The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by Nguyễn Bảo Trân, 2022-07-07 12:35:51

DTW Fanzine Hè

DTW Fanzine Hè

1

2

Lưu ý:

◊ Đây là một fanzine PHI LỢI NHUẬN và được phân phát
MIỄN PHÍ cho người xem.

◊ Bên host, staff và các bạn xem fanzine KHÔNG có quyền
được sử dụng hình ảnh/fanfic cho bất kì mục đích nào
khác ngoài quảng bá cho fanzine này.

◊ Vui lòng không đăng hình ảnh/fanfic full trong fanzine lên
mạng xã hội. Các bạn có thể crop và BẮT BUỘC dẫn link
đến fanzine.

◊ Các bạn đã tham gia fanzine chỉ được phép up hình ảnh
full sản phẩm của chính bản thân. Nếu có thể, xin hãy dẫn
link download kèm theo sản phẩm.

◊ Nếu có vi phạm liên quan đến chất xám được sử dụng cho
fanzine, bên host và chính tác giả của sản phẩm có quyền
truy tố người vi phạm.

Disclaimer:

Tất cả các nhân vật xuất hiện bên trong fanzine thuộc về game
Disney’s Twisted Wonderland, sở hữu bởi Disney, Aniplex và
Yana Toboso.

3



Mùa hè là mùa để nghỉ ngơi, là mùa để đi
du lịch, thăm thú, xả hơi sau những ngày học hành
căng thẳng, là những lúc ta đi chơi với bạn bè và
tận hưởng tuổi trẻ trong ánh nắng sáng rọi.

Nào, hãy cùng bước chân vào thế giới mùa hè
tuyệt diệu thôi!

4

Mục lục

◊ Illustration 7

▷ Dorms 8
▷ Years 18
▷ Free style 24

◊ Fanfic 40
◊ Credit 86
◊ Special thanks 88
◊ Staff 89
◊ Donation 90

5

6

Il lustration

7

Dorms

Ký túc xá Artist Trang

◊ Heartslabyul Miraiart Towa 9
◊ Savanaclaw Hà Khắm 10
◊ Octavinelle Chee Chee 12
◊ Scarabia NekoEkko 13
◊ Pomefiore emi 14
◊ Ignihyde Elina xin lỗi vì đã vã 15
◊ Diasomnia Noa 16

8

Artist: Miraiart Towa

9

10

Artist: Hà Khắm

11

Artist: Chee Chee

12

Artist: NekoEkko

13

Artist: emi

14

Artist: Elina xin lỗi vì đã vã

15

16

Artist: Noa

17

Years

Năm Artist Trang

◊ Năm 1 LiA 19
◊ Năm 2 GrisaikA 20
◊ Năm 3 Ren Li 22

18

Artist: LiA

19

20

Artist: GrisaikA

21

22

Artist: Ren Li

23

Free style

Artist Trang

Haju 25
Yerowleet 26
Weggie Tofu 27
Vũ Phi Yến 28
Dừa 30
Da Chee 32
Michowow 34
Vũ Phi Yến 36
Acuy 38

24

Artist: Haju

25

Artist: Yerowleet

26

Artist: Weggie Tofu

27

28

Artist: Vũ Phi Yến

29

30

Artist: Dừa

31

32

Artist: Da Chee

33

34

Artist: Michowow

35

36

Artist: Vũ Phi Yến

37

38

Artist: Acuy

39

Fanfic

40

Lễ hội

- Dĩ Thiếu -

Yuu luôn lắng nghe chăm chú từng câu chuyện thuộc về mỗi
cậu trai tại Night Raven College mà em quen. Những câu
chuyện vẽ ra những vùng đất rộng lớn nhưng quá đỗi diệu kỳ,
những con người tài giỏi sở hữu bao phép lạ đẹp đẽ, về chốn mà bấy lâu
nay lắm lúc em vẫn thảng thốt ngỡ chỉ là giấc mộng dài. Em dừng chân
tại trường học này, rồi lại bận rộn với việc ngạc nhiên hết lần này đến lần
khác; vô số sự kiện nối tiếp nhau làm Yuu quên mất rằng thời gian vẫn
luôn trôi đi vội vã.

Đã sắp đến kì nghỉ hè rồi. Em vô tình hay được điều đó giữa một buổi
tiệc trà cùng những người bạn quen tại kí túc xá Heartslabyul. Và rồi, chủ
đề được mở ra, họ say sưa nói về những dự định họ sẽ làm khi trở về nhà.
Còn Yuu, em ôm Grim, ngồi lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ reo lên vì hứng
thú, nhưng đa phần thời gian lại chỉ lặng yên một mình.

Em tựa hồ đang thả trí óc của mình theo gió, để cho những đám
mây nâng em bay lướt qua giới hạn của trí tưởng tượng, xa hơn cả đảo
Hiền Triết, dẫn em đến những khoảng trời mới mẻ, để em mặc sức cảm
thụ chúng. Yuu biết chỗ em đang đứng chỉ là một phần bé nhỏ giữa thế
giới này, nhưng ngay cả ở đây, em vẫn còn thật nhiều điều chưa kịp khám
phá hết. Đất nước Huy Thạch hay Vương quốc Hoa hồng, đều là những
nơi mà em chỉ có thể hình dung qua lời kể, với bao trò vui nghe lạ mà thú
vị quá. Bỗng, gió dịu dàng đẩy khẽ bờ vai em. Rồi khi Yuu quay đầu, em
nhìn thấy một vùng đất quen thân đến mức em thấy lòng mình chợt
hẫng, lại tưởng chừng không đủ chân thật… Em nhận ra, em đang nhớ
đến nơi mà em vốn dĩ thuộc về.

- Thế còn Giám sát sinh, kì nghỉ hè ở quê hương cậu thế nào?

Mạch suy nghĩ của Yuu bị cắt ngang bởi câu hỏi của Ace. Em ngẩng
lên, nhất thời không kịp hiểu, trong đôi con ngươi sáng trong thoáng
chút mờ mịt. Ánh mắt của mọi người đều đậu về phía này.

41

Cater đứng gần Yuu nhất. Đàn anh năm ba này tạm ngừng việc chụp
ảnh, tay anh hơi đẩy đĩa bánh ngọt về phía em, nhắc lại câu hỏi lần nữa
bằng ngữ điệu vui vẻ đặc trưng chẳng thể lẫn vào đâu.

- Nhóc Ace hỏi là trước đây em thường làm gì khi mùa hè đến đó,
Ca-kun cũng muốn biết ghê. Yuu có muốn kể cho bọn anh nghe không?
- Dù trước giờ đã chứng kiến qua không ít những lần anh thay đổi biểu
cảm nhanh đến lạ, sau cùng, em vẫn luôn cảm thấy thực chất anh ấy rất
dịu dàng.

Yuu không nhớ mình đã bắt đầu như thế nào nữa. Ca-kun vờ như
bản thân là một phóng viên, chiếc điện thoại sặc sỡ trở thành micro bất
đắc dĩ. Và Yuu, dưới sự dẫn dắt của anh, em nhớ lại, rồi em kể. Cũng như
mọi người, Yuu có rất nhiều câu chuyện thuộc về riêng mình.

- Mùa hè chỗ bọn em sẽ có lễ hội, ngắm pháo hoa cùng gia đình
hoặc bạn bè. Lễ hội thì sẽ có rất nhiều những quầy hàng khác nhau. Em
vẫn nhớ là bọn em sẽ dành kha khá thời gian với trò vớt cá vàng, em siêu
giỏi trò đấy. Đồ ăn ở đấy cũng tuyệt lắm, đá bào và mì ống tre đều rất
hợp với tiết trời oi bức. Thỉnh thoảng em và các bạn cũng sẽ đến trường
để ngắm pháo hoa, vì vị trí sân thượng của trường rất thích hợp. Mà
mùa hè ở trường học thì chẳng có ai cả…

-…

- … Nên nó thường trở thành địa điểm tụ tập lý tưởng, có có thể cùng
kể nhau nghe những truyền thuyết bí ẩn.

Cách hôm tiệc trà đấy đã gần một tuần, giờ thì Ace đang bắt chước
theo y đúc ánh nhìn xa xăm, đồng thời cố gắng mô phỏng lại thanh âm
nhẹ nhàng của Yuu. Cậu trai trẻ cũng đưa hai tay chống cằm, nhưng lòng
bàn tay hơi mở ra, thành thử Ace giống hệt như đang hài hước tạo hình
một đóa hoa hơn là cái điệu bộ thả lỏng của giám sát sinh.

- Mày đủ rồi đó. - Deuce rùng mình, chặn đứng màn giả giọng nhão
nhoẹt của thằng bạn. - Nhắc lại những cậu ấy nói một cách bình thường
giùm với.

Ace hơi bất mãn vì bị cắt ngang, cậu ta dùng cùi chỏ huých Deuce
một cái, sau đó lục tìm trong trí óc và thành thật nói tất cả những gì bản
thân nhớ được từ lời tâm sự của Yuu.

- Đã là thành viên của ký túc xá Heartslabyul, các cậu phải biết cư
xử đàng hoàng lên đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.

Giọng đanh thép của Riddle vang lên ngay sát sau lưng làm hai tên
năm nhất giật mình. Ace hơi oan ức, cậu chàng cũng chẳng phải đang
lười nhác, nhưng vẫn biết điều không cự cãi. Chuyện hiển nhiên, cả hai
tên năm nhất đều hiểu rõ, một khi trưởng nhà đã cùng trực tiếp tham gia
vào thì tất cả mọi thứ đều phải được thực hiện một cách chỉn chu nhất

42

có thể. Sự kiện bí mật lần này cũng tuyệt đối không được xảy ra bất cứ sai
sót nào.

Tiền bối Trey cũng ở gần đấy, anh chịu trách nhiệm kiểm tra chính
cho công việc chuẩn bị. Đương nhiên, không thể thiếu được “ông hoàng”
Magicam đứng cạnh. Điểm chung của cả năm người bọn họ đều là những
người bạn thân nhất của Giám sát sinh tại Heartslabyul.

- Đừng để bại lộ sớm quá đấy. - Trey lên tiếng khi thoáng thấy người
bạn thân đang hí hoáy đăng tải cái gì đấy lên mạng xã hội.

Trên màn hình điện thoại của Cater hiện lên trang tài khoản của anh,
một bài viết mới toanh đính kèm bức ảnh mấy con cá vàng với bộ vây
đuôi bung xòe kiêu kì chiếm trọn khung hình, cộng với hashtag ngắn gọn
nhưng đầy bí hiểm #privategift.

- Cậu phải tin tưởng vào chuyên gia chứ. - Cater nói bằng giọng điệu
dí dỏm, anh nhìn vào lượt thông báo tương tác đang tăng nhanh chóng
- Tớ cá là dù cho em ấy có thấy cũng chẳng ngờ đến đâu.

Trey cũng không nói gì nữa, anh tiếp tục kiểm kê lại danh sách những
món cần chuẩn bị cùng mấy tấm thiệp mời trên tay.

- Mong là thế.

Thực tế mà nói, phán đoán của Cater thật sự rất chuẩn xác.

Hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường, Yuu hoàn thành đầy
đủ các giờ học trong ngày. Em còn chẳng ngờ vực gì tấm ảnh mà ban tối
mình đã nhấn ‘yêu thích’ mà đàn anh Cater Diamond đăng tải. Tuy nhiên,
vẫn có những khoảnh khắc, em thầm cảm thấy lạ lắm, bởi hai tên bạn
thân Ace và Deuce cứ lén nhìn em mãi. Càng đến mấy tiết cuối, ánh mắt
của họ càng rõ ràng hơn. Mấy cậu năm nhất khác mà em thân quen thì
vừa tan giờ đã vội đi đâu mất. Thế nhưng, Yuu chẳng có thời gian đắn đo
lâu, em bị cặp đôi nhà Heartslabyul lôi kéo vào cái hoạt động dở hơi hết
biết được gọi là “đi dạo để tiêu cơm trưa và dành bụng cho bữa cơm tối”.

- Hai cậu có chuyện gì muốn nói với tớ à?

Yuu hỏi lại, cố nén tiếng cười. Em không hẳn là người đặc biệt nhạy
cảm đâu, cũng tại cái cớ hôm nay của họ sứt sẹo quá cỡ. Deuce không
đáp ngay, cậu ấy ngó nghiêng sang chỗ khác. Ace đảo mắt trước khi mở
miệng trả lời em, thường thì đây là biểu hiện của việc cậu đang tìm cớ
đánh trống lảng.

- Tại vì… ngày mai là bắt đầu kì nghỉ hè rồi mà. Tốt nhất là nên tranh
thủ dành thời gian cho nhau, đề phòng đến lúc đấy mọi người về cả, cậu
lại nhớ bọn tôi đến mức không chịu nổi. - Ace vốn luôn là một tên lanh
mồm lanh miệng, vậy mà chả hiểu sao, cậu càng nói càng chậm. Có thể
là vì tự bị lời nói của mình làm cho cảm động, Ace chẳng hề hay biết rằng
vành tai mình đang đỏ ửng lên.

Giám sát sinh không nhận ra mấy điều khác lạ bé xíu đó. Em thấy cái

43

lý do này đã đủ hợp lý. Yuu xốc lại Grim trông đã hơi uể oải trong vòng tay
ôm của mình, rồi nhỏ giọng trêu choc lại bạn mình như mọi ngày. “Thảo
nào hôm nay hai người cứ là lạ thế nào ấy, hóa ra cũng lãng mạn ghê cơ”,
em nói. Dù sao, Ace và Deuce cũng là những người bạn đầu tiên em có
khi đến đây, những chuyện họ đã cùng nhau trải qua chẳng hề ít. Nên
khi Ace nói xong, Yuu thừa nhận, em cũng đã hơi nghẹn ngào trong một
thoáng.

Họ vòng vèo tản bộ một lúc lâu, dọc theo các hành lang trường học,
ngắm nhìn các ký túc xá, ghé qua vài khu vực mà mỗi ngày vẫn thường
đến, hay những chỗ đã gắn chặt với mấy kỷ niệm khuấy đảo tưng bừng
năm học vừa qua. Yuu đã sớm không còn thấy lạ lẫm gì với chúng, nhưng
phần nào đó trong giám sát sinh nói cho em biết, em chẳng hề chán
ngán trải nghiệm sinh hoạt mỗi ngày tại đây.

Đến tận khi ba người họ và Grim tới điểm đến sau cùng, không nơi
nào khác ngoài hoa viên của nhà Heartslabyul, Yuu bất chợt phát giác có
gì đó thật khác.

Những bàn trà trang trọng mà thường ngày vẫn thường đặt ở đây,
giờ lại chẳng rõ tăm hơi. Thay vào đó, có một vài quầy hàng be bé xinh
xinh được dựng kề nhau, cạnh bên là những tấm thảm trải dưới nền cỏ
mát rượi. Tất cả tạo ra không khí như một buổi lễ hội được thu nhỏ.

Quan trọng nhất, chẳng rõ từ lúc nào, ở đây tập trung rất nhiều học
sinh của Night Raven College. Họ thuộc về nhiều ký túc xá cũng như lớp
học khác nhau, nhưng điểm chung toàn bộ là những gương mặt em đã
sớm thân quen. Trên những gương mặt ấy mang theo biểu cảm mà em
chưa kịp hiểu.

Trưởng nhà Riddle Rosehearts là người đầu tiên tách khỏi đám đông
tiến lại gần em. Vẫn cái vẻ nghiêm túc quen thuộc chẳng đổi, nhưng tông
giọng của anh thì ôn hòa quá, anh bảo với Yuu “Mấy thứ này đều là chuẩn
bị cho giám sát sinh đấy”.

Và rồi, bằng sự trang nhã dường như hoàn mỹ, Riddle giơ ra thủ thế
mời với Yuu, chờ đợi em nắm lấy. Yuu ngơ ngác giữ hờ bàn tay đưa đến
của Riddle, còn anh, như một hoàng tử trẻ tuổi, dẫn dắt em đến ngắm
nhìn và trải nghiệm món quà mà thời gian qua bọn họ đã cố gắng tạo ra.

Grim không hiểu hết mấy thứ động tác rắc rối này, nó hào hứng với
thứ khác. Vị “đại gia” đây nhảy thoát khỏi tay ôm của Giám sát sinh, lao
vội đến quầy hàng gần nhất, nơi đã bày sẵn một bể nước thấp nhưng lại
rất to.

- Bé tôm nhỏ đáng yêu ơi~ Muốn ghé qua chỗ bọn tui chơi trò chơi
không nè? - Floyd Leech híp mắt mời chào em với lối nhấn nhá siêu ngả
ngớn, như một tay buôn chuyên nghiệp. Nhận thức này làm Yuu phì cười,
em cũng thấy được cả Jade, người anh trong cặp song sinh, đang tóm
gọn cái móng vuốt có ý định khua loạn của Grim ra khỏi bể.

44

Azul cũng ở đây, anh nhét vào tay Yuu thứ gì đó, cả Ace và Deuce
cũng mỗi người nhận được một cái.

- 10 madol một lượt vớt - Tên gian thương họ Ashengrotto đưa tay
đẩy mắt kính. Nhưng ngay khi ánh mắt rét lạnh của Riddle bắn sang, anh
ta lập tức đổi giọng - Nhưng hôm nay Giám sát sinh là khách đặc biệt
của chúng ta, em đương nhiên có quyền chơi miễn phí. Những người
khác thì thu phí như thường.

Yuu nhìn xuống vật nằm gọn trong lòng bàn tay mình, là một cái vợt
cá kích cỡ nhỏ, với phần màng vợt làm bằng giấy. Thứ này rất giống với
những gì em miêu tả khi nói về trò vớt cá vàng. Giám sát sinh lại nhìn kĩ
những sinh vật đang bơi lội tưng bừng trong bể, cùng lúc đó, tiếng la oai
oái của Ace đã vang lên ngay cạnh.

- Mấy người đùa hả? Đây là tôm mà? Dùng vợt giấy vớt tôm á?

- Ý tưởng thiên tài của Floyd đó. - Jade bình tĩnh đáp lại với giọng
điệu pha lẫn tự hào - Nghe nói là giám sát sinh giỏi trò này lắm nên
đương nhiên phải tăng cấp độ lên. Thử thách mấy điều mới mẻ thì lúc
nào cũng vui hơn mà.

- Và cá vàng là loài nước ngọt, nên bọn tôi quyết định sáng tạo từ
mấy thứ cây nhà lá vườn. - Azul bổ sung.

Đúng thật là Yuu nóng lòng muốn thử, em kéo hai cậu bạn ngồi
xổm xuống để bắt đầu. Rất nhanh, Yuu nhận ra trò này khó hơn em nghĩ
nhiều. Chưa xét đến thái độ khiêu khích cực kỳ rõ ràng từ bọn họ mỗi khi
có người phải thay một cái vợt mới khiến cho người chơi càng lúc càng
nóng lòng hơn, mấy con tôm biển mà mấy đàn anh nhà Octavinelle đem
đến có kích cỡ và sức búng hoàn toàn vượt sức chịu đựng của lớp màng
giấy mỏng tang.

Không chỉ Ace và Deuce, vài người nữa cũng đã bị thu hút, bắt đầu
gia nhập vào nhóm ngồi xổm quanh bể. Nhóm năm nhất gồm cả Jack,
Sebek và Silver đều có tốc độ rách vợt nhanh khủng khiếp, khiến Azul
mấy lần còn phải thốt lên lời hoài nghi rằng số lượng vợt mà họ chuẩn bị
có đủ cho sức phá hoại này của mấy đứa đàn em không. Trong số người
chơi, Cater trông vậy mà tỉ mỉ hơn mọi người nghĩ rất nhiều, bất ngờ là có
mấy lần anh chỉ thiếu một chút nữa đã thành công rồi.

Khi số lượt thất bại đã lên đến quá hai chữ số, Giám sát sinh dừng
lại một chốc để nghỉ. Bất chợt, một xiên kẹo táo được chìa đến trước mặt
Yuu. Em ngẩng lên, thấy Epel đang chống một tay lên đầu gối, khom
người xuống bên cạnh. Cậu bạn đứng ngược nắng chiều, mái tóc tím
nhạt cong mềm giống như đang được ướm thêm chút màu mật ong
vàng nhạt ngọt ngào. Epel nghiêng đầu nhìn em, trên khóe môi có nụ
cười:

- Hay là ăn chút đồ ngọt để thư giãn chút đã nhé? Táo quê nhà tớ
ấy mà, cậu cũng biết rồi đấy, ngon cực kỳ.

45

Yuu nhận lấy nó, em cắn một miếng, hương vị của đường ướp cùng
mật táo lập tức ngập tràn trong khuôn miệng. Đồ ngọt là một thứ vô
cùng hay ho, em thấy sự háo thắng vừa rồi cũng được xoa dịu mà biến đi
đâu mất. Yuu chợt nhớ, Epel từng bảo, những trái táo này được trồng và
chăm sóc bởi tình yêu thương.

Vừa lúc em định nói lời cảm ơn, Yuu vừa vặn nhìn thấy ngay từ đằng
sau cậu bạn tóc tím, trưởng nhà Pomefiore chẳng rõ từ khi nào đã đến
gần chỗ em.

- Tôi cũng thử một lần xem. - Vil không phải kiểu người sẽ ham thích
mấy trò chơi trẻ con kiểu tương tự. Việc anh tham gia đã đủ bất ngờ, thì
lời tiếp theo của anh càng làm Yuu không khỏi ngẩn ra. - Nếu tôi thắng
thì phần thưởng đưa cho Giám sát sinh nhé?

Jade đang chòng ghẹo Grim bằng cách dọa nhúng nó xuống nước
cũng phải ngẩng lên bởi câu nói tự tin ấy. Floyd nhướng mày, “Ể?” một
tiếng dài. Những người khác cũng tạm ngưng lại mà hứng thú quan sát
sang đây.

Lúc Azul đã nói ra lời đồng ý, Yuu vốn định đứng lên nhường chỗ,
nhưng Vil nhanh hơn em một bước. Đàn anh đứng cạnh bên Giám sát
sinh, anh nhẹ nâng lên cái cánh tay thanh mảnh mà hẵng còn đương
cầm vợt của em. Sau đó, Vil cũng không đặt nó xuống trở lại bể nước, cứ
thế giơ tay em lên trước mắt mấy tay nhà Octavinelle. Giọng anh tao nhã
và thản nhiên:

- Tôi hoàn thành rồi đây.

Động tác này khiến cho không chỉ cho Yuu, mà mọi người ai nấy
cũng đều khó hiểu. Giữa lúc bọn họ còn đang ngớ ra, Rook Hunt đứng
cạnh đấy chợt bật thốt:

- Beauté! 100 điểm luôn.

Mà đồng thời, ở một phía khác, đàn anh Leona nãy giờ vẫn im lặng
bỗng nhiên bật ra tiếng cười khẽ, giống như anh ấy vừa đoán được cái gì rồi:

- Đúng yêu cầu còn gì. Một “bé tôm nhỏ” đấy thôi, trò chơi này quả
nhiên là dành riêng cho nhóc.

Lát sau, khi Yuu đã ôm chặt phần thưởng là con bạch tuộc nhồi bông
lớn trong tay, em hẵng còn ngơ ngác lắm. Thật là, các đàn anh năm ba
luôn có mấy suy nghĩ khiến người ta vĩnh viễn chẳng thể đoán trước nổi…
Màu đỏ nhạt lan ra nơi đôi gò má, nửa mặt Yuu vùi vào lớp bông mềm
của món đồ chơi trong lòng, nhưng nét cười chẳng thể che giấu hết nổi.
Ortho nhét vào tay em một ly đá bào si rô mát lạnh:

- Nhiệt độ cơ thể của Giám sát sinh cao lắm, tuy là em không kiểm
tra được triệu chứng bệnh nào khác, nhưng việc này kéo dài lâu cũng
không tốt cho sức khỏe đâu nhé. Phải mau giảm nhiệt thôi.

Yuu cảm ơn Ortho. Em múc một thìa đá bào đưa lên miệng, hương

46

ngọt thanh tê buốt nơi đầu lưỡi. Cái mát lạnh làm em thư thái hẳn. Grim
cũng đã tiếc nuối từ bỏ kế hoạch hốt trọn mớ tôm tươi sống kia, chạy
sang đây than vãn với em. Yuu đút cho Grim một thìa đá bào, nhòm mặt
nó vì lạnh mà xoắn xuýt hết cả, mấy người nhìn thấy ai nấy đều cười.

Lúc này, ở phía bên kia, Cater cuối cùng đã trở thành người đầu
tiên thành công trong việc vớt được một con từ bể ra. Anh nhanh chóng
chụp hình lại món quà thưởng là thú nhồi bông hình cá chình trong tay,
rồi ngay sau đó, đưa nó cho Yuu. “Cho em nè”, Cater nói. Một bài đăng
mới sau đó cũng được cập nhật trên Magicam của anh ấy, là hình chụp
một con thú nhồi bông ở vị trí chính diện, nhưng ảnh lại được lấy nét vào
khuôn mặt vui vẻ của người đứng xa hơn một đoạn. Tựa đề kèm theo là
“Món quà ngày hè”, chẳng ai rõ là anh đang muốn nói đến món đồ lưu
niệm đáng yêu trên tay kia, hay là nét cười tươi đẹp yên ả của người nào
trong ảnh.

- Thế nào, vẫn chơi chưa mệt sao? Đến giờ tối rồi đấy, không được
ăn vặt nữa. Mấy đứa phải học hỏi Grim kia kìa, nó mò đến món chính
rồi. - Cater hướng camera điện thoại thẳng sang vị “đại gia” được nhắc
tên, vừa vặn tóm gọn khung cảnh ngốc nghếch của nó. Grim đang bay lơ
lửng trên mấy đĩa đồ ăn thơm phức ở quầy hàng bên cạnh, với vẻ thèm
thuồng chả buồn giấu giếm. - Chà, xịn quá, bao nhiêu là món ngon này.

Chất lượng đồ ăn của hôm nay khỏi phải bàn, quy tụ được dàn học
sinh với tay nghề nấu nướng cực cao như Trey Clover, Ruggie Bucchi và
Jamil Viper, mùi hương thơm nức tỏa quanh và cách bày trí tinh tế khiến
Yuu cảm thấy như mình đang lạc vào một bước tiệc năm sao nào đấy.

- Bọn anh đã cố làm nhiều món ngon nhất có thể, em phải thử hết
đó nha. - Kalim kéo Yuu sang, đôi mắt cong như vầng trăng non. Khỏi
phải nói, khi được các thành viên nhà Heartslabyul ngỏ lời mời hợp tác
cho kế hoạch bất ngờ này, anh tràn ngập háo hức với nó đến nhường
nào. Thậm chí còn sẵn sàng đem những tấm thảm thêu đắt đỏ trong kho
ra để trải khắp trên bãi cỏ. Mấy quầy hàng này cũng là dụng cụ thường
dùng trong những buổi tiệc tùng ở nhà Scarabia.

Điệu bộ của Kalim đầy hào hứng. Anh luyên thuyên giới thiệu từng
món một với Yuu, có cái là đặc sản từ quê hương của những thành viên
khác, cũng có cái là dựa theo mô tả của Yuu mà làm ra. Nếu ai chẳng rõ,
thì cứ ngỡ như anh ấy cũng đã bỏ không ít công sức cho công đoạn nấu
nướng ra chúng. Việc trước đó Kalim vì quá hăng hái mà suýt đánh đổ
mấy đĩa mì xào và xiên nướng có lẽ cũng chưa từng xảy ra.

- Giám sát sinh thích đồ ăn Jamil nấu lắm đúng không? Đông vui
nên ăn sẽ càng ngon hơn.

Đồ ăn được phân ra từng hộp, rồi đặt trên mặt thảm, tất cả cũng
ngồi bệt lên đó. Tư thế dùng bữa này có hơi lạ lẫm với người khác, riêng
với Yuu thì quá mức quen thuộc. Những ngại ngần ban đầu không lưu lại
quá lâu, các món ngon và những câu đùa đã làm tròn nhiệm vụ kéo mọi

47

người lại gần nhau.

Giám sát sinh cẩn thận thưởng thức từng món một, tận hưởng từng
chút hương vị ngon lành đang xoa dịu các giác quan lẫn tâm hồn mình.
Cách nêm nếm của các đàn anh tuy không thể giống hệt với những món
em ăn trong quá khứ ở thế giới cũ, nhưng ẩn bên trong chúng, lại chứa
đựng một cảm giác quen thuộc nào đó vô cùng tương đồng.

Trong một giây lát, Yuu dừng đũa rồi ngẩng lên nhìn quanh. Grim
cạnh em say sưa nhét vào họng mấy cây xúc xích liền. Trưởng nhà Vil
đang căn dặn Epel phải ăn nhiều rau hơn. Cậu bạn Jack Howl thì đang
bận rộn với đĩa thịt nướng…

Yuu thích không khí thoải mái hiện tại, khi mọi người ngồi cạnh bên
nhau, hơn hẳn là ngày thường trong nhà ăn chung. Cũng bởi, em đột
nhiên chẳng nhớ ra nổi, lần trước đó em có thể ngồi cùng dùng bữa với
thật đông người thân thiết thế này là từ bao giờ nữa. Yuu phát hiện, bạn
bè và các đàn anh của em, họ thỉnh thoảng cũng ngắm sang bên này,
ướm xem tâm tình em hiện tại, hỏi xem em có ngon miệng hay không,
rồi nhẹ nhõm nở nụ cười.

Giám sát sinh chợt nhận ra được, thứ cảm xúc vui sướng tuyệt diệu
đang bao bọc lấy em có thể gọi tên là “được yêu thương”.

Mấy món tráng miệng cũng đã được bày ra, hầu hết trong số chúng
là kiệt tác của đàn anh Trey Clover. Yuu cũng đã cầm về tay món bánh
chocolate mềm đến mức tan trên đầu lưỡi mà em vẫn luôn yêu thích. Em
bỗng nghe tiếng đàn anh Leona hắng giọng, hầu hết mọi người cũng
đều xoay đầu nhìn qua hướng đó. Giọng anh ấy vốn trầm, lại thường tản
mác ra một chút chậm rãi lười nhác, nghe vào tai lại càng thu hút hơn.
Đàn anh nhà Savanaclaw nói:

- Anh đây học ở ngôi trường này lâu nhất, chắc vì thế nên ai cũng
nghĩ anh sẽ có nhiều chuyện hay ho để kể nhóc nghe. Nhưng - Trưởng
nhà Savanaclaw chống cằm - …điều bí ẩn nhất anh được chiêm ngưỡng
tại đây, có lẽ là sự xuất hiện của nhóc đấy.

- Và xịn xò nhất luôn. - Đàn anh Ruggie thêm vào một câu nữa.

Giám sát sinh cảm thấy mình sắp không ổn rồi, em đỏ bừng mặt
không sao kiểm soát được, Yuu còn thấy hốc mắt mình hơi nóng lên nữa.
Vẻn vẹn buổi tối nay, em hết lần này đến lần khác được những lời ấm áp
của mọi người làm cảm động mãi không thôi. Em chợt muốn nói cảm ơn
tất cả, rồi lại ngập ngừng bởi chẳng biết nên bắt đầu thế nào cho phải.

Giữa khi đương còn ngơ ngác, Yuu chỉ thoáng thấy anh Idia điều
chỉnh gì đó trên máy tính bảng, ánh đèn trên các quầy hàng lập tức bị tắt,
xung quanh lập tức tối sầm đi. Và rồi, chẳng để Yuu phải chờ đợi lâu, em
nghe các đàn anh Malleus khẽ gọi “Đứa trẻ loài người, ngẩng lên đi em”
và đàn anh Lilia cạnh bên thì đang đọc lời phép.

48

Chỉ đâu chừng ngay giây sau, bầu trời trước mắt em bỗng nhiên rực
rỡ. Màn sao trời bị phủ kín bởi thật nhiều chùm tia lửa lấp lánh và chói mắt
hơn gấp bội, âm thanh đều nhòa đi trong từng hồi nổ vang, đó là vô số
pháo hoa đồng thời bừng nở trên nền đêm.

Hai cậu bạn thân ngồi gần giám sát sinh nhất đều đồng thời quay
đầu lại. Nụ cười của họ, toàn bộ những người khác nữa, và cả những điều
bất ngờ diệu kỳ của ngày hôm nay, như thể đều đang phản chiếu trong
đôi mắt trong veo ướt nhòe đang cố gắng mở to của Yuu. Bức tranh về
buổi tiệc ánh sáng hoa lệ, như phủ một lớp hào quang lên các học sinh
của Night Rave College. Tất thảy như đồng loạt bừng sáng, lưu dấu trong
tâm trí em một khung cảnh ấn tượng và mỹ lệ vô ngần, tốt đẹp đến mức
khiến Yuu vì mải mê ngắm nhìn mà trong chốc lát quên cả hô hấp .

Grim trong vòng tay em cũng phấn khích vì những tiếng nổ vang
lẫn cái ôm siết của Yuu, nhưng không làm ồn. Bởi ngay khoảnh khắc này
nó chợt nhớ tới, giám sát sinh đã từng nói “Ngắm pháo hoa là thời điểm
tuyệt diệu nhất, vì đó là lúc hoàn toàn thả lỏng để tận hưởng cùng gia
đình và bạn bè”. Pháo hoa khiến cho nó tinh tế hơn, hoặc là tại vì Grim
biết mình cũng là gia đình của em đấy. Yuu trong lòng những người khác
cũng vô cùng quan trọng.

Em xứng đáng với những tình cảm ấy.
Deuce, người nãy giờ vẫn ít nói khác thường, lúc này lại chủ động mở
miệng. Mà lời cậu nói ra, hẳn cũng là của tất cả mọi người:
- Yuu, bọn tôi tặng cậu một “lễ hội”.

----------***----------

49

Chuyến cắm trại hè ở

Twisted Wonderland

- Lightbook Aki -

“Này lũ cún con, đừng có ồn ào trong lớp và nghe cho rõ thông
báo đây!”
Thầy Crewel gõ cây roi xuống bàn giáo viên, ổn định lại cái lớp đang
ồn như vỡ chợ, chờ không khí lắng xuống rồi cầm một xấp giấy trên bàn
giáo viên đọc lớn lên.
“Như các trò đã biết, chúng ta chỉ còn hai tuần nữa là đến kì nghỉ hè,
thầy hiệu trưởng sắp có tổ chức một chuyến cắm trại ba ngày ở hòn đảo
cạnh trường. Các trò ai muốn tham gia hãy đăng kí theo đơn này và đầu
tuần sau nộp lại cho tôi, rõ rồi chứ?”
Tiếng xì xào lần nữa nổi lên trong lớp khi các học sinh cầm trên tay
tờ giấy. Ace không nén nổi phấn khích, quay sang hỏi tôi, Grim và Deuce.
“Ê này, mấy cậu có định đi không?”
“Hmm… để tôi hỏi mẹ xem, nhưng xem chừng cũng vui đấy chứ!”
“Nyahaha, nè MC, chúng ta tham gia đi!”
“Ừm… nó là chuyến đi miễn phí mà đúng không ạ?” Tôi e ngại hỏi
thầy Crewel vừa đi ngang qua bàn để phát thông báo.
“Đúng vậy, thầy ấy nói nên tổ chức một kì nghỉ hè đáng nhớ cho các
trò, được rồi, còn ai thiếu không? Xong rồi thì chúng ta giải tán.”
Tiếng ồn ào càng to hơn sau tiếng chuông báo hết tiết. Tôi nhanh
chóng dọn dẹp tập vở, cùng mấy cậu bạn ra khỏi lớp, những cơn gió mát
mẻ của buổi chiều thổi nhẹ luồn qua tóc, xoa dịu đi phần nào cái oi bức
của mùa hè. Không gian trường rộng lớn, hành lang dần vắng vẻ và yên
tĩnh đến độ nghe rõ tiếng đế giày bước trên nền gạch.
Nhà ăn tối nay cũng nhộn nhịp như thường lệ với mùi đồ ăn thơm nức
mũi quyến rũ cái bụng đói meo của tất cả học sinh. Nhưng xem chừng nó
còn sôi động hơn mọi ngày bởi những tiếng xì xào bàn về chuyến đi chơi
bất ngờ đó của Hiệu trưởng, trông ai ai cũng vô cùng háo hức. Tôi nhập

50


Click to View FlipBook Version