đống rơm. Do vậy, họ gắn bó với “đơn giản hóa, đơn giản hóa, đơn giản hóa”, như Toreau nói. Cuối cùng, cần nhận thức giá trị của thời gian. Cuộc đời thấm thoắt trôi nhanh. Thời gian như nước mà ta không ngăn được chảy qua kẽ tay. Nhưng việc dùng có ý thức cho phép người thực hành chuyên tâm vào cái cốt lõi. Trong ngày của một ẩn sĩ, mỗi giờ trở thành một kho báu. Như Khalil Gibran viết, thời gian là “một ống sáo mà trong ruột nó lời thì thầm của ngày tháng biến thành tiếng nhạc”. Một số người nói đến “giết thời gian”. Một phát biểu mới vô nghĩa làm sao. Có rất nhiều thứ thú vị để làm. Nếu ta luôn khất thực hành cái cơ bản sang ngày mai, việc lần lữa này có nguy cơ đi cùng ta đến chết. Thời điểm đúng để bắt đầu, đó là lúc này.
M LỜI BẠT ột sáng mùa đông quang đãng, chúng tôi đã tới thời hạn chín ngày trò chuyện kết tinh một mong ước chúng tôi ôm ấp từ lâu, đó là trò chuyện cởi mở về cái làm chúng tôi say mê, khích lệ chúng tôi, làm chúng tôi bận tâm, thỉnh thoảng giày vò chúng tôi. Tình bạn của chúng tôi, đã sống động, lại thêm mạnh mẽ và sâu sắc, và tình cảm cộng tác của chúng tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng tôi chẳng qua chỉ là những nhà du hành đi tìm đạo lý, ý thức được rằng con đường thì dài lâu gian khổ, và chúng tôi còn bao nhiêu điều để khám phá, để làm sáng tỏ và thể nhập bằng thực hành. Những bác tiều phu của lòng từ bi, những thợ nề bản ngã và người học việc đạo lý đã làm hết sức mình, với hoan hỉ và nhiệt tâm. Mong muốn tâm đắc nhất của chúng tôi là đem lại cho tất cả những ai để mắt đến mấy dòng này chủ đề suy ngẫm dễ truyền cảm hứng cho họ và thắp lên đôi chút ngọn đèn của họ cũng như chúng đã thắp sáng ngọn đèn cho chúng tôi.