Hôm ấy, theo lời dặn của mẹ, Chu đã mời đông đủ anh em chú bác chi
họ Nguyễn Kỳ: ông bà Chiến Thắng Lợi, ông bà Nguyễn Kỳ Vỹ, ông
Nguyễn Kỳ Vọng, ông bà Nguyễn Kỳ Quặc, cùng cậu Quách Liêu và tướng
Quảng Lạc, thông gia của bà Cam. Một người ngoài gia tộc duy nhất mà bà
Cam dặn phải mời đến là nhà văn Châu Hà.
Ai cũng lặng lẽ như bước vào một lễ cầu siêu.
Bà Cam nằm, mảnh chăn mỏng đắp ngang người, như ngủ. Gương mặt
đã bị thời gian và bệnh tật tàn phá chỉ còn là bộ khung xương, với hai hốc
mắt trũng sâu, tuy vậy, vẫn thấp thoáng những đường nét của một thời
xuân sắc. Riêng mảnh khăn nâu mà cô cháu gái đã khéo che cái đầu rụng
tóc khiến cả ông Lợi và nhà vãn Châu Hà vừa bước vào đã giật mình, cùng
nghĩ tới ni sư Đàm Hiên chùa Phổ Hướng năm nào.
Nằm yên đó, nhưng dường như bà Cam biết hết. Bà như cảm nhận
được ánh mắt của ông Lợi đang nhìn mình. Bà biết tiếng bước chân hơi
lệch của ông Quặc đang đi đến bên cạnh, ngay sát bên Chu.
Khi mọi người đã tề tựu đông đủ quanh giường bệnh, bà Cam gượng
chống tay ngồi dậy. Chu, Linh rồi bà Nhi, bà Khiêm, bà Là cùng xúm lại,
người đỡ vai, người xốc nách.
- Tôi cám ơn mọi người đã đến - Bằng một giọng trầm, nhỏ, nhưng
khúc triết đến không ngờ, bà Cam mở đầu - Tôi biết mình không còn được
ở với mọi người lâu nữa, nên bảo vợ chồng cháu Nguyễn Kỳ Chu tổ chức
cuộc gặp này. Người xưa nói, con chim trước lúc chết thì cất tiếng kêu
thương. Con người trước khi chết thì cất lời nói thật. Có phải thế không
chú Châu Hà nhỉ?
- Dạ, đây là câu trong Luận Ngữ. Tăng Tử bị ốm nặng, đã nói với Mạnh
Tử Kính như vậy - Châu Hà nói.
- Nay tôi mời mọi người đến đây để chứng kiến cho một lời nói thật.
Điều này tôi tưởng sẽ phải đem theo xuống mồ. Nhưng tôi không thể…
Nước mắt bà Cam chan hoà, chảy thành dòng theo gò má.
Chu khóc nấc lên, ôm lấy mẹ. Những người đàn bà đều thút thít.
- Đừng khóc…- Bà Cam lại nói - Anh Quặc đâu, Chu đâu, đưa tay cho
mẹ.
Linh cảm điều gì từ lúc đến, ông Cục quỳ xuống bên giường.
Bà Cam cầm tay Chu đặt vào tay Cục.
- Chu con. Đây là anh trai của con. Giọt máu của mẹ sinh ra. Con hãy
thương yêu anh Quặc con, hai anh em hãy thương yêu nhau như hai nhánh
cây cùng một nguồn cội. Xin mọi người hãy chứng giám cho hai đứa con
của tôi. Chúng có hai người cha, hai kẻ thù ở hai phía, nhưng chúng lại
được sinh ra từ một người mẹ lương thiện nhưng khốn khổ và chồng chất
những bi kịch. Ông Khôi ơi, nếu ông khinh bỉ tôi, coi tôi như đồ chung
chạ, như người đàn bà hư hông, thì tôi cũng đành chịu. Thời cuộc sinh ra
thế. Đất nước chúng ta từng trải qua những khúc nhôi bi đát thế. Chúng ta
đều là những đứa con khốn khổ của mẹ Việt Nam. Mẹ Việt không chối bỏ
đứa con nào. Vậy thì hai con tôi có tội tình gì mà bao nhiêu năm tôi phải
chối bỏ? Tôi sẽ không xứng đáng là người mẹ, nếu tôi không dám thừa
nhận rằng chính tôi đã sinh ra chúng, không dám đối diện với những lầm
lỗi, không vượt qua được sự ích kỳ, giả dối, hèn nhát… Mọi thứ trên đời
sẽ còn có ý nghĩa gì, khi hai đứa con của tôi không biết rằng chúng là anh
em cốt nhục. Quặc ơi, con có một cái bớt màu tro ở dưới rốn, đúng không?
Suýt nữa thì mẹ đã giết chết người bố của một anh hùng. Con Kỳ Quặc tới
mức cha thế, mẹ thế, mà đẻ ra được Anh hùng. Con phải cám ơn nhà văn
Châu Hà đã mang từ nước Mỹ về tấm ảnh của cháu Công để Nhà nước có
chứng cứ truy tặng cháu danh hiệu cao quý nhất. Nhân đây tôi cám ơn chú
Nguyễn Kỳ Vọng. Giờ thì chú và mọi người có mặt ở đây có cho phép tôi
làm chị dâu của chú, con dâu của họ Nguyễn Kỳ không? Tôi vẫn nhớ mãi
hai anh em Vện, Cục, như hai đứa trẻ sinh đôi của ông bà Cử Phúc… Chú
Vọng đã cứu cháu Công khỏi rơi đầu từ lòng hận thù mù quáng của ông nội
nó… Bây giờ cháu Công đã trở thành Anh hùng. Nhưng cả tôi và cháu,
cùng hàng triệu người ngã xuống, không được chứng kiến cái ngày phong
tặng danh hiệu thiêng liêng ấy. Dòng họ Nguyễn Kỳ hãy nhận niềm vinh
quang… Hãy xoá bỏ hận thù để thương yêu đùm bọc lấy nhau… Quặc ơi,
từ nước Mỹ, đất nước mà một thời đã gây cho chúng ta biết bao đau khổ,
chú Châu Hà mang về cho con cái này. Đây là bằng chứng của sự sám hối,
là lời cầu xin tha thứ…
Bà Cam luồn tay dưới gối, lấy ra sợi dây thánh giá bạch kim, đặt vào
tay Cục.
Từ lúc nào, Cục cũng đã cầm sẵn trên tay chiếc vòng bạc có vuốt hổ.
Ông đặt kỷ vật mà ông đã cất giữ bao nhiêu năm, vào tay bà Cam. Và gào
lên:
- Mẹ… mẹ… mẹ…! Mẹ ơi!
Tiếng gọi mẹ đầu tiên của Cục, cũng là tiếng khóc tiễn cuối cùng của
đứa con sau sáu mươi mốt năm mới được nhận mặt người đẻ ra mình.
Khắp người bà Cam đã lạnh giá. Bà buông xuôi tay, đầu ngật hẳn vào
vai Chu, trên môi thoáng một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện của người mẹ
trước lúc ra đi.
Hà nội 16h16 ngày 1.6.2008.
(Khởi thảo thảo 2005, viết tại Hà Nội, Hà Tây, Vĩnh Phúc, Nha Trang,
Bình Phước. TP Hồ Chí Minh)
HOÀNG MINH TƯỜNG
Hoàng Minh Tường
THỜI CỦA THÁNH THẦN
Lời cuối sách
Cuốn tiểu thuyết " Thời của Thánh Thần " viết về một gia đình làng
quê châu thổ sông Hồng, được tác giã nuôi dưỡng trong âm hướng sử thi
của Nước Việt suốt nửa sau thế kỷ vì thế, nhiều sự kiện, nhiều nhân vật, có
bóng dáng như ở đâu đó như giống ai đó…
Thực ra, không gian và nhân vật đều là hư cấu tiểu thuyết, tác giả
không ám chỉ một ai, một nơi nào trong đời thực. Vì thế, bạn đọc hãy vui
lòng thể tất mọi điều…
Viết "Thời của Thánh Thần ", tác giả đã nhận được sự ủng hộ của Hội
Nhà văn Việt nam, sự chỉ giáo và chia sẻ của các văn nghệ sỹ, các nhà khoa
học: Hoàng Yến, Nguyễn Xuân Khánh, Ma Văn Kháng, Bùi Đức Hợp,
Nguyễn Quang Thân, Đỗ Chu, Nguyễn Khắc Trường, Nguyễn Quang Hà,
Hiền Phương, Đức Hậu, Quang Khải, Trịnh Thanh Sơn, Trần Hoài Dương,
Tô Đức Chiêu, Trần Nhương, Vũ Nho, Đoàn Chấn, Nguyễn Việt Hưng, Lê
Cao Đoàn, Nguyễn Vũ Tiềm…
Xin gửi lời tri ân và biết ơn tới các bậc cao niên, bạn bè, cũng như sự
cảm thông và chia sẻ của bạn đọc.
TÁC GIẢ
______________________
THAM KHẢO
(Do Nguyễn Học sưu tầm)
Sách bị thu hồi
Theo BBCVietnamese ngày 03/9/2008, cuốn tiểu thuyết “Thời của
thánh thần” của nhà văn Hoàng Minh Tường viết về những đổ vỡ của một
dòng họ suốt nửa thế kỷ đã bị thu hồi sau khi ra mắt được vài ngày.
Trước đó, “Thời của thánh thần” được tờ báo mạng Vietimes (là một
phụ trang của Vietnamnet, trực thuộc Bộ Thông tin - Truyền thông) khen
ngợi là “tiếng nổ của văn xuôi”, nhưng hiện nay, Vietimes xóa đi bài viết
sau khi có lệnh cấm lưu hành cuốn sách.
“Tiểu thuyết Thời của thánh thần được nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn
hành.
Thông tin trong sách ghi người chịu trách nhiệm xuất bản là Giám đốc
Trung Trung Đỉnh, chịu trách nhiệm bản thảo, ông Nguyễn Khắc Trường.
Người biên tập cuốn sách là nhà văn Tạ Duy Anh, bản thân từng viết
tiểu thuyết cũng bị thu hồi năm 2002, "Đi tìm nhân vật".
Ông Hoàng Minh Tường, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, sinh năm
1948 ở Hà Tây, tốt nghiệp cử nhân Địa lý.
Ông đã viết 11 tiểu thuyết, ba tập truyện ngắn cùng bốn tập bút ký
phóng sự”.
Trang mạng của nhà thơ Trần Nhương cho biết Cục Xuất bản chính
thức có lệnh thu hồi sách. Ngày 28/8/2008, tác giả Hoàng Minh Tường
cùng nhà văn Nguyễn Khắc Trường (người chịu trách nhiệm bản thảo) đã
“đi tất cả các hiệu sách Hà Nội để thu hồi sách trôi nổi”. “Tác giả tiểu
thuyết xác nhận với BBC tin này nhưng không muốn trả lời phỏng vấn”.
“Vụ thu hồi diễn ra khá lặng lẽ và ngay cả ở Hà Nội, nhiều nhà văn
cũng chưa kịp đọc cuốn sách dày 648 trang.
Nhưng một số người đã đọc thì cho rằng đây có lẽ là một trong số rất ít
tác phẩm văn học trong nước gần đây phê phán chủ nghĩa cộng sản công
khai nhất, mạnh bạo nhất, đau đớn nhất.
Cũng có người ở Sài Gòn cho biết sau khi có lệnh cấm, khi ra hiệu sách
hỏi tên tác phẩm, ông vẫn được người bán "đi vào trong lấy sách đem ra
đưa cho"”.
Chuyện xoay quanh số phận của dòng họ Nguyễn Kỳ suốt mấy chục
năm từ Cách mạng tháng Tám đến ngày nay.
Người cha, Cử Phúc, được Việt Minh gài vào làm lý trưởng, hoạt động
hai mang, vừa cho Pháp vừa cho Việt Minh.
Đến hồi cải cách ruộng đất, Lý Phúc bị quy là địa chủ của giặc, bị
người con nuôi vu cho bố ngủ với vợ mình. Lý Phúc phải tự sát.
Ba người con trai ruột của ông có số phận khác nhau.
Nguyễn Kỳ Khôi trở thành cán bộ cao cấp ngành tuyên huấn.
Người thứ hai, Kỳ Vỹ, nhà thơ có tài, ban đầu được đưa lên làm ngọn
cờ thơ ca cách mạng.
Nhưng sau vì nói thật, dám chê thơ của một cán bộ cao cấp, nên ông bị
thất sủng, đi tù mấy năm, trở nên buồn chán, bất lực.
Người thứ ba, Kỳ Vọng, di cư vào Nam, trở thành phó giám đốc sở
công chính Sài Gòn. Sau khi thống nhất, anh ở lại nhưng bị o ép, chịu
không nổi đã vượt biên sang Mỹ.
Riêng người con nuôi lại có số phận khác lạ. Là người đã quay lại bán
đứng bố mẹ, nhưng sau hối hận, anh ta trở thành người xây dựng lại họ
tộc.
Lời cuối: Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện.
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Người gõ: Mõ Hà Nội
Nguồn: Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2008
Được bạn: Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 23 tháng 9 năm 2008