Đại Uý Lê Nguyên Vỹ. Tôi còn nhớ là lần đó chúng tôi được lệnh cho lính mang theo lương thực cho 4 ngày hành quân, nhưng sĩ quan chúng tôi biết là cuộc hành quân chỉ kéo dài có 2 ngày thôi. Lần đó Sư Đoàn 5 Bộ Binh tung vào Chiến khu Dương Minh Châu của Việt Cộng một Chiến Đoàn với Chiến Đoàn Trưởng là Trung Tá Nguyễn văn Chuyên, Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 8 Bộ Binh. Đến hôm thứ hai, chúng tôi bắt được một tên lính địch, hắn khai là Cố Vấn Trung Cộng nên đáng lẽ là cuối hôm đó chúng tôi trở ra nhưng vì tên Cố Vấn Trung Cộng này nên lại phải tiếp tục đi nữa. Đến ngày thứ 5 thì trên nguyên tắc là hết lương thực, nhất là ở cái Chiến Khu Dương Minh Châu này thì khó kiếm ra một dòng suối nào để lấy nước uống. Hồi đó, quân đội Mỹ chưa ào ạt đổ vào Việt Nam nên chưa có nhiều trực thăng để có thể tiếp tế nước uống dễ dàng. Chúng tôi rất là khổ sở về vấn đề nước này, tụi Cố Vấn Mỹ đã phải lấy cả nước đọng trên bãi nước bùn rồi thả một viên thuốc lọc vào rồi uống. Trưa hôm thứ 5 này, Đại Uý Vỹ nói với chúng tôi, mấy sĩ quan trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn là: "Từ bây giờ, các ông không được nói gì với mấy tên Cố Vấn đó nữa nhé! Nếu chúng có hỏi gì thì các ông cứ nói là không biết tiếng Mỹ cho tôi là xong. Tôi nói lại ngay rằng: "Vừa thôi chứ đại úy, hôm qua nói chuyện ào ào được, mà hôm nay lại không biết tiếng Mỹ thì có ai tin được không!”. Đại Uý Vỹ nói là: “Nếu thế thì các ông cứ trả lời là không biết gì hết, muốn gì, cứ hỏi thẳng tôi đi, và từ nay các ông ăn chỗ khác để tôi cho tụi nó ăn cháo với "chao" cho chúng nó biết mùi. Chúng nó có hỏi thì tôi nói là các ông được lính các ông cho ăn rồi”. - "Tôi thì dễ rồi, vì Toán Pháo Binh của chúng tôi vẫn ăn riêng mà, đại úy đừng lo!". Sau đó chúng tôi tiến vào Katum, dân chúng ở đây đã chạy đi đâu hết cả rồi. Đây đúng là một làng của Việt Cộng, vì trong mấy cái quán và mấy căn nhà mà chúng tôi vào đều thấy có kẻ trên cách những khẩu hiệu như
“Hãy cố gắng làm cháu ngoan Bác Hồ”. Do đó Trung Tá Chuyên đã lờ đi cho lính tha hồ mà lấy bánh trái của tụi nó để lại cũng như tha hồ mà… bắt gà, bắt heo… trong khi đó thì Đại Uý Vỹ lại hầm hầm cầm cái roi quất túi bụi vào mấy tên lính của ông khi chúng đang đuổi gà. Đến chỗ tôi đứng, ông vừa dơ roi lên thì…lại phải hạ roi xuống và nhìn tôi, lắc đầu. Người mà vừa rồi Đại Uý Vỹ định quất đó lại là Trung Tá Chuyên nhà ta. Đại Uý Vỹ lắc đầu nói với tôi rằng: "Tụi nó vẫn còn lẻ tẻ bắn ra, không lo lục soát tiếp mà đã lo bắt gà rồi! Ông ấy (chỉ trung tá) mà còn làm thế thì tao còn chỉ huy thế đếch nào được nữa!". Trận đó thành ra mất 6 ngày và chỉ bắt được một tên địch, cái tên mà nó khai là Cố Vấn Trung Cộng nhưng không biết có phải đúng thật là cố vấn Trung Cộng không, còn quân ta thì vô sự. Nhờ trận này, tôi gặp được Đại Úy Lê Nguyên Vỹ lần thứ nhất. Tôi còn gặp lại ông một lần nữa ở Bến Cát sau này khi ông làm Quận Trưởng ở đấy. Về sau tôi nghe nói là về lại Bến Kéo rồi, đại úy cố vấn Mỹ làm tờ trình xong có đem lại cho Đại Uý Vỹ, nói là: - Đại úy xem xem tôi báo cáo có được không? - Cảm ơn đại úy, nhưng đó là việc của ông chứ đâu phải là việc của tôi. - Xin đại úy cứ xem để biết là tôi nói có đúng không! - Cái đó tôi không cần biết, tôi chỉ biết là tôi đã thi hành đúng những gì mà cấp trên của tôi ra lệnh thôi, còn báo cáo thế nào là tuỳ đại úy. Thế là đại úy cố vấn Mỹ đành chịu thua. Vài hôm sau đại úy cố vấn Mỹ lại nói với Đại Uý Vỹ rằng: "Ngày mai tôi đi phép, đại úycó muốn mua gì ở P.X. không, tôi sẽ mua cho đại úy".
- Cảm ơn đại úy, tôi không muốn mua gì cả! - Thế đại úy có muốn một cái radio không? - "Radio thì tôi đã có rồi" và Đại Uý Vỹ chỉ cái radio Ấp Chiến Lược đang để trên bàn: "Nó kia kìa". - Không, tôi muốn nói là cái radio bỏ túi để mang theo khi hành quân kia. - À! Như thế thì không được, vì chính tôi đã ra lệnh cho lính của tôi là trong lúc hành quân thì phải tuyệt đối giữ im lặng, không được mang radio theo để nghe, nếu tôi lại mang một cái theo thì còn chỉ huy ai được nữa. - Đại úy có muốn mua rượu không, Johny Walker chẳng hạn. - Cảm ơn đại úy không. - Tôi thấy đại úy có uống ruợu mà! - Phải, tôi có uống nhưng mà là thứ kia cơ. Ông chỉ chai rượu đế trên bàn. Đại úy cố vấn không dụ Đại Úy Vỹ gì được hôm đó, nhưng đến hôm về ông ta mang đưa cho Đại Uý Vỹ mấy bịch thuốc lá Malboro, Camel…và mời Đại Uý Vỹ chọn một thứ. Nhưng Đại Uý Vỹ chỉ cảm ơn và trả lại hết. Đại uý cố vấn nói: “Tôi biết là Đại Uý có hút thuốc mà sao đại úy lại không lấy cái nào vậy?” - Phải, tôi có hút chứ, nhưng tôi hút huốc này này, và ông đưa ra một gói “quân tiếp vụ đen” Câu chuyện tôi được nghe kể lại là như vậy, nhưng có thật hay không thì tôi không biết. Vị nào ở với Đại Úy Vỹ trong thời gian ấy xin cho biết là
thế nào. Nhưng tôi xin nói rõ là câu chuyện khi còn đang hành quân ở Chiến Khu Dương Minh Châu thì có thật 100% vì chính tôi có mặt tại chỗ lúc đó. 2- Trung Đội 2/B kéo súng vào làng để yểm trợ cho C.I.D.G. Thấm thoắt tôi đã đi với Tiểu Đoàn 33 Biệt Động Quân trên Tây Ninh này được một năm. Tôi còn nhớ là hồi đó, sau vài lần tôi trổ tài gọi Trung Đội Pháo Binh bắn, Đại Úy Đương đã thấy tôi vừa bắn nhanh vừa bắn trúng, rồi lúc nào cũng thấy tôi nhanh nhẩu và vui vẻ nên đã gọi tôi là "người Đẹp Pháo Binh". Đi với Tiểu Đoàn này chừng vài ba tháng, Đại Uý Nguyễn Văn Đương có nói với tôi rằng: “Để tôi xin phụ cấp Biệt Động Quân cho Thiếu Uý Khôi vì ông đã và sẽ còn đi với chúng tôi dài dài”. Thế rồi mấy tháng sau ông nói: “Họ đã từ chối lời xin của tôi nhưng thôi được, tôi sẽ xin cho Thiếu Uý một cái huy chương vậy”. Nhưng kết qủa vẫn là không có gì và tôi vẫn đều đều theo Tiểu Đoàn 33 Biệt Động Quân của ông đi hành quân những làng loanh quanh tỉnh lỵ Tỉnh Tây Ninh như vào Thanh Điền, qua chơi Suối Vàng, Suối Đá… Kể
ra tôi đã làm Tiền Sát Pháo Binh cho Tiểu Đoàn 33 Biệt Động Quân trên vùng Tây Ninh này được một năm. Một hôm, Trung Đội 2 B được lệnh gọi tôi về để cùng kéo súng đi vào một làng nào đó mà tôi đã không nhớ tên, đặt súng tại đây để yểm trợ cho mấy toán CIDG - Civil Intelligent Defense Groups - đi hành quân lục soát mấy điểm trong vùng, quanh Tỉnh Tây Ninh.Mấy toán lính này hình như do Mỹ trực tiếp chỉ huy và trả lương, họ không cần F.O. nghĩa là họ không cần Sư Đoàn cung cấp sĩ quan tiền sát Pháo Binh nên mấy hôm đó tôi được ở nhà với súng. Ngay sáng hôm thứ hai ở đây, khi tôi còn đang nằm ngủ trên cái ghế bố thì chú Lý Văn Lời đã kêu tôi dậy: - Thiếu úy, dậy đi ăn sáng với em! - Tao hết tiền rồi! - Em biết, em đã lục cái bóp của thiếu úy rồi. Lần này em mời thiếu úy mà! Thế là tôi dậy, đánh răng, rửa mặt xong là theo tên Lời này ra một cái quán ở trong làng. Vừa thấy chúng tôi ra, mấy anh trung sĩ, hạ sĩ và binh sĩ của Chi Đội M 113 đi theo bảo vệ trung đội Pháo Binh reo ầm lên: "A, Thiếu Uý Khôi ra rồi, thiếu úy lại đây với tụi em". Tôi còn đang lung túng không biết là họ sẽ cho mình ăn cái gì đây thì đã thấy tên Lời kêu chủ quán mang ra cho tôi một xị đế và một đĩa đậu phọng rang. Vừa mới thức dậy mà uống rượu đế thì… chịu gì nổi. Nhưng không uống với họ thì không được nên tôi đành phải ngồi xuống nhậu với họ. Hồi đó tôi còn khỏe, mới có 30 tuổi chứ mấy, nên hôm đó tôi đã làm 2 xị đế mà cuối cùng vẫn tỉnh bơ đứng lên ra về được, dĩ nhiên là sau đó tôi được anh em binh sĩ trong trung đội cũng như của chi đội M 113 hết lòng tán thưởng, họ cho tôi là thiếu úy rất chịu chơi. Nhưng về đến trung đội rồi thì tôi đã phải nằm lăn ra… ngủ.
Đúng lúc đó, Thiếu Úy Chính lại bảo tôi rằng: - Bạn ở nhà coi trung đội dùm tôi, tôi ra Tây Ninh một chút nhé! - Không được đâu, tôi đang say và buồn ngủ đây, tôi không thể làm gì được đâu! Hắn nhìn lại tôi không biết là tôi say thực, mặt tôi chỉ tái đi thôi chứ không có đỏ, hắn không nghĩ là tôi nói thật nên hắn cứ đi và còn quay lại nói với tôi rằng: - Thôi giúp mình một tí đi mà! Trưa hôm đó, từ Tây Ninh về, hắn thấy tôi vẫn còn nằm, hắn mới hỏi mấy người ở nhà, lúc đó hắn mới biết là tôi nằm li bì từ sáng. Đến chiều khi tôi tỉnh hẳn rồi hắn mới nói: - Tôi tưởng là cậu nói đùa chứ đâu có biết là cậu say thực! - Cũng may là hôm nay không có chuyện gì xẩy ra hết, nghĩa là không có ai đòi gặp trung đội trưởng cả và hôm nay cũng không có ai gọi xin bắn nữa. Mà dù có xin bắn thì mấy ông trung sĩ của chúng ta cũng dư sức làm đâu cần tới sĩ quan. Chúng tôi đóng ở làng đó khoảng 4, 5 ngày, khi cuộc hành quân của CIDG xong là trung đội lại trở về toà Tỉnh Tây Ninh. 3- Trung Đội 2B lên phía bắc núi Bà Đen, chuẩn úy Khóa 14 Thủ Đức được thăng thiếu úy. Một tuần lễ sau khi trở về từ cái làng nọ, Trung Đội 2/B của chúng tôi được tăng cường thêm Chuẩn Uý Tuyến, cùng Khóa 14 với tôi. Vài hôm sau thì chúng tôi được lệnh kéo súng qua Suối Đá, lên phía bắc Núi Bà Đen để yểm trợ cho một cuôc hành quân khác, cuộc hành quân này do
mấy sĩ quan Mỹ trực tiếp chỉ huy, họ không cần F.O. (Forward Observer), nên tôi và anh Tuyến được ở lại với súng. Trong Bộ Chỉ Huy Hành Quân của Mỹ này, không có thông dịch viên nên khi họ cần bắn là một đại úy sang trực tiếp nói với chúng tôi. Trong 3 sĩ quan chúng tôi thì Thiếu Uý Chính không nói được tiếng Mỹ đã đành, còn Chuẩn Úy Tuyến lại là Giáo Sư Trung Học dạy Pháp Văn nhưng chẳng biết sao cũng không thích nói tiếng Mỹ thành ra tôi phải ra nói vậy. Do đó cứ nửa đêm nửa hôm, bất cứ lúc nào cần xin tác xạ là ông đại úy Mỹ kia cũng tìm Chuẩn Uý Khôi để đưa ra những tọa độ xin bắn, rồi còn mang cả máy truyền tin sang để tôi theo Sĩ Quan F.O. của họ mà điều chỉnh, bắn loại đạn nào, bắn xa hơn hay gần hơn bao nhiêu yards, sang phải, sang trái bao nhiêu yards. Trong khi còn đang dự cuộc hành quân này thì hai chuẩn úy Khóa 14 chúng tôi được tiểu đoàn thông báo lên là chúng tôi đã được thăng thiếu úy thực thụ kể từ ngày hôm đó 15/6/1964. Bà vợ anh Tuyến khi theo chồng lên Tây Ninh đã mang theo một bản photocopy về cái nghị định thăng chúng tôi lên cấp thiếu úy, mua sẵn mấy cặp lon thiếu úy và anh ta chia cho tôi một cặp. Thế là đêm hôm đó, ngay khi nghe được tin từ tiểu đoàn gọi lên, chúng tôi tự động gắn lon cho mình không có nghi lễ gắn lon nào cả. Hôm sau, khi biết chúng tôi vừa được thăng cấp, mấy sĩ quan Mỹ đều sang ngỏ lời chúc mừng. Cuộc hành quân này kéo dài khoảng mười ngày, nghĩa là trung đội Pháo Binh của chúng tôi ở trên phía bắc Núi Bà Đen này khoảng 10 ngày. Khi viên Đại Uý Mỹ sang nói với chúng tôi là sáng hôm sau chúng ta sẽ trở lại Tây Ninh, chúng tôi cho thu xếp mọi thứ để hôm sau ra về. Sáng hôm sau trước khi lên đường, chính tôi có nói với binh sĩ trong trung đội là “Mình ở đây lâu như vậy thì trên đường về, thế nào tụi nó cũng gài sãn mìn, bẫy để chờ chúng ta đó, vậy tất cả phải đi bộ hai bên đường để dò dây mìn, chỉ một mình Tài Xế mới ngồi trên xe để lái thôi”.
Nghe thấy tôi nói thế, chẳng ai còn muốn ngồi trên xe nữa. Cần nói rõ thêm là lính Pháo Binh, trừ toán Đề Lô ra, còn thì mọi người đều ngồi trên xe khi di chuyển chứ không bao giờ phải đi bộ cả. Nghe thấy tôi nói, chú tài xế của cái xe Jeep chở 3 sĩ quan chúng tôi cũng xin xuống đi bộ, thế là chính tôi phải lái cái xe Jeep đó với Thiếu Úy Chính, Trung Đội Trưởng, ngồi bên cạnh, còn Thiếu Uý Tuyến thì cũng phải xuống đi bộ với lính. Theo sau xe tôi là chiếc xe Dodge truyền tin rồi tới 2 chiếc xe GMC chở đạn và kéo hai khẩu đại bác 105 ly nòng ngắn. Chúng tôi đi chầm chậm cùng nhịp độ với lính đi hai bên đường, họ vừa đi vừa nhổ những cây đậu phọng bên đường, lấy những hạt đậu phọng sắp già để ăn sống. 4- Binh Nhì Quân Dịch Liễu bị chết vì mìn. Nhưng gần tới Suối Đá thì trời đổ mưa, chúng tôi đã phải cho đoàn xe ngừng lại để mọi người leo lên lấy "poncho" (áo mưa). Mọi người lấy áo mưa xong rồi lại xuống xe đi hai bên đường như trước, chỉ có Binh Nhì Quân Dịch Liễu là không chịu xuống mà vẫn ngồi lại trên xe, nhặt đậu phọng ăn. Sau đó tôi lại cùng với đoàn xe tiếp tục đi, nhưng chỉ đi được một quãng ngắn là chúng tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn, dĩ nhiên là đoàn xe phải ngừng lại. Lúc đó chúng tôi mới thấy là chiếc GMC kéo súng ngay sau chiếc xe Dodge Truyền Tin đã cán phải mìn, nẩy tung lên và hất văng tên Mành xuống đất. Thiếu Uý Chính và Y Tá vội xuống xe tới cứu cấp tên Liễu nhưng vô hiệu, hắn đã bị tung lên khá cao nên bị rơi xuống rất nặng và …đã không còn thở được. Chúng tôi phải quay ra nhờ bên lính Mỹ cho Y Tá tới xem dùm, nhưng chẳng ai còn có thể giúp gì được nữa! Lúc đó Thiếu Uý Chính mới cho tôi biết là… sau cuộc hành quân này tên Liễu sẽ đưọc giải ngũ vì thời gian quân dịch của hắn đã mãn! Chính cái xe Jeep mà tôi lái đã cán phải trái mìn đó trước nhưng vì xe tôi nhẹ nên đi qua được không sao. Trái mìn đó chúng dành cho… súng đại bác 105 ly chứ nếu không thì tôi đã qua chơi Suối Đá thật rồi chứ không
phải là tên Liễu bất hạnh kia đâu, khẩu súng bị hư hại nặng nhưng đối với sự viện trợ của Mỹ thì hư hao một khẩu đại bác 105 ly đâu có nghĩa lý gì! Ngoài tên Liễu đó ra, trung đội Pháo của chúng tôi không một ai bị hề hấn gì hết, kể cả tài xế chiếc xe kéo súng bị mìn đó. Hắn chỉ bị tung người lên, cái nón sắt trên đầu đụng phải cái mui vải của xe nên hắn chỉ bị hết hồn thôi! Ra tới Suối Đá rồi, viên đại úy Mỹ lại gặp tôi và xin số quân của tôi nói là để xin một cái "bronze star" (anh dũng bội tinh với ngôi sao đồng) cho tôi. Tôi không cho ông ấy số quân của tôi, đối với tôi thì huy chương của ai cho cũng chẳng có giá trị gì cả, nhưng tôi cũng cảm ơn ông ấy và nói rằng thay vì cho tôi cái huy chương đồng đó thì xin các ông lo cho gia đình tên lính mới bị chết của chúng tôi. Ông ta bằng lòng giúp cho gia đình tên Liễu đó. Còn riêng đối với tôi thì ông ta lại đưa tôi vào một kho võ khí của Mỹ, thiết lập trên một cái xe lớn, lấy một khẩu súng Carbine M-2 (Bán Tiểu Liên) và đưa cho tôi. Tôi đã nhận khẩu Carbine này. Sau này gia đình tên Liễu có được người Mỹ trợ cấp không thì tôi không biết vì sau cuộc hành quân đó trung đội còn ở lại Tây Ninh vài tháng nữa, riêng tôi thì lại tiếp tục làm Tiền Sát Viên cho Tiểu Đoàn 33 Biệt Động Quân cho đủ một năm. Nhưng rồi chúng tôi cũng dời bỏ Tây Ninh, về lại Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh ở Tam Hiệp. Hình như sau đó tôi được cử đi làm tiền sát cho một tiểu đoàn trong Trung Đoàn 7 Bộ Binh của Trung Tá Nguyễn Văn Tư. Tiểu Đoàn (2/7 thì phải) này lên nằm trên đường giữa Bình Dương và Bến Cát, giữ an ninh con đường này trong một thời gian khá lâu, một hay hai tháng gì đó. Sau 1, 2 ngày, Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn nằm tại một chỗ gần con đường, chỉ để cho mấy đứa con đi lục soát chung quanh, nên tôi rất nhàn, ngày ngày chỉ ngồi tán dóc với đại úy tiểu đoàn trưởng (người Nùng), nói chuyện với các cố vấn Mỹ mà toán trưởng là Đại Uý Rever (về sau nghe nói là ông đại úy này về với Tướng Westmoreland ở Sài Gòn) và nhất là tôi hay nói chuyện với vợ chồng Thiếu Úy Sơn Ban 3. Lúc này biết tôi đã nộp đơn xin giải ngũ nên Đại Uý Rever có hỏi tôi là:
- Giải ngũ về rồi thì Thiếu Uý sẽ làm gì? - Thì tôi sẽ xin đi dạy học cho một trường Trung Học Công Lập nào đó. - Thế thì tiền lương tháng sẽ được bao nhiêu? - Về lương một tư nhân dạy giờ ở Trung Học Đệ Nhất Cấp thì cũng vào khoảng lương thiếu úy của tôi bây giờ. - Thế ông có muốn làm cho Embassy không, tôi sẽ giới thiệu ông về làm tại đó mà lương bổng thì gấp 6, 7 lần lương giáo sư Trung Học đó. Ông nghĩ sao? - Cảm ơn đại úy, Anh Văn của tôi kém lắm, không làm ở đó được đâu. - Tôi thấy là Anh Văn của thiếu úy như thế là đủ rồi và vừa làm vừa học thêm chứ có sao đâu. - Cảm ơn Đại Uý, tôi nhiều tuổi rồi, làm sao có thể học lại được nữa. - Thế thì tuỳ Thiếu Uý nhưng nên nhớ là lúc nào thiếu úy đổi ý thì nhớ nói với tôi nhé. Không bao giờ tôi có ý định đi làm “Sở Mỹ” nên tôi cũng không tính đến chuyện sau này liên lạc với ông ta làm gì. Câu chuyện trên đã làm tôi nhớ mãi tiểu đoàn này, còn một chuyện nữa cũng không làm tôi quên được cái thời gian ở đây, đó là chuyện vợ chồng Thiếu Úy Sơn. Anh bạn này là Sĩ Quan Thủ Đức cùng Khoá 14 với tôi nhưng kém tôi tới 9, 10 tuổi và là dân tình nguyện. Không biết là hai người họ đã gặp nhau trong trường hợp nào rồi lấy nhau, không hiểu họ có giá thú hay không nữa. Cha mẹ Thiếu Úy Sơn có thể là không đồng ý nhưng họ vẫn thương nhau nên đã lấy nhau và vì lính tác chiến không lúc nào được ở yên một chỗ nên Sơn đã đưa vợ đi theo hành quân với mình luôn mà không ai nói năng gì vì ngay cả đại úy tiểu đoàn
trưởng cũng như Trung Tá Nguyễn Văn Tư, trung đoàn trưởng của Trung Đoàn 7 này lại cũng luôn luôn dẫn gái theo trong hầu như trong mọi cuộc hành quân. Không biết là Thiếu Uý Sơn có được ăn lương vợ như mọi sĩ quan khác hay không, có thể là không, hình như vợ anh ta là con cái của dân Bắc Kỳ 41 và lại còn là dân ở trong Bến Cát nữa, nên dù anh có đơn xin cưới thì Bộ Quốc Phòng cũng bác, vì cái lý lịch của người vợ. Nhưng dù người vợ không ăn lương thì Thiếu Uý Sơn cũng xoay cho vợ mình được lãnh lương của một binh nhì vì tôi đã thấy vợ anh cũng thực sự cầm súng chiến đấu bên chồng như một người lính của tiểu đoàn vậy. Mấy tháng sau, khi tôi đi làm Tiền Sát cho tiểu đoàn khác thì tôi được biết là vợ chồng Thiếu Uý Sơn đã có một đứa con. Vợ anh đã có mang khi chúng tôi còn đang nằm giữ an ninh cho con đường từ Bình Dương lên Bến Cát. Nhưng ít lâu sau tôi lại nghe là trong một đêm nào đó, tiểu đoàn của anh bị tấn công và vợ chồng anh đã bị chết. Tôi có hỏi người đưa tin đó về đứa con của vợ chồng Thiếu Úy Sơn thì mới hay là đứa nhỏ cũng bị chết luôn trong trận đó! Thuần Phong Chương 5 Hành Quân vào Chiến Khu Đ 1- Suýt bị lôi thôi vì bắn quấy rối. Vào cuối năm 1965, tôi được nghỉ tại chỗ chừng vài ngày rồi lại phải đi làm Tiền Sát cho Tiểu Đoàn 1/7 của Đại Uý Phúc. Lần này chúng tôi tới làng… bên cạnh quốc lộ 1 gần Hóc Môn. Đây là một làng của chính quyền miền Nam nhưng lại không được an ninh cho lắm nên chúng tôi có bổn phận tới lập lại an ninh cho làng này. Sau khi tiến vào làng, bộ chỉ huy Tiểu Đoàn chọn cái đình của làng này làm nơi tạm trú. Lúc này là lúc tôi phải bàn với Đại Uý Phúc để lập mấy hỏa tập quấy rối. Tôi phải biết chỗ đóng quân của các toán bộ binh ở đâu thì mới thiết lập các hỏa tập này để bắn quấy rối địch trong đêm được. Thế rồi vào khoảng 8 giờ tối hôm đó, tôi xin tác xạ vào vài hỏa tập kia.
Và khoảng chừng nửa giờ sau thì chúng tôi thấy… một toán dân đốt đuốc khiêng một người bị trúng đạn Pháo tới chỗ của chúng tôi, nói là chúng tôi đã bắn phải dân làng. Đại Úy Phúc phải ra xin lỗi họ, hứa là sẽ cho chở người bị thương đi bệnh viện và sẽ không cho bắn bừa bãi nữa. Đại Uý gần như đã phải năn nỉ họ hết gần 1/2 tiếng đồng hồ họ mới chịu ra về, chỉ để người bị thương và… bà vợ của anh ta nằm lại trong cái nhà ngang chỗ chúng tôi ở để chờ Trực Thăng đến bốc anh ta đi bệnh viện, chúng tôi cũng ngầm chỉ thị một Hạ Sĩ xuống coi chừng họ ở cái nhà ngang tối thui này. Thực ra thì làm gì có trực thăng nào sẽ xuống vào giờ này để chở một người dân bị thương đi bệnh viện. Chúng tôi đã tính là cứ để anh chàng bị thương này ở đó rồi mai lấy xe đưa anh ta về một bệnh xá nào đó tại Hóc Môn. Chúng tôi còn đang cảm thấy hơi lung túng về vụ này thì anh Hạ Sĩ của chúng tôi lên nói với Đại Úy Phúc là: - Đại Uý ơi, mình không bắn lầm đâu, tụi nó chính là Việt Công đó! - Tại sao anh biết? - Dạ, tại con vợ nó ghen nên mới mè nheo thằng chồng, mà cũng vì em ngồi trong xó tối nên nó tưởng không có ai nên nó mới nói với thằng bị thương là “đồng chí gái đó có gì hơn tui mà đồng chí nỡ bỏ bê tui, rồi tui sẽ nhờ đồng chí…giải quyết dùm”, chúng nó nói đồng chí này đồng chí nọ cho nên em mới biết chúng là Việt Cộng chứ. - Thế bây giờ chúng đã biết là bị lộ chưa? - Dạ chắc là chưa đâu vì con mụ đang nổi cơn ghen và em cũng len lén lên đây thì làm sao chúng biết được. - Tốt, anh cứ xuống đó âm thầm theo dõi bọn chúng, mình sẽ cho người canh chừng chúng đêm nay rồi mai sẽ đưa chúng ra, nói cho dân làng biết chúng là ai, sau đó sẽ giao chúng cho Ban 2 của Sư Đoàn. Tới lúc đó tôi mới được yên tâm. Chỉ có Đại Uý Phúc và mấy Sĩ Quan của ông là phải một mặt lo báo cáo lên Phòng Hành Quân của Sư Đoàn và một mặt phải lo điều động một toán lính xuống canh chừng mấy tên Việt Cộng giả dạng dân lành kia. Nhân cái vụ này, tối hôm sau Đại Uý Phúc lấy một tiểu đội đi cùng với ông để tính đột kích một vài nơi ngoài đầu làng. Đại Uý hỏi tôi là có muốn đi với ông không. Dĩ nhiên là tôi phải trả lời là có. Thế là vào khoảng gần 10 giờ tối hôm đó chừng hơn 10 người chúng tôi, coi như ngậm tăm lên đường, len lỏi qua những gốc tre để ra đầu làng, nhưng
chẳng may là có một anh lính không biết làm sao đã dẫm lên một cành tre khô do đó đã gây ra một tiếng động lớn giữa đêm thanh vắng, thành ra cuộc đột kích đêm đó… đi không lại về không! Hôm sau tên Lý văn Lời của tôi có cằn nhằn tôi là: - Mình đi với Tiểu Đoàn chứ có đi với Trung Đội đâu mà đêm qua Thiếu Uý cũng nhận đi như vậy? - Tại chú không hiểu đấy, chú phải biết là mình đi với Tiểu Đoàn nghĩa là phải đi với Tiểu Đoàn Trưởng đó. Dù ông ta đi một mình thì mình cũng phải đi theo chứ đừng nói là đi với một Trung Đội nữa. Hôm qua ông ấy hỏi mình là lịch sự đấy, mình mà không nhận đi với ông ấy thì ông ấy sẽ kêu Sư Đoàn ra lệnh cho mình phải đi chứ không phải là mình không nhận đi là được ở nhà đâu. Mà ông ta là Đại Uý, ông ta còn đi được thì sao mình lại không đi được! 2- Về Bình Dương Ở cái làng này chừng mươi ngày thì có Tiểu Đoàn Bộ Binh khác đến thay. Còn tôi lại trở về Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh của tôi để cùng với Trung Đội 1 B của Thiếu Uý Thinh đi Bình Dương. Thế là cả Pháo Đội B với Đại Uý Pháo Đội. Trưởng Nguyễn Văn My đi Bình Dương (Trung Uý My dạy Trung Uơng Tác Xạ ở Dục Mỹ về thay Trung Uý Nguyễn đôn Sâm từ lúc nào thì tôi không biết và nghe nói là Trung Uý Sâm đã sang Tiểu Đoàn 38 Pháo Binh, nhưng lúc này đã lên Đại Uý chưa thì tôi cũng không hỏi làm gì). Lên tới Bình Dương thì Pháo Đội B của chúng tôi được chỉ định cho đóng ở phía sau Trường Công Binh sát một con sông nhỏ mà tôi không nhớ là sông gì nữa. Lúc này Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh đã di chuyển lên đóng trong Phú Lợi.Tư Lệnh Sư Đoàn là Thiếu Tướng Trần Thanh Phong. Ông Tướng này là Tây lai nên rất đẹp trai. Nhưng ngoài cái đẹp trai này thì ông Tướng nhà ta chẳng có một cái gì đáng cho ta nói đến cả nếu không là cái ngu dốt và cái hách xì xằng Chính cái ngu dốt này đã làm chết không biết bao nhiêu binh sĩ dưới quyền ông ta, còn cái hách sì xằng thì lại giết chính ông ta sau này đấy! Ông này chết khi đã được thăng lên cấp Trung Tướng và đã dời Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Và rồi về sau ông Tướng Phong này đã được cử làm Bộ Trưởng Xây Dựng Nông Thôn. Một hôm, Trung Tướng Bộ Trưởng Trần Thanh Phong làm một cuộc thanh tra ở Phan Rang hay Phan Thiết, tôi không biết. Tỉnh này có 2 phi
trường, một phi trường sát ngay bờ biển và một phi trường nằm trong tỉnh. Nghe nói là hôm đó viên Đại Úy Phi Công chở ông Bộ Trưởng định cho phi cơ hạ cánh ở cái phi trường gần biển, nhưng khi đã xuống thấp, ông Bộ Trưởng không thấy ở đó có cờ quạt dàn chào để nghênh đón ông nên đã lấy cây gậy Trung Tướng gõ vào đầu Đại Úy Phi Công bảo phải vào phi trường trong tỉnh. Đại Úy Phi Công vội kéo cần điều khiển cho phi cơ bay lên nhưng rủi cho họ là một cơn gió mạnh từ ngoài biển đã thổi tới, khiến cho chiếc phi cơ bị đổ xuống và Đại Uý Phi Công cũng như ông Trung Tướng Bộ Trưởng Trần Thanh Phong bị tử nạn ngay lúc đó). Còn cái bất tài của ông ta thì sau này tôi sẽ xin lần lượt nêu rõ cho quý vị thấy. Về đây được ít lâu thì Trung Đội 2 B của Thiếu Uý Chính được thêm một Chuẩn Uý Khoá 17 tới tăng cường. Chuẩn Uý này tên là… Huy. Huy là một sĩ quan trẻ, khoảng 20 tuổi và là dân tình nguyện. Anh chàng Huy này tới Pháo Đội hôm trước thì hôm sau bà mẹ của anh ta lên thăm. Hai mẹ con còn đang nói chuyện thì Pháo Đội nhận được lệnh phải cử một toán tiền sát đi hành quân trong ngày. Dĩ nhiên là Chuẩn Uý Huy phải đi chuyến này và tôi là sĩ quan đi cặp với hắn. Trong khi tôi sửa soạn hành trang và xem lại cái phóng đồ hành quân thì ông Trung Đội Trưởng Hoàng Chính của tôi cứ lải nhải với tôi trước mặt hai mẹ con Chuẩn Uý Huy là: “chỗ này đánh lớn thì không có đâu, nhưng rất dễ bị mìn bẫy hoặc bị bắn sẻ, bạn phải cẩn thận lắm mới được! Bạn nên…”. Tôi thấy là anh chàng Chính này hơi không được tế nhị mấy vì những lời anh ta nói ra chỉ làm cho bà me của Chuẩn Uý Huy lo sợ chứ chẳng giúp ích gì cho tôi hay cho ai cả. Tôi đã phải nói với anh ta: “Yên chí, tôi biết rồi bạn khỏi phải nói nữa”, rồi tôi quay ra nói với bà mẹ của Chuẩn Uý Huy là “Bác yên chí, đi với cháu thì sẽ không có gì hết, chỉ đến chiều là chúng cháu sẽ trở về an toàn thôi. Bác cứ hỏi mấy tên lính hay đi với cháu này thì biết”. Thế là tên Lý văn Lời không đợi hỏi đã mau mắn nói ngay rằng “đúng thế, đi với Thiếu Uý Khôi của cháu thì rất là an toàn, bác đừng sợ gì cho Thiếu Uý Huy hết. Bác cứ chờ đây, chiều nay chúng cháu sẽ về thôi mà”.
Và quả thật, chiều hôm đó chúng tôi đã trở về an toàn. Đây là trận đầu tiên, cũng là trận độc nhất ở Bình Dưong mà tôi tham dự. Sau trận này, khỏi nói thì quý vị cũng biết là bà mẹ của Chuẩn Uý Huy này có cảm tình tốt với tôi như thế nào. Rồi mấy Thứ Bẩy sau bà đều lên thăm Chuẩn Uý Huy, bà không nghĩ rằng lính chiến như tụi tôi thì làm gì có Thứ Bẩy, Chủ Nhật và rồi bà mời tôi về nhà một bà em của bà ở Saigon khi nào tôi đi phép, bà nói thẳng với tôi là bà muốn giới thiệu tôi với cháu gái của bà. Tôi cũng đã có về nhà đó ở trong cái cư xá trông sang Nhà Thờ Ba Chuông ở đường Trương Minh Giảng, Saigon. Tôi đã được giới thiệu với cô em họ của Chuẩn Uý Huy, em này tên là Minh, em rất đẹp, có lẽ em là cô gái đẹp nhất (về sắc, còn về nết thì tôi chưa biết) mà tôi đã quen biết trong đời. Chúng tôi đã đi Ciné với nhau nhưng cuối cùng thì chúng tôi… lại không có duyên với nhau, dù chúng tôi người nào cũng mến nhau vì… sau kỳ nghỉ phép đó, tôi phải tham dự mấy mặt trận liên tiếp, với rất nhiều biến cố dồn dập xẩy ra, nhất là từ cái trận cuối cùng khi tôi còn ở cái Sư Đoàn 5 này, đó là trận Dầu Tiếng với mấy trăm người bị chết. Rồi ngay sau đó, tôi lại đã phải thuyên chuyển ra Quân Đoàn II ở Pleiku nên chúng tôi đã không có dịp tiếp xúc nhiều với nhau. Gần một năm sau khi tôi được giải ngũ thì tôi đã không thể nhớ gì đến chuyện đó, nên đã quên không đi tìm em nữa. Ít lâu sau tôi được chính thức trở lại Trung Đội 1B với Thiếu Uý Thinh. Điều này có nghĩa là từ nay tôi không còn ở cùng một trung đội với Chuẩn Uý Huy và tôi sẽ không còn đi cặp với Chuẩn Uý Huy lần thứ hai. 3- Vào Chiến Khu Đ. Tại Bình Dương, binh sĩ thường hay ra chợ chơi, có những sĩ quan ra chợ chơi nhưng không đeo lon lá gì cả, để nếu có những hành vi bê bối vì say sỉn thì không bị mắc cỡ. Đã có nhiều sĩ quan bị bắt trong những vụ bê bối này nhưng rồi Quân Cảnh lại phải thả họ ra vì nhu cầu trên chiến trường đòi hỏi. Thấy thế Thiếu Tướng Tư Lệnh bèn ra một nhật lệnh là các sĩ quan phải thêu cấp bậc của mình vào áo. Ông ta không biết đến cái tai hại của việc này trên trận địa. Đã có một trung uý vứt vội được cặp lon của mình trước khi bị Việt Cộng bắt mà rồi không bị chúng bắn chết đấy!
Đại Uý My đọc xong cái Nhật Lệnh đó, đã nói với chúng tôi là “Các ông thêu lon vào một cái áo để mặc ở đây, còn khi nào đi hành quân thì lại mặc bộ khác rồi mang cặp lon rời vào là xong thôi”. Trong thời gian ở đây, tôi đã nhờ được một Đại Uý Cố Vấn Mỹ (của một Tiểu Đoàn Bộ Binh nào đó mà tôi đã quên mất, lúc tôi làm sĩ quan tiền sát cho họ) mua ở P.X. của họ một cái máy ảnh hiệu Petri. Có cái máy ảnh này rồi mới thấy cái tốn kém của việc chơi máy ảnh. Thứ nhất là mình luôn luôn nôn nóng muốn xem cái tài chụp ảnh của mình ra sao, nên luôn luôn muốn chụp cho chóng hết cuốn phim 24 poses trong máy.Thứ hai là chụp xong cho lính thì ai cũng nói: "Thiếu Uý cho em xin môt tấm, đưa tấm hình cho họ xong thì lại, Thiếu Uý ơi, cho em xin thêm một tấm nữa". Rửa và in hình thì tôi phải bỏ tiền túi của tôi ra nhưng đưa hình cho họ thì… đưa không, mặc dù có nhiều lần họ đòi trả tiền cho tôi, nhưng chả lẽ tôi lại lấy của mỗi người họ một vài đồng bạc. Tôi làm được điều này vì tôi còn độc thân mà lại chẳng phải gửi tiền về nuôi ai cả, trái lại mỗi lần về nhà, tôi còn nã thêm tiền của bố mẹ tôi là khác nữa! Do đó đối với anh em binh sĩ trong Pháo Đội thì tôi khá rộng rãi trong vấn đề tiền bạc. Nhất là đối với mấy tên thường đi trong toán Tiền Sát của tôi thì lại càng thích tôi lắm. Tôi là kẻ thích ăn ngon nên trước mỗi cuộc hành quân tôi đều đưa tiền cho tên Lý văn Lời để mua trên nửa kilô thịt heo cùng hành mỡ… để chúng tôi ăn trong cuộc hành quân đó. Trong mọi cuộc hành quân, toán Tiền Sát của tôi bao giờ cũng ăn riêng với nhau chứ không ăn cùng Bộ Binh. Dạo này chúng tôi đã nghe phong thanh rằng Sư Đoàn sẽ mở một trận lớn nay mai, chỉ không biết ở đâu thôi nên chúng tôi đã sẵn sàng chờ lệnh gọi. Thế rồi một hôm tôi được cử đi với Đại Đội 5 Thám Báo. Chúng tôi phải ra nằm chờ tại một cánh rừng ở Phú Lợi mất vài ngày, chờ gì thì tôi không biết. Trong khi chờ đợi như vậy tôi thường hay tán dóc với mấy người trong toán Cố Vấn Mỹ, người mà tôi hay nói chuyện với là một anh Hạ Sĩ da trắng. Trong câu chuyện với anh có lần tôi đã dùng câu "in spite of the fact that", anh ta bèn hỏi tôi là tôi cũng biết dùng chữ này à! Tôi nói tôi đã là Sinh Viên Đại Học từ gần 10 năm nay rồi và trong khi học ở Trung Học tôi đã có học Anh Văn, tôi còn nói thêm rằng tôi là người bị động viên và anh ta cũng nói rằng anh ta cũng
"being drafted into the US Armed Forces", anh ta nói là anh ta đã có Master Degree. Sau đó chúng tôi thân nhau hơn. Cuối cùng thì không phải là trực thăng bốc chúng tôi đi mà chúng tôi phải ra Bình Dương để lên Giang Thuyền đi lên Chiến Khu Đ. Khi đoàn thuyền cặp vào bờ cho chúng tôi xuống, tôi thấy là khi lên các giang thuyền này thì lính tráng trông có vẻ đông đảo lắm mà đến khi đổ bộ xuống bãi thì sao mà ít ỏi thế. Thực ra thì số người vẫn như cũ nhưng đối với cánh rừng rộng mênh mông của Chiến Khu Đ, nơi đổ quân này, thì đoàn quân trở nên lạc lõng. Lúc đó tôi mới nói với anh chàng Hạ Sĩ Mỹ kia là: - Nếu mình có cái Movie Camera để ghi lại cảnh này thì tốt qúa. - Thiếu Uý không có à. Sao Thiếu Uý không mua một cái? - Chúng tôi đâu có P.X. như các anh mà mua được. - Để tôi sẽ mua cho Thiếu Uý một cái. - Nhưng mà tôi không có dollars Mỹ . - Tôi sẽ đổi cho Thiếu Uý. - Anh định đổi cho tôi bao nhiêu tiền VN một dollar? - Thiếu Uý sẽ đưa cho tôi VN$ 60 để lấy US$ 1 đỏ. - Không được, tôi vẫn đổi VN$ 100 cho US$ 1 đỏ, anh lấy thế thì không đúng với giá thị trường. - Không, tôi sẽ đổi cho Thiếu Uý theo giá chính thức là US$ 1 = VN$ 60. Thiếu Uý cứ nhận đi, chẳng lẽ Thiếu Uý lại muốn tôi tặng Thiếu Uý cái movie camera nữa hay sao! - Được, cảm ơn anh trước. Khi mọi người đã xuống bãi hết, Trung Uý Đại Đội Trưởng mới cho lệnh từ từ tiến vào rừng. Chừng 4, 5 giờ chiều, chúng tôi gặp một căn nhà lá, trong đó có 2 mẹ con một cô gái, cô ta chừng hơn 20 tuổi, mặt mũi, người ngợm khá xinh đang núp dưới hầm (mẹ con thật hay không thì không biết). Mấy anh lính đưa họ lên gặp Trung Uý Trung Đội Trưởng để ông này hỏi họ vài điều cần thiết, nhưng họ một mực nói họ là dân làm rừng ở đây và không biết gì hết. Chúng tôi đoán chắc họ là liên lạc viên của Việt Cộng gài lại để theo dõi chúng tôi, nhưng chúng tôi cũng lờ đi vì không có chứng cớ gì để giữ họ, mà bắt giữ họ cũng không ổn, lúc đó đã tối, rừng rất dầy nên nơi này trở nên tối. Xin trực thăng để đưa họ về Phú Lợi sẽ không được, còn dắt họ theo thì vừa
phiền toái vì phải cắt người canh giữ, vừa nguy hiểm. Chúng tôi chỉ nghỉ ở đây khoảng nửa giờ rồi lại tiếp tục tiến để tới gặp Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 8 của Trung Tá Chuyên, chỉ ngầm để lại vài người theo dõi 2 người đàn bà này. Tới 6, 7 giờ tối hôm đó chúng tôi gặp được Trung Tá Chuyên rồi từ đó chịu sự điều động của Trung Tá theo như dự lệnh. Đại Đội 5 Thám báo ở với bộ Chỉ Huy Trung Đoàn để các binh sĩ của Trung Đoàn đi lục soát quanh vùng. Họ đã cố gắng để tiến qua con rạch tên là Rạch Sơn, nhưng không qua nổi vì hỏa lực của đối phương khá mạnh. Chúng nấp ở đâu không biết nhưng lính của ta mà cứ mới xuống sát con rạch tính lội qua là bị bắn hạ, đã có nhiều người bị chết và bị thương. 4- Suýt chết ở Chiến Khu Đ. Chiều ngày hôm sau, ngày thứ hai của cuộc hành quân, Thiếu Tướng Trần Thanh Phong bay từ Phú Lợi vào. Trung Tá Chuyên trình bầy diễn tiến cuộc hành quân lên Thiếu Tướng thì ông Tướng này hỏi Trung Tá là: - Tại sao không tiến qua Rạch Sơn như trong kế hoạch. - Thưa, chúng tôi không qua nổi vì hỏa lực của chúng ở đó mạnh lắm. Cùng lúc đó thì một Hạ Sĩ bị thương vì toan tính qua con rạch được khiêng về. Trung Tá trình việc này lên Ông Tướng thì được ông ta bảo là: - Sĩ Quan có chết thì cũng phải sang đó cho bằng được. Chúng tôi còn đang bực bội vì cái lệnh đó thi tôi nghe có một tên lính ở đâu đó chửi đổng “Đù mẹ nó, có giỏi thì sang đi ở đó mà lớn lối!” Đang đứng ở đó thì dĩ nhiên là ông Tướng cũng nghe được câu chửi thề đó nhưng… làm gì bây giờ. Nếu là một sĩ quan nào đó ở đây chửi thì còn có biện pháp được, chứ đây là do một tên lính chửi thì biết nó là đứa nào đây. Hỏi ra thì… chỉ ê mặt chứ chẳng làm gì được vì sẽ chẳng có đứa nào nhận, thành ra ông Tướng nhà ta đành phải lờ đi, nhưng ông không quên trả thù bằng cách bắt đoàn quân phải ở lại thêm một ngày chứ không dược về ngày hôm sau như trong dự lệnh. Lời chửi đổng của anh lính nào đó, đúng ra là cái lệnh miệng do tức tối mà thốt ra của ông Tướng này đã cứu hầu hết chúng tôi khỏi bị xóa sổ bộ đời. Khi ra về chậm một hôm như vậy, vì mới chỉ đi được độ một giờ là chúng tôi gặp một dẫy những hố cá nhân trên đường về chờ sẵn chúng
tôi. Bọn Việt Cộng chỉ vừa mới rút khỏi những cái hố đó vì chúng đã không thấy chúng tôi ra về như tin tức chúng nhận được. Chúng không hiểu là chúng tôi sẽ ở lại bao lâu nên sáng hôm đó chúng mới rút đi. Nhưng chúng cũng chỉ vừa mới rút đi chừng mưoi, mười lăm phút trước thôi, thành ra khi chúng tôi đi lên thêm một chút là chúng đã quay lại và hai bên đã tao ngộ chiến. Đại Đội 5 Thám Báo chúng tôi đi mở đường nên chúng tôi đụng trận trước. Tôi vừa gọi xin tác xạ vừa tìm chỗ nấp vì chúng tôi đang bị đạn bắn từ trước mặt và từ hai bên hông. Toán Tiền Sát chúng tôi đã xuống một cái hố khá rộng và nhất là khá sâu, có thể sâu tới 3 hay 4 mét, trông như là một cái ao cạn, nhưng đạn vẫn bay veo véo về phía tôi nên tôi đã nghĩ là mình thế nào cũng chết trong trận này… đã thế thì tao có chết, chúng mày cũng phải chết theo với tao một số chứ, thế là tôi hỏi tên Lời, tên đang mang máy truyền tin và đang ở bên tôi: - Ê, lên không mày? - Ông lên thì tôi cũng lên chứ, việc gì còn phải hỏi. Thế là chúng tôi leo lên khỏi miệng cái hố bom đó rồi tìm một cái gốc cây, dựa vào đó rồi dựng cái antenne cần lên để xin tác xạ ngay vào chỗ tôi đang đứng. Operator ở nhà kêu lên rằng tôi cho tọa độ sai rồi, đó là chỗ mà Thiếu Uý và quân ta đang đứng. Tôi phải hét lên rằng đúng đó là nơi chúng tôi đang đứng, nhưng chúng nó cũng đang tràn ngập nơi này và chúng tôi cũng đã nấp an toàn rồi. Lúc đó ở nhà mới thỏa mãn đơn xin tác xạ của tôi và đạn mới rót tới khiến cho chúng phải rút sau mấy tràng đạn của tôi. Trong trận này, địch quân tổn hại thế nào thì tôi qủa tình là tôi không biết, nhưng Đại Đội 5 Thám báo của tôi thì… Một lính Mỹ bị chết, anh Hạ Sĩ Mỹ của tôi thì bị thương nặng, Trung Uý Đại Đội Trưởng thì không việc gì, nhưng Trung Uý Đại Đội Phó thì bị thương hơi nặng. Chỉ có toán Tiền Sát 4 người chúng tôi là hoàn toàn vô sự. Anh Hạ Sĩ trong toán Cố Vấn Mỹ bị thương nên được chở ra Đệ Thất Hạm Đội rồi về Mỹ luôn, thế là tôi không có được cái máy quay phim như đã mong muốn. Về tới Pháo Đội, kể lại chuyện này mọi người mới thấy là lời chửi đổng của ai đó rất đáng được tuyên dương và ai cũng nói là tôi đã rất may mắn… vì đạn pháo bắn vào chỗ mình như vậy mà vẫn không sao!
5- Làm Sĩ Quan Liên Lạc cho Trung Đoàn 8, đi Paris Tân Quy và chú nhóc Liên Lạc Việt Cộng. Về với Pháo Đội ở Bình Dương được ít lâu thì một hôm tôi được cử làm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh đi với Trung Đoàn 8 Bộ Binh của TrungTá Nguyễn Văn Chuyên. Trung Đoàn này có nhiệm vụ tiến về Paris Tân Quy lập một căn cứ ở đây. Sáng hôm đó, chúng tôi xuống giang thuyền từ chợ Bình Dương đi ngang qua sông để về phía Paris Tân Quy. Đi được vài cây số (km), thì chúng tôi tạm dừng lại để ăn trưa và sửa soạn chỗ ngủ qua đêm. Trung Tá Chuyên muốn cho lục soát cẩn thận nơi này trước khi tiếp tục. Ông muốn con đường từ Bình Dương tới Paris Tân Quy phải được luôn luôn có an ninh. Cơm nước xong chúng tôi vừa lo báo cáo về Sư Đoàn, vừa lo sắp đặt chỗ ngủ. Chỗ ngủ của Trung Tá Chuyên được dặt nơi gốc một khóm tre già, dĩ nhiên là tôi cũng phải chọn một gốc tre gần đó để nghỉ. Khoảng 3, 4 giờ chiều hôm đó, Thiếu Úy Tính, Trưởng Ban 3 của Trung Đoàn, kéo về chỗ chúng tôi nghỉ một trung Sĩ của Trung Đoàn cùng với một thằng nhỏ chừng 12, 13 tuổi, vừa đi vừa lấy một cành tre quất bồm bộp vào đít ông trung sĩ, mồm la hét “Tôi sẽ nói với Trung Tá phạt ông thật nặng vì ông đã dọa nạt thằng nhỏ này, nó còn bé thì ông phải biết thương nó chứ”. Quay lại phía thằng nhỏ, anh nói “được rồi, anh sẽ phạt ông Trung Sĩ này cho em”. Sau đó anh đưa viên Trung Sĩ cho Trung Tá xin ông phạt nặng viên Trung Sĩ này và kéo chú nhỏ ra một chỗ xa, thủ thỉ nói gì với nó thì chúng tôi không biết. Ông Trung Sĩ này dư biết là Thiếu Uý Tính đang… dụ dỗ trẻ con nên cũng làm bộ tỏ ra sợ sệt bị phạt lắm và hết lời xin lỗi ông Thiếu Uý, hứa là sẽ không dám tái phạm nữa: một cành tre nhỏ mà đập suôi vào bộ đồ treillies thì… chỉ có con nít mới tin là ông ta bị đánh thực. Độ một tiếng đồng hồ sau, Thiếu Uý Tính nhà ta đưa thằng bé lại ngay chỗ Trung Tá Chuyên đang ngồi, cùng định ngủ qua đêm, để thằng bé chỉ cho mọi người một cái miệng hầm ở ngay dưới gốc khóm tre già, được nguỵ trang rất khéo đến nỗi tên lính của Trung Tá loay hoay ở đó khá lâu để sửa soạn chỗ ngủ cho Trung Tá mà cũng không biết. Thế là Thiếu Uý Tính ra lệnh cho lính ném mấy qủa lựu đạn xuống trước rồi mới cho lính xuống lục soát. Thằng nhỏ cũng còn chỉ ra vài miệng hầm
nữa quanh đó. Thật là hú vía, nếu không có thằng nhỏ đó thì không biết là đêm đó chúng tôi sẽ ra sao! Tối hôm đó, thằng nhỏ được ngủ trong lều cùng với Thiếu Uý Tính. Hai chiếc poncho hợp lại làm mái, trời mưa thì căng võng còn trời khô ráo như thời gian này thì trải cái gì đó xuống đất làm chỗ nằm, thế là chúng tôi có được một tấm lều. Tối đó Thiếu Uý nhà ta nói chuyện với nó khá khuya. Hôm sau thì trực thăng từ Bình Dương vào chở thằng bé về Phú Lợi. Lúc đó chúng tôi mới đi gặp Thiếu Uý Tính và hỏi anh ta về cái vụ thằng bé con này thì được anh ta cho biết là: “Hôm qua tôi thấy Trung Sĩ….đang quát nạt thằng nhỏ mà thằng này có vẻ ngang bướng, chẳng có vẻ gì là sợ ông Trung Sĩ này cả, thì tôi biết ngay chú bé là ai rồi, nên tôi mới biểu diễn một màn kịch như các bạn thấy đấy, rồi tôi kéo thằng nhỏ ra một chỗ… cho nó ăn một gói cơm sấy cùng với thịt hộp, rồi dần dà dụ nó nói ra tên cái đơn vị Việt Cộng nào đang hoạt động ở vùng này, mới đầu thì chỉ mong có thế thôi, không ngờ thằng bé đã không những khai ra tên cái đơn vị Việt Cộng ở vùng này mà còn tự thú rằng mình là liên lạc viên của bọn chúng, rồi còn nói là sẽ chỉ ra mấy cái hầm hố của tụi nó nữa, nó còn nói là những cái hầm này có nhiều lối ra vào lắm. Nếu chiều qua chúng ta không phá hủy kịp thời mấy cái miệng hầm đó thì… chúng ta chắc là bị tiêu tùng hết trong đêm qua rồi". Thiếu Uý Tính còn nói tiếp: - Tối qua, tôi mới hỏi nó là tại sao lại tin theo tôi vậy thì nó trả lời rằng… "Tụi nó (Việt Cộng) ăn hiếp em qúa, chúng nó thấy em bé nhỏ thế này mà còn bắt em hàng ngày đi bộ cả chục cây số để đưa thư đi và lấy thư về mà không hề cho em cái gì cả, em đã sùng chúng từ lâu rồi nhưng chưa có dịp, nay có các anh đến đây thì em sẽ theo các anh đâu còn sợ chúng nữa.” Chúng tôi hỏi tiếp: "Thế còn thằng bé thì sẽ thế nào?". Thiếu Uý Tính nói là “Mình chỉ biết báo cáo về Sư Đoàn vụ này, còn họ sử làm sao thì mình không biết”. Về sau tôi nghe nói là vì nó sợ rằng nó sẽ bị tụi Việt Cộng trả thù nên nó đã nài nỉ xin Sư Đoàn nhận nó làm lính… và cuối cùng thì Sư Đoàn đã phải chấp nhận sử dụng thằng bé này (mà rất tiếc là vì đã lâu qúa rồi nên tôi đã quên mất tên của nó) như một tên Hạ Sĩ thám báo, nó được ăn lương Hạ Sĩ, nhưng cuối cùng thì sau vài năm gì đó, nó cũng đã bị chết trong một cuộc trực thăng vận ở chiến khu Đ.
Trường hợp bất hạnh của thằng bé này chính là trường hợp chung của trẻ con Việt Nam ở vùng quê xôi đậu trong thời này. Gần như tất cả tụi nó đều được trở thành Nhi Đồng Cứu Quốc dù tụi nó có muốn hay không./. Thuần Phong Chưong 6 Hành Quân tới Phú Hòa Đông 1- Vài cô Nữ Trợ Tá Xã Hội. Ở đây tôi muốn nói đến cái ngu dốt của mấy tên nhà báo ngoại quốc, chúng đã đem cái lý luận của một xứ văn minh và nhất là đang thái bình áp dụng vào một nước có chiến tranh nhất là lại đem áp dụng vào cuộc chiến Ý Thức Hệ giữa hai miền Nam-Bắc Việt Nam, trong đó tụi Cộng Sản miền Bắc là tụi luôn luôn coi thường dư luận, coi thường mọi Công Ước Quốc Tế. Mấy tên nhà báo ngu đần này mạnh miệng chê bai quân đội Miền Nam Việt Nam, nói rằng họ dã man đã bắn giết đến cả đàn bà, con nít. Họ không hiểu rằng với chủ trương "toàn dân kháng chiến", tụi Việt Cộng đã xử dụng mọi lứa tuổi, mọi giới tính trong cuộc chiến này để phục vụ chúng. Trường hợp thằng nhỏ mà tôi vừa nói ở trên chỉ là một trong hàng ngàn thí dụ. Tôi sẽ kể thêm vài thí dụ khác về những cán bộ gái và cán bộ nhí của tụi chúng. Gặp trường hợp vừa rồi nên chúng tôi càng phải cẩn thận hơn, nghĩa là chúng tôi đã tiến rất chậm, nói đúng hơn là bộ chỉ huy trung đoàn đã phải nằm tại chỗ dừng quân đầu tiên này mất 4, 5 ngày để cho lục soát lại con đường và nhất là để chờ lệnh mới của sư đoàn. Trong thời gian này tôi và Trung Uý Y Sĩ Luân của trung đoàn thường hay theo toán nhà bếp của trung đoàn ra chợ Bình Dương chơi. Nhưng rồi thì chúng tôi cũng được lệnh tiếp tục tiến. Tới ngã tư Paris Tân Quy rồi, chúng tôi bắt đầu dùng xe ủi đất của Công Binh để đắp tạm một cái thành cho bộ chỉ huy của trung đoàn.
Khi cái tường thành được đắp xong, toán Công Binh được hộ tống đưa trở ra Saigon và chúng tôi phải bắt đầu tu sửa lại những căn hầm cá nhân mà công binh đã làm sẵn cho chúng tôi trên tường thành, như là phải lấy tôn che lại rồi đặt những bao cát lên trên để làm mái cho căn hầm. Ở đây chừng một tháng và khi mọi việc coi như đã ổn định thì tôi được lệnh sang làm tiền sát cho Tiểu Đoàn 2/8 với Đại Úy Nguyễn Văn Của để sửa soạn trở lại làng Tân Thạnh Đông. Chúng tôi chưa đi thì có phái đoàn của mấy cô trong ban Xã Hội từ sư đoàn xuống thăm. Đại Uý Của nói với Trung Tá Chuyên là: "Lính của tôi không cần xoa dầu Cù Là, nếu họ muốn tới thăm và ủy lạo chúng tôi thì xin phép trung tá cho họ đi theo chúng tôi làm một cuộc hành quân nhỏ ra đầu làng này". Vì thấy tình hình dạo này đã được yên nên Trung Tá Chuyên chấp thuận lời đề nghị này ngay và mấy cô Nữ Trợ Tá Xã Hội đã đi hành quân với chúng tôi, dĩ nhiên là mấy cô này đi cùng với chúng tôi trong Bộ Chỉ Huy của tiểu đoàn. Mấy hôm trước thì yên tịnh thật nhưng hôm nay thì hơi khác, vừa ra đến con đường mòn dẫn tới Củ Chi thì đã có tiếng "tắc cù", tiếng súng của Việt Cộng. Đối với lính chúng tôi thì quen rồi, biết rằng đó chỉ là mấy tên du kích muốn bắn sẻ thôi, nhưng chúng tôi vẫn phải nằm xuống, nòng súng hướng về phía địch. Riêng tôi thì tôi vẫn phải sửa soạn xin tác xạ vào một vài điểm, nếu thực sự có đụng lớn. Chỉ mấy cô Nữ Trợ Tá Xã Hội là hết hồn thôi! Họ bò sát vào chúng tôi, mặt cô nào cô nấy tái xanh, tái xám… Cái cô bám sát lấy tôi chỉ muốn tôi lên tiếng với cô cho cô ta đỡ sợ, nhưng tôi còn phải tiếp xúc với trung đội Pháo của tôi ở nhà chứ. Anh chàng Bộ Binh nằm bên cạnh lúc đó nói nhỏ với tôi rằng: "Thiếu Uý có muốn không? Em sẽ móc cô này cho thiếu úy". Lúc đó tôi đã trả lời anh ta rằng: "Mấy cô này thì dù có thật là đẹp đi nữa thì tôi cũng không dám
sờ tới huống chi…". Cũng may cho các cô là chỉ sau vài tiếng súng lẻ tẻ đó tụi Việt Cộng nằm im luôn. Và chúng tôi đã làm chủ tình hình lại ngay, do đó chỉ độ một giờ sau là chúng tôi đã đưa mấy cô trợ tá này trở lại trung đoàn để họ trở về sư đoàn với một kỷ niệm khó quên. Thường thì mấy cô chỉ đến thăm binh sĩ ở các nhà thương, nhiều lắm là tới tặng hoa, tặng qùa cho binh sĩ tại hậu cứ thôi, chứ chưa bao giờ phải ra mặt trận như lần này hết. Về sau chúng tôi có thắc mắc với nhau là nếu trận hôm đó có điều gì xẩy ra cho mấy cô Trợ Tá Xã Hội thì không biết Trung Tá Chuyên và nhất là Đại Uý Của sẽ phải trả lời với sư đoàn ra sao đây! Sau trận đó, tôi cùng Tiểu Đoàn 2/8 đi về làng Tân Thạnh Đông. Làng này bây giờ đã có sinh hoạt khá hơn xưa nhiều, lại còn có một cô gái rất đẹp đang làm chủ một quán nước ngoài chợ. Binh lính của Tiểu Đoàn thường hay vào ngồi ăn uống ở quán của cô ta. Sĩ quan chúng tôi cũng có ra ăn uống ở đó vài lần. Tôi phải công nhận rằng cô ta đẹp thật, cô ta có cái đẹp thùy mị chứ không sắc sảo, ai thấy cũng phải thương, nhưng hồng nhan bạc mệnh. Sau một cuộc hành quân trở về, chúng tôi nghe tin là cô đã tự tử chết, lý do là thất tình chi đó. Ở đây Đại Uý Của phải thường xuyên mở những cuộc hành quân để lung kiếm Việt Cộng trong vùng. Có một lần, khi tiểu đoàn chúng tôi ra đến đầu làng, cho tới lúc đó thì chúng tôi vẫn chưa thấy gì và vì vậy, mấy người trong Bộ Chỉ Huy của tiểu đoàn ỷ y đứng dăng hàng ngang trên một bờ ruộng thì hai phát "tắc cù" ở một gốc tre nào đó bắn ra nhắm và viên đại úy cố vấn Mỹ, vì ông này cao to hơn cả, làm đứt cái quai nón sắt của ông ta. Lúc này quân ta mới ào lên lục soát mấy gốc tre trước mặt và sau đó lôi ra hai chàng trai, trông đặc sệt bần cố nông. Lúc đưa hai tên này tới trước Đại Uý Của, chúng vẫn làm ra vẻ ngây thơ sợ sệt, mồm luôn luôn nói rằng: "Chúng em đang làm ruộng thấy các ông tới nên sợ quá phải chui vào bụi tre đó để nấp chứ chúng em có biết gì đâu".
- Nói thật đi, nếu không thì đừng trách tụi tao ác. - Thật mà, chúng em đâu có biết gì mà khai. Có bắn chết chúng em cũng đành chịu chứ thực sự là không biết gì để khai cả! - À, chúng mày thách tao hả? - Không, chúng em nói thật mà! - Được, thế thì…Thượng sĩ … Đại Uý vẫy gọi ông thượng sĩ của tiểu đoàn. Khi thượng sĩ đến, Đại Uý Của chỉ ngay một tên và: - Tao hỏi lần chót, mày có khai không? - Dạ xin đại úy xét cho, em không có gì để khai cả. - Thế thì thượng sĩ đem bắn bỏ thằng này cho tôi! Thượng sĩ bèn đem tên này ra đó một quãng vắng và bắn chết tên đó ngay. Tên kia thấy thế sợ quá nên mới vội vàng nói: - Đại úy đừng bắn em, để em khai. - Ừ được, chỉ cho chúng tao xem chúng mày dấu súng chỗ nào đi. Thế là tên còn lại này dẫn chúng tôi đến một gốc tre, không phải là cái gốc tre mà chúng đã nấp, chỉ cho chúng tôi cái miệng hầm được ngụy trang thật khéo rồi cùng với một tên lính của ta chui xuống lấy lên 2 khẩu súng A.K. mà nòng súng hãy còn ám khói. Một trong hai khẩu AK này suýt nữa đã làm chết ông đại úy cố vấn Mỹ của chúng tôi. Tên này
còn chỉ cho chúng tôi tìm ra và phá hủy vài căn hầm cùng tịch thu một số súng A.K., lựu đạn và thuốc men nữa. Đến đây, tôi lại cần phải mở một cái ngoặc kép để có vài ý kiến với mấy anh nhà báo phương Tây ngu đần, ngu đần thực sự hay ngu đần giả đò vì đã nhận đút lót, qùa cáp, tiền bạc, kể cả gái của tụi Việt Cộng. Mấy anh nhà báo này chỉ biết đem áp dụng những giáo điều của thời bình vào thời loạn, nhất là lại vào cái cuộc chiến tranh Việt Nam với tụi man rợ Hồ Chí Minh và các đàn em của tên đồ tể này. Nếu mấy anh nhà báo khốn kiếp kể trên mà thấy vụ này thì chắc chắn là chúng đã ầm ĩ, rêu rao, xuyên tạc vụ này bằng cách cắt xén sự thật, chỉ nói đến việc bắn chết một tên nông dân chất phác mà lờ đi chuyện tên kia sợ chết, đã giúp quân ta phá hủy được bao nhiêu là cạm bẫy, tịch thu bao nhiêu là súng đạn của bên địch. Chuyện ông Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn chết tên Việt Cộng hồi Mậu Thân cũng vậy. Anh nhà báo kia chỉ trưng ra tấm hình ông Tướng Loan chĩa súng vào đầu tên tù binh chứ không đưa ra cái động cơ khiến cho Tướng Loan phải có hành động ấy. Một con người có lương tâm thì không bao giờ đi tường thuật một vụ gì mà lại không nói đầy đủ mọi diễn tiến của vụ đó, không kể là còn phải giữ công bình bằng cách không được đưa ra bất cứ lời nói nào có thể có ảnh hưởng tới sự xét đoán của đa số quần chúng. Tìm ra được một nhà báo có lương tâm thời này thì thật là không dễ. Tôi nêu ra vấn đề này ở đây và nhất là vào thời này thực ra chỉ cốt khiến cho mọi người nên tâm niệm rằng đừng bao giờ tin tưởng ở mấy anh nhà báo dù anh chàng này có nổi tiếng là lương thiện hoặc có huy chương về báo chí cao quý đến đâu cũng vậy. Khi đọc bất cứ một tin gì thì cũng nên hỏi là tin này đã đầy đủ chưa, có bị cắt xén đi phần nào không. Đó chính là cái ý nông cạn của tôi khi tôi kể lại câu chuyện không mấy đẹp ở trên trong cuộc đời lính chiến của tôi. 2- Giải tỏa Phú Hòa Đông.
Ở với Tiểu Đoàn 1/8 được khoảng một tháng gì đó thì tôi được gọi trở về pháo đội, lúc đó vẫn còn ở Bình Dương. Về nghỉ tại chỗ được vài ngày thì tôi lại khăn gói lên đường, lần này thì tôi đi làm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh bên cạnh Trung Tá Chuyên, trung đoàn trưởng Trung Đoàn 8 Bộ Binh. Kỳ hành quân này trung đoàn lên đường với 2 Tiểu Đoàn 1/8 và 2/8. Chúng tôi xuống thuyền từ Bình Dương để đi lên Phú Hòa Đông. Lên tới qúa Phú Hòa Đông, đoàn thuyền mới tắp vào bờ cho chúng tôi xuống. Dĩ nhiên là bộ Chỉ Huy của Trung Đoàn phải đứng chờ ở bến sông vì vừa phải chờ cho tất cả xuống hết, vừa phải chờ đại đội tiền phong lên mở đường và thiết lập an ninh trước đã . Khoảng 1 giờ sau chúng tôi, nghĩa là toán Liên Lạc Pháo Binh cùng với bộ chỉ huy của Trung Đoàn mới lên. Trèo lên trên rồi, tôi mới thấy là nơi này trước kia hẳn là trù phú lắm, tôi nói trước kia vì… tôi chỉ thấy bây giờ ở đây những ngôi nhà gạch đổ nát 3- Một trung sĩ mới ra trường bị chết vì bị pháo kích. Trong khi còn đang chờ đợi các toán binh sĩ của trung đoàn lên, mấy thầy trò chúng tôi ngồi nghỉ tạm tại một cái nền nhà, cạnh nơi Trung Tá Chuyên và bộ chỉ huy của ông nghỉ và khi tôi vừa báo cáo xong về Pháo Đội của tôi thì môt anh chàng trung sĩ còn trẻ măng và rất xinh trai của trung đoàn từ đâu đến chào tôi rồi nói: “Thiếu úy, cho em lĩnh lương”. Tôi còn đang ngơ ngác thì một tên lính khác của trung đoàn đến vỗ vai anh trung sĩ kia và nói: "Đây là thiếu úy Pháo Binh, không phải thiếu úy của mình đâu!”. Lúc đó tôi mới hiểu rằng đây là một trung sĩ mới ra trường, mới được đưa về trung đoàn. Thấy anh ta có vẻ lúng túng, ngượng ngùng, tôi bèn nói là: “Không sao, anh cứ ở đây đi, lát nữa thế nào thiếu úy của anh cũng tới đây mà, đừng lo”. Nhưng anh trung sĩ này mặt đỏ lên, lí nhí vài câu gì đó rồi bỏ đi. Anh ta dời xa tôi chừng 5, 7 phút gì đó thì chúng tôi nghe thấy mấy tiếng nổ rất lớn của súng cối Việt Cộng bắn vào chúng tôi. Mọi người lúc đó mới vội vã tìm chỗ nấp, tôi thì gọi ngay về Pháo
Đội xin tác xạ vào mấy chỗ đã dự trù, dĩ nhiên đó chỉ là bắn hú họa chứ có biết tụi Việt Cộng ở chỗ nào đâu. Chỉ 2 phút sau là đạn pháo của tôi tới và tụi Việt Cộng ngừng bắn luôn. Tôi phải nói ở đây là mấy ông Bộ Binh rất thích có tôi là Sĩ Quan Tiền Sát hoặc Sĩ Quan Liên Lạc vì mỗi khi có chuyện là đạn pháo của tôi bao giờ cũng tới rất nhanh và có thể nói là khá chính xác. Từ khi nghe đến những câu chuyện về Trung Tá Nguyễn Đức Thắng, lúc này chắc ông ta đã là đại tá hay thiếu tướng rồi, nghe đồn là ông ta bắn vừa nhanh vừa chính xác, tôi đã nghĩ ông ta cũng là dân Toán như tôi, ông ta làm được như vậy thì tại sao mình lại không nhỉ! Thế là từ đó, trong mọi cuộc hành quân, tôi luôn luôn theo sát viên thiếu úy Ban 3 của Bộ Chỉ Huy để biết rõ vị trí của quân ta đang tiến tới đâu để khỏi bắn lầm. Ngoài ra tôi còn biết là ở nhà, nếu cuộc hành quân đã bắt đầu từ lâu mà không thấy ai gọi về xin tác xạ thì mọi người sẽ cho là vô sự và lính tráng ở nhà sẽ dời xa khẩu súng, về phòng nghỉ và có khi còn ra cả chợ chơi, nên sau đó ở ngoài mặt trận có gọi về thì không đủ người để thỏa mãn yêu cầu tác xạ ngay được. Đi đã lâu mà không có gọi về xin bắn thì súng vẫn để nguyên hướng lúc đầu, nay muốn bắn thì phải quay súng về hướng mới. Quay súng thì dễ thôi, 2 tên lính là đủ xoay khẩu đại bác 105 ly rồi nhưng xoay súng xong còn phải gióng hướng lại mà gióng hướng súng thì hơi lâu. Do đó tôi đã nói với Trung Đội Trưởng của tôi là: “Trong khi tôi đi với Bộ Binh thì bạn phải cho lính ở nhà, bạn phải theo dõi bước tiến của Bộ Binh mà tôi sẽ báo về đều dều để quay hướng súng theo chúng tôi khi cần. Nếu tôi xin bắn mà ở nhà bắn chậm thì tôi sẽ báo cáo thẳng với Phòng Hành Quân Sư Đoàn đấy. Bạn nên biết rằng đạn pháo của mình vừa làm cho địch quân sợ, vừa làm cho quân bạn lên tinh thần đấy.” Từ đó, khi ở ngoài mặt trận tôi luôn luôn đều đặn báo về trung đội súng vị trí mới nhất của tôi để họ hướng súng theo, cho nên tôi mà xin bắn là được thỏa mãn trong vài phút thôi. Trên nguyên tắc thì khi muốn xin
bắn, tôi phải hỏi ý kiến của tiểu đoàn trưởng Bộ Binh, ông ta có đồng ý thì tôi mới được bắn. Lúc còn ở Tân Thạnh Đông với Đại Uý Của, lần đầu tiên chạm địch, đáng lẽ tôi phải xin phép đại úy trước rồi mới xin bắn, nhưng tôi thấy ông ta còn đang bận điều động các đại đội của ông nên tôi cho bắn luôn. Khi nghe tiếng đạn pháo của tôi nổ, Đại Úy Của dù đang bận cũng vội vàng quay lại hỏi: - Ai bắn thế? - Tôi bắn đó đại úy, đại úy đang bận nên tôi tự ý bắn đó, tôi đã phối hợp với thiếu úy Ban 3 rồi mới dám bắn chứ. Để lần sau tôi sẽ chờ lệnh của đại úy vậy! -Thôi khỏi, lần sau thiếu úy cứ việc bắn nếu đã phối hợp với Thiếu Úy…. Ban 3, khỏi cần phải hỏi tôi nữa. Trong khi đó tôi lại nghe thấy tiếng reo hò vui vẻ của anh em Bộ Binh khi họ nghe thấy tiếng nổ của đạn pháo bên mình. Thế là từ đó với Trung Đoàn 8 này tôi đều tự động bắn khi tôi thấy cần phải bắn, chẳng phải xin ý kiến ai cả. Trở lại câu chuyện chúng tôi vừa bị Việt Cộng pháo kích. Chỗ chúng tôi đứng thì không sao nhưng gần đó thì đã có người bị trúng đạn, rồi tôi lại nghe nói là anh trung sĩ mới ra trường vừa mới gặp tôi lúc nãy đã bị trúng đạn và chết rồi! Nếu anh ta ở lại với tôi, hoặc nếu anh ta đến gặp tôi chậm một chút thì đã không sao. Đây không phải là lần đầu tiên tôi thấy quân bạn bị chết, tôi đã nhiều lần gặp cảnh chết chóc này nhưng lần này là lần làm cho tôi xúc động nhất. Anh chàng trung sĩ xinh trai này hãy còn trẻ quá, tôi mong là anh ta chưa có vợ con gì. Mới ra trường đến nỗi chưa quen mặt ông Thiếu Úy của mình và ngay cả tiền lương trung sĩ đầu tiên cũng còn chưa được lãnh mà đã sớm giã từ vũ khí rồi! Lúc đó tôi có hỏi tên của anh ta, nhưng nay thì vì đã qúa lâu nên đã không thể nhớ gì được nữa.
Sau đó, tôi cho tiếp tục bắn vào những nơi đã nghi ngờ khiến cho tụi Việt Cộng phải câm luôn để chúng tôi vào được Phú Hòa Đông ngay chiều hôm đó. Vào đây rồi chúng tôi mới thấy tụi Việt Cộng đã rêu rao câu: Phú Hòa Đông dễ tới, khó về. Khi đi lành lặn, khi về cụt chân. Chúng dám đặt ra câu vè đó để dọa mọi người dân cũng như quân đội của Việt Nam Cộng Hòa chúng ta. Vì xã này gần Chiến Khu Đ nên bọn chúng coi như là đất của bọn Việt Cộng chúng. Trước kia thì có thể là như thế nhưng có mặt chúng tôi ở đây rôi thì tình hình sẽ phải thay đổi chứ! Ngay ngày hôm sau, chúng tôi đã mở những cuộc hành quân lục soát phía ngoài xã này, theo kiểu “tầm ăn dâu” nghĩa là trong mấy ngày đầu, Trung Tá Chuyên chỉ cho một trung đội ra lục soát ngoài vòng rào khoảng 500 thước thôi. trung tá cẩn thận như vậy là phải vì cái xã này đã ở ngoài tầm kiểm soát của chúng ta từ hơn một năm rồi còn gì. Trong mấy ngày đầu đó, Trung Tá Chuyên cũng ra ngoài cùng với một trung đội và dĩ nhiên là tôi cũng phải theo. Về sau, khi phạm vi chúng tôi kiểm soát được đã được nới rộng thì trong khi 2 tiểu đoàn của trung đoàn chia nhau đi lục soát chung quanh. Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn chúng tôi ở lại trong xã để lo thiết lập hệ thống hành chánh ở đây. Chúng tôi cho lập lại trường học, dĩ nhiên chỉ là tiểu học thôi, với giáo viên được đưa từ Bình Dương lên. Công việc được tiến hành đều đặn như vậy được 6 tháng thì Pháo Đội B của tôi cho Thiếu Uý Tuyến, người đã cùng ở Tây Ninh với tôi khi trước lên thay. Tôi thì được trực thăng chở về lại Bình Dương ngay ngày hôm đó sau khi đã bàn giao mấy phóng đồ Pháo của mấy hỏa tập và cho anh Tuyến biết mấy điều quan trọng về tình hình nơi đây.
Thế là sau 6 tháng nằm trong rừng, nay tôi mới được trở lại với đời sống văn minh. Gặp lại Đại Úy My, tôi liền hỏi ông ta là có thể cho tôi nghỉ phép mấy ngày được không. Ông ta trả lời là: - Sư đoàn đang hành quân mà, đi phép thế nào được! À mà được, tôi có quen một bác sĩ trong sư đoàn, để tôi nói ông ta cho anh cái giấy về Tổng Y Viện Cộng Hòa khám phổi thì chắc được đấy! Thế rồi, sáng ngày thứ Hai tuần sau, Đại Úy My đích thân chở tôi vào Phú Lợi, đi về phía Quân Y của sư đoàn để gặp vị bác sĩ quen của đại úy, nhưng mới qua cổng của sư đoàn được một lát thì chúng tôi gặp xe của Trung Tá Chuyên, thấy tôi, trung tá dơ tay vẫy và nói “Thiếu úy chờ tôi một chút nhé!”. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng chắc ông trung tá này lại cho mình đi ăn sáng đây chứ gì. Sau đó tôi không còn nhớ là chúng tôi có gặp bác sĩ và có được cái giấy phép về Cộng Hòa hay không vì khi về tới pháo đội thì đã thấy Thiếu Tá Thiệu, Pháo Binh Sư Đoàn đã đang chờ Đại Uý My ở đầu máy. Đại Uý My ra nói chuyện với Thiếu Tá Thiệu rồi thì lúc đó tôi mới biết rằng Trung Tá Chuyên đã ra xin với Pháo Binh sư đoàn là cho tôi trở lại với ông ta một thời gian nữa. Đại Uý My cho tôi gặp Trung Tá Chuyên ở đầu máy, tôi có nói là: "Tôi đã ở trong đó 6 tháng rồi bây giờ trung tá phải cho tôi nghỉ vài ngày đã chứ! Tôi đang tính về thăm nhà và tiện thể thăm mấy người bạn học cũ của tôi đây". Nghe thế, Trung Tá Chuyên đã phải xuống giọng nói với tôi: “Thiếu úy chịu khó giúp tôi một ít nữa đi. Tôi cũng muốn để thiếu úy nghỉ lắm chứ, nhưng chúng tôi không dám dùng cái ông thiếu úy mới tới thay thế thiếu úy nữa đâu, Thiếu úy biết không, hôm qua tôi bảo ông ấy cho bắn vài tràng quấy rối thì ông ấy cho bắn ngay cả vào cái trường học của xã, làm sập mất mấy phòng học. May mà hôm qua là Chủ Nhật đấy chứ nếu không thì nguy to rồi. Tôi chỉ còn cách là nhờ thiếu úy trở lại giúp chúng tôi một thời gian nữa thôi”.
Ông ta còn dụ tôi: “Anh em trong đó tất cả đều mong chờ thiếu úy trở lại đó”. Kết quả là tôi lại phải khăn gói trở lại Phú Hòa Đông chỉ có khác một chút là lần này tôi trở lại đó với mấy tên lính khác. Tôi thì phải trở lại đã đành, mấy tên lính thì phải cho họ được thay thế chứ! Lần này thì tôi không nhớ là đã phải ở thêm trong đó bao lâu nữa, hình như là tôi còn phải ở đó cho tới khi trung đoàn trao lại cái Xã Phú Hòa Đông này cho một đơn vị nào đó. Rồi cuối cùng thì tôi cũng được trở lại pháo đội để được lãnh một cái phép ba ngày! Ba ngày phép trong tình trạng đó thực là hơi không đáng gì, nhưng 3 ngày ở Sài Gòn một cách hợp pháp như vậy thì rất đáng giá vì rất hiếm. Thường thường thì không bao giờ tôi về đây với một tờ giấy phép trong tay cả. Tôi luôn luôn tính toán để có thể có mặt trong mọi cuộc hành quân mà cần có tôi thôi. Nghĩa là tôi chỉ “nhẩy dù” sau khi đã vừa dự một cuộc hành quân nào đó. Nếu có cuộc hành quân tiếp thì chắc chắn là sẽ đến lượt một người khác. Mấy chuyên viên đề lô chúng tôi đều được pháo đội, trung đội luân phiên đưa vào các cuộc hành quân. Pháo đội không bao giờ bị kẹt vì sự vắng mặt của tôi hết. Chiều hôm đó, cầm được cái giấy phép trong tay rồi, tôi vội vã ra xe đò ngay không cần phải đợi đến ngày mai, mà cũng chẳng cần thay thường phục làm gì nữa. Hôm đó tôi về tới Sài Gòn hơi muộn, 7, 8 giờ tối gì đó. Với bộ đồ trận trên người, tôi vào Sài Gòn thật chẳng giống ai! Rồi vì về muộn như vậy, tôi chưa muốn về nhà ngay nên sau khi vào Thành Phố rồi, tôi bèn thả bộ trên đường Bonard. Lúc đó vào khoảng 9 hay 10 giờ tối và trời lại trở gió nên đường khá vắng, mấy tiệm cà phê bên đường đã sửa soạn đóng cửa. Bên vỉa hè và trên con đường từ Nhà Hát Lớn tới Chợ Bến Thành hình như lạc lõng chỉ một mình tôi. Đúng là đường thênh thang, gió lộng một mình ta! Qua một tiệm nước nào đó, tôi nghe vọng ra lời ca của một bài hát mà tôi không biết tên, tôi chỉ còn nhớ là còn nghe được câu "look for a star". Điệu nhạc thật buồn và hình như cũng muốn quấn quýt theo tôi, khiến lòng tôi thấy nao nao tưởng mình
là một người nào khác, không nhớ rằng mình chỉ là một anh chàng sĩ quan với một cấp bậc nhỏ nhít qúa ư khiêm nhường. Nếu tôi là một thi sĩ thì biết bao nhiêu là vần thơ đã kịp ra đời, nhưng dù rất thích thơ tôi lại chẳng bao giờ biết làm thơ kể cả làm thơ Con Cóc! Ba ngày phép ngắn ngủi qua đi rất mau, lần này tôi phải trở về pháo đội ngay, không dám nán lại thêm một ngày nào nữa vì tôi biết là cuộc hành quân còn đang tiếp diễn mà Pháo Đội tôi lại chẳng còn ai để có thể được tung vào chiến trường làm Sĩ Quan Tiền Sát hay Sĩ Quan Liên Lạc được nữa! Tới pháo đội, tôi lại được chỉ định làm Sĩ Quan Tiền Sát cho Tiểu Đoàn 2/8, thế là tôi lại có dịp đi với Đại Úy Của để trở lại Tân Thạnh Đông. Về đây được ít hôm là chúng tôi lại cùng đi trở lên Phú Hoà Đông, ngang qua Paris Tân Quy. Lần đó tôi còn nhớ rằng trong đặc lệnh Truyền Tin thì tôi là có danh hiệu là Cúc Hương 14, trong khi đó thì Thiếu Uý Nguyễn đình Kỳ, một thiếu úy khóa 15, đi theo một tiểu đoàn khác với danh hiệu là Cúc Hương 15 và cùng lên Phú Hòa Đông, nhưng Tiểu Đoàn này chỉ đi bên cạnh sườn để coi như sẵn sàng yểm trợ cánh quân chính là Tiểu Đoàn 2/8 chúng tôi thôi. Chúng tôi đã lên và tiếp xúc được với Phú hòa Đông một cách an toàn, nghĩa là không có gì, ngay cả đến một cuộc đụng độ nhỏ nào hết. Sau đó chúng tôi trở về lại nơi xuất phát bằng con đường cũ vừa mới đi qua trước đây vài ngày nhưng nay bỏ trống. Khi trở về ngang Paris Tân Quy, tiểu đoàn tạm dừng bước để ăn cơm trưa. 3 thầy trò Pháo Binh chúng tôi ngồi nghỉ trong một căn nhà bên vệ đường, chúng tôi thấy trong nhà này có một bà già, một cô hình như là con dâu bà già kia cùng hai đứa trẻ cỡ 10, 12 tuổi. Trong khi bà già ngồi nói chuyện tầm phào với chúng tôi thì mấy đứa nhỏ và bà mẹ chúng kéo nhau chui xuống dưới 1 cái hầm ở ngay trong nhà. Báo cáo xong với hậu cứ là chúng tôi lấy đồ ăn ra tính ăn. Tôi lấy cái túi đeo lưng xuống và lôi ra một cái đùi gà luộc cùng cái cà mèn cơm, tôi và tên mang máy ngồi quay ra đường, chỉ có ông hạ sĩ già người Nùng của
tôi là quay ngược lại, định mở túi đeo lưng của ông ta ra, thì ông ta chợt la lên: - Thiếu Uý à, ai kia mà đông thế! Linh tính chợt cho tôi biết rằng đó là Việt Cộng nên tôi nói ngay không suy nghĩ gì hết: “Việt Cộng đó, bắn đi” và súng của viên hạ sĩ trong toán Pháo Binh của tôi đã lên tiếng trước nhất. Lúc đó Bộ Binh mới hay và quay ra bắn tụi Việt Cộng khi chúng đang tính trèo qua bờ đê “Ấp Chiến Lược cũ ” để đánh úp chúng tôi. Khi tiếng súng hai bên nổ vang lên rồi thì tôi phải bỏ cái túi đeo lưng của tôi nằm tại chỗ để tôi cùng với tên lính mang máy kéo cái máy PRC 9 ra khỏi căn nhà nọ để kêu về trung đội xin tác xạ. Tôi đọc to tên mấy hỏa tập để tên kia gọi về. Tôi thấy hắn gào lên Cúc Hương, đây Cúc Hương 14 xin tác xạ, trả lời. Nhưng gào to đến đâu thì cũng vẫn không thấy ai trả lời. Tôi phải dành lấy máy để gọi thì chỉ nghe thấy tiếng văng vẳng của viên hạ sĩ Truyền Tin ở nhà. Tôi cũng phải hét to vào máy để ở nhà nghe được. Trong khi đó tôi lại nghe văng vẳng được lời Cúc Hương 14 im đi, để còn bắn cho Cúc Hương 15 chứ. Lúc đó tôi vừa tức vừa sợ. Tức vì mình đang bị trực tiếp đụng độ với Việt Cộng còn tụi Cúc Hương 15 ở ngoài đâu có bị gì, mà nếu có thì cũng bị nhẹ thôi, cái tên Kỳ này dành đòi bắn cho hắn, không cho ai len vào nữa, tôi còn sợ vì mình không xin ai yểm trợ được thì làm sao đẩy lui tụi Việt Cộng đây! Chỉ một lúc sau khi ở chỗ tôi tình hình đã hơi ổn, Trung Sĩ Ký ở gần đó đã lật gọng một số Việt Cộng khi chúng vừa ló đầu lên khỏi bờ đê. Lúc đó tôi mới lôi cái máy lại gần thì mới hay là vì quýnh quáng nên khi lôi cái máy ra theo, chúng tôi đã làm lệch cái tần số và vì vậy trung đội ở nhà đã không nghe được tiếng của tôi mà chỉ nghe được lời xin bắn của Thiếu Úy Kỳ thôi.
Phải nói là số tôi thật may, nếu ông hạ sĩ của tôi mà cũng quay ra đường như tôi thì chúng tôi đã là mồi ngon cho mấy tên Việt Cộng kia rồi, có thể là chúng đã nhận được mật báo nào đó, biết tôi là sĩ quan, nhất lại là sĩ quan Pháo Binh nữa, nên chúng muốn diệt tôi trước. Sau này khi đã làm chủ tình hình chúng tôi có cho người xuống tính lôi mấy bà cháu nhà kia lên để hỏi thì họ đã biến đi đâu mất từ bao giờ rồi! Phải nói là tụi Việt Cộng đã không thể tiến về toán Pháo Binh chúng tôi được cũng là nhờ có Trung Sĩ Ký. Cứ tên nào nhô đầu lên là bị ông ta lúc đó đang nấp sau một mô đất, cho một phát vào đầu ngay. Nhưng sau khi hạ được vài tên, trung sĩ khoái quá nên đã quay lại kêu mấy người lính của ông: "Anh em ơi, quay lại xem tao hạ chúng nó này". Vì quay đi gọi mọi người nên đã không thấy được một tên Việt Cộng khác ló đầu lên và bắn một phát AK vào đầu viên trung sĩ của chúng ta. Thế là Trung Sĩ Ký đã ra đi, trong lòng rất vui vì đã cho mọi người thấy cái tài của mình! Lúc đó thì tôi đã điều chỉnh xong cái máy truyền tin của tôi rồi nên đạn pháo của tôi lại có hiệu qủa khiến chúng phải vội vàng rút, không kịp dẫn theo một trung uý của Tiểu Đoàn 2/8 (tôi đã quên mất tên trung uý này). Về sau trung uý đó nói lại rằng: - Tôi đã bị bọn chúng ào tới không kịp trở tay nhưng còn kịp dứt vội cặp lon ra vứt đi, quên mất không kịp vứt nốt khẩu Colt bên hông. Tụi nó có hỏi tôi - À, mày là sĩ quan phải không? - Không phải, tôi chỉ là binh nhì, tân binh quân dịch thôi! - Binh nhì mà có súng ngắn à! Chúng vừa cười vừa nói như vậy.
Tôi đã phải nói thêm rằng: - Tôi mang máy truyền tin nên được phát cho khẩu súng ngắn đó. Chưa chắc chúng đã tin lời nói của tôi, nhưng vì chúng bị phản công dữ dội quá, mà đạn pháo của ta cũng tới tấp rót vào vị trí của chúng nên chúng đã phải rút lui, không kịp dẫn tôi theo. Nếu tôi không vứt đi kịp lúc cái lon trung uý của mình thì thế nào trước khi rút chúng cũng đã bắn bỏ tôi rồi, thật là hú vía! Đến đây mọi người mới thấy cái lệnh của ông Tướng Trần Thanh Phong thật là tai hại, đúng là đầu óc của một người chỉ ngồi ở văn phòng, chỉ biết ra lệnh mà không hiểu rõ cái lợi hại của cái lệnh mình ban ra. Nếu trung úy nọ cắm đầu làm theo cái lệnh nọ là thêu lon vào áo thì anh ta đã chết mất tiêu rồi! Chết mất một sĩ quan là mất đi một cấp chỉ huy mà đào tạo ra một cấp chỉ huy thì tốn rất nhiều tiền của. Một trung uý lại là một vị chỉ huy đã có một số kinh nghiệm dù chỉ là ít ỏi, thì cũng không phải là dễ dàng mà có được. Thường thường đây chính là những kinh nghiệm xương máu, mấy vị Tướng đi lính từ thời Pháp Thuộc, có thể là chưa ra trận bao giờ thì làm sao hiểu được. Không bao giờ ở trong thành phố mà tôi ra đường với bộ quân phục trên người mà không có cái lon thiếu úy. Dù đây chỉ là cái lon thấp nhất của một sĩ quan.Tôi luôn luôn giữ gìn tác phong của một quân nhân, nhưng tôi cũng không thêu lon vào áo vì không cần. Không thêu lon vào áo là nhát ư? Không phải vậy đâu! Trong bất cứ cuộc hành quân nào thì “toán Tiền Sát chúng tôi” cũng đi với Bộ Chỉ Huy, mà Bộ Chỉ Huy của … cho dù là đơn vị nhỏ nhất mà tôi phải theo là Đại Đội đi chăng nữa thì cũng không thể che dấu cái cương vị chỉ huy của mình được. Thật thế, đối với lính của mình thì dĩ nhiên họ biết ai là sĩ quan của họ rồi, đối với Việt Cộng thì các cần antennes của mấy cái máy truyền tin cũng cho chúng biết đâu là Bộ Chỉ Huy rồi. Bắn hạ được bất cứ ai trong toán này mà chả tốt, sĩ quan cũng được mà lính mang máy truyền tin cũng tốt, đâu cần phải tìm thấy sĩ
quan mới bắn hạ. Như vậy, không mang áo có thêu lon ra trận không phải là nhát mà là cần thiết trong vài trường hợp như trường hợp của vị trung uý kia chẳng hạn. Phần lớn các quan từ trung tá trở lên đều nếu không là đi lính từ khố xanh, khố đỏ cũ thì cũng là dân tình nguyện vào trường Sĩ Quan Đà Lạt mấy khóa đầu. Khi xưa, lúc còn đánh nhau với Việt Cộng thì họ chỉ là thuộc cấp của mấy sĩ quan người Pháp, nếu họ có được tham dự một vài cuộc hành quân thì mọi quyết định trên chiến trường lại đều do các quan lớn Pháp đưa ra và họ chỉ biết cắm đầu tuân lệnh. Mà họ cũng chẳng dự được bao nhiêu trận thì Hiệp Định Genève đã ra đời, sau đó vì sống lâu lên lão làng nên bây giờ họ trở thành Tướng, Tá cả. Với những quá trình như vậy thì họ còn có thể có những quyết định gì gọi là khôn ngoan được. Nhưng thôi, nói nhiều về họ cũng chẳng ích lợi gì, bây giờ thì họ đang có quyền, có thế. Họ ra lệnh là mình phải theo thôi. Trận này chúng tôi bị thiệt hại khá nặng, bao nhiêu người bị chết, bị thương thì tôi không nhớ rõ nữa, sĩ quan thì chẳng mất một ai, nhưng chúng tôi đã mất đi Trung Sĩ Ký. Mất đi Trung Sĩ Ký là chúng tôi đã mất đi rất nhiều vì ông này không những là một hạ sĩ quan gương mẫu của Tiểu Đoàn 2/8 về tác phong mà về tài chỉ huy thì Trung Sĩ Ký cũng chẳng chịu thua bất cứ một hạ sĩ quan nào. Sau khi đã đẩy lui được tụi phục kích Việt Cộng rồi, chúng tôi phải lo đến vụ tản thương, khi xong suôi rồi chúng tôi mới tiếp tục đi trở về hậu cứ ở Tân Thạnh Đông. Tới đó rồi chúng tôi mới lại được biết là cô chủ quán đẹp nhất làng cũng đã vừa mới chết vì tự tử, nhưng chúng tôi cũng không còn tâm trạng nào mà nghĩ đến cô ấy nữa. Chúng tôi còn phải nghĩ đến những người bạn của mình vừa nằm xuống!
Chương 7 Gặp Y Sĩ Trung Úy Phạm Bá Lương Vài ngày sau thì Tiểu Đoàn 2/8 được lệnh rút khỏi cái xã này và trao nó lại cho một đơn vị nào đó đến thay. Toán Tiền Sát của tôi thì được gọi trở lại Pháo Đội để một lần nữa lên Bến Cát. Lúc này Pháo Đội B của chúng tôi đã có pháo đội trưởng mới, Đại Uý Khổng Năng Hạnh về thay thế Đại Uý Nguyễn Văn My. Đại Uý My đi đâu thì tôi không biết. Tất cả các thiếu úy tiền át của pháo đội đều có mặt để cùng lên Bến Cát. Thiếu Uý Kỳ cũng có mặt trong đám đó. Lên tới Bến Cát, pháo đội chúng tôi được chỉ định đóng ngay tại đầu Quận, bên trái con đường từ Bình Dương lên, sát ngay cạnh một bãi đất trống dùng làm bãi đáp cho Trực Thăng. Sĩ quan ch úng tôi thì được ở trong một toà nhà gạch của Pháp để lại. Tòa nhà này có 3 phòng ngủ và một phòng khách. Pháo Đội Trưởng lấy một phòng còn chúng tôi chia nhau hai phòng còn lại. Tôi còn nhớ là tôi cùng Thiếu Uý Hòa (khoá 9 hay 10 Pháo Binh Thủ Đức) nằm chung trong một căn phòng nhỏ, còn Thiếu Uý Kỳ nằm với ai ở phòng bên kia thì tôi không nhớ. Lên đây rồi là chúng tôi được lệnh yểm trợ cho Trung Đoàn 7 Bộ Binh với Trung Đoàn Trưởng là Trung Tá Nguyễn Văn Tư mà Bộ Chỉ Huy của Trung Tá nằm bên kia đường đối mặt với Pháo Đội của chúng tôi. Là lính chiến thì ở đâu cũng vậy, nhưng lần này thì đối với tôi có hơi vui vì Quận Trưởng ở đây bây giờ là Đại Úy Lê Nguyên Vỹ. Tuy chỉ đi làm Sĩ Quan Tiền Sát cho Tiểu Đoàn của ông ta một lần hơn một năm về trước ở Tây Ninh khi Đại Uý Vỹ là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2/9 ở Bến Kéo, tôi lại có vẻ thích cái tác phong của ông này. 1- Gặp Y Sĩ Trung Úy Phạm Bá Lương. Tôi đã gặp lại được một người bạn cùng học ở Chu Văn An Hànội rồi Chu Văn An Saigon sau này. Chúng tôi học với nhau từ lớp Đệ Lục B1 trên đường Cửa Bắc Hànội nhưng nay thì anh đang làm Y Sĩ Trưởng cho Tr. Đoàn. Đó là Y Sĩ Trung Uý Phạm Bá Lương
Lên đây, tôi đã được hân hạnh đi làm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh bên cạnh Trung Tá Tư mấy lần nên đã thấy được là ông trung tá này là một sĩ quan người Nùng, ông ta quả thật đã là một cấp chỉ huy rất tồi. Mặc dầu là ông ta đã dự khá nhiều trận mạc nhưng lại chẳng có một chút kinh nghiệm nào! Không những thế, ông ta còn cái tật gái ghiếc nữa. Trong bất cứ cuộc hành quân nào từ 2 ngày trở lên, bao giờ ông trung tá này cũng đưa mấy cô gái theo, mấy cô này có thể là mấy cô nữ trợ tá xã hội hay là gái điếm thì tôi cũng chẳng hơi đâu mà tìm hiểu làm gì. Ngày xưa chắc ông trung tá này bị mấy quan Tây nạt nộ nhiều, nên bây giờ ngài rất thích ra oai nạt nộ những kẻ dưới quyền, như một cách trả thù cuộc đời. Xem mấy lần ông trung tá này bố trí quân phòng thủ qua đêm thì thấy cái tài của ông ta ngay! Có một lần trung đoàn phải hành quân lên Chơn Thành ở phía Bắc Bến Cát, khi bộ Chỉ Huy Trung Đoàn phải nằm qua đêm tại Bến Đồng Sổ, trung tá nhà ta đã cho mọi người rút vào nằm ở phía trong cái xã này. Lính gác thì nằm phía sau cái bờ đất bao quanh xã, nhìn ra ngoài để canh chừng Việt Cộng. Xin nói thêm là cái hàng rào cũng như hệ thống hào, hố của Ấp Chiến Lược cũ đã bị tên khốn kiếp Dương Văn Minh cho phá bỏ đi hết từ lâu. Ngày xưa, thời hai ông Nhu, Diệm thì khi đoàn quân tiến vào trong Ấp rồi thì coi như đã về tới nhà, nghĩa là không còn sợ mìn bẫy gì nữa, còn bây giờ thì Việt Cộng có thể chôn mìn ngay trong Ấp đấy! Ông trung tá này chắc đã tưởng rằng mình đang nằm trong một cái đồn, nên đã cho lính nằm chĩa súng ra từ phía trong, không biết rằng Việt Cộng có thể bò sát tới tận chân cái bờ đất nằm quanh xã, chờ đó để sẵn sàng tấn công mà lính canh ở phía trong không thể biết được! Đã bê bối, ngu dốt thì chớ, ông Trung Tá Nguyễn Văn Tư này lại còn một cái tật xấu nữa là coi thuộc cấp như tôi tớ trong nhà, hơi một chút không vừa ý là sẵn sàng mắng chửi như tát nước vào mặt người ta. Có một lần tôi làm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh bên cạnh ông ta, khi đã
vào trong Bến Đồng Sổ rồi là tôi lùi lại phía sau ông ta khá xa và tắt máy Truyền Tin của tôi đi. Một lúc sau tôi gặp Thiếu Uý Kỳ, Sĩ Quan Tiền Sát cho cái Tiểu Đoàn đi cạnh Trung Tá Tư, Thiếu Uý Kỳ nói với tôi: - Chết ông rồi, trung tá gọi ông mãi mà ông không trả lời, ông tắt máy rồi phải không? Trung tá sẽ chửi ông cho mà coi! - À được, bạn đừng lo. Tôi sẽ có cách. Nói thế xong, tôi bảo tên mang máy lại rồi vặn cho trệch cái tần số đi một chút rồi mới tiến vội lên gặp ông trung tá. Gặp ông ta rồi, ông ta chưa hỏi thì tôi đã nói trước: -Trung tá gọi dùm về pháo đội của tôi hỏi xem là tại sao tôi gọi từ nẫy đến giờ nhiều lần rồi mà họ không trả lời gì cả! Và tôi lại cầm máy gọi về pháo đội ngay trước mặt ông ta và dĩ nhiên là vẫn không ai trả lời gì được. Thế là ông thiếu úy Ban 3 của ông ta lại lấy cái ống liên hợp của cái máy của tôi và cố thử gọi đi gọi lại vài lần nữa nhưng vẫn không có ai lên tìếng cả. Lúc đó thiếu úy này mới hỏi tới cái tần số của máy tôi. Lúc đó thiếu úy này mới nói rằng tần số của tôi là… Cái tần số trên máy của anh bị lệch đi rồi, thảo nào mà gọi không được. Tôi làm bộ cảm ơn anh ta và sửa lại cái tần số cho đúng rồi gọi về pháo đội. Lần này thì có tiếng trả lời rõ ràng và dĩ nhiên là Trung Tá Tư chẳng lên tiếng gì được. Trung đoàn trưởng đã vậy, trung đoàn này lại có một ông đại úy tiểu đoàn trưởng… cũng bê bối về gái và không biết phải nói thế nào về cái tài hành quân của ông ta đây! Một lần làm Sĩ Quan Tiền Sát cho ông đại úy này, trong một cuộc hành quân từ Bến Cát đi lên Chơn Thành. Chiều hôm đó sau khi đã qua Bến
Đồng Sổ khá xa, tiểu đoàn phải dừng lại qua đêm tại một trảng trống chung quanh không có nhà cửa hay cây cối gì cả. Ông Đại Uý này đã ra lệnh cho Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn nằm tất cả lên trên cái đường rầy xe lửa, cái đường rầy này sát với con đường cái đi lên Chơn Thành và cao hơn mặt đường chừng một mét. Đại úy nhà ta nói rằng nằm trên cao như vậy dễ kiểm soát mọi vật hơn. Tôi đã có nói lại rằng nằm trên cao thì dễ kiểm soát chung quanh thực, nhưng đồng thời cũng dễ bị làm mục tiêu cho tụi nó từ một cái hầm cái hố nào đó mà chúng đã nguỵ trang kỹ mà ta không thể trông thấy vào ban đêm được. Sao đại úy không cho chia ra làm 2 toán, mỗi toán nằm một bên đường rầy để quan sát hai phía có hơn không. Nhưng ông ta đã không nghe. Cũng may mà hôm đó không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra. Đại khái là phần lớn mấy sĩ quan từ cấp đại úy trở lên thời đó của cái Trung Đoàn 7 đều như thế cả, ngoại trừ Đại Uý Phúc. Người sau này đã bị tử trận trước khi được giải ngũ. Đại Úy Phúc bị động viên vào Khóa 5
Thủ Đức nên tới 1965 thì được giải ngũ theo đơn xin. Có nghe nói rằng đã có một đại úy khác tới thay thế nhưng cùng một lúc Tiểu Đoàn lại có lệnh hành quân. Vị Đại Uý mới mời Đại Uý Phúc đi cùng để chỉ bảo thêm cho ông ta và Đại Úy Phúc đã nhận lời để đi hành quân một lần ... chót và qủa thật đó là lần chót của Đại Uý Phúc vì ông đã bị tử trận trong trận này. Khi Pháo Đội chúng tôi mới lên Bến Cát này để đi theo Trung Đoàn 7 Bộ Binh một ít lâu thì Pháo Đội chúng tôi được lệnh sẵn sang yểm trợ cho một Đại Đội Bảo An, họ đang dùng giang thuyền để lên nằm tại Bến Súc. Sĩ Quan Tiền sát của Đại Đội này là một sĩ quancùng Khoá 14 với tôi. Đó là Thiếu Uý Quýnh. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng “đáng lẽ tôi phải được cho đi Bến Súc mới đúng, vì tôi đã đi hành quân những nơi nguy hiểm nhiều rồi nay là lúc phải cho nghỉ xả hơi một chút chứ”. Nhưng tôi cũng biết là không đời nào cái ông Đại Uý Võ Văn Sáng Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh của tôi lại làm như vậy. Chẳng bao giờ tôi chịu qùa cáp, biếu xén Bà Tiểu Đoàn Trưởng cả, thì làm sao Đại Uý Sáng ưa tôi nổi! Đại Uý Sáng này rất biết nghe lời vợ! Vì đi làm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh với Trung Tá Tư, tôi mới gặp lại Y Sĩ Trung Uý Phạm bá Lương, anh là Y Sĩ của Trung Đoàn. Lúc đó tôi mới biết là phòng của anh ta nằm ngay bên kia đường đối diện với mấy phòng của chúng tôi. Tôi có sang đó chơi với anh ta nhiều lần. Có một lần anh ta hỏi xin tôi mấy cái thùng đạn để làm tủ đựng thuốc. Tôi bảo anh ta cho lính sang chỗ tôi mà lấy. Thế là sau khi tôi về được một lát thì một cái xe cứu thương lù lù tiến vào Pháo Đội tôi. Tôi bèn ra lấy mấy cái thùng ván gỗ thông đưa cho người Y Tá mang về. Khi cái xe Jeep cứu thương ra về rồi, mấy ông Trung Sĩ của tôi mới phàn nàn tôi rằng: “Sao Thiếu Úy lại cho xe cứu thương vào đây thế! Như vậy sui lắm đó, không tốt đâu”. Lúc đó tôi mới thấy là mình đã qủa là vô ý và tôi đã phải nói với họ rằng: “Có tôi ở đây thì không sao đâu, số tôi tốt lắm, cứ yên chí đi!” Thế rồi vái tháng sau, vào một tối nào đó, Pháo Đội chúng tôi lại được lệnh sẵn sàng yểm trợ cho cuộc rút quân của Đại Đội Bảo An trước kia, từ Bến Súc trở về Bình Dương. Chúng tôi đã theo dõi cuộc hành quân ngay từ lúc đầu. Lời báo cáo đầu tiên Thiếu Uý Quýnh báo về là “Chỉ Huy Trưởng của Hải Đoàn đã từ chối không cho Đại Đội Bảo An lên
chiếc thuyền Chỉ Huy của ông ta nên Thiếu Uý Đại Đội Trưởng Bảo An đã cùng Bộ Chỉ Huy Đại Đội, đưa toàn thể Đại Đội lên chiếc thuyền lớn đi đầu. Toán Tiền Sát Pháo Binh cũng lên theo. Cho đến khoảng 12 giờ đêm thì chúng tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn từ trong máy truyền tin. Ngay lập tức Hạ Sĩ Còn, lúc đó đang là Hiệu Thính Viên của Pháo Đội, vội vàng lên tiếng gọi Thiếu Uý Quýnh nhưng không có ai trả lời, thế là chúng tôi phải lập tức báo cáo lên Sư Đoàn và báo cáo về Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh. Tới lúc đó chúng tôi mới biết là chiếc thuyền lớn đi đầu chở toàn bộ Đại Đội Bảo An và toán Tiền Sát Pháo Binh đã trúng thủy lôi của Việt Cộng và đoàn thuyền đã phải dừng lại để thả phao cũng như cho người xuống sông lo cứu vớt những người bị rơi xuống nước. Chúng tôi ai ai cũng hồi hộp vây quanh chiếc máy truyền tin mong rằng sẽ có được tin tức tốt lành của toán Tiền Sát Pháo Binh. Nhưng chúng tôi chỉ nghe được những tiếng kêu gào khóc lóc thảm thiết của bà vợ Thiếu Uý Quýnh trong máy Hôm sau chúng tôi được biết rằng toán cấp cứu cũng không tìm thấy ngay cả xác của Thiếu Uý Quýnh nữa! Tới lúc đó, theo như tôi biết thì anh là người đầu tiên của Khóa 14 Pháo Binh chúng tôi trong cái Sư Đoàn 5 này bị tử trận. Sau này, đúng hơn là sau biến cố Tết Mậu Thân 1968, tôi bị tái ngũ rồi được biệt phái ngoại ngạch về trường Trung Học Nguyễn Trãi, tôi mới được biết thêm rằng có một người, cũng có mặt trên Hải Đoàn hôm đó, là anh bạn tôi, anh Bùi Hữu Soái, lúc đó là Thiếu Uý Khóa 13, đã giải ngũ (không bị tái ngũ) và đã trở lại nghề cũ làm Giáo Sư Toán tại trường Trung Học Nguyễn Trãi. Nhắc lại chuyện này với anh Soái, hiện nay đang ở Houston TX, lúc nào anh cũng nói rằng: - Nếu mày đi hôm ấy thì Pháo Binh đã không mất một Thiếu Uý rồi, vì dĩ nhiên là tao phải giữ mày lại với tao chứ đời nào tao để cho mày sang thuyền khác. Và dĩ nhiên tôi cũng đồng ý: - Đó là cái chắc, vì từ sau năm 1954 tới lúc đó, chúng mình có được gặp nhau để tán gẫu đâu! Chúng tôi cho rằng đó là cái số, mà đã là số mạng thì còn nói gì được! Ở trên Bến Cát này được vài tháng thì có một lần không hiểu tại sao trực
thăng chở lương không thấy lên đúng hẹn khiến tôi gần hết cả tiền đi ăn sáng. Rồi một hôm tôi tình cờ đi ngang qua Quận Đường, chợt thấy Đại Uý Lê Nguyên Vỹ đứng chơi ở phía trước cửa Quận, tôi bèn dừng xe lại, lên gặp Đại Uý hỏi mượn Đại Uý vài trăm tiêu đỡ, thì Đại Uý nói rằng: “Tao cũng đang kẹt đây. Tao chỉ còn có $200, thôi thì chú lấy tạm một trăm đi" và Đại Uý Vỹ đưa cho tôi $100. Đó là lần sau cùng tôi gặp và nói chuyện với Đại Uý Vỹ vì sau này tôi giải ngũ rồi tái ngũ; nhưng lại biệt phái về làm nhà giáo nên không tiếp xúc với các ông nhà Binh nữa. Vì Pháo Đội của tôi nằm sát ngay bãi đáp máy bay trực thăng nên tôi thường thả bộ ra đây chơi, chuyện trò lăng nhăng với anh trung sĩ Mỹ đen coi cái bãi đáp này. Chúng tôi hỏi thăm gia cảnh của nhau, mới hay chúng tôi đều còn độc thân, dần dần chúng tôi trở nên thân nhau, thành ra khi nào tôi muốn nhẩy dù ra khỏi đây là anh Trung Sĩ này luôn luôn tìm cách cho tôi được ưu tiên lên cái trực thăng sớm nhất. Tôi còn nhớ là có một lần Đại Uý Hạnh của tôi có được cái phép nghỉ, Đại Uý bèn vào Trung Đoàn xin Thiếu Tá Cố Vấn Mỹ một cái lệnh để được một chỗ trên trực thăng về Phú Lợi. Ông Thiếu Tá Mỹ này đã đưa Đại Uý Hạnh ra tận bãi đáp, nói với Trung Sĩ để dành ưu tiên cho Đại Uý. Nhưng không hiểu tại sao đã có nhiều chiếc trực thăng đáp xuống rồi lên mà Đại Uý Hạnh của tôi vẫn chưa đi được. Có một lần vì chờ lâu qúa mà chưa thấy cái trực thăng nào tới, Đại Uý bèn chạy về tính tắm một cái cho mát đã rồi sẽ lại đi ra chờ. Về nhà chưa kịp cởi quần áo ra tắm thì đã nghe thấy tiếng phành phạch của một chiếc phi cơ tới, thế là Đại Uý nhà ta lại vội vàng chạy ra bãi đáp để rồi một lát sau lại trở về, vì lần nào cũng bị anh Trung Sĩ tại bãi đáp quên mất không dành chỗ cho Đại Uý. Lần này về tới phòng, ông ta làu bàu: "Tiên sư nó, tức thật, mình đã được Thiếu Tá Cố Vấn Chief của tụi nó đưa ra giới thiệu hẳn hoi mà nó vẫn không cho mình đi!". Tới lúc đó tôi mới nói: - Được rồi, Đại Uý cứ đi tắm đi rồi tôi sẽ đưa Đại Uý ra đó, chắc chắn là lần này Đại Uý sẽ đi được - Có chắc không đấy cha! - Chắc chắn mà, Đại Uý cứ tin tôi đi. Thế là Đại Uý Hạnh đi tắm, sau đó tôi theo Đại Uý ra sân bay để tôi giới thiệu với anh chàng Trung Sĩ ở đây rằng Đại Uý đây là Pháo Đội
Trưởng của tôi và nhờ Trung Sĩ kiếm cho một chỗ trên trực thăng để về Phú Lợi. Tôi cũng đứng chờ ở đó luôn. Một lát sau có một cái máy bay tới và lần này thì Đại Uý Hạnh của tôi có một chỗ ngồi trên đó để về phép. Tôi thường nghĩ rằng muốn có vài chục lít săng để chạy xe thì nên hỏi xin ông Trung Sĩ coi kho là được, đừng bao giờ xin một cái lệnh từ ông Trung Tá cấp trên của ông Trung Sĩ này, vì ông Trung Sĩ có thể viện cớ là sắp có thanh tra nên không thể xuất kho được, kết qủa là ta chẳng được một giọt săng nào. 2- Thiếu Úy Hòa, Sĩ Quan Tiền Sát và Y Sĩ Tr. Úy Phạm Bá Lương bị tử trận trên Ấp Bầu Bàng I . Như tôi đã nói ở trên là cứ sau một khoảng thời gian khá dài nào đó tôi thường tìm cách nhẩy dù về Saigon một lần. Lần này, sau một cuộc hành quân dài, tôi ra gặp ông Trung Sĩ Mỹ để xin một chỗ trên trực thăng về Phú Lợi. Yên chí rằng nếu có một cuộc hành quân nào nữa thì sẽ đến lượt Thiếu Uý Hòa đi. Ra đến bãi đáp trực thăng, tôi lại thấy có cả Y Sĩ Trung Uý Phạm Bá Lương ở đó, anh bạn tôi cũng muốn dù một chuyến về Saigon nên đã hỏi tôi là có xin đi nhờ tụi Mỹ được không. Tôi bảo là được, thế rồi tôi nói với anh chàng Trung Sĩ Mỹ ở đây là: - Lát nữa có máy bay tới thì cho chúng tôi xin 2 chỗ, cho tôi và cho Y Sĩ TrungUý bạn tôi, được không? - O.K. tôi sẽ cố. Một lát sau có phi cơ tới, ông Trung Sĩ Mỹ liền dành cho chúng tôi hai chỗ. Nhưng đến lúc này Y Sĩ Trung Uý Lương đã chùn lại không chịu đi nữa. Tôi hỏi: -Sao lại không đi nữa vậy? -Trung Tá Tư, ông ấy đi vắng, nếu tớ dù theo cậu thì rồi ông ấy về ông ấy sẽ chửi chết. - Đi lính bao nhiêu lâu rồi mà còn sợ chửi à! Cứ đi đi mai mốt có chửi thì mình cũng đi chơi được vài ngày, như thế là có lời rồi còn gì! - Thôi cậu đi một mình vậy, tớ không đi đâu. Thế là tôi lên ngay trực thăng một mình. Trực thăng đâu có đợi mình. Tôi không ngờ rằng lần đó lại là lần chót chúng tôi còn được nói chuyện
với nhau. Lần này thì khác những lần trước, tôi về Saigon được hai ngày thì sáng ngày hôm thứ ba Đại Uý Sáng cho xe về tận nhà tôi để đón tôi lên Tiểu Đoàn, nhưng đã không gặp tôi nên đã phải nhờ ông cụ tôi thúc tôi lên gấp và cho tôi biết rằng Thiếu Uý Hòa cũng như Trung Uý Lương đã tử trận. Khi tôi đi chơi về thì ông cụ tôi nói lại như vậy nên tôi đã tính là phải lấy xe lên Tiểu Đoàn ngay, nhưng trước khi đi tôi cũng muốn ghé vào Tổng Y Viện Cộng Hòa một chút để xem có thể cúi chào Y Sĩ Trung Uý Phạm Bá Lương một lần chót không. Lúc đó tôi mặc quần áo Thiếu Uý Dù, đã có tới nhà quàn nhưng lại không biết là cái quan tài kia có phải là cái quan tài của anh bạn Lương tôi hay không, thật ra thì đúng là cái quan tài của Lương, nhưng vì tôi cũng đang luýnh quýnh nên rút cục tôi đã không được cúi chào anh bạn tôi lần chót. Hôm đó tôi mặc quần áo Dù. Các Sĩ Quan Tiền sát chúng tôi được phát mỗi người một bộ đồ dù, để khi nào đi với toán quân Dù thì có sẵn quần áo binh chủng này mà mang. Bộ quân phục này đã làm cho Đại Úy Võ Văn Sáng mắng tôi một trận khi tôi tới trình diện trên Tiểu Đoàn tại Phú Lợi. Sỉ vả tôi xong Đại Úy Sáng cho xe đưa tôi ra phi trường trực thăng của Sư Đoàn để tôi lên Bến Cát. Khi tôi từ Bình Dương vào Phú Lợi tôi thấy có một đoàn GMC chở đầy lính cũng đang trên đường lên Bến cát. Sau tôi mới biết đó là khoảng 400 tân binh quân dịch mới ra trường lên bổ sung cho Trung Đoàn 7. Trong khi đứng chờ trực thăng tại Phú Lợi, tôi đã trông thấy một Trung Uý khá đẹp trai cũng đứng chờ trực thăng như tôi để lên Bến Cát, lúc đó tôi đâu có biết rằng đó là Trung Úy Y Sĩ Nguyễn Văn Nhất, người lên thay thế Y Sĩ Phạm Bá Lương. Được vài tuần sau thì vị Trung Úy Y Sĩ này cũng bị chết trận trên Dầu Tiếng Lên tới nơi rồi là tôi lại trở về phòng của mình mà lúc này chỉ còn lại một cái giường nhỏ của tôi thôi. Cái giường của Thiếu Úy Hòa cùng những đồ đạc của anh thì đã được mang đi hết rồi. Thời gian đó, tôi đã quên đi câu chuyện là đã cho cái xe cứu thương đi vào Pháo Đội ngày nào, mà cũng may là mấy ông trung sĩ người Nùng của tôi cũng không ai nhắc tới việc đó nữa. Họ cũng đã quên đi hay họ không muốn nhắc lại trước mặt tôi thì qủa tình tôi không biết.
3- Mất Đồng Soài. Sáng hôm sau, lúc tôi đang ngủ ngon thì tiếng ầm ầm của máy bay trực thăng lên xuống làm tôi phải thức dậy. Tôi ra hỏi Trung Uý Minh Trung Đội Trưởng Trung Đội 2/B - lúc này Thiếu Uý Hoàng Chính đi đâu thì tôi không nhớ nữa - thì Trung Úy Minh nói với tôi rằng: “Cậu không biết gì à, mất mẹ nó Đồng Soài rồi. Ông ấy (Khổng Năng Hạnh, Pháo Đội Trưởng) bảo tôi kêu cậu đi với Tiểu Đoàn 1/7 đó, nhưng tôi thấy cậu ngủ ngon qúa nên đã kêu thằng Hái đi thay rồi ”. Thằng Hái đây là Chuẩn Uý Hái của Tiểu Đoàn 38 Pháo Binh. Tiểu Đoàn này có một Trung Đội 155 đầu bạc nằm ngay trong Trung Đoàn 7 và chịu sự điều động của Pháo Đội Trưởng Pháo Đội B của tôi. Nếu lần đó tôi bị gọi đi thì không hiểu tôi có còn sống để hôm nay kể lại chuyện này hay không nữa! Qua trận này mọi người mới thấy rõ cái bất tài của ông Thiếu Tướng đẹp trai Trần Thanh Phong. Ai ai cũng biết câu công đồn đả viện của Việt Cộng rồi, thế mà ông Tướng này lại không tính đến chuyện đả viện của tụi nó mà chỉ biết xua quân vào tiếp viện cho Đồng Soài thôi làm cho cả trăm tân binh quân dịch mới ra trường bị chết một cách tức tưởi. Tôi nói là họ bị chết một cách tức tưởi vì với tình hình mà ai cũng thấy là nặng nề như vậy mà đẩy họ vào nhất là lại phát cho họ mỗi người chỉ có 4 qủa lựu đạn thôi, thử hỏi là họ bị chết như vậy có đúng là bị chết một cách tức tưởi không! Sau khi Tiểu Đoàn 1/7 được trực thăng vận vào tiếp viện Đồng Soài và bị đánh tan tành rồi thì Sư Đoàn mới kêu đến một Lữ Đoàn Dù lên nhập cuộc. Nhưng lúc đó thì thành phần chính của địch quân đã rút hết rồi còn đâu! Tôi không có được con số chính xác về thiệt hại bên quân bạn, nhưng biết rằng trong trận này Đại Uý Hùng, Tiểu Đoàn Trưởng 1/7 đã bị hy sinh và Chuẩn Uý Hái thì mất tích luôn. Sau đó hỏi thăm về cái chết của Thiếu Uý Pháo Binh Hòa và của Y Sĩ Trung Uý Phạm Bá Lương tôi mới được kể lại là: Chiều hôm đó, Trung Tá Tư đã cho lệnh dừng quân tại Bầu Bàng I để nghỉ qua đêm và như mọi khi Trung Tá nhà ta vẫn cho lính gác nằm phía trong bờ đất đắp quanh làng của cái ấp này, chong mắt ra quan sát phía ngoài nên Việt Cộng đã nghiên cứu kỹ thói quen đó và cho lính của chúng bằng mọi cách nằm ngay sát phía ngoài cái bờ đất
đợi tới sáng hôm sau khi mọi người mới thức dậy và còn đang lo đánh răng,rửa mặt, có người chưa kịp xỏ chân vào đôi giầy bottes de saut của mình, thì chúng bắt đầu tấn công. Bị đánh như vậy thì làm sao phản công kịp nên đã để bọn Việt Cộng tràn vào ngay Bộ Chỉ Huy mặc tình làm mưa làm gió. Thiếu Uý Hòa cũng như Bác Sĩ Lương ở trong đám này nên bị chúng hạ sát dễ dàng thôi! Đại Úy Nẫm Chi Đoàn Trưởng Chi Đoàn M 113 đi theo để hộ tống cũng bị chết trong trận này. Tôi chỉ thắc mắc là trong lúc này thi Trung Tá Tư cùng đám gái của ông ta ở đâu mà ông ta gần như không việc gì cả, chỉ bị bắn đứt có một ngón tay thôi. Đám gái của ông ta có ai bị gì không thì không thấy ai nhắc đến. Tôi còn được kể lại chuyện về một người đã may mắn sống sót được vì đã bị đẩy ra không cho chui vào một chiếc xe thiết giáp M 113. Anh chàng này là ai thì tôi không nhớ, chỉ nhớ là về sau anh ta đã kể lại cho bạn bè nghe rằng lúc đó, quýnh qúa anh ta chạy ra một chiếc M 113 nằm cạnh bờ rào và muốn chui vào để tránh đạn thì mấy người ở trong đẩy anh ta ra, rồi đóng cửa xe lại, thế là anh ta phải nhẩy đại xuống mương ở gần đó và bị mấy người mới bị bắn chết đè lên trên. Dĩ nhiên là anh ta phải nằm im giả vờ như cũng đã bị chết rồi. Một lúc sau anh ta nghe thấy một tiếng nổ lớn, âm vang như nổ trong một cái thùng nào đó. Về sau anh mới biết rằng tụi Việt Cộng trông thấy cái xe M 113 ở đó nên đã trèo lên mở nắp ở phía trên xe đó ra và quăng vào đó một qủa lựu đạn khiến cho mọi người trốn ở trong đó chết hết. Lúc đó anh mới mới thấy là mình đã gặp may. Nếu anh ta không bị đẩy ra thì anh ta đã tiêu đời rồi! Về Bác Sỹ Phạm bá Lương thì mới đây anh ruột của bác sĩ là anh Phạm Bá Đường có nói với tôi rằng: - Hồi ở Bến Cát, Đại Úy Quận Trưởng Lê Nguyên Vỹ có nói với Lương là ông ta muốn giúp Bác Sĩ mở một phòng mạch ở đó, nhưng Lương nó đã trả lời rằng "Tôi không thể lấy tiền của gia đình tụi lính được, chúng đã nghèo rồi mà mình lại lấy tiền của chúng nó thì coi sao được!". Khi nhắc đến chuyện ở Bầu Bàng I, anh Đường còn nói là: "Về sau ông Hạ Sĩ Y Tá của Lương có cho gia đình biết rằng Bác Sĩ Lương đã có mua ở Khu Dân Sinh một cái áo giáp, nhưng hôm đó Bác Sĩ lại không mặc và đã bị tụi Việt Cộng bắn trúng ngực, nếu có mặc cái áo giáp đó
thì chắc đã không sao. Rồi sau đó khi Bác Sĩ Nhất lên thay thì đã luôn luôn mặc cái áo giáp đó trong mấy cuộc hành quân với Trung Tá Tư, có điều chiếc áo giáp đó cũng chẳng giúp được gì cho chủ nó. Bác Sĩ Nhất lần này lại đã bị bắn vào đầu, trong trận Dầu Tiếng! Nhớ lại lần đầu tiên tôi gặp Y Sĩ Trung Uý Nhất ở Phú Lợi khi chúng tôi cùng đứng đón Trực Thăng, tôi đã thấy đó là một Trung Uý đẹp trai nhưng lại có vẻ buồn buồn thế nào ấy, không ngờ rằng đó lại là một cái điềm báo trước sự không may cho chính bản thân Trung Uý Bác Sĩ Nhất và cho tất cả chúng tôi nữa. Nhắc đến mấy vị Bác Sĩ, tôi lại nhớ đến Bác Sĩ Minh (Dù). Anh này là người Trung và đã cùng ở Đại Học Xá Minh Mạng với tôi. Anh đã vào Quân Y và đã chọn binh chủng Dù, nên mới có tên là Minh Dù. Anh đã thấy tôi ở Bến Cát khi anh cùng với Trung Tá …… đưa Lữ Đoàn Dù lên đó sau khi Tiểu Đoàn 1/7 BB đã bị xóa sổ trên Đồng Soài. Mãi Sau này gặp lại nhau ở Đại Học Xá Minh Mạng, anh ta mới nói là: "Tôi thấy bạn trên đó mà không dám gọi, vì lúc đó bạn ăn mặc bê bối qúa, bạn đã không dùng dây thung gom quần lên, mà tên Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng của tôi lại rất khó tính về ăn mặc". Lúc đó tôi mới nói: "Đúng rồi, trong những giờ nghỉ, tôi luôn luôn mặc quần áo như thế để đi chơi đấy!". Lữ Đoàn Dù này lên Bến Cát sau khi Tiểu Đoàn 1/7 đã bị đánh tan tành. Đại Uý Hùng Tiểu Đoàn Trưởng bị chết và Chuẩn Uý Hái Sĩ Quan Tiền Sát Pháo Binh bị mất tích. Nghe nói là phải 3 hay 4 tháng sau Chuẩn Úy Hái mới trở về trình diện Tiểu Đoàn 38 Pháo Binh của anh và cho mọi người biết về những việc đã xẩy ra. Theo lời anh kể lại thì hôm đó, đoàn trực thăng chở Tiểu Đoàn 1/7 vào Đồng Soài. Khi chiếc trực thăng chở anh và Đại Uý Hùng sà xuống thấp để mọi người nhẩy ra thì anh thấy tụi nó (Việt Cộng) đầy đặc ở dưới, nên anh đã nói với Đại Uý Hùng là “Thôi đừng xuống Đại Uý ạ! Đại Uý có thấy là chúng nó đầy đặc ở dưới kia không? Nhưng Đại Uý Hùng lúc ấy nói rằng "Lính họ đã xuống hết rồi, mình không xuống thế nào được". Và rồi chúng tôi đã phải nhẩy xuống. Nhẩy xuống rồi, Hái nói: "tôi thấy gốc cây nào cũng có một tên Việt Cộng cầm súng A.K. hờm sẵn ở đó rồi, nhưng chúng không bắn chúng tôi ngay. Chúng chỉ bắt đầu khai hỏa bắn chúng tôi khi đoàn trực thăng
đã lên cao và bay đi. Chắc chắn là chúng biết rằng nếu chỉ có một cái trực thăng nào đó bị bắn rớt thì tụi Mỹ sẽ cho từng đoàn phi cơ lên tàn sát chúng ngay, nên chúng đã để cho đoàn trực thăng bay đi mà không dám bắn hạ bất cứ một cái phi cơ nào, dù rằng đó là việc rất dễ làm đối với bọn chúng lúc đó. Xuống đất rồi tôi vội vàng tìm chỗ nấp để tìm cách bắn lại, tôi cũng chẳng biết rằng lúc đó Đại Uý Hùng ở đâu và ra sao nữa. Cầm cự với chúng được một lúc thì tôi thấy tụi Việt Cộng ào về một phía khác. Đến lúc đó, tôi thấy mọi sự đã hỏng rồi, địch đã tràn ngập chỗ chúng tôi đổ quân thành ra không thể dùng Pháo Binh được nữa mà chỉ còn có cách là cận chiến thôi. Khổ nỗi là chúng nó đang áp dụng chiến thuật biển người với quân số đông gấp mấy lần chúng tôi, như vậy thì chắc chắn là mình sẽ bị đè bẹp mất thôi nên tôi nghĩ ngay đến cái cách cuối cùng là phải tìm đường mà trốn thôi. Tôi đã phải cởi bỏ bộ đồ trận ra chỉ mặc quần sà lỏn, cởi trần chỉ mang theo một ít tiền, còn cái bóp thì vứt đi, mang theo cái địa bàn (Compass) để định hướng, rồi chạy ngược về phía chúng. Tôi phải cởi trần vì nếu còn mặc cái T shirt thì sẽ bị lộ, tôi lại còn chạy về phía chúng, có vậy thì mới mau chóng dời khỏi nơi đó được, mà gọi là chạy chứ có được ung dung mà chạy đâu, tôi đã phải vừa ẩn nấp vừa quan sát chung quanh, chỉ khi nào thấy thật là an toàn tôi mới dám dời chỗ, tôi đã mất mấy ngày, mấy đêm mới ra được đường lộ để tìm đường về nhà. Về nhà rồi, tôi hoang mang qúa nên đã tính đào ngũ luôn rồi đấy chứ! Đã nằm ở nhà mấy tháng nay, bây giờ trong lòng bớt sợ rồi, tôi mới dám nghĩ đến chuyện là nên ra trình diện. Tất cả những chuyện về Ấp Bầu Bàng I và Đồng Soài này, mãi về sau mới có người kể lại cho tôi nghe. Tôi còn quên kể lại một chuyện mà chuyện này lại đã xẩy ra khi Pháo Đội B của chúng tôi đã lên Bến Cát được một thời gian (giữa 1965). Sáng hôm đó, tôi sang Trung Đội 155 chơi, Trung Đội này đóng ở bên trong Trung Đoàn. Khi tôi sang tới nơi thì ngoài các Sĩ Quan của Trung Đội 155 ra, tôi còn gặp vài Sĩ Quan của Trung Đoàn 7 Bộ Binh và mấy Cố Vấn Mỹ nữa. Họ đang chăm chú nhìn lên trời về một phía xa. Tôi chưa kịp hỏi gì thì một Đại Uý của Trung Đoàn đã nói với tôi là: "Sắp có chuyện lạ xẩy ra đấy, hãy nhìn về phía kia kìa.” Khoảng 11 giờ hay hơn một chút trưa hôm đó, chúng tôi thấy ở trên trời