PHẦN THỨ HAI. TÌM HIỂU NHỮNG KHÁM PHÁ MỚI NHẤT VỀ KHẢO CỔ. 47 trưng dương vật của nam, chia làm hai -- tượng trưng cho âm hộ của nữ, từ đó mà có quan niệm về nam nữ, cha mẹ, âm dương, cương nhu, trời đất" (1,tr 45). Trên đây là cách giải thích của người Trung Hoa về phương cách lập thành hai hào âm dương. Kiến giải này nặng về tính dục. Để xác định nguồn gốc của biểu tượng hào dương và hào âm, các nhà Dịch học Trung Quốc còn xướng thuyết "Dịch hào khởi nguyên từ phệ số". Có người cho rằng Dịch hào do bói cỏ thi mà ra. Người ta dùng 50 cọng cỏ thi, bỏ 1 còn 49, sau ba lần biến họ được các con số: 36, 32, 28, 24, đem các số này chia cho 4, kết quả sẽ được 4 con số: 9, 8, 7, 6. Số 9 và số 7 là số lẻ thuộc dương tương đồng với hào dương vạch liền (-), số 8 và 6 là số chẵn thuộc âm tương đồng với hào âm vạch đứt (- -). Do đó họ kết luận hào dương hào âm xuất phát từ phệ số cỏ thi. Ta thấy rõ đây là lối giải thích quá khiên cưỡng kiểu thấy người sang bắt quàng làm họ. Số và tượng chỉ mới có mối tương đồng chứ không thể là một, đường ai nấy đi, gặpnhau chỉ là chuyện tình cờ. Số là số, tượng là tượng. Đối với Dịch chỉ có tượng mới qui định số, chứ số không thể chuyển hoá thành tượng nếu không được qui định. Ở đây ta thấy có một sự song hành giữa bói cỏ thi và Dịch. Bói cỏ thi dùng phệ số, được số rồi phải đi tìm lời đoán, phệ số dừng lại ở định mức này không thể tiến xa hơn để phát triển thành triết học Trong khi đó Dịch khởi nguyên từ tượng, có tượng hào âm hào dương mới có Dịch, không có tượng hào âm hào dương không thể khai sinh ra Dịch. Có tượng rồi mới có số, chỉ có số không thể tạo ra Dịch, thì làm thế nào Dịch lại từ bói cỏ thi mà ra. Bói cỏ thi là môn bói toán thịnh hành thời nhà Chu Trung Quốc. Dịch là của Việt Nam truyền qua. (Lưu ý: Dịch được đề cập ở đây là Kinh Dịch nguyên thuỷ , không kể Dịch 226
Tám quẻ đơn chồng lên nhau từng đôi một, tạo thành 64 quẻ kép (hay 64 biệt quái). Ba Thiên Đồ và 64 quẻ kép bao quát hết mọi qui luật vận động của vũ trụ giúp con người có thể hiểu biết thế giới, cũng như hiểu biết chính mình, qua đó quán chiếu được vận mệnh của mình và của vũ trụ. Hai hào âm dương có công năng đa trị như thế chẳng khác chi chiếc gậy thần có phép biến hoá giúp con người có khả năng quán thông mọi sự, mọi việc. Hai hào âm dương tuy đơn giản nhưng lại là phát minh quan trọng có tính quyết định. Đó là cách hệ thống thuyết âm dương, chuyển thành biểu tượng, nhờ biểu tượng - một phương pháp đặt thù của Kinh Dịch - con người có thể đạt đến minh triết. Có thể nói không có hào âm, hào dương không có Kinh Dịch. Do đâu người xưa sáng tạo được hai hào âm dương thần kỳ như vậy? Đây là thắc mắc mà nhiều người muốn được giải thích. Vương Ngọc Đức tổng kết một số kiến giải của các triết gia Trung Quốc: "Dịch. Hệ từ hạ trả lời: "Xưa Bào Hy thị làm vua thiên hạ, ngẩng lên trời quan thiên tượng, cúi xuống đất xem địa pháp, quan sát muông thú và chất đất, gần thì lấy ở thân mình, xa thì lấy ở vật. Vậy là sáng tạo ra bát quái". Người ta không thoả mãn với lời giải đáp này, vì nó không nói được mối quan hệ giữa các hiện tượng của trời đất với quái hình của bát quái. Khổng Dĩnh Đạt đời Đường trong "Chu Dịch chính nghĩa - Tự” giải thích: "Thánh nhân ngày xưa vẽ vạch cương, vạch nhu cho bát quái, tượng trưng cho hai khí. Sắp xếp ba vị trí, tượng trưng cho âm khí và dương khí"... Quách Mạt Nhược trong "Trung Quốc cổ đại nghiên cứu" chỉ ra rằng, bát quái tượng trưng cho bộ máy sinh dục nam nữ, nguồn gốc của bát quái, ta thấy rất rõ đó là tàn dư của sự sùng bái sinh thực khí thời cổ. Nét - tượng 48 225
CHƯƠNG I ÁNH SÁNG MỚI TRÊN MỘT QUÁ KHỨ LÃNG QUÊN . 49 BÀI ĐỌC THÊM. DẠNG NGUYÊN THỦY CỦA ÂM DƯƠNG. Chiếc gậy thần - Dạng thức nguyên thuỷ của haøo âm, hào dương Kinh Dịch được xưng tụng vào hàng kỳ thư của thế giới là do người làm ra Dịch biết vận dụng một cấu trúc độc đáo làm ngôn ngữ diễn đạt. Ngôn ngữ của Dịch chỉ có hai ký tự: một hào âm và một hào dương. Hào dương là một vạch liền (-), hào âm là một vạch đứt (- -). Đó là hai ký hiệu biểu trưng cho hai năng lực đối lập trong vũ trụ phối hợp với nhau tạo nên vận động của vũ trụ. Vũ trụ được quan niệm như một thái cực, thái cực có hai năng lượng âm dương (lưỡng nghi) cọ xác nhau, đun đẩy nhau, biến hoá sinh thành tám dạng thức (tám quẻ đơn hay tám kinh quái). Tám dạng thức này có hai đường vận động: Tám quẻ đơn vận động trên vòng tròn tạo thành ba thiên đồ: Tiên Thiên Đồ, Hậu Thiên Đồ và Trung Thiên Đồ. Trung Quốc chỉ lưu hành hai đồ Tiên Thiên và Hậu Thiên. Trung Thiên Đồ không được lưu hành ở Trung Quốc vì Trung Quốc không thể nào tìm được thiên đồ này, lý do là Việt Nam cha đẻ Kinh Dịch đã giấu biệt không cho Trung Quốc biết. (Xin xem Kinh Dịch di sản sáng tạo của Việt Nam cùng tác giả). 224
Sách tham khảo. * Vũ Quỳnh - Kiều Phú: Lĩnh Nam chích quái, Văn học, Hà Nội, 1990. * Nguyễn Hoàng Phương: Tích hợp đa văn hoá Đông Tây cho một chiến lược giáo dục tương lai, Giáo Dục, Hà Nội, 1995. * Trương Thiện Văn: Từ Điển Chu Dịch, bản dịch, Khoa học Xã Hội, Hà Nội, 1997. * Nguyễn Thiếu Dũng: Một phát hiện mới về Kinh Dịch: Trung Thiên Đồ,Thông tin khoa học ĐH DL Duy Tân tháng 05/1999 * Nguyễn Thiếu Dũng: Con đường Tây Nam, Thông tin khoa học Đại Học DL Duy Tân, tháng11/1999. * Nguyễn Thiếu Dũng: Chúng ta có một di sản hàng đầu thế giới Báo Lao Động, Trang miền Trung & Tây Nguyên số 32/99, ngày 13/12/1999. * Nguyễn Thiếu Dũng: Văn Lang cội nguồn Kinh Dịch, Khoa học & phát triển số 67, năm 2000. * Nguyễn Thiếu Dũng: Những con số ở vùng đất Tổ, Xưa & Nay,73b, tháng 03/2000. * Hồ Trung Tú: Dịch học sáng tạo của người Việt cổ, Tia Sáng, Xuân Nhâm Ngọ 2000. * Nguyễn Thiếu Dũng: Nhìn qua chữ số, Khoa học & phát triển số 74, tháng 3/01. Nguyễn Thiếu Dũng 50 223
Ánh sáng mới trên một quá khứ lãng quên. Tiến sĩ SOLHEIM II , được những nhà tiền sử học đặt danh hiệu là ÔNG ĐÔNG NAM Á , đặt giả thuyết cách mạng cho rằng những người ĐÔNG NAM Á có thể là những người đầu tiên làm ra đồ gốm, mài và đánh bóng những dụng cụ bằng đá, trồng lúa, và đúc đồng. Nguyên tác “New Light on a Forgotten Past” của Tíến Sĩ WILHELM G SOLHEIM II Giáo Sư Nhân Chủng Học Đại Học Hawaii National Geographic, Vol. 139, No. 3 Tháng 3 năm 1971 Người dịch: Hoàng-Hoa-Nhân-Kiệt Lời người dịch: Khi chúng tôi còn lớp nhì, lớp nhất bậc tiểu học, thầy chúng tôi là một người cách mạng, người đã từng lưu lạc qua Trung-Hoa, đã kể cho chúng tôi một câu chuyện rất lý thú. Từ ngày đó cho đến nay đã gần 50 năm, không lúc nào chúng tôi quên được. Câu chuyện như sau: Khi cách mạng dân quốc của Trung-Hoa chưa thành công, lãnh tụ Tôn-Dật-Tiên qua cầu viện nước Nhật, tại đây Tôn-Dật-Tiên có gặp ngài Khuyển-Dưỡng-Nghị (một chính khách Nhật cũng là một 51 phát huy Kinh Dịch nhờ đó Kinh Dịch mới có bộ mặt vĩ đại như ngày nay, cũng như họ đã làm rạng rỡ cho Thiền nhưng không ai có thể quên Thiền có nguồn gốc từ Phật giáo Ấn Độ. Đã đến lúc cái gì của César phải trả lại cho César. Khi chúng ta nhận ra rằng Kinh Dịch là di sản của Tổ tiên ta saùng taïo, ta sẽ hiểu được do đâu ta cũng cùng giải đất với các dân tộc vùng Hoa Nam, núi liền núi, sông liền sông mà họ bị đồng hoá còn chúng ta thì không. Kinh Dịch chính là cuốn Cổ văn hoá sử của Việt Nam mà Tổ tiên chúng ta còn lưu lại ngày nay, tuy có bị sửa đổi nhuận sắc nhiều lần nhưng những vết tích của nền văn minh thời các vua Hùng dựng nước vẫn còn đậm nét trong nhiều quẻ Dịch. Người sáng tạo Kinh Dịch đã dựa vào Trung Thiên Đồ để bố cục vị trí các quẻ đúng như baûn thông hành hiện đang phổ biến. Các Dịch học gia Trung Quốc căn cứ vào vị trí các quẻ theo Hậu Thiên Đồ nên có nhiều câu trong Kinh văn bị họ giảng sai với ý nguyên tác, muốn giảng cho đúng phải dựa vào Trung Thiên Đồ, không thể làm khác được.Trung Thiên Đồ giữ một vị trí quan trọng và quyết định như vậy đã được Tổ tiên Việt Nam cất giấu rất kĩ trong truyền thuyết Lạc Long Quân Âu Cơ. Từ truyền thuyết này có thể tìm lại Trung Thiên Đồ. Trung Thiên Đồ còn được khắc ghi cẩn trọng trên Trống đồng Đông Sơn có điều kiện tác giả bài này sẽ công bố sau. Chúng tôi còn nhiều minh chứng khác để kiện toàn chứng lý cho kỳ án này. Không còn nghi ngờ gì nữa, Kinh Dịch chính là sáng tạo của Tổ tiên Việt Nam. Muốn hiểu đúng bản chất văn hoá Việt Nam không thể không khảo sát Kinh Dịch, như là sáng tạo của Việt 222
Ở Hậu Thiên Đồ cũng như ở Trung Thiên Đồ, quẻ Khôn cùng ở vị trí Tây Nam nhöng ở vị trí Đông Bắc thì quẻ của hai đồ hoàn toàn ngược nhau. Nếu Hậu Thiên Đồ là quẻ Cấn (núi) thì ở Trung Thiên Đồ lại là quẻ Khảm (nước). Ta thấy rõ muốn hiểu nghĩa lời hào của ba quẻ đó không thể dựa vào vị trí quẻ trên Hậu Thiên Đồ, vì không chính xác. Chỉ có thể dựa vào vị trí quẻ trên Trung Thiên Đồ mới làm sáng tỏ được nghĩa quẻ. Con người không ngại núi mà chỉ e sông, e biển. Câu lợi Tây Nam, bất lợi Đông Bắc không phù hợp với thực tiển Trung Quốc vì con đường sống của họ luôn dịch chuyển từ Tây Bắc sang Đông Bắc, hành trình các kinh đô của các triều đại Trung Hoa thường đi từ núi ra biển:Tây An - Trường An - Lạc Dương - Khai Phong - Bắc Kinh. Đó là hành trình ngược với lời hào ba quẻ: Giải, Khôn, Kiển. Trong khi đó lời hào ba quẻ trên lại hoàn toàn phù hợp với thực tiển Việt Nam. Đối với Việt Nam, Đông Bắc mới thực là bất lợi, đó là biển cả là cửa ngỏ cho phong kiến phương bắc xâm lược. Việt Nam chỉ có con đường sống là mở nước về phương Nam và Tây nam. Lịch sử Việt Nam đã chứng thực lời đó, đã hai lần chúng ta tiến về hướng Tây Nam, đợt đầu tiến về đồng bằng Thanh Nghệ Tĩnh, đợt sau tiến về vựa lúa châu thổ sông Cửu Long. Lời hào trên vẫn còn là lời dự báo ứng nghiệm với Việt Nam ngày nay: Tây Nam đắc bằng khi gia nhập khối Đông Nam Á, con đường Tây nam đang ở thế thuận lợi. Kết luận: Chúng ta còn nhiều chứng lý từ vật thể đến phi vật thể, từ ngôn ngữ đến văn bản, nhưng mấu chốt hơn hết để chứng minh Kinh Dịch do Tổ tiên người Việt Nam sáng tạo vẫn là vai trò của Trung Thiên Đồ. Khi một người muốn chứng minh một vật là sản phẩm do chính mình đúc ra thì ngườI đó phải trưng ra khuôn đúc, ở đây cũng vậy Trung Quốc không có Trung Thiên Đồ giống như không có khuôn đúc thì làm sao bảo rằng Trung Quốc đã sáng chế ra Kinh Dịch. Thật ra Trung Quốc chỉ có công 221 nhà mạnh thường quân của cách mạng Việt-Nam), trong câu chuyện hàn huyên, khi đề cập tới Việt-Nam, Tôn- Dật-Tiên đã bĩu môi chê dân tộc Việt-Nam, họ Tôn nói với ngài Khuyển-Dưỡng-Nghị như sau: “Dân An-Nam là một dân tộc nô lệ, trước họ nô lệ chúng tôi, nay họ nô lệ người Pháp, họ là một dân tộc có đầu óc nô lệ làm sao giúp họ độc lập được” Ngài Khuyển-Dưỡng-Nghị đã cắt lời Tôn-Dật-Tiên như sau: “Tôi xin được phép ngắt lời ngài ở đây, ngài đã có những nhận xét không đúng về dân tộc đó(dân tộc Việt-Nam: lời người dịch), bây giờ họ thua người Pháp vì họ không có khí giới tối tân chống lại người Pháp, mai sau khi họ có khí giới tối tân họ sẽ đánh bại người Pháp (lời tiên đoán này đúng với chiến thắng Điện-Biên-Phủ sau này). Ngài nên nhớ rằng dân tộc Lạc Việt này là một chi duy nhất còn lại của Bách Việt đã chống lại sự đồng hóa của người Trung-Hoa giữ nền độc lập của tổ tiên họ trong khi các chi Việt khác như Mân Việt đã bị đồng hóa cả ngàn năm” Khi nghe tới đây, Tôn-Dật-Tiên đỏ bừng mặt xin lỗi ngài Khuyển-Dưỡng-Nghị và xin cáo lui. Tôn-Dật-Tiên xấu hổ vì Tôn-Dật-Tiên là người Quảng Đông (Mân Việt). Trong thập niên qua ( thập niên 1960 : lời người dịch), thế giới quay sự chú ý về miền Đông Nam Á nhưng sự chú ý này chỉ dồn về cuộc chiến Việt-Nam. Những ảnh hưởng nặng nề của những biến cố quân sự đã làm lu mờ những khám phá đáng ngạc nhiên về thời cổ sử của vùng này cũng như các dân tộc sống ở đó. Nhưng trong trường kỳ, những khám phá này, chính yếu là những khám phá mới về khảo cổ, sẽ ảnh hưởng hơn cả cuộc chiến hay kết cuộc của cuộc chiến về đường lối chúng ta (người Tây phương: ghi chú của người dịch) suy nghĩ về vùng Đông-Nam-Á, về các dân tộc sống 52
trong vùng này, cảm nghĩ của các dân tộc bản địa về chinh họ. Ngay cả địa vị người Tây phương và vị trí của trong cuộc tiến hóa của nền văn minh thế giới sẽ bị ảnh hưởng một cách trầm trọng. Những dấu hiệu mạnh mẽ và rõ ràng đang kết tụ cho thấy những giai đoạn đầu tiên để hướng về văn minh bắt đầu từ vùng Đông Nam Á. NƠI NÀO LÀ NƠI ĐẦU TIÊN LOÀI NGƯỜI TRỒNG TRỌT CÂY TRÁI VÀ ĐÚC ĐỒNG? Các sử gia Âu Mỹ thường lập luận rằng nền văn minh nhân loại đã bắt rễ từ vùng bán nguyệt Cận Đông hay trên những vùng đồi phụ cận của miền này. Ở đó, từ lâu chúng ta tin rằng con người nguyên thủy đã phát triển canh nông và học cách làm đồ gốm, đồ đồng. Khoa khảo cổ đã hổ trợ niềm tin ày moät phaàn vì các nhà khảo cổ đã đào xới, khai quật nhiều nhất vùng bán nguyệt Cận Đông mầu mỡ này. Tuy nhiên, những khám phá bây giờ ở trong miền Đông Nam Á đang buộc chúng ta phải khảo nghiệm lại các truyền thống này. Các vật liệu được khai quật và phân tích trong năm năm qua đã cho thấy rằng con người sống ở vùng Đông Nam Á đã trồng cây, làm đồ gốm, đúc đồng trước tiên trên thế giới, trước tất cả cá vùng khác trên trái đất này. Những chứng cớ đến từ những địa điểm khảo cổ trong vùng đông bắc và tây bắc Thái-Lan, với những tiếp trợ từ những khai quật ở Đài-Loan, Bắc và Nam Việt-Nam, các khu vực khác ở Thái-Lan, Mã-Lai, Philippine, và ngay cả từ miền Bắc Australia cho thấy các vật liệu được khám phá và khảo nghiệm bằng carbon 14 cho thấy rằng những di tích của những dân tộc mà tổ tiên họ đã trồng cây, chế tạo đồ đá, đồ gốm hàng ngàn năm trước các dân tộc sống ở vùng Cận Đông, Ấn-Độ, và Trung-Hoa. Trong một địa điểm khai quật ở bắc Thái-Lan, các nhà khảo cổ đã tìm thấy đồng được đúc trong những khuôn đôi vào khoảng từ 2300 năm đến hơn 3000 năm trước 53 Khôn (đất) nằm ở hướng Tây Nam, quẻ Cấn (núi) nằm ở hướng Đông Bắc, Vương Bật, người thời Tam Quốc, trong Chu Dịch chú giải thích như sau: ”Tây Nam là đất bằng, Đông Bắc là núi non. Từ chỗ khó mà đi đến chỗ bằng, cho nên khó khăn sẽ hết, từ chỗ khó mà đi lên núi, thì sẽ cùng đường”, Khổng Dĩnh Đạt trong Chu Dịch chính nghĩa viết: ”Tây Nam thuận vị là hướng bằng phẳng dễ đi, Đông Bắc hiểm vị là chỗ trắc trở khó khăn. Đường đi lắm trắc trở, tất cả đi đến chỗ bằng dễ đi thì khó khăn sẽ hết, trái lại nếu đi vào chỗ hiểm thì càng bế tắc cùng đường. Đi ở phải hợp lý vậy”, (3, tr 846).Trương Thiện Văn trong Từ điển Chu Dịch giải thích: ”Lợi cho việc đi về đất bằng Tây Nam, không lợi cho việc đi về phía núi non đông bắc. Tây nam tượng trưng cho đất bằng, Đông bắc tượng trưng cho núi non. Đây nói ở thôøi kiển nạn mọi hành động đều phải tránh khó khăn hiểm trở, phải hướng về phía bằng phẳng thì mới có thể vượt qua kiển nạn,vì vậy nói lợi tây nam, bất lợi đông bắc”, (3, tr 907). Nói chung lời giải thích của đa số Dịch gia Trung Quốc đều dựa vào vị trí các quẻ trên Hậu Thiên Đồ và đều cho núi là trở ngại, nhưng giải như vậy không thể khớp với Dịch lý, quẻ Kiển tức là quẻ Thuỷ Sơn Kiển, hình tượng nước ngập núi, trận đại hồng thuỷ. Vậy núi chỉ là trở ngại thứ yếu. Sự thật đối với người cổ đại núi tuy có khổ ải hơn nơi bằng phẳng nhưng không phải là trở ngại đáng kể. Đối với người cổ đại núi là nhà, hang hốc là nhà. Núi che chở cho họ, cung cấp thực phẩm, đùm bọc nuôi dưỡng họ. Nói cho cùng với tượng quẻ như vậy, người ta không lo về núi mà nỗi lo triền miên chính là nước. Suốt thời cổ đại, nhất là ở Việt nam, chiến tranh bất tận là chiến cuộc giữa NGƯỜI với NƯỚC. Con người khơi dòng lấy đất canh tác, đẩy lùi biển để giành đất sống. Khi con người thắng biển nghĩa là khi Sơn tinh thắng Thuỷ tinh, Kiển nạn được giải. Vấn đề lật ngược, quẻ Thuỷ Sơn Kiển lật thành quẻ Sơn Thuỷ Mông, Thoán từ ca ngợi chiến công thần thánh này là Lợi Trinh (thắng lợi bền chặc). 220
ngoại ô kinh thành nếu muốn đồng thì nên tìm người ở xa mà liên hiệp. Hiểu như vậy thì không sát nghĩa và không đúng với lập ý của người làm ra Kinh Dịch. Có lẽ vì người Trung Quốc trong tay không có la bàn Trung Thiên Đồ là đồ đã bị Tổ tiên người Việt Nam cất giấu rất kỹ không truyền ra ngoài nên không hiểu rằng giao tức là giao hội, khi hoả xà Kundalinê từ lâu cuộn mình ở đốt xương cùng có đủ điều kiện lên hợp nhất với thần Vishnou cư trú ở huyệt Thiên môn nghĩa là khi luân xa số 1 là quẻ Ly Hoả hoà nhập với luân xa số 7 là quẻ Càn Thiên là lúc con người đạt đến trạng thái toàn thức, hạnh phúc hoàn hảo nhất, con người đạt đến mức độ giao hội cùng vũ trụ, tha nhân, vì thế mới đặt tên cho quẻ này là Thiên Hoả Đồng nhân. Giao nằm ở hào thượng cửu (theo Dịch lý thuộc tài thiên), tức là ở mức độ đồng nhân cao nhất, mức độ hoà đồng siêu việt, Nếu hiểu giao như nghĩa các chữ Đông giao (ngoại ô phía đông), Nam giao (ngoại ô phía Nam) thì không phoái hợp với cấu trúc quẻ Dịch, hiểu như vậy là mặc nhiên nhận giao thuộc về ñaát phaûi naèm ở hào hai, tài Địa. Cũng như quẻ Đồng Nhân, các Dịch học gia Trung Quốc cũng bị hạn chế khi hiểu quẻ Đại Hữu chỉ là sở hữu tài sản vật chất họ không ngờ rằng Đại Hữu là sở hữu tài sản tinh thần vĩ đại, quẻ này chính là ghi lại thành tựu một quá trình công phu trãi nghiệm của hành giả đã hợp nhất với vũ trụ, mà mỗi hào mô tả thành quả một chặng đường liên tục từ hạ đẳng công phu đến thượng đẳng công phu. c) Đọc lại Kinh Dịch: Nhờ có Trung Thiên Đồ ta có thể đọc lại Kinh Dịch một cách chính xác hơn, điều này nghe có vẽ nghịch lý vì ta làm sao thông thạo ngôn ngữ Trung Hoa hơn người Trung Hoa được, nhưng vì ta có Trung Thiên Đồ là la bàn tổ tiên ta dựa vào đấy để viết các lời hào nên chúng ta có cách đọc thuận lợi hơn. Ở ñây tôi chỉ xin dẫn ra một thí dụ để minh chứng. Kinh Dịch có ba quẻ nói đến Tây Nam, quẻ Giải: "Lợi Tây Nam", quẻ Kiển: "Lợi Tây Nam, bất lợi Đông Bắc”, quẻ Khôn: "Tây Nam đắc bằng, Đông Bắc táng bằng”. Căn cứ vào Hậu Thiên Đồ, quẻ 219 tây lịch. Đây là bằng chứng cụ thể cho thấy công việc đúc đồng này đã có trước cả Trung-Hoa hay Ấn-Độ, cũng như trước cả các đồ đồng đúc ở miền Cận Đông mãi tới bây các chuyên gia vẫn còn tin là nơi luyện kim đồng đầu tiên trên thế giới. Có người nêu ra lý do hỏi rằng nếu sự việc này quá quan trọng như vậy , tại sao vai trò của vùng Đông Nam Á cùng các dân tộc trong vùng trong thời tiền sử không được biết đến cho tới bây giờ. Có vài lời giải thích về việc này nhưng lý do chính rất đơn giàn là rất ít cuộc khảo cứu về khảo cổ được hoàn tất trước năm 1950. Ngay cả bây giờ công việc khảo cổ mới tiến hành một cách sơ lược. Các viên chức thuộc địa đã không đặt ưu tịên cao về các khảo cứu của thời tiền sử ở vùng này , chỉ có một số ít người nghiên cứu về công việc khảo cổ được huấn luyện về nghề nghiệp cẩn thận. Không một phúc trình toàn bộ nào về các địa điểm khai quật được chấp nhận theo tiêu chuẩn hiện đại được xuất bản trước năm 1950. Thứ nữa là những điều các nhà khảo cổ tìm ra đã được diễn dịch trên một giả thuyết là sự phát triển văn hóa được đông tiến và nam tiến. Các nhà chuyên môn này đã nêu ra lý thuyết cho rằng nền văn minh nhân loại bắt đầu trong vùng Cận Đông lan ra vùng Nhĩ Hà, Ai-Cập và sau đó là Hy-Lạp và La-Mã. Nền văn minh cũng di chuyển đông tiến tới Ấn-Độ và Trung-Hoa. Đông Nam Á thì quá xa điểm khởi thủy do đó chỉ tiếp nhận nền văn minh sau các vùng trên. Các người Âu châu tìm ra các nền văn hóa cao ở Ấn-Độ và Trung-Hoa, do đó khi họ tìm ra các kiến trúc và lối sống của các quốc gia trên và miền Đông Nam Á giống nhau, người Âu châu cho rằng Ấn-Độ và Trung-Hoa ảnh hưởng vùng này. Ngay cả tên họ đặt cho vùng là Ấn – Trung cũng phản ảnh lại thái độ của họ. 54
NHỮNG DI DÂN VÀ “NHỮNG ĐỢT SÓNG VĂN HÓA” Trong mụcđích tìm về thời tiền sử ở Đông Nam Á, chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) cho rằng văn minh Đông Nam Á phải được trải rộng ra tới những khu vực có các nền văn hóa liên hệ. Từ ngữ tiền sử Đông Nam Á mà tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) sử dụng chứa đựng hai phần. Phần thứ nhất hay là phần đất chính Đông Nam Á được trải dài từ rặng núi Tần-Lĩnh phía bắc sông Hoàng-Hà của Trung-Hoa cho tới Singapore và từ miền Đông hải tây tiến tới Miến-Điện vào tận Asssam của Ấn-Độ. Phần khác được gọi là quần đảo Đông Nam Á đánh một vòng cung từ quần đảo Andaman ở miền nam Miến-Điện trải dài tới Đài-Loan bao gồm Indonesia và Philippine. Nhà nhân chủng học người Áo ROBERT HEINE- GELDERN xuất bản đại cương truyền thống về thời tiền sử ở Đông Nam Á vào năm 1932. Ông ta đã đề xướng một loạt những đợt sóng văn hóa có nghĩa là những làn sóng người di cư đã đem tới Đông Nam Á những chủng tộc chính đã được tìm thấy ngày nay ở khu vực này. Ông ROBERT HEINE-GELDERN cũng cho rằng đợt di dân quan trọng nhất là đợt di dân của những người đã chế ra một dụng cụ hình chữ nhật được gọi là cái rìu. Những người di dân trong đợt sóng này đã đến từ miền bắc Trung-Hoa di cư xuống Đông Nam Á và lan xuống miền Sumatra, Java, Borneo, Philppines, Đài-Loan và Nhật-Bản. Sau đó ông ROBERT HEINE-GELDERN đã giải quyết về sự du nhập đồ đồng vào Đông Nam Á như sau: ông ta giả thuyết cho rằng đồ đồng nguyên thủy ở Đông Nam Á được du nhập từ Đông Âu khoảng 1000 năm trước tây lịch do những di dân. Ông ROBERT HEINE-GELDERN tin rằng những di dân trong đợt di dân này di chuyển vào phía đông và phía nam vào Trung-Hoa vaøo thôøi Tây Châu (khoảng từ năm 1122 – năm 771 trước tây lịch). Những di dân này đã đem đi với họ không những chỉ có 55 - Đoài - Tốn - Khảm - Ly - Cấn - Chấn - Khôn theo chiều ngược kim đồng hồ. 5) Vai trò Trung Thiên Đồ trong việc hình thành văn bản Kinh Dịch: a) Bố cục Kinh Dịch: Kinh Dịch có 64 quẻ, 30 quẻ đầu thuộc về thượng kinh, 32 quẻ sau thuộc về hạ kinh. Nhìn vào cách sắp đặt vị trí các quẻ Dịch trong bản kinh văn thông hành ta không thể không nghĩ rằng các nhà làm Dịch đã sử dụng Trung Thiên Đồ như là la bàn để phân bố các quẻ. Mở đầu kinh văn là hai quẻ Càn số 1, Khôn số 2 đúng như vị trí Càn Khôn đứng bên nhau trên Trung Thiên Đồ, cuối thượng kinh là hai quẻ Khảm số 29 và Ly số 30 đúng như vị trí Khảm Ly dưới Trung Thiên Đồ. Mở đầu hạ kinh là hai quẻ Trạch Sơn Hàm số 31 và quẻ Lôi Phong Hằng số 32 đúng như vị trí quẻ Đoài Trạch đối qua tâm với quẻ Cấn Sơn tạo thành quẻ Trạch Sơn Hàm, quẻ Chấn Lôi đối qua tâm với quẻ Tốn Phong tạo thành quẻ Lôi Phong Hằng nằm giữa Trung Thiên Đồ. Cuối hạ kinh là hai quẻ Thuỷ Hoả Ký Tế số 63 và Hoả Thuỷ Vị Tế số 64 đúng như vị trí quẻ Khảm Thuỷ giao hoán với quẻ Ly Hoả tạo thành. Khác hẳn với Tiên Thiên Đồ và Hậu Thiên Đồ các quẻ Càn Khôn Ly Khảm đứng đối nhau qua tâm, biểu hiện trạng thái phân ly, trên Trung Thiên Đồ các quẻ Càn Khôn Ly Khảm đứng gần nhau từng đôi một biểu hiện trạng thái giao hội. Ở tự nhiên mọi vật có thể đối nghịch, vừa tương phản vừa tương thành. Nhưng ở con người thì khaùc con người là một chỉnh thể, một thái cực, một toàn đồ âm dương phải tương hội điều hoà, nếu một bên thiên thắng con người sẽ bất ổn, phát sinh bệnh tật. b) Đặt tên cho quẻ Dịch: Nhiều nhà chú giải Kinh Dịch Trung Quốc khi giải thích nghĩa chữ giao của hào thượng cửu quẻ Thiên Hoả Đồng nhân số 13 "Đồng nhân vu giao" thường chỉ dừng lại ở vấn đề chính trị xã hội nên hiểu giao theo một nghĩa rất hẹp, họ cho giao là vùng đất 218
truyền thuyết Lạc Long Quân - Âu Cơ, truyện Hồ tinh, Mộc tinh, Ngư tinh ta sẽ thiết lập được một Trung Thiên Đồ mà người Trung Quốc chưa hề biết đến. Theo Kinh Dịch, Lạc Long Quân thường được nhân dân gọi là Bố mỗi khi có việc cần giúp đỡ có thể ký hiệu bằng quẻ Càn có tượng là vua, là cha. Lạc Long Quân thường sống ở Thuỷ phủ ký hiệu là quẻ Khảm có tượng là nước. Lạc Long Quân diệt được Hồ tinh là con cáo chín đuôi sống hơn ngàn năm ở đầm Xác Cáo nay là Hồ Tây, sự kiện này có thể ký hiệu bằng quẻ Đoài tức quẻ Trạch có tượng là đầm. Đất Phong Châu thời Thượng cổ có cây Chiên đàn sống hàng ngàn năm, chim hạc thường đến đậu ở đấy nên nơi đó còn gọi là đất Bạch Hạc (nay thuộc tỉnh Phú Thọ), lâu ngày cây hoá thành yêu tinh dân gọi là thần xương cuồng, Kinh Dương Vương và Lạc Long Quân ra sức đánh đuổi, cứu dân thoát khỏi sự bức hại của xương cuồng. Sự kiện này có thể ký hiệu bằng quẻ Tốn còn gọi là quẻ Phong có tượng là mộc. Lạc Long Quân cũng có công diệt được ngư tinh, con yêu ngư xà ăn thịt người, chuyện này cũng thuộc quẻ Khảm ký hiệu ở trên. Truyền thuyết thường nói chung là Lạc Long Quân (quẻ Càn) diệt hồ tinh (quẻ Đoài), diệt mộc tinh (quẻ Tốn), diệt ngư tinh (quẻ Khảm) để cứu dân, từ đó ta đã có được một vế của Trung Thiên Đồ: Càn - Đoài - Tốn - Khảm. Theo truyền thuyết Lạc Long Quân nói với Âu Cơ (được tôn xưng là Quốc mẫu, là mẹ, ký hiệu là quẻ Khôn): (1, tr 30). Như thế là truyền thuyết đã xác định rất rõ tính cách tương phản giữa Lạc Long Quân và Âu Cơ. Long Quân thuộc quẻ Khảm (Thuỷ) thì Âu Cơ thuộc quẻ Ly (Hoả). Truyền thuyết kể tiếp: "Âu Cơ và năm mươi con lên ở đất Phong Châu (nay là huyện Bạch Hạc) suy phục lẫn nhau, cùng tôn người con cả lên làm vua, hiệu là Hùng Vương, lấy tên nước là Văn Lang". Lên Phong Châu là lên núi ký hiệu là quẻ Cấn có tượng là núi, tôn người con cả ký hiệu là quẻ Chấn vì Chấn có tượng người con trưởng.Ta laïi coù thêm vế thứ hai của Trung Thiên Đồ: Ly - Cấn - Chấn - Khôn. Đến đây ta đã khai quật được Trung Thiên Đồ từ lớp ngôn ngữ truyền thuyết, các quẻ xếp theo thứ tự Càn 217 các kiến thức về chế tạo đồng, họ còn đem tới nghệ thuật kỷ hà mới với các đường thẳng, đường xoắn ốc, tam giác cùng hình người và thú vật. Nghệ thuật này đã được ứng dụng trong toàn vùng Đông Nam Á được cả hai ông ROBERT HEINE-GELDERN và BERNHARD KARLGREN (môt học giả Thuỵ-Điển) gọi là nền văn hóa ĐÔNG SƠN theo tên Đông Sơn, một địa điểm ở miền bắc Việt-Nam, phía nam Hà-Nội, nơi mà các trống đồng lớn cùng các cổ vật khác được tìm thấy. Hai ông HEINE-GELDERN và KARKGREN đều cho rằng người dân Đông Sơn đã đem đồng và nghệ thuật trạm trổ kỷ hà vào Đông Nam Á. Phần lớn thời tiền sử được tái tạo theo truyền thống đó nhưng có một đôi điều đã không phù hợp với truyền thống này. Thí dụ như một số nhà thực vật học nghiên cứu về nguồn gốc thuần hóa của cây cỏ đã đề xướng là Đông Nam Á là một trung tâm thuần hóa cây cỏ rất sớm. Năm 1952, nhà địa chất học CARL SAWER đã đi một bước xa hơn. Ông CARL SAWER đã đưa ra giả thuyết là cây cỏ đầu tiên trên thế giới được huần hóa ở Đông Nam Á. Ông SAWER đã phỏng đoán rằng cây cỏ được huần hóa được mang tới do những người sống trong nền văn hóa trước thời kỳ văn hóa Đông Sơn xa. Những người dân sống trong trong một nền văn hóa nguyên thủy được biết đến như là nền văn hóa HÒA-BÌNH nhưng các nhà khảo cổ thời đó đã không chấp nhận lý thuyết này của ông CARL SAWER. NHÖÕNG ĐẬP NƯỚC ĐÃ THÊM VÀO MỘT YẾU TỐ KHẨN CẤP. Khoảng những năm 1920, bà MADELEINE COLANI, một nhà thực học Pháp sau trở thành nhà nghiên cứu Cổ Sinh Vật Học và cuối cùng trở thành nhà Khảo Cổ là người đầu tiên đặt ra sự hiện hữu của nền văn hóa HÒA BÌNH. Bà COLANI căn cứ trên những khai quật của những hầm và động đá ở những địa điểm ]trong miền 56
Bắc Việt-Nam, những hầm và hang đá này được tìm thấy trước tiên ở ngôi làng trong tỉnh Hòa-Bình.Những cổ vật tiêu biểu trong những địa điểm này bao gồm những dụng cụ bằng đá hình bầu dục, hình tròn, hay hình tam giác được mài dũa một bên, một bên để nguyên. Những đá mài xinh xắn được tìm thấy ở phần lớn các địa điểm khai quật cùng với nhiều vụn đá. Những tầng trên của của các hầm và động đá thường để giữ các đồ gốm và một ít dụng cụ bằng đá khác với đầu để sử dụng thì sắc bén. Xương thú vât và một số lượng lớn vỏ sò cũng hiện diện. Các nhà khảo cổ nghĩ rằng đồ gốm cùng với các dụng cụ của nền văn hóa HÒA-BÌNH xuất hiện ngẫu nhiên và do những người có một nền văn hóa cao hơn sống gần đó chế tạo có thể là những nông dân đã di cư từ miền bắc xuống. Các nhà khảo cổ cũng nghĩ rằng những dụng cụ đá mài được học từ người bên ngoài. Nhưng không có địa điểm nào của những nông dân phía bắc được tìm thấy. Năm 1963, tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) đã tổ chức một đoàn liên hợp khảo cổ cấp thời phối hợp giữa BỘ NGHỆ THUẬT THÁI-LAN và ĐẠI HỌC HAWAII để làm công việc cứu vớt khảo cổ ở những khu vực sẽ bị lụt do công việc xây dựng những đập nước mới trên sông CỬU LONG và những chi nhánh của sông này. Chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) phải bắt đầu làm việc trong miền bắc THÁI-LAN, nơi những đập nước đầu tiên được xây dựng. Không có một hệ thống khảo cứu về thời tiền sử ở vùng này được Hoàn tất. Tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) cảm thấy cần khẩn cấp bắt đầu hàng loạt khai quật trước khi vùng này chìm ngập dưới nước. NH ỮNG NGẠC NHIÊN ĐẾN TỪ MỘT GÒ ĐẤT KHÔNG ĐÁNG QUAN TAÂM. Trong mùa khảo cứu dã ngoại đầu tiên chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) đã định vị trí của hơn hai mươi địa điểm, 57 tịnh an lạc tượng bằng quẻ Đoài (Vui, Hỉ), lúc nào cũng sẵn lòng cảm thông tha thứ cho người, tượng bằng quẻ Càn (Xả) thì con người sẽ đạt được cõi phúc, tượng bằng quẻ Chấn (Tâm dương, Chân tâm, Đạo tâm), (như thuyết Tứ vô lượng tâm của Phật giáo). 4) Phát hiện Trung Thiên Đồ trong truyền thuyết. Kinh Dịch có tám quẻ đơn: Càn còn gọi là Thiên có tượng là trời, là vua, là cha. Khôn còn goïi laø Địa có tượng là đất, là hoàng hậu, là mẹ. Khảm còn gọi là Thuỷ có tượng là nước, là cá (ngư). Ly còn gọi là Hoả có tượng là lửa. Cấn coøn goïi là Sơn có tượng là núi. Đoài còn gọi là Trạch có tượng là đầm (hồ). Chấn còn gọi là Lôi có tượng là sấm, là con trai trưởng. Tốn còn gọi là Phong có tuợng là gió, là cây (mộc). Khi tám quẻ đơn chồng lên nhau ta được 64 quẻ kép, nhưng khi tám quẻ đơn được đặt trên vòng tròn ta sẽ được ba thiên đồ căn bản: Tiên Thiên Đồ thường được người Trung Hoa gọi là Tiên Thiên Đồ Phục Hy vì cho là do Phục Hy chế ra, Hậu Thiên Đồ cũng được người Trung Hoa gọi là Hậu Thiên Đồ Văn Vương vì cho là do Văn Vương thiết lập, ở đây chúng tôi chỉ gọi là Tiên Thiên Đồ và Haäu Thieân Ñoà đã chứng minh được Kinh Dịch do người Việt Nam sáng chế nên Phục Hy, Văn Vương chẳng can dự gì vào việc sáng tạo các thiên đồ. Dịch đồ thứ ba chính là Trung Thiên Đồ đã được tổ tiên Việt Nam cất giấu trong truyền thuyết Lạc Long Quân - Âu Cơ. Truyền thuyết Lạc Long Quân - Âu Cơ không chỉ là một huyền sử về nguồn gốc dân tộc "Con Rồng cháu Tiên", một thông điệp về tình đoàn kết, nghĩa yêu thương giữa các dân tộc anh em, đồng bào mà còn chứa đựng một thông tin về di sản tinh thần vô giá của dân tộc Việt Nam đã được tổ tiên chúng ta bí mật cất giữ trong đó: tôi muốn nói đến Kinh Dịch đứa con lưu lạc của Việt Nam đã được Trung Quốc nuôi dưỡng và đã thành danh ở đó. Nếu chúng ta kết hợp những thông tin nằm rải rác trong các 216
đồng với kết quả thực nghiệm của Leokadia Podhorecka (1986), trình bày năm 1986 tại hội nghị quốc tế về Trường sinh học tại Zagrev về tính bất đối xứng phải - trái trong nhân thể (2, tr 117). Hình đồ cũng thể hiện được y lý Đông Phương cho rằng Thiên khí tả truyền: Dương khí đi từ bên phải (Càn dương) sang bên trái (Cấn, Chấn dương), Địa khí hữu truyền: Âm khí đi từ bên trái (Khôn âm) sang bên phải (Đoài, Tốn âm). Con người muốn sống cần phải thở (Càn phế, chủ khí), sau đó phải được nuôi dưỡng bằng thức ăn (Khôn, tỳ vị). Con người khoẻ mạnh khi tâm (Ly) giao hoà với thận (Khảm), nếu tâm thận bất giao sẽ sinh tật bệnh, vị y tổ Việt Nam Lê Hữu Trác đã phát triển học thuyết này để chữa bệnh rất hiệu quả. b) Con người siêu lý: Theo trãi nghiệm của các hành giả Yoga hoặc Khí công, Thiền, thì cơ thể có bảy trung tâm năng lượng tác động chi phối sự sống của con người, gọi là bảy đại huyệt hay là bảy luân xa. Trung Thiên Đồ chính là biểu đồ hệ thống bảy luân xa đó, theo thứ tự từ dưới lên: luân xa 1 là Hoả xà Kundalinê chính là quẻ Ly hoả, Luân xa 2 là Mệnh môn quan chính là quẻ Khảm (thận thuỷ), Luân xa 3 là Đơn điền Ngũ Hành Sơn chính là quẻ Cấn sơn, Luân xa 4 là Luân xa tâm gồm hai quẻ Tốn (tâm âm) và Chấn (tâm dương), luân xa 5 là trung tâm Ấn đường chính là quẻ Đoài, luân xa 6 nằm ở chân mi tóc hay huyệt Thượng tinh mà Đạo giáo thường gọi là Kim mẫu chính là quẻ Khôn (Địa mẫu), Luân xa 7 là huyệt Thiên môn Bách hội chính là quẻ Càn Thiên. c) Con người đạo lý: Trung Thiên Đồ còn biểu đạt một mẫu người đạo lý tâm linh: quẻ Sơn Tượng cho tính người tham lam muốn tích luỹ như núi (Tham), quẻ Ly Hoả tượng cho người có tính sân như lửa (Sân), quẻ Khảm Thuỷ tượng cho người có tính si như nước đổ dồn về chỗ thấp (Si), ba thói xấu đó sẽ dẫn con người đến chỗ ác tượng trưng bằng quẻ Tốn (tâm âm, nhục tâm, vọng tâm), (như thuyết Tam Độc của Phật Giáo). Nhưng nếu con người biết phát triển tâm từ bi như tình yêu của mẹ tượng bằng quẻ Khôn (Địa Mẫu - Từ Bi), khiến tâm thanh 215 trong mùa thứ hai đoàn đã khai quật một vài nơi của các địa điểm này trong khi thử nghiệm các nơi khác; trong năm 1965-1966, chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) đã làm một cuộc khai quật chính ở NON NOK THA. Trong lúc thử nghiệm với đồng vị phóng xạ carbon-14 để xác định thời gian của các cổ vật hiện ra vài vấn đề, chúng đã đề xướng một cách mạnh mẽ là có dấu hiệu của sự liên tục về đời sống của con người (với vài sự ngắt quãng) đi ngược về thời gian trước năm 3500 trước tây lịch. NON NOK THA là một gò đất rộng khoảng sáu mẫu Anh (acre) nhô lên các ruộng lúa bao quanh khoảng sáu bộ Anh (foot). Trong khi làm việc tại đó, chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) sống ở làng BAN NA DI, cách gò đất khoảng một hai trăm mét. Chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) làm việc bốn tháng tại nơi khai quật đầu tiên. Ông HAMILTON PARKER thuộc đại học OTAGO, nước TÂN-TÂY-LAN chịu trách nhiệm trong năm đầu tiên. DONN BAYARD, một sinh viên học trò của tiến sĩ SOLHEIM II, trở lại NON NOK THA trong năm 1968 để làm cuộc khai quật thứ hai cho luận án tiến sĩ của ông ta. Từ đó hai đại học OTAGO và HAWAII đã liên tục yểm trợ cho công việc của đoàn liên hợp khảo cổ như một chương tình liên kết phối hợp với bộ NGHỆ THUẬT THÁI-LAN .Những kết quả của các cuộc khai quật cho tới bây giờ (năm 1971: lời người dịch) đi vào năm thứ 7 đã làm kinh ngạc nhưng mới chỉ mở ra một cách chậm chạp khi những phân tích của chúng tôi tìm ra từ phòng thí nghiệm ở HONOLULU. Ngay khi chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) bắt đầu nhận kết quả đồng vị phóng xạ CARBON-14 định vị thời gian, chúng tôi bắt đầu nhận thức rằng địa điểm này là một địa điểm thực sự mở ra một cuộc cách mạng của ngành khảo cổ. 58
Trong một mảnh gốm vỡ vụn nhỏ hơn 1 inch vuông, chúng tôi đã tìm ra dấu vết của vỏ trấu. Từ thử nghiệm phóng xạ đồng vị CARBON ở một mức trên mảnh gốm này, chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) được biết rằng hạt gạo này có niên đại ít nhất là 3500 năm trước tây lịch. Điều này chứng tỏ rằng lúa gạo đã được trồng tại đây trước cả Trung-Hoa hay Ấn-Độ, nơi một vài nhà khảo cổ cho rằng là nơi thuần hóa lúa gạo đầu tiên, cả ngàn năm. Từ CARBON phóng xạ đồng vị của than liên hệ, chúng tôi (Tiến só SOLHEIM II) biết rằng những rìu đồng đúc trong những khuôn đôi bằng sa thạch được làm ra ở NON NOK THA sớm hơn 2300 năm trước tây lịch có thể là 3000 năm trước tây lịch. Đây là hơn 500 năm trước kỹ thuật đúc đồng ở Ấn-Độ, và 1000 năm trước khi đồng được biết đến ở Trung-Hoa. Địa điểm này cũng chứng tỏ là lâu đời hơn những địa điểm ở Cận Đông vẫn được coi là nơi chế tác đồng đầu tiên. Khuôn chữ nhật mà chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) tìm thấy ở NON NOK THA đều theo cặp đôi, chỉ rõ ràng chúng được đặt chung với nhau ở nơi chúng tôi (tiến sĩ SOLHEIM II) tìm ra chứ không phải bị thất lạc hay vứt bỏ. Quan tâm toàn thể khu vực và những lò nấu kim loại bị hư hỏng và những cục đồng nhỏ vương vãi chúng tôi (đoàn tiến sĩ SOLHEIM II) không còn nghi ngờ gì nữa chúng tôi đã khai quật một khu vực đúc đồng, hay chính xác hơn một nhà máy làm rìu cổ. Những phần của gia súc được chôn chung với những mộ cổ xưa ở NON NOK THA. Những phần này đã được nhận ra như gia súc tương tự như loái bò có u. Điều này chứng tỏ những gia súc đã được thuần hóa sớm ở Đông Á Châu. CHESTER GORMAN, một sinh viên của tôi ở trường đại học HAWAII, là người xác định vị trí của NON NOK THA bằng cách tìm ra những mảnh gốm đã bị soi mòn trên gò đất. Năm 1965, anh ta trở lại Thái-Lan cho luận án tiến sĩ của anh ta. CHESTER GORMAN muốn thử nghiệm lại 59 Thiên Đồ. Đã có Tiên Thiên Đồ làm thể và Hậu Thiên Đồ làm dụng là đủ lắm rồi. Đây chính là khuyết điểm lớn nhất của Dịch học Trung Quốc mà cũng là cái may lớn nhất cho ta để từ chỗ sơ hở này ta tìm ra chứng lý quan trọng nhất, quyết định nhất để xác nhận tác quyền của Việt Nam. Trung Quốc không có Trung Thiên Đồ, một Đồ quan trọng bậc nhất dùng làm la bàn để viết nên kinh văn các lời hào, Việt Nam lại cất giữ Trung Thiên Đồ! Vậy thì ai là chủ nhân Kinh Dịch? Câu hỏi đã được trả lời, bí ẩn hai nghìn năm đã được trưng ra ánh sáng.Tác giả bài này có may mắn là đã thiết lập được Trung Thiên Đồ. Đồ này quẻ Càn ở phương Nam, quẻ Đoài ở phương Đông Nam, quẻ Tốn ở phương Đông, quẻ Khảm ở phương Đông Bắc, quẻ Ly ở phương Bắc, quẻ Cấn ở Tây Bắc, quẻ Chấn ở Tây và quẻ Khôn ở phương Tây Nam. Đây chính là Đồ thứ ba trong số ba Thiên Đồ trọng yếu của Kinh Dịch mà người Trung Hoa không tìm ra. Nếu Tiên Thiên Đồ là Thiên Đồ, Hậu Thiên Đồ là Địa Đồ thì Trung Thiên Đồ là Nhân Đồ nghĩa là Đồ nói về con người. Có một danh hoạ tài ba nào chỉ trong một hình vẽ có thể biểu đạt ba hình thái khác nhau về con người? Điều này chưa ai làm được, ngay cả máy móc tân tiến nhất, hiện đại nhất cũng không thể làm việc này. Thế mà Trung Thiên Đồ cùng một lúc có thể diễn tả ba trạng thái khác nhau đó: Trung Thiên Đồ có mục đích nói về những vấn đề liên quan đến con người cho nên hình đồ Trung Thiên có thể biểu thị ba khía cạnh khác nhau của con người về mặt sinh lý, về mặt siêu lý và về mặt đạo lý: a) Con người sinh lý: Quẻ Càn tượng cho bán cầu não phải, Quẻ Khôn tượng cho bán cầu não trái. Khi một người bị tai biến mạch máu não ở bán cầu phải thì tay chân bên trái thường bị liệt, ngược lại cũng thế. Vì Càn thuộc dương nên liên quan đến tay trái gồm hai quẻ Chấn dương và Cấn dương và vì tay trái đã dương thì chân trái lại thuộc về âm nên chân có quẻ Ly âm. Trái lại, bán cầu não trái Khôn âm sẽ ảnh hưởng đến tay phải Trạch âm và Tốn âm cùng với chân Khảm dương. Điều này tương 214
tá. Kinh Dịch bản thông hành ghi là Ly, âm Bắc Kinh đọc là Lĩ, nhưng bản Bạch Thư Chu Dịch đào được ở Mã Vương Đôi thì lại ghi là La, âm Bắc Kinh đọc là lúo (đọc như lủa). Rõ ràng đây là cách ghi của hai người Trung Hoa ở hai nơi hoặc hai thời điểm nghe người Việt Nam nói là quẻ Lửa, một người bèn ghi là lĩ (Ly), một người lại ghi là lủa (La). Còn người Việt Nam viết chữ Nôm Lửa thì lại dùng chữ lã làm âm. Cả ba âm Ly, La, Lã đều là cận âm với âm lửa, dùng để ghi âm âm lửa. Như vậy quẻ Ly không phải là quẻ có nghĩa là lìa hay là dựa như người Trung Hoa nghĩ mà chính là quẻ Lửa tức là quẻ Hoả như về sau họ đã dịch đúng nghĩa của nó. 3) Chứng lý đồ tượng: Kinh Dịch Trung Hoa thiếu một hình đồ trọng yếu, trong khi hình đồ này đang được cất giấu tại Việt Nam. Chứng tỏ Việt Nam mới là nước sáng tạo Kinh Dịch. Đồ tượng và quái tượng (quẻ) là những hình tượng cơ bản cấu tạo nên Kinh Dịch. Cả hai đều có những giá trị bổ túc cho nhau để hình thành Kinh Dịch. Đọc Dịch mà chỉ chú trọng đến quẻ không chú ý đến Đồ là một thiếu sót đáng tiếc vì như thế là đã bỏ qua quá nửa phần tinh tuý của Dịch. Những ứng dụng quan trọng của Dịch đa phần đều căn cứ trên đồ, như thuyết trọng nam khinh nữ chi phối sâu đậm nhân sinh quan Trung Quốc thời kỳ phong kiến là ảnh hưởng Càn trọng Khôn khinh của Tiên Thiên Đồ, xem phong thuỷ, coi tử vi, học thuyết Độn Giáp, Thái Ất phát sinh ở Trung Hoa là do ảnh hưởng của Hậu Thiên Đồ. Y học, Võ thuật, Binh Thư Đồ trận lừng danh của Trung Quốc đều từ các Thiên Đồ mà ra. Theo thuyết Tam tài, cơ sở để xây nên toà lâu đài Kinh Dịch thì phải có ba Đồ chính là Tiên Thiên Đồ, Hậu Thiên Đồ và Trung Thiên Đồ nhưng suốt cả hai nghìn năm nay, Trung Quốc chỉ lưu hành hai Đồ Tiên Thiên và Hậu Thiên. Người Trung Hoa tuyệt nhiên không tìm ra Trung Thiên Đồ, cuối cùng họ đành bó tay, rồi thản nhiên kết luận, không cần có Trung 213 giả thuyết do CARL SAWER và các nhà khảo cổ khác cho rằng người dân thuộc nền văn hóa HÒA-BÌNH đã thuần hóa cây cỏ. Anh ta đã khám phá ra HẦM TINH THẦN (SPIRIT CAVE) ở xa về phía bắc biên giới Thái- Lan và Miến-Điện, tại đây CHESTER GORMAN đã tìm ra được những gì anh ta muốn tìm. HẦ M CỦA THẦN CHẾT LÀM VỮNG CHÃI CÁC NIÊN HIỆU. HẦM TINH THẦN (SPIRIT CAVE) trồi lên cao bên cạnh lớp đá vôi nhìn xuống dòng suối chẩy vào sông SALWEEN ở Miến-Điện. Hầm này được dùng như một hầm mộ do đó được mang tên là hầm mộ. Khi khai quật sàn của hầm mộ, CHESTER GORMAN đã tìm thấy những phần còn lại của cây cỏ hóa than bao gồm hai hạt đậu Hòa-Lan, củ năng (water chestnut), hột ớt, nhũng đoạn dây bầu bí và dưa chuột tất cả những vật này kết hợp với những dụng cụ bằng đá đặc trưng của người dân có nền văn hóa HÒA –BÌNH. Các mảnh xương của thú vật được cắt ra từng miếng nhỏ không thấy dấu vết cháy chứng tỏ rằng thịt đã được nấu chín tại đây chứ không phải nướng trên ngọn lửa, thịt được sào trong những đồ vật bằng tre xanh vẫn thấy dùng ở Đông Nam Á ngày nay. Một loạt khảo nghiệm bằng đồng vị phóng xạ Carbon 14 cho thấy các vật liệu tìm ra ở đây có niên hiệu từ khoảng 6000 năm cho tới 9700 năm trước tây lịch. Vẫn còn những cổ vật xưa hơn nằm trong những lớp đất đào sâu hơn chưa xác định được thời gian. Vào khoảng 6600 năm trước tây lịch, các cổ vật này đã được đưa vào địa điểm này. Những cổ vật này bao gồm đồ gốm hoàn chỉnh, sắc xảo và được đánh dấu bằng những sợi dệt trong tiến trình chế tạo, cùng những dụng cụ bằng đá hình chữ nhật được đánh bóng và những lưỡi dao nhỏ. Các dụng cụ và cây cỏ được thuần hóa thuộc nền văn hóa Hòa-Bình được tiếp tục khám phá ra gần đây. 60
Chúng tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) quan tâm đến những khám phá tại hầm TINH THẦN (SPIRIT CAVE) ít nhất như là bước khởi đầu để bổ sung cho giả thuyết của CARL SAWER, những cuộc thám hiểm khác đang thêm những chứng cớ của một sự trải rộng và phức tạp của nền văn hóa HÒA-BÌNH. Ông U AUNG THAW, giám đốc cơ quan khảo cổ Miến-Điện đã khai quật trong năm 1969 một địa điểm đáng lưu ý thuộc nền văn hóa HÒA-BÌNH tại những hầm mộ PADAH-LIN ở phía đông Miến-Điện. Địa điểm này chứa đựng nhiều vật khác trong đó có nhiều họa phẩm. Đây là địa điểm xa nhất về hướng tây thuộc nền văn hóa HÒA-BÌNH được báo cáo. Những cuộc khai quật ở Đài-Loan do một đoàn thám hiểm hỗn hợp của ĐẠI HỌC QUỐC GIA ĐÀI LOAN và ĐẠI HỌC YALE dưới sự hướng dẫn của giáo sư KWANG-CHIH-CHANG thuộc ĐẠI HỌC YALE đã tìm ra một nền văn hóa với những hình dây và những đồ gốm sắc bén, dụng cụ bằng đá đánh bóng, và những phiến đá mỏng được đánh bóng đã xuất hiện từ lâu khoảng 2500 năm trước tây lịch. VẤ N ĐỀ KHÓ GIẢI QUYẾT ĐƯỢC SẮP XẾP PHÙ HỢP VỚI NHAU . Tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đã tóm tắt ý kiến về những cuộc khai quật mới cùng những niên hiệu tại đây và các nơi khác, tôi đã không chú ý tới việc nghiên cứu sự tái thiết thời tiền sử ở Đông Nam Á, trong một ngày nào đó có lẽ hai việc này cũng quan trọng ngang nhau. Trong một số bài viết được xuất bản, tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đã bắt đầu về việc này. Hầu hết những ý kiến đó, tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đề xướng ra như là giả thuyết hay phỏng đoán. Những giả thuyết hoặc phỏng này cần được khảo cứu nhiều thêm để chấp nhận hay bác bỏ. Trong số những giả thuyết này: • Tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đồng ý với SAWER là những người dân thuộc nền văn hóa HÒA-BÌNH là những 61 thời kỳ này trên một số lớn các trống đồng Đông Sơn ở Việt Nam đã có khắc hình quẻ Lôi Thuỷ Giải bằng 6 dải băng nghĩa là đầy đủ 6 hào. Vậy là rõ ràng Kinh Dịch đã có ở Việt Nam từ thời các Vua Hùng, so với chứng cứ cụ thể của Trung Quốc Kinh Dịch đã có ở nước ta trước Trung Quốc cả nghìn năm. Chuyện này chẳng khác chi chuyện tổ tiên ta đã biết trồng lúa nước nghìn năm trước Trung Hoa mà Trần Trọng Kim vẫn viết trong Việt Nam sử lược là Trung Hoa có công dạy dân ta làm ruộng. 2) Chứng lý ngôn ngữ học. Một số tên quẻ Dịch là tên tiếng Việt không phải tiếng Trung Quốc: Người ta thường gọi Kinh Dịch hay Kinh Diệc và cứ đinh ninh Diệc là do Dịch đọc chệch đi, kỳ thật tổ tiên ta nói Kinh Diệc và người Trung Hoa đã đọc chệch đi thành Dịch. Tiếng Trung Hoa Dịch còn có thể đọc là Diệc(Xem Khang Hy Từ Điển). Diệc là một loài chim nước, có họ với loài cò. Đây là những loài chim quen thuộc với đồng ruộng, với văn minh nông nghiệp, văn minh Văn Lang. Kinh Dịch là kết tinh của văn minh nông nghiệp, các nhà sáng tạo kinh Dịch Việt Nam lấy hình ảnh con diệc, con cò làm tiêu biểu cho hệ thống triết học của mình là hợp lý, nhưng người Trung Quốc muốn làm biến dạng cho khác đi, cho rằng chữ Dịch là hình ảnh con tích dịch - một loại thằn lằn hay biến đổi màu sắc theo thời gian chẳng thân thiết gần gũi gì với người nông dân cả. Điều này đã được ghi chú rất rõ trên trống đồng Đông Sơn về sau sẽ giải rõ. Tên tám quẻ đơn Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài đều là tiếng Việt không phải là tiếng Trung Quốc. Các học giả Trung Hoa rất lúng túng khi giải nghĩa nguồn gốc tên những quẻ này vì họ cứ cho đó là tiếng Hoa nên tìm mãi vẫn không lý giải được. Ở đây chỉ dẫn một quẻ để minh chứng. Quẻ Ly không có nguồn gốc Trung Hoa, đây chỉ là chữ ghi âm tiếng Việt, một dạng chữ Nôm loại giả 212
trang trí bốn băng hoa văn, mỗi băng nầy tương đương với một hào trong quẻ Dịch, theo phép đọc Hổ thể thì đây chính là hình khắc của quẻ Lôi Thuỷ Giải. Đây có thể xem là chứng tích xưa nhất trên toàn thế giới hiện chúng ta đang có được về Kinh Dịch. Chiếc nồi báu vật vô giá này mang trên mình nó lời cầu nguyện của tổ tiên chúng ta về cảnh mưa thuận gió hòa, mong sao được sống một đời an bình không có họa thuỷ tai. Lôi Thuỷ Giải là mong được giải nạn nước quá tràn ngập (lũ lụt), hay nước quá khô cạn (hạn hán). Niên đại của Văn hoá Phùng Nguyên được Hà Văn Tấn xác định: ”Phùng Nguyên và Xóm Rền đều là các di chỉ thuộc giai đoạn giữa của văn hoá Phùng Nguyên. Hiện tại chưa có niên đại C14 cho giai đoạn này. Nhưng hiện nay chúng ta đã có một niên đại C14 của di chỉ Đồng Chỗ là di chỉ mà tôi cho là thuộc giai đoạn sớm của Văn hoá Phùng Nguyên: 3800 + 60 BP (Bln-3081) tức 1850 + 60BC (Hà Văn Tấn 1986: 181-182). Như vậy, các di chỉ Phùng Nguyên và Xóm Rền phải muộn hơn niên đại này. Nhưng Phùng Nguyên và Xóm Rền lại sớm hơn các niên đại C14 của lớp dưới di chỉ Đồng Đậu. Hiện nay lớp này có các niên đại: 3330 + 100BP (Bln-830), 3050 + 80BP (Bln-3711); 3015 + 65BP (HCMV 05/93); 3100 + 50BP (HCMV 06/93). Nếu tin vào các niên đại C14 này thì giai đoạn giữa của văn hoá Phùng Nguyên nằm vào khoảng giữa thế kỷ 17 và thế kỷ 14 trước Công Nguyên... tương đương với văn hoá Thương ở Trung Quốc, thậm chí với giai đoạn sớm của văn hoá này (1, tr 578-579). Về phía Trung Quốc, tuy theo truyền thuyết cho là Kinh Dịch do Phục Hy thời đại tối cổ Trung Quốc tạo ra nhưng trên thực tế không có chứng cứ nào để xác nhận chuyện này. Triết gia đầy uy tín của Trung Quốc Phùng Hữu Lan đã khẳng định trong Trung Quốc Triết học sử: ’’Suốt thời nhà Thương chưa có Bát Quái” (bản Hồng Kông 1950, tr 457). Chưa có Bát Quái nghĩa là chưa có Kinh Dịch. Quẻ Dịch xuất hiện sớm nhất ở Trung Quốc là trên sách Tả Truyện thời Xuân Thu-Chiến Quốc (772-221 BC). Vào 211 người đầu tiên trên thế giới đã thuần hóa cây cỏ ở một nơi nào đó trong vùng Đông Nam Á. Việc này cũng chẳng làm tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) ngạc nhiên nếu sự thuần hóa này bắt đầu sớm nhất khoảng 15000 năm trước tây lịch. • Tôi (Tiến sĩ SOLHEIM II) đề nghị những dụng cụ bằng đá được tìm thấy ở miền bắc Australia được đo bằng phóng xạ đồng vị Carbon 14 có niên hiệu khoảng 20000 năm trước tây lịch thuộc về nền văn hóa HÒA-BÌNH nguyên thủy. • Trong khi những niên hiệu sớm nhất của những đồ gốm này được biết tới ở Nhật vào khoảng 10000 năm trước tây lịch, tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) kỳ vọng rằng khi nhiều địa điểm với những đồ gốm chạm trổ hình dây được xác định niên hiệu, chúng ta sẽ tìm ra những người này đã làm ra những loại đồ gốm chắc chắn trước 10000 năm trước tây lịch, và có thể họ đã phát minh ra cách làm đồ gốm. • Truyền thống tái tạo thời tiền sử của Đông Nam Á cho rằng các di dân từ miền Bắc đem những phát triển quan trọng về kỹ thuật đến vùng Đông Nam Á. Thay vào đó tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đề nghị nền văn hóa của kỷ nguyên thứ nhất tân thạch khí (sau thời đồ đá) ở bắc Trung-Hoa được biết đến như là nền văn hóa Yangshao thoát thai từ một nền văn hóa phụ thuộc văn hóa HÒA-BÌNH di chuyển lên phía bắc từ phía bắc của Đông Nam Á vào khoảng thiên niên kỷ thứ 6 hoặc thứ 7 trước tây lịch. • Tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) đề nghị nền văn hóa sau đó được gọi là văn hóa Lungshan. Đã được phát triển từ nam Trung-Hoa và di chuyển về hướng bắc thay vì đã được giả thuyết là nền văn hóa này lớn mạnh từ văn hóa Yangshao và bùng nổ về hướng đông và đông nam. Cả hai nền văn hóa này đều thóat thai từ văn hóa HÒA- BÌNH. 62
• Thuyền làm bằng thân cây có thể được sử dụng trên sông ngòi Đông Nam Á trước Thiên niên kỷ thứ năm. Có thể không lâu trước 4000 trước tây lịch cây cân bằng được phát minh ở Đông Nam Á thêm vào sự cân bằng cần thiết để đi biển. Tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) tin rằng phong trào đi khỏi khu vực bằng thuyền bắt đầu khoảng 4000 năm trước tây lịch dẫn đến các cuộc du hành ngẫu nhiên từ Đông Nam Á tới Đài-Loan và Nhật-Bản, đem tới Nhật kỹ thuật trồng khoai môn và các hoa mầu khác. • Vào một khoảng thời gian nào đó trong thiên niên kỷ thứ ba trước tây lịch, những cư dân Đông Nam Á, bấy giờ là những chuyên viên sử dụng thuyền bè, đã đi tới những đảo ở Indonesia và Philippines. Họ đã đem cả một nghệ thuật kỷ hà gồm những đường xoắn ốc, hình tam giác, hình chữ nhật trong những kiểu mẫu được dùng trạm trổ trong đồ gốm, đồ gỗ, hình xâm, quần áo bằng vỏ cây, và sau đó là vải dệt. Những mỹ thuật kỷ hà này được tìm thấy ở trên các đồ đồng ĐÔNG-SƠN và đã từng được giả thuyết là tới từ Đông Âu. • Người dân Đông Nam Á cũng di chuyển về phía tây tới Madagascar khoảng 2000 năm về trước. Điều này xuất hiện như là một cống hiến quan trọng của họ trong sự thuần hóa cây cỏ cho nền kinh tế Đông Phi Châu. • Cũng khoảng thời gian này, sự liên lạc giữa Việt-Nam và Địa Trung Hải bắt đầu có thể bằng đường biển như là kết quả của phát triên giao thương. Một vài đồ đồng khác thường được tìm thấy ở ĐÔNG SƠN đã được giả thuyết có nguồn gốc Địa Trung Hải. QUAÙ KHÖÙ COÙ THEÀ GIUÙP THAÉP SAÙNG HIEÄN TAÏI. Cách tái kiến trúc thời tiền sử Đông Nam Á được tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) trình bày ở đây căn cứ trên dữ kiện từ một ít địa điểm khai quật và một sự giải thích lại dữ kiện cũ. Nhiều sự diễn giải khác có thể có được. Nhiều khai quật phong phú, nhiều niên hiệu phong phú ở các địa điểm khai quật đều cần thiết cho thấy nếu đây là cái 63 Cho nên trong sinh hoạt, chúng ta có nhiều điểm giống họ, sau một nghìn năm mất chủ quyền, ta mất luôn tác quyền Kinh Dịchvà những gì ta nghĩ, ta làm thấy giống Trung Hoa ta đều tự nhận mình học của Trung Hoa. Kỳ thật không phải như vậy. Người Trung Hoa rất trọng hướng Đông, khi họ tiếp khách, chủ nhà ngồi quay mặt về hướng Đông để tỏ chủ quyền. Trong thời lập quốc họ luôn luôn hướng về biển Đông, không kể Nam Kinh những Kinh đô danh tiếng của Trung Quốc đều lần lượt nối nhau tiến dần từ Tây Bắc sang Đông. Ngày nay những thành phố lớn của họ cũng đều tập trung ở bờ Đông. Thế mà trong Kinh Dịch họ phải công nhận hướng Nam là hướng văn minh, mặc dầu trong sử sách họ vẫn cho Hoa Nam là xứ man di. Mỗi khi cần bói Dịch họ đặt Kinh Dịch trên bàn thờ cho quay mặt về hướng Nam như hướng ngồi của Hoàng đế, rồi lạy bái cầu xin. Cử chỉ này cho thấy trong tiềm thức họ không quên nguồn gốc Kinh Dịch đến từ phương Nam, từ đất nước của các vua Hùng. Trong vòng 60 năm trở lại đây một số nhà nghiên cứu Việt Nam đã trực giác thấy rằng Kinh Dịch là tài sản của Việt Nam nhưng khi nói như thế họ vẫn chưa thoát khỏi sự ràng buộc của truyền thuyết nên vẫn thừa nhận Phục Hy là nhân vật sáng tạo Kinh Dịch. Cho nên không tránh được mâu thuẫn. Ngày nay chúng ta có đầy đủ chứng lý để nói ngay rằng Kinh Dịch là sản phẩm của Việt Nam, do chính tổ tiên người Việt sáng tạo, trên chính quê hương Việt Nam với nhiều bằng chứng vật thể còn lưu dấu trên đồ gốm Phùng Nguyên, đồ đồng Đông Sơn. Phục Hy, Văn Vương chưa từng làm ra Dịch 1) Chứng lý vật thể. Kinh Dịch xuất hiện tại Việt Nam một nghìn năm trước khi có mặt tại Trung Quốc:Tại di chỉ xóm Rền, thuộc nền Văn hoá khảo cổ Phùng Nguyên, các nhà khảo cổ đã đào được một chiếc nồi bằng đất nung (11, tr 642) trên có 210
KINH DỊCH Di sản sáng tạo của Việt Nam. Đã có khá nhiều công trình nghiên cứu của các học giả Việt Nam về Kinh Dịch, trong số đó có một côn g trình đặt lại vấn đề " tác quyền" của bộ Kinh này. Đó là học giả Nguyễn Thiếu Dũng, qua nhiều tìm tòi và nghiên cứu, ông đã nêu ra một số chứng lý để minh chứng rằng Kinh Dịch là sáng tạo của người Việt Nam. Với sự thận trọng cần thiết, Thanhnien Online xin giới thiệu bài viết sau đây của học giả Nguyễn Thiếu Dũng để rộng đường tham khảo. Từ hai nghìn năm trước khi chúng ta bị phong kiến phương Bắc đô hộ, tổ tiên chúng ta ở thời đại Hùng Vương đã sáng tạo Kinh Dịch và dùng học thuyết này xây dựng nền tảng cơ bản cho văn hoá Việt Nam, nhờ thế trong suốt một nghìn năm lệ thuộc Trung Hoa, chúng ta vẫn đứng vững không bị đồng hoá như các dân tộc ở Hoa Nam.Người Trung Hoa không biết từ thời điểm nào đã tiếp thu được Kinh Dịch của Việt Nam và họ cũng đã dùng Kinh Dịch để góp phần xây dựng nền tảng văn hoá của họ. 209 sườn của công việc tổng quát căn bản này cho được gần hơn với sự tái kiến trúc của HEINE-GELDERN thời tiền sử ở Đông Nam Á. Burma và Assam tuyệt nhiên không được biết đến trong tiền sử, tôi (Tiến Sĩ SOLHEIM II) nghi ngờ chúng là một phần quan trọng của thời tiền sử Đông Nam Á. Hầu hết những điều cần thiết là nhiều chi tiết hơn về những khu vực nhỏ có những đặc tính riêng biệt. Tăng cường sự khảo sát trong những khu vực nhỏ bằng cách hợp tác việc phát triển văn hóa địa phương và sự chấp nhận tiến hóa môi sinh để tìm xem cách sống của người dân phù hợp với môi trường của thời tiền sử. Sau cùng, đây là người dân chúng ta (Tiến Sĩ SOLHEIM II và đoàn thám hiểm cua ông) muốn tìm hiểu, và điều thăm dò này có thể giúp chúng ta vài sự thông suốt trong sự phản ứng giữa những người dân Đông Nam Á với nhau và với những đổi thay của họ trong vùng Đông Nam Á. HOÀNG-HOA-NHÂN-KIỆT 64
CHƯƠNG II. KIM TỰ THÁP YONAGUNI. 208 65
Chương II. GIÁ TRỊ VỀ KINH DỊCH. 66 207
Kim töï thaùp Yonaguni treân theàm Nanhailand. Kim tự tháp Yonaguni và mối liên hệ với nền văn minh của người Việt trên thềm Nanhailand. 1/ Dẫn nhập : Như trong các bài viết về nguồn gốc dân tộc Việt, thường có nhắc đến thềm Nanhailand bên cạnh thềm Sundaland, vùng đất bị chìm dần xuống biển Đông trong khoảng thời gian từ 15000-BC đến 8000-BC. Trong báo Khảo Cổ Học Việt Nam số 6 năm 2006 có đăng tin các nhà khảo cổ Việt Nam tìm thấy nhiều vỏ ốc ruộng và ốc nước ngọt đã bán hóa thạch, trong hang Thủng, Vịnh Hạ Long. Điều này góp thêm một bằng chứng về vùng đất sinh sống của người Việt cổ là tại thềm Nanhailand. Bài viết của Nguyễn Đức Hiệp về nguồn gốc Mân Việt và Đông Nam Á cổ của một số dân tộc bản địa tại Đài Loan cũng góp thêm bằng chứng cho nhận định này. Vào năm 1985, Kihachiro Aratake, một dive tour operator người Nhật, đã phát hiện ra kim tự tháp nằm dưới vùng biển Yonaguni ( thuộc quần đảo Okinawa, Nhật - gần Đài Loan). 67 Leâ Quyù Ñoân. (Thaùi Bình) (Hình 2) Hoïc roäng taøi cao, Coù trí nhôù sieâu phaøm. Moät hoâm, OÂng xem qua quyeån soå ghi thieáu thueá taïi nhaø moät lyù tröôûng. Sau ñoù, nhaø lyù tröôûng bò chaùy. OÂng ñoïc cho vieát laïi khoâng sai moät chöõ. Ngoaøi ra daân ta coøn nhieàu ngöôøi thoâng minh taøi trí. Rieâng veà phuï nöõ, Coù baø Ñoaøn thò Ñieåm, baø Hoà Xuaân Höông... laø caùc danh nhaân kyø taøi. Coøn veà theå löïc, daân ta coù söùc khoûe phi thöôøng. Nhö : oâng Leâ Vaên Khoâi (Cao Baèng) con nuoâi cuûa Taû quaân Leâ Vaên Duyeät, tay khoâng baét coïp döõ, laøm söù giaû Xieâm thaùn phuïc. Hoaëc nhö : Lyù OÂng Troïng (Quaän Giao Chæ) (Hình 3) Cao lôùn söùc maïnh phi thöôøng. Döôùi thôøi An Döông Vöông, Taàn Thuûy Hoaøng dem 50 vaïn binh ñaùnh nöôùc ta ñaõ bò thaát baïi. (220 TCN). Vì quaân Taàu thaáy Lyù OÂng Troïng cao lôùn söùc maïnh phi thöôøng ñeàu sôï haõi boû chaïy. Sau Vua An Döông Vöông ñöa Lyù OÂng Troïng sang coáng Taàu ñeå ñöôïc yeân Vua Taàn Thuûy Hoaøng raát möøng rôõ, ñaõ duøng Lyù OÂng Troïng ñeå deïp Hung noâ. Nöôùc Taàu yeân oån, vua Taàn Thuûy Hoaøng cho Lyù OÂng Troïng veà thaêm queâ höông. Roài OÂng bò beänh cheát ôû queâ nhaø. 206
Ñieån hình Giaù trò soá 6. Hun ñuùc tinh thaàn taøi trí nhö Tieân vaø theå löïc maïnh meõ nhö Roàng, ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng. Toå tieân ta ñaõ choïn Tieân Roàng laøm vaät bieåu nöôùc ta, laø ñeå hun ñuùc tinh thaàn daân toäc ta ñöôïc thoâng minh taøi trí nhö Tieân vaø theå löïc coù söùc maïnh nhö Roàng. Roài keát hôïp phaùt huy nhöõng giaù trò tuyeät vôøi cuûa daân toäc ta töø laâu ñôøi. Neân daân toäc ta ñaõ trôû thaønh daân toäc thoâng minh taøi trí.Do ñoù, khi ra haûi ngoaïi, gaëp ñòa baøn thuaän lôïi nhö dieàu gaëp gioù, nhöõng ngöôøi Vieät haûi ngoaïi ñaõ thaønh coâng veû vang mau choùng treân khaép theá giôùi. Hình 1 Hình 2 Hình 3 Xöa kia, daân ta taøi trí thoâng minh nhö Nguyeãn Traõi , Nguyeãn Du. Nguyeãn Bænh Khieâm. Hoaëc nhö : Nguyeãn Hieàn (Nam Ñònh) (Hình 1) Thoâng minh taøi trí. Naêm 12 tuoåi ñaäu traïng nguyeân. Söù Taàu qua thaêm, ñöa baøi thô thöû taøi. Caùc quan xem khoâng ai hieåu gì. Vua cho vôøi oâng tôùi. OÂng xem qua traû lôøi ngay. Söù Taàu raát phuïc taøi trí cuûa oâng. 205 Kim töï thaùp Yonaguni. Quả thật nó làm chúng ta liên tưởng đến các hình khắc trên Bãi đá cổ Sapa dù nó rõ hơn (có lẽ vì được gìn giữ dưới biển hàng ngàn năm nay, không bị hư mòn bởi gió và con người ) 68
Một hình khắc trên bãi đá cổ Sapa. Hy vọng các nhà khoa học Nhật và Việt có cơ hội cùng nghiên cứu về đầu mối quan trọng này, một minh chứng hùng hồn cho nền văn minh từng tồn tại trên thềm lục địa Nanhailand thời kỳ cuối kỷ băng hà 8000-BC. 2/ Một số thảo luận giữa Doremon360 và nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh Hình. Mô phỏng thành phố Atlantis mà Plato mô tả. 69 HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 6. Maët troáng Thành trng ( Tng trng Tiên) (Tng trng Rng) Nhìn troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy maët troáng coù nhieàu chim. Neân Maët troáng ñöôïc töông tröng cho Tieân. Coøn thaønh troáng coù 6 thuyeàn roàng. Neân Thaønh troáng ñöôïc töôïng tröng cho Roàng. Ñoù dieãn taû : BIEÅU TÖÔÏNG TIEÂN ROÀNG. Hun ñuùc tinh thaàn taøi trí nhö Tieân vaø theå löïc maïnh meõ nhö Roàng, ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng. 204
Ñieån hình Giaù trò soá 5. Dung hoøa hai chieàu ñoái nghòch ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng. Soáng vôùi AÂm Döông yù nghóa laø moïi söï vieäc, söï vaät ñeàu coù hai maët ñoái nghòch nhö AÂm Döông. Do doù, bieát dung hoøa hai maët ñoái nghòch seõ toát ñeïp. Coøn ngöôïc laïi seõ tai haïi. Trong gia ñình, ngoaøi xaõ hoäi, neáu coù tính tình hay yù kieán traùi ngöôïc nhau, haõy soáng dung hoøa seõ toát ñeïp, thaønh coâng. Hình 1 Hình 2 GIA ÑÌNH ÑÖÔÏC HAÏNH PHUÙC. (Hình 1) Nhôø moïi ngöôøi bieát soáng dung hoøa tính tình ñoái nghòch hoaëc khaùc bieät. Vôï choàng soáng chung thuûy, hay con caùi soáng hieáu ñeã, cuõng nhôø bieát dung hoøa tính tình ñoái nghòch hoaëc khaùc bieät. SINH HOAÏT COÄNG ÑOÀNG THAØNH COÂNG, (Hình 2) Cuõng nhôø moïi ngöôøi bieát soáng dung hoøa yù kieán ñoái nghòch hoaëc khaùc bieät. 203 Hình. Mặt trống đồng Ngọc Lũ. Nền văn minh mà Plato nói đến, Atlantis, thực sự tồn tại trên thềm Nanhailand và Sundaland (Kim tự tháp Yonaguni là một bằng chứng, công trình này phải được xây dựng vào cuối kỷ băng hà, để khi nước biển dâng lên khoảng 8000-BC, công trình bị chìm xuống biển như hiện trạng ngày nay), và trống đồng của người Việt thì tìm thấy khá nhiều tại khu vực này, nên cấu trúc vòng cung của Atlantis và trống đồng nhất định có mối liên hệ. Lưu ý là mô phỏng Atlantis đã theo kiến trúc phương Tây. Cũng dễ hiểu vì hồi đầu người ta tưởng rằng Atlantis nằm ở Đại Tây Dương. Nhưng hình chụp địa hình của vệ tinh đã khẳng định không có vùng đất bị nhận chìm nào ở Đại Tây Dương đủ lớn để con người phát triển văn minh. Nhưng bán đảo Đông Nam Á cổ thì cực kỳ hợp lý. (Ngoài hiện vật, công trình, thì ngay cả di truyền, phong tục, truyền thuyết, cổ tích ... cũng được giới cổ sử ngày nay tôn trọng vì nó phản ánh thực tế sinh động). Trống đồng thì chắc chắn là của dân Việt. 70
Cho dù các bác TQ có nói gì, thì hãy nhớ rằng lãnh thổ xưa của các bác ấy ở phía bắc sông Hoàng Hà, gần Mông Cổ và khác biệt với văn minh trên thềm Nanhailand. Những trống loại 1 được tìm thấy nhiều nhất ở đất Việt ngày nay cũng chứng tỏ chủ nhân của nó. TG cũng công nhận điều đó. Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh : Không có một nền văn minh Atlantis mang tính vùng lãnh thổ hay địa phương. Sở dĩ các nhà nghiên cứu nêu ñieàu này - theo tôi - chỉ vì họ bị ám ảnh vào một nền văn minh hiện đại họ đang sống ngày nay và không có một ý niệm vững chắc nào về một nền văn minh phát triển hơn trong lịch sử tiến hóa của nhân loại . Qúa khứ lịch sử nhân loại - trong tiềm thức của họ - thì nhân loại chỉ bắt đầu từ thời đại đồ đá. Bởi vậy, họ chỉ có thể ý niệm một cách mơ hồ về một nền văn minh vượt trội qua truyền thuyết và di vật khảo cổ phát hiện gần đây (Như kim tự tháp ở Đông Nam Á). Những di vật khảo cổ mới phát hiện ấy - vốn không phản ánh toàn thể - và chưa nói lên điều gì, nếu chưa có kiến thức văn hóa liên quan. Nguyễn Vũ Tuấn Anh cho rằng: Nền văn minh Atlantis chính là một nền văn minh toàn cầu của nhân loại vào kỷ băng hà. Bán đảo Đông Nam Á chỉ là một bộ phận của nền văn minh này.Chính nền văn minh rực rỡ này, đã tổng kết mọi quy luật tương tác vũ trụ trong một học thuyết Âm Dương Ngũ Hành và ứng dụng phương pháp luận của nó trong cuộc sống con người (như môn Phong Thủy); hoặc qui luật phát triển của từng con người rất chi tiết, có tính dự báo (Như Tử Vi). 71 HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 5. àn chim 4 cp Noùc nhaø 1 chim. Ñoaøn muùa 6 ngöôøi Ñoaøn muùa 7 ngöôøi Nóc nhà 2 chim àn chim 3 cp SOÁNG VÔÙI AÂM DÖÔNG. Nhìn maët troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy maët troáng ñöôïc phaân bieät laøm ñoâi moät nöûa chaün moät nöûa leû : Nöûa chaün goàm coù : àn chim 4 c p, Ñoaøn muùa 6 ngöôøi, Noùc nhaø 2 chim. Nöûa leû goàm coù : Ñaøn chim 3 caëp. Ñoaøn muùa 7 ngöôøi. Noùc nhaø 1 chim. Ñoù dieãn taû : SOÁNG VÔÙI AÂM DÖÔNG. Dung hoøa hai maët ñoái nghòch ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng 202
Hình 1 Hình 2 Hình 3 Vua Leâ Lôïi. (Hình 2) Nhôø beàn chí, möu löôïc, tìm sô hôû duøng röøng nuùi hieåm trôû ñaùnh du kích laâu daøi, quaân giaëc hao moøn meät moûi. Sau 10 naêm, vua ñaõ chieán thaéng 10 vaïn quaân Minh gieát cheát töôùng Lieãu Thaêng trong traän Chi Laêng (1427), daønh laïi Ñoäc laäp cho nöôùc ta. Vua QuangTrung. (Hình 3) Möu trí, lôïi duïng sô hôû Quaân Thanh ñang say söa aên Teát, Vua cho quaân ta di chuyeån thaàn toác ra Baéc, vaø baát ngôø taán coâng vaøo ngaøy moàng 3 Teát, Quaân ta ñaõ ñaùnh tan 20 vaïn quaân Thanh, caùc töôùng cheát tôi bôøi. Traän Ñoáng Ña (1789) ñaõ chieán thaêng oai huøng trong voøng 5 ngaøy, laøm khieáp ñaûm quaân Taàu. 201 Nền văn minh Lạc Việt chính là hậu duệ của nền văn minh này - Tổ tiên của chúng ta đã sống sót sau trận Đại Hồng thủy và giữ lại được những giá trị của học thuyết này. Nếu con người của nên văn minh hiện đại, chỉ dừng lại ở việc tìm ra dấu tích của một nền văn minh đã bị hủy diệt thì thật là chưa hoàn hảo. Chúng ta cần phục hồi lại chính những gíá trị tri thức của nền văn minh một thời Hoàng Kim rực rỡ ấy - mà tổ tiên người Lạc Việt để lại. Theo THÔØI ÑAÏI BAÊNG HAØ thì : 25,000 BC, các vùng đất thật sự để con người có thể sinh sống và phát triển thịnh vượng là rất ít : 10,000 BC, vùng Đông Nam Á đã bắt đầu chìm xuống biển Đông 72
5000.BC, phần lớn lục địa ĐNÁ đã bị nhận chìm xuống biển Đông Như các bác thấy ở hình này ( nguồn : chương trình Genographic của National Geographic ), 25,000 BC đang là thời kỳ cao trào của kỷ băng hà, chỉ có vùng gần xích đạo là khì hậu mát mẻ, cây cỏ phát triển tốt, thuận lợi cho con người định cư, phát triển văn minh nông nghiệp và triết học, chiêm nghiệm thiên văn,... Những vùng đất phía bắc bán cầu rõ ràng là lạnh lẽo, chỉ thích hợp cho cuộc sống du mục. 10,000 BC, khi khí hậu ấm dần lên, vùng Đông Nam Á đã bắt đầu chìm xuống biển và cư dân tại đây bắt đầu di tản ra nhiều nơi trên TG, đem theo văn minh, tri thức, công nghệ đến các vùng đất khác nhau trên TG, ảnh hưởng đến các nền văn minh đang "trổi dậy" khắp nơi khi khí hậu đã ủng hộ họ. Mình tự hỏi, vì sao các dân tộc Đông Nam Á, dù là di cư lên núi để ở, vẫn giữ phong tục xây nhà sàn ? Có phải vì họ đã sống chung với sự lên xuống của con nước trong một khoảng thời gian dài trước khi quyết định di chuyển lên vùng đất cao mà sinh sống? 5000.BC thì mọi chuyện đã rõ, phần lớn lục địa ĐNÁ đã bị nhận chìm xuống biển Đông, thềm Nanhailand cũng không nằm ngoài số phận chung này. 73 Ñieån hình Giaù trò soá 4. Möu trí , Laáy yeáu thaéng maïnh, ñeå chieán thaéng xaâm laêng. Xöa kia, trong xaõ hoäi Vieät Nam ,ngöôøi ta raát chuù troïng baûo veä nhöõng ngöôøi yeáu vaø ñöôïc goïi laø Taû ñaûn. Roài baèng haønh ñoäng, ngöôøi ta ñaõ duøng Taû Nhaäm töùc caøi khuy nuùt aùo daøi beân traùi, ñi theo phía tay traùi v.v ñeå dieãn taû ø laáy yeáu thaéng maïnh, laáy nhu thaéng cöông. YÙ nghóa laø keû maïnh coi thöôøng ñoái thuû yeáu khoâng ñeà phoøng, vaø ñoái thuû nhaém vaøo caùc nhöôïc ñieåm sô hôû, vaø baát ngôø taán coâng ñeå chieán thaéng. Töôùng Lyù Thöông Kieät. (Hình 1) Möu löôïc, laøm baøi thô töù tuyeät, ñeå khích loøng quaân só tin töôûng haêng haùi chieán ñaáu, ñaõ ñaùnh tan quaân Toáng thua thaûm baïi (1076). Baøi thô ñoù laø: . Nam quoác sôn haø Nam ñeá cö, Tieät nhieân ñònh phaän taïi thieân thö . Nhö haø nghòch loã lai xaâm phaïm. Nhöõ ñaúng haønh khan thuû baïi hö. YÙ nghóa laø: Nöôùc Nam cuûa daân Nam Saùch trôøi ñaõ ñònh phaân Quaân naøo ñeán xaâm löôïc AÉt phaûi bò baïi tan . 200
HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 4. ÑI THEO TAÛ NHAÄM. Nhìn maët troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy taát caû nhöõng ñoaøn ngöôøi ,nhöõng ñaøn chim, thuù ñeàu ñi theo höôùng ngöôïc kim ñoàng hoà. Ñoù dieãn taû : ÑI THEO BEÂN TRAÙI VAØ TAÛ NHAÄM. Möu trí, Laáy yeáu thaéng maïnh, ñeå chieán thaéng xaâm laêng. 199 Khi này, khí hậu vùng đất "thiên đường" ngày nào, đã trở nên nóng, ẩm, làm cho cuộc sống trở nên khó khăn vì nóng nực, nên người ta càng phải di cư lên vùng cao cho thoáng mát, hoặc di cư dần lên phía bắc. Dân Lạc Việt và cộng đồng Bách Việt đã sinh sống trên toàn vùng Nanhailand trước khi các bác Hán tộc từ phương Bắc xuống. Như vậy, khí hậu tạo điều kiện thuận lợi cho vùng ĐN.Á phát triển văn minh vào kỹ băng hà. (Eden in the East : Thiên đàng phương Đông quả là một cái tên phù hợp cho Atlantis cổ xưa) Vì vậy mà trong huyền thoại của một số nền văn minh cổ đại của TG đều có ghi nhận trận đại hồng thuỷ, những người đến từ phương Đông, những ảnh hưởng của họ đến tri thức bản xứ, kiến trúc Kim tự tháp tìm thấy khắp nơi trên TG, những mẩu chuyện cổ tích na ná nhau (vd: Tấm Cám và Cô bé lọ lem Cinderella) Điều đáng lưu ý là quá trình chìm dần của bán đảo Đông Nam Á cổ kéo dài từ 15000-BC đến 8000-BC, một khoảng thời gian khá dài, nên chắc chắn ảnh hưởng đến văn hoá của các dân tộc Đông Nam Á cổ trong việc sống chung với con nước lên xuống ngày càng lấn vào khu vực đất sống của họ (Thể hiện qua việc xây nhà sàn để ở, truyền thuyết về cuộc chiến dai dẳn giữa người và nước như Sơn Tinh Thuỷ Tinh, ...) Ngày nay, khí hậu vẫn đang nóng dầng lên, và tương lai VN có thể sẽ mất nhiều đất khi nước biển tiếp tục dân lên. Trở lại với văn minh TG, quả thật có một sự trùng hợp kỳ lạ : Nếu văn minh cổ xưa của TG kỷ băng hà chính là văn minh Âm Dương Ngũ Hành, thông hiểu vạn vật, dự đoán vạn vật, thì ngày nay là văn minh khoa học kỹ thuật, thông hiểu vạn vật , dự đoán vạn vật. 2 nền văn 74
minh Đông Tây này tuy khác nhau về phương pháp (một bên dùng chiêm nghiệm, một bên dùng thực nghiệm) nhưng đều giúp con người thông tuệ vạn vật xung quanh và bản thân mình. Ngày nay vật lý học đã nghiêm túc xem xét và hoc hỏi các ý tưởng trong kinh dịch, âm dương ngũ hành, để tạo nền tảng xây dựng các lý thuyết vật lý hiện đại, hầu mô tả thế giới vi mô tốt hơn. Thật kỳ lạ là Đông Tây hội ngộ nhau trong thế giới hiện đại này. Ý tưởng cho rằng người Lạc Việt là một trong những hậu duệ của nền văn minh từng tồn tại trên vùng đất thiên đường xem ra thật phù hợp với những phát minh sau đây, vốn cần rất nhiều thời gian chiêm nghiệm để có thể hình thành, đồng thời nó chỉ có thể phát triển toàn vẹn trong nền văn minh lúa nước : Giấy mật hương, giấy Gân Nghiêng (Giấy cổ của người Việt xưa) Âm Lịch (Nguyên thuỷ là chu kỳ 18 năm ) Kinh Dịch (Dạng nguyên thuỷ là Chấm và Gạch) Kiến trúc mái cong (Được khắc rõ trên mặt trống đồng Ngọc Lũ và các trống loại 1) Trống Đồng loại 1 (Là loại trống đồng ẩn chứa nhiều tri thức cổ với vỏ bọc hoa văn trên trống) Một số sự tích làm cho nhận định này thêm đúng đắng : Sơn Tinh Thủy Tinh (Cuộc chiến dai dẳn giữa người và nước) 75 Hình 3 Hình 4 Vua Ngoâ Quyeàn. (Hình 3) Nhôø quaân daân moät loøng, ñaõ thaéng 20 vaïn quaân Nam Haùn, daønh Ñoäc laäp cho nöôùc ta, vôùi traän Baïch Ñaèng (938) Ñöùc Traàn Höng Ñaïo (Hình 4) Vôùi söï ñoaøn keát cao ñoä qua Hoäi nghò Dieân Hoàng, ñaõ chieán thaéng 50 vaïn quaân Moâng Coå, treân soâng Baïch Ñaèng. (1288) 198
Ñieån hình Giaù trò soá 3. Ñoaøn keát laø söùc maïnh ñeå chieán thaéng xaâm laêng. Hình thuyeàn roàng cong chôû caùc chieán só. Thuyeàn roàng chæø söùc maïnh ñi thuyeàn, neùt cong laø ñoaøn keát, chieán só baûo veä ñaát nöôùc. YÙ nghæa laøï ñoaøn keát coù söùc maïnh nhö Roàng, ñeå baûo veä ñaát nöôùc, chieán thaéng xaâm laêng. Sôû dó duøng thuyeàn Roàng, ñeå töôïng tröng cho daân toäc ta coù söùc maïnh taøi gioûi ñi thuyeàn nhaát Ñoâng Nam AÙ. Do ñoù, vua Ngoâ Quyeàn vaø Ñöùc Traàn Höng Ñaïo ñaõ phaùt huy giaù trò naøy duøng soâng Baïch Ñaèng ñeå chieán thaéng quaân Nam Haùn vaø Moâng Coå. Hình 1 Hình 2 Hoäi nghò Dieân Hoàng. (1284) (Hình 1) Laø söï ñoaøn keát cao ñoä cuûa daân toäc ta, ñeå chieán thaéng xaâm laêng. Hai Baø Tröng. (Hình 2) Nhôø toaøn daân ñoaøn keát, ñaõ ñaùnh ñuoåi Toâ Ñònh nhaø Ñoâng Haùn, daønh laïi Ñoäc laäp cho nöôùc ta. (naêm 40) 197 Tấm Cám (và một số sự tích tương tự của các dân tộc Đông Nam Á tại thềm Sundaland và các vùng đảo Nam Thái Bình Dương), giống với câu chuyện Cô Bé Lọ Lem của phương Tây (Cinderella), không thể có sự trùng hợp như thế ngoại trừ việc di dân của các dân tộc Đông Nam Á tránh Đại Hồng Thuỷ, ảnh hưởng đến các dân tộc khác trên TG, hoặc như nhận định của N.V.T.A, một nền văn minh toàn cầu, dẫn đến sự trao đổi giao lưu văn hoá rộng khắp) 3/ Ai là chủ nhân của kim tự tháp Yonaguni. Các thông tin về thời kỳ cuối kỷ băng hà : 8000-BC chắc chắn không thể có trong sử sách của Hán tộc, vì họ định cư tại bắc TQ khoảng 2500-BC. Những ghi nhận về cộng đồng Việt sinh sống ở Sundaland chắc chắn là hạn chế. Nhìn hình dưới đây, phương hướng trên trống đồng ngược với phương hướng ngày nay, điều này có nghĩa là chủ nhân của trống đồng đã chiêm nghiệm thiên văn vào thời kỳ cuối kỷ băng hà (vì trục xoay của Trái Đất đổi vị trí cứ mỗi 11.000 năm) Phương hướng trên trống đồng. 76
Phương Bắc Nam không đổi, nhưng phương Đông Tây thì ngược so với ngày nay. . Cöù 11000 naêm, truïc quay traùi ñaát thay ñoåi vò trí 1 laàn. Xem hình III.16-trang 68—Thiên văn Vật lý – Nguyễn Quang Riệu : có vẽ diễn tả chu kỳ 26.000năm của trục xoay Trái Đất từ C --> C" --> C ) Nguyeãn Quang Rieäu laø tieán só khoa hoïc vaät lyù, Ñaïi hoïc Sorbonne, Paris. Naêm 1973, OÂng ñöôïc giaûi thöôûng thaønh tích veà Thieân vaên vaät lyù cuûa Haøn Laâm khoa hoïc Phaùp. OÂng ñaõ vieát quyeån “Vuõ truï huyeàn dieäu”raát haáp daãn, ñaõ ñöôïc raát nhieàu ngöôøi meâ ñoïc. Hieän nay, OÂng laø nhaø Thieân vaên hoïc noåi tieáng theá giôùi. 77 HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 3. Ï Thaønh troáng ñoàng Ngoïc Luõ I. THUYEÀN ROÀNG CONG Nhìn treân thaønh troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy coù 6 chieác thuyeàn roàng cong. Ñoù dieãn taû : THUYEÀN ROÀNG CONG. Ñoaøn keát laø söùc maïnh ñeå chieán thaéng xaâm laêng. 196
Ñieån hình Giaù trò soá 2. Trong gia ñình, soáng hoøa hôïp ñeå ñöôïc haïnh phuùc. Vì thuûa xöa chöa coù chöõ vieát, toå tieân ta ñaõ duøng hình töôïng Troøn chæ Trôøi vaø Vuoâng chæ Ñaát. Troøn Vuoâng keát hôïp vôùi nhau thaønh hình cong. Töø ñoù hình cong chæ söï hoøa hôïp, ñoaøn keát. Do doù, Maùi nhaø baèng tre cuõng phaûi coá laøm sao ñeå uoán cho cong. YÙ nghóa laø moïi ngöôøi trong gia ñình haõy soáng hoøa hôïp ñeå ñöôïc Maùi aám gia dình.. Hình 1. Hình 2 Hình 3. Nhaø thôø Phaùt Dieäm Chuøa Moät Coät Maùi aám gia ñình. Vaäy, khi thaáy Maùi cong nhö nhaø thôø Phaùt Dieäm (Hình 1), hay Maùi cong nhö chuøa Moät Coät (Hình 2), chuùng ta haõy nghó ñeán : Söï Hoøa hôïp seõ ñem laïi haïnh phuùc gia ñình. Töø ñoù, moïi ngöôøi trong gia ñình haõy coá gaéng soáng Hoøa hôïp vôùi nhau ñeå ñöôïc Maùi aám gia ñình (Hình 3). 195 Một bằng chứng cho văn minh tồn tại trên thềm Nanhailand chính là kim tự tháp Yonaguni. Công trình này phải được xây dựng vào thời kỳ cuối kỷ băng hà, khi mà vùng Nanhailand còn là đất liền. Sau đó, biển tiến vào 8000-BC, Công trình đó bắt đầu bị chìm xuống biển. Như vậy văn minh của dân tộc khắc trên mặt trống đồng Ngọc Lũ, văn minh Lạc Việt, tồn tại vào thời điểm xây dựng kim tự tháp Yonaguni, vì trùng hợp về thời điểm hiện diện. (Chứ không phải bản thân cái trống, vốn có thể được đúc lại khi người Việt di chuyển vùng đất sinh sống từ thềm lục địa bị chìm vào sâu trong đất liền). Chúng ta có dám khẳng định người Lạc Việt là chủ nhân của công trình này hay không thì để chắc chắn, ngöôøi ta nghĩ cần tìm kiếm các hoa văn chưa bị phai mờ trên nền đá của công trình. Nhưng không ngoại trừ trường hợp người ta “xây xong những cấu trúc cơ bản” rồi mới khắc hoạ hoa văn. Mà nhìn công trình này, chắc các bạn cũng nhận xét là nó chưa được xây xong. Ai là chủ nhân công trình này ? Câu trả lời cần nhiều nổ lực nghiên cứu hơn nữa, không chỉ về hoa văn, cấu trúc, mà còn cả “phong thuỷ“ của một công trình có thể dùng để trấn yểm, ngăn ngừa thiên tai sắp xẩy đến. 4/ Một số so sánh giữa cấu trúc của kim tự tháp Yonaguni và văn minh châu Mỹ xưa : Trên các hình về kim tự tháp đã dẫn ở trên, Các bạn thấy rằng nó chưa xây xong. Nhưng cách thức xây kim tự tháp này rất giống với kim tự tháp của người Incas, Maya ở châu Mỹ. 78
. Kim tự tháp của người Maya. Cũng cần nói lại là thời kỳ cuối băng hà, có một con đường bộ liên thông từ lục địa ĐN.Á cổ đến châu Mỹ. Ngoài ra với trình độ thiên văn của văn minh trên Nanhailand và Sundaland, họ hoàn toàn có thể đi biển đến một vùng đất mới và đem theo văn minh, tri thức của mình ảnh hưởng đến các dân tộc bản địa (Xem bản đồ TG trong khoảng thời gian từ 25,000-BC đến 10,000-BC ) Theo Nguyễn Vũ Tuất Anh, không thể so sánh cái mũ của thủ lĩnh người da đỏ với cái mũ của người trong trống đống. Để ý kỹ- Mũ người trong trống đồng khắc hình rồng hoặc chim phượng. Hình tượng này được ghi nhận trong Kinh Thư và thực tế các mũ ông công ông táo hiện nay. Những phát hiện mới nhất về Kim Tự Tháp ngay thềm lục dịa Đông Nam Á - và Kim tự tháp Ai Cập (Có trước thời Keop) với Kim tự tháp châu Mỹ cho thấy chúng cùng một cội nguồn văn minh. Người ta sẽ phải thừa nhận một nền văn minh huyền vĩ đã từng tồn tại trên địa cầu . Và cuối cùng , người ta phải đi tìm dấu tích còn lại của những gía trị của nến 79 HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 2. MAÙI NHAØ CONG. Troáng ñoàng Ngoïc Luõ I. Nhìn maët troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy coù hai hình Maùi nhaø cong ñoái xöùng nhau giöõa maët troáng. Moät nhaø treân noùc coù moät chim ñaäu. Coøn nhaø kia coù hai chim ñaäu . Ñoù dieãn taû : MAÙI NHAØ CONG. Trong gia ñình, moïi ngöôøi soáng Hoøa hôïp, ñeå ñöôïc haïnh phuùc . 194
Ñieån hình Giaù trò soá 1. (tieáp theo) Hình 1 TUÏC LEÄ TEÁT TA. NGAØY TEÁT TA. Ñaõ dieãn taû roõ raøng nhaát veà Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp. Teát coù nghóa laø Tieát , Tieát cuûa muøa xuaân, vôùi Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp. Nhö theá, Tuïc leä Teát ta coù yù nghóa laø Soáng hoøa hôïp yeâu thöông ñoaøn keát, hoøa hôïp vôùi thieân nhieân, ñeå daân toäc ta ñöôïc haïnh phuùc vui töôi luoân maõi nhö muøa xuaân. Vaäy, chuùng ta haõy coá gaéng giöõ vöõng Tuïc leä Teát ta. 193 văn minh đó. Họ sẽ phải quay về tìm ở nến văn minh Việt để nhân loại tiếp tục đi tới. Chỉ có nền văn minh Lạc Việt mới có thể làm sáng tỏ được những giá trị tuyệt vời của nên văn minh đã mất. Vì nền văn minh Lạc Việt chính là hậu duệ đích thực còn sót lại của nền văn minh Atlantis huyền vĩ. Doremon thấy một số ý kiến trên các Web đã so sánh giữa cấu trúc này tại kim tự tháp Yonaguni … Tượng Moai trên Easter Insland (Đảo Phục sinh) Theo Nguyễn Vũ Tuấn Anh, tượng người không lồ ở đảo Phục Sinh cũng rất giống tượng tại kim tự tháp Yonaguni. Ông cho rằng đó là một công trình trấn yểm Phong thủy - nhằm tránh một thiên tai rất lớn mà họ cho rằng sẽ xảy ra. Nếu dự đoán này đúng thì tượng khổng lồ ở đảo Phục Sinh phải làm vào đúng thời kỳ cuối của nền văn minh Atlantis. Doremon có nhờ ông xem bố trí của các tượng Moai này có phù hợp với phong thủy Lạc Việt để trấn yểm không ? Nếu phù hợp thì kết luận về niên đại của Moai mà ông nói sẽ chính xác, hơn nữa nó cũng sẽ mặc nhiên chứng minh cho nhận định về nền văn minh toàn cầu thời cổ đại của ông. Vì thời đó phương tiện truyền thông chưa phát triển như bây giờ, nên việc giao lưu giữa các tộc người chắc chắn phải bằng đường biển và đường bộ. 80
Nguyễn Vũ Tuấn Anh cho rằng: Những tượng khổng lồ ở đảo Phục Sinh mang tính trấn yểm phong thủy và thuộc về văn minh Atlantis có những lý do hợp lý của nó. Trước hết chúng ta xét đến những dấu ấn còn lại có từ thời - được coi là Cổ Đại - so với nền văn minh hiện tại là: a. VĂN MINH ATLANTIS - DẤU ẤN TOÀN CẤU Töôïng ñang laøm dôû dang taïi kim töï thaùp Yonaguni Töôïng La Venta, Gulf of Mexico. 81 ( Ghi chuù. Ngöôøi coù goác laø Nhaân Baûn. Nhaân Baûn laø tình ngöôøi, tình thöông yeâu ñoaøn keát, laø nhaân phaåm nhaân quyeàn.) Toå tieân ta ñaõ laáy yù töôûng Ñaïo Ba, vaø choïn thôøi tieát muøa Xuaân ñeå taùc haønh Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp, taïo döïng khuoân maãu cho cuoäc ñôøi daân toäc ta ñöôïc soáng haïnh phuùc töôi vui nhö muøa xuaân, vaø ñöôïc goïi laø Tuïc leä Teát ta. 192
Ñieån hình : Giaù trò soá 1. Sng theo Hòa hp Thiên nhiên Nhân Bn, ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng yeân vui. Xöa kia, Toå tieân ta ñaõ saùng taïo ra Kinh Dòch và suy ra AÂm Döông. Khi Trôøi töôi saùng, Ñaát nôû hoa, toå tieân ta ñaõ chieâm nghieäm vì hòa hp mà Trôøi Ñaát tt p, ti sáng n hoa. Nên khi nói n Trôøi Ñaát có ý ngha là Hòa hp, tt p. Roài Khi Trôøi Ñaát Ngöôøi taùc haønh hoøa hôïp, Trôøi töôi saùng, Ñaát nôû hoa, laøm cho Ngöôøi vui söôùng, tt p. Nên Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp có ý ngha là : Sng theo Hòa hpThiên nhiên Nhân Bn, tc là Sng Hòa hp vi Tri ¡t, hòa hp vi tình Ng¢i, là tình th¢£ng yêu ¤oàn k¥t, ¤¦ bn than ¤¢c kh§e m¨nh tt lành, gia ¤ình ¤¢c h¨nh phúc thành công, quc gia ¤¢c th©nh tr©, th¥ gii ¤¢c hòa bình. Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp laø Tam Taøi, là Ñaïo Ba, laø Chaân lyù saùng ngôøi cuûa daân toäc ta. Töø ñoù, Ñaïo Ba (töùc Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp) ñaõ trôû thaønh ñöôøng loái höôùng daãn con ngöôøi ñöôïc toát ñeïp, neân môùi goïi laø Ñaïo Ba. (Ñaïo laø ñöôøng loái, Ba laø Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp)… . Vì vaäy, ca dao ta môùi coù caâu : Coá sao giöõ troïn Ñaïo Ba, Sau duø coù thaùc cuõng laø thôm danh. Ñaïo Ba töùc Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp , laø soáng hoøa hôïp vôùi thieân Nhieân (töùc Trôøi Ñaát), hoøa hôïp vôùi Nhaân Baûn (Ngöôøi) , ñeå baûn thaân ñöôïc khoûe maïnh toát laønh, gia ñình döôïc haïnh phuùc. quoác gia ñöôïc yeån oån thònh trò, theá giôùi ñöôïc hoøa bình. 191 Tượng khổng lồ có dấu ấn ở thời thượng cổ: *Tượng vua Ramset II, tượng Nhân Sư ở Ai Cập....Tương Moai đảo Phục Sinh....và gần đây là đầu tượng khổng lồ ở thềm lục địa Thái Bình Dương được phát hiên. Ngoài ra còn các tượng thần thuộc văn minh Hy Lạp đã chìm dưới biển cũng cho thấy có kích cỡ rất lớn. Xu hướng làm tượng đá cỡ lớn này có ở các miền đất trên lục địa. * Dấu ấn Kim tự tháp tiền Keop (Loại Kim Tự tháp bậc tháng phát hiện ở Nam Mỹ): Có ở một các nơi trên các lục địa lớn . Thậm chí cả ở vùng Ban Căng (Như phát hiện gần đây). * Những gía trị văn hóa phi vật thể còn lại trong các nền văn minh cổ đại lưu truyền đến nay - dấu ấn đầu tiên phải khẳng định là: Đó chính là khoa chiêm tinh có ở trong tất cả các nền văn minh cổ đại thuộc về nền văn minh hiện tại. Hầu hết những khoa chiêm tinh này đều có nguồn gốc Thiên Văn. Điều đặc biệt là: Nếu lấy Hậu Thiên bát quái Lạc Việt phối Hà Đồ thì chúng có sự trùng khớp ở những dấu ấn có tính nguyên lý cho những khái niệm tiên tri . Tất cả những yếu tố trên cho thấy chúng phải có chung một cội nguồn văn hóa mang tính toàn cầu. b. VĂN HIẾN LẠC VIỆT VÀ ATLANTIS Sự phục hồi lại những giá trị của văn hiến Việt với nguyên lý căn để "Hậu thiên Lạc Việt & Hà Đồ" dẫn đến một sự giải thích hợp lý tất cả những vấn đề liên quan đến thuyết Âm Dương Ngũ hành, gỡ bỏ bức màn huyền bí trong cái nhìn của tri thức nhân loại hiện đại với cái 82
nhìn huyền bí cho văn minh Đông phương cổ. So sánh với tiêu chí của lý thuyết thống nhất - mà nhân loại đang mơ ước - thì nó có đầy đủ những yếu tố của tiêu chí này. (Sự phục hồi một lý thuyết thì phải lấy tiêu chí cho một lý thuyết chứ không phải đòi hỏi di vật khảo cổ). Không thể có một nền văn minh khép kín, có tính cục bộ có thể tự phát triển đạt đỉnh mà không có giao lưu văn hóa. Mặc dù có thể có trung tâm văn minh. C. TÓM LẠI. Một nền văn minh toàn cầu đã tồn tại, trước sự hình thành lịch sử văn minh hiện đại, mà nhân loại ngày nay nhân biết được. Những chứng tích khảo cổ phát hiện những năm gần đây và các công trình khoa học mới nhất được công bố (Về khả năng của một trận Đại hồng thủy), ngày càng củng cố vững chắc cho quan điểm này. Văn hiến Việt là sự kế tục và phát triển của nền văn minh Atlantis với thuyết Âm Dương ngũ hành - trong đó có môn Phong Thủy. Bởi vậy, khả năng ứng dụng tri thức phong thủy để trấn yếm đã có từ thời rất xa xưa - nền văn minh Atlantic- là hệ quả tất yếu của suy nghiệm trên. Đây chính là sự trấn yểm của người Atlantis với hy vọng tránh một thảm họa. 83 HÌNH AÛNH DIEÃN TAÛ GIAÙ TRÒ SOÁ 1. Trôøi töôi saùng Ngöôøi vui söôùng nhaûy muùa Troáng ñoàng Ngoïc Luõ I. Ñaát nôû hoa,chim thuù nhoän nhòp Nhìn maët troáng ñoàng Ngoïc Luõ I, chuùng ta seõ thaáy ôû giöõa laø hình maët trôøi coù nhieàu tia saùng (Trôøi). Roài ra phía ngoaøi laø voøng höõng ñoaøn ngöôøi nhaûy muùa (Ngöôøi). Keá tieáp laø ñeán voøng nhöõng ñaøn gaø, höôu nai ñang ñi nhoän nhòp. Tieáp theo laø nhöõng ñaøn chim moû daøi ñang bay, xen keõ laø chim moû ngaén ñang ñöùng (Ñaát). Ñoù dieãn ta : TRÔØI ÑAÁT NGÖÔØI HOØA HÔÏP. Sng theo Hòa hp Thiên nhiên Nhân Bn, c hnh phúc thành công yên vui. 190
Huyeàn soá. Huyeàn soá 2 chæ Hoøa hôïp. caëp ñoâi, neùt song truøng, Âm dng. YÙ ngha là Hoøa hôïp ñoaøn keát ñeå ñöôïc toát ñeïp. Huyeàn soá 3 chæ Trôøi Ñaát Ngöôøi hoøa hôïp, chæ Tam Taøi, Ñaïo Ba, Chân lý sáng ngi ca dân tc ta. YÙ ngha là Sng Hoøa hôïp Thieân nhieân Nhân B n, dc h nh phúc thành công yên vui. Ghi chú. XZa kia, m[i \]u Tr^i _`t (sf 2) \Zjc chiêm nghiwm là th]n quyzn (th]n Tr^i, th]n _`t). Sau càng v{n minh, con ngZ^i \Zjc \z cao nhân quyzn, \ã lên ngang hàng v[i Tr^i _`t và tr| thành Tr^i _`t NgZ^i hòa hjp( sf 3).Vì nh^ có NgZ^i, Tr^i _`t m[i \Zjc bi}t \}n. Nên trZ[c \ây, Tr^i _`t NgZ^i \Zjc g~i là Tam Hoàng ( tc Tr^i là vua, _`t là vua, NgZ^i cng là vua). Sau \Zjc công thc hóa thành Tam Tài (Tài là tác hành). Do \ó, m~i hành \ng liên quan \}n con ngZ^i, k}t qu tft \p là do Tr^i tác hành 1 ph]n, _`t 1 ph]n, và NgZ^i 1 ph]n. B|i th}, con ngZ^i mufn \Zjc thành công, phi có nh hZ|ng c 3 Tr^i _`t NgZ^i là Thiên th^i, _a lji, Nhân hòa. T ó, ta thaáy raát nhieàu hình töôïng Troøn vuoâng, cong, và huyeàn soá 2, 3 trong i sng dân tc ta, và trên trng ng c Vit Nam. Nhö Teát ta phaûi coù 3 ngaøy. Maëc aùo daøi treân 2 khuy döôùi 3 nuùt. Ñaùm cöôùi phaûi coù traàu, cau, voâi.(soá 3). Caùc ñoà cuùng nhö lö, töôùc, giaû phaûi coù 2 tai 3 chaân. Ñoà taùng xöa coù boä 3 caùi ch c (chaïc töùc laø 2). Nhaø phaûi 3 gian 2 chaùi. Xöa kia vua ñi xe phaûi mui troøn, thuøng vuoâng. Ñoàng tieàn xöa phaûi hình troøn loã vuoâng. Ngöôøi quaân töû phaûi ñoäi noùn troøn ñi giaày ñaàu vuoâng. Caùc baø ñi haøi cong. Maùi nhaø cong, thuyeàn roàng cong v.v. Taát caû nhöõng hình töôïng và huyeàn soá dieãn taû, ñeàu coù yù nghóa laø soáng hoøa hôïp ñem laïi toát ñeïp, hoaëc soáng theo Ñaïo Ba ñeå ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng yeân vui. 189 5. Kết luận : Từ những dữ kiện đã nêu cùng những thảo luận với nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh, Doremon cho rằng : Việc khám phá ra cấu trúc có hình dạng của một kim tự tháp đang được xây dựng dưới vùng biển gần đảo Yonaguni, vốn là một phần của thềm lục địa Nanhailand đã bị nhận chìm xuống biển vào cuối kỷ băng hà, là một minh chứng hùng hồn cho nền văn minh từng tồn tại tại “vùng đất thiên đàng” Đông Nam Á cổ. Hơn nữa, tuổi thọ thật sự của nền văn minh Lạc Việt được khắc trên trống đồng Ngọc Lũ phải tồn tại và phát triển vào cuối kỷ băng hà ( 10,000-BC_5000-BC), vì như vậy mới phù hợp với sự thay đổi trục quay của Trái Đất và các chiêm nghiệm thiên văn được khắc ghi trên mặt trống. Nếu tổng hợp thêm thông tin về vùng đất sinh sống của người Việt thời đó (phát hiện ra nhiều vỏ ốc nước ngọt bán hoá thạch tại Vịnh Hạ Long, người Đài Loan bản xứ có gốc Mân Việt và Đông Nam Á cổ, đặc tính di truyền của người Nhật gần gủi với người Việt) thì Nanhailand thuộc nền văn minh của cộng đồng Việt xưa, với Âm Dương Ngũ Hành dạng nguyên thuỷ Chấm - Gạch. Các hệ quả của nền triết học cổ xưa này chắc chắn phải được ứng dụng trong cuộc sống, xây dựng công trình, dự đoán hiện tượng tự nhiên.Kim tự tháp Yonaguni nằm trong thềm Nanhailand, nên nhiều khả năng đây là công trình của người Việt xưa. Ngoài ra trên TG có nhiều công trình “kỳ lạ” như các tượng Moai ở đảo Phục Sinh, các Kim tự tháp Ai Cập và các công trình của cư dân châu Mỹ, trước khi phương Tây biết đến vùng đất này, cho ta những liên tưởng về sự giao lưu văn minh giữa vùng đất Thiên Đàng và cư dân tại các vùng đất khác trên TG. Trong huyền thoại 84
của một số nền văn minh cổ đại có nói đến trận Đại Hồng Thuỷ, về những người từ phương Đông đến và đem theo những tri thức ảnh hưởng đến sự phát triển của họ, điều đó cũng cho phép chúng ta nghĩ đến một thời kỳ phát triển và giao lưu văn minh giữa những vùng đất phát triển vào thời kỳ cuối kỷ băng hà với vùng đất thiên đàng tại Đông Nam Á cổ: Sundaland và Nanhailand. Lịch sử văn minh TG cổ đại cần được viết lại, không phải bắt đầu từ những nền văn minh cổ đại như Ai Cập, Lưỡng Hà, Hy Lạp, Trung Hoa, Incas, Maya, Aztec,… Đây là những nền văn minh phát triển sau kỷ băng hà và thừa hưởng các thành tựu của nền văn minh tồn tại trong và cuối kỹ băng hà : Atlantis hay Thiên Đàng phương Đông của các dân tộc Đông Nam Á, trong đó có những đóng góp lớn của cư dân Lạc Việt cho sự phát triển thiên văn, triết học, nông nghiệp và phương tiện lưu trữ tri thức, không loại trừ cả hệ thống ký tự cổ, một sự hợp nhất giữa các ký tự tượng hình toàn thể và sự lắp ghép của chúng để diễn đạt những ý tưởng truyền tải. Tái bút : Một số hình ảnh về Kim tự tháp Yonaguni, các bạn có thể xem thêm tại đây :http://www.flickr.com/photos/8772408@N06/sets/7 2157602097554233/ Một số hình ảnh về "Bãi đá cổ Sapa", các bạn có thể xem tại đây : http://www.flickr.com/photos/8772408@N06/sets/72 157602087357594/ Năm 2002, tờ Taipei Times đưa tin về phát hiện một số công trình bằng đá chìm dưới vùng biển của đảo PengHu gần đảo Đài Loan (Mân Việt). Link dưới đây có một số thông tin về khám phá này : 85 CHÚ THÍCH. Vì thuûa xöa chöa coù chöõ vieát, neân toå tieân ta phaûi duøng hình töôïng hoaëc huyeàn soá ñeå dieãn taû yù nghóa nhöõng tö töôûng vaên hoùa daân toäc ta. Xöa kia, Trôøi Ñaát Ngöôøi laø hình töôïng maø toå tieân ta ñaõ duøng ñeå chieâm nghieäm. Roài toå tieân ta ñaõ saùng taïo ra caùc yù ngha hình töôïng vaø huyeàn soá (ôû ñaây chæ chuù troïng v huyn s 2 vaø 3) nh sau : Mái cong á cui có 2 v ch. Cái L 2 tai 3 chân. Hình töôïng. Tròn ch Tri. Vuông ch t. (vì xöa nghó traùi ñaát hình vuoâng) Khi Tri tZ i sáng, _`t n| hoa, t tiên ta chiêm nghiwm vì hòa hjp mà Tr^i _`t tft \p. Nên khi nói \}n Tr^i _`t có ý ngha là Hòa hjp, tft \p. NhZ câu “M tròn con vuông”ý ngha là chúc cho bà b]u \i sanh \Zjc tft \p. Ri khi Tr^i _`t NgZ^i hòa hjp, s thêm NgZ^i vui sZ[ng tft \p.Nên Tr^i _`t NgZ^i hòa hjp có ý ngha là : Sfng theo Hòa hjp hiên nhiên Nhân Bn, tc là Sfng hòa hjp v[i Tr^i _`t NgZ^i hòa hjp v[i tình NgZ^i, là tình thZ ng yêu \oàn k}t, \ bn than dZjc khe mnh tft lành, gia \ình \Zjc hnh phúc thành công, qufc gia \Zjc thnh tr, th} gi[i \Zjc hòa bình. Hình cong do Troøn Vuoâng hôïp laïi, (töùc Trôøi Ñaát hôïp laïi) YÙ ngha laø Hoøa hôïp, ñoaøn keát eå ñöôïc tt p. 188
NHÖÕNG GIAÙ TRÒ TRUYEÀN THOÁNG DAÂN TOÄC VIEÄT NAM. Suoát chieàu daøi lòch söû hôn boán ngaøn naêm vaên hieán, toå tieân ta ñaõ duøng nhöõng giaù trò tuyeät vôøi, töùc giaù trò truyeàn thoáng cuûa daân toäc ta, ñöôïc ghi treân troáng ñoàng coå Vieät Nam, ñeå höôùng daãn daân toäc ta ñöôïc haïnh phuùc thaønh coâng chieán thaéng xaâm laêng, duø quaân xaâm laêng to lôùn nhö quaân Taàu, hay huøng maïnh nhö quaân Moâng Coå cuõng phaûi tan taønh khieáp sôï. Nhôø ñoù, daân toäc ta môùi khoâng bò ñoàng hoùa sau haøng ngaøn naêm do Taàu ñoâ hoä. Nhöõng gía trò truyeàn thoáng tuyeät vôøi cuûa daân toäc ta, ñaõ ñöôïc caùc trieát gia, vaø caùc nhaø khaûo coå nghieân cöùu ghi laïi. Roài ñoái chieáu vôùi nhöõng thaønh quaû lòch söû,ø vaên chöông vaø ñôøi soáng cuûa daân toäc ta, nhöõng giaù trò truyeàn thoáng tuyeät vôøi naøy seõ ñöôïc laàn löôït trình baøy ôû sau. Troáng ñoàng Ngoïc Luõ I 187 http://www.altarcheologie.nl/underwater_ruins/other s/Taipei%20Times%20-%20arc... "Bức tường đá" cao 1m, dầy 0.5m, dài 100m được họ dự đoán là xây dựng vào khoảng 8,000-BC. Nó cung cấp thêm 1 bằng chứng nữa về văn minh đã tồn tại trên thềm Nanhailand vào kỷ băng hà. 86
CHƯƠNG III EDEN IN THE EAST VÀ NGUỒN GỐC DÂN TỘC VIỆT. 186 87
Chương I. GIÁ TRỊ TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA DÂN TỘC VIỆT, 88 185
Eden in the East và nguồn gốc dân tộc Việt . Nhân đọc “Eden in the East”: Đặt lại vấn đề nguồn gốc dân tộc và văn minh Việt Nam GS.TS Nguyễn Văn Tuấn Hỏi một người Việt bình thường về nguồn gốc dân tộc Việt Nam, câu trả lời mà người ta thường nghe là tổ tiên của chúng ta xuất phát từ Trung Quốc. Ngay cả người có kiến thức rộng, có quan tâm đến dân tộc và văn hóa Việt cũng có những ý kiến tương tự. Đào Duy Anh, trong Việt Nam Văn hóa Sử cương; và Trần Trọng Kim, trong Việt Nam sử lược, cũng từng cho rằng người Việt có nguồn gốc hoặc từ Trung Quốc [1] hay từ Tây Tạng [2] dù họ có chút dè dặt và thận trọng trong phát biểu. Gần đây, một người làm chính trị nhưng có quan tâm đến văn hóa Việt Nam, Nguyễn Gia Kiểng, trong Tổ quốc ăn năn, cũng cho rằng nước Văn Lang xưa kia là do người Trung Quốc sáng lập [3] ra. Có lẽ cái quan điểm dân tộc Việt có nguồn gốc từ Trung Quốc đã ăn sâu vào tâm trí của chúng ta, nên văn minh Việt Nam cũng được nghiễm nhiên suy luận 184 89
PHẦN THÚ TƯ NHỮNG GIÁ TRỊ NỔI BẬT CỦA TRỐNG ĐỒNG CỔ VIỆT NAM. 183 là bắt nguồn từ văn minh Trung Quốc. Quan điểm này phù hợp với sách vở của Trung Quố c. Chẳng hạn như trong Hậu Hán thư , các sử gia của Trung Quốc, với một giọng văn cực kỳ trịch thượng và kỳ thị chủng tộc, viết rằng tổ tiên ta ngày xưa giống như loài “cầm thú”, xã hội thì chẳng có tôn ti trật tự gì cả, phải đợi đến khi hai quan thái thú của họ là Tích Quang và Khâm Diên dạy cho tổ tiên ta cách ăn mặc và cách trồng lúa. Sau đó các nhà sử học này thản nhiên kết luận: “Miền Lĩnh Nam theo phong hóa Trung Quốc là bắt đầu từ hai thái thú ấy” [4]. Điều thú vị [hay đáng trách] là nhận xét này đã được giới có học của Việt Nam tiếp nhận và lấy làm một thứ kinh điển, một câu văn giáo khoa, mà không có một chất vấn tính trung thực, hay thách thức tính khoa học của nó [5]. Tính dễ dãi chấp nhận sử liệu ngoại bang của giới có học ngừơi Việt đã vô tình gieo vào lòng nhiều người Việt một tâm lý tự ti, đánh giá thấp nền văn hóa Việt Nam khi so sánh với các nền văn hóa khác, như của Trung Hoa chẳng hạn. Đại diện cho sự đánh giá thấp này thì có nhiều, nhưng một câu phát biểu trong Tổ quốc ăn năn của Nguyễn Gia Kiểng tưởng tóm lược khá đầy đủ: "[…] chúng ta có lẽ là nền văn minh phù sa muộn nhất. […] dấu ấn của nền văn minh phù sa: cần cù, nhẫn nại, nhưng thủ cựu, thiếu sáng kiến và thiếu óc mạo hiểm. […]" [6] . Từ nhận định đó, tác giả của TQĂN cho rằng tổ tiên của chúng ta qua nhiều ngàn năm, tuy sống bên cạnh biển, mà chỉ nhìn biển với cặp mắt sợ hãi, không sáng chế ra ra kỹ thuật hàng hải nào cả. Thực ra, chẳng riêng gì giới trí thức Việt Nam, ngay cả một phần lớn trong giới sử học Tây phương cũng từng 90
quan niệm, hay nói đúng hơn là giả định, rằng các nền văn minh Đông Nam Á (kể cả của Việt Nam) chỉ là những chi nhánh của hai nền văn hóa lớn hơn: Trung Hoa và Ấn Độ. Giả định này đã được dùng như là một sử liệu, một thuyết đáng tin cậy để dạy học cho học sin h (trong đó có cả học sinh người Việt); và một cách vô tình, nó được lưu truyền hết thế hệ này sang thế hệ khác như là một sự thật ! Bởi vì qua nhiều năm, chẳng ai chất vấn lý thuyết này, nên một cách nghiễm nhiên, nó được xem là một “thuyết chính thống.”Mãi đến thập niên 60s thuộc thế kỷ 20, một số nhà khảo cổ học rất uy tín (phần lớn là Mỹ), dựa vào nhiều kết quả của một loạt nghiên cứu ở Việt Nam và Thái Lan, đã bắt đầu chất vấn sự chính xác và tính logic của thuyết chính thống trên đây [7]. Có thể nói họ là những “con cừu đen” trong giới tiền sử học, vì đã can đảm thách thức một quan điểm mà đại đa số đồng nghiệp đều mặc nhiên công nhận. Nhưng họ không phải là những người đơn độc. Gần đây, đã có một số nhà nghiên cứu từ Việt Nam, Thái Lan, và Nam Dương công bố nhiều dữ kiện khảo cổ học cho thấy rằng thuyết văn hóa Đông Nam Á xuất phát từ văn hóa Trung Hoa và Ấn Độ không còn đứng vững nữa. Nhưng trong những nhà nghiên cứu chuyên môn này, chưa ai trình bày dữ kiện một cách có hệ thống và nghiên cứu một cách sâu xa bằng một nhà nghiên cứu “tài tử” là ông Stephen Oppenheimer trong cuốn sách "Eden in the East: The Drowned Continent of Southeast Asia" (tạm dịch là "Thiên đàng ở phương Đông: Lục địa chìm đắm của Đông Nam Á) [8]. Trong tác phẩm này, qua những dữ kiện dồi dào được thu thập một cách công phu từ nhiều ngành nghiên cứu khác nhau, Oppenheimer trực tiếp thách thức cái thuyết chính thống, và làm thay đổi những quan niệm về thời tiền sử mà chúng ta từng hiểu và từng được dạy. Đặc biệt, cuốn sách đặt trọng tâm vào việc thẩm định lại các quan điểm 182 91
KẾT LUẬN Suốt chiều dài lịch sử hơn bốn ngàn năm văn hiến, tổ tiên ta đã dùng những giá trị truyền thống văn hóa dân tộc Việt, được ghi trên trống đồng cổ Ngọc Lũ Việt Nam, để hướng dẫn dân tộc ta sống được khỏe mạnh tốt lành, đem lại hạnh phúc thành công chiến thắng xâm lăng, giữ vững đất nước, sáng tạo văn chương nghệ thuật kỳ tài. Nhờ đó, dân tộc ta đã không bị đồng hóa, sau hàng ngàn năm do Tầu đô hộ. Dân ta thật là hãnh diện về những giá trị truyền thống văn hóa dân tộc Việt., đã được ghi trên trống đồng cổ Ngọc Lũ Việt Nam. 181 về văn minh vào thời tiền sử ở Đông Nam Á, tác giả cho rằng: a. Trận đại hồng thủy [9] tương tự như trong Kinh Thánh là có thật và xảy ra vào cuối thời đại Băng hà (Ice Age). b. Trận đại hồng thủy này xảy ra khoảng 8000 năm về trước làm chìm đắm lục địa Đông Nam Á, và làm cho dân chúng phải di tản đi các vùng đất khác để sống. Họ chính là những người gầy dựng nên nền văn hóa Tân Đồ Đá (Neolithic cultures) của Trung Quốc, Ấn Độ, Mesopotamia, Ai Cập và vùng đông Địa Trung hải, và do đó, họ là những người cha đẻ và vun đắp các nền văn minh vĩ đại ở phương Tây c. Những dân tộc thuộc quần đảo Polynesian không phải xuất phát từ Trung Quốc, nhưng có nguồn gốc từ Đông Nam Á. d. Người Trung Quốc không phải là người sáng chế ra kỹ thuật trồng lúa. Khoảng 9,000 đến 10,000 năm về trước, một số dân thuộc vùng Đông Nam Á đã là những nhà canh nông chuyên nghiệp đầu tiên của nhân loại (chứ không chỉ sống bằng nghề săn bắn), họ đã phát triển kỹ thuật trồng khoai và qua đó làm một cuộc cách mạng nông nghiệp. Nói một cách khác cho rõ ràng hơn, qua công trình nghiên cứu này, Oppenheimer đề xuất một thuyết cho rằng Đông Nam Á là cái nôi của văn minh nhân loại ngày nay. Thuyết này thể hiện một thách thức rất lớn đến các tri thức về thời tiền sử đã và đang được lưu truyền trong giới khoa bảng. Và do đó, Oppenheimer đã, lần đầu tiên, đặt vùng Đông Nam Á vào vị trí xứng đáng của một vùng đất thường bị lãng quên bên cạnh hai nền văn minh lớn là Trung Hoa và Ấn Độ. 92
Vùng đất giàu lịch sử nhưng bị lãng quên. Đông Nam Á là một trong những vùng đất với nhiều sắc dân và nhiều nền văn minh phong phú nhất và cổ nhất của nhân loại. Về mặt địa lý, có hai khu vực riêng biệt: một khu thuộc về đất liền và một khu thuộc về hải đảo. Khu vực đất liền thực ra gồm hai bán đảo: khu rộng lớn bao gồm Miến Điện (ngày nay gọi là Myanmar) thuộc hướng Đông Bắc, Thái Lan ở giữa, và Lào, Cam-bốt, và Việt Nam thuộc hướng Đông và Đông Nam; và khu nhỏ hơn bao gồm bán đảo Mã Lai, chạy dài từ Thái Lan xuống tận Miến Điện. Miến Điện có nhiều chùa chiền được kiến trúc một cách phi thường, nhiều lâu đài được chạm khắc rất tinh vi. Ở miền Bắc Thái Lan cũng còn lưu lại nhiều công trình kiến trúc vĩ đại mang đậm ảnh hưởng của Phật giáo. Vịnh Hạ Long thuộc phía bắc Việt Nam trồi lên những tác phẩm thiên nhiên như được chạm bằng đá vôi, mà có lẽ từng là một vùng lục địa khoảng mười ngàn năm trước đây. Cổ Loa, một huyện nhỏ của Việt Nam ngaøy nay, có lẽ là một trung tâm đô thị (hay một thành phố) đầu tiên của vùng Đông Nam Á, với niên biểu được ước đoán vào khoảng niên kỷ thứ ba trước Dương lịch. Những công trình kiến trúc ở Huế và Đà Nẵng cho thấy sự tương phản giữa hai nền văn hóa Trung Hoa và Ấn Độ. Thành phố Huế, tuy lâu đời hơn, nhưng có nhiều công trình kiến trúc trẻ hơn, thành phố Đà Nẵng, nơi mà nhiều tháp Chàm còn lưu lại như những dấn ấn của văn minh Ấn Độ. Cam-bốt có đền Angkor Wat nối tiếng, và nhiều dấu vết của một nền văn minh sáng chói trước đây. Ai là người đã xây dựng những công trình này? Trong Thiên Đàng ở Phương Đông, Oppenheimer chứng minh rằng chính những người dân địa phương đã xây dựng những công trình đồ sộ này. Ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa và Ấn Độ chỉ qua thương mại, chứ không phải qua xâm lăng. 93 HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GIÁ TRỊ SỐ 5. Đoàn múa Nóc nhà 1 chim 6 người Đàn gà 4 cặp. Đàn gà 3 cặp Nóc nhà 2 chim Đoàn múa 7 người Nửa chẵn Mặt trống đồng Ngọc Lũ I Nửa lẻ Nhìn mặt trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy mặt trống được phân biệt làm đôi một nửa chẵn một nửa lẻ : Nửa chẵn gồm có : Đàn gà 4 cặp, Đoàn múa 6 người, Nóc nhà 2 chim. (Âm). Nửa lẻ gồm có : Đàn gà 3 cặp. Đoàn múa 7 người. Nóc nhà 1 chim. (Dương). Đó diễn tả : SỐNG VỚI ÂM DƯƠNG. Ý nghĩa : Sống Dung hòa hai chiều đối nghịch, để được hạnh phúc thành công. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, vợ chồng chung thủy, con cái hiếu thảo. Các hội đoàn đạt được hợp nhất thành công. HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GIÁ TRỊ SỐ 6. Mặt trống Thành trống (Tượng trưng Tiên) (Tượng trưng Rồng) Nhìn trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy mặt trống có nhiều chim. Nên Mặt trống được tương trưng cho Tiên. Còn thành trống có 6 thuyền rồng. Nên Thành trống được tượng trưng cho Rồng. Đó diễn tả : BIỂU TƯỢNG TIÊN RỒNG. Ý nghĩa : Hun đúc tinh thần tài trí như Tiên và sức khỏe mạnh mẽ như Rồng, để được hạnh phúc thành công. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, dân tộc ta đã có các danh nhân kỳ tài như: Nguyễn Du, Lê Qúy Đôn, Đoàn Thị Điểm v.v. Và có những người sức khỏe mạnh mẽ như Lê Văn Khôi dùng tay không bắt cọp dữ, hoặc Lý Ông Trong có sức khỏe làm quân Tần bỏ chạy. 180
HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GIÁ TRỊ SỐ 3. TRỐNG ĐỒNG CỔ NGỌC LŨ I. THUYỀN RỒNG CONG. Nhìn trên thành trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy có 6 chiếc thuyền cong đầu rồng. Đó diễn tả :THUYỀN RỒNG CONG. Ý nghĩa : Đoàn kết là sức mạnh để chiến thắng xâm lăng. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, Hai Bà Trưng, vua Ngô Quyền, Đức Trần Hưng Đạo v.v. đã được toàn dân đoàn kết một lòng, tạo sức mạnh đã chiến thắng oai hung mọi quân xâm lăng. Hai Bà Trưng Vua Ngô Quyền Đức Trần Hưng Đạo HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GÍA TRỊ SỐ 4. Vua Lê Lợi . Mặt trống đồng Ngọc Lũ I, Vua Quang Trung. Nhìn mặt trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy tất cả những đoàn người nhưng đoàn chim, thú đều đi theo hướng ngược kim đồng hồ. Đó diễn tả : ĐI THEO TẢ NHẬM, VÀ BÊN TRÁI . Ý nghĩa : Mưu trí, Lấy yếu thắng mạnh, để chiến thắng xâm lăng. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, vua Lê Lợi thế yêu, nhưng mưu trí đã đanh du kích 10 năm, đã chiến thắng quân Minh. Và vua Quang Trung chuyển quân thần tốc ra Bắc, đánh bất ngờ mồng 3 Tết, tiêu diệt 20 vạn quân Thanh đang say sưa mừng thắng vào Hànội. 179 Với một lịch sử lâu đời và nhiều nền văn minh phong phú như thế, song Đông Nam Á lại không được các nhà sử học để ý đến như các vùng đất khác. Đây là một ví dụ về thành kiến của giới sử học Tây phương. Khoảng 200 năm trước đây, các nhà sử học khám phá rằng phần lớn hai họ ngôn ngữ Ấn và Âu (Indian và European) thuộc vào một họ ngôn ngữ mà ngày nay chúng ta gọi là nhóm Ấn-Âu (Indo-European language group). Khám phá này được đánh giá như là một thành quả vĩ đại của tri thức vào thời gian đó. Nhưng mỉa mai thay, trước đó vài năm, người ta đã phát hiện ra một nhóm ngôn ngữ khác, có tên là Austronesian, nhưng không đem lại một sự chú ý nào đáng kể trong giới khoa bảng Tây phương cả. Nhóm ngôn ngữ này hiện diện rất rộng, từ các vùng như Madagascar, Đài Loan ngày nay, Hawaii, và Tân Tây Lan, vượt Thái Bình Dương, đến tận Ấn Độ dương khá lâu, có thể trước khi Phật Thích Ca ra đời. Sách viết về nguồn gốc văn minh thế giới hoàn toàn không đề cập đến Đông Nam Á. Ngay cả khi đề cập đến khu vực này trong vài năm gần đây, các sách cũng chỉ viết một cách sơ sài vài hàng, với giọng văn thiếu nghiêm túc, nhưng lại tập trung vào hai nền văn minh Trung Hoa và Ấn Độ, nhất là vào thời 2000 năm trước đây. Mãi đến thời gian gần đây, văn minh của Thời đại Đồng thiết Đông Sơn (Bronze Age), và các nền văn hóa trước đó (vào niên kỷ thứ nhất trước Dương lịch) của Việt Nam mới được công nhận như là văn minh nguyên thủy trong khu vực Đông Nam Á. Tuy nhiên, số lượng nhà khảo cổ học trực tiếp gắn bó và chuyên môn nghiên cứu về các nền văn minh này vẫn còn rất ít, nếu không muốn nói là chỉ “đếm đầu ngón tay”. Trong khi đó, các trung tâm nghiên cứu thuộc các nước trong vùng như Việt Nam, Thái Lan, Nam Dương, v.v. thì lại bị hạn chế về chuyên môn, lẫn thiết bị và tài chính để làm có thể tiến hành những nghiên cứu loại tiền phong. 94
Khoảng trống lịch sử Có lẽ vì những lí do kể trên, ngành khảo cổ học, tuy với một bề ngoài mang vẻ chính xác cao, nhưng thực tế thì có khá nhiều khoảng trống. Khoảng trống lịch sử đáng chú ý nhất là quá trình tiến hóa sau thời kỳ nước biển bị dâng cao, và đặc biệt là vào thời kỳ Đồ Đá Mới, khoảng 8000 năm trước đây, nhất là sự lãng quên cho nền văn minh Đông Nam Á, vì thiếu dữ kiện. Thực vậy, ngoài Việt Nam và Thái Lan là hai nước có nghiên cứu khảo cổ tương đối trưởng thành và có khá nhiều dữ liệu gần đây, ở các nơi khác trong vùng, giới khảo cổ học chỉ mới bới đào phần trên mặt của thời đại Đá mới và Đồng thiết (Neolithic và Bronze Age). Cộng thêm vào đó là sự thiếu thốn các văn bản trong thời tiền sử thuộc vùng đất này cũng làm cho việc nghiên cứu thêm nhiều khó khăn. Nhưng dù sao đi nữa, so với các vùng khác trên thế giới, Đông Nam Á vẫn là một địa phương có nhiều thiếu sót về dữ kiện trong thời tiền sử. Trong "Thiên đàng ở phương Đông," Stephen Oppenheimer đặt một câu hỏi mà ai cũng phải suy nghĩ: người dân vùng duyên hải Đông Nam Á làm gì khi mực nước biển [10] dâng cao làm ngập xứ sở họ vào thời gần Thuộc kỷ pleitoxen? Câu trả lời của Oppenheimer dựa vào ba lý lẽ quan trọng: Thứ nhất, vào thời cao điểm của Thời đại Băng hà (khoảng 20.000 đến 18.000 năm trước đây), Đông Nam Á là một lục địa rộng gấp hai lần Ấn Độ ngày nay, và bao gồm cả phần đất mà người Tây phương thường gọi là bán đảo Đông Dương, Mã Lai AÙ vaø Nam Dương. Vào thời đó, Biển Nam(SouthChina sea), Vịnh Thái Lan và Biển Java là một vùng đất khô nối liền các khu vực của lục địa. Theo địa chất học, bán phần của vùng đất bị ngập chìm này được gọi là Thềm lục địa Sunda (tiếng Anh là Sundaland). Vùng đồng bằng của thềm lục địa này bị 95 HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GIÁ TRỊ SỐ 1. -Ở chính giữa là Trời. -Vòng tiếp là Người. -Hai vòng ngoài là Đất. Tục lệ Tết Ta. Mặt trống đồng Ngọc Lũ I. Nhìn mặt trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy ở chính giữa là hình mặt trời có nhiều tia sáng (Trời). Rồi ra phía ngoài là vòng những đoàn người nhảy múa (Người). Kế tiếp là đến vòng những đoàn gà, đoàn hươu nai đang đi nhộn nhịp. Tiếp theo là vòng các đoàn chim mỏ dài đang bay, xen kẽ là chim mỏ ngắn đang đứng. (Đất). Đó diễn tả : TRỜI ĐẤT NGƯỜI HÒA HỢP. Ý nghĩa : Sống Hòa hợp Thiên nhiên Nhân Bản, để được khỏe mạnh tốt lành, đem lại hạnh phúc thành công yên vui. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, dân tộc ta mới biết sống thế nào để được khỏe mạnh tốt lành, đem lại hạnh phúc thành công yên vui. Tục lệ Tết Ta đã diễn tả Trời Đất Người hòa hợp, là Tam Tài, là Đạo Ba, là Chân lý sang ngời của dân tộc ta. HÌNH ẢNH DIỄN TẢ GIÁ TRỊ SỐ 2. - Phía trên - Phía dưới Mái nhà cong Mái nhà cong 2 chim 1 chim Mặt trống đồng cổ Ngọc Lũ I . Nhìn mặt trống đồng Ngọc Lũ I, chúng ta sẽ thấy có hai hình Mái nhà cong đối xứng nhau giữa mặt trống, một nhà trên nóc có một chim đậu. Còn nhà kia có hai chim đậu . Đó diễn tả : MÁI NHÀ CONG. Ý nghĩa : Sống Hòa hợp để được hạnh phúc thành công. KẾT QUẢ. Nhờ giá trị này, trong các gia đình của dân tộc ta ,mọi người biết sống Hòa hợp với nhau đã được hạnh phúc thành công. Nhìn thây mái cong như nhà thờ Phát Diệm , chùa Một Cột, hay nét cong áo dài, ta hãy cố gắng sống hòa hợp để được hạnh phúc. Nhà thờ Chùa Nét cong Phát Diệm Một Cột áo dài. 178
TÓM TẮ T NHỮNG GIA TRỊ TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA DÂN TỘC VIỆT NAM Qua trống đồng cổ Việt Nam. Trống đồng cổ Ngọc Lũ Việt Nam. Suốt chiều dài lịch sử hơn bốn ngàn năm văn hiến, tổ tiên ta đã dùng những giá trị truyền thống văn hóa dân tộc Việt, được ghi trên trống đồng cổ Ngọc Lũ Việt Nam, để hướng dẫn dân tộc ta sống được khỏe mạnh tốt lành, đem lại hạnh phúc thành công chiến thắng xâm lăng, giữ vững đất nước, sáng tạo văn chương nghệ thuật kỳ tài. Nhờ đó, dân tộc ta đã không bị đồng hóa, sau hàng ngàn năm do Tầu đô hộ. 177 chìm đắm rộng lớn bằng Ấn Độ ngày nay. Sau Thời đại Băng hà, cuối cùng chỉ còn một số núi rải rác chung quanh quần đảo Mã Lai. Vùng biển nối giữa Hàn Quốc, Nhật Bản, và Đài Loan mà ngày nay ta gọi là Biển Đông (East China sea) từng là vùng đất liền. Một bằng chứng rất thuyết phục mới nhất (ba năm trước đây) là những công trình xây cất, tòa nhà được kiến trúc rất độc đáo vừa được khám phá dưới lòng biển thuộc Đài Loan. Thứ hai, Oppenheimer chứng minh rằng khoảng 9,000 đến 10,000 năm về trước, một số dân vùng Đông Nam Á đã là trở thành những nhà canh nông chuyên nghiệp, không chỉ là những người sống bằng nghề săn bắn ban sơ như giới khảo cổ học Tây phương mô tả. Ông trình bày dữ kiện liên quan đến trồng trọt khoai lang (khoai mỡ, yam) và khoai nước (taro) được tìm thấy ở Nam Dương, mà tuổi cỡ 15,000 đến 10,000 trước Dương lịch; kỹ thuật trồng lúa có sắp sỉ tuổi cũng được tìm thấy ở Mã Lai Á. Thứ ba, dựa vào dữ kiện và các yếu tố địa chất học, Oppenheimer cho rằng vào khoảng 8000 năm trước đây, mực nước biển tăng một cách đột ngột và gây ra một trận đại hồng thủy, và trận lụt vĩ đại này đã làm cho những nhà nông đầu tiên trên thế giới này phải di tản đi các vùng đất khác để mưu sinh. Tuyến đường di cư là theo hướng nam về Úc Đại Lợi, hướng đông đến Thái Bình Dương, và hướng tây đến ấn Độ Dương, và hướng bắc vào vùng đất liền Á châu. Trong quá trình di cư đến các vùng đất mới, họ đem theo ngôn ngữ, truyền thuyết, quan niệm tôn giáo, kinh nghiệm thiên văn, yêu thuật, và đẳng cấp xã hội đến vùng đất mới. Thực vậy, ngày nay, dấu vết của cuộc di dân trên vẫn còn ghi đậm trong các quần đảo Melanesia, Polynesia và Micronesia; dân chúng những nơi này nói tiếng thuộc hệ ngôn ngữ Austronesian có nguồn gốc từ Đông Nam Á. Có lẽ người ta không ngạc nhiên khi thấy 96