Mất đi một người đàn bà là như vậy đó. Có lúc, mất đi một người đàn bà cũng là mất đi tất cả đàn bà. Cứ thế, chúng tôi trở thành những người đàn ông không có đàn bà. Tiếp theo là mất đi Percy Faith, Francis Lai, 101 Strings. Mất đi cúc đá và cá vây tay. Tất nhiên mất luôn cả tấm lưng quyến rũ của nàng nữa. Vừa nghe bản “Moon River” do Henry Mancini chỉ huy, tôi vừa xoa lưng của M theo nhịp ba du dương. Waiting round the bend. My Huckleberry friend… Nhưng tất cả những thứ đó đều đã biến mất. Chỉ còn sót lại mẩu tẩy cũ và khúc bi thương của những thủy thủ đằng xa. Tất nhiên là cả con kỳ lân cô độc giương cái sừng lên bầu trời bên cạnh đài phun nước nữa. Cầu cho giờ này M đang ở trên thiên đường – hoặc nơi tương tự thiên đường – và nghe bản “A Summer Place”. Cầu cho nàng được bao bọc bởi thứ âm nhạc mênh mang, không ngăn cách ấy. Mong là không phải nhạc của Jefferson Airplane (Thượng đế chắc cũng không đến mức tàn nhẫn như vậy đâu. Tôi hy vọng thế). Mong rằng trong lúc nghe tiếng gảy vĩ cầm trong bài “A Summer Place”, thi thoảng nàng sẽ nhớ tới tôi. Nhưng tôi không dám đòi hỏi nhiều. Tôi mong rằng kể cả không có tôi, M vẫn có thể sống hạnh phúc, an lạc ở đó cùng với thứ âm nhạc thang máy vĩnh cửu. Là một trong những người đàn ông không có đàn bà, từ đáy lòng, tôi mong cầu điều này. Ngoài ra, tôi chẳng thể làm gì khác. Hiện giờ. Có lẽ vậy.