đang đứng trong điều kiện lịch sử khách quan là giai đoạn đầu của xã hội chủ nghĩa. Trong
khi trình độ của lực lượng sản xuất thấp, khoa học kỹ thuật phát triển kém cỏi, đời sống
nhân dân bị bế tắc, lại còn cả sự trói buộc của thể chế kinh tế cũ đang hiện hành, nên muốn
cải cách cần phải mạnh dạn, lại phải tuần tự nhích dần, dùng đao to búa lớn, nhưng lại phải
vô cùng thận trọng, không để mất thời cơ, nhưng lại phải tìm kiếm đường tiến, không
ngừng thâm nhập, đi sâu, nhưng phải dám mở đường đi trước. Trải qua hai mươi năm thực
tiễn cải cách thể chế kinh tế, cuối cùng Trung quốc cũng đã tìm được cho mình con đường
phát triển đáng có trong lịch sử, đã tìm được địa vị đáng có trong thế giới phát triển ngày
hôm nay.
Tôi không đủ khả năng kể hết sự phát triển và thay đổi sau Cách mạng văn hoá của Trung
quốc đặc biệt là trong giai đoạn cải cách mở cửa cho tới nay. Điều tôi cần nói là: Đặng Tiểu
Bình với tinh thần không biết mệt mỏi của cả cuộc đời đi tìm chân lý ngay từ khi còn trẻ, với
lòng trung thành và niềm tin vào đảng, với kinh nghiệm mấy chục năm trong lịch trình cách
mạng, với sự suy ngẫm và thực tiễn trong Cách mạng văn hoá, ông đã tạo dựng nên một
thời kỳ mới, đó là nền tảng vững chắc cho một cống hiến rực rỡ đối với tổ quốc và nhân dân
mà ông yêu quý hết sức sâu sắc. Trong cả cuộc đời ông, trong thực tiễn của sự nghiệp cách
mạng và xây dựng mà ông tiến hành, ông vẫn một lòng một dạ, không biết mệt mỏi kiếm
tìm, tức là làm cho Trung quốc mau chóng cường thịnh lên, nhân dân Trung quốc nhanh
chóng giàu có lên. Trong trăm ngàn sự việc, trong muôn vạn suy tư, tấm lòng của Đặng Tiểu
Bình bao giờ cũng đặt đất nước và nhân dân lên cao hơn tất cả. Ông đã đem toàn bộ tinh
thần và tâm huyết của cả cuộc đời mình gửi gắm vào đất nước. Và nhân dân, cuối cùng ông
đề xuất: Xem xem nó có lợi cho sự phát triển của lực lượng sản xuất xã hội chủ nghĩa hay
không, xem xem nó có lợi cho sự tăng cường sức mạnh tổng hợp của các quốc gia xã hội chủ
nghĩa hay không, xem xem có lợi cho việc nâng cao đời sống của nhân dân lên không, và lấy
những cái đó để làm tiêu chuẩn đánh giá công tác là được là mất, là phải là trái. Tư tưởng
căn bản của ông là lấy nước lấy dân làm gốc, đã được nhân dân Trung quốc công nhận và
ủng hộ. Có rất nhiều người đang đi sâu thảo luận, tìm nguyên nhân thành công việc cải cách
mở cửa của Trung quốc. Thực ra, cái nguyên nhân ấy, bảo rằng phức tạp kể cũng rất phức
tạp, bảo rằng giản đơn nó cũng vô cùng giản đơn. Như vậy là có ý nói: Nguyện vọng cái cách
mở cửa đã thấm sâu vào lòng nhân dân, những biện pháp cải cách mở cửa phù hợp với tình
hình của đất nước, cải cách mở cửa được quảng đại quần chúng nhân dân ủng hộ và thực
hiện. Không có nhân dân ủng hộ, thì bất kỳ người nào cũng đều không thể đẩy con tầu cải
cách mở cửa lên đường ra khơi được.
Vào dịp sinh nhật lần thứ chín mươi nhăm của cha tôi, thực ra tôi chỉ có ý định viết một cái
gì đó về sự trải nghiệm của cha tôi trong những năm tháng Cách mạng văn hoá để tưởng
nhớ tới Người. Nhưng không ngờ, đặt bút viết, lại viết dài như thế này. Cách mạng văn hoá
là một lịch trình lịch sử phức tạp, trong khi cha tôi lại là một nhân vật lịch sử quá trọng yếu,
cho nên chỉ với năm câu ba điều thì không có khả năng làm cho rõ ràng được. Điều tôi viết,
là nói về những nếm trải của cha tôi trong Cách mạng văn hoá, đồng thời cũng là sự nếm
trải của cả gia đình tôi trong Cách mạng văn hoá. Trong quá trình viết lách, cả gia đình tôi đã
giúp đỡ tôi rất nhiều. Cứ sau khi viết xong một chương, tôi lại đưa cho cả gia đình xem. Tất
cả mọi người trong nhà đều góp ý, gợi ý cho tôi nhớ lại những sự thật, những chi tiết, giúp
tôi bổ sung sửa chữa, giúp tôi đối chiếu lại bản thảo. Đặc biệt là mẹ tôi, năm nay đã tám
mươi ba tuổi, vẫn còn chịu khó đọc lại giúp tôi từng câu, giúp tôi sửa chữa từng chữ. Nếu
mà những điều tôi vừa viết phản ảnh được phần nào về cha tôi và gia đình tôi trong Cách
mạng văn hoá, thì hoàn toàn phải cảm ơn mẹ tôi và các anh chị em tôi - Đặng Lâm, Đặng
Phác Phương, Đặng Nam, Đặng Chất Phương, và còn cả chồng tôi nữa, anh Hạ Bình. Không
có sự giúp đỡ của anh, chỉ bằng một sức lực tôi, thực ra chẳng thể nào hoàn thành công việc
này được.
Hồi tưởng lại, gần như không dám tin rằng, cha tôi đã đi xa được ba năm rồi, thật là ngày
tháng như thoi đưa. Trong khi ngồi viết về đoạn thời gian Cách mạng văn hoá, tiếng nói,
tiếng cười, nét mặt của cha tôi vẫn thường hiển hiện trước mắt tôi. Trong giấc ngủ, trong
mơ, hình ảnh cha tôi vẫn ở quanh tôi. Trong tâm khảm tôi, vẫn luôn cảm thấy một cách hết
sức rõ ràng rằng, cha tôi chịu rời xa chúng tôi mà ra đi. Ông vẫn còn đang quanh quẩn bên
cạnh chúng tôi, đang cùng ngồi đoàn tụ với gia đình, nghe chúng tôi nói, nhìn chúng tôi
cười, vẫn như xưa chẳng nói năng gì, tận hưởng tình thân và niềm vui êm ấm nhất trên cõi
thế gian này.
Cha ơi? Chúng con thương nhớ cha.
55. Lời cảm tạ
Để viết được tập sách này, tôi đã tham khảo nhiều tài liệu lưu trữ và thư tịch có liên quan,
đã gặp gỡ nhiều người biết chuyện, và đã được những người đó hết lòng ủng hộ. Đồng chí
Lực Bình ở phòng nghiên cứu Văn Hiến trung ương đã đọc thẩm định cho toàn bộ lập sách,
và đã cho những những chỉ dẫn quan trọng. Những đồng chí ở tổ nghiên cứu Đặng Tiểu
Bình thuộc phòng nghiên cứu Văn Hiến trung ương, đặc biệt là đồng chí Chu Lập Bình, đã
cung cấp cho nhiều tài liệu cũng như những chỉ dẫn quý báu. Ở đây, tôi xin gai tới những
đồng chí đã từng giúp đỡ, chỉ dẫn cho tôi, lời cảm ơn chân thành.
Chia sẻ ebook : http://downloadsach.com/
Follow us on Facebook : https://www.facebook.com/caphebuoitoi