Kính các bác các chú 472 Kiên Trì .
Đáp ứng lòng mong mỏi của Tư Lệnh Biên Thuỳ và Tham mưu Trưởng kiêm Trinh Sát
Châu neo nay Thiếu Uý Đại Đội Phó Nguyễn Trường Khang có tờ tường trình.
Mình trước khi nghe lệnh của Tông Tông Nguyễn văn Thiệu thì đang học ở Khoa Học
bên MG.
Thời này học hành thật bấp bênh , bọn Việt Gian phản chiến len vào học đường xách
động lung tung chẳng còn tâm trí học hành . Khi nghe lệnh của Tông Tông là mình
hoan nghênh liền.
Khi vào trường Bộ Binh tinh thần mình rất cao . Mình có nhắn em ruột mình là Em ra
đơn vị Thuỷ Quân Lục Chiến trước ,khi Anh ra trường sẽ tình nguyện ra cùng đơn vị
cho có anh em.
Nhưng hỡi ôi, vừa vào Trường Bộ Binh đúng 3 ngày thì em mình tử trận tại Quảng Trị
trong trận quyết tâm chiếm lại cổ thành. Điều này làm rúng động ba má mình và làm
mình buông xuôi chán nản .
Khi ra trường má mình vì lo sợ cho thằng con nên nhờ làm đơn xin cho con được phục
vụ gần nguyên quán . Thế là mình về Tiểu khu Biên Hoà .
Nghe Biên Hoà thật là đã , trình diện Tiểu khu chờ hơn tháng để điều ra đơn vị nào .
Thật ra các xếp chờ xem có thằng nào điếu đóm gì không ấy mà , mình ngu quá cứ
tưởng mấy xếp cho tân sỹ quan hưởng phép nên thầm cám ơn .
Rồi thì cũng tới lúc được điều về tiểu đoàn phòng thủ Thành Tuy Hạ ở sâu trong bến
phà Cát Lái.
Giới thiệu thêm Lịch Sử Thành Tuy Hạ được xây từ thời Pháp diện tích khoảng 16 cây
số vuông , là kho dự trữ bom đạn . Trong thành Từng ụ đất riêng cho từng loại bom
,mìn , đạn ,lựu đạn. Phía Bắc của thành có sông Sài Gòn chảy qua rất đẹp và thơ mộng
, địa thế của thành cao hơn mặt sông khoảng 10 mét , lính Tiểu Đoàn khi đi gác bờ
sông có khi mang cả cần câu ra câu cá. Bên kia bờ sông là vùng trũng và sình lầy ,nó
là 1 cù lao ( tức là 1 hòn đảo có sông chảy vòng quanh) , dân chúng bên ngoài đảo nuôi
thả cả ngàn con vịt trên đảo và còn trồng lúa, đến tối thì lại qua sông vào lại đất liền .
Xung quanh thành thì cũng có hàng rào mìn bẫy như trường Bộ Binh và các điểm gác ,
bên trong là đường xe chạy cho đốc canh , bên trong nữa là đám gác của quân khuyển,
chó berge ở đây to lớn được đeo dây xích dài 15 mét chạy qua lại ,chó chỉ nghe lệnh
của chủ , phần lương thực chó là 15 kí thịt / tháng . Lính Địa rất sợ chó .
Sau lớp chó canh là tới hàng rào bằng tôn cao 4 mét , được sơn trắng toát . Ở đây có
lính Quân cụ canh gác quay mặt vào trong , hễ thấy bóng ai leo trèo tôn là bắn. Và
trong cùng là từng ụ đất rộng khoảng 400 mét vuông cho các loại bom mìn .
Khó khăn như vậy mà đôi khi Việt Cộng vẫn vào được vì có nội tuyến .
Về tới Thành Tuy Hạ lại chờ hơn tuần nữa , các xếp coi mình có biết điều không
nhưng mình vẫn ngu như thường . Thế nên mình được tống về đại đội phía Rừng Sác
,cách xa Tiểu Đoàn 17 cây số phía Đông Nam làm tiền đồn phòng chống địch pháo kích
vào Thành , các đại đội khác thì được ở trong thành an toàn.
Về đây đóng quân ở trong 1 cái đồn có tên rất thơ mộng là Đồn Vũng Gấm . Xung
quanh đồn là vùng oanh kích tự do , phía Đông và Nam đồn là rừng sình lầy mà có tên
rất kêu là rừng Sác, rừng trải dài ra tới Bà Rịa , Vũng Tàu . Phía Bắc và Nam đồn là
rừng chồi giống như các bãi tập ở trường Bộ Binh Mẹ nhưng rậm và dày hơn. Băng
qua rừng chồi này khoảng 10 cây số thì gặp quận Long Thành đường đi Vũng Tàu
.Cách đồn 300 mét về phía nam là 1 xóm người nam nhỏ khoảng dưới trăm người , họ
gần như có dính líu với VC, có nhà thì người anh đi lính Biệt Động Quân , người em thì
đi Nghĩa Quân. Mình cũng giở chiêu vờ vịt vào lân la với cô em gái họ để mong tin
tức phe kia và gây cảm tình để cầu an , đôi khi cũng giả vờ và nói nếu VC tấn công
đồn thì mình phải xin pháo binh và có khi vào cả khu xóm gây thiệt hại cho dân là điều
không mong muốn .
Binh lính ở Biên Hoà nghe tới Vũng Gấm là coi như tỉnh Bình Long hắc ám vậy
Hôm về trình diện Đại Đội do 1 hạ sỹ quan chở vào ,mình đã cảm thấy sát khí khi gần
tới đồn. Vị Trung uý Đại đội trưởng nói Chuẩn Uý ra nắm trung đội 1 . Khi dẫn ra xem
thì hỡi ôi có tất cả 5 quân sỹ: 1 trung sỹ trung đội phó vốn là từ nghĩa quân xuất thân, 1
y tá , 1 truyền tin, 2 binh nhì và Tớ cả thảy có 6 quân.
Mình cũng thất kinh hồn vía ,vị Trung uý nói tạm thời thiếu quân số sẽ bổ xung dần.
Các trung đội khác cũng chỉ hơn 2 ,3 người rõ chán. Đại đội chỉ có 2 Sỹ Quan cả mình,
lính lác thì từ nghĩa quân đôn lên nên trình độ kém cỏi. Vài ngày sau thăm hỏi lính mới
biết Trung Đội mình coi mới bị tổn thất nặng . Vị Chuẩn Uý trước mình khoá 1 / 72 về
nắm quân , trong lần đi mở đường đã quá coi thường , buổi trưa mở nhậu nhẹt ,bị địch
theo dõi lâu ngày và tấn công đột kích làm Trung đội tổn thất : 6 chết có vị Chuẩn Uý và
4 bị thương 2 mất tích chắc VC bắt đi.
Nhiệm vụ đơn vị là an ninh vùng nên ngay ngày hôm sau là mình ra quân đầu tiên, đi
mở đường và giữ đường từ 7 giờ sáng tới 4 giờ chiều để đơn vị có thể đi lại về phía
dân chúng và tiếp tế hậu cần.
Vì mới đụng trận thiệt hại nên binh sĩ ngơ ngáo , có mình về coi bộ họ lên tinh thần đôi
chút.
Hai tháng sau thì có đàn em khoá 5 /72 về coi trung đội 2. Mới kết thân được hơn
tháng với đàn em thì đàn em có gốc được kéo về lại trong thành ,mình lại cu ky , đêm
đêm về ngủ trong đồn mưa rả rích nghe nhạc não nùng với câu hát như : ngoài hiên
mưa rơi rơi hồn ai như chơi vơi .... Buồn da diết. Chiếc cassette Aiwa phải lấy pin
PRC 25 mới đủ sức kéo .
Cho tới bây giờ mình vẫn còn nhiều ấn tượng về nơi hắc ám buồn bã này . Nhưng cũng
thật tự hào vì lính ở đây thường nói không có ông quan nào sống hơn 6 tháng hoặc là
chết hoặc là chuyển đi chỗ khác . Mà quả thiệt Mình sống trong vùng này có 1 năm rưỡi
thì Đại Đội đã có 2 sĩ quan tử thương nếu cộng cả đàn anh 1/72 thì là tới 3 ông cơ .
Viết tới đây thì đã tới ngày Đại Ca Thuỳ réo gọi gửi bài , mà phần bài sau mới hấp dẫn ,
nào là bắt được nữ VC và khám người 100% thế nhưng mình lại mắc cởi bỏ ra ngoài
không nhìn mặc dù em này coi khá và mình thật sự cũng thích dòm xem phụ nữ 100%
sexy ra sao.
Rồi thì những màn hành quân rất ngây ngô khờ khạo và funny của lính mình , đánh
giặc như trò chơi hồi còn bé hẹn viết tiếp sau
Thế rồi ngày qua ngày ,mình quen dần cuộc sống trong Đồn Vũng Gấm . Mỗi ngày 1
trung đội đi mở đường và giữ đường 1 lần . Trong 1 tháng có 2 ngày cả Đại Đội đi hành
quân xung quanh Đồn, khoảng 3 cây số đường kính cốt là đế địch không có cơ hội hoạt
động dễ dàng đặt hỏa tiễn 122 ly pháo vào Thành Tuy Hạ.
Quân ta vẫn biết là có địch đâu đây , nhưng không đủ quân số bủa vây vùng rộng lớn
quá và hơn nữa địch không nhiều , khoảng 2,3 tên cho 1 tụ . Chúng không tập trung do
kinh nghiệm từ lúc lính Hoa Kỳ còn đóng chung với Địa Phương Quân trong đồn. Theo
lính cũ kể lại : Trong đồn chỉ có 4 cố vấn Mỹ ,lâu lâu bị địch chơi vài phát súng cối 82 ly
vào đồn ,chỉ cần 15 phút sau khi Mỹ gọi máy , tất cả lính Việt , Mỹ được lệnh chui hầm
,cả vùng địch bị rung lên mịt mù ù tai nhức óc do bom mà chả thấy máy bay ở đâu.
Bây giờ mình được hưởng kết quả là địch không dám thậm thụt thường xuyên như
trước .
Nhưng khi Mỹ rút rồi, địch biết mình chỉ có Cối 60 ly bắn xa hơn 1 cây số nên họ chơi
Cối 82 bắn xa cỡ 4 cây số vào đồn mà mình không làm gì họ được , nhưng cũng may
chuyện này không xảy ra khi mình ở đây do mình đi loan truyền trong xóm người nam
là mình sẽ nhờ pháo 105 ly hỗ trợ,nếu bị pháo địch ,có khi phản pháo 105 ly lạc vào cả
xóm thì cũng chịu thôi. Rồi còn pháo của Giang Đoàn Hải Quân sông Nhà Bè nữa .
Đúng là chiến tranh bằng mồm miệng có ích đấy chứ .
Ba tháng dần trôi, quân số đã được 12 người . Tiểu Đoàn có lệnh rút 1 trung đội về
Thành Tuy Hạ và đóng bên kia sông làm vòng đai an toàn cho tàu Mỹ tiếp tế đạn được
vào thành và do 1 sỹ quan chỉ huy ,Đại đội thì vẫn ở rừng Sác, mình là sỹ quan duy
nhất ngoài Đại Đội Trưởng nên được hưởng Phước này, dẫn trung đội rời nơi buồn tẻ
về nơi tốt hơn. Thật ra chẳng đến phiên mình được hưởng nhưng vì lính kiểng nhiều
quá thiếu quân ,nên xếp Tiểu Đoàn kéo quân mình bù chỗ . Về đây rất sướng , coi 3
pháo đài xây bằng xi măng dày cả 4 tấc ,nội cái cửa sắt đặc cũng dày cả gang tay kéo
ra vào kẽo kẹt nặng nề, được xây trên sình lầy cỏ nước, diện tích cỡ 9 mét vuông
cao khoảng 5 mét , mỗi pháo đài cách nhau 300 mét bên kia sông thành Tuy Hạ ,được
xây từ thời Pháp mục đích là gác cho tàu dỡ hàng an toàn bên kia sông. Lính rất sướng
,đi bắt cá tôm thả cửa , chả có ai thanh tra vì xung quanh sình lầy ,các Quan không
muốn lội sình cả chục thước mới tới bờ để đi kiểm tra quân phong quân kỷ. Lính vốn
từ nghĩa quân ,nhà họ cách vài trăm mét, ngày hay đêm xin phép 12 tiếng chèo ghe
về nhà dễ dàng , chỉ có mình là lo lắng vì khi tàu Mỹ đổ hàng mất cả tháng trời , tàu to
khủng khiếp , trên boong tàu xếp cả chục xe tăng hàng ngang mà như đồ chơi vậy . Đổ
hàng ngày đêm ,tàu dăng đèn sáng choang, tiếng máy cần cẩu phì phò suốt ,lại thêm
máy cơ giới cất hàng lên xe ở dưới đất . Mình chỉ sợ VC biết tẩy sự canh phòng lơ là
của mình nó mò vào xịt B40 trúng tàu thì đi tù cả đám. Vì có gác mà như không , tối
đến khi có tàu thì còn gọi là có chia giờ gác chứ chẳng tin là chúng nó có gác đàng
hoàng hay không. Ngay cả mình cũng không muốn đang đêm lội sình tới đầu gối tới
pháo đài chúng xem thức hay ngủ, gọi chúng bằng điện thoại có giây kiểm tra cũng
chưa chắc bắt máy.
Trời cho êm suôi , mình ăn nhậu cá tôm thả cửa , lính còn đem bán cho chợ hàng chục
ký lấy tiền mua bia về chơi tới xỉn luôn . Để bắt cá ,lính ở đây đi làm đăng( tức là con
sông lớn có những cái lạch chảy nước vào bên trong ruộng ,ban ngày lính đợi khi nước
rút còn trơ sình ở cửa lạch thì đem lưới ra dăng, nhúng chìm sơ ở cửa lạch , khi đêm
nước lớn dâng lên cao cả cỡ 2 mét thì ra kéo lưới lên chận cửa lạch ,khi nước rút đi cá
không dám ra vì thấy lưới và rồi tìm chỗ trũng còn nước trong lạch để ẩn, động tác này
gọi là đăng ) thường thì hay bắt được 2 ,3 chục con tôm càng, to bằng bắp tay ,còn cá
thì đủ loại , lần kia khi ra gỡ lưới , trong lạch chả có con tôm cá nào nhưng trong đám
nước còn lúp súp thấy có cái vây cá to bằng bàn tay nổi lên , lính ta mò ra luồn 2 tay ra
tính vớt thì con cá guậy 1 phát làm lính ngã nhào ,con cá to dài khoảng 1 thước rưỡi,
lính lật đật lội sình lên bờ lấy súng M16 nhắm cái vây bắn từ trên cao xuống 1 phát, con
cá vẫy 1 cái bay lên bờ lúc đó mới thấy sợ ,nó giống như cá chép nhưng dài đến nỗi 2
lính phải làm đòn gánh móc vào miệng khiêng vào pháo đài, bữa đó mình bao lính 2 két
bia nhậu. Nội cái bao tử cá nặng cả kí lô và thấy càng của tôm mà cá đớp còn đầy ở
trong bao tử mới hiểu sao lần này không có con tôm nào cả. Vì hòn cù lao này không
có dân vào buổi tối , chỉ có hàng ngàn con vịt trong chuồng , lâu lâu lính tóm 1 con về
nấu cháo, còn trứng vịt thì ôi thôi rớt đầy đồng , phát sợ luôn .
Phía bên kia bờ sông thì tàu dỡ hàng , có lính Địa canh gác bờ hàng đêm , có lính để
đỡ buồn đem cần câu ra câu cho đỡ buồn ngủ , một lần thấy cần câu giựt ,hắn liền
giựt mạnh thì 1 cái đầu người trồi lên rồi lặn ngay , hắn toá hỏa biết là VC liền liệng lựu
đạn xuống sông báo động , thế là người nhái tủa ra một hồi bắt được 1 em đang ngộp
nước và bị thương dưới gầm cầu tàu . Đó là 1 đặc công tầm cỡ có tên Hai Quyết , tin
này có đăng trên báo Chiến Sĩ Cộng Hoà có cả hình chụp y đang ở trần bị thương ở tay
.
Thành Tuy Hạ được VC chăm sóc hơi nhiều , nhưng vị chỉ huy thành này mát tay ,
nhiều vụ đặc công bị phát giác rất tình cờ . Có 1 lần 5 tay đặc công từ rừng Sác chèo
ghe đột nhập ban đêm , họ cột ghe nơi bụi lạch ,vượt qua đám kích của Nghĩa quân ,
bò qua hàng rào mìn của thành, vượt lính gác Địa Phương Quân , thoát qua đám quân
khuyển ,băng qua hàng rào 4 mét sơn trắng toát ,lính quân cụ gác ở đây coi như pha ,
họ vào tới kho bom đặt cả trăm kí thuốc nổ rồi trở ra an toàn , nhưng đúng là Ông chỉ
huy kho đạn này Phước lớn , 5 tay đặc công mình mẩy đầy nhọ nồi ra tới bờ lạch lúc 5
giờ sáng chuẩn bị về rừng thì vướng mìn của Nghĩa quân . Thế là thành báo động ,
toán tháo gỡ đạn dược tìm ra chất nổ , 5 em kia chầu diêm vương đau quá.
Một lần khác ,khi đi tuần tra bằng xe Zeep ,Vị chỉ huy kho ngứa mắt cho phát quang bãi
tranh bằng xe ủi , kết quả xe sụp hầm do Đặc công đào vào thành ,sau đó bị phục kích
hạ 5 em.
Hồi còn là học sinh , mình thỉnh thoảng có nghe tiếng nổ long trời làm Sài Gòn vỡ kính
là do bị nổ từ kho này đây.
Như vậy đó, đánh nhau như giỡn chơi thôi. Mới nghe tin từ Duy cua là Vị Trung Tá chỉ
huy kho này còn sống, mong có ngày gặp kể chuyện buồn vui chơi , lúc mình ở đó ổng
còn là Thiếu Tá .
Đóng ở đây 3 tháng , một buổi sáng thức giấc nghe tin chẳng lành. Đại Đội Trưởng của
mình bị tử thương đêm qua do lựu đạn nổ trong lô cốt. Mình lật đật chèo ghe qua sông
đi Honda lính chở về rừng Sác cách 17 cây số. Vào đồn lúc 8 giờ sáng thấy băng ca có
xác vị chỉ huy đặt ở câu lạc bộ giữa sân Đại Đội , còn 1 nữ nhân viên bán hàng xinh
xắn cũng bị thương lây do 1 miểng và đang được đặt trong lô cốt chỉ huy , nằm trên
băng ca. Lúc 4 giờ sáng , 1 tiếng nổ phát ra do trái lựu đạn trong lô cốt vị Trung uý , vị
này nằm ngủ với cô bé Câu lạc bộ nằm bên trong,khi lựu đạn nổ , vị này đỡ trọn cho cô
nên thiệt mạng cùng với con chó mà ông nuôi. Còn cô bé bị thương thấy máu chảy ra
từ đầu gối , y tá lấy gạc ra chận máu trên 1 chút mà không mở quần ra xem , cả giờ
sau thấy máu vẫn ra, y tá dời cái gạc chận lên cao hơn mà cũng không xem bên trong
quần. Tới sáng mình về tới đồn thấy máu vẫn ra , lúc này lột quần ra xem thì thấy vết
thương gần bẹn, băng bó lại thì cô bé mắt đã mơ màng dường như không nhận ra ai
nữa. Chắc lúc nổ thì cô này cũng bị sức ép lựu đạn nên không biết mình bị thương
nơi đâu . Kết quả lúc 9 giờ sáng xe cứu thương tới chở về bệnh viện Tiểu Khu thì đi
dọc đường cô thiệt mạng do thiếu máu, đường về Tiểu Khu xa diệu vợi , bình thường
để đi tới Tiểu Khu cũng mất 3 tiếng ,qua phà Cát lái chậm chạp . Điều này cho thấy
trình độ y tá rất yếu kém ,rồi phương tiện y khoa ,di chuyển....làm gây khó khăn có khi
oan mạng cho người .
Đám tang Vị Đại Đội Trưởng này cử hành ở nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà . Không có
người thân chỉ có lính Đại đội cử lên vài người có mình .Trung đội Chung sự Nghĩa
trang cử hành nghi thức tiễn đưa lần cuối mà không có được lên lon vì không đụng địch
mà chết. Cũng đáng tiếc thay .
Nếu như suy nghĩ của mình bây giờ thì Ông ta vẫn được quyền lợi trong lúc đang làm
nhiệm vụ tại công sở mà thiệt mạng . Còn cô gái kia thì thông báo cho gia đình ở Bình
Dương lãnh về chôn cất . Chẳng biết có tí quyền lợi gì không, thật là chiến tranh !
Lúc này đồn đã có 1 Trung Uý Đại Đội Phó , thêm 1 Thiếu uý từ trinh sát Tiểu khu bổ
về. Y xuất thân từ Hạ Sĩ Quan nên mánh mung hay lắm.
Mình trở về sông canh gác cho thành.
Tháng kế tiếp . Một Đại uý từ Bình Long bổ về làm Đại đội Trưởng. Ông này xuất thân
từ giáo chức nên nho nhã không thô lỗ ,mất Bình Long ,ông được về Biên Hoà rồi điều
về đây.
Tay Thiếu uý trinh sát lạnh cẳng vùng rừng này nên xin xỏ tỉ tê với Đại Đội Trưởng để
đổi về chỗ mình đang đóng và mình lại trở về rừng Sác.
Kiếp trâu cày mình lại gánh lên cổ . Ba tháng nữa có đàn em khoá 9/72 bổ về tên là
Bảo, mình coi Trung Đội 1 , Bảo coi Trung Đội 2. Đại đội có 2 chuẩn uý cũng vui hơn .
Ngày đầu tiên đi mở đường ,Bảo lo lắng , mình trấn an rồi xin phép Đại đội trưởng cho
đi kèm với Bảo làm hắn tự tin hơn, lính Trung đội thấy có tới 2 ông sỹ quan cùng đi thì
an tâm lắm . Cứ thế đi kèm hơn tuần thì mình để Bảo tự lo cho trung đội của hắn . Mình
cũng chẳng hay ho gì , vì mình biết cái dở của đàn anh 1/72 , cái dở lính mình hay tụ
tập gốc cây cho mát, lính hay ngủ gật lúc trưa, VC trong rừng bò ra thường chọn cây
cao trèo lên quan sát lính mình rồi tìm cách gài mìn........thế nên mình tìm cách dụ cho
lính đi bắn chim sẻ làm mồi, chiều về mình đãi rượu đế hay bia tuỳ theo mồi ngon dở,
và lính có việc nên đi động không đứng 1 chỗ , không buồn ngủ và hay quan sát tình
hình linh động hơn.
Hết hồi hai
Lại tiếp tục từng ngày qua ngày ,dường như tiếng hát Khánh Ly phảng phất : Còn bao
lâu cho thân thôi lưu đày chốn đây , còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này.
Nhưng rồi ai cũng phải tìm quên. Hôm nào không phải đi mở đường hoặc hành quân
thì ở trong đồn đánh Đomino cả ngày . Các vị có chức sắc chơi với nhau,lính chơi với
nhau.
Đầu tháng ngày lãnh lương thì vui lắm . Ban quân lương phải báo cho biết ngày xuống
đơn vị để còn giữ đường cẩn thận và nhờ thế những em lính kiểng đa số là Ba tàu chợ
lớn có mặt đầy đủ , vừa để lãnh lương vừa để chung chi hàng tháng cho phải đạo . Có
đứa còn xách cả vịt ,heo quay xuống làm quà cho đơn vị.
Thời kỳ này không còn lính ma nữa . Sự thanh tra cũng bị giới hạn , vì muốn xuống
thanh tra phải báo trước thì lính giữ đường mới làm việc bảo đảm đi lại . Nếu thanh tra
tới thấy thiếu quân số thì báo cáo đang nằm giữ an ninh đường , bố bảo thanh tra nào
dám cho gọi về để đếm, nhỡ ra khi trên đường trở về bị phục kích toi mạng , các lính
không tác chiến đều lo xa như vậy .
Rượu đế ở đây là tiêu chuẩn , lâu lâu thì có bia nhưng phải đặt hàng để Câu lạc bộ
kéo về bằng xe lam cả chục két một lần . Đặc sản vùng rừng nước cây chàm này là
chem chép , rất rẻ rất béo rất ngọt . Con này bên Mỹ có bán ở chợ VN ,nó như con sò
nhưng dài hơn , vỏ xấu xí hơn nhưng vị ăn ngon hơn sò. Người dân ở đây chỉ việc vào
rừng tràm xúc từ bùn sình ,rửa qua loa đem về bán rất rẻ, có khi họ ra bán tới tận phà
Cát Lái. Con này dành cho dân nhậu hết sẩy , nấu cháo với chem chép cũng rất ngọt
và đây là món thịt căn bản của vùng , thịt là món ăn xa xỉ . Có cả cua hang ở vùng này
, cua sống trong hang bùn ngon hơn cua biển . Nói tới đây thì đang tưởng tượng tới
cua ở Longview của bạn Duy cua..có khi cũng chưa bằng ,có điều cua hang to cũng chỉ
bằng hai phần ba cua biển của Mỹ.
Ngày lãnh lương cũng là ngày Hưng Phấn của lính . Khí thế đang lên hừng hực . Có
tiền Bọn lính đi xe lam ra tận thị trấn Long Thành rước gái đem về đồn . Rước được về
tới đồn thì cũng đã chiều . Đại đội trưởng cũng phải ngó lơ vì không cấp phép cho
chúng về nhà được . Gái rước về được cho ăn cháo với trứng gà và chem chép tẩm bổ
trước. Ăn xong thì trời cũng vừa tối , tới giờ nghi thức cử hành vui chơi của linh . Gái
được đem vào 1 lô cốt tương đối gọi là ngon, có ván nằm bằng thùng gỗ thông pháo
binh, em được lột ra nom cũng trắng trẻo thơm phức. Trong chỗ chật hẹp này ,khoảng
4 thằng lính mặc quần xà lỏn bu quanh con em, đứa bên phải nắn ngực bên phải ,đứa
bên trái bóp ngực bên trái , đứa ở giữa hì hà hì hục đẩy tới đưa lui ,đứa thì rọi đèn pin
xem như xem phim,dưới bóng đèn leo lét sáng bằng pin PRC 25 mà cả đời mình chưa
bao giờ tưởng tượng ra được có cảnh này trong đời. Mình chỉ dám liếc sơ vào trong
xem xét vì vấn đề an ninh đêm . Sau cả giờ đồng hồ Con em ngộp quá bảo mấy cha ra
bớt ngoài . Ra bên ngoài lô cốt thì cả chục thằng ở truồng tay cầm quần xà lỏn đang
đứng chờ tới phiên ,không thằng nào dám bỏ quên cái quần xà lỏn trên tay , vì nếu
quên sẽ bị trưng dụng để lau chùi sau khi hành sự và có nước dục đi luôn. Một lát nữa
,con em chóng mặt xin ra ngoài , lính lo lắng cho uống thuốc APC , uống sữa xong con
em bật ói ra luôn, . Một lát khỏe vào tiếp tục cho những thằng còn đang chờ tới phiên.
Đêm hôm đó câu lạc bộ bán hàng suốt đêm nhộn nhịp ,căn bản là mì ramen .
Trong đồn có 1 can nước dành cho rửa ráy mà lính dành sẵn cho việc này. Các can
khác dành chứa nước phòng khi bị địch tấn công mà không ra ngoài lấy nước được ,
nước nào cũng là một thứ ,nhưng không được phí phạm vào nước dự phòng.
Những giờ phút này là mình lo lắng nhất, phải đi vòng quanh đồn xem chừng bọn gác
có lơ là không , biết đâu đây đang bị Mỹ nhân kế làm đặc công vào đồn.
Đến sáng mới biết là an toàn , lính gom tiền tiễn gái ra về ,dường như cũng khá hậu
hĩnh ,con em hẹn tháng sau nhớ gọi nhé.
Rồi Đại đội trưởng cũng nhớ vợ nhưng không dám rời đồn qua đêm để về Thủ Đức
thăm nhà. Lúc này trong đồn thì chuẩn uý Khang là vị trí thứ hai , vị Trung uý phó đã đi
học khoá Chiến tranh chính trị . Mình trấn an mãi xếp mới dám đi thử qua đêm . Quả
thiệt với sự lo ngại của ổng , đêm đó mình phân chia toán đi kích xong, chia phiên gác
đêm hoàn tất . Khoảng 10 giờ đêm ,toán đi kích gài mìn phát nổ , họ xin trái sáng lên
thấy có 1 đống đen nằm trên mặt đất , lính bò tới gần quan sát thì 1 mìn gài chỗ khác
nổ , ở trong đồn mình nghe không biết gì cũng teo quá . Sau một phút nghe báo cáo là
1 heo rừng trúng mìn ,tiếp 1 phút sau lại nghe báo 1 con heo nữa bị trúng trái thứ hai .
Bị động rồi , mình bảo chúng rút về thôi. Thì ra 1 cặp heo đực cái đi kiếm ăn đêm trúng
mìn gài.
Đêm đó xả thịt heo , mình nghe nói giái heo bổ lắm mới nói lính làm lên nhậu . Lúc ăn
mới thấy hôi ơi là hôi ,chả có gì hay ho cả . Còn các món chế biến khác cũng chẳng
hơn gì mấy do ở rừng lấy đâu ra gia vị . Sau này mình mới hiểu ra là con heo ,gà nuôi
ngon hơn heo ,gà rừng vì chất mỡ súc vật nuôi nhiều hơn là động vật hoang dã.
Cái cách hành quân mở đường và giữ đường của mình cũng bị địch tìm ra cách đối
phó .
Có một hôm ,lính đang đi săn chim thì địch từ rừng bắn tỉa xuất hiện, chưa rõ chính xác
địch ở đâu, lính mình bỏ chạy về phía an toàn , địch bắn theo trúng vai ngã xuống , một
lính khác không quản ngại nhào tới xốc đồng đội mình lên đưa về phía trung đội . Các
họng súng quân ta bắn ào ào vào chỗ địch nhưng xa quá , địch chạy tuốt vào rừng mà
mình không cho đuổi theo vì sợ bị phục kích.
Qua tình hình dân xóm đạo họ thường phải đi rừng kiếm sống cho biết , địch thường có
khoảng 3 tên một , hay có mặt trong rừng sát là phía rừng sình lầy ,và qua sự việc bắn
sẻ vừa rồi , ta biết địch đang bám sát quân mình. Đại đội trưởng cho mở một cuộc phục
kích kéo dài 1 tuần . Vì mình không thể đoán chắc ngày nào địch có mặt . Địa điểm
phục kích là lựa chỗ cây chàm nào cao cao sát bờ lạch mà có chỗ núp an toàn cách
đồn cỡ hơn cây số đường chim bay. Cứ tờ mờ 4 giờ sáng , tổ trinh sát 8 người súng
đạn đầy đủ mò trong bóng đêm tới điểm đã chọn bố trí chờ sẵn, qua 3 ngày chẳng có
động tĩnh gì . Đội trinh sát rút về khoảng 1 giờ chiều. Tới ngày thứ tư khoảng 10 giờ
sáng ,tiếng đạn M 16 cộng tiếng M 79 nổ lên dòn dã , quân ứng chiến ở đồn được lệnh
phóng lên tiếp ứng . Lên tiếp ứng gần tới điểm kích, tiếng súng yên lặng . Từ trong
rừng sình lầy , lính mình đang lôi ra 1 xác mặc đồ y chang những hình ảnh của 1 VC
mà mình thường thấy trong báo , kéo thêm là 1 cái xuồng có khả năng chở được 5
người , trong xuồng có 1 cây AK .
Quân ta kéo về đồn tất cả chiến lợi phẩm . Toán trinh sát bắt đầu tường thuật say sưa .
Theo chuyện kể của tay súng hạ địch : Gần 10 giờ sáng, ngồi im trong bụi ,Em bị mù
mắt cắn ngứa đau quá trời thì nghe tiếng chèo xuồng từ trong rừng sâu đi ra. Có 3 tên
trong xuồng , 1 tên kéo xuồng neo lại và tới cây chàm cao nhất gần chỗ Em núp, nó bỏ
cây AK xuống dựa vào gốc cây chàm rồi leo lên cao trông ngó về phía quân mình đang
giữ đường . Em nâng họng súng mình lên, chỗ em cách gốc cây nó leo có 5 thước à .
Em ngắm ngay đầu nó rồi nghĩ rủi trật mất ăn nên hạ họng súng xuống ngực chắc ăn
, lúc đầu Em để súng pac cú sau nghĩ lại bật qua ra phan , tiếng súng rồ lên , địch
phóng xuống sông, Em nghĩ chết rồi trật rồi , rút trái lựu đạn bồi theo dưới sông , . Hai
tên địch kia vừa leo lên bờ vùng phóng chạy vào rừng không kịp leo lên xuồng nữa.
Phe ta rộ lên tiếng M16 và M79 bắn theo nhưng 2 tên chạy mất tiêu . Tên phóng xuống
sông được lôi lên bờ ,lính ta nhắm ngay ngực bắn vậy mà khi coi xác chết lại bay nửa
cái ớt sau đầu và bộ óc thì trói mất tiêu.
Chiến lợi phẩm là chiếc thuyền to hơn chiếc thuyền ba lá ,Nghĩa quân nhận bán dùm
được hai chục ngàn đem chia cho toán trinh sát ,( lương Chuẩn uý của mình lúc đó căn
bản là mười lăm ngàn / tháng ) còn cây súng báo cáo lên Tiểu Đoàn và Chi khu Nhơn
Trạch . Quận cho người xuống thu về trình Tiểu khu mà không biết có khen thưởng cho
toán trinh sát gì không.
.
Trong sự phấn kích chiến công vừa qua , lính ta lên tinh thần coi như đã phục thù được
phần nào trận bị tấn công gần 1 năm trước . Lính tường thuật cho các sỹ quan mới về
đơn vị sau ngày tang thương chi tiết về trận đó như sau :
Trước khi bị địch tấn công khoảng 1 tuần , lính ta chểnh mảng trong việc giữ đường
,hay la cà trong vườn chôm chôm của đám gia đình người nam , rồi leo trèo hái ăn ,
nghịch phá , chủ vườn tức mình có bắn tiếng hăm he là sẽ cho biết tay.
Vào hôm bị tấn công , Chuẩn Uý L ( giấu tên ) khoá 1/72, cũng chia trung đội làm 3 toán
, mỗi toán 5 người , cách nhau 400 mét . Đến buổi trưa , toán chỉ huy của Chuẩn uý
,cho người đi vào xóm đạo gần đó cách khoảng 500 mét để mua thịt chó , rượu về
nhậu . Trung đội giờ gom lại còn 2 toán , toán cách xa cả cây số không biết tin để nhậu
. Trong lúc nhậu cũng có cử người canh chừng sau khi người này đã làm vài chung .
Cả đám gác súng qua 1 bên , đang nhậu hăng thì lính canh gù gà gù gật nhìn vào đám
rừng chồi rồi la lên : Á ngộ, cái cây biết đi ( địch ngụy trang , thế mà còn ngây thơ ) .
Lập tức tiếng súng AK rộ lên cùng với B40 , địch xung phong trong khi lính ta còn chưa
kịp cầm súng lên . Tay canh gác chết liền sau tiếng súng đầu tiên . Địch hô xung phong
, Trung Đội trưởng cũng trúng đạn lật qua 1 bên , truyền tin báo về Đại Đội là xếp bị
thương rồi không nghe 1 tin gì nữa. Toán giữ đường thứ ba nghe súng địch thì xông
qua , nhưng địch bắn chận đường tiếp cứu và phải lo bắn trả . Địch chạy tới ngay chỗ
lính ngồi nhậu mà không còn bị kháng cự.
Sau khi lục soát trong nháy mắt , địch băng vào rừng sát mất dạng mang theo súng ống
tịch thu được của ta . Lúc Đại Đội ở nhà ào lên tiếp cứu , không còn bóng địch nữa .
Kiểm tra thiệt hại quân ta 4 chết , vị Trung Đội Trưởng bị bắn từ đầu tới bụng , bị
thương 4 người , kể cả người giả chết rồi để thoát nạn , 2 người mất tích . Chiếc máy
PRC 25 được tìm thấy trong bụi rậm gần đó.
Chính người bị thương giả chết này về sau tường thuật là báo tin xong , địch ùa lên
,truyền tin chỉ kịp tắt máy liệng vào bụi rậm rồi cũng bị đạn và tử thương luôn.
Câu chuyện kể này làm kinh nghiệm cho đơn vị không ít .
Cuối năm 1973 , thời tiết lạnh giá , đồn rừng hiu quạnh . Đại đội trưởng cho mình về
Sài Gòn mong kiếm vài trang trí cho đồn có chút sinh khí của mùa Giáng Sinh vì nghe
tin sẽ có Linh mục Tuyên uý ghé thăm ủy lạo . Đại đội vào rừng chặt cây làm cây thông
giả với bông gòn làm tuyết nhưng cuối cùng chẳng ai ghé thăm với lý do bận bịu này
nọ.
Gần tết 1974 , đồn rừng lại càng u tịch . Mình cũng vì sự kích thích này nên rủ chuẩn uý
khoá 9/72 và 1 truyền tin xách máy vào rừng với hy vọng kiếm 1 cành hoa cho thấy
mùa xuân đơn vị nhưng thật tệ , chả có hoa mai cũng chẳng đào . Cả ba trở về với tay
không.
Hôm sau nghe tin từ Tiểu khu , đơn vị có lệnh hành quân an ninh lục soát cả vùng .
Mình coi bản đồ hành quân thì cười và nói , tao mới vào đây ngày hôm qua với 3 tay
súng , làm gì có ai mà lục .
Đại đội nghe vậy quyết định đi ngược với hướng mình lên hôm trước , tức là đi vòng
tròn ngược chiều mình đã lên hôm qua .
Khởi đầu ra đi, 1 binh nhì rất nhát sợ không dám tiến lên , thấy vậy mình phải làm gan
bước tới sát hắn và cổ võ : mày đi với tao, làm sao VC biết mày đi đường nào mà sợ ,
nhớ né đường mòn .
Cuộc lục soát đã xong , đường trở ra thì mình nói : hôm qua tôi đã tới đây vô sự , nghe
vậy lính mình mừng rỡ dẫn đầu đường về. Vừa vạch 1 bụi tre vào đường mòn thì ầm 1
tiếng mù trời , cả đám thụp xuống thì ầm 1 phát thứ hai . Nhưng lần này không 1 phát
súng nào rộ lên. Tan khói , phát giác ra địch đã gài 1 mìn claymore về hướng mà mình
ngày hôm qua đi lên nên ta vô sự, còn tiếng nổ thứ hai do lựu đạn lính mình văng ra
nhưng may quá bên kia bụi mối cây tre nên cũng chẳng hề gì ai ngoài trừ lính đi đầu bị
1 viên bi từ mìn claymore vào bắp tay không nặng , chỉ cần băng bó sơ . Về tới đồn , xe
cứu thương từ Tiểu khu xuống đưa người bị thương về Biên Hoà nhưng xe mới qua
phà Cát Lái thì được báo tin là anh ta bị phong đòn gánh nổi lên ,giựt người mấy cái và
rồi tiêu luôn .
Tháng giêng 1974 , một Thiếu Uý từ Sư Đoàn 5 được bổ xung cho đại đội . Giấy tờ thì
vậy nhưng hơn cả tháng chẳng thấy trình diện . Rồi thì Ông này cũng xuất hiện , vị Đại
đội trưởng cũng không hài lòng trong bụng ,tuy vậy vẫn để Thiếu uý này coi trung đội
vũ khí nặng , được ở trong đồn không phải dẫn quân mở đường cực nhọc như các
trung đội trưởng khác .
Lúc này mình cũng mệt và chán cảnh u tịch nên làm đơn đi phép thường niên thì ông
Thiếu uý này lại xin phép đi phép trước với lý do về thu xếp báo tin cho gia đình hay
chỗ đóng quân mới của ông ta. Lý do cũng chính đáng nên đơn vị trưởng khó từ chối , .
Khi ông nhận phép đi ,Đại đội trưởng có dặn ông Thiếu uý này rằng : Anh được 48 giờ
phép nhưng đừng để trễ quá 5 ngày , e rằng Tôi khó cai quản lính . Vị thiếu uý này
nhận lời , và rồi ông ta đi phép hăng say quên về , cả hơn tháng sau đơn vị cũng sốt
ruột không biết ra sao mà báo cáo thì ông này mò về đơn vị .
Lần này Đại đội trưởng tức quá ra lệnh cho Thiếu uý này ra coi trung đội 1 của mình
chứ không cho coi trung đội vũ khí nặng nữa và tới phiên mình đi phép thường niên.
Cầm giấy phép thường niên đầu tiên trong đời , mình sung sướng về Sài Gòn vui chơi
tuy trong ví lép kẹp với hơn ngàn bạc trong túi. Với số tiền này chỉ dám rủ em út được 1
lần ,may mà chả có em nào gắn bó mình lúc đó.
Êm ả 3 ngày phép , vào bữa thứ tư đang yên ả thì hạ sĩ quan chiến tranh chính trị tới
ghé nhà với tin dữ là vị Thiếu uý này đã tử thương và đơn vị cử mình đại diện đơn vị
cho việc tang lễ tại gia người vắn số .
Quá sửng sốt nhưng mình vẫn tuân hành . Nhà vị Thiếu Uý này ở gần Quân Đoàn 3 .
Lúc mình lên đứng gác hòm để làm lễ Truy điệu gắn huy chương thăng cấp Trung Uý
cho người quá cố do 1 Sĩ quan Đại Uý từ Tiểu khu cử xuống , mình cứ áy náy trong
lòng là vì mình đi phép nên Ông này mới bị nạn .
Sau nghỉ bù ít ngày ,trở lên đơn vi thì còn sững sờ hơn nữa với tường thuật đau
thương :
Trước đêm bị nạn , đại đội nghe được tiếng chim báo động suốt trong rừng chồi . Ở
vùng này có 1 loại chim hay kêu te te và báo động trong đêm khi có sinh vật hoạt động
ở dưới đất . Sáng hôm sau vì lý do an ninh nên cần phải đi tuần tiễu , và Trung đội
mình do Thiếu Uý này cầm quân tạm ,phải vào rừng để lục soát .
Lúc xuất quân Ông ta đã dặn dò binh sĩ là phải cẩn thận , người sau theo bước chân
người trước vị trí chính xác .
Cuộc lục soát tiến hành tốt đẹp xong xuôi, trên đường trở ra , thấy có 1 cây có trái tựa
như sim, Thiếu uý này bước vào hái nếm thử , thấy ngon Ông kêu lính truyền tin bước
vào ăn thử nhưng lúc Ông bước lùi 1 bước lập tức Ông đạp vào trái mìn gài chìm dưới
đất , Ông bị hất tung lên trời , hai chân biến mất , người truyền tin cũng văng ra xa 3
thước . Vị sĩ quan tử thương sau 3 phút hấp hối vì mất máu và không chịu nổi nhưng
tỉnh táo còn mong được cứu sống , còn người truyền tin chỉ bị 1 miểng nhỏ vào chân và
băng bó lành lặn sau 2 tháng.. Chưa hết nạn ở đây, lúc nghe nổ vì mìn , ở Đại Đội ào
lên hỗ trợ , người Hạ sĩ quan tình báo với 9 năm kinh nghiệm đã vạch rừng băng suối đi
đầu vướng 1 trái lựu đạn và 1 miểng đã cắt đứt sau gáy làm ông này cũng tử thương. .
Đại Đội lại phải đối đầu với khó khăn và đau thương vì 1 lúc mất 1 Sĩ quan , 1 Hạ sĩ
quan.
Lần này phe ta phải làm 1 cái gì đó để trả thù, còn không lính sẽ sợ hãi mà trốn tránh
hành quân.
Đại đội trưởng vốn là một giáo chức , khi lệnh động viên ban ra của những
năm cuộc chiến ác liệt 1968 , ông đã gia nhập quân ngũ với tinh thần của 1
nhà giáo, Trong tình thế này: Cây muốn lặng mà gió không ngừng., Địch
quân khiêu khích quá độ. , Ông ta phải dùng cái đầu để đối phó lại địch
quân.
Quân ta lắng dịu được vài tuần. Đại đội vẫn còn cho binh sĩ đi săn thú,
thường thì là các loại chim và để có cơ hội bảo đảm an ninh vòng quanh
đồn . Địch quân vẫn còn lởn vởn đâu đây vì theo tin từ người dân vào
rừng mò cua bắt chem chép đem bán sinh kế.
Một buổi trưa khi lính ta đang bắn chim gần bìa rừng sát thì địch quân phục
kích lại bằng những phát AK cách biệt rất đáng sợ. Một binh nhất bị trúng
đạn ngay vai ngã xuống, một binh sĩ khác gần đó thấy vậy nhào tới vực
bạn mình lên và chạy về hướng đồn. Còn lại 2 binh sĩ khác quay súng bắn
lại phía bìa rừng mà có tiếng AK chứ không thấy rõ địch quân. Cũng may
địch quân im tiếng súng liền. Dìu người bị thương về tới đồn, lập tức đồn
dóng súng cối 60 li bắn vào rừng sát 4 quả xem động tĩnh ra sao, chỉ có
thế thôi, mọi sự êm đềm trở lại .
Binh sĩ bị vết đạn vào vai nhưng không trúng chỗ hiểm, đạn trổ ra sau bay
mất tiêu. Binh sĩ này được tản thương về bệnh viện tiểu khu . Chỉ cần cầm
máu rồi chích ngừa uốn ván hơn tháng là lành.
Biết rằng mình không đánh địch thì địch phá mình, nên lần này dò tin tức
từ người dân, Đại đội biết địch xuất hiện từ phía rừng chồi đối diện rừng
sát. Rừng chồi này kéo ra tới Long Thành lên tới Long Khánh dây dưa qua
Bà Rịa và Bình Giả . Đường chuyển quân của VC là như vậy.
Đội thám kích lại xuất chiêu cũ nhưng mục tiêu dễ chịu hơn vì không bị
sình và muỗi.
Vẫn lại những gốc cây cao được chọn, đội thám báo bủa quanh 1 cây cao
nhất nhưng lại không thuận tiện chỗ ẩn nấp. Chỗ gần cây này có chỗ núp
cách xa cả 50 thước dành cho một tay súng “nạm vàng “. Binh sĩ này là tay
cự phách M16 của Đại đội.
Toán phục kích chờ từ 3 giờ sáng, mấy ngày liền, vô sự . Rồi cuối cùng
địch cũng xuất hiện 3 tay. Một em mang AK, một em đeo M79 , một em
đeo súng ngắn có lẽ là chỉ huy vì có mặc đồ bộ đội.
Cách xa 50 mét, tay súng “nạm vàng “thấy kẻ đeo AK dựng súng vào gốc
cây rồi leo lên chót vót ngắm nghía hồi lâu ra con đường mà ta phải giữ.
Tay súng “nạm vàng “nhắm ngay giữa ngực đối phương và nổ 1 phát một
. Từ trên cây đối phương ghim xuống đất, chân phóng được 3 bước nữa
rồi gục xuống. Các khẩu súng khác nhằm vào 2 kẻ còn lại xả súng ồ ạt
nhưng đối phương cũng nhanh như cắt chạy mất tiêu, phần vì xa quá, đạn
không trúng đích được. Cả toán chạy lên tới chỗ địch bị hạ ,phát giác ra là
viên đạn đã trúng giữa ngực nhưng vì cử động phản xạ, đối phương còn
chạy thêm 3 bước nữa mới gục xuống chết.
Xác chết được kéo về xã và cũng là người dân trong xã xôi đậu ra tay
chôn cất . Phe ta cũng chẳng cần xem xét coi là họ liên hệ ra sao với VC .
Quân lực VNCH luôn có nghĩa cử rất cao , họ chiến đấu vì tự vệ và vì an
ninh tổ quốc chứ không màng thù hận người cùng màu da tiếng nói giống
mình.
Lần này chiến lợi phẩm cũng bị gửi về tiểu khu nhưng danh tiếng của Đại
đội rất vang dội. Vì thuộc Tiểu đoàn phòng thủ kho đạn lớn nhưng chỉ có
đại đội này đụng giặc thường xuyên nên các đại đội khác rất nể đại đội của
mình.
Tiểu đoàn có vị Tiểu đoàn trưởng mới. Vị này xuất thân từ Đại đội trình sát
của Tiểu khu chuyển sang. Về đơn vị mới, sau khi duyệt qua hồ sơ toàn
đơn vị , ông ta có vẻ thích thú với Đơn vị đóng nơi rừng sâu nên hẹn ngày
xuống thăm Đại đội .
Ngày xếp xuống tới rừng sát thì Trung đội mình giữ đường . Không hiểu vì
sao xếp lại muốn gặp mình nên truyền tin gọi mình về trình diện . Mình
giao trung đội lại cho vị Hạ si quan và trở về đồn. Sau vài động tác chào
xếp, qua trao đổi ,mình mới biết ổng kết mình vì mình là Sĩ quan trụ cột
được ở đây lâu nhất mà còn sống.( mới 9 tháng. Hì ... hì..)
( Nhờ vậy mình được ngưỡng mộ của Tiểu đoàn mà mình không biết )
mãi sau này khi qua Mỹ, gặp lại được 1 Sĩ quan tiểu đoàn kể lại mới hay .
Tháng 3/1974 , Trời bắt đầu oi ả . Đại đội tiếp nhận công văn từ Tiểu khu
rằng sẽ có toán trực thăng UH gunship tới liên lạc và họ nhờ cho tọa độ để
tập bắn.
Ngày trực thăng đáp xuống đồn , 2 sĩ quan phi công và 2 xạ thủ đại liên
trên 2 trực thăng được đơn vị tiếp đãi bằng chầu rượu đế với chem chép
thật ngon.
Sau một chập sương sương, lấy toạ độ xong ,họ ra máy bay , mình cũng
xung lên và nói: hay là cho tôi đi theo để vừa chỉ điểm vừa có dịp quan sát
xung quanh đồn. Họ hoan nghênh liền , cho cả 2 sĩ quan lên 2 máy bay
.Máy bay vút lên, từ trên cao nhìn xuống mình thấy dễ dàng cho việc hành
quân quá. Những điểm mà nếu phải lục soát theo bản đồ, khi lội sình thì
thật gian nan mất cả vài tiếng đồng hồ nhưng nếu được đổ quân bằng trực
thăng thì chỉ cần 2 phút. Thế mới biết là hành quân trực thăng vận hữu
hiệu biết là chừng nào .
Từ trên cao mình chỉ điểm cứ gốc cây cao là bắn. Khi trực thăng xà xuống
để bắn rocket, hai tiếng khè lên của hoả tiễn là ruột gan mình nhộn nhạo
lên muốn ói . Ngược lại khi trực thăng bốc lên cao thì người mình như dính
chặt vào sàn máy bay . May quá, chỉ 3 tua như vậy rồi thôi chứ nếu nữa thì
nhất định là ói thê thảm. Sau đó đến lượt đại liên 12 ly 7 rống lên quét dọc
2 bờ lạch .
Mình cũng cầu mong mỗi tháng có vài lượt như vậy thì đồn an ninh hơn .
Vậy mà cũng có 1 lần bắn khác, 1 trực thăng bị xỉa lên 1 tràng AK từ 1 gốc
cây cao. Bị như vậy là do các trực thăng coi thường và xà xuống thấp
chờn vờn sát ngọn cây quá ,1 Trực thăng bị trúng 4 viên lủng sàn tàu trổ
lên nóc xuyên qua 1 chong chóng , 1 viên trổ ngang sượt đứt dây đeo nón
áp sát má của phi công nhưng chỉ làm mũ rớt ra ngoài ,
phi công trở lại đáp xuống đồn đã kiểm tra ngay và thấy như vậy .
Tháng 4/1974 , nhận 1 lệnh hợp tác với 1 tiểu đoàn bạn, Tiểu đoàn 315
,quân bạn đổ quân từ phía Long Thành dăng hàng ngang xuống . Quân
mình thì dăng ngang ở phía nam hỗ trợ có thể địch động ổ chạy xuống.
Sau 6 tiếng đồng hồ dàn quân lục soát, cả 2 đơn vị thấy vô sự, tưởng đầu
là êm đềm . Vị Tiểu đoàn trưởng quân bạn tiến vào bằng xe Zeep giữa
trung tâm lục soát , và cũng vì vậy xe đi trên đường mòn thì nổ 1 tiếng ầm
rung lên mà mình ở cách xa 5km cũng còn chấn động lo lắng. Im lặng vô
tuyến một hồi lâu khoảng 5 phút mới nghe tin dữ đội là xe trúng mìn và vị
Tiểu đoàn trưởng đã hy sinh.
Chi khu Nhơn Trạch đã bị tổn thất quá lớn. Chính mình nghe tin mà cũng
tê tái nặng chịu tâm hồn .
Sự việc trên chúng tỏ địch quân vẫn có mặt nên tuần lễ sau, Đại đội mình
được lệnh âm thầm đổ quân vào vị trí trên 1 lần nữa .
Vì là hoạt động một mình nên đại đội chuẩn bị kĩ lưỡng. Đích thân đại đội
trưởng và 3 Trung đội với 3 sĩ quan trung đội trưởng tiến vào ổ địch. Riêng
mình được giao phó ứng chiến với khẩu Cối 81 ly . Điều này với cấp số
đại đội chỉ được là Cối 60 ly nhưng vị Đại đội trưởng đã đi giao dịch với 1
vị linh mục chuyên đi khai hoang , vị này đã kiếm được cho Đại đội được
chẳng những Cối 81 ly mà còn thêm được cây đại liên 50 ( 12 li 7 ) với một
số đạn tương ứng . Có những đồ chơi trên nên đơn vị vững tâm lắm .
Cuộc hành quân xuất phát lúc 7 giờ sáng tới 12 giờ trưa vẫn êm đềm .
Khẩu cối 81 được gióng hướng theo đoàn hành quân.
Ở trong đồn bỗng mình nghe súng M16 ào ạt kế là M79 đùng đùng . Lo
lắng chờ tin máy , 3 phút sau Đại đội trưởng gọi về yêu cầu cho 3 phát cối
vào 1 toạ độ trên bản đồ. Lần đầu tiên yểm trợ bằng súng lớn như vầy nên
mình lo lắng và trả lời rằng cho 1 trái khói trước nhe , chần chừ 1 phút , vị
này quyết định chơi nổ luôn đi , thôi thì tuân lệnh, mình ra lệnh cho 1 phát
đầu tiên, đùng 1 phát rồi thì nghe ầm từ xa vọng về, mình cầm máy PRC lo
lắng chờ tin nhưng sao im lặng lặng vô truyến quá, mình liền hỏi kết quả
ra sao cho biết, hỏi lần thứ hai thì nghe xếp la lên với cái dọng hoảng hốt
“thôi .....đừng bắn nữa .“ Hú hồn , ít ra thì ta vẫn vô sự . Nghe thêm là
quân ta đang rút ra . Mình lại càng mừng . Khi quân mình ra khỏi rừng ,
kéo theo đoàn quân là có một thiếu nữ cao gần bằng mình, khoảng 20 tuổi,
tóc dài qua vai ,da trắng trẻo, mặc áo bà ba xẫm màu càng làm da trắng
hơn , quần sa teng đen, chân đi dép cao su nhưng 2 tay bị trói bằng dây
rừng . Đưa vào trong hầm chỉ huy, lúc này mình mới biết câu chuyện như
sau:
Thiếu Úy Nguyễn Trường Khang 4/72 KT