Và tài liệu do GS Nguyễn Tiến Hưng tiết lộ trong bài TÂM TƯ TỔNG
THỐNG THIỆU chương 18. Thoát chết lúc ra đi… với nhiều cuộc âm
mưu Đảo Chánh và ám sát cũng đã thể hiện những nguy hiểm trùng
trùng của vị Tổng Thống mà chung quanh ông là những người Cận Vệ
chúng tôi.
N/N Lê Đình An
Nguồn: http://www.canhthep.com/modules.php?op=modload&name=Fo
rum&file=view&site=kq&bn=kq_chuyendoilinh&key=1274928517&fir
st=840&last=899
HAI LẦN VƯỢT TÙ 'CẢI TẠO'
SAU NGÀY 30-04-1975
LÊ ĐÌNH AN
1. Cuộc họp báo lúc 19 giờ đêm 21-4-75
Đây là đoạn hồi ký của tôi trong những ngày Cộng Sản chiếm miền Nam,
và 2 lần vượt ngục tù cải tạo trong 3 năm sống với chế độ Cộng Sản. Hồi
ký nầy tôi viết tại trại tỵ nạn Mã Lai, Tiểu bang Kelantan, Tỉnh Kotabaru....
Mùa Thu, năm 1978.
Dĩ vãng hiện lên đầu óc tôi như cơn ác mộng bi thương buồn thảm.
... Ngày 21-4-75, tôi được báo cho biết có cuộc họp báo nơi phòng Khánh
Tiết (trong Dinh Độc Lập). Nội dung cuộc họp báo tôi chưa được biết, đó
cũng là việc làm bảo mật thường ngày của khối Cận Vệ chúng tôi...
Cuộc họp báo lúc 19 giờ đêm 21-4-75.
Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố từ chức,
bàn giao chức vụ lại cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương làm Tổng
Thống theo Hiến Pháp do Lưỡng Viện Quốc Hội chỉ định.
Trong lúc chiến sự gay go nguy hiểm, Cộng quân đã chiếm toàn miền
Trung và đang bao vây Tỉnh Long Khánh. Tin Tổng Thống Thiệu từ chức
đã làm cho toàn thể Quân Lực đang chiến đấu với Cộng quân trên khắp
các mặt trận bị giao động hoang mang mất hẳn tinh thần ...
Đến chiều ngày 28-4-75. Tổng Thống Trần Văn Hương họp báo giao
quyền Tổng Thống lại cho Đại Tướng Dương Văn Minh theo yêu cầu của
Lưỡng Viện Quốc Hội VNCH.
Ngày 29-4-75. Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh trục xuất người Mỹ
phải rời khỏi Việt Nam trong vòng 24 giờ.
Cảnh tao loạn đã diễn ra khắp nơi trong đô thành, trong khi các phái bộ
Hoa Kỳ cấp tốc rời khỏi VN do cuộc không vận khổng lồ từ các căn cứ ở
Thái Lan, Phi Luật Tân và Hàng Không Mẫu Hạm Đệ Thất Hạm Đội chờ
sẵn ngoài khơi. Trong lúc đó người dân VN cũng được không vận ra đi
với các gia đình nhân viên làm việc cho Mỹ, cũng trong số đó có cả quân
nhân, công chức cùng thoát đi.
Tình hình chiến sự càng lúc càng thêm nguy ngập, Cộng quân đã cắt hẳn
các con đường vào thành phố và đang tập trung quân để bao vây đô
thành....
Về phần tôi, sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, 2 ngày sau
tôi được lệnh hộ tống đưa Tổng Thống phu nhân lên phi trường để đi Đài
Loan.
Anh em Cận Vệ chúng tôi vẫn túc trực ứng chiến 24/24 tại Dinh Độc Lập.
Tôi được biết Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu sau khi từ chức vẫn còn ở
lại trong Dinh Độc Lập cho đến đêm 25-4-75. Phái bộ Hoa kỳ vào Dinh
rước đi cùng lúc với thành phần Nội Các chánh phủ của Ông.
Khối Cận Vệ lúc bấy giờ do Trung Tá Võ Trung Thứ điều hành, và tất cả
cận vệ viên từ sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ vẫn còn túc trực., vì nhiệm vụ
của khối Cận Vệ là bảo vệ vị nguyên thủ quốc gia . Khi Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu ra đi, chúng tôi lại có nhiệm vụ bảo vệ vị nguyên thủ
đương nhiệm Tổng Thống Trần Văn Hương và rồi đến Tổng Thống
Dương Văn Minh...
Đối với Ông Trần Văn Hương thì tôi là một trong số những Người Nhái
có nhiệm vụ bảo vệ cho Ông từ khi đang giữ chức vụ Thủ Tướng, Đại
Tướng Nguyễn Khánh giải nhiệm Ông Trần Văn Hương vào năm 1965.
Cộng Sản đã lên 7 bản án tử hình, BTL/HQ chỉ thị cho toán Người Nhái
bảo vệ an ninh cho Ông.
Ông cụ mỗi đêm thường gọi tôi đến bên Ông ngồi chung trên chiếc võng
đong đưa trong tiền đình của ngôi nhà Santa Maria tại Vũng Tàu..
Ông kể cho tôi nghe những mẫu chuyện trong đời Ông từ thời kháng chiến
chống Pháp trong bưng biền và cho đến lúc Ông ra làm Đô Trưởng đô
thành Sài Gòn Chợ Lớn, rồi đến chức vụ Thủ Tướng cho đến lúc bị giải
nhiệm...Ông thân thiết và thường khuyên bảo tôi như con cháu trong nhà.
Được vài tháng sau tôi và một số NN trở về BTL/HQ để nhận công tác đo
nước lập thủy đạo, cập nhật hải đồ các bãi đổ bộ cho toàn miền Nam, từ
Bến Hải đến Đảo Phú Quốc suốt mấy tháng trường..
Mải đến năm 1971, Ông Trần Văn Hương ứng cử Phó Tổng Thống chung
liên danh với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Khối Cận Vệ Phủ Tổng
Thống đề cử tôi làm Sĩ Quan trưởng toán Cận Vệ để bảo vệ cho Ông trong
suốt thời gian Ông cụ đi vận động tranh cử cho đến khi đắc cử.
Sau lễ Đăng Quang nhậm chức Phó Tổng Thống, toán Cận Vệ chúng tôi
trở về nhiệm sở khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống, Ông cụ gọi tôi vào và ngỏ
ý muốn tôi ở lại làm việc cho Ông, tôi cám ơn Ông cụ và từ chối..Vì nhiệm
vụ của toán Cận Vệ chúng tôi là bảo vệ cho Ông cụ và cùng lúc huấn
luyện cho toán Vệ Sĩ của Phủ Phó Tổng Thống về các phương pháp bảo
vệ an ninh cho yếu nhân do Đại Úy Cương (cháu ruột của Ông cụ) làm
Trưởng Toán.
Vì có những liên hệ như trên nên khi Phó Tổng Thống Trần Văn Hương
đảm nhiệm chức vụ Tổng Thống VNCH do Tổng Thống Nguyễn Văn
Thiệu bàn giao, tôi lại nhận trách nhiệm Sĩ Quan Cận Vệ cho Ông cụ.
Đến ngày 28-4-75.Đại Tướng Dương Văn Minh nhận chức vụ Tổng
Thống VNCH do Lưỡng Viện Quốc Hội yêu cầu Tổng Thống Trần Văn
Hương bàn giao..
Đại Úy Trần Bá Huệ (cháu ruột của Tổng Thống Dương Văn Minh) giữ
chức vụ Trưởng Phòng Cận Vệ, lại giao cho tôi và Chuẩn Úy Trang Đức
cận sát để bảo vệ cho TT Dương Văn Minh. Đại Úy Huệ biết rõ và tin
tưởng khả năng võ thuật và tác xạ của tôi vì Đại Úy Huệ phục vụ bên Võ
Phòng Phủ Tổng Thống lúc trước, nên Đại Úy Huệ thường thao dượt
luyện võ với tôi. cũng vì vậy mà tôi phải túc trực 24/24.
Tối đêm 29-4-75. Cộng quân pháo kích vào đô thành khắp nơi, tôi và
Thiếu Tá Trần Chí Đức Trưởng Toán 4 Cận Vệ, đang phân phối điểm gác
tại tư dinh số 3 đường Trần Qquý Cáp, Đại Úy Huệ giao cho tôi tấm vải
trắng để xé ra đeo trên cánh tay trái để làm ám hiệu, tôi nghi ngờ hỏi Đại
Úy Huệ: Tại sao lại dùng vải màu trắng làm ám hiệu ? Đại Úy Huệ không
trả lời. Thiếu Tá Trần Chí Đức Trưởng Toán 4 liền lên xe Jeep bỏ đi mất.
Một lúc sau thấy không an toàn vì pháo kích nên Tổng Thống Minh và
Nội Các chánh phủ cùng gia đình vào dinh Độc Lập nghỉ đêm..
Trung Tá Võ Trung Thứ họp Sĩ Quan chúng tôi lại và rưng rưng nước mắt:
Có lệnh cấp trên, các Anh Em hãy nghe tôi..Hãy nghĩ đến gia đình các
anh .. mà theo lệnh cấp trên. Buông súng xuống .Tất cả nhục nhã nầy tôi
xin gánh chịu..các anh đừng nên chống lại nữa vô ích...
Trung Tá Thứ còn nói nhiều nữa...Nhưng tôi không còn nghe gì được nữa
cả..uất hận tuôn trào.. Tôi cảm thấy chơi vơi..nhục nhã ..đau đớn ê chề..
Tôi nghĩ nếu chúng tôi thật sự chống trả thì dầu cho Cộng quân có bao
vây dinh Độc Lập bằng chiến xa, pháo binh hay tấn công bằng phi cơ, thì
chúng tôi cũng có thể giữ được ít nhứt là nửa tháng...Chúng tôi căm tức
nhưng biết mình cũng không xoay sở được gì..!
Sau khi suy tính cùng các anh em Cận Vệ, tôi và một số anh em cùng lên
xe Jeep chạy đến Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ với hy vọng được rời khỏi Việt Nam
trong những chuyến trực thăng di tản cuối cùng, chớ không thể bó tay đầu
hàng Cộng Sản được..
Nhưng chúng tôi không thoát được định mạng đã an bài, vì khi đến Tòa
Đại Sứ Mỹ nhìn thấy dân chúng đang chờ đợi ngoài vòng rào đông quá,
không thể nào trực thăng chở đi hết được vì đúng 12 giờ đêm 29-4-75 là
hết thời hạn di tản. Chúng tôi chờ mãi đến 5 giờ sáng ngày 30-4-75...
Thất vọng và chán nản quá.. chúng tôi đành quay trở về dinh Độc
Lập ..Đầu óc tôi cứ quay cuồng câu Nước Mất, Nhà Tan.
6 giờ sáng ngày 30-4-75.Chúng tôi hộ tống Tổng Thống Dương Văn Minh
qua dinh Thủ Tướng để họp Nội Các. Cộng quân bắt đầu pháo kích mạnh
hơn vào thành phố, dân chúng chạy loạn khắp nơi... 9 giờ sáng, 2 chiếc
trực thăng dành riêng cho Tổng Thống cất cánh rời khỏi dinh Độc Lập do
các sĩ quan phi công bỏ đi đúng như dự tính, nhưng vì tôi không có mặt
nên đành lỡ chuyến..Dự định của chúng tôi sẽ đi khuya đêm 29-4-75,
nhưng sợ cất cánh ban đêm sẽ bị bắn vì có lịnh giới nghiêm, nên phải đợi
đến sáng.
Trung Tá Lân- Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn An Ninh Danh Dự, Thiếu Tá
Hậu- Trưởng Khối An Ninh Phủ Thủ Tướng và tôi cùng bàn thảo nên
thoát đi bằng cách nào, nhưng vẫn vô kế, vì đường về miền Đông và miền
Tây đều bị cô lập..Chúng tôi nhìn nhau mà lòng buồn man mác..
Tiếng súng vẫn nổ vang rền trên các đường phố, máy truyền tin bên cạnh
chúng tôi vẫn vang lên lời báo cáo khắp nơi về..Cộng quân đang giao
chiến tại Gò Vấp..Ngã Tư Bảy Hiền đã thấy bóng Việt Cộng...Cầu Nhị
Thiên Đường đang đánh...Tiểu Đoàn Dù đang đụng độ dọc theo các chốt
đóng trên xa lộ..v.v.
10 giờ 30, chúng tôi hộ tống TT Minh về dinh Độc Lập, trên tay chúng tôi
khẩu súng đãtrở thành vô dụng, vì không được nổ súng trong mọi trường
hợp...Anh em chúng tôi đưa mắt nhìn nhau mà không nói được lời
nào...Rồi việc phải đến đã đến..Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố
đầu hàng vô điều kiện, đúng như sự nghi ngờ về ám hiệu màu trắng tôi đã
nêu trên..
Đầu hàng.. Đầu hàng à... Trời ơi!!
Chúng tôi phải chịu nhục nhã như vầy sao??
Tổ Quốc quấn khăn tang, mây che phủ đầu trên thành phố thân yêu...Hàng
vạn nhà ra tro ra khói bốc cao trời..
Bài ca "Vuốt Mặt" như vang lên đâu đây...Làm cho tôi tê tái..giọng ca uất
hờn..như tiếng nấc nghẹn ngào của Quê hương... VIỆT NAM ƠI!! VIỆT
NAM ƠI!!
Thật không còn gì đau đớn cho bằng việc tôi nhìn thấy cảnh mất nước do
một số người ham tranh giành ngôi vị..để rồi giờ đây đứng cúi đầu trước
quân thù trên thềm dinh Độc Lập..nơi mà cả thế giới nhìn vào trên bốn
ngàn năm lịch sử oai hùng của dân tộc..
Bắt đầu các tên Việt Cộng nằm vùng tiềm phục trong các cơ quan lộ mặt
trong dinh Độc Lập thì do tên thợ điện đứng ra tiếp thu rồi giao lại cho
đơn vị bộ đội Hương Giang chiếm giữ.
Sau 5 ngày bị quản thúc tại dinh Độc Lập, chúng tôi được thả về để chờ
lịnh tập trung cải tạo...Lòng tôi tan nát không còn nghĩ suy gì được nữa
cả..Tôi lang thang trên đường phố hết ngày nầy sang ngày khác. Từ thuở
nhỏ cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ rơi nước mắt vì bị thương tích của
thể xác, nhưng sao bây giờ nước mắt tôi cứ tuôn ra không sao cầm lại
được..!
Đến ngày chúng gọi tất cả Sĩ Quan đi trình diện học tập cải tạo mà tôi vẫn
chưa nghĩ ra được cách nào để hoạt động chống lại bọn Cộng Sản vì thời
gian phải trình diện quá ngắn và còn quá rối loạn, nên đành phải đi trình
diện học tập, mong nếu chúng giữ lời hứa là Sĩ Quan cấp Úy chỉ đi học
tập cải tạo 10 ngày, sau đó mới có cơ hội hoạt động được.
Ngày 28-6-75 là thời hạn cuối cùng, tôi đến trình diện tại trường Sơn Hà
(Dakao). Đến 2 giờ sáng ngày 29-6-75, chúng điểm danh và đưa chúng
tôi lên xe Molotova bỏ mui bố phủ kín lại trong khi di chuyển. Khoảng 4
giờ sáng đến nơi, có người biết nơi đây là Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn 5 Công
Binh (Thành Ông Năm) căn cứ nầy còn nguyên vẹn. Khoảng 9 giờ sáng
bọn chúng ra lịnh chúng tôi đi thâu dọn tất cả đạn dược rơi rải khắp nơi
trong trại để giao lại cho chúng. Riêng tôi vẫn nghi ngờ bọn chúng không
thật sự giữ lời hứa, nên tôi lén đem giấu 5 trái lựu đạn M 26 nơi đống cát
trước dãy trại của tôi ở.
Bắt đầu bọn chúng tổ chức chia chúng tôi ra từng khu vực, mỗi khu
khoảng 150 người, mỗi đội gồm 5 hoặc 6 tổ, mỗi tổ 12 người. Tổ chức
nhà bếp, nhà cầu và đào giếng nước. Tôi càng nghi ngờ hơn về chánh sách
của bọn chúng, vì nếu chỉ đi học tập trong vòng 10 ngày thì bọn chúng bắt
chúng tôi phải làm tiện nghi có tánh cách dài hạn để làm chi ?.
Đến ngày thứ 3, chúng bắt đầu thâu tiền cơm 10 ngày, bọn chúng cho
chúng tôi uống thuốc ngừa sốt rét ?, trong 5 ngày và phải uống trước mặt
của chúng nó, tôi không tin vì nghi ngờ nên chỉ ngậm trong miệng đem ra
ngoài bỏ đi.
Lần lựa ngày nầy sang ngày khác, đã đến 10 ngày rồi mà bọn chúng không
nói năng chi cả, có người hỏi thì chúng trả lời các anh chưa học tập bài
nào cả nên chưa về được. Rồi một tháng trôi qua chúng vẫn im lìm..
2. BẮT ĐẦU NGHIÊN CỨU VÀ TỔ CHỨC VƯỢT TRẠI TÙ
Lợi dụng ban ngày còn đi qua lại các trại khác được, tôi qua khu trại kế
bên để tìm người đồng tâm ý để sắp đặt kế hoạch từ trong trại nầy thoát
ra rồi phải làm thế nào v.v.. Khoảng 2 tuần sau, tôi đãtổ chức được 2 tổ,
mỗi tổ là 2 người, tổ 1 tên Nam và Dũng, Nam là cháu của Giám Đốc
Quan Thuế phi cảng Tân Sơn Nhứt, còn Dũng thì có nhà thuốc Tây ở
đường Bùi Viện Quận Nhì Sài Gòn, gia đình của 2 anh có ghe tàu sẵn,
đang chờ 2 anh ra để vượt biên.
Tổ 2 Hoàng Trinh, Sĩ Quan Đại Đội Biệt kích Dù đã từng nhảy xuống Hạ
Lào, và Nguyễn Hoành, Đại Đội Trưởng Biệt Động Quân. Anh Hoành
biết được 2 thứ tiếng Thượng phổ thông. Dự tính tổ 2 khi ra khỏi trại sẽ
vượt biên giới qua Thái Lan để tìm đường giây kháng chiến trở về giải
phóng đất nước...Trong 2 tổ, tôi thích tổ 2 hơn vì đồng quan điểm là chúng
tôi phải làm gì cho quê hương đất nước chớ không thể khoanh tay.. Nhưng
vẫn phải chờ cơ hội, vì các anh đều còn hy vọng là được bọn CS thả về
rồi mới xoay xở về sau.
Tháng thứ 2 đã trôi qua, bọn chúng bắt đầu cho học tập 10 bài chánh trị
trong tháng thứ 3. Nội dung các bài có tánh cách phỉ báng chế độ VNCH,
và ngụ ý tất cả người dân miền Nam đều có tội với cách mạng của bọn
chúng qua nhiều hình thức khác nhau... Tháng thứ 4, sau khi học xong 10
bài, bọn chúng bắt tất cả phải khai tội đối với cách mạng, và dụ dỗ phải
khai cho thật, chúng sẽ khoan hồng. v.v.
Tôi rất nóng lòng vì biết bọn chúng chẳng bao giờ thả tôi ra. Tôi giấu
nhẹm không khai thành tích diệt Cộng Sản khi còn ở đơn vị Người Nhái
đã từng tiêu diệt VC trong những lần phục kích và đột kích vào mật khu
của chúng trong vùng Rừng Sát Nhà Bè, trong suốt mấy tháng hành quân
phối hợp cùng với Seal Team Hoa Kỳ .. Nhưng tôi vẫn lo không biết là
hồ sơ trong đơn vị còn nguyên hay đã được tiêu hủy trước khi chúng vào..
Tôi tổ chức một người bạn ngày trước làm việc tại BTL/HQ/P4. ở gần
phòng tắm của bọn cán bộ để lấy tin tức tình hình ở ngoài như thế nào,
sau mấy tuần tôi được biết ở ngoài đã có biểu tình đòi chồng con đang đi
học tập, và có đụng độ ở Đèo Cheo Reo và Đèo An Khê, Ban Mê Thuột
có pháo kích do phần tử ly khai của Quân Đội VNCH thực hiện..
Những tin nầy càng làm cho tôi tin chắc các Sĩ Quan sẽ khó mà được
chúng thả về. Tôi đem tin nầy bàn với tổ 1, Nam và Dũng đều không dám
vượt rào, tôi đành phải nói xuôi theo là cùng chờ đợi..Tôi bàn với tổ 2 ,
Hoành và Trinh hơi ngần ngại, nhưng tôi khích động nên 2 anh đồng ý
vượt rào, kế hoạch từ trong ra ngoài thì bên của ai nấy lo, và hẹn điểm gặp
nhau ngoài vòng rào là bãi tha ma cách vòng rào phía Đông chừng 700
thước.
Tôi đem những điều đã nghiên cứu như sau cho Hoành và Trinh biết:
Hệ thống phòng thủ : Cô lập từng khu; an ninh mật báo từng tổ(vì thế mà
tôi không tổ chức vượt rào trong đội của tôi); giới hạn đi lại qua con đường
nhựa; ban đêm có lính gác đôi lưu động có đèn rọi sáng cả con đường
nhựa; bờ đê cao 2 thước; 6 lớp Consertina;4 lớp rào kẽm gai, rào đứng,
xiêng, ngang và hào chống chiến xa sâu 4 thước, rộng 5 thước; 2 giờ đổi
gác 1 lần;ở ngoài vòng rào khoảng 2 giờ có toán tuần tiễu (đoán theo tiếng
chó sủa).
Khi thoát ra đến điểm hẹn ngoài vòng rào nơi bãi tha ma, nếu quá 2 tiếng
đồng hồ không gặp nhau thì tự tìm về Sài Gòn, qua ngày sau sẽ gặp nhau
tại điểm hẹn ở xa lộ Biên Hòa, trễ nhứt là ngày thứ 3 sau khi ra được phải
gặp nhau để bàn tính thêm kế hoạch vượt biên giới...Bây giờ chúng tôi chỉ
còn chờ cơ hội và thời tiết thuận tiện.
Đời sống của các Sĩ Quan VNCH trong các trại giam cầm mà CS gọi danh
từ thật hoa mỹ là "Học tập cải tạo" thực ra chỉ để trả thù tập thể Quân Đội
VNCH, giết lần mòn vì đói thiếu dinh dưỡng, bịnh tật vì không có thuốc
men. Trong tổ của tôi có anh bạn Trần Văn Hồ bị bịnh tiêu chảy suốt 1
tuần lễ mà phòng Y Tế không cho một giọt thuốc nào cả, đến tuần lễ thứ
2 thì bịnh biến chuyển qua kiết lỵ, anh em cùng tổ lo cho nhau chớ phòng
Y Tế không ngó ngàng gì đến.. Ăn uống quá thiếu dinh dưỡng, chỉ trong
vòng 2 tháng mà trại đã có khoảng 40% bị liệt bại.
Tôi nghi ngờ là bị chúng đầu độc bằng thuốc mà bọn chúng đã cho uống
khi mới vào trại, từ khi uống thuốc vào, khoảng chừng 2 tháng rưởi sau,
đang đứng mà té lúc nào chẳng hay.
Trong suốt gần 4 tháng mà chúng tôi chỉ ăn được mỗi tháng một lần thịt
heo, mỗi người được khoảng 8 gram thịt, mỡ lẩn da . Tôi nghĩ may là trại
nầy còn được mấy con heo do trại gia binh quân đội VNCH bỏ lại, nên
bây giờ chúng tôi mới được ăn thừa của bọn chúng bỏ ra cho.. Thèm thịt,
thiếu mỡ, không đường, nên chúng tôi bắt tất cả con gì ăn được mà ăn như
chim chóc, rắn rết,chuột, ếch, cóc nhái, ảnh ương .v.v.
Còn về tinh thần anh em Sĩ Quan thì lụn bại thê thảm, tất cả đều bi quan
về cuộc chiến thảm bại vừa qua, ý nghĩ của họ mong mỏi được CS khoan
hồng mà thả họ về với gia và đình phục hồi đời sống cũ ...Cũng trong trại
tôi có gặp 2 người bạn ở trại kế bên , một anh lúc trước chỉ huy toán phòng
không dinh Độc Lập, thuộc Toán 4, khi chiếc phản lực cơ do tên phản
nghịch Nguyễn Thành Trung, mang bom dội vào dinh Độc Lập, anh đã
kịp thời bắn chận nên lần thứ 2 bom thả đãlệch ra ngoài vì không còn
chính xác , và anh Trưởng Toán gác dinh Độc Lập. Tôi đem ý định vượt
rào thì anh nào cũng không dám thực hành mà cũng chỉ mong được thả
về đoàn tụ với gia đình...
Thời cơ đã đến do việc chúng nó phát động phải tích cực lao động nặng.
Tôi suy đoán là chúng nó sắp chuyển chúng tôi đến trại khác xa xôi và
làm việc nặng nhọc hơn. Tôi bàn tính với Hoành và Trinh nếu để chúng
đưa đi trại khác thì chúng ta không thể biết được tình hình nơi đó, nếu
muốn vượt trại chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, tôi đề nghị vượt trại
vào ngày 16-9 âm lịch là ngày 21-10-75. Hoành và Trinh hỏi tôi tại sao
lại chọn ngày trăng tròn mà ra? Tôi trả lời:
Mình chọn ngày đó là vì yếu tố bất ngờ, bọn chúng nghĩ chúng ta không
dám ra trong những đêm có trăng sáng, chúng sẽ chểnh mảng hơn, và kế
hoạch tôi là sẽ vượt ra lúc 8 giờ tối, sau 7.30 giờ điểm danh thì bọn chúng
thay vọng gác mà đi tuần dưới đất, và trước 9 giờ giới nghiêm, và giờ đó
trăng chưa mọc. Còn thoát ra thì 2 anh nghiên cứu như thế nào thì hãy cố
gắng vượt ra, còn tôi thì đã có cách riêng. Chúng ta phải đi riêng rẽ, chúng
nó khó phát giác hơn.
Tôi khích động tinh thần:
"Chúng ta toàn là tay thiện chiến, Biệt Động Quân, Biệt Kích Dù và Người
Nhái, chúng ta phải chứng tỏ cho chúng nó biết khả năng của chúng ta".
Tôi tiếp: Tôi nói thật với các anh, nếu ngày mai nầy chúng nó thả tôi ra
mà ngày hôm nay có cơ hội tôi cũng thoát ra trước khi chúng nó thả..
Tôi khích động tinh thần và danh dự Binh Chủng của các anh nên 2 anh
đồng ý theo chương trình đã hoạch định cho ngày 21-10-75.
Vượt trại! Vượt trại!! Tiếp theo có tiếng súng nổ và tiếng kẻng đánh liên
hồi...và lịnh tập họp điểm danh lúc 2 giờ khuya đêm 14-10-75. Tập họp
điểm danh, báo cáo quân số xong, chúng tôi được biết có 2 Sĩ Quan cấp
Đại Úy đã vượt rào bị phát giác và bị bắn chết 1 anh tại hàng rào và 1 anh
bị thương nơi chân, chúng kéo lôi anh nầy vào để tại hội trường để cảnh
cáo chúng tôi hãy xem đó làm gương...Sáng ngày các anh em bó chiếu
xác anh đã chết và chôn tại chỗ, còn anh bị thương thì chúng mang đi đến
các trại khác để cảnh cáo.
Sự việc xảy ra đã làm cho Hoành và Trinh mất tinh thần không ít. tôi cố
gây niềm tin cho 2 anh, phân tách kỹ những lỗi lầm của nạn nhân cho
Hoành và Trinh thấy: Các anh đó chọn thời điểm không đúng, 2 giờ khuya
thanh vắng quá, nhằm ngày mồng 9 âm lịch, giờ đó có trăng non, và mặc
đồ màu xanh lợt nên dễ bị phát giác, và còn nhiều chi tiết mà tôi không
biết rõ..
Chúng tôi cùng kiểm soát lại kế hoạch xem coi có cần bổ khuyết hay
không ?! Và chúng tôi cương quyết vượt trại giam, với tinh thần bất khuất,
bất chấp mọi nguy hiểm sẽ xảy ra cho mình. Tôi rất tin tưởng mình sẽ
vượt ra an toàn..Chúng tôi chờ đợi chỉ còn đúng 1 tuần là đến ngày quyết
định với cảnh giác căng thẳng tột độ..
21-10-75. Ngày, giờ quyết định đã đến, lúc 7giờ tối tôi mang qua trại của
2 anh Hoành và Trinh 3 trái lựu đạn M 26 (tôi đã giấu trong đống cát như
đã kể trên) còn tôi giữ lại 2 trái. 2 anh ngạc nhiên, tôi giải thích cho 2 anh
biết và căn dặn, nếu lỡ bị phát giác khi trốn ra thì phải hy sinh chớ đừng
để chúng nó bắt lại
Chúng tôi cùng kiểm điểm lại lần cuối cùng kế hoạch đào thoát. Hoành là
người hoạt bát và nhờ thế nên Hoành đã nhờ cán bộ mua giùm 100 gr café
và đường cách nay hơn một tháng, tôi đã dặn Hoành để dành lại cho ngày
hôm nay 3 ly café đặc. Chúng tôi vừa uống vừa tính toán, khi xong hết,
Hoành nói là cần mang theo mền và mùng vì đó là kỷ niệm đời binh nghiệp
của anh. Tôi không đồng ý nên ngăn cản.
Trong lúc đó lại thấy gió thổi mạnh và mây đen kéo đến làm cho anh em
chúng tôi lên tinh thần vô cùng, tôi thầm nhủ "Trời thương anh em chúng
con rồi !".
19giờ 30 là giờ tập họp điểm danh, tôi từ giã Hoành và Trinh hẹn đúng 20
giờ vượt trại và gặp nhau ngoài điểm hẹn tại bãi tha ma. Tôi lần ra hàng
rào kẽm gai cô lập trở về trại mình. Tôi đã tạo thói quen là cứ đến khoảng
19 giờ là tôi giăng mùng sẵn để các người cùng tổ không để ý tới tôi, hôm
nay cũng vậy. Ttôi từ bên trại của Hoành và Trinh về, tập họp điểm danh
xong tôi liền vào mùng nằm, chừng 20 phút sau, tôi ra đi tiểu, lúc nầy gió
thổi rất mạnh, mưa bắt đầu rơi, trại chúng tôi cũng như trại của vệ binh
VC đều lo đóng cửa sổ, thừa lúc lộn xộn đó tôi vội bước qua hàng rào kẽm
gai lọt qua khu vực của vệ binh VC, đi nhanh ra bờ đê và lăn nhanh qua
bờ đê, tôi nằm im để nghe động tịnh và móc ra 2 miếng cao su, (Tôi lấy
ruột xe mà bọn VC bỏ lại khi chúng cắt các vỏ xe máy ủi đất để làm dép,
tôi đã cắt lỗ để xỏ mấy ngón tay và đem cất giấu) tôi mang 2 bao tay giã
vào và bò đến hướng đã định, dùng bao tay giả đó để nâng đỡ kẽm gai,
lách mình chui qua, tôi làm rất thận trọng, nhanh nhẹn và chính xác, vì tôi
đã nghiên cứu thật kỹ từ loại kẽm gai và cách thức rào ra sao như rào đứng
thì bợ lách như thế nào, rào xiên thì phải nâng đẩy và đưa chân nào ra
trước, rào thấp ngang mặt đất thì phải nằm ngửa và đỡ từng sợi kẽm gai,
rào consertina phải lách và chun qua làm sao...Vì thế nên vượt qua 10 lớp
kẽm gai hàng rào và hào chống chiến xa, chỉ trong vòng 15 phút đến 20
phút thì tôi đã có mặt ngoài hàng rào rồi, tôi tiến nhanh vào lũy tre cách
hàng rào khoảng 50 thước ẩn mình vào bóng tối của lũy tre để tránh đường
chân trời..
Mưa bắt đầu nặng hột, tôi thu mình dưới lũy tre cố giương mắt nhìn về
hướng điểm hẹn bãi tha ma cách đó khoảng 100 thước, vì đề phòng 2 anh
bạn bị lộ có thể chỉ điểm cho cán bộ bao vây.
Cơn mưa kéo dài đến khoảng 11 giờ đêm, vẫn không thấy bóng dáng của
Hoành và Trinh, còn ở trong khu trại giam cũng không nghe báo động.
Mưa đã tạnh lần, tôi di chuyển ngược lên hướng đào thoát của Hoành và
Trinh để đón cũng không thấy tăm hơi chi cả. Tôi nóng lòng, suy nghĩ
không lẽ 2 anh bạn nầy không dám vượt ra ?. Càng về khuya càng cảm
thấy nhiều nguy hiểm ! Nhưng tôi vẫn cố gắng đợi chờ, câu hỏi tại sao,
tại sao cứ loanh quanh trong đầu óc của tôi. Cảnh đêm khuya hoang vắng
cạnh bãi tha ma trong rừng chồi nó âm u làm sao !. Tôi cố chờ mãi đến
khoảng 2 giờ khuya, bầu trời lại bắt đầu vần vũ, mây đen kéo đến mờ mịt.
Biết sắp có trận mưa to, tôi lo ngại quá, vì điểm hẹn chỉ cách hàng rào trại
giam có khoảng 700 thước..Trời mưa mà tôi đổ mồ hôi hột vì lo cho 2 bạn
của mình, tôi không nở bỏ đi. . Nhưng ở lại thì thập phần nguy hiểm có
thể bị chúng bao vây bắt lại..
Tôi đang suy tính bỗng nghe có tiếng nói và tiếng chân người đi tới, tôi
cấp tốc nép mình vào bụi cây, lòng hoang mang hồi hộp chờ đợi.. Khi
đoàn người đến gần, tôi lắng nghe tiếng nói chuyện ... À ! thì ra là những
người dân trong thôn xóm đang gánh rau cải ra chợ bán.! Ý nghĩ thoáng
nhanh trong đầu tôi, mình phải rời khỏi nơi nguy hiểm nầy trước, về Sài
Gòn rồi sẽ gặp nhau tại điểm thứ 2 an toàn hơn, vì địa thế nơi đây tôi
không biết nên sẵn dịp nầy tôi nương theo những người gánh hàng để
tránh các chốt chận khám xét của VC.
Và tôi đã ra đến chợ Hốc Môn, tôi đón chuyến xe đò sớm nhứt và về đến
Sài Gòn lúc 7 giờ sáng. Tôi đến nhà người bà con bên vợ để hỏi thăm tin
tức và liên lạc với vợ con, tôi và vợ con gặp lại nhau sau 6 tháng qua người
bà con nầy, tôi ở tạm đây vài hôm để liên lạc với Hoành và Trinh, nhưng
suốt mấy ngày liền tôi đến điểm hẹn đều không có tin tức của 2 anh. Thế
là chương trình dự tính vượt biên giới qua Thái Lan không thành!
Sau mấy ngày ở tạm nhà người bà con, tôi từ giã và di chuyển qua nhà
anh Nguyễn Thành Nhơn ở tạm phía sau để liên lạc lại với các anh em
đồng chí hướng.
Trước năm 1975. Anh Nguyễn Thành Nhơn, là Chủ Tịch Tổng Cuộc
Phong Trào Thể Dục Thẩm Mỹ Việt Nam và cũng là Chủ Tịch Tổng Cuộc
Thám Hiểm và Săn Bắn Cá Dưới Biển VN. Giám Đốc Chương Trình Sức
Khỏe Giống Nòi , Chương Trình Con Kiến Càng trên Đài truyền hình VN..
Đối với tôi, anh Nguyễn Thành Nhơn là người Thầy và cũng là người Anh
tinh thần của tôi, vì trước khi nhập ngủ vào Quân Đội tôi đã được anh
huấn luyện trở thành Huấn Luyện Viên của phòng tập Trung Ương, và tôi
cũng là hội viên của Hội Thám Hiểm và Săn Bắn Cá Dưới Biển VN..
Tôi ở ẩn trong nhà anh và thường xuyên liên lạc với các anh em cùng đơn
vị (Xin tạm dấu tên vì các anh em còn đang ở VN). đang chờ đợi những
đường dây yểm trợ từ ngoài về để cùng nhau hoạt động lật đổ chế độ Cộng
Sản bạo tàn nầy...
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
LIÊN ĐOÀN NGƯỜI NHÁI HẢI QUÂN-QLVNCH
NGƯỜI CẬN VỆ
NỀN ĐỆ NHỊ VIỆT NAM CỘNG HÒA
Hồi ký NN Lê Đình An
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Khởi đầu nhiệm kỳ 1 Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa vào
cuối năm 1967, Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu là vị
Tổng Thống đầu tiên của Nền Đệ Nhị Cộng Hòa từ cuối
năm 1967 cho đến ngày 30-4-1975.
Nhiều vụ mưu sát hay ám sát Tổng Thống với những lý do
về chính trị... đã từng xảy ra khắp nơi trên thế giới kể cả tại
một số quốc gia tương đối ổn định về an ninh không có
chiến tranh. Trong những vụ ám sát xảy ra đó, những người
Cận Vệ Tổng Thống đã hy sinh cũng không ít. Điều này đã
nói lên sự khó khăn biết bao của ngành an ninh bảo vệ vị
Nguyên Thủ Quốc Gia.
Đất nước Việt Nam trước năm 1975, đang trong thời chiến
tranh lại càng hung hiểm hơn, mạng sống của vị Nguyên
Thủ Quốc Gia như chỉ mành treo chuông, nhất là thời gần
cuối Nền Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa, vì phải chịu áp lực
nhiều phía tấn công từ người bạn Đồng Minh trở mặt, từ
thành phần thứ ba và từ kẻ thù Cộng Sản, v.v.
Bài viết này chỉ xin ghi lại một vài việc đã xảy ra trong thời
gian trực tiếp phần nhiệm Cận Vệ của mình qua phần hồi
ký này mà thôi.
Bộ Tư Lệnh Hải Quân biệt phái toán Người Nhái đầu tiên về Khối Cận
Vệ Phủ Tổng Thống VNCH.
Vào khoảng tháng 9 năm 1967. Thi hành thượng lệnh, Bộ Tư Lệnh Hải
Quân P1 [Phòng 1] tuyển chọn một số Người Nhái ưu tú, đã có kinh
nghiệm chiến trường, có thành tích, giỏi võ thuật và tác chiến của
LĐNN [Liên Đoàn Người Nhái] để biệt phái về Khối Cận Vệ Tổng
Thống Phủ.
Nhận Sự Vụ Lệnh BTL/HQ/P1. Toán NN được tuyển chọn, lên trình
diện Tham Mưu Biệt Bộ Phủ Tổng Thống. Khi đến Dinh Độc Lập chúng
tôi trình diện Thiếu tá Nhan Văn Thiệt Trưởng khối Cận Vệ, còn
HQ [Hải Quân] Trung úy Nguyễn Văn Tư trưởng toán NN được đưa lên
văn phòng TT để trình diện Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Trưởng khối cận vệ Thiếu tá Nhan Văn Thiệt cho chúng tôi biết tình
hình hiện tại của Phủ Tổng Thống, v.v.
Thiếu tá Thiệt nói: Tình hình hiện nay rất khó khăn, Tổng Thống mới
nhậm chức chưa ổn định, Khối Cận Vệ chưa tổ chức được an ninh bảo
vệ TT nên rất nhiều nguy hiểm có thể xảy ra cho vị Nguyên Thủ Quốc
Gia. Thiếu tá Thiệt tiếp: Vì sự an nguy của Tổng Thống xin nhờ các anh
cố gắng bảo vệ cho ông. Và đây là nhiệm vụ chung của quân nhân đối
với vị Nguyên Thủ Quốc Gia và cũng là vị Tổng Tư Lệnh Tối Cao của
Quân Đội!
Bản tính hiên ngang bất khuất của Toán Người Nhái Cận Vệ mới
đáo nhậm
Sau đó chúng tôi qua Đại đội canh phòng tại 124 đường Hồng Thập Tự
trình diện Trung úy TNV để sắp xếp nơi cư ngụ. Trung úy V lược qua
công việc của Đại đội canh phòng và cho chúng tôi biết sẽ sát nhập danh
sách chúng tôi vào đại đội, ngoài giờ canh gác thì phải làm tạp dịch như
tất cả nhân viên nơi đây. Sau cùng Trung úy V hỏi chúng tôi có ý kiến gì
không?
Tôi giơ tay xin có ý kiến: Xin phép Trung úy cho chúng tôi tham khảo
lại rồi sẽ trình cho Trung úy biết sau. Trung úy V đồng ý, chúng tôi ra
ngoài sân họp nhau lại. Anh em trong toán cùng bàn thảo: Chúng ta nhận
Sự Vụ Lệnh của BTL/HQ lên Phủ Tổng Thống với nhiệm vụ là Cận Vệ,
nếu bây giờ Đại đội canh phòng sắp xếp chúng ta canh gác và làm tạp
dịch thì chúng ta đâu còn sức để làm nhiệm vụ nữa?
Sau khi bàn thảo xong tôi đại diện cho anh em vào gặp Trung úy V, tôi
trình bày nhiệm vụ của chúng tôi là cận vệ cần phải giữ gìn sức khỏe để
hoàn thành công tác nên xin được miễn canh gác hoặc làm tạp dịch, xin
Trung úy xem lại. Trung úy V phủ quyết: Các anh về đây thì cũng giống
như tất cả nhân viên ở đây vì tất cả đều là cận vệ. Tôi bình tĩnh nói: Nếu
Trung úy nói tất cả nhân viên ở đây đều là cận vệ thì đâu cần đến anh em
chúng tôi biệt phái về đây để làm cận vệ? Chúng tôi tạm thời xin phép
không nhận việc, nếu Trung úy thấy không cần chúng tôi thì xin hãy trả
chúng tôi về lại BTL Hải Quân. Nói xong tôi chào rồi bước ra ngoài,
Trung úy V vội gọi tôi trở lại có vẻ bực tức nói: anh đứng lại đây chờ tôi
gọi điện thoại qua ông Trưởng Khối Cận Vệ.
Khi điện thoại reo Trung úy V mở Speaker cho tôi cùng nghe, có tiếng
Thiếu tá Thiệt. Trung úy V báo cáo: Thưa Thiếu tá mấy thằng em Hải
Quân lên đây “V” sắp cho tụi nó canh gác và làm tạp dịch tụi nó không
chịu. Tụi nó nói là lên đây để làm cận vệ chớ không làm tạp dịch hoặc
canh gác đó Thiếu tá.
Tiếng Thiếu tá Trưởng Khối vang lên: Ờ! Phải đó V “Moa” xin Hải
Quân cho NN tụi nó lên đây để lo cho “Ông già” (Tổng Thống) – “Toa”
nhớ là đừng sắp tụi nó tạp dịch hay canh gác gì hết, phải để anh em NN
đầy đủ sức khỏe để bảo vệ Tổng Thống đó!
Trung úy V Cúp điện thoại xong, Trung úy V quay qua tôi dịu giọng:
Thôi anh nói với anh em vào trong phòng nghỉ đi...
(Trung úy V và anh em Cận Vệ chúng tôi thông cảm vì sự việc đã qua và
rất thân với nhau khi cùng đi công tác. Trung úy V cho biết việc xảy ra
đó, Thiếu tá Thiệt có nói với Trung úy là Thiếu tá rất thích vì có được
những NN Hải Quân tính khí ngang tàng như vậy mới đúng là người
“Cận Vệ” vì họ dám nhận lãnh trách nhiệm của mình, khi hành sự họ sẽ
không sợ bất cứ một áp lực nào và bất cứ từ đâu tới. Trung úy V là một
sĩ quan an ninh địa điểm, sắp xếp kế hoạch và điều động nhân viên rất
giỏi của Khối Cận Vệ PTT. Cấp bậc sau cùng là Trung tá Trưởng Ty
Cảnh Sát Gia Định cho đến ngày 30-4-75.)
Bắt đầu vào công việc mới, Khối Cận Vệ còn phôi thai, toán NN là
những người Cận Vệ đầu tiên của Phủ Tổng Thống. Chúng tôi lúc nào
cũng sẵn sàng túc trực với 2 chiếc xe Jeep để hộ tống cùng với xe Quân
Cảnh mở đường đưa Tổng Thống đi đến Dinh Độc Lập để làm việc, và
rước về tư dinh trong cư xá Tổng Tham Mưu.
Tết Mậu Thân lại đến trong máu lửa rực trời do bọn cộng sản không giữ
lời cam kết để cho dân hai miền được vui xuân. Bọn Việt cộng đã tấn
công và chiếm giữ 44 tỉnh của Miền Nam. Bọn Việt cộng chiếm đóng và
ẩn mình trên các cao ốc trong thành phố Sài Gòn, ngay cổng hậu đường
Nguyễn Du cũng bị VC chiếm đóng ngôi cao ốc 3 tầng đang xây cất
chưa xong, đối diện với cổng hông sau của Dinh Độc Lập. (Sau khi tiêu
diệt các chốt của VC, 2 ngày sau cao ốc này được giải tỏa.)
Trong những ngày đầy nguy hiểm này vì VC có thể núp trong các cao ốc
bắn sẻ, chúng tôi vẫn hộ tống Tổng Thống đi và về đường bộ dưới các
cao ốc dọc theo đường từ Tư Dinh ở Tổng Tham Mưu đến Dinh Độc
Lập. (Vì sau ngày Tổng Thống Tuyên Thệ nhậm chức cho đến Tết Mậu
Thân. Phủ Tổng Thống chưa có trực thăng riêng và phi hành đoàn lái
trực thăng, các chuyến bay đều do Bộ Tư Lệnh Không Quân ra chỉ thị
cho Đại úy Nguyễn Mạnh Thường và Nguyễn Văn Phú Hiệp đảm trách.)
Về chiến sự. Tổng Thống họp cùng các Tướng Lảnh. Sau khi được báo
cáo đầy đủ, TT ra lệnh Tổng phản công để tiêu diệt và đẩy lui VC ra
khỏi 44 Tỉnh của Miền Nam. Sau cuộc tấn công Tết Mậu Thân của VC,
kết quả là dân, quân, cán, chính VNCH đã tiêu diệt trên dưới 200 ngàn
quân VC, v.v.
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa từ 1967
đến 1975
Cơ quan thẩm quyền trong Dinh Độc Lập bắt đầu thiết lập các cơ sở cần
thiết để bảo vệ Tổng Thống và gia đình, sau đó tất cả gia đình Tổng
Thống từ cư xá Tổng Tham Mưu di chuyển về Dinh Độc Lập. Toán Cận
Vệ chúng tôi cũng di chuyển vào trú ngụ trong Dinh.
Hệ thống điều hành Phủ Tổng Thống gồm có Văn Phòng và Võ Phòng.
Tổ chức trong Dinh Độc Lập chia ra nhiều phần hành được ngăn cách và
riêng biệt để giữ bí mật. Văn Phòng TT trong hệ thống điều hành có
Phòng Tùy Viên TT, Khối Cận Vệ và vài cơ quan khác... Phần kiểm soát
an ninh toàn dinh đều do Khối Cận Vệ đảm trách. Trong và ngoài khuôn
viên dinh Độc Lập thì do Liên Đoàn An Ninh Danh Dự canh phòng,
ngoài ra còn một đội Thiết Giáp Kỵ binh án ngữ con đường phía sau
Dinh Độc Lập nối liền giữa đường Hồng Thập Tự và Nguyễn Du, một
Tiểu Đoàn Nhảy Dù trú đóng ở Sân Tao Đàn cùng với nhiều đơn vị như
Cảnh Sát Đặc Biệt, Biệt Đoàn 222 Cảnh Sát Dã Chiến, Biệt Đoàn 5
Cảnh Sát Dã Chiến, và Biệt Khu Thủ Đô, v.v.
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa được thành lập để
bảo vệ vị Nguyên Thủ Quốc Gia không phải riêng cho một vị Tổng
Thống. Khi vị Tổng Thống đương nhiệm theo hiến định mãn nhiệm kỳ
và Tân Tống Thống đăng quang, Khối Cận Vệ vẫn tiếp tục nhiệm vụ của
mình với vị Tổng Thống mới.
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống nhận thức nếu có sự không may xảy đến
cho vị Nguyên Thủ Quốc Gia như bị ám sát hoặc đảo chánh, thì đất
nước sẽ hỗn loạn và phân hóa đưa đến nguy cơ miền Nam tự do sẽ bị
diệt vong vì lọt vào tay Cộng Sản Bắc Việt....
Nhiệm vụ: Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống có nhiệm vụ là bảo vệ Tổng
Thống, vị Nguyên Thủ Quốc Gia, cũng là vị Tổng Tư Lệnh Tối Cao của
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và gia đình của Tổng Thống. Nhiệm vụ
đòi hỏi người Cận Vệ phải “tuyệt đối” trung thành với Quốc Gia, không
được sơ hở trong khi hành sự.
Cận Vệ Viên: Đất nước đang thời chiến cho nên Cận Vệ Viên được
tuyển chọn trong thành phần quân nhân trong các Quân Binh Chủng Hải,
Lục và Không Quân QLVNCH, qua phần an ninh lý lịch rất kỹ lưỡng.
Là thành phần ưu tú có thể năng, giỏi võ thuật và tác xạ trong các đơn vị
thiện chiến của quân đội như Lôi Hổ, Biệt Kích Dù, Lực Lượng Đặc
Biệt, Biệt Động Quân, Người Nhái, v.v. Các nhân tài võ thuật đương
thời trong các đơn vị khác như Trương Đức Hiếu, Thạch Cẩm Tòng vô
địch Việt Nam về môn Nhu Đạo, và các huyền đai xuất sắc xuất thân từ
Trung Tâm Võ Thuật Thái Cực Đạo Thủ Đức do các võ sư của phái bộ
quân sự võ thuật Thái Cực Đạo Nam Hàn huấn luyện, đều được tuyển
chọn về Khối Cận Vệ.
• Được Hoa Kỳ huấn luyện qua khóa đặc biệt Dignitary Protection
Course, do OSI (Office of Special Investigations) dưới đây là tài liệu và
hình ảnh buổi lễ mãn khóa.
LỄ MÃN KHÓA HUẤN LUYỆN BẢO VỆ YẾU NHÂN
CỦA KHỐI CẬN VỆ PHỦ TỔNG THỐNG VNCH
Trưởng Khối CV Đại tá Nhan Văn Thiệt trình diện
nhân viên Cận Vệ
Tại phòng Khánh Tiết Dinh Độc Lập ngày 14-11-1970
Tổng Thống VNCH và Đại Tướng Tư Lệnh Đệ Thất
Không Lực HK
Chủ tọa lễ mãn khóa Dignitary Protection (BVYN)
Cơ Quan OSI trên Internet
Dignitary Protection Course, do OSI (Office of Special
Investigations)
Huấn Luyện cho nhân viên Khối Cận Vệ Phủ Tổng
Thống.
Chữ Bảo Vệ Yếu Nhân (BVYN), theo tôi được biết, là chữ Việt được
dịch ra lần đầu tiên từ tên của khóa huấn luyện Dignitary Protection
Course, do OSI thực hiện nhằm giúp canh tân kỹ thuật và trang bị
chuyên môn như vũ khí, hệ thống truyền tin, máy liên lạc cầm tay
(Motorola) cho Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH. Từ thời điểm này
chữ Bảo Vệ Yếu Nhân trở thành thuật ngữ trong ngành an ninh cận vệ.
Đại diện cơ quan OSI tường trình lên Tổng Thống kết
quả của
khóa huấn luyện Dignitary Protection Bảo vệ Yếu
Nhân.
Hình trên:
• Bên quan khách Việt Nam: Có các Tướng lãnh và các Yếu Nhân trong
chính phủ như: Cố Vấn TT Trung Tướng Đặng Văn Quang, Ông CV
Nguyễn Văn Hướng, Ông Bí Thư Hoàng Đức Nhã, TGĐ Cảnh Sát Quốc
Gia Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Chánh Văn Phòng Đại tá Võ Văn
Cầm, Chánh Võ Phòng Đại tá Vũ Quang Chiêm, và các cấp thẩm quyền
trong dinh Độc Lập.
• Bên phía Hoa Kỳ: Tất cả HLV là sĩ quan cấp tá, đặc trách ngành Bảo
Vệ Yếu Nhân, trực thuộc Bộ Chỉ Huy OSI Trung Ương tại Washington
D.C. Toán người Mỹ mặc thường phục ngồi hàng ghế phía sau cũng là
sĩ quan KQ thuộc Bộ Chỉ Huy OSI Vùng 50 tại Sài Gòn. Theo quy định
của cơ quan, họ phải mặc đồ dân sự và xưng tên thay vì cấp bậc quân
đội để dễ dàng giao tiếp làm việc với mọi cấp chính quyền bất cứ ở đâu,
kể cả tại Hoa Kỳ. (Cơ Quan OSI biệt lập không phải CIA hay Secret
Service).
Vì OSI (Office of Special Investigations) là cơ quan an ninh chiến lược
của Không Quân Hoa Kỳ, vị Đại Tướng Tư Lệnh Ðệ Thất Không Lực
HK tại Việt Nam đã đến dự lễ mãn Khóa BVYN để tăng thêm phần long
trọng và ngầm cho thấy sự ủng hộ chính thể VNCH của giới quân sự HK
vào thời đó. Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH đã được huấn luyện
BVYN và trang bị với phẩm chất chuyên nghiệp thượng thặng, ngang
hàng với Secret Service của Tòa Bạch Ốc.
Tổng Thống trao tặng huy chương cho
Sĩ Quan HLV Dignitary Protection (14-Nov-70)
Cơ Quan OSI Trao tặng Tổng Thống dàn máy
Closed Circuit Monitor (14-Nov-70)
Nhân viên CV các cấp trong buổi Giảng Lý Thuyết, (06-Nov-70)
Distinguished Visitor Protection Course, (Huấn luyện cho Cảnh Sát
Quốc Gia)
Khoảng một tháng sau đó, đoàn sĩ quan OSI tiến hành thêm một khóa
huấn luyện nữa mang tên Distinguished Visitor Protection Course, trong
chương trình đào tạo, trang bị máy móc truyền tin, vũ khí cận vệ và yểm
trợ tổng quát cho Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia (1970) trong việc thành
lập Sở Bảo Vệ Yếu Nhân Distinguished Visitor Protection có thể dịch là
Bảo Vệ Thượng Khách, nhưng danh xưng Bảo Vệ Yếu Nhân do OSI đề
nghị đã được chọn.
Chuẩn Tướng Trần Văn Hai
Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia 1970
Chính vì sắp mở khóa huấn luyện BVYN cho Cảnh Sát Quốc Gia nên
Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tổng Giám Ðốc CSQG, đã đến tham dự Lễ
mãn khóa BVYN tại Dinh Độc Lập cùng với đoàn Huấn Luyện Viên
HK mặc quân phục KQ (*).
• Học tập và rút kinh nghiệm riêng cho mình qua các phim ảnh và tài
liệu “Tối Mật” về các cuộc mưu sát và ám sát các vị Tổng Thống và các
Nguyên thủ quốc gia trên thế giới.
• Được huấn luyện kỹ thuật tác xạ với các đương kim vô địch tác xạ đã
từng tranh giải với quân đội Đồng Minh. (Phòng tác xạ được thiết lập
trong tầng nền dinh Độc Lập để Cận Vệ Viên tập luyện hàng ngày).
Bằng cấp thiện xạ Trường Bộ Binh Thủ Đức
1975 đến 1990
15 năm sau, trắc ngiệm lại tại Hoa Kỳ
• Về võ thuật, từ Đại tá Trưởng Khối đến các Cận Vệ Viên đều có riêng
mình một môn võ như Võ Lâm Hậu Giang, võ Phái Tân
Khánh Bà Trà, võ Bình Định, Thiếu Lâm, Nhu Đạo, Hiệp Khí Đạo và
Kiếm Đạo, v.v.
• Tất cả đều được huấn luyện thêm về môn Thái Cực Đạo Đại Hàn do
các võ sư cận vệ của phủ Tổng Thống Nam Hàn thời Tổng Thống Phác
Chính Hy (Park Chung Hee) biệt phái qua để huấn luyện cận vệ Việt
Nam với phương pháp huấn luyện riêng với những thế võ cận chiến đặc
biệt nguy hiểm, và cấm không được phổ biến ra ngoài.
Võ thuật và tác xạ là môn chính yếu cận vệ viên đều phải tập luyện
thường xuyên hàng ngày. Có thể nói Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống Việt
Nam Cộng Hòa là nơi tập trung cao thủ võ thuật và thiện xạ nhiều nhất
trong thời điểm đó.
Ảnh từ trái qua: Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, đang bắt tay
HQ Đại tá Trần Thanh Điền Trưởng Khối Cận Vệ, giữa là Bí thư
Hoàng Đức Nhã,
Thiếu tá KQ Nguyễn Mạnh Thường, năm 1974. Hình tài liệu VPTT.
Về sau Đại tá Nhan Văn Thiệt Trưởng Khối Cận Vệ được bổ nhiệm làm
Tư Lệnh Cảnh Sát vùng 4. Hải Quân Đại tá Trần Thanh Điền Tùy Viên
Tổng Thống thay thế nhiệm vụ Trưởng Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống,
kiêm chức vụ Chủ Tịch Tổng Cuộc Thái Cực Đạo Việt Nam. Ông có ý
định phối hợp các môn võ Việt Nam và võ Đại Hàn để trở thành môn võ
thuật “Thái Cực Đạo Việt Nam”.
Thành phần Cận Vệ Viên là những cảm tử quân, với lý tưởng Tổ Quốc,
Trách Nhiệm và Danh Dự của quân nhân, khi hữu sự họ trở thành những
“tấm lá chắn” bằng xương bằng thịt của mình để che chở và bảo vệ cho
vị Nguyên Thủ Quốc Gia cũng là Tổng Tư Lệnh Tối Cao của Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa và gia đình của TT.
Khi hành sự, nhiệm vụ tối quan trọng của Cận Vệ là bảo vệ vị Nguyên
Thủ Quốc Gia, “không vị nể cấp bậc” họ có thể hạ tất cả những chướng
ngại chung quanh để hoàn thành nhiệm vụ.
Cận Vệ Viên phải trải qua nhiều cuộc thử nghiệm về khả năng phản ứng
cá nhân khi hữu sự. Được tập luyện những chiến thuật và các phương
pháp bảo vệ kết nối nhau như những “Mắt xích” uyển chuyển vô hình và
cũng tùy theo tình hình, địa thế và hoàn cảnh tại nơi đó như:
• Nơi tổ chức cuộc lễ dân sự, Tổng Thống sẽ tiếp cận với dân chúng.
Cận Vệ Viên giỏi võ thuật cận chiến sẽ đảm nhiệm công tác (vòng
trong) cận sát với Tổng Thống.
• Tổng Thống thị sát nơi mặt trận ủy lạo anh em binh sĩ thì Cận Vệ Viên
sẽ là những tay thiện xạ của các đơn vị thiện chiến Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa, v.v.
Tổng Thống Thiệu thị sát mặt trận
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu xuất thân là quân nhân, ông rất can
trường đảm lược, trong thời gian làm Tổng Thống, ông thường đi thị sát
chiến trường giữa lúc 2 bên còn đang giao tranh như các trận chiến nổi
danh Bình Long Anh Dũng, Trị Thiên vùng dậy, Kontum kiêu hùng, v.v.
Có lần Tổng Thống đáp Trực thăng xuống một căn cứ còn đang giao
tranh với địch quân để ủng hộ tinh thần chiến đấu của binh sĩ, đạn pháo
của Việt cộng đã rớt xuống gần bên Tổng Thống làm tử thương một Đại
úy Hoa Kỳ cố vấn của căn cứ nơi đó. Vì tình thương “Huynh đệ chi
binh” ông đã không quản ngại gì nguy hiểm xông pha nơi lửa đạn, và dĩ
nhiên Cận Vệ Viên cũng đã cùng Tổng Thống đồng cam cộng khổ.
TT Nguyễn Văn Thiệu trong ngày lễ ban hành luật Người cày có
ruộng. 26/3/1973
Tóm lại tùy theo tình hình an ninh nơi đó mà ấn định công tác nếu thấy
cần thiết sẽ tạo thêm những vòng “lá chắn” Cận Vệ chung quanh vị
Tổng Thống.
Vì đất nước đang có chiến tranh cho nên Cận Vệ VNCH cảnh giác về sự
an nguy cho Tổng Thống rất cao độ, họ được huấn luyện phương pháp
dùng ám hiệu, thủ hiệu riêng của Khối Cận Vệ. Để tránh phân tâm cho
cận vệ viên trong khi hành sự, máy Walkie-Talkie liên lạc chỉ dành riêng
cho các trưởng toán khi cần, còn toán viên sau khi đã nhận lệnh theo kế
hoạch tự động liên kết trong toán như sợi dây vô hình bao bọc vị “Yếu
Nhân,” không dùng máy móc mà chỉ dùng đầu óc bén nhạy, và phản ứng
nhanh chóng trong ngành nghề khi hữu sự qua ám hiệu hoặc thủ hiệu
của Trưởng Toán mà thôi.
Mặc dầu Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH được Hoa Kỳ huấn
luyện kỹ thuật về ngành Cận Vệ trang bị vũ khí và hệ thống máy móc
truyền tin, v.v. nhưng khi thi hành công tác, Khối Cận Vệ đều dùng mật
mã riêng thay đổi liên tục và bất thường để tránh Tổng Đài khác kiểm
soát và theo dõi. Phối hợp học hỏi kỹ thuật qua các tài liệu ám sát các vị
Tổng Thống trên thế giới cộng thêm với những kinh nghiệm và phương
thức phòng bị riêng của mình, Khối Cận Vệ tự tạo những phương pháp,
kỹ thuật và chiến thuật hoạt động riêng.
Một vài hành động tiêu biểu của Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống thời
Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa:
1. Phá vỡ cuộc mưu sát Tổng Thống tại tòa Đô Chánh
Vào thời điểm 1970, tình hình chính trị khó khăn rối loạn. Việt Nam
Cộng Hòa theo thể chế tự do dân chủ, các phe phái trong nước đang vận
động ứng cử và bầu cử Tổng Thống vào năm 1971. Một số chính khách
được ngoại bang thân Pháp và thân Cộng ngầm tài trợ để phá vỡ tình
đoàn kết quân dân theo mưu đồ đục nước béo cò... Vào thời đó chúng ta
thường nghe phong trào “Thương phế binh cắm dùi” cất những căn chòi
trên các lề đường trong thành phố, đòi chính phủ cho nhà ở, v.v. do
Tướng Nguyễn Cao Kỳ, đối lập trong chính quyền, đứng phía sau giật
dây với mưu đồ tạo khó khăn cho chính phủ đương nhiệm... (Tương kế
tựu kế có lý do để giúp đỡ Thương Phế Binh, Nội Các chính phủ yêu cầu
Quốc Hội phê chuẩn để cho xây dựng làng Thương Phế Binh tại Thủ
Đức.)
Tại buổi lễ tại tòa Đô Chánh Sài Gòn, Đô Trưởng mời Tổng Thống chủ
tọa. Trong khi tiếp tân, Tổng Thống đi xen lẫn vào đám đông quan
khách để bắt tay chào hỏi. Một thương binh “giả” chống nạng, trên tay
cầm nạng ẩn vào hông một tờ báo xếp lại, đang trà trộn len lỏi vào hàng
quan khách. Hắn không thoát được cặp mắt nghề nghiệp của một Cận
Vệ tại địa điểm “Vòng thứ 3” đã theo dõi từ đầu những cử chỉ khả nghi
nên cặp sát kế bên nhưng tên này không hay. Khi còn cách Tổng Thống
vài người, tên thương binh “giả” đổi tay cầm nạng, buông tờ báo xuống
đất để lòi ra một lưỡi dao yếm rất bén, mỏng dài khoảng 5 tấc. Cận Vệ
Viên cấp tốc dùng thế võ cận chiến khóa chặt tay cầm dao ra sau lưng,
một tay kẹp ngang cổ tên mưu sát đem ra khỏi phòng giao lại cho cảnh
sát an ninh đem đi.
2. Trong ngày bầu cử Tổng nhiệm kỳ 2 năm 1971
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đi bỏ phiếu tại tòa Đô Chánh Sài Gòn,
nơi đây từ sáng sớm đã có các nhân viên an ninh, cảnh sát trật tự và
truyền thông báo chí trong và ngoài nước, nhân viên ủy ban giám sát bầu
cử của Liên Hiệp Quốc đã có mặt để theo dõi cuộc bầu cử.
Trong phòng phiếu cũng có một số người dân trong thành phố đang đi
bỏ phiếu. Tổng Thống Thiệu vẫy tay chào tất cả mọi người đang có mặt
trong phòng phiếu rồi ông cầm lá phiếu bước đến thùng phiếu để bỏ vào,
bất thình lình một người vượt ra khỏi hàng cảnh sát giữ trật tự bước thật
nhanh đến phía Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nhân viên cảnh sát
không kịp chận lại, một Cận Vệ Viên tiến lên với một thế đòn chân Nhu
Đạo quét chân người này ngã chúi xuống sàn nền, cùng lúc đó 4 Cận Vệ
Viên đã xoay quanh Tổng Thống.
Nhân viên an ninh đến dìu người bị té đứng lên thì mới biết ông ta là
người Nhật, có đeo bảng tên là nhân viên ủy ban giám sát bầu cử của
Liên Hiệp Quốc, ông cho biết ông muốn đến để chào Tổng Thống mà
thôi. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bước đến vui vẻ bắt tay chào ông...
Ông ta cũng xin lỗi vì vui mừng được gặp Tổng Thống mà quên đi vấn
đề an ninh của TT...
3. Phu nhân TT Nguyễn Văn Thiệu
Trách nhiệm khối Cận Vệ là bảo vệ vị nguyên thủ quốc gia bao gồm
luôn cả gia đình, vì nếu có việc không may xảy ra cho
gia đình thì vị nguyên thủ cũng không thể an tâm để lo đại sự. Phu nhân
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một phụ nữ gia giáo miền Nam, bản
tính hiền hòa khiêm tốn không muốn phô trương, bà không muốn có an
ninh Cận Vệ rình rang và xô lấn ngoài đường phố, đã có vài lần bà từ
chối không cho an ninh Cận Vệ đi theo. Vì vậy trong việc bảo vệ an ninh
cho phu nhân Tổng Thống, anh em Cận Vệ gặp rất nhiều khó khăn trong
khi công tác. Có lần Tổng Thống Thiệu cũng phải khuyên phu nhân: Bà
đi ra ngoài rất nguy hiểm bà hãy để cho mấy chú (Cận Vệ) làm việc.
Khối Cận Vệ đã có nhiều phiên họp để tìm phương pháp, và đã thay đổi
vài sĩ quan thân cận để tìm người hiểu ý của bà thì mới có thể lo việc an
ninh cho gia đình vị nguyên thủ được. Khối Cận Vệ vừa phải bảo đảm
an ninh vừa phải làm sao cho vị yếu nhân cảm thấy thoải mái như bình
thường không bị gò bó trong những lúc tham dự các lễ hội, hội họp với
các vị phu nhân trong hội Phụ Nữ Phụng Sự Xã Hội hoặc ra ngoài tiếp
xúc với mọi người trong dân chúng.
Sau cùng một sĩ quan trưởng toán Cận Vệ được bà đồng ý để đi theo
giúp bà như một người thân trong gia đình. Với ý thức tránh mọi phiền
phức cho phu nhân, người Sĩ Quan Trưởng Toán đã tổ chức uyển
chuyển hệ thống bảo vệ ngầm, cận vệ trong toán đều mặc thường phục
có mặt trước tại địa điểm những nơi bà Tổng Thống sẽ đến, trên đường
đi các Cận Vệ trên 2 chiếc xe du lịch hộ tống cũng mặc thường phục
chạy theo sau cách xa vừa tầm với xe của bà Tổng Thống, thong thả như
các xe khác đang di chuyển, trên 2 chiếc xe đều có máy walkie-talkie
trực tiếp báo cáo hoặc nhận lệnh khi cần thiết với Trưởng Toán đang
ngồi ghế phía trước chung xe với Tổng Thống Phu nhân. (dùng
headphone để giữ im lặng).
Thời điểm từ năm 1973 trở đi, tình hình chính trị và quân sự Việt Nam
Cộng Hòa đang bị áp lực nặng nề tứ phía. Trên thế giới cũng nhiều biến
động. Tại Nam Hàn, Phu Nhân Tổng Thống Phác Chánh Hy vừa bị ám
sát vào ngày 15-8-1974. Những tin tức đó làm cho Khối Cận Vệ càng
thêm cảnh giác vì có nhiều nghi vấn rất mờ ám về bạn hay là kẻ thù qua
vụ ám sát này?
Một chuyến đi về Mỹ Tho thăm nhà của Phu nhân Tổng Thống, nguy
hiểm xảy ra...
Thỉnh thoảng Tổng Thống phu nhân về thăm quê nhà tại thị xã Mỹ Tho.
Trưởng Toán Cận Vệ, như thường lệ ngồi phía trước xe với bác Hồng tài
xế. Phía sau chiếc xe bà Tổng Thống có 2 chiếc du lịch hộ tống với 8
Cận Vệ Viên trang bị đầy đủ vũ khí đạn dược, chạy cách khoảng cần
thiết 150 đến 200 thước.
Khi chiếc xe du lịch của bà Tổng Thống vừa qua khỏi ngã 3 Phú Lâm,
An Lạc thì Thiếu úy Trưởng Toán được xe Hộ Tống 1 báo cáo qua máy:
- Báo cáo Thiếu úy: 1 chiếc xe du lịch Mỹ, kiếng xe nhuộm màu đen,
không nhìn thấy phía trong xe, xung quanh vành kiếng xe có gắn 8-9
ăng-ten nhỏ, khi thấy xe bà Tổng Thống vừa qua thì nó vọt theo sau!
Xin chỉ thị!
- Trưởng Toán ra lệnh: Chiếc Hộ Tống 1 vượt nhanh lên qua mặt chiếc
xe lạ đó rồi tấp vào phía sau xe bà để tạo khoảng ngăn cách xe lạ.
- Chiếc Hộ Tống 2 vượt lên “khóa đít” chiếc xe lạ và kềm giữ không cho
chiếc xe đó vượt vòng kiềm tỏa của 2 xe hộ tống. Tất cả vũ khí sẵn sàng
tác chiến.
Hai xe hộ tống vượt nhanh lên làm đúng theo kế hoạch kẹp chiếc xe lạ
vào giữa, trong lúc đó trưởng toán liên lạc báo cáo về Trung Tâm
Truyền Tin phủ Tổng Thống và Tiểu Khu Tỉnh Định Tường để theo dõi.
Chiếc xe màu đen như đã biết bị kẹp vào giữa nên muốn vượt lên để
thoát khỏi bao vây.
- Chiếc Hộ Tống số 1 báo cáo: Báo cáo “Nó” muốn vượt lên đó Thiếu
úy.
Trong lúc cấp bách nên Trưởng Toán phải nhanh chóng quyết định: Xe
Hộ Tống số 1 lái lách đầu xe ra chận lại không cho nó vượt qua, anh em
đưa súng lên cho xe lạ đó thấy và ra lệnh cho nó phải nép vào phía sau
xe Hộ Tống 1.
- Xe Hộ Tống số 2 sẵn sàng khai hỏa nếu chiếc xe lạ không tuân hành.
- 2 xe Hộ Tống trả lời: Nhận rõ.
Tất cả toán Cận Vệ tinh thần đều căng thẳng làm theo lệnh.
Chiếc xe đó đã thấy biết không thể thoát ra được nên không dám vượt
lên nữa. Khoảng chừng 15 phút sau, đoàn xe chạy đến ngã 3 Trung
Lương, chiếc xe du lịch màu đen này tách ra quẹo phải chạy về hướng
Vàm Cống, đoàn xe của bà Tổng Thống vẫn tiếp tục hướng về Thị Xã
Mỹ Tho...
Những công tác đặc biệt khéo léo như trên đã tránh làm kinh động,
ngầm bảo vệ yếu nhân của Cận Vệ Viên, đôi khi vị yếu nhân được bảo
vệ cũng không hay biết gì về các diễn biến đã xảy ra.
4. Ngày lễ Quân Lực 19-6-1973
Với cuộc Diễn Binh lớn nhất từ trước đến nay để biểu dương lực lượng
của QLVNCH. Và đó cũng là ngày nguy hiểm nhất cho vị Nguyên Thủ
Quốc Gia. Vì các thành phần chống đối có thể lợi dụng trong ngày này
tổ chức khủng bố, ám sát và đảo chánh rất dễ dàng. (Sau này vào ngày
6-10-1981, trong buổi Diễn Binh kỷ niệm ngày quân đội Ai Cập vượt
qua kênh đào Suez vào năm 1973. Tổng Thống Ai Cập Anwar el-Sadat
đã bị ám sát bởi thành phần Hồi giáo cực đoan. Khi đoàn diễn hành đến
khán đài đã xả súng bắn vào khán đài)
Tất cả hệ thống an ninh của quốc gia bao gồm nhiều thành phần, cảnh
sát và quân đội, v.v. đều tập trung và phối hợp soạn thảo chương trình
nhằm bảo đảm cho buổi lễ được thành công. Về phần các đơn vị diễn
hành, tất cả súng ống đều phải qua hệ thống an ninh quân đội kiểm soát
tại nơi chuẩn bị trước giờ di chuyển.
Riêng về Khối cận vệ cũng chuẩn bị thật kỹ, sắp xếp nhân sự cận vệ, tại
địa điểm hành lễ, hộ tống lúc đi và về, v.v. Một đội Thiết Kỵ đặc biệt do
Đại úy Thạch Lafick chỉ huy đang đóng phía sau Dinh Độc Lập, được
điều động để án ngữ phía sau khán đài tại đường Nguyễn Thái Học, và
trực tiếp với một sĩ quan cận vệ có trách nhiệm hộ tống Tổng Thống, đề
phòng khi có biến động.
Ngày Quân Lực 19-6-1973 đã thành công rực rỡ cho đến bây giờ chúng
ta vẫn hãnh diện là ngày Diễn Binh vĩ đại nhất, biểu dương sức mạnh
của QLVNCH mà cả vùng Đông Nam Á thời điểm đó đều thán phục.
Trong đó có cả một công trình an ninh phòng vệ thật chu đáo từ gần đến
xa mà chẳng ai được biết đến.
5. Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống hành động mạnh đối với ký giả
ngoại quốc khinh thường luật pháp Việt Nam không tuân hành theo
lệnh
Việt Nam Cộng Hòa là nước Tự Do Dân Chủ. Theo lệnh cấp trên từ
trước đến giờ ngành bảo vệ yếu nhân, kể cả cảnh sát và nhân viên an
ninh trật tự được lệnh phải xử sự hòa nhã lịch sự đối với ngành truyền
thông báo chí để tạo cảm tình mặc dầu ngành an ninh, Cảnh Sát trật tự
đã gặp nhiều trở ngại, bởi vì các thông tín viên ngoại quốc to con lớn
xác có ý khinh thường không nghe theo sự hướng dẫn của nhân viên an
ninh của Việt Nam, và cũng vì tình hình chính trị và chiến sự càng lúc
càng suy đồi. Các Thông Tín Viên ngoại quốc lại càng lộng hành vì ỷ lại
vào đệ tứ quyền.
Để chuẩn bị cho ngày Quân Lực 19-6-74, một buổi họp đặc biệt của
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống được triệu tập để phân nhiệm công tác.
Đại tá Trưởng khối Cận Vệ chỉ thị cho tất cả nhân viên Cận Vệ phải
cứng rắn từ giờ phút này đối với phóng viên ký giả ngành truyền thông
báo chí của ngoại quốc. Thậm chí nếu phải dùng đến võ lực nếu thấy cần
để giữ an ninh trật tự, bảo vệ danh dự cho khối cận vệ, vì họ đã coi
thường trật tự luật pháp của Việt Nam càng lúc càng quá đáng. Ngày
Quân Lực 19-6-1974 không có diễn binh như năm 1973. Ba ngành Hành
Pháp, Lập Pháp và Tư Pháp, Nội Các chính phủ cùng nhiều phái đoàn
quân, cán, chính đi viếng thăm ủy lạo các chiến sĩ và thương bệnh binh
trong các bệnh viện khắp nơi.
Khoảng 8 giờ sáng, phái đoàn Tổng Thống, Nội Các chính phủ và các vị
phu nhân cùng tháp tùng đến Tổng Y Viện Cộng Hòa viếng thăm và ủy
lạo các anh em thương bệnh binh đang nằm điều trị tại đây. Sau đó phái
đoàn Tổng Thống rời Tổng Y Viện Cộng Hòa đi lên phi trường để lên
Trực thăng đến Nghĩa Trang Quân Đội dự lễ tưởng niệm truy điệu Chiến
sĩ Trận Vong. Đoàn xe hộ tống đưa phái đoàn đến phi trường. Tổng
Thống và phái đoàn duyệt qua hàng quân danh dự. Ngoài toán an ninh
tại địa điểm ra, Toán Cận vệ viên theo đội hình “Cài răng lược” bao bọc
các yếu nhân và cả phía sau hàng quân danh dự và đoàn truyền thông
báo chí. Đại tá Trưởng khối và 2 Cận Vệ đi trước Tổng Thống vài bước
mở đường sát với hàng quân danh dự.
Khi sắp đến hàng phóng viên báo chí, một phóng viên quay phim ngoại
quốc cầm máy ảnh có ống kính té-lé rất dài đang đưa ngang ra khỏi
hàng. Đại tá Trưởng Khối đi trước đưa tay đẩy ống té-lé vào trong cho
rộng đường quan khách đi tới, tên phóng viên liền quay ngang vung
mạnh ống kính té-lé của máy ảnh đập thẳng vào mặt Đại tá Trưởng
Khối, ông vội đưa tay lên đỡ ống té-lé. Ngay lúc đó một tiếng “bốp”
vang lên, tên phóng viên bị trúng vào hàm hạ một cùi chõ của một cận
vệ viên đang đi ở phía sau hàng phóng viên, tên phóng viên lảo đảo ngã
xuống, liền lúc đó anh cận vệ này nắm lấy cổ áo tên phóng viên ngoại
quốc này kéo vào sau hàng truyền thông báo chí. (Sự việc xảy ra không
quá 10 giây đồng hồ.) Phái đoàn Tổng Thống và quan khách đi tới mà
không hay biết vì mọi việc đã ổn định như không có việc gì xảy ra.
Đến Nghĩa Trang Quân Đội, sau phần nghi lễ truy điệu chiến sĩ trận
vong. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn lên xe vào sâu trong
Nghĩa Trang để viếng thăm các phần mộ chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc
được an táng nơi đây. Chiếc xe Jeep của Quân Cảnh hướng dẫn chạy
trước mở đường, đoàn phóng viên ký giả túa ra giữa đường làm cản trở
đoàn xe của Tổng Thống. Xe Quân Cảnh thổi còi ra lệnh cho toán phóng
viên tránh đường, toán phóng viên tránh vào vệ đường khi xe quân cảnh
vừa chạy qua thì đoàn xe hộ tống xe Tổng Thống sắp tới, một phóng
viên Hoa Kỳ thân hình to lớn khoảng 200 ký lô mang máy quay phim
chạy ra đứng giữa đường để quay, tên phóng viên này bất chấp lệnh của
nhân viên Cận Vệ trên xe hộ tống, cứ đứng giữa đường như thách thức.
Một xe hộ tống tách rời đoàn xe Tổng Thống vượt nhanh lên trước, khi
đến tên phóng viên, tài xế với “kỹ thuật lái xe hộ tống” vẫn giữ nguyên
tốc độ lách xéo xe qua phải cùng lúc đó một Cận Vệ Viên theo đà bay ra
khỏi xe với đòn đá song phi mãnh liệt bay đến tên phóng viên, cạnh bàn
chân trái trúng vào xương quai hàm, bàn chân phải trúng vào hông. Tên
phóng viên như diều đứt dây văng vào lề đường đè lên mình tên phụ tá
phóng viên đang xách bình điện cho máy quay, đồ phụ tùng và máy
quay phim văng tứ tung. Còn cận vệ viên sau khi tấn công theo đà lộn
một vòng dưới đất rồi chạy theo nhảy lên xe trở lại đội hình hộ tống...
Đá bay trên mục tiêu bất động
Khoảng sau một tuần, báo New York Times Hoa Kỳ loan tin trên trang
nhất với hàng chữ “Khỉ Đột Việt Nam tấn công ký giả ngoại quốc”
(Báo chí Việt Nam đăng lại).
Vài tuần sau, nhân dịp có một buổi họp báo của phòng báo chí Phủ Tổng
Thống. Tất cả phóng viên ký giả trong và ngoài nước được mời, đi vào
cổng sau bên đường Nguyễn Du, và sau khi qua phần kiểm soát an ninh
của phòng đặc tra Phủ Tổng Thống, tất cả được nhân viên an ninh hướng
dẫn vào trong phòng khánh tiết Dinh Độc Lập.
Đại tá Trưởng Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống họp tất cả phóng viên báo
chí lại và thông báo cho tất cả biết. Ông nói: - Vì trách nhiệm bảo vệ yếu
nhân, nhân viên Cận Vệ đã nhiều lần yêu cầu các anh giữ trật tự trong
giới hạn. Nhưng các anh đã khinh thường luật pháp Việt Nam. Như
trong trường hợp trong ngày lễ Quân Lực 19-6 vừa qua, các anh đã
không tuân hành theo lệnh của an ninh Cận Vệ Tổng Thống. Nhân viên
Cận Vệ chúng tôi đã phải hành động đúng nhiệm vụ. Các anh lại đưa lên
báo chí bêu xấu nhân viên Cận Vệ chúng tôi như trên tờ báo New York
Times. Ông đưa cao tờ báo cho tất cả xem.
Đại tá Trưởng Khối Cận Vệ nghiêm mặt giọng cứng rắn: Kể từ bây giờ
trở đi, nếu các anh (Truyền thông báo chí) không tuân hành lệnh của
Cận Vệ chúng tôi trong lúc thi hành nhiệm vụ thì các anh sẽ phải lãnh
chịu hậu quả.
Và cũng từ ngày đó uy quyền an ninh trật tự tương đối được tái lập trong
những cuộc lễ, họp báo hoặc những công tác do Khối Cận Vệ trách
nhiệm đều được suông sẻ vì các phóng viên ký giả trong và ngoài nước
đều nghe theo hướng dẫn của Cận Vệ “chỉ đâu thì đứng đó”, không còn
dám cãi lại như trước, mãi cho đến ngày 30-4-75.
Ngày 8-4-75. Dinh Độc Lập bị dội bom
Do tên phi công Nguyễn Thành Trung (VC nằm vùng), lái máy bay
Phản lực mang bom dội xuống Dinh Độc Lập. Một trái Bom rơi cạnh
sân Trực thăng trên nóc Dinh nhưng chỉ nổ phần đầu cắm xuống làm lún
sạt một khoảng nhỏ, còn phân nửa trái Bom phần đuôi còn nguyên, trái
bom thứ hai rớt xuống vườn bên hông dinh ĐL lún xuống đất không nổ
nên không gây thiệt hại nào, vì lúc đó hai chiếc Trực thăng đang đậu
dưới các tàng cây bên cánh trái dinh Độc Lập. Khi chiếc F-5 vòng lại
định xạ kích thì bị toán phòng không trên nóc dinh Độc Lập bắn chận
nên không dám xuống thấp và đã bay đi luôn.
Không đầy 10 phút sau, một Toán Cận Vệ theo lệnh Tổng Thống đã đưa
phu nhân Tổng Thống rời khỏi Dinh đề phòng cuộc chính biến, còn ông
ở lại trong Dinh Độc Lập để điều hành quốc sự... Việc dội bom này xảy
ra như báo hiệu miền Nam VNCH đã lâm vào con đường cùng... Nhưng
tất cả quân nhân các cấp trong Khối Cận Vệ vẫn giữ trách nhiệm của
mình còn ở lại trong Dinh Độc Lập cho đến ngày sụp đổ 30-4-1975.
Rồi... tất cả Cận Vệ chúng tôi cũng đành phải nổi trôi theo vận nước suy
vong! Những sĩ quan thì bị quân cộng sản trả thù đưa vào tù cải tạo suốt
trong mười mấy năm, và cũng đã có người gục ngã trong lao tù cải tạo.
Người Cận Vệ Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa
Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng của đất nước đang có chiến tranh. Khối
Cận Vệ có quyền hãnh diện vì đã làm tròn Trách nhiệm của mình đối
với Quốc Gia và Quân Đội giao phó, làm tròn bổn phận bảo vệ yếu nhân
trong chín năm bảo vệ an toàn cho 3 vị nguyên thủ quốc gia, cũng là vị
Tổng Tư Lệnh Tối Cao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
1. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu
2. Tổng Thống Trần Văn Hương
3. Tổng Thống Dương Văn Minh
Đến nay đã có nhiều tài liệu của các chính khách VNCH và tài liệu CIA
được giải mật, đã phổ biến trên các trang nhà Internet cho mọi người
thấy qua nhiều khía cạnh chìm hoặc nổi của các vụ mưu sát Tổng Thống
đã xảy ra trong thời Đệ Nhị VNCH. Và tài liệu do GS Nguyễn Tiến
Hưng tiết lộ trong bài TÂM TƯ TỔNG THỐNG THIỆU chương 18.
Thoát chết lúc ra đi... Với nhiều cuộc âm mưu Đảo Chánh và ám sát.
Cũng đã thể hiện những nguy hiểm trùng trùng của vị Tổng Thống mà
chung quanh ông là những người Cận Vệ chúng tôi.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975
Từ khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu rời khỏi đất nước đêm 25-4-75,
Việt Nam đang trong cơn hấp hối ngút ngàn khói lửa, ông đến Đài Loan
thì chiến cuộc Việt Nam đã tàn với ngày 30 tháng 4 năm 1975. Một bức
màn đen tối ảm đạm đã phủ trùm lên cả miền Nam đau thương vì lệnh
đầu hàng của TT Dương Văn Minh, vị Tổng Thống cuối cùng của Nền
Đệ Nhị VNCH. Sau đó TT Thiệu cùng gia đình đi định cư nơi Anh Quốc
và cuối cùng ông bà sống trong âm thầm lặng lẽ tại tiểu bang
Massachusetts Hoa Kỳ.
Nơi hải ngoại trải qua bao thăng trầm u uất của đời sống lưu vong... Vào
ngày 29 tháng 9 năm 2001, tại thành phố Boston, tiểu bang
Massachusetts Hoa Kỳ. Trong cơn bạo bệnh, vị Tổng Thống của Nền Đệ
Nhị VNCH, Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu đã ra đi về miền vĩnh cữu
trong niềm tủi hận vì vong quốc!
Nhân dịp lễ tưởng niệm lần thứ 8 này, lần đầu tiên nơi hải ngoại một số
anh em trong Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống hiện đang sống khắp nơi
trên các tiểu bang Hoa Kỳ, đã cùng gia đình về họp mặt với nhau, tay bắt
mặt mừng, ôn lại chuyện cũ... và cùng đêm đó dự bữa cơm hội ngộ...
Ngày hôm sau cùng nhau tham dự buổi lễ tưởng niệm húy nhật TT
Nguyễn Văn Thiệu. Tại hội trường Regent West.
Với lễ nghi trang trọng. GS Nguyễn Thanh Liêm đại diện ban tổ chức
đưa bà Tổng Thống phu nhân duyệt qua hàng nữ quân nhân mặc quân
phục dàn chào. Anh em cận vệ như đã sống lại thời trước năm 75. Tất cả
đều tự động vào vị trí địa điểm, và đội hình bảo vệ yếu nhân như ngày
trước để đưa Tổng Thống phu nhân vào hội trường để hành lễ...
Buổi lễ tưởng niệm ngày hôm đó được ban điều hành tổ chức an ninh
trật tự thật hoàn hảo, đồng hương đến dự thật đông... nhưng rất ít người
biết trong hội trường đã có thêm một mạng lưới an ninh chìm của Cận
Vệ Tổng Thống Phủ ngày xưa... Họ âm thầm cùng hành lễ tưởng niệm
vị Tổng Thống kính mến mà họ đã một thời đem sinh mạng của mình
bảo vệ ông như hình với bóng.
Nhìn các anh em cận vệ hôm nay tóc đã bạc màu với thời gian, gương
mặt hằn lên những nếp nhăn, nhọc nhằn gian khổ vì bị CS đọa đày trong
những năm tháng trong tù cải tạo... chỉ còn lại cặp mắt đang bừng sáng
lên như ngày nào, có lẽ do lòng xúc động vì quang cảnh những buổi lễ
huy hoàng năm xưa các anh đã cùng nhau làm việc, hiện giờ như đang
diễn lại nơi đây... bỗng dưng tôi cảm thấy lòng mình nao nao niềm cảm
xúc... ngậm ngùi.
Tâm tình của người Cận Vệ.
Buổi cơm đoàn tụ với bà Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chiều tối ngày
hôm đó được tổ chức, tất cả anh em Cận vệ và gia đình cùng với một số
quan khách ngày xưa cũng là cộng sự viên của Tổng Thống như GS
Nguyễn Thanh Liêm, ông Hoàng Đức Nhã, Đ/U Đoàn Hữu Định, LS Võ
Duy Thưởng, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, và một vài thân hữu cùng
gia đình tham dự, tất cả đều hòa mình trong không khí một đại gia đình
nồng ấm.
Những con Mãnh Hổ năm xưa...
“Ta sống mãi trong niềm thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa.” --Nhớ rừng
của Thế Lữ.
Trước năm 75, ở cương vị Đệ nhất Phu Nhân, Bà rất bận rộn với công
việc không có thì giờ để họp mặt với gia đình của anh em cận vệ và
những người cộng sự trong Dinh Độc Lập. Bây giờ nhân dịp lễ này bà
rất muốn được gặp một lần tất cả anh em cùng gia đình.
Qua mấy mươi năm, thời gian chồng chất nay tóc đã bạc màu. Bà Tổng
Thống vẫn dáng điệu mệnh phụ thanh cao, tính tình hòa nhã vẫn như
ngày xưa, vui vẻ thân thiện với tất cả mọi người. Đêm đoàn tụ hôm nay
Bà rất vui mừng và cảm động nắm tay thân mật thăm hỏi từng người với
gia đình.
Bà nói: Với tuổi 80, tôi rất mong có dịp gặp lại tất cả các chú, các thím
một lần vì những ngày tháng tới tôi không biết có dịp gặp lại các chú các
thím nữa hay không? Các anh chị em hôm nay mới có dịp hàn huyên trò
chuyện thân tình với bà Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Đại tá Trần Thanh Điền “người anh cả” của Khối Cận Vệ. Tính tình
trầm tĩnh, giọng nói điềm đạm, ngày trước lúc nào cũng lo lắng cho anh
em Cận Vệ. Đến ngày quốc nạn 30-4-75, vì công vụ anh cùng đi với
Tổng Thống rời khỏi đất nước.
Sau ngày 30-4-75, với những lần vượt tù cải tạo rồi vượt biên, tôi đến
tiểu bang Maryland vào mùa Đông cuối năm 1978, tôi tiếp chuyện với
anh Điền qua điện thoại lần đầu tiên. Anh và tôi đều không giấu được
niềm xúc động. Anh Điền tự trách mình ngày đó anh không thể làm
được việc gì cho các anh em và gia đình còn kẹt lại, v.v. Tôi rất hiểu tâm
trạng của người anh cả, anh Điền vẫn tràn đầy tình cảm đối với anh em
như ngày xưa.
Trong hoàn cảnh tháng tư ĐEN lúc đó, trong thâm tâm tôi và có lẽ cùng
chung ý nghĩ với những người còn ở lại. Vì vận nước suy tàn những
người có trách nhiệm với Quốc Gia mà ở lại bị quân thù đày đọa thì chỉ
mang thêm nhục nhã cho VNCH chẳng có ích lợi gì cho ai cả.
Trời mùa Thu năm nay tại Cali rất đẹp, nắng vàng ấm áp trải khắp mọi
nơi, những làn mây trắng lãng đãng trên nền trời xanh, cao vút thênh
thang... Nhưng sao lại ngắn ngủi quá? Có phải chăng vì tình huynh đệ
chi binh, anh em mình vắng xa trên ba mươi mấy năm qua rồi, cho nên
những ngày gặp lại nhau không đủ để chúng mình ôn lại dĩ vãng vui
buồn đã qua?
Buổi tiệc vui nào rồi cũng phải tàn... Anh chị em chúng ta chia tay nhau,
rồi như đàn chim tự do bay về tổ ấm khắp bốn phương trời. Cùng hẹn
trong những ngày sắp tới chúng mình lại có dịp gặp nhau.
NN Lê Đình An, 2009
(*) – Nguồn: Song Nguyen – San Jose
Võ Đường “MÃNH HỔ” Phủ Tổng thống
NN Lê Đình An