Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 1 | Page Page 1 Lệ Khánh Lệ Khánh tên thật là Dương Thị Khánh, sinh năm 1944 tại Thừa Thiên Huế.Lệ Khánh sống ở thành phố Dalat. Từ năm 1964 đến năm 1966, nhà xuất bản Khai Trí đã in liên tục năm tập thơ Lệ Khánh mang tên là “Em Là GáiTrời Bắt Xấu”,sau đó Lệ Khánh còn in thêm 2 tập “Vòng Tay Nào Cho Em (1966),và “Nói Với Người Yêu” (1967). Lệ Khánh yêu và bị lụy vì tình.Hồn thơ của Khánh đắm chìm trong mù sương Đà Lạt thuở nào xa. "Nhưng nhờ yêu, Lệ Khánh đã có những vần thơ để đời. Lệ Khánh có quan hệ tình cảm với nhà thơ kiêm nhạc sĩ Thục Vũ (Trung tá Vũ Văn Sâm) một trong những nhà thơ mặc đồ kaki khá nổi tiếng, và cuộc tình này khá bền bỉ, bền bỉ tới khi ThụcVũ đã rời khỏi hồng trần mà vẫn chưa dứt". (theo Hồ Nam)
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 2 | Page Page 2 Chiến Y Làm Đẹp Phố Phường Trời hôm nay nắng buồn hong gió thổi Chiến y về làm đẹp phố cao nguyên Em lặng nhìn, mang chua xót làm riêng Rưng rức nhớ ... em gượng cười quên cả? Chiến y đó nhưng chỉ toàn xa lạ. Em cúi đầu nước mắt nhẹ vương mi Áo cưới ngày nào ... bạn cũ vu quy Nên áo chiến người yêu xa vắng phố Vui hạnh phúc họ quên em gái nhỏ? Hay dỗi hờn, hay khóc giận vu vơ Tình đơn phương cô bé sớm làm thơ Và khôn lớn khi tuổi đời chưa lớn Trời hôm nay bướm buồn bay lởn vởn Bướm đùa hoa, hoa cợt bướm ... vui chưa? Em nghĩ mình, em thẹn với hồn thơ Thơ vẫn đẹp, sao hồn em chẳng đẹp Áo muôn sắc giữa phố phường khép nép Chiến y về làm hồng má hây hây Mắt đa tình gợn suối tóc bay bay Alpha đỏ đẹp màu môi con gái Em kỷ niệm với mía đường tình ái Nên độc hành tìm áo chiến ngày xưa Để đem về ướp trọn mấy vần thơ Thơ nhè nhẹ gửi người trai lính chiến
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 3 | Page Page3 Đêm dừng quân có bao giờ anh biết Có một người em gái nhỏ thương anh Luôn nguyện cầu đất nước thôi chiến tranh Ngày trở lại, có tình em đón đợi Hôm nay gió, hoa anh đào phất phới Có một người “thi sĩ nhỏ” cô đơn Gọi tên anh ... một tiếng gọi rất buồn: Người biên ải có thương người hậu tuyến? Trời Dalat hôm nay nhiều áo chiến Áo chiến mùa đông pha màu đỏ alpha Em nhớ anh nên nước mắt em nhòa Song gạt vội: Bụi đường bay ác quá! Người Đợi Thư Anh Mấy tháng rồi - Vẫn chờ thư anh đó Chuyện ngày xưa từ kỷ niệm qua nhanh Bác phu trạm ngang hoài thư chẳng có Xót xa nhiều - em vẫn đợi tin anh Anh lỗi hẹn quên thư về em gái Lời giận hờn đem trả lại ngày xưa Từ tình yêu em gửi vào ngang trái Là ngôn từ em xếp đặt thành thơ Anh lạ quá - "người ta " chờ thư mãi Đợi mấy ngày phải khóc suốt bao đêm Bác phu trạm như nhìn em ái ngại Giận anh ghê - Ờ, mai mốt bắt đền Em là kẻ đợi chờ thư anh dó Đếm thời gain nghe rét buốt tron gtim
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 4 | Page Page4 Thương tâm sự nửa vời cô gái nhỏ Mắt thu buồn về gói chuyện riêng em Hai Mùa Thu Dalat Bây giờ trời vào thu nên em buồn thương nhớ Đà Lạt sáng sương mù Mimosa vàng nở Thôi anh đừng giận nữa nhớ về thăm em nhé lá ngập tràn đại lộ chờ anh về. Em kể ... Hai mùa thu Đà Lạt trời mưa rưng rưng hoài ân tình em mất mát nhưng nào đâu trách ai Bây giờ trời vào thu cho em nhiều kỷ niệm mình quen nhau ngày xưa chừ xa rồi lưu luyến Em Là Gái Trời Bắt Xấu Chiều chúa nhật đợi chờ anh mãi mãi Sao trễ giờ cho chua xót anh ơi! Hẹn hò chi? Chừ lỡ dở cả rồi Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt. Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc Liệu người ta đáp trả lại hay không Đến bao giờ dẫm được xác pháo hồng
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 5 | Page Page5 Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới Anh hẹn đúng hai giờ anh sẽ tới Nhưng sao chừ trời đã tối... anh đâu? Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đó Tôi gục mặt khóc thầm bên cửa sổ Mà cô đơn trời hỡi vẫn cô đơn Nơi xa xôi, anh có biết tôi buồn Anh có biết tôi cười mắt ngấn lệ Anh lỗi hẹn hay là anh đến trễ Cho chiều nay đường phố lạnh mưa thu Và đêm nay thành -thị ướt sương mù Người con gái gục đầu thương mệnh bạc Chuyện thủy -chung biết lấy gì đổi chác Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay Sao yêu anh cho đau khổ thế này Thà câm nín như ngày xưa anh nhỉ ? Vì Thượng -Đế đày tôi làm Thi -Sĩ Nên tâm tình trào ngọn bút thành thơ Dâng riêng anh anh nhận lấy, hững hờ Tôi hổ thẹn bực mình đem đăng báo Thiên hạ đọc bảo rằng tôi nói láo Đẹp như tiên vờ nói xấu vô duyên Buồn không anh? Một số kiếp truân chuyên Làm con gái không bạc vàng nhan sắc Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc Người ta sao? Không nói chuyện ân tình Hẹn hò rồi còn nỡ để một mình Tôi đứng đợi suốt chiều mưa chúa nhật Lần sau nhé bận gì anh cứ khất Xin sẵn sàng đứng đợi vạn mùa đông Bạn bè đi qua trao vội thiếp hồng Tôi vẫn mặc để chờ anh trọn kiếp Lệ Khánh
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 6 | Page Page6 HỒN EM LÀ CẢ TRÙNG DƯƠNG LẠNH Gió lạnh đêm này ... anh ở đâu? Hồn em lành lạnh chợt dâng sầu Đêm khuya đọc khẽ lời kinh nguyện Lạy Chúa thương mình cho lấy nhau. Chúa ở trời cao, anh ở xa, Còn em mãi mãi nước mắt nhòa. Anh ơi! chợt hiểu thì tan tác, Tan tác như đời một kiếp hoa. Em xót thương mình quá nhớ anh, Đêm đêm gối chiếc ngủ sao đành. Hồn em là cả trùng dương lạnh, Là nghĩa trang chôn số kiếp mình. Tờ lịch rơi rồi, tờ lịch qua, Tháng năm anh hỡi, đếm sao vừa, Thời gian ai tính bằng giây phút (Xin tính dùm tôi nỗi xót xa). Đêm quá khuya rồi, lạnh ở đây, Câu kinh cầu nguyện đã dâng đầy. Lời kinh khắc khoải vào tâm sự, Chúa ở xa rồi, Chúa có hay? 1965. VÒNG TAY NÀO CHO EM (Lỡ yêu người có vợ con Thì đừng nói chuyện sắt son mà buồn) & «Vòng tay này ôm vợ Còn vòng tay nào anh ôm em?» Mấy ngày đi qua trong hạnh phúc êm đềm Chừ trả lại để mai về xứ lạnh
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 7 | Page Page 7 Vẫn vòng tay với tình yêu hiu quạnh Buốt giá nào trong tâm sự nhớ thương Còn gì đâu ngoài những nụ hôn buồn (Cho nhau đó ... có bao giờ miễn cưỡng?) Em chợt hiểu ... nhưng bằng lòng tận hưởng Ái ân này ... sao ngắn ngủi ... yêu đương? Đây, cho anh nguồn hạnh phúc trong hồn Đẫm nước mắt nhưng tròn câu chân thật Vòng tay anh ... chắc giờ đây quá chật? Ôm vợ hiền, ôm con dại ... còn đâu Vâng, còn đâu người con gái đến sau Thương, nhớ, tiếc ... sao ngỡ ngàng biết mấy? BIẾT THẾ EM LẤY CHỒNG Những ngày mưa Đà Lạt Chờ hoài không thư anh Chắc lòng anh đổi khác Tình yêu sao mong manh Chuyện ngày xưa còn đó Những vòng tay còn đây Những phong bì nho nhỏ Với lời thư mây bay Em vẫn còn cất đủ Từ những giòng giận hờn Trọn đời em sẽ giữ Dối lòng không cô đơn Thư anh viết tha thiết Sao bây giờ anh quên
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 8 | Page Page8 Còn đâu lời âu yếm Ngày xưa dâng cho em Ôi lòng dạ đàn ông Mấy ai mà hiểu được Biết thế em lấy chồng Không yêu anh từ trước Bây giờ chuyện lỡ rồi Mà em thì thủy chung Cầu xin đến trọn đời Không còn yêu ai nữa. CHẢI TÓC Không có lược, cháu bắt đền chú đó Tóc rối bời, lát nữa biết sao đây «Nếu người ta co hỏi bảo gió bay» Lời chú dặn, nghe chừng ai tin hở? «Đừng giận hờn, nín đi cô cháu nhỏ Lược đây rồi, đưa chú chải đầu cho.» Mười ngón tay làm răng lược chưa so Chú gỡ nhẹ «tóc ân tình» rối vội Giận chú lắm, ngày mai, thôi chẳng tới Mặc chú chờ, cho đáng tội hôm nay Buông cháu ra, xin nới lỏng vòng tay Đừng có thế, cháu không còn thương chú Kỷ niệm đó chiều nay về giữa phố Khi cháu nhìn có hai kẻ yêu nhau Tà áo dài cô gái thoáng chút nhàu Tóc buông xoã trên bờ vai rối nét
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 9 | Page Page9 Chuyện ngày xưa cháu cố tình chôn chết Trong mộ tim làm nghĩa địa hoang sầu Chú phụ phàng cháu không giận chú đâu Dù vẫn khóc, những lần thương nhớ chú Lần tình tự hôm nào xin trả đủ Để chú làm hành lý tuổi trung niên Để chú còn yêu nữa, chú yêu thêm Con gái đẹp của phố phường đô thị Cháu đã trót vương vào người nghiệp dĩ Nên trọn đời phải dang dở yêu thương Và chiều nay tóc cháu rối rất buồn Không có chú để bắt đền chú chải. YÊU THƯƠNG VÀ OÁN HỜN Sài Gòn đẹp cho cháu nhiều kỷ niệm Kỷ niệm buồn và bi đát chú ơi Từng vòng tay, từng ánh mắt, đôi môi Còn đọng vết trền hình hài cháu gái Thư chú hỏi bao giờ cháu trở lại Để phố phường Đô Thị ngập yêu thương Rất tái tê cháu nức nở trong hồn Rất đau đớn, cháu oán hờn chú lắm Càng oán chú, cháu càng yêu say đắm Càng giận hờn cháu lại thấy si mê Vì yêu thương nên nước mắt ướt nhoè Đêm trở giấc cô đơn ngàn gối lẻ Chú ăn cướp trọn linh hồn cháu bé
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 10 | Page Page10 Chú bạo tàn bóp vỡ trái tim thơ Hẹn bao nhiêu rồi chú vẫn làm ngơ Tàn ác quá - một con người như chú Tại yêu chú nên những lần không ngủ Mặt đối hình cháu nhớ chú vô biên Chú biết không ? Trời giá lạnh Cao Nguyên Mà cháu phải những đêm dài thao thức Thư chú viết (cháu mang nhiều ngờ vực) «Đến bao giờ cháu trở lại thành đô?» Thôi chú ơi đừng nhắc chuyện ban sơ Tội cháu lắm, tuổi đời chưa bạc tóc. TIẾNG KINH CHIỀU Chiều mùa thu heo may Gió vàng lên ngọn cỏ Nắng dài vương chân mây Riêng mình em đứng đó Cửa giáo đường còn mở Một linh hồn bơ vơ Chúa ơi đời con khổ Từ vương nghiệp làm thơ Em quỳ bên tượng chúa Chắp hai tay nguyện cầu Từng hồi kinh nho nhỏ Là những lời thương đau Chiều Đà Lạt lành lạnh Như hồn em giá băng Giáo đường sao vắng lặng
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 11 | Page Page11 Tình mình sao cách ngăn Từng hồi kinh nối tiếp Từng lời xin Chúa ơi Con yêu chàng tha thiết Chàng yêu con trọn đời Vòng tay Chúa hiền từ Không ôm tròn hai đứa Nên em còn làm thơ Khóc tình yêu dang dở. VIỂN VÔNG Những bài thơ tâm sự Viết hoài cho người yêu Mai sau mà còn giữ Chắc mình đỡ quạnh hiu Bây giờ không duyên nợ Mình không lấy được nhau Thôi thì vì duyên số Không nên nghĩa cau trầu Những con anh lớn lên Và con em ... (nếu có) Mình tác hợp nhân duyên Nên vợ chồng trẻ nhỏ Con trai anh đẹp quá Con gái em ... ngoan hiền Mình sẽ là sui gia Vì hai trẻ nên duyên
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 12 | Page Page12 Hồi môn cho con gái Là những bài thơ em Trời ơi ... vì ngang trái Mới tính chuyện thần tiên. ĐÂU PHẢI TẠI EM Hôm qua nhận thư anh Với những giòng trách móc Anh mắng vậy ... sao đành Chừ âm thầm ... em khóc Đâu phải em phản bội Anh hờn mà chi anh Đâu phải em nói dối Để dở dang chuyện mình Nghìn xưa đến nghìn sau Vẫn thương hoài mũ đỏ Vẫn còn thương trời cao Và hoa dù trong gió Nhưng đừng bắt em yêu Trai thiên thần áo chiến Rồi em về quạnh hiu Mất dần câu âu yếm Xin anh đừng trách mắng Đừng giận hờn chi em Anh ơi ... sao cay đắng Những giòng thư buốt tim Đừng hờn em gái nhỏ
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 13 | Page Page13 Đừng ghét ... người yêu xưa Tình em chừ theo gió Không mong hẹn tuổi chờ.
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 14 | Page Page14 HỜN DỖI Đã ba ngày em đợi thư anh đó Thứ năm buồn úp mặt khóc biết không? Em giận anh, tức quá muốn lấy chồng Cho xong chuyện để đừng thương với nhớ Anh kiêu lắm cứ tưởng mình mũ đỏ Đại úy «to» rồi quên con bé Cao Nguyên Đang chờ thư anh, viết mãi một tên Tên anh đó, người chi lười rứa đó Vậy mà hẹn «Này ngoan em gái nhỏ Đừng yêu ai anh sẽ viết nhiều thư Vì anh ghen nên cả những giấc mơ Em chỉ được nhớ mình anh, em nhé.» Rất ngoan ngoãn để bây giờ, như thế Ba hôm rồi sao chẳng thấy thư đâu Ghét Sài Gòn thành phố lắm sắc màu Trai đô thị không bao giờ đúng hẹn Anh đã hẹn sáu lần thư anh đến Trong một tuần (chừ sao vắng ba hôm) Tại trời mưa bác phu trạm ngại đường Calmette dốc gập ghềnh xe máy hỏng? Em nhất định mai không thèm trông ngóng Đại úy gì lười hơn hủi nữa cơ Ba ngày rồi con bé chả làm thơ Tức rứa đó, để bi chừ em lại khóc.
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 15 | Page Page15 NÓI VỚI NGƯỜI YÊU Những bài thơ cho anh Những thư tình đã viết Sao tàn nhẫn cho đành Để bạn bè đọc hết? Nhưng vì em yêu anh Nên sẵn sàng tha thứ Bởi vì chuyện chúng mình Không bao giờ dang dở Bởi vì anh thú tội Nên em càng yêu hơn Bởi vì Vua biết lỗi Hoàng Hậu chả nên buồn Sau mấy tháng giận hờn bây giờ yêu nhau lại Em không còn cô đơn Đêm dài thôi tê tái. Mẹ Maria Mẹ Maria kính mến Ơn phước Mẹ ban tràn Đường xa con tìm đến Mẹ ơi, có muộn màng? 15.04.1991
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 16 | Page Page16 Nguyện cầu Ngày xưa xin Chúa một điều: Chúng con mong nhận thật nhiều tình nhau. Cứ gì pháo đỏ trầu cau, Mới nên nghĩa nặng tình sâu cả đời. Chỉ xin được Chúa nhậm lời, Chúng con thề sẽ suốt đời yêu nhau. Nhưng rồi Chúa ở trên cao, Lời thề ai đã bay vào hư không. Ngợi ca Chúa Con ngợi ca Thiên Chúa đến vô cùng Vinh danh Chúa không bao giờ sao lãng Dù núi Sọ gập ghềnh con chẳng quản Nguyện một lòng thờ lạy Chúa toàn năng. 28.07.1991 Ru con (Nhớ lại lời ru khi con còn nhỏ) Đêm khuya con trở giấc hồng, Tay ôm cổ mẹ, môi nồng sữa thơm. Vòng tay Mẹ sát thân ôm, Vỗ về tiếng hát thương con bạc phần. Riềm mi con khép dần dần, Ầu ... ơ mẹ hát tiếng trầm tiếng cao. Con ơi, đời mẹ lao đao, Mới 20 tuổi, khổ đau duyên tình.
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 17 | Page Page17 Ầu ... ơ ... tóc mẹ còn xanh, Mẹ đơn chiếc chỉ riêng mình con thôi. Đêm khuya con mẹ ngủ rồi, Mẹ ôm gối chiếc, ngậm ngùi thương thân. 03.08.1991 Lỡ Chuyến Đò Đường ngang qua Tân Bình Mưa rơi ướt áo bóng anh nhạt nhòa Sáu năm trước kể cũng xa Sáu năm sau bỗng thiết tha lạ lùng Anh buồn trời mưa rưng rưng Em buồn nước mắt ngập ngừng trên mi Bây giờ lối rẽ em về Bây giờ đã lỡ ước thề ngày xưa Ngày xưa tình yêu là thơ Giờ đây thì phải đợi chờ kiếp sau Chúng mình đã trễ chuyến tàu Tàu rời ga lạnh, chở sầu về xa Thương anh nước mắt em nhòa Thôi mai đừng ghé đừng qua bên này Đường Chi Lăng lạnh heo may Chiều Bà Chiểu với bóng gầy em đi Muốn anh sang đón em về Ngập ngừng lại sợ ê chề đắng cay Lời yêu xưa gió làm bay Lời thơ ngày cũ vẫn say lòng mình Chiều nay lên quận Tân Bình Trời mưa có ướt tóc anh rối buồn Yêu anh thì thấy tủi hờn Muốn thôi… lại sợ không tròn hẹn xưa
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 18 | Page Page18 Nếu yêu cũng phải hững hờ Bởi chưng sợ kiếp vẫn chờ dở dang Đời em đã lỡ đò ngang Qua sông gặp bến bẽ bàng buồn chưa Lạy trời xin tạnh cơn mưa Ô hay mình khóc thành Thơ cho người Lang thang chân bước rã rời Nghe mưa tháng bẩy thương đời Chức Ngưu Đường về lối cũ đường xưa Có người thơ đứng chờ mưa tạnh dừng Em giờ sợ chuyện ái ân Sợ qua bến mộng thêm lần dở dang Sáu năm trước có đò ngang Sao anh không đón em sang cùng thuyền Để bây giờ lỡ làng duyên Em anh phải khóc từng đêm thật buồn Lệ Khánh Nói Với Anh Kể từ lỡ chuyện thương yêu Tôi đơn hành với những chiều tương tư Còn chi ..biết nói chi chừ ? Anh ơi nước mắt làm thơ đêm dài Kiếp tài hoa chịu đắng cay Mang thân con gái ...thế này hoài sao? Biết thương năm mấy tuổi đầu Biết yêu từ dạo chưa sầu ái ân Bây giờ lại cũng chia phân Duyên tôi lần nữa trăm phần xót xa
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 19 | Page Page19 Tám Câu Cho Anh Trời mưa trắng xoá mặt đường Hình như mưa ướt cả hồn em anh Ngàn đau thương nhớ chuyện mình Có đâu khóc mãi ân tình dở dang Anh toan tính chuyện đá vàng Rồi anh lại để phũ phàng cho em Hình như mưa ướt trong tim Cho nên mới lạnh riêng mình em thôi Thư Ngỏ gửi LỆ KHÁNH Nhận được tuyển thơ " Bến Tâm Hồn" của "14 khuôn mặt 50 năm nặng tình thơ" (NXBThanh niên 8-2007) có vài khuôn mặt bạn bè đáng nhớ: Tuệ Mai (1923-1982),Lý Thụy Ý (1947- ),Kiên Giang-Hà Huy Hà (1927- ) ... và cuối cùng Lệ Khánh(1944 - )...Tôi bồi hồi gõ đôi lời :" vỗ nợ' với Lệ Khánh đây. Chắc Lệ Khánh còn nhớ, lần tôi lên Đà Lạt chơi (đi cùng với Hoàng Vũ Đông Sơn), tôi hứa sẽ in được một tập thơ mang tên Lệ Khánh, dầy khoảng 100 trang, với Lời Tưạ cuả Ý Nhi (tôi sẽ năn nỉ Ý Nhi viết sau); bởi lẽ thời hậu chiến chỉ một nhà thơ nữ làm tôi xúc động thật sự, khi đọc "Em Là Gái Trời Bắt Xấu.." (có đến năm tập do Nhà sách Khai Trí Saigon in trong vòng ba năm, thơ hay lại bán rất chạy, so với Nguyễn Bính thời tiền chiến, thì "anh chỉ nhì thôi còn em đã nhất thật rồi"). Bẩy năm trôi qua, chưa in được tập thơ cho Lệ Khánh mà 3 năm nay tôi đã bỏ làm xuất bản; như vậy là đã thất hứa thật sự! Vậy, chỉ còn cách chuộc tội, là ngồi trước bàn phím, gõ thơ Lệ Khánh, và mong đuợc sớm đăng trên mạng, trước tạ tội với tác giả và sau giới thiệu với độc giả năm châu, bốn biển ba bài thơ tuyệt hay cuả Lệ Khánh.
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 20 | Page Page20 Vậy thì Lệ Khánh ơi! làm sao tác giả nỡ nhẫn tâm tự nhận " em là gái trời bắt xấu" cho được, khi nhìn chân dung in ở bià 4 tuyển thơ? Thế Phong 1966
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 21 | Page Page21 CHUNG THỦY Ngày đó bây giờ.. em lớn lên Tóc nhung như mẹ, mắt u huyền Đến nhà tôi ngỡ người năm ấy Nhớ thuở ân tình kết một đêm Dạo ấy quê hương bừng khói lửa Mùa Thu đất nước dậy đao binh Bao nhiêu nhà cháy, bao thây ngã Xác giặc nằm chênh với xác mình. Tàu nhổ neo rồi tay vẫy tay Khăn em đưa tiễn lệ đong đầy Hai mươi năm lẻ tôi về lại Tóc bạc chung đầu bên rượu say. EM CHẲNG BAO GIỜ CÓ THỂ TIN ANH Anh muốn nói những gì anh muốn nói Vì hẹn thề là mây khói anh ơi Em không tin lời ước hẹn đầu môi Không dấu tích.. trong ân tình chót lưỡi Hẹn cho lắm rồi một người tức tưởi Gối chăn buồn đêm lại khóc trong tim Nức nở cũng chỉ một riêng em Cay đắng vẫn tặng người con gái bất hạnh Anh tỏ tình như áo len che lạnh Cởi ra rồi trời vẫn buốt thế thôi Nhưng biết rằng lời hẹn ước đầu môi
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 22 | Page Page22 Em vẫn nhận để dối lòng... yêu đó Anh muốn nói những gì anh cứ nói Vì hẹn thề là bọt biển tan nhanh Chẳng bao giờ em có thể tin anh Là chung thủy riêng mình cô gái xấu... (8 -1966) VỤNG DẠI Thơ tôi viết bằng âm thanh tình ái Chép lên đầu trang lịch sử tình yêu Đem dâng người tôi đã nhớ thương nhiều Và đã trót nói ra lời âu yếm Tại tôi xấu nên chịu nhiều thua thiệt Tại tôi nghèo mới vương mắc thương đau Anh đến đây bằng giấc mộng ban đầu Cho ân ái tôi cuồng si trong đó Là ảo tưởng là những gì tan vỡ Tôi cúi đầu hỏi nhỏ "Tại làm sao?" Anh bỏ đi tôi úp mặt nghẹn ngào Tình mới chớm đã vội vàng dập tắt Anh xa quá phố phường thành sa mạc Tôi quên mình như hiện hữu nơi đây Và đày tôi làm tội phạm phương này Xin chấp nhận... để ngàn đời chung thủy Cho dù tôi có là thi sĩ Rất đa tình (nhưng yêu chỉ anh thôi) Nếu mai sau ai hò hẹn vạn lời Tôi xin hứa yêu hoài mãi anh đó
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 23 | Page Page23 Có tin không tình người em gái nhỏ Không sắc, tiền nhưng có lắm thủy chung Giàu tình yêu nên nguyên vẹn một lòng Là thương lắm người trai ngoài sương gió Nơi biên cương, chắc gì anh thấu rõ Chiều hậu phương em gái bỗng dại khờ Giấy bút kia cô bé vội làm thơ "Răng lạ rứa tình yêu là vụng dại ". .. CHẢI TÓC Không có lược, cháu bắt đền chú đó Tóc rối bời, lát nữa biết sao đây «Nếu người ta co hỏi bảo gió bay» Lời chú dặn, nghe chừng ai tin hở ? «Đừng giận hờn, nín đi cô cháu nhỏ Lược đây rồi, đưa chú chải đầu cho.» Mười ngón tay làm răng lược chưa so Chú gỡ nhẹ «tóc ân tình» rối vội Giận chú lắm, ngày mai, thôi chẳng tới Mặc chú chờ, cho đáng tội hôm nay Buông cháu ra, xin nới lỏng vòng tay Đừng có thế, cháu không còn thương chú Kỷ niệm đó chiều nay về giữa phố Khi cháu nhìn có hai kẻ yêu nhau Tà áo dài cô gái thoáng chút nhàu Tóc buông xoã trên bờ vai rối nét Chuyện ngày xưa cháu cố tình chôn chết
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 24 | Page Page24 Trong mộ tim làm nghĩa địa hoang sầu Chú phụ phàng cháu không giận chú đâu Dù vẫn khóc, những lần thương nhớ chú Lần tình tự hôm nào xin trả đủ Để chú làm hành lý tuổi trung niên Để chú còn yêu nữa, chú yêu thêm Con gái đẹp của phố phường đô thị Cháu đã trót vương vào người nghiệp dĩ Nên trọn đời phải dang dở yêu thương Và chiều nay tóc cháu rối rất buồn Không có chú để bắt đền chú chải. YÊU THƯƠNG VÀ OÁN HỜN Sài Gòn đẹp cho cháu nhiều kỷ niệm Kỷ niệm buồn và bi đát chú ơi Từng vòng tay, từng ánh mắt, đôi môi Còn đọng vết trền hình hài cháu gái Thư chú hỏi bao giờ cháu trở lại Để phố phường Đô Thị ngập yêu thương Rất tái tê cháu nức nở trong hồn Rất đau đớn, cháu oán hờn chú lắm Càng oán chú, cháu càng yêu say đắm Càng giận hờn cháu lại thấy si mê Vì yêu thương nên nước mắt ướt nhoè Đêm trở giấc cô đơn ngàn gối lẻ Chú ăn cướp trọn linh hồn cháu bé Chú bạo tàn bóp vỡ trái tim thơ Hẹn bao nhiêu rồi chú vẫn làm ngơ
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 25 | Page Page25 Tàn ác quá - một con người như chú Tại yêu chú nên những lần không ngủ Mặt đối hình cháu nhớ chú vô biên Chú biết không ? Trời giá lạnh Cao Nguyên Mà cháu phải những đêm dài thao thức Thư chú viết (cháu mang nhiều ngờ vực) «Đến bao giờ cháu trở lại thành đô ?» Thôi chú ơi đừng nhắc chuyện ban sơ Tội cháu lắm, tuổi đời chưa bạc tóc. Giờ Phút Chia Tay Mười giờ rưỡi phi cơ rời phi cảng Em đi rồi trả đô thị cho anh Về Cao Nguyên tiếp nối bước đơn hành Nẻo gió lạnh riêng mình em bước vội Tân Sơn Nhất - Phi trường buồn vời vợi Mình xa rồi, còn kỷ niệm thôi ư? Nắng Sài Gòn em ép chuyện tâm tư Gói kỷ niệm đem theo về xứ lạnh Mười giờ rưỡi, chim sắt buồn cất cánh Em xa anh ...nước mắt dậy trong hồn Toan ôm nhau mình toan gửi môi hôn Nhưng giận lắm ...cô tiếp viên cười khẽ Em đẩy anh ra ...hồn em nhỏ lệ Nước mắt rưng buồn, quay mặt bước nhanh Lên phi cơ nghèn nghẹn gọi tên anh Và xa vắng ai uống giùm lệ nóng? Mười giờ rưỡi, phi cơ rời xứ nóng
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 26 | Page Page26 Em trở về Đà Lạt với cô đơn Đô thị này còn những dấu chân buồn Anh ở lại có nghe nhiều tiếc nuối ? Độc Thoại lạy Thượng Đế thương con một tâm hồn bé nhỏ giữa dòng đời cô đơn xin người đừng ruồng bỏ cuộc đời như vô nghĩa bởi con không đẹp giàu sao người không ban bố nên u buồn thương đau con là người vô tội giữa cuộc sống muôn màu gọi tên người nức nỡ lệ tràn đôi mắt sâu lạy Thượng Đế thương con cho tình đẹp duyên tròn để con không sầu hận không nuốt lệ tuổi hờn mười chín năm đau khổ nặng tình một kiếp thơ bị cuộc đời ruồng bỏ trở thành kẻ dại khờ
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 27 | Page Page27 Đêm Không Ngủ Cháu cũng biết bây giờ chú quên cả Chuyện ngày xưa từ ước hẹn ban đầu Chú trả về cho quá khứ dài sâu Cháu tiếc nuối chuyện tình trong ngang trái Nửa đêm qua, trở mình nghe tê tái Chú đâu rồi? Gió lạnh quá đi thôi Cũng hình như có tiếng lá thông rơi Ngoài sân vắng đọng màn sương lấp lánh Trăng đã lặn, đêm tối về cô quạnh Cháu cô đơn tình ái cũng cô đơn Từ xa xôi, nằm úp mặt khóc buồn Đêm trở giấc nên đêm dài rưng rức Chú có nghe lòng cháu thổn thức? Chú có cười cháu si dại đam mê? Vâng tùy chú, cháu vẫn nước mắt nhoè Đêm thức giấc gối hồng hoen ước lệ Từ đó buồn, cháu buồn hơn như thế Chú vô tình hay tàn nhẫn chú ơi Gió rét ghê, cháu lạnh quá mất rồi Chăn chiếu đó, mà sao vô dụng quá Chú đừng giận, đừng hờn cháu chú nhá Thơ dù điên, tình ý chẳng điêu đâu Tại cháu yêu quần áo chiến đẹp màu Người nhạc sĩ có mắt buồn vạn thuở Chú đã lớn cháu không còn bé bỏng Nên có quyền cháu viết chuyện yêu đương
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 28 | Page Page28 Nhiều đam mê, nhiều khao khát trong hồn Để duy nhất tặng người yêu ...của cháu Bài Thơ Cho Khánh Xót xa biết mấy mươi lần Khi anh đọc lại những vần thơ yêu Nắng tan hoa xuống đường chiều Yêu em yêu cả những điều trái ngang. Hàng cây nghiêng bóng che tàn Hồn đơn độc đón muôn vàn đớn đau. Kể từ lần chót gặp nhau Niềm tin anh giữ có cầu gì hơn. Tính em hay giận hay hờn Hiểu rồi mà vẫn thấy lòng xót xa Từng đêm bên bóng trăng tà Nhớ em ôm cả Hằng Nga vào lòng Từng đêm mưa lạnh bên song Mà nghe như thể tiếng lòng thở than Đời anh như nắng thu tàn Yêu em dâng cả muôn vàn ái ân Yêu em anh mới âm thầm Nhỏ từng giọt máu lên đàn anh yêu Tình anh như áng mây chiều Tình em như nắng vương nhiều mây bay Xót thương một xác thân gầy Mòn vai áo chiến thân đầy đoạ thân. Thục Vũ
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 29 | Page Page29 Đàn Thu Tay Ngọc Thơ Đinh Hùng - Thục Vũ phổ nhạc (a) Thái Thanh ca - Hồ Điệp ngâm thơ & (a) Nhạc sĩ Thục Vũ tức cố Trung Tá Vũ Văn Sâm nguyên thuộc Sư Đoàn 5 BB đã chết trong lao tù CS năm 1978. Vợ của Nhạc sĩ là nhà thơ Lệ Khánh - tác giả tập thơ Người Con Gái Trời Bắt Xấu - hiện đang sống với các con tại tỉnh Lâm Đồng - Đà Lạt. Lệ Khánh - Tháng 11/2007 _____________________________ không có ai trở về làm nắng ấm...
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 30 | Page Page30 Buổi tương kiến Mai Anh - Lệ Khánh Mai Anh chụp hình nhà thơ Lệ Khánh ở nhà phải không? Nhìn bà vẫn còn nét sang trọng dù cuộc đời bà trải qua nhiều truân chuyên. Mai Anh chụp được những hình ảnh này hay quá. Ngắm tấm hình thấy cô Lệ Khánh thật đẹp ..lão và trông vẫn dễ thương như ngày nào ! Vậy là Mai Anh “quen thân” với cô Lệ Khánh lắm rồi! Mai Anh cho chị biết dạo này đời sống vật chất và sức khỏe của cô LK ra sao nhé . Cảm ơn Mai Anh nhiều lắm. Thưa Chị! Cô Khánh về mặt sức khỏe thì cũng tạm, ngoài chứng bệnh già thông thường mà nhiều người vẫn hay mắc phải là chứng cao huyết áp và đôi mắt hiện tại nhìn rất kém, vì ngoài bệnh cận bẫm sinh, mắt cô còn bị cườm nên thị lực sa sút. Điều này đã làm cô đi đứng chậm, phản xạ không nhanh. Còn lại thì không có gì đáng kể, nhìn vào sắc mặt làn da thì trông cô khỏe. Em có đặt một vài câu hỏi với cô: MA: Bây giờ cô đã vui chưa sau những gì đã qua", LK: (Lắc đầu) cũng như sóng gió đã lặng, người ta thấy dễ thở và nhẹ nhàng hơn, còn vui thì dường như lòng đã chai sạn. MA: Hiện giờ cô sống bằng gì? LK: Chỉ quanh quẩn làm việc nhà, giữ trẻ cho những người quen để kiếm thêm, còn lại là nhờ vào Thục. MA: Thục bây giờ làm gì? Bao nhiêu tuổi? LK: Cháu Thục đã 40 tuổi đang làm cho Công Ty Xe Khách Phương Trang - Đà lạt. Đến lượt cô hỏi Mai Anh LK: Mai Anh là ai? Có phải nhà báo?? (cô sợ nhà báo) MA: (laughing) Chỉ là người hâm mộ, chưa làm hại ai, cô không có gì phải lo về Mai Anh. Hai cô cháu cùng cười, rồi em bật máy tính mở trang phố xưa cho cô xem, một cách tình cờ cô đã nghe lại âm thanh của người xưa, mà cố gắng không để nước mắt không đoanh tròng.
Lệ Khánh Em Là GáiTrời Bắt Xấu 31 | Page Page31 Sau buổi nói chuyện ngắn ngủi, hai cô cháu đèo nhau lên viếng mộ Bà Tương Phố, vòng về Hồ Mê Linh chụp hình rồi vào chợ Chi Lăng ăn nem nướng. Kết thúc Mai Anh đưa cô Khánh về nhà và hẹn sẽ gặp lại. Cô ở một căn nhà lớn được chia nhỏ thành nhiều phòng. Các con của Cô Khánh chia nhau mỗi người một "giang sơn", phần Cô là một căn phòng nhỏ, nằm trong góc nhà nhưng hơi chật. Đó là tất cả những gì mà em ghi nhận trong lần đầu hạnh ngộ với cô Khánh. Một chút thông tin, mong được làm vui lòng cả nhà, nhất là chị H của em..