“Thủy thương Trí thì thương thật tình. Thủy trao
trọn tình thì Trí trân trọng. Thủy thủ thế, trốn
tránh, thiết tưởng thiếu tin tưởng Trí.”
Thủy thật thà tin tôi, thả tấm thân trinh trắng tùy
tôi thao túng. Thân thể Thủy trắng trẻo, thơm
tho. ***
Tôi tả thế thôi, tả thêm thì thô tục, tùy toàn thể
tưởng tượng....
151
Những bài học vui để suy ngẫm
Bài học 1:
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong,
đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm
vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là
ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì
Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông
cái khăn tắm kia ra. Suy nghĩ một chút rồi chị
vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt
Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô
cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào
người rồi đi lên nhà.
- Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: "Ai đấy em?".
- Vợ: "ông Bob hàng xóm."
- Chồng: "Tốt. Thế hắn có nói gì đến số tiền 800
đô hắn nợ anh không?"
Bài học xương máu:
Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông
của mình kịp thời, thì anh đã có thể ngăn được
sự “phơi bày”.
152
Bài học 2:
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe.
Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ
một bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây
tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam
thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu:
- “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″.
Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam
lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ
kêu:
- “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″.
Nam thẹn quá:
- “Xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”.
Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu,
nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều
răn 129 ấy, thấy đề:
"Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm
thấy hào quang."
Bài học xương máu:
Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc
của mình, anh sẽ bỏ lỡ một cơ hội lớn.
153
Bài học 3:
Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính
và một Sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ
bắt được một cây đèn dầu cổ. Họ xoa tay vào
đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo:
- “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”.
- "Tôi trước! tôi trước!" – thư ký hành chính
nhanh nhảu nói: " tôi muốn được ở Bahamas lái
canô và quên hết sự đời".
Puff... Cô thư ký biến mất.
- "Tôi! tôi!" – anh nhân viên bán hàng nói: " tôi
muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân
viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina
Coladas vô tận và với người tình trăm năm".
Puff... Anh nhân viên bán hàng biến mất.
- "Ok tới lượt anh". Thần đèn nói với ông quản
lý.
Ông quản lý nói:
- "Tôi muốn 2 đứa đấy có mặt ở văn phòng làm
việc ngay sau bữa trưa".
Bài học xương máu:
154
Luôn luôn để Sếp phát biểu trước.
Bài học 4:
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi,
chẳng làm gì cả. Một con thỏ con nhìn thấy thế
hỏi:
- "Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như
anh được không?"
Ðại bàng trả lời:
- "Được chứ, sao không?"
Thế là con thỏ ngồi xuống nghỉ ngơi. Bỗng
dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con
thỏ.
Bài học xương máu:
Để được ngồi không chẳng làm gì, anh phải
ngồi ở trên cao.
155
Bài học thứ 5: (bài này dịch thì mất hay nên để
nguyên nhá)
A turkey was chatting with a bull:
- "I would love to be able to get to the top of
that tree" sighed the turkey, "but I haven’t got
the energy."
- " Well, why don’t you nibble on some of my
droppings?" replied the bull. "they’re packed
with nutrients."
The turkey pecked at a lump of dung, and found
it actually gave him enough strength to reach the
lowest branch of the tree. The next day, after
eating some more dung, he reached the second
branch. Finally after a fourth night, the turkey
was proudly perched at the top of the tree. He
was promptly spotted by a farmer, who shot him
out of the tree.
Moral of the story: Bullshit might get you to the
top, but it won’t keep you there.
156
Bài học thứ 6:
Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh
rét. Trời lạnh quá con chim bị đông cứng lại và
rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm
đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con
chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng
người nó đang ấm dần. Ðống phân ấy đã ủ ấm
cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc,
nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi
ngang nghe tiếng chim hót liền tới thám thính.
Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con
chim nằm dưới đống phân, nó liền bới con chim
ra ăn thịt.
Bài học xương máu:
1. không phải thằng nào ỉa vào mình cũng là kẻ
thù của mình,
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống
cứt cũng là bạn mình,
3. và khi đang ngập ngụa trong đống cứt thì tốt
nhất là ngậm cái mồm lại.
157
CHUYỆN BA XẠO NGÀY XƯA
Tèo bị bạn bè chê cười vì sợ vợ, bèn tìm đến
một người bạn và hỏi làm thế nào để hết sợ.
Bạn Tèo khuyên: - mày thử uống rượu vào xem,
có chút men sẽ làm mày tự tin hơn khi đứng
trước bà ấy. Vài ngày sau, Tèo gặp lại bạn và
than:
- Thôi, thôi! tao chẳng dám làm theo cách ấy
nữa đâu. Hôm trước, tao thử uống rượu và nhìn
bà ấy thành hai, nỗi sợ của tao còn tăng gấp đôi.
Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người
khách, Tèo hỏi: - Trong đám ta đây ai là người
sợ vợ nhất?
Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay: Ta đây
chớ ai !
Mọi người lấy làm lạ mới hỏi:
- Sư cụ có vợ đâu mà sợ? -
Ta sợ đến nỗi không dám lấy vợ.
158
Tèo cãi nhau với vợ.
Sau khi chuẩn bị hành trang để ra đi, Tèo ta liền
nói lời từ biệt:
- Tôi tự nguyện đi làm nhà du hành vũ trụ đây.
Thà va đập vào các thiên thể, hy sinh ở một
hành tinh bí ẩn nào còn hơn cãi cọ suốt đời thế
này với cô!
Nói rồi Tèo đi ra và đóng sập cửa lại. Nhưng chỉ
một phút sau đã quay vào nói:
- Cô thế mà may! Ngoài trời mưa.
Tèo ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hung
hổ tuyên bố với bạn bè rằng:
- Vợ tao ý à, hư là tao vả cho gãy hết cả răng ấy
chứ. - Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng
vợ mày là thật hay giả? - Thật 100%
- Còn răng của mày?
- Có cái nào còn là thật đâu !
Tèo xưa nay rất là sợ vợ.
Vợ nó quát tháo thế nào, nó cũng ngậm miệng,
không dám cãi một lời.
nó đi đánh bạc, mãi xẩm tối mới về.
159
Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ chồng mỏi
mắt. Chị ta tức lắm.
Khi Tèo vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy
ra túm ngực lôi vào nhà, gầm rít.
Tèo vừa gỡ tay vợ túm ngực, vừa kêu xin:
- Bỏ tôi ra! Tôi xin bu nó! Chị vợ được thể càng
làm già, túm luôn tóc ấn đầu anh ta
xuống. Tèo liền vung tay gạt ngã chị vợ, tát cho
luôn chị vợ mấy cái, rồi trợn mắt, quát:
- Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ chứ!
160
Vào một ngày đông lạnh lẽo, cô người mẫu
phàn nàn với họa sĩ Tèo là quá lạnh nên không
thể khỏa thân được.
- Cô nói đúng, vậy hãy mặc quần áo vào, chúng
ta ngồi uống cà phê một chút -
Tèo nói. Một lúc sau, đột nhiên có tiếng gõ cửa
gấp gáp, Tèo tái mặt, cuống quýt giục người
mẫu:
- Nhanh lên, cởi quần áo ra, vợ tôi đấy!
Tèo đi chơi về muộn, tâm sự với bạn:
- Ước gì lúc này tao được là con chuột nhỉ!
- Sao ông có ý muốn lạ lùng vậy? Làm người
chẳng sướng hơn sao?
- Đúng thế. Nhưng vì chuột là con vật duy nhất
mà vợ tao sợ.
Dưới địa ngục, Diêm Vương tập hợp tất cả đàn
ông lại và nói:
- Ai sợ vợ đứng sang 1 bên!!!.
Tất cả lũ lượt kéo nhau sang bên "sợ vợ" chỉ
còn Tèo đứng ở bên "không sợ vợ". Diêm
Vương lại gần vỗ vai anh ta và nói:
161
- Anh đúng là 1 người đàn ông dũng cảm và gan
dạ. Vì sao anh lại không sợ vợ?
Tèo trả lời:
- Dạ thưa vợ tôi dặn không được tụ tập ở chỗ
đông người
Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh,
một người khạc ra đờm đỏ, một người khạc ra
đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy Tèo chạy
chữa. Tèo bảo: - Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ
đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa.
Nên về mà lo hậu sự đi thôi.
Cả hai cùng hỏi Tèo: - Sao đờm xanh, đờm đỏ
lại khác nhau như thế?
Tèo nói: - Ðờm đỏ tự phổi ra, họa còn có
phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất
rồi, còn chữa thế nào cho lành được. (Vỡ mật vì
sợ vợ)
Trời bên ngoài đang giông tố dữ dội, bà chủ
tiệm bánh mì định đóng cửa đi về thìTèo đội
162
mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh mì thịt.
Bà chủ tiệm ái ngại hỏi:
– Ông có vợ rồi phải không? – Thì đúng là có
vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một
ổ bánh mì trong trời giông bão như thế này sao?
Xét Mình Xưng Tội
Cha xứ khuyên giáo dân là cần phải xét mình kỹ
lưỡng trước khi xưng tội.
Tèo chia sẻ kinh nghiệm về cách thức xét mình
như sau:
- "Tôi chỉ cần chọc vợ tôi một câu, vợ tôi sẽ nổi
xung lên và đọc cho tôi nghe một lô các thứ tội
mà tôi đã làm. Tôi chỉ việc lắng nghe và nhớ
lấy. Thế là xong công việc xét mình, vừa mau
lại vừa đúng".
Người đầu tiên
Sau buổi lễ, cha xứ hỏi các con chiên phái nam:
"Những ai trong số các con thường bị vợ thượng
cẳng chân, hạ cẳng tay thì đứng dậy".
Tất cả đàn ông đều đứng dậy, chỉ một Tèo vẫn
ngồi yên tại chỗ.
163
Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:
Chúa dạy các con phải yêu thương nhau. Vợ
chồng phải thuận hòa và nhường nhịn nhau. Con
thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con
rất ít. Con chính là người như thế đầu tiên ta
gặp.
Tèo bùi ngùi:
"Thưa cha, con không dám nhận lời khen của
cha".
"Sao vậy? Con của ta", vị cha xứ hỏi.
"Số là con bị vợ đánh què, không thể đứng dậy
được",
164
Thay nội tạng
Một ông nhà giàu nọ bị bệnh nan y sắp chết, bác
sĩ Tề nói muốn sống thì phải thay nội tạng. Ông
ta lập tức bay ra chợ đen nội tạng bên Trung
Quốc. Đầu tiên, ông ta vào tiệm bán tim. Tại
đây, tim các loại có đủ cả. Nào là : tim bác sĩ,
tim nông dân, tim công nhân, tim luật sư, tim
thầy giáo… nhưng mắc nhất trong cửa hàng là
một trái tim cộngsản.
Ông ta liền hỏi chủ tiệm : Sao tim này mắc dữ
vậy, bộ nó tốt lắm hả ?
Cái này hổng phải nó tốt mà là nó hiếm.
Sao hiếm ?
Ây dà, nị hông thấy sao ? Cả ngàn thằng cộng
sản mới có 1 thằng có tim đó chớ.
Vậy là nó hiếm rồi. Hàng hiếm đó , mua đi.
Ông nhà giàu mua trái tim cộng sản.
Sau đó , qua tiệm bán bao tử. Ở đây cũng có đủ
loại: bao tử lính, bao tử dân nghèo, bao tử dân
giàu… nhưng mắc nhất là bao tử của quan chức
nhà nước cộng sản.
Rút kinh nghiệm tiệm bán tim, ông ta hỏi chủ
165
tiệm :
Cái này nó hiếm nên mắc phải không ?
Cái này hổng hiếm nhưng mà nó tốt !
Tốt ra sao ?
Tốt lắm chứ ! Xi măng, sắt thép, tiền bạc, mỡ
thối, mỡ bẩn gì, kể cả sĩ diện và lương tâm bỏ
vô nó cũng tiêu hóa hết.
Tốt lắm đó, mua đi. Ông nhà giàu mua cái bao
tử đó.
Cuối cùng, chỉ còn tiệm bán não. Ở đây cũng có
đủ loại não như 2 tiệm trước, nhưng mắc nhất
cũng là não của người cộng sản.
Lần này ,vừa thấy cái não mắc nhất đó, ông ta
nói ngay :
Lấy tôi cái này, cái này mắc vậy chắc vừa hiếm
lại vừa tốt ?
Nị khéo chọn ghê!
Cái này không những hiếm, tốt mà lại còn mới!
Cả triệu thằng công sản mới có 1 thằng có não,
mà nó không xài tới nên còn mới !
166
Ra thế !
Đánh kẻ chạy đi,..chứ không ai đánh kẻ chạy
lại…
Vì, …khi quay lại nó có mang theo ..đồng bọn.
Phũ phàng
Con hỏi bố : bố ơi, sao con cá không biết nói hở
bố…?
Bố : thế tao dìm đầu mày xuống nước xem mày
có nói được không nhá…!
Lòi ra nhé !
Một nhà khoa học tánh tình hay đa nghi, nên
ông ta chế tạo ra robot phát hiện nói dối.
Ngày chế tạo thành công, ông đem ra thử con
trai.
Cậu con trai vừa đi học về ông ta đem robot ra
hỏi:
- Sao con đi học về trễ vậy?
- Con qua nhà bạn mượn sách về học.
Robot phát hiện nói dối, đánh cho cậu con trai
một cái.
Ông bố cười:
167
- Đó con thấy chưa, nói dối là phải chịu phạt.
Lúc bằng tuổi con, bố không dám nói dối ông
nội nửa lời.
Ngay lập tức, robot đạp ông ta một cái bay vô
tường.
Người vợ thấy cậu con trai bị đánh đòn đau bèn
nói:
- Sao anh làm thế với con, dù sao nó cũng là
con anh!
Robot bèn nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi.
Dịp tốt
Hoa Kỳ mới chế đuợc cái máy bắt trộm.
Đem qua Thái Lan 2 ngày bắt đuợc 100 tên.
Kampuchia 2 ngày đuợc 200 tên.
Đem qua VN 1 ngày… mất toi cái máy.
Em thích gì?
Nhân kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng hỏi vợ:
- Em có thích một chiếc áo bằng lông thú
không?
- Không.
- Anh sẽ mua tặng em một chiếc Mercedes nhé?
168
- Không.
- Hay là anh cho em một ngôi nhà nghỉ mát trên
núi?
- Không…
Người chồng chịu thua:
- Vậy em hãy nói thẳng, em thích cái gì, chúng
ta sẽ giải quyết nhanh.
- Em muốn ly hôn.
- Trời! Anh đâu có dự kiến sẽ chi nhiều như thế!
CÂU CHUYỆN CỰC NGẮN ;
169
Viết một câu chuyện cực ngắn
Tại một trường đại học, người ta yêu cầu sinh
viên viết một câu chuyện cực ngắn nhưng vẫn
phải bao gồm đầy đủ 4 nội dung: Tôn giáo,
Phong kiến, Tình dục và Huyền bí.
Bài được giải cao nhất thế này:
"Lạy Chúa". Nữ Hoàng tự nhủ. "Ta có thai rồi.
Không hiểu là gã nào nhỉ?"
THƠ CON KIẾN
Có những lúc giật mình tan giấc mộng
Anh chợt nhớ đến những buổi chiều hồng
Anh cùng em trên ngọn đồi đón gió
Và nơi đó, trong mịt mùng đám cỏ
Anh vô tình.. bị kiến cắn vô mông
DIỄN TẢ SỰ RUNG ĐỘNG
Giờ văn, thầy giáo :
- Theo các em, thế nào là sự rung động trước cái
đẹp?
1 bé trai:
170
- Thưa thầy, ví dụ như khi ta đứng trước hoa
hậu hoàn vũ khỏa thân 100% ạ!
Thầy:
- Em ra ngay khỏi lớp, ngày mai mời phụ huynh
đến gặp tôi!
Ngày hôm sau, thầy vào lớp, thấy bé trai nọ lầm
lỳ trốn xuống ngối tít tận cuối lớp, dãy bàn cuối
cùng.
Thầy:
-Ai cho phép em tự tiện đổi chỗ? Phụ huynh
đâu, sao không thấy đến?
Trò:
-Thưa thầy, bố em bảo là, nếu thầy không thấy
rung động khi đứng trước hoa hậu khỏa thân, thì
thầy là người bệnh hoạn, pê-đê, bố em kinh tởm
không muốn gặp, còn em phải ngồi tránh thầy ra
!!?
THÀNH THẬT VỚI TÌNH YÊU
Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không?
Chàng: Không bao giờ.
Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ?
171
Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu
nào.
Nàng: Thế còn cờ bạc? Chắc anh cũng có chơi
chứ?
Chàng: Không khi nào, em biết đấy.
Nàng: Vậy ngoài em ra, anh còn để ý đến cô nào
không?
Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy
nhất em mà thôi!
Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì
đó chứ?
Chàng: À, đúng là thỉnh thoảng anh có hay nói
dối.
THƯ GỮI CHO EM
Sài gòn không sao, ngày X tháng Y
Em yêu...lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào
mắt em........................, dắt em vào phòng
........................, đóng cửa.............................. , tắt
đèn......................... , đè em xuống
giường.......................... , trùm mền lại
172
..............................................., khoe dzới em cái
đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh .......
TÌM BẠN
Thanh niên 28 tuổi, đọc thân vui tính, khoẻ
mạnh. Không rượu chè bài bạc chích choác, yêu
màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn,
có khả năng tự chăm sóc bản thân và người
khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất kỷ
luật. Không lang thang trên mạng, không chít
chát hay chơi game trực tuyến, không bị
Webcam lôi cuốn, không tham gia cá độ. Đã
sống theo đúng thời khoá biểu trên 6 năm và sẽ
tiếp tục như thế cho đến hết cuộc đời còn lại.
Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng
vị tha...
Ai mến xin thư về cho:
Trần Bất Lương , khu tù chung thân, trại giam
Hoả Lò
173
NGÀY TÀN
Cô vợ gọi người đến sửa máy giặt. Vì phải đi
làm cả ngày nên cô dặn người thợ, vốn là chỗ
quen biết, nơi để chìa khóa để anh tự mở cửa
vào.
"Tôi sẽ để chìa khóa dưới thảm chùi chân. Anh
sửa máy xong để hóa đơn lên kệ bếp giúp tôi. À,
anh đừng ngại con chó béc-giê. Nó sẽ không
làm phiền anh đâu. Nhưng anh đừng nói bất cứ
chuyện gì với con vẹt. Nhớ nhé, không nói với
con vẹt!".
Hôm sau, người thợ tới và thấy một con chó rất
to. Nhưng như bà chủ đã nói, con chó chỉ nằm
xem anh ta làm việc. Còn con vẹt lại liên tục
chửi rủa la hét khiến anh ta phát điên. Cuối
cùng, không chịu được nữa, anh ta hét lên:
- Câm mồm đi, con vẹt ngu ngốc kia!
Con vẹt bèn nói:
- Xử nó đi, chó!
174
NHÀ HỌ "NỔ"
Giờ văn, cô giáo ra đề như sau:"Hãy tả về gia
đình của em"...
Nhà em nghèo sáng sớm ba em phải đạp xích lô
chở má em đi bán hột xoàng, anh chi em em từ
nhỏ đã cơ cực. Anh trai em mơ có một trái banh
nhựa mà đá cũng không có, phải gom tờ
500.000 đồng vò thành cục rồi chơi đá banh.
Chị em nhìn mấy đứa hàng xóm chơi nhảy dây
mà thèm nên chị lấy dây chuyền vàng cột lại mà
chơi. Ba má em cực khổ không kiếm được việc
làm cho nên tối tối ba má em lấy vàng cục chơi
chọi qua chọi lại cho đỡ buồn. Anh em không
được đi xe đạp hay xe máy đến trường như bao
đứa trẻ khác mà đành phải chịu khó đi xe
Mercedes. Ôi cuộc đời em khổ quá !ôi trời ơi,
em khổ quá cỡ.
XƯA VÀ NAY
Gái xưa dạ một , vâng hai
Gái nay mà bảo là quay cãi liền.
175
Gái xưa thùy mị thục hiền
Gái nay như mấy con... điên ngoài đường.
Gái xưa may vá tỏ tường
Gái nay chỉ biết tìm đường Shopping.
Gái xưa mới thật là xinh
Gái nay như thể ....." tinh tinh xổng chuồng ".
Gái xưa ăn nói điệu đàng
Gái nay ăn nói sỗ sàng thấy ghê.
Gái xưa vừa gặp đã mê
Gái nay nhìn kỹ vẫn chê như thường.
Gái xưa đâu biết trèo tường
Gái nay giận lẫy kiếm đường theo trai.
Gái xưa làm lụng quen tay
Gái nay làm biếng khoanh tay ngồi nhìn
(lụm trên net, mong các quý bà, quý cô nhẹ tay)
VỊNH MỚI
Một du khách nước ngoài hỏi anh hương dẫn
viên :
- "Tôi đã đến Việt Nam nhiều lần. Ở Việt Nam
có hai vịnh rất nổi tiếng mà tôi đã tham quan là
176
"Nha Trang Bay" và "Ha Long Bay". Nhưng
còn một vịnh tôi thấy quảng cáo rất nhiều, ở
khắp nơi. Anh có thể dẫn tôi tham quan không?"
Anh hướng dẫn viên vội hỏi "Xin ông cho biết
tên của cái vịnh đó".
Ông khách chỉ lên bức tường bên đường rồi bập
bẹ đánh vần "Cam Dai Bay". ( CHUYỆN NẦY
HAY NHẤT )
TÙ MỌT GÔNG LUÔN
Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay
ngược chiều. Anh ta dừng xe xem xét, thấy nó
chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào
lồng với chút vụn bánh và nước. Khi tỉnh lại,
thấy mình bên song sắt cùng với mấy mẩu bánh
vụn chú sẻ thở dài tự nhủ:
-Khỉ thật. Mình đã đâm chết thằng cha đi xe
máy rồi. Bây giờ chắc là tù mọt gông đây...
KHUYẾN MÃI
177
1 vị khách rất tức giận gọi điện đến hãng nước
ngọt mắng vốn
- Alo, tôi là người tiêu dùng. Tôi đang có trong
tay chai nước giải khát của các ông, trong đó có
1 con gián. tôi ko thể chịu đựng được nữa. Tôi
sẽ kiện hãng các ông đễ ko người tiêu dùng nào
bị lừa nữa, công ty các ông sẽ phá sản.
- Thế à? Xin chúc mừng quí khách đã trúng giải
đặc biệt của công ty chúng tôi. Phần thưởng của
quí khách là chiếc xehơi 4 chỗ ngồi. Xin quí
khách đến nhận quà sớm.
THƠ 9X
Tô canh lạnh lẽo nước trong veo.
Vài lát hành phi bé tẻo teo
Nước chấm gọi là hơi gợn tí
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo
Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo
178
Tối đói cồn cào không ngủ được
Muỗi bu vào chích cái thân bèo!!!
THI TRIẾT
Trong kỳ thi, vị giáo sư triết đang ra đề thi. Các
sinh viên hồi hộp khi giáo sư đặt một cái ghế lên
bàn và viết lên bảng: "Hãy vận dụng những điều
đã học để chứng minh rằng cái ghế này không
tồn tại!".
Trong khi các sinh viên khác viết rào rào trên
giấy thì có một sinh viên nộp bài chỉ có 3 chữ.
Bài viết này được điểm A duy nhất. Cả lớp tò
mò ghé nhìn thì đó là 3 chữ: "Cái ghế nào?".
CHIẾC XE CÓ MA
Vào lúc 11:00h tối, có một anh chàng chạc tuổi
20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe
buýt về thành phố. Anh ta đứng mãi mà chẳng
thấy một chiếc xe nào chạy ngang. Đến đúng
12:00h đêm có 1 chiếc xe chạy đến, anh ta vội
179
quắc chiếc xe vào xin được đi nhờ vào thành
phố. Anh ta leo lên xe và ngủ thiếp đi vì mệt
mỏi. Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh
xuống nghe chói tai đã làm cho anh chàng tỉnh
giấc. Anh ta đã mất hồn khi không nhìn thấy tài
xế lái xe mà xe vẫn chạy, anh ta đã la lớn: "MA
AAAAAA".
Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại:
"Ma cái mả cha mày chứ ma, tao đẩy xe chết mẹ
luôn
180
Người Bán sách
Không biết tên tác giả *
Một người Sài Gòn vừa bị công an tống giam
vào ngục. Trong lúc anh đang ngơ ngác thì các
người tù khác vây quanh anh và hỏi :
- Tại sao anh bị vào tù ?
- Tôi là nhân viên bán hàng ở một tiệm sách và
bị tù về tội đã bày trong tủ kính chân dung tổng
bí thư Đỗ Mười.
- Như vậy có gì đáng bị tù đâu? Ngưỡng mộ
lãnh tụ là tốt sao lại bị tù?
- Tại tôi vô tình đặt dưới chân dung tổng bí thư
Đỗ Mười cuốn “Thằng Ngốc” của Dostoevski.
- Tại sao anh không làm kiểm điểm và xin lỗi,
rồi dẹp cuốn “Thằng Ngốc” đó đi.
- Tôi đã làm như thế và thay vào đó bức ảnh
chụp tổng bí thư và vợ cùng các con ông ấy.
- Như vậy càng quí chớ có tội tình gì đâu? –
nhưng kỳ này tôi lại sơ ý đặt dưới bức hình đó
cuốn sách “Gia Đình Bất Hạnh“.
- Rồi sau đó ra sao ?
181
- Công an đến cảnh cáo tôi; tôi dẹp cuốn sách đó
ngay và thay bằng bức hình của toàn bộ chính
trị của đảng cộng sản Việt Nam.
- Lần này anh có đặt phía dưới cái gì không?
- Có mới chết chứ! Tôi lại sơ ý để cuốn
“Alibaba và 40 tên cướp” dưới bức hình của
toàn bộ Chính Trị của đảng cộng sản Việt Nam.
– Thế nên, anh bị họ đưa vào đây?
- Chưa, sau khi đút lót ít tiền, tôi được bỏ qua và
lần này tôi để hình “Cu Hồ” vào đó.
- Thế thì tuyệt quá. Vậy tại sao anh còn bị đưa
vào đây ? – Vì sơ ý, tôi đã để quên cuốn sách
“Tên Trùm Mafia” dưới chân dung “bác”.
182
Thần
Một cô gái và một thiếu niên cùng bước xuống
một chuyến đò.
Khi BÀ LÃO chèo đò chèo ra giữa sông, gã
thiếu niên xích lại gần cô gái và hỏi:- Em có
muốn hôn anh không? Cô gái hét vào mặt gã
thiếu niên:- Đồ nhóc con .
Khi cô gái bước lên bờ, BÀ LÃO chèo đò nói
với gã thiếu niên: - Tối nay, cô ấy vào miếu làng
khấn vái.
Cô ấy rất tin vị thần này. Con hãy núp sau lưng
tượng thần.
Khi cô ấy khấn vái thì con nhảy ra và xưng là
thần,lúc đó con muốn gì cô ấy cũng chiều
.Gã thiếu niên làm y lời của BÀ LÃO chèo
đò.Trong bóng đêm cô gái đang quy khấn, thì gã
thiếu niên từ sau tượng thần nhảy ra hét sang
sảng:
- Ta là thần ở miếu này. Cô gái hồn vía thất
thần:
- Con lạy thần! Con lạy thần!
Vị thần nói:- Ta muốn lấy nhà ngươi .
Cô gái im bặt một lúc rồi nói:
183
- Con là con gái còn trinh, lấy thần bây giờ sau
này làm sao con lấy chồng .
Thần suy nghĩ một thoáng:
- Không lấy ta, thì cho ta ôm hôn cũng được.
Cô gái trả lời:
- Được...Được...
Sau khi ôm hôn xong, vị thần liền cười to:
- Ha!Ha!Ha! Ta không phải là thần, ta là thèng
nhóc con. Ha!Ha!Ha!
Lập tức, cô gái bỗng cười phá lên:
-Ha!Ha!Ha! Ta không phải là cô gái, ta là BÀ
LÃO chèo đò. Ha!Ha!Ha!
Thiếu
Chàng rể đến nhà bạn gái chơi và nói chuyện
với bố nàng.
Ông bố muốn thăm dò tính tình chàng trai nên
đặt câu hỏi thử thách.
- Nếu bây giờ có một túi tiền và một túi đạo đức
rơi trên đường thì anh nhặt túi nào?
- Cháu nhặt túi tiền - chàng trai nhanh nhảu trả
lời.
Vẻ mặt thất vọng, bố cô gái nói:
184
- Tôi biết ngay mà, các anh chị bây giờ coi tiền
là trên hết, ngay cả đạo đức cũng chẳng coi vào
đâu. Nếu là tôi thì tôi sẽ nhặt túi đạo đức.
Chàng trai nghe thế bèn vội vàng sửa chữa:
- Vì cháu nghĩ ai thiếu cái gì thì nhặt cái đó ạ.
Cháu đang cần tiền nên....
Logic
Có hai nữ tu sĩ, một trong số họ rất giỏi Toán và
được gọi là Sơ Toán (ST), còn người kia rất giỏi
về Logic nên được gọi là Sơ Logic (SL). Một
hôm trời tối mà họ vẫn còn chưa về tới tu viện.
ST : Sơ có nhận thấy một người đàn ông đã đi
theo chúng ta suốt 38 phút 30 giây không?
Không biết hắn tính làm gì?
SL : Suy luận một cách logic thì hắn định hãm
hại chúng ta.
ST : Trời ơi! Không! Với tốc độ này thì 15 phút
nữa hắn sẽ đuổi kịp chúng ta. Làm thế nào bây
giờ?
SL : Điều logic nhất là chúng ta phải đi nhanh
lên.
ST : Không kết quả rồi, Sơ ơi!
185
SL : Tất nhiên là không hiệu quả, vì theo logic
thì tên đó cũng sẽ đi nhanh lên.
ST : Thế làm gì bây giờ? Với vận tốc như thế thì
chỉ 1 phút nữa là hắn tóm được chúng ta.
SL : Cách logic nhất bây giờ là chúng ta hãy
chia làm hai. Sơ đi đường kia, tôi đi đường này.
Theo lẽ logic thì hắn sẽ không đuổi được cả hai
người.
Họ chia làm hai ngả. Tên đàn ông quyết định
đuổi theo Sơ Logic. Sơ Toán về đến tu viện và
vô cùng lo lắng cho Sơ Logic. Một lát sau, Sơ
Logic cũng về đến nơi.
ST : Sơ Logic! Cảm ơn Chúa là Sơ đã về! Nói
cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra đi!
SL : Theo suy luận logic, vì hắn không thể đuổi
theo cả hai nên hắn theo tôi.
ST : Đúng! Đúng! Nhưng sau đó chuyện gì xảy
ra?
SL : Chỉ một điều có logic diễn ra : đó là tôi
chạy thục mạng và hắn cũng chạy thục mạng.
ST : Và?
SL : Hắn đuổi kịp tôi, đó là khả năng logic nhất.
ST : Thế sơ đã làm gì?
186
SL : Tôi đã hành động logic nhất. Tôi vén váy
lên.
ST : Ôi trời, Sơ ơi! Thế hắn làm gì?
SL : Hắn cũng thực hiện một hành động logic
nhất. Hắn tụt quần xuống.
ST : Lạy chúa! Chuyện gì xảy ra sau đó?
SL : Logic quá còn gì nữa Sơ? Một bà sơ với cái
váy vén lên chắc chắn chạy nhanh hơn một
thằng đàn ông với cái quần đang tụt xuống...
187
TỪ NỂ VỢ
Báo Phụ Nữ Thứ Hai, số 111, ra ngày
8.11.2010, có đăng một mẩu chuyện như sau:
Trong buổi tuyên dương gia đình hạnh phúc,
người ta đã hỏi một ông cụ 71 tuổi, nhân vật
được tuyên dương:
- Xin bác cho biết làm thế nào bác giữ được
hạnh phúc suốt 50 năm chung sống?
Ông cụ móm mén, đầy vẻ hài hước:
- Vợ chồng chúng tôi có một nguyên tắc: Cái gì
quan trọng thì tôi quyết định, còn cái gì không
quan trọng thì vợ tôi quyết định.
- Thế những vấn đề gì được xem là quan trọng
ạ?
- Thú thật là…vấn đề đó do vợ tôi quyết định,
nên suốt 50 năm qua, chúng tôi chưa gặp vấn đề
quan trọng nào cả.
188
Và tác giả bài viết đã kết luận:
- Nếu phỏng vấn bất kỳ người chồng nào có
“thâm niên” cơm lành canh ngọt với vợ, chắc
chắn bạn sẽ được nghe nói đến một điều kiện
quan trọng nhất: Nhường vợ. Cánh đờn ông
chẳng thường nói đùa với nhau “Nhất vợ nhì
trời” đó sao.
Lại có chuyện khác rằng:
Có một anh nọ xưa nay rất là sợ vợ. Vợ quát
tháo thế nào, anh ta cũng ngậm miệng, không
dám cãi một lời. Anh ta đi đánh bạc, mãi xẩm
tối mới về. Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ
chồng mỏi mắt. Chị ta tức lắm. Khi anh chồng
vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy ra túm
ngực lôi vào nhà, gầm rít. Anh ta vừa gỡ tay vợ
túm ngực, vừa kêu xin:
- Bỏ tôi ra! Tôi xin bu nó!
189
Chị vợ được thể càng làm già, túm luôn tóc ấn
đầu anh ta xuống. Anh ta liền vung tay gạt ngã
chị vợ, tát cho luôn chị vợ mấy cái, rồi trợn mắt,
quát:
- Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ chứ!
Và chuyện sau cùng:
Một trận mưa đám mây bất ngờ đổ xuống làm
cho anh chồng kia không kịp chạy ra sân thu
gom quần áo đang phơi. Và thế là anh ta liền bị
bà vợ thuộc vào hạng sư tử Hà đông “tích” cho
một trận tơi bời hoa lá cành.Thấy vậy anh chồng
này, vốn là người hàng xóm, bèn mở miệng chê
bai, phóng thanh qua dậu mồng tơi mà rằng:
- Sao ông hèn quá vậy, sao ông nhát quá vậy.
Cứ để cho bà ấy làm tới hoài mãi sao? Phải tay
tui thì…
Vừa nói đến đây, bỗng bà vợ xuất hiện. Bà đứng
chống nạnh, trừng mắt và phán:
190
- Phải tay tui thì sao?
Và thế là anh chồng này bèn cúi mặt xuống như
muông chim, miệng thì ấp a ấp úng:
- Dạ, phải tay anh, thì anh đã thu gom từ trước
lúc trời mưa ạ.
Mencken có nói một câu đáng cho gã suy nghĩ:
Khi một người đờn ông và một người đờn bà lấy
nhau, thì họ chỉ còn là một người. Tuy nhiên,
cái khó đầu tiên là phải quyết định xem người
đó là người nào?
Qua hai câu chuyện kể trên, gã nhận thấy quan
điểm của tác giả Trần Triều trong bài viết “Nhất
vợ” hơi bị đúng:
“Chuyện phái mạnh chấp nhận lùi một bước, để
vợ ở “cơ trên” là hết sức bình thường. Và hơn
thế nữa, chuyện vâng lời vợ để được yên ổn
cũng chẳng có gì lạ. Người đờn ông vốn thích
suy luận và phân tích, luôn hiểu rằng: Gây với
191
vợ và trái lời vợ, thì từ chết đến bị thương, chỉ
chuốc khổ thêm cho cả nhà mà thôi”.
Trước câu hỏi: Đờn ông vốn mạnh ngoài xã hội,
nhưng sao lại “yếu” trong gia đình? Một anh
chồng khác đã trả lời như sau:
“Thực ra không phải đờn ông sợ vợ, mà là sợ
mất hoà khí trong gia đình. Với bản tính rộng
lượng, anh chồng dễ chép miệng cho qua để yên
chuyện. Khổ nỗi, mỗi lần được anh chồng nhịn
là một lần chị vợ tưởng mình đúng hoàn toàn,
nên cứ thế “phát huy”. Một lần, hai lần, ba lần
và nhiều lần như thế, quyền lực của chị vợ tăng
lên dần, khiến cán cân quyền lực trong gia đình
nghiêng hẳn về bên nội tướng lúc nào cũng
chẳng biết. Cái bi kịch khó giải quyết ở chỗ: Có
những chị vợ thâu tóm quyền lực một cách quá
đáng, mà vẫn nghĩ chân lý thuộc về họ, nên
không chịu lùi một bước, không nghĩ mình còn
phải biết tôn trọng anh chồng nữa”.
192
Được đàng chân lân đàng đầu. Chị vợ cứ vô tư
phom phom tiến tới, đâu có ngờ rằng sức chịu
đựng của anh chồng cũng có hạn, tới một lúc
nào đó, tức nước ắt hẳn sẽ vỡ bờ, để lại những
hậu quả não nùng và bi đát. Một anh chồng đã
tâm sự như sau:
“Nhịn mãi, nhịn hoài đến lúc không nhịn được
nữa, tôi đã nghĩ:
- Một sự nhịn là chín sự…nhục.
Thế nên, thỉnh thoảng tôi bất ngờ quật lại vợ
một phát, khiến bà ấy cũng tá hoả. Tôi vô tình
nghe được vợ tâm sự với người bạn qua điện
thoại:
- Ông nhà tôi lạ lắm, vốn hiền lành, nhưng lâu
lâu lại nổi khùng bất tử, làm mình cũng sợ thật.
Mà sao lạ thế nhỉ?
Tôi cười thầm trong bụng, hoá ra bà ấy cũng
biết sợ, thế là còn may. Thực ra, lâu lâu vùng
193
lên một lần chỉ để vớt vát lại đôi chút quyền lực,
cho bà ấy “tỉnh ngộ”, chứ lúc nào cũng nhịn, thì
vợ dễ “hư” lắm. Nói ra nghe kỳ cục, chứ khoảng
một tháng là tôi lại cãi vợ một lần và có thể gây
nhau từ cuộc cãi vã đó”.
ĐẾN SỢ VỢ
Thế nhưng, có người lại cho rằng sợ vợ là một
căn bệnh di truyền hay mãn tính của nhiều anh
chồng. Căn bệnh mãn tính này đã bén rễ sâu vào
tâm can tì phế, và lục phủ ngũ tạng, khó lòng
mà chạy chữa;
"Sợ vợ" là chứng nan y
Cố công, chạy chữa thuốc gì cũng toi!
Cái này lệ thuộc giống nòi
Di truyền trong máu phải coi kỹ càng
Xin đừng hụt hẫng, hoang mang
194
Nên đi xét nghiệm..chớ than, chớ sầu!
Nhiều anh chồng chẳng những không hổ thẹn,
mà lại còn rất lấy làm hãnh diện về cái “nhân
đức sợ vợ” của mình:
Tôi đây thích sợ vợ nhà
Thì đâu có sợ người ta chê cười.
Vợ tôi, tôi sợ kê tôi
Miễn tôi không sợ vợ người thì thôi.
Người xưa thường bảo với tôi
Vợ mày mày sợ thế là người khôn
Chớ không mày đã không còn
Công ơn vợ dưỡng nên chồng hôm nay.
Là người phải biết nghĩ dài
Mai sau già yếu ngày ngày vợ nuôi
oOo
Sợ vợ, đôi chữ nghe thanh
195
Thời nay sợ vợ, nổi danh... anh hùng
Người ta cứ bảo tui khùng
Đường đường quân tử, nhưng chùn hồng nhan
Thời nay sợ vợ mới sang
Chớ không sợ vợ, có màn ra hiên.
Sở dĩ như vậy là vì “nhân đức sợ vợ” sẽ đem lại
cho anh chồng nhiều lợi ích thiết thực cho cuộc
sống:
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời là chuyện tự nhiên.
Đàn ông sợ vợ thì sang,
Đàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
Đàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Đàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!
196
Đàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Đàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Mặc dù đôi lúc cũng cảm thấy xót xa cho thân
phận làm chồng của mình:
Lấy nàng từ thuở mười nhăm,
Đến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
197
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Nhưng dầu sao chăng nữa, thì cuối cùng vẫn
một lòng một dạ thuỷ chung cùng nàng:
Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ vợ sắt son,
Còn non còn nước thì tôi còn... thờ.
198
Tóm lại, người khôn thì phải “ăn lời vợ”, chỉ kẻ
dại khờ mới dám cãi lại mà thôi:
Đàn ông nể vợ là sang,
Ngồi nghe vợ dạy là hàng trượng phu.
Đàn ông đánh vợ là ngu,
Vừa mất tiền thuốc vừa tù chung thân.
Tới đây, gã xin mượn câu truyện của tác giả
Thảo Trần trên báo Phụ Nữ Việt Nam như một
kết luận. Tác giả viết như sau:
Tớ sợ vợ.
Vợ ghê gớm nên chồng sợ vợ thì chẳng có gì
đáng nói. Nhưng vợ tớ lại không ghê gớm mà tớ
vẫn sợ mới là điều để nói, nên tớ nói ra để các
chị em nghe mà học.
Tớ cũng lắm tội như nhiều đàn ông khác, cũng
nhậu nhẹt bia bọt, cũng về muộn, ít ăn cơm nhà,
cũng một tấc đến trời, trăm voi không được bát
nước xáo. Nhưng vợ tớ lại chẳng giống vợ các
199
ông ấy. Cô ấy không gầm gào, chì chiết khi thấy
chồng về muộn. Không rình rập, theo dõi khi
chồng nói là đi họp hành, công tác. Không
phong tỏa kinh tế, không theo dõi điện thoại.
Nghĩa là vợ tớ để tớ tự giác hoàn toàn (chứ
không phải là mặc xác đâu).
Càng nghĩ đến vợ, tớ càng phục cô ấy. Vợ tớ là
người đàn bà đảm đang, chịu thương chịu khó.
Việc nhà cô ấy làm tất, không bắt tớ làm gì cả.
Nhưng có hôm thấy cô ấy mệt, tớ bảo để tớ rửa
bát chẳng hạn, là mắt cô ấy nhìn tớ cực kỳ âu
yếm, cô ấy hôn tớ đánh chụt rồi bảo: “Ôi! Anh
thật tuyệt vời. Hôm nay em thấy mệt. May
quá...”.
Thế là thỉnh thoảng muốn được vợ hôn và cám
ơn, tớ lại đóng vai người chồng tốt. Thực ra so
với cô ấy thì tớ làm việc nhà chỉ bằng cái móng
tay, nhưng chỉ thế thôi mà vợ tớ đã cảm động
200