối lộ Cộng quyền mua rẻ nước, Bịp tràn độc chất diệt dân sinh. Đặt cài nội gián vào quan chức, Chuyên dụng du côn tạo khổ hình. Mất nghiệp cố cùng dân khốn mạt, Đau nhìn Hồng Lạc bước điêu linh. Nhật Quang Phi Hồ MƯU SĨ Á O VÀ NG* Mưu sĩ Nam quân, đoạ t áo vàng, Giải đua chạy giặc, mặc là m sang. Tìm nơi đông đả o, khoe tà i trí , Nghe phế binh xin, vộ i ẩ n tà ng. Theo sớ m phả n chiề u, tuồng tá o phá o, Háo danh hư vị , ơ ch huyền hoang, Lã o lai tự tỉ nh, nên ngừ ng lại, Diễn lắm hơi xông tợ cống tràn. Nhật Quang Phi Hồ * Thờ i trướ c trao áo vàng cho vô đị ch cuộc đua.


178 - Buồn Vong Quốc MƯU TÀU Giặc Tàu lắm kế cao mưu, Việt Cộng như thế bầ y trừ u bẩn lông. Đểu thâm Tàu bế, Hán bồng, Để rồi da lột, thịt hồng Chệt xơi. Tàu lùng thế giới khắp nơi, Mưu ma, kế quỷ, chẳng trời biết đâu. Phát minh, kỷ thuật trộm thâu, Lừa dân thiên hạ làm trâu ngựa Tàu. Tổ Ɵ ên Hồng Lạc từng đau, Đào rừng, lặn biển, nộp Tàu tham quan. Nay bày mười sáu chữ vàng, Bịp phường tham dốt vênh vang nô tài. Việt Cộng nhắm mắt, bịt tai, Cổ kim thế giới không ai ngu bằng. Giết dân, phá nước chúng hăng, Lạy quân giặc Bắc, chúng hèn đáng khinh. Oán than chia rẻ dân Ơ nh, Mở đường Tàu đến, nước mình Ɵ êu tan. Dù cho lũ Cộng quỳ hàng, Tàu xem khi dễ, điệp gian khó dùng. Trốn đâu trời đất chẳng dung, Lủi chui như thể bồ hung dưới sình. Bấy giờ dân Việt điêu linh, Lưu ly mất nước, khổ hình lệ nô. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 179 NAI VÀSÓ I Nai kia bỏ chạ y thoá t sà i lang, Đế n chỗ đồ ng xanh, suố i má t trà n. Bỗ ng chá n trờ i cao cù ng gió thoá ng, Quay về thả o dã vớ i rừ ng hoang. Só i beo mừ ng đó n giăng hồ ng bẫ y, Nuôi mậ p chờ ngà y mở Ɵệ c sang. Nai khó mạ nh qua nanh vuố t só i, Cuố i thà nh mồ i lớ n bị nhai tan. Nhật Quang Phi Hồ NẰM MỘNG Đêm qua nằm mộng thấy nàng Ô, Bước giữa hoang tàn cựu thủ đô. Quá bốn mươi năm, Ơ nh gặp lại, Tuổi già tưởng nhớ, mắt mòn khô. Duyên Ơ nh vương vấn đều tan hết, Cùng bước ung dung hướng Ngũ Hồ. Kết cục lành vui theo ơ ch cổ, Tây Thi, Phạm Lãi viếng Cô Tô*. Nhật Quang Phi Hồ * Phạm Lãi, Tây Thi thời Xuân Thu viếng thị trấn Cô Tô sau khi Việt Câu Tiễn đánh bại Ngô Phù Sai.


180 - Buồn Vong Quốc NĂM NGÀ N Năm ngà n Cuội nhứ, xúi là m ngang, Tụ họ p hăng say chú ng luậ n bà n. Đấ u tố hung hăng, theo lối Cộng, Bà y mưu xả o trá , thói quân gian. Miệ ng mồ m vô sỉ , khoe tà i nó i, Lò ng dạ Ɵ bầ n, thuở hỗ n mang. Thân hữ u biế n sang thành dã thú , Cạ n Ơ nh rá o nghĩ a Bế n Trà Giang. Nhật Quang Phi Hồ NÃ O NỀ Chớm lạnh, mùa thu lại trở về, Mây mù, sương phủ phố cùng quê. Tuổi đời chồng chất, năm gần mãn, Lực kiệt trí tàn, cảm tái tê. Nhớ lại thu xưa thời Cộng nổ i (1945), Xóm làng tang tóc, đói lê thê. Từng cơn ác mộng còn quay lại, Quê cũ lầ m than, cảm não nề. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 181 NÊN CHI Danh lợ i quyề n uy đã vã ng thì , Nướ c nhà đã mấ t, giỏ i hay chi. Đạ i phu thấ t quố c không ngôn trí , Võ nghiệ p tan binh nó i dũ ng gì . Già hã y nêu gương nhân đứ c đẹ p, Trẻ theo nố i chí nghĩ a lương tri. Giữ a thờ i đạ i họ a tà n quê cũ , Tử tế nên ngườ i, chú ng khỏ i khi. Nhật Quang Phi Hồ NGÀ Y CHA Cha già yên nghỉ cạ nh non xanh, Xứ sở chờ trông mãi chẳng là nh. Giặ c cướ p quê hương cò n tá c quá y, Chá u con viễ n xứ đã công thành. Ra đi mộ t thuở , cha thương nhớ , Bỏ lạ i ngà n năm, tổ phả i đà nh. Ngà y nhớ về cha bao kỷ niệ m, Bó ng chiề u đất khách lệ long lanh. Nhật Quang Phi Hồ


182 - Buồn Vong Quốc NÉ T BUỒN Ta nhìn cô, nét buồn như muôn thuở, Mang từ đâu cô mãi dáng u sầu. Lây nỗi buồn, ta lạnh suốt canh thâu, Ngày dậy ngắm trời thu hoa cúc nở. Thảy chúng ta cùng thời bao tan vỡ, Khi non sông đổi chủ với kinh hoàng. Dân tộc mình trên nhiều bước gian nan, Quân cướp đến, quê tà n hoang đói khổ. Cả Miền Nam như đàn chim vỡ tổ, Cố vùng bay, chết sống thoát “thiên đường”. Nơi lũ người không chút nghĩa, Ơ nh thương, Chỉ dối trá, ác tham, cùng vị kỷ. Cô sống sót thuyền trôi, may đến Mỹ, Khi chồng cô, quỷ dữ bắt tù đày. Bao tháng ngày, cô mòn mỏi chân tay, Ráng kiệt sức gởi Ɵền về cấp dưỡng. Mười năm sau chàng thoát được quê hương, Cảnh tái ngộ vui buồn chưa được mấy. Vì tù ngục, rừng thiêng thân bệnh bấy, Chàng vĩnh du, cô thương mãi u sầu. Bước chiều già, tâm sự gởi về đâu? Đời bể khổ, cổ kim là nghiệ p dĩ. Hãy lãng quên, cho cuộc sống qua đi, Thôi giữ mãi sầu bi tràn khổ lụy. Nhật Quang Phi Hồ (Vì thường thấy một bà có nét mặt quá buồn nên viết bài này)


Buồn Vong Quốc - 183 NGÀ Y ĐOAN NGỌ Đoan ngọ đầ u hè , phượ ng đỏ sân, Xó m là ng quê cũ , rộ n ve ngân. Ngà y này dâng quả , thờ Ɵ ên tổ , Gó p lá phơi khô, nấ u uố ng dầ n. Bá nh trá i tan trườ ng, chung đã i bạ n, Cả m Ơ nh lưu bú t, luyế n Ơ nh thân. Biệ t ly muôn ngã , xa ngà n dặ m, Ai có cò n thương đế n nướ c dân? Nhật Quang Phi Hồ NHÂN SĨ LÀ NG QUÊ Nhân sĩ là ng quê thậ t đá ng buồ n, Nử a lờ i í ch chú ng, chẳ ng hề buông. Chuyên tà i xú i dụ c gây chia rẽ, Giỏ i nghệ ganh tương soạ n bẩ n tuồ ng. Nhắ m chú t lợ i riêng, quên phả i trá i, Thấ y điề u nhân nghĩ a, lã ng lờ suông. Nghĩ mì nh thầ y cả trong thôn xó m, Khoe giỏ i bà y khôn lố i má nh cuồ ng. Nhật Quang Phi Hồ


184 - Buồn Vong Quốc NGẮM NẮNG MAI Sáng dậy ngồi hiên ngắm nắng mai, Cảm mình như thể ngự trên ngai. Hai tên huyền cẩu chầu nghe lệnh, Trước mặt triều cây quỵ bóng dài. Hoa cú c, quả hồng, thần đất Ɵến, Mây bay gió nhẹ , nhạ c êm tai. Rờ i quê thuở ấy, giờ sang thật, Ân điển trời ban vượ t dặm dài. Buổi sáng ngồi hiên ngắm nắng mai, Vườn cây xanh mát bóng nghiêng dài. Cảm mình yên khỏe, may vui hưởng, Xót cảnh nhân loài lắm họa tai. Cướp cạn, quê nhà toàn bạo ngược, Đạo cuồng, thế giới tạ o chông gai. Đông người ngu ác hơn hiền đức, Giải pháp hòa minh khó chế tài. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 185 NGÀ Y THU PHÂN Nay bắt đầu thu lá chớm vàng, Ngày dần ngắn lại rước đông sang. Chiều buồn gió lạnh cây run rẩy, Sáng sớm sương mù nắng chậm tan. Mỏi cánh chim di rời Ɵết lạnh, Mòn chân lữ thứ nhớ hương quan. Hai trời một kiếp đành dang dở, Hiu quạnh hoàng hôn giữa địa đàng. Nhật Quang Phi Hồ NGÀ Y THU Ngà y ngắ n dầ n thêm cả nh cuố i thu, Trờ i xanh lú c đẹ p, lú c mây mù . Lá và ng tà n rụ ng bay theo gió , Bao bạ n thân Ơ nh bướ c vĩ nh du. Xứ Mỹ hò a minh, tà i phá t triể n, Quê nhà độ i đạ p, trí mờ lu. Cả m thu tâm sự buồ n man má c, Xó t nổ i dân ta trướ c giặ c thù . Nhật Quang Phi Hồ


186 - Buồn Vong Quốc NGÀ Y VỀ Thăm lạ i ngườ i xưa, viế ng mộ thôi, Rêu phong nhà cũ , mụ c tườ ng vôi. Chị em cá ch biệ t xa muôn dặ m, Trang lứ a Ơ nh quê cũ ng khuấ t đồ i. Đá m trẻ ngỡ ngà ng trông khá ch lã o, Trờ i buồ n lờ lữ ng nhẹ mây trôi. Tha phương, Từ Thứ c buồ n quay gó t, Nhân thế tà n qua, bố n hệ rồ i. Nhật Quang Phi Hồ NGHE KINH Mỗ i ngà y lạ y Phậ t lẫ n nghe kinh, Miệ ng lưỡ i to vang, tạ o khổ hì nh. Hỷ xả , vã ng thờ i thù mã i hậ n, Từ bi, thâm Ɵế ng độ c tai rinh. Chưa nghe ấ t giá p, đà gân cã i, Thiể u nghĩ lờ i hăng, chẳ ng nể Ơ nh. Nông nổi nó i cà n, nghe nhứ c ó c, Phậ n mì nh đấ t sé t, Phậ t là m thinh. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 187 NGHĨ KHÔNG RA Sắ p tá m mươi rồ i tuổ i đã tra, Toà n điề u trông thấ y, nghĩ không ra: Loạ n Hồ i, sao Mỹ ôm đầ u má u, Ác Chệ t, mong chi cú i nhượ ng hò a. Vô sản giàu to, buồn chữ nghĩa, Mỹ nuôi Tà u mạ nh khó tai qua. Danh xưng ái hữu mà ganh ghét. Công bộc cướp thành đại phú gia. Vơ vét lắm chi xà i chẳ ng hế t, Cướp nhiều, con phá cũ ng Ɵ êu ma. Bịp cuồ ng ma thuyế t đầ u tăm tố i, Khổ nhục dân Ơ nh, chẳ ng xó t xa. Hãnh diệ n khoe mưu tài tướng tá, Tan hà ng Thấ t lộ chật thây ma. Hư danh bát nháo, nghè o tư cá ch, Ná t việ c khoe chi chức đế n già . Được đặt bù nhì n để dễ sai, Tưở ng mì nh danh giá cũng quan giai. Họ c hà nh chưa quá dăm ba lớp, Có c nhá i trong ao tưở ng trí tà i. Bị p lũ ngu nhân, ngon cỗ bá t, Thêm chi á o mã o, lọ ng xa hoa. Rõ phườ ng vô hạ nh bà y tu đạ o, Thế giớ i mong sao hưở ng thá i hò a. Nhật Quang Phi Hồ


188 - Buồn Vong Quốc NGHĨ LẠI Suố t đờ i í ch kỷ , lợ i riêng ta, Chẳ ng lẽ bầ n keo mã i đế n già . Nghĩ a trả , ơn đề n, thay đổ i dạ , Giú p tà n tậ t bệnh chố n quê cha. Ta nguyên thân thể xem già u lớ n, Họ mấ t cơ phầ n khổ tố i đa. Số phậ n ta may nên nghĩ lạ i, Tỏ điề u công nghĩ a hướ ng vì tha. Quang Liên mổ mắ t tan mù tố i, Xuân Bả o bề n công giú p hủ i nhà . Ta hã y chung tay vui phổ độ , Cho Ơ nh nhân á i nở thêm hoa. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 189 NGOẢNH LẠI Cộ ng Hò a chiế n sĩ lắ m hy sinh, Thân xá c cụ t, đui, mả nh dí nh mì nh. Gó p sứ c ngăn thù gì n giữ nướ c, Giú p đờ i yên chố n số ng an ninh. Ta may là nh lặ n no sung sướ ng, Họ rủ i lầ m than đó i khổ hì nh. Ngoả nh lạ i rủ i may chia sẻ chú t, Cho Ơ nh nồ ng ấ m cõ i nhân sinh. Nhật Quang Phi Hồ NGỢM BOLSA Miệng môi hùng dũng gió Bolsa, Hám chức, khoe mình nổ hết gas. Thực việc vô tài, mang ảo vị. Nói điều bất khả, chuyện trây ma. Hội hè chỉ chọt, vai thầy cả, Tài tướng Ɵện bần, thấy rõ ra. Người ngợm bôn chôn là thế đấy, Đó đây nhường lối đại ca ca. Nhật Quang Phi Hồ


190 - Buồn Vong Quốc NGŨ TỘC Nế u Tà u đạ i loạ n, rấ t mừ ng thay, Tan rã tậ p quyề n thậ t quá hay. Tây Tạ ng, Tân Cương vui độ c lậ p, Mã n Châu, Mông Nộ i thoá t nô đà y. Vân Nam, Đạ i Lý hoà n dân Bạ ch, Miên Miế n Việ t Là o thoá t Há n tay. Chia nhỏ tự do, mừ ng thế giớ i, Mà u cờ ngũ tộ c thả y tung bay. Nhật Quang Phi Hồ NGU Ngà n năm văn hiế n mã i cò n ngu, Cộ ng bị p hung tà n, chú ng vẫ n bu. Hứ a cuộ i thiên đườ ng ăn bá nh vẽ , Vĩ nh hằ ng hạ nh phú c khỏ e như ru. Mua đườ ng hố i lộ lên thiên giớ i, Lậ p chố n dâng thầ y dố i đạ o tu. Bá n thá nh buôn mồ m, Ɵề n sẵ n gó p, Đạ o đờ i dố i giả lắ m phương thu. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 191 NGƯỜI ĐẸP BOLSA (DMA) Sáu chục xuân xanh, vẫn mặn mà, Miệ ng cười rạng rỡ tợ hồng hoa. Ngoại hình Đức Mẹ bồng con trẻ, Tâm tuệ Quan Âm tánh Phật bà. Lợi tức phóng hào, chia kẻ khó, Phần mình cần kiệm, nhịn Ɵ êu pha. Nghĩa nhân từ ái nêu gương sáng, Binh phế quê xa được hưở ng quà. Nhật Quang Phi Hồ NGƯỜI ĐI Ra đi mù mị t biể n Đông, Con thuyề n biệ t xứ bề nh bồ ng ngà y đêm. Só ng xô lú c mạ nh, khi êm, Vượ t ngà n hả i lý , xương mề m biể n khơi. Bố n phương mây nướ c xanh trờ i, Ngoả nh về cố quố c, mộ t đờ i luyế n thương. Lê dân tang tó c đoạ n trườ ng, Liều thân từ bỏ thiên đườ ng Má c Lê. Nhật Quang Phi Hồ


192 - Buồn Vong Quốc NGƯỜI LÍ NH CHỢ BÌ NH SƠN* Mười tám tuổi, mẹ nghèo, cha biệ t ơ ch, Lệnh động viên, tuân thủ nhập quân trường. Qua mấy tháng, ra chiến trường ngăn giặc. Khi hành quân, khi gác đồn trấn thủ, Lắm nhọc nhằn khi bãi thẳm rừng sâu, Thân chỉ mành, mìn pháo nổ bao quanh, Vẫn hiên ngang vui bước với quân hành. Quyết đuổi giặc ra xa ngoài địa giới. Trưa gian lao, nóng gió Lào thổi tới, Chiều mưa dầm, mù mịt phủ non xanh, Uống nước đồng, cơm túi ướt lạnh tanh, Lắm gian khổ trong bao ngày ngăn giặc. Rồi một sớm mở đường xe chuyển bánh, Vướng bẫy mìn quân giặc ác gài trên, Anh gục ngã, được khiêng về hậu tuyến. Lúc tỉnh lại, cặp đùi đà mất biến. Mẹ đón về, chưa hẳn lành khi xuất viện, Trong lều tranh, mẹ xoay xở đỡ thương. Ngày cháo rau, buồn đêm nghe pháo dội. Rồi một sớm, giặc tràn như bão nổ i, Non sông ôi, đồng đội cũng tan hàng. Giặc về làng, gây đói khổ mênh mang, Mẹ già nuôi, ngày tháng chục đông sang. Qua tám mươi, mẹ thiên thu quá vãng, Anh bơ vơ lều nát, lết thân tàn, Chịu đói lạnh nơi đầu đường góc chợ, Xóm làng nghèo, đói rách lấy chi cho. Lệnh giặc cấm những ăn mày vất vưởng, Xin nhủi chui, người lính trẻ quê hương. Mông sát đất, đi bằng đôi tay chống, Nhìn quê hương, đau buốt mã n chiề u đông.


Buồn Vong Quốc - 193 Đồng đội còn đâu? đồng tuyến về đâu? Lạnh đơn một kiếp, ngày đêm thảm sầu. Ai thương Ơ nh, ai nợ người chiến sĩ ? Ai nghĩa nhân đau xót cảnh binh tàn ? Nhật Quang Phi Hồ * Từ cuối năm 2006, tác giả có nhận được hằng mấy trăm phong thư của TPB VNCH, kèm đầy đủ hình ảnh và giấy tờ chứng minh gởi đến, trong đó có thư của một anh TPB trẻ ở Quận Bình Sơn, Quảng Ngãi. Trong thư anh kể hoàn cảnh bị cụt cả 2 đùi, lê lết ăn xin ở chợ, nên tác giả thuật lại bằng văn vần cho dễ đọc. Đây là một trong rất nhiều trường hợp và còn bi thương hơn nữ a như mù cả 2 mắt, cụt cả 2 tay, tê liệt, đói lạnh tối tăm, chết còn hơn sống. NHAM NHỞ Đạ i nghĩ a họ p bà n chưa đế n mô, Mà trò nham nhở vộ i bà y phô. Công khai giữ a phố chi sà m sỡ , Lộ liễ u trong tờ thậ t lỗ thô. Quan chứ c vã ng thờ i sao dị rứ a, Đạ i phu tư cá ch giố ng “Tam Vô”. Đườ i ươi hư việ c, buồ n nhân sự , Chưa hợ p mà tan, chá n thấ y mồ . Nhật Quang Phi Hồ


194 - Buồn Vong Quốc NHÂN TAI Bố n chụ c năm rồi hết chiến tranh, Họa luôn trút xuống đám dân lành. Đuổi nhà cướp đất, vô phương sống, Tra tấn nhục hình, lắ m chế t nhanh. Văn hó a suy đồ i trà n khắ p chố n, Tuyên truyề n lá o bị p thấ u non xanh. Giam đà y bao kẻ lờ i ngay phả i, Đấ t nướ c tang thương cướ p lộ ng hà nh. Nhật Quang Phi Hồ NHÂN TÌ NH Triệ u Trưng ngà n thuở đã hy sinh, Thấ t thế liề u mì nh đá ng trọ ng vinh. Tiệ c lễ , phô trương không kể tố n, Tiề n nong chi gó p khá linh đì nh. Cộ ng Hò a chiế n sĩ cũ ng hy sinh, Thương tậ t cụ t mù lạ i lả ng khinh. Vô cả m, là m ngơ không ngoả nh tớ i, Buôn danh nà o kẻ số ng nhân Ơ nh. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 195 NHẤT CỠ Quan lí nh nuôi năm, dụ ng mộ t giờ , Họ c nhiề u binh phá p, giỏ i quân cơ. Ba mươi sá u chướ c tà i thao lượ c, Bỏ tướ ng quên quân chạ y thẳ ng cờ . Đế n chố n yên bì nh khoe trí dũ ng, Sớ m đầ u tố i huậ y chuyệ n cù bơ. Tì m nơi đông đả o, phô quan chứ c, Lừ ng lẫ y năm xưa, chú ng hữ ng hờ . Nhật Quang Phi Hồ NHẢY NHÓT Nhảy nhót chỉ là chuyện thể thao. Trẻ già không biết, dễ dư pound. Chưa từng trải nghiệm, chê sai lạc, Tiếp cận thêm qua, biết thế nào. Thân lực dẻo dai, hình thể gọn, Trí tâm bén nhạy, giảm mòn hao. Quen nhiều bè bạn nam cùng nữ, Đời mã i tươi vui bước kép đào. Nhật Quang Phi Hồ


196 - Buồn Vong Quốc NHÌ N CẢNH BIỂU TÌ NH Hùng khí non sông hiện sắt son, Đứng lên tất cả, thể dời non. Đập tan Nô Cộng hèn gian ác, Đuổi sạch Tàu Ô bẩn cướp mòn. Biển đảo Chệt tranh quyền bá chủ, Đất rừng Tàu chiếm thế ăn ngon. Thanh niên anh dũng hăng vùng dậy. Cộng rã, may ra nước Việt còn. Nhật Quang Phi Hồ NHỚ MIỀN NAM Ai có cò n thương thuở Cộng Hò a? Sum vầ y hạ nh phú c đẹ p quê ta. Mở mang văn hó a nâng đờ i số ng, Phá t triể n công thương ấ m mọ i nhà . Chố ng chỏ i gian lao hai thậ p kỷ , Chiế n thương tà n phế mã n thân già . Cù ng nhau nghĩ đế n Ơ nh quê cũ , Cứ u giú p í t nhiề u sá ng nghĩ a ra. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 197 NHỤC NHÃ Nhụ c nhã dân Nam trướ c giặ c Tà u, Cộ ng đà y dân tộ c quá thương đau. Giế t nhau bao triệ u, là m nô chú ng, Nhuộ m cả quê hương đỏ thố i mà u. Dân dã gá i trai bồ i điế m khắ p, Đấ t rừ ng trọ ng điể m giặ c mưu sau. Phá tan văn hó a ngà n năm cũ , Nướ c Việ t tan tà nh hủ y diệ t mau. Nhật Quang Phi Hồ NHỤC NHÃ Lấy gì hãnh diện để khoe khoang, Sỉ nhục, buồn thay, phải ứa gan. Thân gái Việt Nam phơi bán rẻ, Dặ m ngàn nô kiếp lụy Tàu man. Bần cùng, ngây dại cam đành thế. Ai đã gây nên cảnh tệ tàn? Hổ thẹn chung người dân gốc Việt, Ngàn năm quốc nhục sử đen trang. Nhật Quang Phi Hồ


198 - Buồn Vong Quốc NHỤC VINH Sống kiếp con người có nhục vinh, Thế sao là nhục, biế t sao vinh? Lớn quyền hại nước là vinh nhục, Khổ nhục vì đời đấ y nhục vinh. Xứ ng đá ng tôn vinh công khổ nhục, Giúp đời hạnh phúc đáng nên vinh. Khoe khoang ích kỷ là khoe nhục, Nhân nghĩa chân Ơ nh ấy mới vinh. Nhật Quang Phi Hồ NÔ VIỆT Tà u đông mưu hiể m, bạ o tham tà n, Thế mạ nh lên rồ i quá ngượ c ngang. Xâm lấ n biể n rừ ng luôn mở cõ i, Di dân cướ p nướ c diệ t lân bang. Ngà n năm Nô Việ t nhiề u đau khổ , Nay lạ i Cộ ng đồ rướ c Chệ t sang. Thương nỗ i dân Ơ nh cam khổ nhụ c, Bá n thân, thí mạ ng, mã i lầ m than. Nhật Quang Phi Hồ


Buồn Vong Quốc - 199 NỢ NON SÔNG Ngà n xa chưa thoá t nợ non sông, Thương phế thư xin gở i chấ t chồ ng: Binh liệ t cơ hà n nơi chõ ng ná t, Quan mù sờ soạ n giữ a lề u không. Đứ t gân xiêu vẹ o, thù khinh ghé t, Cụ t gố i bò lê, bạ n chẳ ng trông. Tủ i nhụ c buồ n đau, thân khố n khổ , Từ ng chung chiế n tuyế n có tâm đồ ng? Ngườ i ngay nà o quị t nợ non sông, Phú c đứ c mừ ng ta hưở ng chấ t chồ ng: Chinh chiế n vạ n ngà y bom đạ n trá nh, Viễ n trì nh muôn dặ m biể n trờ i thông. Mộ t trăm đô nhịn chưa nghè o bớ t, Và i triệ u đồ ng vô tạm nổ i nông. Binh phế khổ đau, luôn nhớ giú p, Bạ n cù ng chiế n tuyế n mã i chờ trông. Ra đi cò n thiế u nợ non sông? Đừ ng tưở ng qua truông, vộ i bố c đồ ng. Chiế n hữ u tậ t nguyề n trong đó i lạ nh, Cố Ơ nh ngoả nh mặ t, thẹ n buồ n không? Đạ i nghĩ a quê hương cù ng số ng chế t, Ngườ i đi may mắ n, kẻ quê trông. Thế gian mộ t thoá ng cùng tan biế n, Thương xó t chia nhau chú t mặ n nồng.


Click to View FlipBook Version