Trong thời gian cộng tác với Thúy Nga Paris, vì là ca sĩ độc quyền, được nhiều ưu ái nên không tránh khỏi bị có người ghen ghét. Tôi có chiếc váy đầm rất đẹp, trên kim sa dưới là nhung. Một lần đi hát ở Atlanta, trước giờ diễn lên thay áo, thấy ai đó chà bàn ủi nóng làm cháy hết lưng chiếc áo nhung. Tôi vừa tức vừa tiếc của về nhà cằn nhằn với chàng hoài. Chàng cứ tủm tỉm cười. Tôi cáu tiết: “Thế mà anh còn cười hả!”. Chàng nhẹ nhàng nói: “Anh mừng lắm. Mất cái áo nhưng biết vợ mình đang thành công, đang rất có giá tại sao lại không mừng?”. Với chàng, vợ được cái gì mình được cái đó, chàng chẳng mong gì hơn thế. Đôi khi tôi tự hỏi chàng là ai, ở đâu ra, sao lại yêu thương tôi đến vậy? Cứ như thiên sứ trời sai xuống để bù đắp những khổ đau mất mát của tôi. Tôi nhớ lúc ở bến phà Calais, sau khi bị cảnh sát Anh, Pháp xét hỏi, “hành” cho đến 5 giờ sáng, tôi đã mệt mỏi lịm dần đi trên chiếc ghế dài trong phòng đợi của bến phà. Chợt có tiếng nói ấm áp bên tai: “Ủa, sao em lại nằm đây?”. Mở mắt thấy chàng đứng đó. Giữa lúc tôi đau khổ sợ hãi nhất, chàng hiện ra như ông Bụt trong chuyện cổ tích mà hỏi rằng: “Vì sao con khóc?”. Và đó là cái kết câu chuyện tình duyên của tôi, cái kết mới tuyệt vời làm sao. Tới đây, trước khi khép lại cuốn sách này, tôi sẽ không nói gì thêm nữa. Chỉ xin hát một câu hát của Trịnh Công Sơn: “Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn ai, đã cho tôi...” Cupertino, CA, Tháng 4 năm 2016
Lời cảm tạ Lúc sinh thời, vào những năm cuối đời, ba tôi thường nói: “Con nên viết hồi ký đi”. Tôi cứ vâng, vâng rồi chần chừ mãi. Trước khi mất ít ngày, ba vẫn không quên nhắc tôi chuyện đó. Bản thân tôi khi nhìn lại quãng đời đã qua, tự thấy phận làm con, tôi đã mang lại cho cha mẹ những niềm vui sướng, tự hào thì ít mà đau đớn, buồn rầu thì quá nhiều, đằng đẵng. Cuốn sách này như lòng biết ơn của tôi đối với công lao sinh thành, nuôi dưỡng và dạy dỗ, dìu dắt anh chị em chúng tôi trên con đường Nghệ thuật. Và cũng là lời tạ lỗi muộn màng về những đau khổ của ba má mà tôi đã vô tình gây ra. Cảm ơn nhà văn Nguyễn Quang Lập, các bạn Nguyệt Cầm, nhà báo Huy Đức, Vũ Duy Mẫn, Lê Minh Hà, Đức Phạm - Lợi Chu, Nguyễn Lê Tiến đã luôn động viên, giúp đỡ tôi. Cảm ơn em Đinh Thu Hiền đã thúc giục, khởi đầu cho cuốn sách mà một phần chương đầu tôi kể đã được Đinh Thu Hiền viết ra và in ở VnExpress. Tôi đã sử dụng một vài đoạn nhỏ trong số đó. Cuốn sách được viết theo ký ức bản thân và qua lời kể của: ca sĩ Vân Khánh, ca sĩ Lệ Quyên và Nghệ sĩ ưu tú Khánh Hợi, ca sĩ Lưu Cường Trung (Ken Lieu), anh Lê Văn Cát, nghệ sĩ Tuấn Vinh xiếc, chị Thảo Letich, NSƯT Đỗ Mạnh Hà, nhạc sĩ Trọng Khôi - Đào, các em Bùi Văn Thảo - Bích (Berlin), NSND Quang Thọ - Ngọc Thanh, cháu Trần Hồng Quân (hàng xóm nhà phố Huế), bạn Giàu Ngô (Berlin), chị Thúy Liễu (vợ anh Đạt tóp), nhạc sĩ - giảng viên Phạm Thanh Bình (Bình sốt), NSƯT Phạm Quang Huy, NSƯT Dương Minh Đức – Đức ché, nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc, nhạc sĩ Nguyễn Quang Vinh, các bạn học: Lê Mai Tiên - Mai Ngọc Hương - Nhữ Thanh Hằng - Nguyễn Tiến Phúc. Cô Hà Huyền Nga, Tiffany Hằng Đỗ, các
anh chị Hà Quang Tuyên, Nguyễn Thị Bích Tuyên, Hà Thị Phi Yến, Hà Quang Văn, Đinh Ngọc Quyên, Nguyễn Thu Hà, Hà Thị Ái Mai, Nguyễn Lê Tiến, các em Hà Thị Ái Xuân, Hà Thị Ái Thanh, các cháu Hà Linh Chi, Hà Linh Hương, Hà Linh Thư, Hà Ngọc Ánh, các con Trần Hà Anh Vũ (Edison K. TRAN), Nguyễn Hà Vân Anh (Lisa V. NGUYEN). Không thể không kể đến những hồi ức quý giá của những người nay đã không còn nữa như bà ngoại Trần Thị Sinh, ba Hà Quang Định, má Lê Thị Ái Liên, anh Hà Quang Hiến, anh Hà Quang Sơn. Cảm ơn cố nhạc sĩ Trần Văn Khê, anh Huỳnh Ngọc Xuân - Việt kiều Pháp đã cung cấp cho gia đình những tư liệu quý giá. Cảm ơn nhà văn Chu Lai, Lê Minh Hà, nhà báo Dương Phương Vinh, Bùi Mai Hạnh, anh Henry Hoàng, Bùi Huy Hội (Dũng Hội) đã nhiệt tình ủng hộ ý tưởng viết cuốn sách ngay từ những ngày đầu. Cảm ơn nhà báo Lê Quang Vinh và các tờ báo trong và ngoài nước đã viết về Ái Vân và gia đình Ái Vân. Nhờ đó đã cung cấp nhiều chi tiết mà gia đình không được biết. Xin cảm ơn các khán giả nhiều thế hệ đã từng yêu quý Ái Vân qua những ca khúc không thể nào quên: Bài ca xây dựng, Triệu đóa hoa hồng đỏ thắm, Hãy cho tôi lên đường… Và sau cùng, xin chân thành cảm ơn các em Hoàng Anh, Ngân Hoa, Quỳnh Như, Công ty Văn hóa Sáng tạo Trí Việt - First News và NXB Hội Nhà Văn đã giúp Ái Vân biên tập, thiết kế và thực hiện xuất bản thành công cuốn sách này. Ái Vân