The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Tài Liệu Sưu Tầm 001
VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by fireant26, 2022-10-02 18:50:50

Tài Liệu Sưu Tầm 001

Tài Liệu Sưu Tầm 001
VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC

võ khí của Hoàng Cơ Minh. Ðúng ngày đã định, đoàn quân vỏn
vẹn không quá 50 người, kẻ khiêng, người vác lương thực và một
số ít ỏi vũ khí. Khi đến một khu rừng già thì quân Pathet Lào đông
gấp 5 lần phục kích bao vây tứ phía giết trên 20 mạng, bắt sống
19 người đem về giao cho CSVN. Vài ngày sau, lấy khẩu cung
những tù binh đều khai trong số những người bị bắn chết có
Hoàng Cơ Minh. CSVN lại cho người trở lại nơi phục kích thì tìm
thấy xác Hoàng Cơ Minh nên chụp ảnh rồi loan báo cho các báo
chí biết.

Ngày 25/4/1998 vừa qua đi hành hương tại chùa Tây Tạng ở Quận
Pomona, California, tình cờ gặp Lê Tấn K đã giữ một vai trò quan
trọng của Mặt Trận trong lúc phôi thai, quả quyết với tôi rằng
Hoàng Cơ Minh chỉ mới chết hồi tháng 10 năm 1997. Tôi hỏi tin
Hoàng Cơ Minh chết rất bất lợi cho Mặt Trận tại sao lại để đến
hơn 10 năm vẫn không cải chính mà cải chính thì khó khăn gì,
Hoàng Cơ Minh chỉ cần tìm một anh ký giả tầm thường nào chụp
chung một tấm ảnh để họ loan tin, thế là đủ cải chính mọi tin tức
sai lầm từ trước và đưa uy tín Mặt Trận trở lại. Nếu còn sống sao
hồi cuối năm 1994 khi Mặt Trận kiện Cao Thế Dung, Hồ Anh và
Nguyên Vũ đã vu khống Mặt Trận thuê người giết vợ chồng ký
giả Lê Triết, được xử tại tòa án San Jose trong 21 ngày có tôi tham
dự. Luật sư Nguyễn Tâm, biện hộ cho bên bị, đã thẳng thắn chỉ
vào mặt Hoàng Cơ Ðịnh tức Phan Vụ Quang nói rằng: “Các ông
là những người chuyên môn bịp bợm, chuyên môn nói láo. Nếu
các ông vẫn nói láo rằng Hoàng Cơ Minh hiện nay còn sống thì
xin cho biết hiện ông ta ở đâu?” Bị đưa vào chỗ bí, Ðịnh trả lời
“ấm ớ hội tề” rằng Minh di chuyển thường xuyên nên không nhất
định ở đâu! Một lãnh tụ lớn của một phong trào mà đi đâu, ở đâu

lại không liên lạc cho những yếu nhân trong Bộ Tham Mưu biết
thì điều đó nói với con nít chúng cũng không tin! Ðén đây Lê Tấn
K trả lời cù nhầy rằng nếu muốn biết sự thật về cái chết của Hoàng
Cơ Minh, xin hỏi bà Châu nào đó là người làm bảo hiểm cho Minh.

Hỏi: - Bác nói vì trong vụ Mặt Trận kiện Hồ Anh và báo VNTP
năm 1994, bác từ chối không nhận làm chứng theo lời yêu cầu
của luật sư nên Hồ Anh đã trở mặt “bôi bẩn” bác trên báo VNTP,
xin cho biết thêm chi tiết.

Ðáp: - Trong 21 ngày đến San Jose hầu tòa, Hồ Anh đến ăn ở nhà
tôi. Hàng ngày tôi lấy xe chở anh ta đến Tòa để cùng tham dự rồi
tan giờ lại chở hắn về. Trước ngày xử, luật sư Tâm, biện hộ cho
Hồ Anh yêu cầu tôi nhận làm chứng cho Hồ Anh bằng cách “lật
tẩy” những trò bịp bợm trong chiến khu. Tôi từ chối vì lớn tuổi
không muốn gây ân oán giang hồ với ai nữa. Thế là Hồ Anh tỏ vẻ
khó chịu với tôi, y bắt tôi phải lái xe phạm luật lưu thông khiến
đã có lúc tôi định ngưng xe giữa đường đuổi hắn xuống tìm taxi
mà đi. Tôi về kể lại chuyện cho tiện nội nghe, thì bà vợ tôi khuyên
nên cố gắng nhẫn nhục giữ hòa khí, vì chỉ còn ít hôm nữa tòa xử
xong, hắn sẽ cút.

Hỏi: - Bác đã dự 21 ngày Tòa xử, vì yếu tố nào đã làm Mặt Trận
thua kiện? Ðáp: - 90% nhờ bài trần tình dài hấp dẫn của Phạm
Văn Liễu, rồi nhân chứng Nguyễn Xuân Phát, với một lối hành
văn vững vàng bằng Anh ngữ phơi bày tội ác của Mặt Trận khiến
19 trong số 20 người trong Bồi Thẩm Ðoàn biểu quyết các bị cáo
Hồ Anh, Cao Thế Dung và Nguyên Vũ vô tội.

Hỏi: - Sao đã có lần bị Hồ Anh nói xấu trên báo mà Phạm Văn
Liễu lại ra Tòa cứu kẻ nói xấu mình?

Ðáp: - Xin cám ơn đã đặt câu hỏi này, để một lần nữa thấy Hồ
Anh không buông tha bất cứ ai. Sau khi Tòa tuyên bố Mặt Trận
thua kiện, tôi hỏi Liễu câu hỏi như trên thì Liễu cười chua chát:
“Giữa hai thằng đáng ghét, dĩ nhiên mình phải hạ thằng đáng ghét
nhiều hơn trước. Còn thằng kia, để nó có cơ hội ăn năn hối cải về
những hành động ngu xuẩn của mình”.

Hỏi: - Hồ Anh đã viết gì để “bôi bẩn” bác?

Ðáp: - Hắn viết rằng tôi “không phải là ký giả” và đã nhầm lẫn
nhờ tôi để viết bậy bạ về cái chiến khu của Mặt Trận, nay hắn xin
lỗi đồng hương(!).

Hỏi: - Chính Hồ Anh năn nỉ bác đi “chiến khu”, năn nỉ bác viết
bài, rồi những bài bác viết mà Hồ Anh, một người nhiều kinh
nghiệm về nghề làm báo, đã đọc và có đủ thì giờ cân nhắc trước
khi cho đăng lên báo kia mà?

Ðáp: - Thì VNTP nổi tiếng là tờ báo “trẻ không tha, già không
thương”, chuyên đả phá không từ một người nào, từ Ðức Giáo
Hoàng đến các cha cố, thượng tọa, tăng ni, cựu công chức cao cấp,
tướng tá VNCH đến các nhân sĩ tên tuổi, đồng nghiệp, thân hữu,
vân vân. Có lần Hồ Anh sang miền Tây đi chơi với tôi hai tuần
thăm mấy tiểu bang miền Tây Bắc Hoa Kỳ và Vancouver, trong
lúc ngồi xe hơi Hồ Anh cho biết sẽ có ngày y hỏi thăm sức khỏe
cụ Chử Ngọc Liễn là vị cao niên khả kính gần 100 tuổi lúc nào

cũng “tròn như hòn bi” không làm mích lòng ai và ông Nguyễn
Tấn Ðời là người đồng bệnh ung thư với Hồ Anh thường điện
thoại cho tôi hỏi thăm và nhờ tôi nói cho Hồ Anh biết những thuốc
nào dùng công hiệu chữa ung thư hay tên bác sĩ chuyên về bệnh
hiểm nghèo này. Tôi khuyên Hồ Anh không nên gây thêm oán thù
nữa nhất là những người không hề chạm dến quyền lợi của y thì
Hồ Anh lớn tiếng bảo tôi: “Anh còn phải dạy tôi làm báo nữa à?
Báo mà chỉ có tin tức không thì người ta xem tivi hay đọc báo Mỹ
chứ mua báo của mình làm gì?” Thì ra đó là đó là đường lối của
một cơ quan ngôn luận có nhiều độc giả mà người ta lại cứ tưởng
chủ trương của một tờ “lá cải” do một tên hạ cấp làm chủ. Tôi
cười xin rút lui ý kiến. Tôi điện thoại kể cho cụ Chử Ngọc Liễn,
nghe xong cụ la làng: “Ối giời ơi! Ối cha mẹ ôi! Tôi có làm điều
gì xằng bậy, có trêu trọc ai đâu mà định bêu xấu tôi? Tuy hay đả
phá, trêu chọc gây sự với mọi người, nhưng Hồ Anh lại là một tên
hèn nhát nhất!

Ði chơi với tôi, đến đâu y cũng sợ như lúc nào cũng có người theo
dõi để hạ sát. Việc Hồ Anh viết trong báo nói tôi không phải là
“ký giả” để bôi bẩn thì trước hết tôi chưa bao giờ vỗ ngực tự nhận
là “ký giả”, lý do dễ hiểu là tôi không sống bằng nghề viết báo thì
“ký giả” hay “ký thiệt” đối với tôi không là cái đếch gì cả. Vả
chăng, “ký giả” là cái quái gì? Chữ Hán định nghĩa “ký” là ghi
chép, “giả” là người. Vậy thế nào mới là ký giả? Nếu sợ có người
cưỡng đoạt cái chức cao quý ấy sao hắn không đăng ký trình tòa
để giữ độc quyền? Loạt bài “du ký thăm chiến khu” của tôi đăng
trong 6 kỳ báo VNTP thì có ba số Hồ Anh đã mở đầu, tự động
giói thiệu tôi là ký giả đại diện cho tờ báo lá cải của y. Ngoài ra,
nếu tôi không phải là “ký giả” thì sao không hỏi tôi, y tự động gi

tên Hoàng Xuyên vào trang đầu của tờ VNTP cùng với bút hiệu
những người trong Ban Biên Tập liên tục trong 20 năm? Những
bài viết về “chiến khu” gởi cho y, tôi đã nói rõ mọi uẩn khúc để
tùy y định liệu. Y là nhà báo chuyên nghiệp, “ký giả” thứ thiệt,
sau khi đọc xong phải biết những bài tôi viết dở hoặc không có
lợi thì y cho đăng lên báo làm gì? Vì cái “bệnh kinh niên” chuyên
bêu xấu người khác, dù người đó là tôi, ngoài tình bạn ra, tôi còn
là ân nhân giúp đỡ hắn rất nhiều, kể cả Anh văn y gần như “i-tờ-
rít” nên năm 1976 bị một nhà in người Việt bắt nạt làm khó dễ,
tôi phải tìm giúp y một nhà in khác rẻ hơn để y in báo liên tục 15
năm, rồi thỉnh thoảng y lại nhờ tôi tìm giúp người làm ở Cali gởi
sang, mặc dù không ai làm được lâu vì bị bóc lột sức lao động quá
đáng. Nay hắn nói xấu tôi, tôi không bận tâm, không cho điều đó
là xấu, vì “ngậm máu phun người, miệng mình bẩn trước”. Hắn
thuộc loại vô liêm sỉ “vừa nhổ xong lại có thể cúi xuống liếm sạch
ngay”. Rồi sẽ có một ngày vì quyền lợi tờ báo, vì muốn mị độc
giả, ta không ngạc nhiên thấy hắn bá ngọ cả những bậc sinh thành
ra hắn!

Hỏi: - Nghe nói nhờ loạt bài của bác mà số phát hành tờ VNTP
vọt lên một cách kinh khủng?

Ðáp: - Vì quảng cáo từ mấy số trước nên ngay số khởi đăng loạt
bài du ký của tôi, báo VNTP gởi bán các nơi đều hết sạch, độc giả
nhôn nhao tìm đọc, các đại lý gọi điện thoại về Tòa soạn yêu cầu
gởi thêm báo. Tôi điệnthoại hỏi thì Hồ Anh tỉnh bơ trả lời: “Ðâu
có tăng được số nào, thụt đi thì có. Trong cuốn Mặt Trận, Cao
Thế Dung cũng xác nhận tờ VNTP lúc thường phát hành 3.000 số
mỗi kỳ là con số kỷ lục ở hải ngoại, nhưng khi loạt bài du ký của

Hoàng Xuyên bắt đầu đăng thì số phát hành vọt lên 6.000 rồi
10.000, rồi 15.000. Nhờ thế mà chỉ trong hai năm Hồ Anh đã tậu
thêm một ngôi nhà và một miếng đất ở Virginia, đó là chưa kể xe
nọ xe kia. Nhưng nay, vì chuyện chửi bới người khác quá nhàm,
bài vở quá tầm thường, không ai đọc. Tờ “lá cải” dường như
không ai thèm nhắc tới.

Hỏi: - Những bài bác viết, Hồ Anh trả tiền nhuận bút có hậu hĩnh
không?

Ðáp: - Hậu lắm lắm! Ai đã từng viết cho VNTP đều than bị bóc
lột tim óc và mồ hôi, sức lao động, vì số tiền nhuận bút ốm đói.
Hồ Anh gởi check trả tôi... “rất sòng phẳng” mỗi bài 20 dollars,
vị chi 6 bài được 120 dollars.

* Cuộc phỏng vấn đến đây cũng quá đầy đủ, xin thành thật cảm
ơn bác Hoàng Xuyên đã cho chúng tôi những tài liệu thật quý báu.

Tân Dân

VỊ NGỌT NGÀO, CAY ĐẮNG TỪ MỘT
CHUYẾN ĐI

Tác giả trước nhà Trưởng Lão Ngô Đắc Hòa - Boston

- Quỳnh Trâm Việt Nam

- Cựu Chuẩn Úy Nữ Quân Nhân QLVNCH Lê Thị Ba

Dù mới đặt chân đến Hoa Kỳ chưa lâu và cuộc sống vẫn đang còn
đầy dẫy bao nỗi khó khăn trước mắt, đáng lẽ ra tôi phải dành thời
gian để học Tiếng Anh ESL hay lấy một nghề để ổn định cuộc
sống trước đã, như lời khuyên của nhiều đấng trưởng thượng.
Nhưng tôi đành phải gác lại những chuyện đánh ra phải làm ngay
đó, để thực hiện chuyến đi này mà tôi nghĩ là một việc làm đạo lý,
để đi tìm công lý cho một nạn nhân của cộng sản và cũng là nạn
nhân của những kẻ chống người chống cộng.
Sỡ dĩ tôi quyết định phải thực hiện ngay chuyến đi này là bởi vì
ngay những ngày đầu, khi tôi vừa đặt chân đến Hoa Kỳ thì đã có
một số nhà truyền thông hỏi tôi rằng Mục Sư Ngô Đắc Lũy có
phải là sỹ quan an ninh hay tình báo của cộng sản hay không. Tôi
ngỡ ngàng trước câu hỏi đó, bởi tôi biết Mục Sư Lũy từ khi tôi
còn ở trong nước, Mục Sư Lũy lúc đó tỵ nạn ở Cambodia đã tham
gia trong các dự án chống buôn người, đã cứu giúp hành trăm
mảnh đời Việt bị bán vào các nhà thổ ở xứ đó, và cũng
tại Cambodia Mục Sư Lũy cũng đã giúp đỡ cho hàng trăm người

tỵ nạn cộng sản cả người Minh lẫn người Thượng. Tôi càng bang
hoàng hơn khi các nhà truyền thông tiết lộ rằng chính “Nhà Dân
Chủ” Nguyễn Ngọc Quang tố giác với họ rằng Mục Sư Ngô Đắc
Lũy là Sỹ Quan Tình Báo của Việt cộng, và để thuyết phục hơn,
“Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngọc Quang còn cho biết thêm rằng
“Con gái của Mục sư Lũy là tiếp viên hàng không của Việt Nam
Airline”. Tại sao tôi bàng hoàng? Bởi vì tôi biết rất rõ rằng
Nguyễn Ngọc Quang và gia đình đã từng được Lãnh Sự Quán
Hoa Kỳ cho đi tỵ nạn từ trong nước, nhưng chỉ có vợ và con
Quang có được Pass Port để ra đi, còn Quang thì bị Cục Quản Lý
Xuất Nhập Cảnh từ chối cấp Hộ Chiếu, nên không thể đi được.
Do vậy mà chính Mục sư Ngô Đắc Lũy đã sắp xếp cho Quang
sang Thái Lan, rồi cũng chính Mục Sư Lũy đón tiếp, cưu mang
Quang tại nhà, rồi lập hồ sơ tỵ nạn cho Quang, rồi đưa Quang đến
Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc để xin quy chế tỵ nạn, và ít nhất
cũng đã hai lần Mjc sư Lũy đưa Quang và gia đình đến cơ quan
OPE/IRC thuộc Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Bangkok, để làm việc
liên quan đến hồ sơ tỵ nạn của Quang và gia đình. Và cũng chính
Mục sư Ngô Đắc Lũy cùng Hải Quân Trung Tá NGUYỄN TẠ
QUANG ở Pennsylvania đã nhờ tôi sắp xếp đưa vợ con Quang
đến Bangkok với Quang, bởi hơn ai hết một người đã phải xa gia
đình ngót 10 năm, Mục sư Ngô Đắc Lũy rất thấu hiểu nỗi khổ đau
của người tỵ nạn bị chia cát khỏi gia đình, nên đã hết lời thuyết
phục tôi cố giúp đưa vợ con Quang được sớm sum họp với Quang.

"Nhà Dân Chủ" NGUYỄN NGỌC QUANG trong những ngày đầu tiên đến Bangkok được Mục
Sư Ngô Đắc Lũy đưa đến nơi ông làm việc: Trung Tâm Tỵ Nạn Bangkok BRC để xin cơm trưa

cho ăn

Tôi hiểu rằng đối với gia đình “Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngọc
Quang thì Mục Sư Ngô Đắc Lũy là một đại ân nhân, bởi cha mẹ
Quang sinh ra Quang trong đói nghèo và nuôi Quang lớn lên trong
cơ cực, nhưng chính Mục Sư Ngô Đắc Lũy là người đưa Nguyễn
Ngọc Quang và gia đình đến chốn lắm sữa thừa bơ này để Quang
và gia đình có thể chấm dứt quãng đời đói nghèo tăm tối ở quê
nhà. Thì đáng lẽ ra “Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngọc Quang phải
khắc cốt ghi tâm ân nghĩa của Mục Sư Ngô Đắc Lũy chứ sao lại
trở giáo giết hại ân nhân của mình như thế kia? Chắc chắn “Nhà
Dân Chủ” Nguyễn Ngọc Quang cũng thừa hiểu rằng nếu không
có sự dắt dìu của Mục Sư Ngô Đắc Lũy để đào thoát khỏ Việt

Nam và nếu không có Mục sư Lũy cưu mang trong nhà ông tại
Bangkok và lập hồ sơ tỵ nạn cho, thì chắc chắn giờ này đây “Nhà
Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang vẫn còn sống trong cảnh cùng
cực, đói nghèo tại Định Quán với những tháng ngày triền miên
“Nhậu Quên Đời” để rồi tai nạn giao thông cứ liên tục xãy ra sau
mỗi cơn say rồi đổ vấy cho “Cộng Sản Việt Nam Mưu Sát” để
được tiếp tục sống bằng lòng thương xót của đồng bào hải ngoại,
chứ đâu có điều kiện ngòi ở xứ sỡ tự do để mà hãm hại ân nhân
của mình bằng những thủ đoạn hết sức nham hiểm và đê hèn bằng
cách chụp cho ân nhân của mình cái mủ cối “An Ninh Tình Báo
Cộng Sản”.
Tôi cũng như Lê Văn Kỳ và vợ con của Quang đã hết sức xúc
động khi Mục sư Lũy thức đến 2 giờ khuya, ra ngoài đường phố
để đón chúng tôi từ Cambodia tới Bangkok. Quan ngại chúng tôi
đói vì đường xa, ông cũng đã ghé qua siêu thị Lotus mua sẳn cho
chúng tôi một số thức ăn nhanh. Và không lâu sau đó khi Tết
Nguyên Đán cổ truyền đến, Mục sư Lũy còn cho Quang 2.000
Baht, tức là khoản 70 Mỹ Kim để "lo cho các cháu và mấy anh
em một bữa cơm Tết thịnh soạn hơn ngày thường một chút".
Những điều này chắc Quang và vợ con Quang chưa thể quên chứ?
Chính trong một điện thư đáp trả sự đánh phá của Nguyễn Phùng
Phong “Nhà Dân Chủ” Nguyễn NgọcQuang đã viết rằng:
“Kính Gởi Quý Ông:
-Ông Nguyễn Phùng Phong,
-Ông Đỗ Hữu Nam
-Ông Lê Nguyên Hồng
Thưa quý ông, nếu tôi không “tiết lộ thông tin cá nhân” của tôi
cho người mà quý ông gọi bằng “thằng” đó thì tôi có lẽ đã chết

tại Poipet rồi. Khi tôi còn ở trong nước “thằng” (dùng từ cho
thích hợp với quý ông) Ngô Đắc Luỹ đã từng nói với tôi là “khi
không thể trụ được mà phải đào tẩu, thì tuyệt đối không được
dừng lại Cambodia, mà phải qua thẳng Thailand, nhưng nói
trước là phải báo trước để mình còn sắp xếp hướng dẫn và phải
gọi cho mình theo số: +668********”. Tuy nhiên, khi sự việc xãy
ra tôi không còn nhớ số phone của MS Lũy và đành phải chạy.
Khi đến Poipet, không cách nào liên lạc được cho anh MS Lũy
(Tôi gọi MS Luỹ bằng anh) nên đành phải gởi cho anh một email.
Chúa đã cứu tôi! May sao anh Lũy lúc ấy đang online và nhận
mail tức khắc và gọi cho tôi. Không “tiết lộ thông tin cá nhân”
của tôi cho anh ấy biết thì giờ nay tôi chưa chắc đã còn tồn tại để
gõ những giòng chữ này!”

Thưa quý ông Nguyễn Phùng Phong và quý vị. Tôi nghe được
chút ít tiếng Anh. Nhưng để trình bày trọn vẹn ý tưởng của mình
thì không được nên tôi đã lỡ dại nhờ “Mục Sư Tự Phong” Ngô
Đắc Lũy dịch khi gặp bà Elisa David ([email protected])
– Deputy Processing Coordination của IRC (International
Rescue Committee) dịch giúp. Vì thế mà bây giờ tôi “bị” bà ấy
giúp đỡ can thiệp với US. Embassy in Bangkok phối hợp với phía
US. Consulate in Hochiminh City giúp cho tôi được “bị” hưởng
quy chế P1 and SR. Thật là tai hại! Cám ơn lời khuyên của quý
ông!

Thưa quý vị, chính sách “Công An Hoá Toàn Dân” của cộng sản
cực kỳ thâm độc nhưng rất thành công. Chúng sử dụng đủ mọi
cách để làm sao tạo cho bằng được sự nghi kỵ giữa mọi người lẫn

nhau để dễ bề cai trị. Chính sách ấy Hồ Chí Minh đã được đào
tạo bài bản từ QTCS III, Nga Sô và Tàu. Chính sách đã được
HCM ứng dụng từ những ngày phôi thai của đảng cướp CSVN
mà cho đến nay vẫn còn hiệu lực, vượt thời gian và cả không gian.
Ngay ngày đầu tiên tôi vừa đặt chân đến Thailand, tôi đã nhận
được một thư cảnh báo về “tên MS tự Phong Ngô Đắc Luỹ” của
quý ông Lê Nguyên hồng. Sau đó tôi lại nhận điện thoại của quý
ông Đổ Hữu Nam cũng cảnh báo với tôi về MS Lũy và hẹn gặp
tôi. Từ đó đến nay tôi hoàn toàn không gặp hai quý ông đó vì tôi
có những nguồn thông tin riêng để giữ mình. Tôi cũng đã từng
nhận những email nặc danh bôi nhọ MS Lũy với những lời lẽ hạ
cấp, mô tả cảnh sống “sa đoạ” của anh ấy tại Cambodia và tại
Thailand. Tại Cam thì tôi không biết, nhưng tại Thai thì tôi cũng
đã từng sống trong phòng của anh ấy (cùng sống có cả các anh
chị : Lê Văn Kỳ, Nguyễn Ngọc Huy, Nguyễn Thu Trâm và vợ con
tôi). Tôi thật sự khinh bỉ những giòng chữ sai sự thật đến bỉ ổi
của thư nặc danh và của chính quý ông Lê Nguyên Hồng viết.
Qua thư này, tôi cũng xin cám ơn cô Mỹ Dung (ở Pháp Quốc) đã
nói với tôi một câu rất thật là “Ông hãy tránh xa ông MS Lũy
ngay tức khắc”, tôi hỏi lại: “Sao vậy ?”. Cô ấy đã trả lời: “Ông
và ông Lũy là hai miếng mồi ngon của mật vụ ngoại tuyến CSVN
tại Bangkok. Tôi không thích thắp nhang cùng một lúc cho hai
người”. Qua câu nói chân tình này tôi hiểu được lý do vì sao mà
tôi và MS Lũy luôn bị bôi nhọ một cách thậm tệ. Lệnh bôi nhọ
được phát ra từ đâu?

Tôi đã liên lạc với bà Vương Thị Viếng ở Cambodia, vì bà viếng
là vợ của anh Nguyễn Tuấn Nam (Bảo Giang) là anh bạn tù của

tôi. Qua đó tôi biết được nhiều điều về quý ông. Tôi không muốn
dẫn nhiều bằng chứng ra đây làm gì khi không cần thiết. Chỉ cần
một thông tin duy nhất mà quý ông Nguyễn Phùng Phong nói với
tôi trong buổi sáng 12/04/2011 vừa qua có cả Cha Tâm, anh Lê
Văn Kỳ, anh Đổ Minh Tuyến và chị Thanh Thuỷ là tôi cũng đủ
nhận ra quý ông rồi. Ông Nguyễn Phùng Phong có xác nhận thêm
một lần nữa rằng ông là em của Cha Nguyễn Phùng Tuệ - chánh
xứ giáo xứ Phú Cam - Huế không?. Xin thưa rằng: Đừng xem
thường ai cả dù là trẻ nít!

Kính

Nguyễn Ngọc Quang”

Đó, chính “Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang đã thừa nhận
rằng nếu không có sự cứu giúp của Mục Sư Ngô Đặc Lũy thì y
“đã chết ở Poi Pet rồi”. Và cũng trong thư đó, Nguyễn Ngọc
Quang cũng từng thừa nhận là cả Quang và toàn thể gia đình đã
từng được cưu mang trong phòng của ông ấy, và rằng: “Ông và
ông Lũy là hai miếng mồi ngon của mật vụ ngoại tuyến CSVN tại
Bangkok. Tôi không thích thắp nhang cùng một lúc cho hai
người”. Vậy tại sao Quang lại trở giáo giết Mục Sư Lũy? Vu
khống Mục Sư Lũy là Sỹ Quan An Ninh của VC? Chính những
lời rêu lời rêu rao vụ vạ của "Nhà Dân Chủ" Nguyễn Ngọc Quang
đối với Mục Sư Lũy với các nhà truyền thông Nghê Lữ, Nguyễn
Chính Kết chính là động lực thúc đẫy tôi phải đi tìm hiểu sự thật.
Và sự thật đây, khiến tôi càng bàng hoàng: Khi đến Dorchester,
Boston, gặp trực tiếp bào huynh của Mục Sư Ngô Đắc Lũy, là vị

trưởng lão Ngô Đắc Hòa, một cựu Sỹ Quan QLVNCH, một tù
binh chiến tranh sau ngày mất nước đã phải trải qua 10 năm tù
đày tại các trại cải tạo Bình Điền - Ái Tử và đã đến định cư tại
Boston này đúng 20 năm về trước theo diện HO, từng làm việc
trong một số cơ quan chính phủ nay đã nghỉ hưu dưỡng và là một
trưởng lão tích cực trong mọi sinh hoạt của cộng đồng người Việt
tại Dorchester.Thật may mắn, tôi cũng được gặp Tiến Sỹ Hà Văn
Hải, người biết quá rõ về Mục Sư Lũy vì có phối hợp trong công
việc.
Thưa quý vị, sự bàng hoàng vẫn chưa dừng lại ở đó, mà khi được
đón về nhà trưởng lão Ngô Đắc Hòa nghỉ ngơi hơn một tuần lễ,
tôi càng bàng hoàng hơn, khi biết rằng “Nhà Dân Chủ” Nguyễn
Ngoc Quang đã biết rất rõ về gia thế của mục sư Ngô Đắc Lũy và
biết rất rõ rằng bào huynh của Mục Sư Lũy là một cựu sỹ Quan
QLVNCH, một nạn nhân từng bị đày đọa 10 năm trong các lao tù
cộng sản, và hiện là một công dân Hoa Kỳ, bởi vào năm 2000,
chính em trai của “Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang là Bác Sỹ
Nguyễn Ngọc Thiệu đến Hoa Kỳ tham dự chương trình Thạc Sỹ
Y Tế Công Cộng đã được Trưởng lão Ngô Đắc Hòa cưu mang
ngay tại ngôi nhà này đúng 2 năm. Và sau khi hoàn tất khóa học,
Bác Sỹ Nguyễn Ngọc Thiệu đã tiếp tục làm việc trong một số dự
án thuộc lĩnh vực y tế Việt-Mỹ nên đã cùng vợ, tức em dâu của
“Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang nhiều lần trở lại Boston và
cũng tá túc tại ngôi nhà này. Như vậy “Nhà Dân Chủ” Nguyễn
Ngoc Quang có dám chối bỏ rằng Quang hoàn toàn không biết về
gia thế của Mục Sư Ngô Đắc Lũy, rằng Quang không từng biết
bào huynh của Mục Sư Lũy là một cựu sỹ quan của QLVNCH,
từng nếm trải 10 năm tù đày qua nhiều trại cải tạo của cộng sản

trước khi được phóng thích vào năm 1985? Quang có dám chối là
em ruột cùng em dâu của Quang chưa từng nương náu trong gia
đình của bào huynh mục sư Ngô Đắc Lũy là trưởng lão Ngô Đắc
Hòa? Bác sỹ Nguyễn Ngọc Thiệu có dám phủ nhận việc này
không? Và cả việc trưởng lão Ngô Đắc Hòa đã dạy cho Thiệu lái
xe và hướng dẫn từng chi tiết cho thi để lấy bằng lái xe tại Mỹ?
Thưa quý vị sự bàng hoàng vẫn chưa dừng lại ở đó, bởi ngay tại
ngôi nhà này của cựu tù binh chiến tranh Ngô Đắc Hòa tại Phố
Leroy Street, hiện một tiểu thư con gái của bác Sy Nguyễn Ngọc
Thiệu, cháu ruột của nhà dân chủ Nguyễn Ngọc Quang là sinh
viên NGUYỄN NGỌC ANH THƯ, đã nương náu hơn một năm
qua và sẽ còn tiếp tục nương náu thêm 5 năm nữa để hoàn tất
chương trình Đại Học Y Khoa và mỗi ngày mỗi ngày nàng sinh
viên tiểu thư Nguyễn Ngọc Anh Thư được ăn ở sinh hoạt trong
căn phòng mà trước đây bào huynh của Mục sư Lũy đã sắp xếp
cho ông ở khi đến định cư tại Mỹ. Nhưng rồi Mục Sư Ngô Đắc
Lũy bị chính kẻ mình cưu mang giết chết giữa chừng. Nhưng
không phải chỉ giết chết một mình Mục Sư Ngô Đắc Lũy, mà
“Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang đã giết chết tất cả vợ con
của ông mòn mỏi ở quê nhà nữa kia.
Kính thưa quý vị, khi đang ở tại nhà của Trưởng Bối Ngô Đắc
Hòa, tôi đã kết nối với một số nhân chứng tại Hoa Kỳ cũng như
với một số người tỵ nạn tại Thái Lan qua hệ thống Skype để họ
nói rõ cho trưởng lão Ngô Đắc Hòa biết rõ hơn về “Nhà Dân Chủ”
Nguyễn Ngoc Quang, thì được ông Hòa cho biết rằng khi vừa đến
Mỹ Nguyễn Ngọc Quang đã gọi điện cho ông Hòa biết rằng “Mục
Sư Lũy lợi dụng khả năng Tiếng Anh của mình để vận động đồng
bào ở Mỹ Canada, Thụy Điển, Na Uy kêu gọi giúp đỡ cho người

tỵ nạn, nhưng khi nhận tiền thì mục sư Lũy không chia cho ai cả,
mà bỏ túi riêng hết, nên hàng trăm người tỵ nạn đã kiện lên Cao
Ủy và Cao Ủy đã tước quy chế tỵ nạn của Mục sư Lũy” Chính
thông tin này đã khiến Trưởng bối Ngô Đắc Hòa cắt đứt mọi liên
lạc với em mình từ đó. Trong thực tế thì chỉ có anh Lê Minh
Úc (+61)401 135 603 là người duy nhất vận động tiền cho 1 nhóm
người tỵ nạn tại Thái, nhưng Mục sư Ngô Đắc Lũy là người có
việc làm ổn định, có thu nhập cao, nên không thuộc đối tượng
hưởng lợi trong nhóm này. Còn đồng bào hải ngoại nếu có lòng
giúp đỡ người tỵ nạn thì họ đến tận nơi, phát tiền trực tiếp, tận tay
cho từng người tỵ nạn, và quay phim chụp ảnh để mang về trình
chiếu lại tại các cộng đồng ở hải ngoại, hoặc một số khác đóng
góp qua quỹ trợ giúp người vượt biển của Ts Nguyễn Đình Thắng
thuộc Boat People SOS. Ngoài ra chẳng ai xem tiền như vỏ hến
để mà gởi đi lung tung như lời vu cáo của “Nhà Dân Chủ” Nguyễn
Ngọc Quang đâu!
Thực Tế thì nhóm Nguyễn Ngọc Quang, Nguyễn Phùng Phong
có làm đơn vu cáo với Cao Ủy Tỵ nạn rằng Mục Sư Lũy là tình
báo Cộng Sản cài cắm vào đễ hãm hại người tỵ nạn. Còn việc hãm
hại như thế nào thì xin quý vị đọc lại đoạn thư mà “Nhà Dân Chủ”
Nguyễn Ngoc Quang viết cho “quý ông Nguyễn Phùng Phong”
như được trích dẫn trên đây sẽ rõ thôi. Ngoài “Nhà Dân Chủ”
Nguyễn Ngoc Quang ra hàng trăm người tỵ nạn khác cũng được
Mục Sư Lũy “HẠI” bằng cách lập hồ sơ cho họ để học được cấp
quy chế tỵ nạn để rồi kết cục là họ được tái định cư ở Mỹ, ở
Canada và ở Châu Âu hết, trong đó, có các trường hợp ấn tượng
hơn cả là Biệt Kích Lôi Hổ Ngô Văn Tài bị án tử hình, vượt ngục
nhưng Cao Ủy từ chối tư cách tỵ nạn vì không thuyết phục được

là Tử tù vượt ngục, nhưng rồi Mục Sư Lũy cũng đã “HẠI” ông
Tài bằng cách can thiệp với Đại Sứ Quán Hoa Kỳ để cuối cùng
ông Tài được đến định cư ở Houston Texas mà không hề có quy
chế tỵ nạn (832) 732 1060 và hàng trăm trường hợp khác, nhưng
quý vị cũng có thể liên lạc với bà Lê Thị Thu Sang được định cư
ở Nam Cali (714) 383 5998 và Bà Vương Thị Viếng hiện định cư
ở Washington State. Mục Sư Nguyễn Thành Nhân định cư ở
Pennsylvania... Tất cả đều do Mục Sư Lũy "HẠI" mà được đến
bến bờ tự do cả... và kể cả gia đình "Nhà Dân Chủ" Nguyễn Ngọc
Quang cũng không phải là ngoại lệ!
Trong khi lưu trú tại nhà trưởng bối Ngô Đắc Hòa, một trong
những người được kết nối đã gây không ít sự bàng hoàng cho gia
chủ đó là Đại Diện Khối 8406 ở Hải Ngoại, Ông Nguyễn Chính
Kết khi tiết lộ rằng, thời gian đầu lúc “Nhà Dân Chủ” Nguyễn
Ngoc Quang mới đến định cư tại Houston, ông Nguyễn Chính Kết
cũng một vài lần đến thăm gặp Quang tại nhà và Quang cũng tố
giác với ông Nguyễn Chính Kết rằng “Mục Sư Ngô Đắc Lũy là
An Ninh Tình Báo của Việt Cộng” nhưng ông Nguyễn Chính Kết
hoàn toàn không tin, vì đã biết quá rõ về Mục Sư Ngô Đắc Lũy
và rất tin tưởng và hết mực quý trọng ông.
Đối với Khối 8406 ở Quốc nội, với Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính
trị Và Tôn Giáo Việt Nam ở Quốc nội, nhất là đối với các đấng
trưởng thượng như Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế, Linh Mục Phan Văn
Lợi, Kỹ Sư Trương Minh Nguyệt thì Mục Sư Ngô Đắc Lũy là một
đồng sự đáng trân kính, là một người luôn hết lòng vì công việc

chung.

Mục sư Thân Văn Trường (+84)907872617 lại là người đặc biệt
quý trọng Mục Sư Lũy, bởi từ những khoản thu nhập do làm biên

dịch, phiên dịch cho các Đại Sứ Quán Anh, Mỹ, Úc, Canada...
hoặc thu nhập từ công việc trợ tá ngôn ngữ và văn hóa cho các
công ty sản xuất Phim của nhiều quốc gia hoạt động tại Bangkok,
Mục sư Ngô Đắc Lũy cũng dành dụm, để gởi về Mục Sư Thân
Văn Trường thăm nuôi và thuốc men cho một số tù nhân lương

tâm.

Vậy xin được hỏi hành động trở giáo đâm ân nhân của mình một
cách vô cùng tàn độc của “Nhà Dân Chủ” Nguyễn Ngoc Quang
là vì đâu? Chỉ vì sự ghen tức của cá nhân hay được sự giất dây
thuê mướn hay ra lệnh từ thế lực nào? Hay chỉ vì muốn có được
một căn phòng trống trong nhà trưởng bối Ngô Đắc Hòa để cho
cháu mình được đến nương náu 6 năm mà phải xuống tay một
cách tàn độc như thế với Mục sư Lũy? Liệu rằng “Nhà Dân Chủ”
Nguyễn Ngoc Quang có dám nhân dịp đến Dorchester, Boston để
thăm cháu mình và ôm trưởng bối Ngô Đắc Hòa mà khóc giống
như Quang đã từng ôm cựu tù Nguyễn Bắc Truyển mà khóc như
mưa tại nhà Cựu tù chính trị, cựu Đại Úy QLVNCH Nguyễn Anh
Hảo, để ăn ăn sám hối về quả đấm mà Quang đã tặng cho Luật Sư
Nguyễn Bắc Truyển trong tù khi anh Nguyễn Bắc Truyển đã đối
xử bình đẳng với tất cả mọi người tù trong đó, mà không chịu kỳ
thị hay gây chia rẽ như ý muốn của Quang? Liệu “Nhà Dân Chủ”
Nguyễn Ngoc Quang có dám nhận lỗi trước gia đình đại ân nhân
của mình về hành động trở giáo giết cả gia đình người em của họ
mà cũng là ân nhân của Quang? Nếu Quang dám nói lên sự thật
và thật lòng ăn năn, thì chắc là cháu của Quang, nàng tiểu thơ sinh
viên NGUYỄN NGỌC ANH THƯ cũng sẽ có cơ hội vượt qua
được mặt cảm tội lỗi của cha, của bác mình đối với gia đình ân

nhân đã cưu mang cha, cưu mang con, và em của ân nhân đã cưu

mang bác và đưa gia đình bác đến bến bờ tự do?

Khi trao đổi câu chuyện với trưởng bối Ngô Đắc Hòa, cựu chuẩn

úy, nữ quân nhân QLVNCH Lê Thị Ba bày tỏ mối quan ngại rằng,

với cái gene phản trắc và bất lương, bất nghĩa được di truyền từ

cha, từ bác, liệu sau 6 năm nương nhờ ở gia đình trưởng lão Ngô

Đắc Hòa rồi nàng tiểu thơ Nguyễn Ngọc Anh Thư có mang thêm

họa hại nào đến cho gia đình vị trưởng lão này hay không? Liệu

nàng nàng tiểu thơ Nguyễn Ngọc Anh Thư có tiếp tục đi phao vu

rằng "Ông Hòa và cả vợ con ông đều là Sỹ quan an ninh tình báo

cộng sản” như là người bác khả kính Nguyễn Ngọc Quang của

mình đã làm đối với ân nhân của “nhà dân chủ” này hay không

nữa?

Là sinh viên, không biết nàng tiểu thơ Nguyễn Ngọc Anh Thư có

chút liêm sỹ nào để thấy mặc cảm tội lỗi trước tội ác của cha và

của bác mình hay không?

Thưa quý vị,
Trở lại với “nhà dân chủ” Nguyễn Ngọc Quang, trước tấm thịnh
tình của anh Vũ Hoàng Hải và gia đình, đáp lời kêu gọi của Khối
8406 về sự trợ giúp cho Quang mua sắm xe hầu có phương tiện
đi lại, anh Vũ Hoàng Hải và gia đình đã mở lòng giúp “nhà dân
chủ” Nguyễn Ngọc Quang 500 Mỹ Kim, và rồi chính Quang đã
sử dụng tấm Check 500 Mỹ Kim này để vu cáo rằng anh Vũ
Hoàng Hải đã gởi cho Quang số tiền này nhằm bịt miệng, để
Quang khỏi tố giác anh Vũ Hoàng Hải là “Việt cộng nằm vùng”…
Qua sự việc đó chắc quý vị cũng cảm thấy dễ hiểu khi Quang đan
tâm giết ân nhân của mình là Mục sư Ngô Đắc Lũy và gia đình
chết một cách tức tửi, mặc dù xét trên bình diên nhân nghĩa thì
chính Mục Sư Lũy đã “tái sinh” Quang và gia đình tại Mỹ …

Trưng dẫn tấm Check 500 Mỹ Kim mà ông Vũ Hoàng Hải gửi giúp cho mua xe theo lời kêu gọi
của đại diện Khối 8406 Hải Ngoại, Nguyễn Ngọc Quang Vu Cáo ông Vũ Hoàng Hải hối lộ cho

Quang để được Quang khỏi tố giác ông Vũ Hoàng Hải là "Việt Cộng Năm Vùng"

Không biết Bác Sỹ Nguyễn Ngọc Thiệu có còn chút lương tri nào
để xấu hổ trước việc làm của anh mình? Không biết nàng sinh
viên Nguyễn Ngọc Anh Thư, mỗi ngày sử dụng căn phòng đó với
vật dụng trong phòng đó, có hiểu rằng thực ra đó là của một người
ân nhân của bác mình, nhưng đã chết tức tửi dưới bàn tay bất
lương của bác…?
Quả thật trái đất này vốn tròn và quá nhỏ, để rồi những chuyện
oan trái như vậy lại xãy ra cho cả hai gia đình vốn có ân nghĩa với
nhau, để rồi kẻ thọ ơn ra tay giết người ban ơn, và rồi con cháu
họ lại tiếp tục cậy nhờ lòng thương xót và ban ơn của chính gia
đình nạn nhân của cha, của bác mình: Oan nghiệt thay!



Thư MỜI HỌP BÁO và Thư Gửi Ông Phạm Trần Anh của "Nhà Dân Chủ" Nguyễn Ngoc
Quang

Kính thưa quý vị,
Đã ngót 40 năm rồi, kể từ khi đất nước rơi vào tay cộng sản, sở dĩ
chúng ta chưa thể thắng cộng sản bởi những người chống cộng
thực sự thì ít, mà những kẻ chống nhau và chống lại người chống
cộng thì lại quá nhiều, chỉ bở cái tôi của mỗi con người qua lớn!
“Năng thuyết bất năng hành” cổ nhân đã dạy thế! Những kẻ lên
đài lên báo trả lời phỏng vấn cứ tuyên bố vung vít là buồn đau vì
quê hương vì dân tộc chưa được tự do – Thực ra chỉ là trò loái
toét và bịp bợm. Muốn cứu nước, cứu cả dân tộc tộc đang điêu
linh, mà không cứ được ân nhân của mình lại quay giáo đâm luôn

cả ân nhân và giết chết cả gia đình họ, thì thôi xin đừng huênh
hoang nữa!
Cộng sản vốn láo lường, dối trá và tàn bạo: Ấy là bản chất của
cộng sản. Còn nhân danh là “nhà dân chủ” là “cựu tù chính trị”
mà đại láo lường bịp bợp, đại gian ác thế kia thì “đồng chí” đã
gian ác và hiểm nguy hơn cả cộng sản!
Chúng tôi cảm thấy đắng lòng khi nhận ra rằng Mục sư Lũy và
gia đình thì luôn làm đủ mọi việc để mang niềm hạnh phúc đến
cho cả tông tri họ hàng "Nhà Dân Chủ" Nguyễn Ngọc Quang,
nhưng đối lại Quang thì cứ tìm đủ mọi cách kể cả mọi thủ đoạn
đê hèn và nham hiểm nhất để gieo khổ đau cho cả gia đình Mục
Sư Lũy: Thật đắng lòng!
Tham gia hoạt động "Dân Chủ" là điều đáng trân trọng và rất được
khuyến khích.
Tham gia chống cộng là nghĩa vụ của tất cả mọi công dân yêu
nước. Tất nhiên chống cộng không phải là đặc quyền của riêng ai.
Nhưng mang danh "dân chủ" mang danh "cựu tù chính trị" mà đi
chống lại người chống cộng thì có nên không? Lại đi giết ân nhân
cứu mạng gia đình mình nữa thì có phải đạo làm người không hỡi
nhân loại?
Khi đặt tay trên bàn phím để gõ những dòng chữ này, chúng tôi
không biết Mục sư Ngô Đắc Lũy, một nạn nhân của chính những
kẻ đã thọ ơn ông, là những kẻ phú bất nhân, bần bất nghĩa, đã đan
tâm giết ông và gia đình bằng những lời vu cáo hết sức bất lương,
không biết hồn ông đã siêu thoát chưa? Xin thay mặt những người
tỵ nạn cộng sản tại Cambodge, tại Thái Lan, đã thọ ơn ông, nhưng
trong huyết quản không hề mang dòng máu phản trắc hay bội bạc,

bằng những lời này thay cho một nén hương lòng để tưởng nhớ
đến ông với lòng biết ơn sâu sắc nhất.

Ngọt ngào và cay đắng thay cho một sự thật!
Ngọt ngào và cay đắng thay một chuyến đi.
Richmond, Virginia ngày 31 tháng 8 năm 2014
Charcheoung Sao, Thái Lan ngày 01 tháng 9 năm 2014
- Quỳnh Trâm Việt Nam
- Cựu Chuẩn Úy, Nữ Quân Nhân Lê Thị Ba (+66)802237044

SỰ THẬT VỀ “CỰU TÙ CHÍNH TRỊ” TRẦN
VĂN LONG TỨC LONG RỒNG

TRẦN VĂN LONG
a/ Đúng như anh em đã xác nhận: TRẦN VĂN LONG không là
tù chính trị.

b/ Ông Long không có khả năng tự chủ trước tài chánh.
c/ Ông Long không bị sách nhiễu.
Về chuyện tiền bạc.
Tôi không nhắc đến chuyện này từ khi tôi chọn cuộc sống ẩn
dật. Ngày nay, vì chuyện đã tới lúc phải lên tiếng, vì quyền lợi
và danh dự của nhiều anh em chính trị quốc nội mà lên tiếng.
Hoàn toàn không vì giận oán ông Trần văn Long.
Khi tôi ra tù, tôi đã chuyển về Ông Long nhiều đợt qùa. Biếu
ông Long và qua ông Long xin gơỉ đến các anh em ở miền
Trung và miền Nam. Số qùa ấy tổng cộng trên 10 ngàn usd. Ông
Long đã chuyển tương đối đàng hoàng.



Trong những ngươì được gơỉ có cả ông Trương văn Sương và
anh Dương Văn Sĩ, hai ngươì tôi quan tâm đặc biệt vì cả hai đều
“con bà sơ” và đều bệnh nặng. Rất đáng trách là khi anh Dương
văn Sĩ ra tù, tôi biết được là anh chỉ nhận được cỡ 400 ngàn tiền
Vn trong suốt những năm ấy (1999- 2004) trong khi tiền tôi
chuyển cho gia đìng anh Sĩ tổng cộng 4 lần, mỗi lần 4 trăm usd.
Gạn hỏi gia đình anh Sĩ Thì em anh Sĩ xác nhận có hai hay ba
lần chi đó nhận qùa! Việc anh Sĩ, tôi nghĩ lỗi đã có nhiều phần
từ em anh Sĩ, vì sau khi anh Sĩ về, tôi có chuyển tiền qùa để anh
Sĩ làm lò bánh mì. Tất cả số tiền ấy em anh Sĩ đã tìm cách sỡ
hữu và cuối cùng là anh Sĩ ra ở một cái lều vịt!!!! Sống bằng cái
cần câu, câu cá qua ngày. Nhắc đến chuyện này, tôi không cầm
nổi nước mắt. Vì anh em đều biết, tôi thương anh Sĩ nhất trong
những anh em ở Đầm Đùn. Anh Sĩ là ngươì hơn tôi ba tuổi và
tôi học được rất nhiều ở sự can đảm điềm tĩnh của con ngươì

này.

Tình trạng ông Sương không khác là bao và tôi quy lỗi về phía
gia đình anh Sương hơn là qui lỗi về Ông Trần văn Long.
Sự kiện đáng trách thứ hai của Ông Long là số qùa tôi gơỉ về (của
ông Nguyễn Kim nhờ trao) cho ông Đổ bạch Thố và ông Trần Đế,
hai cận vệ cảm tử của ông Minh, mỗi ngươì bốn trăm … đều đã
bị ông Long giữ làm của riêng.
Điều đáng trách lớn nhất và đã làm tan vỡ tất cả tình cảm của tôi
đối vơí ông Trần văn Long là dịp tổ chức ra thăm tù cho một số
gia đình tù từ miền Nam (Ông Trương văn Lan ở Cam Ranh, Cha
của tù nhân Võ Lâm Tể (Phú Yên) và Dương văn Sĩ (Sóc Trăng).
Tôi đã chuẩn bị suốt một tháng trời khoảng 8 kg thuốc tây. Thuốc
được dán tên cho mỗi ngươì (vì tôi biết rõ ai cần thuốc gì). Đặc
biệt, phía sau các tem mạc hiệu thuốc dán ngoài các chai thuốc,
tôi đều có dấu những thông tin đặc biệt. Tất cả các chai thuốc ấy,
ngay khi về đến nhà anh Long được một hai ngày…. đã có mặt
ngoài chợ thuốc Biên hòa. Biên hòa là quê của tôi. Tai mắt của
tôi tất nhiên không thể thiếu.
Ngươì đưa thuốc về là cựu trung úy không quân Nguyễn Trọng
Nghĩa. Về tơí Việt nam Nghĩa bị tháo dạ, hỏi vợ chồng ông
Long mấy liều thuốc Smaxta nhưng không tìm đâu ra!!! Trong
khi thuốc smaxta chính tay tôi gởí rất nhiều, ít là 100 gói vì đây
là thứ anh em rất cần.
Về số tiền 8000 usd tôi chuyển vội cho các anh Nghĩa, Long và
Lê ngọc Vàng. Điểm giao tiền Hoàng duy Hùng đã gìoí thieu một
điểm giao vốn đã từng bị công an bắt Paul Thanh trươc & đó gần
1 năm. Sự kiện này tôi hoàn toàn tin tưởng Hoàng duy Hùng nên
đã đầy anh em vào mõm rọ an ninh VC. Sau nhiều năm suy nghĩ,
tôi hcắc chắn ông Hoàng duy Hùng biết rõ là anh em chúng tôi sẽ
bị sập rọ!!(sẽ viết về chuyẹn nay ở một dịp thuận tiện).

Số tiền 8000 (tháng 9/1999) đã được chia ra cho hai ngươì cất giữ.
Lê ngọc Vàng bị bắt trên đường. Số tiền đương nhiên chưa kịp
tầu tán. Ông Long đã đem tiền về được đê’n nhà. Vợ ông Long là
ngươì đặc biệt "tháo vác",Nhưng vợ ông Long báo cho tôi là số
4 ngàn ấy đã mất, bị tịch thu. Hỏi về cuộn băng ghi hình trại tù
Đầm Đùn và đội đập đá (chính trị) vợ ông Long noí là đã mất .
Trong khi chính tay Nghĩa và ông Vàng đã quay được nhiều chi
tiết quan trọng.
Những khoản tiền tôi vừa nêu là tiền chung góp & của bà
con khắp nơi , trong đó nhiều nhất là đồng bào ở San Joe. Tôi đã
cay đắng suốt nhiều năm trời vì sự thất bại này.
Những khoản tiền riêng (bòn rút của vợ), tôi gởi cho Long để làm
vốn, khoảng 8 ngàn usd) số tiền ấy tôi không kể vào đây vì là tiền
riêng.
Việc điều tra hồ sơ án chính trị của cơ quan thẩm quyền LHQ có
sự can thiệp và thông tin đặc biệt từ phía Hoa Kỳ. Từ căn bản án
hình sự mà hét khống là án Phục quốc… là một sự coi thường
công luận đến lố bịch.
Việc chỉ noí một lần.
Kính cáo.
Phạm Văn Thành.
8 quai de la Marne

77450 Conde Saint Libiaire.

France

BỘ MẶT THẬT CỦA CHỦ TỊCH MẶT TRẬN
KHÁNG CHIẾN LÊ HUY TÂM, TỨC LEE
HAY TÂM RÂU, MỘT TÀN DƯ CỦA CHÍNH

PHỦ VIỆT NAM TỰ DO CỦA CHÚ CHÁNH
BỊP



Phan Hữu Trí - Đảng Nhân Dân Hành Động, Xứ Bộ Chùa

Tháp

Trong số những hướng dẫn viên du lịch người Việt Nam tại
Vương Quốc Thái Lan, có một nhân vật khá nỗi tiếng thường giới
thiệu với du khách rằng bản thân tên LY (LEE), nhưng ít ai biết
rõ rằng Ly hay Lee, chính là Lê Huy Tâm, tức Tâm Râu, một cựu
tù thuộc trại Kiên Giam A 20 Xuân Phước, vượt ngục năm 1995,
và đã có thời là Chủ Tịch Mặt Trận Kháng Chiến thuộc chính phủ
Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh, tức Chú Chánh Bịp.
Vậy, Thực Chất Lê Huy Tâm là ai?

"Chủ Tịch Mặt Trận Kháng Chiến" LÊ HUY TÂM (LEE)
cùng cô vợ Mo Ma Kham người Miến Điện

Lê Huy Tâm sinh năm 1954 tại An Khê, Bình Định, trình độ học
vấn lớp 9/12, từng thụ án tù chung thân tại trại Kiên Giam A 20
Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh. Năm 1995 Lê Huy Tâm

vượt ngục và trốn sang Cambodge. Lúc đầu, Lê Huy Tâm sống
bằng nghề hớt tóc dạo cho đến khi gặp gỡ Nguyễn Phùng Phong,
cũng là một bạn tù, lúc bấy giờ đã quy phục chính quyền cộng sản
Việt Nam, làm chỉ điểm cho cơ quan tình báo của Việt Cộng thuộc
Đại Sứ Quán Công Sản Tại Phom Penh, dưới sự lãnh đạo của
tướng Van Na, cục trưởng cục tình báo Cambodia, nhờ vậy
Nguyễn Phùng được quyền cầm đầu một đường dây buôn người
từ Việt nam sang bán vào các quán dâm tại Cambodge và các
nước khác trong vùng Đông Nam Á, đồng thời Nguyễn Phùng
Phong cũng làm chủ động mại dâm Bình Phong và lãnh đạo một
băng nhóm xã hội đen chuyên bắt cóc tống tiền mà địa bàn hoạt
động chủ yếu là Nam Vang, Kampongsom và Siêm Riệp.

“Chủ Tịch Mặt Trận Kháng Chiến” LÊ HUY TÂM cùng Trùm buôn
người và kinh doanh thân xác phụ nữ NGUYỄN PHÙNG PHONG

trong một thương vụ đón “hàng” tại phi trường Suvanabhumi,
Bangkok

Qua sự dìu dắt của trùm mafia Nguyễn Phùng Phong, Lê Huy
Tâm lấy một má mì đang làm chủ một động mại dâm khác, tên là
Kim Anh, và Lê Huy Tâm thôi nghiệp hớt tóc dạo mà chuyển qua
hoạt động buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ với tư cách
là chủ động mại dâm Kim Anh cho đến năm 1998, Lê Huy Tâm
rời bỏ Cambodge, vượt biên giới sang Thái Lan tham gia chính
phủ Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh, Đây là thời điểm
mà Nguyễn Hữu Chánh đưa ý kiến tổ chức đại hội biên thùy vào
dịp 30 tháng 4. Để thực hiện kế hoạch này 60 người Việt tị nạn
“tân tuyển” được thu gom đưa ra biên giới Thái Lan – Campuchia,
lén chặt cây, dựng nhà sàn, lập vài cơ sở lậu gọi là “căn cứ kháng
chiến”. Nguyễn Hữu Chánh đã bổ nhiệm Lê Huy Tâm làm chủ
tịch mặt trận, tổng chỉ huy căn cứ kháng chiến. Ngày 29 tháng 4
năm 1998, một phái đoàn hải ngoại khoảng 70 người từ tứ phương
đến căn cứ, gồm một số người Mỹ, Người Italia thất nghiệp và cả
một số người Thái được Nguyễn Hữu Chánh thuê đóng vai nhân
viên CIA, tỷ phủ, chủ nhà băng ủng hộ công cuộc kháng chiến
của chính phủ Cách mạng Việt Nam Tự do của Nguyễn Hữu
Chánh và thủ tướng quốc nội Nguyễn Hoàng Dân. Sáng sớm 30
tháng 4, đại hội biên thùy bị Cảnh sát Thái Lan bao vây, lục soát
gây hỗn loạn. Đến trưa, nhờ quân lực Thái Lan giải cứu, căn cứ
ổn định lại và Chánh cố thực hiện được vài lễ kỷ niệm. Nhưng
hôm sau, Cảnh sát Thái Lan lại ập tới bố ráp dữ hơn trước. Đoàn
khách hải ngoại may mắn thoát khỏi vòng vây, còn các “cán bộ
cách mạng quốc nội” thì bị bắt giữ. Thế nhưng Chú Chánh cũng
kịp chụp được một số hình ảnh, quay được vài đoạn phim với vai
diễn của nhóm người Việt lưu vong trong quân phục rằn ri mới,

với khẩu hiệu, biểu ngữ, khách quốc tế… thật giả lẫn lộn. Vào
thời gian này, Lê Huy Tâm chung sống với một góa phụ người Y
Sản và cùng với chú Chánh Bịp tiếp tục lừa đảo hàng ngàn người
yêu nước ở hải ngoại đóng góp tài chánh để nuôi quân mà theo
chú Chánh Bịp là lên đến hàng chục ngàn người đang trú đóng tại
một mật khu thuộc tỉnh UBON, miền Đông Bắc Thái Lan, mà
thực chất chỉ có trên dưới 60 người vô gia cư mà Chủ Tịch Mặt
Trận Lê Huy Tâm chiêu dụ từ Cambodge và từ Long Cưa, Long
Yãi dọc biên giới Thái-Miên. Đây là khoảng thời gian mà Lê Huy
Tâm sống như một ông vua không ngai bằng tiền tài huy động từ
các cộng đồng người Việt quốc gia ở hải ngoại, mà theo nhiều
cựu "kháng chiến quân" thì Lê Huy Tâm cư xử với thuộc cấp tàn
ác hơn một bạo chúa, có những "kháng chiến quân" vì đói khát vì
bị ngược đãi phải treo cổ tự vẫn thì Lê Huy Tâm ra lệnh cho thuộc
cập lột sạch quần áo trước khi đem vùi xuống các huyệt mộ đã
đào sẵn để răn đe "binh sỹ" và sau khi chôn xong là phải san bằng
để xóa hết dấu vết, nhưng tuyệt đối cấm không được dắp thành
nấm mộ.
Trong phần cuối của một bản phúc trình hai năm tham dự tổ chức
Nguyễn Hữu Chánh từ năm 1997 đến năm 1998, Thiếu tướng
Nguyễn Duy Hinh cho rằng vở tuồng cần chấm dứt: “... Đôi ba
người ngẩn ngơ hay thiếu suy nghĩ không biết rằng tất cả đã bị
lộ, đã dại dột nhận tiền, nghe theo lời Chánh mang một vài bó cờ
hay truyền đơn về Việt Nam nên sa vào bẫy. Đây là một minh
chứng rằng Chú Chánh đã đưa các chiến hữu vào tử địa để kiếm
lợi riêng.” Ít nhất đã có 37 người do Lê Huy Tâm tức Lee, Chủ
Tịch Mặt Trận, Tổng Chỉ Huy “Căn Cứ Kháng Chiến” cử về nước
với những bó truyền đơn, nhưng khối chất nổ để thực hiện hành

vi khủng bố tại một số địa điểm được Nguyễn Hữu Chánh chỉ
định tại Sài Gòn. Điều đáng thương cho những người nhận nhiệm
vụ nhập nội này đã không biết rằng chính “Thủ Tướng” Nguyễn
Hữu Chánh và “Thủ Tướng” Nguyễn Hoàng Dân và Chủ Tịch
Mặt Trận Lê Huy Tâm đã cung cấp tất cả thông tin về chiến dịch
“Hòa Bình” và chiến dịch “Qua Sông” cho cơ quan an ninh của
Cộng Sản Việt Nam, cho nên lần lượt 37 nhân sự của Chính phủ
Cách mạng Việt Nam Tự do vừa đặt chân đến Sài Gòn, chưa kịp
hành động gì thì đã bị tóm gọn và đã bị đưa ra tòa án xét xử với
tội danh “Khủng Bố” vào ngày 16 tháng 5 năm 2001 với những
mức án hết sức nặng nề mà không ít người đã chết trong các trại
giam do bệnh tật vì bị giam chung với những phạm nhân hình sự
đã nhiễm bệnh lao hoặc bệnh AIDS. Hiếm hoi có một vài người
sống được đến ngày mãn án đã được trả tự do như Nguyễn Thị
Thu Thủy, Huỳnh Bửu Châu, Huỳnh Anh Tú, Huỳnh Anh Trí…
Điều đáng lưu ý ở đây là mặc dù được “chính phủ” thông qua chủ
tịch mặt trận Lê Huy Tâm giao trọng trách nhập nội, nhưng cũng
chính chính phủ và chủ tịch mặt Trận đã mật báo cho cơ quan an
ninh Việt Nam về kế hoạch nhập nội đó, để các chiến sỹ nhập nội
bị bắt, bị đưa ra tòa và lãnh án tù nhằm tạo tiếng vang cho Chính
phủ Cách mạng Việt Nam Tự Do và cho “Thủ Tướng” Nguyễn
Hữu Chánh, nhưng trong suốt thời gian chịu án tù, tất cả 37 “chiến
sỹ” của Chính phủ Cách mạng Việt Nam Tự do đều là những
người tù mồ côi, chỉ nhận được sự trợ giúp của quỹ tù nhân lương
tâm cũng như của Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị Và Tôn Giáo
Việt Nam mà chưa bao giờ có được một lời thăm hỏi hay một viên
thuốc Aspirin hay một đồng xu thăm nuôi nào của Chính phủ
Cách mạng Việt Nam Tự do cả. Đến nay những lãnh đạo quốc nội

của Chính phủ Cách mạng Việt Nam Tự do như Thủ Tướng
Nguyễn Hoàng Dân, Đại tướng Nguyễn Văn Sỹ đều đang im hơi
lặng tiếng. Riêng “Chủ Tịch Mặt Trận” Lê Huy Tâm, tức Lee, sau
khi được tái định cư ở Đan Mạch một thời gian đã quay lại
Bangkok, Thái Lan từ năm 2006 sống bất hợp pháp bằng giấy tờ
tùy thân giả mạo của Thái, tại một chung cư 32 E Soi 40
Srinakalin tức soi Suphaphong, tại Phường Yung Charoeun, hạt
Nọong Bòn, Quận Bravet thuộc Bangkok, Thái Lan và hiện là
tour guide cho môt công ty du lịch của Việt Nam là công ty Sex-
Tour “Tọon Xảm” tức là công ty du lịch 333. Công việc hằng
ngày của “Chủ Tịch Mặt Trận” Lê Huy Tâm là đưa đón du khách
Việt Nam nhất là các quan chức cao cấp của Hà Nội đi hành lạc
theo các Sex Tour tại Thái Lan. Ngoài ra “Chủ Tịch Mặt Trận”
Lê Huy Tâm còn tiếp tục móc nối những người Việt Nam đang
tạm dung trên đất Thái tham gia vào tổ chức Chính phủ Cách
mạng Việt Nam Tự do (CPCMVNTD) để tiếp tục đưa các chiến
sỹ “sang sông” vào các nhà tù của Cộng Sản Việt Nam nhằm tiếp
tục tạo tiếng vang cho Chính phủ Cách mạng Việt Nam Tự do
(CPCMVNTD) của Chú Chánh. Đặc biệt gần đây nhất, "Ngài
Chủ Tịch" Lê Huy Tâm, tức Tâm Râu Hay Lee còn khai trương
một số quán phở Việt Nam tại Bangkok và một số vườn rau xanh
tại những vùng ven Bangkok với chiêu bài là "gây quỹ phục quốc"
nhưng thực chất là để "chiêu mộ" những người Việt thực sự yêu
nước, với mong muốn giải thể chế độ cộng sản, giành lại tự do,
dân chủ cho quê hương, để rồi đưa họ "Qua Sông" với những bó
truyền đơn, những khối thuốc nổ, rồi mật báo cho các cơ quan an
ninh của CSVN mà Lê Huy Tâm vẫn thường xuyên tiếp cận qua
các Sex-Tours, để tiếp tục đẫy những người yêu nước vào vòng

lao lý, nhằm lập công với "đảng và nhà nước" CSVN hòng chuộc
tội vượt ngục, hầu có thể tiếp tục sống yên ổn tại Thái Lan với
người vợ gốc Miến Điện là Mo Ma Kham mà Lê Huy Tâm đã
chung sống sau khi từ bỏ bà góa phụ người Y Sản mà Chủ Tịch
Mặt Trận Kháng Chiến Lê Huy Tâm từng chung sống trong
những năm đầu mới đến Thái Lan.
Mong rằng những thông tin này sẽ giúp cho cộng đồng người
Việt hải ngoại, đặc biệt là những người Việt đang tạm dung trên
đất Thái Lan, Cambodge hãy luôn cảnh giác với những âm mưu
thâm độc và bịp bợm của một tàn dư Nguyễn Hữu Chánh tại Thái
Lan, để không phải chịu cảnh tù đày lao lý để PR cho Chính phủ
Cách mạng Việt Nam Tự do (CPCMVNTD) bịp bợm.



Vùng Tam Biên Thái-Miên-Lào, ngày 9 tháng 8 năm 2015
Phan Hữu Trí - Đảng Nhân Dân Hành Động, Xứ Bộ Chùa
Tháp

CẢNH BÁO CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT
QUỐC GIA TẠI THÀNH PHỐ HOUSTON
TEXAS VỀ MỘT CƠ SỞ KINH TÀI CỦA
VIỆT CỘNG LÀ MỘT TIỆM HỚT TÓC
TRÊN ĐƯỜNG WESTMINSTER, HOUSTON
CỦA MỘT TÌNH BÁO VIỆT CỘNG TRONG
VAI MỘT Ả GÁI ĐIẾM LẪY LỪNG ĐẤT
VIỆT PHAN THỊ BÉ VÀ NGUYỄN PHÙNG
PHONG

Trùm Gái Điếm, Trùm Tú Bà PHAN THỊ BÉ và Trùm Buôn người NGUYỄN PHÙNG PHONG

Phan Hữu Trí - Xứ Bộ Chùa Tháp Đảng NDHĐ

Hầu như đối với tất cả mọi người dân Việt, khi đề cập đến những người
đàn bà dâm đảng trong lịch sử thì người ta thường nghĩ đến những quái
kiệt dâm đảng Trung Hoa như Kim Liên, người tình của Tây Môn Khánh
trong Kim Bình Nhi hay Vũ Hậu tức Võ Tắc Thiên... Nhưng ít ai biết rằng
trong giới phụ nữ Việt cũng có mốt số đàn bà dâm đảng với danh tiếng
lẫy lừng trong giới những người buôn hương bán phấn mà các cụ nhà ta
xưa kia thường gọi là những kẻ bán trôn nuôi miệng. Ả gái điếm lừng lẫy
giang hồ ấy là Phan Thi Bé.

NGUYỄN PHÚ CƯỜNG, NGUYỄN MINH CẢNH VÀ NGUYỄN ANH TUẤN 3 TẾN GIÁN
ĐIỆP ĐƯỢC CÀI CẮM SANG MỸ

Phan Thị Bé sinh ngày 16 tháng 3 năm 1962 tại Châu Phú, Châu Đốc, An
Giang, năm 1978 Phan Thị Bé kết hôn với Nguyễn Văn Sô là giám thị
trại giam Định Thành, An Giang khi Bé vừa tròn 16 tuổi.
Năm 1992, khi Cơ Quan Quyền Lực Lâm Thời Của Liên Hiệp Quốc Tại
Cambodia - UNTAC- được thành lập thì Phan Thị Bé được chồng là Công
An Nguyễn Văn Sô đưa sang Phnom Penh để phục vụ giải nhu cầu quyết
sinh lý cho lực lượng UNTAC trong vai trò một gái điếm chuyên nghiệp
tại nhà thổ Bình Phong, do Nguyễn Phùng Phong làm chủ. Đây là thời kỳ
vàng son của những chị em phụ nữ Việt Nam bán hoa tại Cambodia nói
chung và của Phan Thị Bé nói riêng. Bởi với giá mỗi lần đi khách là 100
USD thì mỗi ngày Phan Thị Bé cũng kiếm được từ 5.000 đến 6.000 USD
nhờ vậy mà chỉ riêng trong 2 năm hiện hữu của UNTAC tại Cambodia từ

1992 đến 1993 Phan Thị Bé dù đã sống một cuộc đời hết sức xa hoa, mà
người đời thường gọi là "Sang Như Đĩ" thì Phan Thị Bé cũng đã dành
dụm mua được hàng chục lô đất ở quê nhà Châu Đốc An Giang.



Thẻ Tỵ Nạn Của Ả Gái Điếm PHAN THI BÉ

Tất nhiên là Phan Thị Bé cũng tiếp tục nghiệp bán trôn tại nhà thổ Bình
Phong mà theo cô ả thì "Cuộc đời làm gái sướng như tiên, nằm ngã nằm
nghiêng cũng khối tiền". Tất nhiên là những năm sau này, khi lực lượng
UNTAC đã rút khỏi Cambodia thì thu nhập của "chị em" không còn cao
ngất như trước nữa, phần vì sau nhiều năm "tác nghiệp" mà đối tượng
khách làng chơi là các binh sỹ UNTAC với đủ thành phần, đủ sắc tộc, cho
nên "chiếc lá đa" đã nhão nhoẹt, vì vậy mà Phan Thị Bé chuyển sang hoạt
động buôn người bằng cách về quê hương Miền Tây dụ dỗ các bé gái tuổi
từ 12 đến 18 nói là đưa lên Nam Vang bán phở bán cà phê với mức lương
từ 200 USD đến 600 USD mỗi tháng, nhưng thực chất là khi lên đến
Phnom Penh thì Phan Thị Bé bán các cháu vào nhà chứa Bình Phong của
Nguyễn Phùng Phong để bán trinh cho các đại gia "Ốc Nha" của xứ chùa
tháp, rồi sau đó, Nguyễn Phùng Phong cùng một số nhân viên của Đại Sứ
Quán Cộng Sản tại Phnom Pênh cấp Pass Port cho các nạn nhân rồi tiếp
tục bán các nạn nhân vào các nhà thổ ở khắp nơi thuộc khu vực Đông
Nam Á.



LỆNH TRUY NÃ NGUYỄN PHÙNG PHONG TỘI CƯỚP CỦA GIẾT NGƯỜI

Năm 2006 khi nhà chứa Bình Phong của Nguyễn Phùng Phong bị đánh
sập do Hội Phụ Nữ Cambodia và Tổ Chức chống buôn người của IOM
Cambodia thực hiện, thì Tú Bà Trần Thị Bình là vợ của Nguyễn Phùng
Phong bị kết án 5 năm tù về tội buôn bán hơn 360 gái Việt Nam vị thành
niên để làm nô lệ tình dục. Nguyễn Phùng Phong phải bán hết mọi tài sản
trị giá hơn 3 triệu USD để lo lót chạy chọt, nhờ vậy mà được thoát án tù.
Lúc này để tạo chứng cứ ngoại phạm, Nguyễn Phùng Phong gia nhập Hội
Thánh Tin Làn Mennonite của người Việt tỵ nạn tại Phnom Penh, đồng
thời lấy cô gái điếm Phan Thị Bé làm vợ. Dù vậy cả Nguyễn Phùng Phong
cùng Phan Thị Bé vẫn tiếp tục buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ
tại một nhà chứa mới có tên mới là Phong Kennedy trên đường 130, đối
diện Sharky Bar mà dân bản xứ thường gọi là Bar Cá Mập.
Biết được Nguyễn Phùng Phong là một người tỵ nạn, sẽ có cơ may định
cư tại một đệ tam quốc gia, tên công an Việt Cộng Nguyễn Văn Sô đã cấy
tiếp 3 đứa con trai của y cùng y thị Phan Thị Bé là Nguyễn Phú Cường,
Nguyễn Minh Cảnh và Nguyễn Anh Tuấn (tức Nguyễn Văn Hưng) lên
Phnom Penh làm con ghẻ của Nguyễn Phùng Phong để chuẩn bị cho kế
hoạnh cài cắm gián điệp sang Mỹ.
Tháng 9 năm 2008 Nguyễn Phùng Phong đưa cô gái điếm với chiếc lá đa
nhão Phan Thị Bé cùng 3 con của y thị sang Bangkok xin tỵ nạn, nơi mà
Nguyễn Phùng Phong, Phan Thị Bé cùng 3 đứa con trai của tên công an
Nguyễn Văn Sô đã thực hiện nhiều cuộc đánh phá bôi nhọ những người
chống cộng trong suốt thời gian đại gia đình buôn người và kinh doanh
thân xác phụ nữ này lưu dung tại Bangkok, Thái Lan.
Đầu tháng 8 năm 2014 Nguyễn Phùng Phong, Phan Thị Bé, Nguyễn Phú
Cường, Nguyễn Minh Cảnh và Nguyễn Anh Tuấn với hồ sơ tỵ nạn giả
mạo đã được tái định cư tại thành phố Chicago thuộc tiểu bang Illinois.

Tất nhiên với nền Luật Pháp của Hoa Kỳ chắc chắn đại gia đình buôn
người và kinh doanh thân xác phụ nữa này không thể tiếp tục sống bằng
cái tội ác buôn người như chúng đã thực hiện suốt 17 năm dài ở Cambodia
với hàng trăm mãnh đời Việt là những cháu bé vị thành niên bị chúng bán
vào các nhà thổ. Nhưng chắc chắn là tên tình báo cộng sản Phan Thị Bé
cùng các con trai Nguyễn Phú Cường, Nguyễn Minh Cảnh và Nguyễn
Anh Tuấn cùng tên "bố già" ghẻ Nguyễn Phùng Phong vẫn sẽ tiếp tục hoạt
động gián điệp cho cộng sản Việt Nam bởi chúng đã được đầu tư quá
nhiều tiền bạc để hoạt động ở Cambodia, cũng như ở Thái Lan và tất nhiên
nhà cầm quyền CSVN cũng đã tiêu tốn rất nhiều tiền để cài cắm đến Mỹ.

Vùng Tam Biên Thái Miên Lào tháng 7 năm 2015

Phan Hữu Trí

Kính mời quý vị dành chút thì giờ quý báu để xem và suy gẫm
về con người tự phong cho mình là "ĐẠI ÚY, ĐẠI ĐỘI
TRƯỞNG BIỆT KÍCH MỸ", mà hoạt động buôn người và kinh
doanh trinh tiết trẻ em và thân xác phụ nữ suốt hơn 17 năm
qua:


Click to View FlipBook Version