The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2022-09-28 20:57:45

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh do Tin Paris Net

trang 12

hải ngoại dồn dập đổ vào, thì kinh tế VN đã bị rơi xuống vực thẳm mà không có một ai vực
dậy được.

Ngoài ra, ông Dỗ Hoàng Điềm cũng nên xem lại lịch sử thế giới để biết: Cuộc Cách Mạng
Tân Hợi năm 1911 của Trung Hoa, nếu không được sự hổ trợ mạnh của khối đông đảo
người Hoa trên thế giới giúp công góp của thì lãnh tụ Tôn Trung Sơn cũng phải đành bó tay.
Ngay cái được gọi là Cuộc Cách Mạng Tháng Mười của Nga, nếu không có được sự tiếp tế
dồi dào, và trợ giúp mạnh mẽ của người dân Nga từ các nước Đức và Âu châu, thì chắc gì
Lê Nin đã thành công được trong cuộc bạo động lật đỗ chế độ Sa hoàng Nga năm 1917. Nói
chung, băng đảng VT mặc dầu đã được VC gài nhiều con tu hú ngay từ nội bộ, nhưng lại
rất mù mờ và quá ngây ngô trong chính trị.

Đôi lúc tự hỏi? Không hiểu lý do nào, mà đất nước ta lại sản sinh ra nhiều lãnh tụ quá
ấu trỉ và dối trá như mấy tên đầu lãnh VT Đỗ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng v.v..

Với ông Đỗ Hoàng Điềm, trước đây, lúc còn phục vụ tại Sở Ngoại Viện Bộ Xây Dựng Nông
Thôn, người viết đã may mắn được diện kiến thân phụ của ông Điềm, cụ Đỗ Thúc Vịnh, một
nhân sĩ khiêm tốn, một vị công chức thông minh mẫn cán, ăn nói hoạt bác đầy đủ lập trường
quốc gia vững chắc. Lúc giữ chức vụ Chánh Văn Phòng Văn Phòng Bộ Canh Nông, cụ tỏ ra
một chính khách lịch lãm khiến mọi người rất đáng kinh trọng.

Ngày nay, đúng là thời loạn, «Hổ Phụ Sinh Khuyển Tử» cụ lại sản sinh ra một Đỗ Hoàng
Điềm với tác phong gian giảo, chỉ biết quyền lợi rồi nói bậy mà không cần biết đến sĩ diện
của cha ông, dám đổi trắng thay đen, tán tậm lương tâm, xác nhận là bọn VC trong nước
không còn kỳ thị người dân chế độ cũ nữa.Ngoài ra, chúng tôi xin hỏi,với tư cách và đứng
trên phương vị nào mà ông Điềm, dù chưa phải là một chính khách lỗi lạc; cũng chẳng phải
một chính trị gia nổi tiếng, mà chỉ là người đứng đầu của một băng đảng đã từng gây nhiều
tội ác, lại dám thay mặt bọn « Gian Dân Hiệp Đảng» chúc Tết quốc dân đồng bào trong năm
Canh Dần? Phải chăng Đỗ Hoàng Điềm đã chịu nhận làm cai thầu thay mặt VGCS thi hành
Nghị Quyết 36, vỗ về trăm họ, hoàn thành nhiêm vụ mà VC giao khoán cho chúng tại hải
ngoại? Vì lý do đó, mà Đỗ Hoàng Điềm dám dùng hai chữ Đồng bào, thay vì phải sử dụng
hai chữ Đồng Hương cho đúng phép lại vừa tỏ ra có giáo dục.

Phần vai vế của Đỗ Hoàng Điềm cũng đã làm cho lắm người suy nghĩ tự hỏi. Liệu hết người
sao mà VT lại phải dùng một lãnh tụ quá non và ấu trỉ như Điềm. Trong khi biết, VT do sẳn
tiền, vì thế đã có biết bao trí thức khoa bảng nhào ra «chịu đấm ăn xôi» để kiếm tiền. Nhưng
một số khác lại lập luận cho rằng, VT cũng theo lề lối cũ nghĩa là «con vua thì lại làm vua»;
biết rằng Điềm là con của bà Hoàng Thị Châu An, chị ruột của lãnh tụ Hoàng Cơ Minh, tức
Điềm là cháu ruột của Hoàng Cơ Minh; theo họ nghĩ dù sao huyết thống vẫn hơn. Mặt khác,
khi dùng loại người quá giỏi và bản lãnh e khó trị. Và, biết đâu, trong vấn đề nầy còn phải có
ý kiến của Hà Nội nữa.

Về nhân vật Đỗ Hoàng Điềm thì ngay chính quyền Hoa Kỳ đã quá lầm lẫn; vì quả thật là một
điếm nhục khi biết Tổng thống Hoa Kỳ lại đích thân tiếp Đỗ Hoàng Điềm, mặc dầu đã biết rõ,
y từng là lãnh tự của một băng đảng tội ác, mà trước kia chính quyền Mỹ đã đưa ra tòa để
truy tố.

Phần Lý Thái Hùng, tức Bùi Minh Đoàn qua quá trình hoạt động trong băng đảng VT,
người ta lại càng rõ chân tướng y hơn; nội việc y thay tên đổi họ để che dấu lý lịch đã làm
cho những người dấn thân và đấu tranh cảm thấy ớn lạnh, thêm vào đó, bà Trần Diệu Chân
vợ của y, phát ngôn nhân của VT, mà theo tài liệu cho biết, bà nguyên là một du sinh cộng
sản Bắc Việt được CSVN đưa qua Ba Lan, Đông Âu, rồi lại được bố trí «kết duyên vợ
chồng» với Tổng Bí Thư đảng VT Lý Thái Hùng; trong khi đó, thì trên đài truyền hình khi
được ký giả Hưng Yên phỏng vấn, thì bà lại trả lời, bà vốn du học tại Newzeland và đã có
học vị tiến sĩ. Nội sự kiện đó cũng đủ gây cho hải ngoại thêm nhiều nghi vấn hơn. Với khả


trang 13

năng lãnh đạo và lý lịch mập mờ của các lãnh tụ VT như thế, thử hỏi liệu đã có mấy ai đủ
can đảm để kết hợp cùng với VT đấu tranh, chứ nói chi đến chống cộng sản.

• B-/ Phải chăng Đảng Việt Tân mỗi ngày một phát triển ?

Mặc dầu được giải thích nhiều, đã có đây đủ tài liệu chứng minh hành động man trá
của VT, nhưng một số người vẫn còn tin vào những hiện tượng được «đánh bóng»
bên ngoài để rồi đánh giá VT là một tổ chức có chính nghĩa và mạnh. Người ta đâu có
biết, VT nhờ thừa hưởng được một tài sản to lớn từ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh để lại; biết
rằng trước đây MT do lừa gat được đồng bào hải ngoại nhẹ dạ, giàu lòng yêu nước mới có
được nhiều phương tiện và của cải, nhờ đó họ tha hồ tổ chức kinh doanh làm giàu, tiền đẻ
ra tiền. Ngoài ra, dựa vào sự hổ trợ kỷ thuật tình báo VC giúp tổ chức, nhờ thế họ đã nhào
nặn ra biết bao đoàn thể, hội đoàn, tổ chức ngoại vi có lợi cho VC tại hải ngoại, điển hình là
Hội Chuyên Gia, một nhóm chuyên viên về VN làm thủy lợi giúp VC.

Thử hỏi VC đang tàn ác thống trị nhân dân, mà VT lại cử chuyên gia về tăng cường
giúp chúng có thêm sức mạnh đàn áp. Vậy có ai tin nổi VT. Mặc khác, họ nhờ biết khai
thác yếu tố ham vui của quần chúng, vì thế, họ thường tổ chức lễ hội có văn nghệ; chịu bỏ
tiền thuê ca sĩ nổi tiếng câu khách để thu hút quần chúng. Tuy không có căn bản và thiếu
hiểu biết chính trị rộng rải, nhưng là nhờ quần chúng ham vui mới thu hút được đông đảo
người tham gia, việc đó làm cho địa phương hiểu lầm, VT có được một tổ chức bao trùm.

Ngoài ra, VT tạo ra nhiều chiến dịch ma mảnh, xin chữ ký,vừa dùng để nộp cho tình
báo VC đồng thời dễ bề phát họa các vụ hợp tác giai đoạn với VC; đáp lại , VC tìm cách
tăng vốn cho VT có phương tiện dồi dào khống chế hải ngoại. Đồng thời, VT tìm cách dẹp
bỏ bất cứ những ai muốn chống đối họ, đồng thời chiêu dụ những kẻ mà trước đây từng có
chức tước, nhưng tại hải ngoại lại không thể tự lực cánh sinh, không có tài, không có người
ủng hộ, nói không ai nghe, nên hạng người nầy mặc dầu biết băng đảng VT là bọn tà đạo,
nhưng vẫn cố chạy theo để bám sống.

Tóm lại, CSVN cố giúp VT có đủ cán bộ, phương tiện để đi đúng đường lối có lợi cho
VC trong kế hoạch chế ngự hải ngoại; mà mục tiêu tối hậu là, đưa người Việt Tị Nạn
cộng sản vào hệ thống tòa Đại sứ và Tổng lãnh sự quán của chúng. Nhưng do bất tài,
nên chẳng làm được trò trống ngoài việc tổ chức các vụ chiến khu giả, kháng chiến ma tại
Thái Lan. Ngoài ra, ngồi tại hải ngoại tưởng tượng viết ra vài trận «trận chiến giả tạo» xảy ra
nhiều nơi trên lãnh thổ VN, để rồi cùng sự phụ họa dối trá của đài các phát thanh VT là Chân
Trời Mới &Tiếng Nước Tôi, chuyên loan tin thất thiệt làm lợi cho CSVN.

Một ai đó thắc mắc nói VT mạnh nhờ có nhiều cơ sở, và đông đảo đoàn viên. Nhưng
vì họ không biết, VT chính là VC trá hình, do đó lúc cần đến thì đã có cán bộ cộng sản
nằm vùng thay thế họ. Bản thân người viết từng có được kinh nghiệm: trong cuộc diễn
hành Ngày Quốc Hận 30-4-2005, tại Washington D.C, mà băng đảng VT đã trắng trợn đổi
thành Ngày Diễn Hành Tự Do.

Trước đó một thời gian, VT huênh hoang tuyên bố sẽ tập họp trên «mấy chục ngàn đoàn
viên tham dự.» Tiếc thay, kết quả theo các cơ quan truyền thông phổ biến, thì chỉ có «mấy
ngàn người»có mặt . Vì lý do thể diện, VT buộc phải điều động, dốc toàn thể lực lượng đám
du sinh trong vùng tham gia diễn hành. Do đó mới xảy ra một «sự cố» do thói quen. Số là có
một tên du sinh trong đoàn biểu tình quen miệng phát ẩu: «Dưới Rừng Cờ Đỏ Vàng Sao,
Đoàn Biều Tình Quyết Tiến». Đúng là Cháy Nhà Ra Mặt Chuột ! Một vài nơi khác do không
có đủ người giúp tổ chức, VT cũng theo cách cũ, điều động luôn đám du sinh, loại con cha
cháu ông VC tham gia vào công tác. Đáp lại chỉ có những tiếng chửi thề văng tục phản đối
của lũ VC con đó mà thôi.


trang 14

Trên đây chỉ xin ngắn gọn giải bày một vài thắc mắc của một số bạn hữu ít theo dõi tình hình
và thời cuộc. Có cơ hội, người viết sẽ tiếp, nói rõ hoạt động của VT tại quốc nội

-PNS
25.02.2010

(*) Vụ án phố Ôn Như Hầu, theo cách gọi của ngành Công an Nhân dân Việt Nam, là "sự
kiện ngụy tạo" xảy ra vào tháng 7 năm 1946, Việt Minh đồng loạt tấn công các trụ sở của
các đảng Đại Việt Quốc dân Đảng và Việt Nam Quốc dân Đảng với lý do là "để đập tan âm
mưu đảo chính của Quốc dân Đảng và Đại Việt Quốc dân Đảng cấu kết với thực dân Pháp".


trang 15

• TIẾNG CHUÔNG CẢNH TỈNH VỀ ĐẢNG VIỆT TÂN

- Phùng Ngọc Sa -

Vào đầu năm 2004, nhân dịp cựu đại tá Phạm Văn Liễu (PVL), nguyên Tổng Vụ Trưởng
Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (từ năm1981
đến năm1984), ra mắt phần III quyển hồi ký Trả Ta Sông Núi để tố cáo những việc làm
sai trái của Mặt Trận (MT), thì sau đó vào ngày 10-9-04, ông Nguyễn Kim, người thay thế
ông PVL trong chức vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc GiaThống Nhất
Giải Phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) đã có Thư Lên Tiếng, minh xác với đồng bào và
thân hữu về một số dữ kiện để phản bác hồi ký của ông PVL, thư được tóm gọn trong 4 điều
chính, mà điều đầu tiên đã viết: Sau nhiều cố gắng chấn chỉnh (?), Hội Đồng Kháng Chiến
Toàn Quốc, cơ quan lãnh đạo tối cao của MTQGTNGPVN, đã phải giải nhiệm ông Phạm
Văn Liễu khỏi trách vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại, vào tháng 12 năm 1984, vì lý do
kỷ luật.

Nhờ có Thư Lên Tiếng, qua giấy trắng mực đen chúng tôi mới biết, là ông Phạm Văn Liễu bị
loại ra khỏi MT vì lý do kỷ luật.

Câu hỏi được nêu lên, cái được gọi Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc (HĐKCTQ) mà ông
Nguyễn Kim nói là cơ quan lãnh đạo tối cao, đã trực tiếp hay qua trung gian của Hội Đồng
Kỷ Luật (HĐKL) để loại ông PVL? Nếu HĐKCTQ trực tiếp giải nhiệm thì xin hỏi, hội đồng đó
thành lập từø lúc nào? Họp tại đâu? Ai chủ tọa hội đồng nầy? Hội đồng dựa theo điều khoản
nào trong bản nội quy, và do quyết định số mấy để giải nhiệm ông PVL? Mặt khác, khi áp
dụng biện pháp kỷ luật đối với một thành viên cao cấp như ông PVL, MT đã hành xử dưới
hình thức dân chủ, hay là một tổ chức phát xít theo lãnh tụ chế? Nếu đã là một tổ chức dân
chủ, thì mỗi cấp bộ MT (1) ắt phải có đại biểu được bầu lên để hình thành hội đồng đại biểu
(congress) ; thế thì liệu cái được gọi là HĐKCTQ để giải nhiệm ông Liễu có sự tham dự của
hội đồng đại biều đó không? Nếu có, thì gồm có các đại diện của cơ sở nào, sao không thấy
ông Nguyễn Kim nói đến? Ngoài ra, liệu hội đồng này có đũ tư cách để luận tội một lãnh tụ
nòng cốt, đồng sáng lập MT tầm cở như ông Liễu không?

Chắc chắn ông Nguyễn Kim sẽ không trả lời được những câu hỏi của chúng tôi. Lý do cái
được gọi là HĐKCTQ, HĐKL hay là hội đồng chuột chăng nữa, cũng chỉ là sự tưởng tượng
của ông Hoàng Cơ Minh và phe nhóm, vì MT đã từng chủ trương buôn bán kháng chiến; đã
có khu chiến giả, trận địa giả, thì tại sao lại không thể phịa ra cái Hội Đồng Kháng Chiến
Toàn Quốc Ma. Việc đó chẵng qua chỉ là một sự dối trá thì ai có thể tin được.

Chẳng cần phải dựa vào quyểàn hồi ký Trả Ta Sông Núi (Trtsn) phần III thì chúng tôi mới
biết đến tổ chức MT, mà qua nhiều tài liệu sưu tầm, cũng như của những người từng tham
gia MT, chúng tôi biết là trước sau MT cũng chỉ có 2 bộ phận: Quốc Nội, tức là Tổng Vụ
Quốc Nội do đề đốc Hoàng Cơ Minh (HCM) lãnh đạo, Tổng Vụ Hải Ngoại do cựu đại tá
Phạm Văn Liễu phụ trách. Nói chung, cả 2 Tổng Vụ nói trên đều có bổn phận hổ trợ lẫn
nhau để hoàn thành mục tiêu tối hậu là Giải Phóng Việt Nam khỏi ách thống trị CSVN. Tổ
chức đã minh định rõ như vậy, thì không có việc ai lãnh đạo ai, ngoài ra trong phân nhiệm
cũng không đề cập việc ai là người tổng chỉ huy MT, vậy thì ai, hội đồng nào đũ tư cách giải
nhiệm ông PVL? Chính vụ việc xảy ra tại Bangkok vào năm 1982 khi ông PVL đi thăm Khu
Chiến của ông HCM, đã cụ thể chứng minh là 2 ông Tổng Vụ Trưởng Quốc Nội và Hải
Ngoại tự coi mình ngang và như nhau, vì thế mới có chuyện ông PVLngang nhiên sửa lưng
HCM khi ông nầy tự xưng là Chủ tịch MT với câu hỏi: Tại sao ông tự phong làm Chủ tịch Mặt


trang 16

Trận mà không cho tôi biết.? (Trtsn 211). Chủ tịch MT mà còn tự phong ẩu, thì việc đẻ ra
những cái khác đâu khó.

Điều xác thực và tất cả mọi người đều biết, sở dĩ ông PVL bị đá văng ra khỏi chức
Tổng Vụ Hải Ngoại, vì ông PVL đã quyết định cách chức Hoàng Cơ Định, em ruột của
ông HCM do y lem nhem tiền bạc và Nguyễn Xuân Nghĩa (thuộc phe nhóm HCĐ), cháu
ruột của Mười Cúc, tức Nguyễn Văn Linh nguyên Tổng Bí Thư đảng CSVN, về những
hành vi mờ ám trong quan hệ với VC và muốn qua mặt ông PVL.

Tình thế đó buộc phe nhóm họ Hoàng vì quyền lợi mà phải lật ngược thế cờ bằng cách
ngụy tạo HĐKCTQ Ma để loại ông PVL. Đáng buồn, và quá thất vọng cho ông PVL, người
từng đãm nhiệm một chức vụ quan trọng như thế, mà không có được một biện pháp đề
phòng, chỉ thụ động nhận tội rồi ôm đầu máu bỏ cuộc chớ không có được một hành động
thích ứng nào để triệt hạ tổ chức tội ác nầy. Hậu họa chắc chắn ông PVL phải lãnh đũ. Đồng
bào hải ngoại đã lên án ông PVL là một tội đồ của dân tộc cũng không sai.

Quả thật, đây đúng là một kinh nghiệm quá đắng cay, đồng thời cũng là bài học đắc giá cho
những ai muốn làm chính trị mà thiếu tiên liệu, không có được tầm nhìn chính xác; không
biết tiên đoán và ước tính thời cuộc, thì sao có thể lãnh đạo thành công. Thử hỏi, những
nhân vật với khả năng và nhãn quan hạn hẹp như ông Liễu mà trước đây từng được giao
phó trọng trách Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, tức lãnh đạo guồng máy an ninh để bảo
vệ Miền Nam thì làm sao mà Việt Nam Cộng Hòa không bị rơi vào tay cộng sản Bắc Việt?
Nói chung, nhờ Thư Lên Tiếng của ông Nguyễn Kim, mà toàn thể đồng bào mới thấy được
khả năng cũng như sự hiểu biết chính trị nông cạn của cái được gọi là cán bộ lãnh đạo MT.
Chính diễn biến nói trên chứng minh cung cách hành sử của MT chỉ là hành vi của một tập
đoàn phát xít; một tổ chức chính trị ấu trĩ, thiếu đạo đức không có ý thức lãnh đạo. Họï chỉ
biết lợi dụng cơ hội để chơi nhau, hoặc thủ tiêu bất cứ ai mà họ cảm thấy không vừa lòng và
đi ngược chủ trương của mình. Như vậy, việc giải nhiệm hay khai trừ một thành viên nào đó,
chẳng qua chỉ là một hành động khủng bố với đường lối độc tài rừng rú chứ không phải là
một tổ chức dân chủ. Chưa nắm được chính quyền mà đã giở trò độc tài chuyên chế; thử
hỏi nếu MT có thực quyền trong tay, ắt còn tác yêu tác quái và thậm tệ hơn bọn CSVN; vì
cộng sản dù nó dã man, độc tài chuyên chế, nhưng chúng còn cái gọi là đảng quy, Bộ Chính
Trị, Trung Ương Đảng, Hội Đồng Kỷ Luật; còn hành xử theo kiểu MT thì người Việt hải
ngoại cho rằng, đây chỉ là sinh hoạt của một tổ chức xã hội đen, hay một đám thảo khấu.

Cho phổ biến Thư Lên Tiếng, một tài liệu được coi là quan trọng nhưng lại để lộ
nhiều sơ hở mà vẫn được thông qua, thế mà giờ đây đám người nầy lại là cấp lãnh
đạo của đảng VT, thử hỏi làm sao họ có đũ khả năng để mà canh tân cách mạng đất
nước?

Vậy xin hỏi, với sự hiểu biết và kinh nghiệm hoạt động chính trị tầm cở như Nguyễn Kim,
tức Nguyễn Kim Hườn, Lý Thái Hùng, tức là Bùi Bằng Đoàn (?) mà tập thể tị nạn gọi đó là
hạng blanc bec (2) chỉ có thành tích ăn chơi, và lý lịch không rõ thì làm sao có đũ khả năng
đối đầu với CSVN, một tổ chức chính trị siêu về kỹ thuật, đệ nhất gian giảo và lừa bịp, chắc
chắn hạng người nầy cuối cùng chỉ biết xin làm tay sai. Phải chăng vì thế người ta nghĩ là
Nguyễn Kim cũng như Lý Thái Hùng chỉ là những con chốt để làm kiểng, còn thực sự ở
đàng sau đã có bàn tay bí mật khác điều khiển?

Nên nhớ, hoạt động chính trị tại các nước chậm tiến và cựu thuộc địa như Việt Nam
thì học vị, bằng cấp chưa đũ mà đòi hỏi phải có đạo đức cách mạng. Thiếu đạo đức
thì chỉ là một bọn buôn bán xương máu của đồng bào.


trang 17

Nhắc đến việc thành lập đảng VT cũng đũ chứng tỏ cấp lãnh đạo MT vì không chịu học hỏi;
không được trang bị tối thiểu về lý luận chính trị nên đã hành động sai nguyên tắc. Hoạt
động chính trị thì phải biết, đảng là một công cụ đấu tranh để dành chính quyền. Do đó đảng
là tổ chức chiến lược, mặt trận là một bộ phận chiến thuật: Chiến lược có trước chiến thuật
mới theo sau. Đảng đẻ ra mặt trận, chứ không khi nào mặt trận lại sinh ra đảng. Lịch sử đất
nước ở hậu bán thế kỷ thứ 20 đã cụ thể chứng minh: Năm 1960, đảng Lao Động Việt Nam,
(tên cũ của CSVN) lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, dùng nó làm công cụ phá hoại
Việt Nam Cộng Hòa để khỏi bị mang tiếng với quốc tế là cộng sản Bắc Việt xâm lăng Miền
Nam; Mặt Trận Tổ Quốc, là cơ quan ngoại vi của đảng CSVN, chúng dựng lên nó hầu khống
chế toàn bộ đất nước sau năm 1975 mà được tiếng là toàn dân tham gia ủng hộ chính
quyền. MT do không được trang bị căn bản chính trị, nên không những làm chuyện ngược
đời; mà còn tiền hậu bất nhứt: Năm 1981, MT giải tán các đảng Người Việt Tự Do (Nhựt),
Lực Lượng Dân Quân, Phục Hưng Miền Nam(3) thành lập MTQGTNGPVN, mục tiêu là để
Giải Phóng Việt Nam, tức chủ trương triệt hạ đương quyền cộng sản Hà Nội. Nhưng chỉ một
năm sau, năm 1982, MT lại thành lập đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, nói là làm nòng
cốt cho MT để tiến hành công tác Canh Tân đất nước, tức làm ngược lại với chủ trương Giải
Phóng chỉ trước đó một năm. Với hành động nầy đảng VT đã xác nhận sự hiện hữu của
cộng sản, một chế độ phi nhân và phản tộc; cách nhau chỉ một năm mà MT đã thay đổi như
chong chóng, hành động như thế thì dễ mấy ai tin, và xem đó là một sự dối trá lường gạt.
Nếu cho rằng, làm chính trị thì phải nói láo, nói láo liên tục và phải biết kiểm soát việc nói láo
của mình. Đàng nầy MT đã nói láo, nhưng lại dấu đầu hở đuôi. MT nói đảng VT do ông HCM
thành lập tại Khu Chiến từ năm 1982, thế mà ông PVL,Tổng Vụ Hải Ngoại, một lãnh đạo cao
cấp đồng sáng lập MT, người mà cho đến cuối tháng 12-1984, trước khi bị loại ra khỏi MT
vẫn thường xuyên liên lạc và yểm bộ phận quốc nội, thế mà không hay biết gì về đảng VT,
do đó trong hồi ký TRTSN, phần III ông PVL lại viết đảng VT là do Nguyễn Xuân Nghĩa bày
ra.

Nên nhớ, ngày nay ngoài trình độ dân trí của quần chúng đã cao, họ lại sẵn có phương tiện
truyền thông tân tiến, nhờ thếù dễ dàng phán đoán sự việc, vì thế không nên bưng bít hay
dấu nhẹm sự thực. Dối trá lường gạt sẽ bị khinh rẻ. Và, một sự đã bất khả tín thì vạn sự
khác dù có thật cũng không thuyết phục được ai. Do đó phải nên thành thực với nhau. Nếu
cần, và do đòi hỏi của tình thế MT có thể nói, đảng VT đã được thành lập tại Hoa Kỳ, tại Âu
châu v,v, thậm chí là nó được hình thành tại một khu ăn chơi nào đó tại Thái Lan, miễn sao
bảo đảm được yếu tố an ninh và hoạt động cứu nước của nó được hữu hiệu là tốt, cần gì
nói dối là được hình thành tại rừng núi Đông Dương khiến người ta nghi ngờ..

Trong diễn văn ra mắt đảng VT vào ngày 19-9-04, ông Chủ Tịch Nguyễn Kim, cũng như
Tổng Bí Thư Lý Thái Hùng đều xác nhận đảng VT xem CSVN là một thực thể, một
thành phần của dân tộc.

Khẳng định như vậy chắc hẵn đảng VT đãõ có kế hoạch nắm chính quyền. Chúng tôi ước
mong đảng VT sớm hoàn thành ý nguyện để Việt Nam sớm được thanh bình. Tuy nhiên, xin
hỏi: Đối với một chế độ độc tài, toàn trị đầy quyền và lực như như CSVN hiện nay, thì đảng
VT có kế hoạch gì để cướp được chính quyền trong tay chúng?

Muốn cướp được chính quyền thường có 3 đường lối hành động: Đánh hay cướp mà lấy;
Hòa mà lấy và hạ sách là Luồn mà lấy:

* - Đánh cướp mà lấy, chắc chắn đảng VT cũng bất cứ một tổ chức nào khác đều
không có sức cũng như lực. Hơn nữa, xu thế thời đại chủ trương đối thoại, không chấp


trang 18

nhận đối đầu. Lấy thị trường thay chiến trường. Do đó đường lối hành động nầy bất khả
thi.

* - Hòa mà lấy, tức hai bên đánh nhau bất phân thắng bại, đánh tới trầy vi tróc vẩy mà
không chiếm được đành phải đưa nhau vào bàn hội nghị, tỉ như Hội Nghị Genève 1954 và
Hội Nghị Paris 1973 để tranh luận hơn thua rồi chia chác. Đảng VT bây giờ cũng như mãi
mãi sẽ không bao giờ thực hiện được, vì từ trước đến nay họ chỉ toàn làm giả: Khu Chiến
giả, Kháng Chiến Ma, chứ có đánh nhau bao giờ đâu mà nói chuyện hòa. Nhớ rằng, cộng
sản chỉ chịu hòa lúc chúng cảm thấy yếu. Lịch sử cận đại chứng minh: Năm 1945-1946, Mặt
Trận Việt Minh chấp nhận hòa với Mặt Trận Quốc Dân Đảng (MTQDĐ), một tập hợp gồm
Đại Việt, Việt Cách và Việt Quốc. MT có một lực lượng mạnh, nổi tiếng và được quần chúng
biết từ những năm 1930, trong khi đó thì mấy ai biết được tên tuổi Hồ Chí Minh cũng như
đảng cộng sản; trên toàn quốc lúc bấy giờù mặt trận Việt Minh (VM) chỉ mới có 5 ngàn cán
bộ. Vì yếu thế VM buộc phải hòa và nhường cho MTQDĐ 72 ghế đại biểu quốc hội (khỏi cần
tranh cử); trong chính phủ Liên Hiệp, ngoài cụ Nguyễn Hải Thần, là Phó Chủ tịch Nhà Nước
đứng ngay sau Hồ Chí Minh còn có 4 ghế do các ông Nguyễn Tường Tam đứng đầu Bộ
Ngoại Giao; Vũ Hồng Khanh, Phó Chủ tịch Quân Ủy Hội, tức Bộ Quốc Phòng và Chu Bá
Phượng nắm Bộ Kinh tế; riêng cụ Huỳnh Thúc Kháng, tuy nói là không đảng phái, nhưng lại
là một nhân sĩ có lập trường quốc gia chân chính và yêu nước làm Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ.
Với một lực lượng đông đảo, góp mặt đũ nhân tài ái quốc, đầy kinh nghiệm đấu tranh, thế
nhưng vì thiếu cảnh giác, không đề phòng nên bị bọn VM sau khi đã tống khứ được quân
Tàu ô hợp củaTưởng Giới Thạch ra khỏi nước, rãnh tay chúng quay lại đánh MTQDĐ tán
nát, khiến người thì theo phe Tưởng chạy sang Tàu, kẻ khác phải đầu hàng và trở thành cán
bộ cộng sản như Chu Bá Phượng, phần cụ Huỳnh Thúc Kháng đành trở lại quê nhà ở
Quảng Ngãi và chết một cách bí mật. Thử hỏi với những nhân tài ái quốc tầm cở như thế mà
còn bị bọn cộng sản đánh cho thất điên bát đảo, thì với các cấp lãnh đạo VT hiện nay, hạng
người từng bị mang tiếng lừa gạt và dối trá thì làm sao có khả năng đánh nhau với VC rồi
hòa mà có chính quyền.

* - Luồn mà lấy: Tức là luồn cúi, giả bộ xin hàng phục cộng sản rồi đợi cơ hội chớp thời cơ;
nôm na bắt chước kiểu VM cộng sản cướp chính quyền vào năm 1945. Xin nhắc độc giả, sở
dĩ VM chớp được thời cơ là nhờ hoàn cảnh lịch sửù đã tạo ra một khoảng trống chính trị tại
Việt Nam, nên chúng mới thành công. Bối cảnh lịch sử lúc đó như sau: Nhật đã đầu hàng,
Pháp chưa trở lại Đông Dương, chính phủ của vua Bảo Đại chỉ làm bù nhìn không có thực
quyền, nên VM mới thừa cơ chiếm được. Luồn mà lấy là hạ sách, muốn thực thi điều đó đòi
hỏi các cán bộ phải có khả năng và đầy đũ bản lãnh. Thử hỏi đảng VT có được loại cán bộ
đó không? Còn như hiện tại họ chỉ có một số quá non yếu, và chủ trương rình để chôm
credit, thì đảng nầy chỉ biết xin làm tôi tớ.

Nhiều lần đảng VT đã xác định là chấp nhận đương quyền cộng sản, thì việc CSVN chọn VT
làm đối lập thì cũng không gì khó hiểu. Theo VC, thà chúng chấp nhận bọn này làm đối lập
thì dễ ăn nói với quốc tế hơn: vì trước là có thêm bộ mặt mới, những con nai tơ từng được
gắn nhãn hiệu chống cọng ở hải ngoại, còn hơn là để cho các phần tử đối kháng trong nước
đóng vai trò đối lập thì quá nguy hiểm. Lý do, một là tụi đối kháng trong nước cũng một lò với
mình, đã biết rõ đường đi nước bước của mình quá nhiều, dùng nó thì từ bị thương đến
chết; hai là nếu chọn đối kháng cở như mấy tên Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v.v. thì người dân
trong nước ai mà tin. Hơn nữa chấp nhận một tổ chức mà đã sẵn có người của phe ta thì rất
có lợi.

Với mưu đồ nói trên, nếu đảng VT, một tổ chức có lắm tiền, từng kiếm được một cách không


trang 19

minh bạch trước đây, tìm cách vận động để đại diện cho hải ngoại tiến tới nói chuyện với
CSVN, và được bọn nầy mớm hơi tiếp sức thì sẽ vô cùng tai hại.

Một số người đứng đắn và đầy hiểu biết, tuy rõ MT đã làm nhiều đều xằng bậy, nhưng vẫn
phát biểu :MT chống cộng sản sao mình cứ thắc mắc; tại sao lại không để cho họ thử đi với
cộng sản làm đối lập, dù đối lập cuội chăng nữa thì biết đâu sẽ có cơ hội đểø lộng giả thành
chân. Mới nghe coi được; không làm thử sao biết. Song, là người từng được huấn luyện từ
trong một tổ chức chính trị, chúng tôi xin được dẫn chứng một sự kiện lịch sử để tất cả cùng
chung rút kinh nghiệm và dùng đó để làm bài học cho tương lai.

Trong một buổi họp lịch sử của MTQDĐ vào năm 1946, trong đó có mặt đầy đũ cấp
lãnh đạo Mặt Trận; từ Chủ tịch Trương Tử Anh, đến các ủy viên khác như Vũ Hồng
Khanh, Nguyễn Tường Tam, Chu Bá Phượng v.v. Ôâng Lê Khang tức Lê Ninh, một ủy
viên cao cấp MT, sau phần thuyết trình chứng minh cho hội nghị biết, là cộng sản VM
đã lộ diện làm tay sai cho cộng sản quốc tế, chắc chắn thời gian tới chúng sẽ có
nhiều hành động thất lợi cho phía quốc gia. Tiếp liền ông đề nghị, MTQDĐ phải vận
dụng lực lượng võ trang lật đổ ngay bọn VM.

Một số cấp lãnh đạo trong hội nghị góp ý:VM, họ đang tranh đấu cho nền độc lập đất nước,
tại sao chúng ta chống họ; cứ để cho họ làm, nếu họ phản, thì chúng ta dẹp đâu có muộn gì.
Ông Lê Khang quá giận, chỉ vào mặt các lãnh đạo MT có mặt nói:Các anh không lo diệt
chúng bây giờ, tương lai các anh sẽ không có đất để chôn thân.(4) Quả thật lịch sử đã
chứng minh, chỉ một thời gian ngắn sau, các ông Trưởng Tử Anh, Lê Khang vì do dự, không
quyết tâm tiêu diệt VM cộng sản nên đã bị nó thủ tiêu; quý ông Vũ Hồng Khanh và Nguyễn
Tường Tam phải trốn chạy sang Tàu, còn Chu Bá Phượng đầu hàng và trở thành đảng viên
cộng sản. Riêng hạ tầng cở sở của MTQDĐ thì sau vụ Ôn Như Hầu và Cầu Sơn, dưới
quyền chỉ huy trực tiếp của tên hung thần khát máu Võ Nguyên Giáp, hắn đã phóng tay tàn
sát hằng vạn cán bộ MTQDĐ; bị giết hại quá nhiều nên đã ứng nghiệm lời của ông Lê Khang
trước đây là các anh sẽ không còn có đất chôn thân.

Bài học lịch sử là câu trả lời cho những ai có tư tưởng nói trên. Với những nhà ái
quốc yếu nước của MTQDĐ tài ba như thế, mà còn bị VC tiêu diệt, huống gì đảng VT
mà từ trước đến giờ chỉ nói láo; nói láo từ việc tổ chức Khu Chiến Giả đến Kháng
Chiến Ma; dấu nhẹm về cái chết của ông HCM, đợi đến 14 năm sau mới dám công khai
báo tử.

Ngoài ra, mọi việc đều cố bắt chước theo CSVN: từ việc tổ chức Trung Thu cho nhi đồng tại
Texas theo kiểu VC; nào là đội nón cối, cầm lồng đèn sao, nói theo lời bác Hồ, thậm chí cấp
lãnh đạo MT lại cố tạo sao cho mình giống hình ảnh tên phản quốc Hồ Chí Minh từ cách để
râu, mặc bà ba đen, quàng khăn rằn, mang dép cao su râu v.v.. Thử hỏi với chủ trương như
thế thì VT đã chống cộng bao giờ đâu? Còn chuyện để cho đảng VT làm thử thì quả thật quá
khốn nạn cho đất nước; đã tan nát vì cộng sản rồi còn bị vùi dập bởi đám tay sai thì đúng là
trời đày dân tộc Việt Nam. .

Trình bày vài ý kiến trên, không phải để tranh cải với đảng VT, mà chúng tôi chỉ xin lấy nhiệt
tình và kinh nghiệm cả một cuộc đời đấu tranh, và thân phận một nạn nhân cộng sản, xin
gióng lên một tiếng chuông để cảnh tỉnh đồng bào, đặc biệt là quý bạn trẻ hãy thận trọng, xin
đừng tiếp tay với bọn tay sai cọng sản nằm vùng có hại cho sự nghiệp giải phóng đất nước.
Đảng VT xác định họ công nhận CSVN là một lực lượng chính trị, thì rõ ràng họ muốn Hòa
Hợp với Hà Nội, tức tình nguyện theo chúng làm tay sai để kiếm ăn, chứ đời nào CSVN chịu


trang 20

Hòa Giải bao giờ. Chỉ có nhân dân, vì tính mạng và vì quyền bị thiệt thòi được quyền đòi
cộng sản Hà Nội phải hòa giải, tức là trả lại những quyền căn bản, quyền làm người mà VC
đã ngang nhiên tước đoạt của người dân, đảng phái chính trị trong đó có đảng VT không lấy
tư cách gì, hoặc đại diện cho ai để đòi hòa giải.

Trước khi chấm dứt người viết xin nhắn gởi bọn cộng sản và tay sai nằm vùng biết, là trong
cuộc bầu cử vào đầu tháng 11-04, cơ quan công lực Hoa Kỳ đã nắm bắt được nhiều tài liệu
chứng tỏ là CSVN đã có nhiều hành động được xem là, can thiệp vào nội bộ Hoa Kỳ, tức là
đã vi phạm công ước quốc tế. Hãy mở mắt để chờ đòn, và đừng tưởng là tiếp tay xúi bọn
tay sai, hết làm cuộc tập họp nầy, đến cuộc biểu dương lực lượng kia để tỏ Ta thực sự đại
diện tập thể tị nạn tại Mỹ thì vô ích, vì người Mỹ đã biết ai là kẻ đứng đàng sau tổ chức đó ./.

1-/ Trên lãnh thổ Hoa Kỳ, Âu châu và Úc châu hầu như nơi nào cũng có tổ chức MT.
2-/ Blanc bec (tiếng Pháp), mõ con chim non còn trắng, tức ấu trĩ; HCM, theo PVL trong
Trtsn từng chê Nguyễn Kim Hườn là tay chỉ biết ăn chơi.
3-/ Phong trào Phục Hưng Miền Nam vì thế không gia nhập MT,
4-/ Việt Nam QDĐ của Hoàng Văn Đào.


trang 21

• Việt Tân đã tự lột mặt nạ - Phùng Ngọc Sa -

TinParis. Trong thời gian gần đây, CSVN đã tung ra quả bóng " mù " làm chóa mắt những
kẻ " thời cơ chủ nghĩa " nhất là những ông trí thức " chuyên gia " , và những lãnh tụ hoạt
đầu. Quả bóng đó tuy CSVN đã dùng rồi năm 1992 (sửa đổi Hiến Pháp Việt Nam, cho "
việt kiều hải ngoại " về tham gia bầu cử) khi bức tường Bá Linh sụp đổ, nay lại được
chúng đưa ra nhữ mồi , vẫn ăn khách như thuờng.

Vào những năm 90, Tại Pháp cũng như tại Canada và nhiều nơi khác trên thế giới, có nhiều
đại Giáo sư trước đây đã từng hưởng bổng lộc Quốc gia, muối mặt kêu các chuyên gia hảy
về giúp nước , quên đi quá khứ. Có các quân nhân cao cấp lãnh đạo hội đoàn Quân Nhân
Việt Nam Cộng Hòa lại công nhận là " CS có công Thống Nhất Đất Nước ". Những kẻ thiếu
liêm sĩ, cũng như cán bộ CS đội lốt Quốc Gia xuất hiện khắp nơi, hô hào " xóa bỏ hận thù,
quên đi quá khứ" trong đó có Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ( nay trở thành Việt Tân ) cùng bọn
tay sai. Chúng tôi gọi là Mặt Trận HCM cho nó đúng với thực tế hơn, chứ không phải là
MTXXX vì đó chỉ là MT để phụng sự cho một cá nhân chứ không phải cho một lý tưởng cao
quý.

Đối với MTHCM, có rất nhiêu người đã viết lên sự thật , với các điểm chính sau đây :

1- MT bị cán bộ CS nội tuyến rất nhiều. Những người đã từng hoạt động đều biết : " Dựng
lên một phong trào quần chúng rất dễ, nhưng kiểm soát nó là một điều rất khó "

2- MT đã nói dối với đồng bào : kháng chiến ma, loan tin phịa, dấu cái chết của HCM để tiếp
tục quyên tiền và tống tiền đồng bào hải ngoại.

3- MT đã ám sát, hành hung những ký giả tố cáo sự lường gạt của mình, cũng như những
cán bộ chống đối sự gian trá của mình đẻ bịt miệng họ

4- MT đã dùng tiền quyên được để làm giàu cá nhân cho một vài người thân cận và của gia
đình HCM ( có bộ vó trí thức như bác sĩ, kỹ sư, v.v...)

5- MT đã dùng tiền mua chuộc và lũng đoạn các cộng đồng hải ngoại

6- MT đã tung ra những luận điệu như ngày " Quốc Kháng ", " Quốc Khánh " v.v.. để gây
chia rẽ trong cộng đồng người Việt Hải Ngoại vì họ muốn lãnh đạo Cộng Đồng Hải Ngoại ,
dẹp bỏ tất cả những người chống đối họ. Do đó, họ dễ chiêu dụ những ai trước đây đã có
chức tước, nhưng ở hải ngoại thì không tự lực cánh sinh được , không có tài, và không có
người ủng hộ nên chạy theo MT như một thứ chùm gởi, ăn bám....

7- Xin thử hỏi từ trước đến giờ , MT đã làm được những gì chống CSVN ngoài chiến khu giả
tại Thái Lan, và giải phóng giả những nơi trong nước Việt Nam với Đài Phát Thanh loan tin
thất thiệt , và làm lợi cho CSVN ?

Đối với TINPARIS, muốn làm việc gì cũng phải có CHỮ TÍN làm đầu, nhất là Không
được Mạo Danh của những người Việt. Chúng tôi không thể nào coi Việt Tân là một "
đảng Chánh Trị " được vì như thế là lạm dụng danh từ, không được " CHÍNH
DANH" .

Chúng tôi xin đăng bài phân tích của Ông Phùng Ngọc Sa để quý đọc giả nhận rõ


trang 22

mặt thật của Việt Tân. Ông Phùng Ngọc Sa, một quân nhân cao cấp và đảng viên của
một Chính Đảng Quốc Gia, là một bình luân gia chánh trị nỗi tiếng trên diễn đàn hải
ngoại, một chuyên gia về " Việt Tân ". VT đã từng cho người hăm khéo ông nhưng
ông có kể bọn chúng ra gì đâu . Trong bài dưới đây, Ông Phùng Ngọc Sa đã phân tích
những việc xuyên tạc lịch sử và sự ngu dốt của Hà Dương Dực , đồng thời vạch rõ
Bộ Mặt Thật và ý đồ của Việt Tân khi tiếp tay cho CSVN.

• Việt Tân đã tự lột mặt nạ - Phùng Ngọc Sa -

• Vào 9 giờ sáng, ngày 22 -1-2007, tổng đài Tiếng Nước Tôi (TNT) truyền đi một
chương trình phát thanh về lịch sử của đài Chân Trời Mới (CTM) mà Tổng Bí
Thư Lý Thái Hùng (LTH) đã chính thức xác nhận đài nầy là tiếng nói chính thức
của đảng Việt Tân (VT).

Bài do tác giả Hà Dương Dực ký tên. Đó là một bài viết về lịch sử dài, dùng để công
khai tuyên truyền đề cao chế độ Cộng Sản Việt Nam (CSVN). Nếu ai không để ý mà
nghe hoặc đọc bài đó thì tưởng rằng đây là một bài viết do bộ máy tuyên truyền Hà
Nội soạn.

Vài ngày sau khi đã phát thanh xong bài viết có lợi cho Hà Nội, đài CTM lại miễn cưỡng có
lời xin lỗi, chối quanh nói là đã phát lầm vì chưa hiệu đính. Thử hỏi, đảng VT giải thích như
thế thì làm sao chấp nhận được khi một bài viết có nội dung đề cao CS mà được truyền đi
tới 4-5 kỳ liên tiếp trên cả 2 đài TNT và CTM? Phải chăng nếu không có ai thắc mắc, hoặc có
sự chào xáo trong nội bộ cũng như bị dư luận chỉ trích nặng nề thì VT đâu chịu cải chính họ
cứ tiếp tục để làm lợi cho CSVN.

Cũng trong chương trình phát thanh của đài CTM, ngày 15-1-2007 (kỳ 4), Hà Dương
Dực đã khai triển một đề tài rất dài về lịch sử trong đó có nhiều vấn đề mà mục đích là
diễn giải đường lối của Ban Tư Tưởng&Văn Hóa đảng CSVN đề ra từ 15 năm qua, từ
khi có phong trào «Mỹ vận», dùng cho việc cắt nghĩa lịch sử, làm thế nào mà từ phía Mỹ cho
đến CSVN, kể cả nội bộ đảng đều chấp nhận. Theo đó, muốn đi với Mỹ, phải chấp nhận
diễn biến hòa bình và dựa trên nền tảng nầy mà Mỹ-CSVN bắt tay nhau lập bang giao. Biết
rằng, theo Mỹ thì phải chấp nhận diễn biến hòa bình. Nhưng trong nội bộ đảng lúc nào cũng
phải nói cứng «kẻ thù nguy hiểm nhứt của chúng ta là diễn biến hòa bình».

Với tư tưởng chỉ đạo đó, CSVN qua các phái đoàn của Lưu Văn Lợi tại Lubbock, Texas;
Trần Đức Vượng, Phan Đình Diệu v.v. được Ford Foundation tài trợ đã tới các Trung Tâm
Nghiên Cứu Lịch Sử & Văn Hóa để tìm cách giải thích và chứng minh cho người Mỹ thấy, là
không phải bây giờ mà ngay từ những năm «40», khi Hồ Chí Minh còn ở hang Pắc Pó
đã tìm cách tiếp xúc để đi theo Mỹ, điển hình là cứu phi công Mỹ khỏi rơi vào tay Nhựt,
đã liên lạc với cơ quan tình báo OSS (tiền thân CIA) để chống Nhựt. HCM từng gửi thư
đến Tổng thống Harry Truman để xin liên lạc nhưng Tổng thống đã ngoảnh mặt làm lơ do đó
Hoa Kỳ đã lỡ mất một cơ hội vô cùng quý báu. Nói chung CSVN muốn phân trần là đã tìm
kiếm con đường đi với Mỹ từ lâu,

Bài viết hoàn toàn phản ảnh luận điệu của cộng sản nhưng quá dài, bông lung, còn nói đến
"Phong Trào Phản Chiến" chống chiến tranh tại Mỹ, nhưng lại không nói rõ, hoặc không
giải thích được nguyên nhân, và ai tạo ra phong trào đó. Tác giả cứ lang bang không đi sâu
vào mục tiêu nào, do đó chúng tôi xin tạm tóm tắt một vài điểm dưới đây và sẽ lần lượt trả


trang 23

lời từng điểm một.

Tác giả viết:

- Trong chiến tranh Quốc-Cộng, miền Bắc có chính nghĩa nên mới thắng.

- Lãnh đạo của miền Bắc tài giỏi hơn miền Nam nên mới chưa đầy 20 năm đã
thống nhất đất nước (1956-1975). Trong khi đó Trịnh Nguyễn phải đánh nhau 7
lần mất 45 năm, sau nhờ Quang Trung Nguyễn Huệ mới Thống Nhất được tổ
quốc (?)

- Ngoài ra, miền Nam vì nhờ lính ngoại bang nên đã mất chính nghĩa trong cuộc
chiến.

Trước khi đi vào chi tiết chúng tôi xin sơ lược đôi dòng về tiểu sử tác giả.

Hà Dương Dực tác giả bài viết, con trai của ông Hà Dương Bưu, cháu nội của cụ Hàn So,
tức cụ Hàn (1) ở làng So, thuộc huyện Quốc Oai, tỉnh Sơn Tây, Bắc Việt. Gia đình họ Hà
thuộc vào loại giàu có nhưng vì bị nạn cộng sản phải di cư vào Nam. Ông Hà Dương Bưu,
một kỹ sư hóa học nguyên giám đốc hãng bột giặt Visô ở Sài Gòn; tuy là người có đầu
óc quốc gia, nhưng «hổ phụ sinh khuyển tử », các con ông đều thiên cộng. Con trai
đầu của ông Bưu là Hà Dương Trừng định cư ở Montreal, Canada từ trước năm 1975. Y
từng là chủ tịch Việt Kiều Yêu Nước của VC ở Bắc Mỹ và Âu Châu. Tuy cư trú ở Montreal,
Canada nhưng lại với tay qua tới Âu châu và Hoa Kỳ để lãnh đạo tổ chức ngoại vi của CSVN
kể từ thập niên «80». Một thời gian Trừng đã được đương quyền Hà Nội đưa về làm giám
đốc Viện Nguyên Tử Lực Đàlạt. Em út của Hà Dương Dực là Hà Dương Tường, chủ tiïch
Hội Việt Kiều Yêu Nước Paris. Riêng Hà Dương Dực lúc ở Sài Gòn theo học trường Chu
Văn An thường kết bè bạn với bọn thân cộng nên có khuynh hướng thiên tả. Đến khi lên Đại
Học, Dương Dực ngã hẳn theo bọn thiên côïng và gia nhập hẳn vào hàng ngũ bọn phãn
chiến. Mới vừa đây y được CS cho về giảng dạy môn thuế khóa tại Hà Nội. Hà Dương Dực
còn có người chị là Hà TQuyên.

Nếu bài nầy do một người CS viết thì không ảnh hưởng lắm. Nhưng tác giả từng là
người ở trong một gia đình quốc gia lại có căn bản học vấn do đó đã vô cùng nguy
hiểm. Bài viết mới đọc qua nếu không suy nghĩ thì xem có đôi phần đúng, nhưng
nghiên cứu lại thì thấy lắm điều sai nếu không nói là cương ẩu đễ tạo ngộ nhận. Độc
giả nếu không phân tách kỹ để thấy rõ các hành vi đê tiện của bọn CS mà nghe theo lý
luận của Hà Dương Dực thì thật là vô cùng tai hại.

Dưới đây một vài điểm vô lý và xuyên tạc của tác giả.

* Tác giả khẳng định CSVN có chính nghĩa khi đánh chiếm miền Nam: Bàng bạc qua
bài viết Hà Dương Dực cho rằng, CSVN có đủ chính nghĩa khi phát động cuộc tấn
công đánh chiếm miền Nam để "Thống Nhất Tổ Quốc".

Viện cớ miền Nam không chịu thi hành Hiệp Định Genève, từ chối Tổng Tuyển Cử như đã
quy định trong Hiệp định Genève năm 1954, vì thế miền Bắc phải chủ động đánh để thống
nhất tổ quốc là việc làm đúng. Như vậy tác giả đã đổi trắng thay đen, bẻ cong ngòi bút, biến
CSVN một kẻ xâm lược trở thành người giải phóng dân tộc. Viết mà không cần chứng minh,
nói để xu nịnh cộng sản thì miễn phê bình.

Hà Dương Dực viết mà không dùng cái đầu để cân nhắc. Thử hỏi, tại sao gia đình Hà Dương
Dực và cả triệu đồng bào miền Bắc gồm phần lớn là dân lương thiện, thuộc tầng lớp cùng
khổ, phải muôn vàn khổ sở mới di cư được vào Nam để tìm cuộc sống mới?


trang 24

Xin thưa.Tại vì họ không chịu đựng nổi sự độc ác bạo tàn của chế độ CS miền Bắc. Khó
khăn lắm dân Bắc mới thoát được vào Nam; phải cật lực lắm mới tái tạo được cuộc sống
mới; thế mà vẫn không yên thân với cọng sản vì chúng lại rượt đuổi theo, đưa chiến tranh
vào Nam để phá hoại.

Trước hoàn cảnh đó, vì tự vệ và để có đủ sức mạnh chống trả bọn xâm lược, nhân dân miền
Nam buộc lòng phải dựa vào bất cứ thế lực nào có thể giúp mình đứng vững; vì thế miền
Nam phải nhờ đồng minh, và đồng minh đó lúc bấy giờ là người Mỹ. Nói như thế thì cuộc
chiến đấu của nhân dân miền Nam là một cuộc chiến có chính nghĩa tuyệt đối: chiến đấu để
bảo vệ sinh mạng, tài sản của đồng bào. Tiếc thay, miền Nam hay Việt Nam Cộng Hòa phải
dựa vào đồng minh, mà người bạn đồng minh lại đặt thế chiến lược toàn cầu và quyền lợi
quốc gia của họ trên quyền lợi dân tộc Việt Nam nên chúng ta có phần bị thua lổ. Cụ thể:
Việc Mỹ hóa chiến tranh Việt Nam là một điều sai lầm nghiêm trọng. QLVNCH đang làm
nhiệm vụ chiến đấu để bảo vệ biên cương lãnh thổ và tài sản của đồng bào, thì vì sự hiện
diện quân đội Mỹ nên bị đảo ngược lại trở thành tên lính đánh thuê. Nhưng phải hỏi lại, nếu
không dựa vào sức mạnh của Mỹ thì làm sao VNCH, một quốc gia nhỏ bé có thể chống lại
đế quốc xâm lược đỏ mà thế lực nó đang lên và kiểm soát tới một phần ba thế giới. Tuy phải
nhờ cậy đồng minh nhưng chính quyền VNCH, đặc biệt tầng lớp quân nhân không hề khiếp
nhược, luôn giữ vững danh dự và uy quyền quốc gia. Thử hỏi, có đám tướng tá nào của
miền Bắc dám chống lại sự hống hách của bọn cố vấn Tàu cộng? Trong khi đó, tướng tá,
quân nhân VNCH dù có bị kỷ luật bay chức, vẫn bất khuất chống lại lề lối hống hách của một
số cố vấn Mỹ, thậm chí còn bạt tai trừng trị bọn đó. Trong chế độ cộng sản miền Bắc, việc
dùng thân người lính làm ghế cho cố vấn Tàu leo lên ngựa được xem như một quy chế.

Cuộc chiến tranh nhìn bên ngoài thì cho rằng đó là cuộc chiến giữa Bắc-Nam, nhưng
thực chất đàng sau là một cuộc chiến đấu giữa hai thế lực cộng sản và tư bản; VNCH
buộc phải dựa vào khối tư bản đứng đầu là Hoa Kỳ để tồn tại và giữ vững nền độc lập. Tất
cả đều thấy, miền Nam có chính nghĩa trong cuộc chiến tranh chống cộng sản, chứ không
phải như tác giả viết :»Miền Nam thua vì Ngô Đình Diệm làm mất chính nghĩa Dân Tộc, Tự
Do». Đó là một điều hoàn toàn sai.. Hà Dương Dực vì ngu nên không biết Tổng Thống Ngô
Đình Diệm do không chấp nhận cho Hoa Kỳ đổå quân vào Nam theo kế hoạch của Mỹ nên
bị giết. Điều đó chứng minh miền Nam có đầy đủ chính nghĩa tuyệt đối.

Sẵn đây, người viết xin tóm tắt một số tài liệu được giải mã và nhận định của các nhà phân
tích chiến lược để chứng minh cách viết để bợ đỡ VC của Hà Dương Dực là ấu trĩ.

Chứng minh: Việc miền Bắc xua quân đánh chiếm miền Nam trước sau nằm đã trong
dự kiến của Thế Siêu Quyền Lực Hoa Kỳ (TSQL). Hồ Chí Minh có tung quân vào Nam
thì Mỹ mới có cớ can thiệp nói «bảo vệ Việt Nam Cộng Hòa» nhưng thực chất là cơ hội
để Mỹ triển khai chiến dịch «be bờ», chận đứng sự bành trướng cộng sản trên thế giới.

Trong giai đoan của chiến lược «Dùng cộng sản tiêu diệt cộng sản» thì Mỹ cho rằng không
gì thích hợp bằng lợi dụng cuộc chiến tranh Bắc cộng sản Nam quốc gia để xé nát hệ thống
cộng sản quốc tế và đưa Hoa Kỳ trở thành siêu cường mà không đối thủ. Để hoàn thành kế
hoạch, TSQLphải triệt tiêu tất cả những gì xem là chướng ngại trên lộ đồ của họ. Cụ thể:

a- Anh em TT Diệm vì không chịu sự sắp xếp của Mỹ, không cho Mỹ đổ quân vào
miền Nam nên đã bị giết một cách thê thảm.
b- Dập tắt kế hoạch «Việt Nam hóa chiến tranh» của Tổng thống Nixon, vì ông chủ
trương dù Mỹ rút, nhưng miền Nam vẫn đứng vững nên mặc dầu tái đắc cử, ông vẫn
phải ôm hận bị đẩy ra khỏi quyền lực vì một tội danh nghe lãng xẹt, tội tổ chức «nghe
lén».

Để hoàn thành kế hoạch trên, TSQL đã áp dụng chính sách «đánh mà không được thắng».
Do đó sau khi đã tung vào chiến trường Việt Nam 500,000 (luân phiên là triệu rưỡi); chiến


trang 25

phí tốn hơn 354 tỉ đô la cho một cuộc chiến được xem là «vô lý», Hoa Kỳ mới «xuống nước»
xin điều đình để tháo chạy nên mới chấp nhận ký vào Hiệp Định Paris có hiệu lực ngày 28-1-
1973.

Bị mang tiếng xấu là bỏ rơi đồng minh Việt Nam, tháo chạy một cách vô điều kiện và nhục
nhã, nhưng với khổ nhục kế đó Mỹ ngầm báo cho Liên Xô thấy:"tự hậu Mỹ sẽ không còn
dám tham chiến tại hải ngoại". Vì tín hiệu đó mà Liên Xô đã kiêu căng ngạo mạn vung bao
nhiêu tiền bóc lột của dân Liên xô vào các cuộc chiến tranh như: Xâm chiếm Afganistan năm
1979, thuê VC đánh chiếm Kampuchia; thuê Cuba đánh Mozambique, Ethopia, lao đầu vào
việc bành trướng đế quốc đỏ; hầm hè, tranh chấp nhau với Trung Cộng tại Biển Đông, dàn
trận choảng nhau với Trung Cộng tại Hắc Long Giang mà quên là Tổng Thống Hoa Kỳ
Ronald Reagan đang âm thầm tiến hành cuộc «chiến tranh các vì sao» để trắc nghiệm đối
phương, vừa làm cho họ «xuất huyết» vì chạy đua vũ trang. Hai cường quốc Nga-Hoa, thì
cuối cùng Hoa Kỳ đã loại đi Liên Xô và dành vị thế độc tôn ; đó là chiến thắng vô cùng lớn
lao và ngoài sức tưởng tượng.

Cứ theo nhận định của Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế ở Lon Don và đài BBC
Anh quốc, thì khi bức tường Bá Linh (Berlin) sụp đổ, chiến tranh lạnh chấm dứt mới
thấy Hoa Kỳ đã thắng rõ rệt.

Hoa Kỳ đã thắng trọn vẹn một cuộc chiến tranh, làm tiêu tan cả khối cộng sản quốc tế và
Liên Xô mà không phải tốn một viên đạo nào, đó chính là nhờ yếu tố kinh tế, đúng như lời
khẳng định của các sư tổ Mác-Lê: «Kinh tế quyết định tất cả».

Tác giả nói «miền Nam vì nhờ lính ngoại bang mà mất chính nghĩa» thì quá dốt. Nhớ
rằng, trước đây vào năm 1950, tướng Mỹ Mac Arthur, Tổng Tử Lệnh Lực Lượng Liên Hiệp
Quốc từng nhờ Quân Lực các nước Pháp, Úc, Tân Tây Lan, Thổ Nhĩ Kỳ v.v. đến Triều Tiên
tăng cường để chận đứng làn sóng xâm lăng của Bắc Hàn và Trung Cộng tấn công Nam
Hàn, thì bây giờ Hoa Kỳ lại vận động các nước đồng minh Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn và
Thái Lan v.v. đến giúp VNCH, một tiền đồn chống cộng sản quốc tế là một điều hợp lý sao
lại nói xằng bậy là miền Nam làm mất chính nghĩa.

Riêng với cái được gọi là phong trào phản chiến dù có nói nhiều thì Hà Dương Dực chắc sẽ
lờ mờ không biết, tác giả nên tìm hiểu thêm. Thử hỏi bàn tay lông lá nào đã dàn dựng ra
cảnh đó. Lúc chắc ăn thì nhào dzô hoan hô cổ võ; muốn tháo chạy lại bày cảnh phản chiến.
Kịch bản rẻ tiền đó mà đến giờ nầy tác giả còn chưa rõ, nói là nhờ TV thì quá nhảm.

* - Lãnh đạo miền Bắc tài giỏi nên chỉ chưa đầy 20 năm đã thống nhất được đất nước.

Đây hoàn toàn là luận điệu tuyên truyền của cộng sản mà tác giả nhai lại để nịnh chúng; việc
đó không đáng để chúng tôi tranh luận. Nhưng, như đã trình bày ở trên , Mỹ đâu có thua thì
bọn cộng sản đâu có thắng mà phô trương. Tác giả cứ đọc lại các tài liệu đã giải mã của
Trung Cộng thì biết được số tiền khổng lồ mà miền Bắc mang nợ của khối Nga-Hoa. Thử hỏi
mấy đời nữa thì toàn dân Việt Nam mới trả cho hết món nợ đó. Ngoài ra, khi bạch hóa hồ sơ
các trận đánh thì thấy có tướng tá Bắc Việt nào lãnh đạo đâu mà thắng; toàn là của Tàu
cộng.

Trận Bắc Sơn của Vi Văn Thanh, Điện Biên Phủ của Trần Canh và một số cố vấn Tàu cộng
khác, còn Cải Cách Ruộng đất đã có Lã Quý Ba thì Hà Dương Dực đâu có thể phịa cho
rằng, lãnh đạo miền Bắc giỏi mới thắng. Phải nói, CSVN nhờ tàn bạo, xem người dân miền
Bắc như thú vật; coi Bắc Việt là một trại giam khổng lồ; kiểm soát bao tử người dân bằng
tem phiếu và hộ khẩu để khống chế họ; thậm chí trong các trận chiến chót, miền Bắc bắt lính
đến tận tuổi 13,14, nếu gia đình nào không thi hành thì sẽ mất hộ khẩu. Vì khẩu hiệu «sinh
Bắc tử Nam» thanh niên miền Bắc bị vét bắt lính chết hết nên giờ nầy đã trên 30 năm mà
chưa giải quyết nổi nạn trai thiếu gái thừa, và vì thế mơiÙ có nạn xuất khẩu đàn bà đi làm đĩ


trang 26

khắp bốn phương, thử hỏi như thế thì lãnh đạo miền Bắc giỏi ở chỗ nào? Hàng Dương Dực
chẳng qua viết láo để che mắt thế gian, dụ Mỹ đừng nên mặc cảm vì ngày trước là kẻ thù
mà ngày nay lại chấp nhận làm ăn với nhau. Tác giả viết để giải thích giùm nội bộ cộng sản
nghe cho xuôi tai, là mới ngày nào nói: «đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào.», thế mà nay
lại xum xoe bợ đỡ van nài Mỹ trở lại bang giao kinh tế. Thử xét lại, lãnh đạo miền Bắc giỏi
thế nào khi Liên Xô vừa ngưng viện trợ liền bị thất bại ngay ở Kampuchia, bị sa lầy tới 10
năm phải đi đêm liên lạc với Mỹ xin rút quân khỏi Kampuchia, đồng thời phái hết Đỗ Mười
đến Lê Khả Phiêu lén qua Thành Đô bên Tàu, ký hiệp ước cắt đất dâng biển cho Trung
Công để trừ nợ?

Tác giả cho rằng, miền Bắc giỏi nên chỉ chưa đầy 20 năm đã thống nhất đất nước, nói
như thế thì tác giả không có một chút hiểu biết gì về hoàn cảnh đất nước cũng như ý
thức được sự kiện lịch sử; không thể đem thời kỳ Trịnh-Nguyễn phân tranh so sánh
với giai đoạn Bắc cộng sản, Nam quốc gia đánh nhau. Nhớ rằng, Trịnh-Nguyễn là tương
quan giữa hai kẻ vì đầu óc phong kiến và do mộng tranh bá đồ vương, tranh đất dành quyền
lợi mà gây ra. Còn chiến tranh Quốc-Cộng là cuộc chiến của hai kẻ đại diện cho hai thế lực
cộng sản và tư bản trên toàn thế giới chống nhau. Tác giả đã làm một sự so sánh quá ngu
muội.

Tác giả viết, nhờ vua Quang Trung Nguyễn Huệ mà đất nước được thống nhất. Quả thật là
một luận cứ hồ đồ và non nớt của đám sử học mácxít miền Bắc đưa ra để phản bác lại tài
liệu lịch sử của VNCH vào thập niên «70»; Hà Dương Dực đã bắt chước viết lại mà không
biết. Nên nhớ, dưới thời nhà Nguyễn Tây Sơn, Việt Nam được chia ra 3 vùng: trong Nam có
Đông Định Vương Nguyễn Lữ; ngoài Trung đã có Trung Ương Hoàng Đế là Nguyễn Nhạc
tức vua Thái Đức; phía Bắc do Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ trị vì; thử hỏi một đất nước bị
chia cắt như thế thì thống nhất ở chỗ nào. Giai đoạn lịch sử nầy gọi là thời «cát cứ», anh em
Tây Sơn lắm lúc đem quân diệt nhau trí mạng thì sao có thể nói là Nguyễn Huệ thống nhất
đất nước?

Thực sự đến năm 1802, khi Chúa Nguyễn Ánh dẹp xong Tây Sơn, lên ngôi lấy hiệu là Gia
Long thì Việt Nam mới được thống nhất, giang sơn mới thu về một mối và đặt dưới quyền
cai trị của triều Nguyễn.

Phải khẳng định, miền Nam thua vì thế chiến lược của Hoa Kỳ cấm không cho thắng.
(Thắng là sai thế chiến lược). Ngoài ra, vì lãnh đạo miền Nam không bạo tàn gian ác như
bọn đầu sỏ miền Bắc. Chính nghĩa của miền Nam là đề cao đức Hiếu Sinh và Trọng Lạc mà
từ ngàn xưa tiền nhân của chúng ta đã dạy cho con cháu phải tuân theo, là phải tôn trọng sự
sống và hạnh phúc của người khác.

* - Đảng VT nghĩ gì khi tiếp tay CSVN đưa lên bài viết của Hà Dương Dực lên đài
CTM?.

Tiếp theo các hành động trí trá của họ trước đây, VT đã phản bội cộng đồng người
Việt Tị Nạn cộng sản hải ngoại, công khai tuyên truyền làm lợi cho CSVN, tỉ như trước
đây họ đã từng đòi xóa bỏ ngày Tị Nạn, Giỗ Quốc Tổ lại đổi thành Quốc Khánh, Quốc
Hận thì đổi thành Ngày Tự Do, Tháng Tư Đen thành Tháng Tư Xanh.

Trong vụ nầy rõ ràng băng đảng VT dù biết đây là một bài do bọn thiên cộng viết có hại cho
sụ nghiệp đấu tranh chống cộng của hải ngoại nhưng họ bất chấp, vẫn đưa lên các đài TNT
và CTM đề cao cộng sản Hà Nội mong kiếm credit để tiếp cận với VC, xin làm tay sai; được
tham gia bầu cử năm 2007 hầu mưu tìm một vài ghế. Nên nhớ cách đây không lâu, Đỗ
Hoàng Điềm từng trắng trợn nói: "cần hơn 80 triệu trong nước hơn là 3 triệu hải ngoại",
nói thế tức VT đã đạp lên trên công luận hải ngoại, đồng thời muối mặt xin VC chấp nhận
cho chúng được làm đối lập cuội, đóng vai trò hề dân chủ. Đây là hành động cuối mà VT
tự lột mặt nạ, chấp nhận làm tay sai cho cộng sản mà từ trước đến giờ đã nhiều lần bị


trang 27

điểm mặt nhưng chúng vẫn luôn chối quanh.

Một số đồng bào còn cố khuyên là nên cảnh báo VT, mong họ thức tỉnh, đừng theo
vết xe cũ sẽ đưa đến cái bẫy sập của giai đoạn lịch sử đen tối năm 1945-1946: lúc đó
Việt Minh cộng sản đã tặng cho Mặt Trận Quốc Dân Đảng 70 ghế trong quốc hội (khỏi bầu
cử), ngoài ra còn nhượng thêm mấy ghế trong bộ máy chính quyền mà Hồ Chí Minh đã hợm
hĩnh nói: «tặng chúng muốn bán cho ai thì bán», thế mà bất ngờ cộng sản trở mặt đánh
cho hàng ngũ quốc gia tan tành. Xin nhớ, thành viên Mặt Trận Quốc Dân Đảng
(VNQDĐ&ĐVQDĐ) toàn là nhưng nhà đấu tranh tài giỏi kinh nghiệm, thế mà phải ôm đầu
máu tháo chạy huống gì VT lại quá ấu trỉ thì sức mấy mà nói chuyện tiếp cận.

Bài nầy viết không ngoài mục đích báo cho đồng hương rõ VT đã tự rơi mặt na,ïï
công khai lộ diện xin làm tay sai CSVN để đồng bào hải ngoại tìm cách xa lánh chúng-
Nếu chúng viện cớ nói, không chung sinh hoạt với nhau là thiếu đoàn kết thì nên nói
với họ: « Bọn bây đi tìm VC mà đoàn kết đừng bén mãn đến đây quấy rối cộng đồng».

Xin lưu ý độc giả, cuộc cờ nầy không phải bây giờ chúng ta mới biết mà đồng bào hải ngoại
đã thấy hơn mười mấy năm qua nhưng phải làm ngơ để cho người Mỹ có thời giờ lùa bọn
VC vào quỹ đạo của họ. VC mà vào được quỹ đạo của Hoa Kỳ thì dân tộc Việt Nam may ra
còn khấm khá hơn là mãi nằm dưới ách thống trị của kẻ thù phương Bắc. riêng băng đảng
VT thì hết thuốc chữa.

Phùng Ngọc Sa

1-/Chức Hàn cũng như chức nghị viên nhưng phải mua.


trang 28

Đài Việt Nam Hải Ngoại Phỏng vấn Ls Đinh Thạch Bích và Ls Nguyễn Văn Chức Về
“Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Đảng Việt Tân”

Trích từ : http://www.vietnamexodus.org

- Lời bàn

Như chúng ta đã biết nhóm người tự xưng là “Lãnh đạo” kháng chiến Hoàng Cơ Minh họ
đã không đủ tài và bất xứng, không làm đúng nghĩa trong vai trò Lãnh Đạo. Từ “Chủ Tịch
Hoàng Cơ Minh” (đã chết) cho đến những người “Lãnh Đạo Đảng Việt Tân” (hậu thân của
“Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”) hiện nay. Họ là một hệ thống tổ chức nhân danh “kháng chiến”
để lường gạt đồng bào Việt Nam ở hải ngoại và nhân dân trong nước trong nhiều năm qua,
điều này ai cũng biết. “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Đảng Việt Tân” họ đã phá hoại niềm tin
của đồng bào và bôi đen chính nghĩa tất thắng của dân tộc Việt, trong công cuộc trường kỳ
chiến đấu chống bọn tội đồ Cộng sản Hà Nội.

Trách nhiệm của người Lãnh Đạo cực kỳ quan trọng, vì ngoài Tài, Đức ra, người Lãnh Đạo
phải nắm được yếu tố thành công, thất bại là có tội với lịch sử, có tội với dân với nước.
Trách nhiệm không hoàn tất chứng tỏ người lãnh đạo yếu kém và thiếu bản lĩnh chính trị
(đây là nói đến những người có nhiệt thành biết thương dân thương nước, chứ không nói
đến những kẻ lường gạt niềm tin của đồng bào như nhóm người nêu tên ở trên). Phàm !
Người lãnh đạo phải được trao dồi và học tập nhiều năm trước khi đứng ra gánh vác việc
lớn của đất nước, ngay như đời sống sinh hoạt hàng ngày của xã hội, mọi sự, mọi việc đều
phải được học tập mới có thể làm tròn nhiệm vụ, huống hồ đây là chuyện lớn của đất nước,
chuyện Chính Trị có liên quan đến sự tồn vong của một dân tộc, thì lại không thể nào trao
vào tay một nhóm người tham lam và bất tài. Người xưa có dạy: “Nhân Sinh Chính Vi Đại”,
nghĩa là trong kiếp nhân sinh này chính trị là cái lớn nhất (bao trùm hết).

Đấy cái gương u tối của Cộng sản còn sờ sờ ra đó, vì không hiểu thế nào là lãnh đạo
trong chính trị nên họ đã tàn phá đất nước đến độ tan hoang như chúng ta đã thấy. Vì vậy
chúng ta không nên và không làm như Cộng sản đã làm. Thường những kẻ dốt nát mà lại
ngồi trên cương vị (lãnh đạo) quá cao thì đất nước sẽ mang họa, chính bản thân những kẻ
đó cũng mang họa và mang tội, mà nói đến tội của Việt Gian Cộng sản đối với dân tộc thì
lịch sử cổ kim chưa có. Ngày nay sau bao nhiêu năm lừa bịp, làm kháng chiến giả, quyên
tiền đồng bào hàng trăm triệu đô la (tiền chúng bỏ ra đầu tư địa ốc sau bao nhiêu năm sinh
lời lẫn vốn), Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và nay là Đảng Việt Tân đã lộ nguyên hình là một
“Băng Đảng” (lời của Ls Nguyễn Văn Chức), họ đã cấu kết với bọn tham tàn Cộng sản để
chia quyền và chia lợi. Nhưng “thiên bất dung gian” chúng đã bị những người trong cuộc
mạnh dạn đứng ra vạch mặt chỉ tên. Đây cũng là một bài học cho nhiều người, chúng ta nên
nhớ rằng: Chính trị không phải là một trò đùa để thử và không nên phung phí xương máu
của nhiều người, nhận trách nhiệm là phải hoàn tất, thất bại là có tội, vì lịch sử thì không có
chuyện gia giảm.

Kính thưa quí độc giả năm châu

Tuần qua trên đài Việt Nam Hải Ngoại phát thanh từ vùng Virginia miền Đông Hoa
Kỳ, đã cho phát thanh buổi phỏng vấn một lúc hai vị Luật sư. Một là: Luật sư Nguyễn Văn
Chức hiện cư ngụ tại Houston bang Texas, Hoa Kỳ và Luật sư Đinh Thạch Bích cựu Thứ
Trưởng Chiêu Hồi của chính phủ Nam Việt Nam, hiện cư ngụ tại thành phố San Diego, tiểu
bang California. Cuộc phỏng vấn này tố cáo sự thật của “Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng Việt
Nam” tức “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” do ông Hoàng Cơ Định và ông Nguyễn Kim “lãnh đạo”.
Và cuộc phỏng vấn cũng vạch trần sự thật của “Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng” tức
là “Đảng Việt Tân” cũng do ông Hoàng Cơ Định và ông Bs Nguyễn Trọng Việt “lãnh đạo”.
Theo Luật sư Nguyễn Văn Chức và Luật sư Đinh Thạch Bích thì: Cả hai tổ chức nói trên chỉ
là một Băng Đảng có nghĩa là một đảng cướp, vì các người cầm đầu theo Luật sư Đinh
Thạch Bích thì “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” và nay là “Đảng Việt Tân” họ có một “bộ phận K9


trang 29

chuyên môn đi hù dọa, đánh đập, ám sát những người bất đồng ý kiến. Người ta tình nghi là
cái chết của Ký giả Đạm Phong ở Houston, cũng như là cái chết của vợ - chồng Ký giả Lê
Triết ở bên Virginia thủ phạm là Băng Đảng Hoàng Cơ Minh”. Chúng tôi mong rằng những
kẻ chủ mưu các vụ sát nhân nói trên sẽ sa lưới luật pháp Hoa Kỳ trong một ngày gần đây.

Để làm thức tỉnh đồng bào hải ngoại cũng như ở trong nước, cũng như để vạch trần
sự dối trá, bịp bợm, lường gạt của nhóm người tự gọi họ là “Kháng Chiến chống Cộng”,
nhưng thật ra họ đã bắt tay với bạo quyền Cộng sản Hà Nội để hòng chia lợi và hưởng thụ
trên số tiền mà họ đã quyên góp nhiều năm qua của Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng sản
ở khắp nơi trên thế giới.

Đến nay khi tình hình chính trị thế giới đã rẽ sang một khúc quanh mới liên quan đến
sự tan rã của bọn Việt Gian Cộng sản Hà Nội, thì chúng vội vàng ra lệnh cho “Mặt Trận
Hoàng Cơ Minh” phải cấp tốc “bể làm hai” tức chẻ hai, bằng cách cho dựng ra vụ “Kỷ
Luật Khai Trừ” Bác sĩ Trần Xuân Ninh, một thành viên của “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”,
để chúng có thể vừa chia lợi với Cộng sản Hà Nội và vừa được tiếng chống Cộng với
đồng bào hải ngoại.

Vì chúng nghĩ rằng bên nào thắng thì chúng vẫn “có công” và “được lợi” (và chúng đã “có
công”giúp cho Cộng sản Hà Nội tiếp tục cầm quyền đàn áp, bóc lột người dân Việt nhiều
hơn nửa, “được lợi” cho Tầu Trung Cộng dễ dàng đồng hóa dân tộc Việt Nam để làm bá chủ
Á Châu và xâm lăng thế giới).

Cũng theo Luật sư Đinh Thạch Bích thì ở hải ngoại hiện nay đang chờ một lãnh tụ
xứng đáng xuất hiện để lãnh đạo công cuộc cách mạng đi đến thành công, vì vậy trong thời
gian chờ mong một Lãnh Tụ Quốc Gia Chân Chính Yêu Nước hy vọng sẽ xuất hiện trong
ngày gần đây, và để độc giả năm châu theo dõi các buổi phỏng vấn của những nhân vật
hiểu biết thời cuộc, biết rõ về bộ mặt dối trá của “Băng Đảng” của “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh
và Đảng Việt Tân”. Chúng tôi sẽ cố gắng bỏ thời gian theo dõi và đánh máy lại nguyên văn
các buổi phỏng vấn và cho đăng lại trên các diễn đàn, cũng như một số tin tức chúng tôi biết
được về các tổ chức bịp bợm này, để các bạn ở những nơi xa xôi không có phương tiện để
nghe qua hệ thống Radio hay các hệ thống truyền thanh qua hệ thống chuyển tin toàn cầu
(Internet). Qua các bản đánh máy này các bạn có thể in lại hay chuyền tay nhau đọc, cũng
như theo dõi các diễn biến tình hình có liên quan đến sự tranh đấu lật đổ bạo quyền Việt
Gian Cộng sản Hà Nội. Con dân Việt ở hải ngoại cũng như trong nước cần nắm rõ mọi sự
biến chuyển khi tình thế thay đổi, thì chúng ta mới có thể cùng nhau trong ngoài đồng loạt
đứng dậy với sự giúp đỡ của các nước bạn trên thế giới. Chúng ta sẽ phá tan xiềng xích
Cộng sản đã trói buộc chúng ta trong khoảng 60 năm qua ở miền Bắc và hơn 30 năm qua ở
miền Nam, toàn dân Việt sẽ ca khúc khải hoàn ngày đó đã gần kề.

* - Dưới đây là phần phỏng vấn được đánh máy lại cho gọn. Để chúng ta dễ dàng theo
dõi cuộc phỏng vấn, chúng tôi cảm ơn đài Việt Nam Hải Ngoại cũng như Tố Thi và
Hồng Phúc đã bỏ nhiều thời gian và công sức thực hiện các buổi phỏng vấn hữu ích
này. Trúc Đông Quân thực hiện qua phần đánh máy

Phần phỏng vấn Luật sư Đinh Thạch Bích.

Hồng Phúc: Kính thưa Luật Sư (LS), mới đây LS Nguyễn Văn Chức ở Houston vừa cho phổ
biến một tin tức liên quan đến vấn đề thời sự đó là Đảng Việt Tân (ĐVT), LS có đọc bài này
chưa?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Dạ có, anh Chức có gởi cho tôi 1 bản.

Hồng Phúc: Kính thưa Luật sư, xin LS vui lòng cho biết tôn ý của LS nghĩ như thế nào ?
thưa Luật sư.


trang 30

Luật sư Đinh Thạch Bích: Sau khi đoc xong, tôi thấy thương ông (Nguyễn Văn) Chức quá !
Tội nghiệp ông ! Ông (Hồng) Phúc nhớ không: Hồi xưa. Lúc (hồi) tôi làm Tạp chí Việt Nam
Hải Ngoại thì ông Chức viết trong mục Mây Tần của tôi, ông Chức viết châm biếm rất là hay.
Chỉ vì vụ Hoàng Cơ Minh là tôi với ông ấy đâm ra bất hòa. Lúc tôi vạch mặt “Mặt Trận Hoàng
Cơ Minh” (MT HCM), tôi đặt tên là: “Công Ty Buôn Kháng Chiến”. Lúc đó ông Chức còn say
mê Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh (KCHCM). Ông ấy đòi rút tên ra khỏi báo Việt Nam Hải
Ngoại. lúc đó vào năm 1982 hay 1983 (tôi không nhớ). Ông ấy rút ra thì tôi để rút ra, nhưng
ông ấy cứ lải nhải viết thơ cằn nhằn tôi rằng chính nghĩa như thế, làm không được thì thôi để
cho người ta làm. Sau này, trong khi lục lại hồ sơ cũ. tôi lục ra một chồng thơ của anh Chức
viết trách móc tôi lúc đó. Có nhiều ý kiến trong thơ rất là hay, nhưng lúc đó tôi quá xúc động
việc Hoàng Cơ Minh làm hỏng cuộc kháng chiến nên tôi không để ý đến lời khuyên của anh
Chức. Trong đó có một lời khuyên: đồng ý là ông có thể không tán thành cuộc kháng chiến
đó, nhưng cách đánh của ông quá emotional (xúc động) thành ra mất tính thuyết phục, thành
ra người ta không nghe ông nữa, ông phải đánh bình tỉnh lại thì có khi có hiệu quả hơn. Về
sau tôi nhận thấy điều anh Chức phê bình là đúng ! Bây giờ, tôi nghe bài của ông Chức xong
tôi thấy ông Chức emotional (xúc động) hơn cả tôi năm xưa nữa. Thành ra tôi thấy tội nghiệp
và thương ông Chức lắm.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư tôi thấy ông (Nguyễn văn) Chức dùng danh từ Băng Đảng Hoàng
Cơ Minh như vậy có quá nặng nề đối với một tổ chức dầu sao có “tinh thần yêu nước kháng
chiến diệt Cộng” không ? Thưa LS.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Vâng, nếu ông Chức dùng chử Băng Đảng cũng không oan đâu
vì trong tổ chức Hoàng Cơ Minh thời 1980- 1982 có bộ phận K9. Bộ phận K9 chuyên môn đi
hù dọa, đánh đập, ám sát những người bất đồng ý kiến. Ngươi ta tình nghi là cái chết của Ký
giả Đạm Phong ở Houston, cũng như là cái chết của vợ, chồng Ký giả Lê Triết (tức ký giả
“Tú Rua” viết cho tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong) ở bên Virginia (Hoa Kỳ) là (K9) thủ phạm là
Băng Đảng HCM. “Nhưng sau đó FBI điều tra không ra” (?). Tôi chỉ được biết một cách bên
lề thôi, là họ mướn những tay sát thủ rất chuyên nghiệp từ Canada sang, thành ra đến lúc
cuộc điều tra FBI (cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ viết từ chữ Federal Bureau of
Investigation) của Mỹ đến biên giới Canada thì phải ngưng lại, cho nên nó thoát.

Ông (Chức) dùng chữ Băng Đảng không phải là oan đâu ! Nhưng khi bọn Hoàng Cơ Minh bị
FBI ở nước Mỹ này bắt giam. Trong số bắt giam Hoàng Cơ Định bị còng tay bắt giam,
Nguyễn Kim Hườn, Lý thái Hùng (4 - 5 tên) bắt giam về tội:
1 - tình nghi băng đảng giết người.
2 - thâu tiền bất hợp pháp. Vụ bắt giam đó thì tôi có bị tòa án của nước Mỹ này đưa ra một
án lệnh của tòa (trát tòa) bắt tôi phải ra tòa làm chứng về vụ họ dọa giết tôi. Nhưng đến lúc
ra tòa thì Jury (bồi thẩm đoàn) hơi thất vọng vì tôi cố tình Tha tôi không tố cáo Hoàng Cơ
Minh.

Hồng Phúc: Vì sao Luật sư lại hành động như vậy ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Bởi vì họ chỉ dọa xa, dọa gần thôi mà chưa dám làm đó là điều
thứ nhất, điều thứ hai là tôi muốn đưa một cái message (tín hiệu) cho người Mỹ rằng: Người
Việt Nam sang đây không phải chỉ có những băng đảng như vậy đâu. Ra trước Jury, đầu
tiên tôi nói:

-Tôi xin lỗi nước Mỹ! Chúng tôi sang đây chưa đóng góp gì cho nước Mỹ mà đã làm cho
nước Mỹ phiền toái vì những vụ bắn nhau, giết nhau. Tôi nghĩ là bọn Hoàng Cơ Minh có thể
nghĩ là có dọa giết tôi nhưng nó cũng không thực hiện được. Vả lại, nó chưa thực hiện!
Thành ra tôi không có điều gì để làm chứng.
Tôi ra tòa trước khi bọn Hoàng Cơ Minh đưa ông Dung (Cao Thế “Xuân” Dung), ông (Phạm
Văn) Liễu ra tòa thì tôi đã phải ra tòa làm chứng về tội giết người của nó rồi ! Tôi Tha ! tôi


trang 31

nói:

- bọn nó có thể là trong lúc tức tối nó dọa, nhưng nó chưa làm được thì có làm gì để mà
(truy tố). Thì họ hỏi:

-Nó có dọa không ?

Tôi nói:

-có dọa bắn tiếng, bắn hơi nhưng không có dọa trực tiếp thôi.

Mà thiệt (thật) !, Nó có dọa thiệt (thật)!.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư. Để trở lại vấn đề thời sự hôm nay. Xin Luật sư vui lòng cho biết
ý kiến của LS về cuộc khủng hoảng của ông Phạm Văn Liễu gây ra cho “Mặt Trận” cái hậu
quả như thế nào? Thưa Luật sư.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Hậu quả về phương diện đối ngoại là “Mặt Trận” đó mất hết đối
ngoại. Về sau ngồi kiểm điểm với ông Liễu thì biết với tư cách là Tổng Vụ Hải Ngoại, ông
(Liễu) làm được nhiều lắm chớ không phải ít đâu. Ông (Liễu) vận động được ông đạo Moon
ủng hộ (tổ chức giáo sĩ Nam Hàn, cũng quyên tiền bỏ túi, làm đám cưới tập thể cho nhiều tín
đồ, và đã bị FBI ra lệnh tống xuất khỏi Hoa Kỳ). ông (Chức) vận động được nước Nhật ủng
hộ, ông vận động một thế lực ... Bây giờ tôi tạm thời dấu tên. Thậm chí có một nước Ả rập
bằng lòng viện trợ cho kháng chiến Việt Nam một tàu thuốc men. Nhưng đến khi hỏi delivery
(chuyên chở kiện hàng) đến đâu thì không nói đến đâu được. Bởi vì không có chiến khu để
delivery ! (chuyên chở kiện hàng đến) Thành ra, chính một trong những lý do mà ông
Liễu và ông Minh cắn đắng với nhau vì ông Liễu muốn làm thật, mà ông Minh chỉ
muốn làm giả. Thay vì súng thì lấy Tiền. Ông (Hoàng Cơ Minh) viện cớ là sang Thái Lan
mua súng bao nhiêu chẳng có ? Luôn luôn khi ông Minh đi với ông Liễu vận động, ở đâu cho
tiền là ông (Hoàng Cơ Minh) nhét vào túi (và nói) với một câu rất là buồn cười. Mỗi lần người
ta cho Tiền là ông (Hoàng Cơ Minh) nhét vào túi, lẩm bẩm câu: Đồng Tiền Liền Khúc Ruột!
Ông ạ ! Thế là nhét vào túi áo khỉ.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, ngoài ảnh hưởng quốc tế vận còn cái tai hại nào do cuộc khủng
hoảng ông Liễu gây ra ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Tai hại về phương diện gì ? Về phương diện tổ chức. Ông Minh,
ông Hoàng Cơ Định giữ túi tiền thì tổ chức ông (Hoàng Cơ Minh) còn, và còn tới bây giờ.
Cái đó, khi tôi còn tờ báo Việt Nam Hải Ngoại tôi đã tiên đoán là sau này họ sẽ dùng số tiền
đó vào việc kinh tài, kinh tế và họ sẽ làm phiền hải ngoại này rất nhiều năm về sau. Quả
nhiên, bây giờ đã xảy ra đúng như vậy ! Tôi có thể nói ở ngay San Diego này, ông trưởng cơ
sở San Diego của “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”, tôi ngồi tôi run title (truy lục giấy chủ quyền)
địa ốc ở đây có hàng trăm nhà cửa trị giả cở từ 10 triệu đến 15 triệu mà bây giờ nó lên giá
có thể nhiều hơn nữa. Thành ra trong bản của ông Nguyễn Văn Chức nói Ông Minh nói là
thu có 7 triệu (đô la) thôi là ông ấy (Hoàng Cơ Minh) dấu đó. Tiền nhiều hơn 7 triệu ! Ít nhất
là vài chục triệu (đô la) !

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, Luật sư nói là run những title nghĩa là những thẻ chủ quyền các
căn nhà ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Vâng ! ở đây vào computer (máy điện tử) của County (Văn
phòng Thị Xã) ở đây là có. Tôi chẳng có thời giờ, ông Lục Phương Ninh ngồi lò mò lấy cho
tôi một bản mười mấy trang có hàng trăm căn nhà. Ông trưởng cơ sở đó (thành viên của
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh) chỉ đứng tên thôi. Ông đứng cho đông, đứng cho ổng, cho vợ,
cho bà con, nhưng tất cả các mortgage (công ty cho vay tiền) đó thuộc công ty Mortgage


trang 32

(Công Ty cho vay tiền) của ông Hoàng Cơ Định. Cứ như thế họ đầu tư ra. Tiền đầu tư đó họ
dùng vào nuôi những cái tên đang làm phiền đồng bào khắp các nơi.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, theo như bài viết của Luật sư Nguyễn Văn Chức tỏ ra có vẻ ca
ngợi một người có tài tổ chức ở trong tổ chức “Mặt trận Hoàng Cơ Minh” hồi đó tức là ông
Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa Luật sư nghĩ sao về vai trò của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cũng
như tài năng của ông Nguyễn Xuân Nghĩa ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Ông Nguyễn Xuân Nghĩa là con của ông Cụ Hiếu. Ông Cụ Hiếu
là anh ruột của ông Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản ông Nguyễn Văn Linh. Khi Việt Cộng vào
chiếm miền Nam năm 1975 thì Nguyễn Xuân Nghĩa ở lại Việt Nam chớ không đi. Trong thời
gian Nguyễn Xuân Nghĩa ở lại có một số bài xuất hiện ký tên Nguyễn Xuân Nghĩa ca tụng
chế độ hết lời. Sau tôi có kiểm điểm với ông Luật sư Chức. Ông Chức bảo là có đối chất với
Nguyễn Xuân Nghĩa về cái đó rồi:

-cái tên Nguyễn Xuân Nghĩa ở Sài Gòn năm 1976 - 1977 viết bài ca tụng chế độ có phải là
anh không?

Nguyễn Xuân Nghĩa trả lời là:

-dạ thưa có 2, 3 Nguyễn Xuân Nghĩa, chứ đâu phải mình em tên Nguyễn Xuân Nghĩa đâu !
Tức là ông (Nguyễn Xuân Nghĩa) chối ! Nhưng chuyện ông là cháu gọi Nguyễn Văn Linh là
chú thì không thể chối được !

Hồng Phúc: Kính Thưa Luật sư, trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc của chúng ta vừa qua có
rất nhiều gia đình ly tán, kẻ ở bên này, người ở bên kia. Có thể nào vì lý do liên hệ gia đình
làm cho chúng ta nghi ngờ lập trường chính trị cá nhân của người ta được không ? Thưa
Luật sư.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Tôi cũng nghe một số người thân của Nguyễn Xuân Nghĩa thuật
lại cho tôi là khi xuống tàu quyết định vượt biên đi qua hải ngoại này, Nguyễn Xuân Nghĩa có
than thở với anh bạn đó là: Tôi ra hải ngoại thì tôi sẽ khổ vì cái lý lịch này. Nguyễn Xuân
Nghĩa biết điều đó. Mình không phải chủ nghĩa lý lịch mà nghi ngờ người ta. Mình phán xét
một người qua hành động cụ thể của người ta chớ không phải qua lý lịch.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, theo bài viết của Luật sư Nguyễn Văn Chức, thì sau khi cuộc
khủng hoảng của ông Phạm Văn Liễu xảy ra với “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” (MT HCM) gây
tác hại một số lớn trong vấn đề tổ chức cũng như trong vấn đề ảnh hưởng do việc của ông
Liễu làm. Vì sao Đảng Việt Tân ngày hôm nay lại có thể vượt qua những khó khăn đó mà trở
thành một đảng vững mạnh nhất ở hải ngoại ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Mạnh vì gạo ! Bạo vì Tiền. Bao nhiêu năm nay, sau khi “mặt trận
kháng chiến” bằng súng ống bị hỏng đi, thì tôi chủ trương là tôi lẳng lặng gây cơ sở cách
mạng ở trong nước và tôi hoàn toàn không dính líu gì đến hải ngoại nữa. Như thế ít nhất là
từ 18 -20 năm, coi như tôi bỏ trống hải ngoại, ai muốn làm gì thì làm. Trong thâm tâm tôi
cũng nghĩ rằng: Ờ ! nếu nó (MT HCM) làm kháng chiến không được ! nó làm hỏng đi ! Nó
không đem số tiền đó để vinh danh phì da cho gia đình nó. Nếu nó dùng tiền đó vào việc
công ích thì tốt thôi ! Thành ra suốt bao nhiêu năm nay tôi có nói gì đến họ đâu ! Đã có lúc
tôi cũng nghĩ là biết đâu họ có thể trở thành một lực lượng tốt về sau này. Có lúc tôi đã nghĩ
như vậy. Có lúc tôi nghĩ nếu họ làm tốt mình có thể mình hoan nghinh, giúp đở, chớ không
phải mình ghét bỏ gì họ. Cá nhân tôi, trong thâm tâm dù nói gì thì nói. Riêng đối với HCM tôi
vẫn thương. Anh (HCM) có thể là tài đức lập chí, anh (HCM) có thể là gian ác với ai, nhưng
đối với tôi, anh (HCM) chưa gian ác điều gì hết.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, qua lời trình bày của LS đưa dẫn cho chúng tôi hai câu hỏi:


trang 33

1- Ngày nay khi “Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh” cũng ít nhất là có công gây dựng
nhen nhúm lên ngọn lửa đấu tranh chống kẻ thù chung của dân tộc là Cộng Sản.
2- Cho đến ngày nay dù qua bao nhiêu những khó khăn, người ta vẫn kiên trì vượt lên để
đeo đuổi mục đích ban đầu của Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, thì lẽ nào chúng ta lại có những
thái độ không hợp tác hay không tiếp sức người ta trong công việc vì lợi ích chung của đất
nước? Thưa LS.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Đó là điều làm cho tôi rất là thất vọng, và tôi quyết định là tôi
phải quay trở lại làm một số việc ở hải ngoại này vì sự lộ mặt nạ của Mặt Trận. Nhất là từ khi
đảng Việt Tân ra đời, sau khi họ bằng lòng khai tử ông Hoàng Cơ Minh làm (ra đảng) Việt
Tân thì cái mặt thật của họ mới lộ ra. Nó buột chúng ta không thể lơ là được nữa, và phải đối
phó !

Hồng Phúc: Thưa vì sao Luật sư lại cho là như vậy ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Tại sao tôi nói như vậy ?
1 - về cơ cấu đảng Việt Tân, nếu anh nhìn kỹ thì sẽ thấy cơ cấu đó là cơ cấu đảng Cộng
sản nối dài cả hải ngoại này. Cũng là Dân Chủ Tập Trung ! Cũng lại thiểu số phục tùng đa số
! Cũng lại Chi Bộ này, Chi Bộ kia. Cũng lại Bí Danh, Bí Số, đơn vị nào cũng thế. Thậm chí !
có cả Bộ Chính trị ! Cơ cấu đó y hệt như thế ! Tôi nhìn thấy nó là một mini (tiểu tổ) đảng
Cộng sản hải ngoại này. Cơ cấu có thể là người ta không biết cái mô hình nào khác người ta
mượn cái mô hình đó. Nhưng nhìn vào hành động thì Không Thể Tha Thứ Được.

Hồng Phúc: Xin Luật sư cho nghe một cách cụ thể hành động đó là gì ?.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Hành động đó là gì ? Tất cả ở hải ngoại bất cứ ở địa phương
nào nó có một totem (biểu tượng), nó có một mô hình hành động giống hệt như nhau là gì ?

1 - xâm nhập vào các cộng đồng (người Việt tị nạn). Ở chồ nào có tổ chức công đồng là họ
xâm nhập vào để họ lèo lái theo đường lối của họ.

2 - Chố nào họ không xâm nhập được thì họ duplicate. Tức là họ làm cái tổ chức giống hệt
như vậy bên cạnh để cạnh tranh với cái (tổ chức) kia và làm lu mờ cái kia đi.

3 - nếu cả cái thứ hai không thành công thì họ bèn phá hôi, bôi nhọ làm cho cả hai cái cùng
thối hoắc lên để cho những người thiện chí, những người chống Cộng thật Chán Đi !, không
thèm ngó đến cộng đồng nữa thì lúc đó một mình họ từ từ ra take over (chiếm quyền). Quí vị
để ý ! bất cứ nơi nào đều có như vậy ! Cụ thể là Santa Ana bây giờ có ba cộng đồng miền
Nam California. Rồi ở Houston rõ ràng là họ take over (chiếm quyền). Như ông Chức nói Tết
Trung Thu mà phát quà đèn kéo quân cho trẻ con, đèn kéo quân bộ đội, đội nón cối đi
kéo quân trong cái đèn.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, nhìn vào tổ chức đảng Việt Tân ngày hôm nay đa số những
thành phần trí thức ở hải ngoại đặc biệt là giới bác sĩ rất đông đảo ở trong đảng Việt Tân.
Điều ấy là ưu điểm mà chúng ta không thể phủ nhận được ưu điểm đó. Thưa LS ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Vâng ! Tôi thấy có rất nhiều bác sĩ. Tôi có một cậu em con bà dì
cũng bác sĩ, cậu cũng vượt biên sang sau này, cũng được phe của ông Hoàng Cơ Minh đến
cung cấp tiền bạc, nuôi cho ăn đi học để trở thành bác sĩ với điều kiện là phải gia nhập đảng
(HCM) của các ông. Tôi không hiểu là các bác sĩ khác có như vậy hay không. Nhưng cậu
em của tôi từ chối và từ đó trở đi cậu em bị chèn ép các thứ, nhưng mà vẫn đậu bác sĩ, bây
giờ cậu em đang hành nghề ở San Jose. Tôi nghĩ là các ông bác sĩ khác hầu hết là cũng
như vậy. Nhưng ông Chức không đồng ý. Ông (Chức) bảo là: Chẳng qua mấy thằng đó háo
danh thôi. Ông Chức thì ý kiến khác. Nhưng tôi nghĩ: Chẳng những là cái (chiêu thức dùng
người từ) hậu duệ nữa. Chữ hậu duệ là họ đưa ra. Tôi biết Hoàng Cơ Định đã từng nhờ một


trang 34

người của tôi đi xin giấy chứng chỉ đại học để nhờ người này, người kia con ông cháu cha
(Cộng sản) ở Sài Gòn sang Mỹ để đi du học. Đấy là đảng Việt Tân bây giờ. Họ nói hậu duệ
là họ đưa những người nói tiếng Mỹ của họ ra đi biểu tình với mọi người. Kể cả “Tuổi Trẻ
Lên Đường” điểm ra mà coi có bao nhiêu con ông cháu cha Việt Cộng trong đó. Mặc
dù nó vẫn núp ở dưới cờ vàng của mình, nhưng chúng nói là hiện giờ chúng cháu không
phân biệt ai với ai, chúng chỉ biết Tuổi Trẻ của chúng cháu thôi. Chúng cháu quên quá khứ.
Đấy là một điều luận điệu của Việt Cộng, của Nghị quyết 36 chứ còn gì nữa. Càng ngày
càng rõ ràng ! Tôi sẽ vận động tất cả các cộng đồng người Việt ở hải ngoại này. Chúng ta là
hội hở, họ là hội kín. Họ đi đến đâu là chúng ta mời họ đi chổ khác chơi, vì ông là hội kín ông
đi chổ khác. Chúng tôi hội hở, ông tại sao vào đây cứ bí danh, bí số với chúng tôi ! mệt quá !
Cả các nơi nên bảo nhau tẩy chay dư đảng Việt Tân. Bất cứ họ đến nơi nào để tham gia với
chúng ta, họ có thể tham gia với tính cách cá nhân, nhưng mà phải tham gia với tên thật.
Không bí số, bí danh. và phải làm việc quyết định theo cộng đồng, đừng tìm cách lái cộng
đồng đi: Nay thì xóa bỏ hận thù, mai thì xóa bỏ ngày Quốc Hận. mốt thì đổi tên ngày
Giổ Tổ Hùng Vương thành ngày Quốc Khánh. Lang thang tranh đấu những cái vớ va
vớ vẫn thay vì những điều thiết thực và cụ thể hơn thì không làm. Đi làm những cái vơ
vơ vẫn vẫn để cho sai lạc mục tiêu. Họ chuyên môn làm loãng mục tiêu tranh đấu của mình.
Mục tiêu của mình vào lúc này là số I thì họ dẫn sang số II để cho lúc nào mình cũng bám
chặt và mình tiêu phí sức lực của mình vào những công tác vô bổ. Tôi kêu gọi các cộng
đồng khắp nơi cứ vạch mặt Việt Tân ra. Ông hội kín thì mời ông đi chổ khác chơi để cho
chúng tôi làm việc hội hở của chúng tôi. Đừng đem hội kín vào đây.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, trong bài viết của Luật sư Chức có nói đến một nhân vật cao
cấp của đảng Việt Tân tuyên bố trong vấn đề: “Làm đối lập với nhà nước” (Cộng sản). Luật
sư nghĩ sao về lập luận của LS Chức về vấn đề : đối lập có nghĩa là chấp nhận những định
chế, những hiến pháp và những qui củ, “chính nghĩa” của Cộng sản ? thưa Luật sư ?.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Đúng thế ! Hồi ông Phạm Nam Sách, em tôi vẫn còn sống, ông
cũng chủ trương như thế. Khi đã nói đến đối lập tức là anh công nhận nó thì anh mới đối lập
với nó. Mình phủ nhận Cộng sản mình đánh đổ nó, thì tại sao mình phải đối lập với nó ! Về
phương diện luật pháp LS Chức nói rất đúng. Bài của ông (Chức) là một bản cáo trạng rất là
đanh thép mà Việt Tân không thể chối được. Ông Chức trao đổi ý nghĩ với tôi, ông nói thế
này:

-nếu ông Trần Xuân Ninh muốn tỏ ra Ta là người quân tứ, Ta là người bị lừa thì hãy làm như
ông Phạm Văn Liễu đi.

Là gì? Về phương diện luật pháp:
1 - khi anh phạm tội mà người ta cho anh benefit of the double có quyền hưởng sự nghi vấn.
2 - khi anh chứng minh anh là vô tội thì tối thiểu anh phải chứng minh là anh có cooperate
(hợp tác) tức là anh flea bargain, anh thượng lượng với quan tòa là anh bằng lòng hợp tác,
và anh cung cấp những tin tức đầy đủ. Thì anh Trần Xuân Ninh hãy công bố những cái sai
trái, phạm pháp của Việt Tân ra đi, thì chúng tôi sẽ chấp nhận ông và hoan nghinh ông.
Cũng như là ông Nguyễn Xuân Nghĩa khi bị FBI còng tay đi, tôi biết rằng ông (Nghĩa) đã flea
bargain và cooperate (nhận tội và hợp tác) với cơ quan an ninh của Mỹ để được thả ra. Ông
Hoàng Cơ Định cũng bị còng tay dắt đi. Và ông (Định) cũng flea bargain để được thả ra. Thì
Trần Xuân Ninh hãy làm như thế với đồng bào đi.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, dù muốn dù không thì Mặt Trận, cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh hay
đảng Việt Tân ngày nay là một lực lượng khá mạnh có quy củ ? , có sức mạnh tập họp khá
đông đảo thành viên hải ngoại. Thưa Luật sư, có thể nào cộng đồng người Việt hải ngoại
hãy quên đi những dị biệt, những bất đồng và xiết chặt hàng ngũ với nhau để tiến tới mục
đích cuối cùng là: Lật đổ chế độ Cộng sản ở trong nước không ?.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Dạ Thưa: Cái con dao nó trong tay thằng ăn cướp ! con dao


trang 35

càng bén bao nhiêu càng đáng sợ bấy nhiêu ! Canh Tân thì không thể Cách Mạng được.
Ông Việt Tân Canh Tân Việt Cộng, rồi ông Trần Xuân Ninh Canh Tân Việt Tân, thì chúng ta
bị cái đổi mới là chấp nhận cái cũ và đổi mới nó đi. Khi nó đã là Băng Đảng, là Tội Ác rồi thì
làm thế nào để dung hòa, để hy vọng nó chống Cộng được ? Khi nó là con Cá thì anh không
thể hy vọng nó biến thành con Chim để bay được “You can not expect the fish to fly”. Con
Cá là con Cá, con Chim là con Chim. Không thể bảo họ là để cái tà quy chánh rồi mình dùng
cái hệ thống đó. Nếu họ chịu thôi, không làm chuyện nữa thì họ sẽ dùng số tiền đó vào mục
đích riêng tư của họ chớ đừng hòng họ dùng số tiền đó vào việc công ích có lợi cho quốc
dân đồng bào.

Hồng Phúc: kính thưa Luật sư, đây là câu hỏi sau cùng để chấm dứt cho cuộc phỏng vấn
ngày hôm nay. Là một chính trị gia đã có mặt rất sớm trong các sinh hoạt chính trị của cộng
đồng người Việt hải ngoại, xin Luật sư vui lòng cho biết tôn ý của mình là cộng đồng người
Việt Hải ngoại phải làm gì để có thể đấy mạnh công tác đấu tranh lật đổ bạo quyền Cộng
sản trong nước ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Tôi nghĩ rằng chúng ta phải đẩy mạnh công tác truyền thông,
thông tin, phối hợp với nhau cho chặt chẻ và tiến tới một hệ thống điều hợp. Cái thiếu vắng
ở hải ngoại này là thiếu vắng về leadership (người lãnh đạo). Không ai bảo được ai, không
ai lãnh đạo được ai. Chúng ta hoàn toàn làm việc bằng cái tinh thần tự giác - tự phát của
chúng ta mà thôi. Vì thế cho nên để trống mặt trận hải ngoại này để cho bọn gian bọn ác vào
thao túng, làm mưa làm gió, phí đi biết bao sức lực. Nếu chúng ta không cho bọn buôn bán
kháng chiến, Việt Cộng trá hình này bằng ngần ấy tiền bạc thì ngày nay chúng ta đâu có
phải khổ vì ba cái hoạn nạn như bây giờ nó làm khổ chúng ta ! Tôi coi cũng như là sự báo
ứng của những năm 1980 - 1981 tôi hô hào một mình tôi, cả làng không ai nghe tôi hết. Bây
giờ báo ứng xãy ra nhãn tiền rồi.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, chẳng lẽ chúng ta ngồi đây oán trách lòng yêu nước của đồng
bào yêu nước đã quyên góp một số tiền như vậy ?

Luật sư Đinh Thạch Bích: Tôi nghĩ rằng hải ngoại này tuy rằng tự phát - đa nguyên như
thế. Ngày trước tôi có một bài (viết) “Hủ Mắm Thối Hải Ngoại” tuy nó như vậy. Vì cái ưu điểm
của đa nguyên mà trở thành ra sức mạnh của chúng ta bây giờ. Đa nguyên có cái hại là nó
nát bét ra như thế. Nó có cái lợi là nó khó chết. Anh triệt cái đầu này thì nó mọc cái đầu khác
ra. Vấn đề bây giờ là gom lại và bảo nhau nếu không chính thức được thì qua hệ thống
thông tin liên lạc. chúng ta kết thành mạng lưới và chúng ta có một nơi thâu thập thông tin,
lập ra cái nơi để trao đổi tin tức, có nơi để phối hợp hành động. Anh làm cái này, tôi làm cái
kia. Không cần thống hợp kiểu giải tán hết gom vào một chổ, mọi người đi theo tôi là điều
không cần làm. Chúng ta cứ phát huy sức mạnh của đa nguyên và chúng ta làm việc theo
kiểu đa nguyên, theo kiểu tự do dân chủ rất là tốt.

Hồng Phúc: chúng tôi chân thành cảm ơn Luật sư Đinh Thạch Bích tại San Diego đã dành
thì giờ quý báo để trả lời cho cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.

Luật sư Đinh Thạch Bích: Cám ơn ông Hồng Phúc và kính chào quí thính giả của đài Việt
Nam Hải Ngoại.

Chấm dứt cuộc phỏng vấn

Sau đây là phần mở đầu cuộc phỏng vấn Luật sư Nguyễn Văn Chức của chương trình
Thế Giới Ngày Nay do Tố Thi và Hồng Phúc Thực Hiện.

Tố Thi: Thưa quí vị, đảng Việt Tân thay đổi đường lối “chiến lược” hoạt động của mình đã


trang 36

gây ra nhiều cuộc tranh luận và được dư luận đặt biệt chú ý. Qua chương trình Thế Giới
Ngày Nay chúng tôi đã lần lược phỏng vấn những nhân vật mà phát biểu của họ là tiếng nói
nhìn từ những góc độ khác nhau về đường lối mới của đảng Việt Tân. Mở đầu là cuộc
phỏng vấn Bác sĩ (BS) Trần Xuân Ninh, người được xem như là bị đảng Việt Tân khai trừ
khỏi đảng vì bất đồng quan điểm với cấp lãnh đạo đảng Việt Tân. Rồi Luật sư Đinh Thạch
Bích, người sáng lập “Lực Lượng Quân Nhân Hải Ngoại” mà sau đó lực lượng này được
xem như là thành phần nồng cốt của “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh”(viết tắc MT-HCM). Và Bác
sĩ Nguyễn Trọng Việt đương kim ủy viên trung ương đảng Việt Tân.

Tuần qua chúng tôi đã nhận được bản lên tiếng của Luật sư Nguyễn Văn Chức phổ biến
trên báo chí và trên mạng Internet (thông tin điện tử). Hôm nay, chúng tôi hân hạnh được
Luật sư Nguyễn Văn Chức nhận lời mời sẽ đích thân tuyên đọc lời phát biểu của ông qua
làn sóng điện của đài chúng tôi. Nhân dịp này chúng đã mời Luật sư Đinh Thạch Bích tham
gia trong buổi phát thanh hôm nay và Luật sư đã nhận lời.

Kính thưa quý vị.: Luật sư Nguyễn Văn Chức là cựu Thượng Nghĩ Sĩ Việt Nam Cộng Hoà
và là một nhà văn, nhà báo mang nặng lý tưởng quốc gia. Hôm nay ở vào cái tuối xấp xỉ bát
tuần nhưng ông vẫn một lòng son sắt với lý tưởng quốc gia dân tộc và luôn có mặt trong
tuyến đầu của hàng ngũ Người Việt Quốc Gia. Luật sư Đinh Thạch Bích cựu Thứ Trưởng
Chiêu Hồi, và cũng là nhà văn, nhà báo, năm nay đã 74 tuối hiện cư ngụ tại San Diego,
California. Ông thuộc lớp người tiên phong trong sinh hoạt chính trị của cộng đồng người
Việt hải ngoại. Mặc dầu tuổi hạc đã cao nhưng ông vẫn cường trán, minh mẫn và tiếp tục
đóng góp phần mình cho công cuộc giải phóng quê hương.

Mở đầu chương trình hôm nay là Hồng Phúc với Luật sư Nguyễn Văn Chức. Tiếp
theo sau đó là Hồng Phúc với Luật sư Đinh Thạch Bích Xin kính mời quí vị thính giả cùng
nghe.

Chúng tôi là Hồng Phúc của hệ thống truyền thanh và truyền hình Việt Nam Hải
Ngoại tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn xin trân trọng kính chào Luật sư Nguyễn Văn Chức tại
Houston, Texas.

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Tôi xin kính chào ông Hồng Phúc và quí vị trong đài phát
thanh.

Hồng Phúc: Kính thưa Luật sư. Trong tuần qua chúng tôi được biết Luật sư vừa có cho phổ
biến một bài lên tiếng về một vấn đề thời sự liên quan đến đảng Việt Tân. Xin Luật sư vui
lòng cho thính giả của đài chúng tôi được nghe bài lên tiếng đó qua chính giọng đọc của
Luật sư.

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Kính Ông Hồng Phúc, và kính quí vị. Tôi rất hân hạnh được
đọc bài đó trên đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại.

Hồng Phúc: Xin Luật sư cho chúng tôi và quý thính giả cùng nghe

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Cách đây hơn 20 năm, một đêm lạnh tháng giêng 1985, ông
Hoàng Cơ Minh đến nhà tôi tại Houston, Texas. Ông xin tôi ủng hộ ông chống lại Phạm văn
Liễu. Theo ông, chính Phạm văn Liễu đã phá vỡ mặt trận, khi đưa vấn đề quỹ kháng chiến
ra trước công luận. Ông cho biết: quỹ đó, khoảng 7 triệu Mỹ Kim, vẫn do ông giữ để nuôi
kháng chiến quốc nội. Ông khẩn khoản mời tôi gia nhập mặt trận, tôi để ý: Ông mặc áo chắn
đạn, và mang súng lục trong người. Khoảng 3 giờ sáng, ông từ biệt tôi, lên đường đi Dallas
(Dallas một thành phố nằm về phía Đông-Bắc của tiểu bang Texas, cách Houston khoảng
290 miles). Khi bắt tay từ biệt, ông nói: Nếu tôi có thể làm gì để anh Chức tin tôi, tôi sẵn
sàng làm ngay. Tôi nói: Anh có súng trong nguời, anh hãy tự sát trước mặt tôi, lúc đó tôi sẽ
tin anh. Đó là lần chót tôi gặp Hoàng Cơ Minh.


trang 37

Thấm thoắt đã hai mươi năm. Đêm nay, tháng giêng 2006, tôi được tin Trần Xuân
Ninh, một uỷ viên trung ương lâu đời của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh nay đổi tên là đảng Việt
Tân, đã bị khai trừ ra khỏi đảng. Anh em các nơi điện thoại hoặc biên xin ý kiến. Tôi không
tìm được câu trả lời. Chỉ xin đưa ra một vài suy nghĩ ...

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh tức Mặt Trận Hoàng Cơ Minh làm kháng chiến bịp,
lập chiến khu ma, quyên góp cả chục triệu Mỹ Kim của đồng bào, chia nhau làm của riêng
gia đình. Trần Xuân Ninh có biết hay không? Và biết từ lúc nào. Băng Đảng Hoàng Cơ Minh
thu hụi sống hụi chết của đồng bào tỵ nạn trong nhiều năm nhân danh kháng chiến Quốc
Nội. Trần Xuân Ninh có biết hay không ? Và biết tư lúc nào ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh trở thành tay sai Việt Cộng từ đầu thập niên 1990,
công khai đánh phá Người Việt Tỵ Nạn, tại Pháp, tại Úc, nhất là tại Mỹ. Trần Xuân Ninh có
biết hay không? Và biết từ lúc nào ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh phổ biến tài liệu nội bộ, công khai ca ngợi Cộng
Sản Việt Nam có công với dân tộc, công khai ca ngợi Hồ Chí Minh là môt con người đáng
để trân trọng và có nhiều điều ta phải học hỏi trong nếp sống làm việc và ý chí kiên trì. (*)
Trần xuân Ninh có biết hay không? Và biết lúc nào ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh tổ chức rước đèn trung thu, vì các cháu thiếu nhi
toàn dân ta kháng chiến với đèn lồng nón cối, tại Úc, tại Mỹ, tại Pháp. Trần Xuân Ninh
có biết hay không? Và biết từ lúc nào ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh công khai tiếp tay cho tên Trần Trường, khi tên này treo
ảnh Hồ Chí Minh và treo cờ Việt Cộng tại Bolsa năm 1999. Trần Xuân Ninh có biết hay
không ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh thành lập Tập Thể Chiến Sĩ Hải Ngoại, để chia rẽ
hàng ngũ cựu chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại hải ngoại. Và nhất là: Để cấy hậu
duệ Việt Cộng tại hải ngoại, tức lũ con cháu Việt Cộng tại hải ngoại và du học sinh Việt
Cộng. Trần Xuân Ninh có biết hay không ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh trở thành đảng Việt Tân, theo sách lược của Việt
Cộng: Dùng quần chúng hải ngoại đánh phá quần chúng hải ngoại, với mục đích
chiến lược là củng cố bạo quyền Việt Cộng trong nước, và bành trướng sức phá hoại
của bạo quyền Việt Cộng trong cộng đồng người Việt tị nạn. Trần Xuân Ninh có biết hay
không ?

Băng Đảng Hoàng Cơ Minh năm 2005, kêu gọi đổi ngày Quốc Hận 30 tháng 4
thành ngày Tự Do, rồi ngày Tranh Đấu Cho Tự Do, rồi ngày Quốc Kháng. Năm nay
2006, Băng Đảng Hoàng Cơ Minh trưng cầu dân ý đổi ngày quốc hận 30 tháng 4 thành
ngày tỵ nạn. Trần Xuân Ninh có biết hay không ?

Mới đây (Ngày 16/2/2006 vừa qua tại Paris), Đảng Việt Tân do Lý Thái Hùng làm
tổng thư ký (đảng Việt Tân) đã không dấu diếm gì nửa: Đường lối của họ (đảng Việt
Tân) là làm đối lập với chính quyền trong nước. Trần Xuân Ninh có biết không ?

Trong chính trị làm đối lập là chấp nhận. Chấp nhận hiến pháp của chế độ,
chấp nhận các định chế của chế độ, chấp nhận chính nghĩa của chế độ. Rồi đứng trên
căn bản đó chống lại tất cả những gì làm hại đến chế độ. Trần Xuân Ninh có hiểu điều đó
hay không ?

Bây giờ Việt Tân do Lý Thái Hùng tổng Bí Thư Đảng làm đối lập với Việt Cộng


trang 38

và Trần Xuân Ninh làm đối lập với tổng Bí Thư Lý Thái Hùng cũng là trò hề.

Kính Thưa Quí Vị

Sự tập hợp một nhóm lý thuyết (theories) có thể tạo nên một trường phái. (school).
Sự tập họp một nhóm giá trị (values) có thể tạo nên một nền văn hoá (culture). Sự tập hợp
một nhóm tội ác lưu manh phản bội chỉ có thể tạo ra một băng đảng của tội ác lưu manh
phản bội. Và những kẻ cộng tác với băng đảng đó, nhất là từng nắm chức vụ quan trọng
trong băng đảng đó, (như Trần Xuân Ninh) phải bị coi là cùng một bào thai tội ác với băng
đảng đó, và không được hưởng sư suy đoán của sự vô tội (Presumption of Innocence). Đó
là quy luật. Dĩ nhiên, quy luật có những biệt lệ. Câu hỏi được đặt ra là: Trần Xuân Ninh có
đáng được coi là biệt lệ hay không ?

Sau vụ Tết Mậu Thân 1968, nữ bác sĩ Dương Quỳnh Hoa và một số nhân sĩ miền
Nam đã nghe theo Việt Cộng ra bưng tham gia chính phủ lâm thời cách mạng miền Nam
của Việt Cộng (bà Dương Quỳnh Hoa đã được đặc cách giữ chức bộ trưởng y tế trong
Chính Phủ Lâm Thời Cách Mạng Miền Nam). Năm 1975, khi về Sàigòn, và khi nhìn thấy rõ
bộ mặt thật của Việt Cộng, bà Dương Quỳnh Hoa đã trả lại thẻ đảng viên. Lê Duẩn không nở
từ chối lời yêu cầu của bà. Y chỉ yêu cầu một điều: Trong thời hạn 10 năm, không được
công khai hoá hành vi trả lại thẻ đảng viên.

Trước bà Dương Quỳnh Hoa khoảng hơn 15 năm, Nguyễn Mạnh Tường đã công
khai lên án Việt Cộng (Nguyễn Mạnh Tường chống lại đảng Cộng Sản Hà Nội với bài diễn
văn lên án tội ác Việt Cộng) trong vụ đấu tố ruộng đất. Cùng thời với Nguyễn Mạnh Tường,
Trần Đức Thảo, tại Âu Châu có Jean Paul Sartre, Camus, André Gide, Arthur Koestler,
Signazio de Leone, ..v..v... Họ đã đi theo lý tưởng Cộng sản. Nhưng sau khi nhìn thấy rõ bộ
mặt chó đẻ của Cộng sản, họ đã công khai lớn tiếng nguyền rủa Cộng sản như đại hoạ của
nhân loại. Trí thức là thế. Dám nói lên sự thật, không hèn hạ, không xu nịnh, không a dua.

Trở lại trường hợp Trần Xuân Ninh. Suốt 20 năm đứng trong hàng ngũ “Lãnh
Đạo Băng Đảng Hoàng Cơ Minh”, bây giờ ông giác ngộ à (sao) ? .

Xin Kính Chào Quý Vị

Hồng Phúc: Kính thưa Luật sư, xin Luật sư vui lòng cho biết trong trường hợp nào LS đã
gặp ông Hoàng Cơ Minh ? Thưa Luật sư.

Luật sư Nguyễn Văn Chức : Thưa ông Hồng Phúc, ông Hoàng Cơ Minh đến tôi vào
khoảng 1982 gì đó. Tôi xin nói rõ lúc đó tôi còn ở Baton Rough, Lousiana. Cùng đi với ông
Minh hôm đó có Trung Tá Lê Hồng. Ông Minh đến tôi yêu cầu tôi ủng hộ Mặt Trận của ông.
Tôi đã nhận lời.

Hồng Phúc: Xin Luật sư vui lòng cho biết vì sao Luật sư đã nhận lời?

Luật sư LS Nguyễn Văn Chức: Dạ. Cũng như đại đa số đồng bào tỵ nạn vào lúc đó, tôi đã
làm một quyết định rất đúng: Ủng hộ “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” giải phóng đất nước Việt
Nam khỏi ách bạo quyền Việt Cộng hoặc ít nhất nuôi dưỡng căm thù của chúng ta người
Việt Tỵ Nạn đối với bạo quyền Việt Cộng trong nước. Đó là một nhiệm vụ ! Tôi xin nói đó là
nhiệm vụ thiêng liêng của tất cả mọi người tỵ nạn. Tôi đâu có ngờ !

Hồng Phúc: Kính Thưa Luật sư, Luật sư nghi ngờ Mặt Trận từ lúc nào ?

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Sau khi tôi gặp ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Chắc ông Hồng Phúc
còn nhớ lúc đó “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh” rất đưọc lòng người nô nức. Nhất là với bài hịch
mang tên Ngọn Cờ Chính Nghĩa gì đó. Tôi xin nói ngay, bài này hay lắm ở một trình độ trí


trang 39

thức rất cao. Tôi có điện thoại hỏi ông Hoàng Cơ Minh: ai viết vậy ? Thì ông Hoàng Cơ Minh
nói Nguyễn Xuân Nghĩa viết. Tôi nói: Tôi muốn có dịp nói chuyện với ông Nguyễn Xuân
Nghĩa . Thưa ông Hồng Phúc, tôi nói rất thật ! Tôi rất phục bài viết Ngọn Cờ Chính Nghĩa.
Lòng thật của tôi là như vậy để xem con người đó như thế nào ?. Khoảng nửa tháng sau,
ông Nguyễn Xuân Nghĩa xuống tôi. Tôi xin nói rõ lúc đó tôi đã rời Baton về sống ở Texas.
Ông Nghĩa nói chuyện với tôi, ông có kiến thức rất rộng. Sau đêm ông Nghĩa xuống tôi ông
Hoàng Cơ Minh có điện thoại hỏi tôi nghĩ gì về ông Nguyễn Xuân Nghĩa ? Và đây là câu trả
lời của tôi:
- chỉ nên dùng ông Nghĩa vào những công tác chuyên môn như viết báo, dịch thuật. Tuyệt
đối không nên dùng Nguyễn Xuân Nghĩa vào những chức vụ có những nhiệm vụ lãnh đạo.
Rất tiếc ! ông Hoàng Cơ Minh đã không nghe lời tôi.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, vậy thì Luật sư cho rằng: Ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã là nguyên
nhân phá vỡ Mặt Trận ? Thưa Luật sư.

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Tôi nghĩ như thế này: Ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã đưa Mặt
Trận đi vào một quỹ đạo khác. Nguyên nhân phá vỡ Mặt Trận vẫn là Tiền hàng triệu mỹ kim.
Đó là ý nghĩ của tôi.

Hồng Phúc: Thưa Luật sư, Luật sư nghĩ gì về ông Phạm Văn Liễu ?

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Tôi, tôi thấy ông Liễu có tội ! Trên cương vị Tổng Vụ
Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại. Ông Liễu đã có cái lỗi rất lớn. Đó là cái lỗi đã để cho ông
Hoàng Cơ Định nắm giữ tiền quyên góp cho kháng chiến. Chính lẽ ra ông Phạm Văn
Liễu phải giữ, hoặc nếu không giữ phải có sổ sách đàng hoàng. Tôi được biết là không có sổ
sách và nhất là không có một cái gì để làm bằng cớ cả. Người có lỗi thứ hai là cụ Phạm
Ngọc Lũy. Cụ Phạm Ngọc Lũy lúc đó là chủ tịch Phong Trào Yểm Trợ Kháng Chiến cũng
không có sổ sách. Tôi có đến nhà cụ (Lũy) uống nước trà, ăn cơm. Tôi hỏi cụ có sổ sách gì
không? Cụ đưa ra quyển vở có mấy tờ ngày hôm nay đưa bằng này, ngày mai đưa bằng
này..v.v... không có một cái gì chử ký cả ! Không có rõ rệt gì hết cả. Cho nên tôi thấy trong
vụ tiền này ông Phạm Văn Liễu có lỗi ! và cụ Phạm Ngọc Lũy có lỗi !. Có lỗi vì để cho một
người như ông Hoàng Cơ Định nắm giữ tiền !.

Hồng Phúc: Kính thưa Luật sư, chúng tôi nhận thấy Luật sư có vẻ hơi quá khắc khe với Mặt
Trận Đề Đốc Hoàng Cơ Minh. Và khi Luật Sư dùng danh từ Băng Đảng Hoàng Cơ Minh
chúng tôi e rằng hơi quá nặng nề chăng ? Thưa Luật sư ?

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Dạ thưa ! Bây giờ không phải là lần đầu tiên ông Hồng Phúc
nói với tôi hoặc là tôi được nghe ông Hồng Phúc nói với tôi như vậy ! Có những người đã nói
chuyện với tôi về vấn đề này. Tôi xin thưa: Tôi khắc khe với Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ...
không đủ. Tôi xin thưa với ông Hồng Phúc, cũng như thưa với tất cả quí vi đài phát thanh
Việt Nam Hải Ngoại do ông Hồng Phúc phụ trách. Đối với tôi chống Cộng không còn là vấn
đề chính trị nữa mà đã trở thành một niềm tin, như một niềm tin tôn giáo. Niềm tin của tôi là
Cộng Sản là: Cộng sản là kẻ đại thù của nhân loại. Niềm tin của tôi là Việt Cộng từ thằng Hồ
Chí Minh đến bọn Nông Đức Mạnh, Phan Văn Khải là đại thù của dân tộc Việt Nam. Niềm tin
của tôi là bao lâu còn đại thù Cộng Sản là người dân chúng ta còn bị đàn áp, còn bóc lột,
không thể nào ngóc đầu lên được. Vì vậy tất cả những tay sai Việt Cộng hải ngoại đều là kẻ
thù của nhân dân Việt Nam chúng ta có bổn phận phải vạch mặt chỉ tên. Đó là đạo lý của tôi,
xin nói đó là niềm tin như tôi tin vào tôn giáo vậy. Tôi vừa nói đến những tên Việt Cộng nằm
vùng hải ngoại. Những tên Việt Cộng này chúng nó là cán bộ đảng, chúng nó làm nhiệm vụ
đảng giao phó. Tôi thù ghét và khinh bỉ chúng nó. Nếu tôi không thù ghét và khinh bỉ chúng
nó như những người “Quốc Gia” đã từng chịu ơn người Quốc Gia đã từng ăn miếng cơm tỵ
nạn nay vì đồng tiền bây giờ trở thành tay sai Việt Cộng đánh phá chính người Việt Tỵ Nạn.
Tôi muốn nói Ai, ông Hồng Phúc đã hiểu.


trang 40

Hồng Phúc: Kính thưa Luật sư, đây là câu hỏi sau cùng để chấm dứt cuộc phỏng vấn ngắn
ngủi ngày hôm nay: Đã có một thời Luật sư nhiệt tình ủng hộ Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng
Cơ Minh mà lý do Luật sư nêu lên là ông Hoàng Cơ Minh đã nhen nhúm ngọn lửa kháng
chiến chống Cộng. Thưa Luật sư thật sự chỉ có thế hay đằng sau còn có những lý do sâu xa
nào khác đã khiến cho Luật sư nhiệt tình ủng hộ ông Hoàng Cơ Minh trong giai đoạn đầu?
Thưa Luật sư.

Luật sư Nguyễn Văn Chức : Dạ Thưa với ông Hồng Phúc và thưa khán thính giả, khi ông
Hoàng Cơ Minh đến nhà tôi ở Baton R với Trung Tá Lê Hồng yêu cầu tôi ủng hộ “Mặt Trận”
thì tôi ủng hộ ngay. Bởi vì lúc đó ai mà không ủng hộ “Mặt Trận”, ai mà không ủng hộ người
Việt Tị Nạn ở đây đứng ra chống lại bọn Cộng Sản Việt Cộng ở trong nước. Ít nhất là nuôi
dưỡng sự căm thù của người Việt Tị Nạn đối với bạo quyền trong nước. Đó là lý do chính trị.
Lý do thứ hai gần như lý do niềm tin, tôi tin vào tên tuổi của dòng họ Hoàng Cơ Minh, tôi xin
nói rõ lúc đó tôi được biết có Bác sĩ Hoàng Cơ Bình. Tôi được nghe danh cụ Hoàng Cơ
Nghị. Hoàng Cơ Nghị là giáo sư của tôi về vấn đề ở Lyssen, Assaut. Rồi tôi được nghe danh
nhưng không được gặp bà Tiến sĩ Hoàng Thị Nga. Và người tôi được cộng tác với và gần
gũi sau này là Luật sư Hoàng Cơ Thụy. Chính vì gian díu với những người đó mà tôi không
nghi ngờ gì hết ! Tôi nói như vậy chắc là ông Hồng Phúc hiểu tôi muốn nói gì !

Hồng Phúc: Chúng tôi xin chân thành cám ơn Luật sư Nguyễn Văn Chức đã dành thời giờ
quí báo để trả lời cho cuộc phỏng vấn ngắn ngủi ngày hôm nay.

Luật sư Nguyễn Văn Chức: Xin cám ơn đài phát thanh, cám ơn ông Hồng Phúc.


trang 41

VIỆT TÂN CHỮA CHÁY : Cháy đâu chữa đó – Cháy đó chữa đâu – Chữa đâu cháy đó.

LS Đinh Thạch Bích

Qua một số điện thư hồi âm, tôi được biết khá nhiều thính giả hoan nghênh những bài nói
chuyện của tôi trên diễn đàn VietNamExodus, đặc biệt là bài phỏng vấn của Hồng Phúc trên
đài Việt Nam Hải Ngoại, phát thanh từ vùng Virginia Miền Đông Hoa Kỳ, với đề tài “Những
Sự Kiện Xưa Nay Giấu Kín Về Băng Đảng Việt Tân”. Ngoài ra, tôi còn nhận được một số tài
liệu về các nỗ lực giải độc của các đầu lĩnh Việt Tân (VT) ở khắp nơi: từ Hoa Kỳ đến Âu
Châu qua Úc Châu rồi Canada. Với các nỗ lực ấy, tôi nhận thấy luận điệu giải độc mà VT
tung ra, từ Nguyễn Trọng Việt, Trần Đức Tường, đến Trần Xuân Ninh, Nguyễn Ngọc Đức,
xa gần đều giống nhau. Thật tội nghiệp, họ càng nói càng ấp úng, càng bộc lộ trình độ ấu trĩ,
giấu đầu lòi đưôi. Sự lúng túng của VT khiến tôi không khỏi liên tưởng tới câu đồng bào
trong nước thường dùng để châm biếm Việt Cộng : Sai Đâu Sửa Đó; Sửa Đó Sai Đâu; Sửa
Đâu Sai Đó.

Trước trò hề “chữa cháy” của VT, nhất là khi thấy họ càng “chữa cháy” thì càng “lạy ông tôi
ở bụi này”, tôi bỗng thấy thương hại, không cười đựơc nữa, phải thốt ra câu này : Cháy đâu
chữa đó; Cháy đó chữa đâu; Chữa đâu cháy đó.

Với đề tài trên, tôi đã có một bài nói trên VietNam Exodus. Bài vừa tung ra là tôi lập tức vất
vả : các nơi hồi âm, yêu cầu chuyển bài nói thành bài viết, để các báo địa phương tiện đăng
lại, và cộng đồng các nơi tiện in ấn, truyền tay mà phổ biến. Hơn nữa, nhận thấy trứơc đây
vì dùng văn nói, nên có nhiều điểm tôi nói chưa được rõ lắm, cũng cần phải viết rõ nghĩa
thêm.Vì thế, tôi phải có bài viết này.

Hãy xem quý vị VT “chữa cháy” ra sao ?

I. Chữa Cháy Về Danh Xưng.

Hai năm rõ mười, danh xưng của quý vị VT là :Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, gọi tắt
là Việt Tân.
Ngay khi quý vị ấy vừa đưa cái tên này ra, tôi đã nhẹ nhàng nhắc bảo rằng : hai khái
niệm Canh Tân và Cách Mạng là một cặp đối nghịch, không thể đứng chung với nhau
đựơc. Suốt 3 năm, từ khi “ra công khai” ở bên Đức, có thấy ai trong quý vị VT nói gì
về dị tướng “đầu gà đít vịt” của cái danh xưng ấy đâu.

Bây giờ, sau khi bị “chệch hướng” rồi “chẻ hai”, cả hai nửa của VT đều đâm ra ấp úng, ăn
nói quanh co về cái danh xưng “mặt giơi tai chuột” ấy. Tiếu lâm hơn nữa, một bên lấy danh
nghĩa “cấp chỉ huy” để “khai trừ” bên kia về tội “tiết lộ bí mật”, “không tuân lệnh cấp trên”, “vô
kỷ luật” …; còn bên kia tự nhận mình là “chính thống”, lên án bên nọ là “chệch hướng”.

1) Biện luận của phe “chính thống” :

Phe Trần Xuân Ninh tự nhận “chính thống”, lên án phe kia là “chệch hướng”. Theo TXN, “VC
còn nắm quyền độc tài thì không thể nào canh tân được”, cho nên phải “làm cách mạng
đánh đổ VC đi, rồi mới canh tân được”. Nghe ra có vẻ “chính thống”. Tiếc thay, bất cứ ai có
chút kiến thức về “cách mạng” đều biết rằng cách mạng nào cũng có hai phần : (a) phần
đánh đổ, và (b) phần xây dựng. Phần (a) là đánh đổ một hệ giá trị cũ; và phần (b) là xây
dựng một hệ giá trị mới. Hệ giá trị cũ sập rồi, không ai có thể lựợm lại bất cứ mảnh vụn nào
trong đống đổ nát hậu cách mạng, phủi bụi đi để mà “canh tân” cho thành một thứ gì đó, mà
coi cho được.

Ông TXN nhập nhằng coi cái phần (b) này của cách mạng là “canh tân” của ông ấy. Thưa


trang 42

ông : “canh” diễn nôm là “đổi”; “tân” diễn nôm là “mới”. Canh tân là “làm cho cái cũ thành ra
mới”. Đó là điều mà Việt Cộng đã chủ trương từ hơn 20 năm nay, với khẩu hiệu “đổi mới hay
là chết”. Việt Cộng Canh Tân là Việt Cộng Đổi Mới. Cộng sản hùng hục đánh nhau với tư
bản là thứ cộng sản cũ, là cộng sản sập tiệm. Cộng sản đầu hàng tư bản, lòn trôn tư bản để
trở thành tư bản đỏ, để được tư bản làm ngơ cho tiếp tục cầm quyền, là cộng sản đổi mới, là
cộng sản canh tân, là thứ cộng sản đang đóng kịch “hội nhập” vào kinh tế thị trường, lừa bịp
tư bản vào thế “nuôi ong tay áo”.

Hệ giá trị Mác-xít, cộng sản, một khi đã bị cách mạng của chúng ta đánh sập xuống rồi,
chúng ta nhất thiết phải thay thế nó một cách trọn vẹn (tòan bộ) bằng hệ giá trị tự do-dân
chủ- nhân quyền, chứ không thể lượm xác chết cộng sản lên rồi “canh tân” nó thành bất cứ
thứ gì có giá trị tự do-dân chủ-nhân quyền.

TXN có thể cãi rằng : khi ông ta nói “canh tân” là nói “canh tân đất nước sau cách mạng”
chứ có phải “canh tân Việt Cộng” đâu ! Nếu nói thế, thì ông đã cố tình quên rằng cái ý “canh
tân sau cách mạng” của ông nó đã nằm trong cái phần (b) của định nghĩa cách mạng rồi (là
xây dựng một hệ giá trị mới đó!) Can chi đảng của ông phải tách nó ra thành tôn chỉ mục
đích của đảng, để rồi “bị hiểu lầm”, “bị xuyên tạc”, bị “ngộ nhận” lung tung; thậm chí ngay nội
bộ đảng của ông cũng vì thế mà lục đục, “chệch hướng” diễn trò đánh nhau với “chính
thống”.

Tôi không tin rằng TXN không biết những điều tôi vừa nói. Ông ta không phản bác gì khi Mặt
Trận “buôn kháng chiến” biến thành Đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng. Chẳng qua khi
các ông lấy tên tắt của đảng là Việt Tân, ai cũng biết các ông đặt khái niệm “canh tân” nặng
hơn khái niệm “cách mạng”. Chủ trương đích thực của các ông là “canh tân”. Nhãn hiệu
“cách mạng” được các ông gắn thêm vào làm cái đuôi của tên đảng, là cái “vỏ bọc” giúp che
đậy chân tướng của các ông mà thôi. Phe “cấp chỉ huy” của VT có vẻ “lương thiện” hơn phe
“chính thống” của TXN.
.
2) Biện luận của phe “cấp chỉ huy” :

Phe này vì đã lộ liễu chủ trương “canh tân” là chính, cho nên biện luận ít vất vả hơn phe
“chính thống” của TXN. Ông Nguyễn Trọng Việt cắt nghĩa đại khái rằng đảng của ông chủ
trương “tiếp cận” với Việt Cộng để về nước tranh đấu dân quyền và dân sinh cho Việt Nam;
NTV cho đó là ý nghĩa của mục đích “canh tân” nằm nơi tên đảng. Khi được hỏi về ý nghĩa
hai chữ cách mạng nơi tên đảng, NTV cho biết hai chữ ấy chẳng qua là để nhắc nhở các
đoàn viên, “phải cách mạng bản thân rồi mới canh tân được đất nước”. Chúng ta hoan
nghênh sự “lương thiện” của NTV.

Danh xưng của một tổ chức tự nhận là “cách mạng” thường thường phải nói lên được chủ
trương và đường lối của tổ chức ấy. Việc “ cách mạng bản thân” chẳng qua nằm trong phần
đào luyện cán bộ, ở dứơi tầm của tôn chỉ và mục đích, can chi đem lên tên đảng để cho bị
… kẹt ! Với lối giải thích vòng vo, NTV đã đánh tụt ý nghĩa cách mạng trong tên đảng, để cho
ý nghĩa ấy không còn nằm trong tầm vóc chính sách nữa. Các “cấp chỉ huy” của VT ở bên
Pháp cũng như ở bên Úc, đều có luận điệu “lương thiện một cách khờ dại” không kém NTV,
tuy rằng ông nào ông nấy đều thuộc lọai “miệng trơn như mỡ”, nhưng nhiều lúc vì “miệng
quá trơn” nên đâm ra buột miệng, lấy lại không kịp, lỡ cho lỡ luôn.

Trong một lúc miệng quá “trơn”, NTV đã “rất khiêm nhượng” khoe rằng VT từng họat động bí
mật ở trong nước từ hơn 20 năm nay, và chỉ mới ra công khai ở hải ngọai có 3 năm nay thôi.
Nghe tới đây, câu hỏi đơn giản bật ngay ra trong đầu tôi : “Nếu quả thật như NTV nói, VT
“nằm” lâu như thế trong nước rồi, nay cần ra công khai đối lập với VC, chỉ cần khởi động cái
vốn “bí mật” sẵn có đó lên, dùng nó mà tranh đấu cho dân sinh, dân quyền, can gì phải đặt
vấn đề về nước để tiếp cận cho sinh rắc rối, đến nỗi “chệch hướng” với lại “khai trừ” và …
chẻ hai.


trang 43

“Chữa cháy” cho việc “canh tân” dưới chế độ Việt Cộng, NTV không ngần ngại viện luôn tới
Cụ Phan Bội Châu. Ông ta mượn tạm của Cụ Phan câu “nâng cao dân trí, chấn hưng dân
khí” để biện minh cho việc VT đem “con ông cháu cha” VC sang du học Âu Mỹ. Ông ta cứ
tưởng mọi người không biết việc nước Mỹ đã chi hàng trăm triệu đô la trích trong ngân sách
quốc gia (trong đó có tiền đóng thuế của người Mỹ gốc Việt chúng ta) tài trợ cho một
chương trình tuyển lựa sinh viên VN xuất sắc, đem qua Mỹ du học. Chương trình này ban
đầu giao cho ông Phạm Đức Trung Kiên phụ trách; mới đây nghe đâu đã giao cho người
khác. Đâu phải đợi VT kiếm cớ mượn hơi xen vào để biện minh cho việc làm ăn ám muội
của họ.

II. Chữa cháy về tiền bạc và về lề thói họat động bí mật.

Ngọai trừ một số cò mồi ngọai vi của VT, báo chí và truyền thông hải ngọai rất công bằng,
luôn dành cho VT cơ hội để “giải độc” theo ý muốn. Đài phát thanh VOVN ở Houston, Texas,
với nữ ký giả Phương Hoa, đã dành cho TXN một buổi phỏng vấn khá dài, và TXN đã trình
diễn một màn kịch “càng chữa càng cháy” khá ngọan mục.

Được hỏi về vấn đề tiền bạc quyên góp của đồng bào cho Quỹ Yểm Trợ Kháng Chiến, mà
bà Phương Hoa cho là “một số tiền khổng lồ”, TXN chối lấy chối để. Không thể chối rằng
“không thâu tiền”, TXN nói đi nói lại rằng chỉ là số tiền nhỏ thôi. Ông ta viện dẫn những việc
vụn vặt :

• Bản thân ông chỉ đóng mỗi lần hai ba chục Đô thôi;
• Có lần, ở nơi kia, có một cụ bà lên đóng “có 5 chục Đô” mà cả hội trường hoan hô cụ ầm
ầm;
• Đồng bào tị nạn lúc đó ông Carter cho sang chỉ có 14 ngàn “tòan là ăn oen-phe” (nguyên
văn của TXN), tiền đâu mà đóng nhiều.
Không thể tưởng tượng nổi, TXN cả gan coi thường đồng bào đến như thế !
• Con số 14 ngàn ông Carter xin Quốc Hội Mỹ tài trợ chỉ là con số bổ túc định kỳ. Con số Việt
tị nạn sơ khởi là 150 ngàn, sau tăng lên 180 ngàn, và tùy theo tình hình, cứ thế mà tăng lên
mãi. TXN tưởng đồng bào ta không biết đếm số hay sao ? Càng chữa càng cháy là thế đấy
ông ạ!
• “Có 5 chục Đô” mà TXN cho là số tiền nhỏ à? Phải chăng TXN xài “tiền chùa” quen rồi, nên
5 chục Đô ông ta cho là nhỏ ? Cụ bà đóng góp “có 5 chục đô” mà đựơc hoan nghênh rầm
trời, đâu phải vì số tiền lớn nhỏ, mà vì tinh thần ủng hộ cao độ, vì sự khích lệ vô giá cụ đem
lại cho chính nghĩa. TXN lấy số tiền lớn nhỏ để đo sự ủng hộ vô giá của đồng bào .

Khoảng 7 hay 8 năm trước khi Mặt Trận HCM thâu tiền đồng bào, tôi từng chứng kiến “hiện
tượng” đóng góp chưa từng thấy, khi Báo Hồn Việt ra đời (tờ báo đầu tiên của Người Việt
Hải Ngọai trên đất Mỹ), phải nói là “tiền vào như nước”. Ấy là “mua báo” chứ không phải ủng
hộ vô tội vạ. Đó mới là lúc bà con ta “ăn oen-phe bạo” hơn bao giờ hết, chứ không phải lúc
MT/HCM thâu tiền đồng bào đâu.

Ngoài việc đóng góp, còn biết bao nhiêu vụ “văn nghệ kháng chiến”, mỗi vụ một vài chục
ngàn Đô là thường. Lại còn những “thùng tiền kháng chiến” đặt đầy khắp các chợ … những
tóan đồng phục nâu đi quyên góp kiểu “băng đảng” dữ dằn. Nhiều chủ chợ, khi thấy thùng
tiền không được đầy, đã phải tự bỏ thêm tiền vào để tránh bị hạch hỏi, gây khó khăn.
Vậy mà TXN dám bảo “đâu có bao nhiêu”!

Nhưng, vấn đề không phải ở chỗ đó. Dầu ít dầu nhiều, dầu còn hay hết, vấn đề là phải
kết toán. Số thâu bao nhiêu, giấu diếm đã đành. Lúc còn “kháng chiến” viện cớ “bí mật quân
sự” để không khai báo đã đành. Nhưng HCM đã chết, cuộc kháng chiến” đã thành chuyện
mây khói, thì phải kết tóan sổ sách mới phải chứ ! Dù không trưng được sổ sách chi tiết, ít ra
cũng phải có một lời “chó chết hết chuyện”, không thể cứ mãi ... “im lặng là vàng !


trang 44

Đàng này, HCM chết queo rồi mà hàng năm vẫn có “Thư Chúc Tết Đồng Bào” là sao ?
Giở lại báo “Kháng Chiến” mà xem. Mười ngàn quân đâu rồi ? Các Ủy Ban Kháng
Quản đâu rồi ? 36 đòan thể gia nhập Mặt Trận đâu rồi.?

Nữ ký giả Phương Hoa của VOVN liên tiếp đặt nhiều câu hỏi hóc búa, dồn TXN vào thế phải
nói ra sự thật, bằng không thì tự lột mặt nạ. Và TXN đã tự lột mặt nạ một cách thật “ngây thơ
vô số tội” ! TXN đã phải viện cả cha mẹ ra cứu giá. Ông nói đại khái rằng :”Cha mẹ tôi
dạy tôi là không được nói dối, phải nói sự thật; nếu có điều gì không nên nói thì tôi
không nói, chứ tôi không nói dối”. Bà Phương Hoa lập tức hỏi dồn :”Như thế là ông
còn giấu nhiều điều ?” TXN thảng thốt :”Vậy chẳng lẽ ra trước công chúng mà cởi hết
quần áo ra à?

TXN, không hề biết rằng trong cách mạng cũng như trong chính trị của xã hội tự do dân chủ,
người của công chúng (public figure) phải tôn trọng nguyên tắc trong sáng (transparency).
Hễ khuất tất thì công chúng khui tới cùng. Người của công chúng không còn có đời tư để mà
giấu diếm. Trong xã hội tự do dân chủ, nhà chính trị phải luôn luôn trong sáng và công khai
hóa tất cả mọi việc thường được gọi là riêng tư, nhất là vấn đề tài sản và chi tiêu tài chánh.
Chúng ta từng chứng kiến có vị nguyên thủ nước tự do đã phải ra trước công chúng, “cởi
hết quần áo” như thế nào. Chỉ có các lãnh tụ độc tài, nhất là bọn Việt Cộng thường viện
cớ nào là “bí mật quốc gia”, “an ninh quốc phòng” để che giấu, không chịu trong sáng
trước công chúng, không chịu công khai hóa tài chánh. Đó cũng là một trong nhiều lý do
khiến VC bị trở ngại khi xin vào mậu dịch quốc tế (WTO). Gần đây, áp lực quốc tế đã buộc
VC phải trong sáng, ít ra là trong ngân sách quốc gia, mà quốc tế vẫn chưa thoả mãn.

Ngoài khái niệm trong sáng (transparency), người của công chúng còn phải tôn trọng
nguyên tắc “accountability” ( có trách nhiệm), cụ thể trong tiền bạc phải sổ sách phân minh.
Thâu tiền của công chúng không có sổ sách, lại thường thâu tiền mặt; khi bị hỏi tới thì cãi
chầy rằng “ai chứng minh được là có đóng góp thì mới được quyền hỏi”. Công chúng
chỉ còn có nước “bắc thang lên hỏi ông trời; tiền đưa 'khiến chán' có đòi được
không!” Công chúng mất tiền là chuyện nhỏ. Niềm tin của quần chúng vào chính nghĩa
quốc gia mất đi, không gì có thể đền bù được. Đó mới là đại tội của dư đảng HCM và băng
đảng VT, không gì có thể biện minh được, không cãi chầy cãi cối vào đâu được. Với đại tội
này, ngay đến đời con đời cháu bọn họ cũng khó thể ngẩng đầu lên mà nhìn vào mặt bất cứ
người Việt Nam nào. TXN có viện cả đến cha mẹ ra cũng bằng vô ích mà thôi.

Ngay trong đường lối, chính sách, VT cũng lại bí mật; ai tiết lộ là phạm kỷ luật. Đến khi có
bất đồng trong nội bộ, nửa bên này tố nửa bên kia là “chệch hướng”, mình mới là “chính
thống “... và ngược lại. Rồi tổ chức họp báo để công chúng phân xử. Thử hỏi chủ trương
đường lối các ông giấu biệt, công chúng biết căn cứ vào đâu để phán xét ai chệch hướng và
ai chính thống ? Công chúng đành phải làm khán giả, xem các ông tố nhau, coi như xem tấn
tuồng diễu dở mà thôi.

III. Cơ cấu và vận hành của tổ chức : không chữa cháy vào đâu được.

Về cơ cấu của VT, tôi từng vạch rõ rằng : đó là một cơ cấu đảng cộng sản thu nhỏ
(mini) ở hải ngoại. Tuy nhiên, tôi cũng từng mở đường cho VT chạy trốn, để cho rằng có
thể các ông VT không biết một cơ cấu tổ chức nào khác, đành mượn tạm của Việt Cộng mà
xài đỡ vậy. Nhưng VT đã không chịu bỏ chạy. Mà còn cãi chầy cãi cối, nên tôi đành phải
tặng họ bài học đích đáng hơn.

1) Cơ cấu dân chủ tập trung :

a) Bản văn khai trừ TXN đã tố cáo đầy đủ : nào là “không tuân lệnh cấp chỉ huy”; nào là


trang 45

“không tôn trọng đoàn kết nội bộ”; nào là vô kỷ luật , nào là “tước bỏ đảng tịch có thời hạn”
v.v... Cứ đem bản điều lệ đảng cộng sản VC ra so sánh là thấy giống gần như nguyên văn.

b) Qua các văn bản họ tố cáo nhau, ta bắt gặp một bộ máy đảng VT sao chép y như đảng
cộng sản VC. Cũng Bộ Chính Trị. Cũng Trung Ương ửy viên. Cũng Hội nghị Trung Ương
trước khi có Đại Hội Đảng. Cũng đánh số các Đại Hội Đảng y như VC : Hội nghị trung ương
đảng 8 ... Đại Hội Đảng 5 v.v..
.
Đâu phải chỉ riêng VT nắm độc quyền làm cách mạng. Biết bao nhiêu đoàn thể cách mạng
chống cộng, người ta quẳng bỏ dân chủ tập trung từ khuya rồi, khi phát giác rằng dân
chủ tập trung xuất phát từ trường quân chính Hoàng Phố, do Nga Cộng lập ra để giúp
Tàu Cộng đào tạo cán bộ cộng sản ở Châu Á.
Trường đó có Chu Aân Lai là chính uỷ, có cố vấn là Borodin, và Hồ Chí Minh là thông ngôn
của Borodin.

Cũng từ trường Hoàng Phố, còn đẻ ra phương pháp vận hành đảng cộng sản, có tên là Tam
Pháp Bửu. Đảng VT đang áp dụng bửu bối này trong sinh hoạt cộng đồng ở hải ngoại.
Vậy Tam Pháp Bửu là gì ?

2) Vận hành theo Tam Pháp Bửu :

Tam Pháp Bửu là phương pháp vận hành Đảng qua 3 tầng cơ cấu. Đó là bửu bối vận
hành tổ truyền của đảng cộng sản ở bất cứ đâu, từ đế quốc Nga (gồm cả Đông Âu) của
Stalin, cho đến đế quốc Tàu của Mao Trạch Đông và tiểu bá Việt Cộng của giặc Hồ. Cho
nên đã được đặt tên như thế từ sơ thuỷ. .

Ba tầng cơ cấu đó là : Đảng, Đoàn, và Mặt Trận.

Đảng là cốt lõi. Đoàn là cánh tay nối dài, đồng thời là”hậu bị” của Đảng (mà VT gọi
chệch ra là “hậu duệ”). Mặt Trận là ngoại vi.

Nếu không lập được Mặt Trận làm ngoại vi, hoặc vì lý do nào đó Mặt Trận bị trở ngại
(hoặc giải tán) thì lập Phong Trào. Nếu không tiện lập Phong Trào (như ở hải ngoại
này) thì đi “chinh phục” (tiếng này là của TXN) các Cộng Đồng địa phương làm ngoại
vi.

Cơ cấu vận hành như thế, được các cấp chỉ huy VT coi như không ai biết là của cộng sản,
nên họ không chối cãi, chỉ biện minh đại khái rằng ... cái này không phải của chúng tôi; cái
kia chúng tôi bị chống đối vì cán bộ dở quá không chinh phục được ngoại vi.

Thí dụ : Đoàn Thanh niên Phan Bội Châu. TXN bảo rằng VT có một số người trong đó;
nếu vì thế mà bảo Đoàn ấy là của VT thì “các em sẽ giận đấy”. Dĩ nhiên, đa số người trẻ
gia nhập Đoàn ấy đâu có biết là bị VT (chỉ có vài người gài vào mà) thao túng, vạch ra thì họ
giận, nhưng họ sẽ không giận người vạch ra, mà giận kẻ gài người vào thao túng. Hội
Chuyên Gia cũng thế, TXN không chối là VT có gài người vào, và cho hiểu ngầm rằng
VT chưa chinh phục được Hội này.

Mải lo chữa cháy, TXN vô tình đã xác nhận rằng chẳng những VT tổ chức theo mô hình
đảng cộng sản thu nhỏ, mà còn vận hành theo lề lối Tam Pháp Bửu của cộng sản nữa.
Đồng thời TXN còn thú nhận rằng VT bị cộng đồng người Việt khắp nơi vạch mặt và
tẩy chay, vì cán bộ VT dở quá, không chinh phục được ngoại vi.

Chưa hết, tôi sẽ vạch rõ thêm rằng việc VT gài người vào các tổ chức của chúng ta
bằng thủ đoạn có tên là gì ?


trang 46

3) Gài người theo thủ đoạn Minh Cưu :

Thủ đoạn này được Trung Quốc Quốc Dân Đảng phát hiện và đặt tên. Khi các cố vấn
Trung Hoa Dân Quốc sang giúp Việt Nam Cộng Hoà về Tâm Lý Chiến và Chiến Tranh
Chính Trị, họ đã có bài giảng về thủ đoạn minh cưu.

Nếu tôi không lầm thì một tác giả Đài Loan, ông Tưởng Vĩnh Kính có nhắc lại thủ đoạn này
của Việt Cộng trong cuốn “Hồ Chí Minh Tại Trung Quốc”, đã được một dịch giả Việt Tị Nạn ở
Mỹ dịch ra tiếng Việt, hiện còn bày bán tại các tiệm sách. Trước đó, một học giả của nhóm
Tạp Chí Việt Nam Hải Ngoại là ông Vũ Quang Hân cũng có dịch cuốn này ra và đăng từng
kỳ trên tạp chí nói trên. Rất tiếc, dịch chưa xong thì ông Vũ Quang Hân ngã bệnh và qua đời,
chỉ kịp tóm lược những chương sau chót, trong đó có nhắc đến thủ đoạn minh cưu của lão
Hồ. Vậy minh cưu là cái gì ?

Theo ông Vũ Quang Hân, minh cưu là tên Tàu của con chim Tu Hú. Chim Tu Hú thường
xuất hiện đông đảo ở Bắc Việt Nam vào mùa trái vải chín. Khi nó hót lên, tiếng hót the thé
hệt như người ta réo lên hai tiếng Tu Hú, và bọn trẻ con chúng tôi bấy giờ mỗi lần nghe
chúng hót thường nhái lại :”Tu Hú ... chú mày chết!”

Theo ông Vũ Quang Hân, chim Tu Hú thường không làm tổ. Chúng thường rình kiếm các tổ
sáo sậu, chờ lúc sáo mẹ đẻ trứng xong, phải rời tổ chốc lát đi kiếm ăn, Tu Hú bèn xâm nhập,
ăn cắp trứng sáo “tự bồi dưỡng”, rồi lần hồi đẻ trứng của nó vào tổ sáo sậu. Sáo mẹ cứ thế
mà ấp trứng chim tu hú. Trứng nở rồi, vẫn chưa biết mình đang nuôi chim giống khác, chim
con của mình đã bị nó đánh cắp, ăn sống nuốt tươi từ khuya rồi. Người Tàu quốc gia đã
dùng hình ảnh sáo sậu bị tu hú ăn thịt mất con mà cứ nuôi con cho tu hú để mô tả thủ
đoạn mà già Hồ đã dùng để cài người vào các tổ chức quốc gia lưu vong bên Tàu
cùng thời với ông ta.

Trung Hoa Quốc Gia còn nêu từng trường hợp cụ thể, giặc Hồ đã dùng thủ đoạn minh cưu
như thế nào để người Việt quốc gia lưu vong cứ đẻ trứng sáo mà chim con nở ra lại cứ là
chim tu hú cộng sản. Nổi bật là hai trường hợp : Phạm hồng Thái và Phan Bội Châu.

a/ Bài học Tâm Tâm Xã sau khi Phạm Hồng Thái nổ bom cảm tử :

Sau khi Phạm Hồng Thái nổ bom ở Sa Diện giết chết Toàn Quyền Pháp Merlin, Tâm Tâm
Xã trong tình trạng rắn không đầu, trở thành ổ sáo sậu cho Tu Hú Hồ chui vào đẻ trứng cộng
sản. Bầy tu hú con nở ra, trở thành Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội. Về sau,
chim tu hú đổi lông màu đỏ, trở thành một trong 3 mảng cộng sản cấu thành Đảng Cộng Sản
Đông Dương.

b/ Bài học Kỳ Ngoại Hầu Cường Để :

Đảng Cộng Sản Pháp, theo lệnh của Quốc Tế 3, vận động với chính phủ Pháp, đem tô giới
Pháp ở Thượng Hải (nếu tôi không lầm) đổi với chính phủ Nhật lấy việc Nhật trục xuất các
nhà cách mạng Đông Du khỏi nước Nhật. Kỳ Ngoại Hầu phải lưu vong sang Tàu. Giặc Hồ
đã mưu toan hãm hại Kỳ Ngoại Hầu rồi minh cưu mà đoạt lấy Việt Nam Quang Phục Hội.
May thay, tranh thủ thời gian này, Kỳ Ngoại Hầu chuồn về Việt Nam giúp lập ra Đạo Cao Đài
và Việt Nam Phục Quốc Hội. Tình hình thay đổi, Kỳ Ngoại Hầu về lại được Nhật, thoát khỏi
kế minh cưu của giặc Hồ.

c/ Bài học Phan Bội Châu :

Vắng Kỳ Ngoại Hầu, Phan Bội Châu lãnh đạo Việt Nam Quang Phục Hội. Giặc Hồ bèn bày
gian kế bán cụ Phan cho Pháp, và Việt Nam Quang Phục Hội cuối cùng cũng không thoát
khỏi gian kế minh cưu của giặc Hồ.


trang 47

d/ Bài học Hoàng Cơ Minh :

HCM nằm ở Nhật, mướn đất ở biên giới Thái-Lào lập khu chiến. Không tuyển được lính,
HCM phải tuyển quân bừa bãi, rước ngay tu hú VC vào đẻ trứng trong quân ngũ của mình.
Bọn tu hú VC trong MT/HCM ở Mỹ gài độ cho HCM cứ phải thỉnh thoảng sang Thái để dời
trại.

Trong khi đó, VC ở Hà Nội mua đứt chính quyền Thái với khẩu hiệu biến chiến trường thành
thị trường. Trong lần dời trại cuối cùng (mà tuyên truyền MT gọi là Đông tiến), Thái Lan bắt
HCM phải dời trại sâu hơn vào đất Lào, dưới sự hướng dẫn của tình báo Lào Cộng. Dẫn tới
dẫn lui, toán quân của HCM bị lọt ổ phục kích. HCM chết, một số chiến sĩ anh dũng chết
theo. Một số khác bị bắt cầm tù. Có vài người ở tù chung với người tù quốc gia; một trong
những người tù quốc gia ấy hiện đang phụ giúp một phần công tác điện toán cho Vietnam
Exodus, đã nghe các nhân chứng sống kể lại chi tiết cái chết của HCM và toán Đông Tiến
như thế nào.

Câu hỏi đặt ra là : tại sao HCM chết mà MT lại không cho ông ta chết như một anh
hùng, hi sinh vì lý tưởng diệt Cộng phục quốc? Tại sao HCM đã chết mà cứ phải hàng
năm chúc Tết đồng bào ? TXN bảo rằng MT cần phối kiểm thật kỹ mới dám xác nhận
sự sống chết của lãnh tụ tối cao. Đồng ý ! Nhưng nếu còn bán tín bán nghi thì ai bắt
MT phải dối gạt đồng bào bằng những thư chúc Tết giả mạo kia ?

Không thể hiểu nổi sự dối gạt kia, nếu không biết về thủ đoạn minh cưu của Việt
Cộng. HCM tuy ở tầm vóc thấp kém hơn, nhưng cũng đã bị VC gài độ cho phải chết.
HCM có chết thì tu hú VC mới có cơ hội xâm nhập vào ổ sáo sậu MT mà tha hồ đẻ
trứng. HCM chết mà không được báo tử ngay, là vì đàn tu hú VC cần thời gian để đẻ
thật nhiều trứng vào ổ sáo sậu MT. Và đàn tu hú con nở ra cần thời gian mọc lông mọc
cánh rồi con sáo sậu HCM mới được chúng cho phép chết. Đủ lông đủ cánh rồi thì đàn tu hú
MT công khai nhận mình là tu hú chứ không phải là sáo sậu nữa. Đó là lúc khai tử MT và
Việt Tân ra công khai.

e/ Bài học nơi các Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại :

Đàn tu hú VT nhô ra là các Cộng Đồng khắp nơi vất vả hơn trước nhiều. Chúng một
mình một chợ, đua nhau chinh phục ngoại vi. Nơi nào chinh phục không được thì
chúng lập ra thêm một tổ chức cộng đồng thứ hai để cạnh tranh ảnh hưởng. Cạnh
tranh không nổi thì chúng giở trò phá hôi bôi nhọ, đánh phá bẩn thỉu, thơ rơi xuyên
tạc, rỉ tai vu oan giá hoạ ... Chúng không từ một hành vi hạ cấp nào, miễn đạt mục đích. Bị
phản ứng, bị tẩy chay, bị xa lánh, VT không chịu từ bỏ cung cách ám muội hoặc sửa đổi lề
lối hành xử; ngược lại (như TXN chữa cháy) chúng chỉ cho là tại cán bộ dở chứ không phải
đường lối tư cách VT sai trái.

Quả thật là đàn tu hú VT này đã hết thuốc chữa. Ta không có cách đối xử nào khác
hơn là trường kỳ đối phó với chúng như đối phó với VC thứ thiệt ở bên nhà.

IV. KẾT LUẬN.

Đến đây, tưởng đã tạm đủ vạch trần chân tướng băng đảng VT, dư đảng MT/HCM. Họ càng
chữa cháy càng làm cho đám cháy bùng to hơn, càng bộc lộ chân tướng của họ rõ rệt hơn.
Họ rất không muốn “ra trước công chúng, cởi hết quần áo” bao giờ. Nhưng càng chữa
cháy họ càng tự lột mặt nạ. Tóm tắt lại, chân tướng đó là gì ?

· Là một tổ chức bạo lực, ra đời như một băng đảng, điều hành như một tổ chức tội
phạm (organized crime), từng bị cơ quan an ninh thẩm quyền bắt giam và điều tra, rồi


trang 48

free bargain sao đó mà được bỏ qua.

· Là một băng đảng buôn kháng chiến, từng quyên góp hàng chục triệu đô la của đồng
bào mà không có sổ sách gì cả. HCM còn sống thì viện cớ bí mật quân sự, không báo
cáo chi tiêu. HCM chết rồi vẫn khăng khăng là còn sống để tiếp tục quyên góp. HCM
chết rồi mà hàng năm vẫn chúc Tết đồng bào. Kháng chiến ma đã được khai tử cùng
với HCM, vẫn không khai báo sổ sách gì với đồng bào.

· Là một cánh tay nối dài của đảng CS Việt Nam, từ cơ cấu tổ chức đến phương thức
điều hành. Điều lệ nội qui, nhất nhất đều sao chép lại của đảng CSViệt Nam. Sau khi HCM
chết, chúng cố bưng bít, kéo dài thời gian khai báo, để bọn tu hú VT có thì giờ vào đẻ trứng
trong hang ổ dư đảng MT/HCM. Tu hú VT nở ra đủ lông đủ cánh rồi, chúng mới khai tử cả
MT lẫn HCM và công khai cho tu hú VT ra công khai.

· Với cánh tay nối dài VT, đảng CSViệt Nam dùng bửu bối tam pháp bửu xâm nhập và
thao túng khối Người Việt Tị Nạn CS trên toàn thế giới. Chúng đã và đang làm gì ?

• Nơi nào chúng xâm nhập được (TXN gọi là chinh phục được), chúng lèo lái Cộng
Đồng Người Việt, tìm cách Việt kiều hoá họ, dẫn giắt họ vào khuôn khổ của Nghị
Quyết 36, dần dà thuần phục dưới sự chỉ đạo của các sứ quán (mà chúng gọi là các
quan sứ.) Việc này, băng đảng VT đã giúp VC thành công gần phân nửa.

• Nơi nào chúng không xâm nhập được thì chúng đẻ ra một tổ chức trùng dụng
(duplicate) và cạnh tranh bất chánh (unjust competition) với tổ chức chính thống của
đồng bào.

• Xâm nhập không được, trùng dụng và cạnh tranh bất chánh cũng không được,
thì chúng phá hôi bôi nhọ, tuyên truyền rỉ tai khiêu khích và ly gián để người
quốc gia quay ra đánh phá lẫn nhau, chúng đóng vai ngư ông đắc lợi. Đến khi
cộng đồng ta trở thành “hũ mắm thối” rồi, ai cũng chán ngán, những người có tâm
huyết không ai buồn đưa lưng ra “vác ngà voi” nữa, khoảng trống đã đủ lớn rồi,
chúng từ từ tiến ra chiếm lĩnh, ngon ơ không tốn công sức gì cả.

• Đến một lúc, sau khi thành công quá dễ dàng trên khắp thế giới, chúng đâm ra
chủ quan, ước tính sai phản ứng ngược (backfire) của đồng bào. Chiến dịch
CHUẨN NHẬN (RECOGNITION) BIỂU TƯỢNG CỜ VÀNG là một bất ngờ
(surprise) đối với chúng, mà chúng vẫn chưa kịp cảnh giác.

Vận động đổi Ngày Quốc Hận 30-4 thành Ngày Tự Do, chúng bị đồng bào vạch mặt ra,
phải chữa cháy đổi thành Ngày Đấu Tranh Cho Tự Do, vẫn bị đồng bào tẩy chay. Vận động
của chúng, muốn đổi ngày Giỗ Tổ Hùng Vương thành Ngày Quốc Khánh, bị đồng bào chửi
cho tắt bếp. Chúng luôn luôn tìm cách xoá mờ tụ điểm đấu tranh đánh đổ bạo quyền VC của
đồng bào hải ngoại, làm cho các mục tiêu chính nhoè nhoẹt đi (outfocus) thành những mục
tiêu rất là vớ vẩn, chẳng hạn như hội thảo về chất độc da cam; lo lắng về sông Cửu Long bị
khô cạn; hạch hỏi VC rằng sao không tích cực hơn để chống nạn cúm gà toi v.v...

Bị chúng dẫn dụ vào các mục tiêu lang bang như thế, riết rồi bà con ta quên bẵng đi tụ
điểm đấu tranh đánh VC nó ở chỗ nào, đánh vào tử huyệt nào thì VC mới chết. Bọn VC
ở Hà Nội chỉ cần có thế. Chúng nuôi bọn chim tu hú VT cũng chỉ để làm những việc
như thế.

Nhưng chúng đã bị bà con ta tặng cho những phản ứng ngược đáng để nhớ đời. Thú vị hơn
cả là vụ “dàn chào” Phan Văn Khải. Chúng chen vào Ban Tổ Chức biểu tình, bị trói vào


trang 49

những kỷ luật khắt khe, không dễ gì biến “đả đảo” Phan Văn Khải thành “hoan
nghênh” PVK được. Chúng bèn giở trò phá bĩnh, biến biểu tình ôn hoà thành bạo động,
cũng lại bị Ban Trật Tự nhờ cảnh sát dẹp tan. PVK được TT Bush chỉ cho nhìn đám biểu
tình, tưởng đâu hoan hô, té ra chỉ thấy đả đảo rầm trời. Bọn các “quan sứ” bị “đì” sát ván; dĩ
nhiên sau đó các quan lại “đì” xuống tới đám tu hú VT. Vấn đề chính thống và chệch hướng
bắt đầu đặt ra. Đến khi xảy ra vụ ở bên Úc, “Duyên Dáng Việt Nam” biến thành “Dơ Dáng
Việt Cộng” thì đám tu hú VT không còn chữa cháy gì được nữa với các quan sứ. VT nắm
một Cộng Đồng lớn ở bên Úc. VT làm việc đêm ngày với DDViệt Nam, thế mà bà con
chống cộng vẫn cứ rượt cho VC chạy có cờ. Đúng là một lũ ăn hại.

Gần đây, có lẽ Hà Nội đã nhìn thấy từ “tu hú VT” tới “quan sứ” khắp nơi toàn là “ăn
cơm tao mà hại tui”, nên “ngài” phó thủ tướng Vũ Khoan đã cảnh cáo nhẹ nhàng rằng
công tác kiều vận yếu kém, vì nặng về hành chánh mà thiếu chiều sâu, thiếu sắc bén.
Câu này có nghĩa là gì ?

Câu này có nghĩa trước hết là đám tu hú VT có thể bị mất “dóp”. Mất “dóp” ở hải
ngoại, VT chỉ có hai nẻo đi. Một là về nước tiếp cận để canh tân. Đó là đường binh của
các “cấp chỉ huy” mà kẻ bị khai trừ gọi là “chệch hướng”. Hai là ở lại hải ngoại với
đồng bào làm cách mạng rồi canh tân sau. Đó là đường binh của đám tự nhận là
chính thống.

Hiểu ngôn từ Việt Cộng giữa hai hàng chữ (between the lines) ta có thể đoán ra rằng VC có
ý định đổi hướng công tác kiều vận. Chê trách “nặng về hành chánh”, có nghĩa rằng từ nay
công tác kiều vận không còn trong tay các “quan sứ” nữa. Toàn là một lũ con ông cháu cha,
chiếm chỗ ngon ở hải ngoại để mà phè, làm đâu hỏng đó. Từ nay “cần chiều sâu và sắc
bén”, có nghĩa là công tác kiều vận sẽ nặng về tình báo với sự tận dụng văn hoá vận,
phối hợp với trí vận và kinh tài, kinh doanh.

Một cách cụ thể, ta sẽ thấy những ngày sắp tới vòng tròn công tác kiều vận của VC như sau
: (a) kinh tài kinh tế nuôi báo chí truyền thông (bằng quảng cáo hoặc bằng tài trợ, mua chuộc
ngầm); (b) báo chí truyền thông nuôi văn hoá vận và trí vận, điều kiện hoá tâm lý kiều bào có
lợi cho VC; (c) Tâm lý thuận lợi rồi, đồng bào quay lại nuôi kinh tài kinh tế VC. Vòng tròn
khép kín, cứ thế tiếp tục vận hành.

Không lâu, thay vì VC nằm vùng hay tu hú VT, ta sẽ thấy quanh ta nào là phái khiển, nào là
tình báo công tác món, nào là đặc tình biệt động v.v…

Năm xưa, VNCH từng bị VC làm rối bét hậu phương với vòng tròn khép kín nói trên. Năm
nay, ở hải ngoại, ta có khả năng đối phó với vòng tròn quái ác đó hay không? Đó là vấn đề
tôi sẽ tham khảo, thảo luận với bà con trong một dịp khác.

Ls Đinh Thạch Bích


trang 50

• ĐỐT PHONG LONG - Kim Âu –

Năm 2006 vào ngày 22 – 10, ông Ðỗ Thông Minh thay mặt tác gỉa Phạm Hoàng Tùng đến
ra mắt cuốn sách “Hành Trình Người Ði Cứu Nước” tại Atlanta. Ngày hôm đó tôi đến muộn vì
bận tiếp xúc với một vài người anh em thầm lặng muốn gặp tôi để góp một vài ý kiến vì họ
cũng là người ở trong trại tỵ nạn tại Thái vào thời kỳ đám Phở Bò Việt Tân gọi là “Giai đoạn
Ðông Tiến”. Ðến nơi nhóm tổ chức chọn để ra mắt sách, không hào hứng gì với việc phải
đặt câu hỏi, nghe tác gỉa trả lời qua điện thoại viễn liên. Tôi chỉ quay một đoạn phim ngắn,
chụp vài tấm hình làm bằng rồi bỏ ra về sớm.

Sau đó được một số anh em tham dự kể lại buổi ra mắt sách này được đám Phở Bò Vịêt
Tân ở đây chuẩn bị dàn trận cho một vài tên gây rối bằng cách lập đi lập lại những câu hỏi
tiểu tiết, lạc đề nhằm giảm bớt tác dụng của một số đoạn văn lột tả những hành vi man rợ
giữa những người gọi nhau là chiến hữu trong thời kỳ đang chuẩn bị, chưa đối diện kẻ thù
và đến khi bị săn đuổi thì tận tình thanh toán lẫn nhau đầy dẫy trong hai cuốn “Hành Trình
Người Ði Cứu Nước”.

Ngày hôm sau, trong thời gian lưu lại đợi chuyến bay qua Dallas, ông Ðỗ Thông Minh được
ông Nguyễn Tấn Ðức đưa ra quán cà phê Xinh Xinh. Ông Ðức nhờ tôi tiếp ông Ðỗ Thông
Minh. Qua đó tôi và ông Ðỗ Thông Minh cùng ngoạn cảnh Atlanta và đàm đạo với nhau ba
buổi.
Trong thời gian đi với nhau, Ðỗ Thông Minh hỏi tôi :

- Anh Sơn nghĩ thế nào về cuốn sách?
- Một sự thật nguyên khai với những nhận định hạn chế tât yếu ở hạ tầng của một nạn nhân
trong vụ bịp bợm bằng chiêu bài aí quốc do Hoàng Cơ Minh chủ mưu mà sự rời bỏ tổ chức
từ sớm của anh đã nói lên tất cả. Nhưng với thái độ của một trí thức tri kỷ, tri bỉ, thức thời;
anh vẫn chưa nói hết những sự thật. Phạm Hoàng Tùng dĩ nhiên không thể nào thấy xa hơn
những điều anh ta được chứng kiến. Sai lầm lớn nhât của anh ta là cho đến nay vẫn không
nhận ra mình chỉ là nạn nhân của một vụ lừa bịp kinh tởm nhất. Sau vụ bịp này, niềm tin của
những người Viẹt lưu vong vào những tổ chức yêu nước đã khánh kiệt. Thật sự phẫn nộ vì
chuyện này nên tôi đã viết một bài chỉ rõ Hoàng Cơ Minh là “thiên cổ tội nhân”
- Hình như tôi đã đọc qua bài anh viết rồi.
- Có thể ! Trong bài viết đó, tôi có trích dẫn hầu hết những gì anh và những người gần gũi
HCM viết ra, đồng thời đúc kết những thông tin từ Mặt Thật, Hồi Ký Một Ðời Người, những
cuốn sách của Vũ Ngự Chiêu, bài viết của Hoàng Xuyên, Ðào Vũ Anh Hùng v.v.
- Chắc tôi sẽ tìm đọc lại.
- Bài đó tôi vẫn để trên web www.chinhnghia.com, bài viêt từ năm 2000.

Sau đó cả hai, Ông Ðỗ Thông Minh và tôi chuyển sang đề tài khác. Tôi đưa Ðỗ Thông Minh
đi CNN, Coca Cola và một vài địa điểm nữa, sau khi Ðỗ Thông Minh bay đi Dallas rồi, tôi có
gọi cho một người anh em từ thời còn ở Ðà Lạt là Trần Tự Giác. Thật bât ngờ, chính Giác
đón Ðỗ Thông Minh ngay ở phi trường và Loan vợ của Giác lại là bà con của vợ Ðỗ Thông
Minh.

Mấy tuần sau Ðỗ Thông Minh cứ nhắc tôi viết bài về cuốn sách của Phạm Hoàng Tùng
nhưng tôi cứ lần lữa mãi rồi quyết định không viết. Chuyện bịp bợm, giêt người, vô nhân đạo
của Hoàng Cơ Minh đã phơi bày trong toàn bộ cuốn sách. Hết sức dơ bẩn, cực kỳ xảo
quyệt, trắng trợn. Bản chất dã man, mọi rợ trùm lên những trang sách đâu cần phải lập lại.

Chuyện về MTHCM chẳng qua chỉ là chuyện của một đám bịp bợm, một băng đảng lưu
manh sát nhân dựng chiêu bài ái quốc để kiếm ăn, chúng ta cứ thử nhìn lại bọn đoàn


trang 51

viên của chúng giờ này đã nuốt trọn số tiền xiết máu đồng bào nhưng hễ có dịp
(không có cơ hội thì chúng bày vẽ ra) là chúng lại giở trò đi khất thực.

“Hành Trình Người Ði Cứu Nước” của Phạm Hoàng Tùng đã cho chúng ta thấy rõ cả một
nhóm người gia nhập MT với những lý do, cảnh ngộ, điều kiện cá nhân khác nhau đã trở
thành nạn nhân của vở kịch đi cứu nước do Hoàng Cơ Minh và băng đảng dựng lên. Chỉ tội
nghiệp cho những người đã bị sát hại một cách vô ích. Những nạn nhân bị bịp bợm đã chết
trong cái thế cùng đường vì bị tình báo Thái bán đứng cho Cộng Sản. Họ đã bị tống xuất
khỏi vùng đât ở Bultharik , Udon, Thái Lan nơi mà Phở Bò Việt Tân khóac cho những cái tên
đầy âm vang réo gọi: Chiến Khu Quốc Nội, Biên Thuỳ Ðông Dương, Căn Cứ 81, Tiền Ðồn
Hải Vân.. v.v. Tiếc thay những âm vang réo gọi đấy trong thực tế chỉ là những xảo ngôn,
vọng ngữ, dối gạt, chỉ là những ngôn từ bịp bợm của kép độc Hoàng Cơ Minh trong vở
tuồng cải lương gọi là “Ðông Tiến”. Tội nghiệp vì họ cũng là con người, chứ không phải xếp
ngang hàng họ với những tử sĩ đã chiến đấu trong cuộc chiến chống Cộng ở Viêt Nam trước
đây

Tiến hay là bị Tống. Hai chữ Ðông Tiến đảo lại là Ðiên Tống. Ðảo lại một lần nữa na ná
Ðống Tiền.

Tất nhiên tác giả cuốn “Hành Trình....” và đám Phở Bò Việt Tân rât tức tối khi đọc
những dòng tôi luận ra. Ðối với những người từng trong băng đảng HCM, dù họ có
mâu thuẫn nhau nhưng cả hai ba phía đều phải cố giữ lấy hai chữ “Ðông Tiến” để tự
lừa dối bản thân, tự bịt miệng, bịt mắt vì như thế mới có bộ mặt trơ tráo, tỉnh rụi khi
lừa gạt đồng bào của họ. Ðộc giả cứ nhìn cái mặt Lê văn Thành Tởm, Phan Ngọc
Thanh Lùn Mã Tử, Dịêp Con Lươn, Ðông Gián Mối là rõ.

Ðông Tiến chỉ là chuyện mộng du, là thực tế của người “đi trong khi đang mơ ngủ”. Bao
nhiêu trang sách Hành Trình .... đã tự bộc lộ tât cả. Quý vị nào có sách xin cứ đọc lại, cuốn
sách đấy vẫn có giá trị là một bằng chứng về sự lừa đảo, đồng thời cho thấy bàn tay tội ác
của Hoàng Cơ Minh và đồng bọn đã sát hại hàng chục người trong thời gian quanh quẩn tại
Bultharik. (Phạm Hoàng Tùng, tác giả hồi ký kháng chiến Hành Trình Người Ði Cứu Nước
ghi nhận được 10 người bị Mặt Trận - Việt Tân xử tử hình.)

Dĩ nhiên trong cuốn sách đó, với tư thế chỉ là một đoàn viên, Phạm Hoàng Tùng không thể
nhìn xa hơn bìa rừng Bultharit, không thể tiếp xúc được với tình báo Thái Lan, với những
nhân vạt Hoa Kỳ đỡ đầu cho Hoàng Cơ Minh vào Thái để thu thập thông tin cho công tác
POW - MIA. Ông Ðỗ Thông Minh là một trí thức trẻ yêu nước, ông ta đi tìm người làm minh
chủ. Nhưng khi thấy người được suy cử vào vai trò lãnh đạo lộ ra tư cách bât xứng, Ðỗ
Thông Minh đã rút lui. Một con người chỉ quen với chữ nghĩa lẽ dĩ nhiên không nhìn ra được
sự can dự của thế lực tình báo quốc tế (chủ yếu là Hoa Kỳ).

Nhưng chỉ cần nhìn qua việc nhóm Hoàng Cơ Minh bị đuổi ra không cho vào trong chuyến đi
đầu tiên đến Thái, chúng tôi đã thấy ngay vấn đề. Quý độc giả phải hiểu không một quốc gia
nào chấp nhận để cho ngoại nhân nhập cảnh hay qúa cảnh một cách bất hợp pháp. Quốc
gia có chủ quyền nào cũng phải giám sát, kiểm soát người ngoại quốc ra vào. Xuất nhập
cảnh là vấn đề thuộc chủ quyền, an ninh quốc gia. Như vậy trường hợp nhóm Hoàng Cơ
Minh sau này trở lại, được bí mật nhận vào, được cho mướn đất, được cho tuyển người
trong trại tỵ nạn chắc hẳn phải có một phù thuỷ cao tay ở trong bóng tối đã dàn xếp với tình
báo Thái. Nhân vật đó chính là Richard Armitage (Trần văn Phú).

Trích Ðỗ Thông Minh:

- 20/8, nhóm 7 người các ông Hoàng Cơ Minh (2), Lê Hồng, Nguyễn Trọng Hùng, Trần
Thiện Khải, Trương Tấn Lạc, Nguyễn Thành Tiểng (3) tới Thái nhưng không vào được, vì


trang 52

không thông báo cho chính phủ Thái biết sớm để có quyết định (ai thông báo?), phải theo
máy bay đi Singapore rồi hôm sau trở lại Nhật, chỉ có cựu Ðại Tá Nguyễn Hữu Duệ có thông
hành Mỹ vào được, nhưng ngày 24/9 ông về lại Mỹ và không tham gia nữa. Ngày 3/10,
nhóm người trên mới trở lại Thái chuẩn bị lập “khu chiến”. (chữ “khu chiến” Ðỗ Thông Minh
dùng nhiều đâm ra quen nên không thấy hai chữ này thật là bôi bác, quý độc giả có hiểu
HCM chiến đấu với ai ở trên đất Thái?).......
Cũng theo ÐỗThông Minh :

- 8/3/1982, Mặt Trận tổ chức Lễ Công Bố Cương Lĩnh Chính Trị tại căn cứ 9 thuộc khu chiến
ở biên giới Thái - Lào (chỉ dùng 1 lần), chính thức ra mắt đồng bào (5). Trong buổi lễ, thấy có
hơn 150 kháng chiến quân, nhưng thực ra khi đó số kháng chiến quân Việt chỉ có 37 người,
nên đã mượn hơn 100 kháng chiến quân Lào.

- 31/3/1982, đài TV CBS toàn quốc Mỹ do Dan Rather phụ trách, chiếu 4 phút về “Kháng
Chiến Hoàng Cơ Minh”, song song đó, băng hình Kháng Chiến Bịp được phổ biến và bán
nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong& loan tin bịp bợm khiến người Việt khắp nơi trên thế giới
đều nao nức, đồng lòng yểm trợ!

- 1/4/1982, cơ sở nguyệt san Người Việt Tự Do tại San Jose, Cali, Mỹ biến thành cơ sở Mặt
Trận, bắt đầu phát hành nguyệt san Kháng Chiến, mỗi kỳ hơn 10.000 tờ, do Ðỗ Thông Minh
làm Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút, đồng thời phụ trách cả tờ Ðông Tiến số 1, phát hành ngày
1/11/1982, là nội san của Vụ Nghiên Huấn.

Nhưng ngay từ đầu năm 1983, Ðỗ Thông Minh đã chán ngán về những tranh chấp nội bộ
giữa ông Hoàng Cơ Minh và Phạm Văn Liễu ngày càng gia tăng, hệ thống điều hành bị đảo
lộn, nên đã trở về Nhật. Ký giả Lê Thiệp không phải là đoàn viên MT được Ngô Chí Dũng
kêu từ miền Ðông về thế làm báo độ 1 năm, sau trao lại ông Huỳnh Lương Thiện cũng từ
Nhật qua làm cho tới khi khủng hoảng Mặt Trận xảy ra cuối năm 1984.

Trước áp lực của dư luận muốn biết những thành quả cụ thể của công cuộc đấu tranh và để
kích động lòng người, tờ báo đã cho đăng nhiều tin chiến đấu, giải phóng ngụy tạo từ
khu chiến đưa ra. Khoảng cuối thập niên 80, Mặt Trận ngưng phát hành báo Kháng Chiến,
đổi qua nguyệt san Canh Tân nhưng chỉ được vài năm.

- 3/4/1982, đồng bào đứng ra lập Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến, cụ Phạm
Ngọc Lũy được cử làm Chủ Tịch. Khắp nơi, nhiều cụ già đã cởi cả vòng vàng ra đóng
góp mong cho ngày kháng chiến sớm thành công! Lon Yểm Trợ Kháng Chiến thời đó
được đặt khắp mọi nơi. Nhiều phương thức yểm trợ như mua gạo ăn của Ủy Ban Quốc Gia
Yểm Trợ Kháng Chiến để gây quỹ thay vì mua bên ngoài, mua dụng cụ y khoa, thuốc men
gởi về khu chiến... Tổng số tiền Mặt Trận quyên góp từ đoàn viên và đồng hương cũng như
các thu nhập kinh tài do ông Hoàng Cơ Ðịnh làm Tổng Thư Ký kiêm Vụ Trưởng Vụ Tài
Chính quản lý, được giữ bí mật, ước độ 10 triệu Mỹ kim?

- 20/9/1982, ông Hoàng Cơ Minh đã tự ý và bí mật (7) lập Việt Nam Canh Tân Cách Mạng
Ðảng, gọi tắt là Việt Tân tại khu chiến, với cờ đảng nền xanh nước biển và hoa “Việt Tân”
màu trắng 6 cánh, ông Hoàng Cơ Minh làm Chủ Tịch với 38 Ủy Viên Trung Ương. Ông Ngô
Chí Dũng (Hoàng Nhật, nguyên Ðại Diện Tổ Chức Người Việt Tự Do) đặc trách phát triển
đảng trong khu chiến, đặc biệt là từ năm 1985.

- 3/10/1982, ông Hoàng Cơ Minh, Dương Văn Tư và Thạch Kim Dên (người Khmer Nam Bộ)
từ Thái Lan đi dự Hội Nghị Truyền Thông ở Hàn Quốc nhưng không được cho vào, bị giữ lại
một đêm rồi trục xuất về Thái (hai người sau đi bằng thông hành do Mặt Trận tự in và cấp).
Vì chuyện này, mâu thuẫn giữa ông Minh và Liễu càng gia tăng.


trang 53

- 16/4/1983, ông Hoàng Cơ Minh và các kháng chiến quân lần đầu tiên trở về Mỹ, được
khoảng 2.000 đồng bào ra tận phi trường Los Angeles đón tiếp nồng nhiệt. Trong một buổi
họp báo có sự tham dự của giới truyền thông Việt, Mỹ, ông tuyên bố: “Ðã kết hợp được 36
tổ chức kháng chiến quốc nội, quy tụ 10.000 kháng chiến quân.” (làm nhiều người ngỡ
ngàng). Trong khi đó, ông Bùi Ðức Trọng từ Thụy Sĩ về đã nhân chuyến đi này ở lại luôn,
không về khu chiến nữa. Dịp này, ông Hoàng Cơ Minh đã đưa cho ông Trần Minh Công
xem hình 2 kháng chiến quân bị xử tử hình và nói đã tử hình 6 người vì tội phản bội
(8).

- 26/12/1983, Lễ Bế Mạc Ðông Tiến (9) được coi là khởi sự từ ngày 1/6/1981 với mục tiêu
bắt tay với trong nước qua các toán mở đường, được tổ chức tại căn cứ 88 (10). Dịp này,
Ðại Tá Dương Văn Tư đã được thăng cấp Thiếu Tướng đảm trách Tư Lệnh Phó Lực Lượng
Võ Trang Kháng Chiến, ông Nguyễn Huy (Nguyễn Trọng Hùng).Con số 216 mà MT đưa ra
đây cũng chính là tổng số kháng chiến quân vào thời điểm đó. Ông Phùng Tấn Hiệp nguyên
Ðoàn Trưởng Ðoàn Võ Trang Kháng Chiến Hồng Hà tử nạn trên đường Ðông Tiến được
tuyên dương “Anh Hùng”.

– 12/1984, theo kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, vào khoảng cuối tháng, đặc công Việt
Cộng tấn công tiền đồn Hải Vân? 1 kháng chiến quân bị tử thương. Mặt Trận bỏ tiền đồn Hải
Vân, bỏ căn cứ 83, dời đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến về căn cứ 27 tân lập. Trong
khi Việt Cộng tấn công thì ông Hoàng Cơ Minh đang ra hải ngoại để giải quyết tranh chấp đã
xảy ra từ 2, 3 năm qua với ông Phạm Văn Liễu, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại.

- 29/12/1984, ông Hoàng Cơ Minh nhân danh Hội Ðồng Kháng Chiến Toàn Quốc cùng ông
Nguyễn Trọng Hùng từ khu chiến ra, hội họp khoảng 70 đoàn viên thuộc một số cơ sở vào
buổi chiều tại San Jose, Bắc Cali, công bố văn thư cách chức ông Phạm Văn Liễu (sau đó
cũng bỏ Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến, lập Quỹ Tiếp Vận Kháng Chiến, đầu
thập niên 90 hầu như không còn quyên tiền đồng bào nữa).

Trong khi ông Trần Minh Công nhân danh Khu Bộ Trưởng Bắc Mỹ kiêm Phát Ngôn Nhân
mở cuộc họp quy tụ khoảng 200 đại diện các cơ sở Mặt Trận ở Bắc Mỹ với sự tham dự của
ông Phạm Văn Liễu, cụ Phạm Ngọc Lũy tại Nam Cali, bác bỏ quyết định trên và bất tín
nhiệm ông Hoàng Cơ Minh. Nhiều đoàn viên thấy chuyện tranh chấp vô phương cứu chữa
đã phải bật khóc. Tranh chấp về việc đăng bài trên tờ báo Kháng Chiến, khiến ông Huỳnh
Lương Thiện khi đó là Chủ Nhiệm đã bất chấp lịnh của Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh không cho
in, rồi từ tòa soạn ở San Jose bỏ qua Wa DC lánh nạn. Sau đó, Ðỗ Thông Minh, Huỳnh
Lương Thiện (11)& và hàng ngàn đoàn viên dần dần từ bỏ Mặt Trận. Có lẽ chưa bao giờ
người Việt phải chứng kiến cảnh chia rẽ, tan nát đáng đau buồn đến như vậy!? Rất nhiều
đoàn viên nam cũng như nữ không kềm được tiếng khóc uất nghẹn.Một số đoàn viên tại Mỹ
đã tách ra lập tổ chức mới là Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng Việt Nam (không có chữ Thống
Nhất), khoảng 1 năm sau đổi thành Lực Lượng Việt Nam Tự Do. Năm 2006, còn khoảng
hơn 100 đoàn viên hoạt động.
Các sự kiện này đã làm tan nát niềm tin của đồng bào và dư luận thất vọng não nề!
Những ngày hào khí ngất trời không còn nữa và hầu như không thể tái lập nữa!

Hết Trích

Xem qua những gì chính Ðỗ Thông Minh viết ra phối hợp với nhiều người khác, quý độc giả
chắc chắn đã tự có kết luận.
Chuyện nhớp nhúa bẩn thỉu như vậy nhưng lâu lâu là chúng lại bày trò, khua môi múa mỏ.
Thật ra chúng tôi thấy không cần thiêt phải viết thêm về chúng nhưng mấy tuần trước chợt
nhìn thấy hình của một tên nào đăng trên báo VT giống hệt tên cáo già Hồ Chí Minh, sau
mới biêt là Phở Bò Việt Tân quảng cáo việc cúng tổ đảng Bịp.


trang 54

Theo tập tục Viêt Nam nghề nào cũng có ông tổ. Bọn ăn mày, ăn cướp, cờ gian bạc lận,
nghề hát tuồng, diễn kịch, “treo đầu dê bán thịt chó” cũng có ông tổ nghề.

Vì vậy, việc bọn bịp con, bịp cháu cúng tổ của chúng là chuyện thường tình.
Lẽ ra chúng tôi cũng chẳng cần bàn tới nhưng chợt nghĩ những chuyện nặc mùi xú uế
như thế này mà để im thì ô nhiễm cộng đồng tỵ nạn vì thế phải ra tay “đốt phong
long” cho tan mùi bịp bợm.

Kim Âu


trang 55

BÀI HỌC MỚI VIỆT TÂN & KINH NGHIỆM CŨ VIỆT MINH.

- TRƯƠNG MINH HÒA -

Đại Ma Đầu Hồ Chí Minh, là tên tay sai đắc lực của ngoai bang Liên Sô, được đào luyện từ
trường dạy khủng bố, lừa đảo tên là đại học Đông Phương, nên kể từ khi được quan thầy cho
xuống núi để gây đại họa cho dân tộc, tung ra hoạt động ở Á Châu, hắn áp dụng kỷ thuật tuyên
truyền có bài bản từ sư phụ tận tình chỉ dạy, rút ra từ chủ thuyết Marx Lenin, với sở trường là
dùng nhiều thủ đoạn lừa bịp và đã thành công nhờ quần chúng chưa nhận rõ bộ mặt thật của chủ
nghĩa, đảng cướp Cộng Sản và những tên tướng cướp đội lớp cách mạng; từ đất Trung Hoa sau
những năm hoạt động bí mật cho phong trào Cộng Sản Quốc Tế được ngụy trang dưới danh
nghĩa yêu nước, nên một số tổ chức quốc gia lầm lẫn; đồng thời trên đất khách, hắn cũng đã từng
có nhiều quan hệ tình dục với nhiều phụ nữ, kể cả đầy tớ gái trong dinh của tên tướng Tàu, bộ hạ
của Mao Trạch Đông Lùn Văn ở tỉnh Vân Nam, trong thời gian tá túc ở đây chờ thời cơ. Đến khi
trở về Việt Nam, hắn lợi dụng lòng yêu nước, nhu cầu độc lập tự do, thoát khỏi bàn tay thực dân
Pháp để gầy dựng đảng Cộng Sản.

Từ một thiểu số trong các tổ chức lớn như Đại Việt Quốc Dân Đảng, Việt Nam Quốc Dân
Đảng...Hồ Chí Minh đã lòn vào tổ chức Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, do nhà ái quốc Hồ
Ngọc Lãm, cùng với những người tâm huyết thành lập ở đất Trung Hoa,; vào năm 1944, Nhật đổ
bộ vào Đông Dương, thì gã Nguyễn Sinh Cong trở về Việt Nam với cái tên Hồ Chí Minh, hắn tiếm
đoạt danh hiệu, tổ chức, hất Nguyễn Hải Thần, là nhân vật có nhiều uy tín thời ấy.

Đến năm 1945, để có được danh chánh ngôn thuận nhằm thực hiện những mục tiêu nhuộm đỏ
Đông Dương, tạo thế đứng cho khối Cộng Sản Quốc Tế trong tương lai, chính phủ liên hiệp Quốc-
Cộng ra đời, và Hồ Chí Minh lợi dụng danh nghĩa để mật ước mời thực dân Pháp sang cai trị lần
thứ nhì qua cái hiệp ước Sainteny tại Fontainbleau ngày 4-6-1946. Sau đó, khi Pháp đổ bộ tái lập
chế độ thực dân, thì Hồ là kêu gọi toàn quốc kháng chiến.

Một thời gian ngắn, cái chân tướng Cộng Sản bị lộ dần dần, tên Hồ Chí Minh bèn tuyên bố giải tán
đảng Cộng Sản để thành lập cái hội Nghiên Cứu Mác Xít, nghe qua tưởng đâu là tổ chức nghiên
cứu, hiền lành, mang tính cách văn hóa, văn học. Lúc giải tán thì trong tay Hồ chỉ có khoảng 5
ngàn đảng viên nồng cốt, thế mà trong bóng tối, đảng Cộng Sản vẫn âm thầm hoạt động, phát
triển, những vụ ám sát, thủ tiêu thường xảy ra khắp nơi, mục tiêu là những người lãnh đạo, có uy
tín trong các đảng phái quốc gia; cho nên số đảng viên tăng dần, sang 1946 thì tăng lên đến 15
ngàn, năm 1947 lên 20 ngàn, năm 1948 lên đến 700 ngàn, đến năm 1951 xuất đầu lộ diện với cái
tên hờ là" Đảng Lao Động Việt Nam" thì Hồ có đến 760 ngàn đảng viên khắp nơi, thế mới biết
Cộng Sản là tổ chức gian manh, nói một đàng làm một nẽo, khi biết được con ác quỷ hiện nguyên
hình, với đầy đủ nanh vuốt, thì coi như quá trễ, hậu quả tai hại, kéo dài cho đến ngày nay trên đất
nước Việt Nam.

Sau năm 1975, ở hải ngoại có một số tổ chức kháng chiến, phục quốc, chủ trương dùng quân
sự để giải phóng đất nước như: Chí Nguyện Đoàn Hải Ngoại Phục Quốc Quân do trung tá Võ Đại
Tôn ở Úc Châu phát động, Lực Lượng Biên Thùy Đông Dương với chuẩn tướng Nguyễn Văn
Chức, Mặt Trận Quốc Dân do thượng nghị sĩ Phạm Nam Sách phát động, Chính Phủ Việt Nam Tự
Do với Nguyễn Hữu Chánh...nhưng cái tổ chức mang tên dài nhất và cũng gây ồn ào, tranh cải,
lộn xộn nhất sau 1975 là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc
Hoàng Cơ Minh thành lập vẫn còn tồn tại, hoạt động sau vài lần thay tên theo mô thức" bình mới
rượu cũ", không khác gì đảng Cộng Sản Việt Nam do Hồ Chí Minh thành lập, thay đổi tên nhiều
lần, có lúc giải tán, rồi Đảng Lao Động Việt Nam sau 1954 ở miền Bắc, vào miền Nam sau hiệp
định Geneve thành Đảng Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam và sau 1975 thì trở về cái tên cúng
cơm:" Đảng Cộng Sản Việt Nam".

Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có chiến khu làm cảnh ở Thái Lan, có tổng vụ hải ngoại và tổ chức
mang tên Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến để lo về tài chánh và sự ủng hộ từ quần


trang 56

chúng hải ngoại. Nhìn dàn giá bề ngoài, những người chưa có kinh nghiệm, ngây thơ, lầm tưởng
đây là một tổ chức khá qui cũ, có tầm vóc nhất so với các tổ chức khác, nhưng ai ngờ, đây là tổ
chức" tốt mả rả đám", với gia đình trị họ Hoàng gồm Hoàng cơ Long, Hoàng Cơ Định, nắm
giữ quyền lực và hàng triệu tiền đóng góp yểm trợ kháng chiến của đồng bào hải ngoại. Có
thể nói là những người đứng ra thành lập tổ chức có khả năng thu phục quần chúng bằng lừa bịp,
khai thác tâm lý yêu nước của những người Việt tỵ nạn, nên lúc đầu nhận được sự ủng hộ nồng
nhiệt từ vật chất đến tinh thần, một thời được nhiều người tin tưởng vào Mặt Trận là một tổ chức
có tần vóc, mạnh nhất, có kế hoạch, sách lược, được thổi phòng qua các cơ quan truyền thông là
tờ báo Kháng Chiến, và nhiều nơi có các tờ báo khác yểm trợ, các cơ sở Mặt Trận. Như cây kim
dấu trong bọc để lâu ngày cũng lòi ra, nên đợt Đông Tiến 1 với anh hùng Đồng Bò Nguyễn Văn
Phùng hy sinh, có làm lễ truy điệu trọng thể khắp nơi, đương nhiên là tổ chức nhận được những
món tiển ủng hộ cho những người vì nước quên mình trong các nơi có người Việt định cư; cái
chết của anh hùng Đồng Bò thật hào hùng nhưng kẻ hưởng nhiều lợi lộc từ cái chết ấy cũng như
nhiều các chết khác của những người yêu nước thật sự, vì bị lầm lẫn đi theo, chính là anh em
nhà họ Hoàng ở hải ngoại có nhiều tiền hơn. Đông Tiến 2 vào năm 1987 diễn ra trong thầm
lặng, nhưng được các cơ sở Mặt Trận khắp nơi theo sát, yểm trợ, lần nầy phó đề đốc Hoàng Cơ
Minh và nhiều kháng chiến quân hy sinh, bị bắt...và được Mặt Trận dấu nhẹm đến hàng chục năm
với những lý do không đứng vững. Đông Tiến 3 với Đào Bá Kế, liều mạng trở về nước từ năm
1989, nhưng đường về quê lắm chông gai, vì Mặt Trận không có kế hoạch, nên nhiều kháng chiến
quân bị bắt, nằm trong nhà tù tới ngày nay, chưa nghe ai ngó ngàng tới.

Mặt Trận Hoàng Cơ Minh với con số kháng chiến quân ít ỏi chừng vài trăm người ở mặt trân
chính nơi biên thùy, là thực tế, trái với thời kỳ vào những năm đầu lập chiến khu, họ tuyên bố có
tới hơn 10 ngàn người, con số thổi phòng quá đáng, là điều gian dối, làm mất uy tín của tổ chức.
Chính vì cần nhân sự nên Mặt Trận thu nhận người vào chiến khu bừa bải, là cơ hội ngàn
vàng cho gián điệp Cộng Sản xâm nhập: ngoài những người tại các trại tỵ nạn Thái Lan tình
nguyện, một số ít từ hải ngoại trở về chiến khu, còn có những bộ đội Cộng Sản đào ngũ từ đất
Miên, nên ba đợt chiến dịch Đông Tiến hình như đã bị Cộng Sản biết trước, chận đánh, thế mới tai
hại; dù Mặt Trận có những qui luật rất gắt gao theo như quyển hồi ký Hành Trình Người Đi cứu
Nước của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, nhưng sự tổn thất nhân mạng khó tránh khỏi, cho
nên Mặt Trận đã thật sự tan rả ngay trên vùng đất khách sau ba đợt Đông Tiến, chớ không thể
xâm nhập vào quê hương. Tuy vậy, bộ phận hải ngoại là nơi hoạt động" chống Cộng mạnh nhất"
và ít nguy hiểm nhất, như lính kiểng, lính cậu, lính văn phòng ở hậu cứ thì ít bị ăn đạn hơn là lính
tác chiến; một điều chắc chắn là Cộng Sản Việt Nam không thể mang những sư đoàn thiện chiến
như 304, 302, 320, 308... công an, vượt biên giới đến Hoa Kỳ, Úc, Âu Châu... để đánh như họ đã
thực hiện ở trên đất Lào qua 3 đợt Đông Tiến.

Chính cái Mặt Trận" kháng chiến giải thể chế độ Cộng Sản" trên chiến trường ở hải ngoại nầy
không nguy hiểm, dể hoạt động, gây được thanh thế, danh vọng cá nhân mà có một số người
tham gia, ngày nay vẫn chưa buông, vẫn một lòng trung thành; dù có một số người nồng cốt như
đại tá Phạm Văn Liễu, là tổng vụ trưởng hải ngoại, đã" trả lại ta sông núi" sau thời gian hợp tác,
Tiến sĩ Cao Thế Dung cũng" tạ từ trong đêm" và được lãnh viên đạn chí mạng vào đầu, Đại tá
Cảnh Sát Trần Minh Công, phát ngôn viên Mặt Trận cũng biệt tích giang hồ từ lâu.... Một tổ chức
có mục đích tối hậu là" giải thể chế độ Cộng Sản" nhưng lại không có thực lực trong nước, thì làm
sao thắng được giặc, muốn bắt cọp phải vào tận hang ổ, tổ chức chống Cộng mà không tiếp cận
với kẻ thù, thì làm sao có thể đem tự do dân chủ cho dân? Chẳng lẽ" đánh võ mồm" thì biết đến
bao giờ mới thấy được nước Việt Nam có tự do dân chủ thật sự?.

Đã lỡ lên lưng ngựa, những người lãnh đạo Mặt Trận cố gắng đưa ra những phương hướng hoạt
động nhằm cứu vãng tình hình, và họ đã thành công lúc đầu; đó là việc thành lập những" cánh tay
nối dài" sau ba đợt chiến dịch hoàn toàn thất bại nhằm tung hỏa mù khỏa lấp chuyện suy yếu ở
tiền tuyến bằng cách phô trương sức mạnh ở hậu phương, là một chiến trường không cần thiết,
nhưng có lợi về mặt tài chánh và có khả năng thu hút nhân sự hải ngoại, chờ thời cơ; cho nên
những tổ chức ngoại vi như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam....sau thời gian
hoạt động ồn ào bằng truyền thông, mà người ta gọi là" đánh giặc bằng mồm".

Cuối cùng, nhắm không ổn, bèn giải tán Mặt Trận, các tổ chức và gom lại thành Việt Nam


trang 57

Canh Tân Cách Mạng Đảng, gọi tắt là đảng Việt Tân; sau đó vì nhận thấy có sự sai hướng, (
1*) hay vì tranh chấp nội bộ về quyền lợi từ những người lãnh đạo cao cấp trung ương, nên
đảng nầy lại chia thành 2 cánh, cũng do hai anh em nhà họ Hoàng: cánh Hoàng Cơ Định,
Nguyễn Kim, Đổ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng bị cánh Trần Xuân Ninh, Hoàng Cơ Long cho là" đi
lệch hướng" nên đảng viên từ các cơ sở cũng tự động phân hai, đã suy yếu, nay lộn xộn từ trong
nội bộ, thì sức mạnh suy giảm rất nhiều; từ đó có nhiều người sáng mắt, không còn hoạt động
trong hàng ngũ tổ chức nầy nữa, nhưng cũng còn một số vẫn trung thành với nhiều lý do thầm kín
bên trong. Do không có lực lực ở trong nước, nên vào cuối năm 2007 Băng đảng Việt Tân
đành phải cử 4 cán bộ cao cấp về Việt Nam để" rải truyền đơn" để cố tình cho bị bắt nhằm
gây tiếng vang, rồi được đảng" khoan hồng tha về", nên không thể thuyết phục được những
người có nhiều kinh nghiệm, đây chỉ là trò ảo thuật vụn vè, không có kết quả gì, trái lại còn làm
cho đảng mất thêm uy tín. Nhìn chung với sự so sánh, Băng đảng Việt Tân ngày nay là một tổ
chức cũng có những điểm tương đồng như Mặt Trận Việt Minh ngày xưa như:

1-Có chiêu bài để thu hút quần chúng: Việt Minh dùng chiêu bài yêu nước, đánh Tây...còn
Việt Tân cũng chống Cộng, lý tưởng quốc gia, cũng dưới bóng lá cờ vàng ba sọc đỏ,
nhưng bên trong có những hoạt động chống Cộng nhẹ nhàng, không quyết tâm; chống
Cộng kiểu nầy thì đảng Cộng Sản rất mừng, và họ cũng có thể còn khuyến khích, hổ trợ ngầm để
tiếp tục chống, đảng không hề hấn gì mà sau nầy còn có thể tạo được thế đứng tại hải ngoại, ngay
trong thành trì của người Việt tỵ nạn và từ đó tiến công, nhuộm đỏ, do chính chủ trương chống
Cộng của Việt Tân, được hiểu ngầm là tiếp tay với Cộng Sản qua những chiến lược chống Cộng
thiếu quyết tâm, nhẹ nhàng, nửa vời, thì làm sao có thể dẹp được bọn Việt Cộng, đón gió càng
ngày càng đông, trà trộn ở các cộng đồng hải ngoại.

Trong nhiều năm qua, người của tổ chức nầy hay dùng câu:" cực đoan, quá khích" để bài bác
những người, tổ chức" quyết tâm chống Cộng". Đó là lối chụp mũ khéo léo, nhằm trét cứt vào mặt
những người quyết tâm chống Cộng, trong nước gọi là" bọn phản động" thì hải ngoại bị cho là"
cực đoan, quá khích", đồng hóa với những người trong tổ chức" Hồi Giáo Cục Đoan, quá khích";
trong khi đó, họ được coi là" cấp tiến" là tổ chức chống Cộng có sách lược, mà những người trong
tổ chức tin đây là nơi tốt nhất để đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản tại Việt Nam, một cách ôn
hòa, như ông Đạo Dừa trước 1975 thường nói câu" bất chiến tự nhiên thành"; đây là lối đấu tranh
chống Cộng" cà rịt cà tang", thời cơ chủ nghĩa, nằm chờ sung rụng thì làm sao thấy được quê
hương có tự do?

Và tại hải ngoại cũng khó ổn định khi bọn gián điệp, nằm vùng, tay sai luôn luôn rình rập đánh phá.
Lối chống Cộng nầy không phải là đường lối tốt, trái lại họ có những việc làm lợi cho Cộng
Sản như: biến ngày quốc hận 30-4 thành diễn hành cho tự do, ngày gỗ tổ Hùng Vương
thành quốc khánh.. cho nên trong các cuộc biểu tình chống Văn Hóa Vận, những tên đầu sỏ
thăm viếng, những hội đoàn e ngại sự có mặt của các thành viên Băng đảng Việt Tân, có khả
năng làm mất đi ý nghĩa, mục tiêu khi họ mang những tấm bích chương có màu sắc có vẻ rất ư là"
hòa hợp hòa giải" với màu xanh dương đậm, chữ trắng, tương phản với những bích chương nền
vàng, chữ đỏ của các hội đoàn, cộng đồng. Những câu như " dân chủ cho Việt Nam, đấu tranh
nhân quyền cho Việt Nam..." nhẹ nhàng, phủi bụi những tên gian manh, lì lợm của đảng Cộng Sản
phái ra làm công tác; trong khi các hội đoàn có câu" đả đảo Cộng Sản"...trong một cuộc biểu
tình, trong khi các tổ chức quyết tâm bằng biểu ngữ, tiếng hô vang dậy, thì những thành
viên Việt Tân vẫn biểu tình bất bạo động như" ông phỏng đá" của Nguyễn Khuyến, đôi khi
họ còn có sáng kiến" đặt bàn xin chữ ký", biết có nộp hay không? Nếu có nộp thì có ai biết
có kết quả?. Một thủ đoạn từng xảy ra thời tranh tối tranh sáng: thời chính phủ Trần Trọng Kim
mới ra đời, tại các thành phố lớn, dân chúng tự động tổ chức những cuộc biểu tình biểu dương
lực lượng, thì vài tên Cộng Sản mang lá cờ đỏ, sao vàng trà trộn, phát phới, làm như có đông lắm,
rời bắn vài phát súng thị uy, sau đó tuyên truyền là" quần chúng biểu dương lực lượng ủng hộ Hồ
Chí Minh". Cho nên, những cuộc biểu tình nào có mặt của Việt Tân cũng được các cơ quan truyền
thông của họ" đánh bóng" và quan trọng hóa như là lực lượng nồng cốt qua hình ảnh, bài viết đề
cao người của Việt Tân; nếu không biết rõ, lười biếng suy luận, thì dễ tin là cuộc biểu tình do Việt
Tân" chủ trì". Đó là kỷ thuật tuyên truyền, được Hồ Chí Minh thực hiện, nay có khả năng lập lại ở
hải ngoại.


trang 58

2-Bành trướng thế lực bằng cách xâm nhập vào các tổ chức đã có sẵn: Tổ chức đảng Cộng
Sản Việt Nam lòn vào Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, rồi dùng thủ đoạn gian manh,
ám sát, thủ tiêu, hất chân những người quốc gia, nồng cốt, sau cùng biến tổ chức thành
công cụ cho đảng Cộng Sản. Băng đảng Việt Tân cũng thế, tại hải ngoại, vì không có đủ
thực lực, lại không được quần chúng ủng hộ sau những việc làm mờ ám từ thời Hoàng Cơ
Minh còn sống đến nay; do đó Việt Tân áp dụng phương thức xâm nhập như Hồ Chí Minh,
len lõi vào các tổ chức quốc gia, hội đoàn, nhất làm tìm cách nắm các tổ chức Cộng Đồng
Người Việt Tự Do qua hình thức bầu cử, rồi dần dà đưa tổ chức có những hoạt động phù hợp với
đường lối của đảng. Cho nên tại hải ngoại mới có hai câu:

" Việt gian, Việt Cộng, Việt Tân.
Ba thứ nhập lại, nát tan hội đoàn".

Người của Băng đảng Việt Tân đa số là thành viên cũ của Mặt Trận, các tổ chức râu ria, họ có
thể là quân nhân cán chính, sinh viên, dân chúng....tham gia đảng vì nhiều lý do, đại khái như:-lỡ
theo nên phải tiếp tục-được chia chác quyền lợi-ham danh- mù quáng không nhìn thấy nên tưởng
đây là tổ chức tốt, có lập trường- Có cả những tên Cộng Sản nằm vùng, thành phần đón gió
biết được nhu cầu nhân sự không nhiều vì quần chúng không ủng hộ nên gia nhập vào ( như
Hoàng cơ Minh trước đây đã từng chiêu mộ một số bộ đội Cộng Sản đào ngũ và trở thành kháng
chiến quân).... Đã có một số tổ chức đã nếm mùi xâm nhập, ảnh hưởng của Băng đảng Việt Tân
qua các thành viên trong hội, muốn đưa cách đấu tranh của Việt Tân vào để thuyết phục và biến
hội đoàn thành tổ chức công cụ cho đảng.

Tuy nhiên, hoạt động của đảng gây nhiều tranh cải và nghi ngờ, nên từ đó gây nên sự mất
đoàn kết ngay trong các hội đoàn cũng chỉ vì Việt Tân, có nguy cơ đưa đến phân hóa. Điều
nầy Cộng Sản rất tâm đắc: càng chia rẻ thì sức mạnh càng yếu, và nếu Việt Tân nắm được
tổ chức thì Cộng Sản cũng mừng là đảng nầy không có thực lực trong nước, chỉ có ở hải
ngoại, có nhiều thuận lợi trong việc thương thảo, hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội
chủ nghĩa.

3-Dùng những người phản tỉnh như là lực lượng chánh: vì ở trong nước không có lực
lượng để tiến hành công cuộc đấu tranh, nên Băng đảng Việt Tân không còn con đường
nào lựa chọn để tổ chức còn tồn tại, còn có một số người tin khi thấy đảng có quan hệ với
nhiều nhà phản tỉnh trong nước. Đảng Cộng Sản Việt Nam thừa biết nhu cầu" cần chống
Cộng" của một số đảng yếu như Việt Tân, nên họ dùng" tương kế tựu kế" đưa vào hàng
ngũ quốc gia những" tên đặc công đỏ mặc áo phản tỉnh".

Đương nhiên là những tên đặc công đỏ nầy được môi trường, lợi thế hoạt động, khỏi cần" trốn
tránh, nằm vùng" trong vùng đất quốc gia như sau 1954, chúng hoạt động thoải mái, được các"
đầu cầu giao liên" hải ngoại tận tình giúp đỡ để hoàn thành công tác đánh phá, làm suy yếu hải
ngoại. Chẳng những không bị chống đối, mà còn được những người quốc gia che chở, binh vực
nếu bị tố cáo, phát giác...lý lịch từ một tên khủng bố từng gây biết bao tội ác giết dân, cướp của từ
thời" đánh Tây, đánh Mỹ và đại thắng mùa xuân", được đánh bóng như những anh hùng, hay
được nhắc đến với danh hiệu" NHÀ CÁCH MẠNG LÃO THÀNH" hay" NHA ĐẤU TRANH DÂN
CHỦ, NGƯỜI TÙ LƯƠNG TÂM".... Chính vì thế mà những tên đặc công đỏ vẫn hoạt động, phản
tỉnh theo đơn đặt hàng của đảng và được phép lập hội trong nước, xuất ngoại để chống
đảng...như vậy là thế giới nhìn thấy, tưởng đâu ở Việt Nam có" tiến bộ, cải thiện về mặt dân chủ
và nhân quyền", nên được các nước Tây Phương chi viện, cho vai nhẹ lãi... để từ từ tiến đến dân
chủ...nhưng chờ đến cóc mọc râu cũng chưa có dân chủ; trái lại nhờ những người phản tỉnh và
những người" hổ trợ phản tỉnh" ở hải ngoại mà nhiều cán bộ cao cấp Cộng Sản trong nước đã trỡ
thành triệu, tỷ phú Đô la Mỹ. Thế mới thấy được hình thái đấu tranh tuyệt vời của Băng đảng Việt
Tân như thế nào.

4-Chủ trương ngầm hòa hợp hòa giải, vì không có sức mạnh nên đi hai đường để tồn tại.
nên phải thỏa hiệp với Cộng Sản; do đó cánh của bác sĩ Trần xuân Ninh phản đối, ( 2*) tách
hai cũng có lý do như câu" nằm trong chăn mới biết chăn có rận", nếu điều nầy, người
ngoài nói thì ít ai tin, nhưng người từ trung ương tuyên bố, có báo đăng đàng hoàng thì


trang 59

làm sao sai được

5-Đầu hàng bằng thỏa hiệp chia ghế, mà theo họ thì đây là lối dùng sức mạnh dân cử để
chen chân vào quốc hội, chủ trương tiếp cận, rồi từ từ lái chính quyền sang dân chủ. Đây là sách
lược" đấu tranh tự sát" nếu được chia ghế trong quốc hội, thì đây là tổ chức bù nhìn, công cụ của
đảng. Tánh mạng của những đại biểu gốc Việt Tân nếu không" tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa
Marx Lenin" thì coi chừng bị ú tim, xe đụng....mà về bên kia thế giới.. đây là lối giải thể chế độ
Cộng Sản mang đầy tình tiết của một vở kịch nói trên sân khấu, với đạo diễn là đảng Cộng Sản.

6-Tại hải ngoại, cố gắng lợi dụng các chính khách như dân biểu, nghị sĩ, giáo sư, những
người có học vị cao để ủng hộ Băng đảng Việt Tân trong cái gọi là" đấu tranh cho tự do,
dân chủ" mà một số người tin là nhờ những người nầy gây áp lực lên bạo quyền Hà Nội. Chính
sự ủng hộ của các chánh khách các nước lớn mà Băng đảng Việt Tân thành công phần nào trong
việc" tung hỏa mù" để chứng minh là: họ là lực lượng chống Cộng lớn, mạnh nhất, có hậu thuẫn
quốc tế; những chiến dịch vận động hổ trợ tù nhân lương tâm ( không rỏ phản tỉnh thật, giả), chữ
ký... đã trở thành những hoạt động" chủ yếu" nhưng từ mấy thập niên qua, Cộng Sản vẫn còn, các
nhà dân chủ trong nước vẫn còn la lớn mà không thấy hành động, vì hầu hết là về hưu, hay không
nắm quyền hành. Nếu người phản tỉnh là người tại chức như Gorbechov thì Việt Nam đã có dân
chủ từ lâu. Cho nên, lối đấu tranh nầy, xin được mượn hai câu thơ của những người từng tự hào"
với biển cả, anh là thủy thủ":

" Năm năm gõ sét, đau lòng lính.
Sét vẫn còn đây, lính vẫn còn".

Băng đảng Việt Tân có nhiều thủ đoạn như Mặt Trân Việt Minh ngày xưa: Lợi dụng những người
thuộc giới khoa bảng, có học vị cao như bác sĩ, tiến sĩ, giáo sư... để làm bình phong thu phục dân
chúng đi theo. Thời Hồ Chí Minh, có nhiều tay khoa bảng như bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất
Tùng....sau nầy có Dương Quỳnh Hoa, kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, luật sư Nguyễn Hữu Thọ...
để lôi cuống quần chúng tin-theo. Ngày nay Việt Tân cũng lôi cuốn một số khoa bảng, phần lớn là
giới trẻ ở hải ngoại, vốn thiếu kinh nghiệm về Cộng Sản, sinh hoạt, tổ chức chính trị...họ được một
vài khoa bảng lớn tuổi làm" cò mồi", nên tin tưởng đi theo. Cho nên, người ta không ngạc nhiên
khi nhìn thấy trong Việt Tân có một số khoa bảng, nhìn mà đau lòng, tiếc cho họ đi lầm đường,
chọn lầm tổ chức.

Bài học của đảng Cộng Sản ngày xưa, nay có thể được lập lại ở hải ngoại, là điều cần cảnh
giác. Trong bài hát" Không Bao Giờ Ngăn Cách" của Trần Thiện Thanh có câu:" một đời hoa
không khi nào hai lần nở" và câu nói chí lý của nhà triết học cổ Hy Lạp là Heraclite là:" không bao
giờ tắm hai lần trên cùng một dòng sông", thì chẳng lẽ những người Việt Quốc Gia lại chẳng nhìn
thấy những hoạt động chống Cộng cụi của Mặt Trận, các tổ chức ngoại vi và ngày nay Băng đảng
Việt Tân hay sao? Nhất là những người thuộc thế hệ từ một rưởi trở lên, dễ bị lừa và lôi cuốn vào
tổ chức dỏm, mà ngày xưa ông cha họ cũng đã từng bị lừa. Ngày nay Băng đảng Việt Tân đã ló
cái đuôi dài qua việc mở đại hội thanh niên ở Mã Lai, cùng nhau hát bài của Tôn Thất Lập,
từ ý thơ của Tố Hữu" Dậy mà đi", nếu không thức tình, họ sẽ áp dụng bài hát đó như ở Huế
năm 1968 trong trận Mậu Thân, thì có nước" giả từ gác trọ", không cần dùng đèn điện cực mạnh
hay" đêm giữa ban ngày cũng nhìn thấy" sự thật về tổ chức Băng đảng Việt Tân, những ai chưa
tỉnh ngủ hay mở mắt sau cơn" mộng du" và nên lấy câu" người làm sai mà biết sửa sai thì được
tha thứ".

Sự có mặt của Việt Tân tại hải ngoại chẳng những không mang lại chút gì ích lợi cho công
cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ, vận động chính trị để hổ trợ cho người dân trong nước
đứng lên lật đổ bạo quyền; trái lại Việt Tân làm mất niềm tin của người Việt trong và ngoài
nước, thật là điều nguy hiểm vô cùng, nhưng đây cũng là điều mà đảng Cộng Sản mong
muốn, (3*) vì trong tương lai có bất cứ tổ chức đấu tranh thật sự nào ra đời, dù có nhiệt tâm, kiên
trì, có sách lược...nhưng quần chúng vẫn hoài nghi, đưa đến thái độ thờ ơ, do những người đi
trước làm mất hết lòng tin, đây là cái giá mà người Việt trong nước cũng như hải ngoại phải trả:
làm chậm tiến trình dân chủ trong nước do một số đảng phái" chống Cộng để kiếm tiền đô" hơn
là vì dân vì nước./..


trang 60

Trương Minh Hòa
08/03/2008

Chú thích . (1*)(2*)(3*)

Bài viết trên đây của Ô. Trương Minh Hòa phân tích khá rõ về Băng Đảng Việt Tân, tuy nhiên có
vài chi tiết cần nêu lên để đọc giả ghi nhận. Tác giả cho rằng sự tàch ra làm 2 của Băng Đảng
Việt Tân có 2 lý do : 1- Hoặc bất đồng về quyền lợi 2- Vì " chệch hướng" sau nầy. Như vậy trước
đây là " Băng Đảng Việt Tân " có hướng đi đúng à ? .
Làm sao có hướng đi đúng được khi mục đích chính chỉ là " lường gạt cộng đồng để kiếm tiền "
kể từ khi Ô. Hoàng Cơ Minh chết ? cũng như trước đây.

*
**


trang 61

KẾ "THANH ĐÔNG KÍCH TÂY" CỦA VIỆT TÂN.

- Trương Minh Hòa ( tinparis.net). -

TinParis. Như quý bạn đã theo dõi TinParis, từ trước đến nay, chúng tôi lúc nào cũng kêu
gọi Cộng Đồng Hải Ngoại đừng quên là "Chiến Trường chính" chống CSVN hiện nay đang
diễn ra ở Hải Ngoại chứ không phải ở trong nước vì , phải thành thật mà nói, là chúng ta không
đủ khả năng và phương tiện để đương đầu cả 2 thế lực cùng một lúc ( Trung Cộng và bọn thái thú
của chúng, tức Cộng sản Việt Nam).

Qua bọn tay sai của chúng như Băng Đảng Mafia Việt Tân, CSVG làm rùm beng tên tuổi
những người " chống đối cuội " ở trong nước, qua sự thổi phòng của các cơ quan truyền
thông của chúng từ quốc nội đến hải ngoại , để đánh lạc hướng chúng ta ( chiến thuật " Dương
Đông Kích Tây " ) khiến chúng ta không đặt trọng tâm cuộc tranh đấu của chúng ta ở hải ngoại
nữa .

Nơi nào Việt Tân cũng nhảy vào phá rối để nắm lấy quyền lãnh đạo. Vì sao ? Vì " Ăn cơm
chúa phải múa tối ngày ". Cán bộ Việt Tân có tiền rất nhiều một phần do tiền lường gạt đồng bào
của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ( và tiền thì đẻ ra tiền ) và tiền làm ăn của chúng với các tay " mafia
" trong nước. Do đó , khi " cán ngố " VT lãnh tiền thì phải chứng minh với Hoàng Cơ Định là mình
có làm việc nếu không thì bị thay thế. Có nhiều Trung Tâm gọi là " nhân quyền " cũng phải phịa ra
tin tức từ trong nước y như là " Kháng Chiến đã tấn công và chiến thắng CSVN " như trước đây
thôi. Ai còn lạ gì chuyện này ?

Ngoài ra, tại các nước Mỹ, Canada, Úc, Anh, Hòa Lan, Belgique, Đức v.v...chánh quyền yểm
trợ TÀI CHÁNH dồi dào ( funds) cho những Hội Đoàn nào có tánh cách phục vụ cho các
Cộng Đồng thiểu số vì họ có một chánh sách nâng đở Cộng Đồng để duy trì văn hóa, nếp sống
riêng biệt của từng cộng đồng không như tại Pháp là phải " hội nhập " vào Xã Hội Pháp. Do đó,
Việt Tân , vì có cán bộ LY KHAI, được Hoàng cơ Định trả tiền lương nên phải cố mà gở vốn lại.

Chổ nào có Việt Tân là có chia rẽ: " Khi họ không nắm được thế chủ động, thì họ phá thối ".
Tại sao ? Lý do dễ hiểu, là sau khi lường gạt đồng bào với Kháng Chiến Ma , Mặt Trận " Hoàng
Cơ Minh " đã trở thành "Băng Đảng Mafia " Việt giàu có và mạnh nhất ở Hải Ngoại sau khi ám sát
vơ chồng ký giả Lê Triết của VNTP, ám toán hụt ký giả Cao thế Dung v;v., . Chỉ có bọn VT chủ
trương dùng vũ lực hăm dọa để " bịt miệng " những người chống lại chúng như HaivanNews.com
ở Sacramento, ConOngViệt , Phùng Ngọc Sa ở San Diego, Mạc Hồng Quang ở Philadelphia, v.v.”

Hiện giờ trong âm mưu đánh Mặt Trân Người Việt ở Hải Ngoại, đặc biệt là ở Mỹ, Việt Tân
với sự chỉ đạo của VC đang dồn mọi nổ lực để đánh chiếm Miền Nam nước Mỹ nơi có đông
cư dân người Việt nhất. Nắm được ảnh hưởng ở đây là chiếm được ảnh hưởng chánh trị đối với
người Mỹ. CSVN qua Việt Tân đang tìm mọi cách để nắm lấy các cộng đồng ở Miền Nam

như Houston, Nam Cali, Sacramento, San Diego, Los angeles, Long Beach chưa kể là ở các
chổ khác như Philadelphia, Newyork, Washington, v;v..

Băng Đảng Việt Tân đang thao túng, tung tiền ra mua chuộc các lãnh tụ Hội Đoàn, nhất là
các ông lãnh tụ loại " lãnh tụ chùm gởi" ( thực lực không có chỉ nhờ VT dàn dựng lên ) như
hiện nay chúng đã " xỏ mũi " cái gọi là " Hội Đồng Liên Tôn " để dàn dựng " Cộng Đồng Nam Cali
Việt Tân Việt Cộng của chúng " , coi thường những người quốc gia tỵ nạn CSVN tại Westminster

Nam Cali.

Chúng ta hãy tự hỏi :

1- Chúng ta có thể nào tin tưởng được Băng Đảng Việt Tân ( tức Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ) khi
chúng đã lường gạt lấy tiền Đồng Bào hải Ngoại với Mặt Trận Kháng Chiến Giả hay không ?

2- Chúng , Băng Đảng Việt Tân, đã coi Hồ chí Minh và Đảng CSVN là có công Thống Nhất Đất
Nước VN , như vậy chúng ta có thể coi chúng cùng chiến tuyến hay không ? Như vậy có


Click to View FlipBook Version