“Hai là, đừng phán xét người khác quá nhanh. Tôi từng nghĩ con trai tôi vô tích sự vì thằng bé không đỗ IIT. Tôi nói thẳng cho các bạn nghe, tôi mới là một người cha vô tích sự. Việc đỗ vào IIT là rất tuyệt, nhưng việc không đỗ vào đây không phải là ngày tận thế. Tất cả các bạn nên tự hào mình là sinh viên IIT, nhưng đừng bao giờ phán xét người khác nếu họ không phải sinh viên trường này – chỉ riêng việc ấy cũng đủ tạo nên sự vĩ đại của ngôi trường này.” Khán phòng hưởng ứng với một tràng vỗ tay ào ạt. “Và cuối cùng, đừng quá nghiêm túc với bản thân. Cánh giáo sư chúng tôi lẽ ra phải bị quy tội vì điều này. Cuộc sống quá ngắn ngủi, hãy hưởng thụ bản thân tối đa. Một trong những điều tuyệt nhất về việc sống trong khuôn viên đại học là những người ta đánh bạn cùng. Và hãy đảm bảo rằng tình bạn ấy sẽ kéo dài suốt đời. Vâng, tôi đã nghe nhiều câu chuyện lắm. Đôi khi tôi ước mình đã có dù chỉ một người bạn thôi, ngay cả nếu điều đó có nghĩa là điểm GPA của tôi phải bị thấp xuống. Việc uống vodka trên nóc học viện giữa đêm khuya hẳn là đã đời lắm.” Cả khán phòng đứng dậy vỗ tay hoan hô. Tiếng hoan hô trở nên ngày một lớn, thực ra nó đến từ ngay cạnh hai tai tôi, ngay trên vai tôi. “Thức dậy đi đồ lười biếng,” Ryan vỗ vai tôi mạnh đến nỗi giấc mơ của tôi ngưng bặt lại và nhiễu ngay đi như một cuốn băng video bị hỏng. “Hả?” tôi dụi mắt. “Ừ, tớ đây. Nào, hãy nói đi, quý ông Hari, sau tất cả những nỗ lực để được nhận vào IIT, cậu cảm thấy thế nào khi đã bỏ lỡ mất ngày lễ tốt nghiệp?” Đúng là giọng nói câng câng của Ryan rồi.
“Cái quái gì… Mấy giờ rồi?” Tôi nghển cổ lên nhìn đồng hồ. Mới bảy giờ sáng, hiển nhiên là mâu thuẫn với mặt trời rực rỡ bên ngoài. “Xem ra cái đồng hồ của cậu cũng đã ngán chỗ này đến tận cổ rồi. Đã mười một giờ hơn rồi ạ. Cả hai bọn mình ngủ quên cả lễ tốt nghiệp rồi,” Ryan mỉa mai cười. Tôi xuống giường và bước ra ban công, cả ký túc vắng lặng. Chết tiệt thật, tôi đã ngủ qua lễ tốt nghiệp rồi. Tệ hơn, thầy Cherian đã không khóc. “Mẹ kiếp!” tôi thốt lên, mượn vốn từ của Ryan. “Mẹ kiếp. Thế này có nghĩa là họ sẽ không đưa bằng cho mình à?” “Đưa chứ sao không. Chỉ là mình không ở đó khi cả lớp bắt tay Cherian trong tiếng vỗ tay của phụ huynh thôi.” Tôi tự hỏi không biết nên đánh răng trước hay đi ăn ở Sasi trước. “Sasi nhé?” Ryan đi guốc trong bụng tôi. Mèn ơi, bốn năm điên rồ chỉ để lấy tấm bằng, và khi thời khắc đã đến để cầm nó trên tay, thì Ryan và tôi lại vẫn mặc đồ ngủ và phết từng cục bơ lên parantha. Thật sự tôi không xứng đáng với mảnh bằng này! “Hari, cậu biết không, bố tớ bảo ông muốn đầu tư vào đề án dầu bôi trơn. Ông đã liên lạc với thầy Veera,” Ryan nói, khi ông chủ Sasi liếc chúng tôi ranh mãnh. Ngay đến bác ấy cũng biết rằng lẽ ra chúng tôi phải có mặt ở lễ tốt nghiệp. “Tuyệt rồi.” “Vớ vẩn. Tớ bảo họ rằng tớ không muốn tiền của họ.”
“Cậu ngốc hay sao?” “Và rồi đoán xem họ đã nói gì? Họ nghĩ rằng tớ sẽ thấy ổn vì những gì đã viết trong lá thư ấy.” “Lá thư nào?” Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản. “Lá thư này này,” Ryan rút ra một phong bì dày cộp, “và đoán xem tớ đã thấy gì ngoài bì thư?” Vâng, nó đó. Cái bìa tốn ba mươi đồng được dán tem kín khắp. “Thế cậu viết cho họ à?” tôi vẫn cố hết sức lấy vẻ tự nhiên. “Được rồi đấy quý ông Hari, xin hãy bỏ cuộc đi. Cậu đã bỏ bao nhiêu công sức gõ ra cái đống chết tiệt này, ít nhất thì cũng phải viết địa chỉ cho cẩn thận chứ? Cái nét chữ xương xẩu của cậu nhìn là nhận ra ngay.” “Hả?” tôi nói. Khỉ gió, lẽ ra tôi phải nghĩ đến việc này chứ. Ryan đứng dậy và đấm đùa tôi vài quả. “Đồ khỉ gió, cậu trở nên mùi mẫn từ khi nào thế?” cậu ấy nói, trong khi tôi cố né những cú đấm ấy. Rồi chúng tôi phá lên cười. Tôi nhìn vào mắt Ryan. Cậu ấy không giận, mà thậm chí còn có chút cảm kích. Nhưng nét mặt cậu ấy nhanh chóng chuyển sang thái độ nghiêm trang. Vâng, Ryan sẽ không đời nào chịu thừa nhận cậu ấy cũng muốn vậy đâu. “Lẽ ra cậu không nên làm vậy,” cậu ấy nói. “Ừ thì, chắc chắn hôm đó tớ uống say thôi. Và tớ thực sự nghĩ bố mẹ cậu là người tốt. Mà thôi, đó là một đề án tốt mà. Bố cậu chắc sẽ kiếm được nhiều tiền lắm đấy.” Bức tranh toàn cục, đó là điều tôi nên xoáy vào, thay vì làm hỏng mọi thứ với sự tự tin vô ích về khả năng viết thư. “Chắc vậy rồi. Thầy Veera đã đồng ý nhận đầu tư.”
“Thầy Veera biết mình đang làm gì mà,” tôi phán một cách thông thái. “Khi nào Alok mới về nhỉ? Cậu có nghĩ mình đã bỏ lỡ nhiều thứ không?” “Lễ tốt nghiệp nào cũng như nhau thôi. Thầy Cherian sẽ tặng huy chương cho bọn chín phẩy. Bọn năm phẩy sẽ nhận bằng ở hàng sau như diễn viên quần chúng ấy,” Ryan nhún vai. Tôi thấy một cái bóng lết về phía chúng tôi từ xa. “Alok!” tôi hét lên. “Đồ khỉ gió! Ngốn parantha trong khi đất nước đang chào đón một dàn kỹ sư mới,” Alok nói. “Gì cũng được Béo, cậu có muốn hay không nào?” Ryan chìa đĩa ra với điệu bộ mời mọc hiếm hoi. “Dĩ nhiên rồi. Sau cả một giờ nghe thầy Cherian thao thao,” Alok thè lưỡi ra để minh họa cho việc đã mệt lử. “Bố mẹ cậu đâu?” Ryan hỏi. “Được mời đi ăn trưa với hội họ hàng của khoa. Tớ quay về kiếm các cậu.” “Thầy Cherian nói nhiều không? Cậu có biết tớ mơ thấy ông ấy không?” tôi nói. “Thật à. Thế mà tớ cứ tưởng cậu chỉ mơ về con gái ông ấy khỏa thân thôi chứ,” Ryan chọc. “Im đi.” Tôi quay sang Alok. “Thế ông ấy nói gì?” “Chẳng có gì. Vẫn là mấy câu vớ vẩn kiểu dân-IIT-là-nhất. Mặc dù ông ấy có nhắc đến một thứ,” Alok nói. “Thứ gì?” Ryan và tôi kêu lên đồng thanh. “Rằng chúng ta phải nhìn lại hệ thống. Đôi khi sức ép trở nên
quá lớn. Đại loại theo chiều hướng bớt bài thi đi, và cho nhiều đề án lên, vân vân. Tớ không để ý lắm – ngủ gật mất một chập,” Alok nói. “Đồ vô tích sự,” Ryan ngả người lại vào ghế. “Nói như đúng rồi. Ít ra tớ còn có mặt vào buổi cuối ở IIT,” Alok phán đầy vẻ đạo đức. Buổi cuối, giọng Alok cứ văng vẳng trong đầu tôi. Mèn ơi, chúng tôi đã mong ngày này đến biết bao nhiêu. Và cuối cùng nó cũng đã đến. Có thể không như ý muốn, có thể không có huy chương và những tràng đứng dậy vỗ tay, nhưng chúng tôi đã cán đích rồi, dù là đang mặc đồ ngủ ăn parantha ở tiệm vỉa hè. Vâng, ba đứa chúng tôi đã là cựu sinh viên IIT. Tuy không phải là những người đã được lên bìa tạp chí Time, nhưng chí ít cũng có thể được gọi là những kẻ sống sót. “Ừ, đã kết thúc rồi.” tôi cố tự nhủ - nhưng xét theo khía cạnh nào đó, điều này cũng thật buồn. “Đã kết thúc thật rồi đấy nhỉ?” Ryan lặp lại theo ý nghĩ của tôi. “Ừ. Đã đến lúc đi vào thế giới thật rồi – theo như lời họ nói trong lễ tốt nghiệp,” Alok khoe khoang. Tôi ước mình đã chưa từng gặp Neha. Thật đau đớn vì phải chia tay cô. “Cậu đã nói chuyện với Neha chưa?” Thật kỳ quái, Ryan như đọc được suy nghĩ của tôi. “Tối nay bọn tớ sẽ gặp nhau,” tôi thản nhiên đáp. “Thầy Cherian có biết không?” Alok hỏi. “Chắc không đâu,” tôi nói. Ông ấy có thể đã nhân nhượng chỗ này chỗ kia, nhưng việc tôi và Neha là một cặp vẫn là chủ đề tối kỵ.
“Thế còn bọn mình thì sao?” Ryan hỏi. Chúng tôi nhìn nhau. Chết tiệt, việc này sẽ khó khăn lắm đây. Tại sao khi những thứ tồi tệ ở IIT kết thúc, thì những thứ tốt đẹp cũng phải kết thúc theo nhỉ. Thật chán đời khi phải rời ký túc, và không được thấy bạn chí cốt hằng ngày. “Chúng ta sẽ vẫn là bạn. Đến mãi mãi và mãi mãi,” tôi thề thốt như trong phim và đứng dậy định ôm cả hai lại. “Thôi đủ rồi đấy, đây là một quán ăn tử tế nhé,” Ryan nói, và chúng tôi ngả ra, cười phá lên đầy xấu hổ. Đó là lần cuối chúng tôi được dành thời gian bên nhau ở IIT. Sau đó, cuộc sống mỗi người đều thay đổi. Nhưng tôi không muốn đi sâu vào, vì xét cho cùng, đây vẫn là một cuốn sách về IIT. Và lúc ấy tôi vẫn không rõ lắm đã có gì xảy ra giữa Neha và tôi. Ý tôi là, đến giờ thì tôi đã biết, nhưng tôi cũng không muốn đi sâu vào chuyện đó nữa. Vâng, đêm đó chúng tôi gặp nhau, và nói chúng tôi yêu nhau, và những thứ mùi mẫn khác. Rồi chúng tôi bàn về những chuyện thực tế, như làm sao để giữ liên lạc. Và chúng tôi hứa sẽ tiếp tục gặp nhau đến mãi mãi và mãi mãi. Nhưng mãi mãi là một khoảng thời gian rất dài, bạn biết đấy, còn dài hơn cả quãng bốn năm ở IIT. Rất nhiều thứ có thể xảy ra giữa hiện tại và mãi mãi, và chúng sẽ xảy ra – chỉ là, chúng ta sẽ không đề cập đến trong cuốn sách này thôi. Lễ tốt nghiệp đã kết thúc. Hành lý đã được gói ghém, và đó là lần cuối ba chúng tôi được ở bên nhau trong IIT. Alok bắt đầu công việc ở Delhi, và vắng Ryan và tôi phá bĩnh, cậu ấy đã hoàn toàn bị công việc hút hồn. Kết quả là công ty phần mềm đã gửi cậu ấy đi Mỹ trong sáu tháng. Chuyến đi công tác
này đã khiến cậu ấy có được khoản bồi dưỡng đủ để một bước xóa tan đi mọi than vãn từ gia đình. Nhà Gupta tậu được con xe mới coóng, khiến tôi cũng thấy thèm, và động lòng muốn làm rể nhà ấy. Bố Alok được thuê hẳn một cô y tá riêng, và mẹ cậu ấy suy tính nghỉ hưu việc chính và đi dạy tư. Tôi thì nghĩ bà phải đi làm để giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhưng ai mà nghe lời tôi? Ryan làm việc cùng thầy Veera, và với số tiền nhận đầu tư từ bố cậu ấy, mở một nhà máy cách Delhi chừng hai giờ lái xe. Dân làng vùng ấy được thuê xây nhà máy, có cả phụ nữ. Đồ bệnh hoạn khỉ gió ấy, toàn đến đó để rình mò thôi. Tôi nghĩ cậu ấy ưa cô nào tên là Roopkunwar hơn mấy cô kia – và tôi đoán chắc sẽ có một thảm họa sắp xảy ra. Còn tôi tới Bombay, và, như tất cả những trách nhiệm trong đời tôi, tôi ghét cay ghét đắng công việc này. Tôi không thể sống được ở những thành phố chật chội, và tôi không thể rời xa Neha. Trong ba tháng đầu, một nửa tiền lương của tôi bị tiêu hết vào việc thuê một cái phòng nhỏ như lỗ mũi ở rìa Siberia của thành phố. Nửa kia gần như tiêu hết vào tiền điện thoại gọi Neha. Trời ơi, tôi nhớ cô ấy làm sao – mái tóc, giọng cười, đôi mắt cô ấy, cách cô ấy nắm tay tôi, và nhiều thứ nữa. Đương nhiên tôi cũng nhớ cả Ryan và Alok, nhưng việc này khác hẳn. Tôi khắc khoải vì Neha. Rồi cô cũng học xong khóa thiết kế thời trang, và được nhận vào làm ở một công ty thiết kế bản địa. Tôi nghĩ cô ấy đang cố tìm một việc khác ở Bombay. Chắc sẽ được thôi, vì Bombay là một thành phố phát điên lên vì thời trang. Trong khi ấy, tháng sau tôi sẽ tới Delhi để dự đám cưới của chị Alok. Tất cả chúng tôi sẽ ở đó – Alok, Ryan, Neha và tôi. Và đó là động lực thúc đẩy tôi tiếp bước lúc này đây. Bạn biết không, điều
này thật lạ, có thể tôi đã thoát khỏi IIT, nhưng theo một khía cạnh nào đó, tâm hồn của tôi vẫn còn ở đó. Có thể là ở những hành lang ký túc, hoặc ở quán Sasi, hay trên nóc học viện… HẾT
T Lời cảm ơn hật không đúng khi nói rằng đây là cuốn sách của tôi. Cùng lắm tôi chỉ dám công nhận rằng nó là giấc mơ của tôi. Việc biến giấc mơ này thành cuốn sách bạn đang cầm trên tay đây là thành quả của rất nhiều cá nhân tuyệt vời mà tôi muốn cảm ơn, cụ thể là: Shinie Antony – người thầy, nhà cố vấn và người bạn đã dạy cho tôi những phương thức kể chuyện cơ bản, và đi cùng tôi cho tới tận cuối con đường. Nếu không có sự động viên và đốc thúc thường trực của cô, thì chắc tôi đã quẳng gánh từ lâu lắm rồi. James Turner, Gaurav Malik, Jessica Rosenberg, Ritu Malik, Tracie Ang, Angela Wang và Rimjhim Chattopadhya – những người bạn tuyệt vời đã giúp tôi đọc bản thảo và đưa ra những lời nhận xét thẳng thắn. Tất cả đều ở bên tôi trong suốt quá trình viết sách, và kiên nhẫn chịu đựng những giây phút tôi không kiềm chế nổi cảm xúc của mình. Anusha Bhagat – người vợ cũng là cựu đồng môn của tôi, độc giả đầu tiên của bản sơ thảo. Ngoài việc bị sốc khi đọc phải một số đoạn, vợ tôi đã giữ bình tĩnh rất giỏi khi phải đảm đương trách nhiệm chỉnh sửa bản thảo mà không làm mếch lòng chồng. Mẹ tôi Rekha Bhagat cùng anh trai Ketan, hai cá nhân đã đặt vào tôi một niềm tin mù quáng không lay chuyển nổi, lắm lúc đến mức dở người. Tình yêu giữa ba người chúng tôi đã vượt qua cả quan hệ huyết thống đơn thuần, và tôi, cũng như mọi tác giả khác, đều cần lắm sự động viên mù quáng ấy. Bạn học IIT của tôi Ashish (Golu), Johri, VK, Manu, Shanky, Pappu, Manhar, VP, Rahul, Mehta, Pago, Assem, Rajeev G., Rahul, Lavmeet,
Puneet, Chapar và tất cả các bạn cùng khóa. Tuy đây là một tác phẩm hư cấu, nhưng mọi câu chuyện hư cấu đều bắt nguồn từ cảm hứng thật. Tôi quý mến các bạn tôi đến mức có thể viết hẳn một cuốn sách về họ. Mà gượm đã, tôi đã chẳng viết rồi đấy sao! Bạn bè tôi ở Hồng Kông, đồng nghiệp, giáo viên dạy yoga và những vị bằng hữu khác đã ở bên tôi, quý mến tôi và khiến cuộc sống trở nên thú vị biết bao. Ban biên tập và đội ngũ làm việc tại Rupa, vì sự chuyên nghiệp và thân thiện trong suốt quá trình xuất bản. Và cuối cùng, chỉ đến khi phải viết sách thì ta mới có dịp nhận ra sức mạnh thực sự của MSWord, từ chức năng kiểm tra ngữ pháp đến thay thế từ. Đơn giản mà nói – không có phần mềm này thì cuốn sách này đã chẳng được viết. Xin cảm ơn ông Bill Gates và tập đoàn Microsoft!
Phụ lục Tác giả Chetan Bhagat sinh năm 1974, là nhà văn người Ấn Độ. Sách của anh thường đạt được ngay vị trí best seller từ khi mới phát hành và được chuyển thể thành nhiều bộ phim lớn như Bollywood. Tờ THE NEW YORK TIMES gọi anh là “tiểu thuyết gia viết tiếng Anh bán chạy nhất lịch sử Ấn Độ”. Tạp chí TIME đưa anh vào danh sách “100 người có ảnh hưởng nhất thế giới”. Anh cũng từng có mặt trong số “100 người sáng tạo trong công việc nhất thế giới” do tạp chí FAST COMPANY (Mỹ) bình chọn. Chetan viết bằng cả tiếng Anh và tiếng Hindi cho các tờ báo hàng đầu, tập trung vào tuổi trẻ và các vấn đề phát triển đất nước. Anh cũng là một diễn giả đầy thuyết phục. Chetan bỏ việc tại một ngân hàng đầu tư quốc tế vào năm 2009 để cống hiến toàn thời gian cho viết lách và đem lại sự thay đổi cho đất nước. Anh sống ở Mumbai cùng vợ là Anusha, một người bạn học cũ, và hai cậu con trai sinh đôi Shyam và Ishaan. Các cuốn sách nổi tiếng nhất của Chetan có thể kể tới Ba chàng ngốc (Five point someone), Ba sai lầm của đời tôi (The 3 mistakes of my life), Hai đầu đất nước: Câu chuyện về cuộc hôn nhân của tôi (2 states: The story of my marriage) (tên bản dịch tiếng Việt: Khi yêu cần nhiều dũng cảm) và Cách mạng 2020 (Revolution 2020). Website chính thức của anh tại www.chetanbhagat.com
Nhận định “Đã có nhiều nhà văn thành công trong việc thể hiện tâm tư của mình hoặc diễn giải một quan điểm cụ thể. Sách của Chetan Bhagat làm được cả hai, và còn hơn thế.” - Times “Vua của sách bìa mềm ở Ấn Độ.” - Guardian “Bhagat đã bắt mạch chuẩn xác các độc giả trẻ Ấn Độ và được tung hô gần như một vị thánh.” - International Herald Tribute “Tuyến nhân vật độc đáo trong một cốt truyện cuốn hút… (Bhagat) thuộc về một đẳng cấp riêng biệt.” – Today của Ấn Độ “… dí dỏm nhưng cảm động… phong cách dẫn truyện thoải mái và ung dung…” – Financial Express
Credits Nguồn ebook tve-4u.org Nguồn text STENT Forum Chụp ảnh sundaefruit (STENT) Chuyển text darknessflower98 (STENT) (Chương 1-8) phamthiyenlinh (STENT) (Chương 9-17) candyworld (STENT) (Chương 18-27) Soát chính tả Jaejoong (STENT) Tạo ebook Dâu Lê (STENT) Hiệu đính và tạo ebook lần hai Caruri Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Ebook có thể còn một số lỗi chính tả, mong bạn đọc thông cảm! Ebook được thực hiện không nhằm mục đích kinh doanh. Caruri