một tổ chức chăm sóc sự sống trên hành tinh đơn độc này, bạn không nên chọn con người vào làm việc tại đây. Nhưng đây là điểm đáng chú ý nhất: chúng ta đã được chọn, bởi thiên mệnh hoặc Thượng đế hoặc bất kỳ tên gọi nào bạn muốn dùng. Chúng ta có thể tồn tại trên hành tinh này. Chúng ta có thể là sinh vật sống tối cao của vũ trụ này và đồng thời chúng ta cũng có thể là cơn ác mộng của muôn loài. Vì chúng ta quá bất cẩn trong việc chăm sóc sự sống trên trái đất, cả khi chúng ta còn sống lẫn khi chúng ta đã chết, chúng ta không biết – thực sự không biết – rằng đã có bao nhiêu chủng loài tuyệt chủng mãi mãi và không biết vai trò của mình trong mối quan hệ hỗ tương của sự sống này. Năm 1979, trong cuốn The Sinking Ark, tác giả Norman Myers xác nhận rằng những hoạt động của con người khiến hai loài động vật bị tuyệt chủng sau mỗi tuần trên hành tinh này. Đầu thập niên 1990, ông nâng con số này lên thành sáu trăm/tuần. (Đó là sự tuyệt chủng của muôn loài – thực vật, côn trùng, động vật, vân vân). Một số chuyên gia khác cho rằng con số này còn cao hơn thế – hàng nghìn loài tuyệt chủng sau mỗi tuần lễ. Bản báo cáo của Liên hiệp quốc năm 1995 xác nhận rằng tổng số loài tuyệt chủng trong bốn trăm năm qua là gần 500 loài động vật và hơn 650 loài thực vật – và kèm theo nội dung rằng con số này “ắt hẳn chưa phản ánh đúng thực tế”, đặc biệt đối với các chủng loài thuộc khu vực nhiệt đới. Sự thật là: chúng ta không biết. Không hề hay biết. Chúng ta không biết mình đã bắt đầu gây hại cho sự sống trên hành tinh này từ khi nào. Chúng ta không biết hiện giờ mình đang làm gì và hành động hiện nay của chúng ta sẽ tác hại đến tương lai như thế nào. Chúng ta chỉ biết là: chỉ hành tinh này có khả năng duy trì sự sống tốt nhất, và chỉ loài người mới có khả năng biến đổi mọi việc. Edward O. Wilson phát biểu dứt khoát trong cuốn The Diversity of Life: “Một hành tinh, một thử nghiệm”. Nếu cuốn sách này có một bài học, bài học đó sẽ là: chúng ta vô cùng may mắn khi tồn tại trên hành tinh này – và “chúng ta” ở đây có nghĩa là mọi sinh vật. Để có được sự sống trên hành tinh này quả là một kỳ công. Dĩ nhiên chúng ta vô cùng may mắn khi được làm con người: Chúng ta có khả năng cải thiện sự sống. Dù loài người hiện đại chỉ mới tồn tại một khoảng thời gian bằng 0,0001 phần trăm lịch sử trái đất. Nhưng để tồn tại trong khoảng thời gian ngắn ngủi này chúng ta cần có sự may mắn tột cùng. Chúng ta thực sự chỉ đang ở bước đầu của sự sống. Dĩ nhiên, vấn đề ở
đây là làm thế nào để sự sống này không bao giờ kết thúc. Và dĩ nhiên, điều đó đòi hỏi nhiều nỗ lực kể cả nhiều may mắn.