The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by luandang243, 2022-09-20 21:50:34

Dallas-Texas 2005

Năm 2003, tình cờ gặp lại ac Sơn-Huong (Q70 và Q72), rồi người
nọ nhắn người kia và nhóm Kiến-Dế (KD) hình thành . Nhóm KD

là những Q., nếu là nữ sinh thuộc phe Kiến như Kiến Chị, Kiến
Thơm, Kiến Vàng, Kiến Núi,... Nếu là nam sinh thuộc phe Dế như
Dế Chúa, Dế Khoai,... -Ý nghĩa là: Các kiến (nữ sinh) sẽ quay
nam sinh như dế và loạng quạng là kiến sẽ cho dế biết, thế nào là

"lễ độ"! (Cám ơn Lương đã giải thích nguồn gốc của nhóm và xin
phép chụp lại)

Năm 2005 và 2006, nhóm Kiến-Dế được coi là thời gian cực thịnh
với khoảng 40 ace Q., chủ yếu liên lạc qua email. Đến năm 2007,
nhóm KD dần lụi tàn.
Cách nay vài năm, có bạn đề nghị lập lại nhóm; nhưng tôi nghĩ,

chúng ta “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông”;
thôi thì hãy nhớ về nhóm KD như những kỷ niệm đẹp! Lâu quá
cũng quên nhiều tên Kiến và Dế, ai còn nhớ tự xưng tên mình

cho vui
Cầu mong huơng hồn Lý Chà (Dế Than), Ngọc Yến (Kiến Đại
Gia), Lý Oanh (Kiến Em), ... an nghỉ
DC

Texas ký Sự 2005
Chưa đến 4 giờ chiều của ngày thứ ba mà đã nôn nóng, liếc nhìn
đồng hồ để sửa soạn về làm; chẳng bù những ngày khác, 9, 10

giờ tối vẫn chưa có mặt ở nhà vì bề bộn công việc. Về đến nhà,
đã thấy 1 valise để sẵn, với những đồ dùng cá nhân thiết yếu bên
trong. Ném thêm mấy chiếc áo thung, mấy quần jean, cùng bộ đồ
vía, … và đóng valise lại. Bỏ sleeping bag, cái gối, tấm chăn

mỏng vào 1 túi đeo lưng (back- pack). Vậy là đã sẵn sàng hành
trang lên đường đi dự ĐH GĐ QGNT2005 tại Dallas.

Đi ngủ lúc 11:30 tối, sau khi đã cẩn thận điều chỉnh đồng hồ báo
thức lúc 4:00 sáng; nhưng chẳng biết ai đã rút dây cắm điện ra,
đồng hồ không reo. Ngủ thật say, cũng may được bà chủ đi làm
về đánh thưc dậy lúc 4:45 sáng. Kỷ lục tắm và làm vệ sinh cá

nhân trong vài phút. Vội vã lái xe lên nhà ông bà Đại Diện GĐ
QGNT Đỗ Duy Dung - Đoàn thị Đào (Q68 (1*) và Q71) với vận
tốc tối đa. Anh chị đã pha sẵn café, nhưng chỉ biết cám ơn, vì sợ

trễ. Được chàng rể quí của anh chị đưa ra phi trường cùng anh.
Chị sẽ bay qua sau.

Chẳng biết có phải là ngày tốt hay mọi người biết ông Đại Diện
chúng mình đi dự ĐH và ngưỡng mộ đi theo, mà máy bay không
đủ chỗ cho hành khách. Hãng kêu gọi sẽ thưởng $400.00 cho 6
người tình nguyện ở lại đi chuyến sau; vì chỉ có 3 người tình

nguyện, hãng tăng tiền thưởng lên $500.00. Hai anh em tự nhiên
kiếm được $1,000.00 thấy cũng ham, nhưng nghĩ đến các bạn

đang chờ, đành phải nhắm mắt bỏ qua.
Đến Dallas 12 giờ sáng ngày thứ tư như chương trình đã định,
cái nóng đón chào thật nhiệt tình. Gặp 1 bạn cùng lớp, Phạm
Trần Lân, Q71 như dã hẹn trước. Đi lấy xe, gặp vài chuyện trục

trặc về giá cả; nhờ Bích Ngọc, Q71, giúp, mọi chuyện mới ổn
thoả. Chẳng biết người đẹp nói gì mà người cho thuê xe xin lỗi
rất là tận tình. Cám ơn B. Ngoc!

Chờ 1 bạn cùng lớp nữa, Nguyễn văn Đạo, Q71, sẽ tới lúc 1 giờ,
nhưng chờ hoài chỉ thấy "bóng chim tăm cá ". Ngày xưa chờ
người trong mơ còn có kiên nhẫn để dối lòng; bây giờ chờ ông
bạn này thật là …lo lắng, vì không biết chuyện gì đã xẩy ra cho

bạn?
Lần đầu tiên, Đại Hội GĐ QGNT, có ace Q. từ quốc nội qua tham
gia. Q71 có Khánh Hòa và Lương. Nghe tin Nguyễn Ngọc Yến

cũng sẽ tham dự, nhưng đến Dallas sau. Lê Khánh Hoà, Võ
Thành Hưng, Nguyễn Đình Lương và Đặng t. Bích Ngọc (tất cả
Q71), đang chờ ở nhà hàng để cùng đi Austin, luôn gọi hỏi khi
nào tới. Cuối cùng, phải nói Hưng đưa các bạn đi trước. Vợ

chồng Lưu t. Bích Loan, Q71, và anh Đặng cũng liên lạc và nói sẽ
có mặt ở nhà chị Nguyễn t. Bích Yến, Q70, lúc 5 giờ chiều.

Thời gian cứ thật chậm trôi, liên lạc với hãng máy bay qua số
800…cũng không kết quả. Gọi cell phone thì phone không mở.
Muốn liên lạc về nhà để hỏi thì không biết số. 1 giờ, 2giờ, rồi đến
3 giờ chiều; vẫn không thể liên lạc được với Đạo. Đã quyết định

không thể chờ thêm, thì nhận được phone từ Lê Thanh, Q74, cho
biết Đạo đã mất cellphone và đang gửi Email trên diễn đàn Q.
cầu cứu. Ít nhất "trẻ lạc" cũng biết khôn tìm đến gia đình Q. Nhờ

sự mất tích khó hiểu và lời cầu cứu khẩn thiết của chàng mà tôi
được “văn kỳ thanh” với Lê Thanh, Cô Út (Mai BạchTuyết, Q75),

… những người đẹp Q. Texas. Nhận được sự lo lắng và săn sóc
của các bạn, cảm thấy sự nồng ấm, quan tâm lẫn nhau giữa
những thành viên Q. “Trẻ lạc” vẫn còn chuyện để nói, vì ngài lại
"tài lanh" đi thẳng đến khách sạn, tuy cùng tên, nhưng khác địa

chỉ. Lại phải lái xe đi đón ngài! Người được coi là hiền và cẩn
thận ngày xưa, không ngờ lại gây nhiều "phiền hà" như vậy! Thời

đại kỹ thuật tin học, ỷ lại vào cellphone quá, nhiều khi cũng bị tổ
trác.
4 giờ chiều xe chính thức lăn bánh rời Dallas và tới Austin
khoảng 8:30 tối. Đoạn đường khoảng 300 cây số, với nhiều chỗ

bị kẹt xe, cuối cùng cũng đã vượt qua. Hai bên đuờng, hầu hết là
những nông trại, có 1 vài thành phố nhỏ bên đuờng. Tìm 1 chỗ
kiếm cái gì bỏ bụng cho Đạo uống thuốc cũng thật khó. Anh

Đặng, B. Loan, K. Hòa, Hưng, B. Ngọc, Lương đã chờ sẵn tại
nhà anh chị Ziệp - Bích Yến. Những máy nói bắt đầu dược mở
volume tối đa ngay khi vừa gặp. Dĩ nhiên, tui vẫn luôn luôn là cái
ống "tà la bể " nói nhiều, nói dở và nói dai!

Gặp anh Ziệp lần đầu mà như gặp lại người thân trong gia đình
từ lâu. Anh chị đã tiếp đón với vòng tay thật rộng. Được bữa ăn
tối thật ngon miệng, và được thưởng thức rượu thật quí – nhưng

thú thật chẳng biết gì về rượu ngon, nên ... cứ rót ly nào, hết ly
đó! Cám ơn tấm lòng ac Ziệp - B. Yến đã dành cho cả nhóm. Rể
Q. nào hình như cũng được "bà chủ" huấn luyện rất kỹ, nên gặp
nhau là thấy cùng tần số liền; gặp anh Đặng, anh Ziệp như gặp

những bạn cũ, không 1 chút ngại ngùng, khách sáo.
Mấy ngày này, anh chị rất bận rộn, nào việc trong sở, việc đưa

cháu Linh đi thi điền kinh…nhưng vẫn tiếp khách thật là trọn vẹn.
Cháu là người Á Châu được đại diện trường, rồi district (quận),
và có thể đại diện cả tiểu bang ở môn điền kinh. Thật là hiếm và
quí. Môn này là sở trường của người Mỹ gốc Phi Châu hay ít ra,

cũng là người gốc Châu Âu, vì thể tạng to lớn, khỏe mạnh của
họ, so với người gốc Á Châu chúng ta. Cầu chúc cháu có 1
tương lai thật sáng lạn.

Bích Loan đã có nhận xét về buổi tối tại Austin, "Sân sau nhà anh
chị rất lý tưởng cho những buổi hội họp ngoài trời. Khi tất cả đã

đông đủ thì chị Bích-Yến trổ tài làm bếp. Ui... cha!!! BLoan phục
chị hết sức, chỉ chừng 15' sau là cả bọn có thể nhập tiệc rồi. Ăn
uống no say, nói chuyện vui như bắp rang từ trong nhà ra ngoài
sân. ".

B. Loan và anh Đặng sợ mất ngủ, nên đã mướn khách sạn và ra
về lúc quá nửa đêm.

Đi ngủ lúc hơn 1 giờ sáng, biết giọng "du dương" của mình khi
ngủ say, nên xin ac Ziệp được ngủ riêng trên phòng "vọng
nguyệt". Nằm 1 mình không ngủ được, cứ miên man nghĩ về
những bạn ớ xa và mái ấm gia đình của chính mình! Lâu lắm mới

nghe lại tiếng côn trùng nỉ non về đêm. Chợp mắt được khoảng 2
tiếng, nghe chim hót buổi sáng, giật mình thức dậy. Tuy ít ngủ
nhưng không cảm thấy mệt.

(1*): Q68, Q69, Q70, Q71, … được dùng để chỉ năm học hết lớp
12 tại trường QGNT. Có nhiều anh chị em nhập ngũ hay lập gia
đình, dù nghỉ học sớm, vẫn dùng mốc của bạn bè cùng lớp để
xếp vào Q68 hay Q69, ...





Sáng dậy, anh Ziệp phải đưa cháu Linh đi thi điền kinh, rồi đi làm luôn.
Khoa Học Gia Bích Yến (2*), mặc dù trăm công ngàn việc, nhất là đang ở
trong tình trạng căng thẳng, phải quyết định về chuyện layoff (cho nghỉ
việc) những nhân viên dưới quyền; vẫn lo cho phái đoàn rất chu đáo. Chị
đã hướng dẫn thăm thắng cảnh của Austin, với hồ thật đẹp và dẫn cả
nhóm đi ăn phở trước khi chia tay. Thiệt là, “Mưu sự tại” … tui nhưng
“thành sự tại” … c. B. Yến! Cám ơn anh chị!
Chỉ trước khi chia tay, ngỏ ý rủ chị lên Dallas sớm, chị mới nói sơ những
chuyện nhức đầu, phải giải quyết. Nếu biết được những công việc chị đang
lo lắng và phiền chị như vậy, chắc đã đi thẳng Houston buổi sáng, để khỏi
mất nhiều thì giờ quí báu của chị! Chia tay Austin với thật nhiều lưu luyến.
Mặc dù biết sẽ gặp lại anh chị, nhưng cũng có nhiều khuôn mặt quay đi,
với cánh tay quệt vội ngang mắt!
Đoàn xe khởi hành trực chỉ Houston, khoảng 10:30 sáng. B. Loan và anh
Đặng đã không ăn phở do chi B. Yến đãi, nên xuống thẳng Houston trước.
Đoạn đường hơn 400 km, với K. Hoà là người khách mới trên xe (đổi chỗ
với anh Dung), nên cũng có nhiều chuyện vui và buồn để kể. Nghe Lân và
Đạo kể những ngày trong cô nhi viện Quốc Gia Thủ Đức mà sững sờ.
Không ngờ hai tên đã trải qua một quãng đời khổ sở như vậy.
Đi gần 2 tiếng, gặp lại xe Hưng. Chẳng biết mấy người trên xe này có “tâm
sự” gì không thể giãi bày, mà phải vội vàng ngừng xe bên vườn bắp này?
Vừa ngừng xe, hỏi thăm chuyện gì, thì người trong xe Hưng dục đi ngay,
tìm tiệm Mc Donald hay cây xăng nào đó, vì ở đây... kỳ lắm! Tuy vội,
nhưng tính tinh nghịch thuở học trò nổi dậy, làm chủ nông trại mất mấy trái
bắp, trong vườn bắp bạt ngàn và quân ta lui quân hoàn toàn thắng lợi, lên
xe đi tiếp.
Ghé lại nhà Đạo dự tính mua. Nhà thật đẹp. Ở đây, mọi sự được trút bỏ
cho nhẹ nỗi niềm. Nhìn 1 người đẹp vội vã như giặc sắp tới, trong đầu có 1
bài thơ; nhưng hổng dám viết ra đây! Ở chơi khoảng nửa giờ, lại tiếp tục
lên đường.
Houston là thành phố lớn, đi tiếp cả tiếng đồng hồ sau mới tới được nhà
Trần t. Hương- Nguyễn Ngọc Sơn (Q72 và Q70). Lại tay bắt mặt mừng, lại

chọc ghẹo, cãi cọ ... Nàng Hương này đúng là người thích chơi ở dưới bếp
và ngoài sân. Thức ăn bày la liệt, đầy 1 bàn và đầy trong bếp, ăn hoài
không hết.
Đây là nhận xét của B. Loan "Wow... phen này chỉ có vỡ bụng ra mà chết
vì đâu đâu cũng thấy thức ăn. Lâu lâu cô nàng "mê chơi" nhà bếp mới có
dịp "chơi" mà không sợ mập nên nàng ta "xả láng" .... Nào là bánh bèo,
nem chua, nem nướng, xôi đậu phọng, bánh hạnh nhân, bánh xu-xê, bánh
rán ...nhiều quá nhớ không xuể giúp Loan kể tiếp đi các bạn ơi. Hèn chi

anh Đốc căng bụng nên nằm mà không ngủ đuợc. Hihi! Lỗi ... tại Hương,
lỗi tại kiến Thơm (3*) mọi đàng ...!!!!"
Thăm vườn của Hương, rất nhiều cây quí và hiếm. Thắc mắc hoài sức đâu
mà có thể bê các cây vào nhà khi mùa đông đến, và mang chúng trở ra
sân lại khi mùa nắng về? Cả 1 công trình, nếu không thật sự yêu cây cỏ thì
chắc chẳng bao giờ làm đuợc! Gia chủ Sơn cũng là Q., gà nhà ta cả, nên
chẳng cần phải ngôn. Đã tới đây, ta cứ thoải mái ... tại đây.
Gần tối thì vợ chồng Đặng văn Luận- Dương t. Kim Loan (Q71 và Q72) tới
gia nhập bọn. Luận đi làm ca đêm, sáng về nhà ngủ chút xíu và lái xe gần
10 tiếng không nghỉ. Chỉ có cái tình Q. nhớ và quí nhau mới làm được vậy!
Hai mươi sáu năm, tui và họ không gặp, cứ "tưởng tình đã cũ"; không ngờ
họ âu yếm, mặn nồng với nhau còn hơn xưa! Mặc cho nàng hùa theo mấy
nàng kiến " oánh" tui; chàng "Thiếu úy Võ Bị" ngày nào, chỉ im lặng, chờ
máy chóng nguội, để thay nhớt xe, cho nàng được an toàn trên xa lộ. Kiến
Lười này thiệt khôn, biết “tìm chồng giữa chốn ba quân”. Mà nói ngay, nói
đi cũng phải nói lại, ông bạn tui cũng thiệt có phước, rất tốt số mới được
bả thuơng!
Sau đó, thêm nữ sinh Q. Vũ thị Dinh, bạn của K. Hòa, B. Ngọc, và B. Loan
đến gia nhâp. Nhớ dáng Dinh ngày xưa, người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn đi
lên lãnh bảng danh dự mỗi tháng. Thêm 1 thợ đấu “chính hiệu con nai
vàng” góp mặt. Nhớ hoài tiếng cười thật dòn, như bất tận của Dinh.
Dĩ nhiên có thêm người thì thêm ...mệt, cho tui! Mấy nàng "hiền" quá, mở
mặt trận tấn công tui... bốn phương, tám huớng; cho chừa cái tật chọc
ghẹo... nữ sinh Q. Bốn dế: Dế Cơm, Dế Mèn, Dế Tê Tê và Dế Khoai tuy có
mặt, nhưng cứ lòng vòng chỗ mấy anh Dung, Sơn, Luận, ... lai rai; để mặc
cả đàn kiến bu lại "xử” tui! Hì hì, dân thất tình chuyên nghiệp, mặt dầy
như... Dê Chúa (Ủa, quên dấu sắc!), thì … đâu còn biết quê là gì và ta nào
có ngán chi ai! Dĩ nhiên, theo tui, tui vẫn oanh liệt chiến thắng; giống như
chuyện nghe đài VC: Số máy bay của Mỹ-Ngụy làm được, không kịp để
quân “giải phóng"... bắn rơi!
Rồi cha con anh Nguyễn Văn Khanh (Q69, Trưởng Ban Dại Diện Nam sinh
Q. niên khoá 1968-1969) cũng ghé thăm. Anh chuyển cho 1 nữ sinh, kỷ vật

của người khác nhờ giao. Biết được 1 mối tình câm của 1 nam sinh Q. với
1 nữ sinh Q. Anh nam sinh này, truớc khi mất, đã nhờ bạn giữ dùm tấm
ảnh của nguời xưa, để trao lại cho nàng khi gặp. Một chút ngậm ngùi nghĩ
đến nguời đã khuất!
Ăn uống no say và ồn ào vui đùa như cái chợ trời nhỏ đến 9 giờ tối. Anh
Dung CT, tuy "dzui xuân nhưng không quên nhiệm vụ", muốn về lại Dallas
để thảo luận với Ban Tổ chức lần chót chương trình Đại Hội. Bên cạnh lý
do công vụ này, chàng cũng muốn về đón nàng ngày mai. Bác tài Hưng

cũng nhớ người đẹp Mary. Mấy bạn nữa cũng muốn trở lại Dallas, nên
phái đoàn nhất định xin … dzìa.
Kiến Vàng chẳng hiểu nhõng nhẽo với anh Đặng hay vui quá không ăn,
nên bị bao tử hành; làm anh Đặng phải kiếm khách sạn ở lại qua đêm, cho
… "anh hầu quạt đây". Cũng ở nhà Hương, biết được chuyện ngày xưa, có
nàng nhớ chàng, muốn gặp cho thoả nhớ mong, nhưng xấu hổ, phải rủ
bạn đi cùng. Nói dối với bạn chàng là người bà con. Cô bạn tuy lanh,
nhưng hổng nghĩ ra; bây giờ mới ngã ngửa. Lại 1 mối tình đẹp Đặng-B.
Loan!
Mặc dù tui đã xin làm tài xế không công, nguời ta cũng không thèm mướn.
Luận và K. Loan chắc cũng cần sự yên tĩnh để ..."nghỉ ngơi", nên ở lại hôm
sau mới lên Dallas cùng Hương-Sơn. Lâu lắm mới xa con cái, để có chút
riêng tư; "… ai đem trăng sáng trải lên vườn chè…" đêm nay!
Cái không khí bịn rịn chia tay trở lại. Cám ơn anh Sơn và Hương đã chân
tình tiếp đón bạn bè. Những món ăn thật ngon! Chào tạm biệt Houston,
thành phố đã giang tay đón nhận tôi trong những ngày đầu đặt chân đến
đất nuớc này.
(2*): Khoa Học Gia Nguyễn t. Bích Yến, Q70, đã xuất hiện trong chương
trình của Paris By Night 99: Tôi Là Người Việt Nam (Disk 1), từ khoảng
phút 47 tới phút 55
https://www.youtube.com/watch?v=qP4vvjG_zBY
(Cũng trong disk này, khoảng phút 60, Nhạc Sĩ Trần Quảng Nam, Q73,
cũng được giới thiệu và Trần Thái Hòa đã trình bày "Ở đâu cũng có em")
https://vietbao.com/.../gioi-thieu-guong-thanh-cong...
http://soiconsortium.eu/.../09/Bich-Yen-Nguyen-Soitec.pdf
(3*): Ace cựu học sinh QGNT lập ra 1 nhóm khoảng 40 ace, đặt tên là
nhóm Kiến Dế, trao đổi qua email, để đùa giỡn, chia sẻ tâm tình. Nữ sinh
là Kiến XXX, nam sinh là Dế YYY, thay cho tên.







Từ Houston về lại Dallas, trên xe có thêm Dinh tháp tùng. Cố ngủ ở nhà
anh Sơn, nhưng không ngủ đươc. Lên xe, không ai dám tín nhiệm tui làm
tài xế nữa, vì thấy cặp mắt lờ đờ như mắt cá ươn, trông thật giống cái
bánh bao a á à... chiều! Lân thay làm tài xế. Đoạn đường 4 tiếng qua đi với
những câu chuyện xa xưa, những màn xem tướng, và những chuyện tiếu
lâm, tạo những trận cười nghiêng ngửa đến tận Dallas.
Xe Hưng trực chỉ dzìa nhà; riêng xe tụi tui phải gọi anh Vi Minh Ninh, Q71,
cứu bồ. Nhờ Ninh chỉ đường vào nhà cũ của Ninh, đang để trống chờ bán,
lúc hơn 2 giờ khuya. Đi tìm 1 người hiền ở Dallas, chỉ biết tận tuỵ làm việc,
hết lòng với gd Q. kể cũng không khó. Hơi khách sáo khi nói tiếng cám ơn
phải không ông Ninh? Ông này được cả vợ lẫn chồng, cần gì réo là có mặt
ngay. Mấy ngày nay, khách sạn thuê để Lý Chà (Kiều Công Lý, Q71) ở ké.
Nhà của Ninh rộng rãi, tha hồ quậy!
Về đến nhà, nói chuyện thêm 1 chút và đi ngủ lúc hơn 3 giờ sáng. Sợ mất
ngủ, lần đầu tiên trong đời, phải uống thuốc ngủ. Tuy vậy, cũng chỉ hơn 2
tiếng sau đã dậy, vì 2 “đài phát thanh” của Dinh và K. Hoà, đã bắt đầu
chương trình "líu lo" trong ngày, dù mới 6 giờ sáng.
Buổi sáng, Dinh được người quen đến đón. Gọi điện thoại mời gia đình
Ninh và Hưng đi ăn sáng. Hưng nói có người còn ngủ, phải chờ. Anh chị
Ninh quá bận, xin kiếu. Anh Sơn, Hương, cháu Mimi, Luận, K. Loan, anh
Đặng và B. Loạn từ Houston chưa lên kịp. Liên lạc với Bùi Thái Lan, Q71,
cũng không được. Ra nhà hàng, chờ mỏi mòn. Ngồi lâu quá cũng kỳ, gọi
món ăn và ăn xong cũng chưa thấy "phái đoàn" từ Houston và ở nhà Hưng
xuất hiện.
Về lại nhà cũ, một lúc sau, Ninh ghé dẫn đường tới thăm nhà mới của
Ninh. Nhà thật rộng và đẹp. Qua Texas, hình ảnh hấp dẫn vẫn là những
căn nhà rộng, đẹp; trông thấy là mê. Anh chị Ninh được 1 cháu trai năm
nay 16 tuổi. Cháu rất ngoan, cùng các con của Tăng Lý Công, Q73, Phạm
văn Đức, Q73, ... phụ trách món nướng cho Tiền Đại Hội tối nay. Ở chơi 1
lúc, nhờ computer của Ninh, đổi vé máy bay cho K. Hoà. Được Ninh tặng
tờ Đặc San 2005 đọc trước. Xem lướt qua, thấy đặc san trình bày thật mỹ
thuật và trang nhã.

Sau đó, Ninh rủ qua nhà Phạm văn Đức, Q73 chơi. Ở đây, gặp Đỗ Ngọc
Anh, Q73, từ Việt Nam qua tham dự. Gặp thêm 3, 4 Q. ghé nhà Đức,
nhưng lần đầu gặp và gặp nhau không lâu, không nhớ được tên.
Chẳng biết Ninh nhà ta dụ dỗ thế nào, mà K. Hoà theo chàng đi vòng vòng.
Một lúc sau, nghe phone reo, nàng bị chàng "đem con bỏ chợ" giữa
đường, nên người đẹp réo tôi đi đón, vì sợ Mễ nó rinh (Ninh ra phi truờng
đón các bạn khác tới tham dự ĐH, tưởng dư chỗ, nên cho K.Hòa theo;
nhưng sau liên lạc lại với ace đang chờ ngoài phi trường, thấy không đủ

chỗ, nên phải để K.Hòa lại). Lân đang lai rai với vài Q., nên ở lại nhà Đức,
không đi theo.
Đến chỗ K. Hòa chờ, lái xe về lại nhà Đức. Ham nói chuyện, nên bị lạc
đường. Bản đồ không có, gọi cho Ninh mãi mới được huớng dẫn, vì Ninh
bận với ace ngoài phi trường. Loay hoay mấy tiếng đồng hồ trên đường,
hết nhà này tới phố nọ, cũng hơi cáu kỉnh! Đã vậy, phone lại gọi liên hồi, từ
1 ông bạn, để lấy xe đi đón người sắp tới phi trường. Hì hì, chiều tối khi
họp mặt, mới hiểu lý do, sao mà nôn quá vậy! Về lại đến nhà Đức, giao xe
xong, phải “ngồi đồng” đến chiều.
Anh CT Dung mấy ngày nay, hết đứng lại ngồi, vì phu nhân vẫn còn ở bển.
Hôm nay nàng sang, chàng ra phi trường đón với bộ mặt tươi rói. Chị Ninh
lại phải cứu bồ, đến đón K. Hoà và thằng tui về nhà cũ của chị, cho người
đẹp trang điểm. Tôi thì chỉ nhất bộ trên người, quần áo dự trù thay, còn
ngoài khách sạn; nên đã sẵn sàng cho buổi họp mặt tối. Mình vừa xấu giai,
vừa chai mặt, ai cũng biết; có bê bối chút đỉnh, cũng không thể xấu hơn.
Bảy giờ tối thứ 6, anh chị Ninh đưa thầy Vũ Kim Chi, Giáo sư Vạn Vật, và
ghé đón thêm K. Hoà và tôi, tới nhà anh chị Thụy-Mai Mừng (Q73). Đây là
nơi họp mặt Tiền Đại Hội. Mẹ thầy Chi và mẹ anh Ninh là đôi bạn thân.
Nhân dịp Đại Hội, thầy từ Cali. sang tham dự và đưa cụ sang thăm thân
mẫu anh Ninh.
Nhà anh chị Thụy-Mai Mừng nằm trên 1 ngọn đồi, với vườn sau thật rộng,
cây cối xanh um như 1 khu rừng nhỏ. Nếu nhà Minh Nguyệt, Q72, nơi họp
mặt Tiền Đại Hội Gia Đình QGNT năm 2003, ở riêng biệt trên 1 ngọn đồi,
có cái view nhìn bao quát được cả San Jose; thì vườn sau của nhà anh chị
Thụy-Mai Mừng, có nét đẹp duyên dáng của... "thung lũng tình yêu". Mỗi
nơi 1 vẻ, không nơi nào giống nơi nào, đều rất đẹp. Đường từ trên nhà
xuống thung lũng được tráng xi măng, rộng hơn 1m, chạy ngoằn ngoèo sát
hàng rào bao quanh. Hai bên lối đi, có những ngọn đuốc soi đuờng; thật lý
tưởng cho những cặp tình nhân cần nơi thơ mộng hẹn hò.
"Tức cảnh sinh tình", thằng tui cũng cố lòng vòng cười cầu tài, tìm bạn đi
cùng, để biết con đường “tình nhân" đẹp cỡ nào và dẫn xuống tới đâu? Rủ
ai, ai cũng lắc đầu! Ai mà dám đi cùng... Dê Chúa trong đêm! Nên thú thiệt,

tui cũng chưa đi giáp vòng vườn. Chỉ thấy phần nhỏ của sân, vì sợ ma,
hổng dám … đi mình ên! Hơn nữa, gặp mấy tên bạn, rủ cụng chai miết,
nên dù có muốn làm gan, cũng đâu có giờ rảnh mà... "cưỡi ngựa xem
hoa"... lúc tối trời!
Gặp lại Nguyễn Ngọc Yến, Q71, không khó để nhận ra cô nàng ngày xưa,
với cặp kiếng tròn cận thị thật bự. Thời gian hình như chỉ tấn công và chiến
thắng được các nam sinh Q. Nhìn quanh, các nữ sinh Q., hình như đều

được miễn nhiễm, trông ai cũng trẻ và đẹp! Nhận được quà từ phương xa,
thật cảm đông và ngạc nhiên! Cám ơn nhiều!
Đồ ăn ê hề và rất ngon, nào là thịt kho dưa giá của chị Mary, phu nhân của
Hưng; đến bánh rán của người đẹp Hương, barbecue, …. Cố tìm món "Mì
Vịt Tìm"` nức tiếng của Kiến Bạc (Ngô Vũ Thi, Q72) mà không gặp, chắc
chủ bận nhảy “cò cò”, nên không có giờ tìm vịt chăng? Lần đầu tiên được
diện kiến vợ chồng người đẹp xứ cao bồi Texas, chị Thủ Quỹ trông thật trẻ
nhanh nhẹn, vui tính. … Nói chung những gì nghĩ về Vũ Thi đều vẫn đúng
y chang qua lần gặp gỡ đầu. Anh Kiệt thì khỏi cần giới thiệu, rể Q. nào
cũng đều có 1 mẫu số chung: hiền lành, có “hiếu” với dzợ ... Nếu không có
những mẫu số này, chắc hổng sống đặng qua 1 con trăng với các nàng!
Gặp anh Kiệt lần đầu, rất ái mộ nụ cười dễ dãi của anh. Biết thêm 1 rể, có
thêm 1 bạn.
Quá đông bạn cũ, có những tên hơn 35 năm chưa gặp lại; đủ chuyện để
hỏi, để trả lời. Có những ông cùng tiểu bang, và có ông ở cùng thành phố,
đã lâu không gặp; đúng là "Cali thì rộng, nhưng nước Mỹ thì hep", để bạn
bè gặp nhau nơi đất nóng, đầy tình thuơng mến thuơng này.
Tăng Lý Công, Chủ Tịch gd Q. vùng Texas, mở đầu chương trình Tiền Đại
Hội tối nay: Chào mừng quý thầy cô và các bạn Q. từ khắp nơi về. Sau đó,
giới thiệu thầy cựu Hiệu Trưởng Hoàng Xuân Thiệu. Thầy đã tâm sự bằng
cả tấm chân tình, thật cảm động. Rồi đến anh Đại Diện GĐ QGNT Đỗ Duy
Dung, với những lời ngắn gọn, nhưng rất đầy đủ. Rồi đến người đẹp từ
quốc nội Khánh Hoà. Là chuyên viên MC có khác; chẳng biết nói gì mà bà
con vỗ tay hoan hô quá trời – thằng tui lúc đó đang mải cụng chai với mấy
thằng bạn cũ, nên không nghe thấy gì; chỉ lúc nghe vỗ tay quá mạng, mới
giật mình, vỗ tay theo. Nếu ai đọc đoạn này, xin đừng méc cho người ta
biết, kẻo tui bị giận tội nghiêp!
Sau đó, chương trình văn nghệ bắt đầu, mặc dù giàn âm thanh “cây nhà lá
vườn”, nhưng Phan sĩ Tuấn, Nguyễn Ngọc Lập, Thu Cúc, Nguyễn Cư,
…cũng đã tạo được 1 đêm văn nghệ rất ấn tượng, ấm áp.
Những Kiến vui vì gặp lại đàn; các nàng biểu lộ niềm vui bằng cách đi kiếm
tôi mà … đốt! Có chút bia, tôi coi trời bằng vung, nên chiến đấu rất là anh

dũng, cầm cự được cho đến khi họ hàng Kiến thu binh kéo về, vì trời đã
quá khuya. Phải dành sức cho ngày mai.
Trước lúc chia tay, B. Loan và anh Đặng đã gặp từng bạn trong nhóm
"Kiến-Dế", nhắc lại lời mời: Nhớ 10 giờ sáng mai đi ăn phở. Thằng tôi đuợc
ăn gì có "mùi nhang" đều thấy hấp dẫn, nên gật đầu lia lịa.
Hai đêm mất ngủ, đêm nay được 1 giấc ngủ thật ngon, không mộng mị
hơn 5 tiếng đồng hồ.





Bữa ăn sáng thật vui và ồn ào; tuy vắng anh chị Dung-Đào đi họp, anh chi
Ziệp-Yến từ Austin chưa lên và anh chị Ninh đang bận công tác cho ĐH.
Dân nhà băng có khác, người lúc nào cũng hào phóng và hết mình với bạn
bè. Mặc dù bệnh bao tử vẫn còn hành, nhưng vì bạn bè, vẫn tạm quên để
cùng vui! Nhớ câu vè sau 1975, "Đả Đảo Thiệu Kỳ, mua gì cũng có!"; hôm
nay, được buổi sáng no bụng, nên tui cũng "Đả Đảo Đặng, Loan, ăn gì
cũng ... free!”
Cặp đôi này, tuy rất "Mỹ", đã cẩn thận lên kế hoạch (plan) trước mọi
chuyện trong chuyến đi. Tự tìm chốn riêng tư nơi khách sạn cho “hai đứa
mình”, để không làm phiền ai; nhưng cái tình hòa đồng, vui vẻ với bạn bè
Q. cũng rất vuông tròn, đầy đặn, khó có ai hơn! Cám ơn Kiến Vàng và anh
Đặng.
Sau bữa điểm tâm, ngồi thêm 1 lúc, cả bọn kéo nhau về nhà Hưng-Mary.
Vắng mặt thêm Lương, Sơn, theo bạn đi uống cafe. Lân cũng có công việc
bận. Đào phu nhân vẫn phải ngồi chờ chàng họp. Cặp Ziệp-B. Yến thì vẫn
còn cách 200 miles (Hơn 300km), miết tận … Austin.
Cái nhà ông Hưng này, cái tình Q. cũng thật... mênh mông. Bỏ công việc
và bà chủ Mary ở nhà, đi làm tài xế mấy hôm nay. Quí bạn, có gì đưa ra
hết, nào nai khô, nai xúc xích, nai xào lăn, nguyên trái mít tuơi (4*), ...
Cũng chỉ vì quá mến khách, mong khách vui mà chàng ta cũng hơi "độc
quyền", muốn mọi nguời ở nhà chàng, hổng được đi đâu. Cám ơn anh chị
Hưng-Mary rất nhiều.
Luận phải lái xe, anh Đặng và Đạo không uống; Hưng uống cầm chừng
tiếp khách, chỉ có tui là "múa gậy vườn hoang", uống ào ào như … “gió vào
nhà trống”. Thấy người say hay nói thiệt, các nàng tới tấp điều tra, truy
vấn, dò hỏi: Ai là người ngày xưa Dế Chúa "Đứng ngẩn trông vời áo tiểu
thư"? Không biết tại bia làm hoa mắt, choáng váng hay " dĩ dzãng dễ gì
dấu diếm" mà nhìn đâu cũng thấy thấp thoáng người xưa ẩn hiện, đang ở
chung quanh mình. Ôi đời! Người ta cười cợt, trêu chọc tiểu thư của tui,
như họ đang trêu chọc chính họ! Hà hà! Chẳng biết tại chung quanh toàn
giai nhân nên chưa uống đã say hay tại mấy ngày mất ngủ mà say... thiệt
lẹ, phải đi kiếm 1 góc nhà nằm. Nhớ có ai cho uống ly chanh đường và

nhớ rất chắc chắn, rất rõ.... không có "môi em ngọt"!
Về lại nhà anh chị Ninh trong chất ngất cơn say; giấc ngủ đến rất nhanh, từ
lúc nào. Nằm nghỉ đuợc hơn tiếng, phải dậy sửa soạn cho buổi dạ tiệc
chính của ĐH. Cũng may, anh Ninh đã ghé khách sạn lấy hành lý dùm.
Đêm nay mới thật là đêm, mọi nguời tụ tập về. Quý thầy Hoàng Xuân
Thiệu, thầy Huỳnh văn Ân, thầy Vũ Kim Chi, thầy Đặng Hưng Thinh, thầy
Nguyễn Văn Thơm, thầy Phan văn Bình, thầy Phạm Thanh Liêm, thầy
Nguyễn Khánh Do... Quý cô Đỗ Duơng Chi, cô Hoài An, ... Chuơng trình

dự tính khai mac lúc 6 giờ chiều, nhưng 7 giờ bà con mới đến đông đủ.
Lần luợt các lớp ra chụp hình lưu niêm. Nhìn các "nữ và nam sinh" trong
những "đồng phục" không giống nhau, thiệt là đẹp.
Chuơng trình bắt đầu với lễ chào cờ Việt, Mỹ; phút mặc niệm. Sau đó, đến
diễn văn khai mạc chào mừng ĐH của Trưởng Ban Tổ Chức Tăng Lý
Công và tiếp theo là lời chia sẻ, cám ơn của anh Đại Diện GĐ QGNT Đỗ
Duy Dung, đến quý thầy cô và ace Q. tham dự. Bài huấn từ của thầy cựu
hiệu trưởng Hoàng Xuân Thiệu rất xúc tích, thấm đậm tình đồng nghiệp và
nghĩa tình thầy trò, ...
Đến phần văn nghệ, các nữ sinh và các dâu Texas hợp ca bài Hiệu Đoàn
Ca và những bài đồng ca quen thuộc khác. Sau đó, các danh ca truờng
nhà đã lần luợt thay nhau lên giúp vui như Đèo văn Bắc, Q73 với "mười
Năm Tình Cũ" của Trần Quảng Nam, Q73, .... Dạ tiệc thật vui, sống động
và chân tình.
Hưng đã mang theo 2 chai cognac, rót mời bạn bè. Sự nồng ấm, rộn rã âm
ba của men rượu và những yêu thuơng của bạn bè chung quanh, làm lòng
tôi thật tưng bừng và hạnh phúc. Tôi như con thoi, chạy hết bàn này đến
bàn khác; đâu đâu cũng thấy những khuôn mặt thân thuơng và quen
thuôc. Làm sao để có những giây phút này mãi mãi! Nhìn quanh và bắt gặp
một hình ảnh thật đẹp, người xưa gặp lại, với vai kề, tay nắm …. "Dăm ba
hạnh phúc ngắn, quên sao đuợc mà quên ...".
Văn nghệ "phe ta" có Khánh Hoà đóng góp bài Lệ Đá, Phan Sĩ Tuấn với 3,
4 bài đều đuợc vỗ tay nồng nhiệt. Nhớ cuộn băng cassete đã mang về từ
VN do P.S. Tuấn tặng, có bài "Vết thù trên lưng ngựa hoang", ai nghe cũng
tấm tắc khen hay. Hơn mười năm, chỉ làm giọng ca của bạn thêm điêu
luyện, hay hơn.
Đến phần dạ vũ, các thầy cô hầu hết đã ra về. Các học trò vẫn muốn níu
kéo cuộc vui, nên còn ở lại đông đủ. Từng cặp, từng cặp say sưa dìu nhau
theo tiếng nhạc. Thằng tôi hơn 30 năm, chưa nhảy “cò cò”; không hiểu
sao, hôm nay, hồn cũng nóng bỏng, lâng lâng. Nghe K. Hoà, B. Loan, B.
Ngọc, ... rủ, cũng làm gan theo ra sàn nhảy và đã anh dũng đạp cẳng
người ta... "đau muốn chết"! Đã từ lâu, nghe cặp Kiệt- Vũ Thi nhảy rất "dở",

hôm nay mới được chứng kiến tận mắt, quả thiệt tiếng lành đồn xa. Họ
thiệt là xứng đôi.
Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc kết thúc. Đêm dạ vũ chấm dứt lúc 1 giờ
sáng. Đạo sẽ về chuyến bay sớm, lúc 6 giờ sáng và Dinh về lại Houston
sáng hôm sau, nên chúng tôi phải chia tay; về khách sạn, gần phi truờng
ngủ. Bắt tay anh Đặng, Luận, Hưng, ... với nỗi niềm "tiễn nhau đi rồi, đôi
mắt còn có đuôi ..."! Lên xe với Lân, Đạo, và anh chị Dung – Đào, ngập
tràn tình cảm của bạn bè, kẻ đi, người ở!

Về đến khách sạn, cố dỗ giấc ngủ, nhưng mắt vẫn mở thao láo. Nằm nói
chuyện tầm phào với các bạn tới 5 giờ sáng và xuống đường tiễn Đạo lên
shuttle ra phi trường. Lên phòng nằm lại, vẫn không ngủ được. Xuống
cafeteria ngồi nói chuyện suông với anh Dung; rồi lại lên phòng nằm, vẫn
không ngủ được. Xuống lại dưới nhà, ngồi nghe ké chuyện giữa Trịnh Kim
Ngân, Q74, và anh Dung thật vui. Rất thích bài viết dí dỏm của Kim Ngân
về ĐH 2003. Hôm nay, mới có dịp nghe Kim Ngân nói chuyện, dù trong ĐH
hôm qua, có chào hỏi nhau. Nghe chuyện, nhiều khi vui, muốn góp vài câu;
nhưng ngại chưa quen nhiều, nên chỉ ngồi im nghe.
Gặp anh Lê Hồng Đa, Q68, đến đón em ruột Minh Nguyệt và Mơ, Lý tham
dự buổi họp mặt chót trước khi chia tay. Anh Lê Hồng Đa có cái tên khá
đặc biệt, nên dễ nhớ. Anh thuộc lớp các anh chị du học Mỹ khóa đầu tiên.
Gặp anh là có cảm tình ngay, với làn tóc bạc trắng, cùng khuôn mặt rất
hiền, ăn nói nhỏ nhẹ. Minh Nguyệt và Mơ, Q72, đều là dân San Jose phe
mình. Minh Nguyệt hồi đi học trường Q. là "trò ngoan, học giỏi". Mơ thời
"Ngày xưa Hoàng Thị", có rất nhiều cái đuôi khi ... "em tan trường về".
Chào tạm biệt Lý, Minh Nguyệt và Mơ. Trở về phòng, vẫn không sao ngủ
được. Kiểm soát lại hành lý và ngồi đấu láo với Lân tới gần 12 giờ trưa.
Xuống trả phòng, cùng anh chị Dung - Đào đưa Lân ra phi trường. Quay ra
chỗ trả xe và dùng shuttle vào lại phi trường.
Ngồi chờ máy bay, gặp vợ chồng Nguyễn Xuân Dũng-Túy, dân B2. Tuy
cùng dân San Jose, nhưng không biết nhau nhiều. Nay có dịp nói chuyện,
thấy mến Dũng và hai thằng dần thân nhau, sau chuyến đi này.
Máy bay cất cánh, nhìn lại Dallas lần chót! Xin chào tạm biệt tất cá, hẹn
ngày hội ngộ lần tới đông hơn và vui hơn!
(4*) Mít ở Mỹ, giá năm 2005 còn rất mắc, khoảng 4, 5 đô la 1 lbs (450
gram).
Phạm Minh Đô ́c












Click to View FlipBook Version