The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Một Thời Đã Qua
Vũ văn Táp K28 TVBQGVN

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2022-11-17 17:17:50

Một Thời Đã Qua Vũ văn Táp K28

Một Thời Đã Qua
Vũ văn Táp K28 TVBQGVN

Ăn cơm chiều xong, lúc về doanh trại đã thấy năm, bẩy chiếc GMC đậu
trên đường nhựa cạnh Sân cỏ Trung đoàn. Bóp còi inh ỏi. Dưới sân cỏ
bắt đầu nhộn nhịp, từng Đại Đội ùn ùn từ lầu ba xuống với áo quần thư
sinh, Thông đong không một chút vội vàng. Các NT 27 còn ghen tị vơi
chúng tôi: Khoá 28 đẻ bọc điều, mới vào đã được "đi phố đêm" làm mấy
thằng em phồng hai lỗ mũi.
Sau khi trưởng toán tập họp, báo cáo quân số xong, Đại Đội Trưởng than
phiền:
“Cho các anh đi phố mà các anh lè phè, tập họp như lá rụng mùa thu. Để
chấn chỉnh các anh bò ra cổng Nam Quan cho tôi! Chúa ơi! Bò trên bốn
trăm mét trên san cỏ thì còn gì áo chẽn, quần loa. Nhưng lệnh đã ban ra
thì phải thi hành, cấm cãi. Trong đám lộn xôn đã có tiếng xầm xì, trách
oán bạn bè. Cứ ngỡ chỉ đại đội mình bị phạt, nào dè Bẩy đại đội khác
cũng rứa. Các ông Trung đội trưởng thúc giục: Bò nhanh lên! Không
thôi không kịp chuyến xe, phải đợi chuyến sau thì phiền. Càng gần đến
cổng thì còi xe càng tin tin thúc giục.

Hai đại đội A và E đối diện có lợi thế gần hơn, nên tin tưởng là sẽ đi
chuyến đầu tiên. Rồi nhìn kìa, chỉ còn 15 mét nữa là chạm đích, thì đoàn
xe xịt khói đen, biến mất! Giữa sự ngỡ ngàng của chúng toi. Cán bộ cho
đứng dậy, xếp hàng, ra lệnh đàng sau quay! Cùng lúc với 7 đại đội bạn
cũng vậy. Các ông cho biết lý do: vì k28 chậm chạp, lè phè. Đoàn xe đã
nhận nhiệm vụ mới. Nên không còn phương tiện, đành huỷ chuyện đi
phố đêm.

Rồi những hình phạt được ôn lại, khác chăng là lần đầu chúng tôi là
những chú chim non háo hức chun vô lồng, còn lần này là "chim hót
trong lồng" mà thôi! Bị phạt tới 11 giờ đêm mới tàn cuộc. Ôi! Phố đêm
đèn mờ giăng giăng? Cuối đời vẫn chưa quên.

Từ ngày đón nhận đôi giầy trận, chúng toi được phát xi ra, bàn chải đánh
giầy, cả bông gòn nữa. Đàn anh dạy chúng tôi cách đánh cho bóng, có
thể soi gương được, nhưng phiền một nỗi là luôn bị nhúng sình, trầy
xước trên san cỏ khác nào bị phế võ công. Nhưng nghề nào cũng có
Trạng nguyên. Khoá tôi có Nguyễn Văn Xù, A/28 dược mệnh danh là

vua giày bóng. Anh ta có tuyệt chiêu, giầy của anh bóng tới nỗi đã có
mấy chục con ruồi phải xuống trạm xá bó bột chân vì đậu phải mũi giầy
anh. Lúc xếp hàng, bạn bè rất khổ tâm khi xếp cạnh anh. Ôi! Hai cảnh
đời oan nghiệt, một bên bóng lộn, còn phận mình đen mốc vì tết quá
nhiều xi.

Các bác ngỡ ngàng khi nghe chúng tôi nhắc mấy từ "Tâm tình thợ giặt"?
Nay tôi bật mí cho các bác hiểu đây: Ngày xưa, xưa lắm rồi! Quan Đại
phu nước Việt là Phạm Lãi đi tìm gái đẹp về cống nạp cho Ngô vương là
Ngô Phù sai với mục dích dùng mỹ nhan kế để tiêu diệt Ngô, giựt sập
Cô Tô thành. Phạm Lãi gò cương ngựa nhìn Tây Thi giặt lụa trên Sông
Trữ La, xém chút nữa là quên đường về. Khoá 28 chúng tôi cũng vậy.
Mỗi lần đi bỏ đồ giặt, chúng tôi cũng gặp những Tây Thi trong khu gia
binh, giặt chiến y cho Tân Khoá sinh bên bờ suối cạnh Trường. Giòng
suối đỏ ngòm vì chiến bào bị phạt nhúng dấm lan ra. Rồi có những kỳ
tình nở rộ. Không khác Phạm Lãi- Tây Thi. Tây Thi trong Trường tôi tỏ
tình bằng những lá thơ "nghiêng nghiêng nét bút cô em học trò", nhét
vào túi áo có bảng tên của người tình trong mộng, tỏ rõ nỗi niềm thương
cảm "Kinh kha" trong Lò Luyện Thép. Nếu muốn biết chi li, các bác có
thể liên lạc với Nguyễn Đức Nhâm E/28. Một thời gian sau cứ bỏ vớ
lành, thành vớ lũng vì vớ không ghi tên, nên anh em tôi tự giặt lấy.

Chuyện bây giờ mới kể (phần cuối)

Xin mời các bác ghé hành lang lầu ba, để chứng kiến cảnh sinh hoạt
buổi tối của Tân Khoá sinh K.28.

Tôi kể về các loại tác chiến từ 0 cho đến tác chiến 6. Từ số một đến số
sáu đại loại trang bị giống nhau nghĩa là đầu đội nón sắt hai lớp, tay
bồng con vợ Tây già Garant M1, hông đeo dây TAB thêm lưỡi lê trong
bao, sau lưng là ba lô trong đựng ít nhiều vật dụng là do hình phạt qui
định. Nặng nhất là tác chiến số 6, ba lô căng phồng, nặng chịch, nhiều
lúc phải hỏi bạn bè mới nhớ đầy đủ được, ước chừng gần ba mươi ký.
Với hình phạt này chúng tôi không khác “Lạc Đà” là mấy. Chỉ chừng
hai mươi phút thi hành lệnh phạt "bơm dầu" đứng lên, ngói xuống là bật

ngửa ra sau. Chúng tôii sợ tác chiến số 6 nhất. Nhưng tác chiến số không
tôi nghĩ không có trong "quân sử "mà chỉ có độc nhất trong VB mà thôi.
Trang bị rất đơn giản có nghĩa là đang giởn: không ba lô, không trang bị
súng. Đầu đội nón sắt hai lớp, lưng thắt day TAB có thêm lưỡi lê; còn
thân thể thì giống lúc lọt lòng Mẹ cất tiếng khóc chào đời. Đại đội tôi có
một anh bị thi hành loại tác chiến này (xin được phép quên tên) sau khi
hoá thân thành Adam, anh ta được lệnh xuất phát: vừa đi vừa la ta là
người nhái VB! Chừng vài phút sau, anh đụng đầu ông Trung đội trưởng
khác. Ông ta chặn anh ta lại, ông tủm tỉm cười rồi hỏi:
- Anh tên gì?

- TKS ....

- Khi vào Trường, anh được phát mấy lưỡi lê ?
-Dạ một cái, thưa Trung đội Trưởng! Ông ta quát to, sao anh trang bị hai
lưỡi còn thêm cả lựu đạn nữa. Anh giải thích nguồn gốc vũ khí cho tôi
nghe, giấu giếm là có hình phạt tiếp cho anh. Anh ta trình bày: lưỡi Lê
và lựu đạn là của cha cho, còn lưỡi lê đeo bên hông là của Trường Mẹ
phát. Thấy thằng em dẻo mép, ông anh bồi tiếp: Anh phản tích ý
nghĩa của từng lưỡi lê cho tôi nghe, nếu không hợp lý tôi sẽ cho anh một
cái tăm xỉa răng để đo chiều dài hành lang liên đội AB. Anh ta ngập
ngừng vài giày rồi trình bày: Thưa Trung đội Trưởng, lưỡi bên hông là
lưỡi tử, còn lưỡi dưới là lưỡi sinh ạ. Thấy hợp lý, ông đành tha.cũng
may, không thôi bỏ mẹ rồi, cứ thử nghĩ xem hành lang sau hun hút, với
một cây tăm xỉa răng, vừa bò vừa đo thì không những lưỡi lê mà hai trái
lựu đạn cũng bị bào mòn nổ tung lúc nào, chỉ ông Trời mới biết!

Tiếp theo là màn đấu trí giữa cán bộ và đàn em: Ban đêm, sau giờ ngủ ,
hành lang vắng tanh vắng ngắt, dưới ngọn đèn vàng vọt, gót giày nện
trên sàn của mấy ông anh luôn ám ảnh chúng tôi. Với cái lạnh mùa Đông
Đà Lạt, bệnh tiểu đêm khiến chúng tôi khó an "giấc điệp". Thủ tục để
vào phòng vệ sinh thì khó vô cùng. Từ đó bệnh liều phát sinh.
Nhè nhẹ mở cửa phòng, ló đầu nhìn ra hành lang, thấy không có ai là
nhanh chân vào phòng vệ sinh. Trong lúc đó ông anh cũng nhanh chân
vô phòng, leo lên giường thế chỗ cho thằng em. Xả xong bầu tâm sự,
hân hoan về phòng. Thấy trên giường mình có người nằm, không tin vào
mắt mình, anh ta ra nhìn bảng gắn tên trên cửa rồi tự tin vào lôi thằng

bạn đi lộn giường, đuổi về thì hỡi ôi đó là Trung đội trưởng. Ông ta gầm
gừ: giờ này còn chưa ngủ, 50 hít đất. Rồi ông kéo một chiếc ghế ngồi
xuống ra lệnh tiếp: Anh phải hô xuống sướng, lên khổ nhanh lên! Hai
thằng bạn nãy giờ, im thin thít nằm nghe, mắc cười nín không nổi,
giường sắt rung rinh thế là bị lỏi dậy phạt vì tội thấy bạn bị phạt đã
không thương lại còn cười.

Có ông còn nghĩ ra cách này mới độc chiêu. Ông đi tấn mùng từng
giường, rờ trán từng thằng em coi có bị sốt không. Miệng thầm thì: cố
lên, tôi qua được thì các anh qua được, chả lẽ xin về! Rồi trước khi rời
phòng ông thảng thốt kêu lên: “Sao phòng này thiếu một cây súng?”
Như các bác đã biết súng là vợ, đạn là con. Cả ba thằng cùng ló đầu ra
xem súng mình còn không. Cuối cùng bị phạt vì tội chưa ngủ, qua mặt
đàn anh.
Có anh lỳ đòn, không xin đi mà tiểu trong bi đông, sáng thức dậy vào
phòng vệ sinh súc rửa để phi tang. Nhưng đi đêm lắm thì có ngày gặp
ma. Khi kiểm tra bi đông, đàn anh phát hiện bi đông không đầy. Mở nắp
thí có mùi thơm thoang thoảng bay lên mũi, anh ta bị lôi ra khỏi hàng,
được nếm một nắp bia tự sản xuất; sau đó dùng nắp bi đông chạy lên lầu
ba hứng nước, chạy xuống lầu một đổ vào bi đông khi nào đầy thì
ngưng. Đêm đêm giấc ngủ chập chờn như vậy, nhưng khoảng 5 giờ sáng
tiếng kèn ma quái vang lên, xé toạc màn sương mù Đà Lạt. Tiếng gõ cửa
rầm rầm của cán bộ, tiếng rao của TKS trực dọc hành lang. Chúng tôi
chỉ có chừng mười phút để đánh răng rửa mặt, mặc quần áo, sau đó tập
họp chạy sáng.

Vì mệt và thiếu ngủ, neên chúng tôii có thể ngủ bất cứ nơi đâu,ngủ trong
hàng khi đi chuyển,một lần đi chuyển trên đường nhựa trong sân
Trường, khi tới đoạn cua, trưởng toán hô: “Lần bước!” Toán quân bẻ
cua theo lệnh, thì có một anh cứ đi thẳng, cán bộ đuổi theo hô đứng lại,
lúc đó anh mới giựt mình dừng bước.

Bốn tuần thê thảm trôi qua, chúng toi được bàn giao cho cán bộ Đợt hai
vừa học nhảy dù ở TTHL nhảy dù Hoàng Hoa Thám về thay cho đợt
một đi học. Nhìn mấy ông này chúng tôi càng khiếp tợn. Ông nào ông

nấy đen thui, mấy thầy đợt một còn hù: “Các anh sẽ biết thế nào là Cán
bộ đợt hai!”

Lúc bàn giao, chúng tôi thầm nghĩ, khó sống với "Hung thần" đợt hai.
Cán bộ đợt một lưu luyến chia tay, chúng tôi nhìn theo mà lòng nao nao
khó tả, đúng với câu: “Gần thì phiền, xa thì nhớ!” của một NT đã từng
nói với chúng tôi. Một lần đứng trước hàng quân, ông anh nói một câu
mà tôi cho là chí lý, đúng không cãi được. Ổng nói: Tuổi đời chúng tôi
hơn các anh, trình độ hơn các anh, phạt các anh không vì tư thù hay mặc
cảm. Các anh có mỗi một tội, là cái tội...vào sau. Rồi cũng là những hình
phạt quen thuộc, chỉ khác là nồng độ nặng thêm.

Tám tuần nặng nề trôi, châ quen dần với giầy, chúng tô chuẩn bị chinh
phục đỉnh Lâm Viên. Trên đỉnh núi chúng tôi nhìn về Thành phố Đà Lạt
với bao nỗi tự hào. Cũng đêm hòm đó chúng tôi làm lễ gắn Al pha, được
công nhận là SVSQ của Trường Võ Bị. Trong niềm vui sướng nghẹn
ngào.

Ôi cái Alpha đỏ nhỏ bé, đẹp thì có đẹp. Nhưng chúng tôi đã đánh đổi
bằng mồ hôi và nước mắt. Rồi sáng chủ nhật đầu tiên chúng tôi được
dạo phố. Các ông anh ba khoá dẫn đàn em đi chơi các nơi như Đồi Cù,
Hồ Xuân Hương, nhà Thuỷ Tạ, nhà Thờ Con gà.
Có ông còn dẫn đến Phi Trường Phan Đình Phùng, chỉ chỗ" xếp
nón" đợi máy bay C130 nữa.
Còn nhiều kỷ niêm, nhưng dĩ vãng đã ngủ yên. Với 50 năm từ ngày nhập
Trường, tôi không thể nào nhớ hết được.

Những ân tình, thương mến vay của đàn anh K25, chúng tôi đã trao cho
đàn em K31. Có dạy đàn em chúng toi mới thấu hiểu lòng của đàn anh.
Xin gởi đền Các NT K25 lời Tri Ân kính mến của K 28.

Vũ Văn Táp. A/ 28215.






Click to View FlipBook Version