The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2022-09-28 20:57:45

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

trang 69/76

đổ chế độ CSVN mà chẳng có kết hoạch gì hết, la lối om sòm, đưa ra tòa án quốc tế
mà chẳng hiểu gì luật pháp cả. Mục đích rõ ràng là cầm chân những người yêu nước chân
chính không làm gì được nữa hết. Ghê gớm thay cho âm mưu đánh bài hai mặt nầy của tình
báo CSVN mà Lý Thái Hùng đóng vai trò rất quan trọng ở hải ngoại nầy. LýThái Hùng đúng
là một Agitatsya Propaganda (gọi tắt là Agit Prop) siêu việt của CSVN đã được cày cấy và
huấn luyện trước năm 1975, bây giờ lần lần lộ diện vậy.

Nguyễn Xuân Nghĩa ra tờ Việt Tide, Little Sai Gon được Nguyễn Xuân Nghĩa làm đầu não
về kinh tế và chính trị. . .Little Sai Gòn bị MT mua hơn 50% cổ phần, rồi Little Sài Gòn còn
ký họp đồng với tờ báo Người Việt, tất cả hỗ trợ cho các tay tình báo như ca ngợi Trịnh
Công Sơn, đăng bài Lý Thái Hùng, thì quý vị phải hiểu đảng CSVN đang đánh bóng con bài
Lý Thái Hùng và Trần Diệu Chân tôi đa để chuẩn bị cho một kế hoạch tổng tuyển cử mà
tất cả cũng chỉ là người của họ mà thôi!Ai không biết Lý Thái Hùng tức là Binh Minh Đoàn,
chớ tôi cùng gốc cùng dòng, cùng nơi quê, rành rẽ ông và chiến thuật, chiến lược của tình
báo CSVN lắm . . .!

Trở lại câu chuyện xáo trộn ở Bắc California, xin quý vị phải biết đâu là gốc, đâu là ngọn.
Ngọn cây do ông Phạm Quốc Hùng và Vũ Huynh Trưởng, bị ăn bã mía của Mặt Trận, tưởng
sẽ tạo thành tích đoàn kết lẫy lừng để đi vào sử xanh; thân cây là những người như Lan
Hải, Nguyễn Sơn, Chu Tấn, Hoàng Thế Dân, Phan Nam; nhưng cái gốc của cây chính là
Nguyễn Xuân Nghĩa, Lý Thái Hùng và Trần Diệu Chân. Chính những nhân vật vạch ra sách
lược và những người kia là kẻ thừa hành mà thôi. Nam Mô A Di đà Phật! Chỉ vì cái háo danh
của mấy ông Phạm Quốc Hùng và Vũ Huynh Trưởng nên mấy ông lọt bẫy, giống y chang
mấy ông Ngô Trọng Anh, Linh mục Phan Phát Hườn, Muc sư Nguyễn Phú Cam của Chú
Phỉnh vậy.

Viết đến đây, chắc Lý Thái Hùng tức Bùi Minh Đoàn biết tôi là ai rồi chớ? Ông xuất
thân cùng quê với Nguyễn Hữu Chánh mà bí số của Nguyễn Hữu Chánh là A27, mấy
ông ráp lại với nhau tài tình, tưởng không ai biết, nhưng Hồn Thiêng Sông Núi còn, tôi
khuyên mấy ông đừng quá tàn ác, kẻo chính tổ tiên của mấy ông, nhất là tổ tiên họ
Bùi sẽ ngồi dậy rủa phạt Lý Thái Hùng chết bất đắc kỳ tử đó nhé. Thôi, buông dao đồ
tể xuống sẽ thành Phật.

Ai mà không muốn đoàn kết để đại cuộc sớm thành công nhưng mà đoàn kết với đám Việt
gian, đám nội thù chỉ chức sơ hở cơ hội là xơi tái mấy ông ngay thì mấy ông đi đoàn kết
làm gì?

Hãy noi gương ông Hoàng Cơ Minh, chúng sẵn sàng làm thịt xong rồi mà vẫn cho
sống 14 năm, sau bí quá phải công bố đã hy sinh , mà không dám nói ở đâu, ngày
giờ nào thì mấy ông phải hiểu bản chất thật của những người mà mấy ông đoàn kết.
Đoàn kết kiểu đó, người ta gọi là đồng sàng dị mộng và chết bất cứ lúc nào không
biết lúc nào mấy ông ơi.

Bùi Minh Tuấn.


trang 70/76

Việt Tân công khai ủng hộ Cọng Sản Việt Nam tại Los Angelès !

TinParis. Đây là một bằng chứng rõ ràng nhất là "người của Việt Tân" ( cũng là tay sai của
CSVN) ủng hộ Hà Nội. Đây chỉ là một trong những sự việc mà Việt Tân cũng như Mặt Trận
Hoàng cơ Minh trước đây đã chủ trương để làm ung thối và tan vỡ Cộng Đồng Việt Nam Hải
Ngoại như:
- Ngày Tỵ nạn, Ngày tranh đấu cho Tự Do, ngày Quốc Khánh, cho CSVN phát thanh gần
đây trên Đài Chân Trời Mới, v.v...

Nơi nào có Việt Tân là nơi đó có chia rẽ ! Việt Tân đánh lạc hướng cuộc đấu tranh
của chúng ta là " Đem lại Tự Do Dân Chủ cho Đất Nước " và quét sạch " bọn cầm
quyền độc tài Cộng Sản ".

Chúng bày ra những trò như đã nói ở trên đây, v.v..để cho các nhà trí thức hay " tu hành "
hám danh có dịp phô trương sự hiểu biết sâu rộng của mình. Còn đối với các " trí thức trẻ "
thì chúng đưa ra những luận điệu như " Phải vào hang cọp mới bắt được cọp", " không nhìn
về dĩ vãng mà hãy xây dựng tương lai ", " lộng giả thành chân ", v.v...Chúng tôi xin nhắc lại
với các vị " trí thức " là xin quý vị đừng tưởng rằng mình có bằng Đại-Học như Tiến sĩ, Bác
sĩ, Dược Sĩ, Kỹ sư, Luật Sư v.v.( vì đó chỉ là một sự xác nhận khả năng chuyên môn của
quý vị để mưu sinh mà thôi cũng giống như tài xế Taxi, Thợ điện, v.v.. ). là người " trí thức"
và có khả năng trong tất cả mọi lãnh vực đâu, bằng cớ là có nhiều người có bằng Đại Học
đã bị Việt Tân ( và Nguyễn hữu Chánh ) cho vào tròng như đứa con nít vậy ! Các bạn (
nếu bạn còn tinh thần Quốc Gia) hãy can đảm từ bỏ hàng ngũ Mafia Việt Tân ( dù chúng có
ban cho bạn chút bổng lộc) để trở lại con đường ngay nẻo chánh! Biết mình bị gạt và can
đảm nhìn nhận sự thật , đó mới gọi là "BIẾT " !

Sau đây TinParis cho đăng bài viết trả lời cho một vấn nạn như sau :

Trong Diển Đàn có Mail viết về cuộc viếng thăm Los Angelès của Phạm Gia Khiêm,
trong đó tác giả đã coi Việt Tân như một đoàn thể chống CSVN . Nhưng người viết vì
ở xa nên chẳng biết rõ là Việt Tân chỉ là "Tay sai của CSVN " ( hay chạy chọt để làm
tay sai CS) mà thôi !

Thưa Quý Vị:

Tên NT/VC Phạm Gia Khiêm đến họp với Ô. Thị Truởng Villaraigosa L.Ạ mà
chẳng tổ chức đấu tranh nào [CDVN Los Angeles của Ô. Nguyễn Duy Nghêu
thuộc MT/VT , KH/CTNCT. LA, KH/CTNCT nam Cali ] ở Los Angeles hay biết gì
cả..?? Thế là làm sao Quý Vị ơi..?? Ngay cả Bs NXVinh, CT/CDVN Nam Cali có
văn phòng làm việc tại vùng L.A cũng chẳng biết luôn..?? Có lẽ chẳng đọc L.A
Times hay chẳng nghe radio để biết lịch trình bọn VC đến, rồi NVQG Tỵ nạn đi
xuống đuờng chống bọn chúng..!! Hay NVQG Tỵ nạn thiếu [tình báo, theo dõi..]
cảnh giác chăng..??. Kính

Việt Tân công khai ủng hộ Cọng Sản Việt Nam tại Los Angelès ! - Bài trả lời của
Thực Chế -

Kính anh Nu và kính Quí vị .

Anh Nu cũng như mọi người khi đọc báo Los Angeles Times ngày 14/3/07 mới biết tin
loại chồn cáo, loại chuột bọ hôi thối Phạm Gia Khiêm xuất hiện ở Lỗ Cống , Giầm Cầu Los
Angeles. Anh thừa biết loại người gọi là con cháu của Quốc Tặc Hồ Già chúng nó muốn chui
vào cái xứ sở béo bở này nhưng chúng cũng dư biết ở đây đang có không biết bao nhiêu sự


trang 71/76

chờ đón sẳn sàn "Tặng" cho chúng cà chua thối trứng thối, và rút kinh nghiệm của những
chuyến đi của Nguyễn Tấn Dũng, của Phan Văn Khải... trước đây, dại gì chúng công bố một
lịch trình đi tìm ăn loại căn bả của Đế Quốc mà nơi đó hiện có hàng trăm ngàn người
trước đây chúng đòn thù, xua đuổi... còn gọi là " Bọn phản động ôm chân Đế Quốc " .

Còn anh nói đến Tình Báo, chỉ về Quân Sự thôi, lúc đương thời quân đội Ta có cả một
ngành an ninh tình báo khá qui mô đó chứ, nhưng một sự cố Tết Mậu Thân 1968 đã xãy ra
cho toàn Miền Nam, vậy là cái gì ? ( ngoài Tình Báo QL/VNCH còn có tình báo QĐ Hoa Ký
nữa kia mà. Chúng ta thừa biết tình Báo Hoa Kỳ biết rõ kế hoạch Tổng Tấn Công Tết Mậu
Thân của CS Bắc Việt, nhưng đã không thông báo cho QL/VNCH. Có khác gì hôm nay trên
xứ họ, họ bao che cho những con CHUỘT của chế đô mà họ đang ve vản !!!

Thưa anh Nu, chúng ta đều có những tấm lòng, nhiệt tình trong đấu tranh để chống và sẳn
sàng chống lại sự xâm nhập của CS Hà Nội. Nhưng cũng tùy tình huống, mà đối phó. Còn
trách hết các tổ chức hội đoàn và đồng hương một nơi nào đó thì tôi thấy không nên. Việc
anh nêu lên cũng là một kinh nghiệm nếu chúng ta có thì giờ và phương tiện theo giỏi sát
sao hơn.

Riêng việc anh đưa tên Cộng Đồng VN/ LA của tên Nguyễn Duy Nghiêu MT/VT vào mail
này để anh hổi chuyện thì tôi xin thưa Cái Cộng Đồng đó có danh xưng: CDNV Tỵ Nan Cộng
Sản Los Angeles, nhưng trớ trêu là một CĐ Tỵ Nan CS lại KHÔNG CHÔNG CS, KHÔNG
CHÔNG LẠI CHẾ ĐỌ HIỆN TẠI Ở VN kia mà !!! , vậy thì nếu Nghiêu có biết tin nó cũng giấu
như mèo giấu ... !

Khi tôi KẾT TỘI Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạm Cộng Sản Tại Quận Los Angeles ( nguyên
văn danh xưng ) là cộng Đồng trá hình của bọn Việt Gian Cộng Sản tại Hải Ngoại, tôi hoàn
toàn KHÔNG chụp mũ họ. Tôi có đầy đủ tài liệu chứng minh việc làm tay sai của Nghiêu,
Long, Cừ cho CSV Hà Nội.

Tôi đính kèm attach tài liệu theo mail này để mọi người xem và khi muốn đối đầu với tên
Nguyễn D Nghiêu, Nguyễn Long , Nguyễn văn Cử thì hãy dùng tài liệu này mà chát vào mặt
chúng nó. Tài liều này do bà Thị Trưởng City South El Monte copy trao cho BS Nguyễn
Xuân Vinh và chúng tôi khi chúng tôi được Thị xã El Monte Trao Quyết Nghị Vinh Danh
Cờ Vàng cho Tập Thể người Việt trong vùng thì đã bị CĐ của bọn Nghiêu gởi Văn Thư cho
City để chống đối !!!!!.

Văn thư chúng gởi cho HĐ Thành Phố El Monte có đầy đủ mân bác 3 cơ chế của Tổ Chức
chúng nó : Nguyễn Long CT/HĐ CH, Nguyễn D Nghiêu CT/HĐ/QT và Nguyễn Văn Cử
CT/HĐGS và có chữ ký của Long, Cử.( một trong 2 tên Cử hay Long là con rễ của Nghiêu).
Cá nhân tôi tại hành lang phòng Hội của Thị Xã El Monte tôi đã chỉ thẳng vào mặt tên
Nguyên Duy Nghiêu để chưởi nó, tôi nói: Chúng mày muốn làm ăn, muốn làm tay sai cho
bọn CS Hà Nội thì hãy cút khỏi đây, cút về Việt Nam mà ở. Mày đừng phá rối ở đây. Nghiêu
đứng trơ mặt ra trước mọi người, vì trên tay tôi đang cầm tờ Văn Thư của chúng do Bà Thị
Trưởng mời chúng tôi đến sớm hơn giờ họp của HĐ/TP và trao trước đó, Bà ta nói với
những lời khinh miệt về chúng nó.

Xin quí vị đọc câu này trong văn thư nói trên : " We have NO INTENTION to CONDEMN the
current regime ....... " (nguyên văn). Tôi dốt tiếng Mỹ tôi tạm hiễu chúng nó nói: "CHÚNG TÔI
không có ý định chống lại Chế Độ hiện tại ở VN... " ( mà lý do chúng nói ở trên là CHÚNG
đang liên hệ làm ăn với chế độ đó !!! ).

Thân chào Quí vị và anh Nu.

Thưc Chế


trang 72/76

Đây là Tài Liệu Ô NHỤC của Mafia Việt Tân núp dưới chiêu bài Cộng Đồng Người Việt
TNCS tại Los Angelès ( bằng tiếng Anh) khi nói về chế độ CSVN như sau :

Chúng tôi chỉ tạm dịch hàng viết gạch đỏ ( anh ngữ) : " Chúng tôi không có ý KẾT ÁN chế
độ hiện nay, và gây ra những điều phiền toái vô ích"


trang 73/76


trang 74/76

• Việt Tân Việt Gian Lại Việt Gian - Nguyễn văn Chức -

Việt Tân, tức băng đảng Hoàng Cơ Long Hoàng Cơ Định, đang tụt dốc thê thảm.

Vì nhiều lý do. Thứ nhất, quá vô liêm sỉ. Thêm vào đó : quá thất học

Riêng cán bộ Lý thái Hùng vẫn chưa nhìn thấy trách nhiệm của anh ta về sự tụt dốc thê
thảm đó. Tôi đã đọc kỹ những bài viết của anh ta. Người lau chùi bàn giấy cho tôi ngày
xưa không dốt đến thế.

Tôi cũng đã đọc những bài viết của Hoàng cơ Long -ủy viên trung ương đảng Việt
Tận- bênh vực tên BS Trần Xuân Ninh năm nào. Hoàng cơ Long còn dốt hơn.

Hoàng Cơ Định chẳng những dốt, mà còn trâng tráo. Còn nhớ năm nào, y hô hào đổi
ngày Quốc Hận 30/4 thành ngày Tỵ Nạn.. Y không hiểu được rằng: Quóc Hận là lý
do; tỵ nạn là hậu quả . Trong tác phẩm « Candide», Voltaire có nhắc đến trận động đất
Lisbonne (Portugal) năm 1755, và hậu quả của cuộc động đất. Cách đây mấy năm ( năm
2005?) có trận lụt ở New Orleans . Trận lụt là lý do . Cuộc tỵ nạn của hàng trăm ngàn
ngừời từ New Orleans sang Texas, là hậu quả.

Xin nhắc lại một lần nữa: lý do và hậu quả là hai ý niệm khác nhau, nhưng gắn liền với
nhau như hai chị em sinh đôi. Vì ngu dốt, bọn Hoàng Cơ Long Hoàng cơ Định đã không
hiểu được điều sơ đẳng đó.

• Nguyẽn Gia Bảo

«Bác Chức, ngày mai chúng con họp đại hội. Chúng con mời bác đến. Bác phải đến
.Bác không đến, con sẽ viết bài đánh gia đình bác».
Trên đây là lệnh của Hoàng Duy Hùng hồi cuối tháng 3/ 2006. khi anh ta cầm cờ đi
đón tên Lý Thái Hùng tại Houston. Tôi đã lên tiếng lột mặt nạ.Sau đó ,một tờ lá cải
Houston đã đăng nhiều bài đánh tôi dưới những bút hiệu khác nhau. Dốt nát và hạ
cấp. Trăm người như một đều nói: lại cái trò Nguyễn Gia Bảo.

Nguyẽn Gia Bảo là ai? Là một kẻ thất học và nổi danh là mặt trái. Ngày xưa, Nguyễn Gia
Bảo chỉ đỗ được cái bằng sơ học CEP (Certificat d'Étude Primaire) , và làm nghề moniteur,
nhïưng lúc nào cũng khoe mình là giáo sư. Một độc giả của tôi cho biết: ngày xưa Nguyẽn
Gia Bảo chỉ là môt cập rằng (caporal) trong cái tiểu đội vườn tược bếp núc canh gác của
dinh cựu hoàng Bảo Đại tại Nha Trang hay Phan Rang gì đó . Nhưng khi ra chợ lúc nào
Nguyễn Gia Bảo cũng vỗ ngực khoe rằng mình là nhân viên biệt phái của văn phòng Đức
Quốc Trưởng.

Nguyễn Gia Bảo lại là em rể của tên Nguyẽn Huy Lợi. Nguyẽn Huy Lợi, kẻ đã bị tướng
Nguyễn Chánh Thi tát năm nào. Nguyễn Huy Lợi, kẻ đã đi yết kiến tên đại sứ Việt
Cộng Nguyễn Cơ Thạch tại Pạris năm 1989.

Ít Học Háo Danh Và Muôn Mặt

Bây giơ Nguyẽn Gia Bảo đi theo Hoàng Duy Hùng -một tên cán bộ VC năm vùng--đâ
đánh phá Người Viẹt Tỵ Nạn. Điều đó, tôi không thể tha thứ.

Trong vụ Hoàng Duy Hùng cầm cờ đi đón tên cán bộ Việt Cộng Lý thái Hùng về Houstïon,


trang 75/76

có bàn tay của Nguyễn Gia Bảo. Trong vụ Hoàng Duy Hùng ra lệnh cho tôi phải đến họp-
họp với ai, ai cũng biết -- có bàn tay của Nguyễn Gia Bảo..

«Bác Chức, ngày mai chúng con họp đại hội. Chúng con mời bác đến.Bác phải đến. Bác
không đến, con sẽ viết bài đánh gia đình bác».. Đó là Nguyễn Gia Bảo.
Với con mắt ở đuôi có nọc độc, Hoàng Duy Hùng không thể không khinh bỉ Nguyẽn Gia
Bảo. Huống chi, Hoàng duy Hùng lại có cái học từ chương đáng bậc thầy của Nguyễn Gia
Bảo..

• Chuyện Thần Thoại Hy Lạp

Nhiều cưu nữ học sinh Trưng Vương đã được mời ghi danh về du lịch Việt Nam .
Về du lịch Việt Nam mà không mất tiền vé máy bay, lại được ăn ở miễn phí tại những
khách sạn sang trọng dành cho khách du lịch ngoại quốc

Đề đốc Hoàng Cơ Minh mặc áo bốn túi, sẽ mang 10 ngàn quân kháng chiến ra tận sân bay
đòn chào. Rất tiếc, chuyến du lịch đã bị hủy.
Tại Hy Lạp, (Greece) có biệt thự đẹp và đắt tiền . Kẻ đứng ra tổ chức chuyến du lịch, đã bị
tai nạn khủng khiếp ,có thể chết họăc bị tàn phế suốt đời. Truyện thần thoại Hi Lạp này,
anh em Hoàng Cơ Long Hoàng Cơ Đinh biết rõ hơn ai..

• Hoàng Cơ Minh

Tôi , Nguyễn Văn Chưc- đã ủng hô Hoàng Cơ Minh ngay từ lúc đầu.
Chỉ vì tin vào những tên tuỏi đáng bậc thầy : BS Hoàng Cơ Bình, giáo sư Hoàng Cơ
Nghị, và LS Hoàng cơ Thuỵ. Khi LS Hoàng cơ Thụy giũ chức đại sứ tại Ai Lao, tôi là
người đã coi văn phòng luật sư của ông. Khi Hoàng Cơ Định --giám đốc hay giáo sư
gì đó tại trung tâm Kỹ Thuật Trương Đua Phú Thọ-lem nhem bẩn thỉu, tôi đã im lặng .
Cũng vì những tên tuổi nói trên.

Một ngày tháng 9 lạnh cắt da-- năm 1984 hay 1985 gì đó-- Hoàng Cơ Minh đến tôi. Y
xin tôi ủng hộ kháng chiến quốc nội của y. Tôi không nói gì . Khoảng 5 giờ sáng, y từ biệt
tôi, và nói: anh Chức ợi, nếu tôi có thể làm gì để anh Chức tin tôi, tôi sẵn sàng làm. Tôi nói :
anh Minh, anh có súng trong nguòi, anh hãy bắn vào đầu anh , lúc đó tôi sẽ tin anh.
Y cúi đầu bỏ đi.

• Thiện Căn Ở Tại Lòng Ta

Trở lại vụ Nguyễn Gia Bảo
Bạn đọc ơi, xin đừng hiểu lầm. Ở đời không ai có quyền vỗ ngực tự nhận là có học để
khinh bỉ người khác thất học. Cái gian manh, cái lá mặt lá trái của một ngươi không do cái
tuệ mà ra; nó do cái tâm mà ra.

«Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài».

Vì cái tâm quá kém, cái tuệ của Nguỹễn Gia Bảo không sao bùng cháy lên được. Vì cái tâm
quá kém, Nguyễn Gia Bảo không ý thức đuợc địa vị của mình.trong xã hội. Vì cái tâm quá
kém, Nguyẽn gia Bảo không thấy được cái nhìn khinh bỉ của người chung quanh.

Tôi không trách Nguyễn Gia Bảo háo danh. Tôi cũng không trách Nguyẽn Gia Bảo thất học.


trang 76/76

Tôi trách Nguyễn Gia Bảo, một kẻ chịu ơn Người Quốc Gia, nay chỉ vì chút danh hão
và quyền lợi vật chật, đã quay đầu lại phản bội Người Quốc Gia.
Nguyễn Gia Bảo lại là em rể của Nguyễn Huy Lợi, môt tên Quốc Gia trở cờ.

Houston Thứ Hai 12 .11. 2007

Nguyễn văn Chức


trang 1

TinParis.net

Chúng tôi gom tất cả các bài viết liên hệ đến " Mặt Trận Kháng Chiến Bịp Hoàng Cơ
Minh" đã đăng trên tinParis.net thành những tập tài liệu để quý độc giả có thể in ra
trên giấy , và phổ biến rộng rãi để mọi người hiểu rõ thêm lịch sử của người Việt
Quốc Gia Tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại.

TÀI LIỆU IV

Những tay sai của Băng đảng Việt Tân - Việt Cộng

*
**

- Cường hào ác bá gốc Việt tại Queensland/Úc Châu- Khúc Vượng -
- Hồng Thuận , Trinity Phạm , Thanh niên Phan Bội Châu hay Cháu Ngoan " Bác Hồ " ?
- Mục sư ( Mục súc) Huỳnh Quốc Bình (HQB). ?? - Quỷ Kiến Sầu -
- Cô Lê Tần, Vẻ Vang Dân Việt? - Huỳnh Văn Phong.-
- Kho Tàng Của Những Chuyện Lừa Bịp: Mặt Trận Kháng Chiến Hòang Cơ Minh - Đảng
Việt Tân- Kim Âu-
- Tôi Vượt Biển Cùng Với Tác Giả « Đóa Hồng Gai ». - Ngô Đông Cường –
- Nguyễn Chí Thiện, "đuốc sống" Lê Văn Tám và "Đóa Hồng Gai" Nguyễn Thanh Nga -
Trần Thanh-
- Sự độc hại khôn lường của " Dóa Hồng Gai dỏm" -Trương minh Hòa -
- Carina Hoàng Oanh / Carina Oanh Oanh Người về Cộng tác với CSVN
- ĐỖ VẪN TRỌN: Con Cờ Chốt Thí của Cộng Sản VN trên báo Nhân Dân
- Nguyễn thị ngọc hạnh, điệp viên "008" , Mission Impossible - Trương minh Hòa-
- Thơ của cựu Trung Tá Lê Minh Ngọc gởi BCHTU/Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
- Băng Đảng Việt Tân cộng tác với nữ cán bộ Việt Cộng Huỳnh thị Mận

Paris Tháng 7.2011

http://www.tinparis.net


trang 2

TinParis. Tác giả " Khúc Vượng " của 2 bài viết dưới đây là Dượng tám của Nguyễn văn Hoàng
( diễn đàn Phố nắng ) , đồng thời là hội viên của thân hữu Điện Lực Việt nam Hải Ngoại mà Bs
Bùi trọng Cường cũng là hội viên. Ông Khúc Vượng đã qua đời cách đây 2 năm sau nhiều năm
khủng hoảng tinh thần .Trong bài " Tôi và Mặt Trận " Ông Khúc Vượng có đề cập đến vụ ăn
cướp nhà Ông Mai vĩnh Thăng vào đêm 30 mươi Tết do bọn " cường hào ác bá " Mặt Trận Ăn
Cướp tội đồ Hoàng Cơ Minh . Ông Mai Vĩnh Thăng là một thân hữu, và cũng là một " cây bút "
của TinParis .

CƯỜNG HÀO ÁC BÁ GỐC VIỆT TẠI QUEENSLAND/AUS

- Khúc Vượng -

Nguồn tài liệu : http://tailieu0.tripod.com/

Đã từ lâu, tôi ráng quên đi cụm từ "cường hào ác bá" ở xứ người này. Một cụm từ đã ám ảnh cuộc
đời gian truân của tôi từ ở quê nhà và hy vọng rằng, một ngày nào đó sẽ bị triệt tiêu. Thế nhưng,
từ khởi đầu kiếp lưu vong đến nay, gần hai thập niên, cụm từ đó cứ to dần trong tâm não tôi. Nó
không triệt tiêu được. Dù rằng, ở một xứ văn minh thuộc hạng nhất thế giới này, cường hào ác bá
là một hành động phi pháp. Những người lương thiện luôn luôn được luật pháp bảo vệ.

Nhưng mỉa may thay, nạn cường hào ác bá lại tự tại, ngang nhiên như một quốc gia trong một
quốc gia, ngay trong lòng của cộng đồng người Việt chúng ta.

Giữa người Việt với người Việt. Những người bỏ xứ ra đi vì cường hào ác bá. Tôi cứ hy vọng và
ráng quên đi. Nếp sống văn minh sẽ làm con người dần thay đổi để hòa hợp với mọi người.
Nhưng hỡi ơi, lý thuyết thì như vậy. Thực tế thì hết sức phủ phàng.

Vừa bước chân đến trại tiếp cư, người thân tôi đã "đặc biệt" lưu ý tôi về "vấn nạn" đó, vấn nạn
cường hào ác bá. Làm sao tôi tin cho được. Người thân tôi đã đến xứ sở này trước tôi vài năm, dĩ
nhiên là "kinh nghiệm sống" phải hơn tôi. Nhưng tôi không tin. Tôi lập luận rằng trong một đất
nước pháp trị này khó bề dung dưỡng tệ nạn như vậy.

Thế rồi sau vài tháng "quen nước, quen cái", tôi có dịp đi lại nơi này nơi kia. Tôi đã được nghe
những người quen lặp đi, lặp lại nhiều lần về vấn nạn cường hào ác bá. Tôi bắt đầu hơi tin. Những
hình ảnh hay những câu chuyện về nạn cường hào ác bá xưa kia lại được gợi nhớ. Tôi thấy khó
chịu.

Mãi nói về cường hào ác bá tôi quên nói đến vị trí của tôi ở nơi nào trên thế giới này. Tôi phải giới
thiệu qua vì tôi biết, nơi tôi cư ngụ không nổi tiếng gì cho lắm, cho nên ít có ai chịu khó tìm hiểu.

Nếu nói về nước Úc Đại Lợi thì nhiều người Việt ở các xứ khác có biết chăng là biết những nơi nổi
tiếng như Sydney thuộc tiểu bang New South Wale, Melbourne thuộc tiểu bang Victoria, Canberra,
hay đại khái biết nước Úc có nhà hát con sò lạ nhất thế giới, có bãi biển vàng đẹp đẽ, có con Đại
Thử, có cột cờ to lớn nằm trên nóc tòa quốc hội Liên Bang.

Tiểu bang tôi ở có tên là "Đất Của Nữ Hoàng" (Queensland) nằm phía Đông Bắc nước Úc, đất rất
rộng khí hậu ôn hòa phù hợp với người Việt, nhưng lại mang tiếng là kỳ thị. Vua kỳ thị Pauline
Hanson phát xuất tại đây. Tại ngay nơi những người Việt cư ngụ đông đảo nhất. Người Việt đến
đây rất ít. Hiện nay chỉ khoảng 12.000 người. Sở dĩ người Việt đến cư ngụ quá ít vì nơi đây không
có công ăn việc làm nhiều, và lý do chánh là chánh phủ do đảng National lãnh đạo mà Thủ Hiến là
Joh Peterson chủ trương Queensland của người da trắng, nói trắng là kỳ thị dân Á Đông và tiếp
nhận người Việt đến cư ngụ hết sức miễn cưỡng.

Khởi đầu, người Việt tỵ nạn đến trạm tiếp cư một thời gian ngắn rồi "bung" dần ra chung quanh
nơi tiếp cư đó và gần như sống tập trung với nhau. Người Úc da trắng khó chịu khi thấy người
Việt sống quây quần với nhau như vậy. Nhưng họ có biết đâu đó là hình thức đùm bọc lẫn nhau.


trang 3

Tuy vậy, dần dần nhiều người đã di chuyển đi nơi khác khi nếp sống đã vững vàng. Cũng có
người di chuyển đến nơi ít người Việt cư ngụ cũng vì những tệ trạng do một ít người Việt gây ra
làm họ khó chịu. Và cũng có người di chuyển nơi khác vì không còn... ưa người Việt nữa.

Những tệ trạng do một số người Việt gây nên đã làm cả cộng đồng mang tiếng xấu như là xì ke
ma túy, bạo hành, trốn thuế v.v... Nhưng một vấn nạn mà người Úc da trắng chỉ biết một cách mơ
hồ là cộng đồng người Việt "Không Đoàn Kết" mà không biết lý do tại sao. Mà họ cần biết lý do để
làm gì khi mà họ chỉ cần biết cái xấu nào đó để la toáng lên là đủ rồi? Cũng may cho chúng ta, nếu
họ biết sâu hơn nữa thì cũng là một cái cớ họ chụp mũ cộng đồng người Việt còn nặng nề hơn
nữa.

Quả thật, cộng đồng người Việt tại QLD không còn đoàn kết như khởi thủy. Nguyên do
chánh cũng vì nạn cường hào ác bá. Bọn cường hào ác bá đã tàn phá những cao đẹp của
cộng đồng cố gầy dựng trên tiểu bang mang tiếng kỳ thị này.

Người Việt đến nơi này tỵ nạn vì lý do chính trị ai cũng thừa nhận như vậy. Nhưng cũng vì lý do đó
mà những bọn người, cũng là tỵ nạn, lợi dụng để đề cao cá tính của họ, để thủ lợi một cách không
văn minh. Bọn đó đủ thành phần. Họ nhân danh đảng này, đảng kia, tổ chức này, tổ chức kia
để khuấy nhiễu những người lương thiện, những người cô đơn. Thậm chí, họ còn cho họ
có quyền lực, qua mặt luôn cả quyền lực của quốc gia họ đang ngụ, để kềm hãm hay cướp
đoạt tự do, dân chủ và nhân quyền của đồng hương của họ.

Cái cảnh tổ chức này muốn tổ chức khác phải phục tùng mình... muốn "dẹp" tổ chức khác chỉ vì tổ
chức đó... hơn mình đủ mọi mặt... mà không màng đến tổ chức đó có đủ quyền hạn hoạt động, và
không màng đến luật pháp quốc gia được diễn ra liên tục.

Những tổ chức có tính cường hào ác bá muốn dẹp "đối thủ" của mình như thế nào?

1. Đối với cá nhân

Đối với cá nhân không nằm trong tổ chức nào, bọn cường hào ác bá muốn loại trừ thì tương đối
dễ dàng. Bọn đó chỉ cần dựng lên một tiểu sử không tốt đẹp rồi phao tin, viết thư nặc danh. Nếu
không kết quả bọn cường hào ác bá dùng đến màn chót là hăm dọa và gây hấn ra mặt.

2. Đối với tổ chức

Đối với tổ chức, bọn cường hào ác bá không phân biệt tổ chức đó hợp pháp hay không. Họ tự cho
mình có cái quyền lực buộc tổ chức "đối thủ" phải ở dưới trướng của họ bằng những từ ngữ đẹp
đẽ “đoàn kết”, “kết hợp” v.v... Nếu tổ chức đối thủ “thuận lòng” thì nằm dưới trướng của họ. Nếu
không, bọn cường hào ác bá tàn phá tổ chức “đối thủ” bằng cách “tỉa từng cá nhân nồng cốt” của
tổ chức đó bằng mọi cách, hay gài người vào làm lũng đoạn. Không kết quả, bọn cường hào ác bá
hợp nhau lại làm “Lệnh tẩy chay”. Thậm chí, họ còn ngang nhiên đoạt danh hiệu của tổ chức khác
và công khai dùng như là “ta đã xóa sổ” rồi. Chuyện này đã và đang xảy ra tại xứ Nữ Hoàng này.

Tại sao suốt một thời gian dài bọn cường hào ác bá ngang nhiên tung hoành như vậy mà không
có lực nào ngăn chận nổi? Luật pháp quốc gia đâu? Thật ra, không hẳn những cá nhân hay tổ
chức bị bọn cường hào ác bá quấy nhiễu vì sợ. Động lực chánh là vì "rùm beng lên chỉ làm
ảnh hưởng đến CÔNG CUỘC CHUNG". Cái cụm từ "CÔNG CUỘC CHUNG" là hàng rào ngăn
cản sự phản kháng của nạn nhân, và là cái mộc che an toàn, cho bọn cường hào ác bá.
Luật pháp quốc gia không làm gì được bọn cường hào ác bá vì không có ai khiếu nại cả.

Trong những nạn nhân của bọn cường hào ác bá có tôi. Tôi cũng là một trong những nạn
nhân vì CÔNG CUỘC CHUNG mà ráng nhẫn nhục. Nhẫn nhục cho đến nỗi tự do, dân chủ và
nhân quyền của mình đã bị cưỡng đoạt mất lúc nào không biết. Tôi cảm thấy nhục cho bản thân
mình. Tôi cảm thấy nhục với vợ con, giòng họ và cả đất nước nữa.

Tôi không có khả năng lấy lại những gì mà bọn cường hào ác bá đã cướp đoạt của mọi người.


trang 4

Nhưng tôi, dù biết là chưa chắc đã có kết quả, tôi cũng phải làm mọi cách để lấy lại phần riêng của

mình.

Trước tiên, tôi phải mạnh dạn xô cái mộc "CÔNG CUỘC CHUNG" mà bọn cường hào ác bá dùng
làm vật che an toàn sang một bên để đối diện thẳng. Tôi đang và tiếp tục làm. Làm một mình. Hậu
quả sẽ ra sao? Như tôi đã nói với bè bạn tôi, nói với gia đình và nói thẳng với bọn cường hào ác
bá rằng: "Thằng lưu vong bị thằng lưu vong áp bức một cách ngang nhiên và an toàn bởi
mộc che CÔNG CUỘC CHUNG phải chấm dứt!".

• KHÚC VƯỢNG

*

**

TÔI VÀ MẶT TRẬN
- KHÚC VƯỢNG -
Sau mười ngày lênh đênh trên biển cả, mười ngày dài vô tận với những hãi hùng vì những viên
đạn do lũ Việt Cộng đuổi theo bắn tới tắp, vì những cơn bão từng đợt ào ạt cố làm lật nhào con
tàu, vì bọn hãi tặc tràn lên cướp phá.
Thế rồi mọi chuyện cũng được êm xuôi. Chúng tôi, 213 người trên chiếc tàu gỗ dài 13 thước, lảo
đảo lần lượt được kéo lên tàu chở hàng của dàn khoan, gốc Hòa Lan, chở đến đảo Paulo Bidong.
Nơi tập trung người Việt đào thoát chế độ tàn khốc Việt Cộng ở Mã Lai.
Tại hòn đảo này tôi được biết người Việt ở hải ngoại có thành lập 2 lực lượng kháng chiến.
Một ở Úc Đại Lợi và một ở Hoa Kỳ. Vấn đề thông tin ở đảo với thế giới bên ngoài, nhất là hòn
đảo chứa người tỵ nạn rất hạn chế. Chỉ có thư từ, tin đồn miệng và vài tờ báo nhàu nát ở thư viện.
Tờ báo nào có tin tức nói về kháng chiến thì còn thảm hại hơn nữa. Những tin tức tôi biết được về
kháng chiến chỉ là những tin không mới mẻ gì từ những “mẫu báo” nhàu nát trong thư viện.
Có lẽ nhờ những tin nói về kháng chiến đó mà tôi quên đi cuộc sống nhọc nhằn và nhàm chán.
Trong những lúc rãnh rỗi, tôi cũng dệt những ước mộng sẽ có ngày nào mình cũng là một thành
viên của 2 tổ chức đó. Để “sửa soạn tinh thần” trước, tôi viết thư cho người thân tôi ở Hoa Kỳ và
Úc Đại Lợi hỏi chi tiết về hai tổ chức đó. Những người thân của tôi không biết có “toa rập” gì với
nhau không mà đều trả lời gần giống nhau: “Hãy lo cho hoàn cảnh mình trước đã” mà không đả
động gì tới chuyện kháng chiến cả.
Sau 10 tháng ở trại tÿ nạn Mã Lai, hai đứa tôi (tôi vượt thoát với đứa con trai) được đưa tới một
trại tiếp cư ở Walco, cách thành phố Brisbane khoảng hai mươi cây số, thuộc tiểu bang
Queensland, Úc Đại Lợi. Chúng tôi đã thực sự được Úc Đại Lợi bảo bọc.
Người thân tôi là em ruột của tôi và cũng là người đứng đơn bảo trợ tôi, đã có mặt mừng
rỡ đón 2 đứa tôi. Sau vài câu chuyện về chuyến đi của tôi, em tôi đã lưu ý tôi về nạn cường
hào ác bá tại đây và báo tin là ông Võ Đại Tôn đã bị bắt ở Lào. Tổ chức của ông tại Úc hoàn
toàn tê liệt (?). Còn tổ chức kháng chiến của ông Hoàng Cơ Minh ở Hoa Kỳ thì em tôi không rành
lắm. Em tôi kết luận: “Anh hãy gác chuyện đó một bên đi. Việc hàng đầu là nhanh chóng lo cho vợ
con còn ở lại VN. Đừng có vội vã lo nghĩ đền chuyện giải phóng, kháng chiến có hại cho vợ con”.
Tôi hơi ngạc nhiên thái độ hờ hững về đất nước của em tôi.
Khi nghe tin ông Võ Đại Tôn bị bắt, tôi cảm thấy buồn và thất vọng. Thật ra, tôi chưa có thề thốt gì
về công cuộc giải phóng lại đất nước khi tới xứ tự do. Nhưng tôi là một kẻ bị mất nước, ít nhiều gì
mình có trách nhiệm trong đó. Việc dành lại đất nước trở thành là việc chung, tôi cũng phải có bổn
phận góp phần. Việc gia đình là một lẽ, chuyện đất nước là một lẽ khác nữa.
Sau 2 tháng rưỡi cố nhồi nhét những chữ Anh vào đầu, tôi đã vội tìm việc làm, mượn tiền mua
chiếc xe cũ tập làm quen đường xá và làm chân để tới sở. Dần dần tôi đã “quen nước, quen cái”
chung quanh nơi tôi ngụ và làm quen được nhiều người. Những người quen mới này đã góp phần
sự xác quyết của em tôi về nạn cường hào ác bá tại đây và rất buồn là lại phát xuất ngay trong gọi
là tổ chức kháng chiến. Tuy vậy, tôi không nắm vững được nguyên do nào thúc đẩy để “người ta”
có thể lộng hành như vậy và nhẫn tâm đối xử giữa người Việt với nhau như vậy. Không lẽ một đất
nước văn minh như vậy mà lại có những sứ quân vậy sao?
Một ngày nào đó, hai người lạ đến tìm tôi trong đó có ông tự xưng là Hoàng Quang Đăng,
đến thăm xã giao tôi một cách khơi khơi rồi về. Vợ chồng em tôi lưu ý tôi về ông Hoàng


trang 5

Quang Đăng này và cho biết ông này rất là “xạo” và nguy hiểm. Nguy hiểm? Nếu nói ông ta
xạo tôi còn có thể tin nhưng nói ông ta là người nguy hiểm thì phải xét lại. Tôi không thể tin một
cách vội vã như vậy. Sau đó nửa tháng, ông Hoàng Quang Đăng lại đến tìm tôi. Lần này ông
không nói những chuyện bâng quơ nữa. Ông nói chuyện kháng chiến. Một điều tôi thích nghe. Có
điều lạ là em tôi cho tôi biết ông ở tổ chức kháng chiến của ông Võ Đại Tôn, nhưng khi nói chuyện
thì ông hoàn toàn nói chuyện tổ chức kháng chiến của ông Hoàng Cơ Minh. Suốt mấy tiếng đồng
hồ ông Hoàng Quang Đăng chỉ nói với tổ chức này làm tôi mê quá, quên mất ông là thành
viên của tổ chức của ông Võ Đại Tôn. Ông cho biết hiện nhiều tiểu bang đã và đang thành lập
những chi nhánh và tại tiểu bang này cũng phải nối gót. Không gì trở ngại thì chỉ thời gian ngắn
sắp tới. Ông mong muốn có tôi giúp một tay.
Theo lời ông Hoàng Quang Đăng thì tổ chức của ông Hoàng Cơ Minh đã được thành lập một cách
quy mô, những người lãnh đạo có nhiều tiếng tăm và có nhiều nước ủng hộ và nhất là một đoàn
quân 10.000 người đã có mặt ở biên thùy. Người Việt tỵ nạn ở khắp nơi trên thế giới đang ráo riết
thành lập những chi nhánh. Tôi nhận lời không một chút so đo, cũng như chả cần phải tìm hiểu gì
hơn. Như đã nói ở trên, việc giải phóng đất nước là trách nhiệm chung, không riêng của ai. Ông
Hoàng Quang Đăng chỉ là gạch nối để tôi dự phần vào.
Độ nửa tháng sau, chiều ngày cuối tuần, ông Hoàng Quang Đăng lại đến và đưa tôi đến dự một
buổi họp tại một tư gia của người khác. Tất cả có 9 người, không người nào tôi quen biết. Với cử
chỉ cung cách, tôi biết những người đó đã đến đây trước tôi rất lâu. Tất cả quyết định là thành lập
một chi nhánh ở QLD, nhưng trong anh em không ai tự nhận “dễ coi” để dứng làm đầu tầu. Anh
em đang tìm kiếm một “minh quân”!.
Thú thật, trong suốt buổi họp, tôi không có ý kiến hay thắc mắc gì. Tôi ngồi lắng nghe từng anh
phát biểu hay đưa những ý kiến, nước mắt cứ chực tuôn tràn. Tôi xúc động vì những tấm lòng cao
cả của mấy anh em.
Tuần sau lại có buổi họp. Lần này tôi tự đi đến nơi họp một mình. Cũng nơi có những anh em như
tuần trước. Buổi họp chưa bắt đầu dù đông đủ vì còn đợi... “minh quân”. Khi “minh quân” vừa đến
buổi họp bắt đầu ngay với sự giới thiệu một cách trịnh trong của ông Hoàng Quang Đăng. Rồi từ
đó “minh quân” nói một lèo. Từ cấp bậc cuối cùng là thiếu tá tới những thành tích tuyệt vời mà
“minh quân” đạt được trước khi rã ngũ. Anh em lần lượt hát bài con cá, cầu khẩn “minh quân” lên
ghế đầu lãnh. Cuối cùng “minh quân” hứa để suy nghĩ và trả lời tuần sau. Cũng như buổi họp
trước tôi vẫn ngậm tăm, nhưng trong lòng có một chút bực mình. Tôi không thích sự cầu lụy của
anh em quá đáng như vậy. Với tôi, đây là việc chung. Thích thì cùng nhau bắt tay làm việc, không
thích thì thẳng thừng từ chối. Chả cần phải kể lễ thành tích ra làm giá, chả cần phải ởm ờ để nhận
sự cầu khẩn của người khác. Vả lại, đối với tôi không cần phải trông đợi “minh quân”. Chỉ cần lòng
thành và dám dấn thân.
Tuần sau lại họp, cũng những anh em cũ, “minh quân” thì biệt tăm. Bây giờ tôi mới mở miệng. Tôi
đề nghị trong anh em cứ việc tạm chọn người trong anh em rồi cùng nhau làm việc một thời gian
quen việc rồi ai khá chính là... minh quân. Chả cần phải bỏ công đi tìm kiếm. Những người có
thiện chí thì tự đi kiếm, không cần đợi mình cầu khẩn. Anh em lưỡng lự, rồi... tan hàng.
Tuần sau lại họp tiếp. Anh em quyết định theo phương cách của tôi. Có điểm lạ là buổi
tuyển chọn sau nhanh chóng quá hầu như có một sự xếp đặt đâu vào đó rồi. Ông Đỗ Văn
Tô giữ chức chủ tịch, tôi được chọn làm “Ủy viên Tuyên và Kiều Vận”. Còn ông Hoàng
Quang Đăng lại không giữ một chức vụ nào cả. Quả thật tôi lúng túng hết sức khi được giữ
một nhiệm vụ mà tôi không biết phải làm gì, nhất là dáng vóc và cách ăn nói của tôi không hợp
chút nào. Khi tôi hỏi những tài liệu về tổ chức kháng chiến có tên rất dài là Mặt Trận Quốc Gia
Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam thì được hứa sẽ cung cấp đầy đủ. Mặt Trận tại Queensland ra
đời từ đây.
Bẳng đi một thời gian, tôi lại được gọi họp. Lần này có nhiều người lạ và tôi được biết buổi
họp này là buổi họp để thành lập Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến. Mang tiếng là
thành viên của Mặt Trận mà như người trên trời rơi xuống. Tôi chả được ai thông báo buổi họp có
mục đích gì. Chỉ được thông báo vắn tắt là: “đi họp”.
Một cuộc đề cử nhanh chóng như thành lập Mặt Trận. Ông Mai Vĩnh Thăng làm chủ tịch, tôi
được “lãnh” chức “Ủy Viên Tuyên và Kiều Vận”. Một lần nữa bất ngờ và ngỡ ngàng đến với.
Tôi hoàn toàn không biết Phong Trào này có nhiệm vụ gì và liên hệ làm sao với Mặt Trận. Sau tôi
được giải thích là Phong Trào tự phát trong quần chúng “độc lập” không liên hệ gì với Mặt Trận cả.
Nhiệm vụ để yểm trợ mọi thứ cho Mặt Trận. Mặt Trận chỉ lo về quân sự mà thôi. Sự giải thích này
không ổn. Tôi thấy có gì không thành thật trong sự giải thích. Tuy vậy tôi cũng không dám bày tỏ


trang 6

những không ổn đó. Tôi không muốn có một rắc rối nào trong sự khởi đầu. Phong Trào tại
Queensland ra đời từ đây.
Một thời gian sau, tôi được ông Hoàng Quang Đăng đưa cho tôi cuốn video, tôi nhớ có tên
là Đông Tiến. Cuốn video là cái “bửu bối” cho “nghề tuyên truyền” của tôi sau này. Tôi có
hỏi ông ta về tài liệu để nắm vững khi “hành nghề”. Ông ta nói chỉ cần cuốn video cũng đủ và sẽ
gởi cho tôi tài liệu sau này. Nhiệm vụ của tôi là đi chiếu hình cho bất cứ ai muốn biết về Mặt Trận
và kêu gọi yểm trợ cũng như gia nhập vào Phong Trào. Ông ta cũng giới thiệu cho tôi một mạnh
thường quân sau này là chủ tiệm vàng để tôi cần thì mượn đầu máy video.
Nếu chỉ việc đó không thì không đến nỗi khó khăn nhưng tôi rất lo ngại việc mình làm có được kết
quả gì hay không. Cũng may cho tôi là Mặt Trận và Phong Trào dù không có cuộc ra mắt rùm
beng, nhưng cũng có tiếng vang đến đồng hương. Những cuộc nói chuyện được tổ chức liên tục
từ địa điểm này sang địa điểm khác với “bằng chứng” Mặt Trận có quân thật đã là những cái loa
mầu nhiệm. Điện thoại cứ gọi tôi tới tấp để được coi những “bằng chứng” đó. Tôi cố gắng giải
quyết hết mong muốn của mọi người dù rằng đôi khi tôi và con tôi mang máy tới chiếu chỉ có một
người coi. Có những trường hợp làm tôi xúc động khi tôi “hành nghề” là khi đến một tư gia để
chiếu hình tôi thấy xe cộ đậu đầy nhóc hai bên đường, vào trong thì một lượng người đông đảo
đang chen chút chờ đợi tôi. Thì ra đồng hương đã tự dàn xếp để được coi phim cùng một lúc.
Cũng như mọi lần, hết chiếu phim tôi thường “nói vài lời” và kết thúc bằng bài hát “con cá
sống vì nước”: xin được yểm trợ. Một điều mà tôi tránh là không bao giờ tôi nhận bất cứ một
đồng nào yểm trợ từ đồng hương cả. Tôi thoái thoát là không phải nhiệm vụ của tôi, mặc dù tôi
được phép “cấp trên” là cứ việc nhận rồi gởi giấy biên nhận sau. Lần này, đồng hương “đùng
đùng” gom góp đưa tôi. Như mọi lần, tôi từ chối. Một người xung phong lãnh hết và đem
nộp cho người có trách nhiệm ở Phong Trào.
Dĩ nhiên là nhiệm vụ tôi như vậy chưa phải là đủ. Tôi còn phải trả lời thắc mắc những gì mà đồng
hương nhận ra từ cuộn video và những thứ linh tinh bên ngoài nữa. Việc này quả thật thường làm
tôi lo lắng. Phải thành thật mà nói, “bửu bối” của tôi có quá nhiều sơ hở để dễ bị chất vấn. Nội con
số 10.000 quân tôi cũng bị bầm dập rồi. Đàng này tôi lại chả rành nhiều về Mặt Trận mới là
điều khổ tâm cho tôi. Tôi ráng né tránh, đôi khi nói dối là bí mật hay không được phép v.v...
có lúc cũng thành thật thú nhận là không nắm vững hết.
Sau một thời gian tôi lại lãnh thêm nhiệm vụ bán báo nữa. Báo Kháng Chiến. Cũng vì tờ
báo đó mà những câu chất vấn mới lạ đối với tôi. Những tin tức chiến thắng cứ xuất hiện gần
như đều đều. Khổ nỗi, đồng hương lại có người thân ở những vùng chiến thắng đó lại quả quyết
không biết gì. Tôi ú ớ. Cái câu mà hầu như tôi nghe nhiều nhất là “Liệu tiền ủng hộ có tới tay anh
em kháng chiến không?” Câu này tôi thường trả lời rất suông sẻ. Trả lời với tất cả sự thành thật
của tôi: “Tôi lấy danh dự mà bảo đảm với quý vị, tất cả tiền quý vị được chuyển đến anh em
kháng chiến ở chiến khu không mẻ một cắc. Cước phí anh em Mặt Trận gánh chịu. Như tờ
báo Kháng Chiến, chúng tôi bán một đồng, một đồng đó chúng tôi chuyển nguyên, không
trừ các chi phí”. Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột vì “cấp trên” tôi đoan quyết với tôi như
vậy.
Sau này báo bán không được chạy cho lắm. Còn bao nhiêu tôi “đọc” hết. Dĩ nhiên là tiền giao đủ
cộng sự ủng hộ thường kỳ của tôi.
Thật tình mà nói, dù biết rằng cuốn video và tin Mặt Trận có 10.000 quân đã làm cho tôi
không tin tưởng là có thật. Cách đi đứng cũng như địa điểm đi vòng vòng không cho tôi
một ấn tượng là nơi hành quân hay là mật khu. Tôi là một cựu lính chiến, cách đi đứng
trong quân đội tôi rất rành. Ngay như sinh hoạt đêm, một lượng người quá nhỏ quay quần lửa
trại đã làm nhiều người thắc mắc chứ không riêng gì tôi. Dù gì đi nữa tôi rất tin tưởng là thực sự
có kháng chiến, thực sự có những người chịu hy sinh gian khổ. Mọi chuyện không thực lúc đầu chỉ
là muốn tạo một sự hùng mạnh của tổ chức để nung chí những người khác chịu dấn thân và nâng
cao tinh thần yểm trợ từ đồng hương.
Trong công việc tuyên truyền cho Mặt Trận thật là êm xuôi. Đồng hương rất tin tưởng sự
vững mạnh của Mặt Trận và rất kỳ vọng Mặt Trận là tổ chức duy nhất có thể lật nhào được
bạo quyền Việt Cộng. Nhưng trớ trêu thay, tổ chức Mặt Trận lại không được êm xuôi. Mầm đánh
phá Mặt Trận không biết phát xuất từ lúc nào. Nhưng mỗi lần họp mặt thì đó là đề tài chánh. Thư
nặc danh và tờ báo địa phương có tên là “Vì Nước” cứ xỉ vả Mặt Trận được đem ra bàn. Tôi được
cho biết “tụi nó là đám của Võ Đại Tôn” tờ báo là của “tụi nó”, thư nặc danh cũng của tụi
nó. Chính ông Hoàng Quang Đăng đã “bắt dính” ông N.Đ.T. (ông này đến năm 1995 giữ
chức quyền chủ tịch cộng đồng) người của ông Võ Đại Tôn, đi bỏ thư từng nhà của người


trang 7

Việt. Anh em họp bàn quyết liệt đòi ăn thua đủ. Tôi dứt khoát từ chối. Những hành động phá
bỉnh nhau như vậy có làm tôi khó chịu. Nhưng không vì vậy mà phải đánh lẫn nhau. Tôi chỉ thích
đánh địch không thích đánh bạn. Ông Hoàng Quang Đăng có hỏi tôi: “Kẻ thù của kẻ thù ta có phải
bạn ta?” Tôi trả lời dứt khoát: “Chưa hẳn, nhưng lực lượng của ông Võ Đại Tôn không phải là kẻ
thù của ta! Nếu lần sau họp còn bàn tới việc này, tôi xin phép vắng mặt!” Lần sau anh em lại đem
chuyện “đấm đá” với tổ chức ông Võ Đại Tôn nữa. Tôi bỏ về và chỉ làm chuyện của mình được
giao phó từ trước.
Cũng từ đó tôi rất ít được thông báo họp hành. Tôi cũng thích như vậy. Họp hành mất thì giờ mà
chả có gì, chỉ loay hoay ba chuyện không đâu.
Nhân đến mùa bầu cử Ban Chấp Hành Cộng Đồng, tôi được biết Mặt Trận ủng hộ ông
H.N.T., tôi chỉ biết thế thôi vì chả ai nói cho tôi nghe cả. Ông H.N.T. thắng cử. Sau đó, tôi
được “phong” làm “Ủy Viên Quản Trị Tài Sản” ngoài ý muốn của tôi. Tôi không ngại làm
việc cho cộng đồng, nhưng ít ra tôi cũng được cho biết trước. Đàng này tôi chỉ được thông
báo khi mọi việc xong xuôi như đó là lệnh: “Anh được Cộng Đồng đề cử làm Ủy Viên Quản
Trị Tài Sản, anh nên nhận vì có lợi cho Mặt Trận”. Đó là lời của ông Hoàng Quang Đăng, một
người không giữ một chức vụ nào trong Mặt Trận cũng như bên Phong Trào vậy mà tôi thấy
chuyện gì ông cũng xía vào. Tôi hết sức khó chịu. Tuy vậy vì “có lợi cho Mặt Trận” tôi phải miễn
cưỡng nhận lời. Sau đó Ban Chấp Hành Cộng Đồng lủng củng, ông H.T.T. từ chức và được tiếp
đón bên Phong Trào với chức vụ Phó Chủ Tịch thứ 3 chả giữ phần hành nào. Tôi hơi nghi ngờ
ông H.T.T.. Tôi không biết có phải ông là người Mặt Trận được gài vào Ban Chấp Hành Cộng
Đồng hay không mà bỗng dưng được chào đón nồng hậu và nghiễm nhiên là Phó Chủ Tịch như
vậy?
Việc quản trị tài sản cho Cộng Đồng chả có gì khó khăn đối với tôi, hầu như ngồi chơi sơi nước, vì
tài sản của Cộng Đồng chả có gì đáng giá cả. Theo hồ sơ thì có 4 máy đánh chữ tiếng Việt, 2 máy
đánh chữ điện. Nhưng khi bàn giao thì toàn là máy không có tên trong hồ sơ và hư hỏng gần hết.
Ngay như dụng cụ cho ban nhạc thì trống đờn không xử dụng được, 2 cặp loa lớn thì “ruột” không
có. Những thứ này không bao giờ sợ thất thoát. Tuy vậy, sự có mặt của tôi và ông H.D. (người
MT thay ông T.) chỉ tỏ Mặt Trận cũng có trong Cộng Đồng mà thôi. Đó cũng là lần đầu tiên
Mặt Trận “gài” người vào một cơ cấu khác. Để làm gì? Theo tôi chả làm gì cả. Tôi hoàn toàn
ở không, ngoài vài ba cuộc họp để có mặt hay phụ tổ chức những cuộc biểu tình thường
kỳ.
Công việc thường xuyên của tôi như chiếu phim đã không còn bận rộn nữa, chỉ còn việc bán báo
Kháng Chiến thôi, nhân đứa con nhỏ tôi học tiếng Việt hàng sáng Thứ Bảy tôi phải đưa đến
trường, trưa rước về. Thời gian trống trải lúc con học, tôi thấy phí phạm nên xin vào dạy học. Một
khó chịu với tôi là nghe Mặt Trận muốn “lấn” vào trường học. Tôi dạy một thời gian rồi xin
nghỉ. Tôi không thích dính vào việc làm “trùm” đó khi mà mình chả làm được gì. Trong lúc
những người có tài năng, có thiện chí không ở “phe phái” mình, mình xô ra.
Cũng trong thời gian tôi làm việc cho Cộng Đồng và dạy học, tôi lại biết thêm một chuyện, chuyện
này xúc phạm nặng nề đến người lính chiến VNCH, một mẫu người có tiếng kỷ luật lại vô kỷ luật ở
một xứ kỷ luật. Đó là, một số cựu quân nhân trang bị cờ xí, biểu ngữ tự động ra “xếp hàng”
đi diễn hành trong ngày Quân Lực Úc Đại Lợi tức Anzac Day. Ban Tổ Chức từ chối đám
cựu quân nhân đó diễn hành và còn viết thư phiền trách 11 điểm gởi về văn phòng Cộng
Đồng. Đám cựu quân nhân vô kỷ luật đó không thấy hành động sai trái của mình mà còn chửi rủa
Ban Chấp Hành và cá nhân ông H.N.T. đã không “lo liệu” cho họ được “biểu dương màu cờ sắc
áo oai hùng của người lính chiến". Khi không được “biểu dương” đó, họ trở về nhà của ông “Viện
Trưởng Viện Đại Học Minh Đức. kiêm Phó Viện Trưởng Viện Đại Học Saì Gòn” (?) để dự buổi
B.B.Q. chửi rủa tiếp và quyết định sẽ thành lập hội của người cựu quân nhân. Họ ra thông báo
kêu gọi cựu quân nhân đến họp tại một tư gia ở Darra. Tôi có đến đó và chứng kiến việc
làm hết sức là phản dân chủ. Người đứng đầu là quan thiếu tá (cái quan mà khi Mặt Trận
mới thành lập đã mời quan ra làm đầu tàu, quan từ chối), hùng hồn nói lý do phải thành lập
một hội cho giới cựu quân nhân và đọc một danh sách 32 tên “hội viên” (danh sách được
ghi những người đi diễn hành... hụt trong buổi B.B.Q.). Quan kết luận: “Bây giờ chúng ta
xúc tiến cuộc bầu cử, ai ngoài danh sách hội viên, đồng ý thì ở lại, còn không đồng ý thì đi
về”. Một cuộc phản đối dữ dội diễn ra. Mạnh mẽ nhất có lẽ là những người có tên trong danh
sách. Họ phủ nhận tư cách hội viên và tố cáo danh sách đó là chỉ ghi tên những người hiện diện
trong buổi B.B.Q. mà thôi. Tôi ngứa mồm, phản đối việc làm của Ban Tổ Chức hết sức là


trang 8

phản dân chủ liền bị hăm dọa và đuổi ra đường. Việc đuổi tôi đã làm nhiều người phẫn nộ
và suýt đưa đến ấu đả. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh cường hào ác bá tại QLD.
Khi nhận được thư phiền trách của Ban Tổ Chức diễn hành ngày Anzac, ông Chủ Tịch
Cộng Đồng mở phiên họp và đi đến quyết định nhờ ông Trần Minh Hùng đi vận động để
thành lập một hội cựu quân nhân và từ đó xin phép để được đi diễn hành. Trớ trêu thay,
những quan muốn thành lập hội cựu quân nhân lại không tham dự. Việc thành lập hội vẫn xúc tiến
và Hội chính thức được thành lập có tên là HỘI CỰU QUÂN NHÂN QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG
HÒA tại QUEENSLAND, có tên Úc là VETERAN ASSOCIATION OF THE REPUBLIC OF
QUEENSLAND, có vị Chủ Tịch là ông Từ Văn Trường. Tôi không ghi tên vào làm hội viên của
hội mới này. Chủ trương của tôi là không thích khoa trương, chỉ cần làm được việc. Việc quân đội
bị rã ngũ, dù rằng tôi là một cựu quân nhân chính gốc, có giấy chứng nhận hẳn hòi, cũng cảm thấy
bị nhục. Tôi không bao giờ tự khoe khoang binh chủng Thủy Quân Lục Chiến của mình để hưởng
thơm lây và nhất là đem cái “dũng” cường hào ác bá ra đe dọa người khác. Những câu “thằng đó
hồi xưa là xong với tao rồi” hay “hồi xưa tao...tao...” v.v... và nhất là đem sự tù đày của mình ra để
làm chiến tích làm tôi tởm. Khi bị tù đày vì bị lừa là một cái nhục. Cúi đầu để an thân trong tù là
cái nhục. Sự rửa nhục không phải là đem cái dĩ vãng, có thể không thực, ra phô trương.
Phải hành động cụ thể. Tôi cảm thấy làm việc ở Mặt Trận hay Phong Trào một cách nhiệt
tâm cũng đủ hãnh diện rồi.
Đám cựu quân nhân vô kỷ luật đó không tham gia vào hội Cựu Quân Nhân, vội thành lập
cái gọi là “Gia Đình Cựu Quân Nhân” cốt chỉ chõi lại hội Cựu Quân Nhân. Tôi đã nhận thấy
như vậy. Cũng từ đó những tiếng thơm dành cho giới cựu quân nhân giãm dần và đi đến
sự khinh miệt.
Sau này tôi mới biết là sở dĩ có sự chống đối như vậy là vì hội Cựu Quân Nhân là “của Mặt Trận”
(?) mà họ là những người ủng hộ lực lượng của ông Võ Đại Tôn. Tìm hiểu sâu vào một chút, tôi lại
được biết cộng đồng đang bị xâu xé bởi “thế lực” đảng phái một cách trầm trọng. Những vị đi theo
đảng phái Úc thì muốn kiếm phiếu cho đảng mình, tìm cách ôm cho được dân. Không được tìm
cách phá. Những đảng phái chính trị Việt Nam thì muốn làm bá chủ cộng đồng. Giới cựu quân
nhân được các tổ chức chính trị “ngưỡng mộ” nồng hậu nhất vì tin tưởng người cựu quân nhân là
một lực lượng chống Cộng mạnh mẽ và hăng say nhất. Sự xâu xé đó lan qua cả tôn giáo đó là
một chuyện đáng buồn nhất.
Tôi quyết tâm không dính líu đến sự việc trên dù tôi là người của Mặt Trận, Phong Trào, Cộng
Đồng và trường tiếng Việt. Dĩ nhiên những ai tự nhận là “đối thủ” với Mặt Trận không bao giờ tin.
Tôi đương nhiên bị “chú ý đặc biệt” và chú ý nhất là việc tôi cùng người bạn thành lập một ban
nhạc và có tên là Thiện Chí.
Gọi là ban nhạc vì có trống đờn, từng tưng rùm beng chứ thật ra trình độ nhạc phải nói là rất tệ.
Tất cả dụng cụ nhạc và âm thanh tôi và người bạn hùn nhau mua, “nhạc công” và “ca sĩ” là những
bạn trẻ khoái đờn ca. Người đờn chánh trong ban nhạc là con tôi, một đứa trẻ 11 tuổi. Khả năng
của con tôi có thể đờn bất cứ bản nhạc nào bằng Keyboard, nhưng phải có bài bản đàng hoàng.
Chuyện đó tôi lo liệu. Những bài bản không có, nhất là những bài hùng ca, tôi mở máy hát nghe
rồi ghi thành nốt nhạc. Mục đích của ban nhạc là chơi miễn phí cho cộng đồng. Chúng tôi đã cam
kết như vậy. Cũng vì thế mà chúng tôi rất bận rộn. Sự tập dợt phải liên tục để đáp ứng nhu cầu.
Ban nhạc chúng tôi được gán là của Mặt Trận và được "đặc biệt chú ý" là vậy. Ai nói gì nói chúng
tôi được hoan nghênh là vui rồi.
Rồi một hôm, tôi được bên Mặt Trận gọi họp tại nhà ông Chủ Tịch Mặt Trận và cũng là Tổng
Thư Ký bên Phong Trào. Tôi nhớ hôm đó là chiều tối, căn phòng khách của ông Chủ Tịch
được trang hoàng hơi khác lạ, có bàn thờ tổ quốc, có nhang đèn. Thì ra hôm đó không có
họp hành gì mà là buổi tuyên thệ do bác Toại, Xứ bộ Úc Châu, từ Sydney đến chủ lễ. Một
buổi tuyên thệ đầu tiên được tổ chức từ khi Mặt Trận tại QLD ra đời. Tôi lại là người trên trời
rơi xuống. Tôi cùng hơn chục anh em làm như cái máy. Không được sửa soạn trước, đầu óc cứ
ngỡ ngàng. Tôi được dán nhãn hiệu chính thức là người của Mặt Trận từ đây. Có điều lạ là trong
buổi tuyên thệ có vài anh em trong đó có ông Hoàng Quang Đăng không có dự tuyên thệ mà
đứng hai bên bàn thờ tổ quốc như chứng kiến chúng tôi. Khi chúng tôi tuyên thệ xong thì
“những anh em đó lần lượt đến ôm từng người và hôn, kiểu y chang như bọn Việt Cộng thường
làm với nhau”. Tôi rùng mình. Tôi rất ghét cảnh đó, giờ đây tôi lại dính vào. Một điều tôi biết thêm
là những anh em không dự tuyên thệ là “đảng viên đảng Mặt Trận” đã có nhiều tuổi đảng rồi. Thì
ra vậy. Thì ra bấy lâu nay chúng tôi chỉ là những bung sung cho những “đảng viên” này
điều khiển. Họ không nắm chức vụ nào, nhưng chỗ nào họ cũng xía vào quyết định, nhất là họ


trang 9

xía vào Phong Trào, một tổ chức chính họ nói là độc lập. Tôi lại nhớ đến cuộc bầu bán Ban Chấp
Hành Mặt Trận cũng như Phong Trào như xếp đặt trước. Những chức vụ của tôi như là sự chỉ
định. Tôi bực mình. Thay vì tôi được chính thức là đoàn viên của Mặt Trận là niềm hãnh diện, trái
lại tôi cảm thấy tủi thân và bực mình. Tôi không chấp nhận cơ cấu tổ chức rập khuôn kiểu Cộng
Sản.
Sau ngày tuyên thệ, tôi đặt vấn đề với Mặt Trận. Đây là lần đầu tiên tôi đem những hiểu biết
về tổ chức, hành chánh khi còn là một công chức thời VNCH và Việt Cộng ra tranh luận.
Anh em nồng cốt của Mặt Trận trong đó có ông Hoàng Quang Đang, ngỡ ngàng với tôi. Họ
chỉ ú ớ nói là làm theo lệnh của Mặt Trận. Nhưng không chứng minh được lệnh lạc cũng như
cơ cấu tổ chức và nhất là nội quy từng địa phương một. Ngay trong quân đội xưa kia cũng có tiêu
lệnh chung và tiêu lệnh riêng để binh lính noi theo. Mặt Trận không có gì cả. Để kết thúc buổi tranh
luận, tôi nhấn mạnh: “Nếu mấy anh muốn chỉ huy Mặt Trận hay Phong Trào, mấy anh hãy nằm
trong Ban Chấp Hành, còn không thì phải để Ban Chấp Hành trọn quyền. Tôi không chấp nhận lối
điều hành kiểu này”. Sau đó tôi viết một bức thư gởi lên bác Toại qua cơ sở địa phương, đề nghị
cho người hướng dẫn cán bộ địa phương về hành chánh và tổ chức. Tôi muốn Mặt Trận cũng như
Phong Trào hoạt động có đường hướng rõ ràng (trong thư tôi có ghi bí danh của tôi, một bí danh
được dùng độc nhất lần đó và sau này Mặt Trận đã dùng để hăm dọa tôi). Thư tôi không được hồi
đáp, chỉ có ông Hoàng Quang Đăng trả lời miệng là: “Hành chánh VNCH đã lỗi thời. Mặt Trận
đang áp dụng hành chánh mới hay hơn”. Ông không nói về tổ chức và cũng không cho biết hành
chánh của Mặt Trận như thế nào. Tôi im lặng và nhất định không làm theo những cái mới mà tôi
chưa thấy đó.
Thế rồi một biến cố lớn đến với Mặt Trận. Tin từ Hoa Kỳ cho biết Mặt Trận bị chia rẽ trầm trọng.
Một số cán bộ cao cấp rời Mặt Trận trong đó có ông Phạm Văn Liễu, ông Cao Thế Dung. Phong
Trào của ông Lũy ngưng hoạt động. Chung quy chỉ vì “số tiền khổng lồ của đồng hương ủng
hộ không tới tay kháng chiến quân mà chỉ tới tay... dòng họ Hoàng”. Đây là một cú sốc lớn
với những ai ủng hộ Mặt Trận (nói chung) và anh em sốc hết sức phục vụ Mặt Trận (nói riêng). Tôi
cay đắng và mong sẽ có một cuộc củng cố lại. Tuy vậy, lòng tin của đồng hương chắc chắn sẽ
hao mòn. Không biết tương lai của Mặt Trận đi đến đâu và nhất là anh em kháng chiến quân,
những người đã trực tiếp lấy sinh mạng của mình để giải phóng đất nước?
Tôi vẫn tiếp tục làm việc theo nhiệm vụ được giao phó. Nhưng tôi bị nhiều cú sốc mới tới hết sức
bất ngờ. Mặt Trận đòi cuộn video hình lại mà không nêu lý do. Ban nhạc tôi bị mấy “nhạc công” đòi
phải lấy thù lao bất cứ tổ chức nào cần đến. Giao ước của chúng tôi đã bị vi phạm. Bản hiệu Thiện
Chí không còn đúng nghĩa nữa. Tôi quyết định cho giải tán ban nhạc (sau tôi được biết chính anh
em Mặt Trận đã xúi các em trong ban nhạc như vậy). Báo Kháng Chiến không còn bán mà lại biếu

không.
Tôi gặp ông Chủ Tịch Phong trào hỏi duyên cớ vì sao báo không còn bán nữa, thì được cho biết là
ông Chủ Tịch Phong Trào Úc Châu cùng phái đoàn bên Hoa Kỳ đi chiến khu ở Thái Lan và thấy
bên đó chỉ “lèo tèo vài mạng”, nói "không có gì" cũng không sai. Ông về Úc chỉ thị khắp nơi không
nhận ủng hộ hay bất cứ nguồn lợi tức nào nữa, trong đó có báo Kháng Chiến. Tôi lại biết thêm là
tiền bán báo Kháng Chiến không có gởi đi đâu hết. Trừ hết các chi phí, tiền dư lại làm quỹ điều

hành.
Thật là đau xót cho tôi. Đây là một vụ lừa dối quá lớn đối với tôi. Không lẽ ông Hoàng Cơ Minh
một vị tướng mà nhiều người quen biết ở binh chủng Hải Quân luôn luôn ca ngợi là vị tướng tốt lại
có thể làm chuyện như vậy? Trước đó tôi nghe sự lủng củng ở Hoa Kỳ tưởng chỉ là những sự thổi
phồng cho lớn chuyện thì giờ quá rõ ràng. Thì ra bấy lâu nay tôi lại tiếp tay đi lừa đồng hương
hương để thâu lợi mà chính tôi cũng không biết. Tôi luôn luôn đem danh dự ra để lừa
những người thật thà lương thiện. Thật là đau xót cho tôi.
Sau đó tôi lại nghe tin ông Chủ Tịch Phong Trào bị Mặt Trận buộc phải từ chức và giao nạp
con dấu ngay tức thời vì lý do Mặt Trận muốn quán xuyến luôn Phong Trào (?) nhưng ông
Chủ Tịch Phong Trào không chịu. Theo tôi biết là buổi đó bên Phong Trào có ông H.T.T. phó
Chủ Tịch thứ 3 (không có phần hành), ông Đ.V.T. Tổng thư Ký. Như vậy không hợp lệ. Theo
nguyên tắc, Mặt Trận không có quyền can dự vào nội bộ của Phong Trào. Thành viên của Phong
Trào muốn hạ bệ ông Chủ Tịch phải có những điều kiện quy định rõ ràng. Đàng này không có gì
mà chỉ có ông H.T.T. và ông Đ.V.T. không thôi thì dứt khoát không được. Anh em trong Phong
Trào đề nghị một buổi họp khẩn. Buổi họp được thành hình nhưng ông H.T.T. vắng mặt trong buổi
họp. Anh em giận dữ và quy trách nhiệm ông Đ.V.T. và ông H.T.T. tạo phản và vẫn ủng hộ ông
M.V.T. làm Chủ Tịch.


trang 10

Ít lâu sau, đêm 30 Tết, gia đình chúng tôi đang đợi đón giao thừa thì được báo tin nhà ông M.V.T.
bị cướp. Tôi vội vàng tới. Ông M.V.T. đi làm chưa về. Cảnh tượng thật hãi hùng. Bà M.V.T. sợ hãi
tay chân bị co quặp, con cái la thét. Bà run rẩy kể lại câu chuyện bị cướp và có nói là trong hai tên
cướp có một tên có mùi hôi mà bà cảm thấy quen nhưng chưa nhớ là ai. Trên cửa cái có ghi
những lời đe dọa sẽ bắt cóc hết con cái ông M.V.T. có ký tên là Hồ Chí Minh.
Anh em trong Phong Trào đã nhận diện được tuồng chữ đó (có cung cấp cho cảnh sát) và
bà M.V.T đã nhớ ra ai có mùi hôi đó. Cả hai dữ kiện đó của một người. Tôi bất mãn tột độ. Sự
bất mãn gia tăng khi nghe ông M.V.T. vừa nói vừa khóc khi tôi hỏi vụ cướp đi đến đâu rồi: “Thôi
anh quên chuyện đó đi”. Thì ra lại là một lũ cường hào ác bá. Tôi quyết định rời bỏ tất cả.

• KHÚC VƯỢNG


trang 11

TinParis. Thêm một bằng chứng để quý đọc giả thấy được " Bộ Mặt Thật " của Băng Đảng Mafia
Việt Tân. Những hình ảnh đủ nói lên sự việc.

Hồng Thuận , Trinity Phạm , Thanh niên Phan Bội Châu hay Cháu Ngoan " Bác Hồ " ?
( tinparis.net)

Cô Hồng Thuận, Trinity Pham, hiện nay ở Mỹ, lớp trẻ lớn lên ở đây. Cô là thành viên cốt
cán của " Thanh Niên Phan Bội Chậu " do Việt Tân giựt dây điều khiển .

Trong các buổi lễ do VT tổ chức, cô thường đại diện thanh niên lên phát biểu rất có sức thuyết
phục. Mỗi năm vào dịp hè, cô thường dẫn các sinh viên trẻ về VN tổ chức các workshop về dạy
tiếng anh v.v...

Chi phí phần lớn do VT đài thọ, các sinh viên trẻ này cũng thường đến các cơ sở thương mại ở
đây để xin thêm tiền lộ phí.

• Dưới đây là 2 tấm hình của Cô Hồng Thuận trích từ "account FaceBook của cô" :
• Có phải là " Cháu ngoan của " Bác Hồ " hay không ? Xin quý đọc giả nhìn kỹ trong

hình sẽ thấy tượng " Hồ " ở phía trái ngang đầu của Hồng Thuận !


trang 12

2 tấm hình dưới đây cho thấy cô Hồng Thuận , của đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu ,
đang hát trên vidéo Đài SBTN và trong Vidéo của Băng Đảng Mafia Việt Tân phổ biến trên

YouTube


trang 13

LTS. CSVN tung ra nhiều đòn đọc hiểm nghèo, nhằm chia rẽ cộng đồng người Việt hải
ngoại , nhất là cài người trong các tôn giáo, thiếu tổ chức chặt chẽ. Bài viết nầy có nhiều
dữ kiện chính xác nên đăng lên đây để dư luận hiểu rõ vấn đề .

TÀI LIỆU : Mục sư ( Mục súc) Huỳnh Quốc Bình (HQB). ?? - Quỷ Kiến Sầu -

Huỳnh Quốc Bình còn có tên Huỳnh Văn Giai gốc Quãng Nam, nhờ chính sách Dinh Điền
của Đệ I Cộng Hòa nên được di dân vào ở CaMau. Hồi nhỏ từng học tiểu học Quản Long,
sau theo học trườùng trung học Bán công Nguyễn Hiền Năng thuộc tỉnh Cà Mau (An
Xuyên). Học tới lớp Đệ Ngũ thì y xin vào Địa Phương Quân của Biệt khu Hải Yến cho tới
tháng 4-1975.

Lúc mới tới Mỹ, y định cư tại thành phố San José, quen biết được một viên sĩ quan cấp Trung Úy
thuộc Quân Cảnh QLVNCH tên là Trần Minh Hoàn, một đoàn viên của Mặt Trận HCM . Qua T/U
Hoàn, Huỳnh Quốc Bình được giới thiệu vào Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Sinh hoạt với Trần Minh
Hoàn một thời gian ngắn, thì HQB lại giờ trò láu cá qua mặt Hoàn nhiều việc, khiến Hoàn cáu
giận; chẳng may Trần Minh Hoàn ngã đùng ra chết, HQB lại nhờ tài điếu đóm đã bắt mối được
với Phan Công Chánh, người gốc quận Đơn Dương tỉnh Tuyên Đức, (gốc Quảng Nam) một
sinh viên du học và là đảng viên CSVN trước năm 1975.

Sau khi ra trường, Phan Công Chánh được ở lại dạy học tại P.S.U. tức Porland State University.
Lúc ở đây, Phan Công Chánh đem cờ đỏ sao vàng của CSVN treo lên trường đại học PSU
nên bị đồng bào VN ở Porland biểu tình phản đối, vì thế Phan Công bị đuổi không còn được
dạy buộc phải dời cư về Bắc California.

Huỳnh Quốc Bình nhờ Phan Công Chánh viết thư giới thiệu với anh ruột là Mục sư Phan
Công Văn, thuộc Giáo hội Tin Lành ở Oregon nên từ đó HQB mới dời về sinh sống tại Salem thủ
phủ của bang Oregon và gia nhập Hội thánh Tin lành của Mục sư (MS) Phan Công Văn. Do HQB
vì lẻo mép và quá mất nết bị lật tẩy nên MS Văn phải đuổi ra khỏi giáo hội; hắn bèn chạy theo
MS Trịnh Văn Hạnh, lại do hành vi đốn mạt và lừa bịp hắn cũng bị khai trừ.

Cuối cùng y chạy qua nhà thờ Tin lành của Mỹ tên là Nazarette ở đường Sandy, Portland bang
Oregon; ở đây Giáo hội cho HQB mượn trụ sở để sinh hoạt trong các ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật;
thay vì lo việc thờ việc Chúa thì trái lại Bình không những chỉ lo tụ tập đám MT/Việt Tân
tuyên truyền có lợi cho VC mà còn viết bậy sửa đổi Thánh Kinh, đăng trên tờ Phương Đông
Times, một tờ báo của MT nên bị các giáo dân công giáo trong khu vực thưa MS Quản
nhiệm nên bị đuổi.

Đảng Việt Tân biết mục súc Huỳnh Quốc Bình là một tay đại bịp rất thích hợp với MT Phở
Bò nên vớ lấy y, cho nhập đảng rồi phong cho làm Mục sư bịp để giảng Thánh kinh trên
đài Tiếng Nước Tôi.
Giảng dạy Thánh kinh theo lối Tự biên Tự Diễn của CSVN nên bị nhiều giáo dân chũi là cương
ẩu và nói bậy vì thế đi đến đâu cũng bị đuổi nhưng vẫn trơ tráo tự nhận mình là Mục Sư.
Tin tức chính xác từ Oregon cho biết Huynh Quốc Bình chưa bao giờ tốt nghiệp một trường
Thần Học nào, cũng như chưa từng được thụ phong chức Mục Sư, nhưng đi đâu y cũng tự
xưng mình là Mục sư, tỉ như trên tờ báo Phương Đông Times số 672 ngày 24-6-05, một tờ
báo của Phở Bò VT tại vùng tây-bắc, trong một bản tường thuật về một cuộc biểu tình
chống Phan Văn Khải, Huỳnh Quốc Bình cũng mạo nhận là Mục sư .
Tuy chỉ mới học tới lớp Đệ Ngũ, nhưng được mô tả là một tay lanh lợi hoạt đầu và lẻo mép, lại
thích nổ nên bọn Việt Tân đã bơm cho nó làm chức Chánh Chủ khảo để chấm giải cho một
cuộc thi viết văn do MT/Phở bò tổ chức trong dịp 30-4-05 vừa qua.

Chỉ cách đây hai tuần, trong một buổi tổ chức hội luận trên đài Tiếng Nước tôi, HQB bị một
Đại Úy Quân Cảnh tên Lương Văn Nhựt chất vấn như sau:

1-/ Phần lớn các Mục sư ở đây, không mấy ai lớn tiếng chống cộng mà riêng ông thì có vẻ
ra mặt chống VC. Xin hỏi, ông học trường Tin Lành nào? Thụ phong ở đâu và vị chức sắc


trang 14

nào truyền chức cho ông? HQB ú ớ rồi phớt lờ không trả lời câu hỏi của ông LVN.

2-/Tại sao chỉ có Ông và Trần Diệu Chân mới có thẻ báo để chất vấn PVK mà người khác
không có? Ai là chủ tịch hội báo chí VN; và ai là người cấp thẻ ký giả cho ông? Ông lên án tên
Phan Văn Khải là đồ nói láo, nhưng chính ông cũng là cá mè một lứa, vì ông không phải MS mà tự
xung MS, thiếu học mà xưng là kỹ sư, ký giả là nói láo, vì vậy báo Góp Gió mới gọi ông là đồ
Mục Súc vậy có đúng không?.

Một điều quan trọng, trước đây khi còn sinh hoạt cộng đồng ở Porland, Huỳnh Quốc Bình
đã dẫn Tổng Lãnh Sự Việt Cộng Nguyễn Xuân Phong tới giới thiệu chính quyền tiểu bang ở
Salem để xin cho VC được gửi một chiếc xe hoa có cắm cờ đỏ sao vàng để tham dự, nhưng
chính quyền tiểu bang vì tế nhị đã từ chối lời yêu cầu của Lãnh sự quán VC ở San
Francisco, do đó tên Nguyễn Xuân Phong đã bị thất bại.

Một năm sau khi HQB bị bay chức không làm chủ tịch cộng đồng nữa thì ông Ái lên thay thế ; ông
Ái bèn đem chuyện HQB dẫn NXP tới Salem để vận động cho Lãnh Sự Quán CSVN được
trình diễn một xe hoa có cắm cờ đỏ sao vàng. Sự tố cáo của ông Ái trước mặt gần 200
đồng bào Việt Nam, trong đó có cựu Trung tướng Phạm Quốc Thuần và Mục Sư Dương
Sáu. Ông Võ Văn Sáu, chủ nhiệm bóp Góp gió WA thách thức ông HQB đối chất về vấn đề
nầy, nhưng hắn ta đã lời đi.

Lúc ông Ái, chủ tịch cộng đồng chất vấn Huỳnh Quốc Bình vấn đề nầy, Bình không trả lời Có
hay Không , mà chỉ trả lời, đây là một kiểu chống cộng theo cách thức mới.
Hành động này cũng như của Nguyễn Đình Sài là sui gia với Hoàng Cơ Định nói là : Đừng
chống CSVN nữa, mà phải giúp CSVN mạnh để chống Trung Quốc .
Nghe thật quá hay, những chứng tỏ dốt bỏ mẹ, Trung Cộng & Việt Cộng cùng một lò mà.

VT, một đảng bịp, một tổ chức mafia, lẽ dĩ nhiên phải dùng những tên đại bịp như Huỳnh
Quốc Bình, Nguyễn Đình Sài thì cũng phải thôi.

Thử hỏi, một tên vô loại như tên Huynh Quốc Bình thì biết gì mà bàn đến chuyện Đâm sau
lưng chiến sĩ . Phải chăng bọn Việt Tân / Phở Bò vì muốn cứu bồ , giúp bọn tay sai VC thoát
khỏi cơn lốc của Cộng Đồng Người Việt đang phá nát kế hoạch Liên Kết Trong Ngoài bịp của
CSVN nên mới xui Huỳnh Quốc Bình, một tay đại bịp ra đánh trống khua chuông để giải toả cho
cái được gọi là Bàn Tròn Ba Bên của tay cò mồi Hoàng Minh Chính.

Huỳnh Quốc Bình mà lạm bàn đến những chuyện yêu dân, yêu nước và chống CSVN và xiên xỏ
chụp mũ cho những ai phê bình những thằng Việt Gian phản động cò mồi là Đâm Sau Lưng
Chiến Sĩ thì không khác gì cũng như mụ tú bà bô bô cái mồm để lo chuyện bảo vệ trinh tiết cho
mấy cô điếm trong lầu xanh -

QKS


• Cô Lê Tần, Vẻ Vang Dân Việt? trang 15

Huỳnh Văn Phong.-

Trong vài ngày trở lại, trên diễn đàn, báo chí, nhất là internet, có phổ biến tin tức về một
phụ nữ Việt Nam làm vẻ vang dân Việt qua sáng chế máy dụng cụ máy nghe, đưa lên màng
ảnh Star war, dùng phim dã tưởng để tố cáo tội ác của Cộng Sản Việt Nam. Đối với nhiều
người ở xa, từ nước Mỹ, Âu châu, hay bất cứ nơi nào, kể cả trong nước. Hầu như rất vui mừng,
tự hào, vì tại nước ngoài đã có một số người Việt, thuộc thế hệ trẻ thành công, làm rạng rỡ người
Việt sinh sống ở nước ngoài, vẻ vang cho dân Hồng Lạc. Nhưng người Việt ở Úc Châu, không
lạ gì cô Lê Tần, một trong những gương mặt trẻ Việt Nam, nổi bật như luật sư Trịnh Hội, tổ
chức Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường do đảng Việt Tân lập ra với bác sĩ Nguyễn Hoàng
Thanh Tâm….

Cô Lê Tần là con của bà Hồ Mai, một phụ nữ gốc Việt rất thành công trong phạm vi tham gia,
hội nhập vào chính giới nước Úc, bà nhờ sự ủng hộ của người Việt Nam, được đắc cử vào chức
Nghị Viên hội đồng thành phố và sau đó được bầu làm thị trưởng thành phố Marybyrnong ở tiểu
bang Victoria, thủ phủ là Melbourne, đến nay có khoản 70 ngàn người Việt định cư, là một trong
hai tiểu bang có đông đảo người Việt nhất, gần bằng con số của tiểu bang N.S.W.

Thời gian bà Hồ Mai đương chức thị trưởng, đã có liên hệ đến Việt Cộng, cấu kết để đưa
thành phố Marybyrnong kết nghĩa với quận Nhứt, thành phố Hồ Chí Minh. Sự kiện nầy làm
cho nhiều cử tri sáng mắt, lỡ bầu cho bà, khi làm thị trưởng lại phản bội. Thời đó, báo chí Úc
Châu có phổ biến tin nầy, và những cuộc tranh luận công khai trên báo chí giữa bà Hồ Mai với
cộng đồng. Đài phát thanh SBS, có làn sóng phát ra toàn quốc cũng được cô Ngọc Hân mời bà
Hồ Mai lên đài để biện bạch cho việc làm nầy. Từ đó, uy tín của bà không còn, bị thất cử sau đó
và nghe nhiều người cho là bà trở về Việt Nam làm ăn.

Trong thời gian làm thị trưởng thành phố Marybyrnong, bà Hồ Mai đã khéo léo vận động
để đưa con gái là cô Lê Tần được trúng giải là Người Úc Xuất Sắc. Tin nầy lúc đầu, làm nhiều
người vui mừng, trong cộng đồng tỵ nạn Việt Nam có người trẻ được chính phủ Úc công nhận, là
đóng góp cho xã hội đa văn hóa và trình độ hội nhập vào sinh hoạt chính giới Úc. Sau khi cô Lê
Tần được bình chọn làm cá nhân xuất sắc, cô được báo chí Việt ngữ ca tụng rất nhiều và cô cũng
đã trở về Việt Nam, được đảng và nhà nước tiếp đón rất là nồng nhiệt, báo Thanh Niên ca tụng
cô là người Việt Nam tài giỏi, xuất chúng, được chính phủ Úc bổ nhiệm vào chức vụ Đại Sứ
cho người thổ dân. Thực tế, ở Úc, chức nầy chưa được biết, nhưng ở Việt Nam họ ca ngợi
như thế, hay là do chính cô Lê Tần cho biết để báo trong nước phổ biến để làm tăng theo
phần quan trọng?

Sau khi được bầu làm cá nhân xuất sắc, từ Việt Nam trở về, cô mở sòng bạc máy kéo
Poker tại khu đông dân cư ở Melbourne, bị nhiều người Việt lẫn Úc phản đối, trong đó có
ông Tim Costello, bào huynh của tổng trưởng Ngân Khố đương nhiệm thời đó là ông Peter
Costello lên tiếng phản đối mạnh, trên đài truyền hình Úc. Ông Tim Costello là mục sư Tin
Lành, giám đốc cơ quan từ thiện World Vision, rất được người Úc kính trọng. Tuy bị phản đối,
nhưng cô Lê Tần vẫn bình thản, cho là chỉ làm thương mại, nên càng làm cho người khác mất
cảm tình.

Vắng bóng thời gian khá lâu, nghe nói cô kết hôn với một bác sĩ, trong tổ chức Mạng
Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường, cơ quan ngoại vi của đảng Việt Tân?. Cô Lê Tần lại tái xuất hiện,
nhiều người ở các nước khác, không biết, rất là hãnh diện có một phụ nữ Việt Nam làm vẻ vang
dân Việt. Nhưng ở Úc Châu, hình ảnh và việc làm của bà Hồ Mai, cô Lê Tần, chưa phai nhòa
trong trí nhớ của nhiều người Việt Nam, qua báo chí, đài phát thanh. Riêng bà Hồ Mai, theo vài tin
tức cho biết là bà bị thất bại sau thời gian trở về Việt Nam làm ăn, cơ sở xuất nhập cảng của bà
đã đóng cửa từ nhiều năm qua…

Ở Úc Châu, nghị viên Ngô Cảnh Phương, lúc đầu là niềm hãnh diện của người Việt, và vụ án
ám sát dân biểu tiểu bang john Newman, làm hệ lụy đến uy tín của người Việt ở Úc, ông Ngô


trang 16

Cảnh Phương đang nằm thọ bản án chung thân trong nhà tù kiên giam ở N.S.W.

Nghị viên hội đồng lập pháp Nguyễn Sang, là người trẻ Việt Nam thành công nhất, nhưng ông
nầy lợi dụng chức vụ để mua nhà rẻ của chính phủ và cho mướn, được phó chủ tịch quốc hội Việt
Cộng ca tụng, tiếp đón, ăn tiệc với một số đảng viên cao cấp Việt Cộng sang Úc làm công tác
ngoại giao như Đổ Mười, Phan Văn Khải…trong khi đồng hương đi biểu tình, có một số dân cử Úc
tới phản đối, ủng hộ người biểu tình. Thời gian trong nhiệm kỳ, ông nghị Sang còn vận động các
đồng viện tiểu bang Victoria về VN để mừng ngày 30 tháng 4 của Việt Cộng, bị khám phá nên ông
đành hủy bỏ. Luật sư Trịnh Hội, được ca tụng là có lòng với đồng hương, tình nguyện sang Phi
để giúp người tỵ nạn còn sót lại, nhưng sau nầy cùng với vợ là cô Nguyễn Cao kỳ Duyên, đến Úc
cùng với đoàn văn công Việt Cộng và một số nghệ sĩ hải ngoại ca hát, bị cộng đồng phản ứng
mạnh, phải rút lui. Một số người trẻ như La Thảo Nhi, Hạnh Ngô…có tổ chức những cuộc triển lãm
như Phở Chó, Nam Bang, có sự hiện diện cờ đỏ sao vàng và hình của Hồ Chí Minh.

Qua tình hình nêu trên, người phụ nữ gốc Việt Lê Tần bỗng nhiên xuất hiện, cũng là điều
đáng lưu ý, hình như cô được Việt Tân sắp dùng vào công tác gì đó?. Đồng hương Úc Châu
không ngạc nhiên cô Lê Tần, có quá trình được coi là sớm đầu tối đánh, nhưng các nơi khác
không nắm vững tình hình, có thể vui mừng, hãnh diện có người Việt trẻ thành công. Trong tinh
thần dè dặt và cảnh giác, xin cung cấp vài điều đã xảy ra ở Úc châu và những nhân vật nổi bật
trong cộng đồng tỵ nạn..

HUỲNH VĂN PHONG. (Úc châu)


trang 17

• Kho Tàng Của Những Chuyện Lừa Bịp: Mặt Trận Kháng Chiến Hòang Cơ Minh -
Đảng Việt Tân
- Kim Âu-

*
**

Thời gian vừa qua một bức ảnh nghệ thuật khá đẹp của nhiếp ảnh gia
Nguyễn Ngọc Hạnh được Mặt Trận Hoàng Cơ Minh tung ra bán tại hải
ngoại dưới nhiều cỡ khác nhau ố bức ảnh có nhân vật chính là một
thiếu phụ đang chăm chú vào đường kim mũi chỉ trên lá cờ vàng ba sọc
đỏ và được đặt tên là Vá Cờ - để tăng thêm "giá trị tinh thần" cho tấm
ảnh họ còn có cả một bài viết của Hoàng Cơ Định có tên là "Vá Cờ
"trong đó có đoạn cho khán gỉa biết: người góa phụ!! trong ảnh chính
là vợ một chiến sĩ Hắc Báo, cùng tham dự hành quân với đơn vị của tôi
(bây giờ tôi mới biết nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh còn là một cựu
Trung Tá trong Binh Chủng Mũ Đỏ). Khi quân ta chiếm lại được Thành
Nội vào dịp Mậu Thân, anh quân nhân này đã là người leo lên cột cờ,
xé lá cờ của Việt cộng và treo lá cờ của ta lên. Mặc dầu anh em mình bắn yểm trợ rất rát, nhưng vì
địch còn chung quanh quá nhiều. Treo xong được lá cờ thì anh bị bắn trúng té xuống chết, và
chính lá cờ cũng bị rách nhiều chỗ vì vết đạn. Sau này người ta đã tặng lá cờ đó cho người thiếu
phụ, vợ của anh, và người trong hình chính là bà ấy, đang vá lại lá cờ còn mang thương tích năm
nào......
.
Đã có mấy lần chúng tôi thấy tấm ảnh in trên một vài tờ báo và mỗi khi vào ăn tại nhà hàng
Vietnam House cũng thấy tấm ảnh treo trên tường. Tấm ảnh có đẹp nhưng chỉ có giá trị nghệ thuật
chứ không có gía trị tinh thần tích cực như người ta cường điệu. Nếu không thêm thắt những câu
chuyện bịa đặt thì ta nhận ra một hình ảnh mượn lá Quốc Kỳ để diễn đạt sự thuỷ chung với hồn
nước. Chúng tôi vẫn thường mỉm cười khi nhớ lại đã đọc ở đâu đó một câu viết về tấm hình này là
: Vá Lại Mảnh Giang Sơn. Cách ví von, so sánh này thật quá khập khiễng. Lá Cờ không phải là
giang sơn. Từ thuở mới lớn chúng tôi đã được biết : Lá Cờ là linh hồn của Tổ Quốc và Giang
Sơn Cẩm Tú thường được coi như là thể xác của Mẹ Việt Nam. Thực tế cũng cho chúng ta
thấy hiện nay Giang Sơn Cẩm Tú Kỳ Vĩ của chúng ta đang ở trong gông cùm Cộng Sản còn Lá Cờ
Vàng Ba Sọc Đỏ biểu tượng của Hồn Thiêng Sông Núi vẫn phất phới tung bay trong lòng Người
Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trên toàn thế giới.

Tuy nhiên trước một tấm ảnh đẹp tuỳ theo cảm quan mỗi người. Ai muốn cho tấm ảnh đó một ý
nghĩa như thế nào thì tuỳ họ, hơi sức đâu bàn cãi. Nhưng rồi đột nhiên vào ngày 4 - 3 - 2001,
chúng tôi nhận được một bức thư ngỏ của nhà văn Hải Bằng gởi chung cho các cơ quan truyền
thông và báo chí qua liên mạng.

Nguyên văn như sau:
BÀNH NHƯ NGHIỆP
(Nhà văn HẢI BẰNG)
271 San Andreas Drive
Milpitas, CA 95035

Đồng kính gởi:

Quý vị Chủ Nhiệm, Chủ Bút
Báo in, Hệ thống liên mạng,
Đài phát thanh, truyền hình.

Ngày 4 tháng Ba 2001

Kính thưa Quý Vị,
Trân trọng xin quý vị vui lòng giúp phổ biến giúp tôi lá thơ ngỏ dưới đây để làm sáng tỏ một


trang 18

vấn đề vừa mang tính chất lừa bịp, vừa lợi dụng lòng yêu quê hương, yêu chính nghĩa quốc
gia cuủa đồng bào hải ngoại, vừa tạo ra những hiểu lầm làm thương tổn danh dự của gia đình
tôi, nhất là danh dự của vợ tôi, để trục lợi, làm tiền.
Toàn bộ vấn đề là sự thật, và tôi xin hoàn toàn nhận lãnh trách nhiệm trên bình diện pháp lý
cũng như tinh thần.
Trân trọng
Hải Bằng, Bành như Nghiệp.

HẢI BẰNG, BÀNH NHƯ NGHIỆP
Milpitas, CA 95035

THƠ NGỎ
Đồng kính gởi
Đề Đốc Hoàng Cơ Minh Tư Lệnh Mặt Trận Liên Minh Quốc Gia Giải Phóng Dân Tộc
và Trung Tá Nguyễn Ngọc Hạnh- Nhiếp ảnh gia

Milpitas ngày 4 tháng Ba 2001

Kính thưa nhị vị,

Tôi là chồng người đàn bà mà quý vị đã phong cho hai chữ góa phụ trên tấm ảnh VÁ
CỜ. Nhân danh vợ tôi, con tôi, và chính tôi, tôi trân trọng kính xin nhị vị ngưng ngay việc phổ
biến và khai thác câu chuyện người lính (mà nhị vị đề quyết là chồng cuủa vợ tôi) trèo lên cột
cờ để hạ lá cờ Việt Cộng xuống và treo lá cờ quốc gia lên. Anh bị bắn tử thương, lá cờ quốc
gia bị bắn rách và được trao cho người góa phụ để vá lại. Câu chuyện ngớ ngẩn này không
những đã tố giác hiểu biết quân sự vô cùng thiếu sót cuủa nhị vị mà còn làm nhục gia đình tôi,
bêu xấu vợ tôi, gây hoang mang cho các con tôi.

Vợ tôi chỉ có một đời chồng, và người chồng đó là tôi, vẫn còn sống, thì 30 năm trước
không thể nào vợ tôi đã là góa phụ được. Trong cả hai năm 1968 và 1972, hai thời điểm
căng thẳng nhất của chiến cuộc Việt Nam vợ chồng tôi không hề sống tại bất cứ tỉnh nào do
Sư Đoàn 1 Bộ Binh Việt Nam trấn thủ. Lúc đó tôi tại ngũ nhưng phục vụ tại một địa phương
khác.

Tuy là quân nhân cấp nhỏ nhưng ngày nào tôi cũng được dự lễ chào cờ. Sau khi chúng tôi đã
uy nghiêm bồng súng chào, người hạ sĩ quan trực nhật quát khẩu lệnh thượng kỳ. Nhắc đến
phút uy nghiêm này tôi vẫn còn nghe dược tiếng cái róc rách cót két trên đỉnh cột cờ, trong lúc
mắt chúng tôi nhìn màu cờ vàng thân yêu thoăn thoắt vươn cao trong không khí tuyệt đối im
lặng, trang trọng trên sân cờ.
Tôi hy vọng nhị vị Tướng và Tá cũng còn nhớ những buổi chào cờ đơn giản mà oai nghiêm và
đầy xúc động của đơn vị. Tại sao quý vị lại trào lộng hóa lễ thượng kỳ hàng ngày bằng
hình ảnh một quân nhân hì hục leo lên cột cờ để treo cờ ? Tôi không muốn tin quý vị cố
tình đánh hỏng đến cả hình ảnh những buổi lễ chào cờ vô cùng quen thuộc mà cũng vô cùng
yêu thương đó của anh em quân nhân chúng tôi. Tôi cũng không muốn tin nhị vị chưa dự lễ
chào cờ bao giờ và chưa biết phương thức lá cờ từ chân cột vươn lên phất phới trên đỉnh cột
cờ.

Ba tháng trước tôi đã viết thơ cho quý vị chức sắc trong Mặt Trận yêu cầu ngưng phổ
biến ảnh vợ tôi kèm theo câu chuyện VÁ CỜ hoang đường; thơ tôi gởi không được trả lời
trong lúc việc bán ảnh và phổ biến chuyện VÁ CỜ vẫn tiếp diễn.

Lần này tôi phải kêu gọi đến uy tín của nhị vị để xin chấm dứt hành động khinh thị đất
nước, chấm dứt việc thương mại hóa lòng yêu quê hương, quý quân đội của người Việt
hải ngoại.
Đối với gia đình tôi, xin quý vị ngưng việc nguyền rủa vợ tôi góa bụa, con tôi côi cút, và tôi
dành quyền xử dụng phương tiện tư pháp để đối phó với việc làm bất xứng của quý vị.


trang 19

Trân trọng
HẢI BẰNG, BÀNH NHƯ NGHIỆP.

Đọc lá thư này, chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên nhưng vì câu chuyện người chiến sĩ Hắc Báo ở trên
chúng tôi đâm ra nghi ngờ nên email lại cho người gởi xin số điện thoại để tiện việc xác minh.
Thời gian này điện thoại cầm tay của tôi hư do ngấm nước trong đêm biểu tình nên không sử
dụng được. Nhận được số điện thoại trong email trả lời, chúng tôi gọi tới ông Hải Bằng nhiều lần
nhưng chỉ nghe message, không có người nhấc máy. Hai hôm sau mới nhận được điện thoại từ
ông Hải Bằng. Qua câu chuyện tôi được biết anh Hải Bằng gọi cho tôi nhiều lần vào buổi sáng ở
cả điện thoại cầm tay lẫn nhà nhưng đều không nối được liên lạc, anh nói khi nhận được lời nhắn
của tôi anh rất mừng vì một số anh em trong làng báo nhắc anh nhớ gọi lại cho tôi vì họ biết tánh
tôi rất khảng khái. Tôi cám ơn anh và nói : Tôi cũng chỉ như anh em khác mà thôi. Sự thật mà
không ủng hộ thì ủng hộ lũ bịp bợm hay sao?. Anh có tâm sự với tôi là từ hôm gởi thư ngỏ
lên liên mạng anh bị đám tay sai MT gọi đến làm phiền quá nhiều. Tôi hỏi anh đã đọc lá thư
trơ tráo của Phan Nam chưa? Anh nói đã có đọc và anh sẽ gởi thư yêu cầu ông Nguyễn Ngọc
Hạnh lên tiếng, Sau đó anh cho tôi biết thêm một số chi tiết và gởi tặng tôi tấm ảnh thứ hai mà anh
có.

Dưới đây là nguyên văn những lá thư của các phía hữu quan:
Lên tiếng về câu chuyện của ông Bành như Nghiệp
Date: 03/06/2001 3:35:29 PM Central Standard Time
From: PHANNAM
Kính gửi qúy vị Trách Nhiệm tại các Cơ Quan Truyền Thông và qúy Độc Giả trên
Internet.

Thưa qúy vị,

Một người có tên là Bành Như Nghiệp, địa chỉ Email : haibang01Ỵaol.com, đã phổ biến trên
Internet một lá thư đại ý cho biết người thiếu phụ trong bức hình Vá Cờ của nhiếp ảnh gia
Nguyễn Ngọc Hạnh ( đã được Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam trao tặng
Giải Văn Học Nghệ Thuật Quốc Khánh 1999 ) là vợ của Bành Như Nghiệp.

Ông Nghiệp cũng phủ nhận chuyện đã có người chiến sĩ tử thương vì treo cờ tái chiếm Thành
Nội vào năm 1968 và yêu cầu Mặt Trận phải ngưng việc phổ biến tấm hình Vá Cờ vì việc làm
này xúc phạm tới danh dự của vợ ông ta.

Quan điểm của chúng tôi xin được trình bầy như sau :

Chúng tôi không rõ vợ của ông Bành Như Nghiệp có từng là người mẫu cho nhiếp ảnh gia hay
không, chúng tôi cũng không rõ Bành Như Nghiệp, còn ký tên là Nhà Văn Hải Bằng, có phải là
một người có thật, hay đó chỉ là tên giả...
Nên câu trả lời của chúng tôi vì vậy là để hướng về dư luận nói chung :

Kính thưa qúy vị,
Khi trao tặng Giải Văn Học Nghệ Thuật cho tác phẩm Vá Cờ, Mặt Trận đã căn cứ trên gía trị
nghệ thuật và giá trị tinh thần của tấm hình. Ngoài ra, uy tín của nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc
Hạnh cũng là một yếu tố quan trọng. Căn cước của người thiếu phụ trong tấm hình hoàn toàn
không ảnh hưởng tới quyết định trao tặng giải thưởng.

Chúng tôi cũng đã thông báo tới nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh câu chuyện của Bành Như
Nghiệp, bác Hạnh có cho chúng tôi biết như sau :
Nếu đây là một câu chuyện để đùa bỡn hay chọc phá thì chẳng nói làm chi, còn ai tự nhận là
chồng của người Thiếu Phụ Vá Cờ để có những lời lẽ xúc phạm, thì trước nhất hãy trưng bằng
cớ người thiếu phụ đó là vợ của mình, thí dụ như một vài tấm hình chụp chung của hai vợ
chồng chẳng hạn...
Trân trọng


trang 20

Phan Nam
Đại Diện Cơ Sở MTQGTNGPVN tại Bắc California.

*****

Thư Hải Bằng gởi Nguyễn Ngọc Hạnh
Ngày 8 tháng Ba, 2001

Kính gởi
Trung Tá Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh

Thưa Trung Tá,

Tôi viết thơ này trong tình huynh đệ chi binh, và rất mong Trung Tá cũng đọc thơ dưới lăng
kính này. Tôi muốn tránh tối đa những va chạm có thể tránh, nhưng có nhiều va chạm tôi chỉ
có thể tránh được với sự giúp đỡ củaTrung Tá. Tôi hy vọng Trung Tá sẽ đi một nửa con đường
cần đi để giúp tôi bảo vệ tình nghĩa quân ngũ giữa Trung Tá và tôi Tôi xin nêu lên đây 3 dữ
kiện để Trung Tá suy ngẫm:

Dữ kiện thứ nhất là cho đến ngày hôm nay, qua những luận điệu của MTTNQGGPVN và
nhân viên ngoại vi của họ, Trung Tá là người duy nhất ngụy tạo câu chuyện hoang đường
về người góa phụ ngồi VÁ CỜ. Một cô Mỹ Linh, một anh Phan Nam, một anh Hoàng Cơ
Định, xúm nhau lại, kẻ tung người hứng kể chuyện Hội Chợ Tết San José gặp Trung Tá, nghe
Trung Tá kể chuyện VÁ CỜ, mua tấm ảnh vá cờ, chê tấm ảnh Trung Tá đưa cho họ, chọn tấm
khác, trao giải thửơng văn học nghệ thuật cho Trung Tá rồi in hình đem bán, rêu rao là bán
hình lấy tiền giúp đỡ người quả phụ. Khi tôi viết thơ ngỏ phản đối trên liên mạng và đòi họ
ngưng việc mua bán bất chánh, ông Phan Nam viết trả lời tôi: Chúng tôi cũng đã thông báo tới
nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh câu chuyện của Bành Như Nghiệp. Bác Hạnh có cho chúng
tôi biết như sau: 'Nếu đây là câu chuyện để đùa bỡn hay chọc phá thì chẳng nói làm chi, còn
ai tự nhận là chồng của người thiếu phụ VÁ CỜ để có những lời lẽ xúc phạm, thì trước nhất
hãy chưng bằng cớ người thiếu phụ đó là vợ của mình, thì dụ một vài tấm ảnh chụp chung của
hai vợ chồng chẳng hạn.'

Tôi không tin Trung Tá lại có thể có những lập luận vụng về như vậy được. Trung Tá
thừa biết người đàn bà ngồi làm mẫu VÁ CỜ đó là vợ tôi, vì Trung Tá đã đến nhà tôi -lúc
đó tôi còn ơủ số 1351 Maunakea Lane, San José- đến suốt mấy ngày, với một số trên
dưới 10 học viên cuủa Trung Tá để chụp tác phẩm VÁ CỜ.
Trung Tá nghĩ toàn bộ những người này cũng phải nói dối để che chở việc làm trục lợi, vô
lương tâm và phi pháp của MTTNQGGPVN ư? Đó mới chỉ là góc cạnh nhân chứng mà Trung
Tá cũng đã phải nhìn thấy cái nguy cơ MTTNQGGPVN bị lật tẩy vì sẽ có nhiều học viên của
Trung Tá ngay thẳng, có lương tâm và không a tòng với MTTNQGGPVN trong việc làm gian
manh này. Ngoài nhân chứng tôi còn có bằng cớ nữa. Tôi còn những tấm hình khác kiểu với
kiểu hình mà Hoàng Cơ Định đã chọn để khai thác, nhưng vẫn với người mẫu đó, với lá cờ đó,
và với khung cảnh nhà tôi.

Tôi xin Trung Tá chính thức lên tiếng phủ nhận câu chuyện hoang đường mà MTTNQGGPVN
đã đặt vào miệng Trung Tá. Tôi không muốn phải đưa hình ra trước dư luận để chứng minh.

Dữ kiện thứ nhì tôi xin Trung Tá lưu tâm là giá trị nghệ thuật của tác phẩm VÁ CỜ. Ngày
trước tác phẩm TIẾC THƯƠNG cuủa Trung Tá có cần một lời giải thích nào đâu mà vẫn gây
xúc động được cho hàng triệu quân nhân, hàng triệu người vợ, người yêu của lính. Giọt nước
mắt TIẾC THƯƠNG làm mủi lòng những người đã hoặc đang trong cảnh TIẾC THƯƠNG,
hoặc tự biết số phận sẽ phải TIẾC THƯƠNG bất cứ lúc nào. Những giọt nước mắt khóc cho
người poncho bọc thây, khóc cho quê hương tang thương gây xúc động vì TIẾC THƯƠNG là
hoàn cảnh chung cuủa con người Việt Nam bạc phước, mỏi mòn chịu đựng một cuộc chiến
quá tàn khốc, quá dài. Hôm nay tại sao VÁ CỜ lại bị làm hỏng vì câu chuyện hoang đường và
hoàn toàn không có thật đó? Trung Tá không tin rằng nỗi đau rách cờ là nỗi đau chung của 2


trang 21

triệu người Việt hải ngoại và 70 triệu người Việt quốc nội ư? Câu chuyện hoang đường dù có
thật cũng vẫn mang tác dụng gói nhỏ ý nghĩa rách cờ như thảm cảnh gia đình của riêng một
góa phụ, một đơn vị quân sự, trong lúc rách cờ là niềm đau chung của cả dân tộc.

MTTNQGGPVN có thể vì nhu cầu thương mại đã bình dân hóa chuyện VÁ CỜ, vì nhu
cầu tư túi đặt ra câu chuyện bán ảnh giúp người góa phụ. Nhưng tại sao Trung Tá, một
nghệ sĩ thành danh lại phải a tòng theo họ?

Dữ kiện cuối cùng tôi trình bày với Trung Tá là nếu Trung Tá đang có hành động Lê Lai liều
mình cứu chúa thì hành động đó cũng vô ích mà thôi. Thành tích buôn xương, bán máu, thành
tích lộng giả thành chân của MTTNQGGPVN là những điều mà không người Việt hải ngoại
nào lại không biết.

Tôi kính xin Trung Tá minh bạch tỏ thái độ chấm dứt mọi liên hệ với việc khai thác
thương mại ảnh vợ tôi, việc làm mà tôi tin là đã vi phạm quyền privacy và copyright của
vợ tôi. Tôi xin chờ 48 tiếng đồng hồ để Trung Tá tỏ thái độ.

Trân trọng
Hải Bằng

*****
Thư Nguyễn Ngọc Hạnh trả lời

Ngày 9 tháng Ba, 2001
Kính gửi Nhà Văn Hải Bằng

Thưa anh,

Cũng trong tinh thần huynh đệ chi binh, mà còn là giữa những người anh em trong giới nghệ
thuật, tôi xin trả lời bức thư đề ngày 8/3 của anh. Anh có cho tôi kỳ hạn 48 tiếng, nhưng tôi xin
trả lời ngay, câu chuyện cũng đơn giản, có sao nói vậy, không cần thời gian lâu đến thế.

Lẽ ra, những câu hỏi của anh đã được trả lời trước khi anh gửi lá thư ngày 8/3 lên NET, vì sau
lá thư đề ngày 4/3 của anh, tôi có gọi điện thoại cho anh nhiều lần, có để lời nhắn lại trên máy
mà không được hồi âm của anh. Hôm qua, tôi và một vài học viên có tới tận nhà anh chị tại số
271 San Andreas Drive, Milpitas, rất tiếc anh chị đi vắng. Được cháu mời vào trong nhà, thấy
những tấm hình tôi chụp cho anh chị còn treo trên tường, lại nhớ tới thời gian chúng ta còn vui
vẻ gặp gỡ nhau cách đây không lâu. Qua những kỷ niệm chúng ta đã có với nhau, ngay khi tôi
viết những dòng này, tôi vẫn còn gợn trong đầu chút hoài nghi, là người tự nhận là nhà văn
Hải Bằng trên NET có thể chỉ là một người mạo nhận, người đó không phải là anh : Nhà Văn
Hải Bằng mà tôi từng quen biết.

Bây giờ tôi đi thẳng vào vấn đề, mà chắc một số độc giả trên NET muốn biết, sau khi đọc mấy
lá thư gần đây của Hải Bằng Bành Như Nghiệp, đó là người thiếu phụ trong tấm hình Vá Cờ
của tôi là ai? Câu trả lời của tôi là : Người thiếu phụ đó là một người mẫu, đã chấp thuận ngồi
cho tôi chụp hình để diễn tả lại một tấm hình trước đây của tôi, ghi hình ảnh người góa phụ
của một quân nhân VNCH, ngồi vá lại lá cờ còn in vết đạn thù. Người mẫu đó chính là chị
Hải Bằng, một người không những rất ăn ảnh mà còn có khả năng diễn đạt hiếm có. Với
tư cách một nhiếp ảnh gia, tôi thật may mắn đã gặp được chị. Ngoài bức hình Vá Cờ,
chị Hải Bằng còn làm người mẫu cho bức hình Tiếc Thương, cũng là để diễn lại một tấm
hình trước đây của tôi, đã được nhiều người biết tới, nhưng tôi không còn phim ảnh
(negatif) nữa.

Vì muốn tôn vinh sự hy sinh cao đẹp của người chiến sĩ VNCH và hết cả những người vợ lính
chẳng mấy khi được nhắc nhở tới, nên mặc dầu chị Hải Bằng chỉ là người mẫu, nhưng khi giới
thiệu tấm hình với khán giả, tôi có thậm xưng rằng : Đây chính là hình của người Vợ lính đã có
chồng hy sinh năm nào. Tôi thừa nhận là đã nói điều sai sự thực, tôi thành thật xin lỗi quý vị


trang 22

khán giả. Tôi chỉ xin qúy vị rộng lượng để phân biệt dùm cho sự khác biệt giữa hình nghệ thuật
và hình ảnh tài liệu. Hình tài liệu thì có sao cứ y như vậy, không cần bận tâm chuyện xấu đẹp,
nhưngvới hình nghệ thuật, chúng tôi phải giàn dựng ngoại cảnh, ánh sáng và cả.. nhân vật
nữa. Vá Cờ là một tác phẩm nghệ thuật, Vá Cờ không phải là một hình ảnh tài liệu. Khi ngồi
chụp hình, người mẫu phải quên đi con người thật của mình để diễn tả nhân vật mà nhà nhiếp
ảnh yêu cầu. Tôi mong qúy vị khán giả hãy coi người thiếu phụ trong hình Vá Cờ như một bức
tranh vẽ (chứ không phải là một tấm hình chụp bằng máy ) và tha lỗi cho tôi khi tôi giới thiệu :
Đây là hình của một người vợ lính đang ngồi vá lại lá cờ mà chồng mình đã hy sinh mạng sống
để bảo vệ.

Thưa anh Hải Bằng,

Ông Hoàng Cơ Định là một người đã tới coi phòng triển lãm tranh của tôi tại hội chợ Tết năm
Canh Thìn, những điều ông Định tường thuật trong bút ký Vá Cờ phổ biến cách đây hơn một
năm trên nhiều diễn đàn là hoàn toàn đúng sự thực. Trước đây, tôi không hề quen và biết mặt
ông Định, ngay như khi ông ấy tới nhà tôi mua tranh tôi cũng chỉ biết đó là một người hâm mộ
nghệ thuật có tên là Định. Sau này khi được đọc bài tùy bút Vá Cờ đăng trên Thời Báo, nhìn
tên tác giả tôi mới biết ông ta là Hoàng Cơ Định, một cán bộ lãnh đạo của Mặt Trận Quốc Gia
Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam. Mấy tháng sau, khi Mặt Trận trao tặng Giải Văn Học Nghệ
Thuật cho tác phẩm Vá Cờ, tôi rất lấy làm khích lệ. Tôi nhớ có thông báo với anh chị tin mừng
này và cả ba chúng ta đều vui vẻ và có phần hãnh diện. Sau đó Mặt Trận có giúp tôi triển
lãm tranh và nói chuyện tại một số nơi, chủ đề hoàn toàn do tôi lựa chọn, tựu trung vẫn
là để nêu cao lá cờ của chúng ta và ghi ơn sự chiến đấu anh dũng của quân lực VNCH
để bảo vệ tự do trên một phần lãnh thổ trong hơn hai thập niên qua.Mặt Trận có những
chi phí tốn kém là điều chắc chắn, còn thu lợi vật chất thì tôi không thấy. Chuyện MT in
hình đem bán, rêu rao là bán hình lấy tiền giúp đỡ người quả phụ là luận điệu tôi mới
chỉ thấy trong lá thư của anh, và tôi hoàn toàn không tin là như vậy.

Thưa anh Hải Bằng

Khi được đại diện Mặt Trận cho biết về nội dung bức thư ký tên Bành Như Nghiệp trên NET,
tôi không thể tưởng tượng được người đó lại là anh, vì trước đây tôi chưa hề biết anh có tên là
như vậy. Tôi đinh ninh đó chỉ là một kẻ giả mạo tầm thường, làm sao y có được hình chụp
chung với hiền nội của anh? mất công trả lời làm chi? Tôi đâu ngờ anh ta lại chính là Hải
Bằng, một người bạn mà tôi có rất nhiều cảm tình và qúy trọng. Trong bức thư đó, và bức thư
mới đây, anh mạt sát Mặt Trận nặng nề, tôi để Mặt Trận tự trả lời nếu họ thấy cần. Nhưng với
tôi, tôi rất bất mãn khi anh viết rằng : Tôi xin Trung Tá chính thúc lên tiếng phủ nhận
câu chuyện hoang đường mà MTTNQGGPVN đã đặt vào miệng Trung Tá. Câu chuyện
về người chiến sĩ đã hy sinh để treo lại lá cờ tại Thành Nội là do tôi kể theo những gì do
chính mắt tôi trông thấy. Anh không tin và gọi đó là chuyện hoang đường thì là quyền
của anh. Nhưng bảo là Mặt Trận đặt vào miệng của tôi thì đây là một điều xúc phạm
hàm hồ, câu nói này không xứng đáng với anh.

Thư cũng đã dài, và chuyện chính thì tôi đã trả lời. Tôi rất tiếc là bỗng nhiên bị mất hai
người bạn. Sự kiện chị nhà đã ngồi làm mẫu cho tôi chụp hình nói lên sự quen biết và thoả
thuận của đôi bên. Tôi không rõ chị Hải Bằng có khế ước nào về tác quyền và thù lao với các
công ty quảng cáo hoặc nhiếp ảnh gia khác hay không, nhưng khi chị ngồi làm mẫu cho tôi
chụp hình thì không có. Về phía tôi, tôi là một nhiếp ảnh gia nghèo, tôi chỉ chụp hình nghệ
thuật, hình đấu tranh và... hình đám cưới để kiếm sống. Tôi không chụp hình để quảng
cáo thương mại. Sau cùng, anh yêu cầu tôi hãy ngưng cộng tác với Mặt Trận, đây thật
là một yêu cầu vô lý. họ là một tổ chức tặng giải thưởng cho tôi, họ có nhờ vả gì tôi đâu
mà bảo là ngưng cộng tác?

Những lời gay gắt hay khích tướng của anh đối với tôi đều vô ích. Chính vì anh đặt vấn đề
MTQGTNGPVN thì tôi cũng thẳng thắn nói ý nghĩ của tôi về Mặt Trận, tôi thấy những lời cáo
buộc của anh đối với Mặt Trận đều không đúng và đầy tính chất đố kỵ, trước kia anh đâu có
như vậy.


trang 23

Tôi nghĩ sự việc chị Hải Bằng ngồi làm người mẫu cho tôi chụp hình và những phát biểu liên
quan của tôi, nếu có chuyện gì, thì là chuyện của tôi, chuyện giữa chúng ta, không dính dáng
gì đến Mặt Trận cả. Có chăng, tôi phải cảm ơn Mặt Trận, vì nhờ Mặt Trận mà ngày nay có
thêm nhiều người biết đến sự hy sinh cao đẹp của những chiến sĩ Quân Lực VNCH.... Nhờ
Mặt Trận mà sau ngày nhận giải thưởng, tôi được quen biết nhiều nhân vật trong Mặt Trận và
của nhiều hội đoàn, gồm những người có lòng với quê hương, dân tôc...

Thưa anh Hải Bằng,

Trong thư ngày 8/3 của anh gửi trên NET, anh đã cảnh cáo tôi không được tiếp tục khai thác
thương mại tấm hình Vá Cờ. Tôi chưa hề khai thác thương mại tấm hình này, anh ngăn cản tôi
cũng là vô ích. Tiện đây, tôi cũng muốn nói để anh rõ, người mua tấm hình Vá Cờ phải là
người có lòng với đất nước, chẳng ai mua vì thị hiếu hay thời trang mà hòng... hốt bạc. Nếu
anh cho rằng mấy tấm poster Vá Cờ bầy bán ở một vài tiệm sách với giá 5 Mỹ kim một tấm là
chuyện kinh doanh nhiều lợi nhuận thì anh lạc quan qúa! Anh chỉ đang ngăn cản việc phổ biến
tấm hình đó vì những lý do rất tiền hậu bất nhất. Anh muốn làm cho người ta không còn yêu
thích tấm hình Vá Cờ nữa, nhưng tôi nghĩ anh sẽ không thành công trong mục tiêu này. - Anh
có thể làm phiền tôi, ngần này tuổi đầu mà còn phải ngồi đôi co, cãi lý với một người bạn cùng
chiến tuyến về những chuyện đáng lẽ chẳng nên có. - Anh có thể làm buồn lòng chị nhà, vì khi
hình ảnh của chị đang được mọi người trân qúy, thì anh đã dẫm lên một cách tàn nhẫn... -
Nhưng anh sẽ thất bại, hoàn toàn thất bại, anh sẽ không thể nào lấy ra khỏi trái tim của
hàng ngàn người Việt Nam hình ảnh người vợ của một chiến sĩ quân lực VNCH đang ân
cần vá lại lá cờ thân yêu còn in dấu đạn thù...

Đó là tác dụng của tấm hình Vá Cờ từ những năm qua và trong những năm sắp tới. Chỉ
một thời gian nữa, câu chuyện Hải Bằng sẽ đi vào quên lãng, nhưng tấm hình Vá Cờ thì
sẽ tồn tại mãi mãi.
Nguyễn Ngọc Hạnh.

Ngày 12 tháng Ba, 2001

Kính gởi quý vị độc giả,
quý vị trưởng các cơ quan truyền thông điện tử, truyền thanh, truyền hình, và báo in, quý vị
văn nhân, thi sĩ, ký giả và thân hữu đã theo dõi, khuyến khích và yểm trợ cuộc đấu tranh cuủa
tôi để tái lập sự thật về bức ảnh VÁ CỜ.

Kính thưa quý vị,

Tôi, cựu trung sĩ Bành Như Nghiệp, bút hiệu Hải Bằng, và gia đình tôi chân thành tri ân quý vị
đã theo dõi với rất nhiều thiện cảm, đã khuyến khích, và yểm trợ cuộc đấu tranh của tôi chống
lại việc lạm dụng và lừa gạt vừa phạm pháp vừa vô cùng đê tiện của MTTNQGGPVN. Thiếu
sự hậu thuẫn vô cùng cần thiết cuủa quý vị chắc chắn tôi đã thất bại và đã thân bại danh liệt
trước phản ứng cuồng nộ của những cơ sở và những thành viên, cảm tình viên của Mặt Trận,
tổ chức có nhiều nhân sự, nhiều phương tiện, và có thái độ không ngần ngại khi cần xử dụng
đến những thủ đoạn tiểu xảo như kiểm duyệt, xử dụng ngôn từ hạ cấp, can khéo, quy trách
v.v...

Kiểm duyệt và quy trách là việc bà Bút Vàng đã làm. Bà kiểm duyệt bằng cách chọn đăng bài
của những thành viên hay cảm tình viên của Mặt Trận viết bênh vực Mặt Trận, và loại bỏ
những bài tôi và những độc giả khác của lưới HỘI NGHỊ do bà làm trưởng lưới, viết để trả lời
những người này. Bà quy trách bằng cách đổ hết tội cho ông Nguyễn Ngọc Hạnh và lập đi lập
lại nhiều lần lời yêu cầu đặt Mặt Trận ra ngoài vòng trách nhiệm. Bà khẳng định ông Nguyễn
Ngọc Hạnh là người thêu dệt câu chuyện góa phụ VÁ CỜ, nhưng bà làm lơ việc ông Hoàng
Cơ Định phổ biến câu chuyện và Mặt Trận ấn hành và khai thác thương mại tấm ảnh VÁ CỜ.
Xử dụng ngôn từ hạ cấp là cô Mỹ Linh, và anh Phan Nam. Họ xôm xôm hạch hỏi tôi xem vợ tôi
có phải đúng là vợ tôi không, và tôi có thật là tôi không! Can khéo là việc Bác Sĩ Đoàn Vũ


trang 24

Chấn đã làm khi nhận ra là trước sau gì thì việc làm ám muội của Mặt Trận cũng đổ bể.
Có anh còn bảo vợ tôi nên cảm ơn Mặt Trận vì nhờ Mặt Trận mà vợ tôi nổi danh !

Một tuần lễ đương đầu với búa rìu kháng chiến quả là 7 ngày kinh hoàng, khiếp đảm.

Thiếu thái độ quan tâm, theo dõi, và đòi hỏi sự thật của quý vị, không những tôi không thể nào
chống nổi những dàn đại pháo vô cùng ác liệt này, không đạt được kết quả ngày hôm nay, mà
rất có thể tôi đã trở thành người bạn đồng hành của anh Đạm Phong, người bạn ký giả của tôi
ngày Đất Nước còn, trong chuyến tầu suốt xuôi về thế giới bên kia, hoặc vợ chồng chúng tôi
cũng đã được gởi xuống gặp vợ chồng anh Tú Rua (Lê Triết), để bốn người cầm bốn lá đơn
xếp hàng trước Thành Uổng Tử, chờ đến lượt mình để khiếu nại về cái chết oan ức.

Nhưng ngày hôm nay thì mọi việc đã xong. Ông Nguyễn Ngọc Hạnh đã xác nhận người thiếu
phụ VÁ CỜ là vợ tôi. Ông và bác sĩ Chấn giải thích rằng lừa gạt không phải là lừa gạt mà chỉ
là đóng tuồng và đạo diễn, những việc làm còn nhẹ tội hơn tội làm cuốn video KHU CHIẾN
QUỐC NỘI ngày khai sinh Mặt Trận. Ngày đó họ cũng không lường gạt ai. Họ cũng chỉ đóng
tuồng, cũng chỉ đạo diễn.

Trước tòa án công luận, bản án tái lập sự thật, khiến tôi thắng trọn vẹn, vì đó là điều duy nhất
tôi mưu cầu khi đem vụ VÁ CỜ ra trước tòa để xin quý vị phán xét. Việc Mặt Trận tiếp tục giải
thích gỡ gạc là thái độ dễ hiểu và cũng là việc không thể tránh. Tuy nhiên, tôi sẽ cố gắng tự
chế không trả lời họ để tránh làm bận tâm quý vị trong thời điểm cộng đồng người Việt hải
ngoại chúng ta còn nhiều việc quan trọng hơn để bận tâm.

Tôi xin quý vị cho tôi chấm dứt giai đoạn tố tụng trước công luận bằng lá thơ tri ân này. Giai
đoạn tới, giai đoạn tố tụng pháp lý sẽ kéo dài lây nhây và sẽ gói nhỏ mọi việc vào ba địa hạt
trách nhiệm, bồi thường, và trừng phạt.

Những ràng buộc pháp lý của người đứng nguyên đơn sẽ không cho phép tôi tiết lộ diễn tiến
của vụ án, nhưng xin quý vị hiểu cho là tôi và gia đình tôi chân thành tri ân thái độ yểm trợ của
quý vị.

Trân trọng
Hải Bằng, Bành Như Nghiệp
*******

Qua tất cả những lá thư trên đây chúng tôi tin rằng quý độc gỉa đã thấy rõ : Đâu là Sự Thật? Ai là
những kẻ đã manh tâm dối gạt quần chúng?
MT và ông Nguyễn Ngọc Hạnh có mồm loa mép giải thế nào đi nữa thì cũng chỉ tự bôi nhọ lên mặt
của họ mà thôi. Thêm một chi tiết cũng cần nói rõ : Năm Mậu Thân khi tái chiếm Thành Nội, Đại
Đội Hắc Báo không có ai hy sinh như ông Nguyễn Ngọc Hạnh kể. Bản chủ nhiệm may mắn là
người vừa cùng anh Trần Ngọc Huế - Đại Đội Trưởng / ĐĐ Hắc Báo Năm Mậu Thân 1968 đi dự lễ
kỷ niệm 33 năm trận đánh Mậu Thân tại Huế trên chiến hạm USS Hue City tại Jacksonville nên đã
gọi điện kiểm chứng kỹ và được anh Huế xác nhận không hề có người lính nào trong đại đội của
anh tử trận trong trường hợp như câu chuyện mà MT và ông Nguyễn Ngọc Hạnh bịa đặt để nâng
cao không phải giá trị tinh thần của bức ảnh mà nhằm nâng cao thanh thế MT như một tổ chức
độc tôn đang lãnh đạo Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại Hải Ngoại . Nếu ông Nguyễn
Ngọc Hạnh và MT nhớ không đúng có thể kể lại cho vui vẻ diễn đàn....

Quan điểm của chúng tôi về tấm ảnh "Vá Cờ" rất rõ ràng : Đó là một tấm ảnh nghệ thuật ĐẸP. Và
chỉ có thế!

LÁ QUỐC KỲ NỀN VÀNG BA SỌC ĐỎ TRONG LÒNG CHÚNG TÔI LÚC NÀO CŨNG THIÊNG
LIÊNG, UY NGHIÊM VÀ KIÊU HÙNG KHÔNG CẦN BẤT CỨ MỘT SỰ ĐIỂM XUYẾT NGHỆ
THUẬT NÀO.

Vì thế tất cả những hành vi lừa bịp dối trá lạm dụng LÁ CỜ TỔ QUỐC vào bất kỳ mục đích


trang 25

nào cũng chính là xúc phạm tới Hồn Thiêng Sông Núi
KIM ÂU HÀ VĂN SƠN


trang 26

• Tôi Vượt Biển Cùng Với Tác Giả « Đóa Hồng Gai ». - Ngô Đông Cường –

*
**

Vừa qua, tôi đã đọc thật kỹ về bài viết : Huyền Thoại « Hoạt Động Tình Báo Phượng Hoàng »
của Nguyễn Thanh Nga tác giả « Đóa Hồng Gai » của Nhà bình luận Mai Vĩnh Thăng.

Tôi cũng như ông Mai Vĩnh Thăng, đã từ lâu tôi không muốn viết lên sự thật ; bởi nghĩ rằng :
Dưới ánh sáng mặt trời thì mọi sự không sớm thì chầy nó cũng sẽ được phơi bày một cách rõ
ràng, nên không muốn nhắc lại chuyện xưa.

Nhưng, đến nay thì tôi tự thấy rằng mình cần phải nói tất cả sự thật, để ông Mai Vĩnh Thăng và
đồng bào hiểu thêm về tác giả « Đóa Hồng Gai » là bà Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên và
bây giờ là Nguyễn Thanh Nga.

Sau khi đọc cuốn « Hồi Ký Đóa Hồng Gai » ; tôi bỗng giật mình, bởi tôi nhớ lại những chương
và những điều đã có ghi trong tập « Tài Liệu Tuyệt Mật » của Việt Tân ( bản photocopie ) gồm 19
trang, đủ cả hai bản, một bản thảo viết tay và một bản đánh máy. Tôi vội vàng đem ra đọc lại ; và
bất ngờ tôi đã tìm ra đâu là sự thật.

Trước khi nói đến tập « Tài Liệu Tuyệt Mật » ấy. Trước hết, tôi xin tường thuật thật rõ ràng về
chuyến vượt biển của tôi cùng bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga, tác giả « Đóa Hồng Gai » như

sau :

Chúng tôi bước lên tàu và rời Việt Nam vào lúc 23 giờ đêm 07/09/1977, tại bãi Khánh Dương,
Vĩnh Lộc, Thừa Thiên- Huế.

Chủ chiếc tàu này là ông Mai Văn Trúc, nhưng ông không đi vượt biển trong chuyến này, mà đã
bán cho một người thân của gia đình ông, và là một người bạn thân của tôi. Chúng tôi đã đóng
góp vàng để mua chiếc tàu này, đồng thời chúng tôi cũng đã mời ông Mai Văn Tre là em ruột của
ông Mai Văn Trúc làm tài công và cùng đi với chúng tôi. Hiện nay ông bà Mai Văn Trúc và ông bà
Mai Văn Tre đang có mặt tại Cali, Hoa Kỳ.

Trở lại với chuyến vượt biển trên. Sau khi rời bãi Khánh Dương, tàu bị lạc hướng và tấp vào đảo
Trường Sa lúc 01 giờ sáng ngày 10/09/1977. Sau khi tát nước chúng tôi liền rời khỏi Trường Sa,
định chạy về hướng HongKong ; nhưng một lần nữa lại bị lạc vào đảo Hoàng Sa vào lúc 03 giờ
sáng ngày 11/09/1977. Chúng tôi đã bị quân đội Trung Quốc bắt giữ cho đến ngày 15/09/1977, lúc
16 giờ chiều, chúng tôi mới được cho đi. Chúng tôi liền rời Hoàng Sa để đi đến Hải Nam. Nhưng
vì gặp bão quá lớn nên tàu đã bị trôi dạt và tấp vào bãi Thừa Lưu, Lang Cô, Thừa Thiên-Huế, ; và
đã bị Công an Biên phòng Thừa Lưu bắt vào lúc 02 giờ sáng ngày 20/09/1977, tất cả những người
đi trên tàu đều bị đưa về giam tại đồn công an biên phòng Thừa Lưu.

Đêm 22/09/1977, lúc 20 giờ, tất cả bị đưa về giam tại Lao Thừa Phủ, Huế. Ngày 30/09/1977, tất
cả bị giải giao về Đà Nẵng. Trong số này bị chia ra và bị giam hai nơi, một số giam ở « Đồn Công
An Thành Phố Đà Nẵng » ở số 47, đường Trần Quốc Toản Đà Nẵng. Một số giam ở nhà giam
Kho đạn, chợ Cồn ở số 15, đường Đào Duy Từ Đà Nẵng.

Sau khi kết cung, tất cả lần lượt bị đưa vào các nhà giam : Hội An-Tam Kỳ và cuối cùng là Trại
cải tạo Tiên Lãnh, Tiên Phước, Quảng Nam.

Trên chuyến tàu vượt biển này gồm có tất cả là 26 ( hai mươi sáu người). Trong đó có :

-Ông Nguyễn Văn Nhứt : Thuyền trưởng.

-Ông Mai Văn Tre : Tài công ( Hiện gia đình ông Mai Văn Tre đang có mặt cùng gia đình

người anh ruột là Mai Văn Trúc tại Cali, Hoa Kỳ, như đã nói ở trên).

-Ông Nguyễn Văn Bé : Thợ máy

-Và các vị : Nguyễn Quang Mỹ cùng con trai là Nguyễn Quang Vui ( Sinh viên)

- Ngô Đông Cường- Giáo sư Trần Công Ngạn- Giáo sư Đào Nguyên Dương là Giáo sư Trường


trang 27

Trung Học Sao Mai, Đà Nẵng.
-Hồ Minh Trung và con trai tên Hồ Minh Trực 11 ( mười một tuổi) Nguyễn Văn Tùng( Hiện đã

định cư tại Cali, Hoa Kỳ- Nguyễn Văn Cẩm, Hạ sĩ quan Hải Quân.....

Trong số này, phía người Hoa có hai thiếu nữ và bốn người nam, ông Lưu Khánh Trường làm
thông ngôn Hoa-Việt . Phía nữ người Việt, có hai người là cô Quỳnh Nga ( tức Café Nga) và
người anh tên Dũng (sinh viên) và một thiếu phụ, đó là bà Nguyễn Thị Sáu tức Nguyễn Thị Liên,
bà này là vợ bé của bạn tôi là ông thuyền trưởng ; và bây giờ bỗng dưng trở thành Nguyễn Thanh
Nga tác giả « Đóa Hồng Gai ». Nên biết, trong gia đình của bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga,
trừ hai người con đầu đã chết, chúng tôi không biết tên ; còn tất cả đều mang tên theo thứ tự như :
Nguyễn Thị Ba- Nguyễn Thị Bốn- Nguyễn Văn Năm và Nguyễn Thị Sáu.

Phía gia đình của bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga gồm có năm người cùng đi trên chiếc tàu
vượt biển này...

Có một điều nữa, nhân đây, tôi cũng xin minh xác để ông bà Mai Văn Trúc và ông bà Mai Văn
Tre hiện đang có mặt tại Cali, Hoa Kỳ, hiểu được về số vàng 10 (mười) lượng đã không được trọn
vẹn trước khi vượt biển. Số vàng ấy do chúng tôi đóng góp và chính tôi đã trao mười lượng vàng
này cho bà Nguyễn Thị Sáu- Liên-Thanh Nga, và hai ngày sau cũng chính tôi đã cùng đi với bà
Sáu-Liên-Thanh Nga đến gặp bà Mai Văn Trúc và người em chồng là ông ông Mai vănTre tại điểm
hẹn. Và chính bà Nguyễn Thị Sáu-Liên- Thanh Nga đã cầm trên tay số vàng mười lượng này để
tao tận tay của bà Mai Văn Trúc. Tôi tin tưởng bà Sáu-Liên-Thanh Nga, bà là vợ bé của bạn tôi.
Tôi cũng hiểu bà Mai Văn Trúc cũng đã tin tưởng bà Sáu-Liên-Thanh nga, vì bà này là vợ bé của
người thân của gia đình họ Mai, nên bà đã không cần kiểm tra trước. Còn một ân tình nữa mà
chúng tôi không bao giờ quên được ; là ông bà Mai Văn Trúc chỉ lấy tượng trưng có mười lượng
vàng, rồi giao tàu cho chúng tôi vượt biển ; chứ thực ra chiếc tàu ấy nếu bán cho đúng giá thì ít
nhất cũng phải gấp đôi hay gấp ba. Tuy nhiên, vì biết chúng tôi không làm sao có đủ số vàng đó,
nhưng lại muốn thoát thân, nên ông bà Mai Văn Trúc cảm thông mà giúp đỡ cho chúng tôi có
được phương tiện để vượt biển, mà không tính toán gì cả. Nhưng chẳng may, chúng tôi cùng ông
Mai Văn Tre và bà Sáu-Liên Thanh Nga và tất cả đều bị bắt và ở tù.

Sau khi ra tù, tôi được biết bà Mai Văn Trúc có gặp vợ chồng bạn tôi. Theo bà Mai Văn Trúc kể,
thì sau khi chúng tôi vượt biển, bà đã đến một người bạn là thợ kim hoàn để kiểm tra số vàng mà
do chính tay của bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã trao tận tay cho bà Mai Văn Trúc. Nhưng sau khi
kiểm tra, thì người bạn của bà Mai Văn Trúc cho biết là trong số mười lượng vàng đó, có hai
lượng là vàng giả. Chúng tôi cũng biết mục đích của bà Mai Văn Trúc đến gặp bạn tôi, không phải
để đòi chúng tôi phải trả thêm hai lượng vàng nữa, để cho đủ mười lượng ; mà ý của bà Mai Văn
Trúc là chỉ muốn cho chúng tôi biết là bà chỉ nhận có tám lượng vàng mà thôi.

Nhân đây, chúng tôi những người đã gom góp số vàng trên. Trước hết, chúng tôi chân thành xin
gửi đến ông bà Mai Văn Trúc và ông bà Mai Văn Tre với tất cả lòng biết ơn sâu xa nhất. Chúng tôi
cũng hiểu rằng, hiện nay hai gia đình họ Mai đã định cư tại Hoa Kỳ rồi, thì cả hai gia đình ông bà
Mai Văn Trúc và ông bà Mai Văn Tre cũng không cần đòi chúng tôi phải trả tiếp hai lượng vàng
đó. Song ngoài sự biết ơn, chúng tôi cũng muốn nói với bà Mai Văn Trúc là chúng tôi đều là
những người chân thật, chúng tôi không bao giờ đem vàng giả để trao cho bà ; bởi như thế là bất
lương, là lường gạt. Nhưng chúng tôi có lỗi, vì trong thời gian ấy, chúng tôi là những người đang
sống trong lo sợ nên không dám giữ vàng trong người, ; song chúng tôi vì thiếu suy xét, nên đem
lòng tin cậy mà đã dại dột đem trao mười lượng vàng ấy cho bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga
cất giữ cho đến ba ngày. Bởi vậy, chúng tôi không hiểu bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã làm những
điều gì, mà từ mười lượng vàng thật sau đó nó chỉ còn tám lượng với hai lượng vàng giả.

Và vì thế, chúng tôi những kẻ đã thọ ân của hai gia đình họ Mai. Chúng tôi xin thành thật xin lỗi
ông bà Mai Văn Trúc và ông bà Mai Văn Tre. Mong hai gia đình cảm thông những điều thiếu sót
đã qua.

Khi nhắc lại những điều này. Chúng tôi muốn nhắc nhở cho bà Sáu-Liên-Thanh Nga rằng bà đã
từng đã gây nên những sóng gió. Trong đó có chuyện trước khi vượt biển, giữa lúc mưa bão mà


trang 28

bà đã dựng chuyện rằng :
« Thằng Nguyễn VănTrường nó bị công an bắt rồi, nó đã khai hết tên họ của những người cùng

đi với nó ».
Nên biết, suốt trong thời gian trước khi vượt biển, chúng tôi lúc nào cũng lo sợ sẽ bị công an đến

bắt đi vào tù, nên không dám đi lại như những người bình thường. Chỉ có bà Sáu-Liên-Thanh Nga
ở trong khách sạn Tao Nhã và khách sạn Đông Kinh tại Đà Nẵng. Chủ của hai khách sạn này là
bạn của bạn tôi. Bà là đàn bà con gái nên chúng tôi đã tin cậy mà giao hết mọi việc cho bà. Đến
khi nghe bà Sáu-Liên-Thanh Nga nói như thế, chúng tôi hoảng hốt ai cũng đòi xuống tàu đi ngay.
Ông Nguyễn Quang Mỹ còn nói :

« Thà chết dưới biển còn hơn là bị công an bắt bỏ tù ».

Sau đó, đa số đã đồng tình đòi xuống tàu vì sợ công an đến bắt. Khi chiếc tàu rời bãi Khánh
Dương thì gặp bão, và khi thấy mạng sống của mọi người vô cùng mong manh, lúc ấy, bà Sáu-
Liên-Thanh Nga mới nói thật với bạn tôi rằng :

« Em xin lỗi anh, vì nôn nóng muốn rời Việt Nam, nên em đã nói dối là thằng Trường nó đã bị
công an bắt và đã khai hết những người cùng đi ; chứ sự thật thì thằng Trường nó không có bị
bắt. Bây giờ, chắc chúng ta sẽ chết dưới đáy biển, nên em muốn nói thật với anh để xin lỗi anh và
mong anh tha thứ ».

Sau khi nghe những lời này, bạn tôi và chúng tôi nữa đã vô cùng hối hận vì đã dại dột đặt lòng
tin cậy vào bà Sáu-Liên-Thanh Nga, để xãy ra nông nỗi ấy. Để rồi tất cả phải vào tù của cộng sản.

1. Những ngày lênh đênh trên biển :

Chúng tôi không bao giờ quên được những ngày lênh đênh với sóng bão ; khi tàu bị ngập nước
bà Nguyễn Thị Sáu tức Liên-Thanh Nga đã ỷ lại là vợ bé của bạn tôi, là người mà nhiều người
trên tàu rất quý mến, bà đã nói mọi người phải tát nước, riêng mấy đứa cháu của bà là không tát
nước. Nghe bà Sáu-Liên-Thanh Nga nói như vậy, Giáo sư Trần Công Ngạn đã lên tiếng phân giải
rằng :

« Nước đã tràn vào tàu nhiều quá, ai cũng phải góp một bàn tay tát nước, thì nước mới cạn,
chứ không thì nếu chết thì phải chết tất cả ».

Giáo sư Trần Công Ngạn chỉ nói chừng đó thôi, như thế mà bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã nỗi
Tam bành- Lục tặc lên bà la hét mọi người , bà còn mắng nhiếc cả Giáo sư Trần Công Ngạn ;
nhưng ông vốn là người tu hành nên ông chỉ chép miệng thở dài chứ không hề nói một lời nào cả.
Giờ này, chúng tôi biết Giáo sư Trần Công Ngạn Ông đang ở đâu đó nơi hải ngoại, chắc một lần
nữa ông cũng chỉ biết thở dài mà thôi.

Ấy vậy mà trên sân khấu Thúy Nga ông Nguyễn Ngọc Ngạn đã ca « CÔ »Nguyễn Thị Thanh
Nga » tức bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga như là một nữ thánh. Bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-
Thanh Nga còn nói là bà « ...không có cơ hội để lập gia đình... »( bà còn con gái). Mà kể cũng lạ,
Bởi trước đây cũng trên sân khấu Thúy Nga, ông Nguyễn Ngọc ngạn trong trái phá B.40, ông từng
tuyên bố :

« Cuộc chiến cũ đã đi vào tiền kiếp ».

Trong chúng ta, có ai là người nhớ đến « Tiền kiếp » của mình. Như thế, tại sao ông Ngạn còn
nhớ và nhắc đến cái « Tiền kiếp » vọng ngữ của bà Sáu-Liên-Thanh Nga. Hay quả đúng như lời
của cụ Gàn Bát Sách trước đây đã viết trên Văn Nghệ Tiền Phong :
« Cái Tiền kiếp của Nguyễn Ngọc Ngạn, Tiền kiếp nghĩa là Kiếp làm tiền ».

Nếu chằng phải như thế, thì hà cớ ông Ngạn phải cải danh, từ cái Ruột Làng Hồng đỏ loét, trở
thành cái vỏ Làng Mai ?

Nên biết, trong những cuốn « Niên giám » và tài liệu cũ mà nhiều người còn lưu giữ, thì cái vỏ
Làng Mai bây giờ nó đều ghi rõ ràng là Làng Hồng. Song cho dù có thay đổi cách gì chăng nữa,
thì cái ruột của nó đời đời nó vẫn Đỏ loét. Hay Nguyễn Ngọc Ngạn cũng như Trịnh Công Sơn : «


trang 29

Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẽ loi… »

Trên đây, là những chuyện ông Nguyễn Ngọc Ngạn đã tững gắn bó với những người trong «
Tiền kiếp ». Còn ở kiếp này, thì ngoài công việc đứng trên sân khấu Nguyễn Ngọc Ngạn cũng là
người đứng trên đài « Tiếng Nước Tôi » mà nếu ai muốn biết thì xin hãy vào Diễn Đàn Mẫu Tâm (
http://www.mautam.net ). Mục « Tin Tức Văn Nghệ Sĩ Hải Ngoại » ; sẽ thấy có người đưa lên diễn
đàn cho biết « Nguyễn Ngọc Ngạn trên đài Tiếng Nước Tôi ». Nhiều người bạn của tôi, khi thấy
hình ảnh Nguyễn Ngọc Ngạn trên cái « đài » này họ đã nói : Tưởng là ai chứ Nguyễn Ngọc Ngạn,
thì bất kể thứ nước nào cha Ngạn này cũng chơi hết, chứ chẳng riêng gì cái nước tôi.

Mà ai muốn nói đến Nguyễn Ngọc Ngạn thì « Đánh chó cũng phải ngó chủ nhà »; Nghĩa là phải
xem chừng đến « ông » Thầy của Nguyễn Ngọc Ngạn là Nhất Hạnh. Trong trái phá B.40, Nguyễn
Ngọc Ngạn đã cung kính gọi Nhất Hạnh là Thầy, và xưng Con. ; Nhất Hạnh là Thầy cũng là Sư
Phụ của Nguyễn Ngọc Ngạn. Vì vậy, Nguyễn Ngọc Ngạn cũng có bà Sư Mẫu là Cao Ngọc
Phượng, nên ai muốn « Đánh »… Nguyễn Ngọc Ngạn, thì « cũng phải ngó chủ nhà » là sư phụ
và sư mẫu Nhất Hạnh-Cao Ngọc Phượng.

Còn một điều nữa là bà Nguyễn Thị Sáu – Liên-Thanh Nga đã viết trong cuốn tạp nhạp « Đóa
Hồng Gai » cũng như từng nói trên sân khấu Thúy Nga và nhà báo Vi Anh trên đài SBTN rằng «
Công an Đà Nẵng đã vào Hố Nai bắt tôi vào năm 1976». Trong khi sự thực thì bà và chúng tôi đã
bị Công an Biên Phòng Thùa Lưu bắt vào lúc 02 giờ sáng ngày 20-9-1977, như đã nói ở trên. Điều
này, chỉ đúng độc nhất là việc liên quan đến đứa con trai tên Dương của bà Sáu-Liên-Thanh Nga
tại Hố Nai mà thôi. Chuyện liên quan này rất dài dòng nên khó kể hết ; chúng tôi có thể kể ở
những bài sau..

Chúng tôi không biết những kẻ nào đã đạo diễn và viết cho bà những điều bịa đặt ngu xuẩn ấy. Vì
một khi đã bị công an Việt Nam bắt giam thì bất kể là ai, cũng đều phải tự tay viết và ký « Bản
Tường Thuật – Bản Sơ Yếu Lý Lịch- Bản Kiểm Điểm…; và đều phải chụp hình với hai tay nâng cái
tấm bảng màu đen, có số tù màu trắng trước ngực. Bà Nguyễn Thị Sáu –Liên-Thanh Nga cũng
không ngoại lệ. Hiện nay, tất cả các tư liệu do chính tay bà Sáu-Liên-Thanh Nga viết và ký, cũng
như những tấm hình chụp có mang số tù, chắc chắn đều còn lưu giữ trong « Hồ sơ phạm nhân »
tại các cơ quan công an Thừa Lưu- Lang Cô, Thừa Thiên- Lao Thừa Phủ, Huế, Đà Nẵng, Tam Kỳ,
Hội An - Ty công an Quảng Nam-Đà Nẵng và trại cải tạo Tiên Lãnh, Tiên Phước, Quảng Nam,
cũng như tất cả những tù nhân khác.

Một lần nữa, chúng tôi khẳng định rằng bà Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên, tức Nguyễn
Thanh Nga, tác giả « Đóa Hồng Gai » đã cùng đi với người chồng mà bà là vợ bé và cùng chúng
tôi trên chuyến tàu vượt biển, trong đó có các vị mà tôi đã nói ở trên, đã rời Việt Nam vào lúc 23
giờ đêm tại bãi Khánh Dương, Vĩnh Lộc, Thừa Thiên-Huế. Đã bị Công an Biên phòng Thừa Lưu
bắt giam . Sau đó bị giam tại lao Thừa Phủ, Huế, rồi bị giải giao về Đà Nẵng. Cưối cùng là Trại Cải
Tạo Tiên Lãnh như đã kể ở trên. Chứ không hề có chuyện công an Đà Nẵng đã đi vào tận Hố Nai
để bắt bà như những lời bịa đặt, dối trá của bà Sáu-Liên-Thanh Nga.

Ngoài những chuyện đối trá đó, bà Sáu-Liên-Thanh Nga không bao giờ dám nhắc đến chuyến
vượt biển cùng chúng tôi ngày nào. Bà cố tìm cách để giấu kỹ, vì bà sợ mọi người sẽ biết là bà đã
từng làm vợ bé. Nhưng tai hại thay, là chúng tôi những người cùng vượt biển, cùng bị công an
biên phòng Thừa Lưu bắt , tất cả hiện vẫn còn sống. Chúng tôi là những người bạn của người mà
đã lấy bà làm vợ bé ; đa số đang có mặt tại hải ngoại ; đông nhất là tại Hoa Kỳ. Chúng tôi có dự
tính sẽ tổ chức một ngày họp mặt thân hữu, để cùng chia xẻ những buồn vui vượt biển. Lúc ấy,
trên mạng lưới toàn cầu, chúng tôi sẽ mời tất cả những người cùng đi trên chuyến tàu vượt biên
ngày ấy, chúng tôi còn nhớ tên, còn liên lạc với nhau. Bây giờ biết được tin tức của bà Sáu-Liên-
Thanh Nga ; chúng tôi cũng sẽ mời bà để cùng nhau ôn lại những ngày lênh đênh trên biển cả,
cũng như những năm thàng bị đưa vào các nhà giam và tù cải tạo. Và chúng tôi cũng sẽ mời
nhiều người đã cùng đi trên chuyến tàu vượt biển, đã rời Việt Nam vào lúc 23 giờ đêm tại bãi
Khánh Dương, Họ sẽ viết lại những gì đã xãy ra trên chuyến đi đầy sóng gió này. Sau đó sẽ cùng
chọn tên để in thành Tuyển Tập Vượt Biển. Tôi biết bà Sáu-Liên-Thanh Nga suốt đời sẽ không
bao giờ quên được những gì đã xãy ra trên chiếc tàu vượt biển năm xưa, cũng như vẫn khó quên


trang 30

được cái tên Ngô Đông Cường này.

Trở lại với cuốn « Hồi Ký » Đóa Hồng Gai ». Sỡ dĩ tôi quả quyết là có những kẻ đạo diễn và đã
viết theo lời kể dối trá của bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga, vì tôi biết một cách chắc chắn là
bà này không hề bước vào cái thềm của bậc Trung Học, chứ đừng nói đến Đệ Nhất Cấp hay Tú
Tài. Tôi cam đoan, nếu bất ngờ, không có đạo diễn trước, mà có ai chỉ cần đọc cho bà Nguyễn
Thị Sáu-Liên-Thanh Nga một đoản văn nào đó và bảo bà chép lại, thì chắc chắn bà sẽ viết sai
chính tả ít nhất cũng quá năm lỗi . Hoặc có ai bất ngờ hỏi bà về một môn nào đó của chương trình
Trung học, thì tôi biết chắc bà sẽ kêu nhức đầu rồi xỉu cho qua ải.

Còn một điều khác là trong cuốn « Đóa Hồng Gai » tác giả là người Quảng Nam, nói tiếng
Quảng Nam đặc như mọi người đã nghe thấy. Như vậy mà những từ ngữ trong cuốn « Hồi Ký »
thì lại viết những từ rất Bắc như dùng từ « buồng giam », trong khi người Quảng Nam đều gọi là
phòng giam. ; về chế độ ăn uống của tù nhân bà đã viết : « …gồm một ít khoai, sắn, hay ngô…
Nên nhớ, là người Quảng Nam không bao giờ gọi là ngô mà gọi là bắp. Từ ngô là của người Bắc.
Và trong cuốn « Hồi ký » này cũng đã viết từ Bố của người Bắc nhiều lần, trong khi người Quảng
Nam ai cũng đều gọi đấng sinh thành của mình là Cha hoặc Ba chứ không bao giờ gọi bằng Bố.

Chúng tôi vẫn nhớ rõ ràng lúc đi thẩm cung ở lao Thừa Phủ, Huế. Bà Nguyễn Thị Sáu tức
Nguyễn Thị Liên tức Thanh Nga khi một « Cán bộ Chấp pháp » hỏi đến phần trình độ học vấn bà
đã nói nguyên văn là : « Dạ tui đã đậu Tú Từa Hưa ». ( Tôi đã đậu Tú Tài hai). Nhưng đến khi nộp
« Bản tường thuật » thì « Cán Bộ Chấp Pháp » tay cầm « Bản tường thuật » miệng la lớn tiếng
với bà mà ai cũng nghe cả, nguyên văn như sau :

« Chị tưởng cộng sản là ai cũng dốt hết phải không ? Chị có biết tôi là ai không ? Chị khai là đã
đậu Tú tài 2, mà chị viết một bản tường thuật chỉ ba trang giấy mà đã sai chính tả hết hơn hai
chục lỗi à. Chị nói đã đậu Tú tài 2, thì tôi yêu cầu chị cho tôi biết là chị đã học ở Trường Trung Học
nào, ban nào và các niên khóa, tên những ông Giáo sư chị đã học ? Chị cũng phải khai rõ chị thi
Tú tài ngày tháng nào và ở đâu ?

Tôi cho chị biết tôi đã từng sống và đã dạy ở nhiều trường Trung Học tại Đà Nẵng, Chị không
biết tôi, nhưng nhiều học sinh Trung Học ở Đà Nẵng biết tôi đấy. Tôi cho chị biết, chị sẽ ở tù vì cái
tội phét lác của chị, chị hãy ghi nhớ lấy lời của tôi nói hôm nay đấy nhé ».

Mà quả đúng như vậy, Không phải chỉ với « Công an Chấp pháp » mà ngay cả bây giờ bà Sáu-
Liên-Thanh Nga cũng không trả lời được những câu hỏi ấy.

Bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga đã kể rằng, nhờ bà có tiền đưa cho công an Đà Nẵng, nên
bà đã sao lục lại được các giấy tờ, thì bà cũng phải biết, người khác, nếu họ có tiền, thì họ cũng
sao lục được những tư liệu của bà ở các cơ quan công an vậy. Song theo tôi nghĩ không cần phải
có tiền, nhưng nếu có ai đó họ muốn làm sáng tỏ mọi việc, họ nêu ra những điều hợp lý, thì công
an Việt Nam cũng sẽ cho họ những bản photocopie của những gì mà họ cần.

Tất cả những điều tôi đã viết ra đây, không phải chỉ những người trên chuyến tàu vượt biển
ngày nào, mà cả trại cải tạo Tiên Lãnh ai cũng biết bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã từng làm vợ bé.
…Bà Sáu-Liên-Thanh Nga có muốn chúng tôi viết lên những gì đã xãy ra tại Hố Nai và đứa con
trai tên Dương của bà hay không ?

Tôi vẫn nhớ, có một lần trong trại cải tạo, khi đội nhà 10 do Thiếu tá Trương Quang Dõng làm
đội trưởng khi đi lao động ngang qua trại nữ, lúc đó bà Sáu-Liên-Thanh Nga đang nhóm rác ở tổ
vệ sinh trước trại ; và Thiếu tá Trương Quang Dõng đã bị bà Sáu-Liên-Thanh Nga chửi mắng và
đòi tát vào mặt vì cái « tội » nói bà là vợ bé của bạn tôi đến nỗi « cán bộ dẫn giải » phải đứng ra
can thiệp. Anh Trương Quang Dõng và vợ là chị Tuyết cùng các con hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ.

Tôi hiểu được tâm trạng đau khổ, hối hận của bạn tôi vì đã trót lầm lỡ lấy bà Nguyễn Thị Sáu-
Liên-Thanh Nga đến có con . Bây giờ bạn tôi đã sống ấm êm bên vợ và một đàn con cháu. Vì thế,
nên bạn tôi không muốn các con của ông biết đến chuyện sai lầm của cha mình. Nhưng tôi nghĩ
rằng các con của bạn tôi nay đã trưởng thành, có trình độ Đại Học, thì các cháu ấy sẽ không có sự
trách móc gì đến chuyện sai lầm của cha mình trong quá khứ. Về phần người vợ của bạn tôi là


trang 31

một người rất rộng lượng, cảm thông. Nên tôi nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, bạn tôi sẽ lên tiếng
để nói lên mọi sự thật. Tôi đang chờ ngày ấy.

Trong trại cải tạo ai cũng biết bà Sáu-Liên-Thanh Nga có biệt danh là « Con Liên Bẹc » « Bẹc »
là một tiếng lóng trong trại có nghĩa là láo-phét, để chỉ người hay nói phét. Chính trong cuốn « Đóa
Hồng Gai » bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã viết « : « Liên là tên thường gọi của tôi ». Và ông Phạm
Hồng khi ngồi bên cạnh bà Sáu-Liên-Thanh Nga trên đài SBTN để trả lời phỏng vấn của nhà báo
Vi Anh, ông Phạm Hồng cũng xác nhận là : « Đã nghe những lời của công an trại nữ nói về cái
con Liên- Liên, cái con Liên-Liên đó ».
Bà Sáu-Liên-Thanh Nga chắc không bao giờ quên được cái tên Nguyễn Thị Liên từ đâu mà có
chứ ???

Cũng trong cuộc phỏng vấn này bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã nói với nhà báo Vi Anh :

Tôi làm cả Tham Mưu và cả Hành Chánh. Tôi có quyền quyết định tất cả mọi việc… »

Nghe những lời nói trên đây của bà Sáu-Liên-Thanh Nga, có nhiều người bạn của tôi đã nói là
chắc bà này hoặc là điên, hay là « Điếc không sợ súng ». Bởi bà không biết một điều sơ đẳng nào
cả, không biết Tham Mưu và Hành Chánh là như thế nào nên mới nói càn, nói ẩu, hoặc phát cơn
điên, nỗi cơn hứng mới dám phát biểu một cách đại ngôn như vậy.

Chẳng những Đại ngôn đâu, mà bà Sáu-Liên-Thanh Nga còn lòi đến tận cùng của cái dốt khi lập
đi, lâp lại với nhà báo Vi Anh rằng :« Tôi muốn cuốn hồi ký ( Đóa Hồng Gai) được quay thành
PHIN… ». Tôi nhớ hôm đó, có mấy người bạn tôi ngồi xem, đến khi bà cứ nói PHIN…PHIN
…PHIN thì ai cũng cười hết..

2. Những hành vi của Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga trong trại "cải tạo" :
.

Lúc còn ở trong trại cải tạo, có lần tôi bị bệnh được đưa về nằm tại bệnh xá Trại 1. Tôi có quen
biết nhiều nữ tù ; trong đó có cô Hoàng Thị Ký An, là Ái nữ của Trung Tá Hoàng Em Nguyên Chỉ
huy trưởng Quân lao Quân Khu 1, ông cũng ở cùng trại tù với con gái ruột là cô Ký An ; và tôi
cũng thường gặp cô Ký An và nhiều nữ tù khác, mỗi lần họ vào bệnh xá trại nam để nhổ răng hay
khám bệnh, vì trại nữ không có Bác sĩ. Vì vậy, nên tôi đã biết nhiều về những việc làm bất nhân
của bà Sáu-Liên-Thanh Nga, kể ra thì nhiều lắm nhưng tôi chỉ nói qua một số ít như sau :

Phải nói cho đúng là trong thời gian đầu kể từ ngày bị bắt vào lúc 02 giờ sáng ngày 20/09/1977,
tại đồn công an biên phòng Thừa Lưu cho đến tháng 05 năm 1981,ở trong trại cải tạo bà Sáu-
Liên-Thanh Nga vẫn được nhiều người trong trại thương mến.

Tại trại cải tạo hàng năm « Ban Giám Thị » đã nói có ba đợt tha tù đó là : « Sinh nhật Bác Hồ-
Lễ Độc Lập 2-9 và tết Nguyên Đán, nếu ai học tập cải tạo tốt thì sẽ được tha ».

Bà Sáu-Liên-Thanh Nga, đã được tha vào dịp 19/05/1981. Bà đã vào hội trường trại nam cùng
một số người khác học tập nội quy lần cuối, đã làm « Tờ kiểm điểm » để xuất trại. Nhưng bất ngờ
đến buổi sáng ngày ra trại khi bà cùng một số nữ tù ra cổng để báo cáo xuất trại thì đã bị nghe đọc
« Lệnh Câu Lưu Của Ban Giám Thị » .

Thực ra bà không có tội gì lớn mà phải bị câu lưu, mà đã vì cái tội nói phét. Bà Sáu đã bị bà
Nguyễn Thị Ngân một cán bộ can tội « Tham ô » hại bà. Bởi trong thời gian ở trại giam Tam Kỳ
lúc đó Bà Sáu-Liên-Thanh Nga còn được gia đình thăm nuôi, còn bà Ngân thì không có ai thăm
nuôi cả. Vì thế, bà Ngân vì thiếu thốn nên hàng ngày phải múc nước cầu thay cho bà Sáu mỗi
phiên vệ sinh , ngoài ra phải rữa chén, giặt áo quần cho bà Sáu-Liên-Thanh Nga. Bà Sáu-Liên-
Thanh nga cũng cần một người như vậy, nên đồng ý cho bà Ngân ăn chung. Tại các trại tạm giam
như Đà Nẵng-Hội An- Tam Kỳ thì các « Phạm nhân » đều bị giam chung một phòng. Nhưng khi
bị giải giao lên trại cải tạo Tiên Lãnh, thì các tù nhân đều bị chia ra. Vì thế, bà Sáu-Liên-Thanh
Nga không ở chung phòng với bà Ngân . Tại trại cải tạo ai cũng phải biết một trong « 35 điều nội
quy » của trại là : « Điều 27 : Nghiêm cấm mọi trại viên không được bắt người khác phục vụ cho
mình ».


trang 32

Biết « Nội quy » là như vậy, Mặc dù hai người ở riêng hai nhà , nhưng hàng ngày bà Ngân cứ đến
xin thức ăn của bà Sáu-Liên-Thanh Nga . Lúc bấy giờ, thấy không thể bắt bà Ngân phục vụ cho
mình như trước nữa, vì sợ « Vi phạm Nội quy » nên bà Sáu không chịu giúp đỡ bà Ngân. Chính vì
thế, bà Ngân đã làm một « Tờ trình » nghĩa là tố cáo bà Sáu-Liên-Thanh Nga lúc ở dưới trại tạm
giam ở chung với nhau bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã nói với bà rằng :
« Ngày xưa tui làm lớn lắm, mỗi lần chính quyền ở quê tui mà bắt được Việt Cộng thì họ phải trói
lại để dưới gốc cây đa, rồi cho người mời tui về nhìn mặt rồi mới đem ra xử bắn ».

Những lời bà Ngân tố cáo này tôi nghĩ cho đến nay cũng còn lưu giữ tại trại cải tạo Tiên Lãnh.
Theo tôi, thì bà Sáu-Liên-Thanh Nga chỉ nói phét, chứ không bao giờ có cái chuyện chính quyền
nào mà có những việc làm như vậy. Vả lại, bà Sáu-Liên-Thanh Nga là cái thá gì mà quyền hành
ghê gớm như thế ?

.
Chính vì vậy, mà bà bị « câu lưu » để điều tra. Cái miệng nó hại cái thân, bà bị đi thẩm cung

nhiều lần. Nhưng không hề bị cùm giờ nào cả. Nên biết, nhà cùm biệt giam ở bên trại nam, trại nữ
không có nhà cùm, nhà cùm này nằm ngay cạnh nhà 12, góc Hội trường của trại, gần cổng trại
nam nhìn xuống nhà cấp dưỡng ( nhà bếp). Trừ những người cựu tù trong trại cải tạo này đã và
đang là đồng Đảng với bà Sáu-Liên-Thanh Nga, còn tất cả các vị khác đều công nhận những điều
tôi nói là hoàn toàn đúng với sự thật. Cũng nên biết, mỗi lần đi thẩm cung, mọi người đều thấy bà
Sáu-Liên-Thanh Nga, luôn luôn ngồi giữa thanh thiên bạch nhật trên chiếc ghế cạnh chiếc bàn
được « Trật tự » trại đem kê sẵn ở ngay Hội trường, để bà Sáu-Liên-Thanh Nga ngối viết «
Tường thuật ». Nên biết là Hội trường trống trơn không có vách, nên ai cũng nhìn thấy cả. Mà
chính vì nói phét nên bà viết « Tường Thuật » hoài mà « Cán bộ An ninh » chẳng hiểu một điều
gì ; bởi vậy, nên bà cứ phải viết nhiều lần, chứ không có bị công an tra tấn, đánh đập gì cả. Nên
biết, những « Cán bộ An ninh » này đều có « Trình độ nghiệp vụ » hẳn hoi, nên không dễ gì khai
gian, nói dối. Khi tôi viết những điều trung thực này tôi biết rằng sẽ có người chụp mũ tôi là cộng
sản hoặc bênh vực công an trại. Nhưng tôi không sợ, vì cộng sản mà biết nói những lời trung thực
hay sao ? Và tại trại cải tạo này, tôi thấy chỉ có « Cán bộ dẫn giải » tức công an vũ trang là có
quyền đánh tù nhân, có khi đánh đến trọng thương, nếu « Vi phạm Nội quy » như : Trốn trại,
không chịu lao động... còn « Cán bộ Quản giáo » và « Cán bộ Trực trại »thì không bao giờ đánh
tù ; nhưng lại có quyền lập biên bản mỗi lần tù nhân có những lời nói khinh thường « Các cán
bộ » hay « Nói xấu chế độ » ... những « Tội » này một khi bị lập biên bản và đưa lên « Ban Giám
Thị » thì chắc chắn sẽ bị vào nhà cùm hoặc bị « Câu lưu ». Thời gian « câu lưu » tùy theo mức độ
« Vi phạm ».

Sau một thời gian bị thẩm cung, có một lần bà Sáu-Liên-Thanh Nga bị cúp thăm nuôi. Và từ đó,
suốt thời gian bị câu lưu từ tháng 5 năm 1981, cho đến ngày bà rời trại cải tạo, không có ai đi
thăm nuôi bà một lần nào nữa cả. Trong thời gian này, phải nói là bà sống trong cảnh rất thiếu
thốn. Hàng ngày với phần ăn của tất cả tù cải tạo đều chỉ được chia cho một chén sắn độn cơm (
loại chén nhôm mà ngày xưa bộ đội miền Bắc thường dùng, nó lớn bằng cái bát uống nước loại
nhỏ) và một tô canh rau muống hoặc đậu, bí, bầu… do tù sản xuất. Chỉ đến các ngày lễ như : Lễ
Độc Lập 2-9, hay Tết Nguyên Đán… thì tù cải tạo mới được ăn « Bồi dưỡng » bằng cơm trắng và
mấy lát thịt heo.

Và cũng chính vì những sự thiếu thốn, gia đình không thăm nuôi vì bà chị đi buôn Sài Gòn bị tai
nạn gãy tay. Cộng thêm với tánh tình và lời nói khiếm nhã, nên đã khiến các bạn tù mà từ lúc đầu
mới nhập trại họ từng thương mến, nhưng sau đó họ bắt đầu xa lánh. Nên biết, có nhiều người
trong trại không bao giờ có thăm nuôi, vì gia đình nghèo hoặc vợ đã bỏ đi lấy người khác, song họ
vẫn được các bạn tù chia xẻ nên không quá thiếu thốn.

Riêng bà Sáu-Liên-Thanh Nga, từ lúc bị câu lưu có thể vì quá sợ nên quẩn trí, tinh thần của bà
mỗi ngày càng khác lạ. Rồi đến một ngày bà nỗi điên, bà không làm ăng-ten lén lút, mà bà công
khai trước mắt mọi người, hễ thấy trong trại có chuyện gì được cho là « Vi phạm Nội quy » là bà
công khai gọi « cán bộ trực trại » đến để trình ; dù là chuyện nhỏ nhặt như đổi áo quần lấy quà
thăm nuôi… bà trình tuốt luốt. Trình đến nỗi có những lần « Cán bộ trực trại » chán quá nên khi
bà gọi : « Thưa cán bộ …Thưa cán bộ... » là « Cán bộ trực trại » đã giã vờ không thèm nghe và
bỏ đi không quay nhìn lại. Bởi thế, nên suốt ngày, đêm ; suốt những tháng năm cuối trong trại, bà


trang 33

Sáu-Liên-Thanh Nga đã bị các tù nhân đồng lòng cô lập ; không một ai nói chuyên với bà, dù chỉ
một lời thôi. Tôi còn được các bạn trong trại đã kể nhiều chuyện lắm, như chuyện bà đã đem lòng
yêu say mê các Sĩ quan như anh Mai Chiến Hạ, Giáo sư Nguyễn Văn Phùng, anh Đỗ Phạm
Hiển…trong khi họ chỉ xem bà như là bạn tù, chuyện đó dễ hiểu, bởi họ đều biết bà là vợ bé của
bạn tôi và cũng là bạn tù của họ. Có lẽ sau khi đọc bài viết của tác giả Mai Vĩnh Thăng, tôi nghĩ
rồi sẽ có nhiều bài viết của nhiều người cùng trại nữa, để mọi việc sẽ được rõ ràng hơn.

Nhưng tôi biết chắc có một nạn nhân của bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga đã bị « Kỷ luật »
nặng nhất đó là bà Nguyễn Thị Cương, bà là vợ của ông Đặng Chua ; nhà ở Phường Thanh Bồ,
Đà Nẵng. Bà can tội đưa người vượt biển, vì bà đã đưa người em gái ruột cùng ba đứa con nhỏ đi
vượt biển, để đoàn tụ với người chồng là một thông dịch viên ở trong quân đội Hoa Kỳ ; ông đã di
tản trước khi đất nước rơi vào tay của cộng sản. Vì vậy, mà bà đã bị kết án ba năm tù ở, khi vào
trại bà Nguyễn Thị Cương cho bà Sáu-Liên-Thanh Nga ăn chung một thời gian. Nhưng không hiểu
tại sao sau đó bà Cương không cho bà Sáu-Liên-Thanh Nga ăn chung nữa. Có người nói : Lý do
là vì bà Sáu-Liên-Thanh Nga không có thăm nuôi, cũng có người cho rằng cái tánh tình của bà
Sáu « Ưa làm bà nội người ta » nên bà Cương không chịu nỗi, nên không cho ăn chung.

Song, dù vì lý do nào đi nữa, thì bà Sáu-Liên-Thanh Nga cũng đã làm bà Cương phải bị câu lưu
ba tháng. Đó là nhân ngày lễ giảm án hàng năm tại hội trường trại nam, vào tháng 5/1984. Bà
Nguyễn Thị Cương đã được đọc tên là trại viên được giảm án sáu tháng. Nhưng đến ngày mãn
án, bà Cương chuẩn bị để ra trại, thì bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã làm « Tờ trình » với « Ban Giám
Thị » nội dung nói bà Cương đã kể với bà Sáu-Liên-Thanh Nga là do chồng bà Cương chạy vàng
cho tòa án nên bà được giảm án sáu tháng. Chuyện này hư thực ra sao, chồng bà Cương là ông
Đặng Chua có chạy vàng hay không thì chẳng ai biết. Nhưng « Ban giám thị » đã gọi cả hai
người, cả bà Cương lẫn bà Sáu-Liên-Thanh Nga đều phải vào Hội trường trại nam để viết « Bản
Tường Thuật ».. Phần bà Cương đã viết là không hề nói chuyện đó với bà Sáu-Liên-Thanh nga ;
còn phía bà Sáu-Liên-Thanh Nga thì lại khai là chính bà Cương đã kể chuyện đó. Nhưng ai cũng
hiểu, cho dù ông Đặng Chua có chạy vàng cho vợ được giảm sáu tháng tù thì cũng vì lòng thương
vợ. Riêng về phía « Ban Giám Thị » cho dù có biết chuyện chạy vàng có thật, thì cũng ở dưới Tòa
Án Thành Phố Đà nẵng, chứ công an tại trại cải tạo chắc chẳng có xơ múi gì. Nhưng « Ban Giám
Thị » trại đã tuyên bố :

« Trại viên Nguyễn Thị Cương đã bôi bác chế độ, chứ nhà nước XHCN luôn luôn trong sạch
không bao giờ nhận tiền, vàng hối lộ. Vì vậy, chúng tôi quyết định câu lưu trại viên Nguyễn Thị
Cương ba tháng và chịu phạt lao động công ích một tháng ».

« Lao động công ích » , nghĩa là phải lao đông 12 giờ một ngày, không được nghĩ trưa ; và bà
Nguyễn Thị Cương đã phải chịu đủ hình phạt ấy trước khi rời trại.

Sau khi ra tù vì quen biết với ông Đặng Chua, tôi đã đến thăm viếng gia đình ông bà ; đến lúc
tôi định chào ông bà xin cáo từ, thì bỗng đâu có hai cháu, là con gái của ông bà xuất hiên trước
mặt tôi, đó là cháu Đặng Thị Vinh và cháu Đặng Thị Hiển. Hai cháu đều nói với tôi : « Tụi con
nghe nói bác cùng đi vượt biển với bà Liên, vậy tụi cháu xin bác chỉ cho tụi con biết cái mặt của bà
Liên( tức Sáu- Thanh Nga) để tụi con coi thử cái mặt bả ra làm sao mà bả ác quá vậy ? ».

Tôi chưa kịp trả lời hai cháu Vinh- Hiển, thì bà Nguyễn Thị Cương liền kéo tay tôi ra hiên nhà
nói nhỏ :

« Tui xin ông, ông đừng có chỉ cho hai đứa nó biết mặt con Liên, Vì tui sợ hai đứa nó tức giận,
lỡ tụi nó đánh hay nó thuê người đánh con Liên là tui khổ lắm đó ».

Tôi hỏi : Sao chị lại khổ ?
Bà Cương trả lời : « Vì nếu như vậy, công an mà bắt ra họ khai thác, họ sẽ biết hai đứa này là
con gái của tui, thì họ sẽ bắt tui, họ sẽ nói tui thù con Liên, nên tui trả thù, mà tui sợ ở tù lắm ông
ơi ! Một lần tui tởn tới chết. Vậy, tui xin ông đừng bao giờ chỉ cho tụi nó biết mặt con Liên nghe

ông ».

Nghe những lời bà Cương nói như vậy, tôi đã hứa là không cho hai cháu Vinh-Hiển biết mặt bà
Sáu-Liên-Thanh Nga ; mặc dù lúc đó tôi cũng như nhiều người từng ở trong trại cải tạo Tiên Lãnh,
đang sống tại Đà Nẵng, đều biết hàng ngày bà Sáu-Liên-Thanh Nga vẫn đạp xe đạp đi đến ngồi
bán thuốc lá lẽ ở ngã tư Chợ Cồn, Đà Nẵng.


trang 34

Sau một thời gian, tôi lại nghe những người cựu tù nói lại là bà Sáu-Liên-Thanh Nga đã bị mấy
người phụ nữ lạ mặt đánh cho một trận đòn chí tử, đi không nỗi, phải bò, đến nỗi phải bỏ đất Đà
Nẵng ra đi. Không ai biết người nào đã đứng đàng sau mấy người phụ nữ lạ mặt đã đánh bà Sáu-
Liên-Thanh Nga. Bởi lúc ở trong tù, bà đã gây thù chuốc oán quá nhiều.

Trong lần thăm viếng này tôi có hỏi lại chuyện chạy vàng cho tòa án ; thì ông Đặng Chua trả
lời : « Tôi chẳng có chạy vàng, tiền gì cả. Chỉ vì bà vợ tôi, vì thương em ruột của bả nên đã đưa
mẹ con nó đi vượt biển, để cho vợ chồng con cái đoàn tụ, còn vợ tôi không có vượt biển mà phải
ở tù, trong khi các con tôi gồm năm đứa, chỉ có cháu Vinh và Hiển là lớn, còn ba đứa sau còn nhỏ,
từ bốn tuổi, năm tuổi và bảy tuổi, mà thiếu mẹ ; nên tôi đã làm đơn xin cứu xét gửi đến Tòa Phúc
Thẩm Đà Nẵng. Vì thế, họ đã cứu xét và giảm án sáu tháng ».

Đó là chuyện thiên hạ sự. Hư thực như thế nào tôi cũng không cần biết. Chỉ thấy tội bà Cương
phải bị câu lưu ba tháng tù, mà còn bị phạt « Lao đông công ích » nữa.

Về những « Bản Tường Thuật » và những lời tố qua, tố lại do chính tay của hai người là bà
Nguyễn Thị Cương và Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga đã viết và đã ký, tôi chắc hiện vẫn còn
lưu giữ tại trại cải tạo Tiên Lãnh.

3.Những Hoạt động trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh của tác giả « Đóa Hồng Gai » :

Từ trang số 216, bà Nguyễn Thị Sáu-Liên-Thanh Nga, đã kể rất nhiều về những hoạt động của bà
và đã nhận tiền của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ( tức Đảng Việt Tân) khi còn ở trong nước vào
tháng 4 năm 1991 ; nhưng vì quá dài dòng nên tôi không thể trích hết vào đây. Tuy nhiên, tôi cũng
phải trích vài đoạn ngắn như sau :

« Về Sài Gòn được ít lâu, anh Nuôi đến tận Bàu Nai gặp tôi và hẹn tôi tới một tiệm ăn ở gần chợ
Hòa Hưng, để gặp một đại diện của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh mới ở Mỹ về.

Trước đây, tôi đã nghe tên Mặt Trận Hoàng Cơ Minh khi đài BBC và báo chí trong nước tường
thuật về cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh… Tôi nghĩ rằng đây là một tổ chức dám làm nên rất
phấn khới ( từ phấn khởi này sao nghe giống Việt Cộng quá vậy ?) khi được gặp đại diện của Mặt
Trận….Anh Nuôi giới thiệu với tôi người lạ mặt đó là ông Phạm Trung Bửu, (Bí danh) Tổng Vụ
Phó Quốc Nội của Mặt Trận…

Trong cuộc gặp gỡ lần thứ hai này, ngoài tôi, anh Nuôi và ông Bửu, còn có thêm anh Trung tá Tấn
( hiện cũng đang ở Mỹ). Trong buổi cơm chiều hôm đó, ông Bửu đã trình bày cho tôi biết sơ qua
về tổ chức của Mặt Trận và mục tiêu mà Mặt Trận muốn đạt tới. Ông nói ông có nhiệm vụ thiết lập
thêm nhiều cơ sở hoạt động ở trong nước và hướng dẫn tôi về các phương thức xây dựng các cơ
sở hạ tầng tại địa phương. Sau đó ông trình bày về các công tác mà Mặt Trận muốn giao cho tôi
thực hiện. Ông hỏi tôi có thể đảm nhận những công tác đó không. Tôi bảo đảm với ông tôi thừa
can đảm và kinh nghiệm để làm những chuyện đó. Ông liền giao cho tôi một số công tác để thử.
Tôi đã hoàn thành không có gì khó khăn.

Một thời gian sau, Mặt Trận có giao cho tôi những công tác khác và gởi cho tôi một số tiền để
thực hiện các công tác đó. Tôi cũng đã hoàn thành một cách tốt đẹp….

Đến trang 232, chương Chân Trời Mới- Ra Hải Ngoại.

« Khi tôi báo tin cho đại diện của Mặt Trận biết tôi được phái đoàn phỏng vấn… ông Tổng Vụ
Trưởng Tổng Vụ Quốc Nội đã yêu cầu tôi ở lại Việt Nam và hứa sẽ giúp tôi đầy đủ phương tiện để
sinh sống và hoạt động, nhưng tôi từ chối, vì muốn đến Hoa Kỳ để chữa bệnh… Tôi có hứa tôi sẽ
hoạt động trở lại sau khi chữa bệnh xong.
… Mặt Trận cũng quan tâm đến tôi. Tôi mới đến Detroit mấy ngày đã nhận được thiệp chúc mừng
của Vụ Tổ Chức và Huấn Luyện. Đại diện của các cơ sở Mặt Trận ở Canda và Chicago cũng đến
thăm tôi. Cơ sở Chicago mua vé máy bay cho tôi đi Chicago ăn Tết. Tại đây, tôi được đón tiếp rất
niềm nở. Cơ sở đã tổ chức một buổi tiệc tân niên lớn, có đông đủ đoàn viên đến tham dự. Trong
buổi tiệc này, tôi được giới thiệu đứng lên kể lại cuộc sống trong trại tù cộng sản…Sau đó, Bác sĩ


trang 35

Trần Xuân Ninh, Tổng Vụ Phó Tổng Vụ Hải Ngoại, và phu nhân mời tôi dùng cơm riêng tại tư thất
của ông bà…..Sau đó, Giáo sư Vũ Quý Kỳ, Tổng Vụ Phó Tổng Vụ Hải Ngoại, và phu nhân đã mời
tôi ăn cơm thân mật tại tư thất của ông bà…

Tôi rời Michigan để về Cali vào ngày 10.3.1993, khi đang có những trận bão tuyết dữ dội. Trên
đường đi, máy bay phải đổi giờ bay hai ba lần. Mãi đến hai giờ sáng, tôi mới tới phi trường Los
Angeles. Người đón tôi tại phi trường là anh Đỗ Hoàng Điềm, Xứ Bộ Trưởng Nam Cali. Anh đưa
tôi về nhà anh nghĩ qua đêm. Sáng hôm sau, anh Bùi Huy, Chi Bộ Trưởng, đến đưa tôi tới một căn
phòng ở trên đường Kedge mà họ đã thuê sẵn của một gia đình người Việt Nam cho tôi ở, đông
thời hướng dẫn tôi về cách sinh sống và di chuyển trong vùng. Tôi rất mừng vì được sống trong
một gia đình Việt Nam…
Sau khi nơi cư trú của tôi tạm ổn định, những anh em trong Mặt Trận đưa tôi đến sinh hoạt với Tổ
Chức Liên Minh Tự Do. Hàng tháng Mặt Trận có trợ cấp cho tôi một số tiền để mua sắm những
vật dụng cần thiết… »

Như tôi đã nói ở trên, bà Nguyễn Thị Sáu tức Nguyễn Thị Liên tức Nguyễn Thanh Nga, đã kể lê
thê về những hoạt đông của bà với Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, ( Việt Tân) nếu phải trích, phải đọc
cho hết, thì chắc các con cháu tôi phải kêu xe cấp cứu của bệnh viện, vì tưởng tôi bị bệnh thổ tả.

Vì vậy, tôi xin dừng lại nơi đây ; để trích qua đôi điều trong cái tập « Tài Liệu Tuyệt Mật » gồm 19
trang ấy. Trong đó, có đầy đủ các phương thức trong toàn bộ sách lược hoạt động. Để mọi người
thấy được phần nào về cái mặt thật của Tổ chức này và cũng từ đó cứ « Lấy trong ý tứ mà
suy… » để hiểu thêm tại sao trong tổ chức này lại có vô số cái giả .

Tài liệu này cũng đã có ghi nhiều tên đảng viên cộng sản thuộc hàng cao cấp nhưng tôi chỉ nêu
lên một số ít như sau :

Nguyễn Hộ- Hồ Hiếu-Dương Thu Hương…….

Đến đây, chúng tôi lại xin phép được ngưng trích, và xin nói thêm là cái tên của một người, mà
tôi đành phải để ba chấm ở trên mà không thể nêu đích danh ; mặc dù trong tập « Tài Liệu Tuyệt
Mật » đã có ghi rõ họ tên. Chúng ta hãy chờ xem. Hỡi những kẻ bất nhân trong môt băng đảng
gian manh, tàn ác, chắc các ngươi không thể nào ngờ được « 19 trang của cái gọi là « Tài Liệu
Tuyệt Mật » cùng toàn bộ sách lược đã nằm gọn trong tay của một người xa lạ ???.

Chúng tôi cũng thừa hiểu, khi biết chúng tôi đã có trong tay những tài liệu này, thì những tên
đầu đảng phải tìm hướng đi cho khác với những gì đã ghi trong cái « Tài Liệu Tuyệt Mật ».

Nhưng cho dù có thay đổi bằng cách nào đi nữa, thì những nhân sự đã ghi đầy đủ ấy, không sao
thay đổi được. Chúng tôi cũng tiên liệu được mọi điều. Vì thế, chúng tôi không công bố sớm, vì
làm như vậy, chúng tôi xét thấy không có lợi. Nên cho đến bây giờ mới đem ra công bố một phần
rất nhỏ để cho đồng bào được biết .

Và bây giờ, tôi xin trở lại với tác giả « Đóa Hồng Gai ». Trong thời gian qua bà Nguyễn Thị Sáu
tức Nguyễn Thị Liên tức Nguyễn Thanh Nga, đã được băng đảng này đưa đi diễn lắm trò, từ Mỹ,
đến Úc, rồi sẽ đến Pháp và còn nhiều nơi nữa … Trước đây, tại Nam Cali bà ta đã lập ra cái gọi là
« Hội Của Những Người Vợ Của Cựu Tù Trại Cải Tạo Tiên Lãnh ». Bây giờ lại lòi thêm ra một
màn « Đoàn ngũ hóa nhân dân ». Mà có điều thật khôi hài, lố bịch là khi kéo nhau đi sinh hoạt,
cho đến lúc đứng chụp hình chung với các bà trong cái hội này lại có « ông Nhạc sĩ » Hồ Văn
Sinh. Và suốt trong buổi sinh hoạt đó Hồ Văn Sinh luôn có mặt bên cạnh bà Sáu-Liên-Thanh Nga
tác giả « Đoá Hồng Gai ». Sao lạ vậy ? Hội của các bà mà lại có « ông » Hồ văn Sinh ? Sao không
dám nói Hồ Văn Sinh là cố vấn hay đạo diễn.

Tôi biết đa số các bạn cựu tù của trại cải tạo Tiên Lãnh đang có mặt ở hải ngoại. Tôi nghĩ dù
không nhớ hết, nhưng ít ra cũng biết và nhớ đôi câu trong một bản nhạc do » Nhạc sĩ » Hồ Văn
Sinh sáng tác. Tôi còn nhớ khi mới nhập trại, tôi gặp Hồ Văn Sinh làm « Kỹ thuật ».


trang 36

Nên biết, Hồ Vãn Sinh làm kỹ thuật tại trại cải tạo ; nhưng không phải là làm kỹ thuật máy móc,
điện tử… mà làm kỹ thuật lao động. Nghĩa là ngày đêm phải « nghiên cứu » tức là phải nghĩ ra
những cách nào để bắt tù cải tạo phải « lao động cho đúng kỹ thuật ».

Thí dụ, khi nam tù nhân thay trâu cày, cuốc cho nữ cấy thì phải đúng « kỹ thuât » là cày sâu,
cuốc bẩm ; còn nữ cấy thì phải thẳng hàng, với kỹ thuật là 4x4. Nghĩa là cây mạ nầy cách cây mạ
kia phải đều nhau 4 cm và phải « đạt chỉ tiêu ba người 500 m2 ( năm trăm mét vuông) một ngày.
Khi nam đốn củi cho nữ tù vác xuống chất thành mét khối, thì phải « đạt chỉ tiêu chung bốn người
6m3 ( sáu mét khối) trong ngày…. Còn nhiều thứ « kỹ thuật lao động » lắm mà chẳng làm sao kể
cho hết được. Ngoài ra, Hồ Văn Sinh còn kiêm chức « Thường Trực Thi Đua » của Trại 1.

« Thường Trực Thi Đua ». Nghĩa là phải « khuyến khích » đội này « Thi đua » với đội khác. Đội
nào kém hơn thì khi họp đội phải bị ghi trong biên bản là « Lao động chầy lười » ; Mà trong
những lần họp toàn trại « Ban giám thị » của trại luôn nói với tù cải tạo rằng :. « Lao động là
thước đo của thời gian cải tạo », thì mọi người đã hiểu « Lao động chầy lười » thì cái thước đo ấy
nó sẽ dài đến bao nhiêu ? Sau đó, Hồ Vãn Sinh được chuyễn lên phân trại Thôn 5 để phụ trách
đội văn nghệ ; thì tôi cũng được chuyển lên phân trại Thôn 5 cùng trại với Hồ Văn Sinh.

Ngay thời gian đầu mới phụ trách phần văn nghệ của trại ; Hồ Văn Sinh đã sáng tác ra liền được
một bản nhạc để ca tụng Đảng-Bác- Ca tụng trại cải tạo và để khuyên tù cải tạo đừng trốn trại.
Bản nhạc này đã được lệnh của « Ban Giám Thị Trại » bắt buộc tù cải tạo mỗi lần sinh hoạt đội,
hoặc sinh hoạt toàn trại, tất cả tù nhân nam, nữ đều phải vừa vỗ tay vừa hát. Nếu ai không vỗ tay,
không hát sẽ bị vào nhà cùm kỹ luật. Dù thay đổi bao nhiêu lần « Giám Thị Trưởng » cũng như cả
« Ban Giám Thị » Nhưng lệnh này vẫn không thay đổi. Nhân đây, tôi xin chép lại để mọi người
thấy « ông nhạc sỉ » Hồ Văn Sinh này còn vô liêm sĩ hơn cả Trịnh Công Sơn.

Trong cuốn « Hồi ký Đóa Hồng Gai » ở trang số 131, tác giả có kể :
« Sau những giờ lao động, tù nhân còn bị bắt buộc phải học tập chính trị, nghe đọc báo, tập
hát… »

Vậy, tôi xin chép lại nguyên văn bản nhạc mà tất cả các tù nhân ở trại 1 cũng như các phân trại
khác thuộc trại tù Tiên Lãnh ai cũng bị bắt buộc « chấp hành mệnh lệnh của Ban Giám Thị » phải
vừa vỗ tay, vừa hát, lời nhạc như sau đây :

« Tiên Lãnh hôm nay sao mà đẹp thay, từng đồng lúa chín thơm ngát vầng trời mây…Ai tham
gia lao động trên đất nầy…Ôi vinh quang thay …người lao động hôm nay… Ai… đến nơi đây mà
lòng không thấy ngất ngây…Những cánh đồng thẳng cánh cò bay… những hương thơm cỏ cây
ngan ngát… Nghe như chừng có Bác về đây… Ai biết chăng ai …ta hãy cùng nắm lấy bàn tay…
quyết một lòng thi đua xây đắp… trên vùng đất này… để ta cùng dâng lên Đảng- Bác… những tấm
lòng son sắt hôm nay .
………………………………………………………………………………………………….Tiên Lãnh mê
say Thiên Đường là đây, từng đàn bướm trắng bay khắp từng ngàn cây...Ôi như mơ như mộng
bao tháng ngày...Ta không ra đi... ta ở lại nơi đây… Ta … ngắm mây bay mà lòng mê đắm ngất
say… Những sớm chiều mây lững lờ bay… những nương khoai vườn rau xanh mát… Ôi bao đời
mới có hôm nay…Mây biết chăng mây…ta đã tìm đến chốn nào đây… biết một lần muôn sau ôm
ấp… trong lòng rất đầy…để ta về đêm đêm tỉnh giấc… vẫn nhớ hoài năm tháng hôm nay ».

Đó là những lời nhạc của « Nhạc sĩ » Hồ Văn Sinh người đã ở trong trại cải tạo vì tội Vượt Biển
và là người phụ trách « Kỹ Thuât kiêm Thường Trực Thi Đua » và là « Trưởng Ban Văn Nghệ »
của trại tù Tiên Lãnh.

Ngoài những điều đã nói ở trên, Hồ Văn Sinh còn là một đệ tử thân cận của ông Võ Đại Tôn ;
mà trước đây từng tham gia trong cái gọi là « Hội Nghị Liên Kết Trong Ngoài ». Tôi vẫn thuộc lòng
bốn câu thơ của cụ Gàn Bát Sách đã viết tặng cái « Hội Nghị » này, và một lần nữa tôi xin phép
Cụ để trích lại bốn câu thơ đó để mọi người đọc cho vui lời thơ như sau :

« Chẳng thà nó nhỏ nó thong,
Còn hơn nó lớn, nữa trong nữa ngoài.


trang 37

Chẳng thà nó nhỏ nó dài,
Còn hơn nó lớn, nữa ngoài nữa trong ».
Rồi cụ viết tiếp : « …Đã vào thì phải vào tuốt ở trong, thì mới đã. Bằng không thì ở hẳn bên
ngoài chứ cứ ở nữa trong nữa ngoài thì đâu có sướng ». Đó là những lời của cụ Gàn Bát Sách, cụ
còn viết nhiều lắm, mỗi khi có thì giờ tôi lại lục tủ báo Văn Nghệ Tiền Phong, để đọc lại những bài
viết vô cùng giá trị, của những cây bút đã từng nỗi tiếng mấy chục năm qua.

Cuối cùng, để thấy được mọi việc một cách rõ ràng hơn nữa. Chúng tôi xin gửi đến quý vị đồng
hương một đoạn ở trong tập « Nội San Việt Tân » nơi trang 9, số 38, tháng 7-8/1999, nguyên văn
như sau :

« Việt Tân xác nhận tính toàn dân của cuộc cách mạng tháng 8-1945 và tính tự chủ của chính
quyền được hình thành vào tháng 9-1945 ;-Hai đặc tính Cách Mạng và Dân Chủ của Đảng Việt
Tân ».

Đến đây, tôi thấy không cần phải viết thêm một điều gì nữa. Bởi, chừng ấy thôi. Ngoại trừ
những kẻ đang theo đuổi bả Lợi-Danh. Còn đối với những người dân lương thiện, cho dù chỉ là
một người dân quê ít học, với bộ óc bình thường nhất, họ cũng thấy rõ ràng cái bộ mặt thật của
băng đảng này rồi. Chẳng có cách nào để biện minh cho những việc làm của đảng Việt Tân.

Cuối cùng, với bài viết này , chúng tôi xin đề nghị quý vị cựu tù tại Trại cải tạo Tiên Lãnh ; cả hai
trại Nam và Nữ, ai còn nhớ về những bản nhạc của « ông Nhạc sĩ » Hồ Văn Sinh ; cũng như
những hành vi của hai Nhân-Vật nầy ; nếu hiện nay không là Đồng Đảng với Hồ Văn Sinh và bà
Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên, tức Nguyễn Thanh Nga, tác giả « Đóa Hồng Gai » thì xin
hãy vui lòng liên lạc với Tin Paris để bổ sung thêm những gì còn thiếu sót mà chúng tôi chưa ghi
chép đầy đủ.

Ngô Đông Cường.


trang 38

• Nguyễn Chí Thiện, "đuốc sống" Lê Văn Tám và "Đóa Hồng Gai" Nguyễn Thanh Nga -
Trần Thanh-

Trong cuộc chiến với bọn việt gian cộng sản, người quốc gia chúng ta đã bị bọn chúng lừa
gạt rất nhiều lần. Tên Hồ Chí Minh đã lừa gạt những đảng phái quốc gia rồi sau đó tiêu diệt
họ gần hết. Điệp viên Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) của việt cộng đã hoạt động ngay trong các cơ
quan truyền thông báo chí của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa trong gần 20 năm, đến sau năm 1975
hắn mới xuất đầu lộ diện. Hắn có người con trai lớn là Phạm Xuân Hoàng Ẩn làm thông dịch viên
cho tên Nguyễn Minh Triết, đại ca của băng cướp việt gian cộng sản. Ngoài ra còn một số những
tên điệp viên gộc khác như Mười Hương, Huỳnh Văn Trọng, Lê Văn thúy, Nguyễn Xuân Hòe, Vũ
Ngọc Nhạ ..v..v.. đã từng gây mưa gió, thiệt hại rất lớn cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Đặc biệt,
tên Vũ Ngọc Nhạ (1928-2002) đã từng trèo cao, luồn sâu, được tin tưởng tới mức được đề bạt
làm .... cố vấn chính trị cho tổng thống Diệm và tổng thống Thiệu!

Đầu năm 1980, tổ chức phục quốc "Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước" do Lê
Quốc Túy, Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, Hồ Tấn Khoa lãnh đạo, từ Pháp trở về nước để hoạt
động nhưng đã bị thất bại, 119 phục quốc quân bị bắt, 5 người bị tử hình, trong số đó có
Trần Văn Bá. Thực ra tổ chức này đã bị việt cộng cài điệp viên vào ngay từ lúc còn đang hoạt
động trên đất Pháp. Các chuyến tàu đổ bộ, đưa người và vũ khí vào vùng Cà Mau đều bị việt cộng
giăng lưới bắt gần hết. Chính tên Nguyễn Tấn Dũng là một trong những nhân vật chủ chốt trong
vụ vây bắt các lực lượng phục quốc này và sau khi thành công, hắn đã được thăng quan tiến chức
vùn vụt, hiện nay đang giữ chức thủ tướng! Hắn đã sống trên xương máu của những chiến sĩ
phục quốc, vậy mà bây giờ có một số tên chó săn ở Mỹ ca ngợi hắn là "Yeltsin Việt Nam",
là người "thanh liêm", đang đi sâu vào quỹ đạo của Mỹ, xứng đáng là tổng thống của nước
Việt Nam trong tương lai!!!

Chính vì đã bị việt cộng lừa cho nhiều vố đau như vậy cho nên chúng ta cần phải cảnh giác. Khi
gặp những trường hợp nào đáng ngờ, chúng ta phải nêu nghi vấn và tìm hiểu cho kỹ. Trong
phạm vi bài viết này, tôi nêu ra một vài trường hợp để quý độc giả suy xét:

• 1. Nghi vấn về Nguyễn Chí Thiện:

Ai cũng biết Nguyễn Chí Thiện (thật) là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục, một tập thơ rất có giá trị,
được rất nhiều độc giả hâm mộ. Đó là lý do vì sao khi ông Nguyễn Chí Thiện, sau 28 năm ở tù,
được việt cộng cho sang Mỹ định cư thì ông ta đã được đồng bào hoan nghênh, chào đón vô cùng
nồng nhiệt. Nhưng sau đó, có dư luận cho rằng ông Thiện này là giả mạo, rằng ông Thiện THẬT
ĐÃ BỊ VIỆT CỘNG GIẾT CHẾT, SAU ĐÓ BỌN CHÚNG LỰA MỘT NGƯỜI CÓ DUNG MẠO GẦN
GIỐNG ĐỂ THAY THẾ VÀO VÀ "XUẤT CẢNG" SANG MỸ!!!

Đã có nhiều bài viết của nhiều tác giả khác nhau chứng minh rằng ông Thiện hiện đang sống tại
Mỹ chính là ông Thiện DỎM. Các dữ kiện mà các tác giả nêu ra là:

1.1: Nghi vấn về ngày, tháng, năm sinh (không phù hợp, không ăn khớp)

1.2: Nghi vấn về gia đình (cha mẹ, anh em, khác với như mô tả trong thơ)

1.3: Nghi vấn về sức khỏe (ông Thiện dỏm rất khỏe mạnh chớ không bị ho lao và bị đủ thứ bệnh
như trong tập thơ Hoa Địa ngục mô tả)

1.4: Nghi vấn về dạy học (ở tù ra, vào trường trung học dạy môn lịch sử thay cho người bạn bị
bệnh)

1.5: Nghi vấn về chép BỐN TRĂM BÀI THƠ trong ba ngày (tối thiểu phải mất khoảng mười ngày
bởi vì phải VỪA CHÉP VỪA LỤC TRÍ NHỚ ĐỂ NHỚ LẠI! Cứ cho là mỗi bài thơ trung bình có
mười câu thơ, mỗi câu thơ có mười chữ thì 400 bài thơ sẽ là 40.000 chữ, bằng một quyển tự điển
loại trung bình! Nội chỉ NHỚ lại thôi, chưa chắc có thể nhớ lại hết trong BA ngày, đừng có


trang 39

nói đến ghi chép!)

1.6 : Nghi vấn về TRÍ NHỚ (ở tù 20 năm mà có đủ trí nhớ, chép được 400 bài thơ trong BA
ngày?)

1.7: Nghi vấn về tài làm thơ (những bài thơ trong Hoa Địa Ngục rất hay nhưng những bài thơ mà
ông Thiện sáng tác kể từ khi sang Mỹ thì dở ẹc, y như những bài vè!)

1.8: Nghi vấn về sự tuyên bố "không làm thơ nữa, chuyển sang viết văn" (thơ và văn là hai khả
năng thiên phú và đó cũng là cái $RNGHIỆP, không bao giờ bỏ được. Đã là một thi sĩ và là một
NHÀ CÁCH MẠNG thì chỉ có khi nào tim ngừng đập mới ngưng sáng tác thơ tranh đấu!)

1.9: Nghi vấn về tập truyện Hỏa Lò của ông Thiện ( có lẽ do người khác viết giùm)

1.10: Nghi vấn về các tấm hình chụp (so sánh các tấm hình thấy có sự khác biệt)

1.11: Nghi vấn về những giọt máu trong thơ ( mỗi một chữ, một câu thơ trong Hoa Địa Ngục đều
toát ra một sự bi thiết, hùng tráng, phẫn nộ của một anh hùng bị sa cơ thất thế, mỗi một giọt thơ là
một giọt máu; trong khi đó, những bài thơ mà ông Thiện sáng tác ở hải ngoại, giống như những
bài vè, gọi Hồ Chí Minh bằng "bác"!)

1.12: Nghi vấn cho rằng nhà cách mạng Lý Đông A mới chính là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục

Một vài ví dụ, trích trong những bài thơ của Nguyễn Chí Thiện THẬT:

Không có gì quý hơn độc lập tự do
Tôi biết NÓ, THẰNG nói câu nói đó
Tôi biết NÓ, đồng bào miền Bắc này biết NÓ
Việc NÓ làm, tội NÓ phạm ra sao

............................

Thơ của tôi là những gì KINH KHỦNG
Như ĐẢNG, ĐOÀN, như LÃNH TỤ như TRUNG ƯƠNG!

..............................

Hang Bắc Pó hóa thành hang ác thú
Bác Hồ già hóa dạng bác Hồ Ly
Đôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt
Bộ ka ki vàng, vàng như mắt dân đen!

.................................

Từ buổi Quỷ Vương hớn hở mặt mày
Đứng trước đảng kỳ trịnh trọng
Đọc lời khai mạc thuở hoang sơ

Đọc tập thơ Hoa Địa Ngục, chúng ta thấy tác giả thường xuyên gọi Hồ Chí Minh bằng "NÓ", bằng
"THẰNG", bằng "Hồ Ly" hay "QUỶ VƯƠNG", chớ không bao giờ gọi hắn là "bác Hồ". Ngoài ra,
tác giả đã bày tỏ sự thù ghét và khinh miệt đến cực độ khi đề cập đến băng đảng việt gian cộng
sản và cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược. Trong nhiều bài thơ, mỗi một chữ dùng của tác
giả là một giọt máu, mỗi một câu thơ đều hàm chứa những ý tưởng rất bi hùng, thống thiết, phẫn
nộ của một anh hùng đang bị sa cơ thất thế, và khát vọng chặt phá xiềng xích nô lệ, để con đại
bàng lại được tung cánh trong bầu trời tự do. Đọc thơ của Nguyễn Chí Thiện, chúng ta có những
xúc cảm liền tại chỗ, đôi khi nổi da gà vì những cái thần khí trong thơ như đi thẳng từ những
bài thơ vào máu của chúng ta.

Trong khi đó, khi ông Thiện "dỏm" qua Mỹ, ông đã đi diễn thuyết ở nhiều nơi. Ông cũng chỉ
trích, lên án chế độ cộng sản nhưng giọng điệu của ông nhẹ hơn rất nhiều so với những gì được


trang 40

mô tả trong tập thơ Hoa Địa Ngục. Thỉnh thoảng ông có sáng tác vài bài thơ nhưng hầu như chỉ là
những bài vè, thậm chí có bài ông gọi Hồ Chí Minh là "bác Hồ"! Dù rằng hai chữ "bác Hồ" ông
bỏ trong ngoặc kép nhưng so với những lời thơ đầy hùng khí và sự phẫn nộ trong Hoa Địa Ngục
thì khác xa lắm! Ông còn cổ động cho việc toàn dân Việt Nam nên kiên nhẫn chờ một vị minh
quân của thời đại xuất hiện để cứu nước, đó là một cuộc cách mạng nhung, không đổ máu, với sự
xuất hiện của một ông Goóc Ba Chớp Việt Nam, chui ra từ hang Bắc Pó!

Tôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của ông Thiện trên internet, trong đó ông đã thách đố những
ai dám "vu cáo" ông là đồ giả mạo thì ông sẵn sàng đi thử DNA (để so sánh với ai? với cái gì?)
với điều kiện: - sau khi thử xong nếu ông ta thắng thì người vu cáo phải chịu chi trả một số tiền là
một trăm ngàn đô la. Ông ta sẽ dùng số tiền đó vào việc từ thiện.

Trong thời gian gần đây, đã có hai tác giả là luật sư Nguyễn Văn Chức và Việt Thường nêu
lên những nghi vấn về ông Nguyễn Chí Thiện nhưng không thấy ông Thiện lên tiếng trả lời.

• 2. Nghi vấn về "ngọn đuốc sống" Lê Văn Tám

Lê Văn Tám là một cậu bé mười tuổi, đã tự tẩm xăng vào người của mình rồi đốt cháy
phừng phừng như cây đuốc, lao vào kho xăng (có tài liệu nói là kho đạn) của Pháp ở Thị
Nghè, làm cả kho xăng bị phá hủy tan tành. Chiến công "lừng lẫy" này xảy ra năm 1946. Sau
năm 1975, nhiều trường học, tên đường, công viên, bệnh viện trong miền Nam bị mang cái tên
của con ma Lê Văn Tám. Hàng triệu triệu thế hệ sinh viên học sinh đã phải nhét vào đầu mình cái
tên Lê Văn Tám cho qua các kỳ thi, và nhiều người sau này cũng bắt chước Lê Văn Tám tự đốt
cháy cuộc đời của mình qua những điếu thuốc xì ke và những ván cờ bạc thua cháy túi!

Sau năm 1975, người dân Sài gòn bắt đầu théc méc: - chắc có lẽ em Lê Văn Tám giống như Tề
Thiên Đại Thánh ở trong cục đá chui ra, hoàn toàn không có cha mẹ, anh em hay bà con cô bác
gì? Bởi lẽ, sau năm 1975, không thấy bất cứ một người nào tự xưng là anh chị em của Lê Văn
Tám, hay một người nào tự nhận là cha mẹ của Lê Văn Tám, đến xin với chính quyền cách mạng
giấy chứng nhận "gia đình vẻ vang" hay "gia đình liệt sĩ"! Theo nghi vấn, ông Nguyễn Chí Thiện
thật chết đi thì ngay lập tức có ông dỏm lên thay thế liền, huống chi em Lê Văn Tám là một "anh
hùng" cách mạng thì phải có nhiều người tình nguyện nhận làm bà con, họ hàng liền chớ! Gia
đình liệt sĩ được cấp sổ đỏ, được nhiều quyền ưu tiên trong xã hội, vậy tại sao không có một ai
đến nhận họ, nhận hàng?

Đến năm 2005, khi cảm thấy không thể nào che dấu toàn dân được nữa, việt cộng mới cho
phép được bật mí: giáo sư sử học Phan Huy Lê tiết lộ rằng Lê Văn Tám chỉ là nhân vật .... tề
thiên! Ông kể rằng Lê Văn Tám chính là sản phẩm tưởng tượng của Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ
tuyên truyền của việt cộng năm 1945. Và để tự bào chữa cho sự lừa bịp của bọn chúng, băng

đảng việt gian cộng sản còn vẽ
thêm ra sự "lương thiện" của tên
bịp Trần Huy Liệu: hắn đã dặn dò
đàn em, sau khi đất nước được
hoàn toàn "giải phóng", nếu hắn
có chết thì nhớ kể lại sự thật cho
toàn dân biết! Viện trưởng viện
sử học mà còn bịa đặt, nói láo
như vậy thì những tên trí thức,
"giáo sư", "nhà khoa học" khác
của việt cộng cũng chỉ cùng một
loại như nhau mà thôi!

Ngay cả tên đầu sỏ Hồ Chí Minh
mà còn chơi những màn bịp, thủ
dâm chính trị "Trần Dân Tiên",
"T. Lan" thì có gì đáng ngạc
nhiên khi sau này người ta thấy


trang 41

xuất hiện những:

- Phan Đình Giót (lấy thân mình lấp lỗ châu mai khi đánh trận Điện Biên Phủ)
- Bế Văn Đàn (lấy thân mình làm giá súng)
- Tô Vĩnh Diện (lấy thân chèn khẩu đại bác cho khỏi tuột xuống dốc núi, bị đè chết liền tại chỗ)
- La Văn Cầu ( tấn công đồn của Pháp, bị thương ở cánh tay, anh ta lấy mã tấu tự chặt đứt luôn
cánh tay của mình để khỏi vướng víu, rồi dùng tay trái ôm bộc phá lao vào phá sập đồn!)

Cho đến nay, ở trong nước người dân bắt đầu théc méc về nhân vật Phan Đình Giót, không biết
đó có phải là nhân vật có thật hay không? Họ hỏi thẳng "giáo sư" sử học Phan Huy Lê nhưng
"giáo sư" rét quá, không dám trả lời, đành phải nói quanh co: - Hiện nay chúng tôi chưa thể nói gì
trước công luận!

Như vậy chúng ta có thể hiểu rằng: đảng chưa cho phép bật mí, nếu cãi lệnh thì đầu lìa khỏi cổ!
Ngoài ra, có một số các sinh viên cũng thắc mắc:
- Trần Dân Tiên là phóng viên kiêm nhà văn mà tại sao chỉ viết độc nhất có một tác phẩm "Những
mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch" rồi sau đó biệt tăm, biệt tích? Sống chết ra sao?
Nếu còn sống thì chắc chắn bây giờ tối thiểu ông ta phải hơn 85 tuổi!
- Tác giả T. Lan cũng là nhà văn viết quyển "Vừa đi đường vừa kể chuyện", xuất bản năm 1950,
kể chuyện về những hoạt động cách mạng của "bác" Hồ. Tác giả này cũng chỉ viết duy nhất có
một tác phẩm rồi biến mất!!!

• 3. Nghi vấn về "Đóa Hồng Gai" Nguyễn Thanh Nga

Trước đây trung tâm Thúy Nga Paris đã giới thiệu chị Nguyễn Thanh Nga đến các khán giả.
Chị Nga đã được mời lên sân khấu để kể chuyện về cuộc đời hoạt động phục quốc của
mình. Đó là người đàn bà yếu đuối, những bước đi không vững mà sau này mỗi lần đi ra mắt
sách ở những nơi khác, bà ta phải ngồi xe lăn. Bà ta cho biết vì bị việt cộng đánh đập nên đã bị
tàn phế và vì bận hoạt động phục quốc, bị ở tù nên không có cơ hội lập gia đình. Kể xong câu
chuyện bà ta có vẻ rất xúc động, nhiều khán giả rơm rớm nước mắt, thương cho một con người
đã hết lòng hy sinh vì dân vì nước! Cũng theo câu chuyện của chị Nga thì trước năm 1975, chị đã
gia nhập biệt đội Thiên Nga của quân lực VNCH. (Chú thích: muốn gia nhập biệt đội Thiên

Nga, ứng viên tối thiểu phải có bằng trung học đệ nhất cấp)

Mới đây trên báo điện tử Tin Paris, có đăng một bài viết của tác giả Ngô Đông Cường, với
tựa đề "Tôi vượt biển với tác giả Đóa Hồng Gai". Theo ông Cường thì câu chuyện của bà Nga
kể trong quyển "Đóa Hồng Gai" cũng như trên sân khấu Thúy Nga Paris có nhiều chi tiết không

đúng với sự thật. Ví dụ:

- Tên thật của bà ta là Nguyễn Thị Sáu, tức Nguyễn Thị Liên chớ không phải là Nguyễn Thanh

Nga
- Bà Nga đã từng làm vợ bé chớ không phải sống độc thân
- Bà Nga bị việt cộng bắt đi ở tù vì tội vượt biên năm 1977 chớ không phải là bị bắt vì tội hoạt động
phục quốc cùng với cha Hiệu ở Hố Nai năm 1976!
- Khi ở trong tù bà Nga khai là bà đã có cái "bèng tú từa hưa" (bằng tú tài hai) nhưng theo ông
Cường thì trình độ học vấn của bà chỉ khoảng lớp 5, lớp 6 vì viết chữ sai lỗi chánh tả quá nhiều.
- Bà Nga là dân Quảng Nam, nói giọng Quảng Nam đặc sệt nhưng những chữ và câu văn
trong quyển "Đóa Hồng Gai" thì dùng toàn những chữ của người Bắc.

Từ những nghi vấn này, người ta cho rằng "Đóa Hồng Gai" và bà Nguyễn Thị Nga chỉ là
một con bài do băng đảng lưu manh Việt Tân, cấu kết với Thúy Nga Paris dựng lên để lừa
bịp đồng bào. Sự lừa bịp này cũng giống như những sự lừa bịp của bọn việt gian cộng sản đã
từng làm, thông qua những huyền thoại:
- Cuộc đời của "bác" Hồ và các "phóng viên" Trần Dân Tiên, T. Lan
- Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, La Văn Cầu ..v..v..

Và đã có vô khối người đã CHẾT NGU cho những sự lừa bịp này! Cho tới bây giờ, hơn 60


trang 42

năm sau, vẫn còn vô khối người Việt trong và ngoài nước vẫn còn tin là Lê Văn Tám là nhân vật
có thật! Và theo sự suy luận thông thường: hễ Lê Văn Tám mà "có thật" thì "Đóa Hồng Gai" cũng
phải có thật! Nếu "Đóa Hồng Gai" có thật thì sự kiện "linh thiêng" của tướng Hoàng Cơ Minh cũng
phải có thật:- sau khi đã tự bắn vào đầu mình bể sọ rồi mà ông ta vẫn CÒN TIẾP TỤC SỐNG
THÊM 14 NĂM NỮA MỚI CHẾT!!! Xin mời quý vị theo dõi tiếp câu chuyện:

Trong chúng ta ai cũng biết tướng Hoàng Cơ Minh trong trận đụng độ với việt cộng tại biên giới
Lào Việt, bị thương, ông ta đã tự sát. Các kháng chiến quân lần lượt bị bắt, Mặt Trận hoàn toàn
tan rã. Lúc đó là thời điểm tháng 8 năm 1987. Sau khi Mặt Trận bị tan rã, các kháng chiến quân bị
việt cộng đưa ra tòa. Lúc bấy giờ những ai đang ở Việt Nam hầu như đều biết tin này vì các báo
của việt cộng đều đăng tin và hình ảnh rất rõ, nhất là tờ báo công an. Người ta thấy rõ hình của
tướng Hoàng Cơ Minh mặc bộ đồ bà ba đen nằm chết, thấy những tấm hình chụp các buổi sinh
hoạt của các đoàn viên của Mặt Trận trong chiến khu, thấy những tấm giấy có ghi dòng chữ "Lệnh
Tử Hình", lý do "bất tuân thượng lệnh". Sau đo,ù những gì mà các kháng chiến quân khai ra đều
được các báo của việt cộng đăng tải đầy đủ, chẳng hạn như:
- Số kháng chiến quân thực sự chỉ khoảng 200 người, đa số được tuyển mộ trong trại tỵ nạn Thái
Lan
- Mặt Trận đã mướn những người Lào mặc quân phục, cầm súng cùng đứng chụp hình chung với
các kháng chiến quân cho có vẻ đông đúc
- Mặt Trận tuyên bố với cộng đồng người Việt tại hải ngoại là đã tuyển được MƯỜI NGÀN QUÂN!

Thế nhưng sau năm 1987, khi một số người Việt có cơ hội được đi định cư theo diện H.O hoặc
ODP, sang Mỹ thì họ vô cùng kinh ngạc khi đi dự những buổi tiệc tất niên vào dịp tết. Trong
những buổi tiệc này, họ thấy các đoàn viên của Mặt Trận, thắt cà vạt màu vàng có ba sọc đỏ, lên
đọc LÁ THƠ CHÚC TẾT CỦA CHỦ TỊCH HOÀNG CƠ MINH!!! Một số người kinh ngạc kêu lên:

- Ủa chủ tịch Hoàng Cơ Minh còn sống à? Hồi còn ở trong nước, tụi tôi thấy báo công an đăng
hình ông ta chết rồi mà?

Đoàn viên Mặt Trận giải thích:

- Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn còn sống! Việt cộng nó bịp mấy ông đó! Nó đăng tin như vậy là để
làm cho tinh thần của người quốc gia tụi mình bị hoang mang!

Mọi người bán tín bán nghi nhưng không ai dám có thái độ gì. Cũng vào thời điểm năm 1984 -
1989, vợ chồng ký giả Lê Triết bị bắn chết, sau đó có thêm một vài người nữa cũng bị bắn chết.
Có tin đồn là Mặt Trận mướn sát thủ bên Canada qua thủ tiêu những người này để dằn mặt
những ai chống đối. Những người còn lại cảm thấy lạnh cẳng, không ai dám thắc mắc về những lá
thơ chúc tết của chủ tịch Hoàng Cơ Minh nữa. Rồi trong những cái tết tiếp theo, Mặt Trận lại tiếp
tục đọc thơ chúc tết của chủ tịch mà chẳng thấy chủ tịch đâu hết! Họ vẫn TIẾP TỤC QUYÊN
TIỀN để nuôi kháng chiến quân MA giải phóng Việt Nam! Nhiều người sốt ruột, bắt đầu
nóng nảy:

- Chủ tịch Hoàng Cơ Minh bây giờ đang ở đâu, yêu cầu ban lãnh đạo phải cho chúng tôi biết!

Mặt Trận:

- Chủ tịch đang đi công tác tại Nhật Bản/ Pháp/ Ấn Độ/ Thụy sĩ để quyên tiền và vận động quốc tế
ủng hộ kháng chiến quân .... Chủ tịch thân mến gởi lời thăm các đồng bào trong và ngoài nước!
Yên chí đi, chủ tịch sẽ về lại Mỹ trong nay mai, đồng bào sẽ gặp lại chủ tịch Hoàng Cơ Minh kính
mến!

Thế rồi, 14 năm sau khi Hoàng Cơ Minh chết, sau khi thấy cái món võ "quyên tiền" đã hết khấm
khá, thấy niềm tin của đồng bào vào Mặt Trận ngày càng tuột dốc, thấy không thể nào che dấu
được nữa, Mặt Trận mới quyết định công bố sự thật: - Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đang đi công
tác tại .... âm phủ!!! Ai muốn gặp chủ tịch thì cứ xuống đó mà gặp!!!


Click to View FlipBook Version