Trên đường về, gần tới nhà, chúng tôi chọn một nhà hàng cạnh siêu thị để đợi Nhi về rủ
Mr. Ty cùng ra. Ngồi trong quán cà phê nhìn trời tuyết bay mới thấy hết vẻ đẹp của
Boston.
Tưởng như cả sân vận động trước mặt kia, cả khu phố cổ kính Cambrige mờ mịt tuyết
trắng kia đang trong một thế giới hư ảo. Có lúc từng lớp, từng đợt sóng tuyết bay ngang
trời. Có lúc như trời tung hoa trắng xoáy tít trên cao.
-Tuyệt vời quá, cả trời đất Boston như chiếc tủ lạnh khổng lồ… – Tôi nâng ly cà phê
bọc hộp giấy bốc hơi thơm lừng lên, hít thật sâu, nói một câu bâng quơ.
-Và chúng ta như bị đóng băng trong cái tủ lạnh khổng lồ ấy…
Tôi nhìn Phương và cảm ơn nàng vừa cho tôi một tứ thơ.
Boston, tủ lạnh trời, buốt giá
Anh cùng em trốn trong ngăn đá
Ta trắng xóa nhau, thanh khiết tuổi hai mươi
Mùa Valentine hoa bay sáng trời.
Đó là bài thơ TUYẾT, tôi viết trên chuyến bay một ngày sau, ngày Valentine 14 tháng
hai, khi cha con tôi bay từ Boston về California.
Tôi đã thi vị hóa cuộc đời, tưởng tượng như mình đang ở tuổi Mr. Ty, con trai tôi, để
tặng những ai đang giữa Mùa Yêu.
Hà Nội, 20.8.2017