Hà Nội, ngày 03 tháng 07 năm 2017
MinhMinh TUVILYSO.ORG
CHỮ TÍN - BÙA PHÉP - MA - KỲ NHÂN - ĐƯỜNG VÀO TỬ VI - MINHMINH CHỢT NHỚ
NHÂN QUẢ ?
Nhân quả là gì ?
Nhân quả có phải từ học thuyết của
phật giáo không ?
Nhân quả từ đâu mà có ?
Tại sao có nhân quả ?......
CHỮ TÍN
“nếu mm tôi không giữ lời hứa với
bạn mình , thì sẽ không thể nào có
dịp may để vượt biên mà trong túi
không có tiền”.
1
Minhminh kể chuyện
Minhminh tạo topic này để kể những câu chuyện trực tiếp xảy ra trong cuộc đời
của mình , hay nói một cách khác là chuyện người thật việc thật
...
HÀ TIÊN CHIẾN TRANH SÀI GÒN
MỔ TRÂU Á PHIỆN
2 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Thỉnh thoảng sẽ có vài mẩu chuyện < chỉ nghe nói > thì cũng là nghe trực tiếp từ
người trong cuộc nói với minh minh , và người ấy là những ngưởi khả tín ,
là nhân chứng sống.
...
Sẽ không có những chuyện chỉ nghe một cách bâng quơ , chung chung không
có cơ sở vững vàng.
BÙA , PHÉP PHÁO BINH
THIỀN QUÂN Y GHI CHÚ
3
CHỮ TÍN - 6 BÙA , PHÉP MA - 26
- 14
6 CHUYỆN THỨ 1 : 28 CHUYỆN THỨ 1 :
...mm tôi là một sĩ quan tuy 15 CHUYỆN THỨ 1 : mm mới nói : mây người tụi
cấp bậc nhỏ nhoi khiêm “Phật đang nhảy trong cánh bay chết rôi thì để cho tao
nhường... tay tôi nên tôi biết đến ngày yên...
tôi chết”
8 CHUYỆN THỨ 2 : 29 CHUYỆN THỨ 2 :
Trong thời gian tù cải tạo... 16 CHUYỆN THỨ 2 : “Ánh trăng mờ ảo xuyên từ
Ông lấy lưỡi lê < tức con dao cửa hầm vào ngay chỗ mình
11 CHUYỆN THỨ 3 : ngắn và nhọn vẫn gắn trên nằm”
Ngày ấy , những tháng ngày đầu súng > .
của những năm đầu sau năm 30 CHUYỆN THỨ 3 :
1975... 20 CHUYỆN THỨ 3 : “người chết không phù hộ
“khi khiêng xác ông về chính người sống thì thôi , chứ
12 CHUYỆN THỨ 4 : mm tôi là người kiểm tra và sao lại làm phiền người sống
Mỗi ngày từ sáng sớm mm tôi viết report . Trên người ông thế...”
đạp xe đạp lên saigon... không một vết đạn
31 CHUYỆN THỨ 4 :
22 CHUYỆN THỨ 4 : nhiều đêm một mình trong
đại đức < 1974 > KONG nhà vắng khung cảnh vô cùng
SAPHANH tĩnh mịch
MỤC LỤC
4 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
KỲ NHÂN ĐƯỜNG MINHMINH
DỊ SĨ - 34 VÀO TỬ VI CHỢT NHỚ
- 44 ! - 66
36 1 - ÔNG TÁM MÙ :
Tuy ông mù hẳn cả 2 mắt , 45 KHỞI ĐẦU CẢM THÁN
nhưng danh tính bất cứ một Do đó mà cũng hay hăm hở CỦA ĐỘC
cây thuốc nào trong rừng ông thích < phán > bậy bạ theo GIẢ - 96
chỉ cần sờ không cần tới ngửi cảm tính của mình .
hay nếm , ông cũng biết .
52 THĂNG TIẾN
37 2 - CÔ LAN HAWAII Nhất là đã làm cho mm thấu
Đến bây giờ mm cũng không được 4 chữ phiền não sinh bồ
hiểu được tại sao lại có người đề” .
biết hết mọi chuyện như vậy
58 THÀNH DANH
38 3 - CÔ HÒA : Mm tôi không thể và cũng
Tao sẽ cho mày nghề mà nuôi không bao giờ có thể ngờ
con được rằng có ngày mình lại trở
thành < thày bói >
39 4 - ÔNG BA NHỎ :
nhìn ông tự cứa lưỡi thấy mà 60 BUÔNG BỎ
kinh Càng xem nhiều , càng sống
lâu càng trải nghiệm mới thấy
39 5 - MẠCH THÁI TỐ cuộc đời là một trường thiên
để nói được quá khứ vị lai định mệnh
cũng như tính cách của một
người
40 6 - ÔNG THẠCH
lần nào lên thăm ông cũng tự
làm thức ăn mời chúng tôi.
40 7 - BÁC SĨ NHÂN TỬ
NGUYỄN VĂN THỌ
Ông quả là một nhà bác học
một kỳ nhân của vn .
41 8 - ANH PHẠM ĐỨC LÂM
mm tôi gặp anh trong trại từ ở
trảng lớn tây ninh .
41 9 - ÔNG ĐINH SƠN
Ông nguyên là một nhà phù
thuỷ chuyên bán bùa phép
5
PHẦN I
CHỮ TÍN
“Nếu trước đây khi có quyền , mm tôi hống hách hay ác với tha nhân thì chắc sẽ bị xử tử ngay từ ngày ấy rôi , không có ngày hôm
nay ngồi gõ máy kể chuyện cho mọi người”.
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY: CHUYỆN THỨ 1 : nhưng ưu tú và được sự sủng ái đặc biết
của vị tiểu đoàn trưởng < thủ trưởng >
MINHMINH Vào những năm trước 1975 , mm tôi là
một sĩ quan tuy cấp bậc nhỏ nhoi khiêm Thời bấy giờ những đơn vị ngoài mặt trận
nhường , chiến trường thì tiểu đoàn trưởng thật
MM tôi được trao nhiệm vụ kiêm
nhiệm luôn sĩ quan an ninh và kỷ luật
...
6 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
là một người có uy quyền , nêu nói là vua Mà sự thất mình đâu có cho nó đi .
con thì cũng không ngoa lắm. Anh nào muôn nghỉ bịnh về phép, mm đề nghị là được ngay.
Mm tôi được trao nhiệm vụ kiêm nhiệm Thế rồi cuối tháng 4 -- 1975 ấp tới , đơn vì mình vì ở chân núi tô châu , hà tiên nên mãi
luôn sĩ quan an ninh và kỷ luật . khuya mùng 1 tháng năm mới tan hàng .
Do tư chất thông minh hiền lương và Mình về tới rạch giá < kiên giang > , thì gặp một anh bộ đội giải phóng , nón tai bèo dép
cũng ảnh hưởng từ gia phong nữa nên râu , đeo súng ak chạy tới nhận diện
chưa chửi mắng đánh phạt bất cứ một ai -- Chào ông thày
, luôn lấy tình cảm và lễ nghĩa mà giảng -- Em là lính đại đội 2 , hồi đó ông trung úy khánh ổng đánh em quá nên em đào ngũ
cho những người vi phạm kỷ luật , đồng vào bưng theo mấy ảnh
thơi khi có nhựng vụ án thì cũng điều tra -- Thày ở đây chờ em xin giấy cho thày về sàigon
va giải quyết cách tốt nhất cho binh lính Thế là minhminh tôi về saigon , và đi tù theo diện tập trung cải tạo .
dưới quyền mình . Nếu đi tù theo địa phương thì chưa biết cuộc đời mình sẽ như thế nào
Có lần lính bỏ đơn vị trốn về nhà < hồi ấy Hay nhưng ngày đầu của sau 30 tháng 4 , 1975 , còn say men chiến thắng , lòng thù
tiếng lóng gọi là nhảy dù > , bị ông tiểu hận còn cao ngút trời
đoàn trưởng nọc ra giữa sân đánh , táy Mỗi đia phương là mỗi sứ quân , người ta muôn bắt , muốn bắn muôn giết , muôn xử
đánh miệng hỏi : ai cho mày đi ai cho mày tử ai thì xử . Phiên tòa chỉ như một hình thức , vạn nhân cụ , làm cho mọi người sợ hãi .
đi .-- Anh lính sợ và cuống lên bèn nói ông Nếu trước đây khi có quyền , mm tôi hống hách hay ác với tha nhân thì chắc sẽ bị xử
< minhminh > cho tôi đi , thế là thủ trưởng tử ngay từ ngày ấy rôi , không có ngày hôm nay ngồi gõ máy kể chuyện cho mọi người.
quăng roi xuống đất quay về phòng .
Chân núi Tô Châu , Hà Tiên
7
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
CHUYỆN THỨ 2
Trong thời gian tù cải tạo , có một anh anh bao giờ , anh cho tôi suy nghĩ sáng
mai tôi sẽ trả lời cho anh .
chính trị viên của trại bị bệnh đau mắt ,
Tôi về và suốt đêm suy nghĩ mãi , thật
anh đã chữa nhiều và cũng đã nằm quân là nguy hiểm và khó khăn , nguy hiểm vì
người ta có thể vu cáo cho mình , khó
y viện 175 , tức tổng y viện cộng hòa cũ khăn vì mình không có phương tiện gì
trong tay , và anh em đồng tù có thể ngộ
C“ó lẽ minhminh tôi là ngườimột bệnh viện lớn nhất miền nam , có sức nhận mình lợi dụng cơ họi tiếp xúc với
chứa 4800 giường . Nhưng không khỏi cán bộ quản giáo < coi tù > để làm anten ,
Một hôm anh cho người ton hót nịnh bợ , hại bạn đồng tù
gọi tôi lên ban chỉ huy trại
gặp anh , và anh nói với tôi Tôi quyết định nhận lời chữa cho anh ta
, bất chấp sư ngăn cản của các bạn đống
duy nhất , trong hàng trăm thế này tù , và những nguy hiểm chực chờ chung
quanh tôi .Đơn giản chỉ vì 2 chữ : lương
ngàn người của chế độ -- Đáng lẽ tôi phải xuống tâm + y đức
trại để gặp anh , nhưng
Chỉ với châm cứu và thuốc nam cây cỏ tại
miền nam phải đi tù hom nay tôi cho người
mới anh lên gặp tôi như
bệnh nhân đi tìm thày thuốc , anh co thể
chữa cho tôi được không , tôi biết anh
chữa được
Tôi trả lời :
-- Bệnh của anh tôi chưa chữa cho ai như
8 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Bệnh viện Quân Y 175 Châm cứu
Thuốc Nam Chữa bệnh cứu người
chỗ , tôi đã chữa cho anh hoàn toàn khỏi thủ tục > mời uống trà ăn bánh .... Anh manh hạ tiện vô liêm sỉ nhất trần gian mày
< trong một topic khac minhminh sẽ nói ta nói : ..>
về kỳ duyên học thuốc nam của mình > -- Hiện nay anh là người duy nhất được Minhminh tôi bình tĩnh và trả lời ngay
Mỗi tuần 3 ngày tôi được lên để chữa liên hệ giữa đội này và đội khác , ban chỉ như thế này
bệnh cho ban chỉ huy trại , 3 ngày còn lại huy trại muốn anh lam công tác báo cáo ---- Thưa anh , tôi là một cải tạo viên , tôi
thì chữa cho anh em đồng tù tình hình dưới trại . chấp hành nghiêm chỉnh nội qui của trại
Trong thời gian ấy có một hôm anh chính < Có nghĩa là người ta muốn mình làm và chính sách của nhà nươc , việc dưới
trị viên cho người gọi tôi lên , sau khi < anten , làm chó săn , làm con người lưu trại đã có các cán bộ quản giáo và những
9
người thuộc ban tự quản , việc xem xét tình hình là công việc của những người ấy .
Xin anh để cho tôi làm công tác của người thày thuốc người lương y như ngày đầu anh đã nói
Nếu anh không bàng lòng mà phạt tôi xin chịu
Anh ta sững người có vẻ bát ngơ , im lặng một chut rồi nói
--- Thôi cũng được anh về đi .
Từ đó cách mỗi ngày tôi lên ban chỉ huy để chữa mắt cho anh và nhân thể xem bệnh cho một số cán bộ khác , và cũng từ đó tôi được
coi về y tế cho các bạn đồng tù , ai muôn đi bênh viện hay nghỉ lao động tôi để nghị là được châp nhận ngay ., Và co những lần được
thăm nuôi < gặp thân nhân > đặc biệt không định kỳ , nhưng minhminh tôi không nhận và xin anh ta chập nhận cho tôi dược nhường
phần thăm nuôi này cho anh yxz ... Đang bịnh sắp chết , xin cho anh ta được gặp người thân trước khi chết .
Nhờ đó mà tôi được anh em qui mên tin tưởng , khong có ai nghi ngờ mình là anten nữa .
Sau hon 6 tháng anh hoàn toàn khỏi
Anh lam bữa cơm tại nhà anh trong trại và mời tôi , trong bữa cơm anh nói rằng
-- Tết này tôi sẽ đấu tranh với nhà nước để cho anh về , nếu không được tôi cho anh về phép thăm gia đình 1 tháng .
Vì ở tù không án , cũng quá lâu nên tôi cũng khong có cảm xúc gì sau những lời hứa ấy , hơn nữa tôi biết chắc rằng chính sách do từ
trung ương , từ bộ nội vụ , các anh cán bộ quản giáo chỉ làm công việc coi tù không hơn không kém .
Nhưng trưa 30 tết cuối năm mậu ngọ rạng kỷ mùi thì tôi có lệnh và có giấy được ra trại < ra khỏi nhà tù nhỏ , để về nhà tù lớn .....>
Ứng với tử vi luu 29 tuổi gặp kình dương là phá lưới
Lưu niên tiểu hạn năm mậu ngọ , mậu thổ sinh canh kim , tiểu han gặp lộc tồn là phúc tinh nên ra tù và ứng vào cuối năm .
Có 6 ngươi được ra tù thì 4 người mỗi người chạy < đút lót > 4 cây vàng , một người có thân nhân làm to trong chính quyền bảo lãnh
, duy nhất chỉ mình minhminh tôi , không có gì hết .
Lúc ra về anh chính trị viên rút trong tui ra cho tôi 20 đồng < thời bao cấp lương của anh một tháng có 60 đồng > 1 tuần sau anh ghé
tham nhà , và có lẽ thấy nhà nghéo khó quá nên 1 tuần sau nữa anh ghé rồi cho tôi 10 kí gạo .
Có lẽ minhminh tôi là người duy nhất , trong hàng trăm ngàn người của chế độ miền nam phải đi tù
Sau 1975 , có được những chuyện ly kỳ , tình người thế này .
Sau này khi khai trương phòng mạch ở cali , gủi đi 300 thiệp mời thì tới 357 người tơi chúc mừng
152 Chậu hoa , với tiền mặt là 1800 usd , < vì bạn hữu thực tế biết mình nghèo nên mừng tiền tốt hơn mừng hoa > -- hầu hết là
những bạn đồng từ , những cựu quân nhân ngày xưa , văn nghệ sĩ và đặc biệt các thân chủ tướng số
Kết luận :
Nếu minhminh không giữ đúng lương tâm và y đức , thì có thể sẽ ở tù lâu hơn và sẽ hight risk , nguy hiêm hon , tai nạn , bệnh tật , sự
thù hận vu vơ ... Và không biết tương lai sẽ như thế nào
Và nếu mm , chịu làm anten , làm chó săn , để đổi lấy những hão huyền cho mình , thì quả thật không còn mặt mũi nào nhìn ai , và
cũng không thèm ai nhìn mình nếu không muốn nói là người ta sẽ nhổ đờm dãi vào mặt mình ...
“bất chấp sư ngăn cản của các bạn đống
tù , và những nguy hiểm chực chờ chung
quanh tôi . Đơn giản chỉ vì 2 chữ :
LƯƠNG TÂM + Y ĐỨC
10 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
CHUYỆN THỨ 3 :
“nếu lúc còn trong quân đội mình làm những điều bât lương bất nghĩa thì lúc này
đây , ông hung thần công an làm thịt mình rồi” .
Ngày ấy , những tháng ngày những ai ông cho người đưa tôi về trại gì bậy bạ nghe , có đứa nào
của những năm đầu sau năm Sổ giãi trình này đặt tại trụ sở tôi đã cải tạo. làm gì thì nói tui .Ông khỏi
1975 công an phường . Tôi còn nhớ tên ông là mười trình diện mỗi ngày
Các viên chức phường xã địa coi
phương đều là những hung Cầm tờ giấy ra trại về , nỗi Nghe tôi trả lời thế , ông Thế là thở phào nhẹ mình ,
thần ác quỉ , họ muốn bỏ tù ai mừng chưa qua , nỗi lo đã sững người trơn măt nhìn tôi cảm giac lúc ầy lâng lâng khó
, làm gì ai cho thỏa men chiến ập tới , xong nói tả
thắng , cho thỏa lòng thù Vì gia đình và mọi người -- Anh về trình diện công an
hận , chỉ cần chụp cho cái mũ trong thôn xóm đã mách bảo đi Người phường trưởng công
ngụy quân ngụy quyên , cia , cho tôi rằng phường mình an phường 15 quận gò vấp
phản động là một phường hắc ám nhất Sau này tôi mới hiêu cách nạt ngày ấy có tên là : phan văn
Cuộc đời kể như xong . Cũng , phường trưởng thì không nộ phủ đầu để mình phai lòi hường hay còn gọi là hai
dễ hiểu thôi , mọi người có biết chữ , công an phường thì tiền lòi vàng ra đut lót cho hường .
trình độ một chút để có thể đánh chết người ngay trong hắn . Ai không tin cứ lên phòng
tự trả lời. phường Nhưng mm tôi nghèo rớt tàng thư của quận gò vấp , tp
Công an trưởng là một tay tiền còn không có lấy đâu ra ###### sẽ thấy ngay .
Thời bấy giờ các sĩ quan viên hung ác khét tiếng vàng ,.
chức của vnch , khi đi tù về Làm mình cũng hoảng Trái đất tuy to , nhưng khong
đều bị quản chế gắt gao , Thôi thì Lên đến công an phường to , mm tôi đi lính mãi tận cà
mỗi ngày đều phải lên công Cũng liều nhắm mắt đưa chân mau rạch giá , u minh trèm
an phường viết tời giải trình Gẫm xem con tạo xoay vần Anh công an phưởng trưởng trẹm , cách sài gon cả 500 km
công việc hàng ngày , giờ nào tới đâu < nguyễn du >. mạc đồ civil , nhìn sửng tôi , thế mà nay người lính phục
đi đâu , việc gì , tiếp xúc với Ngày đầu cầm giấy ra trại lên và nói vụ ở đơn vị mình , lại làm
trình diện phường bị ngay -- Ông thày nhớ tôi không ? phường trưởng công an nơi
ông phường trưởng nạt nộ : Mình ú ớ không biết nói sao mình cư trú trên sài gòn.
-- Giấy ra trại này là giấy giả , -- Tôi là lính trung sĩ chinh đại
anh trốn trại về , chúng tôi sẽ đội 2 , hồi đó ôm bom vao Kết luận :
bắt và đưa vào trại tiểu khu rồi bị bắt nè Nếu lúc còn trong quân đội
Mm tôi bình tĩnh trả lới Thế rồi anh hỏi chuyện này mình làm những điều bât
-- Thưa ông phường trưởng chuyện kia chừng hơn 1 tiếng lương bất nghĩa thì lúc này
đây là giấy thật , nếu ong , trước khi về anh nói đây , ông hung thần công an
khong tin thi ngay bây giờ -- Ông về làm an , đừng làm làm thịt mình rồi .
11
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
CHUYỆN THỨ 4 : “ mỏi Bây giờ
tay quá.
Sau khi được < lá bùa > : ...Ông khỏi trình
diện mỗi ngày .. Của anh phường trưởng
công an , nguyên là hạ sĩ quan của đơn vị
mình ngày xưa .
Mỗi ngày từ sáng sớm mm tôi đạp xe đạp
lên saigon , chích thuốc chữa bệnh dạo
kiếm cơm , hầu hết do bàn bè giới thiệu
Lúc trong tù mm tôi có quen với thứ nam
cụ thiên lương , người viết về lục sát tinh
trong tập san khhb.
Mỗi khi gặp nhau đều đàm đạo về tử vi
, tôi nể phục sự cương trực của anh ,
những con người ích kỷ vô liêm sỉ , nói
câu trước câu sau là anh uỵch liền , ngày
ấy mm tôi cũng nóng tính , đang chia cơm
chia nước mà mấy tay anten xía mõm chó
vào , là bị hất nguyên thau vào mặt.
Vì thế tôi và thứ nam cụ thiên lương là
anh lê hồng đức , trở nên thân với nhau
Những ngày sau khi ra tù , người mà mm
tôi lui tới thường xuyên tiếp xúc nhiều
nhất cũng là anh đức , và người giúp đỡ
tôi nhiều nhất cũng là anh , và dĩ nhiên
chết mang theo chứ không bao giờ quên
ơn anh
Qua anh mà tôi được biết và gặp cụ thiên
lương , và từ đó được cụ điểm hóa cho
những gì mình không hiểu , về những gì
trong sách tvnl .
Những ngày tháng của những năm đầu
sau 1975 , cả nước rộ lên phong trào vươt
biên , nhà nhà vượt biên , người người
vượt biên , nhà nước , các tỉnh thành phía
nam công khai tổ chức vượt biên < gọi là
vượt biên có đăng ký > người ta gặp nhau
chỉ nói chuyên ai còn ai đi , sắp đi chưa ,
có đường giây nào đi không
Giống như bây giờ người ta gặp nhau thì
những câu chuyện đầu môi là bất động
12 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
sản là du hoc là du lich nươc ngoài ....
Trong cơn lốc vượt biên ấy , mm tôi cũng chao đảo , nhưng nghèo rách mùng tơi , 1 phân vàng còn không có lấy đâu ra < cây > mà
vượt biên .
< Xin mở ngoặc ở đây để nói về hoàn cảnh tôi lúc bấy giờ : sau khi tù ra thì chỉ 1 tháng là ông cụ tôi mất , lúc bấy giờ trong nhà chỉ còn
đúng 45 đồng tiền giấy , mua 2 cây nến < đèn cầy . > Thì cũng hết 30 đồng rồi -- họ hàng đòi tháo tạm mấy cánh cửa đóng làm hòm
Mình không chịu , để bố đắp drap trắng nằm đấy , nhờ bạn bè xúm lại mỗi người một tí , sang ngày thú 3 mới có hòm để liệm >
Gia đình bên vợ anh đức tổ chức vượt biên , anh la rể nên được đi theo
Anh gửi gấm ông cụ < cụ tl > ở nhà lại cho tôi ,
Biết thân phận mình nghèo nên không hó hé gì , và
Mỗi ngày vẫn lóc cóc chiếc xe đạp , đạp từ gò vấp lên cao thắng , vừa chích thuốc cho cụ vừa học hỏi tử vi
Một hôm , tự nhiên cụ hỏi tôi , sao nhìn mắt con buồn thế ,
Tôi trả lời : -- anh đức đi rồi cháu chả còn ai thân để mà nói chuyện nữa
Cụ nói : nó chưa đi đâu , 12g trưa hom nay giờ mậu ngọ nó mới đi , sang gặp nó đi.
Thâm, tâm tôi lúc bấy giờ chỉ định sang để xem , người bỏ nhà đi rồi thì mình có thể dùng được vật dụng nào bỏ lại không .
Nhưng khi vùa tới , thì anh đức nói :__ ông có mang đồ nghề theo không
Tôi trả lời : tôi mới chích cho ông cụ sang đây mà , lúc nào mà chả mang đầy đủ .
Anh nói : thằng bs đi trên tau chuyến này sợ bi bắt nên bỏ rồi ông thế chỗ đi , tiền bạc sang đó tính với vợ chồng tôi . Nhưng bi bắt
ráng chịu nha .
Thế là mm tôi bắt đầu cuộc hành trình vượt biên không kịp từ giã mẹ
Ứng với tử vi năm ấy kỷ sinh canh , song hao mão dâu song hao la hỏa làm cho dậu kim sinh thủy chảy từ tây sang đông là quẻ chấn
vi lôi , ra đi bất thình lình , không lường trước.
Kết luận : nếu mm tôi không giữ lời hứa với bạn mình , thì sẽ không thể nào có dịp may để vượt biên mà trong túi không có tiền.
Qua 4 câu chuyện trên đây , mm muốn chứng mình rằng :
Chủng qua đắc qua
Chủng đậu đắc đậu : trồng dưa thì được dưa , trồng đậu thì được đậu .
Kinh thánh cũng nói :
-- Con người là hình ảnh của thượng đế , christ : ai lấy đấu nào mà đong cho anh em mình thì thiên chưa là cha trên trời cũng lấy đấu
ây mà đong cho anh em .
Phần kể chuyện về nhân quả tới đây tạm đủ , xin hẹn hầu các bạn chuyện bùa phép có hay không ở phần sau .
13
PHẦN II
bùa , phép
Bùa ngải có hay không
thế nào là bùa ngải
đã được nhiều nhà nghiên cứu viết thành sách , và
vẫn còn là những đề tài bàn đến chuyện hôm nay
minh minh tôi cho đến bây giờ cũng vẫn chưa có câu
trả lời, vì nếu thật sự có bùa phép thì sao không dùng
bùa mà diệt hết lũ ác nhân đi
nhưng nếu nói không có , bùa phép chỉ là nhảm nhí ,
thì những câu chuyện sau đây không thể nói là không
có bủa ngải .
14 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY: Vì mới từ saigon xuống phục vụ đơn vị
nên rất bất ngờ và hỏi
MINHMINH -- Tại sao anh biết
Danh xược trả lời :
CHUYỆN THỨ 1: -- Phật đang nhảy trong cánh tay tôi nên
tôi biết đến ngày tôi chết.
Trước năm 1975 ở kiên giang rạch giá Anh vừa nói vừa dùng bàn tay phải vuốt
, có thể nói không ai là không biết lính ngược từ dưới lên trên cánh tay trái cho
thần hổ , thần hổ la danh hiệu tên gọi tôi xem , lúc ấy toi cũng không để ý lằm ,
của đơn vị cơ động của tỉnh kiên giang hơn nữa trời tối , tôi chỉ thấy nởi nhựng
:tiểu đoàn 414 . cục nhỏ như người ta bị mụn.
Lính thần hổ nổi tiếng là quậy phá nhất Quả nhiên khuya hôm ấy , tôi nhận 3 xác
tình , đụng trận nhiều nhất và chết cũng trong đó có danh xược bị mìn nổ banh
nhiều nhất ngực.
Năm ấy .. Đơn vị đóng đồn ở u minh miệt Sau hỏi ra mới biết , một số người miên
thứ , thứ 11 quận hiếu lể giáp ranh với
thới bình cà mau “Phật đang nhảy trong
Một hôm vào lúc chạng vạng tối khoảng cánh tay tôi nên tôi biết
trên dưới 6g , anh trung sĩ nhất tên danh
xược < người miên >, anh là trung đội đến ngày tôi chết”
trưởng thám báo.
Gặp minhminh tôi và nói : hay chơi bùa ngải , một trong những
-- Ông thày ơi đêm nay tôi sẽ chết , thày cách ấy là sên < cấy > những tượng phật
gói thây tui và đưa cho vợ tui nghe . rất nhỏ dưới ta trên cánh tay . Khi ra trận
sẽ tránh được bom đạn , và những < bùa
> này báo hiệu sự sống chết cho người
đang mang nó .
15
“tao nghe thằng Nổi nó nói mày
tốt lắm nên tao thương , bây giờ
tao cho mày báu vật mày chọn đi
, không phai kiêng cữ chi hết thịt
trâu thị chó tao cho mày an tuốt ở
đây tao độ cho mày” .
Ông lấy lưỡi lê
< tức con dao
ngắn và nhọn
vẫn gắn trên
đầu súng > .
Ông cắt trên cổ
tay tôi 3 nhát
CHUYỆN THỨ 2 : bị phục kích không thể trở tay . bắt được chị , < người ta > đã chặt chị ra
Một ngày kia , vì như cầu cần cấp bách , làm 4 khúc và quăng mỗi khúc sông một
Ếp vậ không thể chờ trực thăng tiếp tế được , khúc .
Đơn vị tôi đồn trú giữa u minh < như hậu cứ < hậu cần > của đại đội 1 , đã tổ Lúc bấy giờ mm tôi đang ở bộ chỉ huy ,
trên đã nói > . Đường tiếp tế an toàn duy chức tiếp tế cho đại đội của mình bằng thấy chuyện thương tâm nên đã đề nghị
nhất là trực thăng . đường sông , đi theo đoàn thuyền tiếp tế và xin với ông tiểu đoàn trưởng < thủ
Không có đường bộ ấy dĩ nhiên là có nhiều vợ lính , trong đó trưởng > cho anh nổi về hậu cứ là xã
Đường thủy duy nhất , đi từ xẻo rô tắc có vợ của anh trung sĩ nhất trần văn nổi minh lương , ở hậu cứ thì chỉ lo việc hành
cậu quận kiên thành theo dòng sông đang đóng quân ở u minh. chính và tin , không phải ra mặt trận , và
trẹm đi xuống mất gần một ngày đường Đoàn thuyền lọt ổ phục kích , chị này dĩ nhiên là không đi hành quân . Nên có
. Nhưng vô cùng nguy hiểm , vì 2 bên là chống trả mãnh liệt , một mình banh nhiều thời gian với gia đình hơn , lúc ấy
những mịt mùng đừa nước , tràm rất dễ càng súng cối 60ly , và cối hết thuyền anh nổi phải chịu cảnh gà trống nuôi 4
đạn , có lẽ do thiệt hại quá nhiều nên khi đứa con nhỏ .
16 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Chuyện chỉ có thế tôi cũng quên đi . Chúng tôi đến gặp một vị sư già người bằng nanh heo nhưng khắc rất tinh xảo
gầy như xác ướp , nhưng mắt sáng như .-- 1 Nanh heo rừng to bằng ngón tay
Một hôm tôi có việc về hậu cứ it ngày , điện , ông nhìn mình mà người cứng cỏi cái dài chừng một tấc .-- Một vòng đeo
anh nổi đến tim tôi , anh nói nghịch ngơm như tôi cũng phải gườm tay bằng bạc bên trên khắc chữ ngoằn
-- Ông thày ơi cậu tôi ở bên xiêm mơi về ông mấy phần ngoèo kiểu chữ của bùa .
cậu muốn gặp thày , không để tôi kịp trả Ông nói : -- Mày chọn đi , có nhiều đứa xin tao
lời ông kéo tay tôi đi -- Tao nghe thằng nổi nó nói mày tốt lắm không cho nhưng tao cho mày đó.
Phản ứng tự nhiên của một người sĩ nên tao thương , bây giờ tao cho mày
quan , tôi mang súng và kéo theo trung báu vật mày chọn đi , không phai kiêng Trong tâm tôi thời bấy giờ không thích
úy doãn huy hoàng < cháu ruột nhà văn cữ chi hết thịt trâu thị chó tao cho mày chuyền bùa phép tí nào , nhưng mình
doãn quốc sĩ > anh hoàng hiện nay đang an tuốt ở đây tao độ cho mày . cũng lịch sự trước một người tu sĩ lơn
ở mỹ , hai chúng tôi vẫn thường xuyên Nói rồi ông lấy và bày ra trước mặt 3 thứ tuổi , để giữ lể , tôi nhận và cầm cái vòng
on phone với nhau . :-- 1 tượng phật không biết bằng ngà hay đeo vào tay
17
18 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Ông nói :
Mày thắp 3 cây nhang < hương > rồi đem cắm bàn ông thiên đi < người miền nam lục tỉnh hầu hết mỗi nhà đều có 1 bàn thở
ngay giữa sân trước nhà , trên chỉ có bình < bát > cắm nhang , ngoài ra không có gì khác , gọi là bàn thờ ông thiên >
Tôi làm theo lời ông . Vừa bước vào nhà trước mặt ông , chưa kip ngồi lập tức ông lấy lưỡi lê < tức con dao ngắn và nhọn vẫn
gắn trên đầu súng > . Ông cắt trên cổ tay tôi 3 nhát , tôi chỉ kịp nhìn vết cắt có màu trằng xong lại lành , ông lại đâm vào bụng
tôi 3 nhát nữa , tôi có cảm giac như bụng mình là một khối cao su đặc , và dĩ nhiên là không thủng , chưa kịp nói tiếng nào ông
lại thọc lưỡi lê vào miệng tôi mà rạch , lúc này là lúc tôi kinh hoàng nhất , tới bây giờ cảm giác ấy vẫn còn mỗi khi nghĩ tới
Vì đứt rời má ra thì bỏ mẹ đời , tôi lấy lưỡi rà vào chỗ rạch thì không thấy gì .
Xong rồi ông nói
-- Bây giờ mày tin tao chưa.
Sau đó ông cho tôi 10 câu thần chú , viết vao sổ rồi bắt học thuộc
10 Câu này ứng với 10 trường hợp , khi đeo vòng vao tay và đọc thần chú thì sẽ ứng nghiệm
Thí dự như :
-- Muốn nói cho người ta nghe mình
-- Khi súng nổ thì tránh được đạn
-- Khi bị duổi thì đọc lên sẽ tàng hình , người ta không thấy mình
-..............
................
Tôi còn nhớ khởi đầu của mỗi câu thần chú đều có câu : a hích a hích phút tăng to ...
Sự việc này có sự chứng kiến của ông trung úy doãn huy hoàng .
Còn tiếp.
Tôi vì cứng đầu nên đem cái vòng và quyển sổ mỏng có 10 câu thần chú về để ở đầu giường , nơi hầm của tôi ở bộ chỉ huy ,
chứ không đeo .
Và cũng quên đi .
Một ngày kia ... Chỉ trong vòng mấy ngày , những đơn vị đồn trú đều bị pháo kích tơi tả , buổi sáng pháo bằng 130 ly , tầm đạn
hơn 10 km , buổi tối thì hỏa tiễn tức tên lửa 122ly , sức công phá thật là kinh khủng,
Pháo
Thì còn nghe tiếng depart , ục và mình có đủ thời gian để xuống hố ai trúng thi chiu , nhưng đạn lại có sức xuyên phá , qua 1
lớp vỉ sắt và 5 lớp bao cát , cắm xuống đất rồi mới nổ , hầu hết thương vong vì sập hầm
Còn hỏa tiễn thì vừa nghe xé gió xoẹt là tiếp theo nổ uỳnh rồi , sức công phá có thể hất tung thành đất dày 1 mét .
Trong suốt 2 tuần lễ bị bao vây , sáng pháo tối hỏa tiễn , toàn thể bộ chỉ huy chỉ còn duy nhất hẩm của mm tôi là không trúng
đạn , mm tôi cũng là người duy nhất không bị thương , nên lúc ấy phải làm tất cả những công việc không phải của mình ....
Sau 2 tuần lễ , đơn vị đươc thay thế bằng chủ lực sư đoàn , ông đại úy pháo binh thấy căn hầm vừa đẹp sạch sẽ chắc chắn nên
lấy làm nơi trú đóng , ngay hôm ấy hầm trúng pháo và ông đã tử thương .
Cũng trong thơi gian này đại đội 1 cũng bị bao vây và pháo kích . Nhưng chỉ chết một con chó vì nó chạy ra ngoài . Nghe lính
nói rằng ông trung úy thiện , trước đó giăng giây bùa phép chung quanh đồn
Suốt thơi gian pháo kích ông chỉ ngồi tụng kinh .
Ông này khóa 13 sĩ quan thủ đức , tuy an chay trường nhưng bất cứ ai loạng quạng là ông bắn liền
Lúc đồn bị bao vây , ông đại tá tỉnh trưởng bay trên trực thăng gọi xuống , ông cũng không tiếp chỉ có lính truyền tình trinh lên
anpha tôi đang tụng kinh
Năm, 1974 ông được giải ngũ < ra khỏi > quân đội vì được xếp vào loại sĩ quan vô kỷ luật .
19
Chuyện thứ 3 :
“khi khiêng xác ông về chính mm tôi
là người kiểm tra và viết report .
Trên người ông không một vết đạn
ông bị vỡ xương đầu mà chết” .
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
Chiến tranh Việt Nam
Khi tôi chuyển về phục vụ thần hổ kiên Đại úy trần văn súa người gốc triều châu
giang , thì ở đó đã có sẵn ông trung úy , quê ở mỹ đức châu đốc , nơi mà 1977
thiện đại đội trưởng , và đại úy trần văn quân miên cộng đã tràn sang và giết trên
súa từ trước rồi , 2 vị này rất thân thiết dưới 1400 người vn , nghĩa là giết sạch
với nhau chỉ trừ những ai không có mặt lúc ấy mới
Ông súa làm trưởng ban 3 tức là phụ thoat.
trách về ban lệnh phóng đồ hành quân , Ông co biệt tài độc tấu đàn guitar , phải
thay mặt đơn vị btrực tiếp điều động , và nói là độc nhất , tiếng đàn như nước
khi các đại đội trưởng có việc đi vắng mà chảy hoa trôi , hỏi ra ông chỉ biết duy
đại đội phó yếu quá thì ông sẽ xuống đại nhất có 1 bài .
độiđể lám quyền < acting > đđt. Trong suốt hơn 10 năm làm lình ngoài
20 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
“Trong suốt hơn 10 năm làm lình ngoài mặt
trận ông chỉ bị thương duy nhất có 1 lần trong
trận địa pháo như đã kể bên trên , ông bị một
mảnh nhỏ ghim vào cổ nhưng không nguy hại
gì . Vì lúc ấy ông vừa gỡ mũ sắt ra .
mặt trận ông chỉ bị thương duy nhất có tiền pháo hậu xung , đại đội 1 và đại đội
1 lần trong trận địa pháo như đã kể bên 2 trên 2 quả đồi tầm nhìn xuống bộ chỉ
trên , ông bị một mảnh nhỏ ghim vào cổ huy , bị tràn ngập và mất liên lạc với bộ
nhưng không nguy hại gì . Vì lúc ấy ông chỉ huy < nghĩa là tan hàng > bộ chỉ huy
vừa gỡ mũ sắt ra . bi bao vây và pháo bằng đại bác không
Mũ sắt mà lính vnch ngày xưa xử dụng giật 75 ly .Tiểu đoàn trưởng lúc ấy đi
có 2 lớp , lớp ngoài bằng thép , người vắng không có mặt chỉ có ông tiểu đoàn
dân hay lấy làm cối giã cua , giã đủ thứ ... phó là một sĩ quan cán bộ huấn luyện từ
quân trường mới chuyển về , chưa co
chút kinh nghiệm gì về giao chiến . Mm
tôi một mình mặc áo giáp đứng trên nóc
hầm , nhìn hướng đạn và chấm tọa độ
cho pháo binh .... Nhờ thế mà không bị
ĐẠI ÚY
TRẦN VĂN SÚA
TỬ THƯƠNG
Lửa đạn chiến tranh tấn công
3 Hôm sau hành quân giải tỏa mới dọn
Thật là tuyệt ., Lớp bên trong làm bằng dẹp chiến trường : đại úy trần văn súa tử
fiber glass ., Ông súa có một lá bùa bằng thương ., Nghe người dân nói < tụi nó
vải cuộn tròn để giưa 2 lớp mũ bảo vệ > bắt được ông , bắn 7 phát nhưng ông
này . không việc gì , sau < tụi nó > đái vào nón
Vào đầu năm 1974 , đơn vị tôi được điều sắt và lấy nón này đập đầu ông mới chết ,
về đóng quân tại hòn chông , thuộc kiên Khi khiêng xác ông về chính mm tôi là
lương hà tiên người kiểm tra và viết report . Trên người
Một ngày kia , đđt đđ 2 đi nghỉ phép , đại ông không một vết đạn
úy trần văn súa được chỉ định trông coi Ông bị vỡ xương đầu mà chết .
đại đội lúc ấy đang đóng trên đồi school
. Rồi trong một đêm , vơi chiến thuật
21
CHUYỆN THỨ 4 :
ĐẠI ĐỨC < 1974 >
KONG SAPHANH
Ở biên giới Hà Tiên và Campuchia , có THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
môt ngôi chùa lớn , là chùa Xà Xía ...
MINHMINH
Chùa Xà Xía, Vào những năm trước 1975 , giới phật
biên giới Hà Tiên và Campuchia giáo thuộc các tỉnh miền tây nam < vn >
, hầu hết đểu biết đến danh tiếng của đại
22 | MINHMINH KỂ CHUYỆN đưc kong saphanh . Không những ông
uy tín về mặt tôn giáo , ông còn là người
rất có thế lực với chính quyền và có luôn
đường giây điện thoại trực tiếp thẳng tới
tư lệnh vùng cũng như phủ tổng thống
Các < quan > địa phương rất nể sợ và
không dám đụng chạm đến < lãnh địa >
nơi ông ở . Cũng dễ hiều vì nhẹ thì cũng
bị xài xể lôi thôi , nặng thì bay chức .
Ở biên giới hà tiên và campuchia , có
môt ngôi chùa lớn , là chùa xà xía . Vì
nằm sát ngay biên giới , và là nơi < cấm
địa bất khả xâm phạm > nên ở đó vừa
là nơi tập trung nhưng thanh niên trốn
nghĩa vụ quân dịch , cũng là nơi con
buôn tập trung hàng lậu , đồng thời cũng
là nơi vãng lai , trú ẩn của quân mặt trận
Đại đức Kong Saphanh
bây giờ là sư cụ , đại lão hòa
thượng viện chủ ở đó
giải phóng miền nam .
Có một lần , trong một cuộc giao tranh
giữa 2 bên : vnch va mtgpmn , nhân vì cớ
có súng cối phóng ra từ hướng chùa xài
xía , ông thiếu tá hiệp đã cho pháo binh
105 ly pháo xập chừa
Nhưng ngôi chánh điện và tượng phật
thích ca không hề sứt mẻ , nghe các sa di
“Một ngày kia...Mm tôi
được cử làm đại diện
đơn vị đi dự lễ hỏa
táng của thân phụ đại
đức kong saphanh”
kể lại lúc ấy ông không xuống hầm trú ẩn
mà ngồi tụng kinh trước chánh điện .
Chỉ 1 ngày sau có trực thăng xuống bốc
thiếu tá hiệp đổi về quận kiên thành , .
Từ đầu 1974 , tiểu đoàn 414 thần hổ
kiên giang với quân số 556 người , phụ
trách an ninh lãnh thổ toàn vùng hà tiên
. Bộ chỉ huy đóng tại chân núi tô châu ,
ngày nay chuyển thành doanh trại quân
đội nhân dân .
Một ngày kia .. Mm tôi được cử làm đại
diện đơn vị đi dự lễ hỏa táng của thân
phụ đại đức kong saphanh
< Về phẩm danh tôn giáo người ta gọi
ngài là đại đức , nhưng dân địa phương
gọi là lục cả , các sa di trong chùa gọi
ngài là cha .
Được đứng gần ông , mm quan sát thật
là kỹ lướng trạc tuổi trên dưới 45 .,
23
Tướng toàn ngũ lộ , ông cao hơn hẳn tôi một cái đầu < mặc dù mm tôi đã cao tới 1 m 73 , >.-- Tướng
người to lớn , mũi cao to đầy đặn , cặp mặt to lộ sáng quắc nhưng ánh mắt hiền , vì đầu cạo tóc nên
thấy rõ đỉnh đầu nhô lên hẳn như trong sách tướng gọi là sừng tê . Đặc biệt phần sau gày chỗ cổ tiếp
giáp với lưng cũng gồ lên như lưng gấu .
Ông nói chuyện rất là từ tốn điềm đạm .
Lần đầu tiên và có lẽ cũng là lần cuối cùng mm tôi được trực tiếp tham gia nhìn tận mắt nghi thức
hỏa táng của giới tăng sĩ người miên .: Quan tài được để trên giàn hỏa < cây , củi chất đống cao hơn
người >
Họ châm lữa , khi lủa cháy đến qua tài , xác người lộ ra thì có mấy người cầm cây tre tầm vông dài
vạt nhọn lao liên tiếp vào xác . Mm tôi không hỏi nhưng có lẽ để ngọn lửa dễ thấu vào tận bên trong
làm cho thân xác mau thiêu tan hơn .
Sau đó ít ngày , nhân chuyến hành quân , mm tôi có dịp ghé chùa xài xía , thật là một bất ngờ ông
bảo tơi ở lại với ông .
-- Mày ở lại chùa với tao , đừng trở lại lính nữa tai truyền bùa cho mày . , Nhiều đứa xin mà tao không
cho
Nói rồi ông trải một tấm khăn trên vẽ viết nhằng nhịt những chữ bùa ra trước mặt , lúc ấy ông ngồi
ở chánh điện ngay dưới chân tượng phật , ông để 2 con dao ngắn trên khăn bùa rồi ông niệm chú , 2
lưỡi dao bay lên trên không khoảng 50 phân , làm mm tôi vô cùng kinh ngạc .
Mm tôi chỉ biết hoãn binh chi kế ,
Xin lục cả cho con ve thu xêp chuyện nhà xong rồi con sẽ tới .
Thế rồi 30 tháng 4 năm 1975
Mỗi người mỗi néo ai bặt tin ai ...
Tôi cũng có hỏi thăm nhưng không ai biết
30 Năm sau , trong một lần ghé chùa miên ở đường beverly thành phố los angeles tiểu bang califor-
nia
Đại đức kong saphanh bây giờ là sư cụ , đại lão hòa thượng viện chủ ở đó
Nhưng hôm ấy không gặp , rồi lần sau cũng không gặp , biết mình không có duyên nên từ ấy cho tời
giờ mm cũng chưa trở lại nữa .
Được biết rằng các sư sãi ở đó vô cùng tôn kính ông , luôn gọi ông là cha .Và ông hay về lai campu-
chia để mang các tu sĩ trẻ sang hoa kỳ tu học . Hiện nay ông vẫn còn sống có lẽ cũng trên dưới 90.
24 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Qua 4 câu chuyện xảy ra một cách không Sau này mm mới hiểu mỗi câu
thể phủ nhận , cho ta thấy rằng bùa phép thần chú là mỗi tên của một vị
vẫn có nhiều giới hạn của nó , và càng
văn minh thì bùa phép càng ít đi /. “ thần . Chính vì thế thần chú không
Riêng minhminh tôi tuy có nhiều cơ hội thể phiên dịch sang tiếng bản địa
nhưng nhât định không tham gia vì mình được.
đã xác định cuộc đời mình dục tri tiền Phần kể chuyên mục sở thị về bùa
thế nhân kim sinh thụ giả thị phép đến đây là hết.
dục tri lai thế quả kim sinh tác giả thị
cuổi đời mình tạo hoa cho 1 thể tích ,
kich thuoc bao nhiêu đó , nay nếu ta
muốn chỗ này dài hơn tất chỗ khác sẽ
ngắn lại
trong phong thủy địa lý có câu : có phát
ắt có sát , nghĩa là khi mình tìm thày địa
lý để mả cho minh , thỉ kết cuộc là tuy
khá giả đấy nhưng trong gia đình thế nào
cũng có những người chết ác tử chết
non hay tàn tật .
Mm theo thuyet trung dung cach tự
nhiên.
Bộ Chỉ Huy Pháo Binh
25
PHẦN III
26 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
MA“cho tới bây giờ mm vẫn không tin có ma , nhưng sẽ viết vài câu chuyện thực này để các bạn tùy nghi luận bàn”
27
Chuyện thứ 1 : Có một đêm người ta chuyển vể cho minhminh
3 xác , gói để ngoài của hầm , con 1 ông trung sĩ
tên là đạo vi bi thương ở đầu cho nên nàm trong
hầm và chung giuong với mm ., Lúc đó mm mệt
qua thiếp đi khi chợt tỉnh thì anh ta chết từ luc
nao rôi , khoang 3g sang , tự nhiên nghe tiếng
cụp như có ai đấm từ dưới gầm đấm lên bực mình
quá mm mới nói : mây người tụi bay chết rôi thì
để cho tao yên phá phách nhat tao thi sao ma tao
ngu duoc , mai con đưa tụi mày về với vợ con chứ
Vừa nói xong duoc vai phut thì lai nghe tiếng nữa
, lúc ây mm mới rợn người không ngủ nữa ngôi
dậy và ngồi theo tư thế ngồi thiền rôi lần chuỗi
đọc kinh cho tới sáng thế là em .Hom sau sau khi
chuyển cac xac về cho gia đinh , thì o hầm mm
ngủ êm khong xảy la chuyện gì là thường
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
28 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
ngày ấy ... Mm tôi mối thuyên chuyển về đơn Chuyện thứ 2 :
vị , hậu cứ , < hậu cần > đóng tại minh lương THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
quận kiên thành tỉnh kiên giang , trong khi chờ
MINHMINHđợi phương tiện trực thăng để ra bộ tư lệnh tiền
phương ở mãi tận u minh
vì mình là người mới nên chưa có chỗ ngủ , chỉ
còn một chỗ duy nhất là trong hầm đạn mà ai
cung chê cũng sợ vì đồn rằng có ma , .-- hầm
đạn này chỉ vừa đủ để cho một giường xếp loại 1
người nằm.
Mm tôi còn nhớ như in trong đầu , mới vào khoảng
11 g đêm , anh trăng mờ ảo xuyên từ cửa hầm vào
ngay chỗ mình nằm , mới chợp mắt nhưng chưa
ngủ , tôi không nhìn thấy rõ , nhưng có cảm giác
rõ rang như có người nắm , đè chặt 2 tay 2 chân <
vì ghế giường nhỏ ngang chi73 khoảng 60 phân
nên tôi nằm ngửa > , đồng thời như có người bóp
cổ mình , chỉ hoảng sợ trong tíc tắc , mm tôi mình
tĩnh hit hơi cho đầy lông ngực , cố dùng sức vùng
lên để chộp lấy cỗ tràng hạt để đầu giường , thì
không thấy gì nữa sau đó thì êm , tôi vận không
sợ đêm sau vẫn ngủ nữa nhưng đeo tràng hạt vào
cổ và năm đúng tư thế hôm trước , nhưng không
thấy gì .. < tràng hạt mà mm đeo , là loại làm bằng
hột cây sồi nơi đức bà maria hiện ra ở fatima năm
1917 , va được đức giáo hoáng pio 12 làm phép
. Tôi được một linh mục trao tặng >
29
Chuyện thứ 3 : THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
hồi mới ra đơn vị , một hôm trong vùng hành quân MINHMINH
, dưới đại đội chuyền lên bộ chỉ huy một anh lính
với triệu chứng mặt mũi sưng phù , y tá đại đội đã
cho uống thuốc chống dị ứng nhưng không khòi
, nghe vài người lính nói :__ tụi no nhậu ở miểu
ông tà , ói mửa ở đó nên bị ông hành
vì còn là thanh niên , va la sĩ quan tân học , tư
tưởng còn rất fresh , mm tôi đã ra miếu ông tà
đấp bát nhang , lơn tiếng : người chết không phù
hộ người sống thì thôi , chứ sao lại làm phiền
người sống thế ,
lính giao tranh bắn đạn pháo vào đây liệu miểu
này còn không . Đêm hôm ấy mm cùng 2 anh lính
tới ngủ trong miểu , tụi lính sợ làm
nhưng không thấy gì , anh lính bị < ông tà > hành
cũng khỏi.
30 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:Chuyện thứ 4 :
MINHMINHcăn nhà hiện thời ở gò vấp , mm mua từ 2005 ,
không xây cất lại , chỉ làm cosmetic repair thôi ,
nên chì có 2 phòng ngủ master < tức là có phòng
tắm riêng và tử ngầm đựng quần áo gọi la closet
>
mm ở phòng ngoài và phòng trong cho khách .,
khuân viên đất là 200 m2.
Khi mm về mỹ thì co người trông coi , người nào
cũng sợ vì nói có ma , người thứ 3 lơn tuổi và
la vai anh họ cũng nói rằng mỗi khi ngủ trong
phòng trong thì có một ông già đứng bên cửa sổ
nói chỗ này của ổng .
Khi mm về bèn lập trai đàng cúng và nói với các
vong linh rằng : đây là dương giới không phải cõi
âm , người đã chết không thể trở lai dương gian
thì để yên cho người dương , không nên về quấy
quả chỉ làm người ta sợ không được ích gì .
Sau đó mm dọn vào phòng trong và ở tới giờ ,
nhiều đêm một mình trong nhà vắng khung cảnh
vô cùng tĩnh mịch cũng hơi rợn , nhưng không có
gì xảy ra
31
Hết phần kể chuyện ma .
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ , phần sau se là nhưng chuyên linh tinh ,
những kỳ nhân dị sĩ mà mm đã gặp , cuối cùng là phần minhminh học tử vi
. Mới các bạn đón đọc .
32 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Vì là kể truyện , không phải văn nên nghĩ tới đâu gõ tới đó , tất nhiên là có
nhiều chỗ lủng củng không mạch lạc , thứ tự các bạn thông cảm .
Trên đây chỉ là những câu truyện rất cụ thể , còn những chuyện như mơ
màng đánh nhau với ma , đánh không được thì cắn nó , hi hi , mm không
kể .
Vì nơi đây là trang nhà của tử vi lý số , nên cũng nối sơ qua tử vi một tí .
Sở dĩ minhminh tôi tuy trông ngoài thư sinh hòa nhã , nhưng lại bất khuất
dũng cảm , cuộc đời hay gặp yêu ma quỉ quái.
bởi vì mệnh mộc ăn vào
THIÊN TƯỚNG - HÌNH - RIÊU
33
KỲ NHÂN DỊ SĨ
34 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
PHẦN IV
35
1 - ÔNG TÁM MÙ :
Năm ấy mm đóng quân tại ngã ba hòn chông , thuộc quận kiên lương nơi có công trường cement hà tiên
Hòn chông là một giải núi hình nan quạt gồm 28 ngọn chụm lại với nhau , một mặt quay vào đất liền một mặt quay ra biển , ở đó
có chùa hang là một hang động xuyên qua chân núi mà cửa ra là một bãi biển cát trắng như biển nha trang , tử đây người ta có thể
nhìn và đi thuyền nhỏ ra hòn
phụ từ
Bây giờ đã gãy mất một bên .
Dưới chân núi về phía tay phải
thuộc xóm ba trại , duy nhất
chỉ có một chòi là chủ nhân là
một ông già mù sống chung
với 2 con chó , không biết rõ
tên ông là gì , chỉ biết người
dân gọi ông là ông tám mù
năm ấy 1974 ông trạc trên
dưới 65 tuổi .
Buổi tối 2 con chó tự động đi
săn bắt về cho ông , kỳ đà , tê
tê < người miền nam gọi là
con trúc >...
Để ban ngày ông đổi gạo cho
dân . Hàng ngày ông vào rừng
cùng 2 con chó , hái thuốc về
nhà , rồi mỗi khi người dân co
bệnh đều được ông xem bệnh
và cho thuốc tại chỗ mà không lấy một đồng nào
Ông làm việc một mình không có đệ tử
Tuy ông mù hẳn cả 2 mắt , nhưng danh tính bất cứ một cây thuốc nào trong rừng ông chỉ cần sờ không cần tới ngửi hay nếm , ông
cũng biết .
Mm tôi vì thuộc sĩ quan bộ chỉ huy , nên có nhiều thơi gian rảnh , là cùng với lính hộ vệ để lên chòi nơi ông ở học thuốc nam , ông
tận tình chỉ bảo . Có lần mm tôi chỉ lấy một khuc cây tầm thường hỏi ông , thày ơi cây này trị bệnh gì , ông cười ha hả : cây này là cây
củi mày muốn thử tao mà .
Cũng nhờ ông mà sau này khi ở tù , ở những trại thuộc rừng biên giới như tây ninh , hay ở phú quốc mm đã phát huy khả năng dụng
dược của mình cách tối đa .
Xin gửi đến thày tám nén hương lòng tưởng nhớ ân sư
Ông kể rằng ngày xưa ông không mù , gia đình con một nhưng nghéo , năm 12 tuổi ông theo một người tàu sống lãng du trên thuyền
gỗ để đi tìm trầm hương , lúc ấy ông nhỏ con nhưng nhanh nẹn và khỏe mạnh , ông tàu thì hút á phiện , giao hết mọi việc cho ông
, dạy bảo ông , ngoài việc tìm trầm , mỗi khi neo thuyền thì người tàu này lại xem mạch và chữa bệnh cho dân địa phương , nhờ đó
ông tám biết được xem mạch và chữa bệnh bằng thuốc nam . Năm ông 18 tuổi , vì nhớ mẹ nên xin thày về tham nhà , thày tàu dăn
rằng qua năm thì phải về thuyền với thày . Ông ở lại không về qua năm đó ông bị đau mắt và mù luôn.
36 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
2-- CÔ LAN HAWAII
Nếu tôi nhớ không lẩm thì tên cô là lê thị lan
Trạc tuổi trên dưới 40 , nhà cô nguyên là một ngôi chùa thái , không biết rõ vì nguyên nhân gì người ta bàn thì cô mua làm nhà , mm
không nhớ rõ tên đường nhưng chỉ biết nhà nằm ở mặt tiền bên tay phải trên con đường đi ngang nơi cố tổng thống phi luật tân
macros an nghỉ .
Cô có chồng và 2 con , theo đạo công giáo , ngay trong phòng khách có bàn thở với
nhiều tượng ảnh , có cả ảnh của lm trương bửu diệp
Muốn gặp cô phải có hẹn trước ít nhất là 3 tháng và mỗi lần xem là 200 usd
Cách đây khoảng 7 năm mm có sang nhà bạn ở hawaii chơi 1 tháng
Do bạn mm quen với người cháu và cũng là thư ký book khách cho cô nên , không phải
hẹn lâu.
Mm ngồi chờ ở phòng khách . Chưa tới 5 phut , thì co bước ra
Vừa nhìn mm chỉ trong tích tắc cô nói ngay :
-- Làm thày hả ?
Mm giả bộ ú ớ thày là sao cô ?
-- Làm thày là đi coi cho người ta đó
Rồi cô nói luôn
-- Làm bác sĩ hả , bác sĩ chữa cái lưng hay lắm đó , nhưng bây giờ đang bị bệnh tim đó
Lúc ấy mm đang bị bệnh tim , và tim ngừng đập 2 lần rôi
Mm cũng nổi tiếng về đệ nhất chiêu chữa đau lưng .
Cô lại nói :
-- Trong nhà có người em gái tửng tửng
Và tiếp đó là những câu nói như có ma xó mách bảo , không sai 1 chút nào
Sau khi xem xong thì cô không lấy tiến , nói là tặng cho mm
Đến bây giờ mm cũng không hiểu được tại sao lại có người biết hết mọi chuyện như vậy
Cô lan hiện giờ vẫn còn ở hawaii.
37
3-- CÔ HÒA :
Cô hòa sinh năm 1954 , người công giáo , có chồng nguyên cũng là một tu sinh công giáo
Vợ chồng cô đều là kỹ sư và làm cho hãng mc douglas ., Sau này anh chồng chuyển ngành
đi học và la doctor of chiropratic , bác sĩ chuyên về chỉnh cột sống.
Nhà cô ở thành phố downey , thuộc quận los angeles .
Nguyên khi còn ở vn , lúc còn con gái vị thành niên , nhà cô sống gần nhà một bà xẩm người
tàu , cô hay sang chơi , bà này không chồng không con và làm nghề bói bài , trước khi chết
bà nói với cô :
-- Tao sẽ cho mày nghề mà nuôi con
Từ đó cô hòa biết bói bằng bài tây .
Không như cô lan
Cô hòa biết cả hiện tại lẫn tương lai gần .
Cô không chính thức hành nghề , muốn nhờ cô xem phải gọi điện thoại cho cô , rôi phải
chờ cô < hỏi bà xẩm , tức là hỏi cô vì cô hòa gọi bà xẩm này là cô > khi nào được thì mới
hẹn lại và xem
Nhà cô phía sau xây một căn phòng rất lớn , chỉ có một bàn thớ giữa có chữ cơ rắc cơ bằng
vàng , cùng với hoa và đèn , ngoài ra không có tượng ảnh gì .
Giữa là một bàn và 4 ghế , để cô và khách xem ngồi
Khi xem thì cô xào bài và hỏi bắt đầu chưa ?
Mình nói rồi , thì cô nhắm mắt và ợ lên một tiếng , nguyên cô là người bắc chính tông ,
nhưng sau tiếng nấc ợ , thì cô nói giọng nam lơ lớ như người hoa nói tiếng việt
Sau khi xem xong mình không còn thắc mắc gì thì cô lại ợ nấc lên một tiếng rồi trở lại bình
thường
Lúc ấy cô không còn nhớ mình đã hỏi gì và cô đã nói gì .
Vì mm co chút giao tình với người thân của cô nên biết cô từ năm 81 cho tới nay .
Lần thứ 1 mm gặp cô , vì không tin va muốn thử xem thế nào nên sau khi nói chuyện linh
tinh , mm hỏi về đoàn tụ gia đình
Cô trả lời : chưa làm giấy tờ mà làm sao người ta ngó tới
Quả thật năm ấy là 83 mm chưa vào dân mỹ nên chưa làm thủ lục nộp đơn xin bảo lãnh
cho mẹ và các em
Khi hỏi về muốn trục hồn ông cụ lên nói chuyện thì cô nhắm mắt một lúc và trả lời : thăng
rồi đi rồi không tìm thấy . Trước đây mm hay nằm mơ thấy gặp bố nhưng những năm sau
này thì không thấy nữa
Lần thứ 2
Năm 1986 mm thi licence hành nghề , ở mỹ khác vn ở chỗ , ngoài học vị là bằng cấp thì khi
làm việc phải có giấy phép hành nghề , muốn có thì phải thi , ngành của mm mỗi năm chỉ
có 1 kỳ và hết sức khó khăn
Ngay từ lúc chưa đi thi , mm đên hỏi cô thì cô trả lời thế này :
Trên thiên đình có tên rồi , tên ở trên đầu hết .
Quả nhiên năm ấy mm đỗ đầu , 947 nguoi thì chỉ có 45 pass .
Hàng năm đến ngày vía bà người hoa mang heo quay và lễ vật xếp hàng dài hết con đường
vào nhà cô .
38 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
5--
MẠCH
THÁI
TỐ
4-- ÔNG BA NHỎ : mạch thái tố là người thày thuốc đông y , tinh thông
28 bộ mạch để xem bệnh , nhưng thay vì bắt mạch để
mm tôi không biết tên thật chỉ biết người ta gọi ông là chẩn bệnh , thì người ta lại có thể căn cứ vào sự vận
ông ba nhỏ chuyển của mạch để nói được quá khứ vị lai cũng như
ông không phải thày bói , mà là thày bùa tính cách của một người
nhà ông ở thành phố garden grove cách chỗ tôi ở trước đây và cho tới bây giờ mm tôi chỉ gặp một case
chừng 6km duy nhất , sau đó không gặp được ai như thế nữa
vì nghe người ta đồn và vì tính tò mò , muốn đích thân ngày ấy ... Khi vừa mới ra tù , cả nước dấy lên phong
mục sở thị , chứng kiến tận mắt nên đã gặp ông 2 lần , trào vượt biên .
mỗi lần ông chỉ lấy có 20 usd . Tôi được một người bạn dẫn đi coi mạch thái tố của
Lân 1 mm đứng trước mặt . một ông thày trong chợ lớn q5 < tp ###### >
Lần 2 , lợi dụng đông người mm đứng sát sau lưng và thày trạc ngoài 40 tuổi , ngồi trong phòng , có một
còn để tay lên vai ông khung plastic như cửa sổ kính khoét 2 lỗ tròn để người
--mỗi khi cho bùa ai , ông đều thè lưỡi và lấy con dao to muốn xem đưa tay vào cho thày xem
bản dài , tay cầm sống dao , đặt lưỡi dao trên lưỡi của mm cũng rắn mắt nắm 2 bàn tay lại mục đích buộc thày
ông mà cứa tới cứa lui 3 lần cho máu chảy ra . chỉ xem mạch mà không thể xem chỉ tay
Rồi ông lấy ngón tay chấm máu viết chữ bùa lên giấy , thày phán những lời thật kinh ngạc :
trao cho khách hàng -- bố ông mới chết , chết vì kiệt sức , ông mới đi tù về
, sắp tới ông không tính dược gì hết sẽ có người đưa
mm không thể hiểu nổi mỗi ngày ông tự cứa lười mình ông đi vượt biên , sau này điều làm ông thương nhớ
hàng chục lần , nhìn ông tự cứa lưỡi thấy mà kinh , bận tam nhiều nhất là mẹ ông nhưng ông không lam gì
nhưng sao ông có thể vẫn an nói sinh hoạt bình thường được 12 năm sau mới gặp lại
được. sự nghiệp ông quí nhiều hơn phú và không có quyền
chức gì
số này độc đinh vô quả không vợ không con , có cưới
thì cũng phân ly
........
Tất cả những gì ông nói chỉ trong 10 phut ,
nghiệm cho tới giò này vẫn không sai .
Từ đó đên nay mm tôi chưa hề gặp ai coi mạch thái tố
mà kinh như vậy .
39
6-- ÔNG 7-- BÁC SĨ Giảng đạo phật cho các sư .
THẠCH , NHÂN TỬ Năm nay ông khoảng ngoài 90 .
Ông quả là một nhà bác học một kỳ nhân
của vn .
mm tôi không biết hết tên của ông , NGUYỄN VĂN Hôm nay mm nhớ được một kỳ nhân nữa
qua anh lê hồng đức thứ nam cụ thiên
lương giới thiệu , vào những tháng giữa THỌ
năm 1979 , cả hai chúng tôi thường ghé
thăm ông . Mm tôi có duyên được ở gần và rất gần
Ông thạch nguyên là một trong những gũi với ông khoảng 6 năm
cận về của tưởng giới thạch , từ năm ông Chưa bao giờ thấy ông nóng giận hay lớn
18 tuổi tiếng với ai
tôi còn nhớ ông tuổi mậu thìn sinh năm Ông rất bình dị an nhiên tự tại , hay xưng
1928 , dáng người tầm thước bệ vệ là mình với những người than cận mặc dù
nhưng rất nhanh nhẹn tuổi chỉ đáng con ông
ông sống một mình trong một căn nhà 5 Mm chưa nghe ông đàm thoại , nhưng
tầng lầu , tuy là người hoa nhưng trang tri ông tinh thông tiếng latinh , anh , pháp ,
gọn và sạch đưc , hán , hàn , nhật
lần nào lên thăm ông cũng tự làm thức ăn Ông đọc và trước tác rất nhiều sách
mời chúng tôi. Khi sang đến mỹ ông đã 62 tuổi , nhưng
Ông xem chỉ tay còn thần sầu và chính chỉ trong 1 năm ông đã pass luôn anh văn
xác hơn mình xem tử vi , bằng bác sĩ tương đương của cả liên
hối ấy mm tôi hỏi ông sao chưa đi , ông bang lẫn tiểu bang với số điểm 78 / 100 ,
nói tôi cũng có số đi nhưng tôi ở lại để lo quả thật là một kỷ lục chưa từng thấy so
cho đồng bào tôi xong rồi mới đi , vì ngày vơi tuổi của ông .
ấy các người hoa đóng tiền từ 6 cây tới Đặc biệt :
18 cây vàng cho một đầu người để được Ông không bao giò bói hay xem bói cho
< vượt biên > một cách chính thức , nghĩa bất cứ ai
là có đăng ký có bến bãi và được công an Nhưng :-- nhưng vần đề về tử vi mà
đưa tiễn lai dắt ra tới hải phận quốc tế . nhưng hậu học đang ban cãi và mò mẫm
Không biết bây giờ ông còn sống không ? ... Như tại sao lại là thủy nhị cục mà không
Mm tôi cũng xếp ông vào loại kỳ nhân dị là nhất cục ... Vân vân . Hỏi ông ông sẽ
giảng giải được hết
sĩ . Ông không bói dịch , nhưng khi học bói
dịch chỗ nào không hiểu chỗ nảo cần lo-
gic để dễ nhớ ông sẽ chỉ dẫn , vấn đề sẽ
trở nên vô cùng dễ dàng .
Tất cả những sach về thái ất , dịch , huỳnh
đình kinh .... Tóm lại nho thích lão bà la
môn ấn giáo cao đài hòa hảo , catholic
ông đều nghiên cứu đến rốt ráo
Ông từng giảng về kinh thánh cho các
linh mục
40 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
ANH PHẠM ĐỨC LÂM .
Vào nửa sau của 1976 , mm tôi gặp anh trong trại từ ở trảng lớn tây ninh .
Anh lâm tuổi mậu tí , 1948 , tuy là tù nhân nhưng anh lúc nào cũng ăn mạc đàng hoàng , tóc chải ngược ra sau ., Nói năng chững chạc .
Trong trại việc học tử vi , tiếng anh ... Là cấm ngặt , là vi phạm nội qui
Cho nên phải chờ những buổi chiều của những ngày nghỉ lễ , thì mới trà đàm được
Mm tôi còn nhớ các đệ tử tử vi của anh , mỗi người chép một chapter , của tử vi đ0ẩu số tân biên
Anh vừa đi đi lại lại vừa đọc cho từng người .
Thuộc lòng quyển tử vi đẩu số thì , có thể hiểu , có thể làm được
Nhưng cùng một thời gian mà có thể đọc ra từng chapter khác nhau cho từng người chép lại , thì thật là mm tôi chưa từng gặp
Anh lâm là người thuộc lòng quyển tvdstb , nhung việc giải đoán thì không xuất sắc .
Cho nên học tử vi có thể thuộc có thể giỏi , và thậm chí có thể trở thành học giả , bình luận tử vi
Nhưng trong giải đoán cần phải có thần ,
Không biết bây giờ anh lâm ở đâu , và ra sao .
Trong mục những kỳ nhân mà mm đã gặp còn thiếu một nhân vật
ĐÓ LÀ ÔNG ĐINH SƠN
Năm 1970 ong khoảng trên dưới 50 tuổi văn phòng cũng là nhà của ông ở ngay ngã tư bảy hiền , nay thuộc quân tân bình saigon ,
căn nhà nhỏ khoảng 3m x 10 m có một gác gỗ
Ông nguyên là một nhà phù thuỷ chuyên bán bùa phép cho những người có nhu cầu nhất là các cô cave thời đó hay chuộc bùa để
làm cho mấy chàng gi lính mỹ bị mê hoặc .
Trên lầu ông có một điện thờ một bộ xương người đặt trong lồng kính , tuổi khoảng từ 12 tới 15
Ông xem bói cũng trung bình
Nhưng có một biệt tài là là mình viết tên mình vào mảnh giấy nhỏ , vo viên lại đưa cho ông , ông đút vào tai ông chừng 5 phút sau
thì ông viết xuống giấy đúng tên của mình .
Từ đó cho tới nay mm tôi chưa gặp người thứ 2 nào như vậy
Sau 1975 , có phong trào đi bắt hết tất cả các < thày > đi cải tạo , ông đã để cho công an bộ độ vào trong nhà cưỡng bắt rồi cho nổ
lựu đạn không nhớ rõ chính xác có mấy người chết nhưng trong số các người chết có ông .
41
““Tới đây là chấm dứt phần IV , những kỳ nhân dị
sĩ mà mm đã gặp” .
42 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
43
PHẦN V
ĐƯỜNG VÀO TỬ VI
THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
MINHMINH
khởi đầu thăng tiến thành danh buông bỏ
44 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Phần 1 : khởi đầu Để đáp ứng sự yêu cầu và
mong đợi của các bạn
Mm xuất thân từ một gia đình mà cha mẹ
trưởng thành về tây học khi nền nho học chính hôm nay mm sẽ kể chuyện
thức cáo chung . Tuy khong liệt vào hàng khoa đường vào tử vi của mm
bảng nhưng các cụ đều là người có trình độ chuyện này sẽ chia làm 4
tương đối khá so với thời bấy giờ , bố tôi một
tham sự hành chính < sau đốc sự một ngạch > phần tượng cho 4 giai đoạn ,
Ngày xưa dưới thời pháp thuộc , á phiện < khởi đầu , thăng tiến , thành
opium > được coi là một trong những thói ăn
chơi thời thượng của các quan phụ mẫu chi dân danh và buông bỏ .
, các giời nhà giàu đại gia địa chủ và thậm chí Mời các bạn cùng nghe
cả trong giới trí thức khoa bảng nữa , bàn đèn
á phiện có mặt khắp nơi , nhưng hồi đó người “< hút thuốc vào như tiên nho nhỏ
ta chỉ hút chứ không chích choác như nhưng
thời sau này .Và nghiễm nhiên bàn đèn á phiện ... Tay cầm tiêm như Triệu Tử múa
tại tư gia mỗi cụ đều trở thành những nơi tụ đao . - thở khói ra như tua rua
họp của các đệ tử nàng tiên nâu , gọi là tiên nâu phong hoả ... >
vì nhựa á phiện có mầu nâu sậm ngả sang đen
như caphê hiện nay , khi hút vào cảm thấy phê
phê lâng lâng con người như lên cõi tiên < hút
thuốc vào như tiên nho nhỏ ... Tay cầm tiêm
như triệu tử múa đao . - Thở khói ra như tua rua
phong hoả ... >
Á phiện khi đốt lên , hay khi hút xong nhả khói
ra , khói á phiện có một mùi thơm quyến rũ lạ
thường , cái hương thơm không thể nhầm lẫn
với bất cứ mùi gì khác , và phảng phất lan toả
rất xa
Khi ấy các ông bàn đủ mọi thứ chuyện trên cõi
đời này .Và dĩ nhiên là có cả nho y lý số .
Bố tôi cũng không ngoại lệ .
Thế rồi chia đôi đất nước < 1954 > , theo làn
sóng vĩ đại của 1 triệu người di cư vào miền nam
, trong số ấy có gia đình tôi .May mắn hơn nhiều
người khác , chúng tôi được chuyển bằng máy
bay và khi vào đến sài gòn thì được chú ruột
của mẹ tôi là kts vũ bá đính < khách sạn palace
ở saigon là công trình của ông > cho ngay một
căn biệt thự ở cư xá lữ gia bây giờ và đưa bố tôi
về làm trưởng ty canh nông ở gò công .
Nhưng đời không đơn giản và đẹp như thế ,
Chính phủ miền nam mới thành lập thời bấy giờ
nghiêm cấm và làm rất gắt , cờ bạc , rượu , đĩ
45
đếm , nghiện hút đều được gọi là tứ đổ tường . THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
Mới chỉ 2 năm sau ông cụ từ chức bán nhà , đang từ biệt thự xuống ngay căn nhà lá tồi tàn vách đất trong khu di cu vùng gò vấp .Lý
do đơn giản là kín đáo hơn và để tránh tai mắt .. Dòm ngó MINHMINH
Cũng từ độ ấy gia đình chúng tôi đi vào dốc suy vi .
Rồi dần dần nhà tôi đã trở thành một trong những tụ nghĩa đường của dân , < làng bẹp > với nhau , gọi là dân làng bẹp vì khi hút á
phiện thì các cụ nằm bẹp dí bên cạnh bàn đèn .Mm tuy lúc ấy còn bè , chỉ như tiểu đồng cho các cụ sai vặt , nhưng cũng nhận thức
46 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
ĐƯỜNG VÀO TỬ VI được các cụ là những nhà trí thức cách mạng bất phùng thời , nay quy phục nàng tiên nâu mà quên hết sự đời ,có nhiều cụ hơn bố
tôi đến vài chục tuổi , mỗi khi đến đều khăn đóng áo dài đen, tay cầm cái ô < dù > bọn trẻ tôi hay hát ghẹo
Kìa tay ông cắp cái ô
Mặt ông có cái trán dô
Đầu ông có cái búi tó
Mắt ông trông ra lèm nhèm
Mắt ông trông ra lèm nhèm
......
Chỉ nghe các cụ bàn tử vi loáng thoáng nhưng cũng chưa hiểu biết gì , phải chở cho tới năm 15 , hay 16 tuổi trong môn văn có học
truyện kiều nguyễn du , khi học đến câu
Chém cha cái kiếp hoa đào
Dứt ra rồi lại buộc vào như chơi
Nghe thày đỗ quí toàn , tức nhà bình luận số 1 về thời cuộc ngô nhân dụng bây giờ ở mỹ < lúc ấy thày còn đang là sinh viên hệ cử
nhân văn khoa , trạc chỉ chừng 23 tuổi >
Ông giảng về sao đào hoa trong tử vi một cách say mê , tôi mới về nhà lấy sách ra xem , khởi đầu đọc quyển tử vi chỉ nam của cụ song
an , chẳng hiểu gì , sau đọc vdttl thì dễ hiểu hơn một tí , chỉ co chiều thuận chiều nghịch mà mấy ngày mới thông , bắt đầu từ bấy giờ
sau mỗi sáng đi học về thì buổi trưa là thích hợp nhất , vì chiều phải làm việc nhà
Tự nhận thấy mình sinh ra và trưởng thành trong hoàn cảnh éo le , qua tử vi tôi quyết chí tìm cho ra tại sao mình lại như thế , cuộc
đời còn đưa đẩy mình đến đâu nữa .
Cũng như nhiều người khác , khi mới bược vào tử vi thì luôn luôn là loay hoay với sách vở . Mm tuy không có cơ hội được nhiều sách
như sau này và nhất là bây giờ thế kỷ của internet , nên chỉ tập trung vào có 1 quyển vdttl .Có thể chính nhờ vậy mà không lạc vào
rừng , nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở chỗ giải tử vi như cách mở tự điển để ghép sao
Thói thường , một người sinh viên khi mới học y thì tưởng rằng khi trở thành bác sĩ mình sẽ chữa được hết mọi bệnh . Một thày tu
khi mới tu cũng hay mông tưởng rằng mình có thể phổ độ chúng sinh , cứu rỗi các linh hồn ..
Người mới học tử vi thì cũng hay thần thánh hoá và có những trông đợi ngoài giới hạn của tử vi .
Nhưng đây cũng là tâm lý thường tình của tính hiếu thắng khi mới bước vào mà chưa thấy bể học mênh mông
Mm cũng không ngoại lệ .
Do đó mà cũng hay hăm hở thích < phán > bậy bạ theo cảm tính của mình .
Rồi đến một hôm khi các cụ đang bàn tán sôi nổi về sự còn sống hay đã chết một lá số của con trai một cụ, anh này là lính hải quân
đang được đơn vị báo cáo là mất tích .
Cụ thì quả quyết vẫn còn sống , cụ thì nói tháng sau sẽ về , năm ấy mm mới còn đang học lớp 11 , nhân lúc bưng nước cho các cụ ,
liếc trộm lá số rồi buột miệng như một phản ứng tự nhiên : chết rồi mà bố , anh này chết vì nước ông bố im lặng , một cụ vỗ đùi rồi
à một tiếng , hỏi mm sao cháu nói thế , . Mm ú ớ rồi nói , mệnh lâm tuyệt địa hạn nhập hà sát thì sống sao được hả bác .Ông cụ nắm
tay khen giỏi
Vì anh lính hải quân ấy ngã xuống biển rồi bị chân vịt cuốn mà chết , một tuần sau mới tìm thấy xác.
Thường những người mới bước vào con đường bói toàn này thì rất là hay < ngáp > được tàu bay .Làm như con ma tử vi
Nó cho nói đúng để dụ khị mình càng ngày càng lún sâu , và mê mẩn với nó .
Sau lần ấy mỗi khi có ai hỏi về tử vi thì ông bố trả lời để cháu nó xem cho ,
Mm chỉ hay nghe lóm các cụ bàn và phân tích chứ không. Cụ nào , kể cả ông bố cũng không bao giờ dạy cho một chữ nào về tử vi cả .
Ở thời đểm này mm cũng có vài bạn đồng trang lứa say mê tử vi tướng số , nên các sách gối đầu giường vẫn là vdttl , tướng mệnh
khảo luận , ma y thần tướng và sau này là nhân tướng học của hy trương .
Đồng thời cũng hay chu du các thày tử vi tướng số thời bấy giờ , nhất là các cụ mù , chúng tôi hay giả làm khách ngồi chờ xem , để
nghe thày giảng giải cho khách hàng của thày , nhờ thế mà học hỏi được nhiều
47
Cũng nhờ nghiên cứu xem tướng cho nên sau này khi nghe thần khê định số , thì mình xũng chỉ thấy bình thường không lạ gì vì mình
vẫn thường áp dụng .
Nhưng cũng vẫn chỉ dừng lại ở chỗ chưa thể , chỉ cần nói năm tháng ngày giờ thì lập tức lá số hiện lên trong đầu . “
Phải chờ đến khi vào quân đội , gặp được anh kỹ sư công chánh hồng duy toàn < tuổi giáp thân 1944 > anh đã dạy cho cách tình ngũ
hành của lục thập hoa giáp bằng 3 câu kệ
“Tý ngọ ngân đăng giá bích câu
Thìn tuất yên mãn tự chung lâu
Dần thân hán địa thiêu sài thấp
Thế hệ mm ở miền nam , chỉ cần học tới lớp 12 , học trò được dạy cho cách , nguyên tắc làm đủ các thể loại về thơ văn , phú thậm
chí cả văn tế , các thày dạy văn đa số là có cử nhân văn chương và hán nôm , nên từ ngữ hán việt với học trò thời ấy là chuyện bình
thường .-- Bởi thế khi nghiên cứu đọc sách tử vi tướng số thì tiếp thu một cách dễ dàng , không bị nghẽn ở các từ chữ hán được
việt hoá .
Thì du như
Chữ giang nghĩa là sông , chữ sông có bộ thuỹ nên là thuỷ
Chữ đăng là đèn có bộ hoả nên là hoả
Rồi một số các bài thơ để cho dễ nhớ cách an sao
Tóm lại nhờ anh toàn mà mm đã có thể lấy hết các sao tử vi ngay trên tay , không cần sách vở .
......
Tiện đây là bài thơ để nhớ cách an sao lưu niên văn tinh
Giáp xà ất mã báo quân tri
Bính mậu thân cung đinh kỷ kê
Canh trư tân thử nhâm phùng hổ
Quí nhân kiến thỏ bộ vân thê
Lưu niên tuy là một sao nhỏ được an theo hàng thiên can , nhưng phần giải đoán sẽ làm cho người ta khong ít ngạc nhiên
Trong sách ít nhấn mạnh , thậm chí ngay trong forum này cũng không thấy ai bàn đến
Sao lnvt chủ về bằng khen chứng chỉ , trong quân đội sẽ là huy chương , người có lưu niên văn tinh thủ chiếu mệnh , ngoài bằng đại
học chính , nhất định sẽ có thêm các văn bằng nhỏ nhỏ khác , nhập hạn thì được ban khen , thi đỗ
Tới đây mm cũng chỉ mới đạt trình độ như anh toàn là lấy tử vi không cần mở sách , nhưng phần giải đoán chỉ là áp dụng phú cũng
như ý nghĩa sao , việc phối hợp ngũ hành âm dương , tam lục nhị xung hợp thì chưa thông .
Nhưng có lẽ mm có riêu y thien tướng tại dậu cung cho nên có < thần nhập khẩu > , khi giải đoán nhạy bén hơn người hàn lâm .
Tối hôm qua có một hội viên gọi phone trước là hỏi thăm sau là nhắc nhở yêu cầu
Nên hom nay mm sẽ từ từ kể tiếp hầu các bạn những mảnh đời của mm .
48 | MINHMINH KỂ CHUYỆN
Rồi 5 câu kệ để tim cục Đinh nhâm mai tiễn chước hải thần
“ Giáp kỷ giang đăng giá bích ngân Mậu quí ngân ba đôi chước liễu
Ất canh yên cảnh tích mai tân Tuất hợi nhị cung vô điểm chí
Bính tân đề liễu ba ngân chúc Cục tòng dần mão cục vi chân .
Sau khi đã học thuộc lòng và lấy tử vi lập tức ngay trên bàn tay hay đúng hơn là lá số tử vi hiện trong đầu .
Thói thường của mọi thời đại , ngựa non háu đá , tuổi trẻ thì hiếu thắng mà tiếng mỹ gọi là arrogant , nhưng có một điều rất là lạ
mà cho đến nay tôi vân không thể hiểu được là bất cứ ai khi mới bước vào lĩnh vực huyền vi này thì hình như < thánh > hay cho ăn
lộc hay nói cách khác là tổ đãi là nói đâu trúng đó trúng phong phóc , chính vì thế mà ờ một số người lòng kiêu ngạo càng gia tăng ,
tay hãy cứ xem những bài bút chiến trên tở khoa học huyền bí trước 1975 thì sẽ rõ , và không đâu xa ngay trên tuvilyso.Org này .Và
cũng chính vì thế mà tử vi lý số chẳng khác nào ma túy, đã nhập vào mình thì không thể bỏ được , như mm tôi miệng nói bỏ chứ có
bỏ được đâu , vẫn chõ móm vào đây .
Những ngày non trẻ ấy mm tôi cũng không ngoại lệ , . Chính vì thế nên ở nhà mỗi khi các cụ tụ họp nơi bàn đèn thuốc phiện , mỗi
khi có những nan đề khó mm tôi cũng được góp chuyện .
.......
Rồi gia nhập quân đội như đã kể ,
Mm kết thân được với ông tiểu đoàn phó , ông này nguyên là dân văn phòng sau vì muôn binh nghiê thăng tiên nên mơi xin ra đơn
vị chiến đấu , vì thế cung cách cư xử và ăn nói không bạt mạng lỗ mãng như dân chiến đấu , mở miệng là đù ngậm miệng là địt,
Ông này cũng đang nghiên cứu tử vi , vì thế chúng tôi thân nhau , ông ta tuổi tân tỵ hơn mm 9 tuổi < đại úy lê văn thạch > nay lưu
lạc phương nào nếu đọc được những dòng này thì liên lạc cố nhân nhá , mm không bao giờ quên giây phút chia tay lần cuối cùng ở
bến xe rạch giá , mm về sàigòn , thì ông về vĩnh long , ông đã rút trong túi ra cho mm 5 ngàn đồng tiên thời vấy giờ bằng 2 chỉ rưỡi
vàng để về xe vì ông biết lương mm đã gủi hết về cho bố mẹ rồi. >
Hai chúng tôi đã ghi danh nhập học lớp tử vi phong thủy dịch lý của thày cao sơn ở 30 trần khắc chân , tân định saigon.
“mm ú ớ rồi nói , mệnh lâm Mỗi khi về phép được 1 tuần thì mm tôi ngày
nào cũng lên gặp cụ , trung bình la 2 giờ để
tuyệt địa hạn nhập hà sát thì thảo luận về tử vi và học về bốc phệ chính
tông tức là bói dịch .
sống sao được hả bác?” Có 2 chuyện về cụ
1-- Thang 3 năm 1975 khi mặt trận buôn mê
thuật tan vỡ cụ có người con trai làm đại úy và mắt tích , nhưng cụ bói và nói ;nó không chết chỉ vị thương nhẹ ở đầu và sắp về tới
nhà , quả nhiên tháng 4 anh ây trở về và có bị thương ở đầu
2-- Ngày 23 tháng 4 , 1975 lúc ấy mm đã dang được nghỉ phép ở saigon , lên chào cụ để ra đơn vị cụ bảo đừng đi, cụ nhìn mình với
cặp mắt vô cũng lưu luyến , cụ bảo phen này đi thì mất hết mà tù lâu , mm tôi không thể tin được mình đang là si quan sao có thể đào
ngũ được , luc bấy giờ miền tây đang thật là yên tình . Qủa nhiên ma đưa lối quỉ dẫn đường lại tìm những chốn đoạn trường mà đi
Trở về đơn vị để chỉ 1 tuần sau là tan hàng để phải chịu biết bao điêu linh khốn khổ .
Cũng từ đây việc học dịch dang dở giữa chừng , trước khi bước sang phần quan trọng nhất là cách áp dụng phú tăng san , phú huỳnh
kim và thực hành 300 bài tập tiêu biểu cho các sự việc trên cõi đời này .
Thời gian trong quân ngũ , ngoài chuyện hay xem tử vi người này người kia , nhưng có 2 chuyện mà bây giờ vẫn nhớ như in vẫn như
49
mới ngày hôm qua , và mm cũng không hiểu tại sao mình nói thế THEO LỜI KỂ & ĐÁNH MÁY:
-- Tháng 2 năm 1975 lúc ây tình hình chiến sự bên cambodia có nhiều biến chuyển dồn dập , cho nên
miền nam < vnch > đã cho thành lập bộ tư lệnh tiền phương ở vùng biên giới hà tiên , hôm ấy vào một
buổi tối bộ chỉ huy tổ chức ăn uống họp mặt các sĩ quan , mm tôi được yêu cầu xem cho tư lệnh , không
biết lúc ây do rượu hay do háo thắng mà nhìn thẳng mặt ông ta ròi phát một câu xanh rờn < giống như
lê thanh nhị bây giờ > . Sắp chết rồi chết ác tử tan xác nên không có gì để bàn chuyên tương lại , ông
tiểu đoàn trưởng tức chỉ huy trực tiếp của mm tái mặt vội vàng nhéo mm ngồi xuống rồi rổn rảng lảng
sang chuyện khác đổ thừa là say rồi nên nói bậy .Ở miền nam thủa trước hầu hết sĩ quan đều là người
có học hành tử tế trình độ nghiêm túc cho nên những chuyện trong bàn rượu như thế họ không chấp
với đàn em trẻ tuổi.
Thế nhưng chỉ 2 ngày sau ông bị trúng pháo kích trên núi hòn sóc tan xác làm nhiều mảnh .
-- Vụ thứ 2 , hôm ấy có một tốp lính mới chuyển về bộ chỉ huy , trong đó có một anh là trung sĩ ở văn
phòng trên tỉnh bổ sung xuống , tuổi chắc cũng trạc mm , tự nhiên nhìn anh ta thấy tử khí hiện đầy
khuân mặt , lại có bà mẹ theo lên xin cho con ở bộ chỉ huy không đi hành quân vì bà chỉ có 1 mẹ một
con , tướng bà vừa liêu trai vừa ám khí , cứ ngĩ là do đường xa bụi mệt , mm nói với ông tiểu đoàn
trưởng , tt để thằng này lại bộ chỉ huy đi nhìn no yểu tướng quá , lời yêu cầu được chấp thuận và bà
mẹ vui mừng ra về .Nhưng đêm hôm đó vi dưới đại đội thiếu một anh hạ sĩ quan để làm trưởng toán
gác nên tạm thời anh ta xuống đó coi gác đêm rồi hôm sau sẽ về lại bộ chỉ huy , không biết đi lớ ngớ
thế nào đi trúng mìn thế là chết lúc ấy mới 9g tối .
Cái này không biết có phải do thiên tướng mão dậu hội hình riêu không ?
50 | MINHMINH KỂ CHUYỆN